Khác [guria/fakenut] Khế ước

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406447990-256-k858769.jpg

[Guria/Fakenut] Khế Ước
Tác giả: guria1410
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một tờ khế ước đưa những kẻ không thể tồn tại song song lại gần nhau kẻ khóc người cười liệu sẽ đi được đến cuối cùng hay tất cả chỉ là nghiệp báo mà đáng lẽ ra phải nhận .



peanut​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cuộc nổi dậy đầu tiên
  • Giết nhện - Nguyệt Hạ Tiểu Khê
  • [Edited] [HOÀN] Thỉnh quân tự trọng - Tầm Nam Khê
  • jsolnicky ; khế ước âm dương
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Khi Khu Rừng Khẽ Thở Dài | When These Wood Sigh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ Đã hoàn - Edit] Nam chủ, anh ta công đức vô...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Guria/Fakenut] Khế Ước
    intro


    🚨Warning🚨

    Truyện chỉ mang yếu tố tưởng tượng của tác giả

    Tất cả chỉ là hư cấu

    không có ngoài đời thật

    không liên quan tới bất kì sự kiện nào

    Không xé cp

    Đọc trong hoan hỉ nhé❤❤

    Cp chính : guria,fakenut

    Lee minhyung × ryu minseok

    Lee sanghyeok × han wang ho

    _________________________________

    Han Wang Ho – kẻ đã đặt bút ký tên lên khế ước với quỷ, đổi lấy sự sống khi còn là một đứa trẻ bị ma quỷ bủa vây.

    Từ giây phút đó, số phận cậu đã không còn thuộc về nhân gian.

    Ryu Minseok – người sinh ra đã mang trên mình nghiệp chướng của cả gia tộc.

    Những tội lỗi từ quá khứ chưa từng được rửa sạch, nay kết tinh thành lời nguyền đeo bám lấy cậu qua từng kiếp sống.

    Lee Minhyung – lệ quỷ chết trẻ, oán khí chưa tan, mang theo hận thù sâu tận xương tủy.

    Cái chết của hắn có liên quan trực tiếp đến dòng họ Ryu, và Ryu Minseok chính là kẻ phải trả giá.

    Lee Sanghyeok – diễm quỷ cổ xưa, kẻ đứng ngoài ranh giới thiện – ác.

    Hắn là người đã ký khế ước với Han Wang Ho, vừa bảo hộ vừa thao túng, che giấu một mục đích không ai có thể nhìn thấu.

    Một vụ án không lời hồi kết dần lộ diện khi những cái chết bất thường, những hiện tượng tâm linh nối tiếp nhau xảy ra.

    Giữa ranh giới của sự thật và nghiệp báo, liệu họ có thể đi đến tận cùng của chân tướng?

    Hay tất cả vốn dĩ chỉ là nghiệp phải trả, là món nợ máu từ quá khứ mà không ai có quyền trốn tránh?

    Khế ước đã ký.

    Oán nghiệt đã thành.

    Kết cục vẫn không ai thoát được.

    _________________________

    Vì quá mê mấy thể loại này nên tự viết nhầm thỏa mãn trí tưởng tượng

    Ngôn từ hơi vượt mức tiêu chuẩn cộng đồng nên hãy bỏ qua nhé

    _

    _____________________________________

    Tôi thíc đọc bình luận lắm nên là mấy bà cứ bình luận nha 😘😘
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 1


    Có những thứ tưởng chừng như vô hình không tồn tại những câu chuyện không lời hồi kết,không một ai biết, không một ai được nghe thấy nhưng chưa chắc nó không có.

    Han wangho cậu học sinh trung học cấp 3 với vẻ ngoài xinh xắn nhưng lúc nào cũng trầm tính ít nói tự cô lập với những người xung quanh nhưng ít ai biết được rằng cậu chỉ không muốn ai biết được bí mật của mình,để có được sự bình yên như bây giờ cậu phải đánh đổi mọi thứ kể mạng sống.

    Ryu minseok đàn em khóa dưới cũng là người thân thiết với han wang ho khác hẳn với cậu ryu minseok là đứa con được cả dòng họ cưng chiều,bố mẹ cậu chỉ có một mình cậu lại còn là đứa cuối cùng của dòng họ,lúc nào cũng mang dáng vẻ tích cực hòa đồng với những người xung quanh.

