Võng Du Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter

Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 155: Thành Viên Cuối Cùng



Minh Vương một mặt đầy hứng thú:

- Anh làm gì? Nói trước, cần động lão thì đi tìm người khác. Đừng phiền anh.

Tưởng Quốc bất đắc dĩ:

- Thế thì anh đi cùng anh Tuấn chuẩn bị vật tư cần thiết. Thế nào?

- Không thành vấn đề!

Buổi tụ họp kết thúc, khi về tới khách sạn, có nguời tới đưa cho Văn Đoàn một cái túi tài liệu nho nhỏ. Tưởng Quốc biết, thứ mà nó cần đã đến.

Quả nhiên, khi vào phòng, Văn Đoàn đưa túi tài liệu cho Tưởng Quốc.

- Của chú đây. Tài liệu của những đội khác sẽ lâu hơn. Có lẽ phải chiều tối mai hoặc sáng ngày kia mới có thể có được.

Tưởng Quốc gật đầu, tiếp nhận túi hồ sơ từ tay Văn Đoàn và nhanh chóng ghi nhớ những thông tin trong đó.

- Coi bộ khả năng tình báo của anh cũng phát triển nhanh quá chứ? Mới bao lâu gian từ bấy đến giờ mà đã có kết quả rồi.

Văn Đoàn khẽ lắc đầu:

- Nhờ công của mấy cái UC đặc biệt chú đưa khá nhiều. Hơn nữa, nơi đây cũng là NB, coi như nửa sân nhà. Cuối cùng, những thông tin này đều có ghi chép trong nước. Chỉ có điều trước giờ mọi người đều được yêu cầu tự lực cánh sinh nên mới không ai tìm thôi.

Tưởng Quốc không khỏi im lặng. Thế nào là tự lực cánh sinh, là vận dụng hết khả năng của mình. Trong mắt nó, thân nhân quan hệ, ích lợi quan hệ, đó là khả năng. Thậm chí dựa vào khả năng gian lận, đó cũng là tự lực cánh sinh.

Văn Đoàn hỏi:

- Mày tính thức xem cái đống tài liệu đó cả đêm hả?

Tưởng Quốc lắc đầu:

- Cả đêm thì không? Em khuyên anh nghỉ trước đi. Múi giờ chênh lệch, cần điều chỉnh một chút mới ổn. Còn em, hôm nay ngủ trên máy bay đủ rồi.

Văn Đoàn gật đầu, hiện tại là hơn 8 giờ tối, tương đương với 6 giờ ở VN, nhưng sắp tới vào chận chiến, cần phải điều chỉnh sớm mới được.

Đột nhiên, một tấm ảnh chân dung đưa tới sự chú ý của Tưởng Quốc. Trên tấm ảnh chân dung là một cô gái có đôi mắt tuyệt đẹp, trong đó nét buồn man mác được ẩn dấu cẩn thận dưới sự kiệu ngạo. Tóc ngang vai để rối, mái dài bổ lệch, được hất lên đầy cá tính so với thời đại hiện giờ. Có điều nhan sắc không phải là thứ hấp dẫn Tưởng Quốc, dù sao cũng không đẹp bằng bạn gái hiện tại của nó. Điều khiến Tưởng Quốc chú ý đó là cô bái này giống nó, cũng là con lai, đôi mắt xanh dương cùng vẻ đẹp đặc thù của cô đã chứng minh điều đó. Tưởng Quốc nhìn xuống hồ sơ của cô gái.

Đỗ Thị Mỹ Quyên

Ngày sinh: 16/9/1973

Nơi Sinh: Quận 9 – Tp. HCM

Tiểu sử: Là con lai của một nữ nhân viên biệt động hoạt động trước năm 1975 và một nhà báo người Anh. Thất lạc bố đẻ từ năm lên 2, được mẹ độc thân nuôi lớn. Hiện đang phấn đấu để có học bổng qua Anh du học…

Chú ý:
1. Tinh thông pháp thuật chữa bệnh, các loại độc dược.
2. Thông minh, kiêu ngạo, thực tế.
...

Tưởng Quốc quan sát kỹ thông tin có phần sơ sài của người con lai. Khóe miệng nó khẽ nhếc lên.

- Chú mày mới phát hiện cái gì thú vị hả?

Văn Đoàn đi ra khỏi phòng tắm, tay cầm một cái khăn, vừa lau đầu vừa hỏi.

Tưởng Quốc ngẩng đầu lên:

- Em mới phát hiện ra một nhân vật thú vị. Nếu như có thể, em muốn cô ta trong đội mình.

Văn Đoàn liệng cái khăn tắm qua một bên, cầm lấy tập hồ sơ từ tay Tưởng Quốc. Anh xem xét qua, nét mặt lộ vẻ “thì ra là thế”.

Tưởng Quốc hỏi:

- Anh có quen cô ta không?

- Quen thì có quen, dù sao thì cũng mới đụng chạm trong đợt thi tuyển vừa rồi. Nếu chú muốn làm quen thì anh sẽ giới thiệu. Mà hình như chú có bạn gái rồi cơ mà, bắt cá hai tay cũng không phải ý tưởng tốt đâu.

Tưởng Quốc lắc đầu:

- Nếu được em muốn một tay bắt cả 2 cá chứ bắt cá 2 tay tính gì. Không giỡn nữa, anh đã đụng độ thì thấy cô ta thế nào?

Văn Đoàn suy nghĩ một hồi, anh hồi tưởng lại từng chi tiết trong vài lần gặp mặt trước đó với Mỹ Quyên, sau đó mới trả lời:

- Cô ta rất thông minh, ít nói, làm việc cũng quyết đoán. Nhưng có vẻ không hợp quần cho lắm. Quan hệ giữa cô ta với vài người tới từ cùng khu vực cũng không quá thân thiết.

Tưởng Quốc có thể hiểu được lí do khiến Mỹ Quyên không hòa hợp, dù là nơi có không khí mở ra như Tp. HCM thì những di chứng của chiến tranh cũng không nhạt nhòa nhanh như vậy. Nhất là những người tham dự cuộc thi đấu này, trên cơ bản đều ít nhiều đều được ưu tiên xuất thân từ những gia đình có công, như vậy thì Mỹ Quyên bị cô lập cũng không lạ. Có điều, đây cũng chính là cơ hội của Tưởng Quốc.

- Được! Em chính thức xác nhận, cô ta – Đỗ Thị Mỹ Quyên sẽ là người thứ 5.

Văn Đoàn ngạc nhiên:

- Cô ta hả? Em có ý gì đấy? Cô ta có gì nổi bật?

Tưởng Quốc cười:

- Cho đủ 5 anh em siu nhơn.

- Nói tiếng người.

Tưởng Quốc nhún vai:

- Em muốn có dự phòng.

Văn Đoàn giật mình. Anh nhìn lại hồ sơ của Mỹ Quyên.

- Chú không tin Minh Tuấn.

Tưởng Quốc không phản đối, cũng không chấp nhận, nó nói:

- Minh Tuấn người này thông minh, có tài. Nhưng suy nghĩ quá nhiều. Người như vậy có thể dùng, nhưng không thể không phòng. Hơn nữa, em tìm cô gái này chỉ để làm dự phòng, đồng thời nhắc nhẹ Minh Tuấn rằng anh ta không phải là lựa chọn duy nhất.

Văn Đoàn bất đắc dĩ:

- Có cần nghiêm trọng vậy không? Chỉ là một cuộc thi thôi mà.

Tưởng Quốc phản bác:

- Đã làm thì làm hết khả năng. Em cũng muốn thử xem khả năng của mình đến đâu.

Văn Đoàn khẽ lắc đầu:

- Được rồi. Nếu chú đã muốn thế thì anh theo chú chơi tới bến luôn. Nhưng làm thế nào mà chú cho rằng cô ta sẽ vào nhóm. Dù sao thì chúng ta đâu có bao nhiêu quen biết.

Tưởng Quốc cười cười:

- À… đã có khát vọng thì sẽ có ham muốn. Đã có ham muốn thì sẽ có khả năng bị dụ dỗ. Hơn nữa, cái chúng ta muốn lại cũng chả phải làm gì xấu xa hay thiệt thòi gì. Không hại chỉ lợi, dù là kẻ ngốc cũng sẽ không từ chối. Huống hồ cô ta lại không ngốc.

Văn Đoàn có chút không biết phải làm sao, anh có cảm giác từ khi Tưởng Quốc tỉnh lại, nó cứ như biến thành người khác. Dù Văn Đoàn tin tưởng rằng Tưởng Quốc vẫn là anh em tốt của mình, nhưng anh lại dường như có chút sợ hãi Tưởng Quốc của hiện tại. Hoặc là sợ hãi chiều hướng phát triển hiện tại của Tưởng Quốc.

Trưa ngày hôm sau, tại quán ăn Hương Việt – quán ăn mà Văn Đoàn dẫn cả nhóm tới ăn tối – 14 con người trẻ tuổi thuộc đoàn thi đấu của VN tụ họp trong một phòng ăn rộng rãi ở lầu hai.

Những người tham gia bao gồm nhóm 4 người Tưởng Quốc, Văn Đoàn, Minh Vương và Minh Tuấn; 2 người thuộc về thế lực họ Lê, 2 người họ Lý; 6 người thuộc nhóm tản mạn, trong đó có Đỗ Thị Mỹ Quyên, đều đến đầy đủ. Theo những gì thu thập được, hai thủ lĩnh trẻ của hai nhà LL đều có mặt đầy đủ.

Trước bàn ăn, Tưởng Quốc cầm ly đứng dậy:

- Hôm nay, tôi mời mọi người tới, trước là làm quen với tất cả. Những ngày tới, chúng ta sẽ là đồng đội, cùng thi đấu dưới màu áo của đội tuyển VN. Hi vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ. Xin mời.

Những người xung quanh đều thực nể mặt Tưởng Quốc mà nâng ly. Dù sao ở đây đều là con người có giáo dưỡng, không ai đi vỗ mặt, nhất là khi những lời Tưởng Quốc mới nói ra cũng không có gì hay để bắt bẻ.

Tưởng Quốc tiếp tục:

- Tiếp theo, tôi cũng có lời xin lỗi. Trong đợt tập trung này, tôi đã tới muộn. Điều này cũng tạo nên một bầu không khí không tốt trong cả đoàn.

Tưởng Quốc đi đầu cạn ly trước mặt. Có điều lần này 4 người của hai nhà Lê và Lý đều không có bất kỳ hành động.

Một người thanh niên nhà họ Lê, theo Tưởng Quốc biết thì không phải thủ lĩnh, lên tiếng:

- Tôi thấy xin lỗi thì không cần. Dù sao thì cái thái độ của cậu cũng chả có gì có vẻ là nhận lỗi cả.

Tưởng Quốc cười không nói. Nó xác thật cho rằng bản thân chả có lỗi gì cả. Còn cố ý bắt bẻ kiểu rẻ tiền này, nó cũng chả rảnh mà để tâm.

- Mời mọi người tới đây, mục đích chủ yếu là hi vọng chúng ta có thể đoàn kết lại cộng đồng đối kháng với những đối thủ đến từ những nước khác.

Một người thanh niên nhà họ Lý, lại là vai phụ, lên tiếng nói mát:

- Cái này thì không dám. Chúng tôi đâu có ngu mà đi phá rối, dù sao thì chúng tôi cũng đâu có ông nội quyền lực sẵn sàng bỏ qua mọi luật lệ…

Tiếng của người thanh niên đột ngột im bặt như bị ai đó siết chặt lấy cổ họng. Khuôn mặt anh ta tái nhợt đi, mồ hôi bắt đầu rơi xuống như mưa. Còn cơ thể thì khẽ vặn vẹo, run rẩy.

Những người khác cũng khôn có cảm thụ tốt đẹp gì, bởi hiện tại, một luồng sức mạnh khổng lồ đang lan tỏa khắp cả căn phòng.

Tưởng Quốc dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn người thanh niên họ Lý. Nó nói từng chữ một chậm rãi và rõ ràng bằng giọng nói còn lạnh hơn cả ánh mắt:

- Lần đầu cũng như lần cuối, đừng có nói cái gì móc máy tới gia đình của nhau. Đây là phép lịch sự cơ bản. Mày hiểu chứ?

Tưởng Quốc không cho phép người khác động chạm tới thân nhân của mình, dù chỉ là một chút. Lần này ông nội của nó, vì giúp Tưởng Quốc không đi lầm đường, đã phá vỡ nguyên tắc của mình. Về tình về lý, nó đều không có bất cứ lý do nào khiến người khác động chạm tới ông..
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 156: Thuyết Phục



Sự uy hiếp của Tưởng Quốc đưa lại hiệu quả khá đáng kể. Dưới con mắt lạnh băng của cậu ta, người thanh niên gian nan gật đầu. Lúc này, áp lực trong phòng mới tản đi.

Những người khác lúc này nhìn về Tưởng Quốc ánh mắt đã thay đổi, chí ít họ cũng nhận ra rằng, kẻ trước mặt này rất mạnh, đồng thời cũng chẳng phải loại người hiền lành.

Tưởng Quốc lúc này mới tiếp tục:

- Tôi cho rằng mọi người ngồi đây đều biết, lần thi đấu này không chỉ đơn giản là một sân chơi. Nó cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp tương lai của các vị. Còn ảnh hưởng ra sao, các vị chắc không cần tôi nhiều lời.

Tưởng Quốc cầm cốc nước chanh bên cạnh lên tu một hơi. Cậu ta chán ghét uống rượu, hôm nay phá lệ uống hai chén đã lã trường hợp đặc biệt rồi.

Sau một hồi im lặng, một người thanh niên lên tiếng. Tưởng Quốc nhận ra anh ta, Lý Công Bằng – thủ lĩnh thế hệ trẻ của nhà họ Lý hiện tại – trong liên minh tạm thời của hai nhóm người Lê Lý thì anh ta cũng là người giữ vị thế chủ đạo.

- Rốt cuộc cậu muốn gì?

Tưởng Quốc cười:

- Hợp tác!

- Nói chi tiết đi.

Tưởng Quốc nghiêm giọng:

- Chắc mọi người đều đã nhận được tin tức về địa điểm thi đấu cũng như phương thức tham chiến rồi?

