Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [H VĂN - HOÀN] BA BA CỦA TÔI - TRÌ NHẤT TÔ

[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Chương 60: Có thể thao rồi


Anh dừng lại một chút.

Lặng im ôm cô để chân lên lan can.

Nửa ngày sau, anh mới không rõ ý tứ cười khẽ hai tiếng.

……

Thời gian không là tính sớm, tiệc tối cũng đã bắt đầu rồi.

Hội trường ở nơi kia vô cùng náo nhiệt, cho dù phòng tập múa cách hội trường rất xa, cũng vẫn có thể mơ hồ nghe thấy giọng người dẫn chương trình tạo không khí bên đó.

Nhưng An Kỳ Đông cũng không quan tâm.

Hồi lâu, bàn tay anh đặt lên đùi cô, phủ lên trên, từ bên ngoài hông, từng tấc một đẩy lên bên hông.

Thật thong thả, đồng thời thân hình người đàn ông đè áp lên cô gái.

Cô ngồi trên lan can, hai chân bị tay anh cầm lấy.

Hô hấp khô nóng giữa mũi An Kỳ Đông dừng lại giữa hai chân An Noãn, đôi tay men theo bên trong đùi đẩy lên trên, một bàn tay dừng lại ở bên cạnh quần tất trắng, ngón tay thon dài từ mép quần len vào, lòng bàn tay to rộng từng chút vuốt ve mông thịt.

An Noãn bị sờ đến cả người nhũn ra, nếu không phải tay cô còn đang vịn bả vai anh, phỏng chừng cũng có thể rớt từ lan can xuống.

Bỗng nhiên, chóp mũi anh đụng vào rốn cô.

An Kỳ Đông thuận thế cách lớp quần áo mỏng, hôn lên bụng nhỏ mềm mại.

“Ưm…”

Khóe mắt An Noãn ửng hồng, cô không rõ là do cái hôn của anh hay bàn tay của anh làm bên dưới cô co bóp lại, trong lúc phun ra nuốt vào tiết ra dâm thủy cuồn cuộn.

Ướt.

Đôi tay cô dần buông ra, vòng qua cổ anh, đầu lưỡi nóng ướt liếm phần thịt bên tai anh từ dưới lên trên.

Thân mình anh thoáng cứng đờ.

Anh ngẩng đầu, tầm mắt hai người không ngoài ý muốn giao nhau.

Trong đôi mắt cô tất cả đều là sóng tình nồng đậm, môi đỏ hé mở, cái lưỡi đinh hương giấu bên dưới hàm răng, tinh tế thở dốc ra hơi thở ướt nóng.

Bất kể là ai, cũng sẽ bị thiên hạ trước mắt mê hoặc.

An Kỳ Đông cũng không ngoại lệ.

Anh bắt tay rút xuống quần vớ của An Noãn, hai ngón tay kẹp mép quần vớ, vừa kéo, vừa cởi quần xuống hai thước.

Vừa vặn rất tốt.

Quần tam giác trắng lộ ra.

Quần lót dính liền với váy ba lê.

Đẩy quần lót sang một bên, bàn tay An Kỳ Đông trong nháy mắt bao phủ âm hộ, tùy ý hoạt động trong khe thịt khẽ nhếch của cô.

Chờ tới khi dâm thủy trên ngón tay càng ngày càng nhiều, An Kỳ Đông dùng hai ngón tay tách ra âm huyệt hồng nhạt.

Giữa hai mép thịt hồng nhạt là chất lỏng dính nhớp trong suốt, cái miệng nhỏ thịt mềm mấp máy lúc đóng lúc mở, phảng phất như cái miệng hít thở chảy ra nước miếng ngọt ngào.

“Baba…

Baba…”

Giọng của An Noãn vừa nũng nịu lại quyến rũ, cô vội vàng hôn lên da trên cổ anh, ôm đầu anh, cả người không ngừng cọ sát, cũng không biết là đang chờ đợi cái gì.

An Kỳ Đông cúi đầu, thấy dâm huyệt của cô dưới cái nhìn chăm chú của anh lúc đóng lúc mở phun ra chất lỏng trong suốt ào ạt.

Anh cười khẽ, cắm ngón giữa vào nhục động mấp máy kia, tầng tầng lớp lớp mị thịt trong nháy mắt khít khao liếm mút ngón tay anh, nếp gấp ướt mềm ấm áp phảng phất như có sinh mệnh hút ngón tay vào bên trong.

“Không được không được…

Hư a…

Baba, con muốn gậy thịt lớn.”

Dâm huyệt của An Noãn ngứa không chịu được, một ngón tay của anh không chỉ không giúp cô gãi ngứa, mà ngược lại càng khiến cô thêm trống rỗng, chỉ hận không được dương vật to lớn thô dài cứng rắn lập tức chọc vào trong giã nện.

“…Ư a…

A, đừng…

Đừng moi a…

Baba…

A đừng khuấy…”

Ngón tay anh ở trong huyệt thịt của cô hung hăng uốn lượn moi móc, đồng thời ngón cái ấn lên trên hột le đã sung huyết dựng đứng, đè ép dâm huyệt run rẩy phun nước cuồn cuộn, chất lỏng giàn giụa.

An Noãn vừa thoải mái lại vừa khó chịu, khóe mắt cô chứa đầy nước mắt, tay nhỏ nắm bàn tay to của anh, dùng đầu vú cứng lên cọ vào lòng bàn tay anh.

“Baba, sờ con…

Sờ sờ đầu vú của con, nó thật ngứa a…

A ư…

Dùng sức véo, xoa…

Xoa hỏng nó…

Gậy tốt a baba…

Ưm…”

Anh dùng sức nhéo vú thịt dưới lòng bàn tay, thỉnh thoảng ngón tay đảo quanh đầu vú, anh ngẩng đầu, ngậm chặt môi cô, hai người hôn môi, tiếng nước bọt trao đổi tấm tắc vang lên mập mờ không rõ.

Hồi lâu, hai người tách ra.

Anh rút ngón tay từ trong huyệt thịt ra, dâm thủy trong suốt tẩm ướt đầu ngón tay, dưới ánh đèn sáng bóng lấp lánh, An Kỳ Đông cười nhẹ, chất giọng trầm khàn gợi cảm truyền đến:

“Ướt đẫm, có thể thao rồi.”
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Chương 61: Ai cũng không cho thao


Tay An Noãn sờ lên dương vật đã vô cùng cứng rắn của anh, gậy thịt thô dài to lớn bị khóa lại trong quần, nhưng lại có thể cảm nhận được rõ ràng độ ấm cực nóng của vật ấy.

Cô thấy ánh mắt An Kỳ Đông vừa thâm sâu lại trần trụi, trong con ngươi đen nhánh cất giấu lửa tình nóng bỏng.

Người đàn ông trước sau vẫn nho nhã ôn nhuận ngay lúc này đây lại đang quay cuồng trong tình dục là sự gợi cảm chết người không thể nghi ngờ, thu hút vô số người phụ nữ liều mình muốn đem đến vui sướng cho anh.

Giọng nói của anh khàn khàn: “An Noãn, cởi nó ra.”

“Lạch cạch”.

Tiếng thắt lưng bị cởi ra.

Liếm đôi môi đỏ mọng, An Noãn cách lớp quần lót, xoa xoa từng chút lên nơi kia, cô biết, nếu sự trói buộc của quần lót được cởi bỏ.

Thứ dương vật cực đại này sẽ bật ra rất cao…

Sẽ trở nên to lớn như thế nào.

Một phen kéo xuống quần lót của anh.

Trong nháy mắt dương vật to bự nhảy ra ngoài, quy đầu màu đỏ tươi hưng phấn phun ra dịch tuyến tiền liệt trắng nõn, gân xanh uốn lượn quanh cây gậy màu đỏ tím, thoạt nhìn thật dữ tợn đáng sợ.

“…

Thật lớn…”

Mặc kệ là đã nhìn bao nhiêu lần, trong lòng An Noãn đều không nhịn được kinh ngạc cảm thán.

Cô si mê nhìn dương vật của anh, dường như đã tưởng tượng đến khi cây gậy thịt này va chạm triền miên bên nhau với hoa huyệt của mình, cô vuốt ve lên xuống thứ đồ vật tượng trưng cho đàn ông này.

Từ quy đầu to lớn màu đỏ tươi tuốt lên trên bao quy đầu cũng không thể che phủ hết được, ở trong lòng bàn tay An Noãn nó run rẩy nhảy dựng lên phun ra tinh dịch dính nhớp.

Tinh dịch trơn trượt làm tốc độ An Noãn vuốt dương vật lên xuống càng ngày càng nhanh, bên tai cô là tiếng thở dốc đồn dập của anh, cô chỉ cảm thấy hoa huyệt mình vừa tiết dịch ngứa không chịu được, bên thì co rút bên lại vuốt ve, mị thịt xoắn lại với nhau, tiết ra một lượng lớn dâm thủy.

“Hừ…”

An Kỳ Đông chỉ cảm thứ dục vọng của mình ở trong tay An Noãn càng thêm nóng cháy khó chịu, nó trướng đau và khao khát một nơi mềm ướt khít chặt để có thể bộc lộ tài năng làm tình tàn nhẫn của mình.

Anh bỗng ôm An Noãn từ trên lan can gỗ xuống, bàn tay anh cầm đùi cô nâng lên, âm giọng nặng nề:

“Bảo bối, nâng chân lên nào.”

