Khác [Haitani Ran x Reader]Chồng em chỉ thương hại em thôi

[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Drop tầm mấy tuần thôi


Các nàng thấy tựa đề không=)

Drop tầm một hai tuần hay gì đó thôi vì tôi đã bão cho các tầm mấy chương rồi đó, lí do tôi drop là để có ý tưởng và cày Naruto;-;

Đừng lo khi tôi quay lại tôi sẽ bão chương tiếp cho mấy nàng đọc, ừm tôi sẽ tập viết H cho mấy cô đọc=)

Yên tâm đi mấy cô tôi drop mấy tuần thôi chứ không phải drop luôn đâu=)

Ừm sẳn tôi Pr cho mấy cô một truyện tôi viết bên Mangatoon, đó là fic viết về Rindou thể loại truyện chat và đương nhiên là nó không ngược đâu chỉ hơi lạc đề xíu thôi=)

Nếu rãnh thì qua đó đọc bộ fic Rindou ấy trong lúc tôi drop nhé=)

Truyện này tôi có viết một số nháp nên là tôi vẫn ra cho tới khi nào hết nháp bến fic này thôi chứ fic này tôi ít khi ghi sẵn lắm nên là mới drop nè=))

Tôi pr hời nhiều nên là sorry mấy nàng nha
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
làm tình


Tôi quay lại rồi đây mấy nàng

*Trước khi vào truyện thì tôi muốn nói là tôi sẽ đổi họ Y/N thành Watashi chứ không phải để Minato và mấy chi tiết cơ thể của Y/N thì tôi sẽ không tả nhiều nhé, vì đổi như thế để cho mấy cô có thể thoải mái khi đọc truyện của tôi hơn nhé và truyện tôi nó sẽ có chút oc nên mong mấy cô thông cảm*

- Eri, Jiyoko và Hanako đều là mặt trời nhỏ của em còn em thì chỉ là một con nhỏ đầy bất hạnh lúc nào cũng phải đón nhận những thứ kinh gớm, đau đớn và không có chút gì gọi hạnh phúc trong cuộc đời của em, cuộc đời của em cũng chỉ toàn là đau đớn giống vị boss đáng kính của Phạm Thiên thôi

- Giờ thì chúng ta cùng quay về cuộc đời tăm tối của em nào

- Gã kéo em vào trong phòng và cưỡng hôn đôi môi đỏ căng mọng của em một cách bất ngờ khiến cho em phải giật mình phản kháng lại, em đẩy gã ra

- Do gã bị phản kháng bởi người vợ nhỏ luôn nghe lời này nên sự tức giận trong người gã tăng lên là giơ bàn tay to bự đầy gân của gã lên và cho em một cú tát trời giáng

- Gã là tội phạm nên lực cú tát của gã rất mạnh và đau nên bị cú tát ấy giáng vào người em liền ngã xuống đất với cái miệng nhỏ đầy máu, em đưa đôi mắt m/m lên nhìn gã với anh mắt cầu xin gã tha cho nhưng sẽ không có chuyện dễ dàng đó đâu

- Gã một lần nữa mạnh tay lôi em và ném em vào giường, đầu của em có chút va chạm nhẹ với cạnh giường nên liền đưa tay lên xoa xoa vào chỗ ấy, gã thấy nhưng gã gã cũng làm ngơ vì thứ bây giờ trong mắt gã chỉ có sự tham vòng và tình giục

- Gã bắt lấy hai tay của và để lên đầu giường, gã gỡ chiếc cà vạt đắt tiền xuống và cột tay em lại tránh cho em phản kháng

_Ran: Đúng là một con Điếm dâm dục mà

_Y/N: Hã?

_Ran: Còn giả ngu sao? lúc nãy tôi còn thấy cô vạch áo thấy cả bờ ngực này trước cửa nhà đây, bộ cô tính tự xử à

- Gã vừa nói vừa nhếch mép và tiện tay với câu nói đó mà thò tay vào trong chiếc áo sơmi được khoác bên ngoài một chiếc áo lông dạng cardigan mà bóp vào bờ ngực hồng hào có chút bự của em, vì bị bóp như thế nên là em liền rên nhẹ lên một tiếng khiến cho cơn tình dục dơ bẩn trong người gã tăng lên

_Ran: Nhìn xem ai đang rên vì nứng đây?

_Y/N: Ran à...á...ưm..mau dừng lại đi

_Ran: Không

- Gã không nói nhiều nữa liền đưa môi mình một lần nữa xuống hôn vào đôi môi của em, gã đưa lưỡi của mình vào bên trong mà cuồng quét hết mật ngọt bên trong khoang miệng nhỏ ấm nóng của em, do bị cưỡng hôn qua lâu nên là em liền lấy tay bấu vào lưng của gã mà làm như vậy khiến gã hứng thú lên mà một hồi sau mới thả ra, vừa thả ra thì một cọng nước trắng trong suốt léo ra từ miệng của hai người họ, Ran thì thích thí với màn bôn ấy còn em thì người lại, khi vừa buông ra là em đã hít lấy hít để tường ngụm khí do nụ hôn ấy gây ra

- Hôn xong thì gã cũng di chuyển xuống phần ngực của em, đôi tay của mạnh bào xé tan đi cái áo sơmi bến trong và giật mạnh chiếc cardigan ra và quăng đại ở một chỗ nào đấy để có thề hưởng thức bờ ngực ngon lành này của em, nó cứ như hai trái đào í, ngực thì vừa to vừa tròn còn phần ti thì lại bồng hồng trông thật là câu dẫn nam nhân nà~

- Đôi tay gân guốc của gã xoa nắn bờ ngực hồng hào của em, gã thì cứ xoa bóp phần ngực ấy còn em thì nằm rên trong sự sung sướng ấy, em cũng chả muốn đâu tất cả là do gã kích thích em

-Khi đã chán chê với bờ ngực ấy gã liền đưa xuống chỗ tuyệt mật của em mà đêm nào gã cũng đâm thục vào, do đã làm nhiều lần rồi nên gã cũng chả cần dạo đầu chỏ cần cờ chiếc quần nhỏ của ra và lấy cây gây thịt gân guốc của gã thục bất ngờ vào làm cho em khóc nất lên cầu xin gã dừng lại vì quá đau

