Khác [H+]Bước Đường Cùng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
327408725-256-k245758.jpg

[H+]Bước Đường Cùng
Tác giả: hihelu0000
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kiều Nguyệt - cô gái nhỏ mang trong mình nét ngây thơ, thuần khiết, sống bình yên trong vòng tay ấm áp của gia đình.

Tuổi trẻ của cô từng là những ngày dài đầy tiếng cười, nơi ánh nắng chan hòa và những giấc mơ chưa một lần vỡ vụn.

Thế nhưng, cuộc đời luôn tàn nhẫn vào lúc con người ta bất ngờ nhất.

Chỉ sau một đêm... tất cả những điều đẹp đẽ ấy đã bị cướp đi không thương tiếc.

Nhưng liệu trái tim bị tổn thương kia sẽ mãi yếu mềm?

Hay thời gian sẽ khiến Kiều Nguyệt trưởng thành, học cách đối mặt với số phận và đứng dậy từ tro tàn?

Trong thế giới đầy dối trá và âm mưu, liệu cô có thể giữ được bản ngã, hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của một tình yêu ngang trái - giữa thù hận và cứu rỗi?



drama​
 
[H+]Bước Đường Cùng
Chương 1:Điềm báo


Cộp....Cộp..Cộp....

Những âm thanh của tiếng giày cao gót cứ vang đều trong một không gian tĩnh mịch.Tôi bước đi từng bước nặng trĩu với đôi cao gót và thanh katana trên nền sàn gạch.Nó từng trắng và bóng đến mức khiến tôi thấy chán ghét nhưng giờ đây tất cả mọi nơi đều đã loang lỗ vết máu.

Từng giọt máu đỏ thẫm cứ nhỏ xuống từ thanh kiếm của tôi tạo thành một vệt dài.Khung cảnh lúc này trông thật hoang tàn và xơ xác:xác chết thì nằm la liệt khắp nơi-máu của chúng cứ chảy thành vũng.Không hiểu sao nhìn cảnh tượng đó,cái cảnh tượng mà tất cả những kẻ thù đã giết cha tôi phải trả một cái giá tương xứng với hành động mà chúng đã gây ra thì tôi lại thỏa mãn vô cùng.Trong không gian yên ắng đó là những tiếng cười như điên dại của một cô gái với nhiều cảm xúc xen lẫn: Ah....hahahaha....

Mọi thứ quay trở lại với thực tại,tôi thức giấc sau một giấc mơ kinh khủng.Một giấc mơ mà khung cảnh tuy đáng sợ nhưng lại rất chân thật khiến mồ hôi của tôi vẫn còn đầm đìa trên trán.Tôi quay sang phía cái máy điều hòa thì hình như nó đã ngừng chạy,hình như nhà tôi đã bị cúp điện.Thường thì nhà tôi sẽ không bao giờ bị mất điện như những ngôi nhà của các bạn học khác vì nhà chúng tôi có máy phát điện cũng như nằm trong khu trung tâm thành phố nên mọi thứ cũng vô cùng tiện nghi.Nhưng không thể hiểu nỗi tại sao hôm nay lại mất điện,thật quái lạ!Không hiểu đã có một điều gì đó thôi thúc tôi,khiến tôi cảm thấy bồn chồn và không yên nên tôi đã xuống lầu để lấy nước.Đang đi được giữa đường thì tôi nghe có một âm thanh đổ vỡ của cái gì đó-xoảng-li nước trên tay tôi rơi xuống khi mắt tôi trông thấy ba tôi đang quỳ giữa phòng khách trong bộ đồ ngủ còn mẹ tôi thì lại chĩa súng vào giữa đỉnh đầu của ba tôi.Tôi vội chạy xuống mặc kệ những mảnh vỡ thủy tinh.Chân tôi vẫn va phải một số ít còn sót lại dù rằng tôi đã mang dép khiến những giọt máu đỏ cứ nhỏ dần từng giọt xuống.Nhưng tất cả đều đã quá muộn màng.Một tiếng "đùng" vang lên khắp căn nhà rộng và yên ắng.Lập tức ngay sau âm thanh đó,vú nuôi của tôi chạy ra hớt hãi không hề biết chuyện gì.Bà cũng không thể thốt lên lời nào khi nhìn thấy cảnh tượng hiện trước mắt của bà.Nhưng chỉ một giây sau đó,họng súng đã quay về phía của vú và bi kịch đó lại lặp lại một lần nữa với người vú tôi hết mực yêu thương và xem như gia đình.Tôi sợ hãi đến mức chân không thể nhấc lên được,cả cơ thể run rẩy bần bật ở đó.

