Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 580


“Hả?”
“Đợi đến khi Cung Bắc khỏe rồi thì tôi muốn đón thằng bé đến bên cạnh tôi để tiện chăm sóc cho thằng bé” Vẻ mặt Vân Giai Kỳ vô cùng chân thành nói.

Bạc Tuấn Phong nghe thấy vậy thì hơi nhíu mày lại: “Dì của anh sẽ không đồng ý đâu”
“Vì vậy tôi mới nói với anh để anh đi nói chuyện với dì của anh!”
“Sau khi Cung Bắc ra viện thì cũng chỉ có thể ở trong phòng vô trùng thôi.”
“Tôi đã hỏi Mộ Lâm Châu rồi, nhà họ Cung không phù hợp để thiết kế phòng vô trùng đâu” Nhà họ Cung đông người, điều này có nghĩa là sẽ luôn có người tới người lui, vì vậy trên người họ sẽ mang theo rất nhiều virus, vi khuẩn.

Nhưng nhà của cô thì khác, điều kiện nhà cô sẽ có lợi cho việc điều dưỡng sức khỏe của Cung Bắc.

Chỉ cần đợi đến khi Mộ Lâm Châu đưa người đến đây để kiểm tra, nếu không có vấn đề gì thì lập tức có thể thiết kế một căn phòng vô trùng ở khu biệt thự Long Thần này.

Đến lúc đó cô sẽ đón Cung Bắc đến đây để tiện chăm sóc cậu bé.

“Dì sẽ chăm sóc Cung Bắc thật tốt”
“Nhưng… Cung Bắc càng ỷ lại vào tôi hơn, nếu không có tôi ở đó thì thằng bé sẽ không uống thuốc đâu” Vân Giai Kỳ vô cùng lo lắng nói: “Anh lo lắng tôi không thể chăm sóc tốt cho Cung Bắc phải không? Không có chuyện đó đâu, tôi nhất định sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt”
Bạc Tuấn Phong nói: “Chăm sóc ba đứa bé một lúc em không cảm thấy mệt sao?”
“Không mệt đâu.

Tôi có kinh nghiệm chăm sóc Mạn Nhi rồi, tất nhiên sẽ quan tâm đến thăng bé hơn là đám người giúp việc và bảo mẫu kia chứ” Đối với việc chăm sóc trẻ con thì đám người giúp việc và bảo mẫu kia chỉ coi đó là một phần công việc họ phải làm mà thôi, họ sẽ không dốc lòng mà quan tâm chúng.

Vậy nên cô không yên tâm.

Bởi vì đứa trẻ là Cung Bắc nên trái tim cô càng khó chịu.

Bạc Tuấn Phong nói: “Em đừng lo nghĩ nhiều quá”
“Vậy anh hãy nhớ rõ chuyện này đấy!” Vân Giai Kỳ hiểu rõ người đàn ông này đã ngầm đồng ý rồi, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Biết rõ tình hình bên phía Mộng Yến Mi rồi thì Bạc Tuấn Phong nhất định sẽ nghĩ ra cách giải quyết chuyện này thay cô.

“Tại sao Cung Bắc lại thân thiết với em đến thế chứ?” Bạc Tuấn Phong thực sự không thể nào hiểu nổi.

Vân Giai Kỳ bật cười nói: “Tôi cũng không biết nữa… có lẽ là vì từ nhỏ thăng bé đã không có mẹ, cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương của mẹ.

Vì vậy nên thằng bé mới ỷ lại vào tôi”
Nói xong cô ôm lấy người đàn ông này và nói tiếp: “Anh có biết không? Vũ Minh cũng bắt đầu trở nên thân thiết với tôi rồi, Mạn Nhi cũng không còn bài xích tôi như trước nữa! Đợi đến một ngày nào đó, Mạn Nhi sẽ hiểu rõ tình yêu thương tôi dành cho con bé, cũng hiểu được tôi không phải là loại phụ nữ xấu xa như lời Bạc Ngạn Thiên nói, đến lúc đó thì con bé sẽ không còn chán ghét tôi như vậy nữa…” Nếu Mạn Nhi không nói cô là người phụ nữ xấu xa nữa thì cô cực kỳ vui vẻ.

Một chút thay đổi này thôi sẽ là một món quà vô cùng to lớn đối với cô!
Cho dù sau này Mạn Nhi vẫn không nhận cô là mẹ, thì ít nhất con bé cũng không còn xa lánh và bài xích cô nữa, điều này cũng khiến cô cảm thấy thỏa mãn rồi.

Đây chính là niềm mong mỏi tận sâu thẳm trong trái tim cô.

Bầu trời buổi đêm càng lúc càng đen.

Trong phòng vô trùng của bệnh viện.

Cung Bắc đột nhiên ho khan một trận rồi tỉnh lại.

Cậu bé buộc phải ngồi dậy dùng tay che lấy miệng, sau đó không ngừng ho khan, ho đến mức cả lồng ngực đều cảm thấy vô cùng đau nhức, cậu bé ôm lấy ngực, cảm thấy từ cuống họng cho đến phổi dường như bị một vết dao rạch đứt, giống như đang bị lửa thiêu đốt vậy.

Cung Chiến đang đứng chờ ngoài phòng bệnh, chợt nghe thấy tiếng ho khan dữ dội từ trong phòng bệnh vang ra, người đàn ông lập tức đứng dậy, vội vàng đi thay bộ quần áo vô trùng, sau đó bước nhanh vào phòng bệnh.

Cung Bắc vẫn đang ho khan, ho đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé đỏ ửng lên, anh ta đau lòng ôm Cung Bắc vào lòng, nhẹ nhàng vuốt vuốt lưng cho cậu bé.

“Khụ khụ khụ!” Cung Bắc vừa mới thả tay ra thì lập tức nhìn thấy một đám máu đỏ tươi giữa lòng bàn tay..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 581


Khi Cung Chiến nhìn thấy Cung Bắc ho ra máu trên lòng bàn tay, trái tim anh ta chợt run lên, ngay lập tức bấm chuông gọi y tá.

Trái với sự hoảng loạn của anh ta, ngược lại Cung Bắc rất bình tĩnh, cậu bé thẫn thờ nhìn máu mà mình ho ra lòng bàn tay, khóe môi yếu ớt cong lên, sau đó lại ho khan thêm một trận nữa.

Chỉ trong chốc lát, các y tá đã ngay lập tức lao vào.

“Tình hình của cậu chủ nhỏ sao rồi?” Cung Chiến nắm lấy tay cậu bé đưa cho y tá xem.

Y tá bước tới, nhìn thấy bọt máu trên tay Cung Bắc, thì vô cùng ngạc nhiên.

Cung Chiến lo lắng hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?” Y tá bước đến giường và hỏi sơ qua về tình hình của Cung Bắc.

Cung Bắc vô cùng yếu ớt đáp lại cô ta.

Sau khi cậu bé trả lời y tá xong thì dựa vào vòng tay của Cung Chiến, để mặc cho Cung Chiến dùng khăn ướt đã khử trùng từng chút từng chút một lau sạch lòng bàn tay và cả vết máu trên khóe miệng của cậu bé.

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

cảm nhận được hương vị của sự sợ hãi.

Anh ta sợ mình sẽ mất đi Cung Bắc, sợ những chuyện không may sẽ xảy ra với cậu bé.

Vì vậy, anh ta đau lòng mà ôm Cung Bắc vào lòng nói: “Cung Bắc, đừng sợ” Cung Bắc nói: “Cha ơi, Cung Bắc không sợ đâu, mẹ nói rằng Cung Bắc sẽ không có vấn đề gì cả, nên Cung Bắc không sợ: Trái tim của Cung Chiến bỗng chốc đập loạn.

Cậu bé này quá ỷ lại vào Vân Giai Kỳ, chỉ cần là lời cô nói thì đều có thể thuyết phục được cậu bé.

Cô nói cậu bé sẽ không gặp vấn đề gì cả, thì ngay lập tức Cung Bắc ngây thơ cảm thấy rằng mình sẽ ổn.

Cung Chiến cảm thấy hơi buồn một chút, nhưng sau đó lại khẽ mỉm cười: “Ừm, ngoan lắm” Nhờ những lời nói ngây thơ của Cung Bắc, khiến Cung Chiến lại cảm thấy an tâm hơn, vừa nãy anh ta còn lo sợ chuyện không đâu, bây giờ dường như trút được gánh nặng, sau đó không thể ở mãi trong phòng vô trùng mà ôm Cung Bắc như vậy được, nên anh ta đành phải luyến tiếc buông tay ra.

Cậu bé vẫn họ dữ dội như cũ.

Sau khi bắt đầu truyền dịch vào buổi sáng sớm, y tá làm theo lời dặn của bác sĩ Lý Phong Tuấn, bơm thêm một loại thuốc giảm ho vào chai dịch truyền, khi đó tiếng ho của Cung Bắc mới ổn định đôi chút.

Đội y tế đã bay từ London đến đây chỉ sau hai ngày Mộ Lâm Châu đưa ra lệnh điều động.

Họ đã kiểm tra xong khu biệt thự Long Thần và nhanh chóng đưa ra kết luận.

Khu biệt thự Long Thần năm ở vị trí được gọi là tấc đất tấc vàng, hơn nữa còn là một nơi có phong thủy tốt, phong cảnh xung quanh rất đẹp, không khí tươi mát, diện tích biệt thự của Bạc Tuấn Phong ở vô cùng rộng, rất có ích đối với việc dưỡng bệnh cho Cung Bắc.

Nếu phòng vô trùng được đặt ở đây thì quả thật là một lựa chọn khá tốt.

Khi biết Khu biệt thự Long Thần đáp ứng đủ các điều kiện cho việc lắp đặt phòng vô trùng, Vân Giai Kỳ đã nhanh chóng liên hệ với Mộ Lâm Châu để đặt làm một căn phòng vô trùng, cô không hề báo cho nhà họ Cung rằng số tiền này sẽ do cô chỉ trả toàn bộ.

Chờ đến khi phòng vô trùng được lắp đặt xong, thì ngay lập tức có thể đưa Cung Bắc từ bệnh viện về Khu biệt thự Long Thần để dưỡng bệnh.

Bạc Tuấn Phong đã đề cập cụ thể về vấn đề này với Cung Dận và Mộng Yến Mi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 582


Mộng Yến Mi vừa nghe nói Vân Giai Kỳ đã đặt một phòng vô trùng, bà ta vẫn có chút muốn phản đối.

“Ai cho con bé tự ý quyết định!? Chuyện đặt trước phòng vô trùng cũng không thảo luận với chúng ta, ngộ nhỡ bên cung cấp mà con bé tìm được lại làm ăn bất chính thì sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy đã liên hệ với Mộ Lâm Châu.

