Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 640: Chương 639


Bạc Tuấn Phong kéo cô vào trong lòng, nhấc bổng cô lên rồi ôm vào trong lòng, quay người đi vào biệt thự.

Phía sau lưng, vẫn còn rất nhiều âm thanh xì xào bàn tán.

Các phóng viên lũ lượt chạy theo nhưng bị Doãn Lâm và Tân Khải Trạch giữ lại ngoài cửa.

Khoảnh khắc cánh cửa lớn đóng lại, cả thế giới bỗng chốc trở nên im lặng.

Bạc Tuấn Phong tức giận hét lớn: “Người đâu rồi?”
Người giúp việc lập tức nhanh chóng đi tới.

Bạc Tuấn Phong ra lệnh cho bọn họ: “Mau chuẩn bị một bộ quần áo thật sạch sẽ.”
“Vâng”
Anh bế Vân Giai Kỳ lên trên tầng, đi vào phòng tắm ở bên trong phòng ngủ, đổ đầy nước ấm vào trong bồn tắm, ôm cô vào trong lòng, một tay thuận tiên cởi cúc áo của cô ra.

Sau khi cởi bỏ quần áo, Vân Giai Kỳ đang ở giữa tình trạng vô cùng mơ hồ, cảm thấy cơ thể của bản thân đang vô cùng lạnh lẽo, chẳng bao lâu đã được xua tan đi bởi dòng nước ấm.

Bạc Tuấn Phong ngồi bên cạnh bồn tắm, một tay cầm lấy cánh tay cô, tay còn lại cầm bông tăm lên, đổ sữa tắm lên trên để lau sạch sẽ cơ thể của cô.

Nhìn thấy cô cúi đầu xuống, Bạc Tuấn Phong không nói bất cứ lời nào, các động tác trên tay anh bỗng nhiên dừng lại, chợt hỏi: “Vân Giai Kỳ, em không tin anh sao?”
Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, ánh mắt u buồn.

“Bạc Tuấn Phong, anh có tin tôi không?”
Bạc Tuấn Phong trả lời: “Anh tin em”
“Anh có tin mối quan hệ giữa tôi và Tống Hạo Hiên là trong sạch không?”
Vân Giai Kỳ lại hỏi.

Đột nhiên Bạc Tuấn Phong lại không nói bất cứ lời nào.

Cô bật cười nói: “Anh nhìn xem, giữa chúng ta không hề tin tưởng lãn nhau, hà cớ gì mà anh phải hỏi tôi có tin anh không?
Tin tưởng thì phải xuất phát từ hai phía”
“Nếu như anh hoàn toàn tin tưởng tôi thì sẽ không có những lời nói vô lý như vậy với tôi”
Vân Giai Kỳ không nói lên lời.

Cô lừa dối anh, cô đã thừa nhận.

Đó là điều mà cô không thể phản bác lại.

Bạc Tuấn Phong nắm chặt cổ tay của cô: “Vân Giai Kỳ, tại sao em dám lừa anh, nếu có thể thì xin em hãy lừa anh cả cuộc đời này.”
Lừa anh hết đời này, anh thừa nhận rồi.

Anh không cần những lời nói đây vụng về và sơ hở đó.

Vân Giai Kỳ nói: “Giữa tôi và Tống Hạo Hiên, mọi thứ đều trong sạch! Những lời mà khi đó tôi nói với anh đều là những lời nói trong lúc tức giận.

Bạc Tuấn Phong, những lời nói thật lòng anh không tin, còn những lời nói trong lúc tức giận thì anh lại ghi nhớ hết trong lòng, anh bảo tôi phải nghĩ như nào đây?”
“Anh không muốn nghe những điều này”
Vân Giai Kỳ vô cùng sửng sốt.

Cô bật cười vài tiếng, lại hỏi: “Vậy còn Vân Ngọc Hân thì sao?”
Bạc Tuấn Phong nhìn về phía cô.

Vân Giai Kỳ nói tiếp: “Cô ta nói cô ta có thai rồi, cái thai đó là con của anh, chuyện này anh có thừa nhận không?”
“Anh chưa từng chạm vào cô ta”
Bạc Tuấn Phong chắc chắn khẳng định: “Một lần cũng không có.”
“Nếu như anh với cô ta trong sạch, vậy đứa con ở trong bụng của cô ta là không khí sao, cô ta có cần thiết phải diễn một vở kịch vô cùng dở tệ như vậy không?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 641: Chương 640


Vân Giai Kỳ có lý do để nghi ngờ, những lời mà Vân Ngọc Hân đã nói đó toàn bộ đều có ý nghĩa.

Bạc Tuấn Phong trả lời: “Anh sẽ điều tra rõ chuyện này rồi sẽ cho em một lời giải thích”
“Nếu như anh không làm chuyện đó thì cần gì phải đi điều tra rõ ràng? Không làm thì chính là không làm, làm sao phải nói nhiều lời lẽ hoang phí để đi chứng minh nó không tồn tại chứ”
Bạc Tuấn Phong cau mày: “Em muốn nghĩ thế nào thì nghĩ”
Vân Giai Kỳ: “Vô tình gây rắc rối thì cũng phải có chừng mực”
Bạc Tuấn Phong có vẻ phiền não.

Vân Giai Kỳ tự giễu cười một tiếng.

Đột nhiên cô nói: “Bạc Tuấn Phong, tất cả mọi người đều nói tôi không xứng với anh, anh cảm thấy thế nào? Có phải là †ôi không xứng với anh không?”
Cô chỉ muốn có được một câu trả lời từ anh.

Cho dù chỉ là một từ “xứng” thôi cô cũng đã cảm thấy thanh thản lòng mình rồi.

Chỉ cần anh cho cô một câu trả lời chắc chắn, Vân Giai Kỳ sẽ hạ quyết tâm, cho dù trong tương lai có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, cô sẽ không bao giờ từ bỏ việc tin tưởng người đàn ông này cho đến cuối cùng.

Nhưng điều đang xảy ra lại là một bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, đề phòng cô sẽ hỏi một câu hỏi khác vô cùng nực cười.

Trái tim của Vân Giai Kỳ đã hoàn toàn nguội lạnh, bắt đầu từ từ đông cứng lại.

“Anh đi ra ngoài đi…” Vân Giai Kỳ đuổi anh ra khỏi phòng.

“Tôi muốn yên tĩnh một mình”
Bạc Tuấn Phong buông tay cô ra.

“Em bình tĩnh lại đi, từ từ suy nghĩ kỹ những điều gì nên nói, những điều gì không nên hỏi”
Nói xong, anh quay người lại rời khỏi phòng tắm.

“Rầm!”
Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại.

.

Chap mới luôn có tại -- TRUМtruyen .m E --
Vân Giai Kỳ bất lực úp mặt vào khuỷu tay, cuộn tròn mình vào trong bồn tắm.

Trước kia cô từng đọc được một quyển sách nói về sự khác nhau cơ bản giữa yêu đương và kết hôn, chính là mức độ của yêu sâu đậm.

Trong tình yêu thì phải yêu, nhưng kết hôn lại không được dành ra quá nhiều tình yêu.

Yêu một người là một chuyện vô cùng hạnh phúc, nhưng yêu một người trong thời gian dài lại là một chuyện vô cùng mệt mỏi.

Nếu quá yêu một người sẽ rất khó tránh khỏi sự mất mát.

Yêu một người vô cùng tài giỏi sẽ làm cho người còn lại càng trở nên nhỏ bé.

Cô thừa nhận rằng những câu hỏi của cô cũng hơi ấu trĩ nhưng tại sao người đàn ông này lại không thể cho cô một câu trả lời chắc chắn.

Có phải là anh không dám không.

Hay là anh không muốn.

Lúc này trong lòng Vân Giai Kỳ vô cùng rối loạn.

Cô thẫn thờ ngồi trong bồn tắm hơn nửa tiếng đồng hồ, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay bộ quần áo mà người giúp việc mang tới.

Cô bước ra bên ngoài, lại nhìn thấy ngoài căn biệt thự, đám người kia đã bị đuổi đi rồi.

Mà không biết Bạc Tuấn Phong đã đi đâu.

Vân Giai Kỳ đi xuống dưới tầng nhưng chỉ nhìn thấy Doãn Lâm..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 642: Chương 641


Cô hỏi: “Người kia đâu rồi?”
Doãn Lâm biết người mà cô đang hỏi là ai, lập tức trả lời: “Cậu chủ Bạc đi ra ngoài rồi ạ”
Đi ra ngoài rồi?
Anh lại đi đâu nữa?
Hay là vì quá không muốn nhìn thấy cô nên ngay cả nhà mình anh cũng không muốn ở lại nữa.

Trong người Vân Giai Kỳ vô cùng tức giận.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-642-0.jpg


Tiểu Vũ Minh lại không biết răng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng không biết tại sao khi nhìn thấy dáng vẻ Vân Giai Kỳ bị bắt nạt, cậu bé lại có vẻ hơi xót xa.

Nhưng muốn quan tâm, muốn an ủi, lời nói đã chuẩn bị nói ra, lại không biết phải nói ra như thế nào.

Cậu bé chỉ biết âm thầm nhìn cô, đem tất cả sự xót xa giấu vào trong lòng.

Nhà họ Bạc.

Bạc Tuấn Phong dừng xe lại ở hầm để xe, vừa mới bước vào cửa, anh nhìn thấy Mộng Yến Mi và Bạc Tiêu Dương đều ở đây.

Bạc Ngạn Thiên vừa nhìn thấy anh trở về, tỏ ra thái độ không hài lòng, lại nhìn trên khuôn mặt của Bạc Tuấn Phong có hơi ưu phiền, ông ta ra vẻ hỏi tội.

“Vân Ngọc Hân có thai rồi, hãy cho tôi một lời giải thích”
Anh không nói gì nhiều, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Bạc Ngạn Thiên tức giận đáp trả: “Giải thích cái gì cơ?”
“Chuyện cô ta có thai là thật sao?”

“Đương nhiên là thật rồi!” Bạc Ngạn Thiên trả lời: Vân Ngọc Hân đã có thai rồi.

Tuấn Phong à, mày cũng nên để tâm chút đi, ở bên ngoài làm loạn đủ rồi, cũng nên trở về đi!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi chưa từng động vào cô ta, làm sao cô ta có thể có thai được”
Anh vừa nói xong, bất chợt nghĩ đến điều gì đó.

