Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 440: Trạm Không Gian (1)


"Vậy mà tên đó lại giết Ly." Eugene kinh ngạc mở to mắt, khóe miệng hơi giật giật, ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Gã thực sự không ngờ đây sẽ là kết quả cuối cùng.

Gã đang đợi Hòa Ngọc cũng buộc phải rời đi bằng cách dùng số phiếu như bọn họ, đợi cậu ta vào trạm trung gian rồi cười nhạo cậu ta, cuối cùng đợi được cậu ta giết được Ly và trực tiếp lấy phần thưởng để thăng cấp.

Càng khiến người ta tức giận hơn chính là Ly cũng mặc cho cậu chém giết.

Với năng lực chiến đấu mạnh như vậy, nếu Ly chống cự dù chỉ một chút, Hòa Ngọc cũng không thể giết cậu ta, nếu cậu ta đánh trả, Hòa Ngọc có thể sẽ mãi nằm lại bên trong và không thoát ra được.

Vạn Nhân Trảm cầm rìu, đứng phắt dậy: "Hắn ta là có ý gì? Tại sao lại ngồi yên mặc cho Hòa Ngọc giết? Tại sao không đánh trả? Hắn ta điên rồi sao?"

Gân trên trán gã nổi lên, nắm chặt chiếc rìu trong tay, tuyệt vọng nhìn chằm chằm về phía trước, có vẻ vô cùng tức giận.

Bên cạnh gã, Trảm Đặc nhẹ nhàng nói: "Mày tức giận vì Hòa Ngọc không chết bên trong hay tức giận vì bầu không khí giữa Ly và Hòa Ngọc không bình thường?"

Vạn Nhân Trảm giật mình cứng đờ.

Trảm Đặc tặc lưỡi hai lần, giơ tay sờ cằm:

"Thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy loại quỷ này, biết rõ Hòa Ngọc muốn giết mình lại còn ngồi yên chờ bị giết, chắc chắn là cậu ta thích Hòa Ngọc rồi."

Vạn Nhân Trảm tiến lên vài bước, nói chắc như đinh đóng cột: "Không thể nào."

Trảm Đặc nheo mắt: "Sao lại không thể? Hòa Ngọc đã cứu cậu ta, ở bên cậu ta hơn mườ tiếng đồng hồ, đi mua sắm và ngắm sao cùng nhau, đừng nghi ngờ sức hút của Hòa Ngọc, thích Hòa Ngọc là chuyện bình thường thôi.

Nếu không thích Hòa Ngọc, mày nói xem tại sao cậu ta lại tặng quà cho Hòa Ngọc, và tại sao cậu ta lại để mặc Hòa Ngọc giết mình mà không đánh lại."

Không thể không nói các tuyển thủ cũng thích buôn dưa.

Rất hiếm khi có dưa để ăn, mọi người đều tò mò.

Quỳnh đè vành mũ xuống, gật đầu: "Đồng ý."

Seattle nói: "Chiêu mỹ nam kế này của Hòa Ngọc cũng khá đấy."

Giọng điệu hơi chua, tại sao mỹ nhân kế của cô ta lại không phát huy được tác dụng như vậy trong cuộc thi này chứ.

Ba người kẻ xướng người họa khiến Vạn Nhân Trảm không nói nên lời, gã bỏ bừng mặt, một lúc lâu sau mới cắn răng nói: "Năng lực chiến đấu yếu như gà, có tám điểm, mù mới thích cậu ta. Ly thích cậu ta thì hoặc là điên hoặc có vấn đề về não, cậu ta là quỷ chứ không phải người, cũng thích hợp tặng không cho tên cùi bắp như Hòa Ngọc."

Gã nói rất lớn tiếng, mang đầy căm phẫn, nói mãi không ngừng.

Nhưng đang nói, gã phát hiện những người khác đang nhìn về phía sau mình với ánh mắt vô cùng phức tạp, lại cũng mang theo sự phấn khích mờ nhạt như khi xem một vở kịch hay

Vạn Nhân Trảm sửng sốt, theo bản năng quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của Hòa Ngọc.

Không khí trở nên yên tĩnh lạ thường, mọi người xung quanh đều im lặng, dường như ngay cả trạm trung gian cũng im lặng, dù đang làm gì, mọi người đều lén lút nhìn về phía này.

Vạn Nhân Trảm cứng đờ, bất động.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Hòa Ngọc bình tĩnh nhìn gã, con ngươi đen như mực, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, trên mặt không có một chút cảm xúc, chiếc kính không độ đặt trên cánh mũi, mắt kính lạnh băng.

Vạn Nhân Trảm: “…”

Gã mở miệng, khô cằn nói: "Tao không nói dối, sao mày lại nhìn tao như vậy?"

Hòa Ngọc nhìn về phía trước, mặt không cảm xúc: "Tránh ra."

Vạn Nhân Trảm vô thức bước sang một bên.

Hòa Ngọc mặc áo khoác hàn băng thú, ngón tay thon dài vuốt thẳng quần áo, đi lướt qua Vạn Nhân Trảm, không ngoảnh lại, hoàn toàn không để ý đến gã đàn ông này.

Vạn Nhân Trảm: "Này."

Hòa Ngọc hơi dừng lại, quay đầu lạnh lùng nói: "Đừng chọc giận tôi."

Vẻ mặt cậu bình tĩnh và đôi mắt không gợn sóng nhưng làm Vạn Nhân Trảm phải ngậm miệng lại, không dám nói một câu nào, cầm rìu nhìn chằm chằm bóng lưng của Hòa Ngọc, mất mát đứng đó.

Dường như gã muốn nói điều gì đó, nhưng lạ không thể thốt nên lời.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 441: Trạm Không Gian (2) - Nào, làm tổn thương nhau đi


Bình luận: "Mẹ kiếp, Hòa Thần thật trâu bò, một câu đã khiến Vạn Nhân Trảm câm miệng."

Bình luận: "Tên thẳng nam hệ chiến đấu như Vạn Nhân Trảm xứng đáng ế đến cuối đời, anh ta không biết nhìn sắc mặt người khác gì cả. Gặp Eugene thì luôn mồm, bây giờ Hòa Ngọc ở đây thì lại câm như hến."

Hòa Ngọc đi từ phía sau tới, mọi người đều tự giác nhường đường cho cậu.

Đây không phải là người bình thường, đừng nhìn cậu gầy yếu vậy, một mình cậu ta chơi xỏ tất cả cao thủ xung quanh!

Cộp cộp cộp. Cậu bước đi dứt khoát, lưng thẳng, sắc mặt bình tĩnh tràn đầy khí thế.

Bình luận: "Chết tiệt, Hòa Thần đẹp trai quá!"

Bình luận: "A a tôi thích Hòa Thần, tôi muốn gia nhập fan club của cậu ta."

Hòa Ngọc cũng không để ý khán giả tranh luận, cậu đi đến một góc rồi từ từ ngồi xuống, lấy bút và sổ từ trong ba lô ra, tắt phát sóng trực tiếp, lặng lẽ cúi đầu viết viết. Hai tay cậu đặt nhẹ trên đầu gối, ngón tay xoay xoay cây bút, không biết cậu đang viết cũng như đang suy nghĩ gì.

Trạm trung gian vẫn yên ắng.

Một lúc sau, Trảm Đặc vỗ vỗ Vạn Nhân Trảm đang ngơ ngẩn, thản nhiên an ủi gã: "Nghĩ thoáng lên, Hòa Ngọc đang có tâm trạng không tốt, vì vậy đừng chọc vào tổ ong vò vẽ."

"Vì sao tâm trạng tên đó không tốt?" Vạn Nhân Trảm không hiểu.

Trảm Đặc chán ghét liếc gã một cái, kiên nhẫn giải thích: "Bởi vì Ly, cho dù Hòa Ngọc không có tình cảm gì với cậu ta, một người nguyện ý bị cậu ta g**t ch*t, dù có vô tình đến mấy thì cậu ta cũng không thể không dao động. Tao thấy Hòa Ngọc có hảo cảm với Ly, không muốn giết nhưng nhất định phải giết, chậc chậc, thật tàn nhẫn, độc ác."

Vạn Nhân Trảm tức giận trừng mắt nhìn anh ta: "Không phải chỉ là một con quỷ thôi sao, giết thì giết, có gì mà không vui? Nếu không giết hắn ta, người bên trong hoàn thành nhiệm vụ cũng không thể ra ngoài, hắn ta dù gì cũng phải chết. Nếu Hòa Ngọc không giết hắn ta, hệ thống cũng tự động giết hắn ta."

Gã có vô số lý do cho việc "Ly đáng chết", dù sao cái nào cũng nghe rất hợp lý.

Trảm Đặc xòe tay ra: "Nhưng mà điều đó vẫn sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của Hòa Ngọc."

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã cũng không biết mình tức giận cái gì, dù sao gã nghĩ mình sắp phát rồ rồi.

Quỳnh nghiêng người, vẻ mặt tò mò: "Rốt cục là có chuyện gì xảy ra với Ly, tại sao lại có loại bug này? Giờ cậu ta đã chết, ekip chương trình sẽ giải thích như thế nào?"

Trấn Tinh lắc đầu không nói gì, tiếp tục nhìn Hòa Ngọc.

Eugene thở dài: "Haizz, tại sao tao lại đi đánh chủ ý lên gian đếm ngược của Hòa Ngọc chứ? Nếu tao không tính kế lên thời gian đếm ngược của cậu ta thì thời gian đếm ngược của tao sẽ không giảm xuống và tao có thể kiên trì thêm một thời gian nữa."

Nếu may mắn đợi đến lúc Hòa Ngọc giết Ly, bọn họ sẽ có thể thuận lợi thăng cấp trở lại mà không cần phải tiêu tốn năm trăm nghìn phiếu bầu để hoàn thành nhiệm vụ. Hơn nữa, nếu họ không tính kế với Hòa Ngọc, Hòa Ngọc có thể đã ra tay với Ly trước.

Tự làm tự chịu.

Tức quá.

Cách Đới cười lạnh một tiếng: "Anh tính kế cậu ta, sau đó âm mưu lại thất bại, đáng đời."

Eugene liếc Cách Đới một cái: "À, vậy cậu tính kế cậu ta thành công không?"

Cách Đới: "..." Đối diện với Hòa Ngọc, mọi người chỉ có thể bị cậu ta tính kế.

Eugene cười khẩy: "Nào, tiếp tục tổn thương nhau đi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 442: Trạm Không Gian (3)


Vạn Nhân Trảm vô cùng tức giận, suy nghĩ một chút, gã giơ rìu lên trời hét lớn: "Ekip chương trình nhất định phải đưa ra lời giải thích, đến cùng Ly là thứ quái quỷ gì?"

Khu thứ nhất Liên Bang.

Thu Đao đang tham dự cuộc họp với các giám đốc điều hành cấp cao của Liên Bang và ban điều hành cấp cao của show sống còn, chủ đề của cuộc họp là Ly.

Cấp cao của Liên Bang không vui: "Đây ta là sao đây? Bug ư?"

Thu Đao lắc đầu: "Tôi không kiểm tra ra được gì, Hòa Ngọc đã giết cậu ta rồi." Anh ta nói thêm: "Nếu Hòa Ngọc không giết cậu ta, chúng tôi sẽ phái người điều tra cẩn thận rốt cuộc Ly là gì, nhưng bây giờ cậu ta đã biến mất, thực sự rất khó kết luận đó là lỗi hệ thống tự nhiên tạo ra hay là cái gì khác."

Một giám đốc điều hành cấp cao của show sống còn suy nghĩ một lúc, sau đó lắc đầu: "Chắc là lỗi hệ thống. Sau cuộc họp lần trước, chúng tôi đã xử lý tất cả các vấn đề, thậm chí tất cả các NPC hình người đã được xây dựng lại và sẽ không bỏ sót cái gì."

Ban điều hành Liên Bang: "Hy vọng như vậy, nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh và tôi đều không thể lường trước được." Ông ta nhìn vào màn hình chiếu và cáu kỉnh nói: "Hòa Ngọc là ai? Tại sao cậu ta có thể giết bug? Người này không phải sẽ là trở ngại sao? Một tên tuyển thủ đến từ hành tinh rác, phải tìm cách xử lý cậu ta."

