Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 600: Chương 599


Vẻ mặt của Vân Giai Kỳ khó xử: “Mẹ đã nói là cát bay vào mắt mà…”
Tiểu Vũ Minh thở dài: “Vậy con thổi cho dì”
Cậu bé dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình ôm lấy khuôn mặt của Vân Giai Kỳ, thổi vào mắt cô, rồi bất ngờ hôn nhẹ lên khóe mắt cô.

Vân Giai Kỳ sững sờ.

Tiêu Vũ Minh còn không nhận ra rằng mình lại có những hành động thân mật vô thức như vậy với người phụ nữ này.

Cậu bé ngại ngùng lùi lại, nhìn Vân Giai Kỳ, thấy cô có chút ngạc nhiên nhìn mình, cậu bé giải thích: “Trong mắt dì không còn…cát nữa rồi phải không?”
Vân Giai Kỳ hết khóc lại cười, cô gật đầu: “Ừ”
Cô ngập ngừng hỏi: “Vũ Minh…”
“Dạ?”
“Con có thể… cho mẹ ôm một cái được không?”
Tiểu Vũ Minh nghe xong cũng không từ chối chỗ cô, mở rộng vòng tay phối hợp với cô.

Cậu bé đi tới Vân Giai Kỳ ôm chặt lấy cậu bé.

Túi Sữa Nhỏ ở trong tay cô, cảm giác tay rất thích, như thể cô đang ôm một con búp bê dễ thương.

Vân Giai Kỳ chợt nhớ ra khi còn nhỏ cô có một con búp bê mà cô rất yêu thích.

Bất cứ khi nào cô cảm thấy tủi thân, lo lắng không yên, đau lòng buồn bã, cô đều thích ôm con búp bê bằng vải đó, như vậy trong lòng cô sẽ tràn đầy cảm giác an toàn.

Khi ôm Tiểu Vũ Minh cô cũng cảm thấy như vậy.

Tại câu lạc bộ tư nhân.

Bạc Tuấn Phong vừa bước vào câu lạc bộ, quản lý đã lập tức nhiệt tình chào đón, trên mặt tràn đầy nụ cười: “Tổng giám đốc Bạc, anh đến rồi! Tổng giám đốc Mộ đang đợi anh!”
“Từ”
“Tổng giám đốc Bạc, mời anh đi bên này”
Người quản lý đi phía trước dẫn anh đến một phòng bao, anh đi theo sát và dừng lại trước một cánh cửa.

Anh ta mở cửa, Bạc Tuấn Phong vừa bước vào phòng liền có một tiếng cười sảng khoái vang lên.

“Bạc gia, anh đến rồi!”
“Tuấn Phong!” Giọng nói này là của một người đàn ông mặc áo xanh nói.

Ông ta đang ngồi ở một trong những chiếc ghế chính, bên cạnh ông ta là một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp, trông như mới đôi mươi.

Trong số rất nhiều người, người phụ nữ đó vô cùng xinh đẹp.

Cô ta mặc một chiếc váy trắng như tuyết, một chiếc áo khoác lông chồn, khuôn mặt được trát phấn trắng, nửa khuôn mặt của cô ta như được nhuộm bởi những bông hoa đào.

Khi cô ta nhìn thấy Bạc Tuấn Phong bước vào, cô ta đã đổ đồn ánh mắt về phía anh, ánh mắt không hề rời đi một chút nào.

Mặc dù cô ta đã đặc biệt dè dặt, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Bạc Tuấn Phong, cô ta khó có thể che giấu được sự yêu thích và ngạc nhiên!
Bạc Tuấn Phong liếc mắt nhìn cô ta, nhưng lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt, không nhìn kỹ cô ta.

Hôm nay, Mộ Khánh An là người chủ trì và tổ chức bữa tiệc, anh cho rằng người phụ nữ này là của Mộ Khánh An.

Mộ Khánh An là người sáng lập Tài chính Á Đông.

Tài chính Á Đông là tập đoàn Tài chính hàng đầu ở Quốc Hoa, nằm trong top một trăm trên thế giới, sức mạnh của nó khiến cả thế giới phải nhìn vào..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 601: Chương 600


Sau khi biết Bạc Tuấn Phong muốn thành lập một Ngân hàng thương mại, Mộ Khánh An là người đầu tiên đồng ý.

Trước đó ông ta đã vô cùng yêu thích Bạc Tuấn Phong.

Đối với ông ta mà nói, mặc dù Bạc Tuấn Phong là đàn em, nhưng thế hệ sau nhất định sẽ vượt trội hơn thế hệ trước.

Tập đoàn Thiên Ngạo dưới sự điều hành của anh có thể đạt được thành tựu và thu hút sự chú ý như ngày hôm nay, ngoài nền móng mà Bạc Ngạn Thiên đã đặt trước ở ngoài xã hội, thì tài năng của Bạc Tuấn Phong cũng không thể coi thường được.

Bây giờ, biết được tin Bạc Tuấn Phong muốn rời khỏi tập đoàn Thiên Ngạo để tạo ra thế giới của riêng mình, đương nhiên Mộ Khánh An sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy!
Vì vậy, ông ta bày tỏ mình sẵn sàng bơm vốn để giúp đỡ Bạc Tuấn Phong!
Mộ Khánh An nói với Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong, ngồi đây”
Ông ta chỉ sang một chiếc ghế chính khác ở bên cạnh ông ta.

Bạc Tuấn Phong cũng không từ chối, ngồi xuống bên cạnh ông ta.

Sau khi Bạc Tuấn Phong ngồi xuống, mọi người đều đã đến đủ.

Trên thực tế, mọi người đều đến sớm hơn một giờ.

Anh vừa ngồi xuống, Mộ Khánh An lập tức vui vẻ giới thiệu: “Tuấn Phong, trịnh trọng giới thiệu với cậu, đây là con gái yêu của tôi, tên Ngọc My!”
Vừa nói ông ta vừa nhẹ nhàng đẩy vai Mộ Ngọc My.

Lúc này Mộ Ngọc My mới kịp phản ứng, ngượng ngùng nhìn Bạc Tuấn Phong, mím môi mỏng khẽ nói: “Xin chào tổng giám đốc Bạc”
“Ấy? Con gọi là tổng giám đốc Bạc có phải quá xa lạ rồi không? Cha và Tuấn Phong cũng coi như là bạn bè, Cha luôn gọi cậu ấy là Tuấn Phong, còn con nên gọi cậu ấy là anh Tuấn Phong, như vậy mới không xa lại”
“Có được không?” Đôi mắt của Mộ Ngọc My sáng lên, cô †a nhìn Bạc Tuấn Phong: “Em có thể gọi anh là anh Tuấn Phong được không?”
Bạc Tuấn Phong im lặng gật đầu.

Mộ Ngọc My cười: “Anh Tuấn Phong!”
Mộ Khánh An hài lòng gật đầu.

Bữa tiệc lần này, ông ta đưa Mộ Ngọc My đi theo là có một mục đích đặc biệt.

Năm nay Mộ Ngọc My hai mươi tuổi, là du học sinh, dáng người mảnh mai, duyên dáng xinh đẹp.

Mộ Khánh An rất hài lòng về Bạc Tuấn Phong, ông ta nghĩ rằng nếu lần này ông ta mang theo con gái của mình đi, có thể làm mối cho hai người họ, cũng coi như là một chuyện tốt!
Làm sao mà Bạc Tuấn Phong có thể biết được suy nghĩ của Mộ Khánh An, trước khi Mộ Khánh An trịnh trọng giới thiệu cô ta với anh, anh còn nghĩ Mộ Ngọc My là người tình được ông ta bao nuôi.

Một người đàn ông có địa vị như Mộ Khánh An, chắc chắn ở bên ngoài có vô số người tình.

Hầu hết đàn ông có tiền và có địa vị, họ sẽ không còn chấp hành bổn phận của mình, một số tư bản thì sống phung phí.

Mặc dù Bạc Tuấn Phong không có hứng thú với những chuyện vặt vãnh như này, nhưng anh cũng biết, ở bên ngoài Mộ Khánh An nuôi dưỡng vài cô tình nhân bé nhỏ.

Ông ta đặc biệt thích những cô gái trẻ, nhất là sinh viên các trường cao đẳng, đại học.

Suy cho cùng, trong các loại bữa tiệc như này, nói chung là sẽ không có ai đưa con gái của mình đến.

Vì vậy, ngay từ đầu anh đã hiểu lầm.

Trong nháy mắt, Mộ Khánh An có thể nhận ra Bạc Tuấn Phong đang mất tập trung, hơi thở tỏa ra trên người anh đặc biệt u ám, khuôn mặt lạnh như băng, toàn thân lộ ra vẻ kiêng ky cấm ai động vào.

Ông ta nhướng mày, quan tâm hỏi: “Tuấn Phong, dáng vẻ của cậu giống như cậu đang có tâm sự?”
“Không có.”
“Có”
Mộ Khánh An cũng không đi sâu vào chủ đề này nữa, nhanh chóng đưa chủ đề đi đúng hướng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 602: Chương 601


Mục đích của bữa tiệc này là nói về sự hợp tác mà lần trước chưa thể hoàn thành được.

Bạc Tuấn Phong muốn thành lập một Ngân hàng thương mại, nghĩa là anh sẽ bắt đầu bằng cách bơm ba nghìn tỷ vốn vào.

Nhưng tham vọng của Bạc Tuấn Phong rất lớn.

Ba nghìn tỷ, trên thương trường tài chính thì chơi kiểu gì chứ.

Nếu đã muốn làm thì phải dứt khoát làm cho đàng hoàng.

Anh muốn huy động hàng nghìn tỷ trong lần tài trợ đầu tiên.

Các chỗ còn trống còn khoảng mười tám nghìn tỷ.

Lần trước đàm phán với Mộ Khánh An, Tài chính Á Đông hoàn toàn có khả năng lấp đầy chỗ trống này.

Nhưng hơn mười tám nghìn tỷ không phải là một con số nhỏ.

Cho dù rất yêu thích Bạc Tuấn Phong, Mộ Khánh An cũng muốn tìm hiểu đầy đủ về sự phát triển của khoản tài trợ hàng nghìn tỷ đồng này.

Một bàn người bàn tán xôn xao về vụ hợp tác, có vẻ như Bạc Tuấn Phong lại không khéo nói.

Trước đây, khi tham dự những dịp như vậy, anh đều sẽ chỉ định một đại diện của bộ phận quan hệ công chúng thay mặt anh phát biểu.

Mộ Khánh An cũng hiểu được tính cách ít nói của anh, ông †a đột nhiên thay đổi chủ đề trò chuyện, nghĩ đến điều gì đó: “Tuấn Phong, tôi nghe nói cậu tốt nghiệp nghiên cứu sinh Tài chính của MIT đúng không?”
Bạc Tuấn Phong gật đầu.

