Cập nhật mới

Khác Hán Vũ Đế

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400258521-256-k667548.jpg

Hán Vũ Đế
Tác giả: khaihao53
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bộ truyện Hán Vũ Đế là bộ truyện do tác giả Trần Văn Văn sáng tác, bộ truyện kể về cuộc đời của Lưu Triệt (Hán Vũ Đế). (156 TCN - 87 TCN) - vị hoàng đế vĩ đại nhất của nhà Hán, người mở rộng bờ cõi, đánh Hung Nô, khai mở Con đường Tơ Lụa, nhưng cũng là bậc đế vương đầy bi kịch cuối đời.

Phần I: Thiếu niên long khí

Sinh ra trong hoàng thất, từ nhỏ đã bộc lộ khí chất phi thường.

Tuổi thiếu niên ở trong cung, học văn, luyện võ, kết giao bạn bè.

Câu chuyện tình non trẻ với Trần A Kiều - một trong những mối tình sâu đậm nhất đời ông.

Phần II: Đăng cơ xưng đế

Năm 16 tuổi lên ngôi, ánh mắt cả triều đình đổ dồn vào chàng thiếu niên.

Những năm đầu trị vì, Lưu Triệt khẳng định uy quyền, kiên quyết đối phó Hung Nô.

Bắt đầu cải cách chính trị, trọng dụng nho gia, lập nền tảng tư tưởng cho đế quốc.

Phần III: Chiến chinh thiên hạ

Sai Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh đánh bại Hung Nô.

Khai mở Con đường Tơ Lụa, liên minh với Tây Vực.

Đế quốc Hán trở thành cường quốc vô song.

Phần IV: Đỉnh cao & Bóng tối

Trường An huy hoàng, triều Hán rực rỡ.

Nhưng bên cạnh đó là sự khốc liệt: chiến tranh hao người tốn của, sưu cao thuế nặng.

Vụ Vu Cổ chi biến: ông nghi ngờ thái tử âm mưu, dẫn đến bi kịch cha con.

Phần V: Cuối đời cô tịch

Khi tuổi già, ông khát vọng trường sinh, tin vào thuật tiên nhân, tìm kiếm bất tử.

Nhưng càng đi, càng lạc vào tuyệt vọng.

Những năm cuối cùng, Hán Vũ Đế sống trong ân hận, tưởng nhớ những người đã mất.

Trước khi qua đời, để lại di chiếu "thanh bình, tiết kiệm", mong triều Hán vữ



hanvude​
 
Hán Vũ Đế
Chương I Tiếng khóc trong đêm bão


Chương 1: Tiếng khóc trong đêm bão

Đêm ấy, Trường An mưa gió vần vũ.

Trong cung Vị Ương, ánh đèn leo lét, tiếng trẻ sơ sinh cất lên giữa sấm chớp.

Người giữ cung vội chạy ra, mừng rỡ báo:

“Hoàng tử đã chào đời!”

Đứa bé ấy chính là Lưu Triệt, về sau sẽ là Hán Vũ Đế – vị hoàng đế làm rung chuyển thiên hạ, nhưng cũng là kẻ trải qua những bi kịch xé lòng.

Bên ngoài cung điện, mây đen dày đặc, chỉ một khe sáng rọi xuống, tựa như thiên mệnh đã định sẵn.
 
Hán Vũ Đế
Chương I I Đăng Cơ Xưng Đế


Chương II: Đăng Cơ Xưng Đế

Trường An năm Kiến Nguyên nguyên niên (140 TCN).

Cung Vị Ương rực sáng, khắp nơi trống đồng dồn dập, cờ xí phấp phới.

Trong đại điện, bá quan văn võ quỳ rạp dưới đất, nghìn lời tung hô vang vọng:

“Vạn tuế!

Vạn tuế!

Vạn vạn tuế!”

Trên bậc ngọc cao nhất, thiếu niên mười sáu tuổi khoác long bào, mắt sáng như sao, chính là Lưu Triệt.

Ngày hôm nay, chàng chính thức kế vị ngôi Hoàng đế, trở thành Hán Vũ Đế.

Triều đình hôm ấy, nhiều người ngờ vực.

Một thiếu niên còn non trẻ, liệu có thể gánh vác thiên hạ rộng lớn, liệu có thể chế ngự những lão thần dày dạn kinh nghiệm, liệu có thể bảo vệ bờ cõi trước vó ngựa Hung Nô?

Nhưng ánh mắt của Lưu Triệt lạnh lùng và kiêu hãnh.

Chàng bước lên ngự tọa, giọng vang vọng như tiếng sắt thép:

“Thiên hạ này từ nay là của Đại Hán.

Hung Nô dám xâm phạm, tất sẽ bị diệt.

Chư hầu dám làm loạn, tất sẽ bị tru.”

Trong khoảnh khắc ấy, nhiều lão thần thoáng rùng mình.

Đứa trẻ họ xem thường, lại mang trong mình uy thế như hổ báo hạ sơn.

Đêm đó, trong hậu cung, khi cả triều đình còn đang mải bàn luận, Lưu Triệt một mình đứng ngoài hành lang, ngước nhìn trời sao.

Trần A Kiều – thiếu nữ chàng thương mến thuở nhỏ, khẽ bước đến, trên môi là nụ cười dịu dàng.

“Triệt ca ca… hôm nay chàng đã là thiên tử rồi.”

Thiếu niên đế vương quay sang, ánh mắt vẫn sáng rực nhưng chứa đựng chút ôn nhu hiếm hoi:

“Phải.

