Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 980: Giết Chết Tù Nhân (40)


Hai người không dám bàn thêm. Mặc dù sự chú ý của người phía trước đã bị đám người Vạn Nhân Trảm phân tán nhưng vẫn còn chú ý đến tình hình xung quanh, hơn nữa, họ đứng rất cao, y hệt như thầy cô giáo đứng trên bục giảng, nhất cử nhất động của đám người bên dưới đều thấy được rất rõ.

Không những thế, hai người họ lại là một nam một nữ, đứng chung với nhau sẽ đặc biệt khiến người khác chú ý hơn.

Quỳnh nói: "Rút đi, trưa tôi sẽ suy nghĩ cách."

Hòa Ngọc gật đầu, "tránh né" với Lăng Bất Thần, dần dần kéo xa khoảng cách với Quỳnh, sau đó hòa vào trong những NPC không nổi bật kia.

Có lẽ đã biết họ xong chuyện rồi nên người chiến đấu phía trước cũng đẩy nhanh quá trình.

Đôi mắt Vạn Nhân Trảm đỏ ngầu, gã cảm thấy sức mạnh của mình được gia tăng, tung người theo thú hoang nhảy lên cao để thoát ra, lộn nhào phía trên thú hoang, sau đó trực tiếp tàn nhẫn đưa một ngón tay c*m v** đỉnh đầu của nó. Sau đó, tay còn lại cũng đặt lên, dùng sức xé rách cơ thể nó ra.

Mạnh mẽ xé con thú hoang ra làm đôi.

Con dã thú này hung ác hơn con hôm qua rất nhiều lần, nhưng với khả năng của gã việc xé toạc con nào cũng như nhau mà thôi.

Bên kia, Trấn Tinh ra tay từ phần cổ, cách tấn công của gã không dã man như Vạn Nhân Trảm, rất sạch sẽ, hơn nữa lúc chiến đấu cũng vô cùng lý trí, tỉnh táo.

Nhưng hôm nay lại khác hẳn, dường như gã bị kích động bởi cuộc chiến và mùi máu tanh, không khống chế được mình nên ra tay hơi tàn ác. Nhất thời máu tươi từ phần cổ b*n r* tung tóe, vài giọt máu bắn lên mặt Trấn Tinh, ngửi thấy mùi máu tanh tim gã càng đập nhanh hơn, ánh mắt lóe lên một tia đỏ rực, hoàn toàn khác với dáng vẻ thường ngày.

Trấn Tinh đứng dưới đất, chau mày.

Cuộc chiến của Eugene kết thúc muộn hơn so với họ, rõ ràng hôm qua thời gian kết thúc vẫn còn gần bằng nhau nhưng hôm nay lại muộn hơn tận mấy phút.

Lúc Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm chiến đấu xong thì hai người vô thức quay sang nhìn con thú hoang còn lại.

Vạn Nhân Trảm chỉ cảm thấy trong lồng ngực mình đang cuồn cuộn ý chí chiến đấu, gã rất muốn tiếp tục chém giết.

Nhưng Trấn Tinh lại thở hổn hển, mồ hôi đổ đầy trên trán.

Trong đám đông, Hòa Ngọc chau mày.

Trung tâm của trận chiến phía trước đầy máu tươi, đặc biệt là khu vực xung quanh Vạn Nhân Trảm, trong đó có vài giọt máu tóe ra văng đến trước mặt Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần, hai người họ lùi về sau vài bước.

Lăng Bất Thần nói: "Họ, đặc biệt là Vạn Nhân Trảm khi chiến đấu có thay đổi vô cùng lớn."

Sắc mặt Hòa Ngọc trầm xuống, qua cặp kính đôi mắt xinh đẹp kia nhìn chằm chằm hai người còn lại, giọng nói khàn đặc: "Khi họ đang ở quá gần mùi máu tươi, cơ thể thay đổi rất rõ ràng."

Lăng Bất Thần mím môi không nói gì, nhưng đồng thời ánh mắt cũng tối sầm lại.

Tình hình không ổn rồi.

Chẳng trách tại sao Hòa Ngọc lại vội vàng hành động như thế.

Bình luận: "Trời ạ, tôi cũng không biết phó bản này nên chơi như thế nào nữa rồi, đúng là khó thật."

Bình luận: "Đúng vậy, năng lực chiến đấu bị hạn chế, buổi tối thì mất đi ý thức, bị tiêm thuốc thử nghiệm, hoàn toàn không có nhân tố nào ổn định cả, sát thủ cũng chính là họ, đây căn bản là một hình thức khác của địa ngục."

Bình luận: "Xin ông trời phù hộ bình an, mọi người khoan hãy bỏ phiếu, để lại phiếu xem Hòa Ngọc sắp xếp thế nào."

Bình luận: "Có khi nào Hòa Ngọc chỉ bảo vệ mình thôi không?"

Trận chiến kết thúc, đám người Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm nhận được ánh mắt khen ngợi của huấn luyện viên, dường như họ rất hài lòng với biểu hiện của đám người Trấn Tinh, đặc biệt là Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm.

Lần này đám người Đoàn Vu Thần và Seattle cũng rất xuất sắc, huấn luyện viên và đội phó dừng lại trên số thứ tự họ một chút, ánh mắt lúc đó khiến người ta dựng hết tóc gáy.

Buổi sáng, biểu hiện của Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần vẫn rất kém. Nhưng đám người Trấn Tinh dường như đã thu hút toàn bộ sự chú ý nên huấn luyện viên và đội phó không có thời gian giải quyết "sự bất thường" của Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần.

Đội phó nhìn họ một lượt, lạnh lùng nói: "Đợi sau khi tiến sĩ xem xét qua, nếu như là kẻ nào thí nghiệm thất bại thì cứ xử lý đi, dù gì vật thí nghiệm cũng còn rất nhiều, hôm nay lại có thêm một tốp đến nữa."

Huấn luyện viên gật đầu, không hề để trong lòng.

Trong mắt họ những tù nhân này cũng không khác gì với súc sinh cả, có thể thẳng tay xử lý được.

Năng lực chiến đấu thấp như Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần đây chắc chắn là bản thí nghiệm thất bại.

Hai người cúi đầu không ai nói gì.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 981: Giết Chết Tù Nhân (41)


Buổi sáng huấn luyện kết thúc. Cả đoàn người bước vào nhà ăn ăn cơm, Annie thường ngồi chung bàn với họ đã chết rồi nên chỉ còn lại bảy người, dư ra một chỗ.

Lần này, trừ Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần ra thì những người còn lại đều được thêm món.

Trấn Tinh không vội ăn ngay, gã cau mày nhìn sang Hòa Ngọc: "Cơ thể tôi xuất hiện vấn đề vô cùng nghiêm trọng, tôi cảm thấy không còn khống chế được bản thân mình."

Mất khống chế, đây là ba từ có thể hình dung được cảm giác của gã gần đây.

Vạn Nhân Trảm ngồi bên cạnh Lăng Bất Thần khựng lại, gã quay đầu nhìn sang đây, đôi mắt hằn lên các vệt đỏ rực như máu, y hệt hôm qua, nhưng bản thân gã lại không hề phát hiện điều này. Gã chau mày nói: "Hình như có gì đó sai sai, nhưng tao lại cảm thấy mình trở nên mạnh hơn."

Mạnh hơn rất rõ rệt, hôm nay gã là người đầu tiên thành công giết được dã thú, năng lực chiến đấu của gã cũng dường như đã được nâng cao hơn, cơ thể vốn đã mạnh nay càng mạnh hơn nữa.

Ban sáng, lúc chiến đấu, con dã thú cứ nhắm thẳng vào người gã, nếu như là trước đấy thì có thể gã đã bị thương rất nặng, nhưng bây giờ chỉ để lại một vết thương nhỏ không sâu lắm, căn bản không đáng quan tâm đến.

Eugene thưởng thức bữa ăn, đôi mắt đen láy nhìn sang Trấn Tinh, rồi lại nhìn Vạn Nhân Trảm, nhỏ giọng nói: "Hình như năng lực chiến đấu của bản thân tăng cao cũng không phải chuyện gì xấu."

Hòa Ngọc nuốt đồ ăn trong miệng xuống, không hề ngẩng đầu lên: "Năng lực chiến đấu tăng lên không phải là chuyện xấu nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải giữ tỉnh táo."

Đoàn Vu Thần hít sâu một hơi.

Khúc Vật đã quan sát hai người rất nhiều lần, cuối cùng ánh mắt lại dừng lại trên gương mặt Hòa Ngọc, anh ta cúi đầu, thấp giọng hỏi: "Nếu như cứ tiếp tục như vậy thì họ sẽ thế nào?"

Hòa Ngọc không do dự gì đáp lại ngay: "Mất đi lý trí, hoàn toàn biến thành vật thí nghiệm của nhà giam."

Khúc Vật cũng hít sâu một hơi rồi nhìn hai người họ, ánh mắt dần trở nên phức tạp hơn, tâm trạng cũng rối bời.

Cho nên là...

Cao thủ có lực chiến đấu thuộc top đầu như Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm rất có khả năng sẽ gục ngã trong phó bản này.

Rồi nghĩ đến việc họ đã bị nhắm vào thì sắc mặt Khúc Vật trở nên trắng bệch, giọng nói khẽ run lên: "Sáng nay mọi người đã bàn bạc kế hoạch xong hết chưa? Tiếp theo chúng ta nên làm gì đây? Khi nào thì gỡ bỏ vòng tay?"

Anh ta hơi sốt ruột. Với năng lực chiến đấu mà họ biểu hiện hôm nay thì tối nay họ cũng sẽ phải nạp một lượng lớn thuốc không biết tên vào người y hệt như Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm, một ngày hai ngày rồi ba ngày, đến cuối cùng sợ là họ đều sẽ hoàn toàn trở thành cơ thể thí nghiệm.

Hòa Ngọc lại ăn thêm hai miếng cơm, cảm thấy mình sắp no rồi nên buông đũa xuống, lau miệng: "Buổi huấn luyện chiều nay Quỳnh sẽ cởi bỏ vòng tay của một người, sau đó chúng ta bắt đầu vượt ngục."

Cậu đơn giản thuật lại kế hoạch bị Quỳnh cho là "điên rồ" ra, giọng nói vô cùng bình tĩnh.

Khúc Vật: "..."

Mặc dù anh ta hơi sốt ruột nhưng cũng không cần vội như thế. Như vậy chẳng khác gì đi nộp mạng cả.

Đoàn Vu Thần chau mày: "Thật sự phải làm như vậy sao?"

Hòa Ngọc đáp: "Ừm, không thể kéo dài thêm nữa, hơn nữa cho dù hôm nay hay là ngày mai, hoặc là ngày kia thì chúng ta cũng không có được mười tiếng thời gian trống, thà sớm còn hơn muộn."

Eugene hơi do dự, gã hỏi: "Chỉ có thể dựa vào việc Quỳnh gỡ bỏ vòng tay chứ không thể tìm được phương pháp chính xác cởi bỏ vòng tay từ đám người của nhà giam kia, cởi bỏ vòng tay của mọi người trong một lần được sao?"

Nếu như có thể gỡ bỏ hết trong một lần, tám cao thủ dắt theo một người thông minh, tỷ lệ thắng của họ sẽ cao hơn.

Nhưng nếu như chỉ có một người như thế thì sẽ rất khó.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 982: Giết Chết Tù Nhân (42) - "Ăn nhiều chút, biết đâu đây là bữa cơm cuối cùng đấy"


Hòa Ngọc lắc đầu, không phải cậu chưa nghĩ đến cách này nhưng như vậy cũng sẽ nảy sinh rất nhiều vấn đề.

Cậu nhìn sang Eugene: "Tối nay, chúng ta sẽ tiếp tục bị tiêm thuốc, không biết ngày mai Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm sẽ biến thành bộ dạng gì, họ cũng không biết bản thân sẽ thế nào."

Cậu dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Cơ thể bị cải tạo, đêm hỗn loạn mỗi ngày đều xuất hiện, dưới tình hình nhà giam canh giữ như thế anh nghĩ chúng ta có thể lấy được phương pháp gỡ vòng từ trong đám người của nhà giam không?"

Chắc chắn vòng tay không thể nằm trong tay thủ vệ được, hơn nữa, rõ ràng trong tay của đội phó hay huấn luyện viên cũng không thể có phương pháp này.

Ngay cả Quỳnh còn phải tốn nhiều sức lực như thế mới có thể gỡ bỏ vòng tay, có thể thấy thứ này đã tiêu tốn biết bao nhiêu tâm tư mới tạo ra được.

Nhà giam này bốn mặt đều được trông chừng nghiêm ngặt, không có lỗ hổng nào để chui qua, cũng vì thế nên cách cởi bỏ vòng tay có thể đang nằm trong của tiến sĩ Cam Luân bí ẩn kia, hoặc là trong tay tên trưởng ngục vẫn chưa xuất hiện.

