Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 620: Giống Loài Suy Tàn (5) - Bánh trôi nhỏ (っ ˘ڡ˘ ς)


[Hoà Ngọc mời Eugene.]

[Hoà Ngọc mời Vạn Nhân Trảm.]

Vạn Nhân Trảm trả lời chỉ trong một giây.

[Vạn Nhân Trảm tiếp nhận lời mời của bạn, lập đội thành công, nhận được định vị đồng đội.]

Một lát sau, Eugene cũng trả lời.

[Eugene tiếp nhận lời mời của bạn, lập đội thành công, nhận được định vị đồng đội.]

Vạn Nhân Trảm ở khoảng cách không xa không gần, nhưng tốc độ của gã so với Bạc Kinh Sơn còn nhanh hơn, nhanh chóng chạy tới.

Vị trí Eugene xa hơn so với Lăng Bất Thần, nhưng lại gần hơn Vạn Nhân Trảm rất nhiều. Sau khi có định vị, chấm đỏ tượng trưng cho gã chậm rãi đi về phía Hoà Ngọc, tốc độ rất chậm, hơn nữa còn ở trong nhóm gào...

"Ai đó dẫn tôi theo với! Tôi chạy không nổi."

"Vạn Nhân Trảm, mày gần nhất, mau đến mang tao theo."

"Đệch, mẹ nó, mày biến thành cái quái gì vậy!"

"Hoà Ngọc, Lăng Bất Thần không nhúc nhích, làm sao thế?"

Vạn Nhân Trảm không để ý tới gã, một lòng một dạ chỉ lo chạy đi hướng về phía chấm đỏ Hoà Ngọc, ra roi thúc ngựa, lướt qua trên đầu Eugene, thẳng tới chỗ Hoà Ngọc.

Eugene: "???"

Gã không thể tin được: "Vạn Nhân Trảm!! Con mẹ nó mày mù hả? Mang tao theo với!"

Vạn Nhân Trảm nửa ngày mới trả lời: "Mày cũng đâu phải không thể động đậy."

Eugene: "..."

Gã tức giận, thân thể chậm rãi hoạt động, tiến lên điểm đỏ phía Hoà Ngọc, không quên đề nghị: "Vậy Bạc Kinh Sơn mang tôi nhá, nếu anh muốn đi ngang qua tôi, tôi cứ đi kiểu này tới tối cũng không đến được..."

Nói đến phần sau, đã có chút giả vờ đáng thương rồi.

Bạc Kinh Sơn không trả lời, Eugene điên cuồng gào lên, cầu xin mang theo.

Hoà Ngọc: "Bạc Kinh Sơn, dẫn anh ta theo."

Bạc Kinh Sơn lập tức trả lời: "Được."

Eugene: "..."

Vì sao họ đều chỉ nghe Hoà Ngọc, lại không để ý đến gã chứ?

Gia rất tức giận!

Bình luận tiếp tục nổ tung.

"Ha ha ha tôi rất thích phó bản này, so với phó bản trước còn thích hơn!"

"Những cao thủ mạnh mẽ không ai bì nổi này, trở nên vô cùng kỳ quặc, cười chết tui rồi."

"Hóng lúc bọn họ gặp nhau, cũng chờ mong bọn họ dùng hình dạng này đi hoàn thành nhiệm vụ."

"Ha ha ha ha ha ha cười ẻ."

...

Trong lúc khán giả đang cười to, Hoà Ngọc rốt cuộc đợi được đồng đội đầu tiên chạy tới.

Vạn Nhân Trảm.

Gã ra roi thúc ngựa, một đường không ngừng, gã trở thành người đầu tiên chạy tới.

Gã bay ở giữa không trung, nhanh hệt như một vệt tàn ảnh, vội vàng phanh lại trước Hoà Ngọc, thân thể xoay vài vòng, giọng mang theo thăm dò: "Hoà Ngọc?"

Hình như gã có chút không tin vào mắt mình.

Gã nhìn cái "Vật thể" nọ, mặt không chút thay đổi, đáp một tiếng: "Ừ."

Vạn Nhân Trảm: "???"

Gã đột nhiên bật cười: "Ha ha ha! Mày, mẹ nó biến thành thứ gì đây? Đây là quả bóng trắng hả? Ha ha ha ha cười chết tao rồi!"

Đúng vậy, Hoà Ngọc biến thành một quả bóng.

Dùng từ bóng để hình dung thì không chính xác lắm, chính xác mà nói, cậu biến thành một viên... bánh trôi.

Đường kính chừng ba mươi cm, vừa trắng vừa tròn, có một đôi mắt ti hí như hạt đậu đen, còn có khe hở hẹp như miệng, không mở miệng nói chuyện là nhìn không thấy cậu còn có miệng.

Cậu còn có một đôi tay bé xíu trông vô cùng đáng yêu, vừa ngắn vừa nhỏ, không cẩn thận là hoàn toàn không nhìn thấy đâu. Hơn nữa, cậu không có chân, đây cũng là nguyên nhân cậu không muốn "đi lại".

Cơ thể như vậy, muốn "đi" cũng chỉ có thể nhảy từng cái.

Hoà Ngọc có thể chấp nhận ư?

Mấu chốt nhất chính là...

Ở trên đôi tai rất nhỏ của cậu, vẫn đeo chiếc kính không gọng, trông cực kỳ dễ thương.

Quả nhiên không hổ là trang bị kính mắt, vô cùng linh hoạt ờm... tùy cơ ứng biến.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 621: Giống Loài Suy Tàn (6)


Vạn Nhân Trảm cười đến bay không vững, "Lạch cạch" rơi trên mặt đất, quay trái lật phải, vừa cười to, vừa cảm thán....

"Ha ha ha, Hoà Ngọc, mày cũng có hôm nay, trở thành thứ rất giống mày đấy, cực kỳ yếu! Nhưng mà rất đáng yêu, cực kỳ thích hợp với mày, ha ha ha."

Hoà Ngọc mặt không chút thay đổi, đôi mắt đậu đen nhìn gã: "Ồ, anh biến thành món đồ cũng rất thích hợp với anh, quả nhiên là kiếm."

Vạn Nhân Trảm biến thành một thanh kiếm.

Là một thanh đoản kiếm thoạt nhìn vô cùng sắc bén, tay cầm là màu đen, lưỡi kiếm xám bạc, có chút u ám nhưng cực kỳ sắc bén, không có tay không có chân.

Nghe vậy, Vạn Nhân Trảm di chuyển về phía Hoà Ngọc.

Một thanh kiếm trên mặt đất cũng không thể chuyển động tốt lắm, gã chỉ có thể xoay trái xoay phải, rất nhanh đã xoay tới bên cạnh Hoà Ngọc, chuôi kiếm kề sát thân thể đang nảy của Hoà Ngọc.

Vạn Nhân Trảm ngẩn người, lập tức cười khà khà: "Wow, Hoà Ngọc, xúc cảm của mày tốt thật, đáng tiếc bây giờ tao không phải người, không thể véo mày một cái."

Hoà Ngọc đen mặt.

Cậu hít sâu một hơi, kìm nén cơn giận: "Không sao hết, tôi cảm thấy anh hiện tại cũng là người."

Vạn Nhân Trảm mờ mịt: "Ơ? Có ý gì?"

Bình luận: "Đồ ngốc! Hoà Ngọc đang mắng anh đó!"

Bình luận: "Đừng nói nữa, mị cũng muốn sờ Hoà Ngọc. Ha ha ha, với phó bản này bọn họ sẽ chơi thế nào đây, với trạng thái này làm sao có thể hoàn thành nhiệm vụ?"

Bình luận: "Tôi cũng nghi lắm, đợi lát nữa bọn họ nhìn thấy ba đồng đội còn lại, sẽ càng thêm tuyệt vọng, ha ha ha."

Hoà Ngọc khẽ mỉm cười: "Người kiếm, chẳng lẽ không phải là người sao?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã nhất thời nổi giận: "Mày lại mắng tao!"

Chuôi kiếm của gã vỗ một cái, Hoà Ngọc trực tiếp bị đẩy ra, thân thể tròn vo lăn trên mặt đất hai vòng, gian nan lấy tay ổn định mới không tiếp tục lăn xa.

Hoà Ngọc đứng lên, mặt âm trầm: "Vạn, Nhân, Trảm."

Một viên bánh trôi và một thanh kiếm, đối diện nhau.

Vạn Nhân Trảm cũng không nghĩ tới mình vỗ nhẹ một cái, Hoà Ngọc đã bị đá đi khiến gã có chút chột dạ, nhưng lời nói lại có vẻ đúng lý hợp tình: "Ai bảo mày mắng tao trước?"

Nói xong, Vạn Nhân Trảm bay lên, quơ quơ thân kiếm: "Hoà Ngọc, bây giờ mày cũng không có sức chiến đấu, tao bay lên, một nhát là có thể đâm xuyên qua mày, còn không mau lấy lòng tao?"

Giọng nói của gã mang theo hưng phấn "Tiểu nhân đắc chí", cực kỳ đắc ý.

Mặc dù là một thanh kiếm, nhưng gã tự nhận là gã có tác dụng hơn so với thứ Hoà Ngọc biến thành. Đương nhiên, bây giờ Hoà Ngọc là cực kỳ đáng yêu, nếu như đối phương chấp nhận chịu thua gã, gã đồng ý toàn bộ quá trình đều đưa cậu đi.

Hoà Ngọc bơ đẹp Vạn Nhân Trảm, nhìn định vị, thở phào nhẹ nhõm: "Bạc Kinh Sơn, rốt cuộc đã tới."

Một người bình thường mau tới đi.

Vạn Nhân Trảm sửng sốt, gã đang muốn ngẩng đầu nhìn xem Bạc Kinh Sơn trông như thế nào...

"Keng!"

Bạc Kinh Sơn đáp thẳng xuống, nện Vạn Nhân Trảm vào trong đất, cả thanh kiếm đều bị chôn trên đất.

Bạc Kinh Sơn: "... Khụ, xin lỗi, tôi vẫn chưa khống chế được bản thân."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 622: Giống Loài Suy Tàn (7)


Anh ta có hơi ngượng ngùng, cũng may với trạng thái lúc này người khác không thấy được anh ấy đang xấu hổ.

Bạc Kinh Sơn ho khan một tiếng, lúc này anh ấy mới có thời gian nhìn sang Hoà Ngọc rồi có chút giật mình: "Hoà Ngọc."

Hoà Ngọc đáp: "Anh thế mà lại biến thành bánh xe."

Đúng vậy, Bạc Kinh Sơn đã biến thành bánh xe.

Hơn nữa, anh ấy không giống bánh xe thông thường. Bánh xe mà Bạc Kinh Sơn biến thành là một cặp bánh xe sắt nhỏ, hai bánh xe anh ấy biến thành một cái, ở thế giới sụp đổ này, anh ấy lại biến thành một cặp bánh xe sắt.

Hai bánh xe giống nhau như đúc, dường như chúng được buộc với nhau bằng một thứ gì đó, hai bánh xe không thể tách rời, chỉ có thể di chuyển cùng nhau. Bánh xe màu bạc trông rất ngầu, bên trên được vẽ một số đường nét uyển chuyển khiến cho cặp bánh xe này trở nên vô cùng đẹp đẽ.

Khi bánh xe bay lên, tốc độ cực nhanh, hai bánh xe phát ra ánh lửa, phản chiếu lên màu bạc của bánh xe khiến chúng biến thành màu đỏ rực, rất chói mắt.

Hoà Ngọc nhìn thấy cặp bánh xe này, một danh từ chợt loé lên trong đầu cậu - Phong Hỏa Luân.

Phong Hỏa Luân tàn bạo, chói mắt.

Hoà Ngọc nhìn Bạc Kinh Sơn thật kỹ, khi thấy anh ấy hơi xấu hổ mới khẽ cong môi: "À, không tệ, rất thiết thực."

Ờm… "thiết thực" có phải là một lời khen không?

Anh ấy vốn định khen lại Hoà Ngọc một chút, nhưng sau khi nhìn dáng vẻ của Hoà Ngọc, một lúc sau anh ấy nói: "Rất dễ thương."

Thực sự rất dễ thương, viên bánh trôi vừa tròn vừa trắng làm cho người ta muốn chọc vào, cảm nhận được sự mềm dẻo.

Hoà Ngọc vô cảm nhìn anh ta như nhìn người chết.

Bạc Kinh Sơn yên lặng ngậm miệng lại.

Được rồi, xem ra Hoà Ngọc không thích người khác khen cậu đáng yêu.

Bạc Kinh Sơn vội vàng chuyển đề tài: "Thiết lập phó bản này rất khó, nếu cứ tiếp tục duy trì trạng thái như vậy, e rằng sẽ không thể qua ải."

Anh ấy đã quen với việc chiến đấu, cũng đã quen với việc mình có năng lực chiến đấu.

Nhưng Phong Hỏa Luân này rất nặng, dường như không có khả năng chiến đấu lớn.

Bạc Kinh Sơn hơi thất vọng, nóng lòng muốn biến thành hình người.

