Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 560: Toàn Dân Yêu Đương (113)


Hòa Ngọc và cây mây khô tiếp tục tạo thành một "cặp đôi".

Tám người còn lại đổi một tổ hợp mới. Lần này, bọn họ cuối cùng cũng thuận lợi được lập thành một đội với người mà bản thân muốn hợp tác. Đương nhiên, tất cả mọi người đều không muốn gây sự.

Trong đấu trường này của bọn họ, có một bug khống chế là Hòa Ngọc, còn có một cây mây khô làm chủ quy tắc.

Trong tình thế nguy hiểm như vậy, ai còn có tâm tư mưu hại người khác chứ?

Hơn nữa, mối quan tâm chính của họ bây giờ là vũ khí.

Sau khi lập đội mới, Trấn Tinh và Eugene đi tới.

Eugene thấp giọng nói: "Hòa Ngọc thật sự không thể rèn cho tôi một bộ trang bị sao? Hoặc là dùng cái gọi là năng lượng để cải tiến cho cánh tay máy của tôi được không?"

Hòa Ngọc liếc nhìn cánh tay máy của Eugene, nhưng không nói gì.

Bên cạnh, Trấn Tinh đột nhiên nói: "Hòa Ngọc, chúng tôi có thể tự mình rèn trang bị đúng không?"

Nói xong, tất cả mọi người đều nhìn sang bên này.

Tự mình rèn?

Trấn Tinh đang nói linh tinh cái gì vậy?

Hòa Ngọc: "Về lý thuyết thì không có vấn đề gì."

Kỹ thuật rèn của cậu có khó không? Chỉ cần đem tất cả các vật liệu rèn có thuộc tính phù hợp ném vào rồi đốt cháy, sau đó dùng năng lượng để dung hợp, trang bị thành hình, thế là hoàn thành.

Độ khó duy nhất là năng lượng. Bọn họ đã biết "năng lượng" là gì, nhưng đối với việc "sử dụng năng lượng" thì chưa rõ lắm.

Đoàn Vu Thần, Eugene và những người khác không biết, nhưng Trấn Tinh lại biết.

Bạc Kinh Sơn có thể đưa năng lượng vào trong vật liệu đang rèn, Trấn Tinh cũng làm được.

Nhưng cái này cần có một nguồn năng lượng lớn thúc đẩy, mà đến bây giờ bọn họ vẫn chưa thể làm được.

Trấn Tinh gật đầu: "Có gì thì gọi tôi."

Nói xong, gã ngồi xuống bên cạnh, khoanh chân tiếp tục tu luyện.

Khả năng kiểm soát năng lượng của gã vẫn còn quá yếu.

Muốn tự rèn thì phải nắm được một lượng lớn năng lượng. Tu luyện là con đường duy nhất.

Eugene: "..."

Sao Trấn Tinh lại đi ra chỗ khác vậy chứ? Gã hiểu được cái gì rồi hả?

Eugene nghi ngờ nhìn Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn đang ngồi, rồi lại quay qua nhìn Hòa Ngọc, vẻ mặt trầm tư.

Hòa Ngọc không thể nói chi tiết được. Đoàn Vu Thần chỉ có thể tự mình tìm tòi. Hòa Ngọc đã dùng hết vật liệu rèn, nên anh ta vẫn phải ra ngoài tìm thêm.

Đoàn Vu Thần nhìn về phía "đối tượng" Vạn Nhân Trảm: "Đi tìm vật liệu rèn đi."

Vạn Nhân Trảm không chút do dự từ chối: "Không đi."

Gã cầm chiếc rìu trong tay, nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, mang theo một chút oán hận trong lòng.

Trong mắt không còn ai khác nữa.

Đoàn Vu Thần: "..."

Anh ta hít sâu một hơi: "Mày không nghe thấy Hòa Ngọc bảo phương pháp rèn này có thể tự học được hả? Mày giúp tao tìm kỹ thuật rèn, tao nắm chắc được nó thì bọn mày cũng có thể tự rèn được."

Vạn Nhân Trảm, cái tên ngốc này.

Trong mắt chỉ có chuyện không đứng đắn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 561: Toàn Dân Yêu Đương (114) - "Đừng quá cố chấp, nếu cứ cố chấp như vậy thì rất dễ làm tổn thương chính mình."


Vạn Nhân Trảm dừng lại một chút, có chút do dự nhìn về phía Hòa Ngọc.

Quỳnh đứng lên: "Thầy Đoàn, anh ở lại đây đi. Chúng tôi đi ra ngoài tìm chút đồ có tác dụng, tiện thể đem vật liệu rèn về cho anh."

"Đối tượng" của Quỳnh là Eugene. Eugene nghe thấy vậy thì gật đầu.

Vẫn cần phải tìm chuyện gì đó để làm.

Thế là Quỳnh, Eugene, Seattle, Cách Đới, hai đôi ra ngoài tìm đồ.

Đoàn Vu Thần tạo ra công cụ rèn trước, còn Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn thì ngồi trên mặt đất để tu luyện.

Vạn Nhân Trảm ôm lấy chiếc rìu, bí mật nhìn Hòa Ngọc và cây mây khô.

Hòa Ngọc giống như đang phơi nắng, đôi mắt cậu hơi híp lại. Không ai biết cậu đang suy nghĩ gì. Tròng kính của cậu bị nắng chiếu vào, không nhìn rõ được cảm xúc bên trong đôi mắt cậu.

Dưới Cây Sinh Mệnh lại trở nên yên tĩnh.

Một sợi dây leo chậm rãi vươn ra. Dây leo không giống với lúc trước. Dây leo ban đầu khô héo đã có chút sức sống, mang theo màu xanh. Trên thân dây leo này thậm chí còn có hai chiếc lá và một chồi non.

Dây leo đến gần, dựng đứng trước mặt Hòa Ngọc. Hai chiếc lá khẽ run lên, một giọng nói kiên định vang lên: "Về sau các cậu có ở lại hành tinh tình yêu không? Hành tinh tình yêu không còn nhân loại nào khác nữa."

Hòa Ngọc nhìn cậu ấy.

Tiểu Lục vội vàng bổ sung: "Tôi không có ấn tượng gì với mấy người cả. Mấy người có lẽ đến từ hành tinh bên ngoài."

Đến từ bên ngoài, vậy có phải là có khả năng rời đi không?

Hòa Ngọc giơ tay, chạm vào hai chiếc lá tươi non, hỏi một câu không liên quan: "Cậu sẽ nở hoa chứ?"

Tiểu Lục: "..."

Cái tư duy này...

Hòa Ngọc: "Không thể sao?"

Lá cây Tiểu Lục run run, giọng nói chắc nịch: "Có!"

Lúc trước không thể, về sau có thể.

Hòa Ngọc mỉm cười. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt tái nhợt của cậu dường như phát sáng, nụ cười khiến người khác ngây người.

Vạn Nhân Trảm cắn răng: "Hòa... Ngọc!"

Sao cậu có thể cười quyến rũ như vậy chứ!

Tiểu Lục cũng sửng sốt, nhưng lúc nào cậu ấy cũng nhớ đến mục đích của mình, tiếp tục truy hỏi: "Cậu có ở lại hành tinh tình yêu mãi mãi không?"

Cậu ấy cũng không hiểu tại sao lại cố chấp với vấn đề này như vậy.

Hòa Ngọc nhìn cậu ấy, nụ cười trên khóe miệng chậm rãi hạ xuống. Cậu nhìn dây leo, không nói lời nào.

Nhưng bởi vì hiệu ứng "thần giao cách cảm", cây mây khô đã cảm nhận được điều gì đó. Dây leo tràn ngập không khí u ám, khí đen lượn lờ, tạo thành một bóng người màu đen có đôi mắt xanh sáng trong.

Hai người nhìn nhau.

Nhìn vào đôi mắt xanh, Hòa Ngọc chậm rãi lắc đầu: "Không, hai mươi bảy ngày nữa chúng tôi sẽ rời đi."

Đôi mắt xanh khẽ đờ ra, bất động.

Một lúc sau, cậu ấy nói: "Có lẽ, tôi có thể giữ cậu ở lại."

Hòa Ngọc nhìn cậu ấy, đôi mắt sâu hun hút: "Cậu rất khác biệt." Với những đôi mắt xanh khác.

Đại Mao nhìn thì có vẻ hung dữ, nhưng thật ra nó lại rất dịu dàng.

Quỷ Ly rất ngây thơ, còn có vài phần ngu ngơ nữa.

Cây mây khô ma quỷ có lẽ đã từng gặp qua rất nhiều người. Bên trong sự ngu ngơ đơn thuần ấy, còn xen lẫn sự cố chấp kiên trì, có cá tính hơn một chút.

Nhưng nếu nhìn bản chất qua hình thức bên ngoài thì tất cả đều giống nhau.

Ngây thơ, đơn giản.

Hòa Ngọc thu hồi tầm mắt. Ánh mặt trời chói chang, mắt kính ở trên cánh mũi, mắt cậu hơi nheo lại: "Đừng quá cố chấp, nếu cứ cố chấp như vậy thì rất dễ làm tổn thương chính mình."

Cây mây khô ma quỷ không hiểu.

Nhưng cậu ấy biết rằng Hòa Ngọc và những người khác vẫn muốn rời đi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 562: Toàn Dân Yêu Đương (115)


“Ầm!”

Tình thế thay đổi đột ngột, bầu trời đột nhiên u ám, mây mù bao phủ dày đặc, mưa to trong nháy mắt ập đến.

Phía trên đỉnh đầu, những dây leo khô héo lập tức dệt nên một cái lều để che mưa.

Vạn Nhân Trảm: "?"

Đang yên lành sao lại mưa thế này?

Gã nhìn thấy một cái "lều" ở đây thì lập tức đến trú mưa, dây leo cũng không đuổi gã đi.

Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn mở to mắt, vẻ mặt bất đắc dĩ đi tới.

Họ còn đang tu luyện, không ngờ tới mưa đột nhiên ập đến.

Trấn Tinh ngẩng đầu lên: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Cơn mưa này tuyệt đối không phải do thời tiết thay đổi. Bầu trời sao có thể thay đổi nhanh như vậy? Từ không mây chuyển thành mưa như trút nước thì cần phải có thời gian.

Bóng đen biến mất, một nhánh dây leo tủi thân đứng ở trước mặt Hòa Ngọc.

Giọng nói nghiêm túc của Tiểu Lục có phần tủi thân: "Tôi cũng không thể kiểm soát được tâm trạng tồi tệ của mình, lúc tâm trạng không tốt nó sẽ như vậy."

Mọi người: "..."

Đúng là chủ của quy tắc mà!

Tâm trạng của cậu ấy còn có thể ảnh hưởng đến thời tiết.

Đoàn Vu Thần mang theo vật liệu rèn đi tới, cau mày thở dài: "Trời mưa thì làm sao mà rèn được?"

Hòa Ngọc nhìn Tiểu Lục đang tủi thân.

Cậu cụp mắt xuống, nhẹ nhàng nói: "Tôi thích ánh nắng."

Tiểu Lục: "Tôi cũng muốn trời nắng lắm, nhưng có lẽ cần có thời gian để điều chỉnh tâm trạng."

Giọng nói tủi thân biến mất, quay trở lại dáng vẻ nghiêm túc.

Nhưng bởi vì hiệu ứng "thần giao cách cảm", Hòa Ngọc có thể cảm nhận được vừa chua vừa đắng, cực kỳ khó chịu.

Cậu quay đầu lại nhìn. Sau lưng cậu, Cây Sinh Mệnh có chút sức sống, mọc ra rất nhiều nhánh mới, cũng không còn là một cái gốc cây nữa.

Hòa Ngọc thở dài, đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào hai chiếc lá xanh. Dây leo sững sờ, sau đó run rẩy.

"Thần giao cách cảm" không những có thể cảm nhận được tâm trạng của Tiểu Lục, mà cậu ấy cũng có thể cảm nhận được suy nghĩ của Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc rất ít khi có tâm trạng như vậy. Trấn Tinh đã tiếp xúc qua, lúc ấy gã thì rất kinh ngạc, nhưng Hòa Ngọc vẫn luôn rất bình tĩnh.

Nhưng vào lúc này, trái tim của cậu lại dịu dàng và bao dung.

Cảm giác giống như ánh nắng mặt trời.

Tiểu Lục ngẩn ra.

Cơn mưa to đột ngột ngừng lại. Trên bầu trời, mây đen cũng bắt đầu tan đi, mặt trời tỏa sáng rực rõ.

Mấy người trên mặt đất: "..."

Đùa gì vậy trời? Chuyển đi chuyển lại, phiền phức thật đấy.

Tâm trạng của Tiểu Lục đã tốt lên, dây leo xoay xoay quấn lấy cơ thể của Hòa Ngọc.

Có lẽ đã chú ý tới bốn người ở phía dưới, một dây một người trực tiếp đi ra khỏi phạm vi của bọn họ.

Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn: "..."

Vạn Nhân Trảm, Đoàn Vu Thần: "..."

Đúng là quá đáng thật!

Mặt trời chiếu vào người, Hòa Ngọc lại nằm xuống phơi nắng, khóe mắt liếc nhìn dây leo đang vui vẻ bên cạnh, cậu khẽ lắc đầu.

Tên nhóc này dễ dỗ thật đấy.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 563: Toàn Dân Yêu Đương (116) - Tôi nói tôi không làm gì cả, mấy anh có tin không?


Mười ngày sau.

Nghe thấy âm thanh Đoàn Vu Thần đang rèn rồi tiếng "leng keng" khi Vạn Nhân Trảm đấu với Bạc Kinh Sơn, Hòa Ngọc từ từ mở mắt ra.