Thu Đao: "..." Một lúc lâu sau, anh ta cười gượng: "Chúng tôi không thể can thiệp vào hệ thống show sống còn, nhiều nhất chỉ có thể can thiệp vào việc phân nhóm, chúng tôi sẽ cố gắng phân người mạnh cùng nhóm với cậu ta."

Thu Đao liếc Hòa Ngọc, ánh mắt dừng lại trên cổ cậu vài giây.

Chỉ có anh ta và Vương biết đến châu chuyển vận, Thu Đao sẽ không nói cho người khác biết, Vương sẽ không cho phép anh ta nói với người khác.

Tên Hòa Ngọc này có vẻ như trời xui đất khiến mà biết cách sử dụng châu chuyển vận.

Đôi khi Thu Đao cũng phải suy tư rằng đó là vô tình hay cậu ta đã biết cách sử dụng đúng châu chuyển vận.

Phó bản đầu tiên là do chính họ chọn. Nhưng khi bắt đầu phó bản thứ hai, đám Thu Đao đã cố ý sắp xếp cho Hòa Ngọc một đối thủ mạnh, nhưng có vẻ cậu ta không những không bị giết mà còn chèn ép được đám cao thủ này. Không những thế cậu ta lại ngày càng nổi tiếng, chiều hướng này không tốt lắm.

"Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?" Có người hỏi.

Thu Đao suy nghĩ một chút: "Gửi cho họ một thông báo giải thích, sau đó chú ý hơn đi."

Nếu chỉ là lỗi hệ thống thì tốt, phó bản có cách vận hành của riêng nó, có lỗi cũng không có gì lạ, nhưng bug lần này thực sự quá mạnh và kì lạ.

Thu Đao: "Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống năng lượng của Hòa Ngọc và Quỷ Ly vậy? Hòa khí, Ngọc khí, là thật hay giả?"

Nếu là thật…

Sức mạnh như vậy ai không muốn chứ, ai không muốn là kẻ mạnh nhất chứ.

Lý luận của Hòa Ngọc vừa là một cú sốc vừa là một cơ hội. Không chỉ có Vương phái sứ giả chính thức đến Trái Đất, mà ngay cả nhiều gia tộc lớn hành tinh lớn cũng cử người đến, thậm chí có người còn đi nghiên cứu tiểu thuyết về Trái Đất và quỷ.

Trong quảng trường trò chuyện của Show Sống Còn Đỉnh Lưu, chủ đề liên quan đến Hòa Ngọc và Ly là những chủ đề nóng hổi trong hai ngày này, người trước liên quan đến show, người sau liên quan đến hệ thống khác.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 443: Trạm Không Gian (4)


Không chỉ có Liên Bang chú ý mà quảng trường trò chuyện cũng xôn xao bàn tán: "Có ai biết hệ thống năng lượng đó không, nó có thật hay không?"

“Không biết, tôi từng nghĩ rằng đó chắc chắn đó là giả, nhưng Thái cực của Hòa Ngọc và đại chiêu ”Hấp dẫn các ngôi sao" quá khó để giải thích theo lẽ thường, hơn nữa còn có Quỷ Ly, tôi thực sự đã dao động và phải chấp nhận lý luận của cậu ta về Hòa khí và Ngọc khí."

"Chắc chắn không có tác dụng, tôi nghĩ có gì đó bí ẩn, khả năng cao là giả, là Hòa Ngọc cố tình tạo ra. Còn Ly, bản thân cậu ta cũng là giả, phần lớn là do kết cấu của thế giới ảo, năng lực chiến đấu là giả và sự tồn tại cũng là giả, mọi người cứ tin đi, chúng ta vẫn đang thảo luận đây."

"Đồng ý, một tên tuyển thủ từ hành tinh rác như Hòa Ngọc và mấy tiểu thuyết gì của Trái Đất, nhìn cái đã thấy giả, cũng chỉ lừa gạt mọi người thôi."

"Tiểu thuyết là giả sao? Hòa Thần là giả sao? Phụ trợ mạnh nhất của cậu ta là giả sao? Cậu ta điều khiển Ngọc khí là giả sao? Cậu ta chơi đùa Eugene và những người xung quanh là giả sao? Tôi mặc kệ, tôi sẽ ủng hộ Hòa Ngọc."

"Fan không có não."

"Sao, tôi chính là fan không có não, mấy người có não được chưa, không phải đều bị tát sưng lên sao?"

Trong diễn đàn sôi nổi này, một nhóm câu lạc bộ fan hâm mộ rất kín đáo, nhưng khi nhấp vào thì lại thấy có rất nhiều, rất nhiều người theo dõi, và số lượng người theo dõi vẫn tiếp tục tăng, tốc độ tăng cũng không chậm chút nào.

Vừa click vào, trang chủ lập tức hiện lên một tin nhắn mới.

[Hỡi tất cả các fan của Hòa Thần, Hòa Thần đến từ Trái Đất, nhất định sẽ để ý đến Trái Đất, nếu các bạn muốn giúp Hòa Thần, đừng nhắc đến Trái Đất, đừng nhắc đến hệ thống năng lượng, tránh gây phiền toái cho Trái Đất. Chúng ta tin tưởng Hòa Thần, cậu ấy đã cho chúng ra chứng kiến kỳ tích hết lần này đến lần khác, rồi một ngày nào đó, cậu ấy sẽ vả mặt những kẻ xúc phạm cậu ấy một trận thật đau, không cần tranh luận, không cần cãi vã, chúng ta cứ chờ xem. Nhiều người trong chúng ta từng không thích Hòa Thần, nhưng bây giờ thì khác. Vì vậy, các bạn hâm mộ, hãy yên lặng chờ đợi.]

Ai đó đã trả lời.

[Theo tôi được biết, tất cả các hành tinh lớn đều đã phái người đến Trái Đất, nếu không nhận được thông tin mà mình muốn, chưa chắc sẽ không ra tay chống lại Trái Đất, gia tộc Khắc Lý Hải sợ hãi, nhưng chắc chắn có người không sợ.]

A, làm sao đây, mau nghĩ cách đi!

Fan club đã thảo luận, giải pháp hiện tại là:Mọi người chung tay đối phó với mối đe dọa chung của Hòa Thần, Trấn Tinh và những người khác, cố gắng hù dọa một số người.Nộp đơn vào Liên Bang, hy vọng Trái Đất được vào Liên Bang và trở thành một hành tinh du lịch.Cuối cùng, mọi người đều phải góp sức, đặc biệt là những người hâm mộ có địa vị cao hơn, năng lực chiến đấu mạnh hơn, chỉ cần tiếng nói của chúng ta đủ lớn, chắc chắn Liên Bang sẽ không mặc kệ.

Coai rời khỏi fan club, thở dài.

Có thể Liên Bang thực sự sẽ không để ý, dù sao phần lớn người xem chỉ là những người ở tầng cấp thấp, số lượng người hâm mộ có hạn, vì vậy không thể tạo ra sóng to gió lớn. Vẫn có rất nhiều người cho rằng, Hòa Ngọc - một tuyển thủ từ hành tinh rác lại được chú ý nhiều như vậy, chèn ép các cao thủ của Liên Bang là một sự sỉ nhục đối của Liên Bang nên mới bất chấp mà mắng cậu.

Có người đã đề xuất tiêu diệt Trái Đất. Mà những cao thủ kia, hoặc là đều có gia tộc riêng, hoặc là bởi vì không nhìn ra lợi ích sẽ không muốn ra tay, Trái Đất là một hành tinh rác, dù sao Hòa Ngọc vẫn đang ở trong show, cậu có thể đi ra hay không còn chưa chắc được.

Cuối cùng là số lượng fan của Hòa Ngọc còn chưa đủ nhiều.

Dù nghĩ vậy nhưng Coai vẫn đăng trên mạng rằng:

[Dù Trái Đất có hệ thống khác hay không thì cũng đừng tấn công Trái Đất, nếu quả thật có hệ thống khác, lại mạnh hơn chúng ta thì chẳng phải rất nguy hiểm sao?? Nếu hệ thống năng lượng chỉ có Hòa Ngọc biết chuyện gì đang xảy ra và bây giờ lại ra tay chống lại Trái Đất thì cho dù Hòa Ngọc có bị triệu tập, cậu ấy cũng chắc chắn sẽ không nói cho mọi người biết. Mọi người cũng không muốn bỏ lỡ thì nhất định phải thận trọng thái độ với Trái Đất. Tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra với hệ thống năng lượng, xin Liên Bang đừng tấn công Trái Đất vì ích kỷ và tức giận nhất thời, gây ra thảm kịch không thế cứu vãn.]

[Thời gian đếm ngược tử vong là một bug trong phó bản. Bug này được dọn sạch hoàn toàn. Hãy yên tâm tham gia thi đấu.]

Thông báo của Show Sống Còn Đỉnh Lưu vừa xuất hiện, Eugene lập tức mắng: "Mẹ kiếp, một câu là bug đã đòi đuổi chúng ta đi. Rõ ràng chúng ta thăng cấp thành công, lại còn phải tốn năm trăm nghìn phiếu. Nhất định là có vấn đề rồi."

Vạn Nhân Trảm cắn răng: "Mẹ nó, thật là xui xẻo."

Có người còn nói: "Hy vọng chúng ta không gặp phải bug."

Tiến vào đấu trường này, rất nhiều người trong số họ bị coi là "người chết", đương nhiên ban tổ chức sẽ không để ý đến ý kiến của họ, phía sau đám Eugene có hậu thuẫn đắc lực, nhưng bọn họ cũng không gặp sự cố gì nên đương nhiên sẽ không làm ầm lên.

Các thí sinh bàn luận về bug rất sôi nổi, Hòa Ngọc nghe thấy thì hơi cụp mắt xuống, che giấu sự giễu cợt trong mắt, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.

Là bug hệ thống?

Cậu bình tĩnh cầm bút viết lên cuốn sổ, trên mặt không có một chút cảm xúc nào.

Bỗng có tiếng bước chân vang lên "cộp cộp cộp". Hòa Ngọc ngước lên, nhìn qua cặp kính.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 444: Trạm Không Gian (5)


Lăng Bất Thần đưa theo Bạc Kinh Sơn đi tới, thấy Hòa Ngọc ngẩng đầu thì hai mắt cậu ấy bỗng sáng lên, bước chân tăng tốc, mấy bước đã tiến tới, ngồi chồm hổm trước mặt cậu, mềm giọng nói: "Hòa Ngọc, cậu không sao chứ?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Tôi không sao."

Lăng Bất Thần thoáng ngập ngừng, muốn nói gì đó nhưng lại có chút thấp thỏm, không biết phải mở lời như thế nào, cẩn thận từng li từng tí đánh giá sắc mặt của Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nhìn cậu ấy, ánh mắt không chút gợn sóng: "Anh đang lo là tôi sẽ đau lòng sao?"

Cậu cười: "Không, tôi thật sự không đau lòng gì cả."

Giống như là g**t ch*t Hàn Băng thú thôi, cậu không đau lòng.

Bởi vì, đau lòng cũng vô dụng.

Hàn Băng thú là do cậu giết, quỷ Ly là do cậu giết, giết cũng đã giết rồi, còn phải khóc lóc mấy lần ư?

Có thời gian đau buồn, không bằng đi làm vài chuyện có ích. Người trong cuộc, đi nhầm một bước, hậu quả sẽ là một chữ chết.

Lăng Bất Thần hơi sững sờ nhưng sau đó lập tức mỉm cười, cậu ấy cười vô cùng chất phác thật thà, trong mắt lại tràn đầy vẻ thưởng thức.

Quả nhiên không hổ là Hòa Ngọc!

Phía sau, Bạc Kinh Sơn mở miệng, giọng nói trầm thấp khàn khàn, rất có từ tính: "Chào cậu, Hòa Ngọc."

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn anh ấy, hai người mắt đối mắt. Hòa Ngọc cười khẽ, khóe môi cong lên: "Chào anh, Bạc Kinh Sơn."

