Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 340: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (25) - Đúng thật là cậu không thiếu, cậu không có


Gã tức giận đến mức thầm nghiến răng, vô cùng ngứa mắt với bộ mặt "kiêu ngạo" của Hòa Ngọc lúc này. Nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn vì thăng cấp.

Dù chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng bị thái độ của Hòa Ngọc và Eugene làm cho xoay vòng vòng mà chấp hành theo, gia nhập "đội ngũ" của họ và trở thành "vệ sĩ" của cậu chủ.

Vạn Nhân Trảm ngẩn ngơ suốt cả quá trình, thậm chí còn bị cưỡng chế đưa vào cửa hàng số một.

Louis đi cùng Hòa Ngọc phía trước, Eugene chần chờ vài giây, hạ giọng nói vào tai Vạn Nhân Trảm: "Tao biết mày rất tức giận, nhưng giờ Hòa Ngọc không được chết, lát nữa tao sẽ giải thích cặn kẽ cho mày, mày phải kiềm chế nóng giận, vẫn có cơ hội giết Hòa Ngọc, đừng vội vàng."

Vạn Nhân Trảm nhìn Eugene, sau đó nhìn Hòa Ngọc trước mặt, bỗng nhiên nói: "Tao không vội."

Gã nhìn Eugene với vẻ đồng cảm nhàn nhạt trong ánh mắt: "Người vội không phải tao, sao mày lại thành ra bộ dạng này rồi?"

Từ góc nhìn của gã, trên đầu Eugene có "79", trên đầu Hòa Ngọc cũng có "96" giống với bản thân. Gã vốn là "99", đáng tiếc lúc trước kích hoạt nhiệm vụ phụ lại tốn mất ba giờ đồng hồ, mới đầu gã còn chê vì ít thời gian, bây giờ nhìn lại Eugene. Đương nhiên gã không vội, chắc chắn Eugene còn sốt ruột hơn gã, đếm ngược thời gian tử vong còn ít hơn nhiều so với bọn họ.

Eugene: "..." Gã hoàn toàn không hiểu Vạn Nhân Trảm có ý gì, Vạn Nhân Trảm không nói con số trên đầu gã, thế nên tất nhiên gã sẽ chú ý vào phương diện khác. Chẳng lẽ Vạn Nhân Trảm vừa thông cảm vừa xem kịch hay vì gã đóng vai "người hầu" của Hòa Ngọc.

Eugene không vui nói: "Sở dĩ tao đồng ý với Hòa Ngọc đóng vai người hầu của cậu ta là bởi vì nó thực sự có ích, đi theo cậu ta có thể rất nhanh hóng hớt tin tức. Đợi đến khi mọi chuyện kết thúc, không cần dùng cậu ta nữa, tao sẽ giết cậu ta ngay lập tức, đừng nhìn tao với ánh mắt gớm ghiếc như vậy nữa."

Vạn Nhân Trảm: "...." Mày có ít thời gian hơn Hòa Ngọc, mày chắc chắn mày đợi được chứ?

Phía trước, giọng Hòa Ngọc truyền đến: "Đến đây."

Eugene đụng đụng Vạn Nhân Trảm, hai người mới lập tức đuổi theo, vứt cuộc thảo luận vừa nãy ra sau đầu. Chuyện giữa bọn họ có thể gác lại, hiện tại quan trọng nhất chính là manh mối.

Điều kiện ăn ở của cửa hàng số một không thể coi là cao nhất của Liên Bang, nhưng quả thực rất không tệ.

Bước vào công là một tháp nước rất đẹp, bên cạnh là con đường vàng son lộng lẫy, tháp nước kêu "rào rào", trong hồ nước sạch sẽ nở đầy hoa súng. Trên con đường dẫn đến bức màn nước, trên tường có đủ thứ quỷ quái, không hề gây khó chịu mà ngược lại còn vô cùng đặc sắc. Mặt đất không tì vết, cấu trúc rộng rãi lại thoải mái. Được treo trên chiếc đèn chùm lớn không phải là bóng đèn của Trái Đất mà là một hạt châu, hạt châu đó giống như một mặt trời nhỏ không chói mắt, chiếu sáng cả không gian, hòa với sương khói từ màn nước buông xuống, nguy nga tráng lệ.

"Chào mừng." Bà chủ của cửa hàng số một đã đích thân đến đón.

Bà ta mặc một chiếc váy dài, vô cùng có khí chất, mang theo nét quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành, mỗi cái nhíu mày và mỗi nụ cười đều là phong tình vạn chủng, một nửa mái tóc được búi lên, một nửa xõa xuống cổ và trước ngực mang một vẻ đẹp duyên dáng. Ánh mắt bà ta luôn dán vào Hòa Ngọc, thấy cậu nhìn sang thì lập tức nở nụ cười bước tới: "Cậu chủ Hòa, tôi vừa được hay rằng ngài đến, không đi đón ngài trước, thật sự rất xin lỗi."

Hòa Ngọc nhìn bà ta một chút, sau đó khẽ gật đầu: "Chỉ cần sắp xếp một căn phòng tốt là được."

Bên cạnh, Louis ngay lập tức thêm: "Tính vào tài khoản của tôi."

Hòa Ngọc lại liếc mắt nhìn Louis, khẽ nhíu mày: "Không cần, tôi không thiếu chút tiền này, tầm thường."

Bình luận: "Đúng thật là cậu không thiếu, là cậu không có."

Bình luận: "Tại sao Hòa Ngọc lại từ chối vậy, tôi không hiểu."

Bình luận: "Đm lại còn tầm thường, cậu ta thậm chí còn lấy cả mấy thứ nhỏ nhặt cậu ta gặp trên đường."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 341: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (26)


Eugene cũng trừng mắt nhìn, muốn nói gì đó cuối cùng lại nhịn lại, chỉ là rõ ràng gã có chút lo lắng.

Người anh em à, cậu không có tiền đó nha. Đừng giả bộ là cậu chủ thái quá, một khi để cậu thanh toán thì tôi xem cậu làm sao.

"Hì hì." Bà chủ che miệng cười, giọng nói mềm mại: "Cậu chủ Hòa, tôi đã để phòng tốt nhất cho ngài rồi, người của chúng tôi đang ở trong đó đốt hương, nhất định sẽ khiến ngài hài lòng."

Bà ta mỉm cười đi đến bên cạnh Hòa Ngọc: "Ngài không dễ dàng gì mới đến thị trấn quỷ, gặp được nhau là có duyên, sao lại nhắc đến thứ tầm thường như tiền nong này, tôi chỉ mong ngài được hài lòng, nếu như ngài ở đây vui vẻ, chính là thể diện của Nghiêu Kim Hoa tôi. Một cửa hàng nhỏ như của chúng tôi, có thể được tiếp đón khách quý giống như ngài thế này, thật lấy làm vinh hạnh."

Nghe vậy, hiển nhiên lông mày Hòa Ngọc giãn ra, tâm trạng tốt lên thấy rõ bằng mắt thường. Bà chủ càng tươi cười hơn: "Đây, cậu chủ Hòa, mời đi lối này."

Louis bị đẩy ra bất mãn trừng mắt nhìn bà chủ, trên mặt viết đầy chữ đúng là người đàn bà nham hiểm chỉ biết nịnh nọt.

Bà chủ không thèm quan tâm, nhướng mày trả lời đây là công việc của tôi.

Quá trình giành nhau để trả hóa đơn, bà chủ đã thắng miễn phí thanh toán hóa đơn.

Quả nhiên Hòa Ngọc không còn nhắc đến chuyện tiền bạc "tầm thường" nữa, bước vào trong cùng bà chủ, vì được tâng bốc nên tâm trạng vui vẻ bước chân thoăn thoắt.

Eugene: "..."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Khán giả: "..."

Bọn họ không hiểu cho lắm. Tại sao trả tiền cho một người nghèo rớt mồng tơi mà còn giành nhau vậy?

Dù là thiên tài hành tinh Cơ Giới Eugene hay Vạn Nhân Trảm đỉnh lưu hạng nhất show sống còn mùa trước, trước đây bọn họ vẫn luôn ở vị trí "người có đẳng cấp cao nhất", rất ít người cần họ phải nhân nhượng, lấy lòng. Hơn nữa, so với các mối quan hệ giữa các cá nhân và lợi ích xã hội, hai thiên tài này chỉ có năng lực chiến đấu và đánh nhau trong tâm trí của họ.

Bọn họ sẽ không bao giờ biết tại Liên Bang, "người trung lưu" kính sợ "người thượng lưu", càng sẽ không biết khoảng cách giữa hai loại người này sẽ không bao giờ vượt qua được.

Người xem phần lớn là người có địa vị thấp cũng không hiểu rõ lắm, đối với chênh lệch đẳng cấp như rãnh trời của Liên Bang, bọn họ không có kinh nghiệm cá nhân, chắc chỉ có người cùng địa vị với bà chủ và Louis mới có thể hiểu được.

Khi "cậu chủ của một gia tộc lớn" mà họ không thể với tới được xuất hiện, bất kể mục đích là gì, họ sẽ muốn lấy lòng cậu ta, tốt nhất là có thể có một mối quan hệ, cho dù họ không dùng đến nó cũng không sao, chỉ phải bỏ ra chút tiền tài không đáng kể.

Nếu không làm thân với nhau được, bọn họ cũng sẽ không muốn đắc tội với Hòa Ngọc, để có được vị trí như ngày hôm nay không dễ dàng, nếu họ bị hủy hoại hết tất cả chỉ vì đắc tội với cậu chủ, đó mới là sự tuyệt vọng thực sự.

Hòa Ngọc vừa rồi biểu lộ sự không vui quá rõ ràng, giờ phút này, sao bọn họ lại không thể không cẩn thận cho được cơ chứ?

Tất nhiên, tiền đề là xây dựng hình ảnh Hòa Ngọc "cậu chủ của một gia tộc lớn" quá xuất sắc. Nhưng với "vệ sĩ", "người hầu" đặt bên cạnh cũng đủ sức răn đe rồi.

Cả ba người được dẫn vào trong. Phong cảnh trên đường đi vô cùng đẹp đẽ, thậm chí mỗi khi rẽ vào một góc lại có thể nhìn thấy một khung cảnh khác nhau, đến cuối còn có thể nhìn thấy bốn mùa "xuân hạ thu đông".

Tuy rằng Liên Bang cũng nhiều người, nhưng càng nhiều hành tinh hơn, nếu như không ở được đó, cũng sẽ tìm hành tinh khác kiến tạo là được. Cũng vì vậy, mật độ dân cư của họ thấp, nhà ở các thị trấn nhỏ đều xây hai tầng, không có nhà cao tầng cũng không cần dùng đến nhà cao tầng.

Cuối cùng bọn họ đi vào cái sân trong rất lớn này, cũng là nơi có căn phòng bọn họ ở, rất rộng rãi và đẹp đẽ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 342: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (27)


Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương rất dễ chịu.

Bà chủ nhỏ giọng giải thích: "Đây là lần đầu tiên vào đây cho nên tôi dẫn cậu chủ Hòa đi dạo thử. Nếu sau đó cậu chủ Hòa có muốn ra ngoài, xe bay ở cổng tiểu viện là đặc biệt phục vụ ngài, ngài muốn gọi lúc nào cũng được." Vừa nói, bà ta vừa lén lút nhìn ba người, lại phát hiện ba người không có phản ứng gì khác đối với điều kiện ăn ở ở đây, giống như những điều này chỉ là điều nhỏ nhặt bình thường.

Eugene là vì gã hiểu biết nhiều, với cả người máy cũng không có nhiều yêu cầu gì quá lớn lao về phương diện này.

Trong đầu Vạn Nhân Trảm chỉ có đánh nhau, hoàn cảnh tốt như thế nào cũng không có gì khác biệt đối với gã, trái lại bởi vì đi quá lâu, gã có hơi mất kiên nhẫn rồi.

Hòa Ngọc thì lại càng không cần nói, đây là loại người "Thái Sơn trước mắt cũng không thay đổi sắc mặt". Những cảm xúc trên mặt mà bạn nhìn thấy đều là thứ cậu muốn bạn nhìn thấy, còn muốn dò xét được cảm xúc của của cậu, nằm mơ đi.

Cũng vì thế, tim bà chủ thắt lại, nhanh chóng nói "Có vẻ như điều kiện ở đây của chúng tôi có thể thiếu thốn một chút đối với cậu chủ Hòa, nhưng đây đã là nơi tốt nhất trong cả thị trấn rồi. Điểm bán hàng của chúng tôi là quỷ. Bởi vì từ trường trong phòng này có vấn đề, ban đêm sẽ có nhiều quỷ, còn có quỷ chúng tôi đang nuôi dưỡng, chút nữa sẽ đưa đến để cậu chủ Hòa xem xem."