_Y/N: Hức...mau tha...cho...á..a...ừm. tha cho em

_Ran: Mau nghe lời anh đi con đĩ nhỏ à~

- Gã thấy em nói vậy thay vì làm chậm lại thì gã càng ngày càng đâm thục mạnh hoen khiên cho em vừa đau vừa sướng nhưng phần đau nhiều hơn phần sướng ấy, thế là cả đâm hôm đó, trong căn phòng ấy có rất nhiều tiếng thở dốc trầm của nam nhân vag tiêng rên la, tiếng khóc và tiếng cầu xin của nữ nhân cứ vang lên mãi vào đêm bôm đấy trong căn phòng đó

- Gã hành em cả đêm, không cho em nghĩ một lúc nào, khi làm xong thì gã có mang em đi vệ sinh và thay đồ vào cho ưm còn gã thì vệ sinh xong liền đi đâu đó lúc đó em nhớ không lầm chắc lúc đó cũng đã tờ mờ vào năm giờ sáng, thật tốt vì gã đã đi vì lúc bây giờ em có thể ngủ một giấc thật ngon sau đêm mất ngủ đó

-Hết chương 18-

_Uh sau bao ngày thì tôi cũng đã viết H, mà H đầu tay nên nó nhảm lắm nên mấy nàng thông cảm nha_

OTP mãi đĩnhhz
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Cô ả Kagami


Thành thật xin lỗi vì gần tết rồi tôi nới ra chương mới◝( ′ㅂ')◝•

Gã hành em cả đêm, không cho em nghĩ một lúc nào, khi làm xong thì gã có mang em đi vệ sinh và thay đồ vào cho ưm còn gã thì vệ sinh xong liền đi đâu đó lúc đó em nhớ không lầm chắc lúc đó cũng đã tờ mờ vào năm giờ sáng, thật tốt vì gã đã đi vì lúc bây giờ em có thể ngủ một giấc thật ngon sau đêm mất ngủ đó

Sáng rồi ,mặt trời mọc rồi mà riêng em là vẫn chưa thể mở con mắt đang có hai quần thâm khá to được rồi vì do vụ của cái đêm mất ngủ đó làm cho em chợp mắt được vài tiếng, thường ngày em cũng thức trễ dậy sớm nhưng hôm nầy ngoại lệ rồi vì vừa mệt và vừa không được nghỉ ngơi mà lại phải phục vụ gã điên đó đến tận sáng

Y/N mệt nhưng em cũng không than vãn gì nhiều vì em biết số phận cuộc đời của em vốn đã như vậy rồi, giá như em có đủ can đảm thì bây giờ em không đứng ở đây đâu mà thay vào đó là thả mình từ một tòa chung cư nào đó

Hoặc là gieo mình vào dòng biển xanh vô tận nếu được chet theo kiểu gieo mình xuống nước này em cũng chịu vì dòng nước ấy đẹp làm mà nó còn xoa diệu được tâm hồn đang dần mụt nát của em và còn cho em một cái chet không mấy đau đớn lắm

Em cũng có thể dùng thuốc ngủ nữa mà, kết thúc cuộc đời bằng một cơn sốc thuốc tuy không đẹp cho lắm nhưng mà ít nhất nó cũng không làm đau em

"yahh Whatashi Y/N mày đang nghĩ cái vì vậy mày phải sống chứ" em lấy tay đánh mạnh vào cái đầu luôn nghĩ tiêu cực của em, đúng vậy em phải sống chứ

Sống để lo cho mấy đứa con của mình chứ và sống theo quyện vọng của hai người ấy và cả người anh quý mến Haruchiyo-san nữa chứ, sao lại chet được

Ừm nếu mà có chet thì em muốn kéo theo gã tồi em yêu chet chung với em chứ không phải là một mình, sao Y/N hôm nay có nhiều suy nghĩ tiêu cực và bạo gan đến thế chứ cũng có khi người con gái nhỏ đó đã hết chịu đựng được sự dày vò của gã tồi đó?

"Nhức đầu quá, ê người nữa"

Em than vãn một mình rồi lại đi vòng vòng căn phòng nhỏ ấy rồi bất chợt mở cửa phòng và đi về phía căn phòng của hai cô con gái lớn hơn cô có 2-3 tuổi để xem tình hình ra sao thì em chợt nhớ ra là hôm nay là ngày đầu tiên nhập học của Jiyoko và ngày đầu đi làm của Hanako

Em thấy mình thật là tồi mà, ngày đầu đi học, đi làm của con em mà em còn dậy trễ nên trả chúc được hai đứa nhỏ câu nào mà?

Eri thì được băng tội phạm kia chăm dùm rồi, em lo lắm nhưng khi thấy tin nhắn của Rindou gửi thì em thấy Eri, con bé vui lắm với mọi người chăm sốc nhỏ cũng tốt lắm

"ừm chắc mình nghĩ sai rồi, không phải ai cũng ác nhưng còn Ran thì..."

Em vừa đọc tin nhắn vừa suy nghĩ đến gã tồi ấy, gã làm đau em rất nhiều nhưng cớ sao lúc nào em cũng nhung nhớ đến gã vậy?

"eya đừng nghĩ đến anh ấy nữa, hazzz"

Em thở dài cộng với cái vương vai để thoải mái hơn trong việc bặt đầu một ngày mới vào chín giờ sáng, em có chút đói vì hôm qua phải hoạt động mạnh nên liền mò xuống bếp làm cho mình một ly mỳ ăn liền để ăn tránh đói nhưng nó cũng không tốt cho sức khỏe của em

Mì đã chính, em ăn nhưng chỉ ăn được hai đũa liền có cảm giác no, em không muốn ăn nữa em liền gạt ly mỳ ấy sang một bên, em nằm dài xuống bàn trong sự mệt mỏi thì bỗng một âm thanh của một chiếc xe ô tô thể thao truyền vào tai em

Em nghe vậy liền đi ra xem thử thì thầu từ chiếc xe ô tô thể thao ấy bước xuống là một cô gái trạc tuổi em với mái tóc cam trong rất nổi, khoác lên mình chiếc đầm body kèm với một chiếc áo lông,đôi giày cao gót màu đen trong sành điều lắm nhưng cái hình xăm trên cổ tay phải của cô ta là của Phạm thiên cơ mà không lẽ cô ta là....

"Kagami?"

"Yoo,Y/N"

Cô gái tóc cam ấy không ai khác chính là Kagami, cô ả hôm trước đòi bán hai cô con gái em đây mà

" Kagami, cô đến đây để làm gì vậy?"

"Nói chuyện chút"

"Hã?"

"Mau vào nhà đi, tôi có chuyện muốn nói với cô đấy Watashi Y/N"

"Cô muốn nói gì thì nói ngay tại đây đi chứ cô bảo tôi vào nhà nói là sao?"

