Khác Hắc Dạ Khởi Nguyên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406266747-256-k727014.jpg

Hắc Dạ Khởi Nguyên
Tác giả: TakaMiyamura1
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hắc Dạ Khởi Nguyên là một bộ dark fantasy - anime/light novel kể về cuộc chiến kéo dài hàng thế kỷ giữa Nhân Giới Solaria và Hắc Dạ Giới Noctyra, nơi ma cà rồng thống trị dưới bầu trời không bao giờ có bình minh.

Trung tâm câu chuyện là Taka Miyamura, một thiếu niên 16 tuổi mang thân phận bán ma cà rồng dị thể, kẻ không nên tồn tại theo quy luật của cả hai thế giới.

Trong cậu ẩn giấu sức mạnh cấm kỵ mang tên Đôi Mắt Của Quỷ - biểu tượng ngôi sao năm cánh gắn liền với lời tiên tri cổ xưa về 12 Ngôi Sao có thể quyết định vận mệnh hai giới.

Bên cạnh Taka là Aira, một cô gái loài người bình thường nhưng lại nắm giữ sức mạnh tinh thần hiếm có - người duy nhất có thể đứng vững trước áp lực huyết khí và trở thành mỏ neo giữ Taka không rơi vào bóng tối.



taka​
 
Hắc Dạ Khởi Nguyên
Chương 1: Nhân Giới Solaria - cuộc đột kích ban đêm


“Đêm nay… yên quá.”

“Im đi, nói mấy câu đó xui lắm.”

Hai lính gác đứng trên tường thành, ánh đuốc lay lắt trong gió đêm.

Bầu trời không trăng, chỉ có mây đen trôi chậm.

“Nghe không?”

“Nghe gì?”

“Như… tiếng cào.”

“Chuột thôi.”

Một tiếng rắc vang lên từ mái nhà phía dưới.

“Chuột nào to vậy?”

Tiếng kính vỡ choang.

“Có người—!”

Tiếng hét bị cắt ngang.

“Chuông!

Đánh chuông báo động!!”

Chuông nhà thờ vang lên dữ dội, phá tan sự yên bình của Solaria.

Cửa sổ bật mở, ánh đèn bùng lên hỗn loạn.

“Chuyện gì vậy?!”

“Ma cà rồng!

Chúng vào thành phố rồi!!”

“Không thể nào!

Đêm nay không phải Huyết Nguyệt!”

Một bóng đen đáp xuống quảng trường.

Rồi thêm một.

Rồi thêm nữa.

“Ha…”

“Ngửi thấy không?”

“Mùi sợ hãi.”

Người dân hoảng loạn bỏ chạy.

“Bảo vệ trẻ con trước!!”

“Mau vào nhà thờ!”

Một ma cà rồng lao xuống, túm lấy một người đàn ông.

“Cứu—!”

Máu bắn lên nền đá.

“Giết chúng đi!!”

Mũi tên bay vút—bị gạt sang một bên.

“Yếu ớt thật.”

“Đừng để chúng tản ra!”

Một nhóm lính hợp lực, dựng khiên.

“Giữ đội hình!”

“Chúng nhanh quá—!”

Một sinh vật xuất hiện phía sau họ.

“Sau lưng—!”

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc.

“Không… không được…”

Một cô gái bị xô ngã xuống ngõ hẹp.

Thở gấp, tay run rẩy chống đất.

“Không… làm ơn…”

Ba cái bóng tiến lại gần.

“Bình tĩnh,” một giọng trầm cười khẽ.

“Chỉ một chút thôi.”

“Đừng lại gần tôi!!”

“Nghe tim cô đập kìa.”

Một tiếng nổ vang lên ở xa, cả thành phố rung nhẹ.

“Cái gì thế?!”

“Phía cổng đông!”

“Chúng đông hơn rồi!”

Một lão tu sĩ hét lớn:

“Thánh đường mở cửa!

Ai còn sống chạy vào đây!!”

“Không kịp—!”

Trên mái nhà, một bóng đen dừng lại, nhìn xuống hỗn loạn bên dưới.

“Hừm…

Solaria.”

Hắn liếm máu trên móng tay.

“Lâu rồi mới quay lại.”

Một kẻ khác đáp xuống cạnh hắn.

“Có mùi lạ không?”

“Ừ.”

“Không giống con người.”

“Có bán huyết à?”

“Không chắc.”

Một tiếng thét thất thanh vang lên gần đó.

“Đằng kia!”

“Giết nhanh rồi rút.”

“Khoan.”

Kẻ đầu tiên ngẩng lên.

Bầu trời…

đang đổi màu.

“Trăng…?”

“Không phải trăng thường.”

Mây tách ra chậm rãi.

Một quầng đỏ thẫm lộ ra, nhuộm ánh sáng máu xuống thành phố.

“Huyết…

Nguyệt?”

“Không thể nào—chu kỳ chưa tới!”

“Im đi.”

Ánh đỏ chiếu xuống những con phố đẫm máu.

Người dân run rẩy.

“Thánh thần ơi…”

“Đây là điềm xấu…”

Một ma cà rồng thấp giọng:

“Huyết Nguyệt mở ra giữa Nhân Giới…”

“Kẻ nào đã động vào ranh giới?”

Ở xa xa, một tiếng thì thầm vang lên, như từ chính bóng tối.