Bà ta dường như đã phát hiện ra sự hiện diện của tôi.Ngày một gần hơn và gần hơn nữa,cái người mà tôi gọi là mẹ đó đang tiến dần về phía tôi.Bà ta nở một nụ cười hiền dịu nhưng đôi mắt lại nhìn tôi trừng trừng đầy sát khí.Tôi ngã khuỵ xuống cầu thang,run bần bật lắp bắp từng tiếng:

-Mẹ...mẹ....tại sao...tại sao mẹ lại....

Tôi nhìn lại người trước mặt mình,người mà tôi luôn gọi là mẹ,người đã trải qua cả tuổi thơ cùng tôi.

Thế mà giờ đây lại đang chĩa súng vào tôi, sắp kết liễu cuộc đời đứa con gái mà mình đứt ruột đẻ ra.Chẳng lẽ cuộc đời tôi sẽ kết thúc ở đây sao?Chẳng lẽ mẹ chán ghét tôi sao?Chẳng lẽ mẹ không còn cần tôi và cái gia đình này nữa sao?Hàng vạn câu hỏi cứ vang lên trong đầu tôi ngay khi tôi cảm nhận được họng súng đang chĩa vào giữa trán tôi.Khúc cảnh cứ như một giấc mơ khi tôi chứng kiến cha mình cũng ở tình cảnh này,tư thế này,mới vừa nãy gục xuống sàn.Thế nhưng bà ta vẫn thản nhiên cười lạnh rồi đáp:

-Đến bây giờ mà vẫn còn mẹ mẹ con con sao,sến sẩm quá đi mất!Mày động não lên một chút đi chứ,đừng có ngây thơ nữa được không?Hay là mày không đủ IQ để hiểu?!/bà ta châm chọc tôi với giọng nói đầy chua ngoa.Không kịp để tôi kịp lên tiếng,bà ta đã nói tiếp./

-Màn kịch này nên dừng lại tại đây thôi.

Tao đã hết kiên nhẫn khi phải diễn kịch ngần ấy năm trong căn nhà này rồi.

Tao cũng chẳng phải mẹ của m đâu nên đừng có gọi như thế nữa, tao thấy chói tai lắm.

Vì bố con nhà mày mà tao gần như đã bỏ phí cả cuộc đời mình để hoàn thành nhiệm vụ của ông chủ 😏.

Ngay giây phút đó,tôi tưởng cuộc đời mình đã kết thúc.Nhưng không,một tiếng ''Rầm'' phát ra từ phía cửa lớn .Cả tôi lẫn bà ta đều quay đầu nhìn về phía đó.Một toán đàn ông to cao lực lưỡng trong những bộ vest đen và kính đen đi thành hàng bước vào.Cái quái gì đang xảy ra thế này?Chẳng lẽ lại còn có chuyện gì tồi tệ hơn việc bị người mà mình nhầm tưởng là mẹ kết liễu cuộc đời mình hay sao?Những suy nghĩ và câu hỏi trong đầu tôi bị cắt ngang bởi một âm thanh của đôi giày tây.Âm thanh của tiếng đế giày đập xuống mặt sàn cứ vang lên...

..... cộp.... cộp.... cộp....

Một người đàn ông trong bộ vest đen và điếu thuốc cầm trên tay đi vào với vẻ mặt lạnh lùng toát ra uy quyền.

Mái tóc anh ta nhuộm xám khói được vuốt keo, trên mắt phải còn có vết sẹo dài trong thật gai góc và đáng sợ.

Anh ta nhìn tôi rồi cười khẩy.

Thật sự rất bí ẩn.

Tôi tự hỏi...liệu...anh ta là ai?
 
[H+]Bước Đường Cùng
Chương 2:Nổi gió


Hắn nheo mày tỏ vẻ khó chịu:

-Bà tưởng xong nhiệm vụ thì muốn làm gì thì làm à.

Rồi hắn rút súng ra một cách dứt khoát, chĩa thẳng vào trán bà ta, làm bà ta sợ hãi đến mức ngã quỳ xuống:

-Bà dám chĩa súng vào cô ta ư?

Bà có biết bà vừa làm điều mà chỉ có tôi mới được làm như thế với cô ta không.

Giờ tôi chĩa súng vào bà, bà thấy thế nào?