Sau khi nhận được xác nhận của tất cả mọi người trong phòng, Tưởng Quốc tiếp tục:

- Với địa hình như vậy, chúng ta có thể tạo thành từng nhóm nhỏ, và đánh du kích. Ưu thế của việc tạo nhóm nhỏ là sự linh động và bí mật.

Tưởng Quốc nhìn xung quanh, không có người nhảy ra phản đối, Tưởng Quốc âm thầm cảm thán sự hiệu quả của việc uy hiếp bằng sức mạnh, cậu ta tiếp tục lên tiếng:

- Ngoài ra, khi chia thành từng nhóm nhỏ, chúng ta có thể tùy ý lựa chọn thành viên có cùng chí hướng với mình. Điều này sẽ giúp tránh được xung đột không đáng có như vừa rồi. Các vị có ý kiến gì không?

Tưởng Quốc nhường quyền chủ động lại cho những người khác. Dù sao để mọi việc thuận lợi cần phải có sự hợp tác từ phía tất cả những người ở đây. Nếu bản thân cậu ta quá cường thế, sẽ phản tác dụng. Nhất là khi đối diện đều là một đám người trẻ tâm cao khí ngạo.

Người lên tiếng đặt câu hỏi đầu tiên là Công Bằng:

- Nếu đã chia thành từ nhóm nhỏ, cậu tính hợp tác kiểu gì?

Tưởng Quốc cười:

- Ký kết khế ước, hiệu lực là cho tới khi thời gian diễn ra vòng thi thứ nhất kết thúc. Trong quãng thời gian đó, thứ nhất, chia sẻ tình báo của đối thủ.

Công Bằng lên tiếng:

- Có thể!

Thủ lĩnh của phe họ Lê, Lê Thanh Hải, cũng tán đồng:

- Không vấn đề!

Sáu người còn lại cũng không phản đối, họ đều không thuộc về cùng một thế lực, liên hợp là điều sớm muộn. Vấn đề chỉ là liên hợp với ai và như thế nào mà thôi.

- Thứ hai, không được phép hãm hại hoặc tấn công đồng minh, dưới bất kể hình thức nào.

Nhất trí tuyệt đối đến từ tất cả mọi người, dù sao thì đây là điều kiện tiên quyết nhất của bất kỳ liên minh nào.

- Thứ ba, cạnh tranh lành mạnh. Nếu cả hai đội cùng phát hiện ra mục tiêu tính điểm, hướng giải quyết ưu tiên đó là ai đến trước được trước. Trong trường hợp cả hai cùng phát hiện ra, cả hai sẽ phải thỏa thuận và giải quyết bằng biện pháp hòa bình.

Tới đây, một vài người trên mặt đã hiện ra thái độ khác biệt, lo lắng, không cam lòng,… Dù sao, với thế lực lớn thì sẽ ưu tiên chiếm đoạt mà không phải thỏa hiệp. Cho dù việc giải quyết hòa bình có lợi thế rất rõ ràng, nhưng bọn họ có thỏa thuận thì phải có trả giá và ai thì cũng muốn chiếm lợi tối đa.

Tưởng Quốc nhàn nhạt nói:

- Các vị. Tôi hi vọng mọi người nhớ một việc. Hiện tại, chúng ta cần liên minh đối ngoại. Và cái phần thưởng nho nhỏ của giải đấu chả là cái gì so với ánh mắt đánh giá của những người có quyền đang quan sát biểu hiện của các vị trong giải đấu này. Không ai sẽ ưa thích một kẻ vì cái nhỏ mà mất cái lớn. Điều này tôi nghĩ các vị phải rõ hơn tôi. Dù sao, không phải ai cũng giống tôi, cái ghế người thừa kế vững như kiềng ba chân.

Ánh mắt của Tưởng Quốc đảo qua Lý Công Bằng và Lê Thanh Hải. Hai người này là thủ lĩnh của thế hệ trẻ hai nhà, nhưng đôi khi, thực lực chưa chắc đã là điều kiện tiên quyết để lựa chọn thủ lĩnh. Và bên dưới, có vô số kẻ sẵn sàng đá đít cả hai để ngồi vào cái ghế mà họ đang an vị.

Cuối cùng, hai người nhà họ Lê, Lý cũng rất khôn ngoan không có phản đối yêu cầu của Tưởng Quốc. Đám người bên ngoài cũng thở phào, chí ít thì dân ngoại vi như họ không lo bị chèn ép quá đáng.

Tưởng Quốc nhiều lời với những người còn lại, họ nếu không đủ khôn ngoan, dựa vào khế ước mà cố gắng ra giá quá đáng thì sau cuộc thi đảm bảo sẽ không dễ sống. Đám người Công Bằng và Thanh Hải chẳng có vẻ gì là rộng lượng tới mức bỏ qua cho kẻ ngáng đường của họ. Khi hết thời gian khế ước có hiệu lực, chắc chắn chúng sẽ giải quyết nợ nần tồn đọng.

Cuộc gặp mặt diễn ra có thể nói là tương đối thuận lợi, chí ít thì Tưởng Quốc cho rằng như vậy. Tưởng Quốc thành công ký kết khế ước đồng minh với những người còn lại. Từ giờ, cậu ta không cần quá lo lắng vấn đề nội bộ lục đục nữa.

Thực tế thì Tưởng Quốc cũng biết, hai nhà kia cũng có ý tưởng liên minh, tạm thời bỏ qua bất đồng, nhưng lại e ngại mất mặt nên không lên tiếng. Tưởng Quốc đi đầu cho họ một nấc thang, bọn họ cũng coi như thuận nước mà đẩy thuyền. Điều duy nhất họ không tính tới là thực lực của Tưởng Quốc, điều này khiến họ mất đi thế chủ động mong muốn trong cuộc chơi. Trong thế giới ngầm này, đôi khi thực lực có thể đem lại rất nhiều lợi ích đáng kể. Nó giúp Tưởng Quốc tiết kiệm công sức rất nhiều trong việc thuyết phục người khác.

Ngoài ra, Tưởng Quốc cũng có thu hoạch khác khá hài lòng. Đội viên thứ 5 mà cậu ta chỉ định cũng đã biểu hiện rất xuất sắc trong cuộc gặp mặt lần này. Mỹ Quyên không nói gì, nhưng những suy nghĩ của cô không che giấu được “Triết tâm thuật” của Tưởng Quốc. Thậm chí cậu ta còn dùng “Triết tâm thuật” lên tất cả mọi người trong buổi gặp mặt hôm nay. Tưởng Quốc coi cuộc giao lưu lần này là một cuộc thử sức to lớn với bản thân, vì vậy, Tưởng Quốc sẽ vận dụng tất cả mọi thủ đoạn mà cậu ta có thể.

Cuối cuộc gặp mặt, khi mọi người chuẩn bị ra về, Tưởng Quốc tới trước mặt Mỹ Quyên.

- Thực xin lỗi, liệu tôi có thể làm phiền chị vài phút được không?

Mỹ Quyên khá ngạc nhiên, cô không nghĩ Tưởng Quốc lại tới gặp cô đột ngột như vậy. Nhưng rất nhanh, cô nghĩ tới mục đích của Tưởng Quốc là gì. Cô gật đầu và đi theo Tưởng Quốc tới một góc ban công nhìn ra vườn.

Tưởng Quốc đứng trên ban công, cậu ta nhìn thẳng vào Mỹ Quyên, nói:

- Chắc là không chị cũng đoán ra mục đích của tôi khi mời chị ra đây rồi. Tôi cũng chẳng vòng vèo nữa. Tôi muốn chị trở thành thành viên thứ năm trong tiểu đội của tôi. Không biết ý chị thế nào?

Mỹ Quyên không vội vã trả lời, cô đang tự hỏi lý do mà Tưởng Quốc lại chọn bản thân mình. Cô biết rõ bản thân có những ưu điểm gì, nhưng những điều đó không khiến cô nổi bật trong một tập thể toàn tinh anh như hiện tại.

Nhưng chưa cần Mỹ Quyên nghĩ ra đáp án, Tưởng Quốc đã trả lời thay cho cô:

- Chị không cần phải suy nghĩ gì quá phức tạp. Tôi chọn chị bởi nhóm của tôi thiếu một người tinh thông ma pháp chữa bệnh cũng như ma dược học như chị.

Mỹ Quyên ngẩn người. Cô rất thông minh, nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là một cô gái 20 tuổi. Bị người khác nhìn ra suy nghĩ của mình vẫn khiến cô bối rối.

Tưởng Quốc chống hai tay lên thành ban công, đua người ra phía trước, cậu ta vừa ngắm nhìn cảnh vườn vừa nói:

- Một lý do nữa khiến tôi chọn chị. Đó là chúng ta đều là con lai, tôi nghĩ cả hai sẽ dễ dàng tìm kiếm tiếng nói chung hơn là những người khác.

Mỹ Quyên giật mình, lý do lần này Tưởng Quốc đưa ra nghe có vẻ cảm tính, điều đó không hợp lắm với những gì cậu ta đã thể hiện trong lần gặp gỡ vừa rồi. Nhưng không biết vì lý do gì, cô lại tin cậu ta đang nói thật.

Mỹ Quyên một lần nữa rơi vào tự hỏi, cô đang cân nhắc thiệt hơn trong đề nghị của Tưởng Quốc. Tưởng Quốc không thúc dục Mỹ Quyên, cậu ta tin vào sự ưu việt của tổ đội mình vượt xa những nhóm khác mà Mỹ Quyên có thể tham gia.

- Tiểu đội của tôi hiện tại đã có 4 người: tôi là đội trưởng, Trần Văn Đoàn, Vũ Minh Vương và Đỗ Minh Tuấn. Cả 4 người chúng tôi đều có sở trường riêng và thực lực đều không tệ và đều đứng chung một phương. So sánh lực liên kết thì chỉ có hai nhà Lê và Lý có đủ, nhưng tôi có thể cho chị biết, họ không mạnh bằng chúng tôi.

Mỹ Quyên đã bị Tưởng Quốc thuyết phục 8 phần, hơn nữa qua tiếp xúc của mình, cô có thể nhận ra Tưởng Quốc trên cương vị lãnh đạo đã thể hiện vượt trội Lý Công Bằng và Lê Thanh Hải. Hơn nữa, tuy Tưởng Quốc chưa ra tay, nhưng màn uy hiếp cách đây vài tiếng đồng hồ của cậu ta thực sự quá ấn tượng. Mỹ Quyên vẫn nhớ như in cảm giác nghẹt thở khi đó.

Cuối cùng cô cũng đáp ứng yêu cầu của Tưởng Quốc. Cô nói:

- Tôi đồng ý gia nhập tiểu đội của cậu. Hi vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.

Tưởng Quốc đưa tay ra, cậu bắt tay của Mỹ Quyên, nở một nụ cười tươi:

- Hợp tác vui vẻ. Tôi sẽ cho chị thấy, lực chọn của chị là sáng suốt tới mức nào..
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 157: Điều Kiện



Tưởng Quốc tươi cười nắm chặt tay của Mỹ Quyên, giờ này cậu ta đã lập đủ tiểu đội 5 anh em siêu nhân của mình.

Tưởng Quốc giang hay tay ra:

- Để chúc mừng cho việc chúng ta hơp tác. Cũng như để thể hiện thành ý của tôi. Tôi đề ra một ưu đãi cho chị.

Tưởng Quốc giơ ngón chỏ tay phải của mình trước mặt:

- Nếu như lần này biểu hiện của chị xuất xắc. Tôi sẵn sàng tài trợ cho chị một vé sang Anh du học. Chị chắc biết tới khó khăn khi 1 mình trên xứ người. Nhưng tôi có thể cho chị biết, với tài lực của của tôi, là tôi mà không phải dòng họ tôi, tôi hoàn toàn có thể đảm bảo cho chị một điều kiện thuận lợi để phát triển bên đó. Thậm chí là di cư cũng không phải vấn đề.

Mỹ Quyên đã không thể khống chế được sự kích động trên khuôn mặt của mình. Điều kiện mà Tưởng Quốc đưa ra khiến cô không thể từ chối. Với cô, được sang Anh, được tạo điều kiện phát triển là ước mơ không tưởng. Mỹ Quyên từng nghĩ tới gom góp tiền, cố gắng để kiếm học bổng, sau đó qua Anh, vừa học vừa làm. Tiếp tục tích cóp chi phí, rồi thực hiện nguyện vọng từ bé của mình.

Mỹ Quyên hít một hơi thật sâu để bình phục tâm trạng kích động của mình. Sau một hồi, cô nghiêm mặt, đáp lại Tưởng Quốc với giọng trịnh trọng:

- Tôi sẽ không làm cậu thất vọng.

Tưởng Quốc lúc này lại đổi giọng, cậu ta nhàn nhạt nói:

- Tôi có chỉ tiêu rất cao, người cũng khó tính. Nếu như chị không đạt được những gì tôi mong muốn, chị có thể sẽ chả có gì. Chị có dám chơi lớn không? Hoặc tiến một bước dài, hoặc hai bàn tay trắng.

Tưởng Quốc mỉm cười nhìn Mỹ Quyên, lần này cậu ta chọn lựa không phải là một đối tác tạm thời. Tưởng Quốc nhìn chúng cô gái này ở sự mạnh mẽ độc lập cùng thông minh của cô. Một người con gái mồ côi cha, sống với mẹ đơn thân, điều kiện này sẽ khiến Mỹ Quyên có tính độc lập cao hơn so với những người cùng trang lứa. Trải nhiều sóng gió, sẽ khiến cô mạnh mẽ hơn. Cái Tưởng Quốc hiện tại hi vọng là sự quyết đoán của Mỹ Quyên, tùy vào đó mà cậu ta sẽ đưa ra chính sách đầu tư nhân tài hợp lý.

Một lần chết đi sống lại khiến Tưởng Quốc trưởng thành hơn. Cậu ta sau khi bình tĩnh lại, đã tự hỏi rất nhiều, cũng ngộ ra rất nhiều. Một trong số những điều Tưởng Quốc ngộ ra, đó là nhận thức rõ khoảng cách từ giấc mơ tới thực tại.

Tưởng Quốc đã nhận ra rằng, để thực hiện được giấc mơ của mình, cậu ta không thể một mình. Tưởng Quốc cần tập hợp những người cùng chí hướng, hoặc những người tuân theo chí hướng của bản thân. Và lần giao lưu này là một cơ hội tốt để cậu ta tìm kiếm đồng minh cũng như người theo đuổi. Một tinh anh ở thời điểm hiện tại sẽ có tác dụng lớn hơn một đám tạp nham rất nhiều.

