Khác ( Haikyuu ) Lời Nguyền

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
295221135-256-k145319.jpg

( Haikyuu ) Lời Nguyền
Tác giả: hachicoolgirl1609
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

allkage
allkage
allkage
điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần



kageyamatobio​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Civil War(Nội chiến)
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 1


    Halou, tui sẽ viết thêm 1 truyện mới, đây là truyện allkage nên ai không thích có thể không đọc, truyện sẽ không giống với nguyên tác, cân nhắc trước khi đọc.

    Vào truyện luôn nha

    ---------------- dãy phân cách --------------------

    Kageyama Tobio, 1 chuyền hai đầy tài năng được đánh giá cao bởi các chuyên gia ( tui bịa ra á ;-; ), đã bước tới đỉnh cao danh vọng, đã đạt được mong muốn của mình, trở thành 1 cầu thủ xuất sắc.

    Và cậu cũng có 1 nhan sắc mà mọi cô gái đều ghen tị, làn da trắng, mái tóc màu đen mềm mượt, đôi mắt to tròn có màu xanh đen rất đẹp, nó lấp lánh như có những vì sao trong đó, khi nhìn vào đôi mắt ấy thì người nhìn như bị hút vào nó, ko muốn rời chỉ muốn nhìn ngắm nó mãi, đôi bàn tay thon gọn, mặc dù chơi bóng chuyền nhưng cậu lại không có 1 vết bị chay nào cả, mỗi khi chơi bóng chuyền cậu đều dũa móng để cho dễ chuyền những cú chuyền bóng cực chuẩn xác, lại còn đẹp mắt.

    Cậu có sở thích rất dễ thương ( không biết các bạn như thế nào nhưng với tui nó rất dễ thương ) đó là uống sữa, lúc nào trong cặp cậu cũng có sẵn 1 hộp sữa, chủ có sữa mới khiến cậu thoải mái hơn sau khi chơi bóng chuyền.

    Cậu có 1 quá khứ mà nó khiến cậu nhớ mãi, đó là khoảng thời gian mà cái biệt danh ' vua sân đấu ' được ra đời.

    Nó đã khiến cậu cảm thấy rất cô đơn khi không còn ai ở bên cạnh để cậu chuyền bóng cho, cậu đã từng có suy nghĩ " mình có nên dừng lại?

    " , do không được đồng đội tin tưởng thì chơi làm gì nữa chứ, nhưng cậu lại quyết định chơi tiếp, và đó là quyết định sáng suốt, vì khi lên cao trung cậu đã gặp được 1 đồng đội đáng tin cậy.

    Quay trở lại hiện tại

    Cậu đang trên đường đi mua đồ để chuẩn bị bữa tối, khi đến ngã tư, đột nhiên quả bóng của 1 bé gái bị lăn ra giữa đường, bé chạy ra cầm lên nhưng chưa kịp đi vào thì từ phía xa đang có 1 chiếc xe đang lao tới, và cậu đã nhanh chân chạy lại và đây cô bé sang bên đường, còn cậu thì hứng trọn nguyên chiếc xe đó.

    RẦM

    " ÁAAAAAA có người bị xe đụng kìa!!!!

    " - người qua đường

    " mau gọi xe cấp cứu đi!!!

    " - người qua đường

    * đau quá, nó đau như muốn xé nát mình ra luôn, buồn ngủ quá, nhưng mình....

    Còn chưa.... *

    Sau đó thì cậu đã nhắm mắt và nằm bất động ở đó, sao cấp cứu đến lâu vậy, ai đó làm ơn cứu cậu đi, tiếc thay cho 1 nam nhân đã bỏ lỡ rất nhiều điều thú vị trong cuộc sống chỉ để hoàn thành ước mơ của mình, 1 ước mơ mà dành cả thanh xuân để hoàn thành nó, chủ để ý đến 1 mình nó, đến nỗi bị những người xung quanh xem là đang khinh thường mà đặt cho cái biệt danh ' Vua sân đấu ' mà cậu lại rất ghét nó, nó đã theo cậu suốt 1 thời học sơ trung.

    Có lẽ đã đến lúc cậu nghỉ ngơi rồi.

    Yên nghỉ nhé....

    Các bạn nghĩ cậu chết như vậy là cậu sẽ được đầu thai và sống 1 cuộc sống bình thường sao?

    No no các bạn nghĩ sai rồi, đây là kết thúc cũng như mở đầu cho 1 trang mới, 1 cuộc sống mới, vẫn là cái tên đó, vẫn là ngoại hình đó, nhưng nó lại có gì đấy khác biệt so với kiếp trước của cậu.

    " oe...oe...oe " - Kageyama

    * giọng mình bị sao vậy nè???!! * - Kageyama

    " anh nhìn này, bé con của chúng ta đã mở mắt rồi này " - ????

    " đúng vậy, bé con mở mắt rồi " - ????

    Trước mặt cậu bây giờ là bóng dáng của 2 con người, 1 nam 1 nữ

    * sao 2 người này lại gọi mình là bé con!!??

    Rồi tại sao tay mình lại nhỏ như vậy??!! * - Kageyama

    " vậy tên bé con sẽ là gì đây?

    " - ????

    " hưm...

    Tên bé con sẽ là Kageyama Tobio, được không?

    " - ????

    " được, vậy từ giờ con sẽ là Kageyama Tobio, ta là ba của con, đây là mẹ của con, chào mừng con đến với gia đình của chúng ta " - Ringo

    " chào bé con đáng yêu của mẹ " - Yukiko

    " BA, MẸ!!!

    EM TRAI CỦA CON ĐÂU!!

    " - ??????

    ---------------------------------------------

    Tự nhiên tới đây hết idea rồi ;-;

    Mà thôi cũng dài rồi, chờ chap sau đi nha, pái pai
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 2


    Hí lu 🙂) tiếp nối chap trước

    ------------------------------------

    " BA MẸ!!!EM TRAI CỦA CON ĐÂU!!!!

    " - ????

    " ôi trời ạ, đây là bệnh viện, con có thể nhỏ tiếng lại 1 chút không?

    " - Ringo

    " mọi người đang nhìn chúng ta kìa, con mau lại đây đi " - Yukiko, bà cười hiền dịu nhìn người đó.

    " vâng!!!

    " - ????

    * nhìn người này quen quen, hình như là......

    Miwa-nee? * - Kageyama

    Đúng như cậu nghĩ, người đứng trước mặt cậu không ai khác chính là Kageyama Miwa, 1 người chị mà cậu rất yêu quý, chị rất thương cậu, nhưng vì công việc nên không thường xuyên ở nhà với Kageyama được, mặc dù vậy, nhưng chị Miwa vẫn quan tâm đến cậu, luôn nhắn nhở cậu ăn uống đầy đủ, không được bỏ bữa, không được luyện tập quá sức,.....

    " oa ✨ em trai của con thật đáng yêu " - Miwa

    " con sau này làm chị rồi, phải yêu thương em đấy nhé, không được ăn hiếp em đâu đó " - Ringo.

    Ông ân cần nhẹ nhàng xoa đầu cô bé đang nhìn chầm chầm vào đứa trẻ nằm trên chiếc giường kia, cảnh tượng này khiến ông và và Yukiko không khỏi bật cười

    Và gia đình Kageyama đã có thêm 1 thành viên mới, mong cho hạnh phúc này lâu dài.

    Nhưng đời không là mơ

    Cậu sống lại cũng được 3 năm thì những chuyện kì lạ bắt đầu xảy ra từ đây.

    Cậu lúc nào cũng nghe thấy những tiếng thì thầm vang vảng bên tai, nhưng nhìn qua lại không thấy ai, đôi khi cậu cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình vậy

    Lâu lâu lại ớn lạnh mặc dù đang là buổi trưa,

    Và ba mẹ của Kageyama cũng phát hiện ra điều kì lạ ở con trai của mình.

    2 người luôn nhìn thấy con mình trong trạng thái sợ hãi, lo lắng nhưng khi hỏi thì chỉ nhận được 1 câu " con không sao " .

    Ông bà có lo không?

    Tất nhiên là có.

    Vậy ông bà có làm gì được không?

    Không.

    Dù gì cũng là đứa con trai bé bỏng của mình, tất nhiên 2 người phải lo rồi.

    Chuyện đó cứ tiếp tục diễn ra cho đến năm cậu 5 tuổi.

    Khi ấy, mọi chuyện bắt đầu tệ dần, cậu lúc nào cũng trong trạng thái hoảng loạng, lo sợ 1 điều gì đó

    Lúc nào cậu cũng nhìn thấy những bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, khi hỏi người xung quanh có nhìn thấy giống mình không thì chỉ nhận được cái lắc đầu.

    Và những cái bóng đen ấy dần rõ hơn, chúng giống như con người, nhưng thân xác lại không nguyên vẹn, có con thì cụt tay, có con thì cụt chân, còn có con bị mất luôn cả cái đầu, đôi khi cậu lại thấy vài con bị cháy xén, đen thui.

    Bọn chúng luôn nhìn cậu bằng đôi mắt màu đen không tròng, lại sâu hun hút, đôi khi lại thấy chúng như đang chảy ra 1 cái thứ nước gì đó rất kinh dị.

    Ba mẹ cậu cảm thấy không ổn, liền đưa cậu đi khám, nhưng khi khám xong thùy bác sĩ nói cậu chả có bệnh gì cả.

    Và ông Ringo dần hiểu ra được cái gì đó.

    " anh nhớ rồi!!!!

    Đây không phải là bệnh gì cả, nó là 1 lời nguyền, gia tộc nhà Kageyama chúng ta có 1 lời nguyền, nhưng suốt cả hàng ngàn năm nay vẫn chưa ai bị dính lời nguyền này, vậy mà giờ đây....

    Đứa con bé bỏng của ta lại dính phải nó!!!!

    " - Ringo

    " lời nguyền đó là gì vậy anh?

    " - Yukiko

    " đó là lời nguyền về 1 ma pháp cổ xưa, nó được cho là đã không còn tồn tại trên thế giới này nữa, nhưng ngay tại đây, ngay lúc này, nó lại nằm trong người của Tobio, lời nguyền này đem đến cho người dính nó phải gặp những vong hồn chết oan, không được giải vây hoặc còn lưu luyến 1 cái gì đấy ở chốn trần gian này, không thể siêu thoát, còn có những vong linh có ý niệm tà ác, luôn muốn hại người, và những người mang lời nguyền đó sẽ phải đi thanh tẩy và giúp chúng siêu thoát " - Ringo

    " tại sao lại như vậy!!!

    Bé con chúng ta còn quá nhỏ để có thể đảm nhận vai trò này!!!

    " - Yukiko

    " anh cũng không biết nữa, nhưng chúng ta phải giúp thằng bé bình tĩnh, không được để thằng bé hoảng sợ " - Ringo

    " tại sao lại phải khiến cho bé con bình tĩnh?

    " - Yukiko

    " bởi vì bọn vong hồn rất thik sự sợ hãi, khi có sự sợ hãi chúng sẽ xuất hiện, càng nhiều nỗi sợ càng thu hút nhiều vong hồn hơn, và chúng sẽ ăn dần ăn mòn dương khí trong người của thằng bé " - Ringo

    " ba mẹ, có chuyện không hay rồi!!!

