"Em lỡ yêu anh rồi, tội phạm!"
______________
Ngoại truyện không liên quan đến cốt chính!
OOC
Cưới đê!
DabixHawks
____________
Ở xã hội phân chia ra anh hùng và tội phạm là một xã hội tưởng chừng như ổn định và tràn ngập hạnh phúc nhất.
Nhưng trên đời này, làm gì có tuyệt đối.
Ở trong bóng tối của các anh hùng, là ham muốn danh vọng, tiền bạc, lẫn ham muốn về sức mạnh.
Còn ở tội phạm, chúng muốn một thế giới tự do, một hòa bình mà con người có thể tự do sử dụng năng lực, những kẻ vô năng trong mắt chúng là rác rưởi, chúng muốn sự công bằng!
Tuy trái ngược nhưng không có nghĩa, anh hùng là kẻ xấu và tội phạm mới là kẻ đáng thương.
Mọi quy luật, trình tự đều có sự trái ngược.
Ngoài những anh hùng thèm khát vinh quang thì còn có những anh hùng hết lòng vì người khác, ngoài những tội phạm vì cái bản ngã mà trỗi dậy thì vẫn có những kẻ bị xã hội bức điên mà suy ra chống đối như một kẻ tâm thần.
Hawks biết rõ điều đó.
Bản thân anh vốn không phải kẻ vì đại nghĩa gì cho cam, xuất thân là con của một tội phạm với một người mẹ không có chính kiến, chịu biết bao đòn roi cùng sự ngờ vực từ người cha.
Tuy khổ cực nhưng anh vẫn luôn có một người mẹ yêu thương dù bà ấy hoàn toàn thụ động, nhưng không thể phủ nhận tình yêu bà dành cho anh là thật tâm đối đãi.
Tuy không thể bảo vệ anh khỏi đòn roi, nhưng có thể chiều anh mỗi khi anh đòi hỏi một cái gì đó.
Không phải tuyệt đối tình yêu, nhưng anh biết chỉ cần tương đối là quá đủ rồi.
Đến một ngày cha anh bị anh hùng số 2 Endeavor bắt đi vì tội trộm cắp, anh đã biết tự do thật sự của chính mình, thoát khỏi người cha tội phạm.
Rồi cứ vậy anh gặp được Hội đồng bảo an, họ hứa với mẹ anh sẽ xóa bỏ họ Takami của bà cùng với một khoản tài trợ lớn nếu anh đi theo và học tập cùng họ.
Bà ấy vốn thụ động, nay cha đã bị bắt nên gần như không có gì trong tay và cũng không có khả năng kiếm tiền, chỉ cần nghe như vậy thì bà liền đồng ý.
Anh biết Hội đồng bảo an vì sao chọn anh, vì anh đã từng dùng đôi cánh này cứu lấy một đoàn xe khách bị tai nạn nên họ đã chú ý đến anh.
Có lẽ họ đã tìm kiếm anh nhưng lại không tìm ra vì năng lực của mẹ.
Nói là đào tạo anh hùng nhưng thực chất anh đã hiểu rõ từng chút khi học tập, anh vốn là con cờ để họ có thể điều khiển.
Một anh hùng chân chính sẽ không nhận bất cứ mệnh lệnh dơ bẩn hay ngu ngốc nào từ hội đồng.
Nhưng đối với một anh hùng như anh thì khác, anh không tốt nghiệp U.A, càng không tốt nghiệp ở bất cứ trường đào tạo anh hùng nào mà là từ Hội đồng đào tạo mà ra.
Anh thực chất là một kẻ làm mọi thứ để bảo vệ dân chúng, dù cho anh không muốn hay bất cứ điều gì anh cũng không thể cãi.
Bỏ đi chính tên họ của mình, loại bỏ hoàn toàn sơ yếu lí lịch để hoạt động dưới cái tên Hawks.
Anh chính là con cờ to lớn nhất mà cục Bảo an đào tạo ra.
Giết người, nội gián,... bất cứ điều gì nằm trong khả năng và yêu cầu, anh đều phải thực hiện.
Anh biết trước mình có một anh hùng như vậy và cô ấy đã phản bội tổ chức trở thành kẻ giống như Stain, nhưng có lẽ việc làm ấy anh không làm được.
Anh đã hoàn toàn trở thành con chim nhỏ trong chiếc lồng, và nó đã quên mất cách để tự do rồi.
Nó chỉ muốn ngày ngày bay trong cái lồng to lớn, biểu diễn một màn đặc sắc và lộng lẫy cho người ngoài kia chiêm ngưỡng.
Đó là điều nó muốn làm và nó đã yêu luôn cái điều đó, không thể từ bỏ.
Hawks không phải thiên thần.
Anh chỉ là người tầm thường cùng năng lực Cương Dực, sinh ra trong một gia đình tầm thường thậm chí là tồi tệ đến khủng khiếp.
Đôi khi anh ước anh là một kẻ vô ưu, vô lo vô nghĩ, sống đơn giản đi trên con đường đi.
Nhàn hạ như một chú chim trên trời kia, đến tuổi thì cặp kê lấy vợ, sinh con rồi già đi.
Nhưng số mệnh đã trêu đùa anh như một con rối trên khán đài.
_Mày nghĩ cái mẹ gì đấy Hawks?