Hòa Ngọc nghe vậy gật đầu: "Được, tôi đến đây là để rèn luyện, ở đây là được."

Bên cạnh, cuối cùng Louis cũng tìm được cơ hội nói: "Cậu chủ Hòa, ngài cứ nghỉ ngơi trước đi, buổi tối tôi sẽ sắp xếp một số món ngon đặc sắc của thị trấn quỷ, hy vọng ngài sẽ thích."

Hòa Ngọc tuỳ ý gật đầu, giơ tay vẫy vẫy: "Vạn Nhân Trảm đi theo tôi, Eugene, anh tiếp đãi bọn họ." Nói xong liền sải bước đi vào phòng.

Vạn Nhân Trảm khẽ sửng sốt, lập tức đi theo.

Eugene cũng hiểu ý của Hòa Ngọc, hiện tại đã đến lúc phải chia nhau ra hành động, thời gian không đợi một ai, bọn họ thật sự không thể ở lại từ từ thảnh thơi ở đây một đêm, hơn mười tiếng đồng hồ sẽ rất lãng phí, bọn họ đều phải đi điều tra. Thế nên, gã cười với Louis, nói: "Có thể đến thăm quý phủ nhà ngài không?"

Louis cười rạng rỡ: "Đương nhiên là được, đêm nay cậu ở nhà tôi, tôi dẫn cậu đi xem trước cũng như cho cậu chủ Hòa thời gian nghỉ ngơi." Hai người vừa nói vừa rời đi.

Bà chủ đứng tại chỗ, chỉ đạo nhân viên: "Chăm sóc tốt cho cậu chủ, lên tinh thần hết cho bà đây, đừng có gây chuyện."

"Dạ."

Quay đầu lại, tình cờ gặp được Lâm đang ngơ ngác.

Bà chủ: "Ông là ai?"

Lâm xách theo một đống đồ lặt vặt, lập tức nói: "Tôi là người chạy việc cho người hầu cậu chủ Hòa, vậy giờ tôi..."

Bà chủ cau mày, theo lý thì nên tống cổ đi. Nhưng Hòa Ngọc chưa nói gì, bà ta cũng không thể tự quyết định, bèn phất phất tay: "Ông ở bên ngoài, chờ phân phó đi."

Lâm: "Vậy tôi đem mấy thứ này vào trước"

Bà chủ: "Đi vào với người giao thức ăn." Bà ta chán ghét liếc nhìn những thứ đó: "Đừng làm bẩn mắt cậu chủ Hòa."

Lâm nở nụ cười nịnh nọt nói: "Cậu chủ Hòa không có hứng thú đối với những thứ quý giá kia, ngược lại bọn họ có hứng thú với sự hoang sơ và đặc sắc của địa phương hơn." Lập tức, bà ta vội vàng xoay người rời đi, có vẻ như còn phải chuẩn bị chút quà đặc sản địa phương cho cậu chủ Hòa rồi.

Đưa thức ăn, đưa nước uống và cả Lâm đưa mấy cái trang bị lặt vặt lần lượt rời đi, Vạn Nhân Trảm dỏng tai lắng nghe, xác định xung quanh không có động tĩnh gì liền đóng cửa lại.

"Kẽo kẹt -"

Cửa đóng lại, Vạn Nhân Trảm trừng mắt nhìn Hòa Ngọc, quay đầu hung hãn trừng Hòa Ngọc: "Rốt cuộc là mày đang làm cái trò gì, vậy mà Eugene cũng bị mày lừa, tao nói cho mày biết, tao..."

Hòa Ngọc bình tĩnh nói trong khi nhìn vào mấy trang bị lặt vặt: "Anh không có lựa chọn nào khác." Cậu kể vắn tắt cho Vạn Nhân Trảm những gì đã xảy ra giữa cậu và Eugene, kể cả việc cậu đã kích hoạt hai mươi nhiệm vụ phụ vẫn chưa hoàn thành, với cả thời gian eo hẹp, nhiệm vụ khó khăn, ....

Vạn Nhân Trảm không nghe thấy vế sau gì nữa, trong đầu chỉ vang vọng một câu —

Hai mươi nhiệm vụ phụ...

Hai mươi…

Nhiệm vụ phụ...

Miệng gã hơi hé mở, một người đàn ông cao lớn cường tráng ngây ngốc đứng ở nơi đó, vẻ mặt đờ đẫn bất động.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 343: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (28)


Một lúc sau, gã bỗng nhiên gào lên một tiếng, lao tới chộp lấy vai Hòa Ngọc, điên cuồng lắc: "Mày điên à, mày điên rồi à?" Bọn họ có thời gian đếm ngược đấy.

Hòa Ngọc điềm nhiên đẩy gọng kính, nhìn xuống cánh tay to lớn thô ráp đang gồng lên của gã: "Thả ra."

Vạn Nhân Trảm buông tay theo bản năng, sau đó nổi trận lôi đình.

Hòa Ngọc cắt ngang lời mắng mỏ sắp phun ra của gã: "Sự việc đã đến nước này, chúng ta vẫn phải mau chóng tìm cách giải quyết, không có chút thời gian để lãng phí, trong vòng mười tiếng bắt buộc phải hoàn thành hai mươi nhiệm vụ, còn phải dành thời gian điều tra thị trấn quỷ."

Vạn Nhân Trảm gầm lên: "Hai mươi nhiệm vụ đấy, không phải hai, cũng không phải ba đâu."

Hòa Ngọc: "Tôi biết."

Vạn Nhân Trảm hung ác nói: "Mẹ mày, thứ mày làm, tự mày giải quyết đi."

Gã chỉ mất bình tĩnh nói ra một câu, vậy mà Hòa Ngọc lại gật đầu: "Tôi tự giải quyết cũng được. Eugene đi điều tra chỗ Louis, tôi đi hoàn thành nhiệm vụ. Vậy anh đi tìm Trấn Tinh đi, nói cho anh ta biết tình hình của chúng ta, để anh ta đừng làm lộ. Tối nay chúng ta sẽ gặp lại nhau, chia sẻ thông tin."

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã trừng mắt nói: "Tao không muốn đi, một mình mày đi làm nhiệm vụ, nếu như chết ở đó, bọn tao cũng không biết nhiệm vụ phụ còn lại là gì."

Hòa Ngọc nhìn gã.

Vạn Nhân Trảm hít sâu một hơi: "Ông đây vẫn là đi với mày, kẻo thằng gà như mày chết mất. Cứ chờ đi, có cơ hội tao sẽ là người đầu tiên giết mày."

Bình luận: "Miệng thì chê nhưng cơ thể lại rất thành thật."

Bình luận: "Tôi phát hiện ra bọn họ đều hô hào muốn giết Hòa Ngọc, nhưng thực ra quyết tâm giết Hòa Ngọc không mạnh chút nào."

Bình luận: "Tôi nghi Vạn Nhân Trảm không muốn giết Hòa Ngọc đâu, lớn tiếng hô hào vậy đấy nhưng không thấy anh ta thực sự ra tay, có tiếng mà không có miếng"

Hòa Ngọc liếc nhìn Vạn Nhân Trảm, không nói gì nghỉ ngơi một lát, lại đưa gã ra ngoài.

Trên đường, Vạn Nhân Trảm hỏi: "Hiện tại mày có manh mối gì?"

Hòa Ngọc: "Có một ít nhưng chưa đi đến kết luận, phó bản này hơi thú vị đấy."

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã hít sâu một hơi: "Nó rất khó sao?"

"Khó." Hòa Ngọc suy nghĩ, gật đầu: "Có thể coi là như vậy -"

Vạn Nhân Trảm vốn quen chỉ nghe những lời mập mờ của Hòa Ngọc, trước đây nghe những lời khó hiểu mà không giải thích như vậy, chắc chắn sẽ tức đến hộc máu. Giờ gã đã vô cùng điềm nhiên rồi. Quả nhiên, năng lực thích ứng của con người là cực kì mạnh mẽ.

Vạn Nhân Trảm: "Dù sao taoi cũng không tìm được manh mối, cũng không biết cái nào mới là bí mật lớn nhất. Không biết những người khác đã xảy ra chuyện gì, liệu có hoàn thành trước chúng ta hay không."

"Không thể." Giọng Hòa Ngọc kiên định: "Nếu như đến cả tôi còn không rõ, những người khác không thể tra ra chân tướng."

Ngừng một chút, Hòa Ngọc nói thêm: "Trừ những người vận may nghịch thiên ra."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 344: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (29)


Chương 343 (29)

Cũng vào lúc này, ở một phó bản nào đó.

Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn đang trên đường đến thị trấn quỷ, vừa đi vừa nói chuyện.

Tất nhiên, từ đầu chí cuối Bạc Kinh Sơn vẫn mặt không cảm xúc, giống như một con dao sắc bén, không có bất kỳ cảm xúc nào. Mà kế bên, Lăng Bất Thần không ngừng luyên thuyên.

"Không biết Hòa Ngọc bị phân đến phó bản với ai, người muốn giết cậu ta nhiều như vậy, hi vọng cậu ta không bị phân đến phó bản cùng đám người đội một, hi vọng đối thủ của cậu ta đều yếu."

"Hòa Ngọc thông minh như vậy, chắc chắn cậu ta sẽ thuận lợi thông quan mà."

"Bạc Kinh Sơn, anh biết Hòa Ngọc không? Cậu ta giỏi lắm đó. Trong phó bản trước, một mình cậu ta thao túng tất cả người trong phó bản, vừa ngầu vừa đẹp."

"Hòa Ngọc không chỉ có IQ siêu phàm, thực lực của cậu ta còn rất mạnh, anh biết không, cậu ta thật vậy mà."

Bạc Kinh Sơn mặt không đổi sắc, ngoáy ngoáy lỗ tai. Kể từ khi bước vào phó bản này và bị phân với Lăng Bất Thần, cậu ta đã nhắc đến cái tên Hòa Ngọc lần thứ hai nghìn ba trăm rồi. Bạc Kinh Sơn ôm lấy đại đao của anh ấy, từ đầu đến cuối mặt không cảm xúc, đi theo.

Đang đi, Lăng Bất Thần đột nhiên dừng lại, kinh ngạc nói: "Này, hình như tôi tìm được một đầu mối quan trọng."

Vạn Nhân Trảm: "Chúng ta bắt đầu làm từ nhiệm vụ nào, rốt cuộc mày có sắp xếp gì không vậy hả?"

Hòa Ngọc vừa muốn trả lời, một giọng nói ngạo mạn kêu lên: "Đằng trước, đợi đã."

Hai người dừng bước, quay đầu lại nhìn.

Một thanh niên mập mạp ăn mặc rất lộng lẫy dẫn đầu một nhóm đàn em đi về phía họ. Lúc đến trước mặt họ, tên béo nhíu mày nhìn họ: "Là mày đã chiếm phòng tốt nhất của cửa hàng số một? Căn phòng đó vẫn luôn là địa bàn của ông nội mày, tụi mày là ai? Bối cảnh thế nào?" Đằng sau tên béo là hai người đàn ông trung niên mặt không biểu cảm, hiển nhiên là vệ sĩ của cậu ta.

Vạn Nhân Trảm rất dễ cáu, đếm ngược thời gian là thứ vô cùng cấp bách, gã làm gì có thời gian dây dưa với loại công tử bột này.

Vì vậy, gã cầm rìu: "Hòa Ngọc, tao đi kết liễu tụi nó."

Thấy Vạn Nhân Trảm không nói lời nào mà muốn ra tay mà, tên béo trợn to hai mắt sau đó cả giận nói: "Mày dám lên mặt với ông nội mày, Địa Xà, Cường Long, tụi mày lên, bắt tụi nó quỳ xuống cho tao!"

Vạn Nhân Trảm: ".." Gã cầm rìu chuẩn bị tiến lên trước: "Mẹ kiếp, đây là lần đầu tiên có người xưng ông nội trước mặt ông đây, tao sẽ cắt lưỡi của mày."

Gã vừa định xông lên liền bị Hòa Ngọc nắm cổ tay giữ lại.

Vạn Nhân Trảm khựng lại, theo đó trừng mắt với Hòa Ngọc: "Mày cản tao?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Đừng động tay." Cậu lập tức hạ giọng, mỉm cười: "Hai mươi nhiệm vụ phụ anh không thấy là quá nhiều sao? Không phải có người dâng tới cửa giúp chúng ta hoàn thành đây à?"

Vận mày của cậu quá là tốt rồi.

