Khác [H/NP] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
84,009
Điểm tương tác
0
Điểm
0
405741710-256-k733325.jpg

[H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
Tác giả: uuuuttdsagj
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn tình, cao h, cưỡng chế yêu, giam cầm, sinh con
Nội dung:
Là con gái của người hầu, Cẩm Chi không ngờ mình lại bị hai thiếu gia để ý và bị bọn họ giam cầm.



thịt​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Edit-Hoàn] Trọng sinh chi đáo giảo cơ du hý - Long...
  • (AI edit - chưa beta) - Bảy tinh tệ một con trùng...
  • Xuyên Qua Thành Nam Thiếp Công - Giá Danh Tự Hảo
  • [Edit-ĐM ABO] Vai chính công thụ sao lại đánh nhau...
  • [ĐM-On Going] Toang Rồi Ôm Nhầm Con Trai! - Tước Miêu
  • [HP/DRARRY/ONGOING] Coming Home
  • [H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
    Chương 1


    Ánh đèn từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Cẩm Chi, để lộ rõ nỗi kinh hoàng không thể che giấu trong đôi mắt cô.

    Trên màn hình là một bức ảnh vừa được gửi tới từ một số máy lạ.

    Trong ảnh, Cẩm Chi đang đứng trước gương trong phòng ngủ, vạt áo sơ mi lỏng lẻo trượt khỏi vai, để lộ bờ vai gầy mỏng manh, trắng ngần như tuyết giữa màn đêm thăm thẳm.

    "Em đẹp lắm.

    Anh đang theo dõi em đấy."

    Từng dòng chữ như những con rết lạnh lẽo bò ngang qua da thịt, khiến Cẩm Chi run rẩy đến mức suýt đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn gỗ.

    Cô lập tức nhấn nút tắt nguồn, nhưng cái cảm giác bị dõi theo từ bóng tối vẫn lặng lẽ bao trùm, khiến sống lưng cô lạnh toát.

    Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày cô bị theo dõi.

    Những tin nhắn lạ bắt đầu liên tục được gửi tới.

    Ban đầu chỉ là những lời khen bình thường về bộ đồ cô mặc hôm đó hay mùi dầu gội thoang thoảng trên tóc cô, khiến Cẩm Chi tưởng ai đó đang đùa giỡn.

    Thế rồi chúng dần thay đổi.

    Hắn bắt đầu gửi cho cô những bức ảnh hắn chụp lén cô.

    Có lần là ảnh cô đang cúi người lau dọn trong phòng khách, tà váy hơi xếch lên để lộ phần đùi trắng mịn.

    Lần khác là hình cô đứng chờ xe buýt dưới mưa, chiếc áo sơ mi mỏng bị nước làm ướt sũng dính sát vào người, phác họa rõ từng đường cong cơ thể cô.

    Hôm nay là sinh nhật mười tám của Cẩm Chi, đáng lẽ sẽ là ngày hạnh phúc nhất của cô.

    Nhưng trong tâm trí cô giờ đây chỉ tràn ngập những bức ảnh chụp lén đầy biến thái và cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang theo dõi cô từ trong bóng tối.

    Cô bước chân nhanh hơn, đôi giày vải mỏng chạm đất phát ra những tiếng bước chân dồn dập, như nhịp tim đang run rẩy vì kinh hoàng cô lúc này.

    Khi Cẩm Chi vừa bước chân ra khỏi cổng trường, một chiếc Mercedes đen bóng đột ngột chắn ngang lối đi.

    Trái tim cô thắt lại, nhịp thở trở nên dồn dập, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào quai cặp như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.

    Cánh cửa xe mở ra, Tiêu Bắc bước xuống với nụ cười ấm áp như nắng ấm đầu mùa, xua tan đi phần nào không khí âm u đang bủa vây lấy cô.

    Anh dịu dàng đưa bó hoa hồng trắng tinh khôi tặng cô.

    "Cẩm Chi, sinh nhật vui vẻ!"

    Cẩm Chi khựng lại, đôi mắt mở to vì bất ngờ.

    Cô không ngờ sẽ gặp anh ở đây

    "Anh... anh Tiêu Bắc?"

    Anh khẽ cười, dịu dàng nói:

    "Hôm nay là ngày đặc biệt của em mà.

    Anh muốn mời em đi ăn tối, chỉ đơn giản là để chúc mừng sinh nhật thôi.

    Em đồng ý chứ?"

    Cẩm Chi khẽ cắn môi, lòng đầy do dự.

    Nỗi sợ vô hình vẫn bám riết lấy cô, khiến cô chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà.

    Nhưng trước mặt là Tiêu Bắc, thiếu gia cả của nhà họ Trần, người luôn dịu dàng quan tâm, bảo vệ cô khỏi sự bắt nạt của Tịch Dương.

    Khuôn mặt anh lúc này rất chân thành khiến cô không nỡ lòng từ chối.

    Cuối cùng, cô khẽ gật đầu, lí nhí đáp:

    "Vâng... em đồng ý."

    Tại một nhà hàng sang trọng, dưới ánh nên nến lung linh hòa cùng tiếng violin du dương từ xa vọng lại.

    Tiêu Bắc ngồi đối diện cô, dáng người thẳng tắp trong bộ vest tối màu, đôi mắt anh nhìn cô không rời như thể cả thế giới này chỉ còn lại hai người.

    Anh khẽ đẩy thực đơn sang phía cô, giọng nói vẫn mang theo sự ấm áp quen thuộc.

    "Em thích món gì cứ gọi nhé.

    Hôm nay là ngày của em, đừng khách sáo."

    Cẩm Chi cúi đầu nhìn thực đơn, ngón tay ngại ngùng lật từng trang giấy bóng.