Muốn gặp được những người có máu mặt như thế, còn phải tìm ra cách cởi bỏ vòng tay.

Nghĩ thôi cũng biết nó khó thế nào, đồng thời cũng phải tốn biết bao nhiêu thời gian.

Còn thời gian lại là thứ đáng quý nhất của bọn họ ngay lúc này.

Eugene hiểu ra, hít sâu một hơi: "Cho nên chúng ta chỉ có thể đánh cược thôi sao?"

Hòa Ngọc không lên tiếng, đương nhiên những người khác cũng nghĩ không ra cách khác hay hơn.

Đoàn Vu Thần liếc nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt phức tạp: "Cậu đúng là dân cờ bạc."

Hòa Ngọc là dân cờ bạc nhưng lại khác hoàn toàn với những kẻ cược tiền bạc của hành tinh tiền tệ, cậu đang đánh cược mạng sống, hơn nữa lúc nào cũng dám cược, cho dù tỷ lệ thắng rất thấp.

Đoàn Vu Thần chỉ nghĩ đến kế hoạch sắp tiến hành là cảm thấy muốn phát điên lên, nhưng Hòa Ngọc lại vẫn bình tĩnh như thế.

Gỡ bỏ vòng tay, vượt ngục.

Nếu như hôm nay không thành công thì họ sẽ được trải nghiệm đêm hỗn loạn cùng lúc với vượt ngục.

Những mối nguy hiểm không tên, đêm hỗn loạn không biết rõ, đúng là một sự điên cuồng khiến con người ta tê dại cả da đầu.

Hòa Ngọc chính là loại người gan dạ như thế, cậu khác hoàn toàn với những người còn lại, ba người còn lại đánh cược, dám cược thì chắc chắn sẽ thắng.

Nhưng cậu lại không giống vậy, trong quá trình "cược mạng sống", cậu sẽ căn cứ vào thông tin và cục diện mới để không ngừng gia tăng tỷ lệ thắng, để hy vọng "được sống" không ngừng tăng lên.

Nói đến cùng loại hy vọng gửi gắm vào "tùy cơ ứng biến", "tin tức và cục diện mới" này đầy nguy hiểm và không chắc chắn.

Đoàn Vu Thần nói: "Nếu như đã quyết định thì làm thôi." Anh ta đập bàn.

Bình luận: "..."

Bình luận: "Cho nên nếu nói tuyển thủ của vòng thi này đều dần bị Hòa Ngọc hóa, trở thành một kẻ điên thì cũng hoàn toàn không vấn đề gì."

Vừa nói "Mẹ nó cậu bị điên à", "Đúng là quá điên rồ", "Chắc chắn sắp xong đời rồi" thế nhưng sau đó lại vừa đập bàn vừa nói làm.

Xứng đáng được vinh danh.

Động tĩnh của Đoàn Vu Thần quá lớn nên đã khiến đội phó đang đứng ở xa bước đến, anh ta vội vàng cúi đầu ăn cơm, đội phó nhìn vài lần rồi mới bỏ đi.

Anh ta lại ngẩng đầu lên lần nữa, Eugene ngồi bên cạnh cũng đang ăn cơm.

Đoàn Vu Thần: "Không phải ông không ăn sao?"

Eugene không thèm ngẩng đầu lên, yên lặng ăn cơm, tóc bạc rối xù dựng hết cả lên.

Bình luận: "Nhìn anh ta bị dọa sợ như nào kìa, đến mức phải ăn gì đó để giải tỏa áp lực mới được."

Bình luận: "Chúng ta xem thôi đã thấy k*ch th*ch như thế, có thể tưởng tượng được tâm trạng của đám người Eugene ra sao."

Khúc Vật, Lăng Bất Thần, Trấn Tinh, Đoàn Vu Thần, Eugene, tất cả đều ăn ý cúi đầu ăn cơm, nuốt từng miếng lớn, động tác cũng vô cùng dứt khoát.

Vạn Nhân Trảm: ".."

Gã không hiểu: "Sao bọn mày lại đột nhiên bắt đầu ăn cơm thế?"

Lăng Bất Thần không thèm ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói: "Ăn nhiều chút, biết đâu đây là bữa cơm cuối cùng đấy."

Vạn Nhân Trảm: ".."

Mẹ kiếp, đừng nói những chuyện đáng sợ như vậy chứ!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 983: Giết Chết Tù Nhân (43)


Gã ngây ngốc chớp mắt, sau đó cúi đầu, gia nhập chung với đồng bọn, ăn từng miếng từng miếng lớn y hệt như họ.

Ăn!

Dù có chết cũng phải ăn cho no.

Trấn Tinh ăn hết thức ăn trong đĩa, gã ngẩng đầu nhìn Hòa Ngọc với ánh mắt chân thành.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của gã nên Hòa Ngọc cũng nhìn sang, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Trấn Tinh không nói gì, gã chỉ nở nụ cười với Hòa Ngọc.

Hiếm khi Hòa Ngọc lộ ra ánh mắt hoang mang thế này.

Trấn Tinh không hề giải thích, nụ cười lại càng rạng rõ hơn.

Gã biết Hòa Ngọc muốn đẩy nhanh tiến độ, quyết định tiến hành kế hoạch ngay trong chiều nay là vì mình, gã có thể cảm nhận được cơ thể của mình ngày càng có vấn đề, gã mới là người cần phải lo lắng.

Hòa Ngọc thật sự là một người khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Còn về Vạn Nhân Trảm...

Ồ, gã đã bị Trấn Tinh bỏ qua từ đầu rồi.

Nhưng Vạn Nhân Trảm cũng suy nghĩ như thế, gã cũng cảm thấy Hòa Ngọc làm thế là vì mình. Cho nên cho dù kế hoạch này có nguy hiểm, cho dù gã luôn thích đối đầu với Hòa Ngọc nhưng lần này gã không hề phản đối câu nào, ngược lại còn phá lệ dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Hòa Ngọc nữa.

Hòa Ngọc: "..."

Sao đám người này ai nấy cũng đều kỳ lạ hết thế.

Ăn cơm xong tất cả về phòng ngủ trưa.

Đám người Hòa Ngọc vừa về đến phòng thì thủ vệ đã dẫn theo vài người mới mặc một bộ đồ tù bước vào, một người trong số đó được sắp xếp vào phòng Hòa Ngọc, trước ngực người đó có đánh Số 4.

Quả nhiên Annie chết rồi thì lập tức có người mới thay thế số của gã ngay.

Dường như thủ vệ không cảm thấy cái chết của Annie có gì đó bất thường, không ai điều tra, cũng không ai chú ý đến, cứ lẳng lặng xử lý thi thể là xong.

Trong nhà giam này cái chết là một chuyện rất bình thường, ngày nào cũng có người chết, sau khi chết đi thì thay người mới vào, số thứ tự cũng y hệt trước đó.

Annie không phải là Số 4 đầu tiên, cũng không phải là Số 4 cuối cùng.

Tù nhân không ai có tên riêng của mình, như thể họ đều là những con số, hơn nữa còn là những con số có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.

Số 4 này và những tù nhân khác hầu như không khác gì nhau, người này cũng mặc một bộ đồ tù, gương mặt thẫn thờ bước vào phòng, bước đến bên cạnh giường của Annie.

Thủ vệ: "Nhớ tuân thủ quy tắc, nếu không thì tự gánh chịu mọi hậu quả."

Dứt lời thì thủ vệ nhìn Hòa Ngọc, dẫn những tù nhân phía sau đến những phòng còn lại.

Thủ vệ vừa đi thì đám người Trấn Tinh ở bên cạnh đã nhanh chóng chạy sang, người mới đến chỉ nhìn họ một cái rồi mặt mày vô cảm nhìn đi nơi khác, dường như không hứng thú gì với đám người họ vậy.

Hòa Ngọc và Trấn Tinh nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy ý cười trong mắt đối phương. Họ vừa chuẩn bị vượt ngục thì người mới đã đến, đúng là thời điểm tốt, cũng là một thời cơ tốt.

Eugene cũng hiểu ra, gã đi qua đó, nở nụ cười hòa nhã chào hỏi người mới: "Anh là Số 4 mới đến sao?"

Người kia lạnh lùng nhìn gã không lên tiếng.

Eugene hạ thấp giọng hỏi: "Có tiện trao đổi một chút không? Anh từ tầng mấy vào đây thế?"

Số 4 kia vẫn không nói gì, thậm chí còn vén chăn lên chuẩn bị nằm xuống, chấp hành giấc ngủ trưa đã được sắp xếp, còn về những người khác thì anh ta hoàn toàn xem như không khí.

Eugene kéo anh ta dậy: "Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy!"

Cuối cùng, Số 4 cũng chịu mở miệng, dường như đã rất lâu anh ta đã không nói chuyện rồi, giọng nói của anh ta hơi khàn đặc: "Tôn trọng quy tắc, đừng nói chuyện với tôi nữa, đừng hại tôi."

Nói đến vế sau thì ánh mắt của anh ta lóe lên sự sợ hãi.

Trấn Tinh: "Ra tay."

Cánh tay máy của Eugene vươn ra, nắm lấy cổ của Số 4, ánh mắt trở nên hung ác, cúi đầu xuống hạ thấp giọng nói bên tai anh ta: "Nói, nếu không thì bây giờ tôi sẽ giết anh ngay."

Hòa nhã không được thì chỉ có thể uy h**p thôi, không ai không sợ chết cả.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 984: Giết Chết Tù Nhân (44) - "Đẹp không?"


Quả nhiên, ánh mắt của Số 4 lóe lên sự sợ hãi, cuối cùng cũng mở miệng trả lời câu hỏi của gã: "Tôi đến từ tầng trên kia."

"Tầng sáu ở bên trên hay tầng nào?" Eugene chau mày.

Đây là lần thứ hai Hòa Ngọc nghe thấy hai chữ "trên kia" này, cậu nhìn chằm chằm Số 4 đợi anh ta nói tiếp.

Số 4 ngẩn người, ánh mắt hơi hoang mang: "Tầng mấy thì tôi không biết."

Thậm chí anh ta còn không biết bây giờ mình đang ở tầng mấy nữa.

Ánh mắt Eugene lạnh dần, chuẩn bị tiếp tục thẩm vấn thì đột nhiên Hòa Ngọc lên tiếng, giọng nói rất bình thản: "Trên kia mà anh nói là chỉ trên mặt đất sao? Các người có thể thấy được ánh mắt trời đúng không?"

Người có thể thấy được mặt trời và người không thấy được mặt trời sẽ có điểm khác nhau.

Eugene dùng sức, Số 4 hoảng loạn gật đầu.

Hòa Ngọc đưa tay lên đẩy kính, bất lực nói: "Xem ra độ khó của chúng ta lại phải tăng lên nữa rồi, bên trên là mặt đất, vậy trên tầng bảy này còn sáu tầng nữa, trừ một tầng là mặt đất ra thì năm tầng còn lại đều không rõ như thế nào."

Chân mày mọi người lập tức chau chặt lại.

Số 4 là một NPC bình thường nên lượng thông tin nắm bắt được rất ít, nhưng chỉ cần một chuyện này thôi đã đủ khiến họ cảm thấy phiền phức rồi.

Nếu như là thí nghiệm thì tại sao vật thí nghiệm chỉ lấy từ mặt đất và tầng bảy thôi chứ.

Tầng bảy là cơ thể thí nghiệm mà tiến sĩ Cam Luân cần, sợ là mặt đất kia mới chính là nhà giam bình thường, rồi từ trong nhà giam ấy mới chọn tù nhân để đưa xuống làm vật thí nghiệm.

Vậy những tầng ở giữa kia có gì mà họ có thể bỏ qua như thế?

Càng không biết thì càng khiến người ta lo lắng.

Hòa Ngọc mỉm cười với Số 4, so sánh với Eugene hung ác kia thì cậu trông vô cùng vô hại, hơn nữa lúc cậu cười lên khiến người khác không thể từ chối được.

Giọng nói của cậu cũng rất dịu dàng: "Sao anh lại xuống đây thế?"

Vừa dứt lời thì đột nhiên tiếng bước chân "ầm ầm ầm" vang lên.

Eugene lập tức buông bỏ vật thí nghiệm Số 4 ra, mọi người đều nhìn ra cửa, thủ vệ đã sắp xếp người mới xong chuẩn bị bước vào.

Số 4 thấy thủ vệ thì rụt cổ lại theo bản năng, ngồi trên giường không dám động đậy.

Thậm chí, anh ta còn không dám nói chuyện với thủ vệ, đương nhiên cũng không dám mách tội đám người Eugene, chỉ yên lặng ngồi đó như một pho tượng cứng đờ, chết lặng.

