Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1519


Chương 1519

Bạc Tuấn Phong vào cửa, nghe thấy tiếng trấn an của người giúp việc truyền đến từ phòng khách.

“Bà chủ, bà đừng tức giận… bà thật sự không cần tới bệnh vi ư? Bị thương nghiêm trọng như vậy…”

Mộ Ngọc My đáp: “Không cần! Tôi phải đợi Tuấn Phong trở về”

Bạc Tuấn Phong vừa bước vào phòng khách thì đã nhìn thấy cả người Mộ Ngọc My toàn là vết thương.

Người giúp việc sợ hãi hô lên: “Bạc gia”

Mộ Ngọc My ngẩng đầu lên, vừa thấy Bạc Tuấn Phong đã trở lại thì lập tức đứng dậy: “Tuấn Phong…”

Bạc Tuấn Phong chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, hoàn toàn không quan tâm rốt cuộc tại sao trên người cô ta lại có thương tích, chỉ hỏi: “Vân Giai Kỳ đâu?”

Vừa nghe thấy câu nói đầu tiên của anh là hỏi Vân Giai Kỳ ở đâu, Mộ Ngọc My không kìm nối nữa, cô ta khóc lóc kế lể: “Anh vừa trở về đã quan tâm đến cô ta? Cô ta đánh em thành như vậy, anh lại chẳng quan tâm đến em! Cô ta suýt chút nữa đã b*p ch*t em rồi!”

Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ nhìn về phía cô ta.

Người giúp việc lập tức mở miệng làm chứng: “Bà chủ nói đúng đấy ạ!

Cô Vân Giai Kỳ cứ như phát điên vậy, đột nhiên đánh đập bà chủ, nếu không phải chúng tôi chạy tới kịp, chỉ e cô ta đã nhẳn tâm b*p ch*t bà chủ thật rồi!”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng đưa mắt nhìn: “Tôi đã cho phép các người nói chuyện chưa”

Người giúp việc sợ tới mức lập tức im miệng Sắc mặt Mộ Ngọc Mỹ trắng bệch: “Tuấn Phong, anh còn bảo vệ cô ta như vậy ư? Cô ta là tội phạm giết người, cô ta đã suýt chứt nữa g**t ch*t em. Anh nhìn vết hẳn trên cổ em xem…”

Cô ta lập tức đi đến trước mặt Bạc Tuấn Phong, kéo cố áo xuống, cho anh xem vết hắn trên cổ mình.

Bạc Tuấn Phong nhìn lướt qua, trên cổ cô ta có dấu vết đỏ thẫm, trông giống như đã bị ai đó bóp.

Hơn nữa còn ra tay rất tàn nhẫn.

Người đàn ông nâng tay lên, lòng bàn tay quẹt thử qua vết bóp cổ, đó là dấu vết bóp cố thật.

“Anh nghỉ ngờ là em bịa đặt để vu hãm cô ta sao? Mộ Ngọc My cần răng nói: “Cô ta muốn b*p ch*t em! Người phụ nữ này như bị điên vậy, không biết cô ta bị cái gì k*ch th*ch, đột nhiên bạo lực với em! Tuấn Phong, anh đưa cô ta đi bệnh viện tâm thần khám xem rốt cuộc cô ta có phải bị bệnh tâm thần gì hay không, nếu không cô ta mà ở trong nhà như này giống như một quả bom hẹn giờ vậy, em sợ hãi…”

“Cô ấy đâu”

“Cô ta chạy rồi”

Màu mắt Bạc Tuấn Phong như càng đen hơn: “Chạy rồi?”

Mộ Ngọc My gật gật đầu: “Đương nhiên cô ta muốn bỏ chạy! Cô ta là tội phạm giết người, nếu cô ta còn không chạy ở lại để cảnh sát à?”

“Cảnh sát?” Bây giờ, mắt Bạc Tuấn Phong mới nhìn về phía cô ta “Cảnh sát ở đâu”

Người giúp việc lấy dũng khí lên tiếng lần thứ hai: “Bạc gia, tình huống lúc ấy ngài không thấy được, quả thật cô ta như người phát bệnh chó dại vậy, chúng tôi chưa gặp trường hợp như vậy bao giờ, sợ tới mức nhanh chóng báo cảnh sát, chúng tôi thật sự sợ bà chủ bị cô ta b*p ch*t!”

Đám người giúp việc khoa tay múa chân, thêm mầm thêm muối Bạc Tuấn Phong nghĩ đến chiếc xe đột nhiên chạy ra từ ga ra, nhất định là Vân Giai Kỳ lái đi Anh quay người muốn ra ngoài Mộ Ngọc My giữ chặt cánh tay anh, khấn trương hỏi: “Tuấn Phong, anh muốn đi đâu?”

Bạc Tuấn Phong muốn bỏ tay cô ta ra, Mộ Ngọc Mỹ lại càng giữ chặt hơn: “Tuấn Phong, anh ở lại với em được không? Em rất sợ hãi, ông nội không ở nhà, anh cũng không ở, trong nhà chỉ có một mình em, em sợ người phụ nữ kia quay lại muốn giết em thì làm sao bây giờ?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1520


Chương 1520

“Buông tay”

“Tuấn Phong..” Mộ Ngọc My đau khổ cầu xin.

Bạc Tuấn Phong không còn có kiên nhẫn giật mạnh tay cô ta ra, bóp cắm cô ta giọng lạnh lùng nói: “Phải chết cũng là cô đáng chết!”

Nói xong, anh đi thẳng ra ngoài rời đi.

Mộ Ngọc My lập tức ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trầng bệch.

Anh ấy vừa nói cái gì?

Phải chết Cũng là cô ta đáng chết sao?

Anh ấy thật sự đã nói như vậy.

Bạc Tuấn Phong đi đến ga ra lấy bừa một cái chìa khóa mở xe ra, mới vừa ngồi vào thì tiếng chuông di động đột nhiên vang lên.

Anh vừa ấn nút nghe, đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến giọng nói của Tân Khải Trạch.

“Bạc gia, đã xảy ra chuyện…”

Từ sau sự kiện tàu Marine Sovereign qua đi, trí nhớ của Bạc Tuấn Phong đã khôi phục một ít Tuy rằng anh không gọi Tân Khải Trạch về Thiên Ngạo, nhưng vẫn giữ anh ta ở bên người làm trợ lý Không biết trong điện thoại Tân Khải Trạch đã nói gì, sắc mặt Bạc Tuấn Phong càng âm u hơn: “Ở đâu?”

“Cách năm trăm mét chỗ ngã tư phố Ngô Quyền, tôi đã ở hiện trường…”

Bạc Tuấn Phong lái ô tô đến hiện trường.

Cảnh sát cũng đã đến rồi. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ánh sáng xanh đỏ lần lượt thay đổi càng làm chói mắt.

Hiện trường bị vây quanh bãng những sợi dây chuyên dụng Bạc Tuấn Phong mới vừa đi vào liền nhìn thấy chiếc Gusteau đã bị biến dạng nghiêm trọng, một cây lan can xỏ xuyên qua thùng xe phá vỡ thủy tỉnh ở kính sau, thủy tỉnh vỡ ra như bông tuyết rơi vãi khắp nơi.

Trong xe không có một bóng người, chỉ có vết máu ở bên ghế lái Hiện trường lộn xộn.

Những mảnh thủy tinh rơi đầy trên đất nhuốm máu tươi.

Rào bảo vệ cũng bị dập nát do va chạm, trông rất thê thảm.

Trái tìm Bạc Tuấn Phong tim đột nhiên ngừng vài giây.

Anh nhìn quanh bốn phía cũng không có nhìn thấy xe cứu thương, nhưng nhìn thấy hiện trường thê thảm như vậy, đặc biệt là khi thấy lan can xỏ xuyên qua xe kia, khó có thể tưởng tượng tình cảnh ngay lúc đó kịch liệt như thế nào.

Tân Khải Trạch chạy chậm qua: ‘Bạc gia…”

Tay Bạc Tuấn Phong túm lấy cà vạt của anh ta: “Người đâu?”

Tân Khải Trạch giật mình sửng sốt một chút, ánh mắt cũng rất nhanh ảm đạm xuống: ‘Không biết, lúc chúng tôi đến hiện trường đã chứng kiến như những gì anh thấy. Không thấy cô Vân Giai Kỳ đâu, tôi cũng liên hệ các bệnh viện lớn rồi, họ đều nói không nhận bệnh nhân bị tai nạn nào.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1521


Chương 1521

Mắt Bạc Tuấn Phong lạnh lùng đảo qua: “Cho nên cậu muốn nói cho tôi biết một người đột nhiên bốc hơi à?”

Tân Khải Trạch chảy ra mồ hôi lạnh, lập tức nói: “Cảnh sát đang xem xét camera theo dõi rồi ạ* “Máu này” Bạc Tuấn Phong chỉ vào người vết máu trên ghế lái: “Là của ai?”

Tân Khải Trạch mờ mịt lắc đầu, trái tim cũng thấy căng thẳng.

