Bách Hợp Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 20: 20: Bún Đậu Mắm Tôm


Buổi sáng thứ 2 tiết đầu sinh hoạt chủ nhiệm, lớp nàng có học sinh mới chuyển đến, không ai khác là Khải Nhân.

Kim Anh và Ngọc Dương cũng biết trước nên cũng không bất ngờ, chỉ là thấy thật trùng hợp vì được chuyển vào lớp hai nàng mà thôi
"Khải Nhân em ngồi kế Quốc Vũ đi, bạn kế bên Quốc Vũ thì chuyển xuống dưới kia ngồi" vừa nói Khánh Ân vừa chỉ chỗ của Quốc Vũ cho Khải Nhân
Bàn của Quốc Vũ là bàn thứ 2 từ trên đếm xuống, là dãy số hai từ bàn giáo viên nhìn qua
Đi ngang qua Ngọc Dương, Khải Nhân tiện tay véo nhẹ má của nàng.

Ngọc Dương liền quay qua liếc cậu ta, còn làm khẩu hình miệng
"Ra chơi mày chết với bà nhé!"
Khải Nhân cũng đáp lại bằng cách lè lưỡi với nàng, Kim Anh ngồi kế bên nhìn hai đứa bạn mình trẻ con mà dở khóc dở cười.

Từ nhỏ đến lớn lúc nào hai đứa này cũng đấu võ mồm, lâu lâu ngứa tay lại quýnh nhau nhưng đối với Kim Anh cả hai lại rất nhường nàng không có đấu khẩu như vậy.

Cả hai hai đều coi Kim Anh là em mình mà chăm sóc
Khánh Ân đứng trên này cũng thấy được tất cả những điều vừa rồi
"Cả lớp trật tự, cô dặn dò một chút"
Miệng thì nói nhưng chân của Khánh Ân đã đi xuống ngồi kế bên Ngọc Dương hồi nào không hay.

Ngồi ở đó nàng thông báo một vài điều cho lớp xong thì để cả lớp chơi trong im lặng.

Còn nàng, nàng thì chơi với Ngọc Dương, thật ra là chọc ghẹo con nhà người ta thì đúng hơn
"Bạn thân chuyển vào lớp thích quá kìa" nàng đặc biệt nhấn mạnh chữ thân
"Thích thật đó cô" Ngọc Dương cũng nở một nụ cười mà đáp lại
"Ồ bạn thân đến mức có thể thoải mái ôm, thoải mái để người ta véo má sao mà không thích"
"Cô lại nói đúng" Ngọc Dương cũng rất thoải mái trả lời.

Nàng thấy cô mình cũng nói đúng mà thì hai đứa thân thật mà
"Chơi với bạn vui vẻ nha"
Nàng nhéo lỗ tai của Ngọc Dương xong lại đeo túi xách ra khỏi lớp.

Chỉ có Ngọc Dương ngơ ngác không hiểu sao mình bị nhéo lỗ tai, còn Kim Anh thì cười trong lòng
"Hey, cô đi rồi khỏi nhìn nữa"
"Ai nhìn đâu.

Tao có nói gì sai phải không? Sao tao lại bị nhéo lỗ tai?"
"Thì....." Kim Anh làm ra vẻ bí ẩn
"Thì sao?"
"Thì là tại EQ mày thấp quá nên mới không biết á"
"EQ tao không có thấp nha"
"Đúng rồi nên tự biết nhen cưng"
Ngọc Dương hậm hực, cái gì mà EQ thấp, rồi lại bị nhéo không lí do, thế giới này quá rắc rối rồi
Buổi chiều như đã hẹn ba người chạy xe qua chung cư Khải Nhân đang ở, chung cư này chỉ có 17 tầng, an ninh cũng rất tốt.

Khải Nhân nói hắn ở tầng 15, căn số 658.

Vừa lên thì đã thấy cậu ta đứng đợi sẵn ở đó đợi mọi người
"Mọi người vào đi, đừng ngại"
"Làm như mới quen một ngày mà ngại" Ngọc Dương trả lời
"Hôm nay, ta đây không rảnh cãi nhau với ngươi"
"Hơ...hơ"
Bước vào căn hộ này có view rất đẹp nhưng cái cách trang trí lại khiến người khác chóng mặt.

Tường được sơn màu tím, cái sofa màu hồng, thảm lót sàn màu đỏ, xung quanh đó là trang trí những món đồ có màu sắc nổi bật

Ngọc Hoa"..."
Ngọc Dương"..."
Kim Anh"..."
Khải Nhân thấy mọi người đứng yên một chỗ thấy lạ mới hỏi
"Sao vậy? Ngồi đi nè mọi người"
"Ờ....mà Khải Nhân cái này....là em tự bố trí hả?" Ngọc Hoa ngập ngừng hỏi
"Đúng rồi đẹp đúng không chị?"
"Ừm...ừm rất đẹp mà hơi sặc sỡ tí"
Cả ba nàng ngồi xuống sofa, sofa này khá to nên ngồi rất thoải mái.

Khải Nhân từ bếp bưng ba ly nước lên
"Mọi người uống đi, rồi chút nữa mình đi ăn"
"Nhân à tao thấy cái nhà mày nó thật là màu mè" Kim Anh nói
"Cuộc sống là phải nhiều màu chứ mày"
"Cuộc sống là phải có nhiều màu....ờ thì nhiều màu"
Nhà thì cũng đã xem xong, cả bốn cùng nhau đi ăn.

Cả bốn quyết định ăn ở quán cũ, hồi đó mỗi khi Ngọc Hoa rảnh thì sẽ đưa ba đứa nhỏ này đi ăn, bây giờ nhìn lại nàng thấy thời gian trôi quá nhanh.

Nàng cũng đã 26 tuổi rồi, nhớ lại lúc ấy nàng học đại học năm 2 mỗi lần rảnh đều sẽ dắt ba đứa này đi ăn uống, vì thế cả ba đều rất thương nàng, còn thương cho cả........!
Bước vào quán mọi thứ cũng không mấy thay đổi, chỉ là bây giờ người bán là con gái của bà chủ nhưng hương vị vẫn như ngày nào.

Từ lúc Khải Nhân chuyển ra Hà Nội các nàng cũng ít khi đi ăn ở quán này
"Woa, vẫn rất ngon hương vị của mắm tôm ở đây không có bị thay đổi" Khải Nhân luôn miệng khen
"Ăn từ từ thôi, mày cứ làm như mấy năm rồi chưa được ăn món này không bằng" Ngọc Dương nói

"Mày không hiểu đâu, ở ngoài Hà Nội tuy cũng có nhưng tao chỉ nhớ nhung hương vị của quán này"
Mọi người ăn rất vui vẻ, vừa nghe Khải Nhân tả về Hà Nội, trong lòng Ngọc Dương cũng rất muốn đi Hà Nội một lần, ba mẹ nàng trước giờ rất bận nên cũng ít khi đi du lịch
"Tao cũng muốn một lần đến Hà Nội" Ngọc Dương nói ra mong muốn
"Mày nên đi đi, Hà Nội rất thơ mộng, tao thích nhất là mùa thu mặc một chiếc áo khoác mỏng đi trên các con phố của Hà Nội, phải nói rất tuyệt" Khải Nhân nhiệt tình miêu tả lại cho Ngọc Dương nghe
"Hay là hè năm nay chúng ta cùng đi thăm Hà Nội đi" Ngọc Hoa nói
"Được đó chị hai" Ngọc Dương nghe xong rất phấn khích
"Tới lúc đó em sẽ làm hướng dẫn viên cho mọi người" Khải Nhân cũng đáp lại
Người tung người hứng chẳng mấy chốc liền ăn xong.

Vẫn chưa dừng lại cả bốn lại tiếp tục chạy vòng quanh quận nhất.

Đúng như Ngọc Dương nói ngồi trên xe máy chạy vi vu khắp phố phường rất tuyệt, Ngọc Hoa từ lúc về lại Việt Nam bình thường vẫn là chạy xe máy đi làm nhưng chỉ là chạy đến công ty rồi lại chạy về chứ nàng không có thời gian chạy đi hóng gió thế này.

Cảm giác rất sảng khoái.

Sài Gòn nghìn năm hoa lệ, năm ấy hoa cho người lệ cho nàng....
- ---------------------------------------------
????Bản quyền thuộc về [email protected]@d.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 21: 21: Thiên Thần Áo Nhuộm Màu Đỏ


Buổi tối vốn định chơi một vài trò board game sau đó ngủ ở lại nhà Ngọc Dương nhưng do Khải Nhân có bất ngờ có việc nên ai về nhà nấy
Ngọc Dương đang nằm coi phim trên laptop thì có tiếng gõ cửa
"Chị vào được không?"
"Dạ chị vào đi"
Ngọc Dương ngồi dậy đàng hoàng, tay bấm dừng bộ phim đang coi
"Chị kiếm em có gì không?"
Bình thường Ngọc Hoa dù ở nhà cũng rất ít khi qua phòng nàng, chị ấy rất bận, bận đến quên mất phải sống cho bản thân
"Tối nay chị ngủ chung với em"
"Dạ được, sao hôm nay chị lại muốn qua phòng em ngủ?"
"Em không muốn hửm?"
"Dạ không có chị cứ qua tự nhiên"
Ngọc Hoa nói vài câu rồi về phòng mình làm việc tiếp.

Đến gần 22h nàng mới xong việc, lấy theo cái gối nằm qua phòng Dương
"Còn chưa ngủ hả?"
"Em chuẩn bị ngủ rồi"
Nàng ậm ừ nằm xuống kế bên Ngọc Dương coi điện thoại lại nhớ đến điều gì đó, nàng tắt điện thoại nhẹ giọng nói
"Em biết không ở thế giới này tình yêu được ví muôn ngàn kiểu, được miêu tả bằng nhiều cách, có nhiều ngôn từ đẹp đẽ dành cho tình yêu, có người nói yêu ai miễn là bạn hạnh phúc, có người lại nói tình yêu là thứ đơn giản nhất yêu nhau ở bên nhau là trọn vẹn.

Vậy đấy em à, nhưng người cùng giới tính yêu nhau họ lại gọi là b*nh h**n, kinh tởm, chẳng phải đây cũng là tình yêu sao? Tình yêu đẹp như thế lại bị nói là kinh tởm.

Dù có yêu ai, có ra sao hãy nhớ khi em nhìn lại là nụ cười của người đó, là sự ủng hộ vô điều kiện chứ chẳng phải là những lời nói kia.

Nếu một ngày em phải nghe những lời nói đó, hãy nhìn người em yêu nhất khi ấy những lời nói độc ác kia cũng chỉ là những âm thanh lạ tai mà thôi, chẳng có ý nghĩa tốt đẹp gì cho cuộc đời của chính chúng ta
Yêu một ai đó đều là yêu, không phân biệt bất cứ điều gì"
Từ khi chị mình nói Ngọc Dương đã tắt laptop, nằm lắng nghe thật kĩ từng chữ.

Trong lòng nàng cũng thấy đau xót, nàng nghiêng đầu nhìn chị mình, bao lâu rồi gương mặt này không có một nụ cười thật sự...!
"Sao...sao chị lại nói với em việc này?"
"Chỉ là chị muốn nhắc nhở em thôi, em có yêu ai chị cũng sẽ ủng hộ hết lòng, đừng sợ điều gì"
"Em biết rồi.

Gần đây công việc của chị
thế nào rồi?" nàng lảng sang chuyện khác
"Cũng rất tốt, cũng đã trễ ngủ đi"
Căn phòng tối chỉ có ánh sáng yếu ớt ở một góc cũng giống như nàng năm đó nhỏ bé, yếu ớt, bất lực.

Nhìn sang Ngọc Dương có vẻ đã ngủ rồi, nàng nhẹ nhàng bước xuống giường.

Trở về phòng mình, mở ngăn kéo của bàn làm việc lấy một gói thuốc cũng với cái bật lửa.

Mở cửa sổ châm lửa hút một hơi, bây giờ ổn hơn rồi, vừa rồi nói những lời đó cho Ngọc Dương là vì hôm cả nhà cùng ăn lẩu, nàng đã thấy ánh mắt của người kia dành cho em mình, cũng đã thấy những hành động vô thức của Ngọc Dương.

Cứ cho là nàng chỉ đoán mò đi, nàng chỉ sợ nếu sau này thật sự cả hai ở bên nhau sẽ lại đi vết xe đổ của nàng ngày ấy.

Nàng miên man trong những kí ức về ngày đó, căn phòng tối, đồ vật lộn xộn bị nhuộm màu đỏ chói mắt, những giọt máu.

Thiên thần của nàng nằm trên giường bộ quần áo dính đầy máu, thiên thần của nàng bỏ nàng đi rồi.

Tiếng nức nở vô thức của chính mình kéo nàng thoát ra những cảnh đó, điếu thuốc trên tay cũng đã rơi từ bao giờ...!
Nàng nức nở khóc, ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, giọng nghẹn ngào nói từng chữ.

"Chị nhớ em, sao em chưa về?"
Bảy chữ nàng mất gần ba phút để nói xong, tiếng khóc đau đớn vẫn cứ vang lên.

Màn đêm lạnh lẽo, lòng người cũng đã lạnh...!
Khóc đến mệt mỏi, khi dậy đã thấy mình tựa góc tường ngủ từ tối qua đến bây giờ.

Sau đó, nàng vẫn làm như chưa có việc gì, điều này nàng đã làm thuần thục được 5 năm.

Nụ cười giả tạo, con người vui vẻ, hạnh phúc cũng chỉ để lừa người khác rằng bản thân nàng ổn, nàng hạnh phúc.

Ngọc Dương tỉnh dậy thì không thấy chị mình, nàng chỉ nghĩ Ngọc Hoa đã dậy trước và đi làm rồi.

Nhớ đến lời chị mình nói hôm qua trong lòng nàng cảm thấy an tâm hơn.

Thay đồng phục nàng chỉnh tề, nàng dắt xe ra vô tình gặp Khánh Ân đang khóa cửa nhà mà Khánh Ân cũng thấy nàng.

Hôm nay Ngọc Dương chủ động vẫy tay chào với Khánh Ân, còn cười với nàng nữa nhưng do đeo khẩu trang nên chắc người kia không thấy.

Khánh Ân bên này được một phen ngỡ ngàng, nàng hoài nghi có phải do Ngọc Dương bị đánh nằm viện bây giờ vẫn chưa hồi phục hết không, lúc lạnh lúc nóng là ý gì đây.

Trên đường chạy đến trường, nàng cũng quyết định được nhiều điều.

Nàng có thể tự chạy xe lại, tâm trạng rất tốt, bước vào lớp Kim Anh và Khải Nhân cũng nhìn thấy được Ngọc Dương hôm nay rất vui.

Hai người nghi ngờ, bắt đầu tra hỏi Ngọc Dương như hỏi tội phạm
"Hôm nay làm gì mà mày vui quá vậy, vừa đi vừa hát nữa nha.