Nhưng A Kiều, trẫm không chỉ muốn là thiên tử trong điện Vị Ương.

Trẫm muốn là thiên tử của thiên hạ, của cả núi sông cõi đất này.”

Trần A Kiều im lặng nhìn chàng, trái tim thiếu nữ vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.

Nàng biết, kể từ hôm nay, con đường trước mặt Lưu Triệt sẽ là con đường nhuốm đầy máu lửa.

Kể từ ngày ấy, triều Hán bước sang một kỷ nguyên mới.

Một vị thiếu niên đế vương vừa bước vào ngai vàng, và lịch sử bắt đầu xoay chuyển…
 
Hán Vũ Đế
Chương III Hung Nô Dấy Loạn


Chương III: Hung Nô Dấy Loạn

Trường An mùa đông, gió rét hun hút, nhưng biên tái phía Bắc còn khốc liệt gấp bội.

Tin tức truyền về triều đình: Hung Nô vượt biên, cướp phá, giết chóc, khói lửa ngút trời.

Trong triều, bá quan chia rẽ.

Người thì bảo nên hòa thân, gả công chúa cho Thiền Vu Hung Nô, dùng tơ lụa, ngọc bích để đổi lấy hòa bình.

Người thì tấu xin khởi binh, rửa nhục cho Đại Hán.

Thiếu niên Hoàng đế ngồi trên ngự tọa, sắc mặt bất động, chỉ nghe các đại thần tranh cãi đến khản giọng.

Một lúc lâu, chàng mới lên tiếng, giọng vang như chuông đồng:

“Trẫm hỏi chư khanh: đường đường Đại Hán, lẽ nào chịu để Hung Nô giẫm lên đầu?

Nếu hôm nay nhường một bước, ngày mai chúng sẽ lấn thêm mười dặm.

Nếu hôm nay cống một nén vàng, ngày mai chúng sẽ đòi cả núi bạc.

Đó há là hòa bình?

Đó chỉ là nhục nhã nối dài mà thôi!”

Điện Vị Ương rơi vào tĩnh lặng.

Lời nói ấy, như sét đánh ngang tai, khiến bao lão thần rúng động.

Nhưng khởi binh đâu phải chuyện dễ.

Đại Hán tuy hùng mạnh, nhưng Hung Nô là kỵ binh dũng mãnh, tung hoành thảo nguyên, quen đánh du kích, nhanh như gió, mạnh như hổ.

Chỉ một nước cờ sai, thiên hạ sẽ rối loạn.

Trong những đêm dài, Lưu Triệt thường đứng trên tường thành Trường An, nhìn về phương Bắc mịt mờ.

Chàng nghĩ đến bao dân lành chết thảm dưới vó ngựa Hung Nô, nghĩ đến cơ đồ tổ tông, nghĩ đến chí lớn của chính mình.

“Trẫm thà chết trong máu lửa, còn hơn sống trong nhục nhã.

Hung Nô… nhất định phải bị diệt.”

Chính trong thời khắc ấy, chàng bắt đầu để mắt đến những nhân tài kiệt xuất:

Vệ Thanh, vị tướng trầm tĩnh, mưu lược thâm sâu.

Hoắc Khứ Bệnh, thiếu niên anh hùng, thân như gió cuốn, uy như sấm sét.

Và cả những mưu sĩ trung thành, dốc hết tâm can cho đế quốc.

Một buổi thiết triều, Lưu Triệt vỗ long án, ra lệnh:

“Truyền chỉ!

Đại Hán chuẩn bị binh mã.

Trẫm thề đời này không để Hung Nô làm nhục!”

Tiếng hô “Vạn tuế!” rung chuyển điện vàng.

Trong ánh mắt của thiếu niên đế vương, ngọn lửa chiến tranh đã bùng cháy, soi rực cả thiên hạ.
 
Hán Vũ Đế
Chương IV Bắc Phạt Hung Nô


Chương IV: Bắc Phạt Hung Nô

Mùa xuân năm Kiến Nguyên thứ hai (139 TCN).

Trường An rộn ràng, nhưng ở phương bắc, gió thảo nguyên hú dài như tiếng kèn chiến trận.

Lưu Triệt triệu tập quần thần trong điện Thừa Dương.

Hoàng đế trẻ, khoác giáp bào đỏ thẫm, mắt sáng như đuốc, cất giọng rắn rỏi:

“Các khanh nghe rõ!

Hung Nô liên tiếp xâm phạm, giết hại dân ta, đốt phá thành ấp.

Đại Hán không thể mãi chịu nhục.

Nay trẫm hạ chiếu – khởi binh Bắc phạt!”

Cả triều đình xôn xao.

Có lão thần dập đầu can gián:

“Bệ hạ còn trẻ, quốc lực chưa hưng, khởi binh e hao người tốn của.

Chi bằng tiếp tục hòa thân, để dân yên nghiệp.”

Lưu Triệt nhìn xuống, đôi mắt sắc lạnh:

“Hòa thân?

Hòa thân đã mấy chục năm, kết quả là gì?

Dân chết, đất mất, quốc nhục!

Chỉ có gươm đao mới khiến Hung Nô kinh sợ.”

Âm thanh ấy rơi xuống điện vàng, nặng như sấm, khiến kẻ can gián không dám nói thêm lời nào.

Đại quân dấy binh.

Trong tiếng trống thúc vang trời, ngọn cờ đen đỏ thẫm tung bay trên sa mạc.

