Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1279: 1279: Chương 1275


Vân Giai Kỳ càng không nhịn được, nước mắt lại càng không ngừng ‘tuôn rơi.

Đêm đã khuya.

Cửa nhà Cung trạch.

Vân Giai Kỳ đẩy cửa bước xuống xe.

Bạc Tiêu Dương hạ cửa kính xe xuống.

Mắt cô vẫn còn đỏ.

Bạc Tiêu Dương nói: “Anh trai cô nhìn thấy đừng để anh ấy nghĩ là tôi bắt nạt cô đấy nhé”
Vân Giai Kỳ cười: “Không đâu”
“Vậy anh ấy hỏi cô, sao lại khóc, cô trả lời thế nào”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi sẽ nói, thứ muốn đấu giá lại không đấu giá được, tức quá mà khóc thôi”

Bạc Tiêu Dương bị cô chọc cười Cậu ta sờ cánh mũi, nói: “Cô nghỉ sớm đi”
“Ừm, ngủ ngon”
“Ngủ ngon”
Vân Giai Kỳ đi tới cửa nhà, hít một hơi khí lạnh, lại nhẹ nhàng dụi mắt, mới mở cửa đi vào.

Mãi tới khi nhìn thấy cô vào trong nhà, Bạc Tiêu Dương mới lái xe rời đi Vân Giai Kỳ vừa vào trong đã nghe thấy tiếng soi mới lạnh lùng vang lên ở phòng khách.

“Muộn như thế này rồi mới về, một cô gái vẫn chưa lấy chồng, đính hôn rồi mà nửa đêm mới chịu về nhà.”
Vân Giai Kỳ quay đầu lại nhìn thấy Mộng Yến Mi đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Hình như Cung Dận và Cung Chiến đều không có nhà Bình thường Cung Dận và Cung Chiến ở nhà, Mộng Yến Mi sẽ coi Vân Giai Kỳ như không khí, Hai người họ không có nhà, Mộng Yến Mi mới dám nói như vậy, Vân Giai Kỳ nhìn đồng hồ, mới có mười giờ tối.

Sau khi bữa tiệc từ thiện kết thúc, Bạc Tiêu Dương dẫn cô đi ăn chút đồ mới về.

Quả thực cũng có muộn một chút Nhưng cũng không muộn tới mức nửa đêm nửa hôm.

Vân Giai Kỳ không nói gì, đi thẳng lên lâu.

Mộng Yến Mi thấy cô không để ý, tức nghẹn họng: “Không nhìn thấy dì ngồi đây có phải không? Trong mắt con không có người dì này à? Di hỏi con, con hoàn toàn không để lọt vào tai sao?”
Vân Giai Kỳ vẫn không dừng bước, cứ thế đi thẳng lên lầu.

Cô không muốn có tranh chấp với Mộng Yến Mi.

Cô ở lại trong gia đình này là vì cha và anh trai Nếu Mộng Yến Mi đã nhường một bước, chấp nhận đế cô ở trong nhà họ Cung, cô cũng nên nhường một bước.

Vân Giai Kỳ tưởng rằng, cô chịu nhịn như thế, Mộng Yến Mi sẽ dừng lại ở đó, không ngờ, bà ta lại đuổi theo cô lên lầu.

“Con đứng lại đó cho dì!”
Vân Giai Kỳ đi tới cửa phòng, nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo của Mộng Yến Mi, quay người lại, nhìn bà ta Mộng Yến Mi nói: “Có phải di không đặt quy định cho con thì con hoàn toàn không coi di ra gì đúng không?”
Vân Giai Kỳ nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra, giễu cợt nói: “Di, di tức giận với ai ở ngoài à? Vì thế muốn đem cục tức này đổ lên người con?”
Mộng Yến Mi nhất thời nghẹn họng.

Câu nói ấy của Vân Giai Kỳ quả thực đoán đúng một nửa.

Quả thực bà ta đã tức giận ở ngoài.

Bình thường, Mộng Yến Mi có một nhóm những quý bà, lúc rảnh rỗi sẽ hẹn nhau đi làm đẹp, chơi mạt chược: Hôm nay lúc chơi mạt chược, có một bà bình thường cũng không ưa Mộng Yến Mi cho lầm, đã cố ý chọc tức bà ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1280: 1280: Chương 1276


Nói bà ta.

“Bà Cung, sao mà đến chồng bà cũng không giữ được thế?”
“Chồng bà có con gái với người phụ nữ khác ở bên ngoài thì coi như.

thôi, ông ta lại mang đứa con gái ấy về nhà, rõ ràng là không giữ thể diện cho bà rồi”
“Đứa con gái này về nhà, sau này thì người đàn bà hoang kia cũng sẽ kéo về nhà luôn?”
“Nhưng đứa con gái này cũng gọi là biết cạnh tranh, lại đính hôn với nhà họ Bạc.

Chỉ tiếc là, cùng lảm cũng chỉ là mợ ba, tôi nói này, mợ ba này còn không bãng vợ bé của Bạc Tuấn Phong ấy!”
Mộng Yến Mi tức giận không còn tâm trạng chơi mạt chược nữa, đế thua liên tiếp.

Vừa về tới nhà, không ai ở nhà Một mình Mộng Yến Mi ôm cục tức trong phòng khách, đến cơm tối cũng không ăn.

Lúc này Vân Giai Kỳ như đụng phải khẩu súng, đương nhiên bà ta chỉ muốn giải tỏa mọi ấm ức bên ngoài lên người cô!
Mộng Yến Mi nói: “Con có biết, con đính hôn với Bạc Tiêu Dương còn không bằng vợ bé của Bạc Tuấn Phong! Sau này, Tuấn Phong kế thừa thành chủ nhà rồi, con chỉ làm bé thôi, nhưng nhà họ Bạc chỉ sau Mộ Ngọc.

My thôi! Bây giờ thì hay rồi, con chọn ai không chọn, lại chọn Bạc Tiêu Dương.

Sau này, Tuấn Phong là chủ nhà, thì trong nhà họ Bạc Bạc Tiêu Dương làm gì còn tiếng nói nữa! Con bảo nhà họ Cung làm gì còn thể diện nữa!”
Vân Giai Kỳ nắm chặt tay: “Tại sao con lại không thể đính hôn với Bạc Tiêu Dương? Tại sao con phải cưới Bạc Tuấn Phong làm vợ bé?”
“Sao, không phải con thích Tuấn Phong sao? Bây giờ người ta đồng ý lấy con làm vợ bé, con còn không vừa lòng sao?”
Vân Giai Kỳ cười nhạt Không muốn nói nhiều nữa.

Cô nói: “Di nghỉ sớm đi”
Nói xong, cô đẩy cửa đi vào, cứ thế đóng cửa và khóa lại Tất cả mọi động tác đều rất trôi chảy, tất cả chỉ trong một lượt Mộng Yến Mi tức giận đứng ngoài cửa, thấy Vân Giai Kỳ đóng cửa lại, càng tức hơn.

Nhưng bà ta cũng không dám xông tới gõ cửa.

Mộng Yến Mi tức giận lấm nhẩm mấy tiếng bên ngoài, rồi bỏ đi.

Vân Giai Kỳ đi tới trước bàn, ngồi xuống, bật đèn lên.

Trên bàn có một cuốn sổ.

Cuốn số đã bị xé rách.

Nhưng mỗi tối cô đều dành thời gian để ghép chúng lại từng chút một.

Đã ghép được vài trang.

Muốn cuốn sổ trở lại nguyên trạng còn khó hơn cả xếp hình.

Cô ghép từng trang chữ lại với nhau từng chút một, không để ý ghép.

tới rất muộn.

Lúc Cố Phương Huyền về tới nhà thì đã rất muộn rồi Vừa rồi lúc đẩy cửa vào nhà, thấy đèn trong nhà tối om.

Cô ấy không khỏi nghỉ ngờ.

Bình thường tầm này, đèn trong phòng khách vẫn phải đang sáng, Mẹ biết cô ấy nhiều việc, có lúc sẽ phải về rất muộn.

Vì thế sẽ luôn để Cố Phương Huyền vừa đi được mấy bước, chân cô dẫm phải một v*t c*ng, giống như là mảnh vỡ của gốm sứ.

Cô ấy nhíu mày, cúi đầu xuống nhìn, dưới ánh trăng cô ấy nhìn thấy đống hỗn độn trên mặt đất Cố Phương Huyền bật đèn ở điện thoại lên, nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn trong phòng khách.

Toàn bộ bàn bị hất đổ xuống đất, nước rau củ rơi vãi khắp sàn nhà.

Căn phòng đi thuê vốn đã rất chật hẹp, lúc này đi lại càng khó khăn hơn Trong phòng vang lên một tiếng khóc bị kìm nén.

Cố Phương Huyền vội vàng chạy vào phòng ngủ, thấy phòng ngủ cũng không bật đèn.

Cô ấy bật đèn lên, nhìn thấy Lâm Lục Thư đang ngồi dưới chân giường, khóc lóc thảm thiết “Mẹ.”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1281: 1281: Chương 1277


Cố Phương Huyền đi tới, quỳ xuống bên cạnh bà ấy, nhìn trên người quần áo của Lâm Lục Thư hơi xộc xệch, rõ ràng có dấu hiệu của xâm hại Hồi tưởng tới đống lộn xộn ở ngoài, Cố Phương Huyền nhớ ra cái gì, thắc mắc nói: “Mấy người đó lại tới đây ạ?”
Lâm Lục Thư sợ hãi gật đầu.