Mỹ Quyên rơi vào trầm mặc, sau một hồi, cô ngẩng đầu lên, trong đôi mắt xanh biếc của cô Tưởng Quốc thấy được sự quyết tâm mà cậu cần tìm kiếm. Tưởng Quốc cũng ngừng sử dụng “Triết tâm thuật” đối với Mỹ Quyên, đây là sự tôn trọng tối thiểu mà cậu thể hiện với đồng bạn của mình.

Ngay khi Mỹ Quyên định nói gì đó, Tưởng Quốc đã đưa cho cô một chiếc G-UC được thiết kế đặc biệt. Cậu nói:

- Chào mừng gia nhập. Chị có thể trở về chuẩn bị, thời gian họp nhóm tôi sẽ thông báo sau.

Mỹ Quyên nhận lấy thẻ và rời đi. Tuy cô thuộc về tầng lớp tinh anh trong thế hệ, nhưng kinh tế lại không quá khá giả, chi phí để mua G-UC cô không kham nổi. Một chiếc G-UC duy nhất ở nhà thuộc về mẹ cô, bà cần nó để công tác.

Tưởng Quốc nhìn Mỹ Quyên rời đi, Văn Đoàn lúc này xuất hiện. Anh hỏi:

- Sao chú lại đưa nhiều điều kiện ưu đãi thế?

Tưởng Quốc cười:

- Cô ta đáng giá.

Văn Đoàn ngạc nhiên. Tưởng Quốc tiếp tục:

- Có người chỉ cần một cơ hội. Mỹ Quyên thuộc về loại người này. Huống hồ, đi theo em là lựa chọn tốt nhất của cô ta để có thể thuận lợi tìm được cha của mình.

Văn Đoàn ngạc nhiên:

- Tìm cha?

Tưởng Quốc cười cười:

- Chả phải quá rõ ràng rồi sao? Trong hồ sơ của cô ta có ghi lại, cô ta muốn sang Anh du học. Điều này chẳng phải bất thường sao? Lựa chọn hàng đầu hiện giờ phải là qua những nước thuộc LX cũ, những nước có quan hệ hữu hảo với chúng ta. Không phải sao? Qua cách nước đó sẽ khiến áp lực kinh tế nhẹ nhàng rất nhiều, mà tri thức thu được cũng sẽ không kém hơn nước Anh.

Văn Đoàn gật gù. Tưởng Quốc tiếp tục:

- Chưa kể tới, em có tìm tới tư liệu của mẹ cô ta. Bà ta rất xinh đẹp, điều kiện cũng rất tốt. Nhưng người như vậy lại không hề có ý định đi bước nữa. Một người phụ nữ mạnh mẽ, tài giỏi, lại gốc miền nam, có tư tưởng tương đối thoáng. Xung quanh đầy đối tượng, nhưng cuối cùng lại chẳng để ý tới ai, một mình nuôi con khôn lớn. Ha ha… em thực sự không có nghĩ ra lý do nào khác ngoài việc bà ta còn lưu luyến với chồng cũ.

Tưởng Quốc lấy một ly nước, nó tu một hơi để xoa dịu sự khô rát của cổ họng.

- Ừm… thêm cả cái nguyện vọng của Mỹ Quyên nữa. Con người thường thì sẽ né tránh thứ mà họ chán ghét. Nhưng em không thấy bất cứ thái độ tiêu cực nào của cô ta kể từ khi gặp em, một người tới tự nước Anh, nơi là quê hương của bố ruột cô ta. Các cụ nhà mình có câu, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng. Em không nói nó hoàn toàn chính xác, nhưng có thể chắc chắn, người ta sẽ chẳng có thiện cảm gì với những thứ liên quan tới cái mà họ căm ghét. Thêm một vài chi tiết nữa, em có suy đoán mục đích cô ta tới Anh. Dĩ nhiên, đó cũng là một vụ cá cược, và em may mắn đã thắng.

Tưởng Quốc mỉm cười, cậu ta hiển nhiên sẽ không sại mà nói thẳng ra việc bản thân đã sử dụng “Triết tâm thuật” để dò đường. Không phải là cậu không tin tưởng Văn Đoàn, mà việc thâm nhập tâm trí người khác dù sao cũng quá nhạy cảm. Nó dễ gây ra hiểu nhầm và đề phòng không cần thiết.

Văn Đoàn không có ý định tìm hiểu sâu thêm, Tưởng Quốc đã chứng minh bản thân làm đúng, làm anh em, anh sẽ không tò mò quá sâu. Không có tất yếu.

Hai người rời đi khỏi quán ăn. Trên taxi, Văn Đoàn nói:

- Thứ chú cần đã có rồi.

Tưởng Quốc khá ngạc nhiên với hiệu suốt của Văn Đoàn.

- Về khách sạn đã, em cũng đang tò mò coi nơi đây sẽ cho em kinh hỉ gì.

Cầm chồng tài liệu trên tay, Tưởng Quốc bừng bừng hứng khởi. Cậu ta đã đoán đúng, cuộc giao lưu này thực sự là nơi hộ tụ của tinh anh trong khu vực. Tưởng Quốc đang ngắm nghía con mồi cho cuộc gặp mặt tiếp theo. Đột nhiên, Tưởng Quốc ngẩng đầu lên, hỏi Văn Đoàn:

- Người yêu anh không tham gia giải lần này à?

Văn Đoàn lắc đầu:

- Cô ấy không thích tranh đấu. Thuộc kiểu nhân viên nghiên cứu thôi.

Tưởng Quốc gật đầu, không thi đấu cũng tốt. Đỡ cho tới lúc đụng độ lại khó xử.

- Anh nói người chúng ta cần gặp lần này là ai thế?

Văn Đoàn lấy từ trong tập hồ sơ ra một kẹp thông tin rồi đưa cho Tưởng Quốc.

- Manaka Junpei, 22 tuổi. Một thằng cha sát gái, đồng thời là quân sư cho Shishio Makoto. Anh với hắn quen biết cũng khá lâu rồi. Đề xuất ý kiến với thằng này là hợp lý nhất. Hắn đủ thông minh để hiểu ra thiện ý của chúng ta, cũng như nhìn ra lợi ích từ việc liên minh.

Tưởng Quốc bổ sung:

- Quan trọng nhất là: hắn ghét người TQ. Đúng chứ?

Tưởng Quốc chỉ vào dòng chữ: “Cha đẻ hi sinh trong chiến tranh T-N”.

Văn Đoàn gật đầu:

- Đúng vậy. Có thể nói, Manaka Junpei là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta ở thời điểm này.

Tưởng Quốc sau khi xem xét kỹ một lần hồ sơ, cậu ta cũng nhất trí với quan điểm của Văn Đoàn, dù sao thì con mắt nhìn người của Văn Đoàn vẫn rất xuất chúng.

- Vậy thì chúng ta xác định. Mục tiêu tiếp xúc sẽ là anh ta. Vấn đề tiếp theo là gặp gỡ ở đâu và tiếp xúc như thế nào để đảm bảo thành công cho cuộc liên minh và chúng ta có thể tranh thủ lợi ích tối đa..
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 158: Gia Nhập Tiểu Đội Của Tôi



Ngày hôm sau, Tưởng Quốc nhận được thông tin đầy đủ nhất có thể về đội TQ và HQ. Cậu ta đặc biệt chú ý tới Tư Đồ Tĩnh. Tưởng Quốc có một linh cảm kỳ lạ về con người này ngay từ lần đầu Văn Đoàn cho xem ảnh của anh ta.

Tưởng Quốc nói với Văn Đoàn:

- Công việc ngoại giao với đội NB em sẽ để cho anh với Mỹ Quyên.

Văn Đoàn hỏi:

- Chú lại tính toán gì đấy?

Tưởng Quốc khẽ lắc đầu:

- Giao cho anh, em hoàn toàn yên tâm. Mỹ Quyên là một nhân tài, nhưng em nghĩ thử thách thêm một chút vẫn tốt hơn. Em cần thêm người giúp đỡ ở phía bên kia.

- Em tính xây dựng thế lực riêng đó hả?

Tưởng Quốc gật đầu:

- Ngoài ra, em có một việc quan trọng muốn đi làm.

Văn Đoàn khá ngạc nhiên:

- Lại còn có việc gì khiến em quan tâm hơn cả việc liên minh cơ à?

Tưởng Quốc nói:

- Quan tâm hơn thì không phải. Chỉ là người này…

Tưởng Quốc đưa tập hồ sơ của Tư Đồ Tĩnh qua cho Văn Đoàn:

- Từ lúc nhìn thấy bức ảnh của người này, em cứ có tâm trạng bất an. Em muốn quan sát kỹ hơn anh ta để tìm ra vấn đề là gì. Hi vọng là sẽ có kết quả khiến em hài lòng.

Văn Đoàn không có ngăn cản Tưởng Quốc, dù sao thì trong thế giới ngầm này, linh cảm gì đó vẫn là thứ gì đó tương đối đáng tin cậy.

Theo tình báo thu được, sáng hôm sau, Tưởng Quốc tới một quán cà phê trên một khu phố đông đúc. Cậu ta thay đổi một thân trang phục theo lối ăn mặc của người Nhật, đeo lên một cặp kính phong cách Nobita; mái tóc bạc trắng tiêu biểu cũng được thi phép để đổi thành màu đen quen thuộc nhất với người châu Á.

Gọi một ly cà phê và lấy một tờ tạp chí, Tưởng Quốc ngồi tại một góc đối diện cửa ra vào. Sau nửa giờ, nhóm người TQ lục tục xuất hiện. Đi đầu là Lý Hạo, thủ lĩnh của nhóm người. Tưởng Quốc có thể cảm nhận được, kẻ này cũng không tệ, ít ra thì so với độ tuổi của hắn. Có điều, trong mắt Tưởng Quốc, thì kẻ đi phía sau của hắn vài bước mới là kẻ khiến cậu ta chú ý.

Tưởng Quốc cuối cùng cũng biết được cảm giác bất an của mình tới từ đâu. Nếu hôm nay không đích thân đi một chuyến, cậu ta chắc chắn sẽ sai lầm trong việc đánh giá thực lực của đối thủ. Theo như lời của Văn Đoàn, Tư Đồ Tĩnh chỉ mạnh ngang ngửa, hoặc mạnh hơn một chút xíu. Nhưng hiện tại, có vẻ như con người này giấu diếm còn sâu hơn người khác tưởng tượng rất nhiều.

Hắn mạnh hơn Văn Đoàn không chỉ một chút. Tưởng Quốc có thể cảm nhận rõ sự nguy hiểm của hắn, con người này có thể uy hiếp tới bản thân. Điều mà Văn Đoàn không có khả năng làm được.

Tư Đồ Tĩnh đột ngột có cảm giác như có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào bản thân kể từ lúc bước chân vào quán. Hắn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn khắp xung quanh một vòng, cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở cái bàn nơi Tưởng Quốc đang ngồi uống cà phê.

Lý Hạo quay đầu lại, hắn hỏi:

- Có việc gì sao “đại sư huynh”?

Ba chữ “đại sư huynh” được hắn đặc biệt nhấn mạnh.

Tư Đồ Tĩnh thu hồi ánh mắt, giọng nhàn nhạt:

- Không có gì!

Sau đó tiếp tục đi thẳng lên tầng trong con mắt khó chịu của Lý Hạo.

Lý Hạo người này tâm nghi kỵ rất nặng, hắn là đệ tử thủ tịch đệ tử của Côn Lôn nhưng Tư Đồ Tĩnh mới là đại sư huynh. Điều này khiến cho Lý Hạo luôn ngứa mắt Tư Đồ Tĩnh, hắn cảm thấy Tư Đồ Tĩnh có âm mưu tranh đoạt vị trí với mình. Đồng thời, tính cách quái gở của Tư Đồ Tĩnh cũng khiến hắn càng khó chịu. Nhớ tới hắn, Lý Hạo, ở trong Côn Lôn, địa vị cao cả, đệ tử nào không phải nịnh bợ. Chỉ duy có Tư Đồ Tĩnh là luôn không mặn không nhạt. Có thể nói, nội bộ lục đục.

Tưởng Quốc khẽ giơ khóe miệng, gã Lý Hạo này cho nó biết thêm vài thông tin khá thú vị. Tưởng Quốc đột nhiên có chút chờ mong, liệu hôm nay bản thân có thể thu hoạch thêm thứ gì đáng giá hay không.

Ngay sau khi đám người TQ lên lầu được vài phút, Văn Đoàn, Mỹ Quyên dẫn theo một người thanh niên xuất hiện ở cửa quán. Tưởng Quốc đã đọc qua hồ sơ của anh ta, Manaka Junpei. Người thanh niên có dáng người không quá cao lớn, anh ta chỉ cao hơn Văn Đoàn vài centi. Khuôn mặt nhỏ nhắn, ngũ quan tinh xảo, thậm chí có phần hơi mềm mại thiên hướng nữ tính. Ánh mắt của anh ta đặc biệt linh động, bước đi thẳng tắp, ngực ưỡn phía trước, đầu hơi giơ cao. Tất cả cho thấy đây là một con người cực kỳ tự tin vào bản thân. Có điều, lần này anh ta đã rơi vào kế hoạch của Tưởng Quốc mà không hay biết.

Hôm qua, sau khi suy tính, Tưởng Quốc và Văn Đoàn thống nhất dẫn Manaka Junpei tới đây, nhất cử lưỡng tiện, Tưởng Quốc cũng có thể xem xét đầu lão của đội NB. Tưởng Quốc đột nhiên nghĩ tới, đám người TQ đang ở đây, nếu hai bên chạm mặt… Đến lúc đó, Tưởng Quốc thực sự muốn biết tính tình hẹp hòi Lý Hạo đội trưởng sẽ làm thế nào.

Có điều Tưởng Quốc thực sự không quá rõ ràng. Một kẻ hẹp hòi như Lý Hạo, chỉ cần không phải mắt mù đều có thể nhìn ra không phải là một kẻ thích hợp làm lãnh đạo. Thế nhưng hắn lại trở thành lãnh đạo của đội nhóm TQ, chí ít là của gần 30 người trong số 40 người của cả đội. Hoặc là Lý Hạo có gì đó đặc biệt, hoặc là bọn người TQ này đang có âm mưu gì khác. Dù sao thì nói tới độ âm hiểm, người TQ nhận thứ 2 thì không ai thứ nhất.

