[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[H Văn] Ngư Bất Hữu Cước (Cá Không Chân)
Chương 19: Hắn lại quên mất cô rồi
Chương 19: Hắn lại quên mất cô rồi
Trước khi đi, cô đã được Kiều Vĩ Thành đưa đi tiêm mấy mũi vắc xin phòng bệnh.
Vì ở châu Phi có nhiều muỗi mang mầm bệnh nên cần phải phòng ngừa trước.
Kiều Vĩ Thành còn chu đáo chuẩn bị rất nhiều đồ dùng chống nắng cho cô.
Kết quả, Diêu Nguyệt Ảnh lại không nể mặt, chỉ mang theo một chiếc vali hành lý, số lượng đồ chỉ bằng một phần năm của Trình Hân và những người khác.
Hai người họ giống như nhân viên xách túi, lên xe, ra sân bay, xuống xe rồi lên máy bay.
Toàn bộ quá trình đều phục vụ đám người kia một cách chu đáo.
Cô thu mình trong góc của máy bay, ngồi ở một chỗ gần cửa sổ.
Mỗi khi có người đi ngang qua thường tò mò liếc nhìn cô thêm vài lần, Diêu Nguyệt Ảnh bèn quay đầu ra ngoài cửa sổ giả vờ ngắm cảnh.
Có một số người cô còn không quen biết, để tránh va chạm ánh mắt, cô cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình.
Kiều Vĩ Thành ngồi bên cạnh, vừa ngó qua vừa chỉ tay nhẹ lên đầu từng người, nói: "Đây là Uông Tuấn Hi, anh ta rất thích trêu ghẹo con gái, tốt nhất em nên tránh xa một chút.
Lương Nghiêm Húc thì chắc anh không cần nói nữa nhỉ, còn có Cung Trạch."
"Còn người này là Tiểu Thụy."
Tiểu Thụy chính là người từng được biết đến với tên Tần Thụy, trước đây chơi khá thân với nhóm của Cung Trạch và Lương Nghiêm Húc, gia đình anh ta sở hữu chuỗi quán bar, chỉ riêng ở Thượng Hải đã có sáu quán, thường mời các ngôi sao nổi tiếng từ Hàn Quốc đến biểu diễn, là người đầu tiên đưa các hình thức giải trí của nước ngoài vào trong nước.
Ngoại hình cũng không tệ, trước đây mọi người đều rất nể mặt, nhưng vài tháng trước anh ta và Cung Trạch xảy ra mâu thuẫn, lý do cụ thể thì không ai biết rõ, sau đó thì mối quan hệ xấu đi.
Từ đó không còn ai gọi anh ta là anh Thụy nữa mà chỉ gọi là Tiểu Thụy.
Tiểu Thụy thế này, Tiểu Thụy thế kia, ở trường nửa tháng, mọi ưu đãi mà anh ta từng được hưởng khi ở cùng nhóm với Cung Trạch đều biến mất.
Tóm lại, đám con gái trong trường luôn như vậy, chàng trai nào lọt vào nhóm của Cung Trạch đều sẽ được họ săn đón, nhưng một khi rời khỏi nhóm, mọi hào quang trên người họ cũng sẽ biến mất.
Lần này thấy Tiểu Thụy cũng đến tham gia kỳ nghỉ, e rằng đến để làm hòa.
Việc Lương Nghiêm Húc để anh ta lên máy bay chứng tỏ vẫn còn cơ hội nói chuyện được.
Kiều Vĩ Thành nhỏ giọng kể những chuyện thị phi này với cô, cô gái bên cạnh im lặng lắng nghe, sau khi nghe xong thì nhìn qua, hỏi anh:
"Vậy còn anh thì sao, chẳng phải anh cũng ở trong nhóm của Cung Trạch sao, chắc cũng được nhiều cô gái săn đón lắm nhỉ."
Nếu là cô gái bình thường hỏi câu này, anh sẽ nghĩ người đó đang mỉa mai mình.
Nhưng nếu là Diêu Nguyệt Ảnh hỏi thì chỉ đơn thuần là một câu đùa mà thôi.
"Thôi thôi, anh thì thôi đi... anh cũng chẳng được đẹp gì..."
"Không đâu, thực ra nhìn cũng được mà, chủ yếu là người hơi ngốc, không biết nói chuyện thôi."
Cô đưa tay ra nắm lấy cánh tay anh, nhéo nhẹ một cách nghịch ngợm.
Cô không tiếc lời khen ngợi, nói anh tốt bụng, tuy ngốc nhưng thật thà, dù hay bị đánh nhưng lại có tấm lòng hiếu thảo.
Nếu không hiếu thảo thì đã sớm bỏ trốn rồi, làm sao có thể chịu đựng áp lực lớn như vậy, bể đầu chảy máu mà vẫn cố chen chân vào giới thượng lưu này.
Trước đây, Kiều Vĩ Thành quen sống cô độc, cũng chẳng có cô gái nào khen ngợi anh, được Diêu Nguyệt Ảnh khen vài câu đã đỏ mặt, cúi đầu cười hề hề.
Uông Tuấn Hy vừa mới đi hàn gắn tình cảm với Tần Duệ xong, quay đầu lại đã thấy cảnh hai người này tình tứ với nhau.
"Ôi chao, gắn bó keo sơn quá nhỉ."
Anh ta vừa trêu chọc, vô số ánh mắt xung quanh cũng nhìn sang.
Cô ho khan một tiếng, buông tay ra, quay mặt ra cửa sổ.
