Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 640: Giống Loài Suy Tàn (25)


Cả đám Lý Miêu lại lần nữa dao động.

Đúng thật, một năm trước Tướng quân Côn Hồi đột nhiên hạ lệnh - Đồ chơi quỷ kế đa đoan, trực tiếp giết sạch.

Cổng thành.

Giọng nói của lão Thạch Đầu đầy kiêu ngạo: "Tên Tướng quân Côn Hồi kia vô cùng sĩ diện, ông ta đã từng nếm hết tất cả thua thiệt và nhận biết bao vết thương nhưng cũng không chịu nói cho người khác biết. Bị người của chúng ta lừa, mặc dù cuối cùng cũng g**t ch*t người của chúng ta, nhưng có thế nào thì ông ta cũng không chịu nói ra."

Lăng Bất Thần: "Còn gì nữa?"

Lão Thạch Đầu: "Tên đồng bọn kia của cậu vẫn chưa chết à? Dám ngụy trang Tướng quân Côn Hồi, người ở bên trong ngu xuẩn đến mức nào mới không g**t ch*t cậu ta vậy."

Lăng Bất Thần liếc mắt: "Là do Hòa Ngọc thông minh."

Lão Thạch Đầu: "Dù cậu ta có thông minh đến đâu cũng không có cách nào tiếp tục ngụy trang ở trước mặt nhà vua và Tướng quân Côn Hồi, sớm muộn gì cũng sẽ chết!"

Dừng một lát, ông ta bổ sung: "Có điều, chỉ cần có thể lừa gạt được Hắc Hùng và Lý Miêu thì bọn họ sẽ có thể ra ngoài, rời khỏi nhà lao là có thể trốn, có một chút hy vọng sống."

Nhưng Lăng Bất Thần cứ cảm thấy...

Có lẽ Hòa Ngọc còn có bất ngờ khác.

Trong nhà lao.

Lý Miêu, Hắc Hùng dao động.

Cục bột trắng lại nhắm mắt lần nữa, giọng điệu từ phẫn nộ biến thành tuyệt vọng: "Hồng doanh càng ngày càng nguy hiểm, gần đây càng liên tục lụi bại, rõ ràng có thể chiến thắng chiến tranh nhưng lại thất bại. Tên kia là người của Lục doanh, hắn nhất định sẽ đưa Hồng doanh đến hướng thất bại."

Giọng cậu run rẩy: "Rốt cục ta cũng đã hiểu rõ, Lục doanh nhất định đã tìm được "Trật tự", thậm chí có thể vận dụng đơn giản. Bọn họ biến ta thành đồ chơi, lại biến người của bọn họ thành ta... Mà tình huống này chắc chắn không phải là duy nhất, Hồng doanh không biết còn cất giấu bao nhiêu người của Lục doanh."

Lợi Ngang thét lên: "Không, mày đang nói bậy!"

Nếu như là thật...

– Vậy thì quá đáng sợ rồi!

Hắn ta không muốn tin.

Quả cầu trắng bị Hắc Hùng bóp trên tay vốn không để ý đến Lợi Ngang, cậu giống như đang lâm vào tình cảnh tự mình bi thương, giọng nói càng lúc càng tuyệt vọng.

"Là lỗi của ta, một năm trước ta hẳn phải chú ý, không nên bị người của Lục doanh mưu hại… tiên đế, chúng ta sắp thua rồi, ta có lỗi với ngài!"

"Chúng ta đều là tội nhân của Hồng doanh, chờ ta chết rồi, ngài hãy truy cứu sai lầm của Côn Hồi đi! Đẩy Côn Hồi xuống vạc dầu, đưa Côn Hồi này vào thiên đao vạn quả cũng không đủ!"

Đôi mắt đang nhắm rơi xuống một giọt nước mắt.

Tướng quân Côn Hồi cả đời chinh chiến nếm bao nhiêu mùi vị chiến thắng, vậy mà sau khi nhận ra Hồng doanh sắp không thể cứu, đã bật khóc.

Tâm trạng đau buồn tuyệt vọng cũng ảnh hưởng đến tất cả mọi người, trước mắt bọn họ dường như nhìn thấy khung cảnh thất bại của phe đỏ, mà sau khi bọn họ chết lại gặp mặt các tiền bối....

Hắc Hùng luống cuống, tay nâng bánh trôi trắng, giọng nói run rẩy: "Đừng, đừng khóc, Tướng quân!"

Lý Miêu và Lợi Ngang cũng luống cuống, trời ạ, bọn họ cũng là tội nhân của Hồng doanh!

Xuống vạc dầu? Thiên đao vạn quả?

"Đừng! Tướng quân, chúng tôi đưa ngài đi gặp nhà vua!!" Lợi Ngang lớn tiếng nói.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 641: Giống Loài Suy Tàn (26)


Ly Miêu lập tức mở cửa, nước mắt lưng tròng dẫn bọn họ ra ngoài.

Con mèo đen cẩn thận ôm lấy "Tướng quân Côn Hồi" của mình rồi đi ra ngoài. Bọn họ muốn đến gặp nhà vua, họ không thể để một chuyện khủng khiếp như vậy xảy ra được!

Mang theo "Bánh trôi" đến gặp nhà vua thì tất nhiên cũng phải mang theo những món "đồ chơi" bị bắt cùng cậu theo.

Nếu "Bánh trôi" là Tướng quân Côn Hồi, vậy thì việc xử lý những món đồ chơi này như thế nào phải do "Bánh trôi" quyết định. Nếu "Bánh trôi" đang nói dối, vậy thì có lẽ có thể tìm hiểu được sự thật từ món đồ chơi này.

Vì vậy, ngoại trừ con mèo đen đang ôm "Bánh trôi" ra thì những người khác đều đang áp giải những món đồ chơi khác.

Lại được nhìn thấy ánh mặt trời.

Nguyên Trạch và Thành Chiêu đoán cục bột trắng này chắc là Hòa Ngọc, giọng nói giống hệt như giọng của Hòa Ngọc, nhưng vào giờ phút này, bọn họ lại có chút dao động.

Cái thứ này chẳng lẽ thật sự là Tướng quân Côn Hồi sao?

Nhưng sao Eugene và Vạn Nhân Trảm lại có quan hệ với cậu được?

Mặc dù Eugene cũng bị vở kịch này của Hòa Ngọc làm cho có chút bối rối, nhưng bọn họ có thể nghe được những gì mà Lăng Bất Thần nói, họ biết rằng những lời mà Hòa Ngọc nói đều là những gì Lăng Bất Thần truyền đạt lại.

Hơn nữa, bọn họ vẫn đang thành lập đội nhóm.

Cậu là Hòa Ngọc, cậu không phải là Tướng quân Côn Hồi!

Thầm nhắc lại câu đó mấy lần, rốt cuộc mọi người cũng có thể thả lỏng.

Ra khỏi nhà tù, bên ngoài trời cao mây mù, đôi mắt Eugene sáng lên, nói chuyện ở trong nhóm: "Bây giờ, chạy trốn hả?"

Vạn Nhân Trảm đồng ý: "Chúng ta phải tranh thủ thời gian, Hòa Ngọc, chờ lát nữa hãy nhảy lên người tao, tao sẽ nhảy qua Phong Hỏa Luân, chúng ta lập tức lao ra ngoài, nhất định có thể chạy thoát. Chúng ta đều đã ra ngoài rồi, hơn nữa hiện tại Lý Miêu đang thất thần, đã đến lúc thích hợp rồi!"

Phong Hỏa Luân - Bạc Kinh Sơn khẽ động, sẵn sàng tăng tốc và trốn thoát bất cứ lúc nào.

Lúc này, Hòa Ngọc khẽ nói: "Ai nói chúng ta sẽ rời đi?"

Mọi người sửng sốt, cảm thấy mờ mịt: "Mày có ý gì?"

Đôi mắt như đậu đen của Hòa Ngọc liếc sang nhìn gã một cái, vô cùng bình tĩnh đứng trên tay của Hắc Hùng, giọng nói trong nhóm vang lên một cách điềm tĩnh: "Tôi hiện tại là Tướng quân Côn Hồi, là Tướng quân Côn Hồi thì đương nhiên phải ở lại Hồng doanh, hưởng thụ cái thân phận gọi là Tướng quân này."

Mọi người: "?"

Eugene không thể tin được: "Cậu nói cậu muốn ở lại? Ở lại đóng giả làm Tướng quân Côn Hồi?"

Vạn Nhân Trảm: "Mày điên rồi!"

Nếu Tướng quân Côn Hồi đã chết, hoặc là đã biến mất thì việc cậu muốn đóng giả Tướng quân Côn Hồi cũng không phải là không thể thử, nhưng hiện tại Tướng quân Côn Hồi vẫn còn sống!

Muốn tranh đoạt thân phận với một người còn sống à?

Hơn nữa, ông ta còn là cao thủ trong cao thủ, là Tướng quân Côn Hồi!

Với tình trạng hiện tại, tất cả bọn họ cộng lại cũng không thể chịu nổi một chưởng của Tướng quân Côn Hồi.

Hòa Ngọc nhất định là điên rồi!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 642: Giống Loài Suy Tàn (27)


Lão Thạch Đầu cũng sợ đến ngây người, ông ta không dám tin mà nhìn về phía Lăng Bất Thần, xác nhận lại: "Người bạn kia của cậu không chịu chạy trốn mà còn muốn tiếp tục đóng giả làm Tướng quân Côn Hồi? Sao có thể kiêu ngạo như vậy?"

Lăng Bất Thần gật đầu: "Đó là quyết định của cậu ấy, vì vậy hiện tại vẫn cần tiền bối Thạch Đầu tiếp tục kể lại sự tích của Tướng quân Côn Hồi và cả sự tích của Hoàng thượng, còn cả..."

Lão Thạch Đầu không quá quan tâm, ngắt lời cậu ấy, giọng điệu kích động: "Từ từ đã, tôi nói cho cậu biết, không thể nào! Cậu mau bảo cậu ta chuẩn bị chạy trốn đi, Tướng quân Côn Hồi không phải là loại người dễ đối phó, Hoàng thượng cũng không phải là loại người dễ lừa gạt!"

Lăng Bất Thần: "Hòa Ngọc có thể làm được."

Lão Thạch Đầu phun ra một câu: "Có thể cái rắm! Cậu ta có thể lừa được mấy loại binh tôm tướng tép kia, chẳng lẽ cũng có thể lừa gạt mọi người sao? Cứ cho là mấy tên binh tôm tướng tép kia bây giờ có chút hoang mang, nhưng đến khi bọn họ phản ứng lại được, bọn họ cũng sẽ không tin cậu ta."

Cho nên, nếu không nhân cơ hội này để chạy trốn, tức là đang tìm đến cái chết.

Mất công ông ta vừa rồi còn nghĩ người kia thông minh, nhưng trăm triệu lần không ngờ được rằng, đây là đang kiêu ngạo đến mức ngu xuẩn!

Lăng Bất Thần lặng lẽ nói: "Tôi tin vào Hòa Ngọc."

Lão Thạch Đầu: ".."

Ông ta cảm thấy lồng ngực nhói đau, làm mật thám ở đây hai trăm năm, nhưng chưa bao giờ ông ta có cảm giác kích động như vậy.

Bên trong thành.

Eugene ở trong đám người vẫn đang tiếp tục gào thét: "Cậu điên thật rồi, chạy nhanh lên, hiện tại chúng ta còn chưa thích ứng được với năng lực của bản thân, ở lại đây chính là đang tìm chết. Rời đi trước, tìm một nơi nào đó làm quen với năng lực rồi sau đó sẽ nghĩ cách để hoàn thành nhiệm vụ."

Nhiệm vụ là lập lại trật tự cho thế giới đã sụp đổ, bọn họ không tổng hợp thông tin, bàn bạc giải pháp trước, mà lại ở trong doanh trại của kẻ địch vô cùng nguy hiểm đóng giả thành Tướng quân Côn Hồi làm gì?

Nếu năng lực chiến đấu vẫn còn, nếu Hòa Ngọc vẫn là người hỗ trợ vững chắc nhất, bọn họ sẽ không cần phải sợ đầu sợ đuôi.

Nhưng hiện tại, bọn họ chỉ còn là một đống "đồng nát sắt vụn", tìm chết làm gì?

Vừa mới nãy, một cao thủ đã chết ngay trước mặt bọn họ!

Vạn Nhân Trảm phụ họa: "Hòa Ngọc, lá gan của mày lớn thật đấy, chúng ta phải chạy trốn "

Tòa thành trì này là thành trì trung tâm của phe đỏ, nhà vua sống trong lâu đài, vì vậy hàng năm Tướng quân Côn Hồi đều canh giữ ở tòa thành trì này, sức mạnh tổng thể và thủ vệ của thành trì này đều là những thứ nghiêm ngặt nhất của phe đỏ.

Bọn họ hiện đang ở phía sau lâu đài, sự canh giữ cũng không quá chặt chẽ, ngược lại còn khá đổ nát.

Nhưng càng đến gần lâu đài thì càng được canh gác nghiêm ngặt hơn, không hề có cơ hội để lợi dụng sơ hở.

Nếu muốn chạy trốn.

Cũng chỉ có thể là hiện tại!

Eugene nghiến răng: "Tôi mặc kệ mấy người, dù sao tôi cũng muốn chạy trốn."

Gã nhìn về phía Cây Búa Nguyên Trạch và Dây Xích Thành Chiêu, dùng ánh mắt truyền đạt ý tứ của mình.

Eugene, Nguyên Trạch, mang theo tôi chuẩn bị chạy trốn.

Nguyên Trạch.

Thật ra gã muốn một mình chạy trốn, Eugene và Thành Chiêu đều không có năng lực hành động, nếu gã mang theo bọn họ, rất có thể bản thân gã cũng không trốn thoát được.

Ánh mắt Eugene mang vẻ cầu xin.

Gã biết rằng nếu Hòa Ngọc không đi thì Bạc Kinh Sơn cũng không có khả năng sẽ rời đi, cái tên ngốc Vạn Nhân Trảm kia có lẽ cũng sẽ không đi, người mà gã có thể trông cậy vào cũng chỉ có Nguyên Trạch.

