Xuyên Không Gương Kia Ngự Ở Trên Tường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,295,155
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
guong-kia-ngu-o-tren-tuong.jpg

Gương Kia Ngự Ở Trên Tường
Tác giả: Zhihu/Tòng Hạ
Thể loại: Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tòng Hạ (从夏)

Thể loại: Cổ tích, Hài hước

Edit: Nấm

Giới thiệu:

Tôi xuyên thành mẹ kế của nàng công chúa Bạch Tuyết, ngày nào cũng phải nói với gương thần như sau:

Tôi hỏi gương thần: "Ai là người đẹp nhất trên thế gian?"

Gương thần im lặng một lúc rồi nói: "Là công chúa Bạch Tuyết jpg."

Mắt tôi sáng lên: "Đúng, là cô ấy, đăng tiếp đi tôi thích lắm!"

"Ấy có tắm thì cũng đừng làm mờ chứ, đều là con gái với nhau cả mà sợ cái gì?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Gương Kia Ngự Ở Trên Tường
Chương 1


1

"Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta?"

Gương thần do dự một lúc rồi mới phun ra bốn chữ: "Công chúa Bạch Tuyết."

Mỗi ngày, tôi đều phải tiến hành một cuộc đối thoại như vậy với gương thần.

Bởi vì tôi xuyên thành mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết, đúng, chính là cái bà phù thủy già bán táo đó.

Tôi xoa tay, cười hì hì.

"Có ảnh không?"

Giọng gương thần có chút bực bội: "Bà đừng có quá đáng!"

Tôi hùng hồn nói: "Ngươi nói công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp nhất, thế tại sao ta không thể xem để kiểm chứng hả?

"Gửi đây! Nhưng không có ảnh hiện tại đâu! "

Gương thần ấp a ấp úng hiện ra một bức ảnh.

Mắt to hai mí, da trắng tóc đen, chậc chậc, đúng là đại mỹ nhân!

Mắt tôi sáng bừng: "Đúng, là cô ấy, đăng tiếp đi tôi thích lắm! "

"Gửi video đi! Tắm rửa cũng được! "

Gương thần vừa bi vừa giận hét lên: "Cút ngay!"

Sau đó offline, gọi thế nào cũng không có phản hồi.

Tố chất tâm lý chỉ đến vậy mà sao làm gương thần được hay thế!

...

Như bạn thấy đó, tôi là hoàng hậu.

Trong truyện cổ tích, nhà vua đã biến mất từ rất lâu, trong lâu đài chỉ còn có tôi và Bạch Tuyết.

Nhiệm vụ mỗi ngày của tôi chính là đi hỏi gương thần.

Ai đẹp nhất.

Sau đó chiêm ngưỡng ảnh chụp công chúa Bạch Tuyết.

Ban đầu gương thần còn có ý định đầu độc tôi.

"Nhìn kìa, cô ấy đẹp quá phải không? Hoàng hậu của tôi ơi, nếu không còn công chúa Bạch Tuyết, bà chính là người đẹp nhất thế gian."

Tôi khịt mũi coi thường: "Xàm!”

"Ở bữa tiệc lần trước, ta thấy mẹ kế của cô bé Lọ Lem còn đẹp hơn nữa kìa!"

Tôi đập gương thần một cái: "Cho ta xem mẹ kế của cô bé Lọ Lem! Ta cũng thích người đó."

Gương thần chầm kẽm.

Nó không hiểu xảy ra vấn đề ở đâu.

"Bà không cảm thấy ghen ghét với công chúa Bạch Tuyết sao?"

"Sao ta phải ghét cô ấy?"

"Bởi vì cô ấy rất đẹp!"

"Ồ, vậy ngươi gửi thêm hai bức ảnh nữa để ta xem cô ấy đẹp đến mức nào, nhớ đừng có làm mờ đấy!"

2

Gương thần bị tổn thương nặng nề, hai ngày liền không online.

Tôi ăn không ngồi rồi, bèn dắt theo công chúa Bạch Tuyết đi biển lướt sóng.

Công chúa mặc một chiếc váy lộng lẫy, tư thế tao nhã, trông như một bức tượng kiều diễm.

"Mẹ."

Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ lướt sóng trên người mình: "Con mặc váy đi biển ư?"

Công chúa Bạch Tuyết ngờ vực: "Con có thể không mặc ạ?"

"Bọn họ nói con là công chúa, vậy nên từng giây từng phút phải duy trì phong thái của công chúa."

"Không, con có thể làm bất cứ chuyện gì con muốn làm, trở thành người con muốn."

Cô ấy do dự một lúc, và dưới ánh mắt cổ vũ của tôi, cô ấy trở về thay quần áo.

Trên tường, gương thần bất lực: "Bà làm như vậy là không đúng, hoàng tử không thích công chúa như vậy đâu."

"Tôi đâu có quan tâm anh ta thích gì."

...

Sóng vỗ ào ạt, công chúa Bạch Tuyết chơi vô cùng vui vẻ, tôi cũng vô cùng vui vẻ.

Ở đằng xa, có một làn sóng lạ xô tới.

Tôi nhìn kỹ lại, trên sóng hình như có người.

Nhìn kỹ hơn thì đúng là người thật!

Một người đàn ông bị đẩy lên bờ, phía sau anh ta, có một tiểu mỹ nhân tóc đỏ thò đầu ra.

Ồ!

Tôi biết rồi, là nàng tiên cá.

Tôi mặc kệ tên hoàng tử đang bất tỉnh nhân sự, chạy ra chào hỏi nàng tiên cá nhỏ.

"Chào người đẹp!"

Nàng tiên cá nhỏ có chút xấu hổ, rụt người xuống nước không lên tiếng.

Tôi ngập ngừng tiến về phía trước.

Cuối cùng cô ấy cũng nói: "Xin chào, hoàng hậu xinh đẹp."

...

Tôi đưa nàng tiên cá nhỏ vào bờ.

Trên bờ cát, chiếc đuôi cá của cô ấy tỏa ra ánh sáng nhiều màu sắc, mái tóc dài xinh đẹp mượt mà như vải sa tanh.

Oa! Cô ấy đẹp như Bạch Tuyết vậy.

"Cô không sợ đuôi của tôi sao?"

"Sao phải sợ chứ, nó rất đẹp mà!"

Người cá nhỏ khó hiểu: "Nhưng mà mụ phù thủy nói hoàng tử chỉ thích những cô gái có đôi chân đẹp thôi."

Xin đấy, câu này thần thiếp nói chán lắm rồi.

"Cô quan tâm anh ta thích gì làm chi!"

Tiên cá nhỏ ngập ngừng nhìn hoàng tử.

Lúc này, cuối cùng tôi cũng có một chút giống với mẹ kế độc ác.

"Sao cô lại thích hoàng tử?"

"Bởi vì chàng ấy rất dịu dàng."

"Sao cô biết anh ta dịu dàng, anh ta đã nói chuyện với cô bao giờ chưa? Chưa đúng không!"

"Anh ta dịu dàng với tất cả mọi người không có nghĩa là anh ta dịu dàng đâu."

Nàng tiên cá nhỏ ngu ngơ chả hiểu gì, đúng lúc này, hoàng tử tỉnh lại, người đầu tiên anh ta nhìn thấy là công chúa Bạch Tuyết.

Chàng hoàng tử nhìn công chúa Bạch Tuyết với ánh mắt chan chứa tình cảm: "Công chúa xinh đẹp, cảm ơn nàng đã cứu ta!"

Nàng tiên cá sửng sốt, tôi nhếch miệng cười to:

"Nhìn xem, anh ta ngốc đến nỗi còn chẳng nhận ra ân nhân cứu mạng của mình, không có gì đáng để thích hết!"

