Khác [guria/fakenut] Khế ước

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
406447990-256-k858769.jpg

[Guria/Fakenut] Khế Ước
Tác giả: guria1410
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một tờ khế ước đưa những kẻ không thể tồn tại song song lại gần nhau kẻ khóc người cười liệu sẽ đi được đến cuối cùng hay tất cả chỉ là nghiệp báo mà đáng lẽ ra phải nhận .



peanut​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Kiều thê rên khẽ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Mục Lục] Viễn Khê - Neleta (HOÀN )
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Khế ước hào môn_phần 1_Cận Niên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • khi hội anh em cây khế xuyên không
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Threeshort] Yoonmin || Khế ước trăng non
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Đam mỹ] Cơ giáp khế ước nô đãi - Do Đại Đích Yên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Guria/Fakenut] Khế Ước
    intro


    🚨Warning🚨

    Truyện chỉ mang yếu tố tưởng tượng của tác giả

    Tất cả chỉ là hư cấu

    không có ngoài đời thật

    không liên quan tới bất kì sự kiện nào

    Không xé cp

    Đọc trong hoan hỉ nhé❤❤

    Cp chính : guria,fakenut

    Lee minhyung × ryu minseok

    Lee sanghyeok × han wang ho

    _________________________________

    Han Wang Ho – kẻ đã đặt bút ký tên lên khế ước với quỷ, đổi lấy sự sống khi còn là một đứa trẻ bị ma quỷ bủa vây.

    Từ giây phút đó, số phận cậu đã không còn thuộc về nhân gian.

    Ryu Minseok – người sinh ra đã mang trên mình nghiệp chướng của cả gia tộc.

    Những tội lỗi từ quá khứ chưa từng được rửa sạch, nay kết tinh thành lời nguyền đeo bám lấy cậu qua từng kiếp sống.

    Lee Minhyung – lệ quỷ chết trẻ, oán khí chưa tan, mang theo hận thù sâu tận xương tủy.

    Cái chết của hắn có liên quan trực tiếp đến dòng họ Ryu, và Ryu Minseok chính là kẻ phải trả giá.

    Lee Sanghyeok – diễm quỷ cổ xưa, kẻ đứng ngoài ranh giới thiện – ác.

    Hắn là người đã ký khế ước với Han Wang Ho, vừa bảo hộ vừa thao túng, che giấu một mục đích không ai có thể nhìn thấu.

    Một vụ án không lời hồi kết dần lộ diện khi những cái chết bất thường, những hiện tượng tâm linh nối tiếp nhau xảy ra.

    Giữa ranh giới của sự thật và nghiệp báo, liệu họ có thể đi đến tận cùng của chân tướng?

    Hay tất cả vốn dĩ chỉ là nghiệp phải trả, là món nợ máu từ quá khứ mà không ai có quyền trốn tránh?

    Khế ước đã ký.

    Oán nghiệt đã thành.

    Kết cục vẫn không ai thoát được.

    _________________________

    Vì quá mê mấy thể loại này nên tự viết nhầm thỏa mãn trí tưởng tượng

    Ngôn từ hơi vượt mức tiêu chuẩn cộng đồng nên hãy bỏ qua nhé

    _

    _____________________________________

    Tôi thíc đọc bình luận lắm nên là mấy bà cứ bình luận nha 😘😘
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 1


    Có những thứ tưởng chừng như vô hình không tồn tại những câu chuyện không lời hồi kết,không một ai biết, không một ai được nghe thấy nhưng chưa chắc nó không có.

    Han wangho cậu học sinh trung học cấp 3 với vẻ ngoài xinh xắn nhưng lúc nào cũng trầm tính ít nói tự cô lập với những người xung quanh nhưng ít ai biết được rằng cậu chỉ không muốn ai biết được bí mật của mình,để có được sự bình yên như bây giờ cậu phải đánh đổi mọi thứ kể mạng sống.

    Ryu minseok đàn em khóa dưới cũng là người thân thiết với han wang ho khác hẳn với cậu ryu minseok là đứa con được cả dòng họ cưng chiều,bố mẹ cậu chỉ có một mình cậu lại còn là đứa cuối cùng của dòng họ,lúc nào cũng mang dáng vẻ tích cực hòa đồng với những người xung quanh.

    Bầu trời hôm nay nắng trong đẹp han wang ho cùng ryu minseok tản bộ về khu nhà cũ, cậu kể cho em nó nghe về những câu chuyện mà có lẽ ngay từ đầu cậu còn không tin bản thân sẽ trải qua.

    Ryu minseok vừa lê bước được tới nhà của han wang ho thì đã quăng cặp sang 1 bên chạy đến ghế hối anh nó kể chuyện

    " anh à anh kể nhanh đi em tò mò lắm rồi"

    Han wang ho bật cười bất lực trước con cún nhiều chuyện này nhưng đành sau giờ chỉ có em nó là không kì thị người như cậu thôi.

    " em muốn nghe kể tất cả à có định suy nghĩ lại không?"

    Ryu minseok gật đầu chắc nịt thú thật từ nhỏ tới lớn cậu chưa từng gặp ai có nhiều chuyện bí ẩn như anh Wang ho vậy em tò mò lắm chứ chỉ là sợ anh tổn thương nên không dám hỏi.

    Han wang ho thở dài cậu ngồi xuống cạnh ryu minseok

    Năm han wang ho lên 8 có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ quên được,lần đầu tiên cậu đứng quá gần ranh giới của cái chết.

    Đêm hôm ấy, trong căn phòng tối sầm dù nến vẫn đang cháy, âm khí tràn xuống xung quanh như bùn lạnh quấn lấy cổ chân cậu.

    Những con ma quỷ nhận ra đứa trẻ nhìn thấy chúng,chúng bâu vào xâu xé , kéo hơi thở cậu đi từng chút, thì thầm gọi tên cậu bằng giọng của người chết, Wang Ho sợ hãi co ro dưới gầm giường, tim đập loạn, linh hồn như bị xé toạt khỏi thân xác non nớt ấy.

    Trong khoảnh khắc ý thức cậu sắp tắt hẳn thì bà cậu xuất hiện thấy tình hình của cháu trai mình như vậy bà người bà nào không đau lòng chứ bà dùng cây roi tầm quất vào hư không những tiếng lai hét vọng lên khắp căn phòng rồi 1 lần nữa lại im bặt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Bà han ôm chặt đứa cháu trai nhỏ của mình chỉ một chút nữa thôi bà chỉ cần chậm một chút nữa là cậu sẽ bị bọn chúng xâu xé mất.

    Sáng sớm gà còn chưa kịp gáy thì han wangho đã được bà dắt tới nhà của thầy đồng.

    Ngôi nhà nằm sâu trong 1 con ngõ nhỏ,đất bùn nhão nhoẹt dính chặt vào nhau khung cảnh ảm đạm đến đáng sợ, đến trước nhà bên ngoài có 1 cây hòe to che gần khuất bóng không khí u tối lạnh lẽo chuông gió leng keng như đang chào đón một vị khách mới.

    Gõ cửa vài lần bước ra đón cậu là 1 người đàn ông khoảng độ trung niên ông ta nhìn cậu thoáng qua rồi bảo cậu vào bên trong căn nhà không khí còn đáng sợ hơn cả bên ngoài cậu nhóc xuyên suốt khoảng thời gian ấy nắm tay bà không buông.Giải thích sơ qua về tình trạng tối qua của cậu chẳng biết ông thầy lẩm nhẩm bấm tay gì đó rồi lại tự thì thầm với hư không chẳng biết qua bao lâu cũng lên tiếng

    " đứa cháu này của bà chẳng còn sống được lâu đâu, nó bị ma quỷ để ý sẽ bị kéo mạng bất cứ lúc nào"

    Bà han nghe vậy không khỏi run sợ cháu bà vẫn còn nhỏ lắm sao có thể có chuyện này.

    " liệu có cách nào có thể cứu cháu nó không tôi chỉ còn mỗi nó là người thân thôi làm ơn thầy giúp tôi với"

    Cậu chẳng hiểu gì cả cậu thấy những thứ vô hình ấy chúng cứ liên tục la hét quấn lấy cậu,cậu sợ chúng lắm, cậu không muốn thấy chúng nữa đâu.

    Ông thầy cũng chỉ thở dài một hơi âm khí xung quanh nó quá nhiều đã định sẵn sẽ không thể sống quá lâu nhưng không phải không có cách chỉ là cách này khá nguy hiểm.

    Bà han gật đầu lia lịa

    "Làm ơn thầy giúp cháu tôi với "

    Kí khế ước với quỷ kéo dài mạng sống cho cháu bà nhưng đổi lại khi thực thể ấy muốn phải chấp nhận mọi điều kiện mà nó đưa ra.

    Kí khế ước đồng nghĩa với việc có thể kéo dài mạng sống không còn bị những oán linh ngoài kia quấn lấy nhưng đổi lại sự bảo vệ đó là đánh đổi cả tính mạng bất cứ lúc nào chỉ cần hắn muốn nhưng đó chỉ là trong khoảng thời gian này không phải khế ước máu chỉ cần qua 18 tuổi sẽ có thể hủy bỏ khế ước với thực thể đó.

    Bà han trầm ngâm hồi lâu rồi cũng từ từ cất giọng lên tiếng

    " ngoại trừ cách đó ra không còn hi vọng sao thầy"

    " không nếu bà không đồng ý thì đợi nhận xác cháu bà đi tôi không giúp được"

    Chẳng còn cách nào khác bà đành đồng ý với yêu cầu của ông thầy đó lập ra một bản khế ước vô hình với thực thể đó khác với khế ước máu một khi đã ký khế ước sẽ được khắc thẳng lên linh hồn sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại,khế ước cậu kí chỉ để bảo vệ đủ 18 tuổi sẽ xóa khế ước để tránh bị quật ngược.

    Từ đâu đó ông thầy mang ra một lá bùa hơ xung quanh người cậu lẩm nhẩm rồi đốt lá ấy đi tay cậu được ông ta cầm lên nhúng thẳng xuống mực đỏ,cậu cũng không rõ đó là mực hay là máu chỉ thấy nó nhớt nhát bỏng rát,tay cậu được đặt lên 1 tấm vãi màu đen rồi ông ta lẩm nhẩm vài câu tấm vãi đen khi nãy bây giờ đang hiện lên những câu chú cổ xưa vàng chói rồi hồi lâu lại tắt lịm.

    Đã xong tiếng ông ta thông báo cho việc kí khế ước thành công tấm vải đen khi nãy được cậu đặt tay lên bây giờ đã được gấp gọn gàng đặt vào trong 1 cái hủ bọc xung quanh bằng dây thừng vài đướng nét nghuệch ngoạc .

    Bây giờ hãy về nhà thu gom hết tất cả đồ đạc đi thẳng về phía tây nơi đó có một khu nhà cũ trước nhà có 1 khoảng sân nhỏ năm gần cuối con đường xung quanh nhà có 1 hàng dây thừng dài dây leo quấn quanh hãy dọn tới đó ở mang theo cả cái hủ này .

    Nói ngắn gọn vài câu rồi ông ta cũng xua tay đuổi người đi như thể không muốn dính dáng 1 chút gì nữa về người vừa được ông ta cứu.Bà han dắt ta cháu mình ra khỏi nơi đó có lẽ bận lo cho cậu đến mức không biết bây giờ là mấy giờ rồi đi từ hồi gà còn chưa gáy mà trời bây giờ u tối không khí ảm đạm đến đáng sợ,làm theo lời ông ta tranh thủ về dọn dẹp gom tất cả những tài sản đi để tránh trời chập tối khó tìm được nơi đó.

    Khác với không khí bên ngoài khi bà cháu han wangho vừa rời đi trong căn phòng ấy âm khí dần tả ra khắp căn phòng những ngọn nến đang cháy phừng phực cũng sắp tắt lịm đi như đang sợ hãi một thực thể vô hình nào đó rồi 1 luồng âm khí ngày càng dày đặt hơn ngọn nến tắt phực một bóng hình đen mờ ảo hiện lên ánh mắt đỏ chói quét qua người ông ta chực tiếp dùng 1 bàn tay bẻ gãy cổ người đó treo hẳn lên trần nhà rồi biến mất.

    Về phía bà cháu han wangho từ khi ra khỏi cửa đã nhanh chân về nhà thu xếp cầm theo mấy túi đồ lỉnh kỉnh trên tay han wang ho hỏi bà cậu

    " bà ơi vậy sau này chúng ta sẽ phải ở đó ạ cháu còn nhìn thấy chúng không mấy thứ ấy đáng sợ lắm cháu không muốn thấy đâu"

    " ngoan nào đừng sợ có bà ở đây sau này sẽ không có chuyện này đâu"

    Lê tấm thân mệt mỏi đi theo con đường thẳng về phía tây mới đầu đoạn đường vẫn là xi măng đi càng sâu vào xung quanh nhiều cây cối đất cát sỏi đá bùn đặt quánh vào nhau rất khó đi.

    Đến trước một con đường nhỏ dẫn đến khu nhà cũ bà han năm chặt tay cháu trai mình.

    Gọi nó là khu nhà cũ vì xung quanh dân cư thưa thớt khu nhà cũng đã xuống cấp nhiều năm ít người sinh sống nên đâm ra cả đoạn đường vắng tanh nhà cạnh hàng xóm thì cách nhau tận hai ba căn nên không khí càng thêm trầm tĩnh u ám đến rợn người.

    Đến trước 1 căn nhà cũ đã xuống cấp không ít, trước nhà trồng 1 cây cổ thụ to khuất bóng cả căn nhà xung quanh là dây thừng quấn chặt ngang những chiếc chuông nhỏ trên sợi dây cứ leng keng như những tiếng chào từ dưới địa ngục vọng lên,gỡ từng lớp dây thừng ra bước vào trong căn nhà cả bà han lẫn wangho phải bất ngờ vì nó mang không khí um ám tối tăm đến mức không phải là nơi thích hợp để con người sống, xung quanh tĩnh mịch tiếng va chạm của mấy cái chuông tiếng ve kêu tiếng gió cây xào xạc làm cho người ta càng rợn gai ốc.

    Sợ là thế nhưng đã đến rồi không thể quay đầu nữa nên chỉ có thể cắn răng làm theo bà han bảo han wang ho ngồi yên ở ngoài sân bà vào trong dọn dẹp

    Cậu nhóc 8 tuổi vừa trải qua chuyện đáng sợ như vậy làm sao dám ở một mình nó cứ bám chặt tay bà nó không buông bà han cũng đành ngồi xuống bảo cậu không sao cứ yên tâm sau này ở đây là nhà chúng ta sẽ không còn nhìn thấy chúng nữa cậu mới gật đầu như đã hiểu mà chịu buông tay.

    Trước sân nhà không quá rộng vì chỗ cây che khuất ánh nắng không tới được chỉ đủ để chút đồ lặt vặt thêm cả bộ bàn ghế.

    Han wang ho ngồi đó im lặng nhìn ngắm mọi thứ nhưng cậu cứ có cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình.

    Bà han vừa dọn xong đã ra kêu cậu vào bước vào nhà.

    Một ngôi nhà cấp 4 bình thường nhưng không khí cứ u ám ảm đạm thế nào chỉ biết là cậu nghe bà cậu bảo từ đây về sau không được bước vào căn phòng khóa trái cửa bên trái,1 đứa con nít vừa mới trải qua chuyện đáng sợ tất nhiên sẽ không muốn thấy thứ gì bò ra từ căn phòng đó đâu.

    Thấm thoát thời gian nhanh đưa cậu đã ở ngôi nhà này cũng 10 năm và năm nay cậu vừa tròn 18 tuổi đủ để hủy bỏ khế ước kia trong khoảng thời gian đó có lẽ là khoảng thời gian yên bình nhất cậu sống như những đứa trẻ bình thường.

    Ryu minseok ngồi nghe anh nó kể đến mức nó suýt chửi thề

    " thật á em không ngờ nó có thể xảy ra luôn í "

    "anh thấy được những thứ đó hả,chúng có dạng gì vậy đẹp không hay xấu quắc luôn."

    Han wang ho bật cười trước cậu nhóc trước mặt làm gì có chuyện đẹp hay xấu chứ phải nó là nó còn kinh khủng hơn nhiều .

    "Vừa vặn còn 2 ngày nữa sẽ đến lúc anh làm lễ cắt khế ước em có muốn đến cùng không"

    Ryu minseok gật đầu lia lia cậu là cậu tò mò lắm sợ thì có chút chút thôi cậu nghĩ số mình may mắn làm gì có việc gì có thể xảy ra được.

    Bầu trời mới ban nãy còn đang nắng đẹp thì bây giờ mây đen kéo tới gió lùa ào ạt như thể sắp chào đón thứ gì đó

    Han wang ho dắt Ryu minseok vào trong nhà vào rồi minseok phải thốt lên rằng nhà này đáng sợ quá không gian ảm đạm u tối cứ trầm tĩnh kiểu gì cậu là cậu rợn người rồi.

    " anh à anh không thấy sợ hả?"

    "sống lâu rồi nên anh thấy cũng bình thường"

    Hiện tại bà wangho đi thăm họ hàng xa nên ở nhà chỉ có mình cậu nên không khí càng tĩnh lặng hơn.

    Dường như cảm nhận được thứ gì đó ryu minseok đưa mắt đảo quanh nhà cậu có cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn mình cái kiểu nhìn chằm chằm đến mức nổi da gà .

    "anh à nhà này không có gì đúng không,sao em có cảm giác ớn lạnh ghê"

    Nghe câu hỏi của em nó chính wangho cũng không biết trả lời như thể nào bởi cậu biết như lúc nào cũng có một thực thể vô hình nào đó chăm chăm quan sát từng nhất cử nhất động trong căn nhà này như quan sát một con mồi.

    Phía ngoài cái bóng đen ngồi trên thân cây cổ thụ như đang cảm thấy khoái chí trước hai con mồi trước mặt cái bóng đen đổ xuống âm khí xung quanh thân cây tản ra nhiều đến mức rợn óc tán lá rũ xuống che khuất gần như cả bóng của ngôi nhà.

    Ánh mắt đỏ lướt qua một nụ cười chết chóc vang lên từ đáy địa ngục hắn đã tìm thấy con mồi của mình kẻ sẽ bằng lòng dâng hiến cả mạng sống.

    Kẻ được chọn và kẻ phải trả nghiệp vẫn chưa biết mình đã rơi vào một trò chơi mà sẽ phải đánh cược bằng cả mạng sống.

    _____________________________________

    Hihi định là thêm vài tuần nữa ròi đăng nhưng mà tới đó tui bận nên là đăng trước.
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 2


    Gió ngoài sân thổi mạnh hơn,những chiếc chuông gió treo trước nhà leng keng leng keng như âm thanh móng tay cào lên vách lá.

    Ryu minseok ngồi đó nó cảm nhận được có thứ gì đó lạ lắm không phải kiểu không khí bình thường nó cứ u ám,trầm uất,rợn người theo bản năng cậu tiến lại gần chỗ han wangho đang ngồi.

    " anh à......"

    - giọng cậu nhỏ đi hẳn " em về sớm nhé "

    Han wangho chợt liếc nhìn ngoài cửa sổ, mây đen nặng trĩu đang dần kéo đến gió thổi lào xào lùa từng tán cây, ánh sáng bị cây cổ thù già trước sân che khuất,cậu khẽ lắc đầu.

    " trời sắp mưa rồi em về sẽ không an toàn đâu "

    Nói là vậy nhưng ngay cả cậu cũng cảm thấy lạ từ khi cậu và ryu minseok bước vào nhà nó không giống ngôi nhà 10 năm cậu từng sống không phải kiểu u ám quen thuộc mà là thứ gì đó...........sắc bén hơn như có móng vuốt vô hình cào vào không khí.

    Minseok không nhìn thấy nhưng wangho thì có

    Những bóng hình mờ mỏng như khói đang lượn lờ tụ lại khắp góc trần nhà chậm rãi bò dọc theo thành xà gỗ,chúng không dám lại gần cậu chỉ lượn lờ xung quanh, run rẩy như đang bị một thứ gì đó bắt ép cúi đầu.

    — hắn đến rồi

    Ý nghĩ ấy vừa lóe lên sóng lưng wang ho chợt lạnh buốt.

    Cậu vô thức siết chặt tay ryu minseok ngồi cạnh

    “Anh?” – Minseok giật mình – “Sao tay anh lạnh thế?”

    “Không có gì.”