Hệ thống không thể tạo ra một NPC kém linh hoạt như thế, phản ứng của đám tù nhân này chỉ có chứng minh một điều là thủ đoạn nhà giam chết chóc này thực sự rất đáng sợ.

Thủ vệ thấy bên trong còn nhiều người như vậy thì lập tức chau mày: "Bọn mày làm gì thế? Tại sao lại tụ tập nhiều người như vậy? Muốn chết à?"

Vừa nói thì cây roi quất thẳng xuống, quất trúng Đoàn Vu Thần và Khúc Vật đang đứng ngay cửa. Thủ vệ dùng toàn bộ sức lực, không hề nương tay.

Hai người đồng loạt hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh tanh.

Ngay vào lúc thủ vệ xuất hiện thì ánh mắt Eugene đã tràn đầy sát ý.

"Thưa ngài, không biết ngài có gì dặn dò?" Hòa Ngọc cười nhạt nhưng ánh mắt lại không hề có thiện chí.

Thấy Hòa Ngọc thì ánh mắt thủ vệ mới dịu dàng hơn chút, gã lười quan tâm đến những người khác, thẳng thừng ra lệnh: "Lập tức quay về, nếu không tao sẽ xử lý bọn mày theo kiểu vi phạm quy tắc."

Đám người Trấn Tinh không động đậy, ánh mắt đề phòng.

Thủ vệ thấy thế cười lạnh, gã đưa tay lên, không biết ấn vào chỗ nào trên đầu nhưng Trấn Tinh lập tức cảm thấy đau nhức dữ dội, cơ thể co quắp lại, còn tù nhân Số 4 thì ngã ập xuống đất, cơ thể đau đớn đến mức cuộn tròn, dường như trong nháy mắt đã trở nên yếu ớt hơn hẳn.

Thủ vệ nói: "Chẳng qua chỉ là vật thí nghiệm lại dám phản kháng lại à, ở đây chết chóc là chuyện thường gặp như cơm bữa."

Dứt lời gã lại tiếp tục điều khiển tâm trí. Nếu như không phải đám người này đã được tiến sĩ đánh số thứ tự, lại được huấn luyện viên nhắm trúng thì lúc nãy gã đã g**t ch*t cả đám rồi.

Hòa Ngọc ra hiệu cho mấy người họ.

Eugene hiểu ra, cúi đầu khàn giọng đáp: "Bọn tôi sẽ về phòng ngay."

Nói xong, bốn người Trấn Tinh về phòng 705, Vạn Nhân Trảm và Lăng Bất Thần nhìn Hòa Ngọc, cuối cùng vẫn cắn chặt răng quay về giường mình.

Thủ vệ "áp chế" thành công đám người họ, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.

Chỉ là một đám vật thí nghiệm mà thôi mà lại dám vọng tưởng chống lại gã sao, cho dù không giết hết thì cách để giày vò bọn chúng cũng đầy ra đấy.

Chỉ là bây giờ gã không có thời gian để chơi với bọn chúng thôi, gã còn chuyện khác phải làm.

Ánh mắt thủ vệ nhìn sang Hòa Ngọc, đôi mắt lưu luyến dừng lại trên gương mặt tinh xảo của cậu.

Hòa Ngọc đứng trước giường, thủ vệ bước đến, ánh mắt lóe lên một tia d*c v*ng.

Gã đưa tay ra dùng sức kéo thẳng áo Hòa Ngọc xuống, hai chiếc cúc áo bung ra, quần áo xộc xệch, vai và xương quai xanh lộ ra ngoài.

Mắt Hòa Ngọc tối sầm lại.

Bình luận: "Ôi trời, ôi trời!"

Bình luận: "Thủ vệ này có ý định không đứng đắn với Hòa Ngọc sao?"

Bình luận: "Giết tên thủ vệ này đi, gã còn dám tơ tưởng đến Hòa Ngọc sao, nằm mơ đi."

Bình luận: "Nhiều phó bản như thế nhưng đây là người đầu tiên động tay động chân với Hòa Ngọc nhỉ?"

Bình luận: "Đúng là vậy, nhà giam rất loạn, Hòa Ngọc lại trông đẹp trai như thế, thủ vệ này muốn chơi đùa với cậu ta cũng rất bình thường. Nhưng gã đang tìm đến cái chết đấy."

Hòa Ngọc liếc nhìn vai mình rồi nhìn thủ vệ mỉm cười: "Đẹp không?"

Theo bản năng, thủ vệ ngây ngốc đáp lại cậu: "Rất đẹp."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 985: Giết Chết Tù Nhân (45)


Bình luận: "Vợ của tôi làm sao mà có thể xấu được."

Bình luận: ".. Gã thủ vệ này bị tà niệm che mờ mắt rồi, thế mà lại không cảm thấy nụ cười của Hòa Ngọc trông rất sởn tóc gáy sao?!"

Thủ vệ không cảm thấy thế, bởi vì gã đã bị nụ cười của Hòa Ngọc làm cho nhộn nhạo cả người.

Tay gã vươn về phía Hòa Ngọc, Hòa Ngọc hơi di chuyển, tránh khỏi tay gã, trước khi gã tức giận giữ chặt lấy roi của gã, đôi mắt cong lên, ánh mắt lạnh băng: "Nếu đã đẹp, vậy tôi sẽ cho ngài nhìn thật kỹ..."

Cậu gầy yếu, mong manh như vậy, không khiến người khác có lòng phòng bị chút nào, cho dù cậu đã giữ chặt được roi.

Bàn tay xương khớp rõ ràng của Hòa Ngọc nhẹ nhàng đẩy gã, thủ vệ nương theo lực đạo của cậu ngã xuống giường, Hòa Ngọc đứng, còn thủ vệ nằm.

Đối với một kẻ yếu có thể dùng một tay để b*p ch*t thì thủ vệ chỉ cảm thấy tâm tình sung sướng, giọng nói của gã trầm thấp: "Mày rất hiểu chuyện, hầu hạ cho tốt, cuộc sống của mày cũng sẽ tốt lên."

"Được thôi." Hòa Ngọc trả lời.

Rồi sau đó, cậu cầm lấy roi tới gần thủ vệ, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười, trong mắt lại tràn đầy sát ý.

Cậu đứng ở mép giường, roi trên tay nhẹ nhàng gõ gõ, rồi nhanh chóng quất xuống.

"Chát..."

Đánh lên trên người thủ vệ.

Trong giây phút roi được vung lên, ánh mắt thủ vệ thay đổi, tay gã ấn về phía trí não.

Nhưng mà roi rơi xuống cũng không quá nặng, chỉ gây ra cơn đau rất nhỏ, xen lẫn trong đó đa phần là sự kh*** c*m.

Thủ vệ tay buông ra, biểu cảm lập tức trở nên vừa sướng vừa đau, cực kỳ dữ tợn.

Hòa Ngọc mỉm cười quất ra roi thứ hai, thủ vệ r*n r* một tiếng.

Sau đó là roi thứ ba, roi thứ tư, cái sau càng đau hơn cái trước, từng roi từng roi liên tiếp.

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã nhịn không nổi!!

Bình luận: "A a a vợ giết tôi rồi!"

Bình luận: "Chỉ hận người nằm trên giường bây giờ không phải là tôi!!"

Ngay lúc thủ vệ muốn ngăn cản kiểu "tình thú" đặc biệt này lại, ánh mắt Hòa Ngọc chợt đanh lại.

Cậu hung hăng quất một roi về phía eo dưới của đối phương, dùng hết toàn bộ sức lực.

"Áaaaaaa!"

Tiếng kêu thảm thiết nghẹn ngào vang lên cùng lúc với máu tươi phun tung tóe, ngũ quan trên mặt thủ vệ vặn vẹo, gân xanh nhô lên, khóe mắt như muốn rách ra, trên trán toát ra từng giọt mồ hôi lớn.

Vạn Nhân Trảm nhịn không được nhảy dựng lên, còn đám người Trấn Tinh đứng ở cửa phía sau lưng Hòa Ngọc: "..."

Dường như theo bản năng, bọn họ đồng loạt che lại hạ bộ.

Má ơi, nhìn thôi cũng thấy đau rồi.

Bình luận: "Ôi, tôi còn cảm thấy đau đây này."

Bình luận: "Vừa rồi là ai nói muốn nằm ở trên đó?"

Bình luận: "..."

Vẻ mặt thủ vệ thống khổ, nhưng gã vẫn không quên sử dụng trí não...

Nhưng mà có vẻ như Hòa Ngọc biết trước được hành động ngay sau đó của gã, cậu đã sớm duỗi tay đặt lên một vị trí trên khuỷu tay gã. Cậu đã dùng năng lực chiến đấu đạt 2 điểm của mình mà dùng sức ấn một cái tay của thủ vệ, khiến cho cơ thể thủ vệ mềm oặt.

Lại ấn lên một vị trí khác, biểu cảm thống khổ trên mặt thủ vệ tăng lên.

Cơn đau dù ở bất cứ một chỗ nào cũng có thể khiến người ta sụp đổ, gã thậm chí còn không thể kêu ra tiếng, đại não đau đến trống rỗng không biết một thứ gì, đến bản thân là ai nên làm cái gì cũng quên hết toàn bộ.

Giờ phút này thế giới của thủ vệ chỉ còn lại đau đớn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 986: Giết Chết Tù Nhân (46)


Hòa Ngọc lùi lại một bước, hờ hững nói: "Khống chế gã ta đi."

Lúc này, Trấn Tinh và Eugene mới hoàn hồn, tiến lên hai bước. Một người giữ chặt cổ, người còn lại cắm cánh tay máy vào tim, chỉ cần dùng lực là có thể xử lý thủ vệ ngay lập tức.

Nhưng thủ vệ đang chìm trong đau đớn đã mất hết lý trí, hoàn toàn không hề để tâm.

Trấn Tinh và Eugene cùng nhìn về phía nơi máu tươi đầm đìa của thủ vệ.

Vị trí đó đã nát bét, máu thịt lẫn lộn, trông cực kỳ thê thảm.

Thân là cao thủ hàng đầu Liên Bang đã nhìn miệng vết thương đến quen, khi hai người nhìn thấy vết thương này vẫn không khống chế được mà cảm thấy...

Đau hai "hòn ngọc"

Vạn Nhân Trảm nuốt nước miếng, nhìn Hòa Ngọc gầy yếu, mong manh, rồi lại nhìn khuôn mặt trắng như ngọc của cậu. Sau đó, anh ta hướng mắt về chiếc roi trên tay cậu và bộ dạng thê thảm của thủ vệ đang nằm trên giường…

Từng cọng lông tơ của Vạn Nhân Trảm dựng thẳng, giọng nói khẽ run rẩy: "Cái đó… à… có thể đừng dùng roi được không?"

Mọi người: "..."

Bình luận: "… Vạn Nhân Trảm quả là một dũng sĩ."

Bình luận: "Hòa Thần ra tay tàn nhẫn thế mà anh ta còn dám tơ tưởng Hòa Thần!!"

Hòa Ngọc xoay người nhìn về phía Vạn Nhân Trảm. Mặc dù thủ vệ đã máu thịt lẫn lộn, người cậu vẫn sạch sẽ không chút vương bụi. Áo bị tuột hai chiếc cúc, xương quai xanh nơi cổ áo như ẩn như hiện.

Chiếc kính không viền được chế tác tinh xảo nằm trên sống mũi. Cậu nhẹ nhàng cười, nụ cười vừa ngượng nghịu vừa dịu dàng: "Dùng cái khác cũng được, roi hơi mềm khiến cảnh tượng hơi khó nhìn."

Mọi người: "..."

Cậu ấy ngại vì dùng roi đánh đến mức máu thịt hỗn độn sao?

Đổi sang một vật khác thì có thể phế bỏ bộ phận kia một cách "đẹp đẽ" hơn?

Vạn Nhân Trảm che lại nửa th*n d***, lùi về sau hai bước.

Eugene cảm thấy chỗ nào đó cơ thể máy móc của mình cũng đang nhói lên, vội vàng lái sang chuyện khác: "Bây giờ nên xử lý thế nào? Có thể giết hắn ta được không?"

Sự oán hận của anh ta đối với thủ vệ đã tích tụ sâu sắc, sớm đã muốn ra tay.

Hòa Ngọc đặt roi sang một bên, vừa lau tay vừa lạnh nhạt nói: "Không vội. Thời gian nghỉ trưa là một giờ, hơn nữa cũng chỉ có một thủ vệ này trông coi. Chúng ta có thể nhân cơ hội hỏi anh ta chút tin tức hữu ích."

Dừng lại một chút, cậu bình tĩnh nói:

"Sửa sang lại cho thủ vệ đại nhân một chút, chúng ta cùng nói chuyện."

Mọi người: "..."

Bình luận: "Tiểu thuyết Trái Đất có viết, phụ nữ xinh đẹp cực kỳ tàn nhẫn. Sao tôi lại cảm thấy đàn ông đẹp còn ác hơn?"