    T..

    Tobio!!!

    Em ấy bị làm sao rồi!!!!

    " - Miwa

    2 người đang nói chuyện, đột nhiên Miwa xông vào, nói cho 2 người biết Kageyama đã bị gì.

    Nghe đến thế, 2 người bọn họ hốt hoảng chạy tới chỗ của Kageyama và họ bắt gặp cảnh tượng mà nó khiến cho 2 người không thể nào bình tĩnh hơn, đó chính là.......

    --------------------------------

    Ehe tới đây thui, mà mọi người biết là ngày gì không?

    Nếu có thì các bạn đã nghĩ đúbg rồi đấy

    Hôm nay là sinh nhật của Tobio và Fushiguro

    Chúc mừng sinh nhật 🎂🎂🎉🎉🎉

    Chúc mừng vị " Vua " đã tìm được những thần dân đáng quý ^^

    Mong ước mơ của ngài sẽ thành công

    Chúc mừng vị chú thuật sư mà tôi kính trọng

    Mong ngài sẽ thành 1 chú thuật sư mạnh mẽ và đầy tài năng

    1 lần nữa

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 3


    Hi, chào các bạn chúng ta tiếp tục câu chuyện

    -------------------------------------

    2 người đang nói chuyện, đột nhiên Miwa xông vào, nói cho 2 người biết Kageyama đã bị gì.

    Nghe đến thế, 2 người bọn họ hốt hoảng chạy tới chỗ của Kageyama và họ bắt gặp cảnh tượng mà nó khiến cho 2 người không thể nào bình tĩnh được, đó chính là.......

    Kageyama đang nằm bất động trên sàn

    " ôi trời ơi!!!!!

    Tobio con bị làm sao thế này!!!!!

    " - Yukiko

    " chúng ta mau đưa thằng bé đến nhà của bố, bố sẽ biết làm thế nào!!!!

    " - Ringo

    " được!!!

    Con cố lên, chúng ta sẽ đến nhà ông, ông sẽ giúp được con!!!

    " - Yukiko

    Hiện tại thì cả gia đình nhà Kageyama đang rất lo lắng cho cậu cháu trai bé bỏng của mình, mọi người trog gia tộc đều rất yêu thương Kageyama, bởi vì cậu rất dễ thương, đã vậy còn rất lễ phép, ai cũng mong có 1 đứa con/ người cháu như vậy nên tất nhiên ai cũng thương cậu rồi.

    Bây giờ cậu mà bị gì thì họ sẽ rất đau khổ.

    Ai lo thì lo chứ người đang sợ nhất đó chính là ba mẹ và cô chị của cậu.

    Họ cưng cậu như trứng, hứng như hoa, cáu gì cũng chiều cậu hết, nhưng không vì vậy mà cậu sinh tật hư hỏng.

    Nhưng vì cái lời nguyền chê tả tiệt này đã khiến cho đứa con trai/ đứa em của mình thành ra nông nỗi này.

    _ Cạch _

    " thằng bé sao rồi bố??!!!

    " - Ringo

    " thằng bé có sao không????!!!!

    " - Yukiko

    " các con cứ bình tĩnh, thằng bé không sao, chỉ là do lời nguyền đang dần thức tỉnh nên mới khiến thằng bé ngất xỉu " - ông Tatsuo

    " lời nguyền đang thức tỉnh? là sao vậy bố?

    " - Ringo

    " con tưởng tới 18 tuổi thì lời nguyền đó mới thức tỉnh chứ??!!

    " - Ringo

    " cái này có thể coi là trường hợp đặc biệt nhất từ trước tới giờ mà ta từng thấy, thằng bé có 1 cái gì đấy rất đặc biệt, đa số những người bị dính lời nguyền này đều phải 18 tuổi thì lời nguyền mới bộc phát, còn thằng bé chỉ mới 5 tuổi, mà lời nguyền đã mạnh đến như vậy rồi, thằng bé đúng là 1 thiên tài!!!

    " - ông Tatsuo nói

    " vậy còn bao lâu nữa lời nguyên sẽ hoàn toàn được bộc phát vậy bố, nó có hại gì đến thằng bé không ạ??!!

    " - Yukiko

    " ta nghĩ chắc tầm cỡ 3 năm nữa thì lời nguyền đó sẽ được giải phóng hoàn toàn, tới lúc đó, các con hãy đưa thằng bé đến chỗ ta, ta sẽ giúp thằng bé kiểm soát lời nguyền đó, nhưng từ giờ, các con cứ quan sát thằng bé cẩn thận, đừng để thằng bé hoảng sợ, nếu hoảng sợ, lời nguyền càng tăng thời gian bộc phát, và có thể sẽ thu hút rất nhiều vông hồn xung quanh, tới lúc đó rất nguy hiểm đối với thằng bé " - ông Tatsuo

    " tụi con biết rồi, tụi con vào thăm thằng bé đây " - Yukiko

    " em vào thăm thằng bé đi, anh đi lấy thức ắn cho thằng bé, nó chưa có ăn gì từ lúc ngất tới giờ rồi " - Ringo

    " được, anh đi đi " - Yukiko

    _ Cạch _

    " Tobio à!!

    Mẹ vào thăm con nè~ " - Yukiko

    " có cả chị nữa nè :3 " - Miwa

    " ah...

    Mẹ và Nee-chan!!!

    " - Kageyama

    " Tobio-chan à!!

    Em có sợ không?

    Nếu có cứ nói cho chị biết nha, chị sẽ vảo vệ em " - Miwa hừng hực khí thế nói với Kageyama

    Cho dù có phải trải qua bao nhiêu gian khổ đi nữa thì cô vẫn sẽ bảo vệ đứa em trai bé nhỏ này của mình.

    " ưm...

    Em không sợ, chỉ là hơi lo khi lúc nào cũng nhìn thấy mấy cái màu đen đen đó thôi " - cậu cười cười nhìn cô chị đang hừng hực khí thế với nhóm lửa sau lưng.

    " ôi con tôi!!!

    " - Yukiko.

    Bà nhìn thấy đứa con của mình thì không khỏi đau lòng, bà muốn con mình được vui chơi như những đứa trẻ, được kết bạn, không phải để thằng bé buồn, vậy mà thằng bé lại dính phải cái lời nguyền quái quỷ này, nó khiến cậu lúc nào cũng trong tâm trạng lo sợ, chỉ luôn đứng 1 góc trong sân trường, không dám kết bạn, chỉ biết lủi thủi chơi 1 mình.

    Nhìn bóng lưng bé nhỏ ấy mà bà không thể kiềm được nước mắt.
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 4


    Halou mụi ngừi, hôm nay là giáng sinh rồi, chúc mọi người có 1 ngày lễ vui vẻ bên gia đình, người thân nha

    Vào truyện thôi nào

    -----------------------------------

    " con khỏe hơn chưa?

    " - Yukiko

    " con khỏe rồi ạ " - Kageyama

    Nhìn cậu bây giờ đã ốm hơn so với trước, mỗi khi tới giờ ăn thì cậu đều không chịu ăn, tới món cà ri mà cậu yêu thích mà vẫn bỏ thì rất đáng lo ngại.

    Từ 1 cậu bé hoạt bát, hay nô đùa bên người chị của mình, bây giờ chỉ còn 1 cậu bé ít nói, không còn năng động như trước nữa.

    " con có đói không, ba con đang đem đồ ăn lên, con ráng ăn 1 chút nhé " - Yukiko ráng nặng ra nụ cười gượng gạo nói với con mình

    " con muốn uống sữa, không muốn ăn đâu " - Kageyama

    " con ăn 1 chút đồ ăn rồi mẹ lấy sữa cho con được không?

    " - Yukiko

    " vậy....

    Con sẽ ráng ăn ạ " - Kageyama nở 1 nụ cười tươi

    Tuy cậu bây giờ rất yếu nhưng nó lại không lấn át được vẻ đẹp này, như 1 thiên thần giáng thế

    " được được, chờ ba con đem đồ ăn lên rồi mẹ đút con ăn nhé " - Yukiko.

    Bà cảm thấy rất vui vì con trai mình đã chịu ăn rồi, nụ cười trên môi của bà bây giờ không phải là nụ cười gượng gạo ban nãy, mà là nụ cười của hạnh phúc

    _ tua _

    Hiện tại cậu đang là học sinh năm nhất trường cao trung Karasuno

    Trong khoảng thời gian mà cậu lớn lên, đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

    Chúng ta cùng quay trở lại thời gian trước nhé

    Sau lần Kageyama ngất xỉu khoảng 2 năm, thì cậu lúc này 8 tuổi

    Trong 1 lần dạo quanh khu vườn hoa hồng mà mẹ trồng, cậu đã bắt gặp 1 vật gì đó màu đen thui nằm xõng xoài trên đất, nhìn kĩ thì sẽ thấy nó đang bị thương, cậu nhanh chóng bế nó lên và chạy đi lấy hộp cứu thương để băng bó cho nó, sau đó cậu nhìn nó, nó cũng nhìn cậu, 2 cặp mắt nhìn nhau chằm chằm ( tui: rồi rảnh quá hay gì mà ngồi nhìn nhau như 2 đứa người yêu đánh mắt đưa tình dị trời ;-; )

    " nè ngươi là con gì thế?

    Sao mà toàn thân đen thui như cục than vậy?

    " - Kageyama

    * mình có nên nói chuyện với thằng nhóc này không?

    Sợ là nó sẽ sợ mình thôi " - cục đen thui

    " mà ta quên, ngươi làm gì biết nói, thôi ta vào nhà đây " - Kageyama

    " nè, cảm ơn " - cục đen thui

    " h-hả, ngươi vừa mới nói sao?!!!!

    " - Kageyama

    * chắc là giống với mấy đứa con nít khác thôi * - cục đen thui

    " trước giờ ta chưa thấy con nào biết nói như ngươi cả, ngươi kì lạ thật đấy " - Kageyama

    " ể????

    " - cục đen thui

    * nó không sợ mình??? * - cục đen thui

    " mà ngươi tên gì thế?

    " - Kageyama

    " ta tên là Fuun, và ta là quạ " - Fuun

    " quạ sao?

    Chào ngươi Fuun, ta là Kageyama Tobio " - Kageyama

    " mà sao ngươi bị thương thế " - Kageyama

    " ta đang bay thì bị ai đó bắn trúng nên mới bị thương và rơi xuống sân nhà ngươi " - Fuun

    " thì ra là thế, mà ngươi có nơi ở không?

    " - Kageyama

    " ta không có " - Fuun

    " vậy ngươi có muốn theo ta không, ngươi ở chung với ta " - Kageyama

    " như vậy có được không?

    Ta không muốn con người biết về ta " - Fuun

    " vậy ta không phải người à?

    " - Kageyama

    " cái này là do ta bất cẩn nên mớ8 rơi xuống sân nhà ngươi " - Fuun

    " mà chi ta hỏi cái này " - Fuun

    " ngươi hỏi đi " - Kageyama, cậu đang ngắm nhìn những bông hoa hồng xinh đẹo đang đứng phơi nắng ngoài vườn

    " tại sao ngươi lại không đi chơu như bao đứa trẻ khác, mà lại ở nhà chơi 1 mình như thế này?