Nếu không trở thành hình người thì không có tay, không thể sử dụng dao lưỡi liềm, anh ấy thực sự không thể nghĩ được một cặp bánh xe làm sao có thể chiến đấu.

Đôi mắt đậu đen của Hoà Ngọc không hề lo lắng: "Khôi phục lại giống loài suy tàn là nhiệm vụ của chúng ta, vì đó là mục tiêu của nhiệm vụ nên nhất định không dễ dàng đạt được. Anh có thể rời khỏi phó bản khi đã đạt được. Nhưng trước lúc đó, thật sự không may là e rằng chúng ta phải luôn duy trì trạng thái này."

Bạc Kinh Sơn: "..."

Anh ấy hơi tuyệt vọng, nhưng nhìn Hoà Ngọc thì có lẽ cậu cũng tuyệt vọng như anh ấy.

Anh ấy định nói gì đó thì một giọng nói nóng nảy phát ra từ mặt đất.

"Mày nói đủ chưa? Tao còn ở dưới lòng đất. Bạc Kinh Sơn, mày hoàn toàn không có lương tâm, không ngờ mày lại đánh lén ông đây. Đồng đội không được công kích lẫn nhau, vậy mà mày lại tấn công tao?"

Lúc này Bạc Kinh Sơn mới sực tỉnh, anh ấy vừa đập vào thứ gì đó.

Vì không thích ứng với việc con người biến thành thứ khác cho nên anh ấy gần như quên mất cảm giác đó đi.

Không còn cách nào khác, mới biến thành Phong Hỏa Luân, làm một chiếc bánh xe, còn phải di chuyển một lúc một nhanh. Anh ấy chưa hoàn toàn làm chủ được cách điều khiển cơ thể mình nên khi phanh gấp, anh ấy đã sơ ý ngã xuống, đè lên người Vạn Nhân Trảm.

Phong Hỏa Luân tuy không lớn nhưng trọng lượng cũng không nhẹ, hơn nữa lại rơi từ trên cao xuống đè trên người Vạn Nhân Trảm, đúng là tai họa khôn lường.

Bạc Kinh Sơn nhanh chóng điều khiển hai bánh xe bay lên, di chuyển cơ thể của mình ra xa, chừa ra chỗ trống.

Hai bánh xe rơi thẳng xuống đất tạo thành một hố sâu. Vốn dĩ không đè Vạn Nhân Trảm hoàn toàn lún xuống đất, nhưng hai bánh xe lại lần lượt một cái đè vào đầu, một cái đập vào đuôi khiến cho Vạn Nhân Trảm không có chút sức phản kháng nào bị đạp xuống.

Lúc này Phong Hỏa Luân đã di chuyển ra xa, thanh kiếm ở ngay dưới hố dường như đang lạnh lùng nhìn anh ta.

Bạc Kinh Sơn: "Xin lỗi."

Vạn Nhân Trảm gần như bị biến dạng vì bị đập, bất ngờ bị một bánh xe sắt đâm vào. Đây chắc chắn không phải là chuyện mà người bình thường có thể chịu được, điều may mắn là gã khá cứng, hơn nữa ở bên dưới còn có đất làm đệm.

Bạc Kinh Sơn đã tránh đường nên gã mới nhìn thấy ánh sáng mặt trời một lần nữa.

Giằng co vài lần, gã cũng miễn cưỡng đứng dậy, chui ra khỏi hố, con dao găm ghim xuống đất. Gã loạng choạng đứng dậy, phun ra hai ngụm đất, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Bạc Kinh Sơn, mày đả thương đồng đội, phạm quy, nên bị loại."

Eugene xen vào nói: "Chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, nếu như anh ta thật sự vi phạm quy tắc, hệ thống sẽ lập tức g**t ch*t anh ta. Bây giờ bánh xe vẫn bình thường, có nghĩa đây cũng không tính là đả thương đồng đội."

Eugene không phải nói giúp Bạc Kinh Sơn, là do gã không ưa nhìn Vạn Nhân Trảm như vậy.

Vừa rồi gã gào thét thật lâu nhưng Vạn Nhân Trảm cũng không chịu cho gã đi nhờ, do Bạc Kinh Sơn đưa gã tới đây.

Khi Eugene lên tiếng, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Vạn Nhân Trảm vặn vẹo cơ thể, suýt chút nữa đứng không vững. Gã cố gắng đứng vững, lập tức nhìn về phía Eugene nhưng gã lại không nhìn thấy được đôi mắt đen cùng với tóc bạc quen thuộc, chỉ thấy chiếc mặt nạ nằm trên mặt đất.

Đúng vậy, hình dáng của Eugene trong thế giới sụp đổ này là một chiếc mặt nạ.

Còn không phải là loại mặt nạ vũ hội xinh đẹp mà là một chiếc mặt nạ đáng sợ hình dạng khuôn mặt người cùng những đường nét kỳ lạ được vẽ trên đó.

Vạn Nhân Trảm: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 623: Giống Loài Suy Tàn (8)


"Phụt..." Vạn Nhân Trảm cười phá lên: "Ha ha ha, Bạc Kinh Sơn biến thành bánh xe, còn mày biến thành một chiếc mặt nạ. Mắc cười chết tao, vận may của chúng mày có vẻ hơi tệ đó."

Mặc dù Hoà Ngọc chế nhạo việc gã biến thành "thanh kiếm", nhưng ít nhất kiếm là vũ khí có thể sử dụng để chiến đấu.

Nào là cặp bánh xe.

Nào là mặt nạ loè loẹt.

Còn có bánh trôi trắng tròn tròn mềm mềm kia.

Không ai trong số họ tốt hơn ai cả.

Vạn Nhân Trảm cảm thấy đắc ý chưa từng có, ngạo nghễ cười lớn tiếng, cố gắng cho khán giả trên toàn vũ trụ thấy sự khác biệt rõ rệt giữa gã với các người Eugene vào lúc này.

Kể từ khi bước vào trò chơi, gã vẫn luôn ở thế "yếu", cuối cùng cũng được trở mình, chỉ hận không thể hát mừng.

[Bình luận: "Lần này anh ta có vốn liếng để đắc ý."]

[Bình luận: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn anh ta sẽ là lực lượng chiến đấu chính."]

Eugene: ".."

Bạc Kinh Sơn: "..."

Cả hai thực sự không hài lòng với hình dáng của mình.

Eugene vò tóc: "Chết tiệt, sao tao lại biến thành mặt nạ chứ? Hoàn toàn vô dụng, làm sao có thể sinh tồn, sao có thể chiến đấu đây?"

Bạc Kinh Sơn thở dài một tiếng, bánh xe rơi xuống đất, ánh lửa biến mất trở nên chút ảm đạm.

Hoà Ngọc cũng không thích ngoại hình của mình, nhưng cậu có thể dùng lý trí để phân tích: "Cho đến nay, đều để mọi người tranh đấu với nhau, thể hiện thực lực của mình, vì vậy tôi không tin rằng các anh không có năng lực khác, ít nhất, các anh sẽ có từng năng lực phù hợp với từng vật phẩm tương ứng."

Vẻ mặt Bánh trôi nghiêm túc, dưới đôi mắt vô biên ấy là sự bình tĩnh, chững chạc.

Bình thường cậu phân tích kiểu này cũng không lạ gì.

Nhưng bây giờ, cậu là một cục bánh trôi trắng, một viên tròn trịa, một cục bánh trôi dễ thương.

Eugene đứng dậy, dùng hai chân hình vuông dưới mặt nạ di chuyển gian nan đến bên cạnh Hoà Ngọc, con mắt trên mặt nạ híp lại, mặt nạ hơi nghiêng một bên, chọc vào người Hoà Ngọc.

Giọng gã kinh ngạc thích thú: "Hoà Ngọc, cậu đáng yêu quá, thật mềm mại."

Hoà Ngọc: "..."

Cậu nhìn Eugene, ánh mắt như nhìn người chết: "Anh quá xấu xí."

Eugene dừng một chút: "Dáng vẻ đáng yêu như vậy, đừng hung dữ, cậu cực kỳ đáng yêu."

Hoà Ngọc giơ tay lên, muốn đánh người.

Eugene nhìn đôi tay nhỏ bé của cậu, ánh mắt sáng lên: "Quao, đôi tay cũng rất đáng yêu. Trời ơi, Hoà Ngọc, cậu biến thành cái gì vậy, sao lại đáng yêu như thế!"

[Bình luận: "Ha ha ha Eugene đã nói lên tiếng lòng của tôi."]

[Bình luận: "Tôi cũng nghĩ vậy, Hoà Ngọc thật sự dễ thương, trái tim tôi tan chảy luôn rồi."]

[Bình luận: "Eugene, mặc dù anh đang nói sự thật, nhưng tôi chắc chắn rằng anh đã đắc tội với Hoà Ngọc, mà Hòà Thần của chúng tôi thù dai lắm."]

[Bình luận: "Chắc chắn Hòà Thần đã ghi anh ta vào sổ."]

Gã rất muốn chọc Hoà Ngọc lần nữa, nhưng đột nhiên một thanh kiếm bay tới, đánh gục gã. Vạn Nhân Trảm đập vào mặt nạ, khuôn mặt gã tối sầm: "Eugene, anh động tay động chân làm gì để nghe Hoà Ngọc nói chuyện chính đã."

Sao lại chọc vào Hoà Ngọc.

Nếu muốn chọc cũng là gã chọc trước, sao Eugene dám ra tay.

Eugene bị áp chế cả giận: "Vạn Nhân Trảm, mày cút ra ngoài, cẩn thận tao xử mày."

Vạn Nhân Trảm không hề sợ, cà lơ phất phơ nói: "Vậy mày xử tao đi, giờ mày chỉ là một cái mặt nạ, muốn xử tao thì chờ mày thành người rồi hẵng tính."

Eugene: "..."

Gã tức giận đến nôn ra máu.

Tên Vạn Nhất Trảm chết tiệt này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 624: Giống Loài Suy Tàn (9) - Gã đã quyết định, sau này món ăn yêu thích của mình sẽ là bánh trôi.


Bạc Kinh Sơn nhìn Hoà Ngọc: "Năng lực phù hợp mà cậu vừa nhắc đến là gì?"

Hoà Ngọc quay lại với suy nghĩ của mình, tiếp tục phân tích: "Là năng lực phù hợp với vẻ ngoài của anh. Ví dụ, nếu anh là Phong Hỏa Luân thì năng lực chủ yếu của anh là ở tốc độ. Sau khi anh đã quen với việc cơ thể của mình được chia thành một, anh có thể nhận được tốc độ thực sự của Phong Hỏa Luân."

Bạc Kinh Sơn lập tức hiểu ra, cơ thể khẽ lắc lư, anh ấy muốn kiểm tra năng lực của mình.

"Chỉ có tốc độ, không có năng lực chiến đấu sao?"

Anh ấy như nghĩ tới cái gì, nói thêm: "Hẳn là bị hạn chế bởi quy tắc của giống loài ở thế giới sụp đổ, tại thế giới này, trạng thái của tôi hiện tại không thể tu luyện."

Hoà Ngọc hiểu rõ, khẽ gật đầu.

Cơ thể đã biến thành bánh xe, không có kết cấu của cơ thể con người thì không thể tu luyện.

Có vẻ như tình hình tồi tệ hơn so với tưởng tượng.

Nhưng dường như không phải không còn giải pháp nào.

Hoà Ngọc nhìn cặp bánh xe màu trắng bạc, suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi nói: "Anh thử nghĩ về nguồn gốc của Phong Hỏa Luân, trên thực tế, sự tồn tại của Phong Hỏa Luân nên là một phụ trợ mạnh mẽ trong chiến đấu thực tế, ở thế giới này năng lực của anh có thể thích ứng với một cách chiến đấu khác."

Phong Hỏa Luân hơi sáng lên, bánh xe màu trắng bạc lại phát ra ánh lửa, giọng nói quen thuộc của Bạc Kinh Sơn vang lên: "Được, tôi sẽ nhanh chóng thích ứng, không gây cản trở."

Chiếc mặt nạ dưới áp lực của đoản đao không thể lật mình, nhưng Eugene vẫn vội vàng nói: "Hoà Ngọc, còn tôi thì sao? Mặt nạ có năng lực gì, có thể khiến mọi người kinh ngạc không?"

Mặt Hoà Ngọc vô cảm, lạnh lùng nói: "Tôi không biết, tự suy nghĩ đi."

Eugene: "..." Quá là phân biệt đối xử.

Gã kêu than: "Tôi sai rồi, Hoà Ngọc, tôi thật sự sai rồi, xin cậu giúp tôi suy nghĩ một chút, tôi đã suy nghĩ một lúc, thật sự không biết mặt nạ vỡ này có năng lực gì."

Đi cũng không đi được, đánh cũng không đánh được, rốt cuộc có thể làm gì?

Hoà Ngọc không thèm để ý gã.

Vạn Nhân Trảm cắt ngang: "Vậy còn quả bóng như mày có tác dụng gì?"

Hoà Ngọc dùng đôi mắt như đậu đen nhìn gã, mặt không chút cảm xúc: "Chỉ cần tôi có cái đầu, có thể chống đỡ mười, một trăm cái như anh."

