Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 140: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (1)


Chương 140 (1)

[Bạn nhận được lời mời từ Henry của hành tinh Chiến Đấu, Mark của hành tinh thông thường, Cẩm Xuyên của hành tinh hỗn loạn, Lăng Bất Thần của Lam Tinh. Xin mời lựa chọn chấp nhận hoặc từ chối.]

[Bạn bị Vạn Nhân Trảm, Đoàn Vu Thần sử dụng thẻ ràng buộc, các bạn đã trở thành đồng đội, quyền trò chuyện trong đội đã được mở trong quá trình thành lập đội.]

Hòa Ngọc hơi nhướng mày, trừ Vạn Nhân Trảm ra, những người đều là những người Hòa Ngọc không nghĩ tới. Thế nhưng cậu đã ngộ ra trong chốc lát.

Với tư cách là tuyển thủ nổi tiếng nhất, cũng là tuyển thủ chơi xuất sắc nhất vòng một, chắc chắn Hòa Ngọc sẽ được các tuyển thủ dự thi khác chú ý. Bọn họ không biết năng lực chiến đấu và phiếu bầu của cậu, nhưng bọn họ biết cậu thực sự thu hút người xem. Với những tuyển thủ không nổi tiếng, thực lực không mạnh, cho dù bọn họ mời ai cũng sẽ bị từ chối.

Một khi đã như vậy, bọn họ đánh cược vào mời người nổi tiếng nhất. Nhỡ đâu lại thành công. Henry của hành tinh Chiến Đấu hẳn là có chút thực lực, cho nên gã đã gửi lời mời với Hòa Ngọc từ sớm.

Trong lúc Hòa Ngọc đang suy nghĩ trong chốc lát, lại có vài lời mời lập tổ đội gửi đến, có cái tên trông hơi xa lạ, lại có cái tên nhìn vô cùng quen thuộc.

Xì, đây là hào quang của người nổi tiếng nhất.

Bình luận

"Vậy mà có rất nhiều người mời Hòa Ngọc, sợ hãi."

"Có gì mà sợ, nếu tôi ở trong trận đấu, tôi cũng mời Hòa Ngọc. Cậu ta nổi tiếng, tuy không biết năng lực chiến đấu nhưng cũng không biết mấy cao thủ kia có phải siêu mạnh hay không. Do đó chọn cậu ta không chỉ có thể mang đến sự chú ý và ủng hộ mà không cứ là phải thất bại."

"Chậc chậc, không trách được. Vậy cậu ta sẽ chọn ai nhỉ?"

"Ai biết được, bộ não của Hòa Ngọc luôn kỳ quặc mà."

"Vạn Nhân Trảm ràng buộc Hòa Ngọc cũng bình thường, dù sao anh ta vẫn hô hào muốn giết Hòa Ngọc, nhưng Đoàn Vu Thần là sao đây?"

Bậc thầy rèn đúc Đoàn Vu Thần ràng buộc Hòa Ngọc. Điều này thực sự vượt qua sức tưởng tượng của rất nhiều người xem, bọn họ nghĩ rằng người ràng buộc Hòa Ngọc là Trấn Tinh và Eugene, nhưng lại không nghĩ đến Đoàn Vu Thần.

Vạn Nhân Trảm và Đoàn Vu Thần là hai tuyển thủ ràng buộc đã trở thành đồng đội của Hòa Ngọc. Đoàn Vu Thần chỉ gửi đến một tin nhắn.

[Ở đâu?]

Vạn Nhân Trảm nhắn một tràng.

[Mày ở đâu?]

[Tao nói cho mày biết, mày toang rồi. Phó bản tiếp theo chắc chắn tao sẽ giết mày.]

[Mày có thông minh nữa cũng vô dụng, vào phó bản nghiêm túc chờ chết đi.]

[Nếu mày tự nguyện nhận thua, hoặc là..]

Hòa Ngọc mặc kệ tất cả, cậu chấp nhận lời mời của Lăng Bất Thần.

[Chúc mừng Hòa Ngọc của Lam Tinh và Lăng Bất Thần của Trái Đất đã lập tổ đội thành công.]

Bình luận lập tức bị "ha ha ha" càn quét.

"Ha ha ha ha ha cười chết tôi."

"Tuyển thủ không biết năng lực chiến đấu của tuyển thủ khác. Chẳng lẽ hai người này đều nghĩ năng lực chiến đấu của đối phương là cao thủ sao?"

"Năng lực chiến đấu của người Trái Đất rất kém. Ha ha ha, hai tuyển thủ có năng lực chiến đấu thứ nhất từ dưới đếm lên của Show sống còn đỉnh lưu lập tổ đội thành công, ha ha ha."

“Trái Đất cũng có người có năng lực chiến đấu cao, tên là Bạc Kinh Sơn, năng lực chiến đấu đã cấp A rồi. Tuy rằng chưa đủ mạnh, nhưng lúc anh ta ra tay cực kỳ đến sợ."

"Tôi nóng lòng muốn nhìn hai tuyển thủ có năng lực chiến đấu đếm ngược chạm mặt."

Trái Đất.

Vẻ mặt Vệ Gia Quốc phức tạp: "Lăng Bất Thần và Hòa Ngọc lập tổ đội sao? Bọn họ đều là người Trái Đất, phối hợp lại chắc hẳn sẽ càng ăn ý, nhưng còn hai người kia..."

Hai người kia có hơi mông lung. Ai biết được chung đụng cùng nhau sẽ cọ ra hoa lửa gì chứ.

Trịnh Khắc gật đầu: "Lúc mới bắt đầu chọn người, hai người bọn họ đều trông không có khả năng mất, nhưng cho tới bây giờ họ thật sự là những tuyển thủ Trái Đất thu hút sự chú ý của nhiều người nhất. Đặc biệt là Hòa Ngọc, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người."

Diệp Khai Quân: "Trừ năng lực chiến đấu ra, tôi vẫn rất muốn xem bọn họ hợp tác."

Trịnh Khắc: "Có lẽ sẽ hòa hợp." Tim ông ta bỗng nhiên thắt lại, tiếp tục nói: "Phó bản tiếp theo sẽ không cho tuyển thủ hợp tác, là phó bản chém giết tàn bạo sao?"

Những người khác cũng thay đổi. Cho dù biết show sống còn này là show sống còn chém giết, chỉ còn một người sống sót ra khỏi trận đấu, bọn họ cũng không muốn nhìn thấy hai tuyển thủ Trái Đất tiếng tăm nhất chém giết lẫn nhau.

Vệ Gia Quốc hít sâu một hơi: "Tiếp tục xem đi, chờ vòng đấu loại thứ hai bắt đầu sẽ biết."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 141: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (2)


Hòa Ngọc cung cấp định vị cho Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Đoàn Vu Thần, đứng tại chỗ chờ đợi. Trong lúc đang chờ đợi, cậu vừa ngẫm nghĩ về quy tắc, vừa nghe ngóng động tĩnh xung quanh.

Quả nhiên không hổ là thời kỳ tổ đội tâm cơ.

"Cậu ta mời tôi."

"Cậu nhận lời mời của cậu ta, sau đó mời tôi. Tôi sẽ mời thêm Trương vào. Ba người chúng ta liên thủ, xử lý cậu ta."

"Tôi mời cậu, nhưng cậu phải mời người tôi chỉ định."

"Nói cho tôi là ai mời đầu tiên."

"Tôi biết Bart mời Khuê."

"Vậy tốt quá, cậu mời Bart, tôi đi tìm Khuê, nói thầm với cậu ta trước."

"Trương mời tôi, chắc chắn cậu ta muốn giết tôi."

"Không sao, chúng ta mời thêm hai người nữa là đủ chín người, lời mời của Trương dùng hết, cậu ta chỉ có một mình. Chúng ta chín chọi một, tất thắng. Trang bị của cậu ta sẽ là của chúng ta."

Hòa Ngọc kiềm chế cảm giác tồn tại của mình, đứng ở một góc kín đáo, lắng nghe "kế sách" khủng khiếp của những người qua đường này.

Người đầu tiên đến là Lăng Bất Thần. Không chỉ có Lăng Bất Thần mà còn có một người đàn ông xa lạ khác. Anh ta trông rất cường tráng giống như Vạn Nhân Trảm, cảm giác vô cùng áp bách.

Nhưng giờ phút này, người đàn ông bất mãn nói: "Lăng Bất Thần, rốt cuộc mày có ý gì?"

Lăng Bất Thần: "Trảm Đặc, tao chỉ muốn lập tổ đội với mày thôi."

Trảm Đặc vuốt tóc: "Mày muốn lập tổ đội với tao ư? Mày dùng thẻ tổ đội ép tao lập tổ đội với mày mà." Anh ta giận dỗi, Lăng Bất Thần dừng bước chân.

Hòa Ngọc đứng một góc cũng nhìn về phía cậu ấy, hai người mắt đối mắt.

Trong giây phút ánh mắt họ chạm nhau, tiếng ồn ào huyên náo xung quanh dường như đều lập tức im bặt. Cho dù một số người tốt đến đâu cũng nhất định sẽ có sự bất hòa. Mà có những người, khoảnh khắc bạn chạm mắt họ lần đầu tiên, bạn đã biết rằng hai người sẽ vô cùng hợp ý. Đó là một loại cảm ứng từ đến từ bản năng. (V: hí hí, cơm ngon mời bạn ăn nha)

Lăng Bất Thần đã xem livestream của Hòa Ngọc, cũng biết người này có khuôn mặt tuyệt mỹ, nhưng lần đầu gặp mặt vẫn không tránh được rung động trong ánh mắt.

"Hòa Ngọc" cũng đã từng gặp Lăng Bất Thần, không phải là tận mắt nhìn thấy mà là nguyên chủ từng gặp.

Lần debut của nguyên chủ, Lăng Bất Thần đứng thứ nhất, Hòa Ngọc thứ hai. Sau khi debut, nguyên chủ bắt đầu biến mất, Lăng Bất Thần đi học ở học viện Âm nhạc, tương lai sáng rọi rực rõ.

Lăng Bất Thần không đẹp như Hòa Ngọc, nhất là "sự quyến rũ" toát ra từ sâu thẳm trong tâm hồn của Hòa Ngọc. Nhưng cậu ấy cũng có khuôn mặt dịu dàng như ngọc, tóc đen, con ngươi đen, cao hơn Hòa Ngọc, không hiểu sao qua khe hở trong đám đông, Hòa Ngọc nhìn một cái lại thấy cậu ấy.

Lăng Bất Thần đột nhiên nở nụ cười: "Tôi cảm giác như từng biết cậu."

Hòa Ngọc cũng cười: "Trùng hợp, tôi cũng vậy."

Ý của Lăng Bất Thần không phải là trong vòng show sống còn kia mà là cảm giác. Hòa Ngọc hiểu. Hai người lại nhìn nhau cười, có cảm giác ăn ý khiến cho người khác không thể lý giải được.

Mà Trảm Đặc bên cạnh nhìn Lăng Bất Thần, lại nhìn người đứng đối diện. Người kia đeo kính không độ, trông giống cậu thiếu niên vô cùng "nhu nhược".

Anh ta nhảy dựng lên: "Người mày mời lại là Hòa Ngọc." Anh ta quay sang, hạ giọng bên tai Lăng Bất Thần: "Mày điên rồi. Tuy rằng người này không biết như thế nào nhưng rõ ràng không phải là người tốt, mày không sợ cậu ta tính toán chúng ta sao?"

Lăng Bất Thần chớp mắt: "Chỉ có mỗi mày thôi."

Trảm Đặc: "'.."

Tuy rằng Trảm Đặc rất ghét Lăng Bất Thần, cũng không hề muốn vào trận đấu với cậu ấy một chút nào, nhưng bọn họ có thể tin tưởng lẫn nhau. Vòng tuyển chọn, vòng thứ nhất, tất cả kinh nghiệm đều nói cho Trảm Đặc biết tuyệt đối không thể phản bội Lăng Bất Thần.

Đó là bài học xương máu. Do đó, Trảm Đặc sẽ không phản bội Lăng Bất Thần. Lăng Bất Thần mời Hòa Ngọc, đồng thời ràng buộc Trảm Đặc là một sự đảm bảo quan trọng.

Trảm Đặc nghĩ, tiếp tục hạ giọng nói: "Tuy rằng mày may mắn, nhưng năng lực chiến đấu của mày quá kém. Chúng ta đừng qua lại với Hòa Ngọc, nhỡ đâu cậu ta quá mạnh thì sao? Hơn nữa cậu ta cũng có thẻ tổ đội. Không được, tao phải mời thêm một người có thể hợp tác chiến đấu." Nói xong, Trảm Đặc gửi lời mời đến Harvey, Harvey đồng ý.

Lăng Bất Thần bất đắc dĩ: "Có lẽ Hòa Ngọc sẽ không âm mưu tính toán chúng ta đâu. Chắc có thể hợp tác với cậu ấy."

Trảm Đặc: "Mày không xem trực tiếp trước đó sao? Cậu ta khiến cả Trấn Tinh và Eugene đều..."

Hòa Ngọc đưa tay đẩy kính, cười nói: "Các anh chắc chắn phải trao đổi nên phòng bị tôi thế nào ở cách tôi không xa sao? Tôi có thể tiết lộ cho."

Lăng Bất Thần: "..."

Trảm Đặc: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 142: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (3)


Trảm Đặc hơi xấu hổ, Lăng Bất Thần lại không chút ngượng ngùng, cậu ấy rất tự nhiên bước đến bên cạnh Hòa Ngọc: "Tôi và Trảm Đặc đã ràng buộc, anh ta còn mời thêm một tuyển thủ nữa. Cậu thì sao? Cậu có mời thêm ai không?"

