Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 880: Trò Chơi Tiền Tệ (89)


Hằng Đoàn và những người xem khác đều vừa hưng phấn vừa sốt ruột, họ hận không thể tự mình lên sân, thể nghiệm loại kh*** c*m "Giây trước thắng thắng trăm triệu, giây sau thua hơn trăm triệu" vô cùng k*ch th*ch này.

Chỉ có một người khác biệt. Đó là gia chủ nhà họ Blair.

Ông ta là một kẻ keo kiệt chính hiệu, góc nhìn đối với bài bạc cũng không giống với những người khác. Hằng Đoàn muốn đổi vận, những phú hào khác muốn kiếm tiền, thể nghiệm kh*** c*m. Chỉ có gia chủ nhà họ Blair lúc nào cũng dùng ánh mắt "Có phải mày muốn lừa tiền tao hay không" để nhìn mọi thứ, với bất cứ ai.

Loại ánh mắt này bình thường là dành cho những "nô lệ của đồng tiền", "chứng hoang tưởng người bị hại", nhưng vào lúc này, lại giúp cho gã có thể nhìn ra những điều khác biệt.

Ngay từ đầu, ván bài này là một ván bài thắng thua mười triệu, bất tri bất giác đã thành một ván một trăm triệu. Mà rõ ràng, tất cả mọi người đều không cảm thấy có vấn đề gì, họ có thua có thắng, một ván thua mười triệu, lại có thể thắng hơn trăm triệu.

Người xếp chồng số lượng chip lên bàn chính là Hòa Ngọc, chủ nhân sòng bạc.

Cho đến nay, với mức độ nhạy cảm tiền bạc của gia chủ nhà họ Blair, gã chắc chắn Hòa Ngọc đã thua sáu trăm triệu. Sáu trăm triệu đó, là một con số cực kỳ kinh người. Sáu trăm triệu là một khoản tài sản đáng sợ, cũng là sáu trăm triệu đầu tư vào ván cược, luân chuyển trên tay mọi người, khiến một ván mười triệu dần dần biến thành một ván hơn trăm triệu.

Ngoại trừ gia chủ nhà họ Thư, tất cả mọi người đều đổi không ít chip, nhưng đồng thời, bên cạnh họ cũng còn chất đống không ít chip. Người thắng thì tất nhiên không cần phải nói, người thua cũng không quá để ý, dù sao, chỉ cần thắng một ván là có thể trực tiếp thắng được hơn trăm triệu.

Số chip thay đổi, chỉ là gia chủ nhà họ Blair nhìn ra một vấn đề. Còn có một vấn đề khác làm cho da đầu gia chủ nhà họ Blair run lên...

Tất cả mọi người đều quá hưng phấn, có phần điên cuồng. Họ toàn tâm toàn ý tập trung vào đánh cược, quên hết tất cả.

Khi thì số chip trong tay chất chồng thành núi lên mấy trăm triệu, khi thì thua chỉ còn lại mấy chục triệu, nhưng không có một ai muốn rời đi. Dường như họ tin rằng thắng thua là chuyện bình thường và ván sau chắc chắn họ sẽ thắng trở lại.

Hầu như họ đều đã thể nghiệm qua cái cảm giác một ván thắng hơn trăm triệu? Cũng thể nghiệm qua cảm giác hưng phấn cùng sợ hãi khi thắng mấy trăm triệu, thua mấy trăm triệu trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

Hô hấp của gia chủ nhà họ Blair dồn dập, gã cảm thấy không đúng lắm, tầm mắt của gã nhìn về phía những người vây xem khác bên cạnh. Người trên bàn đánh bạc đều điên rồi, những người vây xem này thì sao?

Người vây xem càng ngày càng nhiều, dần dần, gần như là toàn bộ các phú hào lầu bốn đều đến vây xem. Không có cách nào, ai bảo cái phòng này chơi quá k*ch th*ch, mỗi ván đều thắng hơn trăm triệu, làm cho các phú hào khác ngồi không yên, tất cả đều tới đây xem.

Gia chủ nhà họ Blair nhìn về phía bọn họ, đối diện với một đôi mắt hưng phấn.

Trong đó có một phú hào lớn đến từ thành phố Ngân thậm chí còn hỏi: "Chúng tôi có thể tham gia không? Thoạt nhìn trông rất vui." Ông ta rất có tiền, so với vị phú hào thành phố Kim kia cũng kém không nhiều lắm, cho nên ông ta có sức mạnh trực tiếp hỏi. Mặc dù là hỏi, lại nói rõ ý muốn được ngồi vào bàn.

Gia chủ nhà họ Blair: "..."

Hòa Ngọc nhìn qua, lộ ra nụ cười, lắc đầu từ chối: "Mười người đã là rất nhiều rồi, nếu như lại thêm người nữa, cảm giác trải nghiệm sẽ giảm xuống."

Sắc mặt phú hào thành phố Ngân suy sụp trong nháy mắt, âm u nhìn chằm chằm Hòa Ngọc.

Không đợi ông ta nổi giận, Hòa Ngọc bỗng chuyển giọng, cao giọng cười nói: "Ông Cool có nguyện ý chờ một chút không? Chờ có ai không còn tiền, đến khi có người phá sản thì sẽ tự động rời bàn thôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 881: Trò Chơi Tiền Tệ (90)


Giọng nói của cậu trong trẻo, đầy thản nhiên nhưng lời nói ra lại k*ch th*ch đến lạ.

"Chờ người nào đó phá sản?"

Phú hào thành phố Ngân đột nhiên không tức giận nữa, ngược lại còn rất hưng phấn, khóe miệng cong lên: "Thế để tôi đây chờ một chút xem có ai phá sản hay không. Nhưng nếu không ai phá sản, cũng không ai nguyện ý rời đi thì sao?"

Hòa Ngọc vẫn tươi cười rạng rỡ: "Vậy để tôi nhường chỗ cho Ông Cool."

"Được!"

Các phú hào vây xem nhất thời càng thêm hưng phấn, đôi mắt như sói nhìn chằm chằm người trên bàn bài, gần như rất muốn nhìn bọn họ không chịu nổi số tiền đặt cược nữa, đổi thành mình chơi, chờ mong bọn họ phá sản.

Người trên bàn bài bị theo dõi như vậy thì tự nhiên tim cũng đập thình thịch. Cảm giác khẩn trương và lo lắng, k*ch th*ch mãnh liệt cũng đồng thời được sinh ra, làm cho bọn họ đỏ hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm lá bài Poker. "Nếu có người phải rớt đài, vậy khẳng định không phải là mình."

Bọn họ muốn đè bẹp đối thủ xuống, thắng hết tài sản của đối phương.

Gia chủ nhà họ Blair: "..."

Những người này điên hết rồi.

Có người phá sản, người đó cũng rất có thể là chính bọn họ mà!!

Trong khoảnh khắc này, nhìn mọi người điên cuồng, gia chủ nhà họ Blair chỉ cảm thấy khí lạnh từ dưới chân lan đến trên đầu, lạnh đến mức có chút run rẩy, sống lưng phát lạnh, da gà nổi lên.

"Thật là đáng sợ." Gã tuyệt đối không được tiếp xúc với cờ bạc.

Trước mười hai giờ, Hòa Ngọc "thua" điên cuồng một tỷ chip, đẩy một ván cược lên tới một trăm triệu. "Đó là một tỷ đấy!"

Tiểu Thạch Đầu cảm giác tay mình đang run lên. Nếu không phải cậu bé liều mạng kiềm chế, nhất định sẽ bị những phú hào khác nhìn ra có bất thường. Cậu bé điên cuồng điều chỉnh hô hấp, để cho bản thân không chú ý đến thắng thua của Hòa Ngọc mà chia bài thật tốt.

Khán giả cũng nổ tung.

[Bình luận: "A a a a, k*ch th*ch chết tiệt."]

[Bình luận: "Chời ơi, tôi thật sự bị k*ch th*ch đến điên rồi, tim không ổn, thậm chí còn hận không thể chơi thay Hòa Ngọc."]

[Bình luận: "Một tỷ đó, chính là một tỷ đó, có một tỷ thì cũng có thể lên tới cuối bảng phú hào rồi."]

[Bình luận: Hòa Ngọc thật sự rất đỉnh, thua một tỷ còn bình tĩnh như vậy, toàn bộ quá trình đều vững như cáo già, moá, tâm lý quá mạnh, nếu như là tôi, khẳng định là sợ muốn chết rồi."]

Sợ? Hòa Ngọc sợ cái gì?

Cậu thua là một tỷ chip, cũng không phải là một tỷ đồng, có cái gì phải lo lắng. Hơn nữa, mọi chuyện đang diễn ra rất tốt, những người này đã hoàn toàn đắm chìm trong trò chơi tiền tệ, cũng chấp nhận một ván thắng thua hàng trăm triệu.

Hòa Ngọc giơ tay kéo cổ áo len, phần xương quai xanh đẹp đẽ chợt lộ ra, yết hầu lên xuống đầy quyến rũ. Người ở đây lại không chú ý, tầm mắt của bọn họ đặt vào trên bàn bài, tâm tư của họ bị từng lá bài Poker khóa chặt, trong lòng chỉ còn đánh cược.

Sau mười hai giờ, thay vì buồn ngủ, những người này lại càng hăng hái hơn.

"Chết tiệt, bài của cậu lại tốt hơn tôi, chỉ kém một chút!"

"Ha ha, tôi thật may mắn."

"Người anh em, số chip trên bàn của cậu sắp hết rồi, cậu muốn để cho người thay mình lên sao?"

"Không, tôi muốn đổi thêm mười triệu... Không, năm mươi triệu!"

"Anh còn theo không? Anh không còn chip."

"Bài tôi thắng chắc, sao lại không theo? Cho tôi đổi một trăm triệu chip, đến đây đi, các người chơi tiếp với tôi."

Tất cả mọi người đều điên rồi. Mười người chia bài ở bên cạnh hỗ trợ đổi chip, có người thắng rất nhiều tiền, cũng có người thua rất nhiều.

Người thắng được nhiều nhất đã chất đống hai tỷ chip ở bên cạnh, người thua nhiều nhất ngay từ đầu là Hòa Ngọc.

Sau đó, Hòa Ngọc dường như được đổi vận.

Cảm xúc của tất cả mọi người đạt c*c kh*** vào ba giờ sáng.

Ba giờ sáng, gia chủ nhà họ Thư phá sản.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 882: Trò Chơi Tiền Tệ (91)


"Rầm..." Mọi âm thanh bỗng trở nên ồn ào đến mức ù tai, toàn bộ người ở tầng bốn sòng bạc đều hưng phấn tột độ.

Thật sự có người phá sản!!!

Gia chủ nhà họ Thư ngơ ngác ngồi tại chỗ, hiển nhiên gã cũng không hiểu, sao mình lại phá sản? Gã làm thế nào mà thua sạch cả gia sản? Trong giây phút đó, gã rất bàng hoàng, cũng rất mờ mịt, dường như ngay cả mình là ai gã cũng không biết.

Trong đầu, một vài đoạn ký ức ngắn đang chiếu lại.

Lúc đầu, là gã và đám người Hằng Đoàn đánh cược, thua hơn trăm triệu, mà phần thua đó chính là số chip Hòa Ngọc đã cho gã. Nhưng gã cũng rất sốt ruột, cho nên gã lôi kéo Hòa Ngọc cùng nhau chơi, bọn họ ước chừng là có mười người.

Lúc mới chơi, gã đổi vận, thắng không ít, nhưng rất nhanh lại thua, thua hết tất cả chip.

"Suýt chút nữa! Chỉ một chút nữa thôi!"

Khi đó, thắng thua hai trăm triệu đã rất bình thường, cho nên gã lại đổi một trăm triệu chip để vào sân. Đó còn là chip Hòa Ngọc thua gã lần trước.

Lúc ấy, gia chủ nhà họ Thư nghĩ, mình nhất định có thể thắng lại, cho dù mình lùi lại mười ngàn bước, coi như là thua, đó cũng là tiền của Hòa Ngọc, đều là do gã thắng được, không sao, gã có thể cược tiếp. Suy cho cùng, trước khi gã tiếp xúc với đánh bạc, cũng đã từng khổ luyện qua thuật cược lòng người.

Vì thế gã lại mang theo một trăm triệu ra sân, một ván thua sạch. Là gia chủ nhà họ Nam! Gã và gia chủ nhà họ Nam đều kiên trì đến cùng, ai cũng không nhường ai. Bài của gã rất tốt nhưng lại không ngờ tới cái vận may "c*t chó" của gia chủ nhà họ Nam lại lấy được bài tốt nhất. Khóe mắt gia chủ nhà họ Thư như muốn nứt toác.

Mang theo một trăm triệu nặng nề ra chiến trường, mới một ván đã thua sạch. Sao lại có thể như thế được?

Lắm các phú hào đang chực chờ hỏi gã có muốn chơi nữa hay không, tràn đầy âm điệu trào phúng. Gã lại ngồi bất động ở nơi đó, gã không muốn đi, gã thua ba trăm triệu, làm sao có thể rời đi? Hơn nữa, thắng thua trong trò này rất bình thường, nếu gã ở lại thì còn có thể lật ngược tình thế, nhưng nếu rời đi thì chỉ có thể là thua.

Vì thế, gã lại đổi năm mươi triệu chip. Hòa Ngọc cũng "trả tiền" cho gã, thanh toán tiền vật liệu rèn thành chip cho gã. Trên tay gia chủ nhà họ Thư lại có không ít tiền. Gã nghĩ, lấy lại được ba trăm triệu của mình thì sẽ rời đi.

Lần này, gã thật sự thành công lật ngược tình thế. Đến một giờ sáng, gã thắng lại bảy trăm triệu.

Gia chủ nhà họ Nam đã thua sạch chip, thấy lão họ Thư thắng bảy trăm triệu, hai mắt đều đỏ, trực tiếp đổi một trăm triệu chip tiếp tục vào sân.

Gia chủ nhà họ Thư cũng không đi, gã muốn mượn vận may thắng đủ một tỷ rồi rời đi. Có một tỷ, gã chính là dòng tộc đứng đầu ở thành A.

Đáng tiếc, một đường sau đó gã đều điên cuồng thua, cũng không phải hoàn toàn là thua, có thua có thắng, nhưng thua nhiều thắng ít, rất nhanh bảy trăm triệu đã biến mất. Khi đó, gã đã hoàn toàn điên rồi "Lật ngược tình thế. Gã phải lật ngược tình thế!"