Bạc Tuấn Phong híp mắt lại: “Các người đã sử dụng đến ngân hàng gen?”
Sản nghiệp tài nguyên y học dưới tên nhà học Bạc rất phong phú, đồng thời cũng có riêng một ngân hàng gen thuộc sản nghiệp do nhà họ Bạc độc quyền tạo ra.

Ngân hàng gen lưu trữ gen của nhà họ Bạc qua nhiều thế hệ, thông qua công nghệ bảo quản đông lạnh của khoa học, vì thế mới có thể bảo vệ được hương hỏa dài lâu của nhà họ Bạc.

Khi Bạc Tuấn Phong mười tám tuổi đã được đông lạnh một mẫu, đến khi anh hai mươi hai tuổi lại đông lạnh thêm một mẫu nữa.

Anh nghi ngờ Bạc Ngạn Thiên có phải đã để cho Vân Ngọc Hân làm thử nghiệm nên mới mang thai đứa con của anh.

Bạc Ngạn Thiên lại không có phản ứng gì tích cực, ông ta chỉ nói: “Cho dù có thai bằng cách nào thì trong bụng của con bé chắc chắn là máu mủ của mày! Ngay cả máu mủ của mình mà mày còn có lý do để phủ nhận nó sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 643: Chương 642


Đột nhiên Bạc Ngạn Thiên lại nói: “Tao đã cho người bắt đầu tiến hành chuẩn bị hôn lễ rồi! Đợi đến khi bụng của Vân Ngọc Hân to ra, đến khi mặc váy cưới chắc chắn sẽ không đẹp nữa, sẽ làm trò cười cho người khác! Tranh thủ lúc cái thai còn nhỏ, mày hãy sớm hoàn thành việc kết hôn với Vân Ngọc Hân đi, cũng có thể làm tôi vơi đi được một nỗi lo lắng!”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Mỗi một câu mà cũng để tôi phải nói mấy lần”
Mọi người đều nghỉ ngờ nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi sẽ không cưới Vân Ngọc Hân đâu”
Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức lập tức đứng bật dậy, chỉ vào anh: “Mày! Bây giờ Vân Ngọc Hân đã có thai rồi, trong cái bụng đó chính là cốt nhục của mày mà mày còn có lý do để không nhận nó sao?”
“Ai muốn nhận thì nhận, tôi sẽ không nhận.

Cho dù là phá thai, cho dù là sinh nó ra, tôi cũng sế không nhận đứa con ngoài giá thú này”
“Thằng khốn nạn!” Bạc Ngạn Thiên tức giận chửi ầm lên: “Hổ dữ cũng không ăn thịt con! Đây là đứa con của mà mà mày nói phá liền phá sao? Còn nói đứa con này là đứa con ngoài giá thú, nó là con của mày, tại sao mày có thể nói nó là con ngoài giá thú được chứt”
Đột nhiên Bạc Vân Phong cắt đứt lời nói của ông ta: “Tôi nói nó là đứa con ngoài giá thú thì chính là đứa con ngoài giá thú”
Bạc Ngạn Thiên trừng mắt, các cơ mặt cũng co giật.

“Con của cháu không phải là đứa con hoang!”
Bỗng nhiên có tiếng khóc nức nở của Vân Ngọc Hân từ trên lầu hai truyền đến.

Bạc Tuấn Phong ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt tủi thân và oán giận của Vân Ngọc Hân.

Cô ta tủi thân nói: “Anh Tuấn Phong, đây là con của anh, sao anh lại có thể nói nó là con ngoài giá thú chứ?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhếch môi: “Tôi thừa nhận lúc nào”
“Đây là chuyện cần mày thừa nhận hay không thừa nhận sao?” Bạc Ngạn Thiên nói: “Con của mày thì chính là của mày, cho dù mày không thừa nhận cũng không thể xoá bỏ sự tồn tại của đứa bé!”
“Ồ, vậy sao.

Tôi thấy ông nội có vẻ kích động, tôi còn tưởng rằng cô ta đang mang trong bụng đứa cháu đích tôn của ông nội nữa”
Lời nói của anh làm cho Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức suýt thì ngất xỉu.

“Mày vẫn còn dám nói những lời đại nghịch bất đạo đó sao?”
Đột nhiên Vân Ngọc Hân khóc oà lên: “Anh Tuấn Phong, sao anh lại có thể tuyệt tình như vậy! Rõ ràng nó là cốt nhục của anh, sao anh lại không nhận! Anh có biết em mang thai đứa bé này mà nguy hiểm đến tính mạng như thế nào không?
Bác sĩ nói, cơ thể em không thích hợp để mang thai, nhưng vì anh, em muốn trở thành một người mẹ hoàn hảo.

cho dù có mạo hiểm cỡ nào cũng không do dự”

Mộng Yến Mi vừa nhìn thấy một màn giằng co náo loạn, lập tức giảng hoà: “Được rồi Tuấn Phong, con cũng bớt nói vài câu đi.

Con hiếm khi về nhà, vừa về đã chọc cho ông nội con bực mình là sao?”
Đột nhiên Bạc Tuấn Phong xoay người lại, hất tay bà ta ra.

“Con là công cụ sao?”
Mộng Yến Mi sợ hãi lùi lại nửa bước.

Bà ta không ngờ đến, từ trước đến giờ Bạc Tuấn Phong vẫn luôn dịu dàng, ngoan ngoãn với bà ta, giờ lại phản ứng mạnh như vậy.

Mộng Yến Mi không đồng ý nói: “Công cụ cái gì chứ, con đang nói gì vậy?”
“Thứ mà nhà họ Bạc coi trọng chính là gen trong cơ thể con.

Không có sự đồng ý của con đã trích lấy gen của con làm thụ tinh ống nghiệm.

Đứa bé này được sinh ra mà không được cha của nó công nhận, vậy nó không phải là con ngoài giá thú thì là gì!”
Bạc Ngạn Thiên tức giận mắng to: “Mày dám không nhận thử xem?”
“Lời Bạc Tuấn Phong tôi nói ra đã thu lại bao giờ chưa?
Đứa bé này là nghiệt chủng, khi còn ở trong bụng cô ta đến khi được sinh ra hay khi lớn lên cũng đều là nghiệt chủng”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 644: Chương 643


“Mày…!” Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức ngã ngồi trên ghế sô pha, thở dồn dập: “Hỗn xược! Những lời nói này của mày chỉ có người vô liêm sỉ mới nói ra! Vân Giai Kỳ mới là nghiệt chủng! Từ sau khi cô ta sinh đứa bé ra, chính là nghiệt chủng sinh ra nghiệt chủng!”
Đột nhiên Mộng Yến Mi phản ứng lại.

Chuyện Vân Giai Kỳ có thai, nhìn bộ dạng của Bạc Tuấn Phong giống như là không hề biết gì cả.

Chẳng lẽ, Vân Giai Kỳ không nói cho Bạc Tuấn Phong biết chuyện mình có thai sao?
Hay là, cô ta không hề có ý định giữ lại đứa bé này.

Không thể nào!
Đối với cô ta mà nói, mang cốt nhục của Bạc Tuấn Phong chính là cơ hội tốt để leo lên vị trí cao.

Chuyện lớn như vậy, cô †a nên nói cho Bạc Tuấn Phong biết sớm mới đúng chứ.

Giữ lại đứa bé, mẹ quý nhờ con, đây là thủ đoạn mà biết bao nhiêu cô gái có mộng gả vào nhà giàu có vẫn luôn dùng và lần nào cũng đúng.

Nhưng…
Lễ nào, Vân Giai Kỳ thực sự không có ý định giữ lại đứa bé này?
Ban đầu khi Mộng Yến Mi nhìn thấy Vân Giai Kỳ làm xong kiểm tra mang thai trở về, dáng vẻ cô như có rất nhiều tâm sự, trên mặt không hề có biểu hiện vui vẻ.

Mộng Yến Mi vẫn còn một đống tâm sự, còn Bạc Tuấn Phong và Bạc Ngạn Thiên đã ầm ï đến mức vô cùng căng thẳng.

“Mày cút đi, mày cút đi ngay lập tức cho tao! Tao không muốn nhìn thấy mặt mày nữa”
Bạc Ngạn Thiên chỉ ra cửa lớn, đùng đùng tức giận hét vào mặt Bạc tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong cau mày, kiêu căng nâng cằm lên: “Tôi mong còn không được!”
Anh nói xong lập tức xoay người để lại cho mọi người một bóng lưng ngông cuồng tự cao tự đại.

“Tuấn Phong!” Mộng Yến Mi đuổi theo mấy bước nhưng thấy Bạc Tuấn Phong chẳng thèm quay đầu lại.

Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng nói: “Không cần phải đuổi theo!
Để cho nó cút đi!”
Gương mặt Mộng Yến Mi rối rắm xoay người lại, nhẹ nhàng nói: “Bác Bạc, tục ngữ có câu gia hoà vạn sự hưng, bác và Tuấn Phong việc gì phải náo loạn đến mức này chứ?”
Bạc Ngạn Thiên tức giận hỏi lại: “Là bác muốn ầm ï với nó sao? Cháu nhìn cho kỹ đi, chính là nó luôn trưng ra vẻ mặt khó chịu với bác.

Bác là ông nội của nó! Nó vừa trở về đã mang theo thái độ khởi binh hỏi tội.

Trong bụng Ngọc Hân mang đứa con của nó, nó nói đứa trẻ này là gì chứ? Là nghiệt chủng! Nó đã nói đứa con của mình là nghiệt chủng, tim của nó rốt cuộc có phải bằng thịt không vậy?”
Mộng Yến Mi nói: “Chắc nó vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý”
Vân Ngọc Hân đi xuống lầu, ngồi xuống bên cạnh Bạc Ngạn Thiên, vẻ mặt cô ta u oán nói: “Nếu như là Vân Giai Kỳ có thai, anh ấy nhất định sẽ là người vui mừng nhất, làm gì có bộ dạng chưa chuẩn bị tốt tâm lý chứ? Anh ấy… là không cần cháu”
Bạc Tiêu Dương ngồi một bên, từ đầu đến cuối không nói câu nào.

Cho dù mối quan hệ giữa cậu ta và Bạc Tuấn Phong không mấy hoà hợp.

Nhưng chuyện này, cậu ta đứng về phía Bạc Tuấn Phong.

Cậu ta cũng cảm thấy chuyện lần này Bạc Ngạn Thiên đã làm trái với lẽ thường.

Ông nội thật sự là càng già càng hồ đồ, đổi lại là cậu ta, cũng không thể nào chấp nhận được chuyện một người phụ nữ mình rất ghét vô duyên vô cớ lại mang thai đứa con của chính mình.