    " - Fuun

    " nói cái này có thể ngươi sẽ không tin, nhưng ta từ nhỏ đã cí thể nhìn thấy những vong hồn, những linh hoìi không thể siêu thoát mà ở lại nhân gian này, nhờ nó mà ta không thể kết bạn, ở trường lúc nào cũng chỉ chơi 1 mình, những người xung quanh thấy ta như vậy nên tránh xa ta, không ai muốn làm bạn với ta nên ta đành ở nhà như vầy thôi " - Kageyama

    * nhìn thấy vong hồn???!!!!!

    Không lẽ nào!!!!!! * - Fuun

    " ôi chủ nhân kính mến của tôi, sau những ngày tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng tùm thấy ngài rồi " - Fuun.

    Bất chợt Fuun đứng phắt dậy cuối người chào Kageyama

    Chủ nhân?

    Tại sao Fuun lại nói như vậy?

    " n-ngươi nói gì vậy?

    Chủ nhân gì ở đây???

    " - Kageyama

    " ngài không cần biết đâu, hãy cho tôi ở bên và bảo vệ ngài, Kageyama-sama "

    " ngươi muốn ở lại với ta cũng được, còn nguơi không thích có thể đi, mà đừng gọi ta ta là chủ nhân hay thêm kính ngữ đằng sau, chỉ cần gọi ta là Kageyama được rồi " - Kageyama

    " được ạ " - Fuun

    ------------------------------

    Nếu các bạn thắc mắc tại sao Fuun lại gọi Kageyama là Chủ nhân như vậy, và sao lại thấy Fuun nói tìm kiếm rất lâu mới thấy thì cùng đón chờ chap sau để biết được nguyên nhân nha

    Các bạn nhớ nhấn vào cái ngôi sao nha, đừng có xem chùa nữa, không là tui buồn tui khók á :'))
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 5


    Mọi người đọc vui vẻ nhé

    ----------------------------------

    Như phần trước đã nói, tui sẽ giải thích vì sao Fuun lại gọi Kageyama là Chủ nhân như vậy, và sao lại thấy Fuun nói tìm kiếm rất lâu mới thấy

    Thì chuyện này xảy ra vào 100 000 năm trước, vào cái thời mà công nghệ chưa phát triển.

    Khoảng thời gian mà con người còn tin vài những lời nguyền, khi ấy, gia tộc Kageyama là gia tộc lớn đứng trong top những gia tộc hùng mạnh nhất đất nước Nhật Bản này.

    Lúc này gia tộc Kageyama phải hứng chịu 1 lời nguyền, đó là người nào mà có con trai thì khi năm 18 tuổi thì đôi mắt sẽ thấy những thứ như vong hồn, yêu quái.....

    Và nhiệm vụ của người đó là phải tiêu diệt yêu quái và giúp những vong hồn ấy siêu thoát.

    Nhưng đó là 1 quá trình khó khăn.

    Vào năm XXXX, gia tộc Kageyama vừa tiễn người gia chủ của mình lên chốn thiên đàng để đoàn tụ với tổ tiên, và truyền lại chức gia chủ cho con trai của vị gia chu kia.

    Cậu ta tên là Kageyama Tobio, đúng các bạn không nghe nhầm đâu, đây chính là kiếp trước của Kageyama Tobio, người gia chủ này tài sắc vẹn toàn, từ vẻ đẹp cho đến sức mạnh lẫn tài năng đều thuộc hạng xuất sắc, cậu ta có 1 vẻ đẹp nghiên nước nghiên thành, ai ai cũng ganh tị với vẻ đẹp ấy, nói đến sức mạnh thì không có từ nào có thể diễn tả được sức mạnh của cậu, chỉ cần nói đến tên cậu thùy ai ai cũng phải nể phục, tài năng?

    Cậu có tài năng gì?

    Cậu có tài năng dẫn dắt gia tộc mình lên cao, tài lãnh đạo như 1 thủ lĩnh của cậu không ai sánh bằng.

    Và cậu cũng không thể tránh khỏi việc bị dính lời nguyền ấy.

    Nhưng không vì vậy mà nó khiến cậu sợ hãi.

    Cậu có 1 trợ thủ đắt lực, cực kì tin tưởng đến người ấy, không ai khác đó chính là Fuun, chú quạ đen thui mà bé Tobio đã giúp trị thương ( tui: mấy bạn nếu nói sao lại dùng từ đen thui như vậy, thì tui sẽ nói là nó đen lắm, đen như cục than vậy ad ;-; )

    ( chắc tui nên đổi cách xưng hô nhể?

    Gia chủ " Kageyama Tobio " sẽ gọi là anh nha, còn Kageyama Tobio thì tui sẽ gọi là em hoặc cậu nha )

    2 người phối hợp ăn ý với nhau, cả tỉnh Miyagi này gọi 2 người họ là " cặp bài trùng của Miyagi " .

    Ko ai cí thể hiểu đối phương bằng 2 người họ, gia tộc Kageyama lúc này rất nổi tiếng nhờ tài lãnh đạo của Gia chủ Kageyama Tobio.

    Nhưng 1 thảm họa lớn đã ập đến với gia tộc Kageyama.

    Đã có 1 vong hồn sở hữu sức mạnh khiến những người xung quanh phải khiếp sợ.

    Và ở tỉnh Miyagi này chỉ có 1 người mới có thể đánh bại được hắn, đó chính là gia chủ Kageyama Tobio, khi hắn biết có người có thể đánh bại mình nên đã nghĩ cách giết chết anh.

    Đã rất nhiều lần hắn suýt giết được anh nhưng lại có sự giúp đỡ của Fuun và người trong gia tộc nên kế hoạch của hắn không thể nào thành công được.

    Các bạn tưởng sau nhiều lần thất bại như vậy hắn sẽ bỏ cuộc sao?

    Các bạn đã nghĩ sai rồi.

    Sau lần hãm hại gần đây nhất của hắn thùng anh và người trong gia tộc đều không thấy tung tích gì về hắn nữa.

    Có người cho rằng do đã thất bại nhiềi lần trước tay của Gia chủ nên hắn bỏ chạy rồi, cũng có người nói rằng hắn đang suy tính 1 kế hoạch thâm độc gì đó nên hắn mới không xuất hiện.

    Nhưbg đó cũng chỉ là những lời nói từ người ngoài, chỉ những người trong gia tộc mới biết hắn định làm gì, gia tộc Kageyama chuẩn bị gặp 1 cuộc thảm sát, họ đã nhận được lời đe dọa từ hắn, và họ đang chuẩn bị tinh thần cho trận chiến sắp tới.

    " Kageyama-sama, ngài định làm gì để đối phó với tên đó đây?

    " - Fuun

    " ta đã quyết định rồi, ta sẽ đấu 1 trận sinh tử với hắn, ta nhất quyết phải phong ấn hắn lại để hắn không thể nào làm hại đến người dân xung quanh!!

    " - Kageyama Tobio

    " nhưng còn ngài thùng sao!!!

    Nếu ngài phong ấn hắn lại thì cả ngài cũng sẽ chết!!!!

    " - Fuun

    " ta biết khi phong ấn hắn ta cũng sẽ đi theo hắn, nhưng không còn cách nào khác ngaòi cách này cả, nên vì vậy....

    Đây lần đầu tiên và cũng như lần cuối ta cầu xin ngươi, hãy giúp ta lần này " - Kageyama Tobio

    " và sau khi ta chết, hãy tìm 1 gia chủ mới cho gia tộc......

    Còn 1 chuyện nữa ta muốn nóI với ngươi " - Kageyama Tobio

    " ngài nói đi ạ " - Fuun

    " đó là sau 100 000 năm sau, ngươi hãy đi tìm 1 người, cậu ta có giữ sức mạnh của ta, ngươi hãy bảo vệ cậu bé đó hết sức mình nhé, và lời cuối cùng ta muốn nói......

    Cảm ơn vì đã sánh vai cùng ta để bảo vệ gia tộc này " - ngài ấy nở 1 nụ cười nhẹ, đó là nụ cười đẹp nhất mà Fuun từng thấy khi nó ở bên cạnh Ngài, và có lẽ đây là lần đầu cũng như lần cuối nó nhìn thấy được nụ cười đó, nó muốn khóc, nhưng phải mạnh mẽ để anh biết rằng mình có thể bài vệ mọi người khi không còn anh bên cạnh.

    " t-tôi đã hiểu rồi ạ!!!!

    Xin ngài hãy tin tưởng ở tôi!!!!

    " - Fuun.

    Nó cố gắng kìm nén nước mắt của mình ngăn không chi chúng chảy ra

    " ta đi thôi, hắn tới rồi!!

    " - Kageyama Tobio

    " vâng!!!!!

    " - Fuun

    " MỌI NGƯỜI!!

    HÔM NAY TA - KAGEYAMA TOBIO, GIA CHỦ CỦA GIA TỘC KAGEYAMA SẼ CHIẾN ĐẤU HẾT MÌNH ĐỂ BẢO VỆ GIA TỘC CỦA TA, CÁC NGƯƠI CÓ ĐỒNG Ý CÙNG TA CHIẾN ĐẤU KHÔNG MÀNG SỐNG CHẾT ĐỂ BẢO VỆ GIA TỘC KHÔNG!!!!??

    " - anh nói lớn, với giọng nói không 1 chút sợ hãi, nhưngg lời nói ra khiến cho những người nghe đều cảm thấy trong người tràn đầy sức mạnh

    " CHÚNG TÔI NGUYỆN THEO NGƯỜI, DÙ CÓ PHẢI BỎ MẠNG CŨNG KHÔNG SỢ!!!!

    " - mọi người tràn đầy nhiệt huyết nói to để thể hiện ý chí kiên cường của mình với vị gia chủ đáng kính.

    " đã tới lúc rồi, chúng ta đi thôi " - Kageyama Tobio

    " được!!!

    " - cả gia tộc

    Anh cất bước tiến về phía đông, nơi diễn ra cuộc chiến cuối cùng của mình, nơi mình sẽ hi sinh để bải vệ cho gia tộc của mình.

    Anh như 1 vị hoàng đế đang dẫn đường cho thần dân của mình, 1 vị hoàng đế được nhiều người yêu quý, kính trọng.

    _ tua _

    Tại 1 cánh đồng xanh mướt, gió thổi khiến cho những bông hoa, những cái cây đung đưa qua lại.

    Thật là 1 nơi thích hợp để nghỉ ngơi.

    Nhưng giờ không phải là lúc để nghỉ ngơi, mà đây là lúc phải đánh đổi tính mạng của mình để bảo vệ gia tộc của mình.

    Từ phía anh nhìn ra xa, nếu nhìn kĩ sẽ thấy có 1 bóng đen cao cao, đang tỏa ra 1 nguồn sức mạnh nếu là người bình thường sẽ cảm thấy khó thở như ai đang bóp chặt lòng ngực của mình, sau đó là ngất xỉu.

    Còn với người của gia tộc Kageyama này, đó là chuyện bình thường.

    Sức mạnh mà hắn đang tỏa ra không đáng sợ bằng sát khí của gia chủ.

