Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1539


Chương 1539

Mạn Nhi khóc lên: “Mẹ..”

“Đừng sợ, đừng sợ nữa” Vân Giai Kỳ nói: “Sau này mẹ sẽ bảo vệ con, không để cho bất kỳ ai ức h**p con”

“Nếu như mẹ ngay cả bản thân mình cũng không bảo vệ được thì sao?“ Mạn Nhi cũng đau lòng cho Vân Giai Kỳ.

Hai mẹ con ôm chặt nhau Vân Giai Kỳ nói: “Cho dù mẹ không bảo vệ được bản thân mình thì cũng sẽ không đế cho người khác làm tổn thương con”

“Con nhớ anh trai.. Mạn Nhi nói: “Con nhớ… anh trai..”

“Anh trai?”

“Mẹ… Vũ Minh và Cung Bắc, mẹ cũng quên rồi sao?”

Thời gian ở nước Quốc Hoa chênh lệch mười tiếng.

Lúc đó đã là buổi chiều.

Mộ Ngọc My ngồi một đêm trong phòng khách, ở cửa truyền đến tiếng xe đậu.

Cô ta khẩn trương một chút rồi lập tức đứng dậy đi ra cửa, nhìn thấy một chiếc Bentley phiên bản dài, cửa xe mở ra.

“Cậu chủ nhỏ, đến rồi”

Một đôi chân nhỏ xíu hạ xuống xe trước.

Cả người Bạc Vũ Minh mặc bộ vest nhỏ, khuôn mặt tròn nhỏ tuấn tú nhưng lạnh lùng, Cậu bé xoay người qua, đưa tay vào trong xe Một cái tay nhỏ nhẹ nhàng đặt lên tay cậu bé.

Cung Bắc xuống xe, Bạc Vũ Minh dắt tay cậu bé, xoay người lại thì nhìn thấy Mộ Ngọc My đứng ở cửa ra vào kinh ngạc há to miệng, Bạc Vũ Minh và Cung Bắc?

Không, không phải Cung Bắc.

Nghe nói Bạc Ngạn Thiên đã cầm hộ khẩu Cung Bắc chuyển đến nhà họ Bạc, đổi tên thành Bạc Sùng Bắc.

Bọn họ không phải ở nước ngoài sao? Sao lại đột ngột trở về rồi?

Bạc Vũ Minh dừng chân lại một chút, đan tay với Sùng Bắc, và không ‘chần chừ mà đi về phía cửa.

Mộ Ngọc My chắn ở cửa.

Thấy hai túi sữa nhỏ anh tuấn dường như coi cô là không khí mà làm lơ thì hơi không vui: “Đám nhóc các người không hiểu quy củ sao?”

Sùng Bắc ngẩng đầu lên, cậu bé mang cái khẩu trang dày, đầu đội một cái mũ, chỉ lộ ra mỗi đôi đang mắt híp lại nhìn Mộ Ngọc My.

Cô ta là ai2 Bạc Vũ Minh lạnh lùng nói: “Tránh ra”

“Tránh ra?”

Mộ Ngọc My đưa tay ra hướng về phía cậu bé: “Nhóc có biết tôi là..”

“Bốp”

Bạc Vũ Minh giơ tay lên gạt ra một cách tàn nhẫn.

Tay của Mộ Ngọc My bị đánh sang một bên, tức giận trừng mắt nhìn cậu bé.

Bạc Vũ Minh lại nói từng chữ một: “Tránh, ra.”

Người giúp việc lập tức chạy đến.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1540


Chương 1540

Mộ Ngọc My nhìn lướt qua, lúc này mới tránh sang bên.

Bạc Vũ Minh và Sùng Bắc vừa vào cửa thì Mộ Ngọc My ở phía sau ngay lập tức lạnh lùng nói: “Hừ, hai tên con hoang”

Bạc Sùng Bắc dừng chân một lát, mặt không biểu cảm mà xoay người lại Bạc Vũ Minh cũng ngừng bước theo.

Hai đứa bé ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn chäm chằm cô ta.

Mộ Ngọc My nói: “Đều dùng ánh mắt này trừng mắt với tôi để làm gì?

Các người không phải đồ con hoang sao?”

“Cô là ai”

“Nhóc hỏi tôi là ai?” Mộ Ngọc My đi đến trước mặt Bạc Sùng Bắc, cười lạnh: “Tôi là vợ của Bạc Tuấn Phong, là mợ chủ nhà họ Bạc, tương lai chính là tổng giám đốc phu nhân của Thiên Ngạo! Nhóc hỏi tôi là ai?”

Ánh mắt của Bạc Sùng Bắc đình trệ.

Bạc Sùng Bắc nghỉ ngờ nhìn sang người giúp việc ở bên cạnh.

Cậu bé bị Bạc Ngạn Thiên cưỡng chế đưa ra nước ngoài, qua mấy tháng thì trong nước đã thay đổi.

Cha kết hôn rồi? Cưới người phụ nữ này?

Mộ Ngọc My ngồi xốm xuống nói: “Sớm muộn gì thì tụi nhóc cũng đều trở thành con thừa tự dưới danh nghĩa của tôi, đời này đừng hòng nhận lại người mẹ đó của các người, trừ phi đám nhóc các người muốn ở bên cô ta, cùng bị nhà họ Bạc đuổi ra khỏi cửa!”

Nhận làm con nuôi?

Bạc Sùng Bắc không nói lời nào.

Bạc Vũ Minh hỏi: “Cô cũng xứng?”

Người phụ nữ này muốn làm mẹ kế của bọn hợ?

Nằm mơ.

‘Sắc mặt Mộ Ngọc My lập tức cứng đờ, khi phản ứng lại thì cô đã bị sự khinh bỉ trong lời nói của Bạc Vũ Minh làm cho thẹn quá hóa giận.

“Nhóc hỏi tôi xứng hay không xứng? Nhóc nói tôi xứng hay không?

Nhận con thừa tự? Còn phải xem tôi có muốn nhận các người hay không!

Nếu như tôi không nhận các người thì đừng hòng ở lại cái nhà này nữa!”

“Chúng tôi có ở đây hay không là do chúng tôi định đoạt chứ không phải cô” Bạc Vũ Minh nói: “Cô họ “Mộ” mà không phải họ “Bạc”, không có tư cách nói chuyện trước mặt tôi”

“Mày!

Mộ Ngọc My nâng tay lên muốn vung cho Bạc Vũ Minh một bạt tai Người giúp việc kinh hãi hô lên một tiếng, còn chưa kịp ngăn cản thì Bạc Vũ Minh đã đột ngột nằm chặt cổ tay cô ta mà gập lại, suýt nữa thì khiến tay cô ta trật khớp.

Mộ Ngọc My đau đến thét chói tai.

Tên nhóc khốn nạn đáng chết này!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1541


Chương 1541

Làm sao lực tay lại lớn như vậy?

“Buông tay!”

Mộ Ngọc My đau đến thét chói tai: “Buông tay!”

‘Bạc Vũ Minh lại giữ chặt cứng tay của cô ta lại Người giúp việc lập tức đi lên cầu xin: “Cậu chủ nhỏ, làm ơn buông tay rat Cứ tiếp tục như vậy thì sẽ gãy tay mất!”

Bạc Vũ Minh thả lỏng tay, ngay lập tức, Mộ Ngọc My chật vật ngã xuống theo quán tính.

Cô ta nhấc tay mình lên, cổ tay đã trật khớp.

Cô ta trừng mắt nhìn về phía Bạc Vũ Minh mà nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày.. mày còn nhỏ mà đã ra tay độc ác như vậy?”

“Độc, ác? Bạc Vũ Minh cong môi: “Vậy sau này cô không nên trêu chọc tôi, Sùng Bắc và Mạn Nhi, nếu không…”

Cậu bé không nói tiếp nhưng là nói ít hiểu nhiều.

Bạc Vũ Minh xoay người lại kéo tay Sùng Bắc, vừa muốn vào cửa thì Mộ Ngọc My ở phía sau vừa chịu đựng cơn đau vừa cười lạnh: “Vẫn nhớ về đứa em gái của mày sao? Mày vẫn còn muốn bảo vệ đứa con hoang Vân Mạn Nhi kia sao?”

Bạc Vũ Minh dừng chân một chốc.

Sùng Bắc ở bên cạnh đột nhiên xoay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn vào Mộ Ngọc My.

Từ trước tới nay cậu bé đều là một người ôn tồn lễ độ, trước giờ chưa từng thấy cậu bé lộ ra ánh mắt như thế này.

“Làm sao? Tôi nói sai à?” Mộ Ngọc My đứng lên được nhờ người giúp việc đỡ: “Đừng dùng ánh mắt như thế nhìn tôi! Điều tôi nói là sự thật!”