Có phải mày có bạn trai mà giấu đúng không?"
Khải Nhân hỏi, còn Kim Anh gật đầu liên tục miệng còn lẩm bẩm chữ đúng
"Khùng hả hai má? Chẳng qua là hôm nay Pop được về nhà rồi nên tao vui thôi"
Nàng nói vậy cũng là sự thật vì hôm nay Pop sẽ được về nhà, còn những sự thật còn lại chỉ có nàng biết

"Nhớ có người yêu là phải kể chị em nghe nha, đừng có mà giấu" Lần này là tới Kim Anh nói
"Được, có người yêu là sẽ nói cho hai đứa bây đầu tiên được chưa? Mà tại sao có người yêu phải kể cho tụi bây nghe" Ngọc Dương nhận ra điều gì đó không đúng, có người yêu thì liên quan gì mà phải nói cho tụi nó biết
"Chính là vì sợ mày gặp phải người xấu, nên nếu mày kể thì tụi tao sẽ đi điều tra kĩ về người đó cho mày" Khải Nhân lên tiếng, là đứa con trai duy nhất cậu cũng rất quan tâm bạn mình.

Bình thường hay chí chóe với Ngọc Dương vậy thôi chứ nàng cũng là người bạn rất quan trọng với cậu
"Thằng Nhân nói đúng đó" Kim Anh tán thành
"Khi nào có người yêu thì tính còn giờ tao vẫn độc thân kiếm đâu ra người cho tụi bây tra hỏi"
Vừa dứt câu giáo viên cũng vào lớp, học xong năm tiết ở trường.

Nàng về nhà lấy balo của Pop, rồi chạy đến bệnh viện đón Pop về nhà.

Về đến nhà Pop rất vui, nó cứ chạy vòng vòng mệt rồi thì chạy đến cái ổ của mình quen thuộc của mình, nằm phè phỡn.

Thấy nó ngủ rồi nàng cũng đi cửa hàng bán đồ cho thú cưng mua vài món đồ chơi mới và đồ ăn dặm cho
Pop.

Nào ngờ lại gặp...!
- ---------------------------------------------
????Bản quyền thuộc về [email protected]@d.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 22: 22: Chó


Gặp cô chủ nhiệm Ngọc Dương vui vẻ chào hỏi
"Cô cũng nuôi thú cưng hả?"
Khánh Ân đang lựa đồ ăn thì bất ngờ bị kêu khiến nàng giật mình, quay qua liền nhìn thấy gương mặt xinh xắn tươi cười, hớn hở nhìn mình
"À...ừ cô mua đồ cho Chó nhà cô, em mua cũng mua đồ cho Pop ở đây hả?"
Ngọc Dương nghe được câu trả lời cũng thầm nói trong lòng " Hóa ra cô cũng nuôi chó"
"Đúng em hay mua đồ cho Pop ở đây lắm.

Chó của cô mấy tuổi rồi?" về chủ đề thú cưng Ngọc Dương rất hào hứng
"Chó của cô...."
Khánh Ân làm động tác kêu Ngọc Dương đợi một chút, sau đó lại giơ tay lên đếm.

Ngọc Dương đứng kế bên thầm nghĩ " chắc là cũng già lắm rồi"
"À chắc cỡ 4 tháng tuổi" Khánh Ân trả lời với vẻ mặt tự hào
Ngọc Dương:"..."
Bây giờ Ngọc Dương mới để ý mua đồ cho chó sao lại đứng ở chỗ bán đồ cho mèo.

Nàng nghĩ cô chủ nhiệm mình nhầm nên tốt bụng nhắc nhở
"Cô ơi đây là quầy bán đồ cho mèo mà cô qua kia mới mua đồ thích hợp cho chó của cô được chứ"
Khánh Ân nghe Ngọc Dương nói vậy liền bật cười mãi gần 5 phút mới ngừng lại được.

Ngọc Dương thì ngơ ngác thắc mắc rốt cuộc mình nói gì sai sao?
"Thật ra mèo của cô tên là Chó"
Trên mặt Khánh Ân vẫn chưa hết ý cười
"Cô.....cô đặt tên thật giỏi ạ...ừm con mèo tên Chó"
Ngọc Dương nghe xong câu trả lời thật sự là nghẹn họng
"Em có muốn tới xem Chó của cô không?"
"Không cần đâu, vậy nha em đi trước" nàng không muốn đi coi mèo tên Chó
"Khoan đã, đi đi mà Chó của cô dễ thương lắm đó"
"Không đi"
"Đi đi"
"Không....."
Nói qua nói lại cuối cùng Ngọc Dương cũng đồng ý vì cô chủ nhiệm tốt bụng của nàng đã thanh toán giúp luôn hóa đơn của nàng.

Vậy là tiết kiệm được vài trăm nghìn
Còn với Khánh Ân chỉ với mấy trăm nghìn lại dụ được đứa nhỏ này qua nhà nàng chơi, quá hời! Cả hai cùng chạy xe về, hôm nay Khánh Ân đi xe máy là chiếc SH Mode.

Ngọc Dương thầm đánh giá "chắc chắn người này đi dạy vì đam mê, hết chạy Mecendes rồi tới SH Mode"
Ngọc Dương cũng không qua nhà Khánh Ân liền mà nàng cho Pop ăn xong mới chậm rãi đi qua.

Vừa nhấn chuông đã có người mở, lần này không phải là người phụ nữ lần trước mà là Khánh Ân mở cửa
"Vào đi" nàng né người nhường đường cho Ngọc Dương vào
Khánh Ân dẫn Ngọc Dương lên phòng nàng, Ngọc Dương nhìn xung quanh một chút rồi lịch sự không nhìn nữa.

Kiểu bố trí khác xa với tưởng tượng Ngọc Dương nàng nghĩ cô mình sẽ có một căn phòng tông màu trầm, trang trí sang trọng.

Nào ngờ đây là một căn phòng màu tím nhạt, rèm cửa cũng màu tím, sofa màu xám, bộ ga giường thật may là màu xám nếu là màu hồng thì có Khánh Ân và Khải Nhân là cặp bạn thân rồi

Khánh Ân bảo Ngọc Dương ngồi ở sofa trong phòng nàng đi kiếm Chó.

Bây giờ, Ngọc Dương mới nhìn kĩ căn phòng này diện tích thì lớn hơn phòng nàng một chút, ngay cửa ban công có một bộ bàn ghế nhỏ màu trắng chắc dùng để ngồi làm việc.

Còn lại không có gì đặc biệt.

Lúc này, Khánh Ân cũng đã quay lại trên tay ẵm một con mèo màu trắng
"Không biết nó sao ra khỏi phòng khi nào nữa cô đi kiếm nãy giờ mới thấy, để em chờ lâu rồi"
"Đúng là còn còn hơi nhỏ, còn có nhiều vết thương nữa" Ngọc Dương nhìn con mèo trắng lười biếng nằm trên đùi Khánh Ân mà Khánh Ân hôm nay mặc một chiếc váy màu đen lộ ra cặp chân trắng noãn, Ngọc Dương mặt ẩn đỏ rời mắt tiếp tục nói chuyện
"Vết thương là do lúc trước em là mèo con hoang, không có ai chăm sóc nên bị những con lớn hơn ăn h**p.

Sau này được một nhóm những người yêu động vật cưu mang chăm sóc"
"Vậy sao cô lại gặp được Chó?" Ngọc Dương hiếu kì hỏi
"Ba ngày trước tôi được một người bạn giới thiệu về nhóm cứu trợ này, lúc đầu cũng không để ý lắm đến buổi tối nằm coi điện thoại thì thấy bài viết của nhóm muốn tìm người nhận nuôi một con mèo màu trắng.

Tôi thấy nó cũng dễ thương nên cũng không nghĩ nhiều mà nhận nuôi, may là Chó rất ngoan" Khánh Ân kể, tay cũng bận rộn v**t v* bộ lông trắng của nó
"Em có thể ẵm nó không?"
"Đây" Khánh Ân liền ẵm Chó lên đưa cho Ngọc Dương, đứa nhóc kia nhận lấy con mèo liền vui vẻ chơi đùa cùng Khánh Ân trực tiếp bị bỏ quên.

Nàng cũng đi làm việc của mình khoảng 1 tiếng đồng hồ sau, nàng nghe Ngọc Dương gọi nàng
"Chó ngủ rồi, cảm ơn cô.

Rảnh em sẽ qua thăm nó"
"Được tôi tiễn em"
Khánh Ân định nắm tay Ngọc Dương nhưng nhận ra không nên......
Tạm biệt xong Ngọc Dương mang theo tâm trạng vui vẻ về nhà.

Nàng phải công nhận Chó rất dễ thương, nó không có cào nàng như những con mèo khác mà là kêu "meow meow" rồi cũng nàng đùa giỡn.

Ngọc Dương còn lên kế hoạch cho Pop và Chó gặp nhau
Thời gian thấm thoát kiểm tra giữa học kì xong liền chuẩn bị ôn thi cuối kì.

Khoảng thời gian này học sinh đều ôn thi đến sức đầu mẻ trán, riêng lớp nàng lại thong thả đùa giỡn, ăn uống.

Đó là cách học riêng của lớp Khánh Ân cũng không phản đối, để đám trẻ tự do mà làm
- ---------------------------------------------
????Bản quyền thuộc về [email protected]@d.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 23: 23: Mưa


Sau hai tuần ôn thi các học sinh bước vào quá trình thi cuối học kì.

Vượt qua những ngày thi cử áp lực, điểm thi cũng đã có tuy 11A3 không phải là lớp có thành tích cao nhất khối.

Nhưng cả lớp lẫn Khánh Ân đều rất hài lòng với thành tích này
Để thưởng cho bản thân sau những ngày thi cử Ngọc Dương đã mua nguyên liệu về làm bánh.

Nàng có ước mơ nhỏ là mở một tiệm bánh, ngày ngày trôi qua yên bình sống một đời bình an.

Mỗi người có cách sống khác nhau cũng như có người nói rằng "Chúng ta chỉ sống một lần trên đời, nên hãy sống một cuộc đời rực rỡ, tỏa sáng nhất" nhưng với nàng mỗi ngày trôi qua đều hạnh phúc, được sống cho chính mình là đủ
Mỗi khi làm bánh nàng sẽ làm nhiều một chút, để chia cho nhóm những tình nguyện viên chăm sóc thú cưng hoang.

Mọi người cũng đã quen với hình ảnh cô gái mỗi lần tới đều nở nụ cười tươi, tay xách hai ba bọc đồ luôn lễ phép, dí dỏm.

Hôm nay, nàng làm Donut tặng mọi người nhưng lần này nàng cũng tranh thủ về nhà, do đến hơi muộn nên trời cũng đã tối không thể thăm mấy em chó, mèo
Vừa về tới đầu hẻm trời bắt đầu mưa, nàng chạy thật nhanh về.

Hôm nay, ngoại trừ dì hai đang nghỉ ở trong phòng còn lại chỉ có một mình nàng.

Vào bếp nhìn những cái bánh nàng nhớ tới gì đó lại nhìn sang đồng hồ mới 20h30 phút vẫn còn sớm, lấy một hộp giấy chuyên để đựng bánh mà nàng hay dùng để đem đến cho anh chị tình nguyện viên.

Nàng gấp bốn cái bánh donut bỏ vào hộp, lấy cây dù, đổi khẩu trang mới.

Mở dù đi sang nhà Khánh Ân.

Trời lúc này mưa vẫn rất lớn, lạnh thấu lòng người.

Vẫn cánh cửa lớn màu đen ấy, nhấn chuông gần 5 phút sau đã có người mở, là Khánh Ân hôm nay nàng mặc một chiếc đầm ngủ vải lụa màu vàng gold, mặc thêm áo khoác mỏng ở ngoài.

Giọng nàng khẽ nói với Ngọc Dương
"Nhanh vào nhà đi, mưa lớn quá"
"Dạ"
Bên trong nhà Khánh Ân cũng không đỡ lạnh hơn là mấy, Khánh Ân rót cho nàng một ly nước ấm.

Ngọc Dương nhận lấy lễ phép nói cảm ơn, uống xong cầm hộp bánh nàng để trên bàn đưa cho Khánh Ân
"Đây là bánh em tự làm, em mang một ít sang cho cô nè"
Khánh Ân nhận lấy trong lòng ấm áp không thôi, nàng thật muốn cắn đứa nhỏ này một cái
"Cảm ơn em, tôi không ngờ em còn biết làm bánh"
"Em làm hơi bị ngon đó, mấy anh chị khen em rất làm bánh giỏi đó nha"
"Mấy anh chị?"
"À, dạ là những anh chị cứu trợ những động vật hoang.

Em thường hay làm nhiều bánh để đem gửi mọi người ở đó ăn lấy thảo"
Khánh Ân nghe xong không nói lời nào mà im lặng nhìn Ngọc Dương, đứa nhóc này rất ấm áp cũng lại......tốt bụng giống người đó......!Nhưng tuyệt đối cả hai khác nhau, Ngọc Dương là chính cô bé không giống ai cả
"Cô sao vậy?" đợi mãi nhưng không thấy ai trả lời, quay qua thấy Khánh Ân thất thần nhìn mình
"Không sao lần sau mưa to thế này thì ở nhà, đừng có đi lung tung biết chưa?"
Khánh Ân xoa đầu Ngọc Dương nàng rất thích xoa đầu đứa nhỏ này, những sợi tóc mềm mại luồn qua những ngón tay cảm giác rất thích
"Em biết rồi vậy em về nha"
"Tôi tiễn em"
"Dạ thôi mưa lớn lắm cô tiễn em làm gì, vậy nha em về trước" nói xong liền nhanh tay cầm dù chạy đi mất
Khánh Ân nở nụ cười nhỏ giọng nói "thật là đồ đáng yêu".

Mở hộp bánh ra là những chiếc bánh Donut được sắp xếp ngay ngắn, thật là đẹp mắt mà hương vị cũng không tệ
Chụp một tấm ảnh, rồi đem ba cái còn lại cất vào tủ lạnh, lên phòng nàng nhớ lại chuyện ban nãy.

Nàng đang ngồi ở sofa xem phim thì có tiếng chuông cửa, bấm dừng bộ phim nàng lên phòng lấy áo khoác rồi mới cầm dù ra mở cửa vừa mở ra đã thấy đứa nhóc này do đeo khẩu trang nên bị chưa nửa khuôn mặt, tay cầm hộp gì đó còn tay kia cầm dù, mặc quần jogger rộng màu trắng phối với áo sweater xám trông rất dễ thương

Khi vào nhà nghe được lý do không ngại trời mưa đem bánh cho mình, Khánh Ân càng thêm ấm áp.

Tuy ban đầu, Ngọc Dương thường hay cãi lại với nàng nhưng đứa nhỏ đang dần đối với nàng tốt hơn
Lấy điện thoại ra lên Facebook chỉnh quyền riêng tư thành bạn bè, rồi đăng tấm ảnh với chữ "sweet" cùng hình trái tim nhỏ bên cạnh.

Rất nhanh liền có người vào bình luận
"Bánh đẹp quá mua ở đâu vậy?" là một người bạn của nàng
"Hàng độc quyền" Khánh Ân cũng vui vẻ trả lời
Cũng có nhiều người vào bình luận nhưng nàng cũng không mấy là để ý, điều khiến nàng để ý là đến giờ Ngọc Dương vẫn không chấp nhận lời mời kết bạn với nàng.