    Wang Ho buông tay ra, ép bản thân nở một nụ cười trấn an.

    “Anh đi lấy nước cho em.”

    Cậu quay lưng bước vào bếp, tim đập nhanh hơn bình thường.Mỗi bước chân vang lên trên nền gạch cũ đều khiến cậu có cảm giác như đang đi trên đống lửa

    Ngay khoảnh khắc cậu vừa quay lưng bước vào bếp,minseok cảm thấy 1 cơn gió lạnh lướt sát gáy.

    Cậu quay phắt lại

    Cửa số phía sau lưng vẫn đóng kín rèm cửa không hề bị gió lay động.

    Nhưng dưới gốc cây cổ thụ ngoài sân, bóng tối dường như đậm hơn một chút.

    Minseok dụi mắt, tự trấn an bản thân mình rằng đó chỉ là do trời sắp mưa.

    Cậu quay người lại thì bất chợt nghe "cạch" một tiếng rất khẽ vang lên.

    Cánh cửa bên trái.

    Căn phòng bị khóa trái.

    Tay nắm cửa… vừa xoay nhẹ.

    Minseok đứng im chết lặng.

    “Anh…

    Wang Ho?” – cậu gọi, giọng run rẫy

    Không có tiếng trả lời

    Nắm cửa từ từ trở về vị trí cũ, như thể chưa từng có ai chạm vào.

    Minseok vừa thở phào, tự mắng mình nhát gan.

    Nhưng ngay giây sau đó, một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên sát bên tai cậu.

    — cậu là ryu minseok ?

    Toàn thân minseok đông cứng

    Giọng nói đó không lớn nhưng thấm thẳng vào đầu không phải nghe bằng tai mà nghe bằng cả xương tủy

    — con cháu dòng họ ryu....

    " anh WANGHO!!!" ryu minseok hét lên chất giọng run rẩy

    Cốc nước trên tay wangho rơi vỡ xuống sàn cậu vội lao ra khỏi bếp

    " minseok "

    Cậu thấy em mình đứng chết trân giữa phòng khách, mặt tái mét, môi run bần bật.

    Wang Ho lập tức kéo Minseok ra sau lưng mình, ánh mắt sắc lại nhìn thẳng về phía căn phòng đang bị khóa.

    Không có gì cả.

    Nhưng wang ho biết hắn vừa đến.

    " em thấy gì rồi?"— wang ho hỏi khẽ giọng trầm xuống.

    Minseok lắc đầu liên tục hốc mắt đỏ hoe em nhỏ sợ rồi.

    “Em… em nghe thấy giọng nói… nó gọi tên em…”

    Không cần nói hết wangho cũng biết

    Trấn tĩnh em nhỏ wang ho biết hắn vừa gọi tên ryu minseok nhưng vì sao ?

    Em có liên quan gì cũng chưa từng có tiền lệ này xảy ra vậy rốt cuộc có chuyện gì .

    Cậu nghiến chặt răng, trong lòng dâng lên cảm giác bất an dữ dội,khế ước vẫn chưa được hủy bỏ,nhưng ranh giới của sự bảo vệ đang dần lung lay và cậu không muốn ryu minseok bị kéo vào chuyện điên rồ này.

    " em về đi"— wangho nói nhanh— "bây giờ"

    " nhưng anh–"

    " nghe anh " —giọng cậu cứng rắn hiếm thấy "hôm khác anh sẽ giải thích,hôm nay ......không an toàn."

    Minseok do dự vài giây rồi gật đầu

    Cậu không dám ở lại thêm 1 phút nào nữa liền đi nhanh ra khỏi sân một mạch.

    Khi cánh cửa vừa đóng lại sau lưng minseok trời bắt đầu đổ mưa

    Mưa nặng hạt rơi xuống trên nền đất lầy lội từng giọt bắn tung tóe ra như máu đen thấm ước cả 1 sân.

    Wangho đứng lặng yên trong hiên nhà,ánh mắt cậu dõi theo bóng minseok đi dần khuất con đường.Trong lòng cậu dâng lên một nỗi sợ mà suốt mười năm qua chưa từng xuất hiện.

    " người không được phép động vào em ấy "

    Giọng wangho vang lên trong căn nhà trống trầm thấp nhưng kèm theo đó là nỗi sợ.

    Không gian chợt tối sầm lại .

    Từ dưới bóng cây cổ thụ già nua kia lại xuất hiện 1 bóng đen chậm rãi bước ra,dáng cao mảnh phủ trong làn âm khí dày đặt,đôi mắt đỏ như máu quét qua người wang ho,khóe môi cong lên nở một nụ cười quỷ dị khiến cậu bất giác rùng mình.

    —chủ nhân.......

    — khế ước của chúng ta sắp đến hồi kết rồi..

    Wangho siết chặt nắm tay.

    “Lee Sanghyeok.”

    Bóng quỷ nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia thích thú.

    Và con mồi mới…

    Đã tự mình bước vào sân chơi.

    Ngoài kia, mưa vẫn rơi không dứt.

    Vòng xoay nghiệp báo đã bắt đầu chuyển động.

    ____________________________

    Vì quá đam mê nên tự viết luôn có sai sót mong mn bỏ qua nha .❤❤

    Và cũng chúc mn năm mới vui vẻ 🎉🎉

    Cảm ơn vì đã đọc🥰
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 3


    Sau cơn mưa đêm đó, khu nhà cũ chìm vào một sự yên lặng bất thường.

    Han Wang Ho gần như không chợp mắt.

    Cậu ngồi tựa lưng vào tường phòng ngủ, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt tái nhợt.

    Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích vang lên đứt quãng, như thể thứ gì đó đang xen vào nhịp sống vốn dĩ quen thuộc của nơi này.

    Minseok đã nghe thấy giọng nói của hắn.

    Ý nghĩ ấy khiến tim cậu nặng trĩu.

    Mười năm qua, khế ước bảo vệ Wang Ho khỏi những oán linh vất vưởng ngoài kia,chúng sợ Lee Sanghyeok. không dám đến gần,không dám gọi tên cậu.

    Nhưng Minseok thì khác.

    Minseok không thuộc về khế ước.

    Và điều đó khiến cậu trở thành một miếng mồi ngon.

    "Ngươi đã hứa."

    Wang Ho khẽ lên tiếng, giọng thấp đến mức gần như hòa vào trong bóng tối.

    "Không được động vào người bên cạnh ta."

    Không gian xung quanh rung nhẹ.

    Từ góc phòng, bóng người quen thuộc dần hiện ra.

    Lee Sanghyeok tựa lưng vào tường, dáng vẻ nhàn nhã như thể đây là lãnh địa của hắn từ rất lâu rồi.

    Làn âm khí uốn lượn quanh thân, ánh mắt đỏ sẫm hạ xuống nhìn Wang Ho.

    "– Ta đã không chạm vào."

    Hắn cong môi cười.

    "– Chỉ là... nghiệp của cậu ta đã thức tỉnh."

    Wang Ho siết chặt tay.

    "Đừng đánh tráo khái niệm.

    Nếu không phải ngươi-"

    "–Nếu không phải ta,"

    Sanghyeok cắt ngang, giọng trầm xuống,

    "– thì cậu ta đã chết ngay khoảnh khắc bước qua cánh cổng kia."

    Căn phòng lại chìm vào im lặng.

    Wang Ho khựng lại Cậu hiểu rất rõ, Sanghyeok không nói dối.

    Quỷ không bao giờ nói dối về sự thật, chúng chỉ đang giấu đi một phần của nó.

    "— Lệ quỷ đã đánh dấu cậu ta rồi."

    Sanghyeok nói tiếp, ánh mắt liếc về phía cửa sổ.

    "– tên điên đó không kiên nhẫn như ta."

    Lời vừa thốt ra không khí đặc quánh.

    Oán khí của hắn nặng đến mức ngay cả Sanghyeok cũng không hoàn toàn can thiệp được.

    Một lệ quỷ chết trẻ, bị hiến tế bởi lòng tham và tội lỗi của con người đó là loại tồn tại nguy hiểm nhất.

    Han wangho ngờ vực vậy là trước giờ trong nhà không phải chỉ có 1 con quỷ mà tận 2 con chỉ là hắn đang chờ thời cơ thích hợp ,nỗi bất an trong lòng càng dân cao

    "nhưng minseok em ấy không làm gì cả."

    Wang Ho cất giọng khàn khàn.

    "Em ấy không đáng."

    "–Nhưng dòng máu của cậu ta thì có."

    Sanghyeok lạnh lùng đáp.

    Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào tim Wang Ho.

    Cậu ngồi im bất động, tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy cậu không muốn minseok rơi vào vòng xoáy không hồi kết này,cậu chẳng biết làm gì nữa hắn đã gọi tên em chẳng có thứ gì sẽ thay đổi chỉ khẳng định 1 điều trò chơi này chính thức bắt đầu.

    Sáng hôm sau, trường học rơi vào hỗn loạn.

    Một học sinh lớp trên được phát hiện chết trong nhà vệ sinh khu nhà cũ, thân thể khô quắt, hai mắt trợn trừng như nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng trước khi chết.

    Trên cổ nạn nhân hằn rõ những vết bầm tím không giống dấu tay người.

    "Nghe nói... chết vì ngạt nước."

    "Nhưng sàn nhà khô mà?"

    "Có khi nào là tai nạn không?"

    Những lời thì thầm tràn lan khắp hành lang.

    Ryu Minseok ngồi chết lặng ở bàn học.

    Từ lúc bước vào trường, cậu đã cảm thấy choáng váng, đầu đau như có hàng ngàn cây kim châm.

    Trong tai văng vẳng những âm thanh không rõ ràng, những tiếng khóc bị bóp nghẹt.

    Ryu...

    Minseok...

    Cậu giật mình quay đầu.

    Không ai cả.

    Nhưng trên mặt bàn trước mắt, một vệt nước đen chậm rãi lan ra, tạo thành hình một bàn tay nhỏ gầy, co quắp, như của một đứa trẻ đang vươn lên bắt lấy cậu.

    Minseok bật dậy, ghế đổ rầm xuống sàn.

    "Minseok!"

    Han Wang Ho từ cửa lớp lao tới, kéo cậu ra khỏi chỗ ngồi.

    Ngay khi Minseok rời đi, vệt nước kia biến mất, khô ráo như chưa từng tồn tại.

    "Em ổn không?"

    Wang Ho hỏi nhỏ, ánh mắt đầy lo lắng.

    Minseok lắc đầu, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

    "Anh à... hình như em thấy..."

    Cậu ngập ngừng, rồi cắn răng.

    "...một đứa bé."

    Wang Ho chết lặng.

    Hắn không chỉ hành động.

    Hắn đang dẫn dắt con mồi.

    Từng cái chết, từng ảo giác, từng dấu hiệu...

    đều đang ép Minseok tiến sâu hơn vào vòng xoáy vô hình nào đó.

    Ở một nơi nào đó, trong bóng tối không thuộc về nhân gian, Lee Minhyung khẽ cười.

    Máu đen chảy dài từ khóe mắt, nhỏ xuống nền đất lạnh lẽo.

    "- Đừng sợ."

    "- Đến lượt ngươi rồi."

    Và rất xa, rất sâu trong âm giới, Lee Sanghyeok khẽ nhắm mắt.

    "- Khế ước sắp bị kéo sang một hướng khác rồi, Wang Ho."

    "- Liệu em có còn đủ tỉnh táo...

    để cứu cả hai không?"

    Nghiệp đã mở đường.

    Và không ai còn đứng ngoài cuộc chơi nữa.

    ___________________________________

    Có sai chỗ nào thì mn bình luận cho tui biết nha ❤
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 4


    Bà Han trở về nhà vào buổi chiều muộn, khi bầu trời đã ngả sang một màu xám đục nặng nề.

    Vừa bước qua cánh cổng, bà đã khựng lại.

    Những chiếc chuông gió treo trước nhà không gió mà rung lên khe khẽ, âm thanh đứt đoạn, gấp gáp hơn mọi ngày.

    Tim bà chợt thắt lại.

    “Wang Ho?” – bà gọi lớn với giọng lớn tiếng

    Không có tiếng ai trả lời.

    Bà bước nhanh vào nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm niệm Phật.

    Đến khi nhìn thấy đứa cháu trai ngồi thẫn thờ trên ghế, ánh mắt trũng sâu, sắc mặt trắng bệch, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

    “Con sao thế?” – bà nắm lấy tay cậu "

    “Có chuyện gì xảy ra rồi đúng không?”

    Han Wang Ho ngẩng đầu lên nhìn bà, ánh mắt chần chừ.

    Cậu không muốn bà lo lắng, nhưng những gì đã xảy ra với Minseok, với chính cậu… không thể giấu thêm được nữa.

    “Bà à.” – giọng cậu khàn đi – “Khế ước… có vấn đề.”

    Câu nói ấy khiến bà Han suýt khuỵu xuống.

    Tối hôm đó, sau khi nghe Wang Ho kể lại toàn bộ, bà Han im lặng rất lâu.

    Đôi bàn tay nhăn nheo siết chặt chuỗi tràng hạt, từng hạt gỗ cọ vào nhau kêu lách cách trong không gian tĩnh mịch.

    “Không thể chần chừ thêm.” – bà nói, giọng run nhưng kiên quyết -- “Ngày mai, bà sẽ đưa con đi giải khế ước.”

    “Nhưng… thầy đồng năm xưa”

    “Không phải ông ta.”

    Bà cắt lời.

    “Bà có quen một người khác.

    Thầy ấy từng xử lý những khế ước khó hơn thế này.

    Nếu là khế ước tạm thời… vẫn còn đường lui.”

    Wang Ho cúi đầu, lòng dấy lên một tia hi vọng mong manh.

    Cậu không hề nhìn thấy, trong góc phòng, bóng của Lee Sanghyeok lặng lẽ đổ dài trên tường nhà.

    Đôi mắt đỏ sẫm khép hờ, khóe môi nhếch lên một nụ cười gần như vô hình.

    — Cuối cùng… cũng đến lúc rồi.

    Sáng hôm sau trời còn chưa sáng hẳn bà han đã chuẩn bị xong mọi thứ,một mầm lễ đầy đủ .

    Giọng bà khàn khàn lên tiếng

    Con gọi cho ryu minseok bảo nó sẽ đi cùng chúng ta.

    Han wang ho chưa kịp thắc mắc bà han đã lên tiếng :

    "chuyện này có liên quan đến nó."

    Wangho chần chừ nhưng cuối cùng vẫn nhấc máy lên gọi cho minseok giải thích tình hình.

    Về phía minseok nghi nhận được lời mời đề nghị đến cậu khá lo lắng không muốn tham gia cậu sợ hãi giọng nói đó nó cứ văng vẳng bên tai,cũng phải thôi từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng trải qua chuyện đáng sợ như vậy.Nhưng anh wangho đã nói là sẽ không sao vậy em tin tưởng anh vậy.

    Ngôi nhà của thầy đồng năm cách đó không xa, sâu trong một khu dân cư cũ bị bỏ hoang nhiều năm hai bên đường toàn cây với cỏ đất bùn dính vào nhau làm cậu nhớ đến con đường dẫn đến ngôi nhà năm xưa.

    Trước cửa treo một tấm vải đỏ đã bạc màu, bên trên vẽ những ký hiệu cổ quái mà Minseok không hiểu.

    Vừa bước vào trong, cậu đã rùng mình.

    " lạnh quá "_ minseok khẽ nói

    “Đừng nói nhiều.” _bà Han nhắc khẽ

    “Theo sát bà.”

    Thầy đồng là người đàn ông gầy gò khuôn mặt sâu hóp lại tóc đã bạc quá nữa đầu,ông ta ngồi sau bàn thờ ánh mắt sâu hoắc nhìn chầm chầm vào wangho rất lâu, lâu đến mức cậu có cảm giác từng mảnh linh hồn bị lột trần.

    “Khế ước.” _ông ta cất giọng _“Không phải khế ước thường.”

    Bà han nghe vậy lập tức quỳ xuống

    " xin thầy hãy cứu cháu tôi"

    Giọng bà run rẩy

    " nó đã đủ 18 tuổi rồi theo như lời thầy đồng năm xưa có thể giải được, xin thầy giúp cháu tôi "

    Thầy đồng im lặng rồi chậm rãi gật đầu.

    " được"

    Ông ta nói

    - nhưng phải làm lễ lớn...........và cần người làm chứng.

    Rồi lại đánh mắt sang phía minseok

    Minseok giật mình chỉ vào người mình

    " tôi ạ?''

    Thầy đồng gật đầu

    " đúng "

    " dòng máu của cậu chính là chìa khóa....."

    Wang Ho sững người.

    “Không.”cậu bật thốt lên “Em ấy không liên quan.”

    Thầy đồng mỉm cười nhàn nhạt.

    “Cậu chắc không?”

    Không khí trong phòng chợt nặng xuống.

    Những ngọn nến trên bàn thờ bỗng cháy cao bất thường, ngọn lửa xanh lét, lay động không theo gió.

    Ở một góc, Lee Sanghyeok khẽ mở mắt môi nhếch cong.

    — Giỏi lắm.

    Nghi lễ được bắt đầu khi trời vừa đứng bóng.

    Cửa sổ bị che kín hoàn toàn.

    Cánh cửa chính được khóa chặt.

    Trong phòng chỉ còn ánh nến và mùi hương nồng nặc đến ngột ngạt.

    Thầy đồng vẽ một vòng tròn lớn trên sàn.

    Wang Ho được yêu cầu đứng vào giữa.

    Minseok đứng bên ngoài, sát cạnh bà Han.

    “Bắt đầu.”

    Thầy đồng cất tiếng niệm chú.

    Những câu chú lạ lẫm, khác hẳn với những gì Wang Ho từng nghe.

    Tim cậu đập nhanh dần.

    “Thầy…” – Wang Ho cất tiếng – “Sao chú này”

    " im lặng " ông ta nói lên với giọng đầy cay nghiệt

    " nếu muốn sống đừng ngắt nghi lễ"

    Ngay khoảnh khắc đó bỗng cơn đau nhói xuyên thẳng qua lòng ngực wangho.

    Máu.

    Cậu cúi xuống nhìn, chẳng biết từ bao giờ bàn tay câu đã bị gạch 1 đường máu nhỏ tí tách xuống cái vòng tròn được vẽ trên sàn nhà thấm vào từng vòng chú.

    “Dừng lại!” – bà Han hét lên – “Đây không phải"

    Quá muộn

    Máu chạm đất

    Không khí nổ tung như có thứ gì đó bị phá vỡ.Những ngọn nến tắt phụt cùng lúc.

    Gió lạnh cuốn tràn khắp căn phòng khói trắng lượn lờ khắp mặt đất

    Một giọng nói quen thuộc vang lên, trầm thấp, vang vọng từ mọi phía.

    — Khế ước bằng máu…

    đã được thiết lập.

    Wang Ho mở to mắt.

    “Lee…

    Sanghyeok?”

    Bóng hắn hiện ra giữa vòng tròn, rõ ràng hơn bao giờ hết.

    Dáng vẻ cao lớn, mái tóc đen rũ xuống che một phần gương mặt, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự thỏa mãn lạnh lẽo.

    — Ta đã đợi giây phút này rất lâu rồi, Wang Ho.

    “Ngươi lừa ta.”

    Wang Ho gào lên

    “Ngươi nói đây không phải khế ước máu!”

    Lee Sanghyeok cúi xuống, thì thầm sát bên tai cậu.

    — Ta chỉ nói… khế ước cũ sẽ bị thay thế.

    — Còn bằng cách nào… ta chưa từng hứa.

    Bà Han ngã quỵ, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.

    “Ngươi”

    Bà run rẩy “Ngươi đã hại cháu ta!”

    Lee Sanghyeok liếc nhìn bà, ánh mắt lạnh lẽo đến tàn nhẫn.

    — Không

    — Ta đã giữ nó sống đến hôm nay

    Ryu minseok đứng đó chết trân tại chỗ

    Chuyện quái gì đang xảy ra vậy còn hơn cả phim kinh dị nữa.

    Bổng từ đâu đó xuất hiện 1 làn khói đen lượn lờ xung quanh căn phòng

    Tiếng cười ma mị vang lên khắp căn phòng giọng nói vang lên không rõ phát ra từ đâu

    " cuối cùng..............đã gặp".

    Giọng nói đó vang lên kèm theo những tiếng hét chói tai.