Với xuất thân là lính đặc chủng, Bạc Kinh Sơn là một trong những người đầy hứa hẹn nhất Trái Đất, cũng là một trong những người đã trải qua huấn luyện đặc biệt, anh ấy không có vận may như Lăng Bất Thần, ngay từ đầu cũng không có bao nhiêu năng lực chiến đấu. Nhưng có thể cố gắng sống sót đi một mình đến bây giờ, vậy thì chắc chắn là người có ý chí vững vàng, lại thông minh tài giỏi.

Ngoài ra, thứ Hòa Ngọc có thể nhận thấy rõ ràng nhất chính là vẻ ngoài của Bạc Kinh Sơn.

Một người đàn ông vô cùng anh tuấn, vóc dáng rắn rỏi, nếu như Trấn Tinh trông tương đối giống côn đồ, Eugene có vẻ không đàng hoàng, Vạn Nhân Trảm chính là ngông cuồng hung hãn, còn Bạc Kinh Sơn thì hoàn toàn trái ngược lại, cực kỳ ngay thẳng. Chiều cao một mét chín, vóc dáng đó ở Liên Bang thì không cao lắm, nhưng bởi vì khí chất, nhiêu đó thôi cũng đã có đủ cảm giác áp bách.

Hòa Ngọc chỉ đánh giá chiều cao một chút rồi rời tầm mắt. Bây giờ cậu đã vô cùng bình tĩnh đối mặt với sự thật bản thân không có ưu thế về chiều cao rồi.

Bạc Kinh Sơn thấy cậu cười, hơn nữa thái độ dường như rất tốt, sắc mặt anh ấy cũng trầm tĩnh lại, không còn căng chặt giống như vừa rồi, ánh mắt cũng không còn nghiêm túc như thế nữa. Không phải là Bạc Kinh Sơn chưa từng tiếp xúc với người của Trái Đất, anh ấy đã tiếp xúc với Triệu Bằng Khí và Cao Kiến Minh rồi.

Người Trái Đất có thể sống đến bây giờ thì chỉ có năm người họ, Triệu Bằng Khí hoàn toàn không muốn hợp tác với anh ấy, Cao Kiến Minh thậm chí còn ở phía sau bắn lén, chỉ có Lăng Bất Thần là ngoại lệ. Anh ấy vốn còn lo lắng "Tuyển thủ hot nhất" này có phải cũng rất kiêu ngạo hoặc không chịu tin tưởng mình hay không, không ngờ rằng thái độ của đối phương lại tốt như thế.

Hòa Ngọc vỗ vỗ chỗ bên cạnh trên sàn: "Ngồi đi."

Bạc Kinh Sơn đi tới rồi ngồi xuống. Anh ta mặc quần áo quân đội màu xanh, thân là quân nhân, ngay cả dáng ngồi Bạc Kinh Sơn cũng ngồi rất nghiêm túc, toàn thân căng chặt. Hòa Ngọc nghiêng đầu nhìn anh ấy, giống như lúc mới gặp Lăng Bất Thần, cậu cũng không có bất cứ khoảng cách thế hệ gì với Bạc Kinh Sơn, chỉ cần một ánh mắt là Hòa Ngọc biết...

Bọn họ là người có thể tin tưởng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 445: Trạm Không Gian (6)


"Tắt phát sóng trực tiếp?"

Hòa Ngọc hỏi. Trong lúc phát sóng trực tiếp ở trạm trung gian, tuyển thủ có quyền tắt phát sóng, xem như là không gian tự do duy nhất. Đương nhiên, đa số tuyển thủ cũng sẽ không tắt đi, có thêm nhiều cơ hội thể hiện bản thân một chút thì có thể có thêm mấy phiếu, lỡ như tắt phát sóng trực tiếp khiến người xem không vui, không có phiếu thì sẽ không có bảo hiểm.

Hai người cùng gật đầu. Bọn họ một trái một phải, ngồi hai chỗ bên cạnh Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nghiêng đầu, nhìn về phía Bạc Kinh Sơn, quan sát tỉ mỉ từ trên xuống dưới.

Lăng Bất Thần thấy vậy, lập tức di chuyển vị trí, chuyển đến trước mặt bọn họ, tạo thành một tư thế ngồi "hình tam giác". Cậu ấy chớp chớp mắt: "Hòa Ngọc, cậu nhìn anh ấy làm gì, anh ấy nhàm chán chết đi được."

Bạc Kinh Sơn vẫn không nhúc nhích, thậm chí bởi vì Hòa Ngọc đang nhìn nên ngồi càng thêm nghiêm chỉnh, giống như đang bị "lãnh đạo" kiểm duyệt, tư thế ngồi bộ đội tiêu chuẩn, biểu cảm cũng tiêu chuẩn.

Hòa Ngọc: "Anh là lính đặc chủng vô cùng lợi hại sao?"

Bạc Kinh Sơn nhìn lại cậu, gật gật đầu: "Đúng, tôi đứng đầu đội của chúng tôi."

Cho nên, có thể hợp tác không?

Câu này Bạc Kinh Sơn vẫn chưa hỏi ra, thấy Hòa Ngọc sờ sờ cằm, bỗng nhiên tỉnh ngộ: "À, hiểu rồi - [Tôi là vua của lính đặc chủng]?"

Bạc Kinh Sơn: "?" Anh ấy sửng sốt, trong ánh mắt có chút ngơ ngác.

Lăng Bất Thần: "Ha ha ha!!" Cậu ấy cười nghiêng ngả, còn giơ ngón tay cái lên.

Bạc Kinh Sơn vô cùng khiếp sợ nhìn Hòa Ngọc, vẻ mặt toàn là biểu cảm không thể ngờ tới, anh ấy há miệng th* d*c, thật sự không biết phải mở miệng như thế nào. Lăng Bất Thần ba hoa chích chòe tâng bốc Hòa Ngọc ở trước mặt anh ấy, cộng thêm mấy câu như "hot nhất" "áp chế cao thủ Liên Bang" của đối phương khiến Bạc Kinh Sơn còn cảm thấy Hòa Ngọc là một người đứng đắn, không nghĩ tới... Cậu có vẻ giống như Lăng Bất Thần, có một chút không đáng tin cậy?

Vừa mới nghĩ vậy, sắc mặt của Hòa Ngọc lại nghiêm hơn một chút, đưa tay đẩy mắt kính giọng nói bình tĩnh: "Cho nên, anh tìm tôi là muốn hợp tác với tôi ư?"

Bạc Kinh Sơn bị sự thay đổi này làm cho không bình tĩnh nổi, anh ấy bèn ngơ ngác gật đầu. Cậu có thể đừng thay đổi như chong chóng như thế không?

Hòa Ngọc: "Được thôi."

Bạc Kinh Sơn lại sửng sốt lần nữa, một hồi lâu sau mới nói: "Rất nhiều người để ý tới Trái Đất, Trái Đất dường như rất nguy hiểm..." Hòa Ngọc không hiểu rõ anh ấy nhưng anh ấy vẫn luôn lặng lẽ chú ý đến cậu và những tuyển thủ khác. Nên đương nhiên cũng biết "năng lực đặc biệt" của Hòa Ngọc, cùng với "thái cực" và "hấp dẫn các ngôi sao" của Trái Đất mà những tuyển thủ khác đang bàn tán, còn có hệ thống năng lượng hôm nay nữa.

Anh không cảm thấy là Hòa Ngọc sẽ là mầm hoạ cho Trái Đất, anh ấy chỉ tò mò Hòa Ngọc đang muốn làm gì? Người thông minh như vậy mà lại không biết hậu quả của việc mình đã làm sao?

"Trái Đất luôn nằm trong tình thế rất nguy hiểm." Là Lăng Bất Thần nói, giọng của cậu ấy bình tĩnh, là tổng kết chứ không phải cảm thán, trong giọng nói không có một gợn sóng. Nói xong, cậu ấy nhìn về phía Hòa Ngọc: "Có phải cậu có cách gì không?"

Hòa Ngọc đứng lên, nói khẽ: "Đúng là tôi có một cách nhưng cần Trái Đất phối hợp. Tôi đã nói sơ về phương thức vận chuyển hệ thống năng lượng cho bọn họ, nếu như họ không thể nghiên cứu ra trước khi Liên Bang Vũ Trụ ra tay..." Hòa Ngọc lắc đầu: "Thì ai cũng không thể cứu được bọn họ."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 446: Trạm Không Gian (7)


Cậu lật cuốn sổ trên tay ra rồi xé một trang giấy xuống: "Có điều, tôi cảm thấy bọn họ cũng không ngu ngốc lắm, hy vọng chuyện đưa chúng ta tham gia vô tội vã để gây sự chú ý là chuyện ngu xuẩn duy nhất mà bọn họ đã làm." Nói xong, cậu cũng không tiếp tục giải thích nữa.

Hòa Ngọc ném tờ giấy kia cho hai người kia: "Đã hợp tác với tôi thì phải nghe theo tôi, tôi không thích người đã ngu dốt còn hay chất vấn tôi. Cho các anh đấy, học thuộc lòng toàn bộ đi." Dứt lời, cậu nhấc chân đi về phía trước.

Hai người kia ngẩn ra nhìn bóng lưng của Hòa Ngọc, thấy cậu đã đi xa, Bạc Kinh Sơn cúi đầu xuống, nhìn một trang giấy khá mỏng trên tay, chữ viết bên trên phóng khoáng đẹp mắt, là kiểu chữ Trái Đất trôi chảy tinh tế, chữ như người, khiến người ta phải ngưỡng mộ. Con ngươi của Bạc Kinh Sơn co rụt lại, bỗng nhiên ngẩng đầu.

Hòa Ngọc đã sớm đi xa, anh ấy quay người định thương lượng với Lăng Bất Thần thì thấy Lăng Bất Thần nhìn theo bóng lưng của Hòa Ngọc, chớp chớp mắt, thấp giọng thì thầm một câu: "Thật quyến rũ..."

Bạc Kinh Sơn: "?" Hình như đồng đội đến từ cùng hành tinh giống anh ấy đều có hơi bệnh bệnh như vậy.

Hòa Ngọc đi về phía trước, phương hướng là một góc khác.

Đúng vậy, cậu đi từ góc này đến một góc khác, mà cùng lúc đó, tiếng bước chân rất nhỏ vang lên, rõ ràng có người đuổi theo cậu. Hòa Ngọc dừng bước, bình tĩnh mở miệng: "Anh đến rồi."

Trấn Tinh chậm rãi đi đến trước mặt rồi nhìn cậu: "Cậu biết tôi muốn tìm cậu?"

Hòa Ngọc chỉ cười mà không nói. Trấn Tinh hiểu ra, Hòa Ngọc không chỉ biết gã muốn tìm mình, cậu còn tách khỏi Lăng Bất Thần và người mà rõ ràng là gã quen biết kia để cố ý chờ gã.

Trấn Tinh tò mò: "Vậy cậu biết tại sao tôi tìm cậu không?"

Hòa Ngọc nhìn gã, vì để người khác không nghe được cuộc đối thoại nên hai người đứng hơi gần, cậu muốn nhìn vào mắt của Trấn Tinh thì nhất định phải ngẩng đầu. Con người Trấn Tinh bình thường không nói nhiều nhưng cho dù là mắt phượng hay mái tóc ngắn màu lam cùng với ánh mắt của gã thì cũng có thể khiến cho người ta cảm nhận được, đây là một người rất lanh lợi.

Hòa Ngọc nhìn vào mắt phượng của gã, hơi nhíu mày: "Hành hiệp cô độc Trấn Tinh như anh, ngoại trừ theo đuổi thực lực thì còn theo đuổi cái gì?"

Trấn Tinh sờ mũi: "Tôi cũng rất tò mò về cậu."

Hòa Ngọc: "Nói chuyện chính đi." Thời gian có hạn, Hòa Ngọc không định nói thêm chuyện gì khác với gã.

