Cập nhật mới

Ngôn Tình Hận Xuân Tình

Hận Xuân Tình
Chương 21


21.

Một viên, hai viên, ba viên, bốn viên, năm viên….

Bỗng nhiên một trận kình phong đánh tới, một bàn tay xinh đẹp từ trong gió bay tới.

Bàn tay kia như lan như ngọc, nhẹ nhàng tú mỹ, thon dài trắng noãn, đẹp đến mức không gì có thể sánh được, lại linh hoạt đến mức không thể tin, chỉ trong chớp mắt dễ dàng gom toàn bộ mấy viên dược hoàn đang sắp rơi vào giữa không trung vào hết trong lòng bàn tay.

Ngay sau đó, một cái tát vang dội liền rơi trên mặt miêu nữ, nàng giống như chim cút bụm mặt lại, rụt đầu không dám ngẩng lên, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Đánh nàng chính là một mỹ nữ lướt theo gió mà đến, thoạt nhìn khoảng ba mươi tuổi, phong vận kinh người, khí chất như hoa, võ công càng là sâu không lường được, giờ phút này nàng lại đang lạnh lùng nhìn tiểu cô nương đang co mình như chim cút, thổ khí như lan, tiếng nói như kiếm: “Hùng Ni Ni, trưởng bối trong nhà dạy ngươi như thế à? Dám lấy nhân mạng ra để đùa giỡn sao?”

Tiểu cô nương run run rẩy rẩy, hai mắt đẫm lệ, mặt mày ủy khuất: “Ta…ta chỉ là quá tức giận nên mới thế. Bọn họ đều tốt cả, mới nói ta là người xấu, nếu đã nói như vậy, ta liền làm người xấu cho họ xem.”

“Cho nên ngươi chỉ là bởi trong lòng tức giận, liền muốn người khác phải bồi mạng lại sao? Hay là ngươi cảm thấy mình cũng giống như kẻ đang nằm trên mặt đất kia, cùng với phàm nhân khác biệt, cao quý hơn người khác?”

Hùng Ni Ni nhìn vào Triệu Uyên vừa mới tắt thở đang nằm trên mặt đất, càng run đến lợi hại hơn, nước mắt cũng không ngừng rơi xuống: “Ta sai rồi! Ta không dám làm thế nữa! Nương nương, ngươi đừng nói lại với mẹ của ta….”

“Ni Ni,” Mỹ nữ khẽ thở dài: “Ta cùng với trưởng bối nhà ngươi có quen biết. Trác nhi nhà ta cùng ngươi lớn lên, nhưng vào thời khắc mấu chốt, hắn cũng không dám tín nhiệm ngươi, mặc dù ngươi là thanh mai trúc mã đã mười mấy năm, vẫn không thể đuổi kịp hắn. Ngươi luôn than trời trách đất, luôn cảm thấy chúng ta bất công. Nhưng đã có lúc nào ngươi xem lại bản thân mình rồi tự hỏi tại sao chưa? Chỉ với tình tình tuỳ hứng, thay đổi thất thường này của ngươi, ai có thể đặt lòng tin vào ngươi được, ai dám ăn gan hùm mật gấu mà giao phía sau lưng mình cho ngươi? Trác nhi nhà ta mỗi ngày đều làm những chuyện nguy hiểm dễ mất đầu như chơi, ngươi đến đó càng thêm loạn, liệu hắn có thể chấp nhận được không?”

Hùng Ni Ni đặt mông ngồi dưới đất, hai tay ôm lấy vai, khóc rống lên.

Còn ta lúc này lại cảm thấy trời đất quay cuồng, cổ trùng trong cơ thể ta đang điên cuồng xao động, cơ hồ đem đan điền của ta đánh nát, ta rốt cuộc không thể đứng thẳng được nữa, chậm rãi ngã xuống đất.

Ở giữa sân, mấy người đã từng là đồng bạn của ta, nhìn thấy một màn này liền trao đổi ánh mắt với nhau. A Đại và A Tam hướng về phía ta chạy đến, còn có mấy người hướng về phía mỹ nhân, đây chính là tâm tư đoạt đích vẫn chưa hết, muốn giãy dụa thêm một chút.

“Thập Thất, ngươi đừng hận chúng ta,” A Đại người từ trước đến nay vốn kiệm lời nhất nói: “Tự do đang ở ngay trước mắt, tất cả chúng ta đều không muốn bị người khác quản chế nữa.”

Cổ trùng đang liều mạng xông lên, xuyên qua không khí nhìn thấy các huynh đệ của nó đang ở phía đối diện, dày vò dữ dội làm ta đau đến mức không thể suy nghĩ và hành động như bình thường.

Hiên Hiên rất tự nhiên tiến lên trước một bước, chắn ở phía trước ta, nhẹ nhàng đưa tay lên, nội lực cuồn cuộn, chân khí thúc giục làm cho ống tay áo bay phất phới: “Chỉ bằng các ngươi sao?”

A Đại nuốt một ngụm nước bọt, liếc mắt ra hiệu cho A Tam để hắn tiến lên trước.

Võ công A Tam cao hơn hắn rất nhiều.

Thế nhưng A Tam lại nhìn chằm chằm vào ống tay áo Hiên Hiên một hồi lâu, rồi lại yên lặng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hiên Hiên, ánh mắt càng lúc càng thêm mê man.

“Cười chúng ta uổng công tìm mưu tính kế

Thích đuổi theo cảnh huyền ảo, đẹp xinh

Sợ may mắn bỗng phút chốc tan tành

Lòng mê muội bởi tham tàn độc ác…”

Thấy A Tam lại có dấu hiệu chuẩn bị phát bệnh, ta liền nhắm mắt lại, bắt đầu phối nhạc nền cho Hiên Hiên.

Ta vừa hát đến đoạn “Tham vui phút chốc mà chi để vùi chôn mất mối tình nhi nữ”, liền nghe thấy bịch một tiếng.

“Thiên nhân hiển linh…” A Tam chắp tay trước ngực, lệ nóng doanh tròng.