Cô gái nhỏ đã sớm mềm như nước nghe lời để đùi trên tay anh nâng lên, mở ra hai chân để thủy động lầy lội lộ ra trong không khí se lạnh, hạt nhỏ cưng cứng run rẩy, ngập ngừng tiết ra một dòng nước cuồn cuộn.

Dâm thủy nhỏ giọt men theo đùi trượt xuống, loang ra ướt một mảng quần vớ.

Tay anh cầm dương vật đặt quy đầu ở trước nơi chảy nước, dùng sức một cái, đẩy quy đầu đi vào.

“…Ưm a……”

Gần như thẳng tấp đẩy vào khiến anh chọc rất sâu.

Mị thịt mấp máy đầy nước miếng tham lam không ngừng mút cự vật kia, sự trống rỗng ngay lập tức được lấp đầy, cảm giác ngứa ngáy khó chịu bị cây gậy gân guốc của anh cọ xát cực kỳ thoải mái.

“Baba…

Noãn Noãn ăn, ăn luôn gậy thịt lớn của người…

Ư, ưm a…”

An Noãn bị kích thích ngửa lên chiếc cổ thon dài, mắt hạnh nửa khép lập lòe ánh nước.

An Kỳ Đông cũng thoải mái híp mắt.

Quy đầu bị hút cực kỳ sảng khoái, côn thịt thô dài ở trong u lộ nhỏ hẹp đầy sức sống nảy lên đánh vào, dừng lại một chút, sau đó phần eo của anh thúc về phía trước cắm xuyên qua, đẩy ra dâm thủy bên trong hoa huyệt, lại để cho gậy thịt chen sâu vào trong lối đi nhỏ hẹp hơn nữa.

“A…

Ha, ưm a, ư ư a…

Thật sâu a…”

An Noãn cảm giác được quy đầu gần như chạm đến miệng tử cung – chỗ sâu nhất trong âm đạo, kích thích khiến cả người cô run bần bật một cái, thiếu chút nữa là trực tiếp cao trào.

Nhìn lông mu bên dưới của hai người kề bên nhau, chỉ còn lại quả trứng của anh đè ở trên cặp đùi ướt đầm dề của cô, An Kỳ Đông bỗng thấy thật vừa lòng, anh cũng không vội động đậy.

Thấp giọng cười một cái, giọng điệu không rõ: “Noãn Noãn, đây là dâm huyệt của ta.”

Anh nghiêng đầu mổ lên trên mắt cô, dùng đầu lưỡi cuốn lấy nước mắt ở đuôi mắt.

“Ngoại trừ ta, ai cũng không cho thao, có nghe không?”
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Chương 62: Có người


Dâm huyệt của cô khó dằn nổi mút lấy cây sinh mệnh của anh, ngóng trông sự va chạm hung ác thô bạo, lúc này đây nghe thấy anh nói vậy, cô đâu thèm quan tâm anh nói gì, đại não mơ mơ màng màng, cái miệng nhỏ há mồm cắn thịt mềm trên cổ anh, giữa môi răng là sự qua loa không rõ:

“Bây giờ…

Cũng chỉ cho một mình baba thao, hu…

Hu hu…

Baba mau, mau động một chút, tiểu huyệt thật… thật ngứa…”

Cô khó chịu căng chặt bụng nhỏ, giống hệt như hoa huyệt, chỉ muốn ép anh nhanh làm mình.

Bỗng nhiên.

Người đàn ông bắt đầu nhanh chóng đưa đẩy cái mông, từ dưới lên trên tiến quân thần tốc mà khuấy đảo âm huyệt, phần bụng săn chắc đánh bạch bạch lên trên bụng nhỏ của An Noãn, hai quả trứng to nhanh như chớp đong đưa đánh lên trên mông cô.

Bạch bạch rung động.

“…A a…

Hư, ưm a…

Gậy tốt của baba…

Thật…

Lợi hại.”

An Noãn bị thao gần như chân đứng không vững, may là cánh tay vững chắc của anh như là cứng đờ không động đậy ôm eo cô.

Quy đầu to lớn thọc đến chỗ sâu nhất trong hoa huyệt, gậy thịt hung hãn không kịp giải thích đã căng ra nếp gấp huyệt thịt, vét lấy dâm thủy trên vách thịt, mỗi lần rút ra quy đầu thô to đều sẽ kéo dâm thủy ra ngoài, mật nước lung tung, chất lỏng giàn giụa……

“…Ư ư…

A, a…

Ba ba…

Chậm một chút…”

Tốc độ hung ác của anh làm nơi riêng tư của hai người cọ xát đến nóng rát, tiếng nước dâm mĩ hòa với tiếng quả trứng đánh lên cánh mông vang lên ở trong phòng rõ ràng như thế.

Ánh đèn xung quanh sáng trưng và gương treo sạch sẽ làm cho thân hình hai người bọn họ không có chỗ che giấu, ngẩng đầu nhìn lại.

Cô gái nhỏ mặc chiếc váy ba lê xinh đẹp ở trong gương bị cởi mất quần vớ, sắc đỏ đầy mặt dựa ở trong lòng ngực người đàn ông mặc tây trang chỉnh tề, chân dài bị anh nắm lấy nâng lên, anh đè ép cô dùng tốc độ cực nhanh đưa đẩy eo dùng sức thao cô.

Dựa theo thị lực của cô.

Thậm chí cô có thể thấy rõ ràng, côn thịt màu tím đen của anh làm thế nào căng ra mép thịt dày, rồi lại làm thế nào ra khỏi cửa mị thịt đỏ tươi, kéo ra một vệt nước trong suốt dính nhớp, và cuối cùng là vấy ướt lông mu của âm hộ…

Tầng tầng lớp lớp khoái cảm chồng chất, ngay giây phút cô không nhịn được muốn cao trào, An Kỳ Đông đột nhiên ngừng lại.

An Noãn thiếu chút nữa bật khóc, cô còn chưa kịp hỏi.

Anh nhanh chóng ôm lấy cô, nghiêng người nấp phía sau cửa phòng múa, rồi dùng tay che kín môi cô.

Tiếng bước chân từ xa dần đến gần…

Giây tiếp theo.

“…

Có người à??”

Âm thanh trong trẻo vang lên ở ngoài cửa.

An Noãn hoảng sợ trợn tròn đôi mắt không tiếng động nhìn anh, sự căng thẳng kích thích làm tiểu huyệt đột nhiên co rút lại, mút khiến cho gậy thịt của An Kỳ Đông to lên một vòng, quá sung sướng.

Người ngoài cửa phỏng chừng là học sinh trực lớp, cũng lười đi vào trong xem xét, nhìn xuyên qua cửa sổ từ bên ngoài, vừa nhìn vừa nói: “Kỳ lạ?

Vừa rồi hình như thấy có người mà?”

Cô gái nhỏ lại càng hồi hộp run rẩy một chút, mật huyệt ngậm lấy dương vật co rút lại, vách thịt mềm xoắn mút lấy thứ đồ chơi dục vọng của anh, lo lắng bị người ta phát hiện khiến cả người cô cứng đờ, cô chăm chú cảnh giác để ý động tĩnh bên ngoài cửa.

Bỗng nhiên, mật huyệt bị côn thịt dùng sức đẩy ra phía trước.

Hung mãnh bổ ra lối đi bởi vì kích động mà co bóp lại của cô, quy đầu cực lớn thẳng tắp thọc tới chỗ sâu nhất nơi thịt mềm, kích thích mãnh liệt làm cả người cô run rẩy một cái, hai mép khép lại dần thấy ánh sáng, nở rộ chói mắt, mật huyệt co rút phun ra một lượng lớn dâm dịch dính nhớp…

Khoái cảm cực cao nuốt chửng cô trong hai tầng kích thích, nước miếng cũng không khống chế được chảy xuống lòng bàn tay anh.

Nhưng anh cũng không vì vậy mà ngừng lại.

Một tay siết chặt eo cô, một tay che lại miệng cô.

Nâng mông đẩy hông, dưới thân cắm vào cái sau sâu hơn cái trước, cự vật thô dài bị bao vây trong hoa huyệt ướt dẫm điên cuồng co rút run rẩy của An Noãn, cái miệng nhỏ khít khao không thể tưởng tượng được vừa non vừa dâm…

Chịu…

Chịu không nổi…

Quá…

Quá nhanh…

An Noãn cắn chặt môi, nước mắt không tiếng động rơi xuống…

Cả người cô vẫn còn đang run rẩy, sóng cao trào này chưa dứt thì lập tức bị anh thúc mạnh bay bổng lên tầng mây khác…

Cô sắp không chịu nổi nữa, bây giờ cô chỉ muốn điên cuồng thét chói tai…

Cũng may.

Người ngoài cửa tùy tiện nhìn một cái đã đi rồi…

Chỉ có tiếng nói đứt quãng truyền vào:

“Haiz!

Ai dùng phòng tập xong rồi cũng không tắt đèn!”

“Tách!”

Công tắt nguồn điện đột nhiên bị kéo xuống.

Phòng tập múa trong nháy mắt đen kịt.

……

Anh để An Noãn áp lên cửa, bàn tay to dùng sức bẻ ra cặp đùi, mông anh điên cuồng chống đẩy về phía trước từng cái một, nhiều lần cắm đến tận hoa tâm, nước sốt giàn giụa, lách tách rung động…

“A…

Baba…

A ư, ưm a…

Không được, thật…

Thật sự không chịu nổi…

Ha a…

A…”

An Noãn khóc lóc đong đưa giãy giụa người mình…

Đèn bên ngoài hành lang xuyên qua cửa sổ, chiếu vào vụn kim cương trên váy, theo động tác của cô mà trở nên giống như ánh sao băng lộng lẫy bắt mắt.