    Bầu trời hôm nay nắng trong đẹp han wang ho cùng ryu minseok tản bộ về khu nhà cũ, cậu kể cho em nó nghe về những câu chuyện mà có lẽ ngay từ đầu cậu còn không tin bản thân sẽ trải qua.

    Ryu minseok vừa lê bước được tới nhà của han wang ho thì đã quăng cặp sang 1 bên chạy đến ghế hối anh nó kể chuyện

    " anh à anh kể nhanh đi em tò mò lắm rồi"

    Han wang ho bật cười bất lực trước con cún nhiều chuyện này nhưng đành sau giờ chỉ có em nó là không kì thị người như cậu thôi.

    " em muốn nghe kể tất cả à có định suy nghĩ lại không?"

    Ryu minseok gật đầu chắc nịt thú thật từ nhỏ tới lớn cậu chưa từng gặp ai có nhiều chuyện bí ẩn như anh Wang ho vậy em tò mò lắm chứ chỉ là sợ anh tổn thương nên không dám hỏi.

    Han wang ho thở dài cậu ngồi xuống cạnh ryu minseok

    Năm han wang ho lên 8 có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ quên được,lần đầu tiên cậu đứng quá gần ranh giới của cái chết.

    Đêm hôm ấy, trong căn phòng tối sầm dù nến vẫn đang cháy, âm khí tràn xuống xung quanh như bùn lạnh quấn lấy cổ chân cậu.

    Những con ma quỷ nhận ra đứa trẻ nhìn thấy chúng,chúng bâu vào xâu xé , kéo hơi thở cậu đi từng chút, thì thầm gọi tên cậu bằng giọng của người chết, Wang Ho sợ hãi co ro dưới gầm giường, tim đập loạn, linh hồn như bị xé toạt khỏi thân xác non nớt ấy.

    Trong khoảnh khắc ý thức cậu sắp tắt hẳn thì bà cậu xuất hiện thấy tình hình của cháu trai mình như vậy bà người bà nào không đau lòng chứ bà dùng cây roi tầm quất vào hư không những tiếng lai hét vọng lên khắp căn phòng rồi 1 lần nữa lại im bặt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Bà han ôm chặt đứa cháu trai nhỏ của mình chỉ một chút nữa thôi bà chỉ cần chậm một chút nữa là cậu sẽ bị bọn chúng xâu xé mất.

    Sáng sớm gà còn chưa kịp gáy thì han wangho đã được bà dắt tới nhà của thầy đồng.

    Ngôi nhà nằm sâu trong 1 con ngõ nhỏ,đất bùn nhão nhoẹt dính chặt vào nhau khung cảnh ảm đạm đến đáng sợ, đến trước nhà bên ngoài có 1 cây hòe to che gần khuất bóng không khí u tối lạnh lẽo chuông gió leng keng như đang chào đón một vị khách mới.

    Gõ cửa vài lần bước ra đón cậu là 1 người đàn ông khoảng độ trung niên ông ta nhìn cậu thoáng qua rồi bảo cậu vào bên trong căn nhà không khí còn đáng sợ hơn cả bên ngoài cậu nhóc xuyên suốt khoảng thời gian ấy nắm tay bà không buông.Giải thích sơ qua về tình trạng tối qua của cậu chẳng biết ông thầy lẩm nhẩm bấm tay gì đó rồi lại tự thì thầm với hư không chẳng biết qua bao lâu cũng lên tiếng

    " đứa cháu này của bà chẳng còn sống được lâu đâu, nó bị ma quỷ để ý sẽ bị kéo mạng bất cứ lúc nào"

    Bà han nghe vậy không khỏi run sợ cháu bà vẫn còn nhỏ lắm sao có thể có chuyện này.

    " liệu có cách nào có thể cứu cháu nó không tôi chỉ còn mỗi nó là người thân thôi làm ơn thầy giúp tôi với"

    Cậu chẳng hiểu gì cả cậu thấy những thứ vô hình ấy chúng cứ liên tục la hét quấn lấy cậu,cậu sợ chúng lắm, cậu không muốn thấy chúng nữa đâu.