A Đại gào lên một tiếng, đi lên đạp ngay một cước vào mông A Tam, sau đó, không nói được một lời nào nữa, chỉ như nổi điên nhào tới tặng cho A Tam một liên hoàn cước hết đấm lại đá!

Ta…Ta không thể cam kết rằng ta không dẫn đầu sử dụng vũ khí có quy mô sát thương lớn đâu…

Hiên Hiên bị tình huống bất ngờ trước mắt làm cho sững sờ.

Hắn mặc dù làm giáo chủ Diệt Hỏa giáo, nhưng vẫn không dám tự xưng mình là thần, vậy mà A Tam lại răng rắc quỳ xuống thăng chức cho hắn như thế!

Hắn không hiểu gì hết, vẻ mặt hoang mang nhìn ta.

Ta chỉ chỉ huyệt Thái Dương: “Nơi này của A Tam có chút vấn đề. Cái tật xấu này đã hố đồng bạn không phải mới lần một lần hai, lần này coi như là xe bị tuột xích, nếu ta là A Đại, ta cũng bị hắn làm cho nổi điên.”

Hiên Hiên bừng tỉnh đại ngộ, vẻ mặt một lời khó mà nói hết.

Ở phía bên kia, mấy người ba mặt vây quanh đại mỹ nhân như linh cẩu rình mồi đang tìm kiếm sơ hở của đối phương để xông đến, nhưng chưa kịp tìm được, đã thấy ở đầu bên này A Đại với A Tam đang nháo nhào đến phát điên.

Cả ba mím chặt đôi môi khô khốc, ánh sắng trong mắt dần dần tắt ngấm. Hai chân bọn hắn nặng như đeo chì, kéo từng bước chân chậm rãi đi đến trước mặt ta, rồi lại chậm rãi quỳ xuống: “Thuộc hạ….nguyện ý phụng bồi Thập Thất cô nương vi quân!”

Ta bật cười.

Giỡn sao, chỉ cần tùy tiện hát một bài liền có thể giải quyết cảnh tượng hoành tráng trước mắt, chắc là tác giả mẹ ruột mở cho ta một bàn tay vàng, nếu ta không thắng được, thiên lý khó dung!

Chỉ là cổ trùng trong cơ thể ta đang náo động đến mức cực kỳ khó chịu, vừa rồi ta cố gắng nhịn xuống để hát cho xong bài hát, khó chịu như thể đầu muốn nứt ra, cảm thấy thiếu dưỡng khí đến lợi hại, miệng hơi mở vốn muốn nói câu bình thân, kết quả “ọc” một tiếng liền phun ra hết.

Mặt mũi của ta bị ném đi hết rồi.

Kết quả là A Đại, A Thất, A Cửu và Thập Tam toàn bộ đều hiểu lầm, nhìn vào bụng của ta, lại nhìn Triệu Uyên đã chết trên mặt đất, biểu lộ phi thường phức tạp, tựa hồ như đang hỏi: “Đứa nhỏ này lưu hay không lưu?”

Ta bị mấy người bọn hắn làm cho tức giận đến mức thái dương nhảy dựng, đôi mắt tối sầm lại, há miệng, lại “ọc” một tiếng phun ra.

Hiên Hiên thấy rõ ràng ý tứ trong mắt mấy người bọn họ, cũng nổi trận lôi đình: “Nhìn cái gì mà nhìn, không có quan hệ gì với hắn hết, là của ta!”

???

Thì ra là không phải….

A Đại, A Tam, A Thất, A Cửu, Thập tam không hẹn mà cùng ngẩng đầu, trên mặt hiện ra vẻ sùng kính giống như nước sông cuồn cuộn cuồn cuộn không dứt, tựa hồ như muốn nói, bị tầng tầng vây quanh như thế mà còn có thể trộm được tháp, quả thật là nhân tài!

Ta….không….ta không có….

Kết quả, bên kia Hùng Ni Ni lại gạt mấy người vây quanh ra, chậm rãi đi tới trước mặt ta: “Các ngươi tránh ra đi, là cổ trùng đang phản phệ.”

Thần tình trên mặt Hiên Hiên kỳ quái: “Vậy là ngươi vẫn động tay động chân vào à? Lúc nào vậy?”

Hùng Ni Ni mím môi, nhìn về Thập Tứ ở đằng xa với vẻ mặt phức tạp: “Cũng không tính là động tay chân, chẳng qua do hắn không ngoan nên ta mới phải thêm vào một ít đồ vật để bắt hắn phải ngoan ngoãn một chút.”

………

“Ta nghĩ nó đã làm trở thành cổ vương rồi, có thể để cho tất cả tử sĩ cúi đầu xưng thần trước ngươi, ta có thể giúp ngươi.” Nàng giật giật khóe miệng: “Mặc dù mấy người khác cũng đã biết cổ này hoạt động như thế nào rồi, có thể lúc nào họ cũng sẽ nghĩ đến việc g**t ch*t ngươi.”

Hiên Hiên che trán, tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi.

Ta vỗ vỗ tay hắn: “Không có việc gì đâu, chúng ta vẫn phải cảm tạ Ni Ni. Nếu không có nàng, có thể vừa rồi chúng ta đã chết. Hiện tại không phải ta vẫn còn có thể vui vẻ nhảy nhót ở đây sao?”

Hùng Ni Ni lại lắc đầu: “Không phải đâu. Cái người đang nằm trên mặt đất đó kìa, lúc nãy hắn đã ăn bí dược, chuẩn bị đem cổ tiêu hủy đi. Hắn…không muốn ngươi phải chết. Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao ngươi phải gặp phải phản phệ.”

Ta giật mình.

Triệu Uyên đang nằm trên mặt đất, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.

Hay là khép mắt lại cho hắn?

Quên đi, ta sợ hắn xác chết vùng dậy.

Chỉ còn lại một vấn đề.

Hắn nói là hắn không hề chạm vào Đỗ Nguyệt Nga, mà Đỗ Nguyệt Nga lại nói là hắn chạm vào mình, nhưng mà của hắn rất nhỏ. Vậy đến cùng là ai đang nói dối đây?

