Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 500: Toàn Dân Yêu Đương (53)


Hòa Ngọc giơ tay lên, đẩy gọng kính, thản nhiên nói: "Cách của anh rất hay, nhưng có một vấn đề mấu chốt cần phải nhắc cho anh, Jun chết rồi, Quỳnh đã giết anh ta."

Đoàn Vu Thần: "!!!"

Nơi này, ngoài anh ta ra, vừa đúng tám người. Anh ta xong đời rồi.

Anh ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, đầu óc quay cuồng, chán nản, hối hận, đủ loại cảm xúc cùng nhau chiếm lấy trái tim. Đoàn Vu Thần vừa lùi về sau vừa lắp bắp: "Hòa Ngọc, cậu nghe tôi giải thích..."

Hòa Ngọc gật đầu: "Anh cứ nói đi, tôi nghe đây."

Đoàn Vu Thần: "..."

[Bình luận: "Ha ha ha, nghe thấy hết rồi, không thể giải thích được nữa."]

[Bình luận: "Vừa nãy không phải là tôi nói, cho nên vẫn có thể giải thích chứ ha ha ha, cười chết mất."]

Đoàn Vu Thần hít một hơi thật sâu, sắc mặt trắng bệch, giọng nói có phần yếu ớt: "Tôi... thật ra tôi không muốn hại cậu, chỉ là tôi... chỉ là tôi muốn học kỹ thuật rèn."

Nếu là trước đây, khi có nhiều người ở đây như vậy, Đoàn Vu Thần chắc chắn sẽ công khai âm mưu của mình, trực tiếp nói thẳng ra muốn tính kế Hòa Ngọc, không hề sợ hãi.

Thậm chí anh ta còn chắc chắn rằng sẽ có người phối hợp với anh ta, gia nhập đội của anh ta. Nhưng trải qua nhiều phó bản như vậy, anh ta có hơi sợ hãi.

Anh ta theo bản năng muốn giải thích với Hòa Ngọc, vô thức nghĩ rằng chỉ cần Hòa Ngọc đồng ý tha thứ, anh ta có thể sống sót.

Nếu Hòa Ngọc không chịu buông tha, thì cho dù anh ta có làm thế nào cũng không thể thoát được.

Đoàn Vu Thần run rẩy giải thích, trong lòng đang vô cùng tuyệt vọng.

Ở đây có tám người, vừa hay tạo thành bốn đội hai người, anh ta là người bị dư ra.

Ai có thể cứu anh ta đây?

Đôi mắt của Đoàn Vu Thần rời khỏi Hòa Ngọc, nhìn về phía những người khác.

Mọi người: "..."

Ngoại trừ Trấn Tinh, những người khác đều rất muốn hợp tác với Đoàn Vu Thần, dù sao "đối tượng" hiện tại của họ quá đáng ghét.

Nhưng mà Đoàn Vu Thần vừa mới tính kế Hòa Ngọc.

Nghĩ đến Khắc Lý Hải ở phó bản trước...

Thôi bỏ đi, vẫn là bỏ đi.

Đáng ghét thì đáng ghét, ít nhất còn tốt hơn là mất mạng.

Vì thế, bảy đôi mắt đồng tình nhìn về phía anh ta, nhưng lại không có ý định hành động, không có biểu hiện gì khác.

Đoàn Vu Thần càng thêm tuyệt vọng.

Hòa Ngọc gật đầu, sau đó cậu nghiêng đầu, vẻ mặt thân thiện hỏi: "Còn gì nữa không?"

Giọng nói của cậu rất dịu dàng, không hề tức giận, càng không nóng nảy, ngược lại còn rất ôn hòa.

[Bình luận: "Má ơi, sợ vãi."]

[Bình luận: "Hòa Thần cười rất đẹp nhưng lại có hơi lạnh sống lưng!"]

Đoàn Vu Thần ngồi xổm xuống, ôm đầu: "Nói đi, cậu muốn làm gì tôi."

Đừng cười nữa, cười đến mức lòng người muốn tan vỡ rồi.

Vẫn là cho anh ta chết thoải mái một chút đi, mặc kệ là muốn giết hay muốn róc xương xẻo thịt - “chó độc thân” ở đây không thể phản khán chỉ có thể cam chịu bị đánh.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 501: Toàn Dân Yêu Đương (54)


Nụ cười trên môi Hòa Ngọc dần tắt, cậu khôi phục lại vẻ lạnh lùng không chút biểu cảm, hỏi: "Trong khoảng thời gian mất tích, anh đã làm gì?"

Đoàn Vu Thần vội vàng lấy trang bị phi hành ra: "Tôi nhặt được một vài nguyên liệu nên mang đi rèn trang bị."

Anh ta hối hận rồi. Anh ta không nên lãng phí thời gian đi rèn cái thứ này, anh ta nên đuổi theo kết đội với mọi người.

Anh ta đã sai rồi. Sao anh ta dám tính kế Hòa Ngọc? Rốt cuộc là ai cho anh ta cái gan đó?

Nhớ lại những phó bản trước, ai tính kế với Hòa Ngọc mà có kết quả tốt đẹp sao?

Rõ ràng anh ta đã tự mình trải qua. Cho dù tất cả các tuyển thủ đều muốn g**t ch*t Hòa Ngọc, nhưng cậu ta vẫn có thể sống sót qua hết cửa ải này đến cửa ải khác, hết lần này đến lần khác trúng kế, cậu vẫn có thể khiến người khác phải bỏ cuộc.

Anh ta tự tát mạnh vào mặt mình, hận không thể uống thuốc hối hận.

Hòa Ngọc đột nhiên lên tiếng: "Đoàn Vu Thần, tôi có thể để anh sống tiếp, thậm chí còn hứa với anh, chỉ cần ở phó bản này anh nghe lời tôi, tôi sẽ giúp anh thành công thăng cấp."

Đoàn Vu Thần: "!!!"

Mắt anh ta sáng rực lên, kinh ngạc nhìn về phía Hòa Ngọc.

Thật sao?

Hòa Ngọc khẽ mỉm cười: "Chúng ta làm một cuộc trao đổi đi. Trong ba mươi ngày này, anh rèn trang bị giúp tôi và giải đáp tất cả các vấn đề của tôi, anh thấy thế nào?"

Đoàn Vu Thần hơi giật mình.

Ý của Hòa Ngọc là trong ba mươi ngày này, anh ta bắt buộc phải nghe theo Hòa Ngọc, nghe theo tất cả sự sắp xếp của cậu, đồng thời còn phải dạy cậu rèn.

Tuy rằng Hòa Ngọc nắm giữ kỹ thuật rèn vô cùng huyền bí, nhưng là một bậc thầy rèn đúc, bí mật rèn của bản thân Đoàn Vu Thần cũng không ít, trong đó rất nhiều thứ còn là bí truyền.

Thứ Hòa Ngọc muốn chắc chắn không phải là những kiến thức tầm thường. Dạy cậu đồng nghĩa với việc công bố bí mật của bản thân với toàn bộ tinh tế.

Chọn cái chết hay là dạy cậu? Đây là một vấn đề nan giải.

Đoàn Vu Thần vô cùng rối rắm.

Hòa Ngọc bình tĩnh lên tiếng: "Bạc Kinh Sơn, giết anh ta đi."

Một lưỡi đao lớn chém xuống về phía Đoàn Vu Thần. Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt. Đừng nói khán giả và Đoàn Vu Thần, đến cả những người ở bên cạnh Hòa Ngọc cũng chưa kịp phản ứng.

Quá nhanh! Hòa Ngọc nói quá nhanh, Bạc Kinh Sơn cũng ra tay quá nhanh.

Đoàn Vu Thần hoảng sợ hét lên: "Tôi đồng ý! Tôi đồng ý!"

Lưỡi đao lớn dừng lại ngay trên đỉnh đầu của Đoàn Vu Thần. Bạc Kinh Sơn giống như một lưỡi đao sắc bén, trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của Hòa Ngọc, anh ấy thoáng khựng lại. Cơn gió từ lưỡi đao bay đến đã cắt đứt vài sợi tóc mai của Đoàn Vu Thần, cùng với đó sát khí cũng từ từ tan đi.

Trái tim Đoàn Vu Thần đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong khoảnh khắc đó, anh ta thật sự cảm nhận được tử thần đang đến, nhưng anh ta không có sức lực để phản kháng.

Chỉ chậm một giây.

Chỉ chậm một giây đó thôi...

Nếu vừa nãy chậm một giây, thì hiện tại cơ thể anh ta đã chia làm đôi, chết không toàn thây rồi.

Hòa Ngọc nói ra tay là ra tay, không hề do dự, thật đáng sợ.

Cậu rũ mắt xuống, đôi con ngươi sâu thẳm không thấy đáy: "Sau này, những lựa chọn mà tôi đưa ra phải được trả lời nhanh chóng."

Đoàn Vu Thần: "..."

Anh ta tức giận nhưng không dám hé răng.

Những người khác: "..."

Hòa Ngọc đáng sợ quá đi mất!

Sau này gặp phải tình huống như vậy thì nhất định phải nhanh chóng đồng ý. Mặc kệ Hòa Ngọc nói gì, cứ đồng ý, tất cả đều đồng ý.

Tên Hòa Ngọc này, nói là lựa chọn nhưng căn bản sẽ không cho bọn họ có quyền lựa chọn.

Chọn sai? Tạm biệt!

Chần chừ? Tạm biệt!

Đã tiếp thu!

Mấy người âm thầm ghi nhớ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 502: Toàn Dân Yêu Đương (55)


Đoàn Vu Thần thì lại đang ngầm chửi rủa Hòa Ngọc đáng ghét trong lòng.

Anh ta hơi rũ mắt, che giấu sự phẫn nộ sâu kín, chỉ cần một bước đi sai lầm, những bước sau đều trở nên tồi tệ.

Tên Hòa Ngọc khốn kiếp, sao anh ta lại phải chạm mặt cậu ta chứ?

Hòa Ngọc đẩy nhẹ gọng kính không viền.

"Vậy thì, hiện tại cũng nên tính toán những 'khoản' mà anh muốn gây bất lợi cho tôi nhỉ?"

Đoàn Vu Thần: "..."

Anh ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt không thể tin nổi.

Việc dạy kỹ thuật rèn và nghe lệnh chỉ đổi lấy sự an toàn trước mắt của anh ta, còn chuyện anh ta vừa mới "âm mưu" tính kế Hòa Ngọc thì vẫn chưa được bỏ qua.

Nửa tiếng sau, Đoàn Vu Thần chỉ còn mặc độc một chiếc áo lót mỏng manh, co ro người lại. Hành tinh Tình Yêu có chút se lạnh, sau khi cởi bỏ bộ quần áo phòng ngự, anh ta cảm nhận rõ rệt từng cơn gió lạnh buốt da, lạnh đến run người.

Đồng thời, anh ta nghiến răng nói: "Hết rồi! Tất cả đều lấy ra rồi!"

Trang bị của anh ta đã bị cướp sạch.

Ngoại trừ công cụ rèn và chiếc q**n l*t, tất cả những trang bị khác đều đã bị chia chác.

Người thì vẫn còn sống, nhưng trang bị đã mất hết.

Và tất cả những điều này đều là do Hòa Ngọc.

Đoàn Vu Thần nghiến răng ken két.

Eugene vui vẻ cất trang bị: "Béo bở quá đi! Đại sư rèn đúc đúng là khác biệt, trang bị nhiều vô kể. Chậc chậc, mỗi người được chia đến ba món, thu hoạch này còn lớn hơn cả giết boss."

Hòa Ngọc đã phân chia trang bị cho tất cả mọi người, cũng chính vì vậy mà khi "cướp đoạt" Đoàn Vu Thần, ai nấy đều rất hăng hái.

Trấn Tinh cất trang bị phi hành đi, hài lòng gật đầu.

Thật đáng ăn mừng, cuối cùng gã cũng có thể đổi được một trang bị phi hành có tốc độ nhanh hơn rồi.

Quỳnh: "Hòa Ngọc, cảm ơn anh."

Seattle: "Đúng vậy, cảm ơn Hòa Ngọc."

Cách Đới: "Hòa Ngọc, cảm ơn cậu."

Ngay cả Vạn Nhân Trảm đang khó chịu cũng ngượng ngùng nói: "Mày không để lại cho mình hai món à? Những trang bị kia của mày phế lắm rồi."

Đoàn Vu Thần: "..."

