Ngôn Tình [Hai Thế Giới] Thăng Cấp Làm Hoàng Đế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hai Thế Giới] Thăng Cấp Làm Hoàng Đế
Chương 60: 🎮 Thanh mai trúc mã, thân càng thêm thân


<i><b>Edit: Quanh</b></i><b><i><b>B</b></i><i><b>eta: Nhược Vy</b></i>
Túc Khê gọi xe tới nhà hàng. Tới nơi, chỉ còn mỗi chỗ bên cạnh Hoắc Kính Xuyên trống không. Mẹ Hoắc thân thiết vẫy tay gọi cô: “Khê Khê, ngồi đây, để hai đứa nhỏ các con ngồi cạnh nhau.”
“Hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây phải không, chứ sao cậu lại ăn mặc như thế này?” Hoắc Kính Xuyên đánh giá Túc Khê, khiếp hồn khiếp vía, còn chưa dứt lời đã bị mẹ Hoắc đánh “bốp” một phát vào lưng, quát tháo: “Nói cái gì vậy? Không biết ga-lăng đứng lên kéo ghế cho phái nữ sao? Rốt cuộc con có phải đàn ông không đấy?”
Hoắc Kính Xuyên bị mẹ đấm nổ phổi, đành phải cười hì hì đứng lên kéo ghế cho Túc Khê: “Mời.”
Túc Khê nhìn người đối diện nở nụ cười hiền từ, mạch máu não giật giật, nói “Cảm ơn dì Hoắc”, sau đó ngồi xuống.
Sau đó, cô và Hoắc Kính Xuyên tựa như quỷ chết đói đầu thai, điên cuồng cúi đầu dùng bữa, mà bố mẹ hai bên bắt tay nhau trò chuyện, đề cập tới cô và Hoắc Kính Xuyên, cảm thấy chuyện này rất thú vị, bàn tán từ cuộc sống cấp ba tới cuộc sống sau này, còn muốn hai người học chung một trường đại học.
Hai nhà ở cùng một tiểu khu, bố mẹ đều là bạn bè thân thiết, quan tâm chăm sóc nhau mười mấy năm, đã sớm coi nhau như người một nhà. Thỉnh thoảng bố mẹ Túc Khê không kịp về nhà nấu cơm, Túc Khê thường tới nhà Hoắc Kính Xuyên dùng bữa, ngược lại, hồi Hoắc Kính Xuyên còn học mẫu giáo, bố Hoắc không kịp đón, đều là bố Túc tiện thể đèo hai đứa nhỏ về nhà.
Vậy nên, cứ mấy tháng một lần, bố mẹ hai nhà lại tụ tập gặp mặt, tám đủ thứ trên trời dưới biển, cuối cùng chốt lại đều phải đề cập tới đôi thanh mai trúc mã Túc Khê và Hoắc Kính Xuyên, hy vọng sau này hai đứa sẽ kết hôn.
Những lời này, Túc Khê và Hoắc Kính Xuyên đã nghe mòn cả tai, lười không thèm phản bác.
Hai người điên cuồng dùng bữa, bất đắc dĩ nhìn nhau.
Túc Khê dùng bát che mặt, cúi đầu, nhỏ giọng thì thầm với Hoắc Kính Xuyên, “Nói trước, mình chọn trường dựa vào thực lực của mình, nếu như trúng tuyển trùng trường cậu chọn, tuyệt đối không phải do mình muốn bám theo cậu, mình chỉ coi cậu như Cố Thấm, cậu không phải gu của mình.”
Hoắc Kính Xuyên cũng dùng chai nước che mặt, nhỏ giọng nói: “Chẳng phải cậu và mình đều bị bố mẹ tóm tới đây sao? Mình thì khác gì cậu? Nhìn đi, chúng ta chẳng khác gì nhau.”
Túc Khê phát điên, “Vậy cậu phải phản bác bố mẹ cậu chứ, nói mấy lời này với bố mẹ cậu đi! Đừng lúc nào cũng đùn đẩy cho mình!”
