Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 660: Chương 659


“Rồi sẽ có thôi” Bạc Tuấn Phong nói: “Sau này chúng ta sẽ có một đứa con kháu khỉnh, đáng yêu, cho dù là con trai hay con gái thì anh đều thích”
Bởi vì là cô, cô sinh con cho anh vì thế anh sẽ luôn cưng chiều đứa con đó.

Vân Giai Kỳ thâm nói trong lòng.

Ngốc ạ, đã có rồi đây.

Thế nhưng cô không thèm nói cho anh nghe đâu.

Cô muốn nhìn xem tới bao giờ thì người đàn ông này mới phát hiện ra bí mật này của cô!
“Ông nội, không xong rồi…”
Đêm đã khuya, nhà họ Bạc vẫn đèn đuốc sáng trưng.

Vân Ngọc Hân tủi thân, quay sang nói với Bạc Ngạn Thiên:”Hình như cháu bị người khác hại rồi”

Cô ta bắt đầu kể hết mọi chuyện cho Bạc Ngạn Thiên nghe.

Lúc Vân Ngọc Hân từ nhà trọ của Lâm Thanh Thủy về nhà, cô ta càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng, vì thế liền gọi điện thoại cho bác sĩ phẫu thuật của cô ta, thế nhưng lại không thể gọi được cho bác sĩ.

Sau khi gọi tới chỗ bệnh viện thì mới biết vị bác sĩ kia đã từ chức, ra nước ngoài đi đến một nơi xa từ tuần trước.

Vân Ngọc Hân bắt đầu cảm thấy luống cuống.

Bây giờ cô ta bắt đầu hoài nghi, có lẽ Lâm Thanh Thủy đã mua chuộc được vị bác sĩ phẫu thuật thụ tinh ống nghiệm kia.

Đứa con trong bụng cô ta bây giờ không phải là con của cô ta và Bạc Tuấn Phong mà là của Lâm Thanh Thủy và Bạc Tuấn Phong.

Dù sao thì Lâm Thanh Thủy cũng không thiếu tiền, thứ cô †a thiếu là gen của nhà họ Bạc.

Bởi vậy nên cô ta mới mua chuộc vị bác sĩ kia, đổi trắng thay đen lợi dụng Vân Ngọc Hân, để đạp lên cô ta và đưa con trai mình lên.

Vân Ngọc Hân cảm thấy vô cùng tức giận, vội vàng đi tìm Bạc Ngạn Thiên, muốn ông cụ làm chủ cho mình.

Bạc Ngạn Thiên đã nghe ngóng được đại khái sự tình, nhíu mày lên tiếng:”Chuyện này cháu chắc chắn sao?”
“Cháu chắc chắn! Ngày hôm nay cháu vốn đến đây là để gặp người phụ nữ mang thai hộ kia để xem tình hình cô ấy ra sao! Ông nội đoán xem cháu đã gặp ai? Đương nhiên là cháu gặp Lâm Thanh Thủy rồi, cô ta trước kia chính là thư ký của anh Tuấn Phong, thế nên chắc chắn có ý muốn gây rối anh Tuấn Phong”
Sắc mặt Bạc Ngạn Thiên nhanh chóng trở nên u ám: “Hiện giờ cô ta đang ở đâu?”
“Cháu không tìm ra cô ta.

Cháu đã cho người đứng chờ ở trước nhà trọ của cô ta, thế nhưng mấy người đó nói cho đến tận khuya vẫn không thấy cô ta đâu.

Chắc chắn là cô ta lo lắng mọi chuyện sẽ bị bại lộ nên bây giờ không dám trở về!”
Lâm Thanh Thủy có can đảm để quay trở về sao?
Nếu như cô ta rơi vào tay Vân Ngọc Hân thì liệu đứa bé trong bụng sẽ giữ được sao?
Bạc Ngạn Thiên nói: “Đây là chuyện cấp bách, trước tiên phải tìm được người!”
“Nếu như không tìm được thì sao?”
Vân Ngọc Hân lo lắng lên tiếng:”Ông nội, nếu như đứa bé trong bụng cô ta là của anh Tuấn Phong và cô ta vậy thì ông nội sẽ nhận đứa bé đó sao?”
Bạc Ngạn Thiên nhíu mày, trong lúc bất chợt không nói thành lời.

Nếu như Lâm Thanh Thủy thực sự dùng thủ đoạn này để có thể mang đứa con có dòng máu nhà họ Bạc thì Bạc Ngạn Thiên sẽ không ác tới mức bắt Lâm Thanh Thủy phá thai..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 661: Chương 660


Dù sao thì mặc dù bây giờ tập đoàn Bạc Thị đã vô cùng mạnh mẽ thì cũng không để một người như Vân Ngọc Hân làm việc trái với pháp luật như thế.

Nếu Lâm Thanh Thủy đã cố ý sinh đứa bé thì nhà họ Bạc cũng sẽ nhận.

Bạc Ngạn Thiên trầm ngâm một lúc sau đó lặng lẽ nói:”Nếu như đứa bé trong bụng cô ta thật sự là huyết thống của nhà họ Bạc thì cứ để cô ta sanh đứa bé đó ra.

Nhà họ Bạc sẽ nhận đứa bé chứ không nhận cô ta!”
Khi nghe câu nói này, trong lòng Vân Ngọc Hân cảm thấy có gì đó rất kì lạ.

Cô ta cho rằng Bạc Ngạn Thiên sẽ thiên vị mình, cho phép cô ta buộc Lâm Thanh Thủy phải phá bỏ đứa bé trong bụng.

Bạc Ngạn Thiên cũng có suy nghĩ như thế nhưng rõ ràng là ông ta không muốn thực hiện.

Dù sao đứa bé đó cũng mang dòng máu của nhà họ Bạc!
Rất cao quý!

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

“Ông ơi, ông đồng ý với cháu đi!”
“Chẳng phải bác sĩ đã nói sức khỏe của cháu không cho phép sao?”
“Đấy chỉ là lý do bảo thủ của ông ta mà thôi! Nếu như có ý chí kiên cường, biết đâu sẽ xảy ra kỳ tích thì sao?”
Bạc Ngạn Thiên suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Nếu cháu đã kiên quyết như vậy thì ông sẽ ủng hộ cháu!”
“Cháu cảm ơn ông!”
“Mấy ngày nay cháu cứ nghỉ ngơi bồi dưỡng cơ thể cho tốt đi!”
Vân Ngọc Hân gật đầu: “Vậy… còn Lâm Thanh Thủy kia…”
“Ông sẽ điều động người đi tìm, nếu cô ta vẫn còn ở thủ đô thì có lẽ sẽ tìm được!”
“Cháu biết rồi ạ”
Vân Ngọc Hân yên tâm trở về chờ đợi tin tức.

Bạc Ngạn Thiên nhanh chóng sai một đám người lùng sục khắp thủ đô để tìm kiếm, chưa đến ba ngày đã tìm được Lâm Thanh Thủy đang ở trong một khách sạn.

Mấy ngày nay, Lâm Thanh Thủy luôn trốn trong khách sạn, cô ta không dám về nhà.

Vân Ngọc Hân đã biết địa chỉ nhà của cô ta.

Trong lòng Lâm Thanh Thủy rất sợ Vân Ngọc Hân cho nên cô ta đâu dám trở về, cô ta ra ngoài tìm một khách sạn, đóng kín cửa phòng trốn trong đó suốt hai mươi bốn giờ không dám ra ngoài.

Cô ta cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Rõ ràng là không hề phạm pháp, nhưng cô ta lại hoảng hốt lo sợ giống như một tên tội phạm.

Chính vì vậy, khi người của Bạc Ngạn Thiên tìm được khách sạn nơi cô ta ở và phá cửa xông vào, Lâm Thanh Thủy đã sợ đến mức tay chân lạnh như đá, toàn thân toát mồ hôi, không ngừng run rẩy.

Cô ta không ngờ người nhà họ Bạc có thể tìm được cô ta nhanh đến như vậy!
Ngay sau đó cô ta bị đưa về nhà họ Bạc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 662: Chương 661


Tại nhà họ Bạc, người đầu tiên cô ta nhìn thấy là Bạc Ngạn Thiên, nghe đồn ông ta là người sáng lập giang sơn Thiên Ngạo.

Lúc nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên, Lâm Thanh Thủy bị khí thế bức người của ông ta dọa sợ, cô ta cuộn mình vào một góc trong ghế sô pha, mặc dù đã cố hết sức để giữ bình tĩnh nhưng trong lòng cô ta vẫn không ngừng chột dạ, cả người toát đây mồ hôi.

Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng cười: “Lâm Thanh Thủy, cô trốn cũng giỏi thật đấy, suýt chút nữa nhà họ Bạc đã phải phát lệnh truy nã để tìm cô!”
Lâm Thanh Thủy tủi thân tranh cãi: “Ông cụ Bạc, tôi đâu phải tội phạm, có cần phải gọi nhiều người như vậy đi tìm tôi không?”
“Cô cũng biết mình không phải tội phạm sao? Thế thì cô trốn chui trốn nhủi như vậy làm gì?”
“Tôi.”
“Nói rõ ràng đi! Rốt cuộc đứa bé trong bụng cô là của ai?”
Bạc Ngạn Thiên quát chói tai.

Lâm Thanh Thủy bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch, nhưng cô ta không biết nên giải thích thế nào.

Trên gương mặt của Bạc Ngạn Thiên tràn ngập âm u, ông †a chất vấn: “Việc đã đến nước này, cô còn định giấu diếm cái gì nữa? Nhà họ Bạc chỉ cần cho người đi điều tra, mọi chuyện sẽ được sáng tỏ! Cô Lâm, thân phận của cô là cái gì thì cô tự biết rõ, đừng có giở trò trước mặt tôi, tôi không có thời gian đùa giỡn với cô đâu!”
Lâm Thanh Thủy bị lời nói của Bạc Ngạn Thiên dọa sợ.

Mặc dù trong giọng điệu của ông ta có sự đe dọa, nhưng trong lòng Lâm Thanh Thủy biết rõ cô ta vốn không phải đối thủ của Bạc Ngạn Thiên.

Vậy nên cô ta đã thú nhận toàn bộ.

Từ việc cô ta nghe lén cuộc nói chuyện giữa Bạc Ngạn Thiên và Vân Ngọc Hân ở Thiên Ngạo, cho đến việc cô ta mua chuộc bác sĩ, làm phẫu thuật ống nghiệm và thay thế bản mẫu của Vân Ngọc Hân, cô ta thú nhận tất cả mọi chuyện với Bạc.

Ngạn Thiên, không bỏ sót bất kỳ chỉ tiết nào!
Sau khi nghe cô ta nói xong, Bạc Ngạn Thiên lại nhìn Lâm Thanh Thủy bằng con mắt khác xưa.

