Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1000: Giết Chết Tù Nhân (60)


Vừa mới nghĩ đến như vậy, thì đã lập tức thấy hai cái máy có hình thù kỳ lạ đang mở ra, ở chính giữa là một đống linh kiện màu bạc.

Người máy đó móc ra cánh tay cơ giới, phát ra tiếng "Răng rắc", lắp ráp thành một hình người.

Cái đầu treo sau lưng Hòa Ngọc cũng bị lấy ra, cậu ném nó đi. Cái đầu dừng ở một vị trí, các khớp xương lập tức liên kết lại, thân thể bắt đầu hoạt động, một người đàn ông mắt đen tóc bạc đã được lắp ráp thành công trước mặt bọn họ.

Sau khi lắp ráp xong, người nọ chớp chớp mắt, giật giật cánh tay.

Người máy Eugene đã hoạt động trở lại.

Vừa thấy bộ dạng của người nọ, tiến sĩ Cam Luân lập tức đen mặt: "Không phải đã sai người xử lý rồi sao? Sao tên đó còn ở đây?"

Biểu cảm trên khuôn mặt của trưởng cai ngục Laners cũng vô cùng khó coi, gã đưa đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía Eugene: "Người máy của hành tinh Cơ Giới, tại sao lại ở trong ngục giam này? Rốt cuộc nó trà trộn vào đây bằng cách nào?"

Tiến sĩ Cam Luân tức giận: "Tôi còn đang muốn hỏi cậu tại sao cậu lại đưa người máy vào trong phòng thí nghiệm của tôi!"

Điều này thật sự rất kỳ lạ.

Chưa kể người máy không thể tham gia vào thí nghiệm của tiến sĩ Cam Luân, cho nên chúng sẽ không được gửi đến phòng thí nghiệm dưới mặt đất này. Chưa nói đến nhà tù giam chết chóc, sẽ không bao giờ nhốt người máy của hành tinh Cơ Giới.

Trong nháy mắt Laners đã nghĩ ra rất nhiều âm mưu, gã lạnh lùng nói: "Điều quan trọng bây giờ chính là g**t ch*t bọn họ."

Tiến sĩ Cam Luân: "Bây giờ vòng tay đã không thể kiểm soát được bọn họ, giết bằng cách nào?"

Eugene cúi đầu xuống, mái tóc bạc khẽ chuyển động, gã nhếch miệng cười, trong mắt phảng phất hiện lên vẻ đào hoa, phong lưu, giọng nói mang theo ý cười: "Có thể coi như là đã được hồi sinh, ngộp chết tôi rồi."

Lời nói kia vừa dứt, gã trực tiếp giơ tay ra.

Cánh tay máy móc bắt đầu di chuyển, nối thiết bị máy cưa từ máy móc của anh ta lại.

Lần trước trải qua phó bản ở hành tinh Tài Nguyên đã giúp cho gã được nâng cấp. Thực lực của Eugene cũng đã tăng lên rất nhiều lần, cưa điện có răng cưa dày hơn so với lần trước Hòa Ngọc được thấp, nhìn qua cũng có thể thấy đã cứng hơn.

"Oanh..." Một âm thanh vang lên. Mọi người còn chưa kịp phản ứng, cưa điện đã bắt đầu hướng tới lồng giam. Âm thanh chói tai vang lên, ồn ào đến mức khiến cho tai đau nhức.

"Ầm ầm ầm..."

Âm thanh của cưa điện vẫn tiếp tục vang lên, chỗ gã tấn công là chỗ mà Lăng Bất Thần đã tấn công vào trước đó. Nhìn chung thì nó cũng đã có dấu vết bị tấn công, bây giờ lại thêm những đợt bị cưa điện tác động, cuối cùng cũng cưa được cái lồng.

Khi chiếc lồng đã bị phá vỡ, trang bị thuộc tính của cái lồng cũng đã bị phá hư, mấy người bọn họ thành công trốn thoát.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, từ lúc Eugene được lắp ráp thành công, lại đến lúc Eugene đột nhiên ra tay, mạnh mẽ phá vỡ cái lồng giam, một cách lưu loát, không hề dừng lại, cuối cùng là nhanh chóng kết thúc.

Khóe miệng Eugene gợi lên một nụ cười xấu xa, gã giơ cánh tay màu bạc lên và thổi, giọng nói không nhịn được có vẻ tự mãn: "Thế nào? Lăng Bất Thần, khả năng tấn công diện rộng của cậu thì mạnh hơn, nhưng về mặt chiến đấu đơn mục tiêu thì vẫn không bằng tôi."

Lăng Bất Thần: "Việc phá hủy lồng giam, không phải là một trận chiến một mình có thể làm được."

Eugene cười: "Vậy chúng ta tìm một cơ hội để so tài đi."

Nói xong, tầm mắt của mọi người đều nhìn về cái bóng phía trước, cũng chỉ là hình ảnh phản chiếu mà thôi, bọn họ cũng không có ý định sẽ công kích, chỉ là lạnh lùng nhìn mấy người kia.

Tiến sĩ Cam Luân và trưởng cai ngục Laners đều có sắc mặt vô cùng khó coi.

Hòa Ngọc đưa tay lên đẩy mắt kính, bình tĩnh nói: "Tiến sĩ Cam Luân, nếu không muốn ngục giam này bị đảo lộn long trời lở đất, tại sao ông không cho chúng tôi ra ngoài?"

Lần thứ nhất nói tiến sĩ Cam Luân thả bọn họ ra ngoài mục đích là để kéo dài thời gian, nhưng lần này chỉ là thuận miệng hỏi. Cậu biết, người này nhất định sẽ không thả bọn họ ra ngoài. Mặc kệ khi nào, ở đâu, loại thí nghiệm này phải được thực hiện sau lưng mọi người.

Chưa kể tiến sĩ Cam Luân còn rất chú ý đến bọn họ, mà cho dù ông ta có không quan tâm đến bọn họ, cũng sẽ không thả bọn họ sống sót ra ngoài tiết lộ bí mật.

Nhưng...

Nếu không để bọn họ ra ngoài thì bọn họ cần tìm một cách để phản kích.

Mà Hòa Ngọc hiểu rất rõ cách để phản kích trong những tình huống như thế này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1001: Giết Chết Tù Nhân (61)


Tiến sĩ Cam Luân nhìn bọn họ, ánh mắt thâm sâu như không có đáy.

Một lúc sau, ông ta đột nhiên cười: "Tốt lắm, tôi sẽ thả các người ra, nếu như các người có bản lĩnh chạy trốn, vậy thì tôi cũng sẽ không ngăn cản các người."

Mấy người Đoàn Vu Thần cảm thấy sửng sốt, còn nghĩ rằng sẽ có một cuộc chiến đấu vô cùng ác liệt, không nghĩ đến việc đối phương cứ để bọn họ dễ dàng rời đi, thật sự nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

Cùng lúc đó, cửa trong cùng của gian phòng mở ra, xuất hiện thêm một cái cầu thang, giống như ý muốn của bọn họ, có thể đi lên cầu thang này và rời khỏi ngục giam.

Bình luận: "Muốn thả bọn họ đi thật sao?"

Bình luận: "Chẳng lẽ là e ngại thực lực của bọn họ?"

Bình luận: "Không có khả năng đó đâu, vị tiến sĩ kia cũng không phải là người đơn giản, làm gì có chuyện dễ dàng từ bỏ như vậy."

Eugene nhíu mày: "Không đúng, ông ta sẽ không dễ dàng thả chúng ta đi, chẳng lẽ cầu thang kia có vấn đề gì sao?"

Seattle gật đầu, tỏ ý tán thành: "Có thể đó là một cái bẫy."

Ánh mắt Khúc Vật vô cùng lo lắng: "Vừa nhìn tên kia đã thấy không phải người tốt gì, sao có thể thả chúng ta đi được? Một khi chúng ta bước lên cái cầu thang đó, khả năng sẽ bị sập vào cái bẫy của ông ta."

Quỳnh nói: "Chúng ta cần suy nghĩ cách khác để rời khỏi đây, những người này còn khó đối phó hơn so với tưởng tượng của chúng ta, thậm chí bọn họ còn không xuất hiện ở trước mặt của chúng ta."

Nếu mấy người đó xuất hiện trước mặt bọn họ, bọn họ có thể tấn công tiến sĩ hoặc trưởng cai ngục, sau đó uy h**p họ, rồi chạy đi. Có thể thấy rằng, những người này vô cùng cẩn thận.

Hơn nữa, kết cấu của ngục giam cũng rất phức tạp, không chỉ có sản phẩm thử nghiệm có hiệu quả chiến đấu cao, mà trong ngục giam còn trang bị rất nhiều các công nghệ kỹ thuật khoa học, mà quyền khống chế ngục giam hiển nhiên nằm trong tay tiến sĩ Cam Luân và trưởng cai ngục Laners.

Một nhà tù giam như vậy khiến cho bọn họ cảm thấy bất lực, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Đoàn Vu Thần nhìn về phía của Hòa Ngọc: "Cậu thấy thế nào?"

Lăng Bất Thần ôm đàn đứng bên cạnh Hòa Ngọc, như thể cậu ấy đang tuân theo sự sắp xếp của Hòa Ngọc một cách vô điều kiện.

Hòa Ngọc xoa xoa cằm, đi về phía chiếc cầu thang, đứng yên, ánh mắt đánh giá qua chiếc cầu thang đột nhiên xuất hiện này.

Cầu thang hướng lên trên, chỉ có thể nhìn thấy một cánh cửa dẫn lên tầng trên. Cánh cửa đó ẩn trong bóng tối, không thể thấy rõ được cánh cửa, càng không nhìn rõ trên lầu kia có cái gì. Tất cả mọi thứ đều trong bóng tối, đều không thể biết được thứ gì.

Cậu suy nghĩ, rồi trả lời: "Có thể đi được, tiến sĩ tự dưng thay đổi sách lược với chúng ta, tạm thời sẽ không bắt chúng ta."

Đoàn Vu Thần hơi bất ngờ, Seattle cũng bày ra biểu cảm khó hiểu: "Có ý gì?"

Hòa Ngọc dừng lại, quay đầu nhìn về phía của bọn họ, cậu giải thích: "Cực kỳ rõ ràng, tiến sĩ là một người đam mê làm thí nghiệm, và chúng ta là vật thí nghiệm, nhưng mỗi ngày đều phải huấn luyện ở tầng bảy. Ngay tối ngày hôm qua tiến sĩ đã rất hài lòng vật thí nghiệm là Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm, hơn nữa bọn họ cũng đã trở lại ký túc xá tối qua."

Eugene hơi nhăn mặt, nương theo lời cậu mà suy ngẫm, gã nói: "Cho nên, tiến sĩ muốn vật thí nghiệm của mình có tình trạng tốt, càng khỏe càng tốt, càng mạnh thì ông ta càng thích. Hơn nữa, ông ta đối với vật thí nghiệm luôn có cách xử lý rất linh hoạt, không phải lúc nào cũng đưa vật thí nghiệm đến phòng thí nghiệm."

Hòa Ngọc lắc đầu, nhìn vào Eugene một cái, cười như không cười: "Anh cảm thấy phòng thí nghiệm đó chỉ có ở dưới lầu sao?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1002: Giết Chết Tù Nhân (62)


Eugene hơi ngẩn người, ngay sau đó mới phản ứng lại, đồng tử của mọi người như co rút lại.

Khúc Vật xoa xoa cánh tay, cảm thấy có chút sợ hãi, giọng nói cũng có phần run run: "Cho nên, lầu bảy cũng là phòng thí nghiệm của tiến sĩ? Chỉ là, chúng ta đang được tiến hành một thí nghiệm khác."

Khi tiêm thuốc xong sẽ được đưa xuống dưới lầu. Sau khi tiêm thuốc xong, tiến sĩ sẽ sắp xếp mọi chuyện, đưa mọi người quay lại lầu bảy, nhìn thoáng qua giống như đang rời khỏi phòng thí nghiệm, nhưng thực chất lại đang bước vào một phòng thí nghiệm khác.

Đoàn Vu Thần hít một hơi thật sâu: "Chỉ sợ không dừng ở tầng bảy, từ mặt đất đến tầng thứ tư, toàn bộ những tầng dưới lòng đất, mỗi một tầng đều là phòng thí nghiệm của tiến sĩ."

Hòa Ngọc gật đầu tán đồng, giọng nói bình tĩnh: "Cho nên, tiến sĩ đối với chúng ta chỉ là đang thay đổi sách lược thí nghiệm, cầu thang này, có thể đi lên."

Mọi người đều không hề cảm thấy hào hứng, ngược lại trong lòng càng thêm lo sợ.

Quỳnh nhìn về phía cầu thang, mím môi: "Mỗi tầng đều có phòng thí nghiệm của tiến sĩ, điều đó có nghĩa là ông ta kiểm soát từng tầng gắt gao hơn so với tưởng tượng của chúng ta..."

Điều này có nghĩa, kế hoạch vượt ngục của bọn họ, lại càng thêm khó khăn.

Tiến sĩ không bắt họ, không phải vì e ngại trước thực lực của bọn họ, mà là thay đổi phương thức thí nghiệm với bọn họ. Chỉ khi đối mặt với con mồi mà ông ta có thể kiểm soát, ông ta mới có thể trêu đùa như mèo vờn chuột được.

Bởi vì đối phương chắc chắn rằng, bọn họ sẽ không thể trốn thoát.

Mọi người thấy được cầu thang, nhưng trong lòng lại càng cảm thấy nặng nề.

Tiến sĩ Cam Luân đang chuẩn bị một lọ thuốc, và toàn bộ khung cảnh ngục tù được chiếu trước mặt ông ta, bao gồm những chuyển động của Hòa Ngọc và những người khác. Còn ông ta thì tập trung vào điều chế thuốc, thỉnh thoảng lại hờ hững liếc nhìn lên màn hình, như thể ông ta không hề quan tâm.

Trưởng cai ngục cũng đi tới, đưa tầm mắt nhìn về phía màn hình, khác hẳn với vẻ thờ ơ của tiến sĩ. Ngược lại, ánh mắt của gã vô cùng nghiêm túc: "Những người này đúng là không đơn giản, tôi cảm thấy ông nên bắt những người này lại, lai lịch của bọn họ không rõ ràng, sẽ gây ra nhiều rắc rối."

Tiến sĩ Cam Luân: "Không, tôi muốn thay đổi phương thức thí nghiệm với bọn họ, cùng với những vật thí nghiệm hèn mọn đáng yêu này của tôi."

"Tiến sĩ..."