Hòa Ngọc: "Tôi vẫn chưa mời."

Hòa Ngọc vừa dứt lời, giọng nói quen thuộc vang lên: "Hòa Ngọc, mời tôi, mời tôi."

Eugene.

Cánh tay máy móc của Eugene đã được cường hóa lại, vô cùng phấn khích chạy tới, trên khuôn mặt nhẵn nhụi mang theo vẻ cởi mở tự tin.

Hòa Ngọc nhướn mày: "Ồ, anh muốn vào trận đấu với tôi sao?"

Vẻ mặt Eugene vẫn nghiêm túc: "Đúng vậy, cậu mời tôi đi."

Ánh mắt gã chú ý đến Trảm Đặc bên cạnh, hơi nheo lại: "Đồng đội của cậu?"

Hòa Ngọc gật đầu.

Eugene vuốt cằm: "Đáng tin không?"

Hòa Ngọc thản nhiên nói: "Đáng tin hơn anh."

Eugene sửng sốt.

Trảm Đặc cũng ngây người.

Khuôn mặt của Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh: "Eugene, lần sau khi nói dối trước mặt tôi nhớ ngụy trang tốt hơn một tí. Lời mời của anh rất giả."

Eugene: "..." Lại bị nhìn thấu.

Trấn Tinh đi tới từ trong đám đông: "Eugene, tôi đã bảo ông không có cơ hội lừa được lời mời của Hòa Ngọc."

Eugene không chột dạ chút nào, nhún vai: "Chỉ thử một chút thôi." Gã nhìn Hòa Ngọc, giải thích hợp tình hợp lý: "Trận đấu loại tiếp theo không xác định được có thể hợp tác hay không, tôi không muốn thành đồng đội của cậu."

Nếu là phó bản chém giết, Eugene nghĩ rằng mình khó có thể thắng được Hòa Ngọc. Mà nếu gã thua cậu, Hòa Ngọc rất có thể sẽ phải giết gã.

Dù cho gã có đủ phiếu bầu từ vòng trước, cũng không gì dám chắc rằng vòng này sẽ đủ sử dụng. Gã muốn tách Hòa Ngọc ra ở vòng này, thể hiện nhiều hơn, nhận được nhiều phiếu bầu hơn và đảm bảo rằng một trăm phần trăm gã có thể thăng cấp ở vòng thứ ba. Vậy vòng thứ ba, gã sẽ dám vào phó bản cùng Hòa Ngọc. Người không bị chỉ số thông minh của Hòa Ngọc lấn áp thì không thể hiển được được nỗi đau khổ này.

Suy nghĩ của Trấn Tinh cũng vậy. Do đó Eugene vừa rồi nhắc tới tổ đội cũng chỉ để lừa cơ hội gửi lời mời của Hòa Ngọc.

Đều là đối thủ, có thể hãm hại được thì hãm hại một phen.

Hòa Ngọc muốn thu mình lại, nhưng cậu, Trấn Tinh, Eugene, Trảm Đặc tụ tập ở góc này rất khó để không gây sự chú ý, xung quanh không ngừng có người vây lại xem.

Giữa đám đông, Cách Đới và Đường Kha xuất hiện: "Các anh đã đủ người chưa?"

Eugene chớp mắt: "Chưa, các cậu có muốn gia nhập đội chúng tôi không?"

Đường Kha hơi chần chừ, Cách Đới cười lạnh: "Eugene, tôi rất hiểu anh, không cần ác ý như vậy." Nếu gã gia nhập đội hình của Eugene, chính là tìm đường chết.

Eugene còn lời mời, có thể tổ đội, còn có người khác mời hắn. Hắn ít nhất cũng có thể lập được ba đồng đội đáng tin tưởng, huống chi còn có cả Trấn Tinh. Cách Đới chỉ có thể đưa theo hai người mình tin tưởng, gia nhập chính là chết. Nguyên tắc cơ bản của vòng này là không được để người tính toán với mình trước mà phải đi tính toán người khác.

Đường Kha cũng trả lời, anh ta nhìn thấy Eugene và Trấn Tinh: "Hai người các anh hợp tác, người nào vào đội hình của các anh đều sẽ bị hãm hại."

Eugene cũng không nói dối, nhún vai tỏ vẻ chẳng sao nói: "Các cậu không gia nhập thì thôi. Thành Chiêu với Nguyên Trạch đâu?"

Eugene gật đầu, rơi vào trầm tư.

Cách Đới thăm dò: "Eugene, đội của anh với Trấn Tinh còn thiếu bao nhiêu người?"

Eugene nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội: "Cậu đoán đi." Tổ đội của gã và Trấn Tinh là quan hệ hợp tác, dường như tương đương với vô địch. Tuyển thủ gia nhập với bọn họ, nếu không có năng lực liên hợp với bọn họ xử lý người khác cũng rất dễ bị bọn họ liên thủ xử lý.

Eugene khoác tay lên vai Trấn Tinh, vô cùng hài lòng nhìn mọi người bối rối.

Hòa Ngọc đảo mắt nhìn sắc mặt của mọi người, lại nhìn Trấn Tinh và Eugene, đột nhiên lấy ra một tấm thẻ, bình tĩnh nói: "Trấn Tinh, đội chúng tôi chỉ còn thiếu hai người, lập đội với tôi không? Tôi cam đoan sẽ hợp tác với anh."

Thẻ tổ đội.

Thẻ tổ đội có thể ràng buộc mạnh mẽ.

Hơn nữa, đội hình vẫn thiếu hai người.

Trấn Tinh sửng sốt.

Sắc mặt Eugene thay đổi, tay tuột xuống khỏi vai Trấn Tinh, tấm thẻ xuất hiện ở đầu ngón tay.

Trấn Tinh mím môi, thẻ tổ đội cũng xuất hiện ở đầu ngón tay.

"Chậc chậc." Hòa Ngọc lắc đầu: "Quả nhiên, Eugene, Trấn Tinh, hai người các anh vốn không có tổ đội, ở đây để lừa chúng tôi."

Không chỉ không có tổ đội, mà còn không có một chút tín nhiệm nào.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 143: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (4)


Trên tay ba người họ có tổng cộng ba tấm thẻ tổ đội, hai thẻ tổ đội có thể triệt tiêu ràng buộc, còn một tấm có thể ràng buộc. Hòa Ngọc lập đội cùng Trấn Tinh, Trấn Tinh buộc Eugene lập đội, lượt tiếp theo, Eugene thành con mồi của bọn họ.

Bởi vì không có tín nhiệm nên sắc mặt Eugene thay đổi, Trấn Tinh đã có phòng bị. Nếu bọn họ hợp thành một tổ đội, hơn nữa chuẩn bị hại người, thẻ tổ đội của Hòa Ngọc căn bản không hề uy h**p gì đến bọn họ. Bị lừa mất nhẹ nhàng như vậy, sắc mặt Eugene có chút khó coi.

Trấn Tinh coi như vẫn lý trí, hít sâu một hơi: "Chúng ta đều không có sự tín nhiệm lẫn nhau, ba tấm thẻ tổ đội cũng không ai dám đi hại đối phương. Cho nên vòng tiếp theo cũng không hợp tác và tách ra đấu."

Hòa Ngọc: "Tôi không phản đối."

Eugene bất đắc dĩ: "Tôi còn có thể nói gì nữa." Ánh mắt gã phức tạp nhìn Hòa Ngọc: "Thật sự là không lừa được cậu tí nào."

Hòa Ngọc nhướng mày, đang muốn mở miệng, hơi dừng một chút, quay đầu lại nhìn về phía sau, người nọ ở phía sau gật đầu với cậu. Khóe miệng cậu lập tức cong lên. Như vậy có thể tính kế.

Đúng lúc này.

"Sôi động như vậy sao?" Giọng nói của Early vang lên.

Mọi người quay đầu nhìn gã, sắc mặt khẽ thay đổi. Early, Đoàn Vu Thần, Seattle, ba người cùng xuất hiện. Chắc hẳn rằng bọn họ đã lập thành một đội.

Eugene hơi híp mắt: "Các cậu đến cũng không muộn. Ba người cùng xuất hiện. Các cậu muốn gia nhập hay mời người đây?" Đôi mắt Early hung hăng nhìn Hòa Ngọc: "Chúng tôi đã có đồng đội rồi."

Eugene và Trấn Tinh sửng sốt, sau đó ý vị thâm trường nhìn Hòa Ngọc, lại nhìn ba người Đoàn Vu Thần. Bọn họ vậy mà đến cùng với nhau.

Trấn Tinh bình tĩnh nói: "Các cậu muốn giết Hòa Ngọc." Những lời này thốt ra với giọng điệu chắc nịch. Tổ đội ba người ràng buộc Hòa Ngọc, đó là đã quyết định muốn giết Hòa Ngọc trong phó bản này.

Eugene đột nhiên nở nụ cười, trông có chút đê tiện: "Hề hề hề, Hòa Ngọc, tôi nghĩ cậu nên lập đội có đồng đội có thể hợp tác, lại phát hiện thêm một nhóm người muốn giết cậu này."

"Nếu vậy..." Eugene lật thẻ tổ đội: "Để tôi xem, cậu lập đội với ai, tấm thẻ này của tôi sẽ dùng với ai."

Vẻ mặt Hòa Ngọc bình tĩnh: "Anh không cần chờ, tôi đã mời Quỳnh, cô ấy đồng ý rồi." Giống như sợ bọn họ nghi ngờ, cậu cho bọn họ xem mối quan hệ tổ đội.

Bình luận: "Sao cậu ta lại thật thà như vậy?"

Bình luận: "Chết tiệt, lúc cần tâm cơ như thế này mà cậu ta cũng dám nói thật ra."

Người xung quanh đã sợ đến ngây người. Thẳng thắn như vậy là có ý gì?

Eugene và Trần Tinh nhìn nhau. Bằng sự hiểu biết của bọn họ với Hòa Ngọc, trong đó có hơn nửa là giả. Nhưng thôi được rồi. Lừa dối nhiều nhất chính là lừa thẻ tổ đội của bọn họ ra, cũng có thể lừa của Hòa Ngọc, không tính là lỗ. Hai người trao đổi ánh mắt. Thử một lần, có thể hãm hại được Hòa Ngọc có chỉ số thông minh đáng sợ sẽ không lỗ, hãm hại không được cũng không lỗ.

Eugene cười to: "Ha ha, nếu đã như vậy thì hạn chế ràng buộc với Quỳnh đi." Hòa Ngọc, Quỳnh, không thể ràng buộc.

Hòa Ngọc bình tĩnh sử dụng thẻ của mình. Hòa Ngọc, Quỳnh, giải trừ hiệu quả của thẻ không thể ràng buộc. Hiệu quả của hai tấm thẻ triệt tiêu, hiệu quả lập đội của Hòa Ngọc vẫn còn, nhưng Hòa Ngọc đã không còn thẻ tổ đội.

Eugene nhìn Trấn Tinh.

Trấn Tinh bất đắc dĩ: "Thật xin lỗi, đây là trận đấu." Tấm thẻ tổ đội thứ ba được sử dụng. Hòa Ngọc, Quỳnh, không thể ràng buộc.

Quỳnh vừa đến nơi vẻ mặt mông lung, phía sau cô ta còn có cả Kiều Viễn, đồng đội của cô ta. Đôi mắt Quỳnh mờ mịt: "Sao lại thế này?" Cô nhận được lời mời của Hòa Ngọc, suy nghĩ một hồi đã đồng ý rồi. Không ngờ tới sau đó lại bị giải trừ quan hệ, lại khôi phục, bây giờ lại bị giải trừ. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cách Đới đứng bên cạnh hóng drama với vẻ mặt hứng thú: "Cô vẫn chưa nhìn ra sao? Vòng tiếp theo Hòa Ngọc toi rồi. Đồng đội của cậu ta liên hợp muốn g**t ch*t cậu ta."

Hòa Ngọc đã không còn thẻ tổ đội, không còn cơ hội mời, cậu cũng không tìm thấy đồng đội có thể giúp đỡ cậu. Trong vòng tiếp theo có thể nói là Hòa Ngọc phế hoàn toàn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 144: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (5) - Dính bẫy


Đường Kha, Annie và những người khác trưng ra vẻ mặt xem kịch vui, ôm tay, vô cùng hứng thú.

Tuy rằng vòng này bọn họ từng hợp tác với nhau, nhưng nhìn Eugene, Trấn Tinh làm tấm gương, biết rằng trận này không có tin tưởng, cũng không có đạo đức và nhân tính.

Đây là trận đấu sống còn mà chỉ có một người có thể sống sót thoát ra, ai lại muốn tặng cơ hội đó cho người khác?

Ai mà muốn chết chứ?

Hòa Ngọc - "người nổi tiếng nhất trong vòng tuyển chọn" khiến cho người ta kiêng kị, do đó tất nhiên rất nhiều người muốn nghĩ cách diệt trừ cậu đầu tiên.

Eugene và Trấn Tinh vừa được Hòa Ngọc giúp ở vòng này, cho nên bọn họ không tham gia chém giết cậu.

Nhưng sẽ giống như vừa rồi, tạo thêm chướng ngại vật cho cậu.

Quỳnh hiểu được, đồng cảm liếc nhìn Hòa Ngọc một cái. Trên thực tế, cô ta và Hòa Ngọc cũng không tin tưởng nhau. Hòa Ngọc mời cô ta, cô ta lập tức mời Kiều Viễn, tìm cho mình sự giúp đỡ.