Không quan trọng cậu có năng lực đặc biệt trong thế giới này hay không.

Miễn là có một cái đầu, đây chính là khả năng đặc biệt của cậu.

Vạn Nhân Trảm bị nghẹn, thấy Hoà Ngọc đang mắng mình ngu ngốc, nhưng không có bằng chứng.

Gã há to miệng, một lúc sau mới lẩm bẩm nói: "Có não thì cũng không phải chỉ là viên bánh trôi thôi sao."

"Bánh trôi." Bạc Kinh Sơn bình tĩnh nói: "Thứ Hoà Ngọc biến thành hẳn là bánh trôi, một loại thức ăn của Trái Đất."

Mắt Vạn Nhân Trảm sáng lên: "Ăn ngon không?"

Gã đã quyết định, sau này món ăn yêu thích của mình sẽ là bánh trôi.

Bạc Kinh Sơn suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời: "Ngon lắm. Bên ngoài là lớp bột nếp trắng tinh sạch sẽ, bên trong là nhân mè đen, bên ngoài trắng bên trong đen."

Càng nói, giọng anh ấy trở nên nhỏ hơn.

Vạn Nhân Trảm cũng đột nhiên im lặng.

Sao họ lại thấy hơi quen thuộc.

Vạn Nhân Trảm đột nhiên nhìn về phía Hoà Ngọc, thân đao lắc lư ngã xuống đất, gã cố gắng đứng dậy, nuốt nước bọt: "Thế giới này sau khi sụp đổ quả thật thích hợp để trở thành một giống loài, mày thực sự không phải là thứ đồ tốt."

Hoà Ngọc quay đầu nhìn gã: "Cảm ơn, anh cũng không phải người tốt."

Vạn Nhân Trảm ngã xuống, rốt cục Eugene cũng có thể đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm hỏi: "Tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ? Bọn họ như vậy, hoàn toàn không thể chiến đấu."

Vạn Nhân Trảm: "Vậy cũng không thể cứ chờ một chỗ như vậy, đi thôi."

Hoà Ngọc mím môi: "Đi thôi, Bạc Kinh Sơn sẽ đi cùng tôi và Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm sẽ đi cùng Eugene, chúng ta hãy kiểm tra tình hình cụ thể của thế giới này trước."

Vạn Nhân Trảm và Eugene dường như lên tiếng cùng lúc:

"Tại sao tao phải đi cùng Eugene, Hoà Ngọc tao muốn đi với mày."

"Lăng Bất Thần đâu?"

Bên cạnh đó, một giọng nói yếu ớt nói: "Ôi Eugene, ôi – tôi đã ở đây nãy giờ mà."

Eugene: "..."

Gã bị mù sao?

Sao gã lại không thấy gì?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 625: Giống Loài Suy Tàn (10) - Năng lực đặc biệt


"Vừa nãy tôi và anh đều đã được Bạc Kinh Sơn đưa tới đây..." Lăng Bất Thần lại lên tiếng.

Eugene: "!!!"

Gã trợn tròn mắt.

Mặc dù trước kia cảm giác tồn tại của Lăng Bất Thần không lớn lắm, nhưng mà chỉ cần mở miệng, bọn họ sẽ có thể nhìn thấy ngay.

Lần này đã xảy ra chuyện gì? Gã nhìn sang nơi phát ra âm thanh, nhưng vẫn không nhìn thấy được gì cả!!

Chẳng lẽ...

Lăng Bất Thần có thể tàng hình ở thế giới sụp đổ?!

Vạn Nhân Trảm cuối cùng cũng lấy lại tinh thần từ chuyện "Hoà Ngọc vậy mà không để cho mình đưa đi", ánh mắt của gã nhìn lướt bốn phía, thân kiếm bằng phẳng bay lên, bực bội nói: "Đừng có giả thần giả quỷ, Lăng Bất Thần, mau ra đây!"

Lăng Bất Thần: “...”

Cậu ấy rất oan ức: "Tôi không có giả thần giả quỷ, tôi vẫn luôn ở đây!"

Nói xong, một cục đá bẩn bẩn to bằng nắm tay cử động.

Eugene: "?"

Vạn Nhân Trảm: "?"

Đó thật sự là một cục đá hết sức tầm thường, to cỡ nắm tay, so với những tảng đá xung quanh có thể nói là giống nhau như đúc, thậm chí còn có một chút màu bùn đất bám lên trên tảng đá, khiến cậu ấy càng thêm... Bình thường đến nỗi không có gì kỳ lạ.

Nếu không phải vừa nãy nó bỗng dưng nhúc nhích một cái thì có đánh chết họ cũng không thể nào tìm ra Lăng Bất Thần!

Lăng Bất Thần trước kia, một khi bọn họ dời mắt đi rồi lại dời về, thì có thể không chú ý tới cậu ấy.

Mà Lăng Bất Thần bây giờ, bọn họ chớp mắt một cái, cũng không biết đâu là cậu ấy.

Dùng cậu ấy để chơi trò chơi "tìm điểm khác", tuyệt đối không ai có thể qua màn!

Lăng Bất Thần: "..." QAQ

Cục đá lại lăn hai vòng, lăn đến bên cạnh Hoà Ngọc, thở dài: "Phó bản này, tôi không giúp được mọi người rồi."

Một cục đá nhỏ, cậu ấy có thể làm cái gì?

Cho dù nhảy cẩng lên nện người, cũng không nện chết được một đối thủ.

Vạn Nhân Trảm: "?"

Đôi mắt trên chuôi kiếm lộ vẻ vô cùng ghét bỏ: "Nói cứ như trước kia mày có thể giúp được bọn tao vậy!!"

Eugene đã không còn sức chửi mắng, gã thở dài một hơi, vẻ mặt trên mặt nạ trùng xuống: "Khó quá đi, không biết những người khác biến thành cái gì, đội ngũ này của chúng ta chỉ sợ sẽ cực kỳ gian nan."

Bạc Kinh Sơn là bánh xe, dường như chỉ có thể phụ trợ.

Gã là một cái mặt nạ, vẫn chưa biết năng lực cụ thể.

Lăng Bất Thần là một cục đá, cục đá thì có thể làm cái gì?

Hoà Ngọc là một cái bánh trôi, càng là không có chút năng lực chiến đấu gì...

Cả đội bọn họ chẳng lẽ chỉ có thể dựa vào một mình Vạn Nhân Trảm chiến đấu thôi sao?

Vạn Nhân Trảm hiển nhiên cũng nghĩ đến, gã vô cùng đắc ý, toàn thân đoản kiếm run lên hai cái rồi hạ xuống, lớn tiếng nói: "Hoà Ngọc, lên đây, tao đưa mày bay!"

Sự kiêu ngạo bên trong giọng nói kia, quả thật khiến cho người ta không khỏi cạn lời.

Hoà Ngọc hít một hơi thật sâu.

Không ai nhìn thấy cậu đã hành động như thế nào, chỉ trong một cái nháy mắt, cậu đã xuất hiện ở phía trên Phong Hỏa Luân, chân đạp trên Phong Hỏa Luân, đáng tiếc cậu chỉ là một cái bánh trôi, cũng không ngầu nổi.

Hoà Ngọc: "Mượn anh dùng một lát."

Bạc Kinh Sơn tằng hắng một tiếng, miễn cưỡng ổn định thân hình: "Được."

Dường như anh ấy đã hiểu cái gọi là thiết thực của Hoà Ngọc là có ý gì.

Hai mắt Eugene sáng lên: "Hoà Ngọc, năng lực của cậu là gì? Tại sao vừa nãy đột nhiên lại xuất hiện ở trên Phong Hỏa Luân? Năng lực của cậu có phải là vô cùng mạnh không?"

Nếu là như vậy, thì nhóm này của bọn họ được cứu rồi!

Hoà Ngọc mặt không đổi sắc: "Không có, vô dụng, hết cứu."

Phủ nhận quá nhanh, Eugene không tin, hơn nữa, Hoà Ngọc đột nhiên xuất hiện trên Phong Hỏa Luân đã nói rõ đầy đủ vấn đề, chắc chắn là cậu có năng lực đặc biệt, năng lực đặc biệt của cậu còn có vẻ... Vô cùng mạnh mẽ.

Chỉ là không biết năng lực đặc biệt của cậu cụ thể là cái gì, dường như cậu rất bài xích nó?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 626: Giống Loài Suy Tàn (11) - Muốn giữ trong lòng bàn tay...


Eugene nhìn chằm chằm Hoà Ngọc một lúc.

Vạn Nhân Trảm còn đang giậm chân: "Này này này, tại sao mày muốn nhảy lên trên hai cái bánh xe kia, trên thân kiếm có thể nằm, bánh xe còn cần mày phải đứng đấy... Không đúng, là ngồi xổm, ai da, cũng không đúng, dù sao cũng như nhau."

Đúng là cũng như nhau, một cục bột trắng như vậy, lại không có chân, đứng hay ngồi xổm cũng không có gì khác biệt.

Hoà Ngọc đen mặt, âm trầm nhìn Vạn Nhân Trảm.

Theo bản năng, thân kiếm của Vạn Nhân Trảm run rẩy, giọng nói nhẹ nhàng: "Tao, tao là vì muốn tốt cho mày, tại sao không chịu để cho tao đưa mày đi chứ."

Hoà Ngọc bực bội: "Móc Eugene xong thì chuẩn bị xuất phát."

Đối diện với ánh mắt của cậu, dù là hai mắt chỉ như hạt đậu đen lớn, nhưng dường như cũng rất có sức uy h**p…

Vạn Nhân Trảm: "Được..."

Gã chỉ có thể im lặng dùng lưỡi kiếm móc Eugene lên.

Eugene: "Nhẹ thôi nhẹ thôi."

Vạn Nhân Trảm không có kiên nhẫn: "Mặt nạ này của mày có vẻ rất cứng rắn, không hư được."

Eugene: "Không hư chứ không phải là sẽ không đau!"

Vạn Nhân Trảm: "Mày mà còn không ngậm miệng thì tao sẽ ném mày xuống."

Eugene: "..."

Đúng là hỗ xuống đồng bằng bị chó khinh, bây giờ gã biến thành một cái mặt nạ, hơn nữa trang bị trong ba lô đều là màu xám, ở trong trạng thái không sử dụng được, nếu không, làm sao gã lại bị Vạn Nhân Trảm uy h**p?

Chờ đó, chờ gã khôi phục lại thì gã sẽ hung hăng đánh Vạn Nhân Trảm một trận, báo thù rửa hận.

Eugene lẩm bẩm: "Cũng không biết trang bị không thể dùng là bởi vì không có tay, hay là bởi vì cái khác..."

Hoà Ngọc: "Ở thế giới sụp đổ, sau khi chúng ta biến thành vật phẩm thì cũng không thể dùng trang bị được."

Eugene: "Tại sao cậu biết... À đúng rồi, cậu có cái tay ngắn nhỏ."

Mặc dù đôi tay nhỏ kia có hơi ngắn một chút, nhưng mà cũng là có, ít nhất cũng có thể chứng minh không thể sử dụng trang bị có liên quan đến việc không có tay hay không.

[Bình luận: "Eugene và Vạn Nhân Trảm đang nhảy disco trên bãi mìn của Hoà Ngọc."]

[Bình luận: "Chẳng lẽ bọn họ cảm thấy Hòa Ngọc không thể làm gì được bọn họ hay sao? Lúc cậu ta trở lại chắc chắn sẽ ngược đến bọn họ đến phát khóc."]

[Bình luận: ".. Có thể là Hoà Ngọc ở hình dáng như thế, vô thức đã khiến cho người ta cảm thấy cậu ta rất dễ ức h**p?"]

Hoà Ngọc: "..."

Cậu hít một hơi thật sâu: "Xuất phát."

Hoà Ngọc đạp lên Phong Hỏa Luân, trên tay cậu cầm lấy cục đá Lăng Bất Thần. Tảng đá to cỡ nắm đấm, bàn tay nhỏ của Hoà Ngọc cần phải mở ra, mới miễn cưỡng có thể nâng được cục đá.

Phong Hỏa Luân mang theo một cục bột trắng bay lên không trung, một thanh kiếm treo một cái mặt nạ, đi theo bên cạnh.

Phong Hỏa Luân còn đang tập bay, bay lúc chậm lúc nhanh.

Lúc anh ấy chậm lại, Vạn Nhân Trảm có thể miễn cưỡng đuổi theo, một khi anh ấy tăng tốc, Vạn Nhân Trảm có làm cách nào cũng không theo kịp, tốc độ của Phong Hỏa Luân tuyệt đối không phải một thanh kiếm có thể so sánh.

Vạn Nhân Trảm: "Chậm lại một chút chậm lại một chút, tôi không theo kịp!"

Gã cảm thấy tốc độ của mình cũng rất nhanh mà, tại sao khi Phong Hỏa Luân vừa dùng lực, gã lại không theo kịp chứ?

Hoà Ngọc: "Tới đây."

Tiếp tục như vậy thì quá chậm, bọn họ nhất định phải thích nghi với dáng vẻ mới. Vạn Nhân Trảm vô thức tới gần Hoà Ngọc.

