Wangho không ngủ lại được.
Cậu nằm im trong bóng tối, mắt mở nhìn trần nhà như thể nơi đó vẫn còn in bóng một thân thể cháy đen.
Tim đã dịu xuống, nhưng cảm giác bị đè ép vẫn còn vương lại nơi lồng ngực cậu không đau chỉ nặng.
Như thể có ai đó vừa đặt lên tim cậu một lời hứa.
Minseok khẽ cựa mình.
wang ho nghiêng đầu nhìn người bên cạnh hơi ấm rất gần gần đến mức cậu biết mình vẫn còn tồn tại, nhịp thở đều đều ấy như một sợi dây vô hình buộc cậu lại với thế giới này nhưng từng lời nói kia vẫn in sâu vào đầu cậu.
“ Ở lại ”.
“ Nhớ ”
“ ta cần cậu ”
Không phải tiếng vọng.
Không phải ảo giác.
Là sự thật.
Wangho khẽ nuốt khan.
Cậu thử nhúc nhích tay lần này cử động được.Không còn áp lực vô hình đè lên ngực.
Nhưng càng như vậy, cậu càng hiểu… thứ đó không biến mất vì cậu chống lại được.
Nó rút đi vì đã nói xong điều cần nói.
Minseok vô thức kéo chăn lên cao hơn, một góc chạm vào cằm Wangho.
Cử chỉ nhỏ bé ấy khiến lồng ngực cậu thắt lại.
“Em không sợ sao…?”
Câu hỏi đêm qua vẫn còn lơ lửng trong đầu
Wangho khẽ xoay người, đối diện với Minseok.
Trong bóng tối, đường nét gương mặt cậu ấy mềm lại, không còn vẻ tỉnh táo thường ngày.
Chỉ là một đứa trẻ đang ngủ say.
Một đứa trẻ vẫn chưa biết mình đang nằm giữa ranh giới của thứ gì.
Wangho đưa tay lên cổ.
Vết nóng rát vẫn còn đó không đau nhưng âm ỉ như tro than chưa tắt.
Sáng hôm sau mọi thứ có lẽ trở lại bình thường.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa trải dài trên từng lát gạch trong phòng,tiếng chuông báo thức vang phá bĩnh căn phòng tĩnh mịch ,tiếng bước chân vội vã của bà han cùng tiếng đóng cửa vội vàng báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Wang ho tỉnh dậy trước minseok
cậu đưa tay tắt đi tiếng đồng hồ báo thức ngay cạnh bàn,đưa tay xoa nhẹ đôi mắt đã có quần thâm vì thiếu ngủ.
“ mong là sẽ yên ổn ” cậu thầm nghĩ .
Rồi đưa tay lay nhẹ vật thể đang cuộn tròn bên cạnh ,con cún này ngủ say đến mức 3 cái chuông cũng không kêu nó dậy nổi.
“ minseok à....
Dậy đi sắp trễ học rồi .”
Minseok cứ tưởng như đang ở nhà của mình cậu lăn qua lộn lại trên giường cuốn mình thành một cái kén tròn vo rồi nũng nịu than vãn.
“ ưm .....hư mẹ à con muốn ngủ thôi” giọng mơ màng nũng nịu nói rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp .
Wang ho hết cách đành dứt khoác lục tung chăn ra kén ryu minseok vừa ngủ lại giật mình tỉnh.
“ mẹ nào?— em mà không tỉnh anh bỏ em ở đây một mình nhé ”
Ryu “ meo meo ” minseok vừa nghe phải ở nhà wang ho một mình đã bật dậy như lò xo , hai mắt mở to đầu tóc bù xu má còn in vệt gối trong rất đáng thương vừa buồn cười.
“ anh mà bỏ em là em nghỉ chơi với anh luôn đó ” minseok gân cổ lên, giọng còn khàn vì ngái ngủ.
Wangho nhìn cảnh tượng trước mặt, khóe môi cuối cùng cũng cong lên thành một nụ cười thật sự.
“Ừ, biết rồi.
Mau đi rửa mặt đi, con cún lười.”
Minseok bĩu môi nhưng vẫn lồm cồm bò xuống giường.
Wangho đứng dậy trước, bước vào phòng vệ sinh.
Khi đóng cửa lại, nụ cười trên môi cậu nhạt dần.
Trong gương, ánh nắng chiếu lên gương mặt cậu bình thường đến mức không ai nghĩ tối qua đã có thứ gì đó đứng sát bên giường.
Cậu đưa tay kéo nhẹ cổ áo xuống một vệt đỏ nhỏ nằm gọn gàng trên cần cổ trắng ngần ấy cậu vô thức kéo cổ áo lên đi vệt đỏ đó
Tiếng Minseok lạch cạch bên ngoài, giọng oang oang than thở vì không tìm thấy tất.
Xong xuôi mọi thứ khi cả hai chuẩn bị rời khỏi nhà để đến trường, wang ho đứng trước cánh cửa khóa trái kia cậu đặt tay lên năm cửa khẽ xoay nhẹ đó bước vào trong.Cánh cửa mở ra chậm rãi, như thể bản thân căn phòng cũng không muốn bị quấy rầy.
