Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 320: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (5)


Hòa Ngọc vô cùng có khí thế của "kẻ có tiền" bộ dạng "không dính khói lửa nhân gian" ngẩng đầu nhấc chân đều mang khí chất cao quý và tiêu sái cùng với sự lười biếng và trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Nếu điều kiện gia đình quá kém, không nuôi ra được một nhân vật thần tiên thế này.

Dù sao, cậu chỉ dựa vào việc bán nhan sắc đã có thể sống rất thoải mái rồi.

Cộng thêm bộ quần áo này trên người cậu nữa, tuy không nhìn ra là lông của loại thú nào, nhưng bộ lông màu trắng không giống người thường kia cùng với da lông nhìn qua là thấy thuộc tính hi hữu, xa xỉ và có mức phòng ngự cao cấp. Đủ để chứng minh, da lông nguyên bản là loài thú vô cùng hiếm, hung tợn, mà cậu là một người có tiền. Nếu không các NPC ở thị trấn quỷ này cũng không dễ bị lừa gạt như vậy.

"Quý khách, tôi là Lâm, chuyên đẩy mạnh tiêu thụ bản đồ ở thị trấn quỷ này, thỉnh thoảng cũng hỗ trợ chân chạy vặt, ngài vừa tới thị trấn quỷ phải không, định ở đây bao lâu?" Thực ra cậu còn định trả tiền đặt cọc trước.

Hòa Ngọc lạnh lùng nói: "Xem tiếp đã." Hếch cằm lên, lộ rõ vẻ cao ngạo. Lâm càng cung kính hơn. Làm doanh nhân ở địa điểm du lịch biết nhìn sắc mặt nhất, cũng đã gặp vô số kiểu người, kiểu người tự cao tự đại này, có khi ngay cả tên cũng có thái độ "mày không xứng biết" nếu không phải cao thủ đứng đầu thì cũng là cậu cả của gia tộc nào đó.

Nhìn tuổi tác của Hòa Ngọc rõ ràng không phải là vế trước, thế thì đương nhiên là vế sau rồi.

Ánh mắt Lâm hưng phấn, tuy kiểu người này không dễ hầu hạ nhưng nhiều tiền, tính nguy hiểm cũng không cao. Ông ta muốn nuốt số tiền đặt cọc, kiểu cậu chủ này đã quen được người khác cung kính, hỏi vấn đề tiền nong với cậu ta có khi sẽ phản tác dụng, chọc giận cậu ta, bốn trăm tiền boa sẽ bay mất. Mở miệng đòi bốn trăm tiền boa, có lẽ sẽ không quyt nợ.

bình luận: "Cậu ta không quỵt nợ, nhưng cậu ta không có tiền."

Lâm cười cung kính: "Quý khách, ngài có gì muốn hỏi không?"

Hòa Ngọc nhìn ông ta một cái, nhíu mày: "Sao ông lại kinh doanh ở đây, không phải đều để robot bán sao?"

Lâm nghe vậy cười khổ: "Cũng có, nhưng robot đắt quá, hơn nữa nếu có người máy thì chúng tôi lại mất đi một con đường sống." Robot ở đây không giống như Eugene, Cách Đới, người trước chỉ là máy móc có tư duy đơn giản, người sau cũng coi như là người.

Lâm không nhịn được cảm thán: "Sau đại chiến robot thông minh, họ co đầu rụt cổ tại khu đầu tiên của hành tinh Cơ Giới, gọi là người hành tinh Cơ Giới gia nhập Liên Bang. Nhưng đồng thời, bọn họ cũng điều khiển việc sản xuất máy móc, trừ những robot nhỏ và máy móc quản gia trong nhà ra, Liên Bang rất khó có thể nhìn thấy robot đơn thuần, nếu có thì cũng đắt vô cùng. Khách hàng nhất định là người rất giàu có mới có thể có thói quen dùng robot thường ngày."

Thời đại cơ giới hóa, nhưng lại thấy máy móc nhiều hơn người máy, để tôn trọng hành tinh Cơ Giới, rất nhiều robot phục vụ không thể làm thành hình người.

Hòa Ngọc chăm chú lắng nghe, thật ra cậu biết rất ít thông tin về cuộc sống của Liên Bang, hồi ở trường đào tạo Lê Minh có học được một ít, nhưng thế giới tinh tế tràn đầy thực tế này, vẫn là lần đầu tiên cậu tiếp xúc. Chỉ là, Hòa Ngọc không tỏ ra mặt, chỉ là lông mày nhíu chặt hơn: "Ông dựa vào nghề này sống hả?"

Quả nhiên là cậu cả không hiểu thứ gì.

Lâm cười nịnh nọt: "Đúng vậy, năng lực chiến đấu của tôi chỉ có chín mươi, cũng chẳng có tiền mua trang bị, chỉ có thể ra ngoài buôn bán, tìm đường sống."

Hòa Ngọc ghét bỏ: "Gà."

Bình luận: "..."

"Cậu ta giả vờ giống thật đấy, năng lực chiến đấu có tám mà còn dám nói người ta gà, đm tôi phải nói câu bội phục cậu ta."

Lâm cũng không tức giận chút nào, ngược lại còn cung kính giới thiệu: "Thị trấn quỷ của chúng tôi rất thú vị, trong cửa hàng sẽ bán ít đồ hấp dẫn quỷ, cũng có chút trang bị nhỏ có thể phòng ngự quỷ, đều rất rẻ."

Hòa Ngọc nhìn thoáng qua, ghét bỏ: "Rác rưởi."

Dường như cậu nghĩ đến điều gì đó rồi nhìn Lâm nói: "Áo choàng trên người ông là gì vậy, sao xấu thế?"

Lâm lập tức giải thích: "Đây là quần áo phòng ngự của thị trấn quỷ, đồ trên người chúng tôi do nhân viên quản lý phát miễn phí, thương nhân từ ngoài đến mặc màu đen, cư dân là màu xám, rất dễ phân biệt, có tác dụng phòng ngự nhất định, không gọi quỷ tới." Ông ta lại chỉ vào cửa hàng quần áo phía trước: "Bán ở khắp nơi, màu gì cũng có, cũng có chút tác dụng phòng ngự, nhưng ngài là du khách, muốn nhìn thấy quỷ vào buổi tối vẫn không nên mua áo choàng, sẽ có chút ảnh hưởng."

Hòa Ngọc nhìn, áo choàng màu gì cũng có, bao gồm cả màu đen và màu xám. Dường như áo choàng trên người bọn họ cũng không phải là manh mối.

"Cửa hàng nào có quỷ tập trung nhiều nhất vào buổi tối thế?" Hòa Ngọc hỏi.

Lâm: "Thị trấn quỷ có rất nhiều quỷ vào buổi tối, rất nhiều cửa hàng đều có thể gặp phải, nhưng mấy cửa hàng lớn ở khu vực trung tâm nhất là có nhiều quỷ nhất, thậm chí dường như phòng nào cũng có thể nhìn thấy, chỉ là giá cả hơi cao." Dừng một chút, Lâm nhẹ giọng nói: "Với ngài, hẳn là không quá đắt."

Hòa Ngọc thản nhiên ừ một tiếng, chỉ hỏi: "Điều kiện thế nào?"

"Tất nhiên là rất tốt, đặc biệt là cửa hàng số một, đắt nhất nhưng cũng có môi trường tốt nhất." Lâm giải thích.

Hòa Ngọc: "Được, buổi tối đến cửa hàng số một."

Lâm tặc lưỡi, thầm nghĩ đúng là người có tiền.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 321: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (6)


Bình luận: "Cậu ta có tiền cái cức ấy."

Bình luận: "Chút tiền boa cậu ta còn không trả nổi."

Hòa Ngọc như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên dừng bước nói với Lâm: "Còn lâu trời mới tối, chúng ta vào tiệm xem qua đi, vào mấy nhà cửa tiệm đặc sắc, tôi còn chưa đi dạo mấy cửa hàng rác này đâu."

Cửa hàng được gọi là cửa hàng rác. Đúng là là cậu cả mà.

Lâm suy nghĩ rất nhiều thứ trong lòng, nhưng trên mặt lại hiện nụ cười: "Được thôi."

Trấn t*nh h**n toàn dựa vào trực giác đi loạn hết lên, Hòa Ngọc đi con đường bên trái chữ "tỉnh", Trấn Tinh đi con đường bên dưới kia, nhưng còn chưa kịp gặp cậu, đã đụng phải một NPC. Buộc phải kích hoạt một manh mối nhiệm vụ.

Trấn Tinh: "..." Không còn cách nào khác, gã chỉ có thể đi hoàn thành nhiệm vụ trước rồi mới tiếp tục tìm kiếm.

Khắc Lý Hải cũng bị nhiệm vụ cản trở.

Vạn Nhân Trảm thì không, nhưng gã vẫn chạy tán loạn không tìm thấy đường ra.

Chỉ có Eugene là có mục tiêu rõ ràng nhất. Thân là người hành tinh Cơ Giới, đôi mắt đen láy ánh bạc của gã vô cùng nổi bật, dọc đường đi không có mấy người dám trêu chọc gã. Mà gã chọn cách tìm kiếm như ải cuối cùng của phó bản trước, tuy người ở thị trấn này rất nhiều, NPC cũng trong phạm vi đo lường sinh mệnh, nhưng Hòa Ngọc từng có ghi chép tìm kiếm, hoàn toàn khác với những người khác.

Gã nhanh chóng khóa chặt vị trí của Hòa Ngọc rồi chạy như bay theo phương hướng đó.

Mặc dù coi mình như máy móc để sử dụng có chút xấu hổ, mất mặt. Nhưng Eugene phải thừa nhận, đúng là rất có tác dụng.

Cách này của Hòa Ngọc khiến gã mở ra cánh cửa của thế giới mới, cũng khiến gã có thêm ưu thế, trong Show sống còn đỉnh lưu này.

Nhưng mà mất mặt vẫn hoàn mất mặt.

Eugene cần phải khiến cho Hòa Ngọc cúi đầu nhận thua, quỳ xuống hát bài “Chinh phục”, lúc này mới có thể tìm lại được mặt mũi đã mất.

Gã mong chờ xoa tay, cười đến là bỉ ổi.

Nhưng mà... Sao Hòa Ngọc cứ đi rồi lại dừng lại thế, cậu ta đang tìm thứ gì sao? Khi Eugene trên đường đuổi theo, có thể thấy rõ ràng Hòa Ngọc cứ đi được một chút thì dừng một lát, khi thì dừng lại khá lâu, khi thì dừng lại trong thời gian ngắn rồi tiếp tục đi về phía trước. Cậu đi cũng không nhanh, nếu không phải thị trấn rất lớn, khoảng cách của bọn họ rất xa thì chỉ e là Eugene đã sớm đuổi kịp cậu.

Eugene tiếp tục chạy như bay, mười phút sau, gã nhìn thấy Hòa Ngọc.

Lúc này, Hòa Ngọc đang ngồi trước một cái sạp nhỏ, áo khoác tuyết trắng ôm trên tay, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo len trắng như tuyết, cơ thể gầy yếu cùng chiếc áo len trắng tinh, sống lưng thẳng tắp khiến bóng lưng của cậu cũng mang lại cảm giác thoát khỏi trần tục. Cậu ngồi ngay trước sạp nhỏ, nghe người ta nói cái gì đó, bên cạnh còn một người đàn ông trung niên đang đứng.

Đương nhiên Eugene cũng không để ý, trong mắt của gã chỉ có Hòa Ngọc. Eugene di chuyển mấy lần, nhanh chóng tiến lên, còn chưa tới mà tiếng cười lớn đã vang lên.

"Ha ha ha Hòa Ngọc, ông đây tìm được cậu rồi, không ngờ tới phải không!"

"Sợ rồi sao? Sợ rồi thì..."

Đột nhiên im bặt.

Bởi vì, Hòa Ngọc chợt quay đầu lại, ánh mắt sáng ngời, cười vô cùng kỳ dị, mặt mày cong cong.

Eugene: "..." Không biết vì sao, lông tơ của gã dựng hết lên.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 322: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (7)


Hòa Ngọc cười khiến gã nhớ tới vài hồi ức không tốt lắm, ví dụ như:

Lúc ở vòng tuyển chọn, tư thế tiêu sái của Hòa Ngọc khi ngồi trên lưng cá lớn bay lên bờ, còn gã, khi đó chật vật bò lên bờ.

Phó bản trường đào tạo Lê Minh, Hòa Ngọc bày mưu tính kế.

Vòng trước kết thúc ải đầu tiên, cậu nở nụ cười với bọn họ, sau đó đội một biến mất không thấy tăm hơi, đều đi ngay trước mặt bọn họ.

Ải cuối cùng của vòng trước, lúc bọn họ tìm thấy cậu, cậu cúi đầu cười, Hàn Băng thú xuất hiện, coi bọn họ như đồ chơi, điên cuồng tấn công.

Những ký ức không tốt đẹp này được gợi lên trong ký ức của Eugene, nhất là ải cuối cùng của vòng trước, vừa nghĩ tới toàn thân gã đã bắt đầu đau đớn kịch liệt. Hoàn toàn là phản xạ có điều kiện.