Bạc Tuấn Phong nói đứa bé là nghiệt chủng.

Lời nói tuy rằng hơi nặng nhưng đổi lại là cậu ta, có khả năng sẽ còn nói ra những lời tàn nhãn hơn.

Mộng Yến Mi nói: “Bác Bạc, bác bớt giận, đừng vì chuyện nhỏ này mà tổn hại đến sức khoẻ.

Bác không cần phải ầm ï với Bạc Tuấn Phong đến mức này! Đứa bé này nó không nhận thì không nhận.

Để Ngọc Hân sinh đứa bé ra, nó không nhận cũng phải nhận, phụ tử tình thâm, đợi đến khi đứa bé lớn lên, cuối cùng cũng phải nhận thôi!”
Bạc Ngạn Thiên không nói nữa.

Vân Ngọc Hân vẫn còn muốn nói tiếp.

Đúng vậy, đợi đến lúc đứa bé lớn lên, Bạc Tuấn Phong mới nhận thì đã làm sao?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 645: Chương 644


Chỉ là anh sẽ không thừa nhận cô ta mà thôi! Cô ta không cam lòng.

Cô ta cũng không biết rốt cuộc bản thân mình thua Vân Giai Kỳ ở chỗ nào.

Lúc đầu khi Vân Giai Kỳ có thai, Bạc Tuấn Phong biết mình sắp được làm cha thì trong lòng thật sự vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.

Nhưng ngược lại hôm nay, phản ứng của Bạc Tuấn Phong lại tỏ ra lạnh lùng, thậm chí là tuyệt tình.

Đương nhiên trong lòng Vân Ngọc Hân cảm thấy rất không công bằng.

Mộng Yến Mi nói: “Ngọc Hân, cháu cũng đừng giận nữa, lỡ động đến thai khí lại lợi bất cập hại!”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-645-0.jpg


“Đàn ông thường trưởng thành muộn! Không sao đâu ạ”
Vân Ngọc Hân cố giả bộ tỏ ra rộng lượng.

Mộng Yến Mi ngồi bên cạnh cũng không nói gì.

Khi Bạc Tuấn Phong về đến nhà cũng đã rất muộn.

Cô Vân Lúc mới vào cửa, người giúp việc nhẹ giọng nói: và hai đứa nhỏ đều đã ngủ rồi”
“Ừ”
Bạc Tuấn Phong đi lên gác.

Đẩy cửa ra, đập vào mặt là mùi hương tỏa ra từ người cô, mùi sữa tắm quen thuộc.

Hạ đèn ngủ xuống, Vân Giai Kỳ nằm trên giường, dùng chăn quấn chặt người mình lại.

Cô quay lưng về phía cửa, cũng không biết là đã ngủ chưa.

Bạc Tuấn Phong đi đến bên cạnh giường, nghiêng người ngồi xuống giường.

Trong ánh sáng yếu ớt mờ ảo, Vân Giai Kỳ đã nhắm mắt ngủ nhưng nước mắt đọng lại ở khóe mắt vẫn chưa kịp khô.

Anh không nhịn được mà vươn tay ra, ngón tay nhẹ nhàng lau khóe mắt của cô, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại cho cô.

Rất lâu sau đó đôi môi mỏng của anh mới nói ra một câu: “Anh phải làm gì mới giữ được em đây”
Anh phải giữ cô kiểu gì bây giờ.

Cô giống như một con búp bê sứ mỏng mảnh, chạm vào sẽ vỡ.

Anh không nỡ dùng lực nhưng cũng không nỡ buông ra.

Anh nâng cô trong lòng bàn tay sợ rơi vỡ.

Hôm nay câu mà cô hỏi anh: “Bạc Tuấn Phong, tôi có xứng với anh không?”
Anh chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ cô lại nhỏ bé như vậy.

Một câu hỏi ngây thơ như vậy mà anh lại không biết phải trả lời như nào.

Xứng.

Tại sao lại không xứng?
Cả thế giới chỉ có duy nhất một người có thể xứng với anh.

Đó chính là cô.

Ngoại trừ cô cũng không có người thứ hai..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 646: Chương 645


Rốt cuộc trong lòng cô, anh là người đàn ông như nào mà một chút cảm giác an toàn cũng không thể mang lại cho cô?
Anh tự cho rằng với tư cách là người đàn ông của cô, mình đã làm đủ tốt rồi, nhưng cô lại không có cảm giác an toàn.

Vậy cô muốn cảm giác an toàn như nào? Cô muốn anh phải làm như nào đây?
Bạc Tuấn Phong không có cách nào để giữ được cô.

Nhưng đây là người phụ nữ mà anh tin tưởng, anh phải yêu thương, cưng chiều và bảo vệ.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên giữa hai lông mày cô.

Ngay cả trong giấc ngủ, hai lông mày ấy vẫn nhíu lại, cũng không biết là cô mơ thấy cái gì.

Là ác mộng sao, hay là trong ác mộng, có ai bắt nạt cô.

Bạc Tuấn Phong đau lòng xoa giữa hai lông mày cô đến tận khi lông mày đang nhíu chặt thả lỏng ra mới buông tay.

Ngày hôm sau.

Lúc Vân Giai Kỳ tỉnh dậy, cô có cảm giác bản thân đang ở trong một cái ôm ấm áp.

Cô ngẩng đầu lên lại nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai gân trong gang tấc của Bạc Tuấn Phong.

Vào thời điểm này trước đây anh đã rời đi từ lâu, dường như khó mà thấy được việc cô tỉnh lại trong lòng ngực của anh.

Khi Bạc Tuấn Phong thức mang theo khí chất của bậc đế vương, nhưng khi anh ngủ, anh lại giống như một người đàn ông đẹp trai đang ngủ, không hề có tính đả kích nào.

Lông mi dày, mi mắt khép nhẹ, đuôi mắt hẹp dài, lông mày lưỡi mác dài đến tận tóc mai.

Tạo hóa ưu ái anh như vậy, mang tất cả những gì tốt nhất trên thế giới hào phóng ban tặng cho anh.

Ngay cả khi anh ngủ, tay của anh vẫn bá đạo mà ôm lấy cô.

Vân Giai Kỳ bị cơn ác mộng làm giật mình tỉnh giấc.

Cô gặp ác mộng cả đêm nhưng khi tỉnh dậy lại không nhớ gì cả, chỉ nhớ lại được một chút, hình như cô đã mất đi món đồ quý báu, đến tận khi tỉnh lại sự bất lực và lo lắng trong giấc mơ vẫn còn.

Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Bạc Tuấn Phong, cảm giác lo lắng liền lặng lẽ lui đi.

Khi tỉnh dậy, dường như cơn tức giận với anh cũng đã tiêu tan đi một chút.

Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng ôm lấy tay anh, vùi mặt vào trong lòng anh, nhẹ nhàng cọ xát, cô gối đầu lên cánh tay rồi mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi.

Khi cô tỉnh lại lần nữa đã là giữa trưa.

Vân Giai Kỳ mở mắt, lại nhìn thấy Bạc Tuấn Phong vẫn giữ nguyên tư thế lúc cô ngủ, anh đã tỉnh rồi nhưng vẫn không nhúc nhích, để cô gối đầu lên cánh tay của mình đến tận khi cô tỉnh dậy.

Vân Giai Kỳ lặng lẽ di chuyển đầu.

Cô gối lâu như vậy, chắc cánh tay anh đã tê rần và đau nhức rồi.

Bỗng nhiên Vân Giai Kỳ có chút không quen với cảnh tỉnh lại có thể nhìn thấy anh.

Bình thường vào giờ này, anh đã không còn ở đây rồi.

Vân Giai Kỳ hỏi: “Tối qua anh về lúc mấy giờ?”
“Mười giờ tối.”
“Sao lại muộn vậy?”
Vân Giai Kỳ nghi ngờ hỏi tiếp: “Anh đã đi đâu?”
Bạc Tuấn Phong không trả lời ngay lập tức.

Lông mi Vân Giai Kỳ run rẩy: “Không thể nói sao? Hay là tôi không nên hỏi?”
Bạc Tuấn Phong trả lời: “Chỉ là anh cảm thấy không cần thiết phải trả lời”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 647: Chương 646


Anh đã về nhà họ Bạc nhưng anh cảm thấy không có gì hay để nhắc đến.

Vân Giai Kỳ nghe xong có hơi thất vọng.

“Ồ! Vậy… coi như tôi chưa hỏi đi!”
Bạc Tuấn Phong nghe thấy trong giọng nói lộ rõ vẻ cô đơn của cô, có hơi nhíu mày hỏi: “Hình như em không vui à?”
“Không có, anh nói không cần thiết phải trả lời, vậy lần sau tôi sẽ không hỏi nữa”
Tất cả mọi chuyện như anh đi đâu, đi bao lâu, đi gặp ai, cô sẽ không hỏi nữa.

Bạc Tuấn Phong thấy cô hình như hơi tức giận, lúc này anh mới nói: “Anh về nhà họ Bạc”
Vốn dĩ Vân Giai Kỳ cũng chẳng quan tâm nhưng khi nghe thấy anh về nhà họ Bạc, đột nhiên cô hơi nghi ngờ: “Anh về nhà họ Bạc làm gì?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Đi làm rõ một vài chuyện”
“Vân Ngọc Hân…” Cô dè dặt hỏi: “Cô ta thật sự có thai sao?”
“Không biết” Bạc Tuấn Phong đáp.

Việc Vân Ngọc Hân có thai đều là do Bạc Ngạn Thiên và Vân Ngọc Hân nói, không có giấy trắng mực đen chứng minh, đương nhiên anh cũng không dám kết luận.

Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Mang thai là mang thai, không mang thai là không mang thai.

Cô ta nói mang thai con của anh, mà có mang thai hay không thì anh cũng được coi như là người có liên quan, vậy mà anh không biết rõ sao?”
Cô có hơi không vừa lòng với câu trả lời không rõ ràng của anh.

Bạc Tuấn Phong lại nghĩ rằng chuyện này khó để giải thích T0.

Anh nói: “Em nghi ngờ anh sao?”
Nói đây là câu hỏi, chẳng thà coi đây là câu khẳng định thì hơn.

Bạc Tuấn Phong nghe ra được rõ sự nghi ngờ trong giọng điệu của cô.