Phòng vô trùng là do Mô Lâm Châu đặt hàng thông qua phòng thí nghiệm của anh ta ở nước ngoài, tất nhiên là uy tín nhất”
Mộng Yến Mi nhất thời im bặt không trả lời được, đột nhiên nghĩ ra gì đó, nói nhỏ: “Giá của phòng vô trùng hẳn là rất đắt!
Bạc Tuấn Phong mỉm cười, nói: “Cô ấy đã trả tiền rồi!”
Mộng Yến Mi nghe vậy, lập tức mở to mắt: “Cái gì?”
Bà ta vẫn nghĩ Vân Giai Kỳ đợi bà ta thanh toán khoản tiền này.

Dù sao ở trong mắt bà ta, Vân Giai Kỳ là một nữ nhân nghèo kiết xác, chỉ có hai bàn tay trắng, nhà họ Bạc không thừa nhận cô ta, cô ta cũng không có vốn liếng gì.

Bà ta còn nghi ngờ người phụ nữ này còn nhân cơ hội này tính lừa bà một khoản!

Không ngờ Vân Giai Kỳ đã tự bỏ tiền túi, dùng tiên của bản thân đặt hàng phòng vô trùng, cũng không đòi tiền của Cung Thị!
Mộng Yến Mi không dám tin: “Chẳng phải giá của phòng vô trùng rất đắt đỏ sao?”
“Có giá khoảng mười lăm tỉ”
Trong mắt Bạc Tuấn Phong, khoản tiền này chẳng đáng bao nhiêu.

Dù sao cũng để cứu người.

Lúc Vân Giai Kỳ đặt hàng, mí mắt của anh cũng không buồn chớp.

Mộng Yến Mi nửa tin nữa ngờ: “
Tuấn Phong, cháu đang đùa dì à? Mười lăm tỉ, cô ta lấy đâu ra nhiều tiền như thế?”
Trong ấn tượng của bà ta, Vân Giai Kỳ là một vô công rồi nghề.

Bà ta cũng không nghĩ, cô đã dùng cách nào để có được số tiền nhiều như thết Bởi vậy, Mộng Yến Mi không khỏi nhắc nhở: “Rốt cuộc số tiền đó từ đâu mà ra? Con phải để mắt cho kỹ..

Ngộ nhỡ, tiền này có nguồn gốc không sạch sẽ…”
Cung Dận nhịn không nổi bèn nói: “Yến Mi!”
Mộng Yến Mi quay đầu nhìn về phía ông ta.

Cung Dận có chút không vui, bèn nói: “Không cần phải lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử đâu”
Mộng Yến Mi nghe vậy có chút tức giận: “Ý của ông nói tôi là tiểu nhân, Vân Giai Kỳ là quân tử?”
Ai cũng có thể nghi ngờ bà ta.

Nhưng Cung Dận thì không được phép.

Mộng Yến Mi có chút hoài nghi, hẳn là do Cung Dận biết Vân Giai Kỳ là con gái ruột của ông ta nên đang bảo vệ con gái mình!
Cung Dận nói: “Bà đừng nghĩ nó hư hỏng đến mức đó chứ, có lẽ Vân Giai Kỳ hoàn toàn không phải là người như bà nghĩ, có khi con bé còn tốt hơn những gì bà nghĩ nhiều!”
Mộng Yến Mi có chút tức giận: “Làm sao ông biết tôi nghĩ cô ta là người như thế nào? Tôi có mắt, tôi biết tự nhìn! Ông không nhìn thấy cô takhông đứng đắn sao? Cả ngày lượn lờ xung quanh đám đàn ông!”
Bà ta quay đầu nói với Bạc Tuấn Phong: “Cô ta cũng không phải là người biết chừng mực! Dù là khi cô ta có hôn ước với Tống Hạo Hiên, thì bên cạnh cô ta cũng có vệ sĩ như hình với bóng! Ngoài mặt nói là vệ sĩ nhưng sự thật thì không hẳn!
Ngày đó, vệ sĩ của cô ta bị thương, cô ta ở lại trong phòng bệnh của anh ta mấy đêm liền.

Chủ tớ bình thường sao có thể quan tâm nhau như vậy? Tôi thấy, là hai người đó có quan hệ bất chính!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 583


Bạc Tuấn Phong cau mày: “Đi!”
“Tuấn Phong, con không biết chuyện này? Chẳng lẽ con cảm thấy việc một phụ nữ đêm hôm khuya khoắt lại ở bên cạnh giường của đàn ông khác chăm bệnh là bình thường sao?”
“Còn cả Tống Hạo Hiên kia nữa!”
Mộng Yến Mi tiếp tục phàn nàn: “Tôi nghe nói, Vân Giai Kỳ bị từ hôn trước mặt nhà họ Tống! Nghe nói lúc đó Vân Giai Kỳ đã lừa bố mẹ Tống Hạo Hiên, nói Mạn Nhi là con nuôi của cô †a.

Cô ta vì muốn trèo cao ở Tống Thiên mà không từ thủ đoạn.

Ai biết về sau cô ta sẽ dùng thủ đoạn nào với con?”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy thì trở nên mất kiên nhẫn.

Anh đột ngột đứng thẳng dậy, hành động bất ngờ này khiến Mộng Yến Mi có chút không biết phải nói gì.

“Lần này con đến là để truyền đạt lại mong muốn của cô ấy” Trên mặt của Bạc Tuấn Phong không có một chút biểu tình nào: “Con hy vọng các người nên biết rõ một điều, chính cô ấy là người cứu Cung Bắc, dì, cô ấy đã hết lòng hết dạ vì Cung Bắc, vậy mà dì lại đem cái ý nghĩa xấu xa độc ác này đổ lên người cô ấy, dì không cảm thấy bản thân hơi quá đáng rồi hay sao?”

Mộng Yến Mi nói không nên lời, sắc mặt tái mét, suýt chút nữa là không chống đỡ được.

Độc ác?
Bạc Tuấn Phong vậy mà lại cho rằng suy nghĩ của bà ta độc ác.

Lúc này Mộng Yến Mi cảm thấy bản thân thật sự quá oan ức.

Những gì bà ta nói đều là sự thật thôi mà.

Cung Dận ở bên cạnh nói: “Tuấn Phong, con đừng tức giận, dì của con chỉ là nóng vội mà nhất thời lỡ miệng thôi, con đừng để trong lòng”
“Một tuần sau, phòng vô trùng sẽ lắp đặt xong, tới lúc đó nếu như nhà họ Cung đồng ý thì liền đưa Cung Bắc tới khu biệt thự Long Thần điều dưỡng.

Còn nếu như nhà họ Cung không đồng ý, chúng con cũng sẽ không phí công phí tiền của!”
Nói xong, Bạc Tuấn Phong dừng lại một chút, nét mặt trở lên lạnh lếo, thân trầm: “Con còn có việc, về trước!”

Anh xoay người rời đi, lúc này Mộng Yến Mi vội vàng đứng dậy, trong lòng vô cùng hoảng sợ: “Tuấn Phong…”
Bạc Tuấn Phong tuyệt nhiên không dừng lại, sải bước lớn rời khỏi chỗ này.

Mộng Yến Mi lúc này mới nhận thức ra được tình hình.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-583-0.jpg


“Cung Dận!” Mông Yến Mi cáu lên: “Dạo này ông bị làm sao vậy? Kể từ khi biết được Vân Giai Kỳ là con gái ruột của ông, thái độ của ông đối với cô ta đều thay đổi so với trước đây quá khác biệt.

Ông một mực bênh vực cô ta, còn tôi thì sao? Những gì cô ta làm thì đều là chuyện tốt, còn tôi cái gì cũng là độc ác xấu xa.

Tất cả chỉ bởi vì nó là con gái ruột của ông nên ông mới bảo vệ nó như thế đúng không?”
“Bởi vì con bé là con gái ruột của tôi” Cung Dận lạnh nhạt nói: “Nên bà mới đối xử với nó như thế sao?”
Mộng Yến Mi thực sự không nói lên lời.

“Ông không thấy là thái độ của ông đối với cô ta đang ngày càng thay đổi sao? Cô ta là con gái ruột của ông nên ông dung túng cho cô ta?”
“Tôi không có.”
“Không có?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 584


Cung Dận phản bác: “Nếu như con bé không phải là con gái ruột của tôi, chắc chắn bà sẽ không đối xử với con bé như thế”
Mộng Yến Mi im bặt không nói được một lời nào, sau đó đột ngột nghiến răng nghiến lợi nói: “Được thôi, tôi thừa nhận, đứa con này chính là cái gai trong mắt của tôi.

Cung Dận, cô †a là con của ông, không phải con của tôi.

Tôi có thể chấp nhận sự tồn tại của cô ta, nhưng tôi không chấp nhận chuyện ông đối xử với cô ta như thế!”
Trong mắt của Mộng Yến Mi, thì Vân Giai Kỳ chỉ là chuyện ngoài ý muốn của Cung Dận.

Chuyện của ông ta với Lý Phong Tuấn không hề có một chút cảm tình nào, mà tất cả đều là do sự sắp xếp trong kế hoạch của Vân Lập Tân.

Bà ta có thể chịu được cái ngoài ý muốn này, nhưng nếu như có một ngày Cung Dận nhận đứa con Vân Giai Kỳ này về nhà, thì đó thực sự là một sự phản bội vô cùng lớn đối với bà ta.

Cung Dận nói: “Yến Mi, tôi sẽ không nhận con bé.”
“Đấy là ông nói như thế, vậy ông có chắc chắn điều đó hay không? Nếu như sau này, một ngày nào đó ông lại nhận Vân Giai Kỳ thì phải làm sao?”
Cung Dận nói: “Tôi sẽ không làm thế”
“Cung Dận, đây đều là lời ông nói! Đàn ông đã nói là làm, hôm nay ông nhất định phải lập lời thề cho tôi”

Mộng Yến Mi bắt ông ta thề.

Cung Dận không có cách nào khác chỉ đành chiều theo ý của bà ta.

Ông ta thở dài, thề: “Cung Dận tôi xin thề, nếu sau này nhận Vân Giai Kỳ về nhà, nhất định sẽ chết không toàn thây.

‘Yến Mi, thế này đã được chưa?”
Mộng Yến Mi bị lời thê của ông ta dọa cho khiếp sợ, vì thế bà ta vội vàng lấy tay che miệng ông ta lại, ngăn ông ta không ói nữa: “Tôi bắt ông thề, cũng đâu có bắt ông phải thê độc như thế! Ông điên à!”
“Nếu tôi không thề độc như thế, làm sao có thể khiến bà yên tâm” Ông ta ôm bà ta vào trong lòng: “Yến Mi, bà không cần phải suy đoán lung tung nữa, cũng không phải bởi vì chuyện này mà đối xử tệ bạc với Giai Kỳ.