"Tch, nói nhiều quá"

Ả cáo già ấy có chút cáu nên liền cầm đôi tay gầy của em và lôi vào nhà để nói gì đó

khi vào đến nhà ả ta đẩy cô ngồi xuống ghế sofa còn ả thì ngồi ở phía đối diện nhìn cô, sau một hồi mắt đối mắt mắt thì ả cuối cùng cũng lên tiếng

"Y/N này tôi nói cài này cô đừng có buồn nhé?"

"Sao tôi phải buồn?"

Ừm nghe đi rồi biết chuyện này liên quan tới thằng chồng của cô đó"

khi vừa nghe đến từ chồng hai mắt của Y/N liền phát sáng lên và liên tục dồn dập hỏi Kagami

"Cái gì? cô mau kể tôi lẹ lên!"

"Từ từ coi nào, cô đừng có hối tôi coi"

"Mau mau"

Em hồi hộp nên cứ hối ả ta nói nhanh nhanh thì cuối cùng ả ta cũng lên tiếng

"Chuyện là chồng cô..."

-Hết chương 19-

cảm ơn vì đã đợi tôi ra chương mới nha(ฅ⁍̴̀◊⁍̴́)و ̑̑

Vì đây là cái chương tôi ngâm hơi lâu nên tôi show mặt cho mấy cô coi nè với show như thế là tôi sẽ ra chương thường siêng hơn kkk(۶•̀ᴗ•́)۶

Chào tạm biệt chúc bạn dễ thương đang đọc cài này một ngày tốt lành◝( ′ㅂ')و ̑̑
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Đau khổ như nhau?


*đổi xưng hô y/n với Kagami thành chị-em

chuyện tôi đang trên đà oc, lỡ rồi nên tôi làm tới cùng nên mong mọi người thông cảm

tôi sẽ đổi cách hành văn cho phù hợp với dễ đọc lại cho mọi người không khí chịu
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Vụ này vui lắm nè


Chuyện vui là tui drop chuyện đây😛

Thi xong tui viết tiếp

Lia do drop cũng dễ hiểu lắm

Chuyện gia đình và chuyện thi cử

Ráng đợi tui thêm hai tuần nữa đi

Thi xong tui bù cho mấy bà bằng cách bão chap nếu như tui không bí

Cảm ơn đã đọc câu chuyện vui này

Chúc bà một ngày vui vẻ và thi tốt nhé

Drop truyện
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
trúng hay hụt


Spoil Spoil chương mới

Trong hôm nay hay nội ngoài mai sẽ có đây=)

Mấy cô đoán đi nhé

Đoán đúng tui đăng liền=)
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Hộp cơm


Ể, 10h24 rồi ư"

"Phải tranh thủ làm đồ ăn chưa cho anh ấy thôi, sáng nay lu bu quá mà chỉ làm đồ cho các con mà quên làm cho ảnh"

Nói rồi đôi chân ấy lật đật hướng về phía bếp để chuẩn bị bữa trưa cho gã chồng ấy

"Ừm cái này làm sao đây ta?"

Y/N vừa nói vừa lật trang sách nấu ăn

"Nấu món trứng cuộn cho lẹ"

Sau một hồi do dự thì em quyết định làm món trứng cuộn cho vào hộp bento

Em đập trứng vào khay đựng

Em khơ tay lấy lọ muối và bỏ vào một ít

"Ừ đúng rồi ha bỏ vào thêm cà rốt nữa"

Mở tủ lạnh, lấy cà rốt và cắt nhỏ ra nhưng không may em lỡ cắt vào tay mình luôn

Em đứng đấy, em nhìn vào vết thương ấy

Đau thì không, cũng có chút sót nhưng sao đau bằng mối tình đậm màu nước mắt này của em?

"Lấy băng keo bó lại là được rồi"

Y/N vừa nói xong thì đưa ngón tay bị thương lên liếm hết vết máu rồi đi kiếm hộp băng y tế có sẵn trong nha rồi băng lên rất sơ sài để tiếp tục nấu ăn tiếp

Sau một hồi làm qua làm lại thì cũng tới 12 giờ đúng

Đây cũng chính là giờ mà gã chồng ấy hoàn thành nhiệm vụ xong rồi chuẩn bị ra ngoài để ăn trưa

"Tới giờ rồi đi thôi"

Em đi ra ngoài vườn sau nha rồi vẫy vẫy tay rồi nói lớn với một người đàn ông đang khều von gì đó trên cât

"Bác tài xế ới, bác chở con đến chỗ làm của chồng con được không?"

"Con cảm ơn ạ"

Một người đàn ông tầm trung niên đang khều khều cái cây thì nghe thấy tiếng nói của em thì liền quay ra trả lời

"Ồ, Y/N cháu đấy hã"

"Đợi bác bế con mèo này xuống rồi bác đưa cháu đi nhé?"

"À, dạ vâng bác ạ

Em ngoan ngoãn đứng đó chờ bác tài xế, sau một hồi vật lộn với con mèo thì cuối cùng nó cũng để bác ấy bế xuống, đúng là kêu ngạo mà, à mà...

Sao cái tính nó giống chồng em lắm, lúc nào cũng kêu ngạo

Huống hồ hì em là vợ của gã mà gã vẫn như y xi cái tính đáng ghét đó

Lúc đó em điên lắm rồi hay sao mà lại nói con mèo màu đen ấy giống chồng mình

Do quá ngu ngốc nên em liềm lấy tay bụp miệng lại mà cười tít cả mắt

Sau một hồi thì cuối cùng em cũng đã lên xe để đi đến chỗ làm của chồng mình

Vu phu trên chiếc xe mẹc mắc tiền của nhà chồng không phải là đều em vui nhất mà là khung cảnh tuyệt vời khi đi ngang một dàng cây hoa anh đào đang rơi

Đúng là mùa hoa anh đào mà, trong tuyệt vời quá đi mất, khung cảnh này...

"Y/N đến chỗ làm của chồng cháu rồi nè!"

"À dạ!"

"Cháu cảm ơn"

Sau khi xuống xe làm em hoang mang tột độ khi trước mắt em là một cái khu ổ chuột đúng hiệu luôn ấy

Nó không giống như tưởng tượng của em

Khi đang mơ màng vì cái cảnh tượng kinh dị này thì bỗng đâu vang lên một giọng nói của đàn ông làm em có chút rén à không...cực rén mới phải

"Oi y/n"

"Hã!"

Da phản ứng sinh lý nên em đã quay qua hướng đó để nhìn xem giọng nói đó của ai

"Ể, Rindou?"