Quản gia chạy nhanh ra.

Trong tay ông ta còn cầm theo điện thoại, hiển nhiên là vừa nhận điện thoại Vừa bước đến của đã nhìn thấy cảnh tượng giảng co nên hơi sửng sốt “Hai cậu chủ nhỏ trở về rồi!”

Mộ Ngọc My hỏi: “Ông đi đâu đấy?

“Ông chủ đã quay về nên tôi chuẩn bị đi đón tiếp”

“Tuấn Phong đâu?”

Quản gia dừng lại một chút lại nói: “Vừa nhận được điện thoại của Bạc gia nói cô Vân và cô chủ nhỏ Mạn Nhi đã mất tích”

Mất tích?

Bạc Vũ Minh và Sùng Bắc bất ngờ nhìn quản gia Ánh mắt Mộ Ngọc My sáng lên: “Mất tích? Xảy ra chuyện gì?”

“Hai người bị tập kích ở đầu phố, hiện trường chỉ phát hiện một chiếc xe có vết máu không rõ… tóm lại là đến giờ vẫn chưa có tin tức.”

“Là bắt cóc sao?”

“Không giống. Nếu là bắt cóc thì hẳn là bọn chúng sẽ gọi đến để tống tiền.

Mộ Ngọc My cười ra tiếng, che miệng cười không ngừng nhìn Bạc Vũ Minh: “Đáng thương cho em gái của nhóc, bây giờ vẫn chưa có tung tích gì mà người mẹ làm việc xấu của các người cũng giống vậy, sống không thấy người, chết không thấy xác”

“Câm miệng!” Bạc Vũ Minh nổi giận.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1542


Chương 1542

“Cô ta chính là con chuột phải trốn chui trốn nhủi trong bóng tối! Cô ta và Mạn Nhi đều như thế! Bắt đầu từ tối ngày hôm qua bọn họ đã bặt vô âm tín, sống không thấy người, chết không thấy xác! Rất nhanh thôi các người sẽ trở thành những đứa trẻ không có mẹ, ha ha ha ha!”

Dừng một chút, Mộ Ngọc My nói: “Bây giờ cô ta đã trở thành một người thiểu năng, một người ngụ! Ngay cả lời nói cô ta còn không nói rõ được, các người muốn nhận một người thiếu năng làm mẹ sao?”

“Thiểu năng?”

Người giúp việc lập tức giải thích: “Hai cậu chủ nhỏ, lúc hai người không ở trong nước đã xảy ra rất nhiều chuyện, cô Vân Giai Kỳ bởi vì… bởi vì dùng thuốc quá liều mà tư duy bị giảm sút, thật sự đã ngốc rồi “Giải thích cho chúng nhiều thế đế làm gĩ?” Mộ Ngọc My khinh thường nói: “Dù sao thì bọn nó muốn nhận một kẻ đã trở nên ngốc làm mẹ thì để chúng nhận đi”

Bạc Vũ Minh túm chặt ống tay áo người giúp việc: “Cô ta nói mẹ của tôi sống không thấy người, chết không thấy xác, còn Mạn Nhi nữa, hai người họ ấy sao rồi?”

Không đợi người giúp việc trả lời, Mộ Ngọc My đã cắt ngang: “Có khả năng bọn họ đã chết từ lâu rồi”

Bạc Vũ Minh nhìn cô ta: “Làm sao cô biết?”

“Người cho đến bây giờ như bốc hơi khỏi thế gian, bặt vô âm tín, không phải chết thì là gì?”

Mộ Ngọc My nói xong thì muốn đi vào.

Nhưng Bạc Vũ Minh chặn tại cửa một cách gắt gao.

Mộ Ngọc My mất kiên nhắn nói: “Tránh ra”

Bạc Vũ Minh ngẩng đầu lên, giọng nói vô cùng lạnh nhạt: “Không cho”

“Để tôi vào”

“Cô đừng hòng vào” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Dựa vào cái gì?” Mộ Ngọc My lớn giọng nói: “Đây là nhà tôi”

“Đây là nhà tôi!” Bạc Vũ Minh nụ ôi không cho phép cô vào nhà tôi.”

Mộ Ngọc My nói một cách giêu cợt: “Tôi đã gả vào nhà họ Bạc, nhóc có tư cách gì mà đuổi tôi đi?”

“Đây là nhà của tôi” Bạc Vũ Minh nhắc lại một lần nữa: “Tôi không.

thích cô, tôi không hoan nghênh cô, cô cảm thấy, tôi có tư cách này không?”

Mô Ngọc My nói: ‘Nhóc không chào đón tôi thì cũng phải chào đón thôi. Sớm muộn gì sau này cái nhà này cũng do tôi làm chủ, tôi là người quyết định! Nhóc không cho tôi vào, thấy nực cười không? Tôi được Tuấn Phong trịnh trọng rước vào nhà!

Người giúp việc vội nói: “Cậu chủ nhỏ, tránh ra đi, mau để mợ chủ vào nhà, cậu cũng mau vào đi, bên ngoài lạnh lảm.

Bạc Vũ Minh đứng yên tại chỗ, một bước cũng không nhường Cậu sống chết đứng chặn ở cửa Mộ Ngọc My bước đến phía trước: “Tránh ra”

Bạc Vũ Minh một tay chống lấy khung cửa, không cho cô vào.

Mộ Ngọc My giơ chân lên, đá cậu một cái.

Sùng Bắc lại hung hãng xông lên, đẩy Mộ Ngọc My ra, chẩn trước mặt Bạc Vũ Minh, ánh mắt đầy kiên định, nhưng cũng không kém phần chán ghét “Được lảm, hai đứa nhãi ranh này…’ Lời còn chưa dứt.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1543


Chương 1543

Một chiếc xe dừng lại ngay cổng.

Mộ Ngọc My cẩn thận im lặng, nhìn về phía phát ra tiếng động, thấy Bạc Ngạn Thiên xuống xe.

“Ông.

Mộ Ngọc My lập tức thay đổi sắc mặt, ra vẻ tủi thân đi về phía Bạc Ngạn Thiên “Ông à, ông về rồi”

Bạc Ngạn Thiên nhìn cô, khẽ nhíu mày: ‘Đứng ngoài cửa làm gi? Gió to như thế, đừng để bị lạnh.”

“Con nghe nói Vũ Minh và Sùng Bắc quay về, có lòng tốt ra ngoài chào đón, kết quả, bây giờ người lại bị chặn ở ngoài cửa, nói không cho con vào!”

Nói xong, cô kéo lấy Bạc Ngạn Thiên, tủi thân nói: “Ông à, hai đứa nhỏ vẫn xem con là người ngoài…”

Bạc Ngạn Thiên bước đến cửa, nhìn thấy Bạc Vũ Minh và Sùng Bắc đang đứng chặn trước cửa, nhíu mày: “Sao thế? Chặn trước cửa làm gĩ?

Đến cả ông cũng không cho vào?”

“Cô ta, không thể vào” Bạc Vũ Minh chỉ về phía Mộ Ngọc My.

Mộ Ngọc My liền bày ra ánh mắt vô tội: “Ông ơi, ông nhìn xem kìa.

Bạc Ngạn Thiên nói: ‘Đây là mẹ của cháu”

“Không phải cô tai”

“Chính là con bé” Bạc Ngạn Thiên nói: “Ông nói phải là phải”

“Đây là nhà của cháu!”

“Cái nhà này, ông là người quyết định” Bạc Ngạn Thiên nói xong: “Thế nào, đến cả cháu cũng muốn hỗn láo với ông?”

“Đây là nhà của cháu” Khóe mắt Bạc Vũ Minh đột nhiên đỏ lên: “Cháu phải đợi mẹ quay về”

Nói xong, c** nh* giọng cố chấp nói: “Không cho cô ta vào.”

Chưa bao giờ Bạc Ngạn Thiên nhìn thấy vẻ mặt này của Bạc Vũ Minh.

Vừa quật cường nhưng lại vừa bất lực.

Đột nhiên Bạc Ngạn Thiên quát lên: “Tránh rai”

Vai Sùng Bắc run lên.

Cậu nhìn về phía Bạc Vũ Minh, nhưng ánh mắt cậu bé lại thoáng trở nên lạnh lùng, đấu tranh rất lâu, bỗng nhiên buông tay ra, cả người tránh sang một bên.

Bạc Ngạn Thiên nói với Mộ Ngọc My: “Vào đi”

Mộ Ngọc My cười cười, ánh mắt khinh thường liếc sang phía Bạc Vũ Minh, dìu Bạc Ngạn Thiên vào nhà.