    Ông thầy cũng chỉ thở dài một hơi âm khí xung quanh nó quá nhiều đã định sẵn sẽ không thể sống quá lâu nhưng không phải không có cách chỉ là cách này khá nguy hiểm.

    Bà han gật đầu lia lịa

    "Làm ơn thầy giúp cháu tôi với "

    Kí khế ước với quỷ kéo dài mạng sống cho cháu bà nhưng đổi lại khi thực thể ấy muốn phải chấp nhận mọi điều kiện mà nó đưa ra.

    Kí khế ước đồng nghĩa với việc có thể kéo dài mạng sống không còn bị những oán linh ngoài kia quấn lấy nhưng đổi lại sự bảo vệ đó là đánh đổi cả tính mạng bất cứ lúc nào chỉ cần hắn muốn nhưng đó chỉ là trong khoảng thời gian này không phải khế ước máu chỉ cần qua 18 tuổi sẽ có thể hủy bỏ khế ước với thực thể đó.

    Bà han trầm ngâm hồi lâu rồi cũng từ từ cất giọng lên tiếng

    " ngoại trừ cách đó ra không còn hi vọng sao thầy"

    " không nếu bà không đồng ý thì đợi nhận xác cháu bà đi tôi không giúp được"

    Chẳng còn cách nào khác bà đành đồng ý với yêu cầu của ông thầy đó lập ra một bản khế ước vô hình với thực thể đó khác với khế ước máu một khi đã ký khế ước sẽ được khắc thẳng lên linh hồn sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại,khế ước cậu kí chỉ để bảo vệ đủ 18 tuổi sẽ xóa khế ước để tránh bị quật ngược.

    Từ đâu đó ông thầy mang ra một lá bùa hơ xung quanh người cậu lẩm nhẩm rồi đốt lá ấy đi tay cậu được ông ta cầm lên nhúng thẳng xuống mực đỏ,cậu cũng không rõ đó là mực hay là máu chỉ thấy nó nhớt nhát bỏng rát,tay cậu được đặt lên 1 tấm vãi màu đen rồi ông ta lẩm nhẩm vài câu tấm vãi đen khi nãy bây giờ đang hiện lên những câu chú cổ xưa vàng chói rồi hồi lâu lại tắt lịm.

    Đã xong tiếng ông ta thông báo cho việc kí khế ước thành công tấm vải đen khi nãy được cậu đặt tay lên bây giờ đã được gấp gọn gàng đặt vào trong 1 cái hủ bọc xung quanh bằng dây thừng vài đướng nét nghuệch ngoạc .

    Bây giờ hãy về nhà thu gom hết tất cả đồ đạc đi thẳng về phía tây nơi đó có một khu nhà cũ trước nhà có 1 khoảng sân nhỏ năm gần cuối con đường xung quanh nhà có 1 hàng dây thừng dài dây leo quấn quanh hãy dọn tới đó ở mang theo cả cái hủ này .

    Nói ngắn gọn vài câu rồi ông ta cũng xua tay đuổi người đi như thể không muốn dính dáng 1 chút gì nữa về người vừa được ông ta cứu.Bà han dắt ta cháu mình ra khỏi nơi đó có lẽ bận lo cho cậu đến mức không biết bây giờ là mấy giờ rồi đi từ hồi gà còn chưa gáy mà trời bây giờ u tối không khí ảm đạm đến đáng sợ,làm theo lời ông ta tranh thủ về dọn dẹp gom tất cả những tài sản đi để tránh trời chập tối khó tìm được nơi đó.

    Khác với không khí bên ngoài khi bà cháu han wangho vừa rời đi trong căn phòng ấy âm khí dần tả ra khắp căn phòng những ngọn nến đang cháy phừng phực cũng sắp tắt lịm đi như đang sợ hãi một thực thể vô hình nào đó rồi 1 luồng âm khí ngày càng dày đặt hơn ngọn nến tắt phực một bóng hình đen mờ ảo hiện lên ánh mắt đỏ chói quét qua người ông ta chực tiếp dùng 1 bàn tay bẻ gãy cổ người đó treo hẳn lên trần nhà rồi biến mất.

