Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 960: Giết Chết Tù Nhân (20)


Cả ba người ướt đẫm mồ hôi, nhận cơm hộp đi đến bàn ăn bên cạnh. Đồ ăn của đám người Hòa Ngọc giống hệt các NPC khác, nhưng ba người Trấn Tinh được thêm cơm.

Dưới sự hướng dẫn của đội phó, tám người ngồi một bàn, lần lượt ngồi xuống.

Quỳnh và Seattle ngồi xuống ở một khu vực khác, cách bọn họ rất xa, hai bên chỉ liếc nhau rồi dời mắt sang nơi khác.

Bởi vì phòng ngủ của tám người Hòa Ngọc gần nhau nên ăn cơm cùng một bàn.

Đối diện Hòa Ngọc là Trấn Tinh, bên cạnh là Lăng Bất Thần.

Trấn Tinh đặt mâm trên bàn, liếc nhìn các loại nguyên liệu nấu ăn chất đầy bên trong, ánh mắt kỳ quái: "Đồ ăn ở đây rất tốt, nếu như ở Liên Bang thì sẽ rất đắt."

Eugene gật đầu, nhìn đồ ăn chất lượng tốt trong mâm của mình, lại nhìn về phía mâm của mấy người Hòa Ngọc: "Đồ ăn bên trong mâm của mấy người đều là đồ ăn bình thường, rất thường thấy ở Liên Bang."

Vạn Nhân Trảm: "Cho nên vì tụi tao huấn luyện thêm nên đồ ăn cũng tốt hơn?"

Hòa Ngọc liếc nhìn đội phó, đối phương đang nói gì đó với một đội phó khác, không rảnh chú ý bọn họ, nhưng toàn bộ nhà ăn cực kỳ yên tĩnh, tất cả mọi người cúi đầu ăn, rất ít nói chuyện. Lúc nói chuyện mấy người bọn họ hạ thấp âm thanh, cố gắng không làm người chú ý.

Đoàn Vu Thần tò mò: "Mấy người luyện thêm gì?"

Sắc mặt của Eugene hơi thay đổi: "Chém giết, bên kia giống như một đấu thú trường, dã thú không ngừng xuất hiện, bắt ba người chúng tôi chiến đấu, hoặc bị ăn thịt hoặc g**t ch*t dã thú."

Mấy người khác đều nhíu mày.

Luyện thêm, chiến đấu với dã thú thì sẽ tăng năng lực chiến đấu và tố chất thân thể.

Vạn Nhân Trảm có chút ngẩn người, đột nhiên nói: "Huấn luyện kiểu này rất quen thuộc, rất nhiều gia tộc Liên Bang cũng bồi dưỡng chiến sĩ như này, hoặc g**t ch*t đối thủ, hoặc bị giết..."

Đôi mắt Đoàn Vu Thần mờ mịt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Quá kỳ quái, không phải chúng ta là tù nhân sao? Tại sao lại thành huấn luyện chiến sĩ? Hơn nữa, huấn luyện càng tốt thì đồ ăn càng ngon."

Khúc Vật cầm khay đồ ăn, đôi mắt chằm chằm đồ ăn trên bàn đầy đề phòng: "Liệu có độc hay không?"

Hòa Ngọc bình tĩnh cầm bộ đồ ăn ăn cơm, tất cả mọi người nhìn về phía cậu, thấy cậu bình tĩnh ăn xong miếng cơm đầu tiên, lại ăn xong thịt thú nướng, chậm rãi nhấm nuốt, nuốt xuống...

Cậu cũng không ngẩng đầu: "Không có độc, yên tâm ăn." Nhưng hương vị cũng bình thường.

Khúc Vật kinh ngạc: "Cậu có thể nếm được có độ hay không độc à?" Hòa Ngọc còn có khả năng này sao?

Hòa Ngọc mặt không đổi sắc: "Không nếm ra, nhưng nếu đối phương hạ độc chúng ta thì cũng không cần rườm rà như vậy, không cần lãng phí đồ ăn như vậy."

Đeo vòng tay, mạng của bọn họ đều nằm trong bàn tay người khác, đối phương không cần mất công.

Lý do này rất hợp lý.

Lăng Bất Thần yên lặng ăn, Trấn Tinh tạm dừng một lúc, đẩy đồ ăn trên mâm lên trước: "Cậu có muốn ăn của tôi không?"

Rốt cuộc đồ ăn trong mâm của gã và đồ ăn trong mâm Hòa Ngọc có sự khác biệt rất lớn.

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không cần, tay nghề của đầu bếp khá tệ."

Nghe vậy Trấn Tinh cũng không nhiều lời, bắt đầu ăn.

Trong tình huống bình thường, bọn họ không ăn gì trong một khoảng thời gian dài cũng không sao, nhưng cả chiều hôm nay vận động mạnh, bọn họ nghiêm túc rèn luyện, năng lượng tiêu hao rất nhanh cho nên hiện tại rất đói.

Vạn Nhân Trảm yên lặng gia nhập hàng ngũ ăn cơm, Eugene không ăn, người của hành tinh Cơ Giới không cần ăn cơm.

Mặc dù Hòa Ngọc giải thích rất có đạo lý, nhưng Eugene cũng không muốn nếm thử.

Những người khác ăn cơm, còn gã không ăn, giống như hình ảnh đối chiếu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 961: Giết Chết Tù Nhân (21) - "Không xong. Bọn họ trúng chiêu rồi!"


Đoàn Vu Thần suy nghĩ, cũng bắt đầu ăn, dù gì gã thật sự đói bụng.

Annie không hiểu: "Cứ ăn như vậy sao?" Gã cau mày nhìn về Đoàn Vu Thần: "Cậu không sợ xảy ra chuyện gì à?"

Đoàn Vu Thần ngậm thịt trong miệng, âm thanh nhồm nhoàm: "Hòa Ngọc phân tích rất có lý, có lẽ đồ ăn không có vấn đề, nếu hiện tại chúng ta đang ở trong ngục giam chết chóc, vậy phải làm theo cốt truyện."

Đi theo cốt truyện, chấp hành theo sự sắp xếp của ngục giam, nhỡ may có thể phát hiện ra gì thì sao? Không ai trong số bọn họ muốn nếm thử hậu quả vi phạm quy tắc.

Khúc Vật ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, cúi đầu ăn cơm.

Annie: "???"

Hóa ra ngoại trừ Eugene không cần ăn cơm thì chỉ còn mình gã cẩn thận?

Tất cả mọi người chú tâm ăn cơm, khung cảnh vô cùng hài hòa.

Bình luận: "Tôi thật sự không thể tưởng tượng được bọn họ có thể yên tĩnh ăn cơm trong phó bản nguy hiểm này..."

Bình luận: "Không nghiên cứu vượt ngục như thế nào, cũng không đi tìm sát thủ, quả nhiên chỉ có mấy người."

Rất nhanh đã ăn xong cơm chiều.

Cuối cùng Annie cũng không ăn, gã liếc nhìn mọi người, cuối cùng dừng trên người Hòa Ngọc: "Cậu đã tiếp xúc với Quỳnh, cô ta nói thế nào? Chúng ta không thể ngày nào cũng thành thật huấn luyện."

Hòa Ngọc buông bộ đồ ăn, lau miệng: "Quỳnh cần phải hợp sức với Eugene bởi vì một lần chỉ cởi được hai vòng tay, mất khoảng hai giờ."

Đoàn Vu Thần nhíu mày: "Không có nhiều thời gian như vậy."

Eugene bổ sung: "Hơn nữa tôi và Quỳnh chỉ có thể gặp mặt nhau lúc huấn luyện, lúc đó cũng không thể làm quá lộ liễu, rất khó có thể cởi bỏ vòng tay."

Khúc Vật nghiêng người về phía trước, đề nghị: "Vậy chúng ta nghĩ cách tìm ra sát thủ trước rồi vượt ngục? Chỉ cần cởi bỏ vòng tay thì chuyện vượt ngục sẽ không quá khó."

Chỉ một người có cấp SSS thì không dễ dàng vượt ngục, nhưng bọn họ là một đám. Một đám SSS tụ lại một chỗ cực kỳ hung tàn, đừng nói vượt ngục, cho dù đạp vỡ ngục giam cũng rất dễ dàng.

Nhưng Hòa Ngọc lắc đầu, lời nói sâu xa: "Không, dựa vào tin tức hiện tại, muốn vượt ngục rất khó."

Cuộc trò chuyện kết thúc, thời gian ăn cơm cũng kết thúc.

Đội phó bước đến, ánh mắt lạnh lẽo nhìn mọi người, sau đó lạnh lùng nói: "Ăn xong thì về phòng, mọi người nằm trên giường, phải giữ yên tĩnh."

Mệnh lệnh này làm đám người Eugene ngẩn người, bọn họ đều xem lịch làm việc và nghỉ ngơi, tối 6 rưỡi đến 11 giờ, tổng cộng 4 tiếng rưỡi đều là thời gian sắp xếp đặc biệt.

Hiện tại phó thủ bảo bọn họ nằm trên giường? Đây là sắp xếp đặc biệt sao?

Trấn Tinh liếc nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt chăm chú, Hòa Ngọc khẽ gật đầu, hô hấp của Trấn Tinh hơi dồn dập.

Chỉ sợ sắp xếp đặc biệt này mới là vở kịch lớn. Có lẽ bọn họ có thể tiến thêm một bước tìm hiểu bí mật của ngục giam chết chóc.

Xếp thành hàng về phòng, mọi người yên tĩnh nằm trên giường.

Phòng của Hòa Ngọc là bốn người, cậu nằm gần cửa, đối diện là Vạn Nhân Trảm, bên trong là Lăng Bất Thần và Annie, bốn người nằm trên giường, cố hô hấp thật nhẹ.

Vạn Nhân Trảm bực bội: "Rốt cuộc phải làm gì? Bắt chúng ta cứ nằm trên giường mãi như vậy sao?"

Hòa Ngọc: "Đừng cử động."

Cậu nằm thẳng trên giường, nhắm mắt lại: "Ngừng thở, đừng lộn xộn."

Nghe vậy Vạn Nhân Trảm nằm bất động. Mặc dù tính tình của tên này không tốt, lại không chịu khống chế, nhưng cũng nghe theo sự sắp xếp của cậu, nếu chỉ dùng làm vũ khí đặc biệt thì rất tốt.

Bọn họ đều ngừng thở, nhưng vẫn không khống chế được đầu càng ngày càng nặng nề, giống như sắp đi vào giấc mơ đẹp.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều cùng một suy nghĩ...

Không xong. Bọn họ trúng chiêu rồi!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 962: Giết Chết Tù Nhân (22)


Tố chất thân thể của Hòa Ngọc kém, nhưng sức mạnh tinh thần vô cùng cường đại, cậu phát hiện ra chỗ không đúng đã cắn chặt môi, máu tươi tràn ra, đầu óc có chút tỉnh táo.

Nhưng cũng chỉ một chút!

Là vòng tay!

Rõ ràng bọn họ đã ngừng thở nhưng vẫn bị mê choáng, chứng tỏ đối phương ra tay từ vòng tay!

Hòa Ngọc không cảm nhận được bên ngoài, trong miệng tràn đầy mùi máu, cậu cắn rách môi, lại cắn đầu lưỡi, miễn cưỡng giữ vững một phần tỉnh táo kia.

Không biết qua bao lâu.

Có người đi vào, Hòa Ngọc cảm nhận được giường của bản thân di chuyển, cũng loáng thoáng nghe được một âm thanh...

"Đưa tên này và hai tên phòng bên kia đến tầng 10 đi."

"Hình như hai tên này có phản ứng dị thường, đưa đến tầng 9, còn những người khác đưa hết xuống tầng 8."

"Rõ."

Cùng bị đẩy đi, đồng thời cũng nghe được âm thanh truyền đến từ bên cạnh: "Số 3 sắp tỉnh, tố chất thân thể quá mạnh! Nhanh, nhanh chóng đưa đến chỗ tiến sĩ Cam Luân, tiến sĩ chắc chắn rất vui."

Số 3... Là Vạn Nhân Trảm.

Đây là suy nghĩ cuối cùng của Hòa Ngọc.

Lại không biết qua bao lâu, cậu mơ màng nghe được âm thanh tức giận...

"Đây là sao? Tại sao số 1, số 2 lại biến thành như vậy?"

"Bọn họ như này thì hoàn toàn không thể dùng thuốc..."

"Thôi, cứ để đấy đã, tiến sĩ Cam Luân vừa tức giận, đừng có đi chọc chửi. Hiện tại, trong mắt tiến sĩ Cam Luân chỉ có hai cá thể để nghiên cứu kia, còn hai tên này cứ để đấy đã."

"Yếu như vậy không cần rửa sạch sao?"

"Chờ tiến sĩ Cam Luân rảnh nhìn kỹ rồi tính..."

...

Sau một trận rung lắc, hình như cậu bị di chuyển đi. Hòa Ngọc không mở mắt được, ngay cả động tác cắn đầu lưỡi cũng không làm được, cậu yên tĩnh nhắm mắt, trong đầu vẽ ràng từng đường cong, phân bố rất rõ. Hòa Ngọc mở to mắt, ánh mắt thanh tỉnh.

Cậu chậm rãi cử động, tầm mắt liếc nhìn căn phòng, ba người khác đều ở đây, cậu chuẩn bị ngồi dậy, vừa mới chống tay, một bóng dáng xoay người lên giường, duỗi tay kéo chăn mỏng che lại hai người, kín mít từ đầu đến chân.

Hòa Ngọc giơ tay tấn công theo bản năng.

Âm thanh quen thuộc của Eugene vang lên: "Suỵt, là tôi!"

Hòa Ngọc: "....."

