Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)

[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 39] Giày da thú


Sau khi bôi thuốc xong Chelsea từ phía sau ôm chặt cô, luôn miệng nói chuyện, không cho cô ngủ, sợ cô ngủ rồi sẽ không tỉnh dậy nữa, còn bất ngờ vén lên nhìn hoa huyệt cô còn chảy máu nữa không.

Trời gần sáng, Mộ Sa đừ không chịu nổi, nhưng Chelsea không cho cô ngủ, Mộ Sa liền thề thốt cam đoan chỉ ngủ chút xíu thôi, chút xíu sẽ tỉnh dậy.......Chelsea nhìn hoa huyệt cô hình như không chảy máu nữa mới cho cô ngủ một chút.

Nhưng hắn luôn nhìn cô chăm chăm, chú ý hơi thở của cô.

Mộ Sa thoải mái ngủ một giấc, mơ màng tỉnh dậy, vừa nhích người cảm thấy phía dưới ào ra, thầm kêu nguy to.

Quả nhiên lúc nhìn hoa huyệt Chelsea lập tức phát hiện nó lại chảy máu, còn chảy rất nhiều, sợ tới mức bưng nhanh chậu nước đến, rửa ráy sạch sẽ cho cô, rồi cầm thuốc thoa vào trong..

Nhưng thuốc không đúng bệnh, căn bản là không dùng được mà, Mộ Sa dù biết không có tác dụng nhưng tối qua cô chưa nói, bây giờ thấy hắn khẩn trương thế này, càng không dám nói thật cho hắn biết, nếu sau này mỗi tháng đều có mấy ngày thế này, hắn nhất định sẽ phát hiện, lúc đó cô phải giải thích làm sao đây, đau đầu nha.

Chelsea không đi săn, cứ một ngày một đêm chăm cô, thỉnh thoảng bôi thuốc cho cô, kéo dài khoảng ba ngày, trong tộc có người nghe Mộ Sa bị bệnh muốn đến thăm đều bị Chelsea thét đuổi đi, chỉ có Kreider mới được phép vào, mỗi ngày kiểm tra cho cô, rồi để lại đủ thứ dược liệu.

Hắn một tấc cũng không rời, đưa cơm, ngủ nghỉ đều ôm chặt cô, có khi Mộ Sa mệt thiếp đi, khi tỉnh lại thấy mặt ướt đẫm, không biết mồ hôi của mình hay là nước mắt của Chelsea, trong lòng vừa cảm động vừa lo lắng, cảm động chính là hắn lại quan tâm cô, lo lắng là nếu hắn biết chân tướng chắc sẽ tức giận lắm.

Cũng may chu kì Mộ Sa cuối cùng cũng qua, hoa huyệt không còn chảy máu, Chelsea lúc này mới yên tâm, mệt mỏi ngủ thiếp, có điều đó cũng là ngủ, nhưng ngủ không được yên giấc thường hay giật mình tỉnh dậy, xác định Mộ Sa còn an toàn nằm cạnh mới yên lòng, lại nhắm mắt ngủ nữa.

Mộ Sa có chút tự trách biết đã làm hắn sợ, thế là chủ động ôm hông hắn, ghé lỗ tai nhẹ giọng an ủi:

_“Chelsea, đừng lo lắng, không có gì, em đã tốt hơn rồi, không chết đâu, anh yên tâm ngủ đi.

Đừng sợ, đừng sợ.”

Chelsea như nghe được lời an ủi của cô, ngủ rất yên ổn, không còn giật mình nửa chừng.

Sáng sớm hôm sau, tỉnh lại, việc đầu tiên là xem hoa huyệt Mộ Sa, thấy không còn chảy máu nữa mới yên tâm.

Hắn đã nhiều ngày không đi săn, thịt tồn trong nhà ăn gần hết, nếu không đi săn nữa họ sẽ chết đói.

Dặn đi dặn lại Mộ Sa, không cho cô xuống giường, không cho cô lộn xộn, còn lo lắng tìm Ivey....để cậu ta chăm sóc cô, lúc đó mới chịu đi săn.

Mộ Sa bị dáng vẻ kinh hãi lo âu của hắn làm cho đau đầu lại có nỗi khổ không nói nên lời.

Đành hứa với hắn ngoan ngoãn nằm trên giường để Ivey chăm sóc, nhưng cô nằm hết mấy ngày rồi, thật sự là khó chịu chết được.

Ivey kiên quyết chấp hành mệnh lệnh Chelsea, nói gì cũng không chịu cho cô xuống, nếu không xuống giường được đành phải nhượng bộ hỏi xem có chuyện gì tìm được không, Mộ Sa nhờ Ivey tìm cho cô một xương thú nhỏ, đục lỗ một đầu, còn đầu kia mài nhọn, làm thành cây kim.

Rồi lại nhờ lấy giúp sợi dây gân thú hay dùng gói đồ vật, tốn công tốn sức một hồi mới xỏ được sợi gân vô lỗ kim.

Rồi lấy da thú ghép lại làm thành đôi giày, tuy không đẹp nhưng cũng mang được, Mộ Sa lại sáng tạo, bảo Ivey tìm hai miếng gỗ nhẹ, định chờ Chelsea về mượn móng vuốt của hắn đâm thành hai lỗ, làm guốc gỗ mang.

Ivey thấy cô làm giày da thú vừa mềm vừa ấm, cũng muốn học làm, năn nỉ Mộ Sa dạy cậu.

Tuy Mộ Sa thấy một chàng trai cầm cây kim may vá rất là ‘ngợp’, nhưng không giấu nghề vô cùng kiên nhẫn dạy cậu ta làm một đôi.

Ivey dường như rất hứng chí, chạy về nhà mang da thú đến, nhờ Mộ Sa phụ, giày da thú màu trắng, xám, đen, đỏ, làm hết mấy đôi tay nghề hai người đã tiến bộ khá nhiều, chẳng những chắc chắn còn đẹp mắt, Mộ Sa còn đặc biệt cắt một nhúm lông trắng làm thành một trái cầu nhỏ, may vào chỗ mũi giày, đôi giày lập tức trở nên đáng yêu.

Ivey đang hưng phấn mang đôi giày đi qua đi lại trong phòng, thì Chelsea về đến.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 40] Dụ dỗ


Ivey thấy hắn đã về nên đoán Sander chắc cũng sắp về, mau lẹ "giao ca" cho hắn, ôm đôi giày da thú mới làm, cực kì hứng thú chạy về nhà.

Chelsea đem con mồi săn được hôm nay bỏ vào kho dự trữ, rửa sạch tay, chạy vội đến giường xốc quần áo Mộ Sa lên, xem xét tình trạng hoa huyệt, Mộ Sa xấu hổ kéo lại, che chỗ đó không cho hắn xem.

Miệng còn nói lớn: “Chelsea, em khoẻ rồi, không sao hết, anh đừng lo nữa được không.”

Chelsea không thèm để ý, chặn tay cô, cưỡng ép kiểm tra xong, xác định rõ không có gì mới có tâm tư quan tâm cái khác, cầm giày da thú cô làm hỏi: “Đây là cái gì?”

_“Là giày da thú á, vào mùa đông mang cái này ấm chân lắm, đúng rồi, anh không nói em quên mất, anh mau lại đây đục cái lỗ trên này cho em, em muốn làm guốc gỗ mang.”

Mộ Sa hưng phấn kéo hắn đến nhờ giúp.

Chelsea không ‘guốc gỗ’ là cái gì, nhưng vẫn nghe lời làm theo, Mộ Sa cầm đôi guốc được đục lỗ xong, dùng gân thú cột lại, làm thành đôi guốc, rồi phấn khởi mang vào, đi hai vòng, tuy không thoải mái lắm nhưng ít ra không cấn chân, Mộ Sa vẫn rất hài lòng.

Định làm cho Chelsea một đôi, hắn lại không chịu, ôm cô lên giường, rồi đích thân làm cơm chiều.

Hai người ăn cơm chiều xong, Chelsea liền ôm chặt cô nằm trên giường, câu được câu mất nói chuyện phiếm, Chelsea kể hôm nay đi săn thấy con mồi nào, rồi bắt con nào về, thịt con thú nào ngon, thịt con nào vừa cứng vừa chát.

Mộ Sa cũng chẳng hào hứng gì lắm với đề tài này, nghe một hồi cô ngáp dài ngáp ngắn, lấy làm lạ là sao hôm nay hắn nói nhiều vậy, thường ngày ăn cơm chiều xong hắn liền gấp gáp đè cô ra, hôm nay hình như hơi khác thường.

Chưa nghĩ ra được nguyên do gì, Mộ Sa đã cuộn trong lòng hắn ngủ mất.

Mấy ngày sau, Mộ Sa được cho phép có thể xuống giường, nhưng không được rời thôn chỉ được đi dạo loanh quanh bên trong.

Chelsea mỗi ngày đều đi sớm về trễ, cố sức săn được nhiều con mồi về dự trữ phòng mùa mưa đến.

Điều khiến Mộ Sa đau đầu chính là, hắn đêm nào cũng ôm cô giới thiệu tập tính của các loài dã thú, đến khi cô thiếp đi mới thôi, mà không hề đụng đến cô.

Biết hắn sợ làm cô bị thương, trước kia mỗi đêm hắn đều ra sức ức hiếp, cô thầm nghĩ nếu hắn không đụng đến cô thì tốt rồi, nhưng bây giờ hắn thật sự không đụng thì cô lại cảm thấy trống rỗng, lòng cứ thấy thiếu vắng.

Nếu hắn không chủ động, vậy cô chủ động là được chứ gì, Mộ Sa đỏ mặt, không ngừng ngọ nguậy trong lòng hắn.

Tay chầm chậm vẽ vẽ lên ngực hắn....

Hô hấp Chelsea dồn dập, Mộ Sa cười thầm, nhịn hết nổi rồi.

Không ngờ Chelsea đột nhiên nói một câu:

_“Ngủ đi, anh mệt rồi.”

Rồi liền buông cô ra, xoay người đưa lưng về cô.

Mộ Sa há hốc miệng, nhưng đã làm đến nước này, không thể bỏ dỡ nửa chừng được.

Đành phải chủ động lăn qua, ôm hắn từ phía sau, mị hoặc gọi: “Ông xã...”

Chelsea bị cô khêu gợi làm thú huyết sôi trào, xoay người đè lên cô, hôn hôn cắn cắn lên môi, bàn tay cũng trượt đến giữa hai chân sờ mó hoa huyệt.

Mộ Sa tự cho là công đức viên mãn, nên mềm nhũn người, chủ động vươn đầu lưỡi ướt dây dưa với hắn.

Chelsea thở ngày càng nặng nề, lại bỗng buông cô ra, ngồi dậy.

Mộ Sa khó hiểu mở to mắt nhìn hắn “Hở?” một tiếng.

Chelsea nhìn cái miệng nhỏ ướt sũng của cô, với nơi nào đó giữa đùi dần ướt nước, ánh mắt tối sầm, nuốt nước miếng cái ực, rồi tự buộc mình dời mắt chỗ khác.

_“Nóng quá, anh ra ngoài cho mát.”

Vừa nói vừa định xuống giường.

Mộ Sa hoảng hồn, vội vàng từ sau ôm hắn lại, la lên: “Đừng mà, em không muốn anh đi.”

Chelsea cố gỡ cánh tay đang ôm chặt của cô ra, nhưng cô lại siết thật chặt, hắn lại không dám mạnh tay sợ làm cô bị đau, cuối cùng đành thoả hiệp dỗ dành:

_“Mộ Sa, bảo bối, ngoan đi, mau thả anh ra, anh nhịn không được nữa rồi.”

_“Vậy đừng nhịn nữa, người ta ngoan ngoãn nằm ra cho anh...

Ừ, anh còn nhịn cái gì?”

Mộ Sa không chịu nghe theo, càng nói giọng càng nhỏ, đến chữ cuối thì nhỏ rí như tiếng muỗi, khuôn mặt cũng đỏ ửng, áp vào lưng hắn không ngóc lên.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 41] Hừng hực lửa giận


Chelsea nghe vậy nuốt nước miếng, như đang do dự, nhưng nhớ đến ba ngày vừa rồi nhiều máu như thế, còn không ngừng chảy ra từ trong cơ thể cô, hắn lại sợ.

Lắc đầu cự tuyệt: “Không được, anh sẽ làm em bị thương.

Anh vừa vào là không biết khống chế.

Không được, tuyệt đối không được, sai lầm đó anh sẽ không tái phạm.”

Mộ Sa nghe hắn còn tự trách, thật sự không đành lòng, không suy nghĩ buột miệng nói ra: “Đó không phải lỗi của anh, mỗi tháng em đều có mấy ngày thế kia, không phải anh làm em bị thương.”

Chelsea nghe mà sửng sốt hồi lâu, dằn mạnh tay cô ra, nắm cổ tay cô, xoay lại, trừng mắt giận dữ hỏi: “Em nói vậy là ý gì?

Giải thích rõ ràng cho anh.”

Mộ Sa sợ đến mức co rúm người, cuối cùng ý thức được mình nhất thời xúc động, hối hận cũng đã muộn...đành phải bậm gan giải thích:

_“Em là phụ nữ, không giống như giống cái ở đây, mỗi tháng em đều có vài ngày bị chảy máu từ bên trong, đây là hiện tượng bình thường, không chết được.”

Mộ Sa vừa nói vừa cẩn thận quan sát sắc mặt hắn, thì thấy sắc mặt Chelsea càng thêm âm u, con mắt hừng hực lửa giận trừng cô, đột nhiên hung hăng hất tay cô ra, Mộ Sa không phòng bị, mất thăng bằng ngã ra giường.

Chelsea dấn người tới áp chế cô, bàn tay vừa vung lên, y phục trên người cô bị xé thành từng mảnh nhỏ.