Hoắc Kính Xuyên có hơi nghi ngờ, nhìn Túc Khê nói: “Bọn họ lải nhải mấy lời này suốt bao năm, chúng ta toàn coi như gió thoảng bên tai, lúc trước cậu cũng đâu kích động như này, tại sao dạo gần đây dễ xù lông thế.... Mẹ kiếp! Túc Khê, cậu có người yêu đúng không?! Đừng nói là hotboy mấy ngày trước....”
Còn chưa nói xong, đã bị Túc Khê mặt đỏ tai hồng ngắt lời: “Không phải, im mồm.”
Bố mẹ hai bên thấy hai đứa nhỏ thì thầm to nhỏ, cười càng sảng khoái, nhất là mẹ Hoắc, dùng ánh mắt “quả nhiên là thanh mai trúc mã, con trai tôi có con dâu rồi” nhìn hai người.
Hai người ngẩng đầu lên, áp lực đè cao như núi thái sơn: “....”
Hai người kéo ghế ra hai bên, càng xa càng tốt, tuyệt đối không thể dây dưa với nhau.
Túc Khê cố gắng giảm cảm giác tồn tại nhất có thể, cả ngày hôm đó, trong đầu cô không ngừng nhớ tới mấy lời của Hoắc Kính Xuyên.
Đúng vậy, cô và Hoắc Kính Xuyên đã bị bố mẹ hai bên ghép đôi suốt bao năm, nghe nhiều tới mức mòn cả tai, mọi lần toàn làm lơ cho qua, tại sao hôm nay lại xét nét như vậy? Thậm chí lúc chưa ra ngoài, nhận được tin nhắn của mẹ, cô còn cảm giác như đang phản bội ai đó...
Túc Khê bất giác nghĩ tới vẻ mặt uất ức của nhóc con – đúng vậy, là hai nhóc con. Nhóc con bên trái ỉu xỉu như cái bánh bao chiều, bả vai buông thõng, lã chã chực khóc, mà nhóc con bên phải nghiêm mặt nhìn cô, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, nở nụ cười nói “Ta không tức giận”.
..... Cô cảm giác bị gió điều hòa thổi lạnh cả người, không nhịn được rùng mình.
Túc Khê bất giác ngẩng đầu nhìn không trung, có chút lo lắng, không biết nhóc con có nghe thấy mấy lời đùa giỡn của bố mẹ hai bên không...
Chỉ là... vì sao cô cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ... đúng rồi, tại sao cô phải chột dạ? Cô đâu có nợ ai cái gì!
. . .
Túc Khê đoán không sai, Lục Hoán đã nghe thấy hết mấy lời bố mẹ hai nhà nói, thời điểm Túc Khê và Hoắc Kính Xuyên châu đầu nói chuyện với nhau, hắn chỉ hận không thể tát lật mặt Hoắc Kính Xuyên.
Nhìn chằm chằm hai cái đầu nhỏ càng lúc càng gần, vô cùng chói mắt, suýt chút nữa Lục Hoán động tay kéo hai cái đầu ra.
Thời điểm không biết nàng là ai, ước muốn lớn nhất của hắn là mỗi ngày có thể cùng nàng nói chuyện. Khó khăn lắm mới biết nàng là ai, được làm bạn với nàng, lại muốn nhìn mặt nàng. Rốt cuộc có được sân khấu, biết được giọng điệu, tướng mạo của nàng, có thể mặt đối mặt nói chuyện với nàng, hắn lại phát hiện, thế giới của nàng quá rộng lớn. Mặc dù hắn vất vả hơn nửa năm, tìm hiểu ngôn ngữ, văn hóa, cách sống, nhưng lại nhận ra, gần trong gang tấc, nhưng tựu chung vẫn là huyễn cảnh hư ảo không có thật.
Hắn muốn ở bên nàng, cùng nàng thở chung một bầu không khí, mặt đối mặt với nàng, có thể cảm nhận được độ ấm, mà không phải cách nhau ngàn năm thời gian, đối diện trước mặt là sân khấu lạnh băng.
Lục Hoán đè nén khát vọng trong lòng, lấy lại bình tình, cố gắng xử lý tình huống trước mặt.