Đổi chip, thua sạch. Tiếp tục đổi chip, lại thua.

Đợi đến khi tất cả dòng tiền của nhà họ Thư đều dùng hết, người thừa kế nhà họ Thư liên lạc với gã, hỏi gã đã xảy ra chuyện gì, có muốn rời đi trước hay không? Hòa Ngọc cũng khuyên gã như vậy.

Rời đi?

"Không, tuyệt đối không thể rời đi."

Một khi gã rời đi, gã sẽ trở thành nỗi sỉ nhục của gia tộc. Nhà họ Thư bọn họ không còn là dòng tộc đứng thứ ba nữa, nhà họ Blair và nhà họ Nam đều có thể dễ dàng g**t ch*t nhà họ Thư bọn họ.

Vì vậy, gã bắt đầu thế chấp tài sản của mình cho sòng bạc.

Bất cứ chuyện gì một khi đã bắt đầu thì đều không kết thúc được.

Rạng sáng ba giờ, gia chủ nhà họ Thư đã thế chấp cả khách sạn cho sòng bạc của Hòa Ngọc, chỉ còn lại ngôi nhà của nhà họ Thư. Đó là cơ hội cuối cùng của gã, gã muốn bắt lấy cọng cỏ cứu mạng kia...
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 883: Trò Chơi Tiền Tệ (92)


Hòa Ngọc không đồng ý. Cậu lắc đầu, ánh mắt mang vẻ lo lắng: "Sòng bạc của chúng tôi có quy định, nơi ở cuối cùng trên danh nghĩa không thể đem đi thế chấp."

Cậu thở dài, giơ tay đẩy đẩy kính mắt, bi thương nói: "Gia chủ nhà họ Thư, ngôi nhà của nhà họ Thư rất đáng giá, anh giữ lại ngôi nhà kia, về sau còn có thể lấy xoay sở làm vốn liếng. Đêm nay vận may của anh không tốt, lẽ ra anh sớm nên dừng lại."

Hiện tại, mặc dù Hòa Ngọc đã lần lượt lấy lại một tỷ đã thua, nhưng cũng chỉ thắng mấy chục triệu, so với bàn bài hiện tại, tương đương với không thắng.

Gia chủ nhà họ Thư ngẩn ngơ tại chỗ. Dường như gã mới kịp phản ứng được đã xảy ra chuyện gì, lông tơ cả người đều dựng đứng, máu trong cơ thể đông lại, toàn thân phát lạnh.

"Không, tôi không thể cứ rời đi như vậy, tôi muốn..."

Gia chủ nhà họ Thư mặc kệ, nhưng bị vệ sĩ của phú hào thành phố Ngân đang sốt ruột chờ đợi lôi đi. Hiện tại gia chủ nhà họ Thư là người nghèo, người nghèo không có địa vị, sẽ không có ai tôn trọng gã.

Gã không muốn đi, gã gào thét, nhưng gã vẫn bị lôi đi.

Phú hào thành phố Ngân nhanh chóng thay vào vị trí của gã.

Cũng chính bởi sự phá sản của gia chủ nhà họ Thư đã khiến cho những phú hào thua sạch tài sản lưu động đột nhiên tỉnh táo. Cùng với gia chủ nhà họ Thư, gia chủ nhà họ Nam cùng với vị phú hào vừa vào sân kia cũng thua sạch, thậm chí ông ta còn vừa mới thế chấp một chỗ tài sản.

Vị phú hào vỗ vỗ đầu, cưỡng chế chính mình đứng lên: "Tôi cũng lui đây, đêm nay vận may của tôi không tốt, ngày mai may mắn thì tiếp tục." Ông ta khó khăn đứng dậy khỏi ghế dựa, gian nan đi tới khu người xem ngồi xuống.

Hằng Đoàn đã không chịu được nữa, thấy vậy nhanh chóng chạy tới, chiếm vị trí kia. Động tác của các phú hào không nhanh bằng gã nhất thời thay đổi sắc mặt, nhìn chằm chằm gã. Hằng Đoàn gân cổ coi như không thấy.

Gã muốn đổi đời, gã phải nắm chắc cơ hội.

Hằng Đoàn đã chiếm vị trí cuối cùng, các phú hào khác không thể làm gì chỉ có thể tiếp tục làm người xem, ván bài lại bắt đầu.

Gia chủ nhà họ Blair nhìn về phía phú hào ngồi bên cạnh, người vừa mới rời khỏi sân khấu. Vị phú hào này lúc trước có nhiều tiền hơn so với gia chủ nhà họ Blair, hiện tại cũng đã kém không nhiều lắm, cho nên gia chủ nhà họ Blair trực tiếp hỏi: "Ông cảm thấy thế nào?"

Phú hào kia tức giận trừng nhìn gã một cái: "Đương nhiên là mất hứng, hôm nay tôi thua quá nhiều. Chờ xem, chờ ngày mai, ngày mốt hoặc là lúc nào đó, vận may tốt, tôi sẽ thắng lại."

Hai mắt gia chủ nhà họ Blair chấn động, không thể tin: "Ông còn muốn tiếp tục đánh bạc?"

Phú hào tỏ vẻ đương nhiên: "Tại sao không? Tôi thua nhiều như vậy, nếu không đánh bạc nữa thì chính là thua thật sự, không được, tôi không thể thua nhiều tiền như vậy."

Gia chủ nhà họ Blair: "Ông không thấy gia chủ nhà họ Thư đã phá sản sao?"

"Đó là ông ta, cũng không phải tôi." Phú hào không để ý, ánh mắt hâm mộ nhìn chằm chằm vị phú hào nào đó trên bàn đấu: "Thật hâm mộ người kia, hình như ông ta đã thắng hơn bốn tỷ, vận may này cũng quá tốt rồi."

Gia chủ nhà họ Blair: "..."

Gã hít một hơi thật sâu rồi đứng bật dậy, lảo đảo đi ra ngoài, bóng lưng là tư thế chạy trối chết.

Thật kinh khủng! Nơi này thật đáng sợ, gã không muốn chơi, cũng không muốn ở lại đây.

Làm thế nào mới có thể đảm bảo mình không mất tiền, đó là không đến sòng bạc, cũng không đánh một xu vào bài bạc.

Sắc mặt gia chủ nhà họ Blair tái nhợt rời đi.

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn bóng lưng của gã, khóe miệng nhếch lên.

Ba anh em nhà họ Blair đang đánh bạc ở tầng hai nhanh chóng nhận được tin tức.

[Gia chủ nhà họ Blair đã đi rồi, về sau hẳn là cũng sẽ không đến, mấy người có thể an tâm chơi ở sòng bạc. Đêm nay mấy người không lên sân khấu được, nhưng có thể lên lầu bốn xem trước, xem người khác chơi như thế nào.]

Ba anh em vui vẻ, lập tức khoan khoái được dẫn lên tầng bốn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 884: Trò Chơi Tiền Tệ (93)


Sáu giờ sáng, lại có thêm một phú hào phá sản.

Tám giờ, Hòa Ngọc đứng dậy, cất giọng nói khàn khàn: "Đã chơi cả đêm, nếu như các vị còn muốn tiếp tục, có thể hẹn nhau đến phòng khác. Tôi muốn đi xử lý chuyện của sòng bạc, hi vọng các vị thông cảm."

Hòa Ngọc là ông chủ sòng bạc, hơn nữa còn có "lai lịch bất phàm" trong lòng rất nhiều người, cậu nói kết thúc, rất nhiều người cũng đồng ý nghe theo, cho dù ý còn chưa muốn, cho dù muốn vội vã lật ngược tình thế thì cũng đều ngừng lại. Dù sao họ vẫn có thể tiếp tục mở phòng riêng, sòng bạc vẫn luôn ở đây, họ có thể đến vào lần sau. Đều là phú hào, nghiệp vụ phải xử lý cũng không ít, đã chơi ở sòng bạc một buổi tối, hôm nay cũng phải tự mình trở về xử lý công việc.

Có người rời đi, có người không rời được, bàn cược này đã kết thúc, tất cả mọi người đều đang đợi người chia bài thanh toán kết quả một đêm này.

Sau khi tổng kết, có người vui mừng, có người đen mặt trong nháy mắt.

Gia chủ nhà họ Thư và một vị phú hào phá sản, tổng cộng hai người thua bảy tỷ. Phú hào ngồi ở khu người xem, ông ta thua một tỷ.

Phú hào thành phố Kim tưởng mình thắng tiền, dù sao chip chất bên cạnh gã cũng không ít, nhưng theo thống kê của người chia bài, số chip này ít hơn nhiều so với những gì gã đổi. Một đêm này gã thua mất năm trăm triệu. Dù có là phú hào siêu giàu thì cũng để ý năm trăm triệu này, sắc mặt cũng tối sầm lại ngay.

Ông Cool mới lên sân cũng thua bảy trăm triệu, giữa chừng ông ta thắng hơn một tỷ, sau đó vận may vòng ngược lại, vẫn thua. Hòa Ngọc gợi ý cho ông ta dừng lại, ông ta cũng không phản đối, bởi vì vận may của ông ta hiện tại quả thật rất không tốt.

Gia chủ nhà họ Nam cũng thua rất thảm, tổng cộng tài sản của nhà họ Nam là ba tỷ, gã trực tiếp thua một tỷ.

Còn có...

Số tiền này cộng lại cũng cỡ chục tỷ, mà người thắng là ai?

Một vài phú hào thắng hơn một tỷ, Hòa Ngọc thắng hơn chín trăm triệu, đây cũng không phải là một con số nhỏ, nhưng cũng không khiến cho người khác chú ý. Tầm mắt của họ đều nhìn hai người khác.

Một phú hào ở thành phố Tiền có tài sản mấy chục tỷ, đứng xếp hạng trước Thành Chiêu thắng ba tỷ.

Hằng Đoàn, thắng năm tỷ rưỡi.

Cả người Hằng Đoàn đều run lên, mà đôi mắt của những người khác nhìn gã đều đỏ hoe. "May mắn như vậy, dựa vào cái gì không phải là mình?!"

Hằng Đoàn có tiền, cũng một lần nữa có địa vị, gã giơ tay đẩy đẩy, cười như Phật Di Lặc: "May mắn, là là do tôi may mắn thôi, rạng sáng mới lên sân khấu, vậy mà thắng nhiều như vậy, ha ha ha."

Mọi người: "..."

Chắc chắn là gã đang khoe khoang!!

Phú hào thành phố Kim nhìn gã không vừa mắt, hừ lạnh một tiếng: "Tối nay tiếp tục đi, tôi xem may mắn của ông đêm nay có còn tốt hay không."

Hằng Đoàn ước gì có thể tiếp tục, tài sản của gã không bằng phú hào thành phố Kim, cho nên nhếch miệng cung kính cười nói: "Khẳng định sẽ tiếp tục, đêm nay chúng ta chơi ở đây, không gặp không về nha."

Gã đã tìm được nơi có thể kiếm lại tài sản nhanh nhất, làm sao có thể dừng lại?

Năm tỷ rưỡi là không ít, nhưng vẫn chưa bằng tài sản của gã trước đây. Gã muốn một lần nữa leo lên top 10 bảng phú hào, gã muốn trở thành "huyền thoại của sòng bạc" treo trên hành lang...

Trên đó có nhắc tới hai chữ "Thần bài", gã muốn làm "Thần bài", muốn dựa vào "đánh cược" đoạt lại gia nghiệp!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 885: Trò Chơi Tiền Tệ (94)


Phú hào thành phố Kim hừ lạnh một tiếng, nhấc chân rời đi. Hòa Ngọc lần lượt tiễn họ ra ngoài, đại đa số phú hào đều hỏi Hòa Ngọc: "Đêm nay lên tầng bốn còn cần thư mời không?"

Hòa Ngọc lắc đầu, nụ cười nhã nhặn: "Không cần, các vị đều là khách VVIP, lúc nào cũng có thể lên tầng bốn."

Lúc gia chủ nhà họ Nam rời đi, nhìn về phía Hòa Ngọc, mày nhíu chặt: "Tối hôm qua tôi thua mất một tỷ, một phần ba gia sản nhà họ Nam."

Hòa Ngọc thở dài: "Ai, bài vận tối hôm qua của gia chủ nhà họ Nam ngay từ đầu rất tốt, về sau lại không tốt." Cậu dừng một chút, nhịn không được tới gần gã, hạ giọng nói: "Trò chơi như đánh bạc này, vận may cũng rất quan trọng. Có đôi khi lúc đầu may mắn, lúc sau xui xẻo, nếu như ngay lúc may mắn thu tay lại thì có thể kiếm tiền. Nếu như lúc đầu gặp xui, trụ được đến hồi sau, cũng có thể ngược gió lật ngược tình thế. Đây chính là sòng bạc, mọi thứ đều có thể xảy ra."

Ánh mắt gia chủ nhà họ Nam lóe lên, rồi lập tức tràn đầy ảo não. Ngay lúc đầu gã thật sự thắng rất nhiều, là chính gã không nắm giữ được, không rời đi đúng lúc.

Sau này khi đánh cược, thắng phải đúng lúc rời đi, thua cũng phải kịp thời dừng lại.

Gia chủ nhà họ Nam lại cùng Hòa Ngọc cảm thán một phen sự xui xẻo của gia chủ nhà họ Thư, lúc này mới nhanh chóng rời đi, nhìn phương hướng kia rõ ràng là đi chế nhạo sự thê thảm của gia chủ nhà họ Thư.

Lúc Hằng Đoàn rời đi cũng tìm Hòa Ngọc nói chuyện, gã nắm chặt tay Hòa Ngọc: "Cậu Hòa, đêm nay nhất định phải để lại cho tôi một chỗ, tôi phải lên sân khấu sớm một chút."

Hòa Ngọc mỉm cười gật đầu: "Được."

Đợi đến khi Hằng Đoàn rời đi, trong nháy mắt vẻ mặt cậu trở nên lạnh lùng, rút khăn tay ra, chậm rãi lau chùi ngón tay, lau chùi từng ngón từng ngón cẩn thận.

Động tác vô cùng đẹp mắt, cũng vô cùng cao quý, nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh lùng.

Tiểu Thạch Đầu hạ giọng: "Sao anh không thắng nhiều một chút?"