Cố Phương Huyền nói: “Mẹ, mẹ yên tâm.

Con đã đóng cửa và khóa lại tồi”
Bảo sao không bật đèn.

Thì ra bị mấy người kia dọa.

Lúc Cố thị phá sản, nợ nần rất nhiều.

Có một số chủ nợ thấy ông Cố chạy trốn, cũng không đến gây khó dễ cho hai mẹ con Biết hai mẹ con không có tỉ trả, cũng không muốn lãng phí thời gian.

Nhưng có một số chủ nợ, rõ ràng còn có ý đồ khác, thỉnh thoảng lại chặn ở cửa Hai mẹ con đã đối rất nhiều chỗ ở, thậm chí có lúc tới đỉnh điểm là một tháng ba lần.

Tháng đó, Cố Phương Huyền mất ba tháng tiền nhà và đặt cọc vì chuyển nhà, quả là khố rách áo ôm Những người đó vẫn như âm hồn không tiêu tan, chẳng qua là nhầm vào Cố Phương Huyền.

Bọn chúng thấy Cố Phương Huyền xinh đẹp lại là tiểu thư khuê các, vì thế mà có chút ý đồ không chân chính.

Có chủ nợ nói với Lâm Lục Thư chỉ cần gán con gái Cố Phương Huyền cho họ, thì những món nợ kia coi như xong.

Nhưng Làm gì có chuyện gán người đâu?
Hơn nữa, Cố Phương Huyền bị gán nợ đế làm gì, Lâm Lục Thư biết rõ.

Nhất định sẽ không sống tốt đẹp gì Lâm Lục Thư nói với Cố Phương Huyền: “Phương Huyền, mẹ xin lỗi con.

Mẹ không có đủ khả năng bảo vệ con.

Cha con bỏ mặc lại hai mẹ con mà bỏ trốn.

Nếu không…con cũng không cần quan tâm tới mẹ, con tới thành phố bên cạnh ở đị, tới nhờ vả cậu con cũng được.”
Cố Phương Huyền cười: “Mẹ, mẹ vẫn chưa từ bỏ sao? Nhờ vả cậu con? Lần đó không phải ông ta đã nói thẳng mặt mẹ rồi sao”
Quả thực cậu Lâm Đình Tùng có từng nói, nếu sau này không còn chỗ nào để đi thì sẽ để hai mẹ con dựa nhờ vào họ.

Nhưng đó chỉ là những lời hoa mỹ.

Nếu Cố Phương Huyền thật sự tới thành phố tìm Lâm Đình Tùng, ông ta chắc chẩn sẽ đóng chặt cửa mà trốn cô ấy.

Nhà họ Cố cõng nhiều nợ như thế, Lâm Đình Tùng chỉ muốn trốn cho thật xa.

Nếu không, lúc đầu họ cũng không phải bán gia sản của thủ đô mà tới tỉnh lị phát triển.

Hồi nhà họ Cố còn phát triển, nhà họ Lâm cũng được nở mày nở mặt theo.

Bây giờ nhà họ Cố gặp khó khăn, bạn bè, người thân gì đó, đều trở mặt nói không quen.

Lâm Lục Thư thở dài: “Cậu của con vẫn rất yêu thương con, nếu con tới đó, cậu con sẽ không thể bỏ mặc con được.”
“Mẹ, cứ coi như con có thể dựa dẫm vào cậu thì sao chứ?
Cố Phương Huyền nhíu mày nói: “Lế nào mẹ muốn con bỏ mặc mẹ sao?”
Lâm Lục Thư run rẩy nói: “Tối nay, ông chủ Đỗ kia đã dẫn công ty đòi nợ tới đây.

Ông ta nói, tháng này nếu tiền vốn chưa trả thì nhất định phải trả tiền lãi, nếu không, ông ta sẽ không bỏ qua cho chúng ta dễ dàng như trước nữa đâu!”
“Lãi?”
“Bốn nghìn năm trăm tỷ.”
Cố Phương Huyền hít một hơi lạnh: “Rốt cuộc ông ta muốn làm gì? Rõ ràng ông ta biết, hoàn cảnh bây giờ của chúng ta, đến một trăm năm mươi triệu còn khó nữa là mười lăm tỷ.

Ông ta muốn con phải đi cướp ngân hàng sao?”
“Rốt cuộc thì người ta cũng có lý của người ta, tiên nợ không trả, đó là lẽ hiển nhiên” Lâm Lục Thư nói: “Đều tại tên khốn nạn cha con! Bỏ mặc chúng ta không quản!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1282: 1282: Chương 1278


Cố Phương Huyền giật mình, lông mi cụp xuống.

“Nếu mẹ vẫn nhận người con gái này là con thì không được nói những lời như thế nữa!”
Cố Phương Huyền lại kiếm tra cơ thể cho bà ấy một chút: “Mẹ có bị thương ở đâu không? Những người đó có đánh mẹ không?”
Lâm Lục Thư lắc đầu Nhưng Cố Phương Huyền nhìn thấy một túm tóc bị đứt trên vai của bà ấy, rõ ràng có ai đã kéo mạnh tóc của bà ấy.

Cô ấy biết chắc chẳn Lâm Lục Thư đã chịu ấm ức nhưng không chịu nói với cô ấy, sợ cô ấy đau lòng vì thế mới giấu.

Bỗng nhiên Cố Phương Huyền nhớ đến Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ cho cô ấy một công việc.

Vốn dĩ cô ấy vẫn hơi do dự, sợ mình không làm được việc.

Nhưng bây giờ, vừa nghĩ tới khoản nợ kia, cuối cùng cô ấy đã hạ quyết tâm.

“Mẹ, mẹ đừng lo.

Con tìm được một công việc lương cao rồi”
Lâm Lục Thư kinh ngạc: “Là việc gì?”
“Có một người nói với con, cô ấy sẽ cho con một cơ hội với mức lương cao”
“Lương cao?”
Trong mắt Lâm Lục Thư dấy lên một tia hi vọng: “Lương cao bao nhiêu? Con đã hỏi chưa?”
Cố Phương Huyền nói: “Cô ấy nói lương sáu trăm triệu một tháng, con chỉ biết có vậy thôi”
“Sáu trăm triệu?”
Lâm Lục Thư biến sắc, bán tín bán nghỉ: “Sáu trăm triệu? Sao mà nhiều tiền thế?
“Cái này.”
“Phương Huyền, con đừng nói dối mẹ!”
Lâm Lục Thư nắm tay cô, đầy cảnh giác nói: “Xã hội bây giờ, lòng người khó đoán.

Có những người chuyên lấy cớ lương cao để lừa gạt những cô gái trẻ! Người đó có nói với con công việc là gì không?”
“Truyền thông…”
“Ai da”
Lâm Lục Thư kêu lên một tiếng.

Cố Phương Huyền dở khóc dở cười: “Mẹ, mẹ sao thế? Ngạc nhiên sao?”

“Mẹ nghe nói, trước đây có rất nhiều cô gái xinh đẹp, cũng bị những kẻ lừa đảo như vậy lừa tới những câu lạc bộ giải trít Những người đó nói dối là lương cao này nọ, một năm mấy tỷ, cũng là làm về truyền thông.

Những cô gái ngây thơ ấy, còn tưởng mình được làm diễn viên, vô cùng thích thú, kết quả là bị lừa tới những câu lạc bộ, mất cả chỉ lẫn chài!
“Mẹ..con biết.

nhưng người đó không thể nào lừa dối con”
Dù sao, Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương có quan hệ rất tốt.

Cô ấy tin Vân Giai Kỳ Vì cô ấy tin Bạc Tiêu Dương.

Cố Phương Huyền nói: “Mẹ yên tâm đi, chính là rất đáng tin, con mới suy nghĩ có đồng ý hay không!”
“Phương Huyền, mẹ sợ con bị lừa.

Xã hội bây giờ, làm gì có chuyện kiếm tiền dễ như thế?”
“Mẹ, mẹ c‹ chúng được à “Không phải, không phải.”
Lâm Lục Thư bất lực, vội vàng giải thích nói: “Con ngây thơ như thế, mẹ sợ con chịu ấm ức, chịu khổ cực…”
“Mẹ yên tâm, mẹ ơi, con cũng không còn nhỏ nữa” Cố Phương Huyền an ủi nói: “Con cũng không phải là kẻ ngốc, con cũng có suy nghĩ, người đó là tốt hay xấu, nói thật hay là nói dối, con có thể nhận ra được.

Mẹ thường con sao, cảm thấy cả đời này con không thể xuất đừng lo lắng”
“Vậy..được rồi!”
Lâm Lục Thư cũng không còn gì để nói nữa.

Cố Phương Huyền cầm điện thoại, vào lịch sử cuộc gọi nhìn số điện thoại của Vân Giai Kỳ mà cô ấy vừa lưu, chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn gọiđi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1283: 1283: Chương 1279


Trong phòng ngủ.

Vân Giai Kỳ vừa tảm xong, đang chuẩn bị lên giường ngủ.

Chuông điện thoại vang lên.

Cô vừa nhấn nút nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng nói thận trọng của Cố Phương Huyền: “Cô Vân, cô ngủ chưa?”
“Chưa”
“Có làm phiền cô nghỉ ngơi không?”
Vân Giai Kỳ cười: “Không đâu, Phương Huyền, cô đã nghĩ: Cố Phương Huyền hơi giật mình chưa?”
Đã lâu lầm không có ai gọi cô là “Phương Huyền” nữa rồi.