Có nghe tao nói không?
Cứ đực cái mặt mày ra trông thật khó chịu.-Dabi càu nhàu không ngừng khi đang bàn công việc mà con gà vàng này lại lơ đễnh chuyện gì đó, làm hắn nổi tính cọc cằn lên.
_Hả?
À tôi có nghe, vậy là chỉ cần chuyển đơn hàng ấy trong âm thầm nhất là được chứ gì.-Hawks tỉnh khỏi suy nghĩ của mình quay sang trả lời, thật may là vì đám lông nhạy bén của anh vẫn nghe được những gì tên này nói.
_Mày tin tao đốt trụi cánh mày không?
Lo mà làm cho đàng hoàng.-Dabi cọc cằn nói.
_Rồi rồi thưa ngài.
Giống ai mà khó tính quá đi mất.-Hawks càu nhàu trong miệng.
Dabi nghe thấy lời càu nhàu của Hawks nhưng lại lơ đi, hắn mặc kệ lời tên anh hùng này nói, dù gì hắn cũng chả tin anh.
Hắn biết rõ Hawks vì sao lại đến Liên minh nhưng vẫn chưa có bằng chúng, boss cũng nói để hắn lại để moi một số tin nhỏ, nếu thấy hắn hành động gì khác ngoài giao kèo liền giết chết.
Nhưng vấn đề là chuyện theo dõi cùng trừ khử tên này lại giao cho hắn.
Mẹ kiếp!
Liên minh hết người hay sao lại để anh đi với tên khốn cuồng ông già của hắn chứ.
Thật muốn quẳng thằng chim này cho Twice vì hắn có vẻ thích tên này.
_Cút qua Twice đi.
Đi với mày chán ngắc.-Nói là làm, hắn liền rời đi ngay mà chẳng thèm ngoảnh mặt.
_Chẳng lịch sự gì cả...-Hawks nhìn bóng lưng hắn rời đi mà có chút buồn.
Anh đã điều tra lí lịch của tên Dabi này, nhưng thứ anh tìm được chỉ là cái tên Dabi (hỏa táng) với mục tiêu là làm theo Stain mà thôi.
Còn lại ngày sinh, chiều cao, cân nặng, tên tuổi đều là ẩn số.
Ấy vậy mà Hawks dạo gần đây nhận ra mình có một chút thay đổi, và thay đổi này vô cùng nặng nề cùng nguy hiểm đối với anh.
Hawks nhận ra bản thân cảm thấy rung động trước Dabi, phải là rung động.
Đây là điều cấm kị nhất của cấm kị.
Nó còn khủng khiếp hơn Adam và Eva khi phá luật ăn trái cấm nữa.
Anh đã yêu, mà điều quan trọng hơn bao giờ hết là anh yêu một tội phạm khét tiếng.
Điên rồi!
Anh nghĩ mình làm gián điệp lâu nên anh đã điên theo lũ này mất rồi.
Không biết từ bao giờ, một tình yêu cấm kị hình thành trong Hawks, anh cảm thấy nó như một con dao đang kề cổ anh, một con dao sắc bén đến đáng sợ.
Chỉ cần anh sơ sẩy, lưỡi dao sẽ cứa nát cổ anh.
Điều này anh thề sẽ vĩnh viễn giấu trong cõi lòng thối nát này.
Bản thân anh vốn đã hư hỏng, vậy mà giờ còn nát bấy hơn nữa, liệu sau này anh sẽ thành cái gì đây.
Một anh hùng lại phải lòng một tên tội phạm đã giết chết 30 người vô tội?
Buồn cười thật, cuộc đời anh chưa đủ nực cười hay sao.
___________________
Anh yêu hắn, không biết tại sao.
Chỉ biết có đêm ngồi thơ thẫn trên tòa nhà cao, chỉ đơn giản là ngồi trong sự vô tri, vô giác nhìn thành phố phồn hoa.
Hắn đã đến trong sự im lặng, ngồi cạnh anh chẳng nói gì, cả hai cứ im lặng nhìn thành phố đến khuya.
Hắn vô tình ngủ gật, anh đành phải lấy cánh che chở cho kẻ điên này.
Lúc ấy, anh đã thấy được sự yên bình, lẫn sự cô đơn nhẹ nhàng của kẻ điên Dabi.
Có lần nữa là khi anh thấy hắn ở cảng biển sau lần nói chuyện với anh về việc hắn làm trái lời đưa Nomu ra giữa thành phố khiến Endeavor chật vật đến thê thảm.
Lúc đó, anh vô tình nói với hắn về việc hối hận khi giết 30 người vô tội.
Một lẫn nữa, Hawks lại vô tình thấy hắn rơi giọt máu từ phần mắt bị cháy, anh biết tuyến lệ của hắn vốn đã bị đốt không rõ lí do, có thể là do năng lực hắn tương khắc với cơ thể?
Nhưng anh biết rõ hắn đã khóc.
Hawks một lần nữa vô tình biết được bí mật của kẻ điên này là vô cùng mít ướt.
Chỉ đơn giản một câu nói cũng có thể khiến hắn rơi lệ, tâm hồn kẻ này cũng quá là thiếu nữ đi.
Tuy hắn luôn độc mồm, hết xỉa xói anh cái này đến móc mỉa cái kia mỗi khi hắn đến và giám sát anh.