Cậu hơi quay đầu, nhìn về phía người nằm bên cạnh mình, mặt không biểu tình.

Eugene hạ thấp giọng, thò đầu qua, gần như dán sát tai của Hòa Ngọc. Mặc dù là người của hành tinh Cơ Giới, nhưng thân thể không khác gì người thường, chỉ là vị trí dán vào Hòa Ngọc đặc biệt lạnh lẽo, rất có cảm giác máy móc. Gã nhỏ giọng, hô hấp phả vào trên má Hòa Ngọc: "Nhỏ giọng chút, tôi có tin tức quan trọng!"

Giọng nói vừa kết thúc, lại có một người khác bò lên bên cạnh, ngủ ở bên cạnh Hòa Ngọc, cũng che lại chăn, thân thể của người nọ khác với Eugene, chỗ tiếp xúc rất ấm, nhiệt độ cơ thể cao hơn Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc yên lặng quay đầu nhìn qua.

Eugene ở trong chăn cũng thò đầu dò hỏi: "Hửm? Lăng Bất Thần, cậu cũng tỉnh?"

Lăng Bất Thần chớp mắt, vẻ mặt đơn thuần: "Tỉnh được một lúc, tôi nghe thấy động tĩnh của anh nên lại đây, còn nhìn thấy anh núp dưới giường Hòa Ngọc."

Lời này nghe có vẻ kỳ kỳ...

Eugene không chút xấu hổ, chớp chớp mắt: "Không phải tôi đang đợi Hòa Ngọc tỉnh lại sao."

Cuối cùng Hòa Ngọc mở miệng: "Cho nên, mấy người muốn giữ nguyên tư thế này nói chuyện?"

Cậu không biểu tình nằm trên giường, một bên là Eugene thò người qua, một bên là Lăng Bất Thần nằm nghiêng, trường hợp vô cùng quỷ dị.

Lăng Bất Thần vô tội chớp mắt.

Hiển nhiên là vì phòng bị Eugene nên không cho phép Eugene chui vào ổ chăn cùng với Hòa Ngọc nên lúc này mới chui vào.

Eugene bị hiểu lầm, kích động nói: "Tôi có tin tức quan trọng, không thể bị người của ngục giam phát hiện!"

Gã kéo Hòa Ngọc lại, trốn dưới chăn, đầu dựa sát, hạ thấp âm thanh: "Cậu nghe tôi nói trước."

Hòa Ngọc: "Vậy anh chắc chắn cứ như này thì giấu được?"

"Bỏ qua đi, tốt hơn so với việc nói trực tiếp bên ngoài. Động tĩnh của chúng ta không thể quá lớn, bọn họ còn đang hôn mê, vừa rồi..."

Eugene vừa mới mở miệng nói chuyện, đột nhiên trên không sáng ngời, chăn bị người nhấc lên, Vạn Nhân Trảm nhìn chằm chằm bọn họ, sắc mặt nặng nề, rất giống hiện trường bắt gian.

Bên cạnh, Trấn Tinh, Đoàn Vu Thần, Khúc Vật, Annie, không thiếu một người, tất cả đều đang nhìn bọn họ, ánh mắt cực kỳ phức tạp, không khí càng thêm quỷ dị.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 963: Giết Chết Tù Nhân (23) - Bí mật của nhà giam chết chóc


Eugene: "..."

Gã chớp chớp mắt: "Thì ra các cậu đều tỉnh rồi à?"

Vạn Nhân Trảm lạnh nhạt lên tiếng: "Vừa tỉnh, cho nên tụi mày đang làm gì vậy?"

Dáng vẻ đó, giống như chuẩn bị mài dao chém chết Eugene và Lăng Bất Thần bất cứ lúc nào.

Hòa Ngọc chầm chậm ngồi dậy, đạp Eugene một cái, lại nhìn thoáng qua Lăng Bất Thần ở phía sau âm thầm xuống giường, ngồi bên cạnh.

Người ở phía trước cảm thấy bị đạp, có loại cảm giác "tán tỉnh v* v*n" không thể giải thích, cố ý lớn tiếng: "Ây ya!"

Eugene sờ sờ chỗ bị Hòa Ngọc đạp, nhìn Hòa Ngọc nháy mắt, đôi mắt cong cong hệt như đôi mắt đào hoa, vô cùng quyến rũ. Giống như bọn họ lúc nãy thật sự đã làm gì đó vậy.

Gã vẫn không hề có ý định xuống giường khiến cho Vạn Nhân Trảm nhìn không nổi nữa, sầm mặt kéo gã xuống.

Không ai ngăn cản, tất cả đều lạnh lùng nhìn. T

hật sự là Eugene quá là đáng ghét, làm cho mọi người tức giận rồi.

Hòa Ngọc mặt vô cảm: "Nói chuyện chính."

Lúc này Eugene mới phủi quần áo, ngồi nghiêm túc, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thì ra mọi người đều tỉnh rồi à, thật là, tỉnh rồi tại sao không lên tiếng?"

Mặc dù gã phàn nàn, nhưng lý do thật sự mọi người đều biết rõ. Ai cũng nằm trên giường đợi nhưng không có ai dám hành động thiếu suy nghĩ. Chuyện vừa mới xảy ra thật sự là có hơi giật gân, bọn họ đều cần một chút thời gian tiêu hóa.

Hòa Ngọc ngồi thẳng, nhấc tay đẩy chiếc kính không viền: "Chúng ta không có nơi có thể nói chuyện, nếu như đến bây giờ thủ vệ vẫn chưa ra ngăn cản, vậy chúng ta cứ như thế này nói đi."

Nhìn thoáng qua thời gian, chỉ còn lại mười phút nữa là đến 23 giờ, bổ sung một câu: "Đánh nhanh thắng nhanh."

Trấn Tinh ngồi xuống bên cạnh cậu, giọng nói trầm khàn lên tiếng: "Tôi vừa tỉnh không đến ba phút, lúc nằm trên giường suy nghĩ phát hiện Eugene không ở đây, đoán chắc là cậu ta qua bên này, tôi đã qua đây."

Một câu nói, giải thích đơn giản tình huống của bản thân.

Mà sau khi gã tỉnh dậy rời đi, Đoàn Vu Thần, Khúc Vật cũng ngồi dậy, đi theo gã qua đây.

Vạn Nhân Trảm nghe vậy thì không trừng Eugene nữa, ngược lại mơ hồ: "Đã xảy ra chuyện gì? Sao tôi lại ngủ mất vậy?"

Eugene nhìn về phía gã, đôi mắt lộ vẻ vô cùng kỳ lạ: "Mày không có cảm giác gì khác sao? Mày không biết gì hết sao?"

Vạn Nhân Trảm lắc đầu. Dừng một chút, gã bổ sung: "Hình như cơ thể hơi kỳ lạ, nhưng lại không biết là lạ chỗ nào..."

Thế nhưng, Eugene lại hít một hơi thật sâu.

Hòa Ngọc nhìn về phía gã: "Anh nói trước đi, chúng ta chỉ có thời gian mười phút để cùng bàn bạc."

Eugene lập tức giải thích: "Chúng ta đều bị đưa đi, vòng tay khiến chúng ta rơi vào trạng thái hôn mê, nhưng mà tôi là người của hành tinh Cơ Giới, hơn nữa cơ thể khá đặc thù, bộ phận linh kiện cơ thể có thể coi như là máy móc, cho nên tôi biết đã xảy ra chuyện gì."

Gã cũng không lấp lửng, nói thẳng: "Ba người tôi, Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm bị phủ drap giường đưa đi riêng, đưa đến lầu 10. Sau đó bởi vì tôi là người hành tinh Cơ Giới, không thể tiến hành thí nghiệm cho nên lại bị đưa về, chỉ có Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm ở lại chỗ đó."

Hòa Ngọc nhìn thoáng qua Eugene.

Eugene vẫn đang tiếp tục: "Tôi đã trở về từ lâu rồi, đã đợi ở phòng rất lâu mới đợi được Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần quay về, tôi thấy không có người quản chúng ta nên đã trốn dưới giường của Hòa Ngọc đợi cậu tỉnh lại."

Trấn Tinh chầm chậm lên tiếng phun ra năm chữ: "Thí nghiệm cơ thể người."

Đúng vậy, nhà giam chết chóc này không đơn giản là nhà giam, còn là một nơi làm thí nghiệm trên cơ thể người!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 964: Giết Chết Tù Nhân (24)


Hèn chi không có người có thể sống sót rời đi, hèn chi chỗ nào trong nhà giam này cũng khác thường, bọn họ không đơn giản là tù nhân, còn là vật thí nghiệm.

Đoàn Vu Thần không khỏi hít một hơi thật sâu: "Cho nên, e rằng cơ thể chúng ta đều đã bị cải tạo rồi."

Lăng Bất Thần hiểu rồi, cậu ấy nhớ đến lời của huấn luyện viên từng nói trong sân huấn luyện vào ban ngày, lầm bầm: "Hèn chi huấn luyện viên nói chúng ta có phản ứng khác thường, đó chính là phản ứng bất thường khi làm thí nghiệm."

Dựa vào bối cảnh hệ thống và cả lời của huấn luyện viên, bọn họ được "tuyển chọn" vào đây, bởi vì "tuyển chọn có tiêu chuẩn nhất định cho nên tố chất cơ thể lúc trước của bọn họ đạt chuẩn. Nhưng vì có hai người họ vào phó bản, năng lực chiến đấu là năng lực chiến đấu của bản thân, so với "số liệu đạt chuẩn" ban đầu thấp hơn rất nhiều.

Huấn luyện viên không cảm thấy kỳ lạ, chỉ nghi ngờ là phản ứng bất thường của cơ thể sau khi bị thí nghiệm, đủ để nói rõ bọn họ đã từng bị cải tạo cơ thể.

Đây chính là bối cảnh phó bản của bọn họ.

Đây là một thông tin vô cùng tồi tệ. Điều đó có nghĩa là, có thể còn có nhiều chuyện không ngờ tới sẽ xảy ra.

Hòa Ngọc nhìn về phía Eugene thêm lần nữa: "Bởi vì cơ thể người máy của anh nên tiến sĩ Cam Luân vô cùng tức giận, từng nổi cáu đúng không?"

Cậu nhớ lại lời lúc trước bản thân từng nghe thấy, lúc đó tiến sĩ Cam Luân vừa mới nổi cáu, cho nên người tiêm thuốc cho bọn họ không dám đi hỏi, trực tiếp đưa cậu và Lăng Bất Thần về. Xem như đã vô tình giúp bọn họ.

Mắt của Eugene sáng lên, gật mạnh đầu: "Đúng, ông ta đã nổi cáu, sau khi đã nổi cáu thì kêu người kéo tôi ra, Vạn Nhân Trảm và Trấn Tinh vẫn ở đó tiến hành thí nghiệm."

Đầu Vạn Nhân Trảm rất đau, gã ôm đầu, vô cùng khó chịu: "Tôi không biết cái gì hết, chỉ lờ mờ nghe thấy hai câu nói, hình như nói tôi rất mạnh, liều lượng tăng thêm một chút nữa xem có chết hay không."

Ánh mắt Hòa Ngọc nhìn về phía Vạn Nhân Trảm, đột nhiên cau mày, ngoắc tay: "Cúi đầu."

Vạn Nhân Trảm hơi ngơ ngác, mờ mịt cúi đầu.

Hòa Ngọc giơ tay lên, lòng bàn tay trực tiếp đặt trên trán của gã, cảm nhận nhiệt độ. Động tác vô cùng đột ngột, mọi người đều ngạc nhiên.

Vạn Nhân Trảm đứng hình, đôi mắt lập tức dại ra, cả người cứng đờ tại chỗ, không nhúc nhích.

Sự tiếp xúc lạnh giá ngắn ngủi thoáng qua, giọng nói lạnh nhạt của Hòa Ngọc vang lên ở trước mặt Vạn Nhân Trảm: "Nhiệt độ cơ thể của anh không bình thường, sốt cao."

Vạn Nhân Trảm lại sửng sốt thêm lần nữa, sau đó tai của gã đỏ lên, cảm thấy từ đầu đến chân đều nóng lên.

Ô... Có hơi nóng.

Hòa Ngọc lại nhìn về phía Trấn Tinh, hỏi: "Anh..."

Vừa mới lên tiếng, đầu của Trấn Tinh đã ghé lại gần ở trước mặt Hòa Ngọc, mái tóc màu xanh xinh đẹp vô cùng chói mắt, gã cúi đầu, ngoan ngoãn để trán đến trước mặt Hòa Ngọc.

Cả gương mặt đều viết chữ — Không thể nặng bên đây nhẹ bên kia được.

Vì thế, Hòa Ngọc nhấc tay chạm vào, kết luận giống vậy: "Sốt cao, hai người các anh đều đang phát sốt."

Đám người Đoàn Vu Thần sờ đầu của bản thân, thế nhưng nhiệt độ bình thường.

Anh ta vội vàng nhìn về phía Trấn Tinh, vội vàng hỏi: "Cậu có nghe thấy gì không? Lúc đó cậu có tỉnh táo không? Cải tạo đối với cậu là có hại hay là không?"

Trấn Tinh gật đầu lại lắc đầu: "Tôi chỉ biết mình bị kéo vào phòng thí nghiệm, còn biết bởi vì biểu hiện buổi chiều nên sẽ bị chăm sóc đặc biệt. Vì vậy, tôi đã khiến bản thân chìm vào ngủ say, không cố gắng để bản thân tỉnh táo. Còn về ảnh hưởng của cải tạo, không biết, bây giờ tôi bị thiếu hụt năng lực cảm nhận của bản thân."

Thông minh!

Ánh mắt Hòa Ngọc khen ngợi, không hề che giấu sự tán thưởng đối với Trấn Tinh.