Cố Phương Huyền không khỏi có chút cảm thấy thân thiết với Vân Giai Kỳ Cố Phương Huyền nói: “Cô có thể nói cho tôi biết, cô định sắp xếp công việc gì cho tôi không? Không giấu gì cô, bây giờ tôi rất mong muốn được kiếm tiền.

Tôi cần tiền! vì thế, chỉ cần có công việc phù hợp, có khổ có mệt, tôi cũng chấp nhận!”
Vân Giai Kỳ nghe xong, nói với cô ấy: “Bây giờ tôi muốn thành lập một công ty về điện ảnh.

Hiện tại đang có dự định này, công ty điện ảnh thành lập, thời gian đầu sẽ cần chuẩn bị rất nhiều vị trí, nhiều vị trí ấy tôi đều có người quen.

Nhưng cô có muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi, làm giám đốc nghệ thuật không?”
“Giám đốc nghệ thuật?” Cố Phương Huyền hơi giật mình: “Quả thực tôi học khoa truyền thông, nhưng tôi chỉ mới như búp măng non, chưa có kinh nghiệm gì, làm giám đốc nghệ thuật…tôi sợ.”
“Có rất nhiều công việc quả thực cần phải có kinh nghiệm, nhưng về lĩnh vực nghệ thuật, thiên phú quan trong hơn kinh nghiệm.

Cô thấy thế nào?”
“Tôi..

Cố Phương Huyền hạ quyết tâm: “Tôi băng lòng thử sức! Nếu tôi làm không tốt, có thể chuyến vị trí, nhưng tôi xin hứa, tôi nhất định sẽ cố gắng làm thật tốt!”
“Ừm, tốt.

Vậy cô đợi tôi thông báo là được.”
“Được”
Ngày hôm sau Bạc Ngạn Thiên tổ chức tiệc chiêu đãi Mộ Khánh An và Mộ Ngọc My tại nhà họ Bạc.

Bạc Tuấn Phong tới công ty từ sớm.

Anh đã bình phục gần như trước kia, bắt đầu công việc tiếp quản Bách Nhạc.

Chỉ là vì mất trí nhớ một số công việc của Bách Nhạc có chút lạ lắm, cộng thêm Bạc Ngạn Thiên đã ép Tân Khải Trạch nghỉ việc, tuyến trợ lý mới cho anh, về công việc cũng vân phải làm quen với nhau một thời gian Mục đích mà Bạc Ngạn Thiên tố chức bữa tiệc là để bàn bạc cụ thế hơn về đám cưới Trong bữa tiệc, bông nhiên Bạc Ngạn Thiên đề nghị nói: “Việc chuẩn bị cho đám cưới cũng phải mất một khoảng thời gian.

Dù sao thì đám cưới của Ngọc My cũng sẽ là một đám cưới có quy mô lớn nhất.

Nhưng, trước đó Khánh An à, nếu không cứ để hai đứa trẻ thích nghỉ trước.”
Ý của Bạc Ngạn Thiên là muốn sống thử trước hôn nhân.

Đương nhiên Mộ Khánh An rất vui mừng khi thấy thành quả, nhưng ông ta gả con gái đi, đương nhiên cũng phải cẩn thận một chút.

Mộ Khánh An hơi do dự nói: “Điều này…mặc dù nói là đã đính hôn rồi, sau này, hai đứa nó ở với nhau, hợp lẽ thời cơ chín muồi thì mọi sự sẽ thành công.

Nhưng bây giờ, ở cùng nhau sớm như thế, có bị người ngoài dị nghị không?”
“Dị nghị gì chứ?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Hôn ước cũng đã định rồi.

Việc này, sớm muộn cũng thành! Tôi chỉ lo, nếu không thích nghỉ trước, kết hôn xong, hai đứa nó không va chạm, rồi lại phải chịu ấm ức.

Trước đám cưới cứ thích nghỉ với nhau trước cũng tốt”
Nói rồi, ông ta lại nói: “Thời gian này tôi sẽ tìm người cùng Ngọc My đi xem nhà.

Sau đó, kết hôn chính thức thành vợ thành chồng rồi, vẫn phải về nhà họ Bạc ở cùng với tôi.

Coi như hãy tận hưởng thế giới hôn nhân của hai đứa trước!”
Mộ Khánh An hiểu ý của Bạc Ngạn Thiên Sức khỏe của Bạc Ngạn Thiên ngày một xấu đi.

Vì vậy, đương nhiên muốn có cht đế bế bồng, có người chăm sóc cho mình..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1284: 1284: Chương 1280


Mộ Khánh An nhìn Mộ Ngọc My, hỏi: “Ngọc My, việc này, con thấy thế nào?”
“Con…con có hơi xấu hố!”
Mộ Ngọc My miệng nói xấu hổ, thực ra, trong lòng vô cùng đồng ý.

Mặc dù nói cô ta và Bạc Tuấn Phong đã đính hôn nhưng cho tới tận bây giờ vẫn chưa có những tiếp xúc quá thân mật.

Cô ta vẫn luôn nghỉ ngờ.

Bạc Tuấn Phong cũng là một người đàn ông bình thường, cô ta cũng nghe Đoàn Lương Thanh nói, đàn ông, ở tuổi này, là lúc sung sức nhất, nhưng Bạc Tuấn Phong kiêng nể tới mức đến một ngón tay của cô ta cũng không thèm động tới Đương nhiên cô ta sẽ nóng lòng rồi.

Bạc Ngạn Thiên muốn p cô ta, cô ta cầu còn chẳng được nữa là.

Mộ Ngọc My nói: “Ở với nhau trước, cũng có cái tốt.

Con muốn đón Mạn Nhi tới, để bồi dưỡng tình cảm, sợ sau này con bé sẽ cảm thấy xa lạ với con”
Bạc Ngạn Thiên nghe thấy, hài lòng gật đầu.

Nói thế nào thì Mộ Ngọc My cũng gọi là mẹ kế rồi Có thế cô ta nghĩ muốn bồi dưỡng tình cảm với Mạn Nhi, có được suy nghĩ này, đương nhiên ông cụ Bạc rất cảm động.

Bạc Ngạn Thiên ôm Mạn Nhi bên cạnh ngồi bên cạnh vào lòng, nhẹ giọng hỏi: “Mạn Nhị, từ nay về sau, cô này sẽ là mẹ của con, đến lúc đó, con sẽ sống với cô ta và phải nghe lời, đừng làm cô tức giận, con đã nhớ chưa”
Mạn Nhi đột nhiên mở to mắt Khi nghe Bạc Ngạn Thiên nói rằng sau này cô bé sẽ phải sống với Mộ Ngọc My, cô bé cảm thấy da đầu mình tê dại Vừa nghĩ đến việc Mộ Ngọc My bạo hành mình như thế nào trước đây, cô bé liền cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt trực trào ra.

Mộ Ngọc My nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ, không tình nguyện của Mạn Nhị, sắc mặt liền thay đổi, nhưng vẫn cười gượng gạo: “Mạn Nhi, con không muốn ở cùng mẹ sao?”
Cô ta còn tự nhận mình là “mẹ” chứ!
Mạn Nhí càng quay mặt đi, không trả lời Mộ Ngọc My sắc mặt trở nên cứng ngắc, hai tay siết chặt, ánh mắt đầy hận ý, nhưng có mặt Bạc Ngạn Thiên ở đây, cô ta chỉ có thể nén giận, gượng cười.

Cô ta lập tức di chuyển đến chỗ của Mạn Nhi, cúi đầu xuống, nhìn cô bé, nở nụ cười dịu dàng và tốt bụng: “Mạn Nhi, con không thích mẹ sao?”
Mạn Nhi không thèm trả lời, tiếp tục rúc vào lòng Bạc Ngạn Thiên.

Mặc dù cô bé không có nhiều thân thiết với Bạc Ngạn Thiên, nhưng so với Mộ Ngọc My, Bạc Ngạn Thiên vẫn cho cô bé một chút cảm giác an toàn Mộ Ngọc My nghiến răng, vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười và đưa tay về phía Mạn Nhỉ: “Mạn Nhi, để mẹ ôm con, được không?”
Mạn Nhi sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, toàn thân phát run.

“Mạn Nhi, không được như thế”
Bạc Ngạn Thiên ôm Mạn Nhi đưa cho Mộ Ngọc My: ” Để mẹ ôm con.

một chút.

Mẹ rất thích Mạn Nhi.”
Mạn nhỉ bị Bạc Ngạn Thiêm ép vào vòng tay của Mộ Ngọc My, đôi mắt đỏ hoe đầy sợ hãi.

Cô bé nhìn Bạc Ngạn Thiên, trái tim gần như bị bao vây bởi tuyệt vọng!
Mộ Ngọc My ôm Mạn Nhi vào lòng, khi thấy cô bé không dám động đậy, cô ta thầm tự hào về mình.

Một đứa con gái nhỏ như vậy vẫn tương đối dễ xử lý Lần trước cô ta tắm cho Mạn Nhi đã sử dụng một chút thủ đoạn.

Tuy räng đứa nhỏ này không thích cô ta, thậm chí còn rất sợ cô ta.

Nhưng, khi Bạc Ngạn Thiên đưa nó cho cô ta bế, đứa nhỏ cũng không dám phản kháng.

Lá gan nhỏ, dù gặp chuyện bất bình cũng không dám nói với người khác.