Lời đồn đãi đã lan khắp kinh thành, không biết từ đâu mọc ra một vị Cửu Hoàng Tử, có quan viên bẩm báo chuyện này trước triều đình, tuy Hoàng Đế chuyển đề tài, lại không hề phản bác.
Đối với dân chúng nước Yến, đây chỉ là câu chuyện buôn dưa lê bán dưa chuột thường ngày, mà đối với các phe phái trong kinh, đây lại là trò đùa dai khó chịu nhất.
Đặc biệt là Ngũ Hoàng Tử và Thái Tử.
Nghe nói sau khi biết được tin tức, Ngũ Hoàng Tử tái mặt, trước Điện Kim Loan tự mình tiến cử bản thân, xin được tróc nã kẻ rải rác lời đồn, mà bên phía Thái Tử, Thừa Tướng và Hoàng Hậu cũng không hề vui vẻ, nhưng không xúc động như Ngũ Hoàng Tử, tạm thời yên lặng xem xét thời thế.
Vị Cửu Hoàng Tử này... có lẽ tân quan mới vào cung không biết, nhưng các Hoàng Tử và quan lớn trong triều đều biết, năm đó sau khi Khanh Quý nhân rơi xuống hồ, lúc cứu lên, mặt hồ loang màu máu tươi, trong bụng còn đứa bé sơ sinh gần thành hình, đây chẳng phải chính là “một xác hai mạng” sao? Từ đó về sau, trong cung không ai dám đề cập tới “Khanh Quý nhân” và “Cửu Hoàng Tử” chưa kịp chào đời, tất cả đều câm như hến, im như thóc.
Mười bảy năm trôi qua, vậy mà có người dám nhắc lại, thực chất Cửu Hoàng Tử chưa chết, mà được Hoàng Thượng giấu ở Trường Xuân quan, bình an lớn lên?
Mọi người không hề biết tin tức này do thân tín của Hoàng Đế lan truyền, chỉ cảm thấy khó có thể tin được.
Nhưng khi chầu ở Điện Kim Loan, thấy thái độ của Hoàng Đế, đám quan lại rỉ tai nhau đồn đoán, cũng có thể là vì muốn cân bằng quyền lực của các Hoàng Tử, Hoàng Đế kiếm bừa một Cửu Hoàng Tử thế thân? Hoặc cũng có thể, chuyện mười bảy năm trước có uẩn khúc, thực ra Cửu Hoàng Tử chưa chết?!
Tóm lại, mọi chuyện còn chưa ngã ngũ, nhưng kinh thành đã xôn xao bàn tán.
Chỉ có Bộ Binh Thượng Thư biết được một phần chân tướng, lúc này tính toán viết thư báo cho Trấn Viễn tướng Quân, để bao giờ ông ta hồi kinh, tuyệt đối không được làm chuyện gì thiếu suy nghĩ, chờ ông ta và ông cùng nhau hồi phủ nghị sự.
. . .
Buổi tối Túc Khê về nhà login, kinh thành, thậm chí cả nước Yến đã chìm trong lời đồn đại về Cửu Hoàng Tử.
Lục Hoán không nói chuyện này cho Túc Khê biết, thời điểm login, đập vào mắt là Ninh Vương phủ, nghe Lục Văn Tú rì rầm với Ninh Vương phi, cô mới biết được chuyện này.
Túc Khê rất ngạc nhiên.
Biết thân phận thật của Cửu Hoàng Tử chỉ có cô và nhóc con, ni cô Trường Xuân quan, Bộ Binh Thượng Thư và Hoàng Đế đang âm thầm điều tra.
Mấy lời đồn đại này có thể do Hoàng Đế sai người lan truyền, nhưng Túc Khê đoán, chắc chắn có sự trợ giúp của nhóc con ở phía sau.
Cô có hơi khó hiểu, lúc ở Trường Xuân quan, nhóc con nói với cô không muốn tham gia cuộc chiến vương quyền, không có hứng thú với chức vị Cửu Hoàng Tử, vậy tại sao lại đổi ý, quyết tâm muốn đoạt lại ngôi vị này?