Đáng chết, sao gã lại biến thành một chiếc Mặt Nạ vô dụng như vậy?

Nguyên Trạch rối rắm, Eugene và Thành Chiêu cũng rối rắm.

Lúc này, đôi mắt đậu đen của Hòa Ngọc không hề có chút cảm xúc, nhàn nhạt nói: "Các ngươi bảo vệ đồ chơi cho tốt, Phong Hỏa Luân là do tôi thu phục, bốn món đồ chơi còn lại còn có ý nổi loạn, nếu như bọn chúng bỏ chạy, ta sẽ không tha cho các ngươi."

Lời này không phải nói ở trong nhóm mà là thực sự cất giọng mang theo giọng điệu ra mệnh lệnh của Tướng quân Côn Hồi.

Lý Miêu và những người khác theo bản năng mà nghe lệnh: "Rõ!"

Bọn họ vươn tay ra, siết chặt lấy cây Kiếm Ngắn, Mặt Nạ, Cây Búa, Dây Xích, không cho bọn họ có cơ hội chạy trốn.

Mà những món "đồ chơi" như bọn họ, hoàn toàn không có cách nào thoát khỏi tay của đám người Lý Miêu.

Eugene, Vạn Nhân Trảm: "???"

Nguyên Trạch, Thành Chiêu: "???"

Vào giờ khắc này, bọn họ đều có cùng một suy nghĩ.

Tên này chỉ sợ thực sự là Tướng quân Côn Hồi!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 643: Giống Loài Suy Tàn (28)


[Bình luận: "Tôi bị ảo giác luôn rồi."]

[Bình luận: "Ha ha ha, Hòa Thần không đồng ý, các người đừng nghĩ trốn thoát được!"]

[Bình luận: "k*ch th*ch, quá k*ch th*ch, hành động của Hòa Ngọc trong phó bản này quả thực khiến cho lòng người căng thẳng."]

[Bình luận: "Tôi chỉ thấy rất k*ch th*ch, để tôi xem tiếp theo còn có thể k*ch th*ch nhiều như thế nào nữa!"]

Eugene đã phát điên trong nhóm: "Hòa Ngọc! Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Vẻ mặt của gã vô cùng tệ, tràn ngập nỗi tuyệt vọng: "Cậu không chạy trốn, vì cái gì mà không cho chúng tôi chạy trốn?"

Hòa Ngọc bình tĩnh nói: "Tôi muốn đóng giả thành Tướng quân Côn Hồi, mấy người là bị bắt cùng với tôi, nếu mấy người chạy thoát, chẳng phải điều đó có nghĩa là chuyện này có vấn đề sao?"

Cho nên, nếu cậu không chạy trốn thì không một ai có thể chạy trốn.

Eugene: "..."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Thật muốn chết, tại sao bọn họ lại gặp Hòa Ngọc chứ?

Cơ hội chạy trốn tốt nhất đã không còn. Hiện tại bọn họ đã bị người khác khống chế, không thể nào trốn thoát được. Cả nhóm chỉ có thể theo Lý Miêu và Hắc Hùng đi đến gần tòa pháo đài.

Lý Miêu: "Mọi người đứng ở chỗ này chờ, ta đi vào bẩm báo với Hoàng thượng."

Hắc Hùng đang định gật đầu thì Hòa Ngọc nói: "Việc này không nên chậm trễ, vẫn nên trực tiếp dẫn ta đi vào trong luôn, hơn nữa, nếu Hoàng thượng đã hoàn toàn bị một người giả mạo ta che mắt, chỉ sợ không thể nào nhận ra ta."

Lý Miêu và Hắc Hùng đều có chút do dự.

Bánh trôi nói đúng, nhà vua khả năng cao là đã bị lừa, nhưng nếu cậu không phải là Tướng quân Côn Hồi thật, như vậy chẳng phải là đang mang mối nguy tương tự đến cho nhà vua sao?

Hòa Ngọc: "Ngươi cứ giữ chặt ta, ta sẽ không làm bất cứ ai bị thương."

Đôi mắt đậu đen của cậu nhìn về phía Lý Miêu một cách nghiêm túc: "Chúng ta chỉ có một cơ hội, nếu không thể vạch trần được người đã giả mạo ta, chúng ta sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào nữa, Hồng doanh chắc chắn sẽ bị hủy hoại!"

Chắc chắn sẽ bị hủy hoại!

Những chữ này thực sự như một hồi âm thanh làm chấn động lòng người, Lý Miêu rùng mình: "Được, đắc tội rồi, vì bọn ta phải đảm bảo được sự an toàn của Hoàng thượng."

Nói xong, hắn ta liếc mắt ra hiệu cho Hắc Hùng.

Bàn tay Hắc Hùng từ thả lỏng biến thành nắm chặt, một tay khác cầm một thanh đao, đè lên cơ thể mềm nhũn của Hòa Ngọc.

Một khi cậu cử động, gã có thể lập tức giết cậu.

Hòa Ngọc không hề tức giận, mà ngược lại còn nói bằng giọng khẳng định: "Đúng vậy, ngươi trước tiên phải đảm bảo an toàn cho Hoàng thượng, nếu các ngươi làm tốt, cũng có thể coi như là lấy công chuộc tội. Nếu về sau xảy ra chuyện như thế này, chúng ta không được buông lỏng cảnh giác với bất cứ kẻ nào, luôn luôn phải đề phòng."

"Rõ." Tất cả đồng thanh đáp.

Từ ban đầu bọn họ đã có chút tin tưởng vào lời mà Hòa Ngọc nói, hiện tại lại càng thêm tin tưởng.

Nếu thực sự có mưu đồ gây hại, sao có thể khen ngợi sự nghiêm ngặt của bọn họ?

Sao có thể đặt tính mạng của mình vào tay bọn họ?

Ôm lấy suy nghĩ này, bọn họ mang theo sáu món "đồ chơi", thành công vào gặp được nhà vua.

Hơn nữa, ngay vào lúc gặp được nhà vua, gã đã quỳ xuống khóc lóc: "Hoàng thượng! Chúng thần đã tìm được Tướng quân Côn Hồi thực sự, ngài mau nhìn xem!"

Nói xong, Hắc Hùng giơ một cục bột trắng lên cao.

Nhà vua: "?"

Chuyện này là sao vậy?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 644: Giống Loài Suy Tàn (29)


Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn về phía nhà vua đang ngồi trên ngai vàng. Nhà vua thoạt nhìn chỉ mới mười một, mười hai tuổi, vẫn mang dáng vẻ của một đứa trẻ, hoàn toàn giống với những gì mà lão Thạch Đầu đã nói.

Đừng coi thường đứa trẻ này, hắn đã hơn trăm tuổi, trị vì hơn năm mươi năm, được tiên đế dày công bồi dưỡng, mục đích tất nhiên là dẫn dắt Hồng doanh giành lấy thắng lợi.

Thân hình nhỏ bé ngồi thẳng tắp, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, tựa hồ có thể nhìn thấu tất cả, khiến người khác như trở nên tr*n tr**, đồng thời cũng khiến cho những người đứng ở phía dưới vừa căng thẳng vừa sợ hãi.

Hắn đứng ở trên cao, hai bên điện đều có thủ vệ, mỗi một người đều là cao thủ.

Nhà vua cau mày: "Ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Một đống đồ chơi còn chưa rửa sạch sẽ đã mang đến trước mặt ta, các ngươi điên rồi? Mau mang chỗ khác đi cho ta!"

Hòa Ngọc đang bị Hắc Hùng giữ lấy cắt ngang lời nói của nhà vua với giọng điệu kích động: "Hoàng thượng! Đã một năm rồi, cuối cùng thần cũng gặp được ngài, thần là Côn Hồi, ngài không nhận ra thần sao?"

Ánh mắt cậu vừa phấn khích vừa căng thẳng, thân thể tròn trịa trắng trẻo không ngừng run rẩy, nhìn chằm chằm vào nhà vua ở phía trên, sự kích động xuyên qua ánh mắt truyền đến những người ở phía trên.

Nhà vua: "..."

Hắn sửng sốt một hồi mới nghiêm mặt nói: "Món đồ chơi gian xảo này, ngươi đang nói nhảm cái gì? Ta cũng không phải kẻ dễ bị lừa gạt như vậy."

Bị nghi ngờ, "Bánh trôi" có chút sốt ruột, giọng điệu gấp gáp: "Hoàng thượng, thần mới là Côn Hồi thật, một năm trước đã bị người khác biến thành dáng vẻ hiện tại. Thần phải mất một năm mới có thể qua mặt được Côn Hồi giả để đứng trước mặt ngài, ngài phải tin thần."

Như nghĩ tới điều gì, cậu mong chờ nhìn về đứa trẻ ở phía trên: "Hoàng thượng, ngài còn nhớ rõ lúc rời đi Tiên đế đã nói gì không? Ngài phải có thần thì Hồng doanh mới có thể dành được thắng lợi! Thần đã từng thề ở trước mặt Tiên đế rằng nhất định sẽ bảo vệ ngài thật tốt, bảo vệ cho Hồng doanh."

Nhà vua quả thực là không dễ lừa, cho dù Hòa Ngọc đã nói như vậy, hắn vẫn không tin.

Nhà vua vỗ mạnh vào tay vịn, tức giận nói: "Ngươi cho rằng chỉ cần nói lời này là ta sẽ tin ngươi sao? Món đồ chơi gian xảo, ta biết ngươi là kẻ quỷ kế đa đoan, nhưng ta tuyệt đối sẽ không tin ngươi, sẽ càng không bị ngươi lừa gạt."

Hắn nhìn về phía những người khác: "Người đâu, đến tiêu diệt bọn chúng ngay tại chỗ!"

Lý Miêu và Hắc Hùng nóng nảy, vội vàng giải thích: "Hoàng thượng! Ngài ấy thực sự là Tướng quân Côn Hồi, ngài ấy đã chứng minh với chúng thần rồi."

"Đúng vậy, Hoàng thượng hãy cẩn trọng!"

Nhưng mà, ánh mắt của vị vua ở trên cao vô cùng sáng suốt, không hề bị mê hoặc, lạnh lùng đảo mắt nhìn qua bọn họ: "Để cho một món đồ chơi lừa gạt, ngu xuẩn, đi về sau núi đào quặng đi, khi nào thông minh rồi thì trở ra."

Hai người ngẩn ra, gương mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Lúc này, mấy tên thủ vệ lần lượt tiến lên phía trước.

Đám người Eugene chết điếng, đã không còn suy nghĩ chống cự.

Dù sao có đánh cũng không thắng nổi, Đức Phật, cứ tự nhiên đi.

Hòa Ngọc sửng sốt, sau đó đôi mắt đỗ đen tràn đầy thất vọng nhìn về phía nhà vua: "Ngài thật sự không nhận ra thần sao?"

Cậu há miệng th* d*c, thân thể tròn tròn không ngừng run rẩy: "Vậy chẳng lẽ ngài quên rồi sao, khi ngài còn nhỏ, ngài đã xem thần, xem thần như là phụ..."

Nói đến đây, giọng nói của cậu đột ngột dừng lại.

Rồi sau đó, cậu khẽ cúi đầu, không nói gì thêm, mặc cho thủ vệ tiến đến giữ mình trong tay, rút đao ra.

Bao quanh cậu là một bầu không khí tuyệt vọng, ảm đạm, như thể đã từ bỏ hết tất cả hy vọng được sống.

[Bình luận: "Tại sao Hòa Ngọc lại không nói?"]

[Bình luận: "Tôi xem cả hai phòng phát sóng trực tiếp, lúc Lăng Bất Thần ở bên kia, lão Thạch Đầu đã nói rất nhiều về chuyện lúc Hoàng thượng và Tướng quân Côn Hồi ở chung, tại sao cậu ấy lại không nói ra?"]

[Bình luận: "Chẳng lẽ cậu ấy lại cam chịu số phận? Chẳng hiểu vừa rồi tìm cách để làm cái gì!"]

[Bình luận: "Đáng lẽ là có thể trốn thoát, nhưng giờ thì hết thật rồi."]

[Bình luận: "A a a a sợ chết mất, rốt cuộc Hòa Ngọc tính làm cái quái gì vậy! Đao tới rồi kìa."]

Người xem gấp muốn chết, thủ vệ rút đao ra, hướng về cục bột trắng mà hạ xuống.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 645: Giống Loài Suy Tàn (30)


Nhà vua đột nhiên nói: "Khoan đã!"

Thanh đao của tên thủ vệ vào thời khắc hạ xuống sát với thân thể của Hòa Ngọc thì dừng lại, Hòa Ngọc giữ được một mạng.

Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Eugene vừa mới cắt dây thừng ra chuẩn bị hành động lập tức thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù họ cảm thấy Hòa Ngọc điên rồi, tự đi tìm chết, nhưng bọn họ cũng không thực sự muốn Hòa Ngọc sẽ chết.

Chỉ là khi nghĩ đến tình cảnh hiện tại, hơi thở vừa mới thả lỏng lại lần nữa căng lên.

Bánh trôi Hòa Ngọc đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía nhà vua, ánh mắt kích động: "Hoàng thượng, ngài rốt cuộc cũng tỉnh táo rồi!"

Nhà vua lộ ra vẻ mặt rối rắm.

Nếu cái món "đồ chơi" này chỉ nói những chuyện mà hắn và Tướng quân Côn Hồi biết, hắn sẽ không tin, không có gì đáng ngạc nhiên khi một món đồ chơi mưu mô biết được mọi thứ.

Nhưng rõ ràng cậu muốn nói gì đó, nhưng rồi lại dừng lại, không chịu nói gì.

Điều này ngược lại khiến cho nhà vua cảm thấy dao động.

Nhà vua biết, điều mà cậu muốn nói chính là khi còn nhỏ nhà vua đã xem cậu như là phụ thân của mình, hoàn toàn ỷ lại vào cậu.

Nhưng điều này sẽ làm tổn hại đến hình tượng của hắn, cho nên cậu chưa bao giờ nhắc đến chuyện này, cho dù vào thời khắc cấp bách như vậy, dù có muốn nhắc tới cũng sẽ lập tức rút lại, không muốn làm ảnh hưởng đến hình tượng của một bậc đế vương.