Eugene dừng chân theo bản năng, cứng đờ đứng ở chỗ cách Hòa Ngọc hai mét, lắp bắp: "Cậu, cậu, cậu định làm gì?" Nói xong, gã nhìn xung quanh. Tầm mắt rơi trên người Lâm rồi chuyển sang người chủ quán, xong lại chuyển qua những người đang vây xem xung quanh, xác định không có hơi thở nào lớn hơn mình, lúc này mới thở phào một hơi, hơi buông lỏng thần kinh căng thằng của mình.

Bình luận: "Ông cố ơi, ông còn nhớ dáng vẻ đắc ý, vào một phút trước của mình không?"

Bình luận: "Ban nãy tiêu sái bao nhiêu, thì giờ chật vật bấy nhiêu."

Bình luận: "Anh zai Eugene ơi, là anh tới truy sát Hòa Ngọc, đừng có làm ngược lại thế chứ."

"Anh tới đúng lúc đấy." Hòa Ngọc ho khan một tiếng, khóe miệng mang theo nụ cười thể hiện tâm trạng rất tốt, khẽ gật đầu giải thích với người bên cạnh: "Đây là robot nhà tôi, Eugene."

Eugene: "..."

Mọi người: "..."

Eugene há miệng, lập tức nổi giận phản bác: "Hòa-"

Giọng nói của gã đột ngột dừng lại. Bởi vì Hòa Ngọc làm khẩu hình với gã rằng không nên quậy, chỗ này có manh mối quan trọng.

Eugene: "..." Thế này là gã đang quậy sao?

Bất cứ người nào của hành tinh Cơ Giới được gọi là "robot gia đình" đều là sự sỉ nhục, nhục nhã.

Hơn nữa, vẻ ngoài của gã không giống với robot bình thường.

Rõ ràng gã có vẻ ngoài điển hình của người mạnh hành tinh Cơ Giới, hiện tại gã là khuôn mẫu của rất nhiều người trên hành tinh Cơ Giới.

Kẻ mạnh của hành tinh Cơ Giới, sao có thể trở thành robot của người khác được?

Sỉ nhục, đây chắc chắn là sự sỉ nhục.

Hòa Ngọc cười khiến gã nhớ tới vài hồi ức không tốt lắm, ví dụ như:

Lúc ở vòng tuyển chọn, tư thế tiêu sái của Hòa Ngọc khi ngồi trên lưng cá lớn bay lên bờ, còn gã, khi đó chật vật bò lên bờ.

Phó bản trường đào tạo Lê Minh, Hòa Ngọc bày mưu tính kế.

Vòng trước kết thúc ải đầu tiên, cậu nở nụ cười với bọn họ, sau đó đội một biến mất không thấy tăm hơi, đều đi ngay trước mặt bọn họ.

Ải cuối cùng của vòng trước, lúc bọn họ tìm thấy cậu, cậu cúi đầu cười, Hàn Băng thú xuất hiện, coi bọn họ như đồ chơi, điên cuồng tấn công.

Những ký ức không tốt đẹp này được gợi lên trong ký ức của Eugene, nhất là ải cuối cùng của vòng trước, vừa nghĩ tới toàn thân gã đã bắt đầu đau đớn kịch liệt. Hoàn toàn là phản xạ có điều kiện.

Eugene dừng chân theo bản năng, cứng đờ đứng ở chỗ cách Hòa Ngọc hai mét, lắp bắp: "Cậu, cậu, cậu định làm gì?" Nói xong, gã nhìn xung quanh. Tầm mắt rơi trên người Lâm rồi chuyển sang người chủ quán, xong lại chuyển qua những người đang vây xem xung quanh, xác định không có hơi thở nào lớn hơn mình, lúc này mới thở phào một hơi, hơi buông lỏng thần kinh căng thằng của mình.

Bình luận: "Ông cố ơi, ông còn nhớ dáng vẻ đắc ý, vào một phút trước của mình không?"

Bình luận: "Ban nãy tiêu sái bao nhiêu, thì giờ chật vật bấy nhiêu."

Bình luận: "Anh zai Eugene ơi, là anh tới truy sát Hòa Ngọc, đừng có làm ngược lại thế chứ."

"Anh tới đúng lúc đấy." Hòa Ngọc ho khan một tiếng, khóe miệng mang theo nụ cười thể hiện tâm trạng rất tốt, khẽ gật đầu giải thích với người bên cạnh: "Đây là robot nhà tôi, Eugene."

Eugene: "..."

Mọi người: "..."

Eugene há miệng, lập tức nổi giận phản bác: "Hòa-"

Giọng nói của gã đột ngột dừng lại. Bởi vì Hòa Ngọc làm khẩu hình với gã rằng không nên quậy, chỗ này có manh mối quan trọng.

Eugene: "..." Thế này là gã đang quậy sao?

Bất cứ người nào của hành tinh Cơ Giới được gọi là "robot gia đình" đều là sự sỉ nhục, nhục nhã.

Hơn nữa, vẻ ngoài của gã không giống với robot bình thường.

Rõ ràng gã có vẻ ngoài điển hình của người mạnh hành tinh Cơ Giới, hiện tại gã là khuôn mẫu của rất nhiều người trên hành tinh Cơ Giới.

Kẻ mạnh của hành tinh Cơ Giới, sao có thể trở thành robot của người khác được?

Sỉ nhục, đây chắc chắn là sự sỉ nhục.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 323: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong? (8)


Eugene rất có ý kiến, nhưng một câu "có manh mối" của Hòa Ngọc khiến gã nhịn xuống ngay lập tức, tuyển thủ dự thi quan trọng nhất không phải tranh cãi, cũng không phải g**t ch*t đối thủ mà là sống sót.

Manh mối, có lợi cho sự sống sót của bọn họ.

Giữa manh mối và bị sỉ nhục, Eugene khó khăn lựa chọn một lúc, cuối cùng đã chọn cái trước. Không biết manh mối là gì, cũng không biết làm sao có được manh mối, Eugene chỉ có thể nhịn để Hòa Ngọc tự phát huy.

Nhưng gã nghiến răng nghiến lợi, lòng thầm nghĩ: "Chờ đó, khi biết manh mối rồi tôi sẽ giết cậu ngay." Gã chờ xem, xem Hòa Ngọc muốn làm cái gì, mà manh mối quan trọng trong miệng cậu ta có thể liên quan tới việc qua ải hay không?

Khán giả: "..."

Khán gỉa im lặng một cách quỷ dị. Không biết vì sao, bọn họ luôn cảm thấy một khi đám người Eugene không tiến hàng theo kế hoạch "vào phó bản mà thấy Hòa Ngọc phải giết ngay", thì chuyện giết Hòa Ngọc không thể thực hiện được. Dựa theo kinh nghiệm lúc trước, một khi nghe Hòa Ngọc ngụy biện, à không, đề nghị. Sẽ bị cậu ta dắt mũi, đi theo tiết tấu của cậu ta, không có cách nào phản kích được.

Nhưng giờ, Eugene đã mắc câu rồi. Trừ khi có thâm cừu đại hận gì với Hòa Ngọc, không thì sẽ không ở tình huống biết rõ mọi chuyện mà vẫn muốn động thủ với Hòa Ngọc. Dù đổi thành bọn họ, phần lớn cũng muốn nhìn xem sao Hòa Ngọc tụ tập nhiều người như vậy là muốn làm cái gì.

Đúng là có cậu ta lắp nhiều bẫy, dù sao cũng phải giẫm một cái.

Eugene cảm thấy cách nói chuyện của Hoà Ngọc rất kỳ quặc, hiện trường cũng không có ai nghi ngờ, đơn giản là Hòa Ngọc đã xây dựng hình tượng "cậu chủ của một gia tộc lớn vô cùng đỉnh" trước mặt bọn họ.

Cậu tự cao tự đại, không thứ nào lọt vào mắt cậu được. Tuy nói đi dạo cùng Lâm rất nhiều cửa hàng nhưng không thích thứ gì, không mua một thứ gì. Ánh mắt cực cao, dù là trang bị năng lực chiến đấu cũng không thèm ngó tới, nhưng lại có hứng thú với những món đồ thú vị.

Tất cả biểu hiện của cậu, vô cùng phù hợp với hình tượng "cậu chủ trong một gia tộc lớn" trong tưởng tượng của họ.

Phó bản thị trấn quỷ được đặt ở hành tinh thông thường của Liên Bang, mặc dù là một thắng cảnh du lịch nhưng vẫn chênh lệch rất lớn với hành tinh chính, chứ đừng nói tới những gia tộc lớn của hành tinh chính, đó là sự tồn tại mà bọn họ không theo kịp, thậm chí không tiếp xúc được.

Trong nhận thức của bọn họ, các gia tộc lớn không gì là không làm được.

Hơn nữa trước khi Eugene đến, Hòa Ngọc tỏ vẻ ghét bỏ với những robot ở thị trấn này, cậu từng nói robot trong nhà cậu là người của hành tinh Cơ Giới. Lúc ấy cũng có người nghi ngờ trong lòng, có gia tộc nào có thể lớn mạnh đến mức khiến người của hành tinh Cơ Giới làm robot sao? Đó là gia tộc đáng sợ cỡ nào?

Nhưng hiện tại bọn họ không nghi ngờ chút nào.

Eugene xuất hiện, chứng minh lời Hòa Ngọc nói là thật, thật sự có người có thể khiến người của hành tinh Cơ Giới thành robot gia đình, mà còn là một người mạnh của hành tinh Cơ Giới. Cậu chủ này quả nhiên không tầm thường.

Nhất thời, tất cả bọn họ đều nghiêng mình kính nể, ánh mắt nhìn Hòa Ngọc trở nên nóng bỏng hơn, dù Hòa Ngọc không tiêu một đồng nào trên người bọn họ, nhưng chỉ cần đối đáp với cậu chủ như ban nãy, cũng là một loại vinh hạnh đó. Liên Bang Vũ Trụ chính là một thế giới cuồng kẻ mạnh như thế. Cho dù chỉ là bối cảnh mạnh mẽ cũng có thể đạt được sự tôn trọng và cung kính không thể tưởng được.

Trong đám người vây xem, có người lặng lẽ rời đi.

Hòa Ngọc nhìn lướt qua, giống như không nhìn thấy, thu hồi tầm mắt, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 324: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (9)


Nụ cười trên mặt Lâm càng thêm nịnh nọt: "Cậu chủ, ngài thật lợi hại, có thể khiến một người hành tinh Cơ Giới mạnh mẽ như vậy làm robot, anh ta là vệ sĩ của ngài sao?" Cách xưng hô của ông ta biến từ "quý khách" thành "cậu chủ", vừa tôn trọng, vừa kéo được quan hệ.

Hòa Ngọc thản nhiên nói: "Không phải, vệ sĩ vẫn chưa tới, đây là người hầu bên cạnh thôi."

Nói xong, cậu vẫy tay với Eugene: "Lại đây."

Eugene: ".." Thái độ gọi chó này là sao?

Eugene tức giận, nói gã là robot gia đình còn coi gã là người giúp việc, khinh người quá đáng.

Nhưng Hòa Ngọc vẫn dùng ánh mắt truyền lại hai chữ "manh mối", khiến gã nhịn xuống.

Cộng thêm việc đây là một phó bản có độ khó cao về điều tra, dựa vào kinh nghiệm ở show sống còn đỉnh lưu trước kia, kiểu phó bản điều tra này cần phải hòa mình vào nội dung và bối cảnh, quá bất ngờ sẽ xảy ra chuyện.

Vì thế, Eugene lại nhịn.

Mặt gã không chút biểu cảm, ánh mắt lạnh như băng đi về phía Hòa Ngọc, gã "dành tặng" Hòa Ngọc một ánh mắt đầy sát ý, nhưng người khác chỉ thấy người của hành tinh Cơ Giới này là vô cùng nghe lời.

Mặt lạnh thì có gì đâu, robot có biểu cảm bình thường rất ít, rất bình thường.

Eugene có mái tóc bạc và mắt đen, mặc dù vẫn chưa chiến đấu nhưng trong lúc hành động đã mang theo hơi thở của người mạnh cấp S, trang bị máy móc trên người khiến người ta thèm thuồng lại sợ hãi, nhất là cánh tay máy móc căng phồng kia vô cùng có sức uy h**p. Tuy Hòa Ngọc cũng có khí thế của người mạnh, nhưng không có khí chất cuồng bạo hung tàn như Eugene.

Mà một thiếu niên cao ngạo tinh xảo lại gầy yếu như vậy lại có thể chỉ huy được người mạnh của hành tinh Cơ Giới. Thân phận của Hòa Ngọc, không thể nghi ngờ gì nữa.

Ánh mắt của người vây xem đều là sự cung kính, sợ chọc giận cậu chủ của gia tộc lớn khó gặp này.

Dường như Hòa Ngọc đã quen với ánh mắt đó, vô cùng thong dong, cậu ném áo khoác trên tay cho Eugene vừa đi tới bên cạnh, thản nhiên bỏ lại hai chữ "cầm lấy."

Eugene bị chiếc áo khoác lông trắng của Hàn Băng thú đập vào người. Bùng nổ sự tức giận

Bình luận.