Con bé không có tội, hiện giờ con bé cũng đã có cuộc sống của riêng mình, chúng †a không động chạm tới con bé, con bé cũng sẽ không đến làm phiền chúng ta.

Tôi có thể nhận ra được con bé là một đứa trẻ tốt bụng, nếu không sẽ không đối xử tốt với Cung Bắc như thế, kể cả khi con bé không biết thân phận của thằng bé”
Tâm trạng Mộng Yến Mi cũng vì thế mà cũng thả lỏng bớt.

Bà ta cũng tự nhận ra rằng thái độ của bản thân trước đây có chút cực đoan.

Vì thế bà ta đáp: “Tôi biết rồi, trước đây là thái độ của tôi không tốt, sau này tôi nhất định sẽ chú ý hơn”
“Ừ”
“Bạc Tuấn Phong nói rằng Vân Giai Kỳ đã đặt một cái phòng vô trùng, lẽ nào chúng ta thực sự sẽ gửi Cung Bắc đến chỗ của cô ta?”
“Con bé đã mời Lý Phong Tuấn đến chứng tỏ rằng con bé hoàn toàn không phải như những gì bà nghĩ, đương nhiên là con bé có loại bản lĩnh đó” Cung Dận lại nói: “Nếu đã như thế thì bà còn lo lăng cái gì?”
Mộng Yến Mi nghe thấy vậy cũng cảm thấy không phải là không đúng.

Phòng vô trùng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Nhìn thấy tình hình của Cung Bắc càng ngày càng tốt lên.

Hai ngày nay cậu bé đều ho quá dữ dội, khiến giọng nói trở nên hơi khàn đặc.

Y tá nói rằng cậu bé ho nhiều như thế không có gì đáng ngại hết, đó chính là dấu hiệu của quá trình hồi phục.

Mấy ngày nay tình hình sức khỏe của Cung Bắc đã có chuyển biến tốt.

Cậu bé bắt đầu thèm ăn, muốn ăn gì đó, dần dần cậu bé cũng ăn được những thức ăn mà Vân Giai Kỳ nấu đem tới.

Nhà họ Cung ở bên kia cũng không còn kiên quyết ngăn cản nữa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 585


Mộng Yến Mi cũng ngầm đồng ý, qua mấy ngày nữa phòng vô trùng được lắp đặt hoàn thiện sẽ lập tức đưa Cung Bắc đến khu biệt thự Long Thần điều dưỡng.

Đồng thời khi đó, Vân Ngọc Hân cũng tới bệnh viện làm phẫu thuật thụ tỉnh nhân tạo.

Chỉ là cô ta không ngờ rằng, tại cùng một bệnh viện này, bác sĩ đã lấy gen từ trong ngân hàng gen của nhà họ Bạc nuôi dưỡng chúng trong ống nghiệm, sau đó cấy vào người của Lâm Thanh Thủy.

Lâm Thanh Thủy bên này lừa trên dối dưới, một tay che trời lấp biển, phải nói là thận trọng bước từng bước một.

Vân Ngọc Hân vừa mới phẫu thuật lấy trứng xong, cơ thể đặc biệt yếu ớt.

Cô ta nằm bẹp trên giường hai ngày mới có thể hồi phục lại một chút.

Còn Lâm Thanh Thủy cũng ở nhà yên tâm nghỉ ngơi, chờ đợi kết quả cấy phôi.

Phải nửa tháng sau mới có kết quả.

Bác sĩ đã cấy cho cô ta tổng cộng hai phôi thai, nếu như tất cả đều có thể sống sót thì cô ta có thể thuận lợi sinh ra một cặp trai gái.

Lâm Thanh Thủy đối với cơ thể của mình vô cùng tự tin.

Nếu như cuộc phẫu thuật lần này diễn ra thuận lợi thì cô ta chỉ cần yên tâm dưỡng thai là được.

Nửa tháng sau Lâm Thanh Thủy đúng hẹn đến bệnh viện kiểm tra kết quả, lại không thể ngờ rằng gặp Vân Giai Kỳ ở viện huyết học.

Vân Giai Kỳ cũng không ngờ tới lại gặp được Lâm Thanh Thủy ở chỗ này.

Vẫn là ở khoa viện huyết học.

Lâm Thanh Thủy vừa lấy máu vừa chờ kết quả xét nghiệm, lần này cô ta làm xét nghiệm sinh hóa, HCG, estradiol và progesterone, khi chờ kết quả thì cô ta thấy Vân Giai Kỳ cũng đang chuẩn bị xét nghiệm máu.

“Lâm Thanh Thủy?”
Vân Giai Kỳ nhìn thấy cô ta đang ngồi trên băng ghế, vô thức gọi tên cô ta.

Lâm Thanh Thủy sửng sốt một hồi.

Cô ta ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt của Vân Giai Kỳ, cô ta nhoẻn miệng nói: “Là cô à? Trùng hợp thật đấy”
“Cô đến đây làm gì?”
“Đến bệnh viện còn có thể làm gì nữa? Tóm lại không phải đến để chơi”

Lâm Thanh Thuỷ cũng không hề giấu diếm.

Cho dù để cho Vân Giai Kỳ biết cô ta mang thai thì đã làm sao?
Cô ta đang mang thai đứa con của Bạc Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ biết thì có thể làm gì được chứ?
Nếu như lần này cô ta mang thai thuận lợi thì sớm muộn gì Vân Giai Kỳ cũng phải biết.

Ban đầu Vân Giai Kỳ cũng hơi thấp thỏm không yên.

Mấy ngày nay kỳ kinh nguyệt của cô bị trễ liên tục, cô không thể đợi được nữa, trong lòng thâm nghĩ rằng nên đến bệnh viện xét nghiệm máu sẽ yên tâm hơn một chút.

Lâm Thanh Thuỷ cũng hơi nghỉ ngờ sao cô lại ở đây, lẽ nào cô cũng mang thai rồi?
Có một số người đi xét nghiệm máu đều là phụ nữ trẻ tuổi, bọn họ đến để thử thai, lẽ nào Vân Giai Kỳ cũng như vậy?
Lâm Thanh Thuỷ mỉm cười, thử dò hỏi: “Vân Giai Kỳ, chẳng lẽ cô có rồi sao?”
Vân Giai Kỳ còn chưa kịp trả lời, trước cửa sổ phòng xét nghiệm máu đã gọi đến số của cô.

Cô cầm số đi đến cửa sổ phòng xét nghiệm máu, y tá thành thục buộc một sợi dây thun cho cô rồi bắt đầu lấy máu.

Lấy tất cả hai ống máu.

Đợi đến khi Vân Giai Kỳ lấy máu xong thì đúng lúc này Lâm Thanh Thuỷ cũng đã đợi đến thời gian lấy báo cáo.

Cô ta đi đến trước một cái máy, quét mã lấy báo cáo rồi vội vàng nhìn trị số trên bản báo cáo, cô ta lập tức vui mừng khôn xiết..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 586


Chỉ số HCG vượt quá mức hai trăm năm mươi hai!
Progesterone là hai mươi bốn, chỉ số Estradiol cũng rất cao.

Những thông số này đều có bảng so sánh.

Điều đó đã chứng minh lần này cô ta mang thai thành công rồi.

Lâm Thanh Thuỷ vui sướng vô cùng, cô ta vô thức lấy tay xoa nhẹ lên trên bụng mình, trong bụng cô ta đang có một sinh mệnh bé nhỏ và đang lặng lẽ lớn lên.

Là đứa con của cô ta và Bạc Tuấn Phong.

Niềm vui sướng vì lần đầu làm mẹ hiện rõ lên trên gương mặt cô ta.

Vân Giai Kỳ thấy Lâm Thanh Thuỷ quay trở về và cũng nhận ra hành động nhỏ đó của cô ta.

Thấy cô ta khẽ xoa bụng, Vân Giai Kỳ cũng đoán được điều gì đó mà nhíu mày: “Cô mang thai rồi?”
“Ồ, chúc mừng cô nhé-‘ Trong lòng Vân Giai Kỳ hơi ngạc nhiên và nghi ngờ.

Chẳng phải Lâm Thanh Thuỷ đang độc thân sao?
Sao cô ta lại mang thai nhanh như vậy?
Thấy Vân Giai Kỳ chúc mừng mình, trong lòng Thâm Thanh Thuỷ vô cùng mừng rỡ.

Người phụ nữ ngốc nghếch này còn nói lời chúc mừng với cô tai Chắc chắn cô không biết đứa trẻ ở trong bụng là con của cô ta và Bạc Tuấn Phong.

Nhưng Lâm Thanh Thuỷ lại tươi cười, lên tiếng nói: “Cảm ơn cô nha, còn cô thì sao? Cô đến đây cũng là để thử thai sao?”
“Không phải.” Vân Giai Kỳ vô thức phủ nhận.

Cô không muốn nói nói đến chuyện này quá nhiều với Lâm Thanh Thuỷ.

Dù sao cô chỉ nghi mình mang thai, mà chưa có kết quả chính xác.

Lâm Thanh Thuỷ cũng không vạch trần cô.

Cô ta nói: “Vậy cô cứ thong thả chờ kết quả nhé, tôi còn có chuyện nên đi trước đây.”
Lâm Thanh Thuỷ nói xong thì đeo túi xách, rời khỏi nơi này với vẻ mặt hớn hở.

Vân Giai Kỳ nhìn bóng lưng dời đi của cô ta với ánh mắt sâu xa, nhưng cô cũng không suy nghĩ nhiều nữa.

Khoảng nửa tiếng sau báo cáo của cô cũng đến, cô quét mã trên máy rồi xem báo cáo, nhìn trị số trên tờ báo cáo cô lại hơi hoảng hốt.

HCG là bốn mươi chín.

Cô cầm tờ báo cáo, đi vào trong phòng làm việc của bác Bác sĩ vừa cầm lấy tờ báo cáo, liếc nhìn một chút rồi “ừm” một tiếng: “Có lẽ cô mang thai rồi”
Vân Giai Kỳ nghe thấy vậy thì kinh ngạc trợn tròn mắt: “Sao có thể được?”
Bác sĩ thấy cô phản ứng như vậy cũng hơi ngạc nhiên.