Hầu kết của anh ta trượt lên xuống rồi mới báo cáo về phía anh: “Trên cửa kính thủy tinh cảnh sát lấy ra vết đạn, người chứng kiến ở hiện trường chỉ nói, lúc ấy, chỉ nhìn thấy một chiếc xe đuổi sát chiếc Gusteau này, sau khi chiếc Gusteau tránh né được nhưng khống chế được phương hướng, đâm vào rào bảo hộ, chiếc xe đuổi theo cũng dừng lại, bọn chúng có súng bước từ trên xe xuống”

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy vết máu trên ghế lái, hít thở khó khăn, trái tìm như ngừng đập vậy.

Chẳng lẽ.

Vân Giai Kỳ bị trúng đạn?

Tân Khải Trạch nói: ‘Xe có kết cấu chống đạn, nhưng bởi vì xe không khống chế được mà đâm cháy rào bảo vệ, báo động hỏng hóc vang lên, khóa xe mở ra, cho nên.

“Tôi không muốn nghe cái này” Bạc Tuấn Phong đưa tay ngăn anh ta nói.

Anh không muốn nghe.

“Phải tìm được người.”

Mắt Bạc Tuấn Phong đỏ lên như máu: ‘Lập tức, lập tức, phải tìm thấy cô ấy”

“Chúng tôi đã sai người tra xét toàn thành phố”

“Trong vòng một giờ, tôi phải biết tất cả tin tức của cô ấy”

“Cái này…” Tân Khải Trạch do dự không biết trả lời như thế nào.

Anh ta làm một mình làm sao được. Chỉ có một giờ thôi đó!

Thành phố lớn như vậy, cho dù là có người trong đồn công an cũng chưa chắc tìm được một người bông nhiên bốc hơi trong thời gian hữu hạn như vậy.

Phố Ngô Quyền rất hẻo lánh, người tham gia giao thông trên đường cũng không nhiều lảm, bởi vậy bố trí camera theo dõi cũng có hạn.

Cho dù muốn xem camera theo dõi cũng mất thời gian nhất định.

Bạc Tuấn Phong nói: ‘Làm không được sao?”

Tân Khải Trạch trả lời: “Chúng tôi chỉ có thể cố gắng hết sức.”

“Tôi không cần cố gảng hết sức, tôi muốn nhất định phải tìm được.”

Tân Khải Trạch kiên trì nói: “Vâng”

Anh ta nói: ‘Bạc gia, ngài đi về trước chờ tin tức đi! Dù sao.

Thế lực tập kích Vân Giai Kỳ là thế lực không rõ ràng.

Nhỡ đâu họ nhảm vào phía Bạc Tuấn Phong, tất cả cấp dưới của bọn họ lại đi sắp xếp tra xét toàn thành phố, không có người bảo vệ Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi quay về Thiên Ngạo. Có tin tức thì lập tức gọi điện thoại cho tôi”

“Vâng.”

Vân Giai Kỳ biến mất, giống như bốc hơi khỏi thế giới vậy.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1522


Chương 1522

Không người có thế điều tra ra cô ấy đang ở đâu.

Cảnh sát xem camera theo dõi mới giật mình phát hiện, vài phút trước khi sự việc xảy ra camera theo dõi đã bị người phá hỏng, Chuyện này đã có dự mưu từ trước.

Cảnh sát không có manh mối, chỉ có thể căn cứ viên đạn lấy ra ở hiện trường đi tìm chứng cứ: Nhưng tìm chứng cứ cũng không thu hoạch được gì.

Cảnh sát phân tích, có thể là Vân Giai Kỳ lái xe bị đánh bất ngờ, sau khi bị xe đẳng sau đuối theo không rời đã đâm cháy hàng rào bảo vệ, người trên chiếc xe đuổi theo, sau đó xuống xe lấy súng bản Vân Giai Kỳ, Đồng thời, bọn họ cũng lấy mẫu máu trên ghế, trở về xét nghiệm DNA.

Nếu DNA là của Vân Giai Kỳ, như vậy… có thể người đã chết rồi.

Dù sao nổ súng ở khoảng cách gần như vậy, uy lực của viên đạn lại rất mạnh, lượng máu chảy cũng rất nhiều, cho dù cứu trị kịp thời cũng cần thật lượng máu lớn trong kho máu cung cấp.

Nhưng mà những bệnh viện gần đây đều không tiếp nhận bệnh nhân ©ó vết thương đặc biệt nào.

Nói cách khác, lúc ấy nếu Vân Giải Kỳ bị trúng đạn, trừ khi lập tức đưa cô đến bệnh viện tiến hành cứu giúp, nếu không chỉ sợ sẽ mất máu quá nhiều mà chết. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Còn nữa, nếu thật sự trúng đạn.

Cho dù đúng lúc được truyền máu cứu trị, nhưng mà miệng vết thương bị nhiễm trùng cũng sẽ làm cho vết thương nặng hơn.

Bị nhiễm trùng rất nghiêm trọng.

Vào thời chiến, lúc ấy điều kiện chữa bệnh cũng không tốt, vì trúng đạn rất nhiều mà miệng vết thương người bệnh bị nhiễm trùng dẫn đến chết vì nhiễm trùng máu Tóm lại là dữ nhiều lành ít.

Một giờ sau. Tân Khải Trạch không thu hoạch được gì Anh ta trở lại Ngạo Thiên, đứng ở cửa văn phòng lại do dự bồi hồi, không dám tiến vào.

Anh ta không đem được tin tức gì về nên không biết ăn nói với Bạc Tuấn Phong như thế nào.

Ngay lúc đầu anh ta đang chảy mồ hôi ròng ròng, trong văn phòng truyền đến giọng nói lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong.

“Vào đi”

Tân Khải Trạch bị kinh ngạc và sợ hãi, anh ta không nghĩ đến việc Bạc Tuấn Phong lại nhận ra anh ta đang đi đi lại ở ngoài cửa.

Có thể thấy được giác quan của anh nhạy bén như nào.

Tân Khải Trạch đẩy cửa đi vào.

Trong văn phòng không có bật một cái bóng đèn nào, chủ yếu là màu đen trắng lại càng làm cho người ta cảm thấy lạnh lếo.

Ánh trăng chiếu vào qua cửa số, Bạc Tuấn Phong ngồi trên ghế, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì Ánh trăng hiu quạnh chiếu vào một bên khuôn mặt góc cạnh của anh, để lại hơn nửa khuôn mặt chìm vào bóng tối, giống như một tác phẩm điêu khắc vậy.

Tân Khải Trạch chần chờ há miệng không biết nói gì: “Bạc gia “Chưa có tin tức?”

“Tiếp tục điều tra’“

Mày Tần Khải Trạch cau lại, vẻ mặt nặng nề.

Bạc Tuấn Phong ngước mắt lên, ánh sáng lạnh trong mắt bản ra, môi mỏng hé mở: “Sống phải thấy người, chết phải thấy thi thế”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1523


Chương 1523

Lời nói lạnh như băng làm cho người ta không thể phỏng đoán tâm tư của anh.

Giọng anh giống như một mệnh lệnh không có cảm tình vậy.

Tân Khải Trạch không biết Bạc Tuấn Phong lấy tâm tình như nào nói ra câu “Chết phải thấy thi thể” kia, anh ta chỉ cảm thấy da run lên.

Lúc này anh ta cũng ý thức được, nếu không tìm thấy tung tích của ‘Vân Giai Kỳ thì người đàn ông này sẽ hoàn toàn rơi vào tăm tối Nhà họ Bạc cũng xong rồi. Theo bản năng anh ta lại có suy nghĩ này.

“Bạc gia, anh bình tĩnh một chút, có lẽ cô Vân có thể chuyển nguy thành an, phúc lớn mạng lớn…”

Giọng của Bạc Tuấn Phong vẫn lạnh như băng: “Cậu cảm thấy được bây giờ tôi còn không đủ bình tĩnh?”

Tân Khải Trạch:”..”

Đúng là đủ bình tĩnh, nhưng anh binh tĩnh đến đáng sợ, bình tĩnh làm người ta sợ hãi Anh như một vị chúa tế địa ngục vậy.

‘Cho dù anh lộ ra vẻ mặt lo âu, sốt ruột, bất an cũng tốt hơn Bạc Tuấn.

Phong lúc này, bình tĩnh khác hẳn người bình thường.

Tân Khải Trạch nói: “Vậy tôi tiếp tục đi điều tra”

Anh ta vừa mới xoay người, bỗng nhiên Bạc Tuấn Phong ở sau người lạnh lùng nói: ‘Anh ta không chết”

Tân Khải Trạch bước chân một lúc, kinh ngạc xoay người hỏi: Anh nói là ai “Kỳ Thiên Nam”

Mắt Bạc Tuấn Phong rét lạnh: ‘Anh ta không chết”

Tuy rằng Phố Ngô Quyền là chỗ hẻo lánh, cũng không sâm uất, nhưng cũng không phải mảnh đất không có dấu chân người Có thế đến nơi như vậy phá hỏng camera theo dõi, lại chặn đường xe Giai Kỳ bắt cô ấy đi, sống không thấy người, chết không thấy xác.

Trừ Kỳ Thiên Nam, anh không nghĩ ra người nào trên thế giới này có thể bắt người đi mà không để lại chút dấu vết nào trong thành phố to như này.

Nhưng Đúng là Bạc Tuấn Phong hy vọng người bị Kỳ Thiên Nam bắt đi.