Ta đang cẩn thận suy nghĩ lại mọi chuyện từ trước đến nay, Ni Ni lại hỏi ta: “Vậy bây giờ ngươi vẫn muốn làm quân, hay là ngươi muốn được tự do?”

Mặc dù ta đối với tiểu cô nương này cũng không quá tín nhiệm, nhưng cũng không muốn chọc tức nàng ta quá nhiều, cuối cùng cắn răng quyết định nói ra những lời nói thật: “Ta muốn tự do.”

Nàng gật đầu, móc ra một cây nấm.

Cây nấm mũ đỏ, thân màu trắng, đây là muốn để ta…xuống mồ luôn à?

Cô nương à, ta, ta vẫn còn muốn sống đấy…
 
Hận Xuân Tình
Chương 22


22.

Vậy nhưng cây nấm này vô cùng lợi hại, ta chỉ mới ngửi thấy mùi thôi đã lập tức phun hết ra, thậm chí còn kịch liệt hơn cả hai lần trước, cực kỳ thống khổ, cảm thấy như toàn bộ dạ dày của ta phun ngược ra ngoài, đầu óc choáng váng.

Kết quả là ta vừa mới phun hết ra, Hiên Hiên đột nhiên ôm lấy ta lui về phía sau thật xa, mấy người khác cũng theo chiến thuật như thế dời lui sau một đoạn, chỉ có Hùng Ni Ni vẫn bất vi sở động.

Ta còn đang thắc mắc không hiểu vì sao thì thấy trong bãi nôn của mình có mấy cục máu đen, thậm chí trong một cục máu còn thấy một con sâu to bằng ngón tay cái còn đang ngo ngoe động đậy…

A…thật kinh tởm! Cái đồ chơi này vậy mà đã sống rất lâu trong thân thể ta rồi sao? A….để cho ta chết đi cho rồi!

Hùng Ni Ni vươn cây nấm ra, nó vặn vẹo mấy cái rồi vội vàng trèo lên trên bắt đầu ăn, sau đó liền nằm thẳng.

Nấm mũ đỏ thật là uy vũ!

Hùng Ni Ni theo cách xử trí như vậy, giúp tất cả những người khác giải cổ.

Đến lượt Thập Tứ, biểu tình của hắn rất đờ đẫn, thái độ vô cùng hợp tác, ngoan ngoãn giống như một kẻ ngốc. Ta thực sự nghi ngờ rằng Hùng Ni Ni đã hạ thêm một loại cổ khác, cho hắn ăn thêm một loại dược khác, nhưng không có bằng chứng chứng minh.

Kết quả hắn vừa mới phun ra cổ trùng, người đưa tin đã vội vàng chạy tới đây.

“Truy binh tới rồi!”

Nơi xa tựa hồ truyền đến tiếng vó ngựa chạy rầm rập.

“ Tán.”

Hiên Hiên lập tức ra lệnh, toàn bộ thành viên Diệt Hỏa giáo mỗi người theo một con đường riêng của mình, chỉ trong nháy mắt biến mất vào trong khu rừng rậm rạp.

Mấy tử sĩ cũng chào ta một tiếng, rồi cũng chạy đi.

Thập Tứ không đi, hắn vẫn ngây ngốc ngơ ngác như cũ, bị Hùng Ni Ni kéo đi, cùng với ta, Hiên Hiên và mỹ nhân có vẻ như là nương của Hiên Hiên cùng nhau chạy chung một đường.

Thân thể của ta vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, di chuyển vẫn còn có vẻ nặng nề, Hiên Hiên liền ôm eo đỡ lấy ta mà đi, làm cho ta trong lòng cảm thấy ngứa ngáy.

Đoạn đường này chúng ta đi vội vàng không thua gì mấy vận động viên đi bộ đến đoạn nước rút, nhưng ta vẫn có thể rảnh rỗi cùng với Hiên Hiên nắm tay trêu chọc nhau, ngươi cào lòng bàn tay của ta, ta cào lòng bàn tay của ngươi. Cảm giác còn rất xấu hổ, sợ người ta ở gần ngửi được trên người chúng ta vị chua yêu đương.

Chúng ta vòng bên này tránh bên kia, cơ bản đã có thể cắt đuôi được truy binh, đi được mấy chục dặm đường rồi tiến vào trong một cái sơn động tránh mưa.

Trong sơn động, hiển nhiên tất cả mọi người đều là cao thủ về dã ngoại sinh tồn, có người am hiểu săn bắn, chỉ cần phi hoa trích diệp đã có thể bắn chim bắt cá; có người am hiểu nấu nướng, mang theo trong người đầy muối và gia vị; có người am hiểu xử lý rắn độc mãnh thú, ở tại cửa hang rắc thuốc bột đuổi rắn và côn trùng; có người tai thính mắt tinh lại ở cửa ra vào để quan sát theo dõi động tĩnh.

Thực không dám giấu giếm, ngươi am hiểu nấu nướng chính là ta, đồ dùng tùy thân mang theo luôn có muối tiêu, bột gừng bột hành, bột thì là các loại càng là không thiếu.

Một nồi súp nấm (ta không dám để cho Hùng Ni Ni hái nấm), mấy con cá nướng, một con gà nướng, mọi người đều vây quanh đống lửa mà ngồi, trút bỏ nỗi căng thẳng và đề phòng hiện hữu.

Ta lén lút chọc chọc Hiên Hiên: “Vị mỹ nhân kia là…”

Hiên Hiên nói: “Là nương của ta.”

“Trẻ thật đó! Còn rất xinh đẹp nữa!”

Sau đó, nương Hiên Hiên liền hờ hững liếc nhìn ta: “Nha đầu, ngươi biết ta có thể nghe thấy nên mới thì thầm mấy câu nịnh nọt như thế phải không?”