Trong mười ngày qua, dưới sự "quản thúc" của Hòa Ngọc và Tiểu Lục, đấu trường này ít khi có sự yên bình như vậy.

Đoàn Vu Thần chìm đắm trong việc rèn. Bạc Kinh Sơn, Trấn Tinh thì chìm đắm trong việc tu luyện. Còn Vạn Nhân Trảm, Cách Đới, Eugene thì liên tục khiêu chiến với Bạc Kinh Sơn. Quỳnh đang nghiên cứu trí não bỏ đi, nâng cao trình độ kỹ thuật của mình.

Chỉ có Seattle là khá buồn chán, thỉnh thoảng giúp đỡ Đoàn Vu Thần.

Vạn Nhân Trảm bị đập xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi: "Hừ, chẳng qua là mày có con dao Khuyết Nguyệt thôi, tưởng mình giỏi lắm hả?"

Bạc Kinh Sơn không thèm nói chuyện với gã, quay người rời đi.

Nếu không phải vì nâng cao năng lực chiến đấu, anh ấy thậm chí còn không đồng ý khiêu chiến với những người này.

Đoàn Vu Thần điên rồi, anh ta lẩm bẩm nói: "Hình như tôi gần chạm đến điểm then chốt rồi. Rốt cuộc còn cần điều kiện gì nữa chứ? Sao cứ không thành công vậy?"

Hòa Ngọc nghe thấy vậy thì từ từ ngồi dậy.

Một dây leo xanh tới gần, trên đầu dây leo còn có mấy chiếc lá non cùng một mầm nhỏ.

Hòa Ngọc còn chưa kịp mở miệng, mầm nhỏ đột nhiên sinh trưởng, xuất hiện một nụ hoa nhỏ. Sau đó hoa nhỏ chầm chậm nở rộ trước mặt cậu, nở ra một đóa hoa trắng xinh đẹp.

Bông hoa này khác với những bông hoa bình thường. Chúng trong suốt như băng, xếp chồng lên nhau, không giống như hoa mà giống như pha lê.

Giọng Tiểu Lục nhỏ nhẹ, ngượng ngùng: "Tặng cậu một bông hoa nhỏ này."

Ánh mắt Hòa Ngọc hơi trầm xuống, cảnh tượng quen thuộc xuất hiện trước mắt. Giọng nói khàn khàn nói: "Cậu nở hoa rồi."

Không khí đen xuất hiện, một đôi mắt xanh hiện lên, nghiêm túc nhìn cậu: "Ừm, hôm nay mới nở. Cậu có thích không?"

Hòa Ngọc nhìn bông hoa, cậu mím môi, một lúc sau nói: "Ừm, tôi thích lắm."

Tiểu Lục lập tức vui mừng, đôi mắt xanh của cậu ấy tràn đầy niềm vui: "Tôi biết là cậu sẽ thích mà."

Hoa hàn băng.

Không phải hoa hàn băng của thiên đường băng tuyết. Đây là do dây leo nở ra, không giống với hoa hàn băng, nhưng giống tới 60%. Ít nhất thì nhìn thoáng qua cũng có thể liên tưởng tới hoa hàn băng.

Tiểu Lục còn muốn đắc ý, Hòa Ngọc quay đầu nhìn Cây Sinh Mệnh. Cây Sinh Mệnh đã khôi phục khoảng 50%, có màu xanh tươi, cũng mọc thêm nhánh mới và lá mới.

Hòa Ngọc thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía trước. Trước mắt vẫn là thế giới hoang vu.

Trên đầu Tiểu Lục có một bông hoa, cậu ấy thắc mắc: "Cậu đang nhìn gì vậy?"

Hòa Ngọc: "Quá trình khôi phục vẫn chậm lắm."

Tiểu Lục: "Hả?"

Hòa Ngọc đột nhiên đưa tay ra, ôm lấy bóng đen.

Ầm!

Đôi mắt xanh mở to, sửng sốt.

Sau lưng cậu, Cây Sinh Mệnh điên cuồng lớn lên, cành mới mọc ra, cao lớn hơn, mọc ra nhánh mới, lá xanh cũng mọc ra.

Tiểu Lục lắp bắp: "Cậu... cậu... cậu..."

Tốc độ hồi phục của Cây Sinh Mệnh tăng lên, nhưng thế giới này vẫn hoang vu như cũ.

Hòa Ngọc có chút khó chịu. Cậu không thích thế giới quá hoang vu như vậy, cậu cũng không có kiên nhẫn tiếp tục ở đây để tốn thời gian.

"Nên đẩy nhanh tiến trình rồi."

Hòa Ngọc nói xong, đôi mắt rũ xuống, mí mắt khẽ động, hàng mi dày khẽ rung như hai chiếc quạt nhỏ. Cậu cúi đầu hôn nhẹ bông hoa nhỏ trên đầu dây leo. Môi của Hòa Ngọc cũng lạnh lẽo như chính con người cậu vậy.

Ầm ầm!

Nhịp tim đột ngột dừng lại, rồi lại đập dữ dội.

Đôi mắt xanh biến thành đôi mắt đỏ.

Phía sau, Cây Sinh Mệnh phát triển như điên, giống như trong phim hoạt hình. Thân cây của Cây Sinh Mệnh cao vút lên trời, cành cây không ngừng vươn ra, chạc cây chọc ngang ra, lá xanh mọc điên cuồng.

Lấy Cây Sinh Mệnh làm chủ, màu xanh điên cuồng lan tràn trên mặt đất, trải rộng ra, lan tràn ra toàn thế giới. Thế giới cằn cỗi trong nháy mắt tràn đầy sức sống, tràn đầy hơi thở sự sống.

Trấn Tinh và những người khác đều sững sờ.

Dây leo điên cuồng sinh trưởng, nhe răng nanh vuốt, lá xanh hoa trắng, hoàn toàn không khống chế được.

Hòa Ngọc dường như bị nhấn chìm bởi một loại cảm xúc vừa kỳ lạ vừa ấm áp, cả người cậu hơi ngẩn ra.

Đây là tâm trạng của cây mây khô ma quỷ.

Dây leo của Cây Sinh Mệnh phát triển mạnh mẽ, cỏ dại trên mặt đất đều bị nhổ bật gốc, dường như không thể kiểm soát được.

Hòa Ngọc: "Đủ rồi, dừng lại đi."

Nếu không dừng lại, không biết thế giới này sẽ biến thành cái gì nữa.

Tiểu Lục "mắt đỏ" lắp bắp: "Tôi... tôi... tôi... tôi không thể kiểm soát được."

Tình yêu giống như ngựa đứt cương, không thể kiểm soát được.

Hòa Ngọc: "..."

Sau sáu tiếng, sự “bành chướng” mới chấm dứt.

Hòa Ngọc đứng trên Cây Sinh Mệnh, nhìn "rừng nguyên sinh" vô tận bên dưới, cậu rơi vào trầm tư.

Bên cạnh, giọng nói Trấn Tinh khàn khàn vang lên: "Hòa Ngọc, cậu đã làm cái gì vậy?"

Eugene: "Tình cảm của tên nhóc này phát triển phong phú thật đấy."

Hòa Ngọc: "..."

Tôi nói tôi không làm gì cả, mấy anh có tin không?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 564: Toàn Dân Yêu Đương (117)


Từ thế giới hoang vu biến thành rừng rậm nguyên thủy, tổng cộng chỉ dùng sáu tiếng đồng hồ…

Cây mây khô ma quỷ được cung cấp tình cảm đến "tràn đầy", nuôi dưỡng Cây Sinh Mệnh, giúp Cây Sinh Mệnh khôi phục sự sống. Mà Cây Sinh Mệnh khôi phục sự sống rồi lại giúp thực vật ở thế giới này sinh trưởng. Cây Sinh Mệnh "dồi dào dinh dưỡng" sinh trưởng một cách tùy ý, liên đới toàn bộ thực vật trên hành tinh này đều sinh sôi tươi tốt.

Trong nháy mắt, cây cối chiếm hết cả hành tinh, trở thành rừng rậm nguyên thủy.

Nhưng chỉ cần người nào đã từng thấy cảnh tượng hoang vu nguyên thủy của nó, đều sẽ không chán ghét thế giới như này.

Hít một hơi thật sâu, là sự sống và không khí trong lành, là hương vị của cuộc sống.

Đám người Trấn Tinh nhìn mảng màu xanh lục bên dưới, rồi lại nhìn bóng đen “bẽn lẽn” đứng bên cạnh Hòa Ngọc.

Tên nhóc này, trong thì tình cảm nhưng cũng tuyệt đối hung tàn.

May mắn bọn họ không cần đánh nhau với cậu ấy!

Nếu không thì bọn họ có phần thắng nào không cơ chứ?

Trong phó bản sinh tồn, Cây Sinh Mệnh khôi phục sự sống, thế giới này không có khả năng diệt vong. Như vậy, bọn họ chỉ cần cố gắng duy trì hiện trạng, không có chém giết lẫn nhau, vượt qua mười hai ngày còn lại hẳn là sẽ nhẹ nhàng nhỉ?

Nghĩ tới đây, mọi người thở dài một hơi.

Ánh mắt Vạn Nhân Trảm vô cùng phức tạp nhìn qua bóng đen. Cây Sinh Mệnh tốt, hiển nhiên cây mây khô ma quỷ cũng được sống tốt. Bóng đen ngưng tụ thành thực thể, trở nên rõ ràng nhất từ trước tới giờ.

Thậm chí gã còn nghi ngờ rằng cây mây khô ma quỷ đã có thể biến thành "hình người" giống như Quỷ Ly vậy, chỉ là cậu ấy dùng làn khói màu đen để bao bọc chính mình.

Nửa trên là bóng đen hình người, còn bên dưới là dây leo thật dài.

Mặc dù có hình dáng của con người, nhưng rốt cuộc vẫn là dây leo.

Hơn nữa còn là dây leo ở trong phó bản, chỉ "gặp mặt một lần" rồi thôi.

Nghĩ tới đây, Vạn Nhân Trảm lại hơi ngẩng cằm lên, tìm lại chút tự tin.

Tiểu Lục cũng không biết có người vì cậu ấy mà thả lỏng hơn, càng không biết có người tìm lại tự tin từ chỗ cậu ấy. Ánh mắt cậu ấy vẫn dán lên người Hòa Ngọc, vừa thấp thỏm vừa lo lắng.

Hòa Ngọc có tức giận không?

Thế nhưng cậu ấy thật sự không thể khống chế được.

Tiểu Lục lắp bắp nhìn Hòa Ngọc, đôi mắt xanh theo dõi chăm chú. Thấy Hòa Ngọc cứ nhìn về đằng trước, cậu ấy lại nhịn không được nói: "Tôi... tôi thật sự không cố ý."

Rốt cuộc Hòa Ngọc cũng quay qua nhìn cậu ấy. Cặp kính không gọng nằm trên sống mũi, cậu lắc đầu nói: "Không sao, như bây giờ cũng rất tốt mà."

Đôi mắt màu xanh sáng lên, Tiểu Lục lập tức lại gần Hòa Ngọc hơn. Làn khói màu đen dựa vào trên áo khoác màu trắng của Hòa Ngọc, bọn họ "dán" lên nhau, dây leo hơi hơi vặn vẹo, cành lá run rẩy.

Một lát sau, Tiểu Lục vươn tay ra.

Hai "tay" của cậu ấy không phải "tay" của con người, mà là dây leo mảnh khảnh. Những cành cây nhỏ trên đó nhe nanh múa vuốt, nhưng khi ngã ra trước mặt Hòa Ngọc, dây leo mảnh khảnh hơi run rẩy, mầm hoa nho nhỏ chậm rãi biến thành nụ hoa, rồi nở ra bông hoa nhỏ xinh đẹp.

Cậu ấy đưa hoa nhỏ ra tới trước mặt Hòa Ngọc, thậm chí là... tới bên môi cậu.

Đầu óc của dây leo rất đơn giản. Cậu ấy rất nhớ thương cảm giác này, vì thế lại nở ra một đóa hoa. Nguyện vọng "một lần nữa" vô cùng rõ ràng, gần như đã được viết rõ trong ánh mắt.

Hòa Ngọc: "..."

Cậu còn chưa nói gì, hoa trắng đã run rẩy, đôi mắt xanh lại lần nữa đỏ ửng lên.

Tiểu Lục lại nghĩ tới cảm giác vừa nãy!

Trời ạ, chỉ cần nghĩ tới đó, cảm xúc của cậu ấy lan tràn, không thể khống chế được mình nữa!

Cây Sinh Mệnh ở bên dưới lại bắt đầu sinh sôi...

Các loại thực vật khác trong rừng rậm nguyên thủy đuổi theo...

Hòa Ngọc bất đắc dĩ nói: "... Được rồi, dừng lại."

Cậu không ngại rừng rậm nguyên thủy, nhưng nếu cứ tiếp tục sinh trưởng như thế này thì thế giới sẽ mất đi sự cân bằng. Tới lúc đó, hành tinh này vẫn sẽ bị hủy diệt như trước, không cần chờ thêm hai mươi ngày nữa đâu.

Hoa nhỏ trên người Tiểu Lục chột dạ đóng lại, lá cây hơi gập lại, rõ ràng là vừa thẹn thùng lại ngượng ngùng.

Cây Sinh Mệnh... lại lớn thêm một khúc.

Mọi người: "???"

Tốt lắm, bọn họ đi từ lo lắng Cây Sinh Mệnh chết đi, chuyển qua lo lắng Cây Sinh Mệnh sinh trưởng quá mức đến nỗi hủy diệt hành tinh.

