Đêm buông xuống nhanh đến mức gần như không kịp nhận ra.
Khi ánh đèn cuối cùng trong khu dân cư quanh trường vụt tắt, ngôi trường lập tức chìm vào một khoảng tối dày và đặc, không phải kiểu tối do thiếu ánh sáng, mà giống như có thứ gì đó vừa mở mắt trong bóng đêm.
Không có âm thanh lớn nào báo hiệu sự hiện diện ấy, chỉ là những tiếng động lặt vặt, rời rạc, vốn không nên xuất hiện vào giờ này: lá khô khẽ cọ vào nhau dù không có gió, kim loại va chạm mơ hồ vọng lại từ một nơi rất xa, và tiếng bước chân người bảo vệ đi tuần, chậm chạp, không đều, dội lên giữa sân trường trống trải.
Trọng Nhân đứng sau hàng rào sắt thấp, nép mình dưới bóng cây bàng già.
Cậu không rõ vì sao mình lại ở đây.
Không có lý do cụ thể, chỉ là từ lúc rời khỏi trường, hình ảnh góc lớp phía đông bắc cứ lẩn quẩn trong đầu cậu, không hiện lên rõ ràng, mà bám ở rìa ý thức, giống một cái bóng đứng lệch sang bên, chỉ cần quay đầu quá nhanh là sẽ va phải.
Ngôi trường ban đêm khác hẳn ban ngày, không phải vì bóng tối, mà vì sự im lặng.
Một sự im lặng có trật tự, như đã được sắp đặt.
Những thứ lẽ ra phải hỗn loạn: gió, côn trùng, tiếng kim loại co giãn theo nhiệt độ, tất cả vẫn tồn tại, nhưng đều đặn đến lạnh lùng, như thể có một bàn tay vô hình ép mọi thứ vận hành trong một khuôn khổ chật hẹp, không cho phép sai lệch.
Tiếng bước chân của bảo vệ vang lên ở phía xa.
Một bước nặng, một bước nhẹ, rồi dừng lại hơi lâu, như thể người đi đang lắng nghe thứ gì đó không nằm trong tầm mắt.
Trọng Nhân nín thở, ép lưng sát vào thân cây.
Ánh đèn pin quét ngang sân trường, thứ ánh sáng trắng nhợt trượt trên mặt đất như một lưỡi dao cùn, dừng lại ở một góc rất lâu, lâu đến mức tim cậu đập lệch một nhịp, rồi mới chậm rãi rời đi.
Khi ánh sáng biến mất, khoảng tối phía trước không trở lại như cũ.
Nó sâu hơn, đặc hơn, như thể vừa có thứ gì đó bị bỏ lại.
Trọng Nhân trèo qua hàng rào rất nhẹ.
Động tác chậm, chắc, quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ.
Chân vừa chạm đất, cậu khựng lại đúng một nhịp, nghiêng tai lắng nghe.
Không có tiếng gọi, không có tiếng huýt sáo, cũng không có ánh đèn pin quét ngược trở lại.
Cậu men theo bức tường phía sau dãy lớp học.
Giữa khoảng lặng ấy, một âm thanh rất nhỏ vang lên từ bên trong, giống tiếng móng tay khẽ gõ lên gỗ, chỉ một lần, rồi dừng hẳn, rõ ràng đến mức không thể tự trấn an rằng mình nghe nhầm.
Trọng Nhân biết mình nên quay về.
Nhưng đúng lúc đó, cảm giác quen thuộc trong người cậu khẽ động.
Không đau, không lạnh, chỉ như có thứ gì đó từ rất sâu bên trong ngẩng đầu dậy, lặng lẽ nhìn về cùng một hướng với cậu, hướng về lớp học nơi sự kiện kỳ lạ từng xảy ra.
Cậu tiếp tục bước.
Mỗi bước chân bỗng vang lên rõ hơn bình thường, không phải vì cậu đi mạnh, mà vì không gian xung quanh đang đẩy âm thanh dội ngược trở lại, không cho phép bất cứ chuyển động nào được che giấu.
Cánh cửa lớp học khép hờ.
Khe cửa tối đen, sâu và tĩnh lặng, như miệng một hang sâu chờ được mở ra.
Khi Trọng Nhân đẩy cửa, bản lề không kêu.
Điều đó khiến cậu khựng lại.