Mộ Sa chưa kịp phản ứng gì, hắn liền kéo hai chân cô ra, hung hăng đâm vào, không hề thương tiếc đâm đến cửa tử cung, ra vào không ngưng nghỉ.

_“Á...”

Mộ Sa chưa ướt hẳn, hắn đã bắt đầu mạnh mẽ ra vào, ma sát khô khốc làm Mộ Sa cảm thấy như bị xé toang.

Mộ Sa không chịu nổi oà khóc:

_“Chelsea...á...nhẹ...xin anh...

ư...đau lắm...á...”

_“Em gạt anh, em lại gạt anh.

Em nghĩ anh còn tin em nữa sao!

Đồ lừa gạt, lừa gạt!”

Hắn không dùng kĩ xảo cứ đè ép lên cô, kéo hai chân cô ra hết cỡ, ra vào lung tung, nhiều lần còn đến cửa tử cung làm hoa huyệt Mộ Sa đau đến run rẩy, co thắt mạnh, lại không ngừng ra nước.

_“Không phải...

Chelsea...

Em không phải... cố ý... aa... gạt anh...

Anh hãy nghe em nói... aaaa...”

Mộ Sa đau ghê gớm, nắm chặt tấm da thú bên dưới, định giải thích với hắn thì bị Chelsea đâm sâu vào khiến cô rên lớn.

Chelsea chờ cô rên xong, vô lực nằm ì trên giường thở hổn hển, mới cười lạnh lên tiếng: “Thích không?

Thích lắm chứ gì, chảy nhiều nước thế cơ mà.”

Mộ Sa đã không còn sức mở miệng, chỉ nằm sấp nức nở khe khẽ.

_“Anh sẽ khiến em càng thích hơn.”

Chelsea vừa nói vừa kéo eo Mộ Sa lên, để cô quỳ gối trên giường, mông nhấc cao cao cho hắn tiện tiến vào, đồng thời đâm ngón giữa vào cúc huyệt bắt đầu đưa đẩy.

Mộ Sa biết hắn giận không ít, nên cố thả lỏng bản thân, để hắn vào thật sâu, hi vọng thoả mãn dục hoả nhằm dập tắt bớt chút lửa giận của hắn.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 42] Trừng phạt


Chelsea đi vào mấy chục cái, nhiều lần va vào nơi mẫn cảm nhất trong hoa huyệt, Mộ Sa bị hắn kích thích mà hét lớn lên đỉnh, rồi xụi lơ trên giường.

Chelsea rút gậy thịt còn cương cứng ra trong lúc cô lên đỉnh.

Ngón tay trong cúc huyệt từ một tăng thành hai ngón, đút vào vài lần để cô thích ứng, rồi lấy hai ngón tay nông cúc huyệt ra, nhét gậy thịt chen vào.

Mộ Sa đau đến run rẩy, bất giác rụt cúc huyệt, Chelsea thử mấy lần vẫn không vào được.

Thế là cắm ngón tay vào hoa huyệt, lấy chất dịch bôi vào cúc huyệt làm chất bôi trơn.

Lại để gậy thịt cọ ngoài cửa hoa huyệt, dính nhiều dịch bôi trơn hơn, sau đó mới lấy tay đỡ nó đẩy vào cúc huyệt.

Đau đớn kịch liệt làm Mộ Sa đang trong sung sướng chợt tỉnh người, cảm giác có một thứ còn to hơn ngón tay đang cố lách vào cúc huyệt chật hẹp của cô.

Nhận ra hắn muốn làm gì, Mộ Sa sợ đến trắng bệch cả mặt vừa kêu vừa nảy người lên.

_“Không được, Chelsea, đừng, em sẽ chết đó.”

Chelsea nghe vậy sắc mặt càng lạnh, nhìn đầu gậy thịt đã ở ngay cúc huyệt nhỏ hẹp, còn bị cô vặn vẹo mà trượt ra, nổi giận kéo dây gân thú cạnh Mộ Sa, quay người cô lại, tóm hai tay, giơ cao quá đầu, trói chặt vào cột giường.

Rồi nâng hai chân cô, ép xuống trước ngực, cũng trói riêng hai bên cột giường, Mộ Sa bị ép thành hình chữ "U" không thể cục cựa.

Chelsea thấy cô không thể vặn vẹo được nữa, lúc này mới thoả mãn tách hai bờ mông, cầm gậy thịt dính đầy chất lỏng trơn ướt chen vào cúc huyệt.

_“A...

Chelsea...

đau quá...

đau quá... anh tha cho em...

đừng vào... huhu...

đau chết mất...

á...”

Thắt lưng Mộ Sa bị uốn đau, cúc huyệt của nóng rát, có cảm giác như bị xé rách đau nhức, hai cảm giác đau cộng lại làm cô không thể chịu đựng, oà khóc.

Chelsea không thèm để ý đến lời kêu gào của cô, quy đầu cực đại thoáng ấn vào, rồi xoay vòng lách vô bên trong.

Cọ xát một hồi lâu, cuối cùng hắn đẩy quy đầu vào trong.

Sau đó ưỡn mạnh lưng, trong tiếng kêu rên của Mộ Sa cắm vào một phần ba.

_“Aaa...”

Cơn đau tê tâm liệt phế làm mặt Mộ Sa trắng bệch, mồ hôi lạnh rịn ra, đến lời van xin cũng không nói nổi, dường như mỗi hơi thở đều làm cúc huyệt càng đau hơn, sau tiếng rên là cắn chặt môi, giống như làm vậy sẽ giảm bớt đau đớn, môi dưới bị cô cắn đến bật máu mà cô cũng không nhả ra.

Trong chốc lát cô im lặng, Chelsea cảm giác cô không còn siết chặt mới thoáng rời ra, hai tay nắm eo cô, cố định cô lại, mạnh mẽ tiếp tục ra sức, lại đâm vào một phần ba.

_“Áh...”

Mộ Sa cảm giác thành ruột cũng bị hắn đâm thủng, đau đớn làm cô chịu không nổi mà hôn mê bất tỉnh.

Gậy thịt Chelsea bị nơi chặt hơn hoa huyệt bao bọc chặt chẽ, co thắt mãnh liệt, dường như muốn vặn đứt dương vật của hắn, khoái cảm sắp đến cực hạn làm hắn bất chấp cô gái phía dưới có bất tỉnh hay không, bắt đầu mạnh mẽ rút ra đưa vào.

Mộ Sa vì đau nhức mà tỉnh lại, lúc này hai tay cô vẫn còn bị buộc trên đầu, nhưng hai chân đã được thả ra.

Chelsea đang thở hổn hển trên người cô, vẻ mặt thoả mãn sau khi đã phát tiết.

Mộ Sa cảm thấy phía dưới nóng rát, trong cúc huyệt còn căng tức khó chịu, có một thứ không thuộc về cô còn nhét đầy bên trong.

Cúc huyệt của cô chắc chắn đã bị thương, bị cái của hắn thô lỗ tiến vào không bị thương mới lạ, Mộ Sa đột nhiên cảm thấy thật tủi thân, cô biết cô không đúng, cô không nên giấu giếm hắn, làm hắn lo lắng muốn chết, hắn giận cô là phải, nhưng dù có giận cũng không thể đối xử với cô thế này.

Không hề biết thương xót, xem cô như công cụ phát tiết dục vọng, không hề có chút tình cảm nào....

Như vậy làm cô cảm thấy rất đau lòng, dù thời điểm cô mới làm bạn đời của hắn cũng bị hắn đối xử thế này, cô cũng không thấy đau, bởi vì khi đó đối với hắn, cô không hề có chút tình cảm, thuận theo hắn chỉ vì sinh tồn ở nơi dị giới này, nhưng bây giờ đã khác, cô đã nảy sinh tình cảm với hắn, nên hi vọng hắn cũng đáp lại ngang bằng, hắn lại không hề thương xót mà phát tiết quả thực làm cô tổn thương thật sâu.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 43] Đau lòng


Chelsea nằm trên người cô một lúc, thấy cô tỉnh lại liền chồm đến cắn môi cô, đồng thời một bàn tay sờ mó bầu ngực mềm mại của cô, tay kia tìm xuống dưới bóp chặt tiểu cầu mẫn cảm.

Mộ Sa bị hắn kích thích hai ba nơi bất giác ẹo người muốn tránh, nhúc nhích mấy cái bỗng cảm thấy gậy thịt còn trong cúc huyệt lại chậm rãi rục rịch, Mộ Sa sợ tới mức nằm im re, nức nở để mặc hắn đùa bỡn.

Chelsea vờn đủ, biết gậy thịt cũng đủ cứng, liền ngồi dậy, nắm eo cô, thoáng rời khỏi một chút rồi hung hăng thúc vào.

Động tác thô lô như muốn đâm thủng cô mới cam tâm, trong cơ thể cô không hề nương tình mà va chạm tứ phía.

Mộ Sa cảm thấy thân thể của mình cứ bị xé toang, rồi khép lại, rồi bị xé, rồi khép lại.

Từ tim đến xương đều đau nhức, đau đến mức suy nghĩ cũng chết lặng, đau đến nỗi cả người bắt đầu không ngừng run rẩy.

Mộ Sa cắn chặt môi dưới khóc lặng lẽ, lòng uất nghẹn không chịu mở miệng xin hắn, huống chi bây giờ hắn như dã thú hoàn toàn bị dục vọng khống chế, dù cô lên tiếng cũng chưa chắc có tác dụng.

Vì lần đầu tiên bắn tinh dịch vào nên được bôi trơn, Chelsea ra vào càng thêm thuận lợi, tốc độ càng lúc càng nhanh, Mộ Sa bị hắn đẩy hướng về đầu giường, lại bị hắn kéo xuống, khống chế, giữ chặt eo ghìm trên giường, càng thêm dùng sức va chạm.

Tiếng thân thể chạm nhau vang vọng trong phòng, thỉnh thoảng vang lên tiếng Mộ Sa nức nở, kích thích Chelsea càng thêm điên cuồng đâm vào, gậy thịt cứng nóng to lớn kịch liệt ma sát được thành ruột mềm mại bó chặt.

Không biết bao lâu, Mộ Sa cảm thấy động tác ra vào hung mãnh của hắn dường như không hề dừng lại, cúc huyệt đang bị ép buộc nuốt vào nhả ra cây gậy cực lớn, và eo nhỏ bị va chạm đến không còn cảm giác, chỉ khi hắn hung hăng đụng vào chỗ sâu nhất, thành ruột đau nóng cùng tê dại làm miệng cô bật ra tiếng rên khó nhịn: “A...

Ugh... aa...”

Chelsea bị cúc huyệt thít chặt cũng không chịu nổi, tàn nhẫn ra vào vài chục lần, thân hình đột nhiên run lên, cuối cùng bắn ra.

_“Á...”

Mộ Sa bị chất lỏng nóng bỏng bắn vào chỗ sâu nhất kích thích, mắt tối sầm rốt cuộc không chịu nổi lại hôn mê bất tỉnh.

Nằm trên người cô thở dốc một hồi, mới rút gậy thịt đã mềm ra khỏi cúc huyệt, tuy rằng không nỡ đi ra nhưng nếu thêm một lần nữa e là sẽ giết chết cô.

Tuy đã mềm hơn nhưng thể tích gậy thịt vẫn còn khá lơn vừa kéo ra khỏi thì hỗn hợp máu và chất dịch trắng đục lập tức từ cửa huyệt sưng đỏ ào ra.

Chelsea kéo da thú qua lau, quả nhiên cúc huyệt bị rách nhiều.

E là bên trong cũng bị xây xước.

Vốn định rửa sạch bôi thuốc cho cô, nhưng lại nhớ đến cô đã gạt hắn, lại tức tối quay đi không ngó ngàng đến.

Ngày hôm sau Mộ Sa ngủ đến trưa mới tỉnh dậy, mở mắt ra thì Chelsea đã đi săn, cả người đau như bị xe nghiến qua, đặc biệt là nơi giữa hai đùi lại càng đau làm cô muốn rơi nước mắt.

Cảm giác thế này cô rất quen thuộc, đã trải qua một lần, lần trước cô nằm trên giường gần một tuần mới khoẻ hẳn, tối hôm qua cảnh tượng lại tái diễn, Mộ Sa vừa đau lòng vừa khổ sở, Chelsea lại đối với cô như thế, cô nghĩ cô ở cùng hắn sẽ hạnh phúc, không ngờ chỉ trong khoảnh khắc đã tan thành bọt nước, hắn lại lần nữa tổn thương cô, nhưng lần này không chỉ thân thể mà còn cả lòng cô cũng bị thương.

Đang buồn khổ, thì nghe tiếng gõ cửa, Mộ Sa hoảng hồn kéo da thú qua quấn kín người, mím môi không nói, hi vọng người bên ngoài nghĩ trong nhà không có ai sẽ bỏ đi.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 44] Thăm bệnh


_“Mộ Sa, tôi biết cô trong đó, tôi có thể vào không?”

Là tiếng của Ryan.

_“Không thể, anh không thể vào.”

Mộ Sa bây giờ không nhúc nhích được, cô cũng không muốn để anh ta thấy dáng vẻ thảm hại này.

Ngoài cửa yên lặng một lúc, tiếp theo lại truyền vào tiếng nói dịu dàng của Ryan: “Mộ Sa, tôi biết cô bị thương, đừng sợ, tôi vào rồi về liền, tin tôi đi.”

Tiếp theo là tiếng đẩy cửa...

Mộ Sa tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt cứ từ khoé mắt chảy xuống, giống như chỉ cần nhắm mắt thì sẽ không phải nhìn thấy gì, sẽ không ai thấy được bộ dạng thảm hại này của cô vậy.

Ryan từ từ đi về phía cô, để dược liệu vừa hái được ban sáng lên giường, vươn tay áp lên trán cô thăm dò, không bị sốt, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô....nhỏ nhẹ an ủi: “Đừng sợ, Mộ Sa, đừng sợ, tôi sẽ giúp cô.”