Nếu thật là Kỳ Thiên Nam… Vân Giai Kỳ sẽ không có việc gì Tân Khải Trạch hơi kinh ngạc: ‘Bạc gia, anh nghỉ ngờ người bị Kỳ Thiên Nam bắt đi?”

“Đúng vậy”

“Nói như vậy, hiện tại cô Vân Giai Kỳ đáng ở trong tay Kỳ Thiên Nam?”

“Có lẽ vậy” Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu là anh ta, có khi sự tình không nguy hiểm như vậy”

“Vậy… vết máu ở ghế lái…”

Mày Bạc Tuấn Phong nhíu lại, lại không nói chuyện.

Tân Khải Trạch thấy vẻ mặt anh đột nhiên trầm xuống, lập tức an ủi nói: “Có lẽ không phải máu của cô Vân Giai Kỳ đâu…”

Mạn Nhi cũng ở bên cạnh cô.

Trái tìm Tân Khải Trạch bắt đầu đập “Thình thịch’.

Một cái đảo biệt lập xung quanh toàn là biển, xa xa nhìn lại thấy một tòa thành nguy nga tráng lệ đứng lặng ở đó.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1524


Chương 1524

Vân Giai Kỳ tỉnh lại trên một chiếc giường lớn kiểu Pháp.

Mở to mắt, lọt vào trong tầm mắt cô có thể thấy được một căn phòng tất xa hoa.

Phòng to như vậy mà chỉ có hai ngọn đèn tường.

Ngoài cửa số chỉ có bóng đêm đen thăm thẳm, đập vào mi mắt cô là bờ biển mênh mông vô tận.

Vân Giai Kỳ xoa trán ngồi dậy, kinh ngạc bật dậy khỏi giường, Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một vài tiếng bước chân.

“Cậu Kỳ, người đã tỉnh rồi ạ”

“Tui ra đi”

“Vâng?

Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, một thân hình cao lớn thon dài đứng lặng ở cửa phòng.

Kỳ Thiên Nam mặc một bộ vest màu đen, áo gió dài, giống như dung nhập với bóng tối.

Tim Vân Giai Kỳ thình thịch, chỉ vì trên người anh ta lộ ra hơi thở lạnh lùng sắc bén.

Anh ta giống như được sinh ra từ bóng tối vậy, người như bao phủ bởi không khí u ám lạnh lẽo, cách mấy mét vẫn có thể ép cho người ta không thở nổi “Tỉnh rồi?”

Khuôn mặt đẹp trai của Kỳ Thiên Nam không có chút cảm xúc nào, giọng nói lạnh lùng trong trẻo như băng tuyết tan.

Anh ta chậm rãi đi vào phòng, cánh cửa nặng ri phía sau đóng lại Vân Giai Kỳ cảnh giác: “Anh…

Một lúc lâu sau, rốt cuộc cô đã nhận ra người đàn ông này.

Là anh ta…

Anh ta không chết?

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo len lỏi từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Cô nhanh chóng xuống giường đi đến bên cửa sổ, lại đột nhiên phát hiện, ngoài cửa số là vách đá, độ cao khoảng bốn mươi mét, tương đương với tòa nhà mười tầng.

Nước biển xanh vỏ vào trên đá ngầm.

Đây không khác gì chốn lao tù trên biển!

“Sao nào, muốn chạy trốn sao.” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kỳ Thiên Nam đi đến sô pha thoải mái ngồi xuống, tuy mỗi chữ nói ra đều rất nhẹ nhàng nhưng lại làm cho người ta cảm thấy ớn lạnh.

Vân Giai Kỳ cảm giác cả người bị đông lạnh một nửa, không thể nhúc nhích.

“Tại sao tôi lại ở đây? Anh bắt tôi đến đây làm gì?”

Đối với trí nhớ trước khi tỉnh lại, Vân Giai Kỳ cũng không có ấn tượng quá sâu.

Cô còn nhớ mang máng, một chiếc xe truy đuổi chặn đường cô, người đàn ông xuống xe đi đến bên cửa xe, lấy súng chỏ vào cô.

Chuyện sau đó, cô không còn ấn tượng gì.

“Lại đây” Giọng điệu của Kỳ Thiên Nam dịu dàng nhưng cũng làm cho người ta không rét mà run: “Đây là lần thứ hai.”

Vân Giai Kỳ năm chặt tay lại hỏi: “Mạn Nhỉ ở đâu?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1525


Chương 1525

Cô sợ.

‘Muốn gặp con bé thì chỉ cần em ngoan ngoãn, thì tôi sẽ đưa em đi gặp”

‘Vân Giai Kỳ căng thẳng, thật cẩn thận đi đến gần anh ta.

Đi đến khoáng cách cách anh ta một mét, người đàn ông đột nhiên duỗi tay kéo lấy cánh tay cô, cô không kịp trốn tránh, lập tức ngã vào trong lòng ngực anh ta Ngay sau đó, eo của cô bị một tay Kỳ Thiên Nam ôm lấy.

“Anh là ai?”

Kỳ Thiên Nam nhìn chảm chãm vào mắt cô: “Còn nhận ra tôi sao?”

Vân Giai Kỳ trốn tránh ánh mắt của anh ta theo bản năng, anh ta lại quay mặt cô sang: “Nhìn anh nói chuyệ!

“Tôi… tôi không nhớ rõ… Cô nhớ rõ, nhưng lại giả vờ không nhớ rõ.

Kỳ Thiên Nam bóp lấy câm cô, cần một cái vào trên mặt như khiển trách, Vân Giai Kỳ bị đau nên cô kêu “A’ một tiếng, hít vào một hơi lạnh.

Giọng Kỳ Thiên Nam lạnh lùng: “Kỳ Thiên Nam.”

Nói xong, anh ta nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt xinh đẹp như mặc ngọc, lúc cười mắt cong lại như vầng trăng lưỡi liềm, thậm chí mang theo vài phần yêu chiều: “Nhớ kỹ tên của tôi, không được quên đâu đấy”

Vân Giai Kỳ gật đầu.

“Nhớ kỹ sao?”

“Nhớ…

“Tôi tên gì?”

Vân Giai Kỳ ngập ngừng nói: “Kỳ… Thiên Nam”

“Em có thế gọi tôi là Nam”. Người đàn ông lại nói: “Đây là đặc quyền tôi cho em”

Chân mày Vân Giai Kỳ nhãn lại, căn bản cô không dám nhìn thẳng vào anh ta.

Trực giác nói cho cô biết, người đàn ông này rất nguy hiểm.

“Có đói bụng không?” Kỳ Thiên Nam lại dịu dàng hỏi.

Vân Giai Kỳ không trả lời vấn đề của anh ta, cô lo lắng hỏi: “Mạn Nhi đâu?”

“Đói hay không đói “Mạn Nhi ở đâu, không phải anh đồng ý cho tôi gặp con bé sao?”

Lần thứ hai Kỳ Thiên Nam lại bóp lấy căm cô, hơi giận cô không trả lời câu hỏi của anh: “Đói hay là không đói bụng”

Giống như cô không trả lời vấn đề này sẽ làm anh ta tức giận vậy.

Vân Giai Kỳ nhắm mắt lại, lúc sau cô lại mở mắt ra, nói: “Hơi đói.”

Kỳ Thiên Nam không hiề chớp mắt nhìn cô chẩm chấm, đột nhiên nói “Người đâu.”

Ngoài cửa rất nhanh truyền đến tiếng bước chân âu chủ”

‘Đưa cơm đến đây”

“Vâng ạ”

Chỉ một lúc sau cửa bị đấy ra, mấy người nữ giúp việc đẩy một chiếc xe đồ ăn vào, đem các loại đồ ăn phong phú đặt lên trên bàn.

Mùi thơm bay vào mũi, nhưng cô không muốn ăn, nghĩ thầm rốt cuộc.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1526


Chương 1526

Mạn Nhi bây giờ như thế nào?

Kỳ Thiên Nam đột nhiên ôm cô vào ngực rồi đứng dậy.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc hô lên, cô không nghĩ đến người đàn ông này.

dùng một tay cũng có thế ôm cô vào trong ngực một cách vững vàng như vậy.

Cô kháng cự một chút, tay Kỳ Thiên Nam bóp vào thất lưng cô một cái, Vân Giai Kỳ va chạm gần chỗ sườn thắt lưng của anh ta, lập tức thấy cái gì đó cứng rắn.

Súng?

Trái tìm Vân Giai Kỳ nhảy thình thịch.

Trên người đàn ông này có súng?

Kỳ Thiên Nam cúi xuống nhìn thấy mắt cô vẫn không nhúc nhích thì biết chắc cô cũng cảm giác thấy trên người anh ta mang súng. Anh ta nhếch môi cười: “Em cũng biết sợ à?”

Nhìn cô bình tĩnh khôn khéo, nhưng từ trong mắt cô lại nói cho anh ta biết, hình như cô sợ rồi.

Kỳ Thiên Nam ôm cô ngồi xuống trước bàn, tùy tay lấy súng sau thất lưng ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Vân Giai Kỳ trông thấy súng lục đen xì trên bàn, tìm cô đập nhanh như sấm.

Cô không biết tại sao anh ta lại đặt súng lên bàn, rốt cuộc anh ta muốn uy h**p cô hay là biến tướng nói cho cô, anh ta sẽ không dùng cây súng này thương tốn cô.