    Về phía bà cháu han wangho từ khi ra khỏi cửa đã nhanh chân về nhà thu xếp cầm theo mấy túi đồ lỉnh kỉnh trên tay han wang ho hỏi bà cậu

    " bà ơi vậy sau này chúng ta sẽ phải ở đó ạ cháu còn nhìn thấy chúng không mấy thứ ấy đáng sợ lắm cháu không muốn thấy đâu"

    " ngoan nào đừng sợ có bà ở đây sau này sẽ không có chuyện này đâu"

    Lê tấm thân mệt mỏi đi theo con đường thẳng về phía tây mới đầu đoạn đường vẫn là xi măng đi càng sâu vào xung quanh nhiều cây cối đất cát sỏi đá bùn đặt quánh vào nhau rất khó đi.

    Đến trước một con đường nhỏ dẫn đến khu nhà cũ bà han năm chặt tay cháu trai mình.

    Gọi nó là khu nhà cũ vì xung quanh dân cư thưa thớt khu nhà cũng đã xuống cấp nhiều năm ít người sinh sống nên đâm ra cả đoạn đường vắng tanh nhà cạnh hàng xóm thì cách nhau tận hai ba căn nên không khí càng thêm trầm tĩnh u ám đến rợn người.

    Đến trước 1 căn nhà cũ đã xuống cấp không ít, trước nhà trồng 1 cây cổ thụ to khuất bóng cả căn nhà xung quanh là dây thừng quấn chặt ngang những chiếc chuông nhỏ trên sợi dây cứ leng keng như những tiếng chào từ dưới địa ngục vọng lên,gỡ từng lớp dây thừng ra bước vào trong căn nhà cả bà han lẫn wangho phải bất ngờ vì nó mang không khí um ám tối tăm đến mức không phải là nơi thích hợp để con người sống, xung quanh tĩnh mịch tiếng va chạm của mấy cái chuông tiếng ve kêu tiếng gió cây xào xạc làm cho người ta càng rợn gai ốc.

    Sợ là thế nhưng đã đến rồi không thể quay đầu nữa nên chỉ có thể cắn răng làm theo bà han bảo han wang ho ngồi yên ở ngoài sân bà vào trong dọn dẹp

    Cậu nhóc 8 tuổi vừa trải qua chuyện đáng sợ như vậy làm sao dám ở một mình nó cứ bám chặt tay bà nó không buông bà han cũng đành ngồi xuống bảo cậu không sao cứ yên tâm sau này ở đây là nhà chúng ta sẽ không còn nhìn thấy chúng nữa cậu mới gật đầu như đã hiểu mà chịu buông tay.

    Trước sân nhà không quá rộng vì chỗ cây che khuất ánh nắng không tới được chỉ đủ để chút đồ lặt vặt thêm cả bộ bàn ghế.

    Han wang ho ngồi đó im lặng nhìn ngắm mọi thứ nhưng cậu cứ có cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình.

    Bà han vừa dọn xong đã ra kêu cậu vào bước vào nhà.

    Một ngôi nhà cấp 4 bình thường nhưng không khí cứ u ám ảm đạm thế nào chỉ biết là cậu nghe bà cậu bảo từ đây về sau không được bước vào căn phòng khóa trái cửa bên trái,1 đứa con nít vừa mới trải qua chuyện đáng sợ tất nhiên sẽ không muốn thấy thứ gì bò ra từ căn phòng đó đâu.

    Thấm thoát thời gian nhanh đưa cậu đã ở ngôi nhà này cũng 10 năm và năm nay cậu vừa tròn 18 tuổi đủ để hủy bỏ khế ước kia trong khoảng thời gian đó có lẽ là khoảng thời gian yên bình nhất cậu sống như những đứa trẻ bình thường.

    Ryu minseok ngồi nghe anh nó kể đến mức nó suýt chửi thề

    " thật á em không ngờ nó có thể xảy ra luôn í "

    "anh thấy được những thứ đó hả,chúng có dạng gì vậy đẹp không hay xấu quắc luôn."