“Ha ha! Đây không phải là trùng hợp sao? Con gái tôi Ngọc My cũng là sinh viên MITI”
Mộ Ngọc My bắt chuyện: “Vậy thì anh Tuấn Phong là đàn anh của em rồi?”
Bạc Tuấn Phong nhìn Mộ Ngọc My, cô ta ngồi dựa vào Mộ Khánh An, nhìn cánh tay ông ta.

Thấy ánh mắt của Bạc Tuấn Phong quét qua, cô ta lập tức mỉm cười, biểu hiện ra một chút ngượng ngùng.

Mộ Khánh An nói: “Đứa con gái này của tôi rất hiếm khi đến những bữa tiệc như này, cho nên rất luống cuống, Tuấn Phong, cậu đừng ngạc nhiên.

Hôm nay cũng là một trường hợp đặc biệt, bởi vì có cậu đến nên tôi muốn đưa con bé đến để mở mang kiến thức!”
Mộ Ngọc My ngọt ngào nói: “Trước đây em chỉ nghe qua tên của anh Tuấn Phong, nhưng bây giờ được tận mắt nhìn thấy, anh Tuấn Phong còn đẹp trai khôi ngô hơn em tưởng tượng!”
“Con xem Tuấn Phong nhà người ta xem, có năng lực, tuổi đời còn trẻ nhưng cậu ấy đã đạt được thành tích đáng nể như vậy! Con ấy à, không biết khi nào con mới có năng lực như vậy, giúp đỡ cha con một tay, cha cũng cảm thấy yên tâm rồi!”
“Cha, không phải con đang cố gắng đây sao! Con cũng muốn trở thành một người xuất sắc như anh Tuấn Phong.”
Vừa nói Mộ Ngọc My chủ động nâng ly, nói với Bạc Tuấn Phong: “Anh Tuấn Phong, em kính anh một ly, được không?”
Vốn dĩ Bạc Tuấn Phong không muốn uống rượu.

Nhưng thấy Mộ Ngọc My nâng ly rượu lên, anh cũng cầm ly rượu lên, nhẹ nhàng chạm vào ly rượu của cô ta.

Mộ Ngọc My dẫn đầu uống hết.

Trên bàn rượu, vô số người thấy xem như thế là đủ rồi.

“Cô Mộ quả là nữ anh hùng! Chúng tôi đều lép vế trước trình độ uống rượu này của cô Mộ rồi!”
Mộ Ngọc My lấy khăn tay che miệng, đặt ly rượu xuống, sắc mặt đỏ bừng, cô ta lập tức xua tay: “Khả năng uống rượu của tôi không tốt đâu…”
“Cô Mộ thật khiêm tốn!”
Bạc Tuấn Phong cũng uống cạn ly rượu.

Liền mạch lưu loát..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 603: Chương 602


Mộ Ngọc My nhìn anh, ánh mắt cô ta tràn đây ngưỡng mộ.

Có bao nhiêu người phụ nữ có thể cưỡng lại một người đàn ông như vậy?
Mộ Ngọc My biết ý định của Mộ Khánh An khi đưa cô ta đến tham gia tiệc rượu này.

Các tiệc rượu bình thường đều nghỉ ngút khói.

Có đủ loại người.

Mộ Khánh An bảo vệ con gái hết lòng, không bao giờ đưa cô ta tham gia những bữa tiệc như vậy, nhưng hôm nay là một trường hợp đặc biệt.

Bởi vì Bạc Tuấn Phong sẽ đến.

Đương nhiên Mộ Khánh An sẽ không bỏ lỡ cơ hội như vậy, nếu có cơ hội, Mộ Ngọc My có thể có được Bạc Tuấn Phong, gả và gia nhập vào Bạc Vân, nó sẽ như hổ mọc thêm cánh đối với Tài chính Á Đông.

Sau khi đi được nửa tuần rượu, Mộ Ngọc My đến bên cạnh Bạc Tuấn Phong theo sự chỉ dẫn âm thầm của Mộ Khánh An, ngồi xuống bên cạnh anh.

Cô ta chủ động nâng ly kính anh.

Nếu đổi thành người khác, Bạc Tuấn Phong còn có cớ để từ chối.

Tuy nhiên, ở trước mặt nhiều người như vậy, Mộ Ngọc My là một người phụ nữ, cô ta chủ động mời rượu, về tình về lý thì khó mà từ chối.

Bạc Tuấn Phong ỷ vào việc tửu lượng hơn người.

Anh rất ít khi chạm vào rượu, nhưng cũng ít khi say.

Nhưng có vẻ như Mộ Ngọc My không uống được nhiều.

Chỉ uống một vài ly rượu, cô ta đã dần bộc lộ trạng thái say xỈn.

Rõ ràng là hơi say, nhưng vẫn tiếp tục cầm ly.

Cô ta vừa định nâng ly, Bạc Tuấn Phong đã ấn chặt tay cô ta: “Đừng uống say”
Đôi tay mảnh khảnh của người đàn ông không có độ ấm, lành lạnh chạm vào mu bàn tay của Mộ Ngọc My, khiến cô ta như bị điện giật.

Chỉ một câu “Đừng uống say” đã thể hiện phong thái lịch lãm của anh, khiến Mộ Ngọc My càng thêm si mê.

Mộ Ngọc My nóng mặt, đỏ mặt nói: “Em sẽ không uống say!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu cô tiếp tục uống thì cô sẽ say”

Mộ Khánh An ở một bên vui vẻ nói: “Nếu Ngọc My say thì Tuấn Phong có trách nhiệm đưa con bé về là được”
Đương nhiên Bạc Tuấn Phong sẽ không đùn đẩy.

Mộ Ngọc My thấy Bạc Tuấn Phong không hề chối từ, trong lòng cô ta rất vui mừng!
Chuyện này coi như là anh âm thầm đồng ý đúng không?
Đối với Mộ Ngọc My mà nói, đây là một cơ hội trời ban!
Bất tri bất giác tiệc rượu sắp tàn.

Sau khi Mộ Ngọc My uống thêm vài ly, cả người đã say.

.

ngôn tình sủng
Bạc Tuấn Phong nâng cổ tay lên nhìn thời gian, đã không còn sớm nữa, đã đến lúc phải kết thúc rồi.

Có một tiếng “bụp”.

Đột nhiên Mộ Ngọc My ở bên cạnh yếu ớt dựa vào trên người của anh, tựa vào vai anh, nặng nề, hiển nhiên là không uống được nhiều.

Mộ Khánh An cũng uống rất nhiều, ánh mắt ông ta liếc nhìn con gái mình, đau lòng nói: “Ngọc My? Con sao thế?”
“Cha, hình như con không cẩn thận uống quá nhiều rồi…”
Mộ Ngọc My nhẹ nhàng thì thầm.

“Vậy con mau về sớm đi!”
Mộ Khánh An nhìn Bạc Tuấn Phong, nói với anh: “Tuấn Phong, tôi còn có một số chuyện cần thảo luận với một vài cổ đông, có thể làm phiền cậu đưa Ngọc My về nhà giúp tôi không?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 604: Chương 603


Nghe vậy, Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ trong giây lát, sau đó anh gật đầu.

Anh đứng dậy, tuyên bố ngừng tiệc rượu.

Nhìn thấy anh muốn về, cả nhóm lại kính một ly.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu nhìn Mộ Ngọc My: “Đi thôi, tôi đưa cô về”
“Cảm ơn anh Tuấn Phong…”
Mộ Ngọc My muốn đứng dậy, nhưng vừa mới đứng dậy đã nặng nề ngã tại chỗ.

“Ha ha!” Cả đám người không khỏi bật cười: “Ngọc My, cô say rồi”
“Đứng cũng không được nữa, còn đi được không? Hay là để tổng giám đốc Bạc ôm cô lên xe đi!”
Tôi có thể tự đi…
“Không…không cš Mộ Ngọc My cố gắng đứng dậy một lần nữa, nhưng trước khi đứng yên, cô ta đã run rẩy và định ngã xuống một lần nữa, Bạc Tuấn Phong đã nhanh tay đỡ lấy cô ta.

Cô ta tận dụng lợi thế dựa vào lòng anh.

Mộ Khánh An chỉ liếc mắt nhìn, trong lòng ngầm hiểu.

Làm gì có chuyện ông ta lại không biết tửu lượng của Mộ Ngọc My chứ, tửu lượng của cô ta còn tốt hơn thế, trạng thái say mà cô ta bày ra chỉ là làm ra vẻ mà thôi, nếu không thì làm sao cô ta có thể đến gần Bạc Tuấn Phong?
Với phong thái lịch lãm của mình, anh sẽ không làm ngơ trước một cô gái say xỉn đúng không?
Mặc dù anh là kiểu người giống Liễu Hạ Huệ không có chút ý đồ xấu xa nào, nhưng đối với Mộ Ngọc My, đây cũng là cơ hội ngàn năm có một.

Theo bản năng Bạc Tuấn Phong muốn đẩy cô ta ra.

Tuy nhiên, cơ thể của Mộ Ngọc My quá mềm yếu bởi vì say khướt, nên nếu bị đẩy ra có thể cô ta sẽ ngã xuống đất.

Anh nghĩ đến Tân Khải Trạch đang ở ngoài cửa, vì vậy anh chào tạm biệt mọi người, đỡ Mộ Ngọc My đi ra ngoài cửa.

Mộ Ngọc My cố tình đi không vững, bị vấp ngã, hy vọng rằng Bạc Tuấn Phong có thể thương hoa tiếc ngọc mà ôm cô †a lên xe.

Tuy nhiên, có vẻ như Bạc Tuấn Phong không hiểu phong tình hơn cô ta nghĩ.

Cánh tay anh đỡ cô ta vô cùng có lực, anh đỡ cô ta đi tới tận cửa, lớn tiếng gọi: “Tân Khải Trạch”
Tân Khải Trạch lập tức đi tới: “Bạc gia”
“Đỡ cô ta”
Khi Tân Khải Trạch nhìn thấy Mộ Ngọc My, anh ta có chút kinh ngạc: “Cô gái này là…”
“Con gái của Mộ Khánh An”
“Hóa ra là cô Mộ, cô ta sao vậy, say rượu rồi ạ?”
“Say rồi, đưa cô ta về nhà trước”
“Vâng”
Tân Khải Trạch bước tới, đỡ lấy Mộ Ngọc My, Bạc Tuấn Phong hoàn toàn buông ra.

Khi Mộ Ngọc My nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thực sự giao mình cho Tân Khải Trạch, trong chốc lát cô ta cảm thấy bực bội!
Người đàn ông này thật sự không hiểu phong tình!
Gái trẻ thân thể mềm mại đã ở trong vòng tay của anh, anh lại làm ngơ?
Tối nay Mộ Ngọc My còn cố ý ăn mặc, trang điểm tinh tế, ỷ vào vẻ đẹp của mình, tuy nhiên sau khi đi đến tiệc rượu, Bạc Tuấn Phong lại không thèm liếc nhìn cô ta.

