Sau khi lên được cấp 2 thì cái cảm giác uể oải, nhức mỏi tích tụ sau nhiều tiếng tiếng đồng hồ bận bịu tại khoa Cấp cứu dường như bị quét sạch sành sanh.
Trên bảng hệ thống, các chỉ số đồng loạt biến thành 11.
Chênh lệch tuy chỉ có 1 điểm nhưng đó cũng là mười phần trăm của các chỉ số trước đó, đây cũng không phải là một sự thay đổi nhỏ.
Hai tay của Lâm Trạch khẽ nắm chặt lại, hắn cảm nhận được những sự thay đổi đối với cơ thể của mình, các khớp ngón tay trở nên linh hoạt hơn, hô hấp cũng trở nên đều đặn hơn, và tinh thần của Lâm Trạch cũng tỉnh táo hơn trước.
Lâm Trạch tiếp tục quay lại với luồng công việc của mình, bao gồm tiếp nhận, theo dõi bệnh nhân và làm hồ sơ bệnh án, mãi cho đến khi đồng hồ treo tưởng điểm đến 1 giờ sáng.
Triệu Hạo kéo lê bước chân nặng nhọc bước ra từ phòng nghỉ, trên tay cầm lấy một ly trà đã nguội ngắt.
Hắn ngáp dài một cái, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu.
"Tiểu tử nhà ngươi..."
Triệu Hạo nhấp một ngụm trà, nhíu mày nhìn thấy Lâm Trạch đang lật xem hồ sơ bệnh án, "Từ chiều tới giờ, ngươi đã phụ giúp biết bao nhiêu ca rồi, mà sao trông ngươi vẫn còn tỉnh táo thế?
Đổi thành mấy tên thực tập khác thì chắc giờ này đã gúc từ đời nào rồi."
Lâm Trạch ngẩng đầu lên, liền thấy thấy Triệu Hạo đang đứng tựa vào tường.
Hắn khẽ nhếch mép: "Trước đây còn học đại học, ta đã thức trắng mấy đêm liền.
Thức một đêm cũng không nhằm nhò gì."
Triệu Hạo hừ nhẹ một tiếng, định mở miệng nói thêm thì từ ngoài sân bệnh viện, một tiếng phanh xe rít lên chói tai.
Một chiếc xe tay ga lao thẳng lên bậc thềm, phanh cháy lốp ngay trước cửa kính tự động.
Một nam thanh niên hớt hải cõng trên lưng một cô gái trẻ, loạng choạng chạy ào vào đại sảnh.
"Bác sĩ!
Bác sĩ ơi cứu bạn gái ta với!
Nàng bị nổi mẩn đỏ khắp người, kêu khó thở quá!"
Triệu Hạo lập tức vứt ly trà xuống bàn, sải bước chạy tới.
Lâm Trạch cũng nhanh chóng đẩy băng ca cấp cứu ra đón bệnh nhân.
Cô gái trạc hai mươi tuổi được đặt nằm xuống giường.
Toàn thân của cô ấy đỏ bừng như tôm luộc, hai tay cào cấu liên tục vào vùng cổ và ngực đến mức tứa máu.
Hơi thở của cô phát ra âm thanh khò khè, khuôn mặt nhăn nhó vì khó chịu.
"Bệnh nhân vừa ăn gì?
Có tiền sử dị ứng không?"
Triệu Hạo vừa dùng ống nghe áp lên ngực cô gái vừa hỏi nhanh.
"Bọn ta đi ăn lẩu hải sản, đang ăn được một lúc thì cô ấy kêu ngứa cổ, nổi mề đay.
Chúng ta vừa lên xe đi về thì cô ấy bắt đầu kêu khó thở," nam thanh niên tái mặt, ấp úng trả lời.
Triệu Hạo nghe tiếng rít nhẹ ở phổi, gật đầu chẩn đoán: "Bệnh nhân bị dị ứng hải sản cấp tính rồi, nổi mề đay diện rộng gây co thắt phế quản nhẹ.
Y tá Hà, ngươi chuẩn bị tiêm tĩnh mạch cho cô ấy một ống Dimedrol để chống dị ứng!
Cho bệnh nhân thở oxy bằng mặt nạ ba lít một phút, rồi để ý máy theo dõi sinh tồn."
Y tá Hà nhanh chóng đi tiêm thuốc chống dị ứng.
Tiếng tít tít của máy theo dõi vang lên đều đặn.
Nhịp tim một trăm lần một phút, huyết áp một trăm mười trên bảy mươi.
Các chỉ số có vẻ vẫn nằm trong ngưỡng an toàn.
Nam thanh niên thở phào nhẹ nhõm, liên tục cúi đầu cảm ơn bác sĩ.Triệu Hạo xoay người đi tới bàn làm việc định viết hồ sơ bệnh án.
Tuy nhiên, Lâm Trạch đứng bên cạnh giường bệnh, đôi lông mày lại nhíu chặt.