Tôi có nên tiễn bà đi ngay bây giờ luôn không?

Dù gì bà cũng đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, tôi cho bà tự do đấy, nhưng mà để bà rút khỏi tổ chức lỡ như bà lại làm lộ thông tin của tổ chức thì rắc rối lắm nên là tự do trên thiên đường sẽ tốt hơn nhỉ?

Bà ta khiếp sợ, quỳ đến ôm chân hắn van xin:

-Tôi xin lỗi cậu chủ...Tôi sai rồi.

Xin cậu tha thứ cho tôi... xin hãy tha cho tôi lần này.

Tôi sẽ không dám tái phạm đâu mà.

Tôi xin cậu.

Tôi sẽ không rút khỏi tổ chức.

Tôi sẽ trung thành với tổ chức mà....Tôi xin cậu...Hức hức

-Bà lắm lời thật, nhưng bà biết đấy, tôi không thích những kẻ lắm lời.

Rồi hắn lạnh lùng thẳng thừng bóp cò nổ súng vào bà ta.

Viên đạn xuyên qua đầu bà ta, máu bắn ra tung tóe.

Rồi hắn cười lên thích thú.

Trước một cảnh tượng kinh hoàng ấy, tôi chỉ biết đứng im câm lặng, tôi rơi vào sợ hãi tột cùng.

Trước mặt tôi chẳng phải là con người nữa mà là một con ác quỷ.

Tôi muốn rời khỏi nơi này, tôi thật sự rất sợ, tôi mong đây chỉ là một giấc mơ, tôi muốn tỉnh lại.

"Làm ơn hãy tỉnh lại đi Kiều Nguyệt...." .

Hắn lại quay sang nhìn tôi và từ từ đi về phía tôi.

Tôi bắt đầu cảm thấy một mối đe dọa lớn đang đến gần.

Và rồi hắn đứng trước mặt tôi nhìn hồi lâu, tôi dường như không thể cử động, tôi sợ rằng mình chính là nạn nhân tiếp theo của hắn.

**Lý giải về mặt khoa học, các nhà nghiên cứu cho rằng khi con người sợ hãi, cơ thể sẽ tiết ra hormone adrenaline hay còn gọi là epinephrin, là một hormone có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất khi bạn sợ hãi hay tức giận.

Khi nguy hiểm hoặc nỗi sợ đến quá nhanh, các bộ phận giữ vai trò đưa ra phản ứng không kịp đưa ra giải pháp khả thi, do đó con người sẽ hoạt động theo bản năng là đứng yên trước nguy hiểm.**

Tôi thấy mình như đang đứng trước cửa tử...nhưng rồi hắn cười nhếch mép, đưa tay ra nâng cằm tôi:

-Oh~~Đứa con gái cưng của ông Hạ đây sao, cũng được đấy....Nhưng mà sao lại run rẩy như cún con thế.

Cô sợ lắm sao?

Chỉ là xác chết thôi mà.

Có gì mà phải sợ.

Sau này sẽ còn nhiều thứ thú vị hơn như vậy nữa, nên là... hãy thích nghi dần đi

Đột nhiên hắn giơ tay lên, trong khi tôi đang suy nghĩ về hành động kì lạ của hắn, thì sau lưng tôi một tiếng "Bụp", một thứ gì đó đánh vào gáy tôi trong phút chốc...và rồi tôi chẳng còn biết thêm gì nữa, tôi rơi vào hôn mê...
 
[H+]Bước Đường Cùng
Chương 3:Giông bão




Đến khi tôi mơ hồ tỉnh giấc...thì ngoài kia cửa sổ ánh nắng mặt trời cũng đã chiếu vào.



Đầu tôi quay cuồng, vẫn còn cảm nhận được cơn đau sau gáy vào đêm qua.Toàn thân tôi mệt rã rời không còn sức cử động được.

Tôi đưa tay lên xoa xoa nhẹ gáy,dụi dụi mắt rồi như thói quen đứng lên.Nhưng vừa đặt được một chân xuống thì "Rầm",tôi bị té ngã một cách đau điếng.Một sợi xích lộ ra sau lớp chăn,thì ra đó là thứ đã giữ tôi lại.



Không ngờ tỉnh lại nhưng bây giờ tôi mới nhận ra :"Mình đang bị xích....vậy có nghĩa....mình đang bị giam cầm sao...Mình đang bị tên ác quỷ đó giam cầm ư".