Trước kia Trấn Tinh chỉ quấn lấy cậu để đánh nhau, sau này phát hiện thực lực của cậu có vẻ không mạnh mẽ giống như trong tưởng tượng thì không còn nhắc lại nữa, nhưng ánh mắt rục rịch dao động kia vẫn có thể khiến người ta cảm thấy được sự mong muốn chiến đấu của gã.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 447: Trạm Không Gian (8)


Hai mắt Trấn Tinh sáng lên: "Tôi muốn biết cái hệ thống năng lượng kia của cậu, nó là thật sao?"

Hòa Ngọc hỏi lại: "Thật hay giả, anh không đoán ra được à?"

"Hiểu rồi." Trấn Tinh gật đầu, ánh mắt trông mong nhìn cậu, xoa xoa tay: "Vậy tôi có thể học không? Phải bỏ ra bất cứ giá nào cũng được."

Hòa Ngọc nghiêng đầu, cực kỳ tò mò: "Bây giờ anh cũng đã sắp đến cấp SS rồi nhỉ? Từ bỏ hệ thống năng lực chiến đấu, không sợ thực lực sẽ không còn à?"

Vẻ mặt Trấn Tinh thành thật, mắt phượng rất sáng: "Nếu như hệ thống mới có thể mạnh hơn hệ thống năng lực chiến đấu thì tôi bằng lòng học tập." Thực lực, là thứ gã theo đuổi suốt cuộc đời.

Hòa Ngọc lắc lắc đầu, những cao thủ Liên Bang này, thật ra rất nhiều người ở trong đầu chỉ có thực lực, suy nghĩ đơn giản, cho nên dù ở bên ngoài e rằng cũng là vũ khí tốt trong mắt của rất nhiều người. Cậu lắc đầu khiến Trấn Tinh cho rằng cậu từ chối, gã bước lên phía trước một bước, vẻ mặt vội vàng: "Tôi thật sự muốn học, muốn tôi đồng ý yêu cầu gì của cậu cũng được!"

"Cái gì cũng được sao?" Hòa Ngọc ngửa đầu, đột nhiên mỉm cười.

Bọn họ vốn đã đứng gần nhau, cậu đột nhiên cười một tiếng khiến Trấn Tinh cứ ngẩn người ra, ngơ ngác nhìn cậu, sau đó lỗ tai run lên, hơi phiếm hồng. Hồi lâu sau, gã mới nhẹ giọng đáp: "Ừm."

Hòa Ngọc: "Vậy trước trận chung kết, anh phải nghe theo tôi, thế nào?"

Trấn Tinh sững sờ, không biết tại sao khi nghe thấy yêu cầu này gã lại có chút thất vọng... Hòa Ngọc nhíu mày: "Không đồng ý?"

Trấn Tinh lập tức chân thành nói: "Tôi đồng ý." Lúc đầu chỉ cần vào cùng một phó bản, bọn họ cũng đều... nghe theo Hòa Ngọc. Nếu Hòa Ngọc đã muốn hợp tác với gã vào trận chung kết thì cậu cũng sẽ không đi nửa đường là lừa gã. Cho nên yêu cầu này gần như không có khó khăn lắm.

Hòa Ngọc mở sổ ra, xé một tờ giấy có chữ viết xuống cho gã: "Cầm lấy đi, đây chính là năng lượng, cùng với việc vận dụng năng lượng, anh có thể tu luyện trước một chút. Còn phần sau, anh có thể tự tìm tòi, cũng có thể ... tiếp tục trao đổi với tôi." Hòa Ngọc cười đầy ẩn ý.

Trấn Tinh cầm tờ giấy, Hòa Ngọc trực tiếp quay người rời đi. Gã chỉ liếc mắt, hai mắt lập tức sáng lên, hỏi: "Đây là truyền thừa của Trái Đất sao?" Dừng một chút, gã lại nói: "Tôi tắt phát sóng trực tiếp rồi."

Hòa Ngọc bèn dừng bước, quay đầu nói: "Không phải, đây là cái tôi vừa tổng kết ra, vẫn chưa có ai thử đâu, cố lên."

Trấn Tinh: "?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 448: Toàn Dân Yêu Đương (1) - Arc 5


Bóng lưng của Hòa Ngọc ung dung phóng khoáng, Trấn Tinh nhìn theo bóng lưng ấy rồi lại nhìn tờ giấy trên tay, bỗng dưng im lặng một chốc nhận ra...

Nghĩa là gã đang bị xem như chuột bạch à? Vậy thì học hay không học, đó chính là vấn đề.

Vừa nghĩ như vậy, âm thanh quen thuộc vang vọng toàn bộ trạm trung gian.

[Tích! Số người thăng cấp đã đủ 5000, chúc mừng các vị tuyển thủ, mời các vị tuyển thủ chuẩn bị sẵn sàng, sau mười giây sẽ tiến hành dịch chuyển các vị tuyển thủ đến vòng tranh tài tiếp theo.]

[Khoảng cách trận đấu vòng loại thứ tư từ 5000 còn 2000, chỉ có mười giây, bây giờ bắt đầu đếm ngược.]

[10, 9...]

Hòa Ngọc đứng tại chỗ, chờ chuyển đi.

Cách đó không xa, Lăng Bất Thần điên cuồng vẫy tay với cậu: "Hòa Ngọc! Hòa Ngọc! Hi vọng chúng ta có thể vào cùng một phó bản!!"

Trảm Đặc nghe thấy giọng của Lăng Bất Thần thì yên lặng co tụt vào nơi hẻo lánh, thầm nghĩ: Chỉ cần anh ta không bị đưa đến cùng một phó bản với Lăng Bất Thần thì mọi thứ đều dễ nói chuyện. Đương nhiên, tốt nhất cũng đừng bị đưa đến cùng một đấu trường với Hòa Ngọc.

Bạc Kinh Sơn vô cùng bất đắc dĩ.

Hòa Ngọc không tỏ thái độ gì, chỉ gật đầu.

Mà ở bên kia, Trấn Tinh đi về phía Hòa Ngọc, khi đi ngang qua Eugene, nghe thấy đối phương chắp tay trước ngực, nhỏ giọng cầu nguyện: "Làm ơn tuyệt đối đừng vào cùng một phó bản với Hòa Ngọc, cầu xin thần linh phù hộ, cầu xin Trạm Thần phù hộ..."

Trấn Tinh: "..." Gã yên lặng đi đến chỗ cách Hòa Ngọc không xa, giống như đứng gần thêm một chút thì sẽ có thể được vào cùng một phó bản. Gã muốn vào cùng phó bản với cậu. Gã vẫn còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi, coi như không thể hỏi rõ thì cũng có thể ám chỉ mà?

Ở nơi xa, Vạn Nhân Trảm vung rìu, vóc dáng của gã vừa cao vừa cường tráng, cho dù ở trong đám người cũng vô cùng dễ thấy, lúc này gã đang hét to với Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, mày chờ đó cho ông, ông đây nhất định sẽ báo thù!" Nói cách khác, gã cũng muốn vào cùng một phó bản với Hòa Ngọc.

Nghìn người nghìn mặt, trong thời gian mười giây đếm ngược, tất cả mọi người đều có suy nghĩ riêng, kiểu hình thức phó bản hệ thống phân chia luôn khiến người ta phải căng thẳng. Rốt cuộc luôn có một số người muốn gặp và không muốn gặp.

Hòa Ngọc thì lại không có suy nghĩ gì đặc biệt, mặc dù là phân chia phó bản nhưng cậu gần như có thể tưởng tượng được, người vào cùng một đấu trường với cậu, hơn phân nửa sẽ là kẻ mạnh... Dù sao thì sự sắp xếp từ trước đến nay của hệ thống Show Sống Còn Đỉnh Lưu cũng đã luôn nói rõ điều này.

Hòa Ngọc khẽ cụp mắt, che giấu sự lạnh lẽo trong mắt.

[1, 0...]

Đếm ngược kết thúc, tất cả mọi người biến mất tại trạm trung gian.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 449: Toàn Dân Yêu Thương (2)


Hòa Ngọc chỉ cảm thấy hoa mắt, khung cảnh trước mặt đã thay đổi hoàn toàn, lọt vào tầm mắt cậu là một khung cảnh hoang vu.

Đây là một thế giới cằn cỗi, đổ nát, hoang tàn thê thảm, những kiến trúc kia dường như cũng đã bỏ hoang được trăm năm, bị mưa gió ăn mòn biến thành một đống gạch vụn.

Dưới chân là bùn đất đen kịt ít thực vật, mặt đất gồ ghề tỏ rõ thương tích mà nó đã trải qua khó có thể cứu chữa, nhìn lại quá khứ, đây chắc chắn là một thế giới màu xám đen. Ngay cả bầu trời cũng tối đen như mực, giống như một giây sau sẽ có gió bão ập tới.

Những nguy cơ vô hình kia đang giấu mình ở nơi không thể nhìn thấy.

Nếu như không có những kiến trúc đổ nát kia, chỉ sợ rất khó để tưởng tượng được thế giới này từng có sự sống của con người.

Thế giới như vậy có thể sinh tồn sao? Thảm họa thiên nhiên? Tận thế? Trong đầu cậu bỗng hiện lên hai cụm từ này, thế giới trước mắt kia sẽ chỉ làm người ta nghĩ đến kiểu hình dung này.

Sau khi tiến vào phó bản, Hòa Ngọc vẫn luôn duy trì trạng thái căng cứng cơ thể, ánh mắt đề phòng, nhưng qua mấy giây, xung quanh cũng không có chút động tĩnh gì, giống như thế giới này thật sự không có bất kỳ sinh mệnh nào, cũng không có bất kỳ nguy cơ nào.

Cho nên... Nhiệm vụ của phó bản này rốt cuộc là gì? Âm thanh thông báo quen thuộc kịp thời vang lên...

[Hoan nghênh các vị tuyển thủ đến với trận đấu vòng loại thứ tư của Show Sống Còn Đỉnh Lưu: 5000 còn 2000! Vòng này sẽ loại bỏ 3000 tuyển thủ dự thi, kẻ mạnh như mây: các vị tuyển thủ nhất định phải cố gắng tranh tài, nhanh chóng thành công thăng cấp thành 2000 người mạnh nhé!]

[Chủ đề của trận đấu vòng loại thứ tư là Toàn dân yêu đương.]

[Hành tinh mà mọi người đang ở là một hành tinh nhỏ được gọi là "hành tinh tình yêu" giống loài thưa thớt, điều kiện sinh tồn gian khổ. Mà mọi thứ đều có nguồn gốc từ năm trăm năm trước, một đôi tình nhân của hành tinh tình yêu bị con người ép phải chia cắt, bị truy sát, trong quá trình chạy trốn, họ tìm được cây sinh mệnh trong truyền thuyết của hành tinh tình yêu.

Dưới cây sinh mệnh, họ dùng máu và mạng sống để triệu hồi ác ma, họ cũng cầu nguyện với ác ma: Hy vọng mọi sinh vật trên hành tinh tình yêu đều có thể hiểu được tình yêu và có được tình yêu.]

[Ma quỷ giáng lâm, coi con người như đồ chơi, hành tinh tình yêu gặp phải kiếp nạn, chúng mang đến một tai họa kéo dài, lần nữa lập lại quy tắc sinh tồn của hành tinh tình yêu. Con người sinh sống trên hành tinh tình yêu nhất định phải tuân thủ quy tắc của nơi này, nếu không sẽ bị xóa sổ.]

[Yêu cầu của nhiệm vụ lần này: Bình an vượt qua ba mươi ngày ở hành tinh tình yêu.]

[Vòng này cũng có thể thông qua một triệu phiếu do người xem bình chọn, trực tiếp thăng cấp.]

[Đấu trường của các tuyển thủ dự thi là (Dựa theo xếp hạng độ hoàn thành của vòng đấu trước): Hòa Ngọc, Bạc Kinh Sơn, Cách Đới, Đoàn Vu Thần, Quỳnh, Seattle, Jun, Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Eugene.]

[Mong các vị tuyển thủ cố gắng, nhớ phải tuân thủ quy tắc sinh tồn của hành tinh tình yêu nhé.]

Trong một phó bản khác, Lăng Bất Thần nghe xong yêu cầu.

"Phó bản tốt như vậy, tại sao tôi không được chia đến cùng chỗ với Hòa Ngọc?"

