Khác Hải Đường Dưới Ánh Hải Đăng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406202135-256-k772772.jpg

Hải Đường Dưới Ánh Hải Đăng
Tác giả: sspinel
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể Loại: Phá Án- Pháp Y
Lấy bối cảnh Việt Nam



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
  • Sơn hải cao trung
  • Tôi không phải cô ấy - Chaelisa
  • Tư Thái Cung Phi
  • Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
  • Ta có sư phụ lợi hại hậu thuẫn
  • Hải Đường Dưới Ánh Hải Đăng
    Chương1


    Trước khi các bạn đọc tác phẩm mình muốn làm rõ nhưng vấn đề sau đây.

    1: Các chi tiết pháp lý trong tác phẩm chỉ mang tính tham khảo, có thể đã được lược giản hoặc hư cấu để phục vụ nội dung truyện.

    Quy định pháp luật được nhắc đến trong truyện phản ánh bối cảnh tại một thời điểm nhất định, không thay thế cho văn bản pháp luật hiện hành.

    Tác phẩm không nhầm diễn giải đầy đủ hoặc chính xác toàn bộ quy trình pháp lý ngoài đời thực.

    2: Những chi tiết liên quan đến hóa chất, độc chất và các phương thức gây hại chỉ nhằm phục vụ yếu tố điều tra – phá án, không mang tính hướng dẫn.

    Tác giả không khuyến khích, không cổ súy và không chịu trách nhiệm cho bất kỳ hành vi nguy hiểm nào bắt chước từ tác phẩm.

    Mọi hành vi gây hại trong truyện đều là hành vi bị lên án và được xử lý theo quy định của pháp luật.

    3: Nhân vật, tổ chức và sự kiện trong truyện đều là hư cấu; mọi sự trùng hợp với người hoặc vụ việc có thật chỉ là ngẫu nhiên.

    Tác phẩm có tham khảo nhiều vụ án khác nhau nhưng không phản ánh chính xác bất kỳ cá nhân hay vụ án có thật nào.

    Cuối cùng, chúc các bạn đọc tiểu thuyết vui vẻ.

    Bên ngoài cửa số, những cành hải đường đang khẽ đung đưa theo làn gió.

    Đây không phải Hà Nội, càng không phải Lạng Sơn, nơi gắn liền với loài hoa tượng trưng cho hạnh phúc, đoàn viên.

    Hoa hải đường thường nở rộ vào dịp Tết Nguyên đán, đến tận tháng ba, tháng tư.

    Có lẽ vì vậy, loài hoa này tượng trưng cho sum vầy gia đình.

    Ai mà ngờ được giữa Sài Gòn, thành phố mà người ta bảo là hoa lệ, lại tồn tại một cây hải đường to như thế này.

    Sài Gòn không phải không có nó, nhưng để người khác trồng thì rất ít.

    Giữa vô vàn loài hoa ngoài kia, hoa hải đường tồn tại như một loài hoa khác biệt.

    Ở miền nam, loài hoa hải đường thân nhỏ, mọc bụi phổ biến hơn rất nhiều so với loài thân gỗ.

    Rất ít người biết rằng hải đường cũng có loại thân gỗ.

    Ở miền Nam không phổ biến là thế, nhưng ở miền Bắc, loài cây này lại khá nổi tiếng, nhất là những dịp xuân về.

    Nhà nhà, người người sẵn sàng mua vì ý nghĩa của nó.

    Người xưa hay truyền tai nhau rằng không nên đặt tên giống như những loài hoa.

    Có rất nhiều người đặt tên cho con theo loài hoa họ thích, có lẽ vì ý nghĩa đặc trưng của từng loại hoa riêng.

    Nhưng tùy nơi, điều đó là kiêng kỵ, vì đối với họ, mỗi mùa hoa chỉ nở trong ba tháng, rồi sẽ tàn đi.

    Người đời còn có một câu chỉ rằng hoa sớm nở tối tàn, nhưng nó cũng chỉ là truyền miệng.

    Ting, âm thanh tin nhắn vang lên khắp căn phòng.

    "Chị ơi, có ca mới."