    Ryu minseok cảm thấy chao đảo chân em khụy xuống nền nhà tầm nhìn mờ dần rồi ngất xỉu bà han bên cạnh cũng không khá hơn là bao tiếng nói vọng lên từ tận dưới địa ngục khiến người xoay vòng gục ngã.

    Wangho từ xa hét về phía bà han và minseok cậu cũng bị tiếng nói đó làm cho tầm mắt mờ dần nhưng cậu phải đưa họ ra khỏi đây.

    " không ai được rời khỏi đây cả!"

    Rồi ý thức dần tắt cậu ngục ngã trước tiếng nói đó.

    ~~~

    Mở mắt ra lần nữa vẫn là trần nhà dán đầy bùa chú bên tai vang lên giọng nói của ryu minseok

    " anh à ......anh có sao không vậy?" giọng điệu gấp gáp

    Bà han đỡ cậu dậy vuốt lưng cậu nhè nhẹ hỏi

    ''Con không sao chứ?"

    Han wangho ngờ vực hỏi

    " có chuyện gì xảy ra vậy ạ?"

    Thầy đồng đứng im nãy giờ lên tiếng

    "Nghi lễ hoàn thành xong rồi do cậu chịu quá nhiều áp lực từ thực thể vô hình đó nên cơ thể không chịu nổi mà ngất xỉu"

    Đối diện với câu trả lời trước mặt wangho vẫn không tin lắm sự việc nãy không thể nào là mơ được nó chân thật đến đáng sợ.

    Quay sang nhìn ryu minseok cậu mới thở phào nhẹ nhõm vậy chắc do cậu nghĩ nhiều rồi.

    Hoàn thành tất cả mọi thứ 3 người lên đường trở về nhà vừa ra khỏi cửa nhà thầy đồng ryu minseok mới dám thở nhẹ 1 hơi,cái tay đặt lên vai cậu từ lúc anh wangho tỉnh tới ra khỏi cửa hắn mới buông.

    Thật ra việc đó là thật han wang ho đã khí khế ước máu với tên diễm quỷ kia hắn đã đánh chủ ý lên người thầy đồng kia ngay từ đầu, việc để ryu minseok đi theo cũng là chủ ý của hắn, hắn cần cậu ta giúp mình đánh lừa han wangho và sự thật người tỉnh dậy đầu tiên là ryu minseok hắn đe dọa nếu cậu không làm theo thì ngày hôm nay sẽ có hẳn 3 xác chết ngoài sông,bà han thì đã bị hắn xóa kí ức bà chỉ nhớ được lời thầy đồng đã xong ,mọi thứ với wangho chỉ là mơ hồ.

    Vòng xoay định mệnh bây giờ mới chính thức bắt đầu.

    ________________________________

    Ryu minseok kiểu: cái quái gì đang diễn ra vậy???😵
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 5


    Sau buổi lễ ngày hôm đó mọi thứ quay trở lại nếp sống bình thường.

    Không có những bóng hình mờ ảo

    Không có những tiếng nói văng vẳng bên tai.

    Không có hiện tượng quái dị nào xảy ra như trước

    Cuộc sống dường như quay lại đúng quỹ đạo cũ, trơn tru đến mức khiến người ta nghi ngờ.

    Han Wang Ho quay trở lại trường học, ngồi ở chỗ quen thuộc cạnh cửa sổ.

    Ánh nắng chiều chiếu lên bàn học, ấm áp như bao ngày.

    Tiếng nói cười của học sinh vang vọng khắp hành lang, những câu chuyện vụn vặt, những lo lắng rất đời thường.

    Nếu không có cơn đau âm ỉ mỏi khi đêm xuống có lẽ cậu sẽ tin mọi thứ chỉ là một cơn ác mộng.

    Wang ho nghĩ : khế ước đã được giải rồi.

    Cậu không còn nhìn thấy những oán linh lảng vảng như trước.

    Những bóng hình mờ ảo ám ảnh cậu đã 10 năm nay đã biến mất không gian quanh cậu " sạch " đến lạ thường.

    "Có lẽ… mình được tự do thật rồi"

    Ý nghĩ ấy khiến cậu thở phào nhẹ nhõm, dù sâu trong tiềm thức vẫn có một thứ gì đó âm thầm gõ nhịp, như tiếng móng tay chạm nhẹ lên linh hồn.

    Nhưng Wang Ho không biết rằng

    Có những khế ước không biểu hiện bằng xiềng xích.

    Chúng biểu hiện bằng sự im lặng.

    Về phía ryu minseok từ sau nghi lễ hôm đó cậu đã tự thầm với lòng mình rằng sẽ không đến nhà wang ho nữa.

    Chẳng biết con quỷ đó luyến tiếc cái gì khi mà đã làm lễ hủy bỏ khế ước nhưng vẫn không buông còn bắt cậu diễn kịch.

    Khác với wangho, ryu minseok vẫn giữ vững tâm thái vô tư của 1 đứa nhỏ,minseok biết wangho có thể nhìn thấy những thứ ấy nhưng đã sao cậu không sợ do lúc ấy hoảng quá thôi chứ bình thường cậu dũng cảm lắm với mẹ cậu đã bảo rồi phước cậu dày lắm nên chắc chắn không sao.

    Ryu minseok vẫn đến lớp như thường, vẫn càu nhàu bài tập quá khó nhưng có sự việc khó thể lí giải cậu cảm giác có ánh mắt lúc nào cũng nhìn mình chằm chằm không phải kiểu nhìn thoáng qua mà kiểu ánh nhìn bám riết, kiên nhẫn đến đáng sợ.

    Minseok xoay đầu nhìn quanh lớp học lần thứ n trong 1 giờ

    Bạn cùng bàn lên tiếng hỏi:

    " minseok à cậu làm sao vậy,sao nãy giờ cậu quay như chong chóng thế?"

    " cậu có thấy ai nhìn tớ không?."

    " có"

    " ai!"

    " bảo vệ trường"

    Minseok : "......."

    " cậu cứ quay đầu như chong chóng ấy bảo sao chú ấy không nhìn!."

    Minseok quay lên bảng không trả lời cậu nghĩ chẳng lẽ mình bị hoang tưởng sao, cái cảm giác đó vẫn không hết nhưng mà kệ người ta đã nói cái gì không thấy thì không cần để ý nên minseok quyết định gạt phăng một bên.

    Từ phía góc phòng của lớp học một bóng hình mờ ảo xuất hiện ánh mắt ấy ghim chặt lên tấm lưng của minseok nhễnh miệng cười một nụ cười quái dị.

    " tìm thấy rồi"

    Buổi chiều hôm đó minseok được phân công ở lại trực nhật,mọi chuyện chẳng có gì xảy ra nếu như cậu không nghe tiếng ghế kêu kẻo kẹt,tiếng va chạm của bàn ghế nhưng khi quay lưng lại thì không thấy gì chẳng lẽ ảo giác không những vậy cậu còn cảm thấy bản thân mình xui xẻo hơn bình thường .

    Đi xuống cậu thang thì vấp chân ngã suýt gãy cổ.

    Băng sang đường mua nước thì cậu suýt bị xe tông.

    Ryu minseok tự nhủ rằng sao khi về cậu phải nói mẹ cậu dắt cậu đi xả xui.

    Lê tấm thân nặng dọc khả khỏi cổng trường minseok đã thấy wangho đứng đợi mình,cậu chạy lại khoác vai anh miệng nhỏ bắt đầu tíu tít

    " anh à anh đợi em có lâu không "

    " hay giờ mình đi ăn kem nhỉ ?"

    " à thôi hay mình ăn bánh gạo đi anh?"

    " mà không được ăn bánh gạo tối về ăn cơm không được mẹ sẽ đánh bé?"

    Wangho bất lực trước con cún trước mặt,đưa tay chặn miệng em nhỏ.

    " được rồi em nói từ từ thôi sao phải gấp"

    Minseok chề môi nhưng người thì vẫn bám anh nó như con gấu koala dính người.

    " vậy về nhà anh đi anh làm bánh gạo cho em ăn ít thôi"

    Minseok nghe tới việc đến nhà wangho cậu hơi lo sợ không biết con quỷ trong nhà anh đã đi chưa đến có khi đó sẽ là lần ăn bánh gạo cuối cùng luôn.

    " anh à mình đổi địa điểm được không"

    " hay anh sang nhà em đi"

    Wangho lắc đầu hỏi lại

    " sao thế em sợ à"

    " bà anh nói rồi mọi thứ xong rồi nên sẽ không có gì đâu"

    Ryuminseok đắn đo hồi lâu cũng chịu cùng wangho về nhà, trên đường về em nhỏ líu lo không ngừng, wangho cảm thấy được kết bạn với minseok là một điều tốt người ta đều xa lánh những người mang vận xui như cậu nhưng chỉ có minseok mặc kệ lời đồn thổi ấy mà vẫn chấp nhận làm bạn với cậu, cậu rất vui vậy nên cậu không muốn ryu minseok dính tới bất kì thứ gì như cậu cậu muốn em ấy sống một cuộc đời hạnh phúc .

    Nhưng han wangho à bánh răng vận mệnh đã bắt đầu xoay tròn và không ai có thể rời khỏi cái vòng tròn ấy.

    Vẫn là còn đường dài quen thuộc dẫn đến khu nhà cũ,vừa bước vào cửa nhà

    Minseok suýt vấp ngưỡng cửa.

    Wang Ho liếc nhìn:

    “Em định hiến tế bản thân ở đây luôn à?”

    “Anh đừng đùa kiểu đó được không?”

    Minseok thở dốc, đặt tay lên ngực.

    “Em có cảm giác là vũ trụ đang ghét em.”

    “Vũ trụ ghét em từ lâu rồi.”

    Wang Ho đáp tỉnh bơ.

    Minseok: " ơ kìa........ anh là người thân hay kẻ thù của em vậy?”

    Wang Ho cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại thoáng trầm xuống.

    Vì ngay khoảnh khắc Minseok bước vào nhà, Wang Ho cảm nhận được thứ gì đó chuyển động.

    Rất nhẹ rất khẽ

    Nhưng cũng rất thân quen.

    Như một cái bóng lướt ngang qua tường.

    Minseok vẫn ngồi đó ngay chiếc bàn thân thuộc cậu cảm giác ngôi nhà này đúng là có sự khác hẳn, không còn kiểu u ám trầm uất như lúc ban đầu nữa, vậy nghĩa là con quỷ kia thật sự đã đi rồi,cậu thầm thở phào nhẹ nhõm đúng là quá đáng sợ về kể chắc không ai tin.

    Wangho mang ra dĩa bánh gạo đặt lên bàn ngay chỗ minseok cậu vừa ăn vừa nói:

    “Anh Wangho"

    “Hôm nay em bị ngã ba lần.”

    “Ba?”

    “Ừ.

    Lần cuối em còn tưởng có ai đó đẩy em.”

    Wang Ho khựng lại.

    “Em chắc không?”

    “Không.”

    Minseok nhún vai.

    “Nhưng mỗi lần em quay lại nhìn…

    em có cảm giác nếu mình quay chậm hơn một giây thôi là sẽ thấy thứ gì đó.”

    Wang Ho siết chặt chiếc đũa trong tay.

    Cậu không nói gì

    Nhưng cậu cũng có cảm giác đó

    Không chỉ với Minseok.

    Mà với chính mình.

    Như thể không khí quanh họ… dày hơn.

    Wang Ho cảm thấy tim mình trĩu xuống.

    Bên ngoài trong mọi thứ vẫn bình thường.

    Nhưng bên trong…

    Có thứ gì đó đã lệch khỏi quỹ đạo.

    Và Minseok chính là tâm điểm của tất cả.

    ______________________________________

    Có sai sót nào thì mn bình luận cho tui nhé❤
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 6


    Mọi thứ vẫn như cũ

    Buổi sáng vẫn đến trong sự lặp lại nhàm chán.

    Ánh nắng nhợt nhạt xuyên qua rèm cửa lạnh lẽo của căn phòng.

    Han wangho vẫn ngồi đó cảm giác ấy lại xuất hiện như có thứ gì đó đè nặng lên lòng ngực như muốn khắc sâu vào máu thịt.

    Nhưng nó đã khác cậu không còn cảm thấy mơ hồ mà nó đã xuất hiện trong giấc mơ của cậu.

    Han wangho bắt đầu mơ thấy leesanghyeok.

    Mới đầu là những phần đứt đoạn nhưng dần cậu nhận ra nó như đang muốn biểu thị một điều gì đó.

    Hắn không nói , hắn xuất hiện.

    Wangho đứng giữa bãi đất trống xung quanh toàn cây cỏ , tiếng công trùng rả rích, cậu vẫn đứng đó gọi tên bà han và minseok nhưng không ai trả lời.

    Từ đằng xa có 1 nhóm người mặc áo đen khăn choàng che hết cả khuôn mặt chỉ chừa mỗi đôi mắt chúng xếp thành hàng đi cùng nhau mỗi bước chân của chúng đi như nện thẳng vào tim cậu.

    Đoàn người đó vẫn lặng lẽ nối đuôi nhau thành hàng đi vào sâu nơi bìa rừng.

    Người ta bảo sự tò mò có thể giết chết 1 con người quả thực không sai, trước mắt cậu bây giờ là 1 ngôi làng không phải kiểu bình thường.

    Xung quanh được dựng lên bằng cột tre chính giữa chễm chệ một cái tấm bàn tròn gỗ khắc những kí tự kì lạ phía bên trái lại là trống đồng,xung quanh người ta dựng lên 4 cái cọc tre chấn 4 góc họ bắt đầu luồn dây xung quanh nhau mỗi sợ dây thừng là 1 chiếc chuông, mỗi lần sợ dây luồn qua chiếc chuông sẽ kêu lên, không phải kiểu leng keng mà là kiểu tiếng hét của nỗi sợ hãi , nổi tuyệt vọng.

    Han wangho đứng đó chết lặng

    Chúng mang một cái lồng sắt lên dở tấm vãi đen ra bên trong là lồng có tổng cộng 6 đứa trẻ, bọn chúng co ro lại ánh mắt đảo đều lung quanh khuôn mặt lấm lem, ánh nhìn hoảng hốt khi thấy bọn người đó chạm vào mình.

    Han wangho muốn tiến lại chỗ bọn chúng nhưng làm cách nào chân cậu cũng không thể nhấc lên nổi,cứ đứng chôn chân một chỗ .

    Rồi họ bắt đầu.

    Cái gọi là nghi lễ hiến tế.

    Chúng mang từng đứa trẻ ra,những đứa ấy được chọn ra có đứa vừa được đưa ra đã bị đưa thẳng lên bàn, từng nhát dao chặt xuống.

    Chúng không kịp khóc cũng chẳng kịp nói bất cứ điều gì lên chỉ 1 nhát băm thẳng xuống,đầu lập tức rơi ra, rồi đến từng phần tay rồi chân từng đốt sống tay mọi thứ được chặt ra bỏ vào từng hủ nhỏ có phần được bỏ có phần chỉ là 1 tấm vãi ghi đầy kí tự .

    Han wangho đứng đó,cậu chứng kiến tất cả, chúng không chỉ là 1 giấc mơ nó như một hiện thực đã từng xảy ra những đứa trẻ ấy đều không có quyền được sống.

    Mỗi nhát băm xuống là mỗi mảnh thi thể văng ra.

    Hai đứa trẻ còn lại cuối cùng trong đó một trong hai đứa nó lên tiếng:

    " anh ơi cứu bọn em với!"

    " hức.......em sợ lắm anh ơi cứu em với".

    Tiếng nó khóc đứt đoạn nỗi sợ hãi dâng cao nó có thể nhìn thấy cậu ánh mắt ấy rất quen thuộc ,cái ánh mắt luôn dõi theo cậu hằng đêm.

    Rồi đứa trẻ ấy cũng bị đem ra treo lên chính cây cột bên dưới là đóng củi được xếp thành hàng dài chỉ cần châm ngòi lập tức cháy rụi.

    Đứa cuối cùng còn tàn nhẫn hơn bọn họ lột da nó, móc mắt nó khi nó vẫn còn sống tiếng kêu la thảm thiết vang vọng âm thanh chói tai vang lên đến khi người mặc áo đen đó vung nhát dao xuống mọi thứ trở nên im bặt.

    Những phần bị chặt của nó được đựng trong cái hủ khác với những đứa trẻ kia, bên ngoài bọc vải đỏ vẽ những kí tự màu vàng, rồi dùng thây thừng quấn chặt.

    Đem những thứ đó đặt quanh bốn góc cột chỉ biết khi tất cả đã xong xung quanh mặt đất thấm đẫm một màu đỏ tươi máu rủ rượi thi nhau trượt xuống dưới chân wangho ướt đẫm cả bàn chân,nhưng cậu không thể nào di chuyển cậu vẫn đứng đó vẫn là người chứng kiến nghi lễ tà đạo ấy hoàn thành.

    Chúng bắt đầu châm ngòi,lửa phừng phực phất lên cao đứa trẻ đang được cột trên ấy kêu là thảm thiết,những người mặc áo đen đi xoay quanh vòng tròn, người đàn bà kia đứng ngay bên trong vòng tròn đọc nhẩm thần chú, đến khi ngọn lửa kia tắt hẵn dưới cây cột ấy là một nắm tro bọn họ dùng nắm tro ấy chôn cũng những cái hủ kia để chấn áp chúng.

    Mọi thứ hoàn thành xung quanh là máu là xác chết là những phần không còn được sử dụng.

    Rồi đám người áo đen đó xoay lưng về phía cậu, bà đồng khi nãy đang cầm con dao hướng về phía han wangho nhếch mép nở nụ cười ma mị.

    Han wangho hét lên

    " không .........đừng mà!"

    Rồi cậu bật dậy, lưng cậu thấm đẫm mồ hôi.

    Vẫn là căn phòng quen thuộc ấy, nhưng cậu như đã bỏ lỡ một thứ gì đó.

    Rồi hốc mắt wangho nóng hổi

    Từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.

    Wangho không biết vì sao mình lại khóc nhưng chỉ khi cậu nhớ lại ánh mắt đứa trẻ ấy nhìn cậu mà kêu cứu tim cậu rất đau như có hàng ngàn con dao đâm vào.

    Cậu vẫn ngồi đó lặng lẽ trầm ngâm.

    Hóa ra có những giấc mơ chân thật đến đáng sợ.

    Không nó không phải là giấc mơ nó là sự thật.

    Một sự thật đang bị chôn vùi.

    Và có lẽ ........sự thật ấy sắp được khai mở.

    ____________________________________

    Có sai chỗ nào mn bình luận nhoa❤
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 7


    Buổi sáng hôm ấy vẫn trôi qua lặng lẽ như thế.

    Từ sau giấc mơ ấy han wangho cậu không dám ngủ vì chỉ cần cậu nhắm mắt bóng hình ấy ánh mắt ấy lại hiện lên rõ ràng đến mức cậu biết nó đang trách cậu vì sao không cứu nó.

    Ráng gượng lê tấm thân mệt mỏi đến trường từ xa đã thấy ryu minseok đứng vẫy tay .

    Wangho chậm rãi bước tới.

    " em đợi anh có lâu không"

    Ryu minseok lắc đầu nó hỏi ngược lại

    " anh à anh không ngủ được hả, anh sắp thành gấu trúc rồi kìa!"

    Han wangho gượng cười.

    " ừ anh không ngủ được "

    Wangho lại hỏi tiếp

    "Từ sau hôm ấy em có thấy gì lạ không"

    Ryu minseok giật mình sao tự nhiên anh wangho lại hỏi như vậy,cậu đắn đo không biết có nên nói sự thật cho Wangho biết hay không nhưng lời vừa ra tới cổ họng đã bị chặn lại,dưới tán cây cổ thụ bên kia cái bóng với đôi mắt đỏ như máu đang nhìn chằm chằm về phía anh wangho và cậu.

    Ryu minseok giật bắn người han wangho quay sang thấy minseok đang đi nhưng lại bị tuột lại phía sau cũng phải dừng lại.

    " em làm sao thế"

    Ryu minseok giờ mới hoàn hồn lại

    " à không có gì ấy mà "

    " thật không, em không lừa anh chứ "

    Pyu 1 phát trúng vào tim đen, cậu cười cười gãi đầu .

    "Sao ....sao có thể chứ"

    " vậy thì tốt ".

    Han Wangho nói xong liền quay đi trước.

    Ryu Minseok đứng lại một nhịp, nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu không gọi được thành tên.

    Cái bóng dưới gốc cây cổ thụ vẫn còn đó.