Nàng nói nhỏ "Đồ đáng ghét"
Thi xong giáo viên cũng cho học sinh nghỉ ngơi vài ngày, nên những ngày này chỉ ngồi chơi.

Trong tiết đầu, Ngọc Dương xin đi vệ sinh, lớp của Ngọc Dương ở tầng trệt nhà vệ sinh nữ được đặt cũng hơi xa đi khoảng 5 phút mới tới.

Đang đứng rửa tay ở ngoài bồn nàng nghe có tiếng của mấy học sinh nam vang lên, Ngọc Dương chỉ nghe loáng thoáng vài từ th* t*c, sau đó là tiếng người van xin.

Cũng đoán được việc gì nàng định lấy điện thoại nhờ Kim Anh báo giám thị nhưng nàng không có đem theo, liền nghĩ ra một cách nàng la lên
"Giám thị tới"
Rồi nhanh chân chạy vào nhà vệ sinh núp còn đám người kia cũng nhanh chân bỏ chạy, một lúc sau cẩn thận quan sát thấy không còn ai nàng mới đi ra mảnh đất trống kiếm người học sinh kia.

Phía sau nhà vệ sinh nữ là một khoảng đất nhỏ bỏ hoang nhưng nếu đứng từ vị trí của bồn rửa tay sẽ bị khuất tầm nhìn, vì thế lúc nãy đám người đó không thấy nàng đứng rửa tay ở đây
Rất nhanh liền thấy một dáng người gầy gò, ôm bụng ngồi dựa vào vách tường thở hổn hển.

Ngọc Dương lại gần cậu bạn đó liền hoảng sợ co rúm người lại, không ngừng run rẩy, nàng vội giải thích
"Cậu đừng sợ tôi không phải là đám người kia"

Lúc này cậu nam sinh mới thả lỏng ra một chút, hơi ngước mặt nhìn Ngọc Dương
"Tôi là Ngọc Dương học lớp 11A3, cậu tên gì?"
"Tôi.....tôi tên Hòa....Kiệt" cậu học sinh này lí nhí nói
"Bây giờ tôi đưa cậu đến phòng y tế trước được không?"
"Không cần....tôi không sao, cảm ơn cậu"
Nói rồi cậu liền nhanh chóng đứng dậy nhưng có lẽ do bị đánh trúng ở chân nên cậu liền ngã xuống rất may là Ngọc Dương nhanh tay đỡ lấy cậu
"Cậu đứng còn không nổi nữa mà nói không sao, tôi đưa cậu đến phòng y tế đám người đó không có dám xuất hiện nữa đâu, đừng sợ"
Ngọc Dương mỉm cười với cậu, nụ cười ấy là ánh mặt trời chiếu vào cuộc đời tâm tối của cậu.

Sau này nhớ lại Ngọc Dương chỉ ước ngày ấy mình không nghe thấy tiếng người van xin thì có lẽ bây giờ nàng sẽ tốt hơn.

Thấy cậu bạn ấy gật đầu nàng liền dìu cậu từng bước đến phòng y tế
Cô y tế nói với nàng chỉ sát trùng vết thương và băng dán vài chỗ ngoài da, còn lại phải đến bệnh viện kiểm tra.

Cô ấy cũng khuyên hai người báo với nhà trường, rời khỏi phòng y tế Ngọc Dương mới hỏi Kiệt
"Cậu nhớ đi bệnh viện khám nha, còn những người đó tôi giúp cậu báo giám thị"
"Không cần báo giám thị đâu, cảm ơn cậu vì đã đỡ tôi đến phòng y tế"
Nói xong Kiệt liền lê thân xác tàn tạ đi từng bước, tay vẫn luôn ôm bụng.

Ngọc Dương hơi đau lòng nói
"Cậu ở lớp mấy vậy?"
"Tôi học 11A5" nghe có người hỏi cậu liền quay đầu lại trả lời, trong lòng cậu thầm nói "Ngọc Dương 11A3 tôi sẽ khắc ghi tên này, nhất định sẽ báo ơn cậu"
"Được rồi cậu cẩn thận nhớ đi khám đó nha"
Kiệt gật đầu rồi chầm chậm rời đi Ngọc Dương cũng quay về lớp, lúc nàng quay lại đã qua tiết hai.

Đứng ở cửa lớp nàng nói
"Xin lỗi cô em vào lớp trễ"
Khánh Ân gật đầu đồng ý cho nàng vào, cả lớp cũng đang ngồi chơi tự do nên cũng không mấy ai để ý.

Đi ngang bàn giáo viên nàng bị Khánh Ân gọi lại
"Sao váy, áo của em bẩn quá vậy?"
"À sự cố nhỏ thôi không có gì em về chỗ trước"
Chứng kiến sự việc ban nãy trong lòng nàng rất buồn bực, nàng thật muốn bắt hết đám người đó mà.

Trong lòng nàng cũng bồn chồn lo lắng cho cậu bạn kia, Kim Anh và Khải Nhân thấy bạn mình quay lại rồi những nãy giờ vẫn im lặng không nói lời nào
"Sao vậy?"
"Không có gì"
"Mà mày làm gì đi lâu vậy? Còn đồng phục cũng dính đất thế này"
"Mặc kệ tao đi"
Kim Anh và Khải Nhân trao đổi ánh mắt với nhau rồi lại nhìn Ngọc Dương úp mặt vào cánh tay, nằm dài trên bàn.

Cả hai biết nhất định Ngọc Dương đã gặp chuyện gì rồi nhưng cũng không tra hỏi, Khải Nhân về chỗ lấy một ít kẹo trong cặp ra chia cho Kim Anh phân nửa.

Cậu thấy rất may vì hay mua bánh kẹo để trong cặp
Người ngồi bên phải, người ngồi bên trái để Ngọc Dương ngồi ở giữa, Khải Nhân bóc vỏ một cục kẹo sữa còn Kim Anh hiểu ý khẽ lay người Ngọc Dương
"Có gì không?" Ngọc Dương ngồi dậy mặt vẫn không vui
"Nè"
Khải Nhân đưa cục kẹo đã bóc sẵn vỏ cho Ngọc Dương, khi cả ba còn nhỏ một người hai người còn lại sẽ buồn theo nên Kim Anh đã nghĩ ra cách khi một người trong cả ba buồn hai người kia sẽ cho người ấy ăn một viên kẹo sữa để tâm trạng sẽ vui lên.

Những suy nghĩ ngây ngô khi ấy đến bây giờ, cả ba vẫn giữ
Ngọc Dương hiểu được liền cầm cục kẹo bỏ vào miệng, mỉm cười.

Ba người nhìn nhau cười
Khánh Ân chứng kiến được màn này cũng rất cảm thán tình bạn của ba đứa nhóc này thật đơn giản và đáng yêu.

Nàng cũng cười theo
- ---------------------------------------------
Hai ngày cuối tuần mình đã tranh thủ chỉnh lại phần dấu chấm phẩy ở những chương đầu.

Cũng phát hiện ra có nhiều chỗ mình viết nhầm tên nhân vật nên đã sửa lại
Mình cũng muốn nói là mình có chỉnh một vài tình tiết cũng không phải là quá lớn nên sau này nếu có liên quan đến cảnh đó mình cũng sẽ ghi chú thích nên mọi người an tâm
Mình là Dừa! Cảm ơn vì đã ủng hộ mình
Chúc mọi người buổi tối đầu tuần vui vẻ
????Bản quyền thuộc về [email protected]@d.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 24: 24: Có Tôi Em Sợ Gì!


Buổi chiều Ngọc Dương đứng ở ban công nhìn bầu trời, nắng dịu nhẹ cũng khiến tâm tình tốt lên vài phần.

Nhìn đồng hồ lại đến giờ cho Pop đi dạo, vẫn như thường lệ nàng dắt Pop ra công viên gần nhà.

Đi được vài vòng nàng cùng Pop ở ngồi băng ghế đá, ngẩn người nhìn về phía trước, nàng lại suy nghĩ tới chuyện của Hòa Kiệt.

Kim Anh thường hay nói với nàng đừng quá đối tốt với người khác, vì không phải cho đi là sẽ nhận lại.

Thật ra, nàng không quan tâm chuyện có được đền đáp hay không, nàng chỉ muốn giúp người phải giúp đến cùng.

Thở dài một hơi, gạt bỏ những chuyện muộn phiền trong lòng Ngọc Dương không ngẩn người nữa.

Vậy mà từ bao giờ bên cạnh nàng đã có người ngồi, còn đang vui vẻ chơi với Pop:"Cô cũng đi dạo à?"
"Ừ, nãy giờ em nghĩ gì mà ngồi bơ phờ quá vậy?" nàng ngồi cạnh cũng gần năm phút mà Ngọc Dương vẫn không biết.

"Một chút chuyện nhỏ thôi"
Hai người rơi vào im lặng, mắt đều nhìn về phía trước.

Qua một lúc Ngọc Dương giọng buồn khẽ hỏi:
"Tại sao có những điều chỉ cần nói ra là được nhưng họ lại lựa chọn im lặng chịu đựng những điều đó? Tại sao lại tự làm khổ bản thân mình như vậy?" nàng vẫn vô hồn nhìn về phía trước.

Bỗng bàn tay lạnh luôn nắm chặt của Ngọc Dương được nhiệt độ ấm áp phủ lấy.

Thật ấm, thật mềm!
Khánh Ân vô cùng tự nhiên nắm lấy bàn tay lạnh của Ngọc Dương, dùng giọng điệu an ủi giải thích cho đứa nhóc ấy nghe:
"Đối với em việc nói ra sự thật hay điều gì đó có thể rất đơn giản, nhưng em hãy nghĩ xem nói ra dễ dàng nhưng kết quả liệu có đơn giản như thế không? Có đôi lúc sự thật sẽ khiến người ta thất vọng, hụt hẫng và nếu em nghĩ rằng những điều bất công chỉ cần nói ra đều sẽ có người trả lại công bằng cho em, thì điều đó không hoàn toàn đúng.

Thế giới này làm gì có công bằng đâu hỡi em! Họ lựa chọn như thế là vì họ thấp yếu, họ biết nói ra sự thật có khi còn phải trả giá hơn hiện tại gấp trăm lần.

Vì thế, những người đó e ngại, sợ hãi chẳng dám nói"
Khánh Ân vẫn nắm lấy đôi bàn tay nhỏ ấy như muốn vỗ về, an ủi.

Nàng nói những lời này ra biết có thể Ngọc Dương sẽ thất vọng nhưng nàng cũng không còn nhỏ, sau này con đường dài phía trước ấy Ngọc Dương cũng phải trải qua những điều này mà thôi.

Ngọc Dương không nói gì chỉ im lặng nhìn gương mặt bình thản của Khánh Ân đang nhìn mình, rồi lại nhìn xuống Pop nằm trên đùi Khánh Ân đã ngủ say.

Bất giác nàng mỉm cười, nắng chiều chiếu vào gương mặt ấy lại khiến nụ cười thêm đẹp, Khánh Ân chìm đắm trong nụ cười ấy.

"Có lẽ em suy nghĩ quá đơn giản rồi, cô nhỉ?" nàng lộ vẻ thất vọng
"Không hẳn, chỉ là em chưa từng trải qua.

Sau này, em sẽ gặp nhiều chuyện khó khăn con đường phía trước của em còn rất dài.

Đừng vội tìm hiểu về những điều này" rút tay lại nàng lại đưa lên véo nhẹ má của Ngọc Dương.

"Sáng nay em đã gặp chuyện gì mà mặt mày cứ ủ rũ thế này?"
"Sáng nay, em vô tình biết đến một bạn học sinh trong tình trạng bị bắt nạt, bị đánh đến đi không nổi, trên người đầy những vết bầm vài chỗ chảy máu.

Cậu ấy rất ốm, tên là Hòa Kiệt dù em có ngõ ý sẽ giúp cậu báo với nhà trường nhưng cậu ấy lại không đồng ý.

Em biết đây là chuyện riêng của người khác nhưng vẫn thấy uất ức nếu Hòa Kiệt vẫn chịu đựng như vậy,.......chẳng khác gì là tự tìm đường chết"
Khánh Ân nghe xong lại cười thành tiếng, cười vì gương mặt ấm ức lúc kể của Ngọc Dương, rất hài cũng dễ thương "Vậy thì em giúp cậu ấy đi"
Ngọc Dương phồng má nói: "Chuyện này có gì vui mà cô lại cười?"
"Tôi cười là vì em, khi giận nhìn em rất mắc cười"

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
2.

Hồn Của Ba Tôi Bám Theo Anh Chàng Học Thần Cao Lãnh
3.

Trở Về Năm Tháng Bố Tôi Là Hotboy
4.

Nghiệt Duyên Xin Đừng Hận Em
=====================================
"Chẳng có gì mắc cười, nhưng cô nói giúp cậu ấy là sao?"
"Em cứ làm những cách mà em cho là sẽ giúp cậu ấy ra khỏi tình trạng này, em có tôi chống lưng thì sợ gì" Khánh Ân nói như vậy cũng là vì muốn Ngọc Dương vui vẻ trở lại, nhìn gương mặt buồn kia Khánh Ân không thích.

Ngọc Dương nhìn nàng với ánh mắt biết ơn, nàng kích động ôm lấy Khánh Ân còn định hôn người kia theo thói quen mà nhớ ra đây là cô chủ nhiệm của nàng.

Ngượng ngùng buông Khánh Ân ra nhưng vẫn rất vui vẻ, Pop đang ngủ cũng bị nàng làm cho tỉnh nó nhảy xuống ngoan ngoãn ngồi thè lưỡi nhìn hai người kia lại sủa gâu gâu vài cái, thu hút sự chú ý.

"Về thôi gần tối rồi" Khánh Ân lên tiếng nhìn Ngọc Dương vui vẻ như vậy trong lòng nàng cũng vui theo.

Hai người cùng một chú chó dưới ánh nắng chiều tà, sánh vai bên nhau cùng đi về một hướng.

Về đến nhà Ngọc Dương liền nhắn tin điêu tập Kim Anh và Khải Nhân, nàng chỉ nói có việc cần giúp ngày mai gặp sẽ nói rõ càng khiến cho hai người kia tò mò.

Đúng như lời Ngọc Dương nói ngày hôm sau vừa đến lớp, nàng liền kể tất tần tật mọi việc và dự định của mình cho Kim Anh và Khải Nhân nghe.

Hai người nghe xong liền vỗ vai Ngọc Dương, làm ra vẻ mặt hài lòng

Khải Nhân hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm trọng nói: "Tưởng chuyện gì chứ chuyện này thì dễ, tụi mình còn có cô chủ nhiệm giúp.

Tụi tao sẽ giúp mày đến cùng" rồi hắn lại cười thành tiếng khiến cả lớp đều quay qua nhìn cậu
Kim Anh đánh nhẹ vào vai Khải Nhân một cái lên tiếng nhắc nhở cậu: "Đừng cười nữa, điên hả?"
"Khụ....khụ....!vậy chừng nào bắt đầu?" Khải Nhân ho vài tiếng chuyển sang vấn đề chính
"Chắc là phải tìm gặp Hòa Kiệt trước đã, chút nữa đi với tao đi"
"Ừ, vậy thôi tao về chỗ cô vào rồi kìa"
Lo nói chuyện bây giờ Ngọc Dương mới thấy Khánh Ân đã đứng trên bàn giáo viên rồi.