Vệ Thanh, vị tướng trầm mặc, chỉ huy mấy vạn quân, trận pháp nghiêm cẩn, kỷ luật nghiêm minh.

Hoắc Khứ Bệnh, tuổi chỉ mới mười chín, dẫn kỵ binh nhẹ, như gió cuốn mây dồn, liên tục tập kích vào doanh trại Hung Nô.

Sa mạc mịt mù cát bụi, tiếng vó ngựa rền vang.

Máu nhuộm đỏ cát vàng, tiếng thét giết dậy trời.

Có lần, Hoắc Khứ Bệnh dẫn mấy ngàn kỵ binh vượt qua nghìn dặm, thẳng tiến đến tận Long Thành – kinh đô của Hung Nô.

Cờ xí Đại Hán cắm phấp phới trên đất thảo nguyên, khiến Thiền Vu Hung Nô hồn phi phách tán.

Trong cung Trường An, Lưu Triệt nhận tin báo thắng trận, cười lớn, rót rượu tưới xuống đất:

“Trẫm có tướng như hổ, thiên hạ sao chẳng bình định?

Hung Nô… từ nay sẽ biết thế nào là uy của Đại Hán!”

Nhưng giữa niềm vui thắng trận, những báo cáo về thương vong cũng dồn dập trở về: xác quân sĩ chất đầy sa mạc, hàng vạn người vĩnh viễn không trở lại Trường An.

Đêm ấy, Hoàng đế trẻ đứng một mình trên lầu cao, gió lạnh thổi qua, lòng chợt nặng trĩu.

Ông thầm thì:

“Vì thiên hạ, vì Đại Hán… máu của họ đáng giá.

Nhưng nếu có ngày nào đó… trẫm liệu còn đủ can đảm gánh tiếp những núi xương này?”

Ánh trăng mờ soi xuống, gương mặt thiếu niên đế vương vụt trở nên già dặn, u ám hơn trước.
 
Hán Vũ Đế
Chương V Mộng Hoa Trong Cung A Kiều


Chương V: Mộng Hoa Trong Cung A Kiều

Giữa lúc binh đao biên tái còn rực lửa, trong cung Trường An vẫn ngợp ánh đèn, trầm hương phảng phất.

Hán Vũ Đế tuổi mười bảy, vừa từ ngự triều trở về.

Trên gương mặt tuấn tú vẫn còn lưu lại nét cương nghị của một minh quân, nhưng khi bước vào hậu cung, đôi mắt ấy dần nhuốm sắc ôn nhu.

Ở nơi đó, có một người thiếu nữ đang chờ.

Nàng khoác xiêm y lụa mỏng, dung nhan kiều diễm, đôi mắt trong như nước mùa thu – Trần A Kiều, người chàng đã yêu thương từ thuở thiếu niên.

Ngày nhỏ, khi còn chưa đội ngọc miện, Lưu Triệt từng cùng A Kiều rong chơi trong hoa viên cung thất.

Có lần, đứng trước gốc đào nở rộ, chàng cười nói:

“Nếu sau này ta làm Hoàng đế, nhất định sẽ cưới nàng làm Hoàng hậu.

Để hoa đào này chứng giám.”

Lời trẻ dại, nhưng nay đã thành sự thật.

Trần A Kiều đã trở thành Hoàng hậu Đại Hán.

Thế nhưng, giữa cung cấm vàng son, hạnh phúc chẳng dễ dàng.

Hoàng hậu tuy được sủng ái, nhưng trong hậu cung kẻ đố kỵ không ít, tranh quyền đoạt sủng âm thầm nổi lên.

A Kiều sinh ra trong danh môn, lại không sớm có con, dần khiến Hoàng đế nảy sinh khoảng cách.

Có đêm, Lưu Triệt ôm đàn tỳ bà, khẽ gảy khúc nhạc bên A Kiều.

Tiếng đàn ngân vang, nhưng trong lòng Hoàng hậu vẫn thấy hốt hoảng.

Nàng hiểu, bên ngoài kia, thiên hạ rộng lớn, mỹ nhân vô số, còn mình thì ngày một lạc lõng trong cơn lốc quyền lực.

Một lần, A Kiều ngồi tựa lan can, ánh trăng phủ lên khuôn mặt nàng.

Nàng khẽ hỏi:

“Triệt… chàng còn nhớ lời thề năm nào dưới gốc đào chăng?”

Hoàng đế trẻ lặng im hồi lâu, rồi đáp:

“Trẫm nhớ.

Nhưng nay trẫm là thiên tử, phải vì thiên hạ, chẳng thể chỉ vì một người.”

A Kiều khẽ cười, nụ cười như cánh hoa rơi, vừa đẹp vừa buồn.

Nàng hiểu, từ hôm nay, tình yêu thuở thiếu niên sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới bóng đế nghiệp.

Và đúng như thế, lịch sử đã ghi: Trần A Kiều – vị hoàng hậu được yêu từ thuở nhỏ, cuối cùng bị phế truất, sống những tháng năm cô tịch trong cung lạnh.

Nhưng vào lúc này, giữa những ngày thanh xuân, họ vẫn còn bên nhau, vẫn còn mộng hoa, dù biết trước mai sau chỉ còn là khói sương.
 
Hán Vũ Đế
Chương VI Thiếu Niên Tướng Quân Hoắc Khứ Bệnh


Chương VI: Thiếu Niên Tướng Quân Hoắc Khứ Bệnh

Sa mạc mênh mông, gió cát gào thét.