Tiến sĩ Cam Luân quay đầu lại nhìn về phía trưởng cai ngục: "Laners tiên sinh, cậu đừng sốt ruột, muốn bắt bọn họ là một chuyện rất dễ dàng, nhưng hiện tại tôi muốn nhìn xem bọn họ lợi hại như nào, hay nói cách khác chính là xem những kẻ hèn mọn dễ thương này lợi hại như thế nào."

Laners biết khuyên nhủ cũng vô ích, gã cau mày hỏi: "Nếu bọn họ g**t ch*t được vật thí nghiệm thì sao?"

"Vậy thì càng tốt, điều đó cho thấy bọn họ rất mạnh, rất thích hợp để làm vật thí nghiệm."

"Nếu chúng chết thì sao?"

"Như thế có thể thấy là bọn chúng còn không đáng làm những kẻ hèn mọn đáng yêu của tôi, nếu chết thì cứ chết, coi như mài giũa bọn họ. Dù sao cũng đều là vật thí nghiệm, nếu như bọn họ muốn chạy trốn, tôi sẽ mở rộng sân tập cho chúng, để cho chúng chạy trốn thỏa thích."

Tiến sĩ Cam Luân bình tĩnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Laners há miệng thở dài, còn muốn nói thêm cái gì đó.

Tiến sĩ Cam Luân đã xoay người, giơ tay vỗ lên vai của gã: "Trưởng cai ngục, rốt cuộc cậu lo lắng cái gì? Chẳng lẽ bọn họ có thể chạy sao? Cậu quên chỗ này là chỗ nào sao? Bọn họ dù lợi hại cỡ nào cũng không thể thoát khỏi sự khống chế."

Nghe vậy, biểu cảm của Laners cũng dần thả lỏng, trong lòng cũng đã yên tâm hơn nhiều.

Cũng đúng, ở trong nhà giam chết chóc, dù bọn họ có lợi hại đến mấy cũng không thể trốn thoát được.

Laners xoay người, nhìn về phía tiến sĩ Cam Luân đang cầm thuốc tiêm về thân thể ở bên giường. Ánh mắt của tiến sĩ Cam Luân tràn ngập sự thích thú, nhìn người ở trên giường giãy giụa, biểu cảm vô cùng đau đớn.

Tiến sĩ nhìn người trên giường, ánh mắt vô cùng hưng phấn: "Số 5 cũng giống như số 3, vô cùng mạnh mẽ, thân thể thì dẻo dai. Các đối tượng thí nghiệm trước đây tiêm nhiều nhất chỉ có thể là hai lần, số 3 tiêm một mũi vẫn còn sống, số 5 cũng có thể tiêm thêm."

Laners: "Chúc mừng tiến sĩ."

Trấn Tinh - số 5 nằm trên giường nỗ lực giãy giụa.

Tối hôm qua gã rơi vào trạng thái ngủ sâu không thể giãy giụa, cho nên gã đã bị tiêm một lượng thuốc không quá nhiều, vẫn ít hơn so với Vạn Nhân Trảm.

Nhưng không giống như hôm nay, hôm nay gã cần phải giãy giụa. Nếu như không giãy giụa, cho dù còn sống, cũng sẽ... Không còn là gã nữa.

Thuốc mạnh hơn so với tưởng tượng rất nhiều, và gã còn không chắc liệu mình có thể hồi phục bằng thuốc hồi phục được hay không, chứ đừng nói đến việc bây giờ gã không thể lấy thuốc ra.

Thuốc mà tiến sĩ Cam Luân tiêm vào rất đáng sợ, khiến cho toàn thân đau nhức. Nhưng đây không phải là điều đáng sợ nhất, mà điều đáng sợ nhất là có thứ gì đó đang nuốt chửng lý trí của gã, muốn cho gã mất đi sự điều khiển với cơ thể của mình.

Loại cảm giác này rất tồi tệ, nó khiến hắn nhớ đến phó bản , rõ ràng có sức chiến đấu nhưng lại không thể phát huy một cách rõ ràng được.

Gã còn đang nghi ngờ hệ thống đang gây khó khăn cho gã.

Trấn Tinh cắn chặt răng, không cho bản thân mất đi lý trí. Gã biết tình huống của Vạn Nhân Trảm so với gã còn thảm hơn. Nếu gã không khống chế được lý trí của mình, gã và Vạn Nhân Trảm sẽ rơi vào hoàn cảnh giống nhau.

Hai tay gã nắm chặt thành nắm đấm, ngón tay trở nên trắng bệch, lòng bàn tay chảy máu, trên trán hiện lên những gân xanh, trên mặt giống như có thứ gì màu xanh lam chảy xuống, huyết mạch liên tục thay đổi giữa xanh và đỏ.

Gã đau đến mức mở to hai mắt, bên trong hốc mắt là một màu đỏ tươi.

Tiến sĩ Cam Luân thấy vậy thì càng trở nên thích thú, nhìn chằm chằm vào sự biến đổi của Trấn Tinh, nhìn vào số liệu thực được hiển thị bên trên thiết bị bên cạnh.

"Tuyệt vời, vật thí nghiệm này hết sức tuyệt vời.." Tiến sĩ Cam Luân nhìn chằm chằm vào số liệu đang không ngừng thay đổi, ánh mắt thích thú, mặc cho Trấn Tinh ở bên cạnh đang đau đớn giãy giụa.

Trưởng cai ngục Laners không đứng nhìn lâu, gã đưa mắt nhìn về phía màn hình, sau đó xoay người rời đi.

Bình luận: "Tinh Tinh của chúng ta khổ quá, ngày nào cũng bị tra tấn, ở những phó bản trước cũng gặp khó khăn, ở phó bản này cũng thật khốn khổ."

Bình luận: "Vạn Nhân Trảm còn thảm hơn nhiều."

Bình luận: "Phó bản ngục giam này thật sự khó quá đi mất, làm khó dễ cả Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm, bọn người Hòa Ngọc kia cũng sẽ gặp phiền phức."

Bình luận: "A a a Hòa Ngọc sẽ không bỏ mặc Tinh Tinh đấy chứ? Cái cầu thang kia hướng lên trên, cảm giác bọn họ đang muốn bỏ rơi Tinh Tinh vượt ải."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1003: Giết Chết Tù Nhân (63)


Eugene nhìn bức tường trước mặt, lâm vào trầm tư, đôi mắt nhìn vào hư không, dường như đang nhớ đến điều gì đó.

"Ông đang nghĩ gì vậy?" Đoàn Vu Thần hỏi.

Eugene nghĩ ngợi, lông mày nhíu chặt, gã lắc đầu: "Tôi không biết, tôi chỉ cảm thấy có chút quen thuộc nhưng lại không nhớ ra gì cả." Gã hỏi Đoàn Vu Thần: "Ông có nghĩ ra được điều gì không?"

Đoàn Vu Thần mờ mịt lắc đầu.

Bây giờ là sáu giờ chiều, nếu theo lịch làm việc và nghỉ ngơi của nhà giam thì giờ họ đã phải đi ăn cơm chiều rồi. Nhưng hiện tại họ muốn vượt ngục, dưới điều kiện có vô số nguy hiểm không biết trước, từ tầng bảy dưới lòng đất lên tới trên mặt đất.

Trong bảy người bọn họ, chỉ có Eugene và Lăng Bất Thần có khả năng chiến đấu, một cận chiến và một tấn công tầm xa. Năm người còn lại không có trang bị và cũng không thể chiến đấu.

Khúc Vật nhìn chiếc vòng tay rồi thở dài: "Nếu biết tiến sĩ Cam Luân thực sự không muốn giết chúng ta thì từ đầu thì chúng ta đã không chọn cách phá hủy chiếc vòng tay mà là gỡ hết xuống."

Hòa Ngọc còn chưa kịp lên tiếng, Đoàn Vu Thần đã lắc đầu, phủ định ngay lập tức: "Không thể làm được đâu, thời gian tháo vòng tay còn lâu hơn nhiều so với việc phá hủy. Nếu lựa chọn tháo xuống thì bây giờ có lẽ tháo nhiều nhất được một hai người nhưng chắc chắn vẫn còn người không tháo xuống. Trước khi tiến sĩ Cam Luân và quản ngục ra tay thì sẽ có người chết đi. Thời gian chúng ta thao tác càng dài thì cục diện sẽ càng bất lợi."

Thao tác của Hòa Ngọc và Quỳnh cực kỳ hoàn hảo, tổng hợp nhiều yếu tố khác nhau.

Thật ra Khúc Vật cũng hiểu nhưng không chắc chắn lắm nên hơi bối rối, thở dài: "Haizz, nghĩ đến nguy hiểm đang ở phía trên mà chúng ta lại không có khả năng chiến đấu, tôi cũng rất lo lắng."

Đột nhiên, Quỳnh nói: "Ai nói nếu vòng tay bị hỏng thì không thể tháo xuống."

Khúc Vật sững sờ, mọi người đều nhìn về phía Quỳnh.

Trong mắt Quỳnh lóe lên một tia xảo quyệt: "Vòng tay bị phá hủy vẫn có thể tháo xuống, chỉ là cần thời gian mà thôi."

Cô ta lắc chiếc vòng trên tay mình, bày tỏ rằng cô ta cũng có vòng tay. Đương nhiên là cô ta cũng muốn cởi bỏ nó.

Đoàn Vu Thần giơ ngón tay cái lên với Quỳnh.

Cảm xúc của Seattle rất phức tạp. Nhưng cô ta cũng không thể không thừa nhận rằng cô nàng Quỳnh này ưu tú hệt như mình.

Đúng, bằng nhau.

Seattle còn lâu mới thừa nhận rằng Quỳnh giỏi hơn cô ta.

Quỳnh nhìn về phía Hòa Ngọc: "Anh không ngạc nhiên chút nào à?"

Hòa Ngọc thản nhiên nhìn cô ta: "Không ngạc nhiên, cô không thể nào không chuẩn bị đường lui."

Nếu Quỳnh là người đầu tiên tháo vòng tay thì chưa chắc có cần phải chuẩn bị đường lui. Nhưng vòng tay của cô ta chỉ bị hỏng. Là một tuyển thủ dự thi, cô ta sẽ không bao giờ cho phép bản thân trải qua cả một trận đấu mà tình trạng bất lực như thế này. Không phải ai cũng như Hòa Ngọc, không có sức chiến đấu cũng dám nhảy nhót điên cuồng.

Quỳnh nghe thấy vậy thì nhún vai: "Được rồi, quả nhiên không có gì qua mắt được anh."

Cô ta lại hỏi lại: "Tháo vòng tay trước hay là rời đi trước đây?"

Tháo vòng tay ra trước thì tối nay nhất định phải trải qua một đêm hỗn loạn ở đây. Còn rời đi trước thì sức chiến đấu của nhóm thấp hơn, đương nhiên cũng sẽ nguy hiểm hơn.

Hòa Ngọc không chút do dự: "Không có thời gian, chúng ta đi trước đã."

Khi nói lời này, cậu không bước lên cầu thang mà hơi cau mày, dường như nghĩ đến điều gì đó.

Eugene tiến vài bước về phía trước, đi lên cầu thang: "Tôi có thể dùng trang bị, tôi dẫn đầu, mọi người đi theo phía sau. Lăng Bất Thần bảo vệ Hòa Ngọc."

Mấy người gật đầu rồi nhấc chân lên di chuyển vị trí của mình.

Khúc Vật nhìn cầu thang không thấy điểm cuối, vẻ mặt lo lắng: "Không biết tầng sáu có những thứ gì, chúng ta chỉ có hai người có sức chiến đấu, có thể đối phó với những thứ tồn tại ở tầng thứ sáu không?"

Lúc này, tay Hòa Ngọc giữ chặt Eugene.

Tay cậu rất lạnh nhưng thân thể máy móc của Eugene còn lạnh hơn cho nên có vẻ tay Hòa Ngọc vẫn ấm áp hơn một chút.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1004: Giết Chết Tù Nhân (64)


Xúc cảm chân thật, Eugene ngạc nhiên nhìn lại: "Làm sao vậy? Không đi à?"

Hòa Ngọc đeo chiếc kính không gọng trên mũi, khuôn mặt thanh tú, đẹp đẽ vô cùng nghiêm túc. Mắt kính cũng không thể nào che đậy được cặp đồng tử đen nhánh kia.

"Không, chúng ta không đi lên."

"Chúng ta đi xuống."

Tất cả mọi người đồng loạt sững sờ.

Bình luận: "Aaaa! Cậu ta muốn đi cứu Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm. Đỉnh, quá đỉnh."

Bình luận: "Mẹ ơi, tôi bật con mẹ nó khóc luôn rồi, Hòa Ngọc, thật đáng tin."

Bình luận: "Hu hu hu, đi nhanh đi, Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm đang chờ các cậu đó, họ sắp không xong rồi."

Bình luận: "Tuy mong manh dễ vỡ nhưng Hòa Ngọc rất đáng tin cậy. Cuối cùng cũng biết hai từ "chờ tôi" mà cậu ta nói với Trấn Tinh có ý tứ gì."

Lăng Bất Thần đứng về phía Hòa Ngọc vô điều kiện, Eugene cũng chỉ do dự một lát rồi gật đầu. Hai người có sức chiến đấu lớn nhất đồng ý, mà Hòa Ngọc còn là "bộ não" của đoàn đội nên không ai phản đối.

Seattle mím môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thật sự là điên rồi, dưới lầu là đại bản doanh của tiến sĩ Cam Luân, vậy mà cậu ta lại chủ động xông vào đại bản doanh của người ta, đúng là muốn chết mà."

Tuy cô ta phàn nàn nhưng không hiểu tại sao khóe miệng lại cong lên.

Rất giống như những phó bản lần trước cô ta trải qua cùng với Hòa Ngọc. Vừa nghĩ cậu điên rồi lại vừa đi theo cậu cùng nhau điên cuồng. Loại cảm xúc này vô cùng phức tạp. Tuy rằng hành động này đúng là tự tìm đường chết, đi tìm kẻ thù cũng không có gì để nói nhưng ở phó bản này, họ là đồng đội của nhau, hành động này của Hòa Ngọc lại khiến họ cảm thấy thật ấm áp.

Tuy một mặt Seattle ghét bỏ hành vi này vì thấy nó dở hơi, nhưng một mặt khác cô ta lại cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Dường như cô ta lại một lần nữa cảm nhận được rằng trong này không phải chỉ có tranh chấp, âm mưu, phản bội và giết chóc mà còn có thể cho bọn họ loại cảm giác ấm áp chết tiệt khiến người khác khó hiểu này.

Quỳnh không nói chuyện nhưng trong đầu cô ta vẫn quanh quẩn tám chữ kia: Phá vỡ quy tắc, lật đổ hệ thống.

Phụ nữ luôn cảm tính hơn nhưng điều đó không có nghĩa là đàn ông không có cảm xúc gì.