Phải, Hawks biết tên này đang giám sát mình, nên luôn cố gắng tỏ ra bình thường nhất trước mặt hắn.
Điều này lại vô tình khiến anh thả lỏng khi ở gần Dabi.
Vậy mà khi thấy anh bị thương nhẹ khi đi làm nhiệm vụ mà chưa kịp băng bó, hắn lại chẳng nói chẳng rằng bắt anh ngồi im lặng rồi đi lấy hộp băng nhẹ nhàng băng bó giúp người anh hùng mà hắn luôn cay nghiệt.
Lần nào cũng là vô tình, sự vô tình chết tiệt đã làm thổn thức trái tim của anh hùng hạng hai trong vô thức.
_______________________
Có nhiều lần Hawks muốn thổ lộ cho hắn biết, muốn hắn biết đến tình yêu của anh, muốn anh biết đến một Takami Keigo đơn thuần cùng nỗi khát khao tình yêu của thiếu niên 22 tuổi.
Nhưng Hawks là Hawks, là anh hùng hạng 2 đặt an toàn của người dân lên hàng đầu.
Không yêu đương, không thân thích, không được phép rung động và không có sự lựa chọn.
Takami Keigo có lẽ đã chết mất rồi.
Trong liên minh có một người sở hữu năng lực băng rất mạnh.
Cậu ta tên là Geten, đừng hỏi vì sao Hawks chú ý tới tên khá tầm thường này.
Vì anh cảm thấy Dabi có phần thiên vị tên này hơn rất nhiều, hắn chưa từng lớn tiếng với tên này dù chỉ là một lần.
Hawks thừa nhận anh ghen tị với với Geten, nhiều đêm anh từng nghĩ Dabi vốn yêu thích Geten mất rồi.
Nhưng nghĩ lại thì, anh chẳng là gì của Dabi, cũng không có tư cách như vậy nên chỉ đành ngậm ngùi nuốt nỗi đau.
_________________
Twice là một người bạn tốt, đây là người thứ hai sau Dabi mà anh thả lỏng hết mình.
Twice thậm chí còn chẳng ngại tiết lộ biết bao thông tin cho Hawks dù ngay cả Toga cũng chẳng tin nổi anh mà thốt ra những điều ấy.
Anh biết ơn và tôn trọng người này hơn bao giờ hết.
Anh đã từng nghĩ, nếu thế giới đẹp như lời những kẻ này nói, thì liệu anh và Twice sẽ là hai người bạn thân được chứ?
Nhưng tiếc là Twice là một tội phạm, như hắn vậy.
Người anh yêu, người anh tôn trọng và quý mến, đều là một tội phạm truy nã đặc biệt.
Buồn cười nhỉ, trông anh như một chú hề với đôi cánh đỏ rực nhảy múa trong chiếc lồng vậy.
Từ khi trở thành nội gián, anh đã phạm hàng tá điều cấm kị của một anh hùng, của một con cờ.
Có khi anh trở thành tội phạm như chị Nagant rồi cũng nên?
____________________________
Cuộc đời rồi sẽ lụi tàn, nên cuộc vui chẳng bao giờ kéo dài mãi mãi.
Cái ngày mà anh đã chọn, cái ngày mà anh dẫn dắt cả tổng đoàn anh hùng đến và đánh úp vào Liên minh.
Anh không đi theo đoàn mà lặng lẽ khống chế người nguy hiểm và gây bất lợi nhất cho phe anh hùng là Twice.
Ngậm trái đắng, cố nếm lấy vị ngọt khi hòa bình, cố ngửi thấy hương thơm khi thành phố dập đi mùi khói lửa của tội phạm.
Hawks cắn nát lương tâm khống chế người tri kỉ dưới những chiếc lông sắc bén.
Lông vũ từng chở che và thỏa mãn thứ tò mò của Twice giờ đang chỉa thẳng vào cậu cùng hai hàng nước mắt như muốn tra khảo trái tim Hawks tại sao lại làm như vậy?
Dù cho Hawks có nói gì đi nữa, Twice vẫn một lòng vì Liên minh.
Nếu Hawks chỉ là một anh hùng tầm thường có lẽ anh đã khóc, nhưng làm gì có chuyện đó.
Twice vùng vẫy khỏi lông vũ cũng đồng nghĩa việc anh phải trừ khử Twice.
Hawks biết anh là kẻ khốn nạn, dù có lấy lí do bảo vệ người dân và các anh hùng, anh cũng không thể rửa được tội lỗi khi anh giết chết vị tri kỉ của mình.
Về phần nghĩa, anh là anh hùng, nhưng về tình anh là kẻ đáng bị đày xuống địa ngục.
_______________________
Vốn anh không định giết Twice, chỉ định khi làm Twice mất khả năng chiến đấu liền lặng lẽ đưa anh vào Tartaros.
Ấy vậy mà trớ trêu rằng, người anh không muốn trạm chán nhất trong cuộc chiến này đã xuất hiện khiến anh không kịp trở tay.
_Mày đang làm cái đéo gì thế Hawks?-Dabi hét lên cùng một nụ cười trông vô cùng sảng khoái.
Tựa như đây là chuyện nằm trong kế hoạch của hắn, hoặc hắn đang tức giận đến bật cười.
