Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1060: Giết Chết Tù Nhân (120)


Hòa Ngọc lắc cổ tay, thở dài: "Tiến sĩ, tôi cảm thấy chúng ta đã là quan hệ hợp tác rồi, tôi muốn làm trợ lý của ông, chiếc còng tay này, không thể cởi bỏ à?"

Tiến sĩ Cam Luân nheo mắt lại, ánh mắt hiện lên sự nghi ngờ.

Hòa Ngọc bất đắc dĩ nói: "Tiến sĩ, đây là địa bàn của ông, hơn nữa với sức chiến đấu của tôi ông còn lo lắng à? Tôi chỉ cảm thấy nằm như vậy không thoải mái, muốn ngồi dậy thôi."

Tiến sĩ Cam Luân nghĩ cũng thấy đúng, sức chiến đấu của Hòa Ngọc chỉ có "2" điểm, ngay cả bản thân cũng có thể một tay b*p ch*t cậu ta. Vả lại, đây là địa bàn của ông ta, không ai có thể làm hại được ông ta.

Nghĩ đến đây, ông ta giơ tay cởi bỏ còng tay của Hòa Ngọc.

"Răng rắc!"

Âm thanh rõ ràng vang lên, sau đó Hòa Ngọc từ từ ngồi dậy, hoạt động cổ tay một lát, lại lười biếng mà hoạt động cổ.

Ở bên cạnh, Đoàn Vu Thần có thể nghe thấy tiếng động, tim đập nhanh hơn.

Hòa Ngọc được cởi trói rồi!

Hiện tại có lẽ cậu sẽ nghĩ cách cởi bỏ vòng tay giúp bọn họ chứ?

Nhưng mà... Cho dù được cởi bỏ rồi, bọn họ vẫn không có cách để vượt ngục, chỉ có thể bị bao vây ở trong đây, đợi đến đêm hỗn loạn tiếp theo, lại sẽ bị tiến sĩ bắt lại.

Tiến sĩ Cam Luân có chút mất kiên nhẫn, thời gian của ông ta rất quý giá, ông ta vẫn còn muốn tiếp tục thí nghiệm, nếu không phải là lời của Hòa Ngọc quá chấn động, thì hiện tại ông đã tiếp tục đắm chìm trong thí nghiệm rồi.

Cũng bởi vậy, giọng nói của ông ta có hơi bực tức: "Nói nhanh."

Hòa Ngọc ngồi ở trên giường, lần này, cậu ngồi ngang hàng với Tiến sĩ Cam Luân, ánh mắt của bọn họ cùng trên một đường thẳng, tư thế khác nhau, thái độ khác nhau.

Hòa Ngọc vừa mới bị bóp cổ, cậu hắng giọng, lúc này mới từ từ nói: "Tiến sĩ, thuốc cải tạo năng lượng của ông là thứ rất tốt, cũng thật sự có thể thăng cấp sức chiến đấu trên cơ thể thí nghiệm."

Cũng giống như những tên mặt trắng xám, không thấy sức chiến đấu của bọn họ là bao nhiêu, nhưng rất khó đối phó, trang bị có sức chiến đấu cũng rất cao.

Giọng nói của Hòa Ngọc thay đổi: "Nhưng mà, ông cố ý rót năng lượng một cách mạnh mẽ vào cơ thể của vật thí nghiệm, không có ai có thể chịu đựng được, cho dù là kết hợp người với động vật, thực vật thì cũng giống nhau."

Cậu giơ tay lên đẩy kính, ánh mắt trong veo: "Kết quả thí nghiệm hiện tại của ông đã chứng minh tất cả, thần có thể được gọi là thần, là do bọn họ có sức mạnh vượt qua một chiều không gian khác, với ý đồ dựa vào sự đè nén, để xếp chồng năng lượng, thế nên khó mà thành công. Cho dù tố chất thân thể mạnh, ý chí kiên cường thì cũng không có tác dụng."

Lời này, trước đó cậu đã nói qua, nhưng khi đó tiến sĩ tràn đầy tức giận, mà hiện tại, ông ta cuối cùng mới bình tĩnh lại để suy nghĩ.

Tiến sĩ Cam Luân cụp mắt, vừa suy nghĩ, vừa lẩm bẩm: "Chẳng trách số 3 cũng không thành công!"

Nghe thấy vậy, đồng tử của Hòa Ngọc co lại, ánh mắt có hơi thay đổi.

Nhưng rất nhanh, cậu bình tĩnh lại, cũng cụp mắt xuống, dường như không hề xảy ra chuyện gì vậy.

Số 3 là Vạn Nhân Trảm…

Ông ta khẳng định đã thất bại rồi sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1061: Giết Chết Tù Nhân (121)


Tiến sĩ Cam Luân ngẩng đầu lên nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu có cách giải quyết không?"

Hòa Ngọc: "Tôi không có cách, nhưng tôi có một ý tưởng."

Ánh mắt của Tiến sĩ Cam Luân từ thất vọng nháy mắt biến thành kích động, ông ta vội vàng hỏi: "Ý tưởng gì?"

Hòa Ngọc không trả lời câu hỏi này, ngược lại, cậu vươn tay ra, ánh mắt nhìn về phía lòng bàn tay, dường như đang nhìn không khí bị cậu bắt lấy, giọng nói trầm thấp: "Tiến sĩ có thể chế tạo ra thuốc năng lượng, thì hẳn năng lượng ngầm của nhà giam này chắc cũng rất dồi dào đúng không?"

Tiến sĩ Cam Luân lại cau mày: "Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"

Được lắm, ông ta không phủ nhận.

— Chứng minh năng lượng ở đây thực sự rất dồi dào.

Hòa Ngọc gật đầu, vẫy tay, vòng tay trên cổ tay cũng lắc lư theo, bàn tay kia cầm lấy vòng tay, giọng nói tràn đầy tiếc nuối: "Tiến sĩ, phương hướng sai lệch của ông chính là chiếc vòng tay này!"

Tiến sĩ Cam Luân ngạc nhiên: "Vòng tay có vấn đề gì?"

Ánh mắt của ông ta mang theo tức giận, giọng điệu châm biếm: "Nếu cậu dám lừa tôi, tôi lập tức đưa cậu đi chết!"

Hòa Ngọc thở dài, khuôn mặt thất vọng: "Tiến sĩ, ông nên tin tưởng tôi một chút. Vốn dĩ vòng tay không có vấn đề, nhưng cơ chế tác dụng của nó có vấn đề, vòng tay cắt đứt liên hệ giữa người và trang bị, thật ra chính là cắt đứt liên hệ giữa con người với năng lượng bên ngoài."

Cậu tiếp tục nói dưới cái cau mày của tiến sĩ: "Vòng tay bao vây lấy con người, bản thân không tiếp xúc với bên ngoài, ông tiêm năng lượng vào cơ thể họ, năng lượng vẫn luôn đè nén ở trong cơ thể, tự nhiên sẽ khiến con người nổ tung. Cho dù không bị nổ tung, cũng sẽ xuất hiện rất nhiều phản ứng bất thường, dẫn đến thí nghiệm thất bại."

Tiến sĩ Cam Luân lập tức phản bác: "Nếu không để năng lượng bao vây ở trong cơ thể, năng lượng tiêm vào sẽ tràn ra, căn bản không thể hoàn thành thí nghiệm tạo thần được!"

Đây là thí nghiệm có căn cứ, ông ta cũng từng thử qua.

"Tiến sĩ, ông muốn tạo thần, nhưng lại muốn ngăn cách với thế giới bên ngoài?"

Hòa Ngọc cong môi cười trào phúng, lắc đầu: "Thần là gì? Thực ra chính là người có được tất cả, nắm trong tay năng lượng của thế giới."

Ầm!

Một câu đơn giản như vậy, lại khiến đám Đoàn Vu Thần sững sờ. Bình luận cũng nhanh chóng bùng nổ.

"Vãi, lời này của Hòa Ngọc có ý gì?"

"Chẳng lẽ cậu ta đang nói đến cơ hội thành thần?"

"Cậu ta nói thực ra thần là người nắm trong tay năng lượng, cậu ta đã từng nói qua về năng lượng, cũng cho đám Trấn Tinh phương pháp tu luyện năng lượng, cũng có thể nói, bọn họ đều là thần!"

"Ha ha, đùa cái gì vậy? Thần là sự tồn tại mạnh mẽ không gì sánh được, sao có thể thành thần dễ dàng như vậy được!"

"Lời nói ban đầu của Hòa Ngọc là hoàn toàn có lý, nắm trong tay năng lượng thế giới, cũng có thể nói, chỉ cần sử dụng hệ thống năng lượng, là đều có thể thành thần!"

"Mẹ nó, thật sự có cơ hội thành thần!"

"A a a, rốt cuộc là thật hay là giả. Mẹ kiếp, thế giới quan của tôi đều mẹ nó nứt rồi."

Tiến sĩ Cam Luân không phản đối ngay lập tức, thứ mà Hòa Ngọc gọi là "năng lượng" chính là "thần lực" mà ông ta nghiên cứu, cho nên "thần" và năng lượng có liên quan, không thể nghi ngờ.

Nhưng mà, ông ta nghĩ rằng thần là người có nguồn năng lượng vô hạn ở trong cơ thể.

Nhưng Hòa Ngọc lại nghĩ rằng, thần không những trong cơ thể phải có năng lượng vô hạn, còn phải có thể điều khiển năng lượng vô hạn ở thế giới bên ngoài.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1062: Giết Chết Tù Nhân (122)


Hòa Ngọc nói: "Sức mạnh của thần là nằm ở tất cả các phương diện, ông chỉ đè nén nguồn năng lượng vô hạn vào trong cơ thể của một người, đây căn bản không thể tạo ra thần, chỉ sẽ tạo ra quái vật."

Tiến sĩ Cam Luân chìm trong suy nghĩ.

Seattle l**m đôi môi khô khốc, cảm thấy sau khi đi vào trạm trung gian, bị bắt buộc phải học Hòa Ngọc làm sao để tu luyện, làm sao để điều khiển năng lượng.

Đoàn Vu Thần đã có phương thức tu luyện, chỉ là phó bản này không thể tu luyện, anh ta chưa thử. Nhưng trước đó, khi rèn, anh ta đã sử dụng năng lượng, đối với năng lượng đã có chút cảm giác mơ hồ, đó quả thật là sự tồn tại vô cùng lớn mạnh.

So với hệ thống sức chiến đấu, hệ thống năng lượng mới là hướng chính xác!

Rất nhiều vấn đề không thể giải thích rõ, không thể đi sâu vào tìm tòi nghiên cứu, khi dùng năng lượng lại đều có thể giải thích rõ.

Cũng bởi vậy, ông ta không nghi ngờ lời của Hòa Ngọc.

Thứ mà Liên Bang gọi là thần, thực ra chính là đột phá hệ thống sức chiến đấu, hoàn toàn đi vào hệ thống năng lượng, đồng thời trở thành người rất mạnh.

Người nắm chắc hệ thống năng lượng, quả thật có khả năng nghiền nát người sử dụng hệ thống sức chiến đấu.

Nghĩ như vậy, thần dường như cũng không cao quý đến như thế.

Hòa Ngọc, dường như đã tiến gần đến với thần, mà bọn họ cũng đều có cơ hội đó.

Hô hấp của Đoàn Vu Thần có chút gấp, anh ta nghĩ, Hòa Ngọc và Tiến sĩ Cam Luân nghiên cứu thảo luận hệ thống năng lượng, là vì thuyết phục Tiến sĩ Cam Luân cởi bỏ vòng tay của bọn họ. Liệu cậu biết cách làm sao để vượt ngục không?

Anh ta nghiêng đầu nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt trở nên mong đợi.

Seattle và Quỳnh cũng nghĩ đến, cho nên cũng có phản ứng như vậy, tất cả đều nhìn về phía Hòa Ngọc bằng ánh mắt mong đợi.

Tiến sĩ Cam Luân vẫn đang suy nghĩ.

Hòa Ngọc xuống giường, chỉnh lại quần áo tù nhân mặc ở trên người, cho dù quần áo đã có chút rách nát, cậu cũng vẫn thẳng sống lưng, như đang mặc quần áo cao cấp được đặt may trước.

Cậu đứng lên, cao hơn Tiến sĩ Cam Luân vẫn đang ngồi, cậu nói: "Tiến sĩ, chúng ta thử bắt đầu thí nghiệm đi, chỉ có thí nghiệm mới có thể chứng minh tất cả."

Nghe vậy, Tiến sĩ Cam Luân cũng đứng lên: "Đúng, vậy thí nghiệm xem kết quả đi."

Ông ta cầm lấy một khay thuốc ở bên cạnh, đi về phía bốn người Đoàn Vu Thần.

Hòa Ngọc thong thả đi theo, vẻ mặt rất bình tĩnh.

Mắt mọi người giật giật, nhưng cũng chỉ có thể nằm ở trên giường, nhìn bọn họ từng bước đến gần.

Đoàn Vu Thần hỏi Hòa Ngọc thông qua ánh mắt, cậu muốn làm gì?

Nhưng mà, Hòa Ngọc không để ý đến anh ta.

Cậu đi theo tiến sĩ, thấy ánh mắt lưỡng lự của tiến sĩ dừng lại giữa ba người là Đoàn Vu Thần, Seattle, Quỳnh, cậu kéo giường di động của Quỳnh, tay vỗ lên trên giường: "Cô ta đã cởi bỏ vòng tay, tiến sĩ có thể tiêm thuốc vào người cô ta luôn."