    Đôi mắt đỏ như máu khẽ chớp một cái, rồi tan vào lớp bóng râm dày đặc trên tán cây, như thể chưa từng tồn tại.

    Buổi học ngày hôm đó trôi qua nặng nề.

    Han wangho lê tấm thân mệt mỏi men theo con đường tắc về nhà minseok đã bảo nếu hôm nay không ngủ được cứ gọi nó cậu khẽ bật cười con cún ngốc đó thì làm được gì chứ vì chỉ cần cậu chợp mắt bóng hình ấy lại xuất hiện, hình ảnh đứa trẻ bị treo trên cây cột thiêu sống đó nó vẫn ám ảnh với cậu ánh mắt đỏ hoe nhìn thẳng cậu.

    "Vì sao không cứu em !"

    Cậu siết chặt đến mức móng tay ghim sâu vào da.

    " Ê, han wangho "

    Giọng nói khó chịu vang lên phía sau.

    Cậu chưa kịp quay lại thì đã bị 1 bàn chân đạp té ngã.Một bàn tay thô bạo nắm tóc kéo cậu lên.

    " lơ đảng cái gì thế hả?"

    Mấy tiếng cười khúc khích vang lên.

    Những kẻ đó đứng vây quanh cậu như quen thuộc với việc này.

    Wangho không phản kháng, chỉ biết cúi đầu, như thể mọi thứ đều không còn quan trọng.

    “Giả bộ câm à?”

    Một cú đấm giáng thẳng vào bụng.

    Không khí trong phổi lập tức bị ép sạch.Wangho khụy xuống vị tạnh của máu tràng lên cổ họng, tiếng cười trở nên to hơn,hỗn loạn hơn.

    Một trong số những thằng trong đó bước lên nắm áo cậu.

    " nghe bảo mày thấy được ma à"

    " đúng là đứa dị hợm"

    Rồi tên đó bắt đầu dở trò xàm xỡ với wangho bàn tay nó lướt qua từng điểm nói với giọng điệu đầy khoái trí.

    " hay là ngủ với tao 1 đêm tao sẽ tha cho mày".

    " thấy thế nào"

    Han wangho gạt phăng bàn tay dơ bẩn ấy ra khỏi người cậu, cậu nhổ 1 ngụm máu rồi quay sang không chịu thua mà đáp trả:

    " mẹ mày con chó cút khỏi người tao"

    Cậu vùng vằn đạp hắn 1 cái khiến tên đó loạng choạng nhân cơ hội đó cậu ba chân bốn căn chạy như bay về phía khu nhà cũ.

    Bọn chúng cũng không chịu thua mà đuổi theo cậu.

    Cậu chạy như bay về nhà cố gắng lia chìa khóa vào ổ nhanh nhất có thể rồi ở bên trong khóa trái cửa nhưng bọn điên ngoài kiên cứ như bị quỷ nhập chúng điên cuồn đập cửa.

    Han wangho hoảng hốt bà han vẫn chưa đi làm về ở nhà hiện tại chỉ có một mình cậu.

    Ryu minseok đúng còn minseok .

    Han wangho nhấc máy gọi cho minseok nhưng đổi lại cậu chỉ là âm thanh lè rè không rõ tín hiệu cứ như tiếng côn trùng kêu bên tai.

    Han wangho sợ hãi siết chặt điện thoại trong tay bọn điên ngoài kia sắp phá được cửa còn cậu vẫn một thân một mình ở đây .

    Rồi cậu chợt nhớ ra căn phòng bên trái đã khóa suốt nhiều năm,không nghĩ nhiều cậu chạy vọt hẳn vào bên trong ngồi co ro một góc.

    Bọn điên nó xong vào thấy cửa phòng ấy không khóa nó cười như điên nghĩ sắp có mồi ngon rồi nhưng chúng đâu biết rằng bản thân sắp làm mồi cho kẻ khác..

    " nè nhóc , chú em biết chọn chỗ trốn quá ấy nhỉ"

    " ngoan nào hầu hạ anh 1 đêm thôi rồi anh tha cho nhóc, ngon như vậy mà"

    Han wangho vẫn ngồi đó ánh mắt căm phẫn nhìn bọn chúng từng bước tiến vào .

    " cút đi đồ khốn "

    Và rồi không khí xung quanh đặt quánh lại khi bọn chúng đặt chân vào căn phòng đó.

    " cạch"

    Cách cửa đột ngột đóng lại

    Một tên tiếng lên kiểm tra thử:

    " anh à nó khóa trái rồi"

    Ánh đèn chớp tắt liên hồi, phát ra tiếng rè rè khó chịu.

    Rồi một tiếng hét thất thanh vang lên.

    Một tên trong số đó chỉ về phía wangho một bóng đen với đôi mắt đỏ ngầu đang đứng chắn trước wangho.

    " wangho à mày nuôi quỷ ah"

    Lời vừa kịp dứt tên vừa nói đã bị cái bóng đen ấy bẻ cổ ra đằng sau lăng ra đất chết tại chỗ.

    Mấy thằng còn lại đứng chết trân tại chỗ

    Một mùi máu tanh xộc thẳng lên, ánh nhìn chết chóc ghim sâu vào người bọn chúng.

    Khóe môi hắn cong lên, nụ cười lạnh đến tê dại.

    “Ta đã nói rồi.”

    “Đừng chạm vào thứ thuộc về ta.”

    Kẻ đứng gần nhất còn chưa kịp quay đầu, bóng Sanghyeok đã xuyên thẳng qua người hắn.

    Rắc.

    Tiếng xương gãy vang lên chói tai.

    Máu phun ra, bắn tung tóe lên bảng đen.

    Thứ gì đó bị xé toạc, không phải bằng tay người, mà bằng móng vuốt đen sì mọc dài ra từ cánh tay Sanghyeok.

    Hắn cúi xuống.

    Cắn.

    Tiếng nhai nhóp nhép vang lên giữa không gian im bặt.

    Thịt người bị xé rách, từng mảng bị kéo ra, máu nhỏ tong tong xuống sàn.

    Những kẻ còn lại đứng chết trân, miệng há hốc nhưng không phát ra nổi âm thanh nào.

    Sanghyeok ngẩng đầu, máu chảy dọc theo cằm.

    "Ngon hơn ta tưởng"

    Rồi hắn quay sang Wangho, ánh mắt dịu xuống một cách quái dị.

    “Ngươi thấy không?”

    “bọn chúng… bẩn thỉu lắm.”

    Chỉ trong chớp mắt, căn phòng mới khi trước yên ắng bây giờ xác chết nằm la liệt máu nhỏ chảy dài ,hắn vẫn đứng đó liếc nhìn wangho.

    Rồi biến mất chỉ để lại đó một nỗi sợ kinh hoàng.

    Cùng lúc đó, ryu minseok đang trên đường đi về nhà sau buổi học thêm.

    Con hẻm quen thuộc hôm nay dường như dài hơn bình thường.

    Đèn đường chập chờn, gió lùa qua gáy khiến cậu rùng mình.

    " chắc do mình nhạy cảm "

    Bỗng chân cậu đạp phải thứ gì đó,Ryu minseok nheo mắt cố nhìn vào vật thể lạ dưới chân.

    " nó không cử động"

    " vậy chắc cầm nó lên không sao đâu nhỉ!"

    Ryu minseok giơ tay cúi xuống định nhặt thứ đó lên thì từ đằng sao lại vang lên tiếng lạch cạch.

    Tiếng động rất khẽ .

    Ryu minseok xoay người ra đằng sau để tìm kiếm âm thanh đó nhưng quái lạ lại chẳng có gì.

    " không lẽ mình gặp ảo giác "

    Ryu Minseok nuốt khan.

    Con hẻm vẫn vậy, hẹp và tối, những bức tường loang lổ rêu mốc ép sát hai bên như cố tình thu hẹp lối đi.

    Đèn đường phía xa chớp tắt một cái, rồi tắt hẳn.

    Tách.

    Lần này Minseok nghe rất rõ.

    Không phải là ảo giác.

    Âm thanh phát ra ngay sau lưng cậu.

    “……”

    Tách.....tách

    Minseok đứng im

    Không quay đầu

    Không dám thở mạnh

    Rồi một cảm giác lạnh buốt bọc dọc sống lưng như có thứ gì đó đang cuối xuống sát gáy cậu thở ra từng hơi ẩm lạnh.

    Tạch.....lạch cạch.

    Minseok đứng chết trân

    Hai tay cậu bấu chặt vào vạt áo

    Âm thanh ấy giống như đôi bàn tay với bộ móng dài ngoằng kéo dài xuống nền đất xi măng cứng, chậm rãi , kiên nhẫn.

    " ha .......đừng đùa chứ, có ai không"

    Con hẻm vẫn vậy im thin thít

    Không ai trả lời

    Ryu minseok hít 1 hơi thật xong cậu quyết định chạy thật nhanh về nhà mặc kệ thứ kia là gì, cậu bây giờ chỉ muốn quay về nhà.

    Dường như thứ kia biết được ý định của cậu, nó đạp lên cái bóng của cậu.

    Toàn thân minseok cứng đơ

    Cậu không cử động được.

    Rồi từ đằng xa một bóng đen với nửa người bị cắt đôi ,bò lởm ngỡm ra khỏi góc khuất từ phía con hẻm .

    Nó từ từ tiến về phía cậu .

    Nữa người của nó bị cắt đôi nó lết tới đâu máu me bê bết tới đó, ruột non lòng thòng ,lớp da mặt bong tróc chỉ còn treo lủng lẳng 1 bên má, một con mắt đã rơi khỏi hốc mắc, một con còn lại trợn trừng nhìn thẳng về phía cậu.

    Ryu minseok đứng đó cậu không thể di chuyển được cái bóng ấy ngày càng gần.

    Tiếng cười khanh khách của nó vang lên, nó tiến lại gần minseok bò xung quanh cậu như đang đánh giá con mồi trước mặt.

    Rồi nó khẽ khít lên, âm thanh chói tai vang lên .

    " ngươi.........đã bị hắn đánh dấu rồi."

    " lệ quỷ .......hắn chọn ngươi"

    Ryu minseok miệng há hốc,ngoài việc đứng im bất động ra bây giờ cậu không thể làm được gì, cố gắng chống cự để thoát nhưng thứ nửa người kia dường như không muốn cậu đi dễ dàng vậy.

    Nhưng rồi không khí trong hẻm dần nặng xuống như có 1 tầng áp lực vô hình đè xuống khiến lòng ngực cậu cảm thấy nặng trĩu.

    Rồi con quỷ ấy khẽ cười,nụ cười kéo dài tận mang tai nó khúc khích nhưng run rẫy dần lui ra xa minseok .

    " —hắn"

    " — hắn........hắn đến rồi"

    Rồi nó quay lưng bỏ đi mất trước sự ngờ vực của minseok .

    Con quỷ ấy vừa rời đi cái bóng của cậu được buông tha chân cậu mềm nhũn vô lực mà khụy xuống.

    Tới?”

    Minseok nhíu mày.

    “Ai?”

    Một luồng gió lạnh quét qua con hẻm

    Đèn đường khi nãy chập chờn nay đã bật sáng trở lại.

    Ryu minseok chống tay đứng dậy, cậu không quan tâm thứ gì ở đằng sau nữa, cậu không dám quay đầu lại mà vắt chân lên cổ chạy thẳng về nhà.

    Bóng minseok dần khuất sau con hẻm

    Cái bóng đen đứng nên nóc nhà kia với đôi mắt đỏ như máu quét qua khẽ cười.

    ~~~~~~~

    Ở nhà, bà Han đứng trước cánh cửa phòng khóa trái đã nhiều năm.

    Căn phòng đó chưa từng được mở ra .

    Bà run rẩy đặt tay lên ổ khóa, môi mấp máy đọc những câu chú méo mó.

    Không khí quanh bà vặn vẹo, bóng đổ sau lưng phồng to lên, tách khỏi cơ thể.

    “Đừng để chúng biết…”

    “Đừng để chúng mở ra…”

    Giọng nói vang lên không phải của bà.

    Mắt bà Han trợn trắng.

    Cánh cửa khẽ rung lên.

    Bên trong căn phòng ấy, thứ bị chôn giấu suốt nhiều năm…

    Đang tỉnh lại.

    _____________________________________

    Cùng theo lmh đi tìm vk.
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 8


    Ryu minseok rảo bước nhanh đến trường cậu đang phân vân không biết có nên nói với wangho hay không thì đã bắt gặp anh ngồi đó với đôi mắt thất thần, quầng thâm đen rõ rệt.

    Minseok khẽ lay nhẹ người wang ho

    " anh à anh không sao chứ ?"

    " À ừm"

    Han wangho gượng cười trả lời em nó

    Ryu minseok ngồi xuống cạnh wang ho cậu khẽ ho ngồi hít một hơi thật sâu:

    " anh à em có chuyện muốn nói "

    Han wangho sực tỉnh đúng vậy cậu cũng cần có chuyện để nói với ryu minseok.

    " Ừm anh cũng có chuyện cần nói với em"

    " em nói trước đi "

    Ryu minseok không khỏi bất ngờ hóa ra anh wang ho cũng có việc cần nói sao , nghe nghiêm trọng thế

    " anh à hay mình đổi địa điểm được không?"

    Wang ho nhướng mày:

    " em sợ em nói ra người ta bảo em bị điên"

    Wangho khẽ cười,minseok nói đúng thật nếu như đem kể ra ngoài có khi người ta còn tưởng cậu bị điên mà tống cậu vào bệnh viện tâm thần mất.

    " vậy về nhà anh nhé "

    Wangho vừa dứt lời, Minseok lập tức khựng lại.

    “…Khoan đã, anh nói về là về kiểu gì?”

    “Thì về nhà anh.”

    “Bây giờ?”

    “Ừ.”

    “Giờ này?”

    “Ừ đúng rồi!.”

    Minseok im lặng ba giây.

    Não cậu chạy qua đủ thứ viễn cảnh như trốn học, bị giáo viên bắt lại , bị gọi phụ huynh, rồi mẹ cậu sẽ cầm dép truy sát cậu khắp xóm.

    Nghĩ đến đó minseok nổi hết da gà

    " anh à em còn yêu đời lắm"

    Wangho liếc cậu một cái, giọng thản nhiên:

    “Yên tâm, anh có giấy xin nghỉ.”

    " anh chuẩn bị kĩ thế ”

    “anh là tiền bối gương mẫu đấy.”

    Minseok nhìn thẳng vào đôi quầng thâm như gấu trúc của Wangho, trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

    Gương mẫu chỗ nào cơ chứ?

    Cậu thở dài, đứng dậy đeo balo đính đầy gấu bông :

    “Thôi được rồi… nhưng nếu bị phát hiện mà bị mẹ ganh là anh phải chịu trách nhiệm nuôi em đó ”

    Wangho bật cười, lần đầu trong buổi sáng ấy nụ cười không phải nụ cười gượng gạo:

    “Được thôi,anh nuôi em ”

    Minseok sững người, đỏ tai:

    “…Ý em không phải kiểu nuôi đó mà.”

    “Anh biết,” Wangho đáp tỉnh bơ “nhưng anh thích hiểu theo kiểu đó hơn.”

    Minseok bĩu môi

    “…Em thấy tự nhiên chuyện mình muốn nói không còn đáng sợ nữa rồi.”

    Sao khi cầm được tờ giấy xin phép trên tay wangho và minseok sóng vai nhau rời khỏi trường, để lại phía sau đó một buổi sáng tưởng chừng rất bình thường , nhưng lại mở đầu cho chuỗi ngày bất ổn của hai người họ.

    Vẫn con đường quen thuộc ấy dẫn về nhà hai người họ vẫn sóng bước bên nhau.

    Đến trước cổng cả hai bắt gặp hình ảnh bà han đứng chơ chơ ra trước cổng nhìn vào một khoản không vô định.

    Han wangho lên tiếng trước, giọng gấp rút vang lên .

    "Bà à bà sao thế chẳng phải sáng nay bà đi làm rồi sao?"

    Vẫn không tiếng trả lời

    Wangho lay nhẹ người bà, một cỗ khí lạnh toát không có một chút hơi ấm nào của con người .

    Minseok thấy anh mình bắt đầu hoảng loạn cũng chạy lại giúp một tay.

    Vừa chạm vào người bà han minseok giật mình thốt lên

    " dm sao lạnh thế "

    Ryu cún ngốc biết mình lỡ lời cũng vội chữa cháy gọi bà han vài ba tiếng.

    Rồi người bà dần cữ động.

    Cái lạnh buốt của xác chết lúc nãy không còn như thể chưa từng xảy ra.

    Bà han đứng đó nhìn 2 đứa cháu đứng trơ ra mà hỏi:

    " sao hai đứa lại ở đây "

    " chẳng phải bây giờ vào học rồi à"

    Minseok ngượng ngùng ngãi đầu :

    "À bọn cháu được nghỉ ạ "

    Bà han gật đầu hiểu cho có lệ, từ đầu đến cuối chẳng nhìn lấy wangho hay minseok chỉ chăm chăm nhìn mặt đất mà hỏi mà trả lời .

    "Ừ thế vào nhà đi " rồi bà quay lưng vào nhà từ đâu đến cuối chỉ cúi gầm mặt.

    Wangho đứng thất thần ngay đó,cậu không biết bà bị gì nhưng cậu biết nó không bình thường nhưng cũng không rõ bất thường chỗ nào.

    Ryu minseok vẫn còn hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của bà han, bà han ở đây sao cậu dám nói chứ, chưa kể còn mới có một sự việc hơi vô lí diễn ra làm cậu hơi bàng hoàng có nên nói hay không .

    Ryu minseok đưa ánh mắt long lanh ánh nước nhìn wangho nó khẽ lay nhẹ vạt áo

    " anh à hay hôm khác mình nói nhé"

    Han wangho lắc đầu

    " không, có những chuyện phải nói trong hôm nay" rồi ngoảnh mặt quay vào nhà.

    ~

    Bên trong căn nhà bà han vẫn ngồi đó như pho tượng cũ.

    Chiếc bàn gỗ thấp đặt giữa phòng, mặt bàn sẫm màu vì thời gian đã lâu.

    Trên đó không có trà,chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo hướng thẳng về cánh cửa phòng bị khóa trái suốt nhiều năm.

    Cánh cửa ấy im lìm, nhưng lại mang cảm giác như đang nhìn ngược trở lại.

    Han wangho bước vào trước,tiến tới ngồi đó diện bà.

    Ryu minseok vừa nhìn thấy cảnh ấy làm da đầu cậu tê dại, không khí trong phòng đột ngột trầm xuống,thấy tình hình có vẻ hơi nghiêm trọng bèn tìm cách đánh bài chuồn.

    Minseok lặng lẽ lùi nữa bước

    Rồi thêm nữa bước nữa.

    Nhưng có lẽ wang ho bắt được tần sống ấy mà lên tiếng:

    " minseok lại đây nhanh lên "Giọng Han Wangho vang lên, không lớn, nhưng rất dứt khoát đến mức khiến Minseok đứng khựng lại.

    Cảm giác ấy như không phải chỉ mình Wangho đang gọi, mà còn có thứ gì đó đang chờ cậu ngồi xuống.

    Minseok nuốt khan.

    Chủ nhà đã lên tiếng thì minseok chỉ còn ngậm ngùi mà ngồi cạnh wangho.

    Khoảnh khắc mông vừa chạm vào ghế, Minseok rùng mình cái lạnh từ sàn nhà truyền thẳng lên sống lưng khiến cậu rợn người.

    Rồi chợt bà han chậm rãi ngẩng mặt lên khỏi mặt bàn.

    Bà không nhìn wangho cũng không nhìn minseok.

    Mà nhìn thẳng qua họ, ánh mắt bà ghim chặt vào cánh cửa bị khóa trái đằng sau.

    Giọng bà khàn đặc lên lên tiếng.

    " các con....."

    Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy nhưng dường như nó lại bị thứ gì đó đè nặng lên trầm và rỗng mỗi chữ thốt ra đều khiến con người ta lạng sống lưng.

    “…có nghe thấy không?”

    Minseok cứng người.

    “Nghe… nghe gì ạ?” cậu lắp bắp hỏi lại

    Bà Han khẽ bật cười, nụ cười rất nhẹ rất khẽ nhưng cảm giác rất nặng nề như có hai chất giọng đè lên nhau khiến nụ cười méo mó kéo dài bất thường.

    “Tiếng gõ đó.”