Bây giờ Trấn Tinh và Eugene đã chặn đường hợp tác của cô ta và Hòa Ngọc. Đội hình này của Hòa Ngọc, chỉ có thể là người của Đoàn Vu Thần mời. Như vậy bọn họ chỉ biết mời để có thể hợp tác, cùng giết Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc đang trong tình huống vô cùng nguy hiểm.

Lúc này.

"Hòa Ngọc ha ha ha, bố mày có thẻ ràng buộc, cho dù mày không muốn lập đội với tao, mày cũng phải lập." Vạn Nhâm Trảm không biết nhảy ra từ đâu, vẻ mặt phô trương: "Phó bản tiếp theo, tao nhất định phải khiến mày quỳ xuống cầu xin tha thứ cho bằng được."

Mọi người: "..."

Lại thêm một người.

Ngay cả Cách Đới cũng có chút đồng cảm với Hòa Ngọc.

Suốt một vòng đồng đội, tất cả đều là người muốn giết cậu.

Vạn Nhân Trảm chạy lại rồi mới phát hiện ra hiện trường vô cùng sôi nổi, gã có chút mờ mịt: "Xảy ra chuyện gì? Sao nhiều người thế?"

Annie giải thích cho gã nghe về chuyện mới xảy ra.

Vạn Nhân Trảm mở to hai mắt: "Vậy là, Hòa Ngọc bị hãm hại."

Gã cười to: "Ha ha ha Hòa Ngọc, mày cho rằng mày thật sự thông minh sao? Có điều nếu mày quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, có lẽ tao sẽ suy nghĩ đến việc hợp tác với mày, ha ha ha."

Đám người Đoàn Vu Thần khẽ thay đổi sắc mặt, anh ta thấp giọng nói: "Early, mời đi."

Bọn họ muốn cướp quyền mời Vạn Nhân Trạm làm đồng đội trước, nhét đủ mười người, sau đó vào trận đấu thì g**t ch*t Hòa Ngọc.

Còn có giết Vạn Nhân Trảm hay không thì chờ sau sẽ tính.

Early gật đầu, đang định mời.

Hòa Ngọc đột nhiên nở nụ cười, giọng nói khàn khàn: "Không vội, người trong đội của chúng tôi đủ rồi."

Mọi người sửng sốt.

Early dừng lại, ngẩng đầu nhìn cậu. Trấn Tinh và Eugene cũng vô cùng ngạc nhiên.

Hòa Ngọc vươn tay, đặt lên vai Lăng Bất Thần ở phía sau, nghiêng đầu: "Mấy người quên tôi cũng có đồng đội rồi à?"

Mọi người: "..."

Chết tiệt, chỗ này còn có người.

Người này đứng ở đó từ khi nào, sao bọn họ lại không để ý.

Cảm giác tồn tại của người này có chút mơ hồ.

Eugene híp mắt: "Cậu có đồng đội thì sao? Cậu ta mời cậu, vậy cậu ta sẽ không có cơ hội mời nữa."

Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần dựa sát vào nhau, nở nụ cười: "Đúng vậy, cậu ấy không có cơ hội mời."

Lăng Bất Thần thật thà nói tiếp: "Nhưng tôi có thẻ tổ đội."'

Cậu ấy nói xong, lấy ra một xấp thẻ tổ đội.

Một xấp.

Xấp.

Sau đó, đưa cho Hòa Ngọc.

Mọi người: “....”

Chết tiệt, rốt cuộc tên này là ai? Vì sao cậu ấy có cả một xấp thẻ tổ đội?

Hơn nữa, đáng sợ hơn nữa chính là một xấp thẻ tổ đội này nằm trong tay của người có trí tuệ Hòa Ngọc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 145: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (6) - Để thầy Hoà dạy em cách làm người 🙂)))


Ngay từ đầu Hòa Ngọc đã có một kế hoạch khác, trong lúc cậu, Eugene và Trấn Tinh ba người mỗi người cầm một tấm thẻ tổ đội đang giằng co, Lăng Bất Thần gửi cho Hòa Ngọc một tin nhắn trong đội.

"Tôi có rất nhiều thẻ tổ đội, rất nhiều."

Cậu quay đầu lại trao đổi ánh mắt với Lăng Bất Thần, lập tức thay đổi kế hoạch.

Hòa Ngọc thích lưu lại để chuẩn bị cho phần sau, đặc biệt là lúc người ta đã nắm chắc thắng lợi trong tay, vì điều này cậu chuẩn bị sau đó đột nhiên đảo ngược tình huống, nhìn người ta ngạc nhiên rớt cằm vô cùng tuyệt vời.

Trước đây cậu lừa thẻ tổ đội của Trấn Tinh và Eugene, dựa vào phản ứng của những người khác mà xác định kế hoạch sau này.

Nói ví dụ như, Vạn Nhân Trảm không thể hợp tác được với Đoàn Vu Thần, Quỳnh và Đoàn Vu Thần cũng không thể hợp tác được, mà Quỳnh và Vạn Nhân Trảm càng không có khả năng hợp tác được, Lăng Bất Thần xem như đã đứng về phía mình. Mối quan hệ trong đội này rất vững vàng đó nha. Cho dù là đánh phó bản hợp tác hay là đánh phó bản chém giết đều rất ổn định.

Hòa Ngọc nheo mắt, gõ gõ xấp thẻ tổ đội trên tay, cười cười nhìn mọi người.

Mọi người: "..." Đặc biệt là Trấn Tinh và Eugene, thực sự là sởn tóc gáy.

Vạn Nhân Trảm không thể tin được mà nhìn về phía Lăng Bất Thần: "Sao mày lại có nhiều thẻ tổ đội như vậy?"

Lăng Bất Thần cười ngu ngơ gãi đầu: "Tôi được hệ thống thưởng lúc vòng thi đấu kết thúc."

Phần thưởng của hệ thống.

Đờ mờ toàn khen thưởng thẻ tổ đội.

Còn thưởng nhiều như thế nữa.

Tất cả mọi người đều cạn lời, tin tức này đúng là làm mọi người đau lòng chết mất.

Eugene có cảm giác tóc mình cũng dựng hết cả lên rồi, cảm giác có điềm xấu mạnh mẽ vô cùng, gã nhếch miệng cười nhìn Hòa Ngọc nói: "Hòa Ngọc ơi, chúng ta thương lượng chút đi, hôm nay chừa lại một con đường sau này chúng ta còn gặp nhau mà." Gã chớp đôi mắt vô tội.

Hòa Ngọc bình tĩnh mỉm cười nói: "Được thôi."

Cậu lấy ra chiếc thẻ tổ đội đầu tiên ra: "Ràng buộc Eugene, Cách Đới."

Eugene: "'.."

Cách Đới: "..." Đây đậu má là đưa hai người đánh nhau không chết không ngừng vào chung một đội hả.

Eugene: "Hòa Ngọc cậu gây chuyện gì vậy?"

Hòa Ngọc tiếp tục lấy ra cái thứ hai và cái thứ ba, trên mặt viết hai chữ gây chuyện.

"Ràng buộc Trấn Tinh và Đường Kha."

"Ràng buộc Trấn Tinh và Annie."

Đường Kha và Annie thì khá là tin tưởng nhau, mà giữa họ và Trấn Tinh kia độ tin tưởng có hơi kém một chút. Hai người họ một mình đối đầu với Trấn Tinh không hề có phần thắng nào, nhưng mà hai chọi một thì khó nói.

Trấn Tinh: "..."

Annie, Đường Kha: "..." Đội ba người không ai nghĩ đến: Muốn chửi thề.

Hòa Ngọc khẽ cười lại tiếp tục.

"Ràng buộc Thành Chiêu và Nguyên Trạch."

"Ràng buộc Quân và Khắc Lý Hải."

“Gỡ bỏ Eugene ràng buộc Wiebler “

"Ràng buộc..."

Một cái lại một cái, chỉ một động tác của cậu làm cho tiết tấu của mấy cao thủ bị phá hết. Cách cậu ràng buộc và hạn chế ràng buộc, hoàn toàn ngược lại với kế hoạch của bọn họ trước đó. Rốt cuộc là cậu làm thế nào nhìn ra tình huống của đội bọn họ?

Sắc mặt các cao thủ ở đây đều vô cùng khó coi. Nếu không phải ở đây không được phép tấn công thì bọn họ đã chém Hòa Ngọc ra thành trăm mảnh rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 146: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (7)


Eugene ôm đầu: "Hòa Ngọc đủ rồi! Thẻ tổ đội cậu cũng dùng kha khá rồi, đừng làm loạn nữa, chẳng lẽ cậu không muốn giải trừ ràng buộc của cậu và bọn Early sao?"

Trên tay Hòa Ngọc còn dư lại hai chiếc, cậu vô cùng bình tĩnh cầm lên cái thẻ đếm ngược đầu tiên, nhìn Eugene khẽ cười.

"Giải trừ ràng buộc Eugene và Trấn Tinh."

Sắc mặt hai người thay đổi lần nữa. Từ sau khi Hòa Ngọc ràng buộc hai người đối thủ vào cùng một đội, bọn họ đã quyết định hợp tác rồi.

Lúc Cách Đới ở đây, Eugene đồng ý hợp tác cùng Trấn Tinh, mà Cách Đới và Annie, Đường Kha là quan hệ hợp tác, so sánh lên Trấn Tinh cũng đồng ý hợp tác với Eugene. Lại không ngờ rằng, Hòa Ngọc lại phá hỏng con đường này của bọn họ.

Bình luận.

"Đây đúng là biết gây chuyện."

"Nhưng mà phá hủy đội hoàn toàn, đưa mấy tuyển thủ có thù oán vào cùng nhau, tôi cũng muốn xem quá nha."

"Ha ha ha đúng là đáng chờ mong."

"Nhưng mà vì sao Hòa Ngọc còn chưa gỡ bỏ ràng buộc giữa cậu ta và Đoàn Vu Thần, cậu ta muốn dùng cái cuối cùng để gỡ ràng buộc sao?"

"Còn cả Vạn Nhân Trảm nữa, cậu ta chỉ còn có một cái, cái này cũng mang ra để gỡ bỏ ràng buộc... Có phải Hòa Ngọc quên mất rồi không..."

Vạn Nhân Trảm lớn tiếng nói: "Hòa Ngọc! Có phải mày muốn gỡ ràng buộc giữa chúng ta phải không? Tao nói cho mày biết, dù cho mày có gỡ bỏ thì sau này tao cũng sẽ..."

Một chiếc thẻ tổ đội cuối cùng trên tay Hòa Ngọc xoay thành một đường cong đẹp mắt, rồi sau đó biến mất không còn nhìn thấy nữa, giọng nói lười nhác của Hòa Ngọc vang lên cắt ngang tiếng kêu gào của Vạn Nhân Trảm:

"Một cái cuối cùng ràng buộc Hòa Ngọc và Quỳnh."

Hòa Ngọc lập đội thành công. Lăng Bất Thần mời Hòa Ngọc, Hòa Ngọc mời Quỳnh, Quỳnh mời Kiều Viễn, Đoàn Vu Thần lại ràng buộc Hòa Ngọc, đồng thời còn kèm theo cả Seattle và Early, Lăng Bất Thần cưỡng ép ràng buộc Trảm Đặc, Trảm Đặc mời Harvey.

Vòng loại thứ hai, đội mười người hình thành.

Giọng nói của Vạn Nhân Trảm bỗng nhiên im bặt, không thể tin nổi nói; "Vậy mà mày không gỡ ràng buộc với tao? Vì sao chứ?"

Hòa Ngọc gỡ ràng buộc với gã, gã không vui bởi vì gã không thể giết Hòa Ngọc được. Nhưng Hòa Ngọc không gỡ ràng buộc với gã, gã cũng không vui. (V: Khó dỗ dành ver show sống còn đỉnh lưu là đây :>>)

Không gỡ ràng buộc với mình chẳng lẽ chắc chắn rằng mình sẽ không giết cậu ta được?

Hòa Ngọc nghe thấy vậy nhìn về phía gã, ánh mắt dịu dàng nói: "Tôi không nỡ gỡ bỏ ràng buộc với anh, dù gì trong đội này của chúng ta, chỉ có anh là người thật thà."

Vạn Nhân Trảm: "..." Biểu cảm trên mặt gã biến thành mông lung, không hiểu ý trong lời này của Hòa Ngọc.

Người thật thà? Hòa Ngọc đang nói gã sao?

"Lăng Bất Thần mời tôi, mang theo người đáng tin cậy là Trảm Đặc và Harvey. Đoàn Vu Thần ràng buộc tôi mang theo người đáng tin cậy là Seattle và Early. Tôi mời Quỳnh, Quỳnh cũng mang theo người đáng tin cậy là Kiều Viễn."

Hòa Ngọc nhìn vẻ mặt mông lung của Vạn Nhân Trảm, ánh mắt đồng cảm nói: "Chỉ có anh là người thật thà nhất, một mình phấn chấn tinh thần chạy đến lập đội."

Vạn Nhân Trảm khi nghe được quy tắc lập tức kích động ràng buộc Hòa Ngọc. Hoàn toàn quên mất việc chuẩn bị mà bộ quy tắc này yêu cầu. Thế cho nên trong đội mười người này, người nguy hiểm nhất chính là Vạn Nhân Trảm một thân một mình.

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã nhìn ba người Lăng Bất Thần, lại nhìn ba người Đoàn Vu Thần, rồi lại nhìn ba người Hòa Ngọc và Quỳnh, cuối cùng cúi đầu nhìn chính mình lẻ loi một thân một mình.

Vạn Nhân Trảm trợn tròn mắt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 147: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (8)


Bình luận.