3

Hoàng tử vô cùng hoang mang.

Chàng không hiểu tại sao ba người phụ nữ ở đây lại phớt lờ mình.

Nhưng chàng vẫn cố chấp cho rằng, người cứu mình chắc chắn là nàng công chúa.

Hoàng tử phấn chấn tinh thần ngồi dậy: "Công chúa xinh đẹp, liệu ta có vinh dự được mời nàng đến lâu đài của ta không?"

Thế là anh ta được tôi vinh dự tặng cho một cái tát.

Nghĩ mình là ai mà lại dám tán tỉnh người phụ nữ của tôi ngay trước mặt tôi vậy hả?

"Đúng là vô liêm sỉ, mới vừa gặp mặt đã dụ dỗ con gái nhà lành về nhà mình."

Hoàng tử cố gắng giải thích: "Hoàng hậu, bà ghen ghét với sắc đẹp của công chúa đúng không?"

Thấy anh ta vừa mở miệng đã không nói tiếng người, tôi giận sôi máu.

Tôi định táng anh ta thêm một cái.

"Tôi ghen với cái chân của bà anh ấy!

"Ghen bà nội anh, tôi còn muốn làm ông nội anh đây này! "

Tôi xuyên đến đây không phải để bị hoàng tử bắt nạt đâu nhé.

Trong lúc trò chuyện, nàng tiên cá đã lặn xuống biển, nấp sau tảng đá ngầm, chỉ để lộ ra đôi mắt.

Tôi xách tên hoàng tử lên, ấn đầu anh ta xuống nước mặc kệ tiếng kêu như heo chọc tiết của anh ta.

"Thấy chưa? Đây mới ân nhân cứu mạng của anh! "

Hoàng tử lắp ba lắp bắp như con ngỗng chết đuối:

"Sao, sao lại có tiên cá! "

"Này, anh đang ở bờ biển đấy, quan tâm nhiều quá làm gì? "

Tôi chỉ vào nàng tiên cá nhỏ: "Cô ấy vừa mới đưa anh lên, có tôi và Bạch Tuyết chứng kiến đây."

Hoàng tử cứ như người mất não, hết nhìn Bạch Tuyết lại nhìn nàng tiên cá nhỏ.

Sau đó, anh ta bừng tỉnh:

"Tôi hiểu rồi!"

Anh ta chỉ ngón tay ngọc ngà vào công chúa Bạch Tuyết: "Nàng yêu ta, vậy nên mới định giả làm ân nhân cứu mạng ta chứ gì! "

Tôi:?

Anh ta lại tiếp tục nói nhảm, vẻ mặt còn vô cùng đắc ý: "Công chúa nào mà chẳng muốn gả cho hoàng tử chứ, vậy nên nàng cũng muốn gả cho ta đúng không?"

"Tuy nàng đã nói dối ta, nhưng không sao, ta có thể tha thứ cho n…"

Tôi một cước đá bay anh ta quay trở về với nước mẹ, cmn anh tự tin thái quá rồi đấy!
 
Gương Kia Ngự Ở Trên Tường
Chương 2


4

Sau khi chào tạm biệt nàng tiên cá nhỏ, trên đường trở về nhà, trong lòng công chúa Bạch Tuyết vẫn chất chứa nhiều nỗi băn khoăn.

Tôi hỏi cô ấy có chuyện gì sao.

Cô ấy nói: "Mẹ ơi, con không hiểu.”

"Mọi người nói với con rằng, một nàng công chúa chỉ có gả cho hoàng tử mới được coi là thành công.

"Nhưng con không thích hoàng tử đó. "

Tôi mỉm cười, đúng là phải tận mắt chứng kiến thì mới có tác dụng.

Không có ai sinh ra đã biết yêu, nếu có thì chắc chắn là bị tẩy não.

"Con là công chúa, là con gái của quốc vương, con có rất nhiều sự lựa chọn, không cứ nhất thiết phải gả cho hoàng tử mới được.”

“Con có thể không lấy chồng được không ạ?”

"Được chứ, chỉ cần con muốn. "

Bạch Tuyết rơi vào trầm tư.

"Cho dù không gả cho hoàng tử, con cũng có thể trở thành một nàng công chúa đạt tiêu chuẩn phải không ạ? "

Tôi gật đầu: "Đương nhiên có thể, bé yêu của mẹ!

"Con vừa xinh đẹp, vừa tốt bụng lại vừa cao quý, con không những có thể trở thành một nàng công chúa đạt tiêu chuẩn. Chỉ cần con muốn, con còn có thể trở thành một nữ hiệp sĩ, một nữ hoàng. Trong cuộc sống có rất nhiều sự lựa chọn, ai đã nói với con phải gả chồng mới được coi là thành công vậy?"

Trên tường, gương thần bất lực: "Bà làm vậy là đang phá hư cốt truyện đó! Nếu công chúa không kết hôn với hoàng tử, làm sao nàng có thể được gọi là công chúa nữa!"

Tôi lườm cái gương, lạnh lùng lên tiếng: "Đừng để ta phải vả ngươi trong lúc vui vẻ như thế này."

Gương thần nhanh chóng ngậm miệng.

Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên tôi ném nó vào lò sưởi.

Công chúa vốn chính là công chúa, cho dù có hoàng tử hay không, nàng vẫn luôn là công chúa.

5

Gương thần hờn dỗi một lúc, sau đó cái mồm lại bắt đầu không nói tiếng người.

"Tôi nói bà nghe, bà làm vậy cũng vô dụng. "

"Cho dù bà nỗ lực hơn đi chăng nữa, đến cuối cùng công chúa vẫn phải gả cho hoàng tử thôi. "

"Thế giới này chính là như vậy. "

Tôi ném nó vào trong lò sưởi, để nó “tĩnh tâm” suy nghĩ lại trong ngọn lửa một lúc.

Đúng là một ngày khốn nạn mà, tôi không thể nhịn cười.

Tôi xuyên đến đây không phải để nghe tiếng nó thả phân đâu.

Dù vậy, gương thần vẫn tiếp tục lầu bầu:" Dù sao đến lúc đó bà sẽ biết, vô dụng thôi, công chúa chắc chắn sẽ gả cho hoàng tử, sống cùng nhau hạnh phúc đến già."

...

Gương thần nói đúng, mà không phải chỉ đúng bình thường, là quá quá quá đúng.

Ngày hôm sau, quốc vương bệ hệ vẫn luôn offline không hiểu sao lại đột nhiên xuất hiện.

Hóa ra tôi không phải góa phụ full-time, mà chỉ là góa phụ part-time, ông chồng của tôi không chết thật, chỉ là đi xa “vài” hôm thôi.

Nhìn lâu đài của tôi, con gái của tôi, vàng bạc châu báu của tôi.

Lại nhìn sang ông già đột nhiên trở về trước mặt.

Tôi chợt nghĩ, thật ra ông ấy có thể chết mà.

Quốc vương mỉm cười hiền từ, đi tới trước mặt tôi và công chúa Bạch Tuyết.

"Vợ con yêu quý của ta."

Tôi vô cùng thiếu kiên nhẫn: "Có rắm mau thả! "

Quốc vương như thể đã được lập trình sẵn, không vì lời nói vô lễ lạnh lùng của tôi mà tạm dừng.

"Ta sắp sửa phải đi xa, khi ta trở về, hai người muốn ta đem theo món quà gì? "

Ể, cảnh này thấy quen quen.

Tôi không nói gì, công chúa Bạch Tuyết đứng bên cạnh cười với cha:

"Cha, con muốn một đóa hoa hồng ạ. "

Tôi nhận ra rồi!