Tiếng thì thầm khàn khàn của anh hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề:

“Bé con ngoan…

Nhịn một chút.”

Nói xong, An Kỳ Đông rút nguyên cây dương vật ra, cũng kéo một dòng dâm dịch rơi bên ngoài mị thịt, phía trước quy đầu to lớn sáng bóng dần lộ ra trong không khí……

“Phụt…”

Anh đỡ lấy dương vật giận dữ nhét vào trong mật huyệt còn vương dư vị cao trào…

Nguyên cây gậy nện vào, đẩy ra hết dòng nước chảy không ngừng của hoa huyệt.

Dùng sức thao hơn mười cái, cánh tay rắn chắc kéo eo cô về phía mình, cơ mông căng chặt.

Thật chặt…

Đây là dâm huyệt cực phẩm.

“Bé con ngoan…

Baba muốn bắn…

Toàn bộ đều cho con…”

Giọng của An Kỳ Đông vừa trầm vừa nhục dục, tiếng thở dốc gợi cảm dồn dập, mồ hôi từ thái dương anh nhỏ giọt, dừng ở cổ An Noãn…

“Hu hu…

Ô…

Ba ba…

Thật lớn!…

Quá nóng…

A…”

Huyệt thịt bị dương vật trướng to trong nháy mắt căng ra cực lớn, quy đầu trong chỗ sâu của vách động run rẩy, tinh dịch đặc sệt nóng bỏng từ trong mã mắt chảy ra, tất cả tưới ở nơi sâu nhất của An Noãn.

Cả người cô run run, lại bị anh mang tới cao trào trong lúc nam nữ hoan ái lần nữa…
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Phiên ngoại 1: Mang thai play [1]


Canada, thành phố Montreal.

Tuyết rơi đêm qua, trắng xóa phủ đầy đường.

Những tòa kiến trúc được điêu khắc hoa lệ cũng bị tuyết trắng bao phủ, toát lên vẻ trong trẻo tao nhã.

Ánh mặt trời vừa lên.

An Noãn mặc áo bông ấm áp mang ủng tuyết cẩn thận đi trên cỏ đã bị tuyết che phủ trong công viên, phát ra tiếng hắt xì hắt xì.

Bên cạnh có vài người ngoại quốc đội nón lông mặc áo rộng đi ngang qua, chiếc mũi cao đỏ rực thỉnh thoảng phun ra hơi lạnh, trong tay cầm cần câu, đang vui vẻ cao giọng cười lớn cùng mấy người bạn.

Mặt hồ trong công viên kết một lớp băng dày, ngoại trừ người câu cá thì là trẻ con và thanh niên đang trượt băng bên trên.

Đến đây đã gần ba năm .

Trong ba năm này, cô học đại học ở thành phố Montreal, An Kỳ Đông thì quản lý một chi nhánh của công ty.

Cũng trong ba năm này, bọn họ đến ngọn núi tuyết cao nhất ngâm suối nước nóng, băng qua biển đêm lãng mạn nơi Châu Mỹ, phơi nắng trên bờ biển cát vàng, ôm hôn trước đại dương xanh thẳm.

Bọn họ là sự tồn tại thân thiết hơn cả đôi người yêu.

An Noãn khẽ híp mắt, ánh mặt trời và băng tuyết chiếu ngược lại có hơi chói mắt, trong ánh sáng đó cô thấy một người đàn ông mặc áo bành tô đang đi từ xa đến, dáng người mơ hồ không rõ, nhưng liếc mắt một cái An Noãn cũng biết đó là ai.

Cô nhẹ cong môi nở nụ cười, rụt cổ vào trong khăn quàng ấm áp, chỉ lộ ra đôi mắt hạnh đầy ý cười, đó chính là đôi mắt tràn đầy tình yêu, phản chiếu lại hình bóng người mình yêu.

“Lạnh không?”

Anh chạy tới trước mặt cô, nâng tay kéo kéo lại khăn choàng cho cô, rồi cầm cái mũ lông thỏ đội lên trên đầu cô, hai cái lỗ tai thỏ màu trắng rũ xuống hai bên má cô.

“…

Không lạnh đâu, mặc dày lắm rồi.”

Giọng An Noãn ngoan ngoãn mặc cho An Kỳ Đông đùa nghịch.

Lần này là cô lén chạy ra ngoài, trong khoảng thời gian này ngoại trừ khi An Kỳ Đông mang cô ra hóng gió, cô cũng chỉ có thể ngồi trong nhà hong lò sưởi.

“Em không lạnh, vậy lần trước là ai bị cảm nhưng không chịu uống thuốc đây?”

An Kỳ Đông vừa nói, vừa lấy từ trong áo choàng ra miếng dán giữ nhiệt dán sau lưng cô, tay sờ lên trên bụng nhỏ vẫn chưa lộ rõ bên dưới lớp áo lông thật dày, giọng điệu ôn hòa, nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc: “Mặt nhỏ cũng bị đông lạnh đỏ hết rồi, lần sau không cho ngây ngốc bên ngoài lâu như vậy nữa.”

An Noãn đã mang thai bốn tháng.

Lúc mới biết bọn họ vô cùng lo lắng, đi thẳng đến bệnh viện để kiểm tra sau khi biết đứa bé không có vấn đề gì mới quyết định giữ lại.

Tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên anh làm cha nhưng cũng là lần đầu tiên cùng chăm sóc, trải nghiệm làm cha khi vợ mang thai.

Loại cảm giác này thật hứng khởi lại pha chút lo lắng, xen lẫn trong lo lắng là vô cùng mong đợi, cực kỳ mới mẻ.

Sinh mệnh nhỏ bé của anh và An Noãn cứ thế lớn lên, từng chút một bước vào thế giới này.

Anh vô cùng biết ơn chúa đã mang đến thiên sứ nhỏ bé này, nhưng An Noãn không giống như người khác, anh không thể không cẩn thận được.

Bởi vậy bốn tháng này An Kỳ Đông chăm sóc An Noãn hết sức cẩn thận ổn thỏa.

“Được rồi, em biết rồi.”

An Noãn cười cầm tay anh để lên trên mặt mình, “Anh xem, nó nóng lắm.”

Bàn tay to rộng của anh thật ấm áp, hơi nóng cuồn cuộn xuyên qua làn da bên má hơi lạnh của cô, hai tròng mắt cô sáng lấp lánh như là đang nhỏ giọng nói, em sai rồi, lần sau sẽ không dám chạy ra nữa.

An Kỳ Đông bị dáng vẻ như thấy của hời của An Noãn chọc vui vẻ, lúc nào cô cũng biết cách làm anh phải đồng ý.

Anh buồn cười xoa nắn da thịt mềm mịn bên dưới lòng bàn tay, cúi người hôn một cái bên khóe miệng cô, nói: “Đi thôi, em không lạnh, nhưng anh lạnh.

Chúng ta về nhà được không?”

“A, vậy đi thôi.”

“Lần sau muốn đi thì nói anh biết, nhớ gọi anh, anh không ở đó thì để dì Trần đi với em.”

Dì Trần là người Trung quốc mà An Kỳ Đông thuê làm bảo mẫu, chủ yếu là chăm sóc cho cô lúc anh không có ở nhà.

“Ừm.”

“Hử?”

“Thật ra em cũng không định vậy, nhưng mà hôm nay ánh nắng đẹp quá.”

“Anh biết, Noãn Noãn của chúng ta là bé ngoan mà.”

“He he, vậy có thưởng không?”

“Hôm nay lén đi ra ngoài còn muốn được thưởng à…?”

……

Bóng hai người càng lúc càng xa, tuy rằng giống như đang đùa giỡn, nhưng người đàn ông cao lớn vẫn luôn ôm cô gái trong ngực thật chặt, trong giọng nói dịu dàng đều là cưng chiều, sự ấm áp và yêu thương vây quanh họ.

“Trận tuyết năm nay lớn thật…”

“Ừ.”
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Phiên ngoại 2: Mang thai play (2)


Ban đêm.

Ánh sao ngoài cửa sổ sáng rực chứng tỏ thời tiết ngày mai sẽ nắng đẹp như hôm nay.

An Kỳ Đông và An Noãn dùng xong bữa tối, ngồi trên sô pha xem TV, dì Trần bảo mẫu đã dọn dẹp xong hết thảy đi về nhà.

Đầu cô dựa vào cánh tay anh, lò sưởi trong tường đỏ rực cháy lách tách tỏa ra hơi ấm, hơi nóng lò sưởi vừa đủ, ấm áp như xuân.

Có hơi buồn ngủ, An Noãn thoáng ngủ gật.

Đôi môi đỏ mọng hơi khép mở, lộ ra hai hàm răng, An Kỳ Đông nhìn, trong lòng mềm nhũn cả ra, anh cẩn thận để đầu cô nằm trên đùi, tuy rằng trong phòng rất ấm áp, nhưng anh vẫn đắp cho cô một tấm chăn mỏng, để cô có thể ngủ thoải mái hơn chút.

Thật ra bây giờ vẫn chưa tối lắm, nhưng phụ nữ có thai luôn thèm ngủ.

Sở dĩ anh không ôm An Noãn về giường nằm là vì muốn cô ngủ lâu hơn một chút, có lẽ khoảng nửa đêm cô sẽ tỉnh lại, đến lúc đó không ngủ được thì rất khó chịu.

Trước để cho cô chợp mắt chút đã.