Cánh cửa lẽ ra phải phát ra tiếng cọt kẹt quen thuộc, nhưng lần này lại mở ra êm ru đến khó chịu, trơn tru như thể đã có ai đó tra dầu từ trước.
Bóng tối trong lớp không đặc quánh, mà có chiều sâu.
Ánh trăng hắt vào từ khung cửa sổ chưa kịp chạm đáy đã tan biến.
Không khí mang mùi ẩm lạnh rất nhẹ, không phải mùi mốc, mà giống mùi vải ướt để lâu trong bóng tối.
Khi Trọng Nhân bước vào, cảm giác lạnh lan từ lòng bàn chân lên bắp chân, rồi dừng lại ở đầu gối, như thể có một mực nước vô hình đang dâng lên rất chậm.
Bàn ghế đứng im.
Nhưng bóng của chúng thì không.
Dưới ánh trăng, có những cái bóng kéo dài hơn bình thường, chạm vào nhau ở những góc không hợp lý, giống hình những người ngồi cúi đầu sát lại.
Khi Trọng Nhân bước thêm một bước, một chiếc bóng khẽ rung lên, dù chiếc ghế không hề nhúc nhích.
Cậu dừng trước góc lớp phía đông bắc.
Ở đó, ánh trăng biến mất hoàn toàn, không phải bị che, mà giống như bị hút mất.
Góc tường ấy tối đến mức nhìn lâu khiến mắt đau nhức, như thể não bộ đang cố xử lý một khoảng trống không nên tồn tại.
Một tiếng cạch vang lên, rất nhẹ.
Một chiếc ghế dịch đi một chút.
Trọng Nhân không quay đầu.
Cậu nhìn thẳng vào góc tối, tim đập chậm lại một cách không tự nhiên.
Trong tai cậu vang lên tiếng vải cọ vào gỗ, chậm và đều, như một người đứng dậy sau khi đã ngồi rất lâu.
Bóng hình một cô gái hiện ra.
Không phải bước ra từ bóng tối, mà giống như bóng tối tụ lại thành hình.
Cô ngồi cúi đầu, mái tóc dài buông xuống bất động.
Đồng phục sẫm màu dính sát vào người như đã ướt từ rất lâu.
Hai bàn tay đặt trên mặt bàn, móng tay sẫm màu, có cái gãy cụt, có cái dài bất thường.
Không có hơi thở, nhưng có âm thanh.
Một tiếng thở rất khẽ, không đều, như thoát ra từ cổ họng đã khô cạn.
Ngực Trọng Nhân nặng hẳn xuống.
Không phải sợ, mà là một lực hút, như hai vật cùng tần số chạm vào nhau.
Da cậu lạnh đi, nhưng đầu óc tỉnh táo đến đáng sợ.
Cậu thấy rõ dưới mái tóc che khuôn mặt kia, da cô gái xám nhợt, căng cứng, như bị kéo xuống bởi một sức nặng vô hình.
Cô nghiêng đầu rất nhẹ.
Một tiếng rắc khẽ vang lên, như khớp cổ bị bẻ lệch.
Một bên mắt lộ ra, không phải tròng trắng, mà là màu xám đục, không phản chiếu ánh trăng.
Miệng cô mở ra, không phát tiếng, nhưng Trọng Nhân nghe thấy rất nhiều âm thanh chồng lên nhau: ghế kéo, bút rơi, thì thầm gọi tên, không rõ nguồn.
Cảm giác trong người cậu dâng lên, ép chặt lồng ngực.
Cậu lùi lại một bước.
Ngay khi cậu lùi, cô gái cũng đứng dậy.
Không có bước chân, thân thể cô trượt về phía trước, khoảng cách rút ngắn.
Trên mặt bàn nơi cô vừa ngồi, những vệt nước đen mỏng xuất hiện, không nhỏ xuống mà chảy ngược về phía cậu, lan thành những đường ngoằn ngoèo dò tìm lối đi.
Khối nặng trong người Trọng Nhân co rút lại, quấn chặt lấy nhau như một phản xạ tự vệ thô sơ vừa mới thức tỉnh.
Cậu quay người, bước nhanh ra cửa.
Sau lưng, tiếng thì thầm dâng lên, không thành lời, trượt sát tai, khiến da đầu tê dại như có thứ gì đó vừa lướt qua gáy.
Cậu lao ra hành lang.
Nó dài hơn ban ngày rất nhiều.