Khi đó cô còn rối rắm, bởi vì nếu làm theo lời nhiệm vụ, vậy thì sẽ không tôn trọng ước muốn ban đầu của nhóc con.
Nhưng hiện tại, nhóc con đổi ý.
Vì sao...?
Bởi vì hai nhiệm vụ mới nhất xuất hiện trên sân khấu sao? Bởi vì muốn hoàn thành nhiệm vụ, nên hắn mới đổi ý? Hay nói trắng ra, thứ hắn muốn là điểm số?
Sau khi đạt 100 điểm, hai người có thể thoải mái trò chuyện với nhau, đạt 200 điểm, hệ thống sẽ thưởng một món quà khác, có lẽ nào là... gặp mặt nhau?
Túc Khê sững sờ, có lẽ sau khi đạt 200 điểm, hai người có thể gặp được nhau?! Nếu không tại sao sau khi đạt được 100 điểm, hắn bắt đầu chủ động đi làm nhiệm vụ, thậm chí điên cuồng ra sức đọc sách, dẫn binh đánh giặc, là vì... muốn được gặp cô sao?
Nếu thật sự đúng là như vậy.... trái tim Túc Khê đập thình thịch, cảm giác kích động khó có thể nói nên lời.
Trước khi đạt 100 điểm, cô liều mạng hoàn thành nhiệm vụ, mục đích cũng là vì muốn được nói chuyện với nhóc con. Mà sau này, trò chơi dần đến hồi kết, cô buồn bã không vui, cũng bởi vì sợ nếu kết thúc, cô sẽ không được gặp nhóc con.
Quen nhau lâu như vậy, cùng nhau dạo phố, cùng nhau thức đêm học tập, cùng nhau giải quyết rất nhiều vấn đề khó khăn, nhưng hai người lại không hề ở cùng một chiều không gian.
Có thể gặp mặt, nhưng không có độ ấm.
Cho nên cô cũng giống như nhóc con, muốn được nhìn thấy hắn.
Nhưng cô lo lắng, có đúng là sau khi đạt 200 điểm, hắn có thể tới thế giới hiện đại không?
Nếu đúng, vậy sau đó thì sao, liệu hắn có hối hận không?
Suốt một năm rưỡi ở bên hắn, chính mắt thấy hắn gian nan thoát khỏi Ninh Vương phủ, từng bước trừng trị Ninh Vương phi và huynh đệ Lục Dụ An, khiến Thượng Quan gia rơi đài, thống trị Bộ Binh, quản lý nông trang, được Trấn Viễn Tướng Quân và Bộ Binh Thượng Thư để ý, ủng hộ hắn, dẫn binh đánh giặc, cả người vô số vết thương, cuối cùng mới đạt được thành tựu như ngày hôm nay.... Muốn lấy ngôi vị Hoàng Tử, dễ như lòng bàn tay, bởi mọi chuyện đều đã đâu vào đấy.
Chỉ còn một bước nữa, hắn có thể đạt được ước nguyện ban đầu của bản thân, thiên hạ thái bình, đời đời ấm no.
Hắn cố gắng nhiều như vậy, cực khổ lắm mới đạt được, chẳng phải đều bắt đầu từ khi cô tới thế giới này sao?
.... Nhưng cô đáng giá sao?
Túc Khê thấp thỏm nghĩ.
Nhóc con bỏ qua ước nguyện ban đầu của bản thân, quyết định khôi phục ngôi vị Cửu Hoàng Tử, Túc Khê đứng ngồi không yên.
Hiện tại cô không rõ tương lai sẽ như thế nào, lỡ đâu sau khi đạt 200 điểm, món quà không phải là hai người gặp được nhau.... Dù sao, kết nối hai thế giới là chuyện quá sức tưởng tượng, căn bản không thể làm được.
Trái tim Túc Khê như bị giằng xé, một bên muốn được gặp mặt nhóc con, nhưng không muốn bởi vì chính mình mà hắn mất đi tất cả những gì vất vả đạt được.