Hòa Ngọc hơi cong môi, kính mắt đặt trên cánh mũi, không ngăn được đôi mắt không hề có cảm xúc. Giọng nói của cậu bình tĩnh: "Biết cái gì là tiến hành theo tuần tự không? Trò chơi tiền tệ, thu hoạch cũng phải chú ý phương pháp."

Tiểu Thạch Đầu có chút mờ mịt.

Sau khi Hòa Ngọc tiễn tất cả các phú hào, tin tức cậu mua lại được đẩy lên khắp hành tinh tiền tệ. Lần này, không cần nhiều lời, sau khi nhìn thấy tin tức, toàn bộ hành tinh tiền tệ đều sôi trào.

Từng tin tức kia, quả thực là chấn động lòng người:

"Đêm sòng bạc khai trương, đánh cược mười tỷ!"

"Sốc! Không ngờ lại có người kiếm được năm tỷ rưỡi trong một đêm!"

"Tầng một sòng bạc có vô số người may mắn thắng hơn một trăm nghìn! Tầng hai có người may mắn thắng hơn một triệu, tầng ba có người may mắn thắng gần trăm triệu!"

"Tin sốt dẻo! Hai vị phú hào phá sản!!"

"Một người hầu của một vị phú hào nào đó được cùng đến sòng bạc, phú hào đánh bạc trên tầng, người hầu chỉ mang theo một ngàn chip chơi tại tầng một. Sau một đêm, phú hào phá sản, mà người hầu lại hào kiếm được năm trăm nghìn, thành công chuộc thân, vứt bỏ phú hào rời đi..."

"Đêm qua, một phú hào kiếm được năm tỷ rưỡi gây ra động thái lớn trên bảng tài phú. Hóa ra là Hằng Đoàn! Hằng Đoàn đã phá sản, trở thành người nghèo ăn ngủ ngoài đường, nhưng một lá thư mời được viết trước lúc ông ấy chưa phá sản lại thay đổi vận mệnh của ông ấy, ông ấy cầm..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 886: Trò Chơi Tiền Tệ (95)


Từng thông tin dồn dập khiến người ta kinh ngạc, có tin khiến người ngưỡng mộ, ghen tị, có tin trở thành kịch hay cho người ta xem. Chỉ trong chốc lát, cánh cửa sòng bạc ấy đã thay đổi cảm xúc của toàn bộ người dân trên hành tinh tiền tệ. Một ngày này, gần như toàn bộ cư dân hành tinh tiền tệ đều đang bàn tán về "sòng bạc ở thành phố A".

Đó là một nơi có thể khiến người ta giàu có trong một đêm, là một nơi có thể thay đổi số phận của con người, và cũng là một nơi có thể chứng kiến các phú hào ngã ngựa.

Thành Chiêu đang xem tin tức thì đột nhiên bật dậy. "Một đêm kiếm mười tỷ?!" Nơi được gọi là sòng bạc đó, vậy mà một đêm kiếm được mười tỷ? Cái tên Hòa Ngọc này vừa mới xuất hiện trên bảng phú hào, nhưng Thành Chiêu đã vô cùng căng thẳng rồi.

Gã hít sâu một hơi, để bản thân bình tĩnh lại, suy nghĩ nghiêm túc. Một đêm mà sòng bạc có thể sử dụng mười tỷ, lại còn là ngày đầu tiên mở cửa. Mặc dù tối qua tài sản của Hòa Ngọc chỉ tăng lên một tỷ, nhưng dựa vào đầu óc thông minh của cậu, mười tỷ đó tuyệt đối có thể thắng được toàn bộ!

Sòng bạc của Hòa Ngọc vừa mới mở ở hành tinh tiền tệ, người của thế giới này lại ham tiền như mạng sống, đương nhiên sẽ người sau tiếp người trước bước vào sòng bạc, đưa tiền vào trong túi của Hòa Ngọc. Có lẽ rất lâu sau này bọn họ sẽ hiểu ra. Nhưng mà lúc đó, Hòa Ngọc đã kết thúc phó bản, rời khỏi hành tinh tiền tệ rồi.

Hòa Ngọc sống sót rời khỏi hành tinh tiền tệ có nghĩa là Thành Chiêu phải chết.

Khuôn mặt của gã lập tức trở nên nghiêm túc, nhấc chân đi về phía căn phòng bên cạnh.

Suốt một đường này gã đã nghĩ rất nhiều cách, ví dụ như lan truyền tin đồn thất thiệt, khiến người ta cho rằng sòng bạc có vấn đề, ví dụ như kết hợp những phú hào khác "phong tỏa" Hòa Ngọc trên tiền tệ... Nhưng cuối cùng, Thành Chiêu vẫn là xóa bỏ toàn bộ kế hoạch.

Gã muốn thi đấu với Hòa Ngọc đường đường chính chính một lần, giống như là Hòa Ngọc không can thiệp việc bán khoá học nâng cao năng lực chiến đấu của gã vậy, gã cũng không đi can thiệp Hòa Ngọc. Bọn họ cố gắng theo cách mà bản thân quyết, phân định thắng thua.

Thành Chiêu đi đến cửa phòng, đúng lúc nghe thấy đầy tớ đang giúp gã làm việc nói chuyện:

"Đợi đến khi nào nghỉ đi sòng bạc xem thử."

"Ha ha ha, phải đi chứ, lỡ như tôi may mắn, cũng thắng được vài trăm ngàn thì sao?"

"Anh biết chơi không, trên mạng có hướng dẫn cách chơi đấy."

"Tôi chỉ biết hai trò đơn giản, còn về những cách cược phức tạp khác thì từ từ nghiên cứu sau vậy."

Sắc mặt Thành Chiêu âm trầm. Đến cả đầy tớ ở đây của gã cũng rung động rồi, những người khác trên hành tinh tiền tệ thì sao? Gã hít sâu một hơi: "Tiếp tục làm việc, trước ngày mốt nhất định phải đưa ra chương trình học mới."

"Vâng..."

Bản thân Thành Chiêu cũng qua đó giúp đỡ. Giờ phút này, trong lòng gã nóng như lửa đốt. Lúc trước Hòa Ngọc không có động tĩnh gì, mặc dù Thành Chiêu rất vui vẻ nhưng cũng lo lắng mơ hồ. Bây giờ, Hòa Ngọc bắt đầu giở thủ đoạn thì gã cũng phải dốc toàn lực thôi.

Trong khi Thành Chiêu mơ hồ sợ hãi, lại vô cùng hưng phấn, từ nơi sâu thẳm trong linh hồn xuất hiện một nguồn ý chí chiến đấu.

Đây là cảm giác khi thi đấu ngang tài ngang sức.

Hòa Ngọc, không nghi ngờ gì là kẻ mạnh khiến người ta vô cùng sợ hãi. Cho dù năng lực chiến đấu chỉ 2, cậu cũng hoàn toàn xứng đáng là cao thủ!

Thành Chiêu mong chờ biểu hiện của bản thân. Cũng mong chờ bản thân có thể thắng Hòa Ngọc một lần.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 887: Trò Chơi Tiền Tệ (96)


Sòng bạc thành phố A đã nổi tiếng vang dội, vô số người lũ lượt kéo đến. Những phú hào ban đầu vì không có thư mời mà không muốn đi, nay cũng không thể kiềm chế được, cuối cùng vẫn lái xe đến sòng bạc. Những phú hào vốn đã có thư mời mà chưa đi, nay lập tức ra lệnh cho cấp dưới: "Lấy thư mời ra đây, tối nay đi xem thử."

Năm tỷ rưỡi!

Đó là con số ở bất kỳ thời điểm nào cũng khiến người khác phải rung động. Đặc biệt là người thành phố Ngân, hôm nay họ mới tận mắt chứng kiến Hằng Đoàn chán nản rời khỏi thành phố Ngân, nay gã lại ngồi xe bay sang trọng về, giàu sang về hương.

Sự hăng hái và khí phách của Hằng Đoàn khiến người thành phố Ngân ghen tị đỏ mắt. Câu chuyện của gã đã lan truyền khắp hành tinh tiền tệ!

Hôm qua gã là con quỷ nghèo phá sản, từ nay về sau chỉ có thể ngủ trên đường. Nhưng mà, bởi vì một tấm thư mời, bởi vì sòng bạc thành phố A, hôm qua gã đã thắng năm tỷ rưỡi, leo lên bảng phú hào trở lại.

Gã ngang tàng về đến thành phố Ngân, xe lái thẳng đến cửa nhà phú hào hôm qua đã chế giễu và lớn tiếng chê nhạo gã...

"Khang Minh, không phải mày nói muốn đổ rác cho tao sao? Sao mà không đến vậy?"

Cửa lớn của Khang Minh đóng chặt, không dám mở. Mặc dù Hằng Đoàn chưa khôi phục vinh quang như trước, nhưng năm tỷ rưỡi đã nhiều hơn tiền của Khang Minh rồi. Khang Minh dám ló đầu, Hằng Đoàn dám g**t ch*t gã. Khang Minh co rúm trong nhà, không động đậy.

Hằng Đoàn đứng ngoài cửa cười khẩy: "Mày cứ đợi đi, đợi tao hết bận chuyện trong tay rồi, tao chắc chắn lấy mạng của mày!" Ánh mắt của gã vô cùng lạnh lẽo, tràn ngập sự nham hiểm.

Hành tinh tiền tệ không có người tốt. Khang Minh dám chế giễu Hằng Đoàn khi gã nghèo nàn, Hằng Đoàn trèo lên lại, hiển nhiên phải g**t ch*t cả nhà Khang Minh để hả giận. "Đợi thêm chút nữa đi... Bây giờ tiền của gã vẫn quá ít, đợi đến đêm nay lại thắng vài đến chục tỷ, ngày mai gã g**t ch*t cả nhà Khang Minh."

Hằng Đoàn cười lạnh một tiếng, ngồi xe bay rời đi. Khang Minh nghiến răng ken két, không biết là tức giận hay sợ hãi. Khuôn mặt con trai của gã tràn ngập sự sợ hãi: "Chúng ta phải làm sao đây? Cha, tiếp theo chúng ta phải làm sao?"

Khang Minh đột nhiên bật dậy: "Chúng ta cũng đi sòng bạc, bây giờ đi liền!" Sòng bạc dường như là cọng rơm cứu mạng cuối cùng... Bọn họ lập tức dọn dẹp đồ đạc, cầm tiền đi đến sòng bạc thành phố A. Còn về sự chê cười hôm qua với sòng bạc? "À, đó đều là quá khứ rồi, bọn họ cũng xem như chưa có gì xảy ra."

Hòa Ngọc đứng bên cửa sổ tầng bốn nhìn xuống cánh cửa căn phòng nhỏ. Ở dưới đều là người ra vào sòng bạc lũ lượt, có khuôn mặt tràn đầy mong đợi và tham lam, có người khóc lóc bị lôi ra ngoài. Đương nhiên, cũng có người cười tươi hả hê đi ra sòng bạc.

Khóc thì nhiều mà cười thì ít. Biển người dâng trào, có người đã thua sạch đứng ở ngoài chửi ầm lên, mà rất nhanh lại bị biển người nhấn chìm. Có người ăn mặc bình thường bị đuổi ra ngoài, cũng có người ăn mặc lộng lẫy mà vẫn thua sạch bị đuổi ra như vậy.

Trên tay Hòa Ngọc cầm một lá bài tây, vừa lật vừa bình tĩnh nhìn sự điên cuồng dưới lầu. Cậu nâng tầm mắt, khách sạn sang trọng bên kia đã thuộc về của cải của cậu.

Kính không gọng vắt lên cánh mũi, ánh nắng chiếu lên đó, thấu kính lóe sáng. Ánh mắt của cậu lại không chút gợn sóng, giống như mọi chuyện bên dưới đều không liên quan đến cậu, giống như một vị phật ngọc, không buồn không vui.

Tiểu Thạch Đầu đứng phía sau, cũng nhìn từng cảnh tượng này.

Hòa Ngọc đột nhiên mở miệng, giọng nói lành lạnh thu hút vang lên: "Đã nhìn thấy chưa? Đây chính là đánh bạc, dân cờ bạc không người có thể may mắn thoát khỏi, thu hoạch nhất thời cũng đều chỉ là phồn vinh giả tạo. Quý trọng mạng sống, tránh xa đánh bạc."

Tiểu Thạch Đầu ngừng một chút, từ từ gật đầu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 888: Trò Chơi Tiền Tệ (97)


Hòa Ngọc quay người, nhấc chân: "Đi thôi, đi cùng với khách quý lầu bốn của chúng ta, để người đưa thư mời lập tức xuất phát."

"Vâng ạ." Người lên tiếng không phải Tiểu Thạch Đầu, mà là thư kí mới của Hòa Ngọc.

Sòng bạc mở ngày đầu tiên, tài sản của Thành Chiêu là 30 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc là 1 tỷ, khoảng cách chênh lệch vẫn còn rất xa. Đêm đó, lầu bốn náo nhiệt hơn đêm hôm trước, riêng bàn đánh bạc xa hoa mười người đã mở ba căn phòng lớn. Mọi người đều chìm đắm trong việc đánh bạc, tiêu tiền như nước, liên tục nhảy qua lại giữa thiên đường và địa ngục.

Chỉ trong một buổi tối này, cục diện đã thay đổi động trời.

Nhà họ Nam đã phá sản.

Tiếp sau nhà họ Thư, một dòng họ lớn hàng đầu thành phố A cũng đã phá sản rồi.

Gia chủ nhà họ Nam không phải người ngu ngốc, trong lòng gã có giới hạn. Khi tài sản chỉ còn lại một tỷ, gã biết nên dừng tay rồi, cho dù gã vô cùng muốn lật ngược tình thế, cũng buộc phải kiếm đủ tiền ở bên ngoài rồi mới quay lại. Một tỷ này không thể động vào. Đây là giới hạn của gã, là tiền để dưới tên con trai duy nhất, là gốc rễ sống còn của nhà họ Nam.

Nhưng hoàn toàn không ngờ, thằng con trai nổi tiếng ngu xuẩn của gã lại giấu gã mà đi đánh cược, thua sạch một tỷ đó. Gia chủ nhà họ Nam tức ho ra máu tại chỗ, tát một bạt tai thật mạnh lên mặt con trai.

Biến cố nhà họ Nam đối với bản thân họ mà nói là thay đổi động trời, nhưng ở tầng bốn của sòng bạc, trong đám phú hào, lại không hề ảnh hưởng chút nào, thậm chí không có ai quan tâm đến họ.