Có thể vì hắn mà chết, bảo vệ thể diện cho hắn, xác thực chỉ có Tướng quân Côn Hồi.

Tính tình phong độ như này, giọng điệu này, thật sự rất giống với Tướng quân Côn Hồi.

Nhưng, cứ như vậy mà tin tưởng người này sao?

Đây là một món "đồ chơi" xảo trá, còn vị Tướng quân Côn Hồi mà ngày thường hắn nhìn thấy lại không có bất cứ điều gì bất thường.

Tướng quân Côn Hồi làm sao có thể biến thành một món đồ chơi?

Trong lòng nhà vua có chút dao động, nhưng cũng chỉ là một chút, hắn vẫn tin tưởng Tướng quân Côn Hồi hơn là tin vào món đồ chơi này.

Hắn giơ tay, chuẩn bị ra hiệu cho thủ vệ tiếp tục.

Món "đồ chơi" ở phía dưới cũng đã cảm nhận được nhà vua đã tin tưởng mình, thân thể run lên, thở dài một hơi.

"Hoàng thượng, may mắn là ngài rốt cuộc cũng thanh tỉnh, thần chết cũng không sao, nhưng tên Côn Hồi giả kia là người của phe xanh, gần đây phe đỏ đang dần bị đánh bại, nếu Hoàng thượng tiếp tục bị Côn Hồi giả lừa gạt thì Hồng doanh của chúng ta sẽ tất bại, vậy thần làm sao có tư cách để đi gặp Tiên đế?"

Không đợi nhà vua nói chuyện, cậu nói tiếp: "Một khi Hồng doanh bị đánh bại, toàn thế giới này sẽ thuộc về Lục doanh, Hoàng thượng sẽ trở thành vị vua cuối cùng của phe đỏ, trong sử sách của phe xanh, ngài sẽ bị chế nhạo đến tột cùng."

Nhà vua đứng ở trên cao nghe đến đây, đồng tử co rút lại, rùng mình.

"Không!" Theo bản năng, nhà vua thốt ra.

Tuyệt đối không thể!

Phe đỏ không thể thất bại, hắn không thể trở thành vị vua cuối cùng, không thể trở thành tội nhân của Hồng doanh!

Vị vua nào cũng cảm thấy mình là người sáng suốt nhất, trở thành một vị vua lưu tiếng xấu muôn đời là một nỗi sỉ nhục lớn, là nỗi nhục mà hắn không thể nào chấp nhận được.

Hòa Ngọc còn ngại chưa đủ, tiếp tục buồn bã nói: "Côn Hồi giả này được phe xanh phái đến lợi dụng sự tín nhiệm của ngài đối với thần, đang đẩy nhanh việc đánh bại Hồng doanh. Vào ngày thất bại kia, phe xanh là vinh quang, phe đỏ lại là nỗi sỉ nhục. Hoàng thượng sẽ bị lưu vào sử sách, chúng ta đều sẽ bị lưu lại vào sử sách, trở thành tội nhân của lịch sử, trở thành vật tượng trưng cho sự vinh quang của Lục doanh!"

"Không."

Hòa Ngọc: "Điều này sẽ được lịch sử của tinh cầu ghi lại, ban đầu là một cục diện cân bằng, nhưng bởi vì phe xanh cài cắm gian tế thành công, thành công đảo ngược tình thế về phía phe đỏ. Vị vua của phe đỏ thế nhưng lại tin vào Côn Hồi giả mạo, thủ vệ của phe đỏ vậy mà lại thực sự g**t ch*t Côn Hồi thật!"

Cậu nhìn về phía thủ vệ đang giữ lấy mình, chậm rãi nói: "Ngươi tên là gì? Có lẽ Lục doanh cũng sẽ ghi lại tên của ngươi, ngươi đã góp một viên gạch vào thắng lợi này của bọn họ."

Đôi tay của tên thủ vệ khẽ run lên, thanh kiếm rơi trên mặt đất, vẻ mặt hoảng sợ.

Không, hắn ta không muốn góp gạch cho phe xanh.

Hắn ta chỉ trung thành với Hồng doanh!

Một thủ vệ vội vàng nói: "Hoàng thượng, hay là thử xác minh lại một chút?"

Hòa Ngọc ngẩng đầu lên, đôi mắt như đậu đen vô cùng nghiêm túc: "Tên vua phản tặc của phe xanh kia vẫn luôn không thích Hoàng thượng, một ngày kia khi hắn ta dành được chiến thắng, nhất định sẽ đến chụp ảnh cùng với Hoàng thượng, hắn ta sẽ ngồi ở trên cao, để Hoàng thượng quỳ ở phía dưới, chụp một bức ảnh kỷ niệm, lưu vào sử sách."

"Không."

Nhà vua bất ngờ nhảy từ trên ghế xuống, khuôn mặt bị dọa cho tái nhợt, gấp đến mức xoay vòng: "Không thể, Hồng doanh không thể thất bại."

Hòa Ngọc tán thành: "Đúng vậy, Hoàng thượng đã phát hiện âm mưu của bọn họ, chỉ cần tiêu diệt Côn Hồi giả, phe đỏ sẽ không bị đánh bại."

Nhà vua ngây ra, hắn vẫn không muốn tin cục bột trắng này là Tướng quân Côn Hồi thật.

Đôi mắt của hắn đỏ ngầu, đột nhiên nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt sắc bén: "Người còn cái gì có thể chứng minh những gì ngươi nói là thật, còn hắn ta là giả không?"

Hòa Ngọc nhìn hắn, ánh mắt vừa kiên định vừa nghiêm túc: "Thần có thể đối đầu với hắn ta, thật chính là thật, giả chính là giả, hắn ta nhất định sẽ để lộ ra dấu vết."

Nhà vua cắn răng, tuy rằng vẫn không quá tin tưởng vào món "đồ chơi" này, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép Hồng doanh thất bại, hắn không thể trở thành tội nhân của lịch sử, không thể bị lưu đày trong sử sách.

Cho dù có là lưu danh sử sách thì cũng phải được ghi lại với một hình tượng vị vua tốt đẹp!

Cho nên, cứ xác minh lại thử, kiểm tra một chút cũng không tốn bao nhiêu công sức.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 646: Giống Loài Suy Tàn (31) - "Chứng minh ông ta chính là ông ta?"


Nghĩ đến đây, nhà vua giơ tay lên: "Cho truyền Tướng quân Côn Hồi vào đây!"

Bình luận.

"Nếu không phải vì biết trước đó là Hòa Ngọc, tôi cũng đã tin rồi."

"Nó thật sự là Hòa Ngọc hả?"

"Thật sự là Hòa Ngọc! Chờ Tướng quân Côn Hồi tới, để xem cậu ta tiếp tục ngụy trang như thế nào."

"Nói thật, tôi không hiểu được cách làm của Hòa Ngọc, cậu ta làm sao lại dám đối đầu với người thật chứ?"

"k*ch th*ch, quá k*ch th*ch, tôi căng thẳng muốn chết rồi."

Đám người Eugene cũng căng thẳng, ngay cả một câu bọn họ cũng không dám nói, hoàn toàn biến bản thân thành phông nền, không hề nhúc nhích tựa như những con chim lặng lẽ lắng nghe Hòa Ngọc đưa ra đề nghị muốn đối đầu với Côn Hồi thật.

Cổng thành.

Lão Thạch Đầu muốn sụp đổ rồi: "Trời ạ, sao cậu ta lại lựa chọn đối đầu với Tướng quân Côn Hồi vậy? Kẻ giả mạo sao có thể nói được sự thật? Tôi chỉ là biết một chút chuyện của Tướng quân Côn Hồi, không phải tất cả đều biết! Ông ta đã ở chung với Hoàng thượng cả trăm năm, giữa ông ta và Hoàng thượng đã xảy ra những chuyện gì, bọn họ ăn ý như thế nào, làm sao có thể giả vờ được!"

Lăng Bất Thần: "Ông không cần lo lắng, Hòa Ngọc muốn ông thử suy nghĩ về dáng vẻ giận dữ của Tướng quân Côn Hồi, ông ta thích nhất là mắng mỏ."

Lão Thạch Đầu: "..."

Ông ta xoắn xuýt, ánh mắt tuyệt vọng: "Cậu để cậu ta chờ chết đi, chạm mặt với Tướng quân Côn Hồi thật, cậu ta chết chắc rồi, đừng có kêu tôi ra."

Tướng quân Côn Hồi sắp đến rồi.

Mặc dù ông ta hoạt động ở bên ngoài, nhưng khoảng cách cũng không tính là quá xa, gần đây gặp phải chuyện rối loạn, ông ta cũng không dám đi xa.

Cũng vì vậy, chưa đến một giờ sau ông ta đã bị người dẫn vào, hơn nữa, trên đường đi ông ta đã biết có chuyện gì xảy ra nên hấp tấp chạy đến, trên mặt lộ ra vẻ tức giận.

Mới vừa bước vào đại điện, Tướng quân Côn Hồi đã rút trường đao ra, quát lớn một tiếng: "Cái món đồ chơi giả mạo kia đâu? Ta phải tự tay giết nó, vậy mà còn có người tin nó, đều là kẻ ngốc hết hả!"

Ông ta đi vào đại sảnh, ánh mắt đảo quanh, tức giận nói: "Là kẻ nào giả mạo ta?"

Theo bản năng, Thành Chiêu hơi run lên.

Vị Tướng quân Côn Hồi này thật lợi hại nha, cả trong hơi thở cũng toát ra dáng vẻ của cao thủ.

Hòa Ngọc sẽ đối phó thế nào?

Eugene và những người khác đều cảm thấy lo lắng thay cho Hòa Ngọc, cả người đều căng thẳng.

Hòa Ngọc cũng trừng mắt với ông ta, đứng đối diện với ông ta: "Ngươi đã giả mạo ta một năm rồi, ta nói cho ngươi biết, ta đã quay về, ta sẽ không cho phép ngươi làm xằng làm bậy nữa."

Tướng quân Côn Hồi: "??"

Ông ta giận tím mặt, hai mắt như phun ra lửa, thanh trường đao vung ra: "Cái thứ đồ chơi xảo trá như ngươi, còn dám đến kiêu ngạo trước mặt ta."

Trường đao mang theo sát khí, chém thẳng xuống.

Vạn Nhân Trảm giật mình, bất ngờ lao đến trước mặt Hòa Ngọc, dùng thân kiếm cản nó lại, thân kiếm run lên, suýt chút nữa gãy ra, chỉ một chiêu này đã suýt g**t ch*t Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc cao giọng: "Ngươi muốn giết người diệt khẩu!"

Cậu đột nhiên nhìn về phía nhà vua, hấp tấp nói: "Hoàng thượng, ông ta muốn giết người diệt khẩu, muốn lợi dụng hiện tại thần đang trong dáng vẻ này không cách nào phản kháng, thằng tay g**t ch*t thần."

Tướng quân Côn Hồi tức giận đến mức cả người run lên, ông ta vốn là một nam nhân vô cùng phong độ, nhưng giờ phút này lại tức giận đến tột cùng, tất cả cơ mặt đều không ngừng co giật, giơ ngón tay chỉ vào cậu, tức giận đến mức nói không nên lời.

Nhà vua vốn là tin vào Tướng quân Côn Hồi, nhưng nghĩ đến kết cục mà cục bột trắng này nhắc đến.

Hắn run lập cập: "Côn Hồi, ngươi và hắn ta đối đầu thử đi."

Côn Hồi không thể tin được, khiếp sợ mà nhìn về phía nhà vua.

Hòa Ngọc cười lạnh: "Giả chính là giả, ngươi không dám đối đầu."

Côn Hồi quay đầu lại, một lần nữa nhìn về phía Hòa Ngọc, tức giận trừng mắt, thu trường đao lại, ông ta hít sâu một hơi, kiềm chế cảm xúc: "Được, bây giờ ta sẽ đối đầu với ngươi."

Ông ta lựa chọn đối đầu.

Món đồ chơi này rõ ràng là đầy mưu mô, nếu hôm nay không chứng minh được thân phận của ông ta, vậy thì dù có g**t ch*t món đồ chơi này, vẫn sẽ có người nghi ngờ ông ta.

Ông ta cười lạnh: "Ta đây lại muốn xem xem, ngươi sẽ đối đầu như thế nào."

Hòa Ngọc cũng cười lạnh, so với ông ta còn đầy sự chế giễu hơn, ánh mắt vô cùng tự tin, mang theo dáng vẻ "kiêu ngạo của Côn Hồi" cậu lạnh lùng nói: "Ta cho ngươi một cơ hội trước, vậy ngươi chứng minh ngươi là Tướng quân Côn Hồi đi."

Tướng quân Côn Hồi sửng sốt, trong một khoảnh khắc ông ta trông đầy mờ mịt.

Chứng minh ông ta chính là ông ta?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 647: Giống Loài Suy Tàn (32)


Tướng quân Côn Hồi trầm tư suy nghĩ.

Hòa Ngọc nói đầy ẩn ý: "Sao? Ngươi không chứng minh được à?"

Vẻ châm biếm "Ta đây nhìn thấu ông" đều viết hết lên mặt cậu. Dường như cậu chắc chắn rằng người đối diện không thể tự chứng minh được.

Theo bản năng, Tướng quân Côn Hồi phản bác: "Ai nói ta không chứng minh được?"

Hòa Ngọc bảo: "Vậy ngươi bắt đầu đi."

Tất cả mọi người đều nhìn tướng quân Côn Hồi, trong đó có cả Hoàng thượng.

Hoàng thượng rất tin tưởng vị tướng quân Côn Hồi này, nhưng vì thắng lợi của Hồng doanh, hắn phải chứng thực, có được bằng chứng chính xác.

Tướng quân Côn Hồi suy nghĩ một lát, nói với Hoàng thượng: "Bẩm Hoàng thượng, tiên Hoàng trước khi băng hà đã giao ngài cho thần. Tiên Vương đã nói, có ngài là có thần, khi ấy Hồng doanh mới có thể giành được thắng lợi. Trước đây, thần đã từng hứa với Hoàng thượng."

