Khác [Haitani Ran x Reader]Chồng em chỉ thương hại em thôi

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
89,591
Điểm tương tác
0
Điểm
0
290982499-256-k680829.jpg

[Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
Tác giả: iwbqoce
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Anh có bao giờ yêu em chưa vậy Ran?"

"Đương nhiên là chưa rồi"

"Vậy tại sao anh lại đối xử tốt với em thế?"

"Thương hại em thôi"

Mấy chương đầu rất hay lặp tư và văn phong non nớt do đây là truyện đầu tay nên mong độc giả thông cảm cho sự bất tiện nàyTT

Bìa truyện được cắt ở manga

Thể loại: Giống đa cấp ấy

Không đăng lại ở bất cứ nền tảng nào

Tình trạng: Đã drop

Au: bảo nọc



tokyorevengers​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Lâm Giang Tiên - Trần gian ]
  • trans | moon heart ; trái tim mặt trăng
  • HẬU DUỆ MẶT TRĂNG
  • ( ĐN Thần Thoại Bắc Âu )(DROP) Xuyên không vào...
  • Trăng máu
  • Cao Thủ Đổi Đen Thay Trắng
  • [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    sự thương hại


    -Câu chuyện này kể về một cô gái nhỏ xui xẻo lúc nào cũng dịnh vào những chuyện không không tốt nhưng ai mà ngờ đươc cô gái nhỉ ấy lại lỡ dính vào một tên tội phạm đã vậy em còn vợ của gã nữa, em thậm chí còn lụy gã mặc cho em biết gã không yêu em mà chỉ sự thương hại.

    -Gã là Haitani Ran là thành viên cốt cán của Phạm Thiên, tổ chức của gã làm đang bị cảnh sát truy nã vì những tội ác mà tổ chức đó gây ra.

    -Em là Minato Y/N, hiện tại em là vợ của Ran nhưng chỉ là vợ trên giấy tờ chứ sự thật gã không coi em là vợ, gã cưới em chỉ vì sự thương hại,em biết rất rõ điều đó vì gã coi em chỉ là một thứ thay thế người tình cũ và cũng thương hại cho cái lần đầu của em.

    *Quay về quá khứ của Y/N khi gặp gã*

    -Em và gã gặp nhau ở một quán bar nổi tiếng ở giữa lòng thủ đô Tokyo xa hoa, lúc đó em chỉ là một phục vụ phén thôi,em không xấu cũng không đẹp nói chung nhan sắc của em cũng như những người bình thường khác,em sở hữu một mái tóc ngắn ngan vai có một màu đen huyền,đô mắt đâu bình thường thì tóm lại thì em chỉ là một con người bình thường trong cái xã hội thối nát này.

    - Em thấy điều này cũng chả ảnh hưởng gì tới đời sống của em cả vì em đã hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình cho đến khi em gặp gã.

    -Giá mà lúc đó em từ chối gã à mà có từ chối cũng chả được vì gã là tội phạm, nếu làm sai ý gã chắc gì bây giờ em còn sống?

    -Gã qua đêm với em chỉ vì nhìn em giống như người tình của gã thôi ư, lúc đó em đã đồng ý qua đêm với gã vì lúc đó em nghĩ nếu lấy lần đầu rồi thì phải chiệu trách nhiệm với em đi chứ, em nói gã thì gã nói rằng sẽ cưới em để bù đắp cho em mà em thật ngu ngục khi tin lời gã.

    * Về thực tại thôi😉*

    -Khi gã đã cưới em về thì em đã biết việc này chỉ là vì sự thương hại và thay thế cho người tình cũ của gã.

    -Bây giờ gã chỉ xem em là công cụ phát tình của gã,mỗi lần làm tình gã mạnh bạo với em lắm dù em có van xin cỡ nào thì gã cũng không tha cho em mà càng lức càng làm mạnh hơn nữa chứ.

    _Y/N: Ran..à..ừm..á anh..làm..nhẹ x-xíu

    được không...e.m đau...quá

    -Gã không nói gì cả mà chỉ đâm thật mạnh vào cái lỗ nhỏ của em, gã còn không quan tâm rằng em đang rên rĩ cầu xin dừng lại nhưng gã lại làm gì rãnh để quan tâm một món đồ chơi thay thế và cần sự thương hại của gã như em, bỗng gã nói một câu:

    _Ran: Thay gì em nói những lời đó tại sao em lại không rên đi con đĩ nhỏ?

    -Gã cất giọng đầy nhiễu cợt lên hỏi em mà làm lòng như bị dao cứa vào đấy, em là vợ của gã cớ sao gã lại nói em là con đĩ cơ chứ? mà cũng đúng gã có coi em là vợ của gã đâu mà bắt gã phải nói những lời đường mật khi làm tình với em cơ chứ và em sẽ mãi mãi không được nghe những câu nói đó chỉ có chị ta mới có thể nghe được thôi vì em chỉ là một món đồ chơi, là người thay thế, là người cần sự thương hại cớ sao em lại mong gã nói với em chứ.

    -Cuối cùng gã cũng tha cho, vì mệt quá nên em đã ngủ một mạch tới sáng, sáng thức dậy thì em cũng chả thấy gã đâu nhưng em đâu biết gã đang đi đưa người tình cũ lâu năm của về nhà và bắt đầu nối lại tình xưa.Em cũng chỉ nghĩ là gã đi làm vì lúc nào em định dậy sớm để nấu bữa sáng thì cũng chả thấy đâu

    -Bây giờ em đang đi xuống dưới nhà với cái thân tồi tàn của em để làm bữa sáng nhưng không ngờ gã lại cho em một bất ngờ còn tráy hơn cả bữa sáng của em, phía dưới nhà em đã thấy một người phụ nũ đang mặc trên mình chiếc váy ôn body màu đen nhìn trong rất nóng bỏng, mái róc tóc nâu hạt dẻ dài tới eo và chị ta bất ngờ quay qua nhìn em bằng đôi mắt xanh vời vợi của cô ta sang nhìn em và lúc đó suy nghĩ của em gã lại định cho em một bất ngờ gì nữa đây?

    -Hết chương 1-

    _Vì đây là lần đầu viết cho nên sẽ có nhiều sai xót cho nên mông mọi người góp ý cho tôi nha:3

    Thật sự cảm ơn mọi người đã đọc chiếc truyện xàm xí này của tôi>
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Món quà gã dành cho em


    -Bây giờ em đang đi xuống dưới nhà với cái thân tồi tàn của em để làm bữa sáng nhưng không ngờ gã lại cho em một bất ngờ còn tráy hơn cả bữa sáng của em, phía dưới nhà em đã thấy một người phụ nũ đang mặc trên mình chiếc váy ôn body màu đen nhìn trong rất nóng bỏng, mái róc tóc nâu hạt dẻ dài tới eo và chị ta bất ngờ quay qua nhìn em bằng đôi mắt xanh vời vợi của cô ta sang nhìn em và lúc đó suy nghĩ của em gã lại định cho em một bất ngờ gì nữa đây?Bỗng chị ta cất tiến:

    _Lyna:Nè nhỏ ranh kia mày là ai mà lại trong nhà của anh ran vậy?

    _Y/N:Tôi là vợ của ảnh mà cô là ai tại sao cô lại ngồi trong nhà của vợ chồng tôi?

    -Chị ta nghe vậy liền nhướng mày lên nhìn cô và trả lời câu hỏi của cô một cách rất là nhiễu cợt:

    _Lyna:Vợ sao? thật nực cười

    _Y/N:Hể?

    _Lyna:Nè nhỏ kia mày không biết mày chỉ là một món đồ thay thế tao không vậy?có khi anh ta cưới mày vì cũng chỉ là một sự thương hại

    _Y/N: Cô lấy cái tư cách gì mà nói câu đó!

    -Lúc này máu não của em đã dồn lên đỉnh điểm vì câu nói của cô ả kia, em biết em chỉ là thay thế và cần sự thương hại của gã ta mà cớ sao cô ta lại biết chứ tại vì việt này chỉ có em và gã biết vật mà tại sao cô ta lại biết?

    _Y/N:Nè mà cô là ai thế?

    _Lyna:Mày hỏi thì tao cũng xin được trả lời!Tao xin tự giới thiệu TAO CHÍNH LÀ TÌNH NHÂN CŨ CỦA HAITANI RAN đấy kiêm chủ nhân tương lai của căn nhà này mà chắc mày cũng sẽ bất ngờ vì sao tao là tình nhân cũ của anh ta mà vẫn quay lại được với nhau không?

    _Y/N:Tại sao chứ

    _Lyna:Vì tao là một món đồ xinh đẹp, quyến rũ mà thằng đàn ông nào nhìn vào cũng muốn thao chết tao

    -Ả ta lên lên giọng đầy sự kinh bỉ trả lời em mà em cảm giác câu trả lời của cô tao đậm mùi của một côn điếm trong bar thôi, mộ con điếm thật thụ.

    _Y/N:Cô nói vậy chả khác nào đang tự nói mình là một con điếm thèm thao vậy*em trả lời lại ả ta với giọng kinh bỉ giống như ả lúc nãy*

    _Lyna:Nhưng tao là một con điếm độc quyền của Haitani Ran cơ đấy còn đỡ hơn một đứa luôn cần sự thương hại của gã!

    _Y/N:Cô...

    _Lyna:Sao cứng họng rồi à "con chó" cần sự thương hại?

    -Lúc này em cảm giác em không thể nhịn được nữa cho nên bây giờ em chỉ muốn lao lên và đấm chất ả ta, khi em đã chuẩn bị tinh thần để đánh ả thò một giọng nói xen vào làm cho em không thể buông tay đánh ả được mà giọng nói đấy lại là của người chồng thườn yêu của em đấy.

    _Ran:Này em định làm gì cô tình nhân bẻ bỏng của anh vậy Y/N?

    -Gã từ đâu bước tới chỗ em với gã cùng với em gã và một thành viên cốt cán của Phạm Thiên mà hình hắn ta tên là Sanzu thì phải, em còn từng nghe Ran nói qua điện thoại với ai đó là Sanzu hắn ta chính là một co. chó trung thành với vị vui của tổ chức này.

    _Rindou:Yo! chị dâu "thay thế" đang định làm gì chị dâu tương lai của em vậy?*hắn nói với giọng khinh bỉ*

    -Em nghe mà em muốn đập hằn ghê tiếc là em không đùa sức làm vậy nếu đủ sức thì người em đập đầu tiên sẽ là gã ta, Haitani Ran

    _Lyna:Wao toàn người quen, mà này Ran

    _Ran: Sao thế cục cưng của anh?

    -Gã vừa nói vừa đi lại chỗ của gã và ôm vào chiếc eo thon thả của gả rồi còn hôn ả nữa chứ! toàn là những hành động em chưa bao giờ được gã làm cho, nhìn cảnh này thật làm cho em ghen tị với ả mà có ghen tị thì em cũng sẽ không bao giờ được nhận những hành động nhẹ nhàng, thân mật của gã được.

    _Lyna:_Anh có vợ rồi tại sao lại đưa em về làm tình nhân của anh chứ, em chỉ muốn anh là duy nhất của em thôi

    -Ả ta cất giọng đầy mùi nhõng nhẽo nói với gã ta.

    _Ran:Ô thế à bé yêu anh xin lỗi nha

    _Lyna:Ứ không chịu đâu!* ả bây giờ đangphồng má kiểu giận hờn chăng._.*

    _Ran:Thôi nào bé yêu của anh em chỉ cần xem cô ả kia là không khí thôi là được rồi

    _Lyna:À mà hồi nãy còn nói em là con điếm thèm thao đấy, ả còn kêu em chỉ là một món đồ chơi của anh xong còn đòi đánh em nữa chứ

    _Y/N:Nè làm gì có chứ cô nói láo

    -Em hét hết câu đó vào mặt ả ta mặt kệ hắn đang đứng bên cạnh và gã nhướng mày nhìn em

    _Sanzu:Wao drama gia đình ư!

    _Rindou:Mày câm đi thằng kia, thay gì mày nói thì mày câm mồm lại xem anh hai tao sẽ em gì ả ta đây

    -Hắn vừa nói hết câu liền chỉ xen em, mà em làm gì có tâm trạng để phản bát lại hai người điên kia chứ bây giờ điều em quan tâm là gã sẽ tin ai,

    "Tin cô tình nhân nhỏ bé của hắn hay

    là tin em?"

    _Ran:Nè vợ yêu em nên nhớ vị trí của em ở đâu chứ tại sao lại lên mặt với tình nhân nhỏ của anh

    _Y/N:Tại sao anh lại không tin em mà lại tin cô ta?

    _Rindou:Vì đơn giản thôi vì chị dâu đây chỉ là một món đồ chơi thay thế của Lyna và cũng chỉ là cô vợ cần sự thương hại từ anh "chồng yêu" của mình.

    _Sanzu_Nè đầu con sứa tại sao mày lại nói vậy chứ làm cho "chị dâu" của mày buồn thì sao?

    _Rindou:Chị ta làm gì mà biết buồn chứ

    _Sanzu:Mày nói như vậy làm tao mắc cười quá

    _Y/N: Thì cứ cười đi ai cấm?

    _Sanzu:Wao

    -Thật sự là nãy giờ em chịu hết nổi rồi em mói lên tiếng trước sự khinh bỉ của 2 con người vô duyên kia rồi

    _Ran:À mà này anh quên nói rằng đây chính là một món quà dành cho em đấy!

    _Y/N:Món quà gì chứ?

    _Lyna:Món quà ấy chính là tao nè từ bây giờ tao chính thức sẽ dọn tớ đây ở chung với anh ấy

    -Wao đúng là một bất ngờ đầy sự đao đớn giành cho em mà.

