Khác Hắc Bào

Hắc Bào
Chương 20: Tiếng Cười Sau Màn Trướng


Tin đồn không cần biết gốc rễ phát ra, chỉ cần có người nghe lúc trà dư hậu tửu.

Buổi chầu sớm hôm ấy, điện Kim Loan vẫn phủ một lớp nghi lễ quen thuộc.

Văn võ bá quan xếp hàng chỉnh tề, mũ cánh chuồn thẳng tắp, tay áo thu về trước ngực, từng bước tiến lùi đều đúng phép.

Nhìn qua, không khác mọi ngày.

Nhưng trong ánh mắt trao nhau giữa các hàng, có một sợi dây ăn ý hơn thường lệ, nối mọi người với nhau về lời đồn đang ngập trời Hạn phủ.

“Nghe nói Đông Xưởng mấy hôm nay phong viện rất gắt” một vị ngự sử nói nhỏ, giọng đầy vẻ quan tâm.

“Phu nhân mới cưới thân thể yếu, thật khiến người ta lo lắng.”

Phan Đại học sĩ đứng cạnh khẽ bật cười, tiếng cười mỏng và ngắn, vừa đủ lọt qua kẽ răng.

“Lo gì chứ.

Ta lại nghe nói…

đêm đó trong Đông Xưởng chẳng được yên.”

“Ồ?” vị ngự sử nhướng mày.

“Không tiện nói” Phan đại học sĩ lắc đầu, khóe môi cong lên tỏ vẻ thần bí.

“Chỉ biết là có kẻ hồng hạnh vượt tường.

Đông Xưởng phong kín như thế mà gió vẫn lọt, đúng là chuyện hiếm có.”

Câu nói dừng lại giữa chừng, nhưng nụ cười đã nói thay phần còn lại.

Ở triều đình, thương hại luôn là lớp áo ngoài của giễu cợt.

Một viên thị lang bộ Lễ chống tay áo, giọng nửa đùa nửa thật: “Cũng khó trách.

Đốc chủ dù sao cũng là người khiếm khuyết.

Phu nhân tuổi trẻ như hoa, gặp chuyện ngoài ý muốn cũng chẳng lạ.”

Câu nói vừa rơi, mấy người xung quanh đồng loạt cúi đầu che miệng.

Không ai nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu điều đang được ám chỉ.

Hai chữ ấy lơ lửng trên điện, nhẹ như bụi, mà không ai dám phủi.

Ngay cả Hoàng đế ngồi sau rèm châu cũng khẽ ho một tiếng.

“Đông Xưởng dạo này có vẻ nhiều việc” Hoàng đế nói, giọng bình thản.

“Đốc chủ Hạn không vào chầu sao?”

Tả tướng bước ra, cúi mình: “Bẩm bệ hạ, đốc chủ xin cáo bệnh.

Phu nhân gặp chuyện, Đông Xưởng cần người trấn giữ.”

“Phu nhân?”

Hoàng đế lặp lại, hai chữ nhẹ như gió thoảng nhưng rơi xuống cả điện.

Rèm châu khẽ rung, không ai nhìn rõ sắc mặt phía sau.

“ Trẫm nhớ yến tiệc lần trước Phu nhân độc trưởng vẫn đến dự.”

Phan đại học sĩ làm như vô tình buộc miệng: “Đốc chủ quyền khuynh triều dã, cuối cùng lại giữ chẳng yên cửa nhà.

Có lẽ là báo ứng.”

Không khí chợt lạnh.

Tả tướng liếc hắn một cái, ánh nhìn sắc nhưng không ngăn.

Những lời như vậy, chỉ cần nói ra một lần là đủ gieo mầm.

Ngoài điện, gió lùa qua hành lang dài, mang theo tiếng cười khe khẽ.

Trong các phủ đệ quanh kinh thành, tiệc trà buổi chiều bỗng đông khách hơn.

Người ta nhắc đến Đông Xưởng bằng giọng thấp, nhưng ánh mắt thì sáng rực.

“Nghe nói phu nhân kia vẫn còn sống?

Cũng chưa thấy hoà ly”

“Sống mới đáng nói, đôi khi sống còn khó hơn chết vạn lần.”

“ Thủ đoạn Đông Xưởng xưa nay khiến người ta sợ hãi.”