Kỳ Thiên Nam nói “Tôi tự ăn”

Vân Giai Kỳ nói xong, cô muốn xuống khỏi người anh ta, Kỳ Thiên Nam uốn ăn cái gì để tôi đút cho em”

cũng không cho phép cô rời đi, cánh tay dài của anh ta đưa ra, lại kéo cô vào trong ngực: “Tôi đút em ăn.”

Vân Giai Kỳ tức giận trừng mắt nhìn anh ta: “Tôi không cần anh đút tôi ăn! Tôi có tay, tôi sẽ tự mình ăn!”

“Đừng lôn xôn”

Kỳ Thiên Nam nói: “Có chuyện tôi muốn nói với ei “Cái gì?”

“Em trốn không thoát đâu” Kỳ Thiên Nam mỉm cười nói.

Vân Giai Kỳ:… Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sao anh ta biết cô đang có kế hoạch chạy trốn?

Người đàn ông này đọc được suy nghĩ của người khác à?

“Tôi chỉ không thích người khác đút cơm cho mình thôi!”

“Em sẽ thích.”

Kỳ Thiên Nam vừa nói, khuôn mặt đẹp trai cũng đến gần cô: “Muốn ăn cái gì? Hử?”

Vân Giai Kỳ nhìn thức ăn trên bàn, nhưng trong miệng không thấy thèm ăn, cô chỉ đói khát về mặt sinh lý.

Thiên Nam thấy cô cản môi không nói lời nào, nhíu mày: “Sao vậy, không có món em thích sao?”

“Đó là cái gì?”

Vân Giai Kỳ tùy tay chỉ một món thịt bò ở xa hỏi: “Đó là cái gì?”

Cô cố ý chỉ một món rất xa.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1527


Chương 1527

Bàn là kiểu bàn dài, thức ăn tràn đầy một bàn.

Kỳ Thiên Nam vừa xoay mặt đi, Vân Giai Kỳ căng thẳng nhanh chóng cầm súng vào trong tay, lập tức giấy khỏi lòng ngực anh ta.

Cô lùi lại một bên, lùi đến sát vào tường mới có thế đứng vững, tay run rẩy cầm súng chỉ vào anh ta. Chỉ là chuyện trong vài giây nhưng mồ hôi lạnh đã ướt cá lưng cô.

Động tác đoạt súng của cô nhanh không thể tả, nhưng cô cảm giác anh ta rõ rằng có năng lực ngăn cản nhưng lại không làm thế mà đế mặc cho cô cướp súng đi Kỳ Thiên Nam lại làm như không nhìn thấy, càng không chú ý đến cây súng cô đang nắm chặt trong tay mà thờ ơ đứng dậy, cầm đĩa thịt bò cô đã đề cập đến trước đó lên đưa về bên cạnh rồi lại ngồi về vị trí cũ, không ngẩng đầu nói: “Đây là thịt bò”

Tim Vân Giai Kỳ đập nhanh, Vẻ mặt Kỳ Thiên Nam nhẹ nhàng thong thả, không có chút hoảng loạn nào vì bị cô cướp súng, dường như thứ cô cầm cũng chỉ là một món đồ chơi Người đàn ông quay mặt sang nhìn cô, lông mày xinh đẹp cau lại, họng súng đen kịt nhầm chuẩn xác không chút sai lệch vào ấn đường của anh ta.

Kỳ Thiên Nam chống cảm, tư thái nhàn nhã ngồi dựa lưng vào ghế, trong giọng nói lộ ra chút lười nhác: “Sao lại không nổ súng?”

Sống lưng Vân Giai Kỹ tựa sát lên tường, hơi thở khẽ rối loạn.

“Để tôi… đế tôi đi”

Kỳ Thiên Nam cười nhẹ.

“Không phải anh đã nói rồi sao, em trốn không thoát đâu”

Toàn thân Vân Giai Kỳ run lên, tay cầm súng lục đã đố mồ hôi lạnh.

“Vân Mạn Nhi thì sao? Tôi… tôi muốn dẫn con bé đi!”

Kỳ Thiên Nam mim cười nhìn cây súng lục còn chưa lên đạn trong tay cô rồi đột nhiên đứng dậy đi đến trước mặt cô, Vân Giai Kỳ rụt vai lại, kéo cò súng theo bản năng Một tiếng “Lạch cạch” vang lên, giống như bị cái gì đó kẹp lại Cô kinh ngạc trợn mắt, kéo cò lần hai, đến cả gan bàn tay cũng đau mà nòng súng không hề có chút phản ứng nào.

Mãi đến lúc Kỳ Thiên Nam đi đến trước mặt cô, ngực anh ta chắn trước nòng súng, khi Vân Giai Kỳ cảm thấy hít thở khó khăn trong một giây thì người đàn ông đã cúi đầu xuống, giơ tay lên nảm cây súng trong tay cô.

“Đưa cho anh”

‘Vân Giai Kỳ gắt gao nằm chặt, quyết không buông tay.

Kỳ Thiên Nam dịu dàng dùng một bàn tay từng chút từng chút kéo mở ngón tay cứng đờ của cô, một tay khác lấy súng về tay, nẳm chặt nó, quét qua eo và ưu nhã mà lên đạn bãng một tay.

Người đàn ông cười khẽ một tiếng, đưa cây súng đã lên đạn lại cho cô Mặt Vân Giai Kỳ xám xịt nhìn chẩm chẵm cây súng trong tay anh ta nhưng không cầm lấy.

“Không biết chơi?”

Kỳ Thiên Nam nắm chặt súng, đột nhiên đưa súng về phía bộ ấm trà tỉnh xảo đặt trên bàn trà “pằng pằng pằng” ba tiếng.

Vân Giai Kỳ bị tiếng súng chấn động đến mức ù tai, theo bản năng cô che lỗ tai lại “Lách cách” mấy tiếng, tách trà vỡ vụn trong nháy mắt, các mảnh sứ văng khắp nơi.

Ngay lập tức có một đám đàn ông vũ trang đầy đủ phá cửa xông vào, trong tay có súng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1528


Chương 1528

“Ông Kỳ.”

Bọn họ nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng súng nên mọi người đều nâng cao cảnh giác.

Kỳ Thiên Nam nhìn cũng không thèm nhìn, anh ta hô lên: “Cút”

“Vâng…”

Một đám người cúi đầu lui ra khỏi phòng.

Đại não Vân Giai Kỳ hoàn toàn chết máy.

“Có biết không?” Kỳ Thiên Nam nói xong lại cúi đầu xuống, hàm răng trắng như tuyết nhẹ nhàng cần lên bao súng, dùng sức kéo một chút, chỉ nghe tiếng “lạch cạch”, súng đã được nạp lại và đây đạn.

Người đàn ông nằm lấy tay, kéo mở năm ngón đang nằm lại của cô ra rồi đặt súng vào trong.

Sau mấy phát đạn lúc nãy thì nòng súng đã nóng lên.

Vân Giai Kỳ cảm thấy hơi phỏng tay.

Trong chốc lát cô chợt không đoán được người đàn ông này đang nghĩ gì.

Anh ta lại đang dạy cô bần súng, Vân Giai Kỳ cầm cây súng, cố gắng kiềm chế để không run tay, giơ súng lên lần nữa nhầm ngay vào anh ta nhưng lại chậm chạp không dám nổ súng.

Hơi thở của người đàn ông này mạnh mẽ đến mức đáng sợ, cực kỳ áp bách.

Thậm chí Vân Giai Kỳ còn không dám hô hấp.

Anh ta chắc chẩn cô không dám nố súng nên mới thế, đây là một cơ hội Vân Giai Kỳ đặt ngón trỏ lên cò súng, nhưng cảm giác toàn thân cô như nhữn ra Sắc mặt Kỳ Thiên Nam vẫn như cũ, đang đứng trước mặt cô, đột nhiên anh ta lại tiến đến gần hơn.

Miệng súng đang đặt ở vị trí tim anh ta lún vào thêm mấy phần.

“Còn chưa học được sao?”

Kỳ Thiên Nam dịu dàng nói: “Vậy có cần phải dạy lại cho em một lân nữa không?”

“Tôi… tôi muốn gặp Mạn Nhi!”

“Được” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kỳ Thiên Nam nói: “Em ngoan ngoãn ăn xong đồ ăn đi rồi tôi dẫn em đi gặp”

Anh ta nói xong thì giơ tay lên đè cái tay đang nâng cao của cô xuống: “Em đừng chơi thứ đồ nguy hiểm như thế này”

Dứt lời, anh ta lấy súng trong tay cô lại.

Vân Giai Kỳ bất lực hạ tay xuống, ngực phập phồng lên xuống.

Anh ta thấy cô đã bị doạ như vậy thì lại hơi đau lòng, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, tay khẽ v**t v* tóc cô.

Anh ta bật cười một tiếng: “Lá gan nhỏ đến thế à?”

Vân Giai Kỳ bị anh ta đẩy về trước bàn, Kỳ Thiên Nam ôm cô ngồi vào lòng, tiện tay đóng chốt an toàn rồi nhét súng ra sau thắt lưng, tay còn lại cầm rĩa đút thịt bò vào miệng cô.

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy da đầu tê dại, ăn một chút rồi xoay đầu đi không chịu ăn nữa.