Ông ta ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính rồi hỏi: “Cô bị trễ kinh bao lâu rồi?”
“Có lẽ… sắp mười mấy ngày rồi”
“Cô kết hôn chưa?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi chưa.”
“Thế có bạn trai chưa?”
Vân Giai Kỳ do dự một lúc rồi gật đầu nói: “Cũng coi như có rồi!”
Bác sĩ thấy cô trả lời hai câu mơ hồ như vậy, ông ta càng cảm thấy kỳ lạ: “Có thì là có, không có thì là không có, tôi cần một câu trả lời chắc chắn”
Vân Giai Kỳ nhắm mắt nói: “Có rồi”
“Vậy trước kia hai người có từng làm chuyện chăn gối không?”
Vân Giai Kỳ cúi găm mặt xuống: “Ừm…”
€ô nói rồi lại vội vàng giải thích: “Nhưng khi ấy chúng tôi có dùng biện pháp an toàn.”
“Vậy thì đã làm sao? Biện pháp an toàn cũng không phải đạt hiệu quả một trăm phần trăm”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 587


Bác sĩ nhìn chằm chăm vào cô một lúc, đột nhiên nói: “Loại con gái như cô ngày nào tôi cũng phải gặp đến mấy người, cô vừa mới tốt nghiệp đại học đúng không? Gô bé à, tôi phải nhắc nhở cô điều này, bây giờ cô vẫn còn trẻ, nhưng sau này sẽ có lúc cô hối hận đấy”
Vân Giai Kỳ: “?”
Cô vẫn chưa hiểu rõ bác sĩ nói như vậy là có gì ý.

Thật ra bác sĩ còn tưởng cô không biết giữ gìn giống như những người khác, đối xử với cô giống như những cô gái vì danh lợi mà cam tâm tình nguyện làm người tình của mấy ông sếp lớn.

“Vậy cô mang thai rồi, có muốn giữ lại đứa trẻ này không?”
Con gái mang thai như này đến bệnh viện đều để phá bỏ đứa bé.

Đa số đều là mang thai ngoài ý muốn.

Vân Giai Kỳ nghe thấy thì ngẩn người: “Bây giờ chắc chắn là tôi mang thai rồi sao?”
Bác sĩ nói: ‘Đến tám mươi chín mươi phần trăm rồi! Nếu như bình thường thì chỉ số HCG này dù có khác thường đến đâu cũng không thể vượt quá năm, nhưng cô đã bốn mươi chín rồi nên chắc chắn đang mang thai.

Nhưng có lẽ còn quá sớm, bây giờ dù có siêu âm cũng chưa siêu âm ra được, nếu như cô muốn chờ kết quả chính xác thì tốt nhất đợi đến chủ nhật rồi hãng đến đây xem lại tình hình.

Khi đó, trị số HCG tăng lên gấp đôi thì có lẽ cô chắc chắn mang thai, còn nếu không muốn thì nhân lúc thai còn sớm thì phá đi, như vậy sẽ ít ảnh hưởng nhất đối với sức khỏe”
Lời nói của bác sĩ giống như làm việc theo thường lệ.

Vân Giai Kỳ nghe mà dở khóc dở cười.

Cô biết bác sĩ đang hiểu nhầm, nhưng cũng không muốn giải thích.

Cô mang thai rồi sao?
Sao có thể được…
Rõ ràng cô đã dùng biện pháp an toàn.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-587-0.jpg


Bác sĩ lại hỏi Có người thì trên gương mặt vô cùng lo lắng sợ hãi.

Còn có người đang đợi để lấy thuốc phá thai.

Vân Giai Kỳ nhanh chóng cất báo cáo vào trong túi, sau đó vội vội vàng vàng rời đi.

Cô đi đến khoa điều trị nội trú.

Vừa mới đến trước cửa phòng bệnh, cô nhìn thấy Cung Bắc đã tỉnh lại qua cánh cửa thuỷ tinh.

Y tá đang cầm thuốc vào, cậu bé phải uống thuốc thêm hai ngày để củng cố và nâng cao sức miễn dịch là có thể ngừng thuốc.

Mộng Yến Mi cũng vừa mới đến, nhìn thấy cô đến liền nhận ra ngay vẻ mặt khác thường của cô: “Sao vẻ mặt con khó coi lại khó coi như vậy?”
“Dạ, con không sao.”
Mấy ngày nay thái độ của Mộng Yến Mi dành cho cô cũng đang lặng lẽ thay đổi, không còn gay gắt với cô như trước nữa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 588


Có lẽ vì lời hứa hẹn với Cung Dận, nếu như Cung Dận đã †hề sẽ không nhận Vân Giai Kỳ nữa thì Mộng Yến Nhi cũng không có lòng thù ghét nhiều như vậy nữa!
Vân Giai Kỳ nói với Mộng Yến Nhỉ: “Con đi vào trong phòng với Cung Bắc.”
“Ừm, con đi đi”
Vân Giai Kỳ đặt túi sang một bên, sau đó đi vào phòng dỗ Cung Bắc uống thuốc.

Mộng Yến Mi liếc nhìn túi xách của cô, vừa nhìn đã bị thu hút bởi tờ báo cáo lộ một phần ra bên ngoài.

Vân Giai Kỳ không đóng túi lại nên Mộng Yến Mi loáng thoáng nhìn thấy một tờ giấy báo cáo kiểm tra, bà ta liếc nhìn vào phòng bệnh, thấy Vân Giai Kỳ vẫn còn đang thay bộ đồ vô trùng.

Vì vậy bà ta đi qua bên đó, lặng lẽ lấy tờ giấy báo cáo ra, vừa mới nhìn qua đã vô cùng kinh ngạc.

Đây là tờ báo cáo xét nghiệm máu khám thai sớm.

Cô mang thai rồi sao?
Mộng Yến Mi nghi ngờ mà lấy điện thoại chụp ảnh của tờ giấy báo cáo, sau đó lại nhét tờ báo cáo vào trong túi xách.

Bà ta tìm ra một người bạn cũ làm trưởng khoa bệnh viện phụ sản trên Zalo rồi gửi tấm ảnh này qua đó.

“Bà mau xem giúp tôi kết quả của báo cáo này là thế nào?”
Mông Yến Nhi gửi tin nhắn xong và đợi câu trả lời.

Khoảng năm phút sau người bạn cũ đã nhanh chóng hồi âm lại.

“Xin lỗi nhé, vừa nãy tôi bận quá, để tôi xem thử”
Một lúc sau lại có hồi âm tin nhắn.

“Như vậy là mang thai rồi” Bởi vì Mộng Yến Mi đã che đi tất cả thông tin của Vân Giai Kỳ nên khiến cho người ta hiểu lầm: “Yến Mi à, bà mang thai sao?”
Mộng Yến Mi còn chưa kịp trả lời thì bên đó đã lo lắng nói: “Bà đã lớn tuổi như vậy rồi, mang thai thì… Không thích hợp đâu: Mộng Yến Mi nói: ‘Bà đừng nghĩ nhiều, đây không phải là báo cáo của tôi, tôi chỉ hỏi hộ người khác thôi, thật sự mang thai rồi sao?”
“Ừm, khoảng tám mươi chín mươi phần trăm rồi, nhưng có lẽ bởi vì số tháng mang thai còn quá ít nên các thông số đều thấp, còn phải xem xét tình hình.

Nếu như HCG tăng gấp đôi thì tốt hơn, như vậy Progesterone và Estradiol sẽ ổn định và cho thấy tình hình rất tốt.”
“Ừm, cảm ơn bà nhé”

Biết được kết quả, Mộng Yến Mi lập tức trợn tròn mắt.

Vân Giai Kỳ mang thai rồi?
Tin tức này cũng đột ngột quá!
Nếu như thật sự mang thai thì… cô đang mang thai đứa con của Bạc Tuấn Phong?
Như vậy chẳng phải là không uổng phí thời gian sao?
Mộng Yến Nhi vô cùng kích động.

Cung Bắc cũng đang đến lúc cần dây rốn.

Nhưng Mộng Yến Nhi không muốn để cho cho ai biết thân phận của Cung Bắc, ngoài bà ta và Cung Dận ra.

Bà ta cũng không muốn để cho Vân Giai Kỳ biết.

Nhưng nếu như không để cho cô biết thì chuyện dây rốn phải làm như thế nào đây?
Ai mà ngờ rằng ông trời đều giúp bà ta một tay!
Nếu như lần này Vân Giai Kỳ mang thai thì nhất định phải cần đứa con của cô và Bạc Tuấn Phong.

Đợi đến ngày cô sinh con ra, Mộng Yến Mi chỉ cần làm một vài biện pháp để lấy dây rốn của đứa trẻ, như vậy là có hy vọng chữa bệnh của Cung Bắc rồi.

Mộng yến Nhi che giấu sự mừng rỡ vào trong đáy lòng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 589


Ở một bên khác, Vân Giai Kỳ không hề biết Mộng Yến Mi đã lén lút xem báo cáo của mình.

Cô thay bộ đồ vô trùng rồi đi vào trong phòng bệnh.

Dường như Cung Bắc cũng đang chờ cô.

Mấy ngày nay, mỗi lần đến giờ uống thuốc là Vân Giai Kỳ sẽ đến rất đúng giờ.

Vì vậy uống thuốc đã trở thành chuyện mà Cung Bắc mong chờ nhất mỗi ngày.

Cậu bé rất thích lúc Vân Giai Kỳ bón thuốc cho mình uống.

Vì có cô, dù thuốc có đắng như thế nào thì cậu bé cũng không sợ nữa.

Vân Giai Kỳ bưng thuốc đi đến bên cạnh Cung Bắc, bón cho cậu bé từng ngụm một.

Nhìn thấy vẻ mặt của Cung Bắc đang ngày ngày trở nên tốt hơn, tinh thần cũng tốt lên khiến Vân Giai Kỳ vô cùng vui vẻ yên tâm.

“Cung Bắc à, không bao lâu nữa là con có thể xuất viện rồi.

Sau khi xuất viện thì chuyển đến nhà mẹ nhé, mẹ chăm sóc con được không?”
Cung Bắc gật đầu: “Vâng ạ”
Nếu như mỗi ngày đều có thể ở bên cạnh mẹ thì cậu bé sẽ vô cùng vui mừng.

Vân Giai Kỳ mỉm cười, nhẹ nhàng xoa lên trán của cậu bé.

Đợi đến khi cô ra khỏi phòng bệnh đã nhìn thấy Mộng Yến Mi đang ngồi trên hàng ghế dài gọi điện thoại, vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ đi ra khỏi phòng bệnh, bà ta lập tức cất điện thoại đi rồi đứng lên: “Cung Bắc uống hết thuốc rồi à?”
“Vâng, uống hết rồi ạ”
Mộng Yến Mi mỉm cười: “Vân Giai Kỳ, mấy ngày nay vất vả cho con rồi”
Thái độ của bà ta thay đổi rất nhiều lại khiến Vân Giai Kỳ không khỏi nghi ngờ.