Ta ngượng ngùng cười cười: “A? A di, ta…ta không có…”

A di liền bĩu môi nói với Hiên Hiên: “Nếu ngươi có thể học được một chút bổn sự của lão nương, thì ta không chỉ có thể được nàng dâu kính trà mà còn được bồng tôn tử rồi kìa! Ngươi nhìn xem, cô nương người ta còn gọi ta là a di đó, ngươi xem xem có nên để ta được lên chức hay không?

Hiên Hiên liền vội vàng, kéo ta vào trong góc, trước mắt mấy người đều có nội lực siêu phàm này chỉ dám truyền âm thì thầm vào tai ta: “Thập Thất, có vẻ như ở kiếp trước ngươi gặp nhiều chuyện không hay, nhưng mà ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không giống như Triệu Uyên. Ngươi có thể yên tâm mà giao cho ta, ta sẽ để cho ngươi dựa vào, đối xử tốt với ngươi.”

Ta cười lắc đầu.

Hiên Hiên sững sờ.

“Ta không phải là Thập Thất. Thập Thất cũng không phải là kiếp trước của ta, ta chỉ là đứng bên cạnh xem cố sự của người khác mà thôi. Ta quen nàng lúc đứng ở trên cầu Nại Hà, nàng kể cho ta câu chuyện cuộc đời của nàng, trời xui đất khiến thế nào mà ta lại mượn xác hoàn hồn, trở thành nàng bây giờ thôi.”

Hiên Hiên đôi mắt trừng lớn như chuông đồng, lại nghe ta nói tiếp: “Cho dù Thập Thất có trở về, nàng cũng rất khó có thể trốn thoát khỏi số mệnh trong kiếp trước của mình, cho dù là nàng chọn nam nhân nào – Triệu Uyên cũng được, Thập Tứ cũng được. Vấn đề là nàng vẫn không thể thay đổi được quan niệm của mình, nàng không ý thức được rằng, không thể đem vận mệnh của mình ký thác trên bất cứ một nam nhân nào hết.

“Nếu như nàng chọn Triệu Uyên, cho dù cuối cùng nàng không chết thảm, không sinh non, không làm thiếp mà trở thành nữ nhân duy nhất của Triệu Uyên, nàng cũng không thực sự thành công, bởi vì hạnh phúc của nàng chẳng qua chỉ là một ân huệ mà Triệu Uyên ban cho nàng mà thôi. Còn nếu như nàng chọn Thập Tứ hoặc là một người nào khác, nàng cũng không thực sự thành công, bởi vì thực chất nàng chỉ là đang trút giận, là dưới danh nghĩa vật sở hữu của Triệu Uyên mà đem mình tặng cho ngươi khác, chỉ nhằm để trả thù Triệu Uyên, cho nên đến cuối cùng vẫn không né tránh khỏi bi kịch của cuộc đời.”

“Mà ta thì lại khác. Ta là một cá nhân độc lập, có ý thức riêng của bản thân mình, không phải là tài sản của bất cứ một người nào hết.”

“Lúc trước ta bị cổ trùng áp chế, không thể không quanh co thỏa hiệp, càng không ngừng diễn kịch, luôn phải giả vờ làm những thứ mà ta ghét nhất, nhưng một khi nguy cơ được giải trừ, ta sẽ chỉ là ta mà thôi. Ta sẽ không dựa vào người khác, cũng không phải do người này đáng tin cậy hay không, mà là ta hy vọng vận mệnh của ta vĩnh viễn sẽ do ta nắm lấy.”

“Ngươi tuyệt đối đừng vì đã từng làm chuyện đó với ta mà phải chịu trách nhiệm với ta, bởi vì việc đó là do ta chủ động lựa chọn, ta không phải chỉ là một người trói gà không chặt chỉ có thể phụ thuộc vào nam nhân để nuôi sống mình, chỉ dựa vào đôi tay của ta vẫn có thể tự lo cho bản thân của mình, nên đối với d*c v*ng của mình ta hoàn toàn có thể tự chịu trách nhiệm.”

“Được ở bên cạnh ngươi ta thấy rất vui vẻ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở thích thôi, phần tình cảm này liệu có thể tiến thêm được một bước nữa hay không thì còn phải xem duyên phận và vận mệnh. Ngươi tuyệt đối đừng cố gắng gánh vác làm gì, hai người có thể sóng vai nhau bước đi lâu dài được hay không cũng cần phải hai bên cùng lựa chọn, hai bên cùng đồng ý. Một đời của nữ nhân rất dài, của nam nhân cũng thế, ta hy vọng hai chúng ta phải cùng cẩn thận lựa chọn.”

Hiên Hiên nhíu mày nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng mới nở nụ cười: “Ngươi thật sự rất đặc biệt.”

Ta xoa đầu của hắn, lại bước lên đặt một nụ hôn lên đôi mắt đen nhánh sáng trong không nhiễm một hạt bụi nào của hắn: “Ngươi cũng rất đặc biệt, bảo bối của ta.”

Hiên Hiên nhanh chóng đỏ mặt, cắn chặt môi dưới, vừa muốn xông lên, đột nhiên bên ngoài liền có tiếng người vọng vào.

Chẳng lẽ truy binh đã đuổi tới?

Lúc này Hùng Ni Ni lại chỉ về hướng ta: “Là truy binh theo nàng tới đây.”

Hiên Hiên lập tức liền nổi trận lôi đình: “Hùng Ni Ni, ngươi có ý gì?”

Ta liền kéo một góc tay áo của hắn: “Ngươi nghe nàng nói xong cái đã.”

Ta cảm thấy tiểu cô nương này mặc dù hơi tuỳ hứng một chút, nhưng cũng không hề não tàn, lúc này có vẻ như không phải nàng đang cố ý nhằm vào ta.
 
Hận Xuân Tình
Chương 23


23.

Hùng Ni Ni móc từ trong ngực ra một con rắn nhỏ, âu yếm v**t v*: “Hồng Hồng nói trên người ngươi có hương vị.”

Hương vị à?

Là vị của thì là?

Hay là vị hoa tiêu?

Hay là vị gừng hành tỏi?