Không có đèn, nhưng cậu vẫn thấy rõ lối đi, từng khung cửa, từng ô cửa sổ đen kịt, không phải vì có ánh sáng, mà vì bóng tối ở đây đã quen với hình dáng của cậu.
Khi cậu chạy, không gian phía trước mở ra đúng lúc, còn phía sau thì khép lại, chậm một nhịp.
Một bảng thông báo rung nhẹ khi cậu lướt qua, dù cậu không chạm vào.
Ở rìa mắt, có thứ gì đó phản chiếu trên mặt kính lớp học, không phải bóng cậu, mà là một khoảng tối lệch nhịp, như có ai đó đang chạy song song nhưng chậm hơn nửa bước.
Cậu rẽ xuống cầu thang.
Không có tiếng đuổi theo, nhưng cảm giác bị nhìn vẫn còn đó, nặng nề và cụ thể, như thể có ai đang ngồi trên vai cậu, cúi sát, thở nhè nhẹ vào tai.
Tay cậu bám vào lan can.
Kim loại lạnh buốt, ẩm ướt, như vừa bị nắm rất lâu.
Khi cậu trượt xuống bậc cuối cùng, tiếng thì thầm phía sau hạ thấp, sát mặt đất, như đang bò.
Cổng trường hiện ra.
Ngay khoảnh khắc Trọng Nhân lao qua cánh cổng, cảm giác ấy đứt đoạn, như một sợi dây bị cắt phăng.
Không còn ánh nhìn, không còn hơi thở sát gáy.
Chỉ còn nhịp tim dồn dập và bàn tay run nhẹ, như vừa buông khỏi thứ gì đó đã bám rất lâu mà cậu chưa từng gọi tên.
Không khí đêm bên ngoài nhẹ hơn hẳn.
Trọng Nhân ngã quỵ xuống đất, thở dốc.
Tim đập loạn, nhưng cảm giác nặng trong ngực rút đi rất nhanh, chỉ để lại một dư âm âm ỉ, giống tiếng ù trong tai sau khi rơi từ trên cao xuống.
===========================================
Cậu về nhà bằng con đường quen thuộc.
Nghĩa địa hiện ra trong bóng tối, bia mộ lặng im, tre già xào xạc trong gió đêm.
Ở đây, cảm giác nặng trong người cậu dịu lại, như thể có thứ gì đó quen thuộc đang bao quanh.
Cậu đứng ở rìa nghĩa địa rất lâu, nhìn những nấm mộ chìm trong sương mỏng, hơi thở dần đều trở lại.
Không có ai theo cậu về.
Nhưng cậu biết, thứ kia đã ghi nhớ cậu.
Đêm đó, Trọng Nhân ngủ rất muộn.
Khi ý thức dần chìm xuống, cậu bước vào một giấc mơ.
Cậu ngồi trong một lớp học quen thuộc, ở góc đông bắc sát tường.
Trước mặt là một cuốn vở trắng tinh, chưa hề có dấu vết của mực hay chữ.
Hai bàn tay đặt ngay ngắn trên mặt bàn, gầy gò và lạnh buốt, như thể đã ngồi ở đó từ rất lâu.
Mái tóc dài rũ xuống che khuất tầm nhìn, khiến ánh sáng trong phòng trở nên mờ đục.
Trọng Nhân cố gắng ngẩng đầu, nhưng cổ cứng lại, một cơn đau nhói xuyên thẳng xuống sống lưng, buộc cậu phải bất động.
Tiếng chuông tan học vang lên đột ngột.
Những chiếc ghế bị kéo ra, bước chân nối nhau rời đi, âm thanh ồn ào rồi nhanh chóng loãng dần.
Căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại một mình cậu ngồi yên tại chỗ, không ai gọi, không ai nhìn.
Thời gian như kéo dài vô hạn, .
Rồi một cái bóng xuất hiện trước mặt.
Nó đứng rất gần, cúi xuống, mái tóc lạnh lẽo chạm vào trán cậu.
Trong khoảnh khắc đó, Trọng Nhân hiểu ra một điều rõ ràng đến đáng sợ: cậu đang thay vào thị giác của thứ kia.
Giấc mơ khép lại trong bóng tối đặc quánh, không còn phân biệt được đâu là điểm bắt đầu, đâu là lối thoát.
=======================================================
Cậu về nhà bằng con đường quen thuộc.
Nghĩa địa hiện ra trong bóng tối, bia mộ lặng im, tre già xào xạc trong gió đêm.