Trong con ngươi của anh đều là sự dịu dàng, đưa tay giảm âm lượng TV xuống, cũng không còn tâm tình ngồi xem nội dung bên trong nữa, vẫn chăm chú nhìn dung nhan khi ngủ của cô.

……

Cũng không biết qua bao lâu.

An Noãn mơ mơ hồ hồ cảm thấy có người đang cắn cô, cô đưa tay muốn đẩy ra, nhưng làm thế nào cũng không đẩy ra được, nghiêng đầu định tránh đi, người nọ lại đuổi theo cắn cô.

“Ư…”

Cô dần tỉnh lại, liền thấy trước mắt là dung nhan anh tuấn phóng to của anh, trong con ngươi tối đen lóe ra màu dục vọng quen thuộc, bạc môi vẫn còn dính nước bọt trong suốt, cũng không biết có phải là của cô không nữa.

Trong không khí mập mờ là khí nóng đang ngầm dâng cao.

An Noãn ngơ ngác nhìn anh.

Giữa cổ bỗng có chút khô khốc.

“…

Ngủ còn choáng à?”

Cái trán An Kỳ Đông kề sát trán An Noãn, như có như không hôn lên vầng trán cô, hơi thở khô nóng phả vào trên mặt cô, khiến hai má trắng nõn của cô nhiễm một lớp phấn hồng.

Thật ra An Kỳ Đông vốn định nhìn An Noãn ngủ thôi, chờ vài tiếng nữa mới đánh thức cô.

Nhưng cô lại không ngoan.

Gối lên trên đùi anh còn dùng đầu cọ cọ, thậm chí còn vùi mặt dưới thân anh, làm cho anh lửa nóng khó nhịn…

Anh đã cấm dục được bốn tháng.

Theo anh biết, sau khi phụ nữ có thai ba tháng là có thể vận động thân mật.

“Anh mới ngủ choáng váng ấy.”

Đàn bà mang thai ba năm ngốc nghếch, An Noãn quả thật vẫn không phản ứng lại chuyện này, tức giận trừng mắt nhìn anh.

Ngón tay An Kỳ Đông chọc chọc lên gương mặt nhỏ thở phì phò, khàn giọng nói, mang đầy ý cười: “Vật nhỏ ngủ không ngoan, là muốn bị phạt rồi.”

“…

Ban ngày, anh nói thưởng cho em mà.”

An Noãn cầm ngón tay đang quấy rối của anh, chỉ sợ không thể nói hết, giọng càng ngày càng nhỏ.

“Thưởng cái gì thế, sao anh lại không biết?”

Anh nở nụ cười, vươn tay cẩn thận ôm cô vào trong ngực, bàn tay to vỗ nhẹ lên bụng cô, cảm nhận được sinh mệnh kỳ diệu trong đó.

Vốn dĩ đó là một không khí ấm áp đẹp đẽ.

Không qua bao lâu…

Vỗ vỗ.

Không khí có chút thay đổi, sự ái muội giống như sợi chỉ quấn quanh hai người, độ ấm nơi da thịt tiếp xúc cũng cao lên.

An Noãn lặng lẽ nuốt nước miếng.

Trong lòng như có một cái móc đang gãi vào cô, gợi ra những cảm xúc biến đổi kỳ lạ.

Ngực của phụ nữ mang thai sẽ bắt đầu to ra.

Bởi vì trong cơ thể phụ nữ mang thai tiết ra hormone nào đó, dục vọng so với người bình thường càng mãnh liệt hơn, cơ thể cũng mẫn cảm hơn.

Làm ổ ở trong lồng ngực anh, quanh người là hơi thở quen thuộc ấy, một nụ hôn đơn giản, một cái đụng chạm nhẹ nhàng, An Noãn cũng cảm thấy khó chịu không nhịn được.

Nếu là trước đây, An Noãn nhất định sẽ nói với anh, cô muốn.

Ấy vậy mà không biết có phải vấn đề do mang thai không, ngược lại cô càng trở nên rụt rè thẹn thùng.

Bởi vậy.

Khuôn mặt cô đỏ bừng, khẽ meo meo, rất bình tĩnh nhích xuống dưới.

Ừm, bàn tay lại chạm lên phía trên.

Lặp lại như thế, như có thể đụng tới bộ ngực.

Nếu đụng tới, có phải sẽ chảy ra thật nhiều nước như bọt biển không?

Sữa có dính vào tay anh không?

Sẽ bị phát hiện nhỉ?

Nhất định anh sẽ cười cô mất.

Đã mang thai rồi, còn dâm đãng như vậy.

Nhưng mà cô rất khó chịu.
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Phiên ngoại 3: Mang thai play (3)


Sắc đỏ ở hai má An Noãn càng thêm rõ ràng, cô khẽ cắn môi dưới, nhưng vẫn không thể ngăn được run rẩy thật khẽ, bụng cô bất giác rụt lại, hoa huyệt ngập ngừng tiết ra một vệt nước.

Đương nhiên An Kỳ Đông phát hiện cô gái trong lòng ngực khác thường.

Anh im lặng không lên tiếng, như có như không phối hợp .

Muốn nhìn xem cô có thể nhịn tới khi nào.

Bàn tay càng đi lên trên…

Tựa như thoáng qua.

Đụng tới bộ ngực sữa căng trướng mà nhô lên đầu vú.

“A…”

Không ngoài dự đoán đầu vú tiết ra sữa trắng trong, giống như một cửa đập đang mở ra, nhanh chóng thấm ướt mảng áo trước ngực.

Ngực An Noãn bởi vì mang thai căng trướng nên không mặc áo lót.

Giờ khắc này, áo ngủ bị sữa làm ướt dính sát vào trên ngực, mắt thường có thể thấy được một hạt đỏ căng tròn đầy nước bị quấn quanh.

Đôi mắt người đàn ông dần sâu.

Hai ngón tay kẹp lại, nắm đầu vú đáng yêu kia.

“Đây là cái gì, hửm?”

“…A…

Là, là đầu vú…”

An Noãn khó chịu vùi trong lòng ngực anh cọ cọ, như là con mèo đang động tình không biết trút ra như thế nào.

“…

Đầu vú?”

Giọng An Kỳ Đông dần khàn khàn, ngón tay bắt viên tròn kia, tiếp tục nói: “Nhưng dùng để làm gì?”

“…

Là, dùng để…

Đút sữa…”

Dòng sữa càng chảy càng nhiều, rất nhanh đã làm ướt áo ngủ, không chỉ đầu vú bị dính sát, mà còn lộ ra đường cong của bộ ngực trên áo ngủ, miêu tả thật sinh động, no đủ đẫy đà.

An Noãn vặn vẹo mông, tay cô dường như muốn nắm lấy bầu vú, rồi lại vô thức ưỡn ngực ra đưa tặng vào tay anh.

An Kỳ Đông buông ra đầu vú đáng thương kia, bàn tay to mở ra bóp toàn bộ bầu ngực, vuốt ve xung quanh.

Trong giọng nói mang theo ý vị không rõ:

“Đút sữa, đút cho ai uống, hả?”

“…

A ư…

Đút cho, baba uống…

Baba uống sữa của Noãn Noãn.”

Đuôi mắt cô phiếm hồng, cô rất khát vọng, mấy tháng nay An Kỳ Đông sợ có gì đó ngoài ý muốn, quả thật giống như là hòa thượng thanh tu không ham muốn, cho dù đã qua ba tháng nguy hiểm, anh cũng không làm gì với cô.

Tính dục của An Noãn rất mạnh, nhất là đã mang thai, có đôi khi ngồi trên sô pha, cô cũng có thể chảy nước.

Cô đứt quãng, âm giọng không rõ:

“…Baba…

Người hôn nhẹ…

Đầu vú của Noãn Noãn, liếm nó, được không?”

An Noãn khát vọng, sao anh lại không?

Bọn họ đều điên cuồng khát vọng cơ thể lẫn nhau.

Muốn đụng chạm da thịt trần trụi của đối phương, muốn nhóm lên dục vọng của đối phương, muốn kể rõ tình yêu dành cho nhau lúc cao trào.

Ngón tay An Kỳ Đông đặt lên đầu vú cô, dường như muốn ngăn lại dòng sữa chảy giàn giụa.

Chất giọng trầm khàn, chứa ý cười: “Hôn nhẹ là được sao?”

Anh nghiêng đầu cắn vành tai cô, dùng răng nanh day nghiến thịt mềm ở đó, dẫn tới cả người cô mềm mại run rẩy.

Giọng anh cũng đúng đắn hơn, giống như là đang dạy cô bé con không hiểu chuyện:

“Noãn Noãn, sữa có rất nhiều dinh dưỡng.”

An Noãn còn chưa kịp rên rỉ ra tiếng, chợt nghe thấy tiếng cười của anh rơi bên tai, vẫn ôn hòa đứng đắn như trước, nhưng hơi thở lại nóng rực cháy bỏng:

“…

Không nên lãng phí.”

“Baba giúp con hút khô, được không.”

Được.

……

Đêm dần khuya.

Lò sưởi trong phòng cháy lách tách, thỉnh thoảng nổ vài đóa hoa lửa, lướt qua trong giây lát.

Tấm màn bên cửa sổ cũng không kéo ra, ánh sáng dưới ngọn đèn dừng ở trên thân thể triền miên của hai người khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Trong không khí nhàn nhạt vị tanh ngọt.

Trên thảm dày rơi rớt áo ngủ của hai người.