Đây là ghép truyện, vì để hoàn thành cái kết trong truyện cổ tích, tôi được ghép trực tiếp vào bộ Người đẹp và quái vật.

Gương thần nói nhỏ sau lưng tôi: "Chuyện này nhất định phải xảy ra, trong truyện cổ tích, công chúa sẽ luôn luôn gặp gỡ hoàng tử! "

Tôi mỉm cười nhìn về phía gương thần, nhìn nó đang bắt đầu giả chết.

Ai nói cốt truyện chắc chắn không thể thay đổi chứ?

Ít nhất nàng tiên cá không còn lưu luyến si mê hoàng tử đấy thôi?

Tôi lại càng không muốn đi theo cốt truyện, không có cách nào, ai bảo tôi nặng 100 cân thì 99 cân là phản nghịch chứ.

Dựa vào đâu mà những nàng công chúa xinh đẹp của tôi lại chỉ có thể tồn tại như phụ kiện của hoàng tử?

6

Dưới ánh mắt khiếp sợ của gương thần, tôi bắt đầu màn trình diễn của mình.

Tôi giữ chặt quốc vương: "Ngài chỉ vừa mới về mà đã lại phải đi xa rồi sao? "

Quốc vương nghi hoặc, trầm tư, bắt đầu hồi tưởng lại vì sao giờ mình mới xuất hiện.

Ông vỗ vỗ đầu: "Đúng vậy, sao ta lúc nào cũng đi xa thế nhỉ? "

Đúng vậy, toàn vứt bỏ vợ con rồi chạy lung tung, quanh năm suốt tháng không ở nhà, chẳng lẽ ông đi làm blogger du lịch đấy à?

Đại Vũ trị thủy* còn biết đường đi ngang qua nhà mình ba lần đấy.

*Đại Vũ trị thủy: Hạ Vũ, thường được gọi Đại Vũ, là một vị vua huyền thoại thời Trung Hoa cổ đại, nổi tiếng với kỳ công trị thủy và nhân cách đạo đức ngay thẳng của mình. Người đời sau ngưỡng mộ công tích và đức độ của Đại Vũ, đã tôn thờ ông là một trong Nhị Đế Tam Vương. Trong Đạo giáo, ông được tôn là Thủy Quan Đại Đế. (Nguồn: trithucvn)

"Bệ hạ, ngài quên con dân của ngài rồi sao? "

"Ngài cứ suốt ngày đi xa như vậy, ai sẽ chăm sóc con dân của ngài đây? "

"Thần dân tin tưởng ngài đến thế, sao ngài có thể nhẫn tâm vứt bỏ trách nhiệm với họ vậy chứ? "

Còn muốn đi nữa không?

Làm việc thật tốt cho tôi đi đã!

Quốc vương bị lời khuyên can chính nghĩa của tôi ngăn cản, ông quyết định không đi đâu nữa, ở nhà trị vì đất nước thật tốt.

Tôi tiếp tục góp thêm một viên gạch: "Đúng đúng! Vinh dự cao nhất của một vị vua là thần dân của mình được sống trong hạnh phúc! "

Quốc vương ngẩng đầu ưỡn ngực: "Nàng nói đúng! Bây giờ ta phải đi làm việc thật chăm chỉ, xứng danh là quốc vương gương mẫu! "

Tôi cười hì hì, nếu phải có người cõng gánh nặng đi trước, thì sao không thể là quốc vương chứ?

Gương thần im lặng, gương thần cạn lời, gương thần tự kỷ.

Thế nhưng cuộc chiến của tôi vẫn chưa kết thúc.

Quay người lại, tôi hỏi công chúa Bạch Tuyết: "Bé yêu à, con thật sự muốn một đóa hoa hồng sao? "

Công chúa Bạch Tuyết nhíu mày.

Trời đất ơi! Cô ấy đẹp tuyệt vời!

Cô ấy nói: "Con cảm giác cũng không muốn lắm, nhưng mọi người đều nói, công chúa hẳn phải thích hoa hồng. "

Tôi vỗ bả vai cô ấy:" Đừng nghe bọn họ thả rắm, con thích cái gì thì muốn cái đó! "

Gương thần nhe răng trợn mắt: "Bà không thể mắng chửi người trước mặt công chúa như vậy được! "

Tôi mặc kệ nó, cổ vũ nhìn về phía công chúa Bạch Tuyết.

Đôi mắt công chúa Bạch Tuyết sáng lấp lánh: "Mẹ ơi, con biết rồi.”

"Con muốn một thanh kiếm, một thanh kiếm sắc bén nhất!"

Tôi:?

C…cũng không cần phải đổi nhanh như vậy đâu.

"Vì sao?"

"Không có lý do gì cả, chỉ vì con thích thôi."

Nói điều này không có gì sai, không có lý do gì cả, thích chính là lý do.

Chỉ cần cô ấy muốn, cô ấy có thể thích bất cứ điều gì.
 
Gương Kia Ngự Ở Trên Tường
Chương 3


7

Tôi mời kiếm sĩ giỏi nhất đất nước đến dạy cho công chúa Bạch Tuyết.

Cô ấy vô cùng vui mừng, nói rằng mình sẽ trở thành nữ kiếm sĩ mạnh nhất thế giới.

Quốc vương cũng vô cùng vui mừng, nói chưa bao giờ cảm thấy mãn nguyện như vậy, cái cảm giác phải đốt đèn dầu xử lý chính vụ vào lúc nửa đêm như thể sắp chết đến nơi khiến ông say mê.

Chỉ có gương thần là tự kỷ.

Thậm chí không thể nói chuyện với tôi đàng hoàng.

"Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta?"

Gương thần: "Biến dùm! Tôi sẽ không phát video cho bà đâu!"

Không phát thì thôi, bà đây đi xem trực tiếp.

...

Dưới sự phá đám của tôi, hoàng tử và công chúa đến giờ vẫn chưa thể gặp nhau.

Nhưng thế giới này cũng không chịu từ bỏ.

Ngày đó ở bờ biển, tôi gặp lại nàng tiên cá nhỏ, còn có tên hoàng tử tự tin thái quá kia nữa.

Hoàng tử lại một lần được nàng tiên cá cứu lên bờ.

Nàng tiên cá không thể hiểu nổi, nhìn thấy tôi, khuôn mặt cô ấy viết rõ ràng mấy chữ "Tôi muốn chửi thề".

"Sao anh ta lại rơi xuống nước nữa vậy?"

Nàng tiên cá nhỏ lần này không còn ăn nói nhẹ nhàng thục nữ nữa, cổ họng duyên dáng phát ra tiếng thở dài bất lực.

"Hình như chàng ta bị bệnh nặng!"

Cuộc sống không dễ dàng gì, tiên cá nhỏ thở dài.

"Ngày nào chàng ấy cũng bị rơi xuống đáy biển, chỉ cần tôi đi ngắm san hô là có thể gặp được chàng."

"Không biết bơi mà không hiểu sao ngày nào cũng xuống biển? Bây giờ toàn bộ thế giới đáy biển đều đang thảo luận xem khi nào chàng ấy mới chết đuối!"

Hiển nhiên đây là lỗi của cốt truyện.

Nàng tiên cá cứu được hoàng tử, sau đó đem lòng yêu hoàng tử, mà hoàng tử lại tưởng công chúa cứu mình.

Kịch bản tình yêu điển hình, sửa thêm vài chi tiết nữa là thành một bộ theo đuổi lại vợ ngược tâm rồi.

Nhưng bây giờ, công chúa khát vọng trở thành thiên hạ đệ nhất kiếm sĩ, hoàng tử không thể hiểu lầm, vì vậy chỉ có thể ngày ngày rơi xuống đáy biển, chờ đợi một ngày công chúa xuất hiện.