Tâm trạng tôi dần trở nên hoảng loạn.Tôi cố gắng giật mạnh sợ xích,nhưng càng giật thì gông xích lại càng cạ vào chân tôi.Lớp da cứ thế mà bị hằn lên những vết đỏ,lại còn rướm cả máu.Vết thương cũ trên chân còn đang kéo da non mà giờ đây tôi lại vì cố chạy trốn mà hành hạ bản thân.Tôi thật không biết yêu quý bản thân mình!Nhưng biết sao bây giờ,vì đây là cơ hội để tôi sống sót mà.Nếu không trốn thì chắc tương lại tôi cũng sẽ như "Mẹ của mình" thôi.

Sau một lúc cố gắng trong vô vọng,tôi đã mệt mỏi đến mức phải bỏ cuộc.Tôi chùn bước và bắt đầu quan sát xung quanh mình.Khung cảnh xung quanh cũng đã thay đổi, trước mặt tôi không còn là nhà của tôi nữa mà là một căn phòng lạ lẫm, căn phòng sang trọng mang cảm giác u buồn và bí ẩn.

Tôi có thể cảm nhận được cái sự đáng sợ và lạnh lẽo của nơi này, dường như nơi này không phải là một nơi ở bình thường.Căn phòng tuy rộng,bày trí đầy những vật xa hoa,đắt tiền nhưng tất cả đều khiến tôi thấy khó chịu.Nhất là với căn phòng này,cái bày trí này!Một màu đen xám xịt tương lai sắp đến của tôi.Nó khiến tôi nhớ đến bi kịch thảm sát vào cái đêm định mệnh đó.Nội thất trong phòng,đồ vật trang trí,tất cả cũng đều chỉ có một màu.Sofa,rèm cửa,chăn gối....cả lọ hoa cũng là hoa hồng đen.



Dường như chỉ nhìn một chút mà màu sắc này đã ám ảnh tôi,khiến tôi chỉ muốn phát điên.

Khi tôi đang đắm mình trong những suy nghĩ thì cánh cửa phòng hé mở ra.Một người phụ nữ cỡ khoảng 50-55 tuổi bước vào,trên tay cầm theo một khay thức ăn.Bà ấy hốt hoảng đặt khay thức ăn xuống bàn khi nhìn thấy tôi đang ngồi trên nền đất với cổ chân thì rướm máu.Sau đó bà ấy vội vàng chạy đến đỡ tôi dậy,dùng những câu nói ân cần hỏi han tôi trong khi tôi vẫn còn đang băn



khoăn nhiều suy nghĩ trong đầu.

-"Tiểu thư,cô không sao chứ?Sao lại ngồi trên nền đất thế kia?

Cổ chân cô hình như bị thương rồi.Để tôi băng vết thương cho cô nhé,cô cứ ngồi yên ở đây đi."

Bà ấy sau đó liền mở ngăn tủ ra lấy dụng cụ sát trùng vết thương cho tôi.

Gương mặt bà ấy hiền lành, phúc hậu, khác hẳn bọn người kia.

Trang phục cũng trông thật giản dị : một bộ đầm đơn giản với chiếc tạp dề, tôi đoán bà ấy là vú nuôi của gia đình này.Nhìn cách bà ấy chăm sóc cho tôi làm tôi nhớ đến vú nuôi của mình.

Nhưng đáng tiếc.... là người đó đã không còn tồn tại trên đời nữa.Tôi bất giác cất tiếng hỏi:

-Bà ơi!

Bà là quản gia của nơi này sao?

Sao bà lại đối tốt với con thế?

Bà ấy nở nụ cười:

-Bà cũng từng có một đứa con gái.

Con bé cũng xinh đẹp, ngoan hiền như con.Nên nhìn thấy con bà lại nhớ đến con bé mà động lòng.

Con đừng để cậu chủ biết nhé!

Không thì cậu ấy sẽ nổi giận với bà đấy!

Tôi thật không ngờ khi tôi tỉnh lại sau cơn ác mộng của cuộc đời đó thì người đầu tiên tôi gặp lại là bà ấy.Bà ấy khiến tôi nhớ lại quá khứ,quãng thời gian tươi đẹp của tuổi thơ bên những người thân yêu của mình

-Vậy bà tên gì thế ạ?Còn con gái bà bây giờ ra sao rồi ?

- Tôi tò mò hỏi

Bà ấy vẫn cười nhưng hình như nụ cười có chút gượng gạo hơn,đôi mắt hiền từ kia cũng phảng phất một chút u buồn.