Tưởng Quốc cho rằng bản thân không thích cái gọi là âm mưu, cậu ta có tính toán, có bày mưu tình kế nhưng tuyệt đối không thích cái gọi là âm mưu. Như việc bản thân tính toán làm gì, tính liên hợp với NB, cậu ta cũng sẽ chẳng giấu diếm. Dẫn người tới quán này, cũng là công khai, còn việc bọn người TQ có suy nghĩ thế nào, thế thì cóc phải việc bản thân cần để ý.

Tưởng Quốc thích thú đưa ly cà phê lên thưởng thức, nụ cười của cậu ta giống hệt như một đứa trẻ con phát hiện ra món đồ chơi thú vị. Đột nhiên, nụ cười trên mặt Tưởng Quốc đọng lại. Cậu ta tiếp tục nhấp thêm một hớp cà phê nữa. Tưởng Quốc tràn đầy ngạc nhiên, không nghĩ tùy tiện đi theo dõi cũng có thể phát hiện ra một quán cà phê ngon như vậy. Tuy không có bán kem, nhưng cà phê ngon cũng có thể thay thế chút đỉnh.

Đột nhiên có nhiều niềm vui, Tưởng Quốc cảm thấy mọi thứ trở lên đẹp đẽ, kể cả cái nắng trang trang ngoài đường cùng với những đôi chân trắng bóng lộ ra dưới lớp váy ngắn kia cũng trở nê thật mĩ lệ.

Sau một hồi, có một loạt tiếng bước chân từ dưới trên tầng xuống, bước chân của người đi đầu mạnh hơn rất nhiều, hiển nhiên tâm tình không ổn định, dẫn tới khó mà khống chế bình thường.

Tưởng Quốc quay lại nhìn đám người, Lý Hạo đi đầu, khuôn mặt dù cố gắng làm vẻ bình thường. Nhưng sự phẫn nộ trong mắt không giấu đi đâu được. Tưởng Quốc nheo mắt, xem ra Lý Hạo có thể trở thành dẫn đoàn, bản thân cũng không kém cỏi. Tuy tâm tính hẹp hòi, nhưng cũng không có tệ hại tới mức cư sử thất thố, vẫn còn biết nín nhịn.

Tưởng Quốc đứng dậy, cậu ta khoan thai vươn người. Tưởng Quốc đột ngột nảy ra một ý tưởng thú vị. Cậu ta thong thả bước tới, nhưng bước chân lại nhanh chóng đuổi kịp đoàn người TQ, đuổi kịp kẻ đi sau cùng.

Tư Đồ Tĩnh hiển nhiên nhận ra bất thường, hắn ngừng lại, quay người nhìn lại chằm chằm vào người thiếu niên đang áp sát họ. Rất nhanh, Tư Đồ Tĩnh nhận ra Tưởng Quốc, hoặc là nhận ra ánh mắt của Tưởng Quốc. Cảm giác này rất tương tự với lúc nãy khi Tư Đồ Tĩnh cảm nhận được khi mới bước vào tiệm.

Tưởng Quốc bước tới, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tư Đồ Tĩnh. Tuy mái tóc đã che mất đôi mắt, nhưng Tưởng Quốc vẫn có thể cảm giác được sự sắc bén như hóa thành thực chất toát ra đó. Cậu ta nghiêng đầu, khẽ mỉm cười, dùng đôi mắt của mình đánh giá thật kỹ kẻ đang đứng trước mặt.

Tư Đồ Tĩnh kéo căng thần kinh, bản năng võ giả đang mách bảo hắn, người thiếu niên trước mặt này rất nguy hiểm, thậm chí vượt quá bất cứ người nào hắn từng đối diện trước đây. Nhưng Tư Đồ Tĩnh vẫn hoàn toàn bình tĩnh, dò hỏi:

- Cậu cần gì?

Tưởng Quốc mỉm cười, kẻ này rất thông minh, hắn đã nhận ra bản thân không phải đồng hương.

Tưởng Quốc đáp lại bằng tiếng Anh:

- Anh có thể nói tiếng Anh chứ? Nếu không chúng ta sẽ rất khó giao lưu.

Tư Đồ Tĩnh khẽ gật đầu. Hắn cũng muốn biết kẻ này rốt cuộc muốn gì.

Lúc này, đám người thuộc đội TQ đã quay lại, đứng đầy xung quanh Tư Đồ Tĩnh. Lý Hạo đi đầu lên tiếng:

- Đại sư huynh, đây là ai?

Tư Đồ Tĩnh đáp lại bằng giọng nhàn nhạt:

- Ta không biết.

Tưởng Quốc hoàn toàn làm lơ đám người thuộc đội TQ, cậu ta tháo kính mắt xuống, đôi mắt ba màu đặc biệt của nó nhìn thẳng về phía Tư Đồ Tĩnh.

Tư Đồ Tĩnh giật mình, cặp mắt ba màu của Tưởng Quốc thực sự quá ấn tượng:

- Ngươi là…

Tưởng Quốc đáp lại bằng một khuôn mặt tươi cười:

- Xin tự giới thiệu, tôi là Thomas D.Walker. Hoặc anh có thể gọi tôi là Trần Tưởng Quốc.

Tư Đồ Tĩnh cũng đã nhận ra Tưởng Quốc, dù sao cậu ta cũng là thành phần tương đối đặc biệt trong đoàn VN. Còn mái tóc, một phù thủy muốn thay đổi màu tóc quả thực dễ dàng, biến thành một người hoàn toàn khác cũng chẳng phải là việc gì khó.

- Ngươi tìm ta có việc gì?

Tưởng Quốc vẫn giữ cái nụ cười hòa nhã của mình, nhưng thái độ không nhìn thẳng của cậu ta với đoàn người phía sau Tư Đồ Tĩnh cũng đã nói rõ, bản thân kẻ tới chẳng hòa nhã như cái vẻ ngoài đang thể hiện.

- Tôi có nghe nói về anh. Tôi muốn anh gia nhập vào tiểu đội của tôi.

P/s: Hôm nay tác có việc bận, cn sẽ bù chương..
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 159: Kiên Quyết



Ánh mắt của Tưởng Quốc thực sự mang tới hiệu ứng đặc biệt, Tư Đồ Tĩnh sắc mặt đột ngột trở lên khó coi, anh ta khó khăn nói:

- Thực xin lỗi, ta không thích đàn ông.

Nụ cười trên mặt Tưởng Quốc cứng đờ, lông mày của cậu ta khẽ co giật, sau vài giây, Tưởng Quốc phá lên cười:

- HAHA… haha… ha ha ha… !

Tưởng Quốc cười khom cả người:

- Lần đầu… lần đầu tiên trong đời… haha… tôi bị người ta nghi ngờ giới tính. Hahaha… anh quả thực rất, rất, rất thú vị… hahaha!

Tiếng cười của nó vang vọng cả quán cà phê, hấp dẫn lấy vô số đôi mắt của những người xung quanh. Những thành viên còn lại trong đội TQ cũng nhìn Tưởng Quốc với con mắt nhìn một kẻ điên.

Tư Đồ Tĩnh cau mày nhìn Tưởng Quốc, anh ta có thể cảm giác được Tưởng Quốc thực sự không hề có chút nào phẫn nộ, dù Tư Đồ Tĩnh tin rằng Tưởng Quốc có thể nhìn ra sự mỉa mai trong lời nói của anh ta. Bị từ chối theo một cái cách tương đối khó chịu như vậy nhưng kẻ này lại đặc biệt vui vẻ. Tư Đồ Tĩnh cũng bắt đầu hoài nghi Tưởng Quốc có chút tâm thần.

Phải mất một hồi, Tưởng Quốc mới thôi cười, cậu ta dùng thái độ không thay đổi so với ban đầu, mời chào Tư Đồ Tĩnh một cách chân thành:

- Tôi nghiêm túc, Tư Đồ tiên sinh, tôi biết anh cũng cảm giác được tôi mạnh thế nào. Tôi có thể cam đoan với anh, tiểu đội toàn bộ là tinh anh, trình độ không có kém anh bao nhiêu đâu. Hợp tác với một đoàn đội tinh anh sẽ có lợi hơn nhiều so với đi cùng đám tạp nham, không phải sao?

Tư Đồ Tĩnh không có trực diện trả lời câu hỏi của Tưởng Quốc. Anh ta mặt không đổi sắc nhìn Tưởng Quốc, hỏi ngược lại:

- Ta không biết mục đích của cậu là gì. Nhưng cậu đừng quên hiện tại chúng ta là địch nhân.

Tưởng Quốc lắc đầu:

- Anh nhầm rồi Tư Đồ Tĩnh. Chúng ta hiện tại không phải địch nhân, chí ít cho tơi khi vòng thứ nhất kết thúc, chúng ta không phải chân chính địch nhân. Ừm… mà kể cả đến cuối chúng ta cũng không phải địch nhân. Tôi nghĩ nên gọi là đối thủ mới đúng.

Tư Đồ Tĩnh không trả lời Tưởng Quốc, anh ta đang suy nghĩ Tưởng Quốc đang âm mưu gì.

Tưởng Quốc, dùng đôi mắt của mình, nhìn trực diện vào Tư Đồ Tĩnh, cậu ta nói:

- Không cần phải suy nghĩ lung tung làm gì. Tôi có thể cho anh biết mục đích của tôi.

Trong đôi mắt của Tư Đồ Tĩnh lóe lên vẻ kinh dị, gã thiếu niên trước mặt này có thể đọc vị được hắn.

Tưởng Quốc cười nhạt, nó cũng sẽ chả ngớ ngẩn đi giải thích khả năng của mình:

- Tôi cho rằng thi đấu thì cần diễn ra giữa những người cùng trình độ. Nhưng hiển nhiên cái luật lệ của vòng thứ nhất có thể sẽ khiến nhiều người có trình độ cá nhân xuất sắc dễ bị đào thải. Ví dụ một kẻ đơn độc như anh. Tôi muốn tổ đội những người có trình độ xuất sắc lại với nhau. Chúng ta sẽ tranh thủ lợi ích cho chính mình, còn những vị trí dư ra sẽ để cho những kẻ kém hơn, dựa vào may mắn của bản thân chiếm lấy.

Tư Đồ Tĩnh lần này không có lên tiếng phản đối, hắn bắt đầu cân nhắc. Lời nói của Tưởng Quốc đã đánh động tới hắn. Tư Đồ Tĩnh bị cô lập giữa đoàn thể của mình. Tuy bản thân anh ta không có hứng thú với tranh quyền đoạt vị, cũng chẳng thèm quan tâm tới mấy thủ đoạn của Lý Hạo, nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta không khó chịu.

Lý Hạo nhìn Tư Đồ Tĩnh, khi thấy người sư huynh của mình do dự, Lý Hạo bắt đầu nóng nảy. Nếu Tư Đồ Tĩnh bị dụ đi ngay trước mặt thì hắn sẽ rất mất mặt. Đồng thời, Lý Hạo nhớ tới sư phụ mình trước khi đi có dặn dò, sư huynh của hắn rất mạnh, nhớ kỹ mượn sức.

Lý Hạo không có tin tưởng sư phụ hắn nói, nếu Tư Đồ Tĩnh thực sự mạnh mẽ như vậy, tại sao lại không chiếm lấy vị trí thủ tịch, kẻ ngu nào lại đi bỏ qua vị trí mang lại cả danh vọng và quyền lợi lớn như vậy. Lý Hạo không tin rằng trên thế gian vẫn có những người không quan tâm tới danh lợi. Thứ mà Tư Đồ Tĩnh truy cầu, cả đời này Lý Hạo có lẽ cũng sẽ không hiểu.

Lý Hạo tiến lên trước, đứng ngang với Tư Đồ Tĩnh, hắn nói:

- Cút đi, thằng điên. Ngươi không cần ở đây giở trò ly gián. Ta chẳng biết ngươi là ai, nhưng nếu ngươi không biến mất khỏi đây ngay lập tức thì đừng trách ta trở mặt.

Tưởng Quốc xẹp xẹp miệng, dùng ánh mắt nhìn cái gì đó không sạch sẽ để nhìn Lý Hạo, nói:

- Thật là… đến phép lịch sự cũng chả hiểu, xen ngang vào giữa cuộc nói chuyện của người khác. Lại còn ăn nói thất lễ.

Dứt lời, Tưởng Quốc lại quay sang nhìn Tư Đồ Tĩnh:

- Anh nhìn coi. Đến cả tôi cũng chẳng biết là ai, anh có thể mong đợi gì ở đồng đội này. Nghe này, cuộc thi đấu này không có yêu cầu chính xác phải liên hợp với ai. Ở vòng thứ nhất, chúng ta có thể liên thủ, để những người mạnh mẽ nhất ở cả bốn nước đi tiếp vòng thứ hai. Đến lúc đó, một đối một, anh hoàn toàn có thể dựa vào khả năng của mình để mang về vinh quang cho Côn Lôn.

Lý Hạo nét mặt dữ tợn, thái độ không nhìn thẳng của Tưởng Quốc dù hắn đang đứng ngay trước mặt thực sự khiến Lý Hạo nổi điên. Ngay hắn đang tính làm gì đó thì Tư Đồ Tĩnh đã kéo hắn lại.

Tư Đồ Tĩnh bình thản trả lời:

- Ta thực sự rất cảm kích trước thành ý của cậu, cậu Walker. Có điều, ta sẽ không tham gia tổ đội của cậu. Ta là người TQ, đồ đệ của Côn Lôn. Ta sẽ chiến đấu cùng đồng đội hiện tại của mình.

Tưởng Quốc thở dài, nó đeo cặp kính lại trên mặt, khẽ than thở:

- Thực sự đáng tiếc, Tư Đồ tiên sinh. Anh sẽ phải nuối tiếc về lựa chọn của mình.

Lý Hạo cười khẩy:

- Ngươi đang uy hiếp sư huynh của ta sao?