Vân Giai Kỳ bật cười nói: “Người ta có mang thai hay không anh cũng không đưa ra một đáp án chính xác, anh bảo tôi làm sao có thể tin tưởng anh chứ?”
“Chuyện này không đơn giản như em nghĩ đâu.”
“Vậy thì là như nào? Cái gì anh cũng không nói, tôi làm mà biết được?” Vân Giai Kỳ tự thấy được dáng vẻ bản thân có hơi thất lễ, lập tức khôi phục lại vẻ yếu đuối, từ trên giường ngồi dậy: “Bỏ đi, không hỏi nữa, thật nhạt nhẽo.

Giọng điệu của cô lộ rõ vẻ mất mát, có thể nghe ra cô đang tức giận.

Vân Giai Kỳ rửa mặt xong, đi xuống tầng dưới nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng cuối cùng cũng đã có quyết định rồi.

Cô tưởng rằng khi tỉnh dậy, ngoài cửa sẽ lại bị fans của Vân Ngọc Hân bao vây.

Người giúp việc nhìn thấy liền ân cần hỏi hỏi: “Cô chủ Vân, cô chủ dậy rồi ạ?”
“Ừm”
“Cô chủ yên tâm đi ạ, hôm nay quản lý tài sản đã tăng cường an ninh rồi ạ, sau này những antifan kia sẽ không thể đến quấy rối cô chủ nữa đâu!”
“Tại sao quản lý tài sản không tăng cường an ninh sớm hơn?” Vân Giai Kỳ không hài lòng hỏi lại.

Người giúp việc trả lời: “Tối qua Bạc gia đã gọi điện thoại cho công ty quản lý tài sản thông báo, nếu như an ninh không được nâng cấp mà để đám người lộn xộn đó vào được khu biệt thự, ngài ấy sẽ đổi công ty quản lý tài sản”
Vân Giai Kỳ không nói gì: Quản lý tài sản rất cần Bạc Tuấn Phong quay lại hung hăng với bọn họ một lần thì bọn họ mới biết cách làm việc đúng không!?
“Tinh tỉnh”
Điện thoại di động trên bàn đột nhiên vang lên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 648: Chương 647


Vân Giai Kỳ nhìn theo hướng của tiếng chuông lại nhìn thấy điện thoại di động của Bạc Tuấn Phong để trên bàn.

Anh có tận mấy chiếc điện thoại, trong đó có một cái là số cá nhân.

Cô bước tới cầm lên xem, sau khi mở khóa cô thấy tin nhắn Zalo của Lâm Thanh Thủy gửi đến.

Người giúp việc đi đến bên cạnh giải thích: “Tối qua Bạc gia về muộn nên tiện tay để điện thoại di trên bàn ạ”
Bà ta càng nói càng thấp giọng.

Bởi vì bà ta nhìn thấy vẻ mặt Vân Giai Kỳ hơi trầm xuống.

Nội dung tin nhắn Zalo mà Lâm Thanh Thủy gửi đến rất đơn giản: “Tuấn Phong, tối nay rảnh không? Nghe nói anh về thủ đô rồi, em có chuyện gấp cần gặp anh.

Tám giờ tối nay em chờ anh ở quán cà phê Âu Nhã”
Vân Giai Kỳ đặt điện thoại xuống, nhíu chặt lông mày.

Tối nay Lâm Thanh Thủy hẹn gặp với Bạc Tuấn Phong ở quán cà phê?

Anh còn chưa cắt đứt liên lạc với người phụ nữ này sao?
Người giúp việc thử hỏi: “Cô chủ Vân?”
“Hả?”
“Hình như điện thoại của Bạc gia hết pin rồi, để tôi đi sạc pin cho”
Vân Giai Kỳ đưa điện thoại cho bà ta nhưng lại để tâm đến chuyện này.

Sau khi Lâm Thanh Thủy gửi Zalo đi cũng không đợi trả lời, nhưng cô ta khẳng định Bạc Tuấn Phong đã đọc tin nhắn Zalo, bởi vì cô ta thấy sau khi gửi đi chưa được bao lâu, bên kia đã hiển thị “đang nhập”.

Cho dù không có bất kỳ tin nhăn trả lời nào nhưng cô ta biết người đàn ông kia nhất định đã đọc tin nhắn.

Cho dù như thế nào, tám giờ tối, cô ta cũng sẽ đến quán cà phê sớm hơn.

Cô ta tin rằng chỉ cần Bạc Tuấn Phong đọc được tin nhắn Zalo, anh nhất định sẽ tới!
Lâm Thanh Thủy vừa đặt điện thoại xuống thì chuông đột nhiên kêu lên.

Cô ta giật mình còn tưởng là Bạc Tuấn Phong gọi điện đến nên khẩn trương cầm điện thoại lên, vội vàng kết nối, bên kia truyền đến giọng nói hốt hoảng.

“Cô Lâm, cô có ở nhà không?”

“Bác sĩ Mộ?”
Bác sĩ Mộ là trợ lý của bác sĩ mổ ống nghiệm cho cô ta.

Trong khoảng thời gian này vẫn luôn tham dự vào việc của cô ta.

“Vân Ngọc Hân đang trên đường đến nhà cô.”
“Cái gì?” Lâm Thanh Thủy lo lắng đứng lên: “Đột nhiên cô †a đến đây làm gì?”
“Cô ấy nói muốn xem tình trạng cơ thể của người mẹ mang thai hộ như nào… Chúng tôi không thể ngăn cản được.”
“Cô ta biết là tôi không?” Lâm Thanh Thủy lo lắng hỏi.

“Chắc cô ấy không biết… cô phải nhanh chóng trốn ra ngoài, coi như cô không ở nhà… nếu để Vân Ngọc Hân biết cô là người mẹ mang thai thì khó tránh khỏi nghỉ ngờ…”
“Tôi biết rồi!”
Lâm Thanh Thủy vội vàng thu dọn, vừa đi đến cửa liền nghe thấy tiếng “Ting’ từ ngoài cửa truyền đến.

Là tiếng cửa thang máy đến tầng.

Lâm Thanh Thủy nhìn qua mắt mèo thì thấy Vân Ngọc Hân đưa theo Lâm Tĩnh Anh cùng với vài trợ lý và vệ sĩ đang đi về phía cửa.

Sao lại nhanh như vậy! Vừa mới gọi điện thoại mà người đã đến rồi!
Lâm Thanh Thủy vô cùng chột dạ.

Vân Ngọc Hân đã đi đến cửa bấm chuông..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 649: Chương 648


Mấy ngày nay cô ta vẫn luôn bồn chồn lo lắng.

Không biết vì sao cô ta cảm thấy không tận mắt nhìn thấy tình hình của người mẹ mang thai hộ thì cô ta không yên tâm.

Nhấn chuông cửa một lúc lâu cũng không có ai trả lời.

Vấn Ngọc Hân liếc mắt nhìn vệ sĩ, vệ sĩ lập tức bước đến dùng lực đập cửa.

“Có ai ở nhà không?”
Vệ sĩ đập cửa một hồi lâu, nghi ngờ nói: “Cô Vân Ngọc Hân, hình như không có ai ở nhà ạ”
“Bỏ đi, về thôi! Hôm khác chúng ta lại tới!”
Vân Ngọc Hân vừa nói vừa dẫn người đi.

Lâm Thanh Thủy nhìn qua mắt mèo, đến khi nhìn thấy bọn họ vào trong thang máy mới thở phào một hơi, cô ta mở cửa cũng đi về phía thang máy, ấn nút đi xuống tầng.

Thang máy từ từ đi xuống.

“Ting” một tiếng.

Cửa thang máy lập tức mở ra.

Lâm Thanh Thủy cúi đầu vừa định bước vào trong, bất chợt thấy người đứng đầy trong thang máy.

Vân Ngọc Hân và Lâm Tĩnh Anh, còn có trợ lý và vệ sĩ đều ở đây.

Cô ta sợ đến mức lùi ra sau mấy bước.

Tại sao bọn họ vẫn còn ở trong thang máy?
Đây cũng quá khéo rồi.

Nhóm người Vân Ngọc Hân bước vào thang máy, thang máy đi lên trên trước tiên.

Lâm Thanh Thủy ấn nút đi xuống ngay sau đó, kết quả hai bên lại đụng mặt nhau.

Vân Ngọc Hân liếc mắt đã nhận ra Lâm Thanh Thủy, chỉ vào cô ta hét lớn một tiếng: “Sao lại là cô?”
Cô ta biết Lâm Thanh Thủy là thư ký của Bạc Tuấn Phong trước kia.

Vân Ngọc Hân biết Lâm Thanh Thủy có tình cảm không hề đơn giản đối với Bạc Tuấn Phong, nhưng cô ta hoàn toàn không để người phụ nữ này vào trong mắt.

Nhưng hôm nay lại khác rồi.

Lế nào Lâm Thanh Thủy chính là người mang thai hộ mà bác sĩ kia tìm cho cô ta?
Làm sao có thể như vậy được?
Vì sao cô ta lại đồng ý làm người mang thai hộ?
Cô ta thiếu tiền sao?
Theo những gì Vân Ngọc Hân biết, lúc Lâm Thanh Thủy từ chức, Bạc Tuấn Phong đã cho cô ta một tờ chỉ phiếu, số tiền đó đủ để cho cô ta cơm áo không lo mà sống yên ổn ở thủ đô.

Hà cớ gì cô ta phải chà đạp chính mình, chạy tới làm người mang thai hộ chứ?
Chẳng lẽ cô ta có ý đồ gì khó lường sao?
Vân Ngọc Hân nghỉ ngờ hỏi: “Lâm Thanh Thủy! Sao lại là cô? Tại sao là cô?”
Lâm Thanh Thủy chột dạ cực kỳ.

Cô ta hoàn toàn không kịp nghĩ ra một lý do thoái thác nào hợp lý để giải thích.

Cô ta lo lắng nếu như Vân Ngọc Hân nghi ngờ, ngộ nhỡ bắt cô ta làm giám định huyết thống thì làm thế nào?
Tính toán ban đầu của Lâm Thanh Thủy là đợi đến khi mang thai được hơn hai tháng rồi, cô ta sẽ lập tức nói cho nhà họ Bạc biết chuyện mình mang thai.

Đến lúc đó, gạo đã nấu thành cơm rồi, đương nhiên cô ta sẽ không sợ Vân Ngọc Hân làm ra chuyện quỷ quái gì nữa.

Nhưng hôm nay, cô ta mới xác định có thai, vào thời khắc mấu chốt này ngộ nhỡ Vân Ngọc Hân làm gì đó với cô ta, ai có thể bảo vệ được cô ta đây?
Nghĩ đến đây, Lâm Thanh Thủy lập tức bước ra khỏi thang máy.