Hành động này vô cùng thông minh, lúc trước Hòa Ngọc duy trì tỉnh táo là có lý do, cậu cần bản thân nắm càng nhiều thông tin, nếu không cậu cũng sẽ ngất theo luôn. Cách xử lý của Trấn Tinh vô cùng đúng, có vòng tay ở đây, bọn họ căn bản không phản kháng được, cần gì uổng công vô ích?

Bọn họ đều bị kéo đi làm thử nghiệm cơ thể người, nhất là Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm còn bị chăm sóc đặc biệt, càng phản kháng, cơ thể càng hưng phấn, như thế sẽ dễ dàng khiến người thí nghiệm tiến hành thao tác như mong muốn, liều mạng thí nghiệm cơ thể. Nên thuận theo bọn họ mà ngất xỉu, để mặc bọn họ làm cái gì cũng không phản kháng, kết quả có thể càng tốt hơn so với trong tưởng tượng.

Suy cho cùng, trước khi Hòa Ngọc ngất đi còn nghe thấy những người đó bởi vì Vạn Nhân Trảm sắp tỉnh táo mà phấn khích... có thể thấy, càng kháng cự không nghe theo, càng dễ bị chú ý rồi mang đi nghiên cứu mổ xẻ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 965: Giết Chết Tù Nhân (25)


Tầm mắt của Hòa Ngọc nhìn về phía Vạn Nhân Trảm lần nữa, mặt của đối phương có hơi đỏ, nhìn kỹ, sẽ phát hiện nơi sâu thẳm trong đáy mắt của đối phương cũng có tia máu, màu đỏ tươi không bình thường.

Lăng Bất Thần bên cạnh cũng chú ý đến rồi, cậu ấy và Hòa Ngọc nhìn nhau, gương mặt đều nghiêm trọng.

Eugene, Trấn Tinh, Đoàn Vu Thần, toàn bộ đều nhìn thấy cả nhưng không có một người lên tiếng nhắc Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm thấy mọi người đều nhìn bản thân, sờ mặt: "Đỏ lắm sao?" Gã nhìn vào mắt Hòa Ngọc, có hơi ngại ngùng quay đầu đi, ho một tiếng: "Nhìn cái gì mà nhìn? Thời gian gấp rút, vẫn là nhanh chóng bàn bạc."

Hòa Ngọc hít sâu một hơi, xoay đầu đi: "Đúng, thời gian gấp rút."

Ngón tay của cậu gõ lên đầu gối theo bản năng, giọng nói bình tĩnh: "Vốn dĩ tôi cảm thấy có thể từ từ nghiên cứu nhà giam, tìm một cách thoát khỏi mà không có sơ hở, nhưng bây giờ xem ra không có thời gian."

Vạn Nhân Trảm và Trấn Tinh, không đoán được liệu có bao nhiêu thời gian dây dưa. Hơn nữa, bọn họ đã bị nhắm vào rồi.

Eugene túm hai nắm tóc, phồng mặt lên: "Phó bản này thật là cái này phức tạp hơn cái kia, vừa là thoát khỏi nhà giam, vừa là thí nghiệm cơ thể người, còn ẩn một sát thủ..."

Đoàn Vu Thần cười khổ: "Bây giờ chúng ta đến cả việc làm thế nào để thoát ra cũng không biết, vụ sát thủ càng không có một chút manh mối."

Annie buồn bực: "Chuyện sát thủ có thể để qua một bên trước, thời gian của chúng ta dựa theo bảng sắp xếp rất đầy, căn bản không có bao nhiêu thời gian của bản thân, làm sao dò xét nhà giam? Lối ra của nhà giam lại ở chỗ nào?"

Trấn Tinh hơi cử động, lặp lại lời của Eugene lúc trước: "Chúng ta bị đưa đến lầu mười, Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần bởi vì năng lực chiến đấu khác thường, cho nên đã đi lầu chín mà những người và tù nhân NPC khác là lầu tám..."

Phân bố lập tức đã rõ ràng rồi.

Hòa Ngọc nhấc tay đẩy kính: "Đúng, lầu tám, chín, mười, hơn nữa, tôi có thể cảm nhận được rõ ràng chúng ta đã xuống lầu."

Mọi người không khỏi hít sâu một hơi.

Khúc Vật không kìm được cất cao giọng nói: "Cho nên chúng ta đang ở tầng bảy? Hơn nữa tầng bảy còn nằm dưới lòng đất? Không gian dưới lòng đất này ít nhất là mười tầng, chúng ta ở tầng thứ bảy..."

Đây là chuyện quái gì thế!

Điều này có nghĩa là, trên đầu bọn họ vẫn còn sáu tầng lầu, hơn nữa, đây là dưới lòng đất, bọn họ không thể đánh sập tường của nhà giam ra ngoài, càng không thể đào hang ra ngoài. Thứ được gọi là vượt ngục, có lẽ là tầng bảy dưới lòng đất, lên đến mặt đất rồi rời đi.

Độ khó này lập tức đã tăng lên mấy ngôi sao!

Mà lúc này, cuối cùng bọn họ biết số "7" trong "705" của căn phòng đang ở là chỉ cái gì rồi.

Ngón tay của Hòa Ngọc vẫn gõ nhẹ trên đầu gối, trong đầu lập tức phân tích rõ ràng, giọng nói nghiêm túc: "Khi xuống lầu, là từ phía sau phòng huấn luyện, cũng chính là hướng ba người Trấn Tinh huấn luyện đi xuống. Sau khi xuống, chúng ta lại bị đẩy xuống dưới ngay giữa đại sảnh. Cho nên, nhà giam chết chóc dưới lòng đất này chắc là giống như ngọn tháp, mỗi một tầng đều có bí mật."

"Bây giờ chúng ta chỉ biết ba tầng phía dưới đều là chỗ làm thí nghiệm, không biết còn có thứ gì, cũng không biết tình hình mấy tầng phía trên như thế nào."

"Nhưng mà, thời gian của chúng ta không nhiều, cho nên chỉ có thể đơn giản hóa cách vượt ngục."

Cậu nói xong, Vạn Nhân Trảm nóng lòng truy hỏi: "Đơn giản hóa như thế nào?"

Mọi người đều nhìn về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc bình tĩnh nhìn lại mọi người: "Nếu như chúng ta không biết sự ảnh hưởng của thí nghiệm đến cơ thể thì cứ bỏ qua chuyện thí nghiệm trước, đợi sau khi xác định ảnh hưởng lại đưa vào phạm vi suy nghĩ. Bây giờ, bỏ qua chuyện thí nghiệm, điều chúng ta phải làm là tụ họp với Quỳnh và Seattle để mở vòng tay ra, từ tầng bảy dưới lòng đất, xông đến mặt đất, trên đường, chúng ta phải xử lý toàn bộ người ngăn cản chúng ta, đồng thời bắt sát thủ phải lộ mặt."

Chỉ ba bước...

Bước đầu tiên, mở vòng tay ra.

Bước thứ hai, từ tầng bảy dưới lòng đất lên đến mặt đất.

Bước thứ ba, tìm ra sát thủ.

Annie nở một nụ cười chế giễu, giống như muốn nói gì nhưng Hòa Ngọc đã lên tiếng trước: "Không cần nghi ngờ, chỉ có ba bước này, có thể rất khó, cũng có thể sẽ có nguy cơ và rủi ro rất lớn, nhưng đây là quá trình vượt ngục của chúng ta."

Làm sao khắc phục khó khăn và làm được ba bước quá trình này, chính là nhiệm vụ chúng ta phải hoàn thành.

Rất khó, nhưng cũng vô cùng rõ ràng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 966: Giết Chết Tù Nhân (26)


Trấn Tinh gật đầu: "Hai bước sau vẫn chưa thể dự đoán được, chúng ta chỉ có thể hoàn thành bước đầu tiên trước, nghĩ cách để có được thời gian mười tiếng an toàn, mở toàn bộ vòng tay ra."

Eugene buông tay, lý lẽ phủ định: "Rất khó, thậm chí có thể không làm được."

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng, rất khó, với thời khoá biểu hiện tại không thể tìm được mười tiếng thời gian trống được."

Annie vừa nghĩ đến cơ thể bọn họ không biết đã bị thứ gì cải tạo, hơn nữa, vòng tay lại có thể khiến bọn họ chết bất cứ lúc nào, gã vô cùng khó chịu: "Cho nên bước đầu tiên đã không làm được, thì dù có hoàn thành quá trình phía sau cũng không có tác dụng, ai mà không biết quá trình, quan trọng nhất là làm sao làm được?"

Vạn Nhân Trảm trực tiếp quàng qua cổ của Annie, hung dữ nói: "Mày làm sao vậy? Mày làm ầm ĩ lên với ai? Không có Hòa Ngọc, mày tưởng mày có khả năng thuận lợi vượt qua phó bản này không?"

Ánh mắt của gã hung hãn, màu đỏ tươi trong viền mắt hơi đậm lên một chút.

Annie nhanh chóng giơ tay: "Tao không có ý trách móc Hòa Ngọc, mày hiểu lầm rồi."

Vạn Nhân Trảm lạnh lùng nhìn gã.

Bình luận: "Chắc chắn Annie có ý trách móc Hòa Ngọc!"

Bình luận: "Phó bản gặp phải Hòa Ngọc đúng là sẽ khó hơn một chút, cho nên anh ta không kiềm chế được nổi cáu, tôi cũng hiểu được, nhưng tôi không chấp nhận! Suy cho cùng, ở phó bản nhờ có Hòa Ngọc mà mọi người mới vượt ải."

Bình luận: "Ha ha, cũng không biết liệu có phải vì phó bản có Hòa Ngọc nên mới khó một chút hay không? Vốn dĩ phó bản sẽ ngày càng khó, dựa theo thiết lập, trong số bọn họ chỉ một người có thể sống sót, Annie nhìn thế nào đều không nhìn ra được biểu hiện là một đỉnh lưu đó!"

Bình luận: "Đù, khi đồ ngốc bảo vệ Hòa Ngọc, vẫn vô cùng đẹp trai."

Bình luận: "Đồ ngốc kiểu: ông đây có thể nói Hòa Ngọc, nếu như người khác dám nói, giết mày ngay đấy."

Trấn Tinh lạnh lùng nhìn thoáng qua Annie, ánh mắt đó không có cảm xúc gì, lại khiến người không nhịn được ớn lạnh sống lưng.

Đám người Eugene lập tức không để ý gã.

Đoàn Vu Thần nhìn về phía Hòa Ngọc, tiếp tục cuộc trò chuyện lúc nãy: "Cậu cũng nói không thể có được thời gian mười tiếng rảnh rỗi được, cho nên chúng ta có thể tách lẻ để thực hiện không?"

Mắt Khúc Vật sáng lên: "Ví dụ như, mở hai người trước để bọn họ thoát ra, hoặc là trốn đi, lại mở ra cho nhóm tiếp theo, cuối cùng tụ họp?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Đây chỉ có thể là kế hoạch C, tôi có có kế hoạch A và kế hoạch B, nhưng có thể thực hiện thành công hay không, ngày mai tôi vẫn cần phải trao đổi với Quỳnh. Sáng mai nếu như có thể gặp được Quỳnh, trưa mai có thể xác định kế hoạch, trực tiếp bắt đầu thực hiện."

Cậu ngẩng đầu nhìn thoáng qua Vạn Nhân Trảm với đôi mắt màu đỏ tươi, lại nhìn thoáng qua Trấn Tinh có hơi mệt mỏi, lặng lẽ nói:

— Không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Mọi chuyện đều bắt buộc phải được tiến hành nhanh chóng.

Trấn Tinh gật đầu: "Được, vậy ngày mai tạo cơ hội cho cậu và Quỳnh gặp mặt, nhất định phải để các cậu nói chuyện."

Eugene giơ tay đảm bảo: "Yên tâm, cho dù rơi vào nguy hiểm lần nữa, tôi cũng phải kéo dài thời gian cho các cậu."

Đoàn Vu Thần: "Khi vẫn chưa xác định sát thủ là ai, chúng ta vẫn nên hợp tác trước đã." Anh ta nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt nghiêm túc: "Nếu như cuối cùng trước khi thoát ra thành công, cậu vẫn chưa tìm ra sát thủ, chúng tôi có thể mặc định là cậu không?"

Chỉ số IQ của Hòa Ngọc là người kiểm soát toàn cục diện, ở phó bản tiếp theo này, bọn họ tin tưởng cậu vô điều kiện, thực hiện sắp xếp của cậu mà cậu là "bộ não" sắp xếp toàn bộ, bao gồm tìm ra "sát thủ". Với chỉ số IQ của cậu, nếu như đến cuối cùng vẫn chưa tìm ra "sát thủ", vậy "sát thủ" rất có khả năng là bản thân cậu.

Hòa Ngọc quay lại nhìn Đoàn Vu Thần, sau đó nhếch mép, bình thản gật đầu: "Anh có thể nghĩ như vậy, nhưng tôi cần phải đính chính, nếu như trước khi vượt ngục thành công vẫn chưa tìm ra sát thủ, vậy sát thủ sẽ không phải là tôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 967: Giết Chết Tù Nhân (27) - Thẻ biết trước


Tự tin! Quá ngạo mạn!

Cậu như thế này là đang chắc chắn nếu như cậu là sát thủ thì nhất định có thể thành công tìm được người giá họa, che giấu bản thân.

Phải có chỉ số IQ và tự tin như thế nào, mới có thể nói như thế?

Ở phó bản đầu tiên, phó bản thứ hai, thậm chí phó bản thứ ba, phó bản thứ tư, bọn họ luôn nghi ngờ lời cậu nói, thậm chí còn chế giễu cậu. Nhưng đến bây giờ bây giờ, bọn họ đều vô cùng vững tin, điều Hòa Ngọc nói là sự thật.