Tưởng Quốc lạnh lùng liếc mắt qua Lý Hạo, sau đó dùng ánh mắt trân thành nhìn về phía Tư Đồ Tĩnh:

- Tư Đồ Tĩnh, nhớ kỹ lời tôi nói. Người xuất chúng thì sẽ bị những kẻ tầm thường ganh ghét, đố kỵ, cô lập. Bởi vì anh và chúng không thuộc về một thế giới, chúng sẽ không nghĩ tới bản thân tại sao lại kém cỏi, chúng sẽ tìm mọi lý do thoái thác lên đầu của anh. Tham gia với tôi, ở đó sẽ có những con người giống như anh, chúng ta sẽ có rất nhiều tiếng nói chung.

Tư Đồ Tĩnh thực dứt khoát trả lời:

- Ta sẽ không hối hận.

Tưởng Quốc than thở:

- Thực là… trọng tình trọng nghĩa, lại có cái nhìn đại cuộc… Tôi thực sự càng lúc càng muốn có anh trong đội ngũ của mình.

Lý Hạo không thể khống chế được tâm tình của mình, hắn gầm lên:

- Đồ tạp chủng! Ngươi không có chút xíu nào liêm sỉ hay sao…

Câu nói của Lý Hạo nghẹn lại, một áp lực to lớn đang đè nặng lên người, khiến hắn khó thở.

Tưởng Quốc thu hồi ánh mắt và áp lực của mình. Cậu ta nhàn nhạt nói:

- Ta không nói không có nghĩa là ta sợ ngươi. Ngươi không đáng để ta phải để trong mắt. Nhưng một con ruồi nếu cứ bay loạn trước mặt thì cũng sẽ bị người ta đập chết. Hiểu chưa?

Tưởng Quốc quay sang Tư Đồ Tĩnh, cậu ta dùng giọng điệu nghiêm túc hết mức:

- Tổ đội của tôi luôn chào đón anh. Nếu anh thay đổi ý định, cứ tới nơi ở của đội VN tìm tôi. Còn bây giờ… hẹn gặp lại.

Tưởng Quốc không có nhiều ở lại, cậu ta đi thẳng lên tầng. Mời chào Tư Đồ Tĩnh chỉ là ý tưởng chợt nổi lên. Tưởng Quốc vốn dĩ không quá chờ mong vào việc anh ta sẽ đồng ý.

Khi bóng người của Tưởng Quốc biến mất khỏi cầu thang, Tư Đồ Tĩnh thở dài một hơi, anh ta giơ tay lên và phát hiện bàn tay của mình đang khẽ run rẩy. Tư Đồ Tĩnh sắc mặt phức tạp, trong khoảnh khắc Tưởng Quốc bùng nổ áp lực vừa rồi, anh ta thực sự cảm giác tới sự uy hiếp của cái chết. Tuy nhiên, Tư Đồ Tĩnh không đơn thuần là sợ hãi, trong ánh mắt của anh ta phát ra càng nhiều là chiến chiến ý.

Tư Đồ Tĩnh khẽ thở dài, vỗ vai đánh thức Lý Hạo, kẻ hiện giờ vẫn chưa hoàn hồn. Anh ta than khẽ, Lý Hạo lần này thực bị dọa sợ:

- Về thôi. Ngươi làm không tệ, nếu vừa rồi thực sự ra tay, thì đã trúng kế rồi. Đừng có quên, luật lệ cấm các thí sinh tranh đấu trước khi cuộc thi chính thức bắt đầu.

Lý Hạo hừ lạnh, nét mặt khó coi, hắn hiểu rằng hiện tại cần nhất trí đối ngoại, nhưng điều này không ảnh hưởng hắn chán ghét Tư Đồ Tĩnh. Nhất là thái độ coi thường của Tưởng Quốc vừa rồi càng khiến hắn ngứa mắt Tư Đồ Tĩnh. Theo hắn, nếu không phải do Tư Đồ Tĩnh thì hắn đã không đi tranh cãi với Tưởng Quốc, càng không bị mất mặt trước đám thuộc hạ như vừa rồi.

Tư Đồ Tĩnh nhìn ra suy nghĩ của Lý Hạo, anh ta đột nhiên nhớ tới câu nói cuối cùng của Tưởng Quốc. Tư Đồ Tĩnh khẽ lắc đầu, anh ta cho rằng, bản thân chịu chút ủy khuất cũng chẳng là gì, dù sao thì hiện tại, thể diện của môn phái, của quốc gia phải đặt lên trên tất cả. Huống hồ Trần Tưởng Quốc cho rằng bản thân Tư Đồ Tĩnh ta là loại người gì, bản thân ta sẽ vì một chút xung đột mà chĩa kiếm về phía đồng đội, về phía đồng môn của mình hay sao.

Có điều, những gì diễn ra những ngày sau đó hoàn toàn khiến Tư Đồ Tĩnh không thể tưởng tượng nổi. Thậm chí là đả kích suy nghĩ hiện tại của anh ta đối với đồng môn cũng như đồng đội của mình..
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 160: Trình Tự Chiến Đấu Tối Cao



Buổi gặp gỡ giữa Văn Đoàn, Mỹ Quyên và Manaka Junpei thành công tốt đẹp, có thể nói, việc liên minh là nhu cầu cấp thiết của các đội trước một đối thủ mạnh như TQ.

Sau khi tạm biệt Manaka Junpei, Văn Đoàn và Mỹ Quyên vòng trở lại quán cà phê và gặp Tưởng Quốc, người đang đợi họ ở trong một căn phòng có cửa số ngắm cảnh đường phố khá đẹp.

Sau khi cả hai đã an vị, Văn Đoàn lên tiếng:

- Đúng như em suy nghĩ, quan điểm của Manaka Junpei thể hiện rõ một việc, NB cho rằng việc liên minh là cần thiết. Hơn thế nữa, chính anh ta cũng cho rằng, phải đối xử với đội TQ như một chỉnh thể, chờ đợi xích mích khiến họ chia rẽ là việc không khả thi.

Tưởng Quốc vừa nghe Văn Đoàn nói, vừa ngắm nhìn dòng người đi đường, nhàn nhạt nói:

- Nếu như điểm đó cũng không nghĩ tới, thì cũng chả thể có mặt tại đây giờ này.

Văn Đoàn khẽ gật đầu, sau đó anh hỏi:

- Ban nãy em gặp bọn TQ rồi chứ? Thấy thế nào?

Mỹ Quyên bên cạnh hai mắt cũng sáng lên, cô cũng bị Văn Đoàn gợi lên lòng hiếu kỳ, có thứ gì ở đội TQ khiến cho đội trưởng thay đổi kế hoạch ban đầu của mình, đặc biệt tự thân đi quan sát.

Tưởng Quốc quay lại, nhìn Văn Đoàn:

- Tình báo của anh có nhầm lẫn. Tư Đồ Tĩnh mạnh hơn anh đã nói.

Văn Đoàn nheo mắt lại, lần đầu anh phán đoán sai thực lực của đối thủ. Văn Đoàn hỏi lại:

- Em chắc chắn không?

Tưởng Quốc gật đầu, cậu đáp lại với giọng chắc nịch:

- Trăm phần trăm. Nói sao nhỉ, Tư Đồ Tĩnh cho em cảm giác nguy hiểm. Anh ta có thể uy hiếp… thậm chí có đủ khả năng giết chết em.

Văn Đoàn sắc mặt biến đổi. Tưởng Quốc lần đầu thấy vẻ mặt đó trên mặt của anh, ở đó nó thấy được sự không cam lòng, hối hận, thậm chí là có phần nhục nhã.

Sau một hồi, Văn Đoàn thở ra một hơi, bình phục tâm trạng của mình. Anh nói:

- Xem ra Tư Đồ Tĩnh đã đạt được trình tự chiến đấu tối cao hiện tại của võ giả rồi. Anh vốn nghĩ bản thân chẳng thua kém ai, nhưng xem ra…

Tưởng Quốc vẻ mặt hiện đầy vẻ nghi hoặc, trình tự chiến đấu tối cao của võ giả, cái này chưa ai nói cho nó biết. Quyển sách của ngài Sùng Minh trọng tâm là ma thuật với giả kim thuật, phương pháp luyện khí trong đó chủ yếu là dùng cho rèn luyện cơ thể, còn chiến đấu thì hầu như không có.

- Trình tự tối cao là gì? Ông nội chưa từng nói cho em biết cái vụ này.

Văn Đoàn nói:

- Thực sự thì em cũng không có cần cái này cho lắm, theo đuổi nó ngược lại làm em phân tâm.

Tưởng Quốc cau mày:

- Không có tri thức thừa thãi. Nhất là trong tình trạng chúng ta sắp bước vào chiến trận lớn như hiện tại.

Văn Đoàn trầm ngâm, Tưởng Quốc chờ đợi, cậu ta biết Văn Đoàn sẽ không giấu diếm cậu về mấy việc như thế này.

Sau một hồi tổ chức lại kiến thức, Văn Đoàn mới bắt đầu thuật lại cho Tưởng Quốc kiến thức về trình tự chiến đấu cao nhất của võ giả hiện tại.

- Như em đã được biết, võ giả đến mức độ nhất định có thể chiến đấu ngang với pháp sư, ví dụ như đánh nát khiên phép thuật, kháng lại ma thuật…

Tưởng Quốc không có lạ vụ này, chính nó là người từng trải. Bố của nó, ông Phong, đã đấm nát cái khiên ma thuật của nó cách đây hơn một năm. Những ký ức đó vẫn còn vô cùng mới mẻ trong đầu của Tưởng Quốc.

Văn Đoàn hỏi:

- Thế em biết tại sao lại có việc như vậy không?

Tưởng Quốc cau mày:

- Là dùng khí cường hóa cơ thể tới một mức độ nhất định, sau đó sử dụng cơ thể mạnh mẽ cùng với kháng tính của khí để đối phó ma thuật. Chẳng lẽ trong này còn có gì em không biết.

Văn Đoàn khẽ gật đầu. Sau đó anh nói:

- Đúng là có cái em còn chưa biết.

Tưởng Quốc cau mày. Văn Đoàn phẩy phẩy tay và nói:

- Cái này không phải là dấu diếm gì em. Chẳng qua là em chưa đủ trình độ võ thuật, lên có nói cũng chẳng để làm gì.

Tưởng Quốc nói:

- Em không có vấn đề gì với việc đó cả. Nhưng cái em không thể hiểu được là một việc quan trọng như vậy tại sao lại không cho em biết trước khi thi đấu bắt đầu, phải biết là trong chiến tranh, tình báo là vô cùng quan trọng. Như hôm nay em không tới trực tiếp quan sát đội TQ, tới lúc đối mặt, chúng ta sẽ bị động đến mức nào?

Văn Đoàn thở dài:

- Cái này cũng là do anh chủ quan. Không thể tưởng được là Tư Đồ Tĩnh lại có thể đạt tới trình độ đó nhanh tới vậy.

Tưởng Quốc cau mày:

- Nó rất khó?

Văn Đoàn than thở:

- Cực kỳ, cực kỳ khó.

- Mà đến cùng nó là cái gì?

Văn Đoàn đáp:

- Trình tự chiến đấu tối cao, là trạng thái hòa quyện tinh thần, thể xác và dòng khí làm một. Dĩ nhiên là phải giữ được nó trong chiến đấu.

Tưởng Quốc cau màu như có điều suy nghĩ:

- Hòa quyện tinh thần, thể xác và dòng khí làm một…

Văn Đoàn gật đầu:

- Ma thuật được tạo ra dựa vào sự hòa quyện giữa ma lực, linh hồn và tinh thần của pháp sư, phù thủy. Trình tự chiến đấu tối cao lấy tinh thần đối kháng tinh thần, lấy dòng khí đối kháng ma lực, lấy thể xác để cân bằng với linh hồn. Từ đó tạo ra sự cân bằng giữa pháp sư với võ giả. Hơn nữa, khi đạt tới trình tự đó, khả năng khống chế cơ thể sẽ tăng vọt, sức mạnh vận dụng, tốc độ phản xạ… tất cả sẽ có sự thay đổi về chất.

Tưởng Quốc cau mày, vấn đề này nó chưa từng nghĩ tới, sự đối ứng giữa đôi bên thực sự là vô cùng kỳ diệu.

Tưởng Quốc hỏi:

- Thế anh thì sao? Đã đạt tới mức độ đó chưa?

Văn Đoàn lắc đầu:

- Chưa. Anh còn kém chút nữa.

Văn Đoàn đấm vào khung cửa sổ bên cạnh, trong giọng tràn đầy không cam lòng:

- Chó chết thật! Chỉ cần một tháng. Một tháng nữa thôi anh tin bản thân sẽ đạt tới mức độ đó. Nhưng hiện tại… Đáng lẽ anh phải cố gắng hơn, anh lên luyện tập trong ảo cảnh nhiều hơn mới phải.

Văn Đoàn tức giận chính bản thân, bị một người mà bản thân coi như cùng đẳng cấp vượt mặt khiến anh khó chịu, nhất là khi bản thân vốn có khả năng nhưng bởi lười biếng mà bỏ lỡ.

Tưởng Quốc cau mày:

- Nếu là chỉ một tháng thì em có cách. Nhưng cái giá sẽ không nhẹ đâu.

Văn Đoàn giật mình:

- Cách gì? Em nói thật không?

Tưởng Quốc gật đầu:

- Em không có tâm trạng nói bậy lúc này.

Văn Đoàn nói:

- Cái giá là gì? Giờ phút này rồi, cái giá gì anh cũng muốn thử một lần.

Tưởng Quốc nói:

- Một năm tuổi.

Văn Đoàn giật mình:

- Em vừa nói gì?

- Một… năm… tuổi – Tưởng Quốc gằn từng chữ.

Văn Đoàn hời hợt:

- Anh còn tưởng gì. Có một năm, ăn thua gì?

Tưởng Quốc thở dài:

- Không phải ăn thua hay không ăn thua. Mà là có đáng giá làm vậy hay không. Anh kém Tư Đồ Tĩnh tận 5 tuổi, nhưng trình độ chỉ thua kém chút xíu. Theo em thì không có đáng để hi sinh bản thân cho một cái giá như vậy.

Văn Đoàn trầm ngâm, anh nhìn dòng người đi lại phía dưới, lâm vào trầm tư.

Tưởng Quốc nói:

- Chuyện này tạm ngừng ở đây. Anh suy nghĩ đi, coi có muốn làm như vậy không. Đến sáng mai rồi quyết định cũng vẫn kịp.

Văn Đoàn gật đầu, không có tiếp lời, suy nghĩ của anh đang trôi theo dòng người ngược xuôi hối hả.