    -Hết chương 2-

    _Đôi lời của tác giả là:Trong truyện sẽ có một số chỗ khá là khó hiểu và lặp tự do văn phong của tôi khá là dở mà cũng xảm ơn những ai đã đọc cái fic xàm xí này của tôi nha>
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Ở chung


    Wao đúng là một bất ngờ đầy sự đau đớn giành cho em mà.Bây giờ gã nói 1 câu khiến em muốn dồn máu não hơn nữa:

    _Ran:Bây giờ cả 3 người này đều sẽ ở chung với hai vợ chồng mình

    _Y/N:Hã gì cái gì cơ cả ba người này ư?

    _Rindou:Thôi nào chị dâu đừng có keo kiệt như vậy chứ đúng không sanzu?

    _Sanzu:Đúng rồi, thôi nào "chị dâu" cho "em" ở nhờ nhà đi chứ

    _Lyna:Anh à~ chắc chị ấy không muốn em ở lại đâu

    _Ran:Thôi nào cục cưng cô ta làm gì có quyền nói ở cái nhà này

    -khoan đã gã bị điên hay gì? hỏi em cho đã vô rồi nói cái câu đó

    _Lyna:vậy anh hỏi chị ấy làm cái gì~

    _Ran:Anh đùa thôi=)

    Y/N kiểu:

    -ấy sẽ không có chuyện em nói câu đó đâu mà người nói mấy câu đâm chọt em chỉ có thể là thằng em trai yêu dấu của gã thôi

    _Rindou:Thật là tội chị dâu mà, không có quyền gì trong nhà cho nên là 3 người chúng tôi vẫn sẽ ở đây mặc kệ chị có chịu hay không

    _Sanzu:Nói như vậy mày không sợ chị dâu mày buồn à*Nói với giọng giễu cợt*

    _Ran:Con ả đó mà làm gì biết buồn*quay qua chỗ em rồi nói*Anh nói đúng không "Vợ"?

    _Y/N:À vâng em không buồn đâu.

    _Ran:Thấy chưa đã nói là "vợ" tao có buồn đâu

    _Sanzu:Tao hơi đói rồi, Ran kêu vợ mày đi làm đồ ăn đi

    _Lyna:Anh Sanzu nói đúng đó anhhh

    _Ran:Cục cưng của anh đói luôn rồi à vậy Minato em mau đi làm đồ ăn đi, nhớ làm nhanh nhanh lên

    _Rindou:Gọi hẳn cả họ luôn à, vậy chị dâu cũng hiểu rồi đó bây giờ bọn tôi đi ra phòng khách đây

    _Ran:Còn em thì làm nhanh nhanh lên đó

    -Vừa dứt lời cả 4 người họ đã quay người đi ra phòng khách, họ vừa quay đi thì em cũng chạy một mạch vào nhà tắm và khóc, em khóc, khóc nhiều lắm mà chỉ đủ một mình em nghe và một mình em biết?

    -Em ghét gã mà lại không bỏ gã được tại sao chứ trong khi gã mang tình nhân về nhà, mặc kệ người khác chế nhiễu em, gã lăn mạ em, gã coi em là thay thế của tình nhân gã mà gã còn thương hại em nữa chứ mà có sao em vẫn không thể bỏ gã? tại vì em thật lòng yêu gã mà gã không biết điều đó mà cớ sao người gã yêu lại là cô ta?

    à mà bây giờ nhiệm vụ của em là làm đồ ăn cho mấy người kia mà nên không được khóc nữa.

    -Em vội lao đi những giọt nước mắt ấy và đi ra phòng bếp để làm đồ ăn tối cho bọn họ.

    Em đang làm thì hình như có một bàn tay đang đặt lên mông em thì phải=)

    -Em giật mình quay ra thì thấy chủ nhân của cái bàn tay đó chính là của thằng em rể của em Haitani Rindou.

    _Y/N:Này cậu làm cái gì thế?*Em hét vào mặt của hắn ta*

    _Rindou:Làm gì mà la dữ vậy chị dâu? em chỉ lỡ đụng chúng thôi mà

    _Y/N:Cậu....thôi bỏ đi

    _Rindou:Vậy chị dâu nấu món gì thế?*Vừa nói vừa ôm eo của em*

    _Y/N:Cậu làm cái gì vậy hã?*em vùng vẫy cố thoát ra khỏi vòng tay của hắn*

    _Rindou:Thôi nào, chị dâu ngoan một chút đi

    _Y/N:Nè cậu mau buôn tôi ra mau cậu đừng có làm như vậy, mau buôn ra mau

    _Rindou:Chị im coi nào*Hắn trầm giọng với em*

    _Y/N:Nè tôi xin cậu đó mau buông tôi ra đi mà, tôi xin cậu đó

    -Em lại khóc nữa rồi mà làn này em khóc vì en trai của gã, em vừa khóc vừa cầu xin hắn, mà hắn chẳng nói gì cả mà lại bóp mông của em, lần này em thực sự hoảng rồi đó, em lại cầu xin hắn mặc dù hắn có nghe hay không, em dãy đành đạch cố thoát khỏi vòng tay của gã mà lại không đủ làm lại gã.

    _Rindou:Mông của chị dâu căng thực đó*Hắn lấy vỗ một cái thật mạnh vào mông của em*

    _Y/N:Đừng mà cậu đừng có làm vậy nữa mà*em gào lên*

    -Hết chương 3-

    _Ừm thì tui sẽ cho nó 1 cái dramu em chồng chị dâu nka=))_

    Ả xuân xink đẹppp

    Ả xuân xink đẹp tuỵt vời ÙwÚ
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Em chồng


    _Rindou:Mông của chị dâu căng thực đó*Hắn lấy vỗ một cái thật mạnh vào mông của em*

    _Y/N:Đừng mà cậu đừng có làm vậy nữa mà*em gào lên*

    _Rindou:Chị dâu cứ la thoải mái đi vì nhà chẳng con ai ngoài tôi với chị đâu

    -Nói xong liền buông em ra, nắm lấy cơ hội đó mà em chạy xa ra khỏi vòng tay của hắn và giữ khoản cách với hắn và nói với giọng tức giận:

    _Y/N:Tôi không cần biết là nhà có người hoặc không có người thì cậu cũng không được làm như vậy với lại cậu còn là em trai của tôi nữa bộ cậu không sợ chồng tôi nhìn thấy cảnh này à?

    -Rindou:Chắc chị nghĩ ông già đó quan tâm à?

    _Y/N:Cậu.......

    _Rindou:Sao chị dâu của em cứng họng rồi à?

    Sao chị không nói nữa đi

    _Y/N:Mặc kệ cậu tôi đi làm đồ ăn tiếp đây

    -Em vừa quay lưng đi thì hắn lại một lần nữa ôm em lại mà còn ôm chật hơn hồi nãy

    _Y/N:Nè cậu làm gì nữa vậy, mau buông tôi ra coi

    -Em vừa nói vừa giãy đành đạch như con cá mắc cạn mà em không biết rằng em càng làm vậy thì hắn càng muốn trêu em nhiều hơn nữa

    _Y/N:Nè nếu cậu không buông ra thì tôi sẽ đánh cậu đó tôi sẽ đánh không thương tiếc luôn đó, cậu mau buông ra, cậu có nghe không vậy buông ra

    -Nói xong em liền đánh bụp bụp vào người hắn ta mà hắn ta là đàn ông mà còn là tội phạm khét tiếng nữa thì những cú đánh của em cũng như gãi ngứa cho hắn thôi lúc này hắn thấy chị dâu của hắn thật là đẽ thương quá đi~ vậy .à tại sao ông anh già của hắn lại không biết điều này chứ? thật đáng tiếc mà~

    _Rindou:Ya! chị dâu đánh mạnh lên một xíu nữa được không tại "em" chưa có đau

    _Y/N:Nhớ miệng cậu đó

    -Nghe vậy em liền đánh mạnh hơn lúc nãy vào người hắn mà như lời nói ở trên thì cũng chỉ là gãi ngứa thôi:")

    _Rindou:Chị dâu đánh tôi đau quá chắc tôi phải phạt chị dâu thôi~

    _Y/N:Không muốn mau buông tôi ra*Time to giãy đành đạch=)*

    'BỐP BỐP'

    -Tiềng gì vừa vang lên vậy thì ra chính là tiếng hắn vỗ mông em, hắn không vỗ một cách bình thường mà lại đi dùng hết lực tay vỗ hai cái thật mạnh vào mông em, em đau quá cho nên em lại khóc nữa rồi bây giờ sâu trông thâm tâm của em thì lại thấy tai sao bản thân em sao lại yếu đuối quá thế chỉ là một cú tát vào mông thôi mà tại sao lại khóc? em yếu đuối thật mà

    _Y/N:Đau....hức...hức

    _Rindou:Khoan đã....chị đang khóc à?

    -Hắn không bối rối không biết làm gì cả nên hắn đành bế em lên để dỗ

    _Rindou:Nè nín đi tôi chỉ trêu chỉ có một chút thôi sao chị lại khóc rồi, yếu đuối thật chứ

    _Y/N:Thằng khốn mày mau buông tao ra đi đừng có bế tao!

    _Rindou_Nè tôi đang dỗ chị đó tao sao chị lại nói như thế đã vậy còn đổi cách xưng hô nữa

    _Y/N:Không cần biết mày mau thả tao xuống nhanh bỏ tao xuống lẹ lên

    _Rindou:Tch! phiền phức

    -Hắn chặc lưỡi xong liền thả em xuống, vừa thả xuống em liền một mạch chạy lên phòng của em và gã mà đón cửa lại thật mạnh và để Rindou ở dưới nhà đầu sự ngơ ngác và bất ngờ

    _Rindou:Mới vỗ mông có mấy cái thôi mà sao cô ta làm quá thế?

    -Bỗng hắn thấy việc hắn làm hồi nãy cũng có chút quá đáng cho nên hắn quyết định đi xin lỗi em, hắn đi lên cầu thanh và hướng tới chỗ phòng của em và ông anh già của hắn, tới nơi hắn liền gõ vào cửa phòng và nói:

    _Rindou:Nè chị dâu cho tôi xin lỗi chuyện hồi nãy nhé?

    -Giọng em từ phòng vọng ra bên ngoài trả lời hắn

    _Y/N:không cần mày đi ra chỗ khác đi tao không muốn nghe mày nói nữa!

    _Rindou:Vậy thì thôi, được tôi xin lỗi vậy mà chị còn chảnh nữa chứ

    _Y/N:Ai cần lời xin lỗi dơ bẩn của mày. mày mau cút đi chỗ khác đi thằng khốn!

    _Rindou:Vậy thì tôi đi đây

    -Bây giờ thứ em cần là sự yên tĩnh chứ không phải là sự xin lỗi của hắn

    -Hết chương 4-

    _Tác giả vừa làm kt vừa viết=) mằ làm như vậy thì lại nhiều ý tưởng hơn là viết lúc không làm gì cả:")Mà cũng hẹn mụi ngừi ở chap sau nka
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Chồng em không tin em


    _Y/N:Ai cần lời xin lỗi dơ bẩn của mày. mày mau cút đi chỗ khác đi thằng khốn!

    _Rindou:Vậy thì tôi đi đây

    -Bây giờ thứ em cần là sự yên tĩnh chứ không phải là sự xin lỗi của hắn, bây giờ em cần sự yên tĩnh

    -Em đứng dậy và đi vào nhà tắm, em định là sẽ ngâm mình để giải tỏa căn thẳng của ngày hôm nay và đồng thời rữa sạch những chỗ nào mà "em chồng" đã đụng vào em.

    "Thật là dơ bẩn mà"

    -khi nước đã đủ độ ấm thì em cởi bỏ hết những món đồ trên người mình và ngồi xuống bắt đầu ngâm mình vào dòng nước ấm thoải mái đó

    _Y/N:Ưm~ thật là sướng quá đi lâu rồi mới có thời gian để ngâm mình mà

    -Khi ngâm được 1 hồi thì em ngủ quên do ngâm mình quá là thư giản mà cũng một phần là em quá mệt mỏi trong ngày hôm nay.

    -Ở dưới nhà-

    _Ran:Anh mày về rồi nè Rindou

    _Rindou:Ờ chào ông anh già

    _Lyna:xin chào em về rồi nè

    _Rindou:ờ

    _Sanzu:Yo thằng đầu sừa

    _Rindou:Bớt đi con gà đầu hồng💢

    _Sanzu:Sao mày dám nói tao như vậy mày tin tao đánh mày không?

    _Rindou:Mày muốn đấm nhau không? muốn thì vô đây

    _Sanzu:Á mày được lắm

    -Nói xong thì hai người đó lao vào đánh nhau mặc kê mọi người, lyna thì lại ghế rồi coi hai người đó đánh nhau rồi hả hê cười còn gã thì lại đi lên phòng lyna quay qua thấy gã đang đi lên phòng thì nói to lên hỏi gã

    _Lyna:Nè anh yêu, anh đi đâu vậy?

    _Ran:Anh đi lên phòng một xíu bé cưng ngồi đợi nha~

    _Lyna:Vâng ạ~*giọng hơi ẻo lã*

    -Bây giờ gã đang đứng trước cửa phòng của em và gã, gã định đi vô thì thấy cửa đã khóa cho nên gã đành phải dùng chìa khóa dự phòng, khi đi vào phòng thì gã lại không thấy em đâu thì hắn nghe tiếng nước chảy tròng phòng tắm thì liền đi vào thì thấy em đang ngủ gục trong bồn tắm, gã đi vào và bế em ra khỏi bồn tăm rồi đi ra xong liền đặt em lên giường

    -Gã từ từ cởi bỏ đồ của gã ra và bắt đầu sờ vào những nơi nhạy cảm của em, trong vô thức em cảm giác có ai đó đang sờ soạng thì em liền tỉnh dậy và phản kháng

    _Ran:Sao lại phản kháng thế vợ yêu?