“Cô Lâm, thật không ngờ cô lại có bản lĩnh lớn như vậy?

Nhưng mà, cô vẫn còn muốn lừa gạt mọi người về chuyện này sao? Hay là cô vẫn còn hy vọng hão huyền, muốn dùng con trai của mình để trèo lên cao hơn.

Cô cho rằng trong bụng mình đang mang thai con của Tuấn Phong thì cô có thể gả vào nhà họ Bạc được sao?”
“Không phải!” Lâm Thanh Thủy vội vàng giải thích: “Từ trước tới giờ tôi chưa từng dám nghĩ đến những chuyện không thực tế như vậy! Tôi cũng chưa bao giờ mơ tới cái chức mợ chủ của nhà họ Bạc dù chỉ một chút! Tôi biết rõ mình có thân phận gì.

Đối với những thứ không nên mơ tưởng đó, tôi thật sự không dám nghĩ đến.

Ông cụ Bạc, tôi thật sự không dám… hy vọng xa vời rằng có thể gả cho Tuấn Phong đâu!”
Bạc Ngạn Thiên khẽ cau mày, nhưng ông ta không tin lời cô ta nói: “Cô cho rằng tôi sẽ tin cô hả? Nếu như cô không có cái suy nghĩ ấy thì làm sao có thể làm ra những chuyện khó tin thế này?”
“Tôi biết chuyện này rất vô lý… Nhưng đó chỉ là một suy nghĩ sai lầm của tôi mà thôi, là vì tôi quá yêu Tuấn Phong.

Tôi biết một kẻ có thân phận như tôi không thể với tới một người đàn ông như Tuấn Phong, cho nên từ trước tới giờ tôi chưa từng dám hy vọng quá nhiều!”
“Thế nhưng cô lại dám làm ra những chuyện như vậy!” Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng nói: “Còn nữa, cô cho rằng mình là ai, có tư cách gì mà dám gọi thẳng cái tên “Tuấn Phong”? Cô chỉ xứng gọi nó một tiếng: ‘Bạc Gia’ mà thôi.”
Lâm Thanh Thủy vội vàng gật đầu: “Thanh Thủy tôi nhất định sẽ nhớ kỹ lời của ông cụ Bạc!”
Thấy thái độ thành khẩn của cô ta, cơn tức giận của Bạc Ngạn Thiên cũng nguôi đi phần nào.

Ông ta đứng lên, đi tới trước mặt Lâm Thanh Thủy, nhìn cô †a từ trên xuống dưới, trong mắt không hề che giấu sự dò xét..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 663: Chương 662


Theo bản năng Lâm Thanh Thủy bảo vệ bụng dưới của mình, run rẩy nói: “Ông cụ Bạc, tôi đã làm những chuyện vô lý đó, ông muốn làm gì tôi cũng được, nhưng xin ông đừng làm hại đứa bé này… nó vô tội…
“Tôi nên khen cô cao thượng, hay là nói cô quá ngu xuẩn đây?” Bạc Ngạn Thiên xem thường hỏi ngược lại cô ta: “Làm sao tôi có thể khẳng định chắc chắn cái thứ trong bụng cô là cốt nhục của nhà họ Bạc?”
“Đứa bé trong bụng tôi là cốt nhục của Bạc Gia! Tôi đã mua chuộc bác sĩ, bảo ông ta giúp tôi chọn ra những gen có chất lượng tốt nhất, phẫu thuật tạo thai song sinh.

Hiện tại trong bụng tôi là hai đứa bé song sinh, đều là con tra Nghe cô ta nói vậy, Bạc Ngạn Thiên ngẩn người một lúc.

Đúng là ống nghiệm ba thế hệ có thể sàng lọc được gen, không những có thể mang thai song sinh mà còn có thể mang thai long phượng.

.

Tìm truyện hay tại -- TRÙMTRUY ỆN.

м E --
Lâm Thanh Thủy nói trong bụng cô ta đang mang thai song sinh, còn là hai bé trai.

Trong phút chốc, ông ta hơi do dự không biết có nên tin lời cô ta nói hay không!
Nếu thật sự là thai song sinh, hơn nữa còn là hai bé trai, chỉ cần xác định cha của hai đứa bé này là Bạc Tuấn Phong, vậy thì chuyện mẹ chúng là ai có gì quan trọng nữa đâu?
Lâm Thanh Thủy sợ Bạc Ngạn Thiên không tin, cô ta nhấn mạnh thêm một lần nữa: “Ông cụ Bạc, nếu ông không tin, sau mười sáu tuần nữa, tôi sẵn sàng hợp tác với nhà họ Bạc chọc nước ối để giám định danh tính của hai đứa trẻ! Tôi tình nguyện… về chuyện này, tôi không thẹn với lương tâm!”
“Hay cho câu nói không thẹn với lương tâm của cô!”
Bạc Ngạn Thiên cười nhạt: “Nếu đứa trẻ không phải con của Tuấn Phong thì cô tính sao?”
“Nếu như không phải, tôi sẽ bỏ cái thai này đi!”
Lâm Thanh Thủy thề thốt chân thành như vậy, Bạc Ngạn Thiên cũng không còn nghỉ ngờ gì nữa.

Ông ta ngồi xuống ghế.

Lâm Thanh Thủy nhìn thấy hình như Bạc Ngạn Thiên không định làm khó cô ta nữa, trong lòng lập tức dấy lên chút hy vọng.

Cô ta lấy hết can đảm, dè dặt thăm dò: “Ông cụ Bạc, bây giờ tôi đang muốn tìm một nơi ở để dưỡng thai thật tốt! Tôi tôi thật sự không hề mơ tưởng đến Tuấn… đến Bạc Gia… chỉ là tôi quá yêu Bạc Gia… cho nên mới muốn có con với anh ấy, chỉ vậy mà thôi!”
“Cô thực sự không có ý đồ nào khác?”
Lâm Thanh Thủy căn chặt môi, đột nhiên không nói gì cả.

Cô ta hồi hộp nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Được, tôi sẽ sắp xếp cho cô một nơi ở để dưỡng thai, trong hai tháng này, cô yên tâm mà dưỡng thai cho tốt.

Đến lúc đó, khi cái thai lớn hơn một chút, tôi sẽ cho người đến chọc nước ối để làm xét nghiệm ADN.

Nếu hai đứa bé này thật sự là con cháu của nhà họ Bạc, chúng tôi sẽ thừa nhận.

Nhưng tôi cảnh cáo cô, đối với nhà họ Bạc cũng vậy, mà đối với Tuấn Phong cũng thế, cô không được có bất kỳ suy nghĩ không thực tế nào!”
“Vâng, cảm ơn ông cụ Bạc, tôi xin thề, tôi sẽ không có bất kỳ suy nghĩ không thực tế nào đối với Bạc Gia và nhà họ Bạc!”
“Tốt nhất là cô nói được làm được!”
Bạc Ngạn Thiên không nhìn cô ta nữa.

Ông ta thực sự sắp xếp cho Lâm Thanh Thủy một nơi ở để dưỡng thai.

Khi chuyện này truyền đến tai Vân Ngọc Hân, cô ta vô cùng phẫn nộ!
Không biết Lâm Thanh Thủy đã dùng thủ đoạn gì mà Bạc Ngạn Thiên lại sắp xếp chỗ dưỡng thai cho cô ta, đúng là một người có không ít thủ đoạn!
Cứ như vậy, Vân Ngọc Hân không có cách nào làm khó Lâm Thanh Thuỷ được nữa.

Vân Ngọc Hân chỉ có thể tranh thủ thời gian bồi dưỡng cơ thể, chuẩn bị tiến hành phẫu thuật thụ tinh ống nghiệm.

Lần này, cô ta phải tự mình thực hiện tất cả mọi thứ, đề phòng xuất hiện thêm một Lâm Thanh Thủy thứ hai, cô ta không còn thời gian và công sức để tính toán so đo nữa!
Cùng lúc đó, chuyện của Lâm Thanh Thủy cũng đã truyền đến tai Mộng Yến Mi.

Khi nghe tin Lâm Thanh Thủy mang thai, lại còn là máu mủ của Bạc Tuấn Phong, chuyện đầu tiên mà bà ta làm là đi tìm Lý Phong Tuấn ngay lập tức..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 664: Chương 663


Mộng Yến Mi nói xa nói gần rằng, liệu máu dây rốn của đứa trẻ mà Lâm Thanh Thủy sinh ra có tác dụng gì hay không”
Mộng Yến Mi không nói rõ, ý của bà ta là đang hỏi, nếu cha ruột của đứa bé đó cũng là cha ruột của Cung Bắc nhưng mẹ ruột lại là một người phụ nữ khác, thế thì máu của dây rốn này có thể cứu được Cung Bắc hay không?
Lý Phong Tuấn nói: “Nếu cấy ghép thành công thì không có vấn đề gì, còn nếu cấy ghép không thành công thì cho dù là dây rốn của ai cũng vô dụng”
Mộng Yến Mi đột nhiên nhen nhóm một chút hy vọng.

Nói cách khác, nếu có thể cấy ghép thành công dây rốn của đứa trẻ do Lâm Thanh Thủy sinh ra cho Cung Bắc, vậy thì cơ thể Cung Bắc cũng có thể tạo ra được tế bào máu từ máu cuống rốn ấy!
Bà ta cảm thấy vô cùng vui mừng.

Vừa hay gặp được Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ đến thăm Cung Bắc.

Trong mấy ngày qua, Mộ Lâm Châu đã phái người ở phòng thí nghiệm đến Khu biệt thự Long Thần để bố trí phòng vô trùng.

Đợi đến lúc phòng vô trùng được trang bị xong, Cung Bắc xuất viện là sẽ được Vân Giai Kỳ đưa đến đây ngay.

Nhân lúc Vân Giai Kỳ bước vào phòng bệnh, đột nhiên Mộng Yến Mi nói với Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong, cháu qua đây với dì một chút! Dì có chuyện muốn nói với cháu.”
Bạc Tuấn Phong đứng dậy, đi theo Mộng Yến Mi đến một góc vắng vẻ.

Mộng Yến Mi đi thẳng vào vấn đề: “Cháu có biết chuyện Lâm Thanh Thủy đang mang thai hay không?”.

Cập nhật truyện nhanh tại { Tгùм Truyện.м e }
Bạc Tuấn Phong cau mày nhưng không lên tiếng.

Mộng Yến Mi ngạc nhiên nói: “Cháu không biết sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Cháu không biết.”
“Hôm qua, dì nghe nói… Mộng Yến Mi nói: “Theo ý của ông cụ là muốn sắp xếp một cuộc phẫu thuật thụ tinh ống nghiệm cho Vân Ngọc Hân.

Nhưng mà, với cơ thể của Vân Ngọc Hân, bác sĩ nói rằng có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng, vì vậy Vân Ngọc Hân đã thuê người mang thai hộ.