"Tức quá!!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 450: Toàn Dân Yêu Đương (3)


Khóe miệng của Hòa Ngọc hơi nhếch lên, đáy mắt đầy vẻ trào phúng, quả nhiên, người vào cùng một phó bản với cậu đều rất mạnh. Bạc Kinh Sơn vượt qua nhiều phó bản như vậy cũng đã là cao thủ cấp S.

Yêu cầu của phó bản này tương đối đơn giản, chỉ có một yêu cầu duy nhất là "sinh tồn trong ba mươi ngày". Nhưng mà căn cứ vào kinh nghiệm của quá khứ, trận đấu vòng loại là vòng sau còn gian nan hơn vòng trước, phó bản này không thiết lập bất cứ độ khó gì, càng chứng minh rõ sinh tồn trên hành tinh này chính là độ khó lớn nhất. Quy tắc của hành tinh tình yêu vẫn chưa được công bố.

Mà muốn trực tiếp thăng cấp cần phải có một triệu phiếu, độ khó này khó gấp đôi vòng phát sóng trực tiếp trước. Cho dù số lượng tuyển thủ dự thi ít hơn một nửa so với vòng trước thì số phiếu của tuyển thủ có độ nổi tiếng cao cũng không thể tăng gấp đôi, bởi vì bản thân những tuyển thủ bị loại vốn đã không được nhiều khán giả bỏ phiếu.

Cũng vì vậy, một triệu phiếu đối với bất kỳ ai cũng là một con số cực lớn. Có những cao thủ có độ nổi tiếng nhất định như Eugene và Trấn Tinh thì còn có thể nhưng họ cũng đã bị tiêu hao hết số phiếu ở vòng trước. Khả năng trực tiếp thăng cấp cực thấp, họ cũng phải đi tranh slot 2000 kia.

Đây chính là slot 2000 trong mười triệu người được sàng lọc lựa chọn ở từng vòng ra, có ai là kẻ yếu chứ? Trận đấu quả nhiên là càng lúc càng khó.

Có điều.... Hành tinh tình yêu? Toàn dân yêu đương? Tại sao phó bản này và tên của hành tinh lại có chút không được đứng đắn nhỉ? Hòa Ngọc hơi nhíu mày.

Còn khán giả thì đã sớm bùng nổ....

"A a a a a a! Các tuyển thủ tôi muốn thấy vậy mà đều vào cùng một phó bản! Đù!"

"Tại sao lại là Bạc Kinh Sơn? Anh ta có tư cách gì xếp ở phía trước cao thủ Liên Bang?"

"… Mọi người đi xem bản chiếu lại phát sóng trực tiếp của Lăng Bất Thần là sẽ hiểu những người cực kỳ may mắn là như thế nào, vận may của cậu ấy thật sự quá tốt, mà Bạc Kinh Sơn bám theo chân cậu ấy cũng có một thứ hạng tốt. Nhóm Trấn Tinh chưa hoàn thành thăng cấp cho nên bị xếp ở phía sau, đương nhiên họ hoàn toàn đã bị dính bug rồi."

"A a a! Mấy người cứ quan tâm đến cái gì vậy? Không chú ý đến phó bản này một chút nào sao? Hành tinh tình yêu, là yêu đương đó, tôi muốn thấy tình yêu ngọt ngào, hu hu hu hu."

"Tôi cược Hòa Ngọc và Vạn Nhân Trảm, quá dễ ship luôn, nhất định phải yêu đương nha!!"

"Không! Đồ ngốc đó không xứng với Hòa Ngọc, tôi cược Hòa Ngọc và Trấn Tinh!"

"Tôi cược Eugene, Hòa Ngọc và Eugene!!"

Nhóm tuyển thủ còn chưa phản ứng gì mà khán giả đã sắp bay lên trời rồi, vì CP nhà mình mà kêu gào, đương nhiên cũng có người vô cùng tức giận, tức giận phản bác...

"Yêu đương cái gì, bọn họ đều là đối thủ! Chém giết đối thủ! Làm sao có thể yêu đương được? Yêu đương kiểu gì chứ!"

"Quả thực không dám tưởng tượng đến cảnh bọn họ yêu đương với nhau..."

Kiểu người như vậy cũng không ít. Ngay lúc họ đang cãi nhau, Hòa Ngọc nghe thấy một âm thanh khác.

Không giống với âm thanh thông báo máy móc của hệ thống, âm thanh này giống như ma quỷ thì thầm bên tai, giọng nói khàn khàn, tràn đầy nguy hiểm và mê hoặc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 451: Toàn Dân Yêu Đương (4) - Chó độc thân không đáng sống sao...


[Hoan nghênh các vị tuyển thủ đến với hành tinh tình yêu, nơi đây là thiên đường của tình yêu, tất cả những người bước vào hành tinh này đều sẽ thu hoạch được tình yêu thuộc về mình, cũng như những câu chuyện tình ái ghi lòng tạc dạ.]

[Đây cũng là nơi thử nghiệm xác minh sự chân thành của bạn và người yêu, cặp đôi thật sự sẽ có thể trải qua bất cứ thử thách nào.]

[Bên dưới là quy tắc của hành tinh tình yêu:]

[Sinh mạng sống trên hành tinh tình yêu, khi hai người độc thân gặp nhau, nhất định phải đưa ra lựa chọn tình yêu, có thể lựa chọn "yêu nhau" hoặc là "giết nhau"]

[Đồng thời lựa chọn "yêu nhau" sẽ kết thành một cặp.]

[Sau khi trở thành một cặp thì không thể tách xa quá năm cây số, không thể công kích lẫn nhau, nếu không người ra tay sẽ bị loại bỏ.]

[Cặp đôi đạt được sự chúc phúc và phù hộ của hành tinh tình yêu, cứ 24 tiếng sẽ tiến hành một thử thách cặp đôi, hoàn thành thì có thể tiếp tục lựa chọn "yêu nhau", cặp đôi không hoàn thành sẽ không thể tiếp tục lựa chọn "yêu nhau".]

(Tức là: Cặp đôi tôi là vô địch.)

[Nếu một bên lựa chọn "yêu nhau", một bên lựa chọn "giết nhau".]

[Thì phía lựa chọn "giết nhau" sẽ an toàn, phía "yêu nhau" phải ngồi yên để phía "giết nhau" tấn công, đồng thời phía "yêu nhau" phải chịu tai họa trong vòng 24 tiếng của hành tinh tình yêu.]

(Tức là: Tim đặt sai chỗ, tức phải chịu khổ)

[Nếu hai phe đồng thời lựa chọn "giết nhau"]

[Thì có thể chém giết lẫn nhau, đồng thời đều phải chịu tai họa 24 tiếng của hành tinh tình yêu.]

(Tức là: Yêu nhau lắm cắn nhau đau, yêu hận tình thù không k*ch th*ch sao?)

[Cứ 24 tiếng mỗi người sẽ có thể lựa chọn một "đối tượng yêu thầm"]

[Người yêu thầm sẽ có được định vị thời gian thực của đối tượng yêu thầm, nhưng sau khi gặp nhau, chỉ có thể lựa chọn "yêu nhau" với đối tượng yêu thầm.]

[Nếu đối tượng yêu thầm lựa chọn "giết nhau", người yêu thầm sẽ phải chịu gấp đôi toàn bộ công kích.]

(Tức là: Chó l**m không được chết tử tế.)

[Hành tinh tình yêu còn có người yêu cao quý.]

[Chó độc thân gặp phải cặp đôi hoặc một người bất kỳ trong đó, công kích của chó độc thân sẽ bị vô hiệu, cặp đôi mới có thể công kích.] (Tức là: Chó độc thân chỉ có thể đứng yên bị đánh.)

[Nếu như trong cặp đôi có một người là "đối tượng yêu thầm" của chó độc thân hoặc yêu thầm chó độc thân thì chó độc thân có thể đưa ra yêu cầu "tán tỉnh", đối phương đồng ý thì quan hệ cặp đôi bị giải trừ, đồng thời sức tấn công của phía bị giải trừ quan hệ sẽ bị giảm phân nửa.]

(Tức là: Cẩn thận chó độc thân! Vợ/ chồng của bạn có thể sẽ bị người ta “câu” mất, sau khi bị câu mất, năng lực chiến đấu của bạn chỉ còn một nửa.)[Hành tinh tình yêu có rất nhiều sóng gió và tai họa để thử thách tình yêu, chỉ có yêu mới có thể chống cự vững vàng, chó độc thân tự cầu phúc. Đừng tưởng rằng trốn tránh những người khác là có thể sống, 24 tiếng không đưa ra lựa chọn tình yêu một lần thì trực tiếp bị loại trừ!][Quy tắc của hành tinh tình yêu lúc nào cũng có thể đổi mới, mong các vị đừng quá kinh ngạc.]

[Trên đây chính là quy tắc hiện có của hành tinh tình yêu, mời các vị độc thân thỏa thích hưởng thụ tình yêu, tại đây tạo ra một hoặc N câu chuyện tình yêu ngọt ngào!]

Giọng nói ma quỷ kia biến mất, hiển nhiên đã nói xong quy tắc, còn lại thì dựa vào bọn họ tự tìm hiểu.

Hòa Ngọc: "..."

Hiếm khi Hòà Thần luôn luôn tỉnh táo lại rơi vào trầm mặc.

Khán giả cũng trầm mặc. Tất cả tuyển thủ dự thi vào đấu trường cũng đều trầm mặc.

Con mẹ nó, trò đùa gì vậy?

Nghĩa là chó độc thân không muốn yêu đương, ở thế giới này nhất định phải tiếp nhận tai họa đến từ thế giới ma quỷ này, gần như khó có thể sống sót? Thậm chí 24 tiếng không đi tìm người để "yêu nhau" hoặc "giết nhau" thì sẽ trực tiếp bị loại trừ?

Người luôn luôn theo đuổi chủ nghĩa "vô tình với thiên hạ" như Hòa Ngọc lần đầu tiên cảm thấy... đau đầu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 452: Toàn Dân Yêu Đương (5)


Sau khi bình luận im lặng không được bao lâu giờ lại bùng nổ!

"A a a a a a k*ch th*ch!!"

"Mẹ nó, thế giới này quá k*ch th*ch, đây chính là kiểu quan hệ nguy hiểm nhất, hơn nữa còn có thể yêu đương vụng trộm!"

"Ha ha ha ha, tạo ra một hoặc N câu chuyện tình yêu ngọt ngào, trời ạ, ba mươi ngày, tôi quả thật không dám tưởng tượng được ba mươi ngày sẽ xảy ra chuyện gì, sẽ có bao nhiêu k*ch th*ch."

"Tôi đã tưởng tượng ra vô số cặp đôi bất hòa, kết thù, cưới trước yêu sau ha ha ha ha ha."

"Nhìn xem người đầu tiên ở bên Hòa Thần của chúng ta sẽ là ai? Tôi chốt Vạn Nhân Trảm, đồ ngốc đó chắc chắn sẽ yêu thầm Hòa Ngọc cho mà xem."

"Sao có thể yêu thầm dễ dàng như vậy được? Muốn yêu thầm cũng phải yêu thầm người có thể hợp tác, dù sao thì người yêu thầm cũng không thể công kích, lỡ như đối tượng yêu thầm muốn giết người yêu thầm thì sao?"

Trên quảng trường trò chuyện của Show Sống Còn Đỉnh Lưu, người mạnh Larry nhảy ra ngoài, vây quanh người mạnh Joe.

[Bạn yêu quý, tôi đã nhận được một triệu trước đó ông gửi tới, vòng này ông còn muốn cược nữa không? Tôi vẫn cược Hòa Ngọc chiến thắng.]

Joe: "..." Ông ta vẫn ngồi trong phòng sách nhưng chân không tiếp tục gác lên bàn nữa, chỉ duỗi dưới bàn, giận dữ trừng mắt nhìn Larry nói mấy lời kia. Một hồi lâu sau, ông ta mới đáp lại.