Cậu có chỉ số IQ như vậy, cũng nên có sự tự tin như vậy.

Lăng Bất Thần nhìn thoáng qua thời gian: "Vẫn còn hai phút, chúng ta tiếp tục, hay là quay về ngủ?"

Eugene cũng nhìn về phía vòng tay, chỉ là gã không nhìn thời gian, mà là dùng ngón tay vuốt nhẹ vòng tay: "Dựa theo thời khoá biểu làm việc nghỉ ngơi, 23 giờ là thời gian đi ngủ, nếu như chúng ta không ngủ được thì có phải là có thể không ngủ không?"

Khúc Vật: "Nhưng mà quy tắc nói chúng ta bắt buộc tuân theo quy tắc nhà giam."

Vạn Nhân Trảm: "Bây giờ chúng ta không tuân theo quy tắc nhà giam, cũng không có người đến nhìn canh chừng chúng ta."

Nói đến đây, gã cảm thấy có hơi kỳ lạ: "Buổi trưa còn có thủ vệ đến canh chúng ta, sao mà bây giờ chúng ta đã nói lâu như vậy, cũng không có người qua đây?"

Trấn Tinh giống như nhớ đến gì đó, bổ sung một chút thông tin: "Khi tôi vừa mới từ 706 qua đây, nhìn thấy cánh cửa bên ngoài hành lang lại đóng chặt rồi, hơn nữa trên đó có điện."

Đoàn Vu Thần cau chặt mày, ánh nhìn suy nghĩ, nói thầm: "Khi ngủ, người của nhà giam đóng chặt cửa cho chúng ta, hơn nữa thủ vệ cũng không đến xem. Thậm chí chúng ta đã nói lâu như vậy nhưng bọn họ cũng không có phản ứng gì. Giống như... Giống như cho dù chúng ta xảy ra gì, cũng không có người quản, cho dù chúng ta gây ra tiếng động lớn đến mấy, đều không ra được hành lang này."

Cơ thể Hòa Ngọc hơi động đậy, biểu cảm đột nhiên trở nên nghiêm túc.

"Làm sao vậy?" Trấn Tinh là người đầu tiên phát hiện, lập tức truy hỏi.

Hòa Ngọc cau chặt mày: "Lúc trưa đã cảm thấy không đúng lắm, nghĩ lại chúng ta đều là người đã bị thí nghiệm, tôi luôn cảm giác buổi tối sẽ không yên bình."

Người khác cũng lập tức cau mày, vừa nghĩ đến bản thân từng bị thí nghiệm, từng tiêm thuốc không rõ ràng, toàn thân đều không thoải mái.

Tim Hòa Ngọc đập thình thịch, loại linh cảm không may đó ngày càng lớn.

Cậu đột nhiên ngồi thẳng, giơ tay ra, lấy một món đồ từ trong ba lô.

Mọi người: "!!!"

Đoàn Vu Thần ngạc nhiên: "Trang bị trong ba lô còn có thể dùng?!"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không phải trang bị, tôi đang lấy một phần thưởng lúc trước, chỉ là thử xem, thật sự là lấy ra được."

Thẻ biết trước.

Đây là khi Hòa Ngọc trong phó bản g**t ch*t cây mây khô Tiểu Lục, phần thưởng đặc biệt rơi ra. Nó không thể tính là trang bị, mà là một loại thẻ đặc biệt tác dụng trong cuộc thi này.

Thẻ biết trước vừa xuất hiện, mọi người mới đột nhiên nhớ đến Hòa Ngọc còn có thứ đồ này.

Bình luận: "Nhìn thấy thẻ biết trước, đột nhiên nhớ đến cảnh Tiểu Lục tặng một đóa hoa nhỏ.."

Bình luận: "Hu hu hu, đột nhiên nhớ đôi mắt xanh rồi, phó bản trước chưa nhìn thấy đôi mắt xanh, nếu như đôi mắt xanh chính là một người, vậy thì ngọt ngào quá rồi."

Bình luận: "Cũng không ngọt lắm, tôi thích Đại Mao luôn lăn lộn làm nũng đó, Ly cùng đi dạo phố ngắm sao, Tiểu Lục chỉ cần hôn một cái thì thế giới hoang đường biến thành rừng rậm hoang sơ, Tiểu Hắc một lòng bám lấy vợ hu hu hu nhưng mà Hòa Thần đã giết bọn họ rồi!"

Bình luận: "Mặc dù như thế nhưng tôi vẫn là muốn gặp đôi mắt xanh."

Eugene kinh ngạc: "Cậu muốn dùng thẻ biết trước?"

Đoàn Vu Thần hơi cau mày: "Thẻ biết trước chắc là món đồ quan trọng giống như thẻ thăng cấp, cậu không để lại đến trận chung kết dùng sao? Dùng nó trong một buổi tối bình thường như này hay sao?"

Lăng Bất Thần mím môi, có hơi lo lắng nhìn Hòa Ngọc.

Khuôn mặt Trấn Tinh tràn ngập phòng bị.

Hai người bọn họ đều vô cùng hiểu Hòa Ngọc, có thể khiến Hòa Ngọc dùng thẻ biết trước ngay bây giờ thì có thể thấy trong suy đoán của cậu, tối nay nguy hiểm tột cùng.

Điều này khiến hai người có hơi lo lắng, lại có hơi phòng bị.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 968: Giết Chết Tù Nhân (28) - Hòa Ngọc chết rồi


Tay của Vạn Nhân Trảm động đậy, gã muốn lấy cây rìu quen thuộc của bản thân ra, gặp thần thì giết thần, nhưng mà lại bị vòng tay hạn chế, không sử dụng được trang bị.

Hòa Ngọc là người vô cùng quả quyết, nếu như cậu đã quyết định rồi, lập tức sử dụng thẻ biết trước.

Ở trước mặt cậu, ở giữa mấy người, chỉ ba giây đã có một ảo ảnh xuất hiện.

Chỉ có ba giây ngắn ngủi, chỉ có một cảnh tượng, lại khiến mọi người đồng tử co rút, không dám tin trừng lớn mắt.

Hòa Ngọc chết rồi.

Annie bóp cổ cậu chết.

Ở trên cái giường này, ở ngay vị trí này, là Hòa Ngọc, cũng đúng là Annie.

Annie trợn to hai mắt, không thể tin được: "Không, tại sao lại như vậy? Tôi không phải sát thủ, sao tôi lại giết người? Rốt cuộc chuyện từ cái thẻ biết trước này là gì vậy hả?!"

Gã rất sụp đổ.

Vạn Nhân Trảm lại túm lấy gã, tay bóp vào cổ của gã, muốn ra tay trước chiếm lợi thế trước, g**t ch*t Annie.

Sắc mặt của những người khác cũng lập tức trở nên khó coi.

Hòa Ngọc chết?!

Không, suy nghĩ này vừa mới nảy ra, mấy người đã muốn giết người, cảm xúc hung ác phát sinh, viền mắt đỏ tươi.

Bình luận: "Đụ má!!"

Bình luận: "Đù đù đù! May mà Hòa Ngọc đã dùng thẻ biết trước, con mẹ nó, chuyện này quá đáng sợ rồi."

Bình luận: "Nếu như Hòa Ngọc không dùng thẻ biết trước, vậy tối nay Annie chẳng phải sẽ g**t ch*t Hòa Ngọc sao?"

Bình luận: "Đù, hù chết ông đây rồi, nếu Hòa Ngọc chết thì tôi không thể nào chấp nhận được!"

Bình luận: "Annie, anh ta muốn chết à, g**t ch*t bộ não, các người còn có thể hoàn thành phó bản sao?"

Những người khác cũng không thể chấp nhận, cho nên bọn họ không ai đến ngăn Vạn Nhân Trảm, nhìn cánh tay của Vạn Nhân Trảm ngày càng dùng sức, nhìn anh ta muốn g**t ch*t Annie ngay bây giờ.

"Leng keng..."

Đã đến 23 giờ, tiếng chuông đi ngủ vang lên.

Đồng thời, hành lang truyền đến tiếng thông báo: "Mọi người trong vòng một phút nằm lại trên giường, 23:01 tắt đèn đi ngủ, xin tuân thủ quy tắc, nếu không tự gánh lấy hậu quả."

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Đoàn Vu Thần kéo tay của Vạn Nhân Trảm, duy trì lí trí, lắc đầu: "Nằm lên giường trước, buổi tối mày đừng ngủ, canh chừng Hòa Ngọc, nếu như có tiếng động gì bảo vệ Hòa Ngọc cho tốt."

Vạn Nhân Trảm dùng sức trên tay lần nữa, Annie tách tay của anh ta, chuẩn bị thoát khỏi.

Hòa Ngọc: "Buông tay, lên giường."

Lúc này Vạn Nhân Trảm mới mạnh mẽ quay đi, đôi mắt tàn độc của gã nhìn Annie, hai mắt ngày càng đỏ tươi: "Nếu như mày dám làm hành động gì, tao lập tức giết mày."

Trấn Tinh lắc lắc đầu, để đầu choáng váng trong chốc lát tỉnh táo.

Sau đó gã nhìn về phía Annie, giọng nói lạnh lùng: "Tôi không biết anh vì nguyên nhân gì muốn giết Hòa Ngọc, nhưng nếu như tối nay Hòa Ngọc gặp chuyện, cho dù là ai làm, ngày mai tôi đều sẽ giết anh."

Eugene không nói gì hết, ánh mắt nhìn Annie giống như nhìn một người chết.

Nói xong, chỉ còn lại mười giây, mọi người quay lại vị trí giường của bản thân, trong lòng không thể nào bình tĩnh.

Vạn Nhân Trảm và Lăng Bất Thần quyết định không ngủ, canh chừng Hòa Ngọc.

Mấy người Trấn Tinh cũng chuẩn bị quan sát tình hình một chút, nếu như có thể ngồi dậy, tối này bọn họ cũng sẽ đến canh chừng Hòa Ngọc.

Mọi người đều rời đi về chỗ, Annie muốn giải thích gì đó, mở miệng, lại không biết giải thích thế nào, chỉ có thể quay người lên giường trước.

Hòa Ngọc cũng nằm xuống, thẻ biết trước trong tay sau khi đã sử dụng đã biến mất.

Cậu không sợ Annie giết cậu, cũng không có bất kỳ cảm giác gì, suy nghĩ trong đầu cậu xoay chuyển nhanh chóng, phân tích vô số nghi hoặc xảy ra tối nay.

Tại sao Annie phải giết cậu? Hơn nữa, nếu như tiếng động lớn thì, sao Vạn Nhân Trảm và Lăng Bất Thần lại không biết?

Tại sao bọn họ đều bắt buộc phải lên giường ngủ đúng thời gian quy định?

Tại sao thủ vệ không đến?

Tại sao cửa đóng chặt như vậy? Thuốc mà lúc trước bọn họ đã tiêm dùng để làm gì?

Tại sao mắt của Vạn Nhân Trảm có màu đỏ tươi? Tại sao Trấn Tinh lại mệt mỏi?

Hai giây cuối cùng, Hòa Ngọc xem xét lại quy tắc, đồng thời đọc lại lời nhắc nhở phó bản lần nữa.

"Ding!"

Vào khoảnh khắc tất cả đèn dập tắt, Hòa Ngọc nhớ lại quy tắc phó bản này, chú ý đến một điều trong đó, con người đột nhiên co rút, tay lập tức nắm lại.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 969: Giết Chết Tù Nhân (29)


Nhà giam chết chóc của hành tinh Vô Vọng là nhà giam đặc biệt, tù nhân đi vào nhà giam đều không thể sống sót đến khi được thả ra, hoàn cảnh áp lực khiến tất cả mọi người đều phát điên.

Trong phần gợi ý của phó bản này có nhắc "khiến tất cả mọi người điên lên" rất có khả năng là nghĩa đen. Hơn nữa thuốc cho bọn họ sử dụng, cánh cửa ở hành lang đóng lại, không có ai quản lý, đồng thời có huấn luyện chém giết vào ban ngày.

Lại một lần nữa ngất đi, Hòa Ngọc có thể cảm nhận rõ cái thời khắc khi đèn tắt, cơ thể của cậu đang đi vào giấc ngủ sâu, ý thức không chịu khống chế mà bị kéo vào bóng tối.

Cậu hiểu rồi.

Tối nay bọn họ đều là "người điên".

Khi suy nghĩ này xuất hiện, ý thức cuối cùng của cậu nghe thấy tiếng loa mơ hồ.

Khởi động quy tắc bị ẩn dấu, nhắc nhở của hệ thống phó bản bị ảnh hưởng bởi nội dung vở kịch của phó bản, các tuyển thủ tham gia đều chìm vào "trạng thái điên cuồng", đêm hỗn loạn bắt đầu!

Quả nhiên là thế!

Một lúc sau, Hòa Ngọc hoàn toàn ngủ say.

Cùng lúc đó, các tuyển thủ tham gia khác cũng không khống chế được ý thức mà bị kéo vào trạng thái tối đen.

Trước khi đèn tắt, bọn họ vốn dĩ không muốn ngủ. Thông qua thẻ biết trước của Hòa Ngọc, bọn họ nhìn thấy "Annie g**t ch*t Hòa Ngọc", mặc kệ là xuất phát từ lo lắng gì, tối nay không ai muốn ngủ. Họ nằm ở trên giường cũng chỉ là bởi vì tuân thủ quy tắc của nhà giam.

Tụ tập nói chuyện không tạo thành hậu quả quá xấu, cho nên bọn họ lại "tụ tập nói chuyện".