Nàng liền nhoẻn miệng cười với Khánh Ân
Khánh Ân cũng không nói gì mà bắt đầu tiết học, bài học đầu tiên của học kì hai.

Giọng Khánh Ân nói tiếng anh nghe rất hay, cả lớp đều ngoan ngoãn học hết hai tiết của nàng.

Vừa kết thúc tiết học cả ba người đã nhanh chóng ra khỏi lớp đi tìm Hòa Kiệt......!
- ---------------------------------------------
Hãy vote ủng hộ mình.

Cảm ơn vì đã ủng hộ!
????Bản quyền thuộc về [email protected]@d.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 25: 25: Thái Hòa Kiệt


Đi được nửa vòng sân trường thì cũng tìm thấy, cậu ta đang ngồi thẩn thờ ở băng ghế đá.

Ba người đứng trước mặt Hòa Kiệt thở hổn hển, nói không ra chữ, thấy Ngọc Dương cậu rất vui mừng.

"Cậu tìm tôi hả?"
"Ừ...tớ muốn nói với cậu chuyện này"
Ngọc Dương lần lượt nói hết những điều nàng định làm cho Hòa Kiệt nghe, Hòa Kiệt ban đầu từ chối nhưng sau đó bị thuyết phục nên chấp nhận.

Ba người định rời đi thì Hòa Kiệt lên tiếng với giọng ngại ngùng.

"Cậu có thể cho tôi mượn tiền được không? Tôi muốn mua đồ ăn" hôm qua giờ cậu vẫn chưa có gì vào bụng, cũng chẳng có tiền để mua đồ ăn.

"Được chứ, mà bây giờ chúng tôi cũng định đi ăn cậu có muốn đi chung không?"
"Được, cảm ơn các cậu"
Một lúc sau là cảnh tượng ba người nhìn Hòa Kiệt ăn hết tô mì này đến tô khác.

Khải Nhân đi mua cho cậu một chai nước, đưa tới cậu.

"Cậu ăn chậm thôi, nghẹn bây giờ.

Uống miếng nước đi" Hòa Kiệt ngượng ngùng nhận lấy, nhỏ tiếng nói cảm ơn.

Kim Anh lúc này mới lên tiếng hỏi:"Cậu có muốn ăn thêm gì không? Tôi mua cho"

"Không cần đâu, tôi no rồi.

Cảm ơn các cậu, sau này có tiền tôi sẽ trả lại"
"Không có gì đâu, mà cậu mấy bữa rồi chưa ăn?" Ngọc Dương hỏi
"Một ngày rồi, mẹ tôi bữa giờ đi đánh bài không về nên nhà cũng không có gì ăn.

Tiền thì bữa trước đã bị đám kia lấy hết rồi"
"Sau này, cậu cứ đến tìm chúng tôi.

Tụi tôi dẫn cậu đi ăn, đừng nhịn hại bao tử lắm" Khải Nhân nói
"Vậy thì cảm ơn các cậu.

Chưa từng nghĩ sẽ có người đứng ra giúp đỡ tôi" mắt Hòa Kiệt thoáng đỏ, dường như sắp khóc.

Cậu ta hít một hơi sâu, lấy tay lau đi.

Cảm kích nhìn ba người.
Sau bữa hôm ấy, cả bốn người đã phối hợp lại như Ngọc Dương đã nói.

Thật ra cũng chẳng phải là kế hoạch gì chỉ là sử dụng câu:"Gậy ông đập lưng ông" mà thôi.

Những đứa đó đều là con nhà giàu, hoặc ba mẹ cũng có quan hệ bất chính với vài bộ phận cấp cao ở trường.

Vì thế, lúc trước những đám đó làm gì thì cũng được cho qua, chuyện này vốn chẳng còn xa lạ gì.

Xã hội này vốn có tiền thì có quyền, có người chống lưng thì chả sợ ai.

Công lý và công bằng chẳng phải lúc nào cũng có như người ta thường nghĩ.

Ngọc Dương nhờ đến Huyền Trân, vì thế mọi chuyện rất dễ dàng đã xử lý xong.

Bữa đó, lúc đám người kia đang đánh đập một học sinh lớp mười thì bị bắt tại trận.

Những đám đó và những người ăn hối lộ, lạm dụng chức quyền đều bị sa thải và xử phạt.

Mọi chuyện kết thúc chỉ vỏn vẹn trong hai ngày.

*Huyền Trân ở những chương đầu mình có nhắc đến là bạn của Dương và Kim Anh*
Khi mọi việc đã được giải quyết.

Hòa Kiệt có tặng cho cả ba, mỗi người một con hạc được khắc bằng gỗ do chính tay cậu làm.

Buổi chiều Ngọc Dương làm một ít bánh quy mang sang cho Khánh Ân, Ngọc Dương muốn cảm ơn Khánh Ân vì lúc đó đã giúp mình tìm ra hướng giải quyết.

Ngọc Dương cũng chẳng còn là vị khác xa lạ nữa, Khánh Ân mở cửa ra thấy nàng cũng vô thức đứng sang một bên cho nàng vào.

Hai người ngồi ở sofa phòng khách, Ngọc Dương tay chơi với Chó, miệng thì nói chuyện với Khánh Ân:
"Đây là bánh quy em vừa làm, là món quà cảm ơn vì cô đã giúp em" tuy vậy mắt nàng vẫn không rời khỏi Chó, tay thì bận rộn chơi với nó.

"Tôi cũng chưa giúp được gì.

Mà em qua đây chỉ để tặng bánh và chơi với Chó thôi sao?" nãy giờ Ngọc Dương còn chả thèm nhìn lấy nàng một cái.

"Vâng, em nhớ nó quá.

Mấy bữa rồi không được gặp." lời nói ra khỏi miệng Ngọc Dương muốn rút lại cũng chẳng kịp.

Nàng quay đầu qua nhìn Khánh Ân, thấy mặt cô chủ nhiệm của mình đã lạnh như đá.

"Ừ, vậy em chơi với nó đi, tôi đi làm việc"
Khánh Ân đứng dậy vừa đi được vài bước đã bị Ngọc Dương kéo về.

Nhưng vì không phòng bị liền trượt ngã vào Ngọc Dương.

Hai người một trên, một dưới tạo ra tình thế khó xử, Khánh Ân lúng túng rời khỏi người Ngọc Dương.

"Em có sao không đó?"
"Em không sao, còn rất ổn" ban nãy khi Khánh Ân ngã vào người nàng, Ngọc Dương tranh thủ ôm Khánh Ân một chút.

Khiến nàng bây giờ tâm trạng siêu tốt.

Khánh Ân chưa kịp trả lời lại có chuông cửa, nàng nhìn Ngọc Dương lại nói Ngọc Dương ngồi yên đó đợi để nàng đi mở cửa.

Lúc sau, Khánh Ân quay trở lại theo sau còn có một cô gái nhìn có vẻ là lớn hơn nàng.

Ngọc Dương suy đoán đó là bạn Khánh Ân, cô gái đó nhìn Ngọc Dương rồi lại nhìn sang Khánh Ân.

Khánh Ân biết ý giới thiệu hai người với nhau, đúng như nàng nghĩ đây là bạn thân của Khánh Ân.

Ngọc Dương hơi nhát người lạ nên nàng có phần lúng túng, rất may sau khi chào hỏi vài câu.

Nàng có điện thoại của Ngọc Hoa, nhân cơ hội đó nàng lấy cớ để về nhà.

Nàng cảm thấy Khánh Ân có vẻ hơi luyến tiếc nàng nhưng rồi lại bác bỏ, cho rằng là do nàng ảo tưởng.....!
- ---------------------------------------------
Mình là Dừa, chào mọi người.

Dạo này mọi người có khỏe không ạ?
Hi vọng vẫn được mọi người ủng hộ! Từ giờ sẽ không còn lịch ra chương nữa nhé! Vì mình thấy nếu như thế thì thay đổi lịch hoài cũng không tiện.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!
????Bản quyền thuộc về [email protected]@d.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 26: 26: Bữa Sáng


Ban nãy Ngọc Hoa gọi hỏi Ngọc Dương có muốn đi ăn tối với nàng hay không, nhưng Ngọc Dương chỉ nói em về rồi trả lời.

Công việc của Ngọc Hoa cũng dần ổn định hơn nên nàng muốn dành thời gian cho gia đình, nhất là với Ngọc Dương.

Thật ra với bản thân nàng những chuyện ở quá khứ là những điều kinh khủng nhất mà nàng phải trải qua, dù có giận có hận nhưng đến cuối cùng đó vẫn là gia đình, Ngọc Hoa chẳng thể nào mà mãi ích kỉ.
Vừa vào nhà Ngọc Dương đã thấy chị mình ngồi ở sofa xem phim, nàng cũng ngồi xuống kế bên nàng.

Thấy em mình về Ngọc Hoa hỏi:
"Tối nay em có đi không?"
"Em đi, mà sao hôm nay chị lại có thời gian rủ em đi ăn vậy?"
"Công việc ổn hơn rồi nên chị muốn dành thời gian cho gia đình.

Mà em vừa đi đâu về đấy?"
"Em bên nhà cô chủ nhiệm, nhưng mà giữa chừng có bạn thân của cô đến nên em về luôn"

"Ừm, thôi ngồi chơi đi.

Chị giải quyết công việc cho xong rồi tối chúng ta đi"
Vừa dứt câu Ngọc Hoa đã đi mất tiêu, Ngọc Dương cũng đi về phòng.

Nàng ngồi ở bàn học nhìn ra cửa sổ, thẩn thờ nhớ lại những chuyện cũ.

Được một lúc thì cái tên "Đào Tuyết Di" len lỏi vào những dòng suy nghĩ của nàng, đây là tên bạn thân của Khánh Ân.

Tuyết Di có ngoại hình cao ráo, làn da ngâm đen, tuy chỉ nói chuyện vài câu đơn giản nhưng cũng khiến Ngọc Dương cảm nhận được nguồn năng lượng tích cực.
Ngồi một lúc cũng đã bảy giờ tối, nàng chuẩn bị để đi ăn cùng Ngọc Hoa.

Các nàng lựa chọn đi ăn ở chợ Hồ Thị Kỷ, nghe mọi người nói ở đây rất nổi tiếng nên Ngọc Hoa cũng muốn đến thử, còn Ngọc Dương cũng chẳng xa lạ gì chỗ này, bình thường đi học về nàng thường cũng đám bạn qua đây đi la cà.

Ngọc Hoa rất vui vẻ thử hết món này đến món khác, lâu rồi nàng không vui vẻ và ăn nhiều đến vậy.

Ăn đã rồi thì hai nàng ra phố đi bộ, đi dạo cho tiêu bớt đống đồ ăn ban nãy.
Nhìn xe cộ, dòng người đông đúc Ngọc Hoa nhớ lại nàng lúc 17 tuổi.

Lúc ấy, ba mẹ nàng luôn bận rộn với công việc một mình nàng dắt Ngọc Dương đi ăn, đi chơi.

Nhớ lại chuyện này đầu mũi nàng hơi cay cay, nàng vẫn như đứa nhóc năm 17 tuổi ấy, không quen với dòng người tấp nập, những lúc như thế nàng luôn thấy cô đơn, len lỏi chút buồn bã nàng chẳng biết vì sao lại như vậy.
Buổi sáng đến trường Ngọc Dương có mua thêm một phần đồ ăn cho Khánh Ân, vì hôm qua nàng nghe cô chủ nhiệm của mình nói vì bận quá nên không có thời gian ăn sáng nên bị đau bao tử.

Nên nay Ngọc Dương mua cháo cho nàng, tới văn phòng nàng gõ cửa rất nhanh đã nhận được sự đồng ý.

Mở cửa vào vẫn là hình ảnh Khánh Ân bận rộn, chẳng để ý đến ai vừa vào phòng.

Ngọc Dương đến trước bàn làm việc của Khánh Ân, đặt phần cháo nóng hổi trước mặt nàng.

Lúc này Khánh Ân mới ngước mặt lên nhìn
"Tìm tôi có việc gì à?"
"Cô ăn đi, cháo em mới mua đó"
Khánh Ân có hơi bất ngờ một chút, đây là bữa sáng đầu tiên Ngọc Dương mua cho nàng:"Cảm ơn em, để đó đi làm xong tôi sẽ ăn"
"Không được!" Ngọc Dương nghiêm túc lên tiếng, đã mua đến đây rồi mà còn chưa chịu ăn.

Bộ cô muốn bao tử lại đau mới chịu ăn hay gì? Nàng trách thầm trong lòng.
"Nhưng mà tôi đang rất bận, một chút nữa tôi ăn được không?"
"Tùy cô thôi, em đi đây" Ngọc Dương giận rồi, nàng trách Khánh Ân chẳng biết lo cho sức khỏe của nàng.

Khánh Ân và Ngọc Hoa đều cuồng công việc giống nhau, và Ngọc Dương rất ghét điều này vì họ luôn bỏ bê sức khỏe của bản thân.
"Thôi cô ăn được chưa?" Khánh Ân biết đứa nhóc này giận rồi, mặt đỏ hết cả lên rồi kia kìa.

Dù vậy trong lòng nàng lại thấy vui vui.
"Cô ăn thì cần gì hỏi em, em đi đây" nói xong liền đi, chẳng thèm nhìn đến chủ nhiệm đại nhân nữa.

Ra khỏi cửa nàng đụng phải một bạn học đang đứng trước cửa văn phòng của Khánh Ân, Ngọc Dương có nhìn lướt qua phù hiệu thì thấy người này học ở 11A2.

Nàng cũng chỉ nghĩ rằng, người này đến tìm Khánh Ân có việc, nhưng lại không biết rằng người kia rất hiểu rõ nàng.
- -----------------------------------------
Chào mọi người, quá lâu rồi mình mới quay lại.

Thật sự xin lỗi, khoảng thời gian vừa rồi mình trải qua nhiều chuyện không vui và khá chán nản vì mình thấy truyện mình viết dở quá và mình bị bí ý tưởng????
Nhưng mà bây giờ mình ổn hơn rồi, sẽ cố gắng ra chương nhiều hơn.

Chân thành cảm ơn vì mọi người đã ủng hộ!.

||||| Truyện đề cử: Sau Khi Bạn Trai Và Bạn Thân Của Tôi Lén Lút Với Nhau |||||
????Bản quyền thuộc về wattpat.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 27: Chương 27


Nữ sinh ôm theo đống tài liệu bước vào, người đó thành thục đặt tài liệu lên bàn:
"Đây là tài liệu và bài tập cô nhờ em photo"
"Ừm, mà chiều nay qua nhà dì chơi không?"
Nữ sinh mím môi suy nghĩ một chút rồi đáp:"Dạ cũng được ạ"
"Nhớ dắt Tâm Ngọc theo, lâu rồi dì còn chưa gặp nó" nữ sinh gật đầu rồi rời đi mất.

Đây là Tâm Châu cháu họ của Khánh Ân, nàng chỉ có duy nhất Tâm Châu và Tâm Ngọc là cháu nên hai đứa bé được nàng thương yêu, nuông chiều từ nhỏ.