"Sự chế giễu này của Hòa Ngọc đúng là hoàn hảo, xứng đáng đạt điểm tuyệt đối."

"Ha ha ha Vạn Nhân Trảm - người thật thà."

"Hòa Ngọc ơi, cười chết tôi rồi. Trước kia tôi cảm thấy Vạn Nhân Trảm rất là ngầu, nhưng bây giờ lại thấy giống y như một thằng ngốc vậy."

"Xem ra trước chỉ số thông minh thực lực cũng có thể không phát huy được tác dụng."

"Đừng vội khoe khoang sớm, lần này cũng chỉ là may mắn thôi, vừa hay Lăng Bất Thần có thẻ tổ đội, cứ chờ đến lúc vào vòng thi đấu rồi nói."

Vạn Nhân Trảm ôm rìu của gã, bàng hoàng mà bất lực đứng yên tại chỗ. Không ai có thời gian mà thông cảm với gã, tất cả bọn họ đều đang cảm thông cho chính mình và tự hỏi về tiết tấu đội đã bị phá hỏng.

Đoàn Vu Thần dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn Hòa Ngọc.

Một chiếc thẻ tổ đội cuối cùng Hòa Ngọc lựa chọn ràng buộc Quỳnh mà không gỡ bỏ ràng buộc với anh ta, hiển nhiên người kia đã có kế sách khác rồi. Một vòng thi đấu này rốt cuộc là ai tính kế ai, trong nháy mắt trở nên khó nắm bắt được.

Đoàn Vu Thần có hơi hối hận, anh ta không nên đồng ý với Early liên hợp tấn công Hòa Ngọc vào lúc chưa thăm dò kỹ cậu ta, càng không nên ràng buộc Hòa Ngọc sớm như vậy, bại lộ kế hoạch của bọn họ. Bây giờ quyền chủ động của bọn họ đều nằm trong tay Hòa Ngọc rồi.

Trong nháy mắt, trong đầu Đoàn Vu Thần hiện lên vô số phương án nhưng tất cả đều bị loại bỏ.

Quỳnh và Seattle tuyệt đối không có khả năng hợp tác! Như vậy thì Quỳnh và Kiều Viễn đã đứng về phía Hòa Ngọc, mấy người Quỳnh cũng chỉ có hai người, thêm cả Hòa Ngọc nữa thành ba người mới có thể cùng nhau chống lại bọn họ. Đều là ba người, ba chân vững chắc.

Nhưng nhìn lại Vạn Nhân Trảm lẻ loi đứng đó một mình giữa nhiều người như vậy. Vạn Nhân Trảm không thể nào đứng về phía Hòa Ngọc, vậy nếu Vạn Nhân Trảm đứng về phía bên này cùng bọn họ. Vì an toàn chắc chắn ba người Lăng Bất Thần sẽ đảo ngược đứng về phía Hòa Ngọc. Bốn với sáu chắc chắn bọn họ thua.

Đoàn Vu Thần hít sâu một hơi, trong lòng có hơi bất an.

Hòa Ngọc liếc mắt nhìn mấy người đang đối diện với mối quan hệ sắp sụp đổ của mọi người trong đội, cười cười: "Chúng ta đã lập đội thành công rồi, mọi người tiếp tục lập đội tiếp đi, cố lên nha."

Hai ngón tay cậu khép lại đặt lên trán, nhẹ nhàng vung tay, thong dọng tiêu sái nói: "Tạm biệt."

Sau khi mười người lập đội thành công, Hòa Ngọc liền tự động được thăng cấp lên thành đội trưởng. Lăng Bất Thần mời cậu, cậu mời Quỳnh, Vạn Nhân Trảm và Đoàn Vu Thần đều ràng buộc cậu, cậu là vị trí trung tâm, được Show sống còn đỉnh lưu xác định là đội trưởng. Sau khi cậu lựa chọn bắt đầu thi đấu, mười người biến mất tại chỗ chỉ để lại những cao thủ khác đều sắp phát điên.

Eugene nhìn khuôn mặt đen xì của Cách Đới, lại nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Trấn Tinh và cả Nguyên Trạch và Thành Chiêu mù mờ vừa đi tới, đứng cách đó không xa. Gã hít sâu một hơi, giơ một ngón tay giữa với chỗ mà Hòa Ngọc vừa biến mất, nghiến răng nói:

"Hòa Ngọc, cậu trâu bò đó!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 148: Thời Kỳ Tổ Đội Tâm Cơ (9)


[Chào mừng các bạn đến với vòng loại thứ hai của Show sống còn đỉnh lưu: Một trăm nghìn còn mười nghìn! Vòng loại này sẽ loại chín mươi nghìn tuyển thủ dự thi. Để đi được đến vòng này mỗi tuyển thủ đều vô cùng mạnh mẽ, mong mọi người cố gắng gấp đôi để không bị loại bỏ nhé!]

[Chủ đề của vòng loại trừ thứ hai là: Ai là nội gián.]

[Mười đội, một trăm người cùng đi vào một đấu trường, cạnh tranh để vượt ải, đội đầu tiên vượt ải thành công sẽ nhận được phần thưởng trang bị.]

[Số đội của các bạn là 1, trong lúc mười đội thi đấu có thể chém giết nhau nhưng người trong đội không thể chém giết nhau được.]

[Nhưng, nhưng, nhưng chuyện quan trọng cần phải nói ba lần, trong số các bạn ẩn giấu một "nội gián", người đó có thể có được nhiều thông tin hơn. Chỉ có "nội gián" mới có thể giết đồng đội, những người khác không thể ra tay với đồng đội. Trong quá trình vượt ải phải tìm ra được nội gián, nếu nội gián bị tuyển thủ của đội khác g**t ch*t, cả đội các bạn sẽ bị loại.]

[Trận đấu này tổng cộng có sáu ải, mỗi lần vượt ải thành công sẽ có một cơ hội bỏ phiếu. Nếu nội gián bị chọn ra, nội gián bị loại. Chọn nhầm đồng đội, người đó loại. Nội gián vượt qua được sáu ải, các tuyển thủ còn lại loại.]

[Bị loại đồng nghĩa với chết. Và một trăm nghìn phiếu bầu có thể trực tiếp thăng cấp.]

[Các tuyển thủ đội số 1 hãy cố lên nha!]

Đoàn Vu Thần hít sâu một hơi: "Ải này có chút đáng sợ."

Tuyển thủ đi được đến bây giờ đều rất mạnh, trong những tuyển thủ mạnh như vậy trực tiếp loại bỏ chín mươi nghìn người. Hơn nữa quy tắc vô cùng ác liệt. Mười đội, một trăm người cùng đi vào một đấu trường, cùng lúc vượt cấp, còn có thể giết lẫn nhau, mà người bọn họ có thể tin tưởng chỉ có đồng đội.

Nhưng...

Trong đội còn có một người nội gián. Bị người của đội khác g**t ch*t, bị loại; bị nội gián giết, bị loại; bị đồng đội bỏ phiếu loại trừ, bị loại; không bảo vệ đồng đội, làm nội gián chết, bị loại; nội gián che giấu đến ải thứ sáu, bị loại. Tất cả đều là bị loại. Quả nhiên không hổ là Show sống còn đỉnh lưu tàn bạo.

Vạn Nhân Trảm sốt sắng: "Vì sao giữa đồng đội không thể giết nhau? Vậy chẳng phải tao không thể giết Hòa Ngọc sao?" Hơn nữa vì phòng ngừa nội gián bị giết mà khi đội khác giết bọn họ, bọn họ còn phải bảo vệ cho nhau nữa.

Hơn nữa quy tắc vô cùng ác liệt. Mười đội, một trăm người cùng đi vào một đấu trường, cùng lúc vượt cấp, còn có thể giết lẫn nhau, mà người bọn họ có thể tin tưởng chỉ có đồng đội.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 149: Ai Là Nội Gián? (1) - Arc 3


Cậu là nội gián.

Những tuyển thủ năng lực bình thường rất khó chơi được vòng này, dù gì lúc vượt ải họ phải chuẩn bị để đề phòng chín đội còn lại, đồng thời còn phải tìm ra nội gián trong đội mình. Vừa không thể bảo vệ đồng đội cũng không thể tin tưởng đồng đội, vô cùng khó khăn. Danh sách chỉ có mười ngàn người, chỉ cần số lượng tuyển thủ thành công thăng cấp đạt đến con số mười ngàn thì những người khác không còn cơ hội nữa.

Còn nội gián của vòng này cũng không dễ dàng gì.

Vòng thi có tổng cộng sáu ải, trước khi vượt qua sáu ải thì ít nhất có thể bầu chọn năm lần, có một nửa xác suất. Càng đừng nói đến trong quá trình vượt ải, tất cả tuyển thủ đều đặt việc "tìm nội gián" lên hàng đầu. Nếu nội gián bất cẩn bị những đồng đội của mình giết thì sẽ bị loại. Nội gián ẩn mình đến cuối cùng thì toàn bộ thành viên đều cũng bị loại.

Nội gián có thể ra tay với họ bất cứ lúc nào.

Dưới tình hình như thế, làm sao họ có thể không ưu tiên tìm ra nội gián trước được. Chỉ cần tìm được nội gián rồi loại đi thì ít nhất lúc bị những đội khác nhắm vào thì họ cũng không cần cẩn thận bảo vệ bản thân đồng thời còn phải bảo vệ đồng đội. Trừ nội gián ra thì sống chết của những đồng đội khác không liên quan đến mình.

Thật là làm khó cho tổ tiết mục của Show sống còn đỉnh lưu khi phải nghĩ ra một quy tắc tàn nhẫn, còn phải tính kế và nghi ngờ lẫn nhau như vậy.

Hòa Ngọc nhếch miệng. Lần loại bỏ của vòng hai thú vị hơn vòng một nhiều.

Sự thẫn thờ của Hòa Ngọc rất rõ ràng, Đoàn Vu Thần đang quan sát cậu, lập tức phát hiện ra. Ánh mắt Đoàn Vu Thần nghi ngờ: "Cậu đang nghĩ gì thế?" Một câu nhắc nhở của anh ta khiến những người khác cũng nghi ngờ nhìn sang, cẩn thận quan sát sắc mặt của Hòa Ngọc.

Sau khi nghe xong quy tắc, Hòa Ngọc thẫn thờ gì chứ? Trừ nội gián ra thì còn có chuyện gì đáng thẫn thờ chứ? Chẳng lẽ họ lại tìm ra nội gián một cách dễ dàng như vậy sao?

Hòa Ngọc ngẩng đầu lên nhưng vẫn còn thẫn thờ, một lúc lâu mới chau mày đáp: "Mười đội cùng tiến vào một trận thi đấu như thế, vậy trừ chúng ta ra còn có chín đội nữa." Vẻ mặt cậu vô cùng phức tạp, nhỏ giọng nói: "Hình như lúc nãy tôi đã đắc tội hết những người mạnh của các đội khác rồi."

Mọi người: "..." Nghi ngờ lập tức biến mất, bởi vì đây đúng là vấn đề hoàn toàn xứng đáng để sững người.

Đ*ch.

Trước khi chưa xác định được ai là nội gián thì giữa mọi người trong đội phải bảo vệ lẫn nhau, tuyệt đối không thể để đồng đội của mình chết, cũng đồng nghĩa họ bắt buộc phải bảo vệ Hòa Ngọc. Loạt hành động lúc nãy của cậu đã khiến tất cả những cao thủ mang hận, cũng có nghĩa họ cũng phải chịu khổ theo. Trong trận đấu này, rất có khả năng họ phải một chọi chín. Đây là sự thật, mẹ nó chứ quá đau khổ rồi.

Sắc mặt Đoàn Vu Thần trở nên hỗn loạn, Seattle đang nghịch tóc bỗng khựng lại, tay nắm chặt lấy tóc, nhìn Hòa Ngọc bằng ánh mắt không thể tin được. Trảm Đặc há hốc miệng, một lúc lâu mới nói với Lăng Bất Thần: "Đây là đồng đội mà mày muốn sao?" Năng lực còn chưa thấy nhưng bản lĩnh gây chuyện thì quả thật khiến người ta kinh ngạc.

Ngay vào lúc này hệ thống thông báo.

Thành viên đội hai tiến vào cuộc thi là Trấn Tinh, Đường Kha, Annie.

Thành viên đội ba tiến vào cuộc thi là Eugene, Cách Đới.

Thành viên đội bốn tiến vào cuộc thi là Thành Chiêu và Nguyên Trạch.

Mọi người: "...”

Đoàn Vu Thần nhớ lại lúc nãy Hòa Ngọc đã dùng thẻ tổ đội cho ai.

Rất tốt, chín đội trước mắt có bảy đội đều bị thẻ tổ đội của Hòa Ngọc gài bẫy, còn hai đội còn lại thì khá yếu, không đáng nhắc đến.

Mặt Đoàn Vu Thần đã không còn cảm xúc nữa, ngay vào giây phút này anh ta vô cùng tuyệt vọng và hối hận.

Anh ta sai rồi.

Ngay từ lúc bắt đầu anh ta không nên trói mình với Hòa Ngọc. Nếu cho anh ta thêm một cơ hội, đánh chết anh ta cũng sẽ không muốn chung đội với Hòa Ngọc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 150: Ai Là Nội Gián? (2)


Vạn Nhân Trảm nổi trận lôi đình, nắm lấy cổ áo Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, mẹ nó mày đúng là biết gây sự mà, mày nói cho tao biết bây giờ chúng tao phải làm thế nào đây, chắc chắn bọn họ sẽ bao vây g**t ch*t chúng ta."