Vào thời điểm như thế này, tâm tình của nhóm người Eugene cũng rất phức tạp.

Lăng Bất Thần khôi phục trạng thái mờ nhạt, kiên định đi theo Hòa Ngọc không chút do dự.

Tâm trạng của Khúc Vật phức tạp, vẻ mặt rối rắm.

Tâm trạng Đoàn Vu Thần cũng phức tạp như thế. Anh ta nghĩ, nếu phó bản này có thể đi ra thêm vài người thì có phải trận chung kết cũng có thể đi ra thêm vài người hay không.

Ngay sau đó, anh ta nghĩ tới đống giấy nợ khổng lồ kia của bọn họ.

Đoàn Vu Thần lắc đầu thật mạnh, rũ bỏ ý nghĩ khủng khiếp đó ra khỏi óc.

Eugene lẩm bẩm: "Nếu như thật sự cứu được người, Trấn Tinh dù chết cũng phải cảm kích ông đây. Không giết anh ta đã là tốt lắm rồi, vậy mà còn phải đi cứu anh ta nữa. Anh ta nợ tôi ân tình lớn thế này, sau này chắc chắn phải trả lại."

Eugene và Trấn Tinh là cao thủ số một số hai của show sống còn ở Liên Bang, luôn không phân cao thấp. Thế nhưng sự khác biệt giữa số một và số hai vẫn rất lớn. Eugene rất muốn xử lý Trấn Tinh.

Nhưng bây giờ, gã vậy mà lại đang trên đường đi cứu người. Nếu nói cho Eugene ở những phó bản trước thì gã có thể cảm thấy rằng chắc chắn trăm phần trăm là không thể xảy ra được.

Trong phó bản , người mà gã nói muốn giết nhất lúc đó vẫn là Trấn Tinh. Lúc này mới được bao lâu chứ, vậy mà gã lại đang đi cứu người ta.

Dưới sự dẫn dắt của Hòa Ngọc, cả nhóm đi đến địa điểm mục tiêu.

Hòa Ngọc dừng lại, tất cả mọi người đều dừng lại, ánh mắt quét qua một vòng nhưng không nhìn thấy gì hết.

Ồ, ở đây còn đầy những NPC tù nhân đang run rẩy, thế nhưng bọn họ đều vờ như không thấy.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1005: Giết Chết Tù Nhân (65) - Cậu hỏi: "Còn sống không?"


Eugene ngạc nhiên nói: "Ở đây không có đường đi xuống nữa."

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng vậy, không có."

Cậu giơ tay đẩy kính, nói với vẻ hợp tình hợp lý: "Tối hôm qua chúng ta từ đây đi xuống. Nhưng bây giờ xung quanh không có gì chứng tỏ rằng đường xuống cần phải do người trong nhà tù điều khiển mới xuất hiện."

Mọi người: "...."

Đoàn Vu Thần không tin: "Vậy chúng ta phải ở chỗ này chờ mấy người ở tầng 8, 9, 10 đi lên đưa NPC xuống. Nhưng hôm nay chúng ta đã gây hỗn loạn, đêm nay còn không biết có sự bố trí đặc thù hay không."

"Không đợi được. Chúng ta không có thời gian."

Ngay khi mọi người chuẩn bị tiếp tục chất vấn, giọng nói của Hòa Ngọc thay đổi: "Vậy nên, Eugene, anh mở ra một con đường đi."

Eugene: "..."

Hòa Ngọc: "Song sắt còn có thể cưa thì cái sàn nhà chắc cũng cưa được nhỉ?"

Eugene: "..."

Hòa Ngọc: "Cố lên, uy lực phải lớn, âm thanh phải nhỏ, động tác phải nhanh, tư thế phải đẹp."

Eugene: "..."



"Ha ha ha, cậu ta hấp thu cả ba loại thuốc, đã thế còn hấp thu thêm một lọ thuốc tăng cường sức mạnh. Số 3 quá tuyệt vời. Nếu cậu ta có thể chịu đựng thì đó đúng là người có năng lực chịu đựng tốt nhất trong số các đối tượng thí nghiệm. Cậu ta cũng sẽ trở thành sản phẩm thí nghiệm mạnh nhất của tôi." Gương mặt của tiến sĩ Cam Luân rất điên cuồng, đi vào một căn phòng thí nghiệm khác.

Trợ lý lập tức cung kính nói: "Chúc mừng tiến sĩ Cam Luân."

Tiến sĩ Cam Luân vào tới nơi, nhìn vào người trên giường: "Tình hình số 5 như thế nào?"

Trợ lý vội vàng nói: "Rất tốt, số 5 đang dần thích ứng với thuốc. Hơn nữa, căn cứ theo số liệu biểu thị, anh ta vẫn chưa đánh mất lý trí, vẫn có ý thức của bản thân."

"Thật sao!" Tiến sĩ Cam Luân vui mừng khôn xiết: "Tuyệt vời, lần thí nghiệm này rất xuất sắc. Tôi càng ngày càng chờ mong những kẻ hèn mọn đáng yêu ở bên trên kia."

Ông ta vừa đi tới gần vừa nói: "Nhìn qua biểu hiện lúc huấn luyện khi trước, bảy người bọn họ không tốt bằng số 3 và số 5. Nhưng điều đó không quan trọng, chỉ cần tập luyện lại là được. Hy vọng họ không phụ sự chờ đợi của tôi, rèn luyện thật tốt."

Tiến sĩ Cam Luân đi đến trước mặt Trấn Tinh, cẩn thận nhìn số liệu bên cạnh, sau đó lại nhìn đôi mắt đỏ tươi của đối phương. Ông ta không cảm thấy sợ hãi chút nào mà ngược lại còn rất vui vẻ.

Thấy đôi mắt đỏ tươi vẫn còn một chút tỉnh táo, nụ cười của tiến sĩ Cam Luân càng trở nên rạng rỡ hơn. Không phải ông ta thích đối tượng thí nghiệm tỉnh táo, mà là càng tỉnh táo lâu thì đối tượng thí nghiệm càng mạnh, khả năng tiêm thêm một loại thuốc khác càng nhiều.

"Tiêm cho anh ta thêm thuốc tăng cường sức mạnh." Tiến sĩ Cam Luân ra lệnh.

Trợ lý hỏi: "Tiêm vào bao nhiêu?"

"Một lọ."

"Grào!" Ở bên ngoài có một tiếng gầm vang lên.

Cùng lúc đó, một trợ lý khác hoảng hốt bước vào: "Tiến sĩ Cam Luân, đối tượng thí nghiệm số 3 đã xảy ra vấn đề."

Sắc mặt tiến sĩ Cam Luân thay đổi, sải bước ra ngoài, đi hai bước rồi dừng lại, ra lệnh: "Tiêm một phần ba để quan sát, đừng tiêm cả ống."

"Vâng, tiến sĩ."

Tiến sĩ Cam Luân vội vã rời đi. Trợ lý bỏ đi một ít thuốc so với ban đầu, sau đó suy nghĩ rồi giữ lại hai phần ba. Hắn ta nhìn người trên giường, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chết được là chuyện tốt, chết rồi thì không cần chịu tội."

Nói xong, hắn ta tiêm hết hai phần ba lọ thuốc vào cơ thể Trấn Tinh.

Một luồng sức mạnh vô cùng bá đạo xông vào trong cơ thể vốn đã hỗn loạn của Trấn Tinh.

Hai mắt của gã hoàn toàn đỏ tươi, thân thể co giật điên cuồng, mạch máu lập tức biến thành màu xanh. Thân thể vỡ ra lại bị những cái ống xung quanh truyền thuốc vào chữa trị.

Làn da trên người trở nên trắng bệch.

Không phải là màu trắng trong suốt như của Hòa Ngọc, mà là màu trắng xám, màu tử khí âm trầm.

Dưới làn da như vậy, mạch máu màu xanh lục trở nên vô cùng rõ ràng khiến người ta sợ hãi.

Trấn Tinh điên cuồng giãy giụa, bàn tay bị còng lại máu thịt be bét. Gã đang chiến đấu bằng ý chí. Trấn Tinh biết, một khi bản thân từ bỏ đấu tranh, gã sẽ chết hoặc mất đi ý thức.

Đây không phải là gã nữa.

Một sức mạnh đi vào gột rửa toàn bộ thân thể gã, máu tràn ra từ khóe miệng.

Đầu gã càng ngày càng mơ hồ, ý chí mạnh mẽ ban đầu cuối cùng cũng sắp sụp đổ dưới sự tấn công của thứ sức mạnh hung hãn này.

Mà một khi ý thức sụp đổ, đó chính là lúc gã bị vứt bỏ như đám người kia.

Gã nghe thấy âm thanh gầm rú giống như dã thú ở bên ngoài, đồng thời cũng nghe thấy tiếng trợ lý khiếp sợ thì thầm: "Vậy mà vẫn vượt qua được, ý chí của người này thật quá đáng sợ. Nghĩ đến việc anh ta cũng đã từng là cao thủ, sao vẫn chống lại được như thế chứ?"

Trấn Tinh hiếm khi muốn trả lời hắn ta.

Gã muốn nói gã không muốn chết.

Gã vẫn còn có người muốn gặp, có những chuyện muốn làm.

Gã muốn nhìn thấy tương lai cho nên gã thật sự không muốn chết.

Thế nhưng lại nói không nên lời.

Trong ý thức cuối cùng, Trấn Tinh muốn, gã vẫn có thể nhìn thấy Hòa Ngọc "trước khi chết" giống như trong phó bản .

Mà ở phó bản này, nếu gã thật sự sắp phải chết thì hình như không thể nhìn thấy Hòa Ngọc.

Đôi mắt mở to ban đầu của Trấn Tinh dần dần yếu đi, đôi mắt xếch tràn đầy tiếc nuối. Trước mắt dường như hiện ra bóng người mà gã muốn nhìn thấy.

"Răng rắc."

Trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến động tĩnh, sau đó trần nhà bị mất một mảnh. Đôi mắt sắp khép lại của Trấn Tinh thấy được một bóng dáng quen thuộc.

Cặp kính không viền vẫn lạnh lùng như trước, đôi mắt hạnh cũng vẫn đẹp như xưa.

Cậu thò đầu ra, mái tóc đen hơi lộn xộn, trên trán chảy ra những hạt mồ hôi trong suốt, một nhúm tóc hơi hếch lên, khiến cho khuôn mặt thanh tú, trong trẻo lạnh lùng của cậu lại có thêm chút đáng yêu.

Cậu hỏi: "Còn sống không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1006: Giết Chết Tù Nhân (66)


Bình luận: "A a a, cuối cùng Hòa Thần cũng đến rồi!"

Bình luận: "Trấn Tinh còn có thể cứu được không?!"

Bình luận: "Tôi khóc mất, quả nhiên trong trận thi đấu này thì sự hợp tác còn làm người ta kích động hơn cả chém giết."

Bộ dáng quen thuộc, âm thanh quen thuộc, bốn chữ cực kỳ đơn giản, nhưng vào giây phút này, ở tầng hầm thứ chín dường không thấy được hy vọng, Trấn Tinh như thấy được ánh mặt trời.

Hòa Ngọc tựa như vị thần.

Là ảo giác ư?

Cuối cùng, gã cũng gặp được cậu trước khi chết, dù đó chỉ là ảo ảnh.

Trấn Tinh muốn mỉm cười nhưng khóe miệng không thể nhếch lên được, tầm nhìn ngày càng mờ đi.

"Này! Trấn Tinh, đừng chết, đừng để chuyến này chúng tôi đến đây vô ích." Giọng càu nhàu của Eugene vang lên, và ngay sau đó, anh chàng người máy với tóc bạc, mắt đen cùng Hòa Ngọc cùng lúc rơi xuống đất.

"Ầm!" Một tiếng động lớn vang lên, hai người cùng rơi xuống đất.

Trấn Tinh lờ mờ thấy một thân hình mảnh khảnh tiến về phía mình, chạm vào cơ thể gã. Sau đó, giọng nói quen thuộc ấy lại vang lên: "Không phải là nằm mơ, chúng tôi đã đến."

Là thật!

"Thịch thịch thịch!"

Trái tim Trấn Tinh đập nhanh hơn. Huyết dịch trong mạch máu xanh lơ bắt đầu chảy điên cuồng. Một sức mạnh sâu thẳm từ linh hồn bộc phát, ý thức đang bị ăn mòn bỗng có thêm năng lượng, kéo gã khỏi tuyệt cảnh. Máu chảy xối xả, sức mạnh của thuốc cuồn cuộn, ý thức giãy giụa điên cuồng, linh hồn bất khuất cố gắng gào thét.

Trên mặt gã không biểu cảm, nhưng khóe miệng hơi cong lên, nếu không nhìn kỹ sẽ khó phát hiện ra.

Số liệu trên máy móc bên cạnh đột nhiên thay đổi, biểu đồ ổn định bắt đầu rung chuyển, nhảy lên nhảy xuống, thể hiện một cuộc giằng co quyết liệt. Thuốc muốn nuốt chửng ý thức, còn ý thức kiên cường trỗi dậy trong tuyệt vọng đang chiến đấu với thuốc.

Tuyệt đối không chịu thua!

Lúc này, người đang nằm yên bình trên giường cũng gia nhập trận chiến.

Đối với người xem, hình ảnh họ đang lạc vào hiểm cảnh tiếng động này vang lên như một nhịp điệu đầy nhiệt huyết.

Trợ lý sợ đến nỗi ngây người. Từ lúc trần nhà bị mở ra, Hòa Ngọc xuất hiện đã khiến hắn ta từ ngạc nhiên đến sững sờ. Phòng thí nghiệm ngầm có khả năng phòng ngự rất tốt, cửa còn có đao ánh sáng tự động quét để đảm bảo bất kỳ kẻ xâm nhập nào cũng sẽ bị phát hiện và bắt giữ ngay lập tức.

Nhưng...

Không ngờ những người này lại cắt trần nhà để xông vào! Hành động này quá sức tưởng tượng, không chỉ khiến Eugene và đồng đội không ngờ tới mà còn làm trợ lý không kịp trở tay.

Hắn ta run rẩy, kinh hãi mở miệng: "Bọn mày dám..."

"Ầm!" Eugene giơ tay, nhanh như tia chớp đánh ngất trợ lý.

"Tích tích tích!"

Từ lúc họ xông vào, tiếng cảnh báo liên tục vang lên, báo hiệu có kẻ xâm nhập. Cùng lúc đó, ngoài cửa phòng thí nghiệm, tiếng bước chân dồn dập của các thủ vệ cũng vang lên.

Eugene nhìn Trấn Tinh, bĩu môi hỏi: "Chết rồi à?"