Điều này khiến cô ta vô cùng bức xúc!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 605: Chương 604


Sau khi Bạc Tuấn Phong giao người cho Tân Khải Trạch, anh xa xa đi về phía trước.

Mộ Ngọc My được Tân Khải Trạch đỡ, đi theo phía sau anh.

Cô ta chán ghét muốn đẩy Tân Khải Trạch ra, nhưng vì cô †a đang diễn nên phải diễn cho xong, chỉ có thể để Tân Khải Trạch dìu mình lên xe.

Sau khi thắt dây an toàn cho cô ta xong, Tân Khải Trạch lễ phép hỏi: “Cô Mộ, địa chỉ nhà cô ở đâu?”
Nhưng Mộ Ngọc My giả vờ say và mơ hồ, nói với Tân Khải Trạch: “Anh đi… anh đi đường Yến Vân”
“Được”
Tân Khải Trạch lên xe.

Mặc dù Bạc Tuấn Phong ngồi ghế sau với cô ta thế nhưng vẫn giữ một khoảng cách.

Khi đi vào những khúc đường gập ghênh, Mộ Ngọc My đã lợi dụng tình huống này ngã vào vòng tay anh.

Thấy vậy, Bạc Tuấn Phong khế cau mày, anh định đỡ cô ta ngồi dậy, nhưng cơ thể cô ta đã trở nên mềm nhũn, mọi chuyện như rối tung cả lên.

Trên người Mộ Ngọc My mang theo một mùi hương tinh tế.

Không giống như hương thơm thoang thoảng tự nhiên ở trên cơ thể của Vân Giai Kỳ, hương thơm nồng nàn này rõ ràng là của nước hoa.

Anh không thích mùi nước hoa nồng nặc như vậy.

Bạc Tuấn Phong cố gắng kìm nén lại, sau đó lên tiếng hỏi: “Khi nào mới đến nơi?”
“Sắp đến đường Yến Vân rồi, cô Mộ sống ở quận nào?”
Bạc Tuấn Phong cúi đầu hỏi: ‘Mộ Ngọc My, cô sống ở đâu?”

Lúc này, Mộ Ngọc My đang nằm trong lòng anh đã ngừng chuyển động.

Cô ta dường như đã ngủ Tân Khải Trạch đột nhiên cảm thấy có hơi ngượng ngùng: “Không phải cô Mộ say quá rồi chứ?”
Bạc Tuấn Phong lấy điện thoại di động ra gọi cho Mộ Khánh An, nhưng đầu dây bên kia không ai nghe máy, gọi nhiều cuộc liên tiếp cũng không có ai trả lời.

Xem ra Mộ Khánh An cũng uống không ít.

“Bạc gia? Chúng ta đã đến đường Yến Vân rồi”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-605-0.jpg


Chờ một lúc lâu, Mộ Ngọc My vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, Tân Khải Trạch cắn răng lên tiếng hỏi: “Bạc gia, phải làm sao đây? Cô Mộ đã say tới mức này rồi, hơn nữa tôi còn không biết nhà cô ấy ở đâu thì làm sao mà đi đây…”
Bạc Tuấn Phong nói: “Trước tiên cứ về biệt thự Long Thần đi”
Tân Khải Trạch thâm cảm thấy kinh ngạc.

Không phải chứ?
Điều này có nghĩa là, anh muốn đưa Mộ Ngọc My về biệt thự Long Thần?
Vân Giai Kỳ vẫn đang ở nhà kia mà..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 606: Chương 605


Nếu đưa người phụ này về nhà, sẽ không gây ra những hiểu lầm không đáng có chứ?
Lúc Mộ Ngọc My nghe thấy câu nói này, trong lòng cô ta cảm thấy mừng như điên.

Cô ta cố ý giả vờ say, hơn nữa cũng không cho Tân Khải Phong biết địa cụ thể, chính là đang chờ câu nói này của Bạc Tuấn Phong!
Nửa giờ sau.

Xe chạy vào biệt thự Long Thần.

Sau khi xe dừng lại, Bạc Tuấn Phong xuống xe, nhưng không đưa tay đỡ Mộ Ngọc My mà quay sang nói với Tân Khải Trạch: “Cậu đưa cô ấy đến khách sạn đi”
Lúc này Tân Khải Trạch nghe xong mới hiểu ý đồ của Bạc Tuấn Phong.

Mộ Ngọc My ngồi trong xe nghe anh nói như vậy, không ngờ Bạc Tuấn Phong lại bảo Tân Khải Trạch đưa cô ta đến khách sạn, cô ta còn nghĩ Bạc Tuấn Phong sẽ đưa mình về nhà cơI Cô ta vội vàng giả vờ tỉnh dậy, bịt miệng ngồi dậy, yếu ớt nói: “Anh Tuấn Phong… em buồn nôn…
Cô ta che miệng, bày ra dáng vẻ muốn nôn.

Thấy thế, Bạc Tuấn Phong cũng không thèm nhúc nhích, anh chỉ mở cửa xe, vươn tay ra: “Xuống xe”
Mộ Ngọc My đặt tay vào lòng bàn tay anh, tập tễnh bước ra khỏi xe.

Tuy nhiên, mọi chuyện đã không suôn sẻ theo ý muốn của cô ta.

Bạc Tuấn Phong dìu cô ta đến một bên bụi cây, cởi áo khoác khoác lên người cô ta, sau đó quay sang nói với Tân Khải Trạch: “Sau khi cô ấy nôn xong thì hãy đưa cô ấy về nhà”
Nói xong, anh cũng không thèm ở lại nữa mà quay người bước vào cửa.

Mộ Ngọc My quay đầu lại, vẻ mặt cô ta khó tin nhìn anh, nhìn cánh cửa đã đóng chặt, người đàn ông này để cô ở ta đây, vào nhà một mình sao?
Phong thái lịch lãm của anh đâu mất rồi?
Tân Khải Trạch ở bên cạnh nhìn thấy sắc mặt Mộ Ngọc My bỗng nhiên trở nên tái nhợt, anh ta cũng coi là một người đã gặp qua vô số người, cuối cùng nhận ra Mộ Ngọc My không phải say thật, rõ ràng là đang giả say!
Mượn cớ say, muốn ôm ấp yêu thương với Bạc gia!
Nhưng Bạc Tuấn Phong là một người đàn ông không hiểu phong tình biết bao!
Những người phụ nữ muốn ôm ấp yêu thương với anh, còn ít sao?
Có bao nhiêu người có thể thành công?
Vì vậy, anh ta nói với Mộ Ngọc My “Cô Mộ, cô còn muốn nôn không?”
Vẻ mặt Mộ Ngọc My khó xử, lúng túng lắc đầu: “Tôi nôn không ra, rất khó chịu…”
“Vậy tôi nhanh chóng đưa cô về nhé! Trên đường đi cô có muốn tôi mua thuốc giải rượu cho cô không?”

Sắc mặt Mộ Ngọc My sa sầm: “Không cần đâu!”
“Vậy thì địa chỉ nhà của cô là…”
Giọng điệu của Mộ Ngọc My đã không còn tốt nữa, có hơi cáu kỉnh, nhưng cô ta không thể không đối mặt với anh ta: “Biệt thự Nặc Lan, tòa nhà số tám, anh chỉ cần đưa tôi tới cửa là được”
Bạc Tuấn Phong không ở đây, giọng điệu của cô ta đã trở nên lưu loát lại.

Tân Khải Trạch nghe vậy càng tin tưởng vào suy đoán trong lòng của mình, vì vậy anh ta nói: “Vậy tôi đưa cô về nhà!”
Anh ta vừa nói vừa muốn bước tới giúp đỡ.

Tuy nhiên, Mộ Ngọc My né người sang một bên, tự đi lên xe.

Nếu Bạc Tuấn Phong không có mặt, cô ta còn cần phải giả vờ làm gì nữa, vì thế cô ta không muốn Tân Khải Trạch chạm vào mình.

Tân Khải Trạch cười thầm, cũng lên xe.

Bạc Tuấn Phong vừa bước vào phòng khách, thấy đèn trong phòng khách sáng lên.

Lúc này Vân Giai Kỳ đang cuộn người trên ghế salon, đắp chăn mỏng, cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Cô chưa ngủ say, nhanh chóng bị tiếng bước chân của Bạc Tuấn Phong làm cho tỉnh giấc, cô cau mày ngồi dậy nhưng cô nhìn thấy Bạc Tuấn Phong không hề nhìn mình, anh bỏ lên lâu.

Khi anh đi ngang qua cô, có một mùi thơm thoang thoảng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 607: Chương 606


Lúc này cơ thể anh có mùi cồn và mùi nước hoa thoang thoảng trên người Mộ Ngọc My.

Nhìn thấy Bạc Tuấn Phong lẳng lặng đi lên lầu, như thể không nhìn thấy cô, trong lòng Vân Giai Kỳ cười giêu một cái.

Người đàn ông này!
Rõ ràng là đang chiến tranh lạnh với cô.

Anh nghĩ cô muốn quan tâm đến anh sao?
Tốt nhất là anh nên giả vờ như không nhìn thấy cô.

Vân Giai Kỳ lại năm xuống sô pha, cô quấn mình trong chiếc chăn mỏng, nhớ lại hương thơm mà mình vừa mới ngửi thấy.

Rõ ràng là mùi hương này giống như mùi nước hoa của phụ nữ.

Tại sao trên người anh lại có mùi nước hoa nồng nặc như vậy?
Chẳng lẽ, anh cãi nhau với cô một trận xong nên anh đi ra ngoài tìm một cô gái khác để an ủi?
Nghĩ đến đây, Vân Giai Kỳ càng cảm thấy cổ họng như bị mắc nghẹn!
Xem ra đàn ông ở trên đời này đều giống nhau!

Ngay cả Bạc Tuấn Phong cũng như vậy.

Tuy nhiên, những người đàn ông như anh cũng không thiếu những người phụ nữ để ôm ấp yêu thương!
Trái tim Vân Giai Kỳ tắc nghẽn, cô lại năm xuống, nhưng cơn buồn ngủ đã tiêu tan.

Cô cuộn mình vào như một quả bóng, cô cứ nằm như vậy mà mở mắt cho đến khi bình minh lên, lúc này cô mới cảm thấy buồn ngủ.

Sau khi đi ngủ, đến khi cô lại tỉnh dậy đã là buổi trưa.

.

ngôn tình tổng tài
Cô đột ngột từ trên sô pha ngồi dậy, nhìn thấy người hầu đứng bên cạnh, không biết bọn họ đã đứng ở đây bao lâu, nhìn Vân Giai Kỳ ngủ trên sô pha, cũng không dám đánh thức cô.