    Cạch

    Rất khẽ

    Nhưng lần này, cả ba người cũng đều nghe thấy.

    Âm thanh phát ra từ cánh cửa bị khóa

    Wangho và minseok cùng nhịp quay đầu lại

    Không có gì

    Chỉ có tiếng gõ lọc cọc rất khẽ

    Wangho nắm chặt bàn tay minseok dưới bàn.

    Lòng bàn tay cậu lạnh toát .

    “Không ai được trả lời,” Wangho nói nhanh, giọng thấp.

    “Dù có nghe thấy gì… cũng không được trả lời.”

    Bà Han nghiêng đầu, khóe môi cong lên.

    “Muộn rồi.”

    Cạch… cạch…

    Rồi tiếng gõ ấy dừng lại nhưng sự im lặng sau đó còn đáng sợ hơn.

    Nó không phải kiểu yên tĩnh bình thường, mà là thứ im lặng căng đến mức tai ù đi, như thể căn nhà đang nín thở.

    Bà Han đặt hai tay lên mặt bàn.

    Các ngón tay bà co giật nhẹ, móng tay gõ nhịp cộc cộc, không theo ý chí của bà.

    “Các con biết không…”

    Giọng bà run rẩy, nhưng không phải vì sợ.

    “…cánh cửa đó vốn dĩ không nên tồn tại.”

    Minseok khẽ nghiêng người về phía Wangho, thì thầm:

    " anh à bà ấy nói chuyện kì lạ lắm"

    Wangho khẽ siết chặt tay minseok hơn.

    Wangho lên tiếng giọng cậu run rẩy

    " bà à .........rốt cuộc bà nhìn thấy gì?"

    Bà han ngước mắt lên nhìn trực diện wangho ánh mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi trước mặt.

    “Con à…”

    Bà mỉm cười.

    “Thứ trong đó…

    đã gọi tên con suốt nhiều năm.”

    Minseok lạnh sống lưng.

    “Gọi… gọi tên anh ấy?” cậu lắp bắp.

    Bà Han khẽ gật đầu.

    “Nó không ngủ.

    Chưa từng ngủ.”

    Giọng bà trầm xuống.

    “Chỉ là… ta đã lừa được nó tin rằng mình còn thời gian.”

    Rồi bà lại bật cười như thể đang kể một câu chuyện nào đó ánh mắt bà dời từ Wangho sang minseok.

    Vẫn là cái ánh nhìn ấy nhưng lần này minseok cảm giác như trong mắt bà không chỉ có một người đang nhìn ánh nhìn ấy xoáy sâu vào người cậu

    Minseok khẽ rùng mình.

    " minseok à"giọng nói ấy lại vang lên

    " hắn đợi con rất lâu rồi "

    Minseok chồm người bật dây giọng nói to rõ kèm theo vài phần bất ngờ

    " bà à — hắn là ai , ai đến"

    Wangho nắm tay minseok kéo về vị trí cũ mà trấn an em nó.

    " bình tĩnh đi minseok ,đừng đứng lên,” Wangho thì thầm.

    “Nếu đứng dậy… nó sẽ biết.”

    “Biết cái gì?”

    Minseok gần như sắp khóc, ánh mắt chứa nước ấy chỉ cần một câu nữa thôi cũng có thể bật khóc

    Wangho chưa kịp trả lời thì bà Han bật cười.

    Tiếng cười vỡ vụn, méo mó.

    “Nó đã biết rồi.”

    Ánh đèn trong phòng đột nhiên chớp tắt

    Bóng của ba người trên tường lệch đi.

    Bóng của bà Han bị kéo dài bất thường, đầu bóng chạm trần, vai nở rộng ra như có thêm một hình dáng khác chồng lên.

    “Bao năm qua,” bà lẩm bẩm, “ta khóa nó lại… không phải để bảo vệ các con.”

    Bà từ từ đứng dậy

    Mỗi bước chân bà tiến về phía cánh cửa đều khiến căn nhà rung nhẹ.

    “Ta khóa nó…”

    “…để bảo vệ thế giới bên ngoài.”

    Wangho đứng bật dậy.

    “Bà, dừng lại!” cậu hét lên.

    Nhưng bà Han đã đặt tay lên ổ khóa.

    Minseok nhìn thấy rõ ổ khóa đang tự xoay.

    Không có chìa.

    Không có ai vặn.

    Chỉ là nó tự mở ra.

    Từ khe cửa, một luồng khí lạnh tràn ra, mang theo mùi quen thuộc khiến tim Wangho thắt lại.

    Không cần nhìn, cậu cũng biết đó là gì.

    Giọng nói thì thầm vang lên, rất gần bên tai cậu:

    Cuối cùng… cũng về rồi.

    Minseok hoảng loạn nhìn quanh.

    “Anh Wangho… anh có nghe thấy không?”

    Wangho nhắm mắt.

    “…Có.”

    Cánh cửa bật mở một khoảng nhỏ.

    Bóng tối phía sau không phải bóng của căn phòng mà là thứ sâu hơn, đặc quánh hơn, như một khoảng trống đang mở mắt nhìn họ.

    Và từ trong đó, một bóng hình quen thuộc bắt đầu bước ra.

    Đôi mắt đỏ ánh lên trong màn tối.

    Nụ cười cong nhẹ.

    “Ta đã đợi rất lâu rồi.”

    Han wangho chết trân

    Cậu không cử động được .

    Chẳng phải hắn đã biến mất rồi sao, sao lại như vậy.

    Từ đâu đó trong căn phòng bàn thờ khi nãy vẫn lặng im một cơn gió lùa sang bài vị trên bàn thờ rung rắc lư hương đổ rạp tấm vãi đen che trước bài vị bị thổi xa một góc lộ.

    Cả Wangho lẫn Minseok đều đứng chết lặng một chỗ.

    Không phải một.

    Mà là tận hai chiếc bài vị.

    Wangho biết tình hình gần như không ổn cậu liền đẩy minseok ra khỏi cửa nhưng thứ đó dường như không muốn kéo dài thêm thời gian nữa

    Cửa liền bị khóa trái không mở được.

    bà Han bật cười.

    Tiếng cười khàn khàn, khô rỗng, không giống giọng của bà chút nào.

    Bà từ từ ngẩng đầu lên.

    Ánh mắt đục ngầu, khóe môi cong lên một nụ cười xa lạ.

    “Muộn rồi.”

    Giọng nói phát ra từ miệng bà không phải của bà.

    Nó trầm, thấp, như vọng từ đáy vực sâu.

    “Khế ước đã được mở.”

    Không ai được phép trốn tránh .

    Nếu không tất cả đều sẽ chết .

    Hai chiếc bài vị đồng thời rung lên cùng lúc.

    Cộc.

    Cộc.

    Âm thanh như hai nhịp tim đập chung một nhịp.

    Bà han tiến đến không nói không rằng đặt yên vị hai bài vị kia vào vị trí rồi như một cỗ máy được lặp trình sẵn.

    Lấy nhang

    Đốt lên

    Cúi người cắm vào lư hương.

    Từng động tác cứng ngắt như bị bẻ gập rồi đầu gối bà đập mạnh xuống sàn nhà chắp tay lạy 3 cái.

    Minseok đứng đó chứng kiến tất cả những sự việc kinh dị như vừa rồi cậu nghĩ ngày từ đầu cậu không nên ở đây.

    Bà han từ từ đứng dậy ra ngoài cánh cửa ấy đóng lại

    "Từ mai cháu phải thắp hương cho hắn nếu không cháu sẽ chết."

    Buông một câu không rõ đầu đuôi sự việc rồi đi thẳng vào phòng ngủ bỏ lại ở đó là sự ngờ vực của wangho và minseok , chỉ biết đó là mệnh lệnh mà tên kia đưa ra nếu không thực hiện cậu sẽ chết.

    ____________________________________

    Top những cách gay ấn tượng dới vợ.....
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 9


    Cánh cửa phòng ngủ khép lại sau lưng bà Han, để lại căn nhà chìm trong một thứ tĩnh lặng nặng nề đến nghẹt thở.

    Mùi nhang mới đốt còn vương trong không khí, cay xộc lên sống mũi, khiến Minseok cảm thấy cổ họng mình khô rát.

    Hai chiếc bài vị đứng im trên bàn thờ, đen tuyền, lạnh lẽo, như hai con mắt khép hờ đang dõi theo từng hơi thở trong phòng .

    Minseok nuốt khan.

    “Anh à…” giọng cậu khẽ đến mức gần như tan vào không khí, “ lúc nãy… em không nghe nhầm đúng không?”

    Wangho không đáp ngay cậu vẫn đứng đó tay bấu chặt vào nhau ánh mắt dán thẳng vào hai bài vị đen tuyền kia.

    “Không,” cuối cùng Wangho lên tiếng, giọng trầm và khàn.

    “Em không nghe nhầm.”

    Minseok đứng lặng im, cậu bất giác rùng mình

    " từ mai anh phải thắp nhang cho thứ đó.....nếu không ....kh"

    Han wangho cắt ngang lời minseok "nếu không anh sẽ chết "

    Han wangho mệt mỏi ngồi thụp xuống bàn, đáng lẽ ra ngay từ đầu cậu không nên day dưa quá nhiều với con quỷ ấy, quỷ thì vẫn là quỷ nó ranh ma hơn ta tưởng.

    Cậu đưa tay day nhẹ trán khẽ liếc nhìn căn phòng kia :

    " có lẽ .....mọi chuyện đang dần chuyển biến xấu "

    Minseok đứng đối diện không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn xung quanh như đang đánh giá một cái gì đó rồi khẽ cất tiếng :

    " anh à ......"

    " Ừm " wangho lên tiếng giọng cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi.

    "Hôm khác chúng ta nói hôm nay em về đi..."minseok chỉ còn cách lặng lẽ ra về mà không dám hỏi gì thêm.

    ~~~

    Từ ngày hôm đó trở đi trong nhà Han không còn buổi sáng nào thật sự là yên bình.

    Mỗi ngày, đúng vào giờ cố định, Han Wangho đều phải đứng trước bàn thờ.

    Ba nén nhang.

    Một lần cúi đầu.

    Không hơn, không kém.

    Cậu không biết nếu làm sai thì chuyện gì sẽ xảy ra nhưng chỉ riêng ý nghĩ “làm sai” thôi cũng đủ khiến tim cậu nặng trĩu.

    Hai chiếc bài vị vẫn đứng đó, im lìm như chưa từng rung động, như thể tất cả những gì đã xảy ra chỉ là ảo giác.

    Nhưng Wangho biết, nó đang nhìn.

    Những ngày sau đó cậu liên tiếp mơ những giấc mơ không trọn vẹn không đầu đuôi.

    Cậu thấy đứa trẻ ấy nó đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía cậu miệng liên tục kêu cứu, nhưng dường như chẳng ai nghe được nó kêu nó đau đớn như nào vẫn là khung cảnh ấy khung cảnh bị thiêu sống lập đi lập lại hằng ngày.

    Đã là ngày thứ 4 wangho mất ngủ, cậu không dám ngủ vì chỉ cần cậu nhắm mắt nó lại hiện lên.

    Mới đầu chỉ là những giấc mơ chưa trọn vẹn rồi sau đó lại là từng cái xác gãy gập tiếng về phía cậu.

    Ryu minseok đứng ngoài bồn chồn lo lắng đã là ngày thứ 4 wangho không đi học, cậu không biết có nên đến xem tình hình hay không nhưng cậu sợ nhưng nếu không đến thì không biết anh cậu ra sao nên đành đánh liều thôi.

    Ryu minseok đứng trước cửa nhà wangho gõ lớn tiếng nhưng dường như chẳng ai nghe thấy.

    Đưa tay vặn lên tay nắm cửa

    Cạch

    Một tiếng khóa mở ra

    Ryu minseok hé đầu vào bên trong căn nhà vẫn vậy chìm trong bóng tối. tối.Căn nhà ban ngày vốn đã âm u, giờ lại tối hơn thường lệ, như thể ánh sáng cố tình né tránh nơi này.

    “Anh Wangho…?”

    Giọng cậu vang lên, nhỏ và dè dặt.

    Không có tiếng đáp.

    Không khí trong nhà lạnh bất thường.

    Minseok rùng mình, vòng tay ôm lấy balo trước ngực như bấu víu vào thứ gì đó quen thuộc.

    Khi cậu đi ngang phòng thờ, mùi nhang xộc thẳng vào mũi nồng đến mức khiến đầu óc cậu choáng váng.

    Ba nén nhang đã cháy quá nửa.

    Tàn nhang rơi lả tả trên mặt bàn.

    Minseok khựng lại.

    “Giờ này…

    đã thắp rồi sao?”

    Gọi vài tiếng nhưng vẫn không thấy ai trả lời minseok đành tiến từng bước vào phòng wangho.

    Minseok đưa tay đẩy nhẹ.

    Cánh cửa mở ra, kèm theo một tiếng kẽo kẹt khô khan.

    Căn phòng tối om.

    Rèm cửa kéo kín, chỉ có một vệt sáng mờ từ khe cửa sổ hắt vào, đủ để Minseok nhìn thấy dáng người ngồi co rút trên giường.

    “Anh Wangho…?”

    Wangho không quay lại, cậu vẫn ngồi im đó nhìn vào hư không.

    Cậu bước hẳn vào trong, khép cửa lại.

    Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng sập, Minseok có cảm giác như thứ gì đó ngoài kia vừa dừng lại.

    Minseok tiến lại gần giường.

    “Anh không đi học,” cậu nói khẽ.

    “Em… lo.”

    Wangho im lặng rất lâu.

    Rồi cậu buông tay khỏi đầu, ngẩng mặt lên.

    Minseok chết lặng.

    Đôi mắt Wangho thâm quầng nặng nề, đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

    Ánh nhìn lạc đi, như thể không hoàn toàn tập trung vào người đang đứng trước mặt, mà còn đang nhìn thấy thứ gì đó khác chồng lên thực tại.

    " minseok....

    " giọng cậu khàn đặc van lên" em có nghe thấy tiếng trẻ con khóc không".

    Minseok giật thót nhìn xung quanh

    " không anh à .....anh làm sao vậy đừng làm em sợ"

    Wangho bật cười khẽ, nhưng nụ cười méo mó.

    “Nó khóc suốt,” cậu thì thầm.

    “Trong mơ....... nhắm mắt hay mở mắt đều có.”

    Wangho đưa tay run rẩy chỉ về phía tường đối diện.

    “Có lúc anh thấy… cả căn phòng này cháy lên.”

    Minseok tái mặt.

    Cậu bước tới, đặt tay lên vai Wangho.

    “Anh Wangho, nhìn em nè,” cậu nói, cố giữ giọng bình tĩnh.

    “Bây giờ là ban ngày.

    Không có cháy.

    Không có gì cả.”

    Wangho nhìn Minseok rất lâu, như đang cố bám vào gương mặt trước mắt để phân biệt thật – giả.

    Wangho thở dài cậu mệt mỏi vì mất ngủ vì giấc mơ ấy đến mức cậu tiều tụy rõ rệt.

    Minseok đứng đó nhìn Wangho rất lâu.

    Cái dáng ngồi co rút ấy, cái cách ánh mắt anh lạc đi như bị kéo về một nơi khác.

    Minseok chưa từng thấy Wangho yếu đến vậy.

    Không phải kiểu yếu vì đau đớn mà là kiệt quệ về tinh thần vì không còn chỗ để trốn.

    Cậu siết nhẹ vai anh.

    “Anh ngủ đi,” Minseok nói khẽ.

    “Hôm nay… em ở lại với anh .”

    Wangho khựng lại.

    “Không được,” cậu đáp gần như theo phản xạ.

    “Em không nên.....”

    “Anh ngủ đi,” Minseok cắt ngang, giọng mềm nhưng kiên quyết rồi cậu chèo hẳn lên giường.

    “Em chỉ nằm đây,nếu có gì… em sẽ gọi anh dậy.”

    Wangho nhìn cậu.

    Rất lâu.

    Cuối cùng, cậu buông một tiếng thở dài mệt mỏi, như người đã chống đỡ quá lâu rồi cũng phải buông tay.

    “…Đừng rời khỏi phòng.”

    “Em hứa..."

    Wangho nằm xuống, lưng quay về phía cậu, nhưng bàn tay lại vô thức nắm chặt vạt áo Minseok, như sợ chỉ cần buông ra là mọi thứ sẽ sụp đổ.

    Chỉ một lát sau, nhịp thở của Wangho dần chậm lại.

    Ngủ rồi.

    Minseok nhìn anh ngủ, tim thắt lại.

    Anh gầy đi rồi.

    Cậu không dám chạm vào anh chỉ nằm đó mắt không rời gương mặt Wangho.

    Ngoài kia, căn nhà im lìm đến đáng sợ, nhưng trong phòng, lần đầu tiên sau bốn ngày, Wangho thật sự ngủ được .

    Buổi chiều hôm đó trôi qua rất chậm.

    Minseok không ngủ.

    Cậu chỉ nằm im, nghe nhịp thở đều đều của Wangho bên cạnh, như thể chỉ cần lơ là một chút thôi thì hơi thở ấy sẽ tan biến.

    Ánh nắng nhạt xuyên qua khe rèm, rơi lên gương mặt Wangho gầy gò hơn dẫn trước rất nhiều.

    Nhưng anh đang ngủ.

    Thật sự ngủ.

    Minseok thở ra thật khẽ, cảm giác ngực mình nhẹ đi một chút, dù chỉ là rất ít.

    _____________________________________

    Đang suy nghĩ cách lmh hành vk😀
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 10


    Từ hôm đó trở đi, mọi thứ… trông bình thường trở lại.

    Wangho quay lại trường sau gần một tuần vắng mặt.

    Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, đeo balo, đứng giữa sân trường ồn ào như chưa từng có căn nhà ngập mùi nhang, như chưa từng có những giấc mơ cháy đỏ kéo cậu xuống mỗi đêm đen.

    Minseok đi bên cạnh.

    “Anh ổn không?” cậu hỏi, giọng khẽ như như thì thầm vào tai.

    Wangho gật đầu.

    “Ổn.”

    Một lời nói dối tròn trịa được bịa ra .

    Giờ ra chơi, họ vẫn cùng nhau ăn bánh mì ở căn-tin.

    Minseok kể mấy chuyện linh tinh trên mạng, mấy drama vô thưởng vô phạt.

    Wangho nghe, thỉnh thoảng bật cười nụ cười nhạt nhưng có thật.

    Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, họ chẳng khác gì hai học sinh bình thường.

    Chỉ có điều…

    Mỗi ngày, đúng giờ, Wangho vẫn phải về nhà sớm.

    Và mỗi ngày, Minseok đều tìm cớ đi cùng.

    Lúc thì Tiện đường, lúc thì em quên mang sách, lúc thì mẹ em bảo em qua nhà anh hỏi bài.

    Không ai nói ra, nhưng cả hai đều ngầm hiểu rằng không ai muốn để người kia ở một mình.

    Chỉ để có cảm giác an toàn .

    ~~~

    Ban đêm, căn nhà họ Han vẫn chìm trong thứ yên lặng nặng nề quen thuộc.

    Wangho thắp nhang.

    Ba nén.

    Một lần cúi đầu.

    Mùi nhang khói lượn lờ xung quanh căn nhà

    Minseok đứng tựa vào khung cửa, không bước vào phòng thờ, nhưng cũng không rời đi ánh mắt cậu chăm chú dõi theo bóng wangho.

    Hai chiếc bài vị vẫn nằm đó im lìm.

    Không có tiếng khóc than

    Chỉ là…

    đôi khi, khi Wangho quay lưng lại, cậu có cảm giác như có thứ gì đó vừa dịch chuyển rất khẽ không đủ để thấy, nhưng đủ để biết.

    Cậu không nói.

    Minseok cũng không hỏi.

    Những giấc mơ dần trở nên thưa hơn.

    Không biến mất hẳn nhưng mờ đi, như hình ảnh phản chiếu trong nước đục.

    Wangho vẫn thức giấc giữa đêm, tim đập nhanh, mồ hôi lạnh, nhưng chỉ cần quay đầu là thấy Minseok nằm bên cạnh cuộn người ngủ say..

    Có lần Wangho hỏi, rất nhỏ chỉ đủ để người bên cạnh nghe thấy: “Em không sợ sao?”

    Minseok mở một mắt, lười biếng đáp:

    “Có chứ.”

    “…Vậy sao em vẫn ở lại?”

