Khác Hành lang tầng ba

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407518225-256-k310361.jpg

Hành Lang Tầng Ba
Tác giả: ffnfb123
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trường học lan truyền tin đồn rằng tầng ba khu nhà cũ bị khóa từ nhiều năm trước sau một sự cố bí ẩn.

Một hôm, nhóm Khang phát hiện cửa tầng này mở hé vào buổi tối, và từ đó những chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • 👑🌊Đại Chiến Tử Cấm Thành🌊👑
  • Tử Cấm Thành
  • Tiểu thuyết Phong Thanh
  • Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
  • Hành Lang Tầng Ba
    Chương 1: cánh cửa mở


    Trời gần tối, sân trường đã vắng người.

    Minh Khang và Tuấn vẫn còn ngồi trong lớp hoàn thành bài trực nhật muộn.

    “Khang… mày có nghe gì không?”

    Tuấn thì thầm.

    “Tao nghe gì đâu.”

    Một tiếng “cạch” vang lên từ phía cầu thang khu nhà cũ.

    Âm thanh kim loại khô khốc, giống như có ai đó vừa mở một cánh cửa lâu ngày không dùng.

    Tuấn nuốt khan.

    “Khu đó bị khóa mà…”

    Khang nhìn ra hành lang tối dần.

    Từ vị trí của họ có thể thấy rõ lối cầu thang dẫn lên tầng ba, nơi học sinh luôn bị cấm lên.

    Ánh đèn trên đó không bật, nhưng cánh cửa sắt ở đầu cầu thang lại hé mở một khoảng nhỏ.

    “Hay bác bảo vệ quên khóa thôi.”

    Khang nói, dù chính cậu cũng thấy hơi lạ.

    Khi cả hai bước lại gần hơn, một mùi tanh nhẹ thoảng ra từ phía trên, rất khó nhận ra nếu không đứng sát.

    Tuấn lập tức dừng lại.

    “Hay thôi đi…”

    Khang không trả lời.

    Cậu nhìn vào khe cửa tối om phía trên cầu thang.

    Trong khoảnh khắc, cậu có cảm giác như bên trong vừa có thứ gì đó di chuyển, rất nhanh, rồi lại im lặng hoàn toàn.

    Một giọt nước đỏ sẫm bất chợt rơi xuống bậc thang phía dưới.

    Khang khựng lại.

    Cánh cửa tầng ba… từ từ mở rộng thêm một chút.
     
    Hành Lang Tầng Ba
    Chương 2: Hành lang tối


    Khang và Tuấn đứng lặng vài giây dưới chân cầu thang.

    Giọt nước đỏ sẫm vừa rơi xuống bậc thềm đã loang ra thành một vệt nhỏ.

    “Chắc… sơn thôi.”

    Tuấn nói, nhưng giọng run rõ rệt.

    Khang không trả lời.

    Cậu bước lên một bậc, rồi thêm một bậc nữa.

    Mỗi bước chân vang lên âm thanh trống rỗng trong không gian yên tĩnh.

    Cánh cửa sắt tầng ba mở hé, đủ để nhìn thấy một phần hành lang bên trong.

    Đèn không bật, nhưng ánh sáng yếu từ cửa sổ cuối dãy giúp thấy lờ mờ những lớp bụi dày phủ trên sàn.

    “Khang, quay xuống đi…”

    Tuấn kéo nhẹ tay áo bạn.

    Đúng lúc đó, từ trên hành lang vang xuống tiếng kéo ghế chậm rãi, như có ai đang ngồi trong một lớp học tối om.

    Hai người nhìn nhau.

    “Có người trên đó thật à?”

    Tuấn thì thầm.

    Khang hít sâu, đẩy cửa thêm một chút.

    Bản lề phát ra tiếng rít khô khốc khiến cả hai rùng mình.

    Hành lang tầng ba hiện ra hoàn toàn trống rỗng.

    Những cửa lớp đóng kín.

    Bảng tên phòng đã cũ, vài chữ gần như bong hết.

    Không có ai… nhưng ở giữa hành lang, một chiếc ghế gỗ đang lệch khỏi vị trí, như vừa bị kéo ra.

    Một cơn gió lạnh thổi dọc hành lang, dù tất cả cửa sổ đều đóng.

    Phía sau lưng họ, cửa cầu thang khẽ “cạch” một tiếng, tự đóng lại.

    Tuấn quay phắt đầu:

    “Có ai vừa—”

    Tiếng bước chân nhẹ vang lên từ cuối hành lang.