Người trả tiền hộ thì dâng tận cửa, bây giờ người làm việc hộ cũng được dâng đến tận miệng. Trên thế giới này lại có chuyện tốt như vậy.

Nếu không nắm bắt cơ hội, vậy thì lãng phí mất món quà trời ban rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 345: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (30)


Vạn Nhân Trảm hơi sửng sốt, sau đó kinh ngạc nhìn Hòa Ngọc, theo bản năng lui về phía sau hai bước, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

Ác độc quá rồi.

Đến cả NPC phó bản cũng không bỏ tha.

Hòa Ngọc không quan tâm đến sự kinh ngạc của gã nữa, mắt nhìn về hướng tên béo, kính không độ trên sống mũi có chút lạnh nhạt: "Cậu là ai?"

Tên béo một thân áo quần hào hoa, tiến lên một bước, ưỡn ngực nói: "Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ông mày đại danh là Tiền Đa." Tay phải cậu ta siết chặt nắm đấm, giơ ngón tay cái chỉ vào mình: "Cả con đường này đều là của nhà ông đây."

Nói đến đây, có vẻ như cậu ta còn tưởng mình là kẻ đẹp trai nhất con đường này, lưng thằng tắp, tuy rằng cao hơn Hòa Ngọc một chút nhưng lại không tạo thành khí thế áp đảo, thế nên cậu ta còn nhón nhón chân.

Hòa Ngọc: "..." Thường thì trước hai chữ "tiền nhiều" đều là người ngu.

Cậu không có biểu cảm gì, nâng tay đẩy gọng kính: "Vậy cậu muốn gì?" Đó chỉ là một động tác, chỉ là một biểu cảm tùy tiện, dường như người cao hơn trước mặt cậu lại trở nên lùn hơn cậu. Không cần nhón gót, không cần khoe khoang sự giàu sang, chỉ cần phong độ của mình cũng có thể áp đảo được người khác.

Không hiểu sao, Tiền Đa cảm thấy lưng mình không thẳng lên được nữa, mà khí thế cũng thấp xuống rồi, gót chân cũng lặng lẽ hạ xuống. Rõ ràng cậu ta là mới là người ăn mặc sang trọng, nhưng đứng cạnh Hòa Ngọc trong chiếc áo len trắng, cậu ta trông rõ có vẻ th* t*c lại tôn lên vẻ phú quý của người khác, ở bên cạnh Hòa Ngọc, bản thân ngược lại trở thành một người giàu có nhưng quê mùa.

Hai người chính là một sự khác biệt rõ ràng giữa một quý công tử với một thằng con trai cưng của nhà giàu mới nổi.

Cậu ta trừng mắt nhìn Hòa Ngọc: "Đánh một trận đi rồi nôn phòng ra đây." Tất nhiên là phải đánh nhau rồi, nếu không cậu ta đến làm gì?

Hòa Ngọc nhướng mày: "Hai người chúng ta đánh?"

Tiền Đa: "..." Tiền Đa vô cùng hiểu rõ chỉ số vũ lực của mình, giọng nói cũng nhỏ hơn: "Thuộc hạ của chúng ta đánh đi."

Hòa Ngọc nghe vậy cười khẩy: "Tôi còn tưởng cậu có triển vọng đến mức nào, hóa ra là mượn tay thuộc hạ, ha ha, thuộc hạ đánh nhau thì có gì hay ho cơ chứ, cậu chưa được xem bao giờ à?"

Tiền Đa: "..." Đúng là đã xem nhiều rồi, động một cái là để thuộc hạ ra tay, đúng thật là không được vui vẻ mấy.

Chỉ là, tốt xấu gì cũng không thể để cậu ta tự lên sân chứ?

Hòa Ngọc di chuyển ánh mắt, quay đi tỏ vẻ không muốn quan tâm đến với cậu ta, nhàn nhạt để lại lời bình: "Đúng là một thằng ngu."

Tiền Đa: "..." Cậu ta tức chết rồi, vô thức vươn tay nắm chặt lấy tay áo Hòa Ngọc, tức giận nói: "Vậy mày nói đi, nói cho tao biết chuyện gì thú vị, tao xem mày có thể nói được gì?"

Khoé môi Hòa Ngọc nhè nhẹ cong lên.

Bình luận: "Lạnh sống lưng, bắt đầu rồi, mánh khoé quen thuộc bắt đầu rồi!"

Bình luận: "Hòa Ngọc thật là, quá biết cách tính toán rồi."

Bình luận: "Tôi chỉ hơi tò mò, rốt cuộc cậu ta sẽ làm sao để nhờ NPC làm nhiệm vụ giúp mà NPC lại đồng ý mà không khiến NPC nghi ngờ?"

Vạn Nhân Trảm nhìn chẵm chẵm tay Tiền Đa đang nắm tay áo Hòa Ngọc, ánh mắt như dao, hiểm ác vô cùng.

Ngón tay gã không ngừng móc móc chiếc rìu, giống như thể tay gã đang rất ngứa, chỉ muốn dùng chiếc rìu chặt đứt móng vuốt của tên nhà giàu quê mùa này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 346: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (31) - Tiền đâu ra hai ơi...


Tiền Đa buông tay ra theo bản năng. Hòa Ngọc quay đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn Tiền Đa thông qua mắt kính, giọng nói tràn đầy dụ hoặc: "Cậu đã từng nghe qua đánh bài chưa?"

Sau khi Tiền Đa buông ra, chán ghét nói: "Đánh bài thì có cái gì hay ho? Tao còn tưởng mày có thể nghĩ ra cái gì, kết quả lại là thứ này, mày cũng có biết nhiều hơn gì đâu, vậy mà còn mạnh miệng giễu cợt tao?"

Hòa Ngọc lắc đầu, khẽ khịt mũi: "Đánh bài tôi nói khác với đánh bài cậu biết, không có kiến thức gì thì đừng có khoe khoang."

Tiền Đa hoài nghi nhìn cậu, lại không khỏi tò mò: "Mày nói thử xem?" Thân hình cậu ta rất béo nhưng trắng trẻo và mềm mại, một đôi mắt nhỏ híp chen giữa khuôn mặt tròn đầy thịt, khi cậu ta nghi ngờ nheo mắt lại, trong mắt chỉ còn lại một đường chỉ, ngốc ngốc nghếch nghếch.

Hòa Ngọc nhẹ nhàng nói: "Vậy tôi dạy cậu chơi xì dách."

Xì dách, luật chơi đơn giản nhưng đầy cám dỗ.

Hòa Ngọc và Tiền Đa ngồi ở hai bên bàn, quân bài do Hòa Ngọc chuẩn bị, bài giấy là thứ mà Liên Bang không có, nhưng ở thế giới công nghệ tiên tiến này, để tạo một bộ vô cùng đơn giản. Chip là Tiền Đa lấy ra. Loại công tử bột như thế này, cho dù là "cược" ở Liên Bang có bao nhiêu loại cậu ta cũng sẽ theo, cậu ta kêu người đưa đến một triệu chip.

Cũng là lúc này, bà chủ vội vã chạy tới, vẻ mặt bối rối.

Toi rồi, cậu chủ đến từ bên ngoài với công tử Tiền Đa nổi tiếng ở đây đánh nhau rồi.

Cho dù là bên nào thua thì kết cục xui xẻo đều là bà ta gánh cả. Bà chủ rất sốt ruột, không màng đến hình tượng vội vàng đi tới, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong đại sảnh, bà ta liền sững sờ.

Hòa bình quá vậy.

Hòa Ngọc: "Cậu đã biết luật rồi, có cần tôi nói lại lần hai không?"

Tiền Đa tức giận nói: "Không cần, lúc ông đây chơi thì mẹ mày còn chưa sinh ra đâu, bắt đầu đi."

Bà chủ đi tới, thận trọng xen vào: "Ôi, cậu chủ Hòa, cậu chủ Tiền, sao hai người lại quây lại thế này? Xảy ra chuyện gì, mâu thuẫn gì xin hãy nói cho Nghiêu Kim Hoa tôi biết, các vị đều là những vị khách vô cùng quan trọng của tôi, không thể lơ là."

Hòa Ngọc còn chưa kịp mở miệng, Tiền Đa đã cười lạnh một tiếng: "Ha ha, có người còn quý giá hơn cả tao cho nên mới được ở căn phòng tốt nhất của các người."

"Cậu Tiền nói gì thế? Hai vị đây đều quý ngang nhau mà, chỉ là cậu Hòa từ nơi xa tới, cậu Tiền..."

Tiền Đa ngắt lời bà ta: "Tao nói rồi, đừng gọi tao là cậu Tiền, gọi tao Tiền Đa hoặc là cậu chủ Tiền, ai mà còn gọi tao là cậu Tiền, tao băm thây người đó ra." Cậu ta đập bàn tay mũm mĩm xuống bàn, ánh mắt giận dữ nhìn bà chủ và Hòa Ngọc.

Biểu cảm bà chủ khựng lại.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Được rồi, cậu còn muốn chơi không, tôi chẳng có nhiều thời gian như vậy để lãng phí cùng cậu đâu, cậu không chơi thì tôi đi đây."

"Chơi chơi chơi, nhìn ông đây đánh bại mày trên bàn này." Tiền Đa lập tức ngồi đàng hoàng.

Hòa Ngọc khéo léo lật con bài trong tay: "Đã như vậy thì bắt đầu luôn đi, Tiền Đa, ai trong chúng ta sẽ làm cái?"

Tiền Đa nghĩ nghĩ, nói: "Mày làm đi."

Bình luận: "Đù, dũng sĩ, vậy mà dám để một người bụng dạ nham hiểm như Hòa Ngọc làm cái."

Bình luận: "Trò chơi này có vẻ thú vị đây."

Hòa Ngọc gật đầu, không nhiều lời thêm. Tiên Đa chia cho cậu một nửa số chip, tương đương năm trăm nghìn mỗi người, đám người bên cạnh cậu ta lập tức dồn chip.

Hòa Ngọc liếc nhẹ Vạn Nhân Trảm một cái.

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã không muốn hầu hạ cho Hòa Ngọc, nhưng vì để thăng cấp. Vạn Nhân Trảm nín thở, nghiêm mặt bước tới đặt chip cho Hòa Ngọc, động tác có phần thô lỗ và hung hãn.

Tiền Đa: "Hòa Ngọc, tên thuộc hạ này của mày tính tình hơi không tốt, cần tao giúp mày không?" Vạn Nhân Trảm trừng mắt.

Hòa Ngọc cười tủm tỉm: "Vệ sĩ, chính là dành cho người tính tình nóng nảy mà, tính tình tốt thì không có lực sát thương."

Nói xong, cậu gõ gõ bàn: "Vạn Nhân Trảm, chuyển tiền cho cậu chủ Tiền."

Vạn Nhân Trảm: "..." Tiền đâu ra hai ơi.

Bọn họ đều giống nhau, đều là mấy tên nghèo mạt rệp mà.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 347: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (32)


Bạn còn 1 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Hơn nữa, ngay cả trong Liên Bang, năm trăm nghìn cũng không phải là một con số nhở. Hòa Ngọc đây là muốn làm khó hắn.

Nhưng Vạn Nhân Trảm còn chưa kịp nghĩ ra biện pháp, đối diện Tiền Đa đã cười lạnh nói: "Không cần vội, chút nữa mày còn phải chuyển cho tao nhiều tiền hơn mà, hahahaha." Nghe vậy, Hòa Ngọc cũng cười lạnh: "Được rồi, vậy thì chúng ta thanh toán sau đi."

"Phát bài."

Trò xì dách này chơi không khó, "Át" bằng 1, cũng bằng 11, JQK đều bằng 10, người chơi nào cộng lại gần bằng "21" hơn thì thắng. Vượt quá 21 điểm, quắt, thua, hai lá làm cơ sở."

Hòa Ngọc dùng ngón tay lật bài, chỉ là một vài ngón tay mảnh khảnh, khi lật lá bài, động tác của cậu uyển chuyển và đẹp mắt, mang theo sự tự tin và đẹp trai khó tả. Đừng nói Vạn Nhân Trảm, đến cả Tiền Đa cũng nhìn đến ngây người ra rồi.

Này này, động tác này có chút ngầu, chút về học theo thử.

Các quân bài di chuyển qua lại giữa các đầu ngón tay, được xáo trộn hoàn toàn với nhau, cuối cùng nhà cái chia bài.

Ở vòng đầu tiên, Hòa Ngọc chia cho Tiền Đa hai quân bài ngửa và chia cho mình hai quân bài, một lá ngửa, một lá úp. Hai lá bài của Tiền Đa là 7, 4. Lá ngửa của Hòa Ngọc là 9. [V: hình như ở đây phải là chơi Black Jack nhỉ, xì dách đâu có bài ngửa với gấp đôi đâu ta]

Tiền Đa mỉm cười: “Gấp đôi”.