[Ông cho rằng tôi bị ngu à? Vòng này yêu cầu một mối quan hệ ràng buộc, dựa theo thuộc tính phụ trợ mạnh nhất của Hòa Ngọc, tùy tiện ghép đôi với bất cứ người nào thì bọn họ cũng sẽ trực tiếp vô địch, càn quét phó bản!]

Cho nên ở vòng này, Hòa Ngọc chắc chắn không thể nào thua. Trừ phi chín vị tuyển thủ dự thi khác liên thủ lại, nhưng Bạc Kinh Sơn là người Trái Đất chắc chắn sẽ đứng về phía Hòa Ngọc, chỉ cần Hòa Ngọc ghép đôi với anh ấy thì sẽ trực tiếp vô địch, không phải sợ bất cứ kẻ nào.

Mặc dù Joe nói Hòa Ngọc không thể nào thua nhưng ông ta cũng nghĩ...

Nếu như những người khác thông minh, vòng tranh tài này bằng lòng liên thủ hoặc là trực tiếp g**t ch*t Hòa Ngọc trước khi cậu và Bạc Kinh Sơn chạm mặt nhau! Như vậy dù Hòa Ngọc có thông minh thì cũng vô dụng, năng lực chiến đấu của cậu rất thấp. Cho dù Bạc Kinh Sơn và Hòa Ngọc liên kết lại, cứ 24 tiếng thì phải trải qua một lần thử thách tình yêu không biết trước, nếu như không thành công thì Hòa Ngọc ở một mình cũng có thể bị giết.

Còn chuyện mối quan hệ yêu đương ràng buộc hai người, bình an vượt qua ba mươi ngày...

Căn bản không có khả năng, đều là đối thủ cạnh tranh, không gây sự thì quả thật phải xin lỗi thiết lập trận đấu này! Hơn nữa, bản nhân Hòa Ngọc chính là cái người thích gây sự nhất!

Joe không nói nên lời: "Chẳng lẽ những người này không nhìn ra Hòa Ngọc là sự uy h**p lớn nhất sao? Cân nhắc cái gì? Cân nhắc cái gì chứ? Trực tiếp đánh giết cậu ta thôi!" Ông ta dường như nghĩ đến chuyện gì đó, bỗng nhiên chuyển đổi phòng phát sóng trực tiếp, nhìn sang phòng phát sóng trực tiếp của Bạc Kinh Sơn.

Quả nhiên, người đầu tiên Bạc Kinh Sơn lựa chọn yêu thầm chính là Hòa Ngọc. Trước mặt anh ấy lập tức xuất hiện vị trí thời gian thực của Hòa Ngọc, nó đang hiển thị rất xa. Sắc mặt Bạc Kinh Sơn không thay đổi, trực tiếp nhấc chân nhanh chóng chạy về phía Hòa Ngọc, hiển nhiên anh ấy đã tính toán trước tiên gặp Hòa Ngọc.

Joe hít một hơi thật sâu rồi thả lỏng ra.

May mắn là Bạc Kinh Sơn ở quá xa. Cho dù anh ấy biết vị trí của Hòa Ngọc thì muốn chạy tới nơi cũng phải mất một khoảng thời gian nhưng trong hai cây số xung quanh Hòa Ngọc đã có sẵn một tuyển thủ dự thi.

Sau khi nhìn thấy rõ người kia là ai, Joe lại hít sâu một hơi.

Là gã? Sao cứ cảm thấy có vẻ không đáng tin cậy lắm nhỉ?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 453: Toàn Dân Yêu Đương (6) - Đây là thứ duyên phận gì vậy?


Bọn họ phải sinh tồn trong vòng một tháng ở hoàn cảnh quy tắc kỳ lạ này, ba mươi ngày, cứ 24 tiếng phải đưa ra lựa chọn yêu đương một lần, vậy là phải tiến hành ba mươi lần. Còn chưa đề cập đến những chuyện bản thân các tuyển thủ sẽ làm gì ở nửa đường, có thể nói đây là một phó bản vừa phải luôn thay đổi chiến lược lại còn phức tạp.

Yêu cầu của phó bản và quy tắc của nó thì trông có vẻ đơn giản nhưng lòng người thì phức tạp.

Hòa Ngọc thở dài một tiếng, trận địa này tạm thời cậu vẫn chưa có quyền nói không. Cho dù cảm thấy quy tắc kỳ lạ thì cậu nhất định cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của phó bản. Có điều, trong phạm vi có thể hoạt động luôn luôn có lỗ hổng quy tắc có thể lợi dụng mà Hòa Ngọc lại luôn không thích bị gò bó theo quy tắc, vì bị gò bó theo quy tắc có nghĩa là phải đặt mạng sống của mình vào tay người khác.

Hiện tại, tính mạng của bọn họ đang nằm trên tay của ma quỷ mà đôi tình nhân năm trăm năm trước đã đánh thức.

Bọn họ thật ra chỉ là đồ chơi của ma quỷ.

Nếu không thì cũng sẽ không có sự bổ sung kia...

– Quyền giải thích, tất cả đều nằm trên tay ma quỷ.

Hòa Ngọc cười khẽ, sau đó nhấc chân đi về phía trước.

Không phải có 24 tiếng à? Cũng không cần phải gấp gáp.

Thế giới này đã thủng trăm nghìn lỗ, cho nên trí não gì đó tất cả đều không thể sử dụng, trang bị phi hành thì có thể sử dụng nhưng Hòa Ngọc vẫn định đi xem một chút.

[Bình luận: "Cậu ta đi hướng này..."]

[Bình luận: "Vậy là có một số người nhất định phải gặp nhau sao? Không chỉ có vị trí ban đầu cách nhau chỉ có hai cây số, hơn nữa họ còn đi về phía đối phương!!"]

[Bình luận: "A a a CP tôi ship có hy vọng rồi!"]

[Bình luận: "... Đừng có ship linh tinh, đây là CP tà môn đấy."]

Mười phút sau.

Hòa Ngọc nhìn thấy phía đối diện có người đi tới, người kia cũng nhìn thấy cậu, bước chân chợt dừng lại.

Hai người đều có chút kinh ngạc.

Hành tinh nhỏ này cũng xem như không lớn lắm nhưng tiến vào phó bản chỉ có mười người, dù thế nào thì cũng sẽ có chút khoảng cách. Hơn nữa, dựa theo quy tắc, rõ ràng là mong bọn họ sẽ thông qua quan hệ "yêu thầm" để đến tìm kiếm đối phương.

Sao giờ mới chỉ mười phút đã tự nhiên gặp nhau rồi? Đây là thứ duyên phận gì vậy?

Hai mắt Vạn Nhân Trảm trừng lớn, không thể tin mà nhìn Hòa Ngọc ở trước mặt, gã còn dụi dụi hai mắt, dường như không tin tưởng vào đôi mắt của mình. Dụi một lúc, gã ngẩng đầu lên, Hòa Ngọc vẫn ở phía trước. Một bộ đồ trắng đứng trong thế giới xám đen đổ nát, cơ thể gầy yếu nhưng lưng thẳng tắp, tư thế hoàn mỹ, sợi tóc trên trán khẽ đong đưa trong gió, ánh mắt cậu xán lạn, nhìn vào mắt Vạn Nhân Trảm không một chút gợn sóng.

Nhìn thấy Vạn Nhân Trảm, cậu vẫn bước lên từng bước một về phía trước giống như không lo ngại điều gì.

Một giây trước khi gặp nhau, Vạn Nhân Trảm còn đang nhắc tới: "Rốt cuộc có nên yêu thầm Hòa Ngọc hay không, sau đó đi tìm cậu ta? Nhưng mà yêu thầm thì sẽ không thể ra tay với cậu ta, phiền phức..." Gã còn đang cân nhắc có nên yêu thầm hay không thì đã trực tiếp đụng phải người vừa nhắc tới.

Đúng thật là trùng con mẹ nó hợp, sự trùng hợp chết tiệt.

Vạn Nhân Trảm nhìn cậu, mờ mịt: "Mày yêu thầm tao?" Nếu như không phải đã biết vị trí thì tại sao bọn họ có thể gặp mặt nhau nhanh tới như vậy?

Hòa Ngọc: "..." Mặt cậu không chút biểu cảm: "Tôi không có yêu thầm, là anh đang tự luyến thôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 454: Toàn Dân Yêu Đương (7)


[Bình luận: "Ha ha ha là duyên phận đó!"]

[Bình luận: "Vạn Nhân Trảm thật sự không xứng với Hòa Ngọc, đừng có ship CP hai người này."]

Cùng lúc đó, hai người nhận được thông báo:

[Mời lựa chọn trong năm phút: Yêu nhau hoặc là giết nhau.]

Vạn Nhân Trảm nghe vậy thì lập tức nhảy dựng, gã giơ cái rìu trên tay lên, cười cực kỳ hung hăng ngang ngược.

"Ha ha ha ha ha ha! Hòa Ngọc! Mày rơi vào tay tao rồi!!"

"Tao vốn đang cảm thấy rối, nếu như lựa chọn yêu thầm mày thì sẽ không thể giết mày nhưng mà bây giờ chúng ta đã trực tiếp va chạm, tao có thể giết mày rồi! Ha ha ha cuối cùng thì tao đã có thể báo thù rửa hận rồi."

Gã treo nụ cười thật tươi trên khuôn mặt, không có ý tốt sâu xa nhìn Hòa Ngọc: "Có muốn tao cho mày một cơ hội không, mày nói vài lời êm tai, van xin tao, nói không chừng tao sẽ đồng ý chọn yêu nhau, tạo thành cặp đôi với mày."

Mặt Hòa Ngọc vẫn hờ hững, bình tĩnh mở miệng: "Tôi không..."

Vạn Nhân Trảm cắt ngang lời cậu: "Mày đừng hòng dùng những cách gì khác để thuyết phục tao. Tao cho mày biết, tao sẽ không tin nữa. Lần này, chúng ta không có nguy hiểm gì khác, ở đây chỉ có mày và tao, tao chính là sự nguy hiểm của mày!" Trước đó đều là vì chịu áp lực bởi tình cảnh phó bản nên gã mới lựa chọn liên thủ với Hòa Ngọc. Nhưng bây giờ không còn nữa.

Hòa Ngọc: "Tôi muốn nói là..."

Vạn Nhân Trảm đắc ý: "Đừng có nói bọn Trấn Tinh là uy h**p, tao chắc chắn có thể hợp tác với một người trong số họ để tạo thành cặp đôi, cho dù không kết hợp thành cặp đôi được thì sao, không phải chỉ là sinh tồn ba mươi ngày thôi à? Quá đơn giản."

Hòa Ngọc: "Thật ra..."

Vạn Nhân Trảm bước lên mấy bước, vẻ mặt hưng phấn: "Ha ha ha, cuối cùng thì mày cũng rơi vào tay tao rồi. Hòa Ngọc, cam chịu số phận đi, chỉ cần mày theo tao, nghe tao, nếu không thì... Ha ha ha."

[Bình luận: "Điệu cười của anh ta thật đáng ăn đòn."]

[Bình luận: "Hơn nữa còn cực kỳ giống cường hào đang trắng trợn cưỡng ép trai nhà lành..."]

[Bình luận: "Có điều anh ta thật sự có tư cách để đắc ý, Hòa Ngọc đụng phải anh ta trước, cũng chỉ có thể nghe anh ta. Nhưng mà Vạn Nhân Trảm khá là dễ lừa, Hòa Ngọc hẳn là có thể sống sót."]

[Bình luận: "Nhất định có thể sống! Mọi người nghe lời anh ta nói đi, đây là ý muốn giết Hòa Ngọc à? Nếu như đây là Đoàn Vu Thần hoặc là Eugene thì đã ra tay rồi, đã nói nhảm nhiều như vậy thì rõ ràng là không muốn giết..."]

Vạn Nhân Trảm đột nhiên cảm thấy lời mình vừa nói không đúng lắm, gã hắng giọng một cái, đôi mắt nâu chăm chú nhìn Hòa Ngọc, khóe miệng vẫn nhếch lên cao chưa hề hạ xuống: "Nhanh, cầu xin tao, không cầu xin thì tao lập tức giết mày!"