Tất cả đều là do cây mây khô ma quỷ tình cảm quá mức phong phú này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 565: Toàn Dân Yêu Đương (118)


Khi mọi người đều đang im lặng, tiếng hô hưng phấn vang lên.

"A, a, a! Tôi thành công rồi!"

"Tôi đoán là Đoàn Vu Thần cuối cùng cũng rèn thành công rồi! Ha ha ha... Mẹ kiếp, thế giới này làm sao vậy?"

Giọng điệu phấn khích nửa đường bị cưỡng ép quay lại, thay bằng giọng khiếp sợ và ngu ngơ.

Đoàn Vu Thần trợn tròn mắt.

Anh ta chỉ rèn một món đồ thôi mà, sao rèn xong trời tối luôn mất rồi?

Đoàn Vu Thần cầm trang bị, ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt ngu ngơ.

Đương nhiên, anh ta không nhìn ra được, đây không phải là "trời tối", mà là thực vật tươi tốt che mất trời rồi.

Đã xảy ra chuyện gì thế?

Lúc nãy anh ta quả thật cảm nhận được hình như đã có sự thay đổi vô cùng lớn nào đó, nhưng lúc ấy anh ta đang bận rèn, lại thêm cảm nhận được một chút cái mà Hòa Ngọc gọi là "năng lượng" nên vô cùng chăm chú, làm gì còn rảnh lo lắng xung quanh chứ.

Bây giờ anh ta rèn xong rồi thì lại giống như bản thân đã chạy tới một thế giới hoàn toàn khác vậy...

Mà bên cạnh anh ta, cả đám người Hòa Ngọc đều biến mất không thấy đâu.

Trên không trung, đám người Hòa Ngọc cũng đang im lặng không nói gì.

Ừ, thế giới thay đổi nhanh quá, lúc bọn họ chạy đương nhiên người nào lo phần người đó, làm gì còn tâm tư đi quan tâm người khác.

Tuy rằng tình hình bây giờ còn tính là hài hòa, nhưng đây là cuộc thi đấu chém giết, không phải người một nhà tương thân tương ái.

Nghe thấy giọng nói của Đoàn Vu Thần, bọn họ vẫn rất tò mò.

Thật sự rèn ra được rồi à?

Dùng phương thức của Hòa Ngọc đi rèn sao?

Hòa Ngọc giẫm cái chổi đi xuống, mặt đất bên dưới bị tán cây của Cây Sinh Mệnh che lại kín mít, căn bản không có ánh sáng lọt vào.

Nhưng khi bọn họ rơi xuống, Tiểu Lục rút hết dây leo bên cạnh đi, cánh tay máy cưa điện của Eugene cắt bớt một vài cành của Cây Sinh Mệnh.

Vốn dĩ Cây Sinh Mệnh thê thảm đáng thương khiến bọn họ ngại ra tay, nhưng bây giờ Cây Sinh Mệnh rất đáng sợ, cưa rớt vài cành như này cũng chẳng có chút ảnh hưởng gì.

Việc này ngược lại giúp khu vực bên dưới có một khoảng trống để đón ánh nắng.

Rốt cuộc trời cũng sáng rồi.

Đoàn Vu Thần híp mắt lại, anh ta thích nghi với ánh sáng, cũng ngẩng đầu nhìn mọi người phi từ trên cao xuống.

Tất cả vẫn còn ở đây, chẳng thiếu một ai, hơn nữa lại còn từ trên cao nhảy xuống...

Đoàn Vu Thần: "???"

Còn có cái gì không rõ ràng sao?

Thế giới xuất hiện thay đổi lớn, lúc bọn họ chạy trốn không dẫn anh ta theo.

Anh ta hít một hơi thật sâu, đang định nói gì đó thì Hòa Ngọc hỏi: "Anh rèn thành công rồi?"

Nói tới rèn, Đoàn Vu Thần lập tức quên mất lời muốn nói, vẻ mặt vô cùng hưng phấn, ngửa mặt lên trời cười lớn: "Ha ha ha, quả nhiên là tôi, Hòa Ngọc, tôi thật sự thành công rồi!"

Anh ta vươn tay, mở lòng bàn tay ra, bên trong là món đồ anh ta vừa rèn xong.

Mọi người rối rít tới xem.

Đó là một chiếc nhẫn, nhìn qua có vẻ không khác gì những chiếc nhẫn bình thường, nhưng với các cao thủ tiếp xúc thường xuyên với trang bị, bọn họ đều có thể nhận ra được đây là một trang bị, hơn nữa còn là một trang bị không bình thường.

Eugene hơi tò mò, gã đi lại gần rồi cầm lấy nó, nhìn nhìn: "Cái này dùng như thế nào? Năng lực chiến đấu ra sao?"

Đoàn Vu Thần kiêu ngạo nói: "Năng lực chiến đấu là năm mươi!"

Mọi người: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 566: Toàn Dân Yêu Đương (119)


Cách Đới cạn lời: "Hòa Ngọc rèn Dao Khuyết Nguyệt, năng lực chiến đấu tới năm trăm. Thứ này của cậu mới có năm mươi..."

Cho nên cái này có gì đáng để kiêu ngạo và khoe khoang hả?

Đoàn Vu Thần hơi cứng người. Anh ta lập tức tằng hắng một tiếng để che giấu sự chột dạ của bản thân, sau đó lớn giọng nói: "Tuy rằng chỉ có năm mươi, nhưng đây là rèn sử dụng năng lượng. Sau này chỉ cần tôi không ngừng cố gắng, nhất định có thể rèn được trang bị năm trăm điểm."

Ánh mắt mọi người đều đầy vẻ nghi ngờ, hiển nhiên là không tin tưởng lời anh ta đang ba hoa.

Đương nhiên, bản thân Đoàn Vu Thần cũng không quá tin tưởng lời mình nói ra. Lúc nãy khi rèn trang bị này, không phải anh ta đột nhiên sử dụng năng lượng, mà là vì cây mây khô ma quỷ xảy ra biến hóa, Cây Sinh Mệnh và thế giới thay đổi lớn, sự sống ngập tràn, năng lượng cuồn cuộn.

Trong lúc rèn đúc, anh ta lại còn phải tìm kiếm cái gọi là "năng lượng". Lúc đó năng lượng nhiều quá, vừa vặn bị anh ta tác động một chút nên gột rửa trang bị.

Có quá nhiều sự trùng hợp để rèn ra cái này.

Nhưng ít ra, anh ta đã chế tạo được, hơn nữa lại có thể tiến thêm một bước tới gần cái gọi là "cảm giác" về năng lượng.

Đoàn Vu Thần vẫn kiêu ngạo như cũ. Anh ta lấy lại chiếc nhẫn về, đeo lên tay, giơ lên: "Nói cho mọi người một bí mật, trang bị này và trang bị có năng lực chiến đấu năm mươi điểm không giống nhau."

Nói xong, tay anh ta làm ra động tác, một tia sáng b*n r* khỏi chiếc nhẫn, trực tiếp san phẳng hơn một nửa bụi cỏ dại rậm rạp ở đằng trước.

Động tác của Đoàn Vu Thần không ngừng lại, tay anh ta không ngừng dao động.

"Xoạt xoạt xoạt..."

"Xoát xoát xoát..."

Phía trước rất nhanh bị những tia sáng che lấp. Ánh sáng giống như trăng khuyết, lực sát thương kinh người. Trên đất, đống cỏ đã nát bấy, ngoài ra còn có rất nhiều cỏ tung bay loạn xạ trên không trung.

Đoàn Vu Thần quay đầu lại hỏi: "Thế nào?"

Bình thường anh ta là người vô cùng lý trí, nhưng khi liên quan tới rèn, lý trí của anh ta tuyệt đối không còn tỉnh táo nữa.

Eugene cười nhạt một tiếng: "Cũng chỉ vậy thôi. Món đồ năm mươi điểm năng lực chiến đấu thì cũng chỉ được như thế. Trang bị này thật ra cũng khá tinh xảo, vô cùng hiếm thấy."

Thứ này kém xa so với cánh tay máy. Cái đám cỏ kia, gã chỉ cần động cánh tay máy một chút là xong.

Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn thu hồi tầm mắt, không cảm thấy quá hứng thú với nó.

Vẻ mặt Vạn Nhân Trảm cũng rất bình tĩnh. Gã chỉ thích trang bị có thể tăng năng lực chiến đấu cho cái rìu của mình. Cái nhẫn trên ngón tay út này, cho dù có tới năm mươi điểm năng lực chiến đấu, gã cũng chẳng để ý tới.

Ngược lại, Seattle lại rất thích. Cô ta đi lên trước vài bước, đôi mắt sáng lên: "Có thể đổi với tôi không? Tôi rất thích trang bị này."

Đoàn Vu Thần không hề do dự nói: "Không được. Đây là món trang bị đầu tiên sử dụng phương pháp rèn mới, tôi muốn giữ lại cho mình dùng."

Không chỉ đơn thuần là giữ lại làm kỷ niệm, mà quả thật bây giờ anh ta cũng không có nhiều trang bị để có thể sử dụng.

Seattle nói: "Trang bị này không thích hợp với anh, hơn nữa dẫu gì nó cũng chỉ có năm mươi điểm năng lực chiến đấu. Anh đưa trang bị này cho tôi, sau này lúc anh rèn đúc lên tay hơn, tôi có một ít vật liệu rèn trân quý, có thể đưa nó cho anh."

Đoàn Vu Thần nghe vậy thì hơi khựng lại.

Lời của Seattle rất hợp lý. Trang bị này quả thật không thích hợp cho anh ta sử dụng lắm, cũng thật sự không phải một món đồ quá mức lợi hại...

Anh ta nhịn không được nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu cảm thấy trang bị này thế nào?"

Mặc dù anh ta biết khả năng cao sẽ không nhận được đánh giá quá thân thiện nào, nhưng vẫn không nhịn được hỏi thăm Hòa Ngọc.

Có điều, bất ngờ là Hòa Ngọc lại đánh giá: "Rất tốt."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 567: Toàn Dân Yêu Đương (120)


Mọi người kinh ngạc.

Tất cả mọi người đều quay qua nhìn bọn họ, ngay cả Đoàn Vu Thần cũng có chút ngây người.

Hòa Ngọc vươn tay ra: "Tôi xem thử."

Đoàn Vu Thần ngoan ngoãn đưa cho cậu, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.

Lúc Hòa Ngọc chê bai kỹ thuật rèn của anh ta, anh ta vô cùng có ý kiến, nhưng khi Hòa Ngọc thật sự khen ngợi thì anh ta không hiểu sao cứ cảm thấy kỳ lạ chỗ nào đó.

Bản thân Đoàn Vu Thần cũng cảm thấy cảm xúc này của mình rất kỳ quái.

Hòa Ngọc mặc kệ anh ta đang suy nghĩ gì. Sau khi cậu đeo nhẫn lên ngón tay giữa thì nhẹ nhàng vung tay lên. Ở phía trước, một cái cây lớn tới độ một người có thể vây quanh nó, vừa mới mọc ra đã nhanh chóng ngã xuống, thậm chí kéo theo một cái cây nhỏ ở sau nó cũng đổ cùng.

[Bình luận: "!!! Cha mẹ ơi, đây là lần đầu tiên Hòa Ngọc tự mình ra tay nhỉ?"]

[Bình luận: "Cũng không hẳn. Ở vòng tuyển chọn, sau khi bắt được cá, từ đó về sau cậu ấy luôn đánh phụ trợ, chỉ huy người khác, cũng không tự mình ra tay nữa..."]

[Bình luận: "Thật là hiếm thấy, rốt cuộc cũng được nhìn thấy Hòa Ngọc tự mình ra tay rồi."]

[Bình luận: "Òa! Mọi người mau xem đi, năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc biến thành năm mươi tám rồi!!"]

Khán giả hưng phấn.

Nhưng mà, bọn họ vừa mới phấn khích xong thì Hòa Ngọc đã tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, trả lại cho Đoàn Vu Thần, năng lực chiến đấu trở lại thành tám.

Khán giả: "..."

Rốt cuộc cậu nhất quyết không qua cái con số tám này đúng không!!

Hòa Ngọc nhìn Đoàn Vu Thần, chân thành khen ngợi: "Không tồi, anh rèn trang bị này rất tốt, hơn nữa còn cho tôi một gợi ý mới."

Đoàn Vu Thần: "?"

Anh ta mờ mịt hỏi: "Gợi ý mới gì?"

Hòa Ngọc nhìn chiếc nhẫn, khóe miệng hơi cong lên: "Một gợi ý rất tốt."

Nói xong, cậu lấy quyển sổ của mình ra, bắt đầu viết viết vẽ vẽ.

Đoàn Vu Thần vô cùng tò mò, anh ta đi lại gần hỏi: "Hòa Ngọc, cậu thật sự không thể kỹ càng tỉ mỉ giải thích một chút cho tôi sao?"

Hòa Ngọc vừa viết vừa lắc đầu: "Chỉ là gợi ý, còn chưa thể xác định nó có đúng hay không."

Cái người này, quen thói khi nào chắc chắn tám phần mới nói ra khỏi miệng.

Mọi người thậm chí đã quen với điều này, từ lúc mới đầu là sốt ruột, tức giận tới bây giờ trở thành tập mãi thành quen.

Đây là bị ngược thành thói rồi hả?

Mọi người run lập cập.

Hòa Ngọc đi qua một bên rồi ngồi xuống. Cậu để quyển sổ lên đầu gối, bắt đầu viết, dây leo trước mặt bên ra một cái "bàn sách".