Hắn tinh ý nhận ra mí mắt và môi của cô gái đang sưng vù lên với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Sự sưng tấy này không phải là nổi mề đay thông thường, mà là biểu hiện của phù mạch – một dấu hiệu cực kỳ nguy hiểm.
Chưa đầy hai mươi giây sau khi được tiêm chống dị ứng, cô gái đột nhiên bật người dậy.
Hai tay cô ôm chặt lấy cổ họng, đôi mắt trợn ngược lên trắng dã.
Tiếng thở khò khè ban nãy đột ngột biến thành tiếng rít thanh quản chói tai, rợn người, giống như có ai đó đang bóp chặt lấy cổ gió.
"U oa...
ực...
ực..."
Cô gái há hốc miệng nhưng không thể hít vào một chút không khí nào.
Tít...
Tít...
Tít!
Âm thanh của máy theo dõi sinh tồn đột ngột chuyển sang nhịp điệu dồn dập, chói tai báo động đỏ.
Chỉ số oxy trong máu tuột dốc không phanh: tám mươi lăm phần trăm... bảy mươi phần trăm... sáu mươi lăm phần trăm!
Nhịp tim vọt lên một trăm bốn mươi lần một phút, nhưng huyết áp lại tụt thê thảm, màn hình hiện lên những con số mờ ảo không thể đo được!
Cùng lúc đó, âm thanh của hệ thống vang lên:
[PHÂN TÍCH MỤC TIÊU]
Phát hiện bệnh nhân rơi vào sốc phản vệ nặng.
Cổ họng sưng to, chặn gần hết đường thở.
Huyết áp tụt mạnh, tim mạch đang suy sụp.
Kích phát nhiệm vụ: Ngăn chặn bác sĩ điều trị sai hướng.
Cấp cứu sốc phản vệ bằng Adrenaline tiêm bắp ngay lập tức.
Phần thưởng: 100 điểm kinh nghiệm, 5 điểm Y đức, và Kỹ năng Hồi sức Cấp cứu Nâng cao - Sơ cấp.
Hình phạt thất bại: Trừ 50 điểm kinh nghiệm.
Đồng tử Lâm Trạch co rút mạnh.
Sốc phản vệ — một trong những tình trạng nguy hiểm nhất, diễn tiến cực nhanh và có thể lấy mạng bệnh nhân trong thời gian rất ngắn.
"Bác sĩ Triệu!
Huyết áp bệnh nhân tụt mạnh, tuần hoàn không ổn định!
Suy hô hấp cấp!"
Lâm Trạch hét lớn, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Triệu Hạo quay phắt lại, sắc mặt xám ngoét khi nhìn thấy cô gái đang giãy giụa trong cơn nghẹt thở.
"Bệnh nhân đang co thắt phế quản nặng!
Thuốc kháng histamin không có tác dụng!
Y tá Hà, lấy máy khí dung Salbutamol ngay!
Chuẩn bị sẵn bộ đặt nội khí quản, gọi bác sĩ gây mê xuống hỗ trợ gấp!"
"Tuyệt đối không được đặt nội khí quản lúc này!"
Lâm Trạch liền la lớn, mang theo uy nghiêm dị thường.
Hắn lao về phía trước, một tay gạt phăng chiếc mặt nạ khí dung mà y tá Hà vừa đưa lên.
"Bác sĩ Triệu, mau nhìn kỹ mí mắt và đôi môi cô ấy đi!"
Giọng hắn trầm hổn, trong ánh mắt lóe lên tia căng thẳng dữ dội.
"Đây là phù mạch thanh quản!
Thanh quản của cô ấy đã sưng phồng, chặn kín đường thở!
Cố nhét ống nội khí quản vào lúc này, chỉ khiến cuống họng nát tan, máu trào thẳng vào phổi... cô ấy sẽ chết ngay trước mắt chúng ta!"
Triệu Hạo sững sờ một chút, hắn nhìn đôi môi sưng lên như cục xúc xích và khuôn mặt tím tái của bệnh nhân, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán.
Trong cơn hoảng loạn, Triệu Hạo đã chẩn đoán nhầm sốc phản vệ thành một cơn hen suyễn dị ứng thông thường.
"Nhưng... huyết áp không còn đo được nữa!"
Triệu Hạo hét lên, giọng run rẩy.
"Cô ấy sắp ngưng tim rồi!"
Cả người hắn như đông cứng trong giây lát, tim đập thình thịch.
"Phải làm sao bây giờ...?"
"Adrenaline!"
Lâm Trạch không chần chừ thêm một tích tắc nào.
Hắn liền chộp lấy một ống thuốc trợ tim từ hộp thuốc chống sốc trên xe đẩy.
Lâm Trạch hít một hơi sâu, dùng tay bẻ gãy đầu ống thuốc, rút nhanh nửa miligam Adrenaline vào xilanh.