Kết quả, không biết Lâm Thanh Thủy nghe ngóng được thông tin này từ đâu, cô ta đã mua chuộc những bác sĩ kia, thay thế mấy người mang thai hộ mà Vân Ngọc Hân thuê tới.

Hiện giờ cô ta đã thành công mang thai rồi, là song sinh, lại còn là hai bé trai, đều là con của cháu!”
Bạc Tuấn Phong càng nghe càng cau mày.

Mộng Yến Mi lại nói: “Bây giờ, ông cụ sắp xếp Lâm Thanh Thủy dưỡng thai ở một bệnh viện khác, đợi đến lúc cái thai được khoảng bốn tháng, ông cụ sẽ cho người chọc nước ối của cô ta để kiểm tra, nếu như khẳng định được là máu mủ của cháu, vậy thì khi đứa bé được sinh ra, nhà họ Bạc sẽ thừa nhận nói”
Bạc Tuấn Phong nói: “Dựa vào cái gì mà nhà họ Bạc phải nhận nó?”
Mộng Yến Mi sững sờ: “Dù sao nó cũng là máu mủ của cháu! Ông nội cháu thương cháu như vậy, sao có thể không nhận con của cháu được?”
Trên mặt Bạc Tuấn Phong không hề có biểu cảm, anh nói: “Cháu cũng không cần ông ta nhận”
“Đối với chuyện này, đâu phải cháu nói là được đâu chứ?”
“Nếu đã là con của cháu, tại sao cháu không được phép nói? Nếu như ông nội còn muốn nhận đứa cháu này, ông nên bảo người phụ nữ kia bỏ đứa bé đi”
Bởi vì câu nói này, một lúc lâu sau Mộng Yến Mi vẫn chưa định thần.

Bà ta cũng không ngờ, Bạc Tuấn Phong lại máu lạnh vô tình như thế.

Mộng Yến Mi dè dặt nói: “Không cần biết người phụ nữ đó dùng thủ đoạn gì để mang thai hai đứa bé… nhưng dù sao bọn trẻ cũng là máu mủ của cháu cơ mà!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 665: Chương 664


“Nếu cháu không thừa nhận, bọn chúng chỉ là con ngoài giá thú” Bạc Tuấn Phong cười lạnh nói: “Mà đã là con ngoài giá thú thì không cần thiết phải giữ lại!”
“Quả thật là Lâm Thanh Thủy đã dùng thủ đoạn, nhưng suy cho cùng hai đứa trẻ này cũng vô tội mà!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Đây là chuyện riêng của cháu, tốt hơn hết là dì đừng nên hỏi quá nhiều!”
Trong chốc lát Mộng Yến Mi cảm thấy vô cùng căng thẳng.

Bà ta không hỏi nhiều thì sao mà được!
Bây giờ Lâm Thanh Thủy đã mang thai một cách thuận lợi rồi, hai đứa trẻ này cũng chính là niềm hy vọng của Cung Bắc.

Tuy rằng bà ta biết suy nghĩ của bản thân có hơi ích kỷ, nhưng bà ta cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đặt hy vọng lên hai đứa trẻ này.

Mộng Yến Mi thuyết phục Bạc Tuấn Phong từng bước một: “Sao cháu không đồng ý nhận hai đứa trẻ này? Đợi sau này khi phân chia tài sản, cháu có hai đứa nó thì sẽ được thừa kế thêm hai phần tài sản.

Đối với cháu mà nói, đây chẳng phải là chuyện tốt sao?”
Bạc Tuấn Phong cảm thấy vô cùng nực cười.

“Dì cảm thấy cháu sẽ quan tâm tới hai phần tài sản thừa kế đó sao?”
“Còn không phải sao! Tuấn Phong, những thứ như danh vọng và tài sản, lúc mà cháu có thì cháu lại gạt bỏ không thương tiếc, nhưng mà khi cháu không có bất kỳ thứ gì trong †ay, còn có cái gì đáng giá hơn danh vọng và tài sản nữa chứ?”
“Đừng nói nữa” Anh không muốn nghe.

Con của anh mà anh cũng không có quyền quyết định sao?
Cho dù Lâm Thanh Thủy được Bạc Ngạn Thiên bảo vệ, đến khi cô ta sinh ra con của anh thì anh cũng sẽ không nhận.

Anh không nhận thì chắc chắn hai đứa trẻ đó sẽ không có danh phận.

Mộng Yến Mi biết Bạc Tuấn Phong rất cứng đầu, nói nhiều với anh như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Cho nên chuyện này chấm dứt tại đây.

Mộng Yến Mi nói: “Thôi vậy! Dì sẽ không can thiệp vào chuyện này nữa!”
Với sự hiểu biết của bà ta về Bạc Ngạn Thiên, ông cụ rất yêu thương Bạc Tuấn Phong, ông ta cũng yêu thương máu mủ của cháu trai mình, tự khắc ông ta sẽ bảo vệ chúng nó.

Cho dù bây giờ Bạc Tuấn Phong không chịu thừa nhận nhưng đợi đến khi hai đứa trẻ được sinh ra thì gạo đã nấu thành cơm rồi, Bạc Tuấn Phong không muốn cũng phải thừa nhận.

Tới khi hai đứa bé ra đời, bà ta sẽ tìm cơ hội lấy cuốn rốn của chúng mang đi.

Còn những chuyện khác, bà ta quan tâm nhiều như thế làm gì!

Trong phòng vô trùng.

Vân Giai Kỳ đang dỗ dành Cung Bắc uống thuốc.

Đã mấy ngày rồi cậu bé chưa được gặp Vân Giai Kỳ.

Trong khoảng thời gian này, vì những dư luận ngoài kia mà Vân Giai Kỳ không thể không ở nhà.

Thậm chí điện thoại của cô cũng luôn ở trạng thái tắt nguồn.

Đám fan hâm mộ đó chuyện gì cũng làm ra được, cũng chẳng biết bọn họ làm thế nào có được số điện thoại của cô, nửa đêm gọi điện thoại đe dọa.

Ở trên mạng, trong mục tin nhắn trên Facebook của cô tràn ngập những lời đe dọa, khiến tài khoản Facebook tê liệt tới mức không thể đăng nhập được.

Sau khi Bạc Tuấn Phong trở về thủ đô, có lẽ Vân Ngọc Hân không dám l* m*ng nhắc đến chuyện này nữa, cô ta đỡ hơn trước nhiều rồi.

Còn ở trên mạng, thủy quân cũng không còn càn rỡ, đám fan hâm mộ thì không còn thô bạo như trước.

Hiện giờ Vân Ngọc Hân đặt toàn bộ tâm tư trong việc làm phẫu thuật thụ tỉnh ống nghiệm, cô ta không có thời gian thao túng dư luận nữa.

Hiếm lắm mới có được mấy ngày yên bình.

Vài ngày không gặp Vân Giai Kỳ, đương nhiên là Cung Bắc rất nhớ cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 666: Chương 665


Vừa nhìn thấy cô, cậu bé tủi thân bổ nhào vào lòng cô ngay lập tức, bày tỏ nỗi nhớ mong của mình.

“Mẹ, con còn tưởng mẹ không cần Cung Bắc nữa…”
Nghe thấy giọng điệu ấm ức của Cung Bắc, trong chốc lát Vân Giai Kỳ cảm thấy đau lòng.

Cô nói: “Mấy ngày vừa rồi, mẹ bận chút việc nên không có thời gian đến đây, sao mẹ có thể không cần Cung Bắc được chứ?”
Cung Bắc ở trong lòng ngẩng đầu lên chớp mắt nhìn cô.

Chính vì ánh mắt trìu mến này, Vân Giai Kỳ lại cảm thấy đau lòng ôm chặt lấy cậu bé.

“Mấy ngày nữa, mẹ sẽ đón con xuất viện, sau đó đưa con đến nhà của mẹ.

Mẹ sẽ chăm sóc cho con thật tốt, có được không nào?”
“Vâng ạ” Cung Bắc đồng ý ngay lập tức.

“Vậy con có nhớ nhà không, lỡ như đến một ngày nào đó, con khóc lóc đòi về nhà thì sao?”
Cung Bắc khôn khéo nói: “Mẹ ở nơi nào thì nơi đó chính là nhà của con”
Câu nói này thật sự rất ấm lòng!

Vân Giai Kỳ không ngờ, Cung Bắc lại xem cô là nhà.

“Cung Bắc, sao con lại đáng yêu thế cơ chứ?” Vân Giai Kỳ thích thú véo khuôn mặt nhỏ của Cung Bắc.

Nếu như đứa trẻ này là con ruột của cô thì tốt biết mấy!
Cung Bắc nói: “Con đáng yêu thế này, vậy thì mẹ có muốn yêu thương con nhiều hơn một chút không ạ?”
“Mẹ yêu con nhất!”
“Thật không ạ?” Cung Bắc nửa tin nửa ngờ: “Mẹ sẽ yêu con nhiều hơn yêu chú họ đúng không ạ?”
Vân Giai Kỳ cảm thấy hơi chột dạ một cách khó hiểu.

Đột nhiên cô nghĩ đến Mạn Nhi.

Vân Giai Kỳ đáp: “Ha ha ha, Cung Bắc, bây giờ con đang xếp thứ hai ở trong lòng mẹ đó!”
Thứ nhất là Mạn Nhi.

Dẫu sao cũng đã có tình cảm nhiều năm như vậy.

Cung Bắc vẫn cho rằng Bạc Tuấn Phong là người xếp thứ nhất trong lòng Vân Giai Kỳ.

Nếu đó là chú họ thì cũng không phải là không thể tiếp nhận.

Cung Bắc tự nhận mình rất khoan dung độ lượng!
Xếp thứ hai, đối với vị trí này, Cung Bắc đã cảm thấy rất hài lòng rồi.

.

Đam Mỹ Sắc
“Xếp thứ hai cũng tốt! Mẹ, sau này Cung Bắc phải vĩnh viễn xếp thứ hai ở trong lòng mẹ, không được để Cung Bắc tụt xuống thứ ba thứ tư đâu đấy!”
“Ừm, đương nhiên là vậy rồi!”
“Ngoắc tay đi!”
Cung Bắc giơ ngón tay út, ánh mắt tràn đây mong chờ nhìn Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ không chút do dự ngoắc tay với cậu bé ngay lập tức.

Lúc này trên gương mặt nhỏ nhắn của Cung Bắc mới nở một nụ cười tươi như hoa!
Bỗng nhiên Vân Giai Kỳ cảm thấy đứa trẻ này rất giống Bạc Tuấn Phong.

Dù sao thì Cung Bắc cũng gọi Bạc Tuấn Phong một tiếng “chú họ”, cậu bé giống người đàn ông đó cũng là điều hiển nhiên!
Trong thoáng chốc, Vân Giai Kỳ còn cảm thấy lông mày và mắt của cậu bé cũng hao hao giống Mạn Nhi.