Lúc cậu ngẩng đầu lên nhìn, Tiểu Lục không được tự nhiên mà dời tầm mắt đi.

Khóe miệng Hòa Ngọc hơi cong lên, cậu cúi đầu, nghiêm túc viết viết vẽ vẽ, đôi khi hơi dừng bút lại, vẻ mặt như đang chìm đắm trong suy nghĩ. Cậu đang đào sâu vào gợi ý mới lúc nãy.

Đám người Đoàn Vu Thần vò đầu bứt tai, nhưng cũng chẳng biết Hòa Ngọc đang suy nghĩ cái gì.

Khán giả cũng giống như bọn họ.

Bọn họ có thể nhìn thấy Hòa Ngọc viết cái gì. Hệ thống cũng có chức năng phiên dịch, có thể dịch mọi ngôn ngữ. Nhưng mà cho dù Hòa Ngọc sử dụng ngôn ngữ gì, thì hệ thống cũng không cách nào phiên dịch được những ký hiệu mà cậu đang sử dụng.

[Bình luận: "... Bản thân Hòa Ngọc có thể xem hiểu không vậy?"]

[Bình luận: "Không cần phải giúp cậu ấy lo lắng về chỉ số thông minh của cậu ấy đâu? Lo lắng thay cậu ấy còn chẳng bằng đau lòng cho chính chỉ số thông minh của mình đi."]

[Bình luận: "Tôi đoán ký hiệu này là tự cậu ấy làm ra, để phòng ngừa chúng ta nhìn lén!!"]

Suy đoán này ấy thế mà lại chính xác.

Hòa Ngọc đúng là không muốn bọn họ nhìn thấy.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 568: Toàn Dân Yêu Đương (121) - Thuộc tính simp lỏ bùng phát 🙂))


Trang bị này của Đoàn Vu Thần chẳng có gì ghê gớm, thậm chí việc trang bị này có thể rèn thành công một phần cũng nhờ việc bùng nổ năng lượng, rồi trùng hợp được gột rửa, nhưng quả thật nó cũng đã giúp Hòa Ngọc nảy ra một gợi ý.

Cho dù là kỹ thuật rèn của Liên Bang hay kỹ thuật rèn của Hòa Ngọc thì tất cả đều là thêm "năng lượng" vào bên trong trang bị.

Liên Bang không biết vận dụng năng lượng nên cho vào đó rất ít. Còn Hòa Ngọc biết rõ cách sử dụng năng lượng, cho nên cậu có thể “bỏ vào” rất nhiều.

Cho dù là loại trang bị nào cũng yêu cầu người sử dụng có tố chất cơ thể nhất định để chống đỡ, đặc biệt là năng lực chiến đấu.

Hòa Ngọc miễn cưỡng có thể sử dụng, nhưng lại có tổn thương lớn với cơ thể, vô cùng thống khổ.

Đương nhiên, những cái này đều không phải là vấn đề.

Chỉ cần Hòa Ngọc muốn thì lúc nào cậu cũng có thể tăng cường tố chất thân thể lên, nhưng cậu cảm thấy chuyện này không cần thiết.

Năng lực chiến đấu tám điểm cũng rất tốt mà.

Chỉ cần cậu tồn tại thì có thể làm cho mọi người trong Liên Bang Vũ Trụ biết rằng năng lực chiến đấu không phải là điểm mấu chốt của thắng bại, thậm chí cũng chẳng quan trọng tới như thế.

Nói về rèn đúc và trang bị.

Bỏ năng lượng vào trong trang bị là việc có giới hạn, cũng chỉ có thể phát huy trong giới hạn đó. Ví dụ như trang bị Liên Bang có năm mươi điểm năng lực chiến đấu, dao Khuyết Nguyệt năm trăm điểm.

Nhưng cái nhẫn lại thuộc tình trạng khác. Nó không phải tự thân đã có năm mươi điểm năng lượng, mà là có thể điều động được năm mươi điểm năng lượng.

Bây giờ trang bị là món đồ sớm hay muộn cũng phải vứt bỏ. Vũ khí trong tương lai, ngoại trừ mấy loại như dao Khuyết Nguyệt, có phải có thể còn có một loại khác không?

Ví dụ như là...

Giống như cậu vậy, tự bản thân không có bao nhiêu năng lượng, nhưng lại có thể điều động năng lượng tồn tại trong tự nhiên.

Hòa Ngọc cụp mắt suy nghĩ, mắt kính treo trên sống mũi, vừa tinh xảo lại nhã nhặn đẹp mắt.

Tiểu Lục kéo cái đuôi dây leo đằng sau, cuốn người xuống bên cạnh bàn của Hòa Ngọc. Đôi mắt xanh vẫn luôn nhìn cậu, giống như nhìn sao cũng không thấy đủ.

Đẹp quá đi.

Trông thế nào cũng thấy thật đẹp.

Seattle truy hỏi: "Đoàn Vu Thần, rốt cuộc anh có muốn đổi cho tôi không?"

Đoàn Vu Thần nói: "Không đổi."

Vốn dĩ anh ta không tính đổi, lại thêm Hòa Ngọc đánh giá nó không tệ, vậy thì anh ta càng không đổi!

Seattle: "..."

Cô ta nghẹn họng, nhưng dẫu sao anh ta cũng là bậc thầy rèn đúc, thế nên cô ta lại hỏi lại: "Vậy anh có thể giúp tôi rèn một trang bị không?"

Đoàn Vu Thần xua xua tay nói: "Nói sau đi."

Anh ta quay qua chỗ Hòa Ngọc, cực kỳ muốn biết rốt cuộc cái gợi ý mà cậu nói là gì...

Tới khi anh ta lại gần, Hòa Ngọc nhướng mắt lên. Cậu xuyên qua cặp kính nhìn anh ta một cái, lạnh nhạt nói: "Anh tới lấy thêm giấy nợ sao?"

Đoàn Vu Thần: "..."

Vốn dĩ là không phải, nhưng anh ta cũng tới rồi, có lẽ nhất định phải ký.

"Ba trăm nghìn đồng Liên Bang." Hòa Ngọc xé một trang trong quyển sổ đưa cho anh ta.

Đoàn Vu Thần ngựa quen đường cũ viết giấy nợ, thuận tiện nhìn người trước mặt. Mười ngày nay, anh ta lãng phí không ít tài liệu rèn, rất nhiều món còn do người khác giúp đỡ tìm về. Hòa Ngọc ra giá, anh ta dùng hết rồi sẽ tới lấy phiếu nợ.

Không chỉ mình anh ta viết giấy nợ, trang bị mà anh ta rèn ra những người khác muốn dùng đều phải ký giấy nợ, trong số đó bao gồm cả Dao Khuyết Nguyệt của Bạc Kinh Sơn cũng phải ký giấy nợ.

Ai bảo đồ vật trong thế giới này đều là của Tiểu Lục, mà Tiểu Lục lại là “người yêu” của Hòa Ngọc chứ?

Tất cả tài nguyên đều là của Hòa Ngọc, Đoàn Vu Thần cũng là công nhân của Hòa Ngọc, tương đương với việc... thuộc sở hữu của Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc thật sự trùm sò như thế đó.

Nếu bọn họ muốn giữ mạng mình, nhất định phải nghe theo.

Trong đống giấy nợ này, Đoàn Vu Thần sở hữu danh sách nhiều nhất. Anh ta ngược lại ký giấy rất thoải mái, không cảm thấy gì cả.

Khán giả cũng cảm thấy chẳng có vấn đề gì, vì đến cuối cùng trong hai người chỉ có một người có thể ra ngoài.

Đây chính là một món nợ xấu.

[Bình luận: "... Nhiều giấy nợ như thế, nếu Đoàn Vu Thần ra ngoài cùng Hòa Ngọc, anh ta muốn trả hết số đồng Liên Bang này hẳn là phải làm công cho Hòa Ngọc tới nửa đời người nhỉ?"]

[Bình luận: "Phó bản này còn chưa kết thúc đâu. Nếu cứ thế này, sau này còn có phí qua ải, lại thêm các phó bản khác. Nói không chừng Đoàn Vu Thần làm việc vất vả cả đời cũng vẫn còn nợ."]

[Bình luận: "Trước tiên bọn họ phải cùng nhau đi ra ngoài đã, nhưng mọi người đều biết, chuyện này là không thể nào mà."]

Không ai để đống giấy nợ này ở trong lòng, cho dù là tuyển thủ hay khán giả.

Bây giờ bọn họ còn đang ở trận đấu vòng loại, thật ra cũng khá bình thản.

Bởi vì sau đó còn có trận đấu chém giết chân chính. Cuộc thi này đã định sẵn là chỉ có một người chiến thắng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 569: Toàn Dân Yêu Đương (122)


Bạn còn 5 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Hòa Ngọc cất kỹ quyển sổ.

Không sao cả, người khác không để trong lòng, cậu để là được.

Nếu thật sự có thể ra ngoài, cậu cầm theo quyển sổ, ở từng tinh cầu một của Liên Bang Vũ Trụ, lần lượt tìm những cao thủ này để thu nợ. Bọn họ trả không nổi cũng không sao, không phải còn có dòng họ bọn họ ở đó sao?

Nhiều đồng Liên Bang thế này, xài thế nào cũng không hết nhỉ?

Nghĩ tới cảnh tượng này, Hòa Ngọc chậc chậc hai tiếng.

Cho nên, người thiếu tiền cậu nhiều nhất tuyệt đối không thể chết được.

Ngày hôm sau.

Kiểm tra tình yêu kết thúc, ngoại trừ Hòa Ngọc và Tiểu Lục, những người khác lại một lần nữa tiến hành lập đội.

Sau khi lập đội thành công, mọi người ra ngoài tìm kiếm vật liệu rèn đúc và trở về…

"Bên ngoài thật sự là rừng rậm nguyên thủy, vật liệu rèn càng ngày càng khó tìm, căn bản là đào không ra."

"Con mẹ nó, hôm nay chúng tôi còn bị thực vật tấn công, thiếu chút nữa là không phòng bị mà mắc mưu rồi."

"Cũng may là có đồ ăn, chúng ta tìm được một ít quả dại và thú hoang, lát nữa Hòa Ngọc tỉnh dậy rồi nướng thịt ăn."

Đoàn Vu Thần chẳng có tâm tư nghe bọn họ lải nhải, chỉ lo đi tìm vật liệu rèn của mình, rồi có chút thất vọng nói: "Chỉ có những thứ này thôi sao? Chẳng có cái nào tốt cả, như vậy sao mà rèn được?"

Cách Đới châm biếm: "Có thể tìm được mấy thứ này đã không tồi rồi, chắp vá mà dùng thôi. Hòa Ngọc rèn đồ cũng không phiền phức như cậu đâu."

Đoàn Vu Thần hừ lạnh: "Anh ngon thì để Hòa Ngọc rèn cho anh đi xem nào."

Xem thử có ai có thể “nhờ vả” được Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nhảy xuống khỏi dây leo, Tiểu Lục nhắm mắt đi theo, có điều, trông cậu ta có hơi thất vọng, lá cây đều ỉu xìu rũ xuống.

Buổi sáng cậu ấy tặng hoa nhỏ cho Hòa Ngọc, Hòa Ngọc lại lần nữa từ chối, còn không ôm lấy một cái, lại càng không chịu hôn.

Tiểu Lục nhịn không được mà suy ngẫm...

Hay là cậu ấy sẽ diệt hơn phân nửa sinh vật trong hành tinh này, rồi lại chém nát hơn một nửa Cây Sinh Mệnh, nếu vậy cậu chắc sẽ hôn hôn cậu ấy chứ?

Hình như thật sự có thể làm như thế?

Nghĩ tới đây, Tiểu Lục lại trầm tư.

Hòa Ngọc đi tới chỗ của Đoàn Vu Thần, giọng nói lười biếng khàn khàn: "Hôm nay tôi tự mình rèn."

Mọi người: "!!"

Đám người Vạn Nhân Trảm, Quỳnh, Seattle hầu như đều nhanh chóng chạy lại và đưa vũ khí của mình ra, vẻ mặt hưng phấn: "Dùng của tôi mà rèn này!!"

Tốt nhất là lại rèn ra một vũ khí có năng lực chiến đấu như Dao Khuyết Nguyệt ấy.

Hòa Ngọc bình tĩnh lắc đầu, cậu đẩy cái kính không gọng lên, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng.

"Không, tôi tự rèn cho bản thân."

Cậu nên có một món vũ khí có tính công kích của riêng mình.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 570: Toàn Dân Yêu Đương (123)


<b>*Ahihi shop đã làm xong arc này rồi, chắc tầm 8h tối bắt đầu lên từ từ nha \ (≧ ▽ ≦) /</b>

Mọi người: "..."

Hòa Ngọc thực sự muốn rèn trang bị cho mình.

Mặc dù thất vọng vì không thể lấy được trang bị do Hòa Ngọc rèn, nhưng họ vẫn giữ vững tinh thần, chuẩn bị xem Hòa Ngọc rèn.

Thiếu sót duy nhất của Hòa Ngọc chính là năng lực chiến đấu. Không chỉ năng lực chiến đấu của bản thân kém, mà trang bị cậu nhận được hiệu quả chiến đấu vô cùng thấp, gần như vô dụng. Dù cậu là "phụ trợ mạnh nhất", cũng không có năng lực chiến đấu một mình.

Cho dù cậu sử dụng các trang bị phụ trợ đẹp đẽ đến đâu, điều đó cũng không thể che giấu sự thật rằng cậu không thể đánh thắng.