Vân Ngọc Hân còn chưa kịp phản ứng, cửa thang máy đã đóng lại đi xuống tầng một rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 650: Chương 649


Lúc này Lâm Thanh Thủy vô cùng hoảng loạn, cô ta đi một thang máy khác lên cao ốc, sau đó thông qua lối đi an toàn, một mạch đi tới tầng một.

Vừa đến tầng một, cách một bức tường, cô ta vẫn nghe được tiếng tranh cãi âm ï của Vân Ngọc Hân từ trong thang máy truyền đến.

“Lâm Thanh Thủy kia nhất định là lòng dạ khó lường, mưu đồ quấy rối tôi”
“Cô ta không thiếu tiền mà lại chạy tới làm người mang thai hộ làm cái cái gì chứ? Có nhìn ánh mắt chột dạ kia của cô †a khi nhìn thấy tôi không? Tôi thấy rõ ràng trong lòng cô ta có quỷ đấy!”
Lâm Thanh Thủy nghe vậy thì sợ đến mức toát mồ hôi lạnh khắp người.

May mà Vân Ngọc Hân không quen thuộc đối với cấu trúc của tòa nhà này.

Lâm Thanh Thủy đi lối vòng qua cửa sau, một mạch bỏ trốn mất dạng.

Cô ta bước nhanh đến cửa sau của chung cư, ngăn một chiếc taxi lại, trực tiếp thuê xe đi tới quán cà phê Âu Nhã.

Lâm Thanh Thủy tới quán cà phê rồi, vừa ngồi xuống là ngồi đến buổi tối.

Cô ta không dám đi chỗ nào cả, số điện thoại lạ gọi đến cũng không dám nhận, nơm nớp lo sợ, trong lòng không yên đến cực điểm.

Cuối cùng cũng đợi đến tám giờ.

Đã lâu lắm rồi cô ta không gặp Bạc Tuấn Phong.

Cô ta lo lắng có thể Bạc Tuấn Phong sẽ không đến hay không?
Ngay khi Lâm Thanh Thủy đang hết sức lo sợ bất an thì ngoài cửa truyền đến giọng nói của nhân viên phục vụ.

“Xin mời bên này ạ”
“Chính là phòng bao này…”
Trong lúc nói chuyện, cánh cửa được đẩy ra.

Là Bạc Tuấn Phong!
Lâm Thanh Thủy kích động đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhưng nhìn thấy nhân viên phục vụ đẩy cửa ra, phía sau lại là Vân Giai Kỳ đang đi vào.

Cô ta lập tức trợn tròn mắt.

Sao lại là cô?
Nhưng chỉ qua một thời gian ngắn ngủi, ngay sau đó cô ta đã khôi phục lại nét mặt bình tĩnh, nhìn Vân Giai Kỳ mỉm cười nói: “Sao lại là cô?”
“Không thể là tôi được sao?”
“Rõ ràng là tôi đã hẹn Tuấn Phong” Lâm Thanh Thủy nghi ngờ nói: “Cô xem trộm tin nhắn Zalo của anh ấy ư?”
“Xem trộm? Tôi đường đường chính chính xem, còn cần phải xem trộm à?”
Vân Giai Kỳ nói xong tùy ý ngồi xuống đối diện với Lâm Thanh Thủy.

Cô cũng muốn xem thử Lâm Thanh Thủy này lại muốn giở trò nham hiểm gì!
Lâm Thanh Thủy nhìn dáng ngồi tao nhã của Vân Giai Kỳ, ánh mắt trong sáng, trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt trong veo và đôi môi căng mọng hồng hào, trông rất quyến rũ.

Lâm Thanh Thủy cũng ngồi xuống, cô ta chủ động hỏi: “Nếu cô đã tới đây rồi, có muốn uống chút gì không?”
“Cho tôi sữa đi”
Lâm Thanh Thủy nói với người phục vụ: “Mang cho tôi một ly sữa”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 651: Chương 650


Chờ đến khi người phục vụ đi ra ngoài, mặt Lâm Thanh Thủy tràn đầy kiêu ngạo nhìn về phía Vân Giai Kỳ giống như là một người chiến thắng.

Vân Giai Kỳ cũng nhìn về phía cô ta hỏi: “Cô tìm anh ta có việc gì?”
“Vân Giai Kỳ, tôi vốn là muốn nói chuyện này cho Tuấn Phong, nếu cô đã tới đây rồi thì tôi nói với cô cũng giống nhau!”
Ngay sau đó, cô ta đắc ý tuyên bố: “Tôi đã có thai rồi!”
Vân Giai Kỳ nghe vậy, ánh mắt có chút kinh ngạc nhưng đã khôi phục sự bình tĩnh ngay lập tức.

Phản ứng của Vân Giai Kỳ có chút ngoài ý muốn.

Lâm Thanh Thủy tưởng răng cô nhất định sẽ thẹn quá hóa giận khi biết được tin tức này, thật không ngờ rằng cô lại tỏ ra bình tĩnh như vậy?
Trái ngược với sự vênh váo đắc ý của Lâm Thanh Thủy, phản ứng lạnh nhạt của Vân Giai Kỳ lại khiến cho cô ta giống như một tên hề nhảy nhót.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-651-0.jpg


“Lần đó, sau khi tôi và Tuấn Phong ở cùng nhau nên đã có thai”
“Cô cảm thấy tôi sẽ tin à?”
“Vân Giai Kỳ, tôi có cần phải nói dối cô về việc này không?
Sự thật sẽ không chắc là giả, giả cũng không thể biến thành thật.

Nếu tôi không có thai, tôi lừa cô vậy tôi có lợi gì chứ? Cô cho rằng tôi ở đây khiêu khích để chia rế sao? Ha ha! Nhưng tôi không có ý nghĩ đó đâu! Tôi không giống như cô và Vân Ngọc Hân tranh giành làm bà chủ của nhà họ Bạc! Tôi chỉ muốn có một đứa con của Tuấn Phong, ngay cả khi không có được anh ấy, có thể sinh con cho anh ấy, tôi cũng cảm thấy thỏa mãn rồi!”
Nói xong, Lâm Thanh Thủy lại cười đắc ý.

Nụ cười trên khuôn mặt cô ta tươi đẹp lại chướng mắt như Vậy.

Vân Giai Kỳ vẫn không tin.

Cô không tin răng Bạc Tuấn Phong sẽ làm chuyện hoang đường như vậy.

Mặc dù anh không giỏi ăn nói nhưng anh sẽ không bao giờ nói dối cô.

Anh nói không chạm vào Lâm Thanh Thủy là sẽ không chạm vào cô ta.

Nhưng nhìn sắc mặt Lâm Thanh Thủy tràn đầy đắc ý, Vân Giai Kỳ cũng không biết sự tự tin của người phụ nữ này đến từ chỗ nào.

“Thế nào, cô vẫn không tin lời tôi nói à?”
Vân Giai Kỳ ngước mắt lên nhìn chăm chằm cô ta.

Lâm Thanh Thủy tiếp tục nói: “Cô không tin tôi đã có thai, hay là không tin đứa trẻ trong bụng tôi là của Tuấn Phong?”
“Sao tôi phải tin cô chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 652: Chương 651


“Vân Giai Kỳ, tôi cười vì cô quá nông cạn, cô còn không tự nhận ra à! Từ đầu đến cuối, xem ra cô chưa bao giờ thật sự hiểu đàn ông! Đàn ông đều là động vật suy nghĩ băng th*n d***.

Có nhiều lúc, xúc động sinh lý đều xuất phát từ bản năng nguyên thủy! Bản năng sẽ chiến thắng mọi lý trí!”
“Mặc dù Tuấn Phong là một trường hợp ngoại lệ, nhưng dù sao anh ấy không phải là thần, rồi cuối cùng sẽ phạm phải sai lâm mà đàn ông đều sẽ mắc phải thôi! Cô cho rằng cô yêu anh ấy, cần phải tin tưởng anh ấy không chút do dự à?”
“Tôi không tin lời anh ta chẳng lẽ lại đi tin lời cô nói ư?
Lâm Thanh Thủy, loại người nói dối một cách vụng về như cô đấy, muốn lừa người khác thì còn được, muốn lừa tôi hả? Cô nghĩ mình thông minh đến thế sao?”
“Ha ha ha!” Lâm Thanh Thủy chẳng quan tâm mà cười phá lên.

Cô ta khiêu khích nói: “Nếu cô không tin thì tôi đưa bằng chứng cho cô xem cũng chẳng sao!”
Nói xong, cô ta thực sự lấy ra một túi tài liệu sau đó đưa cho cô.

Vân Giai Kỳ cũng không đưa tay ra nhận lấy.

Cô không muốn động đến đồ của cô ta bởi vì cô cảm thấy rất bẩn.

Lâm Thanh Thủy trực tiếp ném luôn túi tài liệu đến trước mặt cô, rồi cười một cách khiêu khích: “Thế nào? Không dám xem à? Sợ sẽ thất vọng sao? Hay là sợ sẽ nhìn thấy kết quả là tôi đã mang thai nên cô không dám đối mặt đây?”
Cô ta đã khiêu khích đến mức này thì sao Vân Giai Kỳ có thể dửng dưng không xem chứ?
Cô trực tiếp xé túi tài liệu ra, sau đó lấy ra một bản xét nghiệm đã được đóng dấu đỏ của bệnh viện.

Bản xét nghiệm này đúng là được lấy từ bộ phận chuyên môn.

Có một vài vấn đề liên quan đến học thuật, cô không hiểu rõ lắm, tuy nhiên có một hàng chữ thì cô xem hiểu.

Cuối bản xét nghiệm có một hàng chữ: Từ góc độ sinh học có thể kết luận 9288df và 359ef có quan hệ cha con.

Điều này có nghĩa là sau khi so sánh ADN của hai người thì cho ra kết quả là hai người có quan hệ huyết thống.

Vân Giai Kỳ nheo mắt lại, nghi ngờ quay sang hỏi Lâm Thanh Thủy: “Đây là cái gì vậy?”
“Đây là báo cáo kết quả xét nghiệm cha con đấy.

Bởi vì cô không tin nên tôi đưa chứng cứ cho cô xem.