Bình luận: "Nhưng mà… Hòa Thần đẹp trai quá!!"

Bình luận: "Đúng vậy, tôi cũng thấy rất đẹp trai. Trời đất ơi, trên thế giới này sao lại có một người đàn ông có thể khiến tôi yêu thích đến vậy, cậu ta nhất định phải sống sót mà đi ra ngoài đó! Tôi muốn gặp cậu ta!!"

Bình luận: "Vương đã hứa sẽ điều tra rõ , chỉ cần cho Hòa Thần của tôi một môi trường cạnh tranh công bằng, tôi cảm thấy xác suất cậu ta ra ngoài được là rất lớn."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 987: Giết Chết Tù Nhân (47)


Eugene tự tháo rời bản thân để che chắn tín hiệu trí não.

Việc giữ trí não của thủ vệ là một điều nguy hiểm; chỉ cần hắn ta có ý thức là có thể dùng trí não để cầu cứu, thậm chí là điều khiển trí não để khống chế họ.

Một khi họ chém đứt tay gã, trí não sẽ tự động phát ra cảnh báo.

Trí não do người của hành tinh Cơ Giới phát minh bây giờ lại gây khó dễ cho người của hành tinh Cơ Giới.

Cũng may, hai người Trấn Tinh và Đoàn Vu Thần đã khống chế được thủ vệ, còn Eugene đảm đương nhiệm vụ che chắn.

Màn phối hợp này khiến cho thủ vệ vừa có thể giữ nguyên sự tỉnh táo lại vừa không điều khiển được trí não.

Quá trình thẩm vấn có hơi máu me. Hòa Ngọc đứng cách xa ra, ánh mắt nhìn ra bên ngoài, biểu cảm thanh lãnh mà tự phụ, tựa như tiên tử không dính bụi trần, xa cách mà đơn độc.

Nhưng mà...

Số Bốn nhìn Hòa Ngọc, run bần bật.

Chính anh ta đã chứng kiến toàn bộ quá trình, tất cả đều do người này làm!

Thẩm vấn nhanh chóng kết thúc. Tin tức mà thủ vệ biết được nhiều hơn so với Số Bốn, nhưng thứ có ích cũng không quá nhiều. Hơn nữa, thông qua thẩm vấn, họ mới biết được... hóa ra thủ vệ căn bản không dám giết họ.

Không phải là gã không đủ quyền hạn, mà là họ có liên quan đến một vị cấp cao bên trên, tạm thời không thể động đến.

Vạn Nhân Trảm và Trấn Tinh là vật thí nghiệm mà tiến sĩ Cam Luân để mắt đến. Nếu thủ vệ dám giết hai người này thì bản thân gã sẽ phải trở thành vật thí nghiệm. Mấy người Đoàn Vu Thần hôm nay cũng bị huấn luyện viên và đội phó nhớ kỹ số thứ tự, đêm nay sẽ có ích. Năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần không bình thường, cũng không thể giết.

Người thủ vệ có thể giết thực ra chỉ có một mình Eugene.

Eugene: "???"

Khi nghe đến đó, Eugene đánh gãy chân của đối phương. Vì bị che miệng nên thủ vệ muốn kêu cũng kêu không được.

Những vấn đề khác thủ vệ cũng biết rất ít. Thật ra gã mới làm thủ vệ cách đây không lâu, ở đây thường xuyên thay đổi thủ vệ. Tù nhân không thể đả thương thủ vệ nhưng vật thí nghiệm thì có.

"... Có rất nhiều vật thí nghiệm chạy ra ngoài, tiến sĩ Cam Luân cải tạo bọn họ trở nên cực kỳ mạnh mẽ, năng lực chiến đấu kinh người. Đã có rất nhiều nhân viên công tác đã chết trên tay vật thí nghiệm, bởi vì bọn họ sẽ thỉnh thoảng mất khống chế."

"Nhóm tù nhân vừa mới thay đổi ở tầng này hóa ra đều bị một vật thí nghiệm nổi điên g**t ch*t. Vật thí nghiệm kia cực kỳ mạnh, toàn bộ tù nhân và vô số nhân viên công tác đều đã chết trên tay nó. May mà ngục giam đủ vững chắc nếu không nó còn có thể chạy ra bên ngoài nữa."

Đây là nguyên văn lời nói của thủ vệ.

Tòa nhà giam chết chóc này có tổng cộng mười tầng. Trên cùng là ngục giam bình thường, bên trong đó nhốt phạm nhân. Cai ngục sẽ lựa chọn vật thí nghiệm từ trong những phạm nhân bị nhốt, người bị chọn sẽ được đưa xuống tầng bảy.

Tầng tám, tầng chín, tầng mười đều là khu thí nghiệm của tiến sĩ Cam Luân, càng xuống thấp càng quan trọng. Mà một khi đã đi xuống rồi thì ngoài tiến sĩ Cam Luân và ngục trưởng ra không một ai có thể đi lên trên đó được. Thủ vệ hay nhân viên công tác cũng không thể, bọn họ chỉ có thể sinh hoạt ở tầng bảy, ngay cả tầng tám cũng không được đến chứ càng đừng nói tầng chín, tầng mười.

Chỉ có những tù nhân đặc biệt mới có thể bị đưa xuống tầng chín, tầng mười, trong tình huống bình thường, những người được đưa đi đều là những tù nhân đang hôn mê.

Còn từ tầng hai đến tầng sáu thì thủ vệ nói là chỗ của vật thí nghiệm. Vật thí nghiệm không giống với tù nhân, họ cực kỳ mạnh mẽ, không ai có thể xông qua được, cho nên trong tòa nhà giam này một khi đi xuống sẽ không thể đi lên.

Trừ phi được ngục trưởng và tiến sĩ Cam Luân đưa đi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 988: Giết Chết Tù Nhân (48)


Còn về chuyện vượt ngục?

"Hoàn toàn không có khả năng. Đến cả những vật thí nghiệm mạnh mẽ kia còn không trốn thoát được thì càng đừng nói đến tù nhân. Không ai có thể trốn thoát khỏi nơi này được, hoặc là chết, hoặc là thành thật ở yên đúng vị trí của mình," thủ vệ nói.

Thật ra nơi này không đơn giản chỉ có tù nhân nổi điên, mà tinh thần của nhóm thủ vệ cũng có hơi không bình thường. Nhưng bởi vì họ có thể ức h**p tù nhân, lại còn có thể sử dụng trang bị, nên thoạt nhìn tinh thần của họ cũng không tệ lắm.

"Tòa nhà giam này có nhiều thủ vệ không? Năng lực chiến đấu như thế nào?" Đoàn Vu Thần còn hỏi vấn đề này.

Sau đó, anh ta bị thủ vệ châm chọc nói: "Thủ vệ rất ít, nhưng các người cho rằng tòa nhà giam này dựa vào thủ vệ hay sao? Kẻ bảo vệ tiến sĩ, ngục trưởng, bảo vệ nhà giam… không được gọi là người."

Hòa Ngọc hiểu ngay, là vật thí nghiệm.

Đại khái cậu đã biết tiến sĩ Cam Luân đang làm loại thí nghiệm gì.

Đó là chế tạo ra loại vũ khí chỉ nghe theo mệnh lệnh của ông ta. Người lợi hại nhất cả tòa nhà giam này chính là tiến sĩ Cam Luân, đến cả ngục trưởng cũng nghe theo tiến sĩ.

Những gì có thể nói thủ vệ đã nói hết, còn lại gã cũng không biết, hiểu biết của gã chỉ dừng lại ở đó.

Khúc Vật nhìn về phía Hòa Ngọc: "Thế nào rồi?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Tôi đã hiểu đại khái rồi."

Ánh mắt Đoàn Vu Thần khẽ lóe lên, giọng nói chất chứa sự chờ mong: "Cho nên xác suất thắng bây giờ là bao nhiêu?"

Hòa Ngọc không giống người bình thường; xác suất chiến thắng của cậu tùy thời thay đổi. Biết được thêm một tin tức thì cậu lập tức có thể thay đổi toàn bộ các phương án, cực kỳ linh hoạt, xác suất chiến thắng cũng tùy theo đó mà thay đổi.

Hòa Ngọc: "Nếu Quỳnh bên kia thuận lợi thì xác suất thắng là 2%."

Đoàn Vu Thần: "Sao lại giảm nữa thế?"

Không phải là 3% sao???

Vẻ mặt Hòa Ngọc bình tĩnh: "Bởi vì tầng trên còn nguy hiểm hơn một chút so với trong tưởng tượng của tôi."

Mọi người: "..."

Thế sao cậu còn bình tĩnh được như thế!!

"Reng..." Thời gian nghỉ trưa kết thúc, không có thời gian rảnh để tiếp tục trao đổi.

Trấn Tinh chỉ vào thủ vệ đã lâm vào hôn mê: "Nên xử lý gã như thế nào?"

Thẩm vấn thủ vệ đương nhiên có thể biết được rất nhiều tin tức, nhưng kế hoạch lúc trước của họ không phải là như vậy, bởi vì... sẽ rất phiền toái.

Đoàn Vu Thần đỡ trán, có chút đau đầu: "Làm sao bây giờ? Thủ vệ thành ra như vậy rồi chúng ta làm sao mà đi ra ngoài? Làm sao mà tập hợp được, liệu có bị phát hiện ra trước không?"

Chẳng lẽ họ sẽ chết trước khi vượt ngục à? Còn chưa kịp phá bỏ vòng tay mà đã bại lộ trước rồi hay sao?

Hòa Ngọc vẻ mặt bình tĩnh: "Chuyện này xử lý thì cũng dễ thôi."

Eugene nghi hoặc: "Xử lý như thế nào?"

Hòa Ngọc nhìn về phía Số Bốn mới tới đang nằm trên giường, giơ tay chỉ vào anh ta, ánh mắt tràn ngập khiển trách: "Số Bốn, anh tàn nhẫn quá, anh thế mà lại dám giết thủ vệ đại nhân!"

Số Bốn: "???"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 989: Giết Chết Tù Nhân (49) - Số Bốn có lời muốn nói


Khuôn mặt luôn giữ vững "vẻ vô cảm" kia của Số Bốn cuối cùng cũng có sự thay đổi.

Đôi mắt của anh ta đột nhiên hơi trợn to, không thể tin nổi mà nhìn Hòa Ngọc, nghi ngờ bản thân nghe lầm.

Sắc mặt Hòa Ngọc vẫn vững như núi Thái Sơn: "Bọn tôi đã tận mắt nhìn thấy, anh đừng có nghĩ đến chuyện chống chế."

Số Bốn nghe vậy, vẻ mặt ngập tràn ngơ ngác: "Tôi là ai?", "Tôi đang ở đâu?", "Tôi đang làm gì?". Anh ta hoảng loạn nhìn về phía những người khác.

Mấy người Eugene cũng ngẩn người, ngay sau đó, họ mới phản ứng lại được... Vu oan giá họa! Vứt ngay cái nồi này đi, chuyện giết người không liên quan gì đến bọn họ cả.

Vì thế, Eugene gật đầu thật mạnh, vẻ mặt phẫn uất: "Số Bốn, anh thật là quá đáng!"

Trấn Tinh nghiêm túc: "May mà bọn tôi phát hiện ra."

Lăng Bất Thần ra vẻ vô tội: "Thủ vệ đại nhân chết thảm quá."

Mặt Khúc Vật đầy vẻ khiển trách: "Số Bốn, anh chính là hung thủ giết hại thủ vệ đại nhân."

Đoàn Vu Thần bày ra vẻ vô cùng khiếp sợ: "Ôi trời đất ơi, Số Bốn anh quá tàn nhẫn."

Vạn Nhân Trảm: "Đúng vậy, là do Số Bốn làm."

Số Bốn: "..."

Bình luận: "Ha ha ha nếu không phải tôi tận mắt nhìn thấy thì thiếu chút nữa tin luôn lời mấy người nói rồi."

Bình luận: "Những người này quá ghê gớm."

Bình luận: "Hòa Ngọc đúng là cao thủ vàng trong làng giá họa."

Hòa Ngọc khẽ cười: "Số Bốn, tốt nhất là anh nên tự thú nhận rồi giơ tay chịu trói đi."

Mọi người: "..."

Đoàn Vu Thần nhìn về phía Hòa Ngọc, dùng ánh mắt bày tỏ: "Còn muốn Số Bốn tự thú nhận nữa sao? Cái này có phải là có hơi quá đáng rồi không?"

Sắc mặt Số Bốn hoàn toàn thay đổi. Sự khiếp sợ vốn dĩ chỉ toát ra từ ánh mắt bây giờ đã hiển hiện trong mọi tế bào trên khuôn mặt, đồng tử giãn to ra.