    " tới rồi à, gia chủ Kageyama?

    " - hắn cười khảy đưa mắt nhìn anh

    " hôm nay, ta với ngươi sẽ giải quyết chuyện này bằng 1 trận sinh tử.

    Và ta sẽ chấm dứt trận chiến này tại đây!!!

    " - Kageyama

    " ồ~ mạnh miệng nhỉ, để ta xem, ai mới là kẻ phải bỏ mạng " - hắn cười 1 cách bí ẩn

    -----------------------------------

    Thật hồi hộp nhỉ

    Nhưng viết tới đấy thôi, mỏi tay quá, mai hoặc mốt viết tiếp nhé, đừng xem chùa nhé

    Pái pai
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 6


    Hắn cười 1 cách đầy bí ẩn, nụ cười ấy làm Kageyama không khỏi rùng mình.

    Không ai biết bây giờ hắn đang nghĩ cái gì trong đầu, nhưng chắc chắn đó không phải điều tốt đẹp.

    " vậy.....

    Ta sẽ đấu với ngươi nhỉ~ " - hắn nói và nhìn Kageyama bằng ánh mắt tò mò xen lẫn ma mị

    " đúng vậy, chỉ ta với ngươi, không có thêm bất cứ người nào hết " - anh nói từ tốn, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo của mình.

    Đôi mắt của anh đang phát sáng, nhìn chúng thật đẹp nhưng cũng thật đau thương, vì sao tôi lại nói vậy?

    Bởi vì do cái lời nguyền chó chết này mà gia tộc anh không có ngày nào yên ổn, vì nó mà ngày nào gia tộc cũng có người bị thương, thậm chí là đã mất vì nó.

    Anh câm thù nó, hận không có cách nào để loại bỏ lời nguyền này.

    _ thôi tua nha, khúc đánh nhau tui không biết tả _

    Sau 1 hồu giao đấu với nhau, thù tên đó đã cạn kiệt ma lực, đây chính là lúc anh phong ấn hắn, để hắn không hoàng hành nữa.

    Hỡi bóng ma có ý nghĩ đen tối kia, bao lâu nay ngươi làm loạn chốn nhân gian, nay đã tới lúc ta phong ấn ngươi, cũng như dùng cả sinh mạng này để ngăn chặn ngươi để ngươi không thể thoát ra và bảo vệ người dân!

    Ta - Kageyama Tobio, gia chủ đời thứ 18 của gia tộc Kageyama, sẽ lấy tấm thân này để bảo vệ những người mình yêu quý và người dân xung quanh, xin thề với thần!!

    Hãy siêu thoát đi, vong hồn oan nghiệt, hãy trở về nơi ngươi thuộc về!!!!

    " aaaaaaaaaaaaaaaaaaa " - tên đó hét lên 1 tiếng chói tai

    " ta nguyền rủa gia tộc các ngươi.......

    Nguyền rủa các ngươi.......Ta sẽ quay trở lại.....

    Hãy chờ xem ngày các ngươi chết dưới tay ta đi.......

    " - sau đó hắn tan biến vào hư vô

    " khục.....

    Ta....

    Làm được rồi......

    " - Kageyama Tobio

    " chủ nhân!!!!

    Người không sao chứ!!!!

    " - Fuun

    " ngài...

    Ngài chờ tôi 1 chút.....

    Tôi..

    Tôi sẽ đưa ngài....

    Về...

    Về để chữa trị....

    Ngài sẽ sớm khỏe lại thôi.....!!!!!

    " - Fuun

    " không.....

    Fuun à......

    Ta đã tới giới hạn rồi.....

    Không thể trụ....

    Khục..

    Khụ...

    Lâu hơn....

    Nữa.

    Ngươi....

    Còn nhớ...

    Ngươi...

    Đã hứa gì...

    Với ta...

    Không?

    " - Kageyama Tobio

    " tôi....

    Tôi nhớ rồi...

    Tôi sẽ làm theo...

    Lời ngài dặn...

    Nên là...

    Ngài đừng bỏ tôi và mọi......

    Người " - Fuun

    " xin ngài...

    Hãy ở lại với chúng tôi được không...

    Làm...

    Ơn đi....

    " - 1 người trong gia tộc lên tiếng

    " ta...

    Xin lỗi...

    Vì đã không thể bên các ngươi được nữa....

    Hãy sống tốt..

    Nhé " - Kageyama Tobio, anh đưa mắt nhìn những người xung quanh nước mắt đang rơi và cười nhẹ

    _ lách tách lách tách _

    Rơi rồi....

    Nước mắt của nó rơi rồi....

    Nó đã trải qua biết bao nhiêu là chuyện đau thương...

    Nó chưa bao giờ khóc...

    Chưa bao giờ phải yếu đuối, vậy mà giờ đây....

    Nó lại khóc...

    Khóc trước mặt chủ nhân mà mình kính trọng

    " ngài... ngài đừng nói nữa.... ta... ta đưa ngài về để chữa trị!!!

    " - Fuun

    " cảm ơn... ngươi...

    Fuun... vì đã bên ta....

    Ta vui lắm, hãy sống tốt nhé...

    Tạm....

    Biệt..............

    " - Kageyama Tobio

    Anh đi rồi, đi thật rồi, hãy yên nghỉ nhé, mọi người sẽ luôn nhớ tới anh, vị anh hùng trong lòng của tất cả mọi người.

    Cảm ơn vì sự hi sinh anh dũng của anh

    " hức..

    Tôi... tôi xin lỗi... vì đã...... không bảo vệ được...

    Ngài..... xin hãy thứ lỗi cho tôi.... tôi sẽ làm theo lời ngài dặn

    ...

    Hãy yên nghỉ nhé..chủ nhân!!

    " - Fuun

    Sau đó thì Fuun đã thực hiện tâm nguyện của Kageyama, đó là tìm cho gia tộc 1 gia chủ mới, tài năng khá giỏi, có thể cai quản gia tộc.

    Sau đó nó đã đi du ngoạn tìm kiếm 1 cậu bé nắm giữ sức mạnh của Ngài.

    Thấm thoát cũng đã 100 000 năm nó tìm kiếm.

    _ quay trở lại thời điểm nó gặp Tobio _

    Từ lúc nó gặp Tobio cũng đã được 2 năm.

    Trong 2 năm này, nó đã chỉ Tobio về hình dáng và sức mạnh của những thứ mà cậu thấy.

    Chúng có 3 loại

    Loại thứ nhất là loại linh hồn vô hại, do chết oan còn vương vấn 1 thứ gì đó nên mới ở lại đây, hình dáng có thể tùy theo điều kiện chết mà bị thay đổi, nếu là bị xe tông thì cả cơ thể sẽ nát bét, nếu mà té đập đầu vào chỗ nào đó thì đầu bị móp......

    Sức mạnh thuộc loại yếu, chúng thường vô hại với con người, chỉ lang thang đâu đó không chốn quay về.

    Loại thứ 2 là loại yêu quái, chúng có hình dạng kì dị, như các bạn đã biết yêu quái là gì mà nhỉ nên tui sẽ không nói thêm.

    Chúng thường sẽ đi kiếm những người có khí dương mạnh để hút sạch chúng, có con bự thì cũng có con nhỏ, tùy theo hình dáng thì sức mạnh sẽ khác nhau.

    Chúng thì khó xơi hơn loại 1,sex mất 1 chút thời gian để tiêu diệt chúng.

    Loại thứ 3 là loại độc ác nhất, tàn bạo nhất, chúng là những vong hồn có ý định làm hại con người và hút hết khí dương của người đó để tăng ma lực cho mình, hình dạng của chúng đa số sẽ rất giống với người bình thường nhỉ ngw xung quanh nó sẽ tỏa ra 1 loại khí khiến cho người đứng gần nó bị tê liệt, trong trạng tả hí mất kiểm soát và bị nó điều khiển, khi hút hết linh khí của người đó rồi thì sức mạnh của nó cũng tăng lên rất nhiều, muốn tiêu diệt nó là rất lhó, nếu không chú ý sẽ bị nó giết.

    Nhưng chúng không xuất hiện thường xuyên.

    Nói chung nó rất nguy hiểm

    ( tui cũng không biết diễn đạt sao cho mọi người hiểu nên là viết vậy thôi )

    Hiện tại cậu 8 tuổi, tính cách của cậu bắt đầu thay đổi, đa số những đứa trẻ cở cậu thì sẽ rất năng động, hoạt bát nhưng cậu thì không, trầm tính, ít nói, nhưng vẫn không thể bỏ được vẻ đẹp và dễ thương ấy ( con tác giả bị simp trúa Kageyama )

    Vào 1 ngày nọ, ba mẹ cậu đi công tác, để cậu và chị Miwa ở nhà ông, cậu cũng không ý kiến gì, vì cậu rất ngoan nên mẹ cậu đã hứa khi về mẹ sẽ mua sữa cho cậu.

    Nhưng có lẽ nó sẽ chỉ là hư vô thôi.

    Chuyến bay của ông bà Kageyama không may bị trục trặc và đã rơi xuống tại 1 vùng biển gần nước nhật, tất cả những người trên chuyến bay đó đều bị thiệt mạng.

    Khi nghe tin này, ông nội cậu đã rất sốc, ông không có ý định nói với 2 đứa trẻ là ba mẹ chúbg đã mất, ông sợ chúng sẽ bị sốc và ảnh hưởng đến tâm lý của bọn trẻ.

    Nên ông đã nói dối rằng do công việc đột xuất nên ông bà không thể về nhà được, nên từ giờ cậu và chị Miwa sẽ ở với ông.

    Ban đầu cậu có hơi buồn, nhưng cậu cúng tha thứ cho ba mẹ vì đó là công việc nên không thể trách được.

    --------------------------------------

    Halou chào các bạn, hiện tại là 21h41, chỉ còn 3 tiếng nữa sẽ bước sáng năm mới, tui chúc các bạn năm mới vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình, và những ai đang thi thì chúc bạn đó thi được điểm cao nha

    HAPPY NEW YEAR 🎉🎉
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 7


    Ôi tr ạ, tui lỡ chơi ngu rồi các bạn ạ, đáng ra chap này đã xog từ mấy hôm trước rồi, thế quái nào tui quên lưu bản thảo, vậy là tui đã mất tiêu luôn nguyên 1 chap rất nhiều chữ.

    Giờ phải viết lại nữa, tui thật ngu ngốk :'))

    Vào truyện luôn nha

    -------------------------------------

    Trong khoảng thời gian mà cậu chờ ba mẹ về để dẫn cậu đi chơi, thì Fuun đã dạy cho cậu về các loại vong hồn

    " các bóng đen mà cậu chủ thường gặp được chia làm 3 loại " - Fuun

    " chúng cũng được chia làm nhiều loại nữa sao?

    " - Kageyama, cậu ngạc nhiên nhìn con quạ đen xì trước mặt.

    " đúng vậy, chúng được phân theo 3 cấp độ và 3 loài " - Fuun

    " đó là gì?

    " - Kageyama

    " đó là Ghost, Spirit và Yokai " - Fuun

    " Ghost, Spirit, Yokai?

    Đó là tên của chúng?