Sắc mặt Trấn Tinh xanh xám, mạch máu nổi lên, nằm yên không nhúc nhích. Thoạt nhìn gã thực sự giống như đã chết, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đến mức không thể nghe thấy.

Hòa Ngọc: "Chưa chết."

Nghe vậy, Eugene vứt một lọ thuốc cho Hòa Ngọc, khẽ nói: "Thuốc hồi phục cấp 6 sao đấy, chờ anh ta tỉnh lại, nhất định phải trả lại một lọ 7 sao cho tôi đấy!"

Hiện tại, chỉ có Eugene và Lăng Bất Thần mới có thể lấy được thuốc. Lăng Bất Thần đang đi cứu Vạn Nhân Trảm, ở đây chỉ có Eugene. Dựa theo thái độ của gã với Trấn Tinh, việc không đưa thuốc cũng là điều bình thường.

Nhưng gã thế mà lại lấy thuốc ra.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1007: Giết Chết Tù Nhân (67)


Hòa Ngọc duỗi tay cầm lấy, động tác liền mạch, xoay người trực tiếp rót thuốc cho Trấn Tinh, trả lời: "Được, anh ta sẽ trả lại cho anh một lọ thuốc 7 sao, tôi đồng ý thay anh ta."

Dường như Trấn Tinh cũng cảm nhận được, cho dù đang cực kỳ chật vật cũng liều mạng nuốt thuốc trong miệng xuống.

Tại cửa phòng thí nghiệm đã có vô số thủ vệ đuổi đến. Eugene đưa lưng về phía Hòa Ngọc và Trấn Tinh, hất mái tóc màu trắng bạc, cánh tay máy móc phản xạ ánh sáng lạnh lẽo, chỉ để lại một câu: "Nơi này giao cho cậu."

Nói xong, gã nhào về phía thủ vệ.

Hòa Ngọc giao cuộc chiến lại cho Eugene, còn bản thân thì duỗi tay cởi xiềng xích cho Trấn Tinh.

Vì phòng ngừa vật thí nghiệm nổi điên đả thương người, Trấn t*nh h**n toàn bị trói cố định trên giường, giường lại cố định trên mặt đất, không có cơ hội chạy trốn.

Cái còng cũng không dễ cởi, bởi vì nó làm từ chất liệu đặc thù, hiển nhiên đã được đặc chế.

Hòa Ngọc lung rắc hai lần nhưng nhận thấy không cởi bỏ được, mím môi, lập tức thay đổi ý định.

Cậu ngồi xổm xuống, cởi thứ cố định giường với mặt đất. Có lẽ vì để thuận tiện cho đám người trợ thủ đổi vật thí nghiệm mới, cho nên xiềng xích trên mặt đất rất dễ cởi bỏ.

"Leng keng..." Giường có thể di chuyển.

Vừa cởi bỏ xong, như cảm nhận được gì đó, đột nhiên Hòa Ngọc đẩy giường sang một bên, sau đó ngã người về phía sau, tránh được đòn tấn công.

"Ầm...."

Lưỡi đao ánh sáng cắt đứt vị trí bọn họ vừa đứng.

Cậu đã từng gặp uy lực của đao ánh sáng của phòng thí nghiệm. Hòa Ngọc tung người nhảy lên, lại lần nữa tránh thoát đao ánh sáng, giữ chặt giường nằm của Trấn Tinh.

Tiếng cảnh báo vang lên điếc tai.

Hòa Ngọc hít một hơi sâu, âm thanh bình tĩnh: "Eugene, rút lui."

Eugene dùng chân đá văng một tên thủ vệ, lại dùng cưa điện xẻ một tên, xoay người bật lên, giẫm lên giường Trấn Tinh nhảy lên trần nhà bị cắt, nhưng...

"Tích tích tích!"

Trần nhà khép lại, cộng thêm dòng điện lưu động đáng sợ.

Eugene lập tức dừng lại, xoay người, đáp xuống đá văng một tên thủ vệ đang tấn công Hòa Ngọc, hét to: "Không đi lên bên trên được!"

Con mẹ nó, trên đó có điện!

Hòa Ngọc cực kỳ bình tĩnh: "Đi qua cửa."

Lúc bọn họ xông vào tầng 8, sau đó xẻ tầng 9, chắc chắn tiến sĩ đã phát hiện. Bọn họ xông vào phòng thí nghiệm quan trọng nhất, cướp đi vật thí nghiệm quan trọng nhất...

Hiện tại chắc chắn tiến sĩ Cam Luân cực kỳ tức giận, bọn họ cần phải rút lui ngay lập tức.

"Cửa màn chắn ánh sáng, không ra được!"

Eugene nghiến răng.

Trên cũng không ra được, cửa trước mắt không ra được.

Rõ ràng, ở lại phòng thí nghiệm cũng chỉ có con đường chết.

Phòng thí nghiệm này đúng là chỉ có vào mà không có ra.

Tất nhiên mấy tên thủ vệ không ngăn được Eugene, cho dù bọn họ là cao thủ cũng không đánh lại cấp SSS. Eugene có thể nhẹ nhàng đánh gục bọn họ, nhưng rắc rối nhất là màn chắn ánh sáng ở cửa.

Hiện tại, dòng điện đã chạy khắp các bức tường, nghe âm thanh cũng biết nếu đụng vào chỉ có chết.

Eugene gần như sụp đổ, cố gắng suy nghĩ nên chạy đi như thế nào.

Lúc này, đột nhiên Hòa Ngọc nói: "Tránh ra!"

Eugene sửng sốt, gã tránh ra theo bản năng.

Hòa Ngọc không nói gì cả, trên tay hơi dùng sức, đẩy Trấn Tinh đi về phía cửa, đẩy chiếc giường cùng với Trấn Tinh kiên định lướt qua.

Eugene: "!!"

Vất vả lắm mới cứu được người, vậy mà lại đâm đầu vào chỗ chết?

Bình luận: "WTF!"

Bình luận: "A a a Trấn Tinh vẫn phải chết sao?!"

Bình luận: "Hòa Ngọc, cậu làm gì thế?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1008: Giết Chết Tù Nhân (68)


Giường nằm cùng với Trấn Tinh đang nằm bên trên như thi thể vọt đến cửa, sau đó...

Thuận lợi đi qua.

Màn sáng bị tắt đi, không tấn công bọn họ.

Hòa Ngọc: "Đi."

Nói xong, cậu lập tức đẩy giường, Trấn Tinh cùng với chiếc giường và cả cậu cùng đi qua cánh cửa phòng thí nghiệm. Eugene chỉ sửng sốt trong vòng 0.1 giây thì chân lập tức di chuyển cũng nắm lấy chiếc giường, cùng nhau đi qua cửa.

Bình luận: "!!!"

Bình luận: "Là sao?!"

Ở một phòng thí nghiệm khác, trưởng cai ngục Laners với vẻ mặt vô cảm nhìn tiến sĩ Cam Luân: "Ông không nên tắt lưới ánh sáng, nên để cửa phòng ngự g**t ch*t bọn họ."

Tiến sĩ Cam Luân: "Không. Số 5 và số 3 là vật thí nghiệm ưu tú nhất, còn chưa nhìn thấy kết quả, cho nên không thể để hắn chết."

Đúng vậy, lúc Trấn Tinh lao về phía cửa có lưới điện, tiến sĩ Cam Luân lập tức lựa chọn tắt nó đi.

Ông ta không cho phép Trấn Tinh chết.

Cũng vì điểm này Hòa Ngọc mới thuận lợi rời khỏi phòng thí nghiệm, đi ra hành lang.

Laners mím môi: "Bọn họ rất mạnh, hơn nữa đội nhóm lại phối hợp cực kỳ ăn ý, Bọn họ còn rất thông minh, có thể cướp người khỏi phòng thí nghiệm của ông, tiến sĩ, ông nên cẩn thận hơn."

Một loạt hành động của những người này thực sự làm người khác không khỏi khiếp sợ, vượt xa ngoài sức tưởng tượng.

Bọn họ cho rằng những người này nếu có được cơ hội sẽ lập tức chạy trốn.

Không ngờ bọn họ không những không đi lên phía trên, mà lại đi xuống dưới cướp đi vật thí nghiệm, đáng sợ hơn bọn họ thành công cướp đi số 5.

Đây là đang vả vào mặt, đồng thời cảnh cáo bọn họ phải phòng bị những người này.

Sắc mặt tiến sĩ Cam Luân thay đổi, trầm mặt: "Không thể tổn thương đến vật thí nghiệm, những người này càng mạnh càng đáng giá nghiên cứu."

Ông ta nhìn hai người cùng với một giường trong màn hình, lạnh lùng nói: "Bắt sống bọn họ, nếu như không bắt được... Trực tiếp g**t ch*t những kẻ khác, cướp lại vật thí nghiệm số 5, không thể làm thương tổn hắn."

Eugene dẫn theo Hòa Ngọc và Trấn Tinh nằm trên giường thuận lợi đi đến hành lang.

Hành lang đã đứng sẵn vài tên thủ vệ, khuôn mặt máy móc của Eugene cực kỳ lạnh lùng, thân hình nhanh như chớp. Khi cánh tay máy móc xuất hiện, tất cả thủ vệ ngã xuống, chấn động như hiệu ứng đặc biệt.

Đây không phải phim ảnh, đây là sức chiến đấu chân thật, đây là lần đầu tiên Hòa Ngọc thấy đẳng cấp chiến đấu SSS của Eugene.

Đúng là rất đáng sợ.

Tiến sĩ Cam Luân nhìn cảnh tượng này, hốc mắt đỏ bừng.

Ông ta tức giận không phải vì thủ vệ chết, mà chắc chắn là tiếc nuối vì: "Trời ạ, tại sao số 7 này lại là người máy chứ? Nếu là chiến sĩ bình thường thì đây sẽ là một vật thí nghiệm rất tốt. Chết tiệt! Trả số 5 lại cho tao!"

Hòa Ngọc đuổi kịp Eugene, hiện tại bọn họ phải đi phòng thí nghiệm bên cạnh đón Lăng Bất Thần, dẫn Vạn Nhân Trảm đi.

Hành lang phòng thí nghiệm dưới đất khác với tầng 7, hành lang nơi này cũng có lực tấn công siêu cao, không ngừng tấn công Hòa Ngọc và Eugene. Eugene dùng cưa điện để phản đòn, còn Hòa Ngọc dùng Trấn Tinh chắn đòn.

Phía trước xuất hiện đao, Hòa Ngọc đẩy Trấn Tinh đi "chắn đao" thì những đòn tấn công kia lập tức dừng lại.

Eugene và Hòa Ngọc nhân cơ hội đi về phía trước.

Tầng 9 cũng lớn như tầng 8, tầng 7.

Hai phòng thí nghiệm ở khá gần nhau, Hòa Ngọc dùng Trấn Tinh chắn đao, đi qua cực kỳ thuận lợi.

Bình luận: "..."

Bình luận: "'... Một giây trước tôi còn đang ship CP."

Bình luận: "Không lừa mọi người, tôi cũng vậy, không hổ là Hòa Thần."

Bình luận: "Hòa Thần chính là người tàn nhẫn đã đâm đôi mắt xanh bốn lần!!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1009: Giết Chết Tù Nhân (69) - "Có lẽ Vạn Nhân Trảm... đã chết."


Eugene: “…”

Gã không nhịn được lẩm bẩm: "Tôi nghi ngờ cậu đến cứu Trấn Tinh vì mục đích riêng."

Gã cảm thấy nếu Trấn Tinh biết Hòa Ngọc dùng anh ta như thế nào, chắc chắn sẽ rất tức giận. Có Trấn Tinh làm tấm chắn quá tốt, có lẽ là do mệnh lệnh của tiến sĩ nên thủ vệ cũng không dám tổn thương Trấn Tinh.

Hành lang không có đao ánh sáng, các đòn tấn công hai bên vốn có thể nhốt hai người lại, bây giờ có Trấn Tinh chống đỡ, các đòn tấn công ở hành lang bị ngưng lại, chỉ có thể để bọn họ đi qua.

Hòa Ngọc coi Trấn Tinh thành tấm chắn tốt nhất.

Nghe vậy, Hòa Ngọc nhìn gã, nói: "Vậy chúng ta để Trấn Tinh ra phía sau để bảo vệ?"

Eugene lập tức đẩy Trấn Tinh lên chắn phía trước, những đòn tấn công đến từ vách tường đều dừng lại, Trấn Tinh nằm trên giường không thể động đậy lại thành công chặn lại các đòn tấn công thay bọn họ.

Eugene nhếch miệng, khuôn mặt được lắp ráp hoàn hảo khi mỉm cười có chút ngu ngốc: "Không cần thiết, có lẽ anh ta cũng muốn tham gia chiến đấu cùng chúng ta, chúng ta đang thỏa mãn tâm nguyện của anh ta mà thôi."

Bình luận: "Trấn Tinh kiểu: cám ơn *mỉm cười*."

Bình luận: "Ha ha ha, Eugene đúng là không biết xấu hổ."

Bình luận: "Đương nhiên có thể làm như vậy, có thể tồn tại là được. Nếu bọn họ chết thì Trấn Tinh chắc chắn cũng xong đời, cho nên như vậy là tốt nhất, cố sống sót."

Rất nhanh ba người đã đi đến một căn phòng thí nghiệm khác, lúc này bên trong rất hỗn loạn, đao ánh sáng đuổi theo làm bọn họ chạy tán loạn khắp nơi. Đoàn Vu Thần và Seattle đã bị thương, máu chảy đầm đìa.

"Mẹ nó, chỗ này cũng có lưới điện!"

"Không phải đây là ngục giam và phòng nghiên cứu thực nghiệm trên cơ thể người sao? Gắn mấy thứ khoa học kỹ thuật như vậy làm gì?!"

"Cẩn thận!"

Nhìn thấy bọn họ, hai mắt Seattle sáng lên: "Hòa Ngọc, Eugene cứu mạng!"

Hòa Ngọc bình tĩnh, trên tay dùng sức, đột nhiên đẩy giường của Trấn Tinh đến chắn ở giữa cửa, ngay lập tức đao ánh sáng dừng lại.

Người bên trong chỉ sửng sốt một lúc, sau đó nhanh chóng lao ra, rời khỏi phòng thí nghiệm đáng sợ này.

Quỳnh thở dài một hơi, không kịp hỏi Hòa Ngọc làm cách nào để đao ánh sáng dừng lại, vội vàng nói: "Vạn Nhân Trảm xảy ra chuyện rồi!"

Sắc mặt Hòa Ngọc trầm xuống.

Cậu không thấy được Vạn Nhân Trảm thì cũng thấy hơi kỳ lạ, quả nhiên đã xảy ra chuyện.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Hòa Ngọc hỏi.