Biên tái lại dậy sóng, Hung Nô dòm ngó, quân tình dồn dập truyền về Trường An.

Trong triều, Lưu Triệt cau mày:

“Vệ Thanh có tài, nhưng chiến sự kéo dài, Hung Nô vẫn chưa khuất phục.

Đại Hán cần một lưỡi gươm sắc bén hơn nữa!”

Lúc ấy, một thiếu niên mới mười chín tuổi bước ra, dáng người dong dỏng, ánh mắt sáng như sao, giọng dõng dạc:

“Bệ hạ, thần nguyện xin xuất chinh, đem máu xương này đổi lấy thiên hạ thái bình!”

Người ấy chính là Hoắc Khứ Bệnh, cháu ngoại của Vệ Thanh.

Một thiếu niên anh hùng, mới lần đầu vào triều mà khí phách đã khiến quần thần phải kinh ngạc.

Lưu Triệt nhìn chàng trai trẻ, trong lòng dấy lên niềm vui thầm kín.

“Thiên hạ này quả nhiên không thiếu anh hùng.

Có tướng như ngươi, Hung Nô tất sẽ diệt!”

Đại quân ra trận.

Hoắc Khứ Bệnh chỉ huy kỵ binh tinh nhuệ, hành quân thần tốc, như gió cuốn sa mạc.

Trong một chiến dịch, ông đem ba ngàn kỵ binh xông thẳng vào đất Hung Nô, đánh tan mấy vạn quân, chém đầu tướng địch, bắt sống hàng trăm người.

Thanh thế lẫy lừng, quân Hung Nô nghe danh đều run rẩy:

“Thiếu niên tướng quân, cưỡi gió như thần, là khắc tinh của thảo nguyên!”

Tin thắng trận truyền về Trường An.

Hán Vũ Đế thân hành ra ngoài thành đón tiếp, ôm lấy Hoắc Khứ Bệnh giữa trời cao lộng gió.

“Ngươi mới mười chín tuổi mà đã lập công như thế.

Đúng là hổ tướng trời ban cho Đại Hán!”

Hoắc Khứ Bệnh chỉ cúi đầu, đáp ngắn gọn:

“Thần chẳng vì bản thân, chỉ vì dân Đại Hán khỏi cảnh khói lửa, vì Hung Nô không còn cơ hội xâm lấn.”

Nhưng trên chiến trường, số phận chẳng thiên vị ai.

Hoắc Khứ Bệnh tuổi trẻ tài cao, dốc hết sinh lực cho chinh chiến, cuối cùng bệnh nặng giữa sa trường, khi mới hai mươi mốt tuổi.

Ngày tiễn linh cữu ông về Trường An, cả thành khóc như mưa.

Lưu Triệt đứng lặng trước quan tài, không nói một lời, chỉ nắm chặt bàn tay đến bật máu.

Trong lòng ông gào thét:

“Thiên tài như thế, sao trời xanh lại vội cướp đi?

Đại Hán cần ngươi biết bao!”

Từ đó, mỗi khi nhắc đến Hoắc Khứ Bệnh, ánh mắt Hán Vũ Đế vừa tự hào vừa đau đớn.

Bởi ông hiểu, một ngôi sao rực sáng đã tắt quá sớm, để lại vĩnh viễn một khoảng trống trong sử sách và trong chính trái tim mình.
 
Hán Vũ Đế
Chương VII Con Đường Tơ Lụa


Chương VII: Con Đường Tơ Lụa

Sau những chiến thắng dồn dập ở phương Bắc, Hung Nô suy yếu, biên cương tạm yên.

Trong triều, Hán Vũ Đế không cho phép mình dừng lại.

Ông ngồi trước bản đồ trải rộng, ngón tay chỉ về phía xa xôi phương Tây, nơi núi non và sa mạc mịt mùng ngăn cách.

“Thiên hạ này đâu chỉ có Đại Hán và Hung Nô.

Bên kia sa mạc còn có những quốc gia hùng mạnh.

Nếu chúng ta không đến với họ, Hung Nô sẽ lôi kéo họ.

Vậy thì…

Đại Hán phải mở lối đi xuyên Tây Vực!”

Ông lệnh cho Trương Khiên, một mưu thần quả cảm, mang theo sứ đoàn vượt ngàn dặm tìm đường giao thương, liên minh với các nước Tây Vực.

Hành trình Trương Khiên đầy gian nan: mười năm bị Hung Nô bắt giữ, chịu bao nhục nhằn, nhưng cuối cùng vẫn trở về, mang theo tin tức quý báu về các vương quốc Đại Uyển, Đại Hạ, An Tức, Ba Tư…

Hán Vũ Đế nghe tấu chương, mắt sáng rực như lửa:

“Đại Hán không chỉ đánh trận bằng gươm đao, mà còn phải vươn tay bằng tơ lụa và ngọc bích.

Một con đường – từ Trường An thẳng tới tận trời Tây – sẽ là minh chứng cho uy thế của thiên triều!”

Từ đó, Con đường Tơ Lụa chính thức khai mở.

Những đoàn lạc đà chất đầy tơ lụa, gấm vóc, ngọc ngà, men rượu, gõ nhịp leng keng trên sa mạc.

Ngược lại, Đại Hán đón về chiến mã hùng tráng từ Đại Uyển, hương liệu, thủy tinh, châu báu từ Tây Vực.

Trường An phồn hoa đến cực điểm.

Khách Tây Vực, thương nhân từ các nước xa xôi chen chúc trên phố dài, những chiếc áo choàng rực rỡ, những điệu nhạc lạ lẫm hòa vào nhịp trống Hán gia.