    Có mạnh không?

    " _ Kageyama

    " Ghost thì yếu hơn 2 loài kia, chúbg thường chỉ quanh quẩn trên trần gian để hoàn thành tấm nguyện của mình thôi, và chúng vô hại " - Fuun

    " vậy tại sao ta phải tiêu diệt chúng trong khi chúng vô hại?

    " - Kageyama, cậu nghiêng đầu hỏi Fuun

    " ta phải tiêu diệt chúng khi chúng chưa hấp thụ đủ dương khí trên trần gian này, nếu để lâu chúng sẽ hóa thành Spirit " - Fuun, nó giải thích

    Kageyama gật gù nhìn ra ngoài vườn hoa

    " vậy còn Spirit?

    " - Kageyama

    " Spirit là loài mạnh nhất trong 3 loài mà tôi đã nhắc tới, chúng độc ác, nguy hiềm, mưu mô, luôn luôn tìm mọi cách để hút hết dương khí của con người " - Fuun

    " vậy làm sao để tiêu diệt nó?

    " - Kageyama

    " để tiêu diệt chúng, ta có 2 trường hợp để giết nó, trường hợp đầu tiên, khi mà chúng không phòng bị, chúng ta có thể dùng bất kì 1 loại vũ khí hay dùng 1 vật gì đó có đầu nhọn để đâm vào tim chúng, cũng có thể chém vào tim nhưng như vậy chủ khiến chúng suy yếu thôi nên cách nhanh nhất là đâm vào tim.

    Trường hợp thứ hai, khi mà chúng biết chúng ta ở đâu, biết trước được chúng ta sẽ làm gì, nên chúng sẽ rất chú ý vào mọi thứ xung quanh, vậy nên, ta cần sử dụng pháp thuật để trừ tà, và thanh tẩy chúng, giúp chúng siêu thoát " - Fuun ( cái này tui tự nghĩ ra, nên có gì thì đừng chửi tui nha 🥺 )

    " thì ra là vậy " - cậu gật đầu tỏ vẻ đã hiểu

    " còn loài cuối cùng?

    " - chợt nhớ ra còn 1 loài nên cậy quay qua hỏi

    " loài cuối là Yokai, đúng như tên của chúng, chúng là loại yêu quái chuyên đi hù dọa con người, cũng có loại ăn thịt người nữa, nhưng khá ít, đa số chúng đều thích trêu chọc con người, và chỉ ăn các loài sinh vật nhỏ chứ ko phải con người " - Fuun

    " vậy có cần loại bỏ chúng không?

    " - Kageyama

    " cần chứ, chẳng lẽ cậu muốn chúng hù dọa mọi người hoài à?

    Không những thế, không phải lúc nào chúng cũng như những gì tôi đã nói, chúng có thể làm bất cứ thứ gì để thỏa mãn nhu cầu vui chơi của chúng kể cả phải giết người chúng cũng làm, vậy nên cần phải tiêu diệt hết " - Fuun

    " ồ " - cậu ngạc nhiên

    " thôi được rồi, chúng ta đi ăn đi, tôi đói rồi " - Kageyama

    " vâng " - Fuun

    Sau đó 2 người cùng nhau vào nhà ( cũng không hẳng là nhà, tại nó to như biệt thự vậy á ;-; )

    ----------------------------------------

    Xin lỗi vì chap này hơi ngắn, đừng lo như thống báo tui sắp thi xong rồi, nên sẽ thường xuyên viết chap cho mọi người đọc

    Pái pai, gặp lại sau nha
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    thông báo


    Chào mọi người, có ai thi học kì chưa, tui sắp phải thi rồi, đang bận ôn sắp mặt nên không thể ra chap cho mọi người được, tui ngoi lên để nói rằng tui sẽ tạm ngưng viết truyện trong khoảng thời gian thi cuối kì, có thể Tết tui sẽ viết lại, mong mọi người chờ đến lúc đó nha

    Chúc các bạn thi tốt nek, hẹn gặp lại
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    thông báo part 2


    Hái guy, tui gần thi xong rồi, và sẽ trở lại để viết truyện cho mọi người đọc, hiện tại thì còn mấy môn nữa, thi trong vòng thứ 4 và thứ 5 sẽ xong.

    Sau đó trường tui cho nghỉ xả hơi vài ngày, để bắt đầu học kì 2,nhungw chỉ hc thêm nửa tuần rồi nghỉ tết

    Tui sẽ cố gắng ra nhiều chap để các bạn đọc, chờ tui nha

    Hẹn gặp lại mọi người vào 3 ngày tới 🥰
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 8


    Xin lỗi vì hôm qua không đăng chap, các vị đại nhân hay cô nương trước màn hình kia hãy thứ lỗi cho sự chậm trễ của tại hạ

    Còn giờ thì vào truyện thôi nào

    ---------------------------------------

    Lại tiếp tục tua đi nào

    Năm cậu 11 tuổi

    Chỉ còn 1 năm nữa là cậu học ở trường Kitagawa Daiichi, gặp được cái tên đáng ghét Oikawa, bắt đầu trở thành cái đuôi luôn bám theo Oikawa nhờ chỉ mình cách chuyền bóng và giao bóng ( tui không thích những năm Tobio học ở Kitagawa Daiichi, 1 phần không thích Tobio lẽo đẽo theo Oikawa để xém chút bị đánh, 1 phần vì khi bé học năm 3 đã bị các đồng đội bỏ rơi, khiến cậu cô đơn, không phải Tobio ích kỷ, độc tài, mà là do Tobio không biết cách nói sao cho nó dễ nghe, cậu không biết cách ăn nói nên mới khiến cho mấy người kia tưởng cậu luôn chửi bới người khác )

    Vào 1 ngày nọ, bí mật mà ông giấu mấy năm nay đã không thể giữ được nữa, chị Miwa và cậu đã biết được sự thật, khi biết tin này cả 2 đã rất suy sụp, mấy năm qua, họ chờ 2 người mà mình yêu quý trở lại giờ nó trở thành công cốc rồi, ba mẹ cậu đã ra đi, còn chưa kịp nói lời yêu thương nữa mà

    " cha... mẹ....

    2 người đã hứa là sẽ về để mua sữa cho con mà..... sao 2 người lại thất hứa vậy...... con chờ 2 người lâu lắm rồi..... quay về với con đi mà......

    LÀM ƠN ĐI MÀ!!!!!

    " - cậu tuyệt vọng hét lên

    Chị Miwa cũng đã khóc rồi, người chị bao lâu nay luôn tỏ ra mạnh mẽ để bảo vệ đứa em trai bé bỏng của mình nay đã rơi lệ rồi, chị đi lại chỗ cậu, từ từ ôm cậu vào vòng tay của mình

    _ lách tách _

    Trời mưa rồi.... có lẽ ông trời cũng thấy buồn cho 2 người, bầu trời hôm đó thật ảm đạm, không có nắng, chỉ có không khí u buồn bao quanh biệt thự Kageyama, 1 màu bi thương tại 1 phần của tỉnh Miyagi này

    Ông Kazuyo cũng không muốn giấu 2 người nhưng do lúc trước sợ chuyện này ảnh hưởng đến tinh thần và học tập của 2 người nên ông phải giấu, cũng không trách ông được

    Sau sự thật này, cậu đã tự nhốt mình trong phòng, chẳng tiếp xúc với ai cả, kể cả chị Miwa cũng không làm gì được.

    Khoảng 1 tuần cậu tự nhốt bản thân trong phòng, nhờ sự khuyên nhũ của Fuun, ông Kazuyo và chị Miwa, cậu cũng đã chịu bước chân ra ngoài.

    Nhưng nhờ chuyện đó mà tính cách của cậu cũng thay đổi, lúc trước đã trầm lặng, bây giờ đã ít nói hơn trước, ngoài Fuun, ông Kazuyo và chị Miwa ra thì chả ai có thể nói chuyện với cậu cả

    _ ngày hôm sau _

    " Kageyama, lại đây ông có cái này muốn nói " - ông Kazuyo

    " chuyện gì vậy ạ?

    " - Kageyama

    " lúc trước ông có chơi 1 bộ môn thể thao, ta không biết cháu có thích không, nhưng ta mong nó sẽ giúp cháu đỡ hơn " - ông Kazuyo

    " đó là gì vậy ạ?

    " - Kageyama
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 9


    Tiếp chap trước nè

    -------------------------------------------

    " Đây là môn bóng chuyền, bóng chuyền là 1 môn thể thao Olympic, trong đó 2 đội tách ra bởi 1 tấm lưới.

    Mỗi đội cố gắng đi ghi điểm bằng cách đưa được trái bóng chạm phần sân đối phương theo đúng luật quy định " - ông Kazuyo

    " ông nói tiếp đi ạ " - Kageyama, trong lòng cậu nổi lên 1 cỗ tò mò, xen lẫn 1 chút hào hứng, khi nghe ông kể cậu lại muốn ông kể thêm về bộ môn bóng chuyền mày.

    " được rồi được rồi, ông sẽ kể tiếp cho cháu nghe " - ông Kazuyo

    Sau đó thì ông kể tất cả mọi thứ về môn bóng chuyền, cậu vừa nghe xong thì mắt sáng rực lên, cậu liền hỏi ông mình có thể chơi ở vị trí nào thì ông liền bảo

    " ta không thể quyết định con sẽ chơi ở vị trí nào cả, theo con, con muốn chơi và cảm thấy hứng thú với vị trí nào nhất " - ông Kazuyo

    " cháu thích vị trí chuyền hai ạ " - Kageyama

    " tại sao cháu lại thích chuyền 2 vậy " - ông Kazuyo

    " tại vì cháu thấy chuyền 2 có thể phối hợp với tất cả các vị trí khác, và theo như ông nói chuyền 2 có nhiệm vụ điều phối cho đợt tấn công của toàn đội, có trách nhiệm đưa bóng tới đúng vị trí của các tay đập để ghi điểm, phải có khả năng làm việc với các tay đập, sắp xếp để giữ nhịp cho toàn đội và chọn tay đập phù hợp cho đợt tấn công đầu để chuyền banh " - Kageyama

    " cháu cảm thấy nó rất tuyệt, và cháu muốn chơi bóng chuyền " - cậu nhìn ông với ánh mắt phát sáng

    không ai là không thể cưỡng lại được ánh mắt đó, ông Kazuyo cũng không ngoại lệ, và tất nhiên câu trả lời của ông là

    " được rồi, ta sẽ dạy cho con tất cả nhưng gì mà 1 chuyền hai cần phải làm trong 1 trận bóng chuyền " - ông Kazuyo

    " nhưng " - ông Kazuyo

    " nhưng sao ạ?

    " - Kageyama

    " trước hết cháu phải ăn cho no cái đã, mấy ngày nay cháu ăn rất ít, như vậy thì sao mà có sức để tập bóng với ông chứ " - ông Kazuyo

    " vâng ạ " - cậu nghe vậy thì bĩu môi cuối đầu trả lời

    ----------------------------------------

    Sau đó thì ông Kazuyo đã dạy Kageyama làm cách nào để trở thành 1 chuyền hai

    Cậu rất ngưỡng mộ ông, vì ông chơi rất giỏi, cậu đã học rất nhiều thứ từ ông.