“Cô Vân, cô tỉnh rồi à?”
“Ừ”
Vân Giai Kỳ ôm trán ngồi dậy, hỏi: “Những người khác đâu?”
Cô dường như vô ý hỏi, người hầu lập tức nói: “Mới sáng sớm Bạc Gia đã đi ra ngoài rồi”
“..” Người đàn ông này trở nên thờ ơ lạnh lùng, coi như cô không tồn tại.

Vân Giai Kỳ cầm điện thoại di động lên nhìn thời gian, đã đến giờ đến bệnh viện ở cùng Tiểu Bắc rồi.

Vì vậy cô lại hỏi: “Vũ Minh và Mạn Nhi đã dậy chưa?”
“Vâng, buổi sáng sau khi tỉnh dậy bọn trẻ vẫn luôn ở trong phòng, cậu chủ nhỏ nói muốn đợi cô dậy rồi cùng ăn trưa”
“Tôi không kịp ăn đâu.”
Cô phải mau chóng đến bệnh viện.

Người hầu lo lắng nói: “Sao cô lại không ăn trưa chứ? Rất có hại cho dạ dày.

Cô Vân, cô ăn một chút rồi hãng tới bệnh viện, cậu chủ nhỏ đã đợi cô lâu như vậy…”
“Ừm” Vừa nghe nói Tiếu Vũ Minh đã đợi mình lâu như vậy, Vân Giai cảm thấy có chút đau lòng: “Gọi bọn trẻ xuống lầu ăn cơm trưa”
“Vâng”
Khi người giúp việc vừa lên lầu gọi Tiểu Vũ Minh và Mạn Nhi xuống lầu ăn trưa thì chuông cửa vang lên.

Vân Giai Kỳ ngáp, cô mặc áo khoác bước ra cửa, cô nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc chỉnh tề thông qua mắt mèo, tay xách túi xách đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt căng thẳng.

Trong lòng cô khế kêu lộp bộp, cô mở cửa.

Khi cánh cửa mở ra, Mộ Ngọc My nhìn thấy Vân Giai Kỳ ở trong nhà, sắc mặt của cô ta thay đổi.

“Cô là ai?”
“Cô tìm ai thế?”
Gần như là cả hai người họ đều đồng thanh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 608: Chương 607


Khi Vân Giai Kỳ thấy Mộ Ngọc My hỏi mình là ai, cô càng cảm thấy khó hiểu hơn: “Đây là nhà của tôi, cô không nghĩ mình rất vô lễ khi hỏi tôi là ai sao?”
Mộ Ngọc My ngạc nhiên, nhìn thấy khí chất thanh tú, xinh đẹp của Vân Giai Kỳ, ngay cả khi cô mặc bộ đồ ngủ, cô cũng cho người ta cảm giác cao quý không thể bì nổi.

Cô ta có chút hoài nghỉ: “Đây không phải là nhà của anh Tuấn Phong sao?”
“Cô tìm anh ấy?”
“Đúng thế, cô là gì của anh ấy?”
Vân Giai Kỳ chế nhạo.

Câu hỏi này thực sự rất nực cười.

Cô ta biết Bạc Tuấn Phong, nhưng Bạc Tuấn Phong lại chưa từng nhắc đến cô với cô ta sao?
Vân Giai Kỳ không thèm trả lời câu hỏi ấu trĩ này: “Cô tìm anh ấy có việc gì không?”
“Ô… không có việc gì.’ Mộ Ngọc My khó xử kéo khóe miệng, nâng túi xách lên, nói với cô: “Đây là áo khoác của anh Tuấn Phong, hôm nay tôi đã đem nó đến tiệm giặt khô để giặt sạch, muốn trả lại cho anh ấy”
Ánh mắt Vân Giai Kỳ rơi vào chiếc túi xách mà cô ta đưa, trong lòng càng thêm nghỉ hoặc.

Cô nhớ ra tối hôm qua khi Bạc Tuấn Phong trở về anh không có mặc áo khoác.

Tại sao áo khoác của anh lại nằm trong tay người phụ nữ này?
Vân Giai Kỳ cầm lấy túi xách, nhìn một lượt rồi lấy ra chiếc áo khoác ngoài, đúng là chiếc áo khoác này là của Bạc Tuấn Phong.

Bỗng nhiên sắc mặt của cô trở nên u ám.

Mộ Ngọc My nói: “Tối hôm qua anh Tuấn Phong đi vội vã quá, tôi không kịp trả lại áo khoác cho anh ấy…”
Đi vội?
Đêm qua, Bạc Tuấn Phong và người phụ nữ này ở cùng nhau?
“Anh Tuấn Phong đâu, anh ấy không ở nhà sao?” Mộ Ngọc My lại hỏi: “Cô là người giúp ở đây sao? Hay là…”
Vân Giai Kỳ lại cười giễu cợt, chế nhạo: “Cô thấy tôi giống người giúp việc lắm sao?”
Mộ Ngọc My chợt nghẹn lời.

Cô ta cố ý hỏi như vậy đấy, ai mà biết câu hỏi hùng hồn mạnh mẽ của Vân Giai Kỳ lại trực tiếp chặn miệng cô ta.

Mộ Ngọc My khó xử nói: “Nói tóm lại là cô hãy nói lại với anh Tuấn Phong rằng, tôi cảm ơn anh ấy chuyện tối qua”
“Cô có chuyện muốn nói với anh ấy, tôi không có nghĩa vụ phải nói với anh ấy thay cô”
Nói xong, Vân Giai Kỳ cầm lấy áo vest, đi tới thùng rác ở cửa, ném thẳng áo khoác vào trong đó.

Mộ Ngọc My kêu lên, nhanh chóng chạy đến: “Cô làm gì thế hả? Đây là bộ đồ thủ công của Armanil”
Một bộ hàng trăm triệu, Vân Giai Kỳ nói vứt là vứt?
“Vứt chứ còn làm gì nữa, dù sao thì nó cũng bẩn rồi” Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói.

Mộ Ngọc My có chút bực bội: “Bộ quần áo này bẩn ở chỗ nào? Tôi đã giặt sạch rồi!”
“Có những thứ không thể giặt sạch được”
“Vậy thì đây cũng không phải là quần áo của cô, tại sao cô lại vứt nó đi?” Mộ Ngọc My tức giận.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi muốn vứt thì vứt, còn cần cho cô lý do sao?”
Mộ Ngọc My hỏi “Một người không liên quan, cô hài lòng với câu trả lời này không?”
Sau khi Vân Giai Kỳ nói xong, cô nói tiếp với cô ta: “Bạc Tuấn Phong không có ở nhà, cô có việc thì gọi điện cho anh ấy, tôi không rảnh để tiếp đãi cô.”
“Cô là gì của anh Tuấn Phong?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 609: Chương 608


Sau khi nói xong, cô đóng cửa một tiếng “rầm”, chặn Mộ Ngọc My ở ngoài cửa.

Mộ Ngọc My bị chặn ngoài cửa, còn bị cửa chạm vào chóp mũi của mình.

Từ bé đến lớn, với tư cách là con gái của Mộ Khánh An, thiên kim đại tiểu thư, chưa từng có ai khiến cho cô ta tức giận đến uất ức như này bao giờ!
Người phụ nữ này là cái thá gì, dám nói chuyện với mình như thế này!
Mộ Ngọc My bình tĩnh lại, quay người rời đi.

Vân Giai Kỳ vừa quay vào nhà liền nhìn thấy mấy người hầu đang đứng sững sờ.

Họ vừa bắt gặp cảnh tượng Vân Giai Kỳ thản nhiên ném bộ đồ của Bạc Tuấn Phong vào thùng rác, bọn họ đều ngây người.

“Cô Vân Giai Kỳ, người vừa rồi là ai vậy?”
“Không quen.”
Một người giúp việc không biết điều mở miệng: “Tối qua Bạc Gia về rất muộn, không phải là ở cùng với người phụ nữ này chứ?”
“Anh ta ở cùng với ai thì có liên quan gì đến tôi sao?”
“Cô Vân Giai Kỳ… cô cãi nhau với Bạc Gia à?”

“Không có.” Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói.

Bây giờ họ đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh, còn không nói chuyện với nhau thì cãi nhau cái gì.

Không cãi nhau nổi.

Người giúp việc nói: “Nhà họ Bạc nói ngài ấy muốn đến thành phố Hải một chuyến, có thể mấy ngày nay sẽ không về”
Vân Giai Kỳ thờ ơ nói: “Kệ anh ta”
Anh thích đi đâu thì đi.

Cô cứ coi như không hề tồn tại một người như vậy.

Người giúp việc lo lắng nói: “Cô Vân Giai Kỳ, cô đừng như thế này, hai người không có nút thắt nào mà không thể gỡ, có chuyện gì thì cứ nói ra, nói ra rồi là hết chuyện ngay ấy mà, sao phải một đêm cãi nhau thành thù làm gì? Vợ chồng cãi nhau, đầu giường cãi cuối giường hòa…”
Vân Giai Kỳ bực mình nói: “Ai là vợ chồng với anh ta?
Chúng tôi chưa kết hôn, ngay cả là bạn trai bạn gái cũng không phải”
Tiểu Vũ Minh và Mạn Nhi bước xuống cầu thang.

Vân Giai Kỳ lập tức quét đi cái nhìn băng giá của mình, cô nói với Vũ Minh và Mạn Nhi: “Cùng nhau ăn trưa thôi các con.”
“Vâng ạ”
Tiểu Vũ Minh và Mạn Nhi ngoan ngoãn đi đến bàn ăn, hai đứa bé cũng nhận ra sắc mặt của Vân Giai Kỳ có gì đó không ổn.

Cả bữa trưa, Vân Giai Kỳ ăn một cách buồn tẻ và vô vị.

Cô bắt đầu suy nghĩ xem, nếu cô có thai thì có muốn sinh đứa bé này hay không.

Ngay từ đầu cô đã không có tự tin ở bên Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông này không hề có niềm tin cơ bản nào với cô, cô cũng không có cảm giác an toàn.

Cô cảm thấy người đàn ông này giống như cát mà cô không thể nắm giữ, càng dùng sức năm chặt thì nó càng dễ dàng trôi khỏi giữa các ngón tay cô.

Một người đàn ông không cho cô cảm giác an toàn, cô không có cách nào để nghĩ đến tương lai của mình và anh.

Nhưng… nếu cô thật sự mang thai, đứa con trong bụng cô cũng là một sinh mệnh.

Cô có hơi không nỡ nhãn tâm.

Vân Giai Kỳ rối rắm không thôi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 610: Chương 609


“Cô Vân Ngọc Hân, ca thụ tinh đã thành công!”
Hai ngày sau, Vân Ngọc Hân nhận được điện thoại của bác sĩ, trong điện thoại bác sĩ báo cho cô ta biết ca thụ tinh đã thành công.

Người mẹ mang thai hộ đã mang thai thành công.