Rìu giơ lên cao, dáng vẻ uy h**p rõ ràng.

Mặt Hòa Ngọc vẫn không có biểu cảm gì, cậu đẩy gọng kính: "Anh không thể nghe tôi nói hết à?"

Vạn Nhân Trảm: "Vậy mày nói đi." Vẻ mặt gã kiểu "Để tao xem mày còn muốn gạt tao thế nào", "Lần này tao không có dễ lừa như vậy nữa đâu".

Quả thật giống như rốt cuộc gã cũng có thể trở mình, cái đuôi vểnh lên trời, cực kỳ đắc ý.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 455: Toàn Dân Yêu Đương (8)


Hòa Ngọc nhìn gã, trong mắt chợt lóe sáng, cậu khẽ cười: "Tôi sẽ không cầu xin anh."

Vạn Nhân Trảm ngẩn ngơ, lập tức trừng to mắt, ác độc uy h**p: "Vậy bây giờ tao sẽ lập tức làm thịt mày. Tao nói cho mày biết, mày đừng có hối hận, tao chỉ cho mày cơ hội lựa chọn một lần thôi."

[Bình luận: "... Lời uy h**p bằng miệng của anh không có một chút tác dụng nào đâu."]

[Bình luận: "Lời này lỗ tai đã nghe nhiều đến nỗi ra kén rồi."]

[Bình luận: "Có bản lĩnh thì ra tay đi, đừng chỉ ép buộc thôi đấy nhé."]

Hòa Ngọc không để ý đến lời uy h**p của gã, cậu lấy tấm thẻ từ trong túi đeo vai ra, tấm thẻ xoay chuyển giữa ngón tay, Vạn Nhân Trảm nhìn thấy tấm thẻ lại sửng sốt lần nữa. Đây là... cái gì vậy?

"Phần thưởng kết thúc của vòng trước, thẻ sai khiến ràng buộc." Hòa Ngọc mỉm cười, một nụ cười rạng rõ: "Ràng buộc Vạn Nhân Trảm, sai khiến trong phó bản này, anh chỉ có thể lựa chọn yêu nhau với tôi."

Vạn Nhân Trảm: "???" Con ngươi gã chấn động, hai mắt trừng lớn, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin được. Con mẹ nó, còn có loại thẻ này sao?

[Bình luận: "Mẹ nó! Nhìn thấy chưa, đây mới gọi là kẻ tàn nhẫn thì không nói nhiều!"]

[Bình luận: "Kẻ nói nhiều kia, vừa nãy cứ nói nhảm suốt, cuối cùng lại chẳng có tác dụng gì."]

[Bình luận: "Nhìn Hòa Thần tàn nhẫn không thích nói nhiều của chúng ta xem, mẹ nó, đẹp trai muốn chết!"]

[Bình luận: "Tội nghiệp Vạn Nhân Trảm, anh ta cũng chỉ đắc ý được hai phút."]

Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi: "Tấm thẻ quan trọng như vậy mà bây giờ mày lại dùng? Hơn nữa, còn phải dùng trong tình huống này?"

Rõ ràng Hòa Ngọc chỉ cần cầu xin gã thì gã sẽ không lựa chọn giết nhau! Vậy mà cậu lại trực tiếp dùng thẻ sai khiến trói buộc, mặc dù không biết tác dụng cụ thể của thứ đồ chơi này nhưng nghe tên thì cũng biết nó cực kỳ ghê gớm...

Lãng phí như vậy! Chỉ vì không cầu xin gã!! Nói một câu dễ nghe với gã mà khó khăn đến thế sao??

Vạn Nhân Trảm giận đến mức lồng ngực phập phồng, hung hăng trừng mắt nhìn Hòa Ngọc.

[Hòa Ngọc sử dụng thẻ sai khiến ràng buộc với Vạn Nhân Trảm, cưỡng chế Vạn Nhân Trảm lựa chọn: yêu nhau với Hòa Ngọc.][Mời Hòa Ngọc lựa chọn.]

Tấm thẻ xoay tròn trên đầu ngón tay rồi biến mất, Hòa Ngọc không hề cảm thấy lãng phí, cậu chỉ cười như không cười nhìn Vạn Nhân Trảm. Cậu cười một tiếng, sự phẫn nộ của Vạn Nhân Trảm bỗng nhiên biến mất, lỗ tai run lên.

Bị nhìn đến mức xấu hổ, Vạn Nhân Trảm to tiếng nói: "Được thôi, thỏa mãn mày. Nếu mày đã cưỡng chế ràng buộc tao, vậy chúng ta chính là cặp đôi, tao sẽ bảo vệ mày, chúng ta liên thủ, sẽ không có tình huống bị kẻ khác uy h**p, có thể xử lý tám người còn lại." Mặc dù to tiếng nhưng bên tai gã đã có chút phiếm hồng.

Hòa Ngọc này, vì lựa chọn yêu nhau trở thành cặp đôi với gã mà đã sử dụng tấm thẻ quan trọng như vậy.

Được thôi, vậy thì gã sẽ cố gắng, làm một cặp với Hòa Ngọc mười ngày. Lập tức, bên tai gã càng đỏ, cơ thể hơi nóng lên.

Gã thậm chí còn bắt đầu suy nghĩ... Thử thách cặp đôi của hành tinh tình yêu là cái gì? Là kiểm tra sự ăn ý của bọn họ? Hay là kiểm tra... mức độ thân mật của bọn họ? Gã và Hòa Ngọc, có thể thông qua không?

[Bình luận: "Mẹ nó, hay cho một câu chuyện người yêu bá đạo cưỡng ép tôi!"]

[Bình luận: "A a a CP điên rồi, thụ Hòa Ngọc đẹp trai bá đạo, công Vạn Nhân Trảm thô lỗ dũng cảm ngốc nghếch."]

[Bình luận: "Hơn nữa còn là Hòa Thần ép buộc! Vạn Nhân Trảm còn có thể làm gì được!"]

[Bình luận: "Ghen tị muốn khóc luôn rồi."]

Hòa Ngọc: "Tôi lựa chọn giết nhau."

Vạn Nhân Trảm: "?"

Khán giả: "?"

Viên kẹo trong miệng của bọn họ còn chưa kịp nuốt, sao lại biến mảnh thành thủy tinh rồi??

Mẹ nó, tình thế đảo ngược này quá nhanh không kịp chuẩn bị.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 456: Toàn Dân Yêu Đương (9)


Vạn Nhân Trảm sợ ngây người nhưng ngay lúc Hòa Ngọc lựa chọn "giết nhau", gió mây bắt đầu thay đổi, bầu trời vốn đã u ám lại càng trở nên u ám hơn, một đám mây đen lập tức bay đến... trên đầu của Vạn Nhân Trảm. Dưới chân của gã, bùn đất bắt đầu sôi sùng sục.

Hòa Ngọc nhìn đám mây kia một lúc, lại nhìn mặt đất một lúc, vẻ mặt cậu vô tội: "Xin lỗi nhé, chỉ là tôi muốn xem thử tai họa của phó bản này rốt cuộc là cái gì? Rốt cuộc có thể chống cự được hay không thôi... Anh đã tìm tới rồi, vậy cũng chỉ có thể dùng anh để thử một chút."

Cậu chớp chớp hai mắt: "Tôi không có ác ý với anh đâu."

[Bình luận: "?"]

[Bình luận: ….. Tiểu Ngọc Ngọc có thể có ác ý gì chứ? Cậu ấy chỉ đơn thuần là tò mò mà thôi!"]

[Bình luận: "Thật sự không ngờ tới! Vạn Nhân Trảm vốn đang đắc ý... chậc chậc."]

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã chửi ầm lên: "Hòa Ngọc! Tao đệt ông nội mày!!"

Mới vừa mắng được một câu, đám mây đen đang bay trên đầu của gã bỗng có động tĩnh.

"Ầm..." Một tia sáng nhiễm điện đánh vào người của Vạn Nhân Trảm, gã lập tức cháy đen, tóc dựng thẳng lên, cả người cứng ngắc tại chỗ, con ngươi chấn động, quần áo đều bị dựng đứng lên. Cái rìu bị gã nắm thật chặt còn dẫn điện "xèo xèo xèo", khiến tình huống tệ càng thêm tệ. Gã nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, gian nan nói ra một câu: "Đầu óc... của mày có bệnh à... Tại, tại sao... Không chọn yêu nhau với tao..."

Hòa Ngọc nhìn Vạn Nhân Trảm đã cháy đen, ánh mắt đồng tình. Chân lại lặng lẽ lùi về một bước, dường như đang tránh để không bị sấm sét tác động đến.

"Ào ào..." Mưa to tầm tã đến mức khiến người ta không mở nổi mắt, Vạn Nhân Trảm chật vật vô cùng, nhưng mẹ nó càng đáng giận chính là cơn mưa này còn chỉ rơi vào một mình gã. Vừa có mưa, lại có sấm sét. Toàn thân Vạn Nhân Trảm đều không ổn. "Hòa, Ngọc, mày... chưa xong với ông đâu!"

Hòa Ngọc lại lùi ra phía sau thêm một bước, tránh cho bị nước mưa văng lên tác động đến, đây hiển nhiên không phải nước mưa bình thường, đây là mưa axit đó! Những cao thủ Liên Bang da dày thịt béo như bọn Vạn Nhân Trảm thì còn gánh vác được, một con "gà" chỉ có tám điểm năng lực chiến đấu như cậu vẫn nên cách xa thứ này một chút thì tốt hơn.

"Ùng ục ùng ục..." Nhiệt độ mặt đất dưới chân Vạn Nhân Trảm điên cuồng tăng cao, hai chân gã lún xuống, đồng thời bị nóng đến phồng rộp. Ban đầu gã bị điện giật cứng người tại chỗ, lúc này chỉ có thể liều mạng nhảy lên, không để cho chân mình lún xuống đất bùn nóng hổi này. Nhưng mà nhảy lên thì lại bị sấm sét trên đỉnh đầu đánh đến mức cứng người tại chỗ cơ thể run rẩy.

Hòa Ngọc: "..." Quá thảm rồi. Cuối cùng cậu cũng biết tại sao hành tinh này lại thủng trăm nghìn lỗ như thế.

Cậu lại lùi ra phía sau thêm một bước nữa để bảo đảm rằng mình đã hoàn toàn rời khỏi vùng nguy hiểm. Tai họa của hành tinh này, người bình thường đều không gánh vác được.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 457: Toàn Dân Yêu Đương (10)


Bình luận:

"Trời ạ, đây chẳng lẽ chính là thế giới không yêu đương sẽ bị thiên lôi đánh trong truyền thuyết ư?!"

"Mẹ nó, thật là đáng sợ, thế giới này thật là đáng sợ."

"May mắn người xui xẻo là Vạn Nhân Trảm, nếu như đây là Hòa Thần... Trời ạ, tôi không dám tưởng tượng dáng vẻ sạch sẽ của Hòa Thần bị thiên lôi đánh."

"..? Lầu trên à, bà bị trúng độc rồi hả, Vạn Nhân Trảm thành ra như vậy là bị Hòa Ngọc hại đó!!"

"Đó cũng là do Vạn Nhân Trảm mồm mép trước..."

Phía trên là sấm sét, ở giữa là mưa axit, bên dưới là bùn đất nóng hổi… Con mẹ nó, cái này thật sự là đòi mạng! Trong lòng Vạn Nhân Trảm thầm mắng Hòa Ngọc, đồng thời cắn răng chịu đựng, một hơi phóng sang bên cạnh, tránh xa khu vực đáng sợ kia.

Nhưng mà... Gã chạy trốn đến chỗ nào thì sấm sét sẽ đánh vào chỗ đó, bùn đất dưới chân cũng không ngừng thay đổi theo đường gã chạy. Mẹ kiếp, đủ chưa vậy hả?

Hòa Ngọc nắm thật chặt áo khoác lông trắng, cậu hơi nhíu mày, vô cùng chân thành đề nghị: "Vạn Nhân Trảm, đừng chạy nữa, khi anh chạy thì tần suất sét đánh sẽ nhanh thêm một chút, nước mưa cũng lớn hơn một chút... Anh cố gắng đứng nguyên đừng chạy nữa."