Không khí bên trong lập tức tràn ra.
Nặng và ngột ngạt
Rèm cửa tối màu che đi tất cả ánh sáng.Cả căn phòng chìm trong thứ ánh sáng leo lét duy nhất phát ra từ ngọn đèn nhỏ trên bàn thờ.
Khói nhang cũ vẫn còn vương lại, quyện vào mùi gỗ và mùi gì đó rất khó gọi tên .Wang ho đứng đó khuôn mặt cậu không biểu lộ cảm xúc,bàn tay vươn ra rút ba nến hương,đầu ngón tay chạm vào lửa, ánh sáng nhỏ nhoi phản chiếu trong đồng tử cậu, khiến đôi mắt thoáng ánh lên màu cam mờ nhạt.
Cậu cúi đầu.
Động tác chuẩn xác chậm rãi như thể nó đã lập lại hàng năm lần
Ba nén hương được cắm vào lư hương trước bài vị của Lee sanghyeok
Khói mỏng bốc lên, uốn lượn thành những đường cong mơ hồ trong không khí đặc quánh rồi lại lượn lờ xuống dưới đất tản đều ra nhau
Wang ho đứng im chân khẽ run ,lòng ngực khẽ nhói lên từng cơn .Không phải đau thể xác mà là thứ cảm giác bị nhìn chằm chằm.
Cậu chậm rãi ngẩng mắt—nhìn sang bài vị đã được phủ kín bằng vải đỏ màu đỏ đậm đến mức dưới ánh đèn yếu ớt, nó gần như sẫm lại thành màu máu khô.
Tấm vải không lay động,cửa sổ đóng kín,không có gió.
Thế nhưng Wangho có cảm giác như phía dưới lớp vải ấy… có thứ gì đó đang chờ.
Minseok đứng bên ngoài bám vào cánh cửa phòng nhìn vào bên trong khẽ gọi nhỏ với vào.
“ anh ơi...” wang ho giật mình quay phắt lại cậu bần thần
Trong khoảnh khắc ấy, cậu thề rằng mình vừa thấy bóng của chính mình trên tường… chậm hơn nửa nhịp.
Cậu chớp mắt mọi thứ trở lại bình thường
“ đợi anh tí ” giọng cậu hơi khàn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc ra bên ngoài Cậu cúi đầu thêm một lần nữa trước bàn thờ.
Khi quay đi, khóe mắt cậu thoáng liếc qua tấm vải đỏ.
Bước ra khỏi căn phòng ấy, Wangho có cảm giác như vừa xuyên qua một lớp màng lạnh buốt bao phủ quanh cơ thể.
Không khí ngoài bên ngoài vẫn vậy, nhưng phổi cậu cuối cùng cũng hít được một hơi trọn vẹn.
Cậu không nhìn lại.
Bàn tay đặt lên tay nắm cửa vẫn còn vương mùi nhang khói.
Wangho kéo cánh cửa khép lại.
Cạch.
Âm thanh khô khốc vang lên trong căn nhà tĩnh lặng, nghe rõ đến mức như có ai đó vừa đóng nắp một chiếc quan tài.
Cậu đứng im vài giây.
Rồi, như để tự trấn an mình — hoặc để ngăn thứ gì đó bên trong không thể bước ra — Wangho cúi xuống, lôi chiếc ổ khóa sắt treo sẵn bên cạnh.
Tiếng kim loại va vào nhau lạnh buốt.
Cậu luồn khóa qua khoen cửa, xoay chìa.
Click, Chiếc khóa chốt chặt.
Chỉ khi tiếng kim loại cuối cùng im bặt, Wangho mới rút tay về.
Đầu ngón tay cậu run rất khẽ.
Mọi thao tác của Wangho diễn ra nhanh đến mức Minseok còn chưa kịp phản ứng.
Cánh cửa vừa khép lại, ổ khóa vừa xoay, chìa khóa vừa rút ra tất cả đều dứt khoát, gọn gàng, như thể cậu đã làm việc này không biết bao nhiêu lần.
Chính sự thuần thục ấy mới khiến Minseok sợ.
Cậu bước lại gần, do dự một giây rồi đưa tay đặt nhẹ lên vai Wangho.
Bàn tay ấm áp, nhưng đầu ngón tay khẽ run.
“Anh à… anh không sao chứ?”
Giọng Minseok nhỏ xíu, gần như hòa vào không khí.
Wangho khựng lại.
Chỉ một nhịp thôi.
Rồi cậu hít sâu, lưng thẳng lên, từng đường nét trên gương mặt dần trở về vẻ bình tĩnh thường ngày.
Sự hoảng loạn khi nãy như chưa từng tồn tại.
Cậu xoay người, nắm lấy tay Minseok.
Lòng bàn tay Wangho lạnh hơn bình thường, nhưng lực siết lại rất chắc.
“Anh không sao.”
Giọng cậu trầm, đều, không một gợn sóng.
