Lúc này, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên dồn dập.
Nghe âm thanh ấy, Cẩm Chi giật bắn người, lấy lại được chút tỉnh táo từ con mụ mị.
Hai tay nhỏ bé run rẩy yếu ớt đẩy lồng ngực rắn như đá của Tiêu Bắc, giọng khản đặc vì những tiếng rên rỉ kéo dài:
— "Hức... có người... có người đến... xin anh... buông em ra đi..."
Nhưng Tiêu Bắc không những không dừng lại mà còn nở một nụ cười méo mó.
Hắn gầm lên một tiếng trầm thấp rồi thúc mạnh một cú lút cán, quy đầu to lớn thô bạo đâm thẳng vào tử cung đang sưng mọng nhạy cảm, khiến cô bật ra tiếng hét đau đớn yếu ớt.
Hắn đứng dậy, hai bàn tay lớn đỡ lấy cặp mông tròn đầy mềm mại của cô khiến cô hoàn toàn treo lơ lưng trên người hắn.
Tiêu Bắc chậm rãi bước từng bước về phía cửa, mỗi bước chân đều khiến dương vật to lớn đâm vào sâu hơn, cọ xát mãnh liệt vào điểm mẫn cảm sâu bên trong.
Cẩm Chi lúc này trông thê thảm đến cực độ, toàn thân cô nảy lên theo nhịp bước, đôi chân trắng nõn theo bản năng quấn chặt lấy eo hắn để khỏi rơi xuống, mái tóc dài rối bù rũ rượi che khuất khuôn mặt đẫm nước mắt và mồ hôi, hoa huyệt bị lấp đầy đến căng trướng, dịch dâm trong suốt không ngừng trào ra, chảy dài dọc theo đùi non, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Khi bàn tay Tiêu Bắc chạm vào nắm cửa, tim Cẩm Chi như ngừng đập, cô nhận ra ý định điên rồ của hắn.
Cô hoảng loạn tột độ, đôi tay nhỏ bé bấu víu chặt lấy cánh tay hắn, nức nở van xin trong tuyệt vọng:
— "Không... làm ơn...
đừng mở cửa... sẽ bị thấy mất... xin anh...
đừng..."
Tiêu Bắc cười khẽ một tiếng, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng u ám, rồi dứt khoát vặn khóa.
Cạch
Cánh cửa mở tung ra.
Cẩm Chi nhắm nức nở nghiền mắt lại, vùi mặt vào cổ hắn, toàn thân run lên vì hổ thẹn và sợ hãi.
Cô không dám nhìn, không dám đối diện với người đang ở ngoài cửa.
Vì thế cô không hề hay biết người đứng ngoài cửa chính là Tịch Dương.
Mắt Tịch Dương đỏ ngầu, chứa đầy sự giận dữ và ghen tị điên cuồng khi chứng kiến Tiêu Bắc đang thong dong thưởng thức con mồi một mình.
Hắn bước thẳng vào, dùng chân đá sầm cửa lại, rồi gầm lên đầy phẫn nộ:
— "Tiêu Bắc!
Đồ khốn, hôm qua mày dám giấu cô ta để hưởng thụ một mình à?
Đã bảo là dùng chung cơ mà!"
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, Cẩm Chi bàng hoàng ngẩng đầu lên.
Khi nhìn thấy Tịch Dương, cả người cô cứng đờ lại.
Tâm trí cô sụp đổ hoàn toàn, trái tim như bị hàng vạn lưỡi dao sắc nhọn đâm nát.
Hóa ra sự trong trắng của cô, nhân phẩm của cô chỉ là món đồ chơi để hai tên đàn ông này chia chác.
Tịch Dương tiến lại gần, hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, ánh mắt hắn lóe lên tia độc ác không che giấu.
Hắn thô bạo nắm lấy mái tóc dài của cô giật mạnh ra sau, rồi cúi xuống thô bạo hôn lấy môi cô.
Hắn thọc lưỡi sâu vào khoang miệng, quấy đảo hung bạo, hút cạn dưỡng khí khiến cô nghẹt thở.
Cẩm Chi tuyệt vọng cố đẩy Tịch Dương ra, nhưng hành động ấy chỉ như đổ thêm dầu vào ngọn lửa bạo ngược đang rừng rực trong hắn.
Tịch Dương gầm gừ thô bạo túm lấy hai cổ tay mảnh mai của cô vặn ngược ra sau lưng, hắn siết chặt đến mức da thịt trắng nõn đỏ ửng, hằn lên những vết ngón tay tím tái sâu hoằm.
Cô chỉ còn biết nức nở nghẹn ngào, tiếng khóc vỡ vụn trong cổ họng.
Tiêu Bắc thong thả bế cô đi về phía chiếc sofa rộng lớn trong phòng khách, từng bước chân chậm rãi như đang cố tình kéo dài sự tra tấn.
Hắn ngồi xuống, rồi đặt cô ngồi lên lên đùi mình trong tư thế mặt đối mặt, cự vật khổng lồ vẫn găm sâu bên trong.
Lúc này, Tịch Dương cũng tiến sát lại, ánh mắt rực cháy dục vọng điên cuồng.
Hắn kéo khóa quần, để lộ cây gậy gân guốc cương cứng đến tím ngắt bật tung ra, trông hung tợn như một con quái vật đói khát lâu ngày.
Hắn thô bạo bóp lấy hàm cô, ép cô phải há miệng rồi trực tiếp đâm sâu vào cổ họng non nớt.
"Ức... khục...!"
Cẩm Chi trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội vì nghẹn thở.
Cô muốn van xin, muốn gào thét nhưng mọi âm thanh đều bị khối thịt nóng rực ấy chặn đứng, chỉ còn những tiếng ọc ọc nghẹn ngào phát ra từ cổ họng.
Bên dưới, Tiêu Bắc tiếp tục đâm rút tàn nhẫn, từng cú thúc "bạch bạch" vang vọng dồn dập, đóng đinh cơ thể cô lên đùi hắn, Tịch Dương nắm chặt mái tóc dài thướt tha của cô, bắt đầu ra vào một cách thô bạo, mỗi lần đều đâm sâu đến cuống họng khiến cô buồn nôn đến run rẩy.
Lúc này, Cẩm Chi chẳng khác nào một con búp bê tình dục bị vứt bỏ.
Khuôn mặt thanh tú đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí, nước mắt tuôn trào hòa lẫn cùng nước miếng trong suốt không kiểm soát được chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ giọt lên đôi gò bồng trắng ngần đang nảy tưng tưng theo từng nhịp thúc mạnh bạo của hai gã đàn ông.
Đôi mắt cô dần trở nên vô hồn, mờ đục như phủ một lớp sương mù, đầu óc trống rỗng không suy nghĩ được gì.
Hai luồng kích thích đau đớn và khoái lạc tàn bạo từ hai phía ép cô vào ngõ cụt, vách thịt bên trong co thắt điên cuồng, tiết ra từng đợt nước dâm nóng hổi xối xả, thấm ướt đẫm cả lớp quần của Tiêu Bắc, chảy dài xuống cả sofa.
Hai gã đàn ông nhìn nhau, nở nụ cười đầy man rợ, tận hưởng triệt để sự khuất phục hoàn toàn của con mồi đáng thương đang run rẩy trong vòng tay chúng.