Vân Ngọc Hân nghe xong không hề cảm thấy vui vẻ chút nào, suy cho cùng thì người mang thai không phải là cô ta!
Nhưng khi cô ta nghĩ rằng đứa trẻ được người mang thai hộ là kết tinh của cô ta và Bạc Tuấn Phong, trong lòng cô ta mới cảm thấy được an ủi phần nào.

“Chăm sóc tốt cho cô ấy, ngày sinh dự tính là khi nào?”
“Ngày sinh dự tính là ngày năm tháng ba năm sau.”
“Được, tôi biết rồi”

Sau khi Vân Ngọc Hân biết được tin tức, cô ta nóng lòng chạy đến nhà họ Bạc.

Bạc Ngạn Thiên đang ở trong phòng làm việc.

Vân Ngọc Hân đi tới trước cửa phòng làm việc, nhanh chóng đưa tay mở cửa ra, nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên đang ngồi ở bàn viết thư pháp, cô ta chắp tay sau lưng bước vào, cười ngọt ngào nói với Bạc Ngạn Thiên: “Ông ơi!”
“Ngọc Hân đến đấy à?”
Bạc Ngạn Thiên cong khóe miệng, nói với cô ta: “Đến đây ngồi bên cạnh ông nội.”
Vân Ngọc Hân đi tới, ngồi xuống bên cạnh ông ta, năm lấy cánh tay của ông ta, vui mừng nói: “Ông nội, cháu có một tin tốt muốn nói với ông”
“Ồ? Tin tốt gì thế?”
“Ông lại có thêm cháu chắt rồi!”
Vẻ mặt của Vân Ngọc Hân vui vẻ.

Bạc Ngạn Thiên nghe xong có chút kinh ngạc: “Cấy ghép thành công rồi?”
“Vâng, cháu đang mang thai rồi ạ, ngày dự sinh là vào tháng ba năm sau”
Bạc Ngạn Thiên nghe xong cũng cảm thấy vô cùng vui mừng.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-610-0.jpg


Thiên Ngạo! Hoặc là nó giao quyền thừa kế Thiên Ngạo vào tay người khác, hoặc là nó phải ngoan ngoãn cưới cháu, nó vẫn là cậu chủ cao quý của Thiên Ngạo đấy”
Vân Ngọc Hân nghe vậy không khỏi vui mừng.

Ý nghĩa của những lời này, chẳng lẽ là chỉ cần lấy cô ta là có thể lấy được quyền thừa kế của Thiên Ngạo sao?
Hóa ra ông cụ Bạc lại chiều chuộng mình như vậy?
“Ông ơi, ông thương cháu nhiều như vậy, làm sao cháu nỡ lòng nào lấy người khác được! Cháu cứ ở lì nhà họ Bạc, không phải nhà họ Bạc thì không gả! Có đôi khi cháu nghĩ, nếu cháu là cháu gái của ông thì tốt biết bao? Nếu cháu là cháu gái ông, ai cháu cũng không lấy, cháu ở lại bên cạnh ông, ai cháu cũng không cần, cháu sẽ chăm sóc cho ông!”
“Ha ha ha, Ngọc Hân, cái miệng nhỏ của cháu đúng là ngọt thật đấy!”
“Cháu chỉ nói lời thật lòng mà thôi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 611: Chương 610


Bạc Ngạn Thiên nói: “À đúng rồi, chiều nay cháu có rảnh không?”
“Có chuyện gì thế ạ?”
“Mấy ngày nay Cung Bắc bị bệnh, đang nằm viện, nghe nói thằng bé đã khỏe hơn chút rồi, ông muốn đến thăm nó.”
Nhà họ Bạc có mối quan hệ mật thiết với nhà họ Cung.

Cung Bắc bị bệnh nằm viện, đương nhiên cũng là một nỗi lo lắng của Bạc Ngạn Thiên.

Ông ta không yên tâm nên đương nhiên muốn đến thăm.

Vân Ngọc Hân gật đầu: “Vâng, cháu đi cùng ông nội.”
“Tốt”
Vào buổi chiều, Vân Giai Kỳ đến bệnh viện và xét nghiệm máu lần nữa.

Lần khám trước bác sĩ cho biết cô đã có thai, lần này cô đến là để xác định lại.

Nếu cô mang thai, HCG sẽ nhanh chóng tăng gấp bội, đồng thời các chỉ số progesterone và estradiol cũng sẽ tăng cao.

Buổi sáng cô đến hơi muộn thế nên đến chiều mới có kết quả.

Buổi trưa ăn cơm xong, Vân Giai Kỳ ở lại phòng bệnh cùng Cung Bắc một lát, thấy cậu bé đã uống thuốc cô mới đi lấy kết quả.

Sau khi có kết quả, kết quả xét nghiệm cho thấy HCG của cô đã tăng gấp bội.

Lần trước là bốn mươi chín, lần này là tám trăm bảy mươi chín.

Cô thực sự đã mang thai…
Trong chốc lát, Vân Giai Kỳ cảm thấy có hơi ngây người.

Trong phòng làm việc, bác sĩ nhìn vẻ mặt vô hồn của cô, không nhịn được hỏi: “Cô đã quyết định chưa? Có muốn giữ lại đứa bé này không?”

Câu hỏi thường ngày của bác sĩ đã kéo Vân Giai Kỳ tỉnh táo trở lại.

Cô ngẩng đầu nhìn bác sĩ, nhưng bác sĩ lại hỏi cô: “Bây giờ mới thuộc những tháng đầu của thai kỳ, nếu cô không muốn có đứa bé này thì nên bỏ càng sớm càng tốt, mức độ tổn hại cho cơ thể sẽ là nhỏ nhất! Chuyện không nên chần chừ thì đừng chần chừ, càng chần chừ sẽ càng gây ra hậu quả không đáng có! Cô nhìn cô gái ngồi ngoài cửa kia xem, con bé mới mười sáu tuổi, còn đang đi học, sắp thi đại học rồi.

Kết quả là bây giờ bụng to, con bé vẫn không dám nói với cha mẹ, bụng càng ngày càng to, đã hơn năm tháng rồi.

Nếu làm phẫu thuật phá thai, không thể tham dự kỳ thi tuyển sinh đại học được đâu.”
Vân Giai Kỳ cười: “Tôi vẫn chưa suy nghĩ “Tôi nghĩ cô không nên giữ lại đứa trẻ này!” Bác sĩ lạnh lùng nói.

Vân Giai Kỳ nghe xong những lời này, trong lòng cảm thấy không thoải mái cho lắm: “Cô có ý gì?”
“Đứa bé này là của ai, nó đến như thế nào, cô là người hiểu rõ hơn ai hết! Cô gái à, tôi ở trong ngành này nhiều năm như vậy, con mắt nhìn người rất chuẩn! Tôi có lòng tốt khuyên cô một câu, nhân lúc còn trẻ thì đừng nghĩ đến chuyện một lần vất vả suốt đời nhàn nhã mà đi ngược lại lòng tự trọng và nguyên tắc của chính mình! Danh vọng và tài sản đều là vô ích! Bất cứ điều gì mà bây giờ cô làm đều sẽ không xoá nhoà theo thời gian, xóa mờ trong cuộc sống của cô.

Sau vài năm nữa, cô muốn trở lại cuộc sống bình thường, trong tương lai khi chồng cô biết cô đã làm những điều này, anh ta sẽ nghĩ gì?
Muốn người ta không biết thì đừng có làm!”
Muốn người ta không biết thì đừng có làm!
Lại là câu nói này!
Hôm đó, Trần Khánh Linh cũng nói với cô câu này!
Vân Giai Kỳ có thể nhận ra, bác sĩ cho rằng cô còn trẻ, vì danh lợi mà sa vào quan hệ yêu đương không lành mạnh, chen chân vào nhà người khác!
Cô cười lạnh, mỉa mai hỏi: “Cô bảo tôi phải bỏ đứa bé này, chẳng lẽ bây giờ ở trong bệnh viện còn có chỉ tiêu phá thai sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 612: Chương 611


Cảm nhận được sự mỉa mai trong giọng nói của cô, hai mắt vị bác sĩ kia trợn to: “Tại sao cô có thể trơ trến tới mức như vậy chứ? Tôi đang giúp cô giải quyết và cho cô lời khuyên, tại sao cô lại ăn nói hung hăng như thế, cứ như thể tôi muốn làm hại cô vậy!”
“Bác sĩ, cô là một bác sĩ, không phải một cố vấn cuộc sống.

Hơn nữa, cô hiểu rất rõ về tôi sao? Cô biết tôi đã trải qua chuyện gì sao? Tôi đã nói gì với cô đâu chứ, cô lại tự cho rằng mình đúng, muốn đưa ra lựa chọn thay tôi luôn sao?”
Bác sĩ giễu cợt lên tiếng: “Cô đừng cố che giấu! Tôi vừa liếc mắt là có thể nhận ra cô là loại phụ nữ như thế nào! Thời buổi này, có không biết bao nhiêu cô gái muốn đi đường tắt như cô! Vì danh vọng mà bán đi nhan sắc tuổi trẻ, kết quả bụng đều to ra! Không bỏ đứa nhỏ này đi thì cô muốn làm thế nào? Nếu cô sinh nó ra, người đàn ông đó có nhận không? “
“Anh ấy không nhận thì tôi không thể sinh à?”
Bác sĩ suýt chút nữa đã bị lời nói của cô làm cho phát khóc.

Cô ta tự cho mình là người tốt bụng, nhưng kết quả là nhìn thấy dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng của Vân Giai Kỳ, khiến cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Tại sao cô lại vô trách nhiệm như vậy? Cô không biết xấu hổ, cô muốn sinh đứa trẻ ra để nó cũng trở thành một người như cô sao?”
Vân Giai Kỳ cũng bị chọc tức: “Cô cho răng tôi là loại người như cô nghĩ sao? Tại sao cô lại có thành kiến với tôi như vậy?”
Cô biết bác sĩ đã hiểu nhầm cô là loại người gì.

Thế nhưng bác sĩ lại không hề nói rõ ràng, thậm chí cũng không cho cô cơ hội để giải thích.

Vân Giai Kỳ không muốn dây dưa nhiều với cô ta nữa, cô cầm lấy tờ báo cáo trên bàn, đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

Bác sĩ không cam lòng lao ra cửa, giận dữ nhìn theo bóng lưng của Vân Giai Kỳ: “Nhiều năm qua, tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào như cô! Cô làm người thứ ba, phá hoại gia đình nhà người ta, tôi có lòng tốt khuyên cô quay đầu là bờ, cô lại không biết tốt xấu còn bày ra dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng! Cô có biết mấy năm nay, người thứ ba chính là chuột qua đường, người đánh người mắng hay không? Cô có sức mạnh gì, có bản lĩnh gì chứ?”
Lúc này trên hành lang đang có rất nhiều người.

Lời nói của bác sĩ đã thu hút sự chú ý của vô số người.

Tất cả đều nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về cô.