Thấm thoát mà bình minh đã lên. Trong nhà lớn Thiên Ngạo, toàn bộ không gian đều tối đen Lúc Tân Khải Trạch quay về lân nữa, đẩy cửa tiến vào thì Bạc Tuấn Phong vân duy trì tư thế ngồi trước bàn như cũ Anh thấy Tân Khải Trạch quay về thì không đợi anh ta nói tiếng nào đã hỏi: “Có kết quả DNA rồi?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1529


Chương 1529

Tân Khải Trạch kinh ngạc một hồi tồi gật đầu “Vâng”

Anh ta còn chưa nói ra đáp án mà trong lòng Bạc Tuấn Phong đã có manh mối: “Không phải máu của cô ấy”

“Vâng..” Tân Khải Trạch có chút sợ hãi thán phục, từ đầu đến cuối Bạc Tuấn Phong vẫn thông minh khôn khéo như vậy, anh ta còn chưa nói kết quả thì anh đã biết là máu ở chỗ tài xế không phải của Vân Giai Kỳ, “Kết quả sau khi giám định DNA cho thấy những vết máu kia không có quan hệ gì với cô Vân. Nhưng mà bên trong đó có hỗn hợp DNA, tỉnh chế ra được DNA của Mạn Nhi sắc mặt Bạc Tuấn Phong trở nên trầm trọng hơn.

Anh đứng dậy đi đến cửa nói: “Thủ đô cũng không lớn vậy mà trong một buổi tối, đến cả một chút manh mối cũng không có?”

Giọng điệu anh không vui chất vấn.

Tân Khải Trạch hơi chột dạ, anh ta cúi thấp đầu: “Vâng…vẫn chưa có manh mối gì về cô Vân và Mạn Nhi”

“Người không thể nào biến mất đột ngột vậy được”

“Chúng tôi còn đang lục soát, một khi có kết quả thì bọn họ sẽ báo cho tôi ngay lập tức”

“Không cần lục soát nữa.”

“Bạc gia? Tân Khải Trạch kinh ngạc nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Một buổi tối mà vẫn chưa có kết quả, điều đó cho thấy những người kia làm việc rất sạch sẽ”

Tiếp tục tra như thế cũng chỉ là một vòng lặp vô hạn.

“Kỳ Thiên Nam” Bạc Tuấn Phong hỏi: “Có thể tra ra tung tích của anh ta không?”

Tân Khải Trạch đáp: “Chuyện này phải liên hệ với tổ chức chống mafia quốc tế, manh mối có liên quan đến Black Mass đều nẵm trong tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế”

Bạc Tuấn Phong cười lạnh một tiếng: “Trong ICPO đều là tai mắt ngầm của Kỳ Thiên Nam. Tòa nhà tổng bộ của cảnh sát hình sự quốc tế đều là do anh ta bỏ tiền ra xây, cậu mong chờ người của ICPO sẽ cung cấp manh mối gì”

Từ trước đến giờ Kỳ Thiên Nam luôn xuất quỷ nhập thần, muốn điều tra ra được tung tích của anh ta chắc chắn như là mò kim đáy bể.

Chuyện của tàu Marine Sovereign đến nay còn chưa kết án, đội cứu viện quốc tế vẫn đang mò vớt, mà đến nay số người chết cũng không rõ.

Tất cả chân tướng của vụ án này cuối cùng sẽ chỉ như đá chìm đáy biến cùng với các hài cốt và đống đố nát của con tàu Marine Sovereign, không ai sẽ điều tra và cũng không người nào dám tra.

Thế giới này vẫn chưa có ai có gan điều tra đến trên đầu của Black Mass như thế.

Black Mass vẫn luôn là tội phạm lẫy lừng trên bảng truy nã của ICPO, hạn mức treo thưởng cũng là cao nhất.

Thế nhưng Black Mass chính là Kỳ Thiên Nam, mỗi ngày Kỳ Thiên Nam đều ngồi trong tổng bộ ICPO nhìn danh sách truy nã mà nhàn nhã uống trà, anh ta nhìn tên mình được treo đầu bảng, mặc dù trên dưới tống bộ không ai không biết thân phận sau lưng của anh ta nhưng không ai dám động đến, không một ai dám động vào anh ta.

Tân Khải Trạch hỏi: “Vậy làm thế nào đây?”

Bạc Tuấn Phong đáp: “Anh ta muốn giành người với tôi “Ai? Cô Vân Giai Kỳ?

Bạc Tuấn Phong nhướn mày một cái, nhạy bén nhận ra trên lưng như đang có gai đâm.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1530


Chương 1530

Anh cảnh giác xoay người lại thì chỉ cảm thấy một điểm đỏ loé lên trên vị trí yết hầu của mình.

Tân Khải Trạch cũng nhìn thấy điểm đỏ đó, anh ta chưa kịp phản ứng thì vai đã bị Bạc Tuấn Phong đấy mạnh một cái, cùng lúc đó hai người cũng lui lại Trong nháy mất có một tiếng “Xèo” vang lên!

Cửa số lớn sát đất đã bị một viên đạn xuyên qua trong khoảnh khắc.

Viên đạn gần như sượt qua sát bên tai của Bạc Tuấn Phong.

Anh lui sang bên, “âm” một tiếng!

Đạn bản vào vách tường và khảm sâu trong đó.

Tân Khải Trạch ngã nhào trên đất lập tức chống người ngồi dậy, nhìn thấy lỗ đạn trên khe tường nứt thì sợ đến mức không khép miệng được: “Bạc Tuấn Phong”

“Đi!”

Bạc Tuấn Phong nhanh chóng đứng dậy, một tay túm chặt cổ áo anh ta một tay mở cửa xông ra ngoài Giây sau, có viên đạn xuyên thủng cửa, xác đạn bốc khói rơi lên thảm trải sản, toả ra mùi cháy khét Tân Khải Trạch la lên thất thanh: “Có người đánh lén!”

Anh ta lao đến bàn thư ký và bấm chuông.

Trong giây lát, các vệ sĩ ẩn nấp trong nhà lớn Thiên Ngạo nghe lệnh điều động mà chỉ với một phút đã từ đường nối an toàn bò sang phòng tống giám đốc ở tầng trệt.

“Bạc gia?”

“Trợ lý Tân?”

Tần Khải Trạch chỉ tay lên cửa: “Có sát thủ!”

“Ở đâu?

“Có thể là toà nhà đối diện văn phòng, có người ẩn nấp ở đó.”

Tân Khải Trạch vẫn vô cùng sợ hãi.

Anh ta nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nếu không phải anh cực kì cảnh giác thì trong nháy mất lúc nãy đã bị viên đạn đâm xuyên qua yết hầu từ lâu.

“Xem ra tin tức không sai” Bạc Tuấn Phong nói: “Là người mà Kỳ.

Thiên Nam bố trí”

Khó khăn lắm Tân Khải Trạch mới khôi phục lại hô hấp, nói: “Bạc gia, có vẻ như anh ta đã nhìn chăm chăm vào anh rồi”

“Anh ta đã quan sát tôi từ lâu r “Tôi lập tức tăng thêm số vệ sĩ đế bảo vệ an toàn cho anh”

“Không cần đâu”

Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu như anh ta đã nhắm vào tôi rồi thì có bao nhiêu người cũng không bảo vệ được”

“Vậy thì làm sao đây? Theo ý của tôi thì anh không nên hành động l* m*ng”

Đối thủ là Kỳ Thiên Nam, nếu đổi lại người khác thì căn bản là không đám đụng chạm đến trên đầu Thiên Ngạo.

Phóng tâm mắt ra cũng chỉ có Kỳ Thiên Nam dám ra tay với Bạc Tuấn Phong, cũng chỉ có anh ta có cái gan này thôi “Chuyện này xem như là một lời cảnh cáo của anh ta với tôi, cũng là Vân Giai Kỳ cho rắng là người của anh ta khiến Mạn Nhỉ bị thương đến như vậy.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1531


Chương 1531

Nhưng lúc Mạn Nhỉ được mang về thì trên người cô bé đã có những vết thương này.

Đó là món quà đáp lễ mà Mộ Ngọc My ban tặng.

“Đến cả một đứa bé mà cô ta cũng không buông tha!” Vân Giai Kỳ nói: “Quả thực cô ta có lòng dạ độc ác mà”

Kỳ Thiên Nam cũng không phủ nhận, anh ta cũng chính là một người lòng dạ rắn rết độc ác mà người khác tránh không kịp.

Người đàn ông nhẹ nhàng gật đầu, thấy cô lại để ý đứa bé này đến vậy nên trong phút chốc, anh ta cảm thấy gương mặt của Mạn Nhi có chút gai mắt.

Anh ta nói: “Sao em lại quan tâm cô bé đến thế?”

Vân Giai Kỳ: “Tôi để cho em thấy cô bé nhưng chưa nói là cho phép em chạm vào”

Kỳ Thiên Nam tiện tay đóng cửa đi vào phòng, ngồi xuống ghế, hai chân bắt chéo một cách tao nhã: “Qua đây”

‘Vân Giai Kỳ ôm Mạn Nhi thật chặt, lại làm lơ mệnh lệnh của anh ta.

Kỳ Thiên Nam không thích cảm giác bị người khác phản nghịch.

Anhta nhớ không rõ đã rất lâu, rất rất lâu rồi không có người nào dám phản nghịch lại anh ta như thế.