    _Y/N:Ran sao anh ở đây? em tưởng anh chưa về

    _Ran:Bộ em không muốn anh về hay sao à quên em có thằng em của anh để có thể phục vụ em mà cần gì anh

    -Vừa nói gã liền đưa tay xuống dưới hoa huyệt nhỏ của em mà đưa tay vào đó

    _Y/N:A..ừm..á..khôn.g phải..mà

    _Ran:Sao con đ* nhỏ này thích cãi thế~

    _Y/N:Em không có mà...a..á

    _Ran:Vậy em có muốn test camera không nhưng cảnh rindou vỗ mông em tôi thấy rất rõ đó~

    -Quay về lúc đó nào-

    -Lúc gã đưa cô ả kia đi mua sắm trông lúc ả ấy đang trong phòng thử đồ thì gã thấy tin nhắn mà đàn em của gã gửi tới nội dung đoạn tin nhắn như sao:

    *Đoạn tin nhắn*

    _Dde1_

    -Đại ca hình như vợ đại ca

    đang mây mưa vớ em của

    đại ca á

    _Ran_

    -Sao mày biết thế

    _Dde1_

    *Gửi 1 video*

    -Đại ca coi đi

    -Khi xem video đó thì gã lại bất ngờ vì cô vợ nhỏ ngoan hiền của hắn mà lại vậy ư đúng là yêu tinh nhỏ mà~

    _Ran:Con đ* nhỏ nhìn vậy mà lại hư quá chắc lát về phải phạt thôi~

    -quay lại thực tại nào-

    _Ran:Nếu thiếu hơi đàn ông tới mức đó thì đêm nay rôi sẽ thao em tới chết luôn~

    _Y/N:Đừng mằ mọi chuyện khô......ưm

    -Chưa để em nói xong gã liền cưỡng hôn em và đưa lưỡi của mình vào trong em và bắt đầu luồn lách kiểm tra khoan miệng của em, đã năm phút rồi đó do sắp hết hơi nên em đập mạnh vào lưng của hắn thì gã liền luyến tiếc rời khỏi môi em

    _Ran: Thật là ngọt mà~

    _Y/N:Tha cho em đi mà*em nức nở cầu xin gã*

    _Ran:Nè cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi mà vợ yêu~

    -Hết chương 5-

    Tôi thấy nó hài hài kiểu gì á nên tôi đưa vào luôn=)
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Nhẹ nhàng hay thương hại?


    _Ran: Thật là ngọt mà~

    _Y/N:Tha cho em đi mà*em nức nở cầu xin gã*

    _Ran:Nè cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi mà vợ yêu~

    -Và thế là họ làm với nhau-

    *Vì là truyện đầu tay nên sẽ khum có h đou mấy nàng._.*

    - em quá mệt vì cuộc làm tìnk khi nãy cho nên đã ngủ thiếp đi từ khi nào, gã khi làm xong thì lại bế em vào nhà tắm để làm sạch cho em, nếu giờ em còn thức thì em sẽ thấy điều này không bình thường rồi có khi nào làm xong mà gã bế em đi làm sạch đâu toàn là một mình em tự thân vận động mà lết đi không lẽ hôm nay gã chơi ngãi hay sao mà lại bế em đi làm sạch vậy trời?

    -Gã bế em bỏ vào bồn tắm và mở nước ra chỉnh cho nhiệt độ nước vừa phải rồi bắt đầu kì cọ cho em.

    -Khi đã vệ sinh sạch sẽ rồi thì gã đặt em lên trên giường và đắp chăn cho em rồi tắt đèn cho em dễ ngủ hơn rồi mở đi ra khỏi phòng, chặc chắc là hôm nay gã chơi ngãi thật rồi có khi nào gã em như vậy với em đâu?

    -Đây cũng là lần đầu gã nhẹ nhàng với em đấy nhưng em chỉ sợ đây chỉ là sự thương hại mà gã thường nói với em, thôi cứ kệ đi cho dù là gã thật lòng hay thương hại em đi chăng nữa thì em một lòng vẫn sẽ ở bên gã.

    'Em lụy gã'

    'Em ngu ngốc tin gã sẽ thương em?'

    'Nhưng tất cả chỉ là sự thương hại'

    'Nhưng tất cả chỉ là sự thương hại'

    'Nhưng tất cả chỉ là sự thương hại'

    Điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần

    -Trong lúc ngủ thì em đã có một giấc mơ, giấc mơ đó không đẹp mà nó giống như một cơn ác mộng dành cho em vậy đó.

    -Giấc mơ đó em thấy em và gã, gã đứng kế cô tình nhân nhỏ bé của hắn đó chính là ả Lyna, gã nhìn em xong liền ôm eo Lyna lại và chỉa cây súng lục yêu thích của gã lên nhắm vào đầu của em và nói

    _Ran:Tạm biệt cô vợ nhỏ của anh~

    -Nói xong gã liền nả đạn vào đầu em lúc đó em liền giật mình tỉnh dậy, em thở hổn hển mồ hôi chảy ước hết cả một mảnh lưng của em, em ngước nhìn lên đồng hồ thì đã 12 giờ tối rồi, em hoàn sợ giấc mơ hồi nãy và em còn sợ nó sẽ thành sự thật nữa cơ

    -Lúc này em đã có chút đói rồi nên liền mò xuống nhà để coi có gì để bỏ bụng không, khi vừa xuống nhà thì em chả thấy ai cả chắc vì tính chất công việc là tội phạm nên đi vào giờ này thì cũng không có gì bất ngờ cả chắc ả Lyna đã đi theo Ran rồi mà ả ta cũng không phải lại tầm thường gì vì lúc sáng hôm đó lúc đang đứng nói chuyện với ả thì em tia được một hình xăm rất giống của chồng em ở phía bắp tay phải của cô ả.

    Ừm vật chắc ả ta cũng là thành viên của tổ chức đó rồi.

    Ừm em cũng tò mò về cách gã và ả quen nhau như thế nào quá.

    -Tự nhiên cái tính nhiều chuyện và tò mò giống mấy bà hàng xóm của em nổi lên à mà thôi bỏ qua đi vì cái bụng em đói đến lả lơi rồi bây giờ em phải xuống bếp coi có gì ăn không đã rồi tính tiếp

    -Lúc lục bếp thì em đã thấy con duy nhất một gói mì thật là may mắn mà đúng lúc nhà em không còn gì vì cả tuần em đã không đi chợ rồi chắc mai em sẽ đi để mua đồ thôi nếu không thì ngày mai sẽ chẳng còn gì ăn nữa tại vì tủ lạnh chỉ còn có một chút rau củ và một ít thịt bò.

    _Y/N:Ừm thì việc đó tính sau đi bây giờ đi nấu mì ăn thôi đói quá~

    -Em bật bếp lên để đun nước để nấu mì thì bên ngoài có tiếng xe, em nghe thấy thế liền chạy ra ngoài xem là ai về thì từ trong xe lòi đâu ra một cái đầu màu hồng nhìn như con sứa thấy=))

    _Y/N:Nè ai vậy ạ?

    _Sanzu:Ô chào Y/N

    -À thì ra là gã sanzu mà gã này lại là cái người em thấy đối sử với em khá là tốt mặc dù có lời nói có chút ác, Sanzu đi vào nhà liền nằm lên ghế sofa và gã hỏi em

    _Sanzu:Làm gì mà giờ chưa ngủ vậy nhỏ kia?

    _Y/N:À...thì em có chút đói nên xuống nấu mì để ăn thôi

    _Sanzu:Mì à cho tao ăn một xíu với

    _Y/N:Ể?

    _Sanzu:Cho xin một miếng thôi~ Được không nhỏ kia?

    _Y/N:Gói mì này cũng nhiều nên hai anh em mình chia mỗi đứa một nữa ha?

    _Sanzu:Cũng được đó giá mà mày lag em tao ha con nhỏ em tao lúc nào cũng giành ăn với tao mỗi lần tao xin nó chả bao giờ cho tao ăn chung cả

    _Y/N:Ừm thì anh chị em nhà nào cũng vậy mà anh

    _Sanzu:Cần phụ không tao phụ cho

    _Y/N😀ạ thôi không cần đâu ạ tại nấu mì chỉ cần đun nước thôi mà

    _Sanzu:Vậy thì nấu lẹ lẹ đi tao có chút đói rồi

    _Y/N:Vâng ạ

    -Nói chuyện với gã xong thì mì cũng đã chính rồi, em thấy mì chính rồi thì liền chia ra hai phần cho em với gã.

    -Lúc ăn thì em với gã trò chuyện với nhau rất là vui,gã cứ luôn miệng lãi nhãi về gia đình của gã, cuộc đời của hã nghe như phim hài vậy chứ cuộc đời của em thì....mà thôi kệ đi nhớ lại chuyện cũ làm gì cho buồn.

    -Ăn xong thì Sanzu lại đi làm nhiệm vụ mà vì vua cao quý của gã giao cho gã còn về phần em thì lại quay về phòng và đánh thêm giấc nữa

    -Hết chương 6-

    _Chắc tui sẽ viết thêm một chương nữa để mừng sinh nhật Seshui Inui nè>
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Gã hôm nay lạ lắm


    -Lúc ăn thì em với gã trò chuyện với nhau rất là vui,gã cứ luôn miệng lãi nhãi về gia đình của gã, cuộc đời của hã nghe như phim hài vậy chứ cuộc đời của em thì....mà thôi kệ đi nhớ lại chuyện cũ làm gì cho buồn.

    -Ăn xong thì Sanzu lại đi làm nhiệm vụ mà vì vua cao quý của gã giao cho gã còn về phần em thì lại quay về phòng và đánh thêm giấc nữa vì ngày hôm nay của em đã quá mệt mỏi rồi.

    _Y/N:Ể sao sáng nhanh vậy mình nhớ là

    mình vừa mới chớp mắt có xíu thôi mà sao sáng rồi?

    -Hiện tại là Y/N đang rất là bất ngờ vì em vừa chớp mắt có xíu mà trời đã sáng rồi sao, đúng là thời gian trôi nhanh quá nhưng thời gian đôi lúc cũng mang lại cho ta rất nhiều kỉ niệm với người mình thương nhưng đối với em thì lại không có những kỉ niệm đẹp nào về tình yêu hết nhưng nếu em không gặp gã thì có lẻ câu chuyện tình yêu của sẽ rất là tuyệt vời khi gặp một người khác chứ không phải gã.

    -Hừm trách móc bản như vậy được rồi thay vì ngồi ở đây để tốn thời gian thì tại sao lại không đi vệ sinh cá nhân để còn đi chợ mua đồ dự trữ nữa chứ

    _Y/N:hừm đi vệ sinh cá nhân thôi

    -khi vệ sinh cá nhân xong xui rồi thì em đi xuống dưới nhà để chuẩn bị đi chợ, hừm chắc hôm nay em sẽ đi chợ Việt quá em sẽ mua quyên liệu về để làm phở

    *Góc giải thích cuộc sống của Y/N*

    _Ba của Y/N là người Nhật còn mẹ của Y/N là người Việt cho nên là Y/N là người Việt lai Nhật, lúc nhỏ th8f em ở Việt Nam với gia đình nhưng do tính chất công việt của ba nên em chuyển qua Nhật sống với ba còn anh và em gái của Y/N thì ở với mẹ ở Việt Nam nhưng ba của em lại mất lúc trên đường đi làn về mà cảnh sát lại không tìm được quyên nhân cách chết của ba em còn về phần của mẹ em thì do quá sốc về việc này nên đã qua đời không lâu sau khi ba qua đời do lên cơn đâu tim do sốc, em gái và anh trai của em thì lại mất tích đến tận bây giờ nhưng vẫn chưa lục ra được tung tích của hai người đó nhưng em luôn luôn chắc rằng 2 người họ sẽ không sao cả_

    *Góc giải đáp kết thúc*

    -Khi xuống dưới nhà thì em lại thấy gã đang ngồi ở ghế sofa mà đọc báo, tội phạm như gã mà cũng đọc báo nữa hã mà khoan Rindou, Sanzu và cả cô tình nhân bé bỏng của gã đâu rồi sao chỉ có một mình gã thôi vậy?

    _Ran:Ôi xin chào "vợ yêu"~

    -Gã cất tiếng làm cho em tan cái suy nghĩ trong đầu

    _Y/N:À vâng

    _Ran:Em không định làm đồ ăn sáng à 7h30 rồi đó thường là 6h đã có rồi mà "vợ yêu" của anh~

    _Y/N:Nhà của chúng ta hết đồ ăn rôi nên sáng nay em định đi chợ để mua đồ ấy ạ*em nói với giọng khá sợ sệt*

    _Ran:Vậy thì để anh đưa em đi tại vì giọng nhiên anh cũng muốn đi đâu đó

    _Y/N:A...dạ?

    _Ran:Sẵn tiện mình ăn sáng ở ngoài luôn đi

    -Cái gì đây em có nghe nhầm không hôm nay gã đòi đưa em đi chợ với cả việc ăn sáng với nhau nữa đã bao giờ nói với em những câu như đấy từ hôm quay tới gửi gã cứ như bị chơi ngãi ấy toàn nói và làm những hành động gã chưa bao giờ làm cho em có khi nào gã đã bắt đầu có tình cảm với em rồi chứ? a thật là hạnh phúc mà em mong là gã có tình cảm với em chứ không phải là sự thương hại.

    _Ran:Anh nghĩ em nên thay đồ đi rồi chúng ta cùng đi

    _Y/N:Vâng ạ

    -Nói là làm em phi thẳng lên phòng và thay bộ đồ đẹp nhất của em vì đây là lần đầu tiên gã ngỏ lời đi chung với em mà, hừm mà chỉ đi chợ thôi cần gì mặc đẹp mặc một đồ đơn giản thôiii

    -Khi đã thay đồ xong thì em đi xuống dưới chỗ của gã.

    đang đứng, em bây giờ nhìn như một mỹ nữ với bộ váy trắng và mái tóc ngắn tới vai đen như gỗ mun của em.