Lỡ đâu, sau khi đạt 200 điểm, hai người không thể gặp được nhau, chính cô cũng không rõ sau này sẽ xảy ra chuyện gì, không khỏi buồn lo vô cớ. Cuối cùng Túc Khê quyết định không nghĩ nữa, để nhóc con quyết định, cô nguyện cùng hắn đi nốt quãng đường còn lại.
 
[Hai Thế Giới] Thăng Cấp Làm Hoàng Đế
Chương 61: 🎮 Lòng ta chỉ có một người


<i><b>Edit: Quanh</b></i><b><i><b>B</b></i><i><b>eta: Nhược Vy</b></i>
Lúc này ở kinh thành nước Yến, vầng trăng sáng vằng vặc, hiện tại đang là cuối mùa xuân, hoa lê phủ khắp từng dãy núi đồi.
Phố xá giăng đèn kết hoa, ồn ào náo nhiệt.
Bởi vì phương Bắc truyền tới tin vui, nghe nói đại quân đại thắng, một năm qua rất nhiều địa phương phải chịu cảnh thiên tai khắc nghiệt, dân chúng lầm than, hiện tại tình hình đã được cải thiện, vì thế dân chúng hào hứng hơn năm ngoái, nhà nhà dạo phố thả hoa đăng, ước mong một cuộc sống an cư lạc nghiệp.
Túc Khê nhìn kinh thành quen thuộc, có rất nhiều NPC quen mắt, ví dụ như ông chủ cửa hàng son phấn đằng kia, vẫn giống hệt như năm ngoái, bày sạp hàng chào mời khách.
Cô thở dài cảm khái.
Năm ngoái nước Yến không rộn ràng như vậy, bởi vì thù trong giặc ngoài. Bên ngoài nước láng giềng lăm le xâm lược, bên trong thiên tai khắc nghiệt, mặc dù là kinh thành dưới chân Thiên Tử, nhưng không ít người phải chịu cảnh chết đói.
Tuy có rất nhiều người dạo phố, nhưng đại đa số đều trong tâm thái lo lắng hoảng sợ, vội vội vàng vàng đi qua.
Mà hiện tại, đám dân chúng chibi hào hứng hơn rất nhiều.
Phần lớn đều nhờ công lao của nhóc con.
Cho nên, không chỉ đơn giản hệ thống yêu cầu nhóc con trở thành Hoàng Đế, mà bởi vì chỉ có duy nhất nhóc con phù hợp với vị trí đó, xây dựng một nước Yến thái bình thịnh thế.
Túc Khê nghĩ vậy, lại đi quan sát Trường Công Mậu đang chăm chỉ làm việc, bởi vì nông trang ngày càng mở rộng, Trường Công Mậu cũng càng trở nên bận rộn.
Trường Công Mậu là thủ hạ đắc lực, nhưng không giỏi quản lý, cũng may trước khi xuất kinh, nhóc con đã dự đoán trước, giao phần lớn mọi chuyện cho Trọng Cam Bình.
Vì thế lúc này, nông trang có rất nhiều cơ sở, phòng ấm và nhà lưới trồng rau dần cắm rễ khắp nước Yến, bước đầu giải quyết vấn nạn thiếu thốn lương thực.
Đương nhiên, việc gieo trồng còn phải tùy thuộc vào tình hình đất đai của mỗi địa phương, mọi việc vẫn phải từ từ.
Lúc này nghe nói đại quân sắp hồi kinh, Trường Công Mậu chen chúc trong đám người bên ngoài cổng thành, hớn hở chờ Lục công tử trở về.
Ở Bộ Binh Hai – nơi nhóc con từng nhậm chức, đám quản sự không biểu hiện gì ra bên ngoài, nhưng vẫn nhỏ giọng bàn tán chuyện Lục Hoán lập công lớn, đoán rằng lần này hắn trở về, chắc chắn sẽ thăng quan tiến chức. Bọn họ buồn vui lẫn lộn, đương nhiên có phần ghen tị, nhưng vẫn âm thầm khâm phục.
Vân Tu Bàng vô cùng kích động, đang ở trong phủ đi đi lại lại, không ngừng hỏi đám hạ nhân tại sao đại quân còn chưa vào thành.