    Han wang ho bật cười trước cậu nhóc trước mặt làm gì có chuyện đẹp hay xấu chứ phải nó là nó còn kinh khủng hơn nhiều .

    "Vừa vặn còn 2 ngày nữa sẽ đến lúc anh làm lễ cắt khế ước em có muốn đến cùng không"

    Ryu minseok gật đầu lia lia cậu là cậu tò mò lắm sợ thì có chút chút thôi cậu nghĩ số mình may mắn làm gì có việc gì có thể xảy ra được.

    Bầu trời mới ban nãy còn đang nắng đẹp thì bây giờ mây đen kéo tới gió lùa ào ạt như thể sắp chào đón thứ gì đó

    Han wang ho dắt Ryu minseok vào trong nhà vào rồi minseok phải thốt lên rằng nhà này đáng sợ quá không gian ảm đạm u tối cứ trầm tĩnh kiểu gì cậu là cậu rợn người rồi.

    " anh à anh không thấy sợ hả?"

    "sống lâu rồi nên anh thấy cũng bình thường"

    Hiện tại bà wangho đi thăm họ hàng xa nên ở nhà chỉ có mình cậu nên không khí càng tĩnh lặng hơn.

    Dường như cảm nhận được thứ gì đó ryu minseok đưa mắt đảo quanh nhà cậu có cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn mình cái kiểu nhìn chằm chằm đến mức nổi da gà .

    "anh à nhà này không có gì đúng không,sao em có cảm giác ớn lạnh ghê"

    Nghe câu hỏi của em nó chính wangho cũng không biết trả lời như thể nào bởi cậu biết như lúc nào cũng có một thực thể vô hình nào đó chăm chăm quan sát từng nhất cử nhất động trong căn nhà này như quan sát một con mồi.

    Phía ngoài cái bóng đen ngồi trên thân cây cổ thụ như đang cảm thấy khoái chí trước hai con mồi trước mặt cái bóng đen đổ xuống âm khí xung quanh thân cây tản ra nhiều đến mức rợn óc tán lá rũ xuống che khuất gần như cả bóng của ngôi nhà.

    Ánh mắt đỏ lướt qua một nụ cười chết chóc vang lên từ đáy địa ngục hắn đã tìm thấy con mồi của mình kẻ sẽ bằng lòng dâng hiến cả mạng sống.

    Kẻ được chọn và kẻ phải trả nghiệp vẫn chưa biết mình đã rơi vào một trò chơi mà sẽ phải đánh cược bằng cả mạng sống.

    _____________________________________

    Hihi định là thêm vài tuần nữa ròi đăng nhưng mà tới đó tui bận nên là đăng trước.
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 2


    Gió ngoài sân thổi mạnh hơn,những chiếc chuông gió treo trước nhà leng keng leng keng như âm thanh móng tay cào lên vách lá.

    Ryu minseok ngồi đó nó cảm nhận được có thứ gì đó lạ lắm không phải kiểu không khí bình thường nó cứ u ám,trầm uất,rợn người theo bản năng cậu tiến lại gần chỗ han wangho đang ngồi.

    " anh à......"

    - giọng cậu nhỏ đi hẳn " em về sớm nhé "

    Han wangho chợt liếc nhìn ngoài cửa sổ, mây đen nặng trĩu đang dần kéo đến gió thổi lào xào lùa từng tán cây, ánh sáng bị cây cổ thù già trước sân che khuất,cậu khẽ lắc đầu.

    " trời sắp mưa rồi em về sẽ không an toàn đâu "

    Nói là vậy nhưng ngay cả cậu cũng cảm thấy lạ từ khi cậu và ryu minseok bước vào nhà nó không giống ngôi nhà 10 năm cậu từng sống không phải kiểu u ám quen thuộc mà là thứ gì đó...........sắc bén hơn như có móng vuốt vô hình cào vào không khí.

    Minseok không nhìn thấy nhưng wangho thì có

    Những bóng hình mờ mỏng như khói đang lượn lờ tụ lại khắp góc trần nhà chậm rãi bò dọc theo thành xà gỗ,chúng không dám lại gần cậu chỉ lượn lờ xung quanh, run rẩy như đang bị một thứ gì đó bắt ép cúi đầu.