Trong căn phòng kín, năng lực của anh bị hạn chế đến đáng thương, đã vậy còn gặp phải người mang năng lực hoàn toàn khắc chế anh khiến anh rơi vào thế bất khả kháng.
Lông vũ đã bị đốt cháy một chút, bản thân còn bị Dabi chà đạp không thương tiếc.
May rằng Twice đã bị thương nặng chút nên hơi khó di chuyển, ngay khi Dabi định khử cả anh và Twice thì anh nhanh chóng hi sinh hơn nửa số lông vũ để cứu cả hai.
_Ngươi tính giết cả đồng đội của mình luôn hay sao?!-Hawks gằn giọng chất vấn.
_Chẳng phải sẽ có anh hùng cứu người đấy sao?
Tao cần gì phải lo chứ.-Dabi mỉa mai Hawks.
Bỗng, Twice đẩy mạnh anh ra rồi hét lớn.
_Ngay bây giờ Dabi!
Dabi không chần chừ mà thả lửa như một con quỷ, phản xạ của anh đã đạt lên tầm cao nên chẳng có gì khó với điều này, bản thân lập tức nhảy lên định đánh gục Dabi bằng cú này rồi giữ chân Twice lại.
Nhưng có lẽ đây là điều anh vĩnh viễn không thể ngờ tới
_Takami Keigo!
Lời nói thốt ra tưởng chừng như vô hại, chỉ đơn giản là một cái tên, nhưng đối với Hawks nó như sét đánh ngang tai.
Đã từ lâu anh chưa được ai gọi cái tên này.
Anh chưa từng đến gặp mẹ bao giờ vì giao ước nên gần như chẳng một ai biết đến tên anh.
Ấy vậy mà người anh thương, người anh yêu lại biết mà gọi.
Trong lòng nhốn nháo biết bao cảm xúc.
Lo lắng, hoảng hốt, pha chút niềm vui nhỏ bé nhưng lập tức liền bị ngọn lửa thiêu rụi sạch và chỉ còn đọng lại hai chữ nhiệm vụ.
___________________________
Đôi cánh bị đốt gần như trụi, anh buộc phải nhờ sức lửa phóng ra ngoài, rồi một đao giết chết Twice.
Anh bây giờ quên mất cái buồn mất rồi, ước gì anh là một người bình thường, ngay tại đây anh sẽ khóc nấc lên tại chỗ.
Twice chết rồi, mang theo hàng vạn cung bậc cảm xúc vui buồn của Hawks và mang luôn cả một khoảng thời gian tự do thoải mái bên cậu tri kỉ ngắn ngủi này.
Có lẽ suốt đời sau anh sẽ chẳng kiếm được người nào như Twice một lần nữa.
_Mày đã giết Twice rồi!-Dabi vừa đạp lên cơ thể đầy vết bỏng của anh mà ra sức phóng hỏa.
_Đây là gương mặt của người vừa mất đồng đội hay sao!?-Hawks gắng gượng sức nóng mà hét lên chất vấn.
Anh không có quyền đó, nhưng khi thấy gương mặt tươi cười của Dabi làm anh không thể nào không tức giận.
Ấu trĩ thật đấy, chính anh là kẻ khốn đã giết Twice nhưng giờ anh lại tỏ lòng tiếc thương cho Twice.
Khốn nạn!
_Mày tàn nhẫn thật đấy!
Tuyến lệ của tao bị cháy hết từ lâu rồi.-Dabi vừa cười tươi rói mà đáp.
Chẳng ai biết hắn đang vui hay buồn vì mất đi một người sở hữu năng lực mạnh như Twice.
_Mày...Từ khi tao vào đây, tao đã tra toàn bộ thành viên.
Ấy vậy mà chỉ có mày với Shigaraki là không có bất kì thông tin nào.
Mày là ai ?
HẢ ?-Hawks thật muốn xé toạc người trước mặt.
Nửa vì yêu, nửa vì hận thù.
Mâu thuẫn trong Hawks ngày càng lớn, không thể khống chế.
_Haha há há tao?
Mày cũng sắp đi theo Twice rồi.
Ông già kia cũng sẽ biết tao ngay thôi.
Tao nói cho mày cũng chẳng mất mát.
Để tao cho mày biết họ tên tao, liệu mà nghe cho kĩ.-Dabi cười mỉa mai nói từng câu từng chữ.
Todoroki Toya.
Sét đánh ngang tai, đớn đau cùng bất ngờ khiến anh trở nên trống rỗng.
Điên thật, tên này mang họ Todoroki.
Xét cho cùng, hắn có đôi mắt trong vút của bầu trời xanh cùng tính cách ngang tang và ương bướng, nhìn Đông ngó Tây hắn cũng giống Endeavor tận tám phần.
Ấy vậy mà bây giờ Hawks mới nhận ra.
Ngu ngốc tận cùng, người con đã mất của Endeavor đang đứng trước mặt anh, vừa xa lạ lại vừa gần gũi, hình bóng người anh yêu cùng Toya cứ chồng lên nhau đến hoa cả mắt, Anh sắp chết rồi.
Chết dưới tay hắn, cũng không tồi đâu nhỉ?
____________________________________
Mọi chuyện sau đấy xảy ra, ý thức mà anh nhớ cuối cùng là khi Tokyami đến và cứu anh khỏi nghiệp hỏa thiệu rụi.