Họ đang quan tâm đến việc khác còn chấn động hơn.

Vị phú hào thành phố Kim đó thua rồi, thua lớn 8 tỷ. Dòng tiền đã thua sạch, lại thế chấp không ít tài sản. Nếu như không phải Hòa Ngọc "khuyên giải", gã còn không thể rời bàn.

Đây chính là đánh bạc, thua đều là tiền thật, hơn nữa thua đến nỗi thay đổi địa vị dòng họ, thay đổi tình hình giới phú hào. Người giàu khi họ có tiền, cũng đã từng sỉ nhục người khác, nhưng bây giờ, tiền của họ ít hơn những người từng bị sỉ nhục, những người đó có thể báo thù bất cứ lúc nào.

Họ không dám rời bàn nữa, chỉ muốn liều mạng thắng lại phần bản thân đã mất đi, sau đó rời khỏi sòng bạc thật xa! Nhưng sau khi "thắng" thành công cọng rơm cứu mạng, không những không thể xoay chuyển tình hình, ngược lại tiếp tục xa lầy vào đánh ván tiếp theo, rơi vào vực thẳm vô tận, kéo cũng không kéo nổi.

Thua càng nhiều, càng không dám rời bàn, tạo thành một vòng tròn lặp lại ác tính.

Hằng Đoàn muốn thắng nhiều tiền hơn hôm trước nhưng không thành công, ngược lại thua mất hơn ba tỷ, tài sản của gã lập tức chỉ còn lại hai tỷ. Tiền này đều là thắng được, nhưng Hằng Đoàn lại không cam tâm, ánh mắt điên cuồng.

Một đêm này, Hòa Ngọc đã thắng ba tỷ, vẫn chưa thu hút bao nhiêu sự chú ý. Bởi vì Ông Cool đã thắng 6 tỷ, phú hào nào đó ở thành phố Tiền đã thắng 5 tỷ, còn có một nhà giàu địa vị nhỏ không biết bị ai đưa đến, đã thắng 7 tỷ.

Tài sản của nhà giàu đó tổng cộng cũng chỉ hơn trăm triệu, bảng phú hào còn không lên được, qua một đêm, lại vụt lên bảng phú hào! Những người này đều thắng nhiều hơn Hòa Ngọc, cũng đều có tính “bàn luận” hơn Hòa Ngọc.

Nhưng Hòa Ngọc, trừ ba tỷ này ra, còn có hoa hồng của sòng bạc, của nhà cái sòng bạc dưới lầu, vân vân, tổng hợp lại, tổng cộng bốn tỷ.

Sòng bạc mở ngày đầu tiên, tài sản của Thành Chiêu là 31 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc là 5 tỷ. Khoảng cách vẫn còn rất xa như vậy, nhưng mà uy thế của người sau rất mạnh.

Cũng trong ngày này, "người giàu nhỏ ở sòng bạc kiếm được 7 tỷ, nhảy dù vào vị trí ở giữa bảng phú hào" đã dẫn đến sự dõi theo của toàn bộ người hành tinh tiền tệ, ngày càng nhiều người đổ xô về sòng bạc.

Hiển nhiên, góc độ của gia chủ nhà họ Blair và người khác vẫn khác nhau, gã kinh ngạc trừng lớn mắt...

"Cái gì?! Nhà họ Nam cũng phá sản rồi?!"

"Mẹ kiếp, hai dòng họ lớn từng được gọi là ba trụ cột của thành phố A cùng với gã, vậy mà đều đã phá sản như vậy rồi? Bây giờ mới hai ngày mà, thế này cũng quá điên cuồng rồi đó!!"

Sắc mặt quản gia kích động: "Đúng, phá sản rồi, sau này bọn họ cũng không thể tranh với chúng ta nữa. Toàn bộ hành tinh tiền tệ đều đang đăng tin tức về sòng bạc, quá k*ch th*ch rồi, thật là một đêm phất lên, một đêm phá sản."

Gia chủ nhà họ Blair nhìn thoáng qua biểu cảm rục rịch của quản gia, lập tức lớn tiếng quát tháo: "Không được phép đi sòng bạc! Mi chỉ nhìn thấy người thắng tiền, cũng chỉ nhìn thấy dòng họ lớn phá sản, sao mà không nhìn thử người vào sòng bạc, đại đa số đều là khóc lóc đi ra?"

Quản gia: ".."

Ông ta biết, nhưng ông ta vẫn muốn đi thử xem. Chỉ cần biết chừng mực, thua rồi cũng chỉ là một ít, nhưng nếu như thắng rồi…

Gia chủ nhà họ Blair tự véo bản thân một cái, duy trì đầu óc tỉnh táo, nghĩ đến hai dòng họ phá sản đó, gã vô cùng vui mừng lẩm bẩm: "Hòa Ngọc không được gọi là người của thành phố A. Nhà họ Nam và nhà họ Thư đã phá sản, thành phố A chỉ còn một mình ta là phú hào."

Nghĩ đến đây, gã lại trở nên vui vẻ.

Gia chủ nhà họ Blair có hơi kiêu ngạo: "Quả nhiên, tránh xa sòng bạc mới là đúng đó, tôi thật ghê gớm. Nhà họ Blair cũng sẽ ngày càng ghê gớm, vươn lên từng bước, cho đến khi độc quyền thành phố A... Ha ha ha!"

Khi gia chủ nhà họ Blair đắc ý, ba người con trai của gã lén lút quay về nhà họ Blair.

Gương mặt ba người đều xám xịt, vừa về nhà, cả ba lập tức tập hợp lại phòng của cậu ba bắt đầu "mưu đồ".
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 889: Trò Chơi Tiền Tệ (98)


"Làm sao đây? Lại thua rồi." Cậu cả nhà họ Blair lẩm bẩm.

Cậu hai nghiến răng nghiến lợi nói: "Đều tại các anh, vốn dĩ chúng ta đã thắng từ lâu rồi. Đã nói là thắng hơn năm mươi triệu sẽ đi, kết quả thắng đến một trăm năm mươi triệu các anh cũng không đi, chính vì vậy mới dẫn đến cuối cùng thua nhiều như vậy."

Cậu cả lập tức trừng mắt nhìn cậu hai: "Lúc đó bản thân em cũng có kiên quyết đâu. Em chỉ nhắc một câu, sau đó cậu ba nói không đi, em cũng lập tức ngồi xuống còn gì?"

Sắc mặt của cậu ba xám xịt, lẩm bẩm: "Tiền thắng được quá nhanh khiến chúng ta đều không kiềm chế được, một lần liền có thể thắng được nhiều rồi lại nhiều như thế, qua mấy lượt, ba trăm triệu không phải là đã về rồi sao?"

Ngày hôm qua bọn họ ở tầng bốn mấy tiếng đồng hồ liền, cuối cùng khi một vị phú hào nào đó phá sản mới có được cơ hội lên bàn. Bọn họ không có nhiều chip, đó đều là do hai vị phu nhân nhà họ Blair cực khổ lấy cho bọn họ, giấu gia chủ nhà họ Blair. Nếu bị gia chủ nhà họ Blair phát hiện, không chỉ bọn họ gặp khó khăn, ngay cả hai vị phu nhân cũng sẽ phải chịu tội cùng.

Cho nên, đó là hy vọng cuối cùng của bọn họ. Bọn họ đã bàn xong, chỉ cần thắng trên năm mươi triệu liền rút lui.

Nhưng ngàn vạn lần lại không ngờ tới, trận đầu thắng hơn bốn mươi triệu, trận thứ hai thắng hơn một trăm triệu.

Trời ơi, vận may hôm nay cũng quá tốt rồi.

Cậu hai thử nhắc nhở việc rời khỏi, đương nhiên, tuy rằng miệng anh ta nói rời khỏi, nhưng mông lại không rời khỏi ghế.

Mới có hai trận, vẫn chưa đánh hết nghiện, sao nỡ rời khỏi.

Cậu ba đề nghị nhân lúc vẫn còn may mắn, lại làm thêm trận nữa, có khi có thể lấy được cả ba trăm triệu. Nghe vậy, cậu cả và cậu hai đều không phản đối.

Sau đó tất cả đều có thể tưởng tượng, bọn họ đều thua rồi, thua hết sạch. Tài sản hai vị phu nhân trộm giúp cũng đã thế chấp cho sòng bạc, cuối cùng thua hết. Ba người chỉ có thể chán nản quay về.

Cậu hai: "Vậy hiện tại nên làm sao đây? Cứ nói những cái đó cũng không có tác dụng, đã không còn ý nghĩa, chúng ta bắt buộc phải nghĩ ra cách giải quyết."

Cậu cả ôm đầu, đôi mắt trống rỗng: "Cộng thêm lần trước thua, chúng ta đã thua rất nhiều tài sản của nhà họ Blair rồi, trong đó còn có tài sản chúng ta trộm được từ chỗ ông cụ, tuy rằng ông cụ chỉ có ba người con trai là chúng ta nhưng tính cách của ông ấy không tốt, có khả năng thật sự sẽ đánh chết chúng ta rồi sinh thêm con trai."

Cậu hai rùng mình một cái, vẻ mặt hoảng sợ.

Cậu ba ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo sự điên cuồng: "Vậy chúng ta trộm thêm một ít tiền vốn lần sau mang đi, chúng ta chắc chắn sẽ rút kinh nghiệm, sẽ không làm những chuyện vô ích nữa, thắng đủ năm mươi triệu rồi đi, bắt buộc phải rời khỏi."

Cậu cả và cậu hai nhìn anh ta, đều không nói chuyện, nhưng rõ ràng là cũng đồng ý. Một lần rồi lại một lần, không có điểm dừng, cũng không thể dừng lại giữa chừng, chân đã trượt xuống đáy vực căn bản không thể kéo lên được.

Kể từ khi sòng bạc khai trương, mỗi ngày đều có rất nhiều tin tức oanh tạc hành tinh tiền tệ. Thông tin có liên quan đến tiền luôn luôn thu hút sự chú ý của mọi người. Tất cả mọi người đều đang quan tâm đến sòng bạc, mỗi ngày họ đều muốn nhìn xem ai lại thắng bao nhiêu tiền, cũng muốn xem hôm nay lại là ai bị phá sản.

Đối với người ở phía trước, họ ngưỡng mộ ghen tị. Đối với người ở phía sau, họ đều coi như xem diễn, vui khi người gặp họa.

"Ôi, cậu xem đây là ai, ông ta vậy mà lại phá sản rồi!"

"Tôi biết ông ta, lúc trước thằng nhóc nhà họ Lý bị người ta đánh chết, chính là bởi vì đâm vào cậu ấy, lúc đó ông ta luôn nghĩ mình ở trên cao, đây mới bao lâu, chậc chậc."

"Quá thảm, sau này bọn họ sống còn không bằng chúng ta, ha ha ha, có lẽ chúng ta vẫn có thể tìm cơ hội nhìn xem cuộc sống nghèo nàn của các phú hào."

"Cậu xem này, ông ta vậy mà lại thắng mười mấy tỷ rồi, trời ơi, quá may mắn rồi."

"Vì sao người thắng không phải là tôi? Vì sao là ông ta mà không phải là tôi? Trước kia ông ta còn không bằng chúng ta mà!"

"Có ai mà lại không hâm mộ chứ? Tôi quyết định rồi, ngày mai sẽ đi sòng bạc xem, cậu muốn đi không?"

Bởi vì thảo luận sôi nổi, mỗi ngày sòng bạc đều có người đến.

Tài sản của Hòa Ngọc cũng tăng nhanh đến khiếp vía, có khi là do cậu thắng, có khi là do sòng bạc lấy phần trăm, có nhà cái thắng được, những con số này cộng lại, vô cùng đáng sợ. Nhưng hàng ngày, cậu lại không phải là người gây chú ý nhất nên tiêu điểm thảo luận sôi nổi của mọi người vẫn là những người thắng được càng nhiều.

Mỗi ngày đều có người đột nhiên giàu lên, cũng có người đột nhiên phá sản.

Mà cánh cửa sòng bạc ngày nào cũng rất náo nhiệt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 890: Trò Chơi Tiền Tệ (99)


Mặt tiền mà sòng bạc dùng dù sao cũng là tài sản của nhà họ Blair, gia chủ nhà họ Blair thường xuyên đi qua phố Phú Hào, đến nơi náo nhiệt nhất để nhìn một cái.

Ánh mắt của quản gia nhìn về phía trước, phức tạp nói: "Nhiều người quá, phố Phú Hào thành lập lâu như vậy, cũng chưa từng có nhiều người đến như vậy."

Gia chủ nhà họ Blair hâm mộ lại ghen tị: "Đúng vậy, không thể không thừa nhận, tên Hòa Ngọc này, cũng có chút năng lực."

"Phố Phú Hào hưng thịnh như vậy đối với chúng ta mà nói cũng là chuyện tốt, dù sao, rất nhiều cửa hàng trên phố này đều là của nhà họ Blair chúng ta, gia chủ, ngài phải vui vẻ mới đúng." Quản gia chân thành an ủi vị gia chủ đang ghen tị này.

Nghe thấy vậy, gia chủ nhà họ Blair lập tức nở nụ cười: "Cũng đúng, bởi vì sự xuất hiện của sòng bạc, cả đoạn đường đều trở nên náo nhiệt, kinh doanh cũng rất tốt. Tuy những tài sản này đều do phu nhân quản lý, nhưng thật sự cũng thuộc về nhà họ Blair, thuộc về tôi."

Chỉ cần nghĩ đến sòng bạc của Hòa Ngọc kéo theo gã đi kiếm tiền, gã liền vui vẻ. Dừng lại một chút, nụ cười trên khóe miệng của gã càng thêm xán lạn: "Hơn nữa, hiện tại thành phố A chỉ có nhà họ Blair chúng ta. Nhà họ Thư và nhà họ Nam đều đã phá sản rồi, chỉ có chúng ta cười đến cuối cùng."

Vừa mới nhắc đến nhà họ Thư và nhà họ Nam, gia chủ nhà họ Blair lập tức thấy gia chủ nhà họ Thư và gia chủ nhà họ Nam đi đến, đi về phía sòng bạc.

Gia chủ nhà họ Blair ngạc nhiên, lập tức từ xe bay đi xuống, mặt cười tươi: "Ái chà, đây còn không phải là ông Thư và ông Nam à? Sao các ông lại ở đây?"