Còn hơi tương tự với Bạc Vũ Minh.

Khó nói rõ là giống ở chỗ nào nhưng dáng vẻ của chúng dễ khiến người khác cảm thấy ba đứa trẻ này chính là anh em ruột!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 667: Chương 666


Cung Bắc thấy cô ngẩn người nhìn mình chằm chằm rồi còn v**t v* gương mặt nhỏ của mình.

Cậu bé mắc bệnh sạch sẽ, còn tưởng rằng mình uống thuốc bị dính bẩn ở trên khoé môi, cho nên dùng tay lau đi lau lại.

“Mẹ ơi, trên mặt của con có dính thứ gì bẩn không ạ?”
“Đâu có đâu”
“Vậy sao mẹ cứ nhìn con mãi thế?”
Vân Giai Kỳ nhướng mày: “Bởi vì mẹ thấy con đáng yêu chứ sao, càng nhìn càng thích”
Trái tim Cung Bắc tim đập ‘thình thịch: “Thật không ạ?”
“Ừm!”
“Vậy mẹ phải nhìn Cung Bắc nhiều vào”
Vân Giai Kỳ dở khóc dở cười ‘Aˆ một tiếng: “Tại sao thế?”
“Chẳng phải mẹ nói càng nhìn con mẹ càng thích con sao?
Nếu càng nhìn càng thích, vậy thì mẹ phải nhìn con nhiều vào, thế thì Cung Bắc sẽ có thể xếp thứ nhất ở trong lòng mẹ rồi!”
Cung Bắc ngây ngô giải thích.

Bởi vì lời giải thích hồn nhiên này, Vân Giai Kỳ lại bị cậu bé chọc cười.

Vân Giai Kỳ quay sang hỏi Cung Bắc: “Cung Bắc, con đã nghĩ ra quà sinh nhật mà mình thích chưa nào?”
Cung Bắc suy nghĩ hồi lâu, hình như cậu bé không đặc biệt muốn cái gì cả.

Vốn cậu bé chẳng thiếu thốn gì.

Cậu bé chỉ có một mong ước duy nhất, đó là…
“Mẹ đón sinh nhật cùng với con có được không ạ?” Cung Bắc nói.

Vân Giai Kỳ nghe xong, trong lòng cảm thấy rất ấm áp.

Cô nói: “Vậy đợi đến sinh nhật Cung Bắc, mẹ sẽ đích thân xuống bếp làm một cái bánh sinh nhật cho con được không nào? Vừa chúc mừng sinh nhật con, vừa chúc mừng con được xuất viện”
Nghe Vân Giai Kỳ nói sẽ đích thân làm bánh sinh nhật tặng cho mình, Cung Bắc cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

“Mẹ biết làm bánh sinh nhật thật sao?”
Vân Giai Kỳ gật đầu nói: “Đúng vậy”
Trước đây cô đã từng tự làm bánh cho Vân Mạn Nhi.

“À, không có gì” Chỉ là đột nhiên cô nhớ ra Vũ Minh và Vân Mạn Nhi cũng sinh ra vào ngày tết thiếu nhi.

Nói vậy thì ba đứa trẻ này có thể tổ chức sinh nhật cùng nhau rồi.

Cung Bắc cười híp mắt nói: “Mẹ, con xuất viện vào đúng hôm sinh nhật của con đấy”
Ngày cậu bé xuất viện là ngày tết thiếu nhi.

Cậu bé sinh ra vào dịp tết thiếu nhi.

Vân Giai Kỳ nghe xong thì vô cùng ngạc nhiên: “Trùng hợp đến vậy sao?”
“Trùng hợp?”
“À, không có gì” Chỉ là đột nhiên cô nhớ ra Vũ Minh và Vân Mạn Nhi cũng sinh ra vào ngày tết thiếu nhi.

Nói vậy thì ba đứa trẻ này có thể tổ chức sinh nhật cùng nhau rồi.

Vân Giai Kỳ quay sang hỏi Cung Bắc: “Cung Bắc, con đã nghĩ ra quà sinh nhật mà mình thích chưa nào?”
Cung Bắc suy nghĩ hồi lâu, hình như cậu bé không đặc biệt muốn cái gì cả.

Vốn cậu bé chẳng thiếu thốn gì.

Cậu bé chỉ có một mong ước duy nhất, đó là…
“Mẹ đón sinh nhật cùng với con có được không ạ?” Cung Bắc nói.

Vân Giai Kỳ nghe xong, trong lòng cảm thấy rất ấm áp..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 668: Chương 667


Cô nói: “Vậy đợi đến sinh nhật Cung Bắc, mẹ sẽ đích thân xuống bếp làm một cái bánh sinh nhật cho con được không nào? Vừa chúc mừng sinh nhật con, vừa chúc mừng con được xuất viện”
Nghe Vân Giai Kỳ nói sẽ đích thân làm bánh sinh nhật tặng cho mình, Cung Bắc cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

“Mẹ biết làm bánh sinh nhật thật sao?”
Vân Giai Kỳ gật đầu nói: “Đúng vậy”
Trước đây cô đã từng tự làm bánh cho Vân Mạn Nhi.

Bánh cô làm rất ngon, không thua kém gì so với bánh ở ngoài tiệm cả.

Cung Bắc hỏi với vẻ háo hức: “Mẹ sẽ làm bánh fondant chứ?”
Bánh fondant là một loại bánh nghệ thuật.

Ngoài cốt bánh giống bánh kem bơ thì trên bánh còn được trang trí bằng rất nhiều thứ khác nhau.

Lúc này, Vân Giai Kỳ lập tức cảm thấy bối rối.

Cô biết làm bánh kem bơ, bánh mousse nhưng cô chưa bao giờ thử làm bánh fondant cả.

Nhưng mà nhìn dáng vẻ đây mong đợi của Cung Bắc, cô không muốn để Cung Bắc thất vọng.

Vì thế cô đành võ ngực tự tin nói: “Được chứ, Cung Bắc muốn ăn bánh fondant thì mẹ sẽ làm cho Cung Bắc”
Cung Bắc lập tức mừng rỡ nhảy cẵng lên: “Vâng ạ!”
Rời khỏi bệnh viện, Vân Giai Kỳ vừa về đến nhà là đã lập tức ngồi vào máy vi tính, bắt đầu tra tìm tài liệu.

Cô không biết làm bánh fondant.

Mà nếu đã khoác lác và đồng ý với Cung Bắc sẽ làm bánh fondant, đương nhiên cô không thể để cậu bé thất vọng!
Vì thế, cô bắt đầu dày công nghiên cứu.

Sau khi hiểu sơ bộ về cách làm bánh, Vân Giai Kỳ bắt đầu vẽ bản vẽ thiết kế, cô dự định sẽ tự tay thiết kế một chiếc bánh cho Cung Bắc.

Đối với cốt bánh, cô định sử dụng tông màu xanh sữa, ở trên bánh cô sẽ thiết kế bốn nhân vật.

Một nhân vật là Vân Mạn Nhi, một nhân vật là Bạc Minh Vũ, một nhân vật là Cung Bắc, và cái cuối cùng là cô.

Bởi vì ba đứa trẻ có sinh nhật trùng một ngày, cho nên hôm đó ba đứa trẻ sẽ là nhân vật chính!
Bạc Tuấn Phong nhìn thấy Vân Giai Kỳ vừa trở về mà đã vào phòng làm việc, một lúc lâu sau vẫn chưa thấy đi ra, anh bèn vào phòng làm việc xem thử thì thấy cô đang ngồi trên bàn vẽ bản thiết kế.

Kỹ năng hội họa của Vân Giai Kỳ thực sự rất tốt, chỉ với mấy nét vẽ mà một chiếc bánh sinh nhật vô cùng hấp dẫn và ngon lành đã hiện lên trên trang giấy, ngay cả bốn nhân vật trên chiếc bánh cũng được vẽ một cách đầy sinh động.

Bạc Tuấn Phong vừa nhìn đã lập tức nhận ra ngay, một người là Vân Mạn Nhi, một người là Bạc Vũ Minh, một người là Cung Bắc, và một người nữa là cô.

Nhưng mà, trong lòng anh hơi khó chịu.

Còn anh thì sao?
Vân Giai Kỳ chăm chú vẽ đến nỗi không nhận ra người đàn ông đang đứng phía sau mình, bất thình lình giọng nói không vui của Bạc Tuấn Vũ vang lên ở phía sau khiến cô giật mình.

“Thế còn anh?”
Vân Giai Kỳ kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng sau lưng mình, khẽ nhướng mày hỏi cô: “Tại sao không có anh?”
“Hôm đó cũng không phải sinh nhật anh”
“Vẽ anh vào luôn đi”
“Không được”
“Sao lại không được?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 669: Chương 668


Vân Giai Kỳ ủ rũ nói: “Không đủ chỗ vẽ”
Bạc Tuấn Phong: “…”
Thấy ánh mắt của Bạc Tuấn Phong âm u, Vân Giai Kỳ biết người đàn ông này đang khó chịu.

Cô kìm nén tâm tình muốn cười trộm, vội vàng dỗ dành anh: “Được thôi! Vẽ thêm anh vào.

Cô lại thêm vài nét bút lên tranh vẽ, không lâu sau, một Bạc Tuấn Phong phiên bản hoạt hình xuất hiện trên giấy.

Bạc Tuấn Phong nhìn thoáng qua, cặp mày kiếm nhíu lại một lúc.

Bốn nhân vật khác đều có gương mặt tươi cười như hoa, chỉ có anh bị Vân Giai Kỳ vẽ thành bộ dạng dữ dăn, khuôn mặt không hề có cảm xúc, lạnh như tiền.

“Tại sao lại vẽ biểu cảm này?”
“Bởi vì bình thường anh luôn có biểu cảm này, nghiêm túc thận trọng khiến người khác cảm thấy anh hung dữ”
Bạc Tuấn Phong: “…”
Vân Giai Kỳ xoay người qua, dùng cán bút nhẹ nhàng gõ gõ lên khuôn mặt của anh, cười nói: “Không thì bây giờ anh cười một cái cho tôi xem xem, để tôi tìm chút linh cảm?”
Bạc Tuấn Phong: “…”

“Anh xem, bây giờ anh đang có biểu cảm này đấy! Anh không cười một cái được sao?”
Đột nhiên muốn anh cười, sao anh có thể cười được?
Bạc Tuấn Phong cũng không phải người thích cười.

Vân Giai Kỳ hoài nghi một hồi, có phải là cái cơ cười trên mặt anh không giống với người bình thường hay không, hoặc nói cách khác vốn dĩ người đàn ông này không hề có cơ cười.

“Được rồi, đến khi làm bánh kem, tôi sẽ cân nhắc việc làm anh đáng yêu hơn một chút.”
Nghe cô nói thế, lúc này Bạc Tuấn Phong mới hài lòng.