"Tôi đã cảm nhận được cơn giận được dồn nén của Eugene."

"Ha ha ha, xin lỗi, tôi không khống chế được cười phá lên, nếu cơn giận của Eugene có thanh hiển thị, đoán chừng đã nổ tung rồi."

"Ha ha, nhưng mà nói thật ông bạn Eugene có thể nhịn giỏi thật, vì manh mối mà liều mạng."

"Hòa Ngọc đúng là mạnh thật, biết rõ người ta tới giết mình còn đắc tội vào đúng chỗ chết vậy nữa, cho dù Eugene vốn chẳng muốn giết cậu ta bây giờ cũng thật sự muốn g**t ch*t cậu ta."

Cầm áo khoác, Eugene thực sự không nhịn được nữa, chuẩn bị nói.

Ông chủ quán bày ra vẻ mặt tươi cười, cười nịnh nọt: "Cậu chủ, ngài chắc chắn muốn chơi sao, tôi sẽ giải thích cặn kẽ từng chi tiết cho ngài."

Hòa Ngọc gật đầu, không kiên nhẫn nói: "Mau nói đi."

Địa điẻm mang tính chất vui chơi là chính này, bình thường đều cần phải trả tiền trước, nhưng "cậu chủ" này rõ ràng không còn kiên nhẫn, ông chủ quán nào dám nhắc đến tiền trước mặt cậu. Chỉ có thể để cậu chơi trước, nhưng ông chủ cũng không lo lắng, dù sao thì những cậu chủ bình thường đều khá hào phóng, không thể nào không trả tiền được.

Ở thị trấn quý của bọn họ, không trả tiền là chuyện lớn.

Ông chủ nhanh chóng giới thiệu quy tắc: "Tất cả các cơ sở vui chơi trong thị trấn quỷ của chúng tôi đều liên quan đến ma quỷ, trò chơi trong quầy hàng này của tôi được gọi là Quỷ hỏi đáp. Rất đơn giản, đó là quỷ đặt câu hỏi với ngài, trả lời chính xác, nhận quà của quỷ, trả lời sai, nhận hình phạt của quỷ."

Vẻ mặt của Hòa Ngọc cũng nổi lên nét hứng thú, nhướng mày: "Ồ, hình phạt của quỷ, hình phạt như thế nào?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 325: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (10)


Ông chủ lắc đầu, cười giải thích: "Chúng tôi cũng không biết, nhưng đều là trò chơi, dù là trừng phạt cũng vô hại, ngài yên tâm, sẽ không tốn thương đến ngài."

Khóe miệng Hòa Ngọc hơi cong lên, nhướng mày: "Đã vậy thì tôi chơi một lát."

Ở bên, Eugene thấy Hòa Ngọc muốn chơi trò chơi, cả người đều thấy không ổn.

Coi gã như robot thật à.

Eugene nóng nảy xoay người, lạnh lùng nhìn Hòa Ngọc, giọng nói lạnh như băng: "Hòa-"

Ông chủ cười nói: "Quý khách, ngài muốn chơi cùng không? Trò chơi của chúng tôi có thể chơi một người, cũng có thể chơi nhiều người."

Từ góc độ của ông chủ, mặc dù Eugene là robot của Hòa Ngọc nhưng gã cũng là cao thủ của hành tinh Cơ Giới, cao thủ trông rất hung tàn này, không đắc tội được cho nên ông ta mời cả thể. Nhưng mà, ông ta biết Eugene sẽ không đồng ý, dù sao cũng có "cậu chủ" ở đây, nào có chuyện "robot" cùng chơi với "cậu chủ".

Sự thật đúng như ông chủ nghĩ, theo bản năng Eugene đã muốn từ chối. Nhưng mà Hòa Ngọc đã có động tác trước một bước, tay của cậu đặt ở cổ tay Eugene, kéo xuống: "Ngồi xuống cùng chơi."

Những ngón tay mỏng manh ấm áp đặt lên cánh tay robot lạnh lẽo, cảm giác nhạy bén của Eugene cho phép gã cảm nhận rõ ràng sức mạnh của bàn tay ấm áp đó.

Bàn tay này rất nhỏ đối với gã, sức lực này gã không hề để vào mắt, càng không có khả năng kéo gã. Nhưng khi tay của cậu đặt lên cánh tay gã, gã theo bản năng ngồi xuống theo sức lực đó, ngồi xuống bên cạnh Hòa Ngọc. Trong mắt người ngoài, chỉ là phản ứng bình thường của một robot vô cùng nghe lời.

Bản thân Eugene lại có chút hoang mang, không biết sao mình lại nghe lời như bản năng vậy nhỉ.

Chờ sau khi ngồi xuống, đồng tử gã co rụt lại, nhìn Hòa Ngọc với ánh mắt không thể tin nổi. Bởi vì sau khi gã ngồi xuống, chợt có giọng nói vang lên trong đầu.

[Kích hoạt nhiệm vụ chi nhánh hai mươi sáu, hoàn thành ba ván trở lên, tìm hiểu yêu cầu của quỷ.]

Eugene: "..." Cái quầy này, thế mà là một nhiệm vụ chi nhánh. Eugene sững sờ.

Hòa Ngọc gật đầu ở nơi gã không thấy được, hiển nhiên là khẳng định suy nghĩ của gã, chỗ này là một nhiệm vụ chi nhánh mà Hòa Ngọc đã kích hoạt trước đó, bây giờ còn lôi gã đi cùng, hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh.

Trong mắt Eugene truyền ra tia nghi hoặc: "Một nhiệm vụ chi nhánh là manh mối quan trọng mà cậu nói?"

Hòa Ngọc: "Không phải, anh đợi là biết."

Eugene: "Rốt cuộc cậu đang làm cái trò gì vậy?"

Hòa Ngọc: “Hoàn thành nhiệm vụ trước, lát nói rõ với anh.”Cuối cùng câu này lại truyền đến ông chủ quầy hàng bởi vì cậu nhìn về phía ông chủ, dùng hành động truyền lại ý này, Eugene chỉ có thể đè xuống mọi tâm tư, cũng nhìn về phía ông chủ quầy hàng.

Không thể không thừa nhận, Hòa Ngọc thông minh hơn gã, hơn nữa càng có thể phát hiện ra những chi tiết. Khi còn đang mờ mịt, Eugene sẵn sàng lắng nghe cậu, tìm ra điểm đột phá.

Bình luận: "Hòa Ngọc, muốn làm gì vậy?"

Bình luận: "Luôn cảm thấy dường như có điều tồi tệ gì đó sẽ xảy ra, không ai để ý có một người đàn ông vừa len lén chuồn sao?"

Bình luận: "Có chú ý tới, đó là một chuyện tốt, phó bản điều tra, dù là nguy hiểm hay rắc rối, càng nhiều càng tốt, càng nhiều càng có thể biết thêm thông tin. Thời gian của họ có hạn, tìm ra được càng nhiều manh mối quan trọng càng tốt."

Dù là phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc hay là phòng phát sóng trực tiếp của Eugene, tất cả đều nghiêm túc nhìn ông chủ quầy hàng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 326: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (11)


Lúc này, không đơn thuần là việc bọn họ đang làm nhiệm vụ, Trấn Tinh và Khắc Lý Hải, Vạn Nhân Trảm đều bị nhiệm vụ chi nhánh cản lại, dường như phó bản này có hơi nhiều nhiệm vụ chi nhánh.

Ông chủ: "Quỷ hỏi đáp tổng cộng có năm cửa, sắp bắt đầu, mời hai vị khách chuẩn bị sẵn sàng."

Nói xong, ông ta ấn tay một cái, Hòa Ngọc và Eugene cùng biến mất khỏi chỗ ngồi.

Chỉ trong nháy mắt, hai người chợt xuất hiện ở một thế giới trắng xóa, ánh mắt Hòa Ngọc hơi lóe lên.

Bên cạnh, Eugene nhìn cậu, hạ giọng đắc ý nói: "Có phải chưa từng nhìn thấy ở hành tinh rác đúng không, thế nào, mở mắt ra nhìn đi, đây là khu vực không gian của Liên Bang chúng ta, dù là thi đấu hay là trò chơi, đều có thể thông qua môi giới mà tiến vào khu vực không gian, tương đương với việc tiến vào một không gian khác."

Hòa Ngọc thản nhiên nhìn gã một cái: "Hành tinh Cơ Giới nghiên cứu và phát triển à?"

Eugene: "..." Giọng của gã nghẹn lại, yếu đi một chút: "Không phải, là mấy trăm năm trước có một cao thủ Liên Bang nghiên cứu và phát triển ra, mục đích ngay từ đầu là khiến mình mạnh lên, không ngờ rằng lại tạo ra một khu vực không gian, sau đó cao thủ kia chết, hành tinh Cơ Giới chúng tôi trải qua nghiên cứu, khai phá một ít tác dụng của khu vực không gian, khiến cho khu vực không gian trở nên bình thường hơn."

Gã quét mắt nhìn xung quanh: "Nơi này là khu vực không gian cấp thấp nhất, chỉ có thể chơi trò chơi bình thường."

Hòa Ngọc: "Nói chuyện ở đây có cần chú ý điều gì?"

Eugene lắc đầu: "Hạ giọng là được, nhưng vẫn phải chú ý một chút để khỏi phải có người nghe lén."

Hòa Ngọc gật đầu, tỏ vẻ hiểu. Cậu nhìn bốn phía, một mảnh trắng xóa, rất giống với trải nghiệm ảo cảnh như ải thứ tư của vòng trước, cậu hơi nhướng mày.

Đúng lúc này, trước mặt bọn họ xuất hiện một đoàn bóng đen cực lớn, bóng đen lóe lên, không nhìn ra hình dáng gì, nó không lớn mạnh nhưng mang theo hơi thở vô cùng quỷ dị. Hòa Ngọc nhìn bóng đen, đột nhiên nghĩ tới truyền thuyết của quỷ.

Quỷ quái cũng tồn tại ở Liên Bang. Nhưng mà không giống với quỷ đã biết ở Trái Đất, quỷ ở Liên Bang là những quái vật nhỏ, chúng nó không cụ thể, có năng lực chiến đấu nhất định, mang theo hơi thở không khiến người ta thích nổi, sinh sôi trong bóng tối.

Hòa Ngọc nhướng mày, đôi mắt khế động. Quỷ này có hơi giống "ma vật" trong tiểu thuyết giới tu chân. Mặc kệ nó được sinh ra như thế nào, có tác dụng gì, nếu nhìn nó dưới góc độ của "ma vật" giới tu chân thì nó là một loại năng lượng được hình thành.

Giống như đang chứng minh một ít suy đoán của Hòa Ngọc.

Những suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong nháy mắt, bóng đen kia tránh né, rít gào với bọn họ: "Loài người đáng ghét, ngu xuẩn lại tự đại, bây giờ tao đến kiểm tra tụi mày, nếu như tụi mày thất bại, tao sẽ trừng phạt, nếu tụi bay thành công, tao cũng không ngại ban thưởng cho tụi mày."

Đúng chuẩn kiểu mở đầu ngu ngốc của nhân vật phản diện mất não.

Hòa Ngọc: "..."

Eugene: "..."

Hòa Ngọc nhìn về phía Eugene: "Thiết lập của quỷ trong trò chơi của Liên Bang các anh đều như vậy sao?"

Eugene nhảy dựng lên: "Đây là thiết lập của phó bản, không liên quan đến bọn tôi, nếu cậu có thể sống sót ra ngoài thì đến Liên Bang ấy." Eugene với vẻ mặt phức tạp chợt khựng lại.

Trận đấu này, chỉ cho phép một người có thể sống sót và đi ra ngoài.

Gã và Hòa Ngọc, hai người không có khả năng cùng hít thở không khí trong lành của Liên Bang, gã cũng không có khả năng đưa tên "nhà quê" Hòa Ngọc này đến Liên Bang mở rộng tầm mắt, một là Hòa Ngọc còn sống, hai là Eugene còn sống, nếu không thì bọn họ đều chết.

Không có kết quả nào khác.

Eugene có chút khó chịu không hiểu nổi, mặc kệ là Trấn Tinh hay Hòa Ngọc, cảm xúc của gã đối với bọn họ đều vô cùng phức tạp.

Nếu bọn họ gặp nhau ngoài Liên Bang, có lẽ bọn họ sẽ trở thành bạn tốt của nhau, sau đó cùng ở Liên Bang cố gắng nâng cao năng lực chiến đấu, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Có lẽ bọn họ cũng sẽ thường xuyên đánh nhau rồi sẽ cà khịa lẫn nhau, nhưng bọn họ cũng có thể tin tưởng nhau, sát cánh cùng nhau.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 327: Đếm Người Thời Gian Tử Vong (12)


Eugene hít một hơi thật sâu: "Chơi thôi."

Hòa Ngọc không nói gì, cũng nhìn về đám quỷ trước mặt.

Con quỷ rất tức giận: "Lũ nhân loại đáng ghét chúng mày dám phớt lờ lời tao nói, tao nhất định sẽ..." Giọng nói chợt khựng lại.