    Và ông cũng nhận ra cháu trai của mình là 1 thiên tài, cậu học rất nhanh, từ cách chuyền bóng, đến bỏ nhỏ và giao bóng ( cái này tui không biết có đúng khoing nên ghi đại ), dù có hơi khó khăn trong lúc tập luyện nhưng cậu không nản lòng, vì muốn trở thành 1 chuyền hai chuyên nghiệp nên cậu phải cố gắng thật tốt

    Miwa thấy em trai của mình như vậy cũng an tâm, không còn lo lắng khi thấy thấy đứa em trai bé bỏng của mình ủ rũ suốt ngày.

    Chỉ còn 1 năm nữa là cậu đã bước vào năm học đầu tiên của sơ trung Kitagawa Daiichi, nhưng cậu đâu biết cậu sẽ chỉ còn gặp ông mình trong vài ngày tới nữa thôi

    -------------------------------------------

    Vào 1 ngày nọ, ông Kazuyo đang dạy cho cậu cách phát bóng, đột nhiên ông lại ngã xuống nền đất bất tỉnh, cậu đứng đơ ra trước cảnh tượng mình vừa nhìn thấy.

    Sau vài giây ngơ ngác, cậu mới sực tỉnh và chạy lại chỗ ông đang nằm, ôm chặt ông và kêu gọi người tới cứu, cậu lại 1 lần nữa rơi nước mắt

    Từ lúc trọng sinh tới giờ, cậu chả khóc lầm nào, nhưng sau sự việc cha mẹ cậu mất thì đó là lần đầu tiên cậu rơi nước mắt, và lần này cũng khiên cậu rơi nước mắt lần nữa

    Cậu thương ông lắm, vì ông đã chăm sóc 2 chị em cậu trong khoảng thời gian cha mẹ cậu mất cho tới lúc ông nói ra sự thật, cả chị Miwa cũng rất thương ông, chị đã hứa là khi tốt nghiệp sẽ kiếm tiền và lo cho ông và Kageyama, vậy mà bây giờ, ông lại đổ bệnh, ngay trước mắt cậu.

    Bác sĩ chuẩn đoán rằng, ông không còn sống được bao lâu nữa, nhưng chỉ có chị Miwa và người làm trong gia tộc, còn cậu thì chỉ biết được rằng ông đang bệnh

    _ tại phòng của ông Kazuyo _

    " ông ơi, ông đỡ hơn chưa ạ?

    " - Kageyama, cậu đang lấy cháo cho ông ăn

    " cảm ơn cháu, ông đỡ hơn rồi, cháu không cần lo " - ông Kazuyo

    -------------------------------------------

    Tới đây thôi, cảm thấy nó hơi xàm, chắc sau chap này sẽ tua cho tới lúc em bé của chúng ta học cao trung, tại tui thấy nó nếu mà viết từ từ thì chắc còn lâu lắm mới tới lúc học ở Karasuno.

    Mà cho tui hỏi nha mấy bạn cảm thấy nó xàm không, tui sẽ không bỏ truyện đâu nên đừng lo, chỉ trả lời giúp tui là mấy bạn cảm thấy nó xàm không, cái này bắt buộc nha, không trả lời là tui giận á

    Pái pai
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    tâm sự 1 chút


    Chào các bạn, như các bạn thấy ở phần tiêu đề, hôm nay chả có chap đâu, xin lỗi vì đã không ra chap mấy bữa nay, do bận khá nhiều việc nên không viết được, mong các bạn thông cảm

    Còn về phần tâm sự thì......

    Tui đang có ý nghĩ có nên từ bỏ việc viết truyện hay không....

    Do hôm nay ba tui nói 1 vài câu khiến tui khá buồn, mà nó nói về việc viết truyện của tui nên là cái suy nghĩ đó mới hiện ra trong đầu tui, tui vốn dĩ là 1 đứa khá kiệm lời, đối với người lớn thùng chỉ nói 1 vài câu thì không biết nói gì nữa, nhiều khi tui nói người lớn còn không hiểu được cơ mà, với lại ba tui còn nói tui khờ.... ^^

    Nếu mà tui khờ thì đâu có được 8 năm học sinh giỏi đâu, ba còn nói tui không thương ba, nếu không thương ba thì tui đâu có lễ phép, nghe lời không hỗn gì với ba hết....

    Vậy các bạn nghĩ tui có phải là 1 đứa khờ hay không, khờ mà tui hiểu rất nhiều chuyện, tới cả người chị lớn hơn tui 1 tuổi, đến nỗi cả gương mặt cũng chưa bao giờ được nhìn thấy đã mất khi còn ở trong bụng mẹ, điều đó còn chả khiến tui sốc nữa cơ, nhiều khi tui muốn phản lại lời nói của ba nhưng giống như có cái gì đó chặng họng tui vậy, chả thể nói được 1 câu nào, chỉ biết ngồi im mà nghe ba nói.....

    Vậy các bạn cho tui ý kiến nha, tui nên viết tiếp hay không?

    Tui cũng chả quan tâm gì đến lời nói của ba đâu, chỉ là cái việc viết truyện làm cho tui đặt rất nhiều tâm huyết vào nó, nên khi nghe ba nói vậy có hơi buồn nên muốn tâm sự cho các bạn nghe

    Vậy cho tui ý kiến nhé, cảm ơn đã lắng nghe tâm sự của tui

    Có thể trong vài ngày tới sẽ ra chap, các bạn chờ đi nhé, pái pai
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chúc mừnh năm mới


    Halou

    Tới lên đây định viết chap cho mọi người nhưng giờ đang khá bận nên chỉ viết được 1 chap chúc mừng này thôi, chừng nào có thời gian tui sẽ ra chap cho mọi người đọc

    Chúc mừng năm mới nha, chúc các bạn sức khỏe dồi dào, học thật là giỏi, nếu là nam thì càng ngày càng đẹp trai hơn, còn nếu là nữ thì xinh đẹp hơn năm ngoái nha, và ủng hộ cho mấy bộ truyện của tui nhiều nhiều nhé

    CHÚC MỪNG NĂM MỚI
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    ))


    Xin chào, đây không phải chap đâu.

    Tui ngoi lên đây là để.....

    ĂN MỪNG!!!

    Giờ tui mới phát hiên là truyện của tui đã được 1k views rồi!!

    Mục đích vẫn đầu của tui viết ra bộ này chỉ để thỏa mãn ham muốn của mình thôi, vì quá umê Tobio nên là đào ngay 1 hố cho bé, nhưng không ngờ lại nhiều người đọc như vậy, tui cảm thấy khá vui

    Cảm ơn vì đã đọc truyện của tui nha, tui sẽ ra chap cho mọi người đọc, nhưng sẽ không thường xuyên, vì tui đã đi học lại nên thời gian viết truyện rất ít nên sẽ ít chap hơn, mọi người thông cảm nha

    Daisuki minna, cảm ơn mọi người rất nhiều
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    ngoại truyện part 1


    Xin chào, đang ngồi làm bài, tự nhiên nghĩ ra 1 ý tưởng, đó là viết ngoại truyện, nó sẽ không giống với cốt truyện của tui nên là cứ enjoy cái moment này nha

    Mà cái này ban đầu sẽ ngược Tobio, sau sẽ ngược mấy ông kia nha

    Mà nói trước, tui chưa bao giờ viết ngược nên là nếu có dở thì thông cảm nhé

    Vào thôi

    ------------------------------------

    Sẽ ra sao khi Kageyama bị bắt nạt?

    1 Kageyama bị bỏ rơi bởi nhưng người mình yêu nhất?

    Chỉ còn 1 vài người quan tâm cậu?

    Vì 1 thằng con trai mà cậu bị chửi, bị người xung quanh khinh bỉ?

    Cùng tôi tìm hiểu tại sao lại như vậy nhé

    "......

    " - suy nghĩ của nhân vật

    ..... _ lời nói của nhân vật

    * ..... * - hành động

    Vào truyện thôi

    -----------------------------------

    Xin chào, tôi là Kageyama, hôm nay tôi sẽ kể cho các bạn nghe về câu chuyện mà tôi đang xảy ra nhé

    Đó là 1 hôm cả đội chúng tôi đang tập luyện trong phòng thể chất, tất nhiên vẫn là khung cảnh tôi và tên Boke kia đang cãi nhau, còn có tên Tsukishima đang khịa tôi nữa, những người khác cũng chỉ cười trừ

    Thì đột nhiên, cánh cửa phòng thể chất mở ra, à thì ra là Kiyoko-san, và.....

    Kia là ai?

    Mọi người, tôi có chuyện muốn nói _ Kiyoko

    Được rồi, cậu nói đi _ Suga

    " không biết người đó là ai nhỉ " _ Kageyama

    Không biết cậu ta là ai nhỉ, Bakayama _ Hinata

    Im đê, Boke _ Kageyama

    Ou - sama nỗi giận rồi kìa _ Tsukishima

    Cái tên đấy lại khịa tôi nữa rồi, mà tôi cảm nhận được, cái người mới đến đó không tốt lành gì cả, ít nhất là đối với tôi

    Đội của chúng ta sẽ có thêm 1 thành viên nữa, em ấy là Haruto, sẽ làm quản lý của chúng ta _ Kiyoko

    Xjn chào mọi người, em là Haruto mong mọi người giúp đỡ _ Haruto, cậu ta còn bonus thêm 1 biểu cảm tươi cười , nhìn nổi cả da gà luôn ấy chứ

    Oa...

    Cậu sẽ làm quản lý sao, chào tớ là Hinata Shoyo , và tớ là chắn giữa đấy nhé _ Hinata

    Chào cậu _ Haruto

    Chào em, anh là Daichi, đội trưởng của đội, kia là Sugawara, đội phó, còn 2 thằng đang đứng nhìn em là Tanaka và Nishinoya, cái người cao cao kia là Asahi _ Daichi

    Em chào mọi người ạ _ Haruto

    Chào cậu, tớ là Yamaguchi, đó là Tsukishima _ Yamaguchi

    Không cần cậu nói đâu Yama _ Tsukishima

    Gomen Tsuki _ Yamaguchi

    Chào 2 cậu nhé - Haruto, cậu ta lại nở 1 nụ cười nữa

    Thật sự tôi chả muốn nói chuyện với cậu ta đâu, tôi đã định lẻn đi chỗ khác nhưng cái tên Boke lại la lên làm cậu ta nhìn về phía tôi

    Oi Bakayama, lại đây chào hỏi đi chứ _ Hinata

    " cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu Boke Hinata Boke " _ tôi lúc này rất bực vì cái tên đó

    Ou - sama định trốn kìa _ cái tên khốn bốn mắt đó lại dở chứng nữa rồi

    À ừm chào _ tôi chào qua loa rồi quay mặt ra chỗ khác

    Chào cậu, tớ là Haruto, giúp đỡ tớ nhé _ Haruto

    Lại là nụ cười đó, không hiểu sao tôi lại thấy nụ cười đó thật nham hiểm, và đầy âm mưu đang toan tính trong suy nghĩ của người đang đứng trước mặt tôi.

    Có cả....

    Giả tạo?