Có thể là do sợ Mộ Ngọc My biết rắng cô bé nói chuyện này với Bạc Ngạn Thiên, cô ta sẽ đánh nó, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

Bây giờ, Bạc Ngạn Thiên đấy cô bé cho Mộ Ngọc My, một chút cô bé không dám cử động chút nào, thậm chí còn không dám chảy một chút nước mắt, vì sợ răng Mộ Ngọc My sẽ càng ghét cô bé hơn Mộ Ngọc My nói với Bạc Ngạn Thiên: “Ông nội, Mạn Nhi có vẻ no rồi, con bế cháu đi ngủ trưa ạ”
“Được”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1285: 1285: Chương 1281


Bạc Ngạn Thiên còn ám chỉ răng: “Mạn Nhi thích nghe mọi người kể chuyện cố tích.

Khi con dỗ con bé ngủ, hãy kể chuyện cho nó nghe đế nó.

dễ ngủ”
“Vâng” Mộ Ngọc My gật đầu rồi ôm Mạn Nhi lên lu.

Bạc Ngạn Thiên hài lòng gật đầu, nói với Mộ Khánh An: “Khánh An, anh thật biết cách dạy con cái.

Con gái anh vừa hiểu chuyện lại rất lý trí Trước đây tôi cảm thấy, Tuấn Phong có 3 đứa con, Ngọc My kết hôn với Tuấn Phong sợ là thiệt thòi cho con bé.

Nhưng Ngọc My lại rất hiểu.

chuyện, khiến tôi cảm thấy vừa đau lòng vừa hổ thẹn”
‘Ngừng một chút, Bạc Ngạn Thiên hào phóng nói: “Nhưng mà, đã gả vào nhà họ Bạc thì tôi sẽ không độ xử tệ với con bé! Khánh An à, hay là anh để Ngọc My chuyển đến ở với Tuấn Phong.

Đến lúc đó, căn biệt thự thế kỷ ở thành Đông sẽ tặng lại cho Ngọc My đi”

Biệt thự thế kỷ, chính là căn biệt thự dưới tên của Bạc Tuấn Phong.

Đó không phải là căn biệt thự bình thường.

Biệt thự thế kỷ, nãm ở vị trí vô cùng đẹp và đắt đỏ, mọi tài nguyên trong trong thành phố đều đổ đồn về đây giáo dục, công viên.

Cũng là nơi có phong thủy vô cùng tốt.

Đồng thời, biệt thự thế kỷ cũng đứng đầu về giá nhà đất tại thủ đô, với công trình rộng 500.000m2, biệt thự thế kỷ rộng hơn 5.000m2, có thể nói là một dinh thự rộng nhất trong số các dinh thự ở đây.

Bây giờ, ông ta không nói hai lời, muốn tặng căn biệt thự này cho.

Ngọc My, Mộ Khánh An cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

“Ông Bạc, ông đối với Ngọc My thật tốt! Tôi tin rằng nếu Ngọc My được gả vào nhà họ Bạc, con bé nhất định sẽ được hưởng hạnh phúc!
Làm cha mẹ còn mong đợi gì hơn nữa? Hy vọng này, con gái của Mộ Khánh An nàu, nửa đời còn lại đã có thể rồi”
Bạc Ngạn Thiên cùng Mộ Khánh An truyện rất vui vẻ.

Còn bên kia Mộ Ngọc My ôm Mạn Nhi lên lầu, vừa bước vào phòng, Mạn Nhi đã bắt đầu vùng vẫy và chống cự.

Mộ Ngọc My ban đầu vẫn cố chịu đựng, đến khi bảo người hầu canh cửa lùi lại đóng cửa khóa cửa lại, nhìn đứa nhỏ giấy giụa trong tay mất kiên nhân nên trực tiếp ném cô lên trên giường.

Tuy rằng giường rất mềm.

Nhưng nhưng đạo của Mộ Ngọc My cũng không nhỏ.

Mạn Nhi đột nhiên ngã ở trên giường, lăn mấy vòng, đến khi đụng đầu giường mới dừng lại Cô bé chật vật ngồi dậy, bò đến giường, tay chân đan vào nhau, nhìn cô ta chãm chăm.

“Mày nhìn tao làm gỉ?”
Mộ Ngọc My ngồi xuống cạnh giường, hung hăng đánh cô một cái Mày chính là không muốn cho tao mật mũi, đến ‘me? cũng không gọi phải không?”
Mạn Nhi sợ hãi đến mức nước mắt chảy dài, nó cần chặt môi một cách ngây thơ và đặt tay lên ngực, không dám khóc lớn.

Bây giờ Minh Vũ bị Bạc Ngạn Thiên c**ng b*c đưa ra nước ngoài, cả Cung Bắc cũng đang ở nước ngoài Mình cô bé cô đơn bơ vơ một mình ở nhà họ Bạc, nhìn sắc mặt người khác.

Mộ Ngọc My buộc cô phải Nói: “Có muốn gọi tao là mẹ hay không?”
Mạn Nhi run rấy, sợ hãi.

“Gọi đi” Mộ Ngọc My đe dọa: “Mày không gọi thì đừng có trách”
Mạn Nhi môi run lên, đột nhiên bật ra một câu: “Cô không phải mẹ cháu”
Mộ Ngọc My mở to mắt: “Tại sao tao không phải là mẹ của mày? Tao sau này sẽ gả cho cha của mày, trừ khi mày không còn nhận cha của mày nữa! Chỉ cần mày còn nhận cha của mày, thì cũng phải nhận tao!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1286: 1286: Chương 1282


“Cháu có mẹ” Mạn Nhi ủy khuất nói: “Cháu có mẹ của mình, bố và mẹ là một đôi, chính cô đến chia rẽ bọn họ”
Cô bé không nói lời này thì không sao.

Không nghỉ ngờ gì nữa, những lời này như mồi lửa châm ngòi thùng thuốc nổ trong Mộ Ngọc My.

Mộ Ngọc My đứng bật dậy, mày nhíu lại, tay chỉ thẳng vào cô nói: “Mày nói cái gì?”
“Cháu có mẹ! Mẹ của cháu rất tốt với cháu và mẹ rất yêu cháu”
Mộ Ngọc My tức giận nói: “Mẹ với bố mới là một cặp, mày mới là chia rẽ bọn ta‹ Cô bé càng nói càng tức giận: “Cháu ghét bố, ông ấy quên mất mẹ, các người đều nói dối ông ấy mà không nói sự thật cho ông ấy!”
“Cô nhất định là nói dối ba! Ba đau đầu, cho nên cha hiện tại không nhớ rõ mẹt! Khi cha nhớ lại, ông ấy sẽ không gả cho cô! Cha và mẹ cháu mới là một đôi trời sinh”
Mộ Ngọc My tức giận tăng vọt: “Mày nói lại lần nữa xem?”
“Hu hu hu, cháu không muốn nhận cô! Cô không phải mẹ của cháu, cô chỉ bắt nạt cháu, đánh đập cháu, cháu không muốn cô.

Mạn Nhi càng nói càng buồn.

Vừa gạt nước mắt, cô vừa nói: “Cháu muốn bố ở bên mẹ.

Cháu rất nhớ mẹ và cháu muốn mẹ, muốn về với mẹ”
“Mày còn dám nói”
“Con muốn mẹ!”
Cô bé rất nhớ mẹ.

Cô bé rất muốn về với mẹ và ở bên mẹ Cô bé không muốn người phụ nữ tồi tệ này làm mẹ kế.

Cô bé ghét người phụ nữ xấu xa này, luôn bắt nạt cô.

Mạn Nhi vừa sợ, vừa bất lực.

Tên miền mới của bên mình Truyen3.

one.

Cả nhà ủng hộ chúng mình để chúng mình có động lực ra chương mới nhé!
Cô bé đâu là đối thủ của người phụ nữ xấu xa này.

Người phụ nữ xấu xa này đã bắt nạt cô, cô lại không có chỗ đế đánh trả.

Người phụ nữ xấu xa này vẫn không cho phép cô nói với ai, nếu không, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn.

Cha không còn nhớ ra cô bé nữa, không quan tâm đến cô nữa, luôn luôn phớt lờ cô.

Cô thà về với mẹ, cho dù không nhận cha cũng không nhận người phụ nữ xấu này.

Trong gia đình này, cô bé không có chỗ dựa nào cả Nhà họ Bạc nhiều người là vậy nhưng cô lại là người cô đơn.

“Cháu muốn nói với cha để cho ông ấy nhìn thấy bộ mặt thật của cô, xem cô là một người phụ nữ xấu xa như thế nào, hưr”
“Cha trước đây rất yêu mẹ! Có phải cô đã nói dối cha, cha và mẹ vẫn rất tình cảm.

Cha không thích cô chút nào.

Khi cha và mẹ ở bên nhau, mọi người đều rất quý mẹ.

Cha ở bên cô, ôm cũng không ôm cô, hẳn là cha không thích cô chứt nào!”
“Đồ con hoang! Thứ rẻ tiền! Mày với mẹ mày đều rất giống nhau, đều rất cứng đầu, mày cứ chờ đấy”
Mộ Ngọc My cuối cùng không thể chịu đựng được nữa.

Cô đứng dậy, nhìn xung quanh và đột nhiên bất đầu lục lọi Cuối cùng, trong một cái tủ, cô bất ngờ tìm thấy chiếc hộp may vá.

Mộ Ngọc My nhìn thấy những đường may của chiếc áo.

Có lẽ là từ một năm trước.

Đường kim rất sắc sảo.