Hai người cũng nhìn thấy gia chủ nhà họ Blair, khuôn mặt của họ nhanh chóng đen lại. Nhưng hiện tại, bọn họ đã có sự khác biệt về giai cấp, không dám nói lớn tiếng với gia chủ nhà họ Blair, hai người cúi đầu xuống.

Gia chủ nhà họ Blair cũng không bỏ qua cho họ, vẻ mặt đầy sự chế giễu: "Các ông đã phá sản rồi mà còn có tư cách để đến phố Phú Hào à? Nơi này thuộc về người giàu, sao không có người ngăn lại bọn họ?"

Gã cố ý lớn tiếng hỏi quản gia. Quản gia cười mà không nói. Gia chủ nhà họ Blair cố ý nói, từ khi Hòa Ngọc mở sòng bạc, nơi này đã không còn là nơi chỉ thuộc về người giàu nữa, chỉ cần trong túi có tiền, thì đều có thể đi vào. Gia chủ nhà họ Blair nhắc lại quy tắc cũ chỉ là vì muốn chế giễu hai người họ.

Hai người lúng túng, mở miệng, mặt đỏ lên, mãi cũng chưa nói nên lời. Bọn họ không giống với trước kia, cái kiểu không giống này, không chỉ thể hiện ở việc bị người giàu đè ép, còn thể hiện ở các mặt của cuộc sống. Giống như lúc này, bọn họ ngay cả một chiếc xe bay cũng không có, chỉ có thể đi bộ đến sòng bạc.

Thấy hai người không nói, gia chủ nhà họ Blair tiếp tục hất cằm lên, nói: "Người đâu, đuổi bọn họ đi ra."

Gã đương nhiên có quyền này.

Vẻ mặt của gia chủ nhà họ Thư và gia chủ nhà họ Nam biến sắc, nhưng không dám phản kháng, sợ gia chủ nhà họ Blair sai người đánh chết bọn họ.

Lúc này, sau lưng vang lên một giọng nói: "Đợi đã, gia chủ nhà họ Blair, bọn họ là nhân viên tôi mới thuê đến, xin ngài giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho bọn họ."

Gia chủ nhà họ Blair lập tức quay đầu lại. Là Hòa Ngọc.

Ánh mắt của gã thay đổi, trên mặt nở một nụ cười xán lạn, giọng nói vô cùng thân thiện: "Là cậu chủ nhà họ Hòa à? Hôm nay cậu không bận à?"

Hòa Ngọc lắc đầu, thở dài: "Bận chứ, mỗi ngày đều bận kiếm tiền, cho nên tôi mới phải thuê bọn họ, vừa hay có thể giúp tôi."

Kiếm tiền.

Vãi, cái tên nói phét này.

Ánh mắt của gia chủ nhà họ Blair hơi lóe lên, một lúc lâu sau mới nói: "Cậu chủ nhà họ Hòa thật rộng lượng thoải mái, nhưng thuê họ cũng không ổn lắm. Dù sao hai người cũng từng là gia chủ, thật sự có thể yên tâm làm việc không?"

Hòa Ngọc mỉm cười, giọng nói bình tĩnh lại ngang ngược: "Không yên tâm làm việc thì đuổi cũng được. Hiện tại bọn họ không có tiền, cũng không có thu nhập. Làm việc ở chỗ tôi lương cao, đó chính là cơ hội tốt nhất của họ."

Gia chủ nhà họ Thư và gia chủ nhà họ Nam đều cúi đầu thở dài, mắt nhìn nhau, đều thấy được ở trong mắt đối phương là "cùng cảnh ngộ với nhau". Bọn họ không có cách nào khác, cả một căn nhà, ở đâu cũng đều cần tiền. Đặc biệt là sau khi phá sản, chỉ để lại nhà ở. Trước kia có tiền, không ai dám làm gì bọn họ. Hiện tại không những có người nhìn chằm chằm bọn họ, còn có người nhìn chằm chằm chỗ ở cuối cùng của bọn họ.

Lúc này, Hòa Ngọc dùng lương cao thuê bọn họ, đây thật sự là cơ hội tốt nhất của họ. Cho dù tủi nhục, bọn họ cũng phải đến.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 891: Trò Chơi Tiền Tệ (100)


Gia chủ nhà họ Blair không muốn thấy hai người họ sống tốt, lại nói: "Họ có năng lực xử lý các việc của sòng bạc không? Cậu chủ Hòa, ngài thuê họ nhưng đừng tiêu tiền hoang phí."

Hòa Ngọc vẫn mỉm cười nói: "Dù sao cũng từng là gia chủ, năng lực quản lý sẽ không có vấn đề gì, cứ dùng thôi."

Cậu nhìn gia chủ nhà họ Blair, nghiêng đầu nói: "Tôi lại càng tán thưởng năng lực quản lý của gia chủ nhà họ Blair. Nếu ông đồng ý làm quản gia sòng bạc cho tôi, quản lý sổ sách giúp tôi, vậy mới là hoàn hảo."

Đây là lăng nhục.

Tuy rằng Hòa Ngọc nhiều tiền hơn gã, nhưng rốt cuộc gã vẫn là gia chủ nhà họ Blair, nhà họ họ lại không phá sản, sao có thể làm quản gia cho Hòa Ngọc được.

Gia chủ nhà họ Blair tức đến ngực phập phồng, một lúc lâu sau mới lúng túng nói: "Cậu chủ Hòa đừng đùa nữa."

Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh, hai mắt sáng lên, nói: "Tôi không đùa. Gia chủ Blair rất yêu tiền, vô cùng hợp với quản lý tài sản, cũng rất hợp ở sòng bạc khuyên người ta đừng đổi chip, tiếp tục chơi."

Cái tính cách này của gia chủ nhà họ Blair, bảo gã móc tiền ra đổi chip trên tay của các con bạc, chắc chắn gã sẽ rất rất đau lòng, cũng sẽ dốc hết sức khuyên người khác đừng đổi, tiếp tục chơi.

Gia chủ nhà họ Blair không phải là con bạc mà Hòa Ngọc muốn có. Nhưng lại là nhân viên sòng bạc tốt nhất.

Gia chủ nhà họ Blair: "..."

Khóe miệng gã giật giật, không dám lật mặt với Hòa Ngọc, một lúc lâu sau mới cứng đờ mà chuyển chủ đề: "Nếu không nhớ sai, sòng bạc vẫn chưa đưa tiền thuê. Không biết khi nào thì cậu chủ nhà họ Hòa trả tiền thuê?"

Nói xong, gã lập tức chào tạm biệt, bảo quản gia nâng lên xe.

Ở đằng sau lưng, Hòa Ngọc hét lớn: "Gia chủ nhà họ Blair, muốn tìm một công việc lương cao thì hãy đến sòng bạc tìm tôi, chỉ có thời gian là hai ngày. Ngày mai nếu ông không đến, tôi chỉ có thể tìm người khác."

Gia chủ nhà họ Blair: "Nhanh, lái xe."

Xe bay lập tức rời đi, để Hòa Ngọc và gia chủ nhà họ Thư, gia chủ nhà họ Nam ở lại phía sau.

Đợi đến khi xe bay bay xa, gia chủ nhà họ Blair đen mặt lại, vỗ mạnh vào ghế, giọng nói chứa đầy sự tức giận: "Hòa Ngọc quá khinh người."

Sắc mặt của quản gia cũng không tốt: "Cậu ta đang nguyền rủa gia chủ mà."

Sắc mặt của gia chủ nhà họ Blair giống như bảng màu, biến đi biến lại, cuối cùng hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh mở miệng nói: "Chỉ cần tôi không bước chân vào sòng bạc của cậu ta, tôi sẽ không bị phá sản. Từ lâu đã biết cậu ta không phải là người tốt, phá hoại nhà họ Thư và nhà họ Nam còn không thôi, vẫn muốn hại nhà họ Blair của tôi."

Quản gia lập tức nịnh nọt: "May mắn gia chủ thông minh sáng suốt, từ trước đến nay đều không đi vào sòng bạc, cũng không đánh bạc với người khác."

Lúc này sắc mặt của gia chủ nhà họ Blair mới tốt lên một chút. Không còn cách nào khác, hiện tại tài sản của gã đứng sau Hòa Ngọc, căn bản không dám mắng Hòa Ngọc, cũng không có cách nào để xử lý Hòa Ngọc. Bản thân chỉ có thể nhịn xuống.

Gã vui vẻ an ủi bản thân: "Không sao, dù sao cậu ta không lấy được tiền của tôi, ngược lại, tôi còn kiếm được một trăm nghìn của cậu ta."

Quản gia: "Gia chủ thông minh sáng suốt."

Trong thời gian hai người nói chuyện, xe đã đi đến nhà họ Blair. Gia chủ nhà họ Blair đã hết tức giận, lúc này mới có thời gian cảm thán: "Tên Hòa Ngọc này, không nói đến cái khác, cậu ta thật sự rất giỏi."

Sao gã không có người con trai giỏi như vậy chứ?

Nghĩ đến con trai, chân của gia chủ nhà họ Blair đang bước vào cổng hơi dừng lại, có hơi thắc mắc mà hỏi: "Con trai của tôi đâu?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 892: Trò Chơi Tiền Tệ (101) - "Tiền của tôi..."


Quản gia cũng sững sờ.

Gia chủ nhà họ Blair lẩm bẩm: "Hình như đã mấy ngày rồi tôi chưa nhìn thấy bọn nó so đấu tài sản nữa, bởi vì nhà họ Nam phá sản nên không cần tiếp tục, so đấu ở trong nhà bởi vì sòng bạc xuất hiện, tôi quên mất, chúng nó cũng quên mất."

Đúng rồi.

Gã quên mất cuộc so đấu của mấy đứa con ở trong nhà rồi, sao ba thằng con trai không chủ động nhắc đến chứ? Không chỉ ba đứa con trai không nhắc đến, ngay cả hai vị phu nhân cũng không thấy nhắc.

Phu nhân nhà họ Blair chắc chắn không chỉ có hai người, nhưng bởi vì có cậu cả và cậu ba có triển vọng, cũng chỉ có hai vị phu nhân có quyền lớn nhất, có khả năng can thiệp vào việc của dòng họ, sẽ quan tâm đến so đấu.

Trước đây, mỗi khi đến so đấu, nhà họ Blair khởi động sóng ngầm, động tĩnh cũng không nhỏ. Gần đây sao lại yên lặng như vậy? Dường như tất cả mọi người đều trở nên vô hình vậy, không có một ai xuất hiện trước mặt gia chủ nhà họ Blair.

Không đúng nha!

Gia chủ nhà họ Blair lập tức ra lệnh: "Đi xem ba cậu chủ đang làm cái gì?"

"Dạ vâng." Quản gia trả lời, vội vàng rời đi.

Gia chủ nhà họ Blair đi đến phòng khách, có người bưng rượu và các loại đồ ăn đến. Gia chủ nhà họ Blair cầm chiếc cốc xinh đẹp, vừa uống nước vừa thoải mái đợi quản gia quay về.

Tuy Hòa Ngọc có hơi làm người khác tức giận. Nhưng nhà họ Nam và nhà họ Thư ngã rồi, cả thành phố A chỉ có duy nhất nhà họ Blair, gã làm gia chủ nhà họ Blair, rất vẻ vang.

Càng nghĩ càng thấy vui vẻ, thậm chí gia chủ nhà họ Blair còn bắt đầu ngân nga hát.

Quản gia mặt tái nhợt, nghiêng ngả lảo đảo mà chạy vào, giọng cũng run theo: "Không ổn rồi, gia chủ, xảy ra chuyện lớn rồi!"

Gia chủ nhà họ Blair cau mày, nói: "Xảy ra chuyện gì?"

Quản gia hít một hơi thật sâu, hét lên: "Ba cậu đi đến sòng bạc đánh bạc, thua hết tài sản của nhà họ Blair rồi."

Gia chủ nhà họ Blair sững sờ.

Phản ứng đầu tiên của gã chính là không thể nào!

Gia chủ nhà họ Blair bật dậy, đi lên phía trước một bước, hét lớn: "Nói linh tinh, tài sản của nhà họ Blair phần lớn đều đứng tên của tôi, sao có thể thua hết được? Rồi khi nào thì đi sòng bạc?"

Quản gia vừa khóc vừa nói: "Gia chủ, là các phu nhân giúp đỡ các cậu chủ, bọn họ trộm tài sản của ngài trước, sau đó lặng lẽ sang tên thành tên của bọn họ, lại mang đi sòng bạc rồi thua hết."

"Ầm!"

Một cây gậy đập thẳng vào đầu của gia chủ nhà họ Blair, mắt gã trợn lên rồi ngã xuống. Trước khi nhắm mắt, đầu của gia chủ nhà họ Blair đều là một câu:

— Tiền của tôi...

Xung quanh ồn ào nhốn nháo làm gia chủ nhà họ Blair tỉnh lại. Hai vị phu nhân không dám xuất hiện, cứ tránh ở trong phòng.

Gia chủ nhà họ Blair sụp đổ, nhưng vẫn nhớ tới sai người đi bắt ba cậu chủ.

Ba người quỳ gối trước giường của gia chủ nhà họ Blair.

"Cha à, con sai rồi, con thật sự sai rồi."

"Cha, không phải là con cố ý, là anh cả sai, là anh cả trước..."

"Em ba, em dám đổ lỗi cho anh, rõ ràng là em đưa Hòa Ngọc đi vào nhà họ Blair, em đưa tiền cho một tên ăn mày."

"Tối hôm qua thua nhiều như thế, anh đã nói không chơi nữa, là em đánh bạc đến đỏ mắt nên mới thua hết, nếu không chúng ta vẫn còn cơ hội để xoay mình rồi, còn có thể..."

Ba người bắt đầu tranh chấp nội bộ.

Gia chủ nhà họ Blair quát: "Câm mồm."

Ba người lập tức im lặng, không dám nói chuyện nữa.

Gia chủ nhà họ Blair thở hổn hển, giọng nói run rẩy: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Kể cho tao rõ ràng từng chút một những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này."

Ba người quay sang nhìn nhau, cuối cùng cậu ba nói trước.

Nghe thấy Hòa Ngọc vốn dĩ là một "tên ăn mày", gã trợn mắt lên, suýt chút nữa lại ngất đi.

Quản gia nhấn vào nhân trung của gã, gã mới miễn cưỡng giữ lại sự tỉnh táo.