Ở đây, cảm giác nặng trong người cậu dịu xuống rõ rệt, như thể có thứ gì đó quen thuộc đang bao quanh, chậm rãi bao lấy.
Trọng Nhân đứng ở rìa nghĩa địa rất lâu, nhìn những nấm mộ chìm trong sương mỏng, để hơi thở dần đều trở lại.
Không có ai theo cậu về, nhưng cậu biết rất rõ, thứ kia đã ghi nhớ cậu, theo một cách không cần phải bám theo.
Đêm đó, Trọng Nhân ngủ rất muộn.
Khi ý thức dần chìm xuống, cậu bước vào một giấc mơ.
Cậu ngồi trong một lớp học quen thuộc, ở góc đông bắc sát tường.
Trước mặt là một cuốn vở trắng tinh, chưa hề có dấu vết của mực hay chữ.
Hai bàn tay đặt ngay ngắn trên mặt bàn, gầy gò và lạnh buốt, như thể đã ngồi ở đó từ rất lâu.
Mái tóc dài rũ xuống che khuất tầm nhìn, khiến ánh sáng trong phòng trở nên mờ đục.
Trọng Nhân cố gắng ngẩng đầu, nhưng cổ cứng lại, một cơn đau nhói xuyên thẳng xuống sống lưng, buộc cậu phải bất động.
Tiếng chuông tan học vang lên đột ngột.
Ghế bị kéo ra, bước chân nối nhau rời đi, âm thanh ồn ào rồi loãng dần.
Lớp học trống rỗng, chỉ còn lại một mình cậu ngồi yên tại chỗ.
Không ai gọi.
Không ai ngoái lại.
Thời gian kéo dài một cách vô lý.
Rồi một cái bóng xuất hiện trước mặt, đứng rất gần, cúi xuống.
Mái tóc lạnh lẽo chạm vào trán cậu.
Trong khoảnh khắc đó, Trọng Nhân hiểu ra một điều rõ ràng đến đáng sợ: cậu đang nhìn thế giới bằng thị giác của thứ kia.
Giấc mơ khép lại trong bóng tối đặc quánh, không còn phân biệt được đâu là điểm bắt đầu, đâu là lối thoát.
Đường núi lên Yên Tử quanh co, sương sớm còn chưa tan hẳn thì đã bị giày dép giẫm nát, trộn với mùi đất ẩm và mùi rượu nhạt lảng vảng trong không khí.
Hai bóng người đi lên con dốc đá cũ, một trước một sau.
Người đi trước lưng thẳng, bước đều, áo đạo sĩ xám sờn gấu, tay cầm gậy trúc.
Người đi sau chỉ tầm mười một, mười hai tuổi, dáng gầy, vai hẹp, chiếc túi vải sẫm màu trông quá khổ so với thân hình.
Dây đeo trượt lệch khỏi vai, cậu phải thỉnh thoảng kéo lại, động tác lúng túng.
Bước chân lúc nhanh lúc chậm, nhiều khi đặt hụt trên bậc đá ướt rồi đứng sững lại một nhịp.
Khuôn mặt cậu còn nguyên nét trẻ con, da tái vì sương lạnh, mắt to đen, nhìn đâu cũng chăm chú nhưng không giấu được vẻ hoang mang.
Mỗi khi con dốc dựng đứng hơn, môi cậu khẽ mím lại, như đang cố nén mệt để không kêu than.
"Thầy đi chậm chút được không," cậu thở hắt ra, vừa nói vừa kéo lại quai túi.
"Đường trơn."
"Trơn cái gì," ông già phía trước phẩy tay, giọng lè nhè nhưng chữ vẫn rõ.
"Đá Yên Tử đặt đúng long cốt.
Mấy trăm năm rồi, còn vững hơn lòng người dưới kia."
Nói xong, ông bước hụt một nhịp, suýt trượt.
Cậu vội đỡ lấy, lầm bầm trong bụng nhưng ngoài miệng vẫn nhịn:
"Vâng, vững.
Nhưng vững kiểu mà thầy ngã xuống suối thì vẫn chết như thường."
Ông già cười khà khà, vỗ vai đồ đệ một cái đau điếng.
"Con biết cái gì.
Núi này từng nuôi một vị.
Phật hoàng.
Người bỏ ngai vàng lên đây tu, đến lúc đi cũng đi rất gọn.