Trang bị là của tôi! Của tôi đấy!

Thế mà mấy người lại đi cảm ơn Hòa Ngọc, tức chết mất!

Anh ta nhìn Hòa Ngọc đang đứng ở phía xa, dáng người thanh tú như ngọc, tư thái tao nhã. Dưới sự làm nền của những người cao lớn vạm vỡ đến từ Liên Bang, cậu trông càng nhỏ bé yếu ớt. Ngay cả Bạc Kinh Sơn, người vốn cũng tham gia thi đấu để nâng cao thực lực, cơ thể đã cao lớn hơn nhiều, hiện tại đã gần hai mét.

Hòa Ngọc đã thấp bé thì thôi, lại còn mảnh mai yếu đuối. Trời hơi lạnh, người khác chỉ cần một hai bộ quần áo hoặc một bộ trang bị phòng ngự là đủ, nhưng cậu phải mặc áo khoác làm từ Hàn Băng Thú mới có thể chống đỡ được.

Lông mi trắng như tuyết càng làm tôn lên làn da trắng бệch của cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn còn xinh đẹp hơn cả cô gái như Seattle.

Một người như vậy dường như chỉ cần một ngón tay cũng có thể đè bẹp, một người đàn ông có năng lực chiến đấu vĩnh viễn chỉ đạt cấp "G", nhưng chỉ thản nhiên nói ra vài câu lại khiến anh ta không thể phản kháng được.

Bảo giao trang bị là giao trang bị, bảo ngoan ngoãn nghe lời là ngoan ngoãn nghe lời.

Rốt cuộc thế giới này bị làm sao vậy?

Đoàn Vu Thần hoàn toàn suy sụp.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 503: Toàn Dân Yêu Đương (56) - Ngay cả thẻ trải nghiệm Hoà Ngọc còn không phát cho gã! (҂ `з´ )


Bên cạnh, Eugene vỗ vai Đoàn Vu Thần nói: "Không sao đâu, vật liệu bỏ đi ở hành tinh Tình Yêu nhiều lắm. Sau này ông rèn thêm chút, đừng có mà tính kế với Hòa Ngọc nữa. Nếu không, chúng tôi cũng không ngại chia nhau trang bị của ông đâu."

Vốn dĩ còn có người âm thầm muốn hợp tác với Đoàn Vu Thần, nhưng sau khi được chia trang bị, tất cả đều đổi ý.

Đi theo Hòa Ngọc sẽ được chia thêm trang bị - “có ăn”

Lợi ích khi đi theo cậu rõ ràng như ban ngày!

Đoàn Vu Thần muốn phản kháng, nhưng vừa mới hé miệng: "Tôi... Hắt xì!"

Anh ta hắt hơi một cái, lập tức ôm chặt áo trong, lạnh đến run người.

Nhưng cũng nhờ vậy mà anh ta tỉnh táo lại. Vì âm thầm tính kế Hòa Ngọc, anh ta rơi vào kết cục này, nếu còn phản kháng nữa...

Thôi vậy, còn sống là tốt rồi.

Giữ được cái mạng quèn thì cố mà giữ.

Đoàn Vu Thần nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu làm sao có thể đảm bảo giúp tôi an toàn vượt qua được? Tôi vẫn chưa tiến hành lựa chọn tình yêu, vừa đến 24 tiếng là tôi lập tức bị xóa bỏ."

Hòa Ngọc: "Anh 'yêu thầm' Trấn Tinh."

Cậu lại nhìn về phía Trấn Tinh: "Anh lựa chọn kết thành cặp đôi với Đoàn Vu Thần đi."

Trấn Tinh: "..."

Gã rõ ràng không tình nguyện, đôi mắt nhìn chằm chằm Hòa Ngọc: "Vậy còn cậu?"

Hòa Ngọc: "Tôi đã trải qua lựa chọn tình yêu rồi."

Trấn Tinh: "Vậy tôi cũng có thể kết đội với anh ta trước, sau đó tách ra, sau đó..."

Vạn Nhân Trảm một tay ôm lấy Trấn Tinh, khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn nở nụ cười xán lạn:

"Phiền phức quá. Mày kết đôi với Đoàn Vu Thần thì cứ kết đi, cũng ổn mà."

Trấn Tinh: "..." Không ổn chút nào.

Eugene xoa xoa tay: "Đồng ý! Tôi vô cùng đồng ý!"

Bạc Kinh Sơn, Cách Đới, Quỳnh, Seattle đều gật đầu, vô cùng tán thành.

Nếu không còn cách nào khác để kết đôi với Hòa Ngọc, vậy thì tất cả đều không được kết đôi với cậu. Dựa vào cái gì mà Trấn Tinh có thể kết đôi với Hòa Ngọc chứ?

Mọi người đều ở trong tình huống giống nhau, chẳng phải tốt hơn sao?

Vạn Nhân Trảm nhếch mép, nói nhỏ: "Tao còn tưởng mày giỏi giang lắm, hóa ra cũng chẳng khác gì những người khác, đều không thể kết đôi với Hòa Ngọc."

Vẻ mặt của Trấn Tinh vẫn không thay đổi: "Ít nhất tao và cậu ấy từng ràng buộc với nhau, cậu ấy vẫn đã chờ đợi tao."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã nghiến răng nghiến lợi: "Chỉ còn hai tiếng nữa thôi, thẻ trải nghiệm cũng hết hạn rồi."

Vẻ mặt Trấn Tinh vẫn như trước, không hề thay đổi: "Vậy tao cũng là người duy nhất có được thẻ trải nghiệm ấy, còn mày thì sao?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Mẹ nó, muốn đánh nhau quá!

Ngay cả thẻ trải nghiệm Hòa Ngọc cũng không phát cho gã.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 504: Toàn Dân Yêu Đương (57)


Trấn Tinh đẩy tay Vạn Nhân Trảm ra, sau đó Đoàn Vu Thần lựa chọn "yêu thầm" gã, một lựa chọn vô cùng trái lương tâm mà...

Yêu nhau.

"Đám cưới cầu vồng" quen thuộc hiện ra, lần đầu tiên Đoàn Vu Thần nhìn thấy cảnh tượng này. Anh ta trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt những người khác đều như đang xem kịch vui, chỉ có Trấn Tinh vẫn vô cảm, khuôn mặt đờ đẫn.

Trấn Tinh và Đoàn Vu Thần ràng buộc với nhau.

Hiện tại, quan hệ cặp đôi của bọn họ là Vạn Nhân Trảm với Bạc Kinh Sơn, Eugene với Cách Đới, Quỳnh với Seattle, Trấn Tinh với Đoàn Vu Thần, cùng với người độc thân duy nhất là Hòa Ngọc.

Đoàn Vu Thần ràng buộc với Trấn Tinh nên đã an toàn, cùng nhóm Eugene nhìn về phía Hòa Ngọc.

Bọn họ cũng không hiểu vì sao cậu lại lựa chọn như vậy. Quên mình vì người khác sao? Đó không phải là tính cách của cậu.

Hôm nay, tuy rằng Hòa Ngọc đã trải qua "lựa chọn tình yêu" nên sẽ không bị xóa bỏ, thế nhưng "chó độc thân" không có nhân quyền. Đến khi đủ 24 tiếng, còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Hòa Ngọc như vậy thật sự rất nguy hiểm.

Ít nhất, nếu là bọn họ thì chắc chắn không dám để bản thân duy trì tình trạng độc thân. Làm như vậy quá không an toàn.

Thật không biết rốt cuộc Hòa Ngọc đang nghĩ gì.

Trấn Tinh lặng lẽ liếc nhìn Đoàn Vu Thần, trong mắt không hề có cảm xúc.

Nhưng Đoàn Vu Thần - người vừa được mở khóa "thần giao cách cảm": "..." Vẻ mặt anh ta vô cùng hoang mang.

Đây là làm sao vậy?

Vì sao anh ta có thể cảm nhận được Trấn Tinh đang rất khó chịu với anh ta?

Trước đây anh ta cũng chưa từng đắc tội với gã. Vì sao Trấn Tinh lại không vui như vậy?

Đoàn Vu Thần không hiểu. Anh ta nhìn về phía Trấn Tinh, nhưng Trấn Tinh lười quan tâm đến anh ta, gã khoanh tay đứng ở chỗ cách Hòa Ngọc không xa, cùng Bạc Kinh Sơn đứng hai bên như hộ vệ.

Eugene xoa xoa tay: "Hòa Ngọc, hay là cậu và tôi hợp tác kết thành cặp đôi đi."

Cách Đới mặt vô cảm nói: "Hòa Ngọc, cậu có thể chọn tôi. Tôi không muốn ràng buộc với Eugene."

Quỳnh: "Hòa Ngọc, còn có tôi. Cậu có thể chọn tôi."

Seattle chớp chớp mắt, phóng điện về phía Hòa Ngọc: "Chọn bọn họ có gì vui chứ? Đều là đám đàn ông thối hoắc. Hòa Ngọc, cậu chọn tôi đi."

Vạn Nhân Trảm đẩy tất cả ra, vẻ mặt âm trầm trừng mắt với những người khác. Gã cao giọng nói: "Nếu Hòa Ngọc muốn kết đôi thì chỉ có thể chọn tao."

Eugene: "Mặt dày vừa thôi!"

Quỳnh: "Mày cảm thấy có thể ép Hòa Ngọc lựa chọn à?"

Eugene: "Cười chết mất!"

Cách Đới: "Ha ha."

Vạn Nhân Trảm nghe vậy, trợn mắt lên, nghiến răng, tay nắm chặt rìu. Gã đang chuẩn bị nói gì đó thì Hòa Ngọc bỗng xua tay, cắt ngang lời gã.

"Không cần lãng phí thời gian nữa, tôi không cần."

Lời vừa dứt, cậu giẫm lên chổi, nhảy xuống hố. Giọng nói từ phía dưới vọng lên:

"Nếu đã xử lý xong thì nhanh chóng đào đường hầm. Chúng ta còn việc quan trọng phải làm."

Bạc Kinh Sơn và Trấn Tinh dẫn đầu nhảy xuống trước.

Lần này, Vạn Nhân Trảm cũng không hề do dự mà đuổi theo. Tất cả mọi người lần lượt nhảy xuống.

Một lát sau, tiếng gào thét của Đoàn Vu Thần vang lên.

"Cho tôi dụng cụ đi chứ! Cũng không thể để tôi dùng tay không đào được!"

[Bình luận: "Thật là một cuộc thi đấu tương thân tương ái mà."]

[Bình luận: "Dưới sự dẫn dắt của Hòa Thần, trận đấu này tất cả mọi người đều đoàn kết nhất trí, cùng nhau đào đường hầm, ha ha ha."]

[Bình luận: "Thật yêu thương, thật ấm áp."]

[Bình luận: "Nếu không phải biết mấy người đang mỉa mai, tôi chắc chắn đã đi bệnh viện kiểm tra não rồi."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 505: Toàn Dân Yêu Đương (58)


Đào đường hầm theo rễ cây, đây là một việc vô cùng khó khăn nếu ở Trái Đất.

Nhưng ở Liên Bang thì lại rất dễ dàng. Bọn họ có cơ thể cường tráng, thể chất cứng cỏi, còn có trang bị mạnh mẽ, năng lực thần kỳ. Chỉ cần vung tay xuống một cái cũng đã đào được một cái hố sâu hoắm.

Đặc biệt là Cách Đới và Eugene. Một cánh tay máy là dao, một cánh tay là cưa điện, sức mạnh giết người vô hạn, sức mạnh đào đường hầm cũng vô tận như thế.

Chưa đến năm tiếng, đường hầm đã được đào sâu hun hút. Rễ cây cũng từ nhỏ như ngón tay cái được đào đến to như cổ tay, to như cánh tay, to như bắp đùi, rồi lại đến những rễ cây khổng lồ mà hai tay ôm không xuể.

Bọn họ ngày càng tiến gần đến bộ phận quan trọng của Cây Sinh Mệnh.

Hòa Ngọc thỉnh thoảng sẽ ra ngoài xem xét tình hình, đáng tiếc, bên ngoài vẫn không có gì thay đổi, chỉ toàn là cảnh hoang tàn. Điều bọn họ có thể làm chỉ là tiếp tục đào.

Đường hầm đã đào rất sâu, nên ai nấy đều lấm lem bùn đất.

"Mẹ kiếp, Eugene, mày có thể cẩn thận chút không? Lần nào mày cũng hất cả đống bùn đất về phía bọn tao."