Nói rồi đứng dậy vào phòng tắm nấu nước cho cô, rồi ôm cả cô và tấm da thú bỏ vào thùng tắm.

Ngửi thấy mùi sau khi hoan ái nồng nặc trên người cô, biết cô hiện tại cần phải rửa sạch, mà cô chắc chắn không muốn hắn giúp đỡ, thế là cầm quần áo và dược liệu đến cho cô để bên cạnh, rồi xoay người sang đi nói:

_“Tôi ra ngoài cửa đợi, tự cô tắm rửa sạch đi, quần áo với thuốc tôi để đây, cô tắm xong nhớ bôi...làm xong kêu tôi.”

Mộ Sa từ đầu tới cuối đều nhắm mắt, nghe tiếng đóng cửa mới mở ra, nhìn quần áo và thuốc được để bên cạnh, nước mắt lại rơi xuống, lòng vô cùng biết ơn Ryan, tại sao Chelsea không được dịu dàng săn sóc như Ryan.

Mộ Sa tắm nước nóng, cảm thấy thư thái, lấy thuốc Ryan đưa bôi vào chỗ đau, bởi vì bị thương ở chỗ kia nên bôi thuốc không tiện, hơi động tí đã làm rách miệng vết thương, đau đến mức Mộ Sa phải hít hà.

Cuối cùng cũng bôi xong, nghe Ryan cách ngoài cửa hỏi:

_“Xong chưa Mộ Sa?

Tôi vào nhé.”

Mộ Sa nhanh chóng đứng dậy đáp:

_“Xong rồi.”

Ryan đẩy cửa vào, thật dịu dàng ôm ngang cô, đưa cô về phòng.

_“Cám ơn anh.”

Mộ Sa mím môi quay đầu sang bên khẽ nói cám ơn hắn, ngay lúc cô cần giúp đỡ nhất hắn lại mang thuốc đến thăm cô, nhất định là biết Chelsea đã làm gì cô, tuy cô không biết vì sao hắn lại biết, chắc do tối qua cô kêu quá thê lương, bị hắn nghe được, do đó mà đoán ra.

Nhưng bất kể bằng cách nào, Mộ Sa cũng khẳng định là hắn biết, điều này làm cô khó chấp nhận, không biết nên đối mặt với hắn thế nào.

_“Cô không cần cảm ơn, đều là lỗi của tôi, lúc trước tôi cứu cô lại không bảo vệ được cô, làm cô nhiều lần bị thương, người nên xin lỗi phải là tôi mới đúng, xin lỗi, Mộ Sa, thật xin lỗi, tôi không thể bảo vệ em.”

Ryan nắm tay cô, nói bằng giọng vô cùng áy náy.

_“Không phải, không phải, trước kia nếu không phải anh cứu tôi, tôi đã chết rồi, hơn nữa anh còn ba lần bốn lượt cứu tôi, tôi cảm ơn còn không hết, sao trách anh được, anh không có lỗi gì với tôi hết.”

Mộ Sa không ngờ hắn lại mang ý nghĩ đó, nhanh chóng lắc đầu giải thích.

Ryan nhìn hồi lâu, hạ quyết tâm nói:

_“Mộ Sa, nếu tôi nói, tôi...”

Nói đến đó bỗng dừng lại, rồi nghiêng đầu đi, hít sâu một hơi nói tiếp: “Em có bằng lòng...”

Chưa nói xong, bỗng nghe tiếng bên ngoài có người đang đi rất nhanh về phía này, có lẽ là Chelsea đã về, tuy không biết hôm nay sao hắn lại về sớm như thế nhưng vẫn buông tay Mộ Sa ra, đứng lên, bây giờ Ryan chưa muốn xung đột thẳng với hắn ta.....hắn không muốn Mộ Sa bị Chelsea hiểu lầm.

Mộ Sa không hiểu câu nói không đầu không đuôi của hắn, không biết hắn rốt cuộc hỏi cô bằng lòng cái gì, vừa định hỏi thì nghe tiếng đẩy cửa.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 45] Nhường đi


Tiếp theo rất nhanh là cửa bị đẩy ra, Mộ Sa đoán Chelsea đã trở về, chẳng trách Ryan nói một nửa lại thôi, chắc là anh ta cũng biết Chelsea về nên mới không nói nữa.

Chelsea đẩy cửa vào thấy Mộ Sa nằm trên giường, còn Ryan đứng bên cạnh, trong phòng thoang thoảng mùi thuốc, nghĩ chắc Ryan tới đưa thuốc cho Mộ Sa, nhưng vừa nghĩ chỗ bị thương của cô, còn hắn ta có thể vừa giúp cô bôi thuốc, thế là lửa giận ngùn ngụt bốc lên, cố nén xuống, giọng nói khó nghe hỏi: “Ryan, cậu sao lại về sớm vậy?”

Ryan dường như cũng kìm nén, sắc mặt cũng khó coi tương tự đáp: “Tôi đến xem vết thương Mộ Sa đỡ chưa, không ngờ vết thương chồng chất vết thương.”

Ryan liếc mắt nhìn vết máu loang lổ trên da thú, liền đau lòng hận không thể giết Chelsea.

_“Cô ấy là bạn đời của tôi, bị thương hay không không đến phiên cậu lo, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.”

Chelsea bất mãn vì giọng Ryan chứa nỗi lo cho Mộ Sa không hề giấu diếm, không vui nói.

_“Làm giống đực không phải là phải lo lắng tốt cho giống cái của mình sao, sao lại làm giống cái của mình nhiều lần bị thương vậy.

Nếu cậu không biết cách chăm sóc cô ấy, thế thì nhường lại đi.”

Ryan nghe hắn không biết nhận lỗi, cuối cùng không nén nổi tức giận, bất chấp hậu quả, nói lời thật lòng ra.

_“Ha ha...”

Chelsea nhìn hắn cười lạnh:

_“Nhường à, nhường cho cậu nhé, cậu đừng vọng tưởng, cô ấy bạn đời của tôi, thì nhất định chỉ có thể là bạn đời của tôi, dù tôi xử tệ với cô ấy, cô ấy cũng đừng hòng rời khỏi tôi, tôi khuyên cậu bớt bao đồng, quay về nhà mình đi.”

Chelsea nắm chặt nắm đấm, cố đè nén cơn tức trong lòng, nếu không phải hắn và hắn ta cùng nhau lớn lên từ bé, hắn thật sự rất muốn đập hắn ta một trận.

_“Cậu...”

Ryan tức nói không ra lời, nắm đấm muốn vung sang Chelsea.

_“Ryan, cám ơn anh mang thuốc đến cho tôi, tôi tốt hơn nhiều rồi, anh về nhà trước đi.”

Mộ Sa nhìn hai người giương cung bạt kiếm tựa như muốn đánh nhau, nhanh chóng cất lời can ngăn.

Ryan nhìn Mộ Sa, hít sâu một hơi, nén giận, gật đầu nói với cô: “Vậy em dưỡng thương cho tốt, tôi về trước.”

Nói xong không thèm nhìn Chelsea, tung cửa đi về.

Sau khi Ryan đi rồi, trong phòng liền yên tĩnh, hồi lâu sau, Chelsea hừ lạnh, đứng cạnh giường nhìn từ trên xuống, mỉa mai cô: “Sao vậy, anh làm không đủ sướng à?

Còn ngắm nghía Ryan nữa?”

Mộ Sa thật thương tâm, tối qua hắn vừa xem cô như công cụ phát tiết, nhưng cũng còn thông cảm vì hắn đang giận điên, nếu hôm nay hắn chịu xin lỗi cô thì cô sẽ tha thứ cho hắn.

Không ngờ tới đợi một hồi, lại xem cô như vật sở hữu, bây giờ hắn còn nói thế, Mộ Sa cũng bị chọc tức, nói không lựa lời:

_“Phải đó, em ngắm nghía Ryan đó rồi sao, ai bảo anh ta dịu dàng hơn anh, biết săn sóc hơn anh, còn...”

_“Ầm...”

Mộ Sa chưa nói xong Chelsea đã đấm một phát lên phần giường bên cạnh cô, ván giường bị hắn đấm thủng một lỗ lớn.

_“Á...”

Mộ Sa sợ quá hét lên, tai lại nghe tiếng nói lạnh lẽo của Chelsea như vọng lên từ địa ngục: “Bây giờ hối hận cũng đã muộn, em là bạn đời của tôi, thì cả đời này chỉ ăn ở với tôi, để cho tôi đâm, muốn cho người khác làm, trừ khi tôi chết, bằng không em đừng hòng.”

Nói rồi Chelsea cũng đá cửa đi ra.

Để lại một mình Mộ Sa ngồi trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, cô không phải cô ý nói vậy, nhưng cô rất giận, sao hắn có thể vô tình với cô như vậy.

_“Ối...”

Trong tiếng hét thảm thiết, Sander thành thú nhân thứ mười bị đánh bay ra ngoài.

Chelsea hôm nay thật khác thường, triệu tập tất cả thú nhân đến bàn kỹ năng đi săn, tuy thú nhân giống đực lúc rảnh rỗi không gì làm cũng thường hay tụ tập bàn luận kĩ xảo đi săn, nhưng hôm nay hắn dường như quá mức dũng mãnh, đã liên tục đánh văng mười người, sau đó không ai chịu vào tỉ thí với hắn, tuy hắn không thật sự làm đối phương bị thương nhưng bị hắn đánh cũng sẽ đau cả mấy ngày.

_“Rogge, cậu lên đi.”

Chelsea thấy không ai chịu bước ra, thế là chỉ đích danh.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 46] Đánh nhau


_“Chelsea cậu tha cho tôi đi, lát nữa về tôi còn phải thoả mãn Diskin nhà tôi nữa, nếu bị cậu choảng, không chừng sẽ hữu tâm vô lực á.”

Rogge liên tục xua tay xin lui.

_“Ha ha...”

Đám thú nhân nghe vậy cười ồ lên.

Chelsea buồn bực cau chặt mày.

_“Tôi ra...”

Đang lúc mọi người cười vang thì Ryan vạch đám đông đi ra.

Chelsea vừa thấy hắn, cơn giận cũng dâng lên, hai người không nói hai lời đều hoá thành hình thú, hai thân thể một trắng một vàng lao vào nhau.

Tiếng gầm gừ, tiếng va đập không ngừng vang lên, vồ tát cắn xé, hai người, không, phải nói là hai con thú không có chút kĩ xảo nào chỉ thuận theo bản năng.

Đám thú nhân bu xem cũng nhận ra có điều khác thường, hai con thú này không giống đang tỉ thí mà đang xả giận.

Điều này thật sự là rung động, giống đực thú nhân vì thiên tính khá nóng nảy, trước tuổi vị thành niên, vì không thể khống chế tính tình mà đánh lộn cũng là chuyện thường xảy ra.

Nhưng Chelsea coi khinh chuyện đánh đấm lăn lê, hắn chỉ cần lừ mắt một cái, khí thế không giận mà uy cũng đủ hù doạ đối thủ.

Còn Ryan vì bản tính ôn hoà, có thể nói là giống đực tốt tính nhất trong tộc, hắn chưa bao giờ đánh nhau, không ngờ hai kẻ chưa bao giờ đánh nhau này....vậy mà khi đã trưởng thành lại bắt đầu đánh lộn.

Đám thú nhân bàn tán xôn xao, đều đang đoán xem họ đánh nhau vì cái gì, lại không dám kéo họ ra, dù sao ai cũng kiêng kị móng vuốt của Chelsea và Ryan, đừng thấy Ryan ngày thường khá hoà nhã, nhưng nếu đánh nhau thật, phỏng chừng ngoài Chelsea còn lại trong tộc không ai là đối thủ của hắn.

Đám thú nhân nóng ruột không biết làm thế nào cho phải, chỉ thấy Chelsea uốn người, chân trước bên phải sắc bén chụp Ryan.

Ryan không hề tránh né mà nghênh đón chính diện, tựa như muốn cá chết lưới rách, tất cả người xem đều hết hồn, nhưng lại không cản được, đang lúc nóng vội, đột nhiên có một nắm bột phấn rắc quanh hai người, bột phấn tản đi, thì thấy hai người nằm rạp trên nền đất không thể động đậy.

_“Đã lớn già đầu rồi còn đánh nhau cái gì, cho mấy người Ma Tê tán, từ từ bình tĩnh đi, há há...”

Kreider bước đến đá mỗi con một đá, rồi cười lớn bỏ đi, trong lòng thầm than: Chelsea thúi, cho cậu dám phá hỏng chuyện tốt của tôi, tôi cho cậu muốn cục cựa cũng không cục cựa được.

Ryan, cậu cũng đừng trách tôi hen, muốn trách thì trách Chelsea đi, cậu bị hắn liên luỵ đó.

_“Haa...”

Đám thú nhân đều thở ra một hơi, sao bọn họ lại quên mất Kreider nhỉ, gã ta thích nhất là giữa lúc hai con thú đang đánh nhau kịch liệt thì rắc Ma tê tán cho họ tỉnh táo lại, có điều thật không ngờ gã dám dùng trên người Chelsea, còn thừa cơ đá hắn một đá, xem ra Chelsea chắc là đã đắc tội gã hồi nảo hồi nào mà không biết rồi, trong tộc gã có tiếng là người có thù tất báo mà.

Chelses và Ryan bây giờ toàn thân tê cứng, không nhúc nhích được, có chút khó chịu đưa mắt chỗ khác không nhìn đối phương, trong lòng âm thầm gào thét: Kreider cậu đợi đó.

Sáng sớm hôm sau, các thú nhân giống đực dậy đi săn thì Chelsea và Ryan còn đang nằm ngoài khu đất trống, mọi người âm thầm chắt lưỡi, Kreider dùng nhiều thuốc lắm đây, hai con vật đến bây giờ còn không động đậy nổi.