“Em chắc chẵn em vì cái thứ này mà chống lại tôi?”

“Thứ này?” Vân Giai Kỳ lập tức nối giận: “Cô bé là người sống sở sờ, không phải ‘cái thứ gì trong miệng anh!”

“Tôi không quan tâm cô bé là cái gì” Kỳ Thiên Nam nhìn chấm chấm Mạn Nhi được cô bảo vệ trong vòng tay, chỉ cảm thấy chướng mắt: Em đừng chạm vào nó thêm một chút nào nữa”

Vân Giai Kỳ hỏi: “Tại sao..”

Bà?

“Hai Kỳ Thiên Nam giương súng lên một cách ưu nhã, anh ta nhảm ngay vào Mạn Nhỉ trong ngực cô, nòng súng chuẩn xác không lệch lạc nhắm vào sau gáy cô bé, đôi môi mỏng giống như lưỡi đao lại hé mở: “Một?”

Vân Giai Kỳ theo bản năng mà mang Mạn Nhi lên giường vỗ về, lại liên tục lùi lại đến khi giữa hai người có một khoảng cách nhất định.

Cô hoàn toàn tin rắng nếu cô cứ tiếp tục ôm Mạn Nhi thì người đàn ông lòng dạ ác độc này sẽ thật sự nổ súng vào cô bé.

Thậm chí cô có thể tưởng tượng, trong nháy mắt đó viên đạn xuyên qua đầu Mạn Nhi, máu tươi bản ra đầy ngực cô.

“Ha ha” Cuối cùng Kỳ Thiên Nam cũng cười lên.

Tiếng cười trầm thấp lạnh lẽo trong bóng tối hiu quanh vừa quỷ quyệt lại vừa gợi cảm.

Kỳ Thiên Nam khẽ đè tay lên chóp mũi, mặc dù đang cười một cách rụt rè khẽ khàng, đôi mắt thì híp lại nhìn Vân Giai Kỳ, rõ ràng là cười ôn nhu, trong trẻo như vậy, đôi mắt mang theo ánh nhìn mềm mại dịu dàng như ánh trăng đến thế nhưng lại khiến người ta càng thêm sởn tóc gáy.

Toàn thân Vân Giai Kỳ đều run rẩy, cô đang chọc đến một con quỷ tàn ác như thế nào đây.

Kỳ Thiên Nam nói: ”Qua đây”

Vân Giai Kỳ hơi chân chờ, súng lục trong tay người đản ông bị xoay một vòng, Kỳ Thiên Nam nhìn châm chãm Mạn Nhi đang bất tỉnh trên giường, môi nở một nụ cười: “Dường như em rất thích vật nhỏ này”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1532


Chương 1532

Cô nhìn về cây súng trong tay anh ta đang chĩa vào Mạn Nhi.

“Tôi có thể để nó sống, cũng có thể khiến nó chết ngay lập tức.” Kỳ Thiên Nam nói: “Chết trước mặt em, thế nào?”

Vân Giai Kỳ nói: “Anh đang uy h**p tôi…”

“Hử? Đây có tính là uy h**p không?” Ngón tay thon dài của Kỳ Thiên Nam nhẹ nhàng vuốt quanh môi: “Nếu như em nói tính, vậy thì chính là uy h**p”

Anh ta còn chưa từng uy h**p một ai, bởi vì anh ta không cân dùng loại thủ đoạn thấp hèn này.

Nhưng anh ta thích nhìn bộ dạng luống cuống tay chân, thậm chí trên mặt còn hiện lên vẻ kinh hoàng của cô.

Đôi mắt kia mở to, rưng rưng nước mắt, viền mắt ửng hồng nhưng lại quật cường không rơi nước mắt.

“Qua đây” Giọng nói như đang mê hoặc của người đàn ông lại vang lên lần nữa.

Trong bóng tối, đôi mắt màu hổ phách của Kỳ Thiên Nam tỏa sáng giống như ngọc lưu ly ‘Vân Giai Kỳ nắm chặt tay lại, bước từng bước về trước cho đến khi đến bên cạnh anh ta.

“Ngồi”

Kỳ Thiên Nam bỏ chân dài xuống, ra hiệu cho cô ngồi lên đùi anh ta Vân Giai Kỳ hơi chần chờ, tiếng súng lục lên đạn “lách cách” vang lên cực kì chói tai.

Cô nghiến răng nghiến lợi mà ngồi lên đùi anh ta.

Kỳ Thiên Nam giơ tay lên nhẹ nhàng ôm eo cô, nòng súng lạnh lẽo chợt chống vào gò má cô, họng súng lướt dọc theo từng tấc từng tấc da thịt cô.

Thế mà cô lại không có chút sợ hãi nào, chỉ bình tĩnh liếc nhìn anh ta.

Mi mắt Kỳ Thiên Nam khẽ xếch lên, họng súng đen kịt bỗng nhiên chặn lên đôi môi của cô.

Nòng súng đen bóng chỉ khiến cho cánh môi của cô càng nổi bật lên màu đỏ mê người.

Đó là một cây súng đã lên đạn, nếu như nòng súng lạnh lẽo cướp cò thì miệng của cô sẽ nố tung ngay lập tức.

Kỳ Thiên Nam hứng thú mà nhìn kĩ những thay đổi nhỏ nhặt không đáng kế trên mặt cô nhưng lại chưa nhìn thấy được một chút sợ hãi trong đôi mất đó, Kỳ Thiên Nam hỏi: “Em sợ không?”

Dĩ nhiên là Vân Giai Kỳ bình tĩnh nhưng cô vẫn cứ gật đầu, sao cô có thể không sợ được, trên thế giới này có tồn tại người nào không sợ chết không?

Kỳ Thiên Nam bật cười, dùng nòng súng cạy mở môi cô ra „* Vân Giai Kỳ cảm nhận được cổ họng mình bị nòng súng chặn lại gảt gao, căn bản là cô không phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Kỳ Thiên Nam nói: “Há miệng”

Vân Giai Kỳ động cũng không dám động Anh ta muốn nố súng sao?

Vân Giai Kỳ khó chịu rên khẽ một tiếng, khoé mắt hơi ướt.

Kỳ Thiên Nam giống như đang đùa giỡn với món đồ chơi yêu quý, cảm thấy vô cùng hài lòng với các phản ứng của cô.

“Giai Kỳ” Giọng nói của anh ta khàn đến lạ Sống lưng Vân Giai Kỳ cứng đờ, sau đó nghe thấy Kỳ Thiên Nam bỗng nhiên nói từng từ từng chữ bên tai cô: “Sao tôi lại.. thích em đến như thế?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1533


Chương 1533

Âm thanh trong trẻo giống như ác ma đang thầm thì vậy.

Kỳ Thiên Nam dần dần thu nòng súng lại.

“Khụ khụ..”

Cuối cùng Vân Giai Kỳ cũng lấy lại tự do, cô ôm cổ ho khan đồn dập.

Bỗng nhiên Kỳ Thiên Nam giơ tay lên, ngón tay thon dài bóp lấy gò má cô, nói một cách mê hoặc: “Nhìn tôi”

‘Vân Giai Kỳ xoay mặt đi theo bản năng, muốn thoát khỏi bàn tay của anh ta “Không ngoan?”

Kỳ Thiên Nam có chút không vui, nói: “Tốt nhất là em đừng tiếp tục ngang bướng với tôi”

Nhận thấy tay cô không an phận thì Kỳ Thiên Nam dùng một tay nắm chúng đưa ra sau lưng cô trói hai tay chéo nhau, như thế cô hoàn toàn không có chỗ giấy dụa, cơ thể uốn éo tới lui muốn chống cự lại nhưng không dám.

Súng vẫn ở trong tay anh ta “Thả ra.. Vân Giai Kỳ cuống lên: “Thả tôi ra Cô cuống đến phát khóc, ánh mắt nhìn anh ta như là đang nhìn thấy một con quỷ: Kỳ Thiên Nam lại khẽ cười thành tiếng, anh ta cực kì thích, cực kì thưởng thức biểu cảm của cô ngay lúc này.

Viên mắt ửng hồng, nước mắt trong veo không ngừng dao động ở viền mắt nhưng lại chậm chạp chưa rơi xuống Kỳ Thiên Nam nói: “Em càng khóc thì tôi càng thích”

Vân Giai Kỳ: Kỳ Thiên Nam lại giục: “Cởi cà vạt của tôi xuống”

Vân Giai Kỳ kinh ngạc nhìn anh ta, chớp mắt một cái lại không biết anh ta muốn làm gì Kỳ Thiên Nam cầm tay dạy cô, cứ vậy cho đến khi cà vạt rút ra khỏi cố anh ta, Vân Giai Kỳ cúi đầu nhìn cà vạt màu mực trong tay mà theo bản năng muốn vứt đi giống như vật nóng bỏng tay, thế nhưng người đàn ông lại cất tiếng: “Thắt lên cố của mình”

Vân Giai Kỳ hoàn toàn ngây ngẩn cả người, cô nhìn Kỳ Thiên Nam với vẻ khó tin, hoàn toàn không biết anh ta muốn làm gì.

“Thắt lên đi”

Tay Vân Giai Kỳ đang run lên, cô thắt cà vạt lên cổ mình từng chứt một.