Chỗ này không hợp để nói chuyện, Đoàn Vu Thần nói ngắn gọn: "Khi chúng ta đi xuống tiến sĩ Cam Luân cũng ở, Lăng Bất Thần lập tức tấn công tiến sĩ Cam Luân, nhưng ông ta đã cùng Vạn Nhân Trảm biến mất không tìm thấy, không đả thương được ông ta."

Hòa Ngọc gật đầu, cũng không ngoài ý muốn, đây là địa bàn của tiến sĩ Cam Luân, bọn họ sẽ không dễ dàng làm ông ta bị thương.

Cậu lại càng muốn biết tình huống cụ thể của Vạn Nhân Trảm.

Đoàn Vu Thần dừng một chút, nghiến răng nói: "Có lẽ Vạn Nhân Trảm… đã chết."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1010: Giết Chết Tù Nhân (70)


Eugene ngẩn người, kinh ngạc nhìn những người khác.

Họ không nói gì, nhưng phản ứng của họ ngầm thừa nhận điều đó.

Bình luận: "Tôi nhìn thấy Vạn Nhân Trảm đã thôi co giật, hu hu hu."

Bình luận: "Trấn Tinh bị tiêm vào thêm hai phần ba thuốc suýt chút nữa không chịu nổi, hiện tại còn đang giãy giụa, Vạn Nhân Trảm bị tiêm vào hết một ống thuốc, không chịu được cũng là chuyện bình thường."

Bình luận: "Anh ta chết hơi thảm, giãy giụa kịch liệt hơn Trấn Tinh nhiều, nhưng vẫn không chịu nổi, haizz."

Eugene lẩm bẩm: "Thật sự đã chết sao?"

Mặc dù luôn chê Vạn Nhân Trảm ngốc, vẫn luôn cảm thấy lần trước Vạn Nhân Trảm đứng đầu chỉ là hữu danh vô thực. Thế nhưng bọn họ vẫn luôn coi Vạn Nhân Trảm chính là đối thủ, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện gã lại không vào được trận chung kết. Không, ngay cả trận bán kết cũng không được vào.

Quỳnh mím môi: "Tiến sĩ Cam Luân muốn dẫn anh ta đi, Lăng Bất Thần dẫn chúng tôi đi cướp lại, tôi cảm giác anh ta không còn hô hấp, hoàn toàn không có tiếng tim đập."

Không có hô hấp, tim đã ngừng đập, chắc chắn là đã chết. Lúc đó cô ta cầm thuốc Lăng Bất Thần đưa cho muốn đút cho Vạn Nhân Trảm, nhưng đối phương nằm im không nhúc nhích, không có hơi thở, rõ ràng đã chết.

Quỳnh kinh hãi, cũng đúng lúc này tiến sĩ Cam Luân dẫn theo Vạn Nhân Trảm biến mất, đao ánh sáng bắt đầu tấn công bọn họ.

Hòa Ngọc rũ mắt không nói lời nào, Lăng Bất Thần vỗ vỗ bờ vai của cậu.

Mấy người đều biết tâm trạng của cậu không tốt. Hòa Ngọc vẫn luôn cố gắng dẫn bọn họ rời đi, trong kế hoạch của bọn họ, Vạn Nhân Trảm và Trấn Tinh là yếu tố quan trọng nhất. Có thể nói bọn họ thể hiện bản thân, lấy bản thân thu hút sự chú ý của tiến sĩ Cam Luân để thúc đẩy kế hoạch của mọi người.

Hôm nay, hai người họ bị mang đi cũng vì muốn yểm trợ cho kế hoạch của bọn họ, bọn họ phá giải vòng tay phát ra cảnh báo, khiến cho hai người đang huấn luyện riêng bị mang đi, tiến hành thực nghiệm trước thời hạn.

Vạn Nhân Trảm đã chết, chắc chắn tâm trạng của Hòa Ngọc sẽ không dễ chịu.

Eugene há miệng th* d*c, đang định nói chuyện, đột nhiên Hòa Ngọc ngẩng đầu, gọng kính không viền phản xạ ánh sáng lạnh lẽo, mắt hạnh sắc bén bình tĩnh: "Anh ta chưa chết."

Mọi người sửng sốt.

Vừa rồi Hòa Ngọc im lặng là vì đang phân tích. Trong vài giây ngắn ngủi, cậu đã thống kê tất cả thông tin trong đầu, cuối cùng đưa ra một kết luận...

Có lẽ Vạn Nhân Trảm chưa chết.

Hòa Ngọc: "Nếu anh ta thực sự đã chết, tiến sĩ Cam Luân sẽ không mang anh ta đi."

Nếu thực nghiệm yêu cầu người chết, việc gì phải nhốt bọn họ ở tầng 7? Còn rèn luyện bọn họ để sức mạnh của bọn họ tăng lên? Cũng vì lý do này mà cậu dùng Trấn Tinh chống lại đòn tấn công của phòng thí nghiệm. Tiến sĩ Cam Luân không muốn Trấn Tinh chết, ông ta muốn vật thí nghiệm sống. Việc đưa đi Vạn Nhân Trảm chứng tỏ gã vẫn là vật thí nghiệm, còn là vật thí nghiệm nghĩa là còn sống.

Còn tại sao lại không còn thở và tim ngừng đập, tạm thời Hòa Ngọc chưa nghĩ ra.

Nhưng biết Vạn Nhân Trảm chưa chết là đủ rồi.

Bình luận: "Vẫn chưa chết sao?"

Bình luận: "WTF, thật sự chưa chết, vẫn còn có thể chuyển sang phòng phát sóng trực tiếp của anh ta!!!"

Bình luận: "Tôi thấy rồi! Tôi nói rồi, nhưng không ai để ý đến tôi!!"

Eugene quơ quơ cánh tay máy móc: "Anh ta bị tiến sĩ mang đi, chúng ta không có thời gian đi cứu anh ta, lên tầng trên hả?"

Trong kế hoạch của bọn họ, bọn họ sẽ cố gắng chạy ra ngoài ngục giam trước đêm hỗn loạn. Hiện tại đi tìm Vạn Nhân Trảm, cứu gã đã làm chậm trễ thời gian quá nhiều, hiện tại chỉ có thể tiếp tục đi lên.

Có thể đến cứu một lần là do bọn họ đã liều mạng rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1011: Giết Chết Tù Nhân (71)


Hòa Ngọc không phản đối, cậu giữ chặt giường của Trấn Tinh, kéo giường về hành lang, nghiêng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt lạnh lẽo.

"Chuẩn bị chiến đấu."

Mấy người ngẩng đầu nhìn về phía trước, không biết từ khi nào đã xuất hiện bốn người ở đó.

Có lẽ biết thủ vệ không đánh lại bọn họ, lại không muốn tổn thương đến Trấn Tinh nên không phát động công kích của ngục giam với bọn họ, mà lại cho những người này đến ngăn cản bọn họ.

Những người này khác với mấy tên thủ vệ, sắc mặt bọn họ trắng bệch, cầm vũ khí, biểu tình chết lặng nhìn bọn họ, nhưng xung quanh tràn ngập hơi thở cường đại khiến bọn họ không thở nổi, toàn thân căng thẳng.

Sắc mặt đám người Eugene đầy lo lắng, bọn họ chậm rãi di chuyển vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Lăng Bất Thần, Eugene đứng đằng trước, Đoàn Vu Thần, Quỳnh, Seattle, Khúc Vật bao vây xung quanh Hòa Ngọc và Trấn Tinh, nhìn chằm chằm mấy người phía trước.

"Tiến sĩ Cam Luân, chắc chắn phải giết bọn họ!" Trưởng cai ngục Laners lại lần nữa đề nghị.

Cam Luân nhìn vào hình chiếu phía trước, ánh mắt điên cuồng: "Không, đây đều là vật thí nghiệm của tôi, càng mạnh mẽ càng có thể chống chọi được thí nghiệm."

Dừng một chút, ông ta nói: "Nhưng cậu nói đúng, những người này rắc rối hơn so với tưởng tượng của tôi, cho nên tôi thay đổi suy nghĩ không chơi đùa với bọn họ nữa, trực tiếp bắt giữ tiến hành thực nghiệm."

"Tầng 9 là nơi bắt giữ tốt nhất, ông không nên cố kỵ số 5." Laners không hề đồng ý vì tiến sĩ Cam Luân phải bất lực chỉ vì cố kỵ số 5.

Nghe vậy tiến sĩ Cam Luân trừng mắt: "Không được! Số 5 tuyệt đối không thể xảy ra chuyện, đây là vật thí nghiệm tốt nhất từ khi tôi làm thí nghiệm đến nay, tuyệt đối không thể bị tiêu hủy."

"Ông vẫn còn số 3." Laners chỉ vào người đàn ông mặt mũi trắng bệch ở trên giường.

Tiến sĩ Cam Luân nghe thấy "số 3", ánh mắt trở nên kích động, nhưng rất nhanh đã đè ép xuống, ông ta mỉm cười: "Số 3 chỉ có một, hơn nữa, hiện tại hắn vẫn chưa thành công, tôi còn cần số 5."

Không chỉ cần số 5, ông ta nhìn chằm chằm vào mấy người trong màn hình, đây đều là vật thí nghiệm của ông ta.

Hiện tại bọn họ biểu hiện càng mạnh mẽ thì ông ta càng vui sướng.

Laners: "Được rồi, tôi nghe theo ông, nhưng nếu bọn họ uy h**p đến thí nghiệm, hoặc có khả năng chạy trốn, tôi sẽ ra tay."

Tiến sĩ Cam Luân thờ ơ, xua xua tay: "Cậu yên tâm, mấy kẻ hèn mọn đáng yêu của tôi sẽ bắt lấy bọn họ. Mặc dù là bán thành phẩm nhưng cũng cực kỳ mạnh, còn trong số bọn họ chỉ có hai người có thể chiến đấu."

Laners nhìn màn hình không nói chuyện.

Tiến sĩ Cam Luân lại nói: "Chờ sau khi bắt được người, tôi sẽ đưa vật thí nghiệm số 2 cho cậu."

Nói xong, ông ta xoay người đi về phía Vạn Nhân Trảm, ánh mắt đầy hưng phấn.

Laners có thể nghe được âm thanh kích động của tiến sĩ Cam Luân: "Ha ha, chắc chắn có thể thành công, cậu đúng là bảo bối của tôi, cậu không giống với đám bán thành phẩm kia, chắc chắn tôi sẽ chế tạo cậu thành bảo vật hoàn mỹ nhất."

Laners quay đầu liếc nhìn, lại nhìn về phía màn hình, khóe miệng hiện lên nụ cười đầy châm chọc...

Chắc chắn có thể bắt được?

Chỉ sợ không như mong muốn.

Eugene và Lăng Bất Thần gặp rắc rối rồi.

Khi đám người có mặt xám trắng kia đến gần, Lăng Bất Thần cầm đàn chắn ở trước người, âm thanh đằng đằng sát khí vang lên, như đao cắt vào đám mặt xám trắng. Đòn tấn công từ đàn cổ của Ly Trạm phát ra không hề yếu hơn so với đao ánh sáng.

Mặc dù như vậy cũng không thể ngăn cản được đám mặt xám trắng này, bọn chúng đã vọt lại đây.

Bọn chúng không sợ công kích sóng âm!

Eugene dùng cưa điện cưa đầu bọn chúng. Đây là cánh tay máy móc có thể cưa thủng sàn nhà, vậy mà lại chỉ để lại vài vết rách nông trên người đối phương!

Khúc Vật mắng: "Con mẹ nó, đây là người hay thú?"

Chưa từng thấy trang bị phòng ngự lại có thuộc tính phòng ngự mạnh như vậy, đây không phải là người!!!

Không thể không nói Khúc Vật đã chạm đến chân tướng.

Lăng Bất Thần: "Liên thủ!"

Nói xong, cậu ấy chuyển tất cả các đòn tấn công về phía cổ của đám mặt xám trắng. Người nọ giơ tay ngăn cản thì cưa điện của Eugene cũng đâm vào cổ. Đòn tấn công của hai người cùng bị bàn tay của hắn ta ngăn cản.

Cánh tay rơi xuống, không có một giọt máu tươi.

Người kia chỉ còn lại một bàn tay nhưng vẫn hung hãn lao về phía bọn họ, dao phay trên tay đâm thẳng về phía Lăng Bất Thần.

Đoàn Vu Thần nhìn thấy cảnh tượng này, hít một hơi thật sâu: "E rằng thật sự không phải người."

Eugene nâng lên cánh tay máy móc ngăn cản dao phay.

"Keng..." Dao phay bị nứt, cưa điện lướt qua dao phay cắt lên trên người người nọ, cảm giác còn cứng hơn cắt sàn nhà.

Hình như người kia không sợ đau không sợ chết, dùng thịt kẹp chặt cưa điện, tay cầm chặt cưa điện.

Một người khác người đầy vết thương liều mạng lao về phía Lăng Bất Thần.

Tiếng đàn không có tác dụng với bọn họ, từng vòng sóng âm để lại vô số miệng vết thương trên người tên mặt xám trắng nhưng vẫn không ngăn cản được hắn ta.

Người thứ ba ý định lao về phía đám người Hòa Ngọc phía sau hai người.

Đoàn Vu Thần, Khúc Vật, Seattle cầm lấy cánh tay bị đứt dưới đất làm vũ khí tạm thời, cực kỳ đề phòng.

Quỳnh cầm lấy linh kiện vừa mang ra từ phòng thí nghiệm, lắp ráp vũ khí phá giải mới.

Chỉ có Hòa Ngọc vẫn nắm chặt thanh giường, hơi nhắm mắt, vẫn luôn không có động tĩnh, cực kỳ an tĩnh.

"Hòa Ngọc, bây giờ phải làm sao?!" Khúc Vật hoảng loạn.

Một cánh tay máy móc khác của Eugene ngăn cản tên mặt xám trắng thứ ba kia, nhưng đồng thời hai cánh tay máy móc của gã đều bị kiềm chế, đám mặt xám trắng mình đồng da sắt này cực kỳ khó chơi.

Tên thứ ba bị ngăn cản, thì tên thứ tư lại lao nhanh về phía bọn họ, nhắm vào người phía sau.

Cuối cùng, Hòa Ngọc mở to mắt, đôi mắt ẩn dưới thấu kính hiện lên sự sắc bén, cong môi: "Tôi có một kế hoạch điên rồ, mọi người có muốn thử không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1012: Giết Chết Tù Nhân (72) - Kế hoạch điên rồ


Hòa Ngọc từ trước đến nay là người đại diện cho sự "điên rồ", vậy mà bây giờ chính cậu cũng cảm thấy kế hoạch này điên rồ?

Con mẹ nó, như thế thì rốt cuộc sẽ điên rồ đến mức nào!