Nhưng không biết khi đèn tắt mà không ngủ thì sẽ xảy ra cái gì, bọn họ không hiểu nên cũng chuẩn bị tuân theo quy tắc, tạm thời nằm ở trên giường quan sát tình hình. Nếu không có tình huống nào đặc biệt, nằm vài phút bọn họ sẽ dậy, tiếp tục trao đổi.

Nhưng mà, một chuyện kỳ quái đã xảy ra.

Sau khi đèn tắt, bộ não vốn rất tỉnh táo trở nên mơ hồ, mắt mở không ra, bộ não càng ngày càng mệt mỏi. Lúc này, so với trạng thái sau bữa cơm tối bị hôn mê còn tồi tệ hơn, căn bản không khống chế được, ý thức càng ngày càng mờ mịt.

Toi rồi.

Lăng Bất Thần lập tức cắn vào đầu lưỡi, muốn duy trì tỉnh táo, nhưng không có tác dụng, ý thức của cậu ấy vẫn dần dần bị kéo đi. Có lẽ là bởi vì tố chất thân thể mạnh hơn Hòa Ngọc một ít, cho nên thời gian cậu ấy chìm vào giấc ngủ muộn hơn một chút, nghe rõ quy tắc ẩn giấu được hệ thống thông báo.

Đêm hỗn loạn.

Lăng Bất Thần vô cùng sốt ruột, nhưng ý thức không khống chế được cơ thể, cuối cùng vẫn hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Những người khác cũng có phản ứng như vậy, nghe thấy quy tắc, tất cả mọi người đều có thể chắc chắn về sự kích động của Hòa Ngọc, chắc chắn là cậu đã phân tích được cái gì rồi.

Nhưng mà, bọn họ chỉ có thể sốt ruột, không thể làm được gì.

Đêm hỗn loạn, rơi vào trạng thái điên cuồng, vậy chẳng phải là chứng minh chuyện Annie g**t ch*t Hòa Ngọc rất có khả năng sẽ xảy ra!

Không! Phải ngăn cản lại!

Vạn Nhân Trảm điên cuồng giãy dụa, muốn ngồi dậy, muốn giữ sự tỉnh táo. Gã vội đến mức xoay tròn lại, ý thức đang điên cuồng dao động, nhưng mà, lúc nằm ở trên giường gã chỉ có thể cử động chân tay một chút rồi hoàn toàn ngừng giãy giụa.

"Hòa Ngọc!"

Trấn Tinh đọc thầm hai chữ này, trước khi chìm vào bóng tối, ý thức cuối cùng của gã là vô cùng hối hận, bọn họ nên g**t ch*t Annie.

Không ai nghĩ đến quy tắc “đêm hỗn loạn” sẽ là như vây, không ai nghĩ đến bản thân sẽ mất đi ý thức.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 970: Giết Chết Tù Nhân (30)


Trước khi Eugene chìm vào bóng tối, bên trong bộ não chỉ có một suy nghĩ:

— Hòa Ngọc xong đời rồi!

Đoàn Vu Thần nghe thấy quy tắc, muốn ngồi dậy nhưng vẫn ý thức chỉ có thể bị ép buộc chìm vào bóng tối. Anh ta nghĩ, chẳng trách thẻ biết trước cho thấy cảnh Annie g**t ch*t Hòa Ngọc nhưng không có ai ngăn cản.

Bởi vì bọn họ không ngăn cản được.

Trước đó, khi thấy cảnh trong thẻ biết trước, Khúc Vật không hiểu vì sao Annie phải giết Hòa Ngọc, mặc kệ Annie có thân phận gì thì hoàn toàn cũng không cần thiết giết Hòa Ngọc. Nếu gã là sát thủ thì việc giết Hòa Ngọc chỉ sẽ để lộ thân phận của chính mình. Trừ khi gã đã tìm thấy biện pháp vượt ngục, không xác định được sát thủ là ai, nên quyết định g**t ch*t tất cả mọi người trừ mình, nếu không thì, giết Hòa Ngọc không có ý nghĩa gì hết.

Hiện tại anh ta hiểu rồi, bởi vì đêm hỗn loạn, bởi vì mọi người đều trong "trạng thái điên cuồng".

Còn có càng nhiều chi tiết không kịp nghĩ sâu xa, Khúc Vật cũng hoàn toàn chìm vào bóng tối, mất đi cảm giác.

Trước khi mấy người ngủ say đều bị suy sụp, bọn họ không muốn Hòa Ngọc chết, nhưng bọn họ không có ý thức, không đủ tỉnh táo để ngăn cản, vừa nghĩ đến không bảo vệ cậu được, trước khi ngủ say lòng họ tràn đầy tuyệt vọng.

Cuộc thi đấu này trong phó bản , có lẽ chỉ có Quỳnh và Seattle sau khi nghe thấy quy tắc ẩn thì sững sờ một chút, hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ xảy ra thì đã chìm vào bóng tối.

Buổi sáng.

"Đinh!" Hành lang truyền đến tiếng chuông gọi dậy quen thuộc, Hòa Ngọc đang ngủ say bị đánh thức.

"Dậy, dậy."

"Hòa Ngọc dậy nhanh."

Có giọng nói quen thuộc đang gọi cậu.

Hòa Ngọc cảm thấy đầu rất đau, có cảm giác mệt mỏi của một đêm không ngủ, cơ bắp đau nhức, khó khăn lắm mới mở mắt được. Nhưng khi cậu mở mắt, Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm, Đoàn Vu Thần, Khúc Vật đều đứng ở bên cạnh, vẻ mặt rất phức tạp.

Cậu từ từ ngồi dậy, Trấn Tinh giơ tay ra kéo cậu.

Lăng Bất Thần nằm ở phía sau ở trên giường cũng vừa mới tỉnh dậy, lắc đầu một lúc mới từ trên giường nhảy xuống dưới.

Vẻ mặt Đoàn Vu Thần nghiêm túc, đột nhiên nói: "Annie chết rồi."

Ngón tay của Hòa Ngọc đang xoa huyệt Thái Dương hơi dừng lại.

Tầm mắt của cậu nhìn về phía giường của Annie, trên đó có một người nằm, không hề động đậy, mà cả căn phòng cũng rất ngổn ngang, chăn ở trên giường của Lăng Bất Thần biến mất, chăn của Hòa Ngọc ở trên mặt đất, trên giường Annie có hai chiếc chăn, mặt Vạn Nhân Trảm thì sưng vù lên.

Cả căn phòng đều rất hỗn loạn.

Đêm hỗn loạn, quả nhiên rất hỗn loạn.

Cậu không nói chuyện, lắc đầu, từ trên giường đứng lên, đi ra bên ngoài.

Có lẽ là nhận ra cậu không thoải mái, ánh mắt Trấn Tinh hơi lo lắng: "Khó chịu lắm à?" Gã giơ tay ra, muốn xoa huyệt Thái Dương giúp Hòa Ngọc, nhưng Hòa Ngọc xua tay, ngăn lại động tác của gã.

Giọng Hòa Ngọc khàn khàn: "Tôi đi rửa mặt đã."

Đoàn Vu Thần cau mày, chân thành đề nghị: "Hòa Ngọc, cậu nên nâng cao tố chất thân thể, sức chiến đấu của bản thân quá thấp thì tố chất thân thể sẽ rất kém."

Cũng là một đêm không nghỉ ngơi, nhưng trạng thái của bọn họ vẫn rất tỉnh táo, chỉ có Hòa Ngọc rõ ràng là trong trạng thái không tốt.

Hòa Ngọc không nói gì cả, đi về phía hành lang, lại đi qua hành lang ngổn ngang y hệt như thế, đi vào phòng rửa mặt để rửa mặt.

Bỏ kính xuống, nước lạnh như băng tưới lên mặt cậu, khiến thần kinh vốn mỏi mệt tỉnh táo hơn.

Trong gương, sắc mặt cậu trắng bệch, không đeo kính, thiếu vài phần cảm giác lạnh lùng, lại nhiều hơn một phần cảm giác yếu ớt, dường như cậu rất mềm yếu. Nhưng chỉ cần đối diện với đôi mắt đen kịt, đầy chuyên chú của cậu, loại cảm giác này sẽ biến mất, cảm giác yếu ớt cũng biến mất hết.

Cũng không phải là người yếu ớt như vẻ bề ngoài.

Hòa Ngọc nhìn vào gương, đối diện với hình ảnh phản chiếu trong gương.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 971: Giết Chết Tù Nhân (31)


Sau đó cậu từ từ đeo kính lên, xoay người đi về phòng 705, những người khác đang đợi cậu.

Khi Hòa Ngọc đi về, trên mặt vẫn mang theo giọt nước, cổ áo cũng bị nước bắn lên, cậu đi không nhanh không chậm, giọt nước đọng ở trên khuôn mặt trắng nõn như ngọc, dưới ánh đèn, chiếu sáng lấp lánh.

Mọi người nhìn cậu, hơi sững sờ.

Đoàn Vu Thần nghĩ lệch hướng, Hòa Ngọc thật sự lúc nào cũng đều đẹp như vậy, nhìn cậu, chỉ cảm thấy đó là một loại hưởng thụ, một bữa tiệc của thị giác.

Hòa Ngọc giơ tay lau đi giọt nước đọng lại trên mặt, giọng khàn khàn: "Chuyện gì đã xảy ra? Anh ta chết lâu chưa?"

Trấn t*nh h**n hồn, dời ánh mắt từ trên mặt Hòa Ngọc đi, nhìn về phía Annie vẫn đang nằm ở trên giường, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh: "Cơ thể đã lạnh rồi, có lẽ đã chết lâu rồi."

Hòa Ngọc gật đầu, đi qua.

Annie yên lặng nằm trên giường, cả giường trong tình trạng hỗn loạn, ngoại trừ chăn của cậu ra, chăn của Lăng Bất Thần cũng ở trên giường của gã.

Đoàn Vu Thần giải thích: "Thực ra chúng tôi cũng mới tỉnh, tôi và Trấn Tinh, Eugene, Khúc Vật cùng đi vào, cũng cùng phát hiện Annie đã chết." Dừng lại một chút, anh ta bổ sung: "Chăn là do tôi kéo ra, chăn của Lăng Bất Thần che ở trên mặt anh ta."

Lăng Bất Thần đi đến, tò mò: "Cho nên anh ta bị ngạt thở à?"

Eugene trừng mắt với cậu ấy, nhưng vẫn giải thích: "Cậu nghĩ rằng với cơ thể của người Liên Bang lại dễ dàng chết chỉ bằng việc bị ngợp thở à?"

Cơ thể của người Liên Bang mạnh mẽ, không những thể hiện ở mặt giá trị vũ lực, còn thể hiện ở các phương diện như thời gian dài không ngủ, không ăn cơm, không hít thở,... Annie lại là cao thủ, người bình thường muốn làm gã ngạt chết rất khó.

Hòa Ngọc khom người vươn tay ra, ngón tay nhìn thấy rõ khớp xương chạm vào mạch đập ở cổ tay Annie, lại sờ xem độ ấm của các bộ phận trên cơ thể gã, vén mí mắt, bóp miệng kiểm tra, toàn bộ quá trình đều rất bình tĩnh.

Eugene khó hiểu: "Cậu như này là muốn làm cái gì?"

Hòa Ngọc: "Khám nghiệm tử thi."

Mọi người hơi dừng lại, lập tức nghĩ đến phó bản trường đào tạo Lê Minh, lúc đó cũng là Hòa Ngọc là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của người chết thứ tám, cũng là cậu vẽ ra chân dung về hung thủ.

Người của Liên Bang dựa vào trí não, nhưng bọn họ ở thế giới này không có trí não, chỉ có vòng tay, căn bản không thể phán đoán ra được rốt cuộc Annie chết như thế nào, quả thật là không bằng những người có kỹ năng hữu dụng như Hòa Ngọc.

Sau khi Hòa Ngọc sờ xong, vừa dùng chăn lau tay, vừa bình tĩnh nói: "Đã chết ít nhất ba giờ rồi, lúc 23 giờ thì chúng ta đã tắt đèn, hiện tại là 5 giờ, cũng có thể nói, anh ta đã bị g**t ch*t vào 2 tiếng trước."

Cậu dừng lại một chút: "Còn về nguyên nhân cái chết."

Ánh mắt của cậu nhìn về phía hai vết màu xanh hằn rất rõ ở trên cổ của Annie.

Đoàn Vu Thần tiếp lời: "Bị bóp cổ dẫn tới nghẹt thở mà chết."

Dấu vết rất rõ ràng, hơn nữa, có lẽ là bị bóp cách một chiếc chăn mỏng, vết in ở phía trên rất mơ hồ, căn bản không thể nhìn ra dấu tay to hay nhỏ, chỉ có thể từ dấu vết phán đoán ra đối phương dùng sức rất mạnh.

Giống y hệt cách chết của Hòa Ngọc mà bọn họ nhìn thấy vào ngày hôm qua.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 972: Giết Chết Tù Nhân (32)


Hòa Ngọc đứng thẳng, xoay người nhìn về phía mọi người: "Cho nên, hiện tại chúng ta cần thảo luận tối qua đã xảy ra chuyện gì, đúng không?"

Eugene lập tức gật đầu: "Đương nhiên, tôi tò mò lắm rồi." Giọng nói có hơi dừng, gã lẩm bẩm một câu: "Nhưng mà, cũng thật là may mắn."

Đúng vậy, may mắn.

May mắn tối hôm qua người chết là Annie, mà không phải là Hòa Ngọc.

Không có ai đối với việc Annie chết biểu đạt ra suy nghĩ khác, bọn họ càng tò mò tối hôm qua xảy ra chuyện gì, hung thủ là ai. Dù sao, tối hôm qua cũng có rất nhiều người trước khi chìm vào bóng tối với suy nghĩ cuối cùng chính là lẽ ra nên g**t ch*t Annie.