Hòa Ngọc gật đầu, biểu cảm bình tĩnh: "Tiếp tục không?"

Tiền Đa: "Rút bài."

Hòa Ngọc búng tay, một lá bài bay tới chỗ cậu ta, động tác rất đẹp mắt. Hòa Ngọc búng tay, một lá bài bay tới chỗ cậu ta, động tác rất đẹp mắt. Tiền Đa lật xem lá bài, vui mừng rõ ràng nhưng lập tức kiềm chế lại, trên mặt vẫn nở nụ cười ngạo nghễ nhìn Hòa Ngọc một cái.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Được thôi, xem ra cậu đã nắm chắc phần thắng rồi."

Quả thật là đã nắm chắc phần thắng rồi, Tiền Đa lật lá thứ 3 ra, K. 21 nút. Lá ngửa trên tay Hòa Ngọc là 9, lá úp cũng là 9, tổng cộng 19, thua hoàn toàn.

Bà chủ giúp đẩy chip cho Tiền Đa, từ đầu đến cuối Hòa Ngọc đều điềm tĩnh, đôi mắt dưới cặp kính không độ không một chút cảm xúc.

Vòng 1, Hòa Ngọc thua.

Vòng 2, Tiền Đa quá lố, vượt 21 điểm, quắc, Hòa Ngọc thắng.

Vòng 3, Hòa Ngọc xì dách nhưng Tiền Đà xì bàng, Tiền Đà thắng.

Vòng 4, …

"Cờ bạc" không phải là điều tốt, nó sẽ khiến người ta trầm luân vào nó, đặc biệt là trò xì dách mới này, Tiền Đa chơi rất hăng say. Mà Hòa Ngọc đang ngồi ở phía đối diện, sẽ "giúp" cậu ta chơi vui hơn nữa. Chung quanh, Vạn Nhân Trảm, bà chủ và thủ hạ của Tiền Đa đều nghiêm túc xem, vẻ mặt kích động, hận không thể lập tức đánh vài ván.

Có thắng có thua, càng chơi càng mượt, nhưng không hiểu sao số chip ở bên phải Tiền Đa càng ngày càng ít.

"Tiếp tục không?"

"Dừng." Tiền Đa nhếch mép, K, 5, 5, tổng cộng 20 nút, thắng là cái chắc rồi.

Hòa Ngọc lật bài, 6, 8. Không đủ 17, tiếp tục rút bài. Tiền Đa chăm chú nhìn cậu, tim đập nhanh hơn, chung quanh mọi người đều che miệng, vẻ mặt nghiêm túc. Hòa Ngọc lật được con 7 trên lá bài thứ ba.

Cậu mỉm cười, đẩy ba lá bài qua: "Ngại quá, tôi thắng rồi."

Mắt Tiền Đa đỏ cả lên rồi: "Tiếp."

Làm sao có thể? Sao Hòa Ngọc may mắn thế được? Cậu ta đã tính toán rất rõ ràng, Hòa Ngọc dễ quắc hơn, sao có thể thắng được?

Không được, một ván nữa, chắc chắn Hòa Ngọc sẽ thua, cậu ta phải thắng.

Vốn là muốn dạy dỗ Hòa Ngọc, nhưng bây giờ Tiền Đa đã đắm chìm vào rồi, kể cả mấy tên thuộc hạ đang vây xem cũng đắm chìm.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 348: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (33)


Hòa Ngọc đứng dậy, nhướng mày: "Tiền Đa, có vẻ như cậu hết chip rồi."

Tiền Đa: "Đi lấy." Cậu ta không thiếu tiền, đối với đại đa số người trong Liên Bang năm trăm nghìn là con số lớn, nhưng đối với cậu ta cũng chỉ là một con số nhỏ mua vui, không cần để ý.

Hòa Ngọc hừ nhẹ một tiếng: "Cậu cho rằng tôi có nhiều thời gian chơi với cậu như vậy à, cậu thua rồi, chán thật."

"Mày có thể thắng thêm tiền." Tiền Đa đứng dậy nắm lấy ống tay áo của cậu.

Hòa Ngọc nhẹ nhàng xua tay, đẩy một triệu chip trên bàn, rất thản nhiên nói: "Chỉ là tiền thôi mà, th* t*c, không cần." Nói xong bèn xoay người muốn bỏ đi.

Tiền Đa nắm lấy tay áo cậu, năn nỉ: "Vậy Hòa Ngọc cậu muốn thế nào, nói cho tôi biết, chơi với tôi thêm một lát."

Thuộc hạ kích động nói: "Cậu chủ Tiền, để tôi chơi với ngài." Hắn xoa xoa tay, đã muốn ra mặt rồi.

Tiền Đa: "Cút." Đối với một tên công tử bột vừa mới nhiễm "cờ bạc", làm sao cậu ta có thể dừng lại với một cách chơi mới mẻ và một quá trình thú vị như vậy.

Còn để cậu ta với người khác chơi. Đùa gì thế, phải thắng người vừa thăng mình mới vui. Với lại, cũng có cơ hội thắng mà, đúng không?

Chính là vì lá gan cậu ta quá lớn, ván bài giữa và ván bài cuối đặt cược quá nhiều chip, Hòa Ngọc thắng nên mới thua hết chip. Ở giữa có mấy lần chip bên Hòa Ngọc sắp hết rồi. Thế nên cậu ta có thể thắng được Hòa Ngọc mà, cậu ta muốn chơi.

Hòa Ngọc cười lạnh một tiếng, đang định từ chối, chợt như nghĩ ra điều gì, nhìn cậu ta từ trên xuống dưới nói: "Cược tiền nhạt lắm, th* t*c, chúng ta cược cái gì thú vị đi."

"Cược cái gì?" Tiền Đa nghi hoặc. Hiện tại quả thật cậu ta có chút chìm đắm nhưng cũng không phải ngu, không thể điều kiện nào cũng đồng ý.

Hòa Ngọc sờ cằm, giọng như đang đùa, nói: "Ví dụ như đến cửa hàng 1189 giao đồ cho ông chủ. Đến cửa hàng 2303, giết quỷ trong cửa hàng của họ."

Tiền Đa: "..." Cậu ta ngơ ngác: "Đây là đang cược cái đ*o gì vậy?"

Hòa Ngọc xòe tay ra: "Vậy thì cược cái gì? Không cược tiền không cược mạng, chỉ có thể chọc ghẹo người thua thôi."

Tiền Đa híp mắt: "Vậy nếu tôi thắng, cậu phải đi ra ngoài hô to ba lần Tiền Đa là ông nội của Hòa Ngọc, được không?"

Hòa Ngọc: "Được thôi, chơi không?"

"Chơi!" Hai người lại ngồi xuống thêm một lần nữa.

Vòng đầu tiên, Tiền Đa được hai lá bài tốt, vẻ mặt hưng phấn, Hòa Ngọc lật ra xì dách, không thèm nói chuyện với cậu ta. Tiền Đa ngu người rồi. Hòa Ngọc: "Vào cửa hàng 1189, tặng cái gì đó cho chủ cửa hàng."

Ván thứ hai, Hòa Ngọc lại lật ra hai lá xì dách như cũ, trực tiếp thắng. Hòa Ngọc: "Đến cửa hàng 2303, giết quỷ trong cửa hàng của bọn họ."

Ván thứ ba, Hòa Ngọc lại xì dách. Tiền Đa vỗ bàn: "Mày ăn gian, chắc chắn là có vấn đề!"

Hòa Ngọc đẩy bộ bài cho cậu ta, mặt không chút biểu cảm: "Cậu làm cái đi." Cậu nhìn Tiền Đa: "Đến cửa hàng 3102 tìm đồ thất lạc giúp chủ cửa hàng."

Tiền Đa: "..." Đây đều là mấy thứ quái đản, cố ý hành hạ cậu ta đúng không?

Ván thứ tư, Tiền Đa là nhà cái, Hòa Ngọc xì dách.

Tiền Đa: "..." Hai mắt cậu ta đỏ lên: "Thêm ván nữa."

Liên tiếp hai mươi ván, Hòa Ngọc thắng liền hai mươi ván, có thắng có thua cái gì, căn bản không tồn tại, thế cục một chiều, mọi người chung quanh đều ngây ngốc cả người. Hòa Ngọc thắng liên tục hai mươi ván.

Ở ván thứ hai mươi mốt, Hòa Ngọc lật bài: "Ngại quá đi, xì dách, tôi lại thắng rồi."

Tiền Đa: "..." Cậu ta đã hết hơi rồi, giọng nói yếu ớt: "Lại đi."

Cậu ta là người chia bài, không hiểu sao Hòa Ngọc lại may mắn như vậy, Tiền Đa không phục.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 349: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (34)


Hòa Ngọc đứng dậy, trịch thượng nhìn cậu ta, khẽ nhếch môi: "Yêu cầu cuối cùng, đi ra ngoài hô ba tiếng, Hòa Ngọc là chủ nhân của Tiền Đa."

Tiền Đa: "..." Cậu ta nhảy dựng lên: "Mày mơ đi!"

Hòa Ngọc: "Vậy cậu muốn thua nhưng không thanh toán đúng không?" Cậu lắc đầu: "Chậc chậc, hóa ra cậu cả Tiền chỉ thế này."

Hòa Ngọc quay sang nhìn Vạn Nhân Trảm: "Anh quay lại chưa, chút nữa chiếu cho cả trấn xem, để thiên hạ đều nhìn thấy hình tượng anh dũng của cậu chủ Tiền Đa."

Vạn Nhân Trảm còn đang đắm chìm trong một ván lại một ván "xì dách" của Hòa Ngọc, gã sửng sốt rồi vô thức trả lời: "Đã quay lại rồi, chút nữa sẽ phát."

Quay cái quần què, Hòa Ngọc không nói, làm sao gã biết phải quay.

Bình luận: "Đồ ngốc đã tỉnh ngộ rồi, biết che đậy rồi."

Tiền Đa: ".." Cậu ta duỗi ra tay, yếu ớt vô lực: "Đừng mà, tôi không phải người thua rồi không chịu nhận, cậu chơi với tôi thêm một lúc đi, tôi sẽ đi làm liền."

Hòa Ngọc vẫy vẫy tay áo, cao cao tại thượng: "Đợi cậu hoàn thành rồi thì nói tiếp."

Năm phút sau, Hòa Ngọc đứng ở đại sảnh, nghe thấy tiếng nói thẹn quá hóá giận của Tiền Đa.

"Hòa Ngọc là chủ nhân của Tiền Đa."

"Hòa Ngọc là chủ nhân của Tiền Đa."

"Hòa Ngọc là chủ nhân của Tiền Đa."

Hét xong, cậu ta xoay người nhìn Hòa Ngọc, tức giận nói: "Mày đợi đấy, đợi ông đây hoàn thành nhiệm vụ xong rồi sẽ quay lại tìm mày chơi bài, tao không tin tao không thắng nổi." Lời vừa dứt, cậu ta cũng tức tối bỏ đi.

Hai mươi việc vô cùng lặt vặt đó, chắc chắn sẽ tiêu không ít thời gian, đúng là làm khó cho Hòa Ngọc phải đưa ra được những đòi hỏi dằn vặt người khác như này, đúng là cái này lại kì quái hơn cái còn lại.

Đây là suy nghĩ của những người ở tại hiện trường. Nhưng chỉ có Vạn Nhân Trảm và khán giả mới biết được sự thật, hai mươi yêu cầu này là gì.

Tiền Đa đi rồi, Vạn Nhân Trảm định nói gì đó, Hòa Ngọc giơ tay ngăn lại. Sau đó, cậu nhìn về phía bà chủ: "Hôm nay hẳn Tiền Đa sẽ rất bận rộn, cậu ta không rảnh quấy rầy bà đâu, bà yên tâm đi."

Bà chủ vẫn đang nhìn đống chip trên bàn bị Hòa Ngọc gạt sang một bên, nghe đến đây thì giật mình, ngước nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt kinh ngạc lại khó tin. Một lúc sau, không hiểu sao mắt bà ta lại đỏ lên, tiến lên phía trước vài bước: "Cám ơn cậu chủ Hòa." Cơ thể giống như sắp dính lên người của Hòa Ngọc.

Vạn Nhân Trảm bước tới, thân thể cường tráng trực tiếp hất văng người ta ra, không chút thương hoa tiếc ngọc, ánh mắt lãnh đạm, chán ghét.

Bà chủ: "….." Đây là vũ khí tình cảm khó có được của tôi đây đấy.