Ta giũ giũ túi trước ngực lấy ra toàn bộ mấy loại gia vị mà ta đem theo, nếu thực sự chỉ bởi vì mấy cái này mà dẫn truy binh tới, trái tim nhỏ bé mong manh của ta sẽ nát tan, cuộc sống dã ngoại khó khăn còn phải dựa vào mấy cái đồ vật này để sống mà.

Kết quả là Hùng Ni Ni lại lắc đầu: “Có lẽ không phải là mấy cái này.”

?

Ta lục tìm thêm một hồi lâu trên người mình, mới phát hiệu ở phía trên chủy thủ có một túi hương nho nhỏ lớn chỉ bằng quả hạch đào, màu trắng bạc thêu hoa văn, vô cùng tinh xảo.

Sau khi lấy túi thơm ra, con rắn nhỏ trong tay Hùng Ni Ni lập tức liền tỏ ra phấn khích.

Đây chính là cái mà ta có được hồi còn ở nhờ trong Đỗ gia, Đỗ Nguyệt Nga tặng túi thơm cho ta. Túi này có kết cấu đặc thù, vô cùng tinh xảo với hoa văn được thêu lên trên.

Lúc đó thấy ta có vẻ thích, nàng liền đưa cho ta.

Hùng Ni Ni nói, chính là nó.

Ta không cần nhiều lời, lập tức đưa tay ném đi, ném thật xa trong rừng cây rậm rạp, sau đó liền rửa tay, nói với cả đoàn người một tiếng xin lỗi rồi cùng chuẩn bị lên đường.

Hiên Hiên hỏi ta: “Vậy là không sai à?”

Ta lắc đầu, khẽ thở dài.

Nàng chung quy đã trở thành Đỗ Lệ phi, chung quy vì củng cố địa vị gia tộc của mình mà liều mạng dùng hết toàn lực.

Chẳng sợ kế mẫu khắt khe, phụ thân lãnh huyết, tỷ tỷ muội muội từng người đều hận không thể thay thế vị trí của nàng, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là những mâu thuẫn nội bộ trong giai cấp đó mà thôi, còn đối với đám chân đất chúng ta liệu có thể có bao nhiêu thiện ý chứ?

Lúc trước nàng chạy đến trước mặt ta, nói rằng Triệu Uyên bởi vì “lần đầu tiên không chảy máu” mà đánh nàng, hiển nhiên đó cũng là gạt ta.

Triệu Uyên tên vương bát đản này thích hãm hại lừa gạt, nhưng sau khi nhớ ra tất cả, hắn lại đối với Thập Thất rút hết cả tâm can.

Hắn nhớ tới hết thảy, hắn đánh Đỗ Nguyệt Nga để cho ta hả giận, mà Đỗ Nguyệt Nga vì muốn bỏ chạy mà đến lừa gạt ta.

Lúc đó, nàng hận Triệu Uyên là thật, hận không thể lập tức g**t ch*t ta cũng là thật đi.

Sau đó thì sao?

Về sau vì sao nàng không sớm đem ta bán ra, để cho ta bị Triệu Uyên bắt lại, mà lại giăng lưới sẵn, đợi cho ta chạy thoát rồi mới đem hết cả một mẻ này giao lại cho Hoàng đế?

Ta nghĩ rằng nàng đối với Triệu Uyên vẫn còn có tình cảm, nàng không vui nếu thấy hắn có thể chạy đến trước mặt ta, giải thích rõ hết thảy tất cả mọi chuyện, không vui nếu hắn và ta ở bên nhau.

Nàng nghĩ nhiều quá rồi!

Sau khi ném túi thơm đi, chúng ta nhanh chóng liền thoát khỏi sự truy đuổi của truy binh.

Nương của Hiên Hiên chuẩn bị dẫn Hùng Ni Ni trở về nhà, để giáo dục cải tạo lại. Thập Tứ không biết vì sao cũng đi theo. Ta hỏi hắn: “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?” Hắn lại đột nhiên bật khóc.

Hắn nói, Thập Thất, ta xin lỗi.

Thế này là sao vậy?

Hắn nói, ta cũng nhớ lại hết rồi.

Nhìn vẻ mặt của hắn, ta hiểu được, hắn nói nhớ lại chính là những sự tình xảy ra trong “kiếp trước”.

Ta lắc đầu: “Chuyện này không thể trách ngươi được.”

Hắn liếc nhìn ta, lại nhìn về phía Hiên Hiên, ánh mắt ảm đạm: “Ngươi có thể không trách ta, nhưng ta vĩnh viễn sẽ tự trách bản thân mình.”

Hiên Hiên đúng lúc này lại ôm lấy eo ta: “Ngươi không cần lo lắng, cứ yên tâm mà đi. Bên cạnh nàng đã có ta.”

Thập Tứ cười so với khóc còn khó coi hơn: “Vậy thì…Chúc các ngươi…hạnh phúc.”

Ta không nói gì nhiều, chỉ nói tiếng đa tạ, rồi nhìn mấy người bọn họ đi xa.

Một đàn ngỗng trời từ phía chân trời bay qua, xếp thành hình chữ S một lúc, rồi lại chuyển thành hình chữ D, tựa hồ như đang chúc mừng ta đại hạch toàn thắng, đi l*n đ*nh cao nhân sinh.

Chỉ còn lại ta cùng với Hiên Hiên phải tiến hành nghiên cứu tranh luận sâu sắc về ba điều có ý nghĩa tối thượng của cuộc sống, đó là buổi sáng ăn gì, buổi trưa ăn gì và buổi tối ăn gì. Cuối cùng dưới dâm uy của ta liền đạt thành nhận thức chung, sau đó liền nhảy nhảy nhót nhót đi kiếm đồ ăn.

Chúng ta có thể vẫn sẽ luôn ở bên cạnh nhau, cũng có thể sẽ không; Có thể thành thân, sinh mấy bảo bảo, cũng có thể sẽ không.

Nhưng ta đối với thời khắc này đã vô cùng thỏa mãn, bởi vì tự do và ánh sáng vẫn đang đợi ta ở phía trước.