Người đàn ông với cơ thể hoàn mỹ quỳ một gối xuống thảm dưới đất, cánh tay rắn chắc vòng lấy eo mảnh khảnh của cô gái đang ngồi trên sô pha, cúi đầu chôn ở trước ngực cô mạnh miệng mút vào.

Chậc chậc rung động, như là đang ăn món ngon cực phẩm.

Con ngươi anh khép lại giống như say mê, đầu lưỡi thô ráp cuốn vòng quanh vú sữa, như là trẻ con đùng sức mút sữa, dòng sữa tinh ngọt theo chiếc cằm góc cạnh của anh chảy xuống dưới, lướt qua yết hầu gợi cảm.

Anh cũng trần trụi.

Sữa trắng ngà còn dư pha lẫn nước bọt thấm ướt cơ ngực mạnh mẽ của anh, dính nhớp chảy xuống dưới, uốn lượn trên dường cong cơ bụng săn chắc.

Có chút…

Giống như là tinh dịch đặc sệt thấm ướt, có chút gợi cảm kì dị.

Anh thành kính như thế, ôm cô, mút sữa của cô.

Như là con của cô.

A.

Không thể nghĩ như vậy.

Nào có đứa nhỏ vừa bú sữa của mẹ nó, vừa ưỡn ra dương vật to lớn giận dữ lên trên trời không.

Hẳn phải là baba đang uống sữa của người phụ nữ của mình.

Vừa dùng miệng bú mút sữa, vừa làm dương vật dưới thân mình không kiêng dè phun ra tinh dịch phía trước.

Tầm mắt cô không thoát khỏi cự thú giận dữ kia.

Quy đầu to lớn đỏ tươi thoạt nhìn có chút dữ tợn, gân xanh bao quanh chọc trời mà đứng, hai quả trứng bên dưới không biết đã cất chứa bao nhiêu tinh hoa, vận sức chờ phát động nằm ở trong vùng cây đen rậm.

Nuốt nước miếng.

Trong lòng cô thầm nghĩ.

Đã lâu không thấy, gậy thịt lớn…

An Noãn khó chịu khép chân lại cọ vào nhau, nhẹ cọ xát hoa huyệt ngứa ngáy, gần như cô có thể nghĩ đến, hoa huyệt bên dưới thèm khát đã bốn tháng khép mở như thế nào, rồi phun ra dâm thủy tham ăn.

Vừa nghĩ, bàn tay để sau đầu An Kỳ Đông của An Noãn bất giác ép mạnh, đưa tặng đầu vú của mình cho anh, giọng mê người, nói:

“Baba, uống sữa ngon không?”

An Kỳ Đông nghe vậy, hơi ngẩng đầu.

Bạc môi vẫn còn dính chất lỏng, đáy mắt anh không rõ ý tứ, tay anh quét qua eo cô, cuối cùng dừng lại trên mông căng vểnh.

“…

Noãn Noãn tự nếm thử xem, uống thế nào.”

An Kỳ Đông mạnh mẽ ngậm mút một bên vú, ngẩng đầu hôn lên môi cô, đẩy sữa trong miệng mình cho An Noãn, dòng sữa ngọt ngào tràn ngập khoang miệng hai người, chiếc lưỡi mềm mại của cô cuốn lấy lưỡi anh cùng nhảy múa, nhanh chóng nuốt hết thứ anh cho cô.

Ngón tay anh theo kẽ mông chen vào, một ngón tay chạm đến nước dính nhớp.

Nhướn mày lên, đôi mắt An Kỳ Đông mỉm cười.

Chất dịch trắng mịn giúp anh thuận lợi tiến vào thánh địa mềm mại kia, nhưng anh vẫn không cắm vào, hơn nữa còn dừng lại ở cửa huyệt đang khép mở không ngừng, nhẹ nhàng xoa nhẹ lên nó, thỉnh thoảng chăm sóc hột le đựng đứng lên, đôi lúc lại gảy nó.

Kĩ năng làm tình thuần thục già nghề làm cho cơ thể cô gái run rẩy thật rõ ràng, giống như búp bê bị mở ra chốt mở, bắt đầu động tình.

Trong đôi mắt xinh đẹp của An Noãn pha lẫn nước xuân, cô muốn gậy thịt lớn, muốn dương vật to dài của anh, muốn dương vật thô to kia hung hăng cắm vào, cắm vào trong dâm huyệt, tách ra khiến dâm thủy văng khắp nơi.

Vừa hôn xong.

Hai tay An Noãn nâng mặt anh lên, để lại một cái hôn nóng bỏng trên mặt, đầu lưỡi lướt qua bên tai anh.

Cô nói: “Nó ngọt, uống ngon lắm.”
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Phiên ngoại 4: Mang thai play (4)


An Kỳ Đông cười nhẹ, ngón tay anh vạch ra, mắt thường có thể thấy ngón tay nhét vào nơi mềm mại, mị thịt ở vách hang trong nháy mắt thèm khát khó nhịn cắn nuốt, nhanh đến mức làm anh nửa bước khó đi.

“…

Ưm…

Baba…”

Giọng của cô mang theo chút cầu xin, nhưng An Kỳ Đông lại thờ ơ, ngón tay anh chuyển động một vòng, rút mạnh khỏi vách động đang bắt đầu co rút, một ngón tay dính đầy dâm thủy.

Anh nói: “Bên trên thì ngọt, vậy bên dưới thì sao?”

An Noãn chỉ cảm thấy bên dưới và trên giống như nhau, nước chảy không ngừng, ai thèm quan tâm nó ngọt hay không.

Hai má cô hãy còn hồng, vẻ mặt dần mê ly, đầu lưỡi liếm sữa còn vương lại bên khóe miệng.

An Noãn nói: “Vậy…

để em nếm thử?”

An Kỳ Đông nghe vậy đưa tay đút vào trong miệng cô.

Khoang miệng nóng ấm trong nháy mắt bị mùi tanh tưởi của dâm thủy bao vây, đuôi mắt An Noãn phiếm hồng, cô thuận theo vươn lưỡi liếm sạch nước trên ngón tay anh.

Cô vừa liếm mút, vừa không nhịn được nghĩ nếu cái này là dương vật thì tốt bao nhiêu.

Đã rất lâu rồi cô không liếm gậy thịt.

Chiếc lưỡi cuốn lấy ngón tay thô ráp của anh, dừng lại ở bên trên như đang bắt đầu ngậm hút quy đầu, nước miếng như thể không ngăn được chảy ra bên khóe miệng mọng nước…

Nhận thấy tầm mắt nóng bỏng của An Noãn, hốc mắt anh cũng bắt đầu đỏ ửng, anh nhìn vẻ mặt dâm đãng của cô, không hiểu sao có hơi đắc ý, đây là Noãn Noãn dâm đãng duy nhất của riêng anh, chỉ anh mới có thể chơi cô.

Anh trầm giọng, hỏi: “Tiểu lẳng lơ, có phải đang nghĩ muốn gậy thịt của baba không, hửm?”

Đúng vậy, baba.

An Noãn không nói chuyện, nhưng lại lặng lẽ cuốn lấy ngón tay anh, liếm qua liếm lại, giống như đang liếm cây gậy thịt thô to.

Tầm mắt cô và anh cùng giao nhau, đều nhìn thấy rõ trong đôi mắt của nhau là dục vọng nồng đậm.

Vẻ anh tuấn ôn hòa của anh bị thời gian gọt dũa càng thêm thâm thúy mê người, giống như một ly rượu đỏ thượng đẳng đậm vị, trải qua quá trình ủ đầy dư vị.

Chợt anh đứng dậy, An Kỳ Đông nhấc chân ngồi trên sô pha, dương vật nặng nề ở dưới thân theo động tác của anh lắc lư trong không khí, vài giọt tinh đục rơi xuống trên thảm.

An Noãn nhìn mà miệng lưỡi khô nóng.

Cô si ngốc nhìn người đàn ông trước mắt, lúc này hai chân anh mở rộng ra ngồi trên ghế sô pha, dương vật tín đen hưng phấn run run chĩa về phía cô, kích động tràn ra chút tinh trắng.

Cô đưa tay để lên, trên ngón tay dính đầy dịch tuyến tiền liệt của mã mắt, hệt như đang trấn an thú cưng, để nó kiên nhẫn một chút.

“Nó thật lớn…”

Nhìn thấy ánh mắt si mê mông lung của cô luôn dõi theo cự vật dưới thân mình, An Kỳ Đông cúi đầu nở nụ cười, côn thịt cũng hơi rung động theo.

Bàn tay to vuốt ve nơi trắng mềm, bộ ngực no đủ mềm mại mang hương sữa đặc biệt của phụ nữ mang thai, giống như một con bò sữa lớn, dường như chỉ cần dùng sức bóp một cái là có thể bóp ra sữa trắng ngà.

“Bảo bảo, lên trên người baba đi.”

Anh ôn nhu ôm cô vào trong lòng ngực, thật cẩn thận hiểu rõ phải bảo vệ bụng của cô, nơi riêng tư của hai người không hề bị cách trở dính vào nhau, quy đầu rục rịch bị mép thịt của mật huyệt cắn nuốt, như là một đứa trẻ há miệng ngậm que kẹo to hơn miệng của mình, vừa ngậm vừa không nhịn được chảy nước miếng.

An Noãn bám lấy bả vai anh, nâng mông đưa về phía trước, đồng thời anh lại nhích về phía sau, quy đầu thật lớn trong nháy mắt rời khỏi cửa huyệt nóng ấm.

Cô không kiềm chế được, ngẩng đầu cắn lên cằm anh, nảy sinh ác độc nũng nịu nói: “Baba, nếu anh không tiến vào em sẽ cắn anh.”