    Cô biết mình không thuộc về nơi này, những món ăn có tên Pháp dài ngoằng cùng giá tiền trên trời khiến tim cô thắt lại.

    Cô chỉ là con gái của người giúp việc trong nhà họ Trần, dù may mắn lớn lên cùng hai anh em nhà ấy thì khoảng cách giữa họ vẫn luôn rất xa đến mức không thể chạm vào.

    Cuối cùng, cô chỉ chọn những món đơn giản và rẻ nhất.

    Tiêu Bắc mỉm cười dịu dàng nhìn cô, rồi anh bình thản gọi thêm vài món đắt tiền.

    Trong lúc chờ món, anh rót rượu vang đỏ vào ly cô, màu rượu sóng sánh dưới ánh nến như máu tươi loãng.

    "Hôm nay em đã mười tám tuổi rồi," Anh nói rồi đẩy ly về phía cô "Thành người lớn rồi, phải thử một chút chứ."

    Cẩm Chi ngại ngùng lắc đầu, khẽ từ chối.

    "Em... em không biết uống rượu ạ."

    Tiêu Bắc nghiêng đầu, nụ cười vẫn dịu dàng.

    "Chỉ một chút thôi mà.

    Hôm nay là ngày đặc biệt của em mà."
     
    [H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
    Chương 2


    Nghe vậy, Cẩm Chi không tiện từ chối thêm nữa.

    Cô cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ.

    Vị rượu cay nồng lan tỏa trên đầu lưỡi, khiến cô không kìm được mà nhăn mặt lại.

    Tiêu Bắc cười khẽ, nâng ly của mình lên cụng nhẹ vào ly cô.

    "Uống thêm đi, em sẽ quen dần thôi."

    Cẩm Chi ngập ngừng, nhưng nhìn vào ánh mắt mong chờ của anh khiến cô không đành lòng lắc đầu.

    Thế rồi, hết ly này đến ly khác.

    Dưới sự dụ dỗ dịu dàng của anh, Cẩm Chi bắt đầu cảm thấy đầu óc mình quay cuồng dữ dội.

    Mọi thứ xung quanh dần nhòe đi, tiếng violin xa xăm vọng lại.

    "Em... em thấy không được rồi ạ..."

    Giọng cô yếu ớt, gần như thì thầm.

    Tiêu Bắc dường như đang nói gì đó, nhưng cô không còn nghe rõ nữa.

    Cô muốn mở miệng hỏi anh đang nói cái gì nhưng cơ thể không còn nghe lời nữa, mí mắt cuối cùng cũng sụp hẳn xuống.

    Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong mắt cô là nụ cười đầy ẩn ý của Tiêu Bắc.

    Cẩm Chi hoàn toàn mất đi ý thức, mái tóc dài buông xõa che khuất gương mặt ửng hồng vì men rượu.

    Tiêu Bắc ngồi bất động một lúc, đôi mắt tối sẫm nhìn cô, hơi thở anh nặng dần.

    Lớp vỏ bọc dịu dàng cuối cùng đã tan vỡ.

    Giờ đây, trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy chỉ còn lại khát khao chiếm hữu mãnh liệt, muốn đè cô xuống, muốn khắc dấu ấn của mình lên từng tấc da thịt trắng ngần kia.

    Anh chậm rãi đứng dậy, bước vòng qua bàn ăn với những bước chân nặng nề nhưng đầy phấn khích.

    Tiêu Bắc cúi xuống vòng tay ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cô vào lòng.

    Rồi anh cúi xuống, chôn mặt vào hõm cổ trắng ngần của Cẩm Chi.

    Tham lam hít một hơi thật sâu, như kẻ nghiện cuối cùng cũng được chạm vào thứ mình thèm khát bấy lâu.

    Ánh mắt anh lóe lên sự điên cuồng không thể che giấu.

    Đôi môi anh khẽ lướt qua vành tai cô, thì thầm một câu chỉ mình anh nghe thấy.

    "Cuối cùng... em cũng là của anh."

    Anh bế cô ra khỏi nhà hàng qua lối riêng, bước chân vững chãi nhưng mang theo sự nôn nóng không che giấu được.

    Nhân viên cúi đầu cung kính, không ai dám hỏi.

    Chiếc Mercedes đen đã chờ sẵn dưới sảnh.

    Anh đặt cô nằm trên ghế sau, rồi tự mình lái xe, đôi tay vốn dĩ luôn giữ vẻ điềm đạm giờ đây siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch.

    Khi đến khách sạn, anh vòng ra ghế sau bế cô lên rồi bước nhanh lên phòng.

    Cửa phòng khép lại, cắt đứt hoàn toàn cơ hội trốn thoát của cô.

    Ánh đèn vàng ấm từ đèn ngủ đầu giường chiếu lên khuôn mặt Cẩm Chi.

    Má cô ửng hồng vì rượu, đôi môi khẽ hé, hơi thở đều đặn.

    Tiêu Bắc nhẹ nhàng đặt cô xuống giữa giường rồi chăm chú nhìn cô.

    Chỉ mới nhìn thôi mà hạ thân anh đã cương cứng.

    Anh ngồi xuống mép giường, bàn tay run rẩy chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo của cô, như thể anh đang mở một món quà quý giá nhất đời mình.

    Chiếc áo đồng phục dần hé mở, để lộ làn da trắng mịn như sứ bên trong.

    Tiêu Bắc nuốt nước bọt.

    Anh cởi bỏ từng lớp quần áo trên người cô xuống, chỉ để lại bộ nội y mỏng tang.

    Thân thể cô nằm đó, hoàn toàn phơi bày dưới ánh đèn vàng.

    Da cô trắng đến mức gần như phát sáng, mịn màng không một vết sẹo.