Túc Khê đi qua mấy nơi, thầm tự hào thay nhóc con, từ thứ tử Ninh Vương phủ cho tới khi đạt được thành tựu như bây giờ, thật sự không hề dễ dàng.
Bằng hữu của nhóc con chính là bằng hữu của Túc Khê, chẳng qua bọn họ không biết sự tồn tại của Túc Khê mà thôi, lúc trước login Túc Khê trực tiếp tới phương Bắc, hiện tại cùng nhóc con hồi kinh, cho nên tò mò quay trở về thăm bọn họ.
Vô tình nhìn thấy sạp bán mứt quả trên phố, Túc Khê kích động chuyển màn hình, đi tìm nhóc con.
Lúc này đại quân mới tới kinh thành, đang đóng quân ở ngoại ô, chờ Hoàng Đế triệu kiến, mới có thể vào thành.
Túc Khê dạo quanh quân doanh, nhưng không thấy Lục Hoán, chắc hắn đang ở chỗ khác. Túc Khê mở bản đồ ra, nào ngờ phát hiện, Lục Hoán đang ở trong cung, Dưỡng Tâm Điện của Hoàng Đế.
Cô mới chỉ offline một buổi trưa, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?
Túc Khê kinh ngạc, đoán rằng Hoàng Đế muốn gặp mặt Lục Hoán, vậy nên nhanh chóng chuyển màn hình.
Vừa tới Dưỡng Tâm Điện, phát hiện tất cả thái giám đều ở bên ngoài, ở trong điện chỉ có hai người, Hoàng Đế và nhóc con.
Nhóc con vừa cùng đại quân hồi kinh, đã được Hoàng Đế triệu tới đây.
Túc Khê đi vào, bên trong đèn đóm sáng choang, nhóc con đứng đối diện Hoàng Đế, không hề tổn hại lông tóc, cô mới thoáng an tâm.
Hoàng Đế mới hơn bốn mấy, còn chưa già đi, nhưng ánh mắt nhìn nhóc con rất tang thương.
Dưỡng Tâm Điện to như vậy, lại vắng vẻ trống trải, nhóc con thẳng lưng, cao hơn ông ta rất nhiều.
Tuy ông ta là Hoàng Đế, ngồi trên ngai vàng, nhưng đồng thời đó cũng là một loại trói buộc, ngọn đèn dầu lay động, Túc Khê có thể thấy vẻ cô độc trên khuôn mặt của ông ta.
Nhiều lần chứng kiến vẻ uy nghiêm, tức giận, bí hiểm của Hoàng Đế, nhưng đây là lần đầu tiên Túc Khê thấy ông ta có vẻ mặt như vậy, bỗng nhiên ông ta bước hai bước, muốn lại gần nhóc con.
Nhưng nhóc con đứng cách Hoàng Đế một khoảng rất xa, đó chính là khoảng cách giữa quân và thần, vì thế ông ta nắm tay, cố gắng kìm nén.
Hoàng Đế yên lặng nhìn Lục Hoán một lúc, rốt cuộc mở miệng, "Con rất giống nàng."
Lục Hoán không nói gì.
Trong trí nhớ của hắn không hề có Khanh Quý nhân, mọi người trong triều không chịu nói, hắn cũng không hỏi được cái gì.
Bởi vì không nhớ, cho nên khi biết mình chính là Cửu Hoàng Tử, hắn chỉ coi như gió thoảng qua tai, không đọng lại cảm xúc gì mấy.
Hoàng Đế nhìn chằm chằm Lục Hoán, ánh mắt phức tạp, dừng một lát, ông ta nói tiếp: "Hôm sau vào triều, ta sẽ khôi phục thân phận Cửu Hoàng Tử cho con, mặc dù không thể bảo vệ mẫu phi của con, nhưng ta nhất định sẽ bảo vệ con an toàn."
Hoàng Đế trịnh trọng nói, tựa như lời hứa hẹn ngàn vàng.
Lục Hoán thầm trào phúng, có lẽ nửa câu đầu là thật, nhưng nửa câu sau không thể tin được.