Kiều Viễn mà Quỳnh mời hít sâu một hơi, mặt u ám nói với Quỳnh: "Sau này, nếu như còn chung đội với Hòa Ngọc nữa thì ĐỪNG MỜI TÔI VÀO."

Quỳnh cũng muốn khóc. Với tình hình này ai lại không nói một câu hối hận chứ. Gài bẫy người ta xong chạy đúng là rất thoải mái, nhưng người bị hãm hại lại hoàn toàn không vui vẻ chút nào.

Early hung ác trừng mắt nhìn Hòa Ngọc: "Đợi lát nữa khi ải đầu tiên kết thúc thì mày sẽ là người đầu tiên bị loại, mẹ nó chứ."

Trảm Đặc càng đau khổ hơn. Anh ta luôn cảm thấy Lăng Bất Thần là người rắc rối nhất, cho đến khi Hòa Ngọc xuất hiện. Mẹ nó đây không phải gây phiền phức nữa mà chính bản thân cậu ta là phiền phức.

Anh ta sụp đổ nhìn sang Lăng Bất Thần đang bình tĩnh đứng bên cạnh: "Tại sao mày lại có thể bình tĩnh không hoảng loạn như thế chứ?"

Trấn Tinh, Annie, Đường Kha, Eugene, Cách Đới, Thành Chiêu, Nguyên Trạch,... những cao thủ đều từng bị gài bẫy đều tới hết rồi. Dưới sự bao vây của chín đội này thì họ có thể sống sót được sao?

Lăng Bất Thần chầm chậm quay đầu, từ đầu đến cuối đều không cảm xúc, một lúc lâu đáp: "Cũng không còn cách nào khác."

Trảm Đặc: "..." Đúng vậy, họ có thể làm gì được, chẳng lẽ còn có thể gỡ bỏ sự ràng buộc này sao?

Hòa Ngọc đưa tay lên, bình tĩnh vỗ lên bàn tay Vạn Nhân Trảm, vào ngay thời khắc ngón tay lạnh lẽo thon dài của cậu chạm vào bàn tay của Vạn Nhân Trảm, đối phương lập tức cứng đờ.

Hòa Ngọc: "Buông tay ra." Giọng nói của cậu rất bình tĩnh, vô cùng lạnh lùng, đôi mắt sâu thằm trông rất đẹp, không một gợn sóng. Tim Vạn Nhân Trảm đập loạn xạ, vô thức buông tay ra.

Hòa Ngọc: "Nếu như được làm lại một lần thì tôi cũng sẽ làm như vậy." Cậu bình tĩnh đẩy mắt kính lên: "Đây là cuộc thi đấu, là cuộc thi chỉ có một người sống sót, giữa các tuyển thủ với nhau đều có mối thù sinh tử, không ai hơn ai cả. Lúc có thể gài bẫy nhau thì các người có thể bỏ qua cơ hội này được sao?"

Mọi người không ai lên tiếng. Ai nấy đều nhìn Hòa Ngọc với ánh mắt phức tạp.

Lúc nghe đến chín đội còn lại thì họ lập tức nghĩ ngay đến số phận bị vây lấy, chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng. Một người đang bị vây trong nguy hiểm nhưng Hòa Ngọc lại có thể bình tĩnh như vậy sao? Hơn nữa cậu nói đúng, lúc có thể gài bẫy thì ai lại bỏ qua cơ hội này cơ chứ.

Đoàn Vu Thần hít sâu một hơi: "Chúng ta vào đó trước đi, nhân lúc những đội khác mới vào không có thời gian kiếm chuyện tìm một nơi ẩn nấp trước, bàn bạc phương án đối phó tiếp theo. Ải này rất khó qua, chúng ta phải cẩn thận mọi nơi." Anh ta quay đầu nhìn Early và Seattle, trong lòng đã có phán đoán riêng.

Ải thi đấu này vô cùng vô cùng khó khăn. Họ bắt buộc phải sống sót vượt qua ải này, đợi đến khi ải đầu tiên kết thúc thì sẽ loại Hòa Ngọc đầu tiên. Cho dù cậu có phải là hung thủ hay không, chỉ cần loại được cậu ta thì ít nhất trong đội cũng không còn người gây thù với những đội khác nữa. Hơn nữa đây là cơ hội tốt nhất để loại Hòa Ngọc. Đoàn Vu Thần tin sau này, cho dù là Quỳnh, Kiều Viễn, Trảm Đặc hay là Vạn Nhân Trảm, Harvey thì họ cũng đều sẽ chọn Hòa Ngọc là người bị loại đầu tiên. Cho nên sự việc cấp bách trước mắt là an toàn qua được ải đầu tiên.

Còn về Hòa Ngọc thì để cậu ta sống ở ải đầu, sau khi ải đầu tiên kết thúc thì cho dù thế nào cũng phải loại cậu ta.

Trảm Đặc: "Tao không có ý kiến, đi thôi, tìm nơi ẩn nấp trước."

Cả đám người rời khỏi vị trí ban đầu. Hòa Ngọc rất bình tĩnh đi sau cùng, không nhìn ra cậu đang hoảng loạn hay gì cả.

Đạn mạc trên phòng phát sóng trực tiếp của cậu sớm đã bùng nổ.

"Lần này Hòa Ngọc xong đời rồi."

"Đúng vậy, cậu ta là nội gián, hơn nữa cho dù cậu ta không phải là nội gián đi nữa nhưng đám người Đoàn Vu Thần đã quyết định loại cậu ta rồi."

"Thật sự tôi không nghĩ ra Hòa Ngọc còn có cơ hội trở mình nào nữa."

"Ải này đúng là để giết Hòa Ngọc mà, năng lực chiến đấu của cậu ta quá thấp, thậm chí còn không có cách giết những người khác để bảo vệ mình."

"Haizz, nghĩ đến việc Hòa Ngọc sắp chết thì cảm thấy rất tiếc nuối."

"Một người của hành tinh rác thì có gì phải tiếc nuối chứ, tỏa sáng một khoảng thời gian ngắn là được rồi, còn muốn đi đến cuối cùng hay sao?"

"Ha ha ha đáng đời, ai bảo lúc nãy cậu ta gài bẫy những cao thủ khác, bây giờ gặp phải báo ứng rồi chứ gì, đúng là đáng đời."

"Tôi cũng không ngờ những người này lại vào chung một trường thi, quả thật ngay cả ý trời cũng đang làm khó Hòa Ngọc."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 151: Ai Là Nội Gián? (3)


Quảng trường trò chuyện của Show sống còn đỉnh lưu, "Joe" - cao thủ của Liên Bang luôn không ủng hộ Hòa Ngọc đột nhiên xuất hiện, phản bác người mạnh luôn xem trọng Hòa Ngọc - "Larry".

"Lần này Hòa Ngọc thật sự không sống tiếp được nữa, quyết định ngay sau khi ải đầu tiên kết thúc sẽ loại Hòa Ngọc của đám người Đoàn Vu Thần vô cùng kiên định, năng lực chiến đấu của cậu ta cũng không giết được kẻ khác, chỉ có thể chờ chết. Còn bây giờ, khán giả Liên Bang của chúng ta vô cùng lý trí, kể từ lúc bắt đầu vòng thứ hai cho đến bây giờ không có bao nhiêu người bỏ phiếu cho cậu ta cả, muốn gom đủ một trăm ngàn phiếu là điều không thể.

Thật sự tôi không nghĩ ra được cậu ta còn cách nào để phá bỏ cục diện này, năng lực chiến đấu cực thấp của một người hành tinh rác như cậu ta đã được định trước chỉ có thể đi đến bước đường này, hãy để chúng ta mặc niệm cho ngôi sao băng đoản mệnh này. Larry, cho đến bây giờ ông vẫn xem trọng cậu ta sao?"

Rất lâu sau người mạnh tên "Larry" mới bước ra, chỉ nói một câu.

"Nếu ải này Hòa Ngọc vẫn thăng cấp được vậy chúng ta bắt buộc phải thừa nhận là tuyển thủ của hành tinh rác đã đè bẹp, chà đạp cao thủ của hành tinh chính, đây là một viên minh châu sáng giá."

Lời của Larry có vẻ đang ủng hộ Hòa Ngọc, nhưng thực tế cũng chỉ là giả thiết mà thôi, cũng không hề có thái độ ủng hộ gì cả. Dù gì vòng này trông có vẻ đã được định trước kết cục.

Trái Đất.

Ánh mắt của Vệ Gia Quốc thẫn thờ nhìn lên màn hình.

Bên cạnh, Diệp Khai Quân khàn giọng nói: "Hòa Ngọc phải làm sao đây? Cậu ta còn có cách nào khác để phá vỡ cục diện này sao?"

Trịnh Khắc lắc đầu: "Tôi không nghĩ ra, họ đã quyết định phải loại cậu ta ngay từ vòng đầu tiên. Trước mắt vòng này không có NPC, thậm chí cậu ta còn không thể lặp lại thao tác của vòng trước được." Không có sơ hở nào cả.

Tay Diệp Khai Quân nắm chặt thành nắm đấm: "Tất cả cao thủ của vòng thi đấu này hoàn toàn đều nhắm hết vào Hòa Ngọc, xác suất nhỏ như thế mà vẫn để cậu ta gặp phải, hơn nữa với năng lực chiến đấu tám điểm còn phải làm nội gián, thật sự muốn loại bỏ cậu ta." Ông ấy hít sâu một hơi: "Biểu hiện của Hòa Ngọc ở vòng trước có thể nói là vô cùng tuyệt vời, nhưng chẳng qua cũng chỉ mới được một trăm ngàn phiếu, vòng này có thể cậu ta sẽ chết nên những khán giả kia mới keo kiệt bầu vài phiếu cho cậu, nếu như Trái Đất chúng ta có thể bỏ phiếu thì với đầu óc này của Hòa Ngọc chắc chắn có thể đi đến cuối cùng."

Trịnh Khắc cười khổ: "Nếu như Hòa Ngọc là người của hành tinh chính thì với biểu hiện, sự thông minh, ưu tú của cậu ta thì sẽ được người ta nhìn thấy thôi. Họ sẽ bảo vệ cậu ta thăng cấp đến cuối. Rõ ràng biểu hiện của cậu không tệ hơn Trấn Tinh và Eugene, cậu luôn sở hữu độ quan tâm và bàn luận ngay từ vòng đầu tiên. Nhưng do cậu đến từ Trái Đất, do năng lực chiến đấu thấp nên bị kỳ thị." Trịnh Khắc đã tức đến không nói nên lời, ông ta chỉ cảm thấy tuyệt vọng thôi.

Vệ Gia Quốc mãi không lên tiếng đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt mình, màn hình nằm ngay trung tâm thuộc về Hòa Ngọc, người trong phòng phát sóng trực tiếp mãi mãi bình tĩnh ung dung như thế. Vệ Gia Quốc lại lấy điện thoại mở hot search lên. Quả nhiên lúc này hai hot search đầu tiên của Trái Đất là:

#Giúp đỡ Hòa Ngọc.

#Cậu ấy không nên bị thua bởi quy tắc.

Giọng nói Vệ Gia Quốc khàn đặc: "Tôi không tin Hòa Ngọc không còn cách, cậu ta không phải là người dễ chịu thua như thế." Ông ta nghiêng đầu, hạ thấp giọng nói với người bên cạnh: "Chúng tôi không có quyền bỏ phiếu thì sẽ dùng tài nguyên để mua lấy, đổi lấy số lượng lớn nhất có thể cho Hòa Ngọc, để cậu ta thăng cấp, cậu ta không nên ngừng lại ở đây."

Vòng tuyển chọn đầu tiên, tất cả biểu hiện của Hòa Ngọc đều khiến người Trái Đất hãnh diện. Nền văn minh của họ phát triển quá muộn, sự kết nối của họ với vũ trụ cũng quá muộn, nhưng những người "muộn một bước" như họ cũng có thể cố gắng hết sức có thể để giúp đỡ Hòa Ngọc. Nhà khoa học của họ đang ngày đêm nghiên cứu "năng lực chiến đấu" không ngừng, họ có thể dùng nguồn tài nguyên có hạn để giúp đỡ, để tuyển thủ của Trái Đất hãnh diện.

Trong trận đấu này việc bỏ phiếu có thể bảo vệ cho tuyển thủ tăng cấp. Nhưng trận quyết đấu cuối cùng thì việc bỏ phiếu không có tác dụng gì nhiều, cho nên tổ tiết mục của Show sống còn đỉnh lưu trước giờ chưa bao giờ hạn số lượng giao dịch phiếu bầu. Chỉ là thế giới của các hành tinh rất tàn khốc, ai lại đồng ý hao tốn tài nguyên của mình vì người khác chứ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 152: Ai Là Nội Gián? (4)


"Chúng ta cứ trốn ở đây, những người khác sẽ không tìm thấy đâu." Vạn Nhân Trảm dừng chân dưới một gốc cây. Tán cây che hết cả bầu trời, mười người họ đứng dưới gốc cây trông rất nhỏ bé không đáng để mắt đến, là một nơi kín đáo.

Đoàn Vu Thần: "Cứ ở đây đi, chúng ta..."

Hòa Ngọc thờ ơ nói: "Đi lên đó, ở đó có một hốc cây, ở trong đó an toàn hơn."

Mọi người: "..."

Vạn Nhân Trảm vô thức ngẩng đầu lên, nhưng lại không nhìn thấy gì cả.

"Hốc cây gì, ở đâu chứ?" Quỳnh cũng ngẩng đầu lên, nhưng cái cây này quá to quá cao, căn bản không nhìn rõ được.