    Xương quai xanh thanh thoát nổi rõ dưới lớp da mỏng, hai bầu ngực căng tròn bị lớp áo lót ren trắng ép chặt, vòng eo nhỏ đến mức anh chỉ cần một vòng tay là ôm trọn, đôi chân dài thẳng tắp vô thức khép lại.

    Tiêu Bắc đưa tay lên, đầu ngón tay run run lướt từ khóe mắt đang khép chặt của cô, xuống sống mũi cao, qua đôi môi hé mở, rồi dừng lại ở xương quai xanh tinh tế.

    Anh tiếp tục di chuyển xuống chạm vào mép áo lót, ngón tay lướt nhẹ qua hai bầu ngực đang phập phồng theo nhịp thở.

    Hai bàn tay anh nắm lấy hai bầu vú căng tròn qua lớp ren mỏng rồi bóp mạnh.

    Anh xoa nắn chúng một cách mạnh bạo, ngón tay bấm sâu vào thịt mềm, như muốn để lại dấu vết của riêng mình.

    Hai bầu ngực bị bóp biến dạng trong bàn tay anh.

    Dù đang hôn mê, cơ thể cô vẫn phản ứng theo bản năng.

    Một tiếng rên đau đớn khe khẽ phát ra từ cổ họng cô.

    Đôi mày cô nhíu chặt lại, thân thể khẽ lại, nhưng không thể tỉnh dậy.
     
    [H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
    Chương 3


    Nghe thấy tiếng rên yếu ớt, hơi thở hắn càng trở nên dồn dập hơn, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên thứ dục vọng mãnh liệt hơn bao giờ hết.

    Hắn thì thầm, giọng khàn khàn đầy thỏa mãn: "Em rên hay thật... chỉ mới thế này mà đã đau rồi sao?"

    Bàn tay hắn trượt ra sau lưng cô, ngón tay linh hoạt lần mò tìm chiếc móc áo lót nhỏ xíu.

    Chỉ một tiếng "tách" vang lên, chiếc áo lót ren trắng lập tức lỏng ra, rơi khỏi hai bầu ngực căng tròn, để lộ hai núm vú hồng non nớt.

    Tiêu Bắc nhìn chúng không chớp mắt, đôi đồng tử co lại vì kích động.

    Rồi hắn cúi xuống, hơi thở nóng bỏng phả lên làn da trắng mịn.

    Đầu lưỡi lướt nhẹ qua một bên núm vú, ngậm lấy nó vào miệng, rồi mút mạnh, răng khẽ cắn nhẹ khiến bầu ngực căng tròn rung động theo từng nhịp mút.

    Cẩm Chi dù vẫn chìm trong cơn hôn mê vẫn không kìm được mà bật ra những tiếng rên rỉ nức nở "Ưm... ah..."

    Sau một lúc lâu, Tiêu Bắc mới ngẩng đầu lên.

    Môi hắn ướt át, ánh mắt mơ màng thỏa mãn.

    Hắn thở ra một hơi thở nặng nề, như vừa được giải tỏa một phần khát khao dồn nén bấy lâu.

    "Thơm quá... ngọt quá...Cẩm Chi..."

    Hắn thì thầm bên tai cô, giọng khàn đến mức gần như không thành lời.

    "Anh đã tưởng tượng đến cảnh này bao nhiêu lần rồi..."

    Bàn tay hắn chậm rãi trượt xuống dưới, ngón tay móc vào viền quần lót ren trắng cuối cùng còn sót lại, rồi từ từ kéo nó xuống.

    Quần lót ren đã ướt đẫm một mảng lớn.

    Mùi hương ngọt ngào ấy lập tức lan tỏa trong không khí, khiến hạ thân hắn đau nhức đến mức gần như không chịu nổi.

    Tiêu Bắc hít một hơi sâu, đôi mắt đen kịt dán chặt vào nơi bí mật giữa hai chân cô.

    Hơi thở hắn nặng nề, cuồng nhiệt, như dã thú đang kìm nén cơn đói khát cuối cùng trước khi lao vào xé xác con mồi.

    Tiêu Bắc không còn chút kiên nhẫn nào nữa.

    Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở dồn dập.

    Hắn tách rộng hai chân cô ra, ngón tay cái vuốt nhẹ lỗ lồn non nớt hồng hào đang run rẩy, rồi không chút do dự, chọc thẳng ba ngón tay vào lối vào chật chội ấy.

    Lớp thịt non nóng ấm lập tức siết chặt lấy ngón tay hắn, nó ẩm ướt và mềm mại đến mức khiến hắn rên lên.

    "Chặt quá, em sinh ra là để cho anh chịch đấy phải không?"

    Hắn thì thầm, giọng lạc đi vì khoái cảm, ngón tay bắt đầu ra vào chậm rãi, nới lỏng lỗ nhỏ ấy từng chút một.

    Khi đầu ngón tay chạm đến lớp màng mỏng, Tiêu Bắc khựng lại một giây, rồi nở một nụ cười méo mó đầy bệnh hoạn.

    Sự hưng phấn ấy khiến cả người hắn run rẩy, con cặc trong quần co giật liên hồi, trướng căng đến mức như muốn nổ tung.

    Hắn không chút thương tiếc mạnh bạo khuấy đảo lối vào nhỏ hẹp.

    Ba ngón tay xoay tròn, móc ngoáy, đâm sâu rồi lại rút ra, tạo nên những tiếng nước "chẹp chẹp" vang lên dâm đãng trong căn phòng tĩnh lặng.

    Dịch thể trong suốt tuôn ra không ngừng, thấm ướt cả bàn tay hắn rồi chảy dài xuống ga giường trắng tinh.

    "Em ướt đẫm vì anh rồi kìa."

    Hắn thì thầm vào tai cô bằng giọng nói run rẩy vì hưng phấn.