Gã thế mà lại bị lừa! Hòa Ngọc thế mà lại không phải là cậu chủ của dòng họ lớn, mà là một tên ăn mày!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 893: Trò Chơi Tiền Tệ (102) - Kẻ thù sống không tốt, vậy bọn họ yên tâm rồi.


Gia chủ nhà họ Blair thở hổn hển, tay nắm chặt mép giường.

Sau đó, gã lại nghe thấy Hòa Ngọc thắng được ba trăm triệu từ nhà họ Blair, rời khỏi nhà Blair mở sòng bạc.

Gia chủ nhà họ Blair: "..."

Người ngu lại là chính mình!

Gã không nghe nổi nữa, hét lớn: "Đánh chết ba thằng con bất hiếu này cho tôi, đánh chết chúng nó."

Gào thét xong, trước mắt gã biến thành màu đen, nằm ở trên giường, thở hổn hển.

"Tiền ơi!"

Rất nhiều tiền của gã...

Nghĩ đến đây, gia chủ nhà họ Blair trợn mắt lên, lại ngất tiếp.

Đợi đến khi tỉnh lại lần nữa, gã dặn dò quản gia: "Đi thống kê xem nhà họ Blair còn có bao nhiêu tài sản."

Quản gia đi thống kê, không quay về nữa.

Gia chủ nhà họ Blair: "..."

Gã gồng mình đứng lên, mới biết quản gia thống kê xong tài sản của nhà họ Blair liền đi rồi, rời khỏi nhà họ Blair.

Gia chủ nhà họ Blair cố gắng gồng mình đi xem giấy tờ.

Rất tốt, gia chủ nhà họ Blair chỉ còn lại một nửa căn nhà.

À, vì sao là một nửa?

Bởi vì ba thằng con trai không ra hồn kia đã thế chấp bất động sản của bọn họ rồi!

Cả nhà họ Blair chỉ còn lại cái vỏ rỗng, tất cả tài sản đều bị âm thầm chuyển đi. Gần đây gã bị tin tức của sòng bạc đè nén, của cải cũng không cần so đấu, trong khoảng thời gian ngắn, lại không hề phát hiện ra. Hơn nữa, phu nhân lớn và phu nhân thứ, cậu cả và cậu ba, từ trước đến nay đều là quan hệ cạnh tranh, bọn họ sẽ đề phòng lẫn nhau. Đây cũng là lần đầu tiên hợp tác, và cũng đã giấu giếm cả gia chủ nhà họ Blair.

Hiện tại mọi chuyện đều đã bị vạch trần, cẩn thận kiểm tra, cũng chỉ còn lại nửa căn nhà, không còn bất cứ vốn liếng nào để làm lại từ đầu.

Gia chủ nhà họ Blair trợn mắt, lại ngất tiếp.

Lần thứ ba tỉnh lại, gã tiếp tục gồng mình xem nhà họ Blair còn có cái gì có thể bán, trang sức của các phu nhân của gã,... có thể đổi chút tiền hay không?

Chỉ cần có tiền, gã có thể làm lại từ đầu. Dù sao, tài sản hiện tại của gã, đều là do gã tự mình kiếm được.

Nhưng mà, lúc này, nhà họ Blair nhận được tin từ sòng bạc: con trai của gã đã ký giấy thiếu nợ.

Gia chủ nhà họ Blair lại ngất tiếp.

Ngày hôm sau.

Ông đi đến sòng bạc tìm Hòa Ngọc với khuôn mặt tái nhợt.

Không còn cách nào khác, gã không còn tài sản, căn bản không thể bảo vệ được nửa phần bất động sản còn lại của nhà họ Blair, tiền điện nước cũng không trả được, vô cùng khó khăn.

"Công việc lương cao" chỉ giữ lại cho gã hai ngày, hôm nay nếu gã không đến, Hòa Ngọc sẽ tìm người khác.

Cho nên, cho dù gia chủ nhà họ Blair vẫn đang trong trạng thái sụp đổ, cũng phải gồng mình đi đến sòng bạc tìm Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc đang ở trên tầng đánh bạc với người khác.

"Đối thủ" trước đó của gã là gia chủ nhà họ Nam và gia chủ nhà họ Thư "chân thành" đón tiếp gã, giọng nói vô cùng tha thiết.

"Ông em, bình tĩnh chút, cái gì cũng không quan trọng bằng tính mạng, ông phải giữ gìn sức khỏe."

"Cuối cùng ông cũng nghĩ thông, đồng ý đến đây làm việc cho cậu chủ nhà họ Hòa, sau này, chúng ta lại có thể cùng nhau phát huy năng lực rồi."

"Chúng tôi đến sớm hơn ông, ông gọi tôi tiếng anh đi."

"Còn tưởng ông không đi vào sòng bạc thì sẽ không xảy ra chuyện, không ngờ tới, chậc chậc."

"Haizz, con trai hãm hại cha cũng nên đuổi ra ngoài, học theo ông Nam đi, hiện tại nhà ông ấy không có tài sản có thể thừa kế, ông ấy đuổi người thừa kế hãm hại ba mình ra ngoài rồi."

"Ông em, ông..."

Gia chủ nhà họ Blair: "..."

Gã muốn giết người.

Muốn chém chết hai tên cười trên nỗi đau của người khác.

Giọng điệu thì như đang quan tâm, nhưng lại như dao đâm từng phát một vào trong tim gã, hơn nữa nụ cười cười trên nỗi đau của người khác, đồng thời như đang xem kịch kia, căn bản không hề che giấu ở trên mặt.

Hai người thực sự rất vui.

Những lời nói ấy nên nói thế nào nhỉ?

Kẻ thù sống không tốt, vậy bọn họ yên tâm rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 894: Trò Chơi Tiền Tệ (103)


Gia chủ nhà họ Blair chỉ cảm thấy trước mắt như tối sầm lại. Là một kẻ keo kiệt coi tiền như mạng, đối mặt với hoàn cảnh như hiện tại, gã thật sự đau khổ muốn chết. Nếu không phải không dám chết, gã thật sự không muốn sống nữa.

Gia chủ nhà họ Blair đợi một giờ, cuối cùng mới đợi đến lúc Hòa Ngọc đến.

Đối phương dặn dò đơn giản vài câu với gã, ký hợp đồng rồi sai người đưa quần áo cho gã thay, đưa đi quản lý sổ sách. Gia chủ nhà họ Blair vẫn đang thở ngắn than dài, gã nghĩ rằng Hòa Ngọc sẽ chế giễu mình.

Kết quả hoàn toàn làm gã bất ngờ.

Gã có hơi sững sờ, vẻ mặt như tro tàn mà mở sổ sách ra, sau đó, ngạc nhiên.

Vãi. Sòng bạc lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy!

Đúng vậy, sòng bạc rất nhiều tiền, nhiều vượt qua tưởng tượng của gã. Rất nhiều phú hào đi vào sòng bạc, thế chấp tài sản để đánh bạc. Họ đều cảm thấy đây là tạm thời, đợi họ xoay mình là có thể lấy về. Nhưng mà, thật sự có thể lấy về rất ít. Cho dù hôm nay lấy về, ngày mai cũng có khả năng thế chấp lại.

Đây chính là sòng bạc.

Sau khi gia chủ nhà họ Blair, gia chủ nhà họ Nam, gia chủ nhà họ Thư đến giúp, Hòa Ngọc hoàn toàn có thể giao mấy việc vặt vãnh cho họ.

Sòng bạc là trung tâm, gia chủ nhà họ Blair phụ trách tài chính. Tài chính này không đơn giản chỉ là tài chính của sòng bạc, mà là tài chính của tất cả tài sản mà Hòa Ngọc đứng tên. Hiện tại tài sản của cậu rất nhiều, ngay cả thành phố Kim, thành phố Ngân, thành phố Tiền cũng có phú hào thế chấp tài sản ở chỗ cậu.

Gia chủ nhà họ Blair quản lý tất cả tài chính. Gia chủ nhà họ Nam lại quản lý chuyện lặt vặt của sòng bạc, gia chủ nhà họ Thư quản lý tài sản thành phố A.

Tình hình vốn dĩ ba nhà phân chia thành phố A đã hoàn toàn thay đổi. Những tài sản viết "nhà họ Thư", "nhà họ Nam", "nhà họ Blair" đều biến thành “cậu chủ Hòa”. Gia chủ nhà họ Thư nhìn tài sản của toàn bộ thành phố A trước mắt, tâm trạng phức tạp.

Từ phú hào, nháy mắt liền biến thành người đi làm thuê. Đối với rất nhiều phú hào mà nói, thật là "Hôm nay đi vào sòng bạc, ngày mai đi làm công".

Có người làm việc giúp, sự chú ý của Hòa Ngọc liền tập trung vào trận đấu với Thành Chiêu.

Quầy hàng của bọn họ đều mở rồi. Sòng bạc khai trương ngày thứ năm, Hòa Ngọc đến thế giới này ngày thứ mười. Cuộc chiến sinh tử về tiền tệ của cậu và Thành Chiêu hoàn toàn bắt đầu.

Ngày thứ mười, tài sản của Thành Chiêu là 49 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc là 24,5 tỷ. Tài sản của Hòa Ngọc bằng một nửa Thành Chiêu.

Ngày thứ mười một, Thành Chiêu chính thức bán kỹ thuật rèn trang bị, chia thành bản cơ bản mười nghìn, bản trung cấp một trăm nghìn, bản cao cấp một triệu, bán khắp mọi nơi. Tiền đổ vào túi của Thành Chiêu nhiều như nước chảy.

Cũng trong đêm gã bắt đầu bán, Hòa Ngọc thắng 10 tỷ. Đêm đó tầng bốn như điên rồi, đại phú hào của thành phố Kim phá sản. Hòa Ngọc thắng như một lẽ đương nhiên, còn có một người đánh thắng 15 tỷ. Có thể nói, một phú hào phá sản, mấy con bạc lại vui vô cùng.

Ngày thứ mười hai, tài sản của Thành Chiêu là 60 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc là 36 tỷ.

Hai người đều leo lên đứng đầu bảng xếp hạng tài phú. Bởi vì đột nhiên xuất hiện, cách hai người vơ vét lại rất đáng ghen tị, cho nên thời gian này, bọn họ không ngừng gặp phải các loại ám sát. Hai người đều không bận tâm. Hiện tại, trong mắt bọn họ chỉ có tài sản của đối phương.

Thành Chiêu tối sầm mặt, tuy rằng gã dẫn trước Hòa Ngọc hơn hai mươi tỷ, nhưng tài sản của Hòa Ngọc tăng lên quá nhanh, một đêm mười tỷ, hai mươi tỷ cũng chỉ là hai buổi tối mà thôi. Hơn nữa, chương trình học rèn trang bị có thể kiếm được tiền chắc chắn không kiếm được nhiều bằng chương trình tăng lên sức chiến đấu mà tất cả người dân đều có thể sử dụng.

Gã điên cuồng chống lại hành vi in sách lậu, nhưng lợi nhuận vẫn hữu hạn.

Hòa Ngọc bên kia, tấn công ào ạt.

"Vì sao đánh bạc lại kiếm được tiền nhanh như vậy?" Thành Chiêu không hiểu. Gã lật xem tin tức trên mạng, thấy có không ít người nghi ngờ tài sản của Hòa Ngọc có vấn đề, mắt lập tức sáng lên.

Khóe miệng Thành Chiêu cong lên, nở nụ cười, trên khuôn mặt đẹp trai ấy hiện lên ý xấu, gã cười nham hiểm: "He he, Ngọc Ngọc, tôi muốn cạnh tranh công bằng với cậu, nhưng đã có người nghi ngờ cậu rồi, tôi chỉ đổ dầu vào lửa mà thôi."

Gã lập tức xé trang, điên cuồng liên lạc những người khác.

Buổi chiều ngày hôm đó, trên mạng đưa ra rất nhiều tin tức, rất nhiều tiếng nghi vấn về sòng bạc xuất hiện. Sòng bạc là nội dung hot nhất gần đây, người dân của hành tinh tiền tệ đều quan tâm. Tin tức này vừa xuất hiện, tự nhiên có rất nhiều người nhìn thấy.

“Kinh ngạc, người thắng lớn nhất của sòng bạc lại là...”

“Tính từ ngày sòng bạc khai trương, ông chủ sòng bạc, Hòa Ngọc kiếm được bao nhiêu tiền?”

“Trời ơi, từ lúc không có gì đến khi trở thành tỷ phú, cậu ta đã làm như thế này! Bấm vào xem liền thấy các phú hào bị phá sản đáng thương biết bao nhiêu!”

Một đống đề tài này, công kích thẳng vào Hòa Ngọc, công kích vào sòng bạc.

Những tin tức này, truyền cho tất cả người dân của hành tinh tiền tệ thông tin ông chủ của sòng bạc là Hòa Ngọc kiếm được rất nhiều tiền. Ông chủ sòng bạc mới là người thắng lớn nhất, rất nhiều phú hào đi vào sòng bạc đã phá sản, người bị phá sản sống rất khó khăn.

Khán giả của phòng phát sóng lập tức bàn tán sôi nổi.

"Ôi trời, Thành Chiêu rất thông minh, cách này hay."

"Ha ha ha, Thành Chiêu chơi hất nước bẩn cho Hòa Ngọc vô cùng rõ ràng, những chủ đề bắt tai như vậy đều là lúc trước đều là Hòa Ngọc làm ra."

"Đây là trực tiếp khiến người ta không tin tưởng Hòa Ngọc, khiến người ta không dám đi sòng bạc. Chỉ cần các phú hào không đi, Hòa Ngọc sẽ không thể kiếm tiền từ bốn phía. Thành Chiêu quá thông minh, Hòa Ngọc lúc này gặp nguy hiểm rồi."

"Hòa Ngọc nên giải thích như thế nào đây? Bản thân cậu ta đã thắng được rất nhiều tiền ở sòng bạc."

"Các phú hào nghi ngờ Hòa Ngọc, nếu Hòa Ngọc không đưa ra lời giải thích làm các phú hào yên tâm, bọn họ có lẽ sẽ không dám đi sòng bạc của Hòa Ngọc."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 895: Trò Chơi Tiền Tệ (104) - Thế giới này, có một tên vẫn chưa xuất hiện.


Khi Thành Chiêu ra tay, Hòa Ngọc vừa mới kết thúc một ván bài lớn.