Bây giờ chứng cứ cũng đã để trước mặt cô rồi, cô còn nghi ngờ chuyện gì nữa?”
Nói xong, Lâm Thanh Thủy lại tiếp tục: “Cô không cần phải nghi ngờ kết quả này đâu, đây chính là kết quả xét nghiệm được đóng dấu chính thức của bệnh viện, tính xác thực của nó cô không cần nghi ngờ gì đâu! Nếu cô vẫn không tin thì cô có thể cầm giấy xét nghiệm này đi đến bệnh viện để kiểm chứng lại thật giả! Còn nếu cô vẫn nghi ngờ thì cứ đợi mấy tháng nữa, bụng tôi to lên rồi tôi sẽ đi xét nghiệm lần nữa cho cô xem!”
Lâm Thanh Thủy nói với một khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Vân Giai Kỳ cầm lấy bản xét nghiệm, cười lạnh.

Sao đó cô cầm lấy chiếc bật lửa ở trên bàn, đưa bản xét nghiệm đến trước bật lửa rồi “cạch” một tiếng.

Ngọn lửa bùng lên trong nháy mắt khiến cho bản xét nghiệm bị cháy mất một góc.

Lâm Thanh Thủy sợ hãi kêu lên một tiếng, cô ta vội vàng cầm lấy ly sữa ở bên cạnh giội lên bản xét nghiệm, sau đó quát lên: “Cô làm cái gì vậy?”
Cô ta không ngờ rằng Vân Giai Kỳ dám cầm bật lửa đốt bản xét nghiệm.

Vân Giai Kỳ ngồi nhìn dáng vẻ tức giận, phãn nộ của Lâm Thanh Thủy.

Mất một lúc cô ta mới dập tắt được ngọn lửa trên bản xét nghiệm nhưng cô ta vẫn không thể bình tĩnh lại.

Lâm Thanh Thủy trừng mắt lên nhìn cô: “Cô làm gì vậy hả?
Cô cho rằng đốt bản xét nghiệm này thì có thể coi như sự thật này không tồn tại sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 653: Chương 652


“Cô không cảm thấy bản thân mình quá ngây thơ khi đưa cái loại giấy tờ này cho tôi xem sao? Cho dù trong bụng cô có đứa con của Bạc Tuấn Phong thì sao chứ? Anh ta sẽ thừa nhận hả?”
Nghe vậy Lâm Thanh Thủy lập tức im miệng.

“Cô có bản lĩnh mang thai đứa bé này thì cũng phải có bản lĩnh khiến anh ta thừa nhận đây là con anh ta! Nếu anh ta thừa nhận đứa trẻ này thì Vân Giai Kỳ tôi sẽ không phản đối câu nào!”
Giọng điệu của Vân Giai Kỳ vô cùng kiên quyết khiến cho.

Lâm Thanh Thủy không phản bác được câu nào.

Cô ta có gan dám đi khiêu khích cô nhưng lại không có lá gan buộc Bạc Tuấn Phong thừa nhận đứa bé này là con của anh.

Như Vân Giai Kỳ đã nói, chưa chắc Bạc Tuấn Phong sẽ thừa nhận đứa bé này!
“Lâm Thanh Thủy, tại sao cô lại để bản thân chịu thiệt như thế chứ? Cô cho rằng có một đứa con thì có thể buộc chặt trái tim của một người đàn ông ư? Nhưng người đàn ông đó chính là Bạc Tuấn Phong đấy! Cô cho rằng anh ta sẽ vì một đứa bé mà từ bỏ tôi để đến với cô sao?”
“Nếu anh ta thật sự làm như thế, vậy thì loại đàn ông này Vân Giai Kỳ tôi cũng khinh thường! Nếu như anh ta không thừa nhận đứa con của cô thì tất cả những chuyện cô đang làm này là vì cái gì chứ?”

Lâm Thanh Thủy nói: “Cho dù Bạc Tuấn Phong không thừa nhận thì người nhà họ Bạc cũng sẽ thừa nhận!”
“Vậy thì sao chứ? Anh ta đã cắt đứt quan hệ với người nhà họ Bạc rồi.

“Cô nói cái gì?” Lâm Thanh Thủy dường như không chấp nhận được mà đứng bật dậy: “Không thể nào!”
“Những điều tôi nói đều là sự thật.

Người nhà họ Bạc không thừa nhận tôi, vì tôi mà Bạc Tuấn Phong đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Bạc.

Hôm nay, cô cùng với đứa trẻ này đi đến nhà họ Bạc, đi đến trước mặt Bạc Ngạn Thiên, cô có dám không?
Cho dù Bạc Ngạn Thiên có thừa nhận đứa trẻ này thì sau khi nó được sinh ra thì sẽ có quan hệ gì với cô chứ? Cô cho rằng nhà họ Bạc sẽ để cho một kẻ không đâu như cô tính kế họ sao?”
Toàn thân Lâm Thanh Thủy đang không ngừng run lên, nói không lên lời.

Vân Giai Kỳ gặng hỏi với một giọng điệu vô cùng lạnh lùng: “Tôi hỏi cô, tại sao cô lại mang thai được đứa trẻ này?”
Lâm Thanh Thủy không nói lời nào.

“Không muốn nói đúng không? Có muốn tôi gọi điện bảo Bạc Tuấn Phong đến đây cùng cô hai mặt một lời không?”
Lâm Thanh Thủy nói: “Cô cứ gọi anh ấy đến đi! Tôi cũng muốn nhìn xem anh ấy có muốn nhận đứa con này không!”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi thấy cô đúng là kiểu người chưa gặp quan tài chưa đổ lệ mà! Bây giờ cô lập tức gọi điện cho Bạc Tuấn Phong đi, tôi sẽ ở đây chờ anh ta với cô”
Lâm Thanh Thủy cắn răng, lấy ra điện thoại của mình ra gọi cho Bạc Tuấn Phong.

Điện thoại vừa vang lên một chuông đã bị cúp máy luôn rồi.

Lâm Thanh Thủy vẫn không cam lòng, tiếp tục bấm điện thoại gọi, thế nhưng lại phát hiện số của cô ta bị cho vào danh sách đen.

Dường như cô ta không thể chấp nhận việc này, hai mắt trừng to như vừa chịu một cơn k*ch th*ch cực mạnh.

Vân Giai Kỳ thương cảm nói: “Ngay cả điện thoại của cô mà anh ta cũng không muốn nghe, Lâm Thanh Thủy à, cô nên làm gì bây giờ đây? Nhìn cô thế này tôi cũng thấy tội nghiệp thay cô đấy”
“Cô!” Lâm Thanh Thủy tức đến mức không nói thành lời.

Vân Giai Kỳ đứng dậy, trên mặt cô không có biểu cảm nào: “Lâm Thanh Thủy, cô thật là đáng thương, kiểu đàn ông như Bạc Tuấn Phong, loại phụ nữ như cô chẳng có tư cách tơ tưởng đến đâu!”
Vân Giai Kỳ quay người chuẩn bị rời đi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 654: Chương 653


Lâm Thanh Thủy đột nhiên đứng lên, nhìn chăm chằm vào bóng lưng của cô, điên cưồng chất vấn: “Cô thì xứng với anh ấy sao? Cô thì có tư cách ư? Vân Giai Kỳ, cô là cái thá gì chứ?”
Bước chân của Vân Giai Kỳ dừng lại.

“Cô cũng chỉ là một đứa con bị nhà họ Tống vứt bỏ, là một người phụ nữ đã bị từ hôn, cô cũng chỉ là một chiếc giày rách mà thôi.

Cô cho rằng không phải cô thì Bạc Tuấn Phong sẽ không lấy à? Cô quá ngây thơ rồi! Sớm muộn gì thì anh ấy cũng chẳng còn hứng thú gì với cô nữa đâu! Đến lúc đó, cho dù không phải là tôi thì cũng sẽ có những người phụ nữ khác mạnh mẽ cướp mất anh ấy từ trong tay cô! Cô không thể giữ chặt được trái tim của anh ấy, cũng không xứng đáng có được anh ấy!”
Vân Giai Kỳ không thèm để ý đến lời cô ta nói, cô kéo cửa nhanh chóng bước ra ngoài.

Lâm Thanh Thủy không cam lòng đuổi theo ra đến tận cửa, cô ta chỉ vào bóng lưng của Vân Giai Kỳ rồi mắng: “Mọi người nói rất đúng! Cô chính là con đ**m được kỹ nữ nuôi lớn, từ nhỏ đã biết làm thế nào để mê hoặc đàn ông rồi!”
“Cô cho rằng chỉ dựa vào những mánh khóe bẩn thỉu kia thì có thể khiến cho Bạc Tuấn Phong mê đắm cô cả đời này sao? Hôm nay cô cứ đắc ý đi! Hừ, tôi cũng muốn xem xem, cô có thể đắc ý bao lâu nữa!”
Trên hành lang, nhân viên phục vụ đi tới đi lui, sau khi nghe được lời nói tràn đầy ý làm nhục như vậy, ai nấy đều quay sang nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Đủ loại ánh mắt khác nhau tập trung vào trên người cô như muốn nhìn xuyên thấu cô.

Vân Giai Kỳ quay người lại, “ô” lên một tiếng sau đó nói đầy ẩn ý: “Vậy tôi đây sẽ chống mắt lên chờ ngày đó tới!”
Thấy cô đáp trả bằng giọng điệu trào phúng như vậy, Lâm Thanh Thủy cảm thấy trên mặt mình như có ngọn lửa thiêu đốt!
Với Vân Giai Kỳ mà nói, sự chất vấn điên cuồng của cô ta chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Cô chỉ nói một câu nhưng lại khiến mọi người cảm thấy cô ta giống như một người đang khoe khoang vậy!
Sau khi Vân Giai Kỳ rời đi, Lâm Thanh Thủy ngơ ngác quay về trên ghế sofa.

Trong cơn tức giận cô ta gạt phăng mọi thứ trên bàn xuống dưới đất.

“Loảng xoảng! Loảng xoảng!”
Âm thanh vô cùng lớn khiến cho nhân viên phục vụ bên ngoài vội vàng chạy vào trong phòng.

Nhìn thấy một màn này, người nọ cũng cảm thấy rất tức giận: “Này cô, tại sao cô lại đập đồ linh tinh thế hả?”

“Chỉ vỡ mấy cái ly thôi mà! Tôi bồi thường cho anh là được chứ gì! Anh mau cút ra ngoài cho tôi!”
Tại bãi đậu xe.

Vân Giai Kỳ ngồi vào trong xe, sau khi khởi động xe cô vô thức liếc nhìn gương chiếu hậu, cô nhìn thấy mặt mũi của mình trong gương có phần hơi tái nhợt.

Cô đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc bị gió thổi bay, cảm thấy †âm trạng của mình phiền muộn đến kỳ lạ.

Không phải cô không tin tưởng anh.