Lời yêu chưa kịp nói ra, tình cảm ôm ấp trong lòng mãi không buông, tựa như hình ảnh cậu bé nhỏ cùng đôi cánh đỏ ôm con búp bê nhỏ trong tay với nụ cười tươi cùng ước nguyện ấp ủ trở thành một anh hùng thực thụ.
Cứ chồng chất lên nhau, ước mơ, khao khát, tội lỗi cùng tình cảm mong manh đã xuýt bức chết người con trai nhỏ bé này.
_____________________________
Đôi cánh to lớn ngày nào đã bị đốt trụi không còn gì, nó cũng sẽ mọc lại ngay thôi!
Nhưng cái đau nhất là con tim anh, nó vỡ nát rồi.
Một tình yêu đơn phương như ly rượu độc, dù biết độc tố rất mạnh, dù biết nó có độc nhưng anh vẫn không ngại uống cạn.
Là anh tự chuốc lấy, là anh tự uống ly rượu độc.
Trách ai cho được đây.
Ngày anh tỉnh dậy, Tokoyami khóc đến khan cả gọng.
Anh không nói được, chỉ biết vuốt lưng cậu học trò nhỏ bé.
Sau khi kiểm tra tổng quát, bác sĩ cho phép anh đi lại nhưng không nên nói chuyện quá nhiều vì cổ họng anh tổn thương nặng do lửa thiêu.
Anh đã nhờ Beat Jeanist đưa anh đến nhà của mẹ.
Khi tỉnh dậy anh liền nhớ đến việc tên thật bị bại lộ, anh đã nghĩ do mẹ nói cho hắn.
Và đúng thật là vậy, mẹ đã bỏ đi.
Đã từ lâu anh chưa được mẹ ôm nữa rồi, cũng chưa từng gặp lại mẹ.
Không biết anh sẽ như thế nào nếu mẹ ở trước mặt đây.
________________________
Hôm ấy anh xin Beat Jeanist ở lại nhà này, đến sáng hẵng đưa anh đi, vì Beat Jeanist còn có việc nên xin phép ra về.
Anh tiến lên phòng ngủ của mẹ, nằm cuộn mình trên chiếc giường rộng của bà.
Anh ước bản thân có thể bình thường nằm ở đây như cách những người xung quanh đã làm, không cần nhà to cửa lớn như căn hộ được cấp dưỡng này, chỉ cần một túp lều cũng đủ rồi, một mình anh cùng mẹ sống đến cuối đời.
Anh sẽ đi làm, mẹ chỉ cần ở nhà an nhàn mà sống, thật tốt biết bao.
Cứ cuộn mình trong chăn ấm, anh vô tình ngủ quên mất.
______________________________
Đêm đến thật nhanh, anh tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã là 2 giờ sáng.
Ngủ quá nhiều khiến anh có chút không quen và quan trọng là anh cảm thấy đói.
Điện thoại đã tắt nguồn mất vì anh quên sạc pin, đang lọ mọ kiếm dây sạc thì một khay cháo ấm được giơ ra từ phía tay trái, nơi góc khuất của đôi mắt diều hâu của anh.
Chầm chậm quay lại thì thấy một kẻ mà đến chết anh cũng không nghĩ tới.
Dabi-hay bây giờ nên gọi là Todoroki Toya với mái tóc trắng pha chút cọng đỏ chưa hóa trắng hoàn toàn.
Hắn đang cầm khay cháo cùng một ly nước và thuốc thang anh đã mang theo.
_Nhìn cái gì.
Ăn rồi uống thuốc đi.
Con gà vàng mi cẩu thả quá, cứ như vậy bao giờ mới khỏi.-Toya lên tiếng phá tan sự lặng im, cũng muốn đánh thức con người đang trợn mắt nhìn hắn.
_L...àm sao mi...
_Ngậm cái mồm vào, bác sĩ cấm mi nói không phải à.
Vậy mà hồi chiều cũng gỡ ra nói chuyện với tên hạng ba cho được.
Bị ngu à.-Dabi cọc cằn chửi bới, vậy mà giọng nói vẫn nhẹ nhàng và êm ái, thậm chí còn có chút lo lắng.
Keigo nghĩ mình bị điên rồi, hoặc là sắp tâm thần đến nơi vì dám mơ thấy Toya, đã vậy còn làm cháo quan tâm đến mình như vậy.
Đây liệu có phải là tận cùng của ham muốn yêu đương rồi không ?
_Tỉnh.
Tao đang đứng trước mặt mày thật này.
Nhìn mặt mày chắc nghĩ đây là mơ à.-Toya chán nản vỗ nhẹ vào trán Keigo vài cái nhưng chẳng dám làm mạnh tay quá.
Thế quái, có hơi ấm này.
Thế không phải mơ à.
Keigo đưa tay lên đặt lên chỗ ấm còn vương chút trên trán mình.
Giọt nước mắt từ hốc mắt kiềm nén suốt quãng thời gian dài đã chảy xuống, nó rơi không ngừng, tựa như không có van mà chảy vô định.
_Rồi rồi.
Ngoan nhé?
Twice tên đó dễ tính lắm, hắn không giận mi đâu.-Toya thở dài đặt khay cháo lên đầu tủ kế bên, cúi người xuống ôm lấy người con trai nhỏ bé trước mặt mà dỗ dành.