Hoà Ngọc vươn tay, muốn nắm lấy chuôi kiếm, nhưng bất đắc dĩ, bàn tay nhỏ quá nhỏ... Hoàn toàn không thể nắm được.

"Hay là tao xuống dưới chém một đoạn dây leo?" Vạn Nhân Trảm chân thành đề nghị.

Gã thật sự rất muốn được Hoà Ngọc giữ trong lòng bàn tay...

Mặc dù bàn tay rất nhỏ, mặc dù bây giờ gã cũng là một thanh kiếm, nhưng...

Đó cũng là giữ trong lòng bàn tay mà…
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 627: Giống Loài Suy Tàn (12)


Thân kiếm khẽ run lên, suýt chút nữa làm Eugene rớt xuống.

Eugene gào thét: "Mày có thể chú ý một chút không?!"

Vạn Nhân Trảm không để ý tới gã, một kẻ đi nhờ xe, dựa vào cái gì mà sai khiến người lái xe?

Gã chỉ nhìn Hoà Ngọc, đợi Hoà Ngọc gật đầu, gã lập tức lao xuống, mang theo Eugene đã gần như sắp rơi mà lao xuống, rất nhanh, trên mặt nạ đã quấn một đoạn dây leo bay lên.

Mười phút sau.

Phong Hỏa Luân tăng tốc tiến lên, có một cái Bánh trôi tròn căng tròn đứng bên trên. Một tay Bánh Trôi tròn cầm một cục đá, một tay nắm lấy sợi dây, sợi dây quấn đoản kiếm, trên đoản kiếm treo mặt nạ…

"Vù..."

Phong Hỏa Luân tăng tốc, đội ngũ kỳ quái biến mất khỏi mảnh đất này.

Bình luận cười muốn điên.

"Ha ha ha cười chết mất!"

"Phó bản này đúng là buồn cười vãi, sau khi tất cả bọn họ biến hình đều trở nên cực kỳ đáng yêu."

"Đúng vậy, nhất là Hoà Ngọc!! Trời ạ, Bánh trôi rất ngon, tôi muốn ăn."

"Ở Liên Bang có không? Có thể để Trái Đất vận chuyển đến bán."

"Chắc sắp rồi, tin đồn nho nhỏ rằng lãnh đạo Liên Bang Vũ Trụ đã đồng ý cho Trái Đất gia nhập Liên Bang, phi thuyền đi mở đường cho Trái Đất và Liên Bang Vũ Trụ đã xuất phát rồi, sau này đừng nói Trái Đất là hành tinh rác nữa."

"Từ khi Hoà Ngọc và Eugene vạch trần bí mật của hành tinh rác, rất nhiều hành tinh rác đều tìm cách để gia nhập Liên Bang Vũ Trụ, nghe nói, có một vài hành tinh rác thậm chí còn tự mình mở đường, muốn thông qua đó, gia nhập hệ thống năng lực chiến đấu."

"Ha ha, Trái Đất đưa ra điều kiện khiến Liên Bang Vũ Trụ cảm thấy hứng thú, hơn nữa Trái Đất có Hoà Ngọc, những hành tinh khác thì có cái gì?"

"Vẫn nên nói về trận đấu đi, mặc dù họ rất đáng yêu, nhưng mà, tôi thật sự rất lo lắng cho họ!"

"Tôi cũng vậy, phó bản này thật nguy hiểm đã có rất nhiều người bị bắt."

"Một trăm người đã chết năm người, nhanh cực, ngay cả Trấn Tinh cũng bị bắt rồi."

Thế giới này không có gì khác biệt với bất kỳ một hành tinh nào của Liên Bang, không hoang vu giống như hành tinh tình yêu, cũng không phồn vinh giống như thị trấn quỷ. Trên một hành tinh rất lớn xây dựng nhà cửa đủ mọi phong cách.

Liên Bang Vũ Trụ không có nhiều áp lực nhân khẩu, cho nên giá nhà cũng không cao. Đại đa số lấy tòa thành làm trung tâm thành lập thành trì, nhân sĩ quan trọng sẽ ở trong tòa thành ở trung tâm, còn cư dân bình thường thì ở xung quanh.

Phong Hỏa Luân chở Hoà Ngọc nên có thể nhìn thấy từ phía xa, vì vậy anh ấy lập tức bay tới.

Hiện tại năng lực chiến đấu của bọn họ rất yếu ớt, vẫn không nên đi chọc phải phiền phức, ít nhất cũng phải nắm giữ được thật nhiều tin tức rồi mới lộ diện trước người khác.

Vòng qua thành trì, bọn họ gặp một nhóm người đang đánh nhau.

Hoà Ngọc: "Cẩn thận đi đến gần, đi xem thử."

Bạc Kinh Sơn tắt ánh lửa của Phong Hỏa Luân, ánh lửa của Phong Hỏa Luân vừa vụt tắt thì tốc độ cũng lập tức chậm lại, anh ấy chậm rãi đến gần, dừng trên một thân cây.

Trên đường, bọn họ gặp phải không ít người. Sở dĩ muốn đáp xuống ngay lúc này, chính là bởi vì gần chỗ bọn họ đánh nhau có thể ẩn nấp.

Sau khi dừng ở phía trên, tất cả mọi người yên lặng, không nhúc nhích, ngay cả phiến lá cũng không động đến, lắng nghe động tĩnh ở cách đó không xa.

Ba người đang đánh hội đồng một người.

Phương thức chiến đấu của bọn họ vô cùng kỳ lạ đi kèm theo giống tiếng dã thú gào thét, chém giết kịch liệt, nhưng không thể phủ nhận rằng thực lực đều rất mạnh. Đừng nói ba người, bây giờ ngay cả một người bọn họ cũng không đánh được.

Chẳng mấy chốc, người kia không địch lại nên đã bại trận.

Giọng của anh ta tức tối: "Rốt cuộc mấy người muốn làm gì? Tôi sẽ báo cáo các người với nhà vua, các người vậy mà tốn thương đồng loại."

Một người khác lập tức phẫn nộ nói: "Xì! Mày là đồng loại gì chứ, rõ ràng mày là quân địch."

Người kia ôm đầu: "Tôi không phải quân địch, tôi là đồng minh."

Như thể cực kỳ cần chứng minh bản thân, anh ta quát ầm lên: "Tôi thật sự là đồng minh, tôi có thể phát ra tiếng thú rống - Grào!"

Tiếng thú rống này đinh tai nhức óc, suýt chút nữa đã đánh rơi mấy người trên cây xuống, bọn họ miễn cưỡng mới có thể đứng vững người.

Vạn Nhân Trảm hạ giọng: "Không phải người?"

Hoà Ngọc lắc đầu: "Chắc là động vật."

Tiếng nói vừa dứt, phía trước lại có người nói: "Mày là quân địch ngụy trang, mặc dù mày biết tiếng thú kêu, nhưng mày không ăn thịt, mày chắc chắn là giả đồng minh!"

Nhóm Hoà Ngọc: "..." Cái phương thức phán đoán này, cũng vô cùng kỳ lạ nha.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 628: Giống Loài Suy Tàn (13)


Eugene thấp giọng nói: "Cho nên, thật ra bọn họ cũng không thể phân biệt rõ ràng có phải là đồng loại của mình hay không?"

Nếu không thì tại sao lại căn cứ vào việc có ăn thịt để phán đoán có phải là đồng loại hay không?

Hoà Ngọc gật đầu: "Chắc là vậy, giống loài suy tàn, giống loài gì cũng có thể biến thành người mà người cũng có thể biến thành bất cứ giống loài nào, ngoại trừ biểu hiện bên ngoài, bản chất có thể là bất kỳ thứ gì."

Ví dụ như nói Vạn Nhân Trảm là kiếm, như vậy, bản chất của gã khẳng định không phải kiếm, có thể là người, động vật, thực vật.

Mà bây giờ người đứng ở nơi đó, ngoại trừ không phải người, thì cũng có thể là là bất kỳ thứ gì.

Vạn Nhân Trảm nghe mà đau đầu: "Như vậy thì quá hỗn loạn rồi!"

"Cho nên nó mới là giống loài suy tàn." Hòa Ngọc hơi cong môi: "Nước đục mới có thể mò cá, càng hỗn loạn càng tốt."

Vạn Nhân Trảm thấy cậu cười, có chút ngẩn ngơ.

Eugene cúi đầu, không thể tin: "Tại sao sao đột nhiên mày lại nóng lên? Kiếm còn có thể phát sốt à?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Cách đó không xa, người kia còn đang điên cuồng giải thích mình thật sự là "đồng minh" chứ không phải "quân địch", anh ta sụp đổ: "Chỉ là dạ dày của tôi không tốt, gần đây không muốn ăn thịt, mấy người thật sự đã hiểu lầm tôi! Tôi có thể phát ra tiếng thú rống, hơn nữa, tôi có bạn có thể chứng minh thân phận của tôi đó!"

Nghe vậy, mấy người vây quanh tấn công anh ta có chút dao động.

Một cây dao đột nhiên xuất hiện, lập tức chém chết anh ta, nhanh như nhiễm điện, sắc mặt mấy người kia run lên, ngừng thở, không nhúc nhích.

Cao thủ.

Người kia đứng ở nơi đó, ánh mắt đảo qua mấy người chết trên mặt đất, nhìn về phía những người khác, lạnh lùng nói: "Thà giết lầm, còn hơn bỏ sót."

Ông ta thu dao lại: "Trở về bắt bạn của hắn đến thẩm vấn."

"Vâng! Tướng quân Côn Hồi!" Tất cả cung kính đáp lời.

"Tướng quân Côn Hồi" kia xoay người, lắc lư mấy cái đã biến mất không còn dấu vết, mọi người mặc kệ thi thể dưới đất, chỉ vội vàng chạy về thành trì, chấp hành mệnh lệnh của Tướng quân Côn Hồi.

Hoà Ngọc: "Đi mau, có thể ông ta sẽ quay trở lại."

Phong Hỏa Luân lập tức nổi lửa, dùng một tốc độ phi thường biến mất không còn dấu vết, chỉ trong chớp mắt đã không nhìn thấy gì.

Dựa theo sự tiến bộ đối với cơ thể, tốc độ Phong Hỏa Luân của Bạc Kinh Sơn đã rất nhanh, năng lực độc hữu của bọn họ ở thế giới này, thật ra cũng không phải là củi mục.

Sau khi bọn họ biến mất, Tướng quân Côn Hồi lại xuất hiện lần nữa, lông mày của ông ta nhíu chặt.

"Không có gì cả sao?"

"Vừa nãy rõ ràng cảm thấy có ánh mắt thăm dò..."

Sau khi chạy xa, mọi người mới thở phào một hơi.

Hiện tại, bọn họ cũng không có cách nào đối đầu với Tướng quân Côn Hồi, dù sao thì nếu bọn họ vẫn không biết thực lực của Vạn Nhân Trảm, còn người được gọi là Tướng quân Côn Hồi kia có vẻ chính là một nhân vật hung ác, vẫn không nên lấy tính mạng ra đặt cược thì tốt hơn.

Vạn Nhân Trảm cúi đầu nhìn Phong Hỏa Luân một lúc, không nhịn được mở miệng: "Cái Phong Hỏa Luân gì đó xem như cũng hữu dụng... Kỹ năng chạy trốn hạng nhất, tốt hơn đồ vô dụng."

Eugene: "..."

Lăng Bất Thần: "..."

Cứ cảm thấy tính cách của gã vô cùng quái gở nhưng lại không thể tìm ra chứng cứ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 629: Giống Loài Suy Tàn (14)


Phong Hỏa Luân tiếp tục tiến lên.

Một lần nữa, bọn họ gặp phải một thành trì.

Lần này, bọn họ cũng định lách qua, nhưng sau khi nhìn thấy có thêm một đội ngũ thì lại ngừng lại.

Eugene có chút chần chờ: "Muốn đi xem một chút không?"

Bạc Kinh Sơn luôn nghe theo Hoà Ngọc, không mở miệng.

Vạn Nhân Trảm thì lại có chút muốn đi, tiếp lời: "Đi xem thử đi, lỡ như thật sự là người quen? Cũng có thể biết thêm một chút tin tức."

Hoà Ngọc chỉ nói: "Cẩn thận một chút."

Phong Hỏa Luân hoàn toàn thu hết ánh sáng lại, cẩn thận từng chút đến gần tường thành, nấp ở sau bức tường, vừa tránh né, vừa chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào. Vị trí này có hơi nguy hiểm...

Đội ngũ kia hướng đến gần cổng thành, trên tay cầm theo bốn món đồ bị cột, đối thoại với người ở cổng thành.

"Trở về rồi, bắt được cái gì? Quân địch ư?"

"Không phải, là đồ chơi."

"Cái gì?! Vậy mà là đồ chơi? Bây giờ còn có thể tìm ra đồ chơi à, không phải đã bị xử lý hết rồi sao?"

"Không biết xuất hiện từ chỗ nào, nhà vua đã nói rồi, luôn có vài con cá lọt lưới."

"Được rồi, mặc kệ nó, mang vào đây cũng phải chịu phận bị tiêu hủy."

Hai nhóm người nói chuyện.