    Không nhanh.

    Không chậm.

    Như thể ai đó biết chắc họ đang đứng đó.
     
    Hành Lang Tầng Ba
    Chương 3: lời đồn cũ


    Tiếng bước chân ở cuối hành lang dừng lại đột ngột, như thể người vừa bước đã nhận ra có người khác xuất hiện.

    Khang nín thở nhìn về phía trước.

    Ánh sáng yếu từ cửa sổ chỉ đủ làm hiện lên một khoảng hành lang mờ nhạt, hoàn toàn không thấy bóng người.

    “Chắc… chuột thôi.”

    Tuấn nói nhỏ, nhưng chính cậu cũng không tin.

    Một lát sau, cả hai quyết định quay xuống.

    Khi cửa cầu thang mở ra, cảm giác nặng nề lúc nãy như giảm bớt, nhưng trong đầu Khang vẫn còn nguyên hình ảnh chiếc ghế bị kéo lệch giữa hành lang.

    Sáng hôm sau, câu chuyện nhanh chóng được kể cho Huyền và Long trong giờ ra chơi.

    Long nhíu mày:

    “Không thể nào.

    Tầng ba bị khóa mấy năm rồi mà.”

    Huyền nhìn quanh rồi nói nhỏ:

    “Tụi bây chưa nghe chuyện đó à?”

    “Chuyện gì?”

    Khang hỏi.

    Huyền hạ giọng hơn nữa.

    “Mấy năm trước… có một học sinh mất tích trong trường.

    Người ta nói lần cuối cùng thấy bạn đó là ở khu nhà cũ.”

    Tuấn khẽ rùng mình.

    “Rồi… tìm thấy chưa?”

    Huyền lắc đầu.

    “Không.

    Sau đó trường đóng luôn tầng ba.

    Giáo viên chỉ nói là sửa chữa, nhưng từ đó tới giờ đâu có ai lên đó nữa.”

    Long chống tay lên bàn, ánh mắt bắt đầu sáng lên vì tò mò.

    “Nếu vậy thì càng phải lên xem.

    Biết đâu chỉ là lời đồn thôi.”

    Khang chưa kịp trả lời thì chuông vào lớp vang lên.

    Khi cả nhóm đứng dậy, Huyền bất chợt kéo nhẹ tay áo Khang.

    “Này… hôm qua mày nói có giọt màu đỏ trên cầu thang đúng không?”

    “Ừ.”

    Huyền mở điện thoại, đưa cho Khang xem một tấm ảnh chụp lén trong sân trường buổi sáng sớm.

    Đó là bậc cầu thang khu nhà cũ.

    Vệt màu đỏ đã biến mất hoàn toàn.

    Nhưng ngay trên cánh cửa sắt tầng ba, có thêm một vết tay mờ, như ai đó vừa chạm vào khi tay còn ướt.

    Và điều khiến Khang lạnh sống lưng là:

    Vết tay đó nằm ở mặt ngoài cánh cửa, giống như có người đã đứng bên trong… rồi đặt tay lên để mở ra.
     
    Hành Lang Tầng Ba
    Chương 4: Quay lại


    Buổi chiều hôm đó, trời đổ mây xám, sân trường nhanh chóng vắng người sau giờ tan học.

    Khang đứng trước cổng khu nhà cũ, bên cạnh là Tuấn, Huyền và Long.

    Không ai nói gì trong vài giây, như thể tất cả đều đang tự hỏi liệu quyết định quay lại đây có phải là ý hay không.

    Long là người phá vỡ im lặng trước:

    “Đi nhanh lên, chút nữa bảo vệ đi kiểm tra đó.”

    Cánh cửa tầng một không khóa.

    Khi họ bước vào, mùi ẩm cũ quen thuộc lập tức bao trùm.

    Tiếng bước chân vang nhẹ trong hành lang trống khiến ai cũng có cảm giác mình đang gây ra âm thanh quá lớn.

    Lên đến cầu thang dẫn tầng ba, cả nhóm dừng lại.

    Cánh cửa sắt vẫn ở đó — và lần này đóng kín.

    “Ủa, hôm qua mày nói nó mở mà?”

    Long nhìn Khang.

    “Ừ, rõ ràng tao thấy mở.”

    Tuấn khẽ nói:

    “Hay thôi về đi…”

    Long thử đẩy cửa.

    Ban đầu cửa không nhúc nhích, nhưng khi cậu dùng lực mạnh hơn, bản lề phát ra tiếng rít dài rồi mở ra từng chút một.