Nó sẽ không dễ chảy máu khi đâm vào da chứ đừng nói là để lại vết thương.

Nghĩ về điều này, cô ấy kéo một chiếc kim khâu và đi về phía Mạn Nhi.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1287: 1287: Chương 1283


Mộ Ngọc My túm lấy Mạn Nhi, dùng băng dính trói tay cô sau lưng, ngay sau đó, cô ta vô tình nhét chiếc khăn tay vào miệng Mạn Nhi Mạn Nhi mở to mắt ngạc nhiên, tự hỏi Mộ Ngọc My sẽ làm gì khi trói cô lại.

Vì hai tay bị trói sau lưng nên cô hoàn toàn không thể cử động, vẫn chưa hồi phục sau vụ bắt cóc lân trước, chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương đột ngột xảy ra, lăn lộn trên giường Mộ Ngọc Mỹ trực tiếp kéo cô trên mặt đất đè cô xuống đất, sau đó cầm lấy một cây kim khâu, đâm vào da cô một nhát “A”
Mạn Nhi đau đến mức đạp chân theo bản năng, vừa đau vừa sợ, miệng bị chặn lại, dù có khóc cũng không khóc được, nước mất tự dưng trào ra từ hốc mắc.

Rất đau!
Rất đâu a! Cô ta châm cứu cho cô phải không?
Trong giây tiếp theo, Mộ Ngọc My dùng kim đâm cô rất nhiều lần, trong khi đâm cô, cô ta buộc cô phải nói: “Mẹ có gọi là mẹ hay không?”
“Aoa.

.


Mạn Nhi đau đớn đến mức nó đá chân bừa bãi, hít vào một hơi lạnh, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng đau đớn “Gọi hay không, gọi hay không?”
Mộ Ngọc My tức giận vừa lo lắng: “Mày có gọi hay không?”

Mạn nhỉ khóc to hơn, nhưng khăn tay chặn miệng, chỉ có vài âm tiết đứt quãng phát ra.

Đừng đâm nữa!
Rất đau a!
Mạn Nhi muốn cầu xin cô ta thương xót, nhưng nó thậm chí không có cơ hội để cầu xin.

“Không được khóc” Mộ Ngọc My nói: “Mày khóc một lần, tao đâm mày một lần”
Vừa nói, cô ta vừa đâm kim sâu vào da.

Mạn Nhi rất đau đớn, cơn đau khiến mặt cô đỏ bừng, và mỗi khi bị kim đâm vào da, cô cảm thấy như bị rắn độc cắn, rất đau đớn.

“Gọi đi, mày rốt cuộc có gọi không hả?” tải áp Truyện Hola để đọc nhanh nhé!
Có lẽ do kim đâm quá sâu, Kết quả là, những vết máu lác đác bắt đầu xuất hiện trên quần áo của cô bé “Không ngoan một chút nào”
“Mày cho rằng tao thích mày sao?”
“Tao ghét vậy, mày có ly, con nhỏ xấu xít Mày trông xấu như mẹ ruột của mày không!”
Mộ Ngọc My vừa dùng kim châm vừa nguyền rủa cô, khiến cô sợ hãi: “Sau này khi kết hôn với Tuấn Phong, tao sẽ sinh cho anh ta một đứa con gái đẹp hơn mày gấp trăm lần! Con gái của tao và Tuấn Phong còn phải xinh đẹp dễ thương hơn cả mày.

Khi đó, mày sẽ không nhận tao, xem ai sẽ nhận mày! Mẹ mày đã không muốn mày trong một thời gian dài, nếu mày thậm chí không được tao hoặc cha mày muốn, mày sẽ là một đứa trẻ mồ côi nghèo, và mày sẽ chỉ là kẻ vô gia cư!”
Mạn Nhi tủi thân đến mức rơi nước mắt Cô bé không phải đứa trẻ xấu.

Dù là Vân Giai Kỳ, Minh Vũ hay Cung Bắc, họ đều khen cô xinh đẹp và dễ thương.

Cô không xất “Nói mày xấu, mày còn không phải sao? Mày không soi gương, không.

biết mình xấu mặt sao?
Ánh mắt Mộ Ngọc My đầy vẻ khinh thường: “Mày là một con quái vật xấu xí, con quái vật xấu xí nhất trên thế giới! Con quái vật xấu xít Có trách thì trách mẹ của mày sinh ra mày đã xấu xí như vậy”
“Hu hu hú”
“Còn khóc? Càng khóc càng xấu!”
Mạn Nhi đau khổ kêu lên, giống như một con mèo con bị bỏ rơi, rất đau khổ và bị thảm.

“Còn dám khóc!”
Mộ Ngọc My thực sự khó chịu.

Đặc biệt là mấy lời Mạn Nhi nói lúc nấy, làm cô ta kích động, vì vậy ra tay căn bản không nghĩ gì cả.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1288: 1288: Chương 1284


Mãi cho đến khi hồi phục lại tỉnh thần, Mộ Ngọc My mới chợt nhận ra rằng Mạn Nhi đang mặc một chiếc váy trắng như tuyết với những vết máu lốm đốm in trên đó.

Vô cùng thảm thương.

Mộ Ngọc My cau mày và ném chiếc kim khâu vào thùng rác.

Đôi mắt của Mạn Nhi đã sưng lên thật to và cả người cô co giật.

Mộ Ngọc My nói: “Đừng giả vờ với tao, tao chỉ mới đâm có vài cái, đừng làm như thế mày sắp chết đến nơi rồi vậy”
Nói xong, Mộ Ngọc My nắm tay cô và đi vào phòng tắm.

Mộ Ngọc My ném thẳng vào bồn tắm, không quan tâm cô có rơi vào bồn tắm hay không, vết sưng đau, mở vòi nước, cô ta trực tiếp mở vòi hoa nước, phun lên người cô.

Lúc đầu vòi hoa sen vẫn phun nước lạnh.

Mạn Nhi run lên vì lạnh, lại khóc rống lên.

“Lạnh, lạnh”
“Lạnh sao? Liên chịu đựng cho tao!”

Mộ Ngọc My còn không có vặn nước nóng, trực tiếp dội nước lạnh lên người: “Mày gọi tao là mẹ hay không?”
Mạn Nhi nước mắt lưng tròng nhìn cô ta, há ra cái miệng nhỏ nhắn, theo bản năng sợ hãi, cô muốn cầu xin sự thương xót, nhưng dù phải chịu.

đựng nỗi đau như vậy, cô cũng không muốn gọi người phụ nữ xấu này là “mẹ”
“Mày rốt cuộc có gọi không?”
Mộ Ngọc My biết, lần này phải hành hạ cho cô biết mà sợ cô ta, làm cô nghe theo mình mới được.

Nếu không đợi đến khi nó chạy đến cáo trạng với Bạc Ngạn Thiên hoặc Bạc Tuấn Phong thì cô ta coi như xong, Mạn Nhi vẫn cần chặt môi.

“Có gọi hay không?” Mộ Ngọc My không có kiên nhân, trực tiếp cầm vòi hoa sen đập vào gáy cô.

Mặc dù cô ta vẫn khống chế sức mạnh trên tay mình không quá nhiều, nhưng đối với Mạn Nhị, nó rất đau.

Mạn Nhi khóc càng to.

“Bai” một đòn giáng xuống, Mộ Ngọc My tát vào mặt Mạn Nhỉ.

“Còn khó”
Mạn Nhi lấy tay ôm lấy gò má nóng rực của mình, tuyệt vọng nhìn Mộ.

Ngọc My, nước mắt không ngừng rơi Cô bị Mộ Ngọc My làm cho sợ đến mức không dám động đậy, không ngừng nức nở.

“Không dám mở miệng ra nữa hả?” Mộ Ngọc My hài lòng nhìn cô: “Có gọi mẹ không?”
Mạn nhỉ cần môi, run rẩy lắc đầu.

Mộ Ngọc My nhíu mày lại tát một lần nữa.

“Bal” lại một cái tát giáng xuống, mặt Mạn Nhi tái đi, đứng ngốc một chỗ, thậm chí không rơi một giọt nước mắt, đau, cũng không la hét “Có gọi không?”
“Đừng đánh nữa “Mày gọi tao là mẹ tao liền không đánh nữa”
“Hu hu hu” Mạn Nhi càng đau khổ, tuyệt vọng, Người phụ nữ xấu này không phải là mẹ của cô.

Cô ta tại sao lại bắt cô gọi là “mẹ”.

“Cô không phải mẹ cháu”
“Rồi mẹ mày không muốn mày nữa, không thích mày phiền phức, không muốn đứa con ghẻ như mày nữa, sau mày chỉ có tao là mẹ thôi”
Mộ Ngọc My trong lòng hừ lạnh.

Con nhỏ hôi hám này nghĩ cô ta nguyện ý nhận nó làm con gái sao?
Không phải làm chỉ để cho Bạc Ngạn Thiên xem thôi sao.

Xét cho cùng, hầu hết các bà mẹ kế đều gian xảo và xấu tính từ thời cổ đại.

Mộ Ngọc My đương nhiên muốn đóng vai một người mẹ tốt trước mặt Bạc Ngạn Thiên.

Băng cách này, Bạc Ngạn Thiên có ấn tượng tốt về cô ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1289: 1289: Chương 1285


Hơn nữa.

Mạn Nhi cũng được mà Vũ Minh hay Cung Bắc cũng được, đều là con của Tuấn Phong, Cũng có nghĩa là, nếu không có mối quan hệ tốt với ba đứa trẻ này, tương lai ở nhà Bạc, cô sẽ khó mà sống được.