“Đêm nay…

không chỉ có máu.”

Gió thổi mạnh hơn.

Đuốc tắt dần.

Cô gái trong ngõ ôm chặt lấy mình, nước mắt rơi.

“Có ai… cứu tôi không…”

Trên cao, Huyết Nguyệt treo lơ lửng.

Và ở đâu đó trong thành phố—

Một thứ gì đó

đã thức tỉnh.
 
Hắc Dạ Khởi Nguyên
Chương 2: Kẻ Can Thiệp


“Nghe thấy không…?”

“Gì cơ?”

“Không còn tiếng hét nữa.”

Trong con hẻm tối, ba ma cà rồng dừng lại.

Máu vẫn còn nhỏ giọt từ móng tay chúng.

“Chắc chết hết rồi.”

“Không.

Quá im lặng.”

Một cơn gió lạnh lướt qua, thổi tắt ngọn đuốc cuối cùng.

“Tắt đuốc làm gì—”

RẦM.

Một kẻ bị ép mạnh vào tường.

“Cái—?!”

“Hắn ở đâu ra vậy?!”

Bóng đen đứng giữa hẻm.

Dáng người gầy, cao, khoác áo choàng sẫm màu.

Mái tóc đen rũ xuống che nửa khuôn mặt.

“Con người à?”

“Kệ.

Giết nhanh.”

Ma cà rồng lao tới.

“Khoan—!”

Ánh mắt của kẻ kia ngẩng lên.

Một cảm giác nặng nề trùm xuống không gian.

“...Sao tự nhiên khó thở thế?”

“Cổ họng—không phát ra tiếng?!”

Kẻ đầu tiên mở miệng—không một âm thanh.

“Hả…?

Tao—”

Hắn hoảng loạn, tay run rẩy.

“Chuyện quái gì—!”

Người áo choàng bước lên một bước.

“Câm lặng.”

Không có tiếng nổ.

Không ánh sáng.

Chỉ là sự biến mất của âm thanh.

“Không thể niệm—”

“Không dùng được năng lực?!”

“Chạy—!”

Chúng quay lưng—đôi chân khựng lại như bị đè nén bởi thứ gì đó vô hình.

“Cơ thể… nặng quá…”

Người áo choàng xuất hiện ngay sau lưng.

Một cú đánh gọn.

Ma cà rồng ngã gục.

“Đừng—”

Cú thứ hai.

Tên còn lại quỳ xuống, thở dốc trong im lặng tuyệt đối.

“Xin—”

Ánh mắt đen nhìn xuống hắn.

Lạnh.

Không cảm xúc.

Cú cuối.

Không còn ai đứng dậy.

Sự im lặng tan biến dần.

Âm thanh của gió, lửa cháy, tiếng la hét xa xa quay trở lại.

Người áo choàng khẽ nhíu mày.

“…Quá đông.”

Một giọng nói vang lên từ mái nhà.

“Ê!

Dưới đó có người sống!”

“Còn thở—!”

“Khoan đã—cậu là ai?!”

Người áo choàng không trả lời.

Cậu quay lưng bước đi.

“Đứng lại!”

“Cậu vừa làm gì thế?”

Một mũi tên bay sượt qua vai, cắm vào tường.

“Tôi là lính Solaria!

Khai tên—!”

Cậu dừng lại.

“…Tôi không phải kẻ địch.”

“Bằng chứng?”

Cậu xoay nhẹ cổ tay.

Ba xác ma cà rồng nằm bất động.

“…Đủ chưa?”

Người lính nuốt khan.

“Cái vừa rồi… là ma thuật gì?”

“Không phải ma thuật.”

“Vậy là gì?!”

Cậu im lặng.

Từ đầu hẻm, một tiếng gầm vang lên.

“Có kẻ cản đường.”

“Giết hắn.”

Hai ma cà rồng khác xuất hiện, mắt đỏ rực.

“Lần này nhanh—”

Cả hai cùng khựng lại.

“Lại cảm giác này—!”

“Không thở được—!”

Người áo choàng đưa tay lên, hơi siết lại.

“Câm lặng… mở rộng.”

Không gian như bị bóp nghẹt.

Một tên ngã quỵ ngay lập tức.

Tên còn lại gào lên—không tiếng—móng tay cào vào cổ mình.

Người lính phía sau lùi lại.

“…Quái vật.”

Người áo choàng khẽ run tay, rồi hạ xuống.

Hai xác ngã sấp.

Cậu khẽ thở ra, trán lấm tấm mồ hôi.

“…Chưa quen.”

“Cậu…” người lính lên tiếng, giọng thấp đi, “cậu là gì?”

Ánh mắt đen liếc qua anh ta.

“…Chỉ là người đi ngang.”

Cậu bước ra khỏi hẻm.

Trên bầu trời, ánh đỏ của Huyết Nguyệt vẫn bao trùm.

Người lính nhìn theo, thì thầm:

“Trong đêm Huyết Nguyệt…”

“…lại có kẻ dùng sức mạnh như vậy.”

Ở đầu con phố, người áo choàng dừng lại một nhịp.

“…Mình đến trễ rồi.”

Từ xa—một tiếng hét yếu ớt vang lên.

Cậu siết chặt tay.

“…Chưa kết thúc.”

Và cậu lao vào bóng tối.
 
Back
Top Bottom