    Cơ thể Cẩm Chi run rẩy dữ dội, dù vẫn chìm trong hôn mê nhưng hai chân cô vẫn vô thức dạng rộng hơn, hông khẽ nhấc lên như đón nhận.

    Những tiếng rên rỉ ngọt ngào phát ra từ cổ họng cô, đứt quãng mà mê hoặc:

    "Ưm... ah...

    đừng..."

    Sau một lúc, cơ thể cô co giật mạnh.

    Lỗ lồn không ngừng co thắt dữ dội, siết chặt lấy ba ngón tay hắn như không muốn buông.

    Dòng nước dâm ấm nóng tuôn ra ào ạt, ướt đẫm bàn tay hắn, chảy cả xuống ga giường, mùi hương ngọt ngào dâm đãng lan tỏa khiến hắn suýt nữa mất kiểm soát.

    Hắn nhìn những giọt nước dâm trong suốt ấy, ánh mắt tối sầm lại, hơi thở trở nên nặng nề và gấp gáp.

    Cơn thú tính bấy lâu bị kìm nén cuối cùng cũng bùng nổ.

    Hắn rút ngón tay ra, thay vào đó là thứ thô bạo và to lớn hơn gấp bội.

    Hắn nắm chặt lấy vật cứng nóng hổi của mình, đầu khấc sưng tấy áp sát vào lối nhỏ non nớt vẫn còn đang run rẩy co thắt như mời gọi.

    Rồi không chút chần chừ thúc mạnh vào bên trong, xé toạc hoàn toàn lớp màng mỏng manh cuối cùng.

    "A...!"

    Tiếng hét xé lòng vang lên trong căn phòng vắng lặng.

    Cơn đau rát ập đến bất ngờ khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn mê muội.

    Đôi mắt cô mở to ngập tràn hơi nước, gương mặt trắng bệch, cả cơ thể vốn mềm nhũn giờ căng cứng như dây đàn sắp đứt.

    Máu từ nơi kết hợp của hai người chảy ra, hòa lẫn với dịch thủy trong suốt nhỏ giọt xuống ga giường trắng tinh.

    "Đau... dừng lại...hức... anh... anh làm gì vậy..."

    Cô nức nở xin tha, gương mặt trắng bệch, cả người không còn chút sức lực nào chỉ có thể dựa dẫm vào lồng ngực vững chãi của hắn mà thở dốc.

    Thế nhưng Tiêu Bắc như chẳng nghe thấy lời cầu xin ấy.

    Ánh mắt hắn đỏ ngầu vì dục vọng.

    Hắn thô bạo nắm chặt lấy hai chân cô kéo rộng ra, bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và dồn dập.

    "Ưm... ha...

    đừng... ah!"

    Lý trí vừa mới quay về của cô lại một lần nữa bị cuốn phăng đi.

    Những cú đâm rút mãnh liệt như sóng trường giang khiến đầu óc cô trống rỗng.

    Cơn đau ban đầu dần bị thay thế bởi một cảm giác tê dại, kích thích lan tỏa khắp dây thần kinh.

    Cô chỉ có thể vô lực há miệng rên rỉ theo từng nhịp chuyển động của hắn.

    Hai bầu ngực đầy đặn trước ngực cũng vì thế mà nảy lên liên hồi, tạo nên một khung cảnh dâm mỹ và hỗn loạn.
     
    [H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
    Chương 4


    Nhịp độ mỗi lúc một dồn dập hơn, hắn không còn thỏa mãn với những cú thúc chậm rãi nữa mà bắt đầu đẩy nhanh tốc độ.

    Mỗi lần va chạm đều cực kỳ sâu, đầu khấc to lớn đâm thẳng vào tử cung non mềm của cô, như muốn khảm chặt cả cơ thể cô vào lòng mình.

    Hắn cúi thấp người, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào gương mặt đẫm lệ của cô, rồi thô bạo ngậm lấy đôi môi đang rên rỉ không ngừng.

    Đầu lưỡi hắn càn quét bên trong khoang miệng ngọt ngào, hút sạch không khí khiến cô chỉ còn biết nấc lên từng hồi nghẹn ngào, nước mắt lăn dài không kiểm soát.

    "Ưm... ha... không... sâu quá... anh... dừng lại đi..."

    Cô nức nở van xin hắn dừng lại nhưng điều đó chỉ càng khiến hắn đâm điên cuồng hơn.

    Cảm giác kích thích dồn dập tích tụ lại đến cực hạn khiến cơ thể cô không thể chịu đựng thêm được nữa.

    Một luồng điện khoái lạc chạy dọc sống lưng, lỗ lồn co thắt mãnh liệt, phun ra từng đợt dịch thủy nóng hổi ướt đẫm cả con cặc thô to của hắn.

    "Aaa!"

    Sau một tiếng hét thất thanh, cơ thể cô run lên bần bật trong cơn khoái cảm tê dại.

    Hai chân cô vô thức quắp chặt lấy eo hắn, móng tay bấm sâu vào lưng hắn như muốn tìm một điểm tựa giữa cơn sóng tình đang nhấn chìm hoàn toàn lý trí.

    Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại khoái cảm mãnh liệt xen lẫn đau đớn tột độ khiến nước mắt tuôn rơi không ngừng.

    Thế nhưng Tiêu Bắc hoàn toàn không có ý định cho cô thời gian để thở dốc.

    Nhìn khuôn mặt đẫm lệ xinh đẹp của cô, thú tính trong lòng hắn càng bùng phát dữ dội hơn.

    Hắn gầm nhẹ một tiếng, đôi bàn tay gân guốc siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, rồi nhấc bổng hông cô lên cao để đâm vào sâu hơn.