Tất nhiên, lúc này cậu vẫn chưa kết thúc, cậu chỉ chia bài cho người khác. Được ông chủ sòng bạc chia bài cho, đó chính là vinh hạnh. Đó là hai vị phú hào đứng trong top 30 của bảng xếp hạng, tài sản đều trên năm mươi tỷ. Hòa Ngọc làm chia bài cho bọn họ một lát, cũng coi như là đón tiếp bọn họ, sau đó liền quay về phòng nghỉ.

Tiểu Thạch Đầu đóng cửa lại, vội vàng nói: "Làm sao đây? Những tin tức này không có lợi với sòng bạc, liệu có ảnh hưởng đến việc kinh doanh của sòng bạc không? Những phú hào đó liệu sẽ đồng ý đến lần nữa không?"

Trong khoảng thời gian này đi theo Hòa Ngọc, cậu nhóc ấy béo lên không ít, khuôn mặt bánh bao nhỏ nhăn lại, trên mặt đầy lo âu. Tiền Hòa Ngọc kiếm được, cùng với phần lớn sòng bạc thu vào, đều đến từ phú hào. Hiện tại tin tức được lan truyền ở hành tinh tiền tệ đối với sòng bạc rất bất lợi, sẽ khiến các phú hào không tin tưởng sòng bạc nữa, đương nhiên, trừ khi Hòa Ngọc có thể đưa ra một lời giải thích tốt.

Nhưng chuyện này nên giải quyết như thế nào đây? Bảo Hòa Ngọc thua hết tiền để chứng minh chắc chắn cậu sẽ không đồng ý. Hơn nữa, thua hết tiền để chứng minh, cũng chỉ là giải quyết phần ngọn chứ chưa trị tận gốc, trừ khi cậu có thể không bao giờ thắng được tiền.

Hòa Ngọc không nói chuyện, cậu đi đến bên cạnh chiếc bàn, ngồi dựa vào bàn, đôi chân thon dài duỗi ra. Một khi cậu ngủ không ngon, sắc mặt liền sẽ vô cùng tái nhợt, lại thêm bản thân cậu còn yếu ớt, gầy yếu hơn người của Liên Bang, điều này dẫn đến việc cả cơ thể tràn đầy cảm giác yếu ớt.

Tóc mai ở trên trán có hơi rối, cậu hơi ngửa đầu, để lộ hầu kết, vừa gợi cảm vừa xinh đẹp. Ngón tay mảnh nhưng lộ rõ khớp xương giơ ra, tháo cổ áo đang cài chặt ra, hai cái cúc áo rơi ra, xương quai xanh xinh đẹp như ẩn như hiện. Cúc áo rơi xuống dưới đất, lại từ từ lăn đi, phát ra âm thanh rất nhẹ, nhưng ở trong căn phòng yên tĩnh lại rất rõ ràng. Khuôn mặt của Hòa Ngọc có chút bực bội, kính mắt treo lỏng lẻo ở trên cánh mũi, trông có vẻ rất lạnh lùng.

Đây là vẻ mặt rất hiếm thấy.

Bình luận: "A a a, Hòa Thần gợi cảm quá, Hòa Thần giết tôi đi!"

Bình luận: "Ô ô ô, Hòa Thần đừng bực bội, cậu cần cái gì, chúng tôi cho cậu cái đó. Bỏ phiếu, bỏ phiếu cho cậu, để cậu yên tâm."

Bình luận: "Mẹ ơi, đẹp trai quá."

Bình luận: "Mặc dù có hơi không có đạo đức, nhưng tôi bắt buộc phải nói, Hòa Thần ngay cả lúc bực bội cũng đẹp trai như vậy, muốn mạng mà, tim tôi chịu không nổi rồi."

Đừng nói đến khán giả, ngay cả Tiểu Thạch Đầu ở cùng một phòng cũng có chút chịu không nổi. Ở tuổi này của cậu ấy vẫn là một đứa trẻ, chưa có mối tình đầu, nhưng con người thưởng thức cái đẹp thì không phân biệt tuổi tác. Cậu ấy ngây ngốc nhìn Hòa Ngọc, có hơi ngơ ra.

Một lúc lâu sau, cậu nhóc lắc đầu, tỉnh táo lại, mở miệng hỏi thăm: "Đừng khó chịu, chúng ta chắc chắn sẽ nghĩ ra cách giải quyết."

Hòa Ngọc ngẩng đầu, nhìn về phía cậu ấy bằng cặp mắt nghi hoặc. Sau đó, cậu lắc đầu, giọng nói bởi vì thức khuya mà trở nên vô cùng khàn khàn âm u: "Không phải, anh khó chịu vì chuyện này."

Bình luận: "Không phải bởi vì nghi ngờ à? Vậy thì bởi vì cái gì?"

Bình luận: "Chắc chắn là bực bội vì bị nghi ngờ rồi, chỉ là Hòa Thần sĩ diện không dám nói thôi. Mẹ ơi, càng thích Hòa Thần rồi! Phải làm sao đây?"

Hòa Ngọc cụp mắt xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ. Cậu không hề bực bội vì bị nghi ngờ, cậu đang bực bội một vấn đề khác.

Thế giới này, có một tên vẫn chưa xuất hiện.

Dựa theo quy luật trước đây, muộn như thế này thì tên đó cũng nên xuất hiện rồi.

Trận đấu của cậu và Thành Chiêu đã đi đến gần cuối, anh ta vẫn chưa xuất hiện, vậy rốt cuộc anh ta còn sẽ xuất hiện không?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 896: Trò Chơi Tiền Tệ (105)


Đúng vậy, Hòa Ngọc đang nghĩ đến đôi mắt màu xanh.

Sòng bạc là nơi vàng thau lẫn lộn, nhưng cũng là nơi thông tin lưu thông nhanh nhất, khi vừa mới bắt đầu, cậu đã đang đợi đôi mắt xanh đến tìm cậu, nhưng vẫn chưa đợi được.

Sau này, cậu lại đi điều tra hành tinh tiền tệ. Nhưng mà không có bất cứ manh mối nào có liên quan đến đôi mắt xanh, không có sự tồn tại của anh ta.

Điều này khiến Hòa Ngọc có hơi bực bội, cậu không thích bất ngờ, cũng không thích sự việc xảy ra không kiểm soát được, đôi mắt xanh không xuất hiện đồng nghĩa với việc có rất nhiều vấn đề.

Hơn nữa, cậu còn chưa hiểu rõ sự thật ở đằng sau, đôi mắt màu xanh không thể biến mất được.

Có thể là một phó bản không xuất hiện, nhưng không thể vĩnh viễn không xuất hiện.

Hòa Ngọc giơ tay ra, từ bên cạnh bàn lấy ra một điếu xì gà.

Điếu xì gà, đây là thứ cậu vừa mới sai người làm ra, hiện tại tầng bốn đã sử dụng rồi, các phú hào đó vừa hút xì gà, vừa đánh bạc lớn, sự sảng khoái tăng lên gấp bội.

Thứ thích hợp với đánh bạc như vậy, sao Hòa Ngọc lại không chế tạo ra chứ!

Xì gà sẽ khiến não người càng tỉnh táo hơn, nhưng cũng càng hưng phấn hơn, tỉnh táo nhưng hưng phấn hơn khi thua tiền.

Xì gà này nhỏ hơn xì gà của Trái Đất một chút, hơi nhỏ, hơi dài, hai ngón tay của Hòa Ngọc nhẹ nhàng kẹp lấy, đưa đến môi, đôi môi mỏng ngầm xì gà, dùng bật lửa châm.

Cậu híp lại mắt, cúi đầu xuống, những sợi tóc rối ở trên trán che mất mặt, trông vừa không đàng hoàng lại vừa đẹp trai.

Ngay sau đó, tay cậu hơi dừng lại.

Nghĩ một lúc, Hòa Ngọc cầm xì gà xuống, thổi tắt ngọn lửa đang nhảy nhót trên bật lửa.

Ngọn lửa bị thổi tắt.

Cậu bỏ điếu xì gà đi.

Từ trước đến nay Hòa Ngọc chưa từng hút thuốc, dù là ở Trái Đất hay là ở Show sống còn đỉnh lưu. Liên Bang cũng có loại giống thuốc lá, Hòa Ngọc chưa từng chạm vào.

Bởi vì cậu là thần tượng.

Tuy Hòa Ngọc đã từng có rất nhiều danh hiệu, nhưng "thần tượng" mãi mãi là một trong những danh hiệu của cậu.

Cậu thích ống kính, cậu hưởng thụ ống kính chú ý đến mình, cậu khát vọng được mọi người nhìn vào, như vậy, cậu cũng bắt buộc phải đảm bảo có mức độ ảnh hưởng nhất định trước ống kính, những tuyển thủ tham gia khác có thể không để ý, nhưng cậu để ý.

Đây là điều đã khắc sau vào trong xương cốt của cậu, là yêu cầu của cậu đối với chính mình.

Phẩm giá của thần tượng.

Có người chú ý đến cậu, có người thích cậu, rất nhiều ống kính ngắm cậu, cậu không được làm thất vọng với sự chú ý, với sự yêu thích của mọi người.

Cậu có thể điên, có thể hung dữ, có thể tính kế.

Nhưng cậu không thể là một người xấu.

Một điếu xì gà không gọi là "người xấu" nhưng Hòa Ngọc không muốn chạm vào.

Cậu cất bật lửa đi, tay chống mặt bàn rồi đứng thẳng, hơi ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp lộ ra, đôi mắt sáng trong, sự bực bội ở trên mặt đều biến mất.

Bất cứ lúc nào, lý trí đều là thứ quan trọng nhất.

Không cần dùng xì gà, cậu vẫn có thể bình tĩnh suy nghĩ, phán đoán vấn đề, phân tích sự thật.

Nghĩ đến đây, Hòa Ngọc cong môi, nở nụ cười, cả như như đang tỏa sáng.

Bình luận: "A a a, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Hòa Thần đột nhiên đẹp trai quá!"

Bình luận: "Cậu ấy vẫn luôn rất đẹp trai, bất cứ lúc nào cậu ấy cũng đều rất đẹp trai."

Bình luận: "Vừa nãy Hòa Ngọc ngậm xì gà, đẹp mù mắt tôi, bỏ xì gà xuống cũng đẹp trai mù mắt tôi, a a a, tim tôi chịu không nổi!"

Bình luận: "Ai có thể nghĩ đến, đẹp trai như vậy, Hòa Thần khiến người ta phải yêu thích như vậy vậy mà lại đến từ hành tinh rác!"

Bình luận: "Trái Đất không phải hành tinh rác, Trái Đất đang gia nhập vào vũ trụ Liên Bang. Lại nói đến Trái Đất của sau đó, từ sau lần bị tấn công đường qua lại, đã không có bất kỳ tin tức gì rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 897: Trò Chơi Tiền Tệ (106) - Đôi mắt xanh


Hòa Ngọc đang chìm sâu trong suy nghĩ.

Trước kia cậu luôn băn khoăn về sự xuất hiện của đôi mắt xanh. Có vẻ như cậu đã biết đôi mắt màu xanh biển là cái gì, là ai rồi, nhưng rốt cuộc vì sao anh ta lại xuất hiện?

Từ phó bản "Ai là nội gián" – không, có lẽ phải nói sớm hơn, từ khi ở vòng tuyển chọn, cậu đã gặp được đôi mắt xanh. Ngoại trừ phó bản trường đào tạo Lê Minh ra, các phó bản khác đều có đôi mắt màu xanh xuất hiện. Mà phó bản này, đôi mắt màu xanh vẫn chưa xuất hiện, hoặc là anh ta sẽ không xuất hiện ở phó bản này.

Tay của Hòa Ngọc hơi dừng lại, đôi mắt hạnh xinh đẹp híp lại.

Trước đây cậu từng đoán đôi mắt màu xanh biển có thể vì tìm cậu mà đến, dõi theo cậu mà đến. Tổng kết lại các phó bản trước, mỗi phó bản có sự xuất hiện của đôi mắt màu xanh biển đều có cậu, phó bản khác lại không có. Có thể có một lần trùng hợp, nhưng Hòa Ngọc từ trước đến nay đều không tin nhiều lần trùng hợp.

Nếu phó bản này không có đôi mắt màu xanh biển. Vậy đôi mắt màu xanh biển cũng không phải là vì cậu mà đến.

Ở các phó bản có đôi mắt màu xanh biển, còn có người khác, ví dụ như Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Eugene, ba người họ đều từng ở phó bản có đôi mắt màu xanh biển.

Phán đoán này dường như rất đúng. Nhưng Hòa Ngọc vẫn phủ định phán đoán này.

Bởi vì trực giác. Trực giác của cậu cho rằng đôi mắt màu xanh biển đến đây vì cậu, đây là hiểu ngầm, là sự hiểu ngầm của cậu và đôi mắt màu xanh biển, cũng có chứng cứ khác chứng minh.

Ví dụ như, cậu gặp được đôi mắt màu xanh biển trước. Vòng tuyển chọn, ai là gián điệp, cậu gặp được đôi mắt màu xanh biển trước. Thời gian đếm ngược tử vong, toàn dân yêu đương, giống loài suy tàn, đôi mắt màu xanh biển gần gũi với cậu nhất.

Phó bản trước, cậu bị hệ thống làm cho suy yếu vô cùng, nhưng đôi mắt màu xanh biển là Bánh trôi đen, cho nên Bánh trôi trắng như cậu cũng rất mạnh.

Hòa Ngọc lại nghĩ đến bản thân "xuyên không". Lúc trước cậu đã từng nói, cậu không tin bất cứ chuyện gì không có nguyên nhân và kết quả, mặc kệ là cậu đến thế giới này, đến Show sống còn đỉnh lưu, hay là cậu thỉnh thoảng có thể "mở ra" nhìn xem bình luận. Đều không phải sẽ không có nguyên nhân và kết quả.

Cậu có vấn đề, đôi mắt màu xanh biển cũng có vấn đề, thêm nữa, vấn đề của đôi mắt màu xanh còn lớn hơn.

Vấn đề quay lại phía trước: đôi mắt màu xanh biển là vì cậu mà đến. Mỗi một phó bản đôi mắt màu xanh biển đều là boss, boss rất mạnh. Vậy thì, phó bản này vì sao anh ta không đến?

Chỉ có một đáp án! Anh ta không đến được. Hoặc là trước khi đến được anh ta đã bị giết.