Ngay cả mối quan hệ hời hợt cũng phải xử lý tốt.

Ít nhất cũng phải để Bạc Ngạn Thiên nghĩ rằng cô ấy có quan hệ tốt với ba đứa trẻ này.

Mộ Ngọc My đã suy nghĩ việc này rất lâu rồi Mạn Nhi giống như bị đánh cho ngu ngốc, ngồi trong bồn tắm, ngây ngô nhìn chằm chẳm cô ta, cũng không nói chuyện.

Mộ Ngọc My không đánh cô bé nữa.

Suy cho cùng, đánh cho đứa trẻ đến ngốc đi thì làm sao bây giờ?
Cô ta cũng khó mà thoát tội.

Mặc dù Mạn Nhi bị cô đâm rất nhiều kim, nhưng may mản là máu chảy ra không nhiều, cũng không thấy kim tiêm nên những giọt máu đó đã biến mất ngay khi được dội nước.

Quần áo trên người nó, đương nhiên cũng không thể mặc được nữa.

Mộ Ngọc My lấy túi đựng rác cuộn áo cô lại, định chút nữa lén mang ra khỏi nhà họ Bạc vứt.

Đợi đến khi cô ta vội vàng đi tảm và thay đồ ngủ cho Mạn Nhi, Mộ Ngọc My ôm Mạn Nhỉ ngồi trên giường, ngồi xổm trước mặt cô và hỏi: “Rốt cuộc mày có gọi tao là mẹ không?”
Mạn Nhi vẫn rơi lệ nhìn cô chấm châm.

“Không được khóc” Mộ Ngọc My nói: “Nếu con không khóc, cô sẽ không đánh con nữa, có được không?”
Cô ta đột nhiên nhẹ giọng, Mạn Nhi có chút kinh ngạc.

Mộ Ngọc My lật mặt nhanh hơn lật sách.

Đột nhiên, cô ta trở nên dịu dàng đến nỗi Mạn Nhi cảm thấy mình như lại bị ảo giác vậy.

Mộ Ngọc My đột nhiên thở dài, và nhẹ nhàng thay Mạn Nhi sẽ hất tóc ra khỏi tai cô, nên lúc đầu cô ta đưa tay ra, Mạn Nhỉ tránh né theo bản năng, nhưng nhận ra rắng Mộ Ngọc My không định tát cô, cô lại sững sờ.

“Thật ra, nếu như có chịu ngoan ngoãn nghe lời, cô sẽ rất thích con”

Mộ Ngọc My lại nói: “Con ngoan ngoãn, không tức giận thì cô sẽ đánh con sao? Con gọi cô là mẹ thì có làm sao? Chỉ cần con chịu nhận cô là mẹ, cô sẽ coi con là con gái cưng của cô, được không?”
Mạn Nhi một lúc lâu mới phản ứng lại.

Cô không ngờ Mộ Ngọc My lại nói với cô bằng một giọng điệu dịu dàng như vậy.

Cô bé đâu biết, Mộ Ngọc My đang chơi chiến thuật tâm lý với cô.

Người bị bạo hành trong một thời gian dài, người bạo hành đột nhiên tỏ ra dịu dàng, quan tâm đến cô, người đó sẽ dễ nảy sinh tâm lý cảm động, thậm chí gián tiếp có ẩn tượng tốt với người đã bạo hành cô.

Đây là hội chứng Stockholm, còn được gọi là hiệu ứng Stockholm.

Mộ Ngọc My đã học ngành tâm lý học ở trường đại học một thời gian, vì vậy cô ta biết cách xử lý tâm lý của một đứa trẻ.

Mặc dù cô ta đánh đạp cô bé rất hung ác, nhưng khi cô ta đột ngột quan tâm dịu dàng nó, đứa trẻ sẽ rất dễ ngoan ngoãn nghe lời Đúng như dự đoán Mạn Nhi nhận ra chỉ cần mình ngoan ngoãn, người phụ nữ này sẽ không thể đánh chết cô, cô bé thật sự không dám khóc.

Mộ Ngọc My nói: “Gọi một tiếng mẹ, có được không?”
Mạn Nhi bĩu môi, không nói.

“Có gọi hay không? Cô sẽ không đánh con! Cô thích những đứa trẻ ngoan ngoãn.

Hãy ngoan ngoãn, cô sẽ mua cho con đồ ăn ngon, sau đó sẽ không làm gì con nữa”
Dường như cô ta sẽ không đánh cô, đó giống như là một phần thưởng lớn Nhưng Mạn Nhi thực sự sợ bị đánh, đặc biệt khi bị Mộ Ngọc My dùng kim đâm vào người cô, cô đã khóc đến mức không thể kêu trời, kêu đất..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1290: 1290: Chương 1286


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Тrцуeл3.оne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!
Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của Тrцуeл3.оne.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh
Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!
Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống.

Truyện chính ở [ TRU МtruyeЛ.

V N ]
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái..Oh уead!! tui cũng thjck con gái..Oh уead!! ông già thjck con gái..Oh уead!!Anh thjck con gái..Oh уead!! tui cũng thjck con gái..Oh уead!! ông già thjck con gái..Oh уead!!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1291: 1291: Chương 1287


Bạc Ngạn Thiên nói: “Con và Ngọc My có mối quan hệ ốn định, trước khi cưới, ông định để Ngọc My dọn đến ở và làm quen trước”
Bạc Tuấn Phong có thể hiểu rõ ý tứ của ông ta.

Đây chính là sống thử.

“Sống thử?”
“Phải”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Suy cho cùng, sau này hai đứa kết hôn, cũng phải trở lại nhà nội, đến lúc đó, sẽ không còn nhiều thế giới dành cho hai người.

Bây giờ, hai đứa chưa kết hôn, nên trải qua thế giới của hai đứa, khi con chính thức kết hôn và tiếp quản Thiên Ngạo, con sẽ bận rộn đến mức không có thời gian rảnh để dành cho Ngọc My đâu”
Mộ Ngọc My đứng bên cạnh Bạc Ngạn Thiên, ngượng ngùng nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Hiện tại chuyển tới, có phải có chút không thỏa đáng?”
“Không thỏa đáng chỗ nào?”
“Cô ấy còn chưa được cưới vào cửa.”
Bạc Tuấn Phong nói: “Chuyển đến sớm như thế còn ra thế thống gỉ?”
Câu nói ‘không ra thế thống’ khiến sắc mặt Mộ Ngọc My đột nhiên xanh mét một hồi.

“ao lại không ra thể thống gì? Chuyện này ồn đã quyết rồi!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Vậy chuyện này ông cứ quyết định là được, con không có ý kiến”
Nói xong, anh liền bước lên lầu.

Bạc Ngạn Thiên sững sờ, đuổi theo vài bước: “Cháu sẽ không cùng Ngọc My đi xem nhà mới sao?”
“Không đi”
Bạc Tuấn Phong nói: “Con rất mệt”
Nói xong liền đi lên lầu.

Bạc Ngạn Thiên cau mày, có chút không vừa lòng: “Nó nhìn làm gì có mệt như vậy! Ông thấy chính là không đặt tâm tư vào việc này”
Mộ Ngọc My giả vờ hào phóng nói: “Ông nội, hay ông đi cùng con được không ạ?”
“Được”
Bạc Ngạn Thiên cùng Mộ Ngọc Mỹ đi ra ngoài.

Bạc Tuấn Phong vừa lên lầu, đi qua phòng của Mạn Nhị, nhìn qua khe.

hở thấy trong phòng trống không Anh dừng lại và đưa mắt nhìn lần nữa, chỉ thấy Mạn Nhi đang nấp sau cánh cửa, quan sát cảnh tượng bên ngoài qua khe cửa đang hé mở, Khi nhìn thấy anh Mạn Nhi bị làm cho giật mình, nó lùi lại nửa bước, lùi vào trong phòng, chuẩn bị đóng cửa lại Bạc Tuấn Phong nhanh mắt, dùng tay đẩy cửa ra.

Cửa không khóa.

Anh mở cửa bước vào, thấy Mạn Nhi đã trèo lên giường trốn trong chăn bông, chăn bông che kín người Bạc Mạn Nhi Bạc Ngạn Thiên nói với anh đây là con gái anh.

Cũng là con gái của Vân Giai Kỳ.

Không biết vì lý do gì.

Mặc dù Bạc Tuấn Phong không còn nhớ gì về cô con gái này, nhưng sự gần gũi của anh với cô bé mỗi ngày một mạnh mẽ hơn.

Anh bước đến bên giường ngồi xuống bên cạnh giường, Mạn Nhi ấn nấp trong chăn bông để ý thấy Bạc Tuấn Phong ngồi xuống bên giường khiến chăn bông càng chặt hơn.

“Mạn Nhi” Bạc Tuấn Phong khẽ mở đôi môi mỏng và gọi tên cô.

Mạn Nhi cầm chăn bông lên một chút, nhìn thấy ánh mắt của Bạc Tuấn Phong rơi vào trên mặt cô, đáy mắt hiện lên vẻ dịu dàng khiến người ta không nhịn được mà tham luyến.

Một tia ấm áp xẹt qua, nhưng lại nhanh chóng biến mất.

Mạn Nhi sợ hãi che chăn lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1292: 1292: Chương 1288


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Тrцуeл3.

оne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!
Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của Тrцуeл3.

оne.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!
Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~
Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái.