Mỹ Quyên im lặng, cô là thuần pháp sư, hoặc nói là thuần phù thủy, dù sao thì bên phương đông cũng không có quá rõ ràng cách xưng hô. Cô cũng có một vài ý kiến, nhưng hiển nhiên, cô cho rằng bản thân chưa có thân cận tới mức độ có thể xen vào cuộc thảo luận của hai anh em.

Sau một hồi, Tưởng Quốc hỏi:

- Mà chị Nguyệt đi đâu rồi thế? Chị ấy có trong đoàn hậu cần mà sao từ hôm em qua tới giờ chả thấy mặt mũi đâu.

Văn Đoàn lấy lại tinh thần, anh quay người lại:

- Chị ấy đi lấy “Võ binh” cho anh.

Tưởng Quốc giật mình:

- “Võ binh”? Em tưởng kỹ thuật rèn “Võ binh” đã thất truyền lâu lắm rồi chứ?

Văn Đoàn cười cười:

- Không hẳn là thất truyền. Cái thất truyền là phương pháp chế tạo nguyên liệu chủ chốt thôi. Chứ còn công nghệ rèn thì vẫn còn giữ lại.

Tưởng Quốc hỏi:

- Dựa theo ý anh thì, hiện giờ đã phục chế được phương pháp chế tạo “Đá Triết Gia” rồi.

Văn Đoàn lắc đầu:

- Chưa. Quá trình phụ chế phương pháp chế tạo “Đá Triết Gia” vẫn chưa hoàn tất, người giữ phương pháp chế tạo hoàn chỉnh thì lại quá kín miệng và khó chơi…

Tưởng Quốc biết Văn Đoàn nói tới ai. Nó cũng đồng ý với quan điểm của Văn Đoàn, nói tới độ khó chơi thì ngài Nicholas Flamel vượt xa Gs Dumbledore một đoạn dài.

Văn Đoàn vẫn tiếp tục:

- Tuy nhiên trong quá trình nghiên cứu, người ta thu được một thứ hợp chất có thể thay thế “Đá Triết Gia” trong công cuộc chế tạo “Võ binh”. Dĩ nhiên không thể so sánh với chính bản, nhưng chí ít đã có thể phục chế được công cuộc chế tạo “Võ binh”.

Tưởng Quốc gật đầu, hàng thay thế rốt cuộc chỉ là một loại bán thành phẩm, nó không thể nào so sánh với “Đá Triết Gia” chân chính. Đột nhiên Tưởng Quốc khẽ giật mình, một ý tưởng bắt đầu xuất hiện trong đầu nó.

Tưởng Quốc hỏi:

- Quá trình chế tạo “Võ binh” có tốn nhiều thời gian không? Với lại, quá trình đó có khác gì với quá trình chế tạo “Võ binh” cổ đại không?

Văn Đoàn khẽ giật mình:

- Em tính làm gì? Không phải tính chế tạo “Võ binh” đấy chứ?.
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 161: Thu Nguyệt Trở Về



Tưởng Quốc gật gù chấp nhận trong sự kinh ngạc của Văn Đoàn.

Văn Đoàn nói:

- Công việc chế tạo không có bao nhiêu khác biệt so với thời cổ. Nguyên liệu thì phải bỏ tiền mua, riêng hợp chất thay thế cho "Đá Triết Gia" thì phải tự chuẩn bị.

Tưởng Quốc hỏi:

- Có cách nào đảm bảo an toàn cho nguyên liệu của bản thân không?

Văn Đoàn trả lời:

- Công đoạn dung hợp giữa hợp chất và phôi vũ khí sẽ được diễn ra dưới sự giám sát của người đặt làm vũ khí. Trong trường hợp của anh thì anh nhờ chị Nguyệt làm hộ.

Tưởng Quốc nói:

- Khi nào chị Nguyệt về, em chắc phải nhờ chị ấy đi một chuyến mới được. Đáng tiếc, nếu không phải chế tạo "Võ binh" cần rèn chứ không phải luyện kim thì em đã tự xử lý rồi.

Văn Đoàn cười:

- Nếu chế tạo "Võ binh" mà dễ như vậy thì đã không phải là độc quyền của phương đông.

Tưởng Quốc cười, công nghệ chế tạo "Võ binh" không bị chiếm đoạt, một phần là do bảo vệ thích hợp, nhưng cũng một phần là do bên phương tây, khi sang xâm lược, cho rằng nó không có giá trị cao trong thời hiện đại, nhất là khi phương pháp chế tạo “Đá Triết Gia” đã biến mất. Nếu không thì công nghệ này có giữ được hay không cũng khó nói.

Văn Đoàn cười cười:

- Em chọn NB làm nơi chế tạo "Võ Binh" là tương đối hợp lý đấy. Trong cùng điều kiện nguyên liệu thì kỹ thuật rèn của NB không thua kém kỹ thuật rèn của bọn yêu tinh bên châu Âu đâu.

Tưởng Quốc đồng ý với nhận xét của Văn Đoàn. Sự thiếu thốn quặng tốt khiến người NB phải cố gắng hết sức phát triển kỹ thuật rèn để bù đắp sự chênh lệch vũ khí với các nước có tài nguyên phong phú.

Tưởng Quốc và Văn Đoàn hăng say bàn luận trong ánh mắt hâm mộ của Mỹ Quyên. Cô cũng mong bản thân có trang bị tốt nhưng gia cảnh của cô không cho phép. Nhìn lại bộ quần áo tuy ngăn lắp gọn gàng nhưng thực chất là hàng second hand của mình, Mỹ Quyên khẽ thở dài.

Cả ba trở lại khách sạn sau khi đã dùng bữa trưa. Minh Vương và Minh Tuấn đã trở lại từ sớm. Cả hai đã chuẩn bị gần như đầy đủ vật tư cần thiết để sử dụng trong trận chiến sắp tới.

Cuối buổi chiều cùng ngày, Thu Nguyệt mang theo một cái va li lớn trở về khách sạn nơi đội tuyển VN đang cư trú. Cô không trở về phòng mình mà tiến thẳng tới phòng của 2 anh em Văn Đoàn và Tưởng Quốc.

Văn Đoàn đang cùng Tưởng Quốc bàn bạc về kế hoạch tiếp theo, và về cả buổi gặp mặt đàm phán liên minh với 2 đội NB va HQ thì tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Văn Đoàn đứng dậy tiến ra mở cửa, đồng thời lên tiếng:

- Ai đấy?

Giọng nữ từ ngoài cửa vọng vào:

- Giao hàng đây.

Văn Đoàn cười, anh mở cửa:

- Chị đã về. “Võ binh” của em xong rồi phải không?

Thu Nguyệt quẳng cái va li cho Văn Đoàn, cô nói:

- Đã xong. Mới ra lò, nóng hôi hổi.

Văn Đoàn vội vàng ôm lấy cái va li chứa thanh “Võ binh” quý giá của mình. Thu Nguyệt nguýt dài một cái, cô cũng có phần ghen tị khi cậu em họ có món đồ quý giá như vậy.

Đột nhiên, ánh mắt của Thu Nguyệt phát hiện ra Tưởng Quốc đang đi từ phía trong phòng ra. Cô vội vàng tiến lên:

- Quốc, em ổn chưa mà đã sang đây?

Tưởng Quốc mỉm cười, từ tốn đáp:

- Em ổn rồi. Cũng sang được vài hôm rồi chứ không ít đâu.

Thu Nguyệt dùng ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn Tưởng Quốc:

- Thật không?

Tưởng Quốc bất đắc dĩ:

- Thật mà. Em đâu cần nói dối làm gì.

Văn Đoàn cầm va li tiến tới, anh nói:

- Chị yên tâm. Nó khỏe như voi.

Thu Nguyệt nửa tin nửa ngờ gật đầu. Cô vẫn còn nhớ lúc cô và Văn Đoàn lên đường, Tưởng Quốc vẫn còn mê man trên giường bệnh.

Tưởng Quốc vội vàng đổi chủ đề:

- “Võ binh” của anh đó hả anh Đoàn, mở ra cho em coi với.

Văn Đoàn gật đầu, mang cái va li để lên giường rồi cẩn thận mở nó ra. Bên trong vali là một thanh vũ khí mang hình dáng tương tự kiếm Nhật, được đặt trong một chiếc vỏ được chế tạo tinh xảo.

Văn Đoàn cầm kiếm lên, rút kiếm ra thưởng thức. Toàn bộ thanh kiếm là một chỉnh thể được rèn đúc hoàn toàn bằng kim loại. Lưỡi kiếm được cấu tạo khá giống với kiếm Nhật, nhưng lưỡi nhỏ và mỏng hơn, cũng không lập thể như kiếm Nhật. Cách sống kiếm khoảng 5 mili là một rãnh máu kéo dài suốt 9 phần 10 lưỡi kiếm. Bên dưới rãnh máu là hoa văn uốn lượn theo phong cách Á Đông được trang trí vô cùng tinh xảo.

Sau một hồi lâu, Tưởng Quốc hỏi Văn Đoàn:

- Em có thể mượn nó xem qua được không?

Văn Đoàn lưu luyến không thôi giao thanh kiếm cho Tưởng Quốc. Tưởng Quốc bật cười:

- Được rồi, em chỉ xem một chút rồi sẽ trả lại ngay. Có ăn mất đâu mà.

Tưởng Quốc cầm thanh kiếm cẩn thận quan sát. Cậu ta không thể nhận ra thứ hợp kim được dùng đúc kiếm là chất liệu gì.

Tưởng Quốc vận dụng khí dồn tới bàn tay đang cầm chuôi kiếm. Nhất thời, một cảm giác kỳ dị xuất hiện. Tưởng Quốc có cảm giác như lưỡi kiếm là một phần kéo dài của cơ thể mình, khí từ trong cơ thể, vốn di không thể điều khiển phát xạ ra ngoài, đang lưu chuyển sang thanh kiếm.

Dưới sự tác động của dòng khí phát ra từ Tưởng Quốc, cả thanh kiếm bắt đầu sáng lên. Vô số tia sáng nhỏ, như những sợi tơ bắt đầu kéo dài toàn bộ thân kiếm, nhuộm nó thành một màu đỏ cam rực rỡ như một thanh kiếm được hình thành từ lửa. Tưởng Quốc ngây dại thưởng thức vẻ đẹp đầy mỹ lệ của thanh kiếm.

Không chỉ Tưởng Quốc, cả Văn Đoàn và Thu Nguyệt cũng đang chìm đắm trong vẻ đẹp của thanh kiếm, “Võ binh” của Văn Đoàn.

Tưởng Quốc than thở:

- Thật là tuyệt vời!

Văn Đoàn cũng tán đồng, đôi mắt của anh nhìn thanh kiếm đầy vẻ si mê:

- Kiếm đặt riêng của anh có khác. Thật đẹp!

Tưởng Quốc và Thu Nguyệt đổ mồ hôi, Văn Đoàn có vẻ như đã bị trúng tiếng sét ái tình của thanh kiếm rồi. Tưởng Quốc vội vàng trả lại thanh kiếm cho Văn Đoàn. Dẫu biết rõ ánh mắt si mê kia là dành cho thanh kiếm trong tay mình, nhưng hướng nhìn của Văn Đoàn vẫn khiến cậu ta ác hàn.

Văn Đoàn vội vàng nhận lấy thanh kiếm. Anh ta cầm kiếm trên tay, bắt đầu thử nghiệm đưa khí của mình vào đó. Sau giây lát, thanh kiếm phát ra ánh sáng màu lam nhạt rựa rỡ.

Văn Đoàn ngẩn người, thậm chí quên mất việc đưa khí vào thanh kiếm, ánh sáng chập chờn rồi tắt lịm.

Thu Nguyệt quay sang Tưởng Quốc hỏi:

- Chị có nhầm không nhỉ, ban nãy thanh kiếm là màu đỏ cam đúng không?

Tưởng Quốc lắc đầu:

- Ban nãy em cầm đúng là màu đỏ cam. Anh Đoàn, anh thử lại một lần xem thế nào?

Văn Đoàn gật đầu, anh cũng không hiểu được có chuyện gì đã xảy ra. Nhưng trong ánh mắt săm soi của cả ba người, thanh kiếm một lần nữa sáng lên ánh sáng màu lam nhạt.

Tưởng Quốc đưa tay xoa cằm, cậu ta hỏi:

- Anh có thấy gì bất thường không?

Văn Đoàn lắc đầu:

- Không. Chẳng có gì cả. Thật kỳ lạ, mọi thứ giống y như những gì anh biết.

Tưởng Quốc gật gù, cậu nói:

- Anh đưa cho chị Nguyệt thử một lần xem sao.

Văn Đoàn giật mình, sau đó đưa thanh kiếm cho Thu Nguyệt.

Thu Nguyệt thận trọng tiếp nhận thanh kiếm, cô cầm nó trên tay và bắt đầu điều động khí trong cơ thể, hội tụ xuống tay phải và dồn nó lưu chuyển trong thanh kiếm. Thanh kiếm bắt đầu sáng lên, lần này, không phải lam nhạt hay ánh sáng đỏ cam mà là một ánh sáng vàng rực rỡ.

Tưởng Quốc quay sang hỏi Văn Đoàn:

- Anh đã thấy “Võ binh” khác bao giờ chưa?

- Chưa. Anh mới chỉ nghe nói và đọc tài liệu mà thôi. Hơn nữa những “Võ binh” cổ đại chỉ có hai màu ánh sáng là màu đỏ và màu bạc mà thôi. Còn “Võ binh” sau này phục chế thì anh chưa gặp, cũng khó mà gặp lắm. Dù sao thì vật liệu thực sự có hạn.

Văn Đoàn xoa cắm, anh nói:

- Nhưng còn thanh “Võ binh” này… xem ra với mỗi một người thì nó sẽ phản ứng và tạo ra ánh sáng có màu sắc khác nhau.

Tưởng Quốc cũng đứng khoanh tay, xoa cằm y trang Văn Đoàn:

- “Đá Triết Gia” thực sự có hai màu là trắng và đỏ. Màu trắng dùng để tạo ra bạc, chữa bệnh, màu đỏ dùng để tạo ra vàng ròng và làm ra thuốc bất tử. Dĩ nhiên, công dụng của chúng không dừng lại ở đó.