Không xa là núi Kilimanjaro, đây là lần đầu tiên cô ra nước ngoài, lần thứ hai đi máy bay, lần thứ ba đến một nơi xa lạ.
Những người khác đi du lịch quen rồi, chẳng hề quan tâm đến điểm đến, chỉ có mình cô ấy dán mắt vào cửa sổ, nhìn bầu trời chuyển tối, nhìn những đám mây, nhìn địa hình bên dưới thay đổi liên tục, cảm thấy rất mới mẻ và thú vị.
Mải mê ngắm nhìn như vậy nên cô không biết ai đang quan sát mình, chỉ nghe thấy ai đó đang thúc giục người bên cạnh tránh ra, giống như đang xua đuổi một con chó con vậy.
Khi quay đầu lại, cô phát hiện Lương Nghiêm Húc đã ngồi sầm xuống bên cạnh, cái mông to đè xuống, chiếc ghế đôi vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội.
Người đàn ông mặc một bộ đồ oversize, quần ống rộng thoải mái và áo tay lỡ bảy phân, tóc vẫn còn hơi ẩm vì vừa tắm xong trên máy bay.
"Để tôi nghĩ xem..."
Anh nhíu mày suy nghĩ, vài giây sau chợt nhớ ra tên Diêu Nguyệt Ảnh.
"Hình như cô tên Tiểu Đông phải không?"
Cảnh tượng "liên hoan đêm mưa" vẫn còn rõ mồn một.
Sau đó, một thời gian luôn có một cô gái đứng ngoài sân bóng rổ đợi Kiều Vĩ Thành, từ xa không nhìn rõ là ai, chỉ biết đó là con gái.
Diêu Nguyệt Ảnh nhíu mày.
Vị trí bên cửa sổ của cô vốn khuất nhưng khi Lương Nghiêm Húc ngồi xuống khiến cô cảm thấy vô cùng áp lực.
Cô thu chân lại, khẽ "ừm" một tiếng, thừa nhận là mình.
"Thật là cô à?"
Anh ta khá ngạc nhiên, ánh mắt dán chặt lên khuôn mặt Diêu Nguyệt Ảnh, không hề che giấu sự thưởng thức.
Lần đầu gặp nhau, cô toàn thân ướt sũng, giống như một con chim sẻ nhỏ vừa được vớt ra từ cơn bão.
Anh còn nhớ cảnh tượng cô trượt chân liên tục trong phòng tắm, một tình huống cười ra nước mắt.
Phải công nhận Kiều Vĩ Thành nuôi dưỡng cô gái này khá tốt, từ một con chim sẻ bình thường đã trở thành một chú chim cảnh.
Vừa nãy, cô ngồi im lìm nhìn ra ngoài cửa sổ, cằm chống lên cánh tay, dáng vẻ ấy thật sự rất đẹp, chỉ cần liếc mắt một cái thôi đã khiến người ta không thể kìm lòng.
Diêu Nguyệt Ảnh không kìm nén được sự thất vọng trên khuôn mặt.
Cô nghĩ rằng mình và Kiều Vĩ Thành phải đóng vai cặp đôi trước mặt bọn họ, không ngờ người đàn ông này sau đêm đầu tiên kết uyên ương thì không quan tâm đến tình hình nữa, thậm chí còn quên mất chuyện đó.
Chỉ có hai người họ thì vẫn ngốc nghếch đóng vai tình nhân mỗi ngày.
"Này, Dã."
Lương Nghiêm Húc tỏ ra rất hào hứng, như vừa phát hiện ra một thứ gì đó thú vị.
Anh gọi một tiếng, người đàn ông phía trước đang nhắm mắt nghỉ ngơi, kéo một bên bịt mắt lên, lộ ra đôi mắt tinh xảo.
"Cậu còn nhớ Tiểu Đông không?
Cô gái này này."
Anh ta chỉ về phía bên cạnh, Cung Trạch nhìn vài giây mà không nhớ ra là ai nên kéo bịt mắt xuống.
"Không quen."
Mọi người xung quanh bật cười, nói Cung Trạch bị bệnh mù mặt, đặc biệt là mặt phụ nữ, chắc hẳn anh ta đã quên sạch những người phụ nữ mình từng gặp rồi.
Trình Hân ngồi cạnh anh ta, sắc mặt trở nên tối sầm, tức giận mắng mỏ mấy người kia.
Lương Nghiêm Húc không để ý, trong không khí sôi động, anh lấy điện thoại ra hỏi Diêu Nguyệt Ảnh có muốn kết bạn không.
Nói thật thì anh muốn tán tỉnh cô ấy, nhưng bây giờ chưa phải lúc, ít nhất cũng phải bắt đầu từ việc kết bạn.
Anh giơ điện thoại lên và khẽ gọi cô một tiếng, nhưng cô gái ngồi bên cạnh như bị hóa đá, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, hơi nheo lại.
Cung Trạch lại quên mất cô rồi.
*****
Thông báo về việc chuyển sang đăng truyện trên WordPress
Hello các bạn, tụi mình có một thông báo nhỏ: từ nay truyện sẽ chỉ được đăng tại WordPress.
Pass rất dễ và tụi mình sẽ đưa ra hướng dẫn chi tiết nên hi vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ và theo dõi truyện trên trang Wordpress của tụi mình.
Cảm ơn mọi người rất nhiều!
Tìm tụi mình tại: aimai18duocdauu.wordpress.com