Thế nhưng bước chân của Vân Giai Kỳ vẫn vững vàng.

Cô nhìn xung quanh, nhiều người đang chỉ vào cô.

Một số ít là bác sĩ và y tá.

Còn lại là người nhà của bệnh nhân, họ cứ đưa tay chỉ trò, bên cạnh đó còn thì thầm to nhỏ với nhau.

“Hoá ra cô ta là người thứ ba, đúng là không biết xấu hổi”
“Gân đây, người thứ ba kiêu ngạo như vậy à? Vợ chính không đến quản hay sao?”
“Hừ, loại phụ nữ này ấy à, vừa nhìn là biết là người lẳng lơ!
Vẻ mặt như hồ ly tinh, vừa nhìn là biết rất biết cách quyến rũ đàn ông!”
“Loại người này thì có lời gì tốt để mà nói? Loại người này làm gì cần phải có mặt mũi chứ?”
“Đúng vậy, nếu sợ mất mặt thì sao dám đi làm người thứ ba?”
Vân Giai Kỳ đột ngột quay người lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía vị bác sĩ kia, hai mắt híp lại: “Cô nói ai là người thứ ba?”
“Chẳng lẽ cô không phải là người thứ ba sao?”
Vân Giai Kỳ bước đến gần cô ta, lạnh lùng cảnh cáo: “Nếu cô còn nói bậy, tôi sẽ tố cao cô với viện trưởng, nói rằng cô tung tin đồn thất thiệt!”
“Cô cứ đi tố giác đi! Bây giờ cô có bản lĩnh thì đi đi, cô có biết tôi là ai không? Cô cũng không đi nghe ngóng xem tôi là ai, thế mà còn dám tố giác tôi sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 613: Chương 612


Thái độ của cô ta như thể cây ngay không sợ chết đứng, lại còn cho rằng những gì mình nói đều có lý!
Trong trí nhớ của Vân Giai Kỳ, cả bác sĩ và y tá đều là những thiên thần áo trắng.

Tuy nhiên, cho dù nghề nghiệp có thiêng liêng đến đâu cũng không tránh khỏi những lúc xuất hiện một con sâu làm rầu nồi canh như thế này!.

ngôn tình hoàn
“Vân Giai Kỳ?”
Phía sau truyền đến giọng nói của Lý Phong Tuấn.

Vân Giai Kỳ quay người lại, nhìn thấy Lý Phong Tuấn đang đi về phía cô: “Sao cô lại ở đây?”
Vân Giai Kỳ vội vàng giấu tờ kết quả mang thai vào túi.

Hành vi này của cô đã khiến bác sĩ kia chắc chắn hơn về những suy đoán của mình.

Người phụ nữ này là kẻ thứ ba!
Bác sĩ nữ cũng nhanh chóng nhận ra Lý Phong Tuấn: “Viện sĩ Lý? Sao anh lại ở đây?”
Lý Phong Tuấn nói: “Đây là bạn của tôi, xảy ra chuyện gì thế?”

“Bạn của anh?”
Bác sĩ nữ kia lập tức kiềm chế thái độ của mình.

Lý Phong Tuấn cũng nghe thấy những lời bàn tán của những người xung quanh.

Anh ta cẩn thận nhạy bén, chú ý tới hành động cất đồ của Vân Giai Kỳ, anh ta lập tức kéo cô sang một bên: “Vân Giai Kỳ, cô có thai sao?”
“Tôi không phải người thứ ba” Vân Giai Kỳ thấp giọng nói.

Mặc dù cô đã cố gắng kìm nén, nhưng sự uất ức trong giọng điệu của cô khiến Trong lòng anh ta đột nhiên cảm thấy đau lòng, cảm giác vô cùng khó tả.

“Ai nói cô là người thứ ba?”
Vân Giai Kỳ nhìn nữ bác sĩ kia.

Lý Phong Tuấn mỉm cười: “Chuyện này tôi sẽ giải quyết, cô cứ về trước đi”
“Quên đi, tôi không muốn làm cho vấn đề càng trở nên”
Suy cho cùng thì cô không muốn nói với ai về việc mình mang thai.

“Tôi sẽ xử lý, cô đừng lo lắng”

Nói xong, Lý Phong Tuấn đưa Vân Giai Kỳ trở lại phòng bệnh.

Vân Giai Kỳ ở trong phòng bệnh cùng Cung Bắc cả buổi chiều, khi cô ra khỏi phòng để đi lấy nước sôi ở phòng lấy nước thì mơ hồ nghe được một số y tá và bác sĩ đang nói chuyện.

“Các cô đã nghe nói chưa? Hôm nay bệnh viện đã xảy ra một sự kiện lớn.”
“Nói ra nghe xem nào?”
“Cô có biết nữ trưởng khoa khoa phụ khoa không? Bác sĩ phụ khoa kia rất giỏi, nhưng tính tình rất xấu, thích lo chuyện bao đồng thì không nói làm gì, lại còn có quan hệ không rõ ràng với nhiều bác sĩ nam!”
“Người tên là Từ Linh đó sao? Tôi từng nghe tới cô ta rồi, không phải trước đây chồng cô ta là ông chủ của một công ty nào đó rất có tiếng.

Trước đây tôi luôn nghe thấy cô ta khoe khoang.”
“Đúng vậy, hai năm trước, sau khi công ty của chồng phá sản, cô ta muốn ly hôn với chồng, chồng cô ta có chết cũng không buông tha cô ta! Lúc trước huy hoàng thì thế nào chứ, bây giờ đã phá sản rồi, vì để trả nợ mà bây giờ phải lái xe tải, kiếm không được bao nhiêu mà còn phải trả nợi”
“Bây giờ cô ta thế nào?”
“Hôm nay náo loạn một trận, không ngờ cô ta và phó viện trưởng còn có một chân!”
“Trời ạ! Cô ta và các bác sĩ nam khác cấu kết với nhau thì thôi đi, cô ta còn dám yêu đương vụng trộm với phó viện trưởng? Vợ của phó viện trưởng không đơn giản đâu!”
“Chứ sao nữa, cô không thấy cô ta ở bệnh viện mà lại dám kiêu ngạo như vậy à? Chẳng qua là cô ta được phó viện trưởng che chở, dáng vẻ kiêu căng càn quấy!”
Từ Linh?
Vân Giai Kỳ phản ứng lại.

Đây chẳng phải là bác sĩ hôm nay đã nói cô là người thứ ba sao?
Thì ra là vừa đánh trống vừa la làng?
Bản thân mình là người thứ ba, cho nên nghĩ tất cả phụ nữ trên thế giới đều là người thứ ba?
Vân Giai Kỳ nở nụ cười chế nhạo..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 614: Chương 613


Khi cô đi đến cửa phòng bệnh, cô đã thấy Lý Phong Tuấn đang ở đó.

Vân Giai Kỳ bước tới gần anh ta, thấp giọng nói: “Chuyện của Từ Linh… tôi nghe nói rồi, là anh làm à?”
Lý Phong Tuấn nhướng mày, chẳng có ý kiến gì cả.

Anh ta đã biết về mối quan hệ yêu đương vụng trộm giữa Từ Linh và phó viện trưởng từ lâu rồi, chẳng qua anh ta không vạch trần mà thôi.

Nếu không phải Từ Linh bắt nạt Vân Giai Kỳ, anh ta cũng sẽ không làm cho vấn đề trở nên to tát.

Bây giờ, Từ Linh vẫn còn ở trong văn phòng viện trưởng.

Cha mẹ vợ và vợ của phó viện trưởng đều đã đến.

Lý Phong Tuấn thấp giọng nói: “Cô không thấy cảnh đó thôi”
Vợ của phó viện trưởng vừa xông vào phòng viện trưởng đã lập tức túm tóc Từ Linh, tát cô ta ngã xuống đất.

Sở dĩ phó viện trưởng có thể ngồi vào vị trí này là hoàn toàn phụ thuộc vào việc cha vợ là cổ đông lớn của bệnh viện.

Nếu không, với trình độ tầm thường của anh ta, làm gì có chỗ cho anh ta vào.

Từ Linh còn mơ mộng hão huyền loại bỏ vợ chính, trở thành vợ của phó viện trưởng.

Nhưng cô ta lại không hiểu rõ ràng lắm, nếu phó viện trưởng không được cha vợ ủng hộ thì ở cái bệnh viện này anh ta chả là cái thá gì cả.

Bây giờ sự việc đã bại lộ, Từ Linh không những không bảo vệ được bát cơm của mình mà về sau cô ta cũng chẳng được sống yên ổn!
Tâm lý của Từ Linh có chút b**n th**.

Trước đó, vì để phá đi đứa con của phó viện trưởng, thân thể cô ta đã bị tổn thương và không thể mang thai được nữa.

Cộng thêm việc bản thân cô ta là người thứ ba, suy bụng †a ra bụng người, nhìn thấy cô gái nào xinh đẹp chưa chồng thì cô ta đều cảm thấy người ta đang che đậy mình là người thứ ba.

Lý Phong Tuấn chuyển chủ đề: “Cô có thai rồi?”
“Ừ…” Vân Giai Kỳ đã đoán được Lý Phong Tuấn đã biết được chuyện này, nên cô không giấu diếm nữa: “Nhưng tôi không muốn người khác biết chuyện này”
Lý Phong Tuấn nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ không nói cho ai biết chuyện này đâu.”
“Cảm ơn anh viện sĩ Lý”
“Cô đang mang thai, cho nên sau này cô đừng vất vả trông nom Tiểu Bắc nữa”
“Tôi vẫn chưa quyết định có nên giữ đứa trẻ này hay không”
Lời nói của Vân Giai Kỳ khiến Lý Phong Tuấn ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Đứa bé này là một chuyện ngoài ý muốn, thật ra… tôi đã áp dụng các biện pháp an toàn, nhưng không ngờ vẫn trúng thưởng” Vân Giai Kỳ càng nói càng cảm thấy chột dạ mà đỏ mặt.

Nghe xong Lý Phong Tuấn bật cười: “Tại sao lại là chuyện ngoài ý muốn? Rõ ràng đã làm biện pháp mà vẫn mang thai, chẳng lẽ không phải là duyên phận sao?”
Vân Giai Kỳ ngạc nhiên nhướng mắt.

“Có lẽ, đối với cô mà nói giai đoạn này là một chuyện ngoài ý muốn, nhưng đối với cô và đứa bé này chẳng lẽ không phải là một duyên phận tuyệt vời sao?”
“Viện sĩ Lý lại có thể nói những lời lãng mạn như vậy” Vân Giai Kỳ bị lời nói của anh ta làm cho ấm áp.