Hòa Ngọc đạp lên cây chổi dưới chân bay lên. Món trang bị bay này của cậu cho dù nhìn bao nhiêu lần cũng đều cảm thấy rất kỳ lạ. Nhưng thật sự rất hữu dụng, về tốc độ, độ linh hoạt đã từng áp chế biết bao nhiêu trang bị bay. Cái cây này rất cao, nhưng những tuyển thủ tham gia thi đấu có năng lực chiến đấu cực cao thì căn bản không cần trang bị bay để bay lên, họ chỉ cần nhẹ nhàng bò lên đó là được.

Đợi khi lên đến trên cây, họ mới nhìn thấy trên đó một hốc cây lớn. Lối vào của hốc cây này rất lớn, cũng không sâu lắm, nhìn vào là có thể thấy hết nhưng lại phải đứng từ hướng song song nó. Hốc cây này nằm rất cao, từ dưới gốc cây nhìn lên căn bản không thấy gì cả.

Hòa Ngọc chui vào đó, chín người còn lại cũng miễn cưỡng đi vào theo.

Lăng Bất Thần và Hòa Ngọc ngồi chung một góc, cậu ấy thấp giọng hỏi: "Cậu định làm thế nào?" Cậu ấy đang hỏi Hòa Ngọc ải này nên làm thế nào. Trước mắt dường như không còn hy vọng gì cả.

Hòa Ngọc lạnh lùng chau mày: "Nên làm thế nào thì làm thế ấy." Nhất thời Lăng Bất Thần không hiểu, kinh ngạc nhìn Hòa Ngọc, rất rõ ràng trong lòng đối phương đã có quyết định rồi.

Vạn Nhân Trảm lạnh lùng nhìn hai người họ chau mày: "Chúng ta nói chuyện đi."

Quỳnh ngắt ngang lời gã: "Có người đến."

Họ lập tức im miệng, không phát ra tiếng động, thu lại cảm giác tồn tại của mình. Vài phút trôi qua, tiếng bước chân loạn xạ vang lên, giọng nói quen thuộc lọt vào tai.

Cách Đới mắng: "Đám người này bị điên rồi sao? Vừa vào trận đấu là đã động tay rồi."

Mặt Eugene không cảm xúc: "Phải ra tay ngay vào lúc này, nếu không thì làm sao có thể khiến chúng ta không kịp trở tay."

Một tuyển thủ của hành tinh Cơ Giới trong đội của họ chen lời: "Họ giải thích là do hiểu nhầm chúng ta là đội một."

"Hơ." Eugene cười lạnh lùng: "Cậu tin à?' Trong đội của họ dường như có hơn một nửa là người của hành tinh Cơ Giới, rất dễ phân biệt được. Mặc dù Hòa Ngọc đã làm rối loạn sự nhịp nhàng của họ nhưng cho dù là Eugene hay Cách Đới thì người trong đội đều là người của hành tinh Cơ Giới. Hiện tại trong đội là năm chọi năm, miễn cưỡng có thể gọi là cân bằng.

Họ đi đến dưới một gốc cây to, Cách Đới dừng lại: "Ở đây khá kín đáo, chúng ta ở đây nghỉ ngơi một lát đi."

Trên cây.

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã không dám đưa đầu ra nhìn nhưng vẫn vểnh tai lên, nghe được nội dung những người bên dưới nói.

Gã nghiêng đầu nhìn Hòa Ngọc, Hòa Ngọc đang đứng ở vị trí không những có thể nghe được mà còn có thể nhìn thấy được, chỉ cần cúi đầu là nhìn thấy tất cả. Đối thủ của họ đang bày mưu ở phía dưới, còn cả đội họ thì đang đứng phía trên nghe lén.

Không biết vì sao nhưng đột nhiên gã cảm thấy cảnh tượng này hơi quen thuộc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 153: Ai Là Nội Gián? (5)


Bình luận.

"Ha ha ha cảnh tượng được tái hiện lại."

"Cười chết tôi rồi, lúc vòng tuyển chọn kết thúc, Vạn Nhân Trảm họ đã bàn bạc với nhau, Hòa Ngọc đứng phía trên nghe không sót thứ gì."

"Biểu hiện của Vạn Nhân Trảm như đang nhớ lại, nảy sinh nghi ngờ, còn hơi không dám tin nữa."

"Thật sự tôi cười ra nước mắt rồi, không hổ là Hòa Ngọc."

"Nghĩ đến chuyện vòng này chắc chắn cậu ta bị loại thì thấy hơi tiếc."

"Chỉ là một tuyển thủ tham dự của hành tinh rác mà thôi, có gì mà phải luyến tiếc chứ?"

"Kế hoạch" bên dưới vẫn đang tiếp tục.

Cách Đới: "Eugene, anh có phải là nội gián không?"

Eugene trợn mắt, tức giận nói: "Tôi nghi ngờ nội gián chính là cậu đấy?"

Cách Đới: "..."

"Eugene, Cách Đới, hai người đừng ồn ào nữa, vốn có nội gián đã không có lòng tin với nhau rồi, bây giờ nếu hai người còn tranh chấp nữa thì vòng này coi như xong, lúc đó các người xem như hoàn toàn đã trúng kế của Hòa Ngọc." Mặt Cách Đới đen lại, sắc mặt Eugene cũng rất khó coi.

"Vòng này sẽ chém giết lẫn nhau, giữa mười đội chắc chắn không chết không thôi, chúng ta cần phải nghĩ ra cách, ít nhất trước khi tìm ra nội gián, chúng ta không thể thiếu một ai cả." Eugene hít sâu một hơi, dần trở nên lý trí. Cách Đới cũng không tranh luận.

"Mười đội đã có tám đội đều có cao thủ, lại phải vượt ải nên ai cũng muốn nhân cơ hội này g**t ch*t cao thủ của những đội khác, dọn dẹp những chướng ngại cho phần thi sau này." Có người nói.

Eugene gật đầu: "Đúng, nhưng ở ải thứ nhất chúng ta có cơ hội ngừng chiến."

Cách Đới phản ứng lại, tiếp lời: "Tập hợp mâu thuẫn lên hết một đội, một đội có Vạn Nhân Trảm, Hòa Ngọc, Đoàn Vu Thần, Early, Seattle, Quỳnh, thậm chí còn có Kiều Viễn, Trảm Đặc, Harvey, không ai là yếu cả, thêm vào đó là một Lăng Bất Thần không rõ lai lịch."

Eugene: "Hòa Ngọc vừa gài bẫy tất cả mọi người, bây giờ đội nào cũng đều không ổn định." Nói đến đây thì sắc mặt của gã hơi khó coi: "Nhưng đây cũng là một cơ hội, họ đều đồng ý bắt tay với nhau để xử lý đội một trước." Không cần nói đến Eugene, ngay cả Trấn Tinh cũng muốn giết Hòa Ngọc đã gài bẫy bọn họ.

Mượn cơ hội lần này để đánh hội đồng Hòa Ngọc và đội một, bảo đảm sự hòa bình cho chín đội còn lại. Ải này quá nhiều bẫy, không thể sai sót dù chỉ một bước. Ải thứ nhất kết thúc, có được quyền bỏ phiếu, họ có thể tiếp tục chém giết.

Nói cách khác cho dù không có Hòa Ngọc thì cũng sẽ tìm được đối tượng để đánh hội đồng, chỉ là lúc đó sợ là sẽ không đồng nhất ý kiến. Nhưng bởi vì có Hòa Ngọc nên ý kiến của họ mới được thống nhất. Cũng xem như Hòa Ngọc xui xẻo.

Đám người dưới cây vẫn đang bàn bạc, người trên cây thì nhìn sang Hòa Ngọc với ánh mắt không mấy thân thiện. Sắc mặt đám người Đoàn Vu Thần trầm xuống. Quả nhiên chín đội còn lại chuẩn bị tấn công hội đồng họ.

Rất nhanh đám người dưới cây đã bàn bạc xong kế hoạch, sốt ruột vượt ải nên trao đổi với những đội khác về việc bao vây một đội xong thì vội vàng rời khỏi.

Đám người trên cây vẫn giữ yên lặng không dám thò đầu ra. Đợi sau khi xác định đám người Eugene đã rời đi thì Early mới u ám nói lên tiếng: "Hòa Ngọc, tao nhất định phải giết mày." Giọng nói của gã mang đầy sát khí.

Hòa Ngọc nhìn lên, bình tĩnh nhìn gã, không quan tâm đến sự uy h**p của gã.

Vạn Nhân Trảm hít sâu một hơi, thả lỏng bàn tay đang nắm chặt thành nắm đấm: "Bàn bạc đối sách đi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 154: Ai Là Nội Gián? (6)


Gã liếc nhìn mọi người, nhanh chóng suy nghĩ: "Chúng ta báo năng lực chiến đấu của nhau trước, ải này bắt buộc phải tin tưởng lẫn nhau, hiểu rõ năng lực chiến đấu của đồng đội vô cùng quan trọng, có lợi cho trận chiến kế tiếp." Nếu như có người có năng lực chiến đấu thấp mà họ không biết thì rất có thể trong lúc chiến đấu sẽ không bảo vệ được người đó. Gây nên hậu quả về sau thì xong ngay.

Những người khác gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Nếu như không chuẩn bị ẩn nấp thì việc giấu năng lực chiến đấu của mình là vô dụng, hơn nữa khi tăng cấp, nâng cấp trang bị thì năng lực chiến đấu cũng sẽ thay đổi, lúc này thì họ cũng không cần thiết phải giấu làm gì. Biết năng lực chiến đấu của nhau là kế hoạch, thao tác hợp lý, tìm kiếm cơ hội sinh tồn.

Vạn Nhân Trảm: "Tao trước, năng lực chiến đấu bốn trăm." Năng lực chiến đấu của gã không được xem là cao, một trong những nguyên nhân là do ở vòng tuyển chọn trừ rìu ra thì không vớt được trang bị nào khác, may là vòng thi trước nhờ có Hòa Ngọc nên gã có được một mảnh khoáng thạch nâng cao năng lực chiến đấu. Loại khoáng thạch có thể nâng cao năng lực chiến đấu có thể dùng để dung hợp vào trong vũ khí, bản thân họ có thể thao tác. Cho nên năng lực chiến đấu của gã mới được nâng cao đến thế.

Early hơi kinh ngạc: "Năng lực chiến đấu của mày lại chỉ có bốn trăm thôi sao?" Vạn Nhân Trảm đen mặt nhìn gã.

Early cười lớn: "Ha ha ha, xem ra vận may trước đây của mày rất tệ, năng lực chiến đấu của tao là bốn trăm chín mươi, sắp tiến vào cấp S rồi." Vạn Nhân Trảm lạnh lùng cười: "Mày cho rằng như vậy rất cao sao? Năng lực chiến đấu của Eugene tận gần sáu trăm, thậm chí còn vượt hơn sáu trăm, năng lực chiến đấu của Trấn Tinh cũng chắc chắn hơn sáu trăm." Nụ cười của Early đông cứng lại, lập tức trở nên âm u.

Sắc mặt của Đoàn Vu Thần cũng rất khó coi, anh ta hít sâu một hơi: "Năng lực chiến đấu của họ đã đáng sợ đến mức này rồi sao? Trước mắt người có năng lực chiến đấu cao nhất của đội chúng ta sợ là Early rồi, tôi cũng chỉ có bốn trăm." Mặc dù anh ta là thợ rèn nhưng không có gạo thì làm sao thổi cơm. Năng lực chiến đấu vũ khí của anh ta cũng không tệ nhưng năng lực chiến đấu của bản thân thì lại không so được với đám người Vạn Nhân Trảm của hành tinh Chiến Đấu.

Seattle: "Của tôi bốn trăm hai mươi." Đặt giữa tất cả đội viên thì có thể xếp top một trăm, nhưng còn cách vị trí top mười khá xa.

Quỳnh: "Bốn trăm ba mươi." Seattle nhìn cô ta bằng ánh mắt không thể tin được, sắc mặt rất khó coi. Rõ ràng vòng thi đấu trước Quỳnh không thu hoạch được gì, nhưng bây giờ năng lực chiến đấu lại cao hơn cả mình. Ngay từ vòng tuyển chọn hai người họ đã kết thù với nhau, hơn nữa Quỳnh là người của hành tinh hỗn loạn nhưng độ nổi tiếng còn cao hơn một người ở hành tinh chính như cô ta, Seattle không hài lòng.

Kiều Viễn: "Bốn trăm ba mươi."

Trảm Đặc: "Bốn trăm tám mươi."

Cáp Duy: "Bốn trăm."

Lăng Bất Thần: "Chín mươi chín."

Giọng nói của cậu ấy vừa thốt ra thì mọi người đều chìm vào trầm tư, nhìn cậu ấy bằng ánh mắt không thể tin được, tất cả đội viên trừng mắt, nghi ngờ có phải tai mình nghe nhầm rồi không. Dưới một trăm mà vẫn có thể thông qua vòng tuyển chọn. Dưới hai trăm mà vẫn có thể vượt qua vòng đấu loại đầu tiên.

"Thật hay giả đấy?" Seattle khoa trương trợn to hai mắt. Lăng Bất Thần gật đầu, yếu ớt đáp: "Thật đấy, năng lực chiến đấu của tôi chỉ có chín mươi chín." Early trợn tròn mắt, mắt cũng sắp nứt cả ra, tay nắm chặt thành nắm đấm, dáng vẻ hung dữ như muốn g**t ch*t cậu ấy: "Năng lực chiến đấu chín mươi chín mà mày cũng dám vào vòng hai, mày là nội gián đúng không?"

Mặt Vạn Nhân Trảm càng trở nên u ám.