Biểu cảm trên mặt Hòa Ngọc cực kỳ bình tĩnh, cậu nâng gọng kính không viền, sống lưng thẳng tắp, không dính bụi trần. Cậu làm ra vẻ trách trời thương dân mà nhìn về phía Số Bốn, giờ khắc này xung quanh cậu tựa như tản ra phật quang vạn trượng...

"Số Bốn, tuy rằng anh đã giết thủ vệ đại nhân nhưng yên tâm đi, xác suất anh được an toàn cao tới 90%. Bọn họ sẽ tò mò anh làm thế nào để g**t ch*t thủ vệ, anh sẽ bị khống chế, mấy giờ sau nữa bọn họ cũng sẽ không rảnh để quản anh đâu."

Số Bốn là vật thí nghiệm mới, hôm nay vừa tới đã có thể "giết" thủ vệ, người của nhà giam chắc chắn sẽ rất tò mò anh ta làm như thế nào. Cho nên tạm thời họ sẽ không g**t ch*t Số Bốn, mà giữ Số Bốn lại để nghiên cứu. Mấy giờ sau, đám người Hòa Ngọc bắt đầu vượt ngục, toàn bộ nhà giam trở nên hỗn loạn trong nháy mắt. Một tên thủ vệ chết cũng không còn quan trọng, không ai rảnh mà quan tâm đến Số Bốn.

Số Bốn: "..."

Anh ta ngơ ngác nhìn Hòa Ngọc, hiển nhiên là không thể tưởng tượng nổi làm sao cái người tỏa ra thánh quang vạn trượng này lại có thể nói ra những lời lạnh lẽo như vậy!

Sau khi im lặng một lúc lâu.

Số Bốn: "Tôi chỉ là một tù nhân bình thường."

Hòa Ngọc khẽ cười: "Không, bây giờ anh không còn bình thường nữa."

Số Bốn: "... Nhưng tôi lại rất muốn được bình thường."

Bình luận: "Ha ha ha! Cười chết mất!"

Bình luận: "Số Bốn kiểu: tôi chỉ là một NPC qua đường bình thường thôi. Hòa Thần: không, anh không phải."

Bình luận: "Muốn ép điên NPC chỉ cần một Hòa Ngọc."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 990: Giết Chết Tù Nhân (50)


Đã hết thời gian nghỉ ngơi, bây giờ bọn họ cần phải đi ra ngoài tập hợp.

Khúc Vật và Đoàn Vu Thần gần như hoán đổi hoàn toàn giường của Hòa Ngọc và Số Bốn, di chuyển cả thủ vệ lẫn những đồ vật đẫm máu trên giường đến vị trí của Số Bốn.

Số Bốn đứng ở bên cạnh, trên khuôn mặt chết lặng dần hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Trong khi di chuyển, thủ vệ dần tỉnh lại từ trong hôn mê, ánh mắt lộ vẻ hoang mang đến cực độ, hoàn toàn nhìn không hiểu những chuyện đang xảy ra.

Nhưng không ảnh hưởng gì đến cơn phẫn nộ của gã, gã chịu đựng tất cả đau đớn, dùng một đôi mắt oán hận nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, ánh mắt kia như thể chỉ hận không thể băm vằm bọn họ thành nghìn mảnh vậy.

Hòa Ngọc bình tĩnh xoay người: "Xử lý."

Đồng tử của thủ vệ co rụt lại, không thể tưởng tượng nổi: "Làm gì? Chúng mày muốn giết tao sao? Chắc chắn chúng mày sẽ bị phát hiện, ngục trưởng đại nhân sẽ..."

Gã không tin những người này dám giết gã!

Tuy gã biết những người này muốn vượt ngục, nhưng một khi giết gã bọn họ sẽ bị phát hiện ngay lập tức.

Số Bốn buồn bã nói: "Không, là do tôi giết anh."

Thủ vệ: "???"

Eugene vươn tay vặn gãy cổ gã, thủ vệ cứ thế chết đi với khuôn mặt đầy vẻ ngơ ngác mờ mịt.

Việc một tên thủ vệ chết đi vốn không phải là chuyện gì to tát, nhưng lại chết vào giữa trưa, còn chết trên tay tù nhân vẫn khiến cho người của nhà giam coi trọng.

Đội phó mở cửa cho bọn họ, dẫn theo 31 cá nhân đã xếp thành hàng chỉnh tề đi huấn luyện.

Số Bốn cũng tạm thời bị nhốt lại chờ điều tra.

Huấn luyện diễn ra bình thường.

Khi đàn dã thú đầu tiên được thả ra, mấy người Trấn Tinh nhào tới giống y như lúc sáng, không biểu hiện ra một chút bất thường nào, tập trung chiến đấu tạo ra sự hỗn loạn.

Hòa Ngọc và Quỳnh chạm trán nhau trong khi được yểm trợ.

Thời gian có hạn, Quỳnh nói thẳng: "Tôi tính toán thời gian, có thể phá vỡ vòng tay, cởi vòng tay ra cho hai người, nhưng mà một mình tôi không làm được, cần phải có người giúp đỡ."

Hòa Ngọc: "Giúp cái gì?"

Quỳnh hít sâu một hơi: "Giúp tôi khống chế để phá vòng tay."

Hòa Ngọc gật đầu, không hề do dự: "Được, tôi giúp cô."

Quỳnh yên tâm hơn nhiều, tuy nhìn Hòa Ngọc gầy yếu, năng lực chiến đấu lại thấp nhưng cậu luôn luôn đáng tin cậy như vậy.

Cậu không keo kiệt sự tin tưởng với người khác, sau khi tin tưởng rồi sẽ còn phối hợp vô điều kiện, khiến cho Quỳnh cảm thấy cực kỳ đáng tin cậy.

Nhiệm vụ của cô ta bây giờ vô cùng gian khổ, hơn nữa còn cực kỳ quan trọng, Quỳnh phải chịu áp lực rất lớn.

Sự ủng hộ và tin tưởng của Hòa Ngọc cùng với tất cả mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát đều giúp cô ta thấy yên tâm hơn, trong lòng lại thấy chắc chắn hơn.

Nếu không phải có đêm hỗn loạn thì bọn họ cũng không cần phải gấp gáp như vậy.

Nhưng chính bởi vì có đêm hỗn loạn, cho nên bọn họ mới cần phải thử vượt ngục trước đêm nay...

Quỳnh cố gắng ổn định hô hấp, cố để mình có thể giữ vững sự bình tĩnh trầm ổn dù có đang nhảy disco trên ranh giới tử vong.

Hòa Ngọc giơ tay vỗ vỗ bả vai cô ta, bình tĩnh nói: "Chuẩn bị cởi bỏ vòng tay, cởi cho Lăng Bất Thần trước."

Quỳnh gật gật đầu, không phản đối.

Cởi vòng tay của Lăng Bất Thần đầu tiên là rất hợp lý. Trong trận thi đấu hiện tại của phó bản này, dựa theo năng lực chiến đấu mà nói thì Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Eugene, Vạn Nhân Trảm được xếp hàng đầu.

Đặc biệt là Trấn Tinh và Lăng Bất Thần, trang bị của hai người đều có thể tấn công từ xa, là những người đầu tiên được chọn để phá vòng tay.

Mà cởi cho Lăng Bất Thần trước rồi mới đến Trấn Tinh cũng là bởi vì năng lực chiến đấu cá nhân của Lăng Bất Thần quá kém, sau khi tăng lên sẽ càng có lợi cho việc tăng mạnh thực lực nhóm hơn là Trấn Tinh.

Lăng Bất Thần có thể lặng lẽ trà trộn trong đám đông chờ cởi vòng tay, nhưng Trấn Tinh thì không được, gã quá nổi bật.

Đây là phương án mà mọi người kết luận được, Quỳnh cũng không dị nghị gì.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 991: Giết Chết Tù Nhân (51)


Hòa Ngọc giơ tay ra hiệu cho mấy người còn đang chiến đấu. Hành động vừa khẽ lại vừa nhanh, chỉ có mấy người Trấn Tinh luôn chú ý đến cậu mới nhận ra.

"Aaaaa!" Vạn Nhân Trảm đột nhiên hét lớn một tiếng, tấn công càng thêm hung tợn.

Một quyền của Trấn Tinh nện trên người dã thú, đánh cho chỗ tiếp xúc nát nhừ. Dã thú nháy mắt trở nên cực kỳ phẫn nộ, công kích càng trở nên hung ác dã man, Trấn Tinh vừa lui vừa đánh.

"Ầm ầm..."

Tiếng đánh nhau vang lên không ngừng.

Dã thú bị mấy người kiềm chế gần như đồng thời phát cuồng, thậm chí còn xé nát mấy NPC tù nhân, hiện trường lập tức trở nên máu me hỗn loạn, cánh tay cẳng chân bay loạn xạ.

Đồng thời ngay lúc này, Eugene bị dã thú đánh bay, ngã xuống trên mặt đất. Trong giây lát ngã xuống kia, gã nhanh chóng tháo rời đầu mình ra, cơ thể ngã xuống tách ra thành từng bộ phận nhỏ lẻ.

Eugene: "..."

Chỉ là tách ra thôi... Là thói quen tách cơ thể thôi mà.

Bình luận: "Ha ha ha đã quay lại được biểu cảm của Eugene rồi, giải trí quá trời."

Bình luận: "Thông qua trận thi đấu này chúng ta còn biết được người của hành tinh Cơ Giới là kiểu máy móc cực kì dễ dùng đó, ha ha ha."

"Grào!"

"Aaaa!"

"Oái!!"

Trong hiện trường hỗn loạn ồn ào, không ai chú ý tới có một dáng người thấp bé nhặt "linh kiện" của Eugene lên, các ngón tay ghép chúng lại với tốc độ cực nhanh.

Trang bị không dùng được, những linh kiện mà cô ta dùng đều có lai lịch rất kỳ quái, tất cả đều được lấy ra từ nhà giam và ghép nối vào với nhau.

Những thứ Quỳnh có thể tiếp xúc là có hạn, cho nên những đồ vật mà cô ta lấy ra bây giờ có cái là linh kiện của đèn, có cái là linh kiện của cửa phòng vệ sinh, kỳ kỳ quái quái. Kết hợp với "linh kiện" màu bạch kim cực kỳ xa hoa tràn đầy cảm giác của khoa học kỹ thuật của Eugene, đồ vật được tạo ra càng ngày càng quái dị, cũng càng ngày càng... xấu xí.

Eugene: "..."

Gã muốn nói ra điều gì đấy nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Cái đầu trên mặt đất hơi trợn mắt lên một cách khó nhận ra, sau đó tiếp tục giả chết.

Phía trước chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, hiện trường cũng càng ngày càng hỗn loạn.

Mấy người Hòa Ngọc, Lăng Bất Thần, Seattle, Đoàn Vu Thần lặng lẽ nhặt những bộ phận còn sót lại của Eugene lên.

Khi Hòa Ngọc nhặt cái đầu lên có nghe thấy gã nói: "Bảo vệ tốt thân thể của tôi, đừng có để bị giẫm nát..."

Hòa Ngọc không trả lời gã, cầm cái đầu tới gần Quỳnh lần nữa. Mấy người Lăng Bất Thần vây xung quanh, chiến đấu trong trường hợp cực kỳ hỗn loạn. Họ dễ dàng lẩn trốn trong sự hỗn loạn ấy, vô cùng ăn ý mà cùng che giấu linh kiện của Eugene, đánh yểm trợ cho Quỳnh.

Phía sau mấy người bọn họ, ngón tay của Quỳnh nhảy múa, vừa lắp ráp vừa nhẹ giọng nói: "Hòa Ngọc, xác nhận lại với anh một chút, một lát nữa cho dù có cởi vòng tay hay là phá hư vòng tay sẽ đều bị người của nhà giam phát hiện ra ngay lập tức."

Một khi bị đối phương phát hiện, bên kia sẽ ra tay, tất cả bọn họ sẽ đều bị phát hiện.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 992: Giết Chết Tù Nhân (52)


Hòa Ngọc gật đầu, giọng nói vững vàng: "Yên tâm, cô cứ yên tâm phá nó, còn lại giao cho tôi."

Lần nữa cảm nhận được sự bình tĩnh, thong dong của cậu, Quỳnh càng yên tâm hơn. Cô ta đưa một cái máy móc được lắp ráp tạm thời cho Hòa Ngọc. Chiếc máy móc này cực kỳ kỳ quái, cả một cánh tay nguyên vẹn nối liền với mấy linh kiện nhỏ, chip được dán ở bên ngoài, trông y như trong ác mộng của trẻ nhỏ.

Cô ta hít một hơi sâu: "Chuẩn bị bắt đầu, nghe theo mệnh lệnh của tôi."

Hòa Ngọc nhận lấy, gật đầu.