    Cô không vội vàng xem tin nhắn, từ từ tiến đến khung cửa sổ.

    Ánh trăng chiếu rọi cả căn phòng.

    Đèn chưa kịp bật, chiếc túi xách vẫn còn trên vai chưa rời, cô lại vội vã quay lại viện giám định.

    "Alo, chị sắp đến chưa ạ?" là cuộc gọi đến từ

    Khánh An, trợ lý pháp y.

    "Chị đang ở bãi gửi xe, đợi chị đỗ xe đã."

    Đỗ xe xong, cô cũng vội vàng vào bên trong.

    Thật ra, với một bác sĩ pháp y, giờ nào cũng là ca làm của họ.

    Vì bằng chứng sẽ không bao giờ nằm đó đợi họ, có những vết tích bằng chứng sẽ bị thời gian, thời tiết cuốn trôi đi.

    Vì vậy, thời gian rất quan trọng đối với bác sĩ pháp y.

    Khánh An cầm tệp hồ sơ đọc sơ bộ tình trạng nạn nhân.

    "Nạn nhân là nữ, mười chín tuối.

    Thời gian tử vong khoảng bốn đến sáu tiếng trước, nguyên nhân sơ bộ được ghi là tự tử bằng chất độc, nhưng ở hiện trường không tìm thấy lọ thuốc.

    Trên cổ nạn nhân có vết bầm tím, nghi là treo cổ không thành, nên cần chúng ta khám nghiệm tử thi."

    Khánh An nói tiếp: "Ở hiện trường phát hiện có dây thừng được cột trên cầu thang, có thể cô bé có ý định treo cổ tự sát, nhưng không hiểu sao cuối cùng lại chọn uống thuốc độc."

    Vừa dứt lời Khánh An đã quay sang nhìn cô.

    "Nãy tôi có đọc qua rồi.

    Bên điều tra viên đến chưa?"

    Cô nhìn thi thể đang nằm trên cáng.

    Khánh An nhìn cười trừ đáp: "Dạ, chưa chị ơi.

    Bên điều tra viên chưa tới ạ."

    "Được.

    Chụp ảnh thi thể xong hết chưa?"

    Cô quay sang hỏi Quang Huy, Cán bộ kỹ thuật hình sự, cậu gật đầu."

    "Minh Thắng , cậu chuẩn bị ghi đi.

    " Minh Thắng, bộ phận cán bộ ghi biên bản.

    Nói cho dễ hiểu, cán bộ ghi biên bản là người không thể thiếu trong quy trình giám định pháp y.

    Mọi thông tin được ghi lại bởi họ đóng vai trò quan trọng trong hồ sơ vụ án.

    "Chuẩn bị đi."

    Cô vừa nói vừa mang găng tay.

    "Chị... chị không có điều tra viên thì mình không được phép mổ mà.

    Theo Bộ luật Tố tụng Hình sự năm hai nghìn không trăm mười lăm, việc khám nghiệm tử thi do điều tra viên tiến hành, có sự tham gia của bác sĩ pháp y.

    Pháp y chỉ là người giám định chuyên môn, không thể tự đứng ra khám nghiệm."

    Khánh An căng thằng đến mức nói lung tung cả lên.

    Nhưng sắc mặt của cô vẫn không một chút thay đổi.

    "Nè, cậu còn không mau ngăn cản chị ấy đi.

    Trời ơi, sao tui khổ quá!"

    "Tôi chỉ định kiểm tra sơ bộ bên ngoài thôi."

    Cô nói, cùng lúc đó bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

    "Điều tra viên đến rồi ạ!"

    Một người hớt hải chạy vào thông báo.

    "Ra ngoài đó, bảo anh ta ký biên bản nhanh đi."

    Cô đáp.

    Dọc hành lang, ánh sáng lấp đầy khắp nơi.

    Không giống như những bộ phim hay video lan truyền trên mạng, thực tế nơi làm việc của các bác sĩ pháp y đều sạch sẽ và đảm bảo an toàn.

    Vì vậy, phần lớn bác sĩ pháp y đều bức xúc khi lên màn ảnh, nơi làm việc của họ lại hiện ra rất bừa bộn hoặc thiếu đảm bảo.