Lý Phong Tuấn cười: “Duyên phận nào cũng nên trân quý, Vân Giai Kỳ, chuyện này cô nên suy nghĩ thật kỹ, đừng đưa ra quyết định khiến bản thân phải hối hận.”
“Từ”
“Tôi còn có việc, đi làm việc trước trước đây”
“Viện sĩ Lý đi thong thả”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 615: Chương 614


Sau khi Lý Phong Tuấn rời đi, Vân Giai Kỳ ngồi trên ghế sô pha đợi y tá đến thay thuốc cho Cung Bắc.

Cô đang rối loạn với dòng suy nghĩ của mình đến nỗi không nhận ra Vân Ngọc Hân đã đi tới trước mặt.

“Tại sao cô lại ở đây?”
Câu nói bất thình lình của Vân Ngọc Hân đã kéo Vân Giai Kỳ ra khỏi suy nghĩ và trở về thực tại.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy dáng vẻ của Vân Ngọc Hân lạnh lùng kiêu ngạo đứng ở trước mặt mình, phía sau cô ta là Bạc Ngạn Thiên.

Vân Giai Kỳ nói: “Không phải tôi nên hỏi cô câu này mới đúng sao? Cô đến đây làm gì?”
“Tôi đi cùng ông nội đến thăm Tiểu Bắc, sao nào, tôi không được đến à? Người không nên đến là cô mới đúng chứ?”
“Bởi vì nhà họ Cung không chào đón cô nên nhà họ Bạc cũng không chào đón cô! Nghe nói sau khi Tiểu Bắc được giao cho cô, thằng bé liền bị bệnh nặng như vậy! Cô không chăm sóc tốt cho Tiểu Bắc, khiến thằng bé thành như thế này, cô là đồ ăn hại!”
Vân Giai Kỳ chế nhạo: “Vân Ngọc Hân, nếu cái miệng này của cô không biết ăn nói thì hãy tặng nó cho người cần nó chứ đừng ở đây nói mấy lời thô lỗ!”
Nói xong, cô đứng dậy chuẩn bị về nhà.

Tối hôm qua cô không được nghỉ ngơi tốt, tâm trạng chán nản, cô muốn về nghỉ ngơi một lát.

.

Kiếm Hiệp Hay
Vân Ngọc Hân thấy Vân Giai Kỳ ở trước mặt Bạc Ngạn Thiên mà cô còn dám nói với mình như vậy, cô ta tiến lại gần cô một bước, vươn tay đẩy về phía cô: “Cô nói ai thô lỗ hả?”
Ánh mắt Vân Giai Kỳ thoáng nhìn qua, cô theo bản năng che chở bụng dưới, dùng tay phản kháng đẩy cô ta ra!
“Đừng chạm vào tôi!”
Vân Ngọc Hân mất cảnh giác liền bị đẩy ngã xuống đất.

Cô ta đau đến mức lông mày nhíu lại.

Bạc Ngạn Thiên thấy Vân Giai Kỳ đẩy Vân Ngọc Hân ngã xuống đất thì tức giận lập tức hét: “Con khốn!”
Ông ta nhanh chóng bước tới đỡ Vân Ngọc Hân.

Vân Ngọc Hân nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của Bạc Ngạn Thiên, cô ta liền trợn tròn mắt, lập tức ôm bụng, uất ức kêu than: “Bụng, đau quá…”
Bạc Ngạn Thiên cũng lập tức phản ứng lại, vẻ mặt ông ta hung dữ nhìn về phía Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, cô có biết Ngọc Hân đang mang thai không, cô đẩy con bé như thế này.

Nếu đứa con trong bụng Ngọc Hân có chuyện gì không may, tôi tuyệt đối không tha cho cô!”
Ở xung quanh có không ít người đến vây quanh.

Có y tá và người nhà bệnh nhân.

Bọn họ vây quanh Vân Ngọc Hân thành một vòng tròn.

Có người tinh mắt nhận ra Vân Ngọc Hân.

“Đây chẳng phải là ngôi sao nổi tiếng Vân Ngọc Hân sao!”
“Tôi nói mà, thảo nào dọc đường đến đây tôi cảm thấy quen mắt như vậy! Hóa ra là Vân Ngọc Hân!”
“Tại sao cô ấy lại ở đây, cô ấy đang quay phim à?”
Khi nghe thấy Bạc Ngạn Thiên nói rằng Vân Ngọc Hân đang mang thai, đám đông lần lượt hét lên: “Vân Ngọc Hân có thai?”
“Có muốn gọi bác sĩ tới xem một chút không?”
“Có người đẩy sản phụ ngã xuống!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 616: Chương 615


Trong chốc lát, cảnh tượng hỗn loạn.

Mà Vân Giai Kỳ chắc chắn đã trở thành trung tâm của vòng xoáy hỗn loạn này.

Tất cả mọi người đều chỉ vào cô, phàn nàn trách móc: “Người này lại đi đẩy một người phụ nữ có thai!”
“Thật là một người phụ nữ độc ác!”
“Nếu Vân Ngọc Hân bị sảy thai, cô ta sẽ là kẻ giết người!”
Thật lâu sau Vân Giai Kỳ mới tìm lại được giọng nói của mình, cô không thể tin được mà mở to hai mắt, cô hỏi Bạc Ngạn Thiên: “Ông nói ai mang thai?”
Bạc Ngạn Thiên hừ lạnh: “Lỗ tai cô không tốt à? Không nghe thấy ời ta đang nói cái gì sao? Tôi nói Ngọc Hân mang thai rồi, là mang thai con của Tuấn Phong, bây giờ cô nghe rõ chưa?”
Vân Giai Kỳ nghe xong liền chế nhạo: “Ông đang đùa tôi à?”
Vân Ngọc Hân mang thai con của Bạc Tuấn Phong, làm sao có thể?
Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô cho răng tôi đang nói đùa với cô sao? Muốn tôi ném tờ kết quả báo có thai vào mặt cô cô mới cam lòng à?”
Vân Giai Kỳ hoàn toàn sững sờ.

Trong đám đông xung quanh, có ai đó kinh ngạc hét lên.

“Bạc Tuấn Phong, thái tử gia của Thiên Ngạo?”
“Người này là ông cụ của nhà họ Bạc?”
“Vân Ngọc Hân đang mang thai đứa con của Bạc Tuấn Phong! Hai người họ sắp kết hôn rồi sao?”
“Trời ạ! Tin tức này cũng bùng nổ quá đi!”
Vân Giai Kỳ nhíu mày, cô lui về phía sau vài bước.

Những âm thanh hỗn tạp ở xung quanh vẫn văng vẳng bên †ai cô.

Bên tai cô có một tiếng gầm, cô không thể nghe thấy một tiếng nào nữa.

Cũng không biết là ai có lòng tốt đã thông báo cho các phương tiện truyền thông.

Vân Ngọc Hân vừa mới được đỡ ngồi lên băng ghế, giới truyền thông đã tràn vào bệnh viện.

“Vân Ngọc Hân ở đâu?”
“Vân Ngọc Hân ở kial”

Một đám phóng viên truyền thông nhìn thấy Vân Ngọc Hân, bọn họ cầm vô số micro ngắn dài ào ào xông về phía Vân Ngọc Hân.

“Ngọc Hân! Tôi là phóng viên trưởng đặc biệt của truyền thông Phượng Hoàng, bây giờ tôi có thể phỏng vấn cô được không?”
“Ngọc Hân, nghe nói cô mang thai, chuyện này là thật sao?”
“Ngọc Hân, cô có thể tiết lộ cho chúng tôi biết ai là cha của đứa bé trong bụng cô không?”
“Ngọc Hân…”
Một đám phóng viên trở nên điên cuồng.

Có vô số micro đưa đến trước mặt Vân Ngọc Hân, chỉ muốn mắt thấy tai nghe lấy được tin tức này.

Vân Ngọc Hân yếu ớt dựa vào Bạc Ngạn Thiên, sắc mặt có chút khó coi.

Bạc Ngạn Thiên nhìn xung quanh, thấy các phóng viên đã vây kín nơi này, ông ta âm thầm nghĩ bây giờ là thời điểm tốt, dứt khoát đứng dậy và nói với các phóng viên: “Mọi người hãy yên lặng!”
“Là ông cụ Bạc!”
“Sao ông cụ Bạc lại ở cùng Vân Ngọc Hân, chẳng lẽ là…”
“Suyt! Yên lặng đi, ông cụ Bạc có chuyện muốn nói, mọi ào như vậy tôi nghe không được!”
Sau khi tất cả các phóng viên nghe thấy ông ta sẽ phát biểu, bọn họ lập tức im lặng, đưa micro và máy ghi âm về phía ông ta.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Rất vui khi được gặp các bạn của các phương tiện truyền thông! Đúng lúc tôi cũng có một việc quan trọng cần thông báo.”
Ông ta cúi đầu nhìn Vân Ngọc Hân, nắm lấy tay cô ta và nói với các phóng viên: “Ngọc Hân là con dâu của nhà họ Bạc đã định! Con bé và cháu trai Tuấn Phong của tôi sắp kết hôn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 617: Chương 616


Hôm nay, hạnh phúc nhân đôi, Ngọc Hân đang mang thai máu thịt của nhà họ Bạc, hôn lễ sẽ được tổ chức sớm!”
Lời nói của Bạc Ngạn Thiên vừa dứt, mọi người đều tròn mắt ngạc nhiên.

“Vân Ngọc Hân thật sự có thai?”
“Là con của Bạc Tuấn Phong?”
“Trời ạ! Tin tức này quá nóng hổi!”
Vân Giai Kỳ như bị sét đánh hóa đá.

Bạc Ngạn Thiên lại nói: “Vốn dĩ tôi không muốn tiết lộ chuyện này! Vì nhà họ Bạc có một truyền thống, trong vòng ba tháng mang thai không được nói với người ngoài! Nhưng bây giờ, các bạn phóng viên đến đây phỏng vấn, chuyện vui thế này cũng được chia sẻ trước với các bạn!
Việc Ngọc Hân mang thai là một việc đáng mừng của nhà họ Bạc.

Tuy nhiên, có người có lòng dạ gây rối, căm ghét Ngọc Hân!”
Ông ta vừa nói vừa cay độc nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Vô số micro nhắm vào Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ bị một trận lớn như vậy làm cho kinh ngạc lùi nửa bước.

Bạc Ngạn Thiên chỉ vào Vân Giai Kỳ, nghiêm nghị hỏi: “Tôi hỏi cô! Tại sao cô lại đẩy Ngọc Hân? Có phải cô biết Ngọc Hân đang mang thai, cho nên cô cố ý hại Ngọc Hân?”.

truyện teen hay
Nhiều phóng viên cũng liên tiếp hỏi Vân Giai Kỳ rất nhiều câu hỏi.

“Xin hỏi cô và Vân Ngọc Hân có quan hệ gì, cô có ý đồ gì, có phải cô biết rõ Vân Ngọc Hân đang mang thai hay không?
Cô muốn hãm hại đứa bé trong bụng Vân Ngọc Hân đúng không?”
“Cô gái này, cô có thể trả lời rõ ràng những câu hỏi của chúng tôi không?”
Vân Giai Kỳ dù có trăm cái miệng cũng không thể biện minh.