    Tiếng va chạm da thịt "bạch bạch" dồn dập vang lên khắp không gian tĩnh lặng.

    Cô bị hắn thúc đến mức cả người nảy lên theo từng nhịp, đầu óc trống rỗng hoàn toàn, chỉ còn biết bám víu lấy vai hắn mà nức nở, tiếng khóc xen lẫn tiếng rên rỉ ngọt ngào.

    Sau một lúc lâu, hắn đột ngột thúc mạnh vài cú liên tiếp, mỗi cú đều chạm đến tận cùng, đầu khấc đập mạnh vào tử cung khiến cả người cô cong lên vì khoái cảm.

    Rồi hắn gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, bắn toàn bộ tinh dịch vào tử cung cô.

    Hắn vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần của cô mà nặng nề thở dốc, cảm nhận được sự run rẩy khe khẽ của cơ thể cô và dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy bên trong khiến hắn thỏa mãn tột độ.

    Cẩm Chi nằm đó, cả người cô hoàn toàn rệu rã không còn chút sức lực nào.

    Đôi chân vốn bị hắn banh rộng giờ đây run rẩy không ngừng, khớp xương tê dại đến mức không thể khép lại nổi, chỉ có thể vô lực dạng mở.

    Cả cơ thể cô không còn chỗ nào lành lặn, phủ kín những dấu hôn đỏ rực và dấu cắn tím bầm điên cuồng của hắn.

    Khuôn mặt cô đẫm nước mắt, những giọt lệ lặng lẽ trào ra từ khóe mắt, lăn dài trên gò má ửng hồng vì khoái cảm xen lẫn đau đớn.

    Đôi mắt long lanh giờ đây vô hồn, trống rỗng nhìn lên trần nhà, đôi môi nhỏ xinh hé mở thở, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nấc nghẹn ngào không thành lời.

    Lỗ lồn giữa hai chân cô không ngừng co thắt, đẩy ra từng dòng nước dâm trong suốt hòa lẫn với tinh dịch trắng đục đặc quánh của hắn.

    Cô muốn cử động, muốn đẩy hắn ra, nhưng ngay cả việc nhấc một ngón tay lúc này cũng trở nên quá sức.

    Ngay khi Cẩm Chi tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, thì vật cứng nóng hổi vẫn còn nằm sâu trong cơ thể cô lại cương cứng trở lại, to lớn như muốn xé rách lớp thịt non nớt đang sưng đỏ vì lần chiếm đoạt đầu tiên.

    "Không... làm ơn... dừng lại đi... em không chịu nổi nữa..."

    Cô nức nở, giọng nói khản đặc vì đã rên rỉ quá nhiều.

    Đôi bàn tay yếu ớt cố gắng đẩy vào lồng ngực vững chãi của hắn, móng tay cào nhẹ lên da thịt rắn chắc, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

    Nỗi sợ hãi dâng trào khắp cơ thể cô, cảm giác căng tức từ nơi hạ bộ khiến cô như muốn ngất đi, cơ thể đã rệu rã giờ lại bị ép buộc đón nhận sự xâm phạm mới.

    Và cơn sóng tình ấy vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, chỉ càng lúc càng dữ dội hơn, cuốn cô vào vực sâu không đáy.
     
    [H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
    Chương 5


    Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa, đánh thức Cẩm Chi đang ngủ say.

    Cô tỉnh dậy trong cơn đau nhức toàn thân, như thể từng khớp xương đều đã bị nghiền nát.

    Vừa mở mắt, gương mặt của Tiêu Bắc ở ngay sát bên, gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi thở hắn phả lên da thịt mình.

    Ký ức về đêm cuồng loạn hôm qua ùa về như một cơn lốc dữ dội khiến đầu cô đau đớn.

    Nỗi kinh hoàng bao trùm lấy cô, Cẩm Chi quên cả đau đớn, cô chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi đây ngay lập tức.

    Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn vì bị banh rộng suốt đêm qua lập tức khuỵu xuống khiến cô ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo.

    Tiêu Bắc lúc này cũng tỉnh giấc.

    Hắn nhìn thân thể trắng ngần đầy dấu hôn và vết cắn đang run rẩy dưới sàn của cô, dục vọng trong lòng hắn lại bùng lên lần nữa.

    Hắn bước xuống giường, dễ dàng nhấc bổng thân hình nhỏ nhắn của cô lên như nhấc một con búp bê, rồi hắn đặt cô ngồi khóa trên đùi mình.

    Thứ nóng hổi phía dưới lập tức áp sát háng cô, đầu khấc cứng rắn chạm thẳng vào lỗ nhỏ vẫn còn sưng đỏ và ướt át khiến Cẩm Chi tái mặt.

    Cô hoảng loạn vùng vẫy, nhưng bàn tay gân guốc của hắn đã siết chặt eo cô lại, không cho cô chạy trốn.

    "Anh... thả em ra..."

    Cẩm Chi khóc không thành tiếng, nước mắt lăn dài trên gò má, đôi mắt long lanh ánh nước nhìn hắn van xin.

    "Sao lại thành ra thế này..."

    Tiêu Bắc làm bộ thở dài, giọng trầm thấp mang vẻ hối lỗi đầy giả tạo: "Tối qua chúng ta uống say quá nên mới vậy..."

    Hắn nắm lấy bàn tay run rẩy của cô, siết nhẹ.

    "Anh sẽ chịu trách nhiệm với em."

    Lời nói ấy như sét đánh ngang tai.

    Cẩm Chi chết lặng, rồi lập tức lắc đầu quầy quậy.

    "Không... không cần đâu, anh cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra được không?"

    Cẩm Chi nức nở van xin, nước mắt tuôn rơi không ngừng, thấm ướt cả cổ áo hắn.