Nhưng không ai dám đến trêu chọc bọn hắn, bây giờ chắc chắn là hai con đang giận điên, nếu sơ ý lỡ thành nơi trút giận thì oan mạng, nên tất cả rối rít vòng sang đường khác mà đi.

Lại một lát sau, thú nhân giống cái rời thôn hái quả dại thì hai con thú vẫn nằm đó, phần lớn giống cái có bạn đời đều nghe nói chuyện hai người đánh nhau, không ít người tối hôm qua còn chạy đến nhìn lén, cả một đêm mà hai người đó vẫn nằm chỗ này.

Cả nhóm ồn ào bu lại chỉ trỏ, họ không sợ Chelsea với Ryan, dù sao giống đực căn bản là không thể làm họ bị thương nên cũng không kiêng nể gì.

Đặc biệt là Ivey cao hứng nhất, nhớ đến mấy ngày trước bị Chelsea chơi xỏ, giờ cuối cùng đã bị quả báo, vui vẻ chạy sang kể cho Mộ Sa nghe.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 47] Hiểu lầm


Hôm qua Chelsea cả đêm không về, Mộ Sa đi đứng bất tiện, không cách nào dậy nấu cơm, nên vẫn chưa ăn cơm chiều, đói suốt một ngày, hơn nữa người còn đau dữ dội, lòng lại thương tâm, nằm lì trên giường khóc không ngừng, cuối cùng mệt lả người ngủ thiếp đi.

Sáng sớm đang ngủ mơ mơ màng màng, lại bị Ivey đánh thức, nghe cậu ta hưng phấn nói líu lo, hồi lâu sau cuối cùng mới hiểu đại khái sự việc.

Lo lắng hỏi: "Ryan không sao chứ, có bị thương không?"

Ivey mặc dù đang nghi hoặc tại sao Mộ Sa không hỏi thăm Chelsea có bị thương không trước mà lại hỏi Ryan, nhưng vẫn thành thật trả lời:

_"Không sao, không bị thương, nhưng bây giờ đang trúng Ma Tê tán, chả nhúc nhích được."

Mộ Sa nghe vậy yên lòng, lại khó chịu hồi lâu, tuy là tức giận nhưng vẫn không nhịn hỏi thăm: "Vậy Chelsea, có bị thương không?"

Ivey lắc đầu nói: "Cũng không sao."

Lúc này cậu ta mới phát hiện có gì đó xảy ra.

Trên giường cạnh Mộ Sa lại có một cái lỗ thủng lớn, vừa nhìn đã biết là bị đấm thủng, da thú trên giường thì loang lổ vết máu, còn nồng mùi tinh dịch.

Mộ Sa hình như cũng bị thương, không đi đứng được đang ghé trên giường.

Hơn nữa Chelsea và Ryan đánh nhau, Mộ Sa thì hỏi thăm Ryan trước, tất cả chuyện này làm Ivey không khỏi nghĩ ra một chuyện thật hoang đường.

Ivey bị suy nghĩ của mình làm chấn động, nuốt ực nước miếng, run rẩy hỏi: "Mộ Sa, cô không phải là làm gì với Ryan bị Chelsea nhìn thấy đấy chứ?"

_"Hả?"

Mộ Sa không hiểu cậu ta nói vậy là có ý gì?

Ivey thấy cô vẻ mặt ngây thơ, không khỏi lo lắng: "Chính là lúc Ryan đang làm với cô, bị Chelsea bắt gặp ấy?"

Trừ chuyện này này ra cậu không nghĩ ra được còn lý do nào để Ryan và Chelsea đánh nhau, còn thêm hỗn hợp máu và tinh dịch với cái lỗ lớn trên giường.

_"Cậu... khụ khụ..."

Mộ Sa nghe vậy hoảng hồn, định lên tiếng giải thích không ngờ bị sặc nước miếng, vừa ho lại động đến vết thương ở cúc huyệt, làm cô đau đến rít lên.

Ivey thấy cô ho khan, còn hít mạnh, nghĩ cô chột dạ, rất không đồng tình mà quở trách:

_"Tôi nói cô đó Mộ Sa, sao cô lại làm thế được, Chelsea tốt với cô như vậy, sao cô lại phản bội hắn, tuy Ryan không tệ, nhưng cô đã làm bạn với Chelsea rồi, không thể để giống đực khác làm nữa, chẳng lẽ Chelsea trên giường không giỏi sao?

Không thoả mãn cô sao?"

Ivey nghi ngờ hỏi, nhìn sao cũng thấy Chelsea rất cường tráng mà, không giống bộ dạng yếu xìu trên giường.

_"Cậu..."

Mộ Sa nghe cậu nói thế, suýt nữa bị nghẹn chết, vừa thẹn vừa giận lớn tiếng: "Cậu nói bậy gì vậy, tôi với Ryan là bạn bè, chả làm gì hết."

_"Vậy, là do Chelsea?"

Ivey nhăn mày, không tin tưởng lắm chỉ lên dấu vết trên tấm da thú hỏi.

Mộ Sa nhìn theo ánh mắt cậu, vừa nhìn thấy thì xấu hổ kéo tấm da che dấm vết đó lại, giấu dưới thân, ừ một tiếng nhỏ rí.

_"Không thể nào."

Ivey hô kinh hoàng, hơi khó tin hỏi lại: "Hai người đã thành bạn đời lâu như vậy, hắn mới chạm đến cô."

Mộ Sa bây giờ giống y cậu lần đầu bị Sander đụng đến, đau đến mức cậu không cục cựa được, nằm trên giường hết mấy ngày, ngẫm lại cũng không đúng, Mộ Sa lúc vừa thành bạn đời của Chelsea thì cũng nằm trên giường cả tuần, lúc ấy cậu còn âm thầm tắc lưỡi, Chelsea dũng mãnh như vậy, không biết giống cái nhỏ bé yêu kiều mới tới này có chịu nổi hắn không.

Mộ Sa kêu rên trong lòng, cậu ta hỏi vậy làm sao cô giải thích đây, phía dưới cô có hai chỗ, Chelsea chỉ vừa đụng đến cái phía sau thôi, cái phía trước sắp bị hắn phá hư đến nơi rồi.

Ivey thấy Mộ Sa xấu hổ đỏ bừng mặt, mím môi không đáp, tuy cậu cảm thấy chuyện này có quái gì mà xấu hổ, nhưng Mộ Sa không muốn nói, bỏ đi, thế là nói sang chuyện khác: "Cái lỗ trên giường là làm sao vậy?

Cô đừng nói với tôi là Chelsea làm cô kích động quá, sơ ý tạo ra nha."

_"Cậu..."

Mộ Sa mặc dù biết thú nhân nói chuyện phần lớn là không kiêng kị gì, nhưng hỏi trắng trợn thế này cô vẫn chưa thích ứng kịp, do dự một lúc lâu, mới ngập ngừng ấp úng nói: "Tôi làm anh ấy giận, nên anh ấy ra sức ép bức tôi, làm tôi bị thương, còn không nói xin lỗi, tôi nhất thời tức giận nên nói bậy, anh ấy liền tức lên đấm thủng giường, chính là vậy đó."

Cô nói quá mức khó hiểu, Ivey nghĩ nửa ngày, cũng hiểu ra sự việc, có điều có thể khẳng định đúng là hai người cãi nhau.

Thế là khuyên giải: "Không sao đâu, cô đừng quá để ý, bạn đời cãi nhau là chuyện thường tình, chỉ cần trên giường cô thoả mãn hắn, hắn nhất định sẽ ngoan ngoãn với cô.

Đúng rồi, Chelsea cả đêm chưa về, cô chưa ăn cơm chứ gì."

Mộ Sa tuy giận, căn bản là không muốn thoả mãn hắn, nhưng nói với Ivey cũng bằng không, cậu ta sẽ không lý giải nổi, cô cũng thấy đói bụng, thế là gật đầu nói "ừ".
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 48] Chiến tranh lạnh


Ivey lập tức nhóm lửa, nướng thịt cầm quả dại đưa cho Mộ Sa, Mộ Sa cám ơn cậu rồi không khách sáo, bắt đầu ăn.

Ivey đợi cô ăn xong, giúp cô thu dọn, rồi chào về để đi hái quả dại.

Mộ Sa ăn xong, thấy giường hỗn độn, cảm thấy cúc huyệt đau rát, càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt lại lộp bộp rơi xuống.

Đang khóc thì Chelsea về đến, Mộ Sa nhanh tay lau nước mắt, xoay sang chỗ khác giả vờ ngủ.

Chelsea ngửi thấy trong phòng còn vương mùi thịt nướng, đoán Ivey vừa rồi có tới, biết cô đã ăn no rồi hắn cũng yên tâm.

Không nói lời nào ôm cô sang phòng kia.

Hắn không nói câu nào, Mộ Sa cũng không ngó ngàng đến hắn, nhất mực nhắm mắt giả ngủ.

Chelsea nhìn cô thở dài, rồi tu sửa lại cái giường đã hư hỏng, rồi lấy da thú bị nhàu nát không ra hình thù gì trên giường đi giặt sạch, phơi phóng.

Để lại đủ trái cây và thuốc cầm máu, giảm đau bên giường cho Mộ Sa, hắn mới quay đi ra ngoài săn thú, mùa mưa sắp tới, hắn phải bắt nhiều mồi hơn về dự trữ, để bình yên vượt qua mùa mưa này.

Mấy ngày sau hai người vẫn chiến tranh lạnh, Chelsea không nói chuyện với Mộ Sa, Mộ Sa cũng không nhìn đến hắn, buổi tối lúc đi ngủ, Chelsea định kéo cô vào lòng thì bị Mộ Sa tránh đi....nằm sát mép giường đưa lưng về phía hắn.

Chelsea cũng giận dỗi xoay lưng lại với cô.

Đã nhiều ngày hai người cứ đưa lưng vào nhau mà ngủ.

Đến khi vết thương trên người Mộ Sa đã khá hơn, có thể đi lại được liền dọn đồ sang phòng khác ngủ, Chelsea giận đến mức suýt phá hết đồ trong nhà, có điều sáng hôm sau hắn lại lặng lẽ đi thu dọn.

Hắn giận cứ giận, nhưng không ép Mộ Sa quay lại phòng cũ, hai người cứ thế mỗi người ngủ một phòng, Chelsea vừa về là Mộ Sa trốn biệt trong phòng không chịu ra, lần nào cũng làm hắn nổi xung thiên đá tung cửa, xách cô ra ăn cơm chiều.

Mộ Sa nuốt vội mấy miếng thịt lại tránh vào phòng, Chelsea nhìn cửa phòng đóng lại trước mặt, tức đến nghiến răng ken két, rồi lại tự nhủ bụng cô là giống cái yếu ớt, không thể phát cáu với cô, sẽ làm cô bị thương.

Cô bị thương hắn sẽ đau lòng.

Hai người giằng co đến khi mùa mưa tới sát, dựa theo thông lệ hàng năm trước khi mùa mưa đến, mỗi thú tộc thiếu hụt giống cái nghiêm trọng đều cử hành ba ngày đón dâu, nghênh đón giống cái tương đối nhiều ở Hồ tộc đến, lễ đón dâu càng sôi động thì sẽ càng khiến nhiều giống cái ở lại thôn, cùng bọn họ qua mùa mưa, như vậy sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với giống cái, lấy lòng bọn họ, tiến đến bước trở thành bạn đời.

Năm nay cũng không ngoại lệ, mùa mưa chưa tới, người trong tộc đã bắt đầu chuẩn bị đón chào Hồ tộc, càng đến gần mùa mưa, trong thôn càng tưng bừng, đặc biệt là các giống đực trưởng thành chưa có bạn đời hoặc là người sắp thành niên, cả ngày tò tò đi theo các giống đực đã có bạn đời học hỏi làm sao có thể gây chú ý với giống cái.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 49] Philo


Giống cái Hồ tộc đúng hạn là đến, tộc trưởng Hồ tộc mang đến tổng cộng mười mấy thú nhân giống cái, các tộc nhân ở khoảng đất giữa thôn nổi một đống lửa thật to, xung quanh còn có các đống lửa nhỏ, trên đồng lửa nướng đủ loại thú, còn có giống đực học theo Mộ Sa hầm thịt, bắc một vỏ thú thật to trên đống lửa, bắt đầu hầm thịt.

Giống cái Hồ tộc, do Diskin bạn đời của Rogge và Lakka bạn đời của Kreider cũng tới từ Hồ tộc kéo đi đến từng đống lửa một, đến trước đống lửa thì đứng lại, để chủ nhân ở đó biểu hiện lòng nhiệt tình của hắn, tặng thực vật và lễ vật mà hắn đã chuẩn bị.

Đi quanh một vòng, các giống cái đều ăn no đồng thời còn nhận được rất nhiều lễ vật, có khi là trái cây, có khi là răng nanh loài thú quý hiếm...Thật rất đa dạng, và phong phú đủ chủng loại.

Dù sao chỉ cần có thể biểu hiện cho thấy bản thân cường tráng, bản lĩnh cao cường là các thú nhân giống đực đều bừng bừng hứng chí thể hiện.

Ban nãy là giống đực tỏ tình cảm với giống cái, kế đó là giống cái tỏ tình cảm với giống đực, nếu giống cái có tình cảm với giống đực nào, chỉ cần mang lễ vật mình mang đến tặng cho hắn, có thể là quả dại, cũng có thể là một đoá hoa nhỏ, dù sao chỉ cần biểu đạt tâm ý là được, nếu giống đực nhận, như vậy hai người có thể trở thành bạn đời, đưa luôn vào động phòng, tiến hành nghi thức giao phối.

Thông thường ở ngày đầu tiên, có rất ít giống cái bày tỏ với giống đực, trừ khi ở lễ đón dâu mùa đông trước đã có mục tiêu, Lakka đang dốc hết sức chào hàng cho giống cái chỗ tốt của giống đực trong tộc, khuyến khích họ đến bày tỏ.