Hoàng tử mở mắt ra, thấy tôi xuất hiện trên bờ.

Anh ta phẫn nộ gào to: "Là bà! Bà lại tới đây làm gì nữa!"

"Đều tại bà nói lung tung, công chúa không tới nữa, hại tôi ngày nào cũng rơi xuống biển!"

Tôi sửng sốt.

Sao anh ta lại biết nguyên nhân mình liên tục rơi xuống biển?

Chẳng lẽ anh ta cũng biết cốt truyện?

8

"Ý anh là sao?"

Hoàng tử phẫn nộ: "Chính bà là người đảo lộn cuộc sống của tôi."

Anh ta bò dậy khỏi bãi cát, nhìn xung quanh một vòng.

"Bà cho rằng chỉ cần nói mấy câu là có thể thay đổi tất cả hay sao?

"Tôi nói cho bà biết, không có mùa xuân đó đâu! "

Hoàng tử sửa sang lại tóc một chút, nhưng trông vẫn như chó đội lốt người vậy*.

*Nguyên văn là Nhân mô cẩu dạng (人模狗样): Bên ngoài mang hình dáng con người nhưng bên trong phẩm chất thấp kém

Anh ta quay sang nhìn nàng tiên cá: "Công chúa xinh đẹp, chính nàng là người đã cứu ta sao? "

Nàng tiên cá nhỏ không nói gì, chúng tôi im lặng nhìn hoàng tử xem anh ta định làm gì tiếp.

"Nàng có cho ta vinh dự được đưa nàng về lâu đài không? "

Nàng tiên cá nhỏ tiếp tục im lặng.

Thật lâu sau.

Cô ấy nói: "Anh bị đần à."

...

Hoàng tử bị đả kích sâu sắc, thất hồn lạc phách rời đi.

Trên bãi đá ngầm bên bờ biển, nàng tiên cá nhỏ cũng vô cùng thất vọng.

"Liệu chàng ấy có tiếp tục nhảy xuống biển nữa không? "

"Hôm qua tôi đã đánh cược với chị gái, nếu chàng ấy mà không rơi xuống nữa thì tôi thua mất. "

Hiển nhiên, cốt truyện của nàng tiên cá đã bị sụp đổ hoàn toàn.

Sau khi thấy rõ bản chất của hoàng tử, tình yêu mất não của cô ấy không cần thuốc cũng tự lành.

9

Chiếc gương thần vẫn tự kỷ như cũ.

"Bà thật sự không ghen ghét với sắc đẹp của công chúa Bạch Tuyết sao?

"Chỉ cần không có nàng, bà chính là người đẹp nhất thế gian."

Trước sự thuyết phục tận tình của nó, tôi vẫn cảm thấy khó hiểu.

"Trở thành người đẹp nhất thì được cái gì?"

Gương thần mắc nghẹn.

Một lát sau, nó cho rằng cơ hội đã đến, giọng điệu cũng bắt đầu trở nên hân hoan.

"Trở thành người đẹp nhất, bà có thể có được tất cả, hoàng hậu của tôi."

Tôi cười: "Người như quốc vương mà còn có thể vừa có được đất nước lại vừa có bà vợ đẹp nghiêng nước nghiêng thành như ta đây. Có thể thấy vẻ bề ngoài cũng không quan trọng lắm. "

"Hai cái này không giống nhau!

"Ông ta là quốc vương, mà bà chỉ là hoàng hậu!

"Đẹp mới là mục tiêu bà nên phấn đấu. "

Tôi lắc đầu: "Chưa chắc đã vậy đâu. "

"Nếu tôi là người đặt ra các quy tắc, thì sắc đẹp sẽ là ưu điểm thấp nhất của tôi. "

Tôi cảm thấy gương thần nói rất đúng.

Bởi vì tôi là hoàng hậu, cho nên phải dành thời gian để duy trì sắc đẹp, bởi một khi mất đi vẻ đẹp đó, tôi sẽ phải đối mặt với người chồng thay lòng đổi dạ.

Sắc đẹp, thứ vũ khí duy nhất mà tôi có.

Nhưng nếu tôi có được quyền lực thì sao?

...

Theo lệnh của quốc vương, tôi dẫn theo công chúa Bạch Tuyết đi dự yến tiệc của nước láng giềng.

Trên xe ngựa, da dẻ của công chúa Bạch Tuyết trông hồng hào tươi tắn.

Nhìn bằng mắt thường cũng thấy tinh thần của cô ấy đang rất tốt.

"Mẹ ơi, mẹ nói đúng, đáng lẽ con nên tự hỏi bản thân xem mình thích gì nhiều hơn.

"Từ nhỏ, con đã được dạy dỗ rằng phải ngoan ngoãn, phải lễ phép, phải ra dáng một nàng công chúa. Bọn họ nói như vậy mới có hoàng tử đồng ý cưới con. Nhưng bọn họ từ trước tới nay không hề hỏi con có muốn một cuộc sống như vậy không, vì sao con nhất định phải gả cho hoàng tử chứ?”

"Con muốn trở thành nữ hoàng, một nữ hoàng kiêu hãnh thiện chiến không cần phải quan tâm hoàng tử nghĩ gì."

Đúng vậy, chỉ có những kẻ sống dựa dẫm vào hoàng tử mới cần phải ngụy trang theo yêu cầu do hoàng tử đặt ra.

Ở đời không có lựa chọn đúng hay sai, nhiều khi họ nói bạn sai, chẳng qua là do bạn không chọn đi theo khuôn khổ họ đã định sẵn mà thôi.

Công chúa không còn là công chúa, hoàng hậu cũng không nhất định phải làm hoàng hậu.
 
Gương Kia Ngự Ở Trên Tường
Chương 4


10

Trong yến tiệc, hoàng tử một mình lẻ loi đứng ở giữa, trông như chú lợn cô đơn giữa vườn hoa.

11

Tôi ngồi đằng sau, nhìn anh ta từ chối mười ba lời mời khiêu vũ của các cô gái.

Sau đó, đằng sau truyền đến tiếng nói nhỏ.

"Chàng ấy đúng là không lễ phép."

"Tôi chỉ mời chàng khiêu vũ chứ đâu có mời kết hôn với tôi đâu chứ."

Công chúa Bạch Tuyết hôm nay cũng rất lạnh lùng, từ chối rất nhiều lời mời khiêu vũ của đàn ông.

Phía sau lại tiếp tục truyền đến tiếng nói nhỏ.

"Cô ấy đẹp trai quá đi."

"Chị gái ngầu ghê, thật muốn đu lên ngực chị ấy quá."

Tốt lắm.

Tiểu chuẩn kép vốn là bản chất của con người, mãi mãi không thay đổi.

...

Cửa mở, một cô gái bí ẩn bước vào.

Làn váy xinh đẹp tỏa ra chút ánh sáng nhẹ nhàng, khuôn mặt xinh đẹp, khụ, tôi hơi nghèo từ, mọi người tự hiểu đi nhé.

Mọi người ai ai cũng thán phục với vẻ đẹp của nàng, tôi hiểu mà.

Đây chắc hẳn là cô bé Lọ Lem vừa hoàn thành xong khóa học trong Nikki-Dress*.

*Game Ngôi sao thời trang

Tôi tập trung tinh thần, chờ đợi cốt truyện tiếp theo mở ra.

Bây giờ tôi rất tò mò, thế giới này rốt cuộc còn có bao nhiêu điều bất ngờ mà tôi không biết.

Tâm hồn khô héo suốt đêm của chàng hoàng tử như được tiếp thêm mật ngọt, anh ta tút tát lại tạo hình, chờ đợi Lọ Lem bước đến.