    Tôi chả biết, và tôi cũng chả muốn biết, bây giờ tôi chỉ muốn chơi bóng thôi

    Ừ, Kageyama _ tôi nói rồi bỏ đi

    Xin lỗi em nhé, em ấy không giỏi trong khoảng giao tiếp, nên là em đừng giận em ấy nhé _ Suga

    " mắc gì phải xin lỗi cậu ta chứ, anh đâu có làm gì sai đâu " _ Kageyama

    Sau đó thì cả đội quay lại tập luyện, tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ yên ổn làm quản lý cho đội nhưng không...

    Tôi đã sai, cậu ta bắt đầu có nhũng hành vi như giúp đỡ những người khác đưa khăn rồi bonus thêm nụ cười tỏa nắng, nhiều khi còn sáng hơn tên Boke kia nữa ấy chứ

    Và theo như tôi thấy, hình như có người dính thính của cậu ta thì pbải, đoán không lầm thì là Hinata, Yamaguchi và Tsukishima, còn 2 đàn anh kia thì cứ nhào tới chỗ cậu ta không ngừng la hét

    Mọi người quay quanh cậu ta trong giờ giải lao sau khi tập bóng chuyền của cả đội, việc đó khá bình thường nhưng sao tim tôi lại khó chịu ấy nhỉ, tôi cũng chả hiểu tại sao, nhưng nhân lúc mọi người không chú ý, tôi đã chạy tới chỗ máy bán nước để chọn cho mình 1 hộp sữa ngon lành làm quà tự thưởng cho sự chăm chỉ ngày hôm nay của mình.

    Có phải tôi nhìn nhầm hay là cậu ta đang tới chỗ này vậy nhỉ?

    Có lẽ không nhầm đâu, cậu ta đang bước tới chỗ tôi, hình như là muốn nói với tôi cái gì đó

    Cần gì sao? _ tôi hỏi trống không

    Có chứ, tôi cần cậu tránh xa mấy cậu ấy ra, nếu không thì đừng trách tôi _ Haruto

    Cậu nghĩ cậu có quyền ra lệnh cho tôi? _ Kageyama

    Để toi coi _ Haruto

    Đằng xa là tên Boke đang đi kiếm tôi, do thấy tôi đi lâu quá nên cậu ta đi tìm, khi tới gần chỗ tôi thì Haruto cố tình ngã xuống rồi nhưng giọt nước mắt bắt đầu rơi, tên kia thấy cậu ta ngã nên chạy lại hỏi han

    Cậu có sao không Haruto?

    Có bị thương không? _ Hinata

    T... tớ không sao, nh.. nhưng Kageyama... cậu.. cậu ấy xô tớ ngã, r.. rồi còn nói... tớ phải tránh... tránh xa các..

    Cậu nữa... hức... hức... _ cậu ta đỗ lỗi cho tôi đẩy ngã cậu ta

    Theo như cái logic vừa nhìn vào thì thấy cậu ta là trà xanh thì chắc chắn 1 vài đứa con gái nào đấy sẽ không tin chuyện cậu ta kể, nhưng ở theo cái logic của tên Boke kia thì cậu ta nghe gì thì chuyện đó sẽ là thật

    Nè Bakayama, cậu đẩy ngã cậu ấy đúng không, đã vậy còn kêu cậu ấy tránh xa bọn tôi?

    Tôi không ngờ cậu lại là người như vậy đây! _ Hinata

    Tôi có nghe nhầm không?

    Tên đó tin lời cậu ta và đang chửi tôi?

    Vì 1 người vừa mới vào mà lại nói tôi làm như vậy?

    Nực cười thật

    Nếu có thì sao?

    Mà không có thì sao?

    Cậu làm gì tôi? _ Kageyama

    Dù gì cũng đã làm đồng đội với tên cao kiều kia thì ít nhất tôi cũng học được cách khịa người khác chứ

    Cậu..

    Cậu thật quá đáng _ Hinata

    Sau đó Hinata dìu cậu ta về, tôi đứng đó nhìn bóng lưng của 2 người đó mà trầm ngâm, tôi cũng chả nghĩ nhiều vì tôi chả quan tâm, nên tôi nhanh chóng hút cạn hộp sữa và bước chân về phòng tập

    Vừa mở cửa thì tôi đã cảm nhanh được có rất nhiều cặp mắt đang nhìn tôi, đó không phải là ánh nhìn bình thường, mà là những ánh mắt tức giận.

    Chắc có lẽ tên kia đã kể cho mọi người nghe rồi

    Tôi không ngờ Ou - sama lại làm như vậy đấy _ tên đó nhếch miệng cười

    Mày đúng là quá quoắc _ Tanaka

    Thật quá đáng mà Kageyama _ Yamaguchi

    Chú mày đúng là đáng bị phạt mà _ Nishinoya

    3 đàn anh không nói gì nhưng tôi cảm nhận được sự tức giận của họ thông qua cáu ánh nhìn đó

    Sau tim lại đau thế này, chỉ vì 1 người mới đến mà lại buộc tội tôi là người đã đẩy cậu ta

    Thôi được rồi, anh không muốn có lần sau đâu , chúng ta tập luyện tiếp nào _ Daichi

    Nhìn anh ấy có vẻ đã bớt giận, nhưng tôi cảm nhận anh ấy không tin tôi, cả Suga-san và Asahi-san nữa

    Bây giờ tôi chả có hứng nữa, tôi định quay đi xin Ukai-san xin về sớm hôm nay thì cánh cửa 1 lần nữa mở ra

    Đó là bóng dáng của Takeda-sensei, hình như thầy ấy đang có tin gì vui lắn

    Mọi người, nhà trường vừa đồng ý chi ra 1 khoản tiền để cho chúng ta đi biển xả hơi, và ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, nên là hay xin ba mẹ rồi nhắn với đội trưởng hoặc huấn luyện viên và thầy để biết nhé

    Yeah!!

    Chúng ta được đi biển!! _ tên Biết nhảy cẩn lên

    Ở đó sẽ có những chị gái đẹp!! _ Tanaka

    Đúng vậy!! _ Nishinoya

    Thật hào hứng _ Haruto

    Cậu có đi không, Haruto _ Yamaguchi

    Chắc là có, tớ sẽ đi _ Haruto

    " mình có nên đi không, dù gì nếu đi cũng sẽ như hôm nay, vậy...

    Ở nhà hay đi biển đây?

    " _ Kageyama

    À thầy quên, ai cũng phải đi nhé _ Takeda

    Sau đó thì thầy đi mất hút

    " haizz v thùy bắt buộc phải đi rồi " - Kageyama

    " đi xin huấn luyện viên về sớm mới được " _ Kageyama

    Không nhanh không chậm tôi tiến tới chỗ Ukai-san đang đứbg và nói

    Huấn luyện viên, có thể cho em về sớm không? _ Kageyama

    Có chuyện gì à, sao lại xin về sớm? _ Ukai-san

    Em... hơi mệt nên có thể cho em về sớm được không? _ Kageyama

    Thôi được rồi, về nghỉ sớm mai tập hợp tại trường để đi _ Ukai

    Em cảm ơn _ sau đó tôi quay đi thay đồ và bước về

    Trên đường tôi đã suy nghĩ về chuyện hồi chiều, tôi không ngờ mọi người lại đi tin cậu ta mà không phải tin tôi, cái cảm giác ấy làm tim tôi hơi nhói, không biết tại sao nữa

    ( haizzz viết mà đau lòng cho Kageyama luôn á :< )

    Về tới nhà thì chủ có mình tôi ở nhà, chị Miwa đi làm trên Tokyo, cuối tuần mới về nên là giờ chỉ có mình tôi ở nhà, cảm giác hơi cô đơn, nhưng dù gì cũng quen rồi nên tôi chả quan tâm nó

    Đi lên lầu tắm rửa rồi xuống nấu cho mình 1 dĩa cà ri thịt heo thơm ngon, sau đó thì đi lên phòng làm bài tập và đi ngủ

    Do hôm nay hơi mệt nên vừa đặt lưng xuống giường thì tôi đã thiếp đi

    Lúc ngủ, tôi đã mơ 1 giấc mơ, có thể gọi là ác mộng

    Trong mơ tôi bị mọi người đánh đập, rồi còn xa lánh và họ quay quanh 1 người, đó là Haruto

    Sau đó tôi tỉnh dậy, nhìn lên đồng hồ thì chỉ mới có 4h00 sáng, chắc tôi phải soạn đồ cho chuyến đi chơi và chạy bộ buổi sáng thì xuất phát tới trường là vừa

    Nói là làm, tôi lấy đồ bỏ vào giỏ, rồi xuống làm 1 dĩa bánh kếp kèm 1 ly sữa, sau đó là chạy bộ và đi tới trường

    Khi tới nơi thì chỉ còn thiếu tôi và Haruto thôi

    Tôi vừa đi tới xe thì Haruto cũng đã đến, tưởng sẽ nhận được lời chào buổi sáng nhưng không, đó là những lời chỉ trích

    Ou-sama tới trễ quá, làm dân thường bọn tôi chờ mỏi chân luôn rồi _ Tsukishima

    Tôi định lên tiếng thì lại có 1 giọng nói khác chen ngang

    Cậu tới trễ quá Bakayama, tôi còn tưởng cậu sẽ không đi nữa đấy _ Hinata nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ

    Tôi có đi hay không cũng không liên quan tới cậu _ tôi nói xong rồi bước lên xe, vừa bước tới cửa xe thì tôi nói

    Haruto tới trễ hơn tôi sao mấy người lại không nói, mà tôi đến trước cậu ta thì mấy người lại nói như vậy?

    Các người có coi tôi là đồng đội hay không?

    Hay chỉ là 1 cỗ máy? _ tôi nói xong thì quay bước lên xe và chọn hàng ghế cuối cùng , tôi muốn tách biệt với mấy người đó, chả muốn nói chuyện

    Sau khi tôi đi thì ở bên ngoài triệt để im lặng, tôi không biết họ có nói gì với nhau không, nhưng sau đó họ đã bước lên xe , rồi xe bắt đầu lăn bánh

    Như tôi nói, họ cũng chả để tâm đến tôi, họ chỉ quan tâm đến người mới thôi, tôi nhìn họ mà tim nhói lên từng đợt, có lẽ tôi không quan trọng đối với họ, không biết họ có coi tôi là bạn bè hay không...

    Còn tiếp
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chỉ là 1 chap xàm xí


    Chào, nay ngoi lên viết chap này để giết thời gian trong khi nghĩ ra chap ngoại truyện part 2

    Thì thật ra nay tui đang suy nghĩ về 1 việc

    Đối với 1 vài người, có lẽ sẽ cùng với bạn thân trải qua những năm tháng trong trường đúng không, cũng sẽ có 1 số sẽ không có bạn thân, tui thì có bạn thân đấy, nhưng lại thay như thay áo

    Các bạn đừng nghĩ tui là 1 người bạn tồi, tôi rất tôn trọng tình bạn, tui đối xử rất tốt với bạn của mình, dù nó bị gì tui cũng giúp hết

    Nhưng có lẽ, tui không có duyên để kết bạn, hầu như mỗi năm tôi có người bạn thân thì năm sau nó sẽ không học cùng tui nữa, bình thường nếu 1 nhóm bạn thân chơi cực kì thân thiết, thì nếu cả đám có tách ra thì vẫn chơi rất thân, còn tui, tui và bạn bị tách ra, không học chung lớp nữa, thì nó dần không còn thân với tui nữa, chỉ 1 2 lần gì đó đi ngang nhau rồi chào 1 tiếng rồi lướt qua, có đứa thì chuyển trường, đứa thì còn nói xấu tui nữa, tui từng hỏi tụi nó 1 câu, " mày có ghét tao không?