Địa thế này... không phải ai muốn chết là chết được đâu."
"Thầy nói thế nghe còn đáng sợ hơn," Dương lắc đầu.
"Người ta hành hương để tĩnh tâm, không phải để liều mạng."
"Đi núi mà không say rượu thì gọi gì là hòa vào thiên địa," ông già đáp tỉnh bơ, rồi lại trượt chân một cái.
"Thiên địa nào suýt tiễn thầy đi sớm vậy!"
Dương giật mình túm lấy lưng áo.
Ông già không cãi, chỉ cười, nhưng ánh mắt liếc nhanh sang hai bên sườn núi, nơi rừng già khép lại rất kín.
Gậy trúc trong tay ông gõ nhẹ xuống đá, ba nhịp đều nhau, vô tình đặt đúng chỗ các vân đá giao nhau.
"Thế còn chuyện dưới kia?"
Dương hỏi, hạ giọng.
"Trường học.
Học sinh ngất, bảng bị cào.
Bảo vệ cũng sợ.
Không giống oán vặt."
"Oán thì vẫn là oán," ông đáp, không quay đầu.
"Chỉ là đứng nhầm chỗ."
"Nhầm?"
"Ừ.
Ngồi ngay giao khí.
Đông bắc, tường cũ, nền thấp, sau lưng là gió tụ."
Ông cười nhạt.
"Người sống ngồi lâu cũng mệt, huống hồ mấy thứ chết chưa chịu đi."
"Vậy sao còn lên đây?"
Ông dừng lại, chống gậy, ngẩng nhìn sườn núi phủ mây.
Lúc này, ánh mắt ông tỉnh táo hẳn, không còn vẻ say.
"Bái núi.
Với lại xem thử long mạch còn nguyên không."
Dương nuốt khan.
"Còn cái kia?"
"Có người khác chạm vào trước rồi," ông đáp gọn.
"Thứ đó... không thích gặp thầy."
"Không thích?"
"Ừ," ông cười, "thích người gánh hơn."
Xuống gần chân núi, làng xóm hiện ra lác đác.
Ông già liếc nhìn nghĩa địa xa xa, nơi sương dày hơn hẳn, rồi dùng gậy vạch nhẹ một đường trên đất, vô thức sửa lại hướng đi của hai thầy trò, tránh một đoạn trũng tụ khí.
"Chỗ này," ông nói như buột miệng, "sống thì ít, chết thì nhiều."
"Thầy nói thế người ta nghe được thì sao?"
"Nghe được thì càng tốt," ông nhún vai.
"Biết sợ còn hơn không biết gì."
Đi ngang cổng trường, ông già dừng lại, nghiêng đầu lắng nghe.
Không có tiếng động.
Nhưng ông vẫn gật gù.
"Ừm.
Còn ở đó.
Chưa chịu đi."
"Thầy không xử à?"
"Không," ông đáp dứt khoát.
"Để đó."
"Để làm gì?"
"Để xem nó bám được tới đâu."
Ông liếc về phía núi.
"Oán mà, càng chờ, càng lộ."
Họ tiếp tục đi lên con đường dẫn về chùa.
Ông già lẩm nhẩm đọc tên các địa danh: suối Giải Oan, am Ngọa Vân, tháp cổ...
Mỗi cái tên được nhắc tới, gió núi đổi hướng rất khẽ, như có thứ gì đó được chỉnh lại.
"Thầy," Dương hỏi nhỏ, "nếu chỉ là oán nhỏ, sao nơi này vía nặng thế?"
Ông già im lặng một lúc, rồi nói chậm lại: "Oán thì nhỏ.
Nhưng có người không nhỏ."
"Người?"
"Ừ," ông đáp.
"Có kẻ đang đứng rất gần ranh giới.
Chưa bước qua, nhưng cũng không còn đứng hẳn bên này."
Ông cất bầu rượu, bước chân vững hẳn.
Dương nhìn thấy, chỉ biết thở dài: lão già này say giả từ đầu.
"Đêm nay nghỉ lại," ông nói.
"Sáng lên chùa."
"Còn chuyện dưới kia?"
"Để thêm một đêm."
Ông cười.
"Núi này thích thử người."
Hai thầy trò tiếp tục đi trong sương sớm.
Yên Tử im lặng quan sát, như đã quen với việc người đến rồi đi, nhưng lần này, ánh nhìn dường như dừng lại lâu hơn một chút.