    _Y/N:Ừm mình đi chưa anh

    _Ran:À..ờ chúng ra đi thôi

    -Gã hình đã bị đớp hồn bởi vẻ đẹp nhẹ nhành của em mất rồi nhưng gã đã thật sự có tình cảm với em vẫn chỉ là một dấu chấm hỏi hoạc chỉ là sự THƯƠNG HẠI

    -Hết chương 7-

    _Chap phúc lợi ngày 20/10 nha mấy nàng chúc cho mấy nàng ngày phụ nữ Việt Nam luôn luôn xinh đẹp mà sống hạnh phúc bên gia đình của mình nha
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    lần đầu đi chung#1


    Gã hình đã bị đớp hồn bởi vẻ đẹp nhẹ nhành của em mất rồi nhưng gã đã thật sự có tình cảm với em vẫn chỉ là một dấu chấm hỏi hoặc chỉ là sự THƯƠNG HẠI.

    _Ran:Chúng ta mau đi thôi

    _Y/N😀ạ vâng

    -Nói xong em đi theo gã đi ra ngoài xe

    _Ran:Chúng ta đi ăn sáng trước nhỉ

    _Y/N:Vâng

    -Vì đây là lần đầu em với gã đi chung mặc dù đã là vợ chồng với nhau cũng được hai năm rồi mà chưa bao giờ gã cùng em đi đâu đó nếu em có rủ thì gã sẽ né tránh nói là vì công việc bận rộn không đi được mà bây giờ thì gã lại đòi đi chợ với em còn đi ăn sáng nữa chứ đùng là giống chơi ngải quá mà em chỉ mong là gã sẽ có tình cảm với em thôi chư em không muốn sự thương hại mà gã thường trao cho em.

    -Cuối cùng thì cũng đã tới nơi, nhìn như em

    không lầm thì đây là nột cái nhà hàng năm sao thì phải và đây cũng là lần đầu tiên gã đưa em đến những nơi như thế, nếu mà gã có đưa em đi chung với gã thì cũng chỉ là tới những quán bar ồn ào hoặc là những nơi nào gã vào tổ chức sát hại những kẻ làm lệch bánh răng của phạm thiên hay còn gọi là những kẻ phản bội tổ chức những nơi như thế thì em lại không thích một chút xíu nào nơi thì ồn ào nơi thì lại quá ghê tởm và đây là nợ đoàng hoàng nhất mà gã đưa em tới.

    _Ran:Nào mau vào thôi

    -Em không nói gì mà chỉ im lặng đi theo gã, khi tới quầy lễ tân thì em thấy tất cả nhân viên trong cái nhà hàng này đều cuối người xuống chào gã, đúng là quyện lực ghê nhỉ?

    _Ran:Haitini Ran

    -Bỗng gã nói tên của gã lên thì liền có một chị phục vụ gần đó lên tiếng

    _Phục vụ: À ngài là Haitani Ran à, mời ngài đi theo lối này thì sẽ đến bàn của ngài ạ.

    _Ran:Cảm ơn, nè mau đi thôi còn đứng đó nhìn cái gì nữa?

    _Y/N:À vâng em đi liền

    _Ran:Chặc! lề mề

    -Nói xong gã liền nắm tay em và kéo em đi tới chỗ bàn của mình mặc cho mọi người đang nhìn gã mà chỉ dám nhìn một chút xíu thôi chứ không ai dám nhìn lâu cả nhất là nhìn lâu vài một tên tội phạm khét tiếng của phạm thiên.

    -Mà em có chút thắc mắc là rổ chức quy hiểm như thế mà còn đang bị truy nã nữa mà lại thản nhiên đi ra ngoài thặm chí còn voi hẳn một cái nhà hàng nỗi tiếng như thế này mà cớ sao cảnh xmsats vẫn không biết được có khi nào cái tổ chức này có liên như đến chính phủ hay không mà bị truy nã xing rồi còn đi nhong nhong ngoài đường nữa mà lại không có ai bắt? thường thì em thấy tội phạm bị truy nã phải chốn lui chốn lủi để không bị cảnh sát bắt được mà vẫn bị cảnh sát phát hiện ra rồi bị bắt mà lần này cái tổ chức này không có gì gọi là chốn cảnh sát luôn á vậy mà tại sao cảnh sát lại bắt không được những rên tội phạm truy nã lúc nào cũng nhong nhong ngoài đường nhể, ngộ nghĩnh thật chứ?

    -Sau khi đã tới bàn của em và gã thì em ngồi xuống cùng gã và sau đó Ran có hỏi em:

    _Ran:sao bộ em không thích chỗ này à?

    _Y/N:À không em rất thích ạ

    _Ran:Ừm vậy thì gọi mòn em thích ăn đi

    _Y/N:À vâng

    _Ran:Nè phục vụ chi gọi món

    -Gã ăn nói một cách rất là lịch sự vời phục vụ em lại nghĩ rằng gã sẽ kêu phục vụ lại bằng một cái giọng thô lỗ chứ.

    _Phục vụ:Hai quý khách đây muốn gọi món gì ạ?

    _Ran:Mau chọn đi Y/N

    _Y/N:à cho tôi món này món này và món này nữa

    -Tay em không nhanh cũng không chậm chỉ vài những món mà em chọn

    _Ran:Nè Y/N!

    _Y/N😀ạ có chuyện gì sao anh?

    _Ran:Sao em gọi ít thế sao không gọi nhiều lên

    _Y/N:Thôi không cần nhiều đâu ạ gọi nhiu đây đủ ăn rồi anh.

    _Ran:ờm

    _Phục vụ:Vậy là quý khách đã chọn xong rô đúng không?

    _Y/N😀ạ xong rồi đó ạ

    _Phục vụ:Vậy quý khách vui lòng đợi ạ

    _Y/N:Vâng ạ

    -Nói xong thì anh chàng phục vụ nó bỏ đi, khi em quay qua chỗ của gã thì thấy gã đang nhìn chầm chầm vào em lúc này khi thấy mình cứ bị nhìn chầm chầm như thế thì em có chút ngại mà cũng không sao miễn là gã nhìn em là em vui rồi

    -hết chương 8-

    _Chương này hơi ngắn nên minh mọi người thông cảm nha với lại tui đang ôn tập để còn thi nữa nên ra chap sẽ hơi lâu một xíu nên mong mọi người thông cảm nha và giờ thì pái pai hẹn mọi người ở chương sau nha
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Thông báo#1


    Ehe lại là tôi đây tác giả của bộ này👉👈

    Hôm nay tôi ngoi lên đây chỉ để nói rằng là tôi sẽ drop bộ này trong một thời gian ngắn mà lý do tôi drop là vì

    1: Văn phong còn dỡ và đặt dầu chấm phẩy hơi ít nên có nhiều bạn sẽ bi rối nên tôi định sửa lại hết mấy cái bản nháp rồi mới đăng lên.-.

    2: Tôi bí=)

    3: Rôi còn phải học và chép bài do gần đến trường lại rồi mà tôi vẫn chưa chép và học gì cảTT TT

    Nên là mong mọi người sẽ thông cảm cho tôi nha vì tôi chỉ drop trong một thời gian ngắn thoi
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    lần đầu đi chung#2


    -Nói xong thì anh chàng phục vụ nó bỏ đi, khi em quay qua chỗ của gã thì thấy gã đang nhìn chầm chầm vào em lúc này khi thấy mình cứ bị nhìn chầm chầm như thế thì em có chút ngại mà cũng không sao miễn là gã nhìn em là em vui rồi

    _Ran:Nè Y/N khi ăn xong thì hai chúng ta đi đâu nữa?

    _Y/N:Chắc là đi chợ ấy ạ

    _Ran:Vậy đi chợ xong thì anh muốn đưa em đến một nơi này

    _Y/N😀ạ vâng

    -Sau nữa tiếng thì cuối cùng đồ ăn cũng đã lên, em nhìnn những món em vừa gọi thì chả có gì là thèm cả bởi vì em chỉ gọi cho có thôi, chứ nói thiệc là em cũng chả muốn ăn những món giống vậy, em chỉ muốn ăn một ổ bánh mì thôi cũng được chứ em không quen ăn những món ăn có vẻ sang chảnh và quý phái như vậy, hazz em đúng là một con nhà quê mà.

    _Phục vụ:Đồ ăn của quý khách đây, chúc quý khách ăn ngon miệng ạ.

    _Y/N:À vâng

    -Em bắt buộc phải ăn vì đây là lần đầu gã đưa em đi mà nên em phải cô gắng ăn mặc dù em không thích ăn mấy món này lắm vì món phái khẩu của em không phải là thịt bò mà sao em ngu quá vậy? không ăn được thì gọi làm gì?

    _Ran:Sao không ăn đi?

    _Y/N:Anh ăn trước đi

    _Ran:Không anh không ăn đâu

    _Y/N:Ơ nhưng mà hồi nảy lúc ở nhà anh kêu đói mà?

    _Ran:Tùy hứng thôi chi nên là ăn lẹ đi còn đi chỗ khác nữa

    _Y/N:Vâng

    -Em nắt đầu sợ rồi vì sao em sợ á?

    Tại vì khi nãy gã đã gằng giọng lên nói em mặc dù giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng mà sắc mặt của gã thì không có gì đó không ổn vì gương mặt của gã lúc đó trong đáng sợ lắm.

    -Em cố gắng ăn thật là lẹ như lời gã nói để còn đi những chỗ khác nữa em quên mất gã là tội phạm mà vậy thì gã cũng cần làm việc nữa chứ ai đâu rãnh ngồi nhìn em ăn?

    -Sau một hồi ngồi ăn trong vất vả thì em cuối cùng cũng đã ăn xong hết những món mà em đã gọi, gã thấy em ăn xong thì cũng chả nói gì mà đứng lên tiến đến quầy lễ tân để tính tiền còn em thì thấy gã đi thì em cũng đi theo gã, sau khi đã tính tiền xong thì em với gã đi ra ngoài và lên xe, sau khi đã ngồi xong thì gã nói với em:

    _Ran:Đi đến chỗ này chút đi rồi đi chợ

    _Y/N:Vâng

    -Tring suốt quá trình đi em với gã không nói gì với nhau hết cả, gã thì tập trung lái xe còn em thì chỉ mơ mơ màng màng nhìn ra ngoài kính xe, phong cảnh bây giờ đẹp thật chứ nếu như bây giờ em ch3t thì em có thể hóa thành một đóa hoa thôi em cũng mãn nguyện nhưng mà tự nhiên não em lại nhảy số tới mấy chuyện ngu ngốc như vậy được chứ?

    _Ran:Nè mau xuống thôi tới nơi rồi

    _Y/N:À...Dạ

    -Cuối cùng cũng tới nơi rồi ư sao mà nhanh quá vậy à mà khoan cái chỗ này quen lắm.

    _Y/N:à mà đây là đâu vậy anh?

    _Ran:Vô đi rồi biết

    -Nói xong gã kéo tay em đi vào trong ngôi nhà đó khi vừa bước vô thì lên có một mùi tanh của máu tươi sốc thẳng lên mủi của em không lẻ gã đưa em đên căn cứ của Phạm Thiên?

    _Rindou:Yo chị dâu?

    _Sanzu:Mày đưa vợ mày đến chơi à

    _Kakucho:Oh gì đây?

    -Khi em bước vào cùng gã thì tất cả mọi thành hên của Phạm Thiên đều bất ngờ và có một số người lên tiếng thì bỗng từ đâu ra một người con gái lao đến và ôm gã

    _...:Em nhớ anh quá à cục cưng~

    -Nhỏ nào nữa đây?

    -Hết chương 9-

    _Ừm thì ngắn ngắn thôi vì tui sắp thi học kì rồi cbo nên việc ra chương mới sẽ hơi lâu mà nếu ra thì nó sẽ rất là ngắn, sau một hồi nghi thì tui mới phát hiện ra là tất cả truyện tôi viết đều OC toàn bộ nhân vậtTT huhu mọi người thông cảm cho tui nha mà thi xong thì tui sẽ bãi chương nha mà cái vụ bão chương là hên xui=)_

    pái pai và hẹn mọi người ở chương sau

    Tại thấy cưtê quá nên tui đưa zô á=)
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Phạm Thiên#1


    -khi em bước vào cùng gã thì tất cả mọi thành hên của Phạm Thiên đều bất ngờ và có một số người lên tiếng thì bỗng từ đâu ra một người con gái lao đến và ôm gã

    _...:Em nhớ anh quá à cục cưng~

    -Nhỏ nào nữa đây?

    Tình nhân mới nữa hay gì ba?

    _Y/N:à.......

    _Rindou: Sao vậy chị dâu có gì bất ngờ lắm hã

    _Kakucho: Chuyện như cơm bữa mà chắc ả đó không lạ gì đâu ha

    _Sanzu: Nè thôi đi có "Vua" ờ đây đó tụi bây nói tầm xàm gì vậy?

    _Ran: Nè......sao em không giới thiệu với mọi người đi

    _......😀ạ chắc mọi người ở Phạm Thiên đều biết em hết rồi mà đúng không chỉ có chị nào chưa biết nên là em xin tự giới thiệu em tên là Suzuko Kagami và em là người tình của Haitani Ran đấy còn chị thì sao, chị là ai mà lại được đi chung với anh ấy vậy nhìn chị quê mùa như vậy tại sao lại có thể bước chân vào đây được chứ?

    -Nhỏ đó ăn nói diệu dàng pha thêm một chút khinh bỉ trong lời nói của nhỏ, nhếch mép cười nhìn em một cái nữa chứ đúng là quá đáng mà.

    _Kagami: Sao chị không giới thiệu đi chứ

    _Y/N: À thì chị tên là Minato Y/N

    _Kagami: Minato Y/N? ha đúng là một cái tên quê mùa, nè Ran sao anh lại đưa cái chị gái quê mùa đó đi theo vậy chứ?

    _Sanzu: Nhỏ đó là vợ của thằng Ran đấy và tao kêu tụi bây đến đây không phải để diễn drama gia đình mà là đến đây để sử lý người làm trái đi "bánh răng" của Phạm Thiên đấy, còn Kagami em cũng hiểu ý nghĩa tên của em mà tính ra Minato Y/N còn đẹp hơn cái tên của em đấy!