    Cuộc hoan lạc bạo lực đêm qua khiến cô sợ hãi, cô không muốn yêu một người như vậy.

    Nụ cười trên môi Tiêu Bắc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lẽo đến rợn người, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu đáng sợ.

    Hắn thô bạo bóp chặt lấy cằm cô đến mức xương hàm đau điếng, ép buộc cô phải đối diện thẳng với ánh nhìn cháy bỏng ấy, giọng trầm thấp đe dọa:

    "Em nghĩ mình có lựa chọn thật sao?"

    Không chờ cô kịp phản kháng, hai cánh tay rắn chắc đã thô bạo bế thốc lên, rồi nhắm thẳng cự vật gân guốc đang cương cứng mà đâm mạnh xuống không thương tiếc.

    "AAA!"

    Tiếng hét thê lương xé toạc không gian yên tĩnh.

    Toàn thân cô run rẩy dữ dội, cơn đau khủng khiếp từ hạ thể lan tỏa như dao cắt khiến cô tưởng như mình vừa bị xé làm đôi.

    Lối vào vốn đã sưng mọng nay bị thứ khổng lồ kia nong rộng một cách tàn nhẫn, máu tươi rỉ ra từng giọt hòa quyện cùng dịch dâm dính nhớp, chậm rãi chảy dài xuống đùi trắng muốt.

    Cô nức nở van xin, đôi tay nhỏ bé yếu ớt đấm vào lồng ngực rộng lớn của hắn:

    "Anh đừng như vậy... tha cho em...

    đau quá... hức... tha cho em đi mà..."

    Nhưng Tiêu Bắc hoàn toàn không để ý đến lời van xin ấy.

    Hắn như một con thú hoang ngửi thấy mùi máu, bắt đầu những cú nhấp mạnh bạo điên cuồng.

    Mỗi lần hắn đều đâm lút cán, quy đầu to lớn nghiền nát tử cung mẫn cảm, khiến cơ thể cô xóc nảy dữ.

    Hai chân vì quá đau đớn mà quấn chặt lấy eo hắn, tìm kiếm một điểm tựa trong cơn bão tố dục vọng.

    Gương mặt cô tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi tuôn ra như mưa, mái tóc dài rối bù dính bết vào đôi má ướt đẫm nước mắt.

    Hai bầu ngực đầy đặn trắng ngần rung lắc không ngừng theo nhịp va chạm, núm vú sưng đỏ cọ xát vào lồng ngực săn chắc của hắn.

    Cô không còn sức để khóc lớn, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, vô hồn xen lẫn với tiếng va chạm da thịt "bạch bạch" đầy dâm đãng.

    Cơ thể mềm nhũn kiệt sức buông thõng trên vai hắn, để mặc cho hắn hành hạ cơ thể mình như một con búp bê tình dục không biết mệt mỏi.

    Hắn càng lúc càng điên cuồng, đôi bàn tay lớn siết chặt lấy cặp mông trắng tròn in hằn những vết bầm tím sẫm màu.

    Mỗi lần cự vật đều rút ra tận cán rồi lại đâm sâu vào tận đáy hoa huyệt.

    Cơ thể cô run bần bật, đôi môi hồng hé mở, chiếc lưỡi nhỏ đỏ tươi vô thức thè ra ngoài, nước miếng trong suốt tràn khỏi khóe miệng, nhỏ giọt xuống vai hắn.

    Khung cảnh ấy vừa tàn nhẫn, vừa ngập tràn sắc dục mê hoặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
     
    [H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
    Chương 6


    Lúc này, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên dồn dập.

    Nghe âm thanh ấy, Cẩm Chi giật bắn người, lấy lại được chút tỉnh táo từ con mụ mị.

    Hai tay nhỏ bé run rẩy yếu ớt đẩy lồng ngực rắn như đá của Tiêu Bắc, giọng khản đặc vì những tiếng rên rỉ kéo dài:

    — "Hức... có người... có người đến... xin anh... buông em ra đi..."

    Nhưng Tiêu Bắc không những không dừng lại mà còn nở một nụ cười méo mó.

    Hắn gầm lên một tiếng trầm thấp rồi thúc mạnh một cú lút cán, quy đầu to lớn thô bạo đâm thẳng vào tử cung đang sưng mọng nhạy cảm, khiến cô bật ra tiếng hét đau đớn yếu ớt.

    Hắn đứng dậy, hai bàn tay lớn đỡ lấy cặp mông tròn đầy mềm mại của cô khiến cô hoàn toàn treo lơ lưng trên người hắn.

    Tiêu Bắc chậm rãi bước từng bước về phía cửa, mỗi bước chân đều khiến dương vật to lớn đâm vào sâu hơn, cọ xát mãnh liệt vào điểm mẫn cảm sâu bên trong.

    Cẩm Chi lúc này trông thê thảm đến cực độ, toàn thân cô nảy lên theo nhịp bước, đôi chân trắng nõn theo bản năng quấn chặt lấy eo hắn để khỏi rơi xuống, mái tóc dài rối bù rũ rượi che khuất khuôn mặt đẫm nước mắt và mồ hôi, hoa huyệt bị lấp đầy đến căng trướng, dịch dâm trong suốt không ngừng trào ra, chảy dài dọc theo đùi non, nhỏ giọt xuống sàn nhà.

    Khi bàn tay Tiêu Bắc chạm vào nắm cửa, tim Cẩm Chi như ngừng đập, cô nhận ra ý định điên rồ của hắn.

    Cô hoảng loạn tột độ, đôi tay nhỏ bé bấu víu chặt lấy cánh tay hắn, nức nở van xin trong tuyệt vọng:

    — "Không... làm ơn...

    đừng mở cửa... sẽ bị thấy mất... xin anh...

    đừng..."