_Tao xin lỗi, đốt mày đau lắm phải không?-Toya vẫn ân cần dỗ dành anh vô điều kiện, vuốt vuốt tấm lưng nhỏ một cách nhẹ nhàng.
Keigo thắc mắc, Keigo có một vạn câu hỏi muốn hỏi kẻ trước mắt này.
Nó quá bất ngờ, quá kì lạ.
Tựa như giấc mông Hoàng Lương, hơn bao giờ hết anh cần lời giải thích kĩ càng từ Toya.
Anh đẩy nhẹ hắn ra rồi nhìn hắn.
Toya một lần nữa thở dài.
_Bây giờ mày ngoan ngoãn ăn hết chén cháo rồi uống thuốc, tao sẽ nói hết cho mày nghe.-Toya cầm chén cháo trên tay, ra điều kiện với nhóc nhỏ trước mặt để nó không có cơ hội cãi cọ lại.
Anh nhíu mày lại nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm chén cháo ăn sạch sẽ, uống liều thuốc đắng chát rồi ngồi im lặng nhìn vào Toya.
Toya thực ra không chết.
Hắn cũng không bị gì vì khi phát hỏa, ngoài tuyến lệ hắn bị cháy thì còn lại đều an toàn.
Vào khoảng khắc toàn thân bốc hỏa, hắn đã nhanh chân nhảy thẳng vào hồ nước gần đó để dập lửa bản thân, nhưng tiếc thay lửa của hắn có sức nóng quá lớn làm cánh rừng chẳng mấy chốc bị thiêu rụi.
Hắn lê thê từng bước đến chỗ của một bác sĩ quen của gia đình từng lén giúp hắn chữa những vết bỏng nặng.
Ông ta đã chữa cho tuyến lệ bị bỏng rát của hắn nhưng di chứng để lại là không thể khóc nữa.
Trong khoảng thời gian hắn ở lại nhà bác sĩ dưỡng thương, hắn đã đề nghị không nói cho Endeavor biết vì lúc đến đây, hắn đã lén ra sau ngọn núi rồi chạy về đây, nên chẳng đụng mặt Endeavor khi ông ấy tới nơi.
Mẩu xương hàm cháy rụi trong ngọn núi là anh cố tình nhờ bác sĩ tiêm DNA của mình vào một mẩu xương của con khỉ chết để đánh lạc hướng cả nhà Todoroki.
Hắn biết cha hắn sẽ không làm lớn chuyện nên chỉ mời một số y sĩ thân quen để giám định trong đó có bác sĩ này đây.
Nên mọi chuyện gần như thuận lợi vô cùng.
Trong suốt hai năm, hắn cùng bác sĩ đây không ngừng tìm hiểu về thuốc chữa năng lực trái ngược cơ thể của mình và thật sự đã thành công nhờ trí thông minh vốn có cùng quan hệ không ít-để mượng các công cụ khoa học tối tân-của vị bác sĩ đã giúp hắn có thể điều khiển ngọn lửa một cách thoải mái.
Ngay khi làm được, hắn cũng đã từ bỏ việc sẽ trở về ngôi nhà ấy nữa mà đã tự mình liên hệ cục bảo an khi Liên minh bỗng xuất hiện.
Shoto-thằng bé đó là nỗi lo của hắn, hắn vẫn luôn áy náy về việc mình định giết nó vì lao già thối tha này nhưng giờ nó đã trở thành một nỗi lo nhỏ của Toya.
Khi nhận được sự đồng ý của cục Bảo an, hắn liền thay tên là Dabi và hoạt động ngầm dưới lệnh tổ chức.
Đến cả Hawks cũng không biết điều này.
Hắn tuồn không ít thông tin của Liên minh ngay khi gia nhập với một sơ yếu giả mạo hoàn hảo do cục chuẩn bị.
Vì quá hoàn hảo đến nỗi All For One cũng không nhận ra điểm bất thường ở Dabi nên chẳng ngần ngại chấp nhận.
Số 30 con người chết trong tay hắn vốn chẳng có người nào, nếu có cùng lắm là những kẻ giết người không gớm tay mà thôi.
Suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng làm gián điệp khiến Liên minh thất bại từ lần này đến lần khác mà không bị nghi ngờ, Dabi đã trở thành một thành viên cầm đầu hoàn hảo nhất.
Vì lần trước phải đánh Hawks để lấy tiếp lòng tin từ các nhân vật chính của Liên minh nên buộc phải ra tay mạnh nhưng vẫn để sơ hở cho Hawks giết chết Twice thật trót lọt.
Hắn cũng tính tới chuyện công bố thân phận một cách thật tiêu cực để thâm nhập sâu hơn vào nội bộ All for One, chỉ như vậy thì mọi thứ mới yên ổn được.
Hắn là người nhạy cảm, cũng rất thông minh nên khi thấy Hawks cứ nhìn mình khi hắn rời đi.
Hắn liền biết, con chim ngu ngốc này lỡ sa vào điều cấm kị rồi.
Hắn chỉ tính chọc tên này một chút bằng cách gần Geten thôi mà đã thấy anh buồn đến chẳng thèm nhìn hắn một tuần liền mà chỉ đi vòng vòng với Twice luôn.