Cô bé Lọ Lem bước một bước rồi hai bước.

Lướt qua anh ta.

Ồoooooo!

Cô gái xinh đẹp bước thẳng đến chỗ một người phụ nữ ăn mặc xa hoa.

Nở nụ cười.

"Mẹ, con đến muộn."

Mẹ kế của Lọ Lem hài lòng gật đầu: "Mẹ thích chiếc váy hôm nay của con, tự con thiết kế nó sao?"

Lọ Lem được khen ngợi, híp mắt cười: "Đương nhiên ạ!"

Cô ấy xoay một vòng, chiếc váy tung bay, để lộ đôi giày thủy tinh cực kỳ sáng loáng dưới chân.

"Còn đôi giày này, lúc được mẹ đưa cho con đã nghĩ, nhất định phải thiết kế một chiếc váy độc nhất vô nhị mới có thể xứng với đôi giày mẹ tặng."

Tôi nghĩ về chiếc gương thần đã hết thời.

Thôi xong rồi, cốt truyện kia cũng tan tành luôn rồi!

12

Không ai để ý đến thế giới nội tâm đang sụp đổ của hoàng tử.

Mẹ kế của Lọ Lem dắt theo cô ấy đến chỗ tôi.

"Hoàng hậu, đã lâu không gặp.

"Thần vừa mới gặp công chúa Bạch Tuyết, tinh thần của cô ấy tốt vô cùng! "

Đúng vậy, tôi đã quen biết với gia đình nhà Lọ Lem khá lâu.

Đều là mẹ kế, chúng tôi được định sẵn là sẽ có những cuộc trò chuyện không dứt.

Mẹ kế nhẹ nhàng thở dài: "Trước đây ngài nói với tôi, phải dạy dỗ con gái dựa theo sở thích của chúng.

"Ngài nói rất đúng, con gái cả của tôi đã bắt đầu chu du thế giới, con thứ cũng đang đi học nghệ thuật, sắp trở thành họa sĩ rồi."

Cô ấy vỗ mu bàn tay Lọ Lem: "Chỉ có Cinderella là không chịu rời khỏi vòng tay của mẹ.

"Con bé nói muốn trở thành nhà thiết kế, để mỗi cô gái có thể mặc lên bộ đồ phù hợp với mình. "

Cô ấy nói như thể sầu não lắm, nhưng thật ra trong mắt đầy ý khoe khoang.

A, không hổ danh là nữ phụ ác độc.

Bạn xem, nếu không phải do cốt truyện thiết lập, ai lại đi thích một hoàng tử mất não chứ?

...

Nhưng cốt truyện vẫn có suy nghĩ của riêng nó.

Ở cầu thang, chiếc giày thủy tinh của Lọ Lem vẫn bị mất.

Trên đường đi nhờ xe ngựa của tôi về nhà, Cinderella cứ rầu rĩ suốt.

"Đó là món quà mẹ tặng cho con, quái lạ, không hiểu sao lại mất nhỉ? "

Mẹ kế kiên nhẫn an ủi cô ấy:" Không sao đâu, mẹ sẽ tặng con một đôi khác. "

Cinderella bảo người hầu ngày mai quay lại tìm thử xem.

Tôi im lặng một lúc, nghĩ thầm chắc có lẽ hoàng tử sẽ lấy chiếc giày thủy tinh đi, sau đó đi khắp thế giới tuyển vợ.

13

Quả nhiên, ba ngày sau, có tin hoàng tử đã nhặt được một chiếc giày thủy tinh.

"Ai có thể đi vừa đôi giày thủy tinh sẽ trở thành vợ ta. "

Công chúa Bạch Tuyết vốn đang luyện kiếm cũng đến buôn chuyện với tôi về chuyện tầm phào này.

"Hàng ngày anh ta làm cái gì vậy không biết?

"Là người thừa kế vương quốc, bộ anh ta không phải học hành gì hay sao?

"Hết nhảy xuống biển lại đến nhặt giày, không hiểu đầu óc của anh ta được làm bằng cái gì nữa? "

Nói thật, tôi cũng không hiểu.

Bạch Tuyết trầm tư hồi lâu, sau đó nói: "Anh ta không có đủ tư cách làm người thừa kế của vương quốc. "

"Thần dân của anh ta chắc hẳn đang vô cùng đau khổ. "

Công chúa Bạch Tuyết giơ kiếm lên: "Mẹ, chúng ta hãy đi cứu vớt những thần dân đau khổ đó đi!

"Những người dân thường đó đang phải sống trong đau khổ đến nỗi còn không thể mua nổi một mẩu bánh mì.

"Nếu người thừa kế của một vương quốc chỉ làm cho thần dân của mình khốn khổ, thì chứng tỏ kẻ đó đang đứng sai chỗ. "

Tôi lặng lẽ nhìn cô ấy, mỉm cười đứng dậy.

"Bé yêu à, con phải biết rằng, khả năng cha con sẽ không đồng ý đâu. "

Thanh trường kiếm phản chiếu khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy.

"Mẹ yên tâm, con sẽ thuyết phục cha đồng ý. "

Bạn thấy không, chỉ cần có quyền lực để lựa chọn, bạn có thể trở thành chủ nhân của vận mệnh.

...

Công chúa Bạch Tuyết từng nói, cô ấy vẫn luôn cảm thấy thế giới này rất kỳ lạ.

"Từ khi con sinh ra tới giờ, mọi người đều nói, con xinh đẹp như vậy, chắc chắn sẽ gả cho chàng hoàng tử anh dũng nhất.

"Như thể món quà lớn nhất của cuộc đời con chính là gả cho một người đàn ông vậy."

"Cưới công chúa cũng là món quà lớn nhất đối với một dũng sĩ."

Trong mắt cô ấy mang theo nghi hoặc: "Vì sao ạ? Con chỉ có thể ngồi trong tòa lâu đài lộng lẫy, chờ đợi được người thắng chọn lựa. Hoặc là trải qua biết bao gian nan cực khổ, chỉ để chờ hoàng tử đến cứu.”

"Con muốn mình là người chiến thắng, chứ không phải là phần thưởng cho một ai đó khác. "

"Đương nhiên là con có thể, chỉ cần con muốn thôi. "

Khi công chúa trong truyện cổ tích bắt đầu suy nghĩ kĩ, sẽ nhanh chóng nhận ra rằng, kết hôn với hoàng tử hoàn toàn không phải một vụ thỏa thuận có lời.

Nữ chính nhân hậu và nữ phụ độc ác khi không còn tranh đoạt hoàng tử nữa, sẽ nhận ra rằng thế giới còn rất nhiều điều ý nghĩa, mỗi thứ đều hạnh phúc hơn nhiều so với kết hôn cùng hoàng tử.
 
Gương Kia Ngự Ở Trên Tường
Chương 5


14

Tôi nhận được một lá thư từ Nàng tiên cá nhỏ.

Cô ấy nói muốn trở thành ca sĩ vĩ đại nhất thế kỷ.

"Hoàng hậu, tôi vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của bà.

"Nếu không nhờ có bà, có lẽ tôi đã rơi vào cái bẫy của hoàng tử và mụ phù thủy, hóa thành bọt biển trắng xóa rồi.

"Dĩ nhiên là tôi vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi tình yêu tốt đẹp, chỉ là giờ đây tôi muốn học cách yêu bản thân mình trước. "

Gương thần trên tường giở giọng điệu quái gở: "Thấy chưa, những gì bà nói lúc trước đều vô dụng. Chẳng phải nàng tiên cá vẫn muốn theo đuổi tình yêu đấy sao."