Tưởng Quốc tiếp tục:

- Theo suy đoán của em, vấn đề nằm ở thứ hợp chất được sử dụng để thay thế cho “Đá Triết Gia”. Nó là sản phẩm ra đời khi nghiên cứu đá triết gia thất bại. Có lẽ nó cũng kế thừa phần nào đó trong tính chất vạn năng của bản gốc. Cũng vì vậy mà nó sẽ biến đổi khác nhau khi ở trong tay của những người khác biệt.

Văn Đoàn nói:

- Chú nói có lý. Quá trình luyện tập điều khiển khí, là quá trình biến dòng khí tự nhiên thành của mình. Nói cách khác, là khắc dấu ấn bản thân lên dòng khí nội tại. Mà mỗi một con người đều là một tồn tại độc nhất, lên dòng khí của mỗi người cũng vậy. Có lẽ chính sự khác biệt đó đã làm màu sắc của thanh kiếm biến đổi.

Tưởng Quốc tiếp lời:

- Cái em quan tâm là chất lượng của “Võ binh” bản mới này so với bản cũ thế nào. Hừm… còn cả việc đặc tính của thanh binh khí có thay đổi khi dòng khí lưu chuyển qua nó thay không. Đi, đi xuống phòng thí nghiệm của em. Ở đó chúng ta sẽ có đủ thứ để xem xét..
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 162: Đếm Ngược Tới Ngày Thi Đấu



Tưởng Quốc quay đầu tính chạy lại đầu giường lấy cái va li, nơi là phòng thí nghiệm của cậu ta, để bắt đầu nghiên cứu thanh “Võ binh” của Văn Đoàn. Nhưng trời không chiều lòng người, khi Tưởng Quốc mới đi được nửa bước, một bàn tay đã chộp lấy cổ áo phía sau của cậu ta.

- Ặc… Chị làm cái gì vậy?

Tưởng Quốc quay lại nhìn Thu Nguyệt một cách kỳ quái, vừa rồi chị chính là người kéo cổ nó lại.

Thu Nguyệt trừng Tưởng Quốc, cô nói:

- Chị mới là người phải hỏi câu đó. Mày có biết chị tốn công tốn sức đi từ tận đẩu tận đâu để mang vũ khí về. Thế mà tụi bay tính cho chị nhịn đói luôn hả.

Tưởng Quốc quay sang hỏi Văn Đoàn:

- Có hả? Anh có biết thằng tính bắt chị mình nhịn đói không?

Văn Đoàn lắc đầu:

- Không có. Anh mà biết thằng nào dám làm vậy, anh sẽ không để yên cho nó đâu.

Tưởng Quốc quay sang Thu Nguyệt:

- Chị Nguyệt, nói nghe coi, ai bắt chị nhịn đói. Có em với anh Đoàn ở đây, để xem ai dám bắt nạt chị.

Thu Nguyệt liếc mắt:

- Có, có hai thằng mặt dày, dày lắm, hai đứa tụi mày đánh không si nhê đâu.

Tưởng Quốc gãi đầu cười:

- Chị đã nói vậy chắc hai thằng đó mạnh lắm. Thôi, để khi nào đó bọn em lớn rồi tính sau vậy. Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn mà. Nhỉ?

Thu Nguyệt nói:

- Đi ăn đã. Hôm nay thằng Đoàn phải chủ chi. Có ý kiến gì không?

Văn Đoàn lắc đầu, lần này cậu thực sự đã làm phiền Thu Nguyệt rất nhiều.

- Cứ để em. Hôm nay chị muốn ăn gì cũng được, miễn không sợ béo là được.

Tưởng Quốc xen mồm:

- Cứ thả ga đi chị. Bọn TQ có một câu hay lắm, ăn một lần không thành mập, nhưng chị hoàn toàn có thể ăn cho anh Đoàn nghèo luôn.

Thu Nguyệt phì cười:

- Ăn nghèo nó? Mày nghĩ chị là giống gì hả?

Tưởng Quốc bật cười:

- Thôi mặc kệ, chúng ta đi ăn đã chứ, em cũng đói rồi.

Hôm đó, vì tiết kiệm thời gian, Tưởng Quốc, Văn Đoàn và Thu Nguyệt ăn tối ngay tại khách sạn. Tưởng Quốc gọi một phần bò bít tết và vài món ăn Pháp, cậu ta thực sự không quen các món NB, thưởng thức cho biết vị thì không vấn đề, nhưng để lựa chọn thì… Cũng chẳng chê bai gì, nhưng đơn giản là không hợp khẩu vị.

Sau bữa ăn, Tưởng Quốc cùng Văn Đoàn trở về phòng. Cậu ta dẫn Văn Đoàn đi xuống phòng thí nghiệm của mình.

Đây là lần thứ hai Văn Đoàn tới căn phòng này. Nó đã thay đổi khá nhiều so với lần đầu cậu tới đây hồi năm trước. Văn Đoàn hỏi:

- Chú lại mở rộng thêm căn nhà này đấy à? Ma thuật phương Tây thật là tiện lợi.

Tưởng Quốc dẫn Văn Đoàn đi tới một gian phong riêng biệt. Đi qua cửa, là một khu vực đất đá lởm chởm. Tưởng Quốc lấy đũa phép gõ nhẹ vào một tảng đá ở gần cửa ra vào. Tảng đá tách ra, để lộ bên trong là một cái giá chứa vô số loại vũ khí khác nhau, nóng có lạnh có, có cổ điện, có hiện đại.

Tưởng Quốc nói:

- Anh có thể ở trong này luyện tập. Ừm… thời gian ở đây sẽ trôi đi nhanh hơn bên ngoài rất nhiều. Đây cũng là cách mà em nói với anh hồi sáng. Em sẽ mượn thanh vũ khí của anh đi nghiên cứu một chút. Ok?

Văn Đoàn gật đầu, giao cái vali mà bản thân cầm theo từ trước khi ăn cơm tới tận giờ cho Tưởng Quốc.

Tưởng Quốc mang theo cái vali rời đi. Cậu ta tiến vào khu vực thí nghiệm chân chính, mở cái va li ra, lấy thanh kiếm của Văn Đoàn ra và bỏ nó lên bàn thí nghiệm.

Tưởng Quốc bắt đầu thử đưa dòng khí của mình vào, đo đạc năng lượng và sự phản ứng của thanh kiếm…

Một thời gian dài sau, Tưởng Quốc cho ra kết luận. Thứ hợp chất được dùng để thay thế cho “Đá Triết Gia” có độ linh hoạt rất cao, nó có thể phản ứng với những dòng khí khác nhau và dẫn tới tính chất của thanh kiếm biến hóa nhẹ.

Theo những gì Tưởng Quốc thu được, thì khả năng dẫn năng lượng của loại hợp chất mới sẽ kém hơn “Đá Triết Gia”, nhưng bù lại nó lại tăng thêm về tính đa dạng của tính chất biến hóa. Loại hợp chất mới và “Đá Triết Gia” đều có công dụng mô phỏng môi trường trung gian cho khí lưu chuyển.

Sau khi đã thu thập đủ số liệu, Tưởng Quốc đem thanh kiếm bỏ lại vào vali và gọi Văn Đoàn rời khỏi phòng thí nghiệm.

Khi cả hai ra ngoài, thời gian bên ngoài mới trôi đi vài tiếng. Văn Đoàn tấm tắc kỳ lạ. Cậu nói:

- Quốc. Từ nay anh ở luôn trong đó luyện tập tới lúc bắt đầu thi đấu được không?

Tưởng Quốc lắc đầu:

- Không thể. Ở lại đó quá lâu, cơ thể của anh sẽ bị ảnh hưởng bởi dòng chảy hỗn loạn của thời gian. Cụ thể là, cơ thể sẽ bị lão hóa nhanh hơn so với quãng thời gian mà anh đã sử dụng. Và càng ở lâu thì quá trình này diễn ra càng nhanh. Theo tính toán sơ bộ của em, nếu anh ở lỳ trong đó tới lúc thi đấu bắt đầu thì anh sẽ thi đấu với bộ dạng hơn 30 tuổi.

Văn Đoàn khẽ nuốt nước bọt. Tiêu tốn 1, 2 tuổi gì đó thì vẫn trong phạm vi chịu đựng. Nhưng một phát từ thiếu niên thành ông chú trung niên thì… vẫn là thôi đi.

Tưởng Quốc tiếp tục:

- Quãng thời gian nghỉ, chúng ta sẽ đi thu thập thông tin về tất cả thành viên của những đội khác. Đặc biệt là những người trong danh sách cần đặc biệt chú ý.

Rút kinh nghiệm của ngày hôm nay, Tưởng Quốc muốn trực tiếp quan sát tận mắt những đội khác, tránh cho lại có kẻ ẩn dấu thực lực.

Văn Đoàn hoàn toàn đồng ý với Tưởng Quốc lần này, việc Tư Đồ Tĩnh đột nhiên tiến bộ vượt bậc khiến cậu cũng bắt đầu lo lắng về việc lại có kẻ tiếp tục đột phá mà bản thân không biết.

Những ngày tiếp theo, Tưởng Quốc cùng Văn Đoàn và Mỹ Quyên lần lượt đi “thăm viếng” những thành viên của các đội khác. Kết quả còn rất khả quan. Tư Đồ Tĩnh chỉ là trường hợp đột biến. Thực lực của những người còn lại không có sai lệch gì quá nghiêm trọng so với tình báo. Điều này cũng khiến Tưởng Quốc và Văn Đoàn thở phào một hơi.

Thời gian còn lại, cả đám bắt đầu phối hợp chiến đấu để gia tăng độ ăn ý của đoàn đội. Tưởng Quốc còn đặc biệt kéo thêm 3 tiểu đội còn lại của đội VN để cùng luyện tập. Dĩ nhiên Tưởng Quốc cũng không có bộc lộ hết sức mạnh của mình. Hoàn toàn không có cần thiết. Vì vậy, 3 tiểu đội kia cũng chỉ biết Tưởng Quốc rất mạnh, nhưng cũng không rõ ràng cậu ta mạnh tới mức nào.

Sáng ngày thứ ba, sau khi nhận được câu trả lời chính xác về thời hạn để hoàn tất một thanh “Võ binh”, Tưởng Quốc đưa cho Thu Nguyệt một lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu bạc và nhờ chị đi chế tạo một thanh “Võ binh” cho bản thân.

Thu Nguyệt kinh ngạc hết sức nhìn chất lỏng trong lọ rồi lại nhìn bản vẽ của thanh “Võ binh” mà Tưởng Quốc muốn chế tạo. Tưởng Quốc biết Thu Nguyệt đã đoán ra thứ chứa trong lọ thủy tinh là gì, nhưng đồng thời cậu cũng tin tưởng Thu Nguyệt sẽ biết cách giữ bí mật cho cậu.

Thu Nguyệt cười khổ:

- Em làm khó chị quá rồi. Em cũng biết công việc của chị, thế mà giao thứ này cho chị thì…

Tưởng Quốc nói:

- Em tin chị. Huống hồ, phần hợp chất này đã qua sử lý. Ngoài tác dụng làm nguyên liệu rèn, thì chả có tác dụng gì khác cả.

Tưởng Quốc cầm lấy cái lọ, khẽ đung đưa nó. Chất lỏng màu bạc sền sệt trong lọ cũng khẽ giao động theo bàn tay của cậu.

- Chị sẽ giúp em, phải không?

Thu Nguyệt không biết phải từ chối theo cách nào. Đôi mắt chân thành của Tưởng Quốc khiến những lời muốn nói của cô bị nuốt ngược trở lại.

Thu Nguyệt thở dài:

- Thôi được. Chị chịu thua em rồi. Để đó cho chị. Sau khi em chiến thắng và trở về từ vòng thi thứ nhất, chị sẽ giao một thanh “Võ binh” hoàn chỉnh cho em.

Tưởng Quốc nở một nụ cười rực rỡ, cậu ta đã đoán đúng, Thu Nguyệt sẽ giúp cậu.

Thu Nguyệt nhìn Tưởng Quốc cười như một đứa trẻ, cô cũng nhẹ nhõm phần nào khi không báo cáo về thứ này lên cho cấp trên. Huống hồ, theo Thu Nguyệt, thứ trong bình này là vật sở hữu của Tưởng Quốc. Nếu cậu ta không tính nộp lên, thì cũng chẳng ai có quyền tước đoạt nó từ bản thân cậu, Tưởng Quốc lại chẳng đi trộm cướp nó từ ai cả.

Thu Nguyệt mang theo lọ chất lỏng màu bạc rời đi. Tưởng Quốc cũng tiếp tục công việc của mình. Hiện tại, công việc cậu ta tập trung hàng đầu là hỗ trợ Văn Đoàn lĩnh ngộ được trình tự chiến đấu tối cao của võ thuật.

Cách tốt nhất để giúp đỡ Văn Đoàn lĩnh ngộ chính là chiến đấu. Và người chiến đấu với Văn Đoàn là tổ hợp ba người Minh Vương, Minh Tuấn và Mỹ Quyên.

Tưởng Quốc đứng ngoài trận đấu, cậu ta là chỉ huy của toàn đội, Tưởng Quốc cần quan sát kỹ cả ba để đưa ra chiến thuật hợp lý khi vào trận sắp tới. Tuy đã rất cố gắng, nhưng có vẻ như vẫn thiếu chút gì đó. Văn Đoàn cũng rất liều mạng, nhưng vẫn không thể lĩnh ngộ được trình tự chiến đấu.

Cho tới khi còn lại một ngày nữa là bước vào trận đấu. Tưởng Quốc đột ngột nảy ra một ý tưởng. Cậu ta hô lên:

- Mọi người dừng tay đã.

Bốn người đang chiến đấu ngừng lại. Văn Đoàn quay sang hỏi Tưởng Quốc:

- Có chuyện gì vậy Quốc? Nếu như muốn để bọn anh nghỉ ngơi thì không cần đâu. Chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Tưởng Quốc tiến tới nơi tập trung đồng đội đang đứng. Cậu ta nói:

- Em mới nảy ra một ý tưởng. Có lẽ sẽ có ích.

Văn Đoàn hai mắt sáng lên, nói thật, những ý kiến của Tưởng Quốc luôn đưa tới những kết quả khá bất ngờ.

Văn Đoàn hỏi:

- Em nghĩ ra cách gì?