Bảo vệ hắn? Tuy Hoàng Đế ngồi ở ngôi cửu ngũ chí tôn, nhưng ngay cả nữ tử mình yêu nhất cũng không bảo vệ được, sao có thể bảo vệ được hắn?
Nếu năm đó bảo vệ chu toàn, Khanh Quý nhân cũng không phải chịu kết cục thảm khốc như vậy.
Huống chi, hiện tại muốn khôi phục thân phận cho hắn, cũng là vì mục đích cá nhân của ông ta.
Đối với hắn mà nói, một đường từ nghèo khó tới đỉnh cao, chỉ có duy nhất một người, luôn ở bên soi sáng cho hắn.
Lục Hoán bình thản đáp: "Tạ ơn bệ hạ."
Hoàng Đế há miệng th* d*c, hình như muốn nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt bình thản của hắn, chớp mắt có hơi thảng thốt, ông ta lấy lại bình tĩnh, phất tay nói: "Thôi, lui ra đi."
Lục Hoán xoay người cáo lui.
Đợi hắn xoay người rời đi, Túc Khê thấy Hoàng Đế thở dài, một mình đứng trong Dưỡng Tâm Điện hồi lâu, dáng vẻ cô độc.
Chuyện năm đó Túc Khê không rõ ràng, nhưng cô cảm thấy, chắc hẳn Hoàng Đế từng thật lòng thích mẫu phi của nhóc con.
Những khúc mắc của thế hệ đi trước đều đã trôi qua, nhưng người từ nhỏ sống trong Ninh Vương phủ, phải chịu biết bao nhục nhã, thương tổn chính là nhóc con. Mặc dù Hoàng Đế có vài phần áy náy, nhưng ông ta không tận mắt chứng kiến cảnh nhóc con rơi vào vũng bùn, mãi mãi không thể hiểu được cảm xúc của hắn.
Nhìn đi, tuy rằng thừa nhận nhóc con, nhưng ngay cả chuyện nhóc con từng chịu biết bao khổ sở trong Ninh Vương phủ cũng không biết.
Có lẽ biết, nhưng bởi vì ông ta nói với bên ngoài từ nhỏ nuôi dưỡng Cửu Hoàng Tử trong Trường Xuân quan, vậy nên không thể lấy lí do "Nhục nhã Hoàng Tử" trừng phạt Ninh Vương phủ.
Nghĩ vậy, Túc Khê đau xót, người đáng thương nhất vẫn là nhóc con.
Nhóc con đã ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, xuyên qua Ngự Hoa viên, Túc Khê theo sau, túm ống tay áo của hắn.
Lục Hoán nhận ra, mở sân khấu, thấy nàng đang lo lắng nhìn hắn.
Lục Hoán còn đang tức giận chuyện nàng đi xem mắt, châu đầu ghé tai với người khác, nhưng hiện tại, tất cả nỗi niềm ghen ghét đều biến mất tiêu.
Mặc dù gặp lại phụ hoàng mẫu phi, hắn không hề cảm thấy chút tình thân.
Hắn chỉ có nàng.
Hắn là con người hai mặt, một mặt âm u tối tăm, luôn dìm hắn xuống, mà một mặt tựa như ánh sáng dẫn lối, kéo hắn lên khỏi vũng bùng. Mà mỗi một mặt đó, tất cả đều có nàng.
Túc Khê không biết Lục Hoán đang suy nghĩ cái gì, nhưng cô muốn an ủi hắn, ngẫm nghĩ một lúc, nói: "Nghĩ theo hướng tích cực, trở thành Hoàng Tử cũng có chỗ tốt, ít nhất về sau chúng ta cũng có thể sống một cuộc sống thoải mái, tới Thái Học Viện diễu võ giương oai với đám Lục Văn Tú, còn được mặc xiêm y đẹp đẽ quý giá. Hoàng Thượng nói sẽ bảo vệ cậu, về sau nếu xảy ra tranh chấp, ít nhất ông ấy sẽ nghiêng về cậu nhiều hơn."
Lục Hoán cười cười, thản nhiên nói: "Nào có ai dễ dàng tin lời Thiên Tử nói như vậy?"