"Biết đâu vị phu nhân này được sủng ái đến độ Hạn Vũ Thành cũng tiếc không dám đụng một sợi tóc thì sao?"

Một bàn tay gõ nhịp trên mặt bàn gỗ.

“ Vậy càng hay, nhược điểm biết đau luôn là thứ dễ bị đem ra thử nhất.”

Ở một góc khác của kinh thành, trong phủ Lục hoàng tử, rèm cửa buông nửa, mưa phùn rơi mảnh.

Mưu sĩ đứng bên cửa sổ, nhìn màn nước mỏng che lấp mái ngói xa xa.

“Triều đình đang cười nhạo,” hắn nói.

“Danh tiếng của Hạn Vũ Thành bị đem ra làm trò cười.”

Lục hoàng tử trầm ngâm.

“Cười thì cười.

Nhưng cười quá đà sẽ sinh họa sát thân”

Mưu sĩ gật đầu.

“Chính vì vậy mới cần dập tắt.

Nếu lời đồn trôi ra dân gian, Đông Xưởng bị vẽ thành trò hề là chuyện nhỏ, ảnh hưởng đến uy quyền của ngài mới là chuyện lớn.”

“Ngươi có diệu kế gì?”

“ Thần thiết nghĩ, trước tiên cho người thu lời đồn lại, đổi giọng kể.” mưu sĩ đáp.

“Từ nhạo báng thành thương xót, từ cười cợt thành kiêng dè.

Dân gian chỉ nghe thứ được phép nghe.”

Lục hoàng tử khẽ gật.

“Danh tiếng của Hạn Vũ Thành chưa thể sụp đổ lúc này.

Đông Xưởng loạn, triều đình cũng chẳng yên.”

Trong khi đó, ở phủ Thái tử, không khí lại khác hẳn.

Đèn đuốc tưng bừng, tiếng cười không giấu.

Thái tử dựa ghế, tay xoay chén rượu, khóe môi nhếch lên.

“Phu nhân Đông Xưởng.” hắn chậm rãi nói, như thưởng thức từng chữ.

“ Là một mỹ nhân hiếm có.

Người như vậy, đặt cạnh Hạn Vũ Thành, chẳng khác gì ngọc rơi vào tay sắt.

Thật uổng phí.”

Tư Mộc Trác nghiềm ngẫm: “ Người đội nón xanh cho Đốc chủ ắt không phải kẻ tầm thường”

"Thật có diễm phúc, khiến ta cũng thấy ghen tị rồi đây."

Thái tử cười khẽ.

" Yến tiệc đêm đó thấy y cáo bệnh vào hậu viện, nếu cữu cữu không ngăn...biết đâu phúc hưởng lại thuộc về ta ....”

Ánh mắt hắn lóe lên một tia thèm muốn khó nén.

Với hắn, lời đồn không phải nguy cơ, mà là cơ hội.

Một thứ khiến kẻ khác đau đớn, thường rất đáng để thử.

"Hoa hồng không dễ ngắt, ngắt xong sớm muộn cũng bị gai đâm."

Tư Mộc Trác thở dài, không biết có phải quá chán chường với tính của cháu trai không.

"Mỹ nhân trong Đông Cung còn thiếu sao.

Hạn Vũ Thành là kẻ điên, đừng ham chút sắc dục đối đầu với hắn.

Không đáng, không đáng."

***

Cùng lúc ấy, trong Đông Xưởng, Lý Mộc Từ đang chép lại một bản cung văn.

Nét chữ ngay ngắn, mực đậm nét rõ rành.

Lính canh ngoài cửa nhìn cậu bằng ánh mắt đã đổi khác, không còn dò xét, mà là dè chừng.

Những mẩu lời vụn vặt vẫn theo gió lọt qua tường cao.

Cười nhạo.

Thương hại.

Dò xét.

Lý Mộc Từ đặt bút xuống, khép sổ.

Trong lòng yên tĩnh lạ thường.

Cậu hiểu rất rõ một điều.

Khi kẻ khác bắt đầu cười trên nỗi nhục của mình, nghĩa là họ đã lơi lỏng quên mất ai đang cầm chuôi.

Và Đông Xưởng từ trước đến nay chưa từng trừng phạt tiếng cười.

Chỉ trừng phạt những kẻ cười quá lâu.
 
Back
Top Dưới