Về sau nàng mới hạn chế chiều chuộng lại, vì bị chị họ nhắc nhở và hăm dọa.
Buổi chiều nay Khánh Ân về sớm nên ghé chợ mua vài thứ về nấu mấy món cho Tâm Châu và Tâm Ngọc, người giúp việc nhà nàng đã xin nghỉ luôn vì nhà có việc.

Vì vậy Khánh Ân cũng tập nấu vài món, càng nấu nàng càng lên tay vì thế cũng khiến nàng thích vào bếp hơn.
Nàng đang loay hoay ở bếp thì Tâm Châu cũng đã tới, lúc trước Khánh Ân có làm thêm một chìa khóa nhà cho Tâm Châu.

Nên bây giờ Tâm Châu có thể tự vào, thấy hai đứa cháu nhỏ của mình Khánh Ân bỏ hết những việc đang làm mà đẩy hai đứa nhóc ra phòng khách ngồi nói chuyện.
Khánh Ân vừa ôm Tâm Ngọc ngồi trên đùi mình vừa đùa giỡn:"Bắp Cải dạo này lớn quá, chắc tui già đi rồi" vừa nói nàng vừa nhéo hai cái má mềm mềm bự bự của Tâm Ngọc.

Ở nhà Tâm Ngọc tên là Bắp Cải, còn Tâm Châu tên là Bí Ngô.

Tâm Ngọc chỉ mới có bốn tuổi thôi.

"Dì của con ơi, mới có mấy tháng mà dì già đi là sao? Dì luôn trẻ đẹp mà"
"Con đó chỉ biết nịnh, thôi em và con ngồi chơi với "Chó" đi.

Dì đi nấu cho xong rồi chúng ta ăn" vừa nói nàng vừa ẵm Bắp Cải ngồi lên sofa, đứng dậy xoay vào bếp.
Tâm Châu cũng đứng dậy theo:"Để con phụ dì".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
2.

Hồn Của Ba Tôi Bám Theo Anh Chàng Học Thần Cao Lãnh
3.

Trở Về Năm Tháng Bố Tôi Là Hotboy
4.

Nghiệt Duyên Xin Đừng Hận Em
=====================================
"Chơi luôn, để coi tay nghề của cháu tui ra sao rồi hì hì" Bên cạnh hai đứa cháu nàng cứ như bị dở hơi, khác với vẻ mặt bất cần mỗi ngày.

Khánh Ân bây giờ chỉ có gương mặt nũng nịu thôi.
Có thêm Tâm Châu phụ giúp nên rất nhanh cả hai đã nấu xong một bữa cơm đúng nghĩa.

Từ nhỏ Tâm Châu đã được ba mẹ cho làm việc nhà, nên mấy việc nấu ăn này nọ nàng có thể làm rất tốt.

Khánh Ân ăn miếng nào cũng đều khen tới tấp.

Mắt nàng sáng rực nếm hết món này đến món khác, vừa ăn nàng cũng vừa đút cho Tâm Ngọc.

Lâu rồi không gặp dì nên Tâm Ngọc có vẻ không quen, nên cứ ngại ngùng nhìn Khánh Ân mãi và cũng thêm một lí do là...:
"Dì!!!"
"Sao sao?" nàng vẫn đang miệt mài đút cho Tâm Ngọc ăn, chả buồn nhìn đến Tâm Châu kêu gì.
"Em con nó bốn tuổi rồi, nó tự ăn được dì đừng đút nó nữa.

Dì đút mà nó chưa kịp nuốt hết đã tới thêm một muỗng khác kìa"
Khánh Ân bất động nhìn Tâm Châu, ừ nhỉ cháu nàng nó biết cầm muỗng mà nãy giờ nàng đút nó làm gì? Nàng gượng cười nói:
"Dì giỡn á, giỡn thôi nãy giờ giả bộ đút cho nó nhớ về tuổi thơ thôi.

Hihi"
"Dì!!!" Tâm Châu lại kêu lớn thêm lần nữa.
Khánh Ân giật mình nên nói lắp bắp:" Hả...hả???"
"Mẹ con nói chiều nay mẹ con cũng ghé qua đây chơi"
"À...à mày làm dì hết hồn hà, mốt đừng kêu lớn quá dì đau tim nghe chưa?"
Tâm Châu cười nhếch mép, khinh bỉ Khánh Ân.

Từ nhỏ ba mẹ nàng hay bận nên gửi nàng qua nhà Khánh Ân chơi, nàng còn nhớ lúc đó nàng thích gì Khánh Ân cũng cho.

Sau này khi lớn lên, vì nàng bận học Khánh Ân bận việc của nàng nên không còn gặp nhau thường xuyên.

Sau đó lại đủ thứ chuyện ập đến, mãi đến khi Khánh Ân về đây dạy học thì cả hai dì cháu mới có cơ hội gặp mặt nhiều hơn.
Lúc này cả ba đang ngồi ở sofa xem tivi thì có tiếng chuông cửa, nghĩ rằng mẹ mình đến nên Tâm Châu vui mừng chạy ra mở cửa.

Rồi lại chưa kịp xem rõ là ai, nàng đã bay vào ôm chặt lấy, lúc này Tâm Châu cảm thấy sai sai mẹ nàng nay sao cao quá, còn nữa mùi hương này đau phải mùi nước hoa mà mẹ hay dùng? Bỗng nhiên cơ thể nàng bị đẩy ra, lúc này nàng mới giật mình mà la toáng lên làm Ngọc Dương giật mình vội bịt miệng nàng lại:
"Gì vậy? Cậu là ai tự nhiên ôm tôi rồi hét lên làm gì?" Ngọc Dương hơi khó chịu khi thấy người này ôm mình, còn lại ở nhà Khánh Ân.
"Ứm...ưm...ơm" Tâm Châu ú ớ chỉ vào tay Ngọc Dương, thấy vậy Ngọc Dương bỏ tay khỏi miệng nàng.
"Tôi xin lỗi" Tâm Châu ngượng đỏ mặt nó xin lỗi Ngọc Dương.
Ngọc Dương cũng chẳng mấy quan tâm chỉ lịch sự nói: "Ừm, có thể cho tôi gặp cô Khánh Ân không?" vừa dứt lời đã có giọng khác vang lên:
"Tui đây, kiếm tui à nhóc?" Khánh Ân lon ton chạy ra

"Đây cho cô, em về đây tạm biệt" nàng đưa xong túi bánh nàng vừa làm xong liền lập tức đi thật nhanh về nhà.

Chẳng thèm nhìn lấy Khánh Ân thêm giây nào.
Trong lòng Khánh Ân khó hiểu, nhưng mà vì Tâm Châu kêu nên nàng cũng vội vào nhà.

Cùng Tâm Châu vào nhà, cả hai ai cũng bắt đầu tự nghĩ về chuyện riêng của mình.

Khánh Ân bận phiền lòng vì tự nhiên nay trợ lí của nàng lạ quá, còn Tâm Châu thì ngại đỏ mặt khi nhớ về cái ôm lúc nãy.

Điều mà nàng ước ao từ lâu, Tâm Châu không thể tin rằng nay lại có thể làm được.
Tầm bảy giờ tối, mẹ Tâm Châu cũng tới...
- ---------------------------------
Lâu rồi mình mới trở lại, mình là Dừa đây.

Cảm ơn vì đã luôn ủng hộ mình ạ!
Xin lỗi vì đã không giữ lời hứa với bạn kia ạ!!! Có nhiều chuyện ập tới quá khiến mình không thể nhanh chóng ra chương.

Thành thật xin lỗi các bạn!
????bản quyền thuộc về [email protected]@p.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 28: Chương 28


Sau khi chị họ tới Khánh Ân cũng không nói chuyện gì nhiều, hỏi thăm vài câu rồi thôi.
Buổi sáng Khánh Ân có tiết của lớp 11A3, sau buổi dạy nàng có nói Ngọc Dương ở lại để nàng nhờ chút việc, nhưng lần này Ngọc Dương lại nói mình có việc bận nên không giúp được.

Đây là lần đầu Ngọc Dương từ chối phụ làm những việc mà Khánh Ân nhờ, cũng không nghĩ gì nhiều Khánh Ân cũng chỉ cho là Ngọc Dương bận thật.

Nhưng những sau đó Ngọc Dương lại luôn tìm cách trốn tránh nàng, việc này khiến cho Khánh Ân thấy rất khó chịu, nàng rất ghét cái tính này của Ngọc Dương.
Cho đến một buổi chiều cuối tuần của gần một tháng sau ngày đó, nàng muốn làm cho rõ ràng mọi thứ nên đã tự sang nhà tìm Ngọc Dương.

Dì hai dẫn nàng lên phòng của Ngọc Dương rồi gõ của nói:
"Dương à, cô chủ nhiệm con đến tìm nè"
Khoảng vài giây sau cánh cửa đã được mở ra, thấy vậy dì hai chỉ nói mấy câu rồi xuống dưới nhà tiếp tục làm việc của mình.

Chỉ còn Ngọc Dương và Khánh Ân mặt đối mặt nhìn nhau, sau một hồi Khánh Ân lên tiếng:
"Tôi có thể vào không?"
Ngọc Dương không nói gì chỉ né người cho Khánh Ân vào, bầu không khí lại tiếp tục rơi vào im lặng.

Bỗng nhiên Ngọc Dương cất lời:
"Cô có việc gì cần em giúp ạ?"
"Không có"
"Vậy cô kiếm em có việc gì thế?"
"Em thừa biết mà, Dương à em cũng đủ lớn rồi.

Tại sao có việc gì không nói ra, mà lại chọn trốn tránh? Nếu đứng ở vị trí cô trò quá xa cách, thì em có thể xem tôi là hàng xóm hoặc là bạn bè.

Sao lần nào cũng phải trốn tránh? Tôi không muốn em như thế đâu"
"Em...em xin lỗi"
Khánh Ân nói giọng điệu dỗ dành:"Em không có lỗi gì cả, tôi chỉ muốn làm rõ ràng mọi thứ thôi.

Em có thể nói cho tôi lí do em tránh mặt tôi được không?"
"Chẳng có gì đâu, chỉ là do việc cá nhân của em làm ảnh hưởng đến tâm trạng thôi ạ.

Em hứa sau này sẽ không để chuyện có nhân ảnh hưởng đến cô đâu ạ"
Khánh Ân nghe xong câu trả lời, chẳng nói gì mà bước đến nhéo lỗ tai Ngọc Dương:"Em nói dối nha, tui biết hết đó.

Trợ lí siêu cấp của tui dễ gì mà nói chuyện kiểu này, bây giờ có chịu nói thật không hay cứ muốn chiến tranh lạnh?"
Mặc cho Ngọc Dương la oai oái năn nỉ nàng đừng nhéo lỗ tai nữa, nhưng vẫn không có tác dụng cho đến khi nàng đành nói:"Cô buông ra đi, em...á em nói mà" vừa nói xong Khánh Ân liền bỏ ra mà mỉm cười nhếch mép.
"Rồi nói đi"
"Là...haizz là bởi vì bạn nữ hôm bữa ở nhà cô"
"Bạn nữ nào? Hồi nào? Đâu ra em nói tui nghe xem"
"Thì là cái bạn lùn lùn, rồi tự nhiên nhào đến ôm em nữa.

Cái hôm mà em đem bánh cho cô á, nhớ chưa?" Ngọc Dương kể mà biểu cảm cứ như mình oan ức lắm, nhưng vì vậy mà Khánh Ân thấy sao nay nhóc trợ lí dễ thương quá xá và cũng thấy buồn cười vì câu trả lời đó.
"Cô ơi cô đó là cháu tui đấy, chắc nó nhầm lẫn gì thôi.

Có vậy mà giận tôi hả? Đồ trẻ con ngốc nghếch này!" Khánh Ân bẹo má Ngọc Dương, cái má nhỏ mềm mềm như có ma lực, khiến nàng không thể ngừng hành động này lại.

"Đau quá cô đựng nhéo má em nữa"
"Tôi thích vậy đó, phạt em cái tội giận lung tung.

Nó ôm em thì giận nó, chứ em giận tôi làm gì?"
"Thì...thì...thôi thôi em đi ngủ cô về đi"
Vừa nói xong thì cái ký đầu đã đáp xuống khiến nàng choáng váng:"Vô lễ này, em đó nha khách tới nhà không mời nước mà còn đuổi về"
"Thôi thôi nhìn cô là em thấy sợ rồi, miễn tiếp khách nha" miệng thì nói vậy chứ trong lòng Ngọc Dương cũng nghĩ vậy thật.
"Thôi mà cho ở lại chơi tí coi"
"Không cho cô về đi, cô bận lắm cơ mà ở đây là trễ việc đó"
"Không muốn, cho ở chơi đi?" Khánh Ân lại trưng bộ mặt đáng thương ra
"Không!"
"Cái đồ keo kiệt, được tôi đi về sẵn tuyển luôn trợ lí mới.

Em đừng có mà năn nỉ tôi để được quay lại làm trợ lí đó nha"
"Không thèm đâu liu liu" Ngọc Dương làm mặt quỷ với Khánh Ân, khiến nàng cười nghiêng ngả
"Em đừng làm nữa, cười chết tui"
"Vậy thì mau về làm việc đi cô ơi.

Nhân viên, học sinh, khách hàng biết bao người đang đợi cô kia kìa"
"Vậy về đó nha, em cũng lo ôn bài đi chuẩn bị thi rồi.

Không hiểu gì cứ hỏi tôi"
"Dạ"
Khánh Ân vui vẻ mà ra về, làm lành được với nhóc trợ lí rồi nàng thấy vui vẻ hơn hẳn.

Nhưng nhớ tới đống việc đang chờ mình lại thấy cuộc đời thật tăm tối...
- ---------------------------------------
Xin chào mọi người mình là Dừa đây! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ạ!
Đây là link face của mình dùng để kết bạn với mọi người, nếu ai có hứng thú hãy kết bạn với mình nha
https://.facebook.com/profile.php?id=100072127045099
Mình cũng muốn gửi mọi người link acc chính lắm nhưng mà vì sự riêng tư nên không được.

Nếu ai muốn có thể nhắn riêng mình sẽ đưa nhé, mọi người có thể kết bạn và trò chuyện với mình nếu muốn.

????Bản quyền thuộc về [email protected]@d.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 29: Chương 29


Sau nhiều ngày bận rộn ôn thi, các khối đã bắt đầu bước vào thi, rồi cuối cùng là nghỉ hè.

Khánh Ân gần nửa tháng nay bận đến chẳng thể ngủ đủ giấc, nào là ôn thi, gác thi, chấm điểm.

Sau khoảng thời gian đó, cuối tháng năm nàng mới có thể nghỉ ngơi.

Hôm sáng Chủ Nhật của tuần nghỉ hè đầu tiên, Ngọc Dương ghé nhà Khánh Ân chơi.

Nàng ngồi nói chuyện với Khánh Ân được một lúc nàng bỗng thấy sắc mặt Khánh Ân thay đổi, Ngọc Dương liền hỏi nàng:
"Cô có sao không?"
Khánh Ân ho vài cái rồi đáp:
"Không biết nữa, tự nhiên cô thấy hơi mệt với chắc là sốt rồi.