    _Rindou: Chơi thuốc hay gì mà hôm nay mày bênh bà chị đó quá vậy

    _Takeomi: Hôm nay lạ qua nha thằng "Con một"

    _Sanzu: Nè ông anh già kia ông nói cái gì vậy muốn đấm nhau hay gì mau nhào vô đây tôi không ngán anh đâu

    _Mochizuki: Nè thôi đi mau mau nhanh cái chân đến kho lạnh kìa thằng "chó điên"

    _Sanzu: Biết rồi

    -Nói xong thì tất cả bọn họ cùng nhau đi về cái kho lạnh mà ông chú Mochizuki vừa nói mong là không có dị kinh tởm, à mà cái suy nghĩ đó của em sai rồi khi bước vào tới kho lạnh đập vào đôi mắt có màu đen tuyền sâu thẳm của em hình như là một gia định bốn người khoan đã cô gái đó có vẻ gì đó giống em lắm và cả cậu trai kia nữa không lẻ.....em có suy nghĩ không lành nên đã chạy lại chỗ của bốn ngược đó và làm cho tất cả mọi người và vị "Vua" đáng kính của Phạm Thiên bất ngờ vì hành động đó của em

    -Em chạy tới và ngồi thụt xuống chỗ đó và nhìn vào bốn người họ, hai người trung niên kia chắc là làm việc vì đó phản bội tổ chức rồi còn về phía hai người kia thì họ có vết xăm của Phạm Thiên ở ngay trên mặt khoan, cô gái nhỏ trước mặt em và khóc òa lên khi thấy mặt em con bé đó lên tiếng làm cho trái tim em muốn nhảy thọt qua ngoài con bé đó gọi em là chị? không lẻ.....

    _Akiko: Chị ba tại sai chị lại ở đây, ở đây nguy hiểm lắm đó chị mau chạy đi

    _Y/N: Hã em kêu chị là gì chứ?

    -Cái gì đây không lẻ hai người này là hai người anh em thất lạc của em sao, em lấy tay và lây vào người của con bé và hỏi

    _Y/N: Akiko là em đấy à tại sao em lại bị dính vào cái tổ chức này chứ tại sao hã mau trả lời chị đi

    _Akiko: Chị ba à

    _Arata: Nè trước khi hai người tụi anh ch3t^ thì em nhớ sống tốt đấy đường dây dưa với cái tổ chức này mau nghe lời anh đi

    -Bây giờ người con trai kia cũng lên tiếng đúng thật rồi cả hai người này đều là hai người đó rồi cả khuôn mặt lẫn giọng nói đều giống nhưng cớ sao ông trời không chọn ngày đẹp để cho cả ba chúng em gặp nhau nhưng tại sao lại gặp nhau trong cái tình huống này chứ

    cuộc đời của em đúng là không có gì là ổn cả.

    _Rindou: "Vua" ngài có định gi3t bốn người đó không chứ nói nhiều quá những người làm tránh luật ở Phạm Thiên đánh lẻ phải ch3t thật sớm chứ

    _Mikey: Giết

    _Sanzu: Vâng thưa "Vua"

    -Vừa dứt lời xong thì Sanzu gã tiến lại chỗ của em đang ngồi và nói

    _Sanzu: Vì mấy người cũng đã cống hiến nhiều cho Phạm Thiên cho nên nhà "Vua" sẽ cho bốn người các người ch3t một cách nhanh lẹ

    _Y/N: Nè mau dừng lại đi

    -Em thét lên trong vô vọng và dang tay ra để bảo về hai người thân yêu cuối cùng của em nhưng chắc là không được rồi vì một mình em sao có thế đấu lại cái tổ chứ tội phạm này.

    _Sanzu: Nè mau đưa con vợ mày ra để tao sử lý mấy con chuột nhắt do tụi cớm cài vào

    _Ran: Phiền thật chứ

    -Ran gã tiến tới chỗ của em và bế em lên mặc cho em gào thét vùng vẫy gã cũng chả bỏ em ra

    _Y/N: Nè buông em ra

    *Bằng Bằng Bằng Bằng*

    -Bốn tiếng sún van lên làm chi em hoang mang khoan đã không lẻ thời khắc đó lại đến nhanh đến thế ư?

    -Hết chương10-

    _Ừm do sắp thi cho nên đây là cái chap cuối cùng trước khi tui drop mà chỉ drop có một tuần để thi thui thi xong thì tui sẽ viết típ và chương này khá là rối từ vì tui đang bận học cho nhưng muốn viết một chương trước khi drop cho nên là có hơi rối và dở._. nên mọi người thông cảm nha
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Phạm Thiên#2


    _Y/N: Nè buông em ra

    *Bằng Bằng Bằng Bằng*

    -Bốn tiếng sún van lên làm cho em hoang mang khoan đã không lẽ thời khắc đó lại đến nhanh đến thế, em nhanh chóng đưa đôi mắt đen sâu thẳm tới chỗ phát ra tiếng súng, khi nhìn vào chỗ đó thì.........

    Hai người thân cuối cùng của em đã bị bắn chết rồi

    _Y/N: NÈ ANH HAI, AKIKO HAI NGƯỜI CÓ SAO KHÔNG HAI NGƯỜI MAU TRẢ LỜI EM ĐI!

    -Em gào khóc lên vùng vẫy thật mạnh, gã thấy phiềnt quá nên liền thả em ra mặc cho em làm gì, khi vừa được thả ra em liền chạy tới chỗ hai người đó Arata đã ch3t rồi chỉ còn có Akiko thì vẫn còn một chút hơi thở thấy vậy em liền ôm hai người vào vòng tay nhỏ bé của em, sau khi ôm xong thì Akiko liền thủ thỉ nói với em:

    _Akiko: Chị..b.a..à

    _Y/N: Chị nghe Đây em mau nói đi Akiko em còn sống mà đúng không Akiko?

    _Akiko: Em...chỉ..muốn...n..ói là chị sống tốt nhé....ch.....

    _Y/N: Nè Akiko sao em không nói tiếp đi, Akiko em sao vậy?

    -Không thấy Akiko nói nữa em đưa tay lên trên mũi của con bé thì.....con bé không con thở nữa.

    -Tại sao những thứ bất hạnh cứ lần lườt đổ vài cuộc đời em vậy?

    Tại sao chứ?

    _Mikey: Gi3t xong rồi thì mau dọn x@c đi đừng để bọn cớm biết được

    _Sanzu: Vâng thưa Vua

    _kagami: Anh à nhìn chị ta kìa cứ ôm khư khư cái hai cái x@c đó đúng là kinh tởm mà, tại sao chị ta có thể ôm được hai cái x@c đó được chứ

    _Ran: Cái con đ* đó em để ý làm gì chứ

    -Gã tiến lại ôm eo của Kagami, hôn kên trán của ả và nhìn về chỗ của em mà nói với Rindou đang đứng bên cạnh

    _Ran: Nhìn tội cho cô "Vợ" nhỏ của anh mà đúng không Rinrin?

    _Rindou: Đúng là con cáo già mà

    _Takeomi: Bộ không định an ủi chị vợ mày à?

    _Rindou: Kệ đi tao cũng chả quan tâm

    _Takeomi: Nè tụi bây có thấy thằng "Con một" đâu không?

    _Mochii: Nó kìa

    _Takeomi: Đâu

    _Mochii: Kia kìa thằng già

    -Nghe vậy Takeomi liền nhìn theo hướng chỉ tay của Mochii thì thấy Sanzu đang ngồi ở chỗ của em mà Sanzu còn ôm em nữa chứ gì đây? tình tay ba chăng?

    -Còn về phía của em thì Sanzu hắn ta đang ngồi an ủi em đấy, em đang tự hỏi tại sao chồng em không được như vậy nhỉ?

    _Sanzu: Nè mau nín đi đừng có khóc nữa, tai giúp mày chôn họ cho

    _Y/N: Anh không sợ vua của anh à

    -Em lau nước mắt quay qua hỏi hắn

    _Sanzu: Không sao đâu nhỏ này làm sao mà đừng có để cho bọn cớm phát hiện ra là được còn bây giờ thì giúp tao một tay đi

    _Y/N: Vâng

    -nói xong em với hắn liền đứng lên và giúp nhau đưa x@c của hai người thân yêu quý nhất của em đến "Nhà mới" để lại cho một số thành viên của Phạm Thiên một sự bất ngờ không hề nhỏ

    _Kokonoi: Mày không ghen hã Ran?

    _Takeomi: Nay nó chơi thuốc qua liều hay gì?

    _Ran: Tch!

    -Sau khi đã chọn được "nhà mới" cho hai người thì em cũng cảm thấy đỡ buồn hơn vì sao nếu không vào tổ chức này thì tốt rồi mà cũng không đúng vì em kà vợ của thành viên cốt cán trong đây nên là điều đó không hoàn toàn đúng ví dụ em làm gì sai trái và làm lệch đi bánh răng của Phạm Thiên thì tất nhiên gia định của em cũng sẽ bị liên lụy theo, đứng trước "Nhà mới" của hai người em liền quỳ xuống và chấp tay lại và nói thầm:

    _Y/N: Em thành thật xin lỗi hai người vì đã không bảo về được hai người em..x..in...lỗi..hức....hức

    -Em lại khóc mà người bây giờ đứng ở đây an ủi em không phải là chồng mà lại là một người đồng nghiệp của chồng sao cuộc đời em toàn là những thứ bất hạnh không vậy? nỗi đau kia vừa đi thì trái tim em lại được đắp thêm một bất hạnh khác mà mỗi lần như vậy thì nó sẽ tăng lên gấp bội.

    -Hết chương11-

    _chuyện là tôi mới đi tiêm vacxin về nên là tôi báo tầm hai vhap trước khi tôi liệt tayTT_

    bouns ảnh đây

    Ù w Ú và bây giờ thì tạm biệt và hẹn gặp lại mọi người ở chương sauuuu
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Phạm Thiên#3


    _Y/N: hức..hức....hức..là tại em mà mọi người mới như vậy..hức..hức...đáng lẻ...hức em phải đi chung với mọi người luôn cho rồi hức

    -Em lại khóc mà người bây giờ đứng ở đây an ủi em không phải là chồng mà lại là một người đồng nghiệp của chồng sao cuộc đời em toàn là những thứ bất hạnh không vậy? nỗi đau kia vừa đi thì trái tim em lại được đắp thêm một bất hạnh khác mà mỗi lần như vậy thì nó sẽ tăng lên gấp bội.

    Đúng là ông trời lúc nào cũng bất. công với những người tốt, bây giờ em chỉ muốn gieo mình xuống dưới biển xanh vô tận vì chỉ muốn cái chết của em sẽ thật xinh đẹp và khó có ai có thể kím được xác của em khi em chết nhưng không được tại sao em lại nghĩ khuẩn chứ? em phải sống tiếp cho hai người họ chứ nên là không thể ch3t được

    -Trong khi em còn đang đắn chìm trong những cái suy nghĩ thì Sanzu đã kéo đã kéo em về thực tại bẩn thỉu và đau đớn này

    _Sanzu: Nè sau vụ này đừng nghĩ khuẩn nhé và chắc tai nghĩ hai vợ chồng bây chắc sẽ ở đây tầm vài ngày đấy tại vì mai còn có một cuộc hợp nữa và chắc cũng vì con đ*im kìa đấy

    _Y/N: Dạ vâng

    _Sanzu: Đừng có lo sẽ không ai ăn hiếp mày được đâu

    _Y/N: Vâng ạ

    -Em cùng Sanzu đi vài trong căn cứ của phạm Thiên sau khi đã xây xong "Nhà mới" của hai người kia, khi vài thì em thấy người chồng yêu quý của em đang ôm ấp và hun hít con ả Kagami ấy nhìn tởm thật chứ mà tại sao ở đây có rất nhiều đàn ông mà tại sao ả ta lại không ngại mà mở hẳn bra ra còn gã thì lại không ngại khi làm chuyện mặc kệ sự chứng kiến của biết bai nhiều người à?

    _Rindou: Chị dâu đi ngoại tình à sau lại đi chung với thằng nghiện đó?

    -Rindou cười đều nhìn em và nói những lời đó đúng là hai anh em giống nhau thật chứ mỗi lần mở miệng ra sẽ nói những lời bẩn thiểu, đáng ghét và đâm chọt người khác

    _Sanzu: Nè thằng đầu sứa kia nói gì vậy

    _Rindou: Nói gì nhìn chả khác gì hai đứa bây là một cặp

    _Sanzu: Mày tin tao bụp mày không thằng đầu sứa?

    _Rindou: Mày được lắm con gà màu hồng

    -Khi hai con người ồn ào đó định vào bụp nhau thì cuối cùng người quyền lực nhất ở đây cũng lên tiếng

    _Mikey: Hai đứa bây thôi đi còn Ran và Kagami mau ngừng ngay

    _Rindou+Sanzu: Vâng thưa vua

    _Kakucho: Sau hôm nay vua nói nhiều quá vậy?

    _Takeomi: Thiệc

    _Mikey: Thay gì ngồi đó nói nhảm nữa mà sao không đi làm nhiều vụ được giao đi?

    _All-Y/N: Vâng thưa Vua chúng tôi đi làm liền

    _Sanzu: Tai với Rindou, Ran, Kagami với kokonoi đi chung một nhóm đấy

    _Kokonoi: Vậy còn nhỏ này

    -Kokonoi nói xong liền chỉ tay vào em

    _Ran: Đi chung đi

    _Y/N: Ể?

    _Ran: Đi chung với nhau đi nào "Vợ" yêu~

    _Rindou: Sao mà được chứ Kagami biết là người của tổ chức và biết dùng súng nên có thể đi được còn Y/N thì không phải người của tổ chức mà lại không biết dùng đồ để phòng thân thì sao mà được quy hiểm lắm đấy!