    Minseok im lặng vài giây, rồi nói như chuyện hiển nhiên: “Vì nếu em không ở lại, anh sẽ sợ hơn.”

    Wangho không đáp.

    Cậu quay mặt đi, kéo chăn lên cao hơn một chút khẽ mỉm cười vì cậu biết cậu vẫn còn có người ở bên cạnh.

    Mọi chuyện trôi qua êm ả cho đến khi wangho dần quen với cuộc sống có thêm cả mùi nhang khói lẫn vẫn xung quanh mình.

    Đêm hôm ấy, wangho tỉnh dậy trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

    Vẫn căn phòng ấy

    Mắt cậu trân trân nhìn lên trần nhà.

    Ngực cậu như bị một thứ vô hình đè ép đến mức không thở được tay chân cứng đơ không cử động được nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo đến đáng sợ wangho sợ hãi cậu muốn gọi tên minseok nhưng lời ra tới cổ họng liền bị chặn lại.

    Rồi mùi khét ấy từ từ len vào

    Không phải mùi nhang

    Cũng không phải kiểu cháy xém của thịt nướng.

    Mà là kiểu cháy thịt cháy rực vừa khét vừa tanh nồng.

    Lee sanghyeok đứng đó toàn thân hắn đen nhẽm đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía wangho.

    Rồi hắn từ từ tiến lại gần cậu.

    Hắn đè lên người cậu khuôn mặt đen sầm ấy đối mặt với wangho một mùi khét nồng sộc thẳng lên sóng mũi khiến nó cay xè.

    " đau....đau"

    Giọng khàn khàn rên rĩ

    " nóng.. ....nóng "

    Mắt hắn vẫn nhìn wangho con ngươi đỏ rực ấy cứ chăm chăm nhìn người phía dưới thân miệng không ngừng than đau than nóng.

    wangho cố hết sức bình tĩnh cậu tự nhũ rằng không được sợ nhưng khi thấy toàn thân đen nhẽm cháy rụi cùng với con ngươi đỏ rực đang nhìn chăm chăm cậu khiến mô hồi tuôn như mưa giọng lắp bắp.

    " ngươi....ngươi muốn gì?"

    Diễm quỷ kia vẫn vậy hắn chỉ nói vài câu từ vô nghĩa lập đi lập lại.

    "Đau .......nóng"

    Rồi hắn bắt đầu luyên thuyên, những câu từ không rõ.

    " đau ....rất đau"

    " khế ước.......nếu không thực hiện cậu sẽ chết...."

    Câu nói vỡ vụn như tro rơi thẳng xuống lòng ngực Wangho.

    Áp lực trên người cậu đột ngột nặng hơn.

    Không phải sức nặng của thân xác, mà là cảm giác bị đè bởi oán niệm lạnh lẽo , đặc, và ngột ngạt đến mức từng nhịp tim cũng bị ép đến đau.

    “Ta…

    đã chết như thế nào…”

    Giọng nói ấy khàn đặc, không còn phân biệt được là hỏi hay buộc tội.

    Trong khoảnh khắc đó, Wangho chợt hiểu ra rằng

    Lee Sanghyeok không đến để giết cậu.

    Hắn đến để nhắc.

    Nhắc về một điều đã bị chôn vùi.

    Nhắc về một lời hứa chưa từng được hoàn thành.

    Nhắc về một sự việc đã từng xảy ra

    Hắn muốn cậu biết chúng.

    Hình ảnh bỗng vỡ ra trước mắt Wangho như tấm gương nứt làm đôi .

    Ngọn lửa cháy phừng

    Căn phòng khép kín

    Tiếng gào thét nghẹn lại giữa khói dày.

    Những nghi lễ vẫn đang dang dở

    Và hai chiếc bài vị được dựng lên quá vội vàng, quá lặng lẽ như thể nó đã ở đó từ rất lâu.

    “Không phải tôi…”

    Wangho thều thào trong đầu, dù không thể mở miệng.

    “Không phải tôi làm…”

    Đôi mắt đỏ rực kia khựng lại.

    “…biết.”

    Lần này, Sanghyeok nói rõ ràng hơn nhưng áp lực từng câu chữ vẫn không hề nhẹ đi.

    Áp lực đè nặng lên người bỗng nhẹ đi đôi chút.

    Đủ để Wangho hít được một hơi ngắn, run rẩy.

    " vì cậu......."

    “Cậu nghe thấy ta" hắn nói.

    Không phải chất giọng khàn khàn rên rỉ của đau đớn.

    Mà trầm thấp, mang theo những thứ kiên nhẫn méo mó của kẻ đã phải chờ đợi quá lâu.

    Wangho nuốt khan mắt cậu nhìn thẳng vào đôi con ngươi đỏ ấy.

    “Vì sao… lại là tôi?”

    Đôi mắt đỏ của Sanghyeok khẽ nheo lại, như đang quan sát từng phản ứng nhỏ nhất của cậu từng nhịp thở, từng cái run rất khẽ nơi bờ vai.

    “Vì cậu nhìn thấy ta,” hắn đáp.

    “Và vì cậu… không quay lưng."

    Hắn nghiêng người xuống, đủ gần để bóng tối của hắn phủ lên nửa khuôn mặt Wangho.

    Không chạm, Không ép.

    Nhưng sự hiện diện ấy mang cảm giác bị bao vây như thể chỉ cần Sanghyeok muốn, cả thế giới của Wangho sẽ bị kéo vào cùng hắn.

    “Ta cần cậu,” hắn nói, chậm rãi.

    Không van xin.

    Không ra lệnh.

    Chỉ là một sự thật trần trụi.

    Hắn cần cậu.

    Tim Wangho đập mạnh đến đau nhói

    “Ngươi muốn tôi làm gì?” cậu hỏi, giọng run nhưng không lùi bước.

    Khóe môi cháy xém của Sanghyeok nhếch lên một nụ cười méo mó, gần như dịu dàng.

    “Ở lại.”

    “Nhớ.”

    “Và hoàn thành điều mà người sống duy nhất còn nghe thấy có thể làm.”

    Giữa khoảnh khắc ấy wangho chợt nhận ra rằng

    Lee sanghyeok hắn không chỉ muốn được giải thoát .

    Hắn cần cậu.

    Hắn muốn tồn tại thông qua cậu.

    Hắn cần cậu tìm ra nghi lễ năm ấy.

    Một tiếng động rất nhỏ vang lên bên cạnh.

    Minseok trở mình trong giấc ngủ.

    Ngay khi cái tên ấy lướt qua tâm trí Wangho, bóng dáng Sanghyeok liền lùi lại một bước.

    Ánh mắt đỏ rực tối xuống, không vui, nhưng cũng không biến mất.

    “Ta sẽ quay lại,” hắn nói.

    “Cậu không thể tránh ta mãi.”

    Rồi cái bóng đen ấy tan biến cơ thể wangho gần như vô lực.

    Wangho nằm bất động rất lâu, tay siết chặt chăn.

    Không phải vì sợ.

    Mà vì cậu biết

    từ khoảnh khắc này trở đi, mối liên kết ấy đã hình thành và cậu không được phép từ chối.

    _____________________________________

    Đăng chương 10 xong hẹn các vk 2 tuần nữa nha ☺
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 11


    Wangho không ngủ lại được.

    Cậu nằm im trong bóng tối, mắt mở nhìn trần nhà như thể nơi đó vẫn còn in bóng một thân thể cháy đen.

    Tim đã dịu xuống, nhưng cảm giác bị đè ép vẫn còn vương lại nơi lồng ngực cậu không đau chỉ nặng.

    Như thể có ai đó vừa đặt lên tim cậu một lời hứa.

    Minseok khẽ cựa mình.

    wang ho nghiêng đầu nhìn người bên cạnh hơi ấm rất gần gần đến mức cậu biết mình vẫn còn tồn tại, nhịp thở đều đều ấy như một sợi dây vô hình buộc cậu lại với thế giới này nhưng từng lời nói kia vẫn in sâu vào đầu cậu.

    “ Ở lại ”.

    “ Nhớ ”

    “ ta cần cậu ”

    Không phải tiếng vọng.

    Không phải ảo giác.

    Là sự thật.

    Wangho khẽ nuốt khan.

    Cậu thử nhúc nhích tay lần này cử động được.Không còn áp lực vô hình đè lên ngực.

    Nhưng càng như vậy, cậu càng hiểu… thứ đó không biến mất vì cậu chống lại được.

    Nó rút đi vì đã nói xong điều cần nói.

    Minseok vô thức kéo chăn lên cao hơn, một góc chạm vào cằm Wangho.

    Cử chỉ nhỏ bé ấy khiến lồng ngực cậu thắt lại.

    “Em không sợ sao…?”

    Câu hỏi đêm qua vẫn còn lơ lửng trong đầu

    Wangho khẽ xoay người, đối diện với Minseok.

    Trong bóng tối, đường nét gương mặt cậu ấy mềm lại, không còn vẻ tỉnh táo thường ngày.

    Chỉ là một đứa trẻ đang ngủ say.

    Một đứa trẻ vẫn chưa biết mình đang nằm giữa ranh giới của thứ gì.

    Wangho đưa tay lên cổ.

    Vết nóng rát vẫn còn đó không đau nhưng âm ỉ như tro than chưa tắt.

    Sáng hôm sau mọi thứ có lẽ trở lại bình thường.

    Ánh nắng xuyên qua rèm cửa trải dài trên từng lát gạch trong phòng,tiếng chuông báo thức vang phá bĩnh căn phòng tĩnh mịch ,tiếng bước chân vội vã của bà han cùng tiếng đóng cửa vội vàng báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

    Wang ho tỉnh dậy trước minseok

    cậu đưa tay tắt đi tiếng đồng hồ báo thức ngay cạnh bàn,đưa tay xoa nhẹ đôi mắt đã có quần thâm vì thiếu ngủ.

    “ mong là sẽ yên ổn ” cậu thầm nghĩ .

    Rồi đưa tay lay nhẹ vật thể đang cuộn tròn bên cạnh ,con cún này ngủ say đến mức 3 cái chuông cũng không kêu nó dậy nổi.

    “ minseok à....

    Dậy đi sắp trễ học rồi .”

    Minseok cứ tưởng như đang ở nhà của mình cậu lăn qua lộn lại trên giường cuốn mình thành một cái kén tròn vo rồi nũng nịu than vãn.

    “ ưm .....hư mẹ à con muốn ngủ thôi” giọng mơ màng nũng nịu nói rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp .

    Wang ho hết cách đành dứt khoác lục tung chăn ra kén ryu minseok vừa ngủ lại giật mình tỉnh.

    “ mẹ nào?— em mà không tỉnh anh bỏ em ở đây một mình nhé ”

    Ryu “ meo meo ” minseok vừa nghe phải ở nhà wang ho một mình đã bật dậy như lò xo , hai mắt mở to đầu tóc bù xu má còn in vệt gối trong rất đáng thương vừa buồn cười.

    “ anh mà bỏ em là em nghỉ chơi với anh luôn đó ” minseok gân cổ lên, giọng còn khàn vì ngái ngủ.

    Wangho nhìn cảnh tượng trước mặt, khóe môi cuối cùng cũng cong lên thành một nụ cười thật sự.

    “Ừ, biết rồi.

    Mau đi rửa mặt đi, con cún lười.”

    Minseok bĩu môi nhưng vẫn lồm cồm bò xuống giường.

    Wangho đứng dậy trước, bước vào phòng vệ sinh.

    Khi đóng cửa lại, nụ cười trên môi cậu nhạt dần.

    Trong gương, ánh nắng chiếu lên gương mặt cậu bình thường đến mức không ai nghĩ tối qua đã có thứ gì đó đứng sát bên giường.

    Cậu đưa tay kéo nhẹ cổ áo xuống một vệt đỏ nhỏ nằm gọn gàng trên cần cổ trắng ngần ấy cậu vô thức kéo cổ áo lên đi vệt đỏ đó

    Tiếng Minseok lạch cạch bên ngoài, giọng oang oang than thở vì không tìm thấy tất.

    Xong xuôi mọi thứ khi cả hai chuẩn bị rời khỏi nhà để đến trường, wang ho đứng trước cánh cửa khóa trái kia cậu đặt tay lên năm cửa khẽ xoay nhẹ đó bước vào trong.Cánh cửa mở ra chậm rãi, như thể bản thân căn phòng cũng không muốn bị quấy rầy.

    Không khí bên trong lập tức tràn ra.

    Nặng và ngột ngạt

    Rèm cửa tối màu che đi tất cả ánh sáng.Cả căn phòng chìm trong thứ ánh sáng leo lét duy nhất phát ra từ ngọn đèn nhỏ trên bàn thờ.

    Khói nhang cũ vẫn còn vương lại, quyện vào mùi gỗ và mùi gì đó rất khó gọi tên .Wang ho đứng đó khuôn mặt cậu không biểu lộ cảm xúc,bàn tay vươn ra rút ba nến hương,đầu ngón tay chạm vào lửa, ánh sáng nhỏ nhoi phản chiếu trong đồng tử cậu, khiến đôi mắt thoáng ánh lên màu cam mờ nhạt.

    Cậu cúi đầu.

    Động tác chuẩn xác chậm rãi như thể nó đã lập lại hàng năm lần

    Ba nén hương được cắm vào lư hương trước bài vị của Lee sanghyeok

    Khói mỏng bốc lên, uốn lượn thành những đường cong mơ hồ trong không khí đặc quánh rồi lại lượn lờ xuống dưới đất tản đều ra nhau

    Wang ho đứng im chân khẽ run ,lòng ngực khẽ nhói lên từng cơn .Không phải đau thể xác mà là thứ cảm giác bị nhìn chằm chằm.

    Cậu chậm rãi ngẩng mắt—nhìn sang bài vị đã được phủ kín bằng vải đỏ màu đỏ đậm đến mức dưới ánh đèn yếu ớt, nó gần như sẫm lại thành màu máu khô.

    Tấm vải không lay động,cửa sổ đóng kín,không có gió.

    Thế nhưng Wangho có cảm giác như phía dưới lớp vải ấy… có thứ gì đó đang chờ.

    Minseok đứng bên ngoài bám vào cánh cửa phòng nhìn vào bên trong khẽ gọi nhỏ với vào.

    “ anh ơi...” wang ho giật mình quay phắt lại cậu bần thần

    Trong khoảnh khắc ấy, cậu thề rằng mình vừa thấy bóng của chính mình trên tường… chậm hơn nửa nhịp.

    Cậu chớp mắt mọi thứ trở lại bình thường

    “ đợi anh tí ” giọng cậu hơi khàn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc ra bên ngoài Cậu cúi đầu thêm một lần nữa trước bàn thờ.

    Khi quay đi, khóe mắt cậu thoáng liếc qua tấm vải đỏ.

    Bước ra khỏi căn phòng ấy, Wangho có cảm giác như vừa xuyên qua một lớp màng lạnh buốt bao phủ quanh cơ thể.

    Không khí ngoài bên ngoài vẫn vậy, nhưng phổi cậu cuối cùng cũng hít được một hơi trọn vẹn.

    Cậu không nhìn lại.

    Bàn tay đặt lên tay nắm cửa vẫn còn vương mùi nhang khói.

    Wangho kéo cánh cửa khép lại.

    Cạch.

    Âm thanh khô khốc vang lên trong căn nhà tĩnh lặng, nghe rõ đến mức như có ai đó vừa đóng nắp một chiếc quan tài.

    Cậu đứng im vài giây.

    Rồi, như để tự trấn an mình — hoặc để ngăn thứ gì đó bên trong không thể bước ra — Wangho cúi xuống, lôi chiếc ổ khóa sắt treo sẵn bên cạnh.

    Tiếng kim loại va vào nhau lạnh buốt.

    Cậu luồn khóa qua khoen cửa, xoay chìa.

    Click, Chiếc khóa chốt chặt.

    Chỉ khi tiếng kim loại cuối cùng im bặt, Wangho mới rút tay về.

    Đầu ngón tay cậu run rất khẽ.

    Mọi thao tác của Wangho diễn ra nhanh đến mức Minseok còn chưa kịp phản ứng.

    Cánh cửa vừa khép lại, ổ khóa vừa xoay, chìa khóa vừa rút ra tất cả đều dứt khoát, gọn gàng, như thể cậu đã làm việc này không biết bao nhiêu lần.

    Chính sự thuần thục ấy mới khiến Minseok sợ.

    Cậu bước lại gần, do dự một giây rồi đưa tay đặt nhẹ lên vai Wangho.

    Bàn tay ấm áp, nhưng đầu ngón tay khẽ run.

    “Anh à… anh không sao chứ?”

    Giọng Minseok nhỏ xíu, gần như hòa vào không khí.

    Wangho khựng lại.

    Chỉ một nhịp thôi.

    Rồi cậu hít sâu, lưng thẳng lên, từng đường nét trên gương mặt dần trở về vẻ bình tĩnh thường ngày.

    Sự hoảng loạn khi nãy như chưa từng tồn tại.

    Cậu xoay người, nắm lấy tay Minseok.

    Lòng bàn tay Wangho lạnh hơn bình thường, nhưng lực siết lại rất chắc.

    “Anh không sao.”

    Giọng cậu trầm, đều, không một gợn sóng.

    Ngón tay khẽ siết nhẹ tay Minseok như một cách trấn an, nhưng trong ánh mắt vừa cụp xuống kia, vẫn còn sót lại thứ gì đó chưa kịp tan đi — một bóng tối mỏng, sâu và rất yên lặng.

    Cả hai dần khuất bóng sao khu nhà cũ kỹ bức tường loang lổ rêu phong vẫn im lìm đứng đó, suốt quãng đường đến đường không ai nói với nhau câu gì.

    Tiếng bước chân đều đều trên mặt đường ẩm sương sớm nghe rõ hơn cả nhịp thở.

    Minseok vài lần muốn mở miệng, nhưng nhìn nghiêng sang thấy gương mặt Wangho bình lặng quá mức, cậu lại nuốt lời vào trong.

    Trường của họ là một ngôi trường liên thông đã tồn tại từ rất lâu những dãy nhà cũ xây bằng gạch đỏ sậm màu, cửa sổ cao và hẹp, hành lang dài đến mức đứng cuối này nhìn sang đầu kia chỉ thấy ánh sáng nhòe mờ.

    Khuôn viên được chia thành ba khu riêng biệt.

    Hai khu phía trước đông đúc và ồn ào hơn, còn khu Minseok và Wangho học nằm tách hẳn về phía sau, sau một khoảng sân lát đá xám luôn có cảm giác lạnh hơn những nơi khác.

    Chỉ khác ở chỗ, từ điểm rẽ chung ấy, Wangho phải đi thêm một đoạn nữa mới tới khu lớp của mình dãy nhà cũ nhất, nằm sát hàng cây cao chắn gần kín ánh mặt trời.

    Minseok dừng lại trước lối rẽ, quay đầu nhìn anh một thoáng.

    “Em đi trước.”

    Wangho khẽ gật.

    Minseok rẽ về phía khu của mình.

    Wangho vẫn bước tiếp.

    Tiếng bước chân cậu vang nhẹ trên nền đá, lẻ loi giữa khoảng sân rộng.

    Gió thổi qua hàng cây, tán lá xào xạc trên cao, đổ bóng loang lổ xuống mặt đất.

    Cậu không ngoái lại.

    Nhưng khi đi ngang qua dãy cửa sổ cũ kỹ của khu nhà phía sau, lớp kính mờ phản chiếu bóng dáng cậu kéo dài và phía sau nó, như có thêm một vệt tối mảnh hơn, lướt theo từng bước chân, chậm rãi và kiên nhẫn.

    Cậu sải dài bước chân mà bước nhanh hơn đến trước cửa lớp,tiếng cười đùa vang vọng trong lớp vừa ngồi xuống bàn cậu bạn bên cạnh wangho lên tiếng.

    “ wangho— chào buổi sáng cậu nha” son siwoo lên tiếng

    Wangho theo phép lịch sự mà chào cậu — “ ừ chào cậu ”

    Siwoo chớp mắt một cái, rồi nheo lại như vừa phát hiện điều gì đó không ổn.

    Cậu chồm người qua bàn, kéo ghế sát hơn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức vai gần như chạm nhau.

    “ nè cậu biết gì không ?— mấy thằng đầu gấu lớp E nghe bảo mất tích hết rồi ” giọng siwoo không đủ lớn để tất cả cùng nghe nhưng cũng đủ để wangho khựng lại

    Bàn tay đang đặt trên mặt bàn siết chặt trong vô thức.