Lúc này, ngón tay Kỳ Thiên Nam cầm một đầu, cúi đầu xuống cắn một đầu khác của cà vạt, chỉ nghe thấy âm thanh cà vạt ma sát với nhau, một cái nút chết, cố của cô đã bị cà vạt màu mực bao quanh gất gao.

“Đây là… có, có thể không?” Vân Giai Kỳ nói: “Anh có thế… thả tôi ra..”

Tiếng nói của cô còn chưa dứt thì Kỳ Thiên Nam đang tháo cà vạt ra đến điểm cuối thì trở tay thắt lại rồi nằm nó kéo cô vào lòng, “A.t Vân Giai Kỳ la thất thanh, chỉ cảm thấy cổ bị cà vạt Cái nút chết mà anh ta thắt hễ là hơi dùng sức một chút thì nút thắt sẽ càng chặt.

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy máu thịt toàn thân đều đang chảy ngược một cách nhanh chóng, cả khuôn mặt phình ra càng đỏ, mắt thấy dường như nó có thể chảy ra máu!

“Thả..thả ra.”

“Tôi nói rồi, cô trốn không thoát đâu” Gương mặt tuấn tú của Kỳ Thiên Nam gần trong gang tấc, đôi mắt như lưu ly quét qua từng tấc da trên iết mạnh lại mặt cô: “Tại sao em không nghe lờ “Thả tôi…

Bởi vì nghẹt thở nên nước mắt cô lập tức rơi xuống gò má.

Kỳ Thiên Nam đau lòng hôn lên giọt nước mắt của cô, bỗng nhiên một tay để súng sang bên cạnh, một tay khác trói cổ tay cô lại, đoạt đi toàn bộ cơ hội giãy dụa của cô.

Anh ta dùng kĩ thuật khóa khớp nên cô chỉ hơi động đậy một chút cũng cảm thấy giống như trật khớp đến nơi.

Nghẹt thở.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1534


Chương 1534

Cô nhanh chóng không thế hô hấp nữa.

Vân Giai Kỳ hé miệng theo bản năng nhưng cố họng như bị khoá lại, hoàn toàn không có cách nào để hô hấp, Một giây sau, Kỳ Thiên Nam đứng dậy, khoá cà vạt và kéo cô đến bên tường, lập tức đè cô vào tường.

Một tiếng “Bịch” vang lên!

A…thả ra…”

Sống lưng va vào vách tường phát ra âm thanh vô cùng lớn, Vân Giai Kỳ nghiến răng vì đau đớn.

Thân thể cao lớn của người đàn ông kề sát, bao vây cô trong không gian nhỏ hẹp này.

Một giây sau, Kỳ Thiên Nam cúi đầu xuống ngậm lấy đôi môi thơm ngọt của cô, cướp đi những hơi thở hiếm hoi còn sót lại Ms Vân Giai Kỳ trợn to mắt, bởi vì vô cùng ngạt thở nên trong mắt cô đã xuất hiện vô số tia máu.

Anh ta đang làm gì!

Anh ta đang… hôn cô!

Nhưng cô cực lực phản kháng lại anh ta!

“Thả ra!” Khi cô chuẩn bị cắn anh ta thì Kỳ Thiên Nam cong môi, nhanh chóng chiếm đoạt thời cơ trước, cản mạnh cánh môi cô.

“Vân Giai Kỳ đau đến mức giật nảy cả người Kỳ Thiên Nam buông cô ra: “Đây là sự trừng phạt”

Tay của anh ta nhẹ nhàng buông lỏng Cuối cùng, Vân Giai Kỳ đã được phép hô hấp, mềm nhữn ngồi sụp xuống đất hít lấy hít để từng hơi thở, vừa thở hổn hển dồn dập vừa ho dữ tội.

Anh ta có thể có được cô ngay bây giờ nhưng anh ta không vội.

Thứ anh ta hưởng thụ nhất là quá trình đi săn, quá trình nhìn con mồi từng chút một thần phục dưới chân mình.

Đặc biệt là khi thấy cô sắp ngạt thở, vùng vảy kịch liệt nhưng vẫn.

không thể trốn thoát khỏi sự khống chế anh ta. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kỳ Thiên Nam thả ngón tay ra, cà vạt rơi xuống, rủ xuống vai của Vân Giai Kỳ Cô dường như mới hoàn hồn trở lại, cảm giác được khớp xương cổ, đều đã bị ghì tới mức lệch khỏi vị trí vốn có của nó, trong cổ họng cứ như có dị vật Vân Giai Kỳ nói: “Tại sao anh… muốn trừng phạt tôi?”

“Trừng phạt em là bởi vì em không nghe lời, còn vì không ngoan ngoãn ăn cơm nữa”

Kỳ Thiên Nam nói: “Nhớ kỹ, từ nay về sau trong mắt em chỉ có thể có tôi, không được phép có người khác”

Người đàn ông ngồi xổm xuống, ngón tay dài nhẹ nhàng m*n tr*n khuôn mặt, cười cười: “Dù cho có là ai, chỉ cần em nhìn nhiều hơn một chút thì tôi đều có thể giết người đó”

Giọng điệu bình tĩnh, nhưng lời nói lại khiến người ta run sợ.

‘Vân Giai Kỳ chưa từ bỏ ý định mà hỏi một câu: “Chừng nào thì anh có thể thả tôi đi?”

Kỳ Thiên Nam suy nghĩ một lúc: “Bất cứ lúc nào”

Vân Giai Kỳ ngạc nhiên trừng mắt nhìn anh ta, Kỳ Thiên Nam lại bổ sung nốt nửa câu còn thiếu: “Nếu như em có thế chạy thoát.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1535


Chương 1535

Nói xong, anh ta đứng dậy đi đến trước mặt cô, mũi giày bóng loáng nhẹ nhàng nâng cắm cô lên: “Tôi cực kì hỉ vọng em có thể trốn khỏi nơi đây, nếu như em có bản lĩnh này thì tôi sẽ phải nhìn em với cặp mắt khác xưa”

Vân Giai Kỳ hoàn toàn ngồi sụp xuống đất, một nỗi tuyệt vọng vô biên bao trùm lên cô.

“Ha ha”

Kỳ Thiên Nam thu súng lại, xoay người rời khỏi phòng.

Cửa đóng sầm lại, mang theo một trận gió lạnh.

Mãi đến khi tiếng bước chân ngoài cửa thể hiện rắng chủ nhân của nó đã đi xa, cô mới đứng dậy đi đến bên giường, khế ôm Mạn Nhi vào trong ngực.

“Mạn.. Nhi.” Cô cất giọng khàn khản kêu tên cô bé.

Nhưng Mạn Nhi không thế trả lời được được, cơ thế cô bé lạnh vô cùng.

Vân Giai Kỳ nhìn cây kim đang ghim trên tay cô bé, cô bé vẫn đang truyền dịch Vân Giai Kỳ tỉ mi kiếm tra vết thương cho cô bé.

Không lâu sau, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.

Vân Giai Kỳ cho răng Kỳ Thiên Nam lại quay trở lại, nên đưa cô bé trở về giường, theo bản năng giữ khoảng cách với cô bé.

Anh ta đã nói, anh ta không thích trong mắt cô có người khác.

Cửa bị người đẩy vào từ bên ngoài.

Vài người đàn ông xa lạ mang theo vali bước vào.

Vân Giai Kỳ cảnh giác hỏi: “Các người là ai?”

Những người đàn ông đó coi cô như không khí, bước thẳng đến bên giường “Các người làm gì đấy?”

Vân Giai Kỳ căng thẳng duỗi tay chặn trước người bọn họ.

Người đàn ông dẫn đầu đeo gọng kính, biểu cảm lạnh lùng: Xin tránh ra”

Biểu cảm trên mặt của họ y hệt nhau, như một cái máy không có cảm xúc.

Hình như tất cả mọi người bên trong pháo đài đều có một khuôn mặt không cảm xúc như thế này.

“Chúng tôi muốn thay thuốc cho đứa bé này”

“Thay thuốc?”

Vân Giai Kỳ nói: “Các người là bác sĩ?”

“Đúng”

“Cô bé thế nào rồi?”

Vân Giai Kỳ hỏi: “Cô bé vẫn luôn hôn mê, không sao chứ?”

Những vị bác sĩ này đều là người của Kỳ Thiên Nam sao? Người đàn ông này lại cho người điều trị cho Mạn Nhi Nhớ đến cây kim truyền dịch đang ghim trên tay Mạn Nhi, Vân Giai Kỳ mới buông lỏng cảnh giác một chút, lùi sang một bên.

Mấy người đàn ông vây quanh Mạn Nhị, không biết đang làm gì.

Vân Giai Kỳ vẫn cảnh giác như cũ, cô đến gần một chút, mắt nhìn sang, mãi cho đến khi thấy bọn họ thật sự đang thay thuốc cho Mạn Nhi thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô nghĩ… nếu như Kỳ Thiên Nam thật sự muốn giết Mạn Nhi thì chẳng qua cũng chỉ là chuyện một viên đạn.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1536


Chương 1536

Anh ta có thể ra tay thì sớm hay muộn gì cũng ra tay rồi, không đến nỗi quanh co trắc trở như vậy.

Nửa tiếng sau.

Thay thuốc xong, mấy người đàn ông lại lui ra khỏi phòng.