Eugene cáu gắt để lộ cánh tay máy, các đường màu bạc trên tay bắt đầu thay đổi nhanh chóng tháo rời lắp lại, hai cưa điện khổng lồ xuất hiện, tạo ra tiếng cọ xát chói tai, ngay cả trong khu vực không gian rộng lớn cũng phản chiếu ánh sáng rõ nét và đáng sợ.

Cưa điện còn chưa khởi động nhưng vẫn khiến ai đó sinh ra sự sợ hãi.

Mặt Eugene không chút thay đổi: "Mày nói lại lần nữa đi."

Quỷ: "..." Mắt thường có thể thấy được bóng đen nhỏ đi, dường như còn rụt cổ lại, màu đen đậm đã nhạt đi.

Mãi một lúc sau con quỷ mới mở miệng, giọng nhỏ hẳn: "Câu hỏi thứ nhất, cho hỏi, người quản lý thị trấn quỷ của bọn tao là ai?"

Eugene: "..." Đm sao gã biết được? Gã đang định tức giận, quỷ vội vàng nói: "A. Louis, B. Lâm."

Eugene: "..."

Hòa Ngọc: "Tao chọn A." Cậu nhìn về phía Eugene: "Cậu chọn người khác đi, chúng ta thử xem."

Eugene chợt hiểu, Hòa Ngọc muốn thử xem câu trả lời là đúng hay sai, có ảnh hưởng tới nhiệm vụ của họ hay không rồi ảnh hưởng thế nào. Không cần biết nhiệm vụ chi nhánh này có kém thông minh bao nhiêu, nếu là nhiệm vụ chi nhánh, sẽ có chút ảnh hưởng nhất định hoặc là muốn đạt được mục đích nào đó.

Nhìn vào mức độ của câu hỏi, Eugene cảm thấy nhiệm vụ chi nhánh này có lẽ là để thay đổi thời gian đếm ngược cái chết của họ.

Đương nhiên, gã cũng biết Hòa Ngọc chọn A, chắc là bởi A là đáp án chính xác, Louis mới là người quản lý thị trấn quỷ. Có điều đây chỉ là kiểm tra, Eugene cũng không để ý câu hỏi đầu tiên mất đi một ít thời gian đếm ngược.

Bây giờ gã mất ít, sau này sẽ khiến Hòa Ngọc mất đi nhiều hơn.

Trước đó, Eugene đã tìm cách nhìn thấy thời gian đếm ngược tử vong một trăm tiếng trên đầu mình.

Lúc tìm được Hòa Ngọc, Eugene cũng nhìn Hòa Ngọc, chín mươi chín tiếng. Gã tìm Hòa Ngọc tốn không ít thời gian, cho nên thời gian đếm ngược tử vong của họ có thể có con số bắt đầu giống nhau.

Điều này khiến gã có hơi khó chịu, thời gian đếm ngược tử vong của các tuyển thủ khác hẳn là ít hơn gã mới đúng, sao có thể giống nhau chứ? Dù thế nào cũng phải ít hơn mình chứ.

Eugene: "Tao chọn B."

Quỷ nhìn về phía Hòa Ngọc, giọng nói cao hơn một chút: "Chúc mừng cậu đã trả lời chính xác. Bây giờ, mời hai người cùng nhận hình phạt và phần thưởng của mình, đặt tay vào cái hang màu đen ở trước mặt." Nói xong trước mặt Hòa Ngọc và Eugene, tự nhiên xuất hiện một cái hang đen nhỏ, sâu không thấy đáy.

Hai người liếc nhìn nhau, cùng đưa tay vào.

Rất nhanh, Hòa Ngọc lấy ra một tờ giấy, trên tờ giấy viết đạo cụ phòng ngự, có thể đỡ được hai điểm tổn hại từ quỷ. Phần thưởng này, chỉ có thể nói có còn hơn không. Ban nãy cậu nhìn thấy ở ngoài kia, đạo cụ phòng ngự thế này năm đồng Liên Bang là có thể mua được một tờ, chỗ nào cũng bán. Mà ban nãy quầy hàng viết giá trò chơi là hai mươi đồng một ván, ông chủ quầy hàng kiếm hời rồi nên không bồi thường đâu.

Bên kia, Eugene cũng lấy tay ra: "Trong đó có cái gì đó cắn tôi một phát." Nhưng vẻ mặt của gã không hề để ý tới vết cắn đó, chút đau đớn này còn không đau bằng đợt trước bị Hàn Băng thú vỗ một cái, với gã thì sự trừng phạt này vô cùng nhẹ nhàng.

Gã quay đầu nhìn về phía Hòa Ngọc, đang muốn hỏi con số trên đầu mình, đồng tử chợt co rụt lại.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 328: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (13)


Chỉ thấy con số ghi trên đầu Hòa Ngọc, từ "chín mươi chín" biến thành "chín mươi bảy", bị trừ thẳng hai giờ.

Eugene nghi ngờ trong lòng, không phải Hòa Ngọc trả lời đúng rồi sao? Nhưng mà, ánh mắt của gã không có bất kỳ dị thường nào, vẫn duy trì sự bình tĩnh.

Bên cạnh, Hòa Ngọc nhìn gã một cái cũng vô cùng bình tĩnh: "Con số trên đầu tôi có thay đổi sao? Anh trả lời sai nhưng lại không thay đổi."

Eugene theo bán năng nghiêm túc nói: "Không, con số trên đầu cậu không hề thay đổi." Có thay đổi, nhưng chắc chắn gã sẽ không nói cho cậu biết

. Hai người đều ăn ý không đề cập đến thời gian cụ thể, chỉ nói có thay đổi hay không.

Hòa Ngọc khế nhíu mày, hiển nhiên có chút không hiểu: "Vì sao trả lời đúng hay trả lời sai đều không có thay đổi gì? Lẽ nào nhiệm vụ chi nhánh này không phải giảm thời gian đếm ngược mà là..."

Eugene nói tiếp: "Manh mối." Tâm trạng của gã đột nhiên chuyển biến tốt, nhìn về phía quỷ, mau chóng truy hỏi: "Nhanh lên, bọn tao sốt ruột."

Quỷ: "..." Xin vui lòng bỏ cưa điện của anh.

Quỷ không còn cách nào khác, chỉ có thể vừa khóc vừa hỏi: "Xin hỏi số lượng lớn quỷ được sinh ra ở thị trấn quỷ này được bắt đầu từ khi nào?"

Eugene cầm cưa điện đứng cạnh nó, mặt không thay đổi: "Nói lựa chọn đi, hai cái."

Quỷ: "..." Nó khóc nói: "A. Ba trăm năm trước, B. Một trăm năm trước."

Eugene mở cưa điện, tiếng cưa điện "ầm ầm" cực lớn vang lên, uy h**p đáng sợ tràn ngập, bây giờ Eugene còn đáng sợ hơn cả quỷ.

Nó giàn giụa nước mắt nói: "A. Ba trăm năm trước, B. Một năm trước." Rất hiển nhiên, quỷ ở thị trấn quỷ cần phải có thời gian trăm năm trở lên, đáp án chính xác lập tức được chọn.

Eugene lộ ra nụ cười, vô cùng thân thiện cười với Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, tôi nghĩ thông suốt rồi, bây giờ chúng ta cứ hợp tác trước đi, lấy được manh mối quan trọng rồi nói tiếp. Cậu quá gà, mấy phần thưởng rác này đều cho cậu, tôi chọn đáp án sai, cậu chọn đáp án chính xác."

Hòa Ngọc nghi ngờ: "Có phải anh đang tính toán gì không?"

Eugene nhảy dựng lên, trừng to mắt, vẻ mặt vô tội: "Đùa gì vậy, tôi nói sự thật mà, quỷ cắn một cái không có bất kỳ thương tổn gì với tôi, cắn cậu thì có thể khiến cậu chết đấy, dm đơn giản là tôi không muốn cậu chết ở mấy nơi thế này, ảnh hưởng đến phát huy sau này của tôi."

Hòa Ngọc nhìn gã thật lâu, lúc này mới có vẻ mặt "Tôi miễn cưỡng tin tưởng anh vậy", gật đầu. Cậu nhìn quỷ: "Tao chọn A."

Eugene nhếch miệng và thu lại ngay lập tức, ho một tiếng: "Tao chọn B."

Lúc gã xoay người đưa lưng về phía Hòa Ngọc, lập tức lộ ra vẻ mặt càn rõ cười lớn, vô cùng đắc ý.

Ha ha ha.

Chắc chắn Hòa Ngọc không biết, ải này đó là trả lời sai tiếp xúc với quỷ sẽ không bị trừ thời gian, ngược lại là lĩnh thưởng mới bị trừ thời gian.

Hệ thống đang chơi trò đảo ngược.

Chỉ cần gã không nói ra, Hòa Ngọc trả lời đúng cũng không thể đoán được thời gian trên đầu mình đã xảy ra thay đổi.

Cả người Eugene đều đắc ý, cứ lâng lâng, là một người vẫn luôn bị Hòa Ngọc tính kế, lần đầu tiên tính kế Hòa Ngọc, cảm giác đúng là không từ nào diễn tả nổi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 329: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (14)


Có câu nói, mất mặt ở đâu, tốt nhất là lấy lại ở đó.

Bởi vì thủ đoạn của Hòa Ngọc mà Eugene đã bị mất mặt mấy lần, hiện tại cuối cùng gã cũng có thể tính kế Hòa Ngọc một lần, lấy lại được mặt mũi, sao gã lại có thể không vui, không đắc ý được chứ?

Eugene xoa xoa tay, hai người lại một lần nữa ra tay cùng lúc. Lần đầu tiên gã mong muốn bị quỷ cắn một miếng như vậy.

Lại ngẩng đầu, Eugene nhìn thấy con số trên đầu Hòa Ngọc đã thành công từ "97" biến thành "94", lần này ít hơn ba tiếng, ít hơn rất nhiều so với lần trước.

Eugene: "!!!"

Bên cạnh, Hòa Ngọc lại rút được một đạo cụ phòng thủ, vẫn là loại phòng thủ hai điểm thương tổn. Cậu liếc nhìn Eugene ở bên cạnh, ánh mắt không dừng lại trên con số "94" trên đầu đối phương, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Lần này có thay đổi gì không?"

Vẻ mặt của Eugene đầy nghiêm túc" "Không có, con số trên đầu cậu không thay đổi gì hết."

Hòa Ngọc gật đầu và nhìn đi chỗ khác mà không nói gì.

Eugene: Hahahahahaha.

Bình luận: "Eugene, anh toang rồi, dám tính kế Hòa Ngọc."

Bình luận: "Bây giờ anh đắc ý, phách lối như vậy, tương lai anh sẽ khóc như mưa thôi."

Bình luận: "Eugene kiểu: Tôi biểu diễn cho mọi người xem cảnh tôi tự gài bẫy chính mình."

Bình luận: "Thật sự là quá hài, anh ta cũng không nghĩ lại xem, một người với cái tính không bao giờ chịu thiệt như Hòa Ngọc sao có thể bị anh ta tính kế được."

Những khán giả vẫn ngồi trong phòng phát sóng trực tiếp của Eugene có vẻ bối rối, họ phát hiện ra đột nhiên họ không thể hiểu được bình luận rồi.

Có người hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Không phải là thời gian đếm ngược của Eugene và Hòa Ngọc hạ xuống cùng nhau hay sao? Cũng không tính là trúng kế của Hòa Ngọc chứ?"

Những khán giả bối rối khác cũng đồng ý: "Đúng vậy, Hòa Ngọc nói số trên đầu anh ta không thay đổi là lừa anh ta, nhưng Hòa Ngọc cũng không chiếm được lời mà, tại sao thái độ của mọi người lại kỳ lạ như vậy?"

Những người đã ngồi trong phòng phát sóng trực tiếp của Eugene có thể nhìn thấy thời gian đếm ngược của Eugene là 94. Cũng có thể nhìn thấy thời gian đếm ngược của Hòa Ngọc ở phía đối diện là 94.

Cả hai đều thê thảm như nhau, dựa vào cái gì mà nói Eugene của bọn họ. Đặc biệt là những người hâm mộ của Eugene, họ đã phản ứng giận dữ và lên tiếng bênh vực.

Cuối cùng cũng có người trả lời: "A hèm, các người đến phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc mà xem đi. Đừng quên xem phát lại đấy."

Mọi người: "?"

Vì vậy, những khán giả vẫn luôn ngồi trong phòng phát sóng trực tiếp của Eugene đã chen vào phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc và ngẩng đầu lên xem, thời gian đếm ngược tử vong của Hòa Ngọc là 71.

Mọi người: "???"

Họ lúng túng, bối rối chuyển đổi giữa hai phòng phát sóng trực tiếp và phát hiện ra rằng những con số nhìn thấy từ phòng phát sóng trực tiếp Hòa Ngọc và phòng phát sóng trực tiếp Eugene thực sự khác nhau. Nghĩ về điều đã được nhắc, họ nhấn phát lại, tăng tốc độ chiếu để kiểm tra lại điều gì đã xảy ra.

Mười phút sau, phòng phát sóng trực tiếp của Eugene.