Chắc là do vừa rồi đã làm việc quá độ" Khánh Ân đưa tay lên trán xem thử, thì thấy trán mình nóng quá.
Nghe xong Ngọc Dương hơi trầm mặt, rồi lại bất ngờ ẵm Khánh Ân lên.

Khánh Ân cũng vì hành động này của Ngọc Dương làm cho ngơ ngác, chưa kịp nói gì đã thấy Ngọc Dương cuối mặt nhìn mình nói:" Cô ôm cổ em cho chặt, té là em không có đền đâu" rồi lại thản nhiên cười một cái, Khánh Ân đến lúc này vẫn là chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Ngọc Dương đưa Khánh Ân về phòng, rồi lại hỏi nàng:" Cô còn que test không?"
"Hình như còn, em xem thử ở dưới phòng khách á"
Ngọc Dương xuống phòng khách tìm que test, lúc này Khánh Ân nằm trên giường tưởng đâu đang mơ.

Ôi trời nàng vừa được Ngọc Dương ẵm lên phòng ư? Nàng sắp có vợ rồi sao?

Ngọc Dương quay lại cùng với ly nước ấm và đồ test, suy cho cùng làm tuy bây giờ covid đã không còn gì xa lạ và coi như là một bệnh thông thường, nên cũng không có gì lo lắng mấy.

Nhưng cái Ngọc Dương sợ là hậu quả sau khi nhiễm, có lẽ nàng lo hơi quá vì giờ ai cũng đã được tiêm vacxin đầy đủ hết cả rồi, nên cũng không quá ảnh hưởng đến sức khỏe.

Dù vậy nàng cũng không muốn chủ quan.
Ngọc Dương test cho Khánh Ân, khoảng mười lăm phút sau bốn mắt nhìn nhau bối rối.

Hai vạch rồi! Ngọc Dương cũng đành thở dài, trong rủi có cái may đi, ít ra giờ nàng cũng đã nghỉ hè, Khánh Ân cũng được nghỉ vài tháng, cách ly mười bốn ngày không ảnh hưởng gì.

Ngọc Dương để Khánh Ân nghỉ ở phòng, nàng ra ngoài gọi về nhờ mẹ đem đồ qua giúp.

Cứ ngỡ gia đình sẽ lo lắng, nhưng khi nhận được câu trả lời khiến nàng cũng căm lặng:
"Ừ vậy cách ly vui nha! Nào coi xong tập này mẹ đem đồ qua cho"
Mẹ nàng đang bận coi phim, nói xong liền tắt máy không thương tiếc.

Khánh Ân cũng có kêu nàng ở phòng khác vì Ngọc Dương cũng chưa hai vạch, nhưng nhóc con này lại không chịu.

Ngọc Dương nói:"Cô mệt thì ngủ đi, sao nói nhiều vậy? Em ở phòng khác thì ai chăm sóc cho cô?" Ngọc Dương rất dễ nổi quạu và nóng tình, có lẽ đây là do mẹ nàng di truyền.
Thấy Khánh Ân cũng đã ngủ say, nàng nhìn chủ nhiệm của mình thêm một lúc rồi nhẹ nhàng tắt đèn rời khỏi phòng.

Nàng lục lọi kiếm được một ít thịt, Ngọc Dương đem đi nấu cháo cho Khánh Ân.

Chợt nhớ đến chuyện ăn uống, nàng gọi điện nhờ mẹ mua vài món đồ để nàng nấu cho Khánh Ân ăn, nàng sợ đồ bên ngoài không an toàn nên đành tự nấu.
Khoảng tầm mười giờ trưa mẹ Ngọc Dương gọi nàng ra lấy đồ, khi ra tới Ngọc Dương thấy trước cửa là hai vali lớn.

Bên cạnh là vài bọc lớn chắc là đồ mà nàng nhờ mẹ mua, Ngọc Dương nhìn hai vali cũng dở khóc dở cười.

Đây là chẳng khác gì dọn hết tủ đồ của nàng đem sang, chẳng lẽ mẹ tính đuổi nàng qua đây ở luôn sao?
Đem đồ vào nhà, sắp xếp xong nàng múc cháo đem lên cho Khánh Ân.

Thật ra, nhà của Khánh Ân với nàng cũng không xa lạ gì nữa.

Nên cũng rất tự nhiên, chẳng có gì khác biệt ở nhà Ngọc Dương là mấy.

Khánh Ân bình thường bên Ngọc Dương cũng hay pha trò, nói nhiều, dù cho Ngọc Dương có làm thế nào Khánh Ân cũng không quan tâm, mà chọc ghẹo Ngọc Dương.

Còn Khánh Ân khi bệnh lại cứng đầu, nhõng nhẽo khiến người ta chán nản.
"Nào hả miệng ra nào, cô không mở miệng thì sao em đút?" Gần mười lăm phút năn nỉ đủ kiểu, Khánh Ân vẫn không chịu ăn.
"Nhưng mà buồn ngủ, em cho cô ngủ đi, ngủ dậy rồi ăn"
"Ăn rồi ngủ, ăn một miếng thôi.

Ăn để còn uống thuốc"
Cuối cùng vẫn là không thuyết phục được chị giáo, nàng đành đem dẹp tô cháo.

Cũng đã gần bốn giờ chiều, cuối cùng Khánh Ân cũng đã dậy, Ngọc Dương đã ngồi kế bên canh Khánh Ân ngủ được mấy tiếng rồi, nàng sợ Khánh Ân đang ngủ thì sốt cao, sợ nàng bị giật mình dậy, sợ đủ thứ nên ngồi bên cạnh canh nàng ngủ.
Lúc này Ngọc Dương mới an tâm mà đi tắm, sáng giờ nàng bận rộn còn chưa ăn chưa tắm rửa nữa.

Tắm xong xuống bếp hăm cháo lại, nàng sợ Khánh Ân đói.

Khánh Ân bên này vẫn còn mơ màng ngồi trên giường suy nghĩ gì đó.

Ngọc Dương đem cháo vào phòng, lần này Khánh Ân đã chịu ăn rồi, thấy "hàng xóm" cũng đã khỏe nàng đưa tô cháo cho Khánh Ân tự ăn, nhưng mà người này lại không chịu.

Cứ bắt nàng đút cho ăn.
"Em đút cho cô ăn đi, mới ngủ dậy không có sức, nên không tự ăn được"
"Ồ ồ, vậy thì em đút.

Ăn xong rồi uống thuốc nhé? Mẹ em có gửi thuốc cho cô này"
"Thuốc đắng lắm không uống đâu" Khánh Ân không thích uống thuốc, nó đắng nghét khiến nàng chán ghét vô cùng.

Hồi nhỏ nàng uống thuốc cứ bị nghẹn lại ở cổ họng, không thì uống vào rồi lại ói ra.

Nó ám ảnh nàng đến bây giờ, vì thế khi bệnh vặt nàng thường không uống thuốc.
"Vậy uống xong, liền ăn kẹo nha? Em có kẹo, cho cô hết luôn.

Nên phải uống thuốc thì mới có kẹo" Ngọc Dương ra sức dụ dỗ Khánh Ân, mẹ nàng tuy tỏ vẻ không quan tâm nhưng lại gửi rất nhiều thứ cho nàng.

Nào là bánh, kẹo sợ nàng buồn miệng rồi đủ thứ trên đời.

Hên sao bây giờ nó có tác dụng rồi.
"Em làm như tui con nít mà dụ dỗ" nói thì nói vậy nhưng Khánh Ân lại cười rất vui, Ngọc Dương nửa năm trước khi thấy Khánh Ân hay có biểu hiện không "bình thường" còn tưởng cô chủ nhiệm của mình làm việc quá nên vậy.

Sau này nàng cũng đã quen với Khánh Ân nói nhiều, Khánh Ân ngốc nghếch.

Nàng cũng từng nghĩ có lẽ bởi vì là Khánh Ân nên mới gọi là có ngoại lệ, Ngọc Dương không thích ai nói nhiều, không thích ai hay chọc nàng đỏ mặt.

Nhưng mà nếu là Khánh Ân, nàng nghĩ vậy cũng tốt.
Mười bốn ngày chắc là rất dài, nhưng đó là điều mà cả hai đều mong muốn.

Mong nó dài, để bản thân kịp thấu hiểu người kia, để có một câu chuyện.

Không phải lan man nữa!
- --------------------------------
Hi, chào mọi người.

Tặng mọi người món quà đêm khuya nè, chắc mai mình cũng sẽ ra thêm chương.

Thi xong hứa hẹn, mình sẽ cố gắng sớm hoàn thành truyện.
Đọc chương này chắc mọi người cũng đoán được đôi chút về những chương sau rồi nhỉ? Dừa tiếc lộ nhỏ là sắp có cơm tró rồi đây!
Chúc mọi người ngủ ngon! Cảm ơn vì đã đọc!.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 30: Chương 30


Buổi tối khi đang nấu cháo cho Khánh Ân và cơm cho mình, Ngọc Dương chợt nhớ đến con mèo của Khánh Ân.

Sáng giờ nàng quên mất nó, thấy vậy nàng tắt bếp đi lấy đồ ăn cho nó, xong xuôi lại quay về bếp.

Ngọc Dương còn đang bận rộn ở bếp, thì Khánh Ân lại rảnh rỗi ngồi xem tivi ở phòng khách.

Một việc nhỏ nàng cũng không cần phải động tay, cứ ngồi yên cần gì là có người lấy.

Khánh Ân cứ tưởng bản thân là tiên, đang ngồi thì em trai nàng gọi đến:
"Hi chị, đã khỏe chưa?" Khánh Minh em trai của nàng vẫn còn đang đi du học.

Nàng chỉ chờ mỗi cái ngày đứa em này về, nàng muốn đi chơi, muốn yêu đương.

"Rồi, bao giờ em mới chịu về hả? Về lẹ đi, bà chị già này muốn nghỉ ngơi rồi.

Em cũng đã hai mươi ba tuổi, học xong không về mà cứ ở bển làm gì?"
"Chị! Em đã học xong đâu mà về.

Chị ráng thêm vài năm nữa đi"
"Không! Chị biết em đã học xong được một năm rồi, em hứa học xong sẽ về giúp chị thì phải giữ lời.

Chị cho em thêm một năm, lo mà thu xếp về đi.

Bye, bận rồi" nói xong liền tắt máy.

Ban nãy, nàng thấy Ngọc Dương ra giấu cho nàng ra ăn cơm.

Nên liền kết thúc cuộc gọi.
"Xin lỗi đã để em đợi"
"Ò ừm cô ăn trước đi, em làm xong rồi ăn"
"Em bận gì thế?" bận gì mà tới nhìn nàng cũng không thèm nhìn lấy một cái.
"Trả lời tin nhắn, mọi người nhắn nhiều quá em trả lời muốn gãy tay" Kim Anh biết nàng đang cách ly, nên nhắn hỏi thăm liên tục.

Rồi còn chị hai nàng, ba nàng, Khải Nhân, rồi bạn bè nữa.

Ngọc Dương rất vui vẻ khi được mọi người quan tâm.
"Vậy ăn xong rồi trả lời, đâu có gấp.

Mau ăn đi"
"Vậy thì ăn" nghe Khánh Ân nói vậy nàng cũng bỏ điện thoại xuống.
Ăn uống xong Ngọc Dương đi rửa chén, còn Khánh Ân về phòng nghỉ.

Nàng dành rửa chén nhưng Ngọc Dương không cho, con bé còn cứng đầu hơn nàng có nói cỡ nào cũng không thuyết phục được.

Lúc trước khi ăn tối, Khánh Ân muốn đi tắm nhưng cũng phải năn nỉ lắm Ngọc Dương mới cho nàng tắm.

Trước đó, còn gọi hẳn cho bác sĩ để hỏi có được tắm không cơ.

Ngọc Dương cứ như mẹ nàng, sợ đủ thứ, nhưng nhờ vậy nàng thấy Ngọc Dương là một người ấm áp.

Nhóc trợ lý hay cọc cằn, hay cau có nhưng luôn làm những điều tốt cho nàng.

Ngọc Dương biết nhóc trợ lý của nàng rất tốt.
Ngọc Dương cũng đã vào phòng, hai người nằm trên cùng một cái giường, đắp cùng một cái mền.

Là lần đầu nằm cạnh nhau, vậy mà cảm giác thân thuộc cứ ngỡ đã ngủ cùng nhau từ lâu rồi.

Ngọc Dương thấy thân quen, thấy ấm áp, hồi hộp và hạnh phúc.

Ánh đèn vàng ấm áp, chiếu sáng một góc nhỏ của căn phòng cứ như là căn phòng của hai vợ chồng mới cưới.
Nàng và Khánh Ân nói rất nhiều điều, đang nói chợt thấy có gì hơi im lặng, Ngọc Dương nhìn qua đã thấy Khánh Ân đã ngủ quên từ lúc nào.

Nàng im lặng ngắm nhìn Khánh Ân, chủ nhiệm đại nhân ngủ cũng không có tật xấu gì, khi ngủ là gương mặt hài hòa đến lạ.
Tắt đi đèn ngủ, căn phòng tối đen, cả hai chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm đang ngủ, lại bị Khánh Ân làm tỉnh giấc, ban nãy vừa khen người "hàng xóm" không có tật xấu khi ngủ.

Mà bây giờ Khánh Ân lại ôm chặt lấy nàng mà ngủ, Ngọc Dương hơi nhạy cảm nên khi ngủ chỉ cần tiếng động hơi lớn nàng sẽ bị tỉnh giấc.

Ngọc Dương cũng không tách Khánh Ân ra, chỉ nhẹ nhàng lấy cánh tay mình làm gối ôm trọn Khánh Ân vào lòng.

Lúc nàng dậy đã thấy Khánh Ân nhìn mình, Khánh Ân vẫn nằm trong lòng nàng, vẫn ôm lấy Ngọc Dương.

Thấy Ngọc Dương đã dậy nàng lại ôm chặt lấy Ngọc Dương, thấy chưa đủ lại dụi mặt vào hõm cổ của Ngọc Dương.

Mùi hương cơ thể thơm nhẹ nhẹ rất dễ chịu.
"Nhột em, đừng dụi nữa"
Giọng Khánh Ân hơi ồ ồ nói: "Một chút nữa thôi"
"Em còn đi nấu đồ ăn sáng nữa, nằm nữa là trễ đó"
"Không muốn! Không ăn sáng cũng được" Khánh Ân không cần ăn sáng, chỉ muốn ôm Ngọc Dương.
Cuối cùng sáu giờ dậy mà sáu giờ rưỡi mới xuống giường được.

Cả hai cũng không có thói quen ngủ nướng, nên dậy cũng sớm.
Ngọc Dương ở bếp nấu đồ ăn, Khánh Ân ngồi ở bàn ăn nói chuyện với ba mẹ, hai "anh chị" vẫn còn đang đi du lịch nên không đến thăm nàng được, chỉ gọi hỏi thăm.

Nói xong Khánh Ân lại như cô vợ nhỏ ôm Ngọc Dương từ đằng sau, rất giống trong phim tình cảm, nam chính sẽ ôm nữ chính ở phía sau khi đang nấu ăn.