Bạc Ngạn Thiên vào đến cửa rồi quay đầu lại, mới phát hiện ra Bạc Vũ Minh và Sùng Bắc vẫn đứng yên ở cửa, không đi vào cùng, ngờ vực nói “Sao bọn cháu còn không vào?”

“Ở đây, đã không còn là nhà cháu nữa rồi”

Bạc Vũ Minh nói: “Cái nhà này, có cô ta thì không có cháu.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1544


Chương 1544

Bạc Ngạn Thiên nghe vậy, lập tức giận tím mặt: “Cháu đang uy h**p ông đấy Quả nhiên giống y đúc tính tình của Bạc Tuấn Phong!

Bạc Tuấn Phong cũng sẽ nói ra những lời như thế này!

Thứ Bạc Ngạn Thiên không thể chịu đựng được nhất chính là sự uy h**p, ông tức giận nói: “Cháu không muốn vào thì đừng vào! Cháu không xem đây là nhà của cháu thì đừng vào!”

“Ông chủ..

“Cứ để bọn nó đi!”

Nói xong, Bạc Ngạn Thiên tức giận đi lên lầu.

Mộ Ngọc My cũng lên lầu theo.

Trong cơn gió rét, Bạc Vũ Minh và Sùng Bắc đứng yên đứng cửa.

‘Sùng Bắc đến trước mặt Bạc Vũ Minh, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt của cậu: ‘Minh Vũ, không sao, mẹ và Mạn Nhi nhất định sẽ không sao”

Bạc Vũ Minh quay mặt đi, không muốn để cậu nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.

Sùng Bắc càng đau lòng hơn.

Cậu ôm Bạc Vũ Minh Bạc vào lòng: “Vũ Minh…

Quản gia và người giúp việc đang trong tình thế bó tay chịu trói, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân.

Bọn họ nhìn sang, lòng đây vui mừng: “Cậu Bạc về rồi!”

Bạc Tuấn Phong vừa đến trước cửa liền thấy Minh Vũ quay mặt vào tường, còn Sùng Bắc thì đứng bên cạnh.

Anh hỏi: ‘Vê rồi sao?”

Anhbiết hôm nay Vũ Minh và Sùng Bắc sẽ về nước, cho nên nhanh chóng trở về.

Minh Vũ không nói gì Bạc Tuấn Phong khế nhíu mày: ‘Sao không vào nhà?”

“Người phụ nữ kia là af?” Vũ Minh cúi thấp đầu hỏi.

Hai cha con vô cùng hiểu ý nhau, độ nhạy cảm trong lòng như nhau Bạc Tuấn Phong lập tức ý thức được cậu bé đang ám chỉ ai Nhất thời Bạc Tuấn Phong không nói gì, lúc này quá phức tạp, anh không thể nói rõ.

“Cứ vào trong trước đi”

“Không cần.”

Bạc Tuấn Phong: Đột nhiên Vũ Minh đến trước mặt Bạc Tuấn Phong, đôi tay bé nhỏ nắm lấy góc áo anh, lập tức vùi mặt vào người anh.

Không lâu sau, anh cảm giác được phần dưới ở trên ấm ướt Là nước mắt của Vũ Minh.

Cậu bé đang khóc.

“Ở đây, đã không phải là nhà của con nữa rồi” Bạc Vũ Minh: “Con không muốn vào”

Bạc Tuấn Phong ngồi xốm xuống, nâng gương mặt của cậu bé, nhìn thấy Vũ Minh cần răng chịu đựng, ánh mắt ngập nước.

Anh lau nước mắt, đau lòng thay cho cậu bé: “Được, thế cha cũng không vào. Nhé?”

Vũ Minh bất ngờ nhìn anh, cậu bé biết mình hơi tùy hứng, nhưng không ngờ Bạc Tuấn Phong lại chiều cậu.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1545


Chương 1545

“Cha ơi, cha hồi phục được trí nhớ rồi sao?”. Lúc cậu bé bị cưỡng chế đưa ra nước ngoài, Bạc Tuấn Phong vừa mới hồi phục lại không bao lâu, ngay đến cả cậu bé là ai cũng không nhớ.

Lúc này cậu mới phản ứng lại, Bạc Tuấn Phong hồi phục được trí nhớ rồi.

“Ừm, cha nhớ rồi” Bạc Tuấn Phong nuông chiều v**t v* trán cậu, rồi lại quay sang nói với Sùng Bắc ở phía sau: ‘Sùng Bắc, chào mừng trở về nhà.

Sùng Bắc ngấn người, gương mặt thoáng qua một nụ cười, đến bên cạnh Bạc Tuấn Phong: “Mẹ và Mạn Nhi đâu?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Cha sẽ tìm thấy bọn bọ”

Chẳng hiểu vì sao, câu nói này của anh, khiến trái tìm của Bạc Vũ Minh và Sùng Bắc vững vàng hơn nhiều.

Có người đàn ông này ở đây, chính là có cảm giác an toàn.

Bạc Vũ Minh đứng dậy, bế Sùng Bắc lên rồi dắt tay Bạc Vũ Minh, đang định quay đi.

Đột nhiên sau lưng vang một giọng nói.

“Tuấn Phong, anh muốn đi đâu?”

Mộ Ngọc My đuối theo ra đến cửa, nhìn thấy Bạc Vũ Minh đang định đưa hai đứa nhỏ đi.

Bạc Tuấn Phong không thèm đế ý, xem cô như là không khí, đi thẳng ra xe.

“Tuấn Phong!”

Mộ Ngọc Mỹ lại gọi theo một tiếng, mãi cho đến khi người đàn ông đó đi về phía xe, cô ta mới không cam tâm, đuổi theo.

Lúc cô ta đuổi theo, nhìn thấy thấy Bạc Tuấn Phong lấy chìa khóa xe ra, bế Bạc Vũ Minh và Sùng Bắc lên xe rồi sau đó ngồi vào ghế lái Cô ta chặn trước xe, Bạc Tuấn Phong lại coi như không thấy, khởi động xe, chiếc xe chầm chậm di chuyển, đến khi đụng vào góc váy cô.

Hạ cửa kính xe xuống Bạc Tuấn Phong nói: “Tránh ra”

Mộ Ngọc My vẫn đứng chặn không chịu nhường, Cô ta cười gượng nói: ‘Anh không ăn cơm tối cùng sao? Ông đang đợi anh đấy”

“Không”

Tuấn Phong… anh đừng đi” Mộ Ngọc My nói: “Em đợi anh cả đêm, nguyên cả một đêm, em làm gì sai sao, sao anh lại không thèm nhìn em?”

“Cút ra Giọng nói của Bạc Tuấn Phong lạnh băng, Trong lòng Mộ Ngọc My trở nên nguội lạnh, biết cô không cản nối anh, đành phải tránh sang một bên, chiếc xe lướt ngang qua cô, bỏ đi đầy tuyệt tình.

Văn phòng tổng giám đốc Thiên Ngạo.

Trong văn phòng có một căn phòng Trong căn phòng đó lại có một cái giường, nhà tắm và đây đủ mọi thứ.

Bình thường, Bạc Tuấn Phong bận việc đến khuya, thường sẽ nghỉ ngơi tại đây.

Anh dắt hai đứa nhỏ vào trong phòng, hỏi: “Đói bụng sao?”

Sùng Bắc lắc đầu.

Cậu không có hứng thú ăn uống Còn Bạc Vũ Minh thì mặt mày ủ rũ ngồi xuống giường.

Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cậu, nhưng lại bị nắm ngược lại Bạc Vũ Minh nắm tay anh, nghẹn ngào nói: “Con muốn mẹ… con muốn Mạn Nhi…
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1546


Chương 1546

Đôi mắt Bạc Tuấn Phong ẩm ướt, mềm lòng: ‘Ừ, cha sẽ tìm bọn họ.”

“Bao lâu thì có thể tìm thấy?”

Câu nói đó của Mộ Ngọc My vẫn vang lên bên tai.

Sống không thấy người, chết không thấy xác.

Cậu sợ sợ cậu không còn mẹ nữa hất định sẽ tìm được.”

“Con không thể không có mẹ.”

“Ừm, con cũng không thể”

Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu như không đói, thế đi nghỉ ngơi một chút đi. Bay cả đêm, mệt rỉ Bạc Vũ Minh lúc này mới gật đầu.

Bạc Tuấn Phong để hai đứa nhỏ lại trong phòng rồi ra ngoài, Tân Khải Trạch đứng ngoài cửa, nghe Bạc Tuấn Phong nói: “Cậu chăm sóc tốt cho hai đứa nhỏ.”