Vạn Nhân Trảm rống lên... "Hòa Ngọc! Con mẹ nó, mày còn ở đó mèo khóc chuột. Á chết tiệt, đau đau đau!" "Cái này, a a a, cái thứ này rốt cuộc muốn chơi bao lâu đây?" "Dừng lại cho ông, khốn kiếp, đây là cái quỷ gì vậy!"

Hòa Ngọc đứng ngoài vòng tròn bão tố: "Dựa theo quy tắc mà nói thì còn kéo dài 24 tiếng đấy."

Vạn Nhân Trảm: "..." Một tiếng gã cũng không chịu đựng nổi nữa!

"Ầm ầm..." Lại thêm một tia sét đánh lên người Vạn Nhân Trảm, đánh cho gã da tróc thịt bong, mắt trợn trắng.

"Ùng ục ùng ục..." Dưới chân tiếp tục sôi lên, đây quả thực là địa ngục trần gian. May là da gã vừa thô vừa dày, nếu không thì bây giờ cũng biến thành nước rồi.

Vạn Nhân Trảm ngay cả gào cũng không gào nổi, suy yếu bất lực: "Hòa Ngọc... Mày, mày có cách nào... cứu tao không?" Gã vừa nói xong, một bên mắt trợn trắng, cơ thể lảo đảo.

Hòa Ngọc đứng ở đằng xa, che kín quần áo: "Anh cầu xin tôi?"

[Bình luận: "... Hòa Thần đúng là ghi thù, đáng sợ quá."]

[Bình luận: "Run bần bật."]

[Bình luận: "Ngay cả Eugene cũng biết cầu xin không muốn chung một đấu trường với Hòa Ngọc, mà cái đồ ngốc Vạn Nhân Trảm này lại cứ nhất định phải khiêu khích Hòa Ngọc..."]

[Bình luận: "Hòa Thần là người anh có thể khiêu chiến sao?!"]

Ánh mắt khán giả nhìn Hòa Ngọc tràn đầy kính sợ. Thằng nhóc này... Thật sự rất đáng sợ đó!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 458: Toàn Dân Yêu Đương (11)


Gã vừa nói xong, một bên mắt trợn trắng, cơ thể lảo đảo.

Hòa Ngọc đứng ở đằng xa, che kín quần áo:

"Anh cầu xin tôi?"

[Bình luận: "... Hòa Thần đúng là ghi thù, đáng sợ quá."]

[Bình luận: "Run bần bật."]

[Bình luận: "Ngay cả Eugene cũng biết cầu xin không muốn chung một đấu trường với Hòa Ngọc, mà cái đồ ngốc Vạn Nhân Trảm này lại cứ nhất định phải khiêu khích Hòa Ngọc..."]

[Bình luận: "Hòa Thần là người anh có thể khiêu chiến sao?!"]

Ánh mắt khán giả nhìn Hòa Ngọc tràn đầy kính sợ. Thằng nhóc này... Thật sự rất đáng sợ đó!

Vừa nãy họ đều cho rằng cậu đưa ra thẻ sai khiến ràng buộc là muốn kết thành cặp đôi với Vạn Nhân Trảm, nhưng không ngờ tới cậu lại trở tay "giết nhau", trực tiếp đưa Vạn Nhân Trảm đến địa ngục. Hiển nhiên, cứ tiếp tục như thế, Vạn Nhân Trảm sẽ không chống đỡ được bao lâu. Gã không có trang bị phòng ngự gì, dưới công kích như thế, nhiều nhất cũng chỉ có thể chịu đựng được hai tiếng. Chẳng lẽ... Vạn Nhân Trảm phải chết ở chỗ này ư?

Vạn Nhân Trảm không muốn chết. Cho nên gã bị đánh thành than, bị "nấu" đến co quắp trên mặt đất duỗi móng vuốt đen thui ra, kêu một tiếng... "Hòa, Ngọc..."

Hòa Ngọc nhấc chân, chậm rãi đi qua rồi ngồi xuống, cúi người nhìn gã. Vạn Nhân Trảm bị đánh đến mức suy yếu bất lực, phải ngửa đầu đón nhận cơn mưa axit mới có thể miễn cưỡng nhìn rõ Hòa Ngọc. Lúc này, cậu sạch sẽ ở bên ngoài, mà gã thì vô cùng bẩn ở bên trong, lại vô hình có chút cảm giác tự ti. Gã vươn tay, muốn tóm lấy Hòa Ngọc. Giống như chỉ có như vậy gã mới có thể bắt được thần linh cao cao tại thượng, mới không có khoảng cách không thể vượt qua.

Vạn Nhân Trảm không mở miệng cầu xin cậu, gã không nói được lý do tại sao, giống như "cầu xin" cậu rồi thì bản thân cuối cùng sẽ không còn cách nào huênh hoang, kêu gào ở trước mặt cậu nữa. Cậu sẽ thật sự trở thành thần linh cao cao tại thượng, không thể chạm vào....

Vạn Nhân Trảm thà chết. Cho nên gã cắn răng không rên một tiếng. Gã nghe thấy rất rõ ràng người bên ngoài thở dài: "Haiz, anh đúng là cố chấp."

Hòa Ngọc chậm rãi đứng lên. Vạn Nhân Trảm nghĩ thầm - Cậu ta muốn bỏ đi sao? Cũng đúng, mình đã uy h**p cậu ta, bây giờ mình bị cậu ta "phản sát", cậu ta đương nhiên muốn bỏ đi rồi, dù sao thì cậu ta cũng không cứu được mình, cậu ta đã chọn giết nhau, lựa chọn không thể sửa đổi.

Hòa Ngọc đưa mắt nhìn Vạn Nhân Trảm yếu ớt, thấp giọng thì thào: "Cách bao xa thế, sao vẫn chưa đến?"

[Bình luận: "Hòa Ngọc đang nói tới ai vậy?"]

[Bình luận: "Vạn Nhân Trảm phải chết ở chỗ này ư?"]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 459: Toàn Dân Yêu Đương (12)


Quy tắc của hành tinh tình yêu nêu rõ: một bên chọn "yêu nhau", một bên chọn "giết nhau" thì bên chọn "yêu nhau" sẽ phải chịu tai họa của hành tinh tình yêu trong 24 tiếng. Hòa Ngọc "ép buộc" Vạn Nhân Trảm phải chọn "yêu nhau" còn cậu chọn "giết nhau" điều đó có nghĩa là Vạn Nhân Trảm phải gặp phải tai họa của hành tinh tình yêu trong 24 tiếng.

Trước đây gã bị hạn chế, trang bị thuộc quyền sở hữu hầu như đều là dùng để nâng cao năng lực chiến đấu, gã căn bản không có bao nhiêu trang bị phòng ngự, tuyệt đối không có khả năng sống sót qua 24 tiếng, cho nên khán giả thật sự cho rằng Vạn Nhân Trảm sẽ chết. Vạn Nhân Trảm cũng nghĩ như vậy.

Gã duỗi tay ra không chạm được tới Hòa Ngọc, thân thể bởi vì chấn động mà run lên, bàn tay cháy đen chậm rãi hạ xuống, ánh mắt có chút đờ đẫn. Nhưng gã không hề nghe thấy tiếng bước chân của Hòa Ngọc rời đi.

Vạn Nhân Trảm chịu đựng đau đớn và suy nghĩ.

Tại sao cậu vẫn chưa đi? Chẳng lẽ cậu muốn nhìn gã chết trước rồi mới đi ư?

"Vù, vù..." Có tiếng gió vang lên, ngay sau đó có tiếng người đáp xuống đất, bước nhanh về hướng này. Thính giác của Vạn Nhân Trảm bị ảnh hưởng bởi tiếng mưa "ào ào", đợi đến khi gã biết có người đến thì người đó đã bước đến bên cạnh Hòa Ngọc, mở miệng nói: "Hòa Ngọc." Giọng nói hơi lạ một chút nhưng Vạn Nhân Trảm biết rằng tên của người đàn ông đó là Bạc Kinh Sơn. Cũng giống như Lăng Bất Thần, anh ấy là "đồng hương" của Hòa Ngọc.

Trước kia khi còn ở trạm trung gian, Vạn Nhân Trảm vẫn luôn theo dõi Hòa Ngọc nên tất nhiên cũng nhìn thấy ba người họ ngồi nói chuyện cùng nhau, mặc dù không nghe được họ nói gì nhưng bầu không khí lúc đó của ba người làm người khác có ấn tượng sâu sắc. Đó là sự tin tưởng có thể giao lại phía sau của mình cho họ.

Bầu không khí làm người ta khó chịu. Khóe miệng của Vạn Nhân Trảm cong lên, cười nhạt một tiếng.

Hòa Ngọc có chỗ nào cần gã tới "giải cứu" chứ, người cậu đợi là Bạc Kinh Sơn, thực lực của Bạc Kinh Sơn không hề yếu, cộng với sự phụ trợ mạnh nhất của Hòa Ngọc, hai người họ mới là đối thủ xứng tầm nhất, đây mới là sự tồn tại có thể càn quét mọi phó bản.

[Bình luận: "Hóa ra Hòa Ngọc đang đợi Bạc Kinh Sơn."]

[Bình luận: "Đúng vậy, hợp tác với Bạc Kinh Sơn chắc chắn tốt hơn hợp tác với một đồ ngốc như Vạn Nhân Trảm."]

[Bình luận: "Bọn họ cũng ăn ý với nhau thật, sau khi nghe xong quy tắc, Bạc Kinh Sơn trực tiếp lựa chọn yêu thầm Hòa Ngọc, còn Hòa Ngọc thì đứng ở chỗ cũ đợi anh ấy. Theo những gì cậu ta vừa lẩm bẩm, cậu ta chắc chắn rằng Bạc Kinh Sơn sẽ đến. Đây là sự tin tưởng đến mức nào chứ, ở trong cuộc đấu này mà vẫn còn có sự tin tưởng lẫn nhau như vậy, thật hiếm gặp."]

[Bình luận: "Hòa Ngọc, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, ba người đến từ Trái Đất này thật sự làm người khác có ấn tượng sâu sắc mà."]

[Bình luận: "Đáng tiếc Vạn Nhân Trảm sẽ chết, tôi vẫn muốn chèo thuyền cặp Vạn Nhân Trảm và Hòa Ngọc..."]

Hòa Ngọc đưa tay đẩy kính mắt, bất đắc dĩ nói: "Cuối cùng anh cũng tới rồi, anh còn không tới nữa là có người chết rồi đấy."

Bạc Kinh Sơn liếc nhìn Vạn Nhân Trảm đang đau khổ rồi lại nhìn Hòa Ngọc, khóe miệng thoáng cong lên: "Khoảng cách ban đầu quá xa, may mà tôi có trang bị phi hành."

Hòa Ngọc nhìn anh ấy thật sâu. Năng lực chiến đấu của người này chẳng những được tăng lên rất nhiều, mà còn có những trang bị phụ trợ như trang bị phi hành, có thể thấy anh ấy ở trong cuộc thi đấu này đã thu hoạch được rất nhiều thứ tốt. Hơn nữa, có thể đột phá tới tận đây dưới tiền đề có năng lực chiến đấu ban đầu kém như vậy thì thực sự là khiến Trái Đất được vẻ vang.

Cậu nhìn Bạc Kinh Sơn đầy tán thưởng, Bạc Kinh Sơn cũng mỉm cười với cậu.

Xa xa, Vạn Nhân Trảm ngẩng cái đầu cháy xém lên, từ trong cổ họng phát ra giọng nói khàn khàn: "Các người, muốn yêu nhau thì yêu nhau... Cách xa ông đây một chút..."

Gã sống có dễ dàng gì không?

Gã sắp bị tra tấn đến chết thế mà hai người này còn ở bên cạnh "anh anh em em", đây chẳng phải là cố ý chọc tức gã sao?

Muốn kết thành một cặp thì mau kết đi, đừng ở đây làm chướng mắt một người sắp chết như gã.

Đây là cố ý để gã chết không nhắm mắt mà.
 
Back
Top Dưới