.

Oh уead!! tui cũng thjck con gái.

.

Oh уead!! ông già thjck con gái.

.

Oh уead!!Anh thjck con gái.

.

Oh уead!! tui cũng thjck con gái.

.

Oh уead!! ông già thjck con gái.

.

Oh уead!!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1293: 1293: Chương 1289


Nó làm sao lại khóc?
Là anh dọa con bé khóc sao?
Dường như Mạn Nhi không muốn anh rời đi, nhưng khi thấy anh dừng lại, theo bản năng muốn trốn không dám nhìn anh Bạc Tuấn Phong trở lại bên giường, không nói lời nào, đem cô ôm vào trong lòng, dùng lòng bàn tay to xoa nhẹ lên tóc của cô.

“Ngoan.”
Tóc của cô vẫn còn ướt.

Dường như Mô Ngọc My không đủ kiên nhẫn đế lau khô tóc cho cô, liền ném cô lên giường.

Vì vậy, chăn bông đã trở nên sũng nước.

Đột nhiên được ôm trong một vòng tay ấm áp như vậy, mũi của cô lại chua xót, bắt đầu khóc không thành tiếng: “0a oa oa…”
Cô bé thực sự rất tủi thân.

Mộ Ngọc My đánh cô, nhưng cô không dám nói.

sợ không dám nói ra, Bạc Tuấn Phong biết chuyện và nói với Mộ Ngọc My, cô ta biết chuyện nhất định sẽ lại đánh cô.

Cô bé thực sự sợ muốn chết!
Mạn Nhi mím chặt môi, cẩn thận kéo cà vạt của Bạc Tuấn Phong, cầu xin một cách yếu ớt: “Sau này cha có thể ở cùng con nhiều hơn một chút được không?”
Ngữ khí của cô bé như là đang thỉnh cầu.

Bạc Tuấn Phong sửng sốt Mạn Nhi lại nói: “Không cần quá lâu, chỉ cần ngủ cùng con là được rồi, con ngủ một mình, rất sợ…”
Bạc Tuấn Phong nói: “Vậy sau này con với cha ngủ chung nhé, được không?”
Mạn Nhi vừa nghe thấy, đôi mt liền sáng lên ‘có thế không?”
“Vâng”
Cha với con gái ngủ chúng cũng không phải là việc gì Đứa bé nhỏ như vậy mà ngủ một mình thật không tránh khỏi sẽ sợ hãi.

Mạn Nhi gật đầu: “Vâng ạ!”
Nếu cô ngủ với Bạc Tuấn Phong, người phụ nữ xấu đó sẽ không có cơ hội hành hạ cô nữa!
Mộ Ngọc My cùng Bạc Ngạn Thiên trở về cũng đã đến thời gian ăn tối Bạc Ngạn Thiên xem ra rất vui Mộ Ngọc My cũng thế.

Vừa về đến nhà, Mộ Ngọc My đã lôi kéo Bạc Tuấn Phong kể về ngôi nhà mới, biệt thự rộng hơn trăm mét, có khu vườn ngoài trời, có suối nước nóng, miêu tả rất lộn xộn.

Ở nước Quốc Hoa, gia đình nối tiếng và những người bình thường là hai thứ khái niệm khác nhau, gia đình Bạc với các gia đình nổi tiếng khác lại càng khác biệt.

Mộ Ngọc My tuy xuất thân là con cả giàu có, từ nhỏ đã được hưởng cuộc sống vinh hoa, phú quý, được nuông chiều hết mức.

Nhưng cô ta chưa từng thấy một căn biệt thự đẹp như vậy bao giờ.

Bạc Ngạn Thiên nói đó là căn phòng tân hôn mà ông ta đã chuẩn bị cho Bạc Tuấn Phong từ rất lâu rồi Ông ta chuấn bị phòng cưới cho cả Bạc Tiêu Dương và Bạc Minh Lâm, trong số đó, phòng cưới của Bạc Tuấn Phong và Bạc Tiêu Dương thuộc cùng một trang viên, nhưng trong ba người thì chỉ có phòng cưới của Bạc Tuấn Phong là lớn nhất, đẹp nhất và đắt nhất.

Có thế thấy được sự ưu ái của Bạc Ngạn Thiên dành cho Bạc Tuấn Phong.

Mộ Ngọc My gần như không thể kìm nén được vui sướng.

Trong bữa tối, Mộ Ngọc My hỏi: “Anh Tuấn Phong, chúng ta khi nào thì dọn qua đó?”
Mộ Ngọc My nóng lòng muốn chuyển đến một biệt thự.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày.

Bạc Ngạn Thiên hãng giọng, ngay lập tức nói: “Tuấn Phong, con cũng nên sớm chuyển đến ở đi, con với Ngọc My cũng nên tận hưởng thế giới hai người nhiều một chút.

Đợi đến khi con tiếp quản tập đoàn Thiên Ngạo, có muốn, chỉ sợ cũng không có nhiều cơ hội đâu”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1294: 1294: Chương 1290


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Тrцуeл3.

оne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!
Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của Тrцуeл3.

оne.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!
Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~
Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái.

.

Oh уead!! tui cũng thjck con gái.

.

Oh уead!! ông già thjck con gái.

.

Oh уead!!Anh thjck con gái.

.

Oh уead!! tui cũng thjck con gái.

.

Oh уead!! ông già thjck con gái.

.

Oh уead!!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1295: 1295: Chương 1291


Mộ Khánh An nghe xong, mí mắt liền giật giật.

Lẽ nào thẳng nhóc này muốn để Ngọc My ở phòng khác sao?
Tuy nhiên, sau đó ông ta nghĩ lại, trước mặt bố vợ tương lai, Bạc Tuấn Phong tự nhiên chỉ có thế nói là sắp xếp một phòng cho Mộ Ngọc My.

Đợi đến lúc ông ta về, thì điều đó cũng không cần thiết nữa!
Đàn ông ấy màt Con gái của ông ta, dung mạo xinh đẹp, dáng người cũng không tệ, làm sao Bạc Tuấn Phong có thể kiềm chế được?
Nghĩ đến đây, Mộ Thiên An chỉ cười đầy ấn ý, đứng dậy nói với Bạc Tuấn Phong: “Vậy thì Tuấn Phong, đêm nay, Ngọc My đành nhờ chăm sóc vậy!”
Nói xong ông ta chào hỏi vài câu rồi rời đi.

Mộ Ngọc My vẫn nằm bất động trên bàn.

Cô ta chính là giả vờ say!
Mộ Khánh An cũng biết điều đó.

Trong lòng ông ta biết rõ tửu lượng của con gái mình.

Mộ Ngọc My có thế chất uống rượu bẩm sinh, không dễ dàng say, đây chỉ là giả vờ thôi ốn tìm lý do để ở lại nhà họ Bạc.

Có lần đầu tiên, lần sau, tự nhiên sẽ có lần thứ hai, đó là điều đương nhiên.

Ngay sau khi Mộ Khánh An rời đi, Mộ Ngọc My trong lòng tràn đây mong đợi, nhưng Bạc Tuấn Phong chỉ đứng dậy, nói với người hầu ở bên cô ta lên lầu tắm rửa, rồi nghỉ ngơi.

“Vâng, cậu chủ.”
“Sắp xếp cho cô ta một phòng nào đó.”
Anh thật sự không hiểu phong tình sao, anh thực sự muốn sắp xếp một phòng riêng cho cô ta sao?
Không thể nà.

Tất nhiên, cũng rất có thể là Bạc Tuấn Phong cố tình nói vậy với người hầu.

Hoặc là, anh muốn sắp xếp một phòng riêng cho cô ta, đợi đến khi cô ta nghỉ ngơi, anh lại lăng lẽ xếp.

Suy cho cùng, truyền ra ngoài như thế này cũng không tính là không hay ho.

Mộ Ngọc My mọi người dìu mình lên lầu, vào đến phòng khách, cô ta cũng không muốn giả vờ nữa, đẩy những người hầu xung quanh mình ra nói: “Các người ra ngoài hết đi! Tôi có thể tự mình tảm được!”
Người hầu đâu biết cô ta giả say nên ân cần nói: “Cô Ngọc My, cô say rồi, để chúng tôi giúp cô đi tảm…”
“Không cần đâu… Tôi tự mình có thế tảm được”
“Vậy, chúng tôi đợi ở ngoài cửa, nếu cô có gì cần sai bảo, có thể gọi chúng tôi bất cứ lúc nào”
“Được”
Mộ Ngọc My vào phòng tắm, bồn tắm đầy nước, cô ta c** q**n áo và nằm xuống bồn.

Cô ta cố ý tâm rửa thật chậm.

Có lẽ, Bạc Tuấn Phong sẽ đến.

Đang tắm rửa được một nửa, Mộ Ngọc My nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân.

Bạc Tuấn Phong vào phòng.

Người hầu chào anh: “Cậu chủ.”
“Người đâu?”
“Đang ở trong phòng tắm ạ”
“Các người tại sao lại ở ngoài này: “Cô Ngọc My nói muốn tự mình tắm rửa”
Mộ Ngọc My đột nhiên cảm thấy khẩn trương.

Trái tìm cô ta đột nhiên đập loạn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1296: 1296: Chương 1292


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Тrцуeл3.

оne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!
Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của Тrцуeл3.

оne.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!
Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~
Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái.

.

Oh уead!! tui cũng thjck con gái.

.

Oh уead!! ông già thjck con gái.

.

Oh уead!!Anh thjck con gái.