Một đêm, Lưu Triệt bước ra tường thành, nhìn về phía Tây, gió sa mạc thổi qua áo bào.

Ông khẽ ngẩng đầu, giọng đầy kiêu hãnh:

“Đại Hán ta, từ nay không chỉ khống chế phương Bắc, mà còn mở rộng uy thế tới tận trời Tây.

Đây mới là thiên tử chân chính của thiên hạ!”

Ánh mắt ông sáng như lưỡi gươm, soi rọi khắp bốn phương, như muốn ôm trọn cả thế giới vào trong vòng tay đế vương.
 
Hán Vũ Đế
Chương VIII Uy Quyền Tuyệt Đỉnh


Chương VIII: Uy Quyền Tuyệt Đỉnh

Trường An, năm Nguyên Sóc thứ sáu (123 TCN).

Kinh thành rực sáng dưới ánh trăng, đèn đuốc trải dài như sao sa.

Trong điện Cam Tuyền, Hán Vũ Đế ngồi trên ngọc tọa, bá quan văn võ quỳ rạp.

Tin thắng trận từ phương Bắc, phương Tây dồn dập truyền về: Hung Nô bị đánh tan tác, Tây Vực thần phục, Con đường Tơ Lụa rộng mở.

Thừa tướng tâu lớn:

“Thiên hạ chưa bao giờ hưng thịnh như hôm nay!

Uy của Đại Hán vang khắp tứ phương, vạn quốc triều cống.

Thần nguyện xưng bệ hạ là Thiên Khải Thánh Quân, công đức muôn đời.”

Tiếng hô “Vạn tuế!” vang vọng như sấm dậy.

Trong mắt bá quan, thiếu niên ngày nào giờ đã thành một vị hoàng đế uy nghi lẫm liệt, quyền uy như thần linh giáng thế.

Trường An bước vào kỷ nguyên cực thịnh.

Phố phường tấp nập, thương nhân khắp nơi tụ hội, những món hàng kỳ lạ từ Tây Vực chất đầy kho lẫm.

Nhạc khúc ngoại bang vang vọng, mỹ nữ từ các quốc gia xa xôi vào cung làm vũ cơ.

Trong mắt thiên hạ, Hán Vũ Đế là một chân long thiên tử, một đế vương có thể xoay chuyển cả càn khôn.

Thế nhưng, để có vinh quang ấy, cái giá phải trả là núi vàng bạc, máu xương ngàn vạn.

Chiến tranh liên miên, dân đinh hao tổn, sưu cao thuế nặng khiến tiếng oán than dấy lên từ thôn cùng ngõ hẻm.

Nhiều đại thần dâng sớ can gián:

“Bệ hạ, quốc khố trống rỗng, dân chúng khổ cực.

Xin người bớt chiến chinh, khoan sức dân, đó mới là kế lâu dài.”

Lưu Triệt nghe, chỉ lạnh lùng phất tay:

“Các khanh nhìn thấy khổ trước mắt, nhưng trẫm nhìn thấy uy của Đại Hán vạn năm sau.

Nếu nay lui bước, hậu thế sẽ chê cười trẫm hèn nhát.

Chiến tranh có thể hao người, nhưng nhục nhã sẽ diệt cả quốc gia!”

Đêm đó, ông một mình trên lầu cao, uống rượu nhìn trời.

Trong men say, ông thì thầm:

“Quyền lực… quả thật là thứ khiến con người không thể quay đầu.”

Ở phía xa, tiếng dân ca ai oán văng vẳng.

Trên đỉnh cao của vinh quang, bóng tối đã bắt đầu len lỏi vào đế nghiệp.
 
Hán Vũ Đế
Chương IX Hao Tàn Trong Cung Vị Ương


Chương IX: Hoa Tàn Trong Cung Vị Ương

Trường An, những năm sau khi Bắc phạt thắng lợi.

Trong cung Vị Ương, dàn mỹ nữ từ khắp thiên hạ được tuyển chọn, người từ Tây Vực, kẻ từ phương Nam, dung mạo mỗi nàng một vẻ, khiến hoàng cung dần trở thành biển hoa rực rỡ.

Ở giữa biển hoa ấy, Trần A Kiều – người từng là ái thê, từng là giấc mộng thuở thiếu niên của Hán Vũ Đế – bỗng trở nên mờ nhạt.

Một hôm, yến tiệc trong cung Cam Tuyền.

Tiếng ca múa vang vọng, mỹ nhân Tây Vực lả lướt uyển chuyển, tiếng trống dồn dập, hương rượu thơm ngát.

Hoàng đế trẻ tuổi ngồi giữa, ánh mắt dần bị cuốn theo vũ điệu lạ lẫm, nụ cười dần quên mất người xưa.

A Kiều ngồi phía sau rèm ngọc, mắt nhìn ra, tim nhói lên từng nhịp.

Nàng nhớ ngày nào dưới gốc đào, chàng thiếu niên từng thề ước: “Nếu ta làm Hoàng đế, nhất định cưới nàng làm Hoàng hậu.”

Lời thề ấy nay còn vang vọng, nhưng người thì đã dần xa.

Sự lạnh nhạt ngày một rõ.

Nàng không con nối dõi, lại kiêu ngạo xuất thân danh môn, khiến lòng Hoàng đế càng thêm xa cách.