“Vâng”

Không biết trời đã sáng từ lúc nào.

Vân Giai Kỳ không cảm thấy bưồn ngủ.

Cô đứng bên giường, hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn vào mặt biển vô.

tận, trong đầu nhất thời trống rỗng.

Đột nhiên cửa mở ra.

Người giúp việc đứng ngay cửa, khẽ hỏi: “Bà chủ Kỳ, cô đói bụng không?”

Vân Giai Kỳ quay phắt người lại: “Cô đang gọi ai?”

“Tôi?” Vân Giai Kỳ kinh sợ: “Bà chủ… Kỳ?”

Ông chủ Kỳ đã căn dặn, sau này, cô chính là chủ ở đây, chúng tôi đều phải gọi cô là “bà chủ Kỳ”“

“Không được gọi tôi như thế!” Vân Giai Kỳ nói Người giúp việc cười cười: “Bà chủ Kỳ có muốn ăn gì không ạ?”

“Không ăn”

“Nếu cô đói cứ nói với chúng tôi bất cứ lúc nào. Tất cả mọi người ở đây đều có thể tùy ý sắp xếp, sai khiết Vân Giai Kỳ nói: “Tùy ý sai khiến? Thế các người đưa tôi và Mạn Nhi rời khỏi đây đi”

Người giúp việc mỉm cười: ‘Ông Kỳ đã nói, nếu cô muốn rời khỏi đây, có thể đi”

Chỉ cần cô có thể thoát khỏi đây.

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy vô cùng sợ hãi Từ lúc tỉnh lại, phát hiện ra mình bị đưa đến một đảo hoang, cô đã không yên tâm, hoảng sợ.

Nhưng đến nay, cô không cảm thấy sợ nữa.

Kỳ Thiên Nam…

Người đàn ông này, có vẻ như sẽ không giết cô.

Nhưng, dường như anh ta để ý đến việc cô quan tâm quá mức đến người khác, cho dù là cô đối với Mạn Nhi, nếu như quan tâm nhiều hơn một chút, đều sẽ khiến anh ta không hài lòng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1547


Chương 1547

Nguyên nhân là gì?

Người giúp việc đang định lui ra, Vân Giai Kỳ đột nhiên gọi lại: “Đợi một chút!”

“Vâng Vân Giai Kỳ đến bên cửa, nhìn cô gái: ‘Anh ta đâu?”

Cô hỏi ông Kỳ?”

“Ừm, anh ta đang ở đâu?ˆ “Ngài ấy đang ở trên lầu, cần tôi đưa cô đi gặp ngài ấy không?”

Vân Giai Kỳ quay đầu, thấy Mạn Nhỉ đối thuốc, vừa ngủ rồi, vì thế nói: “Tôi muốn nói chuyện với anh ta.”

Người giúp việc dẫn cô lên lầu.

Đi qua một hành lang dài Ánh bình minh xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi lên tấm thảm, chói mắt sặc sỡ nhiều sắc màu.

Đi mãi đến một cánh cửa Người giúp việc thấp giọng nói: “Cô đấy cửa đi vào là được”

Tay Vân Giai Kỳ vừa mới đặt lên cửa, bên trong đã vang lên giọng nói lạnh lùng của Kỳ Thiên Nam: “Vào đi”

Cô bỗng chốc kinh hãi.

Trên đường đi, được trải rất nhiều thảm.

Làm sao anh ta có thế cảm giác được cô đang đứng trước cửa?

Vân Giai Kỳ đẩy cửa vào.

Đây đúng là một thư viện bí mật cao sáu mét.

Kệ sách trên vách tường cao khoảng sáu mét, thông qua với cầu thang cuốn, có thể lấy sách bất cứ lúc nào.

kỳ Thiên Nam đứng dựa vào thang, trong tay đang cầm cuốn sách, định lật xem: “Đóng cửa lại”

Vân Giai Kỳ đóng cửa lại, nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Thư viện lớn như thế này, làm cô có một chút mở mang tầm mắt.

Kỳ Thiên Nam nói: ‘Tìm tôi có chuyện gì?”

Không đợi Vân Giai Kỳ lên tiếng, Kỳ Thiên Nam đã trả cuốn sách về lại chỗ cũ rồi chậm rãi nói: “Để tôi đoán xem.”

Anh nhìn cô, vịn vào cầu thang đi từng bước: “Em muốn tôi đưa em và Mạn Nhi về nhà?”

Vân Giai Kỳ kinh ngạc trừng lớn mắt nhìn anh ta, càng nghỉ ngờ có phải người đàn ông này có thuật đọc tâm hay không.

“Có thể không?”

Kỳ Thiên Nam tiến đến trước mặt cô, nhẹ nhàng vén vài cọng tóc của cô ra sau tai: “Nếu như tôi nói không được thì sao?”

“Vì sao? Anh giữ tôi lại có tác dụng gì?”

“Thế còn em?” Kỳ Thiên Nam nói: “Em nóng lòng muốn đi là vì lý do gì”

Vân Giai Kỳ lập tức không nói ra được nguyên do.

Kỳ Thiên Nam nói: ‘Ở đây có người trị thương cho em, có người hầu hạ em ăn mặc, có gì không tốt?”

Dừng lại một chút, anh ta cười: ‘Ở đây là nơi an toàn nhất trên thế giới, em sẽ không phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1548


Chương 1548

Vân Giai Kỳ nói: ‘Nơi an toàn nhất thế giới?”

Anh đang kể chuyện cười với cô sao?

Rõ ràng đây là nơi nguy hiểm nhất!

Người đàn ông này có thể lấy mạng cô bất cứ lúc nào.

Kỳ Thiên Nam biết cô đang nghĩ gì.

Đây cũng là nguyên nhân mà anh ta muốn giữ Mạn Nhi ở lại Đứa nhỏ này, dường như là điểm yếu của cô.

Kỳ Thiên Nam ngồi xuống ghế sô pha, ánh mắt nhìn xuống chân, ý bảo cô ngồi đi.

Vân Giai Kỳ đứng nguyên tại chỗ, không hề di chuyển.

Kỳ Thiên Nam nói: ‘Không cần phải coi thường tôi như vậy. Tôi bảo em ngồi xuống”

Vân Giai Kỳ tiến về phía ghế sô pha từng chút một, cô vừa định ngồi xuống bên cạnh thì người đàn ông kia lại kéo lấy tay cô, ép cô ngồi lên đùi anh ta “Anh, “Tôi bảo em ngồi ở đâu thì cô phải ngồi ở đó.”

Ở đây cũng có ghế sô pha nhưng ngoại trừ chân anh ta, cô không thể ngồi lên những nơi khác.

Chân của anh ta chính là ghế của cô.

Vân Giai Kỳ hít sâu một hơi: “Anh… rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Kỳ Thiên Nam thoáng có một tia hứng thú xẹt, anh ta nhìn chấm.

chấm cô rồi bông nhiên nói: “Cởi ra”

“Cái gi?”

“Quần áo”

Kỳ Thiên Nam vén góc áo cô lên: “Phải đợi tôi giúp em sao?”

“Anh muốn làm gi?”

“Em nói xem?”

Kỳ Thiên Nam nói: “Em đang nghĩ cái gì thì tôi đang làm cái đó!”

Nói xong, anh vươn tay, ngón tay thon dài vạch cúc áo cô ra, chỉ cần dùng sức nhẹ là cúc đã văng ra.

Vân Giai Kỳ gắt gao giữ chặt cúc áo: ‘Anh đừng đụng vào tôi!”

Cô phản ứng rất dữ dội Nhưng Kỳ Thiên Nam luôn thích nhất sự nhạy cảm này của cô. Cảm giác phản ứng.

Người đàn ông thong dong nâng mặt cô lên: “Tôi còn tưởng rắng vì đứa nhỏ kia mà em không quan tâm đến điểm mấu chốt, chẳng qua chỉ mới là bước đầu tiên mà thôi, cô không đồng ý?”

Vân Giai Kỳ cần răng, đột nhiên lại nghe thấy Kỳ Thiên Nam lên tiếng: “Người đâu?”

Cửa bị đấy ra.

Người giúp việc kính cẩn hỏi thăm: “Ông Kỳ có gì dặn dò ạ?”

Kỳ Thiên Nam nhẹ nhàng nói: “Đem đứa bé kia…”

Anh ta không hề chớp mắt, nhìn chăm chăm sự thay đổi trên gương mặt của Vân Giai Kỳ: “Giết Con ngươi Vân Giai Kỳ co rút lại: “Không được!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1549


Chương 1549

Người giúp việc gật đầu: “Vâng”

Cửa đóng lại, tiếng bước chán đi xa dần.