"Cái cưa điện này của tao ồn lắm. Tao còn ăn nhiều bùn đất hơn chúng mày đấy, ồn ào cái gì?"

"Cách Đới, nhanh lên!"

"Đừng có giục! Anh giỏi thì anh lên mà đào đi."

"Vạn Nhân Trảm, mày giẫm vào người tao rồi!"

"Mẹ nó, mày làm cả người tao toàn là đất rồi này!"

"Tránh ra! Tránh ra! Bỏ cái đống bùn đất này ra! Tôi sắp ngạt thở rồi!"

"Thằng ngốc nào vừa đụng vào tôi đấy?"

"Á! Bùn đất rơi vào người tôi rồi!"

Hang động hỗn loạn chẳng khác nào một chiến trường thứ hai.

Luôn có người thừa cơ trả thù riêng, cố tình hất bùn đất lên mặt "đối tượng" của mình.

[Bình luận: "Đây rốt cuộc là cao thủ Liên Bang hay là dân tị nạn từ hành tinh rác vậy..."]

[Bình luận: "Quay lại đi, tư liệu quý giá ơi!"]

[Bình luận: "Ha ha ha, dưới sự dẫn dắt của Hòa Ngọc, các cao thủ này cuối cùng cũng trở nên gần gũi, dân dã quá."]

Cuộc thi đấu này, tất cả mọi người đều không hay biết về những bình luận của khán giả. Bọn họ vẫn cần cù chăm chỉ đào hầm, vừa đào vừa cằn nhằn, cực kỳ ghét bỏ người bên cạnh, đặc biệt là "đối tượng" của mình.

"Vù vù."

Hòa Ngọc đứng bên cạnh, cây chổi rung lên hai lần, vui vẻ muốn lao về phía trước, như thể có thứ gì đó đang thu hút nó.

Cậu hơi nhướng mày, sau đó khẽ mở môi, nói: "Đến rồi."

Giọng nói vừa dứt, sau khi đào xong lớp đất phía trước, ánh sáng tràn vào đường hầm, như thể đã thông một bức tường. Phía trước là một không gian rộng lớn tràn ngập ánh sáng.

Cách Đới ở đầu đường hầm, mắt sáng rực lên: "Đào đến nơi rồi!"

Rễ cây trở nên dày đặc hơn. Không gian dưới lòng đất trống trải, không có thứ gì khác. Tất cả đều đang nói với bọn họ rằng họ đã tìm thấy.

Cách này thế mà lại có tác dụng! Bọn họ thật sự dựa vào rễ cây để tìm thấy Cây Sinh Mệnh bị ẩn giấu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 506: Toàn Dân Yêu Đương (59)


Cách Đới vui vẻ chui vào trong.

Những người khác lập tức nối gót theo sau, Hòa Ngọc đi ở vị trí cuối cùng. Không giống như cây chổi đang hưng phấn, Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh. Cậu nhấc chân bước đi thong thả, ánh mắt quan sát đám rễ cây rậm rạp xung quanh.

Không gian bên trong rất rộng lớn, hơn nữa còn mang theo ánh sáng óng ánh, khiến cả không gian dưới lòng đất trở nên rõ ràng hơn. Tuy không đủ sáng, nhưng vẫn nhìn rõ được khung cảnh bên trong.

Tám người Eugene đào hang động đến nỗi mệt lử cả người, khi bước vào trong hô hấp có hơi gấp gáp.

Nhưng bọn họ đều nhanh chóng điều chỉnh lại nhịp thở, toàn thân lấm lem bùn đất, tay nắm chặt trang bị, sẵn sàng chiến đấu hoặc bỏ chạy.

Hòa Ngọc bước vào không gian rộng lớn.

Nơi rễ cây tập trung là một thân cây to màu nâu, khô héo. Phía trên, những dây leo cũng khô héo y hệt quấn quanh thân cây, không có một chiếc lá nào. Dường như cái cây khổng lồ đó chỉ còn trơ lại một gốc.

Hang động này cũng không biết hình thành như thế nào. Bên trong, ngoại trừ gốc cây và những dây leo khô héo thì không còn gì khác. Ánh sáng óng ánh phát ra từ vách động, từ những rễ cây và dây leo quấn quanh thân cây.

Eugene tiến đến gần Hòa Ngọc: "Này, Hòa Ngọc, đây..."

Hòa Ngọc lùi sang bên cạnh một bước, nhìn Eugene lấm lem bùn đất, ánh mắt có chút ghét bỏ.

Eugene: "..." Gã trừng mắt, nói: "Cậu chê tôi? Cậu dám chê tôi? Người cậu cũng toàn là bùn, ai có tư cách chê ai chứ?"

Đều bẩn thỉu như nhau, không có ngoại lệ. Dựa vào cái gì mà Hòa Ngọc chê gã?

Hòa Ngọc liếc gã một cái, sau đó bình tĩnh giơ tay ra. Cậu như đang bóc thứ gì đó từ trên người xuống. Bùn đất rơi xuống đất, thứ mà cậu bóc được trong lòng bàn tay biến thành một quả cầu thủy tinh.

Sau khi thu nhỏ lại, quả cầu thủy tinh lăn đi, tất cả bùn đất trên người Hòa Ngọc đều rơi xuống đất. Quả cầu tròn xoe sạch sẽ, cơ thể của Hòa Ngọc cũng sạch không tì vết.

Cậu cất trang bị biến hình cao cấp kia đi, vô cùng bình tĩnh nắm chặt chiếc áo khoác Hàn Băng Thú, ánh mắt liếc nhìn tám người bẩn thỉu kia, cậu lắc đầu rồi lùi sang bên cạnh một bước.

Vẻ mặt vô cùng ghét bỏ.

Eugene: "..."

Mọi người: "..."

Đã nói là cùng nhau chịu bẩn, vì sao cậu lại lén lút mặc áo khoác?

Nhưng không thể không nói, cả người bọn họ lấm lem bùn đất bẩn thỉu, đứng cạnh Hòa Ngọc mặc áo khoác lông trắng tinh, không dính một hạt bụi, tạo thành một sự đối lập rõ rệt, giống như cậu chủ giàu có và đám ăn mày ven đường.

Im lặng một lúc, Eugene nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cái trang bị biến hình kia của cậu có bán không?"

Hòa Ngọc: "Không bán."

Eugene: "Haiz..." Gã thở dài.

Vì sao trang bị của Hòa Ngọc nhìn có vẻ kỳ lạ nhưng lại có tác dụng đến vậy?

Gã không hiểu, vô cùng khó hiểu.

[Bình luận: "Lúc trước khi Hòa Ngọc có được trang bị này, mấy người còn ghét bỏ, chế giễu cậu ta, kết quả hiện tại lại muốn, ha ha ha."]

[Bình luận: "Không phải là trang bị của Hòa Ngọc tốt, mà là cậu ta biết cách dùng."]

[Bình luận: "Eugene ơi Eugene, anh đưa trang bị cho Hòa Ngọc đi, để cậu ta dùng có ích hơn."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 507: Toàn Dân Yêu Đương (60)


Trấn Tinh có nhiều trang bị, gã thay bộ trang bị phòng ngự bẩn thỉu trên người bằng một bộ sạch sẽ. Sau đó, ánh mắt gã nhìn về phía gốc cây khô ở phía trước, có chút tò mò: "Đây là Cây Sinh Mệnh sao? Sao nó lại biến thành như vậy?"

Chỉ còn lại bộ rễ. Nếu không phải vẫn còn cảm nhận được một chút hơi thở sinh mệnh yếu ớt, bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ rằng cái cây này đã chết rồi.

Nhưng chút hơi thở này cũng vô cùng mong manh, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị dập tắt.

Đoàn Vu Thần hơi nhíu mày: "Chẳng trách chúng ta không tìm thấy. Hóa ra bộ phận trên mặt đất đều đã biến mất, chỉ còn lại bộ phận dưới lòng đất. Cây này sắp chết rồi."

Quỳnh khịt mũi: "Trạng thái như vậy mà vẫn còn hơi thở sinh mệnh, cũng không biết thời kỳ thịnh vượng thì nó còn thần thánh đến mức nào. Chẳng trách nó được gọi là Cây Sinh Mệnh. Không phải người của hành tinh Tình Yêu không có kiến thức, mà là cái cây này quá phi thường."

Lời này không ai phản bác. Một cái cây tràn đầy hơi thở sinh mệnh như vậy, cho dù dùng làm thuốc gì thì đều vô cùng quý giá.

Hơn nữa, có lẽ còn có thể chế tạo thành thuốc sinh mệnh cao cấp.

Thuốc sinh mệnh không phải là thuốc hồi phục hay các loại thuốc khác có thể so sánh được, đặc biệt là thuốc sinh mệnh cao cấp.

Cách Đới nhìn về phía Hòa Ngọc: "Tìm thấy cây này rồi, kế tiếp chúng ta làm gì đây?"

Đề nghị tìm Cây Sinh Mệnh là do Hòa Ngọc. Cậu có ý tưởng gì sao? Tiếp theo bọn họ nên làm gì?

Vô hình trung, Hòa Ngọc đã đứng ở vị trí "người chỉ huy" như một lẽ đương nhiên.

Vạn Nhân Trảm: "Đương nhiên là đào lên rồi chia nhau thôi."

Cho dù là rễ cây, cho dù đã khô héo, thì cái cây này vẫn là Cây Sinh Mệnh, có hơi thở sinh mệnh, có thể chế tạo thành thuốc. Cho dù ăn trực tiếp cũng có tác dụng tốt.

Không tranh thủ lúc nó còn hơi thở sinh mệnh mà lấy đi, đợi nó hoàn toàn chết rồi, tác dụng cũng không còn nhiều nữa.

Hòa Ngọc lắc đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Cây Sinh Mệnh, thậm chí cậu còn tiến lên hai bước: "Không được đào."

"Vì sao?" Vạn Nhân Trảm khó hiểu hỏi.

Hòa Ngọc hơi suy tư, bình tĩnh lên tiếng:

"Nếu tôi đoán không sai, Cây Sinh Mệnh và sức sống của hành tinh Tình Yêu có liên quan đến nhau. Chúng ta đào Cây Sinh Mệnh, hành tinh Tình Yêu sẽ biến mất."

Nhiệm vụ của bọn họ là sống sót ở hành tinh Tình Yêu trong ba mươi ngày. Hành tinh Tình Yêu biến mất, còn hoàn thành nhiệm vụ gì nữa? Không bằng chết luôn đi.

Cách Đới nhíu mày: "Vậy chẳng phải là còn phải bảo vệ Cây Sinh Mệnh sao?"

Hòa Ngọc gật đầu. Cậu từ từ đi đến bên cạnh thân cây to lớn rồi nhìn nó.

Bạc Kinh Sơn và Trấn Tinh im lặng theo sát phía sau, tay cầm vũ khí, bảo vệ Hòa Ngọc.

Bọn họ cũng không quên một chuyện rằng Cây Sinh Mệnh có liên quan đến ma quỷ.

"Sự khô héo của Cây Sinh Mệnh chắc chắn có nguyên nhân. Hiện tại trên hành tinh Tình Yêu chỉ còn lại chúng ta. Nếu chúng ta làm sai, có khả năng sẽ dẫn đến việc Cây Sinh Mệnh chết đi. Vậy thì hành tinh Tình Yêu vẫn sẽ bị hủy diệt."

Cậu đẩy gọng kính không viền: "Nhiệm vụ yêu cầu sống sót trong ba mươi ngày, quả nhiên còn có cạm bẫy đang chờ chúng ta."

Ba mươi ngày, bọn họ không chỉ phải tồn tại trong ba mươi ngày, mà còn phải đảm bảo trong ba mươi ngày này Cây Sinh Mệnh không được chết.

Bọn họ đã tìm thấy Cây Sinh Mệnh rồi, cũng có thể nghĩ cách.

Ở những đấu trường không tìm thấy Cây Sinh Mệnh, thì chỉ có thể xem vận may của các tuyển thủ. Làm đúng thì có thể sống sót ba mươi ngày, làm sai Cây Sinh Mệnh sẽ chết, hành tinh Tình Yêu bị hủy diệt, tất cả cũng sẽ bỏ mạng...

Eugene đột nhiên hỏi: "Vậy làm sao chúng ta biết được làm như thế nào mới là đúng? Với cả, ma quỷ từ Cây Sinh Mệnh đâu?"