Nghĩ một chút, cậu lại liếc sang Đoàn Vu Thần và Seattle: "Tất nhiên, tiến sĩ cũng có thể dùng bọn họ làm vật so sánh, không cởi bỏ vòng tay của bọn họ, tiêm luôn thuốc vào."

Đoàn Vu Thần, Seattle: "..."

Đợi chút! Hòa Ngọc, cậu thật sự muốn tham gia làm thí nghiệm với NPC à?

Bình luận: "Sự hoảng loạn hiện lên trên mặt Đoàn Vu Thần quá rõ mà, ha ha."

Bình luận: "Hòa Ngọc như này là có ý gì? Chẳng lẽ bởi vì phó bản này không có cách nào có thể thành công vượt ngục, cho nên cậu ta thật sự quyết định gia nhập phe của NPC, ở đây làm thí nghiệm, sau đó trở thành thần?"

Bình luận: "Thành thần sao có thể dễ dàng như vậy được. Quả thật, cậu ta có thể chọn đi theo NPC làm thí nghiệm, cuối cùng cũng sẽ có thể tìm thấy cách vượt ngục thành công, nhưng mà quá đáng tiếc các tuyển thủ tham gia cũng không sống nổi tới lúc đó."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1063: Giết Chết Tù Nhân (123)


Trước sự kinh ngạc của Đoàn Vu Thần và Seattle, Hòa Ngọc vẫn luôn giữ sự bình tĩnh từ đầu đến cuối.

Dường như sự sống chết của những người nằm trên giường bệnh này không liên quan gì đến cậu, đến cả một ánh mắt dư thừa cũng không có.

Đoàn Vu Thần và Seattle hốt hoảng một phen, nhưng cuối cùng họ vẫn không nói gì, nín thở và giữ nguyên trạng thái im lặng.

"Được, vậy thì thử xem." Tiến sĩ Cam Luân nhìn Hòa Ngọc thật lâu.

Nếu tháo chiếc vòng tay và làm thí nghiệm cho ra kết quả hoàn toàn khác, đối với ông ta mà nói, nó thực sự sẽ mở ra cánh cửa đến một thế giới mới, và thí nghiệm của ông ta sẽ đạt được tiến bộ vượt bậc. Tiến sĩ là một người cuồng thí nghiệm, và ông ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì có thể giúp ích cho thí nghiệm.

Chiếc vòng tay tốn biết bao nhiêu sức lực của Quỳnh, bây giờ lại chuẩn bị được tiến sĩ chủ động gỡ bỏ.

Tiến sĩ Cam Luân cho người dùng sợi xích kiên cố trói Quỳnh lại, thuốc được đặt sang một bên. Ông ta đưa tay chạm vào cổ tay cô ta, chỉ cần ông ta mở còng tay ra thì Quỳnh sẽ được tự do trở lại.

Đèn trong phòng thí nghiệm sáng lạ thường, đủ loại các máy móc thiết bị được gắn trên người cô ta, Quỳnh nằm im trên giường, bên cạnh là thuốc mà tiến sĩ muốn tiêm cho cô ta... Cảm giác này rất tồi tệ, khiến người ta vô thức kháng cự.

Nếu bây giờ giết ông tiến sĩ...

Họ có thể sống sót không?

Gương mặt Quỳnh dần trở nên vô cảm, mấy ngón tay khẽ động đậy, rõ ràng rằng, chỉ cần tiến sĩ vừa mở còng tay, trên tay cô ta sẽ lập tức xuất hiện những sợi tơ. Đến khi đó, chỉ cần tay cử động, những sợi tơ sẽ bay qua cắt đứt cổ tiến sĩ, đoạt lấy mạng ông ta!

Nhưng lúc này, tiến sĩ đang mở còng tay thì dừng lại một chút, nghiêng đầu nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu muốn cởi trói sao?"

Giọng ông vẫn đều đều, như thể đó chỉ là một câu hỏi bình thường.

Thăm dò.

Ông đang thăm dò Hòa Ngọc!

Cởi trói, không bị vòng tay hạn chế thì Quỳnh có thể sử dụng trang bị, vả lại, năng lực chiến đấu của cô ta cũng khá cao, đây là thông tin mà tiến sĩ đã biết vào ngày hôm qua.

Hòa Ngọc hơi rũ mắt, gần như không chút chần chừ: "Chúng ta muốn thí nghiệm thì nên cởi nó ra."

Ngay lập tức, giọng cậu thay đổi dưới ánh mắt nặng nề của tiến sĩ: "Có điều, sau khi mở khoa, cô ta có thể sử dụng trang bị, điều này có thể đe dọa đến tiến sĩ. Tôi đề nghị nên sớm chuẩn bị. Hoặc là, tiến sĩ có thể tiêm cho cô ta một loại thuốc khiến cô ta không thể di chuyển?"

Câu trả lời này là vô cùng hoàn hảo.

Nghe vậy, tiến sĩ dời mắt đi, sự nghi hoặc trong mắt tiêu tán, trên mặt lộ ra nụ cười tràn đầy tự tin: “Không cần tiêm bất kì loại thuốc nào khác, cũng không thể phá hủy cơ thể thí nghiệm của tôi. Đừng lo lắng, cô ta không thể đe dọa tôi được đâu.”

Vừa dứt lời, Quỳnh cảm giác như có cái gì đó xuất hiện, thân thể trở nên cứng đờ khi bị dây xích trói buộc. Có thứ gì đang kẹp cổ cô ta. Tuy cô ta không thể nhìn thấy, nhưng cô ta cảm nhận được sự đe dọa.

Tiến sĩ Cam Luân cúi nhìn cô ta, vì trải qua nhiều năm làm thí nghiệm cho nên đôi bàn tay của ông ta hơi nhăn nheo. Đôi tay này vươn ra, cắt ngang cổ cô ta, một cách lạnh lùng như lưỡi dao cứa qua, khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Ông ta nói bằng giọng lạnh lùng: "Mặc dù tôi cởi trói cho cô, nhưng không có nghĩa cô có thể sát thương tôi, chỉ cần cô sử dụng trang bị, cổ họng của cô sẽ lập tức bị cắt..."

Răng rắc.

Vòng tay của Quỳnh đã được tháo ra, nhưng cô ta không dám cử động một chút nào.

Cô ta đổi tầm nhìn, đôi mắt chuyển hướng nhìn về phía Hòa Ngọc, bắt gặp một đôi mắt to tròn xinh đẹp mà trầm tĩnh, trong phút chốc, Quỳnh đã thấy yên tâm hơn.

Cô ta nhắm mắt lại, cảm nhận thuốc truyền vào trong cơ thể mình, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, cố kiềm chế sự giãy giụa và phản kháng dữ dội.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1064: Giết Chết Tù Nhân (124)


Hòa Ngọc đứng bên cạnh, nhìn những thứ trên cổ Quỳnh, bình tĩnh nói: "Phòng thí nghiệm được canh phòng rất nghiêm ngặt."

Tiến sĩ Cam Luân cười lớn: "Đương nhiên rồi, tôi làm thí nghiệm lâu như vậy, đã nhìn thấy vô số sản phẩm thí nghiệm, và số bán thành phẩm gây náo loạn cũng không ít."

Ông ta dừng lại một chút, rồi nói với vẻ tràn đầy tự tin: "Chỉ là sản phẩm thí nghiệm thôi mà, cho dù có là thần ở trong phòng thí nghiệm của tôi, cũng đừng hòng nghĩ đến việc làm hại tôi!"

Hòa Ngọc mỉm cười, không nói gì, và dường như cũng không hề quan tâm.

Lúc này, Tiến sĩ Cam Luân tiêm thuốc cho Đoàn Vu Thần và Seattle, ông ta nhìn Lăng Bất Thần, suy nghĩ một chút, rồi cởi trói cho cậu ấy, cố định cậu ấy giống như Quỳnh, rồi tiêm thuốc.

Trong số bốn người, hai người đã được giải phóng khỏi mọi hạn chế chuẩn bị bị tiêm thuốc.

Hai người còn lại vẫn đeo những chiếc vòng tay vô dụng và còng tay kìm kẹp họ, rồi cũng bị tiêm thuốc vào người.

Không lâu sau khi tiêm thuốc, bốn người họ lập tức bắt đầu có những phản ứng dữ dội.

Quỳnh là người được tiêm đầu tiên, cô ta có phản ứng nhanh nhất, hai mắt trợn tròn, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, năng lượng dâng trào hỗn loạn khắp cơ thể khiến cô ta đau đớn mà r*n r*. Ngay lập tức, cơ thể như không thể chịu đựng được nữa, năng lượng bắt đầu tràn ra xung quanh, cơ thể bốc ra khói trắng.

Tiến sĩ Cam Luân lập tức cao giọng: "Nhìn xem! Không có vòng tay hạn chế, sau khi tiêm thuốc, thần lực sẽ tràn ra và mất đi toàn bộ, lãng phí một liều thuốc."

Ông ta nhìn chằm chằm Hòa Ngọc với đôi mắt hung tợn như muốn ăn thịt người.

Hòa Ngọc không vội, chỉ tay vào Lăng Bất Thần: "Ông hãy nhìn cậu ấy."

Tiến sĩ Cam Luân liền nhìn sang, hai mắt tức thì sáng lên.

Thuốc tiêm vào cơ thể Lăng Bất Thần cũng khiến cậu ấy vô cùng đau đớn, sắc mặt tái nhợt, mắt nhắm nghiền, mày nhíu lại, cắn răng chịu đựng, bất chấp năng lượng hoành hành điên cuồng trong cơ thể, cậu ấy cố gắng hết sức để làm chủ phần năng lượng đó.

... Cậu ấy đang sử dụng phương pháp tu luyện của Hòa Ngọc!

Năng lượng cũng tràn ra, nhưng bởi vì cậu ấy vẫn luôn dẫn dắt nó, phần tràn ra cũng không nhiều lắm, rất nhanh đã bị hấp thu ngược trở lại.

Trong vòng chưa đầy nửa giờ, tất cả năng lượng đã được khai thông thành công, vẻ đau khổ trên gương mặt của Lăng Bất Thần dần biến mất, số liệu dao động điên cuồng trên thiết bị cũng bắt đầu ổn định.

Đôi mắt Tiến sĩ Cam Luân đỏ hoe vì phấn khích.

Mặt khác, Quỳnh có lẽ cũng đã thích ứng với năng lượng, cô ta bắt đầu dẫn dắt phần năng lượng còn ở trong cơ thể, và hấp thu vào phần năng lượng vừa tràn ra xung quanh!

"Quá tốt rồi! Quả nhiên thật sự có thể!" Tiến sĩ Cam Luân nắm lấy cổ tay Hòa Ngọc, ánh mắt vẫn chăm chú vào những người nằm trên giường, bàn tay lạnh lẽo như rắn độc, siết chặt cổ tay mảnh khảnh của Hòa Ngọc.

Nhận thấy trong vòng chưa đầy một giờ, Quỳnh và Lăng Bất Thần đã bình tĩnh trở lại, năng lượng trong cơ thể ổn định, chỉ số năng lực chiến đấu cũng tăng lên.

Nhìn hai người còn lại, giống vật lần thí nghiệm lần trước, họ vẫn đang điên cuồng vùng vẫy do năng lượng đột ngột dâng trào, chiến đấu với năng lượng. Họ thể hiện xuất sắc hơn nhiều so với các đối tượng thí nghiệm khác, nhưng so với hai người kia đã ổn định, thì khoảng cách vẫn khá là rõ ràng.

Tiến sĩ Cam Luân vui đến phát điên.

Giờ đây, ông ta nhìn Hòa Ngọc với con mắt hoàn toàn khác trước, không còn là ánh mắt háo hức đối với một vật thí nghiệm nữa, mà là ánh mắt háo hức của hy vọng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1065: Giết Chết Tù Nhân (125)


Hòa Ngọc không giãy giụa, khẽ mỉm cười: "Tiến sĩ, tôi đã nói rồi, giá trị của tôi không nằm ở đối tượng nghiên cứu thí nghiệm, mà chính là nằm trong cách làm thí nghiệm."

Tiến sĩ kiềm chế sự kích động: "Chỉ cần cậu giúp tôi hoàn thành thí nghiệm tạo thần, tôi sẽ biến cậu thành thần!"

Hòa Ngọc cười với giọng lạnh lùng: "Rất vinh dự."

Tiến sĩ Cam Luân nhìn các thiết bị khác nhau bên cạnh, kiểm tra số liệu của một số người, đặc biệt là của Quỳnh và Lăng Bất Thần.

Giọng ông ta có chút ngờ vực: "Thuốc khi đã được hấp thu, một liều bằng 100 năng lực chiến đấu cá nhân, năng lực chiến đấu cá nhân của họ đã tăng thêm 100, nhưng tại sao sự tăng trưởng vẫn chậm như cũ?"

Không đợi Hòa Ngọc trả lời, ông ta lại lẩm bẩm: "Chẳng lẽ họ thực sự đang hấp thu thần lực bên ngoài? Tạo thần... Không phải chỉ giới hạn ở bản thân thôi sao?"

Hòa Ngọc cũng nhìn số liệu, có chút kinh ngạc, hỏi: "Chắc chắn có thể hấp thu năng lượng bên ngoài, nhưng tốc độ tăng lên cũng không xem là chậm, chuyện gì thế này?"

Tiến sĩ Cam Luân: "Đương nhiên là vì năng lượng dưới lòng đất dồi dào!"

Nói đến đây, trong mắt ông ta lóe lên một tia gì đó, rồi thản nhiên nói: "Phòng thí nghiệm có nguồn năng lượng vô tận, đương nhiên là không giống với bên ngoài."