Vân Giai Kỳ lo ắng muốn đuổi theo, nhưng Kỳ Thiên Nam lại ríu góc áo, kéo vào trong lòng anh ta: “Em đi đâu?”

Anh muốn làm gì!” Gương mặt Vân Giai Kỳ đỏ lên vì gấp gáp.

Sao người đàn ông này có thể dùng gọng điệu nhẹ nhàng, thản nhiên như vậy mà cướp đi một mạng người vô tội!

Anh 1a đúng là một kẻ xấu xa không có thuốc chữa!

“Thả tôi ra!”

Vân Giai Kỳ đẩy mạnh anh ta ra.

Ánh mắt Kỳ Thiên Nam trở nên hung hăng, ấn cô ngồi xuống ghế sô pha, gắt gao khống chế.

Vân Giai Kỳ giấy dụa nhưng không hề có một chút năng lực phản kháng nào.

Kỳ Thiên Nam đè lên người cô khiến cô không thế động đậy.

Người đàn ông lạnh lùng hỏi: “Em đi thì có tác dụng gi, đỡ đạn sao?”

“Vì sao anh phải giết con bé!” Vân Giai Kỳ điên loạn hét lên hỏi: “Con bé làm cái gì sai hả, con bé chỉ mới năm tuổi thôi!”

“Tôi muốn giết thì giết, còn muốn hỏi vì sao à?”

“Thế tôi thì sao?”

Vân Giai Kỳ trừng mắt hỏi anh ta: “Sao anh lại không giết tôi?”

Kỳ Thiên Nam: “Bởi vì tôi không muốn.”

“Anh dám giết con bé, tôi sẽ giết anh!” Vân Giai Kỳ nói: “Nhanh chóng thu lại mệnh lệnh của anh! Mau lên!” Cô thật sự rất sốt ruột.

Vừa nghĩ đến việc người giúp việc làm theo mệnh lệnh của anh ta, muốn đi giết Mạn Nhi, Vân Giai Kỳ thật sự rất sợ.

Cô biết người đàn ông này giết người không chớp mắt.

Mạng người ở trong mắt anh ta tựa như hoa cỏ.

Muốn giết liền giết, muốn ai chết thì người đó sẽ chết Nhưng Mạn Nhi không được!

Trong lòng Vân Giai Kỳ nóng như lửa đốt, lúc này cô mới ý thức được khi con người sợ hãi tột độ thì sẽ không rơi nước mắt!

Cô rất muốn bay đến bên cạnh Mạn Nhi, cho dù là giúp con bé đố đạn.

Kỳ Thiên Nam nói: “Em quan tâm con bé như thế à.”

‘Vân Giai Kỳ gắt gao trừng mắt với anh ta.

“Thế tôi không thể nào giữ con bé kia lại được nữa'” Kỳ Thiên Nam: “Tôi không thích trong mắt em còn có ai khác ngoại trừ tôi”

Suýt chút nữa Vân Giai Kỳ đã buột miệng nói ra.

Nhưng cô biết có những lời một khi đã nói ra thì nhất định sẽ khiến người đàn ông này tức Cô nhất định phải bình tĩnh.

Có lẽ anh ta chỉ hù dọa cô thì sao?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1550


Chương 1550

Sau này tôi nhất sẽ không trông con bé, không quan tâm con bé nữa.

Sau này trong mắt tôi nhất định chỉ có mình anh, tuyệt đối không ngõ ngược, cãi lại anh! Anh nói cái gì thì là cái đó, tôi chỉ nghe lời anh, anh đừng giết… đừng giết người nữa.”

Vân Giai Kỳ nói xong, không thể kiêm chế nổi nữa, khóc nức nở: “Cầu xin anh đó..

Kỳ Thiên Nam nhíu mày.

Cô đang cầu xin anh.

Đây là lân ngoại lệ đầu tiên.

Anh ta còn tưởng rằng cô nhóc cứng đầu này tuyệt đối sẽ không nhún nhường cầu xin người khác.

“Em nói cô sẽ không chống đối lại tôi?”

“Đúng vậy…’ “Được”

Kỳ Thiên Nam nói: ‘Lấy lòng tôi Vân Giai Kỳ ngấn người ra một lát Cô không hiểu anh ta đang nói cái gì.

“Biết lấy lòng đàn ông không?” Kỳ Thiên Nam giữ lấy căm cô: “Em lấy lòng Bạc Tuấn Phong như thế nào thì lấy lòng tôi như thế đấy. Sau này, cũng chỉ có thế lấy lòng một mình tôi”

Đột nhiên Vân Giai Kỳ bất đầu run rấy.

“Thế nào, không dám sao hay là không bắng lòng?” Kỳ Thiên Nam cúi đầu, gương mặt đẹp trai tiến sát lại, kề bên tai cô thỏ thẻ: “Không phải đã em nói em chỉ nghe lời tôi, tuyệt đối không chống lại tôi sao.”

“Tôi không biết anh muốn cái gì..” Vân Giai Kỳ thật sự không hiểu.

Với tư duy hiện tại của cô, chỉ biết rằng Kỳ Thiên Nam đưa ra những yêu cầu mà cô không cách nào thực hiện được.

Cô không hiểu cái gì là lấy lòng, càng không hiểu Kỳ Thiên Nam nói lấy lòng đàn ông ra sao, cô hoàn toàn không hiểu!

“Em thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu?”

Kỳ Thiên Nam nằm lấy tay, kéo người cô: “Tôi không muốn”

Vân Giai Kỳ sống chết đề phòng người trước mặt: “Cái này không được!”

”Vì sao không được?”

“Anh đừng như vậy!” Vân Giai Kỳ sợ đến phát khóc, như một đứa nhỏ tuyệt vọng: ‘Anh đừng như vậy tôi sợ, tôi thật sự rất sợ…”

‘Cô khóc nức nở, lấy tay che mắt lại, tuyệt vọng khóc lớn.

Cô sợ bây giờ đã có người mang súng đến phòng Mạn Nhị, bắt đâu bấm cò giết con bé.

Cô sợ bây giờ cô chạy đến sẽ nhìn thấy một căn phòng đầy máu, còn có cả Mạn Nhi vô tội đã chết thảm.

Cô rất sợ.

“Tôi đã làm sai cái gì? Anh đừng như thế! Anh đừng giết người, anh đừng giết con bé…

Kỳ Thiên Nam chưa bao giờ nhìn thấy Vân Giai Kỳ khóc như thế này.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1551


Chương 1551

Cô khóc đến không thở được, gân xanh trên trán cũng lộ ra, nhìn anh ta với ánh mắt như một con quỷ dữ bò lên từ địa ngục.

Cô sợ anh?

Anh ta không muốn cô có cảm giác sợ sệt như vậy đối với mình Kỳ Thiên Nam cũng ý thức được, bản thân đã khi dễ cô nhiều chuyện quá đáng, đối phương muốn đứng dậy, tay từ dưới cảm cô vụt qua, cô còn tưởng rằng anh ta muốn ra tay, theo bản năng ôm lấy cánh tay anh ta, “A…. hung hãng táng anh ta một cái.

Kỳ Thiên Nam ngớ người ra.

Cho dù cô có dùng lực thế nào, dường như anh ta cũng không hề cảm thấy đau đớn.

Anh ta đã không còn giác được sự đau đớn nữa rồi Cũng có thế anh ta đã sớm quen với đớn rồi, đối với chữ đau đã không hề có phản ứng gì quá dữ đội Dáng vẻ lạnh lùng này của anh ta càng khiến Vân Giai Kỳ sợ hãi hơn, căn sâu hơn.

Mãi đến khi cô nếm được mùi máu tanh, cô mới nhận ra tay của anh ta đã bị cô cần cho chảy máu luôn rồi Nhưng anh ta không hề nhíu mày nhãn mặt.

Vân Giai Kỳ xem anh ta như một con quái vật, đấy mạnh anh ta ra, ngã xuống đất, lùi từng chút một cách xa khỏi ghế sô pha.

Kỳ Thiên Nam cúi nhìn vết thương trên tay.

Dấu răng sâu hoầm, là của cô để lại Cô quá to gan.

Bao nhiêu năm rồi, chưa có ai dám để lại vết sẹo trên người anh ta.

Nhưng anh ta không cảm thấy tức giận?

Vi cô là sự dung túng ngoại lệ của Kỳ Thiên Nam, anh ta còn cảm thấy bưồn cười.

Lúc anh ta cong khóe miệng lên cười, Vân Giai Kỳ còn cảnh giác vài phần, mãi đến khi lùi đến trước bàn sách, tiện tay tóm được sách trên bàn, ném về phía Kỳ Thiên Nam.