Cho đến khi vẽ xong bản thiết kế, Vân Giai Kỳ mang nó đến nhà bếp, lấy nam châm đính tờ giấy lên trên tủ lạnh rồi bắt đầu luyện tập làm bánh.

Làm cốt bánh kem, hay còn gọi là bánh bông lan, vẫn rất đơn giản.

Vân Giai Kỳ thành thạo tách lòng đỏ và lòng trắng trứng ra, khuấy đều, dùng máy đánh trứng đánh cho lòng trắng bông lên.

Cô vô cùng quen thuộc với các bước làm bánh này.

Trước đây Mạn Nhi thích ăn bánh ngọt nhất.

Trước đây, khi định cư ở Pháp một khoảng thời gian, cô cảm thấy bánh ngọt của Pháp thực sự quá ngọt, cô lo Mạn Nhi sẽ bị sâu răng nên đều tự làm bánh mì, bánh ngọt ở nhà.

Cô làm bánh từ lúc luống cuống tay chân thuở ban đầu cho đến khi thành thạo điêu luyện như bây giờ.

Vân Giai Kỳ dùng khuôn làm một cái cốt bánh hình tròn rồi bỏ nó vào lò nướng, sau đó thì bắt đầu làm các nhân vật bằng đường fondant.

Trong lò nướng, bánh bông lan toả ra hương thơm hấp dẫn.

Bạc Vũ Minh ở phòng khách cũng ngửi thấy mùi thơm này.

Rõ ràng là cậu bé đã ăn bữa trưa rồi, vậy mà khi nghe thấy hương thơm này thì lại cảm thấy thèm ăn.

Cậu bé men theo mùi hương đi thẳng đến nhà bếp, lặng lẽ đẩy cửa bếp ra thì nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang làm bánh kem fondant một cách chăm chú.

Dưới ánh đèn, góc nghiêng xinh đẹp của Vân Giai Kỳ dịu dàng và cuốn hút, lông mi thật dài hơi rủ xuống, ánh mắt nhu tình như nước, khóe môi phác hoạ một độ cong nhẹ nhàng như đang cười.

Bạc Vũ Minh tò mò nhìn về phía tay cô, nhìn thấy cô đang mô phỏng các nhân vật hoạt hình.

Các nhân vật trên bánh kem đều được làm từ kẹo đường, đầu tiên là nặn thành hình rồi áo thêm một lớp đường trắng ở bên ngoài.

Ở một bên, Vân Giai Kỳ đã làm xong nhân vật hoạt hình của Mạn Nhi từ đường fondant..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 670: Chương 669


Bạc Vũ Minh lặng lẽ không một tiếng động đi xuống dưới bếp, cậu bé tò mò cầm Mạn Nhi phiên bản hoạt hình lên xem.

Mạn Nhi do Vân Giai Kỳ làm ra trông vô cùng sống động.

Cậu bé không nhịn được nhìn chằm chằm vào nhân vật này.

Vậy mà người phụ nữ này lại nặn ra được một thứ đáng yêu như thế sao?
Điều này cũng quá thần kỳ rồi.

Vân Giai Kỳ nhận ra phía sau có tiếng động, vừa nhìn thấy Bạc Vũ Minh chẳng biết đi vào trong bếp từ khi nào thì cô hơi kinh ngạc.

Thấy cậu bé cầm tượng người nặn bằng đường fondant trong tay, cô hơi ảo não nói: “Vũ Minh, tại sao con lại xuống đây?

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-670-0.jpg


“Ăn được ư?”
Tiểu Vũ Minh hơi ngạc nhiên.

Cậu bé còn tưởng rằng đây chỉ là món đồ trang trí mà thôi, không ngờ lại có thể ăn được.

“Có thể ăn đó con.

Con có muốn… nếm thử hay không?”
“Con thấy… hơi Giai Kỳ!”
Bởi vì Vân Giai Kỳ nặn món đồ chơi làm bằng đường này quá giống, cho nên cậu bé cứ cảm thấy như đang cầm Mạn Nhỉ trong lòng bàn tay, nếu mà cắn một miếng thì cậu bé sẽ có cảm giác như thể mình đang ăn Mạn Nhi vậy.

Vân Giai Kỳ bật cười, cô lấy món đồ chơi làm bằng đường ra khỏi tay của Tiểu Vũ Minh, nói với cậu bé: “Lớp đường trắng còn chưa khô đâu.”
Trên tay Tiểu Vũ Minh dính đầy đường trắng.

Cậu bé không nhịn được bỏ ngón tay vào trong miệng, đầu lưỡi khế l**m một chút, quả nhiên là rất ngọt!
“Ừm, ngọt lắm” Có điều, trẻ con ở tầm tuổi này đều cực kỳ thích đồ ngọt.

Vân Giai Kỳ cảm thấy quá ngọt, nhưng đối với Tiểu Vũ Minh mà nói thì lại vừa đúng khẩu vị!
Cậu bé không cảm thấy ngấy, trái lại dư vị còn quẩn quanh mãi trong miệng.

Tiểu Vũ Minh hỏi: “
Cậu bé vừa dứt lời, Vân Giai Kỳ lập tức ngẩn người.

Cậu bé vừa mới gọi cô là gì?
Mẹ?
Cuối cùng Tiểu Vũ Minh cũng gọi cô là rne?
“Mẹ đang làm bánh kem ạ?”
Tiểu Vũ Minh cũng phản ứng lại ngay lập tức.

Vậy mà cậu lại gọi người phụ nữ này là… mẹ?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 671: Chương 670


Đây gần như là phản xạ có điều kiện theo bản năng, tuyệt nhiên không hề trải qua quá trình suy nghĩ ở trong đầu.

Tiểu Vũ Minh lập tức xoay người lại, sắc mặt hơi khác thường.

Cậu bé hấp tấp nói: “Mạn Nhi đang đợi con tới chơi ghép hình với em ấy…”
Nói rồi, cậu bé vội vàng ra khỏi nhà bếp.

Trên mặt Vân Giai Kỳ có đôi chút cô đơn, nhưng chỉ chốc lát sau cô đã cong môi.

Cho dù thế nào, vừa rồi Tiểu Vũ Minh đã thật sự gọi cô một tiếng ‘nẹ, cô sẽ không nghe nhầm!
Có phải điều đó chứng tỏ… Tiểu Vũ Minh đang từ từ tiếp nhận cô hay không?
Nghĩ đến đây, Vân Giai Kỳ cảm thấy được khích lệ.

Sau khi ra khỏi nhà bếp, Tiểu Vũ Minh đụng phải Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong thấy sắc mặt cậu bé có hơi khác thường, anh nhíu mày hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì…”

Tiểu Vũ Minh lẩm bẩm một câu, sau đó chạy lên phòng ở tầng trên.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày lại, nhưng cũng không nói gì thêm mà đi xuống dưới bếp.

Vừa vào trong, anh đã nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang tô màu cho nhân vật thứ ba.

Thứ cô đang cầm trong tay là bức tượng chibi Bạc Tuấn Phong được nặn bằng đường.

Bạc Tuấn Phong nảy sinh hứng thú, anh đi đến phía sau cô, nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang cầm bút chấm đường trắng lên để tô màu.

Giống như một trò đùa dai… Vân Giai Kỳ cố ý vẽ cho anh một gương mặt dữ tợn.

Bỗng nhiên Bạc Tuấn Phong phát ra âm thanh: “Tại sao em vẽ anh dữ như vậy chứ…?”
Vân Giai Kỳ giật mình.

Cô bỗng xoay người lại, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đã xuống dưới bếp chẳng biết tự khi nào.

Trong lòng vẫn còn hốt hoảng, cô nói: “Anh… anh vào từ bao giờ vậy hả?”

Rốt cuộc hai cha con này bị cái gì thế?
Bọn họ đi lại không phát ra chút âm thanh nào sao?
Đột nhiên lặng lẽ xuất hiện ở phía sau cô.

Cô không bị hù chết mới là chuyện lạ!
Bạc Tuấn Phong nói: “Do em tập trung quá đấy”
Vân Giai Kỳ lẩm bẩm một câu: “Chẳng phải anh đi lại mà không phát ra tiếng sao? Tôi nghe thấy kiểu gì?”
Cô nhìn lại thứ trong tay mình, mí mắt giật mạnh.

Vừa bị người đàn ông này dọa một trận, miệng của món đồ chơi làm bằng đường trong tay cô đã lệch đến tận Siberia rồi.

Mất một lúc lâu Vân Giai Kỳ mới phản ứng được, đột nhiên cô phá lên cười “ha ha”.

Bạc Tuấn Phong không biết cô đang cười cái gì, ánh mắt dừng lại trên món đồ chơi làm bằng đường trong tay cô, thấy cái miệng của nó bị lệch, người đàn ông tức khắc ngớ ra.

Bạc Tuấn Phong: “… Thật là xấu”
Miệng của nó bị lệch một chút, hơn nữa còn lệch xuống phía dưới, trông càng dữ tợn hơn!
“Xấu chỗ nào?”
Vân Giai Kỳ nâng món đồ chơi làm bằng đường trong tay lên, đối chiếu với Bạc Tuấn Phong một lát, bất thình lình mở miệng cảm khái: “Siêu giống luôn!”
Bạc Tuấn Phong hỏi lại: “Giống chỗ nào chứ?”
“Vẻ mặt ngày thường của anh chính là như thế này, lúc nào cũng trưng ra biểu cảm nghiêm túc, không giống sao?”
“Không giống, em vẽ miệng của anh méo rồi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 672: Chương 671


“Tôi cố ý chắc? Nếu anh không dọa tôi, tôi có thể vẽ miệng bị méo được à? Đáng đời!”
“Sao em lại làm bánh kem vào giờ này?”
“Coi như luyện tập một chút thôi!”
Vân Giai Kỳ vừa nói vừa đặt những món đồ chơi làm bằng đường đã được vẽ xong sang một bên.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy ngón tay cô dính đầy đường trắng, không kìm được cầm tay cô lên, đôi môi mỏng nhẹ nhàng ngậm lấy đầu ngón tay.

Đột nhiên Vân Giai Kỳ đỏ mặt, có cảm giác như đang bị lửa đốt.

“Có ngọt không?”
Cô đỏ mặt hỏi.

Đôi mắt phượng của Bạc Tuấn Phong lưu chuyển, ánh mắt sâu thẳm nhẹ nhàng dừng trên gương mặt cô: “Hửm?”
“Tôi hỏi anh… có ngọt hay không…” Trên ngón tay cô toàn là đường trắng.

Chẳng lẽ anh không cảm thấy ngọt đến phát ngấy?

Thế mà Bạc Tuấn Phong chỉ nhếch môi cười, anh nhẹ nhàng mà nâng cằm cô lên, những ngón tay dài dịu dàng bóp khuôn mặt nhỏ của cô, cúi đầu hôn lên đôi môi cô.