Hòa Ngọc xoa xoa mi tâm: "Được rồi, tôi về phòng nghỉ ngơi đây, buổi tối mới ra ngoài."

Bà chủ nhanh chóng nói: "Ây, cậu Hòa, không phải là ngài chuẩn bị ra ngoài sao?"

Hòa Ngọc xua tay: "Chơi mệt rồi, không muốn ra ngoài." Nhiệm vụ có người đã hoàn thành cho, cậu còn ra ngoài làm chi nữa, nằm trong phòng nghỉ ngơi thôi.

Nói rồi, Hòa Ngọc đã bước đi khỏi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 350: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (35)


Vạn Nhân Trảm lườm bà chủ một cái, vội vàng đuổi theo.

Bà chủ tiếp tục nhìn chằm chằm vào những con chip, đây là một triệu chip đấy. Vậy mà Hòa Ngọc trực tiếp bỏ chúng ở lại.

Cậu không thèm để ý năm trăm nghìn đã thắng được, thậm chí cậu còn bỏ lại cả năm trăm nghìn của mình, trời ơi, cậu chủ này là của nhà ai vậy trời, không ngờ lại hào phóng đến vậy.

Nịnh nọt, nhất định phải nịnh nọt.

Hai người đang đi trong hành lang sân trong, Vạn Nhân Trảm hỏi cậu: "Sao mày lại không cần đống chip đó vậy, phó bản này chúng ta không có tiền, đó là một triệu đó, mày không muốn chip của nó, tại sao còn cho chip của mình đi."

Hòa Ngọc: "Tôi có chip hả? Chip là của Tiền Đa mà, năm trăm nghìn vốn có của tôi chính là của cậu ta chứ đâu." Cậu nhàn nhạt liếc Vạn Nhân Trảm một cái: "Vạn Nhân Trảm, hôm nay tôi dạy cho anh một đạo lý, giả bộ nhất định phải thống nhất. Chúng ta trước nay luôn theo thiết lập nhắc đến tiền là tầm thường, một khi đã nhận năm trăm nghìn này rồi, thiết lập cũng hỏng, tự vả cho mình một bạt tai."

Cho dù cậu có nghĩ ra lý do giải thích cũng không cần thiết, mục đích của bọn họ không phải kiếm tiền mà là thông qua. Trước mắt phó bản này có vẻ không có gì nguy hiểm, có vẻ như chỉ các tuyển thủ tính kế với nhau, nhưng thực tế nguy hiểm luôn rình rập xung quanh.

Ngụy trang là phải hoàn hảo, không để lộ bất kỳ khuyết điểm nào.

Vạn Nhân Trảm nghe vậy, thừ người ra một lúc lâu.

Hai người trở lại sân, tiến vào phòng khách, Vạn Nhân Trảm lại nói: "Nhưng mà, đúng thật là mày đó, vậy mà thật sự để Tiền Đa giúp đỡ hoàn thành nhiệm vụ, thuộc hạ nó người đông, hẳn là có thể hoàn thành hai mươi nhiệm vụ trước khi chúng ta kết thúc." Nếu họ tự mình làm, họ vừa phải hoàn thành nhiệm vụ vừa phải tiếp tục điều tra, thời gian thật sự quá eo hẹp rồi. Hơn nữa, họ không biết liệu có bất kỳ rắc rối nào ẩn giấu trong những nhiệm vụ tầm thường đó hay không.

Bình luận: "Hòa Ngọc chơi xì dách giỏi vl, vậy mà thắng được hai mươi ván bài liên tiếp, hơn nữa vận may nghịch thiên, cmn đều là xì dách, vận may của cậu ta, thật sự là quá tốt rồi."

Hòa Ngọc nâng tay: "Đóng cửa."

Vạn Nhân Trảm sửng sốt, theo bản năng đóng cửa lại.

Hòa Ngọc rót cho mình một ly nước, lấy ra mấy quân bài từ trong tay áo, toàn là "'Át" và "JQK". Cậu vô cùng bình thản: "Đem đi đốt hết đi."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Người xem: "..."

Đệch!

Đệch! Đệch!

Tiền Đa, cậu thua oan ức thật đấy.

Hòa Ngọc ném bài cho Vạn Nhân Trảm xong, chỉ để lại một câu nhàn nhạt: "Có người làm nhiệm vụ phụ cho rồi, buổi tối chúng ta làm nhiệm vụ chính, bây giờ nghỉ ngơi đi." Nói xong, cậu xoay người quay về phòng ngủ.

Vạn Nhân Trảm cầm lấy bài, một lúc sau rùng mình một cái.

Đệch, Hòa Ngọc đáng sợ quá.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 351: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (36)


Hòa Ngọc nghỉ ngơi ở trong phòng, Vạn Nhân Trảm chỉ có thể trở về phòng của mình. Chỉ là, gã ngồi được mười phút là không ngồi yên được nữa.

Đếm ngược thời gian tử vong treo lơ lửng trên đầu, phó bản không có manh mối gì, chắc cũng chỉ có Hòa Ngọc mới ngủ được.

Gã đứng lên: "Không được, ông đây phải tìm ra manh mối, tìm đường thăng cấp, không thể học theo Hòa Ngọc." Thời gian trên đầu gã và Hòa Ngọc như nhau, Eugene có thời gian ít hơn họ. Vì vậy Hòa Ngọc đang chờ Eugene tìm ra manh mối, sau đó họ sẽ ăn theo.

Với cả câu bây giờ nghỉ ngơi, tối làm nhiệm vụ chính đó của cậu là có ý gì? Có một nhiệm vụ chính vào ban đêm hay cậu ta đã biết điều gì đó?

Vạn Nhân Trảm không hiểu được Hòa Ngọc đang nghĩ gì, vừa đi ra ngoài vừa suy nghĩ.

Khi gã đặt tay lên cửa, gã hơi khựng lại, sau đó nắm chặt cây rìu trên tay, trừng mắt nhìn, hung hãn quay đầu: "Ai đó, đi ra đây?"

Vừa dứt lời, vài bóng người xuất hiện.

Một vài nam nữ trẻ tuổi tướng mạo xinh đẹp, ăn mặc rất mỏng manh đi về phía gã, liên tục nháy mắt với gã.

Quỷ hình người. Ở đây vậy mà có quỷ hình người.

Trong đó có một nữ quỷ yểu điệu nói: "Quý khách, chúng tôi là quỷ được bà chủ sắp xếp hầu hạ ngài, tôi tên Minh Diễm, ngài muốn làm gì người ta cũng làm được hết đó." Nó vừa nói, vừa lao về phía Vạn Nhân Trảm. Bên cạnh, một thiếu niên điển trai cũng dán sát vào Vạn Nhân Trảm với vẻ mặt ngượng ngùng.

Vạn Nhân Trảm giơ tay phải chặn Minh Diễm, lại túm lấy cổ thiếu niên, cẩn thận quan sát bọn họ. Thiếu niên không thở được, Minh Diễm vội vàng nói: "Bà chủ rất coi trọng các vị, vì vậy đã sắp xếp những người đẹp nhất rồi, quý khách cứ yên tâm."

Vạn Nhân Trảm tiếp tục xem, một lúc lâu sau mới nhíu mày: "Loè loẹt, quỷ như vậy nhìn là biết không đánh đấm gì được, làm sao có thể sống sót đến bây giờ vậy?"

Hai con quỷ: "..." Bọn chúng không phải loại quỷ đánh nhau đó mà.

Vạn Nhân Trảm ghét bỏ đẩy con quỷ ra xa: "Yếu quá, không đủ chịu một cái tát của ông đây nữa."

Hai con quỷ: "..."

Bình luận: "Không hiểu lãng mạn gì hết trơn."

Bình luận: "Chơi quỷ, k*ch th*ch quá, đồ ngốc này chỉ có đánh nhau trong đầu thôi, chịu đấy."

Bình luận: "Đi xem Hòa Ngọc bên cạnh đi, càng ba chấm hơn nữa kìa!"

Gã đang định đi ra ngoài, hình như nghĩ tới cái gì, đồng tử co rụt lại, đột nhiên nhìn về phía Minh Diễm: "Chờ một chút, mày vừa mới nói cái gì? Các vị khách quý, thế nên bên Hòa Ngọc cũng được sắp xếp giống như tụi mày à?"

Minh Diễm uất ức gật đầu: "Ừm, bọn họ sẽ hầu hạ cậu chủ thật tốt mà." Nói xong, nó cũng muốn nhào tới.

Vạn Nhân Trảm vung rìu, một nhát chặt đứt đầu cả bốn con quỷ xinh đẹp, anh tuấn.

Sau đó, gã cầm rìu, đá tung cánh cửa "rầm" một cái, giẫm lên cửa, tức giận xông vào phòng Hòa Ngọc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 352: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (37)


Trên thực tế, khung cảnh ở trong phòng Hòa Ngọc hoàn toàn khác với suy nghĩ của mọi người.

Vạn Nhân Trảm quay về phòng nhưng không nằm xuống, ngược lại sốt ruột đi qua đi lại, thậm chí cuối cùng chuẩn bị ra ngoài, cho nên khi gặp được mấy thứ ma quỷ kia, gã đang đứng ở cửa ra vào.

Nhưng Hòa Ngọc không phải, cậu vừa về phòng liền nằm xuống ngủ. Cũng bởi vậy, một nam một nữ hai quỷ trực tiếp chạm đến giường của Hòa Ngọc. Đây hiển nhiên là bà chủ dày công sắp xếp, Vạn Nhân Trảm vừa nhìn liền biết là một người cao lớn vạm vỡ, sắp xếp cho gã bốn con quỷ. Mà Hòa Ngọc nhìn trông rất gầy yếu, cũng chỉ sắp xếp cho cậu hai con, phải đẹp hơn chút, cũng thông minh hơn chút.

Hai con quỷ thấy Hòa Ngọc nằm ở trên giường liền nhanh chóng trèo lên. Trong đó, con nữ quỷ đó còn cúi người, giọng giọng nói mềm mại nói ở bên tai Hòa Ngọc: "Cậu chủ ơi."

Bình luận: "f*ck, lát nữa Hòa Ngọc sẽ bị dọa sợ không nhỉ?"

Bình luận: "Sởn gai ốc mà, tuy bọn nó là hình người, trông cũng đẹp nhưng vừa nghĩ chúng nó là ma quỷ, k*ch th*ch thì k*ch th*ch đấy, cũng rất đáng sợ."

Khi khán giả đang thảo luận, Hòa Ngọc đột nhiên mở mắt ra.

Vừa nãy cậu có ngủ thật, nhưng vừa mở mắt ra, trong mắt lại chỉ còn lại sự bình tĩnh. "Các cô là ai?" Cậu nói xong, từ từ ngồi dậy, trong mắt và cả trên mặt không có hề có sự sợ hãi.

"Chúng em là quỷ được sắp xếp đến đây để hầu hạ ngài, đây cũng là đặc sắc của trấn nhỏ chúng em." Hai con quỷ cười tươi như hoa, quần áo nửa hở nửa kín, lộ ra sự quyến rũ.

Tuy rằng đôi mắt của Hòa Ngọc trong veo, nhưng ánh mắt và động tác vẫn rất lười biếng, ngáp một cái, bình tĩnh mở miệng nói: "Quả thật rất đặc sắc, nhưng tôi không cần."

Nhiệm vụ của hai con quỷ chính là "hầu hạ" cậu, sao có thể rời khỏi như vậy được. Vì thế, một con trong đó vẫn cười nói: "Cậu chủ, ngài thích nam hay thích nữ, ngài yên tâm, chúng em đều có thể đáp ứng cho ngài."

Hòa Ngọc nhướng mày nói: "Nói cách khác, các cô vừa là nam vừa là nữ."

Nữ quỷ gật đầu, cười nói: "Tất cả đều nghe theo suy nghĩ của ngài, ngài muốn thế nào thì thế ấy." Không phủ nhận chính là có thể.

Bình luận: "Mẹ nó, mẹ nó, còn vừa là nam vừa là nữ, quá k*ch th*ch rồi."

Bình luận: "Có hơi động lòng rồi, sao thế này?"

Bình luận: "Ha ha ha, nói ra mọi người còn không biết Hòa Ngọc thích nam hay là thích nữ, hoặc là nam nữ đều ăn."

Vẻ mặt Hòa Ngọc đột nhiên lạnh xuống: "Tuy rằng rất thú vị, nhưng không cần." Cậu lấy chiếc kính không độ ở bên cạnh, từ từ đeo lên, hơi cụp mắt xuống làm cho khuôn mặt đẹp đẽ của cậu càng đẹp thêm.