    Hải Đăng đứng bên ngoài phòng quan sát, không quên dặn dò vài câu: "Gửi lời xin lỗi của tôi đến anh pháp y, lần đầu gặp mặt mà lại như vậy."

    Anh cười gượng: "Tại đội điều tra bọn tôi hơi bận."

    Nói xong, anh mở cửa bước vào phòng.

    "Dạ vâng, em sẽ nói với chị ấy sau ạ."

    Hải Đăng quay người lại vì tưởng mình nghe nhầm: "Bác sĩ khám nghiệm là con gái à?"

    Ở Việt Nam không phải là không có con gái làm pháp y.

    Thực tế, pháp y là một nghề đang thiếu nhân lực trầm trọng tại Việt Nam, nhưng để một nữ pháp y mổ chính thì rất hiếm gặp.

    Vì đặc thù của công việc vốn dĩ và có lẽ không hề phù hợp với phái nữ, việc phải tiếp xúc thường xuyên với các thi thể, có cả những thi thể đang trong quá trình phân hủy hoặc những thi thể đuối nước, da và cơ thể sẽ có hình thù khác biệt.

    Ngoài việc các nữ pháp y phải có tinh thần ý chí thép hơn người thì họ cũng phải đối mặt với các vấn đề ngoài xã hội.

    Nhìn chung không phải ở đâu cũng vậy, nhưng đa phần, nếu một người bình thường tiếp xúc với bác sĩ pháp y, họ có phần e dè, nếu không muốn nói quá là kỳ thị.

    Đàn ông đã thế, vậy thì một nữ pháp y sẽ như thế nào?

    "Sao, anh nghi ngờ trình độ của cô ấy à?"

    Cánh cửa bị mở hờ, vì vậy mà cuộc trò chuyện bị kiểm sát viên vào từ trước nghe thấy rõ mồn một.

    Kiểm sát viên có vai trò giám sát chặt chẽ quá trình khám nghiệm tử thi, khám nghiệm hiện trường, thu thập chứng cứ, đảm bảo tuân thủ Bộ luật Tố tụng Hình sự và các quy định pháp luật liên quan, và vân vân.

    "Anh Phát à.

    Thú thật, đây là lần đầu tôi thấy bác sĩ pháp y mổ chính là nữ."

    "Anh mới từ Hà Nội chuyển về đây nên không biết.

    Vậy thì cứ thử mở mang tầm mắt đi."

    Ông ấy nhún vai, chỉ tay về phía cô.

    "Giờ khám nghiệm: 11 giờ 30 phút.

    Địa điểm: Viện Giám định Y khoa TP.

    HCM."

    Cô vừa dứt lời, Minh Thắng Cán làm tức cúi xuống, ghi những thông tin ấy vào hồ sơ.

    Nói xong, tay cô bắt đầu chạm vào làn da khô rát, lạnh lẽo của nạn nhân.

    "Môi của nạn nhân có màu hồng đỏ tươi."

    Tách!

    Tiếng máy ảnh vang lên.

    "Giải thích hiện tượng này đi, trợ lý pháp y?"

    Khánh An lên tiếng: "Là do máu vẫn chứa nhiều oxy, nhưng tế bào không sử dụng được.

    Gọi là ngạt tế bào."

    "Nạn nhân không có vết thương bên ngoài rõ rệt."

    Bên ngoài, Hải Đăng và cán bộ kiểm sát vẫn đang quan sát.

    Mọi thứ được ngăn cách qua một lớp kính dày, nhưng anh vẫn có thể đoán cô cao tầm 1m67, mái tóc đã được búi gọn gàng.

    Còn chưa kịp để anh dò soát lại phán đoán của mình thì cô đã khiến anh nheo mày vì hành động kỳ lạ của cô.

    "Cô ấy đang làm gì vậy?"

    "Tôi có thể ngửi thấy mùi hạnh nhân đắng...

    Có phần trăm đây là độc xyanua.

    Cần xét nghiệm hóa chất để xác định."

    "Đây không phải là một phán đoán ngẫu hứng, mà là từ một người có kinh nghiệm."