Hòa Ngọc chợt hiểu ra: "Thì ra là thế."

Mặt cậu thần sắc không đổi, nhưng đôi mắt lại sâu không thấy đáy, tròng kính không viền phản chiếu ánh mắt nghiêm nghị.

Bình luận: "Cái phòng thí nghiệm này có vấn đề."

Bình luận: "Quá rõ ràng rồi, vả lại Hòa Thần chắc chắn đã phát hiện ra."

Bình luận: "Hòa Thần không quan tâm đến Đoàn Vu Thần và Seattle sao? Hai người đó còn đang giãy giụa..."

Bình luận: "Không sao, chỉ có một liều thuốc, bọn họ có thể chống cự được."

Tiến sĩ Cam Luân lấy ra thêm bốn liều thuốc, tiêm hai liều vào cơ thể của Quỳnh và Lăng Bất Thần, đặt hai liều còn lại bên cạnh Đoàn Vu Thần và Seattle, hiển nhiên là đang chờ tiêm sau.

Nửa giờ sau, Đoàn Vu Thần và Seattle đã chống đỡ được, Tiến sĩ Cam Luân lại tiêm cho hai người họ.

Một giờ sau, Lăng Bất Thần và Quỳnh hồi phục trở lại, hấp thụ thuốc và lấy lại bình tĩnh, trong khi Đoàn Vu Thần và Seattle vẫn còn đang vật lộn.

Thuốc mà Tiến sĩ Cam Luân mang đến đã dùng hết, ông ta đứng dậy: "Cậu hãy trông chừng họ, tôi đi lấy thuốc, ha ha, thí nghiệm của tôi nhất định sẽ thành công, và họ sẽ là bàn đạp trên con đường thành công của tôi!"

Nói xong, Tiến sĩ Cam Luân hào hứng rảo bước ra ngoài, có thể nhận thấy tâm trạng vô cùng tốt của ông ta từ chiếc áo blouse trắng đung đưa.

Hòa Ngọc điềm tĩnh gật đầu.

Sau khi Tiến sĩ Cam Luân rời đi, cậu đến ngồi xuống cạnh Quỳnh. Quỳnh đột nhiên mở to mắt, đôi mắt đỏ như máu nhưng vẫn tỉnh táo.

Cô ta nhìn Hòa Ngọc, đang định nói thì Hòa Ngọc đưa tay để lên môi, nhẹ nhàng nói: "Hãy nghe kỹ xem tiến sĩ đi đâu..."

Quỳnh lập tức nằm im, cẩn thận chăm chú lắng tai nghe, thính giác của cô ta tốt hơn Hòa Ngọc nhiều, vừa rồi lại được tăng thêm một chút.

Một lúc lâu sau, giọng cô ta khàn khàn: "Ông ta đi về phía trước, vào một phòng thí nghiệm khác, sau đó tiếng bước chân biến mất, không biết là đi lên hay đi xuống, người cũng không còn ở bên trong nữa."

Dù nói là không biết, nhưng cả hai đều có thể đoán được...

— Là đang đi xuống.

Họ đã nhìn qua phía trên, trong phòng thí nghiệm này, thứ duy nhất họ chưa nhìn thấy chính là dưới lòng đất, tầng thứ mười dưới lòng đất.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1066: Giết Chết Tù Nhân (126)


Hòa Ngọc gật đầu, biểu thị đã hiểu, cậu lại hỏi: "Cô vẫn ổn chứ?"

Quỳnh chậm rãi cong môi: "Không sao, chỉ hơi đau, tôi chịu được, nhưng mà tôi có thể cảm nhận được mình đang trở nên mạnh hơn..."

Hòa Ngọc cười: "Cho nên đây là cơ hội tốt để trở nên mạnh hơn, không thể bỏ lỡ."

Đây là cuộc chiến đấu, bất cứ lúc nào cũng có thể cận kề cái chết, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể là cơ hội để trở nên mạnh hơn, để nâng cao năng lực chiến đấu lên một tầm cao mới. So với các phó bản khác, ở phó bản này họ bị xem như một sản phẩm thí nghiệm, nhưng mặt khác họ có thể nâng cao năng lực chiến đấu cá nhân.

Hình như Quỳnh nghĩ đến gì đó, nói: "Tôi có thể hấp thu năng lượng bên ngoài là nhờ có anh chỉ tôi phương pháp tu luyện..."

Hòa Ngọc: "Suỵt, nhắm mắt lại, chỉ cần tập trung việc nâng cấp thôi."

Quỳnh ngay lập tức im lặng.

Hòa Ngọc đứng dậy, nhìn Lăng Bất Thần ở bên cạnh, cậu ấy cũng đang nhìn cậu, đôi mắt màu đen của hai người chạm nhau giữa không trung, không ai nói gì.

Tức thì, Hòa Ngọc cười nhẹ, Lăng Bất Thần cũng nhếch môi, tất cả đều im lặng.

Hòa Ngọc đi ngang qua hai người họ về phía Đoàn Vu Thần và Seattle, hai người được tiêm hai liều thuốc, nguồn năng lượng lớn mạnh chạy loạn trong cơ thể, xung đột dữ dội, gây thương tổn nặng nề.

Tình trạng của Seattle rất tồi tệ, toàn thân đỏ bừng, trán nổi gân xanh, cô ta đang vật lộn vô cùng đau đớn. Seattle đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Đoàn Vu Thần mặc dù đã có phương pháp tu luyện, nhưng bị còng tay ngăn cách, không cách nào giải phóng năng lượng, chỉ có thể đem tất cả giữ lại ở trong người, anh ta đang cố gắng khai thông nó, tình trạng tốt hơn Seattle rất nhiều...

Hòa Ngọc: "Còn sống chứ?"

Đoàn Vu Thần mở mắt ra một cách khó nhọc, giọng khàn: "Không sao... Nhiều nhất chỉ có thể thêm một liều, nếu thêm hai liều, có lẽ tôi không chịu đựng được..."

Anh ta cử động cổ tay: "Cậu hãy nghĩ cách giúp tôi tháo cái vòng tay này với."

Hòa Ngọc gật đầu, lấy ngón tay cạy cạy chiếc vòng trên tay mình, cảm thấy nó rất chướng mắt.

Nửa giờ sau, Tiến sĩ Cam Luân quay lại, mang theo hơn chục liều thuốc.

Vẻ mặt của ông ta hào hứng thấy rõ, sau khi đi vào, ông ta tiêm cho mỗi người một liều thuốc, sau đó giao phòng thí nghiệm cho trợ lý, rồi dẫn Hòa Ngọc sang phòng bên cạnh.

Ông ta không hoàn toàn tin tưởng Hòa Ngọc, nhưng ông ta cần Hòa Ngọc.

Có hai phòng thí nghiệm ở tầng 9, một là nơi Hòa Ngọc vừa ở đấy, nằm phía bên phải. Ngoài ra phía bên trái còn có một phòng thí nghiệm khác, được ngăn cách bởi một cái sảnh lớn.

Trước khi vượt ngục vào đêm qua, Vạn Nhân Trảm đã ở đây, nhưng bây giờ bên trong đó là Trấn Tinh.

Tiến sĩ vừa mới lấy thuốc từ phòng thí nghiệm này rồi quay lại, ông ta chắc chắn đã nghiên cứu trên Trấn Tinh.

Tiến sĩ Cam Luân vừa bước vào đã hào hứng nói: "Sau khi tôi tháo chiếc vòng cho cậu ta, tình trạng thực sự đã cải thiện rất nhiều, sức chịu đựng của cơ thể số 5 rất lớn, cuối cùng cũng tháo được vòng tay, cậu ta nhất định là cơ thể thí nghiệm tốt nhất!"

Hòa Ngọc nhìn thiết bị bên cạnh, khẽ cau mày: "Ông lại tiêm thuốc cho anh ta sao?"

"Ừ, tôi vừa tiêm thêm cho cậu ta một liều thuốc tăng cường." Giọng ông tiến sĩ lộ vẻ thờ ơ, bất cần: "Lúc trước cậu ta chỉ tiêm một phần ba liều thuốc tăng cường, bây giờ xem thử cậu ta có thể chịu đựng được hết toàn bộ liều thuốc hay không."

Hòa Ngọc không đồng ý: "Tiến sĩ, ông quá nóng vội rồi."

Cậu chậm rãi đi đến bên cạnh Trấn Tinh, gã nhắm mắt, đang điên cuồng chống cự, bởi không có vòng tay và còng tay kìm hãm nên gã vẫn có sức tấn công rất mạnh dù đang hôn mê. Nếu không phải bị trói lại, gã nhất định đã gây thiệt hại lớn đến phòng thí nghiệm.

Tiến sĩ Cam Luân: "Nóng vội sao? Không, tôi còn chê quá chậm là đằng khác, để trở thành thần, cần lượng thần lực vô cùng to lớn. Nếu như chỉ tiêm từng liều thuốc như này, thì mất quá nhiều thời gian!"

Hòa Ngọc lãnh đạm nói: "Vậy ông bằng lòng nhìn vật thí nghiệm chết sao?"

Tiến sĩ Cam Luân th* d*c, ánh mắt lạnh lùng: "Nếu cậu ta chết, nghĩa là cậu ta không chống đỡ nổi, không xứng trở thành thần!"

Ông ta nhìn Trấn Tinh nằm trên giường bệnh, như thể ông ta đang nhìn một bảo bối, cũng như đang nhìn một cái xác.

— Trong mắt ông ta, đây không phải là con người.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1067: Giết Chết Tù Nhân (127)


Hòa Ngọc quay đầu lại, nhìn Tiến sĩ Cam Luân một lúc lâu.

Người này trông có vẻ quan tâm đến sản phẩm thí nghiệm, lúc trước, khi đưa Trấn Tinh vượt ngục, ông ta cảm thấy rất đau khổ, nên đã không để mấy tên mặt xám xịt của mình làm tổn thương Trấn Tinh nhưng sau khi Trấn Tinh nằm trong phòng thí nghiệm, ông ta lại tỏ ra hờ hững khác thường.

Cũng đúng, có thể lấy con người ra làm thí nghiệm, vốn không phải người tốt.

Trấn Tinh ở trên giường có lẽ do quá đau khổ nên giãy giụa rất nhiều, cơ thể như muốn nổ tung ra, trên da bắt đầu xuất hiện những đường nứt nẻ, năng lượng tràn ra một cách điên cuồng... Hôn mê một ngày một đêm, tình trạng của gã trở nên rất tồi tệ.

Sắc mặt xám xịt tái nhợt, toàn thân trở nên uể oải, mái tóc xanh cũng mất đi vẻ bóng loáng, như thể đã bước nửa bàn chân vào địa ngục, chỉ còn có thể chống đỡ bằng hơi thở.

Tiến sĩ Cam Luân lập tức cau mày.

Hòa Ngọc cúi đầu, thì thầm vào tai Trấn Tinh: "Dẫn dắt, khai thông năng lượng, anh phải cố chịu đựng, Trấn Tinh."

Giọng cậu rất khẽ, hơi thở phả vào tai Trấn Tinh, cơ thể Trấn Tinh vô hình cứng đờ, cố chống chọi.

"Cậu nói cái gì vậy?" Tiến sĩ Cam Luân hỏi.

Hòa Ngọc, ngẩng đầu nhìn lên, trả lời một cách thờ ơ: "Tôi động viên anh ta một câu, anh ta là một người rất có tiềm năng, chết thì thật là đáng tiếc."

Tiến sĩ Cam Luân nhìn Trấn Tinh rồi lại nhìn cậu, khóe miệng cong lên như cười như không, giọng đầy ẩn ý: "Tôi mặc kệ cậu có ý đồ gì, bọn họ là đối tượng thí nghiệm của tôi. Nếu cậu ngoan ngoãn nghe lời, cậu sẽ trở thành trợ lý, không nghe lời thì sẽ trở thành đối tượng thí nghiệm."

Ông ta đã biết một phần logic từ suy luận về thí nghiệm của Hòa Ngọc, và sự tồn tại của Hòa Ngọc cũng không đến mức cần thiết như thế.

Thế là, Tiến sĩ Cam Luân nói: "Các cậu không thể chạy thoát đâu, chấp nhận số phận đi, nhà giam có hệ thống phòng ngự đặc biệt, bất cứ ai muốn vượt ngục đều sẽ bị giết tại chỗ, chạy trốn thì cũng chết."

Hòa Ngọc không quay đầu lại, vẻ mặt gần như thản nhiên hỏi: "Tiến sĩ và cai ngục trưởng không thể làm gì sao?"

Tiến sĩ Cam Luân cười nhạt: "Đừng hiểu lầm ý tôi, hệ thống phòng ngự nhà giam là do chính phủ hành tinh bố trí, nếu các cậu kích hoạt hệ thống phòng ngự, tôi không cứu cậu được, hơn nữa tôi cũng sẽ không cứu cậu."

Hòa Ngọc quay lưng với Tiến sĩ Cam Luân, nhếch mép, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: "Ồ, vậy xin tiến sĩ cứ yên tâm, tôi chưa sẵn sàng để chạy trốn, và có trốn thoát đi nữa, cũng là một kẻ chạy trốn, chẳng thà ở đây tạo thần và trở thành một vị thần."

Chỉ cần là một người bình thường đều sẽ chọn cái sau, Tiến sĩ Cam Luân cười và không nói gì.

Bình luận: "Hòa Ngọc chắc chắn lại nghĩ ra gì đó!"

Bình luận: "Đúng vậy, cái nụ cười đó của cậu ta!!!"

Bình luận: "Trời ơi, rốt cuộc cậu ta đang nghĩ gì? Tôi không tài nào đoán được?"