"Cô cứ như cục bột, bám dính lấy mặt bàn không tha"
"Vậy em là mặt bàn, mặt bàn này rất thơm"
"Cô thích em lắm hửm? Sao cứ bám lấy em vậy?" Ngọc Dương cần một lời xác nhận từ Khánh Ân.
"Thích, rất thích.

Không đúng là rất yêu mới đúng"
"Em cũng rất yêu"
Lời xác nhận đã có, cả hai đều biết bản thân yêu đối phương.

Chỉ thiếu mỗi lời xác nhận, bây giờ đã có đủ.
Ban đầu Ngọc Dương nghĩ sẽ giống trong mấy bộ tiểu thuyết nàng hay đọc, Khánh Ân phải là người lí trí mà từ chối, vì ngành nghề của nàng hơi nhạy cảm.

Nhưng không ngờ Khánh Ân lại còn chẳng nghĩ đến vấn đề đó.
Vòng tay Khánh Ân lại xiết chặt thêm một tí, sớm biết cách ly là có vợ như vậy nàng đã cách ly từ lâu.

Hôm nay đã là ngày thứ hai cách ly, hai người vẫn ăn uống rồi lại xem phim.

Tối lại cùng nhau tâm sự.

Là sự hạnh phúc nhất trên đời.
- -------------------------------
Nếu được thì chắc, tối sẽ có thêm một chương nữa á mọi người.

Cảm ơn đã đọc.
Vậy là đôi trẻ đã xác nhận yêu nhau rồi nhé!.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 31: Chương 31


Buổi tối hai người ôm nhau tâm sự, Khánh Ân rất loi nhoi hết ôm rồi lại hôn, phải nói là chẳng có gì ngại ngùng.

Ngọc Dương khi đang trả lời tin nhắn của Như Thảo, lại bị Khánh Ân hôn một cái vào má cứ như đứa con nít không thể ngồi yên được.

Như Thảo là một người bạn ở đội Cứu Hộ Động Vật, Như Thảo lớn hơn nàng hai tuổi cũng hay bắt chuyện với nàng.

Mấy anh chị ở đội biết nàng đang cách ly cũng hỏi thăm, và gửi vài món quà tẩm bổ cho nàng.

Mà đa phần quà của Như Thảo đã chiếm phân nửa, làm nàng cũng khó xử biết bao.
Bây giờ người bạn này còn đang rất nhiệt tình, quan tâm hỏi thăm nàng.

Ngọc Dương đành trả lời, nàng là một người không biết cách nhẫn tâm với ai cả nên không thể lơ đi, nhưng dù vậy vẫn là trả lời hời hợt vì...!Khánh Ân bên này đọc tin nhắn chung với nàng mà ghen đến đỏ mặt, sau một hồi thì người trả lời đã là Khánh Ân.

Mười giờ đêm, Ngọc Dương bị Khánh Ân tra tấn, cách ghen của Khánh Ân không phải là giận dỗi gì, mà là hôn.

Ngọc Dương bị hôn đến cả mặt đầy nước bọt vẫn chưa được tha.

"Chị hôn đủ chưa? Đủ rồi thì đi ngủ"
"Chưa đủ, một chút nữa" Khánh Ân thích hôn Ngọc Dương nhất, hôn mãi chẳng chán cả gương mặt chỉ còn môi là nàng chưa hôn.
"Chị không sợ người ta biết bộ dạng mè nheo này của chị à? Chị giáo quy tắc đâu rồi?"
"Không ai thấy được, mà có thấy thì sao phải sợ? Ở bên người yêu không lẽ lại phải cọc cằn"
"Nhưng mà...ưm...ưmm..."
Còn chưa nói xong, nàng đã bị Khánh Ân hôn lấy môi nàng.

Hai bờ môi nóng mềm quấn quít không rời, Ngọc Dương chỉ cảm thấy rất thoải mái, đầu lưỡi của Khánh Ân chạm lấy đầu lưỡi nàng, mềm mại ấm nóng trong khoang miệng.

Thỉnh thoảng lại m*t lấy môi của Ngọc Dương, cả hai hôn nhau cho đến khi hết hơi.

Hai môi vừa dứt nhau ra, Khánh Ân lại hôn lên môi nàng tới tấp.
Ngọc Dương ôm lấy Khánh Ân nằm trên người mình từ nãy giờ đặt xuống giường, nàng thở không nổi vừa hết hơi lại còn bị đè.
"Chị là đang hôn trẻ chưa mười tám đó"
Khánh Ân nào có nghe, lăn qua lăn lại rồi lại trèo lên người Ngọc Dương nằm.
"Ồ trẻ chưa mười tám, nhưng mà có thể hôn"
"Không biết bồi thường đi, không em sẽ về méc mẹ chị lấy mất nụ hôn đầu của em"
"Vậy thì bồi thường"
Bồi thường của Khánh Ân là thêm một lần hôn thật sâu, cuối cùng mới chịu buông tha cho Ngọc Dương đi ngủ.

Ngày cách ly thứ ba, Ngọc Dương nhờ mẹ mua nguyên liệu làm bánh.

Nàng chỉ Khánh Ân làm bánh quy, loay hoay cũng mất cả buổi sáng, xong rồi lại còn cho Chó ăn.

Buổi chiều hai người ở trong phòng xem phim, mấy bữa nay Khánh Ân cũng đẩy hết việc công ty cho nhân viên nên không có bận rộn gì.

Xem xong bộ phim, Khánh Ân ngồi lên đùi Ngọc Dương dựa đầu vào vai nàng hỏi đủ thứ trên đời, giống như con hỏi mẹ.
"Em à, trong mắt kẻ si tình có gì?"
Ngọc Dương ôm Khánh Ân âu yếm trả lời:"Có nước mắt đó"
"Chứ không phải có sự đau thương, si mê hả?" nàng thấy mọi người trên Facebook cũng có câu trả lời tựa tựa nhau, là sự đau thương, si mê không lối ra.

"Em không biết, vì trong mắt em chỉ có chị giáo thôi, nên không biết gì hết"
"Đúng đúng chỉ có mỗi chị, lúc nào cũng phải chỉ có mỗi chị"
Đôi trẻ yêu nhau cứ dính lấy nhau âu yếm cả ngày, đến con mèo cũng chán ghét mà chẳng thèm quan tâm đến.
"Em ơi, mình có yêu nhau nhanh quá không?"
"Không nhanh, đã một năm rồi còn gì chỉ là đến bây giờ mới xác nhận"
"Sau này gia đình em và chị biết thì có sao không? Chị sợ họ không chấp nhận" cho là Khánh Ân không nghĩ nhiều về việc có ai phản đối hay không, nhưng mà cũng phải phòng hờ.
"Chị có tiền nên không sợ, sau này bất quá họ không chấp nhận, chị lấy tiền đưa em ra nước ngoài ở" Ngọc Dương nói thẳng ra là có phú bà bao nuôi.
"Ừ nhỉ? Chị có tiền nuôi vợ mà" tiền nàng có tuy không phải là tiền tỉ nhưng mà đủ nuôi Ngọc Dương.

Khánh Ân nghĩ chắc phải chăm làm và tiết kiệm tiền, sau này còn nuôi vợ nữa.
Cổng nhà Khánh Ân kể từ ngày cách ly, luôn đầy đồ trước cửa.

Mọi người gửi đồ đến quá nhiều, khiến cả hai ăn mãi không hết.

Ngọc Dương từng kể với Khánh Ân rằng vì sao nàng không nỡ làm ai buồn.

Khi Ngọc Dương học cấp hai trong lớp nàng cũng chỉ là một học sinh bình thường, bình thường đến mờ nhạt.

Nàng cũng hay bị giáo viên phân biệt đối xử, lúc đó nàng cũng không biết vì sao giáo viên Ngữ Văn lại không thích mình, vị giáo viên ấy cứ luôn kiếm chuyện với nàng.

Trong lớp các bạn khác cũng bắt đầu hùa theo, dù vậy Ngọc Dương không để bụng khi họ nhờ gì nàng cũng nhiệt tình giúp đỡ, nhưng hiếm khi nào nhận lại được lời cảm ơn.

Kim Anh cũng thường xuyên đứng ra bảo vệ nàng, vì thế cũng bị ghét lây.

Sau này lên cấp ba rồi, nàng cũng không còn bị phân biệt đối xử nữa, vì thế nàng không muốn làm ai buồn và không biết cách từ chối một ai cả.
Khánh Ân ôm Ngọc Dương vào lòng, chỉ dùng hành động mà an ủi em ấy.

Đứa nhỏ này thật khờ, bị vậy mà vẫn hết lòng tha thứ.
Đêm đó nàng mơ mình và Ngọc Dương ở lễ đường làm đám cưới, nàng thấy cả hai đã rất hạnh phúc.
- ---------------------------------------
Hello, thấy tôi năng suất hem? Tối nay tui đi học thêm tới 21h lận nên không chắc là sẽ có chương mới.

Tầm hai tuần nữa thi xong, tui sẽ ra chương đều đặn ạ.

Cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ????
Đừng quên vote ủng hộ mình nữa nhé!.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 32: Chương 32


Cứ thế những ngày cách ly trôi qua rất nhanh, mới đó mà đã đủ mười bốn ngày.

Hai người test nhanh đều âm tính, sau đấy test thêm PCR mới an tâm.

Ngọc Dương lại thấy buồn trong lòng, hết cách ly cũng hết được ở với người yêu rồi, nàng chán muốn xĩu.
Hôm dọn đồ về, còn tưởng đâu hai người cách nhau nửa vòng trái đất.

Cứ ôm, rồi dặn dò nhau đủ kiểu.

Về đến nhà, Pop đang chơi thấy nàng liền lập tức chạy ra quẫy đuôi thứ điều muốn văng cái đuôi ra ngoài, xong lại điên cuồng chạy vòng vòng mừng nàng.

Mấy tuần nay đều do dì hai chăm sóc Pop, mấy ngày đầu cách ly nàng nhớ nó quá chừng, nhưng mà có Khánh Ân rồi nên cũng không nhớ nữa.
Buổi tối mọi người tụ lại ăn mừng, còn rủ cả Kim Anh, Khải Nhân và có Khánh Ân.

Khác với lần trước Ngọc Dương cọc cằn khi phải mời Khánh Ân thì lần này nàng rất vui vẻ.

Đi mời từ chiều đến tối mới về, lúc về trên tay còn cầm vài túi quà do Khánh Ân mua.

"Chào cô chú ạ"
"Không cần khách sáo, đều là người quen cả.

Vừa rồi làm phiền cô giáo rồi, con nhóc này có nhiều tật xấu lắm, ở với nó chắc cô cũng phiền chết đi được" bà Trân nhiệt tình chê bai Ngọc Dương trước mặt Khánh Ân, mà đâu có biết Khánh Ân mê con nhà bà như điếu đổ.

"Dạ không có phiền, Ngọc Dương cũng không có tật xấu" người yêu nàng thì nàng phải bênh chứ.
Ngọc Dương đưa hai túi quà trên tay cho ba mình như được giải thoát.
"Cô giáo khách sáo quá, lần nào đến cũng mua quà.

Cái này đáng ra phải do chúng tôi chuẩn bị mới đúng, con bé nhà tôi làm phiền cô nhiều rồi" ba Ngọc Dương lên tiếng, Ngọc Dương bên này vẫn không hiểu sao ba mẹ đều bảo nàng phiền.

Nàng có phiền đâu, còn bị lỗ là đằng khác
Nói qua nói lại đôi câu, mẹ Ngọc Dương và Khánh Ân thân nhau hồi nào không hay, chỉ có Ngọc Dương bị bỏ rơi.

Nàng u uất nhìn Khánh Ân chỉ mong người kia quan tâm đến nàng, nhưng cũng như không.
Tới lúc đã đầy đủ mọi người cùng nhau vào bàn ăn, so với lần trước thì lần này vui hơn nhiều.

Ngọc Dương lại chăm sóc Khánh Ân hết cỡ, tuy nói chuyện với mọi người như tay lại gắp đồ ăn cho Khánh Ân.

Ba người Ngọc Hoa, Kim Anh, Khải Nhân cũng thấy điều đó mà nhìn nhau bất lực.
"Có gì cũng về nhà rồi tính, sao lại manh động thế này?" Kim Anh ngồi bên cạnh hạ giọng nói với Ngọc Dương.
"Hả? Mày nói gì?" nàng đang gắp đồ ăn cho Khánh Ân lại nghe Kim Anh lẩm bẩm gì đó.
"Không gì, tiếp tục đi"
Tiệc tàn ai về nhà nấy, Ngọc Dương lấy cớ là tiễn Khánh Ân, nên có thời gian ở với nàng thêm một chút.

Tới cổng nhà Khánh Ân, hai người lưu luyến không rời.
"Chị ngủ ngon, em về đây.

Mai gặp"
"Thôii đừng về, ở đây ngủ đi" Khánh Ân ôm Ngọc Dương nũng nịu, nàng không muốn Ngọc Dương về tí nào.

Mới hôm qua còn ngủ chung, nay phải tách nhau ra.
Ngọc Dương cười cười rồi hôn lấy môi Khánh Ân, hai người hôn nhau mặc kệ trời mây.
"Được chưa? Em về đó, ngủ ngon nha"
"Vợ ngủ ngon"
"Ai vợ chị?"
"Em chứ ai"
"Có sính lễ cưới tui hong? Mà nhận tui làm vợ mấy người"
"Có, mai mua biệt thự làm sính lễ cưới em"
"Vậy thì lo mua đi, em về đây"
Quyến luyến mãi mới về được, hai tuần rồi có Khánh Ân nằm cạnh, có mùi hương của Khánh Ân.

Giờ không có lại thấy thiếu thiếu, không quen.
Trằn trọc mãi nàng cũng chìm vào giấc ngủ.

Khánh Ân bên kia cũng không khá hơn là bao nhiêu, mùi hương thì còn đó mà người đâu không thấy.

Mới xa nhau mà nàng thấy nhớ quá.
Buổi sáng hôm sau, hai người dắt nhau đi ăn sáng.

Xong rồi lại đi mua sắm, nói là đi mua sắm chứ cũng không mua gì nhiều.

Chủ yếu mua thêm mấy đồ dùng trong nhà cho Khánh Ân, vì giờ có Ngọc Dương nên nàng muốn làm giống nhà của cả hai.
Đi cả buổi, đến giờ trưa hai người đã mệt rã rời.

Ăn trưa xong, hai người về ngủ trưa, đêm qua cả hai đều mất ngủ nên nay phải ngủ bù.

Đúng là nằm cạnh nhau nên dễ ngủ hơn hẳn, cứ vậy hai người ôm nhau ngủ đến chiều.

Đáng ra là sẽ dậy trễ hơn, nhưng do Khánh Ân còn phải đến công ty nên phải dậy chuẩn bị.

Khánh Ân nghe tới hai từ công ty là thấy chán nản, một đống công việc làm mãi không hết.

Mà cậu em trai của nàng thì mãi chưa chịu về phụ nàng, Khánh Ân thề với lòng khi nào thằng nhóc đó về phải tẩn cho nó một trận.
Ngọc Dương cũng không có việc gì làm nên ngồi đọc sách, nàng rất chăm chỉ đọc sách, thỉnh thoảng chán thì đổi sang đọc tiểu thuyết.