"Chết tiệt, Hòa Ngọc quá nham hiểm rồi."

"Người này thật là, tôi phục cậu ta rồi, vừa vào trò chơi đã bắt đầu gài bẫy, người này có độc à, chỉ biết đào hố lừa người."

"Thật quá tàn nhẫn, tôi cảm thấy có đau lòng cho Eugene."

"Cái này cũng không có gì là đau lòng, dù sao nếu Eugene không muốn gài bẫy Hòa Ngọc thì cũng không đến nỗi rơi vào bẫy."

"Bây giờ tôi đã hiểu phương thức xử lý của Hòa Ngọc rồi, trước tiên đào một đống hố, sau đó người tình nguyện sẽ cắn câu, bị gài bẫy cũng chỉ có thể bực bội tức giận với chính mình... độc càng thêm độc."

Cũng có người hâm mộ của Eugene không phục: "Bị gài bẫy thì bị gài bẫy thôi, là Hòa Ngọc quá nham hiểm rồi, khoe khoang cái gì chứ, cho dù Eugene của chúng tôi bị gài bẫy thì thời gian đếm ngược của Eugene cũng nhiều hơn Hòa Ngọc, Eugene còn có 94 mà Hòa Ngọc chỉ có 71, Eugene nhất định sẽ thắng."

Sau khi người hâm mộ nói xong, một số bình luận phản bác hiện lên ngay lập tức.

"Cũng chưa chắc là thế đâu..."

"Không chắc lắm..."

"Khá là không chắc..."

"Nếu như Eugene tiếp tục bị gài bẫy thì cũng không chắc thời gian đếm ngược của ai sẽ ít hơn."

Các tuyển thủ không biết gì về sự náo nhiệt của bình luận.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 330: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (15)


Eugene đã nghiện "lừa đảo", gã nhìn bóng đen, nóng lòng, không thể chờ đợi được nữa: "Đề thứ ba, nhanh lên."

Quỷ: "..." Nó nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào hỏi: "Xin hỏi, thị trấn quỷ có bao nhiêu cư dân thường trú?"

Eugene nhìn nó.

Quỷ: "A: 20.000; B: 1."

Câu hỏi này tặng điểm cũng quá không đúng với bình thường.

Vẫn là Hòa Ngọc chọn đúng, Eugene chọn sai.

Rất nhanh, sau khi trả lời xong năm câu hỏi, Hòa Ngọc đã thu hoạch được năm đạo cụ phòng ngự nhỏ, mỗi đạo cụ có thể chống lại hai điểm tấn công của quỷ, là một đạo cụ nhỏ không có tác dụng lớn cho lắm. Và con số trên đầu cậu cũng thay đổi thành công từ "99" thành "79".

Quỷ vừa khóc vừa nói: "Chỉ có năm câu hỏi thôi, hết rồi, các người mau đi đi."

Eugene hài lòng: "Chúng ta đi ngay bây giờ."

Hòa Ngọc nhìn con quỷ, sờ sờ cằm: "Đừng quên còn cần phải hiểu yêu cầu của quỷ nữa." Nhiệm vụ không chỉ là trả lời từ ba câu hỏi trở lên, mà còn bao gồm yêu cầu của quỷ, họ phải hiểu được yêu cầu hấp dẫn của quỷ thì mới có thể hoàn thành nhiệm vụ nhánh này.

Quỷ: "..." Bóng đen lơ lửng trong không khí, giọng nói gấp gáp: "Không có, tôi không có yêu cầu gì hết."

Hòa Ngọc: "Eugene, lên."

Eugene: "?" Gã nhìn Hòa Ngọc: "Tại sao tôi phải nghe lời cậu?" Gã nói xong, miệng thì chê nhưng thân thể lại rất thành thật, đánh về phía quỷ, cái máy cưa cực lớn lao tới phía quỷ, áp suất không khí xung quanh kinh khủng, tiếng xé gió và tiếng răng cưa của máy cưa điện cùng vang lên làm người ta sợ hãi.

Quỷ co lại thành một quả bóng, kêu lên thảm thiết: "Đừng giết tôi, tôi nói, tôi nói, tôi có yêu cầu."

Eugene đứng bên cạnh nó, khoảng cách giữa cái cưa máy và bóng đen chỉ còn hai cm. Hòa Ngọc đứng ở phía trước, hai tay đút túi quần, nhẹ giọng hỏi: "Vậy, yêu cầu của mày là gì?"

"Tôi muốn đi ra ngoài." Quỷ nức nở nói: "Tôi không muốn ở đây mua vui cho người khác nữa, không muốn lặp đi lặp lại những câu hỏi này, đọc đi đọc lại các dòng chữ kia nữa."

Bóng đen càng nói càng cảm thấy tủi thân, càng khóc nhiều hơn.

Làm một con quỷ có dễ dàng không?

Nó bắt buộc phải ở lại đây, hỏi đi hỏi lại những người khác nhau, đọc đi đọc lại những dòng chữ giống nhau. Cuộc sống đã đủ khổ rồi, lại còn gặp phải hai con người đáng sợ này nữa.

Một người dường như có thể nhìn thấu nó, một người cầm máy cưa điện nhắm vào nó, nó thật khó khăn mà, quá đau khổ.

Nó khóc thật to. [V: bớ người ta ở đây có người bắt nạt quỷ (# `Д´)]

Nhưng Hòa Ngọc vẫn giữ nguyên vẻ mặt không thay đổi: "Tiếp tục nói về bản thân mày đi, mày xuất hiện ở thị trấn quỷ từ khi nào, mày đến khu vực này như thế nào, mày cảm thấy thế nào về thị trấn quý?"

Eugene hiểu rằng Hòa Ngọc muốn khai thác một số thông tin từ con quỷ này. Gã đặt máy cưa điện lên bóng đen, vẻ mặt không biểu cảm, lạnh lùng nói: "Tao cho mày ba phút đồng hồ, nói nhanh lên."

Sự uy h**p này rất có tác dụng.

"Được, tôi nói, tôi đã ở trong thị trấn nhỏ kể từ khi tôi có ký ức. Tôi không biết tôi đã ở đây bao lâu, tôi không có khái niệm về thời gian, tôi đã ở thị trấn nhỏ trong một khoảng thời gian dài, vẫn luôn trốn tránh con người, trước đây không lâu mới bị bắt vào không gian này, giữ chức hỏi người khác. Tôi không có suy nghĩ gì về thị trấn quý cả, tôi chỉ muốn được tự do, vì vậy xin đừng giết tôi." Bóng đen nức nở nói.

Eugene cất máy cưa điện đi, tò mò hỏi: "Trốn con người? Không phải là quỷ thích tấn công con người hay sao? Sao mày lại phải trốn con người?"

"Không phải quỷ nào cũng thích tấn công con người. Mặc dù tôi muốn tấn công con người trong tiềm thức nhưng tôi biết rằng mình không đánh lại họ được, vì vậy tôi vẫn luôn kiềm chế loại suy nghĩ này. Có rất nhiều con quỷ trốn con người như tôi, nhưng chúng vẫn bị bắt lại, có con bị giết, có con giống như tôi..." Bóng đen tiếp tục giải thích.

Hòa Ngọc hiểu rồi.

Quỷ muốn tấn công con người trong tiềm thức, nhưng mỗi con quỷ cũng có tính cách khác nhau, có loại như con quỷ này, biết đánh không lại nên sợ hãi trốn đi. Đáng tiếc là điểm hấp dẫn của thị trấn này là quỷ, vì vậy ngay cả khi chúng trốn đi thì con người cũng sẽ tìm mọi cách tìm ra chúng.

Những con quỷ may mắn thì giống như nó, bị bắt phải thực hiện công việc. Đương nhiên là nếu nó bị giết trong khi làm việc thì cũng chỉ là do nó đen đủi, dù sao thì con quỷ làm nhiệm vụ đặt câu hỏi trước nó cũng đã chết như vậy.

Còn những con quỷ không may mắn kia, vừa xuất hiện đã bị giết, thậm chí còn không kiếm được việc làm.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 331: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (16)


Hòa Ngọc nhíu mày: "Mày nói mày trốn ở thị trấn quỷ rất lâu mới bị bắt, vậy vì sao mày lại không rời khỏi thị trấn quỷ?"

Quỷ là điểm thu hút khách du lịch của thị trấn này, nhưng rời khỏi nơi đây, trời cao biển rộng, cho dù có nguy hiểm thì cũng tốt hơn nhiều so với ở đây.

Vậy tại sao những con quỷ đó lại không rời đi?

Bóng ma nghe vậy, tủi thân nói: "Sao lại không muốn rời đi chứ, căn bản là chúng tôi không thể rời đi."

Hòa Ngọc và Eugene cau mày, Eugene hỏi: "Sao lại không thể rời đi?"

Bóng đen: "Tôi cũng không biết, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không tài nào thoát ra được. Anh cả của chúng tôi nói thị trấn quỷ bị người ta phong tỏa, chuyên môn dùng để phòng bị những con quỷ như chúng tôi rời đi."

Eugene nhăn mặt lại. Đây thực sự là một đầu mối quan trọng. Nó liên quan đến việc rời đi, vậy chắc nó cũng liên quan đến bí mật lớn nhất mà họ muốn tìm kiếm.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Anh cả của chúng mày? Những con quỷ như chúng mày còn có anh cả hả?"

Quỷ: "..." Nó yếu ớt nói: "Cậu nghe lầm rồi."

Eugene lại dùng máy cưa điện uy h**p, bóng đen hét lên: "Anh giết tôi đi, các người giết tôi đi, tôi không nói cái gì hết, tôi là một con quỷ có khí phách, tôi muốn trung thành với anh cả, tôi..."

Nó còn chưa nói hết những lời đầy khí phách của mình thì Hòa Ngọc và Eugene đã quay người đi, không để ý đến nó.

Quỷ: "..." Hai người này không có lịch sự gì hết. Nó tức giận biến mất, trong khu vực không gian đó chỉ còn lại Hòa Ngọc và Eugene.

Eugene đi vào bước đến trước mặt Hòa Ngọc, thấp giọng nói: "Cậu thấy thế nào? Có rất nhiều bí mật ở thị trấn này đấy."

Hòa Ngọc bình tĩnh nói: "Đương nhiên rồi, nếu không thì nhiệm vụ sẽ không phải là mở ra bí mật lớn nhất." Bí mật lớn nhất cho thấy còn rất nhiều bí mật nhỏ khác.

Eugene: "Làm sao bây giờ? Thị trấn bị kết giới ngăn cách, chỉ sợ cần phải đi hỏi thổ dân cùng người phụ trách thị trấn, hơn nữa những câu hỏi lúc trước để lộ ra một ít tin tức, người quản lý của thị trấn là Louis, với dân số thường trú là hai mươi nghìn người. Chúng ta có thể đi hỏi Louis và những người già khác."

Hòa Ngọc nghiêng đầu và nhìn gã một cách phức tạp.

Eugene sửng sốt một chút, mờ mịt nói: "Cậu nhìn tôi như vây làm gì?"

Hòa Ngọc: "Anh thông minh hơn Vạn Nhân Trảm." Gã có thể nắm bắt được tin tức mấu chốt, còn có thể phân tích nó một cách nhanh chóng, gã là một người thông minh hiếm thấy.

Eugene: ".." Gã trừng to mắt: "Điều này không phải là đang nói nhám sao? Đừng so sánh tôi với thằng ngu đó. Hắn ta là kẻ có đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển. Tôi thông minh hơn hắn ta nhiều."

Hòa Ngọc buông tay ra: "Thông minh như vậy, anh còn biết tin tức gì nữa không?"

Eugene: "Không biết." Sau khi gã tiến vào phó bản, nhìn thấy thời gian đếm ngược của chính mình, gã đã lập tức bắt đầu tìm kiếm Hòa Ngọc, làm gì có thời gian để đi điều tra, cũng không biết gì về những thông tin khác.

Hòa Ngọc không chút do dự, trực tiếp trả lời: "Anh nghe được dân số thường trú là hai mươi nghìn người, nhưng không biết hàng năm có bao nhiêu du khách đến, lại có bao nhiêu người rời đi."

Eugene sửng sốt.

Hai tròng mắt của Hòa Ngọc sâu không thấy đáy, trầm giọng nói: "Thị trấn quỷ này nguy hiểm hơn rất nhiều so với tưởng tượng của chúng ta, vì vậy, tốt nhất không nên bại lộ mục đích khi ở bên ngoài, cũng đừng tỏ vẻ quá kỳ lạ, tốt nhất cũng không nên chủ động đi tìm ai đó để điều tra, quá hấp dẫn sự chú ý của người khác."

Eugene nhíu mày: "Nếu như chúng ta không chủ động đi tìm người vậy làm sao có thể điều tra được chứ?"

Khóe miệng của Hòa Ngọc nhếch lên: "Vậy thì chờ người tới tìm chúng ta." Cậu nhìn Eugene, vẻ mặt thành thật: "Vậy nên đóng vai người máy giúp việc của tôi cho thật tốt, tôi sẽ dẫn anh đi tìm manh mối."