An Kỳ Đông mỉm cười, anh bóp chặt cái mông đang khao khát cọ xát gậy thịt, vừa nói: “Em còn đang mang thai, đừng lộn xộn, ôm baba là được.”

Rồi vừa chậm rãi đưa dương vật tím đen vào trong mật huyệt.

Tầng tầng lớp lớp mị thịt chen lấn hút lên trên, nhưng mà dương vật to lớn không vì chúng nó gấp gáp mà dừng lại chút nào.

Cự thịt thô to tiến vào trong vừa thong thả mà lại kiên định, như một cái pít-tông lớn nhét vào một lớp vỏ mỏng không cùng kích thước, từng chút đưa thẳng vào bên trong nếp gấp, lớp màng mỏng mềm mại đàn hồi bị bắt phải dãn ra thành hình dạng gậy thịt, dâm thủy tràn ra từ nơi giao hợp của hai người, phát ra tiếng phụt thật tinh tế.

Cô gái nhỏ bị thứ đồ chơi này giày vò không ngồi được, cô nằm trong ngực anh cái miệng nhỏ rên rỉ, vừa chọc cằm anh vừa co rút bên dưới, đúng là đang muốn anh tiến vào sâu hơn nữa.

An Kỳ Đông kêu rên thành tiếng.

Trong lòng anh cũng thoáng dở khóc dở cười, anh chịu đựng sóng tình dâng trào là vì ai hả?

Kết quả thì sao không chỉ An Noãn không cảm kích mà ngược lại cô còn trêu chọc tra tấn lẫn nhau như vậy.

Anh dùng bàn tay xoa xoa tấm lưng bóng loáng của cô, cúi đầu nhẹ nhàng hôn xuống trán cô.

Tay kia thì lặng lẽ giữ lấy bắp đùi cô, thừa dịp cô không chú ý nâng lên, ở góc độ này liền hung hăng đẩy hông, cả cây dương vật hoàn chỉnh cuối cùng cũng nhét vào bên trong mật huyệt chảy đầy dâm thủy.
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Chương 71: Phòng tắm (4)


An Noãn khó chịu vặn vẹo mông, quy đầu vốn đang bị cửa động ngậm lấy trong nháy mắt đụng vào hột le ngứa ngáy, cô nhích mông, muốn anh dùng sức chọc vào nơi này, giúp cô gãi ngứa…

Nhưng lần này An Kỳ Đông lại bóp chặt mông cô.

Cô hoang mang ngẩng đầu nhìn về phía anh, chỉ nhìn thấy anh đang híp mắt xấu xa nhìn dưới thân chảy đầy dâm thủy của cô, hệt như đang nghiên cứu chuyện gì đó thú vị…

Đây là vẻ mặt anh rất ít khi thể hiện ra.

An Kỳ Đông vẫn luôn ôn hòa nho nhã, trầm ổn mà thong dong…

Có điều, tuy trầm ổn ôn hòa, nhưng An Kỳ Đông cũng là một người đàn ông.

Sẽ không che giấu bản tính ham chơi ác liệt và thói hư tật xấu với người phụ nữ của mình.

An Noãn cực kỳ khó chịu.

Không chỉ vậy.

Cô còn rất ấm ức.

Khóe mắt cô thấm ra nước mắt, An Noãn hôn lên vành tai anh, giọng thật nhẹ thật mềm:

“Baba, con…

Thật là khó chịu…”

Tiếng thở dốc của anh chợt giữ lại, nhưng anh vẫn dùng một bàn tay đặt lên mông cô không cho cô lộn xộn.

Bộ phận sinh dục của An Noãn vô cùng đẹp, lông mu đen mảnh thưa thớt dán sát vào cánh môi đầy đặn màu mỡ, đôi lúc cửa huyệt khép mở màu hồng nhạt, non nớt như nụ hoa vừa hé, phun ra mật ngọt thơm ngon…

Đã thao một thời gian không ngắn.

Nhưng vẫn non mềm khít chặt như cũ…

Trời sinh chính là dâm huyệt cực phẩm cho người ta thao.

Để cho thằng khác chiếm của hời, chi bằng tự anh chiếm lấy cô.

Dù sao, anh cũng là người thân thiết nhất trên thế giới này đối với cô.

Anh cho cô sự sống.

Dương vật to lớn của anh, đem đến cho cô sự tồn tại.

Cũng có thể đem đến cho cô sự vui sướng…

Nửa ngày sau.

An Kỳ Đông dùng một tay khác đỡ dương vật to bự làm người ta sợ hãi, cực kỳ thong thả sắc tình hướng về phía khe thịt chảy nước đảo quanh…

Cây gậy nóng bỏng mang theo quy đầu đỏ ửng tàn nhẫn quét qua cửa động, sát bên môi âm hộ và hột le…

Thân thể mềm mại trong ngực bỗng thoáng cứng đờ.

Đồng thời anh đỡ cự thịt để xuống, quy đầu to màu đỏ tươi cọ cọ tiến vào trong hoa huyệt múp míp, không đợi mị thịt trên vách động kịp nuốt vào.

Tiếng “Bộp” rất nhỏ vang lên, An Kỳ Đông hư hỏng rút quy đầu ra bên ngoài.

Thân thể mềm mại trong lòng anh đã bắt đầu run rẩy, không chỉ vậy, nước trong đôi mắt An Noãn càng đọng lại nhiều hơn…

“…

A anh…

Ư ba ba…

Cắm vào…

Đi ư ưm”.

An Noãn khe khẽ khóc, buông chiếc hôn lấy lòng lung tung trên cổ anh, tay nhỏ cũng sờ tới sờ lui trên người anh, huyệt thịt không ngừng co rút phun ra nước, ngứa ngáy khiến cô hận không thể một hơi nuốt hết cự thịt đang trêu đùa cô vào…

Cái trán An Kỳ Đông toát ra mồ hôi li ti, nơi riêng tư nam nữ cọ xát, tê ngứa tra tấn hai người.

Dương vật trướng lớn cùng với huyệt động ướt át làm cái trán anh nổi lên gân xanh, anh nặng nề thở gấp, hơi thở đầy dục vọng vây quanh, không nén được giọng nói:

“Noãn Noãn, đừng rời khỏi baba, nhé?”

“…Vâng…

A ưm…

A, a a…

Ừ ư a…

Baba…”

Tiếng vâng này vừa ra, dương vật to dài cố chịu đựng liền như lưỡi dao sắc bén xông lên “Phụt” một tiếng chen thẳng vào trong hoa huyệt đã sớm ướt mềm không chịu được.

U lộ ẩm ướt êm nhẹ làm anh cắm vào hơn phân nửa cây gậy.

Trong lòng hai người đồng thời thấy thoải mái…

Cây sinh mệnh thật lớn của anh bị mật thịt khít khao xoắn mút, như là đang vất vả ăn gậy thịt, vừa xoắn lấy gậy thịt, vừa nuốt vào bên trong, chỉ hận không thể ăn hết nguyên cây dương vật to và quả trứng vào sâu trong đó…

Da đầu An Kỳ Đông tê dại, nếp gấp chặt chẽ chăm sóc dương vật cương cứng của anh vô cùng sảng khoái.

Anh đè nén giọng nói vỗ cánh mông căng vểnh của cô, nói:

“Thả lỏng chút, con muốn cắn đứt baba sao?”

An Noãn nghe vậy, thoáng thả lỏng người không quá mút lấy dương vật to trong mật huyệt căng chặt, An Kỳ Đông lập tức nâng mông thúc hông về phía trước đi vào.

“Bộp…”

Tiếng hai viên tinh hoàn đánh vào xương chậu…

Đi vào hết toàn bộ.

Chen lách không chừa lại một tấc.

Cơ mông An Kỳ Đông căng chặt, phần hông đong đưa, một tay đỡ cả người mềm như nước của cô, hung hăng đưa đẩy dương vật sưng to ở giữa hai chân cô.

Anh thao một cái An Noãn liền rên rỉ một tiếng, tiếng kêu dâm đãng mà đè nén, tiếng thở dốc hỗn loạn dồn dập, không ngừng nghỉ.

Dương vật càng ngày càng sưng to, cửa động bị thao đến đỏ trắng, dâm thủy phun ra lại bị đẩy ngược vào trong, tần suất thao càng ngày càng nhanh không thấy rõ hình dạng côn thịt, chỉ thấy nơi giao hợp kéo ra tầng tầng bọt biển.

Hoa huyệt của cô càng cắm càng chặt, vắt kiệt dương vật sưng to không chịu nổi.

Dâm thủy cuồn cuộn ào ạt trào ra, giữa hai chân là một mảng trơn trượt lầy lội, bàn tay nhéo mông thịt của An Kỳ Đông cũng cảm nhận được dính ướt, anh sờ ra phía trước, sờ đến bắp đùi.

Ở nơi đó, huyệt thịt hồng phấn nhỏ hẹp khó khăn nhưng tham lam nuốt dương vật thô to màu tím đen, lông mu đen nhuyễn của cô và lông mu của anh dính sát vào nhau, nhanh chóng co lại, tiếng nước khuấy động “Ọc ọc” và tiếng quả trứng đánh vào mông “Bộp bộp bộp”…

Dâm thủy rơi rớt, nước chảy giàn giụa.

Ngón tay An Kỳ Đông đưa đến âm mao cô, đẩy ra, cắm vào giữa cánh hoa, tìm được hạt dâm giữa đóa hoa, dùng lòng bàn tay thô ráp ấn mạnh xuống, vét dọc theo khe thịt từ trên xuống dưới.