Nụ hôn này dịu dàng như thế.

Trong lúc tách ra, cọ xát, di ấn, xoay chuyển, cảm nhận được hương vị ngọt ngào giữa môi răng hoà quyện với hơi thở bạc hà của người đàn ông, Vân Giai Kỳ cảm giác như máu mình đang chảy ngược lên trên đỉnh đầu!
Thậm chí là không cần soi gương, cô cũng có thể tưởng tượng hiện giờ mặt cô đã đỏ đến mức nào!
Bạc Tuấn Phong buông lỏng khuôn mặt của cô ra, hỏi lại cô câu mà cô vừa hỏi: “Có ngọt không?”
Vân Giai Kỳ im lặng một lúc, mặt đỏ lên.

Cô mím chặt môi, xấu hổ đến mức không nói nên lời.

“Hửm? Có ngọt hay không?”
“Anh…” Vân Giai Kỳ đẩy anh một cái: “Anh cố ý!
Chắc chắn là anh cố ý, anh muốn nhìn thấy dáng vẻ bối rối xấu hổ này của cô!
Cô nói đúng.

Quả thực là anh cố ý.

Anh thích dáng vẻ đỏ mặt thẹn thùng của cô nhất.

Nhìn mãi mà không chán.

“Khụ khụ khu…”
Tiếng ho khan xấu hổ của người giúp việc truyền đến từ cửa nhà bếp.

Vân Giai Kỳ đẩy Bạc Tuấn Phong ra, nhìn về phía cửa.

Người giúp việc đứng ở đó với vẻ hơi lúng túng, nói với Bạc Tuấn Phong rằng: “Có khách của nhà họ Bạc… đến thăm ạ”
“Aj2”
“Nói là bác sĩ tư nhân của nhà họ Bạc”
Người giúp việc cũng không trả lời được lý do vì sao lại Vậy.

Bạc Tuấn Phong nói với Vân Giai Kỳ: “Anh đi xem sao”
“Ừm, anh đi đi…”
Bạc Tuấn Phong ra khỏi nhà bếp, lúc này Vân Giai Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Cô dùng tay ôm gương mặt nóng bỏng của mình xong mới đột ngột nhớ ra trên tay cô đang dính đầy đường trắng, làm vậy sẽ khiến đường trắng dính đầy lên trên mặt cô!
Bạc Tuấn Phong đi tới cửa thì nhìn thấy hai người đàn ông mặc âu phục màu trắng đứng ở cửa, họ xách cặp táp trong tay, lối ăn mặc rất nho nhã lịch sự..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 673: Chương 672


Vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, hai người đàn ông bước lên phía trước, đầu tiên là trình giấy tờ chứng minh thân phận, sau đó giải thích mục đích bọn họ đến đây với Bạc Tuấn Phong.

“Tổng giám đốc Bạc, chúng tôi là bác sĩ tư nhân của ông cụ Bạc, tôi họ Chu, đây là trợ lý của tôi, họ Từ.

Lân này chúng tôi tới là để đón cô chủ nhỏ trở về làm kiểm tra sức khỏe định kỳ”
Mỗi tháng Tiểu Vũ Minh đều phải làm kiểm tra sức khỏe định kỳ một lần, tất nhiên Mạn Nhi cũng thế, không có gì bất ngờ.

Bạc Tuấn Phong nói: “Kiểm tra sức khoẻ?”
Bác sĩ giải thích: “Mỗi tháng đều phải làm kiểm tra sức khỏe định kỳ một lần, đây là điều ông cụ Bạc đã dặn dò”
“Đưa đi đâu làm?”
“Về nhà họ Bạc, chúng tôi sẽ đưa cô Mạn Nhi đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ.

Sau khi làm xong, chúng tôi sẽ đưa cô chủ nhỏ trở về.”
Bạc Tuấn Phong có hơi nghi ngờ.

Anh nói: “Các anh muốn đón con bé đi thì cũng được thôi, nhưng phải đưa con bé về trước sáu giờ tối”
Bác sĩ Chu nâng tay lên nhìn đồng hồ, tính toán thời gian một chút rồi gật đầu: “Không thành vấn đề”

Bạc Tuấn Phong gọi điện thoại cho Tân Khải Trạch.

Chỉ trong chốc lát, Tân Khải Trạch vội vàng chạy tới.

Đương nhiên là Bạc Tuấn Phong không yên tâm giao Mạn Nhi cho hai bác sĩ này, vì vậy anh để Tân Khải Trạch đi theo.

Một lát sau, bảo mẫu ôm Mạn Nhi đi xuống, Tiểu Vũ Minh cũng xuống theo.

Mạn Nhi hơi rầu rĩ không vui, Tiểu Vũ Minh trơ mắt nhìn bảo mẫu ôm Mạn Nhi giao cho bác sĩ, cậu bé nghỉ hoặc nói: “Cha ơi, bọn họ sắp đưa Mạn Nhi đi đâu thế ạ?”
“Các chú này đưa Mạn Nhi đi kiểm tra sức khoẻ.”
“Vậy khi nào Mạn Nhi mới về?”
“Buổi chiều sẽ được đưa về”
“ÀI Trước sáu giờ chiều.

Hai bác sĩ đưa Mạn Nhi trở về rất đúng giờ.

Mạn Nhi được Tân Khải Trạch ôm trong ngực đưa về.

Vân Giai Kỳ vẫn hơi hồi hộp, lúc hỏi thì Tân Khải Trạch nói là dọc đường đi Mạn Nhi quá mệt mỏi nên đã ngủ trong ngực anh ta.

Bảo mẫu ôm Mạn Nhi về phòng, Vân Giai Kỳ bèn hỏi Tân Khải Trạch: “Họ kiểm tra những cái gì thế?”
“Chỉ là kiểm tra sức khỏe định kỳ mà thôi.

Cô Vân Giai Kỳ, cô yên tâm, tôi đã quan sát từ đầu đến cuối”
“Ồ, vậy kết quả kiểm tra như thế nào?”
“Tất cả chỉ tiêu đều bình thường, nhưng mà còn một vài báo cáo chưa kịp có kết quả trong hôm nay, phải chờ tới ngày mai mới có thể có kết quả”
Vân Giai Kỳ gật đầu.

Bữa tối đã làm xong.

Tất cả mọi người muốn chờ Mạn Nhi tỉnh lại để cùng nhau ăn tối, nhưng kề cà chờ đợi rất lâu.

Bảo mẫu đi lên lầu nhìn vài lần, cũng thử đánh thức, nhưng Mạn Nhi vẫn ngủ cực kỳ sâu, làm kiểu gì cô bé cũng không tỉnh lại.

Vân Giai Kỳ hơi lo lắng, vì vậy cô đích thân đi lên lầu.

Vừa bước vào phòng bệnh, cô nhìn thấy Mạn Nhi đang đắp chăn nằm trên giường, cô bé nhắm chặt hai mắt, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.

Cô lo lắng nếu Mạn Nhi ngủ lâu như vậy, sau khi ăn tối, đến giờ đi ngủ cô bé sẽ không ngủ được nữa.

Vì lẽ đó, Vân Giai Kỳ đến bên cạnh giường, ngồi xuống mép giường, dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào khuôn mặt của Mạn Nhi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 674: Chương 673


“Mạn Nhi?”
Cô dịu dàng gọi tên Mạn Nhi.

Trong lúc ngủ mơ, Mạn Nhi hơi nhíu mày, nhưng vẫn không tỉnh dậy như cũ.

“Mạn Nhi ơi?”
Vân Giai Kỳ tiếp tục lắc cô bé nhè nhẹ, đồng thời gọi thêm vài tiếng.

Cuối cùng ngón tay của Mạn Nhi cũng giật giật.

Ấn đường khẽ chau lại, mí mắt của cô bé từ từ mở ra, trong đôi mắt toàn là tơ máu.

Mạn Nhi mở to đôi mắt mơ màng buồn ngủ, con ngươi dần lấy lại tiêu cự, nhưng đáy mắt chất chứa sự lạnh lùng âm u.

Trong lòng Vân Giai Kỳ kinh hãi.

Cô còn tưởng rằng vì bị đánh thức nên Mạn Nhi mới không vui, vì thế cô cầm món đồ chơi ở đầu giường lên, dùng âm thanh đáng yêu dỗ cô bé vui vẻ: “Công chúa nhỏ Mạn Nhị, tất cả mọi người đang chờ công chúa nhỏ xuống lầu để thưởng thức bữa tối cùng nhau đó!”

Mạn Nhi chậm rãi ngồi dậy từ trên giường, cô bé nhìn chăm chằm con thú bông trong tay Vân Giai Kỳ với vẻ mặt lạnh như băng, đột nhiên trong mắt tràn ngập sự tàn bạo.

.

||||| Truyện đề cử: Boss Là Nữ Phụ |||||
Giọng nói của Vân Giai Kỳ khựng lại vài giây, cô cười cười, dỗ dành vài tiếng: “Công chúa nhỏ Mạn Nhi, mẹ có thể có vinh hạnh mời công chúa nhỏ cùng thưởng thức bữa tối hay không…”
Vân Giai Kỳ còn chưa kịp dứt lời thì đột nhiên Mạn Nhi giơ tay lên, đánh bay con búp bê vải trong tay cô ra ngoài.

Một tiếng “bụp” vang lên.

Con rối bị ném vào tường, rơi xuống đất.

Mạn Nhi đã hơi mạnh tay nên khiến cho tay của Vân Giai Kỳ có chút đau.

Cô đờ ra chưa phản ứng lại được, nhìn đứa trẻ đột nhiên trở nên xa lạ trước mặt, bỗng chốc cảm thấy tâm trạng rất phức tạp.

Không hiểu vì sao, đây có phải là ảo giác hay không mà cô cảm thấy khi Mạn Nhi tỉnh lại, cô bé như biến thành người khác.

Lúc trước, Mạn Nhi là một cô bé vô cùng ngây thơ, đáng yêu, dịu dàng, ngoan ngoãn như một thiên sứ nhỏ.

Sau đó, cô bé bị Bạc Ngạn Thiên đưa về nhà họ Bạc, mặc dù cô bé có lạnh lùng với cô, cứ mở miệng là “người đàn bà xấu xa”, nhưng lúc đó không giống như bây giờ, mắt cô bé lạnh như băng khi nhìn cô.

“Mạn Nhi…”
Mạn Nhi lạnh lùng nói: “Không được phép gọi tên con!”
Giọng điệu vô lễ đó khiến mắt Vân Giai Kỳ đỏ hoe.

Cô bối rối nhìn Mạn Nhi, nghe giọng điệu lạnh lùng của cô bé, cô rất đau lòng.