    Wang ho ngập ngừng hỏi lại “ ý cậu là...”

    Siwoo nói tiếp “ bọn nó mất tích cả mấy ngày nay phụ huynh còn tưởng chúng nó lêu lỏng nhà ai — ai dè đi hỏi từng nhà thì không thấy đâu ”

    Wang ho gật đầu như đã hiểu nếu siwoo không nhắc có lẽ cậu đã quên mất việc bọn chúng từng gặp cậu và bị leesanghyeok giết rồi con quỷ ấy ra tay quá tàn nhẫn Tiếng cười ngông nghênh đột ngột biến thành những tiếng thét nghẹn lại giữa cổ họng.

    Và bóng dáng cao lớn đứng phía sau cậu lặng lẽ, không vội vã.

    Wangho hạ mắt xuống.

    Con quỷ ấy… ra tay quá tàn nhẫn.

    vì cách thức khi trả thù quá máu me những tiếng gào khóc đến đáng sợ và mọi thứ biến mất như chưa từng tồn tại.

    Không để lại thi thể.

    Không để lại. dấu vết.

    Không một lời giải thích.

    Chỉ có một khoảng trống.

    Giống hệt cảm giác khi đứng trước căn phòng thờ sáng nay.

    Siwoo vẫn đang nói gì đó bên cạnh, nhưng Wangho không nghe rõ nữa.

    Trong đầu cậu chỉ vang lên một suy nghĩ lạnh buốt

    Nếu một ngày nào đó… con quỷ ấy đổi ý thì sao?

    Nếu thứ nó muốn không còn là bảo vệ cậu nữa?

    ______________________________________

    Tui quay trở lại rồi đây có sai chỗ nào bình luận cho tui biết nha❤

    HAPPY 13TH DEBUT ANNIVERSARY FAKER🎉🎉🎉🎉🎉🎉
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 12


    Tiết học vẫn trôi qua chậm chạp.

    Phấn trắng kéo dài trên bảng tạo thành những âm thanh khô khốc.

    Cả lớp cũng chăm chú ghi chép, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng thì thầm nhỏ.

    Bề ngoài, trong mọi thứ vẫn bình thường.

    Chỉ có Wangho là không.

    Cậu nhìn xuống vở mình.

    Trang giấy trắng tinh từ đầu tiết đến giờ vẫn chưa có thêm một dòng nào.

    "Mất tích."

    Hai chữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

    Siwoo đã thôi không nói nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc sang Wangho như thể muốn xác nhận cậu có thực sự ổn hay không.

    Wangho không đáp lại ánh nhìn đó.

    Cậu chỉ chăm chú suy nghĩ kẻ bị quỷ nhìn chúng chẳng bao giờ có kết cục tốt ví dụ điển hình như cậu.

    Wangho chăm chú suy nghĩ nhưng cậu chẳng nhận ra rằng dưới gốc cây cổ thụ có một thứ đang hiện diện.

    Nó không đứng

    Nó treo ngược.

    Thân thể đung đưa lơ lửng giữa không trung, cổ chân móc vào một cành cây khô mà không hề làm rung lá.

    Mái tóc dài rũ xuống, phủ kín khuôn mặt, lẫn vào bóng râm bên dưới như một mảng đen đặc quánh.

    Từng lọn tóc rơi lả tả, nhưng không hề chạm đất.

    Như thể trọng lực không còn tác dụng với nó.

    Rồi... tóc tách ra.

    Chậm.

    Rất chậm.

    Để lộ đôi mắt.

    Đỏ ngầu.

    Không phải màu đỏ tươi của máu mới chảy mà là màu đỏ sẫm, đục, như máu đã đông lại nhiều năm.

    Đồng tử giãn rộng bất thường, gần như nuốt trọn phần tròng trắng.

    Nó không chớp mắt.

    Chỉ nhìn.

    Chăm chăm.

    Ánh nhìn ấy không mang theo cảm xúc không giận dữ, không thù hằn chỉ là sự đói khát trần trụi, lạnh lẽo.

    Khóe miệng nó từ từ kéo rộng sang hai bên.

    Rộng hơn mức một khuôn mặt bình thường có thể chịu đựng.

    Da quanh môi rách toạc thành những đường nứt mảnh, như gốm bị nung quá lửa.

    Từ kẽ môi hé ra, lộ những chiếc răng nhỏ, nhọn, mọc chen chúc lộn xộn.Một giọt chất lỏng sẫm màu rơi xuống từ khóe miệng.

    Không chạm đất.

    Tan biến giữa không trung.

    Gió dưới sân vẫn thổi.

    Học sinh vẫn cười nói với nhau.

    Những tán cây cổ thụ kia khẽ xào xạc

    Và cái bóng treo ngược kia...

    Đầu nó đang dần nghiêng đầu.

    Xoay một góc không tự nhiên.

    Cho đến khi mặt nó thẳng hàng với Wangho trên tầng hai.

    ~~~

    Giờ nghỉ trưa hành lang trở nên ồn ào hơn.

    Học sinh ùa ra khỏi lớp như nước vỡ bờ.

    Tiếng cười nói, tiếng dép kéo lê trên nền gạch, tiếng gọi nhau í ới vang vọng khắp dãy nhà.

    Ryu minseok định bụng sẽ xuống căn tin trước rồi lại ghé sang lớp của wangho sao,cậu nhét tay vào túi áo, bước nhanh về phía cầu thang.

    Nhưng vừa xuống đến cầu thang tầng hai, cậu đã khựng lại

    "Hả...

    Minseok?"

    Giọng nữ vang lên phía sau.

    Cậu quay đầu.

    Là Hyejin.

    Cô là hoa khôi của khối.

    Tên cô lúc nào cũng được đám con trai nhắc đến với vẻ ngưỡng mộ lộ liễu.

    Mái tóc dài buộc thấp, đồng phục chỉnh tề, ánh mắt lúc nào cũng sáng rõ như vừa bước ra từ một khung hình được chăm chút kỹ lưỡng.

    Minseok hơi bất ngờ.

    Bình thường họ không nói chuyện nhiều.

    Chào cậu," minseok gật đầu lịch sự.

    Hyejin ôm trong tay một cái rổ nhựa đựng bóng rổ, trông có vẻ khá nặng.

    Cô do dự một chút rồi chủ động lên tiếng:

    "Cậu... có thể giúp mình một chút được không?"

    Minseok nhìn xuống cái rổ.

    "Giúp gì?"

    "Thầy giáo nhờ mình mang rổ bóng này xuống kho phía sau sân trường cất hộ."

    Hyejin mím môi, ánh mắt thoáng lộ vẻ ngần ngại.

    "Nhưng mình nghe bảo... sân sau có nhiều điều kì lạ lắm.

    Mấy chị khóa trên còn nói buổi trưa ở đó hay lạnh bất thường."

    Cô khẽ cười gượng.

    "Mình không dám đi một mình."

    Minseok im lặng vài giây.

    Sân sau.

    Khu vực đó nằm phía sau dãy nhà cũ nhất của trường - gần hàng cây già, ít người lui tới.

    Ban ngày còn đỡ, nhưng mỗi khi chiều xuống, nơi đó gần như vắng tanh.

    Trùng hợp làm sao, đó cũng là con đường tắt dẫn sang khu lớp của Wangho.

    "Được," Minseok đáp.

    "Đưa mình cầm cho."

    Hyejin khẽ thở phào nhẹ nhõm, đưa rổ bóng sang cho cậu.

    Ngón tay cô vô tình chạm nhẹ vào tay Minseok lạnh hơn cậu tưởng.

    Hai người cùng nhau bước xuống cầu thang.Ánh nắng giữa trưa chiếu rực trên sân trường, nhưng khi họ rẽ qua lối nhỏ dẫn về phía sau, bóng cây bắt đầu che phủ mặt đất.

    Tiếng ồn ào phía trước dần xa đi, thay vào đó là sự yên tĩnh khác thường.

    Hyejin khẽ bước sát minseok hơn một chút gần như khép mình vào người cậu

    "Cậu có từng nghe chuyện...

    ở kho sau chưa?" cô hỏi nhỏ.

    "Chuyện gì?"

    "Nghe bảo trước đây có một học sinh bị nhốt ở đó cả đêm.

    Từ hôm đó trở đi, mỗi lần có người vào kho một mình sẽ nghe thấy tiếng gõ từ bên trong... dù không có ai."

    Gió thổi qua tán cây già, lá xào xạc trên cao.

    Minseok không trả lời ngay cậu chỉ nghỉ đó chỉ là lời đồn thôi mà chuyện đáng sợ nhất cậu đã gặp rồi thì làm gì có chuyện gì khiến cậu sợ hơn nữa .

    " chắc chỉ là - lời đồn vô căn cứ thôi"minseok nói giọng cậu đều đều trong không khí yên tĩnh

    Sân sau trống vắng, tiếng côn trùng khẽ kêu xào xào trong hàng cây lá cây rụng đầy khắp mặt đất vì chưa từng có người quét dọn, tiếng bước chân dẫm đạp lên lá cây tạo ra âm thanh khoi giòn vang lên, không khí lại lạnh hơn.

    Minseok khẽ nhíu mày tay cầm rổ bóng khẽ siết lại bên cạnh còn có hye jin nhưng làm sau cứ có cảm giác lạnh thế này.

    "Bộ thời tiết mỗi khu khác nhau hả sao lạ vậy"minseok thầm nghĩ .

    Càng tiến gần dãy kho phía sau, ánh sáng càng yếu đi do tán cây rậm rạp che kín.

    Những ô cửa sổ nhỏ của nhà kho phủ lớp bụi mờ đục, chẳng phản chiếu được gì ngoài bóng tối đặc quánh bên trong.

    Bỗng tiếng hye jin vang lên làm tim cậu muốn hóa đá tại chỗ,cậu giật mình nhìn sang bên cạnh.

    Hyejin vẫn đứng đó.

    Cô khẽ cười, đưa tay gãi nhẹ mái tóc như thể không có gì bất thường.

    Minseok à, cậu giúp mình mang vào luôn được không? ...

    Hưm, lớp trưởng gọi mình rồi."

    Cô nghiêng đầu, giọng nhẹ nhàng nũng nịu.

    "Làm ơn giúp mình với."

    Minseok khựng lại

    " cậu...... không vào cùng mình sao"

    Hyejin lùi lại một bước, ánh mắt thoáng ngập ngừng rồi mỉm cười.

    "Mình thật sự phải quay lại.

    Cậu đặt vào trong góc trái là được.

    Mình cảm ơn nhiều nha."

    Cô quay người bước nhanh về phía lối đi cũ.

    Minseok nhìn theo vài giây rồi lại thở dài.

    Bóng dáng cô dần khuất sau tán cây.

    Sân sau bỗng trở nên im ắng đến mức đáng sợ.

    Cậu quay lại nhìn cánh cửa kho.

    Cửa gỗ cũ, sơn bong tróc.

    Ổ khóa treo lỏng lẻo như chỉ mang tính tượng trưng.

    Không hiểu sao, Minseok có cảm giác hơi rợn người.

    Gió ngừng thổi.

    Lá cây ngừng xào xạc.

    Chỉ còn lại tiếng tim cậu đập rõ ràng trong lồng ngực.

    Minseok siết chặt rổ bóng trong tay.

    "Đặt vào rồi đi ra thôi."

    Cậu tự nhủ.

    Rồi đưa tay đẩy bật cánh cửa.

    Tiếng cót két vang lên âm thanh rỉ sét va vào nhau đến mức chói tai.

    Minseok khẽ cau mày, cảm giác như có ai đó đang kê sát vào tai hét lên một tiếng méo mó làm màng nhĩ khó chịu.

    Cậu đứng khựng trước ngưỡng cửa vài giây.

    Bên trong tối hơn cậu tưởng.

    Không hẳn là tối đen - chỉ là ánh sáng lọt vào yếu ớt, bị những tán cây bên ngoài nuốt gần hết.

    Không khí ẩm và mùi gỗ cũ pha lẫn bụi bặm xộc thẳng vào mũi.

    Trước khi bước vào,minseok loay hoay nhìn quanh ra bên ngoài tìm một vật gì đó chắn cửa.

    " Aa ......

    Thấy rồi " minseok để rổ bóng dưới đất rồi lại hí hoáy đẩy cục đá bên bự gần góc cây kia lại chắn phía trái mép cửa .

    Cục đá khá nặng, phải dùng cả hai tay mới xê dịch được.

    Sau khi chèn chắc chắn Minseok thử đẩy nhẹ cửa không hề nhúc nhích.

    " ổn đấy "

    đảm bảo cho dù có gió cũng không thể đóng cánh cửa kho lại minseok mới bước vào.

    Cậu khẽ bước chân nhanh hơn tiến sâu vào bên trong tay siết chặt rổ bóng, lòng thầm tự nhũ không sợ nhưng không khí này không thể nào không sợ.

    Tiếng bước chân vang nhỏ trên nền xi măng đóng bụi , bóng của cậu kéo dài trên sàn, méo mó dưới ánh sáng yếu ớt , minseok đến đúng vị trí hye jin nói cẩn thận đặt rổ bóng xuống ngay khi minseok định một phát chạy như bay ra quài thì .....

    Rầm

    Cánh cửa đóng bật vào tiếng động lớn đến mức âm thanh vọng vào chói tai.

    Minseok chết điếng tại chỗ, chân cậu run lẫy bẫy,

    "Không... không thể..."

    Cục đá.

    Cậu đã chèn cục đá rồi mà.

    Tim đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói.

    Minseok nuốt khan, nhìn về phía cửa.

    Cánh cửa sắt khép chặt.

    Không còn một khe sáng nào lọt vào.

    Chỉ còn bóng tối dày đặc.

    Và trong bóng tối ấy cậu nghe thấy.

    Không phải tiếng gió.

    Không phải tiếng côn trùng.

    Mà là -Một tiếng thở rất khẽ.

    Ở ngay phía sau lưng mình.

    ______________________________________

    Dạo này dl dí quá ra chương hơi chậm nên các nàng thông cảm nhó.......tình tiết dạo này chậm nữa vừa bí idea vừa dl dí 😣☺
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 13


    Minseok cứng người, não bộ phát đi tín hiệu bảo cậu chạy nhưng chân lại chẳng nhấc lên nổi.

    Hai tay cậu bấu chặt vào ống quần đến trắng bệch.

    Hơi thở kia ........

    Không phải của cậu.

    Nó gần

    Gần đến mức luồng khí lạnh khẽ lướt qua sau gáy, khiến từng sợi tóc gáy dựng đứng.

    Tim Minseok đập mạnh đến mức tai cậu ù đi.

    Cậu không dám quay đầu.

    Không phải vì không muốn

    Mà là vì một bản năng nguyên thủy nào đó trong cơ thể đang gào thét lên : đừng quay đầu.

    Nhà kho vẫn im phăng phắc ,Không gian tối đặc như bị bịt kín bằng một lớp vải dày.

    Mùi ẩm mốc ban nãy bỗng trở nên nồng hơn, trộn lẫn với thứ mùi tanh tanh rất khó nhận ra — giống như kim loại gỉ… hoặc máu đã khô.

    Minseok cố ép bản thân bình tĩnh cậu tự trấn an mình rằng có lẽ chỉ là gió luồn qua khe cửa mục nát nào đó của nhà kho.

    cậu hít một hơi thật sâu

    Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo mùi ẩm mốc nặng nề.

    Minseok gượng người… từ từ quay đầu lại.

    Chậm , rất chậm.

    Phía sau — không có ai cả.

    Chỉ có khoảng không tối om.

    Những giá gỗ cũ xếp chồng, vài thùng bóng phủ bụi, mạng nhện giăng kín góc tường.

    Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ nhỏ trên cao chiếu xuống tạo thành những vệt sáng mờ như lưỡi dao cắt ngang màn đêm.

    Minseok đứng im vài giây.

    Tim vẫn đập dồn dập.

    “Chắc mình tưởng tượng thôi…”

    Cậu lẩm bẩm, cố trấn an bản thân.

    Nhưng đúng lúc Minseok vừa định quay người đi tiếp

    két.

    Một âm thanh rất nhỏ vang lên.Giống như thứ gì đó đang cọ vào trần nhà kho.

    Minseok khựng lại.

    Cổ cậu cứng đờ.

    Từng đốt sống lưng trở nên lạnh buốt.

    Âm thanh ấy… không phải từ phía sau.

    Mà là…

    từ trên đầu.

    Một giọt nước lạnh rơi xuống má cậu, Minseok giật mình vội đưa tay lau.

    Ngón tay cậu chạm vào thứ chất lỏng hơi dính.

    Cậu đưa tay lên trước mắt.

    Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu lên đầu ngón tay.

    Đó là…màu đỏ sẫm.

    Máu.

    Ngay khoảnh khắc đó

    Một tiếng rẹt khô khốc vang lên trên trần nhà.

    Minseok ngẩng đầu lên.

    Và tim cậu như ngừng đập tại chỗ.

    Trên thanh xà gỗ mục nát của mái kho…có một thứ gì đó nó treo ngược.

    Thân hình nó dài ngoằng, khớp tay chân cong queo như bị bẻ gãy rồi nối lại sai vị trí.

    Da nó tái xám, nhăn nhúm như bị ngâm nước quá lâu.

    Hai cánh tay gầy guộc buông thõng xuống… gần như chạm tới đầu Minseok.Mái tóc đen rũ xuống lòa xòa như một tấm màn ướt.

    Rồi từ trong màn tóc đó…

    một đôi mắt mở ra.

    Đỏ.

    Đỏ rực.

    Đôi mắt ấy không chớp con ngươi đục ngầu như máu đông ấy nhìn thẳng vào minseok

    Khoảng cách giữa hai người… chưa đến một mét.

    Một nụ cười chậm rãi kéo toạc gương mặt nó.

    Miệng mở rộng đến mức gần như chạm tới hai mang tai.

    Hàm răng đen sì lộ ra, vài chiếc dài nhọn bất thường.

    Từ cổ họng nó phát ra một âm thanh khàn đặc, như tiếng móng tay cào lên kim loại.

    “…thấy… rồi…”

    Hơi thở lạnh buốt phả thẳng xuống mặt Minseok.

    Thứ đó đang từ từ hạ thấp người xuống.

    Hai cánh tay dài ngoằng duỗi ra.

    Những ngón tay gầy khẳng khiu… sắp chạm vào vai cậu.

    Ngay lúc nó trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ “ chạy, phải chạy ”

    Nhưng con quỷ ấy làm sao nó để con mồi nó thoát được dễ dàng vậy.

    Ngay khi nó thấy cậu có ý định bỏ chạy, từ trên thanh xà ngang nó phóng xuống một tiếng bịch nặng nề vang lên, từng chiếc móng tay dài ngoằng co quắp lại kéo lê trền nền xi măng.

    Kẹt.....kẹt.....kẹt

    Âm thanh chói tai vang lên trong không gian kín khiến da đầu Minseok tê dại.

    Cậu lùi lại.

    Minseok càng lùi con quỷ càng tiến gần.

    Trong bóng tối đặc quánh của nhà kho, thân hình nó dần hiện rõ hơn.

    Cái cổ vặn lệch sang một bên như thể xương đã gãy từ lâu.

    Mái tóc rũ xuống che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ hai con mắt đỏ lừ đang dán chặt vào Minseok.

    Nó bò.

    Không phải đi.

    Mà là bò bằng cả bốn chi.

    Hai cánh tay dài bất thường chống xuống nền xi măng, móng tay cào lê tạo ra âm thanh két… két… két… ghê rợn.

    Mỗi lần nó nhích tới, khớp xương lại phát ra tiếng lục cục như thể cả cơ thể đang bị kéo căng ra khỏi vị trí vốn có.

    Minseok nuốt khan.

    Cậu lùi thêm một bước nữa cho đến khi gót chân chạm phải thứ gì đó cứng phía sau.

    Theo phản xạ, cậu với tay ra.

    Một cây gậy bóng chày.

    Có lẽ do đội thể dục để quên trong kho.

    Minseok siết chặt cán gậy.

    Bàn tay cậu run lên, nhưng vẫn nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

    “...Nếu… nếu không được…”

    Cậu hít một hơi thật sâu.

    “…thì chỉ còn cách liều thôi.”

    Con quỷ dừng lại cách cậu chưa đến ba mét.

    Đầu nó từ từ ngẩng lên.

    Mái tóc tách ra hai bên.