Bình luận: "Bồ đoán được mới là lạ đó."

Trấn Tinh nằm trên giường vẫn đang chống cự với thuốc, nhưng vì gã đã tháo vòng tay, năng lượng tràn ra một chút, tình hình đã cải thiện rất nhiều, năng lượng gột rửa khắp cơ thể gã. Đồng thời, năng lượng tràn ngập tụ lại xung quanh gã không bị phân tán.

Gã giãy giụa mãnh liệt hơn trước, hiển nhiên đang chống lại thần chết, gã không bằng lòng cứ như vậy chết đi.

Tiến sĩ lúc này kiềm chế chính mình để không đeo lại chiếc vòng cho gã.

Tiến sĩ Cam Luân: "Hy vọng số 5 đừng chết, có thể hấp thu vào thần lực đang tràn ra ngoài, để lãng phí thì thật đáng tiếc."

Hòa Ngọc nghiêng đầu, cặp kính không viền trượt xuống cánh mũi: "Lãng phí thì lãng phí, đối tượng thí nghiệm còn sống mới là điều quan trọng hơn..."

Tiến sĩ Cam Luân nhảy dựng lên: "Ăn nói hàm hồ! Số thuốc có hạn, nếu dùng hết rồi..."

Ông ta đột nhiên im bặt, lập tức có chút bực bội: "Đây không phải chuyện của cậu, nếu cậu rảnh, hãy nghĩ cách làm sao để hoàn thành thí nghiệm tạo thần đi."

Hòa Ngọc lấy ngón tay gõ vài cái vào mu bàn tay kia, chậm rãi cất tiếng: "Đúng rồi tiến sĩ, còn có đối tượng thí nghiệm số 3, tố chất cơ thế của anh ta mạnh hơn số 5, anh ta còn sống chứ?"

Đối diện với ánh mắt hoài nghi của tiến sĩ, cậu bình tĩnh, ung dung: "Thí nghiệm của chúng ta cần rất nhiều cơ thể thí nghiệm vượt trội, nếu số 3 còn sống, anh ta sẽ là một đối tượng rất tốt."

Cậu đang thăm dò về tình hình của Vạn Nhân Trảm!

Ngay từ phó bản đầu tiên , Hòa Ngọc đã kiểm tra họ, và trong số họ, Vạn Nhân Trảm là người có thể lực tốt nhất.

Khi đó, Hòa Ngọc từng nói, họ đã lãng phí một tố chất tốt như vậy, nhưng không ngờ lại được sử dụng ở đây...

Rốt cuộc, tất cả bọn họ đều dấn thân vào con đường hệ thống năng lượng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1068: Giết Chết Tù Nhân (128)


Tiến sĩ Cam Luân thoáng sửng sốt, khẽ thì thầm: "Đúng vậy, đó là một cơ thể thí nghiệm rất tốt, tố chất cơ thể này là cái tốt nhất mà tôi từng thấy. Hơn nữa, cậu ta cũng chịu đựng được nhiều loại thuốc nhất."

Nói đến đây, ông ta nhìn Hòa Ngọc: "Đáng tiếc, cậu ta đã thất bại."

Ánh mắt Tiến sĩ Cam Luân sắc bén: "Cậu đừng hỏi nữa, bọn họ không thể sống sót trốn ra ngoài đâu, nếu muốn sống thì phải hợp tác với tôi."

Nghe vậy, Hòa Ngọc nhún vai: "Được, tôi sẽ hợp tác với tiến sĩ."

Giọng cậu thay đổi: "Vậy thì với tư cách là trợ lý của tiến sĩ, tôi cũng nên được ăn cơm trưa chứ?"

Tiến sĩ Cam Luân ngó người ra, rõ ràng ông ta không ngờ Hòa Ngọc lại chuyển chủ đề nhanh đến vậy.

Lập tức, ông ta nhíu mày: "Ăn cơm gì chứ? Uống một liều thuốc dinh dưỡng là được rồi, thuốc dinh dưỡng ở bên kia hết, cậu tự đi mà lấy."

Trong mắt Hòa Ngọc tràn đầy sự đồng tình: "Mấy viên thuốc dinh dưỡng không mùi không vị, thật nhàm chán, vẫn nên ăn cơm thì hơn. Đồ ăn của nhà giam cũng không tệ, nếu ở phòng thí nghiệm không có cơm, vậy tôi đi lên tầng trên kiếm nhà ăn được không?"

Tiến sĩ Cam Luân: "..."

Bình luận: "Hahaha, cạn lời rồi chứ gì, lúc đầu khi nghe Hòa Ngọc nói muốn ăn muốn ngủ, chúng tôi cũng phản ứng như vậy."

Bình luận: "Những lúc nguy nan như này, cậu ta vẫn còn tâm trạng để ăn, chậc chậc."

Bình luận: "Không hổ danh là Hòa Ngọc!"

Cuối cùng, Tiến sĩ Cam Luân cũng không để cho cậu lên tầng, mà nhờ người mang cơm hộp xuống.

Hòa Ngọc ngồi ở chỗ giữa hai phòng thí nghiệm, ăn trong im lặng.

Sau khi ăn xong, cậu đứng dậy, chỉnh lại bộ đồ tù nhân trên người, ngồi thẳng lưng, khí khái ung dung, cúi nhìn đồng hồ, uể oải cất tiếng: "Lại đến giờ làm rồi, ăn no mới có thể làm việc được."

Nói xong, cậu nhấc chân bước về phía trước.

Tầng này chỉ có hai phòng thí nghiệm, nhưng cũng không phải không có những phòng khác. Đối diện với khu vực chính giữa, cũng là đối diện với thang máy dịch chuyển, còn có một phòng khác, là một căn phòng bình thường, không phải phòng thí nghiệm của tiến sĩ.

Mà bấy giờ, Eugene đang bị nhốt trong căn phòng đó.

Có hai gã thủ vệ canh cửa, mặt không cảm xúc đứng ở trước cửa, bất động.

Khi Hòa Ngọc đi ngang qua, Eugene ngoác mồm mắng chửi: "Hòa Ngọc! Cậu vậy mà đã nương nhờ tên tiến sĩ, cậu tưởng làm thế là có thể sống sót hả? Tôi nói cho cậu biết, không thể đâu, cậu là thế chính là nối giáo cho giặc, sớm muộn cũng sẽ nhận quả báo!"

Nghe vậy, Hòa Ngọc dừng bước, đi về phía cửa.

Cậu không đi vào, nên thủ vệ cũng không ra tay ngăn cản.

Hòa Ngọc cười khẩy: "Anh đang ghen tị vì tôi có thể sống sao? Giờ tôi đã là trợ lý của tiến sĩ, chỉ cần một lời nói của tôi, lập tức có thể lấy mạng của anh. Anh không phải vật thí nghiệm của tiến sĩ, ông ta sẽ không coi trọng tính mạng của anh đâu."

Eugene tiếp tục điên cuồng: "Ngon thì nhào vô, cậu có bản lĩnh thì giết tôi đi, đồ rác rưởi!"

Hòa Ngọc nổi giận, nhấc chân đi thẳng qua mấy gã thủ vệ, bước đi vội vã.

Hai tên thủ vệ nhìn nhau, tự hỏi không biết có nên ngăn lại không.

Hòa Ngọc giơ tay lên, tát một vố vào mặt Eugene, Eugene trừng to đôi mắt trắng tròng đen, không thể tin vào mắt mình.

Bình luận: "Hả???"

Bình luận: "Mẹ kiếp, Hòa Ngọc tát Eugene một cái!!"

Bình luận: "Sốc! Chưa bao giờ thấy trong đời, họ vậy mà lại đối đầu nhau."

Bình luận: "Mẹ kiếp, mẹ kiếp, chuyện gì thế này?!"

"Số 1..." Thủ vệ cau mày ngăn lại.

Hòa Ngọc hất cổ tay một cái, ngước mắt nhìn bọn họ, trong mắt hiện rõ vẻ giận lẫy: "Tôi là trợ lý của tiến sĩ, lẽ nào không thể dạy dỗ vật thí nghiệm sao? Các người không nghe thấy hắn mắng tôi sao?"

"Rác rưởi!" Eugene lại mắng một câu.

Thủ vệ đối mặt nhìn nhau, một lúc sau mới nói: "Tiến sĩ không có nói gì hết..."

Anh mắt Hòa Ngọc lạnh lùng: "Tôi chỉ dạy dỗ hắn một chút mà thôi, cũng không muốn tổn thương hắn, tiến sĩ sẽ không nói gì đâu."

Dứt lời, cậu lập tức tóm lấy tóc Eugene.

Thủ vệ đang định nói gì đó, Hòa Ngọc đột nhiên cười như không cười nhìn bọn họ: "Tiến sĩ thiếu vật thí nghiệm, tôi cảm thấy hai người các người cũng rất thích hợp."

Hai gã thủ vệ đồng thời thấy lạnh sống lưng, cuống quýt lùi lại, đứng canh ở cửa.

Mười phút sau, Hòa Ngọc rời khỏi phòng.

Sau khi bị đánh đập một trận, Eugene mặt mũi bầm dập nằm trên giường, vẫn chửi bới và lăng mạ Hòa Ngọc.

Hai gã thủ vệ nhìn nhau.

... Giống như chưa có gì xảy ra?

Ngay lập tức, cả hai thả lỏng người, đứng canh cửa với vẻ mặt vô cảm như cũ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1069: Giết Chết Tù Nhân (129)


Hòa Ngọc quay trở về phòng thí nghiệm, Tiến sĩ Cam Luân cũng vừa từ phòng thí nghiệm của Trấn Tinh đi vào phòng thí nghiệm của đám người Lăng Bất Thần.

Thấy Hòa Ngọc quay lại, ông ta lia mắt nhìn Hòa Ngọc từ trên xuống dưới, người Liên Bang đều rất cao, Tiến sĩ Cam Luân cao hơn Hòa Ngọc, ông ta nhìn cậu như thế này khiến cậu rất áp lực. Nhưng Hòa Ngọc lại vô cùng bình tĩnh nhìn ông ta.

Khác hoàn toàn với người Liên Bang, cậu rất gầy gò nhưng dáng đứng thẳng tắp của cậu lại không bị khí thế của bất kỳ ai chèn ép.

Điều Vạn Nhân Trảm, Trấn Tinh, Eugene không làm được thì Tiến sĩ Cam Luân càng không thể.

Tiến sĩ Cam Luân nhỏ giọng hỏi: "Cậu đã đến gặp số 7 sao?"

Số 7 kia chính là Eugene.

Hòa Ngọc gật đầu, ngón tay đang chơi đùa với chiếc vòng, ánh mắt lóe lên sự tức giận: "Tiến sĩ à, theo tôi thấy nếu số 7 kia không dùng được thì có thể giết được rồi đấy."

Bình luận: "Mẹ nó, Hòa Ngọc muốn giết Eugene thật sao?"

Bình luận: "Hai người họ bị gì thế? Sao đột nhiên lại cấu xé, cãi nhau như học sinh tiểu học vậy?"

Bình luận: "Không biết nữa, đừng giết Eugene mà."

Ánh mắt của Tiến sĩ Cam Luân lạnh đi: "Cậu vẫn chưa đủ tư cách để quyết định thay tôi đâu đấy."

Ông ta nhấc chân bước ra khỏi phòng thí nghiệm, để lại một câu: "Người của hành tinh Cơ Giới rất hiếm, cũng là cơ thể thí nghiệm rất tốt, đợi khi nào có thời gian tôi sẽ nghiên cứu thêm về cậu ta."

Hòa Ngọc nhún vai, đôi chân dài sải bước, không nhanh không chậm đi theo Tiến sĩ Cam Luân.

Trong phòng thí nghiệm.

Lăng Bất Thần và Quỳnh đều đang bị tiêm thuốc vào người liên tục, mỗi người bọn họ đều bị tiêm ba ống thuốc, tình hình Đoàn Vu Thần và Seattle càng gay go hơn, họ nằm trên giường không ngừng co giật người.

"Còn phải tiêm thêm thuốc cho họ sao?" Hòa Ngọc hỏi.

Tiến sĩ Cam Luân gật đầu: "Đương nhiên."

Đôi mắt ông ta lóe lên một tia điên cuồng: "Tên số 5 kia bị tiêm ba ống thuốc và một phần ba ống thuốc tăng cường vẫn chưa mất đi ý thức, xem ra số 2 và số 9 cũng có thể thử thuốc tăng cường này xem sao."

Ông ta dứt lời thì cầm một ống thuốc tăng cường lên, cẩn thận tiêm cho hai người mỗi người một nửa.

Thuốc vừa được đưa vào thì hai người càng co giật, dữ dội hơn.

Lăng Bất Thần sắp không xong rồi, máu tràn ra khóe miệng, sắc mặt trở nên trắng bệch, sắc mặt Quỳnh cũng y hệt như thế, cơ thể giãy giụa dữ dội, cổ họ không ngừng đập về phía các loại vũ khí nguy hiểm, may là vũ khí không bị kích hoạt, nhưng phần quanh cổ đã rướm máu.

Điều này càng khiến tiến sĩ điên loạn hơn.

Mắt ông ta lại nhìn sang Đoàn Vu Thần và Seattle, thấy tình hình họ vô cùng cam go thì miễn cưỡng rời mắt đi, tiếp tục quan sát Lăng Bất Thần và Quỳnh.

Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh đứng bên cạnh xem, không nói tiếng nào, cũng không hề giúp đỡ.

Bình luận: "Chậc, không biết là do diễn xuất của Hòa Ngọc quá tốt hay là cậu ta đã đầu quân cho tiến sĩ thật nữa, tôi đã không thể nhận ra được nữa."