Vân Giai Kỳ canh giữ bên cạnh giường chứ không dám leo lên, cô nhoài người tựa lên mép giường, ngồi trên thảm trải sàn, ánh mắt tha thiết mong chờ nhìn Mạn Nhi.

Từ duy của cô chưa hồi phục lại như bình thường.

Sự bảo vệ trong tiềm thức với Mạn Nhi là dựa trên bản năng, Bản năng của người mẹ ở sâu trong tiềm thức nói với cô rằng đứa bé này chính là mạng của cô.

Vừa lạnh vừa đói, đói rét khố cực.

Trong phòng không có thứ gì, ngoại trừ giường ra cũng không còn cái gì khác, đến cả cái tủ cũng không có.

Vân Giai Kỳ khẽ kéo chăn che một góc cơ thể, dần đân buồn ngủ, vậy mà lại nãm nhoài bên giường như thế thiếp đi.

“Ông Kỳ mang về một cô gái và một đứa trẻ”

“Ông Kỳ đối với cô gái kia rất đặc biệt “Không thể nào… nhiều năm như vậy mà bên người ông Kỳ không có một người phụ nữ nào, chẳng lẽ..”

Mấy người giúp việc ở trên hành lang nhỏ giọng xì xào bàn tán.

Các cô vừa mới đi ngang qua chỗ rẽ bỗng nhiên thoáng thấy gì đó trong tâm mắt, đều ngẩng đầu lên.

Kỳ Thiên Nam đứng trên cầu thang, lạnh lùng mà nhìn họ.

Các cô hoảng sợ run rấy cả người, sắc mặt trắng bệch quỳ xuống đất.

Các cô đã nhiều chuyện rồi! Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Xưa nay ông Kỳ không thích người dưới trướng mình nhàn rỗi đàm tiếu.

Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nhìn bọn họ chăm chú, bồng bước chân đi xuống tầng một cách chậm rãi Giày da đi trên thảm trải sàn phát ra âm thanh “sột soạt”.

Anh ta hờ hững đi đến, dường như đang tuần tra lãnh địa của mình.

Cho đến khi đi đến trước mặt bọn họ, Kỳ Thiên Nam cúi đầu nói một cách lạnh lùng: “Vừa rồi các người đang nói gï?”

Hai nữ giúp việc mặt mũi xanh mét không dám nói lời nào.

Kỳ Thiên Nam mất kiên nhắn nói: “Nói, mau”

“Chúng tôi… chúng tôi chỉ là tò mò về người phụ nữ mà ông Kỳ mang về.”

“Cô ấy, là người của tôi”

“Cút đi”

“Vâng”

Hai nữ giúp việc lập tức bò dậy từ dưới đất, sợ hãi co lại mà đi xuống lâu kỳ Thiên Nam xoay người một cái, tầm mắt rơi trên một cánh cửa ở cuối hành lang nhưng không đến gần mà quay người đi khỏi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1537


Chương 1537

Lúc bình minh.

Vân Giai Kỳ mơ một giấc mơ, trong mơ có một con mèo đang hướng về phía cô kêu “meo meo”

“Meo..”

“Mẹ Vân Giai Kỳ lập tức bị âm thanh cực nhỏ làm cho tỉnh giấc.

Cô ngấng đầu lên, âm thanh rõ ràng lại vang lên.

“Mẹ.” Là Mạn Nhi đang gọi cô.

Giọng nói của cô bé thỏ thẻ nhẹ tựa lông hồng, nghe giống như là một con mèo con đang kêu.

Vân Giai Kỳ đứng dậy ngồi xuống mép giường.

Mạn Nhỉ từ từ mở mắt ra, đôi mắt như ngọc trai đen lu mờ ảm đạm, môi thì nứt nẻ cực kỳ, “Nước.. nước…”

“Nước? Con muốn uống nước sao?”

Mạn Nhi khẽ gật gật đầu.

Vân Giai Kỳ lập tức đi đến cửa, vừa mở ra đã thấy người giúp việc cầm khay đứng ở cửa.

Trên khay là một ly nước ấm.

Vân Giai Kỳ rùng mình cảm thấy khó tin.

Bọn họ làm sao biết được… cô cần nước.

‘Chắng lẽ cô vẫn luôn bị theo dõi.

Vân Giai Kỳ giơ tay nhận lấy ly nước, đóng cửa lại, đi vòng đến bên giường.

“Mạn Nhi, nước đây rồi, uống chút nước đi nhé?”

Mạn Nhi lại gật đầu

Vân Giai Kỳ đỡ Mạn Nhi ngồi dậy, đặt gối tựa vào sau lưng cô bé.

Cô uống một thử một hớp nước xem nhiệt độ thế nào.

Ấm nhưng không bỏng miệng.

Tay nhỏ của Mạn Nhi ôm ly nước, tham lam uống vào.

“Ừng ực, ừng ực..” Cô bé uống từng hớp lớn giống như một lữ khách sắp chết khát trong sa mạc.

Nhanh chóng uống hết một ly nước.

Vân Giai Kỳ lấy ống tay áo lau khoé miệng cho cô bé.

“Uống nữa không?”

Mạn Nhi lắc lắc đầu, vẻ mặt nhìn qua có chút suy yếu.

Sau khi uống nước xong thì thần trí cũng tỉnh táo lại đôi chút Cô bé nhìn ngắm bốn phía, nhưng đập vào mắt lại là hoàn cảnh xa lạ “Đây là… nơi nào?”

Vân Giai Kỳ cũng lắc đầu: “Tôi cũng không biết”

“Mẹ… mẹ làm sao thế?” Mạn Nhi lo lắng nói: “Mẹ bị thương rồi sao?”

Lúc này Vân Giai Kỳ mới xem lại bản thân một chút, dường như không có bị thương, Mạn Nhi nói: “Hình như con nhìn thấy có người nổ súng với mẹ..”

Trí nhớ của cô bé vẫn dừng lại ở thời điểm cách đây không lâu, lúc đó có một chiếc xe bao vây chặn đường bọn họ.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1538


Chương 1538

Nhưng mà trên người Vân Giai Kỳ hoàn toàn không có vết thương do súng bắn.

Vân Giai Kỳ hoàn toàn không có ấn tượng với chuyện này.

“Con muốn về nhà..” Mạn Nhi ấm ức mà nghẹn ngào nói: “Nơi này tối quá, thật đáng sợ..”

“Tôi sẽ đưa con về nhà” Vân Giai Kỳ hứa: “Tôi bảo đảm”

Ánh mắt Mạn Nhi nhìn cô hỗn loạn, có chút thất vọng.

Mẹ vẫn chưa quay lại Trước đây trước mặt cô bé thì Vân Giai Kỳ đều tự xưng là “Mẹ”, chưa khi nào tự xưng “Tôi”.

“Mẹ… con muốn anh trai Cô bé nhớ Vũ Minh, Cung Bắc rồi Mạn Nhi dụi dụi mắt, nước mắt rơi lã chã.

C6 bé cũng không phải là một đứa bé thích khóc, từ trước đến giờ đều không dễ rơi nước mắt.

Nhưng hoàn cảnh xa lạ lúc này làm cô bé vô cùng sợ hãi hoảng hốt, không biết phải làm như thế nào.

“Oon muốn.. cha.” Thậm chí cô bé còn tưởng tượng ra một giây sau Bạc Tuấn Phong sẽ phá cửa xông vào.

Cô bé nhào vào lồng ngực của anh, sống sót sau tai nạn mà khóc lớn.

“Cha?”

“Vâng! Mạn Nhi vừa khóc vừa gật đầu: “Cha đó.

“Bạc… Tuấn Phong?”

“Vâng vâng!” Mạn Nhi lại gật gật đầu, Vân Giai Kỳ căng thẳng nắm chặt vai cô bé: “Vậy con gọi tôi là mẹ…”

“Mẹ là mẹ con còn người đó là cha con…”

“Làm sao lại..” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Người cô luôn gọi “Chú” thế mà lại là… cha của Mạn Nhi?

Mạn Nhi là con của cô… và Bạc Tuấn Phong?

“Không phải là anh ấy.. kết hôn rồi sao?”

“Đó là người phụ nữ xấu! Cô ta là người xấu.” Mạn Nhi nói: “Hu hu hu, cô ta còn đáng sợ hơn mẹ kế trong cô bé lọ lem”

Trước đây Vân Giai Kỳ đã kể cho cô bé nghe truyện “Cô bé lọ lem” nên người mẹ kế xấu xa trong đó đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cô bé.

Nhưng Mộ Ngọc My tuyệt đối còn đáng sợ hơn mẹ kế trong cô bé lọ lem t xấu, cô ta cầm kim chích con…”

“Người phụ nữ đó rất Kim nhỏ đâm lên người cô bé vốn dĩ không để lại vết thương.

Lỗ kim rất nhỏ, dù cô bé có tố cáo thì cũng không ai tin.

Thế nhưng lúc Mộ Ngọc My cầm kim chích cô bé thì rất là đau, đau đến tan nát cõi lòng và tuyệt vọng, Vân Giai Kỳ đau lòng ôm cô bé vào lòng: “Cô ta dùng kim chích con?”

“Bởi vì cô ta chán ghét con, cô ta ghét mẹ đã cướp đi cha, nhưng mà cha vốn là của chúng ta mà!”
 
Back
Top Bottom