Một đêm, khi cả cung chìm trong tĩnh lặng, A Kiều ngồi trước gương đồng, ngón tay khẽ vuốt lên dung nhan vẫn còn lộng lẫy.

Nàng tự nhủ: “Ta vẫn là Hoàng hậu, vẫn là người chàng từng yêu.

Cớ sao nay chỉ còn lại bóng tối?”

Rồi đến một ngày, chiếu chỉ ban xuống:

“Hoàng hậu Trần thị – vì kiêu ngạo, không con, không thuận với cung quy – bị phế truất, giam vào cung lạnh.”

Tin ấy như sét đánh ngang trời.

Nữ nhân từng được yêu thương, từng ngồi trên ngôi vị cao nhất hậu cung, nay chỉ còn chiếc bóng đơn độc.

Trong cung lạnh, gió thu rít qua song cửa, A Kiều khoác áo mỏng, đứng lặng.

Nàng ngẩng đầu nhìn trăng, mắt ướt nhòa, khẽ thì thầm:

“Triệt ca ca… chàng còn nhớ gốc đào năm ấy không?

Hay tất cả đã theo gió bay rồi?”

Bên kia cung điện, Lưu Triệt cũng nghe tiếng trăng gió, nhưng ông im lặng.

Ông biết mình đã phụ người con gái từng cùng mình đi qua thuở thiếu niên.

Nhưng trên ngai vàng, ông chẳng thể giữ lại tình riêng.

Một áng mây đen che khuất vầng trăng sáng.

Từ đó, Trần A Kiều – vị hoàng hậu của tình yêu – chỉ còn là một chương buồn trong ký ức đế vương.
 
Hán Vũ Đế
Chương X Vũ Cổ Chi Biến


Chương X: Vu Cổ Chi Biến

Trường An, những năm cuối thời cực thịnh.

Đế quốc Hán bề ngoài huy hoàng, nhưng bên trong đã chất chứa bóng tối.

Chiến tranh liên miên, sưu cao thuế nặng, dân tình oán thán; trong triều thần quyền phân tranh, hậu cung rối loạn.

Giữa thời thế ấy, Lưu Cứ, Thái tử của Hán Vũ Đế, dần trưởng thành.

Từ nhỏ, Cứ thông minh chính trực, yêu thương lê dân, thường dâng lời can gián Hoàng đế bớt hao tốn binh đao.

Bách tính trong lòng đều ngưỡng vọng, coi chàng là minh quân tương lai.

Nhưng càng sáng, bóng tối càng dày.

Trong triều có gian thần, lợi dụng lòng nghi kỵ của Hán Vũ Đế, tung tin vu cáo:

“Thái tử mưu đồ nghịch loạn, luyện vu cổ (tà thuật dùng bùa chú và trùng độc), muốn đoạt ngôi trước thời.”

Lời đồn như dao bén, đâm thẳng vào trái tim vốn nhiều hoài nghi của Hoàng đế già.

Trong điện Cam Tuyền, Hán Vũ Đế giận dữ đập vỡ hốt ngọc, quát lớn:

“Lẽ nào Cứ nhi của trẫm… lại là nghịch tử?”

Thái tử Lưu Cứ bị ép vào đường cùng.

Khi binh lính triều đình kéo đến bắt giữ, chàng vội tập hợp người thân cận để tự vệ.

Nhưng quân lực chênh lệch quá lớn, chỉ trong vài ngày, cung của Thái tử bị bao vây.

Trong khói lửa, Lưu Cứ cầm kiếm, ánh mắt u uất nhìn về phía cung Cam Tuyền xa xa:

“Phụ hoàng… sao người lại không tin con?”

Trận chém giết bi thương nổ ra ngay giữa kinh thành.

Cuối cùng, Thái tử thất bại, phải uống thuốc độc tự vẫn.

Tin dữ truyền khắp Trường An, dân chúng khóc ròng, thương xót cho bậc hiền tử chết oan.

Khi sự thật sáng tỏ, Hán Vũ Đế đau đớn đến tột cùng.

Ông ngã quỵ trước điện, nước mắt chảy dài, giọng khàn đục:

“Là trẫm đã giết con trai mình…

Trẫm đã giết đi minh quân của Đại Hán!”

Từ đó, nỗi ân hận khắc sâu trong lòng ông, chẳng đêm nào yên giấc.

Trên ngai vàng lộng lẫy, Hán Vũ Đế đã bước sang tuổi già.

Vinh quang từng ngút trời, nhưng bóng tối và máu đã nhuộm đỏ từng trang sử.

Một vết thương chẳng bao giờ khép lại: Vu Cổ Chi Biến – bi kịch cha con, bi kịch của cả triều Hán.
 
Hán Vũ Đế
Chương XI Trường Sinh Chi Mộng


Chương XI: Trường Sinh Chi Mộng

Sau Vu Cổ chi biến, nỗi đau mất Thái tử như lưỡi dao khoét sâu trong lòng Hán Vũ Đế.

Ông ngồi trên ngai vàng, nhìn thiên hạ rộng lớn nhưng lại thấy cô độc vô cùng.

Đế nghiệp huy hoàng, giang sơn muôn dặm, nhưng mạng người thì hữu hạn.

Một ý niệm ám ảnh dần chiếm lấy tâm trí ông:

“Nếu cái chết đến, tất cả vinh quang này sẽ hóa thành hư không.

Lẽ nào thiên tử cũng chỉ là một kẻ phàm tục trong vòng sinh tử?”

Thế rồi, những đạo sĩ, phương sĩ được triệu vào cung.