Bốn thứ bị mang theo lần lượt là -

Cây Kéo, Cây Búa, Cây Xương Rồng, Dây Xích.

Cây Kéo: "Bọn tao không phải đồ chơi, thả bọn tao ra!"

Người kia cười lạnh: "Ha, chúng mày không phải đồ chơi thì là cái gì?"

Cây Kéo: "Bọn tao là con người."

"Con người nguyên bản cũng chính là đồ chơi." Người kia không có kiên nhẫn, ném Cây Kéo xuống đất.

Mà Cây Kéo lập tức tranh thủ lúc này, bỗng nhiên cắt dây thừng của mọi người. Cây Xương Rồng b*n r* vô số gai nhọn: "Vù vù vù" bắn về phía những người đứng đó. Cây Búa bay lên, Cây Búa hướng đến đầu người gần nhất!

"Uỳnh..."

Động tác chỉ trong chớp mắt, những người kia cũng lập tức phản kích.

Thừa dịp người kia phản kích, Cây Kéo, Cây Búa bỗng nhiên quay người bay đi, đôi chân dài dưới Cây Xương Rồng cũng nhanh chóng chạy trốn.

Dây Xích: "Này, còn tôi nữa!"

Eugene khẽ mở miệng, giọng nói trầm thấp đến mức gần như không thể nghe thấy: "Giọng nói này có chút quen thuộc nhỉ."

Cây Búa: "Cậu tự nghĩ cách đi!"

Vạn Nhân Trảm: "... Giọng nói này lại càng quen hơn."

Đúng là sự quen thuộc đáng chết, mấy thằng nhóc không có chút bản lĩnh này, nhanh như vậy đã bị bắt lại rồi.

Cây Búa và Cây Kéo đều không chạy thoát. Tốc độ của bọn họ không chậm, nhưng những người kia hiển nhiên còn nhanh hơn. Bọn họ có trang bị có thể sử dụng, những trang bị này vừa lấy ra, trực tiếp đánh gục Cây Búa và Cây Kéo.

Ngược lại thì Cây Xương Rồng vậy mà có thể độn thổ, thành công trốn thoát!

Vạn Nhân Trảm: "Cây Xương Rồng là ai vậy? Vậy mà thành công chạy thoát rồi, đúng là rất lợi hại."

Cây Xương Rồng vẫn luôn không mở miệng, bọn họ cũng không biết là ai.

Hoà Ngọc: "Quỳnh."

Vạn Nhân Trảm kinh ngạc: "Làm sao mày biết?"

Hoà Ngọc nhìn gã một cái, không nói chuyện.

Nhưng không hiểu tại sao, Vạn Nhân Trảm lại hiểu được ý của cậu: Với trí thông minh như vậy, anh sẽ không hiểu đâu.

Vạn Nhân Trảm: ".."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 630: Giống Loài Suy Tàn (15) - "Hay là cũng bắt cả tôi đi."


Eugene nhịn không được cảm thán: "Nếu đây là chúng ta, cũng chưa chắc có thể chạy thoát, mấy tên này quá hung tàn. Năng lực chiến đấu của Cây Búa và Cây Kéo không kém, nhưng so sánh với con người bây giờ, vẫn kém hơn một khoảng."

Loài sinh vật có thể mở miệng ở thế giới sụp đổ này không nhiều, nhưng hiển nhiên, vai trò của tất cả sinh vật còn sống không phải đơn giản, bọn họ đã từng rèn luyện thực lực trong lúc đánh nhau.

Mà nhóm Hoà Ngọc mới vừa tiến vào cuộc tranh đấu, lại đột nhiên trở thành một sự tồn tại khác, còn rất yếu, không phát huy được thực lực.

Hệt như một màn trước mặt, bốn người bị bắt, vậy mà chỉ có Cây Xương Rồng là Quỳnh trốn thoát.

Cây Xương Rồng trốn thoát hiển nhiên đã chọc giận những con người kia, có người nghiêm nghị nói: "Đuổi theo!"

Mũi của một người giật giật, giống như đang ngửi gì đó, ánh mắt rất nhanh đã trở nên chắc chắn, lập tức tiến về một phía, phía sau là mấy cái bóng đuổi theo sát.

Hiển nhiên, bọn họ nhất định phải bắt Cây Xương Rồng trở về.

Hoà Ngọc đột nhiên mở miệng: "Rút lui."

Những người kia có thể ngửi được mùi của Quỳnh, tất nhiên cũng có thể sẽ ngửi được bọn họ, chỉ sợ bọn họ đã bị bại lộ.

Theo bản năng, Bạc Kinh Sơn vĩnh viễn luôn luôn nghe theo Hoà Ngọc.

Phong Hỏa Luân đã chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào, nghe vậy thì lập tức nổi ánh lửa, tăng tốc bay nhanh về một phía, nhanh như nhiễm điện, ý đồ trốn thoát.

Nhưng mà, chậm rồi.

Phía sau, một bóng người xuất hiện.

"Ầm -"

Một tiếng vang thật lớn, vuốt mèo của người kia nhảy lên thật cao, trực tiếp đập thẳng vào người bọn họ từ trên xuống dưới, đập mạnh bọn họ xuống mặt đất, mọi người đầu choáng mắt hoa.

Tứ chi người kia đáp xuống đất, chậm rãi đứng lên, đứng thẳng người.

Có người vui mừng nói: "Một món đồ chơi chạy mất, vậy mà lại bắt được thêm bốn món, đi thôi, mang cả ba món trước đó bắt được vào, Tướng quân Côn Hồi nhất định sẽ ban thưởng cho chúng ta."

Thế là, đại quân bị trói lại có thêm bốn người gia nhập, bảy người bị trói cùng một chỗ, xách vào thành trì.

Cây Búa: "... Thật là trùng hợp."

Mặt nạ: "... Ha ha."

Mọi thứ yên tĩnh trở lại, kẻ nhìn trộm đã bị bắt lại. Mặc dù Cây Xương Rồng đã chạy mất, nhưng cô ta cũng chưa chắc có thể thật sự thành công trốn thoát, còn có người đang đuổi theo cô ta.

Sau khi nhóm Hoà Ngọc bị xách đi, những người khác cũng đều tản ra.

Tại chỗ, chỉ còn lại một... Cục đá bẩn bẩn vô cùng tầm thường.

Lăng Bất Thần: "..."

Hay là cũng bắt cả tôi đi.

[Bình luận: "Mặc dù lo cho Hoà Ngọc, nhưng rất muốn cười!"]

[Bình luận: "Ha ha ha hoá ra cảm giác tồn tại của Lăng Bất Thần đã tệ đến mức những người này cũng không phát hiện được ư?"]

[Bình luận: "Đừng nói nữa, nếu như không phải bọn họ nói là "bắt được bốn món", thì suýt chút nữa tôi cũng không để ý đến cậu ấy luôn rồi."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 631: Giống Loài Suy Tàn (16)


Mặc dù rất muốn cùng tiến cùng lùi với Hoà Ngọc, nhưng Lăng Bất Thần vẫn không nhúc nhích như cũ, xem bản thân như một cục đá thật sự, ở một chỗ trông vô cùng bình thường.

Trong lúc đang chạy trối chết, Hoà Ngọc đã ném cậu ấy đi.

Lăng Bất Thần không tin là Hoà Ngọc không muốn đưa cậu ấy rời đi mà đó chỉ là vì biết mình sẽ bị bắt cho nên cậu mới ném cậu ấy ra bên ngoài trước.

Những người khác có lẽ sẽ xem như lần này bị bắt là ngoài ý muốn, nhưng Lăng Bất Thần không nghĩ như vậy.

Ngoài ý muốn?

Làm gì có nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy.

Hoà Ngọc, bản thân đã là một nhà mạo hiểm, thích nhất là đi dạo với lằn ranh sinh tử, càng nguy hiểm, càng thản nhiên, càng không sợ.

Dù là biết phía trước là cửu tử nhất sinh, chỉ cần có khả năng phá đổ thì cậu sẽ dám tiến vào.

Chuyện Lăng Bất Thần cần phải làm là phối hợp với cậu.

Nghĩ đến chuyện phải chờ đợi chỉ thị của Hoà Ngọc thì cậu ấy lại ngụy trang tốt hơn.

Một người đi ngang qua không cẩn thận đạp "cục đá" một cái, cục đá lăn đến bên tường thành. Bên tường thành không chỉ có một cục đá, cục đá "bình thường không chút kỳ lạ" này của cậu ấy lại càng không nổi bật.

Mặc dù đã ở ngay cổng vào thành trì, mặc dù có vô số người lui tới nhưng không ai để một cục đá vào trong mắt, thậm chí không một ai thèm chú ý tới cậu ấy.

Cậu ấy và tường thành, và mặt đất, dường như hòa làm một thể.

Bình luận điên cuồng nhảy lên.

"Tiêu rồi, cục đá nào là Lăng Bất Thần vậy?"

"... Chắc chết quá, tôi cũng không nhìn ra, thằng nhóc này có phép à."

"Cảm giác tồn tại của cậu ấy thật sự là càng ngày càng thấp, tôi nhớ lúc cậu ấy vừa đạt được món trang bị cực phẩm kia, cũng không đáng sợ như vậy đâu..."

"... Có lẽ là tiến hóa rồi, tôi thấy đầu óc Hoà Ngọc và sự đần độn của Vạn Nhân Trảm đều tiến hóa rồi."

"Đi đi đi, qua phòng phát sóng trực tiếp đi xem Hoà Ngọc!"

Bảy người Hoà Ngọc bị bắt, đưa vào thành trì.

Thành trì rất lớn, tòa thành ở chính giữa là khu vực nòng cốt cho nên đương nhiên bọn họ không có tư cách được đưa vào đó. Một nhóm người bị đưa tới căn nhà đổ nát phía sau tòa thành.

Suốt chặng đường đi, ánh mắt Eugene lộ sự trào phúng.

Thành trì của Liên Bang là như vậy à?

Tất nhiên không phải.

Thành trì của Liên Bang bao gồm cả khoa học kỹ thuật và mỹ cảm, vừa có công nghệ cao, lại còn vô cùng thoải mái.

Mà bên trong thế giới sụp đổ này, những "người" này hoá ra đều không phải là người, sau khi bọn họ trở thành "người" đã tiếp nhận trang bị, thành trì của "người".

Trang bị không dùng được, thành trì cũng không giữ gìn khiến cho cảm quan khoa học kỹ thuật và cảm quan vẻ đẹp, giảm mạnh.

Chỉ còn lại một thế giới đầy tranh chấp.

Chỉ biết chém chém giết giết, lẽ ra nên cho ai về nhà đó đi!

Trong lúc Eugene đang miên man suy nghĩ, bọn họ bị đưa tới nhà tù.

Ở thị trấn quỷ, bọn họ cũng đã từng bị đưa đến nhà tù. Louis muốn biến bọn họ thành quỷ, nhưng lại không ngờ rằng Hoà Ngọc vẫn còn giấu một chiêu, không chỉ được sống tiếp, còn đánh thức Quỷ Ly g**t ch*t Louis.

Nghĩ tới đây, trong lòng Eugene hơi dao động, hỏi trong tổ đội: "Hoà Ngọc, thế giới này có thể điều khiển Hòa khí, Ngọc khí gì đó không?"

Nếu như có thể...

Năng lực chiến đấu yếu ớt của bọn họ cũng sẽ không chênh lệch với những người này bao nhiêu.

Eugene có chút hưng phấn, hai mắt Vạn Nhân Trảm cũng sáng lên.

Nhưng mà, Hoà Ngọc lại vô tình đâm thủng ảo tưởng của gã: "Không thể, biến thành giống loài suy tàn nên cấu tạo cơ thể tôi đã xảy ra thay đổi, không có cách nào điều khiển năng lượng được nữa."

Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn không thể tu luyện, tất nhiên cậu cũng không thể điều khiển năng lượng.

Biến thành ngoại hình không phải con người, bọn họ bị hạn chế rất nhiều, thực lực thật sự đã bị giảm đi rất nhiều.

Eugene, Vạn Nhân Trảm đều có chút thất vọng.

Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm: "Cũng không biết sau khi bị giam xong, bọn họ sẽ xử lý chúng ta như thế nào..."

Nhà tù của tòa thành trì này cũng không được canh giữ nghiêm ngặt, thậm chí bên ngoài cũng không có ai trông coi, nhà tù thì đổ nát.

Có người bị trói lóe lên ý định khác, ánh mắt giao nhau, truyền đạt cùng một ý nghĩ - có cơ hội!

Dạng nhà tù như vậy… chẳng lẽ bọn họ còn không trốn thoát được?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 632: Giống Loài Suy Tàn (17)


Đương nhiên, loại tâm trạng này không kéo dài.

Tiến vào nhà tù, bên trong vô cùng trống trải.

Nhà lao dưới lòng đất của Louis giam giữ rất nhiều quỷ, khiến cho người ta nhìn thấy cũng sinh ra sợ hãi.

Mà nhà lao trước mặt này rất trống trải, không có nhốt bất cứ một sinh vật nào, dường như nhà lao này vô cùng sạch sẽ giống hệt như tòa thành trì này, cũng không có bao nhiêu phạm nhân.