    Cán bộ kiểm sát viên vừa nói vừa chỉ tay vào cô.

    "Pháp y hiện đại không ai ngửi đâu, mà phải nói thẳng ra là không nên ngửi.

    Cậu biết vì sao không?"

    Kiểm sát viên quay sang hỏi Hải Đăng.

    Anh lắc đầu.

    "Hồi đó điều kiện thiếu thốn, việc ngửi như này có tồn tại, nhưng thời bây giờ đâu giống lúc trước.

    Mấy cái này cũng dần biến mất rồi."

    Kiểm sát viên vừa nói vừa xua tay.

    Một vài người thoáng cau mày, nhưng không ai dám tiến lại gần ngửi theo.

    "Sao em không ngửi thấy mùi hạnh nhân?"

    Quang Huy vừa chụp ảnh vừa quay sang hỏi.

    "Chỉ có 40% đến 60% người có gen mới ngửi được mùi này."

    Khánh An nói.

    "Tất cả chuẩn bị đi, ta sẽ tiến hành mổ tử thi."

    "Đã rõ."

    Cô nghiêng người, lướt nhẹ trên cổ nạn nhân, dùng que đánh dấu chấm nhỏ lên vết bầm tím, không quên dặn dò: "Lấy mô tại đây và chụp hình."

    Tại bụng, nơi có nguy cơ chứa chất độc cao nhất, cô dùng dao mổ gạch một đường nhỏ để đánh dấu vị trí lấy dịch dạ dày.

    Một mùi bất thường thoảng lên khi dịch dạ dày được lấy ra.

    Thứ dịch nhầy nhụa lấy ra từ dạ dày của một thi thể, nghĩ đến thôi đã khiến người khác rùng mình, huống hồ là một cô gái đang làm việc này.

    "Đồ ăn vẫn chưa phân hủy."

    Cô dùng thìa mổ, múc một ít thức ăn ra đĩa, quan sát: cơm, thịt bò và cả cần tây.

    "Hình như cơm hôm nay cũng là thịt bò xào cần tây."

    Quang Huy vừa rùng mình vừa nói.

    Khánh An thấy vậy liền đạp lên chân cậu ta.

    "Aaaa!"

    Cậu ấy la lên.

    Khánh An chậc lưỡi một cái.

    Quang Huy liền ríu rít xin lỗi.

    "Em xin lỗi...

    Vậy thì bây giờ chỉ cần chuyển mẫu đi giám định hóa chất nữa là xong."

    Giọng Quang Huy thở phào nhẹ nhõm.

    "Chưa đâu, cậu hãy chuyển mẫu đi giám định trước đi."

    "Dạ... dạ..."

    Cậu ấy đáp hai lần, như không tin vào câu mình vừa nghe hồi nãy.

    "Đây có thể là một vụ giết người.

    Mau đi giám định mẫu tôi đưa."

    Bên trong phòng quan sát, một người không chịu được nữa mà nói vào micro:

    "Ý cô là sao?"

    Cô thản nhiên đáp: "Tôi đang tìm bằng chứng nên chưa kết luận được.

    Mong điều tra viên đừng nóng vội."

    "Không phải ở hiện trường cũng đã thấy dây thừng rồi sao?

    Dựa vào lịch sử tìm kiếm Google của nạn nhân cũng toàn là những bài báo liên quan đến vấn đề tự tử."

    "Khoan đã."

    Hải Đăng khựng lại.

    "Tôi đã đọc sơ qua: có lẽ cô bé có tìm kiếm cách chết không đau đớn."

    Không khí bắt đầu căng thẳng cô nhìn về phía anh.

    "Tại sao con bé không tự tử bằng dây thừng đã cột sẵn, mà lại là thuốc độc?

    Nếu con bé sợ hoặc ghét cảm giác bị nghẹt thở đến chết thì cũng không chọn chất độc xyanua .Như anh vừa nói.

    Lịch sử tìm kiếm của con bé toàn là thông tin liên quan đến tự sát thì chắc chắn..."

    Cô quay sang nhìn thi thể đang nằm bất động.