.

Oh уead!! tui cũng thjck con gái.

.

Oh уead!! ông già thjck con gái.

.

Oh уead!!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1297


Chương 1297

“Đúng vậy” Bạc Tiêu Dương lại nói: “Dù sao sau khi kết hôn, Tuấn Phong sẽ chính thức nảm quyền nhà họ Bạc, tương lai thế giới hai người càng có ít cơ hội hơn. Đương nhiên, danh chính ngôn thuận, trên thực tế, mục đích thực sự của ông nội là hy vọng Mộ Ngọc My và Tuấn Khanh sẽ có nhiều thời gian vun đắp thêm tình cảm”

‘Vân Giai Kỳ cười chế nhạo: “Tình cảm của bọn họ còn chưa đủ tốt sao?”

Chỉ vì Mộ Ngọc My thích một chiếc vương miện, mà Bạc Tuấn Phong sẵn sàng trả một tấm séc 5 tỷ đồng để mua nó mà không nói một lời Bây giờ nghĩ lại, trái tìm cô vẫn còn cảm thấy khó chịu như bị dao đâm.

Bạc Tiêu Dương nhẹ nhàng nằm lấy tay cô: “Nhà chúng ta ở bên kia”

“Nó cũng lớn như thế này sao?”

“Đương nhiên là không lớn được như vậy” Bạc Tiêu Dương thờ ơ nói “Ông nội từ trước tới nay vẫn luôn dành những gì tốt nhất cho Tuấn Phong”

Vân Giai Kỳ đột nhiên cảm thấy có chút khổ sở.

Bạc Tiêu Dương cũng đâu có kém gì Bạc Tuấn Phong.

Bạc Ngạn Thiên cũng quá thiên vị rồi Phòng tân hôn do Bạc Ngạn Thiên chuẩn bị cho Bạc Tiêu Dương nhỏ hơn Bạc Tuấn Phong một chút, Phòng tân hôn của Bạc Tuấn Phong rộng hơn 5.000m2, căn phòng này sửa chữa nhỏ một nửa so với căn phòng của anh, nhưng vẫn có đủ mọi thứ.

Ngoài không có sân bay riêng ra, cũng chỉ nhỏ hơn một chút Rông hơn 2000m2, đối với Vân Giai Kỳ mà nói, như là cũng là quá rộng rồi Cô không thích ngôi nhà quá lớn.

Cô cũng không thích những ngôi nhà quá nhỏ, nhưng đối với một căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông như vậy, cô thực sự cảm thấy không có cảm giác an toàn khi sống ở đó.

Hơn nữa, đây còn là Bạc Ngạn Thiên tặng…

Cô càng cảm thấy không thoải mái Mặc dù mọi thứ đều vô cùng xa xỉ.

Nhưng.

Vân Giai Kỳ nói với Bạc Tiêu Dương: “Nơi này cũng quá lớn đi”

“Cô không thích nhà rộng sao?”

“Lớn quá, sẽ làm cho người ta có cảm giác không an toàn”

sử Bạc Tiêu Dương ngồi xuống ghế sô pha.

Bởi vì đô đạc trong nhà vẫn chưa chính thức được chuyển đến, toàn bộ căn biệt thự dường như vẫn trống rông, thế nên lúc mà Vân Giai Kỳ nói chuyện một chút thì đều sẽ có tiếng vang.

Bạc Tiêu Dương nói: “Sau khi kết hôn, chúng ta có thế mua một căn nhà khác phù hợp với ý nguyện của cô, nhưng mà có điều trước khi kết hôn, chúng ta chuyển tới nơi này trước đã”

Vân Giai Kỳ có chút kinh ngạc: “Cậu muốn chuyển tới trước khi kết hôn sao?”

Bạc Tiêu Dương nhướng mày: “Cô không muốn sao?”

Vân Giai Kỳ nhất thời không thể nói được.

Lúc đó, cô nói rằng muốn đính hôn với Bạc Tiêu Dương, tuy rằng một nửa là do có phần tức giận, nhưng nửa còn lại cũng là muốn giúp Bạc Tiêu Dương lấy được vị trí chủ gia tộc.

Chỉ là.

Thật ra chuyển đến sống cùng với cậu ta, Vân Giai Kỳ trong lòng thấy.

không tự nhiên Dù sao, hôn nhân cũng chỉ là hình thức mà thôi.

Bạc Tiêu Dương nói: “Yên tâm đi, dù là chuyến đến sống chung, nhưng chúng ta mỗi người một phòng”

Vân Giai Kỳ cười nói: “Vậy chuyển qua sống chung có ý nghĩa gì vậy?”

“Mỗi ngày đều gặp cô, có lẽ tâm trạng tôi sẽ tốt hơn”

“Cậu ở nhà họ Bạc không được vui sao?”

“Cô cảm thấy thế nào” Bạc Tiêu Dương nhíu hai hàng lông mày lại: “Rất không vui, rất mệt”

Rất mệt Thực sự là rất mệt mi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1298


Chương 1298

Bạc Tiêu Dương đột nhiên nghiêm túc nói: “Không chừng, nếu như chuyến qua sống chung, có khi cô sẽ đột nhiên cảm thấy tôi so với Tuấn Phong lại thích hợp với cô hơn”

Vân Giai Kỳ mặt nóng lên: “Cậu có thế nghiêm túc hơn một chút được.

không? Đừng có đùa giốn”

“Tôi không đùa đâu, Giai Kỳ à” Bạc Tiêu Dương bất lực nói: “Tại sao cô lại nghĩ tôi đang nói đùa chứ? Tuy rắng cô không thích tôi, nhưng mà, tâm tình của tôi với cô, cô phải là người hiểu rõ hơn ai hết chứ: Bạc Tiêu Dương đứng dậy, đi đến bên cô, nhẹ giọng hỏi: “Nếu như ban đầu là cô khiêu khích tôi, vậy tại sao lại không cho tôi một cơ hội?”

“Bữa tối từ thiện…vào đêm đó…” Bạc Tiêu Dương nói: “Cô và Bạc Tuấn Phong ở bên nhau. Có phải không”

Giọng điệu của cậu ta, có phần không được vui.

Vân Giai Kỳ tìm “đập thình thịch” cả lên: “Anh ấy..”

“Tôi biết rằng các người lúc đó đang ở trong phòng thay quần áo”

Bạc Tiêu Dương lại nói: “Tôi chỉ là không có vạch trần ra thôi”

Vân Giai Kỳ càng ngượng ngùng hơn: “Tôi và anh ấy… không có chuyện gì xảy ra cả.”

Bạc Tiêu Dương có chút vui mừng: “Tôi không nghĩ rằng cô sẽ giải thích với tôi nghiêm túc như vậy”

Suy cho cùng, cho dù có chuyện gì xảy ra giữa cô và Bạc Tuấn Phong thì cậu ta cũng không đủ tư cách để quản nó.

Cuộc hôn nhân của cậu ta với Vân Giai Kỳ chỉ là tôn tại cho có hình thức, không phải bất kỳ bản chất nào.

Nhưng mà.

Cô nghiêm túc giải thích như vậy, giống như cô rất quan tâm đến cảm xúc của cậu ta.

Cậu ta cảm động vì được trân trọng như vậy.

“Cô giải thích cho tôi, nói rõ ràng vậy, cô cũng quan tâm đến cảm nhận của tôi, phải không”

“Tôi chỉ không muốn cậu sẽ hiểu lầm…chưa xảy ra chuyện gì hết, tự nhiên phải giải thích rõ ràng”

“Tại sao hôm đó anh ta lại tìm cô?”

Khi Vân Giai Kỳ nghĩ đến phản ứng kì lạ của Bạc Tuấn Phong ngày hôm đó, vẻ mặt của cô càng thêm phức tạp.

“Không nói được sao?”

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không biết phải nói như thế nào”

Cô thậm chí không biết giải thích thế nào với Bạc Tiêu Dương về mối quan hệ hiện tại của cô với Bạc Tuấn Phong.

Mặc dù Bạc Tuấn Phong đã quên ký ức về cô, nhưng tính chiếm hữu của với cô, dường như đã ăn sâu vào tận xương tủy của anh rồi Anh đã quên cô, nhưng cơ bản anh lại chưa quên được tính chiếm hữu.

của anh với cô.

Theo bản năng, muốn giữ cô trong lòng bàn tay, giống như một con chim hoàng yến.

Anh rõ ràng không phải là Bạc Tuấn Phong ngày xưa nữa, nhưng vẫn là Bạc Tuấn Phong ngang ngược của trước đây.

Quá phức tạp để người ta có thể nhìn thấu.

“Nếu mà ..” Bạc Tiêu Dương đột nhiên thở hổn hển: “Nếu có một ngày, anh ấy nhớ lại tất cả ký ức của mình, mà anh ấy và Mộ Ngọc My, đã chồng danh chính ngôn thuận, cô… cô sẽ quay về bên anh ta chứ?”

Vân Giai Kỳ lại kìm nén sự ngạc nhiên một chút.

Cô từ trước đến nay chưa có suy nghĩ qua vấn đề này.

Trước đến giờ chưa từng nghĩ qua Bạc Tuấn Phong sẽ cùng Mô Ngọc My may mắn danh chính ngôn thuận với nhau.

Cô chợt tỉnh dậy thì tất cả mọi thứ chỉ là giấc mông, còn ngẩn ngơi cho rằng đều là Bạc Tuấn Phong xem cô như một trò đùa.
 
Back
Top Bottom