    Một luồng không khí lạnh tràn xuống cầu thang.

    Huyền vô thức siết chặt quai balo.

    “Ở đây lạnh hơn dưới kia nhiều…”

    Họ bước lên hành lang tầng ba.

    Mọi thứ vẫn giống như hôm qua: lớp bụi dày trên sàn, cửa lớp đóng kín, ánh sáng yếu từ cuối dãy.

    Nhưng lần này, Khang lập tức nhận ra một điều khác.

    Chiếc ghế gỗ giữa hành lang không còn ở vị trí cũ.

    Nó đã nằm sát vào cửa một lớp học, như thể có ai đó vừa kéo nó sang đó.

    “Có ai lên đây trước tụi mình à?”

    Huyền thì thầm.

    Không ai trả lời.

    Bỗng từ bên trong một phòng học gần đó vang lên tiếng gõ nhẹ — ba cái liên tiếp, đều đặn.

    Cộc.

    Cộc.

    Cộc.

    Tuấn lùi lại một bước.

    “Nghe thấy không…?”

    Long nhìn thẳng về phía cánh cửa lớp học đang khép hờ.

    “Có khi chỉ là cửa sổ đập thôi.”

    Nhưng khi cả bốn người còn đang đứng yên, tay nắm cửa lớp học đó khẽ xoay chậm rãi, phát ra tiếng kim loại nhỏ nhưng rõ ràng trong hành lang tĩnh lặng.

    Cánh cửa mở ra một khe tối.

    Từ bên trong, một tờ giấy gấp đôi trượt nhẹ ra ngoài, rơi xuống sàn ngay trước chân họ.

    Không có ai bước ra.

    Không có thêm âm thanh nào.

    Chỉ có tờ giấy nằm đó… như đang chờ ai nhặt lên.
     
    Hành Lang Tầng Ba
    Chương 5: tờ giấy


    Không ai trong nhóm dám cúi xuống ngay lập tức.

    Tờ giấy nằm giữa hành lang bụi phủ, mép giấy hơi ố vàng như đã để ở đó từ rất lâu.

    Nhưng điều khiến họ thấy khó hiểu là nó vừa mới trượt ra từ bên trong lớp học.

    Long hít sâu, bước tới nhặt lên.

    “Chỉ là giấy thôi mà…”

    Cậu mở tờ giấy ra.

    Bên trong là những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực xanh đã nhòe:

    “Đừng ở lại sau khi trời tối.”

    “Đừng nghe tiếng gọi.”

    “Nó đứng ở cuối hành lang.”

    Tuấn lập tức quay đầu nhìn về phía cuối dãy lớp.

    Hành lang vẫn trống, chỉ có ánh sáng nhạt từ cửa sổ chiếu vào.

    “Chắc ai bày trò hù thôi.”

    Long nói, nhưng giọng đã bớt chắc chắn.

    Khang bước lại gần cửa lớp học vừa mở.

    Bên trong tối om, bàn ghế phủ bụi dày, không có dấu hiệu ai vừa ở đó.

    Ngay lúc đó, Huyền khẽ gọi:

    “Khoan đã…”

    Cô chỉ xuống sàn gần ngưỡng cửa.

    Giữa lớp bụi mỏng, có một hàng dấu chân kéo dài từ trong lớp ra ngoài, như thể có người vừa bước đi.

    Nhưng những dấu chân đó chỉ đi được vài bước rồi biến mất giữa hành lang, không hề có dấu quay lại.

    Tuấn lùi sát vào tường:

    “Sao lại… mất luôn vậy?”

    Không ai trả lời.

    Gió bất chợt thổi mạnh qua hành lang, làm tờ giấy trên tay Long rung nhẹ.

    Ở mặt sau, một dòng chữ nhỏ mà lúc nãy họ chưa để ý hiện ra rõ hơn:

    “Nếu thấy cửa phòng cuối cùng mở…

    đừng nhìn vào bên trong.”

    Khang ngẩng đầu theo phản xạ, nhìn thẳng về cuối hành lang.

    Cánh cửa lớp học cuối dãy — lúc nãy vẫn đóng — giờ đây hé mở một khoảng tối đen.

    Không ai trong nhóm nhớ đã nghe thấy tiếng cửa mở.

    Và từ phía đó, một âm thanh rất nhẹ vang lên… giống như có ai đang thì thầm gọi tên từng người.
     
    Back
    Top Dưới