Annie muốn giết Hòa Ngọc, nếu tối hôm qua Annie không chết, vậy có nghĩ là, người chết có khả năng là Hòa Ngọc. Đây là kết quả đám Trấn Tinh tuyệt đối không thể chấp nhận.

Cũng bởi vậy, sáng sớm khi phát hiện Annie chết rồi, nhưng lại không có ai biểu hiện cảm xúc nào khác.

Nếu tối hôm qua bọn họ tỉnh táo, thấy Annie muốn giết Hòa Ngọc, bọn họ sẽ g**t ch*t Annie. Chắc chắn sẽ có thương vong, tối hôm qua khi quy tắc bị ẩn giấu được thông báo bọn họ đã xác định, lúc này, chỉ cảm thấy may mắn người chết là Annie mà không phải là bản thân và Hòa Ngọc.

Giường đã được dọn sạch, ngoài Annie vẫn còn nằm ở trên giường ra, bảy người khác hoặc là ngồi hoặc là đứng, tụ tập ở giữa giường của Hòa Ngọc và Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc ngồi ở trên giường của mình, đôi chân thon dài thoải mái duỗi ra. Bên cạnh là Lăng Bất Thần, Trấn Tinh ở bên còn lại của cậu, nhưng gã không ngồi mà đứng dựa vào tường, Vạn Nhân Trảm và Eugene ngồi ở đối diện.

Đoàn Vu Thần và Khúc Vật đứng ở cửa, ngăn lại ánh mắt ở bên ngoài.

Mấy NPC tù nhân đã tỉnh dậy, đang lục tục đi về phía phòng rửa mặt để rửa mặt, từng bóng dáng đi qua cánh cửa, hai người đứng ở cửa, cánh cửa bị che đến kín mít.

Đêm hỗn loạn, Annie chết rồi, trong một khoảng thời gian ngắn, lại không có ai nói gì.

Đoàn Vu Thần nghĩ một lúc, nhìn về phía Hòa Ngọc: "Nói từ lúc mới bắt đầu đi, quy tắc bị ẩn giấu của tối qua là cậu khởi động à?"

Hòa Ngọc gật đầu, bình tĩnh nói: "Đúng vậy, tôi đã cẩn thận nhìn lại quy tắc rồi, phát hiện phần gợi ý của phó bản có nói tinh thần của chúng ta có chút vấn đề."

Cậu nói đầy ẩn ý: "Tinh thần của chúng ta có vấn đề, có khả năng không đơn giản là vì bị nhốt lâu, còn có khả năng có liên quan đến cơ thể đã bị thí nghiệm của chúng ta bị tiêm thuốc vào. Tinh thần không bình thường, cửa hành lang bị đóng, không có ai quản lý, đủ để chứng minh chúng ta có khả năng sẽ nổi điên, tạo thành hậu quả không lường được."

Lại liên tưởng đến nhìn thấy thẻ biết trước cho thấy cảnh "Annie giết Hòa Ngọc", thành công khởi động quy tắc bị ẩn giấu vào ban đêm, bọn họ sẽ nổi điên.

"Sau đó thì sao?" Eugene hỏi.

Hòa Ngọc bình tĩnh nhìn về phía gã: "Sau đó cái gì?"

Eugene: "Chuyện gì đã xảy ra?"

Hòa Ngọc thả tay xuống: "Không biết, lúc đó tôi chìm vào giấc ngủ say rồi."

Vạn Nhân Trảm hơi cử động, không nói chuyện, cúi đầu xuống.

Trấn Tinh ngước mắt nhìn lên.

Lăng Bất Thần cả quá trình đều ngây ra, vẻ mặt hoang mang.

Eugene cau mày: "Cậu không biết gì hết à? Không thể nào như thế được?"

Nghe vậy, Hòa Ngọc đột nhiên nở nụ cười, đôi mắt hạnh cong lên, cậu liếc nhìn mọi người, lần lượt đánh giá.

"Eugene nghi ngờ tôi, chứng minh tối hôm qua anh đã biết cái gì, Vạn Nhân Trảm đang chột dạ, hôm nay Trấn Tinh có hơi im lặng, Đoàn Vu Thần giấu đầu hở đuôi, Lăng Bất Thần giả vờ vô tội, Khúc Vật phô trương thanh thế."

Mọi người: "'..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 973: Giết Chết Tù Nhân (33)


Khúc Vật ho khan một tiếng: "Rõ ràng như vậy à?" Anh ta giơ tay lên, khuôn mặt nghiêm túc: "Đầu tiên cần nói rõ, tôi thật sự không phải là sát thủ, tôi tuyệt đối không nhận được bất kỳ gợi ý nào, tối hôm qua đúng là có một chút khác thường."

Hòa Ngọc vẫn nở nụ cười, cậu cẩn thận nhìn sự thay đổi trên nét mặt của mọi người, sau đó giơ tay đẩy mắt kính.

"Quả nhiên, mọi người ai cũng gặp phải chuyện gì rồi."

"Thời gian gấp rút, lát nữa còn phải bàn với Quỳnh kế hoạch vượt ngục, hiện tại chúng ta hãy thẳng thắn với nhau đi. Có phải tối qua mọi người đã làm cái gì đó dẫn đến việc mọi người đều nghi ngờ bản thân có phải là người giết Annie không, đúng không?"

Căn cứ vào trí nhớ của cậu, lại nhìn thêm phản ứng của những người này, rất rõ ràng, không bình thường.

Bọn họ thật sự không quan tâm đến Annie chết hay sống, nhưng mà, biểu hiện của bọn họ đều quá bình tĩnh, dường như việc "Annie chết rồi", bọn họ đã biết từ trước, cũng dường như đang che giấu cái gì đó.

Nghe thấy vậy, Vạn Nhân Trảm ngẩng đầu, mắt trợn tròn lên: "Cho nên tối hôm qua không phải mỗi tao có ý thức à?"

Mọi người: "..."

Nếu Hòa Ngọc muốn thăm dò, vậy chắc chắn sẽ rất chuẩn.

Đôi mắt phượng của Trấn Tinh lộ ra vẻ bất đắc dĩ, từ "dựa tường" đã đổi thành ngồi ở bên cạnh Hòa Ngọc, gã dẫn đầu nói ra sự thật: "Xem ra mọi người đều giống nhau, tôi nói trước vậy, tôi thật sự không biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Nhưng mà, giữa đường tôi lại có ký ức trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, không phải là ý thức, là có ký ức."

Nói cách khác, rốt cuộc tối hôm qua xảy ra chuyện gì, Trấn Tinh không biết, toàn bộ quá trình gã đều không có ý thức.

Nhưng sáng nay sau khi tỉnh lại, gã có thể nhớ lại một đoạn ngắn của tối ngày hôm qua. Cũng chính là đoạn ngắn này, khiến gã không dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu tối hôm qua gã giết Annie, khi bị vạch trần, gã sợ những người khác sẽ coi gã thành sát thủ.

Điểm tệ nhất nhưng quan trọng nhất của phó bản này chính là g**t ch*t sát thủ. Nếu bản thân bị mọi người hiểu lầm nghĩ là sát thủ, vậy sẽ có rất nhiều người giết gã, vô cùng nguy hiểm.

Trấn Tinh không thể hành động thiếu suy nghĩ, giữ im lặng, quan sát hành động của người khác, không ngờ đến những người khác đều có tình huống giống như gã.

Mọi người: "..."

Cho nên giả vờ nửa ngày, hóa ra mọi người đều giống nhau!

Trấn Tinh nhìn về phía Hòa Ngọc: "Vừa nãy cậu đi rửa mặt cho tỉnh táo, có phải cũng nghi ngờ bản thân giết Annie không?"

Hòa Ngọc gật đầu, cậu đã nắm trong tay một số manh mối, cũng không có cái gì phải che giấu.

"Khi tôi mới tỉnh dậy, trong não có một đoạn ký ức, đoạn ký ức này khiến tôi nghi ngờ là tôi đã giết Annie. Nhưng tôi biết, tôi không phải là sát thủ."

"Tất cả mọi người đều biết, thân phận sát thủ của phó bản này rất có khả năng là dành tôi, hiện tại tôi lại không hề phát hiện người nào có hành vi đáng ngờ, cho nên tôi đi rửa mặt cho tỉnh táo trước, cũng là cho bản thân có thời gian ngẫm lại."

"Sau khi trở về, tôi kiểm tra thi thể của Annie, phát hiện cách chết của anh ta là bị b*p ch*t, điều này khiến tôi nổi lên sự nghi ngờ. Sau đó, tôi phát hiện dường như mọi người đều có phản ứng bất thường."

Nói đến cuối cùng, Hòa Ngọc liếc nhìn mọi người bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Về phương diện b*p ch*t Annie, Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần có khả năng không làm được, tố chất thân thể của Annie rất mạnh, chỉ cần gã có thể phản kháng, hai người không thể b*p ch*t gã.

Nhưng nếu Annie không thể phản kháng, hai người bọn họ vẫn có khả năng thực hiện được. Từ dấu vết ở trên giường, dường như Annie đã phản kháng, hiềm nghi của Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần được hạ thấp.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 974: Giết Chết Tù Nhân (34) - Một đêm kích thích


Hòa Ngọc thay đổi tư thế chân, tiếp tục duỗi ra, giọng điệu vô cùng bình tĩnh: "Thật ra, người giết Annie cũng không nhất định phải là sát thủ, đoạn ký ức của các anh là gì?"

Vạn Nhân Trảm nghe thấy vậy, thở phào nhẹ nhõm: "Tối hôm qua tao không có ý thức, không khống chế được cơ thể. Nhưng tao nhớ rõ Hòa Ngọc gặp nguy hiểm, tao muốn giết Annie, đây là đoạn ký ức đầu tiên, nhưng tao không chắc chắn tao có làm gì không."

Eugene cau mày: "Lúc đó là mấy giờ?"

Vạn Nhân Trảm lắc đầu: "Không biết, tao không có ý thức, làm sao tao biết được là mấy giờ!"

Trấn Tinh: "Vậy lúc đó tình hình ở trong phòng so với hiện tại như thế nào?"

Vạn Nhân Trảm cẩn thận suy nghĩ, nói: "Hòa Ngọc nằm ở trên giường đắp chăn ngủ say, trong phòng hình như cũng không hỗn loạn."

Hòa Ngọc nhìn về phía gã: "Anh nói đoạn ký ức đầu tiên, vậy có phải là còn đoạn ký ức thứ hai đúng không?"

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã đỏ mặt, ngoảnh mặt đi không nói chuyện, khuôn mặt lộ vẻ chột dạ.

Đoàn Vu Thần cau mày, ánh mắt lên án: "Lúc này rồi, không cần che giấu nữa, chúng ta nhanh chóng góp nhặt tin tức. Hung thủ chưa chắc là sát thủ, hơn nữa mọi người đều có hiềm nghi là hung thủ, không có gì phải che giấu cả."

Vạn Nhân Trảm nói năng thô lỗ: "Hình như tao đã ngủ với Hòa Ngọc, tao nhớ rõ tao còn c** q**n áo của cậu ta."

Mọi người: "..."

Vạn Nhân Trảm vươn cổ, khuôn mặt đỏ bừng: "Tao không có ý thức, tao cũng không biết vì sao sẽ xảy ra chuyện như vậy. Nhưng mày yên tâm, tao sẽ chịu trách nhiệm."

Khi nói xong câu cuối cùng này, gã đỏ mặt nhìn về phía Hòa Ngọc. Hiếm khi thấy, giọng nói của gã mang theo sự dịu dàng.

Hòa Ngọc: "..."

Sắc mặt của Trấn Tinh vẫn không thay đổi: "Mày đang nằm mơ thôi, không cần mày chịu trách nhiệm."

Gã nhìn chằm chằm vào Vạn Nhân Trảm: "Đoạn ký ức của tôi là, tôi muốn đi giết Annie, nhưng nhìn thấy Vạn Nhân Trảm đang c** q**n áo của Hòa Ngọc, cho nên tôi đánh Vạn Nhân Trảm một trận. Đương nhiên, vốn dĩ tôi cũng muốn đánh chết gã."

Nhưng không thành công, cho nên hiện tại Vạn Nhân Trảm vẫn còn sống. Tối hôm qua gã không có ý thức, nếu bản thân gã có ý thức, gã thật sự sẽ g**t ch*t Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã không thể tin được mà nói: "Cho nên vết thương ở trên mặt tao là do mày đánh!"

Trấn Tinh lạnh lùng liếc gã một cái, không hề chột dạ.

Vạn Nhân Trảm tức đến nghiến răng nghiến lợi. Gã cũng biết bản thân đang tức giận khi Trấn Tinh đánh mình, hay là tức vì Trấn Tinh ngăn cản mình.

Dù sao chính là tức giận!

Vạn Nhân Trảm thở hồng hộc mà đứng lên, trừng mắt với Trấn Tinh, Trấn Tinh lạnh lùng nhìn gã.

Hòa Ngọc thì không hề có cảm xúc, cậu bình tĩnh phân tích: "Cho nên, tối hôm qua đoạn ký ức đầu tiên của Vạn Nhân Trảm là muốn giết Annie, đoạn ký ức thứ hai là quấy rối tôi, Bởi vì đoạn ký ức đầu tiên nên anh nghi ngờ bản thân đã g**t ch*t Annie."

Vạn Nhân Trảm đỏ mặt, nhưng vẫn gật đầu.