Lòng mọi người không khỏi thấy căng thẳng.

Ở thế giới sụp đổ này, chuyện chém giết rất khốc liệt, các bên mâu thuẫn chém giết nhau không ngừng, không thể nào không có phạm nhân, cũng không thể nào ngay cả một "quân địch" mà bọn họ cũng không bắt được.

Như vậy, những người kia đâu?

Vừa nghĩ như vậy, rốt cục có người ngáp một cái đi tới: "Mấy ngươi bắt được cái gì? Quân địch à?"

"Đồ chơi."

"Báo lên chưa?" Người kia lại hỏi.

Người cầm Kéo đi đầu, nghe vậy thì gật đầu: "Báo cáo cho Tướng quân Côn Hồi rồi, chắc là không lâu nữa sẽ ban lệnh xuống."

Sau khi tiếng nói kia vừa dứt, phía sau đã truyền đến tiếng bước chân vội vàng.

Tất cả mọi người đều nhìn sang.

Đó là người lúc trước đã canh giữ ở cổng, cũng là người đã bổ nhào vào nhóm của Hoà Ngọc, bước chân của hắn rất gấp nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng, bàn chân lên xuống, nhẹ nhàng linh hoạt xuất hiện ở trước mặt mọi người.

"Tướng quân Côn Hồi nói, trực tiếp xử lý, phải xử lý sạch sẽ, phòng ngừa bọn họ lại thay đổi nữa." Người kia nói.

"Được." Người vốn đang canh giữ trong nhà lao đáp lời, mở cỗ máy kỳ lạ bên cạnh ra.

Người cầm kéo đi thẳng lên phía trước, nhét Cây Kéo vào trong cửa máy.

Dù là kẻ ngu xuẩn đến đâu cũng phát hiện ra chỗ không đúng, tất cả mọi người hít một hơi thật sâu, ánh mắt sợ hãi.

Đây là muốn g**t ch*t bọn họ!

Cây Kéo lập tức giãy dụa, nhưng mà, hắn bị trói. Còn người kia, mặc dù bị Cây Kéo cắt nát bàn tay, nhưng vẫn cố nhét Cây Kéo vào...

"A!" Tiếng kêu đau đớn thảm thiết truyền đến nhưng ngay sau đó lại không còn âm thanh nào nữa.

Chết rồi.

Cứ như vậy bị "thanh lý" ở trước mặt bọn họ.

Hoà Ngọc cảm thấy lạ lẫm với tiếng của "Cây Kéo", nhưng những người khác thì không thấy xa lạ gì, nhất là Eugene.

"Cây Kéo" là kẻ mạnh ở hành tinh Cơ Giới, mặc dù không bằng gã và Cách Đới, nhưng cũng rất có tiếng tăm, cho nên Cây Búa và Dây Xích mới chọn bọn họ làm đồng đội.

Một kẻ mạnh như vậy lại bị giết ngay trước mặt bọn họ.

Những người này tại sao không làm theo kịch bản?

Tại sao không nhốt bọn họ? Tại sao không thẩm vấn bọn họ?!

Dựa theo kịch bản bình thường, hẳn là phải giam bọn họ lại, sau đó bọn họ sẽ nghĩ biện pháp trốn thoát.

Tại sao lại lập tức g**t ch*t chứ?

Rốt cuộc, bọn họ cũng biết tại sao nhà lao này trống không, những người này thật sự không cho tù phạm bất cứ cơ hội sống sót nào, sau khi nhận được mệnh lệnh của cấp trên, lập tức thanh trừ, nghiền chết toàn bộ, ngay cả tro bụi cũng không chừa.

Cỗ máy kia - rõ ràng là chuyên dùng để nghiền chết bọn họ!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 633: Giống Loài Suy Tàn (18)


Sau khi "thanh lý" Cây Kéo xong, bàn tay người đàn ông kia bị thương, gã có chút bực bội: "Mấy thứ đồ chơi này đúng là rất phiền phức, sắp chết đến nơi rồi lại còn dám đả thương tôi..."

Ánh mắt gã đảo mắt nhìn qua sáu món "đồ chơi" còn lại, hạ thấp giọng nói: "Để tôi, tôi nghiền chết từng tên trong bọn chúng, muốn phản kháng, tao sẽ nghiền chúng mày lâu hơn một chút."

Nói xong, gã đưa tay cầm lấy Dây Xích bị trói lên.

Dây Xích cất cao giọng: "Chờ đã! Khoan hãy giết tôi, chẳng lẽ các người không thẩm vấn tôi sao? Tôi biết rất nhiều tin tức, tôi có thể nói hết cho các người biết."

Người kia cười lạnh: "Không cần, loại đồ chơi chúng mày là quỷ kế đa đoan nhất, trước kia giam chúng mày lại, chúng mày sẽ chạy thoát rất nhanh, sau này Tướng quân Côn Hồi nói chỉ có g**t ch*t chúng mày là đơn giản nhất."

Cả nhóm: "..."

Tướng quân Côn Hồi này...

Thật sự là một chút đường sống cũng không thèm chừa cho người ta mà!

Vạn Nhân Trảm gào to trong lòng: "Làm sao đây? Mấy tên này hoàn toàn không cho chúng ta thời gian nghĩ cách."

Bắt lấy, trói thật chặt rồi thanh lý sạch sẽ.

Kết cục là phải chết.

[Bình luận: "Mẹ nó! Làm sao đây?"]

[Bình luận: "A a a bọn họ xui xẻo quá đi, rơi vào tay Tướng quân Côn Hồi là kẻ hung tàn nhất, chỉ cần đụng vào ông ta, tất cả tuyển thủ dự thi đều phải chết không thể nghi ngờ."]

[Bình luận: "Hoà Ngọc, Vạn Nhân Trảm, Eugene, sẽ không phải vừa tiến vào trận đấu đã chết rồi chứ? Vậy cũng quá..."]

[Bình luận: “Là do bọn họ cứ nhất định phải tới vào ”hang cọp", không phải Hoà Ngọc rất thông minh sao? Làm sao không suy nghĩ tới những chuyện này à?"]

Eugene cũng rất bối rối, gã kiềm chế hoảng loạn, ở trong nhóm nói: "Tôi, Hoà Ngọc không có năng lực chiến đấu, lát nữa Vạn Nhân Trảm vọt thẳng lên cắt đứt trói buộc, cắt dây thừng của chúng ta, sau đó... Bạc Kinh Sơn, dựa vào tốc độ của cậu."

Hoà Ngọc thản nhiên nói: "Chín mươi chín phần trăm sẽ thất bại."

Cậu đang bình tĩnh trần thuật.

Trước đó bọn họ đã không thể chạy thoát, không chỉ có người trông coi bọn họ, còn có cả người ở phía sau bổ nhào vào bọn họ, chỉ cần bọn họ cử động, người kia lập tức có thể bổ nhào vào bọn họ, bắt bọn họ lại lần nữa.

Trước sức mạnh như thế, bọn họ trốn không thoát.

Cách của Eugene không có bất cứ tác dụng gì.

Vạn Nhân Trảm: "Vậy mày nói xem phải làm sao đây?! Nếu như chúng ta không thử nghiệm thì chúng ta sẽ tiêu đời đó!"

Mặc dù biết xác suất thất bại rất cao, nhưng không thử nghiệm, bọn họ có lẽ sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Lăng Bất Thần đột nhiên nói chen vào: "Mọi người gặp phải chuyện gì? Có phải là gặp nguy hiểm không?"

Mặc dù cậu ấy đang ở cửa ra vào, nhưng nhóm của bọn họ có tính năng đối thoại.

Nghe thấy giọng nói sốt ruột của Eugene, Vạn Nhân Trảm, Lăng Bất Thần lập tức biết đã xảy ra chuyện.

Hoà Ngọc giải thích đơn giản cho cậu ấy.

Eugene: "Đã là lúc nào rồi, cậu còn có thời gian rảnh rỗi giải thích cho cậu ta?"

Chuyện phải làm bây giờ, chẳng lẽ không phải là cùng nhau nghĩ cách sao? Thực sự nghĩ không ra cách thì nên lập tức liều chết đánh cược một lần.

Hoà Ngọc lại còn thong thả bình tình như vậy để giải thích cho Lăng Bất Thần khiến cho Eugene thật sự không rõ rốt cuộc tại sao cậu lại bình tĩnh như vậy.

Lăng Bất Thần nghe giải thích xong, gấp gáp: "Vậy phải làm sao đây? Tôi có thể giúp đỡ mọi người không?"

Vạn Nhân Trảm bực bội nói: "Một cục tảng đá vụn như mày, có thể làm được cái gì? Mẹ nó, xem như mày tốt số, vậy mà ở lại bên ngoài."

Trước đó bọn họ còn rất ghét bỏ Lăng Bất Thần biến thành "cục đá", bây giờ xem ra, cục đá vô cùng tầm thường đó thì có gì mà không tốt?

Ít nhất, cậu ta còn có thể giữ được cái mạng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 634: Giống Loài Suy Tàn (19)


Cái chết đã ngay trước mặt khiến mọi người đều có chút nóng nảy.

Nóng nảy nhất đương nhiên là Dây Xích sắp bị đưa vào máy nghiền, gã suy sụp: "Tôi vốn không có bao nhiêu năng lực chiến đấu, không đả thương được các người, tại sao các người lại vội vã muốn giết tôi như vậy? Tôi thật sự biết rất nhiều tin tức, là tin tức liên quan tới quân địch!"

Xem như thông minh, biết bắt đầu với từ "quân địch".

Nhưng mà, bàn tay người nắm lấy gã chỉ dừng lại một chút rồi cười lạnh: "Chúng mày có thể biết tin tức gì của quân địch? Bọn họ cũng sẽ g**t ch*t chúng mày, chúng mày là kẻ thù chung của bọn tao."

Thì ra là như vậy, con người nguyên bản là phe thứ ba, hai phe đang giằng co đều muốn g**t ch*t bọn họ.

Phó bản này...

Độ khó cỡ này, lại còn không cho bọn họ sử dụng trang bị!!

Mọi người quả thật hận không thể phun ra một ngụm máu tươi, dựng thẳng ngón giữa với hệ thống show sống còn.

"Tại sao? Con người ai cũng biến thành như vậy, không có chút uy h**p, tại sao vẫn nhất định phải g**t ch*t chúng tôi?" Cây Búa hỏi.

"Vật đổi sao dời, chúng mày đã từng làm gì với bọn tao, bọn tao sẽ làm như vậy với chúng mày." Ánh mắt người kia lạnh băng.

Dây Xích đau khổ cầu xin: "Tôi là người tốt, chưa hề tổn thương bất cứ sinh vật nào, thật đó, các người giữ tôi lại đi, không phải gọi chúng tôi là đồ chơi sao? Có thể xem tôi như đồ chơi mà."

Vì mạng sống, gã cũng rất liều mạng.

"Tướng quân Côn Hồi nói, không thể cho những kẻ quỷ kế đa đoan như chúng mày có bất cứ cơ hội nào, chúng mày đã từng nắm giữ lấy thế giới này, cho nên bọn tao muốn nắm giữ thế giới, thì nhất định phải dọn dẹp sạch sẽ chúng mày." Lúc người kia nhắc tới Côn Hồi, ánh mắt lộ vẻ sùng bái.

Lại là Tướng quân Côn Hồi!

Nếu không phải đã biến thành mặt nạ, không có năng lực chiến đấu thì Eugene hận không thể huy động cánh tay máy móc, tìm ra Tướng quân Côn Hồi kia, trực tiếp xử lý ông ta.

Cổng thành.

Lăng Bất Thần cũng không ngờ tới người bị bắt vào lại không thông qua thẩm vấn mà lập tức phải chịu chết.

Cậu ấy gấp đến độ xoay vòng vòng, cục đá bẩn bẩn chuyển động.

Không được!

Cậu ấy nhất định phải nghĩ ra cách.

Nhưng càng sốt ruột thì đầu óc lại càng trống rỗng, Hoà Ngọc còn chưa nghĩ ra cách giải quyết, cậu ấy lại càng không nghĩ ra.

Tảng đá động đậy, vô cùng bất an.

Bên cạnh, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên: "Làm thám tử phải có tự giác của thám tử, cậu cứ nhích tới nhích lui thì sẽ nhanh chóng bị phát hiện. Mặc dù bề ngoài của cậu không nhìn thấy được, nhưng cử động vẫn rất nguy hiểm, nhanh yên tĩnh nằm sấp đi."

Lăng Bất Thần: "?"

Khán giả: "??"

Mẹ nó! Còn có người khác à??

Tất cả mọi người trợn tròn mắt. Lăng Bất Thần bị đạp đến nơi hẻo lánh, bên cạnh là còn có vài hòn đá, nhưng cũng không ai để trong lòng. Dù sao thì, trong một trăm người ở cuộc thi đấu này, chỉ có một mình Lăng Bất Thần là cục đá.

Sự tồn tại kỳ lạ như thế, thật sự là hi hữu trong hi hữu.

Lúc này, một cục đá khác lại nói chuyện.