Hiện tại bọn họ không biết gì về Cây Sinh Mệnh, hành tinh Tình Yêu lại không có ai để họ có thể tìm hiểu.

"Tôi có một cách, nhưng vẫn chưa chắc chắn."

Hòa Ngọc dừng một lát, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên thân cây của Cây Sinh Mệnh. Cậu hơi khép mắt lại: "Có lẽ, chúng ta có thể hỏi ma quỷ một chút, xác nhận lại cách của tôi."

"Hỏi kiểu gì? Ma quỷ ở đâu cơ?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 508: Toàn Dân Yêu Đương (61) - Yêu thầm "cây mây"


Lúc trước khi xem video, ma quỷ giống như chui ra từ trong Cây Sinh Mệnh, có kết nối với nó. Nhưng lúc đó sức sống của Cây Sinh Mệnh rất dồi dào. Trước và sau khi ma quỷ xuất hiện, Cây Sinh Mệnh khô héo đi nhiều, nhưng vẫn tốt hơn cái cọc gỗ như bây giờ rất nhiều.

Bọn họ vừa cẩn thận quan sát xung quanh. Ngoại trừ cái cọc gỗ như đã chết kia ra thì không còn gì khác.

Xung quanh không nhìn thấy bất cứ sự tồn tại lạ thường nào khác, cũng không cảm nhận được mùi lạ.

Ma quỷ ở đâu?

Sao Hòa Ngọc có thể khiến ma quỷ nghe lời cậu ta?

Tất cả mọi người đều nhìn về phía cậu bằng ánh mắt chứa đầy sự nghi hoặc.

Hòa Ngọc lại bình tĩnh giơ tay lên, chạm vào gốc Cây Sinh Mệnh khô khốc, đồng thời tay cậu cũng đặt lên trên cây mây như đã chết héo. Giọng nói cậu mang theo một chút ý cười:

"Thứ được gọi là ma quỷ, chính là ở trong này."

Mọi người: "???"

Cây mây sao?

Bàn tay của Hòa Ngọc v**t v* cây mây khô héo, khóe miệng cậu cong lên, giọng nói lại rất bình tĩnh:

"Yêu thầm cây mây."

Mọi người: "???"

Tất cả đều trợn tròn mắt. Vẻ mặt của bọn họ còn kinh ngạc hơn cả lúc Hòa Ngọc nói cây mây là ma quỷ.

Đùa cái gì vậy?

Thế mà cậu lại "yêu thầm" cây mây? Đây là thao tác thần kỳ gì vậy?

[Bình luận: "???"]

[Bình luận: "Tôi thường xuyên cảm thấy sụp đổ vì không thể theo kịp tiết tấu của Hòa Ngọc."]

Không đợi bọn họ nghi ngờ hỏi, xung quanh đột nhiên vang lên tiếng gió nhẹ "vù vù".

Nếu đang ở bên ngoài thì không sao, nhưng đây là đang ở dưới lòng đất.

Ngay lập tức, tất cả mọi người đều im lặng. Bọn họ cảnh giác nhìn chằm chằm xung quanh, tìm kiếm nơi phát ra tiếng động cùng với những nguy hiểm đáng sợ không hề biết trước.

"Vù vù."

Tiếng gió lại vang lên, nhưng vẫn không có một chút khác thường nào. Lúc này, bọn họ mới phát hiện ánh mắt của Hòa Ngọc từ đầu đến cuối đều nhìn về phía cây mây, cho nên tất cả lại nhìn theo ánh mắt cậu.

Trên cây mây khô héo đột nhiên có khí đen chậm rãi bay ra.

Khí đen bay ra, dần dần tụ lại trên cây, hội tụ thành một hình người mơ hồ. Hình người rất nhạt, mờ mịt, dường như chỉ một trận gió cũng có thể thổi bay bóng đen.

Tất cả mọi người dần xích lại gần nhau, tay cầm vũ khí, duy trì tư thế phòng bị ở mức cao nhất.

Bóng đen không tấn công, chỉ là sau khi tụ lại thành hình người, nó... không, phải nói là gã đang mở đôi mắt màu xanh biển nhìn về phía mọi người, ánh mắt sắc bén.

Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm: "!!"

Trông quen quen.

Trước đó khi nhìn trong video cũng đã thấy rất quen. Lúc này mặt đối mặt, nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh biển ấy, cảm giác quen thuộc càng sâu sắc hơn. Nếu không phải hoàn toàn không giống với hơi thở của ma quỷ, ánh mắt cũng hoàn toàn khác, bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ sai... Đây là Quỷ Ly.

Con quỷ ở trước mặt không phải là Ly, nhưng lại có một đôi mắt màu xanh biển khiến người ta phải kinh ngạc.

Đôi mắt này vừa xuất hiện, ba người đồng thời dâng lên một cảm giác khó chịu.

Dù sao, độ coi trọng của Hòa Ngọc với những đôi mắt màu xanh biển ấy cũng không giống với mọi người.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 509: Toàn Dân Yêu Đương (62) - "Là Quỷ Ly – A a a là Mèo Lớn"


Bình luận bùng nổ dữ dội.

"Đôi mắt xanh! Là Quỷ Ly!"

"A a a là Mèo lớn! Là Mèo lớn!"

"Là Ly! Hu hu hu, nhớ Ly quá! Anh ấy và Hòa Ngọc rất xứng đôi!"

"Tranh cái gì mà tranh? Mọi người không thể mạnh dạn cho đáp án hơn sao? Là Ly hay là Đại Mao chứ?"

"Tuy rằng... high thì high đấy nhưng mà tôi muốn nói rằng – đây e là vừa không phải Quỷ Ly, cũng không phải Mèo lớn. Quỷ Ly và Hàn Băng Thú đã bị Hòa Ngọc giết rồi. Đây chỉ là boss có màu mắt giống bọn họ thôi. Hơn nữa, nhìn kỹ thì mắt cũng không giống mà."

Trong khi bình luận đang tranh cãi nảy lửa, Hòa Ngọc lại nhìn về phía ma quỷ, nói: "Xin chào, xin lỗi vì đã làm phiền."

Cậu giống như đang xin lỗi, nhưng mặc kệ giọng nói hay ánh mắt đều không hề có cảm giác "đang xin lỗi" chút nào.

Bóng đen dùng đôi mắt màu xanh nhìn cậu, ánh mắt không chút cảm xúc, lạnh lẽo như băng: "Con người, là ngươi đánh thức ta. Là Ngươi muốn chết?"

Ánh mắt của hai người chạm nhau, đều hơi sững lại.

Khi ma quỷ lập ra quy tắc cho hành tinh Tình Yêu, chắc chắn gã không hề đặt bản thân vào trong đó. Điều đó có nghĩa là cho dù gã gặp ai cũng sẽ không tiến hành "lựa chọn tình yêu". Người khác không biết gã, đương nhiên cũng sẽ không thể trói buộc gã.

Nhưng Hòa Ngọc lại trực tiếp dùng quan hệ "yêu thầm" để trói buộc gã.

Ma quỷ nắm giữ năm quy tắc trong tay, nên tất nhiên có thể cảm nhận được loại "xiềng xích" này. Vốn dĩ gã đang trong cơn ngủ say, lại bị ép tỉnh lại.

"Yêu thầm" của Hòa Ngọc không phải là yêu thầm thật, mà là đánh thức gã.

Ma quỷ vô cùng khó chịu, áp suất xung quanh nhanh chóng hạ thấp.

Bạc Kinh Sơn và Trấn Tinh có chút lo lắng nhìn về phía Hòa Ngọc. Họ nắm chặt vũ khí trong tay hơn, sự đề phòng trong mắt cũng sâu hơn.

Ma quỷ, rất nguy hiểm.

Hòa Ngọc lại rất bình tĩnh. Cậu vẫn nở nụ cười, ánh mắt dịu dàng, thậm chí còn hơi nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp êm tai lại dễ nghe: "Đừng tức giận mà. Tôi đánh thức ngài, tất nhiên không phải là chuyện xấu."

Giọng điệu cậu thay đổi: "Ngài quỷ, có phải hiện tại ngài rất yếu đúng không? Cho nên mới phải ngủ say. Mà hành động tỉnh dậy này e rằng cũng tiêu hao rất nhiều tinh thần."

Đôi mắt xanh hơi nheo lại, sát khí đằng đằng, không khí xung quanh càng trở nên lạnh lẽo hơn.

Giống như một cơn gió lạnh buốt giá thổi qua, khiến tất cả mọi người đều phải rùng mình. Cảm giác sợ hãi dâng lên từ lòng bàn chân, sự sợ hãi bị nghiền nát lan tỏa đến tận đáy lòng mỗi người.

Thình thịch.

Bọn họ có thể nghe rõ tiếng tim đang đập, cũng có thể cảm nhận được bản thân lúc này dường như không còn chút sức lực nào để phản kháng.

Không ổn rồi.

Bọn họ gặp nguy rồi.

Con quỷ này còn đáng sợ hơn so với suy nghĩ của bọn họ. Nếu gã ra tay với bọn họ, chắc chắn bọn họ sẽ phải chết.

Sắc mặt của mọi người ngay lập tức tối sầm lại, cắn chặt môi, đôi mắt chứa đầy sự lo sợ.

Cách Đới thì thầm mắng chửi trong lòng.

Sao gã có thể tin tưởng Hòa Ngọc được chứ?

Sao gã lại nghe lời Hòa Ngọc?

Không ngờ tên này lại to gan đưa bọn họ đến bên cạnh ma quỷ, mà con ma quỷ này lại rất đáng sợ. E rằng hôm nay bọn họ gặp nguy hiểm thật rồi.

Tình huống này, Hòa Ngọc có thể nắm chắc phần thắng không?

Cũng có người hơi nhíu mày, ánh mắt khó hiểu.

Cái này không đúng. Ma quỷ dù có mạnh đến mấy thì gã cũng chỉ là boss, không cần phải đối xử với bọn họ như vậy.

Hơn nữa, Cây Sinh Mệnh và bản thể khô héo của gã đã biến thành như thế, hiện tại rõ ràng gã đang rất yếu.

Mấy người cầm vũ khí nhìn chằm chằm vào ma quỷ, đề phòng, lo lắng, nghi ngờ, quan sát. Bọn họ vừa chống lại phản ứng mà bản thân không thể kiểm soát, vừa im lặng quan sát.

Tất nhiên Hòa Ngọc cũng cảm nhận được điều đó. Cậu thở ra một hơi thật sâu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước, chẳng sợ trán đã lấm tấm mồ hôi, sắc mặt vẫn ung dung như thường.

"Quả nhiên tôi không đoán sai. Ngài quỷ, hiện tại ngài đang rất yếu."

Cảm giác áp bức càng nặng nề hơn. Cậu khẽ hít vào một hơi, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, tay nắm chặt áo khoác lông trắng, giọng nói vững vàng: "Ngài quỷ, ngài đã hòa làm một với Cây Sinh Mệnh rồi. Tình hình hiện tại của ngài rất không tốt. Nếu ngài thật sự g**t ch*t chúng tôi, ngài cũng sẽ chết."

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu xanh kia: "Ngài quỷ, ngài muốn hợp tác với tôi không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 510: Toàn Dân Yêu Đương (63)


Ánh mắt cậu vô cùng nghiêm túc. Dù sắc mặt đang rất nhợt nhạt, trán lấm tấm mồ hôi, cậu vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nét mặt dịu dàng, khóe miệng hơi cong lên, như thể cậu chắc chắn rằng ma quỷ sẽ hợp tác.

Ma quỷ cảm thấy đáng lẽ ra mình nên dùng dây mây đánh chết Hòa Ngọc.

Những kẻ dám bất kính với gã, tất cả đều đã bị dây mây trừng phạt. Người này không những làm phiền giấc ngủ đông của gã mà còn dám nói gã sẽ chết.

Gã nên giết cậu.

Cho dù đang suy yếu, gã vẫn có thể làm được điều đó.

Nhưng dây mây khẽ động đậy rồi lại im lìm. Ma quỷ cũng không hiểu vì sao đột nhiên không thể ra tay với người đàn ông mặc áo khoác trắng, đeo kính, gầy yếu, mỏng manh kia.

Dường như sâu trong tâm trí gã chợt lóe lên một hình bóng rất quen thuộc.

Một lúc lâu sau, ma quỷ khàn khàn lên tiếng: "Cậu biết cái gì rồi?"