    Tiêu Bắc cười khẽ một tiếng, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng u ám, rồi dứt khoát vặn khóa.

    Cạch

    Cánh cửa mở tung ra.

    Cẩm Chi nhắm nức nở nghiền mắt lại, vùi mặt vào cổ hắn, toàn thân run lên vì hổ thẹn và sợ hãi.

    Cô không dám nhìn, không dám đối diện với người đang ở ngoài cửa.

    Vì thế cô không hề hay biết người đứng ngoài cửa chính là Tịch Dương.

    Mắt Tịch Dương đỏ ngầu, chứa đầy sự giận dữ và ghen tị điên cuồng khi chứng kiến Tiêu Bắc đang thong dong thưởng thức con mồi một mình.

    Hắn bước thẳng vào, dùng chân đá sầm cửa lại, rồi gầm lên đầy phẫn nộ:

    — "Tiêu Bắc!

    Đồ khốn, hôm qua mày dám giấu cô ta để hưởng thụ một mình à?

    Đã bảo là dùng chung cơ mà!"

    Nghe giọng nói quen thuộc ấy, Cẩm Chi bàng hoàng ngẩng đầu lên.

    Khi nhìn thấy Tịch Dương, cả người cô cứng đờ lại.

    Tâm trí cô sụp đổ hoàn toàn, trái tim như bị hàng vạn lưỡi dao sắc nhọn đâm nát.

    Hóa ra sự trong trắng của cô, nhân phẩm của cô chỉ là món đồ chơi để hai tên đàn ông này chia chác.

    Tịch Dương tiến lại gần, hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, ánh mắt hắn lóe lên tia độc ác không che giấu.

    Hắn thô bạo nắm lấy mái tóc dài của cô giật mạnh ra sau, rồi cúi xuống thô bạo hôn lấy môi cô.

    Hắn thọc lưỡi sâu vào khoang miệng, quấy đảo hung bạo, hút cạn dưỡng khí khiến cô nghẹt thở.

    Cẩm Chi tuyệt vọng cố đẩy Tịch Dương ra, nhưng hành động ấy chỉ như đổ thêm dầu vào ngọn lửa bạo ngược đang rừng rực trong hắn.

    Tịch Dương gầm gừ thô bạo túm lấy hai cổ tay mảnh mai của cô vặn ngược ra sau lưng, hắn siết chặt đến mức da thịt trắng nõn đỏ ửng, hằn lên những vết ngón tay tím tái sâu hoằm.

    Cô chỉ còn biết nức nở nghẹn ngào, tiếng khóc vỡ vụn trong cổ họng.

    Tiêu Bắc thong thả bế cô đi về phía chiếc sofa rộng lớn trong phòng khách, từng bước chân chậm rãi như đang cố tình kéo dài sự tra tấn.

    Hắn ngồi xuống, rồi đặt cô ngồi lên lên đùi mình trong tư thế mặt đối mặt, cự vật khổng lồ vẫn găm sâu bên trong.

    Lúc này, Tịch Dương cũng tiến sát lại, ánh mắt rực cháy dục vọng điên cuồng.

    Hắn kéo khóa quần, để lộ cây gậy gân guốc cương cứng đến tím ngắt bật tung ra, trông hung tợn như một con quái vật đói khát lâu ngày.

    Hắn thô bạo bóp lấy hàm cô, ép cô phải há miệng rồi trực tiếp đâm sâu vào cổ họng non nớt.

    "Ức... khục...!"

    Cẩm Chi trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội vì nghẹn thở.

    Cô muốn van xin, muốn gào thét nhưng mọi âm thanh đều bị khối thịt nóng rực ấy chặn đứng, chỉ còn những tiếng ọc ọc nghẹn ngào phát ra từ cổ họng.

    Bên dưới, Tiêu Bắc tiếp tục đâm rút tàn nhẫn, từng cú thúc "bạch bạch" vang vọng dồn dập, đóng đinh cơ thể cô lên đùi hắn, Tịch Dương nắm chặt mái tóc dài thướt tha của cô, bắt đầu ra vào một cách thô bạo, mỗi lần đều đâm sâu đến cuống họng khiến cô buồn nôn đến run rẩy.

    Lúc này, Cẩm Chi chẳng khác nào một con búp bê tình dục bị vứt bỏ.

    Khuôn mặt thanh tú đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí, nước mắt tuôn trào hòa lẫn cùng nước miếng trong suốt không kiểm soát được chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ giọt lên đôi gò bồng trắng ngần đang nảy tưng tưng theo từng nhịp thúc mạnh bạo của hai gã đàn ông.

    Đôi mắt cô dần trở nên vô hồn, mờ đục như phủ một lớp sương mù, đầu óc trống rỗng không suy nghĩ được gì.

    Hai luồng kích thích đau đớn và khoái lạc tàn bạo từ hai phía ép cô vào ngõ cụt, vách thịt bên trong co thắt điên cuồng, tiết ra từng đợt nước dâm nóng hổi xối xả, thấm ướt đẫm cả lớp quần của Tiêu Bắc, chảy dài xuống cả sofa.

    Hai gã đàn ông nhìn nhau, nở nụ cười đầy man rợ, tận hưởng triệt để sự khuất phục hoàn toàn của con mồi đáng thương đang run rẩy trong vòng tay chúng.
     
    [H/Np] Cô Gái Nhỏ Bị Hải Thiếu Gia Gia Cầm
    Chương 7


    Sau một hồi đâm rút điên cuồng không ngừng nghỉ, cả hai gã đàn ông cùng lúc gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn.

    Những dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc quánh bắn ra xối xả, lấp đầy hoa huyệt sưng đỏ và khoang miệng nhỏ bé của cô.