Cả người như có một dòng điện chạy qua, An Noãn bị anh khiến cho nhũn người ra, mồ hôi thơm đầm đìa, đầu cô vô lực gác lên bả vai anh, đôi tay vòng qua cổ, há miệng cắn nhẹ vành tai anh.

……

Cái trán An Kỳ Đông toát ra mồ hôi mỏng, đôi tay túm chặt eo nhỏ đang uốn éo của cô, giữa háng lại tiếp tục đâm mạnh thọc sâu đưa đẩy, càn rỡ đánh lên trên xương chậu đầy lông mu của cô…

Bộp bộp bộp…

Lách tách…

Ọc ọc…

“A…

A…

Ư…

Baba…

Thật…

Lợi hại…”

Tiếng rên rỉ yêu kiều của cô vụn vỡ, khoái cảm mãnh liệt làm cô không khép miệng được, khóe miệng chảy ra một dòng nước bọt dinh dính.

“…Hừ…

Tiểu lẳng lơ…”

An Kỳ Đông nặng nề rên, một tay anh càn rỡ vuốt ve bộ ngực mềm mại, một tay men theo nơi giao hợp của hai người cắm một ngón tay vào.

“…Ư…

A a a…

Không, muốn…

Đi vào nữa baba…

A…”

An Noãn mở to hai mắt, cửa huyệt vốn căng chặt không nhét vào được nữa thế mà lại kỳ tích nuốt vào một ngón tay này, vừa run rẩy vừa liếm mút, dâm đãng đến tận cùng…

Dưới thân anh không ngừng dùng sức đong đưa, thỉnh thoảng quy đầu to lớn lại vào đến chỗ sâu mềm mại, chọc cả người cô phát run, ngón tay thô ráp quét qua từng nếp gấp tiết dịch trong vách động, từng chút một…

“…

Hưm a, a a a…

Baba, muốn, muốn thao Noãn Noãn…

Hỏng rồi…

Ư a…

A a…”

Cả người An Noãn run rẩy kịch liệt, đồng thời u lộ cũng co rút nhanh chóng…

Xoắn chặt lấy dương vật và ngón tay của anh, chỗ sâu trong hoa huyệt đột nhiên tiết ra một dòng dâm thủy nóng bỏng…

Tưới lên dương vật cương cứng của anh.

Cái trán anh nổi lên gân xanh, anh rút ngón tay ướt đầm đề ra, chiếc cằm căng lại, tốc độ thao như mất kiểm soát, nhanh chóng hung mãnh làm cái hoa huyệt đang cao trào.

Bỗng, đôi tay anh giữ eo cô kéo mạnh lên dương vật của mình, cùng lúc đó cơ bụng căng chặt dùng sức đẩy mạnh về phía trước, chống lại chỗ sâu nhất trong hoa huyệt thịt mềm, gầm nhẹ bắn ra…

Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng vặn khóa cửa.

Giọng nói không kiên nhẫn của người phụ nữ từ ngoài cửa truyền đến:

“An Noãn, con tắm rửa cả tiếng đồng hồ rồi, còn không xong à?”

Cô gái nhỏ đang nằm liệt trên bồn rửa mặt nghe vậy thì nhìn về phía trước.

Chỉ thấy một cái điện thoại đang bị để ở trên giá, điện thoại vẫn còn đang ở trong trạng thái trò chuyện, trong màn hình là một người đàn ông đứng ở trong phòng tắm khách sạn, quần tây và quần lót dưới thân cũng tự nhiên cởi xuống dưới đầu gối, tinh dịch đặc sệt nóng bỏng đang phun ra từ mã mắt trên quy đầu đỏ tươi.

Người đàn ông khép hờ mắt gầm nhẹ kia trong nháy mắt vẻ mặt cực kì gợi cảm, một tay đỡ dương vật đang nảy lên, nhanh chóng vuốt ve cây gậy lên xuống, mã mắt tiếp tục phun ra tinh dịch trắng đục, có chút tinh dịch dừng ở trên quần lót dưới đầu gối, giống như đêm đầy sao…

An Noãn nuốt nước miếng, khụ khụ, hướng ra ngoài cửa, giọng điệu vững vàng:

“Sắp xong rồi, mẹ.”
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Chương 74: Hoàn


Đèn đường sáng choang, người đi trên đường càng ngày càng vắng, Chu Thụy Trạch làm lớp trưởng, cậu phải sắp xếp ổn thỏa mấy bạn nam đưa bạn nữ về nhà, rồi mẫu mực nói với An Noãn: “Noãn Noãn, muộn rồi, tớ đưa cậu về nhà cho.”

“Không cần đâu.”

Đầu An Noãn có hơi choáng, nhưng tư thế từ chối vô cùng rõ ràng: “Tớ đi cùng các bạn ấy là được.”

Cô chỉ chỉ mấy cô bạn.

“…Vậy, tớ cùng với mấy thằng bạn đưa các cậu trở về.”

Cậu trai rũ xuống con ngươi xám xịt, tiếp tục nói: “Đã thi xong rồi, sau này cơ hội gặp mặt rất ít.”

An Noãn dừng một chút, từ chối nữa cũng không tốt, vì thế gật đầu nói được.

…….

Đám người đi trên đường, đèn đường trên đầu chiếu lên bóng dáng những thiếu nam thiếu nữ thành một vệt dài, vốn là một vệt bóng đen dài, rồi sau đó, cái bóng trên mặt đất càng rõ hơn, người cũng càng ngày càng ít, ở trên mỗi giao lộ, sẽ có người vẫy tay rời đi.

Dọc theo đường đi An Noãn vô cùng im lặng, ngoại trừ vẻ mặt mê ly như say rượu ra, thì thậm chí bước chân đi đường cũng không khác gì người thường.

Chu Thụy Trạch đi bên cạnh cô, bóng của hai người hiện ra một khoảng cách thật lớn, cậu lặng lẽ đưa tay phải ra, cái bóng cũng vươn tay phải theo…

Cầm tay cô gái bên cạnh.

Cậu rất thích An Noãn.

Thích đến mức mỗi lần nghĩ đến lại thấy tim chua xót.

Trừ cái lần đi dã ngoại vì An Noãn uống say mà gần gũi ra, giữa hai người bọn họ hình như chẳng có gì giao nhau cả.

Tuy rằng không nói rõ, nhưng cậu biết cô từ chối cậu, bởi vì thái độ của cô đối với cậu chẳng khác gì những bạn học bình thường khác, thậm chí cả tên cậu cô cũng lười gọi, cứ luôn gọi cậu là lớp trưởng.

Dần dần…

Hai bên đường là cây to lá rộng che phủ, chỉ còn lại hai người một trước một sau, cái bóng tay nắm tay.

Bỗng.

“An, An Noãn.”

Chu Thụy Trạch phá vỡ sự yên tĩnh, dường như cậu đã hạ quyết tâm, mặt có chút đỏ, nhưng cực kỳ nghiêm túc.

Đã lâu cậu không gọi tên đầy đủ của An Noãn, cậu nhìn đôi mắt xinh đẹp của cô, hít sâu một hơi, nói: “An Noãn, tớ thích cậu, cậu có thể làm bạn gái tớ không?”

Gương mặt cô cũng đỏ, nhưng không phải bởi vì thẹn thùng.

Cô đứng phía trước cậu, mặt đường là một con dốc nghiêng, đôi mắt xinh đẹp ấy vừa vặn nhìn thẳng vào cậu.

Thật bình lặng, như thể chẳng có gì ngoài ý muốn.

Cũng không có kinh ngạc vui vẻ.

Trái tim vốn đang nhảy bình bịch của Chu Thụy Trạch cùng đôi mắt trong veo thẳng thắn bộc trực cũng dần trầm xuống, cậu bỏ qua chua xót trong lòng, khóe miệng miễn cưỡng nở một nụ cười, lời nói ra có hơi đè nén: “Xin lỗi, tớ làm cậu bối rối rồi.”

Cậu dừng một chút, bỗng nhiên nhớ tới bình thường cô cũng không tiếp xúc với bạn nam nào khác, mạnh mẽ vực dậy tinh thần, trong mắt mang theo hi vọng, cẩn thận nói: “Tớ có thể…”

Theo đuổi cậu không?

“Lớp trưởng.”

Giọng nói mỏng manh của cô trong gió thật lạnh lẽo, “Lần trước tớ nợ cậu một câu xin lỗi.”

Cô thấy ánh sáng trong mắt của cậu dần tối, dừng một chút, tiếp tục nói: “Thật xin lỗi, Chu Thụy Trạch.”

“Cảm ơn sự yêu thích của cậu, tớ đã có người mình thích.”

Tớ có thể biết là ai không?

Xin lỗi.

Chu Thụy Trạch nhìn đôi mắt cười mềm mại khi nói đến người cô thích thì sáng lấp lánh, trầm mặc hồi lâu.

“Được, tớ đã biết…

Chúc cậu hạnh phúc.”

“Cảm ơn, chúng tớ sẽ hạnh phúc.”

……

An Noãn nhìn cảnh cậu đi càng ngày càng xa, cô mím môi, xoay người đi về tiểu khu.

Bỗng, cô ngây ngẩn cả người.

Cách đó khoảng trăm mét là một người đàn ông cao cao, hình như anh vừa trở về không lâu, mang theo chút hương vị phong trần mệt mỏi, trên khuôn mặt anh tuấn uể oải, dưới cằm cũng lún phún râu, thoạt nhìn cả người anh càng thêm phong vị đàn ông sâu sắc.