Em lại có thêm một bất ngờ khác khi từ đâu ra lại có một cái đầu tìm như con sứa đang lòi đầu ra nhìn em mà vẫy vẫy tay

"Ô chị đâu đi kím ông Ran đúng không?"

"Nếu Phải thì đi qua đây"

"Ể"

"Chị qua liền nè"

"Lẹ đi bà chị, cứ lề mề lề mề"

Sau khi chạy qua chỗ của Rindou em đứng im tại chỗ mà không biết nói gì do ngại và một chuyện trong quá khứ vơi cậu em này nên đã run run cầm cặp sợ cậu em này lại dỡ trò như cũ

"Đừng run, tôi không làm gì chị đâu"

_Hết chương 21_

Lên chương rồi sủi đây à với tui đinh pr hố mới

ukki he đang trên watt với mangatoon nhaa

cảm ơn đã ủng hộ tất cả các bộ chuyện của tôi trong thời gian qua

sủi
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
ngất xĩu


Sau khi chạy qua chỗ của Rindou em đứng im tại chỗ mà không biết nói gì do ngại và một chuyện trong quá khứ vơi cậu em này nên đã run run cầm cặp sợ cậu em này lại dỡ trò như cũ

"Đừng run, tôi không làm gì chị đâu Sau khi chạy qua chỗ của Rindou em đứng im tại chỗ mà không biết nói gì do ngại và một chuyện trong quá khứ vơi cậu em này nên đã run run cầm cặp sợ cậu em này lại dỡ trò như cũ

"Đừng run, tôi không làm gì chị đâu"

"Em nói thật không?"

"Thật"

"Tch, tôi hỏi chị cái này"

"Ừm hỏi đi"

"Sao chị mò ra đây được hay vậy?"

"À là do...bác tài xế đưa chị đến đấy, à mà có....sao không?"

"À không có gì, mau đi lẹ đi bà chị"

Rindou thở dài vì bác tài xế không sợ trời không sợ đất khi đưa con nhỏ này đến đây khi chưa có mệnh lên, ông già này ghan đấy

Than thở một hồi thì cũng đến nơi , hắn thắc mắc khi em không vào mà lại đứng thờ thẩn ở ngay cửa làm cho hắn phát cọc mà lên tiếng

"Sao không vào đi đứng đây chi?"

"Chị không dám vào..."

"Assi, để tôi đưa chị vào"

Không được bắn chị dâu

Không được bắn chị dâu

Không được bắn chị dâu

Đều quan trọng phải nhắc lại 3 lần, không được bắn chị dâu

Sau khi đấu tranh tư tưởng bắn hay không bắn chị dâu thì Eindou cuối cùng cũng mở cửa ra và kéo em vào bên trong rồi hét lớn với mọi người

"Ê, coi ai đến nè"

"Ai, ai?"

"Mày lại mang cái con đ* nào về vậy?"

Mocchi thắc mắc còn Takeomi thì lại mở mồm ra nói gì không đâu

"Gái gì mà gái, chị vợ của tao kiêm con vợ của anh tao"

"Đ* con mẹ gì, mày gặp nó rồi mà"

Máu điên nổi lên, rindou liền đứng đó chửa cho Takeomi nghe một hàng

Chuyện thường ngày nên cũng chả ai quan tâm mà chuyện đáng quan tấm nhất là Watashi Y/N đấng đứng ở căn cứ chết người này mà trên tay làm cầm hộp bento....màu hồng có hình con gấu kuma

Yêu đời nhể?

Nhưng chồng của Y/N là tội phạm cơ mà sao lại ăn trong hộp cơm màu hồng phấn và có hình con gấu ấy được thấy mất mặt mà, Sanzu nhìn hộp cơm ấy mà nhìn không được mà cười lớn lên

"Hahahaha há há há há há"

"Hộp cơm màu hồng trong sến đụj vãi"

"Há há há há há..."

Bốp

"ĐAU"

Saznu bị đấm vào đầu một cái mạnh khiến cho gã không kịp phản ứng mà hứng trọn nguyên cú đó, chưa hết sốc thì quay lại sốc thêm khi người đập lại là cô em ngoan hiền kiêm người vợ đáng thương của thằng đồng nghiệp của gã

Tất cả những ai đang chứng kiến điều bất ngờ và ngỡ ngàn khi đâu tiền thấy Y/N tức giận tới nổi mà đi đấm thẳng vào đầu Sanzu mặc dù biết em biết nếu gã nổi cơn điên thì cũng có thể giết em mặc cho em là vợ của đồng nghiệp của gã

"Ôi vãi lồm, tao không ngờ mày đấm đau vậy luôn ấ...."

Bốp

"Wtf?"

Kagami mất hồn khi thấy em tặng cho gã đầu hồng ấy thêm một cái vào mặt nữa, sau cú đấm Haru máy điên cũng đã ngục ngã luôn, máu mũi tuôn ra thành hàng dài còn phần mắt trái thì bị bầm tím, lức đánh mạnh tới nổi văng luôn cái khuyên đang yên vị kẹp trên sụn tai của gã

Không ngờ sao bao nhiêu năm bị trêu chọc thì cuối cùng em cũng đã cố hết sức để đấm một cái mạnh nhưng người em cần đánh, cần vùng lên là người chồng tồi của em chứ không phải là người anh tốt bụng Haruchiyo Sanzu của em

Ôi đúng là trớ trêu thật mà

"Haru nó bất tỉnh luôn rồi Takeomi"

"Dừa lắm, cũng ngựa"

"Vãi lồm chắc mốt tao deoss dám chọc nó nữa quá"

"Một đi vố nó cẩn thận dùm cái lấy thằng Haru ra mà làm gương kìa"

Kagami nhắc khéo Rindou, hắn cũng không nói hì nữa mà lắc đầu lia lịa rồi lại lia mắt qua chỗ người chị dâu "lục điền" của mình

À mà khoan?

Có gì đó sai sai ở đây

"Vcl nhìn kìa Kagami có phải là Y/N đang khóc không?"

Rindou nói xong liền chỉ vào người em Kagami nghe vậy liền quay qua theo

Cáu cảnh trước mắt mọi người là một cô gái nhỏ mới vừa đấm một người đàn ông bầm cả mắt vì chê hộp cơm của chồng cô hiện tai đang khóc thút thít rồi lẩm nhẩm cái gì đó

"Yếu đuối thì vẫn yếu đuối ha Rindou"

Kagami thấy hơi mắc cười cô gái vừa đánh người xong rồi ngồi đó khóc do tội lỗi

Mocchi lấy cù trỏ khều vào người Rindou rồi nói

"Qua dỗ chị dâu mày đi"

"Sao lại là tao?"