Lăng Bất Thần ngụy trang rất khá, vậy mà một người ngụy trang tốt hơn cậu ấy lại xuất hiện!!

[Bình luận: "???"]

[Bình luận: "Con hàng này là ai? Không có người đá mà."]

[Bình luận: "Má!! Cái kiểu biến thành cục đá kỳ lạ này, lại còn không phải độc nhất vô nhị hả?"]

[Bình luận: "Còn mẹ nó, hắn ở ngay bên cạnh Lăng Bất Thần, rất không hợp lẽ thường."]

[Bình luận: "Cho nên... Con hàng này rốt cuộc là ai?"]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 635: Giống Loài Suy Tàn (20)


Bạn còn 7 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Lăng Bất Thần kinh ngạc: "Ông là ai?"

Giọng nói già nua của người kia trầm thấp: "Tôi á, đương nhiên là con người, chỉ là bây giờ đã bị biến thành một cục đá."

Ông lão kể lại câu chuyện cuộc đời của mình.

Hai trăm năm trước, trên hành tinh sụp đổ này vẫn còn 3 trận doanh. "Con người nguyên bản" cũng là một trận doanh, ông ta chính là gián điệp của trận doanh "con người nguyên bản" được xếp vào đây.

Hai trăm năm qua, ông ta cố gắng ngụy trang bản thân, khiến cho cảm giác tồn tại của mình càng ngày càng thấp, thu thập tình báo cho trận doanh con người nguyên bản, chỉ chờ được đưa về báo cáo...

Ông ta biết rất nhiều manh mối, thậm chí ông ta còn nhận biết mỗi một người của tòa thành trì này.

Nhưng mà, trận doanh con người nguyên bản điều động ông ta tới làm thám tử đã sớm bị công phá. Hiện tại chỉ còn lại trận doanh "động vật nguyên bản" và trận doanh "thực vật nguyên bản" đang tranh đoạt.

Ông ta chỉ là một cục đá, không có năng lực chiến đấu nên cũng không có cách nào tự rời khỏi nơi này.

Tình báo đổi mới một lần rồi lại một lần, vẫn không có ai đến đón ông ta. Không chỉ có trận doanh động vật nguyên bản không chú ý đến ông ta, mà ngay cả trận doanh con người nguyên bản cũng không để ý đến ông ta!

Hai trăm năm, người còn sống ở trận doanh con người nguyên bản rất ít, có lẽ cũng không còn ai nhớ ra ông ta.

Ông ta cũng không dám cầu cứu, dù sao thì bất cứ con người nguyên bản nào bị bắt cũng đều không thể chạy thoát khỏi vận mệnh "tử vong".

Cho nên, ông ta chỉ có thể tiếp tục làm cục đá.

Tiếp tục ngồi xổm ở nơi này, phơi gió phơi nắng, nghiễm nhiên là một hòn đá thuần túy.

Ông lão thì thầm: "Chuyện để chúng ta làm thám tử vốn đã không đáng tin, tôi đã bị bỏ lại ở đây, có lẽ cậu và tôi có cùng một số mệnh, chỉ có thể tiếp tục ở lại nơi này chờ đợi thật lâu."

Cũng may, bây giờ còn có người để nói chuyện.

Ông ta nhìn Lăng Bất Thần một lát, có chút ghen tị: "Tôi bỏ ra hai trăm năm mới rèn luyện ra năng lực ngụy trang như vậy, khiến cho mình bình thường không kỳ lạ không dễ bị nhìn thấy, một cục đá mới như cậu, tại sao còn lợi hại hơn cả tôi?"

Lăng Bất Thần: "... Ông cũng rất lợi hại, trước đó nếu không mở miệng, tôi cũng không biết ông còn sống đó."

Ông lão cười ha hả: "Dù sao thì làm cục đá cũng nhàm chán, hay là chúng ta giao lưu trao đổi tâm trạng khi ngụy trang đi?"

Lăng Bất Thần: "..."

Cậu ấy không rảnh, lập tức nhã nhặn từ chối: "Xin lỗi, bây giờ tôi còn có chuyện khác."

Trong lòng cậu ấy la lên: "Hoà Ngọc Hoà Ngọc, cậu ở bên kia không sao chứ?"

Hoà Ngọc: "Tạm thời không sao."

Lăng Bất Thần nói ngắn gọn: "Cục đá bên cạnh tôi cũng là vật sống, ông ta đã ở đây chờ đợi hơn hai trăm năm, biết rất nhiều chuyện, Hoà Ngọc, cậu thấy có cần dùng tới không?"

Người thông minh chính là giỏi việc này, cho dù là manh mối gì cũng sẽ báo cáo.

Không tự cho là thông minh, biết mình không nghĩ ra cách thì để người có thể nghĩ ra cách suy nghĩ, không bỏ qua bất kỳ một phát hiện nào.

Eugene: "Cậu hỏi ông ta có biết trốn thoát thế nào không?"

Lăng Bất Thần rất mau liền đáp: "Ông ta nói... Vào nhà lao, chắc chắn là phải chết không thể nghi ngờ."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 636: Giống Loài Suy Tàn (21)


Cậu ấy đã sắp khóc tới nơi, cục đá bên cạnh kia còn đang không ngừng lải nhải nói với người ở trong đó vô cùng hung hiểm, nói Tướng quân Côn Hồi khó đối phó như thế nào...

Quả thật càng nghe lại càng tuyệt vọng!

Eugene và Vạn Nhân Trảm cũng rất tuyệt vọng. Dây Xích bị đưa đến cửa máy nghiền lại càng tuyệt vọng hơn.

Nửa người của gã đều đã vỡ nát ở cửa cỗ máy, máy nghiền này cũng không biết là làm từ thứ gì, đặt trên cái cửa cũng có thể cảm nhận được sự lôi kéo, tuyệt vọng.

Dù cho gã là Dây Xích vô cùng chắc chắn, nhưng cái máy nghiền này vẫn có thể nghiền nát gã!

Bản năng cầu sinh khiến gã quát ầm lên...

"Hoà Ngọc! Cứu tôi!"

"Không phải cậu nói muốn vào cùng một cái phó bản với tôi sao? Cậu cứu tôi thì cậu muốn làm gì cũng được!"

Dây Xích này là Thành Chiêu.

Lúc ở trạm trung gian Hoà Ngọc đã từng nói, muốn vào cùng một phó bản với Thành Chiêu.

Thành Chiêu tuyệt vọng, mặc dù gã gọi Hoà Ngọc cứu mạng, nhưng cũng không tin Hoà Ngọc thật sự có thể cứu gã. Chỉ sợ gã sẽ thật sự chết ở chỗ này...

Chết oan vô cùng.

Cũng không phải là năng lực chiến đấu của gã không giỏi, cũng không phải là gã ngu ngốc, mà là quy tắc của phó bản này hại gã!

Thực lực của gã bị hạn chế, lại bị bắt, căn bản không phản kháng được.

Cho dù có biến thành một cây dao, thì bây giờ gã cũng chỉ có thể giãy dụa một hai cái, nhưng mà, gã vậy mà biến thành một Dây Xích vô dụng.

Gã muốn chết, những người khác có lẽ cũng sẽ không sống được.

Đúng là xui xẻo.

[Bình luận: "A a a Thành Chiêu! Đừng mà!"]

[Bình luận: "Trời ạ, bọn họ quá xui xẻo, còn có Nguyên Trạch, Eugene, Vạn Nhân Trảm, Hoà Ngọc, những cao thủ này đều bị một mẻ hốt gọn ở đây, quá thảm rồi."]

[Bình luận: "Hu hu hu, Thành Chiêu đừng chết, tôi không nhìn nổi."]

[Bình luận: "Đây quả thật là chuyện xui xẻo nhất, Trấn Tinh bị bắt, nhưng bây giờ vẫn còn ổn, chỉ có bọn họ phải chết."]

Hoà Ngọc: "Vạn Nhân Trảm, cắt dây của tôi và Bạc Kinh Sơn."

Eugene kinh ngạc: "Không phải cậu đã nói cách này vô dụng sao? Đợi đã, chỉ cắt sợi dây của cậu và Bạc Kinh Sơn, tôi thì sao? Cậu sẽ không vứt bỏ tôi đâu đúng chứ!!"

Ngay lúc gã đang nói chuyện, đoản kiếm đã cắt mất sợi dây trói mình rồi lại cắt sợi dây của Hoà Ngọc và Bạc Kinh Sơn.

Hoà Ngọc đạp lên Phong Hỏa Luân, Phong Hỏa Luân dưới chân nổi lửa, chuẩn bị đưa cậu bay đi.

Nhưng tốc độ của người ở phía sau cực nhanh, lập tức xông về phía bọn họ.

Hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội trốn thoát!

Ánh mắt Hoà Ngọc sắc bén, lớn tiếng quát: "Lý Miêu, làm càn! Ngươi làm gì?!"

Cậu đột nhiên kêu tên của hắn ta khiến cho cơ thể Lý Miêu đang bay nhào tới dừng lại, mà Hoà Ngọc đạp lên Phong Hỏa Luân, không có chút ý định chạy trốn.

Bên cạnh, người đang cầm Dây Xích nhét vào máy cũng dừng lại, nhìn qua.

Thành Chiêu nhanh chóng đẩy một nửa Dây Xích của mình ra ngoài, quấn lên lối vào, suýt chút nữa khóc lên, nếu như không phải sợ làm xáo trộn kế hoạch của Hoà Ngọc thì gã đã muốn quỳ trước Hoà Ngọc rồi.

Đây là ơn cứu mạng đó!

[Bình luận: "Hu hu hu tôi đã nói Hoà Ngọc làm sao lại không có cách nào mà!!"]

[Bình luận: "A a a đẹp trai quá! Một cái bánh trôi nước cũng rất đẹp trai, quả nhiên không hố là Hòa Thần!"]

"Mày biết tên của tao?" Lý Miêu đáp xuống đất, nghi ngờ nhìn cậu, nhưng cũng chặn lối ra, không cho bọn họ cơ hội trốn thoát.

Người cầm Dây Xích hấp tấp nói: "Tướng quân Côn Hồi đã nói, đồ chơi quỷ kế đa đoan, đừng nói nhảm với bọn họ!"

Hoà Ngọc nhìn về phía gã, cười lạnh: "Hắc Hùng, ngươi nhớ rõ như thế, vậy ngươi có nhớ Tướng quân Côn Hồi còn nói phải có năng lực tư duy của bản thân không?"

Cậu lại kêu tên của một người!

Cây Búa Nguyên Trạch và Dây Xích Thành Chiêu đã sợ ngây người, những người đang cầm bọn họ cũng kinh ngạc vô cùng.

Chỉ có ba người Vạn Nhân Trảm biết...

Lúc này "người ở giữa truyền lời" là Lăng Bất Thần bận bịu đến mức nào.

Hoà Ngọc: "Xem ra không thể tiếp tục lẩn trốn nữa, trò vui đến đây là kết thúc."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 637: Giống Loài Suy Tàn (22) - Tướng quân Côn Hồi


Cả đám hơi sững sờ, có ý gì? Trò vui là sao?

Không chỉ có Lý Miêu, Hắc Hùng sửng sốt mà ngay cả mấy người Vạn Nhân Trảm cũng sửng sốt, vẻ mặt mờ mịt.

Khán giả lại càng không hiểu gì, hoàn toàn không nghĩ ra.

Hoà Ngọc nhìn về phía Lý Miêu, ánh mắt càng lộ rõ vẻ sắc bén, rõ ràng là cục bột trắng đáng yêu mềm mại, nhưng mở miệng lại có khi chất vô cùng hung tàn.

"Dẫn ta đi gặp nhà vua."

Lý Miêu mờ mịt: "Cái gì – "

Hắc Hùng trực tiếp giậm chân: "Cái thứ đồ chơi như mày lại nghĩ ra âm mưu quỷ kế gì? Còn muốn gặp nhà vua? Mày đi mà nằm mơ đi!"

Gã ném Dây Xích xuống đất, vươn tay về phía Hoà Ngọc: "Vậy thì tao sẽ thanh lý mày trước, để mày khỏi tiếp tục nói hươu nói vượn nữa."

Phong Hỏa Luân lóe sáng, đưa Hoà Ngọc né tránh bàn tay đang vồ tới của gã.

Bạc Kinh Sơn và Lăng Bất Thần có cùng suy nghĩ, mặc dù không biết Hoà Ngọc muốn làm gì, nhưng họ sẽ phối hợp với cậu.

Cho nên anh ấy cũng không chạy trốn, chỉ né tránh bàn tay to lớn của Hắc Hùng.

Ánh mắt Hoà Ngọc âm trầm, chất giọng phát ra lại càng lạnh băng: "Ngươi đúng là ngu xuẩn, bị quân địch đùa giỡn xoay vòng, vậy mà còn hoàn toàn không biết gì, trở thành trợ thủ tốt nhất của quân địch."

Hắc Hùng sững sờ, lớn tiếng nói: "Cái thứ đồ chơi này, mày còn dám bôi nhọ tao? Rõ ràng tao là người trung thành nhất!"