Họ thêu dệt về tiên nhân ở Bồng Lai, Phương Trượng, hứa hẹn có tiên dược giúp trường sinh bất tử.

Hán Vũ Đế như kẻ khát giữa sa mạc, níu lấy từng lời, từng giọt hy vọng.

Ông hạ lệnh cho hạm thuyền vượt biển Đông, tìm tiên dược.

Ông sai người đào hồ, xây đàn tế trời, cúng bái thần linh, mong nhận được điềm lành.

Đêm nọ, đứng trên bờ biển Đông Hải, gió cuốn tung áo bào, Hán Vũ Đế ngẩng nhìn mênh mông sóng cả, khẽ thở dài:

“Bên kia là tiên cảnh sao?

Nếu quả thật có tiên nhân, trẫm nguyện hiến cả thiên hạ để đổi lấy một kiếp trường sinh.”

Nhưng năm tháng trôi qua, thuyền đi không về, tiên dược chỉ toàn là thuốc độc, khiến bao người chết oan.

Hoàng đế vẫn già đi, tóc điểm sương, thân thể hao mòn.

Một đêm, trong cơn mộng mị, ông thấy lại A Kiều, thấy Thái tử Lưu Cứ, thấy những người đã khuất vì chiến tranh.

Họ lặng lẽ nhìn ông, ánh mắt vừa trách vừa thương.

Ông choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm, nhận ra dù quyền lực đến đâu, con người vẫn không thoát khỏi sinh tử vô thường.

Từ đó, ông dần nguội lạnh với tiên thuật.

Trong lòng không còn là khát vọng trường sinh, mà là sự hối tiếc khôn cùng.

Ông thầm nghĩ:

“Trường sinh bất tử… chẳng qua chỉ là ảo ảnh.

Điều còn lại trên đời này, chỉ có ân hận và những vết máu không thể rửa sạch.”
 
Hán Vũ Đế
Chương XII Hoàng Hôn Đế Nghiệp


Chương XII: Hoàng Hôn Đế Nghiệp

Những năm cuối triều Nguyên Sóc, Hán Vũ Đế đã già.

Tóc bạc điểm sương, thân thể hao gầy, bước đi cần có người dìu.

Người từng chinh phạt thiên hạ, từng khiến Hung Nô run sợ, nay chỉ còn là một ông lão chống gậy trong cung Trường An rộng lớn.

Đêm đêm, ông ngồi trước cửa sổ, nhìn trăng treo trên trời.

Trong ánh bạc lạnh lẽo, ký ức hiện về:

Gốc đào thuở thiếu niên cùng A Kiều.

Chiến trường phương Bắc, tiếng hò reo sát phạt.

Ánh mắt oan khuất của Thái tử Lưu Cứ trong cơn binh biến.

Mỗi hình ảnh như một vết dao, khắc sâu trong tâm khảm.

Có lúc ông lẩm bẩm:

“Uy danh của ta, thiên hạ của ta…

đổi lại chỉ còn cô độc.

Nếu có kiếp sau, trẫm nguyện làm dân thường, được sống bên người mình yêu, an ổn qua ngày.”

Năm Nguyên Thú thứ hai (89 TCN), bệnh tình trở nặng.

Ông triệu bá quan, truyền “Lệnh Thiếu phủ” – di chiếu nổi tiếng trong sử sách:

“Trẫm cả đời chinh chiến, khiến quốc khố hao tổn, dân chúng lầm than.

Sau khi trẫm băng, phải bớt thuế má, khoan sức dân, không được lạm dụng lao dịch.

Đế nghiệp muôn đời, lấy dân làm gốc.”

Đó là lần hiếm hoi, vị Hoàng đế kiêu ngạo thừa nhận sai lầm.

Mùa đông năm ấy, gió bấc thổi lạnh buốt.

Trong cung Cam Tuyền, Hán Vũ Đế nằm trên long sàng, ánh mắt mờ dần.

Ông ngẩng đầu nhìn trần điện cao vút, như thấy cả một đời vinh quang lẫn bi kịch hiện lên trước mắt.

Nụ cười thoáng trên môi, ông khẽ thì thầm:

“Triệu vạn binh hùng, sơn hà vạn dặm… cuối cùng cũng hóa mây bay.”

Rồi hơi thở ngừng lại.

Hoàng đế từng khiến thiên hạ chấn động, nay hóa thành một linh hồn cô độc trong dòng lịch sử.

Hán Vũ Đế (Lưu Triệt, 156 – 87 TCN), trị vì 54 năm, để lại cho hậu thế một triều đại huy hoàng bậc nhất, cũng như những bi kịch sâu thẳm nhất.

Vinh quang và máu, chiến công và tội lỗi – tất cả hòa làm một, khắc tên ông vào thiên thu.
 
Hán Vũ Đế
Chương XIII Công Tội Thiên Thu


Chương XIII: Công Tội Thiên Thu

Trường An, sau ngày Hán Vũ Đế băng hà.

Cung Vị Ương vẫn cao sừng sững, nhưng trong lòng bá quan văn võ, nhân dân thiên hạ, cái tên Lưu Triệt giờ không còn là uy quyền của thiên tử, mà trở thành một huyền thoại xen lẫn bi kịch.

Các sử gia chắp bút.

Ngòi bút run rẩy, vì viết về ông không thể chỉ ca ngợi cũng không thể chỉ phê phán.

Công lao của ông, thiên thu khó phai:

Ông là người đã đẩy lùi Hung Nô, mở rộng biên giới đến tận Tây Vực, đặt nền móng cho “Con đường tơ lụa”.