    _Kokonoi: Sao nay mày bênh chị dâu mày quá vậy?

    _Rindou: Tao có bênh đâu nếu mà cho bả đi thì chả khác gì đang bắt bả nộp mạng cho phe địch

    _Ran: Nè Rindou anh chưa nói.xong mà tại sao em lại nhảy vào mồm anh rồi~

    _Rindou: Em xin lỗi được chưa?

    _Kagami: Anh đừng có nói là sẽ cho cái con nhỏ này đi chung nha?

    -Kagmi hỏi gã mà hã không trả lời mà lại quay qua chỗ của em mà nói

    _Ran: Đi chung đi tôi sẽ bảo vệ em~

    _Kokonoi: Chồng mày nói vậy thì mày đi chúng với bọn tao luôn đi

    _Rindou+Sanzu: Đi chung thôi chị dâu ạ

    _Kagami: Nè sao không ai để ý đến em hết vậy?

    _Kokonoi: chi? mày ngày nào mà chả đi với tụi tao?

    _Sanzu: Rồi để í chi má

    -Hết chương 12-

    _sin lũi nhưng tụi đang bị bí ý tưởng bộ này nên là bộ này sẽ ra chương lâu hơn TT TT_

    AND 😩SHE 😮SAID💃 SHE SAID😫 SHE 🤨 SAID 👮‍♂️SHES 💀FROM😍 HAWAI 🙇‍♀️NOW 🧠 HOW 🥶TO 🏃‍♀️SAY 🐥CUTE IN🤩 JAPANESE 🌸"KAWAII"🌸

    chia sẽ cái câu đã cắm trại trong đầu tôi mấy ngày này=)

    Lại là bouns một tấm hình vào cuối chương đây
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Nhiệm Vụ


    -Kagmi hỏi gã mà hã không trả lời mà lại quay qua chỗ của em mà nói

    _Ran: Đi chung đi tôi sẽ bảo vệ em~

    _Kokonoi: Chồng mày nói vậy thì mày đi chúng với bọn tao luôn đi

    _Rindou+Sanzu: Đi chung thôi chị dâu ạ

    _Kagami: Nè sao không ai để ý đến em hết vậy?

    _Kokonoi: chi? mày ngày nào mà chả đi với tụi tao?

    _Sanzu: Rồi để í chi má

    _Y/N: Em nghĩ vậy là được rồi, đừng cải nữa

    -Nghe em nói vậy thì mọi người cũng chịu đi đến cái chỗ để làm nhiệm vụ, em nghe nói hình nhue là đi đòi nợ thì phải, cuối cùng cũng đả đến căn nhà đó theo như phán đáng của em thì căn nhà này cũng đã cũ rồi bởi gì nhìn bên ngoài nhà nó tồi tàn lắm.

    - Khi bước vào trong thì em thấy hình như là một gia đình bốn người và năm người đó thì đang quỳ lại mấy người kia, hừm nếu như không lầm thì chắc ba mẹ đã tuổi trung niên còn cô chỉ cả thì chắc tầm trạc tuổi em gái út của em 18-19 và cô chị ba có vẻ là 17 còn có một đứa em bé trông nôi nữa vậy là gia định này có tận năm người lận.

    _Ran: Nè ông già chừng ông sẽ chả nợ cho bọn tôi đấy

    -Gã chồng của em vừa nói vừa đạo vào tay của người đàn ông đấy

    _Sanzu: Giết hết đi boss kêu chỉ chừa lại mấy đứa con gái lớn để bán vài lầu xanh

    _Rindou: Vậy là giết ai để tao còn biết?

    _Kagami: Tụi anh không nghe à? giết hết chỉ chừa lại hai con điếm^' kia thôi

    _Kokonoi: Làm lẹ lẹ đi

    _Y/N: Khoan đã.....

    _Kokonoi: Mua tránh ra cái con nhỏ này?

    - Chưa để em nói hết câu thì em đã thấy có hai xác người đang nằm trên một vũng máu tươi lớn khi em thấy cái cảnh tượng đó thì liền có một mùi máu tanh của huyết tươi xộc thẳng lên mũi của em, cái mùa đó khó chịu kinh khủng.

    _Rindou: Còn một đưa nhỏ kia thôi

    _Kagami: Hai con điếm nay mày không thấy lo cho con nhỏ em bé bỏng của hai đứa bây à?

    - Hai cô gái đó lắc đầu tại sao lại lắc đầu chứ? còn bé đó cũng là em của mấy người mà? không được rồi nhất định mình sẽ không cho một đứa bé ch3t oan giống vậy đâu, vừa nói xong thì em chạy thật nhanh lại chỗ cái nôi em bé mặc cho mọi người đang nhìn em bằng con mắt bắt ngờ

    _Kokonoi: Vợ mày lại phá nữa kìa

    _Ran: Tch! cái con ả đó

    -Gã nhìn em bằng con mắt tức giận bởi vì em lại phá nhiệm vụ của tổ chức của ả nữa rồi

    _Kagami: Nè nhỏ kia mày làm gì vậy?

    _Rindou: nè Sanzu mày mau xử cái con nhỏ đó lẹ đi

    _Sanzu: Khoan đã, để xem nó làm đã

    - Em chạy lại phía cái nôi và bế em bé đang nằm trong nôi lên và chỉ tay về phía mấy người đó và nói:

    _Y/N: Mấy người không có quyền gì đueọc giết con bé này cả em sẽ thương lượng lại với boss nhận nuôi con bé này

    _Kokonoi: Ran

    _Ran: Kệ đi muốn làm gì thì làm

    - Nói rồi gã cùng mấy người kia và đàn em của gã trừ Sanzu và đi ra khỏi ngôi nhà đấy, kagami có nhiệm vụ là đưa hai người con gái kia về tổ chức để cho boss xử lý nhưng thay vì đưa hai người đó ra xe thì Kagami cùng Sanzu đi lại chỗ của em.

    _Kagami: Êy nhỏ kia chồng mày chán tao rồi nên có lẽ sẽ chuyển hướng qua hai con nhỏ kia

    _Sanzu: Thằng đó tồi vậy? mà mày định nuôi cái con nhỏ này à

    _Y/N: Em quyết định rồi em sẽ nuôi con bé này vifp em không muốn con bé này ch3t đâu

    _Kagami: Tuyệt vậy sao? mày cứ nuôi đi tao và Sanzu sẽ xin boss cho

    _Y/N: Sao tự nhiên chị tốt với em thế?

    _Kagami: Cảm thấy tội lội thôi chứ không có gì đâu

    _Sanzu: Được rồi mau về thôi mày đi chung xe với chồng mày đấy nên mau ra lẹ đi không nó lại chửi mày

    _Y/N: Vâng ạ

    -Nghe Sanzu nói vậy thì em cũng ngang chân ẩm e bé chạy ra chỗ xe của gã đang đỗ trước cổng nhà, em vừa leo lên xe thì gã quay qua hỏi em

    _Ran: Tính nuôi thật à?

    _Y/N: Vâng, em sẽ nuôi nó

    _Ran:.......

    _Y/N: Có chuyện gì sao ạ?

    _Ran: Không có gì đâu em đừng có để ý

    - Bây giờ là em cùng gã về phạm Thiên để coi xử lý hai người kia ra sao và việc em nuôi con bé này nữa, mà nhìn kỉ lại thì con bé này dễ thương thật chứ.

    -Hết chương 13-

    _bouns ảnh thôi chứ tôi cũng chả biết nói gì_

    Lười làm chap Spoiler quá mấy nàng ơi

    Ảnh này tôi lụm trong nhóm TokyoRevengers In VietNam nhé
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Nhận Nuôi


    Nghe Sanzu nói vậy thì em liền thiên thần nhỏ ấy chạy ra chỗ xe của gã đang đỗ trước cổng nhà, em vừa leo lên xe thì gã quay qua hỏi em

    _Ran: Tính nuôi thật à?

    _Y/N: Vâng, em sẽ nuôi nó

    _Ran:.......

    _Y/N: Có chuyện gì sao ạ?

    _Ran: Không có gì đâu em đừng có để ý

    - Bây giờ là em cùng gã về phạm Thiên để coi xử lý hai người kia ra sao và việc em nuôi con bé này nữa, mà nhìn kỉ lại thì con bé này dễ thương thật chứ.

    -Trên đường về thì em với gã không ai nói với nhau câu nào hết bởi vì gã chẳng bận tâm gì đến em cả còn em thì đang mãi ngấm thiên thần nhỏ đang say giấc trong vòng tay của em, chiếc xe cứ đi mãi thì cuối cùng cũng đã tới cái tổ chức kiêm ngôi nhà thứ "2" của vợ chồng em và cũng chính là thứ em đang ghê tởm và oán hận nhất trên đời thì bạn biết vì sao Y/N lại có suy nghĩ đó rồi đó.

    -Vừa bước chân vào nhà thì em liền nghe có tiếng khóc nức nở của hai cô gái khi nãy, hai cô gái đó gào to đến nỗi mà em có thể cảm nhận là hai cô gái này không muốn đi vào nhà thổ làm gái đây

    _Sanzu: Về rồi à, mau vô nghe boss nói kìa

    _Ran: Ừ

    -Em lặng lẻ bế đứa nhỏ lẽo đẽo đi theo sau lưng của gã

    -Em nhìn vào hai cô gái đang bị trói đang gào thét mặc dù đã bị bịt miệng nhưng em vẫn nghe rất rõ tiếng cầu xin của hai cô gái nhỏ đó

    _Mikey: Hai con nhỏ này tùy ý tụi bây, tao cí chút mệt nên đi ngủ trước đi

    -Hôm nay Boss nói có vẻ nhiều nhỉ, từ khi có sự hiện diện của em ở đây thì Boss nói khá kà nhiều và cũng có một chút dễ tính hơn nữa, đúng là ngộ quá mà, Sanzu tiến lại chỗ hai cô gái đó và kéo băng dính trên miệng ra để cho hai cô đó nói điều cuối cùng trước khi họ bán hai người đó vào nhà thổ hoặc là làm cái vì đó còn kinh khủng đến thế.

    _Hinako: Làm ơn đừng bán chúng tôi vào nhà thổ mà

    _Jiyoko: Đúng vậy làm ơn đấy

    _Kagami: Mắc gì lại không được bán tụi bây vào đấy?

    _Hinako: Tôi có em nhỏ cần chăm sóc

    _Kagami: Nhỏ này hã? nó nhỏ chỗ nào vậy chỉ tao coi? nó lớn gần bằng mày mà chỉ kém có 1-2 tuổi thôi chứ nhỏ chỗ nào?

    *Vừa nói vừa chỉ vào Jiyoko*

    _Jiyoko: Không phải tôi, mà là con bé đang được chị kia bế kìa

    - Jiyoko nói và chỉ tay về phía em làm cho Kagmi có chút bất ngờ

    _Kagami: Thật sao? nếu nó là em của 2 đứa bây sao lúc nãy có người đòi gi3t mà tụi bây bình thản vậy? trả lời lẹ lên

    _Jiyoko: Nếu lúc đó mà hai chị em tôi vùng dậy thì đương nhiên sẽ giết cả ba chị em tôi nên, nên tôi và chị mới ngồi im đợi thời cơ để cứu em ấy đó

    _Hinako: Chúng tôi nói thật nếu quý cô không tin thì cũng không sao, nếu không tin thì cô cứ bán chúng tôi vào nhà thổ đi

    _Jiyoko: Ch....

    _Hinako: Im đi Jiyoko

    Jiyoko: Vâng

    _Kagami: Mạnh miệng vậy sao?

    được thôi tao sẽ cho hai đứa bây toại quyện * quay qua bên đàn em của ả*mau đưa hai con nhóc ranh này vài nhà thổ mau!

    _Đàn em: VÂNG!

    _Y/N: Khoan đã

    _Kagami: Gì vậy Y/N

    -Cuối cùng thì em cũng không nhịn nổi mà lên tiếng bảo vệ cho hai đứa nhỏ trác tuổi em mình, em không muốn nhìn thấy hai đứa nhỏ mới lớn vài nhà thổ làm việc đâu dù gì chúng nó cũng chỉ ở tuổi mới lớn mà sau mà chi chúng nó làm việc ở đó được chứ? vì không muốn nhìn chúng nó như thế nên em mới dũng cảm lên tiếng để bảo về hai đứa nhỏ đó và cả thiên thần bẻ bóng đang say sưa ngủ trong lòng em nữa.

    _Y/N: Chị đừng bán hai đứa nhỏ đó, chúng nó là con gái tuổi mới lớn mà nên là hãy để cho em nhận nuối hai đứa nhỏ đó và cả đứa bé em đang bế nữa vì Boss nói có thể làm gì tùy thích mà nên là em xin nhận nuôi tụi nó!

    - Em vừa nói xong thì liền có một tiếng cười nhiễu cợt vang lên và cái điệu cười đó chỉ có thể là thằng em rể quý hóa của em thôi chứ còn ai nữa chứ?

    _Rindou: Gì nực cười vậy, một con nhỏ mới hai mươi ba tuổi có thằng chồng ba mươi mấy mà đòi nhận nuôi hai đứa nhỏ trạc tuổi em mình? thật là nực cười mà

    _Sanzu: Thôi đi Rindou

    _Rindou: Gì tao nói đúng mà bộ mày thấy không mắc cười à?