Hòa Ngọc lại nhìn về phía Trấn Tinh: "Anh đến sau Vạn Nhân Trảm, anh đến giết Annie, nhưng mà, anh nhìn thấy Vạn Nhân Trảm trước, đoạn ký ức đó là đánh Vạn Nhân Trảm. Bởi vì anh không biết đoạn ký ức đầu tiên của Vạn Nhân Trảm, cho nên anh nghi ngờ bản thân đánh Vạn Nhân Trảm xong rồi g**t ch*t Annie."

Trấn Tinh gật đầu: "Đúng vậy, đây là suy đoán của tôi, nhưng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tôi không biết, tôi chỉ có đoạn ký ức đó."

Eugene nghiêng đầu, đầu đầy dấu chấm hỏi: "Cho nên tối hôm qua các cậu ai nấy đều k*ch th*ch như vậy à?"

Vạn Nhân Trảm muốn ngủ với Hòa Ngọc, còn mẹ nó suýt chút nữa thì thành công. Trấn Tinh đến ngăn cản, đánh Vạn Nhân Trảm tơi bời.

Nội dung vở kịch này, nghe rất ly kỳ.

Hòa Ngọc lại nhìn về phía Eugene, ánh mắt sắc bén: "Anh thì sao? Đoạn ký ức của anh là gì?"

Eugene buông tay: "Đoạn ký ức của tôi rất đơn giản, tôi nhớ rõ Khúc Vật thức dậy đi sang cách vách, tôi không rõ anh ta đi làm gì, nhưng lúc đó, suy nghĩ của tôi là phải đi giúp anh ta."

Ánh mắt của gã nhìn về Annie đã chết, tuyển thủ bình thường sau khi chết sẽ biến mất, phó bản này bởi vì có bối cảnh thân phận cho nên "thi thể" của Annie vẫn còn. Nhưng người này đã hoàn toàn chết rồi, sẽ không còn dấu vết của gã nữa.

Đây là cuộc thi đấu hung tàn bất cứ lúc nào cũng sẽ có người chết.

Eugene tiếp tục nói: "Bởi vì đến sau Khúc Vật một bước nên tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi tôi đi vào 705, Khúc Vật đã hôn mê, nhưng Annie lại đứng đó, ký ức đến đó thì dừng."

Vẻ mặt của gã cũng rất bất đắc dĩ, nếu không nhìn ký ức của người khác, chỉ nhìn ký ức của bản thân, thật sự xem thế nào cũng giống hung thủ. Cũng may, tất cả mọi người đều giống nhau.

Vạn Nhân Trảm có hơi nghi ngờ: "Vì sao mày muốn giúp Khúc Vật?"

Đoàn Vu Thần: "Bởi vì bối cảnh của phó bản, quan hệ của anh ta và Khúc Vật rất tốt, đêm hỗn loạn chúng ta không có ý thức, sẽ bị nội dung vở kịch ảnh hưởng. Cho nên Eugene và Khúc Vật có quan hệ tốt, anh ta sẽ giúp Khúc Vật. Mà Vạn Nhân Trảm lại hay vô lễ với Hòa Ngọc nên Trấn Tinh bảo vệ Hòa Ngọc."

Trước khi ngủ, hai người xác nhận có cùng một nhận thức, đó là "Annie sẽ giết Hòa Ngọc", đêm hỗn loạn, vì bảo vệ Hòa Ngọc, bọn họ sẽ ra tay trước, đi giết Annie.

Hòa Ngọc gật đầu, đồng ý: "Dựa theo suy luận, là như vậy."

Eugene nhìn về phía Khúc Vật, vẻ mặt nghi ngờ: "Cho nên vì sao cậu lại đi vào? Cậu cũng đến giết Annie, cho nên mới đánh nhau với Annie?"

Nội dung bối cảnh quan hệ của gã và Khúc Vật rất tốt, gã sẽ giúp Khúc Vật. Nhưng ý thức quay về, quan hệ của bọn họ bình thường, gã đương nhiên sẽ không giúp Khúc Vật nữa. Tối hôm qua Eugene chỉ "đuổi theo", cũng không biết nguyên nhân Khúc Vật đến phòng 705.

Khúc Vật tỏ ra xấu hổ.

Lăng Bất Thần đột nhiên nói: "Người Khúc Vật muốn giết ở đêm hỗn loạn là Hòa Ngọc."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 975: Giết Chết Tù Nhân (35)


Bọn họ được thiết lập theo bối cảnh phó bản, theo nội dung vở kịch, Khúc Vật và Hòa Ngọc không hợp nhau, nhưng không hề nói anh ta và Annie có vấn đề gì. Cho nên thực ra tối hôm qua, anh ta đã đến để giết Hòa Ngọc. Đánh nhau với Annie, có lẽ là do ngoài ý muốn.

Khúc Vật xấu hổ nói: "Đúng vậy, thực ra tối hôm qua tôi đến giết Hòa Ngọc, nhưng lại gặp phải Annie, sau đó xảy ra chuyện gì tôi cũng không biết."

Đoàn Vu Thần rơi vào trầm tư, một lúc sau, anh ta mới ngẩng đầu, vỗ tay một cái, giọng nói kích động: "Dựa theo kịch bản, Lăng Bất Thần và Annie có thù. Cho nên, tối hôm qua cậu ấy cũng muốn giết Annie, đoạn ký ức của tôi là đi vào 705, nhưng rốt cuộc đến làm cái gì, sau đó xảy ra chuyện gì, tôi cũng không biết."

"Thiết lập của tôi là bị tất cả mọi người bắt nạt, cho nên cũng có khả năng là tôi giết Annie."

Nói đến đây, Đoàn Vu Thần nhìn về phía Hòa Ngọc: "Còn cậu thì sao? Đoạn ký ức của cậu là gì?"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu: "Đoạn ký ức của tôi là, tôi muốn giết Annie, hơn nữa, tôi cũng đã đi đến trước giường của Annie. Nhưng chuyện này xảy ra trước hay sau sự việc của Vạn Nhân Trảm thì tôi không biết."

Eugene cau mày: "Lại mâu thuẫn rồi."

Những người khác đều nhìn về phía gã, Eugene chỉ vào Annie đang nằm, giải thích: "Annie muốn giết cậu, cho nên anh ta đã thức dậy rồi, còn đụng phải Khúc Vật. Không biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì mà Khúc Vật hôn mê, sau đó tôi lại xuất hiện. Nếu lúc ấy Annie chết rồi, vậy sao lại có đoạn ký ức Hòa Ngọc đi giết anh ta chứ? Nếu có đoạn ký ức của Hòa Ngọc có trước thì làm sao Annie vẫn còn sống để đi giết Hòa Ngọc?"

Hòa Ngọc đi giết Annie, Annie đi giết Hòa Ngọc, hai đoạn ký ức này có vẻ mâu thuẫn rồi.

Trấn Tinh lắc đầu: "Không mâu thuẫn, mặc kệ là ai muốn giết ai, có lẽ bọn họ đều không muốn bị người khác phát hiện, nghe thấy tiếng động thì có thể sẽ nằm xuống, không tiếp tục hành động tiếp theo. Hơn nữa, khi Hòa Ngọc đi giết Annie, Annie chưa chắc đã còn sống."

Giết người chắc chắn là không muốn bị phát hiện, Khúc Vật gặp phải Annie có lẽ là trùng hợp.

Rất có khả năng là Hòa Ngọc đi giết Annie, nhưng có người đến cho nên Hòa Ngọc không thực hiện theo kế hoạch, b*p ch*t Annie cũng không giống việc Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần có thể làm. Tiếp theo, có lẽ là Annie đi giết Hòa Ngọc, nhưng không thành công. Còn có khả năng là Annie đi giết Hòa Ngọc trước, bị người khác cắt ngang, nên sau đó Hòa Ngọc mới đi giết Annie.

Cũng không mâu thuẫn lắm.

Eugene gật đầu, đồng ý khả năng này, vì thế gã lại nói: "Cho nên, nội dung vở kịch hiện tại là Annie có khả năng bị một người trong số chúng ta giết, nhưng chúng ta không thể xác định được là do ai làm!"

Đoàn Vu Thần: "Cái chết của Annie và sát thủ có liên quan gì không? Cái chết của anh ta rốt cuộc có ý nghĩa là gì?"

Hòa Ngọc ngẩng đầu, cặp kính không viền lạnh như băng, ánh mắt của cậu sắc bén, giọng nói trong trẻo đầy lạnh lùng vang lên: "Người giết Annie có phải là sát thủ hay không thì không rõ, nhưng cái chết của Annie chứng tỏ rằng vào đêm hỗn loạn sẽ có người chết."

Trong lòng của mọi người nhất thời căng thẳng.

Bọn họ phải vượt ngục, nhưng mà, vừa đến buổi tối bọn họ sẽ "nổi điên", không kiềm chế được bản thân, hơn nữa, đến buổi tối bọn họ còn sẽ "giết người", dù mất đi ý thức thì cũng có khả năng bị người khác g**t ch*t.

Phó bản này thật sự quá nguy hiểm.

g**t ch*t tù nhân, quả thật là muốn g**t ch*t tất cả bọn họ.

Buổi tối sẽ có người chết, khiến mức độ nguy hiểm và độ khó đồng loạt tăng lên mấy sao.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 976: Giết Chết Tù Nhân (36)


Trong nháy mắt, sắc mặt của tất cả mọi người đều vô cùng khó coi.

Lúc này, thủ vệ ở bên ngoài mở công tắc điện ở hành lang, hét lớn: "Ăn cơm, đi ăn cơm nhanh lên!"

Trấn Tinh từ trên giường đứng lên: "Đi ăn cơm trước, vừa ăn vừa nói."

Vì thế, bảy người đứng dậy, không có ai quan tâm đến Annie đang nằm ở trên giường, cùng nhau đi ra khỏi phòng, đi đến hành lang chuẩn bị xếp hàng.

Thủ vệ chú ý đến bọn họ, ánh mắt hơi híp lại. Gã cầm roi đi đến, hung ác nói: "Chúng mày lại đi ra từ một phòng, tụ tập gây rối."

Eugene giơ tay lên, nở nụ cười nhạt: "Không có chuyện đó đâu, thủ vệ đại nhân, ngài hiểu lầm rồi."

"Bụp!"

Thủ vệ lập tức quất một roi vào người của Eugene, mặt Eugene lập tức tối sầm lại, đôi mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào thủ vệ, ánh mắt đó, giống như đang nhìn một người chết.

Thủ vệ sởn gai ốc, theo bản năng gã lùi về sau, ngay sau đó lập tức nổi giận. Gã lại giơ roi lên: "Làm gì đấy? Chúng mày muốn tạo phản à?"

Ngày hôm qua, đầu gã đau rất lâu, nhưng mãi vẫn không có thời gian rảnh tìm những người này để trút giận, hiện tại bắt được cơ hội, gã phải xử lý bọn họ mới được. Nói xong, gã lại quất một roi về phía Eugene.

Eugene giữ lấy nó.

Hòa Ngọc mỉm cười nói: "Thủ vệ đại nhân, thời gian dạy dỗ anh ta có rất nhiều, hiện tại không vội. Lát nữa, ngài lại dạy dỗ, tối qua anh ta biểu hiện khá tốt, huấn luyện viên nói hôm nay phải tập trung xem biểu hiện của bọn họ."

Ý là... lát nữa bọn họ còn phải đi huấn luyện, hơn nữa đây là người được bên trên nhớ rõ, nếu hiện tại ngài đánh họ bị thương rồi, hậu quả tự chịu.

Tay của thủ vệ hơi dừng lại, gã quay đầu nhìn về phía Hòa Ngọc, đối mặt với khuôn mặt sáng sủa, xinh đẹp đó, gã đột nhiên nhớ tới buổi tối hôm qua khi gã vừa mở mắt, hình như đã nhìn thấy khuôn mặt quan tâm này.

Thủ vệ nhìn Eugene, lại nhìn về phía Hòa Ngọc: "Quan hệ của chúng mày khá tốt nhỉ!"

Hòa Ngọc thừa nhận: "Đúng vậy."

Đôi mắt đầy hung ác của Eugene hơi khựng lại, gã quay đầu nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt phức tạp. Hòa Ngọc đang nhìn thủ vệ, không nhìn gã.

Thủ vệ nghe vậy, nhìn Hòa Ngọc bằng ánh mắt đầy ẩn ý, trong mắt hiện lên một tia khác lạ, nụ cười có hơi kỳ quái, hạ thấp giọng nói: "Được rồi, vậy tao cho mày chút thể hiện, đi ăn cơm trước đi, buổi trưa tao lại đến tìm mày, đợi tao."

Hòa Ngọc hơi híp mắt lại, vốn dĩ mặt của đám Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm đều đang không có biểu tình gì, thế nhưng hiện tại cũng đã tối sầm lại, ánh mắt bọn họ nhìn thủ vệ mang theo sát khí, sắc bén như dao.

Tên NPC này lại dám mơ tưởng Hòa Ngọc!

Thủ vệ đã xoay người, đi đến phòng 701 ở phía trước, đưa bọn họ đi qua cánh cửa đó.

Trấn Tinh: "Phải lập kế hoạch, giết gã đầu tiên."

Vạn Nhân Trảm: "Tao phải băm gã thành nghìn mảnh!"

Eugene ác độc nói: "Không, mạng sống của tên này là của tao."

Đoàn Vu Thần, Khúc Vật không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn bóng lưng của thủ vệ cũng không mấy thiện cảm, dường như NPC nhân viên quản lý trong nhà giam đều không phải người tốt.

Mặc kệ là thủ vệ hay là đội phó, huấn luyện viên, nhân viên thí nghiệm, tiến sĩ Cam Luân đều không phải là người tốt.

Chỉ còn lại trưởng cai ngục còn chưa xuất hiện, nhưng có thể thành lập nhà giam như vậy, tuyệt đối cũng không phải là một người tốt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 977: Giết Chết Tù Nhân (37)


Cả nhóm được đưa đến nơi ngày hôm qua đã ăn để ăn sáng.