Gã nhìn sang Hòa Ngọc, cắn chặt răng: "Đây là đồng đội của mày à?" Năng lực chiến đấu chỉ chí có chín mươi chín, đùa kiểu gì thế. Loại gà này đừng nói là trong cuộc thi, cho dù là ở ngoài thì họ cũng không muốn ngó ngàng đến. Thật sự quá yếu. Sao lại có người yếu như vậy nhưng lại có thể tiến vào vòng hai được chứ? Mà bây giờ họ và một người yếu như thế lại trở thành một đội thì bắt buộc họ phải bảo vệ cậu ấy. Chỉ cần nghĩ đến thôi đã muốn hộc máu.

Trảm Đặc đứng bên cạnh, yếu ớt lên tiếng: "Lúc tao quen biết cậu ta trong vòng tuyển chọn thì năng lực chiến đấu còn thấp hơn, nhưng tao khuyên bọn mày đừng xem thường cậu ấy, có một số người bẩm sinh đã lơ ngo."

Đây là bài học phải đổ biết bao nhiêu máu và nước mắt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 155: Ai Là Nội Gián? (7)


Có thể khiến một cao thủ bốn trăm tám mươi điểm, gần đạt đến cấp S nói như vậy, có thể thấy gã đã gặp phải gì đó trong hai vòng thi trước đây.

Early không quan tâm, bắt lấy Lăng Bất Thần kéo đến trước mặt mình, cắn chặt răng nói: "Nếu như không phải không thể giết người thì ông đây đã làm thịt mày rồi." Gã híp mắt lại, vẻ mặt thâm độc: "Nhiều nhất thì tao sẽ giữ mày đến vòng thứ hai, vòng thứ hai sẽ bỏ phiếu chết cho một người gây cản trở như mày." Cho dù thế nào vòng đầu tiên cũng phải bỏ phiếu loại Hòa Ngọc, vòng thứ hai sẽ loại tên rác rưởi có năng lực chiến đấu chín mươi chín điểm này.

Động tác của gã vô cùng thô lỗ, Lăng Bất Thần khẽ chau mày, đưa tay lên muốn hất tay gã ra, nhưng tố chất cơ thể lại chênh lệch nhau quá nhiều nên cậu ấy không thể ngăn được gã. Trong tay của một tên phạm nhân giết người tàn ác và hung dữ của hành tinh chính, trông Lăng Bất Thần vô cùng nhỏ bé, yếu ớt.

Hòa Ngọc đẩy kính, bình tĩnh đáp: "Tôi không quan tâm các người muốn làm gì nhưng Early, nếu như anh còn giữ thái độ này để vượt ải thì chúng ta không cần qua ải đầu tiên làm gì nữa." Chắc chắn sẽ thất bại. Một đội nhóm không hề có sức mạnh đoàn kết, giữa các đội viên lại ghét bỏ, phòng bị, căm hận lẫn nhau thì làm sao đi tiếp được.

Early trừng mắt nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, tay càng ra sức mạnh hơn: "Mày không nghe thấy năng lực chiến đấu của nó chỉ có chín mươi chín thôi sao, đây là một tên gây cản trở, tên rác rưởi này lại..."

Hòa Ngọc cắt ngang: "Nếu như anh không thích thì cứ việc giết cậu ấy đi."

Early: "..." Gã cắn chặt răng: "Tao cũng muốn lắm đây." Dứt lời gã buông tay ra, ném Lăng Bất Thần sang bên cạnh Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc đưa tay đỡ lấy Lăng Bất Thần, khẽ đưa mắt lên nhìn Early, dưới cặp kính không độ kia là một đôi mắt lạnh lùng đến thấu xương.

Lăng Bất Thần lại không tức giận, sau khi ho khan vài cái thì ngại ngùng cười: "Xin lỗi nhé, năng lực chiến đấu của tôi chỉ có bấy nhiêu đấy thôi."

Mọi người: "..."

Vạn Nhân Trảm: "Tên phế vật nhà mày không phải cũng không được cao sao?" Gã cảm thấy sụp đổ. Rốt cuộc gã đã làm sai chuyện gì mà lại phải chịu trừng phạt như thế? Đội này của gã lại không có một người cấp S nào cả, như vậy làm sao đấu lại với đám người Trấn Tinh, Eugene được đây? Mẹ nó chứ có phần thắng sao?" Hơn nữa trừ Lăng Bất Thần ra thì họ còn phải chín chọi tất cả những người còn lại. Như vậy còn chiến đấu gì nữa, đợi chết thôi vậy.

Vạn Nhân Trảm để bản thân thật bình tĩnh, gã hít sâu một hơi nhìn Hòa Ngọc, đây là lần đầu tiên ánh mắt của gã nhìn Hòa Ngọc lại tràn ngập hy vọng như thế.

"Còn năng lực chiến đấu của mày thì sao, có đạt cấp S không?" Hòa Ngọc chỉ đẩy nhẹ một cái là có thể đánh bay một người, cảnh tượng lúc đó khiến gã có ấn tượng rất sâu sắc. Chắc chắn là cấp S.

Người có thể trông mong được trong đội này có lẽ chỉ còn Hòa Ngọc thôi.

Mặc dù ngày nào gã cũng la hét nói muốn giết Hòa Ngọc nhưng thật ra cũng không để trong lòng, thậm chí còn cảm thấy mình không đánh lại Hòa Ngọc nữa. Bây giờ Hòa Ngọc chính là niềm hy vọng của họ. Ánh mắt của gã đầy mong chờ.

Hòa Ngọc: "Năng lực chiến đấu của tôi là tám điểm."

Vạn Nhân Trảm móc lỗ tai mình: "Mày nói gì?"

Hòa Ngọc: "Năng lực chiến đấu của tôi là tám."

"Mày nói gì nói lại lần nữa nào."

"Năng lực chiến đấu của tôi là tám."

"Năng lực chiến đấu của mày là bao nhiêu?"

"Tám."

"Năng lực chiến đấu của ai là tám?"

"Tôi."

"Năng lực chiến đấu bao nhiêu?"

“Tám”
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 156: Ai Là Nội Gián? (8)


Hòa Ngọc nhìn về phía Vạn Nhân Trảm, khuôn mặt vô cảm, bình tĩnh nhấn mạnh: "Năng lực chiến đấu của tôi được tám điểm, thật đấy."

"Không thể nào!" Vạn Nhân Trảm gầm lên: "Tao không tin, chắc chắn mày đang lừa tao."

Khuôn mặt Early đầy vẻ hoài nghi, ánh mắt châm chọc. Chuyện vớ vẩn thế này. Sẽ có người tin sao?

Bên cạnh, Đoàn Vu Thần nghiêm túc nói: "Lúc này không phải là lúc để đùa giỡn, chúng ta bàn tính kế hoạch cho tương lai, không thể như thế được." Giọng nói đột ngột dừng lại. Bởi vì Hòa Ngọc đã chia sẻ năng lực chiến đấu lên bảng điều khiển trí não chung, số "tám" rõ ràng kia đập vào mắt, kèm theo giọng nói bình tĩnh mà lười biếng của cậu: "Thực sự là tám."

Quỳnh dụi dụi mặt, nhìn đi nhìn lại chữ số kia. Seattle kéo Early một cái: "Mắt tôi có vấn đề rồi đúng không? Anh nhìn thử xem là bao nhiêu? Hơn tám trăm?" Early nghiến răng: "Tôi, thấy, tám!"

Tám. Tám. Tám.

Vậy mà lại thực sự là tám điểm. Con số này dường như cứ luẩn quẩn ở trong đầu mọi người, khiến cho các cao thủ có tiếng trong Liên Bang vào giờ phút này đều phải sửng sốt, đầu ong ong. Tại hiện trường đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe được, bao trùm là một sự im lặng quỷ dị.

Bình luận đã ngập trong tiếng cười.

"Ha ha ha! Tôi rất muốn thấy cảnh những người này biết được năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc! Thực sự buồn cười chết mất!"

"Mọi người nhìn vẻ mặt nghi ngờ cuộc đời của mấy người Vạn Nhân Trảm đi, buồn cười thật đó."

"Vạn Nhân Trảm đây không phải là đang nghi ngờ cuộc đời mà là không muốn tin."

"Ha ha ha ha ha cười chết mất."

"Ngay từ đầu chúng tôi đã biết năng lực chiến đấu của cậu ấy là tám điểm rồi, nhìn cậu ấy đi từng bước một đã khó mà tin được, càng đừng nói đến những người hiểu lầm cậu ấy là tuyển thủ bậc cao thủ."

"Năng lực chiến đấu hai con số đã là kỳ tích, trong mắt bọn họ chỉ là một con gà bệnh, đây lại có năng lực chiến đấu tám điểm. Đây không phải là kỳ tích, mà là kỳ quái! Ha ha ha."

"Nghe nói hiện tại Hòa Ngọc đã để lộ năng lực chiến đấu, về sau những người này có cơ hội ra tay với cậu ấy, nhất định sẽ giải quyết cậu ấy trước. Lầu trên đang nói gì vậy? đồng đội trong phó bản nay không thể nào ra tay với cậu ấy, các đội khác cũng không biết năng lực chiến đấu của cậu ấy. Còn phó bản tiếp theo thì giờ đã là ngày tận thế của cậu ấy, liệu cậu ấy có thể vào được phó bản tiếp theo sao?"

Người xem thảo luận vô cùng sôi nổi, mà ở hiện trường vẫn im lìm như cũ. Một thời gian rất lâu sau, Đoàn Vu Thần cảm thấy giọng nói bình tĩnh của Hòa Ngọc đọc ra con số "tám" thỉnh thoảng vẫn vang vọng trong đầu mình, vô cùng rõ ràng. Cái trị số này dường như đã trở thành cơn ác mộng đối với tất cả bọn họ.

Khi biết được năng lực chiến đấu của Lăng Bất Thần là chín mươi chín điểm, bọn họ đã muốn giết người, muốn giết cái kẻ kéo chân sau này. Bởi vì trong cuộc đấu này, năng lực chiến đấu mang hai con số là không thể nào tưởng tượng được.

Nhưng bây giờ biết năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc là tám điểm.

Ngay cả Early cũng không có loại xúc động muốn đánh người, nắm tay không thể nào cử động được, bọn họ chỉ cảm thấy sụp đổ và bất lực. Từ nơi sâu thắm trong linh hồn sinh ra một suy nghĩ.

Bỏ cuộc đi, chờ chết đi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 157: Ai Là Nội Gián? (9)


Lăng Bất Thần là người đầu tiên lên tiếng, cậu ấy có chút kinh ngạc: "Sao năng lực chiến đấu của cậu chỉ mới ở mức tám thôi vậy? Cậu không có trang bị để gia tăng năng lực chiến đấu à?"

Hòa Ngọc: "Tôi có."

Mọi người: "?" Vãi cức thế mà đã được trang bị nâng cấp rồi.

Lăng Bất Thần: "Vậy năng lực chiến đấu ban đầu của cậu là bao nhiêu?"

Hòa Ngọc: "Hai."

Lăng Bất Thần trợn tròn mắt: "Năng lực chiến đầu ban đầu của cậu thấp hơn của tôi nữa, tôi ban đầu là mười chín điểm, có tám mươi điểm trang bị, điểm trang bị của cậu có hơi thấp."

Hóa Ngọc: "Đúng vậy, hai trang bị, sáu điểm."

Lăng Bất Thần: "Không sao đâu, sau khi nhặt được nhiều trang bị hơn, năng lực chiến đấu sẽ tăng lên nhanh chóng."

Hòa Ngọc: "Tôi thấy trang bị cũng không quan trọng lắm."

Lăng Bất Thần: "Hình như đúng là vậy, tôi thấy tôi không cần quá nhiều trang bị cũng có thể thăng cấp."

Mọi người: "??"

Đám người Đoàn Vu Thần nghi hoặc nhìn Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần. Bọn họ thực sự không thể tin được, một tuyển thủ có năng lực chiến đấu tám điểm cùng với một tuyển thủ có năng lực chiến đấu chín mươi chín điểm vậy mà đang nghiêm túc thảo luận về chuyện thăng cấp. Nghe thử xem đây có giống tiếng người không? Cái gì mà năng lực chiến đấu ban đầu hai điểm rồi mười chín điểm? Cái gì mà điểm trang bị tăng lên mức sáu điểm với tám mươi điểm? Cái gì mà trang bị không quan trọng cho lắm? Những thứ này mẹ nó thật khiến cho người ta bực bội mà. Họ đã làm sai cái gì hả? Sao lại để một người đồng đội như vậy đến làm tốn thương bọn họ?

Seattle - người luôn luôn tươi cười, tràn đầy sức sống vào giờ phút này cũng chìm trong tuyệt vọng, cô ta bực bội nắm lấy đầu tóc xinh đẹp của mình: "Mẹ nó, chúng ta phải làm sao bây giờ? Chúng ta làm sao sống nổi qua vòng này đây?" Cô ta hoàn toàn đánh mất hình tượng, đối mặt với cái chết mọi thứ đều không còn quan trọng.

Kiều Viễn lấm bấm: "Lần đấu loại trực tiếp này, chúng ta không có cơ hội rồi."

Harvey: "Không sống được."

Early: "Bỏ cuộc đi, chỉ có thể chờ chết mà thôi."

Quỳnh: "Tiêu rồi."

Vạn Nhân Trảm quay đầu lại với vẻ mặt cứng đờ: "Năng lực chiến đấu của mày thực sự chỉ được tám điểm thôi sao?" Gã vẫn không thể nào tiếp thu được.