Vừa dứt lời, sự áp bức đáng sợ xung quanh nhanh chóng tan biến.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám thả lỏng cảnh giác. Ánh mắt họ chuyển từ ma quỷ sang Hòa Ngọc, vừa sợ hãi vừa tò mò.

Sao Hòa Ngọc lại biết? Hòa Ngọc biết điều gì?

Hòa Ngọc giơ tay đẩy gọng kính không viền: "Dây mây quấn quanh Cây Sinh Mệnh chính là ngài quỷ. Hai người là hai sinh vật cùng tồn tại. Cây mây dựa vào Cây Sinh Mệnh để sống, hấp thụ dinh dưỡng từ nó."

Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt xanh, mỉm cười thong dong: "Cho nên, năm trăm năm trước, đôi tình nhân kia đã dùng bí pháp triệu hồi Cây Sinh Mệnh, nhưng thực tế lại triệu hồi nhầm ngài quỷ. Có thể nói, Cây Sinh Mệnh chỉ là một cái cây, còn ngài quỷ mới là linh thể."

Đôi tình nhân căn bản không thể triệu hồi Cây Sinh Mệnh. Không có ma quỷ, cũng không thể triệu hồi ra linh hồn của Cây Sinh Mệnh, bởi vì Cây Sinh Mệnh vốn không có linh hồn.

Mà chính vì sự tồn tại của ma quỷ, bọn họ mới có thể triệu hồi ra quỷ.

"Mạng sống và máu của bọn họ, cùng với bí pháp triệu hồi, đều là chất dinh dưỡng của ngài quỷ, khiến cho cây mây hoàn toàn sinh ra linh hồn. Khi ngài quỷ ra đời, Cây Sinh Mệnh khô héo, là do ngài đã hút hết chất dinh dưỡng của nó, đúng không?"

Hòa Ngọc nhẹ nhàng hỏi, nhưng ánh mắt lại vô cùng chắc chắn.

Bất kỳ dây mây nào muốn sống đều phải hút chất dinh dưỡng của ký chủ. Cây Sinh Mệnh tràn đầy sức sống, nhưng dây mây bám vào nó lại rất tàn nhẫn.

Rõ ràng chỉ với một đoạn video, Hòa Ngọc đã suy luận ra rất nhiều thông tin quan trọng.

Eugene mím môi. Tên này, thật sự quá thông minh.

"Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?" Giọng nói của ma quỷ lạnh như băng, đôi mắt xanh không chút cảm xúc.

Thật sự là không quen với ánh mắt như vậy xuất hiện trong đôi mắt ấy.

Hòa Ngọc lắc đầu: "Đừng vội. Ngài quỷ cứ nghe tôi từ từ phân tích đã. Vẫn còn vài chi tiết tôi chưa rõ lắm, cần ngài quỷ bổ sung thêm."

Nói xong, không đợi ma quỷ lên tiếng, cậu tiếp tục phân tích:

"Ngài quỷ bị đôi tình nhân triệu hồi ra. Nguyện vọng của bọn họ chắc chắn rất quan trọng. Cộng thêm có lẽ ngài cảm thấy nhàm chán, nên đã lập ra quy tắc cho hành tinh Tình Yêu, đùa giỡn với con người trên hành tinh này."

"Nhưng mà, ngay sau đó ngài đã phát hiện ra vấn đề. Cây Sinh Mệnh và hành tinh Tình Yêu là một. Hành tinh Tình Yêu đi đến hủy diệt, Cây Sinh Mệnh chết đi, mà ngài quỷ dựa vào Cây Sinh Mệnh nên cũng suy yếu dần rồi chết."

Hai chữ cuối cùng rất nhẹ, nhưng lại vô cùng chắc chắn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 511: Toàn Dân Yêu Đương (64)


Đôi mắt xanh lập tức thay đổi, một sợi dây mây khô héo nhanh chóng quấn lấy cổ Hòa Ngọc, siết chặt rồi nhấc bổng cậu lên. Sợi mây sần sùi cọ vào cổ cậu tạo thành một vệt hồng, đôi mắt xanh ánh lên vẻ hung ác.

Hòa Ngọc ho khan hai tiếng.

Cây chổi vốn luôn ở bên cạnh muốn lại gần nhưng không dám xông tới, nó dùng đuôi chổi khẽ đập vào ma quỷ một cái, lót dưới người Hòa Ngọc. Có vật đỡ, Hòa Ngọc lập tức thở hổn hển.

Sau khi ổn định lại, cậu tiếp tục nói: "Ngài quỷ, phát hiện vấn đề mới có thể giải quyết vấn đề. Ngài cần Cây Sinh Mệnh để sống tiếp. Năm trăm năm nay, ngài đã tìm ra cách hồi phục Cây Sinh Mệnh chưa?"

Giọng ma quỷ lạnh băng: "Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?"

Loài người này đã vạch trần bí mật lớn nhất của gã. Gã quá yếu, gã sắp chết rồi, thậm chí không còn là kẻ vô địch nữa, có khả năng sẽ bị những tên loài người yếu ớt này g**t ch*t.

Theo logic, gã nên g**t ch*t những con người này, cho dù không giết hết thì cũng phải giết tên này.

Nhưng khi siết cổ cậu, gã lại không thể ra tay.

Hòa Ngọc khẽ mỉm cười, rũ mắt nhìn sợi dây mây khô héo đang siết lấy cổ mình.

Quả thật là yếu rồi. Ngay cả dây mây cũng sần sùi, không có chút sức sống nào. Dù không dùng lực, lớp vỏ cây khô ráp vẫn cứa vào cổ Hòa Ngọc khiến cậu đau đớn.

"Ngài quỷ, tôi đã nói rất nhiều lần, đừng tức giận. Tôi là người mang đến cách giải quyết cho ngài."

Vẻ mặt cậu vẫn bình thản, nghiêm túc đối diện với đôi mắt xanh kia: "Ngài quỷ, phản ứng của ngài đã cho tôi biết phỏng đoán của tôi là thật. Ngài đã tìm ra cách khôi phục Cây Sinh Mệnh, chỉ là có chút khó khăn, đúng không?"

Ma quỷ hơi khựng lại.

Hòa Ngọc giơ tay lên, nhẹ nhàng gỡ sợi dây mây ra khỏi cổ: "Cho nên, chúng ta hãy hợp tác đi. Ngài quỷ càng cung cấp cho tôi nhiều thông tin, tôi sẽ giúp ngài sống tiếp. Tác dụng của tôi còn lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của ngài đấy."

"Cuồn cuộn..."

Dây mây nhanh chóng rút lại. Trong đôi mắt xanh kia vẫn không hề có cảm xúc: "Con người, đừng có ý đồ khống chế ta. Tất cả những ai muốn tính kế với ta đều chỉ có một kết quả, đó là chết. Đừng có suy nghĩ xấu xa gì với ta, đây là lần cảnh cáo cuối cùng."

Lời vừa dứt, hang động hơi rung lên, mặt đất chao đảo.

Đám người Trấn Tinh nhíu mày, nhanh chóng nhảy lên, tránh khỏi mặt đất đang rung chuyển.

Nhưng cũng vào lúc bọn họ nhảy lên, dưới mặt đất đột nhiên xuất hiện vô số bộ xương trắng. Số lượng dày đặc của chúng khiến người ta kinh hãi tột độ.

Mọi người nín thở.

Đây là những người đã đến gần ma quỷ, tấn công ma quỷ và có ý đồ xấu với Cây Sinh Mệnh.

Năm trăm năm qua, hành tinh Tình Yêu chắc chắn đã xảy ra rất nhiều chuyện. Những bộ xương này đến từ các thời kỳ khác nhau. Bọn họ vì cứu hành tinh Tình Yêu, hoặc có lẽ vì muốn đến gần Cây Sinh Mệnh và ma quỷ.

Và sau đó, bọn họ đã chết dưới tay ma quỷ, trở thành những bộ xương trắng bị chôn vùi ở đây.

Ma quỷ đang cảnh cáo bọn họ.

Sau màn vừa rồi, bóng dáng ma quỷ nhạt dần, biến thành những sợi khói đen. Dây mây lùi về phía Cây Sinh Mệnh rồi biến mất không dấu vết. Tất cả trở lại như cũ, giống hệt như lúc bọn họ vừa mới bước vào.

Nguy hiểm đã qua rồi sao?

Đoàn Vu Thần nhìn về phía Hòa Ngọc: "Hiện tại phải làm sao đây?"

Hòa Ngọc rơi xuống đất, ho khan hai tiếng.

Cậu nhìn xung quanh: "Đây chẳng phải là nơi nghỉ chân tốt nhất sao? Cứ nghỉ ngơi ở đây, đợi đến khi hết 24 tiếng."

Đoàn Vu Thần hé miệng, muốn nói rồi lại thôi.

Vạn Nhân Trảm lại không hề do dự, hỏi thẳng:

"Mày muốn hợp tác với ma quỷ. Gã chưa đồng ý, cũng chưa nói ra tin tức mày muốn biết. Vậy chúng ta vẫn phải ở lại đây sao?"

"Tất nhiên, đây là chỗ tốt nhất rồi." Hòa Ngọc nhướng mày, cười như không cười nhìn Vạn Nhân Trảm: "Ai nói gã chưa nói ra tin tức tôi muốn biết chứ? Có một vài tin tức, không cần đối phương phải nói ra."

Vạn Nhân Trảm ngạc nhiên.

Hòa Ngọc: "Dọn dẹp chỗ này đi. Đầu óc anh không nghĩ ra đâu."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã gắt gỏng nói: "Hòa Ngọc, mày muốn chết à?"

Thế mà cậu lại dám khịa gã ngốc.

Hòa Ngọc nhìn về phía gã: "Sao đây? Anh muốn đánh nhau hả?"

Bạc Kinh Sơn yên lặng tiến lên, đứng ở phía bên phải Hòa Ngọc. Trấn Tinh thấy vậy, lập tức đứng ở phía bên trái.

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã th* d*c, lạnh lùng liếc Bạc Kinh Sơn một cái: "Mày biết đối tượng yêu đương của mình là ai chưa?"

Bạc Kinh Sơn nhướng mày nhìn gã, đáp:

"Không quan trọng."

Vạn Nhân Trảm: "Mẹ nó, vừa đủ 24 tiếng là bắt buộc phải tách ra!" Một giây cũng không thể chậm.

Nói xong, gã cố gắng không nhìn ba người này nữa, đúng là muốn phát điên.

Vạn Nhân Trảm nhấc những bộ xương trắng trên mặt đất lên, nhét vào đống ở góc. Bọn họ thật sự phải ở trong đây, vậy thì cái hang động này cần phải dọn dẹp một chút rồi.

Trấn Tinh tò mò nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu còn có cách khác?"

Tên Hòa Ngọc này không giống một người dễ dàng bỏ cuộc. Mưu kế của cậu hiếm khi thất bại. Cậu muốn hợp tác với ma quỷ nhưng lại bị từ chối. Thật sự là không còn chiêu nào khác sao?

"Cứ chờ xem." Hòa Ngọc nhẹ nhàng nói.

Cậu liếc nhìn cành cây khô héo tràn đầy khí đen đang quấn lấy Cây Sinh Mệnh, trên mặt không hề có một chút thất vọng nào cả.

Mà giống như...

Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay cậu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 512: Toàn Dân Yêu Đương (65)


Vốn dĩ hang động có thể ở lại, nhưng ma quỷ làm rung chuyển hai lần khiến nơi này xuất hiện vô số bộ xương trắng. Tám người Trấn Tinh phải dọn dẹp mãi mới xong.

Hòa Ngọc vẫn luôn trầm ngâm ở bên cạnh, không biết đang nghĩ gì.

Những người khác không trông cậy vào cậu có thể làm việc. Tên này thể lực quá kém, tuy thông minh đến mức thường xuyên khiến người khác quên đi vẻ yếu ớt của cậu, nhưng rốt cuộc cậu cũng chỉ có năng lực chiến đấu tám điểm.

Dọn dẹp xong, Seattle sờ bụng, nói: "Đói quá, các anh có đồ ăn không?"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Cách Đới.

Cách Đới: "..."

Sắc mặt gã không hề thay đổi: "Mấy ngày không ăn không chết được, chịu đi."

Sao cứ nhìn gã vậy? Gã có thể có bao nhiêu đồ ăn chứ?

Đồ ăn gã còn muốn giữ lại cho mình.