"Chị dâu mày mà?"

"ĐÉ-"

"Chuyện gì mà ầm ầm vậy?"

"Ơ anh hai?"

"Hửm?"

Người anh hai mà Rindou vừa gọi không ai khác chính là Ran Haitani, người chồng đáng ghét của Watashi Y/N đang ôm eo một cô gái làng chơi đang đi từ từ lại chỗ của gã sứa biển Rindou

"Anh hai, anh mau lại dỗ vợ của anh đi"

"Cái gì, vợ anh sao lại ở đây?"

Ran thắc mắc với lời nói của Rindou liền đảo mắt nhìn xung quanh thì lại thấu vóc dáng quen thuộc đang ngồi đối diện mình tau cầm hộp cơm đầu tóc bù xù, đôi mắt thì đỏ cứ tuôn rơi từng dòng nước mắt còn miệng thì cứ mấp máy lên tính nói cái gì đó

"A..nh...anh...R..an"

Chưa nói hết câu em liền ngã ngụy xuống nền xi măng lạnh lẽo nhưng tay vẫn không buông hộp cơm

Kagami thấy Y/N xĩu thì liền hét lên rồi chạy qua chỗ em mà lay lay người em

Còn gã chồng thì khỏi nói, gã đứng đó nhìn Kagami lay người vợ mình, đang xem thì cô tình nhân nhỏ trong lòng gã liềm cất tiếng

"Anh ơi, cổ bị gì vậy?"

"Không sao đâu em đừng sợ"

"Dạ vâng"

Nói xong gã liền hôn nhẹ vào trán của nữ tình nhân ấy để động viên cô đừng sợ mặc cho cặp mắt sắt bén của Kagami đang nhìn gã

Gã quay qua nhìn Kagami mà cười đểu rồi thì thầm gì đó trong miệng mà kagami không thể nghe thấy được nhưng khẩu hình miệng của gã là

Con điếm ngu?

"Mẹ, thằng chó khốn nạn"

-Hết chương 22-

Chào tạm biệt

Hẹn gặp lại ở chương sau
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Có thai rồi ư?


Gã quay qua nhìn Kagami mà cười đểu rồi thì thầm gì đó trong miệng mà kagami không thể nghe thấy được nhưng khẩu hình miệng của gã là

Con điếm ngu?

"Mẹ, thằng chó khốn nạn"

Kagami tức đến đỏ cả mặt nhưng không đô co với gã hề đó chi cho mệt, ả không nố với gã nữa ả liền kêu Takeomi với Kakucho lại giúp ả bế em

Kakucho bế em liền quay qua hỏi gã Ran

"Ghen không?"

Tùy mày thôi~"

"Ừ"

Không nói nữa Kaku liền bế em đi vào bệnh viện à khổng hẳn chỉ đưa lên xe rồi đưa em đi cùng với cô hầu gái của ả Kagami

"Em đi với nhỏ đó đi nhớ hãy cẩn thận lũ cớm"

"Vâng thưa bà chủ"

Nói xong thì cô hầu ấy cũng lên xe với Y/N để đưa em đến bệnh viện

Vốn dĩ không dám đi theo vì cả đám là tội phạm chỉ ở khu cho tội phạm nếu có ra thành phố cũng phải dâu thân phận cớ sao có thể ban ngày ban mặt vào chốn đông người như bệnh viện được chứ huống hồ cả đám còn là tội phạm truy nã?

Giờ chỉ còn cách đưa em đi với một cô hầu trong nhà chắc sẽ không sao đâu

Khi bên em vào bệnh viện rồi thì bên ả Kagami mới đi lên được, đi vào một đám mắc công lắm mà khi đi ít cũng phải ngụy trang

"Thằng chó kia mày có đi với tụi tao không đi thì bỏ nhỏ kia lại"

"Tao sẽ đi"

Kagami nghe hơi vui vì cuối cùng gã cũng đã nghĩ thông nhưng mà...

"Tao sẽ đưa em ấy đi cùng~"

"Đcm ông khùng Ran, ông phải làm gương cho tôi chứ ông anh này"

"Thôi nói chí cho mệt thằng đó, mau vào phòng Kagami để ngụy trang kìa"

Mocchi lên tiếng hòa giải cho cặp anh em chuẩn bị tương tàn vì một cô gái

"ê..cho tao đi với"

"Ủa sao tỉnh rồi?"

"Ủa khoan...con Y/N bị gì à?"

"Sao mày biết thế thằng nghiện rõ ràng nãy mày xỉu rồi mà?"

Takeomi ngỡ ngàng hỏi thằng em trai luôn kiên quyết nói mình là con một của gã

"Ủa ông già? tôi xĩu mà tôi vẫn nghe thấy mà"

"vcl bịp à"

Kakucho thấy vô lí liền mở miệng ra nói

Thế là không nói cũng biết cả đám chuẩn bị có hỗn chiến như thường ngày

Thôi thì kệ cái đám tội phạm truy nã này đi mà chúng ta hay quay qua chỗ em

_Tại bệnh viện_

"Bác sĩ cổ có sao không?"

Cô hầu gái-Tomi, liền hỏi bác sĩ khi thấy ông bước ra khỏi phòng khám của em

Ông ấy nhìn Tomi mà cười tưới rối mà nói với giọng vui mừng

"Cháu về nói với gia đình mình là có tin vui nhé!"

"Tin gì vậy ạ?"

"Chị của cháu phải không, chị cháu mang thai được hai tuần rồi nhưng do có gì đó đã kích tới tinh thần của chị cháu nên chị châu mới ngất nhưng không ảnh hưởng tới em bé nhé nhớ về nhà đừng làm gì sốc nữa nha"

"À dạ?"

"Bác nghĩ chắc cháu học dốt quá nên chị cháu sốc à"

Cháu dốt

Cháu dốt

Cháu dốt

"À dạ"

*Ông nội bác sĩ này vô duyên vải*

Tomi phải kìm lại để không bụp ông bác sĩ vô duyên này, thôi giờ cứ nhịn đợi bà chủ với mấy người kia tới thôi chứ cứ vậy hoài Tomi bầm ổng luôn quá

"Ayyy Tomi phải không?"

"Ah bà chủ em ở đây nè"

Nghe tiếng gọi của bà chủ Tomi liền nhanh chân chạy lại chỗ ả với đồng bọn của ả liền thở dốc mà nói

"C...cô...cô chủ"

"Hã em nói đi?"