Tôi kinh ngạc nhìn nó: "Tại sao lại không thể theo đuổi tình yêu? Tình yêu cũng là một gia vị rất quan trọng trong cuộc sống mà."

Gương thần nghiến răng nghiến lợi: "Thế mắc gì bà lại đi ngăn cản công chúa Bạch Tuyết có được tình yêu hả?"

Tôi bĩu môi: "Ngươi đừng có xàm nữa đê. Ta không hề nhé, ta chỉ bảo ngươi đăng lên vài tấm ảnh, xem ảnh thôi mà cũng có thể khiến công chúa không muốn gả chồng à? "

Gương thần phẫn nộ tột đỉnh: "Sao bà không ghen ghét với sắc đẹp của công chúa vậy hả! Cô ấy còn trẻ như vậy, mà bà đã già lắm rồi…"

Tôi táng một cái vào mặt gương khiến nó quay cuồng.

"Dám nói ta già thêm một lần nữa, ta sẽ đập ngươi thành cái nhân bánh bao cho mà xem!"

Cmn nó mới già! Sống bao nhiêu năm rồi mà dám đòi thao túng tinh thần tôi hả!

Gương thần không biết cái gì gọi là điểm dừng, nó hưng phấn như thể đã tìm thấy nhược điểm của tôi.

"Thừa nhận đi, bà đang ghen ghét đến phát cuồng!

"Nhìn những thiếu nữ đó xem, chỉ cần họ không còn nữa, bà vẫn là người đẹp nhất trên vương quốc này. "

Tôi vô cùng khó hiểu.

"Sao ngươi cứ nhất quyết cho rằng, giữa phụ nữ chỉ có ghen ghét với nhau vậy nhỉ?”

"Liệu có khả năng ta cũng thích ngắm người đẹp không? Vì sao chúng ta lại phải so đo với nhau. Chẳng phải đàn ông mỗi ngày cũng đều tự hỏi mình có đẹp trai không hay sao?"

Gương thần không cho là đúng: "Phụ nữ không phải chỉ biết suy nghĩ như vậy thôi sao, các cô chèn ép đối phương, sau đó đoạt lấy những thứ tốt nhất."

Tôi thở dài: "Đoạt được thứ gì, gả cho một tên đần á? Ngươi đừng đánh rắm vô vị như vậy, có tiền thì ai cần đàn ông chứ?"

Đương nhiên, có tiền có thể có được rất nhiều, bao gồm cả đàn ông.

...

Có đôi khi, tôi cũng sẽ suy nghĩ về tính hợp lý của thế giới này.

Có vẻ như nó không có quy luật gì cả, tất cả sự tồn tại đều phục vụ cho hoàng tử.

Cho dù là cô gái bình dân, công chúa hay nàng tiên cá dưới đáy biển, mục tiêu cuối cùng của mọi người chính là gả cho hoàng tử, trở thành vợ anh ta.

Giống như gương thần mê hoặc hoàng hậu vậy, trong một góc tối không ai biết, có rất nhiều những kẻ mê hoặc như vậy.

Họ đặt ra rất nhiều luật lệ, quy định đối với phụ nữ, nuôi nhốt bọn họ trong một cái lồ ng, bố thí một chút lợi ích, sau đó nhìn những cô gái đáng thương này vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà đấu đá tranh giành.

Như Bạch Tuyết đã nói, công chúa không nên chỉ là phần thưởng dành cho người chiến thắng.

Cô ấy cũng có thể cầm cây kiếm lên, đi dời núi lấp biển.

Suy cho cùng, truyện cổ tích là dành cho ai chứ?

Cốt truyện sẽ thích ứng và thay đổi bởi sự lựa chọn của các công chúa, nhưng sự thay đổi này luôn nhằm mục đích tìm kiếm những cô gái xinh đẹp gặp gỡ hoàng tử.

Mà gương thần cũng không ngừng nỗ lực giúp đỡ hoàng tử.

Cho nên, tôi đoán khả năng hoàng tử và gương thần có một số bí mật không thể cho ai biết.

Chứ chẳng lẽ gương thần lại bị mê hoặc bởi dáng vẻ tự tin thái quá của anh ta?

15.

Hoàng tử thổi kèn đánh trống đi tìm chủ nhân của chiếc giày thủy tinh.

Dưới tình huống không được ai cung cấp bất kỳ manh mối nào, anh ta tìm thấy nhà Cinderella.

Cầm chiếc giày thủy tinh trên tay, anh ta vô cùng vội vàng nói.

"Mời các cô gái lại đây thử giày, ai đi vừa sẽ trở thành vợ ta."

Mẹ kế của cô bé lọ lem lễ phép từ chối:

"Các con gái của tôi đều không có nhà, nó chắc chắn không thuộc về nhà tôi."

Hoàng tử cười khinh miệt: "Không thể nào, không lẽ bà đang ghen ghét sao?"

Tuy tôi đã sớm cảnh báo cho mẹ kế biết hoàng tử là tên đần, nhưng dù sao trăm nghe cũng không bằng một thấy, giờ đây có cơ hội đối mặt, mẹ kế vẫn không biết phải làm sao.

Vì sao tôi lại biết rõ vậy á?

Bởi vì tôi nhìn lén từ phía sau cửa.

Sao tôi có thể bỏ lỡ cơ hội được ăn dưa này chứ!

Mẹ kế hít sâu một hơi, duy trì cách cư xử cơ bản nhất của một nữ công tước.

"Hoàng tử điện hạ tôn quý, ngài có thể đừng nổi điên ở nhà thần được không ạ?"

Hoàng tử lạnh lùng cười, cố làm ra vẻ tà mị.

"Con gái thứ ba của bà đâu?

"Cho dù bà muốn giấu giếm cũng vô dụng, Cinderella sẽ không bị bà làm hại nữa đâu. "

Cùng ngồi xổm hóng chuyện phía sau cửa với tôi còn có Cinderella, cô ấy nghe vậy thì chấn động: "Sao anh ta lại biết tên tôi?"

Hoàng tử bước lên, kéo cánh cửa nhỏ ra.

Nụ cười đắc ý trên mặt vẫn chưa biến mất, anh ta cười nói: "Bà cho rằng tôi không biết sao…. "

Sau đó, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.

Hoàng tử sửng sốt: "How old are you?”*

*How old are you ở đây được hiểu kiểu bóc tách nghĩa từng từ trong câu (word by word). Đây là ngôn ngữ mạng bên Trung, có thể hiểu là sao lại là cô/anh nữa vậy. (Nguồn: La Stella)

"Lại là bà? Sao lại là bà nữa!"

Tôi đứng dậy chắc góc áo của Cinderella.

"Vì sao không thể là tôi? Anh tưởng là ai? Cinderella à? Anh đang làm giấc mộng xuân thu rực rỡ gì vậy? Cái dáng vẻ lợn rừng thành tinh như anh mà cũng xứng tìm Cinderella à?"

Hoàng tử cố tiến thêm bước nữa, ngay khi hắn định đẩy tay tôi ra thì bị người hầu ngăn cản.

Mẹ kế không tán thành lắc đầu: "Ngài quá thất lễ rồi, hoàng tử điện hạ."

Hoàng tử chỉ vào liên minh mẹ kế chúng tôi: "Đàn bà chỉ biết ghen thôi sao? Mấy người ngăn cản ta gặp Cinderella thì có ích lợi gì? "

"Ta sẽ không buông tha cho các ngươi đâu! "

Tôi chỉ có thể nói, chúc anh thành công rực rỡ.

Hoàng tử bắt đầu hô to tên Cinderella.

Phía sau, Cinderella cuối cùng không nhịn nổi, lướt qua tôi đi ra ngoài.