Hắn đi vào một góc khuất, ngẩng đầu nhìn Túc Khê, "Vua của một nước, ngày ngày đối mặt với rất nhiều cám dỗ, đã sớm mất đi bản tính ban đầu. Có lẽ năm ấy gặp Khanh Quý nhân, người choáng váng trước sắc đẹp của mẫu phi, hai người cùng nhau làm bạn, dần nảy sinh tình cảm. Nhưng nếu Khanh Quý nhân còn sống, có lẽ người chỉ coi mẫu phi như bao phi tử khác, nào ngờ, mẫu phi mất sớm, Hoàng Thượng không có được mẫu phi, không thể bảo vệ người, một phần áy náy này khiến Khanh Quý nhân mãi mãi là mối tình đầu không thể nào quên của Hoàng Thượng."
Thấy hắn còn trẻ đã nhìn thấu được tất cả, Túc Khê buồn cười đáp: "Nói đạo lý thì hay lắm, vậy còn cậu thì sao?"
Thiên Tử một nước, vốn dĩ vô tình, nếu nhóc con lựa chọn hoàn thành nhiệm vụ, vậy thì chẳng phải hắn cũng bước trên con đường này sao.
Trong lòng Túc Khê có hơi khó chịu.
Mấy lời này cô chỉ thuận miệng, nhưng không ngờ Lục Hoán lại dừng bước, giữa con đường lát đá cẩm thạch, từng cánh hoa lê rơi xuống, hắn ngẩng đầu nhìn nàng.
Giống như đoán được suy nghĩ của nàng, hắn biện giải cho bản thân.
"Ta không giống ông ấy."
Lục Hoán nhỏ giọng nói: "Ta không giống mọi người, trong lòng ta chỉ có một người."
"Nếu cầu không được, chẳng thà không yêu ai."
. . .
Lục Hoán gửi gắm từng câu từng chữ chứa đựng tình cảm của mình cho Túc Khê.
Hắn ngóng nhìn nàng, dưới bóng tối, đôi mắt hắn sáng đến kinh người, thông qua sân khấu, vượt qua ngàn năm thời gian, lặng yên nhìn Túc Khê.
Giống như buộc Túc Khê phải đối mặt với vấn đề này, đôi mặt xinh đẹp kia chăm chú nhìn nàng, một chút cũng không rời, tựa như rơi vào cơn lốc xoáy không có lối thoát, không hiểu sao mặt Túc Khê lại đỏ bừng.
Cô chỉ cảm thấy, cánh cửa sổ giữa hai người bọn họ, bị hắn tiến công phá vỡ.
Khoan đã....
Bỗng nhiên Túc Khê nhớ tới, lần đó sau khi trở về từ quân doanh, cảm xúc của Lục Hoán chibi thay đổi thất thường, nhìn thế nào cũng thấy không được tự nhiên.
Lúc ấy trong gian phòng của Bộ Binh Hai, ánh nến phấp phới lay động, hắn nói với cô: "Nếu có một ngày, ta gặp được nữ tử có tri thức hiểu lễ nghĩa, ta không hề thích nàng ta, nhưng nàng vẫn hy vọng ta thành gia, cùng người khác đầu bạc răng long sao?"
Lúc ấy Túc Khê không hiểu hàm ý trong đôi mắt của hắn, cảm thấy vấn đề này rất kỳ lạ.
....Nhưng hiện tại, có lẽ cảm xúc thay đổi, tối nay ngẫm lại, rốt cuộc cô cũng hiểu hai chữ "người khác" mà hắn nói.
Trái tim Túc Khê đập thình thịch, giống như nổi từng hồi trống.
Mà Lục Hoán chăm chú nhìn cô, không hề chớp mắt, giống như bướng bỉnh chờ đợi một kết quả nào đó, cho dù có mất bao lâu đi chăng nữa.
Tuy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng hắn không hề nhận ra, ngón tay giấu dưới ống tay áo mạnh mẽ nắm chặt.
_________
<i>Thông Báo: Bắt đầu từ chương 62, truyện sẽ được set pass Quiz trên Wordpress Cookie Choux.</i>
 
Back
Top Bottom