“Bộp!”

“Bộp! Bộp!”

Cuốn sách dày cộm ném vào người anh ta.

Nhìn Kỳ Thiên Nam giống như chả hề gì Mãi cho đến khi sách trên bàn ít dần không còn nghe thấy tiếng rơi đập nữa, Vân Giai Kỳ mò tìm trên bản, nhanh chóng đã tìm được một cây bút máy.

Cô nghĩ cũng không dám nghĩ liền nắm chặt trong tay, chống cự với người phía trước, nhìn chẩm chảm anh ta Kỳ Thiên Nam chỉ nhẹ nhàng xoa xoa vết thương, nhìn về phía cô, thấy cô cầm cây bút máy trước ngực, xem ra muốn biến cây bút thành vũ khí “Bỏ xuống.”

Người đàn ông tiến về phía cô.

Vân Giai Kỳ đột nhiên dựng thẳng cây bút lên, quơ về phía anh ta: ‘Anh không được qua đây!”

Kỳ Thiên Nam lập tức lùi lại Trái lại anh ta không hề sợ sự phản kháng đáng thương của cô.

Chỉ lo lầng cô đừng làm bị thương chính mình.

“Em sợ tôi làm gì” Kỳ Thiên Nam nhíu mày: “Tôi nhìn giống ăn thịt người lắm sao?”

“Anh đừng qua đây. Giọng nói của Vân Giai Kỳ run rẩy.

Kỳ Thiên Nam nhằm mắt lại rồi mở ra, nói: ‘Ngoan, bỏ bút máy xuống”

“Anh dám qua đây, tôi sẽ cùng liều chết với anh”

“Cùng liều chết? Dựa cây bút trên tay em?” Kỳ Thiên Nam cảm thấy rất bưồn cười Xem ra cô thật sự ngốc nghếch.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1552


Chương 1552

Ngốc đến nỗi có thể tưởng rãng với một cây bút có thể cùng liều chết với anh ta.

Kỳ Thiên Nam không thất vọng, cô có thể uy h**p anh ta là có thể đạt được lợi ích Nhưng nhìn dáng vẻ nơm nớp lo sợ này của cô, anh ta thật sự không.

muốn dọa cô.

Vốn dĩ suy nghĩ đầu hàng rất lợi hại.

Đừng sợ cô ngốc này mới phải.

Kỳ Thiên Nam lùi về sau một bước, nới lỏng cà vạt, chậm rãi giang hai tay ra, như đang đầu hàng với cô: “Tôi không chạm vào em nữa”

Con mồi đã nẫm trong lòng bàn tay của anh ta.

Anhta không vội Vân Giai Kỳ nhìn thấy anh ta có vẻ đối xử tốt với cô nhưng không hề.

thả lỏng cảnh giác, tiến về phía cửa Cô gần như dựa sát vào tường mà di chuyến.

Kỳ Thiên Nam đối diện với cô, nhìn theo cô nhưng không tiến lại gần, cũng không nói, để cô ấy mò mẫm ra đến cửa chạy đi, nghe thấy tiếng bước chân hoảng loạn bên ngoài cửa xa dần, người đàn ông nhìn cuốn sách bị ném trúng năm dưới chân, khế nhíu mày.

Người giúp việc nhìn thấy Vân Giai Kỳ lao ra khỏi phòng, vội vàng đi vào, liền nhìn thấy đống sách năm bên chân Kỳ Thiên Nam, vô cùng sửng sốt “Ông Kỳ, sách…”

Mấy cuốn sách này đều là bảo vật của Kỳ Thiên Nam.

Từ trước đến nay không bao giờ Kỳ Thiên Nam thích để người ngoài vào thư viện bí mật này, trừ khi dọn dẹp.

Bên trong phòng đa phần đều là sách lịch sử lâu đời.

Có sách lịch sử thậm chí đã mấy trăm năm.

Bây giờ mấy cuốn sách đáng thương lại năm dưới đất, bị rách nát, có cuốn bị gấy cả gáy sách.

“Nhặt lên” Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nói “Vâng…”

Người giúp việc không dám nói nhiều bước đến, cẩn thận từng li từng tí nhặt sách lên, càng nhìn càng thấy kinh hoàng khiếp sợ.

Mấy cuốn sách đa phần đều bị hư.

Ông Kỳ nhất định rất tức giận.

Cô vừa dọn dẹp vừa ngấng đầu, nhưng lại nhìn thấy Kỳ Thiên Nam đang nhìn ra cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Dường như đang cười Anh ta đang cười?

Sách bị hư mà anh ta không nổi trận lôi đình, giận dữ phẫn nộ, ngược lại còn cười?

Quá khác thường, Dựa vào trí nhớ của Vân Giai Kỳ, lân mò về lại phòng của Mạn Nhị, cô đẩy cửa ra, bên trong phòng trống không, không có người Trên giường lại có một dáng người nhỏ bé.

Mạn Nhỉ đang rúc trong chăn.

Cô lập tức kinh sợ, liền chạy đến, “soạt soạt”, tiếng chăn bị kéo ra Đột nhiên có động tĩnh, Mạn Nhi lập tức tỉnh giấc.

Cô bé mở to mắt nhìn vẻ mặt lo lắng của Vân Giai Kỳ.

Con bé không sao!

“Mẹ… Tiếng của Mạn Nhi hơi khàn khân: “Sao thế…?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1553


Chương 1553

“Không sao…. mẹ không sao, “Lạnh.”

Vân Giai Kỳ lập tức đắp chân lên cho cô bé, ôm cô bé vào lòng: “Hu hu hu… dọa chết mẹ rồi…”

Mạn Nhi bật cười: “Sao thế? Năm mơ thấy ác mộng ạ?”

“Ừm..” Vân Giai Kỳ sụt sùi khóc: “Mẹ mơ thấy có quỷ đuổi theo con, muốn ăn thịt con”

“Mẹ ngốc, con không sao…”

Tròng lòng Vân Giai Kỳ vẫn còn khiếp sợ, càng ôm cô bé chặt hơn.

“Mạn Nhi, mẹ rất sợ…” Vân Giai Kỳ nói.

Trước mặt Mộ Ngọc My, có lẽ là vì bản tính của một người làm mè, cô có thể đứng chắn trước mặt cho Mạn Nhi.

Nhưng đối diện với Kỳ Thiên Nam, cô lại có cảm giác cực kỳ bất lực.

Không có một chút sức lực.

“Mẹ, chúng ta trốn đi…”

Trốn thế nào/ “Luôn có cách, dù sao vẫn tốt hơn là ở lại đây”

“Thế nhưng con đang bị thương”

Mạn Nhi nói: “Con không sao, chỉ là bụng hơi đói”

Nói xong, cô bé cười ngây ngô: ‘Ăn no rồi, con sẽ có đủ sức chạy trốn”

Vân Giai Kỳ do dự một lúc, nói: “Thế… mẹ đi tìm đồ ăn cho con nhé.

Đợi ăn no rồi, chúng ta cùng rời khỏi đây được không?”

“Ừm”

Vân Giai Kỳ hỏi: “Con muốn ăn gĩ?”

“Mẹ muốn ăn gì?”

“Bây giờ mẹ muốn ăn… mẹ muốn ăn rất nhiều… Vân Giai Kỳ nói: “Ăn kem, khoai tây chiên, hamburger, kẹo đây là đâu, có đồ ăn không?” Mạn Nhi vừa mới tỉnh dậy, còn chưa bước xuống giường.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Hình như ở… một tòa lâu đài, ở đây rất lớn, đứng trên hành làng không thể thấy được bến bờ?

Mạn Nhi yên lặng một lát.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Con đợi mẹ một lát, mẹ đi tìm đồ ăn cho con.”

“Vâng”

Cô rón rén rời khỏi phòng.

Sau bức tường, một người đàn ông bước ra, lấy ra bộ đàm: “Cô ấy rời khỏi phòng rồi”

Trong phòng sách.

Một người đàn ông mặc đồ đen bước vào, nói với Kỳ Thiên Nam: “Ông Kỳ, bà chủ Kỳ đã rời khỏi phòng”

Kỳ Thiên Nam nghiêng người: “Cô ấy muốn làm gì?”

“Hình như… nói là muốn đi tìm đồ ăn, đói bụng.”

“Có nói muốn ăn gì không?”

“Kem… khoai tây chiên, bánh hamburger.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1554


Chương 1554

Người đàn ông kia lặp lại Kỳ Thiên Nam rũ mắt xuống, căn dặn: ‘Bảo nhà bếp chuẩn “Vâng”

Người đàn ông kia suy nghĩ rồi lại nói: “Hình như cô Vân Giai Kỳ nói ăn no rồi, phải đưa đứa nhỏ kia rời khỏi nơi này”

“Muốn trốn?”