Trái tim Trảm Đặc như tro tàn, anh ta nhìn về phía Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần, thở dài một hơi, chân thành nói: "Thật sự, đời này tôi không muốn gặp lại bất kỳ tuyển thủ nào của Trái Đất nữa." Một Lăng Bất Thần với năng lực chiến đấu chín mươi chín điểm đã đánh bại anh ta trong hai trận thi đấu. Một Hòa Ngọc điểm năng lực chiến đấu tám thậm chí còn tàn khốc hơn cả Lăng Bất Thần. Anh ta nhớ rất rõ Trái Đất Hành tinh này có rất nhiều tuyển thủ kỳ lạ.

Ngón tay Đoàn Vu Thần khẽ run, cố gắng duy trì một tia lý trí cuối cùng, hít sâu một hơi nói: "Vòng này mỗi người chúng ta nghĩ một cách, có thể kéo được bao nhiêu phiếu bình chọn từ khán giả thì kéo, còn không kéo được thì cứ chờ chết đi."

Lăng Bất Thần: "Đừng bi quan như vậy chứ?"

Early rít gào: "Mày câm miệng đi!" Đôi mắt gã đỏ tươi, nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần: "Bọn mày một tên có năng lực chiến đấu chín mươi chín điểm, một tên thì tám điểm, chỉ cần giáng một đòn thì bất kỳ ai cũng có thể g**t ch*t cả hai người."

Tám người bọn họ không được tính là quá mạnh, không thể nào so được với Eugene và Trấn Tinh. Dưới tình huống chín đội đối địch liên thủ lại với nhau, bọn họ muốn bảo toàn mạng sống là rất khó, càng đừng nói đến việc bảo vệ "đồng đội" có năng lực chiến đấu chín mươi chín điểm và tám điểm, điều này căn bản là không có khả năng.

Lăng Bất Thần rụt cổ lại, không dám nói gì thêm.

Seattle như là nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên hỏi: "Mọi người nói xem, có khi nào bọn họ không phải là nội gián không?" Trong ánh mắt của vài người lóe lên tia hy vọng, nhưng cũng rất nhanh liền biến mất. Muốn đánh cược bằng việc loại bỏ đi tất cả các thành viên sao?

Hòa Ngọc: "Tôi là nội gián."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 158: Ai Là Nội Gián? (10)


Early hung hãn trừng mắt liếc cậu một cái: "Hừ, mày nghĩ nếu mày nói mày là nội gián thì bọn tao sẽ bảo vệ mày sao? Nằm mơ đi!"

Quỳnh bất đắc dĩ nói: "Hòa Ngọc, chuyện này có nói cũng vô dụng." Cô ta nhớ lại vòng thi đấu cuối cùng của bọn họ, thật sự rất khó để tin rằng năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc chỉ có tám điểm. Nhưng thực ra khi suy nghĩ lại cẩn thận, vẫn có dấu vết để lại. Ví dụ như chỉ cần động đến cậu, cậu sẽ lập tức bị thương nặng, ví dụ như cậu chưa từng ra tay một lần nào. Một người có năng lực chiến đấu bằng tám có thể sống được đến bây giờ, có thể nói đã là một kỳ tích rồi. Nhưng đối với bọn họ, đó chính là một thảm họa.

Không ai tin rằng Hòa Ngọc sẽ tự thừa nhận rằng bản thân là nội gián. Bây giờ cậu nói như vậy, đơn giản chỉ là vì muốn mọi người bảo vệ cậu ở vòng đầu tiên mà thôi.

Bình luận: "Cậu ấy nói thật đó!"

Bình luận: "Tại sao mấy người lại không tin?"

Nhưng mà mấy người Vạn Nhân Trảm lại không nhìn bình luận, cho nên từ tận đáy lòng bọn họ đều không tin.

Đoàn Vu Thần nhìn về phía Seattle, bình tĩnh trả lời: "Hai người bọn họ vì để bảo toàn mạng sống, nhất định sẽ nói bản thân là nội gián. Nếu nội gián đang ở trong chúng ta, cũng sẽ không nhảy ra vạch trần bọn họ, cho nên vòng thi đấu này không có biện pháp nào khác." Anh ta đưa tay lên xoa xoa giữa hai đầu lông mày: "Ít nhất tôi không nghĩ ra được chúng ta còn có cách nào khác." Chẳng lẽ những cao thủ như bọn họ, thật sự phải chết non ở vòng loại trực tiếp này sao?

Hối hận. Thật sự hối hận. Tại sao bọn họ lại lập tổ đội với Hòa Ngọc chứ! Bầu không khí suy sụp và lo lắng tràn ngập xung quanh bọn họ, không ai có tâm trạng để nói chuyện, càng đừng nói đến việc vực dậy tinh thần.

Lăng Bất Thần quay đầu nhìn về phía Hòa Ngọc, hạ giọng: "Cậu đang nghĩ gì vậy?" Cậu ấy hạ thấp giọng, nhưng ở trong một hốc cây như thế này cũng đủ để mọi người nghe thấy. Ngay cả khi bọn họ không nhìn qua đây thì họ vẫn lắng tai nghe theo bản năng. Sau khi Hòa Ngọc nói ra việc bản thân là nội gián thì bắt đầu ngẩn người, ánh mắt vô hồn, không biết đang nghĩ gì.

Nghe vậy, Hòa Ngọc ngẩng đầu lên: "Tôi đang nghĩ cách giải quyết."

Early cười chế nhạo: "Nghĩ cách giải quyết? Như thế nào, mày có thể cầu hòa với Eugene và Trấn Tinh à? Để bọn họ đảm bảo rằng trong trận thi đấu này sẽ không làm tổn thương bọn mày?"

Hòa Ngọc không thèm để ý đến lời chế nhạo của gã, chỉ lẩm bẩm: "Mọi người đã nhận được thông tin chi tiết về vòng đấu này rồi phải không?"

Không ai đáp lại cậu. Chỉ có Lăng Bất Thần gật đầu: "Đều nhận được rồi, tổng cộng có sáu ải, đấu trường thi đấu là một ngọn núi cao chót vót, ải thứ nhất và thứ hai được xây dựng dưới chân núi, ải thứ ba và thứ tư là ở sườn núi, ải thứ năm ở gần đỉnh núi, ải thứ sáu ở trên đỉnh núi. Ải đầu tiên được gọi là Vượt cửa núi, ải thứ hai là..." Thông tin về cửa ải được gửi vào trạm kiểm soát tin tức khi họ tiến vào phó bản, sau khi biết được quy tắc, sẽ gửi nó đến trí não của bọn họ, mọi người đều biết được thông tin giống nhau.

Hòa Ngọc nghe thấy vậy, cậu giơ tay đẩy đẩy chiếc kính không gọng ở trên mũi, khóe miệng cong lên.

"Tôi nghĩ, tôi có một cách này."

Tất cả mọi người nhìn về phía cậu. Hòa Ngọc đứng lên, khi cậu ngồi thì không dễ thấy, nhưng khi cậu đứng lên, trong nháy mắt cả người cậu như thể trở nên cao lớn vô hạn, tỏa ra loại khí thế kinh người.

Cậu rũ mắt liếc nhìn mọi người, mang theo tâm thái tự tin cùng kiêu ngạo nhìn xuống thiên hạ. Khiến cho mọi người theo bản năng mà tập trung ánh mắt vào cậu, tựa hồ trong toàn bộ bức tranh, chỉ có mình cậu trở nên nổi bật, còn những người khác thì bắt đầu mờ nhạt đi.

Ống kính tập trung vào trên người cậu.

"Nếu muốn an toàn vượt qua cửa ải thứ nhất, mọi người phải nghe tôi nói."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 159: Ai Là Nội Gián? (11)


Ải thứ nhất vòng thứ hai của trận đấu vòng loại Show sống còn đỉnh lưu có tên là Vượt cửa núi, vô cùng vô vùng khó khăn.

Eugene chửi ầm lên: "Chết tiệt! Mẹ nó, đây là thứ mà con người có thể vượt qua sao?" Bên cạnh, vẻ mặt Cách Đới ủ rũ, lần đầu tiên không lên tiếng phụ họa.

Ở phía trước bọn họ là một ngọn núi cao lớn sừng sững, dưới cửa núi là một mảnh đất trống, ở giữa mảnh đất trống là hai người đá, hai người đá tay cầm mã tấu, yên lặng mà đứng dưới cửa núi. Trông có vẻ như không có gì ghê gớm, nhưng bọn họ đã mất một ngày ở ải này rồi.

Đội thứ hai của Trấn Tinh vượt ải thất bại, đứng ở vị trí cách đội thứ ba của Eugene không quá xa, tất cả bọn họ đều bị thương. Dù là đội của Trấn Tinh hay là đội của Eugene, tất cả đều bắt đầu từ buổi sáng thì giương cung bạt kiếm, đến bây giờ chỉ còn có thể nhìn thẳng.

Nguyên Trạch và Thành Chiêu dẫn đội đến cửa núi, một đội mười người bây giờ chỉ còn lại tám người, bốn người đứng chung với nhau để canh gác, còn Nguyên Trạch dẫn theo ba người khác vào đấu trường. Khi bọn họ đến gần hai người đá thì chúng bắt đầu di chuyển. Bọn họ đều là cao thủ, phối hợp vô cùng ăn ý, bốn người đồng thời lao về phía người đá.

"Ầm!"

"Keng!"

"Bùm!"

Chưa đầy nửa giờ, Nguyên Trạch phun máu tươi, gã dùng giọng điệu vững vàng hét lên: "Rút lui!" Bốn người mang theo vết thương rút lui, người đá ngừng di chuyển, lại khôi phục dáng vẻ yên tĩnh. Nhưng sẽ không một ai quên được bộ dạng hung hãn vừa rồi của bọn nó.

Sau khi Nguyên Trạch rút lui, bốn người canh gác ở bên ngoài tiến lên đỡ lấy bọn họ, vô cùng đề phòng mà nhìn chằm chằm vào những người khác, sợ có người nhân cơ hội này xông tới.

Cách Đới mang vẻ mặt vô cảm: "Không ai có sức để mà động thủ đâu."

Nguyên Trạch thở dài một hơi, ngồi xuống: "Các đội trưởng ngồi xuống cùng mở một cuộc họp đi." Dường như chỉ chờ có câu nói này, Trấn Tinh, Eugene và các đội trưởng khác lập tức nhảy dựng lên, đi về phía Nguyên Trạch, cất hết tất cả vũ khí.

Đội trưởng mở cuộc họp ở vị trí trung tâm, những người khác đứng sau lưng của các đội trưởng. Bọn họ đứng cách một khoảng đủ để có thể nghe được cuộc đối thoại, hỗ trợ nhanh chóng mà không khiến cho các đội khác cảm thấy lo lắng. Rõ ràng là đôi bên đều không muốn đánh nhau.

Eugene ngồi xuống, thở dài một hơi: "Đáng lẽ nên ngồi xuống nói chuyện sớm hơn, giết được đối thủ cũng không quan trọng bằng việc thăng cấp, nếu không thể thăng cấp, có giết được nhiều người cũng vô dụng." Trấn Tinh gật đầu. Đội trưởng đội số tám cũng thở dài: "Đây chỉ mới là ải đầu tiên mà đã khó như vậy."

Nguyên Trạch cố gắng chịu đựng việc không sử dụng thuốc phục hồi, đáp lại: "Đúng vậy, người đá kia quá mạnh, bốn, năm người hoàn toàn không thể đấu lại." Đội trưởng đội số tám: "Nhưng những người đá này sẽ căn cứ vào số lượng người tiến vào để điều chỉnh giá trị vũ lực, anh cũng thấy kết quả của đội số sáu và số bảy rồi đấy."

Đội số sáu và số bảy đều tham gia chiến đấu với mười người. Sau khi đội số sáu tiến vào, các đội khác đã nhân lúc bọn họ đang chiến đấu, đánh lén thành công, trực tiếp g**t ch*t toàn đội, toàn bộ bị loại bỏ. Sau đó không có đội nào toàn thể cùng tiến vào, dù cho thế nào thì cũng phải để lại một số người ở bên ngoài để canh gác. Nhưng suốt một ngày, họ không thành công vượt qua được bất cứ ải nào.

Một giờ trước, tất cả đội số bảy tiến vào, không ai đánh lén. Nhưng người đá đã nâng cao năng lực chiến đấu, một tuyển thủ của đội số bảy đã chết dưới tay của người đá ngoài ý muốn, rõ ràng là vì vận may không tốt, nội gián đã chết, cả đội đều bị loại.

Giờ bọn họ chỉ còn lại bảy đội, hơn nữa hầu như tất cả các đội đều không đầy đủ quân số. Có người chết dưới tay của người đá, cũng có người chết dưới tay các đội khác. Đến khi tất cả mọi người đều kiệt sức, cuối cùng bọn họ mới có thể hơi hơi yên tâm với đối thủ, lúc này mới dám ngồi lại nói chuyện với nhau. Đương nhiên, cũng là vì vào giờ phút này bọn họ không có cách nào khác.

Trấn Tinh đột nhiên nói: "Tôi vẫn luôn theo dõi, việc có khả năng chiến thắng lớn nhất là khi cả đội cùng tiến vào chiến đấu." Đội trưởng đội số chín nói: "Nhưng đội số bảy đã thất bại." Eugene: "Chỉ toàn là kẻ yếu mà thôi, nếu toàn đội của chúng ta tiến vào, nhất định sẽ không thua."

Toàn đội tiến vào chắc chắn sẽ chiến thắng, nhưng lại có một vấn đề.

Làm sao có thể đảm bảo được những đội ngũ khác sẽ không nhân cơ hội này để ra tay?

Ai sẽ là đội vượt ải đầu tiên?
 
Back
Top Bottom