Eugene thật sâu nhìn lại cậu, đột nhiên cong môi lên: "Ngược lại tôi lại có một lý do rất tốt, không chỉ có thể gặp được quản lý, còn có thể thoải mái tiến hành điều tra."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 332: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (17)


Hòa Ngọc nhìn gã.

Trên tay của Eugene xuất hiện máy cưa điện, trong mắt hiện lên sát khí: "Tôi đã là người hầu của cậu, vậy nếu cậu chết ở đây, có phải tôi có thể càn rỡ nổi giận đi điều tra, thấy Louis đúng không, chủ nhân thân yêu của tôi?"

Bởi vì Hòa Ngọc nói từ "giúp việc", Eugene trở nên tức giận.

Gã thân là cao thủ của hành tinh Cơ Giới, bây giờ là tuyển thủ có năng lực chiến đấu nằm ở top đầu của Show sống còn đỉnh lưu, Eugene không sợ có thể gặp phải nguy cơ, gã cũng không tin không cách nào dùng đầu của chính mình để tìm hiểu chân tướng. Sau khi có suy nghĩ này, Hòa Ngọc có thể “lĩnh cơm hộp” rồi.

Gã giơ tay lên, máy cưa điện lao về phía cổ Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc bình tĩnh nhìn gã, nhẹ giọng đáp: "Ồ."

Âm thanh này là một phản ứng rất kiêu ngạo đối với câu "chủ nhân thân yêu của tôi" của gã.

Eugene: ".." Trong cơn tức giận, gã vung máy cưa điện xuống một cách thô bạo. Hòa Ngọc vẫn không nhúc nhích, bình tĩnh nhìn gã, trên mặt cũng không có một tia sợ hãi.

Máy cưa điện của Eugene dừng lại bên cạnh cổ của cậu, gã nghi hoặc hỏi: "Cậu không sợ sao? Không xin tha sao?"

Kỳ lạ, kỳ lạ quá.

Hòa Ngọc giơ tay lên, đẩy chiếc kính không độ trên mũi, nhẹ giọng nói: "Bởi vì anh sẽ không giết tôi, cũng không thể giết tôi, nếu như tôi chết rồi, các anh muốn ra ngoài, e rằng cũng vô cùng khó khăn."

Eugene: "Tại sao?" Lông mày gã nhíu lại, gã không biết sự tự tin của Hòa Ngọc đến từ đâu.

Hòa Ngọc giơ tay lên, dùng hai ngón tay sát vào nhau nhẹ nhàng đẩy cánh tay của gã ra, nói: "Anh còn nhớ rõ quy tắc của vòng thi này không? Đã đọc kỹ chưa?" Cánh tay của Eugene không nhúc nhích, Hòa Ngọc đẩy mạnh ra nhưng không đẩy ra được, gã giữ nguyên tư thế, cười lạnh nói: "Nhớ kỹ, phó bản này có thể hợp tác, cũng có thể chém giết."

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không phải cái này." Cậu cũng duy trì tư thế đẩy đó, giọng điệu bình tĩnh nói: "Chú ý, trong quá trình kích hoạt "bí mật lớn nhất", nhất định phải hoàn thành tất cả nhiệm vụ nhánh do tất cả tuyển thủ kích hoạt, nếu không sẽ không thể rời khỏi thị trấn quỷ."

Trong lúc cậu đang nhắc lại thì Eugene cũng đang lặp lại trong lòng, cẩn thận suy nghĩ.

Hòa Ngọc mỉm cười: "Tất cả các nhiệm vụ nhánh do tất cả tuyển thủ kích hoạt, nghĩa là, nếu nhiệm vụ nhánh do tôi kích hoạt không được hoàn thành, anh phải hoàn thành chúng cho tôi, nếu không anh sẽ không thể thông quan được." Đồng tử của Eugene co rút lại, không thể tin được mà nhìn cậu.

Hòa Ngọc cong mắt lên, khuôn mặt thanh tú của cậu rực rỡ như được chiếu sáng: "Đúng vậy, anh đã nghĩ về nó rồi phải không? Khi anh kích hoạt nhiệm vụ nhánh này, hệ thống đã thông báo là nhiệm vụ nhánh thứ hai mươi sáu. Đó là bởi vì, trước đó tôi đã kích hoạt hai mươi nhiệm vụ nhánh khác." Cậu nghiêng đầu với vẻ mặt ngây thơ: "À đúng rồi, tôi vẫn chưa hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ nào trong hai mươi nhiệm vụ nhánh đó đâu."

Đó là lý do tại sao cậu đi đến từng cửa hàng, trong phó bản này nhiệm vụ nhánh nhiều đến mức bất bình thường.

Eugene: "!!!" Lần này, Hòa Ngọc thành công đẩy cánh tay của Eugene ra, máy cưa điện đã dừng lại và Eugene cũng đã sững sờ đứng đó.

Một lúc sau, gã nhảy dựng lên: "Cậu thật thâm độc mà."

Gã nắm lấy cổ áo của Hòa Ngọc, cúi đầu nghiêng người đến trước mặt cậu, nghiến răng nghiến lợi: "Hai mươi nhiệm vụ nhánh, thời gian đếm ngược còn chưa đến một trăm giờ, còn phải tìm ra chân tướng, Hòa Ngọc, đm cậu đang tìm chết đấy." Lại đi kích hoạt hai mươi nhiệm vụ nhánh.

Đm, điều này thật sự quá điên rồ. Eugene trợn to mắt, nhìn cậu chằm chằm.

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn gã: "Tôi phải bảo vệ tính mạng của mình chứ, nếu không làm như vậy thì các người sẽ g**t ch*t tôi. Eugene, hãy nghe theo sự sắp xếp của tôi, tôi đảm bảo với anh." Cậu giơ tay chỉ đỉnh đầu: "Hoàn thành nhiệm vụ của phó bản lần này trước khi con số này kết thúc."

Ánh mắt của cậu đầy sự nghiêm túc, trong con ngươi đen nhánh đẹp đẽ kia phản chiếu lại mái tóc bạch kim và trong mắt đen của gã, giống như vào giờ phút này, trong mắt cậu chỉ có Eugene, chỉ có thể nhìn thấy Eugene.

Eugene sửng sốt trong chốc lát, cảm xúc lui đi, theo bản năng buông tay ra, toàn thân có chút choáng váng.

Một lúc sau, gã lắc đầu dữ dội, nhìn về phía Hòa Ngọc, giọng nói khàn khàn: "Thật sao?"

Ánh mắt của Hòa Ngọc đầy chân thành, gằn từng chữ nói: "Giống như trường đào tạo Lê Minh, quyết không nuốt lời."

Eugene hít một hơi thật sâu và cất máy cưa điện đi. "Đi thôi, nên ra ngoài rồi."

Hòa Ngọc nhếch môi, lông mày cong cong.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 333: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (18) - Tôi cũng không có tiền mà...


Bình luận nổi lên.

"Mẹ kiếp, quả nhiên là như vậy, chỉ cần lúc gặp không g**t ch*t Hòa Ngọc ngay thì sẽ không giết được cậu ta nữa, một khi nghe cậu ta nói là tuyệt đối không giết được cậu ta."

"Xem trận tranh tài này giống như đang xem một trăm lý do không được giết tôi, Hòa Ngọc thực sự rất mạnh."

"Đợi đã, không đúng, lời hứa của Hòa Ngọc đối với anh ta không đúng, cậu ta nói là trước khi thời gian đếm ngược trên đầu cậu ta kết thúc, không nói là hoàn thành trước khi thời gian đếm ngược của Eugene kết thúc."

"Chết tiệt, đúng là có bẫy ngôn từ."

"Chắc là không có sao đâu. Dù sao thời gian đếm ngược của Eugene dài hơn Hòa Ngọc. Cậu ta là người có thời gian đếm ngược ít nhất trong cả cuộc thi, chỉ cần hoàn thành trước khi thời gian của cậu ta kết thúc thì Eugene vẫn bình an vô sự."

Hai người rời khỏi khu vực chơi game. Bên ngoài vẫn còn những người đó, xung quanh gian hàng rất náo nhiệt, khi nhìn thấy hai người đi ra, chủ quán hai mắt sáng lên, trên mặt tràn đầy nụ cười nịnh nọt: "Cậu chủ, chơi có vui không?"

Gương mặt Hòa Ngọc không đối sắc: "Chẳng ra làm sao cả."

Chủ quán: "..." A, cái này...

Lâm vội vàng tiến lên và đưa chiếc áo Hàn Băng thú của Hòa Ngọc cho cậu, ông ta và chủ quán vừa nghiên cứu nó, chắc chắn nó tốt hơn tất cả những bộ quần áo trang bị phòng ngự cao cấp đắt tiền mà họ từng thấy. Có người am hiểu thậm chí còn nói, con thú có bộ lông này có thể là một con hung thú cấp SSS đã biến mất, chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết. Nếu chiếc áo khoác này được đem ra bán đấu giá, có lẽ ngay cả những gia tộc lớn của hành tinh chính cũng sẽ phải giật mình.

Thân phận của "cậu chủ" này là không thể nghi ngờ. Bàn tay cầm chiếc áo khoác của Lâm hơi run run, ông ta đưa nó một cách cung kính và cẩn thận, sợ làm bẩn nó.

Hòa Ngọc nhìn thấy mọi thứ, cố gắng kìm nén ý cười trong mắt. Cậu cầm lấy áo mặc vào, lại nhìn chủ quán: "Không vui chút nào, tên kia vừa yếu vừa đáng thương."

Chủ quán lo lắng: "Cậu chủ không phải là ngài đã giết nó rồi chứ? Nó là dùng tiền mua được đấy."

Eugene hừ lạnh một tiếng ở bên cạnh: "Nó quá yếu, không xứng chúng tôi ra tay."

Chủ quán thở phào nhẹ nhõm: "Không có cách nào, tôi làm chỉ là gian hàng nhỏ, không có nhiều tiền để mua một con quỷ mạnh hơn."

Hòa Ngọc lộ ra vẻ mặt hứng thú: "Ồ, còn có thể mua quỷ à? Mua ở đâu? Có cấp S trở lên hay không?"

Chủ quán: ".."

Mọi người: "..." Quả nhiên là nhà giàu, ngay cả quỷ cũng sẵn sàng bỏ tiền ra mua, nhưng vừa mở miệng đã đòi cấp S, chết tiệt, ánh mắt của cậu có phải hơi cao quá rồi không.

Lâm ở bên cạnh xấu hổ nói: "Cậu chủ, chỉ trong những buổi đấu giá mới có quỷ cấp S, nhưng gần đây hình như không có điểm bán đấu giá nào trong thị trấn quỷ, bây giờ chỉ có một số quỷ yếu mà thôi."

Sắc mặt của Hòa Ngọc lập tức trở nên lạnh lùng, không vui lắm: "Ồ."

Lâm sờ mũi. Hòa Ngọc bực bội đứng lên: "Đi thôi, dẫn chúng tôi đến cửa hàng số một mà ông nói, hy vọng những con quỷ mà chúng ta gặp vào ban đêm sẽ không quá yếu."

Cuối cùng chủ quán cũng không chờ nổi nữa, cẩn thận nói: "Này, cậu chủ còn chưa có trả tiền, một vòng 20 đồng Liên Bang, tổng cộng năm vòng, 100 đồng Liên Bang."

Hòa Ngọc hờ hững liếc chủ quán một cái: "Chỉ vì mấy đồng tiền này mà làm phiền tôi." Cậu nhìn Eugene: "Trả tiền."

Eugene: "???" Trong mắt gã lộ ra vẻ không thể tin được, nhìn thẳng vào mắt Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc: Thưa anh, xin hãy diễn tốt nhân vật của anh đi.

Eugene: "..." Chết tiệt, tôi cũng không có tiền mà.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 334: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (19)


Khi còn ở trong Liên Bang thì Eugene đúng là siêu giàu, tiêu tiền chưa bao giờ mềm lòng, nhưng một khi đã tiến vào Show sống còn đỉnh lưu thì ai cũng như ai, mọi người đều không có tiền. Hơn nữa do thiết lập của cuộc tranh tài nên cũng không có việc gì phải dùng đến tiền.

Hòa Ngọc muốn chơi trò chơi, mặc dù một nhiệm vụ phụ đã được kích hoạt, lại không có lợi ích gì cả, cũng không cần phải tiêu tiền để kích hoạt nó.

Vì vậy tại thời điểm này, cả hai đều nghèo rớt mồng tơi.

bình luận: "Hahaha, để xem họ làm gì tiếp theo."

bình luận: "Hòa Ngọc đã thành công vứt cái nồi này đi, bây giờ người giúp việc của cậu ta phải trả tiền."

bình luận: "Hahahahahaha lần đầu tiên trong lịch sử, Eugene - đại ca của hành tinh Cơ Giới, vì 100 đồng Liên Bang mà sững sờ."

Mọi người đều nhìn về phía Eugene.

Eugene hít sâu một hơi: "Cậu chủ, tiền đều ở chỗ quản gia, tôi..."

Mọi người nhìn sang, ánh mắt lập tức trở nên không thân thiện, không khí nặng nề, thậm chí nhiệt độ còn giảm mấy độ, bầu không khí thật kinh khủng. Rõ ràng, "không trả tiền" là một việc rất nghiêm trọng trong thị trấn quỷ.