Cô bình tĩnh nhìn về phía người đàn ông cách đó không xa.

Anh cũng nhìn cô.

Sắc màu xung quanh như thể biến mất.

……

Hồi lâu.

An Kỳ Đông nhìn cô gái nhỏ đứng ngây ngốc không xa, trong lòng mềm nhũn rối tinh rối mù, đang định tiến lên.

Liền thấy.

Con ngươi tươi đẹp sáng lấp lánh của cô, bỗng chậm chạp chớp chớp, rồi rơi xuống nước mắt.

Trong lòng An Kỳ Đông căng thẳng, anh nhanh chân bước qua, nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, hết thảy trong ánh mắt đều là quan tâm, hỏi: “Bảo bảo, làm sao vậy?”

Hơi thở quen thuộc từ xung quanh truyền đến, trái tim bất an của An Noãn bỗng bình ổn lại, tựa như con thú nhỏ bị thương cuối cùng cũng tìm được người dựa dẫm.

An Kỳ Đông nhìn cô gái nhỏ trong lòng ngực.

Đôi môi mấp máy của cô như cong lên, nhưng lại nhớ tới cái gì rồi dùng sức nén xuống, nước mắt chảy từng dòng, bộ dáng nhỏ bé thật ấm ức.

Anh cực kỳ đau lòng, nâng tay áo lau nước mắt cho cô.

Trời mới biết ba tháng này anh nhớ cô bao nhiêu.

Mỗi một ngày, mỗi một phút giây.

Anh định thong thả trước khi An Noãn thi đại học sẽ trở lại.

Nhưng mà, lại bị người ta ngăn cản.

Là mẹ An Noãn, vợ của anh.

Lúc anh đi Canada đóng dấu một phần giấy thỏa thuận ly hôn, đặt ở trong két sắt thư phòng, không nghĩ tới lại bị vợ phát hiện trước.

Là anh có lỗi với vợ, bởi vậy mấy ngày nay anh im lặng chấp nhận đánh chửi nghi ngờ khóc lóc của vợ, khả năng duy nhất của anh là bồi thường cho cô ấy, ngoại trừ kiên quyết ly hôn ra, thì gần như anh nhượng bộ hết thảy.

Giằng co như vậy mấy ngày.

Cuối cùng, cô ấy từ bỏ.

Chiều nay bọn họ nhận giấy ly hôn.

……

Trong lòng An Kỳ Đông khe khẽ thở dài, rũ mắt xuống, nhẹ hôn lên trán cô, mang theo thương tiếc và yêu mến, anh nói:

“Xin lỗi Noãn Noãn, baba đến muộn.”

Hoàn chính văn.
 
[H Văn - Hoàn] Ba Ba Của Tôi - Trì Nhất Tô
Chương 73: Vội


Thời gian trôi qua thật nhanh.

Ngày thi đại học.

Ngoài cổng trường Ương Ương là một biển phụ huynh chờ đợi.

Bọn họ hoặc là nôn nóng hoặc là cảm khái, thiên ngôn vạn ngữ cũng chẳng nói thành lời, chỉ còn lại từng đôi mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm cổng trường, chờ đợi tiếng chuông vang lên là họ có thể thấy con cái của mình mặt mang ý cười vui vẻ thong thả bước chân từ trong cổng trường ra, từ đây bước những bước đầu tiên trên đường đời.

…..

Rốt cuộc, tiếng chuông cuối cùng kết thúc kì thi cũng vang lên.

Sân trường vốn yên tĩnh như ấn xuống chốt mở, bỗng ồn ào sôi nổi hẳn lên.

Một đám đông thí sinh chen chúc đi ra, trên mặt họ có thể là tiếc nuối, cũng có lẽ là đắc ý, hay mờ mịt, hoặc là hài lòng…

Nhưng mắt của mỗi người đều ánh lên vẻ thoải mái thả lỏng, mặc kệ kết quả của mười hai năm đèn sách này là thành công hay thất bại, chung quy cũng đã kết thúc kì thi này.

Sợi dây thừng vẫn mãi căng chặt cuối cùng cũng có lúc buông lỏng, tiếng hoan hô tươi cười hòa lẫn nước mắt ly biệt cứ thế tùy ý phát ra…

An Noãn thu dọn xong túi đựng bút của mình, cũng không rời đi cùng mọi người, cô cầm điện thoại đứng dưới một cây ngô đồng trong khuôn viên trường.

Khuôn mặt tươi đẹp, khí chất thanh nhã lịch sự, bộ đồng phục xanh lam ở trên người cô lại vừa vặn không ngờ, tinh thần phấn chấn và phong độ trí thức nơi vườn trường làm cô giống như một nhân vật trong tạp chí.

An Noãn cứ xem đi xem lại tin nhắn duy nhất kia.

“Hẳn là kết thúc kì thi đại học rồi.

Thật xin lỗi baba có việc ở bên này không thể thoát thân được, phải hai ngày nữa mới có thể gặp con.”

……

Ồ.

Rõ ràng đã nói xong hết rồi, thi đại học nhất định sẽ đến.

Đôi mắt hạnh lấp lánh dần ảm đạm, cô muốn thể hiện ra vẻ không sao cả, nhưng mà khóe miệng lại như treo ngàn cân, nặng nề không kéo cong lên được.

Cô không cười nổi, vậy thì không cần cười.

An Noãn nghĩ.

“Noãn Noãn?”

Một giọng nói trong trẻo từ sau lưng truyền đến.

Cô xoay người, một cậu trai mặc đồng phục tương tự trên mặt còn vui vẻ kinh ngạc đang tươi cười đi về phía cô.

Chu Thụy Trạch vừa đi vừa nói: “Tớ còn đang định gọi hỏi cậu đang ở đâu, không nghĩ tới lại gặp cậu ở đây.”

“Hả sao vậy?”

“Không phải là chúng ta nên buông thả thật đã sao, mấy bạn trong lớp định đi ăn một bữa cơm chia tay, cậu có đến không?”

Khuôn mặt của cô quá mức tĩnh lặng, lại khiến người ta cảm thấy bất an, Chu Thụy Trạch cho rằng cô không phát huy tốt trong kì thi, nên cũng không dám hỏi nhiều, liền nói:

“Ừm, nếu cậu không có thời gian thì có thể không cần tới đâu, lúc chúng ta nhận giấy báo cũng có thể ăn một bữa với chủ nhiệm đó, khi đó cậu tới cũng được.”

Trong nhất thời không có tiếng đáp lại.

Cô gái trước mặt hơi rũ đầu xuống bởi vì một lúc lâu không có nói gì như đang ngầm từ chối, quanh người cũng dựng lên vách tường trong suốt.

Nửa ngày sau, ngay lúc Chu Thụy Trạch cho rằng cô sẽ từ chối.

An Noãn mới như là vừa hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn cậu, hỏi:

“Liên hoan tối nay ở đâu?”

Đây là đồng ý rồi!

Chu Thụy Trạch lập tức cười nói: “Giữa bạn bè nên không chú ý nhiều vậy, chúng tớ bỏ phiếu quyết định đi ăn thịt nướng BBQ uống bia!

Thế nào?”

“Được đó, mấy giờ?”

“7 giờ rưỡi, mọi người về nhà thay đồ trước rồi.”

“Ồ, ok.”

Chu Thụy Trạch nhìn thời gian, hỏi: “Cậu không về nhà chuẩn bị sao?”

An Noãn nghe vậy khóe miệng nhẹ giương lên, đáy mắt lại không có nhiều ý cười lắm:

“Không trở về, không có gì cần thay cả.”

—–

Quán bia nướng BBQ là quán nướng ngon nhất thành phố này.

Một đám thiếu niên mặc đồng phục vừa mới thi tốt nghiệp xong tụm năm tụm ba vô cùng náo nhiệt vây quanh cái bàn đầy xiên nướng.

Không khí sôi nổi, cả lớp vừa ăn uống, vừa nói chuyện trên trời dưới đất lung tung…

An Noãn cũng cười, tuy rằng cô không gia nhập cuộc trò chuyện, nhưng thi thoảng cũng gật gật đầu, như là rất nghiêm túc nghe bọn họ nói chuyện.

Chẳng qua, không ai phát hiện ra.

Rượu trên bàn càng ngày càng ít.

……

Đèn quán nhậu lập lòe muôn màu, không chiếu rõ gương mặt say rượu ửng hồng của An Noãn.

Đêm dần sâu.

Người nói chuyện cũng dần ít lại, mọi người ai nấy đều mệt mỏi câu có câu không nói chuyện, vài người đã dọn đường về nhà, cũng có người tụ lại một đám định đi tiệm net phóng túng một đêm.

Khủy tay trái của An Noãn chống lên tay vịn, tay phải cầm điện thoại lướt, thỉnh thoảng ấn mở màn hình, cũng không định bỏ xuống.

Thật ra.

Rất kỳ lạ.

Cảm giác cả hai người cùng mất tích.

Không nói đến baba ngoại trừ cái tin nhắn duy nhất kia thì cũng không hỏi thăm gì nữa.

Mà người phụ nữ vô cùng để ý thành tích kia cũng chẳng điện cho cô hỏi xem thi thế nào, theo như bình thường, cô vừa thi xong, bà ấy nhất định sẽ gấp gáp không chờ được chờ câu trả lời của cô ở nhà.

Cho nên?

Bọn họ đều đang vội?

Chẳng lẽ, đều cùng vội làm chuyện gì đó?
 
Back
Top Bottom