Quỳnh muốn phá hủy vòng tay của mình đồng thời cởi vòng tay của Lăng Bất Thần, còn Hòa Ngọc cũng muốn giúp họ phá hủy vòng tay của bản thân.

Họ cần năng lực chiến đấu của Lăng Bất Thần. Quỳnh và Hòa Ngọc đang giúp đỡ cũng có nguy cơ bị bại lộ. Eugene đã bị tách ra, vốn dĩ ngay từ đầu đã không dễ gây chú ý, trình tự này có thể nói là hoàn mỹ không chút sai sót.

Tốc độ tay của Quỳnh cực kỳ nhanh, không chỉ phải điều khiển hai cái một lần mà còn phải truyền đạt mệnh lệnh chỉ dẫn cho Hòa Ngọc, tập trung hết mực, khiến cho người ta phải kinh ngạc mở mang tầm mắt.

Cũng may Hòa Ngọc với cái đầu cực kỳ thông minh, có thể bắt kịp tiết tấu của cô ta.

Ban đầu bọn họ còn dễ trốn tránh, nhưng việc mãi không nhúc nhích trong đoàn người hỗn loạn lại dần trở nên hơi nổi bật.

Người trên đài cao nhìn sang, Lăng Bất Thần vội vàng di chuyển khỏi vị trí muốn ngăn cản tầm mắt của họ.

Đám người Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Khúc Vật đồng thời bùng nổ sức mạnh hét lớn một tiếng, khiến cho cuộc chiến càng gay cấn hơn, phân tán lực chú ý của đội phó và huấn luyện viên.

Tuy vậy, đội phó và huấn luyện viên vô cùng nhạy cảm trên đài cao vẫn liếc qua rất nhiều lần.

Da đầu Seattle tê dại, thần kinh căng thẳng. Lại nhìn sang Quỳnh, tốc độ di chuyển của các ngón tay cô ta càng nhanh hơn, nhìn qua có vẻ không bị ảnh hưởng, nhưng những giọt mồ hôi đang lăn xuống trên trán nói rõ cô ta cũng đang lo lắng đến cực điểm.

Hòa Ngọc ở bên cạnh mắt sáng như đuốc, nghe theo mệnh lệnh của Quỳnh, nhanh chóng chấp hành. Ban đầu tốc độ của cậu còn kém Quỳnh rất xa nhưng rất nhanh sau đó cậu đã đuổi kịp Quỳnh. Hơn nữa, cho dù có ánh mắt của đội phó và huấn luyện viên trên đài ngẫu nhiên đảo qua, cậu trước sau vẫn bình tĩnh như cũ.

Gọng kính không viền đứng yên trên cánh mũi và biểu cảm tập trung làm tăng lên vẻ sắc bén của cậu, gò má thanh tú khiến cho người ta không thể dứt ánh mắt ra được.

Đội phó lại nhìn sang một lần nữa, mày nhăn lại hô to: "Lên hết đi!"

Seattle càng lo lắng hơn, tim đập loạn nhịp. Đoàn Vu Thần cũng nhìn chằm chằm vào hai người, thi thoảng khẽ liếc lên trên đài cao.

Hòa Ngọc vừa điều khiển vừa bình tĩnh ra lệnh: "Seattle, Đoàn Vu Thần, đi chiến đấu." Seattle chần chờ trong phút chốc rồi lập tức cắn răng chấp hành mệnh lệnh với Đoàn Vu Thần, nhảy lên chi viện cho phía trước. Những NPC khác nghe được mệnh lệnh cũng có không ít người tiến lên chiến đấu.

Cuộc chiến siêu quần xuất chúng ban đầu dần biến thành hỗn chiến.

Trấn Tinh nhăn mày lại, trong lòng khẽ vang lên một tiếng, sắc mặt rất khó coi. Họ đang cố kéo dài thời gian chiến đấu, nhưng bây giờ lại có nhiều người gia nhập như vậy. Những người này sẽ không nghe theo lời của gã, càng sẽ không làm theo kế hoạch của họ.

Tiết tấu đã bị làm cho rối loạn.

Mấy người Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm muốn tiếp tục kéo dài thời gian cho họ, nhưng mấy con dã thú vốn đã bị đè xuống đất mà đánh hình như đã yếu hẳn đi. Những tù nhân khác lại vây lấy, mấy con dã thú nhanh chóng bị bọn họ giải quyết, hiện trường dần bình tĩnh trở lại.

Lần này đến cả Vạn Nhân Trảm cũng phải thay đổi sắc mặt.

Thoáng nhìn sang bên kia, Quỳnh và Hòa Ngọc vẫn đang gõ rất nhanh trên buồng điều khiển lơ lửng trong không trung, chưa cởi vòng tay được.

Quỳnh lo lắng đến độ mặt mũi trắng bệch.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 993: Giết Chết Tù Nhân (53)


Hòa Ngọc nhắc nhở: "Tập trung phá giải, còn lại giao cho tôi."

"Được, giao cho anh." Quỳnh hít sâu một hơi, nhắm chặt mắt lại rồi mở ra, tập trung toàn bộ tinh thần cho việc phá giải.

Đầu của Eugene bị Hòa Ngọc kẹp trong cánh tay, gã lo lắng đến độ lông mi run hết lên, nhưng lại không dám phát ra bất cứ âm thanh làm phiền.

Bây giờ nếu còn thất bại thì tất cả bọn họ đều sẽ xong đời.

Lúc này Eugene cực kỳ hối hận. Vẫn quá mạo hiểm, bọn họ không nên vội vàng như vậy, bọn họ hẳn là nên dành nhiều thời gian hơn để lên kế hoạch chặt chẽ...

Bình luận: "Má ôi! Làm tôi cũng lo theo luôn rồi."

Bình luận: "Ôi mẹ ơi, dã thú chết rồi, liệu có bị phát hiện không?"

Bình luận: "Một câu yên tâm của Hòa Ngọc thực sự khiến cho người ta yên tâm hơn hẳn."

Cánh cổng sau lưng lại mở ra, lại có thêm mấy con dã thú bước ra ngoài. Mọi người và cả khán giả đang khẩn trương lập tức hơi thả lỏng ra, khẽ thở ra một hơi.

Đám người Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm đang định tiếp tục chiến đấu, khiến cho hiện trường lâm vào hỗn loạn lần nữa thì phía trên, huấn luyện viên đột nhiên mở miệng...

"Hai tên Số Năm này rất mạnh, không cần phải đánh với những dã thú này nữa, hai người đi theo tôi, huấn luyện đặc biệt."

Huấn luyện viên kia bay lên, lướt qua tất cả mọi người phía dưới rồi bay thẳng vào khu vực phía sau. Cửa lớn mở ra, bên trong cũng là một phòng huấn luyện. Ngày hôm qua Trấn Tinh đã đi vào trong, ở đó bọn họ sẽ chém giết những dã thú mạnh hơn nhiều.

Hai Số Năm, Vạn Nhân Trảm và Trấn Tinh.

Trong lòng hai người đồng thời vang lên mấy tiếng, sắc mặt thay đổi trong nháy mắt.

Trong kế hoạch của bọn họ không có phần hai người được đưa đi huấn luyện đặc biệt.

Nhìn lại phản ứng của huấn luyện viên rõ ràng là nhất thời nảy lòng tham, chuyện này đã hoàn toàn phá hỏng tiết tấu của họ.

Nhưng bây giờ thậm chí còn chưa cởi được một cái vòng tay nào, bọn họ cần phải nghe theo lời huấn luyện viên nói.

Trong giây phút cửa lớn mở ra, suy nghĩ cũng trở nên có hơi hỗn loạn.

Trấn Tinh hít sâu một hơi, không thể làm trái lời huấn luyện viên nói, hơn nữa gã biết chắc chắn Hòa Ngọc đã suy nghĩ qua về việc này. Gã quay đầu lại nhìn về phía Hòa Ngọc, quả nhiên đối diện với ánh mắt của Hòa Ngọc. Hai người trao đổi qua không trung. Trấn Tinh dùng ánh mắt truyền đạt tin tức cho Hòa Ngọc...

Hành động tùy theo hoàn cảnh, chờ lát nữa nghĩ cách hội hợp.

Hòa Ngọc khẽ nhíu mày, chỉ há miệng th* d*c, yên lặng không một tiếng động nói ra hai chữ: "Chờ tôi."

Trấn Tinh rõ ràng có hơi sửng sốt một chút, gã không hiểu vì sao Hòa Ngọc lại nói ra chữ "chờ" này?

"Sao còn chưa đi theo?" Huấn đạo viên nhíu mày, ánh mắt trở nên khó chịu.

Trấn Tinh không có thời gian để suy nghĩ sâu xa hơn, lập tức xoay người nhanh chân theo sau. Tay Vạn Nhân Trảm siết chặt thành quyền, đáy mắt hiện lên một màu đỏ tươi, chần chờ trong chốc lát cuối cùng vẫn đi theo.

Hai người đi vào cổng không gian phía sau, cửa lớn đóng lại.

Biến cố này xảy ra quá đột nhiên, Quỳnh run tay lên, dừng mọi động tác lại.

Từng giọt mồ hôi trên trán toát ra càng nhiều, thân thể cứng đờ, lông tơ dựng đứng hết cả lên.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 994: Giết Chết Tù Nhân (54)


Cởi vòng tay cho Lăng Bất Thần trước sau đó đến Trấn Tinh, đây là kế hoạch của cô ta.

Nhưng hiện tại, Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm đã bị đưa đi huấn luyện đặc biệt...

Cô ta để ý thấy Hòa Ngọc ở bên cạnh vẫn luôn bình tĩnh, vội vàng tập trung lực chú ý tiếp tục phá giải.

Thời gian có hạn, cô ta không thể lãng phí bất cứ một phút một giây nào.

Nhanh...

Nhanh hơn...

Ngón tay của Quỳnh như hóa thành tàn ảnh, phía sau là Tử Thần đang truy đuổi, giờ phút này cô ta đã đột phá giới hạn của bản thân.

Không còn Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm, những người còn lại cũng đang giúp đỡ kiềm chế dã thú nhưng đám người phía Quỳnh vẫn khiến cho đội phó và huấn luyện viên bên trên chú ý lần nữa.

Đội phó nhíu mày: "Số Một và Số Chín làm sao thế? Các người đang làm cái gì?"

Quỳnh: "!!!"

Hòa Ngọc lạnh lùng nói: "Tiếp tục!"

Quỳnh lo lắng đến phát khóc. Vòng tay của cô ta và Hòa Ngọc chỉ thiếu chút nữa thôi là phá hủy được rồi; thời gian để phá hủy chức năng vòng tay ít hơn nhiều so với thời gian để cởi vòng tay. Nhưng bọn họ lại muốn trong lúc phá hủy hai cái vòng tay có thể đồng thời cởi một vòng tay khác.

Bây giờ tất cả mọi thứ đều đang trong thời điểm mấu chốt, còn bị người bên trên nhìn chằm chằm. Đội phó và huấn luyện viên chỉ cần hạ đạt một mệnh lệnh thôi đã có thể khiến bọn họ toàn thân mềm oặt, hết thảy sẽ trở thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Sao Quỳnh có thể không lo lắng cho được?

Đội phó bay về phía bọn họ, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ: "Các người đang làm cái gì? Muốn làm trái với quy tắc của nhà giam sao?"

Giọng điệu của hắn ta cực kỳ không tốt, đầy vẻ bén nhọn và cay nghiệt.

Toàn thân Quỳnh trở nên căng thẳng.

Cô ta chỉ có thể tiếp tục, bây giờ mà còn dừng lại chính là công dã tràng.

Nhanh lên!

Phải nhanh hơn nữa!

Bình luận: "A a a lo muốn chết!"

Bình luận: "Mẹ nó, tới rồi tới rồi, đội phó sắp nhìn thấy rồi!"

Ánh mắt đội phó đảo qua ngón tay của hai người, đồng tử co rút lại, không thể tin nổi mà hét lên một tiếng đầy bén nhọn: "Các người đang phá giải vòng tay?!"

Khuôn mặt đầy nếp nhăn kia của hắn ta nhìn qua đầy vẻ tang thương, mày nhăn lại thành hình chữ "xuyên", sắc mặt cực kỳ khó coi.

Giọng nói vừa dứt hắn ta lập tức dùng trí não hạ lệnh...

Gây mê hai người!

Quỳnh ánh mắt sáng lên: "Được rồi!"

"Đinh... Đinh..." Tiếng cảnh báo thật dài nháy mắt vang vọng khắp nhà giam, tất cả nhân viên công tác của nhà giam đồng loạt thay đổi sắc mặt, đặc biệt là vị đội phó ở trước mặt bọn họ này, cộng thêm đội phó và huấn luyện viên trên không trung.

"Lớn mật! Còn dám vượt ngục, các người chính là đang tìm chết!" Đội phó hét lớn một tiếng.