Khuôn mặt Hòa Ngọc chẳng mảy may thay đổi: "Chứng minh như thế không có hiệu lực."

Tướng quân Côn Hồi: "Sao lại không chứng minh được?"

Hòa Ngọc nhìn ông ta một cái rồi nhìn về phía Hoàng thượng: "Hoàng thượng, ngài cảm thấy rằng lí do thoái thác này của ông ta có thể dùng để chứng minh không?"

Hoàng thượng trầm tư một lát, lắc đầu.

Dĩ nhiên là không thể chứng minh được, Cục Bột Trắng cũng vừa nói y hệt vậy.

Cả hai đều hiểu, hơn nữa Cục Bột Trắng đã đề cập đến nó đầu tiên.

Không chỉ có Hoàng thượng trầm tư, ánh mắt của tất cả thủ vệ đều trở nên phức tạp, hết nhìn tướng quân Côn Hồi rồi lại nhìn đến Cục Bột Trắng, trông có vẻ ngày càng lung lay.

"Được thôi, ta đây lại tiếp tục suy nghĩ thêm." Tướng quân Côn Hồi rút cây trường đao ra: "Đây là vũ khí của ta, trường đao Liệt Trảm. Hàng vạn vong hồn đã phải chết dưới đao ta. Đám Lục doanh và đống đồ chơi kia, gặp một giết một."

Trường đao của ông ta chém về phía Hòa Ngọc, đám người Bạc Kinh Sơn biến sắc.

Trường đao chém tới sát đỉnh đầu của Hòa Ngọc thì dừng lại, một cơn gió nhẹ lướt qua, Tướng quân Côn Hồi cười lạnh: "Sát chiêu của ta chém từ trên xuống, một đao chẻ quân giặc thành hai nửa."

Ở phía trên, Hoàng thượng khẽ gật đầu, hiển nhiên là đồng tình.

Tướng quân Côn Hồi thu đao, tra lưỡi đao vào vỏ, nói tiếp: "Ta tên là Côn Hồi, 198 tuổi, nguyên thân là một con quỷ trùng, thích ăn máu tươi, mỗi buổi sáng đều phải ăn."

Khi ông ta nói đến thích ăn máu tươi, Hoàng thượng đã hoàn toàn tin tưởng ông ta.

Thế nhưng, Hòa Ngọc lại đánh gãy lời ông ta: "Mỗi sáng ta đều phải uống một hồ máu tươi, sau đó mới bắt đầu một ngày giết chóc mới."

Nói xong, khuôn mặt Cục Bột Trắng bày ra vẻ trào phúng, ánh mắt chế nhạo: "Ngươi muốn dùng bản giới thiệu nhân vật trong sách giáo khoa để chứng minh bản thân sao? Những thứ này ngươi đã đọc thuộc lòng, người khác thì không thể à? Hơn nữa, những lời mà ngươi đọc thuộc lòng rất khô khan, không đạt tiêu chuẩn."

Tướng quân Côn Hồi sửng sốt, giọng nói cũng im bặt.

Hoàng thượng giật mình khựng lại, trong tiềm thức lại suy nghĩ hướng theo lời nói của Hòa Ngọc. Đúng vậy, những gì ông ta nói, người khác cũng có thể ghi nhớ và đọc thuộc lòng.

Giọng nói của ông ta vừa rồi có chút cứng nhắc.

Hòa Ngọc nhìn Hoàng thượng: "Hoàng thượng, thần để ông ta chứng minh bản thân, nhưng kết quả thì ngài xem, ông ta học thuộc tóm tắt giới thiệu nhân vật, quá mức giả dối. Quả nhiên, một năm này ngươi có thể đóng vai hệt ta rất tốt, Lục doanh các người sợ là moi được không ít tin tức đâu."

Tướng quân Côn Hồi cả giận nói: "Ngươi nói láo. Ngươi mới là Lục doanh, ta đây là Côn Hồi."

Hòa Ngọc: "Vậy thì ngươi tự chứng minh bản thân đi."

Tướng quân Côn Hồi: "Mọi người đều nghĩ ta đến từ thành Thiên Viêm, nhưng thật ra một trăm chín mươi năm trước ta đã chạy trốn không biết bao nhiêu thành để đến thành Thiên Viêm. Tiên hoàng thấy được thiên phú của ta cho nên mới giữ ta lại, sai người khác dạy dỗ ta."

Hòa Ngọc: "Ồ, nội dung mà người Lục doanh các ngươi điều tra được không ít đâu, chuyện này mà cũng biết. Nhưng ngươi đừng tưởng như vậy có thể tự chứng minh. Chuyện này không chỉ có ngươi biết, tiên hoàng, trưởng lão của Hồng doanh đều biết."

Côn Hồi có thể nói ra, chắc chắn rằng Hoàng thượng sẽ biết, thậm chí còn chứng minh giúp ông ta.

Các trưởng lão không ai nhỏ hơn 300 tuổi, không thể gạt được họ chuyện gì.

Tướng quân Côn Hồi nghiến răng nghiến lợi, tiếp tục chứng minh: "Hồi nhỏ, khi ta ở cạnh Hoàng thượng từng bị thương, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, Hoàng thượng biết."

Trên cao, Hoàng thượng gật đầu, ánh mắt cảm động: "Đúng vậy, ta làm chứng."

Hòa Ngọc bỗng nhìn về phía Hoàng thượng: "Bẩm Hoàng thượng, thần nói rồi, chuyện gì cũng phải đợi kết luận. Chuyện này năm đó không phải chỉ có chúng ta biết, ông ta có thể ngụy trang thần một năm, tin tức nắm giữ được chắc chắn không ít. Lục doanh có rất nhiều thực vật, bọn họ có thể nghe trộm được rất nhiều bí mật."

"Ngươi nói bậy." Tướng quân Côn Hồi tức đến run rẩy.

Hoàng thượng đang định nói gì đó, ánh mắt Hòa Ngọc rất nghiêm túc: "Hoàng thượng, ông ta có thể biết được thần bị thương lúc ngài còn nhỏ, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nhưng chắc chắn ông ta không biết thần bị thương vì Hoàng thượng."

Ánh mắt của cậu hiện lên sự áy náy: "Hoàng thượng, chuyện này vốn không nên nói ra, nhưng thần không thể để ngài bị gian tế che mờ mắt."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 648: Giống Loài Suy Tàn (33)


Đồng tử của Hoàng thượng và Tướng quân Côn Hồi co rụt cùng một lúc.

Tướng quân Côn Hồi khiếp sợ: "Sao ngươi biết?"

Hòa Ngọc nhìn ông ta, cười lạnh: "Sao à? Bây giờ ta nói ngươi mới biết hả, ta không nói thì ngươi biết sao được."

Côn Hồi: "..."

Ông ta tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Hoàng thượng ngồi trên cao lại dao động thêm một lần nữa. Vốn ông ta vẫn kiên định nghĩ rằng Côn Hồi hình người mới là Tướng quân Côn Hồi, nhưng Cục Bột Trắng này lại nói ra những chuyện bí mật như vậy.

Eugene cũng ngơ ngác, gã không nghe thấy Lăng Bất Thần nói chuyện này.

Vì thế, gã ở trong nhóm gào lên: "Hòa Ngọc, Hòa Ngọc, sao cậu lại biết?"

Hòa Ngọc đáp: "Đoán."

Với thân phận của Tướng quân Côn Hồi này, năm nào cũng kinh qua vài trận đánh lớn, bị thương là chuyện như cơm bữa, trong bất kỳ hoàn cảnh nào tính mạng cũng có thể ngàn cân treo sợi tóc. Thế nhưng, ông ta lại cố tình nhắc chuyện khi Hoàng thượng còn bé mà Hoàng thượng lại có vẻ cảm động.

Rất dễ để đoán ra rằng ông ta bị thương là vì Hoàng thượng.

Nghe vậy, Eugene và Vạn Nhân Trảm đều thở phào nhẹ nhõm.

Hay lắm, Cục Bột Trắng này vẫn là Hòa Ngọc, không phải là Tướng quân Côn Hồi gì đó.

Bọn họ cũng sắp sửa bị đùa đến mơ hồ.

Sau khi xác định chắc chắn, Eugene lại trầm tư.

Hòa Ngọc: "Ngươi nói tiếp đi. Ta xem ngươi nói ra được cái gì nữa."

Côn Hồi nắm chặt hai tay thành nắm đấm, cắn răng: "Ba ngày trước, ta đã báo cáo với Hoàng thượng về tình hình của Lục doanh. Chúng ta còn cùng thương lượng một kế sách về việc phản công Lục doanh như thế nào."

Ánh mắt Hòa Ngọc sắc bén: "Chứng cứ không có giá trị. Ba ngày trước, ngươi ngụy trang thành ta cho nên đương nhiên biết việc này. Ta muốn ngươi chứng minh chuyện một năm trước."

Côn Hồi: "..."

Cái thế giới đổ nát này ngày nào cũng có chiến tranh, mỗi ngày đều sinh ra hàng đống chuyện. Chuyện của một năm trước kia, ông ta nhất thời sẽ không thể nhớ ra dù chỉ một nửa.

Hòa Ngọc: "Ồ, không nói ra được nhỉ?"

Côn Hồi lập tức nổi giận. Trong cơn giận dữ, đại não ông ta có chút ngừng trệ, Hòa Ngọc lại cứ ép sát ông ta từng bước. Tầm mắt ông ta chuyển qua Hắc Hùng đang ở bên cạnh, ánh mắt sáng lên: "Ta đã cứu Hắc Hùng. Ba năm trước, ta có trận đại chiến với một đội ngũ Lục doanh, lấy ít thắng nhiều, giết rất nhiều người của Lục doanh, tiện thể cứu luôn Hắc Hùng, từ trong cửu tử nhất sinh trở về."

Lúc này đây, Hòa Ngọc không nói gì, Hắc Hùng nhân tiện nói: "Chuyện này, cậu ta cũng nói rồi."

"Cậu ta" ở đây tất nhiên là chỉ Hòa Ngọc.

Hơn nữa, Hắc Hùng cũng rất tin tưởng Hòa Ngọc.

Lúc trước, gã đã nghe được "bí mật" này từ Hòa Ngọc. Khi gã nghe thấy lần thứ hai, theo bản năng gã sẽ càng hoài nghi người sau.

Côn Hồi nghe vậy, hung dữ trừng mắt liếc gã một cái, hít một hơi sâu: "Ngươi đừng nghĩ có thể cướp đi thân phận của ta. Ta thật sự có thể nhớ được vài chuyện của một năm trước mà ngươi không biết."

Hòa Ngọc: "Ngươi cứ nói."

Tướng quân Côn Hồi: "Một năm trước, thành chủ thành Minh Nguyệt của Hồng doanh chúng ta qua đời ngoài ý muốn. Thật ra tin tức này là giả, hắn chết trong tay của Lục doanh. Vì thể diện của Hồng doanh, ta và Vương Mạn đã dìm tin tức này xuống."

Hòa Ngọc bình tĩnh phản bác: "Chứng cứ không có giá trị. Chuyện này người khác có lẽ không biết, nhưng ông là thám tử của Lục doanh nên Lục doanh biết."

Tướng quân Côn Hồi: "Hai năm trước, ta giết một thành của Lục doanh, giết sạch cả thành."

Hòa Ngọc: "Chứng cứ không có giá trị. Ta không chỉ giết một thành, ta còn vứt thi thể của thành chủ vào chủ thành của Lục doanh. Chuyện này thám tử của Lục doanh biết."

Đến Lão Thạch Đầu cũng biết.

Tướng quân Côn Hồi: "Ba năm trước, ta phái một thám tử đến Lục doanh, tìm hiểu được không ít tin tức, giúp chúng ta đánh thắng vài trận đại chiến."

Hòa Ngọc: "Chứng cứ không có giá trị. Tên thám tử kia đã bị Lục doanh phát hiện. Ngươi là thám tử của Lục Doanh, cũng có thể biết được điều này."

Nếu thám tử còn sống thì Côn Hồi sẽ không nói ra.

Nếu thám tử còn sống thì một năm gần đây, Hồng doanh sẽ không thua thảm như vậy.

Kết luận lại, thám tử đã bị người Lục doanh phát hiện.

Tướng quân Côn Hồi tiếp tục cắn răng chứng minh: "Bốn năm trước, ta..."

"Chứng cứ không có giá trị."

"Năm năm trước..."

"Chứng cứ không có giá trị."

"Sáu năm trước..."

Ông ta nói ngày càng nhiều nhưng lần nào cũng bị Hòa Ngọc bác bỏ.

Côn Hồi ngày càng phẫn nộ, cơ thể run rẩy, trên trán nhễ nhại những giọt mồ hôi, hốc mắt ứ máu, đôi môi run run.

Ông ta không rõ, tại sao chứng minh mình là chính mình thôi mà lại gian nan như vậy.

Rõ ràng ông ta là ông ta mà.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 649: Giống Loài Suy Tàn (34) - Quác quác quác


Giọng nói của ông ta khàn khàn, vẫn muốn nói thêm gì nữa. Ánh mắt Hòa Ngọc nghiêm túc, nhìn Hoàng thượng phía trên: "Hoàng thượng, hiện tại người thấy rõ ràng chưa? Ông ta là đồ giả, ông ta không chứng minh được bản thân."

Hắc Hùng, Lý Miêu yên lặng gật đầu.

Ánh mắt của nhóm thủ vệ hiện ra vẻ đồng ý.

Xem ra, Côn Hồi này thật sự là giả.

Nếu không sao ngay cả bản thân mình cũng không chứng minh được?

Hắc Hùng đang nâng Hòa Ngọc đi phía trước, ánh mắt lộ vẻ vui mừng: "Bẩm Hoàng thượng, may là tướng quân Côn Hồi đã trở lại. Nếu không Hồng doanh chúng ta sẽ còn phải gặp thất bại."

Tướng quân Côn Hồi: "Câm mồm, nói vớ va vớ vẩn, ngươi bị lừa rồi."

