Sau cơn mưa đêm đó, khu nhà cũ chìm vào một sự yên lặng bất thường.
Han Wang Ho gần như không chợp mắt.
Cậu ngồi tựa lưng vào tường phòng ngủ, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt tái nhợt.
Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích vang lên đứt quãng, như thể thứ gì đó đang xen vào nhịp sống vốn dĩ quen thuộc của nơi này.
Minseok đã nghe thấy giọng nói của hắn.
Ý nghĩ ấy khiến tim cậu nặng trĩu.
Mười năm qua, khế ước bảo vệ Wang Ho khỏi những oán linh vất vưởng ngoài kia,chúng sợ Lee Sanghyeok. không dám đến gần,không dám gọi tên cậu.
Nhưng Minseok thì khác.
Minseok không thuộc về khế ước.
Và điều đó khiến cậu trở thành một miếng mồi ngon.
"Ngươi đã hứa."
Wang Ho khẽ lên tiếng, giọng thấp đến mức gần như hòa vào trong bóng tối.
"Không được động vào người bên cạnh ta."
Không gian xung quanh rung nhẹ.
Từ góc phòng, bóng người quen thuộc dần hiện ra.
Lee Sanghyeok tựa lưng vào tường, dáng vẻ nhàn nhã như thể đây là lãnh địa của hắn từ rất lâu rồi.
Làn âm khí uốn lượn quanh thân, ánh mắt đỏ sẫm hạ xuống nhìn Wang Ho.
"– Ta đã không chạm vào."
Hắn cong môi cười.
"– Chỉ là... nghiệp của cậu ta đã thức tỉnh."
Wang Ho siết chặt tay.
"Đừng đánh tráo khái niệm.
Nếu không phải ngươi-"
"–Nếu không phải ta,"
Sanghyeok cắt ngang, giọng trầm xuống,
"– thì cậu ta đã chết ngay khoảnh khắc bước qua cánh cổng kia."
Căn phòng lại chìm vào im lặng.
Wang Ho khựng lại Cậu hiểu rất rõ, Sanghyeok không nói dối.
Quỷ không bao giờ nói dối về sự thật, chúng chỉ đang giấu đi một phần của nó.
"— Lệ quỷ đã đánh dấu cậu ta rồi."
Sanghyeok nói tiếp, ánh mắt liếc về phía cửa sổ.
"– tên điên đó không kiên nhẫn như ta."
Lời vừa thốt ra không khí đặc quánh.
Oán khí của hắn nặng đến mức ngay cả Sanghyeok cũng không hoàn toàn can thiệp được.
Một lệ quỷ chết trẻ, bị hiến tế bởi lòng tham và tội lỗi của con người đó là loại tồn tại nguy hiểm nhất.
Han wangho ngờ vực vậy là trước giờ trong nhà không phải chỉ có 1 con quỷ mà tận 2 con chỉ là hắn đang chờ thời cơ thích hợp ,nỗi bất an trong lòng càng dân cao
"nhưng minseok em ấy không làm gì cả."
Wang Ho cất giọng khàn khàn.
"Em ấy không đáng."
"–Nhưng dòng máu của cậu ta thì có."
Sanghyeok lạnh lùng đáp.
Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào tim Wang Ho.
Cậu ngồi im bất động, tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy cậu không muốn minseok rơi vào vòng xoáy không hồi kết này,cậu chẳng biết làm gì nữa hắn đã gọi tên em chẳng có thứ gì sẽ thay đổi chỉ khẳng định 1 điều trò chơi này chính thức bắt đầu.
Sáng hôm sau, trường học rơi vào hỗn loạn.
Một học sinh lớp trên được phát hiện chết trong nhà vệ sinh khu nhà cũ, thân thể khô quắt, hai mắt trợn trừng như nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng trước khi chết.
Trên cổ nạn nhân hằn rõ những vết bầm tím không giống dấu tay người.
"Nghe nói... chết vì ngạt nước."
"Nhưng sàn nhà khô mà?"
"Có khi nào là tai nạn không?"
Những lời thì thầm tràn lan khắp hành lang.
Ryu Minseok ngồi chết lặng ở bàn học.
Từ lúc bước vào trường, cậu đã cảm thấy choáng váng, đầu đau như có hàng ngàn cây kim châm.
Trong tai văng vẳng những âm thanh không rõ ràng, những tiếng khóc bị bóp nghẹt.
Ryu...
Minseok...
Cậu giật mình quay đầu.
Không ai cả.
Nhưng trên mặt bàn trước mắt, một vệt nước đen chậm rãi lan ra, tạo thành hình một bàn tay nhỏ gầy, co quắp, như của một đứa trẻ đang vươn lên bắt lấy cậu.
Minseok bật dậy, ghế đổ rầm xuống sàn.
"Minseok!"
Han Wang Ho từ cửa lớp lao tới, kéo cậu ra khỏi chỗ ngồi.
Ngay khi Minseok rời đi, vệt nước kia biến mất, khô ráo như chưa từng tồn tại.
"Em ổn không?"
Wang Ho hỏi nhỏ, ánh mắt đầy lo lắng.
Minseok lắc đầu, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
"Anh à... hình như em thấy..."
Cậu ngập ngừng, rồi cắn răng.
"...một đứa bé."
Wang Ho chết lặng.
Hắn không chỉ hành động.
Hắn đang dẫn dắt con mồi.
Từng cái chết, từng ảo giác, từng dấu hiệu...
đều đang ép Minseok tiến sâu hơn vào vòng xoáy vô hình nào đó.
Ở một nơi nào đó, trong bóng tối không thuộc về nhân gian, Lee Minhyung khẽ cười.
Máu đen chảy dài từ khóe mắt, nhỏ xuống nền đất lạnh lẽo.
"- Đừng sợ."
"- Đến lượt ngươi rồi."
Và rất xa, rất sâu trong âm giới, Lee Sanghyeok khẽ nhắm mắt.
"- Khế ước sắp bị kéo sang một hướng khác rồi, Wang Ho."
"- Liệu em có còn đủ tỉnh táo...
để cứu cả hai không?"
Nghiệp đã mở đường.
Và không ai còn đứng ngoài cuộc chơi nữa.
___________________________________
Có sai chỗ nào thì mn bình luận cho tui biết nha ❤