Đột nhiên có một thú nhân giống cái bước đến, ngượng ngùng kéo tay Diskin, hỏi nhỏ:

_“Diskin, sao không thấy Chelsea vậy, hôm nay anh ấy đi vắng sao?”

Cả mùa đông cậu ta đều ở trong Sư tộc, rất chung tình với Chelsea, đáng tiếc khi đó hắn chưa trưởng thành, mới hẹn ước đến lần đón dâu này, kì lạ là đi một vòng rồi mà không thấy hắn.

Diskin hơi khó xử liếc qua Lakka, kéo cậu ta sang bên, hạ giọng nói:

_“Philo, thật ra trong tộc chúng tôi còn nhiều giống đực tốt hơn Chelsea lắm, cậu nhìn kĩ đi, sẽ hiểu nhiều hơn đấy.”

Philo lo lắng hỏi: “Chelsea có chuyện gì rồi?

Anh ấy có chuyện gì bất trắc sao?”

Diskin lắc đầu nói: “Hắn không bất trắc, chỉ là hắn có bạn đời rồi.”

Philo lặng đi, không thể tin nổi lắc đầu: “Điều đó không thể nào, mùa đông năm ngoái anh ấy còn chưa trưởng thành, chúng tôi hẹn ước lễ đón dâu trước mùa mưa sẽ gặp lại, anh ấy sẽ không chọn giống cái khác mà.”

Diskin vỗ tay cậu ta an ủi: “Philo cậu bình tĩnh một chút nghe tôi nói, mùa xuân năm nay, Ryan đột nhiên cứu được một giống cái mang về, các trưởng lão trong tộc thấy cô ấy có khả năng sinh sản cực mạnh, có thể sinh được giống đực hùng mạnh và giống cái có khả năng sinh sản cao, vì có thể thai nghén đời sau mạnh nhất, mới ép Chelsea lấy cô ấy.

Chelsea cũng là bất đắc dĩ thôi.”

Philo lặng yên một hồi, yếu ớt hỏi:

_“Giống cái có khả năng sinh sản mạnh đó, cô ta có gì khác với chúng ta sao?”

Diskin bĩu môi nhìn về phía đối diện, xem thường nói: “Tự cậu xem đi, đang đứng đó kìa, cái người bên cạnh Ivey đó, thấp bé nhỏ con, thành bạn đời của Chelsea lâu thế rồi mà chẳng thấy cô ta hái được quả dại nào, còn đem trứng lục mãng về, hại Ryan phải đốt nhà.

Khả năng sinh sản cực mạnh gì chứ, chưa nghe tin tức có thai gì hết, không chừng mùa xuân sang năm vẫn không có tin, các trưởng lão nên đuổi cô ta đi cho rồi, sống chả làm được gì, đến cả sinh con cũng không, chẳng lẽ cứ nuôi không vậy à.”

Diskin bất mãn các trưởng lão nói Mộ Sa có khả năng sinh sản cực mạnh gì đó, nói giống cái bọn hắn thấp hơn cô một bậc, mới thuận miệng oán hận với Philo.

Người nói vô ý, người nghe có tâm, thấy Mộ Sa dáng vẻ yếu đuối, tim Philo vốn đang bình tĩnh lại dao động.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 50] Bị từ chối


Phía bên kia Lakka không ngừng thuyết phục, có hai thú nhân giống cái hơi nôn nóng cầm lễ vật của mình, vô cùng ngượng ngùng đi về phía thú nhân giống đực.

Trong đó có một giống cái tên Meira, mùa đông năm ngoái cũng ở trong thôn giống Philo, cầm cái rổ chuẩn bị đầy đủ trái cây, ngượng nghịu nói: “Ryan, cái này tặng cho anh.”

Ryan vốn không muốn tham gia lễ đón dâu này, nhưng vì hắn chưa có bạn đời nên các tộc nhân nhấ mực kéo hắn đến nhóm một đống lửa, hắn cũng chỉ tuỳ tiện nướng thịt thú bình thường thôi, muốn đối phó cho xong chuyện, không ngờ lại có giống cái đến bày tỏ tình cảm với hắn.

Nếu hắn không quen Mộ Sa, không cảm mến cô, có lẽ hắn sẽ chấp nhận giống cái tên Meira này, dù sao giống cái nào cũng như nhau, trở thành bạn đời của ai cũng vậy.

Nhưng hắn bây giờ trong lòng đang có Mộ Sa, nên bất giác cứ so sánh giống cái này với cô.

Da cậu ta không trắng bằng Mộ Sa, sờ chắc chắn cũng không mịn bằng Mộ Sa, cậu ta cũng không có mùi hương của Mộ Sa, tướng người thô cứng chắc chắn ôm vào không mềm mại như Mộ Sa.

Giống cái thế này, hắn thật sự không thể ôm ấp, cho nên hắn nói sao cũng không đồng ý.

_“Thật xin lỗi.”

Ryan không nhận rổ trái cây, nói xin lỗi.

Quả thật rất hiếm thấy có giống đực cự tuyệt giống cái, Meira nghe vậy thì ngây người, nhìn rổ trái cây mà không biết phải làm sao, các thú nhân khác xôn xao bàn tán.

Meira sửng sốt hồi lâu cuối cùng không nhịn nổi oà lên khóc.

Diskin với Lakka nhanh chóng bước đến ôm cậu ta an ủi, hung tợn trợn mắt liếc Ryan, đưa Meira đang khóc bù lu bù loa với các giống cái không định bày tỏ bỏ đi.

Nhìn các giống cái rời đi, các giống đực khó tránh khỏi bực tức với Ryan......Ryan cũng không phản bác, chỉ cười cho qua.

May lúc đó còn một giống cái bày tỏ thành công, bị giống đực mình chọn lựa vác ngay lên vai, đi về động phòng, tiến hành nghi thức giao phối.

Các thú nhân hoan hô, nhìn theo bọn họ vào động phòng đều sôi nổi bàn tán, các thú nhân sắp thành niên lập tức có chút tò mò.

Kéo đến ngồi chồm hổm ngoài cửa sổ nhà người ta lén quan sát.

Mộ Sa chỉ theo Ivey đến xem náo nhiệt, không dè lại bị Ivey kéo đến nghe lén.

Các thú nhân đang nghe lén thấy họ đến, dường như cảm thấy rất hợp lý, thậm chí còn chủ động nhường chỗ, để vị trí đầu nhường cho hai người.

Mộ Sa xấu hổ đỏ bừng cả mặt, muốn thoát khỏi tay Ivey, nhưng lại bị cậu ta nắm chặt quá, giãy hoài không ra, cô lại không dám giãy dụa hết sức, sợ bị người bên trong nghe thấy, nên càng thêm xấu hổ.

Không bao lâu trong phòng truyền ra tiếng rên rỉ ư ư a a, Mộ Sa đỏ mặt cúi gằm, nhưng âm thanh không muốn nghe đó cứ chui vào tai cô, làm cô không muốn nghe cũng không được.

Ivey không hài lòng vì cô cứ cúi đầu, kéo cô lại, ghé vào tai cô nói nhỏ:

_“Mau xem đi, học tập kinh nghiệm, giống cái Hồ tộc ở phương diện đó rất lợi hại, cô học cho tốt, về sử dụng với Chelsea, bảo đảm cô sai hắn dễ ợt.”

Mộ Sa nhất thời cảm thấy mặt như phát cháy, cuối cùng không ở lại nữa, giãy mạnh tay cậu ta ra, bưng mặt chạy về nhà.

Trời ạ, tự dưng cô lại đi nhìn lén hai tên đàn ông “làm việc”, tuy cô rất muốn biết hai người đàn ông rốt cuộc là làm thế nào, nhưng mà, lại bảo cô đi xem trộm, đặc biệt là còn xem cùng nhiều người như vậy, ui, cô thấy thẹn lắm đó nha.

Mộ Sa chạy về nhà, vừa đẩy cửa thì nghe trong nhà có tiếng nói, ngẩng lên thì thấy Chelsea đang nói chuyện với một thú nhân xa lạ.

Chelsea và thú nhân lạ mặt đó vừa thấy cô vào thì cùng im lặng.

Mộ Sa sửng sốt, thú nhân này, chắc là giống cái từ Hồ tộc đến, thú nhân trong thôn tuy có người cô không biết tên, nhưng ở đây lâu ngày nên nhớ mặt, thú nhân này chưa từng gặp qua, nhất định là từ Hồ tộc đến.

Theo phép tắc, Mộ Sa mỉm cười, tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Mộ Sa.”
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 51] Ngu ngốc


Thú nhân đó lúc đầu là sửng sờ, sau mới thân mật mỉm cười với Mộ Sa:

_“Xin chào, cô chắc là bạn đời của Chelsea rồi, tôi là Philo đến từ Hồ tộc, mùa đông năm trước đều ở thôn này.”

Rồi khẽ liếc qua nhìn Chelsea, có chút ngượng ngùng nói: “Nhờ Chelsea chăm sóc, hôm nay mang trái cây đến cảm ơn hắn.”

Philo vừa nói vừa giơ giơ hoa quả trên tay.

Rồi lại ấm ức nói tiếp: “Nhưng nói gì hắn cũng không chịu nhận, Mộ Sa cô nhận thay hắn được không?”

Vừa nói vừa đưa đến trước mặt Mộ Sa.

_“A, cám ơn....”

Mộ Sa thuận tay nhận lấy.

Thấy Mộ Sa nhận, Philo cười vui vẻ, Chelsea thì hung hăng trợn mắt liếc cô một cái, rồi hậm hực quay đi.

Mộ Sa bị hắn trừng mà không hiểu chuyện gì, không phải là trái cây à, người ta có ý tốt đưa đến thì nhận thôi, có phải thứ quý giá gì đâu.

Đang ngẫm nghĩ, Philo liền bước tới, lấy một quả trong rổ ra nói với Mộ Sa: “Mộ Sa, cô nếm thử đi, ngon lắm đó.”

_“Ừm, được, cám ơn.”

Mộ Sa không khách sáo cầm lấy, chùi chùi lên áo rồi cắn một cái.

Đến dị giới này lâu thế rồi, cũng bị ảnh hưởng của các thú nhân không còn câu nệ mấy việc vặt vãnh, dù sao ở đây cũng chả có thuốc trừ sâu, trái cây không cần rửa cũng không sao.

_“Ừm, thật sự rất ngon, Philo cám ơn nhé.”

Trái đó thật sự hơi khác mấy trái cô đã ăn, nước rất nhiều, hơn nữa còn chua chua ngọt ngọt, Mộ Sa ăn một hơi, còn khen ngon.

Sau khi nói xong mới phát hiện vẻ mặt Philo cứng ngắc, Mộ Sa nhìn nhìn cái trái trong tay, chẳng lẽ không phải ăn như thế?

Nhưng vỏ thứ quả này rất mỏng, không giống loại phải lột vỏ mà.

Hơi khó hiểu nhìn Philo hỏi:

_“Có chuyện gì à?

Có gì không đúng sao?”

Philo cố ý đưa Mộ Sa thứ này, vì đây là thứ vô cùng khó hái, nhưng hái được nó lại là vinh dự đối với giống cái, tưởng đâu cô ta sẽ giật mình, không ngờ cô ta không nói hai lời đã ăn luôn, trong khoảnh khắc không phản ứng kịp nên cứng người, nghe Mộ Sa hỏi, có chút xấu hổ nên lắc đầu: “Không có gì, không sao, vậy, tôi cũng phải về rồi, bằng không mọi người sẽ lo lắng, Mộ Sa, Chelsea, ngày mai gặp lại.”

Nói xong bước nhanh ra ngoài.

_“Ngày mai gặp.”

Mộ Sa vẫy vẫy tay với bóng lưng cậu, thấy cậu ta tự nhiên như chạy trốn thì thấy khó hiểu, chẳng lẽ cô đã làm gì hù doạ cậu ta sao??

Đang trầm ngâm, thì nghe Chelsea nói nhỏ: “Ngu ngốc.”

Mộ Sa ngẩng lên trừng mắt liếc hắn, rồi ôm chặt cái giỏ trái cây vào phòng mình, đóng cửa phòng cái rầm trước mặt hắn, rồi dựa vào cửa, nhìn giỏ trái cây mắng thầm: “Anh mới ngu ngốc đó, Chelsea là đại ngu ngốc, đại lưu manh.”

Ngoài cửa, Chelsea nhìn chòng chọc cánh cửa, hận không thể đốt thủng một lỗ trên nó.

Hắn cũng rất muốn kéo cô nàng bên trong cánh cửa làm hắn cả ngày tâm thần không yên ra ngoài, lay thật mạnh cô, hỏi cô rốt cuộc là muốn thế nào.

Mới bước lên hai bước, lại ép mình ngừng lại, tự nói với mình phải dằn xuống, không thể phát cáu với cô, không thể nổi giận với cô, cô đã nói hắn không được dịu dàng như Ryan, không được săn sóc như Ryan....nếu hắn còn nổi giận với cô, thì cô sẽ thật sự không cần hắn, mà chạy đến tìm Ryan, tuy rằng trong tộc chưa có tiền lệ, nhưng khi thấy trưởng lão xem trọng cô...nếu cô đưa ra ý muốn đổi bạn đời, các trưởng lão dù không muốn...cũng sẽ đồng ý.

Chelsea vừa nghĩ đến Mộ Sa toàn thân trần trụi bị Ryan đè xuống đâm vào rút ra còn rên rỉ kêu gào là ý muốn giết người đã hừng hực bốc lên.

Không, hắn không thể cho phép Mộ Sa thuộc về thú nhân khác, ai cũng không được, nên hắn phải nghĩ cách mau chóng làm Mộ Sa thay đổi cái nhìn về hắn mới được.