Ông ta gấp đến độ xoay vòng, hai mắt sắp nứt ra, nhìn chằm chằm Hoàng thượng: "Hoàng thượng, xin ngài tin thần. Thần là Côn Hồi thật, hãy tin thần, món đồ chơi này có rất nhiều thủ đoạn."

Ánh mắt Hoàng thượng hiện lên sự bối rối.

Hắn vốn tin tướng quân Côn Hồi đến chín mươi chín phần trăm, nhưng giờ vì những việc nhỏ kia, hắn lựa chọn để tướng quân Côn Hồi đối đầu với Bánh trôi.

Không nghĩ tới rằng, cuộc đối đầu này lại xảy ra vấn đề.

Côn Hồi này không thể tự chứng minh được bản thân, ông ta vậy mà không có lấy một chứng cứ.

Bánh trôi mới là thật.

Hoàng thượng hít một hơi sâu, nhìn về phía tướng quân Côn Hồi, bình tĩnh mở miệng: "Ta cần chứng cứ xác thực, ngươi không cần bận tâm mặt mũi của kẻ nào, nói ra một chuyện có thể chứng minh chính mình."

Côn Hồi tức giận đến run rẩy, nhưng nghe Hoàng thượng nói thế, ông ta vẫn hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.

Đại não bị cơn tức ép cho trống rỗng, ông ta cố gắng hồi tưởng.

Phải nghĩ đến chuyện gì chỉ có ông ta và Hoàng thượng biết. Bây giờ, Hoàng thượng vẫn tin ông ta, ông ta phải chứng minh được bản thân.

Hòa Ngọc tiếp tục thúc ép: "Ngươi không chứng minh được, ngươi không nói ra được gì, bởi vì, ngươi không phải là Tướng quân Côn Hồi. Ngươi chỉ là kẻ giả mạo thân phận của ta. Mà hiện tại, ta đã trở về, ta đã lấy lại thân phận thuộc về ta. Ngươi không bao giờ có thể che giấu được nữa, ngươi không bao giờ có thể."

Giọng nói của cậu có chút sắc bén, rất cuốn hút, mỗi một chữ dường như đều làm cho đầu óc của Côn Hồi chấn động.

Tướng quân Côn Hồi giằng co với cậu lâu như vậy, trong đầu vô cùng tức giận, mặt mũi đỏ ngầu, mồ hôi ướt đẫm người. Hiện tại Hòa Ngọc còn đang nói khiến cho ông ta chỉ cảm thấy đầu óc "ù ù", hoàn toàn đánh mất lí trí.

Ông ta quát: "Hoàng thượng, ngài từng bái ta thành phụ thân. Ngài nói trong mắt tiên hoàng chỉ có lợi ích, thần mới giống phụ thân của ngài."

Mọi người: "..."

Thủ vệ: "..."

Quác quác quác.

Có cả tin tức chấn động như vậy.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 650: Giống Loài Suy Tàn (35)


Hòa Ngọc giận dữ: "Nói nhảm, chuyện này tuyệt đối chưa bao giờ có. Hoàng thượng vô cùng kính trọng tiên hoàng. Ngươi là gian tế của Lục doanh, không chỉ đưa Hồng doanh đến thất bại mà còn châm ngòi quan hệ trong Hồng doanh."

Côn Hồi lau cái trán đầy mồ hôi, cơ thể dường như hơi lảo đảo một chút.

Eugene đang nói chuyện phiếm trong nhóm: "Hòa Ngọc, thắng."

Có vài chuyện, không phải cứ nói thật mới có thể lấy được sự tín nhiệm.

Nếu Hòa Ngọc là "giả", cậu sẽ không nói Côn Hồi nói dối mà chỉ biết rằng lời nói của Côn Hồi không thể dùng để chứng minh.

Nhưng bây giờ cậu phủ nhận lời nói của đối phương mà chuyện này Hoàng thượng cũng biết đến.

Hoàng thượng đứng phắt dậy, tay phải vịn, đầu váng mắt hoa, cơ thể hoảng loạn. Giọng nói của hắn khàn khàn run rẩy: "Đúng thật là giả, Hồng doanh chúng ta thật sự suýt nữa thì thất bại rồi."

Hắn vốn tin rằng Côn Hồi hình người chính là Tướng quân Côn Hồi hàng thật giá thật.

Sau khi bọn họ đấu đá nhau, Côn Hồi không có chút chứng cứ nào. Hắn luôn nửa tin nửa ngờ.

Nhưng hiện giờ, hoài nghi của hắn lên tới chín mươi phần trăm.

Cục Bột Trắng mới là người che chở hắn, là Tướng quân Côn Hồi có thể chết vì hắn.

Tướng quân Côn Hồi nghe một câu như vậy, hoàn toàn sửng sốt. Vì sao những người này không tin ông ta? Vì sao ông ta không thể chứng minh được bản thân?

Tầm mắt của ông ta chuyển qua người Hòa Ngọc.

Côn Hồi rút đao, hướng về phía người của Cục Bột Trắng mà chém.

Giết cậu ta, giết kẻ giả mạo ông ta.

Hòa Ngọc lùi ra phía sau, dừng trên Phong Hỏa Luân, chân đạp Phong Hỏa Luân. Rõ ràng dáng vẻ vô cùng yếu ớt nhưng giọng điệu lại sắc bén hùng hồn.

"Người đâu, bắt tên gian tế này lại."

Tất cả thủ vệ đồng loạt xông lên. Tướng quân Côn Hồi rất mạnh, nhưng thủ vệ Hoàng thượng cũng không phải kẻ yếu. Bọn họ liên hợp lại cũng có thể cản được Tướng quân Côn Hồi.

Hai mắt Côn Hồi sắp nổ tung, giọng nói như nghẹn lại, một lúc sau mới thốt lên một câu: "Các ngươi, các ngươi là đồ ngu xuẩn."

Ông ta đã điên lên rồi, trong mắt ông ta chỉ có Hòa Ngọc, chỉ có g**t ch*t viên Bánh trôi đáng ghét kia.

Hắn gào lên xông về phía Hòa Ngọc, nhóm thủ vệ điên cuồng chặn lại.

Hoàng thượng ấn một cái nút bên tay vịn.

Một phút sau, ba trưởng lão lắc mình vọt tới.

Côn Hồi rất giỏi, nhưng ba trưởng lão này lại giỏi hơn. Bọn họ liên thủ trấn áp Tướng quân Côn Hồi.

Hai trưởng lão đè Tướng quân Côn Hồi.

Một trưởng lão khác nghi hoặc: "Hoàng thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Hoàng thượng vô lực ngồi xuống, thấp giọng thì thào: "Côn Hồi này là giả, là thám tử của Lục doanh phái tới."

Hắn thuật lại sự việc một cách đơn giản, sắc mặt có chút thất vọng.

Trưởng lão nhướng mày, cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Hòa Ngọc nói ở trong nhóm: "Vạn Nhân Trảm, giết Côn Hồi."

Chậm trễ sẽ có chuyện, cứ điều tra hết lần này đến lần khác thì cậu không lừa được những người này.

g**t ch*t tướng quân Côn Hồi, cũng chỉ còn một “tướng quân Côn Hồi”, cậu có lòng tin khiến mọi người tin cậu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 651: Giống Loài Suy Tàn (36) - Tôn Hành Giả, Giả Hành Tôn


Trưởng lão mở miệng, đang muốn nói gì đó thì kiếm của Vạn Nhân Trảm chợt lóe, vọt thẳng tới đỉnh đầu Côn Hồi, hung hãn chém xuống. Mũi kiếm bén nhọn rạch da đầu, c*m v** trong.

"Grào."

Côn Hồi rống lên một tiếng, hai mắt trừng lớn.

Ông ta bị trưởng lão trấn áp, mọi người không hề để ý đến Vạn Nhân Trảm cho nên gã đã thực sự thành công. Nhờ bắt được yếu điểm mà gã đã thành công g**t ch*t tên cường giả này.

"Làm càn." Trưởng lão giận tím mặt, vung tay lên khiến cho Vạn Nhân Trảm bị ép vào trên tường.

Trưởng lão lấy thuốc cứu người, nhưng sau đó sửng sốt.

Tất cả mọi người sợ ngây người.

Chỉ thấy Côn Hồi mở to hai mắt rồi ngã xuống, chết không nhắm mắt. Nhưng khi ngã xuống, ông ta đã xảy ra biến hóa cực kì lớn, gương mặt ban đầu cũng thay đổi, "Côn Hồi" biến thành một người khác.

Người này hoàn toàn không phải là Tướng quân Côn Hồi.

Nhìn dáng người tử vong cũng không thể đoán rằng ông ta vốn dĩ là động vật hay thực vật. Nhưng vào thời điểm diễn ra sự chuyển hóa, trên mặt ông ta có nhiều ánh sáng xanh dao động. Loại dao động này có thể khiến người ta cảm giác được hơi thở của giống loài.

Là thực vật.

Của Lục doanh.

Hoàng thượng hơi nhắm mắt: "Ông ta thật sự là Tướng quân Côn Hồi giả, là gian tế của Lục doanh."

Eugene, Vạn Nhân Trảm: "..."

Tiểu Thạch Đầu và Lão Thạch Đầu ở cửa: "..."

Mẹ kiếp! Này! Tướng quân Côn Hồi này thật sự là giả.

Hòa Ngọc cũng sửng sốt một lát, sau đó lẩm bẩm: "Thì ra là Lý Quỷ gặp được Lý Quỷ." Đều là đồ giả.

Eugene quay ngoắt về phía Hòa Ngọc, vẻ mặt không thể tin được, gã ở trong đám đông khiếp sợ hỏi: "Cậu biết ông ta là giả hả?"

Hòa Ngọc: "Không, tôi không biết."

Trên thực tế, cậu cũng rất bất ngờ.

Trong lúc cả nhóm nói chuyện, giọng nói của Hòa Ngọc mang theo vẻ khâm phục: "Tên thám tử này rất giỏi. Tôi không thể đoán được ông ta nói thật hay nói dối qua phản ứng và vẻ mặt của ông ta. Xem ra, người này không phải là kẻ được bồi dưỡng một sớm một chiều mà là mưu kế tỉ mỉ của Lục doanh. Hoàn mỹ không sứt mẻ, không có lỗ hổng."

Vạn Nhân Trảm vừa mới đập xuống đất, giọng nói còn hơi yếu ớt nhưng vẫn không thể ngăn gã hóng hớt: "Vậy Côn Hồi giả này đến Hồng doanh vào lúc nào? Sao ông ta lại một mực giúp đỡ Lục doanh?"

Hòa Ngọc xâu chuỗi lại tất cả thông tin.

"Côn Hồi giả này rất hoàn hảo, nhất định là thực vật đặc biệt do Lục doanh dày công bồi dưỡng. Ba năm trước, ông ta được thay tới, ba năm trước Tướng quân Côn Hồi tham gia đại chiến với Lục doanh. Lúc ấy, ông ta đã sắp chết đến nơi, sao còn tiện tay để cứu Hắc Hùng. Tướng quân Côn Hồi cũng không phải là người nhân từ như thế."

"Tôi đoán, ba năm trước đội ngũ kia tráo người, bọn họ hy sinh toàn đội ngũ để g**t ch*t Côn Hồi. Thay Côn Hồi mang Hắc Hùng về là tiện tay, cũng là vì để vào lúc mấu chốt để Hắc Hùng chứng minh mình là Tướng quân Côn Hồi, giúp kế hoạch vạn vô nhất thất, không có bất kỳ sai sót nào."

Nếu là người nghi ngờ "Côn Hồi" là giả, nghi ngờ Tướng quân Côn Hồi đã chết ba năm trước.

Như vậy, Hắc Hùng là chứng cứ tốt nhất.

Lăng Bất Thần: "Nước cờ này thật sự được sắp xếp rất tốt."

Hòa Ngọc đồng ý: "Đúng vậy, nước cờ này sắp đặt cực kỳ tốt, cả kế hoạch xem như không chút sơ hở. Côn Hồi do bọn họ tạo ra không có chút lỗ hổng nào. Hai năm trước, ông ta còn đang thích nghi, một năm gần đây bắt đầu trợ lực cho Lục doanh khiến Hồng doanh bại trận liên tục. Không tới năm năm, thế giới này sẽ thuộc về phe của Lục doanh."

Giọng nói của cậu có chút tiếc nuối: "Đáng tiếc..."

Mọi người: "..."

Đáng tiếc cái gì?

Đáng tiếc là gặp phải Hòa Ngọc.

Lục doanh vĩnh viễn sẽ không nghĩ đến bọn họ sẽ xuất hiện ở thế giới này, lại càng không nghĩ đến bọn họ có Hòa Ngọc rất tài tình, làm việc rất táo bạo, phán thẳng rằng Côn Hồi là giả.

Vai "Lý Quỳ" này cậu lại diễn rất tốt, có thể diễn đến nỗi bức "Lý Quỳ" thành "Lý Quỷ".

Ồ, kia cũng là một "Lý Quỷ".

Lục doanh đã thua một chút rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 652: Giống Loài Suy Tàn (37)


Thân phận "Tướng quân Côn Hồi" của Hòa Ngọc đã vô cùng vững chãi.

Eugene và mọi người trong nhóm cũng thấy nhẹ nhõm hơn, tâm trạng cũng theo đó mà có chút phức tạp.

Ban đầu bọn họ không chấp nhận việc Hòa Ngọc tiếp tục đóng vai thân phận Tướng quân Côn Hồi, bọn họ tưởng là cậu đang tìm đường chết, ai mà biết được, cậu lại thành công.

Vả mặt bôm bốp.

Nhưng bọn họ lại thấy vô cùng vui vẻ.

Cổng thành

Lão Thạch Đầu hít sâu một hơi, hỏi Lăng Bất Thần: "Hòa Ngọc là đồ chơi, là con người nguyên bản nhỉ."

Lăng Bất Thần gật đầu.

Nếu lão Thạch Đầu hỏi Hòa Ngọc có phải là người của Hắc doanh bọn họ không thì có lẽ Lăng Bất Thần không biết trả lời thế nào, nhưng ông ta chỉ hỏi Hòa Ngọc có phải là con người nguyên bản hay không, cái này thì dễ trả lời hơn.