Kỳ Thiên Nam nói: “Theo dõi cô ấy, xem xem cô ấy trốn như thế nào.”

“Thật sự để cô ấy rời khỏi lâu đài sao?”

“Nếu không cô ấy sẽ không biết, cô ấy hoàn toàn không thể trốn thoát khỏi đây, sao có thế từ bỏ được.”

Người đàn ông gật đầu: “Đã rõ, tôi lập tức làm theo lời dặn”

Lâu đài rất lớn, lớn đến mức thái quá.

Vân Giai Kỳ ở trong tòa lâu đài lớn như vậy, thật sự giống như chỉ là một con muỗi.

Đi quanh, thậm chí còn quay về lại vị trí cũ.

Trong tòa thành có rất nhiều người đi tới đi lui Mỗi tầng đều có người đi tuần.

Cô trốn một lát, núp một lát, đến khi người đi xa dần mới dám bước ra, lần mò theo từng bậc cầu thang.

Một tiếng sau, cô đứng ở lầu hai, nhìn thấy một hành lang dài, trong lòng hơi phẫn nộ, “Bà chủ Kỳ?”

Phía sau bồng bất thỉnh lình vang lên tiếng của một người phụ nữ.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc quay đầu lại liền nhìn thấy sau lưng là một người phụ nữ mặc trang phục người giúp việc.

Cô bị dọa giật mình.

“Cô làm gì ở đây?”

Người giúp việc thế hiện rất cung kính, khiến cho Vân Giai Kỳ cũng bớt đi chút cảnh giác.

“Tôi… tôi đói bụng”

“Đói bụng rồi, muốn ăn gì sao?”

“Vâng”

“Nhà bếp ở tầng một, cô đi theo tôi”

Người giúp việc đi trước dẫn đường.

Vân Giai Kỳ hơi chăn chừ nhưng nhớ lại cái bụng đói của Mạn Nhị, rất nhanh đã đi theo sau.

Một lâu sau đến tầng một, đi được một đoạn, cô liền ngửi thấy một hương thơm.

Người giúp việc dừng lại trước cửa, nói với cô: ‘Đây là nhà bếp.”

Vừa mở cửa ra, Vân Giai Kỳ lập tức ngây ngẩn vì tất cả tất cả mọi thứ trước mặt.

Nhà bếp rất lớn, cũng khoảng năm trăm mét vuông.

Trên bàn có rất nhiều món ăn.

Vân Giai Kỳ tiến lại gần, trong lòng ‘lộp bộp” một tiếng.

Hamburger, khoai tây chiên, kem… đó vừa khéo những món cô thích.

Trùng hợp một cách thái quá.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1555


Chương 1555

“Đây là…”

“Đây là của nhà bếp mới vừa làm xong”

“Vừa mới làm xong?” Vân Giai Kỳ càng nghỉ ngờ.

Đến cả kẹo đường cũng có.

Chẳng lẽ… nội dung nói chuyện của cô và Mạn Nhi ở trong phòng, bị người khác nghe lén?

Tròng lòng Vân Giai Kỳ sởn gai ốc, vừa nghĩ đến cô và Mạn Nhi lúc nào cũng năm trong phạm vi theo dõi, thần không biết quỷ không hay…

Thế cô và Mạn Nhi nói muốn ăn no rồi trốn khỏi tòa thành này cũng bị người khác nghe thấy sao?

Vân Giai Kỳ nghỉ ngờ nhìn về phía người giúp việc: “Bình thường mấy người có ăn những thứ này không?”

“Đây là món mà ông Kỳ thích ăn, chúng tôi nghe theo lời căn dặn của ông Kỳ, cứ thế mà làm”

Cuối cùng Vân Giai Kỳ không nhịn được: “Rốt cuộc mấy người là ai2”

Người giúp việc ngấn người ra nhưng sau đó lại mỉm cười nói: “Bà chủ Kỳ, cô nói lời này là có ý gì “Người đàn ông kia, người mà các người gọi là “Ông Kỳ” kia, rốt cuộc là ai?

Vì sao anh ta lại ở trong tòa thành lớn như vậy.

Vì sao anh ta có thế thần không biết quỷ không hay mà đưa cô đến nơi này.

Vì sao anh ta có thế muốn làm gì thì làm, giết người phóng hỏa không chớp mắt?

Rốt cuộc anh ta là ai?

Người giúp việc chỉ mỉm cười, không trả lời cô.

Một nụ cười rất quy cách, ngay đến cả độ cong cũng giống như có chuẩn mực.

Mỗi người trong ngôi nhà này, từ người giúp việc đến quản gia, bảo về, gương mặt của mỗi người đều giống nhau.

Nụ cười khiến người khác nổi da gà “Bà chủ Kỳ, cô vẫn muốn ăn mấy thứ này chứ?”

“Muốn”

Vân Giai Kỳ không hề do dự tiến về phía trước, lấy đồ để trên bàn rồi quay đầu rời khỏi nhà Người giúp việc nhìn cô rời đi Vân Giai Kỳ mang đồ ăn quay lại phòng, Mạn Nhi lập tức ngửi thấy mùi thức ăn liền ngồi dậy.

“Mẹ về rồi à…”

“Suyp Vân Giai Kỳ lập tức ra hiệu cô bé đừng lên tiếng.

Cô đóng cửa lại, bê đồ ăn đến bên giường, nói với Mạn Nhĩ: “Con nhỏ.

tiếng thôi, nói không chừng bên ngoài đang có người nghe lén.”

Mạn Nhỉ thầm hiểu trong lòng, lập tức gật đầu.

Vân Giai Kỳ cầm lấy một chiếc hamburger, cẩn một miếng, thấy không có gì bất thường rồi mới đưa cho cô bé cần.

Mạn Nhi cũng cũng đói, cầm lấy chiếc hamburger, gọn gàng cản hai miếng, đã nhét đầy cái miệng căng phồng lên rồi.

‘Vân Giai Kỳ nhỏ tiếng nói: °Chúng ta tạm thời không thể trốn đi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1556


Chương 1556

“Vì sao?”

“Có người nghe trộm chúng ta, biết chúng ta muốn trốn đi, nhất định sẽ đề phòng”

Mạn Nhi trừng mắt, nhẹ nhàng gật đầu, vừa nghe Vân Giai Kỳ nói chuyện vừa nhét đầy hamburger trong miệng.

Nhai nuốt theo bản năng.

Cô bé thật sự quá đối, vì thế mới ăn vội ăn vàng.

Ăn uống no đủ.

Vân Giai Kỳ lấy mâm để ngoài cửa rồi đóng cửa lại, đứng phía sau cánh cửa, không lâu sau đã nghe thấy bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân dừng trước cửa rồi nhanh chóng đi xa Vân Giai Kỳ cẩn thận mở hé cửa ra, chẳng nhìn thấy cái mâm trước cửa đâu cả.

Có người bưng đi rồi.

Quả nhiên, bên trong cánh cửa này phát ra bất kỳ tiếng động gì, từng hành động cử chỉ, bên ngoài cửa đều có người theo dõi.

Trong đầu Vân Giai Kỳ đột nhiên nảy sinh một từ.

“Máy nghe trộm”

Trong căn phòng này, có lẽ bị gần một máy nghe trộm Nghĩ đến nơi này, cô nghỉ ngờ nhìn xung quanh, bắt đầu lần mò.

“Mẹ ơi, mẹ đang làm gì vậy?”

“Ồ, không có gì”

Tìm rất lâu mà vẫn không nhìn thấy đồ vật đáng nghị, Vân Giai Kỳ lại quay về bên giường, nẫm xuống bên cạnh Mạn Nhi Cô không dám trốn.

Chí ít không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Cho dù thế nào đi nữa, đều phải bảo vệ Mạn Nhi ở bên cạnh.

Mạn Nhi ôm lấy cô, lúc nằm trong lòng cô, mới có một cảm giác an toàn trân quý, Paris.

“Trụ sở cảnh sát hình sự quốc tế ICPO.

Cuộc họp buổi sáng.

Đột nhiên cánh cửa phòng họp đẩy ra.

“Chủ tịch…”

Trợ lý bước vào, đứng bên cạnh là một người đàn ông tóc vàng mắt xanh, khẽ nói: “Có người muốn gặp ngài”

“Không ngờ tôi lại đến đây họp sao?” Vẻ cảm: “Ai muốn gặp tôi?”

“Là một… người không thế từ chối.”

Bạc Tuấn Phong”

Swich lập tức ngẩn người.

Bạc Tuấn Phong?