Bình luận: "Trước đây tôi còn kiên định nghĩ rằng cậu ta muốn dẫn dắt cả đội để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng bây giờ tôi cũng bắt đầu thấy lung lay rồi."

Bình luận: "Chúng ta lung lay cái rắm ấy. Hòa Thần chẳng qua là vô cùng bình tĩnh mà thôi."

Đúng là Hòa Ngọc rất bình tĩnh.

Lúc ba giờ chiều, tình trạng của Đoàn Vu Thần và Seattle tốt hơn được chút, thoát khỏi được ranh giới của cái chết, cậu lại chủ động lên tiếng: "Tiến sĩ, tôi cảm thấy họ cũng có thể thử tăng liều lượng thuốc, như vậy mới có thể so sánh với nhau."

Tiến sĩ Cam Luân ngẩng đầu nhìn, ông ta hơi chần chừ.

Hòa Ngọc hỏi: "Ông đang tiếc số thuốc ấy sao?"

Tiến sĩ Cam Luân nhìn cậu: "Chẳng lẽ lại không tiếc? Hai cơ thể thí nghiệm này kém hơn tên số 5 kia, thậm chí còn không bằng số 2 và số 9. Chưa kể, còn phải tiêm thêm thuốc cho số 6 và số 10, đương nhiên là tôi thấy tiếc rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1070: Giết Chết Tù Nhân (130)


Ông ta khựng lại, dường như suy nghĩ ra được gì đó lại nói tiếp: "Tiêm thêm cho bọn họ thử đi, một phần ba thôi, thêm nữa thì chắc chắn sẽ không chịu được."

Hòa Ngọc gật đầu, tự mình đi lấy thuốc, cầm một ống thuốc tăng cường tiêm vào cơ thể hai người họ.

Rất rõ ràng là cậu không chỉ tiêm một phần ba, bên trong ống nghiệm chỉ còn lại một phần năm, trong bốn phần năm kia, một phần ba được tiêm vào người Seattle - người trong tình trạng nguy hiểm hơn, còn lại thì đều tiêm hết cho Đoàn Vu Thần.

Hòa Ngọc cầm ống nghiệm, chớp đôi mắt như vô tội nói: "Tiến sĩ, hình như tôi lỡ tiêm quá liều rồi."

Tiến sĩ liếc nhìn nhưng cũng không quan tâm lắm, chỉ thờ ơ nói: "Bây giờ tôi đã tin là cậu hoàn toàn từ bỏ đồng bọn mình, muốn gia nhập vào thí nghiệm của tôi rồi."

Đây rõ ràng là hành động muốn hại chết người khác mà.

Nếu như là đồng đội thì sẽ không tiêm thuốc vào người đối phương, càng sẽ không tiêm với liều lượng lớn như thế.

Ông ta rời mắt đi, tiếp tục kiểm tra tình hình của Lăng Bất Thần và Quỳnh, hơi kinh ngạc nhiên và hoảng sợ lầm bầm: "Số 2 này trông rất yếu, nhưng ý chí lại mạnh mẽ như thế, sức chịu đựng mạnh mẽ y hệt như số 9."

Giọng nói của ông ta trở nên phấn khởi: "Tốt, tốt lắm."

Hòa Ngọc cười, đồng thời cũng nhìn sang Đoàn Vu Thần và Seattle mà mình đang trông chừng.

Tác dụng của thuốc tăng cường rất mạnh, một phần của thuốc đã bắt đầu có tác dụng lên người Lăng Bất Thần và Quỳnh, sau đó năng lượng này và tâm trí của bọn họ bắt đầu đối đầu với nhau.

Nhưng năng lượng của Đoàn Vu Thần và Seattle không thể thoát ra bên ngoài nên cơ thể của hai người họ run rẩy rất kịch liệt, mạch máu nổi lên, đôi mắt trợn tròn, con ngươi đỏ ngầu, hiện rõ lên sự đau đớn và đấu tranh.

Hiển nhiên họ đang cố gắng khắc chế, giữ lại ý thức của mình, không để bản thân ngất đi.

Trong ánh mắt yếu ớt của Đoàn Vu Thần nhìn thấy Hòa Ngọc đang nhìn họ, cậu ngồi ngay ngắn ở đó, trên đầu là một ngọn đèn lớn, rọi sáng phía sau lưng cậu, khiến cậu trông như một vị Thần Phật thương xót cho chúng sinh.

Nhưng lý trí cuối cùng còn sót lại của anh ta có thể nhìn thấy gương mặt lạnh lùng vô tình của cậu, thêm vào đó là ánh mắt xa lạ.

Đoàn Vu Thần sắp không chịu nổi rồi nhưng đột nhiên lại nhớ đến Hòa Ngọc.

Phải sống, chỉ cần sống là cậu sẽ đưa bọn họ ra ngoài.

Cơ thể có thêm chút sức lực ngăn lại nguồn năng lượng đang đấu đá lẫn nhau trong cơ thể, không để bản thân hoàn toàn mất đi ý thức, cũng không để mình chết đi.

Cơ thể anh ta bắt đầu nứt nẻ, máu tươi trào ra ngoài, dường như trong dòng máu có hòa lẫn một vệt màu xanh lá.

Tình hình của Seattle trở nên tồi tệ hơn, mắt của cô ta bắt đầu thay đổi.

Hòa Ngọc nhìn họ, chầm chậm lên tiếng: "Chỉ có như vậy thôi sao? Các người chỉ có thể kiên trì đến thế thôi à, vậy thì nếu hôm nay không chết thì ngày mai cũng sẽ chết."

Rõ ràng giọng nói của cậu rất nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều lọt vào tai những người đang mất đi ý chí kia một cách rất rõ ràng.

Đúng, nếu như ngay cả như thế họ còn không chống chịu nổi. Như vậy, cho dù có vượt qua phó bản này thì chắc chắn phó bản tiếp theo cũng không thể vượt qua được.

Chịu đựng. Có chết cũng phải chịu đựng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1071: Giết Chết Tù Nhân (131)


"A!" Đoàn Vu Thần hét lớn một tiếng, đôi mắt đỏ ngầu trợn tròn lên, năng lượng trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển.

Seattle càng co giật dữ dội hơn nhưng vẫn ngoan cố chống lại.

Sự thay đổi này khiến tiến sĩ không quan tâm đến tình hình bên này cũng phải trợn mắt, lập tức đứng dậy xông đến, hai mắt sáng rực: "Trời ạ, hai người này có thể chống chịu thật sao, ý chí này còn mạnh hơn với cơ thể thí nghiệm trước đây vô số lần."

Ông ta vươn tay ra, không chỉ cởi bỏ còng tay của hai người họ còn cởi bỏ cả vòng tay. Còng tay do Tiến sĩ Cam Luân lắp đặt nên đương nhiên rất dễ tháo. Nhưng vòng tay thì không, ông ta chỉ có thể nhờ Trưởng cai ngục Laners, trước đây vòng tay của Trấn Tinh cũng do Laners mở giúp.

"Laners cậu qua giúp tôi mở vòng tay đi." Ông ta liên lạc với Laners thông qua trí não, gửi âm thanh tần số cao đi, trông vô cùng phấn khởi.

Lúc này ông ta đã không còn quan tâm những thứ khác nữa, ông ta là một tên cuồng nghiên cứu, hai người họ khiến ông ta thấy được giá trị.

Rất nhanh Laners đã đến. Gã cao gầy, cùng với chiều cao hơn hai mét của gã khiến người ta cảm thấy bị chèn ép, đôi mắt màu nâu trông vô cùng lạnh lùng, lúc bước đi mang theo cơn gió, phóng khoáng nhưng cũng rất vững vàng.

Trước đây Tiến sĩ Cam Luân và Laners đã từng gặp mặt qua hình chiếu, Hòa Ngọc chưa bao giờ nghĩ rằng Laners chính là điểm đột phá. Con người này lạnh lùng, tàn ác và rất tỉnh táo.

Laners vừa đến đã lạnh lùng nói: "Tiến sĩ Cam Luân, ông đã mở hai chiếc vòng tay rồi, nếu gỡ bỏ thêm hai chiếc nữa thì rất có thể sẽ ảnh hưởng không tốt đến nhà giam đấy."

Tiến sĩ Cam Luân nghe thấy thế thì do dự một lúc.

Hai người trên giường đang tiếp tục giằng co giữa sự tỉnh táo và hỗn loạn, cứ như biết được tình hình bên ngoài, biết được đây là thời khắc then chốt quyết định sự sống còn của họ, mức độ giãy giụa của hai người lớn hơn, thậm chí dường như tỉnh táo đã lấn át sự hoảng loạn.

Ngay lập tức, Tiến sĩ Cam Luân không quan tâm được thứ khác nữa, ông ta kích động nói: "Mở ra đi, thí nghiệm của tôi sẽ thành công thôi, chỉ là gỡ bỏ vòng tay ra thôi mà, họ trốn không thoát đâu."

Laners nghe thế thì không nói gì, đôi mắt màu nâu lóe sáng lên nhưng sau đó cũng không nói gì, bước lên trước mở vòng tay ra, vô cùng nhanh chóng và thuận lợi.

Vòng tay vừa được mở thì năng lượng toát ra được phần một, mạng của hai người đều được giữ lại.

Laners quay người nhìn Hòa Ngọc, hai người nhìn nhau. Hòa Ngọc nhìn chăm chú vào mắt gã, cảm xúc trên mặt gã không hề thay đổi nhưng khóe miệng lại không kìm được nhếch lên.

Laners nói: "Có cần mở cho người này không?"

Người mà Laners nói chính là Hòa Ngọc.

Tiến sĩ Cam Luân quay đầu nhìn cậu, thờ ơ đáp lại: "Cậu ta thì không cần."

Tiến sĩ Cam Luân cũng không ngốc, người khác đều hoạt động trên giường, cổ họng bị mắc kẹt, chỉ có Hòa Ngọc có thể đi lại bình thường, mặc dù ông ta thấy Hòa Ngọc sẽ không ngu ngốc đến mức đối đầu với mình nhưng ông ta cũng không thể không đề phòng. Bây giờ năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc chỉ có hai điểm, cậu không làm được gì nên rất an toàn. Làm thí nghiệm cũng đâu cần đến năng lực chiến đấu.

Nghe thế thì Hòa Ngọc đưa tay lên, ngón tay thon dài đẩy nhẹ gọng kính không viền, động tác này của cậu trông vô cùng đẹp, bình tĩnh đáp lại: "Nếu như tiến sĩ không yên tâm thì tôi có thể không mở vòng tay cho tôi cũng được."

Lúc nói chuyện cậu lại nhìn chằm chằm vào mắt Laners.

Laners cũng nhìn cậu chằm chằm, đứng yên ở đó không động đậy, chân cũng không hề có dấu hiệu rời đi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1072: Giết Chết Tù Nhân (132)


Bình luận: "Trời ơi, không biết vì sao nhưng tôi thấy có tia lửa điện ở giữa hai người này."

Bình luận: "Mẹ ơi, sao đột nhiên tim đập nhanh thế này."

Bình luận: "Không bình thường, chắc chắn không bình thường, ngay cả động tác đẩy gọng kính của Hòa thần cũng trở nên mê hoặc hơn những lần trước, mẹ ơi."

Bình luận: "Quả thật, Hòa Ngọc có thể ghép CP với bất kỳ ai, ngay cả một NPC cai ngục cũng có phản ứng thế này thì con mẹ nó, sao đột nhiên cảm thấy cai ngục này trông cũng đẹp trai thế này? Rõ ràng trước đây tôi không hề chú ý đến người này mà!"

"Laners." Tiến sĩ Cam Luân quay đầu lại, nghi ngờ hỏi: "Hôm nay cậu không có việc gì làm sao?"

Nghe hỏi thế thì Laners thờ ơ đáp lại, nhấc chân bước ra ngoài.

Lúc đi ngang qua Hòa Ngọc, vạt áo khẽ động đậy, chạm nhẹ vào vạt áo Hòa Ngọc, sau đó bóng lưng hoàn toàn biến mất.

Hòa Ngọc không nói gì, bình tĩnh dời mắt đi.

Sáu giờ chiều.

Còn năm tiếng nữa là đến đêm hỗn loạn.

Tình hình của Lăng Bất Thần, Quỳnh, Đoàn Vu Thần, Seattle cũng được xem như ổn định, Tiến sĩ Cam Luân lại vội vàng bước đến xem tình hình của Trấn Tinh, Hòa Ngọc cũng nối gót đi theo.

Sau khi Tiến sĩ Cam Luân nhìn sơ qua số liệu thực tế của Trấn Tinh, đôi mắt lại điên cuồng hơn: "Ha ha ha, năng lực chiến đấu của cậu ta đã gần đạt đến một ngàn, hơn nữa cậu ta vẫn chưa mất đi ý thức, còn có thể tăng lên không ngừng."

Một ngàn.

Đây là một ngàn điểm về năng lực chiến đấu cá nhân, năng lực chiến đấu là thứ rất khó nâng cao, nó là biểu hiện tố chất cơ thể của mỗi người, không bao gồm trang bị.

Trong Liên Bang, cấp S là cao thủ, hiện tại năng lực chiến đấu cá nhân của Trấn Tinh đã là cấp SS.

Bình luận: "Ôi trời, đúng là mạnh thật."

Bình luận: "Nếu như có thể tiếp tục sống để rời khỏi phó bản này thì đúng thật là trong họa có được phúc."

Bình luận: "Những người còn lại cũng thế, chỉ riêng Hòa Ngọc là không mạnh thêm."