Không hiểu sao, khán giả cảm thấy còn quyến rũ hơn cả hai con quỷ kia.

Nữ quỷ dựa vào ngực Hòa Ngọc, dịu dàng nói: "Vậy để chúng em ở lại với ngài nhé, không làm cái gì cũng không sao, chúng em bưng trà rót nước cho ngài."

Mặt Hòa Ngọc không hề thay đổi: "Buông ra."

Có lẽ là thấy cậu không thích phong cách nhẹ nhàng này, chàng trai ở bên cạnh hơi nâng cằm lên, dựa vào đầu giường, quay người đi, kiêu ngạo nói: "Chúng em để ngài sờ vậy mà còn không đồng ý. Hai chúng em là quỷ đẹp nhất của cửa hàng số một đấy."

"Sờ?" Hòa Ngọc nhìn mặt của chúng nó, lại giơ tay lên sờ mặt mình, nghiêm túc hỏi: "Các cô thấy, ai đang sờ ai đây?"

Quỷ: "..." Theo bản năng hai con quỷ cảm thấy Hòa Ngọc có ý nghĩ đồi bại với bản thân chúng, nhưng nhìn lại mặt của Hòa Ngọc.



Ồ ồ

Hình như bọn nó mới là người đang dâm dê người ta. [V: Người có nhan sắc coi chừng đó, tui háo sắc.jpg]

Hòa Ngọc đeo kính không độ lên, dựa vào đầu giường, thấy vậy cười như không cười mà nhìn chúng nó, vạt áo hơi hở lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ, khóe miệng hơi cong lên.

Nam quỷ nghệt ra.

Nữ quỷ cũng yếu ớt bò từ trên ngực cậu xuống, muốn lặng lẽ đi ra.

Tự ti rồi, chúng nó không đẹp như Hòa Ngọc.

Cho nên còn đi quyến rũ người ta cái gì nữa hả?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 353: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (38)


Hai con quỷ chuẩn bị rút lui cùng sự xấu hổ và giận dữ, nhưng Hòa Ngọc nhìn chúng nó chằm chằm, trong mắt dấy lên sự hứng thú: "Từ từ, các cô vừa nói, yêu cầu gì của tôi cũng có thể làm được."

Chúng nó gật đầu theo bản năng, nhìn Hòa Ngọc đầy chờ mong.

Có thể ngủ với người đẹp như vậy, không những có thể hoàn thành nhiệm vụ, còn có thể chiếm hời, lời rồi.

Hòa Ngọc nở nụ cười.

Một phút sau.

"Bịch -" Vạn Nhân Trảm thẳng thừng đá văng cửa, dáng vẻ như hung thần ác sát. Còn chưa nhìn thấy rõ khung cảnh ở trong phòng, gã đã quát lên: "Hòa Ngọc, mày ra đây cho ông đây..."

Giọng nói đột nhiên im bặt.

Trong phòng, Hòa Ngọc nghiêng người dựa vào giường, tay cầm một quyển vở và một cái bút, đang ghi chép cái gì, quần áo tuy xộc xệch nhưng không giống như đã xảy ra chuyện gì đó. Mà ở trong phòng, cũng không có sự hiện diện của quỷ, chỉ có hai con thỏ nằm bò dưới giường.

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã sững sờ, ngây ra nhìn vào trong phòng.

Hòa Ngọc nâng mắt lên nhìn, tầm mắt nhìn về phía gã thông qua mắt kính, chê bai nói: "Tự nhiên anh đạp hỏng một cánh cửa rồi xông vào làm cái gì, muốn đánh muốn giết ai à?" Thái độ không hoan nghên gã.

Nhưng Vạn Nhân Trảm lại không tức giận, gã vẫn cứ đờ ra, một lúc lâu sau mới trừng mắt nhìn cậu: "Hai con quỷ kia đâu? Mày đã hưởng thụ rồi đấy à?" Nhanh vậy sao, gã vừa phát hiện đã đi đến ngay, vậy mà vẫn muộn.

Hòa Ngọc: "..." Cậu cười khẽ nhưng đủ khiến người ta phải sởn gai ốc: "Trong não đừng có nghĩ mấy thứ tục tĩu linh tinh kia, tuy rằng nhìn tôi gầy hơn các anh một chút, nhưng cơ thể khỏe mạnh, cảm ơn."

Bất kỳ một người đàn ông nào cũng không thể chịu đựng bị nói là “không được”.

Cuối cùng Vạn Nhân Trảm cũng hiểu là bản thân hắn đã hiểu lầm, sờ mũi, lỗ tai có hơi hồng, gã nâng cánh cửa bị mình đạp lên, ho khan một tiếng nói: "Lát nữa bảo bà chủ đổi một cánh cửa, bên tao cũng cần phải đổi."

Hòa Ngọc: "..." Không ngờ cánh cửa bị gã đạp hỏng cũng không chỉ là một cái.

Vạn Nhân Trảm: "Quỷ trong phòng mày đâu? Mày cũng giết chúng nó rồi? Mày có năng lực này?"

Hòa Ngọc đóng sổ lại, cất đi: "Bọn nó vẫn luôn ở đây."

Vạn Nhân Trảm: "'..."

Trên mặt đất, hai giọng nói vang lên.

"Chúng tôi ở đây."

"Hu hu hu."

Thứ phát ra giọng nói là hai con thỏ kia.

Vạn Nhân Trảm lui nhanh về phía sau, làm cánh cửa vừa được đỡ lên đổ sụp xuống, lần này là đổ sụp ra hướng bên ngoài, hơn nữa đã vỡ hoàn toàn. Gã cũng bất chấp những cái đó, lắp bắp: "Quỷ biến thành thỏ, từ hình người biến thành hình dạng của thỏ?"

Vãi, quỷ biến thành người gã đã rất ngạc nhiên rồi. Đây lại còn có thể từ người biến thành cái khác.

Đừng nói Vạn Nhân Trảm bị dọa, khán giả trong bình luận cũng đã bị dọa từ trước đó.

Bình luận: "Trong ấn tượng, quỷ đều là bóng ma có hơi thở rất khó chịu, sao còn có thể biến đi biến lại?"

Bình luận: "Cũng quá thần kỳ."

Bình luận: "Đây là trong phó bản của Show sống còn đỉnh lưu, chắc là thiết lập của phó bản, Liên Bang không phải như thế."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 354: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (39) - Vãi, Vạn Nhân Trảm yêu rồi


Trong phòng, hai con quỷ trên mặt đất lại biến thành người.

Hòa Ngọc: "Quỷ ở trong phòng của anh đâu?"

Vạn Nhân Trảm không hề do dự nói: "Giết rồi, quỷ ở đây rất kỳ lạ nhưng năng lực chiến đấu không cao, một rìu đã có thể chém đứt, tao chém giúp mày nhé." Không biết vì sao, nghĩ đến hai thứ này vừa ở trong phòng "quyến rũ lằng lơ" với Hòa Ngọc, tay của gã ngứa vô cùng.

"A!" Hai con quỷ bị dọa sợ, co về một chỗ. Chúng nó nghĩ bản thân bị biến thành thỏ để nghiên cứu đã đủ khổ rồi, kết quả bạn bè của chúng nó bị chém hết.

Hai con quỷ bị dọa khóc tại chỗ.

Hòa Ngọc xua tay, đứng lên nói: "Các cô cậu đi đi." Hai con quỷ không dám dừng lại, nhìn chằm chằm Vạn Nhân Trảm bằng con mắt đề phòng, xoay người bỏ chạy nhanh như chớp.

Vạn Nhân Trảm: "Nhân từ nương tay thật." Gã nói xong, mắt cũng nhìn về phía Hòa Ngọc, sau đó ngây ra.

Hòa Ngọc đang thắt quần áo, cậu kéo chặt quần áo ở trên người mình, lại choàng áo làm từ lông bé mèo lớn bao bọc lấy quần áo trong mỏng, kết hợp thành hai bộ vô cùng đẹp mắt, vừa mặc vừa nói. "Những con quỷ kia khác với quỷ của Liên Bang đúng không? Dựa theo lời giải thích của Eugene với những con quỷ kia, quỷ của Liên Bang không thể biến đi biến lại, cho nên loại biến hóa này thuộc về phó bản này, chỉ thuộc thị trấn quỷ. Quỷ của thị trấn quỷ có vấn đề, e là manh mối quan trọng."

Cậu quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp ánh mắt dại ra của Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Anh làm gì vậy?"

Vạn Nhân Trảm nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, gã cảm thấy bản thân có hơi không bình thường, bốn con quỷ kia không mê hoặc được gã nhưng lúc này nhìn thấy Hòa Ngọc vừa mặc quần áo, vừa bình tĩnh phân tích, đột nhiên gã cảm thấy tim đập nhanh, lỗ tai đỏ bừng, cả người đều như bị đốt cháy.

Thấy Hòa Ngọc chất vấn mình, Vạn Nhân Trảm nuốt nước miếng. Sau đó, gã nhấc chân đi về phía Hòa Ngọc.

Bình luận: "Vãi, vãi, Vạn Nhân Trảm yêu rồi."

Bình luận: "CP tôi ship sắp cập bến rồi."

Bình luận: "Cút, đồ ngốc cách Hòa Thần của bọn tôi xa ra, cút đi."

Vạn Nhân Trảm đi đến trước mặt Hòa Ngọc, giơ tay ra đặt rìu ngang trước ngực, nói lớn: "Hòa Ngọc, tao phải khiêu chiến với mày."

Hòa Ngọc: ".."

Khán giả: "..."

Ngay cả Hòa Ngọc là một người rất mưu mô, trong thời khắc này cũng không hiểu Vạn Nhân Trảm muốn làm gì. Cậu nhíu mày nhìn gã: "Anh lại phát điên gì vậy?"

Vẻ mặt Vạn Nhân Trảm nghiêm túc, nói: "Hiện tại tim tao đập nhanh, nhiệt độ cơ thể không bình thường, rất rõ ràng đây là thức tỉnh ý thức chiến đấu rồi, tao phải chiến đấu với mày."

Hòa Ngọc: "'..."

Bình luận: "Có những người đã định trước là phải độc thân rồi."

Hòa Ngọc cạn lời đạp chiếc rìu gã để ngang trước mặt gã, khoác thêm áo khoác Hàn Băng thú, lạnh lùng nói: "Không có thời gian phát điên với anh, thời gian không đợi người, thời gian đếm ngược vẫn luôn giảm đi."

Vạn Nhân Trảm nghe vậy, theo bản năng nhìn thời gian đếm ngược trên đầu của Hòa Ngọc.

Sau đó lại trừng mắt, ngạc nhiên.

Lúc mới gặp Hòa Ngọc, thời gian đếm ngược trên đầu cậu là 96, giống y hệt mình. Sau đó qua hai giờ, thời gian đếm ngược đáng nhẽ là 94 mới đúng, nhưng lúc này thời gian đếm ngược trên đầu Hòa Ngọc là 86.

Giảm tám tiếng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 355: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (40)


Thấy gã nhìn chằm chằm vào thời gian đếm ngược trên đầu mình, Hòa Ngọc giơ tay xoa tóc, thắc mắc: "Sao vậy, thời gian đếm ngược trên đầu tôi không đúng à?"

Vạn Nhân Trảm chớp mắt, theo bản năng nói dối: "So với lúc tao mới gặp mày thì giảm hai tiếng."

Hòa Ngọc nhìn gã bằng ánh mắt khinh thường, dường như rất cạn lời với sự ngu ngốc của gã, chê bai nói: "Thời gian đếm ngược sẽ giảm đi theo dòng chảy của thời gian, chúng ta gặp nhau đã sắp được một tiếng rồi, về sau lại giảm một tiếng, trên đầu mỗi chúng ta đều giảm hai tiếng, rất bình thường, mang não đi đi."

Vạn Nhân Trảm không nói, gã đang điên cuồng suy nghĩ mối liên hệ ở đây. Gã và Hòa Ngọc vẫn luôn không tách ra, làm chuyện gì cũng như nhau, trước lúc về phòng, thời gian đếm ngược trên đầu cũng không thay đổi, ngược lại sau khi những con quỷ kia xuất hiện, bởi vì sốt ruột và kinh ngạc nên gã không chú ý đến.

Nghĩ lại thì, chắc là có liên quan đến những con quỷ kia. Nhìn phản ứng của Hòa Ngọc, con số ở trên đầu mình không thay đổi. Vậy gã và Hòa Ngọc đã khác nhau chỗ .

Vạn Nhân Trảm xoa tay, ho khan một tiếng, đè khóe miệng đang cong lên xuống, nói: "Không sao, tao chỉ nghe ý tưởng vừa nãy của mày, có thể bí mật lớn nhất mà chúng ta phải tìm ra có liên quan đến quỷ."