(Hoàn chính văn)
 
Hận Xuân Tình
Chương 24: Phiên ngoại 1 [ Cố - Trác Trác - Hiên ]


Đến bây giờ ta vẫn không biết được phụ thân mình là ai.

Nương nói hắn mọi thứ đều tốt, chỉ đáng tiếc hắn quá nghe lời mẹ, là một đứa con ngu hiếu.

Ta biết, thân phận của nương ta như thế không phải gia đình nào cũng đều có thể tiếp nhận được, ta nghĩ nãi nãi không đồng ý cho phụ thân được ở cạnh nàng, cuối cùng còn sắp xếp việc hôn nhân cho hắn, phụ thân hẳn không thể làm trái được.

Nhưng điều này cũng không quan trọng.

Nương của ta một thân võ nghệ, bản lĩnh cao cường, lại mỹ mạo kinh người như thế, luôn có một đám người chạy theo như vịt, muốn làm đứa nhỏ của nàng, nên ta cũng không hề hối hận.

Nhưng mà, suy cho cùng, con người ta không thể sống một mình mãi được, miệng đời thật là đáng sợ.

Cố Trác Trách không cha, Cố Trác Trác không cha…

Lúc ta vẫn còn nhỏ, không có nội tâm cường đại như vậy, thậm chí còn không chỉ một lần cảm thấy chán ghét cái tên mà mẫu thân đặt cho ta.

Chính gia sư đã trở thành “phụ thân” của ta, đổi tên ta thành “Cố Hiên”, dạy ta đọc sách khai sáng đầu óc.

Ta đã từng rất ghen tỵ với mấy sư huynh sư tỷ hài tử của hắn và sư nương.

Ta đã từng có những ý nghĩ xằng bậy, rằng sau này hài tử của ta cũng có thể được sinh ra trong một gia đình tốt đẹp như vậy.

Cho đến khi tất cả cháy thành tro.

Thế gian hảo vật không kiên cố, mây màu dễ tán lưu ly giòn.

Bọn họ tốt đẹp như thế, nhưng cuộc sống lại ngắn ngủi, căn bản không có cách nào có thể tồn tại lâu trong cái thế gian dơ bẩn này.

Ta lựa chọn báo thù, báo thù cả thế gian này.

Mũi đao l**m máu, cửu tử nhất sinh.

Trong tình huống tự thân ta còn khó bảo toàn, ta sẽ không tùy ý liên lụy một nữ nhân nào hết, càng không muốn để cho hài tử của ta cũng không có phụ thân giống như ta.

Cho đến khi gặp nàng.

Ta chưa bao giờ gặp được một nữ nhân lớn mật táo bạo như thế.

Nương của ta là ca cơ, ta cũng đã từng gặp được không ít nữ tử chốn phong nguyệt, nhưng tư thái các nàng chính là nịnh bợ.

Hùng Ni Ni từ nhỏ đã thích chạy theo ta, cũng đã từng lớn mật thổ lộ với ta, nhưng ta chỉ cảm thấy nàng như một đạo sấm sét, là vướng víu phiền phức, là một khối keo da trâu dứt mấy cũng không ra. Nàng thích ta và đối xử tốt với ta, nhưng ở phía sau lại có thêm ngàn ngàn vạn vạn yêu cầu nữa.

Nhưng nàng hoàn toàn bất đồng, dường như chỉ cần nhìn ta thôi là nàng đã cảm thấy hạnh phúc.

Với bản thân mình nàng luôn nhất quán trước sau như một như thế.

Tựa như nàng hoàn toàn không cần “một nửa còn lại.”

Nàng rất hoàn chỉnh.

Nàng có một khuôn mặt trẻ con, lại không hề cân xứng với dáng người cao gầy như thế, với ánh mắt tràn đầy sát khí cũng không hề xứng đôi, khi tỏ ra dữ tợn cũng không làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Nhưng khi ở trước mặt Triệu Uyên thì nàng lại hoàn toàn bất đồng, mềm mại đáng yêu ngoan ngoãn thuận theo, rất biết lợi dụng sự nữ tính của mình để tranh thủ cho bản thân mình một chút lợi ích.

Ta vốn không muốn quan tâm đến nàng, nhưng lại không nỡ nhìn thấy nàng bị thiệt thòi.

Lúc đó thân thể ta vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, mặc dù đã được nàng đút cho rất nhiều món ngon để nhanh chóng khôi phục thể lực, nhưng nếu cố gắng mạnh mẽ phá bỏ xiềng xích cũng sẽ lưu lại nội thương.

Thế nhưng lúc Triệu Uyên thở hổn hển nói mấy lời kia với nàng, ta thực sự nhịn không được, liền bẻ gãy xiềng xích.

Đều là nam nhân, ta hiểu được nếu trong tình huống không có ai ngăn cản, hắn sẽ làm ra chuyện gì.

Chỉ trong nháy mắt đó, ta đã chuẩn bị để tử chiến đến cùng.

Kết quả là trăm triệu lần không nghĩ tới, một tiếng mở cửa thật vang làm che lấp cả tiếng ta bẻ gãy xiềng xích, ở bên kia xảy ra việc ngoài ý muốn, vị hôn thê của Triệu Uyên đến “tróc gian”.

Sau khi bọn chúng rời đi, nàng đến đẩy cửa sổ ra, lại bị ta đè xuống, bởi vì ta còn chưa nghĩ ra được làm thế nào để có thể lấy bộ dáng này xuất hiện trước mặt nàng.

Cho dù lúc đó ta bùng nổ, coi là thật mà xông ra thì cũng chỉ vậy thôi. Giờ phút này, nếu để nàng nhìn thấy ta muốn đứng ra bênh vực cho nàng, ta chỉ cảm thấy xấu hổ, chỉ có thể chờ đợi sau khi nàng ngủ rồi lén lút qua đó chiếu cố cho nàng.

Ta dùng đầu ngón tay sờ trán, xem thử nhiệt độ của nàng, thấy thật nóng.