Mới vừa nãy trước khi cô đi vào phòng bệnh, Mộng Yến Mi đột nhiên khách khí với cô, nhưng cô chưa từng thấy bà ta cười với mình như vậy.

Giờ đây Mộng Yến Mi đột nhiên mỉm cười với mình, Vân Giai Kỳ đột nhiên hơi hoảng hốt.

Bà ta lại còn nói cô vất vả rồi.

Mộng Yến Mi thấy vẻ mặt khác thường của Vân Giai Kỳ thì lập tức nói: “Trước kia bởi vì căng thẳng về bệnh tình của Cung Bắc, nếu như dì có lạnh nhạt thờ ơ với con thì mong con đừng so đo gì nhé.”
Mộng yến Nhi lo lắng cô đang mang thai nên đương nhiên sẽ không mặt nặng mày nhẹ với cô nữa.

Dù sao khi đó đứa trẻ trong bụng Vân Giai Kỳ chính là niềm hy vọng sau này của Cung Bắc.

Vân Giai Kỳ nói: “Con không vất vả gì cả, có thể nhìn thấy Cung Bắc chuyển biến tốt hơn thì tất cả vất vả đều đáng giá.”
“Vân Giai Kỳ…”
Mộng Yến Mi đột nhiên đi đến trước mặt cô, nắm lấy tay cô rồi nói: “Trong khoảng thời gian này con cũng đừng vất vả quá, con chăm sóc cho Cung Bắc nên chắc chắn rất mệt, sau này con cứ nghỉ ngơi tử tế, không cần chuyện gì cũng cố gắng hết sức để làm đâu”
Dù sao bây giờ việc dưỡng thai mới là điều quan trọng nhất.

Lỡ như cô vất vả quá thì cũng sẽ không tốt đối với sự phát triển của đứa con.

Lúc này Vân Giai Kỳ cảm thấy bản thân như đang được cưng chiều.

Mộng Yến Nhi quan tâm cô như vậy khiến cô trở tay không kịp.

“Cảm ơn bà Cung đã quan tâm”
“Vân Giai Kỳ, dì đều nhìn thấy con rất tốt với Cung Bắc.

Lúc trước có lẽ dì có hiểu lầm gì đó với con, nhưng hôm nay dì đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn với con”
“Vậy sao ạ?” Vân Giai Kỳ mỉm cười: “Vậy thì tốt rồi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 590


Hôm nay cô có rất nhiều tâm sự.

Bởi vì chuyện mang thai.

Nếu như thật sự mang thai thì nên giữ đứa trẻ này lại hay không?
Cô còn có một chuyện mà nghĩ mãi không ra.

Rõ ràng đã dùng biện pháp an toàn rồi nhưng sao lại có thai được?
Liệu có chuẩn đoán nhầm không?
Giờ phút này đây, Vân Giai Kỳ không chắc chắn lắm.

Cô cũng chưa tính đến chuyện nói cho Tuấn Phong.

Thứ nhất là cô chưa chắc chắn, thứ hai là cô cũng chưa chuẩn bị tâm lý rằng rốt cuộc mình có muốn đứa trẻ này hay không.

Mộng Yến Nhi nhìn thấy dáng vẻ tâm sự nặng nề của cô chứ không có niềm vui sướng khi mang thai, bà ta không khỏi nghi ngờ: “Sao vẻ mặt của con lại khó coi như vậy? Con khó chịu ở đâu sao?”
“Con không sao.”
“Con có tâm sự gì, nếu như không ngại thì cứ nói với dì, dì có thể nghĩ cách giúp con.” Mộng Yến Mi kiên nhãn dẫn dắt từng bước.

Vân Giai Kỳ lắc đầu: “Chắc là tối hôm qua con ngủ không được yên giấc?”
“Ây da, như vậy là không được rồi!”
Mộng Yến Nhi vội vàng thúc giục: “Con nghỉ ngơi không tốt thì như vậy sao được? Chẳng thấy dì thấy tinh thần con cứ mơ màng, hoá ra là ngủ không ngon, con mau về nghỉ ngơi thêm đi, chỗ này đã có dì rồi, con không cần lo lắng đâu”
Vân Giai Kỳ thấy bà ta quan tâm mình như vậy thì bỗng chốc không thể từ chối được, vì vậy đành gật đầu: “Vâng, vậy con đi trước đây, Cung Bắc có chuyện gì thì dì báo ngay cho con nhé”
“Được rồi”
Vân Giai kỳ vừa rời đi chưa được bao lâu, Cung Dận đã chạy từ công ty đến đây.

Mấy ngày nay Cung Chiến cũng giúp đỡ chia sẻ công việc ở Cung thị.

Nếu không Cung Dận không thể phân thân chạy qua giữa hai bên là công ty và bệnh viện được.

Vừa đi đến cửa phòng bệnh, Cung Dận đã nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn khác thường của Mộng Yến Mị, vì vậy ông ta rất ngạc nhiên.

“Bà sao vậy?”
Mộng Yến Mi nhìn thấy Cung Dận đến thì hớn ha hớn hở: “Dận à, ông đến rồi”
Cung Dận thấy được sự vui sướng trong giọng nói của Mộng Yến Nhi, nhưng vẫn chưa kịp hỏi thì bà ta đã lập tức nói: “Ông biết gì chưa? Có lẽ Vân Giai Kỳ mang thai rồi”“
“Mang thai?”
Cung Dận chưa phản ứng kịp: “Mang thai con của ai?”
“Ôi chao, ông hỏi như vậy chẳng phải hỏi thừa sao? Ngoại trừ con của Tuấn Phong ra thì con bé còn có thể mang thai con của ai được nữa?”
“Con bé mang thai, bà vui vẻ như vậy làm gì?” Vân Giai Kỳ mang thai.

Đột ngột như vậy?
Mộng Yến Mi bật cười nói: “Câu nói này của ông chẳng khác gì câu hỏi thừa kia cả, tôi có thể không vui được sao?
Nếu như con bé mang thai thì chẳng phải sẽ rụng dây rốn sao?
Đợi đến khi con bé sinh con xong, chẳng phải có thể dùng máu dây rốn để chữa bệnh cho Cung Bắc được sao?”
Cung Dận: “…
Nụ cười trên gương mặt Mộng Yến Nhi đột nhiên cứng lại: “Đây không phải là chuyện tốt sao? Ông làm vẻ mặt nặng nề như vậy làm gì?”
“Tôi chỉ cảm thấy bây giờ bà vui mừng hơi sớm rồi, lỡ như con bé không định giữ lại đứa con thì sao?”
Mộng Yến Mi lập tức không nói nên lời..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 591


Bà ta nhíu mày: “Sao con bé có thể không muốn đứa trẻ này được?”
“Mối quan hệ giữa con bé và Tuấn Phong vẫn chưa ổn định, chúng còn chưa kết hôn.

Như vậy chẳng khác nào có bầu trước khi cưới sao? Đối với bà, con bé mang thai và sẽ rụng dây rốn là được rồi, nhưng con bé cũng không biết mình chính là mẹ ruột của Cung Bắc, cũng không biết mình mang thai có ý nghĩa như thế nào! Suy nghĩ trên lập trường của con bé, con bé mang thai phải đối mặt với rất nhiều chuyện, nếu như sinh đứa trẻ này ra thì liệu nhà họ Bạc có nhận hay không?”
“Con bé mạnh mẽ như vậy, nó sẽ quan tâm nhà họ Bạc có nhận đứa trẻ này hay không sao?”
“Cho nên tất cả vẫn chưa biết được” Cung Dận nói: “Chưa chắc con bé sẽ sinh đứa trẻ này ra”
Mộng Yến Mi nghe thấy vậy thì cũng trở nên lo lắng: “Lỡ như… Con bé thật sự không muốn đứa trẻ này giống như ông nói thì phải làm sao?”
Cung Dận lắc đầu.

Ông ta tin rằng nếu như để cho Vân Giai Kỳ biết mình là mẹ của Cung Bắc, mà dây rốn đợt mang thai này của cô có thể cứu mạng Cung Bắc thì nhất định cô sẽ bất chấp tất cả.

Nhưng bây giờ cô chưa biết gì cả, cô lại không có lý do gì bảo toàn đứa trẻ này.

Vân Giai Kỳ quay về nhà, nhốt mình ở trong phòng và sững sờ nhìn đống báo cáo đó.

Cho đến bây giờ cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý gì.

Cô mang thai rồi?

Cô đang mang thai đứa con của Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ vô thức xoa lên cái bụng nhỏ, đột nhiên không thể nào chấp nhận được kết quả này.

Đứa con này đến quá đột ngột và không đúng lúc gì cả.

Giờ đây cô và Bạc Tuấn Phong vẫn chưa ổn định, sau đột nhiên lại mang thai đứa con này được.

Cô nên giữ lại nó không?
Bây giờ cô phải chăm sóc cho Vũ Minh, Mạn Nhi và Cung Bắc, cô không thể phân thân ra được.

Cô sợ rằng mình không đủ nghị lực để chăm sóc đứa con này.

Hơn nữa… cô có lý do gì để sinh đứa con này ra?
Có bầu trước khi cưới.

Nhà họ Bạc nhất định sẽ không nhận đứa trẻ này.

Cô không quan tâm, nhà họ Bạc có nhận hay không, điều cô để ý là cô phải danh chính ngôn thuận, chứ không phải sinh đứa con này ra, nếu như lan tin ra ngoài thì người ta sẽ chỉ nói đứa trẻ này là con riêng.

Nói khó nghe hơn thì chính là nghiệt chủng.

Cô không muốn đứa con của mình sinh ra đã phải gánh danh tiếng như vậy.

Nếu như đã sinh đứa trẻ thì phải có trách nghiệm với nó, không phải sao?
Còn Bạc Tuấn Phong thì sao?
Cô thấy anh cũng vẫn chưa chuẩn bị tinh thần đâu.

Vân Giai Kỳ thả mình nằm xuống giường, đầu óc trống rỗng.

Cô mơ mơ màng màng chìm vào trong giấc ngủ.

Cô ngủ một mạch đến chiều mới bừng tỉnh bởi tiếng động Bạc Tuấn Phong đi vào phòng.

Vân Giai Kỳ nghe thấy tiếng có người đẩy cửa vào phòng, cô kinh ngạc ngồi bật dậy, lúc này mới nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng bên cạnh giường và nhìn cô.

Cô vô thức liếc ánh mắt nhìn về cửa sổ, nhận ra đã xế chiều rồi.

“Anh về rồi à?” Vân Giai Kỳ vén mái tóc rối ra sau tai: “Sao hôm nay anh về sớm vậy?”
“Em ngủ đến tận bây giờ sao?”
“Ừm, nằm trên giường nên hơi buồn ngủ, rồi không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 592


Vân Giai Kỳ không nhắc đến chuyện mình mang thai cho anh.

Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, cho nên không biết nên nói với anh như thế nào.

Bạc Tuấn Phong nói: “Buổi chiều phải đi mua quần áo cho Vũ Minh và Mạn Nhi”
Hai đứa bé đem quần áo từ nhà học Bạc đến đây cũng không nhiều lắm.

Như hôm nay trời trở lạnh.

Anh muốn về nhà sớm để đưa tụi nhỏ đi mua sắm.

Vân Giai Kỳ nói: “Ừ, vậy để tôi thu dọn đồ”
“Ăn gì chưa?”
“Không đói, không muốn ăn”
“Không muốn ăn cũng phải ăn”

“Anh ăn gì chưa?”
“Chưa”
“Vậy cùng đi thôi.”
Người giúp việc có làm cơm trưa, có điều Vân Giai Kỳ lên lầu trên nghỉ ngơi, nên bọn họ đã để lại một phần.

Người giúp việc làm nóng thức ăn, Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ cùng nhau ngồi xuống bàn ăn.

Hiển nhiên là Vân Giai Kỳ không muốn ăn, nên cầm đũa lên cũng không biết ăn gì trước.

Bạc Tuấn Phong giơ tay nhẹ nhàng xoa lên gò má cô: “Sao sắc mặt em khó coi như vậy?”
“Đâu có?” Vân Giai Kỳ nói ” ngon thôi”
Ăn cơm xong.

Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ dẫn theo Vũ Minh và Mạn Nhi vào trung tâm mua sắm.

Vừa đỗ xe xong, Bạc Tuấn Phong liền bế Mạn Nhi, dắt tay Vũ Minh đi về phía thang máy.

Vân Giai Kỳ âm thầm đi theo sau nhìn theo bóng lưng ba người, nhất thời khiến cô có chút ngẩn ngơ.

‘Có thể là tối qua ngủ không Nếu như người đàn ông này biết chuyện cô mang thai rồi thì có vui không?
Anh đã có Vũ Minh và Mạn Nhi rồi, anh có thể tiếp nhận một sinh mạng nhỏ mới không?
Còn Mạn Nhi và Vũ Minh nữa?
Chúng có thể tiếp nhận không?
Vân Giai Kỳ bắt đầu suy nghĩ lung tung.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-592-0.jpg


Vân Giai Kỳ lạnh lùng hỏi lại: “Sao tôi không được ở đây?”
Trần Khánh Linh bỗng chốc không nói nên lời.

Cô ta đột nhiên nhớ đến lúc đó ở khách sạn, bắt gặp người cô đi cùng Tống Hạo Hiên.

Người phụ nữ này đã hẹn hò với đàn ông khác ở khách sạn, vậy mà lại còn mặt mũi dính lấy Bạc Tuấn Phong!
Thật là một người phụ nữ thủ đoạn!
Lại có thể chơi đùa trên tình cảm của Bạc Tuấn Phong!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 593


Nghĩ đến đây Trân Khánh Linh châm chọc nói: “Vân Giai Kỳ, cậu làm thế này là không được! Cậu đã hẹn hò với Bạc Tuấn Phong rồi, vì sao còn dụ dỗ người đàn ông khác chứ?”
Lục Tê Đông không hiểu gì nhìn Trân Khánh Linh: “Khánh Linh, em nói vậy là có ý gì?”
“Ôi, chồng à, anh còn nhớ chuyện lần trước em nói với anh không, em tận mắt nhìn thấy Vân Giai Kỳ hẹn hò với người đàn ông khác ở khách sạn đó, chuyện này sợ rằng tổng giám đốc Bạc không biết đâu!”
Sắc mặt của Vân Giai Kỳ chợt cứng đờ, cô nhíu mày nói: “Trần Khánh Linh, nói chuyện có trách nhiệm hơn đi, đừng nói hưu nói vượn!”
“Tôi nói hưu nói vượn chỗ nào? Tôi tận mắt nhìn thấy đấy chứ! Tối đó cô hẹn hò với Tống Hạo Hiên ở khách sạn, mấy người ở đó làm cái gì không phải trong lòng cậu biết rõ nhất sao?”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy, ánh mắt khẽ động.

Vân Giai Kỳ lập tức nhớ lại tối đó, Tống Hạo Hiên thật sự có hẹn cô ở quán cà phê trong khách sạn.

Trần Khánh Linh cũng ở đó?
Còn bị cô ta bắt gặp?
“Thế nào? Chột dạ rồi chứ gì, sao không nói chuyện đi? Có câu nói này hay lắm, đó là nếu muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm!”
Trần Khánh Linh châm chọc, Vân Giai Kỳ nghe xong ngược lại cười lạnh hỏi: “Trần Khánh Linh, một chuyện bình thường như vậy vào miệng cậu nói thành không lọt tai như thết Cái gì là lén lút hẹn hò? Cậu biết từ này có nghĩa gì không?”
“Chuyện bình thường? Đêm hôm khuya khoắt, cậu và người đàn ông khác xuất hiện ở khách sạn, đây mà là chuyện bình thường sao?” Trần Khánh Linh không cho là đúng nói: “Con gái biết lễ nghĩa đều hiểu, muộn như vậy rồi thì không nên xuất hiện cùng người đàn ông khác ở những nơi như thết Cậu đã sợ người ta nghĩ bậy thì cậu không biết kiêng dè chút nào sao?”
Vân Giai Kỳ nắm chặt tay.

Cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, chỉ thấy sắc mặt anh âm trầm không đoán được cảm xúc gì.

Cô bỗng nhiên nhớ đến hôm đó, chuyện cô nói dối với anh.

Cho đến cuối cùng cô cũng không thể thẳng thắn, hôm đó cô có hẹn gặp Tống Hạo Hiên ở khách sạn.

Cô sợ anh biết đối tượng cô hẹn gặp là Tống Hạo Hiên thì anh sẽ nghĩ lung tung, thế nên không nói rõ được.

Bây giờ Trần Khánh Linh lại thêm mắm dặm muối, không chừng tên này lại nghĩ lung tung nữa rồi!
Vân Giai Kỳ nói: “Tuấn Phong, anh sẽ không tin cô ta thêu dệt vô cớ phải không?”
Bạc Tuấn Phong không nói gì.

Trần Khánh Linh không phục nói: “Cái gì là thê dệt vô cớ?
Cậu có giỏi thì đối diện với tôi mà nói, cậu có vào khách sạn với người đàn ông khác không, có hẹn hò với anh ta hay không?”
“Theo ra chuyện này tổng giám đốc Bạc không hay biết gì!

Nếu cậu cây ngây không sợ chết đứng, minh bạch rõ ràng thì sao không nói với tổng giám đốc Bạc! Cậu nhìn xem, rõ ràng trong lòng cậu có quỷ, nên mới giấu tổng giám đốc Bạc!”
Vân Giai Kỳ nói: “Trần Khánh Linh, rõ ràng là chuyện trong sạch nhưng buột ta từ miệng cậu cũng thành đen tối! Cậu với tôi có thù gì mà cậu nhìn không vừa mắt tôi vậy? Thế nào, hay do buổi họp lớp hôm đó để cậu mất mặt trước đám đông nên cậu ghi thù đến bây giờ?”
“Người vơ đũa cả nắm, lẫn lộn trắng đen là cậu mới đúng!
Cậu lại đó mà nói lý lẽ, mắc gì trốn tránh câu hỏi của tôi? Cậu còn không tự mình giải thích xem, tối đó cậu và Tống Hạo Hiên vì sao lại xuất hiện ở khách sạn?”
“Tôi cần gì phải giải thích? Không phải giải thích chuyện không có thật rất dư thừa sao?”
“Rõ ràng là cậu chột dạ nên mới không biết giải thích thế nào! Vân Giai Kỳ, theo như tôi thấy thì cậu thật sự không biết xấu hổ, tổng giám đốc Bạc là người đàn ông tốt như vậy, mà cậu còn ở ngoài dụ dỗ người khác!”
“Tối đó tôi nhìn thấy Tống Hạo Hiên, ai biết được cậu ở ngoài còn quyến rũ người đàn ông khác! Mấy năm qua rồi tôi thấy cậu thực chất vẫn chẳng thay đổi gì, vẫn lẳng lơ như vậy!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 594: Chương 593-2


Cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, chỉ thấy sắc mặt anh âm trầm không đoán được cảm xúc gì.

Cô bỗng nhiên nhớ đến hôm đó, chuyện cô nói dối với anh.

Cho đến cuối cùng cô cũng không thể thẳng thắn, hôm đó cô có hẹn gặp Tống Hạo Hiên ở khách sạn.

Cô sợ anh biết đối tượng cô hẹn gặp là Tống Hạo Hiên thì anh sẽ nghĩ lung tung, thế nên không nói rõ được.

Bây giờ Trần Khánh Linh lại thêm mắm dặm muối, không chừng tên này lại nghĩ lung tung nữa rồi!
Vân Giai Kỳ nói: “Tuấn Phong, anh sẽ không tin cô ta thêu dệt vô cớ phải không?”
Bạc Tuấn Phong không nói gì.

Trần Khánh Linh không phục nói: “Cái gì là thê dệt vô cớ?
Cậu có giỏi thì đối diện với tôi mà nói, cậu có vào khách sạn với người đàn ông khác không, có hẹn hò với anh ta hay không?”

“Theo ra chuyện này tổng giám đốc Bạc không hay biết gì!
Nếu cậu cây ngây không sợ chết đứng, minh bạch rõ ràng thì sao không nói với tổng giám đốc Bạc! Cậu nhìn xem, rõ ràng trong lòng cậu có quỷ, nên mới giấu tổng giám đốc Bạc!”
Vân Giai Kỳ nói: “Trần Khánh Linh, rõ ràng là chuyện trong sạch nhưng buột ta từ miệng cậu cũng thành đen tối! Cậu với tôi có thù gì mà cậu nhìn không vừa mắt tôi vậy? Thế nào, hay do buổi họp lớp hôm đó để cậu mất mặt trước đám đông nên cậu ghi thù đến bây giờ?”
“Người vơ đũa cả nắm, lẫn lộn trắng đen là cậu mới đúng!
Cậu lại đó mà nói lý lẽ, mắc gì trốn tránh câu hỏi của tôi? Cậu còn không tự mình giải thích xem, tối đó cậu và Tống Hạo Hiên vì sao lại xuất hiện ở khách sạn?”
“Tôi cần gì phải giải thích? Không phải giải thích chuyện không có thật rất dư thừa sao?”
“Rõ ràng là cậu chột dạ nên mới không biết giải thích thế nào! Vân Giai Kỳ, theo như tôi thấy thì cậu thật sự không biết xấu hổ, tổng giám đốc Bạc là người đàn ông tốt như vậy, mà cậu còn ở ngoài dụ dỗ người khác!”
“Tối đó tôi nhìn thấy Tống Hạo Hiên, ai biết được cậu ở ngoài còn quyến rũ người đàn ông khác! Mấy năm qua rồi tôi thấy cậu thực chất vẫn chẳng thay đổi gì, vẫn lẳng lơ như vậy!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 595: Chương 594


Đột nhiên Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn qua.