Không phải là dịu dàng chăm sóc sao, hừ, hắn không tin hắn không bằng Ryan.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 52] Nguyện ý


Lúc bây giờ Ryan đang nằm trằn trọc trên giường, đột nhiên nghe có tiếng gõ cửa: “Ryan...Ryan...mở cửa...”

Hắn nhận ra là tiếng của Mộ Sa, nhanh chóng ngồi dậy mở cửa.

Mộ Sa lập tức nhào vào ngực hắn, khóc rấm rứt:

_“Ryan, anh không được chọn người khác làm bạn đời, không được.”

Ryan nghe vậy lặng người, rồi vô cùng mừng rỡ, vỗ về lưng cô dịu giọng an ủi:

_“Đừng khóc, Mộ Sa đừng khóc, anh sẽ không chọn người khác, trong lòng anh chỉ có em thôi.

Em có bằng lòng ở cùng với anh không, chúng ta rời khỏi thôn này, đến nơi khác sống.”

Cuối cùng hắn không ngăn được lời muốn nói vào ngày trước.

Mộ Sa ngẩng đầu nhìn hắn, vừa rơi lệ vừa gật đầu đáp: “Em bằng lòng, em bằng lòng.”

Ryan kích động không thôi, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn mà mình khát vọng đã lâu, kéo đầu lưỡi trơn ướt của cô, ngậm trong miệng cẩn thận liếm láp.

Quả nhiên là ngọt giống như trong tưởng tượng của hắn.

Hôn một lúc Ryan đã thở nặng nề, cảm thấy có một luồng nhiệt từ bụng dưới lủi lên.

Ryan thở dốc buông cô ra, vừa lấy phần hưng phấn dựng đứng cọ lên người cô vừa nhỏ giọng hỏi: “Mộ Sa, anh muốn em, cho anh được không?”

Mộ Sa e lệ rụt vào lòng hắn, “Vâng” một tiếng như có như không.

Được sự cho phép của cô, Ryan phấn khởi ôm ngang người cô, thả nhẹ lên giường, rồi cởi y phục cô, kéo da thú của mình, nhẹ nhàng phủ người lên, hôn từ xương quai xanh của cô đi xuống, bàn tay dò trên người cô, cuối cùng dời đến phần mềm mại trước ngực khiến hắn tò mò lần lên nơi vun đầy, chụp lên mà vuốt ve.

Cảm nhận được ngực cô mềm mại lại đàn hồi, Ryan kích động suýt rên thành tiếng, thật sự quá tuyệt vời.

Kìm lòng không đậu cúi đầu xuống ngậm lên nơi đỏ hồng trước ngực, cẩn thận liếm láp.

Mộ Sa víu thân hình cường tráng của hắn, mắt mê ly rên nhỏ, khao khát hắn tiến thêm một bước.

Ryan dần dần không thoả mãn, gậy nóng dưới thân căng cứng giục hắn hung hăng tiến vào.

Ryan kéo rộng hai chân cô ra, một tay dò xuống sờ soạng, hắn biết thân thể cô khác với giống cái trong tộc, các trưởng lão từng lấy tranh da thú giảng giải cho bọn hắn, nhưng lý luận dù sao cũng khác với thực tiễn, hắn sờ một hồi cuối cùng tìm được cửa huyệt, cảm thấy vui vẻ, đút hết ngón giữa vào trong, ra vào thật nhanh.

_“Ư...”

Bị vật lạ đột nhiên tiến vào làm Mộ Sa không kịp thích ứng, thở gấp nỉ non: “Nhẹ thôi, Ryan.”

Ryan nghe vậy thả chậm lại tốc độ, cảm nhận khoái cảm ngón tay được bao bọc chặt, cảm thấy không khỏi nghi ngờ: Cửa huyệt nhỏ thế kia, một ngón tay đã lấp đầy, cực đại của hắn làm sao cắm vào được?”

Lập tức lại nghĩ đến không phải Chelsea đã nhiều lần vào rồi đó sao.

Của Chelsea với của hắn không xê xích nhau bao nhiêu, nếu Chelsea vào được, vậy hắn nhất định cũng được.

Nghĩ vậy bèn rút ngón tay ra, nắm cực đại sưng cứng, ưỡn lưng đâm vào tiểu huyệt nhỏ hẹp của cô.

_“A...”

Theo đà tiến vào của hắn, Mộ Sa rên lên thật dài.

Ryan lại cúi người, bàn tay không ngừng vuốt ve bầu ngực mềm mại, nồng nhiệt gặm cắn cổ Mộ Sa, thì thào khẽ gọi tên cô: “Mộ Sa, Mộ Sa.”

Giọng nói vì tình dục mà trở nên khàn đặc.

Một lần lại một lần, theo tiếng gọi thâm tình của hắn, tốc độ ra vào dưới thân không ngừng nhanh hơn.

_“Mộ Sa, sướng không?

Nói cho anh biết có sướng không?”

Ryan nhìn cô mềm nhũn nằm dưới thân hắn, bị hắn ra vào mà ánh mắt mê mang, há miệng đáng yêu rên ư a, bất giác lại nhớ đến cô cũng từng nằm thế này dưới thân Chelsea, bị hắn ta ra vào mà rên rỉ mị hoặc.

Ghen tỵ bùng lên làm hắn không nhịn được mà tăng thêm lực, hung hăng đâm vào tiểu huyệt cô càng lúc càng mạnh.

_“A...

Sướng...

Ryan, a... nhẹ chút... sâu quá...

Em sắp bị anh đâm thủng rồi... aa...”

Mộ Sa lắc lư theo nhịp ra vào của hắn, ngửa đầu rên rỉ.

_“Anh và Chelsea ai làm em sướng hơn, nói anh biết, nói anh biết mau!”

Ryan trái hẳn tao nhã ngày thường, bàn tay bóp chặt eo cô, nổi điên như dồn hết sức lực đâm vào, như muốn đâm thấu tim cô mới cam lòng.

_“Aaa...”

Mộ Sa không chịu nổi kêu lớn, nắm thặt da thú bên dưới, gọi lung tung: “Anh, Ryan, anh làm em sướng hơn, a...

Ryan...

Ryan... cho em... cho em...”

Ryan nghe mà thoả mãn, không nhiều lời kéo chân cô rộng thêm, ôm chặt mông cô, toàn lực đâm vào.

Cùng với nhịp tiến vào rút ra điên cuồng của hắn, khoái cảm càng lúc càng nhiều, dần dần đạt đến cực hạn.

_“A...”

Ryan hét lên, phun ra.

Nằm sấp trên người cô thở gấp tận hưởng dư âm của cực đỉnh, khi thoáng bình phục, liền ngọt ngào gọi cô: “Mộ Sa, bảo bối, em thật giỏi, anh dễ chịu quá.”

Vừa gọi vừa quay lại muốn hôn cô, nhưng định thần lại mà không có hình bóng Mộ Sa, hắn ôm chặt vào lòng vuốt ve không phải cô mà lại là tấm da thú, không tin nổi cúi nhìn, phát hiện trên tấm da thú quấn quanh gậy nóng đã mềm nhũn là một mảng tinh dịch khi hắn lên đỉnh đã bắn ra.

Chán nản xoay người, không khỏi cười khổ, hoá ra đây chỉ là mộng xuân.

Mộ Sa sau ngày đó đã không còn đến tìm hắn, càng không thể nào quan tâm hắn có chọn người khác làm bạn đời hay không.

Trong lòng cô từ đầu đến cuối đều không có hắn, hắn có nên hết hi vọng không, nhưng hắn không cam lòng, tại soa Chelsea đối xử với cô như vậy, cô còn tình nguyện ở bên cạnh hắn ta, mà không chịu hướng về hắn dù là nửa bước, chỉ cần cô chịu hướng về hắn, hắn sẽ tình nguyện vì cô mà phản bội Chelsea, phản bội cả thôn, mang cô đến nơi khác sinh sống, nhưng mà...

Ryan mệt mỏi nằm trên giường chong mắt chờ trời sáng, nội tâm bị dày vò, có ai nói cho hắn biết, rốt cuộc hắn nên làm sao mới tốt đây...
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 53] Bạn trai cũ


Sáng sớm hôm sau Mộ Sa vừa ra đến cửa phòng thì thấy một cái rổ để dưới đất, trong rổ nhiều trái cây loại hôm qua cô ăn khen ngon.

Hoài nghi cầm lên, nhìn quanh, Chelsea đã ra ngoài săn thú, cái này chẳng lẽ là hắn cố ý đi hái cho cô, vì hôm qua cô đã khen ngon ư?

Mộ Sa không đoán ra nổi, lại nghĩ đến hôm qua không phải hắn còn mắng cô ngu ngốc đó sao, mấy ngày nay còn mặt mày chù ụ với cô, hôm nay mắc chứng gì lại cố tình hái trái cây cho cô vậy nè?

Đối với hành vi của Chelsea, Mộ Sa rất khó hiểu, không dám nhận trái cây, để cái rổ trên bàn, ra ngoài rủ Ivey đi hái trái dại với thảo dược.

Ivey với Mộ Sa gần ra khỏi thôn, vừa lúc gặp phải Philo và Meira cũng định ra thôn hái trái dại.

Thế là từ hai người biến thành bốn người đi chung.

Mộ Sa nhận ra Meira chính là giống cái hôm qua trong lễ đón dâu đã bày tỏ với Ryan mà bị cự tuyệt, có điều hôm nay thấy bộ dáng hắn ủ rũ, hình như là do tâm trạng hôm qua mà ra.

Lịch sự không đụng chạm đến nỗi đau của người khác, Mộ Sa và Ivey không nhắc gì đến chuyện hôm qua, trên đường đi chợt nghe Philo hỏi han Mộ Sa, hỏi đến mức Mộ Sa mệt mỏi, cũng mau Ivey không dám dẫn họ đi quá xa, bốn người dừng lại bắt đầu hái trái dại.

Ivey, Philo và Meira đều là loại thân thủ mạnh mẽ, nhẹ nhàng leo lên cây hái trái.

Mộ Sa thấy độ cao cây đại thụ đó là đã phát khiếp, dứt khoát không làm khó bản thân, chỉ ở quanh quẩn tìm thảo dược và cây giống mình biết ở bãi cỏ gần đó.

Trên đường về thôn, Philo rất ‘tốt bụng’ lấy trái cây mình hái chia cho Mộ Sa một ít, Mộ Sa khéo léo từ chối, dù sao trong nhà chỉ cô cô và Chelsea, Chelsea đã trữ đủ trái cây, cô lấy về cũng không ăn hết.

Nghe Mộ Sa nói thế, Philo và Meira nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt, nhưng che giấu rất nhanh.

Philo còn ra vẻ hâm mộ: “Mộ Sa à, Chelsea tốt với cô thật đó.”

Mộ Sa nghe vậy cười khổ, không đáp.

Hắn tốt với cô hay không, nếu không xảy ra sự việc hôm đó, cô cũng biết Chelsea không tệ với cô lắm, nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng đó với cô, cô lại không biết hắn là tốt hay không tốt với cô nữa.

Buổi tối theo thường lệ tiếp tục tiến hành nghi lễ đón dâu, đêm nay còn náo nhiệt hơn đêm qua, còn sắp xếp hai nhóm giống đực ra sân so tài săn bắn, có cảm giác tương tự như luận võ.

Chelsea cũng đến xem cuộc tranh tài, nhưng hắn không đứng gần Mộ Sa, mà đứng chỗ Philo vừa cười vừa nói.

Ivey thấy có gì đó kì quái, Chelsea với Mộ Sa nhất định có chuyện gì đó, mấy ngày trước Chelsea vừa thấy Mộ Sa là bám dính không rời, cậu mới trêu mấy câu đã hùng hổ làm dữ với cậu, hôm nay sao không thèm nhìn đến Mộ Sa mà đi tán gẫu với Philo nhỉ.

Xem ra cậu phải nhắc nhở Mộ Sa một chút, thế là kéo Mộ Sa lại, hỏi nhỏ: “Cô cãi nhau với Chelsea hả Mộ Sa?

Sao không ai nhìn mặt ai vậy?”

Ánh mắt Mộ Sa sầm lại không đáp, Ivey khó chịu nhất là bộ dạng ấp úng ngập ngừng này của cô, mở miệng nhắc nhở:

_“Tôi cho cô biết, Philo kia để ý hắn nhiều lắm đó, mùa đông năm ngoái hắn còn ở trong thôn, quan hệ rất tốt với Chelsea, tôi thấy, nếu không phải cô xuất hiện, tám chín phần là hắn sẽ thành bạn đời của Chelsea á.”

_“Hả?”

Mộ Sa kinh ngạc há hốc, chẳng trách cô cảm thấy ánh mắt Philo nhìn Chelsea là lạ, hoá ra là bạn gái cũ, à không là bạn trai cũ của Chelsea, cách gọi này cũng quái thật, tha thứ cho cô, thật sự không thể tưởng tượng nổi tình địch của cô lại là một gã đàn ông, trời ạ, cô cho là mình đã thích ứng tốt rồi, ai dè bây giờ lại có hơi rối loạn đầu óc rồi.

Mộ Sa nhìn về hướng Chelsea với Philo, cảm giác không còn giống vừa nãy, mà giống như nhìn thấy chồng mình ngang nhiên cặp bồ trước mặt mình, hận không thể tiến đến đánh vào hai bàn tay hắn.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 54] Được nước lấn tới


Kỳ hạn ba ngày đón dâu nháy mắt đã hết, các tộc nhân qua mấy ngày cố gắng, Hồ tộc có tám giống cái trong đó có Philo bằng lòng ở lại cùng nhau qua mùa mưa, đây là mùa đông người nhất hàng năm, hơn nữa vào ngày đầu tiên đón dâu có một giống đực thành công tìm được bạn đời, điều này thật sự là sự kiện đáng ăn mừng.