Hoàng tử vừa thấy Cô bé lọ lem thì nở nụ cười tươi như hoa loa kèn.

"Cinderella, ta tới đón nàng đây! Chúng ta cùng vê lâu đài thôi! "

Cinderella cau mày, môi đỏ khẽ nhếch: "Anh là tên đần đấy à? "

16

Hoàng tử bị đả kích nặng nề.

Nhưng anh ta đần thật.

Anh ta không hiểu vì sao cô bé lọ lem không trở về cùng mình.

"Nàng không cần sợ hãi, có ta ở đây bảo vệ nàng, mẹ kế sẽ không dám làm hại nàng nữa đâu. "

Vẻ mặt Cinderella khó hiểu: "Sao mẹ lại muốn làm hại tôi?

"Mối quan hệ giữa tôi và mẹ không phải là thứ mà anh có thể hiểu được đâu, đồ ngốc!"

"Chẳng phải lúc nào nàng cũng bị sai bảo phải quét dọn mọi thứ hay sao, không chỉ hầu hạ mẹ kế mà còn phải hầu hai chị kế nữa!"

Hoàng tử vội vàng nói: "Theo ta đi, nàng sẽ trở thành hoàng hậu!"

"Nhà tôi có người hầu, sao tôi lại phải quét dọn vệ sinh?"

Cinderella càng nói càng tức, nhìn hoàng tử với ánh mắt không mấy thiện cảm: "Sao anh lại cầm chiếc giày thủy tinh mẹ tặng tôi?"

Cô ấy chợt hiểu ra: "Tôi biết rồi, anh chính là đồ ăn trộm đê tiện, chỉ biết quấy rối các cô gái!

"Đừng bảo anh nghĩ là tôi sẽ lấy anh vì anh đang cầm chiếc giày của tôi đấy nhé? Anh điên à? Tôi không dám khen ngợi đức hạnh của anh đâu."

Tôi bổ sung thay cô ấy: "Tôi biết, cô định nói anh ta hạ tiện!"

Cinderella cười cảm ơn tôi: "Cảm ơn ngài."

Hoàng tử bị Cinderella phẫn nộ đuổi ra khỏi nhà, hắn và xe ngựa cùng biến mất ở cuối con đường nhỏ.

Cinderella ôm mẹ kế khóc thút thít, hoàn toàn không còn dáng vẻ hùng dũng như lúc vung chổi nữa.

"Ai muốn gả cho hoàng tử chứ? Con chỉ muốn ở với mẹ mãi mãi thôi!"

Hình ảnh này vô cùng hài hòa, hài hòa đến nỗi sự hiện diện của tôi ở đây có chút dư thừa.

...

Tôi có thể cảm giác được hoàng tử rất vội vã, vội vã giống như gương thần trên tường nhà tôi vậy.

Anh ta vội vã muốn cưới một công chúa về lâu đài.

Vì thế, sau khi trở về nước, anh ta ra một tuyên cáo mới.

"Ta muốn tìm một nàng công chúa đích thực, chỉ có công chúa đích thực mới xứng đáng làm vợ của ta."

Tôi biết, anh ta đang nhắm tới công chúa hạt đậu.

Nhưng đáng tiếc làm sao, chuyện này chưa kịp thực hiện thì đã chết non.

Công chúa hạt đậu còn chưa xuất hiện, hoàng tử đã bị các công chúa tức giận ném đá đầy đầu.

Số công chúa bị cốt truyện khống chế càng ngày càng ít, ngược lại mọi người bắt đầu tự hỏi cách vận hành của thế giới này.

"Vì sao ta phải tuân theo những quy tắc này?"

"Vì sao ta phải lấy tên hoàng tử đần đó? Hắn hoàn toàn không xứng với ta!"

Các công chúa bắt đầu nghi ngờ về sự tồn tại của hoàng tử.

Gương thần ở trên tường gầm lên: "Công chúa mà không được hoàng tử thừa nhận thì sao được gọi là công chúa?"

Tôi thuần thục biến nó thành con quay giảm căng thẳng: "Không phải là công chúa thì là gì? Cha ngươi à?"

...

Hoàng tử vẫn không từ bỏ hành trình tìm kiếm người bạn đời.

Anh ta lại cưỡi xe ngựa, đi tìm công chúa tóc dài.

Nhưng khả năng anh ta lại phải thất vọng rồi, ba năm trước, nàng Rapunzel và mẹ đỡ đầu của cô ấy đã rời khỏi tòa tháp, giờ đang quảng bá dịch vụ chăm sóc tóc trên toàn thế giới.

Mẹ đỡ đầu nói muốn truyền tải đến phụ nữ thông điệp nên yêu mái tóc của mình.

"Tôi vốn không muốn gặp người ở thế giới bên ngoài, nhưng Rapunzel đã lớn, tôi không thể cứ nhốt nó trên tháp cao như vậy được."

"Cô nói đúng, tránh né không thể giải quyết vấn đề, bây giờ, tôi muốn đưa con bé đi trải nghiệm cuộc sống."

Thế cho nên đừng nói là hoàng tử, ngay cả tôi cũng không biết hai người họ đã đi đâu.
 
Gương Kia Ngự Ở Trên Tường
Chương 6: Hoàn


17

Trong khi hoàng tử đi khắp nơi tìm kiếm công chúa.

Công chúa Bạch Tuyết đã trở thành nữ hoàng.

Cô ấy bắt đầu để mắt đến các nước láng giềng, xoa tay hăm he.

Giờ đây gương thần đã không còn hỏi tôi vấn đề ngu ngốc như kiểu ai là người đẹp nhất thế gian nữa, bởi công chúa Bạch Tuyết đã luyện cho mình một cơ bắp cường tráng, cảm giác một quyền có thể đấm chết 70 chú lùn.

Sau khi trở thành nữ hoàng, cô ấy bắt đầu tiến hành cải cách.

"Hiền dịu nết na không còn đồng nghĩa với sự nữ tính. Ta cổ vũ thần dân hãy đối diện với chính con người mình, khi mọi người biết rõ mình muốn gì hay không muốn gì, thế giới này mới trở nên tươi sáng!"

Dưới sự cổ vũ của cô ấy, rất nhiều cô gái đã ra khỏi nhà.

Họ vứt bỏ logic trước đây, bắt đầu tìm kiếm một thế giới rộng lớn hơn.

Gương thần không hiểu: "Vì sao nhiều phụ nữ tụ chung một chỗ như vậy mà lại không đánh ghen?

"Chẳng phải họ nên vì tình yêu mà vứt bỏ tất cả hay sao?"

Tôi cũng không hiểu: "Vì sao chúng tôi phải đánh ghen? Lý do chúng tôi tranh đoạt là bởi nguồn của cải của mỗi người quá ít, ai cũng muốn tồn tại cả. Nhưng thế giới này có rất nhiều sự lựa chọn và cơ hội, chỉ cần chúng ta từ bỏ khuôn phép, dũng cảm bước ra khỏi giam thì chẳng cần phải đánh mất mình chỉ vì tình yêu."

Gương thần ngày càng sa sút..

Nó bắt đầu cầu xin tôi.

"Xin bà, để công chúa và hoàng tử ở bên nhau đi. Cho dù kết hôn với hoàng tử, họ cũng đâu có mất gì đúng không?"

Tôi thấp giọng hỏi nó: "Tại sao nhất quyết phải lấy hoàng tử?

"Chỉ cần ngươi nói cho ta nguyên nhân thật sự, ta nhất định sẽ giúp ngươi. "

Gương thần ngậm miệng không nói.

Nhưng không cần nó nói, thật ra tôi có thể đoán được nguyên nhân.