    Cẩm Chi bật ra một tiếng hét thê lương xen lẫn nỗi tuyệt vọng tột cùng, rồi hoàn toàn mềm nhũn xụi lơ trong vòng tay rắn chắc của Tiêu Bắc.

    Nhưng với chúng, cơn khát dục vọng vẫn chưa hề nguôi ngoai.

    Tịch Dương từ phía sau nhấc bổng cơ thể tàn tạ của cô lên.

    Cự vật khổng lồ của Tiêu Bắc đột ngột tuột ra khỏi lối nhỏ đang bị nong rộng đến cực hạn khiến vách thịt non nớt co thắt dữ dội theo bản năng, kéo theo một dòng tinh dịch trắng đục đặc sệt hòa lẫn dịch dâm trong suốt trào ra không ngừng, chảy dài xuống đôi đùi trắng muốt.

    Chưa kịp để nơi ấy khép lại, Tịch Dương đã thô bạo ép sát cơ thể cô xuống mặt sàn cứng ngắc, buộc cô phải quỳ gối và dẩu cao cặp mông tròn trong tư thế khuất nhục.

    Hắn không chút chần chừ, hai bàn tay lớn siết chặt lấy hông cô rồi lập tức đâm thẳng cây gậy gân guốc cương cứng đến tím tái vào hoa huyệt đang sưng tấy rỉ đầy tinh dịch.

    "Aaa!"

    Tiếng thét xé lòng của cô vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.

    Cẩm Chi đau đớn tột cùng, những ngón tay nhỏ bé bấu chặt lấy mặt sàn lạnh lẽo.

    Vách thịt bên trong vốn đã sưng đỏ nay lại bị một cây gậy khác thô bạo tàn phá không khoan nhượng.

    Tịch Dương chẳng mảy may thương xót, hắn lao vào đâm rút điên cuồng, những cú thúc mạnh mẽ dồn dập khắp căn phòng.

    Lúc này, Cẩm Chi trông thê thảm và đáng thương đến nao lòng.

    Khuôn mặt xinh đẹp đầm đìa nước mắt và mồ hôi, đôi môi hồng hào bị cắn rách đến tứa máu, ánh mắt hoàn toàn mất tiêu cự, vô hồn nhìn vào hư không phía trước.

    Cơ thể cô nảy tưng tưng dữ dội theo từng nhịp hành hạ man rợ của Tịch Dương, dòng tinh dịch từ lần phóng thích trước vẫn rỉ ra không ngừng từ kẽ mông trắng nõn, bị những cú đâm mạnh làm văng tung tóe khắp sàn nhà.

    Ý thức của cô dần rời rạc, cơn đau thể xác cùng khoái cảm khiến hệ thần kinh tê liệt hoàn toàn, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt đứt quãng phát ra từ cổ họng khô khốc.

    Tịch Dương càng lúc càng hung bạo, hắn đâm càng mạnh, càng sâu, như muốn dùng cự vật khổng lồ của mình nghiền nát cô thành từng mảnh vụn.

    Cuối cùng, sức chịu đựng mong manh của cô gái nhỏ bé đã chạm đến giới hạn cuối cùng.

    Đầu cô nặng trĩu gục xuống mặt sàn lạnh buốt, hơi thở yếu ớt dần dần thoi thóp, đôi mí mắt run rẩy sụp xuống rồi hoàn toàn ngất lịm trong cơn hành hạ không ngừng nghỉ của tên điên cuồng phía sau.

    Khi cô tỉnh dậy đã là buổi chiều.

    Mùi hoan lạc nồng nặc vẫn vấn vương khắp căn phòng.

    Toàn thân Cẩm Chi đau nhức như vừa bị xe tải cán qua, đặc biệt là nơi tư mật, nó vẫn còn bỏng rát, trướng đau đến mức chỉ cần nhúc nhích nhẹ cũng khiến cô run lên từng đợt.

    Một cánh tay rắn chắc siết ngang hông khiến cô cảm thấy lồng ngực bị ép chặt, ngột ngạt vô cùng.

    Đôi mắt đen láy vốn trong veo giờ đây vô hồn, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ trào ra, lăn dài trên gò má nhợt nhạt.

    Cô không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể phát ra những tiếng thút thít nghẹn ngào đầy uất ức và bất lực.

    Tiếng động nhỏ bé ấy khiến Tịch Dương bên cạnh tỉnh giấc, hắn nhíu mày khó chịu, vòng tay càng siết mạnh hơn như muốn nghiền nát cô nhét vào lồng ngực rộng lớn của mình.

    Giọng hắn khàn đặc, vẫn còn vương dư vị dục vọng chưa tan:

    "Khóc cái gì mà khóc hả?"

    Tiếng quát khẽ ấy khiến toàn thân cô run rẩy dữ dội, nỗi sợ hãi dâng trào khiến cô lập tức nín bặt, không dám phát ra thêm một tiếng động nào nữa.

    Cô cắn chặt bờ môi đã sưng tấy rớm máu của mình, cố gắng nuốt ngược những tiếng nức nở vào trong cổ họng đang co thắt.

    Tịch Dương thô bạo kéo cô ngồi dậy, đặt cô ngồi lên đùi mình trong tư thế mặt đối mặt, ép buộc cô phải đối diện với ánh mắt chất chứa dục vọng chiếm hữu điên cuồng của hắn.

    Rồi hắn vươn đầu lưỡi ấm nóng, chậm rãi liếm đi những giọt lệ mặn chát trên gò má.

    Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang ngập tràn tuyệt vọng của cô, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị, giọng khàn khàn trêu chọc:

    "Không phải vừa nãy em cũng sướng đến run người sao?

    Giờ còn khóc lóc cái gì nữa?"

    Cẩm Chi nghẹn ngào phản bác:

    "Không... không phải... em không..."
     
    Back
    Top Dưới