    — hắn đến rồi

    Ý nghĩ ấy vừa lóe lên sóng lưng wang ho chợt lạnh buốt.

    Cậu vô thức siết chặt tay ryu minseok ngồi cạnh

    “Anh?” – Minseok giật mình – “Sao tay anh lạnh thế?”

    “Không có gì.”

    Wang Ho buông tay ra, ép bản thân nở một nụ cười trấn an.

    “Anh đi lấy nước cho em.”

    Cậu quay lưng bước vào bếp, tim đập nhanh hơn bình thường.Mỗi bước chân vang lên trên nền gạch cũ đều khiến cậu có cảm giác như đang đi trên đống lửa

    Ngay khoảnh khắc cậu vừa quay lưng bước vào bếp,minseok cảm thấy 1 cơn gió lạnh lướt sát gáy.

    Cậu quay phắt lại

    Cửa số phía sau lưng vẫn đóng kín rèm cửa không hề bị gió lay động.

    Nhưng dưới gốc cây cổ thụ ngoài sân, bóng tối dường như đậm hơn một chút.

    Minseok dụi mắt, tự trấn an bản thân mình rằng đó chỉ là do trời sắp mưa.

    Cậu quay người lại thì bất chợt nghe "cạch" một tiếng rất khẽ vang lên.

    Cánh cửa bên trái.

    Căn phòng bị khóa trái.

    Tay nắm cửa… vừa xoay nhẹ.

    Minseok đứng im chết lặng.

    “Anh…

    Wang Ho?” – cậu gọi, giọng run rẫy

    Không có tiếng trả lời

    Nắm cửa từ từ trở về vị trí cũ, như thể chưa từng có ai chạm vào.

    Minseok vừa thở phào, tự mắng mình nhát gan.

    Nhưng ngay giây sau đó, một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên sát bên tai cậu.

    — cậu là ryu minseok ?

    Toàn thân minseok đông cứng

    Giọng nói đó không lớn nhưng thấm thẳng vào đầu không phải nghe bằng tai mà nghe bằng cả xương tủy

    — con cháu dòng họ ryu....

    " anh WANGHO!!!" ryu minseok hét lên chất giọng run rẩy

    Cốc nước trên tay wangho rơi vỡ xuống sàn cậu vội lao ra khỏi bếp

    " minseok "

    Cậu thấy em mình đứng chết trân giữa phòng khách, mặt tái mét, môi run bần bật.

    Wang Ho lập tức kéo Minseok ra sau lưng mình, ánh mắt sắc lại nhìn thẳng về phía căn phòng đang bị khóa.

    Không có gì cả.

    Nhưng wang ho biết hắn vừa đến.

    " em thấy gì rồi?"— wang ho hỏi khẽ giọng trầm xuống.

    Minseok lắc đầu liên tục hốc mắt đỏ hoe em nhỏ sợ rồi.

    “Em… em nghe thấy giọng nói… nó gọi tên em…”

    Không cần nói hết wangho cũng biết

    Trấn tĩnh em nhỏ wang ho biết hắn vừa gọi tên ryu minseok nhưng vì sao ?

    Em có liên quan gì cũng chưa từng có tiền lệ này xảy ra vậy rốt cuộc có chuyện gì .

    Cậu nghiến chặt răng, trong lòng dâng lên cảm giác bất an dữ dội,khế ước vẫn chưa được hủy bỏ,nhưng ranh giới của sự bảo vệ đang dần lung lay và cậu không muốn ryu minseok bị kéo vào chuyện điên rồ này.

    " em về đi"— wangho nói nhanh— "bây giờ"

    " nhưng anh–"

    " nghe anh " —giọng cậu cứng rắn hiếm thấy "hôm khác anh sẽ giải thích,hôm nay ......không an toàn."

    Minseok do dự vài giây rồi gật đầu

    Cậu không dám ở lại thêm 1 phút nào nữa liền đi nhanh ra khỏi sân một mạch.