Đoàn Vu Thần cảm thấy rằng bây giờ họ đã rất điên, không, từ khi vào phó bản này họ vẫn luôn điên cuồng, anh ta không dám tưởng tượng nếu chuyện điên cuồng hơn xảy ra thì sẽ như thế nào!

Bình luận: "... Hòa Ngọc cũng cảm thấy kế hoạch điên rồ, đậu má, tôi muốn nghe."

Bình luận: "A a a k*ch th*ch quá!"

Tên mặt xám trắng lại nhào tới, Đoàn Vu Thần lấy một cây gậy dứt khoát đứng chắn trước người.

"Ầm..."

Cây gậy bị đối phương bẻ gãy, bàn tay giống như móng vuốt sắc bén kia nhắm thẳng về phía Đoàn Vu Thần. Khúc Vật ở phía sau bất ngờ kéo mạnh, kéo Đoàn Vu Thần ra, va vào chiếc giường có bánh xe ở phía sau.

Cũng may động tác của Khúc Vật nhanh nhẹn, nếu không Đoàn Vu Thần đã bị gã mặt xám trắng bắt được.

Seattle ở bên cạnh chém một đao vào đầu gã mặt xám, Quỳnh dùng hai sợi dây thép nhỏ mảnh đâm vào mắt gã mặt xám, gã mặt xám không thể tránh kịp, chỉ có thể lui mạnh về phía sau vài bước, né tránh công kích của hai người.

Cánh tay máy móc của Eugene bị hai gã mặt xám kiềm chế, hai tay gã dùng sức, thân thể lơ lửng trong không trung, chân đạp về phía sau, đạp cho gã mặt xám lui về phía Lăng Bất Thần.

Mà Lăng Bất Thần chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, cậu ấy ôm đàn cổ bay lên. Bởi vì độ cao hành lang có hạn, trong khoảnh khắc cậu ấy lơ lửng, tốc độ ngón tay của cậu ấy tăng nhanh, năng lượng cường đại được tạo ra từ đầu ngón tay cậu ấy không biến thành đao nữa, mà là xoắn thành dây thừng, trói hai gã mặt xám lại!

Gã mặt xám điên cuồng giãy giụa, sắc mặt của Lăng Bất Thần trở nên tái nhợt, ngón tay gảy dây đàn.

Laners trợn to hai mắt, khuôn mặt vô cảm kia lúc này thế mà lại mang theo vẻ kích động, há miệng: "Cái này... Đây là... Sức mạnh ghê gớm mà ông nghiên cứu sao?"

Ánh mắt tiến sĩ Cam Luân lộ vẻ điên cuồng, nâng cao giọng nói của mình: "Đúng, là sức mạnh này!"

Giọng nói của ông ta bén nhọn, vui mừng đến nỗi khàn đi: "Bắt lấy chúng! Bắt lấy tất cả, một người cũng không tha!"

Trong khi đó.

Bốn gã mặt xám bị mắc kẹt, giúp cho mấy người họ có thời gian rảnh để phân tâm.

Đoàn Vu Thần quay đầu nhìn về phía Hòa Ngọc: "Rốt cuộc kế hoạch điên rồ của cậu là gì?"

Anh ta hơi suy sụp.

Mặc dù tình hình hiện tại cực kỳ cấp bách, nhưng anh ta cũng không muốn đối mặt với kế hoạch điên rồ của Hòa Ngọc lắm.

Gần như anh ta có thể tưởng tượng rằng thậm chí kế hoạch của Hòa Ngọc sẽ còn tồi tệ hơn.

Hòa Ngọc giơ tay đẩy kính, mỉm cười: "Nếu thật sự là không thể tránh được, chúng ta chủ động phối hợp với tiến sĩ Cam Luân đi, có lẽ có thể bớt khổ hơn?"

Khi nói chuyện, tầm nhìn của cậu hướng lên trên, dường như đang nói chuyện với Tiến sĩ Cam Luân.

Trong khi đó, tiến sĩ Cam Luân và cai ngục Laners ở một không gian khác hơi giật mình. Thông qua camera giám sát, Hòa Ngọc đang nhìn về phía hai người, dường như đang nhìn thẳng vào bọn họ!

Sao mà cậu có thể biết chuyện có camera giám sát!?

Laners há miệng, còn chưa nói lời nào, tiến sĩ Cam Luân ở bên cạnh đã giơ tay lên, điều khiển hình ảnh phản chiếu để trò chuyện, kích động nói: "Tất nhiên, các người đều là bảo bối của tôi, tôi sẽ rất tiếc nếu bất kỳ người nào trong số các người chết đi, đừng cố gắng vô ích nữa, đến đây, đến tham gia với tôi."

Đám người Đoàn Vu Thần: "!!!"

Đây không phải là một kế hoạch điên rồ, mà là quá điên rồ!

Eugene cắn răng, gã xoay người dùng cánh tay máy móc chém hai gã mặt xám, sau đó rút cánh tay máy móc lại, nhưng ngay cả như vậy, những người này vẫn chưa chết!

Giống như những con quái vật không sợ chết, không có lý trí, không có suy nghĩ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1013: Giết Chết Tù Nhân (73)


Eugene chửi thề: "Mẹ kiếp, con mẹ nó, Hòa Ngọc phát điên rồi, tôi không đồng ý!"

Gã biết lời này của Hòa Ngọc có ý gì.

Ý tưởng điên rồ của cậu là... chủ động để Tiến sĩ Cam Luân bắt, tiếp cận Tiến sĩ Cam Luân và sau đó tấn công khi có cơ hội.

Đây thật sự là một ý tưởng cực kỳ điên khùng.

Có thể tiếp cận Tiến sĩ Cam Luân, nhưng chắc chắn sẽ trở thành vật thí nghiệm.

Nếu như không biết tình hình của Trấn Tinh, nếu không biết chuyện Vạn Nhân Trảm gặp phải, có lẽ Eugene sẽ không kiên quyết phản đối như vậy. Nhưng nhìn Trấn Tinh còn đang nằm đó, cùng với Vạn Nhân Trảm đang không rõ sống chết...

Ý tưởng điên rồ này của Hòa Ngọc, tỷ lệ thành công còn thấp hơn so với việc trực tiếp vượt ngục!

Chỉ cần bọn họ bị bắt, bọn họ sẽ bị tiêm chất gây tê ngay lập tức, và tiến sĩ Cam Luân sẽ lại tiêm một liều thuốc khác cho bọn họ, làm sao họ có thể chống cự? Bọn họ đã bị bại lộ khả năng tháo còng tay, có sức chiến đấu siêu mạnh, bị bắt lại vào lúc này không chỉ không thể tránh khỏi đêm hỗn loạn, mà còn không có khả năng trốn thoát.

Ý tưởng này điên cuồng đến nỗi bọn họ không muốn đối mặt!

Đoàn Vu Thần cắn răng: "Hòa Ngọc, tôi biết cậu đang muốn cứu Vạn Nhân Trảm, nhưng bây giờ chúng ta không thể lo được những chuyện này, chúng ta phải rời khỏi nơi này trước đêm nay. Cậu có cách nào khác ngoài việc bị bắt không?"

Lý do chính tại sao họ mạo hiểm vượt ngục ngày hôm nay là... né tránh một "sự sắp xếp đặc biệt" khác, tránh bị tiêm thuốc. Đồng thời, cố gắng trốn thoát thành công trước đêm hỗn loạn đến.

Ý tưởng của Hòa Ngọc quá điên rồ, hoàn toàn trái ngược với kế hoạch của họ.

Thật vất vả mới thuyết phục được bản thân mạo hiểm, thực hiện kế hoạch vượt ngục ngay lập tức của Hòa Ngọc, kết quả bây giờ...

Cậu lại muốn thay đổi thành một kế hoạch hoàn toàn ngược lại?

Mẹ nó, đây thật sự là chủ động tìm đường chết.

Trái tim họ không khỏe, họ sẽ không thể nhảy vào.

Bình luận: "Đệt, biết cậu ta điên nhưng không ngờ lại điên tới vậy."

Bình luận: "Là Hòa Ngọc đưa ra kế hoạch điên rồ ban đầu là lập tức vượt ngục trước đêm thứ hai, bây giờ lại là cậu ta đưa ra một kế hoạch điên rồ còn điên hơn cái đầu, rốt cuộc cậu ta nghĩ gì vậy? Chủ động đặt mình vào tay tiến sĩ, đó là muốn chết."

Bình luận: "... Tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ, không phải Hòa Ngọc đang cố ý đấy chứ?"

Hòa Ngọc luôn có lý do để dễ dàng thuyết phục một số người, dù sao cậu cũng đảm nhận vai trò "bộ não" trong nhóm, những người khác là bàn tay, vũ khí, công cụ của nhóm, hầu hết thời gian họ đều lắng nghe sự sắp xếp của Hòa Ngọc.

Ngay khi khán giả cảm thấy lần này Hòa Ngọc cũng sẽ thuyết phục họ, cậu nghiêng đầu: "Thật sự không thử kế hoạch này sao?"

Eugene lập tức văng gã mặt xám đang nhào tới, thân thể đối phương quá cứng, đạp như vậy khiến chân gã đau mà đối phương cũng chỉ lùi về phía sau một bước, hô hấp của gã nặng nề: "Không!"

Hòa Ngọc xòe tay: "Vậy được rồi, vậy thì chỉ có thể thực hiện kế hoạch B, đi tìm lối ra, nhanh chóng rời đi."

Nói xong, tay cậu hơi dùng sức, trực tiếp đẩy chiếc giường di động mà Trấn Tinh đang nằm trên đó về phía trước.

Được đẩy mạnh, chiếc giường nhanh chóng trượt về phía trước.

Hòa Ngọc nắm lấy thành giường di động, trượt về phía trước, dáng người gầy gò, cao ngất đang nằm trên giường, một đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm phía trước, ánh mắt sắc bén.

Hòa Ngọc thật sự từ bỏ kế hoạch điên rồ của mình?

Mấy người sửng sốt một giây.

Sau đó, dường như là phản ứng theo bản năng, Eugene túm lấy hai gã mặt xám, Lăng Bất Thần giữ hai tên còn lại, nhường không gian ra, để cho giường di động cùng Hòa Ngọc thuận lợi đi qua.

Mấy người Đoàn Vu Thần nhấc chân chạy nhanh, đuổi theo Hòa Ngọc, không dám rời xa giường di động.

"Grào..." Hai gã mặt xám gầm một tiếng, mà trong lúc này, Hòa Ngọc đã đi ra khỏi phòng thí nghiệm này, chạy vào khoảng không giữa hai phòng thí nghiệm khổng lồ.

"Bắt lấy bọn họ!" Tiến sĩ Cam Luân hét lên trong một căn phòng khác.

Trong khoảnh khắc giọng nói của ông ta vang lên, bốn gã mặt xám xuất hiện, vị trí của họ là khu vực trống giữa hai phòng thí nghiệm.

Giường di động dừng lại.

Hòa Ngọc: "Tôi nghĩ, tôi biết lối ra ở đâu rồi, Đoàn Vu Thần, các anh có thể giữ chân bốn người này không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1014: Giết Chết Tù Nhân (74)


Đoàn Vu Thần: "???"

Quỳnh, Seattle, Khúc Vật: "???"

Bọn họ không thể sử dụng trang bị!

Không lẽ ngăn bọn họ lại bằng tay không?

Dựa vào sức chiến đấu nguyên thuỷ của bản thân để ngăn cản?

Hòa Ngọc: "Hoặc chúng ta hãy xem xét kế hoạch A, chủ động..."

Chưa nói xong, Đoàn Vu Thần cùng bốn người Khúc Vật đã nhào về phía mấy gã mặt xám, còn nhanh hơn so với phản ứng của gã mặt xám!

Rõ ràng, họ thà giữ mấy gã mặt xám bằng tay không còn hơn nghe theo kế hoạch điên rồ của Hòa Ngọc.

Vũ khí của Đoàn Vu Thần bị hỏng, chỉ có thể dùng tay ghì chặt lấy khuôn mặt của gã mặt xám đầu tiên, anh ta nghiến răng: "Hòa Ngọc, mẹ nó, cậu nhanh lên!"

Gã mặt xám rất hung bạo, nhưng không biết mục đích là gì, không có một chiêu nào có thể g**t ch*t hắn, chỉ là điên cuồng tấn công Đoàn Vu Thần từng chút một.

Bàn tay như vách sắt của bức tường đồng đập vào đầu Đoàn Vu Thần, đập gã đến mức đầu óc gã choáng váng. Đoàn Vu Thần vẫn ôm chặt gã mặt xám, vừa nghĩ đến kế hoạch A thì anh ta đã lập tức ôm chặt, cắn răng giữ người lại.

Seattle cũng phản ứng tương tự, dùng dao đẩy gã mặt xám vào tường. Không có trang bị lực công kích thì cô ta sẽ không chịu nổi công của gã mặt xám, chỉ cần đối phương trở tay bổ một cái, không chỉ chém đứt đao, mà còn khiến Seattle phun máu tươi, giống như bị dùi sắt đâm.

Khúc Vật và Quỳnh cũng dùng mạng giữ chặt hai gã mặt xám khác. Gã mặt xám là quái vật mà Eugene hay Lăng Bất Thần đều khó đối phó, bọn họ dùng tay không đối phó, chỉ bị tấn công hai cái liền miệng sùi bọt mép, trợn trắng mắt.

Eugene và Lăng Bất Thần bao vây gã mặt xám rồi rút lui, hai người vừa đáp trả vừa bị bốn gã mặt xám đuổi theo.

Hòa Ngọc không phụ thời gian bọn họ dùng mạng giữ mấy gã mặt xám, gần như cậu đã vọt tới khu vực gã mặt xám xuất hiện ngay khi bốn người vọt đến chỗ mấy gã mặt xám.

Khu vực này nằm ở giữa hai phòng thí nghiệm, khoảng cách rất gần, cả trái và phải.

Gã mặt xám xuất hiện ở đây, có nghĩa là tiến sĩ Cam Luân có thể điều khiển trực tiếp.

Tiến sĩ Cam Luân không thể rời khỏi tầng này sao?

Không, khi những nhân viên đó vận chuyển các đối tượng thí nghiệm, họ không cần tiến sĩ Cam Luân.

Trước tiên, Hòa Ngọc nhắm mắt suy nghĩ một lúc, trong đầu xây dựng bản đồ phân bố tầng này. Khi cậu đã xác định được vị trí của "thang máy", thì gã mặt xám lại một lần nữa. Khẳng định suy nghĩ của cậu. Thang máy ở Liên Bang không giống với Trái Đất, công nghệ cao hơn, có thể được gọi là dịch chuyển.