Xem ra trong mắt bọn họ, dám can đảm phá hủy vòng tay chính là đang vượt ngục.

Tay của phó thủ nháy mắt biến thành vũ khí sắc bén, vung thẳng về phía Hòa Ngọc và Quỳnh. Vừa rồi hắn ta đã thử sử dụng trí não nhưng không thành công, bây giờ chỉ có thể trực tiếp động thủ.

Hòa Ngọc và Quỳnh lui về phía sau một bước, một bóng dáng khác đứng chắn phía trước bọn họ.

Người nọ đứng thẳng sống lưng, đoan đoan chính chính ngăn cản đội phó, biểu cảm bình tĩnh, động tác như nước chảy mây trôi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 995: Giết Chết Tù Nhân (55)


Lăng Bất Thần cười: "Hòa Ngọc, có muốn nghe nhạc không?"

Trong lúc nói chuyện, một cây đàn cổ màu lam xuất hiện trước mặt cậu ấy.

Chỉ một thoáng, không gian đã hơi vặn vẹo, bộc lộ mũi nhọn.

Bởi vì cậu ấy có được một thiết lập đặc biệt nên Lăng Bất Thần luôn là người ít bị chú ý nhất trong đám người. Giống như vừa rồi cậu ấy vẫn luôn đứng ở bên cạnh hai người, nhưng đội phó chỉ gọi "Số Một" và "Số Chín", hoàn toàn không chú ý tới bên cạnh còn có một "Số Hai" nữa. Cảm giác tồn tại của cậu ấy thấp đến nỗi khi khán giả bàn luận theo bản năng sẽ thường xuyên quên đi cậu ấy.

Nhưng mà vào giờ phút này, đàn cổ được ôm ngang ở ngay trước người, cậu ấy nở một nụ cười xán lạn. Cho dù với tác dụng của thiết lập giảm độ tồn tại thì bây giờ cậu ấy vẫn cực kỳ chói mắt.

Khán giả cùng với đội phó, huấn luyện viên đều sửng sốt.

Hòa Ngọc: "Chăm chú lắng nghe đây."

Cánh tay mặc áo giáp của Lăng Bất Thần nâng lên, thong dong gảy một nốt trên cây đàn. Tiếng đàn dễ nghe vang lên giống như nước chảy róc rách, lại giống như gió nhẹ thổi qua. Cậu ấy hơi nhắm mắt nghiêng đầu, cả cơ thể lẫn tâm hồn đều đắm chìm trong đó.

Người xem nghe được là âm nhạc êm tai, mấy người Hòa Ngọc cũng cảm thấy rất êm tai, nhưng âm thanh kia đi vào trong tai của đối tượng mà cậu ấy công kích lại giống như ma âm, đâm thủng màng nhĩ trong nháy mắt, máu tươi tràn ra ồ ạt.

Đồng thời, sóng âm như đao nhọn xếp thành tầng tầng lớp lớp bay vụt về phía đội phó và huấn luyện viên, năng lượng vô hình dao động trên các ngón tay Lăng Bất Thần đánh úp về phía phía trước.

Cơ thể của mấy nhân viên công tác mạnh mẽ đó giống như bị cái gì đó cắt ra, đứt lìa một cách thật gọn ghẽ. Trên mặt bọn họ vẫn còn đọng lại biểu cảm kinh ngạc, đầy thống khổ, cơ thể bị chém ngang ngã xuống trên mặt đất, bị cắt ra thành hai đoạn nhưng lại không gây ra một chút tiếng động nào.

Ánh mắt Hòa Ngọc thâm thúy, nhìn vào Lăng Bất Thần ở phía trước thật sâu.

Cây đàn này... quả nhiên là thích hợp với cậu ấy nhất.

Bình luận: "Trời ạ! Trận chiến lúc trước của Lăng Bất Thần và Seattle mà tôi từng xem cũng không chấn động bằng lần này."

Bình luận: "Lần trước Lăng Bất Thần còn đang làm quen, bây giờ lại trực tiếp giải quyết, không chậm trễ một giây phút nào."

Bình luận: "Mẹ nó! Thế này cũng đẹp trai quá rồi."

Bình luận: "Đúng là Lăng Bất Thần cũng rất đẹp trai, hôm nay tôi mới phát hiện ra ngoại hình cậu ấy dễ nhìn như vậy, ôn hòa như ngọc, đúng là một mỹ nam với phong thái khác hoàn toàn!!"

Bình luận: "Được đấy, tôi chèo CP của cậu ấy và Hòa Ngọc rồi!! Trước kia không nhìn kỹ Lăng Bất Thần, bây giờ mới phát hiện cậu ấy cũng rất hợp với Hòa Ngọc, một người không hề có cảm giác tồn tại, một người lại tỏa ra hào quang vạn trượng, trời đất ui, lúc trước sao lại không phát hiện bọn họ xứng đôi như vậy? Đẹp đôi như vậy?"

Đám người phía Quỳnh ngây người. Lúc trước đã đoán được rằng Lăng Bất Thần rất mạnh, nhưng không hề ngờ tới cậu ấy mạnh đến như vậy!!

Giải quyết hết đội phó và huấn luyện viên chỉ trong nháy mắt, trong phòng huấn luyện chỉ còn lại một đám NPC và cả mấy con dã thú đang chôn đầu trên mặt đất, rụt cổ run bần bật.

Hòa Ngọc lập tức kéo Quỳnh qua: "Được rồi, chúng ta cần phải phá hủy số vòng tay còn lại trước khi chi viện của nhà giam đuổi đến, một người phụ trách hai cái, tôi phá hủy hai cái, cô phá hủy một cái, cởi một cái, sống hay chết thì phải xem tốc độ của cô thế nào."

Quỳnh: "???"

Không phải đã nói là cứ giao cho anh sao?

Thế quái nào áp lực lại dồn hết lên người tôi rồi thế này?!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 996: Giết Chết Tù Nhân (56)


Quỳnh dù rất khiếp sợ nhưng không kịp nói một câu nào, trực tiếp nhận lấy vòng tay của Eugene và Seattle bắt đầu phá giải.

Hòa Ngọc ở bên cạnh cũng nhận lấy vòng tay của Khúc Vật và Đoàn Vu Thần bắt đầu hành động.

Hòa Ngọc đã ghi nhớ mệnh lệnh lúc trước của Quỳnh, giờ đây không cần Quỳnh phải bớt sức chỉ huy nữa mà vẫn có thể trực tiếp lặp lại các bước.

Quỳnh không chỉ phải phá hủy mà còn phải cởi một cái vòng tay, vì thế thời gian càng thêm gấp gáp.

Lúc này, thần kinh của mọi người đều căng thẳng đến cực hạn, cực kỳ lo lắng.

Mọi người không ai nói chuyện, NPC tù nhân vây xem cũng không dám lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn họ. Eugene là người thích nói nhảm nhiều nhất, nhưng lúc này toàn bộ quá trình gã lại không dám thốt một lời nào, sợ quấy rầy đến hai người kia.

Tay của hai người đều nhanh đến nỗi chỉ nhìn thấy tàn ảnh, gần như không rõ động tác. Đôi mắt và toàn bộ lực chú ý của họ tập trung hết lên thao tác trên tay. Bây giờ, chỉ cần nhanh hơn một chút thì khả năng sống sót cũng sẽ tăng lên một phần.

Tuy mấy người Eugene đã có hơi hối hận, nhưng đã đi đến bước này rồi thì không còn là lúc họ có thể bảo dừng được nữa.

Lăng Bất Thần cũng không ngồi yên. Cậu ấy nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt bên kia rồi giơ tay lên, tiếng đàn vang lên, một đòn công kích bay thẳng về phía cánh cổng.

Cánh cổng cực kỳ cứng rắn. Tay Lăng Bất Thần giống như họ, càng lúc càng nhanh, tiếng đàn càng ngày càng gấp, công kích càng ngày càng dày, động tĩnh càng lúc càng lớn.

Khúc Vật: "Nghe hay thật đấy, bài này tên là gì thế?"

Đoàn Vu Thần: "?"

Anh ta khiếp sợ nhìn về phía Khúc Vật: "Anh còn rảnh rỗi để thưởng thức nhạc nữa cơ à?"

Anh ta đã lo lắng sắp chết đến nơi rồi mà người này còn đi thưởng thức nhạc?

"Ầm..."

Cánh cửa kia nổ tung.

Lăng Bất Thần thoáng chốc thu tay lại, sau đó khóe miệng giương lên: "Khúc đàn này tên là… Thập diện mai phục."

Cánh cửa nổ tung, mọi người nhìn vào trong. Nhìn xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Không có ai.

Bên trong không có lấy một người nào.

Không thấy Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm đâu. Nếu họ còn đang huấn luyện ở bên trong mà nghe thấy động tĩnh chắc chắn sẽ chủ động đi tới. Cho dù không mở được cửa, không đi ra ngoài được nhưng sau khi họ mở cửa ra chắc chắn hai người kia sẽ lập tức phát ra âm thanh gây chú ý.

Nói cho cùng thì ở đây vẫn còn một vị huấn luyện viên chưa thể giải quyết.

Nhưng mà bây giờ bên trong lại trống không, là cái loại liếc mắt qua một vòng đã có thể thấy được sự trống vắng, hoàn toàn không có người.

Cùng lúc đó, họ nghe thấy một giọng nói xa lạ vang lên từ vòng tay...

"Vượt ngục? Chúng mày thật đúng là đang tìm chết."

"Thẳng tay giết hết tất cả tù nhân ở tầng bảy, thay một nhóm người khác vào."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 997: Giết Chết Tù Nhân (57)


Giọng nói kia đều đều và bình tĩnh, giống như đang cùng với người khác tán gẫu, chứ không phải đang ra lệnh giết hơn một trăm tù nhân.

Giọng điệu thản nhiên, bình tĩnh nhưng cũng toát lên sự tàn nhẫn và lạnh lùng.

Vẻ mặt của Đoàn Vu Thần thay đổi chỉ trong nháy mắt.

Giây phút này, vòng đeo cổ tay của bọn họ được kết nối với chiếc máy bên cạnh Hòa Ngọc, bọn họ vẫn chưa thành công phá hủy nó. Tính mạng của bọn họ vẫn đang nằm trong tay của người khác.

Giết sạch hết tất cả tù nhân, cũng bao gồm cả bọn họ.

Cả người Quỳnh ướt đẫm mồ hôi, ngón tay không ngừng hoạt động, ngược lại với sự tàn phá cực hạn, thao tác của cô ta cũng trở nên nhanh hơn.

Chiếc vòng tay của cô ta hoàn toàn bị phá hủy, nhưng việc phá hủy bốn chiếc vòng tay còn lại vẫn chưa thành công. Tuy bọn họ là đối thủ cạnh tranh, là những kẻ thù không đội trời chung, luôn tính toán kế sách lên nhau, nhưng trong tình huống này, bọn họ là đồng đội của nhau. Những người này đặt cược mạng sống của mình trong tay cô ta và cả Hòa Ngọc, cô ta không thể bỏ rơi bọn họ.

Hòa Ngọc ở bên cạnh cũng đang hành động một cách nhanh chóng, giống như dù cho có chết thì cũng sẽ không dừng lại.

May mắn là bọn họ chỉ phá hủy chức năng vòng tay, chứ không phải cởi bỏ toàn bộ.

Nhanh lên!

Vẫn còn hy vọng!

Tự nhủ với chính mình rằng vẫn còn hy vọng, nhưng đôi mắt của Quỳnh đã ngập tràn sự tuyệt vọng.

Hành động của bọn họ sẽ không nhanh bằng chiếc vòng tay có thể g**t ch*t bọn họ chỉ trong chớp mắt.

Trong nháy mắt một âm thanh rơi xuống đất, lại có một âm thanh nữa vang lên: "Từ từ, trưởng cai ngục Laners, đám tù nhân ấy có mấy vật thí nghiệm vô cùng tốt, ông không thể g**t ch*t hết bọn họ."

Đây là một âm thanh hoàn toàn khác so với âm thanh trước đó. Âm thanh trước đó vốn bình tĩnh và lạnh lùng, còn đây là một âm thanh có vẻ lo lắng, ưu tư hơn rất nhiều, trong giọng nói cũng mang theo sự kích động cùng với sự nôn nóng.

Vòng tay của Eugene cũng đã được phá giải, không cần phải hành động, thì gã cũng có thể quan sát hết đến những hành động trong phạm vi này, lỗ tai gã động đậy. Gã nghĩ thầm, đây có lẽ là trưởng cai ngục trong truyền thuyết cùng với tiến sĩ Cam Luân, hai người này có quyền lực cao nhất trong ngục giam, vô cùng thần bí.