"Cô....cô y/n có...có...có...thai"

"..."

Kagami im lặng không nói gì mà quay sang hỏi Rindou

"Nghe gì không?"

"Chị dâu có thai"

"Y/N có thai"

Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh

"XIN MỌI NGƯỜI IM LẶNG ĐI Ạ ĐÂY LÀ BỆNH VIỆN ĐẤY"

Cô thu ngân gần đấy sau khi nghe tiếng thét in tai của Kagami mà không nhịn được mà la lên nhắc nhở

"Vcl anh hai chị dâu có thai kìa vậy là anh có con đấy"

Rindou hớt hã quay sang nói với gã, gã chỉ nhìn Rindou rồi cờt nhã nói với em trai yêu dấu của gã

"Ôi em trai ngốc của anh"

"Anh chả quan tâm tới con của con đĩ ấy đâu~"

-Hết chương 23-

Xong chương này tui đình công cho việc nhà là chị hai tui gần cưới và đi về nhà chồng nên tui tụt tinh thần quá nên chỉ đăng bản nháp còn rồi đình công cho đến khi xong đám cưới

Mong mọi người thông cảm cho sự bất tiện này
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Hổ dữ không ăn thịt con


"Ôi em trai ngốc của anh"

"Anh chả quan tâm tới con của con đĩ ấy đâu~"

"Anh hai?"

Rindou thấy khó hiểu khi người anh mình luôn thần tượng này lại chối bỏ đứa con ruột của gã, tại sao anh lại có thể chối bỏ được chứ huống chi đứa bé trong bụng của "chị dâu" gã lại là cháu ruột của mình nữa chứ

Cho dù có là tội phạm giết người không ớn tay sao có thể nhẫn tâm chối bỏ hay tước đạt đi mạng sống của đứa con ruột thít của mình cớ chứ, hở dữ còn chưa ăn thịt con thì cho dù có là tội phạm không có tình người đi chăng nữa thì vẫn yêu thương đứa con ruột thịt của mình

Mà lần này người có tài ăn nói tâm lý dễ nắm bắt được con mồi như Haitani Ran lại đi chối bỏ đi đứa con ruột thịt của mình

Gã ta còn hơn cả hỗ dữ

"Nè Rindou, anh chỉ nó là không muốn chấp nhận đứa con ấy thôi mà"

"Anh mày có nói sẽ giết đứa tạp chủng ấy đâu, chú mày không cần chưng ra bộ mặt muốn giết người như thế~"

"Vâng vâng em biết"

Kagami thấy thái độ nhiễu cợt ấy của gã thì ả ta cũng giận đến run người mà lên tiếng

"Ran mày là thằng chó chính hiệu đấy"

"Đến con mày mà mày còn không nhận là sao?"

Tay ả để ngay thắt lưng chuẩn bị rút súng ra để bắn chết thằng chó chết ấy mà quên rằng mình đang ở bệnh viện, tay vừa chạm vào khẩu súng thì bỗng vâng lên giọng nói của một người đàn ông trung niên

"Thôi đi Kagami, đừng làm loạn"

Kagami nghe thế liền quay người để xem chủ nhân của giọng nói ấy

"Hello chó cái"

"Tao nã chết mẹ mày giờ thằng đầu hồng"

Thì ra giọng nói ấy là của Mocchi đang cầm trên tay một giỏ trái cây đi kế bên là Takeomi và Sanzu đang mở cái mồm thối của mình ra chọc ghẹo ả Kagami

"Hai ông chú già cũng bắt chuyện lẹ ha-"

"Im đi nhãi ranh, tao và Takeomi đi tới đâu theo lời của thằng nghiện kia thôi"

"Vậy giỏ trái cây?"

Kagami cười đểu tay chỉ vào giỏ trái cây trên tay của Mocchi mà hỏi

"Đi thắm bệnh nên mua chó đây, cầm đi thằng nghiện tạo và Takeomi có nhiệm bụi phải đi"

"Ừ, đi đi ông già"

"Mày nói tiếng nữa tao bắn chêt mày"

"Giỡn xíu làm gì căng"

"Liệu hồn"

Sau một hồi đấu võ mồm thì hai ông chí già cũng chịu đi còn Sanzu quay qua nói với Kagami

"Ran nó phản ứng sao thế?"

"Cũng vậy"

"Khốn nạn vậy~"

Thế là cả đám tội phạm ngồi ở ghế ở phòng hồi sức để đợi hồi âm, sau một hồi trồng ngóng thì một ý tế trẻ bước ra từ phòng hồi sức của Y/N lên tiếng gọi:

"Mời người nhà bệnh nhân Watashi Y/N vào thăm"

Cả đám nghe vậy thì liền sãu chân bước vào phòng hồi sức một cách nhanh chóng còn gã thì ôm eo cô tính nhân mới đi theo sau một cách bình thản, chưa vào tới nói gã liền bị Kokonoi chặn ở cửa và nói

"Để con điếm ấy ở ngoài, chỉ mày vào thôi"

Gã không nói gì chỉ nhìn Kokonoi mà cười rồi bỏ eo cô tình nhân ấy mà tiến vào bên trong phòng để xem người "vợ" nhỏ của mình

"Ừm...ủa..mọi người..sao em lại ở đây thế..ưm"

Em định ngồi dậy thì liềm bị Rindou ngăn lại

"Bà chị lỳ quá, đã như thế mà còn cố ngồi dậy"

"Tôi bị gì?"

"Chị nói tát động tâm lý nặng nên bởi ảnh hưởng tới cái thai ấy, mà cái thai không sao cad mà chị đừng ngôi dậy"

"Nằm mà giữ sức đi bà chị"

"Cái gì?

Tôi có thai?"

"Ủa chị tưởng em biết rồi?"

Kagami khó hiểu liền hỏi em

Kagami thấy khó hiểu là do em phải biết rằng em có thai chứ, sao em lại bắt ngờ đến thế chứ?

"Em...em có thai ư?"

"Chị tưởng em biết lâu rồi?"

"Em..."

"Thôi không sao"

Kagami chấn an lại tình thần của em rồi quay sang nói với mấy thằng đực rựa trong phòng mà nói:

"Nhìn gì màu gọt trái cây đi?"

"Biết rồi, biết rồi"

Kakucho lên tiếng rồi vơ tay lấy giỏ trái cây trên bàn

-Hết chương 24-
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
"Ăn táo không?"