Đây là thiết lập của phó bản Đếm ngược thời gian tử vong.

Hòa Ngọc và Eugene chỉ cần nhìn vào khuôn mặt của họ là biết họ không thể quyt nợ khi ở đây, nếu không hậu quả có thể rất tồi tệ.

Trong lòng Eugene mắng Hòa Ngọc, mặt không chút biểu tình lấy một thanh kiếm nhỏ ra, ném ra ngoài: "Cái này cho ông."

Chủ quán: "!!!"

Mọi người: "!!!" Mẹ kiếp. Thật kiêu ngạo, lại lấy trang bị chiến đấu ra để trả tiền.

Hành động táo bạo này khiến mọi người choáng váng.

Cho dù chỉ là một thanh kiếm nhỏ có hơn mười điểm năng lực chiến đấu cũng đáng giá mấy nghìn đồng Liên Bang, hơn nữa theo tay nghề, vật liệu rất tốt, về sau có thể dung hợp để chế tạo những thanh kiếm khác.

Kiếm được món lớn rồi. Chủ quán sững sờ vì kinh ngạc, những người xung quanh thì vừa ghen tị vừa nóng bỏng, ánh mắt họ sáng lên khi nhìn Hòa Ngọc.

Eugene hạ thấp giọng, nói bằng giọng điệu mà chỉ Hòa Ngọc mới có thể nghe thấy: "Ông đây không có tiền, nếu cậu còn tiêu thêm một đồng nào nữa, tôi sẽ không trả nổi đâu..."

Gã vừa nghe thấy gì vậy? Ở trọ? Bọn họ có tiền ở trọ sao? Eugene muốn mắng người.

Hòa Ngọc mở miệng: "Không có tiền thì có thể bán anh đi mà, dù sao anh cũng là người máy."

Eugene: "???" Gã mở to mắt, nghi ngờ mình nghe lầm.

Hòa Ngọc thấp giọng nói: "Đùa thôi, anh không cần trả tiền, người trả tiền sẽ đến ngay." Cậu vừa nói xong, một giọng nói nồng nhiệt vang lên.

"Đợi đã!"

Hòa Ngọc cụp mắt xuống, trong mắt hiện lên ý cười.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 335: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (20)


Giọng nói nồng nhiệt và đầy thân thiết, nhưng đó chắc chắn là một giọng nói xa lạ.

Eugene theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên tướng mạo bình thường cùng mấy người đi về phía bọn họ, những người khác ở dọc đường lần lượt nhường đường cho họ đi qua. Xung quanh, những giọng nói ngạc nhiên lần lượt vang lên.

"Ông Louis."

"Là ông Louis."

"Sao ông Louis lại ở đây?"

Louis!

Trước khi chơi trò chơi, Eugene không biết Louis là ai, nhưng sau khi chơi trò chơi, gã biết ông ta là người quản lý thị trấn quỷ, Louis.

Eugene nhìn Hòa Ngọc, trong mắt truyền đến thông điệp: Tại sao ông ta lại chủ động đến đây? Lúc trước, khi hai người thảo luận ở trong khu vực không gian, đề cập muốn hỏi thăm tin tức, có lẽ phải tìm người tên "Louis" này,

Eugene định hành động, lại bị Hòa Ngọc chặn trước. Cậu nói, chờ đối phương chủ động tới. Lúc đó Eugene còn rất nghi ngờ, không ngờ Louis lại thực sự tìm đến rồi.

Hòa Ngọc không giải thích, cậu chỉ nhìn Louis đang đi đến, khẽ cau mày: "Ông là ai?" Hình ảnh cậu chủ cao cao tại thượng của gia tộc lớn trong Liên Bang vẫn được duy trì khá tốt.

Louis đi tới trước mặt Hòa Ngọc, ông ta đưa tay ra, cười rạng rỡ: "Xin chào, tôi là quản lý của thị trấn quỷ, Louis."

Hòa Ngọc nhìn tay của ông ta, tiếp tục cau mày, hiển nhiên là không chuẩn bị đưa tay ra.

Eugene ở bên cạnh thấy Hòa Ngọc vẫn đang "ra oai", lập tức tiến lên bắt tay với Louis: "Xin chào, tôi tên là Eugene, đây là cậu chủ của tôi." Khi gã nói bốn từ cuối cùng, gã nghiến răng không thể nhận ra.

Bình luận: "Hahaha."

Bình luận: "Chết cười mất, chắc bây giờ Eugene sắp tức chết rồi."

Là tức chết rồi nhưng đâu còn cách nào khác, vì thăng cấp, vì tính mạng, gã cũng chỉ có thể nén giận, không nói tiếng nào.

Louis cũng không cảm thấy xấu hổ, cậu chủ của gia tộc lớn, không chút kiêu ngạo mới là không bình thường, sau khi thoáng bắt tay cùng Eugene, lập tức chú ý tới "đẳng cấp cao" của Eugene.

Khác với việc phân biệt người của các hành tinh khác, có thể thông qua cấu tạo cơ giới của người của hành tinh Cơ Giới để nhìn được đẳng cấp của người đó. Mà hiện giờ, cho dù từ góc độ nào để nhìn thì Eugene cũng là một người cực kỳ xuất sắc của hành tinh Cơ Giới.

Nghĩ đến đây, Louis nhìn Hòa Ngọc với vẻ háo hức rõ ràng: "Cậu chủ đây..."

"Hòa Ngọc." Cậu thản nhiên nói. Cậu không ngại nói ra họ tên, cũng không ngại bị Louis biết không có gia tộc lớn nào mang họ "Hòa".

Bởi vì, đó là điều không thể.

Đây không phải là Liên Bang, đây là trong phó bản, phó bản sẽ hoàn thiện thiết lập của phó bản, không xây dựng từ toàn bộ Liên Bang Vũ Trụ mà ra, cho nên khi "cậu chủ Hòa Ngọc" xuất hiện, phó bản sẽ thêm một số thân phận cho cậu. Ngay cả khi không thêm thân phận cho cậu, ít nhất thì cậu sẽ không bị lộ. Hòa Ngọc duy trì vẻ mặt kiêu ngạo, rất tự tin.

Quả nhiên Louis không hề kinh ngạc, nụ cười vẫn tươi cười rạng rõ: "Cậu chủ Hòa, hoan nghênh đến thị trấn quỷ làm khách, xin để tôi tiếp đãi ngài." Nói xong khẽ gật đầu với người bên cạnh.

Người đàn ông cung kính bước lên phía trước, đi tới trước gian hàng thanh toán một trăm đồng tiền Liên Bang, dưới sự miễn cưỡng của chủ quán mà lấy lại trang bị chiến đấu, cẩn thận đưa cho Hòa Ngọc: "Cậu chủ Hòa..."

Eugene: "!" Còn có chuyện tốt như vậy sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 336: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (21)


Eugene chợt nhận ra, hóa ra người trả tiền trong miệng Hòa Ngọc là ám chỉ Louis. Sao cậu biết Louis sẽ đến?

Khán giả cũng đầy nghi ngờ, vô số khán giả ngồi trong phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc đều là vẻ mặt mờ mịt.

Không thể không nói, không đến cuối cùng, hoặc là nếu cậu không giải thích, người bình thường rất khó đoán được Hòa Ngọc đang nghĩ gì, thậm chí có một số sắp xếp trông bình thường nhưng cũng ẩn chứa thần bí, khiến người ta không dám xem thường.

Khán giả đã từng khinh thường cậu. Nhưng quan sát từng bước một đi đến bây giờ, ngay cả người không thích cậu cũng không dám chắc như vậy nữa, dù sao cũng không chỉ một hai lần bị mất mặt rồi.

Eugene chuẩn bị lấy lại trang bị của mình, tuy rằng trang bị này không hữu dụng lắm, nhưng con muỗi dù nhỏ đến đâu thì cũng là thịt.

Hòa Ngọc cầm lấy, ném cho Lâm: "Tiền boa."

Chủ quán ôm ngực nhưng không dám nói nửa lời, sớm biết như thế này thì ông ta đã cất đi luôn rồi.

Lâm trừng hai mắt, sau đó tỏ vẻ kinh ngạc, cầm lấy trang bị, cơ thể của ông ta run lên vì kích động, một lúc sau mới nói ra những lời không mạch lạc: "Cảm, cảm ơn, cảm ơn cậu chủ." Một tiếng "cậu chủ" này đầy vẻ chân tình.

Eugene: "???" Mẹ kiếp. Gã tức giận muốn giết người nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài, sắc mặt càng ngày càng lạnh, gió lạnh thối quanh người, làm cho người ta lạnh sống lưng không cách nào kiềm chế.

Hòa, Ngọc, cậu đợi đấy cho tôi! Eugene thầm giơ ngón giữa trong tim.

Ánh mắt của Louis cũng trở nên tối sầm lại, lại không để ý trang bị chiến đấu như vậy, thật sự là quá kiêu ngạo.

"Cậu chủ Hòa, tối nay cậu hãy đến ở chỗ tôi ở. Nếu cậu có hứng thú thứ gì hoặc muốn biết điều gì đều có thể nói cho tôi biết. Trong nhà của tôi cũng nuôi mấy con quỷ, lát nữa tôi sẽ cho cậu xem." Louis nở nụ cười ôn hòa, nhún nhường cũng không nịnh bợ, thái độ để người khác thích vô cùng.

Sắc mặt của Hòa Ngọc tốt hơn nhiều, cậu khẽ gật đầu: "Để sau đi, tối nay tôi muốn ở lại cửa hàng số một, nhìn xem cái gọi là cửa hàng tốt nhất là như thế nào?" Cậu dừng một chút, chiếu lệ nói: "Đêm nay để người máy của tôi đi đến chỗ ông đi, có gì muốn nói hoặc là hỏi, ông có thể tìm anh ta."

Eugene lặng lẽ nháy mắt với cậu để cậu thay đổi quyết định. Gã biết ý của Hòa Ngọc, cậu muốn tách ra để hành động, để gã đến nhà kiểm tra trước, còn bản thân cậu thì đến cửa hàng số một kiểm tra. Con số đếm ngược đang giảm đi từng phút từng giây, hai người cũng không có nhiều thời gian như vậy, điều tra riêng là cách tiết kiệm thời gian nhất.

Nhưng... Hòa Ngọc có thể làm điều đó một mình không?

Hiển nhiên Louis có chút hối hận, ông ta vươn tay, thân thiết nói: "Vậy tôi đi dạo một vòng với cậu."

Hòa Ngọc gật đầu và đi về phía trước. Louis đi theo bên cạnh, Eugene dừng lại một chút, đi ở phía còn lại của Hòa Ngọc. Mà Lâm lại do dự, sau đó nhìn vào trang bị trong tay, cắn răng một cái, tiếp tục đi theo. Ông ta đã nhận tiền boa rồi, đương nhiên phải tiếp tục đi cùng họ. Đi ra ngoài với một cậu chủ như vậy có thể có những lợi ích khác, ngay cả khi không có, được làm quen hơn với cậu chủ cũng là một chuyện tốt.

Vào thời điểm này thị trấn quỷ rất sôi động, dọc đường có người qua lại, cửa hàng hai bên cũng rất náo nhiệt, bán đủ thứ, không ngừng hò hét. Họ cùng đi trên đường, người đi cùng Louis tất nhiên rất bắt mắt, hơn nữa, dáng vẻ của Hòa Ngọc và Eugene cũng vô cùng xuất sắc.

Trên đường đi, mọi người đều tránh họ, nhưng lại không nhịn được mà đánh giá họ.

Louis: "Cậu chủ Hòa, tại sao cậu lại đến thị trấn quý để du lịch vậy?"

Hòa Ngọc: "Chơi vui, nhiều quỷ, rèn luyện."

Louis mỉm cười, khóe mắt nhìn biểu cảm của cậu: "Mặc dù thị trấn quỷ của chúng tôi náo nhiệt mấy năm nay, nhưng vẫn không bằng được hành tinh chính của Liên Bang, cậu đến nơi này phải chịu thiệt thòi."

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng là chẳng ra làm sao, còn phải xem quỷ ở đây có thú vị không." Cậu hơi bĩu môi, rõ ràng không vui nói: "Ba bảo tôi đi rèn luyện, mẹ tôi nhất quyết để tôi tới đây, thật sự không biết nơi hẻo lánh có gì thú vị."

Eugene: "..." Nếu không phải tôi đã biết lai lịch của cậu, tôi tin thật luôn đấy.

Đôi mắt sâu thằm của gã tràn đầy sự kinh ngạc và sợ hãi, Hòa Ngọc diễn thật sự quá giống.

Nếu cậu đi đóng phim thì chắc chắn sẽ giành được giải thưởng lớn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 337: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (22)


Ánh mắt của Louis lóe lên, lập tức hiểu ra. Vị này không chỉ xuất thân từ gia tộc lớn mà còn là một cậu chủ rất được cưng chiều, được gia tộc hết sức quan tâm. Để cậu ra ngoài rèn luyện, lại chọn cho cậu một thị trấn trông thì lòe loẹt nhưng thực ra độ nguy hiểm rất thấp như nơi đây, có thể thấy người nhà sợ cậu gặp chuyện không may.