Tình thế bây giờ đã khác, cậu muốn rèn trang bị cho mình.

Cậu sẽ rèn ra một trang bị vô cùng lợi hại vì bản thân, giống như dao Khuyết Nguyệt. Như vậy, năng lực chiến đấu sẽ trực tiếp tăng lên.

Nghĩ đến đây, ánh mắt mọi người tối sầm lại.

Hòa Ngọc với tính cách không bao giờ chịu khuất phục đã là đáng sợ mà không cần đến năng lực chiến đấu. Cậu chỉ cần dựa vào những tính toán của mình đã có thể sống sót trong vòng vây tấn công của mọi người cho đến bây giờ, đã khiến tất cả họ phải chịu nhiều tổn thất.

Nhưng cậu không có năng lực chiến đấu. Trong phó bản này, Hòa Ngọc buộc phải tìm người hợp tác, có thể hợp tác cùng người đó, còn phải an toàn nữa.

Nếu cậu có một năng lực chiến đấu mạnh mẽ thì sao?

Ý chí cộng với năng lực chiến đấu thì chơi lại thế quái nào?

Hiện tại bọn họ là quan hệ hợp tác, nhưng đây là cuộc thi diệt trừ lẫn nhau. Không đánh trận này, không đánh trận sau. Trận sau bán kết, chung kết nữa thì sao?

Không thể cứ không đánh như thế mãi, họ buộc phải đối mặt nhau.

Hòa Ngọc, thực sự là người đáng sợ.

Cách Đới nhìn sang Eugene bên cạnh. Bọn họ là kẻ thù, nhưng cũng rất hiểu tính cách đối phương. Chỉ cần liếc mắt một cái là có thể đoán được tâm tư của đối phương.

Cách Đới sẽ giết Hòa Ngọc.

Phải nhất định giết Hòa Ngọc càng sớm càng tốt. Đợi cậu tăng năng lực chiến đấu lên, bọn họ thật sự không thể giết nổi cậu.

Eugene do dự một giây, sau đó lập tức khẽ lắc đầu. Không thể nào.

Đang đùa cái gì vậy?

Chưa kể trong số tuyển thủ tham gia thi đấu còn có Bạc Kinh Sơn và Trấn Tinh. Không biết suy nghĩ của hai người này thế nào, xem ra là họ hoàn toàn đứng về phía Hòa Ngọc.

Ngay cả khi thuyết phục họ, vẫn còn có cây mây khô ma quỷ.

Với tình cảm nồng nhiệt của cậu ấy với Hòa Ngọc, nếu giết Hòa Ngọc, đừng mong sống sót mà rời khỏi hành tinh tình yêu.

Trong lòng Cách Đới thực sự biết rõ điều đó, nhưng kêu gã chỉ nhìn Hòa Ngọc đi trên con đường "bất khả chiến bại" như thế, gã vô cùng lo lắng, gã mím môi, cau mày.

Cách Đới: Vậy cứ giương mắt nhìn như thế sao?

Eugene: Nếu không thì sao? Cứ xem rồi tính tiếp.

Hai người vừa mới trao đổi ánh mắt, khi quay đầu đi, một đôi mắt màu xanh lạnh lùng, trong ánh mắt không hề có sự vui vẻ hay ngượng ngùng với Hòa Ngọc, chỉ tràn ngập sát khí và lạnh nhạt.

Có vẻ như khoảnh khắc tiếp theo, cậu ấy sẽ ra tay giết họ.

Hai người: "..."

Được thôi, chuyện giết Hòa Ngọc, căn bản là không thể.

Họ không phải là những người duy nhất lo lắng, mà Đoàn Vu Thần, người luôn muốn học rèn từ Hòa Ngọc cũng cau mày.

Hòa Ngọc rất đáng sợ, nhưng cậu chưa bao giờ khiến họ tuyệt vọng.

Chỉ vì khi bước vào trận chung kết, nếu chỉ còn lại Hòa Ngọc và một người khác, "phụ trợ mạnh nhất" Hòa Ngọc sẽ không thể sống sót mà rời khỏi Show sống còn đỉnh lưu.

Nhưng nếu năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc không thua kém họ thì sao?

Điều này thực sự khó nói.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 571: Toàn Dân Yêu Đương (124)


Mọi người đều có tâm trạng phức tạp, nhưng Hòa Ngọc không thèm quan tâm, cậu chỉ đi đến công cụ rèn rồi đứng yên tại chỗ.

Trang bị rèn mới của Đoàn Vu Thần vẫn là bốn lưỡi câu. Có lẽ anh ta đã quen với việc sử dụng chúng. Sau khi phá hủy cái cũ thì lại tạo ra cái mới.

Hòa Ngọc nhìn lưỡi câu rồi lấy ra những vật liệu rèn cần thiết.

Dao cùn, dao Vô Kỳ.

Hai món trang bị duy nhất của Hòa Ngọc đều có điểm chiến đấu là ba.

Trấn Tinh thắc mắc: "Cậu chỉ sử dụng hai trang bị này để rèn vũ khí?"

Hòa Ngọc gật đầu.

Đoàn Vu Thần xen vào: "Trông không ổn lắm, hiệu quả chiến đấu thế nào?"

Họ biết dao cùn, thứ "dao rẻ tiền" có thể chọc mù mắt người khác, nhưng con dao kia họ chưa nhìn thấy bao giờ.

Hòa Ngọc đã có ba điểm chiến đấu.

Mọi người: "..." Trang bị chiến đấu của Hòa Ngọc thực sự không tốt lắm.

Đồng tử của Vạn Nhân Trảm co lại, gã không thể tin được: "Chờ một chút, năng lực chiến đấu trang bị của cậu là sáu, vì vậy năng lực chiến đấu của bản thân cậu là hai sao?"

Giọng nói phía sau dần nhỏ đi, dường như bị choáng váng, lời như nghẹn ở cổ.

Mọi người: "..."

Vãi, vừa nãy họ cũng chưa nhận ra!

Năng lực chiến đấu tám điểm của Hòa Ngọc thực sự là do trang bị.

Năng lực chiến đấu ban đầu của cậu chỉ có hai điểm?!

Trời ạ, cho một người có hai điểm năng lực chiến đấu vào thi đấu, Trái Đất rốt cuộc nghĩ cái gì mà đưa cậu vào vậy?

Điều đáng giận hơn là không ngờ chỉ với hai điểm chiến đấu rách này, cậu lại vượt qua năm nghìn kẻ mạnh đi tới tận bây giờ.

Cách Đới vô cùng mơ hồ.

Vậy là họ đã bị một "con gà ốm" thao túng chỉ với hai điểm chiến đấu ban đầu.

Gã chợt nhớ ra ở vòng tuyển chọn, Hòa Ngọc đã cưỡi một con cá khổng lồ trong lần đầu tiên "đối đầu" với họ.

Làm sao tên này dám đi lại với hai điểm năng lực chiến đấu vậy?

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, ánh mắt mông lung.

[Bình luận: "Ha ha ha ha ha! Giờ thì đã biết khán giả bị sốc như thế nào rồi đấy!"]

[Bình luận: "Hòa Ngọc, năng lực chiến đấu ban đầu của cậu ta chỉ có hai điểm thôi."]

[Bình luận: "Đúng vậy, các bạn nhỏ của nhà trẻ Liên bang còn nhiều điểm hơn thế. Hòa Ngọc thực sự rất yếu, nhưng cậu ta đã từng bước đi đến hiện tại. Mấy người còn không biết tâm trạng của khán giả phức tạp như thế nào đâu!"]

[Bình luận: "Không sao, bây giờ tâm trạng của bọn họ cũng vô cùng phức tạp rồi kia kìa."]

Phải, tâm trạng của bọn họ bây giờ vô cùng phức tạp.

Ở chung với Hòa Ngọc, luôn rất dễ quên mất cậu chỉ có tám điểm năng lực chiến đấu. Hiện tại lại lần nữa hạ thấp giới hạn, tám điểm kia là điểm đã tăng lên rồi.

Nếu là họ, có lẽ họ sẽ không thể qua vòng tuyển chọn.

"Chín" đã đủ sốc rồi, lại còn con số "hai".

Một lúc sau, Trấn Tinh đột nhiên nói: "Hòa Ngọc, tôi thực sự tin lý luận năng lực chiến đấu chẳng có tác dụng là mấy của cậu rồi."

Hoàn toàn trái với nhận thức bình thường.

Bản thân Hòa Ngọc là một sự tồn tại đi ngược lại với nhận thức chung.

Liên Bang vẫn luôn cho rằng năng lực chiến đấu mới là quan trọng nhất.

Nhưng nó đã bị Hòa Ngọc vả mặt hết lần này đến lần khác.

Bọn họ đang trong hệ thống show sống còn đỉnh lưu, bên ngoài chắc hẳn có rất nhiều người cũng sốc như vậy.

Liên Bang không thể không nghiên cứu. Hòa Ngọc thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng rồi.

Ánh mắt của Bạc Kinh Sơn dần tối lại, không biết Trái Đất thế nào rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 572: Toàn Dân Yêu Đương (125)


Hòa Ngọc không quan tâm đến tâm trạng phức tạp của họ. Cậu chỉ ném hai trang bị vào giữa lưỡi câu. Đoàn Vu Thần khống chế ngọn lửa bùng cháy, Hòa Ngọc bình tĩnh nhìn.

Nó không phải là một trang bị tốt. Dao Vô Kỳ bình thường sẽ nhanh chóng tan chảy.

Con dao cùn tốt hơn một chút, nhưng nó không phải là một vật liệu tuyệt vời như vậy. Chưa đầy một tiếng, nó sẽ tan chảy.

Khác với trước đây khi Hòa Ngọc rèn Dao Khuyết Nguyệt, lần này cậu hầu như canh giữ trong suốt quá trình, thỉnh thoảng giơ tay lên, dùng năng lượng để bào mòn. Quá trình nung nóng vật liệu bắt đầu tiến hành.

Thái độ của cậu rất nghiêm túc.

Nó cũng làm cho người xem phải tập trung hết mức theo dõi cậu.

Lúc này Hòa Ngọc lại muốn rèn vũ khí của chính mình, điều này rất không bình thường.

Các vật liệu hoàn toàn tan chảy, Hòa Ngọc điều khiển năng lượng để trung hoà chúng. Những vật liệu này sẽ hấp thụ năng lượng, nhưng Hòa Ngọc đã kiểm soát chúng để ngăn chặn sự hấp thụ, thay vào đó chỉ bào mòn chúng.

Quá trình này tiêu tốn nhiều năng lượng hơn so với việc truyền năng lượng vào. Thể lực của Hòa Ngọc lại kém, sắc mặt nhanh chóng trở nên tái nhợt.

Nhưng cậu không hề động đậy, ánh mắt dưới cặp kính vô cùng bình thản, không ngừng bào mòn vật liệu.

Đoàn Vu Thần lẩm bẩm nói: "Lần này Hòa Ngọc thật sự nghiêm túc."

Seattle nhìn Bạc Kinh Sơn, không khỏi khiêu khích: "Thấy chưa, đây là thái độ đối với vũ khí của chính mình và thái độ với vũ khí của người khác."

Điều này là để ly gián Hòa Ngọc và Bạc Kinh Sơn.

Vạn Nhân Trảm cười khẩy: "Anh ta không xứng với sự nghiêm túc của Hòa Ngọc."

Bạc Kinh Sơn ôm Dao Khuyết Nguyệt trong tay, mặt không chút thay đổi, bình tĩnh nói: "Ồ, vậy thì ít nhất Hòa Ngọc đã bận tâm đến vũ khí của tôi."

Còn những người khác, có muốn cũng không được.

Nghiêm túc hay không, những gì Hòa Ngọc đã cho anh ấy là một con Dao Khuyết Nguyệt lợi hại đến vậy.

Ai như Vạn Nhân Trảm và những người khác, dù có ghen đỏ mắt cũng không có được.

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã trừng mắt, hung dữ nhìn Bạc Kinh Sơn.

Bạc Kinh Sơn bình tĩnh nhìn lại gã.

Vạn Nhân Trảm tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Gã nghĩ, gã nhất định phải bảo Hòa Ngọc rèn giúp mình. Gã không tin mình không hơn bằng Bạc Kinh Sơn, người đến từ hành tinh rác.

"Bùm!"

Ở phía trước, các vật liệu rèn hợp nhất không ngừng va đập, lờ mờ có xu hướng phát nổ không ổn định.

Mọi người định thần lại, nhìn một cách chăm chú.

Hòa Ngọc chưa bao giờ vội vàng. Trang bị va đập không ngừng bị cậu áp chế. Không dung hòa được sẽ truyền năng lượng vào, truyền năng lượng vào rồi lại rút ra, chỉ hết lần này đến lần khác, không ngừng cọ xát.

Rốt cuộc chúng cũng không phải là một vật liệu tốt. Cho dù trong mỗi bước Hòa Ngọc đã thêm rất nhiều chi tiết, nó vẫn hoàn thành nhanh hơn so với Dao Khuyết Nguyệt.

Ba tiếng sau, một thanh trường kiếm màu trắng bạc xuất hiện.

Con dao cùn và dao Vô Kỳ bình thường được kết hợp thành một để tạo ra một thanh trường kiếm.

Kiếm, loại vũ khí này rất hiếm thấy ở Liên Bang.

Liên Bang có rất nhiều loại vũ khí, phổ biến nhất chính là đao. Kiếm rất ít, cũng không giống như loại trường kiếm này.

Hòa Ngọc đã rèn một thanh kiếm, một thanh trường kiếm thường thấy trong các cuốn sách tu tiên.