    _Y/N: Nè thôi đi em quyết định rồi em sẽ nhận nuôi cả ba đứa nhỏ này không ai có thể ngăn cản em đueọc nữa, cho dù có là anh đó "RAN"

    - Em nhấn mạnh tên của gã, gã cũng có chút bất ngờ vì rm chưa bao giờ có một lời nói hay hành đô gj giống vậy cả, vì hôm nay em có chút lạ thế thì anh cũng chả muốn làm người "Vợ" yêu cả gã buồn và hai món đồ chơi mới nhìn có vẻ ngon nghẻ kia thì không đồng ý cũng phí nhỉ? nên thôi cho nên kà gã sẽ đồng ý thôi

    _Ran: Tùy em thôi "Vợ" yêu~

    _Rindou: Gớm quá đi ông anh già này💢

    _Kagami: Nếu đã như thế thì kể từ bây giờ hai đứa bây là con của của Y/N đấy, chúng bây may đấy nếu không có Y/N thì chắc hai nứa bây đã bị bán đi rồi đó, còn bây giờ thì lại chộ mẹ mới đi

    -Kagami nói xong liền lấy chân chân đá nhẹ vài mông của Hianko ra hiệu rặng là hãy lại chỗ của mẹ mới và cảm ơn đi, Hinako và Jiyoko liền chạy lại ôm Y/N lại và nói:

    _Jiyoko: Thật sự cảm ơn chị rất nhiều

    _Hinako: con nhỏ này kêu là mẹ chứ * lấy tay cóc lên đầu Jiyoko*

    _Jiyoko: Em biết rồi💢

    Y/N: Thôi nào và bắt đầu kể từ bây giờ thì hai đứa mang họ Haitani nhé, còn bé nhỏ này tên gì vậy?

    _Hinako: Eri ấy ạ

    _Y/N: Eri sao?

    đúng là một cái tên đẹp mà, à mà giờ thì hai đứa cùng mẹ và ba ra xe để về nhà nhé!

    _Jiyoko: Ủa còn tưởng đây mới là nhà của mình chứ mẹ?

    _Y/N: Không phải đâu đây chỉ kà chỗ làm của ba mấy đứa thôi chứ không phải nhà đâu, giờ thì chúng ta cùng ra xe nào mau đi lẹ đi chứ để ba chờ lâu^^

    _Hinako+Jiyoko: Vâng a!

    -Nói xong rồi thì em cùng Hinako và Jiyoko đi ra ngoài xe, chắc là em sẽ đi xe của Sanzu về vì xe của gã chỉ có Bốn chỗ thôi mà gã còn phải chở em gã nữa nên kà em sẽ cho Jiyoko, Hianko và Eri nữa, Hinako sẽ đảm nhận vạy trò bế Eri nhỏ để cho mẹ một mình qua xe của một thằng nghiện nhường chỗ cho ba đứa nhỏ đi xe của Ran cho an toàn chứ chả dám cho đi xe của Sanzu, Xe của Sanzu vì sao không giám cho ba đứa nhỏ lên à biết sao không?

    "VÌ ĐÂY LÀ XE CỦA MỘT THẰNG NGHIỆN"

    -Nói ngắn ngọn vậy thì cũng đủ hiểu rồi ha=)

    -Hết chương14-

    _Truyện sẽ có phần hơi nhảm nên mong mọi người thông cảm cho con tác giả ngu xi này, chào tạm biệt và hẹn gặp lại mọi người ở chương sau

    Bouns
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Gia đình mới của em#1


    -Nói xong rồi thì em cùng Hianako và Jiyoko đi ra ngoài xe, chắc là em sẽ đi xe của Sanzu về vì xe của gã chỉ có Bốn chỗ thôi mà gã còn phải chở em gã nữa nên kà em sẽ cho Jiyoko, Hianko và Eri nữa, Hinako sẽ đảm nhận vạy trò bế Eri nhỏ để cho mẹ một mình qua xe của một thằng nghiện nhường chỗ cho ba đứa nhỏ đi xe của Ran cho an toàn chứ chả dám cho đi xe của Sanzu, Xe của Sanzu vì sao không giám cho ba đứa nhỏ lên à biết sao không?

    "VÌ ĐÂY LÀ XE CỦA MỘT THẰNG NGHIỆN"

    -Nói ngắn ngọn vậy thì cũng đủ hiểu rồi ha=)

    - Em chầm chậm đi lên xe của Sanzu mặc cho Sanzu đang bầy cái bộ mặt khó coi nhìn em

    _Sanzu: Sao nhìn mặt mày sợ quá vậy? mau lên xe đi tao chở mày về nhà nè, lẹ lên con này

    _Y/N: À dạ, em lên liền nè

    _Sanzu: Lền rồi đúng không?

    _Y/N: Dạ rồi ạ

    -Em vừa thắt dây an toàn xong thì em liền có một cái cảm giác kà cái xe này đang chạy, mà nó chạy bình thường thì em không nói mà là nó đang phóng, phóng lẹ tới mức mà em không thể nhìn đueọc quan cachr xung quanh khi cái xe này lướt qua, bây giờ thì tới giờ của thằng nghiện chạy xe rồi đó

    _Y/N: SANZU ƠI, CHẠY CHẬM THÔI EM CHƯA MUỐN CH3TTTTTTTTT

    -Sanzu giả điếc không nghe lời nói của rm mà một ngày phóng nhanh hơn nữa, hắn chạy lẹ đến mức mà em muốn lên cơn đau tim luôn nè, cuối cùng cũng đã về nhà, chối cùng em cũng đã thoát ra được chiếc xe của thằng nghiện này mà, mắc ói thiệc chứ đã say xe mà còn gặp thằng cha này chạy nữa.

    _Y/N: Em về rồi, mẹ về rồi nè mấy đứa

    _Ran: Về rồi hã, em trông con đi anh đi làm việc đây

    -Nói xong thì gã liền đưa đứa nhỏ gã đang bế trên tay cho em bế, khi đưa xong thì gã đi ra khỏi nhà và phóng xe đi đâu đó, em đoán chắc là đi đến hộp đêm với những người đồng nghiệp của gã để phê pha và chơi đùa với mấy con Đ**m rồi, em nghĩ là vậy.

    _Hinako: Mẹ về rồi

    _Jiyoko: Mẹ, lát nữa con với chị hai giúp mẹ nấu cơm nha?

    _Y/N: Được chứ à mà hai đứa còn đi học không, nhìn hai đứa thì tầm 17-18 thôi mà, còn đi học không?

    _Hinako: Con thì không nhưng Jiyoko còn đi học đó mẹ ạ

    _Y/N: Hừm vậy thì bây giờ đi nấu cơm trước đi còn vụ học hành thì mẹ sẽ lo sau nhé?

    _Hinako+Jiyoko: Dạ vâng ạ

    - Hinako nghe vậy liền đi xuống bếp chung với Y/N để phụ làm bữa tối còn Jiyoko thì lại đi chăm Eri để cho em có thể yên tâm nấu cơm tối cùng Hinako, Hinako con bé giỏi việc nấu nướng hơn cả em nữa, em thì chỉ biết nấu vài món đơn giản thôi mà con bé món này cũng biết à sao Hinako có chút giống cô em gái đã mất cách đây mấy tuần của cô vậy? sao cái sự trùng hợp này lại làm em nhớ tới cô em nhỏ của Y/N quá vậy?

    "Hồi ức của Y/N"

    - Akiko Minato là cô em gái út của nhà Minato, tuy là con gái út nhưng cô bé lại là người làm việc nhà giỏi nhất nhà, đến mẹ em cũng phải công nhận em nhở có lần cả mạ lần mẹ đi đâu đây mà tới tối vẫn chưa về hình như lúc đó em mười một tuổi còn anh em thì lớn hơn em một tuổi nhưng riêng Akiko thì con bé mới có bảy tuổi

    - Lúc đó anh cả định xuống dưới bếp để làm vài món cho em và Akiko ăn đở đói nhưng có đều là anh của em lại không biết làm món gì hết, em nghe vậy liền nghĩ rằng là cả ba anh em sẽ nhịn đói chờ mẹ về nhưng không, Akiko con bé lon ton chạy xuống bếp và làm cái gì đó, Anh hai cứ nghĩ là con bé xuống bếp để kamd gì đó chứ không nghĩ đến việc con bé xuống đấy để rán trứng cho cả ba anh em ăn cơm

    - Kể từ lần đó thì mẹ cũng thử cho Akiko xuống bắp nấu thử thì nhận về một bắt ngờ là con bé nấu ăn cực ngon cũng có thể là nấu ngon hơn mẹ của em, tài năng của Akiko đủ sức để làm một đầu bếp nhưng cớ sao con bé và anh trai lại đi vào tổ chức này làm biệc để rồi bỏ em lại cái chốn nhân gian này lại một mình?

    "Kết thúc hồi ức của Y/N"

    - Em suy nghĩ đến những đều đã sảy ra vào mấy tuần trước nmbao gồm cả cái ch3t của người thân em cho nên là em đã khóc rồi, nước mắt lăn dài trên khuông mặt xinh đẹp của em, Hinako thấy em khóc liền lúng túng hỏi

    _Hinako: Ể sao mẹ lại khóc vậy, bộ con làm sao đi sao mẹ?

    _Jiyoko: Ủa chị hai sao mẹ lại khóc vậy?

    - Jiyoko nghe thấy tiếng khóc của ai đó dưới bếp nên là Jiyoko liền bế luôn cả Eri đi xuống bếp để coi thừa khi đi xuống thì người khóc lại là người mẹ mới của cô, thấy vậy Jiyoko liền bối rối và hỏi Hinako

    _Y/N: Hã?

    à mẹ không sao đâu chỏ là có chút cay mắt nên khóc thôi nên là mấy đứa khỏi phải lo

    _Jiyoko: Mẹ đừng có dối , dưới bếp làm gì có hành tây đâu mà mẹ cay mắt?

    _Hinako: Bộ mẹ có chuyện gì buồn sao? mẹ kể cho tụi con nghe đi?

    _Y/N: Thôi không có chuyện gì to tát đâu nên là chúng ta làm đồ ăn tiếp nha?

    _Hinako: Vâng ạ!

    để con phụ mẹ

    _Jiyoko: Vậy con đi lên trên đây mẹ

    _Y/N: Lên trên đi Jiyoko^^

    - Em thật sự là không muốn kể những kí ức đau buồn ấy cho hai đứa nhỏ này nghe vì những kí ức đó quá kinh khủng, nên là quyết định là sẽ không bao giờ và mãi mãi không bao giờ kể cho ai nghe những việc đã sảy ra trong cuộc đời em bất kể là người thân...

    -Hết chương15-

    _Hehe tôi đã quay lại rồi nè vì tuần trước tôi đi tiêm nên là không có chương mới nên mong mọi người thôi cảm_

    Bouns ảnh của OTP to bự của tôii
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Gia đình mới của em#2


    -Em thật sự là không muốn kể những kí ức đau buồn ấy cho hai đứa nhỏ này nghe vì những kí ức đó quá kinh khủng, nên là quyết định là sẽ không bao giờ và mãi mãi không bao giờ kể cho ai nghe những việc đã sảy ra trong cuộc đời em bất kể là người thân...

    -Sau một hồi hai mẹ con lăn lộn trong bếp cuối cùng cũng đã xong đồ ăn tối bây giờ chỉ cần chờ gã về nữa thôi, gã về lâu thật sự mặc dù đã gọi gã nhưng gã chỉ ừ cho qua chứ chả quan tâm gì đến lời nói của em.

    - Em vì không muốn mấy đứa nhỏ đói cho nên là đã tụi nhỏ ăn trước còn Eri thì em đã pha sữa cho nhỏ nhưng mà Eri lại không chịu uống mà cứ khóc ầm lên lúc đó em bối rối thật sự tại vì đây là lần đầu em làm mẹ mà đã vậy đứa con đó còn không phải là do em sinh ra nữa, nhưng dù sao thì em vẫn thấy đều đó bình thường vì em không có chút gì là muốn sinh con cho gã cáo vìa kia, em yêu gã thật đó mà lại không dám sinh con cho gã, em sợ khi sinh con ra thì gã sẽ bỏ bê mẹ con em mà đến với người khác, em cũng không muốn con em sinh ra mà không có ba, không có một gia đình hạnh phúc như bao nhà khác.

    -Đã 12h rồi mà gã vẫn chưa về nữa, cơm thì nguội ngắt hết cả rồi nên em chỉ đành dọn cái thôi chứ em đảm bảo là gã về, gã cũng chẳng thèm ăn đâu

    - Eri thì con bé cũng chịu ngủ đi nhưng tới lúc em đặt con bé xuống chiếc ghế sofa thì con bé liền khóc òa lên, Hinako và Jiyoko đã đi ngủ rồi nên em cũng chả muốn nhờ hai đứa, nên em đành bế Eri lên và dỗ à mà lần này hình như con bé còn khóc to hơn lúc chiều, em nghĩ là con bé đã đói rồi vì lúc chiều em có pha sữa mà con bé chả chịu uống, bây giờ không lẽ........ hết cách rồi nên em đành làm thôi

    _Y/N: Chắc không sao đâu nhỉ? mong là có sữa chứ con bé khóc to quá

    - Nói rồi em liền vạch áo mình lên và đưa nhỉ hoa của em đến miệng nhỏ của Eri, con bé vừa thấy nhủ hoa của em liền đưa miệng lên mút lấy mút để mặc dù nó không ra sữa nhưng mà làm như vậy con bé hết khóc và dần dần thiếp đi rồi, thật là may quá đi mà nhưng mà em có nhột ở phần đó, dù đó không ra sữa nhưng mà làm bé hết khóc là được rồi nhuenh mà lát nữa em cũng bón sữa cho Eri nữa chứ không thế để nhỏ đói được.

    *nhủ hoa là phần ng*c đấy mấy bạn, tôi ghi vậy để được duyệt thôi chứ không gì đâu=)*

    _Y/N: Ha~ cuối cùng Eri cũng chịu ngủ rồi, sao Ran chưa về nữa ta, á~ nhột quá trời ơi

    - Sau khi thấy Eri đã ngủ say rồi thì Y/N liền bề con bé đặt xuống chiếc ghế sofa, em định kéo áo xuống thì đâu đó liền vang lên tiếng nói của ai đó, giọng nó đó em chắc chắn là của Ran nên liền quay qua xem giọng nói đó của ai

    _Ran: Em làm gì vậy vợ yêu~ sao lại kéo áo để lộ phần nhủ hoa vậy~ trả lời đi vợ yêu?