Hòa Ngọc lại nghĩ đến phó bản trước, đôi mắt màu xanh biển bị rơi mất một trang bị quan trọng: Báu vật cấp thần, đàn của Ly Trạm.

Hòa Ngọc nhìn ra ngoài cửa sổ, bên trong phòng phát sóng trực tiếp, các khán giả vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt của Hòa Ngọc. Đôi mắt lạnh lùng sắc bén đó, lại đầy sự tìm tòi. Ánh mắt của cậu như dao, nhìn bên ngoài cửa sổ, lại như đang nhìn đấu trường ở bên ngoài. Khóe miệng dần cong lên một độ cong cười như không cười, nói chuyện mà không phát ra tiếng, vô cùng trào phúng.

"Sốt ruột rồi chăng?"

Bởi vì cậu cách sự thật càng ngày càng gần, bởi vì đôi mắt màu xanh biển có hành động, cho nên bàn tay ở phía sau sốt ruột rồi. Vậy đáng để người ta phải vui vẻ rồi.

Bình luận: "Vãi, vãi, ánh mắt này của Hòa Ngọc."

Bình luận: "Mẹ ơi, tôi nổi lên da gà rồi, lông tơ đều dựng đứng."

Bình luận: "Mẹ nó, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất đẹp trai, có lẽ tôi bị điên rồi."

Bình luận: "Cậu không một mình, Hòa Thần đẹp trai quá, rốt cuộc cậu ta đang nghĩ cái gì vậy? Vì sao đột nhiên biến thành sắc bén như vậy? Sao tôi cảm thấy không phải đối với Thành Chiêu nhỉ?"

Tiểu Thạch Đầu không biết đã xảy ra chuyện gì, cậu ấy chỉ biết Hòa Ngọc đã im lặng rất lâu, vì thế cậu ấy thử mở miệng hỏi: "Anh sao thế?"

Hòa Ngọc đột nhiên nhấc chân, bước nhanh như gió, bóng dáng vô cùng phóng khoáng.

"Đi thôi, nên tăng tốc quá trình rồi."

"Không cần lo lắng chuyện này, rất dễ giải quyết."

Nói xong, bóng lưng cậu biến mất ở cửa. Tiểu Thạch Đầu sững sờ, vội vàng đuổi theo.

Hành động của Thành Chiêu rất hữu dụng, rất nhiều người của hành tinh tiền tệ đều nghi ngờ Hòa Ngọc. Họ không ngại đi đánh bạc thắng hay thua, nhưng họ không cho phép bản thân bị lừa.

Thành Chiêu nghĩ Hòa Ngọc sẽ giải thích, nhưng không, cả một ngày đều không giải thích.

Tối đó ở sòng bạc người thiếu mất một phần ba, phú hào thiếu mất một nửa, Hòa Ngọc vẫn không giải thích, cũng không ra ngoài trả lời.

Nhưng ngày hôm sau, một tin tức làm vang dội cả hành tinh tiền tệ: Phú hào thành phố Ngân, ông Cool, một đêm kiếm được 60 tỷ, lọt thẳng vào top 3 danh sách phú hào.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 898: Trò Chơi Tiền Tệ (107)


Hành tinh tiền tệ đang rất náo nhiệt, bất kể là người giàu hay người nghèo cũng đang xôn xao vào giây phút này.

Tài sản của ông Cool, một phú hào ở thành phố Ngân, chưa bao giờ thấp, nhưng trước khi thành lập sòng bạc, thời kỳ đỉnh cao nhất của ông ta cũng chỉ vừa lọt vào danh sách top mười bảng phú hào.

Top mười bảng phú hào cạnh tranh kịch liệt. Ông ta từng vào top mười trong thời gian ngắn, sau đó cũng chưa vào top mười thêm lần nào nữa, vẫn luôn kẹt ở vị trí thứ mười một. Có người có lẽ sẽ không hiểu vị trí thứ mười và vị trí thứ mười một khác nhau ở đâu, nhưng ở Trái Đất thì giống nhau, cũng không có khác biệt quá lớn ở Liên Bang, nhưng ở hành tinh tiền tệ lại có chênh lệch rất lớn.

Mười người đứng đầu có nghĩa là sẽ có quyền đặt ra quy tắc của hành tinh tiền tệ, tư bản nằm trong tay hành tinh tiền tệ. Mà mười người đứng đầu là một vòng tròn, là đại biểu cho tất cả tư bản của hành tinh tiền tệ. Chỉ cần tên phú hào lọt vào top mười, tất cả người của hành tinh tiền tệ đều sẽ chú ý đến người đó.

Sẽ có rất nhiều dòng họ nhỏ đến nương nhờ, củng cố thực lực của phú hào, đồng thời sẽ có nhiều cao thủ có năng lực chiến đấu siêu cao gia nhập, gia tăng giá trị vũ lực, khiến địa vị của phú hào ngày càng ổn định. Bước vào top mười, có rất nhiều lợi ích hữu hình và vô hình. Vì vậy, cuộc cạnh tranh của mười người đứng đầu là rất khốc liệt, tiền bạc của mọi người không có chênh lệch lớn, biến động cũng chỉ là con số nhỏ.

Còn ba người đứng đầu thì sao? Mười người đứng đầu là đại biểu, vậy ba người đứng đầu là bá chủ tuyệt đối.

Tên ba người đứng đầu của hành tinh tiền tệ đã lâu không có biến động, người bình thường rất khó vượt qua bọn họ, cho dù có dấu hiệu đó cũng sẽ lập tức bị bọn họ áp chế, khiến cho người đó không cách nào vượt qua được.

Nhưng mà bây giờ, ông Cool ở thành phố Ngân đã lọt vào top ba rồi.

Không phải top mười, không phải top năm, mà là top ba của bá chủ tuyệt đối. Đây chắc chắn có thể được gọi là thay đổi bất ngờ chỉ trong một đêm của hành tinh tiền tệ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, việc ông Cool lọt vào top ba là điều bất ngờ. Ông ta đã ở sòng bạc chơi rất nhiều ngày, tài sản dao động rất lớn. Trước đêm qua, ông ta kiếm được hàng chục tỷ trong sòng bạc, lao lên hạng chín, nhưng cũng chỉ đứng ở hạng chín mà thôi. Doanh thu của sòng bạc dao động, vì vậy lúc trước đã có báo cáo qua về điều này, nhưng không nhiều.

Nhưng đêm qua, chỉ cần một lần đã lao lên top ba. Kiếm sáu mươi tỷ, tài sản đã đạt đến hơn nghìn tỷ.

Vì là vận may trong một đêm nên nó đến quá đột ngột khiến top ba phú hào thậm chí còn không kịp ra tay. Thắng thua trên bàn cá cược, bọn họ cũng không có cách nào xoay chuyển được.

Ngay khi tin tức nổ ra, trước khi ông Cool rời sòng bạc, những người chờ gặp ông ta đã đứng chật khắp phố Người Giàu, cửa dòng họ Cool cũng chật kín người. Cùng lúc đó, vô số người đổ xô đến sòng bạc ở thành phố A.

"Trời ơi, sáu mươi tỷ mà thắng được sáu mươi tỷ, sòng bạc này đáng sợ thật."

"Phấn khích quá, tôi muốn đến sòng bạc!"

"Coi như không lên được tầng bốn, nhưng chỉ cần chơi đến tầng ba, tôi cũng có thể một bước lên trời rồi."

"Thư mời đâu? Tôi nhớ sòng bạc đã gửi thư mời cho tôi rồi, phải tìm ra, tối nay tôi cũng đi."

"Thưa ngài, ông Neil mời ngài tối nay đến sòng bạc cùng ngài ấy, ông ấy đã chuẩn bị sẵn tiền, hy vọng có thể đi cùng."

Không chỉ những người bình thường đổ xô đến sòng bạc ở thành phố A, cũng không chỉ những người giàu có với số tài sản nhỏ, mười nhà tư bản đứng top mười trong bảng phú hào cũng giống như mèo ngửi thấy mùi cá, hưng phấn đổ xô đến sòng bạc.

Phố Tài Phú đã là tài sản của Hòa Ngọc. Cậu đóng cửa một nửa số cửa hàng ở đó, sau đó biến chúng thành một sòng bạc lớn hơn. Lớp bên ngoài của sòng bạc là những người bình thường, vẫn có thể vào với một nghìn chip. Sau đó là mười nghìn chip, một trăm nghìn chip, năm trăm nghìn chip, một triệu chip và được nâng cao dần. Tầng bốn ban đầu của sòng bạc vẫn ở trong cùng, nhưng bây giờ, không có một trăm triệu chip và thư mời thì không thể vào sòng bạc tầng bốn này.

Sòng bạc ngày càng đông người.

Còn về sự nghi ngờ trước đây? Thì sao chứ, ai quan tâm!

Chỉ cần có người thắng, chỉ cần có người lãi điên cuồng, bọn tư bản này dám thử, cái gì cũng làm được.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 899: Trò Chơi Tiền Tệ (108)


Hòa Ngọc thực sự không quan tâm đến cuộc tấn công của Thành Chiêu.

Chỉ cần tin tức "ông Cool kiếm được sáu mươi tỷ và nằm trong top ba của bảng phú hào" là có thể giải quyết hoàn toàn mọi nghi ngờ.

Đây là ngày thứ mười ba, tài sản của Thành Chiêu là 65 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc là 46 tỷ.

Thành Chiêu nhìn con số này không khỏi thở dài. Mặc dù tài sản nhiều hơn Hòa Ngọc, nhưng tốc độ tăng của Hòa Ngọc nhanh hơn của gã.

Hôm qua, gã vẫn không thấy Hòa Ngọc giải thích. Thành Chiêu không nghĩ rằng Hòa Ngọc không thể đối phó được. Theo suy đoán của gã, Hòa Ngọc sẽ đưa ra lời phản hồi, đưa ra lời giải thích, hơn nữa thuyết phục người của hành tinh tiền tệ.

Hòa Ngọc làm được. Thành Chiêu không bao giờ nghi ngờ.

Mà đến lúc đó, việc gã cần làm là tiếp tục dẫn dắt tình hình, không phải ngăn cản Hòa Ngọc kiếm tiền. Trong lòng gã biết mình không ngăn cản được, gã chỉ muốn khống chế tốc độ của Hòa Ngọc. Chỉ cần Hòa Ngọc kiểm soát tốc độ kiếm tiền, gã sẽ thắng.

Nhưng…

Gã không ngờ rằng, Hòa Ngọc hoàn toàn không có lời phản hồi nào, cậu đã giải quyết vấn đề một cách cơ bản. Cậu đã nắm bắt được bản chất tham lam của người ở hành tinh tiền tệ, sự hiểu biết của cậu về người ở hành tinh tiền tệ tốt hơn nhiều so với bản thân Thành Chiêu. Điều này khiến Thành Chiêu cảm thấy cay đắng và bất lực.

Giải quyết tận gốc. Cách giải quyết của Hòa Ngọc là ngăn chặn hết tất cả hành động tiếp theo của Thành Chiêu, khiến Thành Chiêu không bao giờ tấn công cậu từ góc độ "lợi nhuận của Hòa Ngọc" nữa.

Bình luận: "Tôi cảm thấy tiếc cho Thành Chiêu, nhưng Hòa Ngọc thực sự rất mạnh."

Bình luận: "Tiếc cái gì, là Thành Chiêu ra tay với Hòa Ngọc, Hòa Ngọc chỉ đáp trả lại thôi, cũng đâu có đánh lại."

Bình luận: "Thế tối qua Hòa Ngọc không lo lắng về chuyện chất vấn thì lo lắng về cái gì thế."

Bình luận: "Aaaaaaa Thành Chiêu cố lên, Thành Chiêu chắc chắn làm được, tôi không có phiếu, công dân nào có phiếu thì hãy bỏ phiếu cho Thành Chiêu nha."

Bình luận: "Hòa Ngọc mạnh hơn, tôi ủng hộ Hòa Ngọc."

Bình luận: "Mày ủng hộ Hòa Ngọc thì còn ở phòng phát sóng trực tiếp của Thành Chiêu làm gì hả."

Vào buổi tối ngày hôm đó, Thành Chiêu đã mở một khóa học chế tạo thuốc viên và kiếm được một khoản tiền khác.

Đáng tiếc, từ "nâng cao năng lực chiến đấu" đến "rèn trang bị", và bây giờ là "chế tạo thuốc viên", người học càng ngày càng ít, số tiền mà gã kiếm được cũng rất hạn hẹp.

Cũng chính vào đêm hôm đó, sòng bạc cực kỳ đông đúc, phú hào vào tòa bốn tầng của sòng bạc với số tiền đánh bạc hàng trăm triệu gần như lấp đầy sòng bạc. Mọi người đều muốn trở thành ông Cool tiếp theo.

Vào ngày thứ mười ba, tài sản của Thành Chiêu là 75 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc là 62 tỷ.

Tài sản của Thành Chiêu tăng 10 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc tăng 16 tỷ.

Đêm đó, vô số người giàu đã phá sản trong sòng bạc, một trong năm người đứng đầu sòng bạc, một trong năm người đứng đầu bảng phú hào cũng đã phá sản.

Nhưng điều này không làm mọi người nhụt chí mà còn hào hứng hơn.

Năm người đứng đầu bảng phá sản, mất hàng trăm tỷ, Hòa Ngọc chỉ thắng được hơn 10 tỷ, phần còn lại chia cho những phú hào khác, tin tức về cậu nhanh chóng bị thay thế.

Ngày này, có người lấy số tiền mình thắng được lao vào danh sách mười người giàu nhất, mười người đứng đầu đã bị đẩy ra ngoài, chỉ có thể lấy tiền gia nhập vào trò chơi tiền tệ này, tham gia vào trận chiến chém giết trong sòng bạc.

Vào đêm ngày thứ mười ba, số người trong sòng bạc chỉ có tăng lên thay vì giảm đi.

Họ sẽ không bao giờ nhìn xem có bao nhiêu người phá sản, họ chỉ nhìn xem có bao nhiêu người kiếm được lợi nhuận, họ sẽ không nghĩ đến việc họ có phá sản hay không, ngược lại họ chỉ nghĩ đến việc họ có thể được chia bao nhiêu lợi nhuận.

Ngày thứ mười bốn, sau khi kết toán, tài sản của Thành Chiêu là 70 tỷ, tài sản của Hòa Ngọc là 66 tỷ.

Các con số bằng nhau rồi.
 
Back
Top Bottom