Bạc Kinh Sơn hơi nhướng mày.

Anh ấy thực sự muốn theo đuổi hệ thống tu tiên này đến cùng.

"Phi!"

Trường kiếm run lên, chậm rãi rơi vào trong tay Hòa Ngọc.

Lúc trước họ cũng từng nghĩ qua Hòa Ngọc thích hợp với loại vũ khí nào, nhưng bất kể là dao hay thứ gì khác, có vẻ như đặt trên tay Hòa Ngọc đều không phù hợp.

Cậu mỏng manh yếu ớt nhưng cao quý và kiêu ngạo.

Nhưng giờ khắc này, trong tay cậu cầm thanh trường kiếm, lưng thẳng tắp, lạnh lùng xa cách, hết thảy đều vừa vặn, vô cùng phù hợp.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 573: Toàn Dân Yêu Đương (126) - “Quần cũng đã cởi rồi, bạn cho tôi xem cái gì vậy!!!”


[Bình luận: "A a a Hòa Ngọc khi cầm vũ khí trông đẹp trai quá đi! Đây là loại vũ khí nào vậy, tôi cũng muốn."]

[Bình luận: "Trời ơi, đã đọc qua cuốn [Truyện Phàm Phàm tu tiên] và [Thống trị Tu Tiên giới] của Trái Đất chưa? Hòa Thần chính là vị tiên vương được nhắc đến trong đó, không phải quá đẹp rồi sao?"]

[Bình luận: "Hu hu hu đẹp trai chết mất thôi! Thật sự là rất đẹp trai, muốn gả, muốn cưới cậu ta quá!"]

Thực sự rất đẹp. Hòa Ngọc mảnh khảnh, kiêu ngạo và một thanh trường kiếm màu trắng bạc, giống như tiên giáng trần, khiến mọi người không thể rời mắt.

Vạn Nhân Trảm sững sờ, ánh mắt đờ đẫn.

Trấn Tinh, Eugene cũng sững sờ không kém.

Đôi mắt xanh say đắm nhìn Hòa Ngọc, từng bông hoa nhỏ màu trắng lần lượt nở ra từ đầu dây leo, đung đưa trong gió.

Duy chỉ có Đoàn Vu Thần.

Đoàn Vu Thần: "Hòa Ngọc thử trang bị đi! Mau thử xem, nó có lợi hại hơn Dao Khuyết Nguyệt không?"

Mặc dù biết rằng Hòa Ngọc trở nên mạnh mẽ hơn sẽ không giúp ích gì cho anh ta, nhưng sự xuất hiện của trang bị lợi hại như vậy, với tư cách là một thợ rèn, anh ta vẫn khó kiểm soát được cảm xúc của mình.

Hòa Ngọc gật đầu: "Phải thử chứ."

Nói xong, cậu chậm rãi nâng kiếm lên, lạnh lùng nhìn về phía trước, khí thế khiến người khác kinh ngạc.

[Bình luận: "Vô cùng mong chờ!"]

[Bình luận: "Chỉ có mình tôi thấy tiếc chiếc tiện đao làm lóa mắt kia sao? Nghĩ đến việc không có tiện đao, cảm thấy rất đau khổ. Thứ đó dù sao dùng vẫn tốt mà."]

Hòa Ngọc rút một thanh kiếm hoa, ánh mắt sắc bén, lưỡi kiếm xoay chuyển mạnh mẽ vung về phía trước.

"A!"

Seattle che mắt và hét lên.

Những người khác cũng nheo mắt lại, khuôn mặt nhăn nhó.

Hiệu ứng "làm lóa mắt chó" vẫn còn, mà nó dường như còn được nâng cấp.

Khán giả cũng bị lóa mắt, nước mắt giàn giụa, nhưng họ cố gắng mở mắt ra trong đau đớn và choáng váng. Bọn họ nhìn về phía trước, nhất quyết muốn xem sức mạnh đáng sợ của trang bị mới này.

Cách Đới và những người khác cũng vậy. Một bên không thể kiểm soát được nước mắt sinh lý của mình, một bên cố gắng mở mắt, chịu đựng cơn đau và cố gắng hết sức để nhìn rõ cảnh tượng trước mặt.

Thanh trường kiếm đã được rút ra, kiếm khí gầm rú.

Khắp nơi không một động tĩnh.

Mọi người: "..."

"Cạch." Một cây non nhỏ rơi xuống.

Cái cây bên cạnh chỉ khẽ nhúc nhích, sau khi rụng đi hai chiếc lá, nó vẫn duy trì tư thế vững vàng, đứng bất động.

Mọi người: "???"

Nhìn nhầm rồi sao? Thứ này có năng lực chiến đấu là mười điểm sao?

Nước mắt giàn giụa trên mặt, Quỳnh nhìn Hòa Ngọc, nghi ngờ hỏi: "Hòa Ngọc, anh đã thử trang bị chưa?"

Hòa Ngọc gật đầu, đẩy kính nghiêm túc nói: "Tôi thử rồi đấy thôi."

Mọi người: "..."

Đã thử và kết quả là thế này.

Là nó!

Chính là nó!

Họ nhìn mà hoa mắt chóng mặt.

Vào lúc này, bọn họ đột nhiên nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ, theo cách nói ở Trái Đất là: “Quần cũng đã cởi rồi, bạn cho tôi xem cái gì vậy!!!”
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 574: Toàn Dân Yêu Đương (127)


Bạn còn 9 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Mắt vẫn còn cay xè, đầu vẫn còn hơi choáng váng.

Vạn Nhân Trảm lau đi nước mắt trên mặt, nghi ngờ nhìn trang bị trong tay Hòa Ngọc.

Những người khác cũng có phản ứng giống như gã.

Là do Hòa Ngọc không có năng lực sao?

Không thể nào, cậu đã chứng minh rất nhiều lần, cậu rất có năng lực, bao gồm cả việc rèn.

Người có thể rèn ra Dao Khuyết Nguyệt sao có thể rèn ra một thứ như vậy.

Eugene và những người khác không tin lắm.

Trang bị có sáu điểm năng lực chiến đấu, đây là một nghi vấn về sức mạnh thực sự của Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc hài lòng gật đầu: "Không tồi."

Cậu thực sự hài lòng, sau đó đặt kiếm vào ba lô trông rất bình tĩnh và hầu như không có cảm giác mất mát.

Có vẻ như năng lực chiến đấu của thứ này chẳng khác gì cậu mong đợi ngay từ đầu.

Eugene: "Năng lực chiến đấu vũ khí này của cậu là bao nhiêu?" Gã không muốn tin vào những gì mình nhìn thấy.

Có lẽ, trang bị này thực sự rất mạnh.

Chỉ là năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc quá yếu nên không thể hiện ra.

Hòa Ngọc không che giấu: "Sáu."

Cậu bỏ trang bị vào trong ba lô, hệ thống tự động kiểm tra trang bị, tự động ghi trạng thái trang bị vào thanh trang bị của cậu: một thanh kiếm bình thường, có năng lực chiến đấu sáu điểm.

Thực sự là sáu điểm?

Lời nhắc nhở của hệ thống khiến những khán giả không muốn tin cũng im bặt. Năng lực chiến đấu của trang bị này là "sáu điểm" đều là sự thật. Bọn họ im lặng như tờ.

Tất nhiên, sự im lặng luôn ngắn ngủi. Sau một khoảng im lặng ngắn, họ tiếp tục thảo luận.

"Hòa Ngọc có thể rèn ra dao Khuyết Nguyệt, làm sao có thể chế tạo ra trang bị chỉ có năng lực chiến đấu 6 điểm?"

"Tôi không tin, ẩn sâu trong đó nhất định là âm mưu của Hòa Ngọc."

"Tôi cũng cảm thấy có âm mưu. Mọi người đừng quên, Hòa Ngọc là một người vô cùng biết tính toán."

"Tôi không nghĩ như vậy. Bình thường Hòa Ngọc thật sự sẽ không thất bại, nhưng lần này cậu ta thử kỹ thuật rèn mới, tình hình hiện tại xem ra kỹ thuật mới thất bại rồi."

"Đúng vậy, tôi đồng ý. Thất bại rồi. Cậu ta thoạt nhìn vẫn bình tĩnh, nhưng thực ra là cố gắng cứu vớt lại thể diện, không khiến bản thân xấu hổ."

"Nhưng đây là Hòa Ngọc đó! Hòa Ngọc sao có thể thất bại?"

"Ai cũng có thể thất bại mà. Hơn nữa hệ thống đã hiện ra năng lực chiến đấu, làm sao có thể là giả được."

Đúng vậy, hệ thống đã hiện năng lực chiến đấu, làm sao nó có thể là giả chứ?

Phần lớn khán giả đều cho rằng Hòa Ngọc thất bại. Cậu đúng là rèn ra một trang bị có năng lực chiến đấu sáu điểm, mà còn dùng hai trang bị có năng lực chiến đấu ba điểm rèn ra.

Mà năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc vẫn là tám điểm. Trước khi rèn trang bị là tám điểm, sau khi rèn trang bị cũng là tám điểm.

Thực sự là đang đấu tranh với số "tám" này phải không?

Ồ, không phải là không có phần thưởng. Phần thưởng của trang bị mới có lẽ là chức năng "lóa mắt chó" phiên bản plus.

Trên cơ sở ban đầu, mức độ chói cao hơn và mức độ th* t*c nhiều hơn.

Sau khi rèn trang bị, Hòa Ngọc bình tĩnh quay lại.

Cậu không quan tâm những người này hay khán giả bây giờ đang nghĩ gì.

Năng lực chiến đấu sáu điểm?

Vậy nên nó chỉ có lực sát thương là sáu điểm thôi sao?

Năng lực chiến đấu của cậu là tám điểm, nhưng những người có năng lực chiến đấu tám trăm điểm cũng không dám hành động hấp tấp trước mặt cậu.

Hòa Ngọc không bao giờ đánh giá con người hay sự vật bằng năng lực chiến đấu của họ.

Bây giờ bọn họ càng chế giễu, càng xem thường, đợi sau khi nhìn thấy sức mạnh của trường kiếm thì sẽ bị vả mặt ngay.

Việc vả mặt các tuyển thủ Liên Bang và khán giả Liên Bang, Hòa Ngọc đã quen, vô cùng quen rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 575: Toàn Dân Yêu Đương (128) - Đây mới là phong thái vợ cả đó!


Hòa Ngọc quay người rời đi, Trấn Tinh nghiêng đầu hỏi cậu: "Vũ khí của cậu có tên không?"

Hòa Ngọc lắc đầu, thản nhiên bỏ lại một câu: "Không có, nó không có tên."

Giờ vẫn chưa đến lúc đặt tên cho nó, chuyện đó tính sau.

Tiểu Lục theo sau Hòa Ngọc, bóng đen vẫn chỉ là phần thân trên, phía dưới là dây leo dài màu xanh lục, làn khói màu đen đặc quánh, một đôi con mắt màu xanh bị đâm ch** n**c mắt, mơ hồ nhìn cậu.

Hòa Ngọc: "Cậu đang nhìn gì vậy?"

Tiểu Lục: "Tôi không thể nhìn rõ, hình như bị mù rồi."

Vừa nói, cậu ấy vừa duỗi ra một cái cây dây leo màu xanh mảnh khảnh, quấn cổ tay Hòa Ngọc, trịnh trọng nói: "Cậu dẫn tôi đi đi."

Nói chuyện như thể cậu ta đã bị mù thật vậy.

Hòa Ngọc: "..."

Tên nhóc này rất thông minh, đang bắt đầu giở trò rồi đây.

Cậu cũng không từ chối, dẫn theo dây leo đi về hướng Cây Sinh Mệnh. Cậu đã quen nằm trên đỉnh cây cổ thụ phơi nắng.

Một người và một dây leo đang "tay trong tay", bầu không khí trông rất hòa thuận.

Tiểu Lục rất vui vẻ, những dây leo sau lưng cậu ấy nhe răng múa vuốt, đung đưa trong không trung, tâm trạng vui đến hớn hở.

Xung quanh, sức sống dồi dào khiến cây cao, cỏ thấp cùng nở hoa, là sự phồn hoa của muôn loài hoa rực rỡ sắc màu.

Bất cứ nơi nào Hòa Ngọc và cậu ấy đi qua, hoa xung quanh cũng lắc lư theo.

Mọi người: "..."

Hòa Ngọc lại hỏi Tiểu Lục: "Cậu có thể nở hoa không?"

Hôm qua Cây Sinh Mệnh đã phục hồi, hành tinh tình yêu đã trở thành một khu rừng nguyên sinh. Hôm nay, Eugene đề nghị Hòa Ngọc không nên quấn quít Tiểu Lục để tránh làm hành tinh tình yêu bùng nổ.

Vạn Nhân Trảm, Trấn Tinh và những người khác cũng hưởng ứng vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng Tiểu Lục lại phản đối, hơn nữa cậu ấy không cần thầy mà vẫn tự học cách kiểm soát sức sống dư thừa.

Làm gì với năng lượng dư thừa đây?

Đều dùng để nở hoa rồi.

Cho nên Hòa Ngọc rất thích, xung quanh hoa nở rộ, tâm trạng rõ ràng đã khá hơn, khóe miệng cậu hơi nhếch lên.

[Bình luận: "Quá giỏi!"]

[Bình luận: "Tiểu Lục thực sự rất giỏi!"]

[Bình luận: "Tôi tuyên bố rằng cây dây leo này hiện tại là sinh vật xuất sắc nhất Show sống còn đỉnh lưu!"]