Và "thang máy" của nhà tù này thế nhưng lại không giống bình thường. Hòa Ngọc lướt đến đó.

Ngay đêm qua, khi bị tiêm thuốc gây hôn mê, họ đã đẩy cậu lên tầng chín. Mặc dù cậu không nhìn thấy toàn bộ quá trình, nhưng đã xây dựng toàn bộ quá trình trong tâm trí của mình. Cậu nhớ từng từ mà những người đó đã nói, mỗi trạm...

Hòa Ngọc hơi nhắm mắt lại, ký ức tối hôm qua cùng bản đồ vừa hình thành dường như chồng chéo trước mắt. Cậu đẩy Trấn Tinh đứng ở một vị trí, nhấc chân khẽ nhúc nhích.

Không cần mắt, chỉ cần dùng trí nhớ, ngay lúc này cậu gần như đã quên đi hoàn cảnh xung quanh, quên đi những nguy hiểm xung quanh.

Đồng đội của cậu đang giúp cậu chống lại nguy hiểm.

Vị trí này? Không đúng.

Ở đây à? Cũng không đúng.

Vẫn không đúng!

Cậu thay đổi vị trí xung quanh giường di động, thay đổi vị trí của mình, và đôi khi thay đổi vị trí của giường di động.

Đoàn Vu Thần hoàn toàn bị tê liệt. Nếu cứ tiếp tục, thì anh ta sẽ mất mạng.

Cơ thể trượt xuống đất, nhưng bàn tay của anh ta đang giữ chân gã mặt xám, không có ý định buông tay.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1015: Giết Chết Tù Nhân (75)


Một phòng khác.

Tiến sĩ phấn khích đến mức cổ ửng đỏ: "Trời ơi! Những người này có tiềm lực vô cùng tốt, đều hạt giống tốt, cơ thể thử nghiệm tốt, tôi muốn họ!"

Laners ở bên cạnh nghi ngờ nhìn Hòa Ngọc.

Người này... Cậu ta đang làm gì vậy?

Tất cả mọi người đang lấy mạng mình để kéo dài thời gian cho số 1, số 1 đang làm gì?

Cơ thể Quỳnh thoáng vụt qua, bị đập vào tường, tiếng đàn của Lăng Bất Thần dồn dập, năng lượng dưới ngón tay giống như một sợi dây thừng, siết chặt cổ gã mặt xám.

Eugene cũng bị hai tên quấn lấy, gã cắn răng:

"Mẹ kiếp, ông đây xem các ngươi còn công kích như thế nào!"

Cưa điện của gã cắt thẳng vào cánh tay của gã mặt xám. Để xem các người không có tay còn làm sao bắt được ông đây.

Tìm thấy rồi!

Hòa Ngọc dừng bước, mở to mắt, đôi mắt sáng như đuốc: "Tất cả lại đây, Eugene, Lăng Bất Thần, dẫn người theo."

Giọng nói vang lên, cơ thể Seattle ở gần nhất lóe lên, tránh khỏi gã mặt xám, nhào thẳng vào đến chỗ giường di động, bám vào giường di động.

Tiếng đàn của Lăng Bất Thần từ bỏ việc cổ trói tên mặt xám, mà quấn lấy Quỳnh và Khúc Vật, ném thẳng về phía giường di động, hai người họ váng đầu hoa mắt, theo bản năng bám vào giường di động rồi đứng vững.

Eugene một đạp cái hất văng gã mặt xám, cưa điện lia về phía sau, gã mặt xám né tránh.

Chính là lúc này!

Gã bắt lấy cơ thể Đoàn Vu Thần, trong chớp nhoáng, anh ta xuất hiện bên cạnh giường di động.

Một khắc trước khi gã nắm lấy giường di động, Hòa Ngọc nhấc chân giẫm ba cái ở vị trí dưới chân, tiếng giẫm nhẹ nhàng vang lên, đồng thời, Eugene nắm lấy giường di động.

Tám người cùng nhau biến mất.

Tiến sĩ Cam Luân ngẩn ra.

Trưởng cai ngục Laners hít một hơi thật sâu, ánh mắt nghiêm túc: "Số 1, phải giết, cậu ta quá thông minh. "

Tiến sĩ Cam Luân vẫn còn bị sốc: "Tại sao cậu ta biết điều đó? Tại sao cậu ta biết cách rời khỏi tầng 9? Ai đã nói với cậu ta điều đó?"

Nhà tù này không chỉ có vòng đeo tay của tù nhân, những nhân viên cũng có có những nguyên tắc nguy hiểm riêng điều khiển trí não bọn họ.

Không ai có thể phản bội tiến sĩ.

Nhưng Hòa Ngọc lại thành công dẫn người rời khỏi tầng 9.

Laners nhìn về phía tiến sĩ, khuôn mặt không biểu cảm: "Tiến sĩ, tôi đã nói rằng ông sẽ hối hận, một số người có thể làm thí nghiệm, nhưng một số người không thể. Ông kết luận rằng có thể nắm giữ bọn họ trong tay, nhưng trên thực tế..."

Trong thực tế, đối phương không chỉ bất ngờ đến tầng 9, tìm thấy Trấn Tinh, mà còn thành công thoát khỏi tầng 9!

Khuôn mặt Tiến sĩ Cam Luân có đen như mực, nghiêm mặt dừng mọi sự di chuyển trong nhà tù.

Giọng nói của ông ta lạnh lùng: "Không, có bọn họ, sẽ không làm cho tôi hối hận."

Tầng 8 ở dưới lòng đất.

Một số người chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó lại xuất hiện trên tầng tám quen thuộc.

Chính xác thì trước đó bọn họ đi qua tầng này đi xuống tìm Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm, cực kỳ quen thuộc đối với tầng này.

Các thủ vệ ở tầng này đều được Eugene và Lăng Bất Thần xử lý, vì vậy bọn họ đi xuống lại đi lên rất nhanh, mấy thi thể đều nằm tầng này.

Tầng này là nơi tiêm thuốc chung cho tất cả các đối tượng thí nghiệm, tiến sĩ thường không đến, phòng thí nghiệm cũng không ở tầng này.

Vì vậy, phòng thủ không nghiêm ngặt như ở tầng dưới, ít nhất là không có tia laze đáng ghét, cũng như vách tường công kích.

Khúc Vật khiếp sợ: "Làm sao mà cậu tìm được lối ra?!"

Hòa Ngọc mỉm cười: "E rằng chúng ta không có thời gian để nói nhảm đâu. "

Lời nói vang lên, cậu nhanh chóng xông về phía giường di động, không quay đầu lại rời khỏi khu vực này.

Trong khoảnh khắc cậu rời đi, tám gã mặt xám đuổi theo!

Eugene: “???”

Anh ta thô lỗ hét lên: "Đệt, lại đến nữa."

Đoàn Vu Thần váng đầu hoa mắt, cố gắng nhìn rõ bóng lưng Hòa Ngọc, cao giọng nói:

"Hòa Ngọc, lập tức di chuyển đi! "

Hòa Ngọc cũng không quay đầu lại: "Chắc chắn là ông ta đã dừng việc di chuyển rồi, chạy nhanh đi."

Mọi người: "..."

Rất muốn chửi thề một tiếng!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1016: Giết Chết Tù Nhân (76) - Hảo đồng đội a


Hòa Ngọc chạy là có mục đích, những người khác lập tức đuổi theo cậu, xông về phía trước.

Đoàn Vu Thần và Quỳnh bị thương, bị Eugene túm lấy rồi chạy, những người khác liều mạng xông về phía trước, gã mặt xám phía sau cũng liều mạng đuổi theo. Mỗi khi bọn họ đuổi kịp, Lăng Bất Thần ở phía sau sẽ gảy đàn cổ, dùng đàn thoáng ngăn cản gã mặt xám.

Chạy không xa, lại có hai gã mặt xám đứng ở phía trước.

Hầu như, bọn họ đều có đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào bọn họ, tay cầm búa sắt, vẻ mặt vô cảm, không nhúc nhích.

Hòa Ngọc: "..."

Cậu dừng giường di động lại, tránh sang một bên.

Eugene ném Đoàn Vu Thần và Quỳnh sang bên cạnh, hai người khó khăn nắm lấy giường, váng đầu hoa mắt.

Trong lúc đó, Eugene đã đến gần chỗ hai gã mặt xám, hai cưa điện cắt vào gã mặt xám.

"Ù..."

Trên người hai gã mặt xám để lại hai vết cưa, hình như thân thể hơi giống như có một cái lồng, làm suy yếu đáng kể công kích của Eugene.

Gã không thể tin được: "Chúng còn có trang bị phòng thủ?!"

Lời nói vừa vang lên, hai gã mặt xám đã giơ búa, động tác hung hãn, ngang ngược như dã thú.

Eugene mím môi, lấy ra một mảnh chắn khổng lồ để ngăn chặn cuộc tấn công.

Đằng sau có tám gã mặt xám tàn bạo, phía trước có hai gã mặt xám còn hung tàn hơn, mẹ kiếp, cứ như mấy tên mất não.

Eugene nghiến răng chống lại, nhưng búa của hai gã vẫn ập tới, giống như núi Thái Sơn đè về phía Eugene, chỉ cần trúng một nhát, có thể khiến người nổ tung.

Cơ bản là lá chắn phòng ngự của gã không chịu nổi!

Lăng Bất Thần ở phía sau cũng không chịu nổi, mặc dù gã mặt xám từ tầng chín đều bị thương, thậm chí còn có bốn người thiếu tay thiếu chân, nhưng tổng cộng có tới tám người, là số lượng đó khiến cậu ấy không ứng phó được!

Lăng Bất Thần ném tất cả trang bị phòng ngự ra, uống một viên thuốc, điên cuồng k*ch th*ch dây đàn.

Hòa Ngọc: "Eugene, đừng cứng đối cứng với họ, cơ thể của những người này có vấn đề."

Biểu cảm của cậu nặng nề.

Cấp bậc sức chiến đấu thật sự của Eugene là SSS, mà mặc dù những gã mặt xám không có sức mạnh tấn công cấp SSS, nhưng có khả năng phòng thủ cực kỳ mạnh mẽ và sức mạnh kỳ lạ.

Điều này cho thấy sức mạnh chiến đấu của thiết bị của họ thấp, nhưng sức mạnh chiến đấu của họ cao.

Hơn nữa là vô cùng cao.

Nghĩ lại thay đổi của Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm...

Hòa Ngọc đã xác định được tiến sĩ Cam Luân đang làm thí nghiệm gì.

Vẻ mặt của cậu vô cùng nghiêm trọng, chuyện mà các nhà khoa học Liên Bang không làm được, thế mà NPC của một phó bản lại đang làm... Mặc dù bị lệch hướng, nhưng vẫn nắm bắt được cốt lõi.

Điều này khiến cậu nghĩ đến ông Louis, thị trưởng của thị trấn ma quỷ, kẻ đã lợi dụng "Ngọc khí" trong phó bản .

Ánh mắt Hòa Ngọc cực kỳ sắc bén, khán giả ngẩn người.

Bình luận: "Hòa Ngọc nghĩ đến cái gì?"

Bình luận: "A a a thật đáng sợ, tôi cũng không dám dùng góc nhìn chính diện để xem."

Eugene không nhìn thấy ánh mắt của Hòa Ngọc, gã thu hồi khiên, vung cánh tay máy móc tấn công, cưa điện tấn công cổ, nhưng bị đối phương dùng tay chặn lại, cánh tay mạnh mẽ bị cưa đứt một nửa, xương cũng bị cưa ra.

Nếu là người bình thường thì đã bị phế, nhưng những gã mặt xám này vẫn đang chiến đấu.

Bàn tay muốn rơi nhưng chưa đứt hẳn kia hình như không ảnh hưởng đến bọn họ!

Eugene hét lên: "Hòa Ngọc, không cứng đối cứng thì đánh như thế nào?!"

Hòa Ngọc túm lấy người trên giường di động, ném cho Eugene: "Đón lấy."

Eugene bắt lấy theo bản năng, và sau đó nhìn thấy Trấn Tinh ngất xỉu.

Eugene: "..."

Gã mặt xám lại tấn công!

Sau lưng Lăng Bất Thần không chống đỡ được, có hai gã mặt xám lành lặn xông về phía đám người Hòa Ngọc.

Eugene lập tức coi Trấn Tinh như một vũ khí, ném về phía gã mặt xám.

Gã mặt xám đang định truy đuổi công kích lập tức lui ra sau, người cũng lùi về phía sau hai bước.

Eugene: "!!!"

Ồ?

Giống như gã đã phát hiện ra thứ gì đó tốt, không ngừng vung Trấn Tinh nghênh đón công kích mặt xám, mấy người mặt xám tới gần nhất thời bó tay bó chân.

Quả nhiên!

Tiến sĩ không cho phép bọn họ tổn thương Trấn Tinh, vì vậy ở tầng dưới, Trấn Tinh có thể tránh được những tia laze, bây giờ Trấn Tinh cũng có thể giúp họ chống lại khuôn mặt xám.

Đôi mắt Eugene sáng lên, rất phấn khích:

"Trấn Tinh, làm tốt lắm, ông ngất xỉu cũng có thể tham chiến, anh em tốt, đồng đội tốt!"

Nói xong, gã không lưu tình chút nào ném "anh em tốt" kiêm "đồng đội tốt" về phía dao phay của gã mặt xám.

Bình luận: "..."

Bình luận: "... Bây giờ tôi chỉ muốn biết tâm trạng của Trấn Tinh."

Bình luận: "Tôi càng muốn biết Trấn Tinh sẽ làm gì sau khi tỉnh lại, ha ha ha."

Bình luận: "Lần đầu tiên thấy tuyển thủ đã ngất xỉu còn tham chiến, hơn nữa đóng góp rất lớn cho chiến đấu đoàn đội, ha ha ha."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1017: Giết Chết Tù Nhân (77)


Mấy người lui về phía sau Eugene và Lăng Bất Thần, quả thật rất khó đối phó với mười gã mặt xám, nhưng bọn họ có Trấn Tinh!

Gã chính là tấm khiên phòng ngự mạnh nhất lúc này.

Lăng Bất Thần: "Đi xuống dưới?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng."

"Thang máy" không còn sử dụng được nữa, họ chỉ có thể đi qua lỗ hổng ban đầu, trần nhà tầng chín được tu bổ, nhưng đó là bởi vì tầng chín có hai phòng thí nghiệm khổng lồ, là một nơi rất quan trọng.

Tầng 8 chỉ là nơi tiêm thuốc, có thể vẫn chưa tu bổ lỗ hổng.

Ngay cả khi sửa sang xong, miễn là không có điện, Eugene có thể trốn thoát một lần nữa, đó là đường sống duy nhất.