Tuy rằng người của hành tinh Cơ Giới không ăn cũng không chết, nhưng thời gian dài ở trong trạng thái "đói khát", không được lấp đầy "sự thèm ăn", não bộ sẽ liên tục truyền tín hiệu "thèm khát", vô cùng khó chịu.

Cách Đới không làm được chuyện "quên mình vì người" ấy.

Hơn nữa, lúc trước bọn họ đồng ý chia sẻ đồ ăn mới đào được, không ngờ bên dưới là rễ cây, không có đồ ăn để chia, vì thế cũng không thể trách gã.

Vẻ mặt của Cách Đới vẫn không đổi: "Mấy người có thể ăn rễ cây."

Tuy Quỳnh không muốn đồ ăn của gã, nhưng vẫn không nhịn được mà trừng mắt: "Mày nghĩ bọn tao ngu à? Ở địa bàn của ma quỷ mà ăn rễ của Cây Sinh Mệnh?"

Không nghe thấy Hòa Ngọc nói ma quỷ sống nhờ Cây Sinh Mệnh sao?

Bọn họ dám động vào Cây Sinh Mệnh, vậy con quỷ đáng sợ kia chắc chắn có thể giết bọn họ ngay lập tức.

Tuy gã đã yếu hơn, nhưng vẫn đủ để nghiền nát bọn họ.

Cách Đới: "Vậy thì đừng có tìm tôi."

Gã kiêu ngạo hếch cằm lên, đang muốn xoay người đổi vị trí.

Eugene: "Số cậu ta cũng tốt thật, tìm thấy rất nhiều đồ ăn mà toàn giấu đi. Người hành tinh Cơ Giới không ăn cũng không chết, chúng ta cướp của cậu ta đi."

Nói xong, gã xông lên trước.

Cách Đới mắng: "Eugene, anh cũng là người hành tinh Cơ Giới đấy! Mẹ nó, anh bị điên à?"

Bọn họ còn là người yêu, vậy mà vẫn hãm hại nhau thế sao?

Eugene không muốn gã sống yên ổn đây mà.

Eugene xông đến, những người khác thấy vậy, thầm cười, tất cả đều là những kẻ không có ý tốt xông lên, sau đó lấy hết tất cả đồ ăn trên người Cách Đới.

Cách Đới bần thần ngồi ở một bên, đôi mắt âm u nhìn chằm chằm Eugene. Eugene quay đầu, cười đểu với gã.

Sao? Ăn h**p cậu đấy!

Cách Đới nắm chặt tay lại, tức đến nghiến răng.

Đoàn Vu Thần không cướp được nhiều, nhìn về phía Trấn Tinh: "Chia cho tôi một ít, sau này tôi tìm trả lại cậu."

Trấn Tinh: "Hơ hơ."

Đoàn Vu Thần: "?"

Anh ta hoang mang: “Vì sao đột nhiên cậu lại khó chịu với tôi? Chúng ta là ”người yêu" hợp tác mà."

Không nhắc đến từ "người yêu" còn được, nhắc đến "người yêu", Đoàn Vu Thần cảm thấy Trấn Tinh càng không thích anh ta hơn.

Tên này rõ ràng có ý kiến với anh ta.

Đoàn Vu Thần: ... Không hiểu luôn!

Seattle và Quỳnh vẫn đang tranh nhau một phần thức ăn. Bọn họ cũng không thích thứ này, dù sao nhịn một tuần cũng không chết được. Sau này nếu không tìm được đồ ăn, phần này cũng chẳng có tác dụng gì.

Nhưng mà, các cô không cho phép người kia cướp đi.

Bạc Kinh Sơn đưa đồ ăn cho Hòa Ngọc: "Ăn chút đi."

Năng lực chiến đấu và thể chất của anh ấy đều đã thăng cấp, không dễ bị đói như vậy. Nhưng Hòa Ngọc thì khác, cậu chỉ có năng lực chiến đấu tám điểm, căn bản không chịu được đói lâu. Đói khát sẽ khiến trạng thái của cậu kém đi.

Hòa Ngọc còn chưa lên tiếng, Vạn Nhân Trảm chợt xô Bạc Kinh Sơn ra, mặt âm trầm đưa thức ăn ra: "Cho mày."

Bạc Kinh Sơn nhìn về phía Vạn Nhân Trảm. Tầm mắt hai người giao nhau giữa không trung, mang theo sát khí, không hề thân thiện.

Hòa Ngọc xua tay: "Không cần đâu, tôi có đồ ăn rồi."

Nói xong, Hòa Ngọc cầm một đóa hoa hàn băng ra rồi từ từ ăn.

Những người khác: "..."

Vãi, mẹ nó quá xa xỉ!

Hòa Ngọc vừa ăn, vừa nhìn sóng ngầm cuộn trào như muốn g**t ch*t đối phương của những "người yêu". Cậu rũ mắt, khóe miệng hơi cong lên.

[Bình luận: "Cậu ta chắc chắn lại nghĩ ra kế gì rồi."]

[Bình luận: "Cái tổ hợp này chắc chắn là do cậu ta làm. Tất cả đều là cặp đôi thù hận."]

[Bình luận: "Một khi Hòa Ngọc cười, sống chết khó đoán. Chỉ là không biết lần này cậu ta muốn hãm hại ai thôi."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 513: Toàn Dân Yêu Đương (66)


Hoa hàn băng là một thứ tốt, đặc biệt khi điều chế thành thuốc sẽ có tác dụng rất lớn.

Có lẽ chỉ có Hòa Ngọc mới coi nó như đồ ăn để lấp đầy dạ dày.

Năng lượng của thứ này rất lớn, Hòa Ngọc chưa ăn hết một bông đã no. Các trạng thái xấu của cơ thể đều được hồi phục. Sắc mặt cậu vẫn trắng bệch như trước, nhưng lại ánh lên vẻ sáng trong như ngọc, thần sắc cũng khá ổn.

Đoàn Vu Thần: "Hòa Ngọc, cậu muốn thứ gì? Tôi muốn đổi một bông hoa hàn băng."

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hòa Ngọc, vểnh tai lắng nghe.

Hiển nhiên, chỉ cần Hòa Ngọc muốn đổi, bọn họ lập tức đổi ngay.

Hòa Ngọc liếc nhìn Đoàn Vu Thần: "Anh còn cái gì chứ?" Đã chỉ còn lại quần trong áo trong, anh ta còn có thể lấy ra thứ gì?

Đoàn Vu Thần: "..."

"... Còn không phải tại cậu à?"

Giọng anh ta nhỏ dần: "Tôi có thể nợ trước, sau này tôi sẽ trả cho cậu cả lãi nữa."

Hòa Ngọc cong môi, lại cắn một miếng hoa hàn băng rồi nuốt xuống, dứt khoát nói: "Không đổi."

"Cậu giữ nhiều hoa hàn băng như vậy làm gì?"

Hòa Ngọc: "Ăn."

Mọi người: "..."

Eugene tức đến nỗi muốn đấm ngực: "Hòa Ngọc, cậu đừng có học theo Hàn Băng Thú mà! Nguyên liệu làm thuốc quý giá như vậy, sao có thể coi như thức ăn để ăn được chứ?"

Trước đó Hàn Băng Thú đã vô cùng lãng phí, hiện tại Hòa Ngọc lại học theo cách đó, điều này khiến mọi người đau lòng vô cùng.

Hàn Băng Thú...

Hòa Ngọc hơi khựng lại một chút, cậu cụp mắt xuống, sau đó cất nửa bông hoa hàn băng đi, cong khóe miệng nói: "Mặc kệ là hoa hàn băng hay là thuốc, cuối cùng đều sẽ ăn thôi."

Như vậy mà giống nhau được à?

Tất cả mọi người đều tức đến nỗi muốn hộc máu.

Hòa Ngọc không tiếp tục thảo luận chủ đề này nữa. Cậu bình tĩnh đứng lên, đi đến phía dưới Cây Sinh Mệnh, tìm một gốc rễ cây sạch sẽ rồi ngồi xuống. Cậu dựa vào Cây Sinh Mệnh, lấy quyển [Bách khoa toàn thư về cách rèn trang bị] ra xem, tư thế nhàn nhã.

Mọi người: "..."

Cách Đới nhìn cậu, không thể tin được mà nói: "Sao cậu lại dựa vào gần thế? Đây là địa bàn của ma quỷ đó."

Hòa Ngọc tùy ý xua tay: "Ma quỷ đi ngủ rồi."

Cho nên không sao cả, muốn làm gì thì làm.

Trấn Tinh nghĩ cũng thấy đúng. Hiện tại trời cũng đã tối rồi, đợi đến sáng mai thì bọn họ cũng đã đủ 24 tiếng, đến lúc ấy sẽ xảy ra biến cố mới.

Nhưng trước đó, tất cả bọn họ đều sẽ an toàn, có thể làm việc khác.

Nghĩ đến tờ giấy mà Hòa Ngọc đưa cho, Trấn Tinh nhảy đến gốc cây cạnh Hòa Ngọc rồi ngồi xuống, lưng thẳng tắp, ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại.

Bạc Kinh Sơn nhảy đến bên kia, cũng làm tư thế đó.

Những người khác: "?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 514: Toàn Dân Yêu Đương (67)


Seattle: "Hai người này đang làm gì vậy?"

Quỳnh trợn mắt nói: "Sao tôi biết được? Đừng có nói nhặng xị nữa, tôi muốn nghỉ ngơi một lát."

Nói xong, cô ta nhắm mắt lại.

Seattle cười lạnh. Cho rằng ai cũng là Hòa Ngọc chắc? Các cao thủ Liên Bang cơ thể đều cường tráng, căn bản không cần ngủ. Quỳnh đây rõ ràng là mượn cớ "nghỉ ngơi", thực chất là đang suy nghĩ về màn tính kế trước đó.

Hiện tại bọn họ nhìn như đang đoàn kết hành động, nhưng trên thực tế mỗi người đều có toan tính riêng.

Đầu tiên chính là "ném" đồng đội của mình đi.

Cách Đới dùng ánh mắt hung ác nhìn Eugene. Gã bị tính kế, bị đánh cũng thôi đi, vừa nãy tên này lại còn để người khác đến cướp đồ ăn của mình. Đây chính là sự sỉ nhục!

Gã chắc chắn sẽ báo thù.

Đoàn Vu Thần quấn chặt chiếc áo lót của mình, đi đến góc hang để... tìm rác.

Cũng không hẳn là rác. Những thứ này đều là đồ mà những người đã chết ở đây để lại. Có trang bị, có vũ khí, tuy rằng đã hư hao nặng, nhưng không phải là không thể dùng.

Hiện tại anh ta chẳng có gì, chỉ có thể đi nhặt rác thôi.

Rèn... rèn... lại là vũ khí.

Vạn Nhân Trảm ôm rìu, theo bản năng đi về phía Hòa Ngọc. Gã liếc nhìn Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn ở hai bên, ánh mắt rất không thân thiện.

Sao hai người này cứ đi theo Hòa Ngọc vậy?

Còn phải một trái một phải nữa, làm gã không có chỗ để đứng.

Muốn xử lý bọn họ quá!

Bạc Kinh Sơn trợn mắt nhìn gã, nói: "Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm muốn giết anh."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Quên mất là còn có hiệu ứng "thần giao cách cảm". Với lại tên Bạc Kinh Sơn này nhìn thì đứng đắn, nhưng sao lại biết dời thù hận lên người khác như vậy chứ?

Gã còn chưa kịp nổi giận với Bạc Kinh Sơn thì Trấn Tinh mở mắt, bình tĩnh nhìn gã một cái, ánh mắt ẩn chứa sát khí.

Vạn Nhân Trảm: "..."

Lúc này vẫn không nên đánh nhau với Trấn Tinh.

Gã hít một hơi thật sâu, giấu cảm xúc rồi đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, nhíu mày nói: "Mày đang xem [Bách khoa toàn thư về cách rèn trang bị]? Mày thật sự muốn học rèn vũ khí à? Đây không phải là chuyện dễ dàng, hơn nữa hiện tại còn đang ở trong trận đấu, với năng lực chiến đấu tám điểm của mày, mày đừng có mơ..."

Hòa Ngọc nhướng mày: "Ồn ào."

Vạn Nhân Trảm: "?"

Hòa Ngọc rũ mắt xuống, tiếp tục xem.

Liên tục dẫm phải mấy cái đinh, mặt Vạn Nhân Trảm đen lại, sắc mặt trông rất khó chịu. Gã tức giận ôm rìu đứng ở bên cạnh.