Hòa Ngọc đúng là một con người nguyên bản.

"Ha ha ha" lão Thạch Đầu đột nhiên cười lớn lên, sau đó vội che miệng lại, giả vờ là cục đá.

Ông ta đè thấp giọng, run rẩy vì kích động: "Quá tốt rồi, người thông minh như thế lại chính là người của Hắc doanh chúng ta, có cậu ta, Hắc doanh chúng ta có cơ hội lật ngược tình thế rồi."

Ông ta quá hưng phấn cho nên đã quá xem trọng Hòa Ngọc.

Lăng Bất Thần vẫn giữ im lặng.

Hòa Ngọc, chưa chắc sẽ chọn Hắc doanh.

Không, có lẽ nên nói, cậu ấy cảm thấy Hòa Ngọc sẽ không chọn Hắc doanh.

Bình luận

Khán giả đang xem cũng đang kích động.

"Aaa đẹp trai quá đi!"

"Lúc ban nãy Hòa Ngọc nói bổn tướng, bảo Vạn Nhân Trảm giết Tướng quân Côn Hồi giả, đẹp trai quá đi, huhuhu, Hòa Thần, ngày càng yêu Hòa Thần rồi."

"Mẹ kiếp, xoay qua xoay lại thế này, đúng là khiến người ta kinh ngạc mà."

"Cậu ta chỉ dựa vào lời nói mà đoạt được thân phận Tướng quân Côn Hồi, tuy Côn Hồi này cũng là giả, nhưng không khác người thật là bao, thế mà Hòa Ngọc vẫn cướp được thân phận, giỏi quá đi."

"Ban nãy tôi căng thẳng đến nỗi tim đập bình bịch thế nhưng Hòa Thần lại có thể cực kì bình tĩnh phản bác lại Côn Hồi, quá lợi hại."

"Vậy là Hòa Ngọc định đứng về phía Hồng doanh sao?"

Hoàng thượng ôm mặt, giọng trầm thấp: "Xin lỗi, suýt chút nữa ta đã trở thành tội nhân của lịch sử, thật không ngờ được, tên Côn Hồi này là mật thám của Lục doanh thế mà ta còn tin tưởng ông ta như thế, suýt nữa thì khiến Hồng doanh bại trận."

Hắn tin tưởng Côn Hồi nên mới để Côn Hồi biết mọi kế hoạch của Hồng doanh.

Nếu cứ tiếp tục như thế thì sớm muộn gì Hồng doanh cũng sẽ thất bại, cảnh tượng tương lai trước kia Hòa Ngọc từng nói sẽ không còn là giả thiết mà có thể sẽ trở thành sự thật.

Các trưởng lão vẫn đang chìm trong sự kinh ngạc, Hòa Ngọc đạp Phong Hỏa Luân bay đến chỗ Hoàng thượng.

Cậu nhìn Hoàng thượng, nhẹ nhàng an ủi: "Không sao đâu, mọi chuyện đều đã qua rồi, chúng ta cũng đã tóm được gian tế, cuối cùng thần cũng đã quay về rồi, mọi thứ vẫn còn kịp, Hoàng thượng đừng buồn nữa, là do quân địch quá gian xảo."

Hoàng thượng xoay người nhìn Cục Bột Trắng, ôm chặt lấy cậu, nước mắt chảy xuống từ khóe mắt: "Côn Hồi, ta xin lỗi ngươi, là lỗi của ta, là do ta không nhận ra ngươi."

Hắn không chỉ không nhận ra mà còn suýt g**t ch*t "Côn Hồi".

Nếu hắn thật sự giết Bánh trôi thì hắn thật sự sẽ mang tội nghiệt nặng nề.

Hòa Ngọc để Hoàng thượng khóc ở trong lòng, cười đầy yêu thương: "Không sao, thần tha thứ cho ngài."

Hoàng thượng: "Hu hu hu Tướng quân, ngươi thật tốt."

Mọi người: "..."

Nếu không phải đã biết thân phận của cậu ta thì mẹ nó tôi sẽ tin lời của cậu ta mất.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 653: Giống Loài Suy Tàn (38) - Tướng quân Hoà Ngọc


Nguyên Trạch nhìn về phía Eugene, ánh mắt như muốn nói rằng rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy, sao tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra hết vậy.

Eugene không để ý, dù gã có hiểu thì gã cũng chẳng chen ngang được.

Sau khi Hoàng thượng phát tiết mọi cảm xúc xong thì cũng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc.

Dù sao hắn cũng là Hoàng thượng, năng lực khống chế cảm xúc vẫn phải có, chuyện đã xảy ra rồi, việc tiếp theo cần làm chính là đối mặt.

Hắn đứng dậy, Hòa Ngọc đạp Phong Hỏa Luân đứng bên cạnh hắn, hai người quay về chỗ ngồi của mình.

Hoàng thượng nói: "Hoan nghênh Tướng quân Côn Hồi trở về."

Bên dưới, mọi người đều lớn tiếng hò reo: "Hoan nghênh Tướng quân Côn Hồi trở về."

Khuôn mặt Hòa Ngọc nghiêm túc, khẽ gật đầu, sau đó điềm tĩnh, thong thả nói: "Một năm qua, tên mật thám đã thay thế chỗ của ta làm ra rất nhiều chuyện không tốt, ông ta tiết lộ những tin tức của Hồng doanh cho Lục doanh biết, đồng thời còn truy sát những món đồ chơi, không cho ta có thể chứng minh thân phận."

Bên dưới, trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ phẫn nộ.

Suýt chút nữa là họ bị gian tế hại, Tướng quân Côn Hồi của bọn họ cũng bị tên mật thám đó dồn ép, chịu nhiều đau khổ.

Tên mật thám, đáng chết.

Hòa Ngọc nói tiếp: "Tạm thời bây giờ ta chỉ có thể xuất hiện dưới hình dạng này, nếu như muốn giải thích với mọi người trong Hồng doanh về chuyện ta là Tướng quân Côn Hồi thì chắc chắn sẽ nhắc đến chuyện của tên mật thám, như vậy sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của Hồng doanh chúng ta."

Các trưởng lão gật đầu.

Hắc Hùng kích động nói: "Tướng quân, ngài nói chúng tôi nên làm gì bây giờ, ngài nói sao chúng tôi nghe vậy."

Hòa Ngọc gật đầu, cho đối phương một ánh mắt tán thưởng khiến Hắc Hùng kích động tới nỗi đỏ bừng cả mặt.

Lúc này cậu mới dời mắt nhìn sang chỗ khác, bình tĩnh lên tiếng: "Thế nên, chúng ta cần có một cái có khác. Trốn chui trốn lủi suốt một năm này, ta đã tự đặt cho mình một cái tên mới, từ nay về sau, Tướng quân Côn Hồi đã chết, Hồng doanh có thêm một tướng quân mới, đó là Tướng quân Hòa Ngọc."

Tướng quân Hòa Ngọc.

Mọi người hơi sửng sốt.

Giọng nói của Hòa Ngọc mang theo hào khí ngút trời: "Thất bại chỉ là quá khứ, nó sẽ được chôn vùi cùng cái tên Tướng quân Côn Hồi, từ nay về sau, ta chính là Tướng quân Hòa Ngọc, Tướng quân Hòa Ngọc sẽ dẫn Hồng doanh bước trên con đường mới, đi tới thắng lợi mới."

Bên dưới, mọi người đều hét lớn lên.

"Tướng quân Hòa Ngọc."

"Tướng quân Hòa Ngọc."

"Tướng quân Hòa Ngọc."

Âm thanh truyền từng đợt từng đợt tới, truyền từ ngoài thành chính vào trong thành, rồi lại truyền ra ngoài thành.

Hồng doanh vốn dĩ là những động vật, tính cách của họ tuy hung bạo nhưng lại đơn giản, bọn họ phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện, thế nên, khi thành chính vang vọng tiếng "Tướng quân Hòa Ngọc", mặc dù bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng hò theo tiếng vọng đó.

Tướng quân Hòa Ngọc, cái tên này được hò reo trong năm phút, từ thành chính ra đến bên ngoài.

Eugene cùng mọi người: "..."

Lão Thạch Đầu, Tiểu Thạch Đầu: "..."

Khán giả: "..."

Cái thế trận này, quá là sục sôi rồi.

Bình luận: "Tôi không hiểu, bốn chữ Tướng quân Hòa Ngọc này, sao mà xuất hiện như lẽ đương nhiên thế này."

Bình luận: "Nếu không phải tôi tận mắt nhìn thấy, có chết cũng không nghĩ tới, Hòa Ngọc lại lấy được cái danh Tướng quân Hồng doanh một cách nhẹ nhàng như thế."

Bình luận: "Tên nhóc này không chỉ giả làm Côn Hồi mà còn chiếm cả thân phận của người ta, còn dùng cả tên của mình nữa, quá trâu bò."

Tướng quân Côn Hồi đã chết, Tướng quân mới là Tướng quân Hòa Ngọc, cũng là người được Hoàng thượng và các trưởng lão công nhận.

Tuy rằng cậu chỉ là một Cục Bột Trắng “đáng yêu” “ngốc nghếch”, nhưng vô cùng lợi hại.

Cậu có thể đưa Hồng doanh bước trên con đường thành công.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 654: Giống Loài Suy Tàn (39)


Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp trong Hồng doanh, tuy nỗi đau về cái chết của "Tướng quân Côn Hồi" vẫn còn nhưng trận chiến sẽ tiếp tục vào lúc nào đó. Vì vậy, bọn họ cần nhanh chóng thích nghi cuộc sống không có Tướng quân Côn Hồi.

May mà, nghe nói Tướng quân Hòa Ngọc cũng vô cùng lợi hại.

Thành chính

Một vị trưởng lão cảm thán: "Haiz, Tướng quân Côn, à Hòa Ngọc à, với dáng vẻ hiện tại của ngươi thì năng lực chiến đấu chẳng được bao nhiêu, dẫn quân thế nào, làm sao đánh chiếm thế giới."

Một vị trưởng lão khác cũng than thở theo: "Đúng thế, việc năng lực chiến đấu của ngươi bị tổn thất, thật sự rất đáng tiếc."

Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh, đôi mắt như đậu đen của cậu không hề dao động: "Đánh trận không phải dựa vào năng lực chiến đấu của một người, dù là Hồng doanh hay là Lục doanh thì chỗ nào cũng rất lợi hại. Mà bây giờ, chúng ta yếu thế, cần phải dựa vào cách bố trí."

Trưởng lão ngơ ngác.

Hoàng thượng vội hỏi: "Cách bố trí gì?"

Hòa Ngọc: "Bố trí chiến lược, thắng Lục doanh bằng chiến thuật và kế sách."

Một vị trưởng lão cau mày: "Tư tưởng này rất giống với những món đồ chơi lắm mưu nhiều kế."

Hòa Ngọc nhìn ông ta với ánh mắt chăm chú: "Đúng, là ta học được từ đám đồ chơi bọn họ, một năm qua, ta đã tiếp xúc với vài món đồ chơi, học được rất nhiều điều từ họ. Đúng là đồ chơi đáng chết, nhưng họ cũng có chỗ giá trị."

Tầm mắt Hoàng thượng đảo qua chỗ mấy người Eugene đang đứng: "Đây chính là nguyên nhân ngươi giữ lại bọn họ sao?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng thế, hiện giờ thần không thể rời xa Phong Hỏa Luân, kiếm là vũ khí của thần mà những đồ chơi còn lại đều có thể lợi dụng, cứ giữ lại tính mạng của họ trước đã."

Ánh mắt của các trưởng lão đầy sự phức tạp: "Ngươi đã thay đổi rất nhiều."

Hòa Ngọc không hoảng loạn, ung dung nói: "Ta bị mật thám truy sát cả năm trời, nếu không thay đổi thì sống sao được."

Chính vào lúc này, có người vội vội vàng vàng xông vào.

"Báo, thành Lý Lộc bị Lục doanh công phá rồi!"

Hoàng thượng đứng bật dậy, kinh ngạc đến nỗi biến sắc: "Sao thành Lý Lộc lại bị chiếm đóng? Ta không hề nhận được tin Lục doanh tiến gần vào thành Lý Lộc!"

Người đó lắc đầu, khuôn mặt đầy sự phẫn nộ: "Không biết tại sao Lục doanh tiến công từ lúc nào, mật thám của chúng ta không nhận được bất kỳ tin tức nào."

Hoàng thượng và các trưởng lão hơi khựng lại.

Bọn họ biết, có lẽ không phải do mật thám không truyền tin, mà truyền tới chỗ Tướng quân Côn Hồi giả.

Kiểu tin tức này truyền đến tai Tướng quân Côn Hồi giả thì đương nhiên ông ta sẽ không để Hồng doanh biết được, giấu nhẹm tin tức, dẫn đến việc Lục doanh chiếm được thành Lý Lộc.

"Sao thành Lý Lộc bị công phá dễ dàng như thế?" Hoàng thượng nghi ngờ.

Người đó lắc đầu: "Không phải, là do có nội chiến trong thành Lý Lộc, nghe người trốn được nói, thành Lý Lộc xuất hiện vài đồ chơi, gây ra náo loạn rất lớn khiến cho nội ứng ngoại hợp với Lục doanh, nên chúng mới dễ dàng có được thành Lý Lục."

"Là đám đồ chơi!" Một vị trưởng lão nghiến răng, nhìn chằm chằm vào mấy đồ chơi ở góc kia, ánh mắt mang tia sát khí.

Eugene nghe thấy thế đã biết, chắc chắn là người tham gia tuyển chọn gây nên náo loạn.

"Đồ chơi" ở thế giới này hầu như đã thu mình lại, chỉ có những người mới như họ, mới làm ra động tĩnh lớn như thế.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 655: Giống Loài Suy Tàn* (40)


Thành Chiêu run lẩy bẩy, toang rồi, tên kia sẽ giết bọn họ mất.

Hòa Ngọc: "Chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ chúng ta cần nghĩ cách giải quyết, mấy tên đồ chơi kia vẫn còn tác dụng, không được ra tay với chúng. Còn về đám đồ chơi ở thành Lý Lộc, đương nhiên phải xử lý rồi."