    "Cũng biết chất độc này sẽ khiến người ta chết đau đớn như thế nào.

    Huống hồ chi cô bé chỉ uống một lượng chất độc nhỏ, không gây tử vong ngay như vậy.

    Giải thích ba giai đoạn khi trúng độc xyanua đi, trợ lý."

    "Dạ."

    Khánh An vừa tìm gì đó trên thi thể của nạn nhân vừa trả lời:

    "Khi nạn nhân bị trúng độc xyanua, thường sẽ chia ra ba giai đoạn.

    Giai đoạn một: nạn nhân sẽ có cảm giác đau nhói trong đầu, kèm theo choáng váng, có thể buồn nôn, nôn mửa, thở gấp, nhịp tim tăng nhẹ.

    Giai đoạn hai: kiệt sức, khó thở, lú lẫn, co giật; hệ thần kinh bị ảnh hưởng nghiêm trọng, huyết áp bắt đầu giảm, trụy tim mạch.

    Giai đoạn ba: tử vong.

    Những giai đoạn này diễn ra rất nhanh khi đủ liều lượng.

    Nếu liều lượng thấp hơn sẽ kéo dài hơn và tử vong nếu người trúng độc không được cứu chữa kịp thời.

    Thật ra hiện tượng này xảy ra trên người cô bé vì lượng chất độc được nạp vào cơ thể quá ít, không gây tử vong tại chỗ.

    Nếu có ý định tự sát thì chỉ cần cô bé uống một ngụm vừa đủ, sẽ tử vong rất nhanh, không cần trải qua những giai đoạn dằn vặt trên."

    "Để tôi giải thích thêm."

    Cô nói tiếp.

    "Nếu như cô bé đã có ý định tự sát không đau đớn thì đã không chọn xyanua, mà lại còn nạp một lượng nhỏ như vậy để hành hạ bản thân.

    Nếu muốn được chết nhanh chóng thì chỉ cần một ngụm cũng đủ để nạn nhân tử vong rất nhanh."

    "Anh hiểu những gì tôi nói đúng không, điều tra viên?"

    Cô quay sang nhìn phòng quan sát.

    "Lấy mẫu gửi đến phòng giám định đi!"

    "Haha, cậu còn nghi ngờ gì về trình độ của cô ấy không?"

    Điệu cười của cán bộ kiểm sát làm cho Hải Đăng như tỉnh mộng.

    Cậu chỉ cười nhẹ, không đáp.

    Ông ấy dùng tay chỉ vào cô, nói tiếp: "Cô ấy là người đã làm chấn động cả nước một lần vào kỳ thi bác sĩ nội trú.

    Nguyễn Thanh Hải Đường, số thứ tự 01, chuyên ngành pháp y, Đại học Y.

    Vì là số thứ tự đầu tiên, cô ấy thừa sức chọn những chuyên ngành hot như sản phụ khoa, phẫu thuật tạo hình... nhưng cô gái ấy đã chọn hai chữ pháp y trong sự ngỡ ngàng của cả giảng đường.

    Một người xuất sắc trong ngàn người xuất sắc."

    "Có lẽ tôi cần phải quay lại hiện trường rồi."

    Anh nói với vẻ mặt có chút hứng thú.

    2 giờ sáng.

    "Nào, mọi người uống gì, chị bao!"

    "Trời ơi, chị mà cởi áo blouse ra là như một người khác đó nha!"

    Khánh An nói xong, tay giơ ký hiệu like.

    "Em có một thắc mắc."

    Quang Huy vừa nói xong liền bật dậy.

    "Không phải hạ độc bằng xyanua quá dễ phát hiện sao?

    Tại sao bây giờ lại có nhiều vụ quá vậy?"

    Điều Quang Huy hỏi có lẽ cũng là thắc mắc của rất nhiều người.

    Theo quy định pháp luật hiện hành, xyanua không được xếp vào danh mục hóa chất cấm mà chỉ thuộc diện hóa chất cần quản lý.

    Luật cũng không quy định người bán bắt buộc phải kiểm tra điều kiện hay mục đích sử dụng của người mua trước khi giao dịch.