Vui vẻ tiễn tộc trưởng Hồ tộc và giống cái còn lại ra về, không đầy hai ngày nữa là mùa mưa đến, bầu trời trở nên u ám, cả ngày đều trút mưa, giống đực không đi săn thú mà đào rãnh thoát nước chung quanh thôn.

Tuy rằng đã đào rất nhiều rãnh thoát nước nhưng mưa rất lớn, mặt đất vẫn đọng nước rất nhiều, sàn nhà gỗ cũng ngấm nước, lúc này mới thấy được ưu thế ngôi nhà của Ryan và Chelsea, nhà họ vì được xây cao cách mặt đất, nên sàn nhà không ẩm thấp, các thú nhân thấy mà hối hận than thở, lúc trước tại sao không nghe lời Mộ Sa xây nhà cao lên, vậy thì giờ nhà họ sẽ không ngập nước, tuy trước đây họ đều sống thế này, nhưng thấy sàn nhà khô ráo vẫn thèm thuồng biết bao, tất cả râm ran chờ qua mùa mưa, nhất định sẽ cất nhà lại.

Philo đột nhiên đến tìm Chelsea, đáng thương nói: “Chelsea, em có thể đến ở tạm nhà anh được không, nhà mà thôn sắp xếp cho em bị ngập hết rồi, cả ngày dầm nước, chân em bị nước ăn hết cả, anh xem này.”

Nói rồi còn giơ bàn chân trắng bệch cho Chelsea xem, mong được thương hại.

Chelsea trầm tư, nói thật để y đến ở nhà hắn, quả thật có chỗ không tốt lắm, nhưng nếu y đến đây, vậy thì vật nhỏ kia sẽ phải dọn về ngủ cùng giường với hắn, hắn đã lâu lắm không chạm đến cô, nghĩ đến đấy máu nóng hắn lại sôi trào.

Thấy Chelsea có chút do dự, Philo không ngừng cố gắng cầu xin:

_“Chelsea, em xin anh, nhà anh không phải có hai phòng sao, em ở phòng kia là được rồi, cam đoan sẽ không quấy rầy anh với Mộ Sa.”

Cuối cùng Chelsea gật đầu: “Vậy cũng được, em thu dọn đồ đạc, lát nữa dọn qua đây.”

Philo nghe vậy vui mừng hớn hở gật đầu, chạy về dọn đồ.

Mộ Sa ở trong phòng may thử quần áo bằng da thú nghe họ nói chuyện từ đầu đến cuối, cô giận run người, tiểu tam nam này quá kiêu ngạo rồi, thế mà còn được nước lấn tới, tên Chelsea chết bầm còn dám đồng ý, có phải xem cô như chết rồi không....làm cô tức chết mà.

Ở thế giới cũ, cô bị chồng sắp cưới và bạn thân phản bội, đến nơi dị giới này chẳng lẽ còn phải nhìn ông chồng thú nhân với tiểu tam nam ở trong nhà cô tán tỉnh nhau à.

Mộ Sa đột nhiên cảm thấy ngực nóng bừng, dường như giận đến không thở nổi, thế là mang giày da thú không thấm nước, mở cửa xông ra.

Chelsea thấy sắc mặt Mộ Sa không tốt chạy ra thì hoảng sợ, nhanh chóng chạy theo sau cô, thấy cô chạy đến nhà Ivey mới nhẹ thở ra, vòng về nhà mình mang đồ đạc của Mộ Sa dọn về phòng lại.

Ivey và Sander đang bám dính nhau, thấy Mộ Sa đột nhiên khóc lóc ào vào, nhanh chóng đẩy Sander ra, kéo Mộ Sa lại lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Vừa hỏi vừa giật miếng da lau nước mưa cho cô.

Mộ Sa định tìm Ivey nói chuyện, dù sao ở dị giới này chỉ có cậu ta với Ryan là tốt với cô, Ryan thì từ sau bữa đó không đến tìm nữa, còn cô cũng không chủ động tìm hắn, dù sao gặp lại vẫn thấy có chút ngài ngại.

Nhưng vừa vào thì thấy Sander cũng ở nhà, làm cô không nói được gì, đành cúi đầu thút tha thút thít.

Ivey thấy cô không được tự nhiên, nhìn Sander ra hiệu, đuổi hắn đi ra.

Chờ Sander đi rồi, Ivey mới vội vàng hỏi:

_“Được rồi, bây giờ chỉ có hai người, cô mau nói tôi biết rốt cuộc cô gặp chuyện gì, khóc mãi không chịu nói làm tôi lo chết được.”
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 55] Phản kích


_“Ivey...”

Mộ Sa cảm kích nhìn cậu, rồi thút thít kể lại chuyện mấy ngày nay của cô và Chelsea cho Ivey nghe, nhưng cố ý bỏ đoạn có Ryan, dù sao cũng là chuyện giữa cô và Chelsea, cô không muốn nhắc đến Ryan.

Ivey sau khi nghe xong, nhíu chặt mày, vẻ mặt không đồng ý nói: “Mộ Sa, lần này cô thật sự hơi quá đáng rồi, cô biết không, lúc Chelsea còn nhỏ, cha mẹ hắn trong một lần du ngoạn, sơ ý gặp phải bao vây của mãnh thú khổng lồ, hai người đều bị thương, khó khăn chạy về được thôn, nhưng không biết bị thương ở đâu mà máu cứ chảy không ngừng, cứ vậy mà chảy mãi chảy mãi, không đầy hai ngày thì chết, hắn là được người trong thôn nuôi nấng mà lớn.

Từ đó về sau thì luôn rất sợ thấy máu chảy, cô còn lừa hắn như vậy, hắn nhất định là một lúc tức giận mới làm cô bị thương, bây giờ khẳng định là đang hối hận chết được, có điều không mặt mũi nào xin lỗi cô, bằng không cô không càn quấy được đâu, còn ở riêng nữa chứ, tôi nói với cô rồi, dục vọng giống đực rất mạnh, cô như thế không cho hắn chạm đến, chắc chắn hắn khó chịu lắm rồi, cẩn thận bị tên Hồ tộc kia cướp mất á, tôi thấy y vẫn chưa từ bỏ Chelsea đâu, bằng không sẽ không trăm phương ngàn kế muốn ở nhà các người, cô mau về đi, làm nũng với Chelsea rồi kéo hắn lên giường, cho ăn thật no, cho tên hồ ly thúi kia giương mắt nhìn.”

Ivey vừa nói vừa kéo Mộ Sa ra ngoài.

Mộ Sa còn đang mơ mơ hồ hồ đã bị Ivey đẩy ra, bị nước mưa lạnh như băng xối lên mới tỉnh táo.

Cô thật sự không ngờ thân thế Chelsea lại bi thảm như thế, tuy cô cũng không cha không mẹ từ nhỏ, nhưng hắn tận mắt nhìn thấy cha mẹ chảy máu mà chết, nhất định là càng đau đớn hơn cô.

Nghĩ vậy không còn giận Chelsea nữa, ngược lại thấy hơi đau lòng cho hắn.

Nhưng đau lòng thì đau lòng, phải dạy cho bài học thì phải dạy, hắn dám ngang nhiên mang, ờ, bạn trai cũ về nhà, nói gì cũng phải cho hắn biết mùi một chút mới được.

Thế là Mộ Sa đến chỗ Kreider xin mấy thứ rồi mới đi về.

Vừa vào đến cửa thì thấy Chelsea với Philo đang nấu cơm chiều, một đưa một nhận phối hợp thật là ăn ý, lòng Mộ Sa lại ê ẩm.

Philo vừa thấy Mộ Sa về, liền nhiệt tình chào hỏi: “Mộ Sa cô về rồi à, chờ một lát là có cơm ăn rồi.”

Mộ Sa ừm một cái, cho thấy cô biết rồi, rồi quay đầu đi, bất mãn lầm bầm nhỏ:

_“Vô liêm sỉ, sao không nghĩ ai mới là chủ nhà chứ.”

Tiếng Mộ Sa dù nhỏ, nhưng Chelsea thính lực tốt nghe rất rõ ràng, trong giọng cô không hề che giấu mùi vị ghen tuông làm Chelsea bất giác nhếch miệng, thấy cô cả người ướt sũng, sợ cô lạnh sinh bệnh, vậy là ném cơm chiều cho Philo lo một mình, quay vào phòng tắm nấu nước nóng cho Mộ Sa tắm.

Mộ Sa vào phòng, lấy quần áo chuẩn bị đến phòng tắm tắm rửa sẵn tiện gội đầu, thay quần áo luôn, vừa đẩy cửa phòng tắm thì thấy Chelsea đang ngồi chồm hổm nấu nước, nghi hoặc nhíu mày, đang nấu nước cho cô đấy à?

Mấy ngày nay mỗi buổi sáng hắn đều để thứ trái cây kì quái trước cửa phòng cô, bây giờ còn nấu nước nóng cho cô, đây là đang làm hoà với cô sao?

Nhưng hắn không chịu nói chuyện với cô, lại không giống vẻ đang làm hoà, Mộ Sa bị hắn làm cho hồ đồ.

Chelsea thấy cô vào, hơi xấu hổ đứng lên đưa tay thử nước, cảm thấy vửa đủ nóng, tắt lửa, đổ nước ấm vào thùng tắm, rồi chẳng nói chẳng rằng, quay lưng đi ra.

Mộ Sa nhìn chòng chọc cánh cửa, chờ cả buổi không thấy ai vào nữa, nghĩ thầm chắc là chuẩn bị cho cô rồi, thế là cởi quần áo, tắm nước nóng một cách khoan khoái.

Khi cô tắm xong đi ra, Chelsea và Philo đã chuẩn bị xong cơm chiều.

Philo thấy cô đi ra, vô cùng nhiệt tình mời cô ăn cơm.

Mộ Sa bất mãn y thể hiện với mình cứ y như y là chủ nhà này vậy, còn cô là khách đến chơi, nhưng không tiện nổi sùng, bất quá cô sẽ không để y quá đắc ý là được.

Thế là cười yếu ớt gật đầu, đi đến ngồi kế bên Chelsea, cô chịu ngồi gần hắn như thế, Chelsea rất bất ngờ, vui sướng cắt miếng thịt bỏ vào chén cô.

Mộ Sa nhích sát người hắn, ôm tay hắn nói nũng nịu: “Anh yêu à, anh cắt nhỏ nhỏ cho người ta được không?

Lớn quá người ta sợ mắc nghẹn.”
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 56] Bài học (1)


Chelsea nghe mà ngạc nhiên, trong mắt có vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, lần đầu tiên cô gọi hắn là ''anh yêu'' nha, xem ra hắn để Philo vô ở là làm đúng rồi.

Vội vàng ân cần cầm chén thịt cắt nhỏ cho cô, rồi cầm một miếng đút cho cô ăn, Mộ Sa mỉm cười nuốt xuống, rồi bánh ít đi bánh quy lại cầm một miếng đút lại cho Chelsea.

Philo nhìn hai người ngọt ngào thân mật đút nhau ăn, ghen tị không dứt, không còn để tâm thưởng thức mùi vị, ăn nhanh vài miếng liền nói ăn no rồi, tránh về phòng.

Mộ Sa thấy y đi rồi, chẳng còn tâm tình ra vẻ ân ái gì nữa, cầm chén đứng lên ngồi ở chỗ cách xa hắn nhất, cũng chả thèm nhìn hắn, cúi đầu ăn cơm.

Chelsea thấy cô đột nhiên trở lạnh như băng, bấy giờ mới kịp phản ứng, hoá ra vừa rồi cô vì chọc tức Philo mới cố ý thân thiết với hắn, hắn còn tưởng cô vì sợ hắn bị cướp đi mới nồng nhiệt thế kia, báo hại hắn mừng hụt cả buổi.

Không khỏi oán hận trừng cô, Mộ Sa mặc kệ hắn có trừng cô hay không, cứ cắm cúi ăn, trong lòng còn tính toán đêm nay trừng trị hắn ra sao.

Một lát sau hai người cũng ăn xong, Chelsea thu dọn xong, thấy sắc trời tối đen, nghĩ sắp được ôm Mộ Sa mà lòng ngứa ngáy.

Thấy cô còn rề rà không chịu lên giường ngủ, Chelsea gấp không chịu nổi, nhưng không dám thúc giục cô, sợ làm cô phản cảm, đành tự nằm im re trên giường giả vờ ngủ.

Nhắm mắt chờ hồi lâu, cuối cùng đến khi Mộ Sa chậm chạp bò lên giường, nằm cuộn tròn ở bên kia giường cách hắn thật xa.

Chelsea cười thầm, duỗi tay kéo cô vào lòng.

_"Á..."

Mộ Sa hết hồn há miệng định kêu thì bị Chelsea hôn lên môi, nuốt tiếng kêu sợ hãi của cô vào bụng.

Chelsea đói bụng đã lâu, bây giờ được hôn lại cánh môi hắn thèm khát lần nữa, lập tức cảm thấy toàn thân khô nóng, thân dưới nháy mắt sưng lên.

Mộ Sa cố tránh khỏi hắn nhưng làm không lại.

Thấy hắn sắp đạt được ý đồ xấu, Mộ Sa thật sự không cam lòng, thế là mò bàn tay xuống dưới, túm lấy vật hắn đang để bên hông cô, bóp chặt.

_"Ư..."

Chelsea kêu lên đau đớn, Mộ Sa không ngừng khuấy động cực đại sưng cứng của hắn, càm thấy lực hắn đè lên cô giảm bớt đi.

Thế là nhẹ giọng nói: "Em muốn lên trên."

Chelsea thấy cô không cự tuyệt, còn dùng tay chủ động kích thích hắn, hắn khoan khoái hừ hừ.

Nghe cô nói muốn lên trên, không nghĩ nhiều liền ôm cô xoay người, để cô ngồi giạng chân trên người mình.