Chỉ là bởi vì có một Vân Ngọc Hân và Lâm Thanh Thủy…
Hai người phụ nữ này đã làm cô sứt đầu mẻ trán không biết bao nhiêu lần, hơn nữa còn có thêm Mộ Ngọc My.

Người đàn ông này thật sự có sức quyến rũ như thế sao, có thể khiến mấy cô gái này si mê mình như thế.

Cho dù có rời khỏi tập đoàn Bạc Vân thế nhưng anh vẫn là một cậu ấm giàu có, khiến không ít phụ nữ không nhịn được mà muốn nhào vào lòng anh.

Mặc dù cô đã nhiều lần tự nói với bản thân mình rằng cô cũng không cần để tâm đến kiểu phụ nữ như Vân Ngọc Hân và Lâm Thanh Thủy, thế nhưng dù sao thì cô vẫn là phụ nữ cũng không mạnh mẽ tới mức có thể khống chế được cảm xúc trong lòng mình..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 655: Chương 654


Vân Giai Kỳ hít một hơi thật sâu, hai tay đặt lên tay lái, chân giãẫm mạnh vào chân ga.

Sau khi về đến nhà, Vân Giai Kỳ vừa mới đẩy cửa ra thì đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang ngồi trên salon.

Ánh sáng ấm áp chiếu thẳng vào người đàn ông tuấn tú kia, trong anh vừa yên tĩnh lại vừa quyến rũ.

Vân Giai Kỳ đi tới bên cạnh anh, đưa mắt nhìn thì thấy anh đang xem tạp chí tài chính.

Bạc Tuấn Phong ngẩng đầu lên, khi thấy cô đã về thì nhanh chóng cất quyển tạp chí, lên tiếng hỏi: “Sao em về trễ thế?”
Vân Giai Kỳ không trả lời anh.

Sắc mặt của cô lúc này thật sự có thể dùng từ buồn rầu, thảm thương để hình dung.

Khi nhìn thấy dáng vẻ ủ rủ này của cô, anh cũng không biết cô lại đang tức giận điều gì.

Trên thực tế, trên suốt đường đi về nhà, Vân Giai Kỳ vẫn luôn tự trấn an bản thân mình.

Thế nhưng cô thật sự không nghĩ được rốt cuộc Lâm Thanh Thủy đã dùng thủ đoạn gì!
Một mặt cô tin tưởng Bạc Tuấn Phong thế nhưng một mặt lại cảm thấy vô cùng nghỉ ngờ.

Làm sao cô có thể nghĩ ra âm mưu giữa Lâm Thanh Thủy, Vân Ngọc Hân với những người phụ nữ kia được chứ?
Chỉ là trong lòng cô cảm thấy mất thăng bằng, vô cùng tủi thân.

Dù sao thì việc một người phụ nữ trông khó ưa như thế cứ đứng trước mặt cô ngang ngược, khoe khoang như thế khiến cô cảm thấy vô cùng tức giận!
Mặc dù cô luôn tỏ ra bình thường trước mặt nhiều người thế nhưng Vân Giai Kỳ thừa nhận cô đã bị k*ch th*ch một chút.

Vân Giai Kỳ đưa tay cầm lấy ly nước trên bàn, uống một hơi cạn sạch.

Bạc Tuấn Phong lên tiếng hỏi: “Em đi đâu đấy?”
Vân Giai Kỳ vừa nghĩ tới dáng vẻ ra oai trước mặt cô của Lâm Thanh Thủy, thế mà bây giờ người đàn ông này lại tỏ ra như không có gì xảy ra, còn hỏi cô đi đâu vậy sao?
Anh làm ra nhiều chuyện như thế, thế mà sao có thể còn thoải mái ngồi ở đây như thế?
Vân Giai Kỳ tức giận đáp lại anh: “Anh quản bản thân mình cho tốt vào!”.

Truyện Gia Đấu
Cô không vui vì thế giọng nói cũng không tốt lắm.

Vừa nghe thấy mùi thuốc súng trong lời nói của cô, đôi môi của Bạc Tuấn Phong mím chặt: “Có người nào lại trêu chọc em rồi sao?”
“Anh nói gì? Còn không phải chuyện tốt mà anh làm sao?”
Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ nhíu mày: “Cái gì?”
“Bạc Tuấn Phong, một cô Vân Ngọc Hân thì cũng thôi đi, thế mà còn có cả Lâm Thanh Thủy.

Vậy mà anh vẫn tỏ ra không có chuyện gì sao?”
Giọng nói của Vân Giai Kỳ mang theo sự đùa cợt, khiến Bạc Tuấn Phong dở khóc dở cười.

“Lâm Thanh Thủy thì sao?”
Trước đây khi cô ta gọi điện thoại cho anh, anh đã kéo số của cô ta vào danh sách đen từ lâu rồi.

“Cô ta nói rằng mình đang mang thai con của anh, huyết thống của nhà họ Bạc anh có giá trị như thế sao? Cần phải có nhiều người phụ nữ để duy trì nòi giống tới như thế sao? Xem ra nhà họ Bạc giống như hoàng tộc trong cổ đại vậy, cần phải có người thừa kế ngôi vị hoàng đế sao?”
Vân Giai Kỳ nói xong mới ý thức được mình đang quá bực bội nên nói ra mấy lời hơi nặng tai, khiến cô đột nhiên không biết nên nói gì nữa.

Chân mày của Bạc Tuấn Phong nhíu lại: ‘Lâm Thanh Thủy?”
Vân Giai Kỳ buồn bực ngồi xuống đối diện anh, trong lòng cảm thấy không vui.

“Cô ta thế nào cơ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 656: Chương 655


Hơn nữa dáng vẻ phong độ mà cô duy trì khi đứng trước mặt Lâm Thanh Thủy, thế mà bây giờ lại bị hủy hoại hết khi đứng trước mặt người đàn ông này.

Bạc Tuấn Phong lên tiếng: “Lời nói của cô ta mà em cũng tin sao?”
“Cô ta đã đưa tôi xem giấy giám định huyết thống rồi!” Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Tôi thật sự hối hận vì đã đốt mất tờ giấy đó đấy.

Nếu biết như thế tôi đã mang về cho anh xem thật kỹ rồi”
Bạc Tuấn Phong: Sao ngay cả lời của Lâm Thanh Thủy mà cô cũng tin thế…
Gần đây có một số chuyện thật sự quá mức kỳ lạ.

Bạc Tuấn Phong không nhịn được cảm thấy nghỉ ngờ, rốt cuộc thì hai chuyện này có liên quan gì tới nhau?
Thấy người đàn ông trầm mặc không lên tiếng, Vân Giai Kỳ càng cảm thấy tức giận.

Cô lên tiếng hỏi: “Anh có biết việc Lâm Thanh Thủy mang thai con của anh không?”
Bạc Tuấn Phong nhíu mày, cũng không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào.

Kể từ sau khi anh sa thải Lâm Thanh Thủy, cho tới tận bây giờ anh cũng chưa từng gặp lại người phụ nữ đó!

Ngay cả một ngón tay của Lâm Thanh Thủy anh cũng chưa động vào.

Nếu như nói Vân Ngọc Hân mang thai là do Bạc Ngạn Thiên làm thụ tinh trong ống nghiệm thế thì Lâm Thanh Thủy đã xảy ra chuyện gì?
Cô cũng không để ý tới tiền căn hậu quả trong việc này.

Đây là lần đầu tiên Vân Giai Kỳ thấy anh im lặng như thế, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy thất vọng.

Ngay sau đó cô đứng bật dậy, nhanh chân bước lên lầu.

Người giúp việc đứng bên cạnh cảm thấy vô cùng lo lắng, không dám thở mạnh.

Từ đợt chiến tranh lạnh giữa Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong lần trước, không khí trong biệt thự những ngày đó thật sự là vô cùng kinh khủng.

Bọn họ vô cùng cẩn thận, sợ sẽ chọc giận hai người này.

Bọn họ luôn có cảm giác nếu như chỉ cần sơ sẩy một chút thì không khí sẽ sặc mùi thuốc súng.

“Cậu Bạ cậu có muốn dường như cô Vân thật sự đang rất tức giận…cậu có muốn đi lên lầu an ủi cô ấy không?”
Một người khác lại tiếp lời: “Đúng thật, cậu nên dỗ cô ấy một chút đi! Khi một người phụ nữ tức giận thì rất cần sự an ủi, dỗ dành của người đàn ông.

Một khi được dỗ thì sẽ không sao nữa đâu”
“Đúng thế! Không nói thì sẽ không ra chuyện đâu…”
Bạc Tuấn Phong đứng lên, nhanh chóng bước lên lầu.

Anh đẩy cửa phòng ngủ, chỉ thấy Vân Giai Kỳ đang tức giận ngồi trên giường.

Mặc dù nghe tiếng mở cửa thế nhưng cô cùng không quay đầu lại, chỉ là đổi hướng khác rồi lập tức ngã xuống giường sau đó kéo chăn lên bọc mình lại.

Mỗi khi cô cảm thấy khó chịu hay bực tức đều làm như thế, cuộn mình trong chăn.

Giống như nếu làm như thế cô mới có thể cảm thấy an toàn hơn.

Bạc Tuấn Phong đi tới trước giường, sau đó ngồi xuống bên cạnh đưa tay kéo chăn của mình, Vân Giai Kỳ đưa tay nắm chặt chiếc chăn, cuộn chặt người của mình lại.

“Giai Kỳ” Bạc Tuấn Phong nhẹ giọng lên tiếng: “Mau lấy chăn ra”
Vân Giai Kỳ bực bội hừ một tiếng, thế nhưng cũng không phản ứng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 657: Chương 656


Bạc Tuấn Phong cảm thấy dáng vẻ này của cô vừa khiến anh khó chịu nhưng cũng vô cùng đáng yêu, hơn nữa còn khiến người ta cảm thấy nhớ nhung, đau lòng!
Anh đưa tay vén chiếc chăn lên, bởi vì lúc này Vân Giai Kỳ đang nghiêng người để trùm kín chăn, thế nên anh có thể khóa tay cô dễ như trở bàn tay.

Vân Giai Kỳ trợn tròn hai mắt: “Anh làm gì đấy?”
“Em không nhận ra rằng dáng vẻ này của em trông rất ngây thơ sao?” Cô cho rằng khi cuộn mình lại trong chăn như thế này là có thể ngăn cách với thế giới sao?
Vân Giai Kỳ tức giận mắng: “Mau buông rai”
Bạc Tuấn Phong vẫn không nhúc nhích, ngược lại còn cố tình khiêu khích cô.