Công chúa có thể không lấy hoàng tử, nhưng hoàng tử lại buộc phải lấy được công chúa. Cái này giống như số mệnh bên này giảm thì bên kia tăng, các hoàng tử muốn xuôi chèo mát mái thì phải dựa vào sự hi sinh của công chúa.

...

Từ rất lâu tôi đã nghi ngờ cách vận hành của thế giới này.

Từng hành động của mọi người đều phục vụ cho hoàng tử.

Các công chúa xinh đẹp đều sẽ trở thành vợ hoàng tử, họ dường như chẳng cần suy nghĩ, chỉ cần khéo léo, tốt bụng, chờ đợi hoàng tử cứu mình trong tình huống nước sôi lửa bỏng.

Những cô gái không phải công chúa có thể chia làm hai loại.

Một loại là nữ phụ ác độc như tôi, ghen ghét không lý do với sắc đẹp của công chúa, hãm hại nàng, khiến nàng đau khổ.

Một loại là giúp đỡ không vụ lợi, không cần ngoại hình, chỉ cần thúc đẩy công chúa đến với hoàng tử là được.

Ở thế giới cổ tích, họ chỉ cần phát điên và chờ đợi được cứu.

Quá hài hước.

Mọi người dường như chỉ là một biểu tượng đại diện cho hạnh phúc.

Truyện cổ tích có thể kết thúc ở đám cưới, nhưng cuộc sống thì không.

Hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau trong lâu đài, chỉ là tưởng tượng tốt đẹp của mọi người.

Dù sao hoàng hậu cũng đã từng là công chúa xinh đẹp, hướng tới tình yêu mới gả cho hoàng tử.

Tôi vẫn luôn suy nghĩ, vì sao quốc vương luôn biến mất, vì sao trong lâu đài chỉ những hoàng hậu điên?

Suy cho cùng, họ đã bị đóng khung bởi chương trình định sẵn, không thể nhìn thấy nhiều sự lựa chọn.

Cho nên, tôi khiến họ thấy được thế giới bên ngoài.

Một công chúa muốn cầm kiếm vẫn phải cần đến sự chấp thuận của hoàng tử hay sao?

Không cần, cô ấy chỉ cần sự chấp thuận của chính mình.

18

Hoàng tử cuối cùng cũng trở lại.

Sau đó, anh ta phát hiện ngai vàng của mình đã đổi người.

Nàng công chúa từng yếu đuối đã chiếm lấy quốc gia của anh ta.

Anh ta muốn cứu vãn nhưng lại bị người dân phẫn nộ đuổi đi.

"Khi ngươi tại vị, ngay cả một mẩu bánh mì chúng ta cũng không có!

"Cái gì mà quốc vương hoàng tử, chúng ta không cần! Chúng ta chỉ cần nữ hoàng cao quý, sáng suốt."

Đứng ở cửa thành, tôi và công chúa Bạch Tuyết cùng nhau nhìn hoàng tử tuyệt vọng rời đi.

Gặp ai anh ta cũng hỏi: "Nàng có muốn trở thành công chúa không, rất đơn giản, chỉ cần nghe theo ta và trở về lâu đài."

Mọi người đều nói, anh ta mất đi ngai vàng nên điên rồi.

Nhưng anh ta không điên, chỉ là anh ta vẫn cố chấp muốn tìm kẻ sẽ hy sinh cho mình vào phút cuối.

...

Trên bãi biển nơi tôi gặp Nàng tiên cá lần đầu tiên.

Tôi lại gặp hoàng tử.

Lúc này đây, anh ta càng chật vật hơn.

"Vì sao bà luôn ngáng chân tôi!"

Hoàng tử vô cùng phẫn nộ: "Đáng lẽ ta có thể cưới một công chúa tiêu chuẩn, hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp, đều tại bà, họ mới suy nghĩ bậy bạ!"

Tôi cười: "Cái gì gọi là công chúa tiêu chuẩn? Công chúa trở thành nữ hoàng thì không đủ tiêu chuẩn à? Công chúa chu du thế giới là không đủ tiêu chuẩn? Trở thành nhà thiết kế cũng là không đủ tiêu chuẩn sao? Họ vốn dĩ chính là các công chúa tiêu chuẩn, chỉ có anh, anh mới là rác rưởi, là người thừa kế không đủ tiêu chuẩn, là thứ phẩm phải bị đào thải.”

"Họ có thể hô mưa gọi gió nếu không có anh, nhưng anh thì sao? Không có sự hy sinh của người khác, anh chẳng là cái gì cả, không chỉ mất đi ngai vàng mà còn mất đi sự tín nhiệm của người dân."

Công chúa Bạch Tuyết đứng sau lưng tôi, lạnh lùng nói: "Mẹ, sao phải nói với anh ta nhiều như vậy làm gì? Mẹ quá nhân từ, con đã tra khảo gương thần kia rồi. Chỉ cần giải quyết gã hoàng tử đáng chết này, chúng ta mới có thể thực sự thoát khỏi trói buộc!"

Hoàng tử lui về phía sau vài bước, vẻ mặt sợ hãi, muốn chạy trốn.

"Chỉ bằng các ngươi hai nữ nhân, có thể đem ta thế nào?"

Anh ta giơ thanh kiếm duy nhất của mình lên: "Các người đã vi phạm phẩm chất của một người phụ nữ! Hãy quay lại nơi các ngươi nên thuộc về đi, đừng nghĩ đến những gì không thuộc về mình nữa!"

Nhưng hoàng tử của hiện tại đã không phải là đối thủ của công chúa Bạch Tuyết.

Cô ấy giơ kiếm lên, thoải mái đánh bay kiếm của hoàng tử.

Cuối cùng, hoàng tử rơi xuống nước, trước khi rơi anh ta vẫn còn cười điên cuồng:

"Sẽ có công chúa tiên cá cứu ta!"

Hàng loạt bong bóng nổi lên, những nàng tiên cá tốt bụng tạo thành một vòng tròn.

"Cuối cùng anh ta vẫn chìm xuống nước, được rồi, em gái thắng."

Họ vô cùng thất vọng mà thở dài rời đi.

Hoàng tử mở to hai mắt, uống một bụng nước biển.

Anh ta phun ra chuỗi bong bóng cuối cùng, mang theo khó hiểu đầy mình, vĩnh viễn chìm xuống đáy biển.

19

Trở lại lâu đài, gương thần cũng tan thành bột phấn.

Mẹ kế Cinderella kể với tôi, trong nhà cô ấy cũng có một chiếc gương biết nói bị vỡ nát.

Tôi nghĩ hẳn là có rất nhiều chiếc gương cùng bị vỡ nát.

Ngay từ giây phút công chúa đầu tiên bắt đầu nghĩ về giá trị của cuộc đời mình, đã định sẵn cái kết cho hoàng tử và gương thần.

...

【 kết thúc 】

Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa Bạch Tuyết.

Nàng vô cùng thông minh và tốt bụng, đánh bại hoàng tử ác độc, trở thành nữ hoàng quyền lực nhất.

Từ đó về sau, công chúa Bạch Tuyết và mẹ kế cùng nhau sống hạnh phúc trong lâu đài nguy nga tráng lệ.

...

"Vì sao chỉ có công chúa Bạch Tuyết ạ?"

Cinderella nhìn vào cuối cuốn sách và tự hỏi: "Con cũng sống hạnh phúc với mẹ mà!"

Mẹ kế của Lọ Lem dịu dàng vỗ vai cô: "So với câu chữ lạnh lẽo, con để lại quần áo đẹp chẳng phải càng có ý nghĩa hơn sao?"

"Dạ, mẹ nói gì cũng đúng."
 
Back
Top Bottom