Hòa Ngọc thu mắt lại, gật đầu nói: "Ừ, tôi nghĩ có lẽ là vậy, dù sao là thị trấn quỷ, hơn nữa quỷ ở đây lại không bình thường như vậy, chắc chắn có một bí mật lớn hơn đang chờ phát hiện."

Vạn Nhân Trảm: "Mày nói buổi tối đi tìm manh mối nhiệm vụ chính là gì vậy?" Gã lại nhớ đến lời của Hòa Ngọc nói, nhưng Hòa Ngọc không giải thích cho gã, trong lòng gã ngứa ngáy khó chịu.

Hòa Ngọc đã khoác áo Hàn Băng thú, bước chân ra ngoài chỉ để lại một câu: "Buổi tối anh sẽ biết, hiện tại vẫn chưa chắc chắn, không nói ra được." Nói xong, cậu đã đi ra ngoài.

Vạn Nhân Trảm tức đến nghiến răng nghiến lợi, nói: "Ra vẻ làm gì, ông đây phát hiện ra một chuyện mày còn chưa biết, mày đợi đấy, để thời gian đếm ngược trên đầu mày về không..."

Bình luận: "Nghĩ hay quá, lần sau đừng nghĩ nữa."

Bình luận: "Trước có Eugene biểu diễn tự mình hại mình, sau có Vạn Nhân Trảm chủ động nhảy ra hại mình."

Bình luận: "Trấn Tinh, bảo vệ bản thân cho tốt."

Bà chủ đấm ngực thật mạnh: "Hu hu hu, bốn con quỷ đẹp bị giết hết rồi." Hai cánh cửa tuy bà ta cũng có hơi đau lòng, nhưng càng đau lòng hơn là bốn con quỷ hình người.

Vạn Nhân Trảm gật đầu, đúng lý hợp tình: "Ừ."

Bà chủ: "..." Rốt cuộc vì sao bà ta lại để con quỷ hình người quý giá của bà ta đi hầu hạ Vạn Nhân Trảm, rõ ràng quỷ hầu hạ Hòa Ngọc không sao, ở chỗ Vạn Nhân Trảm lại bị chém chết luôn, vụn cũng không còn. Bà ta tức chết rồi, hô hấp cũng trở nên nặng nề.

Hòa Ngọc nhìn bà ta một cái, bình tĩnh nói: "Mấy con quỷ hình người kia của bà từ đâu đến, trông khá lạ."

Bà chủ: "Mua, dùng số tiền lớn để mua." Bà ta sắp khóc rồi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy đau tim. Nếu là người khác làm, bà ta đã nhào lên đánh rồi, nhưng đây là cậu chủ của gia tộc nhớn, bà ta chỉ có thể chịu đựng.

Hòa Ngọc: "Mua ở đâu? Sau này có thời gian rảnh đưa tôi đi xem, tôi mua cho bà mấy con."

Bà chủ: "..."

Bà ta sáng mắt lên, vui vẻ nói: "Được."

Ngay sau đó lại như nghĩ đến cái gì đó, bà ta thở dài: "Loại quỷ hình người này khá khó gặp, phải đợi, là quan của thị trấn quỷ bán, vừa đắt vừa phải xếp hàng." Đâu có dễ mua như vậy, nếu dễ mua, bà ta cũng không quý trọng đến thế.

Tiếc quá, phí hoài cả bốn con.

Nghĩ đến đây, Nghiêu Kim Hoa lại trừng mắt nhìn Vạn Nhân Trảm một cái. Bà ta trông rất quyến rũ, ngay cả trừng mắt cũng rất đẹp.

Nhưng mà, mắt đẹp vứt cho chó, Vạn Nhân Trảm chê: "Không phải chỉ là bốn con quỷ sao? Có gì lạ chứ, sau này bắt cho bà một đám." Hơi dừng lại, gã nâng cằm như ban ân, nói: "Tôi bắt quỷ mạnh cho bà, không cần bốn con rác rưởi chém một nhát đã chết kia."

Bà chủ: ?

Quỷ hình người xinh đẹp cùng với đám quỷ hung tàn đen sì sì đó có thể giống nhau không? Bà chủ muốn cắn người.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 356: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (41)


Bà ta đã không cáu nữa rồi, giọng yếu ớt nói: "Đừng, đừng tặng, chết rồi thì thôi." Tặng cho bà ta một đám quỷ hung tàn đen sì không dạy dỗ được, bà ta mới thật sự nôn ra máu.

Hòa Ngọc lọc ra một chữ quan trọng trong lời nói của bà chủ, dừng bước chân lại: "Quan?."

Quan chức của thị trấn quỷ, đó chính là bên Louis.

Vừa nghĩ đến Louis, cậu liền nhìn thấy Louis đang đứng ở cửa của cửa hàng số một, bên cạnh còn có một chiếc xe bay đang dừng, hiển nhiên ông ta chuẩn bị đón Hòa Ngọc đi ăn, Eugene cũng đứng ở bên cạnh.

Khu vực trung tâm của thị trấn quý tuy rất náo nhiệt, nhưng người ở được cửa hàng số một đều có thân phận cao quý, người bình thường sợ chọc phải phiền toái, căn bản sẽ không đến. Cho nên lúc này trên con đường rộng rãi ở bên ngoài, chỉ có bọn họ, vô cùng dễ thấy.

"Cậu chủ Hòa." Nhìn thấy Hòa Ngọc, mắt Louis sáng lên.

Hòa Ngọc bình tĩnh gật đầu nói: "Đợi lâu rồi, đi thôi."

"Không sao, bên tôi cũng cần phải chuẩn bị." Louis nói xong, nhanh chóng mở cánh cửa của xe bay.

Hòa Ngọc đang chuẩn bị lên xe, bên cạnh vang lên một giọng nói yếu ớt: "Cậu chủ."

Hòa Ngọc nhìn sang, là Lâm. Đối mặt với ánh mắt của cậu, Lâm không kìm được sự xúc động, cẩn thận đến gần, nghiêm túc đưa một quyển sách: "Cậu chủ, việc ngài giao cho tôi đã dò la xong, hôm nay thị trấn có rất nhiều người, trong đó có vài người trông khá lạ."

Hòa Ngọc gật đầu, cầm lấy. Cậu bảo Lâm đi điều tra Trấn Tinh và Khắc Lý Hải. Trấn Tinh còn dễ, Khắc Lý Hải đó cậu không yên tâm, cậu muốn hiểu rõ hướng đi của gã.

"Chuyện gì vậy?" Louis hơi nhíu mày lại, ánh mắt nghi hoặc.

Hòa Ngọc: "Có người đi theo tôi đến thị trấn quý, hiện tại vẫn chưa tìm thấy, tôi sai Lâm đi tìm giúp tôi, trong đó có một tên tôi cần phải giải quyết." Cậu thản nhiên nói, giọng điệu bình tĩnh, dường như cũng không có gì phải che giấu.

Nghe nói là điều tra người hôm nay đến, Louis liền gật đầu, chỉ không hiểu: "Sao không dùng trí não để liên lạc?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không liên hệ được." Bởi vì nguyên nhân đặc biệt, không liên lạc được cũng rất bình thường, Louis không nói đến đề tài này nữa: "Cậu Hòa, nếu cần tôi giúp đỡ, cứ thoải mái nói." Dù sao ông ta cũng là bọn côn đồ, làm việc nhanh hơn Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc gật đầu, coi như cảm ơn.

Bên cạnh, Lâm nhìn cậu có chút chờ mong. Nhờ chạy việc, cũng nên cho chút tiền boa. Tuy rằng Lâm đã hơi ngại nhận rồi, nhưng nghĩ đến làm cậu chủ của gia tộc lớn như Hòa Ngọc, chắc cũng không quan tâm số tiền nhỏ ấy, cậu ta luôn bài xích chuyện tiền bạc, ngược lại dễ khiến người ta khó chịu, liền nhìn Hòa Ngọc chờ tiền boa. Trong quá trình điều tra, cũng tiêu tiền, cầm tiền boa là chuyện đương nhiên.

Louis vươn tay, theo bản năng trả tiền giúp. Nhưng dường như ông ta nghĩ đến gì đó, tay đột nhiên dừng lại, nhìn về phía Hòa Ngọc, trong mắt có sự nghi ngờ.

Dường như, từ lúc gặp Hòa Ngọc cho đến giờ, chưa từng thấy cậu và thuộc hạ lấy một xu tiền nào ra. Louis là một tên rất nhạy cảm, ông ta cảm thấy có gì đó không đúng.

Cho dù thân phận "cậu chủ gia tộc lớn" của Hòa Ngọc không có chỗ nào để chê, khí chất cũng không tầm thường, ông ta vẫn sinh ra nghi ngờ đối với việc "không lấy một xu tiền nào ra." Vì thế, ông ta không kìm được nhắc nhỏ: "Chạy vặt cho cậu chủ Hòa là vinh hạnh của mày, cậu chủ nhà họ Hòa là cậu chủ của gia tộc lớn, có thể chạy việc một cho cậu chủ Hòa một lần bằng chạy cho người khác mười lần, một trăm lần."

Lâm cười nịnh nọt, cũng kích động. Người thân phận nhỏ bé là như vậy, vất vả kiếm được chút tiền, gặp được Hòa Ngọc thật sự là vinh hạnh của ông ta.

Louis nhìn về phía Hòa Ngọc, híp mắt. Cho dù Hòa Ngọc có quên cho tiền boa, lời của ông ta đã nói đến đây, cố ý nhắc nhở, Hòa Ngọc cũng không thể không bỏ tiền ra.

Trái tim Vạn Nhân Trảm thắt lại, thầm mắng trong lòng, sớm biết vậy đã không vất tiền đánh bạc đi. Giờ phải làm sao đây. Chẳng lẽ sẽ bị vạch trần?

Mà não Eugene đang hoạt động hết công suất để nghĩ cách. Xong đời rồi, hiện tại phải bỏ tiền ra nhưng bọn họ không có một xu nào hết.

Chẳng lẽ, còn phải lấy một bộ trang bị ra nữa. Eugene nghiến răng.

"Cậu chủ, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cậu rồi." Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Mấy người cùng ngẩng đầu lên nhìn, một gương mặt quen thuộc xuất hiện ở trước mắt mấy người, gã bước đi vội vàng, mái tóc màu xanh, đường cong khuôn mặt rõ nét, rất đẹp trai trẻ trung. Nhưng lại mang cảm giác áp lực nhè nhẹ, mang hơi thở của cao thủ.

Eugene thở phào nhẹ nhõm. Trấn Tinh đến rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 357: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (42) - Đồng chí ngốc nghếch, không, đồng chí lắm tiền là một đồng chí tốt


Trấn Tinh nhanh chóng đi đến trước mặt, đến bên cạnh Hòa Ngọc, ánh mắt nhìn Hòa Ngọc vô cùng kích động: "Cậu chủ, cuối cùng cũng tìm được cậu rồi, không biết trí não xảy ra vấn đề gì, lại không liên lạc được với cậu, may là cậu không sao."

Lại có một cao thủ khác đến, Louis l**m đôi môi hơi khô, cười nói: "Đây là?"

Hòa Ngọc cũng nở nụ cười: "Đây là quản gia của tôi, Trấn Tinh."

Trấn Tinh gật đầu với Louis, lại nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu chủ, có xảy ra chuyện gì không? Sao mọi người lại đứng ở đây?"

Hòa Ngọc không trả lời, Eugene nói mấy câu liền giải thích rõ. Trấn Tinh nghe thấy vậy, mắng Eugene: "Tôi bảo cậu ra ngoài phải mang tiền, cậu cứ nhớ nhớ quên quên, may là có ông Louis và bà chủ nhiệt tình chiêu đãi, nếu để cậu chủ chịu khổ, xem bà chủ có đánh chết cậu không?"

Hòa Ngọc xua tay, có chút bực bội: "Được rồi, đừng nói Eugene, cũng đừng nhắc đến tiền, thật th* t*c."

Trấn Tinh bất đắc dĩ nói: “Vâng, vâng, tôi không nhắc, không nhắc.” Gã không nhắc, nhưng xoay người ném thẳng mười nghìn đồng tiền Liên Bang có mệnh giá lớn nhất cho Lâm.

Mười nghìn đồng tiền Liên Bang rất dễ nhận thấy, huống chi lúc Trấn Tinh ném đi, còn theo hướng chính diện.

Mọi người: "..."

Eugene trừng mắt, không thể tin được.

Bình luận: "Ha ha ha, dường như tôi đã nghe thấy tiếng gào thét vì sao nó lại có tiền, tao không phục trong lòng của Eugene rồi."