Bình luận: "Hòa Ngọc đúng là quá thảm."

Khán giả đang đồng cảm với Hòa Ngọc nhưng Hòa Ngọc lại không thấy được và cũng không để tâm, không biết phó bản này đã bị gì ảnh hưởng mà cậu chỉ thấy bình luận được một lần duy nhất, hơn nữa thời gian còn rất ngắn, không thấy được nội dung giá trị gì.

Nhưng cho dù Hòa Ngọc có biết thì cũng không quan tâm.

Cậu có thể điều khiển năng lượng bên ngoài, chỉ cần cậu muốn thì cậu có thể lấy năng lượng khổng lồ kia đưa vào cơ thể mình bất cứ lúc nào.

Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc cậu cần mạnh lên.

Còn chưa tiến vào vòng chung kết, còn chưa vạch trần được sự thật đằng sau là gì nên bây giờ cậu như vậy rất ổn.

Hòa Ngọc cảm thấy năng lực chiến đấu ở mức "2" điểm rất hay, rất an toàn.

Cậu bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, nhìn sang Trấn Tinh đang yên lặng nằm trên giường bệnh, sắc mặt gã vẫn trắng bệch như tờ, không còn cảm giác u ám của trước nữa, đúng thật là gã vẫn còn sống, chưa mất đi ý thức. Chỉ là vẫn còn chìm sâu trong cơn hôn mê.

Tiến sĩ Cam Luân lại cầm một ống thuốc tăng cường lên, ánh mắt điên cuồng đi về phía Trấn Tinh, rất rõ ràng ông ta vẫn muốn tiếp tục thí nghiệm.

Tiêm thêm một ống thuốc tăng cường thì chắc chắn Trấn Tinh sẽ không còn tỉnh táo, hơn nữa bây giờ đã là sáu giờ.

Hòa Ngọc đưa tay ra ngăn Tiến sĩ Cam Luân lại.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1073: Giết Chết Tù Nhân (133) - Người máy *nhỏ yếu đáng thương* chửi um sùm ở trển kìa


Tiến sĩ chau mày, ánh mắt không hài lòng: "Cậu có ý gì đây?"

Hòa Ngọc bình tĩnh đáp: "Tiến sĩ, ông không thể tiêm thêm thuốc tăng cường cho anh ta được, anh ta không chịu được đâu."

Tiến sĩ Cam Luân điên lên: "Sao cậu ta lại không chịu được chứ? Cậu ta chắc chắn sẽ chịu được."

Ông ta đưa tay hất tay Hòa Ngọc ra, tiếp tục tiến về phía đó: "Tốt nhất cậu hãy có sự tự giác của trợ thủ, nếu như cậu muốn làm gì cho cậu ta thì đó chính là nên cổ vũ cho cậu ta tiếp tục chịu đựng đi."

Hòa Ngọc thở dài: "Tiến sĩ, thật ra tôi không thích người khác sắp xếp cho mình. So với việc cổ vũ anh ta thì tôi càng muốn ngăn cản ông hơn."

Tiến sĩ Cam Luân sững sờ, lập tức bật cười: "Cậu nói gì? Cậu ngăn cản tôi à? Cậu nằm mơ sao?"

Tay Hòa Ngọc vươn ra đặt lên cổ Tiến sĩ Cam Luân, lúc tay chạm vào phần da của đối phương thì cứ như chạm phải một lớp chắn, khiến bàn tay đau đớn. Tiến sĩ lại không né tránh, không hề sợ hãi.

Tiến sĩ Cam Luân lạnh lùng cười: "Cậu cảm thấy tôi sẽ không đề phòng cậu sao? Hơn nữa cho dù không đề phòng thì tôi sẽ sợ một người có năng lực chiến đấu ở mức "2" điểm như cậu sao?"

Tay Hòa Ngọc dừng lại trước cổ của Tiến sĩ Cam Luân, cậu nghiêng đầu, chiếc kính không gọng nằm trên sống mũi, cậu lên tiếng, giọng điệu mang theo ý cười: “Đương nhiên tôi biết tiến sĩ sẽ đề phòng tôi chứ, cho nên làm sao có thể đối chọi với tiến sĩ được?”

Vừa dứt lời thì một ống thuốc xuất hiện trong tay cậu.

Hòa Ngọc rất tò mò: "Không biết tiến sĩ có sợ thuốc do chính mình tạo ra không?"

Tiến sĩ Cam Luân sững người, sau đó lập tức chau mày: "Cậu cảm thấy cậu có thể chế ngự tôi sau đó tiêm thuốc vào người tôi sao?"

Ông ta nhìn Hòa Ngọc bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc, trông vô cùng kiêu ngạo. Khoan hãy nói đến ông ta có một lớp chắn có thể chống lại bất kỳ sự công kích nào, chỉ dựa vào năng lực chiến đấu ở mức "2" điểm của Hòa Ngọc thì cũng không thể khắc chế được ông ta.

Hòa Ngọc mỉm cười: "Không, tôi không hề muốn chế ngự ông, cho nên ống thuốc này mới là loại dễ bay hơi."

Vừa dứt lời thì các ngón tay nắm chặt ống thuốc, ngón tay khẽ động đậy, búng nhẹ một cái trước lớp chắn phòng ngự của Tiến sĩ Cam Luân, động tác nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, phóng khoáng tự nhiên.

Ống nghiệm dịch thuốc nứt ra, thuốc bên trong lập tức bay ra ngoài.

Cùng lúc đó, tay còn lại của Hòa Ngọc gấp lại đặt lên miệng, nhanh chóng huýt lên một tiếng rõ to, tiếng huýt vọng ra khỏi cửa, truyền qua hành lang.

Trong một căn phòng khác, Eugene nghe thấy tiếng huýt sáo nhảy dựng lên, cởi bỏ chiếc vòng tay đã được mở, chửi um sùm lên.

"Hòa Ngọc, dù chỉ là diễn kịch nhưng cậu lại dám tát tôi sao?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1074: Giết Chết Tù Nhân (134)


Eugene đưa tay sờ khuôn mặt bị tát, lực của Hòa Ngọc đánh lên cơ thể của người hành tinh Cơ Giới vốn không hề có lực uy h**p, nhưng chuyện vả mặt này...

— Bất luận là ở Trái Đất hay là Liên Bang, đều có ý nghĩa đặc thù.

Gã bị Hòa Ngọc tát! Ý trên mặt chữ, là tát vào mặt nghĩa đen!

Tiếng gào thét của Eugene cách cả hành lang dài cũng có thể nghe rõ, thậm chí dường như muốn khiến cả hành lang bị chấn động, rung lắc.

Hai gã thủ vệ sửng sốt, theo phản xạ lập tức ngăn cản Eugene đang lao tới, nhưng hiện tại gã là: Eu - nhịn mấy tiếng đồng hồ - không nén được cơn giận - gene.

Lúc bọn họ vừa chuẩn bị ra tay thì hỏa lực của hai thanh cưa điện hung tàn toàn bộ khai hỏa, trực tiếp cắt đứt cổ của thủ vệ, cơ thể máy móc cứng rắn như tảng đá va chạm vào họ.

"Ầm" một tiếng đã khiến đám thủ vệ đâm vào vách tường của hành lang, vẻ mặt gã cực kỳ hung hãn.

Hai người thế mà lại không ngăn cản được Eugene này đây!

Thời gian gấp rút, Eugene cũng không lãng phí thời gian ở chỗ hai gã thủ vệ này, sau khi đánh bại hai tên đó thì gã lập tức lướt qua hành lang, lấy tốc độ cực nhanh lao về phía phòng thí nghiệm, gã đi đến căn phòng mà đám người Lăng Bất Thần đang ở kia.

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp choáng váng...

"Đụ má! Eugene tháo còng tay lúc nào đấy?!"

"Là Hòa Ngọc! Cậu ta nhân lúc đánh Eugene tơi bời mà tháo còng tay."

"Trời đất, hóa ra là bọn họ đang phối hợp với nhau sao? Tôi hoàn toàn không nhìn ra, còn tưởng rằng hai người họ oánh nhau kiểu trẻ trâu!"

"Ha ha ha, Eugene tức nổ phổi, nhịn mấy tiếng đồng hồ rồi."

"Lúc Hòa Thần đánh người, ít nhiều gì cũng có chút ân oán cá nhân ở trong, ha ha ha."

"Cười chết mất! Nhưng mà Hòa Thần thực sự đỉnh vãi, thấy tiến sĩ gỡ còng tay vài lần đã biết tháo ra như thế nào, lại còn mượn động tác đánh người để hoàn thành nữa."

"Hai người họ phối hợp cũng rất ăn ý, cả quá trình không giao lưu nhưng lại có thể phối hợp tốt. Nếu mà là tôi, chắc chắn cái gì cũng không biết QAQ."

"A a a cả hai phòng phát sóng trực tiếp đều quá xuất sắc, tôi muốn ghép hai màn hình lại cùng xem."

"Lúc Hòa Thần huýt sáo, đẹp trai mù mắt tôi rồi!!"

Từ lúc lấy ra ống thuốc, đến lúc đập vỡ ống thuốc, rồi lại huýt sáo, cùng với tiếng gào thét của Eugene truyền đến từ hành lang, mọi thứ đều quá mức đột nhiên, cũng quá mức nhanh chóng.

Tiến sĩ Cam Luân có phần phản ứng không kịp, vẻ mặt hơi ngơ ra.

Sau khi Hòa Ngọc huýt sáo xong, nghe thấy tiếng đáp lại của Eugene. Cậu hạ tay xuống, cong môi, đôi mắt hạnh đen nhánh xinh đẹp lóe qua sự gian xảo, ánh sáng trong mắt còn chói hơn cả thấu kính, giọng nói lành lạnh mang ý cười: "Tiến sĩ Cam Luân, ông xem, tôi có thể ngăn cản ông."

Lớp chắn phòng ngự chỉ chặn được đòn tấn công, không chặn được chất khí bay hơi.

Trong nháy mắt, lúc ống thuốc trên tay Hòa Ngọc bị đập vỡ, năng lượng nồng đậm đã trào ra ngoài, tuôn về phía hai người họ. Phần lớn năng lượng đều nồng đậm, lại vừa từ trạng thái chất lỏng sinh ra biến đổi, có thể nhìn đến khói trắng trôi nổi rõ rệt, thẳng tắp chui vào trong hô hấp của Tiến sĩ Cam Luân.

Năng lượng ồ ạt trong nháy mắt tràn vào trong cơ thể, đấu đá lung tung, ngang ngược thô bạo.

Lý trí trở nên lộn xộn khiến đôi mắt của Tiến sĩ Cam Luân chấn động, theo bản năng ông ta đã nín thở. Song, năng lượng nồng đậm trong thuốc vẫn cứ xâm nhập khắp nơi, từ làn da của ông ta chui vào trong cơ thể, cũng theo ngón tay của Hòa Ngọc chui vào trong cơ thể cậu.

"Bốp!"

Tiến sĩ Cam Luân hất tay Hòa Ngọc ra, ống thuốc rơi trên mặt đất, năng lượng thuốc ở bên trong đã bay hơi, ống thuốc rơi trên đất chỉ là một ống nghiệm trống không.

Ống nghiệm "Xoảng" một tiếng vỡ vụn, lại không có ai chú ý đến.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1075: Giết Chết Tù Nhân (135)


Tiến sĩ Cam Luân tim đập thình thịch, hô hấp trở nên nặng nề, không thể tin được trừng mắt nhìn Hòa Ngọc: "Cậu điên rồi à?!"

Đây là đả thương địch tám trăm tự hại mình một nghìn đấy!

Trong nháy mắt lúc thuốc tăng cường bay hơi, lượng khí mà Hòa Ngọc hít vào chắc chắn là nhiều hơn Tiến sĩ Cam Luân!

Làn da tái nhợt của Hòa Ngọc lại lần nữa phủ lên một lớp màu đỏ, vành mắt trở nên đỏ tươi, trên trán toát ra rất nhiều mồ hôi hột, tay cậu chống lên trên giường bệnh của Trấn Tinh, ánh mắt có chút mơ hồ, cánh tay nhỏ nhắn chống xuống chỉ run rẩy trong chớp mắt.

Cậu vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười từ đầu đến cuối, ánh mắt đầy tỉnh táo mà nhìn Tiến sĩ Cam Luân: "Eugene lập tức tới đây, tiến sĩ, có lẽ chúng tôi không thể làm tổn thương đến ông, nhưng chúng ta có thể cùng nhau chết."

Một tay khác của cậu giơ lên, lại là một ống thuốc tăng cường.

Theo bản năng, Tiến sĩ Cam Luân lùi về sau vài bước, ông ta không xác định thuốc trên tay Hòa Ngọc có phải loại bay hơi hay không, cũng không xác định Hòa Ngọc có phải thực sự muốn cùng đồng quy vu tận với ông ta hay không...

Tác dụng của thuốc bắt đầu phát huy, cho dù là một chút thuốc tăng cường, tác dụng cũng vô cùng mãnh liệt, hai người họ đều không phải là người có thể chất mạnh mẽ.

Tiến sĩ Cam Luân nhìn Hòa Ngọc, lại nhìn sang giường bệnh mà cậu đang bảo vệ sít sao, nghiến răng nghiến lợi, giọng nói thâm độc: "Cậu chờ đấy, tôi sẽ không bỏ qua cậu đâu, cái tên điên này..."

Đây chắc chắn là một tên điên!

Mạng sống tốt đẹp thì không thèm, cứ muốn chết cùng ông ta!