    - Cái giọng nói đó đúng là của gã rồi à mà hình như gã có đi chung với đồng nghiệp của gã nữa, khoan đã? không lẻ mấy người đó cũng đã thấy cảnh em kéo áo xuống rồi sao? xấu hổ quá trời ơi, lúc này em chỉ muốn tìm một cái hố rồi chui xuống đó luôn chứ ở đây xấu hổ quá

    _Rindou: Chị dâu làm gì vậy, thật nóng mắt mà

    _Sanzu: Á mắt tao

    *lấy hai tay che mắt lại*

    _Kokonoi: Gì vậy trời?

    _Kakucho: Gì vậy Ran?

    _Y/N: Ể?

    Mọi người làm gì ở đây vậy?

    - Thế là cả đám đứng nhìn nhau chứ chả biết nói gì cả một phần cũng vì không biết gì về cái tình huống này và một phần cũng do ngại nữa, gã thấy vậy liền lên tiếng để khá tan cái sự ngột ngạt này

    _Ran: Tụi bây ở dưới phòng khách chút xíu đi tao và vợ của tao có chuyện cần nosi~

    _Kokonoi: Được thôi

    _Y/N: hã? nhưng em cần phải chăm Eri nữa nên là mai nói được không anh?

    _Ran: Rindou

    _Rindou: Hửm?

    _Ran: Mày chăm con dùm chị dâu mày đi, tao với chị dâu mày có chuyện cần nói

    _Rindou: Ủa mắc gì em phải trông nó?

    _Ran: Cứ làm đi, còn em thì mau đi với tôi lẹ lên

    - Nói rồi gã liền đi lên phòng ngủ, em thấy vậy thì cũng đi theo trước khi đi thì em cũng có quay ra dặn dò Rindou chăm Eri cho cẩn thận rồi mới yên tâm đi theo gã, Ri dou và cái đám đực rựa kia không đứa nào biết chăm em bé nên là Sanzu đành phải gọi cho con dẹo Kgami đến giúp, mong là Kagami giúp được chứ tụi này cũng chịu thua, làm gì cũng được chứ cái trông em bé thì tụi này làm không được đâu

    _Rindou: Giờ sao?

    ổng quăng cho tao với tụi bây con nhỏ này rồi đi hú hí với vợ ổng rồi, tính sao đây tụi bây?

    *vừa nói vừa nhìn Eri đang ngủ ngon lành trên ghế sofa*

    _Kokonoi: Thua

    _Kakucho: Ê Sanzu

    _Sanzu: SAO!

    _Kakucho: Nhỏ cái mồm lại mày không thấy cái con nhỏ kia đang ngủ à, nó mà dậy là tao cho mày dỗ nó đó

    _Sanzu: Xin lỗi được chưa à mà mày kêu tao chi vậy?

    _Kokonoi: Gọi cho Kagami đến giúp đi chứ quyên đám tụi mình có đứa nào biết chăm em bé đâu

    _Sanzu: Gọi cho con dẹo đó chi?

    _Rindou: Mày không gọi nó là tụi này cho mày chăm con nhỏ này một mình đó, chịu không?

    _Sanzu: Gọi liền gọi liền

    - Do bị uy hiếp nên Sanzu miễn cưỡng lấy điện thoại ra bấm số gọi cho Kagami, gọi lần một thì ả vẫn không chịu bắt máy mà phải vọi gần một chục cuộc ả mới chịu nghe

    *gọi Kagami là ả cho quyến rũ và có phần giống phản diện nhưng Kagami không phải phản diện nha mấy nàng, mốt tới khúc gây cấn là các nàng sẽ biết phản diện là ai thôi*

    _Kagami: Alo! gọi tao chi thằng đầu gà

    _Sanzu: M* mày, cái con đ**m này

    _Kagami: Gọi gao chỉ để chửi thôi à? có chuyện gì nói lẹ lên tao đang bận

    *vừa nói vừa uống một ngụm rược vang*

    _Sanzu: Đến nhà thằng ch* Ran lẹ lên

    _Kagami: Chi?

    _Sanzu: Chăm con của Y/N

    _Kagami: Gì? chăm con của Y/N hã?

    _Sanzu: Ừ, bộ không được à?

    _Kagami: Tao đến liền nè thằng ch*

    _Sanzu: Ừ tốt đó à mà mày gọi ta.......

    - Không cần nghe Sanzu nói gì nữa Kgami liền tức tốc đứng lên khỏi chiếc ghế vip và chạy ra khỏi quán bar lộng lẫy bật nhất của Tokyo mà ra bãi đỗ xe, vừa ra tới nới Kagami liền đi vào trong chiếc xe hàng hiệu của mình mà phóng như bay đến nhà của em và gã.

    -Hết chương 16-

    _Chương tiếp theo sẽ là chương Phạm Thiên trông em bé nhé, còn chuyện của Ran và Y/N sẽ tầm chương sau sẽ có H nhé
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Thông báo#2


    - Ừm thì hôm nay tôi có bão tầm ba chap trước khi tôi drop nó một thời gian ngăn thôi tầm 1-2 ngày thôi:")

    - ừm thì drop để có ý tưởng để bão chap cho mấy nàng coi đó, tầm nấy chao nueax sẽ có chap H nha mấy nàng chắc sẽ là H nặng nhé=)

    - chao tiếp theo sẽ có tiêu đề là"Tôi phạm chăm em bé" nhé mấy nàng hết chap đó thì mới tới chap H của Y/N và Ran nhé

    - Chuyện của tôi chỉ viết duy nhất tren watt và mangatoon nhé mấy nàng

    - Acc bên mangatoon của tôi đây nhé, nếu mà ở các web khác hoặc những acc khác đăng tải lại truyện của tôi thì mấy cô có thể qua acc fb tôi ib cho tôi nhé hoặc là góp í hay gì đó nhé các nàng


    Link đây nhé mấy cô

    - Thông báo này chỉ gồm một số thông tin nhỏ thôi nha mấy nàng, chuyện này của tôi lâu lâu sẽ oc nên mong mọi người thông cảm nhé

    *không được reup, bạn reup tôi đụt lon bạn*

    Cảm ơn mấy bạn đã đọc xong thông báo này, yêu mấy cô nhiều giờ thì tôi sủi đây
     
    [Haitani Ran X Reader]Chồng Em Chỉ Thương Hại Em Thôi
    Tội phạm chăm em bé#Chương ngoại1


    - Không cần nghe Sanzu nói gì nữa Kgami liền tức tốc đứng lên khỏi chiếc ghế vip và chạy ra khỏi quán bar lộng lẫy bật nhất của Tokyo mà ra bãi đỗ xe, vừa ra tới nới Kagami liền đi vào trong chiếc xe hàng hiệu của mình mà phóng như bay đến nhà của em và gã.

    _Kagami: Chuyện gì chứ chuyện chăm em bé là tủ của mình, muhahahaha

    - Sau một hồi thì Kagami cũng đã chạy xe tới nhà của em, vừa vào tới nhà là Kgami liền nhào tới dành Eri từ tay của Rindou mà hôn tới tấp, thấy vậy Rindou liền nhắc nhở Kagami

    _Rindou: Đừng có hôn, nhỏ mà dậy là mày dỗ đó

    _Kokonoi: Ê kaku

    _Kakucho: Sao?

    _Kokonoi: Tao thấy con bánh bèo này chăm em bé cũng được đó, chứ đám đực rựa tụi mình thì làm được gì nhể?

    _Kakucho: không chăm em bé được nhưng mà đám đực rựa tụi mình có thể "Tạo" ra em bé được mà

    - Sanzu đang uống nước gần, nghe Kakucho nói vậy liền phun hết nước trong miệng của mình như mưa phùn vào người của Rindou và làm dơ luôn bộ vest độc nhất vô nhị gã mới mua lúc sáng, chiến này tiêu Sanzu rồi

    _Sanzu: Hehe

    *nhìn Rindou cười nhẹ*

    _Rindou: Thằng đầu hồng kia, mày làm dơ hết bộ vest mới của tao rồi nè

    - Rindou hét lên chuẩn bị qua đại chiến với Sanzu thì liền có một bàn tay mảnh mai nắm chặt đầu của Ri dou lại và rằn giọng nói

    _Kagami: Chuyện đại chiến để sau đi, giờ thì im lặng cho Eri ngủ

    _Rindou: Biết rồi, mày coi trừng tao đó thằng đâu gà

    *lấy tay ra dấu hiệu*

    _Sanzu: Xin lỗi được chưa?

    _Rindou: M* mày

    _Kagami: Chó này im mồm coi

    _Kokonoi: Mắc gì chửi tao

    _Kakucho: Nó chửi thằng Rindou với Sanzu mà?

    điếc hã?

    _Kokonoi: Vậy á hã, ừm xin lỗi

    _Kagami: Đừng có nói với tao là ngã giờ mày chỉ suy nghĩ tới Inui seishu nha?

    _Kokonoi: Hồi nào?

    _Sanzu: Thôi!

    ê mà khoan hình như boss giao nhiệm vụ mới hay gì nè

    _Kagami: Gì? boss giao nhiệm vụ vài giờ linh vậy?

    _Rindou: Nếu đi vậy thì con nhỏ tính sao?

    _Kakucho: Hay đưa cho boss đi

    _Sanzu: Mày khùng hã?

    Đưa cho Boss chi, Boss giet luôn nó thì sao?

    _Kokonoi: Chắc không sao đâu

    _Kagami: Sai mày lại biết là không sao?

    _Kokonoi: Mày thấy lúc mang con nhỏ này về sét sử không?

    _Kagami: Rồi sao nữa?

    _Kokonoi: Boss không có ý định giet nó đã vậy còn cho quyền con Y/N nuôi nữa kia mà

    _Kagami: Ờ ha, hay đưa boss chăm đi rồi tụi mình ráng đi làm nhiệm vụ lẹ lẹ xíu

    _Rindou: Chắc không vậy?

    _Sanzu: Chắc á

    _Kakucho: Tao nhớ là thằng Rindou làm gì mê con nít sai tự nhiên bây giờ mày lo cho nó quá vậy

    _Rindou: Kệ tao

    *phần này có chút oc một số nhân vật bao gồm cả Mikey*

    _Kagami: Thôi kệ đi, giờ thì đưa Eri chi boss rồi chúng ta đi làm nhiệm vụ

    - Nghe Kagmi nói vậy thì cả đám liền đi lên xe và phóng về chỗ căn cứ của Phạm thiên, vừa bước vào thì đập vào mặt cả đám là vì boss đáng kính đang đứng một cục trước mặt cả đám và nói

    _Mikey: Đưa con nhỏ nó đây

    _Sanzu: Hã? boss nói gì?

    _Mikey: Hửm?

    _Rindou: Kagami đưa Eri cho boss lẹ đi rồi mình đi làm nhiệm vụ

    _Kagami: Biết rồi

    - Khi Kagami vừa đưa Eri cho Mikey, chư kịp dặn dò gì hết thì cái đám đực rựa đó đã kéo ả đi, còn về phần của Mikey thì.....ừm nói sao đây ta Mieky có vẻ cuồng cô bé này rồi, Mikey cứ nhìn chầm chầm vào Eri rồi suy nghĩ trên đời này cũng có thiên thần ư, dễ thương như Emma lúc nhỏ vậy đó không mấy giờ gã lấy con bé này khỏi trả cho Y/N được không ta?

    - Sau một hồi dài ôm ấp thì con bé bắt đầu mở mắt ra nhìn Mikey, thay vì khóc khi thấy người lạ thì con bé bỗng nhiên cười lên và vưng đôi bàn tay nhỏ của mình lên sờ mặt của Mikey mà đùa giỡn, Mikey lúc này cứ như một người khác vậy đó, Mikey cười rồi, gã ta cười rồi. một nụ cười của sự hạnh phúc tột cùng

    _Kagami: Ê tụi bây, boss cười kìa phải không?

    _Sanzu: Đâu?

    -Cả đám sao khi đi làm nhiệm vụ về thì lại sồn sồn lên vì thấy boss cười vì đây cũng là lần đầu thấy boss cười đấy đã vậy còn cười rất là tươi nữa đấy

    _Takeomi: Gì vậy? tụi bây làm gì mà đứng một cục ở đây vậy?

    _Mochizuki: Ê hình nhue boss cười kìa bạn già

    _Takeomi: Đâu?

    _Mochizuki: Kìa

    - Thể là cả đám Phạm Thiên đứng đó chiêm ngưỡng nụ cười hàng năm mới có một lần nhiều khi là không có luôn đó, đúng là mặt trời nhỏ của Phạm Thiên chỉ có thể Eri thôi, mặt trời làm cho ai của Phạm thiên cũng có cảm giác yêu đời kể cả là hắc hóa luôn vị boss tàn ác của họ

    - Thế là cả buổi đó Phạm Thiên chỉ quây quần bên Eri và chơi với bé và đó cũng là hôm Phạm Thiên có nhiều tiếng cười nhất

    - Mong là mặt trời nhỏ này có thể an ủi mẹ nó lúc mẹ nó bị ba nó hành hạ, đánh đập, chửi rủa, lừa dối mong là mặt trời nhỏ này cũng có thể an ủi được em

    - Eri, Jiyoko và Hanako đều là mặt trời nhỏ của em còn em thì chỉ là một con nhỏ đầy bất hạnh lúc nào cũng phải đón nhận những thứ kinh gớm, đau đớn và không có chút gì gọi hạnh phúc trong cuộc đời của em, cuộc đời của em cũng chỉ toàn là đau đớn giống vị boss đáng kính của Phạm Thiên thôi

    - Hết chương17-

    _Chương ngoại nha mấy nàng, nay tôi siêng đột xuất nên mới có chương ngoại này nè, mốt sẽ là chương về Y/N và Ran nhé và đương nhiên sẽ có H hên xui nhé mấy cô_

    Yuzuha do tôi blend nè mấy nàng
     
    Back
    Top Dưới