Kagami chấn an lại tình thần của em rồi quay sang nói với mấy thằng đực rựa trong phòng mà nói:

"Nhìn gì màu gọt trái cây đi?"

"Biết rồi, biết rồi"

Kakucho lên tiếng rồi vơ tay lấy giỏ trái cây trên bàn

Trong lúc cái đám kia lây hây gọt trái cây thì Kagami lên tiếng hỏi em

"Vậy mấy đứa nhóc kia qua ở với chị ha?..."

"Hã?

Tại sao lại làm vậy thế, bọn trẻ ở với em cũng tốt mà?"

"Này khó nói lắm, mà thống nhất vậy nha, trái cây đây em ăn mau đi, ăn xong rồi nghĩ ngơi đi nhé"

"Bọn này về trước"

Em nghe Kagami nói như thế thì trong lòng cũng ngẫm ra kha khá

Bỡi vì cả hai đứa kia cũng đã gần 17-18 rồi nên không có vụ gã sẽ bỏ qua hai cục thịt mọng nước đang được dần tận mồm đâu cơ chứ?

Chả có con hổ nào chê miếng mồi đang ngay tận mồm nó đâu và gã cũng thế

Đang mãi mê suy nghĩ thì em thò tay sang đĩa trái cây để lấy một miếng lê ăn thì hình như có gì lạ lắm...em đang cầm trong tay của mình là tay của người đang cầm nguyên một miếng táo trong tay, em ngước mặt lên nhìn thì thấy gã Sanzu cũng đang ngơ ngác mà mở to đôi đồng tử màu xanh ngọc mà nhìn em

Em thấy là gã nên cũng đành bỏ tay gã ra để tránh phiền phức vì chồng của em cũng ở đây cơ mà, gã nghiện kia còn chả biết đều là bao, tự tiện lấy trái cây của người bệnh mà thản nhiên ăn rồi quay qua cười một cái rồi còn cảm ơn nữa chứ

"Hehe...cảm ơn Y/N nhé, miếng táo ngon lắm hehe"

"Hơ?

đồ bệnh của chị dâu tao mà mày cũng ăn luôn à?"

"Thì sao?"

"Giờ tao mới biết là mày vừa nghiện mà còn vừa vô duyên nữa"

"Hã? mày nói gì mày nói lại tao nghe coi?"

"Tao nói mày là con gà đầu hồng vô duyên đấy"

Cu cậu kia sau khi kháy được gã kia thì đứng đó ôm bụng cười ha hả

"Tao đang ngứa tay nên muốn đấm người lắm nè, nói lại nghe coi thằng mặt lon Rindou kia?"

"Tao hỏi lại lần nữa, hồi nãy mày kêu tao là con gì?"

"Con gà đầu hồng vô duyên bị nghiện"

Gã đầu hồng ấy tức xì khói khi Rindou nói gã là con gà đầu hồng, kéo tay áo lên chuẩn bị cho thằng đầu tím kia ra bã thì Kokonoi lên tiếng ngăn lại

Nếu như Kokonoi không ngắn gã lại thì gã chắc rằng một là Rindou sẽ nằm viện cùng chị dâu nó hai là ngắm gà thoả thân chứ gã nghiện ấy đã lên sẳn nòng súng rồi, đụng vào là nổ luôn

Em nằm trên giường bệnh nhìn mấy con người ấy bằng ánh mắt khó chịu

Đây là lần đầu em cọc với bọn họ ra mặt như thế, em cọc vì hai thằng khứa kia quá ồn còn xung quanh thì quá nhiều người khiến không khí thật ngột ngạt, em ghét bầu không khí như thế

với vã lại em cũng đang mang thai nên cọc cũng đúng

Kagami nhìn mặt em liền hiểu chuyện mà đẩy hết đám người ấy ra ngoài và cả ả tình nhân của Ran, Kagami chỉ để lại mỗi gã rồi vẫy tay ra về với em

Gã không nói gì chỉ tiến lại chỗ em rồi bạch lên chiếc ghế thăm bệnh được đế kế bênh chiếc giường của em, gã ngồi xuống tiện tay bóc đại một miếng táo rồi ăn, gã vừa ăn vừa nhìn em

Em ngại, ai mà không ai cơ chứ khi cứ bị nhìn chằm chằm vào người như thế, nhưng đây là chồng của em, em ngại thì nó cũng sai thật nhưng do gã có bao giờ ở nhà với em đâu toàn là đi ru rú với mấy cô ở chỗ làm lâu lâu thì về đè em ra làm tình rồi lại đi tiếp

Em là vợ nhưng gã không xem em là vợ gã đến nhìn em gã cũng chả thèm nhìn huống hồ chi giờ ngồi đây nhìn em chằm chằm như này, em không dám nhìn thẳng vào mắt của gã mặc dù mắt của gã rất đẹp đôi đồng tử màu tím violet lúc nào cũng có thể khiến người nhìn nó gục gã và em cũng vậy

"Ăn táo không?"

Cái gì? em có bị điên không, đây là lần đầu gã bắt chuyện với em

Em hốt hoảng ngồi bật dậy và quay sang nhìn gã, gã nhìn em mà nói

"Ăn táo không?"

nói xong gã chìa tay đưa em một miếng táo nhỏ mà khuông mặt gã vẫn vậy vẫn điềm đạm mà mở một nụ cười khó hiểu nhìn em

_Hết chương 25_

Mọi thứ sẽ diễn biến tốt hơn, tôi nghĩ vậy.
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
drop nhẹ


như tiêu đề tui sẽ drop tới khi nào có ý tưởng lại

cảm ơn một số bạn đã ủng hộ tui trong thời gian qua tui mong rằng mọi người sẽ đợi tui có ý tưởng lại

với do truyện đăng lên nó khá flop nên tui cũng hơi nản🙁
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
"vợ yêu"


Gã cười khó hiểu nhìn em nhưng gương mặt của gã vẫn điềm đạm chứ không nhăn nhó khó chịu như em trai của gã

"Thôi nào vợ yêu em mau ăn táo cùng tôi đi"

Vừa nói vừa đưa miếng táo gã vừa xiên được đưa ngay trước mặt em, em thấy gã thật khó hiểu hôm nay gã lạ lắm gã tự bắt chuyện với em mà còn gọi em là vợ yêu nữa cơ chứ thôi thì được một ngày gã cáo già ấy xem em là vợ thì em cũng không khách xáo gì

Em mở miếng ăn ngay miến táo to trước mặt, má của em hồng hào phồng lên vì miếng táo to, đợi cho em ăn xong miếng táo ấy thì gã tiện tay bẹo má em mà nói