Anh hơi híp mắt trừng Trần Khánh Linh, thấp giọng hỏi: “Nói đủ chưa?”
“Tổng giám đốc Bạc…” Trần Khánh Linh bị ánh mắt đó dọa sợ đến mức lùi về sau nữa bước, không cam tâm nói: “Chuyện đến hôm nay mà anh còn muốn bao che cậu ta à? Cậu ta ở ngoài phản bội anh, cùng người đàn ông khác cùng đi vào khách sạn, tôi chỉ sợ anh mê mụi nên mới nhắc nhở anh…”.

Truyện Gia Đấu
“Lần trước giáo huấn cô như vậy vẫn chưa đủ phải không”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Trần Khánh Linh, tôi cảnh cáo cô, đừng để vì cô mà liên lụy đến cả Lục Thị!”
Trần khánh Linh nghe thấy câu này của anh, cô ta lập tức kinh hồn bạt vía.

Cô ta hoảng sợ lùi nửa bước, nép vào bên cạnh Lục Tê Đông.

Lục Tê Đông cũng chừng mắt nhìn cô ta, sợ cô ta nói quá nhiều trước mặt Bạc Tuấn Phong!
Người tinh mắt đều nhìn ra được Bạc Tuấn Phong muốn bảo vệ người phụ nữ của anh.

Trần khánh Linh còn gây rối như vậy, quả thật khiến Bạc Tuấn Phong không hài lòng!
Trần khánh Linh thấy Lục tê Đông cũng trừng mắt với mình như vậy, ủy khuất nói: “Chuyện em nói đều là thật mà!”
“Câm miệng! Đừng nói nữa!” Lục Tê Đông quát to một tiếng, quay lại xin lỗi Bạc Tuấn Phong: “Tổng giám đốc Bạc, Khánh Linh không hiểu chuyện, những lời vừa rồi anh đừng để y Bạc Tuấn Phong không quan tâm anh ta.

Lục Tê Đông gượng gạo kéo tay Trần Khánh Linh, nói với Bạc Tuấn Phong: “Tổng giám đốc Bạc, bọn tôi không làm phiên nữa, tạm biệt.”
Nói rồi nhanh chóng đem Trần Khánh Linh bỏ đi.

Đợi đến khi Trần Khánh Linh đi rồi Vân Giai Kỳ vẫn còn tức mình.

Người phụ nữ này đúng là rất biết tung tin đồn thất thiệt, ngậm máu phun người.

Cô ta mà còn nói tiếp nữa, dù Vân Giai Kỳ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội!
Vân Giai Kỳ chọn vài món cho Vũ Minh và Mạn Nhi, để nhân viên đưa hai đứa nhỏ đến phòng thử quần áo.

Bạc Tuấn Phong ở phía sau lưng nói: “Tối đó, người em hẹn gặp là Tống Hạo Hiên?”
Vân Giai Kỳ quay đầu, thấy Bạc Tuấn Phong đang nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, bỗng chốc trái tim cô như nguội lạnh: “Anh thật sự tin lời Trần Khánh Linh nói mà không tin tôi?”
“Anh tin em, nhưng em nói dối anh”
Vân Giai Kỳ: “…”
“Tối đó em trả lời anh là em hẹn với bạn” Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Đây là lần thứ hai em nói dối anh”
“T1 Cô sầu não nhéo ấn đường, vô lực nói: “Tôi không nghĩ chuyện sẽ trở nên phức tạp như vậy, tôi chỉ sợ anh nghĩ lung Vân Giai Kỳ bỗng chốc không thể phản bác tung nên mới không dám nói.”
“Nếu giữa em và anh ta không xảy ra chuyện gì thì sao em phải sợ”
Vân Giai Kỳ: “…”
Cô nhìn người đàn ông lạnh lùng kia, đột nhiên tự giễu cợt một câu: “Bạc Tuấn Phong, tôi không đáng để anh tin đến vậy à?”
“Em thì sao?” Bạc Tuấn Phong hỏi ngược lại: “Em có tin người đàn ông của em không”
“Trong mắt em, anh không đáng để em nói thật lòng sao?”
“Tôi không có…”
“Anh nói rồi, anh không thích em nói dối, nhưng hôm đó em đã nói dối anh, hết lần này đến lần khác”
Vân Giai Kỳ đuối lý không nói được gì.

Cô có chút chột dạ nói: “Hôm đó đúng là tôi nói dối, tôi thật sự có hẹn gặp mặt Tống Hạo Hiên ở quán cà phê trong khách sạn”
“Em không cần cường điệu rằng hẹn gặp ở quán cà phê, giữa em và anh ta xảy ra chuyện gì anh không tận mắt thấy, càng không hiểu rõ sự tình”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 596: Chương 595


Vân Giai Kỳ sửng sốt: “Nên anh nghi ngờ giữa tôi và Tống Hạo Hiên không trong sạch?”
“Anh không biết”
Hay cho câu anh không biết!
Thế này không phải trở thành anh nghi ngờ cô và Tống Hạo Hiên rồi sao?
Bạc Tuấn Phong thình lình hỏi: “Vân Giai Kỳ, cuối cùng em có bao nhiêu người đàn ông”
Thấy anh vậy mà hỏi thế này, bụng Vân Giai Kỳ một bồ lửa giận.

Trong mắt anh, cô thật sự lăng lơ như vậy sao?

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

Cậu bé không biết nên chạy về hướng ai.

Do dự một lát thì quyết định chạy về phía Vân Giai Kỳ: “Con mặc xong rồi”
Lúc lòng Vân Giai Kỳ đang rối như tơ.

Thấy Bạc Vũ Minh đi về phía mình mà không phải Bạc Tuấn Phong, cô cũng bình tĩnh hơn đôi chút mà nhìn thằng bé: “Ừ, Vũ Minh mặc cái này rất đẹp!”
“Vậy sao?”
Bạc Vũ Minh lại nhìn Bạc Tuấn Phong: “Cha thấy sao?”
Bạc Tuấn Phong lại không nhìn cậu bé.

Anh cúi đầu nhìn điện thoại, cũng không biết là đang nghĩ gì.

Trên khuôn mặt của Tiểu Vũ Minh hiện ra vẻ thất vọng.

Vân Giai Kỳ nói: “Không cần hỏi cha con, mẹ nói đẹp con còn không tin mắt thẩm mỹ của mẹ à?”
Chẳng mấy chốc, Mạn Nhi cũng mặc xong quần áo chạy ra ngoài.

Con bé chạy về phía Tiểu Vũ Minh, cất giọng điệu non nớt của mình nói: “Anh thấy Mạn Nhi mặc cái này đẹp không?”
Tiểu Vũ Minh nhìn một cái, dùng chất giọng trai chuẩn đàn ông mà nói: “Em mặc cái gì cũng đẹp.”

Trong mắt cậu bé thì bộ quần áo này không đến mức quá đẹp.

Nhưng Mạn Nhi thắng ở giá trị nhan sắc cao.

Hai đứa trẻ đều rất có dáng, mặc cái gì cũng đẹp.

Vân Giai Kỳ lại chọn thêm mấy món cho hai đứa trẻ, ban đầu Mạn Nhi còn kiên nhẫn để thử, nhưng thử mấy món rồi lại bắt đầu mất kiên nhãn, không muốn thử nữa.

Vân Giai Kỳ dứt khoát nói với nhân viên: “Gói lại mấy bộ này hết đi!”
“Chưa mặc thử cũng đóng gói lại sao?”
“Ừ”
Nhân viên đem tất cả quần áo đóng gói lại.

Vân Giai Kỳ cầm ví tiền, vừa định thanh toán, Bạc Tuấn Phong đã đứng dậy đi đến quầy thu ngân muốn quẹt thẻ.

Vân Giai Kỳ nói: “Để tôi trả”
“Không cần” Anh lạnh lùng lên tiếng, sau đó nhanh tay đưa thẻ tín dụng cho thu ngân..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 597: Chương 596


Vân Giai Kỳ cảm nhận rõ ràng giọng điệu lạnh lùng của anh, biết anh vẫn còn giận dõi chuyện kia, nên cô cũng đè xuống lửa giận trong bụng.

Mua quần áo xong đi về, Tiểu Vũ Minh và Mạn Nhi đều cảm nhận được không khí lạnh lùng giữa hai người họ.

Cả đường về chẳng có ai nói chuyện.

Giống như chiến tranh lạnh.

Mạn Nhi rất sợ bầu không khí này nên trốn luôn vào phòng, Tiểu Vũ Minh cũng không biết làm sao, thấy Mạn Nhi trốn vào phòng thì cậu bé cũng trốn vào phòng luôn.

Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tuấn Phong lên lầu đi vào phòng sách, cô cũng vào phòng sách cùng anh, thuận tay đóng cửa lại rồi nói với Bạc tuấn Phong: “Bạc Tuấn Phong, chúng ta phải nói chuyện cho rõ ràng!”
Bạc Tuấn Phong ngồi trước bàn lại không nói gì.

Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Tôi đang nói chuyện với anh, anh không nghe thấy à? Hay là nói, anh muốn chiến tranh lạnh với tôi: Bạc Tuấn Phong cuối cùng cũng mở miệng, lại mang theo mùi thuốc súng: “Em có gì đàng hoàng để nói đâu”

Chất giọng này chẳng khác nào xem cô như tội phạm đáng lên án vậy, đã định sẵn tội trạng cho cô rôi!
Vân Giai Kỳ chẳng còn gì để nói: “Thế nào, không có gì muốn nói với tôi nữa à?”
“Lời nên nói không phải em đã nói rồi sao?”
“Tôi nói gì?” Cô cũng không biết mình đã nói cái gì rồi.

Bạc Tuấn Phong gắn từng chữ: “Giữa em và anh ta, nên xảy ra hay không nên xảy ra thì đều xảy ra rồi, Vân Giai Kỳ, lời này là do em tự mình nói.”
Vân Giai Kỳ nghe thấy anh nói thế khiến cô hoàn toàn sững SờI Cô thật sự có nói câu này!
“Đó là trước đây” Bạc Tuấn Phong nói với cô: “Người đàn ông của em, chỉ có mình tôi.”
Cô không can tâm, cố ý nói như thế.