“Trước giờ mẹ vẫn luôn gọi con như vậy mà? Mạn Nhi, con làm sao vậy…không được phép gọi tên của con!”
Mạn Nhi nói: “Mẹ không có tư cách gọi tên con như vậy.”
“Mạn Nhị, tại sao vậy… Sao đột nhiên con lại trở nên…”
Đáng sợ như vậy.

Nếu không phải đứa trẻ trước mặt cô có khuôn mặt giống hệt Mạn Nhi, chắc cô cũng sẽ tự hỏi rằng đứa bé này có phải là Mạn Nhi hay không!
Khi Bạc Tuấn Phong thấy Vân Giai Kỳ đi lên lâu một hồi lâu chưa xuống, bèn đi lên theo.

Cửa phòng ngủ khép hờ.

Vừa bước tới của, anh đã nghe thấy giọng nói tàn nhẫn của Mạn Nhi ở trong phòng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 675: Chương 674


“Mẹ không xứng đáng gọi tên của con!”
“Mạn Nhi…” Vân Giai Kỳ muốn ôm cô bé.

Mạn Nhi hất tay cô ra: “Đừng chạm vào con!”
Sắc mặt của Bạc Tuấn Phong lập tức trầm xuống, anh đẩy cửa đi vào phòng, bước đến trước mặt của Mạn Nhị, ra lệnh: “Xin lỗi đi”
Mạn Nhi lạnh lùng nhìn Bạc Tuấn Phong: “Tại sao cháu phải xin lỗi?”
“Nghe đây, Bạc Mạn Nhi, cháu xin lỗi mẹ ngay lập tức!”
“Cô ta không phải mẹ cháu, cô ta là người đàn bà xấu xa!
Cô ta không xứng đáng!”
“BốpI”
Bạc Tuấn Phong tát Mạn Nhi.

Đây là lần đầu tiên anh đánh Mạn Nhi, ngay cả với Vũ Minh, anh cũng chưa bao giờ làm như vậy.

Mặc dù từ khi còn nhỏ Bạc Ngạn Thiên đã tin tưởng sự giáo dục bằng gậy, cây gậy đã sinh ra những đứa con hiếu thảo, nhưng ông ta cũng không dễ dàng làm vậy với con mình.

Nhưng lời nói của Mạn Nhi đã chọc giận anh.

Tuy răng cái tát đó không nặng, Mạn Nhi che mặt, nhưng không khóc, hai mắt chỉ đỏ hoe, lạnh lùng nhìn Bạc Tuấn Phong, không nói lời nào.

Vân Giai Kỳ không ngờ Bạc Tuấn Phong sẽ đánh bạc Mạn Nhi.

Cô chưa bao giờ đang tâm đánh Mạn Nhi.

Vậy mà anh lại…
“Anh làm gì vậy?”
Vân Giai Kỳ trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt Mạn Nhi.

Anh thực sự đã đánh Mạn Nhi sao?
Bạc Tuấn Phong nói: “Tránh ra”
“Anh không được đánh Mạn Nhi!”
“Em bảo vệ con bé như vậy có lợi ích gì không.

Một đứa trẻ thậm chí ngay cả giáo dục cơ bản cũng không có.”
“Trước đây Mạn Nhi không cư xử như vậy..” Vân Giai Kỳ tủi thân nói: “Trước kia, Mạn Nhi là một cô bé ngoan ngoãn, lại hiểu chuyện, con bé sẽ không bao giờ… hung dữ với tôi.”

Cô thấy xót cho Mạn Nhi.

Cái tát kia giáng vào mặt Mạn Nhi nhưng lại khiến tim cô đau.

Bạc Tuấn Phong nói: ‘Không được bảo vệ con bé nữa”
Anh nắm tay Vân Giai Kỳ, kéo cô trở lại bên cạnh mình: “Con bé không ăn cơm thì để nó đói đi”
“Bạc Tuấn Phong…” Vân Giai Kỳ đau lòng nói: “Không ăn sao được, chắc chắn là con bé đói rồi…
Từ đầu đến cuối Mạn Nhi chỉ lạnh lùng nhìn hai người đang đứng trước mặt mình, không nói một lời.

Bạc Tuấn Phong nói: “Khi nào thấy đói, con bé sẽ nhớ tới việc ăn thôi”
Nói xong, anh nắm tay cô và đi thẳng ra ngoài cửa.

“Âm”
Cửa phòng đóng lại.

Mạn Nhi thờ ơ dựa vào đầu giường, ánh mắt đầy u ám.

Bạc Tuấn Phong dẫn Vân Giai Kỳ đi một mạch xuống lầu.

Vũ Minh và Tân Khải Trạch đang ngồi ở bàn ăn, không thấy Mạn Nhi xuống, Vũ Minh thấy bất ngờ, bèn hỏi: “Mạn Nhi đâu ạ?”
Không đợi Vân Giai Kỳ lên tiếng, Bạc Tuấn Phong nói: “Con bé không đói”
“Không đói chỗ nào chứ? Có thể chỉ là nó Bạc Tuấn Phong kéo Vân Giai Kỳ ngồi xuống bàn.”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 676: Chương 675


Vân Giai Kỳ vẫn đắm chìm trong sự uất ức, cô vừa cảm thấy tủi thân, vừa cảm thấy ấm ức thay cho Mạn Nhi.

Vũ Minh đột nhiên lên tiết Cậu vừa đứng dậy, quản gia liền nói: “Cậu chủ nhỏ, tôi chuẩn bị hai phần cơm tối đem lên lầu, cậu dỗ ngọt em gái cậu để hai người cùng ăn tối đi”
Vũ Minh gật gật đầu.

Quản gia bưng hai phần cơm tối theo Vũ Minh lên lầu.

Vũ Minh mở cửa phòng, thấy Mạn Nhi vẫn ngồi trên giường, vẫn giữ tư thế từ lúc Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ ra khỏi phòng, cúi mặt, không nhúc nhích.

Nhìn thoáng qua, Vũ Minh nhạy bén nhận ra rằng sau khi Mạn Nhi tỉnh lại quả thật như trở thành một người khác.

Tại sao lại trở nên như vậy?
Vũ Minh gọi tên cô bé: “Mạn Nhi.”
Mạn Nhi ngước nhìn Vũ Minh.

Cô bé vẫn không nói chuyện, trên khuôn mặt nhỏ chỉ cỡ một bàn tay không có bất kỳ biểu cảm nào, cũng không nhìn ra bất cứ trạng thái nào của cảm xúc.

Vũ Minh hỏi: “Có đói bụng không?”

Mạn Nhi không nói gì, cũng không gật đầu hay lắc đầu.

Vũ Minh nói: “Chúng ta cùng ăn đi.”
Nói xong, cậu bảo quản gia dọn bữa tối lên bàn, rồi nói với Mạn Nhi: “Lại đây”
Mạn Nhi vẫn không cử động, Vũ Minh lại nói: “Không nghe lời anh trai luôn sao?”
Nghe vậy, cô bé mới vén chăn lên, mang dép lê vào, bước đến bàn ăn ngồi xuống.

Không hiểu vì sao, cô bé không cự cãi lại những lời mà Vũ Minh nói.

Quản gia xới cơm rồi múc canh cho cô bé.

Mạn Nhi đưa tay lên, vừa mới cầm muỗng, ngón tay hơi run nên không thể cầm chặt được, muỗng bỗng rơi xuống bàn.

Tay cô bé giống như không có một chút sức lực nào.

Vũ Minh lập tức lên tiếng: “Tay không có sức sao?”
Mạn Nhi nhìn tay mình, cau mày, nhưng vẫn không nói chuyện, hình như cô bé đã trở nên trầm lặng hơn.

Vũ Minh nói: “Anh đút em ăn.”
Cậu bưng chén cơm lên, cầm thìa đưa tới miệng cô bé.

Mạn Nhi lặng lẽ há cái miệng nhỏ, ăn một miếng.

Thấy cô bé chịu ăn, Vũ Minh mới thả lỏng tim ra.

Bên ngoài, cửa phòng đang hé mở.

Vân Giai Kỳ đứng ở ngoài nhìn qua khe cửa, thấy Vũ Minh đang đút cho Mạn Nhi, cuối cùng Mạn Nhi cũng chịu ăn, điều này khiến cô cảm thấy yên tâm hơn.

Chịu ăn là tốt rồi, nếu mà để cô bé đói thật thì thân thể sao chịu nổi.

Vân Giai Kỳ không quan tâm đến sự lạnh lùng, thù địch của Mạn Nhi đối với cô, cô chỉ không thể để con bé đói được.

Vân Giai Kỳ đi xuống lầu, Bạc Tuấn Phong hỏi: “Con bé chịu ăn rồi hả?”
“Ừm, Vũ Minh đang đút con bé ăn”
Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ nhìn Tân Khải Trạch.

Sau khi Mạn Nhi kiểm tra sức khỏe định kỳ xong, đột nhiên tính tình của cô bé thay đổi rất nhiều.

Tân Khải Trạch nhận được ánh mắt dò xét của anh, hoang mang nói: “Tổng giám đốc Bạc, tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra… Trước khi ra ngoài, cô Mạn Nhi vẫn ổn, nhưng sau khi ra khỏi bệnh viện, cô bé trở nên im lặng, không nói lời nào, lên xe là lập tức ngủ thiếp đi, lúc đó tôi không thấy gì bất thường hết…
“Rốt cuộc là kiểm tra cái gì vậy?” Bạc Tuấn Phong lờ mờ cảm thấy có điều mờ ám trong lần kiểm tra sức khỏe định kỳ này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 677: Chương 676


Tân Khải Trạch ngẫm nghĩ lại rồi trả lời: ‘Là đo điện tâm đồ, xét nghiệm máu, đo chiều cao, cân nặng, đo huyết áp và các xét nghiệm chức năng khác…”
Anh ta cũng không thể nhớ nổi là có thứ gì bất thường.

Vân Giai Kỳ nói: “Chắc là con bé mệt quá thôi… Đang ngủ say, tự dưng bị đánh thức, đâm ra cáu gắt hơn”“
Tân Khải Trạch tò mò hỏi: “Hồi trước cô bé hay cáu gắt lúc mới dậy sao?”
Vân Giai Kỳ sững người hồi lâu mới trả lời: “Không có.”
Lúc trước, khi Mạn Nhi bị đánh thức, cô bé chỉ ấm ức càm ràm, làm nũng với cô chứ không bao giờ như vậy cả.

Đúng là một thiên thần nhỏ đã biến thành một ác quỷ nhỏ.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-677-0.jpg


Vân Giai Kỳ lại thấy thất vọng tràn trề.

Đã kìm nén tận mấy ngày, cuối cùng cô không nhịn được nữa, run giọng hỏi: “Mạn Nhi, có phải mẹ không tốt ở chỗ nào không? Tại sao con lại ghét mẹ như vậy? Nếu mẹ có làm không tốt chỗ nào, con không thích, con cứ nói cho mẹ biết được không?”
Cuối cùng Mạn Nhi cũng ngẩng đầu lên, đưa lưng về phía cô, lạnh lùng nói: “Tôi hận cô.”
Vân Giai Kỳ bị giáng một đòn đả kích nặng nề, vội vàng hỏi: “Con… Tại sao lại hận mẹ?”
“Tôi hận cô” Mạn Nhi ý đến cô nữa.