[Bình luận: "Mấy người đặt Mèo lớn của tôi ở đâu rồi?"]

Hoa nở khắp nơi, trông mới lãng mạn làm sao.

Tiểu Lục hoàn toàn không cần bày tỏ tình cảm với Hòa Ngọc, chỉ cần nhìn hoa nở xung quanh là có thể biết cậu ấy rốt cuộc có bao nhiêu tình cảm.

Hơn nữa, cảm giác này không thể hiện bằng lời nói, tất cả đều thể hiện ở trong những bông hoa.

"Hắt xì!" Vạn Nhân Trảm hắt hơi một cái, nhìn bóng lưng một người một dây leo, gã bất mãn lẩm bẩm nói: "Thật phiền phức, những bông hoa này làm người ta nghẹn chết, ai lại thích hoa nở khắp nơi như này chứ."

Trên mặt gã tràn đầy sự bất mãn: "Hoa hòe lòe loẹt, giống hệt như cây dây leo kia, rất biết dụ dỗ người khác."

Gã sỉ vả Tiểu Lục còn chưa hài lòng, lại tiếp tục sỉ vả Hòa Ngọc: "Không phải chỉ là một dây leo thôi sao? Không biết nghĩ gì mà lại đi đối xử tốt với dây leo như vậy."

Giọng điệu này vừa chua chát vừa ghen ghét.

Trấn Tinh liếc nhìn gã, bình tĩnh nhấc chân và đi đến vị trí tu luyện của mình.

Eugene: "Ông không tức giận à?"

Vạn Nhân Trảm rõ ràng quan tâm đến Hòa Ngọc, vì vậy rất tức giận. Trấn Tinh cũng rất quan tâm đến Hòa Ngọc, tại sao lại không tức giận?

Trấn Tinh nhẹ nhàng nói: "Dù sao phó bản này còn có hơn mười ngày nữa, có gì phải lo lắng?"

Nói xong, gã nhấc chân rời đi, sắc mặt bình tĩnh, bình tĩnh đi tu luyện.

Eugene: "..."

Vạn Nhân Trảm: "..."

[Bình luận: "Thấy chưa, đây là phong thái của vợ cả đó!"]

[Bình luận: "Ha ha, Trấn Tinh thực sự có khí chất của một người vợ cả. Vạn Nhân Trảm là tiểu tam yêu nghiệt chẳng có gì cả, suốt ngày chỉ biết ghen tức."]

[Bình luận: "Vậy mới nói, Tiểu Lục chỉ là một sủng phi nhất thời mà thôi."]

[Bình luận: "Những thứ khác tôi không phản đối, nhưng a a a tôi không đành lòng để Tiểu Lục nở hoa! Tiểu Lục ngọt ngào mà tàn nhẫn, ai mà không thích chứ?"]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 576: Toàn Dân Yêu Đương (129)


Hòa Ngọc không để ý những gì khán gỉa thảo luận, cậu bay lên Cây Sinh Mệnh, dựa vào dây leo và phơi nắng một cách nhàn nhã.

Nắng mùa đông thật dễ chịu.

Đây lại là đấu trường, căn bản không có buồn phiền mà phơi nắng như vậy. Kiếp trước cậu vì giữ gìn làn da tốt, trừ những công việc cần thiết, tuyệt đối không chịu phơi nắng.

Nhưng bây giờ thì khác. Phó bản không những nắng chiếu không đen, mà cho dù đen thì thế nào chứ.

Nếu cắn nửa đóa hoa hàn băng thì sẽ rạng rõ ngay lập tức.

Hòa Ngọc rất thỏa mãn nằm phơi nắng.

Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn nghiêm túc tu luyện. Vạn Nhân Trảm ngồi xổm bên dưới, oán hận nhìn họ.

Đoàn Vu Thần tiếp tục rèn, còn Quỳnh và những người khác đốt lửa nướng thịt và nấu gì đó để ăn.

Nếu loại trừ các yếu tố khác, khoảng thời gian này có lẽ là khoảng thời gian nhàn nhã và không căng thẳng nhất mà họ có được trong Show sống còn đỉnh lưu.

Thật không may, thời gian như vậy không kéo dài.

Hơn nữa, một cảm giác cấp bách mơ hồ luôn tràn ngập trong người.

Ngày thứ mười.

"Bụp!"

"Leng keng!"

Rìu của Vạn Nhân Trảm bị ném ra xa, người cũng rơi ra ngoài, đụng phải một cái cây lớn, trực tiếp làm gãy cây. Gã ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu.

Bạc Kinh Sơn bình tĩnh rút dao.

Cảnh tượng này thời gian gần đây thường xuyên nhìn thấy. Ngày nào cũng có người thách thức Bạc Kinh Sơn. Vạn Nhân Trảm là người thách đấu nhiều lần nhất. Tên này dường như không biết "thất bại" nghĩa là gì, càng thất bại lại càng hăng.

Cách Đới lẩm bẩm: "Lần này thời gian thất bại đã rút ngắn thêm một phút. Vạn Nhân Trảm đã mạnh, nhưng Bạc Kinh Sơn còn mạnh hơn nhiều."

Seattle cũng lẩm bẩm: "Đúng vậy, chuyện gì đang xảy ra thế này?"

Đoàn Vu Thần và Quỳnh cau mày.

Vạn Nhân Trảm dựa vào cây chậm rãi đứng lên, nhìn chăm chăm Bạc Kinh Sơn: "Mày mạnh hơn rồi, thực lực của mày tiến bộ nhanh đấy."

Khi đối mặt với Hòa Ngọc, gã rất ngu ngốc, nhưng với tư cách là một cao thủ Liên Bang và là một vũ khí hình người, với các trận chiến, Vạn Nhân Trảm vô cùng hiểu biết và có nhiều kinh nghiệm.

Bạc Kinh Sơn thực sự đã trở nên mạnh mẽ hơn. Loại sức mạnh này không phải do sự cải thiện của trang bị, mà là do năng lực chiến đấu được nâng cao.

Như mọi người đã biết, nâng cao năng lực chiến đấu của bản thân khó hơn nhiều so với nâng cao trang bị.

Vạn Nhân Trảm được đánh giá cao không chỉ vì vị thế "số 1" của gã, mà còn bởi vì gã có năng lực chiến đấu cao nhất trong tất cả các tuyển thủ.

Để nâng cao năng lực chiến đấu của chính mình vô cùng khó, Bạc Kinh Sơn đã làm như thế nào?

Không có thuốc, anh ấy không uống thuốc, mà cũng không có thuốc nào kéo dài thời gian nâng cấp lâu như vậy.

Chiến đấu, chiến đấu không thể nào nâng cao nhanh chóng như vậy.

"Làm thế quái nào mà cậu làm được điều đó vậy?" Cách Đới hỏi.

Tất nhiên Bạc Kinh Sơn sẽ không giải thích. Anh ấy liếc nhìn mọi người: "Không có ai muốn thách đấu sao? Tôi phải đi rồi."

Nói xong, anh ấy trở về chỗ của mình.

Những người khác không biết anh ấy đang làm gì, nhưng người của Trái Đất thì biết.

Bạc Kinh Sơn đang tu luyện.

Vệ Gia Quốc thở dài: "Khi nào mới có thể nghiên cứu ra? Không phải chỉ là một tầng giấy dán cửa sổ sao? Tại sao không thể xuyên thủng chứ?"

Diệp Khai Quân cũng thở dài, cực kỳ buồn bực: "Hôm nay tôi lại đến viện nghiên cứu, bọn họ cho rằng đáng lẽ đã nghiên cứu ra, nhưng không biết vì sao lại không dùng được, cứ luôn thiếu cái gì đó, năng lượng cũng kiểm tra rồi, nhưng không thể nắm bắt."

Trịnh Khắc: "Chúng tôi không thể giúp được, thật sự là lo muốn chết."

Vệ Gia Quốc đột nhiên nhìn về phía thư ký: "Những người kia của Liên Bang còn nghỉ ngơi tại khách sạn Chiêu Đãi sao?"

Thư ký gật đầu: "Vâng, bọn họ vẫn đang ở khách sạn Chiêu Đãi, còn chưa rời đi, mà hôm nay lại có tàu vũ trụ tới."

Khi Hòa Ngọc ngày càng thể hiện sức mạnh, ngày càng có nhiều người Liên Bang chú ý đến Trái Đất.

Mặc dù Trái Đất cách vũ trụ rất xa, tàu vũ trụ phải mở trong một thời gian dài, nhưng Hòa Ngọc đã ở trong phó bản "toàn dân yêu đương" mười ngày rồi. Không chỉ là người đại diện do chính quyền Liên Bang phái đến, mà còn những người từ các gia tộc lớn và các hành tinh lớn đều đã đến.

Có thể là bởi vì bọn họ sợ hãi trước Hòa Ngọc, sự uy h**p từ đám người Trấn Tinh, hoặc là bọn họ muốn biết về cái gọi là "hệ thống khác". Những người đó cũng không hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ chỉ ở lại Trái Đất mà thôi, thỉnh thoảng hỏi thăm chính quyền Trái Đất.

Đây chỉ là một hành động đánh lừa người khác. Họ lén làm những gì, người của Trái Đất dù có mạnh đến đâu thì họ không thể kiểm soát được, họ cũng không dám kiểm soát.

Đây là nhược điểm của thế lực yếu.

Vệ Gia Quốc gãi gãi đầu: "Tiếp tục giữ chân bọn họ đi, tiếp tục thúc giục viện nghiên cứu, chúng ta thật sự không có nhiều thời gian đâu."

"Vâng."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 577: Toàn Dân Yêu Đương (130)


Hòa Ngọc biết rằng Trái Đất vẫn chưa nghiên cứu ra hệ thống mới, cậu hơi thất vọng, nhưng cũng giống như Liên Bang Vũ Trụ không thể nghiên cứu ra một hệ thống năng lượng tương tự, Trái Đất trong một lĩnh vực nghiên cứu hoàn toàn xa lạ sẽ cần thời gian và phải phá vỡ nhận thức vốn có.

Mặc dù cậu là người Trái Đất, nhưng cũng phải thừa nhận, năng lực nghiên cứu của Liên Bang Vũ Trụ hoàn toàn vượt trội hơn Trái Đất.

Trái Đất đã dựa vào ưu điểm của việc "hiểu cậu" nên mới chắc chắn có thể tìm ra điều đó trước Liên Bang Vũ Trụ.

Nhưng cho đến nay, Trái Đất vẫn chưa bắt đầu "cải cách".

Hệ thống mới là một bước tiến lớn, mặc dù cậu chỉ có thể thỉnh thoảng nhìn thấy từ bình luận, nhưng nếu Trái Đất nghiên cứu ra thì không thể yên tĩnh như hiện tại

E rằng chỉ có thể nói là Trái Đất vẫn chưa nghiên cứu ra.

Có vẻ như cần phải đốc thúc một lần nữa.

Vừa nghĩ như vậy, phía dưới, Vạn Nhân Trảm thất bại vừa nhặt rìu lên. Eugene - người nãy giờ vẫn im lặng - bất ngờ lao về phía Trấn Tinh.

"Xoẹt!"

Chiếc cưa máy quay với tốc độ cao, tỏa ra sát khí, lao thẳng về phía Trấn Tinh, đây là một chiêu chí mạng.

Eugene muốn giết Trấn Tinh.

Diễn biến này có hơi quá đột ngột và bất ngờ.

Gần đây bọn họ đều tương đối hòa thuận, vẫn duy trì "quan hệ hợp tác". Eugene đột nhiên tập kích khiến mọi người tuyệt đối không ngờ tới. Bọn họ dừng việc trong tay lại, kinh ngạc nhìn về phía Eugene.

Hòa Ngọc cũng ngồi dậy, sờ sờ dây leo, nhìn về hướng hai người họ.

Tiểu Lục khẽ run lên.

Eugene tấn công Trấn Tinh, mà Trấn Tinh cũng không phải dạng hiền lành gì. Khoảnh khắc Eugene ra tay, khối Rubik đã đứng trước mặt. Trấn Tinh lùi lại vài bước để tránh đòn tấn công của gã.

Sau đó ánh mắt sắc bén, hung hăng xuất chiêu.

Liệu Eugene có thể đánh bại Trấn Tinh?

Những khán giả có thể nhìn thấy năng lực chiến đấu đều biết rằng Eugene kém Trấn Tinh hai mươi điểm năng lực chiến đấu.

Sau khi tiến vào phó bản này, không hiểu sao sức chiến đấu của Trấn Tinh lại tăng lên rất nhiều, trong khi Eugene hầu như không thay đổi nên kết quả gần như chắc chắn.

Sau nhiều lần trao đổi chiêu thức, Eugene đã thua.

Trấn Tinh bị thương, nhưng Eugene còn bị thương nặng hơn.

Trấn Tinh cũng không khách khí, khối Rubik đè ép Eugene. Mỗi đòn của gã đều chí mạng. Nếu không phải Eugene thực sự mạnh mẽ thì đã chết trong tay Trấn Tinh.

"Dừng tay đi." Hòa Ngọc đột nhiên nói.

Trấn Tinh lại giáng cho Eugene một đòn nặng nề, thấy gã phun ra một ngụm máu, một cánh tay máy móc đứt lìa, sau đó thu lại khối Rubik, lạnh lùng nhìn gã.

Eugene không thể đứng vững được nữa, nhưng gã vẫn có thể níu lấy, ngồi dựa vào một gốc cây bị sứt mẻ.

Khóe miệng gã giật giật: "Ông thật sự càng ngày càng mạnh, giống như Bạc Kinh Sơn."

Gã đang thử nghiệm.