-Bà tên Chi,con gái của bà qua đời cách đây cũng được 5 năm rồi.Con bé cũng trạc tuổi con vậy đó.Nếu mà còn sống chắc bây giờ con bé cũng có bạn trai rồi,bạn trai nó chắc cũng sẽ đẹp trai như cậu chủ vậy.Tiếc là...5 năm trước con bé đã qua đời vì tai nạn giao thông rồi.

Nói đến đây mà mắt bà ấy rươm rướm,đôi tay kia run rẩy nắm chặt lại như rất hận bản thân.Thế nhưng bà ấy vẫn cố nén đau đớn,nở một nụ cười gượng gạo với tôi.
 
[H+]Bước Đường Cùng
Chương 4: Sấm Chớp


Tôi không biết đã ngồi lặng đi bao lâu sau khi bà Chi rời khỏi căn phòng.

Bà ấy để lại bên giường khay thức ăn còn nghi ngút khói và lời dặn: “Ăn chút gì đi, cho có sức mà chống chọi.”

Chống chọi...

Tôi khẽ nhếch môi.

Cái từ ấy chưa bao giờ đúng với tôi như lúc này.

Tôi không đói.

Cũng không còn đủ sức để đói.

Mọi thứ trong tôi giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn – đau đớn, sợ hãi, và cả những câu hỏi không lời giải đáp.

Tại sao lại là tôi?

Tôi đâu có thù oán gì với hắn?

Tôi đưa tay lên vuốt nhẹ cổ chân.

Băng gạc trắng tinh mà bà Chi vừa thay giờ đã nhòe đi vì máu.

Dường như tôi đang tự làm tổn thương mình mỗi lần cố vùng vẫy, nhưng lý trí nào thắng nổi bản năng khi người ta sợ hãi?

Tôi chỉ là một cô gái vừa mất tất cả, chưa kịp nói lời tạm biệt với gia đình, chưa kịp ôm lấy mẹ lần cuối...

Ngay lúc ấy – “Cạch” – tiếng cửa mở.

Không giống lần trước, lần này cánh cửa không chỉ hé mở, mà mở toang.

Từng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Chậm rãi, kiêu bạc và dứt khoát.

Hắn xuất hiện.

Người đàn ông có gương mặt khiến người ta vừa mê đắm vừa kinh hãi.

Ánh mắt sâu như đáy vực, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh như sương sớm đầu đông.

Tống Khải Uy.

Thủ lĩnh của băng nhóm khiến cả thành phố phải cúi đầu.

Hắn đứng đó, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn tôi như đang quan sát một con thú nhỏ bị dồn đến bước đường cùng.

Ánh mắt ấy khiến tôi cảm thấy mình chẳng khác gì một món đồ chơi được đưa ra để giải trí cho kẻ nhàm chán.

Tôi siết chặt lấy mép chăn, cố giữ giọng bình tĩnh:

Tại sao lại là tôi?

Hắn nhướn mày, nửa cười nửa không.

Cô nghĩ tôi cần lý do để giữ ai đó lại sao?

Tôi cắn môi đến bật máu, lòng căm hận trào dâng.

Anh đã hủy hoại tất cả những gì tôi có...

Giết chết gia đình tôi... và giờ lại muốn biến tôi thành món đồ chơi trong cái thế giới điên loạn của anh sao?

Một cơn gió lạnh lùa qua khung cửa sổ khép hờ.

Gương mặt hắn tối sầm lại.

Bước tới gần tôi, mỗi bước như mang theo áp lực đè nén đến nghẹt thở.

Cô không biết gì cả...

Giọng hắn trầm hơn, như nhấn chìm mọi âm thanh khác.

Gia đình cô... không đơn giản như cô tưởng.

Và cái chết của họ... không hoàn toàn là lỗi của tôi.

Tôi lặng người.

Lời hắn như một lưỡi dao sắc lạnh, rạch đôi thế giới vốn đã rạn nứt trong tôi.

Tôi mở to mắt, không hiểu hắn đang nói gì.

Nhưng hắn lại không giải thích thêm, chỉ đưa tay nâng cằm tôi lên, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi phòng vệ của tôi.

Sớm muộn gì cô cũng sẽ hiểu.

Nhưng trước khi đến lúc đó... cô chỉ cần nhớ một điều: Ở đây, cô là của tôi.
 
Back
Top Bottom