    " thùy các bạn biết câu trả lời rồi nhỉ?

    Là " tao không có ghét mày, mày là bạn thân tao mà, mắc gì ghét mày " nhưng thật ra tui cảm thấy nó là 1 lời nói dối nó chả có 1 tý gì là thật lòng cả, nhưng tui chả nói ra đâu, nên tình bạn vẫn cứ như vậy mà diễn ra

    Tui đã từng nghĩ, mình có nên có bạn hay không, dù nếu có bạn thì nó có thật sự coi mình là bạn hay không?

    Nếu mà chỉ có mình coi nó là bạn thì như vậy không nên tiếp tục làm bạn nữa

    Năm lớp 6,tui cứ tưởng mình đã tìm được 1 người bạn thật sự, nhưng tui đã lầm, năm lớp 7 nó crush 1 người, và đó là thằng bạn tui, tui cũng cố gắng giúp nó theo đuổi thằng bạn, và cuối cùng thằng đó cũng chấp nhận lời tỏ tình của nó, và các bạn biết gì không, cuộc tình của nó chưa được 1 tuần thì nó và thằng bạn tui chia tay, và nó đổ lỗi cho tui, nó nói là tại tui quen thằng đó nên mới chia tay nó, nực cười ghê, và sau vụ đó, nó cũng chả còn là bạn tui nữa, và nó bắt đầu chuyển qua nói xấu tui, rồi còn liếc và nói này nói nọ với tui nữa, cũng từ đó mà tui cũng chả nói chuyện với nó

    Sau đí tui đã tìm được người bạn thật sự, nó giống tui lắm, nó cũng có sở thích giống tui nên 2 đứa rất hợp nhau, phải nói là chơi rất thân, sau đó vào năm lớp 8, tui và nó học khác lớp, và dần thì nó cũng chả còn thân với tui như trước, thì thật ra là theo lời mẹ tui nói, đa số nếu mà đã không học chung nữa thùy cho dù có là bạn thân đi nữa thùy bó sẽ không còn đi chung với mình nữa, nó có bạn mới, và xa lớp nhau nữa nên không thân nữa là chuyện đương nhiên, dù biết là vậy nhưng nó khiến tui nảy ra 1 suy nghĩ, mình có nên kết bạn nữa không?

    Thì đó là lí do mà tui viết ra được cái chap này

    Từ khi quen mọi người trong nhóm và viết truyện cho mọi người đọc tgì tui vui lắm, vì có người để tui có thể tâm sự và lắng nghe tui

    Cảm ơn đã đọc chap này nha
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    xin lỗi các bạn 😞


    Xin chào, tui là Au đây, hôm nay tui ngoi lên để thông báo cho các bạn 1 chuyện, đó là tui xin tạm ngừng viết bộ này 1 thời gian, không phải là bỏ hẵng không viết nữa, mà chỉ là tạm ngưng 1 thời gian, tui sẽ không nói trước là sẽ drop đến chừng nào.

    Nhưng tui chắc chắc với các bạn 1 điều, tui sẽ trở lại vào 1 ngày không xa.

    Tui biết là tui đã lặn lâu lắm rồi, cảm thấy có lỗi với các bạn lắm, nhưng tui không thể giải thích được, vì dạo gần đây gia đình tui không được hạnh phúc cho lắm nên tui không có tâm trạng để viết.

    Cũng có 1 phần là giờ tui đang chán xem anime, tui ngưng xem anime mấy tháng rồi, kiểu không còn hứng thú nữa ý, chắc tui sẽ quay trở lại với niềm đam mê xem anime vào 1 ngày nào đó chăng.

    Và còn 1 lý do nữa là năm nay tui lớp 9 rồi, cần phải tập trung vào việc học, nên không có thời gian để viết truyện và cũng không còn ý tưởng để viết, vì ban đầu mục đĩa của tui tạo ra bộ này chỉ để thỏa mãn sở thích của mình thôi nhưng không ngờ lại được nhiều người ủng hộ như vậy, nội dung của bộ này không có chuẩn bị từ trước, chỉ cần lúc nào có ý tưởng thì sẽ đi viết truyện liền.

    Hãy tha lỗi cho sự khốn lạn này của con Au, hẹn gặp lại các bạn vào 1 ngày không xa

    TẠM BIỆT....
     
    ( Haikyuu ) Lời Nguyền
    chap 10


    * có lẽ không còn nhiều thời gian nữa nhỉ * _ ông Kazuyo

    " Tobio này, ta có điều muốn nói với cháu " _ ông Kazuyo nhìn Kageyama và nói

    " dù cháu có chơi bất cứ một môn thể thao nào đi chăng nữa, thì cháu vẫn chính là cháu, không có gì có thể thay đổi quyết định của cháu được, hãy tin vào điều cháu cho là đúng dù có làm gì thì ta và Miwa vẫn sẽ luôn bên cháu " _ nói xong ông mỉm cười

    " vâng, cháu sẽ nghe lời ông, thế nên ông hãy mau khỏi bệnh để cùng chơi bóng chuyền với cháu nhé " _ cậu nghiêng đầu, mỉm cười nhìn ông

    " ôi chao, hai người đang nói chuyện gì mà vui thế " _ bỗng nhiên Miwa bước vào

    " chỉ là nói chuyện về bóng chuyền thôi nee-san, em đi chơi đây, tạm biệt ông và nee-san " _ nói rồi cậu chạy đi

    " Miwa, ta có chuyện muốn nói với cháu " _ ông nhìn Miwa với ánh mắt nghiêm trọng

    " vâng ạ, ông cứ nói cháu luôn sẵn lòng nghe ông " _ dường như Miwa hiểu được điều ông muốn nói sẽ rất quan trọng nên đã lắng tai mà nghe

    " ta cảm giác là sắp tới lúc ta đi rồi, nếu ta không còn bước đi trên con đường trưởng thành cùng các cháu nữa, thì cháu hãy hứa với ta là sẽ bảo vệ Tobio thật tốt, dù cho có ở trên cao ta vẫn luôn dõi theo các cháu " _ ông vừa nói vừa nhìn ra phía cửa sổ

    " ông à....cháu hứa với ông, Tobio là đứa em trai mà cháu yêu thương nhất, chắc chắn sẽ không để thằng bé một mình, ông hãy yên tâm ông nhé..." _ nói tới đây, Miwa cảm thấy mắt mình cay cay, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt tràn ra, cô cố gắng để không phát ra những tiếng nấc đau thương mà mỉm cười nhìn ông

    ông Kazuyo nói xong thì đôi mắt nhắm dần, đôi tay buông lỏng không còn nắm lấy tay của Miwa nữa, cơ thể cũng bắt đầu lạnh dần, không còn một tý hơi ấm nào nữa

    " ông ơi...hức....làm ơn tỉnh dậy đi...không phải ông không muốn để Tobio phải buồn nữa sao....sao giờ ông lại thất hứa vậy...dù cháu đã hứa với ông là sẽ bảo vệ thằng bé rồi, nhưng ông cũng không thể bỏ rơi nó được...hức...ông...ơi...." _ nước mắt cứ đua nhau rơi xuống, cô gục mặt xuống bên cạnh người ông đã không còn trên thế gian này nữa.

    ' lách tách...lách tách...' ông trời lại một lần nữa trút cơn mưa xuống, chắc là ông đang tiếc thương cho số phận của 2 đứa trẻ đáng thương

    " nè nè nee-san ơi......nee-san ông sao vậy, ông ơi.....chắc là ông đang ngủ đúng không chị...." _ cậu vui vẻ bước vào định khoe chị và ông về chiến lợi phẩm của mình sau khi bắt được một con bọ siêu bự thì thấy chị mình nằm gục bên cạnh người ông đang nhắm nghiền đổi mắt

    nghe thấy tiếng động Miwa giật mình qua người về sau nhìn Kageyama, đột nhiên cô nhào đến ôm chặt cậu trong lòng luôn miệng nói câu xin lỗi

    " chị xin lỗi, xin lỗi em rất nhiều, chị thật là một người chị tồi, xin lỗi em...

    " _ càng nói xô càng khóc nhiều hơn

    " vậy là....ông đi rồi ạ....ông bỏ chúng ta rồi ....." _ trong chốc lát, cậu cảm thấy mình lại rơi xuống vực thẳm 1 lần nữa, người ông mà cậu yêu quý đã bỏ rơi hai người họ mãi mãi

    thế là hai người họ ôm nhau khóc.

    Sau khi thông báo cho cả gia tộc về sự ra đi của ông Kazuyo, thì họ đã quyết định người đứng đầu gia tộc thế hệ tiếp theo sẽ là Kageyama Tobio nhưng đó là chuyện khi cậu lên cao trung, có lẽ việc này quá đường đột nhưng mọi người tin chắc rằng người kế nhiệm lần này sẽ không để họ thất vọng

    kể từ sau khi đám tạng của ông Kazuyo diễn ra, cậu không còn nở 1 nụ cười nào nữa, cũng không hẳn là không cười, chỉ là cậu không thể bộc lộ nó ra bên ngoài, chỉ khi cậu ở bên Miwa cậu mới có thể là chính cậu

    tại trường Kitagawa Daiichi, sau khi các đàn anh năm 3 ra tốt nghiệp lên cao trung thì đây cũng là năm cuối cùng mà cậu học ở đây, cậu dần hình thành tính cách độc tài, ích kỉ khiến nhiều người ghét cậu, và có lẽ cậu đã quên việc này cũng đã từng xảy ra với mình ở kiếp trước....

    khi cả đội đang ngồi nghỉ giải lao, cậu kím cho mình một vị trí rồi ngồi xuống, cậu đang suy nghĩ một điều gì đó thì bỗng một mảng kí ức kiếp trước chạy ngang trong đầu cậu, đúng vì quá chìm vào nỗi buồn mà cậu đã quên mất việc mình cần làm

    * đúng rồi, mình được sống cuộc đời thứ hai này là để thay đổi, vậy mà mình đã lập lại việc đó một lần nữa, bây giờ mình sửa vẫn còn kịp, có vẻ sắp tới lúc gặp tên Boke kia rồi * _ nghĩ thế rồi cậu mỉm cười

    * !!! * _ ????

    * cậu ta vừa mới cười sao!!? mình chưa bào giờ thấy cậu ta mỉm cười cả ! * _ ???

    --------------------------------

    hi tui đã quay trở lại, cũng khá lâu rồi tui mới trở lại viết chap, tuy cách hành văn không được hay nhưng cũng mong các bạn ủng hộ, tui vẫn sẽ không drop, nhưng sẽ lâu ra chap vì tui bận học nên các bạn thông cảm 😌😌
     
    Back
    Top Dưới