Ông thống nhất tư tưởng bằng Nho học, khiến Nho gia từ đó trở thành trụ cột trị quốc suốt hai nghìn năm.

Ông xây dựng cơ cấu trung ương tập quyền, củng cố hoàng quyền, đặt ra luật lệ nghiêm minh.

Nhờ những điều ấy, nhà Hán bước vào thời kỳ hưng thịnh, tiếng tăm truyền ra khắp bốn phương.

Nhưng tội lỗi của ông, cũng in đậm trong máu và nước mắt:

Các cuộc chiến tranh triền miên khiến trăm họ kiệt quệ, nhiều vùng đất hóa hoang tàn.

Khát vọng trường sinh và sự tin vào tà thuật dẫn đến bao sinh mạng bị chôn vùi.

Vu Cổ chi biến, cái chết oan của Thái tử Lưu Cứ – một vết nhơ không bao giờ gột sạch.

Những năm cuối đời, trong cung điện nguy nga, ông lại sống như một kẻ cô độc nhất thiên hạ.

Một vị sử quan từng viết:

“Vũ Đế công cao như núi, tội sâu như biển.

Ông mở ra thời thịnh thế, nhưng cũng gieo hạt giống suy tàn.”

Và cũng có kẻ thì thở dài:

“Nếu không có Lưu Triệt, thiên hạ Hán gia chẳng bao giờ rực rỡ đến thế.

Nhưng nếu không có Lưu Triệt, máu và lệ của lê dân có lẽ đã ít hơn.”

Thế là, Hán Vũ Đế trở thành biểu tượng hai mặt của quyền lực tuyệt đối:

Một bên là ánh sáng rực rỡ của đế quốc huy hoàng, một bên là bóng tối lạnh lẽo của nhân tính bị nghiền nát.

Ngàn năm sau, người đời đọc lại sử sách, vừa kính phục vừa xót xa.

Trên bầu trời lịch sử, cái tên Lưu Triệt – Hán Vũ Đế sáng lên như một ngôi sao đỏ, vừa chói lóa, vừa ám ảnh.
 
Hán Vũ Đế
Ngoại Truyện -Giấc Mơ Hoàng Tuyền-


Ngoại truyện: Giấc Mộng Hoàng Tuyền

Một đêm mùa đông, gió bấc rít qua song cửa.

Trong hơi thở dần lịm tắt, Hán Vũ Đế nhắm mắt lại.

Khi ý thức mơ hồ tan dần, ông thấy mình lạc vào một nơi xa lạ:

Không phải cung Cam Tuyền, không còn ngai vàng dát ngọc, mà là một cánh đồng xanh biếc, bầu trời trong veo, nắng ấm dịu dàng.

Ông khẽ đưa tay ra - bàn tay không còn run rẩy, thân thể cũng chẳng còn già nua.

Ông trở lại thời niên thiếu, ánh mắt sáng rực như thuở mới lên ngôi.

Bỗng có tiếng cười trong trẻo vang lên.

Một thiếu nữ mặc áo lụa vàng, dung nhan thanh tú, đang bước tới dưới gốc đào nở rộ.

Ánh mắt nàng ôn nhu như nước, chính là Trần A Kiều.

"A Kiều..."

- giọng ông nghẹn lại.

Không còn là Hoàng đế uy nghi, chỉ là một chàng trai năm xưa từng hẹn ước dưới hoa đào.

Nàng mỉm cười, đôi mắt chan chứa thương cảm:

"Triệt nhi, huynh đã vất vả rồi."

Ông muốn níu tay nàng, nhưng trong khoảnh khắc, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau:

"Phụ hoàng!"

Hán Vũ Đế quay lại, thấy một thiếu niên mặc áo giáp, dáng vẻ kiêu hùng mà hiền hòa.

Đó là Lưu Cứ, Thái tử đã chết oan trong Vu Cổ chi biến.

Chàng mỉm cười, không còn oán hận, chỉ còn ánh mắt ôn nhu:

"Phụ hoàng, con chưa từng trách người.

Con chỉ tiếc... không thể gánh vác giang sơn để người được nghỉ ngơi sớm hơn."

Nước mắt nóng hổi trào ra nơi khóe mắt Hoàng đế.

Suốt đời ông chưa từng khóc trước thiên hạ, nhưng giờ đây, trong giấc mộng hoàng tuyền, ông khóc như một đứa trẻ.

A Kiều nắm tay ông, Lưu Cứ đứng bên cạnh.

Ba người lặng lẽ bước đi trên con đường hoa đào rơi lả tả, chẳng còn ngai vàng, chẳng còn quyền lực.

Chỉ có tình yêu, tình thân, và sự bình yên chưa từng có trong đời thật.

Xa xa, một giọng hát ngân vang như gió xuân:

"Giang sơn hữu hạn, nhân sinh hữu hạn...

Chỉ có tình nghĩa, theo người đến tận hoàng tuyền."

Hán Vũ Đế ngẩng nhìn bầu trời rực rỡ, nụ cười thản nhiên hiện trên gương mặt.

Lần đầu tiên sau cả một đời, ông cảm thấy an bình.

Và thế là, giấc mộng khép lại, để lại cho lịch sử bóng hình một Hoàng đế vĩ đại nhưng cũng đầy cô độc.

“Hoàng đế của chiến công và máu lệ, huy hoàng và bi kịch cùng song hành.”

Tác giả Tr.VV
 
Back
Top Bottom