Tiến sĩ biết rõ, cho dù Hòa Ngọc có đập vỡ thêm một ống thuốc nữa, cũng sẽ chết trước ông ta. Nhưng Tiến sĩ Cam Luân sao lại có thể dùng mạng sống của mình để so với Hòa Ngọc cơ chứ?

Tiến sĩ Cam Luân tự nhận là "Cha của các vị thần", ông ta có chí hướng cao xa, đương nhiên cũng vô cùng tham sống sợ chết, tuyệt đối không cho phép bản thân có bất kỳ nguy hiểm nào.

Cho nên ngay lúc này, ông ta rút lui.

Tục ngữ nói, người l* m*ng sợ người ngang ngược, người ngang ngược sợ người không muốn sống, người như Hòa Ngọc vừa điên vừa không muốn sống, đúng là khiến ai nấy đều sợ, không ai dám không kiêng nể gì khi đối phó với cậu.

Cậu có thể lấy mạng làm tiền đặt cược bất cứ lúc nào, nhưng Tiến sĩ Cam Luân không làm được.

Phòng thí nghiệm này có thể di chuyển xuống phía dưới, bóng dáng của Tiến sĩ Cam Luân biến mất trong phòng thí nghiệm này, đồng thời để lại một câu gào thét đầy phẫn nộ...

“Bắt lấy bọn chúng cho tôi!”

Bình luận: "Giờ mới biết Hòa Ngọc điên à? Chúng tôi sắp thành thói quen, con mẹ nó rồi!"

Bình luận: "f*ck, vẫn chưa có quen!! Vẫn như cũ mỗi lần đều bị Hòa Ngọc làm khiếp sợ, cũng bị cậu ta làm kinh ngạc tới rồi."

Bình luận: "Má ơi, cậu ta đúng thật là luôn đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết, quá lợi hại cũng quá điên đi mất."

Bình luận: "Bệnh điên của Hòa Ngọc còn xuất hiện hiện tượng người lây người, đám người Eugene bây giờ trên người ít nhiều gì cũng có chút điên khùng..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1076: Giết Chết Tù Nhân (136)


Trong khoảnh khắc mà Tiến sĩ Cam Luân biến mất, cơ thể Hòa Ngọc nhũn ra, trực tiếp quỳ một chân trên mặt đất, ống thuốc lăn trên giường bệnh, tay cậu vịn vào giường bệnh mới miễn cưỡng không để bản thân ngất đi.

Hiệu quả của thuốc tăng cường quá mạnh mẽ, mà cơ thể này của cậu không thể hấp thụ nổi.

Điều kinh khủng nhất chính là vòng tay vẫn còn trên tay cậu.

Năng lượng không có cách nào thoát ra ngoài, cơ thể cũng không thể hấp thu, cậu chỉ có thể điều khiển dòng năng lượng đó tiến vào trong đầu, trong nháy mắt tế bào não hoạt động quá mức sinh động, thần kinh có chút chịu không nổi, trước mắt Hòa Ngọc không những biến thành màu đen từng đợt, thậm chí còn bắt đầu xuất hiện ảo giác.

Trong tầm mắt của cậu tất cả mọi thứ đều trở nên mơ hồ.

Không thể ngất xỉu bây giờ!

Hòa Ngọc lắc lắc đầu, trong óc dường như nổ tung trong nháy mắt, đôi mắt gần với não trở nên đỏ tươi, màu đỏ trên da rút đi, trên khuôn mặt vô cùng tái nhợt là đôi mắt đỏ tươi như máu.

Thần kinh não hoạt động hết mức lúc này cũng không khiến cậu trở nên thông minh hơn, mà ngược lại, não của cậu bắt đầu lộn xộn, mất đi khả năng suy nghĩ.

Cậu ngửa đầu, với đôi mắt đỏ như máu, giọng nói khàn khàn: "Không thể ngất xỉu... Eugene đi thả đám người Lăng Bất Thần, tôi phải mang Trấn Tinh ra ngoài..."

Trong lúc đầu óc cực kỳ không tỉnh táo, cậu không còn khả năng suy tính. Mà năng lượng mãnh liệt đang đấu đá lung tung lại truyền đạt những mệnh lệnh sai lầm cho cơ thể cậu. Hòa Ngọc phải dựa vào việc lặp lại lời nói để không ngừng nhắc nhở bản thân nên làm cái gì, phải làm cái gì! Nói ra miệng còn có tác dụng hơn là suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

"Đi tầng thứ 10... Phòng thí nghiệm không thể đi xuống, đó là lối đi của tiến sĩ, ông ta có thể cắt đứt... Đi bên ngoài, đi sảnh lớn... Phải nhanh..." Trong miệng Hòa Ngọc lặp lại câu một cách đứt quãng.

Cậu biết phải nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng lại không thể hoàn thành động tác "Đứng lên" này.

Cảnh tượng trước mắt tất cả đều thay đổi, lúc thì ở quá khứ, lúc thì như là ở tương lai hỗn loạn. Dưới chân dường như là vực thằm, lại giống như là đám mây. Giường bệnh mà cậu đang bám lấy biến thành quái vật, giống như đang nuốt chửng cậu...

Mệnh lệnh sai lầm mà thần kinh truyền đạt cũng khiến cậu làm ra một số hành vi mất trí, sự đau đớn như xé toạc trong đầu khiến cậu muốn đập đầu xuống đất, hét lên đầy đau đớn.

Các khán giả thấy rõ tình trạng gay go của cậu, gấp đến mức nhắn đầy màn hình...

"Trời ơi! Tình hình của Hòa Thần quá tệ rồi!"

"Trời đất ơi, có thể tưởng tượng được sự đau đớn của cậu ta, ngay cả Lăng Bất Thần và Quỳnh sau khi gỡ vòng tay, tiếp thu thuốc tăng cường cũng suýt chút nữa không chịu nổi, Hòa Ngọc vốn đã có cơ thể yếu ớt, lại còn chứa thuốc tăng cường! Cậu ta chỉ có thể đem năng lượng dời vào trong não, có thể nói, não cậu ta bây giờ phải chịu đựng đau đớn vô cùng, đau lòng quá đi!"

“A a a Ngọc Ngọc cố nhịn đi mà! Ô ô ô, cậu nhất định phải cố nhịn! Eugene đã cắt đứt thiết bị chỗ cổ bọn họ rồi, đang đánh thức Seattle cùng Đoàn Vu Thần, cố nhịn, chờ bọn họ!”

Một phòng thí nghiệm khác.

Eugene dựa theo chỉ thị lúc trước của Hòa Ngọc, trong lúc Hòa Ngọc giữ chân Tiến sĩ Cam Luân, gã trực tiếp lao tới phòng thí nghiệm mà đám người Lăng Bất Thần đang ở.

Gã phải nhân lúc trước khi Tiến sĩ Cam Luân phản ứng lại, thả bốn người ra. Hành động này rất nguy hiểm, một khi đã chậm, bọn họ có khả năng sẽ bị Tiến sĩ Cam Luân g**t ch*t trong nháy mắt.

Bốn người họ đều nằm trên giường bệnh, vòng tay và còng tay tất cả đều được tháo ra, có thể sử dụng vũ khí, nhưng sát chiêu chỗ cổ lại hạn chế họ.

Eugene vươn cánh tay dài, đem hai người gần nhất kéo tới, hai tay khởi động, động tác cực kỳ nhanh chóng cắt đứt thiết bị ở cổ!

Thời gian gấp rút, gã ra tay khá nhanh, chỉ trong nháy mắt đã có thể dùng năng lực chiến đấu lớn nhất.

Cắt mở thiết bị như vậy là hoàn toàn có thể, nhưng cũng có một vấn đề rất lớn...

"Răng rắc..."

Trong nháy mắt cắt mở, dù cho Eugene lập tức thu hồi cưa điện, nhưng cổ của hai người họ vẫn bị lực cắt của cưa điện cứa ra một vết thật dài!

Máu tươi bắn tung tóe!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1077: Giết Chết Tù Nhân (137)


May là Quỳnh và Lăng Bất Thần phản ứng nhanh, trong nháy mắt cắt đứt thiết bị, trang bị đồ phòng ngự, đồng thời rót một ống thuốc vào. Cơ chế phòng ngự giảm bớt rất nhiều lực tấn công, kịp thời sử dụng thuốc phục hồi, miệng vết thương bị cứa lại chóng lành lại.

Mạng sống giữ được rồi.

Eugene nhào về phía Đoàn Vu Thần và Seattle, đồng thời hô: "Mau, giúp tôi!"

Quỳnh và Lăng Bất Thần bất chấp miệng vết thương đang lành lại, đi hỗ trợ cứu Seattle cùng Đoàn Vu Thần, bọn họ vẫn còn trong tình trạng nửa hôn mê, vì thế lúc Eugene cắt mở cần hai người họ bảo vệ Seattle cùng Đoàn Vu Thần.

Trói buộc bốn người đều được cởi bỏ.

Eugene cùng Quỳnh đánh thức hai người họ, bóng dáng Lăng Bất Thần nhanh như tia chớp, lao ra phòng thí nghiệm, để lại một câu:

"Tôi đi cứu Hòa Ngọc trước!"

Hòa Ngọc hiện tại nhất định vô cùng nguy hiểm.

Khuôn mặt luôn chất phác của Lăng Bất Thần tràn ngập lo âu, ánh mắt sắc bén.

Bên ngoài đã xuất hiện rất nhiều gã mặt xám, vách tường vặn vẹo, đủ kiểu tấn công hướng tới Lăng Bất Thần mà đến, ngăn cản bước chân của cậu ấy.

Đàn cổ vắt ngang trước người, Lăng Bất Thần bất chấp đòn tấn công, không chút do dự xông lên phía trước.

Ánh mắt cậu cứng cỏi, mang theo khí thế không biết sợ "Gặp thần giết thần, gặp phật giết phật", khuôn mặt vốn lúc nào cũng mờ nhạt bỗng trở nên sáng bừng.

Bình luận: "F*ck, lại lần nữa bị gục ngã trước sự đẹp trai của Lăng Bất Thần rồi."

Bình luận: "Không hổ là người mà Hòa Thần nhà tui nhìn trúng!"

Bình luận: "Mẹ nó lần này thực sự có quá nhiều tuyển thủ xuất sắc, đương nhiên, trong đó Hòa Thần của tui là đỉnh nhất."

Bình luận: "A a a nhanh! Lăng Bất Thần nhanh đi cứu Hòa Ngọc đi."

Lăng Bất Thần đang trên đường đến, nhưng lý trí còn sót lại của Hòa Ngọc nói với mình rằng.... Nơi này không thể ở lại nữa.

Cậu vẫn duy trì tư thế ngẩng đầu, đôi mắt đỏ như máu trợn to, đôi mắt đẹp dù có con ngươi đầy tơ máu vẫn xinh đẹp như cũ.

Cậu chậm rãi vươn tay, ngón tay có khớp xương rõ ràng run rẩy nhặt lên một mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất.

Bởi vì tay quá run, mảnh vỡ sắc bén của ống nghiệm nháy mắt cứa qua đầu ngón tay, từng giọt máu tươi theo ngón tay rơi xuống tí tách, trên mặt đất máu bắn tung tóe.

Cậu giơ tay lên, tay run rẩy liền nhanh chóng cứa qua ấn đường, kiên quyết mà tàn nhẫn.

Bình luận: "Aaaaa......"

Bình luận: "Ôi trời ơi! Quá tàn nhẫn đi mất!"

Bình luận: "F*ck, thương Hòa Thần quá!!"

Giờ phút này, đầu của Hòa Ngọc là nơi đau đớn nhất, cho nên cậu mới cứa ngang ấn đường của mình. Máu tươi theo ấn đường chảy xuống, suy nghĩ sắp hỗn độn có hơi tỉnh táo trong chớp mắt.

Hòa Ngọc vứt mảnh vỡ đi, một tay chậm rãi lau qua vết máu đỏ tươi chảy ra, con mắt đỏ tươi nhìn về đằng trước, phối hợp với động tác của cậu, Hòa Ngọc của giờ khắc này lại mang theo nét tà khí.

Cậu chậm rãi chống dậy, tháo xích sắt đang buộc chặt Trấn Tinh trên giường bệnh. Rồi sau đó, đem Trấn Tinh cõng sau lưng, đi ra ngoài.

Từng giọt máu từ trán lăn xuống, dọc theo cằm tí tách rơi xuống mu bàn tay đang khoác trước người cậu của Trấn Tinh, nhiệt độ ấm nóng mà lại có chút phóng người, ngón tay của đôi tay kia nhẹ nhàng giật giật.

Hòa Ngọc không để ý, cậu lảo đảo, không phải cậu không có sức, mà là không còn lý trí!

Não hỗn loạn đưa ra từng cái mệnh lệnh hỗn loạn một.

Nhưng cậu gắng gượng chịu đựng không chấp hành, nhờ vào bản năng mà dẫn đường người cõng ra khỏi phòng thí nghiệm!

Trong khoảnh khắc mà chân cậu bước ra khỏi phòng thí nghiệm, bên trong phòng thí nghiệm, vị trí mà Tiến sĩ Cam Luân biến mất xuất hiện hai con quái vật.

Đầu người thân thú, hai mắt một đỏ một xanh.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1078: Giết Chết Tù Nhân (138)


Trong nháy mắt bọn nó rơi xuống đất, mặt đất liền chấn động đến rung lắc, trong không khí dường như phảng phất hơi thở của sự hung tàn.

Bình luận: "Trời đất ơi! Thảo nào Hòa Ngọc muốn nhanh chóng rời khỏi phòng thí nghiệm, tiến sĩ thả quái vật ra để bắt bọn họ!"