    Khi cánh cửa vừa đóng lại sau lưng minseok trời bắt đầu đổ mưa

    Mưa nặng hạt rơi xuống trên nền đất lầy lội từng giọt bắn tung tóe ra như máu đen thấm ước cả 1 sân.

    Wangho đứng lặng yên trong hiên nhà,ánh mắt cậu dõi theo bóng minseok đi dần khuất con đường.Trong lòng cậu dâng lên một nỗi sợ mà suốt mười năm qua chưa từng xuất hiện.

    " người không được phép động vào em ấy "

    Giọng wangho vang lên trong căn nhà trống trầm thấp nhưng kèm theo đó là nỗi sợ.

    Không gian chợt tối sầm lại .

    Từ dưới bóng cây cổ thụ già nua kia lại xuất hiện 1 bóng đen chậm rãi bước ra,dáng cao mảnh phủ trong làn âm khí dày đặt,đôi mắt đỏ như máu quét qua người wang ho,khóe môi cong lên nở một nụ cười quỷ dị khiến cậu bất giác rùng mình.

    —chủ nhân.......

    — khế ước của chúng ta sắp đến hồi kết rồi..

    Wangho siết chặt nắm tay.

    “Lee Sanghyeok.”

    Bóng quỷ nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia thích thú.

    Và con mồi mới…

    Đã tự mình bước vào sân chơi.

    Ngoài kia, mưa vẫn rơi không dứt.

    Vòng xoay nghiệp báo đã bắt đầu chuyển động.

    ____________________________

    Vì quá đam mê nên tự viết luôn có sai sót mong mn bỏ qua nha .❤❤

    Và cũng chúc mn năm mới vui vẻ 🎉🎉

    Cảm ơn vì đã đọc🥰
     
    [Guria/Fakenut] Khế Ước
    chương 3


    Sau cơn mưa đêm đó, khu nhà cũ chìm vào một sự yên lặng bất thường.

    Han Wang Ho gần như không chợp mắt.

    Cậu ngồi tựa lưng vào tường phòng ngủ, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt tái nhợt.

    Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích vang lên đứt quãng, như thể thứ gì đó đang xen vào nhịp sống vốn dĩ quen thuộc của nơi này.

    Minseok đã nghe thấy giọng nói của hắn.

    Ý nghĩ ấy khiến tim cậu nặng trĩu.

    Mười năm qua, khế ước bảo vệ Wang Ho khỏi những oán linh vất vưởng ngoài kia,chúng sợ Lee Sanghyeok. không dám đến gần,không dám gọi tên cậu.

    Nhưng Minseok thì khác.

    Minseok không thuộc về khế ước.

    Và điều đó khiến cậu trở thành một miếng mồi ngon.

    "Ngươi đã hứa."

    Wang Ho khẽ lên tiếng, giọng thấp đến mức gần như hòa vào trong bóng tối.

    "Không được động vào người bên cạnh ta."

    Không gian xung quanh rung nhẹ.

    Từ góc phòng, bóng người quen thuộc dần hiện ra.

    Lee Sanghyeok tựa lưng vào tường, dáng vẻ nhàn nhã như thể đây là lãnh địa của hắn từ rất lâu rồi.

    Làn âm khí uốn lượn quanh thân, ánh mắt đỏ sẫm hạ xuống nhìn Wang Ho.

    "– Ta đã không chạm vào."

    Hắn cong môi cười.

    "– Chỉ là... nghiệp của cậu ta đã thức tỉnh."

    Wang Ho siết chặt tay.

    "Đừng đánh tráo khái niệm.

    Nếu không phải ngươi-"

    "–Nếu không phải ta,"

    Sanghyeok cắt ngang, giọng trầm xuống,

    "– thì cậu ta đã chết ngay khoảnh khắc bước qua cánh cổng kia."

    Căn phòng lại chìm vào im lặng.

    Wang Ho khựng lại Cậu hiểu rất rõ, Sanghyeok không nói dối.

    Quỷ không bao giờ nói dối về sự thật, chúng chỉ đang giấu đi một phần của nó.

    "— Lệ quỷ đã đánh dấu cậu ta rồi."

    Sanghyeok nói tiếp, ánh mắt liếc về phía cửa sổ.