Vẻ mặt anh tiến sát về phía cô, chóp mũi của hai người chạm vào nhau.

Mùi hương bạc hà của người đàn ông phả vào mặt cô, khiến vẻ mặt cô đỏ tới tận mang tai.

Trong lúc đột ngột không khí trong phòng càng trở nên nóng bỏng hơn.

Bạc Tuấn Phong có một đôi mắt có thể khiến người khác chịu chết dưới tay mình.

Ánh mắt của anh có thể nói là thuộc về kiểu mắt phượng.

Lúc anh cửa cười nửa không, ánh mắt trở nên hẹp dài, thật sự khiến người khác cảm thấy không chịu nổi.

Tim của cô đập nhanh hơn.

“Anh muốn nói gì thì cứ nói, làm gì thế… anh cần gì phải nhìn tôi với ánh mắt như thế?” Cô không chịu nổi ánh mắt có thể giết người này của anh.

“Anh không có.” Bạc Tuấn Phong trả lời.

Ánh mắt Vân Giai Kỳ hơi ngưng lại.

“Giai Kỳ, anh chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với em cả”
Vân Ngọc Hân chưa từng mà Lâm Thanh Thủy càng không thể.

Anh chưa từng động vào mấy người này, cũng chưa từng làm mấy chuyện như thế, vậy thì anh phải làm thế nào để chứng minh sự trong sạch của mình đây?
Cho dù có đặt trên phương diện pháp luật thì cũng không có người bị hại cũng không có người làm chứng.

Anh chưa từng làm những việc này, thế thì làm gì có chứng cứ?
Vân Giai Kỳ không phục lên tiếng: “Lâm Thanh Thủy cũng đã cầm báo cáo giám định huyết thống ra rồi.

Tôi thật sự rất hối hận vì không mang về cho anh xem, tôi thật sự muốn xem khi có giấy trắng mực đen rõ ràng rồi thì anh sẽ chối thế nào”
Bạc Tuấn Phong hỏi ngược lại: “Vậy tại sao cuối cùng em lại không mang về?”
Vân Giai Kỳ nghe anh hỏi như thế lại không biết nên trả lời thế nào, cuối cùng chỉ hừ một tiếng để có thể diễn tả hết tâm trạng khó chịu của mình lúc này.

Cô th* d*c lên tiếng: “Bởi vì một phút nông nổi mà tôi đã mang đốt nó rồi”
“Tại sao em lại phải đốt nó?”
“Bởi vì em cũng cảm thấy việc này không thể nào đúng không?”
Vân Giai Kỳ: “…” Người đàn ông này một là không nói lời nào, thế nhưng một khi đã nói chuyện thì lại khiến cô không thể nào trả lời lại được.

Bạc Tuấn Phong lên tiếng: “Em hẳn là nên mang nó về để anh nghiên cứu thật kỹ một chút’“
“Đốt thì cũng đã đốt rồi, bây giờ nói mấy lời này thì còn có ích gì chứ?”
“Em cũng biết bây giờ có nói gì cũng vô dụng, thế thì em còn muốn anh nói gì nữa?”
“Anh…’ Vân Giai Kỳ thật sự bị anh làm cho tức nghẹn họng: “Anh cũng biết cách ăn nói quá đấy, tôi thật sự không nói lại anh! Hơn nữa tôi cũng có ý như thế.

Ý của tôi cũng như thế, nhưng cô ta cũng không thể mang thai mà không có lý do được! Trên thế giới này làm gì có sông con cái, uống một cái là có thể mang thai?”
Sông con cái chính là một con sông trong phim Tây Du Ký, chỉ cần uống nước sông là có thể mang thai.

Bạc Tuấn Phong lên tiếng: “Anh cũng nói với em từ trước rồi là ở nhà họ Bạc có một kho gen”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 658: Chương 657


Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Anh nói gì?”
“Trong kho gen đó bảo quản gen của tất cả người nhà họ Bạc.

Cho dù anh không làm gì thì với sự hiện đại của khoa học kỹ thuật bây giờ thì việc thụ tinh trong ống nghiệm cũng vô cùng dễ dàng.

Vân Giai Kỳ nhanh chóng phản ứng lại: “Ý của anh là Vân Ngọc Hân và Lâm Thanh Thủy đều dùng cách thụ tinh trong ống nghiệm sao?”
“Vân Ngọc Hân thì đúng là như thế còn Lâm Thanh Thủy thì anh không biết”
“..” Trong lúc đột ngột, đầu óc Vân Giai Kỳ lại bắt đầu trở nên mơ hồ: “Thế thì đứa bé trong bụng cô ta là thế nào?”
“Thế sao em không thử hỏi cô ta?”
“Tôi có hỏi rồi thế nhưng người ta nói đó chính là con của anh!”
Vân Giai Kỳ th* d*c lên tiếng.

“Anh chỉ khiến một mình em mang thai con của anh thôi.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-658-0.jpg


“Sao?”
“Nếu như tôi mang thai thì anh có nhận không?” Vân Giai Kỳ bĩu môi hỏi lại.

“Làm sao không nhận được chứ?” Của em thì anh chắc chắn sẽ nhận” Bạc Tuấn Phong vừa nói vừa quay sang hôn nhẹ lên môi cô: “Anh chỉ nhận con của em thôi, Giai Kỳ”
Bởi vì ánh mắt dịu dàng và giọng nói cưng chìu của người đàn ông, cô suýt nữa đã nộp vũ khí đầu hàng, suýt nữa đã nói cho anh biết chuyện mình mang thai.

Thế nhưng lời nói vừa đến khóe miệng, cô nhanh chóng nuốt xuống.

Vân Giai Kỳ hừ một tiếng, sau đó giọng nói bắt đầu trở nên nũng nịu: “Cho dù anh có muốn thì tôi cũng không sinh con cho anh đâu!”
“Em không muốn thì không sinh” Người đàn ông thuận theo ý cô.

Vân Giai Kỳ nghe thấy thế, ánh mắt nhanh chóng trở nên lạnh lùng: “Ý của anh là anh không cần chứ gì!”
Lời nói này của anh là có ý không cần cơ mài!
Bạc Tuấn Phong: “…” Không phải cô vừa nói mình không muốn sao?
Anh còn có thể ép buộc cô phải làm thế sao?
Người đàn ông nào đó không hề biết, có lúc trong lòng người phụ nữ không muốn thì cũng không phải thật sự là không muốn.

Đây chính là đang làm nũng cơ mà!
Thế mà anh lại tưởng là thật!
Vân Giai Kỳ nói: “Anh không muốn thì cũng được thôi.”
Bạc Tuấn Phong: ‘..:
Anh muốn chứ, sao anh có thể không muốn được chứ?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 659: Chương 658


Cho dù anh có nằm mơ thì cũng nghĩ đến việc con của hai người.

Một cậu con trai đáng yêu như Vũ Minh thì cũng tốt hay một cô con gái xinh đẹp như Mạn Nhi cũng được.

Chỉ cần là do cô sinh ra thì dù trai hay gái anh đều nhận.

Thế nhưng hai chữ “Anh muốn” này lại nghẹn ở cổ họng anh, anh không biết nên nói ra thế nào.

Bạc Tuấn Phong cảm thấy không biết nên làm gì với cô, gương mặt tuấn tú bất lực vùi đầu vào bả vai cô.

Anh rất muốn đó cô bé ngốc à.

Thế nhưng những lời này anh cũng chỉ có thể nói thâm trong lòng.

Thế nên làm sao Vân Giai Kỳ có thể nghe thấy chứ?
“Anh đừng có đè lên người tôi như thế, nặng chết đi được!”
Trong bụng cô đang có cục cưng nhỏ đó.

Cục cưng này của cô vẫn chưa thành hình, thế mà bây giờ toàn bộ sức nặng của anh lại đang đè lên người cô khiến cô cảm thấy có hơi lo lắng.

“Để anh ôm em một cái đi”
Bạc Tuấn Phong đưa tay ôm lấy cô, sau đó trở mình ôm cô vào lòng mình.

Anh ôm cô vô cùng chặt, mặc dù anh vẫn còn thấy khó chịu khi nghĩ tới chuyện mấy ngày trước.

Giận vì cô nói dối mình, hơn nữa cô còn nói dối không chớp mắt.

Anh không thích cô nói dối như thế.

Cho dù người trên thế giới này đều lừa dối anh thì cô cũng không thể làm điều đó.

Vân Giai Kỳ nằm trong lòng anh như mất đi sức lực, xoay người vòng tay ôm lấy eo anh, nhắm hai mắt lại.

“Tuấn Phong…”
Nhiều ngày như thế hiếm khi thấy cô thân mật gọi anh là “Tuấn Phong” giống như thế.

Bạc Tuấn Phong ừ một tiếng.

Vân Giai Kỳ tủi thân lên tiếng: “Dường như tất cả người trên thế giới này đều không muốn chúng ta ở cùng với nhau”

Vẻ mặt Bạc Tuấn Phong trở nên cứng đờ.

Giọng nói của cô khiến anh cảm thấy đau lòng.

Trong lòng anh giống như bị ai dùng kim đâm vào vậy.

Vân Giai Kỳ buồn phiên nói: “Người trên toàn thế giới đều cho rằng tôi không xứng với anh, tất cả mọi người đều nói rằng chúng ta không nên ở cùng một chỗ.

Tôi sợ sẽ có một ngày tôi buộc phải rời khỏi anh thì làm sao đây?”
Bạc Tuấn Phong lên tiếng: “Anh muốn em”
“Sao?”
Anh dịu dàng lên tiếng: “Cho dù người trên toàn thế giới này không muốn chúng ta ở chung thì anh cũng phải ở cạnh em.

Dù cho có phải cãi lại toàn thế giới này thì anh cũng không hối hận.

Vân Giai Kỳ bật cười: “Lời nói này của anh đúng là bá đạo thật đấy!”
Cô cũng không phải mới ngày đầu tiên biết được dáng vẻ bá đạo của người đàn ông này thế nhưng câu nói bá đạo này lại khiến lòng cô cảm thấy ấm áp.

Chỉ cần có những lời này thì cũng đủ rồi!
Vân Giai Kỳ lên tiếng: “Tôi muốn… tôi muốn sinh cho anh một đứa con…”
Cô muốn giữa lại bảo bối trong bụng cô thế nhưng cô sợ mình sẽ không giữa được.

Cô đã trải qua sự đau khổ này vô số lần, cô không muốn sẽ tiếp tục như thế nữa.

Cô không muốn phải tiếp tục thất vọng nữa..
 
Back
Top Bottom