Eugene nghe được đoạn đối thoại, gã và Lăng Bất Thần một trước một sau che chở năm người khác, Trấn Tinh bị hắn túm chặt trên tay, xách lên, hoàn toàn trở thành lá chắn.

Lỗ hổng cách không xa vị trí mà họ đi lên, có Trấn Tinh, chẳng bao lâu họ đã ở dưới lỗ hổng.

Rất tốt, vẫn còn lỗ hổng, không có lưới điện.

"Đừng đến đây!" Eugene chặn Trấn Tinh ở phía trước.

Gã mặt xám hơi do dự.

Sắc mặt Laners không tốt lắm: "Tiến sĩ, ông thực sự muốn tiếp tục để mặc sao?"

Khuôn mặt của Tiến sĩ Cam Luân cũng tối sầm, nhưng để cho ông ta từ bỏ Trấn Tinh, và số 2 thu hút sự chú ý của ông ta, ông ta không đồng ý.

Số 5 vẫn chưa chết, cũng chưa mất ý thức...

Thật là một vật thí nghiệm tốt!

Còn có những người này, cũng là cơ thể thí nghiệm tốt.

Vẻ mặt của ông ta có hơi rối rắm, nhưng cũng vào khoảnh khắc ông ta rối răm, Lăng Bất Thần bay ra ngoài từ lỗ hổng.

Một sợi xích dài buông xuống, năm người Hòa Ngọc, Đoàn Vu Thần, Quỳnh, Seattle, Khúc Vật bám chặt vào sợi xích, một tay Eugene giơ máy cưa, một tay giơ Trấn Tinh, ngăn cản mấy gã mặt xám phía sau, không cho phép gã mặt xám công kích mấy người họ.

Gã kéo phần dưới của xích, trong khoảnh khắc gã nắm lấy, sợi xích đột nhiên đi lên trên, đưa theo mấy người rời khỏi tầng 8.

Tên mặt trắng xám nhào tới, chỉ bắt được ống quần Eugene, xé nát ống quần của gã.

Mấy người đầu tiên thuận lợi vượt qua lỗ hổng, tuy nhiên khi Eugene đi qua, lỗ hổng đột nhiên lộ ra móng vuốt bằng máy móc, nhắm về phía Trấn Tinh!

Hòa Ngọc đạp một cái, Lăng Bất Thần dùng trang bị gỡ một móng vuốt khác.

Quần áo của Trấn Tinh bị trầy xước, nhưng may mắn là mọi người đi qua lỗ hổng, đoàn người đi vào tầng 7 dưới lòng đất.

Điểm xuất phát của bọn họ.

Trấn Tinh bị giày vò một trận, quần áo rách rưới, giống như vừa phải chịu chuyện vô nhân đạo.

Bình luận: "Mong đợi phản ứng của Trấn Tinh khi tỉnh lại lần nữa."

Bình luận: "Cười chết, Trấn Tinh tội nghiệp, tuy đã ngất xỉu, nhưng vẫn phải chịu sự tàn phá như vậy."

Không kịp xử lý, không kịp nói chuyện.

Lần này một số người rút ra bài học, sau khi đến tầng 7, một lát sau họ vội vàng xông lên cầu thang phòng huấn luyện, phía sau, mười gã mặt xám đuổi theo sát nút.

Họ lao vào cầu thang, lên tầng 6 dưới lòng đất không ai trông coi.

Sau khi bước vào tầng 6, gã mặt xám đột nhiên không đuổi theo, Seattle dựa vào cửa, thở phào nhẹ nhõm, Quỳnh tiếp tục bẻ khóa vòng đeo tay, thở hỗn hển.

Eugene lau mồ hôi trên trán: "Quá mệt mỏi."

Gã đặt Trấn Tinh bên cạnh: "Khó khăn như vậy, kết quả là chỉ cứu được một người nửa chết nửa sống, còn một người khác có thể đã chết."

Hòa Ngọc: "Không, anh ta còn sống."

Cậu trả lời rất chắc nịch.

Quỳnh hoài nghi: "Tại sao cậu lại chắc chắn như vậy? Không lẽ là bởi vì tiến sĩ Cam Luân mang Vạn Nhân Trảm đi?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Vừa nãy tôi nói chủ động phối hợp với ông ta, ông ta trả lời là phải sống."

Gã sẽ sống.

Vạn Nhân Trảm được ông ta coi trọng, vậy thì nhất định là còn sống.

Tất nhiên, chỉ cần bây giờ vẫn còn sống, sau đó không thể xác định được.

Đầu Đoàn Vu Thần đã tỉnh táo, anh ta ấn vết thương máu tươi đầm đìa trên cánh tay, ngờ vực nhìn về phía Hòa Ngọc: "Trước đây cậu đưa ra kế hoạch điên rồ, có phải biết chúng tôi sẽ không đồng ý không?"

Anh ta vẫn còn băn khoăn về vấn đề này.

Anh ta luôn cảm thấy Hòa Ngọc đưa ra "kế hoạch điên rồ" là để thăm dò tiến sĩ Cam Luân, xác định Vạn Nhân Trảm còn sống hay đã chết.

Đồng thời, đưa ra một kế hoạch A không thể đồng ý, khi họ thực hiện kế hoạch B, họ chắc chăn sẽ nghe theo…

Trong chốc lát, mấy người vừa nãy đã không chần chờ, trực tiếp dùng mạng ngăn cản bốn người mặt xám.

Hòa Ngọc nhìn về phía anh ta, nghiêng đầu:

"Anh đoán xem?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1018: Giết Chết Tù Nhân (78)


Anh ta không muốn đoán, anh ta chỉ cảm thấy tuyệt vọng.

Cho dù kế hoạch điên rồ của Hòa Ngọc là thật hay mục đích là để bọn họ thực hiện kế hoạch B một cách thuận lợi, đối với bọn họ mà nói khiến bọn họ vô cùng suy sụp.

Anh ta bất chấp vết thương, hít một hơi thật sâu: "Cậu giải thích đi, rốt cuộc vừa nãy..."

Hòa Ngọc: "Anh có chắc là muốn nghe giải thích ngay bây giờ không? Anh không phát hiện tình huống bây giờ không thích hợp à?"

Ánh sáng ở tầng 6 dưới lòng đất mờ nhạt, tầng này không có ánh sáng, nguồn sáng duy nhất là ánh sáng xuyên qua từ tầng bảy. Năm giác quan của người Liên Bang đều cực kỳ nhạy bén, cho nên lúc này Đoàn Vu Thần có thể nhìn rõ dáng vẻ của Hòa Ngọc.

Có lẽ là do vừa nãy vận động mạnh nên khuôn mặt của cậu trông tái nhợt hơn, nhưng má của cậu lại nhuộm một tầng ửng đỏ sau khi vận động, tóc hơi lộn xộn, trán đẫm mồ hôi, kính không viền được đặt trên cánh mũi, dưới ánh sáng cầu thang bên ngoài, cực kỳ sáng.

Mà lúc này cậu đang hơi nghiêng đầu, khóe miệng cong lên, dường như đang mỉm cười, nhưng trong mắt không có ý cười.

Làm cho người ta...

Sởn hết gai ốc!

Đoàn Vu Thần: "!"

Anh ta vô thức nín thở theo bản năng, mà lúc này anh ta phát hiện ra rằng sau khi anh ta ngừng nói chuyện, không có âm thanh xung quanh, cực kỳ yên tĩnh.

Không biết Eugene và những người khác đã im lặng từ khi nào, bọn họ nhìn chằm chằm xung quanh với khuôn mặt cảnh giác.

"Thình thịch..."

Sau khi tất cả mọi người im lặng, chỉ còn lại âm thanh của trái tim đang đập nhanh.

Tầng này quá yên tĩnh, hơn nữa mấy gã mặt xám cũng không đuổi theo, chắc chắn là có vấn đề!

Trong lòng Đoàn Vu Thần cực kỳ phiền muộn, sơ suất rồi, vừa nãy chỉ lo suy nghĩ về thâm ý của Hòa Ngọc, vậy mà suýt chút nữa đã không chú ý đến tình hình xung quanh, buông bỏ đề phòng.

Anh ta vẫn im lặng, tầm mắt nhìn về phía trước, càng rời xa cầu thang, càng không thấy rõ, tầng lớn như vậy mà hơn phân nửa là bóng tối sâu thẳm, dựa vào thị lực của người Liên Bang như bọn họ thì cũng không nhìn thấy rõ lắm.

Thình thịch thình thịch.

Ngoại trừ tiếng tim đập rõ ràng, vẫn không có gì.

Khúc Vật hạ thấp giọng nói: "Chúng ta... Cậu có muốn đi về phía trước không?"

Những mối nguy hiểm ẩn nấp kia luôn là thứ khiến người ta cảm thấy áp lực nhất, làm cho người ta sợ hãi và kiêng kỵ.

Hòa Ngọc còn chưa trả lời, bọn họ đã nghe thấy tiếng nói rõ ràng của tiến sĩ vang lên từ chỗ nào đó trong tầng này: "Các bảo bối nhỏ của tôi, đừng ham chơi, tầng này rất nguy hiểm, quay lại đi, đến chỗ tôi đi."

Giọng nói của ông ta mang theo sự phấn khích và ý cười, nhưng nó khiến cho mọi người không khỏi rùng mình.

Seattle cất tiếng cười lạnh: "Đến chỗ ông ư? Để trở thành vật thí nghiệm của ông, sau đó trở thành một cái gì đó không phải là một con người như mấy gã mặt xám?"

Hô hấp của tiến sĩ Cam Luân trở nên nặng nề hơn, rõ ràng là ông ta hơi tức giận, nhưng vẫn chịu đựng nói: "Các người nghĩ rằng chỉ cần kiên trì thì sẽ không trở thành như vậy sao? Các người sẽ trở thành thành phẩm hoàn hảo nhất, các người không muốn trở nên mạnh mẽ à?"

Mấy người họ đều nở nụ cười chế giễu.

Thành phẩm hoàn hảo nhất? Giọng điệu này, không phải là thái độ đối với con người.

Vô cùng mạnh mẽ...

Một con quái vật?

Mất ý thức, trở thành một con rối, cho dù có mạnh mẽ thì cũng không có bất kỳ tác dụng nào.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1019: Giết Chết Tù Nhân (79)


Giọng nói của Laners bình thản không chút gợn sóng: "Tiến sĩ, họ chỉ muốn trốn ra ngoài, sẽ không ngoan ngoãn vâng lời."

Tiến sĩ Cam Luân tức giận nói: "Vậy phải chịu chút đau khổ rồi."

Vừa dứt lời, khi cuộc trò chuyện vừa kết thúc, ánh sáng tầng 6 dưới lòng đất đột nhiên sáng lên.

Thế là, mọi người tựa vào cửa nhìn rõ thứ ẩn nấp trong bóng tối... Quái vật.

Đó là một sinh vật rất kỳ lạ.

Có thể thấy đặc điểm của con người trên cơ thể của nó, nhưng đặc điểm của động vật thì lại càng nhiều hơn.

Một con quái thú cao bằng hai người đứng ở phía trước, cơ thể của nó là cơ thể của loài thú có da sần sùi, một đôi chân cực kỳ thô to, móng vuốt sắc bén như dao, nhìn qua đã thấy sắc bén.

Nhưng nó đã để lộ ra khuôn mặt của mình, đó là một người đàn ông trẻ, vốn có ngũ quan thanh tú bẩm sinh. Nhưng vào lúc này thì khuôn mặt lại có biểu cảm cực kỳ dữ tợn, đôi mắt đỏ, không có một chút cảm xúc của con người.

Khuôn mặt là khuôn mặt của con người, nhưng đỉnh đầu lại là đầu của động vật, có một cặp sừng nhỏ cao chót vót.

Hai chân trước để lơ lửng như kangaroo, đó là đôi bàn tay của con người, hoàn toàn trái ngược so với đôi chân.

Loại quái vật được tạo thành từ một khuôn mẫu kỳ lạ như vậy thực sự vô cùng kỳ dị, liếc mắt một cái đã làm cho mọi người cảm thấy sởn gai ốc, da đầu tê dại.

Chẳng trách tại sao bọn họ lại không nhận ra, đơn giản là vì người này không có hô hấp!

Dường như nó đã theo dõi họ từ lâu, trong khoảnh khắc đèn sáng lên, cơ thể của nó đã lặng lẽ ở trước mặt bọn họ, rõ ràng là sau khi phát hiện ra sự xuất hiện của họ, con quái vật đã sẵn sàng tập kích bọn họ một cách bất ngờ.

Nhưng lúc này, đèn đã sáng lên.

Bọn họ bất ngờ không kịp đề phòng đối mặt với một thứ...

Mấy người đứng ở cửa nhìn con quái vật đang lặng lẽ tới gần, ai nấy đều cứng đờ trong chớp mắt, đôi mắt đỏ tươi của đối phương nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Trực tiếp đối mặt, không thể di chuyển.

Eugene nhẹ nhàng vẫy tay theo bản năng:

"Xin chào, cậu —"

Lập tức...

"Grào!" Kèm theo một tiếng gầm, con quái vật nhào tới nhanh như chớp.

Hành động rất tàn bạo và man rợ, móng vuốt sắc nhọn đâm thẳng vào bọn họ, đôi mắt hung hãn, miệng mở rộng, nước bọt tràn ra, khuôn mặt lộ vẻ thèm muốn.

Eugene giở trò cũ, xách Trấn Tinh ở phía trước.

Tuy nhiên, con quái vật không dừng lại, móng vuốt đâm thẳng vào đầu Trấn Tinh, sau đó sẽ xuyên thủng đầu gã.

"Mẹ kiếp! Trò này vô dụng rồi." Trong khoảnh khắc móng vuốt ập vào gáy Trấn Tinh, Eugene kịp thời kéo Trấn Tinh lại, tránh việc gã bị đâm thủng đầu.

Bình luận: "A a, con mẹ nó, thật nguy hiểm."

Bình luận: "Mẹ kiếp, lá chắn hiệu Trấn Tinh không thể sử dụng."

Bình luận: "Sao tôi lại cảm thấy giống như con quái vật này không có chút lý trí nào vậy? Không phải tiến sĩ không cho giết Trấn Tinh à? Sao con quái vật này không nghe theo sự sắp xếp của tiến sĩ chứ?"

Eugene nhìn Trấn Tinh, cho dù đã kéo lại kịp thời, nhưng móng vuốt mang sát khí vẫn đâm thủng mi tâm của gã, tràn ra một chút máu tươi làm cho mi tâm nhuộm đỏ, khiến cho khuôn mặt xám xịt của gã trông giống người chết hơn.

Bây giờ đã không thể sử dụng lá chắn tốt này nữa.
 
Back
Top Bottom