    Chính kẽ hở này đã dẫn đến tình trạng mua bán xyanua diễn ra tràn lan trên thị trường.

    Có lẽ vì vậy nên đây là thứ dễ tiếp cận, dẫn đến nhiều vụ việc đáng tiếc xảy ra.

    "Dễ, vì những người đi trước đã bỏ rất nhiều thời gian công sức ra nghiên cứu nó.

    Thế cậu chưa từng đọc vụ án giết người hàng loạt chấn động khu vực à?"

    Cô mở lon nước.

    "Gì?

    Cũng có sát nhân hàng loạt à?"

    Quang Huy ngơ ngác nhìn cô.

    "Có thể nói sát nhân hàng loạt đúng nghĩa nhất bằng xyanua, đã giết mười mấy người bằng xyanua.

    Bà ta được đặt biệt danh 'Người đàn bà chất độc' vào những năm 2000.

    Lưu ý: Chi tiết này là hư cấu, dựa trên nhiều vụ án khác nhau, không phản ánh chính xác bất kỳ cá nhân hay vụ án có thật nào.

    Trước đó, chất độc xyanua là một thứ gì đó hoàn toàn mới đối với điều tra tội phạm, cả bác sĩ và pháp y chúng ta.

    Bà ta đã lợi dụng điều đó để sát hại rất nhiều người."

    Cô nhấp một ngụm nước rồi nói tiếp:

    "Những bác sĩ và cả pháp y thời đó không thể tìm thấy chất độc trong thi thể của nạn nhân, dù biết chắc bà ta có liên quan đến các vụ án tử vong đột ngột.

    Kết quả, bà ta đã bị bắt vào tháng 7 năm..., nhưng được thả ra vào tháng 1 năm....

    Mười... nạn nhân là con số bà ta thú nhận; con số thực tế có thể nhiều hơn."

    Cô thở dài.

    "Bà ta giết người vì mâu thuẫn, hoặc đơn giản chỉ vì cần tiền và xe.

    Lý do bà ta biết về xyanua không được ghi rõ, nhưng bà ta có học tại Trường Y khoa.

    Nói sơ bộ: tháng 8 năm..., khi bác sĩ và pháp y chứng minh được xyanua là chất kịch độc chết người, bà ta đã bị bắt với tội danh chiếm đoạt tài sản, giết người, tàng trữ chất độc bất hợp pháp.

    Nhưng bà ta vẫn bác bỏ mọi cáo buộc."

    Khánh An tiếp lời: "Em có tìm hiểu sơ qua về tâm lý tội phạm.

    Bà ta có thể bị rối loạn thái nhân cách, chống đối xã hội."

    "Bà ta cũng không tin vào tâm linh.

    Vì có lần bà ta đã ra tay giết nạn nhân ngay trong chùa, nơi mà người khác xem là linh thiêng nhất."

    Nói xong, Khánh An dựa lưng vào tường.

    "Vậy mà khi biết tin bị nhận án tử hình, bà ta lại khóc."

    "Cái này chị nghĩ là do bản năng con người thôi.

    Ai mà chả sợ chết khi vào bước đường cùng như vậy?

    Bởi vậy các cô cậu nên biết ơn những người đi trước đi."

    Cô buông lon nước, chỉ ngón tay về phía cả đám.

    "Vì có họ cống hiến nên bây giờ các cô cậu mới được ngồi ở đây đó."

    "Đúng thật."

    Cả bọn gật gù đồng ý.

    "Thôi được rồi, ngày mai tối mấy đứa muốn ăn gì chị bao, mai nhớ đi đủ team mình nha."

    Quang Huy vừa nghe hết câu đã bật dậy tinh thần.

    "Phải nhậu chị ạ, em mới mua rượu này bảo đảm mọi người chưa từng uống."

    Cậu chưa nói hết, đã thấy cô nhẹ nhàng bước đi.

    "Ơ, chị đi đâu vậy, em còn chưa nói xong mà."

    "Sao cũng được hết mấy đứa tính đi.

    Chị đi làm báo cáo."

    Cô vẫy vẫy tay thay cho lời tạm biệt
     
    Back
    Top Dưới