Bình luận: "Má ơi, thật đáng sợ, Hòa Thần chạy nhanh đi!"

Bình luận: "Hòa Ngọc mau chạy đi..."

Hòa Ngọc vừa mới bước vào hành lang, nghiêng ngả tiến về phía trước, bóng dáng nhoáng một cái lảo đảo. Trong khoảng khắc này, cậu không biết mình là ai, cũng không biết mình đang ở đâu, trong tầm nhìn của cậu, xung quanh lúc là vùng tuyết, lúc là rừng cây, lúc lại biến thành biển lửa...

Bước chân không ngừng, tay giữ chặt Trấn Tinh, chỉ cắm đầu đi về phía trước.

Đây là hành vi trong tiềm thức của cậu, trong lúc cậu đập vỡ ống nghiệm đã đặt mệnh lệnh trong ý thức của bản thân, dù cho bây giờ ý thức vô cùng hỗn loạn, bản năng của cậu cũng biết phải làm gì.

Đi ra phòng thí nghiệm, đi được một đoạn ngắn, chưa đến được khu vực giữa hai phòng thí nghiệm...

"Gràooooo."

Quái vật từ sau lưng lao tới, chúng nó nhào về phía Hòa Ngọc.

Bình luận: "A a a"

Bình luận: “Hòa Ngọc cẩn thận!!”

Căn phòng nào đó.

Tiến sĩ Cam Luân nằm bên trong khoang dinh dưỡng, tiêm cho bản thân vô số thuốc phục hồi, dựa vào máy móc để điều chỉnh tình trạng cơ thể. Ông ta cũng hấp thu thuốc tăng cường, bây giờ cả người đều đang nóng bừng, năng lượng trong cơ thể đấu đá lung tung.

Đôi mắt trợn to của ông ta lóe qua sự phẫn nộ, tay nắm chặt thành quyền.

Nhất định phải bắt được bọn họ!

Ông ta phải khiến tên điên kia băm thành ngàn mảnh!

Hít sâu một hơi, Tiến sĩ Cam Luân tiếp tục điều chỉnh trạng thái cơ thể, nhờ vào thiết bị đem năng lượng trong cơ thể bài trừ.

Mà trong màn hình trước mắt ông ta, hiện lên rõ ràng Hòa Ngọc lảo đảo đi về phía trước, sau lưng là vật thí nghiệm thất bại mà ông ta thả ra đang nhào về phía họ...

Ánh mắt Tiến sĩ Cam Luân phấn khởi trong nháy mắt: “Bắt lấy cậu ta!”

Sau lưng đánh úp lại một cơn gió, lực cảm thụ của não bộ đang hoạt động cao độ của Hòa Ngọc vô cùng nhạy bén, truyền đạt đến cậu rằng sắp có nguy hiểm! Nhưng mà, thần kinh cùng lúc hoạt động cao độ lại hỗn loạn không điều khiển được tay chân, cậu vừa không có cách nào né tránh, cũng không có cách nào chạy nhanh về phía trước... Vẫn cứ duy trì động tác nghiêng ngả, khó khăn tiến về phía trước.

Quái vật cao hai mét, cơ thể khổng lồ, chúng nó không thể đứng song song trên hành lang, vì thế trong đó con nhỏ hơn kia chạy ở đằng trước, dáng người cường tráng một bước liền bằng mấy bước của Hòa Ngọc, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.

Móng vuốt lởm chởm mà dày nặng của nó chộp về phía trước, móng vuốt to lớn từ trên trời giáng xuống, giống như có thể đem Hòa Ngọc đập nát bươm! Quái vật há to miệng, chảy dãi.

Sắp bắt được rồi! Móng vuốt gần như đụng đến tóc của Hòa Ngọc!

"Tằng..."

Tiếng đàn sắc nhọn mà chói tai vang lên, quái vật hơi dừng lại.

Mà cũng trong nháy mắt dừng lại này, Lăng Bất Thần nhảy vài cái, xem nhẹ đủ loại vết thương mà mấy gã mặt xám khác trên hành lang để lại trên cơ thể cậu ấy, giẫm lên gã mặt xám, ánh mắt cứng cỏi, lao thẳng tới quái vật!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1079: Giết Chết Tù Nhân (139)


Cậu một cước đem quái vật đá bay ra sau, một tay khác túm lấy Hòa Ngọc, đem cậu cùng Trấn Tinh đồng thời kéo ra phía sau mình.

Đây là điều mà Lăng Bất Thần trước kia tuyệt đối không làm được! Nhưng Lăng Bất Thần bị thuốc cải tạo qua lại có thể dễ dàng làm được.

Cậu ấy ôm cầm xoay tròn lên, chân dài đá ra, sức mạnh của bảo vật cấp thần cùng với năng lực chiến đấu cá nhân của cậu ấy kết hợp hoàn mỹ, "Tấn công vật lý" phối hợp cùng "Tấn công pháp thuật", hai con quái vật chặn lại gắt gao.

Quái vật rất mạnh, nhưng Lăng Bất Thần cũng không kém!

Hòa Ngọc cùng Trấn Tinh bị cậu ấy kéo ra sau lưng sắp tụt xuống, mà đằng sau, những gã mặt xám ở hành lang vươn tay, tất cả đều tấn công về phía mặt của Hòa Ngọc!

"Ầm!"

Eugene dùng cưa điện đẩy ra gã mặt xám, đỡ lấy Hòa Ngọc, cánh tay lực lưỡng ôm chặt cái eo mảnh khảnh của Hòa Ngọc, trong đầu lỗi thời mà nghĩ: nhỏ thật đấy. Chỉ trong nháy mắt, lý trí lập tức quay về, gã đem Hòa Ngọc cùng Trấn Tinh tiếp tục đẩy ra đằng sau: "Đỡ lấy!"

Gã không thèm quay đầu lại, giẫm lên gã mặt xám đi đến chỗ hành lang gần nhất, giúp Lăng Bất Thần chiến đấu với hai con quái vật hung tàn nhất.

Mà ở sau lưng gã, Quỳnh phối hợp ăn ý mà đỡ lấy Hòa Ngọc, không dừng lại chút nào, sợi tơ lôi kéo "sàn sạt", mang theo Hòa Ngọc tránh né đòn tấn công của gã mặt xám, đem người đưa đến tay của Đoàn Vu Thần.

Đoàn Vu Thần một tay vác một cây búa lớn, một tay đỡ lấy Hòa Ngọc, Seattle đỡ lấy Trấn Tinh.

Sắc mặt Đoàn Vu Thần vẫn có chút nhợt nhạt, nhưng ánh mắt đã tỉnh táo, trên người có đủ loại vết thương, nhưng vẫn mang theo sức bật tuyệt đối, anh ta vung cây búa, cười nói: "Hòa Ngọc, cậu bảo vệ chúng tôi một hôm, giờ đến lượt chúng tôi bảo vệ cậu rồi!"

Seattle cũng cười: "Đúng vậy, bảo vệ tốt "bộ não" của chúng ta!"

Cô ta xách theo Trấn Tinh, từng đóa hoa xinh đẹp nở rộ, cắn răng đi về phía gã mặt xám ở hành lang!

Lăng Bất Thần, Eugene ở đằng trước chống lại hai con quái vật, Quỳnh ở giữa mớ đường, Đoàn Vu Thần và Seattle mỗi người kéo một người, đem họ đi về phía trước.

Seattle hô to: "Đi về hướng nào?"

Eugene: "Phải xuống tầng thứ 10, nhưng tôi không biết đi từ đâu."

Quỳnh dùng sợi tơ đẩy gã mặt xám ra, cất giọng: "Cái phòng thí nghiệm phía trước kia, từ đó có thể đi xuống!"

Đồng thời, cô ta cũng đang hành động dưới sự ra hiệu của Hòa Ngọc, thì nghe thấy động tĩnh của Tiến sĩ Cam Luân.

Lăng Bất Thần không chút chần chừ trả lời: "Không được, Hòa Ngọc đưa Trấn Tinh từ bên trong ra đây mau."

Cậu ấy biết rõ Hòa Ngọc, Hòa Ngọc đưa Trấn Tinh ra ngoài, chứng tỏ không thể từ đó đi xuống, bọn họ đi xuống từ đó có thể là tự chui đầu vào lưới.

Lúc này, một giọng nói khàn khàn vang lên: "Ở giữa, vị trí của thang máy dịch chuyển."

Mắt Quỳnh sáng lên: "Hòa Ngọc!"

Mắt của Đoàn Vu Thần, Eugene, Seattle cũng sáng lên.

Lăng Bất Thần vừa ngạc nhiên vừa vui mừng quay đầu lại, đối diện đôi mắt vẫn còn đỏ rực nhưng đã dần tỉnh táo lại, Hòa Ngọc cũng nhìn về phía cậu ấy, chậm rãi nở một nụ cười với cậu ấy.

Hòa Ngọc tỉnh táo lại rồi!

Trong nháy mắt, tất cả mọi người như có được người đáng tin cậy, năng lực chiến đấu càng trở nên mạnh mẽ.

Eugene vừa chống lại một con quái vật, vừa chửi thề: "f*ck! Các người đều thăng cấp gấp đôi, chỉ có bố mày vẫn giậm chân tại chỗ! A a a Lăng Bất Thần mau đến giúp đi!"

Giọng Hòa Ngọc khàn khàn mà tỉnh táo...

"Lăng Bất Thần ngăn cản hai con quái vật, Đoàn Vu Thần đi hỗ trợ."

"Quỳnh ngăn chặn gã mặt xám, dùng sợi tơ quấn lấy cổ của chúng nó, tấn công vào ấn đường và huyệt thái dương."

"Seattle dẫn chúng tôi đến chỗ thang máy dịch chuyển, cẩn thận đòn tấn công ở tường hành lang."

"Eugene, từ vị trí của lối đi dịch chuyển cắt xuống dưới!"

Tất cả mọi người không chút chần chừ, tất cả chấp hành cách sắp xếp của Hòa Ngọc, không chút chậm trễ.

Lăng Bất Thần chắn ngang giữa hành lang phía trước, Eugene lui vào trong thang máy dịch chuyển, Đoàn Vu Thần vác cây búa xông về phía trước, đi giúp Lăng Bất Thần.

Gã mặt xám muốn cản đường, sợi tơ của Quỳnh lật ngược, một sợi quấn lấy cổ, một sợi tấn công vào ấn đường và huyệt thái dương.

Seattle thì bảo vệ Hòa Ngọc đi về phía thang máy dịch chuyển, Trấn Tinh vẫn như cũ được Hòa Ngọc cõng.

Mọi việc suôn sẻ, mấy người họ đi vào trong thang máy dịch chuyển, Eugene đã bắt đầu cắt mặt đất.

Hòa Ngọc cõng Trấn Tinh đứng một bên, ánh mắt sắc bén, tiếp tục bố trí: "Seattle, đi bảo vệ Eugene, lập tức sẽ có càng nhiều gã mặt xám và quái vật từ đây xuất hiện."

Giọng nói vừa dứt, Seattle vừa mới dịch sang bên cạnh, vài gã mặt xám và quái vật lập tức bị dịch chuyển lại đây!

Seattle ánh mắt sắc bén, cong cong mặt mày: "Còn chưa được thử qua năng lực chiến đấu sau khi được tăng cường của tôi, đến đây đi, để tôi xem tôi mạnh đến mức nào!"

Nói xong, cô ta nhào lên.

Giờ phút này, họ đều là những kẻ điên không màng sống chết.

Tiến sĩ Cam Luân máu sôi sùng sục, cơ thể bắt đầu run rẩy, cảm nhận được năng lượng cuồn cuộn trong cơ thể ngoại trừ khiến bản thân không thoải mái ra, thì không có ảnh hưởng gì lớn, ông ta đột nhiên đứng lên.

Màn hình trước mặt đi theo thay đổi, hình ảnh rõ nét lập tức dựng thẳng trước mắt.

Tiến sĩ thấy bọn họ cắt mở mặt sàn chỗ thang máy dịch chuyển, thì tức đến giậm chân, mặt đỏ phừng phừng.

Cùng lúc đó, Hòa Ngọc nghiêng đầu nhìn về góc xéo phía trên hành lang, cong môi nhìn về hướng đó, hình ảnh này trong mắt tiến sĩ, Hòa Ngọc chính là muốn mặt đối mặt với ông ta, nở nụ cười với ông ta.

Tiến sĩ tức đến mức cả người càng ngày càng run rẩy, nghiến chặt răng.

Đây là thời gian mà đồng đội liều mạng đổi lấy, Eugene vừa điên cuồng cắt, vừa gào to: "Hòa Ngọc, cậu có biết chúng ta phải vượt ngục như thế nào không?!"

Độ khó nhiệm vụ của bọn họ nằm ở vượt ngục, vượt ngục thành công mà không thể phát động ở phòng ngự của nhà giam. Mà chỉ cần họ vượt ngục, bọn họ nhất định sẽ phát động phòng ngự.

Hai mắt của Hòa Ngọc vẫn đỏ bừng như trước, nhưng theo thời gian trôi qua, trong mắt càng ngày càng tỉnh táo, đầu óc tiến hóa làm cho cậu phân tích vấn đề càng thêm thấu đáo, vốn chỉ là suy đoán mơ hồ, bây giờ liền hoàn toàn xác định.

Cậu nâng tay đẩy mắt kính không gọng, cơ thể vẫn chưa hồi phục, giọng nói vẫn cứ trầm khàn: "Tôi biết phải làm sao rồi, tiến sĩ, chúng tôi xin phép mượn đường của ông."
 
Back
Top Bottom