Trưởng lão vẫn còn phẫn nộ, nhìn về phía cậu: "Thành Lý Lộc khá gần với thành chính, bọn họ công phá được thành Lý Lộc, chính là đang uy h**p tới chúng ta, hiện tại chúng ta đã rơi vào thế yếu."

Hòa Ngọc lạnh lùng nhìn ông ta: "Vậy ngươi có cách nào đoạt lại thành Lý Lộc không?"

Trưởng lão khựng lại.

Hòa Ngọc: "Không đoạt lại được thì đừng nhiều lời, nghe ta nói trước."

Trưởng lão: "Ngươi có cách gì à?"

Hòa Ngọc nhìn Hoàng thượng: "Hoàng thượng, ngài mở bản đồ chiến đấu đi, một năm qua thần chưa nhìn được nó, thần muốn xem bản đồ chiến đấu."

Giọng nói của cậu ung dung và kiên định khiến cho Hoàng thượng vô thức mở bản đồ chiến đấu ra.

Mặc dù thế giới này đã sụp đổ, khoa học đã bị tụt hậu nhưng dù sao vẫn là hành tinh Liên Bang, vẫn còn cơ sở khoa học, bàn đồ chiến đấu là một loại hình chiếu tỉ mỉ, trên đó vẽ rõ tình huống hiện tại. Ngay vào lúc mở ra, thành Lý Lộc từ màu đỏ đã biến thành màu xanh.

Trừ những nơi quá xa xôi không đặt chân đến, những khu vực chiến đấu chủ yếu phần lớn đều biến thành màu xanh.

Chẳng trách được khi nói rằng Hồng doanh sắp thất bại, thất bại là chuyện vô cùng rõ ràng.

Vạn Nhân Trảm trò chuyện ở trong nhóm: "Thực ra tao không hiểu lắm, sao Hồng doanh lại thua, lẽ nào bọn động vật không đánh thắng bọn thực vật sao?"

Không cần Hòa Ngọc giải thích, Lăng Bất Thần nói: "Tôi nghe lão Thạch Đầu nói, Hồng doanh có nhiều động vật hung hãn, họ thắng bằng năng lực chiến đấu hung tàn, một chọi một, hoặc là cứng chọi cứng nên Lục doanh không đánh thắng Hồng doanh. Nhưng người ở Lục doanh nhiều, có nhiều dạng năng lực, hơn nữa bọn họ còn có sở trường dùng sách lược. Nếu so sánh hai bên thì thực lực bên Hồng doanh kém hơn nhiều."

Vạn Nhân Trảm bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Mà trong đại điện, Hòa Ngọc nhìn qua bản đồ, tầm mắt của cậu nhìn về phía thành Lý Lộc, muốn trượt qua một chút, nhưng lại phát hiện tay ngắn quá, ánh mắt cậu lóe lên tia giận dữ.

Hắc Hùng nhìn thấy, lập tức trượt giúp cậu.

Hòa Ngọc lại ban cho gã một ánh mắt tán thưởng, cậu nhìn vị trí của thành Lý Lộc, kiên định nói: "Thành trì của tòa thành này phải đoạt lại được, bọn chúng dám cướp thành Lý Lộc thì phải nhả thành trì ở ngay thành Lý Lộc ra cho chúng ta."

Khẩu khí lớn đó..

Ánh mắt trưởng lão đầy vẻ phức tạp nhìn cậu, có chút không tin.

Côn Hồi lúc trước không phải người có nhiều kế sách, sở trường của ông ta là chiến đấu nên các trưởng lão nghi ngờ là chuyện bình thường, ngay cả Hoàng thượng cũng có chút hoài nghi.

Ánh mắt Hòa Ngọc chân thành: "Ta học một năm, hiểu được nhiều thứ hơn trước kia. Hơn nữa, mọi người cũng có thể hỏi đồ chơi, tên mặt nạ Eugene là một tên vô cùng gian xảo, có lẽ gã có thể cho chúng ta một kế hay."

Eugene: "..."

Gian xảo sao? Sao gã cảm thấy đứng trước Hòa Ngọc, gã giống tên ngốc hơn.

Hòa Ngọc nhìn gã, nói vào trong nhóm: "Muốn sống tiếp thì phải thể hiện giá trị, cần tôi nghĩ cách cho không?"

Eugene cạn lời: "Không cần, tôi cũng được coi là người đọc nhiều sách, rất hiểu cách đánh trận, thay đổi thế cục chắc vẫn được."

Gã bị người khác dẫn qua, mặt nạ đứng ở bên bản đồ chiến đấu, sau khi nhìn rõ tình huống, bắt đầu đưa ra ý kiến: "Thành Lý Lộc ở ngay cạnh thành chính, sau khi bị công phá, đã tạo uy h**p tới thành chính, nhưng cũng là một cơ hội cho chúng ta, chúng ta có thể..."

Hòa Ngọc nhìn gã với ánh mắt đầy ẩn ý.

Người hành tinh Cơ Giới, dường họ như bug vậy, thảo nào mấy nghìn năm trước người Cơ Giới có thể tạo phản, mang đến phiền phức cực lớn cho Liên Bang Vũ Trụ mà vẫn có thể có được khu vực thứ hai sau khi trận chiến kết thúc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 656: Giống Loài Suy Tàn (41)


Bàn luận chuyện này đến trời chuyển tối.

Sau khi hoàn thành chuyện chính sự, Hòa Ngọc lại ở lại trò chuyện rất lâu với Hoàng thượng, đi dạo quanh thành chính mấy vòng, đợi tới khi phòng cậu đã được dọn dẹp sạch sẽ thì Hòa Ngọc mới đạp Phong Hỏa Luân - Bạc Kinh Sơn đi tới, mang theo "đám đồ chơi" về cùng.

Hoàng thượng muốn phái mấy hộ vệ bảo vệ cậu, hiện tại thì năng lực chiến đấu của cậu quá kém, một khi gặp nguy hiểm, bọn Vạn Nhân Trảm cũng không ứng phó nổi.

Nhưng mà, Hòa Ngọc trực tiếp từ chối ý tốt của Hoàng thượng.

Cậu chỉ mang đám đồ chơi về.

Cậu là "Tướng quân Côn Hồi", đương nhiên chỗ ở cũng là của Côn Hồi rồi.

Thân là Tướng quân, điều kiện chỗ ở của Côn Hồi rất tốt, Hòa Ngọc về phòng thì lập tức lên giường, những người khác không có tư cách lên giường, chỉ có thể bò dưới gầm giường.

Vạn Nhân Trảm có ý đồ mấy lần cố bay lên trên giường, đều bị Bạc Kinh Sơn đạp về, ánh mắt Eugene đầy sự ghét bỏ.

Không ai có thể lên giường với Hòa Ngọc, tên Vạn Nhân Trảm này tưởng mình đặc biệt sao? (V: Ô mai gót, nghe ám muội vô cùng)

Cây Búa Nguyên Trạch hỏi: "Cậu định gia nhập Hồng doanh à?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không chắc."

Mấy người có hơi ngơ ngác, hơi hoang mang hỏi: "Thế sao cậu lại trải qua nhiều khó khăn để trở thành Tướng quân Hòa Ngọc?"

Hòa Ngọc liếc nhìn bọn họ, bỗng một số dây leo đã bò từ ngoài cửa sổ vào, sau đó có một bóng đen xuất hiện, nhóm Hòa Ngọc bị người dây leo quấn siết chặt lấy, bụm miệng họ, buộc chặt cơ thể họ lại.

Đặc biệt là Hòa Ngọc, cậu bị bóng đen đánh thẳng tới.

Người này e là muốn giết cậu.

Hòa Ngọc: "Đợi đã."

Bóng đen mặc kệ mọi thứ, bóp chặt lấy cổ Hòa Ngọc, một tay khác lấy dao ra, đâm thẳng xuống.

Nhìn thấy dây leo, Hòa Ngọc nghĩ tới Tiểu Lục, nhưng dây leo này khác hoàn toàn với dây leo của Tiểu Lục, dây leo này màu xanh đen, còn Tiểu Lục là màu xanh ngọc bích trong suốt.

Hơn nữa, dây leo lúc này đang bị người khác khống chế với ý muốn g**t ch*t cậu.

Khoảnh khắc dao lao về phía Hòa Ngọc, Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu: "Có phải ngươi hiểu nhầm rằng ta là người của Hồng doanh không? Ta nghĩ, ngươi nên nghe ta nói hết đã."

Bình luận: "Đúng đó, nghe Hòa Ngọc nói đi."

Bình luận: "Nếu thật sự muốn giết cậu ta thì đừng để cậu ta nói chuyện."

Mũi dao ngừng lại, giọng của một người đàn ông trung niên lãnh đạm vang lên: "Ngươi là Tướng quân Hòa Ngọc mới đến của Hồng doanh, chính bọn ngươi phát hiện ra thân phận của Côn Hồi, g**t ch*t Côn Hồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 657: Giống Loài Suy Tàn (42) - Thật thật giả giả


Hồng doanh bây giờ giống như một cái sàng, chỗ nào cũng có lỗ thủng.

Côn Hồi giả vừa chết, Tướng quân mới vừa nhậm chức, ở trước mặt là người của Lục doanh tới ám sát nhưng điều quan trọng nhất, đó là bóng đen kia vẫn đang mặc đồ thủ vệ của thành chính, bước vào phòng ngủ của Tướng quân.

Thiết nghĩ ban đầu họ nghe trộm thì Hồng doanh sẽ nhanh chóng phát hiện ra.

Xem ra, chuyện Tướng quân Côn Hồi giả vẫn còn nhiều trở ngại, ông ta ở đây ba năm, e rằng đã để một thông đạo riêng cho Lục doanh, không gì cản trở.

Trong lòng suy nghĩ đủ điều nhưng vẻ mặt của Hòa Ngọc vẫn rất điềm tĩnh.

Cậu lắc đầu, trả lời: "Là Tướng quân Hòa Ngọc, cũng là người giả làm Tướng quân Côn Hồi, mặc dù mang hình dáng gì thì vẫn ta luôn là người của Lục doanh."

Khán giả: "..."

Rốt cục là cậu mặc cho bản thân mình bao nhiêu chiếc áo giáp giả thế?

Bóng đen cau mày, ánh mắt của tên đó đầy sự hoài nghi, mũi dao vẫn hướng về phía đỉnh đầu cậu, không do dự. Nếu có bất ngờ nào đó thì hắn ta sẽ lập tức lấy luôn mạng của cậu, dưới tình huống này rất ít người có thể giữ được sự bình tĩnh.

Nhưng Hòa Ngọc không giống, dường như cậu chẳng nhìn thấy mũi dao trên đầu, ngẩng đầu, đôi mắt như đậu đen đối diện với tên đó: "Rốt cuộc ta là ai, ngươi không biết phải không, lẽ nào người cảm thấy thân phận của ta ở Hồng doanh dễ dàng bị đám ngốc đó phát hiện thế sao, có thể phát hiện được điều dị thường gì sao?"

Rõ ràng là một Cục Bột Trắng đáng yêu, nhưng khi đối diện với cậu thì người khác sẽ quên đi vẻ ngoài của cậu, bị dẫn dắt đi theo cảm xúc trong đáy mắt, kéo họ chìm vào suy nghĩ của cậu.

Thấy bóng đen không có động tác gì, dao vẫn ở trên đỉnh đầu cậu như cũ.

Ánh mắt Hòa Ngọc đầy sự trào phúng, giọng lạnh lùng: "Bỏ dao xuống, ta tự nhận cống hiến của ta với Lục doanh không ít hơn bất cứ người nào, ngày nào ta cũng chìm trong nguy hiểm ở Hồng doanh, kết quả các ngươi lại cười cợt ta, đúng là khiến người ta đau lòng."

Thái độ cây ngay không sợ chết đứng của Hòa Ngọc, thậm chí còn mang theo chút phẫn nộ và oán trách khiến cho người đối diện với ánh mắt đó của cậu vô thức chột dạ.

Đầu mũi dao hơi khựng lại, hắn ta híp mắt: "Tên ngươi là gì?"

Hòa Ngọc đáp lại không hề do dự: "Côn Hồi."

Khán giả: "..."

Bình luận: "Thôi toang rồi, có lẽ tôi biết cậu ta định làm gì rồi, cậu ta giả làm Tướng quân Côn Hồi, nhưng cậu ta không biết tên của Tướng quân Côn Hồi giả, không biết tính cách của Tướng quân Côn Hồi giả."

Bình luận: "Phó bản này, Hòa Ngọc chơi k*ch th*ch quá."

Bình luận: "Cậu ta nói cái tên Côn Hồi ra, là đã lộ tẩy rồi, sao có khả năng Tướng quân Côn Hồi giả cũng tên là Côn Hồi chứ."

Khán giả đều cảm thấy Hòa Ngọc sắp toang tới nơi rồi, đột nhiên bóng đen thu dao, tuy hoài nghi trong mắt chỉ vơi đi một nửa nhưng vẫn còn lại phân nửa, hắn ta lại hỏi: "Dường như không chỉ vẻ ngoài ngươi thay đổi, mà cả tính cách cũng đổi thay."

Tướng quân Côn Hồi giả thật sự tên là Côn Hồi kìa.

Lúc ông ta ở Lục doanh đào tạo, luyện tập các hành vi của Côn Hồi, cũng tên là Côn Hồi.

Ba năm trước, ông ta đã trở thành Côn Hồi, Côn Hồi độc nhất vô nhị.

Cũng bởi lẽ đó mà cậu có thể giả vở một cách hoàn mỹ.

Hòa Ngọc lạnh lùng nhìn hắn ta: "Ngươi cảm thấy nếu ta không phải Côn Hồi thì Hồng doanh có thể để ta làm Tướng quân sao? Thái độ của chúng đối với đồ chơi, lẽ nào ngươi không biết? Bây giờ ta hoàn toàn không có năng lực chiến đấu, ngươi cảm thấy ta có thể ở căn phòng này được là bởi lý do gì?"