Nàng lại nhận lầm ta thành người khác, gọi ta là Thập Tứ, làm cho trong lòng ta bốc cháy hừng hực – Ngươi đến cùng có bao nhiêu hảo ca ca?

Ta hỏi nàng có thể rời vương phủ được không, nàng nói không được, nguyên nhân thì ta hiểu mà.

Ta không hiểu, nhưng mà “Thập Tứ” thì lại rất hiểu.

Có phải là vì đối với tên vương bát đản Triệu Uyên tình sâu như biển phải không?

Ta thật tức giận, không muốn để ý tới nàng nữa.

Kết quả ta mới rời đi không lâu, Thập Tứ chân chính đã đến đây, trời xui đất khiến thế nào lại giúp ta hiểu rõ tất cả mọi chuyện.

Cũng thế mà.

Ai mà biết được tất cả đều chỉ là hiểu lầm đâu?

Nàng nói cho ta biết, mệnh của mình không còn có thể kéo lài lâu được nữa.

Nàng cùng với Triệu Uyên lá mặt lá trái như thế, đều chỉ là bởi vì một con cổ trùng mà thôi.

Vậy…nếu như ta đem cổ trùng trong cơ thể nàng giải hết, lại mang nàng đi theo ta làm mấy công việc nguy hiểm dễ mất đầu như chơi đó, có phải là đưa nàng từ hoàn cảnh “Hẳn phải chết không nghi ngờ” đến hoàn cảnh “Có thể sẽ chết”, giảm thiểu rủi ro hơn?

Nếu như vậy, ta có phải là không cần phải sống cô độc nữa, có thể ở bên nàng mà không cần phải áy náy, có được một người đồng hành, có ái nhân…

Có thể là ông trời nhìn thấy ta trước giờ không may mắn, nên rốt cuộc cho ta đạt được ước nguyện.

Nàng quả thật là một đồng bạn tốt nhất, tốt vượt quá tưởng tượng của ta.

Nàng nói giết người không chỉ rất thoải mái, mà còn hữu dụng nữa, chỉ cần chúng ta kiên trì không ngừng đem hơn phân nửa quan viên triều đình giết đi, hàn môn tự nhiên sẽ có cơ hội.

Chỉ khi nào hàn môn thượng vị trở thành người trên người, khi đó mới vội vã đóng lại cánh cửa bước lên cao.

Bởi vì chỉ có một miếng bánh gato lớn như vậy, phân nhiều không tốt.

Ta lúc đó không biết bánh gato là cái gì, nàng còn nướng cho ta một cái.

Nàng nói rằng ở đời sau, sẽ có người chống lại mấy địa chủ, chia ruộng đất, sẽ không có Hoàng đế nữa, cũng không có thân phận quý tộc thế gia truyền từ đời này sang đời sau, nữ tử có quyền đọc sách, người trong thiên hạ đều biết chữ.

Ta hỏi chúng ta có thể làm như vậy được không, nàng lại nói không tốt.

Nàng nói, tư tưởng tiến bộ nhưng sức sản xuất không theo kịp, giống như một lâu đài dựng trên không, không thể tồn tại được lâu. Chỉ có không ngừng phát triển khoa học kỹ thuật, nâng cao năng suất và quan hệ sản xuất, tăng sản lượng lương thực, làm cho dân đủ ăn, thành thị mở rộng, có số lượng lớn lao động vào thành thị làm việc và làm những công việc có tay nghề cao thì khi đó người bình thường mới có thể nói đến tôn nghiêm, nói đến công bằng, nói đến vinh nhục, khi đó thế giới mới có cơ hội trở nên tốt đẹp hơn.

Kể từ đó, nàng trở thành quân sư của Diệt Hỏa giáo chúng ta.

Nàng không chỉ có võ công cao cường mà còn thông minh đến cực điểm, nhìn xa trông rộng, bày mưu nghĩ kế, địa vị dường như còn vững chắc hơn so với giáo chủ là ta đây.

Cho đến sau đó, có một lần ngoài ý muốn.

Nàng mang thai.

Nàng bắt đầu trở nên lo âu.

Thành viên trong giáo đều khuyên nàng nên nghỉ ngơi dưỡng thai, nàng lại bởi vì rảnh rỗi mà càng thêm lo nghĩ. Nương ta khuyên nàng hạn chế động võ để tránh có chuyện bất trắc có thể xảy ra, nàng lại sợ có thể đánh mất sức chiến đấu mà lại thêm lo nghĩ.

Ta muốn trấn an nàng, rằng sau khi nàng sinh con xong tất cả mọi thứ sẽ tốt thôi, nhưng ta vẫn cảm thấy mình thật vô dụng.

Ta muốn nói với nàng rằng nàng vẫn còn có ta, bất luận ta sống chết thế nào đều sẽ bảo hộ nàng, nhưng ta vẫn cảm thấy không có tác dụng gì cả.

Mặc dù nàng có vẻ tùy tiện, nhưng trong chuyện này lại vô cùng bướng bỉnh quật cường.

Nhưng bụng nàng bây giờ đã rất lớn, hành động bất tiện, nếu sinh hài tử, khoảng thời gian cần để khôi phục thân thể đó, nàng cũng phải cần có người chăm sóc, cũng không thể mãi quật cường như thế được.

Vậy nên ta đã hỏi nàng: “Ngươi có biết vì sao ta bị Triệu Uyên bắt được, xuyên xích sắt vào xương tỳ bà không?”

Nàng ngẩn người: “Ta không biết.”

Mấy thủ hạ của Triệu Uyên không có một người có thể là đối thủ của ta. Nếu bọn chúng cùng vây công, ít nhất ta cũng có thể chạy.

Ta nói rằng, bọn hắn hạ độc ta.

Nàng lại hoang mang.

Thuở nhỏ ta tu luyện không phải là võ công chính đạo, một thân công phu của ta chỉ luyện được một nửa, còn một nửa là do phục dược mà ra, vậy nên đã sớm luyện được một thể trạng bách độc bất xâm, cái này nàng đã biết đến.