Trừng mắt với Hòa Ngọc mà Hòa Ngọc không thèm để ý.

Trừng Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn thì hai người này cũng chẳng thèm đoái hoài.

Vạn Nhân Trảm tức đến nỗi phồng mang trợn má.

[Bình luận: "Ha ha ha, Vạn Nhân Trảm tỏ vẻ: Tôi vì không thông minh nên thường bị đồng bạn xa lánh."]

[Bình luận: "Nói bậy, rõ ràng nói bậy thì nhiều nhưng lại không lúc nào đúng."]

[Bình luận: "Mọi người nói xem Hòa Ngọc đang xem sách, thế Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn đang làm gì vậy?"]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 515: Toàn Dân Yêu Đương (68) - "Nhưng cũng may, gã đã nghe thấy"


Dưới màn đêm đen, ngoại trừ ánh đèn sáng mà Hòa Ngọc đang cầm để đọc sách, những người khác đều dần dần im lặng, hô hấp đều đặn. Tất cả đều biết đối phương không ngủ, cũng không ai lên tiếng.

Đây là trận đấu sinh tử, bọn họ không thể yên tâm ngủ khi xung quanh còn những tuyển thủ khác.

Nhắm mắt lại, trong lòng mỗi người lại âm thầm tính toán đủ loại mưu kế.

Trấn Tinh lại hoàn toàn đắm chìm trong một thế giới khác. Đây là lần đầu tiên gã thử "tu luyện". Phương pháp tu luyện mà Hòa Ngọc đưa cho gã không khó, nhưng lại rất bí ẩn và kỳ lạ. Những người từ trước đến nay chưa từng tiếp xúc với những kiến thức như vậy rất khó để hiểu.

Trước đó gã rất rối rắm, không biết có nên thử hay không. Dù sao bản thân Hòa Ngọc cũng nói chưa có ai từng thử qua. Nhưng sau đó nghĩ đến thực lực của Quỷ Ly và Louis, Trấn Tinh đã quyết định tu luyện.

Hơn nữa, gã cũng rất tin tưởng Hòa Ngọc.

Tờ giấy mà Hòa Ngọc đưa cho gã không phải là khẩu quyết, mà giống như là sự cảm ứng và chỉ dẫn, kết hợp với bức tranh vẽ rất tỉ mỉ.

Liên Bang vẫn luôn cho rằng năng lực chiến đấu là số liệu, mà số liệu là thứ chết, sờ không được, nhìn không thấy.

Nhưng Hòa Ngọc nói, năng lực chiến đấu là năng lượng, mà năng lượng là thứ sống.

Trấn Tinh chưa bao giờ nghĩ sẽ "tiếp xúc" với năng lực chiến đấu, dù sao đó cũng chỉ là một biểu hiện bằng số liệu.

Nhưng dựa theo cách của Hòa Ngọc, bên trên rõ ràng biểu hiện ra hai bước chính là tiếp xúc và chỉ dẫn.

Trấn Tinh nhắm mắt, cố gắng cảm nhận thứ gì đó ở trong phần bụng.

Trên giấy có viết, bụng là một vị trí quan trọng.

Nhưng gã đã thử rất nhiều lần mà vẫn không cảm nhận được gì, càng không phát hiện ra cái gì.

Không có tác dụng? Phương pháp tu luyện của Hòa Ngọc có vấn đề sao?

Không, cậu có thể trở thành phụ trợ mạnh nhất, điều khiển Hòa khí và Ngọc khí, thì chắc chắn phương pháp này không có vấn đề.

Vậy thì chính là do độ khó quá cao.

Trấn Tinh cũng không nản lòng. Gã im lặng duy trì một tư thế, không suy nghĩ gì cả, chỉ một lòng cảm nhận thứ được gọi là "năng lượng".

Một tiếng, không có kết quả.

Hai tiếng, không có kết quả.

Năm tiếng, vẫn không có kết quả...

Khoan đã!

Dường như Trấn Tinh đã có thể cảm nhận được thứ gì đó rất mơ hồ. Con ngươi trong đôi mắt đang nhắm chặt đảo đi đảo lại, sau đó gã thử tiến hành bước chỉ dẫn thứ hai.

Cảm ứng rất mơ hồ, chỉ dẫn lại càng không thể thực hiện được.

Trấn Tinh nhăn mày lại. Dường như toàn bộ tâm trí của gã đều dành cho việc tiếp xúc với năng lượng. Đụng không tới, chạm không được, càng không thể điều khiển, gã có hơi nóng nảy.

Đột nhiên, dường như gã đã "chạm" đến rồi.

"A..."

Trấn Tinh k** r*n. Sự đau nhức trên cơ thể kéo đến.

"Đừng vội, cứ từ từ."

Dường như gã nghe thấy một giọng nói vọng đến từ Hòa Ngọc.

Giọng nói của cậu rất nhẹ nhàng, mà Trấn Tinh lại hoàn toàn đắm chìm trong một thế giới khác, cho nên gã nghe giọng nói của Hòa Ngọc cũng không quá rõ ràng, có chút trì trệ.

Nhưng cũng may, gã đã nghe thấy. [V: À húuuuuuuu]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 516: Toàn Dân Yêu Đương (69) - "Chắc là mộng xuân hả?"


Hòa Ngọc nghiêm túc nói: "Năng lượng của anh đã tích lũy được rất nhiều, cơ thể lại chưa được tẩy rửa nên năng lượng rất dễ loạn. Chỉ có thể từ từ, đừng nóng vội, dễ làm tổn thương gân mạch."

Nghe thấy vậy, Trấn Tinh bèn thả lỏng cơ mặt, cơ thể cũng không căng cứng như vừa nãy nữa.

Trước đó, Hòa Ngọc và gã kết thành cặp đôi với mục đích giúp gã tu luyện. Sau đó, vì Đoàn Vu Thần nên hai người đã tách ra, không còn hiệu ứng "thần giao cách cảm" nữa.

Nhưng tuy là thế, cậu vẫn để mắt đến gã.

Tâm trạng của Trấn Tinh khá tốt, thong dong hơn vừa nãy rất nhiều. Gã chậm rãi tiếp xúc, chỉ dẫn luồng năng lượng khổng lồ trong cơ thể.

Đúng vậy, một nguồn năng lượng khổng lồ.

Trước kia năng lực chiến đấu chỉ là số liệu, Trấn Tinh chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng như nguồn sức mạnh bên trong như bây giờ.

Cảm giác này rất khó để hình dung, nhưng gã tin rằng bất kỳ ai chỉ cần cảm nhận được một lần, e rằng chắc chắn phải thừa nhận rằng…

Quan niệm của Hòa Ngọc là đúng.

Năng lực chiến đấu là năng lượng, chứ không phải là số liệu.

Trấn Tinh cẩn thận dẫn dắt, không dám vội vàng dù chỉ một chút, chỉ có thể chỉ dẫn từng chút một. Gã đi theo tuyến đường mà Hòa Ngọc miêu tả, để từng chút sức chiến đấu này... à không, phải nói là để Hòa khí chảy chầm chậm qua toàn bộ cơ thể.

Đau!

Đau quá!

Nhưng cơn đau này không phải là không chịu đựng được. Nếu là các tuyển thủ khác, e rằng đã bắt đầu nghi ngờ Hòa Ngọc đang hại họ. Thế nhưng Trấn Tinh lại kiên trì dựa theo cách của cậu, mạnh mẽ tiến về phía trước.

Không giống như Trấn Tinh, tiến độ của Bạc Kinh Sơn cũng không kém là bao, nhưng tâm tính lại rất ổn định.

Bạc Kinh Sơn biết thứ được gọi là võ hiệp, tu tiên, biết tu luyện. Anh ấy cũng nghe thấy lời nhắc nhở của Hòa Ngọc, dẫn từng chút năng lượng chảy khắp cơ thể.

Anh ấy biết, nếu dẫn ra quá nhiều sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.

Cơn đau ở gân mạch của Bạc Kinh Sơn cũng dễ hiểu. Gân mạch đang được tẩy rửa, đây là chuyện tốt.

Hai người đều đang từ từ chỉ dẫn.

Sợi Hòa khí đầu tiên rất khó khăn, rất đau đớn, thời gian cũng dài nhất. Nhưng đến lượt thứ hai thì lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Dòng Hòa khí chảy qua gân mạch dường như còn đang hấp thụ Hòa khí trong không khí, trở nên càng vững chắc, rồi trở về phần bụng, chính là đan điền như trong truyền thuyết.

Một vòng rồi lại một vòng. Nếu khán giả cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện năng lực chiến đấu của bọn họ tăng nhẹ lên hai điểm. Hơn nữa, đây là năng lực chiến đấu tự thân tăng lên chậm nhất.

Đương nhiên, năng lực chiến đấu tự thân vốn cũng sẽ tăng, vậy nên cho dù khán giả có nhìn thấy cũng sẽ không mấy quan tâm.

"Tu luyện" không biết mệt mỏi cho đến sáng, Trấn Tinh đã hoàn toàn quên đi thời gian.

Eugene đột nhiên đến gần, khó hiểu nói: "Tỉnh ngủ chưa? Ông cứ ngồi như thế này cả một buổi tối à? Ông đang làm gì thế?" Gã cứ liên tục hỏi.

Bị người khác cắt ngang, Trấn Tinh từ từ mở mắt. Trước mặt là khuôn mặt phóng to của Eugene.

Trấn Tinh: "..."

Gã bình tĩnh đẩy mặt Eugene ra, sau đó đẩy tất cả Hòa khí vào đan điền. Gã cử động cổ, duỗi người.

Eugene nheo mắt lại: "Sao tôi lại cảm thấy ông có hơi khác? Tôi quan sát cả một buổi tối. Ngoại trừ Hòa Ngọc đi ngủ, ông và Bạc Kinh Sơn đều rất kỳ lạ. Có phải đang giấu chúng tôi cái gì không?"

Eugene rất nhạy bén, quan sát được có gì đó không đúng.

Trấn Tinh rất bình tĩnh, căn bản không để ý đến Eugene. Càng giải thích càng phiền phức. Hơn nữa, gã đã đồng ý với Hòa Ngọc, tất cả đều nghe theo cậu.

Đoàn Vu Thần: "Tối qua tâm trạng của Trấn Tinh rất tốt. Không phải vì có chuyện vui nên tâm trạng tốt, mà giống như trạng thái cơ thể tốt nên tinh thần tốt."

Anh ta cũng không thể nói rõ ra được.

Cách Đới châm biếm: "Chắc là mộng xuân hả?"

Trấn Tinh: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 517: Toàn Dân Yêu Đương (70)


Tất cả mọi người đều nhìn về phía bọn họ.

Ba người này tối qua đều rất kỳ lạ.

Hòa Ngọc vẫn luôn kỳ lạ nên cũng không có gì ngạc nhiên. Bạc Kinh Sơn bọn họ còn chưa hiểu rõ, chỉ có “sự kỳ lạ” của Trấn Tinh là bất thường nhất.

Sáu người híp mắt lại, cẩn thận quan sát bọn họ.

Nhưng tâm thái của ba người rất vững, không thể nhìn ra bất cứ điều gì.

Eugene: "Có vấn đề, chắc chắn là có vấn đề."

Đoàn Vu Thần sờ cằm: "Bạc Kinh Sơn là người Hòa Ngọc tin tưởng, Trấn Tinh theo đuổi thực lực, chẳng lẽ là..."

Hòa Ngọc nhảy từ trên rễ cây xuống, cậu duỗi eo. Người đẹp nên duỗi eo cũng đẹp, dáng vẻ lười biếng mà nhàn nhã, trông rất thoải mái.

Cậu duỗi eo xong, nhìn về phía Đoàn Vu Thần: "Anh đi đốt đống xương kia thành tro cốt đi."

Đoàn Vu Thần: "?"

Anh ta trợn tròn mắt, không thể tin được mà nhìn về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh nói: "Nghe lời tôi, anh quên rồi à?"

Đoàn Vu Thần giậm chân: "Tôi tưởng thứ cậu nói là việc rèn đúc cơ mà? Tro cốt thì có liên quan gì đến rèn?"

"Không phải." Hòa Ngọc không hề chột dạ nói: "Mà là nó có tác dụng với tôi, đi đi."

Đoàn Vu Thần: "..." Ánh mắt sắc như dao của một người không thể che giấu được.

Cuối cùng, Đoàn Vu Thần vẫn đen mặt đi đốt tro cốt.