Con người hào kiệt, tài giỏi của nước Quốc Hoa, người kế thừa của nhà họ Bạc, tiếng tăm lừng lẫy, tên tuổi vang dội.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1557


Chương 1557

Tất nhiên thế lực chính của Bạc thị là ở Quốc Hoa nhưng nếu như chỉ nhánh của tập đoàn Thiên Ngạo ở New York giậm chân một cái, toàn bộ thị trường chứng khoán sẽ lung lay Nhưng mà…

Sao Bạc Tuấn Phong lại đến đây.

Daisy, cô đến giúp cho tôi.

“Vâng, chủ tịch”

Swich vội vàng đến trước cửa văn phòng, anh ta vừa mới đóng cửa vào liền nghe một tiếng “Bộp”, một thứ gì đó vung thẳng vào mặt anh ta Người đàn ông vội lùi về sau, một đống báo cáo nện vào ngực anh ta rồi rớt xuống đất Swich liếc nhìn xung quanh, lập tức nhặt báo cáo lên.

Trên mặt anh ta lộ vẻ giận dữ: “Đây là cái gï?”

“Năm 2017, người mẫu Anh, hai mươi tuổi, nhận lời mời đến Milan chụp hình, không ngờ sau khi bị hạ thuốc, bị đưa đến giam cầm trong thị trấn nhỏ không biết tên. Ban đầu, bọn tống tiền định lên kế hoạch đưa cô lên trang web đen để bán đấu giá, làm thí nghiệm vật sống, sau đó vì không phù hợp với điều kiện của người thuê nên được thả ra.”

Swich ngẩng đầu.

Bạc Tuấn Phong ngồi trên ghế sô pha, mặc một bộ đồ vest, đi giày da, tóc màu đen tuyền được cắt tỉa gọn gàng.

Hai chân anh nhẹ nhàng bắt chéo, mười ngón tay đan chéo vào nhau đặt trước ngược, tóc mái trên trán, đôi mắt thâm thúy, hiện lên một ánh sáng đầy lạnh lùng.

Swich kinh sợ.

Bạc Tuấn Phong vẫn không có biểu cảm gì: Cuối cùng, người mẫu đó đã báo cảnh sát, liên kết với cảnh sát đa quốc gia, truy bắt và đuổi bọn bắt cóc về Anh. Qua điều tra, bọn bắt cóc đã giao dịch trên trang web đen, buôn người. Trong năm năm qua, anh ta đã kiếm được khoảng bitcoin trị giá mười lãm triệu đô la mỹ. Những khoản thu này đến từ bán phụ nữ, bán họ đến nhiều nước, làm nô lệ, làm đồ chơi”

“Một trong những nạn nhân nữ trước đó là Chloe, cô ta bị bán đến Ả Rập, trở thành nô lệ. Ba tưần sau, người mua cảm thấy chán cô ta nên muốn tặng cô ta cho người khác, cuối cùng, qua nhiều chủ nhân cô ta cũng bị vứt bỏ, bị ném cho hổ ăn, người sống sờ sờ trở thành thức ăn cho thú”

Sắc mặt Swich cứng ngắc.

Không đợi anh ta lên tiếng, Bạc Tuấn Phong lại nói: ‘Năm 2015, trên trang web đen xuất hiện rất nhiều giao dịch. Mua bán người, chỉ là một phần nổi. m* t**, súng ống đạn dược, đầu mỏ, không có gì là trang web: đen không dám bán. Bộ máy phục vụ lớn nhất của web đen là TOR, trong đó TOR nằm trong tay toàn bộ ‘con đường tơ lụa, mỗi năm giao dịch thành công thuốc viện, mỗi năm chiếm khoản sáu mươi ba phần trăm lượng m* t** trên thị trường toàn cầu.

Bạc Tuấn Phong ngước mắt lên nhìn Suich, lạnh lùng nói: “Những kẻ buôn bán m* t** này lợi dụng trang web đen mua bán, buôn lâu, ngoài ra, buôn bán người trên web đen, cực kỳ vô nhân đạo. Con gái bị bán đi làm nô lệ, con trai bán đi làm thú vui cho người ta, giải phẫu xác sống, quay thành video, khống chế mọi người. Mẫu xét nghiệm được đóng gói rao bán”

Cuối cùng Swich không nghe nổi nữa.

Anh ta đi đến trước bàn, đặt văn kiện xuống, nở một nụ cười xã giao.

“Từ lúc nào mà Tổng giám đốc Bạc lại quan tâm đến những vụ án này?”

“Black Mass” Bạc Tuấn Phong đọc lên cái tên này”Có lẽ các người cũng biết đến nhân vật này”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1558


Chương 1558

Swich ngẩn ra vài giây, rồi lại cười: ‘Vâng, đương nhiên, anh ta là đối tượng truy nã của chúng tôi”

“Thế vì sao các người không khống chế được anh ta”

Lệnh truy nã có rất nhiều người, trong đó ‘Black Mass là cái tên có tiên thưởng cao nhất, nhưng không tài nào bắt được, cho đến nay, chúng tôi vẫn không có được manh mối nắm giữ anh ta”

Ồ? Không bắt được?” Ánh mắt Bạc Tuấn Phong đầy lạnh lùng.

Khóe miệng Swich cong lên có hơi cứng ngắc: “Không phải như vậy…

“Hay là không dám bắt”

Rốt cuộc Swich không thể cười được nữa.

Anh ta nhìn sang Bạc Tuấn Phong, ánh mắt hiện lên sự nghỉ ngờ: sao Tổng giám đốc Bạc lại hỏi như vậy?”

lack Mass’ là một tội phạm truy nã gắt gao nhất của tổ chức, chẳng qua lý lịch sau lưng rất mạnh, ICPO không dám động vào anh ta, cũng hiểu trong phạm vi”

“Thành lập ICPO là đế phục vụ cảnh sát hình sự toàn cầu, ngăn chặn, liên kết cùng truy bắt kẻ truy nã, ‘Black Mass là một kẻ cực kì độc ác, nếu biết tất cả những manh mối về anh ta, chúng tôi nhất định sẽ tóm cổ hết cả bọn.”

“Ha ha” Bạc Tuấn Phong cong khóe môi, đột nhiên ném ra một tờ giấy chứng nhận.

Swich luống cuống nhận lấy, sau đó liếc nhìn, vẻ mặt đầy dữ tợn.

Tờ giấy chứng nhận, đó là văn phòng của Kỳ Thiên Nam.

Bạc Tuấn Phong nói: “Black Mass mà các người tìm kiếm không ở đây”

Swich gượng cười: “Đây là Kỳ Thiên Nam, thành viên quan trọng của tổ chức Mafia chúng tôi và đồng thời cũng là trưởng thanh tra tối cao.

Anh ta không phải là Black Mass mà anh nhắc đến đâu”

Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi còn tưởng Black Mass ngồi ở tòa nhà trụ sở chính của ICPO đấy, nhưng chủ tịch lại coi như không thấy như vậy à.”

“Sao có thể được?” Swich nói: “Quả thật có rất nhiều tai mắt trong trụ sở, nhưng chúng tôi vẫn luôn điều tra liệu Black Mass có được xếp vào nội ứng trong tố chức hay không mà. Vì vậy chắc chắn không phải người này đâu”

“Đương nhiên là không phải ra cũng đâu thế như thế được.”

Bạc Tuấn Phong nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt vô cảm.

“Tòa nhà trụ sở chính mới xây của ICPO đã tốn hàng chục tỷ đồng và có tổng cộng mười lắm nhà tài trợ. Những nhà tài trợ này có danh nghĩa và thân phận gi, hơn nữa họ đã quyên góp kiến tạo những gì cho tòa nhà trụ sở. Thưa chủ tịch, anh có biết không?”

Lúc này đột nhiên Swich không nói gì.

Bạc Tuấn Phong lại lấy một tập báo cáo ở bên cạnh ra: “Đây là báo cáo tài trợ của tòa nhà trụ sở chính, mười lăm nhà tài trợ ở trên đều có rất nhiều giao dịch Bitcoin trên web đen dưới danh nghĩa của bọn họ. Mà theo điều tra của tôi thì mười lảm nhà tài trợ này đều có quan hệ vô cùng bí mật với web đen, có lẽ là người đứng đầu web đen. ICPO đã sử dụng tòa nhà trụ sở được quyên góp kiến tạo từ tổ chức web đen, nhưng người thật sự đứng đẳng sau sai khiến của web đen lại được đặt ở vị trí đầu tiên trong danh sách truy nã. Người đó không cảm thấy hố thẹn với lương tâm sao?”

Swich thở dài một hơi.
 
Back
Top Bottom