Hoà Ngọc cười lạnh: "Nếu như ngươi còn không lấy công chuộc tội, thì chờ tới lúc nhìn thấy nhà vua, kẻ phải vào máy nghiền chính là ngươi đấy đồ ngu xuẩn, Hắc Hùng, ta thật sự hối hận khi đã cứu ngươi."

Hắc Hùng sững sờ.

Sắc mặt của Hoà Ngọc thật sự quá nghiêm túc, dù đôi mắt đậu đen vô cùng nhỏ, nhưng cũng đủ để bọn họ nhìn thấy rõ sự phẫn nộ và thất vọng bên trong.

Thất vọng...

Tại sao lại thất vọng về gã?

Giọng nói của Lý Miêu mang theo vẻ thăm dò: "Rốt cuộc là mày có ý gì? Tại sao mày muốn gặp nhà vua? Nếu như mày không cho một lý do thì bọn tao chỉ có thể thanh lý mày thôi."

[Bình luận: "Ha ha ha đừng nghe Hoà Ngọc nói chuyện mới phải!"]

[Bình luận: "Hoà Ngọc mà mở miệng, chắc chắn có thể cứu."]

[Bình luận: "Chậc chậc, nghe ai không nghe, cứ nhất định phải nghe Hoà Thần? Không biết Hoà Thần chúng ta dựa vào "không thành kế" đi khắp thiên hạ sao?"]

Một khi có ai tò mò về Hoà Ngọc thì sẽ bị Hoà Ngọc dắt mũi dẫn đi.

Khán giả gần như đã đoán được tình huống sẽ nhìn thấy tiếp theo...

Cục bột trắng hơi ưỡn ngực, dưới thấu kính lạnh băng, con ngươi sắc bén kiên định.

"Bởi vì, ta mới là Tướng quân Côn Hồi!"

Cả đám Lý Miêu, Hắc Hùng: "??"

Nhóm Vạn Nhân Trảm: "??"

Khán giả: "???"

Mặc dù biết cậu sẽ nói hươu nói vượn, nhưng cũng không thể nói hươu nói vượn đến mức này chứ!

Mạch não của Hoà Ngọc thật sự là không ai có thể theo kịp!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 638: Giống Loài Suy Tàn (23)


Cổng thành.

Một cục đá điên cuồng run rẩy, chất giọng già nua đầy run rẩy: "Điên điên điên rồi sao?! Cậu ta ngụy trang người khác thì được, tại sao phải ngụy trang thành Tướng quân Côn Hồi?! Như vậy là tìm chết đó!!"

Lăng - tin tưởng Hoà Ngọc vô điều kiện - Bất Thần ngay lập tức tra hỏi: "Cậu ấy có thể, nhanh lên, mau nói chuyện của Tướng quân Côn Hồi."

Ông lão: "..."

Điên rồi, tất cả đều điên rồi.

Đây quả thật là đang tìm chết mà!

Trong nhà lao.

Hắc Hùng giận dữ: "Mày cũng dám kéo Tướng quân Côn Hồi vào hả, bây giờ tao chỉ muốn giết mày chết, không, trực tiếp bỏ mày vào máy nghiền thì quá lợi cho mày rồi, tao muốn chậm rãi tra tấn mày từng đao một!"

Gã bỗng nhiên nhào tới, Vạn Nhân Trảm chuẩn bị đến cản nhưng Hoà Ngọc dùng mắt ra hiệu cho gã, Vạn Nhân Trảm dừng lại, không nhúc nhích.

Hắc Hùng trực tiếp cầm Bánh trôi trên tay, gã nắm chặt Bánh trôi, dường như chỉ cần dùng sức một cái, cũng có thể trực tiếp bóp nát Bánh trôi. Sự phẫn nộ trong mắt gã nổi lên, giống như một mồi lửa, muốn trực tiếp thiêu huỷ Hoà Ngọc.

Tất cả mọi người lau mồ hôi vì Hoà Ngọc.

Khán giả càng nhìn lại càng không rời mắt, tim đập thình thịch.

Đôi mắt đậu đen của Hoà Ngọc nhìn về phía gã: "Ba năm trước đây, là ta cứu ngươi từ trên tay quân địch, lúc đó ngươi đã sắp chết, là ta đưa ngươi về thành trì, cho ngươi cơ hội được sống..."

Hắc Hùng sững sờ, lực tay hơi thả lỏng, nhưng rất nhanh đã siết chặt lần nữa: "Những chuyện này có rất nhiều người biết, cái thứ đồ chơi như mày biết thì cũng không kỳ lạ!"

Ánh mắt của Hoà Ngọc càng lộ ra vẻ ghét bỏ, liếc mắt sang một bên, không muốn nói chuyện với gã.

Nhưng cuối cùng vẫn nhịn, cậu nhìn về phía gã, hít sâu một hơi: "Hắc Hùng, những chuyện này rất nhiều người biết. Vậy lúc đó thật ra ta cũng sắp chết, chuyện này ngoại trừ ngươi và ta thì còn có ai biết?"

Hắc Hùng hoàn toàn trợn tròn mắt, lực tay thả lỏng.

Khi Tướng quân Côn Hồi cứu gã, thật ra bản thân Tướng quân Côn Hồi cũng đã sắp chết, may mắn là bọn họ thành công trốn thoát, trở về nơi đóng quân.

Gã đã từng nói với rất nhiều người rằng Tướng quân Côn Hồi cứu mình, nhưng chuyện này thì chưa từng nói cho bất kỳ kẻ nào.

Tướng quân Côn Hồi là người hiếu thắng, tuyệt đối không yếu thế, cho nên gã cũng sẽ không nói Tướng quân Côn Hồi cũng đã từng bị quân địch chèn ép đến mức suýt phải chết...

Người biết được chuyện này chỉ có gã và Tướng quân Côn Hồi!

Hắc Hùng cảm giác đầu kêu "ong ong", cực kỳ hỗn loạn.

Tại sao người này lại biết?

Tại sao giọng điệu của cậu ta lại chắc chắn như thế?

Cổng thành.

Lão Thạch Đầu đắc ý nói: "Chuyện này trời biết đất biết, Tướng quân Côn Hồi biết, Hắc Hùng biết, và tôi biết! Lúc trước, tên kia ở ngay chỗ rẽ phía trước, dứt khoát quỳ xuống trước Tướng quân Côn Hồi, khóc nói cảm ơn Tướng quân Côn Hồi, còn dài dòng kể lể rằng lúc đó Tướng quân Côn Hồi cũng đã sắp chết, tôi thấy Tướng quân Côn Hồi hận không thể rút đao ra chém chết gã, gã còn hết lần này tới lần khác không ngừng, chắc chắn là một thằng ngu..."

Lăng Bất Thần: "... Còn chuyện gì khác không?"

Lão Thạch Đầu: "Để suy nghĩ thêm đã."

Trong nhà lao.

Bàn tay nhỏ của Hoà Ngọc siết chặt, trong mắt mang theo phẫn nộ: "Bây giờ ngươi đã tin rồi chứ? Ta cũng đã nói cả chuyện này ra rồi, chết tiệt, nếu không phải ta biến thành bộ dạng hiện tại, thật sự muốn dùng một đao chém chết ngươi."

Hắc Hùng: "..."

Mặc dù vẫn giữ thái độ nghi ngờ, nhưng giọng nói này, thật sự rất Tướng quân Côn Hồi.

Người đàn ông trông coi máy nghiền tiến lên mấy bước, nhíu mày: "Hắc Hùng, đừng tin nó, đồ chơi là thứ quỷ kế đa đoan nhất, nó nói nó là Tướng quân Côn Hồi, làm sao có thể? Tướng quân Côn Hồi sao có thể biến thành dáng vẻ như vậy?"

Bàn tay của Hắc Hùng siết chặt.

Cục bột trắng nổi giận: "Lợi Ngang, đã đày ngươi tới đây rồi mà ngươi lại còn dám khiêu khích ta hả? Lư Khắc đã chết rồi, không có ai làm chỗ dựa cho ngươi đâu. Nếu như ngươi lại không biết tốt xấu thì ngươi cũng không cần canh giữ máy nghiền nữa, mà là cho vào máy nghiền!"

Lợi Ngang hơi sững sờ, bị đôi mắt đậu đen nhìn, vô thức lùi lại hai bước.

Đợi đã, tại sao cậu ta cũng cảm thấy người này giống như Tướng quân Côn Hồi chứ?

[Bình luận: "?? Là Hoà Ngọc mà nhỉ?"]

[Bình luận: "Phòng trực tiếp truyền tới chứng tỏ là phải."]

[Bình luận: "Má ơi! Rốt cuộc là cậu ấy làm thế nào vậy, giống như đã hoàn thành biến thành người khác!"]

[Bình luận: "Mặc dù có lão Thạch Đầu cung cấp tin tức, nhưng làm sao cậu ấy biết đóng vai Côn Hồi như thế nào? Tôi không hiểu!!"]

Khả năng của diễn viên cấp thần, người khác không cần hiểu.

Hoà Ngọc đã rất lâu không diễn như thế, lúc này có thể phát huy kỹ năng diễn tại hiện trường, quả thực là làm người ta vui vẻ sảng khoái.

Mặc dù bây giờ cậu muốn theo đuổi một mục tiêu khác, nhưng luyện lại kỹ năng diễn kịch một chút, cũng rất tốt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 639: Giống Loài Suy Tàn (24)


Lý Miêu cau mày: "Bây giờ tao không thể tin tưởng mày, Tướng quân Côn Hồi hiện tại không phải giả, còn mày thì..."

Nghe vậy, Hòa Ngọc hít sâu một hơi, nhắm mắt cười lạnh.

"Hoặc là các ngươi đưa ta gặp nhà vua, để nhà vua phân biệt, hoặc là các ngươi giết ta, để tên quân địch giả dạng ta tiếp tục trà trộn vào trận doanh của chúng ta. Ta dám khẳng định, cuối cùng các ngươi đều sẽ nối gót theo ta, giao thiên hạ này cho Lục doanh."

"Động vật nguyên bản" chính là "Hồng doanh" của hiện tại, "thực vật nguyên bản" tạo thành "Lục doanh" của hiện tại, "con người nguyên bản" được gọi là "Hắc doanh". Bây giờ màu đen bị tiêu diệt, chỉ còn đỏ xanh tranh đấu.

Cậu không nói gì thêm, nhưng trong lòng vài người lại đang dao động.

Hắc Hùng cẩn thận suy nghĩ lại, biết lúc trước Tướng quân Côn Hồi trọng thương chắc chắn chỉ có gã và Tướng quân Côn Hồi, như vậy... Cục bột này thật sự có thể là Tướng quân Côn Hồi?

Lý Miêu là cảm thấy, viên bi trắng này mang cho người ta cảm giác rất giống Tướng quân Côn Hồi, lúc cậu nhìn mình chằm chằm, mình lại muốn dập đầu nhận sai, như vậy... Có phải là thật sự có khả năng này không?

Dù sao thì, cho dù đồ chơi có quỷ kế đa đoan, cũng không dám giả dạng Tướng quân Côn Hồi!

Lợi Ngang có chút dao động, nhưng vẫn cắn răng: "Không được, không thể tin tưởng nó, chắc chắn nó là con người quỷ kế đa đoan, giết nó! Nếu không Tướng quân Côn Hồi mà biết, nhất định sẽ giết chúng ta."

"Không được!" Người phản đối chính là Hắc Hùng.

Ánh mắt gã rối rắm: "Cho dù nó chỉ có một khả năng nhỏ nhoi là Tướng quân Côn Hồi thì chúng ta cũng không thể g**t ch*t nó."

Tướng quân Côn Hồi là ân nhân cứu mạng của gã, gã tuyệt đối không thể giết Tướng quân Côn Hồi.

Hòa Ngọc nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía gã rốt cuộc cũng tốt hơn một chút, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng, lộ vẻ ghét bỏ: "Xem như ngươi có thể cứu, ba năm trước ta gian nan kéo ngươi về nơi đóng quân, cũng không tính là lãng phí."

Hắc Hùng bỗng dưng kích động.

Tướng quân Côn Hồi tán dương gã kìa!!

Đợi đã!

Hình như vẫn chưa xác định được tên này rốt cuộc có phải là Tướng quân Côn Hồi hay không?

Lý Miêu: "Nếu như mày thật sự là Tướng quân Côn Hồi thì tại sao bây giờ lại biến thành bộ dạng này?"

Hòa Ngọc nghiến răng nghiến lợi: "Làm sao ta biết? Một năm trước, ta đột nhiên biến thành bộ dạng như lúc này, lúc đầu muốn trở về cầu cứu, kết quả phát hiện Hồng doanh đã có một "Tướng quân Côn Hồi", hơn nữa tên kia đột nhiên hạ lệnh, nói cái gì mà đồ chơi quỷ kế đa đoan, trực tiếp thanh trừ, ta làm sao còn dám ngoi đầu lên?"

Cho nên, một năm nay cậu chỉ có thể trốn đông trốn tây.

Không chỉ không thể nhờ giúp đỡ, còn phải "giả vờ" bị truy sát, lần này bị bắt được, rốt cuộc mới bại lộ chân tướng, hy vọng bọn họ tin tưởng.
 
Back
Top Dưới