Louis nghiêng đầu, nhẹ nhàng nói: "Vậy cậu yên tâm đi, quỷ ở đây rất thú vị, nơi này có tất cả các loại quỷ mà cậu muốn xem, tôi dẫn cậu đi tham quan một vòng."

"Ừ." Hòa Ngọc chỉ nhàn nhạt trả lời.

Sau khi đồng ý, cậu nhìn Eugene để truyền đạt ý của mình.

Eugene: "?" Chết tiệt, cậu đang làm cái quái gì vậy?

Hòa Ngọc lại nhấn mạnh một lần nữa: Đi làm đi.

Eugene hít sâu một hơi, máy móc trên mặt lộ ra vẻ tò mò nhìn gian hàng bên cạnh: "Đây là cái gì, nhìn rất thú vị đấy."

Bình luận: "Hahaha, chết cười mất."

Bình luận: "Hòa Ngọc muốn nó nhưng cậu ta lại sợ lộ tẩy, vì vậy cậu chỉ có thể buộc Eugene nói ra. Tôi cảm thấy Eugene sắp bị nội thương luôn rồi."

Bình luận: "Còn ở bên cạnh Hòa Ngọc nữa, thời gian đếm ngược trên đầu Eugene còn chưa trở về con số 0 thì anh ta sẽ chết vì nội thương trước đấy, hahaha."

Đường đường là thiên tài của hành tinh Cơ Giới, chưa bao giờ lo lắng về tiền bạc. Bây giờ lại mở miệng vì để có thể lấy một số đồ nhỏ miễn phí, thật sự là chưa bao giờ có trong lịch sử.

"Đây là những trang bị phòng ngự nhỏ với những chủng loại khác nhau, chuyên thiết kế để phòng ngự quỷ, nhưng năng lực phòng ngự đều bình thường." Louis giải thích.

Eugene kìm lại, nhưng vẫn nói câu kia ra: "Tôi nghĩ nó khá thú vị."

Hòa Ngọc "kiêu ngạo" ở bên cạnh cuối cùng cũng nhìn sang, liếc nhẹ một cái, thản nhiên nói: "Tay nghề không tốt, năng lực phòng ngự quá thấp nhưng hình dáng cũng không tệ, có mấy phần hoang dã."

Cậu chủ kiêu ngạo đến từ gia tộc lớn này lại lên tiếng khen ngợi! Cho dù có bảy phần là chê bai, nhưng cũng có ba phần là khen ngợi.

Louis giơ tay lên: "Tất cả đều đưa cho cậu chủ Hòa, coi như là đồ lưu niệm, không uổng công đến thị trấn quỷ của chúng ta một chuyến." Người bên cạnh lập tức đóng gói đồ đạc.

Hòa Ngọc chán ghét nhìn đi chỗ khác, nhưng không nói gì. Người của Louis đóng gói đồ đạc xong, đang định đưa cho Eugene nhưng Lâm lại chen vào: "Để tôi cầm giúp cậu chủ cho." Nhận tiền boa rồi cũng phải làm chút việc gì đó, sau đấy mới làm quen được chứ.

Hòa Ngọc không nói gì, Eugene đang chuẩn bị đưa tay ra lấy: "???" Không cho gã được một cái luôn? Mẹ kiếp, thật quá đáng!

Cho dù con muỗi có nhỏ như thế nào thì cũng là thịt, mặc dù thuộc tính phòng ngự thấp nhưng chúng rất nhiều, nếu Eugene không có được thì cũng thôi đi, nhưng tất cả lại vào tay Hòa Ngọc!

Gã không phục.

Eugene tức giận trừng mắt nhìn Hòa Ngọc, đồng thời giả vờ không nhìn thấy chiếc túi mà Lâm đang mang, nhìn thẳng về phía trước.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 338: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (23)


Trên đường đến cửa hàng số một, dưới sự ám chỉ của Hòa Ngọc, Eugene cảm thấy hứng thú với rất nhiều thứ, Louis cũng mua tất cả rồi đưa cho họ. May mắn thay, những thứ mà Hòa Ngọc hơi quan tâm không đắt tiền, Louis cũng không cảm thấy quá đau lòng.

Một nhóm người đi đến bên ngoài cửa hàng số một. Louis giới thiệu: "Đây là cửa hàng số một. Quả thực là một cửa hàng rất độc đáo ở thị trấn quỷ của chúng tôi. Môi trường cũng rất tốt. Nếu cậu muốn ở đây thì cứ vào ở. Nếu cậu không muốn ở nữa thì nhà của tôi chào đón cậu bất cứ lúc nào."

Hòa Ngọc gật đầu: "Biết rồi." Sau khi đồng ý, cậu nhấc chân chuẩn bị bước vào cửa hàng số một, Louis đi theo sau vẫn đi cùng cậu.

Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên. "Hòa Ngọc, cuối cùng ông đây cũng tìm được mày rồi."

Giọng nói vừa mới vang lên thì một bóng người đã xuất hiện, mấy người khác liền tránh ra, gã rơi xuống bên cạnh Hòa Ngọc, tay cầm một cái rìu, trên mặt có vết sẹo dữ dội với một dáng người rất cao và vạm vỡ. Nhìn là biết người không dễ khiêu khích, năng lực chiến đấu vô cùng cao.

Là Vạn Nhân Trảm.

Lúc trước Vạn Nhân Trảm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, bây giờ gã đang đứng bên cạnh Hòa Ngọc mới nhận ra rằng có rất nhiều người xung quanh, tất cả đều nhìn họ với ánh mắt khó hiểu. Đặc biệt là Louis, trong mắt lập tức hiện lên vẻ nghi hoặc. Người này lại là ai nữa?

Vạn Nhân Trảm: "???" Mẹ kiếp, chuyện gì đã xảy ra? Vẻ mặt của gã sững sờ.

Hòa Ngọc và Eugene đồng thời giật giật khóe miệng, rất không nói nên lời.

Anh chàng này, đúng là sớm không đến, muộn không đến, cứ đến ngay lúc này.

Louis: "Cậu chủ, vị này là..." Ánh mắt của ông ta nghi hoặc, nhìn Vạn Nhân Trảm từ trên xuống dưới, rồi quay đầu nhìn Hòa Ngọc và Eugene.

Còn có người có thể nói lời thô lỗ với Hòa Ngọc sao? Sao ông ta lại cảm thấy có chỗ nào không đúng nhỉ?

Vạn Nhân Trảm mở miệng đang định nói, Eugene tiến lên vài bước, đặt tay lên vai Vạn Nhân Trảm, nghiêm túc nói: "Tuy rằng anh và cậu chủ cùng lớn lên, nhưng anh phải luôn nhớ kỹ anh chỉ là vệ sĩ của cậu chủ, không được lại gọi cả tên của cậu chủ như vậy nữa, nếu như để bà chủ phát hiện, nhất định sẽ trừng phạt anh nữa đấy."

Hòa Ngọc bất đắc dĩ: "Đừng nói anh ta nữa, anh ta đã từng cứu tôi mà, chao ôi..."

Eugene: "Cậu chủ, cậu không thể nuông chiều anh ta như vậy nữa."

Vạn Nhân Trảm: "???" Mấy người đang nói gì vậy? Có thể giải thích cho tôi biết được không?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 339: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (24)


Vạn Nhân Trảm vô cùng ngơ ngác, thậm chí còn cảm thấy đầu mình không đủ dùng.

Chiếc rìu gã đang cầm thõng xuống một cách bàng hoàng, cơ bắp cuồn cuộn trông có vẻ rất hung dữ, nhưng cộng với khuôn mặt đang ngớ ra thì "côn đồ" ngay lập tức trở thành "to con ngốc nghếch", sát khí trên người gã biến mất một cách khó hiểu khi Eugene chạm vào cánh tay.

Gã nhìn Hòa Ngọc, rồi nhìn Eugene, mở miệng, vô thức lặp lại: "Cậu, cậu chủ."

Nói ai đấy.

Hòa Ngọc? Làm thế nào mà cậu ta trở thành cậu chủ? Cậu chủ nhà ai? Vệ sĩ? Sao bản thân lại thành vệ sĩ của Hòa Ngọc rồi?

Đầu óc Vạn Nhân Trảm trống rỗng, vẻ mặt ngơ ngác, hoàn toàn không rõ manh mối, chỉ vô thức lặp đi lặp lại hai chữ cậu chủ mà Eugene nhắc tới.

Eugene lập tức đáp: "Đúng vậy, như vậy mới phải chứ, sau này nhất định phải nhớ gọi cậu chủ, bảo vệ cậu chủ." Gã nhìn về phía Louis, khẽ gật đầu: "Rất xin lỗi, để ông phải chê cười rồi, đây là vệ sĩ của cậu chủ chúng tôi, nó lớn lên cùng cậu chủ, vì cứu cậu chủ nên bị tổn thương đến não cho nên cậu chủ rất quý nó."

Bình luận: "=))))) ha ha ha Vạn Nhân Trảm vốn không phải cứu Hòa Ngọc mà bị thương đến não, mà anh ta vừa gặp Hòa Ngọc IQ liền lập tức tụt dốc."

Bình luận: "Cười chết tôi rồi, chẳng lẽ mọi người không nhận ra Eugene gọi "cậu chủ" càng ngày càng thuận miệng sao?"

Mỗi lần Eugene nói một câu cậu chủ, càng ngày càng trôi chảy, càng ngày càng tự nhiên, lúc đầu gọi một tiếng còn xấu hổ, vậy mà bây giờ đã trôi chảy như vậy, thậm chí còn chủ động mở miệng. Làm cho các khán giả đang xem đầy bất ngờ.

"Này!" Vạn Nhân Trảm trừng mắt, sắp nổi điên.

Đm ai bị tốn thương não? Đm ai là vệ sĩ của Hòa Ngọc hả?

Vạn Nhân Trảm tức giận phản bác, ngay trước khi gã kịp mở miệng, cánh tay máy móc của Eugene siết lại một chút, sau đó hạ thấp giọng, vội vàng thì thầm vào tai gã: "Giải thích cũng không kịp rồi, vì để thăng cấp, hợp tác đi."

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã không biết chuyện gì đang xảy ra, lại không biết phải làm gì. Nhưng một câu "thăng cấp" Eugene nói làm Vạn Nhân Trảm ngậm miệng, đen mặt không nói nữa, nếu đã không biết nói gì vậy thì cứ dứt khoát khỏi mở miệng nữa là được.

Chỉ là trong lòng gã đồng thời vừa ngơ ngác lại mang chút phức tạp.

Chẳng phải đã đồng ý rằng sẽ giết Hòa Ngọc ngay khi nhìn thấy cậu sao? Tại sao Eugene không những không giết Hòa Ngọc mà còn hợp tác với cậu rồi?

Vạn Nhân Trảm lo người khác giết mất Hòa Ngọc nên vội vàng chạy đến, thấy Hòa Ngọc không những không sao mà còn có vẻ sống vô cùng tốt.

Louis hiểu ra rồi, trong mắt ông ta chợt hiện lên một tia tỉnh ngộ.

Hóa ra vệ sĩ của bọn họ lớn lên cùng "cậu chủ", lại vì cứu "cậu chủ" mà phải trả giá nên mới không nể nang gì khi ở chung với cậu chủ như vậy, mà người hầu Eugene này đã cảnh cáo vệ sĩ một trận. Chuyện này cũng bình thường thôi, không ngờ Hòa Ngọc lại là người trọng tình trọng nghĩa như vậy.

Vả lại, nếu Vạn Nhân Trảm lớn lên cùng Hòa Ngọc, vậy thì không phải trưởng thành có chút "vội vàng" rồi sao?

Louis lắc đầu, rũ bỏ những suy nghĩ khác trong đầu ông ta, dẹp bỏ nghi ngờ, cười nói: "Tôi không ngại, ông Vạn Nhân Trảm này cũng rất lợi hại, chúng tôi tôn trọng tất cả kẻ mạnh." Cho dù Vạn Nhân Trảm có ngốc đến đâu, chiếc rìu gã cầm, dáng người hung dữ và khí chất cao thủ thoắt ẩn thoắt hiện cũng đủ để nói rằng đây cũng là một người mạnh.

Người mạnh mẽ như thế này và người máy Eugene, ở bất kỳ hành tinh nào cũng có thể thành lập thế lực của riêng mình, trở thành tồn tại hô mưa gọi gió nhưng giờ họ chỉ là tuỳ tùng của "cậu chủ", có thể thấy nhà họ Hòa rất phi thường.

Dáng vẻ Louis càng thêm cung kính: "Cậu chủ Hòa, chúng ta đến cửa hàng số một trước đi, nếu như ngài không hài lòng thì vẫn nên là đến chỗ của tôi để ở."

Hòa Ngọc gật đầu: "Ừm, cho dù là ngủ ở đâu, tôi muốn ở cùng vệ sĩ của mình."

Louis: "Không sao, chỉ là chuyện nhỏ."

Vạn Nhân Trảm: "..." Đm ai là vệ sĩ của mày?
 
Back
Top Dưới