__________________________
Nói xong sự tình từ đầu đến đuôi cho Hawks-hay hiện tại là Keigo.
Nhìn gương mặt đực ra vì đủ loại cảm xúc mà anh không thể bộc lộ khiến hắn bật cười.
Dần đần lột bỏ tấm da giả cháy xém của mình khỏi cơ thể, phô bay ra một cơ thể lành lặn không một vết bỏng.
Chứng minh cho lời nói của mình hoàn toàn là thật, hắn đã thành công là người đầu tiên khiến Keigo bày tỏ ra nhiều biểu cảm nhất.
_Tin chưa?
Tao nói mà.
Bay giờ là thời khắc rất quan trọng.
All for One đang âm mưu rất lớn và cần cậu bé Midoriya kia chiến đấu đánh vỡ bản thể mới là Shigaraki Tomura, nếu không kịp lúc thì chắc chắn thế giới sẽ diệt vong.-Toya giải thích cho Keigo biết về tình hình của Liên minh.
_Đây.
Dùng điện thoại tao mà nói chuyện, đưa điện thoại mày đây tao cắm sạc cho.-Toya đưa ra một chiếc điện thoại lạ mà hắn chưa bao giờ dùng khi ở Liên minh.
Có lẽ đây là điện thoại đặc biệt hắn liên lạc với cục Bảo an mà không một ai biết đến.
Rồi lấy cái điện thoại đang nằm trơ trọi trong tay anh đi đến một kệ tủ cắm sạc.
_Rốt cuộc tại sao cậu làm đến nước này?-Keigo ấn ấn trên bàn phím rồi cho nó đọc lên.
_Tao đơn giản chỉ vì không thích nhìn lũ này phá đám sự yên ổn của tao thôi.
Tao thích bình yên.
Không thích bọn nó cứ làm ồn rồi phá hoại cuộc sống vốn đang theo chiều hướng ổn hơn của tao đâu.-Toya bình thản trả lời.
_Vậy chỉ cần cậu ở với Natsuo và Fuyumi thì mọi thứ sẽ ổn mà, đâu cần làm đến như vậy.
_Chà tao là người khá mâu thuẫn Keigo.
Tao không thích làm một người bình thường, ước mơ của tao vẫn là làm một anh hùng, tuy nhiên tao không muốn phải đứng dưới sự bảo trợ của ông già nên tao mới tìm đến cục Bảo an.
Nhưng ngay lúc đó tên Shigaraki đột nhiên chui ra làm quá trình có chút trục trặc.
Đáng lí tao sẽ học tập cùng mày đến năm 18 tuổi luôn nhưng buộc phải dừng lại không chung đường.
Quả thực ban đầu anh sẽ học chung khóa với Keigo như lịch trình, nhưng sự việc Liên minh xảy ra khá nhanh khi cục nhận được tin tức của một tội phạm kì lạ nên liền cử Toya đi vội.
Người càng ít thông tin càng là cái lợi của họ hơn.
_Còn gì muốn nói với tao không Keigo, tao sắp phải đi rồi.
Tao đã rời đi vài tiếng rồi, Toga nó nhạy bén lắm.-Toya ngồi xổm trước mặt Keigo hỏi.
_Tôi nghĩ là không.-Tiếng nói vô cảm của điện thoại vang lên, Toya vẫn nhìn lấy người trước mặt.
Trông anh vẫn như thường nhưng Toya nhìn thấy sự lúng túng trong mắt con gà vàng này.
_Thật?
Không có gì nói với tao sao?-Toya nhướng mày hỏi lại lần nữa.
Hắn muốn nghe sự thật từ cậu chàng này.
_Thật.-Keigo ái ngại ấn chữ trên bàn phím.
Thật sự tên này cứ nhìn anh chằm chặp làm anh không thể nào thả lỏng cơ thể.
Toya vẫn không từ bỏ ý định xấu xa mà cứ nhìn chằm chặp vào Keigo.
Thật sự nếu có cái lỗ ở đây, Keigo sẽ chui xuống ngay.
Nào là gián điệp, nào là giả vờ, nào là Toya vốn không hề chết, lắm chuyện!
Anh một lòng đơn phương muốn tự băm tim mình thì tên này lại thản nhiên trêu chọc không thương tiếc.
Giận!
Chả muốn nói!
Anh ước tên này chết cháy ở rừng luôn cho rồi.
Sống chi không biết!
Biết mình đã đùa quá giới hạn.
Toya cười cười rồi chuẩn bị rời đi vì chung quy đã quá giờ rồi.
Keigo đưa lại điện thoại cho hắn, giúp hắn đeo lại mấy tấm da cháy xém.
Nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, Keigo vẫn chưa hoàn hồn lại vì quá nhiều chuyện xảy ra.
Vậy là hắn-người tốt nhất, là một anh hùng thầm lặng tuyệt vời nhất, cũng là người anh yêu.
Trên môi anh họa lên một nụ cười tươi nhất, hạnh phúc nhất.
Cuộc đời lắm chuyện vô thường, có lẽ ông trời vốn chẳng muốn tước đoạt của ai cái gì, chỉ là chưa tới lúc người đó được tặng mà thôi nhỉ.
Toya không nhận được câu nói hắn muốn, rời đi có chút tiếc nuối.