Ba bữa cơm hôm nay của bọn họ dường như đều được cải thiện, không những đủ no mà chất lượng cũng rất cao.

Đoàn Vu Thần vừa ăn cơm, vừa nói nhỏ: "Này, rốt cuộc nhà giam này là như thế nào? Một mặt cho tù nhân ăn ngon uống ngon, rèn luyện tù nhân, một khác lại không quản lý tù nhân, mặc kệ bọn họ buổi tối nổi điên, giết người."

Hòa Ngọc cũng không buồn ngẩng đầu lên: "Nuôi cổ, cũng giống như , cho anh khen thưởng, cho anh trang bị, nhưng mặc kệ các anh chém giết, nhà giam chỉ cần có vật thí nghiệm thôi."

Lột mặt nạ, bên dưới là sự thật tàn khốc và đẫm máu.

Đoàn Vu Thần im lặng ngay lập tức.

Eugene tiếp tục nói đến chủ đề lúc trước: "Cho nên chúng ta phải điều tra hung thủ g**t ch*t Annie đúng không? Tên đó và sát thủ có liên quan gì đến nhau không?"

Trấn Tinh lắc đầu: "Không quan trọng, đêm hỗn loạn không chỉ sẽ chỉ xuất hiện một lần, chắc chắn sẽ còn có người chết."

Mà Annie, là đối tượng mà tối hôm qua rất nhiều người trong họ đều muốn giết.

Nguyên nhân cái chết của gã dường như không quan trọng đến thế.

Bình luận: "Annie thật sự quá đáng thương."

Bình luận: "Ai bảo anh ta muốn giết Hòa Ngọc! Tất cả thành viên đều muốn giết Annie, có tìm hung thủ hay không cũng không quan trọng, cười chết tôi rồi."

Bình luận: "Thực lực của Annie rất mạnh, có hơi đáng tiếc."

Bình luận: "Nói mới nhớ, tối hôm qua quá loạn, nếu không phải ngày hôm qua nhìn thấy toàn bộ quá trình, tôi không tin là anh ta đã g**t ch*t Annie."

Trấn Tinh nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt lo lắng: "Đêm hỗn loạn, chúng ta đều không có lý trí, ai cũng không biết người chết tiếp theo là ai, chúng ta có thể vượt ngục trước đêm nay không?"

Gã lo lắng cho sự an toàn của Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nuốt đồ ăn ở trong miệng, nói: "E rằng rất khó, chúng ta không biết tình hình của sáu tầng trên."

Đột nhiên, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Vạn Nhân Trảm và Trấn Tinh, chăm chú nhìn ánh mắt của hai người, Trấn Tinh không còn mệt mỏi nữa, đôi mắt của Vạn Nhân Trảm không còn màu đỏ tươi nữa.

Nhưng mà, ánh mắt của Hòa Ngọc lại hơi trầm xuống.

Vạn Nhân Trảm sờ mặt mình, nói: "Sao vậy? Trên mặt tao có cái gì à?"

Trấn Tinh có thể hiểu được ý của Hòa Ngọc, gã lắc đầu: "Tôi không còn phản ứng bất thường nữa, hình như qua một đêm, cơ thể đã hoàn toàn thích ứng thuốc bị tiêm vào ngày hôm qua."

"Đây cũng không phải là chuyện tốt."

Khuôn mặt đẹp như ngọc của Hòa Ngọc không có biểu cảm: "Vậy có nghĩa là, quá trình cải tạo cơ thể của các anh ngày càng tăng thêm, thời gian cho chúng ta càng ngày càng ít."

Trấn Tinh mỉm cười: "Cho nên, mong cậu nhanh chóng đưa tôi qua ải."

Hòa Ngọc nhìn gã, ánh mắt lộ vẻ không tán thành. Hai người đối diện nhau, nhìn nhau, dường như thời khắc này không ai có thể chen vào được.

Sắc mặt của Lăng Bất Thần vẫn không thay đổi, coi như không nhìn thấy, chỉ là đôi mắt hơi tối đi.

Mà Vạn Nhân Trảm bị ngăn cách bởi Lăng Bất Thần: “...” Gã giơ tay ra, khua tay giữa hai người, cực kỳ không vui: "Này, chúng mày làm gì đấy? Tối qua thuốc tiêm vào người tao còn nhiều hơn anh ta, muốn quan tâm thì cũng phải quan tâm tao chứ!"

Bình luận: "Ghen tị rồi, ghen tị rồi, ha ha ha."

Bình luận: "Hòa Ngọc và Trấn Tinh của tôi rất xứng đôi."

Bình luận: "Tôi thấy NPC đôi mắt màu xanh biển mới xứng đôi, mấy người chỉ có thể là thê là thiếp thôi!"

Bình luận: "Chỉ có tôi quan tâm bọn họ làm sao để hoàn thành phó bản này thôi à?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 978: Giết Chết Tù Nhân (38)


Hòa Ngọc liếc nhìn Vạn Nhân Trảm một cái, dời mắt sang nơi khác, bình tĩnh nói: "Thời gian gấp rút, chúng ta không thể khống chế sát thủ và đêm hỗn loạn, nghĩ cách tháo bỏ vòng tay trước đi."

Eugene gật đầu: "Đúng vậy, khi huấn luyện chúng tôi sẽ che cho cậu."

Thời gian huấn luyện của buổi sáng bắt đầu.

Vẫn là mấy con dã thú bị thả ra, chỉ là, dã thú bị thả ra lần này rõ ràng hung tàn hơn hôm qua, vừa xông đến đây, lập tức cắn đứt ngay một tên NPC tù nhân, tù nhân đó chết tại chỗ.

Sắc mặt của đám Trấn Tinh hơi tối lại.

Trấn Tinh nhìn Hòa Ngọc một cái, hít một hơi thật sâu, nhảy về phía một con dã thú ở trong số đó, Vạn Nhân Trảm cũng đã sớm nhào về phía một con khác, Eugene, Đoàn Vu Thần, Khúc Vật, Seattle cũng đi lên.

Vì không có trang bị nên bọn họ chỉ có thể dựa vào sức mạnh và cơ thể để đối phó.

Số lượng dã thú của hôm nay nhiều hơn hôm qua, không những vậy mà còn hung ác hơn hôm qua, rất khó giải quyết.

Hòa Ngọc không lãng phí thời gian, được Lăng Bất Thần che chở đến gần Quỳnh, Quỳnh cũng đang "hoang mang" chạy trốn, đồng thời dựa gần cậu, hai người rất nhanh đã tụ tập ở bên trong đám đông.

Lăng Bất Thần che ở bọn họ phía trước, điều này khiến huấn luyện viên ở phía trên không hề chú ý đến bọn họ.

Câu đầu tiên Quỳnh nói là: "Tối hôm qua tôi và Seattle mất ý thức, tôi suýt chút nữa g**t ch*t cô ta, may là cô ta mạng lớn, chỉ bị thương, hôm nay vết thương còn chưa khỏi hẳn."

Hòa Ngọc: "Annie đã chết."

Quỳnh sững sờ, trợn tròn mắt.

Hòa Ngọc nói nội dung chính, kể hết toàn bộ sự việc đã xảy ra ở nhà giam nam cho Quỳnh biết, bao gồm nguyên nhân của đêm hỗn loạn.

Quỳnh nghe xong, lập tức mím môi, ánh mắt nghiêm túc: "Tôi và Seattle cũng bị tiêm thuốc, phó bản này rất nguy hiểm, hoàn cảnh của chúng ta rất xấu, càng chậm trễ càng hiểm nguy."

Hòa Ngọc gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy, Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm không kéo dài thêm được."

Quỳnh vừa "né tránh", vừa hỏi cậu: "Anh nghĩ như thế nào? Có kế hoạch gì chưa? Cần tôi làm cái gì? Có thể dành ra mười tiếng phá vòng tay không?"

Hòa Ngọc lắc đầu, môi mỏng khẽ mở: "Không, không cần mười tiếng. Quỳnh, cô cần phải nghĩ cách phá bỏ vòng tay, có lẽ không cần phải cởi bỏ, nhưng phải tạm thời làm vòng tay mất năng lực khống chế, như vậy có lẽ dễ hơn cởi bỏ vòng tay nhỉ."

Chỉ cần vô hiệu hoá chức năng vòng tay, không cởi bỏ, khôi phục năng lực dễ hơn việc phải cởi bỏ vòng tay nhiều.

Nhưng vậy cũng có nghĩa là, không thể sử dụng trang bị, sức chiến đấu không thể hồi phục hoàn toàn.

Quỳnh sững sờ, cô ta kinh ngạc nhìn về phía Hòa Ngọc: "Ý của cậu là..."

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn về phía những người đang chiến đấu, đôi kính không viền để ở trên mũi cũng không ngăn được sự điên cuồng ở trong mắt.

"Đúng vậy, buổi chiều khi huấn luyện, cô hãy phá bỏ vòng tay của chúng tôi, chỉ cần có thể phá bỏ một cái, chúng ta liền vượt ngục."

"Không thể để kéo dài đến buổi tối hôm nay."

Bình luận: "Má ơi, vãi, quá điên cuồng rồi!"

Bình luận: "Nhanh như vậy đã vượt ngục, Hòa Ngọc quá vội rồi."

Bình luận: "Trời ơi, tôi nhớ khi Trấn Tinh hỏi tối nay có vượt ngục không, Hòa Ngọc miệng thì nói e rằng không được, thế nhưng lại trực tiếp lập ra kế hoạch điên cuồng với Quỳnh, vượt ngục trước tối nay!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 979: Giết Chết Tù Nhân (39)


Quỳnh biết Hòa Ngọc điên, thậm chí cô ta còn điên theo Hòa Ngọc tận mấy lần, nhưng ngay giờ phút này cô ta vẫn không nhịn được mà hít một sâu một hơi vì sự điên cuồng của Hòa Ngọc.

Vào những lúc đáng sợ, hoàn cảnh xa lạ, phó bản lại nguy hiểm như thế, vậy mà cậu lại không chịu lên kế hoạch chu đáo cẩn thận, không chịu dùng mọi cách thăm dò mà chọn mở ra hình thức vượt ngục cuối cùng.

Điều này đồng nghĩa với gì?

Đồng nghĩa với việc đặt tính mạng mình vào tình huống nguy hiểm nhất, đồng nghĩa với việc khai chiến mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.

Động tác chen tới chen lui của Quỳnh cũng dừng lại.

Cô ta nhìn sang Hòa Ngọc, dường như đang muốn xác định lại: "Ý của anh là phá bỏ gần hết số vòng tay, chỉ mở một cái, sau đó để người mang chiếc vòng tay được mở đưa theo những người không có năng lực chiến đấu còn lại vượt ngục đúng không?"

Dưới ánh mắt không thể nào tin được của Quỳnh, Hòa Ngọc chầm chậm gật đầu, đồng thời chỉnh sửa lại: "Nếu như cô có thể mở chiếc vòng tay ấy trong thời gian cho phép thì tỷ lệ thắng của chúng ta sẽ tăng lên gấp ba lần."

Quỳnh vô thức hỏi lại: "Tỷ lệ là bao nhiêu?"

Hòa Ngọc đáp: "Ba phần trăm."

Quỳnh móc lỗ tai mình: "Đây là tỷ lệ trước khi tăng lên hay sau khi tăng lên?"

Hòa Ngọc trả lời: "Sau khi tăng lên."

Quỳnh: "..."

Quả thật là tôi nên cảm ơn anh đấy, nâng tỷ lệ từ một phần trăm lên tận ba phần trăm!

Gấp ba lần cơ đấy! Mẹ nó anh hay lắm!

Mặt cô ta không đổi sắc nhìn sang Lăng Bất Thần hỏi: "Còn anh thì sao? Anh cảm thấy cách này thế nào?"

Lăng Bất Thần cười ngây ngô: "Tôi thấy nó rất tốt, nghe theo Hòa Ngọc hết."

Quỳnh: "..."

Cô ta hít sâu một hơi, mắng thầm hai chữ đồ điên lần nữa.

Hai người này đúng là đồ điên mà.

Một người thì lúc nào cũng thích nhảy disco trên lằn ranh sinh tử, quanh năm suốt tháng cứ nhất quyết bày ra bộ dạng mỏng manh "yếu ớt dễ ức h**p"; một người thì lòng dạ khó lường thế nhưng chỉ luôn luôn biết ngu ngốc ủng hộ Hòa Ngọc, hết lần này đến lần khác luôn bày ra dáng vẻ thật thà, ngây thơ, vô tội.

Rốt cuộc Trái Đất là nơi quỷ quái gì thế này? Là nơi sản sinh ra những con người kỳ lạ hay sao?

Thứ khiến Quỳnh sụp đổ nhất là thứ cô ta suy nghĩ trong không phải là nên phản bác Hòa Ngọc thế nào, cũng không phải thuyết phục Hòa Ngọc thay đổi kế hoạch ra sao mà là bằng cách nào mới có thể phá bỏ hết toàn bộ vòng tay trong thời gian ngắn nhất. Làm sao mới có thể mở vòng tay của một người ra nhanh nhất có thể?

Cô ta cũng điên rồi.

Hòa Ngọc đưa tay lên vỗ lên vai Quỳnh, thái độ thấu hiểu với "gánh nặng đường xa", bảo cô ta: "Cố lên, cô là hy vọng của toàn thôn, à không, là hy vọng của cả toàn phó bản đấy."

Quỳnh mặt vô biểu cảm: "Tôi cảm tạ sự tín nhiệm của anh."

Hòa Ngọc mỉm cười: "Đừng khách sáo."

Quỳnh: "..."
 
Back
Top Bottom