    "– tên điên đó không kiên nhẫn như ta."

    Lời vừa thốt ra không khí đặc quánh.

    Oán khí của hắn nặng đến mức ngay cả Sanghyeok cũng không hoàn toàn can thiệp được.

    Một lệ quỷ chết trẻ, bị hiến tế bởi lòng tham và tội lỗi của con người đó là loại tồn tại nguy hiểm nhất.

    Han wangho ngờ vực vậy là trước giờ trong nhà không phải chỉ có 1 con quỷ mà tận 2 con chỉ là hắn đang chờ thời cơ thích hợp ,nỗi bất an trong lòng càng dân cao

    "nhưng minseok em ấy không làm gì cả."

    Wang Ho cất giọng khàn khàn.

    "Em ấy không đáng."

    "–Nhưng dòng máu của cậu ta thì có."

    Sanghyeok lạnh lùng đáp.

    Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào tim Wang Ho.

    Cậu ngồi im bất động, tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy cậu không muốn minseok rơi vào vòng xoáy không hồi kết này,cậu chẳng biết làm gì nữa hắn đã gọi tên em chẳng có thứ gì sẽ thay đổi chỉ khẳng định 1 điều trò chơi này chính thức bắt đầu.

    Sáng hôm sau, trường học rơi vào hỗn loạn.

    Một học sinh lớp trên được phát hiện chết trong nhà vệ sinh khu nhà cũ, thân thể khô quắt, hai mắt trợn trừng như nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng trước khi chết.

    Trên cổ nạn nhân hằn rõ những vết bầm tím không giống dấu tay người.

    "Nghe nói... chết vì ngạt nước."

    "Nhưng sàn nhà khô mà?"

    "Có khi nào là tai nạn không?"

    Những lời thì thầm tràn lan khắp hành lang.

    Ryu Minseok ngồi chết lặng ở bàn học.

    Từ lúc bước vào trường, cậu đã cảm thấy choáng váng, đầu đau như có hàng ngàn cây kim châm.

    Trong tai văng vẳng những âm thanh không rõ ràng, những tiếng khóc bị bóp nghẹt.

    Ryu...

    Minseok...

    Cậu giật mình quay đầu.

    Không ai cả.

    Nhưng trên mặt bàn trước mắt, một vệt nước đen chậm rãi lan ra, tạo thành hình một bàn tay nhỏ gầy, co quắp, như của một đứa trẻ đang vươn lên bắt lấy cậu.

    Minseok bật dậy, ghế đổ rầm xuống sàn.

    "Minseok!"

    Han Wang Ho từ cửa lớp lao tới, kéo cậu ra khỏi chỗ ngồi.

    Ngay khi Minseok rời đi, vệt nước kia biến mất, khô ráo như chưa từng tồn tại.

    "Em ổn không?"

    Wang Ho hỏi nhỏ, ánh mắt đầy lo lắng.

    Minseok lắc đầu, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

    "Anh à... hình như em thấy..."

    Cậu ngập ngừng, rồi cắn răng.

    "...một đứa bé."

    Wang Ho chết lặng.

    Hắn không chỉ hành động.

    Hắn đang dẫn dắt con mồi.

    Từng cái chết, từng ảo giác, từng dấu hiệu...

    đều đang ép Minseok tiến sâu hơn vào vòng xoáy vô hình nào đó.

    Ở một nơi nào đó, trong bóng tối không thuộc về nhân gian, Lee Minhyung khẽ cười.

    Máu đen chảy dài từ khóe mắt, nhỏ xuống nền đất lạnh lẽo.

    "- Đừng sợ."

    "- Đến lượt ngươi rồi."

    Và rất xa, rất sâu trong âm giới, Lee Sanghyeok khẽ nhắm mắt.

    "- Khế ước sắp bị kéo sang một hướng khác rồi, Wang Ho."

    "- Liệu em có còn đủ tỉnh táo...

    để cứu cả hai không?"

    Nghiệp đã mở đường.

    Và không ai còn đứng ngoài cuộc chơi nữa.

    ___________________________________

    Có sai chỗ nào thì mn bình luận cho tui biết nha ❤
     
    Back
    Top Dưới