Eugene càng hoài nghi hơn mà nhìn về phía bọn họ, ánh mắt dừng lại trên người Hòa Ngọc: "Chắc chắn là có vấn đề, cậu cũng có vấn đề."

Hòa Ngọc buông tay: "Anh đoán xem?"

Eugene: "Cậu đợi đấy, tôi chắc chắn sẽ làm rõ."

Cuối cùng Vạn Nhân Trảm cũng hiểu ra. Gã nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc: "Mày với Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn có bí mật gì vậy? Thế mà mày lại có bí mật với bọn họ."

Càng nói càng tức giận.

[Bình luận: "Giống bắt gian vãi..."]

[Bình luận: "Chậc chậc, tiếc là Vạn Nhân Trảm không có tư cách để bắt gian."]

Hòa Ngọc bình tĩnh đẩy cái đầu đang thò đến của Vạn Nhân Trảm, cậu quay đầu nhìn dây mây, bình tĩnh nói: "Chuẩn bị, chuẩn bị đi, sắp đủ 24 tiếng rồi."

Mấy người còn lại liếc nhìn nhóm Hòa Ngọc thật lâu, sau đó mới thu hồi tầm mắt lại.

Thăm dò hành tinh Tình Yêu và kết cặp đôi mới vẫn quan trọng hơn. Lần này, bọn họ tuyệt đối sẽ không kết đôi với đối thủ đáng ghét nữa.

Đoàn Vu Thần thiêu xong tro cốt thì thời gian cũng vừa đúng 24 tiếng.

Ngày đầu tiên bọn họ ở phó bản toàn dân yêu đương chính thức kết thúc.

Khoảnh khắc thời gian chảy về số không, giọng nói nhắc nhở rõ ràng vang lên.

[24 tiếng yêu đương đã đến, mời các vị tuyển thủ nhận thử thách độ thật lòng và kiểm tra đo lường tình yêu!]

Mọi người: "..."

Đợi chút!

Cái quái gì vậy?

Thử thách độ thật lòng và kiểm tra đo lường tình yêu?

Để bọn họ và "đối tượng" thực hiện cái này?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 518: Toàn Dân Yêu Đương (71) - Không sợ không thể yêu nhau, chỉ sợ phải yêu nhau!


Mọi người nhìn người bên cạnh mình rồi im lặng.

Sự thật lòng và tình yêu không cần phải thử thách, lại càng chẳng cần phải kiểm tra...

Bởi vì, chắc chắn là bọn họ không có!

Mọi người im lặng một lúc, Eugene là người đầu tiên lên tiếng: "Nếu kết quả không tốt, chắc không bị phạt đâu ha?"

Đoàn Vu Thần nhớ lại quy tắc, thì thầm: "Sau khi trở thành một cặp thì không được cách nhau quá năm ki lô mét, không được tấn công lẫn nhau, nếu không người nào ra tay sẽ bị loại. Cặp đôi nào nhận được sự chúc phúc và che chở của hành tinh tình yêu, cứ sau 24 tiếng sẽ tiến hành thử thách cặp đôi. Nếu hoàn thành có thể tiếp tục chọn 'yêu nhau', còn không hoàn thành thì cặp đôi đó không được chọn 'yêu đương'."

Nói cách khác, nếu như "thử thách thật lòng và kiểm tra tình yêu" của họ đạt tiêu chuẩn thì có thể tiếp tục "yêu nhau", còn không đạt thì không thể chọn "yêu nhau" nữa.

Seattle: "Vậy thì không vấn đề gì, không sợ."

Không sợ không thể yêu nhau, chỉ sợ phải yêu nhau!

Hiện tại có bốn cặp và tám người, chẳng ai trong số họ muốn tiếp tục là người yêu với người bên cạnh. Dù sao, ai nấy chỉ thấy buồn bực chồng chất buồn bực, rất chi là buồn bực!

Cách Đới không thể chờ được nữa: "Bắt đầu đi."

Khóe mắt gã liếc thoáng qua Seattle, ánh mắt hai người chạm nhau, truyền tải một ánh mắt mà chỉ có đối phương mới hiểu.

Hợp tác!

Cách Đới đang chuẩn bị lập đội với Seattle. Với tình hình hiện tại, trong tất cả mọi người thì gã chỉ có thể hợp tác được với Seattle.

Đoàn Vu Thần, Vạn Nhân Trảm đều như một thằng ngốc khi gặp Hòa Ngọc. Ngoại trừ Eugene và Trấn Tinh có thái độ không rõ ràng, Bạc Kinh Sơn đứng về phía Hòa Ngọc, còn Quỳnh là tuyển thủ của hành tinh hỗn loạn nên bọn họ chẳng ưa gì nhau...

Cách Đới chỉ có thể chọn một trong hai người để hợp tác.

Đoàn Vu Thần không có trang bị và phải nghe theo sự sắp xếp của Hòa Ngọc một cách vô điều kiện. Thế nên tất nhiên Cách Đới muốn hợp tác với Seattle nhất, và hiển nhiên, Seattle cũng nghĩ như vậy.

Ánh mắt hai người đối diện, ăn khớp với nhau.

Quỳnh và Eugene nhìn nhau, cả hai đều có ý định hợp tác.

Còn những người khác...

Bọn họ điên cuồng chớp mắt về phía Hòa Ngọc, nhưng Hòa Ngọc chẳng quan tâm, khiến bọn họ chớp mắt đến nỗi muốn co giật.

Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Đoàn Vu Thần đều muốn hợp tác với Hòa Ngọc, nên họ cố gắng giao tiếp bằng mắt với cậu để gửi gắm ý định của mình.

Chỉ có Vạn Nhân Trảm: "Hòa Ngọc! Hôm nay tao muốn hợp tác với mày, mày nhớ chọn tao đấy, nhớ chọn yêu nhau!"

Giọng điệu đó, y như rằng Hòa Ngọc sẽ không từ chối vậy...

Mọi người: "..."

[Bình luận: "... Tại sao phải chọn anh? Vì anh mặt dày hả?"]

[Bình luận: "Đôi khi tôi thật lòng cảm thấy người thô lỗ như Vạn Nhân Trảm cũng tốt, ít ra anh ta cũng vui tính."]

[Bình luận: "Nhớ lại Vạn Nhân Trảm lúc trước và nghĩ tới anh ta bây giờ... Con mẹ nó, khi gặp Hòa Ngọc, anh ta thật sự mất trí. Là kiểu khi yêu đương làm cho con người ta trở thành đồ ngốc trong truyền thuyết đây sao? Cho dù chỉ là tình đơn phương?"]

[Bình luận: "A a a, CP tới nữa rồi!!"]

[Bình luận: "??? Ship cái gì mà ship!"]

Hòa Ngọc hoàn toàn bơ đẹp gã, đương nhiên cậu cũng không giao tiếp bằng mắt với người khác.

Điều đó khiến mọi người hoảng hốt.

Phải biết rằng, hiện tại bọn họ có chín người, lúc lập đội nhất định sẽ có một người lẻ loi.

Ngày hôm trước, Hòa Ngọc là người bị rớt lại, nhưng được Bạc Kinh Sơn bảo vệ nên chẳng ai dám động vào cậu.

Nhưng nếu hôm nay người rớt lại là mình... thì sẽ có ai bảo vệ mình sao?

Không ai có thể yên tâm.

Thế nên, nhất định không được để mình đơn độc!

Sự chú ý của họ đều đặt vào việc "kết đôi", vô tình bỏ qua "thử thách thật lòng và kiểm tra tình yêu" có vẻ không nguy hiểm kia.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 519: Toàn Dân Yêu Đương (72) - "Lời nói thật"


Quy tắc đột ngột nhắc nhở.

[Thử thách thật lòng của các cặp đôi chính thức bắt đầu! Từ giờ trở đi, lá chắn bảo vệ giữa những người yêu nhau sẽ biến mất, trạng thái không thể tấn công sẽ biến mất, mọi người sẽ trở lại trạng thái ban đầu mà không có bất kỳ hạn chế nào.]

Nghe được lời này, tâm tư của mọi người nhảy số.

Nói cách khác... bây giờ họ có thể tấn công thoải mái? Bao gồm cả đối tượng của mình?

24 tiếng đã hết, thử thách bắt đầu, tai họa của hành tinh Tình Yêu cũng chính thức kết thúc.

Lồng bảo vệ màu hồng nhạt của Vạn Nhân Trảm và Quỳnh biến mất, nhưng đám mây đen trên đầu vẫn chưa tan đi, trái lại càng ngày càng dày đặc.

Không gian dưới lòng đất thiếu ánh sáng, tuy rằng rất lớn, nhưng khi nhét thêm một gốc Cây Sinh Mệnh, với cả bọn họ nhiều người như vậy, sau đó lại nhét thêm một đám mây đen khổng lồ nữa, khiến cho không gian trở nên bí bách.

Cũng vì chật chội mà mây đen gần như đè l*n đ*nh đầu, tưởng chừng như đưa tay là với được, loáng thoáng có sức ép khiến người ta sởn tóc gáy. Thậm chí bọn họ còn có thể nghe thấy cả âm thanh của một cơn giông đang ập đến!

Đám mây đen này bao trùm tất cả mọi người vào bên trong.

Hòa Ngọc hơi nhíu mày.

Ngay cả “chó độc thân” cũng được tính vào bên trong sao?

Là bởi vì ở gần ai đó nên bị liên lụy chăng? Hay là chỉ cần trong ngày đó chọn trải qua yêu đương thì sẽ tiến hành thử thách cặp đôi luôn?

Cậu cũng đâu có ghép cặp, thì sao thử thách được chứ?

Trong khi Hòa Ngọc đang phân tích, những người khác vẫn còn ngơ ngác.

"Đây là thử thách cái gì vậy?"

"Mây đen kéo đến đen kịt, sao tao có cảm giác như sét sẽ đánh chúng ta vậy?"

"... Đừng có mà nói gở!"

"Có đánh thì đánh mày ấy, mày làm chuyện gì để thiên lôi đánh vậy."

Trong lúc đang thảo luận, một tia sét bổ xuống đầu đám người. Mọi người đột ngột lùi lại hai bước, để lại một khoảng trống ở giữa.

Sau khi lùi lại, bọn họ dường như bị thứ gì đó đẩy ra, rồi đứng nguyên ở vị trí của mình, không thể nhúc nhích. Bọn họ bị buộc phải tạo thành một vòng tròn, bao quanh khoảng trống ở giữa.

Bởi vì vị trí đứng, bên trái Hòa Ngọc là Trấn Tinh, bên phải là Bạc Kinh Sơn. Bên cạnh Bạc Kinh Sơn là Vạn Nhân Trảm, bên cạnh Trấn Tinh là Đoàn Vu Thần. Bên cạnh Vạn Nhân Trảm là Seattle, bên cạnh Seattle là Quỳnh, bên cạnh Quỳnh là Eugene, và bên cạnh Eugene là Cách Đới.

Ở chính giữa từ từ xuất hiện một kim đồng hồ khổng lồ. Kim đồng hồ khẽ rung lên, xung quanh nó có vô số tấm thẻ với chữ viết dày đặc hiện ra.

Mây đen vẫn bao trùm lấy họ, cảm giác ngột ngạt ập đến.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt của họ có chút nghiêm túc.

[Vòng đầu tiên của thử thách thật lòng của cặp đôi chính là “Lời Nói Thật”. Kim đồng hồ sẽ chuyển động, khi kim đồng hồ chỉ vào ai, đối tượng của "người được chọn" sẽ rút một tấm thẻ nói thật và "người được chọn" sẽ buộc phải nói thật (Lưu ý: Mỗi người chỉ có thể trở thành "người được chọn" một lần và thẻ đã chọn sẽ biến mất). Thời gian trò chơi là nửa tiếng, bây giờ bắt đầu đếm ngược: 1799, 1798...]

Bắt đầu trực tiếp đếm ngược của nửa tiếng!

Hơn nữa, quy tắc này cũng thú vị đấy!

Bắt buộc phải nói thật, có nghĩa là cho dù bản thân mình không muốn nói thì cũng phải nói. Mà còn phải trông cậy vào đối tượng của bọn họ giúp chọn tấm thẻ dễ mà trả lời sao?

Nằm mơ đi.

Hầu như tất cả mọi người vừa nghe thấy quy tắc đều nhìn vào tấm thẻ, sau đó sắc mặt nhất thời âm trầm.
 
Back
Top Dưới