Mộ Sa nhếch môi, tay vừa kích thích nhanh hơn, vừa lấy đồ giấu dưới tấm da thú, đó là cái túi nhỏ chứa bột phấn xin ở chỗ Kreider, rồi nín thở, một tay banh miệng túi ra, lúc Chelsea còn đang mở miệng thở dốc liền vẩy về phía hắn.

Chelsea không hề phòng bị, hít vào một lượng lớn, đợi khi hắn cảm thấy không ổn muốn nín thở thì người đã run lên, không nhúc nhích nổi.

_"Em àm zì ậy?"

Ma Tê tán, Mộ Sa lại dám dùng ma tê tán với hắn, Chelsea chấn động, không tin nổi trừng mắt hỏi Mộ Sa, nhưng cả đầu lưỡi cũng bắt đầu không nghe theo hắn.

Mộ Sa không ngó đến hắn, xác định hắn thật sự không động đậy được, mới đứng dậy mở cửa sổ ra, rồi một tay bịt mũi, một tay lấy miếng da thú nhúng nước lau sạch bột phấn trên giường.

Cô không muốn lát nữa sơ ý đụng phải phần bột còn sót lại, vậy thì cả cô cũng không nhúc nhích đượng.

Khi Mộ Sa dọn dẹp sạch sẽ xong, đóng cửa sổ lại, rồi bò lên giường, nằm lên người hắn, cúi đầu cắn lên môi hắn, bàn tay trêu chọc hai chỗ nhạy cảm trước ngực hắn.

_"Ưmm..."

Chelsea cảm thấy một luồng điện từ bụng dưới chạy lên, vật ấy càng thêm sưng to khó chịu, muốn đè cô xuống, hung hăng vọt vào tiểu huyệt chật khít, nhưng cơ thể không nghe theo hắn điều khiển, đành trừng hai mắt tức giận nhìn cô.

Mộ Sa bị biểu hiện khó chịu của hắn chọc cho mắc cười, nhỏm eo lên ngồi trên bụng hắn, cánh mông cọ nhẹ lên vật sưng cứng, nghịch ngợm hỏi: "Rất khó chịu đúng không?

Rất muốn vào đúng không?"

Chelsea bị cô tra tấn sắp phát điên, nhưng không phát ra được tiếng nào, chỉ có cách dùng ánh mắt nóng rực và tiếng nức nở khốn khổ biểu đạt khao khát của mình.

_"Đúng rồi, em quên anh bây giờ không thể nói được."

Mộ Sa hả hê cười trên nỗi đau của hắn, "Vậy đi, em hỏi anh một câu, nếu anh đồng ý thì nháy mắt hai cái, nếu không thì nháy một cái, nếu anh trả lời làm em vừa lòng, có lẽ em sẽ cho anh được dễ chịu, hiểu không?"

Nói rồi còn cố ý vòng tay ra sau búng lên vật cứng của hắn một cái.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 57] Bài học (2)


Chelsea bị dục vọng tra tấn đã không còn bao nhiêu lí trí, nhanh nhẹn phối hợp chớp mắt hai cái, chỉ hi vọng cô có thể cho hắn sướng khoái.

Mộ Sa thấy hắn phối hợp như thế, cúi xuống hôn lên môi hắn khen ngợi:

_"Ngoan lắm."

_"Ư ư..."

Chelsea khó chịu phát ra giọng mũi giục cô, hắn sắp nổ tung đến nơi rồi.

Mộ Sa ho một cái nghiêm mặt nói:

_"Em cho anh biết, em không thích Philo ở đây, ngày mai anh bảo y đi chỗ khác đi, anh đồng ý không?"

Chelsea không chút nghĩ ngợi lại chớp hai cái, Philo gì đó hiện giờ đã không còn nằm trong phạm vi lo nghĩ của hắn.

_"Ừ, tốt lắm."

Mộ Sa hài lòng gật đầu...nói tiếp: "

Sau này anh không thể một mình đi gặp Philo, cũng không được nói chuyện với y, cười với y."

Nghĩ nghĩ lại bổ sung: "Với giống cái cũng không được phép, đời này của anh chỉ được có em là bạn đời, anh có đồng ý không?"

Chelsea lại chớp mạnh hai cái, "ừ" bằng âm mũi, nóng ruột sao cô hỏi nhiều quá vậy.

Mộ Sa vỗ nhẹ mặt hắn, sẵng giọng:

_"Nói bậy bạ gì đó, mau trả lời đàng hoàng, bằng không anh cứ nằm trơ thế này cả đêm luôn đi."

Nằm trơ cả đêm?

Vậy không phải hắn sẽ khó chịu mà chết à, Chelsea nhanh chóng chớp mắt.

Mộ Sa không nhìn đến hắn, thoáng trầm tư, hơi áy náy nói: "Về chuyện chảy máu, không phải em cố ý lừa anh, thật xin lỗi, em nhận lỗi anh chịu hay không chịu?"

Chịu, chịu, chỉ xin em cho anh được sung sướng, Chelsea gào thét trong lòng, lại nhanh nhẹn chớp mắt hai cái.

Mộ Sa thấy hắn đón nhận, nhẹ nhàng thở ra, nói tiếp: "Vậy sau này anh không được dữ dằn với em, không được làm em đau nữa, còn nữa những lúc thế này, nếu em nói không muốn anh cũng không được ép buộc, phải lập tức dừng lại, anh có hứa không?"

Không dữ dằn, không làm đau, hắn có thể cam đoan, nhưng cô nói không muốn thì phải dừng lại, cô hay nói không muốn, chẳng lẽ lần nào hắn làm một nửa cũng phải dừng?

Chelsea rất không đồng ý câu này nha.

Mộ Sa thấy hắn chậm chạp không ra hiệu, tay lại duỗi ra sau, cầm của hắn...uy hiếp:

_"Rốt cuộc có hứa không?"

Hứa, hứa mà, Chelsea lập tức chớp hai cái nữa, hứa thì hứa, còn làm theo hay không còn phải xem tình hình lúc đó nữa.

_"Ừm."

Mộ Sa gật gù, hài lòng, lúc này mới thấy mồ hôi đầy trán hắn, hắn nhẫn nhịn đến khó chịu rồi.

Cảm thụ độ sưng cứng của vật trong tay, bất giác nghĩ cứng thế này quả thật là khổ sở, nghĩ vậy cũng có chút đau lòng.

Thế là ngoan ngoãn nhấc eo lên, tay đỡ lấy nó đưa vào hoa huyệt.

_"Ugh..."

Chelsea thấy cô chịu cho hắn, kích động rên ư ử.

_"Ừm...

Tức quá..."

Mộ Sa để quy đầu ngay hoa huyệt, rồi chậm rãi ngồi xuống.

Lừng khừng hồi lâu chỉ nuốt được một phần ba, Mộ Sa bị căng tức, lầu bầu rồi nằm trên người hắn thở hổn hển không chịu cử động.

_"Ư ư..."

Chelsea bị cô làm nửa vời, càng khó chịu hơn, hắn thật sự hận nhất cảm giác bất lực này, đành ư ư giục cô nhanh nhanh.

_"Biết rồi, biết rồi mà, nghỉ chút đã!"

Mộ Sa tuy nói vậy nhưng vẫn rướn eo lên chậm rãi ngồi xuống, đến khi đội đến tử cung mới ngưng, tuy rằng của hắn vẫn còn một phần ở bên ngoài nhưng giờ có nói gì cô cũng không chịu ngồi xuống.

Thở dốc rồi xoay eo bắt đầu lên xuống từ từ.

Chelsea mặc dù không hài lòng động tác chậm rì rì của cô, nhưng bây giờ hắn không nhúc nhích được, đành nhẫn nhịn để dục hoả càng lúc càng cao khiêu khích.

_"Aaa..."

Mộ Sa cưỡi ngựa như kị sĩ một hồi, nơi mẫn cảm nhất trong người không biết bị ma sát thế nào, cô bị kích thích mãnh liệt ngửa cổ rên dài, co thắt mạnh rồi lên cao trào.
 
[ H Nặng ] Ông Xã Em Là Thú Nhân (Full)
[Chương 58] Cứu mạng


Cao trào qua đi, Mộ Sa mềm nhũn nằm thở dốc trên người Chelsea.

Hoa huyệt của cô vốn đã chặt, khi lên đỉnh càng chặt hơn, còn trào ra từng dòng nước nóng tưới lên gậy thịt cứng như sắt của Chelsea, cơ thịt run rẩy vẫn trói quanh hắn, như có hàng ngàn cái miệng nhỏ đang không ngừng mút.

Lòng Chelsea ngứa ngáy khó nhịn, hận không thể đè cô ra, ra sức đâm vào, đâm đến hư hỏng.

Nhưng bây giờ hắn không làm gì được, gậy thịt bị cô mút chặt cũng bắt đầu sưng đau.

_“Ứ ứ...”

Chelsea thúc giục cô mau di chuyển, hắn chưa ra được lần nào, căng sắp nổ tung rồi.

Nhưng Mộ Sa mệt đến mức không muốn động đậy, nhỏm eo lên để gậy thịt tuột ra, rồi kéo cánh tay hắn, nằm lên khuỷu tay tìm vị trí thoải mái nhất, ngọ nguậy rồi nhắm mắt ngủ.

_“Ay... ay...

ư ư...”

Chelsea thấy cô bỏ mặc hắn, kích động phát ra âm mũi ư ử.

_“Ngoan, đừng ồn.”

Mộ Sa nhắm mắt vỗ lên ngực hắn an ủi, than thở: “Mệt chết đi được, để em nghỉ đã rồi chút làm tiếp.”

Nói rồi liền ngủ.

_“Ứm ứm...”

Nghe tiếng cô hít thở đều đều, biết cô đã ngủ, Chelsea quả thật khóc không ra nước mắt, cô ấy cố ý mà, cố ý trừng trị hắn, trời ạ, hắn khó chịu gần chết còn cô sung sướng rồi lại vứt hắn mà ngủ.

Vật nhỏ, em đợi đó, đợi anh động đậy được rồi xem anh trị em thế nào.

Chelsea oán hận thề thầm chờ hắn cục cựa được rồi sẽ dày vò cô ba ngày ba đêm cho coi.

Hắn mờ to cặp mắt đỏ hồng, giữ nguyên tư thế với vật sưng cứng như thế không nhúc nhích đến gần hừng đông.

_“Ưm...”

Mộ Sa ngủ một giấc no mắt, vươn vai tỉnh dậy, đột nhiên cánh tay giang thẳng bị trúng một vật thể không rõ.

Mộ Sa quay lại nhìn, là Chelsea, thế là tình hình tối hôm qua chậm rãi quay về.

Nhìn vật cứng vẫn đứng thẳng cùng cặp mắt đỏ ngầu của hắn, thầm kêu nguy to, tối qua cô chưa thoả mãn hắn đã ngủ mất tiêu, đêm qua hắn chắc chắn khó chịu chết được, ư ư...

Không biết nếu hắn nhúc nhích được rồi có bóp chết cô không nữa.

Càng nghĩ càng sợ, Mộ Sa đứng phắt dậy, vơ đại quần áo mặc vào, mang giày da thú, chạy trốn nhanh như chớp.

_“Ivey, cứu tôi, cứu tôi.”

Mộ Sa kêu lớn vọt vào nhà Ivey, vừa lúc thấy Ivey và Sander hai người đang bối rối quấn da thú lại.

Đoán ra mình đã cắt ngang chuyện tốt của người ta, Mộ Sa đỏ mặt, quay người định đi ra lại, nhưng vừa đi mấy bước thì bị Ivey kéo giật lại, tò mò hỏi: “Cô bị sao mà kêu cứu.”

_“Là...

ừm...”

Mộ Sa không biết làm sao để nói, tối qua cô làm chuyện hoang đường thế kia thật sự không thể nào mở miệng được, vừa rồi do sợ hãi không kịp suy nghĩ đã chạy đến tìm Ivey, nhưng rốt cuộc phải nói sao với cậu ta đây.

_“Aiz, cô nói thật đi, làm tôi lo chết mất.”

Ivey thấy cô bắt đầu ấp a ấp úng thì lo lắng không thôi.

_“Là, là...

Chelsea muốn giết tôi, có chỗ nào cho tôi trốn trước không.”

Mộ Sa "là" cả buổi, cuối cùng nặn ra một câu không đầu không đuôi.

_“Hả?”

Ivey với Sander đều hoảng hồn, không tin nổi liếc nhau.

Thầm nói: rốt cuộc cô ta làm gì mà khiến Chelsea lại muốn giết người, chẳng lẽ cô ta thật sự...

_“Mau lên, mau lên.”

Mộ Sa thấy hai người ngây ngốc không nói tiếng nào, lòng nóng như lửa đốt, Ma tê tán của Kreider chỉ có tác dụng đến sáng nay thôi, mà trời sáng nãy giờ rồi, tác dụng không biết đã hết từ lúc nào, chỉ cần Chelsea có thế đi lại được, cô nhất định phải khổ.

_“Được, được, cô đừng lo quá, để tôi nghĩ đã.”

Ivey thấy cô gấp gáp quá độ, vỗ vai cô an ủi, rồi nhăn mày suy nghĩ nơi Chelsea không tìm ra được, nhưng khứu giác thú nhân rất nhạy, Chelsea mà dốc lòng tìm người thì làm gì có chỗ nào hắn không tìm ra được, trừ khi giấu ở tộc khác, có điều vậy thì nguy hiểm quá, Mộ Sa là giống cái mà, bất cứ lúc nào cũng bị ăn sạch sành sanh...

Ivey suy nghĩ một hồi mà không nghĩ ra chỗ nào để trốn, Mộ Sa gấp đến độ chạy lòng vòng quanh phòng, Sander nãy giờ nín thinh, đột nhiên ôm chầm Ivey nói:

_“Không cần nghĩ nữa, không kịp nữa rồi.”
 
Back
Top Bottom