    Lúc này Minseok mới nhìn rõ khuôn mặt đó

    Da tái xám như xác chết ngâm nước.

    Miệng rách toạc đến tận mang tai bên trong còn lúc nhúc giòi bọ.

    Những chiếc răng đen sì nhô ra lởm chởm không đều nhau

    Nó cười tiếng rít vang lên the thé như kim loại cào vào nhau, vang vọng khắp nhà kho tối om.

    Rồi cái đầu vặn lệch của nó từ từ nghiêng sang một bên, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào Minseok.

    Rồi nó nghiêng đầu nhìn về phía minseok.

    “ ngu ngốc ”

    Vụt

    Chỉ trong phúc chốc con quỷ lao tới nhanh như bay

    Minseok thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì cả cơ thể đã bị hất ngã xuống nền gạch lạnh.

    RẦM!

    Không khí bật ra khỏi lồng ngực cậu.

    Một thân hình lạnh buốt đè chặt lên người cậu.

    Minseok bị đè xuống dưới nền gạch lạnh từng móng tày dài nhọn hoắc bóp chặt cần cổ của cậu

    Rồi con quỷ ấy khẽ rít cười tay lại càng xiếc chặt hơn.

    Minseok cảm thấy cổ họng mình như sắp bị nghiền nát.

    Không khí dần cạn đi.

    Mắt cậu bắt đầu hoa lên.

    “Kh—khụ…”

    Hai tay cậu bấu chặt vào cổ tay con quỷ, cố kéo ra, nhưng càng giãy giụa thì lực bóp càng mạnh.

    Mặt minseok dần trở nên trắng bệch, môi mất hết màu cậu cố đưa tay gỡ ra nhưng bằng cách nào cũng không thể, từng giọt nước mắt chảy ra theo “ cậu vẫn chưa muốn chết ”

    Cậu còn quá nhiều thứ chưa làm.

    Còn quá nhiều người…

    Ý nghĩ đó vừa lóe lên thì

    Bàn tay con quỷ bóp chặt hơn nữa.

    Tiếng cười gớm ghiếc của nó vang sát bên tai Minseok.

    “Con người…”

    Nó thì thầm, giọng khàn đặc như cổ họng mục nát.

    “…yếu ớt… thật.”

    Ánh mắt đỏ ngầu của nó lóe lên sự thích thú tàn nhẫn khi nhìn khuôn mặt Minseok dần mất sức phản kháng.

    Ngón tay cậu trượt dần khỏi cổ tay nó.

    Hơi thở đứt quãng.

    Mọi thứ trước mắt bắt đầu tối lại.

    Nhưng đúng lúc đó

    Phập!

    Một vật gì đó cắm mạnh xuống nền gạch ngay cạnh đầu con quỷ.

    Âm thanh vang lên sắc lạnh trong không gian.

    Con quỷ khựng lại.

    Đôi mắt đỏ ngầu chớp lên dữ tợn.

    Một giọng nói lạnh đến mức khiến cả không khí như đông cứng lại vang lên từ phía cửa nhà kho

    “…bỏ tay ra.”

    ______________________________________

    Đoán xem là ai sẽ cứu rms mà có thiệc sự là cứu hay không thì chưa biết 🫣
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 14


    Minseok tỉnh dậy.

    Đập vào mắt cậu là trần nhà trắng toát, ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu xuống khiến mọi thứ hơi nhòe đi.

    Mùi thuốc sát trùng nồng nặc quanh quẩn bên mũi, lẫn với mùi bông băng quen thuộc của phòng y tế.

    Cậu chớp mắt vài lần.

    Đầu óc vẫn còn choáng váng.

    Ký ức đứt đoạn dần quay lại nhà kho tối, tiếng móng tay cào cấu trên nền xi măng, đôi mắt đỏ ngầu… và cảm giác nghẹt thở khi cổ họng bị bóp chặt.

    Minseok khẽ hít vào cậu vô thức đưa tay sờ lên cổ băng gạc trắng đã che đi vết thương nhưng vẫn cảm thấy đau rát

    Cổ họng khó chịu phát ra tiếng khàn khàn như chiếc radio cũ kĩ.

    Ngay lúc cậu định cử động, một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh.

    “Em tỉnh rồi.”

    Minseok khựng lại.

    Cậu quay đầu sang.

    Wangho đang ngồi ở chiếc ghế cạnh giường bệnh.

    Áo sơ mi đồng phục hơi nhăn, tay áo xắn lên đến khuỷu tay.

    Một tay cậu chống lên trán, dáng vẻ có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh như thường.

    Thấy Minseok nhìn sang, Wangho lập tức thẳng người lại.

    “Đừng cử động mạnh.”

    Giọng cậu vẫn bình tĩnh, nhưng tay đã đưa lên đỡ nhẹ vai Minseok.

    “Cổ em bị thương một chút.”

    Minseok chớp mắt.

    Cổ họng cậu khô khốc.

    “…anh…”

    Giọng cậu khàn đặc đến mức chính cậu cũng giật mình.

    Hình ảnh trong nhà kho bỗng ùa về.

    Con quỷ.

    Đôi mắt đỏ.

    Tiếng cười ghê rợn.

    Minseok lập tức bật dậy nửa chừng.

    “Con qu—”

    Một bàn tay nhanh chóng giữ vai cậu lại.

    Wangho vỗ nhẹ lên đôi vai run rẫy của minseok giọng nhẹ nhàng nói.

    “ anh biết ”

    Bình tĩnh lại đã.”

    Giọng Wangho thấp và đều.

    “Trong kho… có thứ đó… nó—”

    “Anh thấy rồi.”

    Ba chữ ấy cắt ngang lời Minseok.

    Căn phòng y tế bỗng im lặng.

    Minseok mở to mắt.

    “Anh… thấy?”

    Wangho gật đầu rất nhẹ.

    Ánh mắt cậu trầm xuống.

    “Ừ.”

    Minseok nhìn cậu chằm chằm, như muốn xác nhận mình không nghe nhầm.

    “…vậy… nó đâu rồi?”

    Một khoảng lặng ngắn.

    Wangho dựa lưng vào ghế.

    “Chạy rồi.”

    Cậu nói ngắn gọn, như thể đó chỉ là chuyện rất bình thường.

    Nhưng trong đầu Wangho, cảnh tượng vừa xảy ra trong nhà kho vẫn còn rõ ràng đến từng chi tiết.

    Wangho ngồi tựa người vào cạnh giường bệnh trấn an ryu minseok, nếu cậu còn biết khung cảnh đằng sau đó nữa chắc sẽ sốc mà ngất thêm lần nữa.

    Quay lại trước đó vài phút ngay khi con quỷ ấy sắp bóp chết cậu lúc ấy minseok dần như mất ý thức rồi một giọng nói trầm lạnh vang lên như vọng lên từ địa ngục.

    “ bỏ tay ra ”

    Bóng tối bao trùm thân hình cao lớn, nhưng đôi mắt…

    đôi mắt đỏ ngầu như máu đông đang phát sáng trong màn đêm.

    Ánh nhìn ấy lạnh lẽo, vô cảm, nhưng sát khí tỏa ra từ cơ thể lại mạnh đến mức khiến không khí xung quanh nặng trĩu.

    Quỷ khí trong nhà kho bị ép đến rung lên.

    Con quỷ lập tức nhận ra.

    Thứ đang đứng trước mặt nó… không nên động vào.

    Sát khí ấy mạnh đến mức lấn áp toàn bộ quỷ khí xung quanh.

    Nó rít lên khe khẽ.

    Cơ thể gầy guộc chầm chậm lùi lại một bước.

    Rồi một bước nữa.

    Nhưng bàn tay vẫn nắm chặt tóc Minseok, kéo lê cậu theo sau như một con tin.

    “Grhhh…”

    Âm thanh gầm gừ vang lên trong cổ họng nó.

    Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm bóng người trước cửa.

    Lee Minhyung đứng đó.

    Ánh mắt đỏ thẫm khẽ đảo qua khung cảnh trước mặt.

    Một cái nhìn lạnh lẽo.

    Không cảm xúc.

    Rồi—Trong chớp mắt.

    Cơ thể hắn biến mất.

    “RẮC—!”

    Một âm thanh khô khốc vang lên ngay sát bên con quỷ.

    Cánh tay đang nắm tóc Minseok… bị giật phăng.

    Đứt làm đôi.

    Bàn tay gầy guộc vẫn còn nắm một nắm tóc rơi xuống nền xi măng.

    Máu đen bắn tung tóe.

    Con quỷ rú lên một tiếng thảm thiết.

    “AAAAAAAA—!!!!

    Âm thanh chói tai vang dội khắp nhà kho, như kim loại cào vào kính.

    Nó lùi lại điên loạn, ôm lấy phần vai bị xé toạc.

    Vết xé gọn gàng đến đáng sợ.

    Lee Minhyung đứng trước mặt nó.

    Cánh tay vẫn giữ tư thế vừa giật đứt cánh tay kia.

    Đôi mắt đỏ nhìn xuống.

    Không hề có chút dao động.

    “…ồn ào.”

    Hắn khẽ nghiêng đầu.

    Con quỷ rít lên, nhe răng đầy thù hận.

    Nhưng trong ánh mắt đã xuất hiện nỗi sợ.

    Bởi vì sát khí từ người trước mặt… quá khủng khiếp.

    Không phải quỷ bình thường.

    Lee Minhyung chậm rãi bước lên một bước.

    Nền xi măng vang lên tiếng cộp khô khốc.

    Con quỷ lập tức lùi thêm.

    Quỷ khí quanh nó bắt đầu dao động hỗn loạn.

    Minhyung cúi xuống nhìn Minseok đang nằm bất động dưới đất.

    Móng vuốt nhọn hoắt của hắn cắm sâu vào da Minseok.

    “Phập—”

    Âm thanh rất khẽ.

    Nhưng trong không gian tĩnh lặng của nhà kho, nó vang lên rõ ràng đến rợn người.

    Một dòng máu đỏ tươi lập tức trào ra, men theo cổ chảy xuống nền xi măng lạnh buốt.

    Lee Minhyung khẽ cúi đầu.

    Đôi con ngươi đỏ sẫm chậm rãi đảo qua gương mặt tái nhợt của người nằm dưới đất.

    Minseok hoàn toàn không còn phản ứng.

    Hơi thở yếu ớt đến mức gần như biến mất.

    Minhyung nhìn cậu một lúc lâu.

    Ánh mắt lạnh lẽo, sâu hun hút như một vực thẳm không đáy.

    Con mồi mà hắn đã cất công tìm kiếm suốt thời gian qua.....

    Bây giờ lại yếu ớt đến mức chỉ cần siết nhẹ một chút thôi cũng có thể chết ngay tại chỗ.

    Thật vô dụng.

    Khóe miệng Minhyung khẽ nhếch lên.

    Một nụ cười lạnh lẽo.

    Hắn nghiêng đầu, mái tóc đen rũ xuống che khuất một nửa ánh mắt đỏ ngầu.

    “Đúng là… vô dụng.”

    Giọng nói trầm khàn vang lên rất nhỏ.

    Gần như chỉ đủ để chính hắn nghe thấy.

    Móng vuốt vẫn ghim vào da Minseok.

    Máu vẫn chảy.

    Nhưng Minhyung không rút ra.

    Hắn chỉ nhìn.

    Nhìn con người đang nằm bất động trước mặt như đang quan sát một món đồ thuộc về mình.

    “…Nhưng không sao.”

    Hắn thì thầm.

    Giọng nói thấp đến mức gần như hòa vào bóng tối.

    “Cứ từ từ.”

    Đôi mắt đỏ khẽ híp lại.

    Một tia lạnh lẽo lóe lên.

    “Rồi cậu sẽ phải trả giá… cho những gì cậu đã làm.”

    Gió bên ngoài khẽ thổi qua khe cửa.

    Cánh cửa nhà kho rung lên kẽo kẹt.

    Lee Minhyung chậm rãi rút móng vuốt ra khỏi cổ Minseok.

    Máu theo đó chảy ra nhiều hơn.

    Nhưng vết thương lại không sâu đến mức chí mạng.

    Giống như—Hắn cố ý để lại.

    Minhyung đứng thẳng dậy.

    Ánh mắt lướt qua con quỷ đang co rúm ở góc tường.

    Nó run rẩy.

    Không dám tiến lên.

    Cũng không dám bỏ chạy.

    Minhyung nhìn nó một giây.

    Hai giây.

    Rồi khẽ nhếch môi.

    “…Cút.”

    Chỉ một chữ.

    Nhưng sát khí đè xuống khiến không khí như nổ tung.

    Con quỷ lập tức rú lên một tiếng, thân hình vặn vẹo rồi hóa thành một luồng khói đen lao thẳng qua khe cửa sổ vỡ mà bỏ chạy.

    Trong nháy mắt—

    Nhà kho trở lại yên tĩnh.

    Lee Minhyung cúi xuống lần nữa.

    Ánh mắt dừng trên Minseok.

    Một lúc lâu.

    Rồi hắn khẽ đưa tay nắm tóc cậu, kéo đầu Minseok hơi ngẩng lên.

    Hơi thở yếu ớt vẫn còn.

    Minhyung nhìn gương mặt tái nhợt đó.

    Khóe môi cong lên rất nhẹ.

    “Đừng chết vội.”

    Giọng hắn trầm lạnh như tiếng gọi của địa ngục

    “Trò chơi… mới chỉ bắt đầu thôi.”

    Ngay lúc đó—Từ xa vang lên tiếng bước chân chạy tới.

    Tiếng người.

    Minhyung khựng lại.

    Đôi mắt đỏ dần tối xuống.

    Chỉ trong một cái chớp mắt…

    Bóng dáng hắn đã biến mất trong bóng tối của nhà kho.

    Để lại Minseok nằm bất động trên nền đất lạnh và vũng máu đỏ thẫm đang lan ra dưới cổ cậu.

    Vài phút sau

    Cánh cửa nhà kho bị bật mở.

    “MINSEOK!”

    Giọng của Wangho vang lên đầy lo lắng.

    Mùi ẩm mốc của gỗ mục và bụi bặm lập tức ập vào mũi… nhưng còn có một thứ khác.

    Mùi tanh của máu.

    Wangho khựng lại một nhịp.

    Ánh mắt nhanh chóng đảo quanh căn kho tối.

    Và rồi—Cậu nhìn thấy Minseok.

    Thân người cậu nằm nghiêng trên nền xi măng lạnh, đồng phục dính bụi và máu loang ra thành một vệt đỏ sẫm dưới cổ.

    Đồng tử Wangho co lại.

    “Chết tiệt…”

    Cậu lập tức quỳ xuống cạnh Minseok.

    “Minseok!

    Nghe thấy anh không?”

    Wangho vỗ nhẹ vào má cậu vài cái.

    Không có phản ứng.

    Chỉ có hơi thở yếu ớt đến mức gần như không nhận ra.

    Tay Wangho chạm vào cổ Minseok.

    Dính máu.

    Nhưng may mắn… vết thương không sâu đến mức chí mạng.

    Cậu khẽ thở ra một hơi.

    “Còn sống…”

    Không chần chừ thêm một giây nào nữa.

    Wangho nhanh chóng kéo cánh tay Minseok qua vai mình, nâng cả cơ thể cậu dậy.

    Cơ thể Minseok mềm nhũn, gần như không còn sức.

    “Ráng lên.”

    Wangho siết chặt tay cậu hơn.

    “Đừng ngủ.”

    Cậu dìu Minseok ra khỏi nhà kho.

    Bên ngoài trời đã tối hẳn.

    Ánh đèn sân trường chiếu xuống nền đường ướt lạnh.

    Wangho gần như vừa kéo vừa chạy.

    Tiếng bước chân gấp gáp vang vọng trên hành lang vắng.

    Cánh cửa phòng y tế bị đẩy bật ra.

    “Cô ơi!”

    Wangho gọi lớn.

    “Có người bị thương!”

    Mùi thuốc sát trùng lập tức tràn ra.

    Sau đó mọi thứ với Minseok chìm dần vào bóng tối.

    Wangho chắc chắn sẽ không tìm được minseok nếu như không có hắn.

    Và wangho nghĩ lần này có lẽ sẽ đáng tin

    Trước đó vài phút.

    Hành lang phía sau khu nhà thể chất gần như không có người.

    Đèn treo trên trần chập chờn, ánh sáng lúc sáng lúc tắt khiến cả dãy hành lang kéo dài như một cái hầm tối.

    Wangho đứng khựng lại.

    Tim cậu đập nhanh hơn bình thường.

    Một cảm giác… rất khó giải thích.

    Giống như có thứ gì đó đang kéo cậu đi.

    Không phải âm thanh.

    Không phải dấu vết.

    Chỉ là một trực giác mạnh đến mức khiến cậu không thể phớt lờ.

    “Minseok…?”

    Cậu gọi khẽ, nhưng không có ai trả lời.

    Đúng lúc đó

    Một giọng nói vang lên phía sau.

    “…bên kia.”

    Giọng trầm, rất bình tĩnh.

    Wangho quay phắt lại.

    Lee Sanghyeok.

    Hắn đứng sừng sững ngay đó chậm chậm đối diện với wangho.

    Wangho cau mày.

    “ngươi làm gì ở đây?”

    Lee sanghyeok hắn không trả lời ngay lập tức.

    Từng bước từng bước tiến đến gần, hành lang dài hun hút, hắn đi đến đâu đèn tắt đến đó giống như bóng tối đang tự động nuốt chửng con đường phía sau lưng hắn đến khi chỉ còn cách wangho hai sải chân giọng hắn khàn khàn trầm rãi lên tiếng.

    “ nhà kho....”

    Wangho khựng lại.

    “ gì ”

    Sanghyeok nhắc lại.

    “ bên kia ”

    Wangho cau mày sâu hơn.

    “Ngươi đang nói cái quái gì vậy?”

    Sanghyeok im lặng.

    Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt Wangho vài giây

    Rồi hắn lại lặp lại.

    “…nhà kho.”

    “…bên kia.”

    Từng chữ rơi xuống nặng nề.

    Nhưng chính vì vậy mà càng khiến Wangho mất kiên nhẫn.

    “Ngươi bị điên à?”

    Cậu gằn giọng.

    “Nói cho rõ ràng.”

    Một khoảng lặng ngắn.

    Ánh đèn trên đầu tạch một tiếng rồi nhấp nháy.

    Sanghyeok khẽ nghiêng đầu.

    Ánh mắt hắn nhìn Wangho như đang đánh giá điều gì đó.

    “…ngươi.”

    Hắn nói chậm.

    “…không nghe thấy à.”

    Wangho nhíu mày.

    “Nghe cái gì?”

    Một cơn gió lạnh lướt qua hành lang.

    Sanghyeok khẽ thở ra.

    Giống như hắn vừa mất hết kiên nhẫn.

    “…thứ ngu ngốc.”

    Hắn lẩm bẩm rất khẽ.

    Rồi đột nhiên—Hắn đưa tay nắm lấy cổ áo Wangho.

    ẦM!

    Cơ thể Wangho bị kéo mạnh về phía trước.

    Hai người gần như chỉ còn cách nhau một gang tay.

    Ánh mắt Sanghyeok lúc này tối đen đến mức đáng sợ.

    “Nghe cho rõ.”

    Giọng hắn hạ thấp.

    “…nhà kho.”

    “…bên kia.”

    “Minseok.”

    Ba từ cuối cùng rơi xuống như một nhát dao.

    Đồng tử Wangho co lại.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi—Cậu lập tức giật mạnh cổ áo khỏi bàn tay lạnh như đá của Sanghyeok.

    “Chết tiệt!”

    Wangho quay người chạy thẳng về phía cầu thang.

    Tiếng bước chân vang dội trong hành lang.

    Trước khi rẽ vào góc khuất, cậu quay lại quát một câu.

    “Nếu ngươi nói dối—”

    Câu nói chưa kịp hết.

    Nhưng Sanghyeok đã không còn nhìn cậu nữa.

    Hắn đứng một mình giữa hành lang tối.

    Ánh đèn phía sau vẫn tắt.

    Không gian im lặng.

    Rất lâu sau.

    Hắn khẽ nói một câu gần như thì thầm.

    “…ngu ngốc.”

    Ánh mắt hắn hướng về phía nhà kho xa xa ngoài sân trường.

    “…đến trễ rồi.”

    Trong gió một mùi máu rất nhạt… thoảng qua.

    ______________________________________

    Cứu hay không thì không biết chứ lmh chưa nuốt rms dc😏
     
    Back
    Top Dưới