Vân Giai Kỳ trở về phòng với vẻ mặt buồn bã.

Thấy cô lại lộ vẻ thất vọng khi quay về, Bạc Tuấn Phong lập tức biết rằng cô bé lại bắt nạt Vân Giai Kỳ rồi.

“Lại đây”

Người đàn ông kêu cô.

Vân Giai Kỳ ủ rũ bước đến chỗ anh.

Bạc Tuấn Phong ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng bóp má cô, cúi đầu, hôn lên giữa chân mày của cô an ủi: “Em lại chọc con bé giận sao?”
Vân Giai Kỳ ấm ức lắc lắc đầu: “Con bé nói… Con bé hận em…”
Bạc Tuấn Phong sững sờ.

“Sao con bé lại ghét em… Em đã làm gì không tốt? Con bé… Con bé ghét em, em phải làm sao đây?”
“Đừng nghĩ nữa”
“Sao em có thể không nghĩ tới chuyện này được? Con bé là Mạn Nhi mà em yêu nhất, con bé hận em…”
Cô chỉ cảm thấy rằng cuộc sống của cô đã mất đi ý nghĩa.

Bạc Tuấn Phong khẽ nhíu mày, ngón tay thon dài nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cô một cách đau lòng, song không biết làm thế nào để an ủi cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 678: Chương 677


Vê chuyện tính cách của Mạn Nhi có thay đổi lớn, quả thực có chút kì lạ, nhưng trong thời gian ngắn anh không biết nên điều tra từ đâu.

Một đứa trẻ sẽ không tự nhiên đổi tính rõ rệt.

Anh chỉ là không biết tìm đáp án từ đâu.

Nếu nói là thời kì nổi loạn, tính cách thay đổi nhiều thì có thể chấp nhận được, nhưng Mạn Nhi mới có năm tuổi, qua sinh nhật chỉ mới sáu tuổi, còn lâu mới đến thời kì nổi loạn, sao tính cách lại thay đổi như thế này.

“Một đứa trẻ sẽ không dưng đổi tính đổi nết vậy đâu…”
Bạc Tuấn Phong nói: “Em không cần nghĩ nhiều như vậy, nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn đón Cung Bắc ra viện”
“Ừm” Vân Giai Kỳ lấy lại tinh thần.

Ngày mai là ngày Cung Bắc ra viện, cũng là sinh nhật của ba đứa nhỏ.

Có lẽ đợi đến ngày mai, mọi thứ sẽ ổn lại.

Sáng sớm hôm sau.

Vân Giai Kỳ đã dậy từ sớm, làm xong bánh kem, bỏ vào lò vi sóng, hẹn giờ, lại nặn năm cây kẹo hình người, sau đó dọn dẹp đồ đạc, đi tới bệnh viện đón Cung Bắc về nhà.

Khi Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ tới bệnh viện, Cung Bắc đã thay bộ đồ bệnh nhân ra.

Gặp Cung Bắc, Vân Giai Kỳ nhìn thấy cậu đeo một chiếc khẩu trang dày cui.

Sau khi rời khỏi môi trường vô trùng, khả năng miễn dịch của cậu rất yếu.

Ở bên ngoài, cậu bé phải dựa vào khẩu trang để chống lại virus và vi khuẩn.

Cậu bé cũng không thể đi tới nơi đông người nữa.

Đeo khẩu trang vào, Cung Bắc chỉ lộ mỗi đôi mắt ra bên ngoài.

Khi cậu bé nhìn thấy Vân Giai Kỳ, cười đến mức đôi chân mày cong cong, dang hai tay hướng về phía Vân Giai Kỳ.

“Mẹ!”

Mẹ tới đón cậu về nhà rồi!
Vân Giai Kỳ nhanh chóng bước tới, ôm cậu một cái thật chặt, ấp cậu trong lòng.

“Bắc, mẹ làm xong bánh kem rồi! Đón con về nhà ăn sinh nhật nhé?”
Cung Bắc cảm động gật gật đầu, nhìn Vân Giai Kỳ nỗ lực hoàn thành tâm nguyện của cậu nghiêm túc như vậy, cậu bé thật sự rất cảm động.

Mộng Yến Mi nghe thấy Vân Giai Kỳ nói làm bánh kem cho.

Cung Bắc, bảo sao trước đó, bà ta hỏi cậu có muốn bà ta mua bánh kem cho không, cậu bé lại nói không cần.

Thì ra Vân Giai Kỳ đã làm xong rồi!
Nhưng bánh kem cô làm có ăn được không?
Mộng Yến Mi có chút nghi ngờ.

Bà ta nói: “Hôm nay là sinh nhật của Bắc, nhưng vì tình hình đặc biệt, không thể đi tới nhà hàng ăn”
Vân Giai Kỳ nói: “Không sao, hôm nay con sẽ tự mình chuẩn bị tiệc sinh nhật”
Mộng Yến Mi nghi hoặc hỏi: “Con biết nấu ăn?”
“Vâng, có biết một chút”
Mộng Yến Mi đột nhiên nói: “Từ nhỏ Bắc đã ăn đồ do đầu bếp nhà họ Cung nấu nên hơi kén chọn…”
Không để bà ta nói hết, Cung Bắc liền nói: “Cho dù mẹ nấu món gì, con cũng đều thích”
Khó ăn đến mấy cũng thích.

Dù gì cũng là mẹ tự nấu mà!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 679: Chương 678


Vân Giai Kỳ đón Cung Bắc về nhà, vì là sinh nhật của Cung Bắc nên Cung Dận, Cung Chiến, Cung Phi, Mộng Yến Mi đều tới.

Vừa hay, ngồi đủ một chiếc bàn lớn.

Vân Giai Kỳ đưa Cung Bắc vào phòng vô trùng trước, cho cậu bé thích ứng với môi trường, sau đó liền đi vào bếp, chuẩn bị trổ tài.

Đến giờ cơm trưa.

Người giúp việc vào trong bếp, lần lượt dọn những món ăn thịnh soạn mà Vân Giai Kỳ đã chuẩn bị lên bàn.

Cung Chiến bế Cung Bắc từ phòng vô trùng ra.

Mộng Yến Mi cùng với Cung Dận cũng ngồi vào bàn.

Họ vừa mới vào chõ liền nhìn thấy một bàn tiệc trưa thịnh soạn, có phần líu lưỡi không nói nên lời.

Vân Giai Kỳ đã đầu tư tâm sức vào cả bàn tiệc này, mỗi một món ăn vừa tinh tế đẹp đẽ, lại vừa hấp dẫn người ta, quả thực đầy đủ cả sắc lẫn hương, cho dù so sánh với đầu bếp hàng đầu của nhà họ Bạc hay nhà họ Cung cũng không mảy may thua kém!
Mộng Yến Mi trước đó vẫn còn coi thường chuyện Vân Giai Kỳ nói sế tự mình làm cơm.

Dẫu gì cũng là con gái nhà quyền quý chân chính, mười ngón tay không dính nước xuân, nào có chuyện xuống bếp nấu ăn? Nơi phòng bếp là chỗ dành cho những kẻ thấp kém mạt hạng.

Mộng Yến Mi từ nhỏ đến lớn cũng rất hiếm khi có cơ hội đặt chân vào phòng bếp.

Thế mà nhìn một bàn tiệc trưa dày công nấu nướng này, bà ta không khỏi khuất phục từ tận đáy lòng!
Hóa ra, một người phụ nữ biết nấu ăn lại có sức hấp dẫn đến như vậy!
Cung Dận cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên: “Vân Giai Kỳ, đây đều là do con làm à?”
Vân Giai Kỳ gật gật đầu.

Cung Dận không nén được có chút nghi ngờ: “Nếu con không nói ra là con làm, ta còn nghĩ là do đầu bếp hàng đầu làm đấy”
Ông ta còn chưa nếm thử, nhưng nhìn qua thấy rất ngon miệng.

Trước giờ luôn ăn sơn hào hải vị nên khẩu vị của Cung Dận cũng càng khó tính hơn, tuy rằng đầu bếp hàng đầu của nhà họ Cung luân phiên đổi mới món ăn, nhưng cũng đã không có khả năng khiến ông ta cảm thấy thỏa mãn nữa.

Nhưng không biết vì lẽ nào, nhìn thấy những món ăn ngon do Vân Giai Kỳ làm, ông lại cảm thấy cực kỳ muốn ăn.

Cung Dận nói: “Tuấn Phong thật có phúc”
Nếu như Mộng Yến Mi có được tài nghệ thế này, nấu canh làm cơm cho ông ta, thì thật hạnh phúc biết mấy.

Mộng Yến Mi ở bên cạnh lạnh lẽo quăng sang một ánh mắt: “Ông đây là chê tôi không biết nấu ăn ư?”
Cung Dận nói: “Không có.”
“Tôi thấy đây rõ ràng là ý ông muốn nói đấy” Mộng Yến Mi hơi khó chịu không vui.

Nhất là khi vừa nhìn thấy ánh mắt Cung Dận lộ ra vẻ tán dương Vân Giai Kỳ, bà ta càng cảm thấy trong lòng bị k*ch th*ch.

Cung Dận nói: “Thời đại hiện giờ, phụ nữ biết xuống bếp là điều hiếm có, tôi chẳng qua chỉ là có sao nói vậy thôi mà”
Mộng Yến Mi không đồng ý: “Nhưng trong nhà cũng đã có người giúp việc, bảo mẫu, đầu bếp rồi, còn cần phải tự mình xuống bếp sao?”
Phòng bếp là chỗ cho những kẻ thấp hèn mạt hạng, có ai từng thấy bà chủ giàu có nào đích thân xuống bếp chưa?
Vân Giai Kỳ làm sao có thể không nghe hiểu, Mộng Yến Mi đây là đang cố tình chĩa mũi dùi vào cô.

Nhưng cô không lấy đó làm điều.

Vân Giai Kỳ chậm rãi lên tiếng: “Nấu ăn không phải thuộc công việc của riêng ai, đôi khi nấu ra những món ăn ngon cũng là một vui thú của đời người, chính tay mình làm ra một món ăn hấp dẫn khiến người khác thèm ch** n**c miếng, cũng có cảm giác thành tựu! Hạng người gì thì mới phân chia ra thành ba, sáu, chín loại người, còn nghĩ rằng chuyện xuống bếp đều là của đàn bà luống tuổi, vì biết nấu cơm nên người đó không cao quý, thấp hèn ư? Con thì lại cảm thấy không đúng!”.
 
Back
Top Bottom