Đương nhiên, bởi vì cậu là "Tướng quân Côn Hồi"

Đúng là, Hồng doanh không có chút hảo cảm nào với đồ chơi, làm sao lại đột nhiên chấp nhận một đồ chơi làm Tướng quân được.

Nhưng nếu món "đồ chơi" là Côn Hồi thì không khó tiếp nhận như vậy nữa.

Sự nghi ngờ trong mắt bóng đen không còn nhiều, tuy không biết tại sao Côn Hồi lại biến thành dáng vẻ này nhưng "Tướng quân Côn Hồi" cho hắn ta cảm giác giống hệt "Tướng quân Côn Hồi".

Tướng quân Côn Hồi thật sự đã chết rồi, mà Côn Hồi đang sống là "Côn Hồi" của Lục doanh.

Hắn ta không biết câu chuyện cụ thể đã xảy ra hôm nay ở thành chính, nhưng sự thật là "Tướng quân Hòa Ngọc" đã thay thế "Tướng quân Côn Hồi".

Tuy Tướng quân Hòa Ngọc không có năng lực chiến đấu nhưng vẫn là đồ chơi không được yêu thích ở Hồng doanh, cậu có thể thay thế Tướng quân Côn Hồi, chỉ có thể bởi vì cậu là Tướng quân Côn Hồi.

Mà Tướng quân Côn Hồi thật sự đã bị Lục doanh giết, giết sạch sẽ gọn gàng, tin tức thành chính chết một người, khó mà giấu được, "Hòa Ngọc" là "Côn Hồi", là Côn Hồi của Lục doanh.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 658: Giống Loài Suy Tàn (43)


Bóng đen hoàn toàn thả lỏng.

Nhưng hắn ta cũng còn rất nhiều nghi ngờ, nhìn quả cầu trắng trước mặt, nhớ tới tin tức mình nhận được, cau mày: "Sao ngài lại đổi tên thành Hòa Ngọc? Tại sao lại biến thành đồ chơi?"

"Hôm nay ta đã tốn rất nhiều tâm tư mới có thể chứng minh bản thân, nhận được sự tin tưởng, Hoàng thượng của Hồng doanh không muốn người khác biết ta đã biết thành đồ vật, sợ dẫn tới hỗn loạn nên mới để ta tạm thời làm Tướng quân Hòa Ngọc."

Sự tức giận và nghi hoặc trong mắt Hòa Ngọc hiện lên: "Ta cũng không biết sao ta lại biến thành thế này, giống loài suy tàn, trình tự đảo lộn, nhưng ta cũng không tiếp xúc với thứ đồ không nên tiếp xúc, sao có thể tự nhiên biến thành thế này được."

Bình luận: "Nếu không phải đã biết chân tướng, tôi thật sự sẽ tin mấy lời đó của cậu ta."

Nghe đến đây, khuôn mặt bóng đen chợt thay đổi: "Lẽ nào ngài bị người của Hắc doanh hại?"

Ánh mắt của Hòa Ngọc càng thêm đăm chiêu, trong lòng thầm nghĩ đúng thế thật.

Cậu lắc đầu: "Ta không biết nên ta đã bắt hết những đồ chơi ta gặp gần đây lại, điều tra hết bọn chúng."

Trong trò chuyện đội, giọng Eugene gấp gáp: "Ý gì đây? Lục doanh và Hắc doanh đều dính đến chuyện này, mà Hắc doanh còn có thể khiến giống loài xảy ra thay đổi lần nữa sao?"

Bọn họ đã nhanh chóng nhận được tin tức quan trọng của giống loài suy tàn tới thế sao?

Có thể khiến giống loài xảy ra thay đổi, không chỉ là giống loài suy tàn.

Hòa Ngọc trả lời trong nhóm: "Không chắc là tin tức quan trọng nhưng Lục doanh biết được nhiều tin tức hơn Hồng doanh, hơn nữa, bọn họ còn có tiếp xúc với Hắc doanh, trong miệng bọn họ, đám đồ chơi vẫn bị gọi là Hắc doanh, có thể nói đám đồ chơi có một năng lượng không thể dễ dàng bỏ qua."

Eugene và Vạn Nhân Trảm hít sâu một hơi.

Tuy hoàn cảnh của Hòa Ngọc rất nguy hiểm, việc mà cậu làm cũng rất cực đoan, nhưng bọn họ phải thừa nhận một điều, thế này mới dễ dàng có được tin tức, e là trước mắt, bọn họ là những tuyển thủ có nhiều tin tức nhất.

Vạn Nhân Trảm: "Có thể hỏi tên đó đừng giấu đầu hở đuôi nữa được không?"

Hòa Ngọc chưa trả lời, Eugene đã phủ định: "Không thể, bây giờ Hòa Ngọc đang là Tướng quân Côn Hồi giả cũng tới từ Lục doanh, không có chuyện tin tức hắn ta biết mà Hòa Ngọc không biết nên không thể hỏi, hỏi là lộ ngay."

Muốn biết thì bọn họ phải tự điều tra, hoặc là dụ đối phương nói ra.

Đương nhiên người ngoài không thể nghe thấy đối thoại trong nhóm trò chuyện đội.

Bóng đen cau mày càng chặt hơn, nhìn đám người Eugene, ánh mắt bất thiện: "Người của Hắc doanh vô cùng gian xảo, không thể tùy tiện ló đầu ra, ngươi giữ bọn chúng lại thì phải cấn thận không bị chúng tính kế, cũng cấn thận chuyện chúng sẽ làm ngươi bị thương."

Hòa Ngọc nhìn hắn ta, giọng không vui: "Đương nhiên là ta biết nguy hiểm, nhưng ta hiện tại không có năng lực chiến đấu, Hoàng thượng phái người bảo vệ ta, để được gặp ngươi, ta đã không cho thủ vệ tới, kết quả thì hay rồi, vừa gặp là ngươi ra tay với ta ngay."

Bình luận: "Hòa Ngọc thật sự không biết người của Lục doanh sẽ tới sao?"

Bình luận: "Cậu ta không cho Hoàng thượng phái thủ vệ tới, có phải là đoán trước được chuyện ngày hôm nay sẽ xảy ra không?"

Bình luận: "Đù, không theo kịp mạch não của Hòa Ngọc rồi."

Hòa Ngọc luôn tin rằng, chỉ cần cậu cây ngay không sợ chết đứng, không chột dạ thì người chột dạ sẽ là người khác.

Vẻ mặt và tư thái "Tướng quân Côn Hồi" của cậu, người khác chỉ có thể đi theo tiết tấu của cậu, mọi sự nghi ngờ đều phải để trong lòng, cậu càng cây ngay không sợ chết đứng thì người khác nghi ngờ càng ít.

Bóng đen chột dạ, giọng nói bình thường, mang theo sự tôn kính: "Vô cùng xin lỗi Tướng quân, trạng thái bây giờ của ngài rất dễ khiến người khác hiểu nhầm, đợi tới khi Lục doanh chúng ta toàn thắng, ngài chính là Tướng quân duy nhất của chúng ta."

Quả nhiên, địa vị của Tướng quân Côn Hồi giả ở Lục doanh cũng không hề nhỏ.

Không chỉ bởi nguyên nhân ông ta đã cống hiến bao nhiêu cho Lục doanh, mà cũng bởi ông ta có thực lực.

Năng lực chiến đấu không tầm thường của ông ta, ở đâu cũng có địa vị nhất định, càng đừng nói đến chuyện ông ta còn làm những việc nguy hiểm như thế.

Nghe vậy, Hòa Ngọc bĩu môi: "Ta cũng không biết vì sao mình lại biến thành dáng vẻ này, sau khi ngươi quay về thì nghĩ cách đi, cố hết sức làm rõ mọi chuyện giúp ta, giúp ta quay về hình dạng cũ."

Bóng đen nghi ngờ thân phận của cậu, phần lớn là do dáng vẻ hiện tại của cậu.

Vậy thì nếu cậu bày tỏ sự không hài lòng với dáng vẻ này thì còn có thể khiến bóng đen nghĩ cách giải quyết giúp cậu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 659: Giống Loài Suy Tàn (44)


Sự hoài nghi nơi đáy mắt của bóng đen hoàn toàn biến mất, hắn ta ngập ngừng giây lát rồi nói: "Tướng quân, hiện tại là thời điểm quan trọng của việc Lục doanh đánh thắng Hồng doanh, sự chú ý của ngài vẫn nên đặt vào việc cố hết sức giúp Lục doanh thắng trận, tối nay đám đồ chơi này đã nghe thấy chúng ta nói chuyện, tôi sẽ mang chúng đi xử lý."

Hòa Ngọc nổi giận: "Lẽ nào ta muốn có dáng vẻ này mãi sao? Ta phải biến về hình dạng cũ nhanh nhất có thể, dáng vẻ không có năng lực chiến đấu này, ta rất ghét, đám đồ chơi này không cần ngươi bận tâm, ta còn cần dùng tới chúng."

Bóng đen còn muốn nói gì đó, Hòa Ngọc cười lạnh: "Sao, lời ta nói đã không còn tác dụng gì nữa rồi à?"

Bóng đen: "Không dám."

Hắn ta khẽ cúi đầu: "Mọi thứ đều nghe theo lệnh của Tướng quân."

Hòa Ngọc ừ một tiếng, sau đó tiếp tục dặn dò: "Ngày mai ta đi thành Lý Lộc, ngươi thông báo cho đội Lục doanh trong thành Lý Lục để họ phối hợp với ta, nghe theo sự sắp xếp của ta."

"Tướng quân" sự hoài nghi trong mắt bóng đen lại dâng lên lần nữa.

Khuôn mặt Hòa Ngọc lạnh lùng: "Trong thành Lý Lộc có rất nhiều đồ chơi xuất hiện, nếu các ngươi không có cách giải quyết giúp ta thì ta chỉ đành tự mình nghĩ, hiện tại ta không có năng lực chiến đấu, chỉ có thể mượn sức mạnh của Lục doanh."

Bóng đen: "Nhưng hiện tại..."

Hòa Ngọc ngắt lời hắn ta: "Ngươi yên tâm, có ta ở đó, Hồng doanh vẫn nằm trong tay ta, sẽ không xảy ra chuyện đâu."

Bóng đen vội nói: "Vâng."

Hòa Ngọc: "Đúng rồi, đám đồ chơi trong thành Lý Lộc có nghe lời không? Liệu Hắc doanh có thể phối hợp với ta không?"

Bóng đen có hơi chần chừ, cuối cùng vẫn thành thật nói: "Hồi trước chúng ta đã từng phối hợp với Hắc doanh vài lần, nhưng một năm này, Hắc doanh bị đàn áp rất nhiều, dường như mất hết tung tích. Lần này, trong thành Lý Lộc xuất hiện một đám đồ chơi, bọn họ mới lần lượt lộ diện. Đám đồ chơi đó đang nội chiến, thứ giúp chúng ta không phải là đồ chơi của Hắc doanh."

Hòa Ngọc thấy hứng thứ: "Ồ, chuyện gì xảy ra?"

"Có đồ chơi không muốn chịu sự quản thúc của Hắc doanh, bọn họ thấy Hắc doanh chẳng có tiền đồ gì, không định hành động với Hắc doanh, có mấy tên đồ chơi còn gia nhập Lục doanh chúng ta, giúp chúng ta chiếm được thành Lý Lộc." Bóng đen trả lời.

Đợi hắn ta nói xong, trong nhóm trò chuyện, giọng nói kiên định của Eugene vang lên: "Là các tuyển thủ tham gia tuyển chọn, bọn họ cảm thấy ở Hắc doanh không có tương lai, nhưng số lượng đồ chơi lớn xuất hiện vẫn sẽ thu hút người của Hắc doanh."

Hòa Ngọc không nói gì, chỉ nhìn bóng đen: "Biết rồi, mai ta sẽ tới thành Lý Lộc, ngươi sắp xếp ổn thỏa đi."

"Vâng." Bóng đen trả lời: "Thành Lý Lộc cung nghênh Tướng quân."

Ngừng một hồi, hắn ta vẫn không nhịn được, dặn dò: "Tướng quân, nhất định đừng để Hồng doanh phát hiện."

Đôi mắt như đỗ đen của Hòa Ngọc nhìn hắn ta: "Cần ngươi phải dạy ta sao?"

Bóng đen lập tức im lặng.

Bình luận: "Tôi thật sự phục rồi đó, chỉ có mấy câu nói mà Hòa Ngọc đã ngồi vững vị trí của mình."

Bình luận: "Đúng thế, mọi người xem, lúc đầu cậu ta còn khá khách sáo, thăm dò ra quan hệ của Côn Hồi giả với Hắc doanh. Tới khi xác nhận được bóng đen là cấp dưới của Côn Hồi giả, địa vị của Côn Hồi giả rất cao thì lập tức thay đổi thái độ, đều là sự phân phó của cấp trên."

Bình luận: "Đúng là nội gián trời sinh mà, khi làm Côn Hồi thì hoàn toàn là Côn Hồi, khi giả làm Côn Hồi, cũng y hệt như Côn Hồi giả, quá mạnh rồi."

Trong phòng.

Hòa Ngọc nhìn ngoài cửa sổ: "Ngươi đi đi, cẩn thận đừng để người của Hồng doanh phát hiện, ta đột nhiên biến thành thế này, tuy rằng Hồng doanh và Hoàng thượng cùng các trưởng lão đã tin, nhưng vẫn sẽ cẩn thận hơn trước."

"Vâng."

Trả lời xong, bóng đen dần biến mất bên cửa sổ, dây leo cũng thu về hết, rời đi cùng hắn ta.

"Bịch."

Đám Eugene rơi trên mặt đất.

Ba người Eugene, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn còn ổn, bọn họ có ở trong nhóm trò chuyện, biết được tình hình cụ thể, Cây Búa Nguyên Trạch và Dây Xích Thành Chiêu đều đang mơ hồ, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng lúc này bọn họ cũng không dám hỏi, sợ bóng đen vẫn chưa đi xa.

Hòa Ngọc: "Đi ra đi."

Khán giả: "..."

Có phải kịch bản này hơi k*ch th*ch rồi không? Sao vẫn còn nhiều vai diễn thế?
 
Back
Top Dưới