Ngọc Dương là người thích nhiều thứ và cũng có vài vài tài lẻ, mỗi thứ một chút ít dù vậy cũng làm Khánh Ân khen không ngưng.

Ngọc Dương biết làm thơ, nàng biết chơi đàn organ, nàng thích nhảy, nàng biết võ, biết làm bánh, nàng cũng thích chụp ảnh và Ngọc Dương thích đọc sách.

Thật ra là vì Ngọc Dương rất yêu nghệ thuật, nên mấy thứ này đều là vì thích mà tìm tòi học.

Có những cái nàng làm không tốt lắm, nhưng cũng cố gắng học hỏi mỗi ngày, không phải vì muốn bản thân trở thành người toàn diện, mà là vì Ngọc Dương muốn được sống với sở thích của mình, muốn làm cho trọn vẹn.

Muốn thử sức với những gì nàng thấy mới lạ, hay những gì nàng thấy tò mò.
Đọc sách chán chê nàng quyết định đi tới đội Cứu hộ chơi với mấy anh chị, nàng yêu động vật lắm nên tới đó nàng thấy hạnh phúc vì được chăm sóc những động vật không may mắn.

Nàng có mua mấy món đồ chơi cho mấy chú chó, mèo ở đó.

Ở đội cũng không có nhiều chó, mèo hoang lắm chỉ dưới mười lăm con thôi vì đội cũng có quy mô nhỏ.
Tưởng đâu nay sẽ không chạm mặt Như Thảo nào ngờ lại gặp.

Đúng là không thể né được, nghĩ tới Khánh Ân khi biết chuyện này Ngọc Dương thấy mình đau môi quá.
- ---------------------------------------
Ngày ba chương luôn đó, giữ đúng lời hứa rồi đó nhen.

Chúc mọi người ngủ ngon nha!
Tui hong có nâng Ngọc Dương quá đà đâu nha, cái này thì theo tui là cũng bình thường.

Mấy cái tài lẻ đó chỉ cần thích, thì sẽ tìm cách học hỏi thôi, nên không có nâng Ngọc Dương lên quá đâu nè.

Tui sợ mấy bạn hiểu lầm là tui nâng nữ chính lố quá á, thật ra mấy tài lẻ kia thì đa phần tui cũng có nên nó cũng không lố đâu nhó.

Có mấy cái chỉ là thích, chứ không hẳn là biết.

Vậy nha mọi người ngủ ngon!.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 33: Chương 33


Ở lại đến tầm sáu giờ tối, Ngọc Dương chạy xe qua công ty rước Khánh Ân.

Về đến nhà Khánh Ân kéo Ngọc Dương lên phòng, khóa cửa mà hôn tới tấp.

Ban nãy, trên xe Ngọc Dương cũng đã kể hôm nay gặp Như Thảo cho vợ mình nghe.

Thế là bị giận suốt đường đi.
"Được rồi, em xin thua"
"Mai mốt còn dám vậy nữa không?"
"Không dám nha, em cạch mặt chị Thảo luôn vợ yên tâm"
"Đó là chuyện của mấy người"
Ngọc Dương cười hì hì ôm Khánh Ân đang ngồi trên giường " Buồn quá vợ tui giận tui rồi"
"Đi mà kiếm vợ của mấy người kìa, chứ tui là không phải rồi đó"
"Không phải, thôi mà đừng giận nữa, nếu chị không giận nữa thì kiếp sau chị có là con gián em cũng yêu"
"Không cần!"
Nay chị giáo khó dỗ quá, năn nỉ mãi mà vẫn không được.

Ngọc Dương trong lòng hận Như Thảo biết bao, nàng mà biết trước kết cục như vậy thì ở nhà đọc sách còn hơn.
Sau một hồi Ngọc Dương quyết định đi về, nàng không nói gì chỉ lặng lẽ ra về.

Khánh Ân nghĩ rằng mình đã làm quá mọi chuyện, nhưng nàng lại ấm ức khi Ngọc Dương lại bỏ về như thế.
"Không cần em nữa, đồ đáng ghét"
Nàng vừa làm việc vừa lẩm bẩm, nhưng mà phân tâm quá cũng không làm được gì.

Nàng đóng laptop lại, chui vào mền làm ổ, nào ngờ cỡ chừng nửa tiếng sau Ngọc Dương quay lại.

Mặt hớn hở chạy tới ôm Khánh Ân.
"Vợ, em mua đồ ăn rồi xuống ăn đi.

Ăn rồi mới có sức giận em tiếp"
"Thôi không thèm"
"Xuống ăn điiii, với lại hôm nay em ngủ ở đây"
Nghe tới đây Khánh Ân đang trốn trong chiếc mền nhỏ liền lú đầu ra.
"Hmm...nể mặt em nên tui mới tha thứ đó.

Lần sau mà còn lén phén với gái là em chết với tui!"
Dỗ được vợ Ngọc Dương thấy mình như vừa ra khỏi 18 tầng địa ngục, giờ nàng hiểu vì sao ba mình lại sợ mẹ đến như vậy.

Mấy lão bà khi giận còn đáng sợ hơn việc lần đầu bị công an giao thông bắt, đang miên man suy nghĩ giọng Khánh Ân gọi vọng lên.
"Em đâu RỒI!?" Ngọc Dương nghe thế vội chạy xuống nhà bếp
- ---------------------------------------
Cứ vậy hai người bên nhau mỗi ngày, thấm thoát cũng đã là cuối học kỳ 2.

Ngọc Dương cả tháng rồi vẫn chưa được gặp Khánh Ân, dù rất nhớ nhưng cũng không có cách nào khác.

Khánh Ân bắt Ngọc Dương lập ra lời hứa chỉ được gặp mặt sau khi kết thúc kì thi THPT Quốc Gia, nàng nào có muốn nhưng vì tôn trọng Khánh Ân nàng đành cắn răng chấp nhận.

Dù là nhớ đến phát điên nhưng cũng coi như là động lực cho nàng ôn thi.
Sau một tháng chăm chỉ ôn thi, dù nàng đã sắp hóa thành "ni cô" nhưng vẫn "tràn ngập hưng phấn" bước đến phòng thi.

Sau khi hoàn thành môn thi cuối cùng, tối hôm đó nàng liền đến gặp Khánh Ân.

Cửa nhà vừa được mở ra nàng đã nhào tới đu lên người Khánh Ân như khỉ đu cây, hên mà Khánh Ân đứng vững nên hai người không té.
"Em xuống cho chị, sắp thở không nổi rồi nè"
Ngọc Dương nghe vậy liền hừ mũi, sau đó lại dụi mặt vào cổ Khánh Ân nhẹ nhàng để lại một dấu đỏ.

Khánh Ân thấy cổ mình vừa nhột lại truyền đến cơn đau nhẹ, nàng hoảng hốt đóng cửa sân lại ôm khỉ nhỏ vào nhà.

Sau đó vì thấy không ổn, nàng lại ôm Ngọc Dương lên phòng.

Không biết là do sức mạnh của tình yêu hay do Ngọc Dương ôn thi không ăn uống đầy đủ, mà nàng ẵm nãy giờ cũng không thấy mệt.

Nghĩ đến việc Ngọc Dương không ăn uống đầy đủ nàng vừa giận vừa thương.

Nàng đặt Ngọc Dương xuống giường, còn mình lại nằm trên người đứa nhóc này.

Nàng ngắm nhìn gương mặt của Ngọc Dương mà xót xa không thôi, nay người iu nàng ốm quá huhu.
"Sao em lại ốm hơn nhiều vậy? Ôn thi chứ sao lại không ăn đầy đủ thế này?
Ngọc Dương không trả lời chỉ vươn tay ôm má Khánh Ân, sau đó nhẹ nhàng đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Không phải là nụ hôn mãnh liệt như mọi khi, mà nụ hôn này là tất cả sự yêu thương trân trọng Ngọc Dương dành cho Khánh Ân.
Khánh Ân tất nhiên là cảm nhận được, nụ hôn này so với những lần trước hoàn toàn không giống nhau.

Là một chút ôn nhu, cũng có phần nhẹ nhàng nhấm nháp.

Đột nhiên nàng thấy không đúng, vội dứt ra khỏi nụ hôn nàng thấy Ngọc Dương đang khóc, so với việc bối rối thì nàng lại thấy đau lòng lắm.

Nãy giờ từ khi vào Ngọc Dương không nói lời nào, nàng vội hỏi đứa nhóc này vì sao lại khóc.
"Em sao lại khóc? Chị làm sai gì sao?
"Chỉ...chỉ là em thấy tủi thân.

Chị là người xấu, chị không thương em Ngọc Dương ấm ức vừa nói vừa khóc.
Khánh Ân ngồi dậy khỏi người Ngọc Dương, nàng nghiêm túc hỏi.
"Bạn nhỏ nói chị nghe vì sao em thấy tủi thân, và vì sao em lại cảm thấy chị không thương em?"
"Chị bắt em không được gặp chị, lại cũng không quan tâm đến em.

Khi gọi điện thoại cũng chỉ nói vài câu qua loa" Ngọc Dương thấy vô cùng tủi thân.
Khánh Ân sau khi nghe câu trả lời, nàng đơ người ra.

Thật sự là nàng đã vô tình làm tổn thương bạn nhỏ này rồi, nàng trách bản thân sao lại khắc khe quá làm gì.
"Chị...chị xin lỗi bạn nhỏ, là chị không tốt.

Là chị quá nghiêm khắc rồi, chị vẫn thương em mà đứng nghĩ như thế"

Khánh Ân một lần nữa nằm trên người Ngọc Dương, nàng xoa dịu cặp chân mày đang nhíu chặt kia.

"Sau này chị không được bỏ rơi em nữa, bây giờ chị đền bù đi"
Khánh Ân nhìn đồng hồ cũng đã mười giờ tối rồi, suy nghĩ một chút nàng hỏi Ngọc Dương.
"Em ăn tối chưa? Tối nay ngủ ở đây hay về nhà?"
Ngọc Dương nghe xong liền cười nửa miệng, bày ra gương mặt muốn ăn đòn.
"Chị định làm gì em đấy?"
"Một...hai..."
Chưa kịp đếm đến ba đã bị Ngọc Dương cướp lời "Em ăn rồi, tối nay sẽ ngủ ở đây.

Chị đừng căng, căng qua đứt dây áo dú đó" nói xong cũng không quên cười mỉm chi với Khánh Ân.
"Em khá đó, ngủ ở đây thì tốt.

Đi mua bánh kem thôi bạn nhỏ"
"Ai là bạn nhỏ, em chuẩn bị tròn mười tám tuổi rồi đó"
"Ồhh, sắp ăn được rồi"
Vừa dứt câu một cái gối đã bay thẳng vào mặt Khánh Ân, kèm lời chúc "Đồ b**n th** nhà chị!!!"
Hai người giỡn đủ mới chịu đi mua bánh kem.
- -------------------------------------------
Xin chào! Mình rút ngắn quá trình lại cho đỡ chán, lúc trước mình ngơ quá nên viết dài dòng mọi người thông cảm nhe!
Có ai biết mua bánh kem làm gì chưa? Chưa thì chương sau mình tiết lộ cho nhe????????
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!.
 
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
Chương 34: 34: The End


Bánh kem được đặt trên bàn nhỏ ở ban công, trong lúc đợi đến mười hai giờ cả hai đã cùng nhau ngồi tâm sự.
"Tuổi mới em có ước nguyện gì?"
"Em ước khoảnh khắc này là mãi mãi"
"Vì sao em muốn khoảnh khắc này là...um...từ..."
Khánh Ân chưa nói hết câu đã bị Ngọc Dương hôn lấy, đến khi dứt ra mặt hai người đầy thỏa mãn.
"Em bị khờ à? Tự nhiên hôn chị làm gì?"
"Em khờ đấy được chưa?"
"Em bị điên thì có, không nói nữa em xem kìa chỉ còn 40 giây nữa thôi"
Giây phút vừa qua ngày mới, Ngọc Dương đã cầu nguyện và thổi nến.

Khánh Ân tò mò không biết bạn nhỏ đã cầu nguyện gì.
"Em đã cầu nguyện gì đó?"
"Em đã...đã, thôi không nói cho chị biết đâu."
"Chị hỏi thế thôi chứ chị biết em đã ước khoảnh khắc này là mãi mãi, biết em đã ước mọi điều tốt đẹp cho mọi người.

Vì bạn nhỏ của chị là người rất ấm áp"

Cả hai đã bên nhau như thế, bên nhau bằng những sự âm thầm quan tâm dành cho đối phương.

- --------------------------------.

Truyện Sắc
Sau một quãng thời gian, cuộc sống của cả hai dần ổn định hơn.

Ngọc Dương vừa học đại học xong, cũng đã ra trường và đi làm.

Nàng đã trở thành một bác sĩ thú y như mong muốn, Khánh Ân cũng không còn đi làm ở công ty và không làm giáo viên nữa, Khánh Minh em trai nàng cũng đã về nước khi Ngọc Dương học đại học năm ba.

Lúc ban đầu khi biết chị gái mình và Ngọc Dương quen nhau Khánh Minh cũng rất bất ngờ, nhưng cũng không phản đối.

Sau đó Khánh Minh đã thay chị mình tiếp quản công ty.
Khánh Ân đã quyết định mở một cửa tiệm bánh ngọt nhỏ, về các loại bánh mới của quán là do Ngọc Dương làm khi rảnh rỗi.

Trong thời gian quen nhau, cả hai đã nhiều lần chia tay và trải qua những định kiến xã hội.

Nhưng may mắn thay họ vẫn tìm thấy nhau sau những lần lạc mất, để nói có được cuộc sống như hiện tại là hành trình dài của hai nàng.
Khánh Ân, Ngọc Dương cả hai đã dành cho nhau một phần thanh xuân của mình.

Đã dành những điều tốt đẹp đáng trân quý cho nhau, họ đã nhận được thành quả xứng đáng đó là cuộc sống yên bình.
- ------------------------------------
Xin chào chắc hẳn hiện tại cũng hong còn nhiều bạn ở lại để đọc chương này, mình cảm ơn vì mọi người đã đồng hành cùng mình trong quãng thời gian dài vừa qua.

Xin cảm ơn chân thành!
Mình có rất nhiều cảm xúc cho chương này, phải nói là rất ngắn nhưng lại khiến mình mãi bâng khuâng.

Kết như vậy có vẻ là quá vội, nhưng mình đã nghĩ mình không thể viết thêm nhiều.

Vì ý tưởng và sự tự tin của mình đã cạn kiệt dần, mình không còn tin mình có thể viết hay hơn mỗi ngày và cũng không còn nhiều ý tưởng cho hai nhân vật đầu tay này của mình.

Cảm ơn mọi người nhé, cảm ơn vì mọi người đã đồng hành và ủng hộ khi mình vẫn dùng giọng văn non nớt mà viết, cho đến bây giờ dù mình chẳng khá hơn là mấy.

cảm ơn rất nhiều ạ! Mình mong chúng ta vẫn có cơ hội gặp lại khi mình đã tiến bộ hơn!
P/s: vẫn còn 1 hoặc 2 chương ngoại cho Ngọc Hoa và Kim Anh nhé!
????bản quyền thuộc wattpad.
 
Back
Top Bottom