“Bọn hắn tưởng rằng mình hạ độc có hiệu quả,” Ta cười, “Nhưng thật ra là do bọn hắn vận khí tốt, bắt được đúng lúc công lực ta nghịch hành, đúng ngày ta trói gà không chặt.”

Nàng mở to hai mắt.

“Ta tu luyện vốn là ma công, cứ cách mỗi bảy bảy bốn mươi chín ngày, công lực sẽ có một ngày nghịch hành. Lần nghịch hành tiếp đến, sẽ xảy ra trong chính hôm nay.”

“Ngươi…”

“Quả Quả, hiện tại, mệnh của ta đặt trong tay ngươi.”

(Về sau nàng đã nói cho ta biết, nguyên danh của mình gọi là Tô Quả, nhưng lại nghiêm cấm không cho phép ta gọi nàng là “trứng gà”, nói rằng đây không phải là một từ hay.)

Miệng nàng mấp máy hết đóng lại mở, dáng vẻ vô cùng rung động.

Ta nhẹ nhàng vuốt tóc mai của nàng: “Chúng ta không phải là người hoàn mỹ, đều sẽ có điểm yếu, đều có tầng bảo hộ. Thế giới này đầy chông gai, hai chúng ta lưng tựa lưng giết ra ngoài, một lúc ngươi che chở cho ta, một lúc ta che chở cho người, đừng nghĩ xóa sạch, cũng đừng nghĩ đến việc chỉ dựa vào bản thân mình, được không?”

Hai hàng lệ từ trong mắt nàng lăn xuống, nàng v**t v* gương mặt của ta, miệng nở nụ cười: “Được.”

***
 
Hận Xuân Tình
Chương 25: Phiên ngoại 2 [ Đỗ - Lệ phi - Nguyệt Nga ]


Từ khi còn là một đứa trẻ, vì được chỉ hôn với đương kim Tứ hoàng tử mà ta đã kiêu ngạo không thôi.

Ta thuở nhỏ đã biết cách tranh thủ tình cảm, biết giấu dốt, biết nũng nịu, biết lợi dụng khuôn mặt xinh đẹp và thái độ khiêm nhường của mình để tranh thủ lợi ích cho mình.

Bởi vì các nữ nhân của phụ thân ta cũng như thế.

Ta năm tuổi đã mất mẫu thân, sống trong một hoàn cảnh người ăn thịt người mà lớn lên, nếu không được bà vú che chở, lại trời xui đất khiến được lọt vào mắt xanh của Tứ hoàng tử, chỉ sợ ta không thể sống được đến lúc trưởng thành.

Cho đến khi ta gặp được Thập Thất.

Chính nàng đã làm cho ta hiểu được rằng, Uyên ca ca mà ta luôn tâm tâm niệm niệm cũng chỉ là đồ rác rưởi.

Là nàng làm cho ta ý thức được, cách sống của nữ nhân không chỉ là một cách này.

Ta lừa nàng, kỳ thật Triệu Uyên không phải là cây tăm. Hắn không hề chạm vào ta, mà hắn đánh đập ta thậm tệ.

Ta không muốn thua hắn, vậy thì trở thành kế mẫu của hắn, coi như cách ta trả thù.

Nhưng nhi tử lãnh huyết vô tình đến như thế, chẳng lẽ phụ thân lại dễ ở chung?

Những lần hỏi han vô tận, quá trình nghiệm thân nhục nhã, nỗi thống khổ thị tẩm, ta phải cố gắng chịu đựng, mỗi một bước đi đều cực kỳ nguy hiểm.

Khổ sở nhẫn nại, rốt cục ta mang thai.

Nhưng trong cung này có quá nhiều lão hồ ly, Hoàng đế cũng không chịu che chở cho ta, ta sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nên mới bán Thập Thất, để đổi lấy một chút chiếu cố của Hoàng đế.

Nhưng bọn hắn vẫn không bắt được nàng.

Nàng phát hiện bên trong túi thơm ta đưa cho nàng có điểm mờ ám.

Ta nghĩ rằng, nàng thống hận ta.

Sự chiếu cố của Hoàng đế so ra còn mỏng hơn tờ giấy.

Hài tử của ta cuối cùng cũng không thể giữ được.

Mama nói, việc này suy cho cùng cũng không thể nói là phúc hay là họa, bởi vì dù sao thân thể của ta cũng không tốt để sinh dưỡng, nếu như đủ tháng sinh ra, nói không chừng người chết chính là ta.

Về sau tin tức về cái chết của phụ thân ta truyền đến, nói rằng phụ thân ta chết dưới tay của Diệt Hỏa giáo giáo chủ.

Nghe nói rằng phụ thân trước khi chết đã nói với hắn mình chính là phụ thân ruột thịt của hắn, chỉ cần hắn chịu nhận tổ quy tông, tương lai có thể nói là tiền đồ vô lượng, địa vị cực cao, vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết.

Kết quả là động tác g**t ch*t phụ thân của hắn vô cùng gọn gàng, vô cùng lưu loát.

Hắn nói, nếu phụ thân ta lừa hắn, liền đáng chết; nếu phụ thân ta cô phụ mẫu thân của hắn, để mặc cho hai mẫu tử hắn tự sinh tự diệt, phiêu bạt giang hồ còn mình thì giường cao gối mềm, tam thê tứ thiếp, liền càng đáng chết hơn.

Ta có cảm giác là phụ thân lừa hắn.

Một người tự tư tự lợi đến cực hạn như phụ thân, ước chừng chỉ có thể sinh ra một nữ nhi như ta mà thôi, làm sao có thể sinh ra được nhi tử như hắn.

Ca ca đệ đệ của ta cũng không nên thân, phụ thân ngã xuống thì Đỗ gia liền xong rồi.

Tổ chim đã bị phá thì trứng có thể còn nguyên vẹn được hay không?

Ta cũng tiến vào lãnh cung.

Đây có lẽ là cái mà người ta gọi là quả báo.

(Toàn văn hoàn)
 
Back
Top Bottom