Mồ hôi chảy xuống trán, ánh mắt hắn sắc bén như thép, không một giây do dự.
Hắn nâng nhẹ phần váy mỏng của cô gái, nhắm chuẩn vùng cơ ngoài đùi, mũi kim vuông góc lao vào, rồi bơm hết thuốc vào cơ bắp.
Thời gian như ngừng lại.
Mỗi nhịp tim của hắn vang vọng trong phòng cấp cứu.
Ai cũng nín thở, dõi theo từng chuyển động, chờ đợi phép màu xảy ra.
Thao tác tiêm bắp trực tiếp có phần thô bạo, nhưng cũng vì vậy mà có thể tiết kiệm vài chục giây.
Mạng lưới mao mạch ở đùi sẽ hấp thu thuốc nhanh nhất, đẩy thẳng về tim.
"Lâm Trạch... ngươi... tiêm trực tiếp như vậy sao?"
Triệu Hạo lắp bắp, tay run rẩy, giọng nghẹn lại.
Phòng cấp cứu lặng yên đến mức đáng sợ.
Nam thanh niên đi cùng nép sát góc tường, sợ đến mức ngừng thở, tim đập rộn ràng trong lồng ngực.
Một giây...
Hai giây...
Năm giây trôi qua.
"Khò... khò... hộc!"
Cô gái bỗng nấc lên một tiếng thật mạnh.
Adrenaline đã phát huy tác dụng thần kỳ.
Thuốc len lỏi vào từng mạch máu, lập tức làm co các mạch đang giãn, đẩy máu về tim, đồng thời giảm phù nề niêm mạc thanh quản.
Đường thở hé mở.
Cô liền há miệng, hít một hơi dài và sâu, như người chết đuối vừa vớt được không khí trên mặt nước, từng nhịp thở gấp gáp nhưng tràn đầy sự sống trở lại.
Tít...
Tít...
Tít!
Trên màn hình theo dõi, các con số bắt đầu trở về nhịp bình thường.
Huyết áp từ chỗ không đo được vọt lên tám mươi trên năm mươi.
Chỉ số bão hòa oxy nhích dần từ sáu mươi lên tám mươi, rồi vượt mốc chín mươi phần trăm.
Sắc mặt tím tái của cô gái dần hồng hào trở lại, đôi môi sưng phù cũng bắt đầu xẹp xuống, như vừa được kéo khỏi vực thẳm.
"Bệnh nhân đã qua khỏi cơn nguy hiểm...
Huyết áp đang lên!
Mạch đập mạnh trở lại!"
Y tá Hà mừng rỡ reo lên.
Triệu Hạo đứng như đóng băng, áo blouse trắng ướt đẫm mồ hôi.
Hắn chăm chú nhìn chiếc xilanh rỗng trên tay Lâm Trạch, rồi quay sang quan sát tên thực tập sinh với quầng thâm mắt sâu hoắm, vẫn bình tĩnh kiểm tra đồng tử của bệnh nhân.
Lâm Trạch đã phán đoán tình huống một cách thần tốc.
Hắn nhìn ra dấu hiệu sốc phản vệ mà ngay cả một bác sĩ nội trú dày dạn như lão cũng có thể bỏ sót.
Hành động quyết đoán, tiêm bắp trực tiếp không một giây do dự.
Sự điềm tĩnh pha lẫn chút tàn nhẫn trong khoảnh khắc giành giật sinh mạng này khiến Triệu Hạo rùng mình, vừa kinh ngạc vừa nể phục.
"Bác sĩ Triệu, nên thiết lập đường truyền tĩnh mạch nhỏ giọt Adrenaline để duy trì huyết áp, phòng ngừa sốc phản vệ lần hai," Lâm Trạch lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của lão.
"À...
ừ!
Y tá Hà, làm theo lời Lâm Trạch!"
Triệu Hạo vội vàng ra lệnh, giọng nói lẫn trong đó một phần kính nể khó giấu.
"Theo dõi sát nhịp tim cho ta!"
Cùng lúc đó, trong đại não của Lâm Trạch, âm thanh hệ thống vang lên.
[HỆ THỐNG]
Đánh giá quá trình xử lý: Hoàn mỹ.
Bệnh nhân đã thoát khỏi tình trạng sốc phản vệ nguy kịch.
Chúc mừng túc chủ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Phần thưởng: 100 điểm kinh nghiệm, 5 điểm Y đức, kỹ năng "Hồi sức Cấp cứu Nâng cao - Sơ cấp".
Ngay sau tiếng thông báo của hệ thống, một lượng kiến thức về cơ chế tác động của các loại thuốc trợ tim, thuốc co mạch, kỹ thuật hồi sức tim phổi nâng cao ồ ạt tràn vào đại não.
Mọi thứ dung hợp một cách hoàn mỹ, như thể hắn đã trải qua vô số năm tháng học tập và rèn luyện.