Lấy mạng sống của mình để thử nghiệm, gã cũng là một người tàn nhẫn.

Hòa Ngọc bị dây leo đưa tới dưới tàng cây, cậu không vội vàng mà đi về phía Eugene: "Anh muốn làm gì thì đừng cố thử nghiệm nữa. Tôi thích người thẳng thắn."

Eugene ho khan hai tiếng, thân thể máy móc phát ra âm thanh hỗn tạp "Xèo xèo".

Nhưng gã cố kìm lại ý muốn ngất đi, nhìn Hòa Ngọc: "Tôi biết đó là cậu. Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn chỉ có một điểm chung. Họ đã nói chuyện một mình với cậu tại trạm trung gian. Còn có Lăng Bất Thần, cậu đã cho họ cách nâng cao sức mạnh."

Những lời này lập tức khiến mọi người sững sờ.

Cách để nâng cao sức mạnh.

Nâng cao sức mạnh của bản thân.

Hai mắt Cách Đới híp lại, bên trong tràn ngập ánh sáng. Ngay cả Đoàn Vu Thần cũng nhìn chằm chằm về phía này.

Lúc này, trong mắt mọi người đều tràn đầy kinh ngạc và hiếu kì.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 578: Toàn Dân Yêu Đương (131) - "Tôi, tôi dùng bản thân để đổi."


Phân tích này của Eugene không phải không có lý, gã đã nghĩ rất nhiều ngày.

Từ khi tiến vào phó bản đến bây giờ đã là hai mươi ngày, rõ ràng Bạc Kinh Sơn và Trấn Tinh có gì đó bất thường. Từ sáng sớm đến tối mịt, hai người vẫn luôn ngồi như vậy, nhắm mắt lại không nhúc nhích.

Tất cả mọi người nhìn thấy cũng đều biết có vấn đề, nhưng không thăm dò được hai người họ đang làm cái gì.

Mà mỗi ngày bọn họ đều có người khiêu chiến với Bạc Kinh Sơn. Ban đầu là bởi dao Khuyết Nguyệt của anh ấy, sau khi Eugene thử xem xét liền phát hiện năng lực chiến đấu của anh ấy tăng lên.

Trang bị không thay đổi, thứ tăng lên kia đương nhiên là năng lực chiến đấu của bản thân.

Vừa nãy Vạn Nhân Trảm cũng phát hiện.

Trong nháy mắt gã nói sự nghi ngờ này, Eugene liền muốn thăm dò Trấn Tinh, tìm một cơ hội trực tiếp ra tay.

Gã biết như vậy rất nguy hiểm, có khả năng hắn không đánh lại Trấn Tinh.

Gã lại là người ra tay trước, một khi thất bại, đê tiện bỉ ổi trước, cho dù Trấn Tinh giết gã cũng sẽ không có ai giúp gã.

Thế nhưng bảo gã không làm gì, trơ mắt nhìn bọn người Trấn Tinh càng ngày càng mạnh ư?

Eugene càng không làm được.

Cuộc thi này chỉ có một người có thể ra ngoài, thất bại là chết.

Mấy người Early, Khắc Lý Hải, lúc trước là những người vô cùng ngông cuồng, bây giờ chết rồi thì không còn chút dấu vết nào của bọn họ.

Eugene quyết định đánh cược một lần.

Gã nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt mang theo cố chấp và chờ mong.

Hòa Ngọc thản nhiên nói: "Thế anh muốn nói gì?"

Cậu không phản bác.

Đồng tử của những người xung quanh tức khắc co lại, ánh mắt nhìn Hòa Ngọc càng phức tạp hơn.

Từng có lúc, bọn họ xem đối thủ lớn nhất là đám người Vạn Nhân Trảm, Trấn Tinh, Eugene. Nhưng bây giờ một Hòa Ngọc Trái Đất xuất hiện, hoàn toàn đánh vỡ tiết tấu của Show sống còn đỉnh lưu.

Mặc dù cậu chỉ có tám điểm năng lực chiến đấu, nhưng là "phụ trợ mạnh nhất", cũng là "cao thủ rèn".

Hiện tại, cậu lại có thể giúp người khác tăng năng lực chiến đấu của bản thân lên.

[Bình luận: "Vớ vẩn! Nếu như Hòa Ngọc có thể tăng năng lực chiến đấu, vậy sao không tự tăng năng lực chiến đấu của chính mình lên?"]

[Bình luận: "Đúng vậy! Sao cậu ta không tăng năng lực chiến đấu của mình?"]

[Bình luận: "Nhưng mà sự thật đã bày ra trước mắt. Hòa Ngọc giúp Bạc Kinh Sơn, Trấn Tinh tự tăng năng lực chiến đấu."]

Bọn họ không muốn tin, nhưng dường như sự thật đã bày ra trước mắt.

Thế mà Hòa Ngọc lại có thể hỗ trợ tăng năng lực chiến đấu thật.

Đôi mắt Eugene cũng càng sáng hơn, chăm chú nhìn cậu: "Hòa Ngọc, chúng ta trao đổi đi. Cậu dạy tôi, tôi bằng lòng trả giá cao."

Đến cuộc thi đấu này là vì muốn tăng thực lực của bản thân lên, trở thành đỉnh lưu, thậm chí giống Ly Trạm, trở thành Thần. Bất kỳ con đường nào có khả năng tăng thực lực lên, bọn họ đều không chịu bỏ qua.

Huống chi -

Đối thủ như Bạc Kinh Sơn, Trấn Tinh tăng lên, dù bọn họ không muốn cũng nhất định phải tăng.

Cho dù là vì tiếp tục tồn tại.

Khóe miệng Hòa Ngọc hơi cong lên, mang theo một vẻ chế giễu: "Eugene, anh cảm thấy anh có thứ gì để tôi để ý à?"

Trang bị!

Hòa Ngọc có thể tự rèn trang bị, hơn nữa cậu không che giấu việc bản thân không thích trang bị.

Đồng Liên Bang!

Trừ khi có thể còn sống ra ngoài, nếu không những thứ đó đều không thể dùng được.

Nếu như Eugene không thể đưa ra điều kiện làm Hòa Ngọc hài lòng, dựa vào đâu mà cậu phải hợp tác với gã, lại dựa vào đâu nữa mà dạy biện pháp tăng năng lực chiến đấu của bản thân cho gã?

Đồng giá trao đổi, phải được giá.

Tăng năng lực chiến đấu của bản thân quan trọng cỡ nào trong cuộc thi này, tất cả mọi người đều biết.

Eugene không hoảng hốt chút nào. Gã ngồi, Hòa Ngọc đứng. Dù gã cao hơn Hòa Ngọc, nhưng giờ phút này vẫn nhìn Hòa Ngọc đầy ngưỡng mộ. Gã thiếu một cái tay, vết thương chằng chịt vô cùng chật vật, nếu như không phải ráng chịu đựng, gã đã té xỉu rồi.

Hòa Ngọc không giống vậy. Mặc dù cậu đơn bạc gầy yếu, sắc mặt luôn tái nhợt trông như có bệnh trong người, nhưng lưng thẳng tắp, ánh mắt sáng trong giống như thanh kiếm vô danh kia của cậu, lạnh lùng cao quý, phong quang tễ nguyệt.

Chỉ cần cậu đứng đó cũng đủ khiến trăm hoa trở nên thật nhạt nhẽo.

Eugene nhìn người này, đột nhiên nở nụ cười. Đôi mắt trắng đen rõ ràng, đeo lên vẻ mặt tiêu chuẩn và cười xán lạn, giọng nói gã vững vàng:

"Tôi, tôi dùng bản thân để đổi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 579: Toàn Dân Yêu Đương (132)


Mọi người sững sờ, ánh mắt mờ mịt.

Eugene tiếp tục: "Cậu dạy Bạc Kinh Sơn, dạy Trấn Tinh không phải là cần bọn họ trợ giúp đội của cậu sao? Thêm tôi vào nữa, thế nào?"

– Đội của Hòa Ngọc.

Phân tích của Eugene là chính xác . Người cậu dạy cách tăng thực lực lên, chắc chắn phải là người cậu cực kỳ tin tưởng.

Hiện tại có Lăng Bất Thần, Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn. Điều kiện của Eugene là gã cũng gia nhập vào, nghe theo mọi sự sắp xếp của Hòa Ngọc.

Bình luận bùng nổ.

"A a a a a! Sao Eugene lại hứa hẹn như vậy? Chẳng lẽ từ nay về sau gã thật sự nghe theo một tên rác rưởi như Hòa Ngọc sao?"

"Vì Eugene, đừng để hành tinh Cơ Giới mất mặt nhé!"

"Không phải là nhân lúc bọn họ chưa tăng lên thì dùng phương thức tăng lên để liên thủ xử lý bọn họ đó chứ?"

"Người hành tinh Cơ Giới lầu trên không cần phải giận dữ như thế. Hòa Ngọc nắm giữ biện pháp có thể tăng năng lực chiến đấu lên, sao có thể cho phép những người khác không cúi đầu?"

"Ha ha, Eugene đồng ý cũng có thể đối phó mà. Dù sao cuộc thi này cũng không có uy tín."

"Tôi không hiểu lắm. Hòa Ngọc có thể tăng năng lực chiến đấu lên, tại sao lại không tăng của mình lên mà phải dạy người khác? Đây là trận tranh tài sống còn, rốt cuộc cậu ta nghĩ gì mà lại tăng năng lực chiến đấu của đối thủ lên? Đây không phải là đang làm loạn cuộc thi sao?"

Người xem có hơi không chấp nhận nổi.

Bọn họ thừa nhận thực lực của Hòa Ngọc mạnh mẽ, bọn họ cũng tán thưởng Hòa Ngọc, thậm chí có một số người đã thành fan hâm mộ của Hòa Ngọc.

Nhưng bọn họ không thể chấp nhận tất cả mọi người đều bị Hòa Ngọc điều khiển.

Dựa vào 'trí thông minh suy đoán đúng để khống chế' không giống 'nắm chính xác điểm yếu để khống chế'. Thực tế là cái sau có hơi mất mặt.

Eugene tăng lên, vậy bọn Đoàn Vu Thần không muốn tăng lên ư?

Người đồng ý 'thần phục' Hòa Ngọc thì có thể tăng năng lực chiến đấu lên, không đồng ý cũng sẽ bị những người khác đào thải vì năng lực chiến đấu tăng lên chậm.

Đây vẫn là Show sống còn đỉnh lưu trong ấn tượng của họ sao?

Nếu thật sự là vậy, Hòa Ngọc hoàn toàn là phá đám trận đấu.

Bọn họ tán thưởng Hòa Ngọc, nhưng thật sự không thể chấp nhận việc Hòa Ngọc khống chế tất cả mọi người trong tay.

Dù sao, cậu cũng không phải cao thủ nổi danh trong năm hành tinh chính. Cậu là một người bừa bãi vô danh đến dự thi từ một hành tinh rác.

Hành tinh rác, chính là tồn tại cấp thấp trong Liên Bang.

Bình luận: "Không thì mọi người nghĩ thoáng chút. Hiện tại nghe Hòa Ngọc, vòng bán kết còn nghe nữa ư? Vòng chém giết còn nghe nữa ư? Đây chính là trận đấu sống còn. Eugene tranh tài không uy tín trung thực lại theo phương pháp tăng năng lực chiến đấu lên của Hòa Ngọc, đợi đến khi có thể trở mặt, chắc chắn gã sẽ trở mặt ngay!"

Bình luận: "Đúng! Chắc chắn những tuyển thủ khác cũng như vậy."

Những lời này mang đến tác dụng an ủi, khán giả dần dần chấp nhận Eugene dùng thời gian ngắn phục tùng đổi lấy phương pháp tăng năng lực chiến đấu lên.

Hòa Ngọc: "Tôi không đồng ý."

Eugene: "..."

Khán giả: "..."

Chúng tôi đã quyết định nghĩ thoáng rồi, kết quả cậu lại không đồng ý!

Tất cả mọi người há hốc mồm, trong đó có cả Eugene.

Đôi mắt hí của Eugene trừng lớn: "Tại sao?"

Hòa Ngọc đưa tay đẩy kính mắt, vẻ mặt thong dong: "Tôi không cần nhiều thuộc hạ giả tạo như vậy. Tiến vào trận chung kết và trận chém giết, thể nào cũng trở mặt. Trước đó hợp tác có Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn, Lăng Bất Thần là đủ rồi."

Eugene: "..."

Khán giả: "..."

Cũng đúng. Vấn đề bọn họ có thể nghĩ đến, sao cái đầu này của Hòa Ngọc lại không nghĩ ra được?

Nếu cậu tiến vào trong con đường Eugene đã vạch sẵn thật, vậy cậu đã rơi vào bẫy của Eugene.

Những khán giả vừa nãy kịch liệt phản đối tâm trạng phức tạp tức thì.

Eugene cũng mụ mị. Gã không nghĩ đến việc Hòa Ngọc không đồng ý. Hòa Ngọc có thể nhận bọn người Trấn Tinh, nhưng không đồng ý nhận gã.

Trong lúc đó bờ vai của gã gục xuống, yếu ớt nói: "Không có phương thức trao đổi khác sao?"

Lời này hoàn toàn là gã tự lầm bầm, bởi vì gã biết, thật sự không có thứ gì có thể trao đổi.

Dùng chính mình cũng không được.

Haizz...

Xem ra, việc tăng thực lực lên không có khả năng theo ý bọn họ rồi. Chỉ có thể vất vả tìm kiếm trang bị hơn, tìm thêm trang bị.
 
Back
Top Dưới