Bình luận: "Đối mặt với hiệp sĩ độc hành Trấn Tinh, Eugene mãi mãi không phục."

Bình luận: "Hiện tại Trấn Tinh cũng không phải hiệp sĩ độc hành rồi, tự mình đến bên cạnh Hòa Ngọc, còn chủ động diễn vai quản gia."

Lâm kích động đến cả người đều đang run rẩy. Louis và bà chủ cũng bị thái độ ngang tàn này làm cho chấn động rồi, đây thực sự là mười nghìn, Louis chưa bình tĩnh được. Bà chủ cảm thán: "Quả nhiên cậu chủ coi tiền như rác, lúc trước thắng được năm trăm nghìn cũng không thèm."

Louis: "..." Ông ta ngây người, nhìn về phía bà chủ: "Năm trăm nghìn gì?" Bà chủ giải thích qua loa, Louis trợn tròn mắt. Sau đó tất cả nghi ngờ đều biến mất, thậm chí còn khinh bỉ chính mình.

Thế mà lại nghi ngờ cậu cả không để tiền vào trong mắt như vậy, nếu đây không phải là cậu chủ của gia tộc lớn, sao có thể ngang tàn như vậy?

Trấn Tinh cũng không để trong lòng, gã vươn tay ra cẩn thận che chở Hòa Ngọc lên xe: "Cậu chủ, chúng ta đi ăn cơm trước đi, tuyệt đối không thể để ngài bị đói."

Hòa Ngọc ngồi lên xe. Trấn Tinh lên xe theo, ngồi bên cạnh cậu.

Hòa Ngọc nói nhỏ, dùng một giọng chỉ có Trấn Tinh có thể nghe thấy: "Sao vậy? Tiền tới từ đâu?"

Trấn Tinh đến gần cậu, khóe miệng nở một nụ cười rất nhỏ, đôi môi hơi động đậy: "Cứu một tên béo giàu có, gã và thuộc hạ của gã đang bị quỷ giày vò, tôi cứu gã, gã cho tôi thù lao."

Hòa Ngọc: "..."

Trấn Tinh nghi hoặc: "Cũng không biết gã đang làm gì, vừa khóc lại vừa đi trêu chọc quỷ."

Hòa Ngọc: "Nếu đoán không sai thì bởi vì gã thua tôi nên đang giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ phụ."

Trấn Tinh: ".."

Lúc này hai người đều cùng một suy nghĩ.

Đồng chí ngốc nghếch, không, đồng chí lắm tiền là một đồng chí tốt. Rất thích hợp làm bạn ở phó bản này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 358: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (43)


Louis lái một chiếc xe bay loại nhỏ đến đây, một chiếc chỉ có bốn chỗ ngồi, Hòa Ngọc và Trấn Tinh vào ở đằng sau, Eugene đi theo vào hàng sau, cũng chỉ còn lại một chỗ ở hàng sau.

"Cậu chủ Hòa." Louis cười tươi chuẩn bị đi vào.

Một cánh tay to khỏe đặt trước mặt ông ta, cơ bắp cứng rắn thô bạo như sắt thép ngăn lại động tác đi vào của ông ta.

Louis sững sờ, quay đầu nhìn.

Vạn Nhân Trảm nghiêm túc nói: "Tôi là vệ sĩ, tôi phải đi theo cậu chủ."

Louis: "..." Ông ta yên lặng lùi ra.

Vạn Nhân Trảm bước đi bằng đôi chân dài, đi vào vị trí còn lại, yên tâm thoải mái mà ngồi, để Louis lại ở bên ngoài. Đúng là cậu chủ của gia tộc lớn, ngay cả thuộc hạ cũng có tính cách ngang ngược như vậy.

Louis rất rối rắm trong lòng, trên mặt lại nở nụ cười: "Cậu chủ Hòa, xe bay sẽ đưa ngài đến chỗ ở của tôi, tôi ngồi xe ở đằng sau đi theo cậu."

Hòa Ngọc gật đầu. Trấn Tinh đóng cửa xe, xe lập tức đi về phía trước.

Kỹ thuật không người lái của Liên Bang rất tốt, xe bay cũng có nghìn năm lịch sử, rất thuần tục, vừa vững vừa nhanh còn rất an toàn, dường như từ trước đến nay chưa từng xảy ra sự cố do xe bay tự động lái tạo ra, thật sự là kỹ thuật mà Trái Đất cần phải học.

Ngón tay Hòa Ngọc gõ vào đầu gối: "Eugene, che tất cả camera giám sát ở trong xe đi." Trong xe bay chắc chắn sẽ có camera, chỉ sợ là rất nhỏ, thậm chí còn không nhìn thấy nhưng chắc chắn sẽ có. Chủ xe có thể trực tiếp đóng lại, không phải chủ xe thì phải nghĩ cách khác.

Eugene: "..." Gã trừng mắt, như đang muốn dùng ánh mắt để nói với cậu, mẹ nó giờ lại coi tôi như công cụ che chắn.

Cơ thể máy móc của gã nghiêng về phía trước, đầu gã để ở khoảng trống ở giữa, gã nhìn về phía Hòa Ngọc một cách khó tin.

Hòa Ngọc nghiêng đầu, mặt vô tội nói: "Đây chính là người giỏi làm được nhiều việc, hơn nữa hiện tại chúng ta không có thiết bị che chắn, chẳng lẽ anh muốn chúng ta bàn bạc luôn rồi bị người khác nghe thấy?"

Trấn Tinh gật đầu, Vạn Nhân Trảm cũng gật đầu hùa theo.

Eugene: "'..." f*ck. Gã tức đến ngứa răng, nhưng cuối cùng vẫn tháo đầu xuống.

Coi mình như máy móc, thật sự càng ngày càng quen tay. "Được rồi, che rồi." Loay hoay một lúc, Eugene ôm đầu của mình, giọng nói máy móc không hề có cảm xúc, rõ ràng là vẫn đang tức giận.

Nhưng mà ba người còn lại cũng sẽ không dỗ dành gã. [V: *Ôn Dĩ* Eugene: không khó dỗ dành sao lại không dỗ dành]

Vạn Nhân Trảm nhìn chằm chằm vào Trấn Tinh đang ngồi đằng trước: "Sao mày lại đến đây? Sao biết mình là quản gia?"

Trấn Tinh nhìn gã, bình tĩnh nói: "Tao không biết."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Hai tay Eugene ôm lấy đầu, miệng ở trên đầu lúc đóng lúc mở: "Anh ta thực sự không biết, lúc xuất hiện chỉ gọi cậu chủ, thân phận quản gia là do Hoà Ngọc nói giúp anh ta." Tiếp theo đó Trấn Tinh thuận theo lấy luôn thân phận "quản gia."

Vạn Nhân Trảm lại hỏi: "Vậy sao mày biết Hòa Ngọc? Sao lại tìm đến đây?"

Trấn Tinh: "Cũng may có Lâm, ông ta đi khắp nơi hỏi thăm tin tức, tao chú ý đến ông ta, theo dõi ông ta, hơn nữa..." Gã nhìn về phía Hòa Ngọc: "Danh tiếng của cậu chủ Hòa đã truyền khắp thị trấn, cậu ấm ngang tàn coi tiền như rác."

Hòa Ngọc không hề cảm thấy chột dạ, vẻ mặt vẫn luôn bình tĩnh như trước.

Trấn Tinh nhìn cậu, hơi ngấn người ra.

Eugene xoa mái tóc bạc, đôi mắt nhìn chằm chẵm Trấn Tinh: "Vậy tại sao mày lại đến đây tụ họp với chúng tao? Phó bản này có thể chém giết mà."

Gã là người đầu tiên tìm đến, mục đích chính là giết Hòa Ngọc. Tất nhiên, cuối cùng không thành công nên mới hợp tác với Hòa Ngọc, tên ngốc Vạn Nhân Trảm không cần nhắc đến, Trấn Tinh khi biết gã và Hòa Ngọc đã chung sống hòa bình rồi, tại sao còn dám đến đây?

Gã không sợ bọn họ liên kết lại giết gã sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 359: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (44)


Trấn Tinh ngẩn người nhìn về phía Hòa Ngọc, trước đó gã đã để ý đến rồi, thời gian đếm ngược trên đầu Hòa Ngọc không khác gì mình, là người cao nhất trong bốn người.

Eugene 76.

Vạn Nhân Trảm 85.

Cho nên vì sao bọn họ dám hợp tác với Hòa Ngọc vậy?

Hơn nữa, không phải hai người chuẩn bị giết Hòa Ngọc sao?

Sao lại đều hợp tác với cậu ta rồi?

Trấn Tinh không muốn loại Hòa Ngọc, gã chỉ tò mò Hòa Ngọc đã làm gì.

"Này, mày đang nghĩ cái gì vậy?" Eugene giơ tay lên gõ vào gã. Ngay lập tức, ánh mắt hơi liếc lên trên đỉnh đầu Trấn Tinh, trong mắt mang theo sự đố kỵ.

Mẹ nó, thời gian đếm ngược nhiều hơn cả gã, gã không phục.

Trấn Tinh tỉnh lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Bởi vì, tao thấy phó bản này tao không thể hoàn thành một mình được, chúng mày cũng đã hợp tác, hơn nữa tiếng vang lớn đến như vậy, cũng sẽ gặp phải chuyện khó giải quyết đúng không? Không ngại thì thêm tao vào."

Eugene và Vạn Nhân Trảm không nói gì. Hòa Ngọc buông tay nói: "Không ngại, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ quan tâm một phó bản có bao nhiêu người còn sống để ra ngoài, chỉ cần không chết trong phó bản, tất cả thành viên thăng cấp cũng được."

Vạn Nhân Trảm: "..." Mặt gã không chút biểu cảm nói: "Vòng trước mày hãm hại bọn tao." Nghĩ đến đây, mặt gã đen lại.

Hòa Ngọc chợp mắt nói: "Không còn cách nào khác, tôi phải sống, ai bảo các anh cùng đội với tôi, tôi lại lấy được thân phận nội gián. Anh xem, Trấn Tinh và Eugene cũng an toàn ra ngoài rồi còn gì?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Eugene dựng thẳng cánh tay người máy lên, ngăn Vạn Nhân Trảm tiếp tục nói: "Dừng, quá khứ thì đừng nhắc đến. Hiện tại cũng coi như chúng ta là đồng minh rồi, cần phải chia sẻ tin tức." Nghe thấy thế, Hòa Ngọc nhìn thẳng về phía Trấn Tinh: "Sao anh lại chắc chắn một người không thể hoàn thành? Rốt cuộc cuộc anh đã phát hiện ra manh mối gì rồi."

Hai người còn lại nhìn về phía Trấn Tinh. Trấn Tinh bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tao nói." Mặt gã trở nên nghiêm túc, giọng nói cũng nghiêm túc hơn: "Các người biết thị trấn quỷ có một truyền thuyết không?"

Ba người lắc đầu.

Trấn Tinh hít một hơi thật sâu: "Đây là một truyền thuyết rất bí ẩn, tôi có được nhờ nhiệm vụ phụ, cụ già đó nói bây giờ e là đã không còn có nhiều người nhớ truyền thuyết này. Thị trấn quỷ đã có lịch sử từ rất lâu đời, nhưng trước đây thị trấn quỷ rất nghèo, hai mươi nghìn người sống trong thị trấn rất nghèo khổ, cho đến ba trăm năm trước, thị trấn quỷ đột nhiên xuất hiện rất nhiều quỷ, càng ngày càng náo nhiệt, thị trấn càng ngày càng sầm uất."

Eugene: "Cái này tao biết, nhiệm vụ phụ chúng tao từng làm cũng có nhắc đến, thị trấn quỷ có số dân cố định là hai mươi nghìn người, ba trăm năm trước quỷ xuất hiện với số lượng rất lớn."

Hòa Ngọc nhíu mày lại, đột nhiên hỏi: "Ba trăm năm trước, thị trấn quỷ có hai mươi nghìn người."

Mọi người: "..." Ba người trừng mắt, đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

Đây là một manh mối rất dễ bỏ qua, ba trăm năm trước thị trấn này có hai mươi nghìn người dân, hiện tại cũng là hai mươi nghìn người dân, dường như đều giống nhau, không có vấn đề gì.

Nhưng giống nhau cũng chính là vấn đề.

Ba trăm năm trước, thị trấn quỷ rất nghèo, người dân đói kém. Mà ba trăm năm sau này, thị trấn quý trở nên giàu có sung túc, dân số địa phương lại vẫn thế.

Càng nghĩ kỹ càng thấy đáng sợ.
 
Back
Top Dưới