Giọng nói của trưởng cai ngục Laners vẫn rất nghiêm nghị: "Tiến sĩ Cam Luân, trong tình huống như vậy, bọn họ còn có thể phá giải vòng tay, thoát khỏi sự khống chế của chúng ta, tuyệt đối không phải những tù nhân đơn giản. Vật dùng để thực nghiệm vẫn còn rất nhiều, tiến sĩ không cần vì thế mà đưa ra những quyết định sai lầm, ngu xuẩn."

"Đây là địa bàn của chúng ta, chúng ta có thể bắt được bọn họ." Tiến sĩ Cam Luân trả lời, giọng nói vô cùng tự tin và chắc chắn.

Mà ông ta vừa mới dứt lời, vách tường phòng huấn luyện đầu tiên đã có sự thay đổi, trần nhà màu trắng bạc hiện đại dựng lên, lắp ráp thành một cái lồng, chụp xuống phía dưới bọn họ.

Mặt đất giống như vì thế mà chấn động theo, một cái lồng giam cực lớn mang theo cảm giác ngột ngạt ập xuống dưới chỗ của bọn họ.

Theo bản năng, Đoàn Vu Thần và Seattle muốn tránh nó, nhưng lại nhìn thấy Hòa Ngọc cùng với Quỳnh vẫn còn ở chỗ cũ phá giải vòng tay của bọn họ. Bước chân của hai người dừng lại, cuối cùng vẫn lựa chọn đứng bên cạnh hai người họ.

Lăng Bất Thần giơ tay lên, tiếng đàn vang lên, một nguồn năng lượng vô hình trên bầu trời tác động vào lồng giam, phát ra một tiếng động chói tai. Một làn năng lượng mạnh mẽ đến từ Lăng Bất Thần, chống lại chiếc lồng đang rơi xuống phía tù nhân.

"Ầm..."

Cái lồng giam không biết được làm từ chất liệu gì mà dưới sự tác động từ tiếng đàn, không hề hư hại một chút nào, nhưng nó lại hơi khựng lại ở không trung, việc rơi xuống dường như bị chậm lại.

Ngay sau đó, sắc mặt của Lăng Bất Thần tái nhợt, lồng giam đang tiếp tục rơi xuống!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 998: Giết Chết Tù Nhân (58)


Khúc Vật không nhịn được, nhấc chân lên muốn chạy, nhưng những móng vuốt từ máy móc toát ra, giữ chặt lấy chân của bọn họ, giống như không cho họ trốn thoát.

"Đây là đồ vật quỷ quái gì vậy?" Đoàn Vu Thần muốn tránh khỏi những móng vuốt, nhưng không thành công, vẫn như cũ bị kéo chặt lại, như thể bọn họ không cách nào có thể trốn thoát.

"Phanh!"

Khi mà những móng vuốt kia rút lại, lồng giam cũng rơi xuống. Cùng lúc đó, một tiếng "răng rắc" mơ hồ vang lên, vòng tay của Đoàn Vu Thần, Seattle, Khúc Vật, cũng đã được Hòa Ngọc và Quỳnh phá hủy, mất đi khả năng khống chế.

Hòa Ngọc dừng lại, còn Quỳnh vẫn gõ nhanh như gió.

Lồng giam kiên cố không thể phá vỡ bao quanh lấy bọn họ, bốn phía kín mít, nhốt bọn họ ở trong đó.

Lăng Bất Thần cắn chặt răng tiếp tục gảy dây đàn, hết lần này đến lần khác, tất cả các đòn tấn công đều tác động vào cùng một chỗ.

Vòng tay đã bị phá hủy, Khúc Vật thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nhìn thấy cái lồng giam khó có thể phá hủy, anh ta cau mày: "Làm sao bây giờ, cái lồng này mở không ra, không biết là làm từ vật liệu gì..."

Đoàn Vu Thần: "Đó là minh thiết."

"Các người rốt cuộc là ai? Có trang bị lợi hại như vậy, biết cả minh thiết, thậm chí còn có thể phá hủy được vòng tay..." Giọng nói quen thuộc vang lên, một vài bóng người xuất hiện phía trước bọn họ.

Một số người lập tức nhìn qua.

Mượn cái bóng phản chiếu giống như người thật đang đứng ở trước mặt bọn họ, nhưng nhìn kỹ lại vẫn thấy ảo ảnh, hơn nữa chỉ thấy có người, bối cảnh xung quanh cũng rất mơ hồ.

Tổng cộng có sáu người, hai người ở giữa có lẽ không phải người thường, còn lại bốn người kia chỉ là hộ vệ, biểu tình lạnh lẽo, thần sắc cứng đờ. Cho dù chỉ là cái bóng phản chiếu, cũng có thể nhìn ra thực lực của bốn người này.

Người vừa mở miệng nói chuyện chính là người đàn ông ở chính giữa đang mặc áo blouse trắng.

Nhìn thoáng qua người khoảng chừng 50 tuổi, có một đôi mắt đầy cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào bọn họ. Tầm mắt đảo qua mỗi người, giống như đang nhìn bảo vật. Nhìn trên nhìn dưới mang theo một cảm giác dò xét.

Người đàn ông đứng bên cạnh người mặc áo blouse trắng thì mặc quần áo của một quản ngục, dáng người cao thẳng, có một đôi mắt cực kỳ lạnh lùng.

Nếu như nói tiến sĩ Cam Luân coi bọn họ là báu vật thì trưởng cai ngục Laners lại coi bọn họ giống như người chết, không lấy một chút cảm tình.

"Tiến sĩ Cam Luân?" Hòa Ngọc nói.

Tiến sĩ Cam Luân chú ý đến cậu, mặc dù cậu vẫn chưa nói lời nào. Tuy rằng người trông thấp bé nhất, gầy yếu nhất, nhưng cậu vẫn luôn đứng trung tâm cả đội, rõ ràng là một người đội trưởng của đoàn đội này. Hơn nữa, vẻ ngoài của cậu rất đẹp, khiến cho người khác liếc mắt một cái liền cảm thấy kinh diễm, khí chất xuất chúng.

Cho dù cậu có là ở biển người mênh mông thì ánh mắt mọi người vẫn sẽ dán chặt vào cậu.

Trong giây phút cậu mở miệng nói chuyện, giọng nói bình tĩnh, vô cùng rõ ràng, tầm mắt của tiến sĩ Cam Luân lập tức dừng ở trên mặt của cậu.

Ngay sau đó, ánh mắt ông ta nhìn xuống số của cậu, cau mày nói: "Số 1 sao? Hình như cậu có vấn đề..."

Ông ta mơ hồ nhớ rằng có người báo cáo với ông ta hai trong số đám vật phẩm thí nghiệm dường như không đạt yêu cầu và hiệu quả chiến đấu của chúng giảm mạnh. Nếu là trước đây, ông ta nhất định sẽ nghiên cứu ngay lập tức, nhưng lần thí nghiệm này lại có hai tên đặc biệt xuất sắc, ông ta cũng không quá để ý.

Hòa Ngọc biết ông ta đang nói cái gì, cậu khẽ cười: "Tiến sĩ Cam Luân, cuối cùng cũng được gặp ông."

Tiến sĩ Cam Luân cũng kinh ngạc: "Cậu muốn gặp tôi?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng vậy, tôi muốn gặp ông."

Bình luận: "Cứ để Hòa Ngọc nói chuyện đi!"

Bình luận: "Ha ha ha, Hòa Thần đã lên tiếng, kinh nghiệm nói cho chúng ta biết, nếu muốn giết Hòa Ngọc thì đừng bao giờ cho cậu ta nói chuyện."

Bình luận: "Nhưng mà tiến sĩ Cam Luân dường như không muốn giết Hòa Ngọc cho lắm thì phải?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 999: Giết Chết Tù Nhân (59)


Tiến sĩ Cam Luân nghe vậy thì cười, ông ta nở một nụ cười ác ý: "Đúng là thật tốt quá, hiện tại các người nhìn thấy tôi, sau này, các người cũng sẽ thường xuyên có cơ hội được nhìn thấy tôi."

Ánh mắt của ông ta chuyển đến Lăng Bất Thần đang ngồi bên cạnh. Lúc này cậu ấy không còn tấn công vào lồng giam nữa, cậu ấy đứng ôm cây đàn bên cạnh Hòa Ngọc, bày ra tư thế bảo vệ.

Tiến sĩ Cam Luân đưa mắt nhìn lên cây đàn: "Quả nhiên đây cũng là thứ tốt."

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng là thứ tốt, một bảo vật cấp thần."

Mọi người: "!!!"

Sao lại trực tiếp nói điều đó cho NPC chứ??

Phải biết rằng, đối với NPC mà nói thì việc g**t ch*t một người có thể lấy được bảo vật của đối phương. Lúc này, Hòa Ngọc lại tùy tiện nói ra như vậy, nhất định sẽ khiến NPC nổi lòng tham.

Quả nhiên! Ánh mắt tiến sĩ Cam Luân có sự thay đổi, ngay cả trưởng cai ngục Laners đứng bên cạnh cũng đưa ánh mắt về phía cây đàn, ánh mắt cũng có sự dao động.

Trưởng cai ngục Laners: "Những người như thế này mà lại có bảo vật, đúng là không tầm thường."

Gã nhìn về phía tiến sĩ Cam Luân: "Tôi vẫn đề nghị như vậy, g**t ch*t bọn họ, đổi lấy một lô sản phẩm thí nghiệm mới."

"Không." Tiến sĩ Cam Luân không chút do dự mà từ chối: "Mặc kệ nó có nguồn gốc từ đâu, nó sẽ là đối tượng thí nghiệm của tôi trong nhà giam chết chóc này. Nguồn gốc càng không rõ ràng, thì càng dễ có kết quả thí nghiệm."

Ông ta giơ tay lên, bày ra ánh mắt cuồng nhiệt: "Nếu như cậu muốn đàn thì lấy đi, còn tôi sẽ thu sản phẩm thực nghiệm của mình."

Giọng nói vừa dứt thì lồng giam có chút dao động.

Hòa Ngọc lại nói: "Tiến sĩ Cam Luân, đàn có thể đưa cho ông, nhưng ông có thể để cho chúng tôi đi không?"

Cậu hơi nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi, giống như muốn cùng ông ta làm một cuộc giao dịch.

Lồng giam khựng lại, ánh mắt của tiến sĩ Cam Luân có chút kỳ quái: "Các người muốn thoát khỏi nhà tù này?"

Hòa Ngọc gật đầu, vẫn bình tĩnh hệt như cũ: "Đúng vậy, chúng tôi muốn rời khỏi đây."

Tiến sĩ Cam Luân không chút do dự mà từ chối: "Tôi e là không được."

Ông ta nhìn về phía của Hòa Ngọc, ánh mắt lại càng thêm kỳ quái hơn, trên mặt lại mang theo chút tò mò: "Cậu không cảm thấy một chút sợ hãi nào sao?"

Hòa Ngọc chớp chớp mắt: "Tôi thật sự rất sợ, nên tôi mới muốn rời khỏi chỗ này, ông thật sự không để cho chúng tôi đi sao? Tôi không có giá trị gì để nghiên cứu."

Bình luận: "... Tôi cảm thấy Hòa Ngọc đang nói hươu nói vượn."

Bình luận: "Cậu ta đang tự kéo dài thời gian cho mình."

Bình luận: "Tiến sĩ Cam Luân dường như không muốn giết Hòa Ngọc cho lắm thì phải?"

"Chỉ cần ở chỗ này, thì đều có giá trị nghiên cứu." Tiến sĩ Cam Luân nhìn thời gian, ngẩng đầu lên, quay trở lại trạng thái lạnh lùng: "Những kẻ hèn mọn yêu quý, vật phẩm thí nghiệm còn đang đợi tôi, tôi không rảnh ở đây để lãng phí thời gian với các người. Đi thôi, nếu như các người mạng lớn thì có thể sẽ không chết, có thể sống rất tốt, hơn nữa lại càng mạnh mẽ hơn."

Chiếc lồng giam bay lên, và bay đến một phòng huấn luyện khác. Đó là phòng huấn luyện nơi mà Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm đã biến mất, và cánh cửa kia vừa mới bị Lăng Bất Thần phá hủy. Cái lồng giam như bị điều khiển bởi một cái gì đó, rồi bay theo hướng đó.

"Đinh..."

Lại một tiếng cảnh báo vang lên.

Bóng của tiến sĩ Cam Luân và trưởng cai ngục Laners hơi dừng lại, nhìn về phía lồng giam.

Không đúng!

Tại sao vẫn có âm thanh cảnh báo rằng chiếc vòng tay đang bị tấn công?

Bọn họ vừa mới thấy trên trí não thông minh nhắc nhở họ rằng vòng tay số 1, số 6, số 8, số 9, số 10 không thể bị phá hủy được, còn vòng tay số 2 đã được tháo, đối phương bên kia đã được tự do.

Bọn họ đã có sáu người, tại sao vẫn còn âm thanh thông báo?
 
Back
Top Bottom