Ngón tay khẽ siết nhẹ tay Minseok như một cách trấn an, nhưng trong ánh mắt vừa cụp xuống kia, vẫn còn sót lại thứ gì đó chưa kịp tan đi — một bóng tối mỏng, sâu và rất yên lặng.
Cả hai dần khuất bóng sao khu nhà cũ kỹ bức tường loang lổ rêu phong vẫn im lìm đứng đó, suốt quãng đường đến đường không ai nói với nhau câu gì.
Tiếng bước chân đều đều trên mặt đường ẩm sương sớm nghe rõ hơn cả nhịp thở.
Minseok vài lần muốn mở miệng, nhưng nhìn nghiêng sang thấy gương mặt Wangho bình lặng quá mức, cậu lại nuốt lời vào trong.
Trường của họ là một ngôi trường liên thông đã tồn tại từ rất lâu những dãy nhà cũ xây bằng gạch đỏ sậm màu, cửa sổ cao và hẹp, hành lang dài đến mức đứng cuối này nhìn sang đầu kia chỉ thấy ánh sáng nhòe mờ.
Khuôn viên được chia thành ba khu riêng biệt.
Hai khu phía trước đông đúc và ồn ào hơn, còn khu Minseok và Wangho học nằm tách hẳn về phía sau, sau một khoảng sân lát đá xám luôn có cảm giác lạnh hơn những nơi khác.
Chỉ khác ở chỗ, từ điểm rẽ chung ấy, Wangho phải đi thêm một đoạn nữa mới tới khu lớp của mình dãy nhà cũ nhất, nằm sát hàng cây cao chắn gần kín ánh mặt trời.
Minseok dừng lại trước lối rẽ, quay đầu nhìn anh một thoáng.
“Em đi trước.”
Wangho khẽ gật.
Minseok rẽ về phía khu của mình.
Wangho vẫn bước tiếp.
Tiếng bước chân cậu vang nhẹ trên nền đá, lẻ loi giữa khoảng sân rộng.
Gió thổi qua hàng cây, tán lá xào xạc trên cao, đổ bóng loang lổ xuống mặt đất.
Cậu không ngoái lại.
Nhưng khi đi ngang qua dãy cửa sổ cũ kỹ của khu nhà phía sau, lớp kính mờ phản chiếu bóng dáng cậu kéo dài và phía sau nó, như có thêm một vệt tối mảnh hơn, lướt theo từng bước chân, chậm rãi và kiên nhẫn.
Cậu sải dài bước chân mà bước nhanh hơn đến trước cửa lớp,tiếng cười đùa vang vọng trong lớp vừa ngồi xuống bàn cậu bạn bên cạnh wangho lên tiếng.
“ wangho— chào buổi sáng cậu nha” son siwoo lên tiếng
Wangho theo phép lịch sự mà chào cậu — “ ừ chào cậu ”
Siwoo chớp mắt một cái, rồi nheo lại như vừa phát hiện điều gì đó không ổn.
Cậu chồm người qua bàn, kéo ghế sát hơn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức vai gần như chạm nhau.
“ nè cậu biết gì không ?— mấy thằng đầu gấu lớp E nghe bảo mất tích hết rồi ” giọng siwoo không đủ lớn để tất cả cùng nghe nhưng cũng đủ để wangho khựng lại
Bàn tay đang đặt trên mặt bàn siết chặt trong vô thức.
Wang ho ngập ngừng hỏi lại “ ý cậu là...”
Siwoo nói tiếp “ bọn nó mất tích cả mấy ngày nay phụ huynh còn tưởng chúng nó lêu lỏng nhà ai — ai dè đi hỏi từng nhà thì không thấy đâu ”
Wang ho gật đầu như đã hiểu nếu siwoo không nhắc có lẽ cậu đã quên mất việc bọn chúng từng gặp cậu và bị leesanghyeok giết rồi con quỷ ấy ra tay quá tàn nhẫn Tiếng cười ngông nghênh đột ngột biến thành những tiếng thét nghẹn lại giữa cổ họng.
Và bóng dáng cao lớn đứng phía sau cậu lặng lẽ, không vội vã.
Wangho hạ mắt xuống.
Con quỷ ấy… ra tay quá tàn nhẫn.
vì cách thức khi trả thù quá máu me những tiếng gào khóc đến đáng sợ và mọi thứ biến mất như chưa từng tồn tại.
Không để lại thi thể.
Không để lại. dấu vết.
Không một lời giải thích.
Chỉ có một khoảng trống.
Giống hệt cảm giác khi đứng trước căn phòng thờ sáng nay.
Siwoo vẫn đang nói gì đó bên cạnh, nhưng Wangho không nghe rõ nữa.
Trong đầu cậu chỉ vang lên một suy nghĩ lạnh buốt
Nếu một ngày nào đó… con quỷ ấy đổi ý thì sao?
Nếu thứ nó muốn không còn là bảo vệ cậu nữa?
______________________________________
Tui quay trở lại rồi đây có sai chỗ nào bình luận cho tui biết nha❤
HAPPY 13TH DEBUT ANNIVERSARY FAKER🎉🎉🎉🎉🎉🎉