Cô nói đàn ông quanh cô không chỉ một mình anh.

Nguyên văn cô nói là: Tôi và Tống Hạo Hiên bên nhau năm năm, anh cảm thấy tôi sẽ vì anh mà giữ mình trong trắng, không để anh ta đụng vào tôi sao?
Kết quả tên này lại cho là thật?

Vân Giai Kỳ lạnh lùng mỉm cười và suy nghĩ, Bạc Tuấn Phong ơi là Bạc Tuấn Phong, uổng cho anh tự xưng là người khôn khéo, thời thật lòng và lời lúc tức giận cũng không phân biệt được hả?
Cô tức giận nói bừa mà anh cũng cho là thật!
Lúc cô nói lời thật lòng thì một chữ cũng không tin là thế nào?
Vân Giai Kỳ vô cùng tức giận, cô cũng từ bỏ việc giải thích với anh, lạnh lùng nói: “Nếu anh đã nghĩ vậy rồi, tôi và anh còn cái gì để nói đâu! Không phải anh muốn nghe lời thật lòng sao? Vậy tôi nói cho anh biết, tôi và Tống Hạo Hiên thật sự lén lúc hẹn hò ở khách sạn đó! Trần Khánh Linh nói không sai, cô †a bắt gặp chuyện tốt của tôi và Tống Hạo Hiên, không nghĩ tới hôm nay đụng phải anh nên mới kể hết cho anh nghe.

Tôi nói như vậy đủ chưa?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nâng mắt lên nhìn cô.

Vân Giai Kỳ đứng ở cửa, cả người đều run rẩy vì tức giận.

Rõ ràng cô đã cố gắng chịu đựng, nhưng không ngờ đôi mắt lại đỏ ửng.

Đột nhiên Bạc Tuấn phong đứng lên, đi đến trước mặt cô, ép cô vào trong góc, cúi đầu nói: “Em nghiêm túc chứ?”
Anh nhất thời không thể phân biệt rõ ràng được, lời cô nói cái nào là thật cái nào là giả.

Vân Giai Kỳ nghiến răng nói: “Đương nhiên là thật rồi! Thế này tốt rồi, Bạc Tuấn Phong, những chuyện giữa tôi và Tống Hạo Hiên không thể để cho người khác biết, đều cho anh biết rồi.

Bạc Tuấn Phong, ai kêu anh là người thông minh như vậy, nói dối sao qua mắt anh được?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 598: Chương 597


Bạc tuấn Phong mãnh liệt bóp cổ cô.

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy cổ họng thắt chặt.

Anh không dùng quá nhiều sức, nhưng cũng rất hung hăng.

Cô cảm thấy hô hấp khó khăn.

Anh tiến đến gần trong gang tấc, đôi mắt phượng lộ rõ cơn phẫn nộ do bị chọc giận, hạ thấp tông giọng xuống: “Vân Giai Kỳ, ai cho em lá gan dám phản bội anh?”
Nghe giọng điệu này của anh, Vân Giai Kỳ càng hiểu, tên đàn ông này lại xem lời cô nói là thật rồi!
Cô càng tức giận, khó khăn nói: “Nếu anh không chấp nhận được chuyện tôi phản bội anh, chúng ta chia tay là được rồi!”
Bạc Tuấn Phong: “…” Lời này mà cô cũng dám nói!
“ÀI Sao tôi lại quên rồi, chia tay cái gì? Bạc Tuấn Phong, chúng ta có thật sự hẹn hò đâu? Anh cho tôi danh phận gì sao? Không có! Đến cả quan hệ bạn trai bạn gái cũng không phải! Sao lại gọi là phản bội anh? Giữa tôi và Tống Hạo Hiên có chuyện gì thì cũng đâu có nghĩa là phản bội anh! Vì anh chẳng phải cái gì của tôi cả!”
“Đủ rồi!”

Bạc Tuấn Phong thật sự bị chọc tức: “Anh cho em mười giây thu lại những lời này, sau đó xin sự tha thứ của anh!”
“Xin anh tha thứ? Vì sao tôi phải xin anh tha thứ? Tôi làm sai cái gì mà cần sự tha thứ của anh! Bạc Tuấn Phong, chúng ta chẳng là gì của nhau cả, tôi…”
“Ầm” một tiếng!
Bạc Tuấn Phong giận dữ đấm một quyền lên cánh cửa.

Thậm chí Vân Giai Kỳ có thể nghe được thanh âm đứt gãy cửa gỗ trên kết cấu cửa.

Cô kinh hãi nhìn người đàn ông này, càng lúc càng cảm thấy ủy khuất, mất khống chế mà hét lên: “Bạc Tuấn Phong!
Anh giỏi thì đánh tôi này! Đấm lên cửa thì tính là cái gì? Không phải anh hận tôi nói dối sao? Không phải hận tôi lừa dối anh sao?”
“Trong mắt anh tôi đã là người đàn bà lắng lơ, vậy anh cần gì vì người đàn bà lẳng lơ mà ngay cả nhà họ Bạc cũng không cần? Anh về đi, về mà làm thằng con cưng, làm người nổi bật, phủ sạch hết mọi quan hệ với tôi, giữa chúng ta coi như hết!
“Vân Giai Kỳ, trong mắt em, Bạc Tuấn Phong này giẻ rách đến thế à?” Bạc Tuấn Phong thất vọng nhìn cô.

Vân Giai Kỳ đau đớn mà bật cười: “Phải, Bạc Tuấn Phong, trong mắt tôi anh muốn bao nhiêu giẻ rách có bấy nhiêu! Bây giờ anh nhìn cho rõ bộ mặt thật của tôi rồi chứ?”
Đột nhiên Bạc Tuấn Phong thu tay lại.

Anh lạnh lùng kéo cô qua một bên, mở cửa bước mạnh ra ngoài.

Rầm một tiếng.

Cửa bị đóng lại.

Vân Giai Kỳ vô lực dựa vào cửa, nghe tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng xa, cô mất hết ý chí trượt dài trên cánh cửa xuống đất, bất lực vòng hai tay ôm lấy chính mình, đến khi nghe thấy tiếng khởi động xe bên ngoài cửa sổ, cô mới khản tiếng khóc lớn.

Người đàn ông này tin lời Trần Khánh Linh, nhưng lại không tin cô.

Cô nghĩ rằng dù trên đời chỉ có những lời nói dối thì anh cũng sẽ tin tưởng mình vô điều kiện.

Nhưng vì lời khiêu khích của Trần Khánh Linh, anh đã nghi ngờ cô.

Chẳng lẽ ở trong mắt anh, cô thực sự là loại phụ nữ lắng lơ, không đứng đản, thay đổi thất thường sao?
Nếu anh nghĩ như vậy, vậy thì để anh nghĩ như thế đi!
Tại sao cô phải quan tâm anh nghĩ gì về cô, anh coi cô như thế nào chứ! Niềm tin không thể bị ép buộc!
Cô không muốn ép buộc!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 599: Chương 598


Tiểu Vũ Minh cũng nghe thấy tiếng xe rời đi ngoài cửa sổ, cậu bé mở cửa bước ra khỏi phòng, đi tới cửa phòng làm việc, đối diện với cánh cửa, cậu bé mơ hồ nghe thấy tiếng khóc truyền ra từ trong phòng làm việc.

Đó là tiếng khóc của Vân Giai Kỳ.

Cô đang khóc.

Thế giới người lớn quá phức tạp, mối quan hệ giữa Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong không phải là điều mà một cậu bé ở độ tuổi này có thể hiểu được.

Nhưng khi nghe thấy tiếng khóc của Vân Giai Kỳ, trái tim cậu bé bỗng như bị kim châm.

Không biết tại sao, cậu bé có chút đau lòng mà không thể giải thích được.

Tiểu Vũ Minh do dự hồi lâu, cậu bé giơ tay lên nhẹ nhàng gõ cửa.

Người bên trong không đáp lại, tiếng khóc đã yếu đi một chút, bị đè nén như mắc xương trong cổ họng.

Vân Giai Kỳ cắn răng cố kìm nén nước mắt, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô ép mình phải bình tĩnh lại, giả vờ tự nhiên hỏi: “Ai vậy?”

“Con”
Giọng của Tiểu Vũ Minh truyền đến.

Vân Giai Kỳ lặng lẽ lau nước mắt.

Cô lấy mu bàn tay đè lên mắt, đứng dậy mở cửa, nhìn thấy Tiểu Vũ Minh đang đứng ở cửa.

Cuối cùng cậu bé cũng thấy cô mở cửa, nhưng lại nhìn thấy hai mắt cô sưng đỏ, mặc dù đã cố ý lau đi những giọt nước mắt, nhưng không khó để nhận ra rằng cô đã khóc rất mãnh liệt.

Cô thực sự đã khóc…
Tiểu Vũ Minh nhíu mày: “Sao dì lại khóc?”
Vân Giai Kỳ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Không có chuyện gì đâu con”
Đương nhiên cô sẽ không thừa nhận trước mặt Tiểu Vũ Minh rằng mình đã khóc.

Tiểu Vũ Minh ngây ngô cười.

“Nhưng mắt dì rất đỏ.”

Vân Giai Kỳ lập tức tìm một cái cớ: “Mặt mẹ bị cát bay vào thôi”
Đương nhiên Tiểu Vũ Minh sẽ không tin một lời nói dối vụng về như vậy.

Đây là ở trong nhà, không phải ở bên ngoài.

Làm thế nào mà cát bay vào mắt được?
Nhưng Tiểu Vũ Minh không vạch trần lời nói dối của cô, cậu bé nhẹ nhàng nói: “Con vào được không ạ”“
“Ừm”
Vân Giai Kỳ tránh sang một bên.

Tiểu Vũ Minh bước vào phòng, đóng cửa lại.

Cậu bé nhìn Vân Giai Kỳ đang đứng ở cửa, dáng vẻ hồn bay phách lạc, không khó để nhận ra sự cô đơn và buồn bã trong mắt cô, nhưng cô đang cố gắng che giấu cảm xúc của mình.

Cô không muốn Tiểu Vũ Minh nhìn thấy dáng vẻ của cô như vậy.

Tiểu Vũ Minh khế thở dài, cậu bé đi đến bên cô, lặng lẽ nắm lấy tay cô, kéo cô đến ghế sô pha để cô ngồi xuống.

Vân Giai Kỳ không biết cậu bé định làm gì, cô nhìn thấy thằng bé đột nhiên giơ tay lên, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng nâng lên, một ngón tay khế lau đi giọt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt cô.

“Dì còn nói không khóc.”
Nước mắt còn chưa được lau sạch kia kìa..
 
Back
Top Bottom