"Đáng yêu"

Gì đây? gã hôm nay bị khùng thật rồi vừa nãy còn tay trong với ả nhân tình nhỏ mà giờ đây đang đút táo và khen em đáng yêu đó là đều mà em chưa bao giờ được nghe từ gã

"Tôi biết tôi làm vậy thì em có thể sẽ bắt ngờ nhưng vì em đang mang thai con của tôi thì tôi cũng phải làm gì đó cho giống chồng của em chứ"

"Nhưn....nhưng"

chưa để em nói hết câu gã đưa tay ngay miệng em mà nói

"Suỵt, em mau nằm xuống nghỉ ngơi đi còn tôi phải đi sử lý việc cho tổ chức đã"

nói xong gã cũng vẫy tay chào tạm biệt em, sau khi cánh cửa phòng bệnh được đống lại, không khí yên tỉnh lại em cũng bắt đầu suy nghĩ

vì em mang thai con của gã nên gã mới vậy sao? thôi thì nếu được như vậy thì em cũng tận hưởng thôi vì lúc nào em cũng mong ngóng phút dây này, phút dây mà gã coi em là vợ của gã chứ không phải là kẻ thay thế cần sự thương hại

giờ em cũng phải suy nghỉ thoáng thôi vì em cũng đã mang thai rồi vì em không muốn những việc này ảnh hưởng tới đứa bé trong bụng

em cũng mong rằng khi đứa bé chào đời gã cũng sẽ giữ nguyên thái độ ấy với em, mong rằng một ngày nào đó gã sẽ coi em là vợ chưa không phải là người thay thế...

em lấy tay xoa xoa cái bụng chưa nhô lên của em mà nói

"Cảm ơn con vì đã đến bên mẹ, cảm ơn con vì tất cả"

em khóc rồi, em khóc vì em hận chính bản thân mình vì đã chọn sai người mà không thể bỏ gã được huống hồ gì em còn đang mang thai con ruột của gã

đúng là hổ dữ không ăn thịt con mà gã cũng vậy...

_Hết chương 26_

Vì thấy tội mấy cô nên tôi đăng đấy
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
về nhà


đúng là hổ dữ không ăn thịt con mà gã cũng vậy...

Sau một khoảng thời gian em ở bệnh viên thì gã ta cũng đến để chăm sóc em rất ân cần em cảm giác như không phải gã nữa

hôm nay chính là ngày xuất viện của em, từ sớm gã đã đến và soạn đồ cho em, Ran còn bắt chuyện với em nữa cơ chứ

"Em đi ăn sáng không, khi về anh đưa em đi"

"Dạ thôi em không đói"

sau một 2 tiếng thì em cũng đã về nhà, lâu rồi mới về lại em cảm giác như nó như một căn nhà hoang không ai sinh sống, thôi về tới nhà là mừng lắm rồi nhưng cớ sao về nhà rồi mà lại không thấy mấy đứa nhỏ đâu hết nên em liền quay sang hỏi gã

"Anh à, mấy đứa nhỏ đâu rồi?"

"Anh đưa chúng cho một nhà nhận nuôi khác rồi"

"Sao anh không hỏi ý kiến em?"

"anh đây không thích nuôi con của người khác"

gã chặn họng em nói xong gã còn cười khảy với em

Tại sao gã lại đưa chúng cho người khác chứ tại sao lại không hỏi ý kiến của em?

Gã đúng là khó hiểu

"Nào em mau đi nghĩ đi, đừng suy nghĩ về bọn nhóc không phải con mình nữa mà hãy lo cho đứa bé trong bụng em đi"

"Dạ"

Nói rồi em cũng lặng lẽ bước từng bước lên phòng

Vừa đi vừa suy nghĩ, từ lúc em có thai thì gã cũng thay đổi rất nhiều và gã nói với em rất nhiều nữa là đằng khác

em có chút mơ hồ, nhưng em sẽ không mong chờ gì vào gã vì trong thâm tâm của gã thì em nghĩ gã chỉ xem em là kẻ that thế mà gã hành xử như vậy chỉ để làm tốt vai trò người bố của gã

trong khoản thời gian em bị gã làm cho sang chấn tâm lý và phải uống nhiều loại thuốc nhưng thật may khi tổ chức của Ran có rất nhiều người tốt với em nhất là Kagami, chị ấy là người em quý nhất

Hazzz, đúng là không đâu bằng ở nhà

Em nghĩ em sẽ đi đâu đó du lịch trong một thời gian đề bù đắp lại thời gian trong bệnh viên sặc mùi thuốc khử trùng ấy, em sẽ đi mội mình để thư giản thôi.

_Hết chương 27_
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Thành thật xin lỗi🙇🙇


các bạn thấy tiêu đề khum

hmm nói chung là tui sẽ drop bộ này luôn tại vì tui không còn hứng viết với tui bỏ fandom tr lâu rồi

thành thật xin lỗi các bạn độc giả ạ🙇🙇

tui cũng cảm ơn các bạn đã sát cánh cùng tui và đứa con tinh thần này trong năm qua mặc dù tui viết còn nhiều chỗ nó dỡ với sai chính tả nữaTT

mặc dù là tui viết nhưng cái cốt truyện chính tui còn chả hiểu rõ, mà tui sẽ giữ nó lại chứ không xoá để làm kỉ niệm, nếu mấy bạn mới có đọc thì cứ góp ý cho tui nhen để tui sẽ thay đổi trong các tác phẩm sauu

mặc dù đứa con tinh thần này đang ở khúc cào trào nhưng vì tui hông còn hứng nữa nên viết không đc các bạn à, mong các bạn tha lỗi cho tui🙁((

chúc các bạn năm mới vui vẻ xoá tan phiền muộn ey🎊🎊
 
[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
ngoi lên lặng xuống cái ầm


humm, cx 2 năm tui bỏ bê cái truyện này với cái app cam này quá

mà tui cx muốn luyện lại tai nghề viết cụa tui

hog bít tui có nên viết típ hog nhỉ!? mặc dù tui hog còn xem hay còn hứng thú với TR nữa nhưng cx muốn viết tiếp để luyện tay nghề của mình

dù gì nó cx là đứa con tinh thần của tui và mọi người nhỉ

đây chỉ là quyết định 50/50 thoi, nhưng mong rằng tui sẽ có hứng để viết tiếp câu chuyện đang dang dỡ này😭

cảm ơn và tạm biệt mọi người.
 
Back
Top Dưới