Cô lạnh lùng nói: “Tôi không đẩy cô tat”
Rõ ràng là Vân Ngọc Hân muốn đẩy cô, cô muốn tự vệ cho nên phản kháng đẩy Vân Ngọc Hân ra.

Cô không tin Vân Ngọc Hân đang mang thai.

Cô ta làm sao mà có thai được?
Bạc Tuấn Phong vốn không thể chạm vào cô ta.

Bạc Ngạn Thiên quát lớn: “Cô còn nói không có? Cô vừa mới đẩy Vân Ngọc Hân, bao nhiêu đôi mắt đều nhìn thấy!”
Ông ta vừa dứt lời thì đã có không ít người hưởng ứng.

“Đúng vậy! Tôi đã thấy cô gái này vừa rồi rõ ràng dùng sức đẩy Vân Ngọc Hân!”
“Chắc chắn là cô đang cố ý, cô biết biết rõ Vân Ngọc Hân đang mang thai, rõ ràng là cô đang muốn đẩy Vân Ngọc Hân ngã để làm con bé sảy thai!”
“Thai nhi chưa tới ba tháng, thai đang không ổn định, ngã xuống như thế rất dễ sảy thai!”
“Lòng dạ thật độc ác!”
Vân Giai Kỳ nắm chặt tay, lạnh lùng nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên: “Ông cụ Bạc, ông cố tình làm vậy phải không! Ông có ý định hãm hại tôi, để mọi người nhằm vào tôi?”
“Tại sao tôi phải gài bẫy cô? Làm là làm, không làm là không làm! Nếu cô trong sạch, thì sao nhiều người lại buộc tội cô đẩy Vân Ngọc Hân như vậy?”
“Là cô ta muốn đẩy tôi!”
“Con mắt nào ở đây nhìn thấy Vân Ngọc Hân muốn đẩy cô? Rõ ràng là cô đẩy Vân Ngọc Hân, ăn cắp còn la làng!” Lời nói của Bạc Ngạn Thiên càng khiến đám đông phẫn nộ.

“Chuyện đến lúc này còn muốn chối sao?”
“Lòng dạ cô thật độc ác! Người ta mang thai, cô còn cố ý muốn đẩy người ta!”
“Chuyện đã đến mức này còn muốn đứng đây chối tội!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 618: Chương 617


Nếu đứa bé trong bụng Vân Ngọc Hân có chuyện gì, cô lấy gì bồi thường đây!”
Vân Giai Kỳ trước ánh mắt giận dữ của mọi người buộc phải lùi về phía sau.

Lưng cô đột nhiên được áp vào một lông ngực ấm áp.

Vân Giai Kỳ ngạc nhiên xoay người lại, thấy Cung Chiến đứng ở phía sau, cúi đầu nhìn về phía anh ta.

Cô theo bản năng nói: Cô không đẩy Vân Ngọc Hân!
“Không phải tôi…”
Cung Chiến giơ tay lên, Vân Giai Kỳ nhìn thấy động tác của anh ta, theo bản năng cuộn mình lại, người đàn ông lại năm lấy cánh tay cô, che chắn để cô ở phía sau lưng anh ta.

Động tác bảo vệ như vậy khiến Bạc Ngạn Thiên đang hung hăng bỗng nhiên bất ngờ.

“Cung Chiến?”

Mọi người nhận ra cậu chủ lớn này.

“Đây không phải là cậu chủ lớn nhà họ Cung, Cung Chiến sao?”
“Anh ta hình như rất bảo vệ người phụ nữ này”
“Tại sao anh ta phải bảo vệ người phụ nữ này chứ?”
“Ai biết được? Người phụ nữ này nhìn là biết chính là hồ ly tinh, rất biết quyến rũ đàn ông! Cậu Cung Chiến đừng bị cô ta mê hoặc!”
Vân Giai Kỳ được anh ta bảo vệ ở phía sau, cả người đều run rẩy.

Cung Chiến bỗng nhiên mở miệng nói: “Ai cho phép mọi người đứng ở đây?”
Anh ta mở miệng, khí thế khiếp sợ, lạnh thấu xương, đám người lập tức yên lặng.

“Toàn bộ tầng này đều được nhà họ Cung bao rồi, mọi người đứng ở đây làm cái gì? Mọi người không được chào đón ở đây!”
Cung Chiến ra lệnh đuổi khách.

Cung Chiến lạnh lùng nói tới đây, mời mọi người đi?”

Bạc Ngạn Thiên đứng lên nói: “Cung Chiến, tại sao cậu phải bảo vệ người con gái này, cậu có biết người con gái này…
“Ông cụ Bạc, Tiểu Bắc ở trong phòng bệnh nghỉ ngơi, ông dẫn nhiều phóng viên như vậy tới nơi này là có ý gì?”
Bạc Ngạn Thiên nhất thời cứng miệng.

“Nơi này không hoan nghênh mọi người, mời mọi người rời đi, nếu không…”
Cung Chiến còn chưa dứt lời, đôi mắt nhíu lại.

Vân Ngọc Hân lập tức nói: “Cậu Cung Chiến, anh đừng hiểu lầm… tôi cùng ông tới đây là muốn thăm Tiểu Bắc, không ngờ rằng…
Cô ta còn chưa kịp nói xong, Cung Chiến đã bất mãn nói: “Cách cô quan tâm người khác chính là dẫn nhiều người như vậy ở cửa phòng bệnh để làm loạn? Vân Ngọc Hân, đây là lòng tốt muốn thăm bệnh của cô sao?”
“…” Vân Ngọc Hân nhất thời không biết nói gì.

“Nếu không đi, đừng trách tôi không khách sáo”
Bạc Ngạn Thiên thấy Cung Chiến ra lệnh đuổi khách cho Vân Giai Kỳ, nhất thời không kìm được sắc mặt, tức giận đứng dậy nói với Vân Ngọc Hân: “Vân Ngọc Hân, đi thôi!”
“Vâng…
Vân Ngọc Hân đi theo bên cạnh Bạc Ngạn Thiên rời đi.

Chủ mưu đi rồi, những người khác cũng theo đó mà rời đi.

Vân Giai Kỳ ngồi xuống băng ghế trong tuyệt vọng, mờ mịt, nhận ra rằng tình hình trong tương lai chắc chắn sẽ còn tồi tệ hơn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 619: Chương 618


Có phương tiện truyền thông can thiệp, Bạc Ngạn Thiên trước mặt truyền thông nói Vân Ngọc Hân mang thai, còn nói cô ta sẽ kết hôn với Bạc Tuấn Phong.

Các phóng viên truyền thông này không biết họ sẽ phát tán bài báo này như thế nào khi họ quay về.

Cung Chiến thấy vẻ mặt mệt mỏi của cô, trầm giọng hỏi: “Cô thế nào rồi”
Vân Giai Kỳ ngước mắt lên, khóe miệng giật giậ Cung Chiến, vừa rồi cảm ơn anh đã giải vây cho tôi”
Nếu là cô, cô bị nhiều người bao vây như vậy thật sự không biết làm cách nào để thoát thân được.

“Cô không cần cảm ơn tôi.”
Cung Chiến nói: “Tôi thấy tình trạng cô không ổn, nên về nhà nghỉ ngơi sớm đi, mấy ngày nay không cần đến bệnh viện đâu”
Vân Giai Kỳ biết anh ta có ẩn ý.

Vân Ngọc Hân là một ngôi sao lớn trong giới giải trí hiện nay.

Hiện tại đã xảy ra biến cố lớn như vậy, sóng gió sắp ập đến.

Nếu mọi chuyện không như ý, chắc chắn cô sẽ không thể tự lo cho bản thân được.

“Cậu Cung Chiến đang muốn cho cô ở nhà tránh mặt.

Vân Giai Kỳ gật đầu nói: “Ừ, vậy tôi về trước”
“Tôi bảo tài xế đưa cô về”
“Cảm ơn…”
Vân Giai Kỳ cũng không từ chối.

Cô lo lắng rằng các phóng viên vẫn đứng đầy bên ngoài, với tình trạng hiện tại thì cô không biết phải làm gì nếu các phóng viên đuổi theo xe trên đường.

Cung Chiến đưa cô về nhà.

Vân Giai Kỳ ăn một ít, lên lầu nhốt mình trong phòng.

Cảnh bị ngàn người chỉ trỏ trong bệnh viện vẫn còn tái hiện rõ nét.

Cô nhíu mày, không biết chuyện Vân Ngọc Hân có thai là thật hay giả.

Trong lúc rối bời, cô ngủ thiếp đi.

Tỉnh lại đã là nửa đêm.

Có rất nhiều tin nhắn hiển thị trên điện thoại.

Trái tim Vân Giai Kỳ “đập thình thịch, mơ hồ nhận ra có điều gì đó không ổn, mở khóa và nhìn thấy tin tức được đưa ra bởi các cổng truyền thông lớn, tất cả đều cùng một lúc.

“Vân Ngọc Hân tiết lộ việc đang mang thai, sắp tổ chức đám cưới với Bạc Tuấn Phong”
“Con đường của cô con dâu nổi tiếng: Tiểu hoa đán số một làng giải trí, con dâu nhà họ Bạc, Vân Ngọc Hân sẽ gả cho một gia đình giàu có, trở thành người trong giới thượng lưu!”
Thông tin Vân Ngọc Hân mang thai và sắp gả vào nhà họ.

Bạc ngay lập tức làm bùng nổ các lượt tìm kiếm nóng trên mạng.

Ngoài ra, có một vài bài viết khác được thiết kế cực kỳ bắt mắt.

“Khi đi xét nghiệm mang thai tại bệnh viện, Vân Ngọc Hân bị xô đẩy dẫn đến nguy hiểm! Thân phận người đàn bà độc ác bị phơi bày, chính là…”
Vân Giai Kỳ vừa nhìn thấy tiêu đề này, mí mắt giật giật, vừa bấm vào đại não như muốn nổ tung.

Tin tức tràn ngập, có tin Vân Ngọc Hân dưới sự hộ tống của ông cụ Bạc, đến bệnh viện kiểm tra thai kỳ, không biết bị Vân Giai Kỳ vì ghen tuông sinh hận mà bị đẩy mạnh một cái suýt nữa sẩy thai.

Phóng viên chửi rủa Vân Giai Kỳ và lên án mạnh mế như thể cô là một kẻ giết người đáng bị trừng phạt!
Vân Giai Kỳ vừa mới đăng nhập vào tài khoản Facebook liền nhìn thấy trên tài khoản của mình, có thêm vô số thông báo được tag và còn có tin nhắn riêng.

Không cần mở ra, cô cũng biết trong hộp thư riêng nhất định đều là fan Vân Ngọc Hân vào nhục mạ..
 
Back
Top Bottom