Biết rằng anh vẫn nhìn theo hắn đến phút cuối cùng nhưng thật sự hắn không dám quay đầu.
Sợ bản thân sẽ mềm yếu mà quên đi tương lai sắp tới.
Chỉ cần sự đánh đổi của hắn lấy được hòa bình cho Keigo, thì có thật sự bị hỏa thiêu chết cũng hắn cũng chấp nhận.
_Thật sự gặp em là may mắn của đời anh rồi, Keigo.
_______________________________
Đi về nơi tồi tàn mà Liên minh đang tạm trú ngụ.
Dabi đã nhận ngay lời hỏi thăm đến từ Toga và Geten?
_Anh đi đâu vậy Dabi?-Toga vẫn hỏi anh như thường lệ.
_Tao đi kiếm vài thằng đốt chơi, mà bọn chúng trốn sạch rồi, chán ngắt.-Dabi thản nhiên đáp, rồi lại cái sofa gần đó nằm dài ra như con mèo lười.
_Boss đang ở tình trạng này mà anh vẫn có tâm trạng nhỉ?-Geten cau mày nhìn hắn.
Ngài Destroy đã bị bắt rồi nên hắn-Geten thật cũng chẳng còn chỗ đi.
Chỉ biết đi theo Liên minh dưới trướng Dabi.
_Shigaraki có All for One lo rồi, tao cần lo cái mẹ gì, tao đang vui vẻ thì đừng chọc cho tao buồn chứ.-Dabi khó chịu ra mặt khi nghe đến Shigaraki, tựa như đó là trách nhiệm của hắn vậy.
_Anh to mồm cái gì-
_Tao không phải bảo mẫu!
Tao vào đây chẳng phải đã nói từ trước sao?
À quên mất mày làm gì biết cái đếch gì.-Dabi chán nản cáu gắt, cắt ngang lời của Geten.
_Thôi nào các cậu trai trẻ, Toya cũng không phải không chăm sóc Tomura, chỉ là ta không cần mà thôi.
Tâm trạng Toya vui như vậy cũng tốt.
Ta đã thấy sự điên cuồng tuyệt vời của cậu rồi, cậu không phải lo lắng.
Geten cũng nên hiểu cho Toya nhé!-All for One từ trong đi ra giảng hòa lại không khí của những con cờ của mình, vì ông ta không thích sự ồn ào, náo loạn giữa những con cờ.
_Vâng thưa ngài.-Geten cung kính nói.
_Vậy ta cần nghỉ ngơi, các cậu cứ thoải mái đi nhé.-nói rồi All for One bước vào trong lo cho Tomura-cái thân xác mà ông ta định chiếm giữ thành cơ thể mới của mình.
_Chậc.
Tất cả là tại tên khốn Hawks!
Có hắn thật sự là nỗi ô nhục của chúng ta.
Bao nhiêu quân số đều bị bắt sạch rồi!-Geten cắn răng gằn giọng nói.
_Anh đừng nhắc tới Hawks.
Em sẽ tức giận đấy.-Toga nghiêm mặt nhìn Geten.
Cô rất tức giận, tức giận trước cái chết của Twice, một người mà cô coi như là anh cả, một người anh thật sự.
Cô từ đầu vốn không tin tưởng Hawks nhưng vì Twice một mực tin nên cô cũng dần thả lỏng với anh.
Nhưng anh đã giết Twice.
Đây là mối thù có chết cô cũng phải trả.
_Bọn mày câm cái mồm vào.
Hôm nay tao đã dùng hết năng lượng rồi.
Cút khỏi cái phòng cho tao nghỉ ngơi đi.-Dabi lười biếng nói.
_Chậc.
Ngươi đúng là tên điên cặn bã.-Geten chậc lưỡi rời đi, Toga cũng theo sau đó.
Dabi không mấy hảo cảm với Geten, ban đầu chỉ là vì tên này có năng lực giống mẹ mà hứng thú, còn tính cách thì chán ngán không buồn nói.
Tóm lại là hảo cảm bằng không.
Còn cô bé Toga thì hắn thật sự ấn tượng, tuy năng lực có hơi kì dị nhưng thực chất con bé sống vô cùng tình cảm.
Nếu được học tập và trở thành anh hùng, con bé sẽ là nhân tố khiến tội phạm khiếp đảm nhất.
Dabi vốn không mệt, chỉ là khi nghe hai đứa này nói về người thương với chất giọng cay nghiệt làm hắn đau tai nên đuổi chúng đi cho khỏe người thôi.
Hắn giờ cũng chẳng ngủ được nên lôi điện thoại ra bấm thì nhìn thấy dòng tin trong chú thích.
Dòng tin làm hắn sượng vài giây rồi bật cười khanh khách.
Không biết hắn có nên nhảy một điệu ăn mừng không nhỉ, dù gì hắn cũng không khác là kẻ điên là mấy khi tự cười khanh khách một mình đâu.
"Em yêu anh, tội phạm!"
Chẳng ai lại điên đến mức nhắn vào chiếc điện thoại hắn giấu kĩ trong người này ngoài Keigo đâu.
Nhìn ra cửa sổ, trăng sáng chiếu rọi cả một khoảng trời to rộng.
Hôm nay, mặt trăng sao đẹp đẽ lạ thường.
____________________________________________________________