- Mọi người trước tiên khôi phục đã. – Tưởng Quốc nói. – Sau đó… cả bốn người sẽ đấu với em..
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 163: 1 VS 4



Tưởng Quốc khiến mọi người sững sờ. Nhưng ngay sau đó là hưng phấn. Tưởng Quốc chưa một lần chính thức ra tay, nhưng tất cả đều tin tưởng cậu ta rất mạnh. Đây thực sự là cơ hội tốt để cả đội chính thức kiểm tra sức mạnh của đội trưởng.

Văn Đoàn cũng khá tò mò về sức mạnh hiện tại của Tưởng Quốc. Cậu ta rất hiếu kỳ, sau kỳ huấn luyện ảo cảnh, Tưởng Quốc đã đạt được những gì.

Khi cả bốn người nghỉ ngơi hoàn tất, Tưởng Quốc nói:

- Em sẽ đánh hết sức. Vì vậy mọi người cũng phải như vậy. Còn một ngày nữa là nắt đầu thi đấu, vẫn còn thừa thãi thời gian để chữa thương, nên đừng nghĩ tới việc nhẹ tay. Chỉ có như vậy, mới có đủ áp lực để đột phá.

Văn Đoàn ngẩn ra, cậu ta cũng bắt đầu nhận ra lý do bản thân chậm chạp, không thể lĩnh ngộ được trình tự tối cao. Trong suốt thời gian vừa rồi, dù là đối chiến với 3 tiểu đội còn lại, hay chiến đấu trong nhóm, mọi người lấy giao hữu làm chủ. Đây cũng là lý do khiến áp lực chiến đấu không đủ. So với chiến đấu trong ảo cảnh thì rõ ràng thua kém rất nhiều.

Tưởng Quốc vươn người, cậu ta nói:

- Thế đó. Mọi người nghỉ ngơi đủ rồi thì chúng ta bắt đầu thôi.

Tưởng Quốc đứng cách bốn người Văn Đoàn hơn mười mét, rút ra đũa phép của mình.

Văn Đoàn, Minh Vương tiến lên phía trước, Minh Tuấn đứng ở tuyến thứ hai, Mỹ Quyên nhận chủ đạo vị trị phụ trợ và đứng ở sau cùng.

Sau khi sắp xếp xong, Văn Đoàn và Minh Vương cũng không vội tấn công. Cả hai đều có phần kiêng kỵ của riêng mình, với Minh Vương thì do bóng mờ tự thất bại lần trước; còn Văn Đoàn, là thuần túy đề phòng trước sức mạnh mà anh ta đã từng chứng kiến.

Tưởng Quốc cười nhạt:

- Sao vậy, nhiều người mà vẫn không dám tấn công trước sao? Thế này nhé. Em sẽ nhường mọi người một chút.

Tưởng Quốc khẽ vẩy đũa phép, một cái ghế đá mọc lên sau lưng cậu ta. Tưởng Quốc buông người xuống ghế. Cậu ta nói:

- Trong 5 phút em sẽ không rời cái ghế này. Thế đã được chưa?

Văn Đoàn cau mày, kế khích tướng này của thằng em trai cậu quả là rất có uy lực. Đến người như cậu ta cũng còn khó chịu, đừng có nói là…

- Thằng khỉ!

Minh Vương đã dẫn đầu công kích. Cậu ta, cầm một thanh kiếm có hình dáng không khác của Văn Đoàn nhiều cho lắm, bay vọt tới Tưởng Quốc.

Minh Vương giơ cao kiếm trong tay, nhắm thẳng vai của Tưởng Quốc bổ xuống.

“ÂM!” – Một tiếng nổ lớn vang lên. Kiếm của Minh Vương bị một lá chắn trong suốt chặn lại.

Tưởng Quốc nhàn nhạt nhìn Minh Vương, đũa phép khẽ vung lên, “Ascendio” được Tưởng Quốc thi triển không một tiếng động. Minh Vương bị ném bay trở về bên cạnh chân của Văn Đoàn.

- Em biết anh không thích tính toán. Nhưng trong chiến đấu cũng cần đầu óc đó đại ca. Đâm đầu vào chỉ vì một phép khích tướng nho nhỏ như vậy. Anh muốn chết à?

Minh Vương bật người dậy, trên mặt hiện xấu hổ. Văn Đoàn nói:

- Chuẩn bị đi, lần này chúng ta sẽ cùng tấn công một lúc.

Minh Vương khẽ gật đầu. Minh Tuấn cũng tiến lên, áp sát hai người. Hiển nhiên, anh ta cũng sẽ tham gia vào đợt tấn công này.

Tưởng Quốc mỉm cười, dùng cặp mắt đầy hào hứng quan sát cả ba. Xem ra lần này sẽ rất thú vị.

Minh Vương tiếp tục dẫn đầu vọt lên, anh ta vung kiếm chém mạnh ngang mặt của Tưởng Quốc. Một lần nữa, kiếm của Minh Vương bị tấm chắn ngăn lại. Lần này, anh ta bị ném bay vào một vách tường.

“Ầm!” – Minh Tuấn tấn công. Anh ta sử dụng vũ khí là một cây gậy trúc dài hơn 1m4. Lúc này, Minh Tuấn cầm nó đâm thẳng về vị trí đầu của Tưởng Quốc nhưng hiển nhiên cũng không thể phá vỡ được lớp lá chắn phòng thủ của cậu ta.

Tưởng Quốc ném thẳng Minh Tuấn vào người Minh Vương. Hai người va mạnh vào nhau và rơi thẳng xuống đất.

Ngay khi Minh Tuấn vừa mới bay khỏi trước mặt Tưởng Quốc, Văn Đoàn đã áp sát. Anh ta giữ kiếm bên hông rồi rút nó ra, bạt mạnh về phía Tưởng Quốc.

Lần này, tấm chắn của Tưởng Quốc đã không chịu được trước uy lực phát ta từ nhát chém của Văn Đoàn, nó vỡ vụn. Thanh kiếm của Văn Đoàn, mang theo ánh sáng màu lam nhạt, tiến thẳng về phía Tưởng Quốc.

Tưởng Quốc vung đũa phép, kiếm ma thuật của nó chặn ngang thanh kiếm của Văn Đoàn, nơi tiếp xúc của hai thanh kiếm bùng nổ ra ánh sáng mãnh liệt. Sau đó, Văn Đoàn bị hất bay ra ngoài. Tưởng Quốc đã sử dụng ma thuật để gia cường sức mạnh cho bản thân.

- Anh học tập của thuật bạt kiếm của NB cơ à? Tính làm samurai luôn hả?

Văn Đoàn lộn nhào một vòng trên không rồi đáp xuống đất. Anh siết chặt kiếm trong tay, dẫm mạnh chân xuống đất, sau đó tiếp tục bắt vọt về phía trước, kiếm trong tay đâm ra thẳng hướng Tưởng Quốc.

Tưởng Quốc vừa hất bay Văn Đoàn thì Minh Vương và Minh Tuấn đã hai vòn hai bên trái phải tấn công cậu. Minh Vương hét lớn một tiếng, vung kiếm chém ngang. Tưởng Quốc có chút hoảng hốt, trong mắt của cậu, Minh Vương như hóa thành một con mãnh hổ, đang bổ nhào tới.

Minh Tuấn cũng không chịu thua kém. Cơ gắp trên người của anh ta căng lên, mang theo cây gậy trúc của mình mạnh mẽ đâm thẳng về phía Tưởng Quốc. Tưởng Quốc có thể nghe rõ âm thanh xé gió của cây gậy tạo thành.

Lúc này, Văn Đoàn cũng đã tới nơi. Tưởng Quốc phải ba mặt thụ địch.

Tưởng Quốc nhếc miệng cười. Đột nhiên, mặt đất nổ tung. Ba chiếc cột đá lớn, từ dưới chân ghế của Tưởng Quốc, đâm thẳng lên không trung. Mục tiêu của chúng là cổ họng của ba người.

Văn Đoàn, Minh Vương và Minh Tuấn vội vàng đổi mục tiêu, từ tấn công Tưởng Quốc thành tấn công những chiếc cột đá. Ngay lập tức họ phá tan ba cây cột. Nhưng chưa kịp mừng rỡ, hàng loạt cột đá từ lòng đất bắt đầu điên cuồng đâm lên. Cả ba vừa phá đá, vừa lui ngược ra sau.

Lúc này, một tia sáng bay xuyên qua đám cột, đánh thẳng tới Tưởng Quốc. Mỹ Quyên đã ra tay. Cô lấy phụ trợ làm chủ, nhưng không có nghĩa là tấn công của cô không xuất sắc. Hoàn toàn ngược lại, khả năng chiến đấu trực diện của Mỹ Quên cho dù so sánh với những thành viên như Minh Tuấn hay Minh Vương cũng không thua kém bao nhiêu.

Tưởng Quốc chém thẳng đũa phép phía trước, khiên bùa chú lại xuất hiện. Và dưới ma lực chênh lệch khủng khiếp của hai bên, bùa chú của Mỹ Quyên bị đánh bật về phía Minh Tuấn.

Minh Tuấn chật vật né tránh bùa chú, sau đó bị một cây cột đá đập bay ra ngoài. Mỹ Quyên vội vàng tiến lên chữa trị cho anh ta.

Văn Đoàn vội vàng lên tiếng, anh cũng đã thành công thoát ra khỏi rừng cột đá:

- Chị đừng cố gắng tấn công nữa. Chị chỉ có thể sử dụng ma thuật thuần túy. Và thằng Quốc sẽ dễ dàng ngăn chặn nó.

Mỹ Quyên một bên chữa trị cho Minh Tuấn, một bên đáp lại:

- Tôi biết rồi. Từ giờ tôi sẽ tập trung vào việc phụ trợ cho các cậu.

Minh Vương nhảy tới bên cạnh Mỹ Quyên và Minh Tuấn. Anh ta hỏi:

- Thương thế của anh sao rồi?

Minh Tuấn đáp:

- Không đáng ngại. Có lẽ chỉ nứt xương nhẹ.

Mỹ Quyên lúc này đã thu hồi lá bùa trên tay mình, phép chữa thương đã hoàn tất:

- Tôi đã phục hồi xong. Lần này mọi người phải cẩn thận hơn. Đội trưởng có vẻ mạnh hơn chúng ta đã đoán nhiều.

Minh Vương khẽ trầm mặc. Một năm qua, kể từ khi bị Tưởng Quốc đánh bại, Minh Vương điên cuồng luyện tập và thu được những tiến bộ đáng kể. Nhưng hết Văn Đoàn rồi Tưởng Quốc lần lượt lên sàn đả kích anh. Minh Vương lần đầu có cảm giác bất lực.

Lúc này Tưởng Quốc đứng dậy khỏi chiếc ghế.

- Thời gian khởi động kết thúc. Giờ là lúc cuộc vui chính thức bắt đầu. Mọi người sẵn sàng chưa?

Văn Đoàn nghiêm mặt. Anh biết hiện tại Tưởng Quốc sẽ tung hết sức. Và bản thân lên chuẩn bị tinh thần, có thể lĩnh ngộ được trình tự chiến đấu tối cao hay không thì chính là lúc này.

Tưởng Quốc nhìn sắc mặt đề phòng của bốn người, nó khẽ gật đầu:

- Chính là như thế đó. Từ giờ, cấp độ chiến đấu sẽ tăng hoàn toàn. Hi vọng mọi người sẽ không làm em thất vọng.

Tiếng nói vừa dứt, thân hình Tưởng Quốc đột ngột biến mất rồi hiện ra trước mặt Văn Đoàn.

“Bốp!” – Tưởng Quốc tung ra một cú đấm móc bằng tay phải vào mặt khiến Văn Đoàn lảo đảo lui về sau. Cây đũa phép khẽ vẩy, kiếm ánh sáng xuất hiện, và chém thẳng về phía Văn Đoàn.

Văn Đoàn chật vật giơ kiếm của mình lên đỡ đòn của Tưởng Quốc, nhưng bởi bản thân bị mất thăng bằng, nên anh bị Tưởng Quốc chém bay.

Minh Vương và Minh Tuấn vội vàng tới tiếp viện. Minh Vương nhảy vọt lên trước, kiến trong tay đâm thẳng về phía lưng của Tưởng Quốc.

Một tiếng nổ nhẹ vang lên, Tưởng Quốc xuất hiện phía sau lưng của Minh Vương, cậu ta vung chân phải lên, tung một cú đá mạnh vào phần eo của Minh Vương. Minh Vương bị đá bay, lần này Tưởng Quốc không hề nhẹ chân, Minh Vương có cảm giác như nội tạng mình bị đá nát vậy.

Ngay sau khi đá bay Minh Vương, Tưởng Quốc nhanh chóng xoạc chân về phía sau lưng, hạ thấp cơ thể, tránh né một gậy của Minh Tuấn sẹt qua đầu.
s.
 
Great Mage Ở Thế Giới Harry Potter
Chương 164: 1 VS 4 (2)



Ngay sau khi đá bay Minh Vương, Tưởng Quốc nhanh chóng xoạc chân về phía sau lưng, hạ thấp cơ thể, tránh né một gậy của Minh Tuấn sẹt qua đầu.

Tưởng Quốc xoay người trong tích tắc, vung kiếm chém ngược từ dưới lên. Lưỡi kiếm lướt gió bay đi, xé toang không khí. Một lực kéo sinh ra từ phía sau kéo Minh Tuấn bay ngược ra sau, tránh né lưỡi kiếm của Tưởng Quốc. Mỹ Quyên từ đằng xa đã cấp cứu Minh Tuấn kịp thời.

Lưỡi kiếm của Tưởng Quốc kịp lướt qua và để lại một vết thương kéo từ bụng lên tới ngực của Minh Tuấn. Tuy nhiên, nhờ sự can thiệp của Mỹ Quyên mà vết thương tạo ra khá nông và không quá nghiêm trọng.

Tưởng Quốc đột nhiên biến mất tại chỗ.

Văn Đoàn vội vàng quay lại phía Mỹ Quyên, gầm lên:

- Cẩn thận!

Mỹ Quyên sắc mặt biến thành tái nhợt. Một tiếng nổ vang lên, cùng lúc với lời cảnh báo của Văn Đoàn, và lưỡi kiếm ma thuật của Tưởng Quốc đã gác lên cổ Mỹ Quyên trước khi cô kịp phản ứng.

Giọng nói lạnh lùng của Tưởng Quốc vang lên bên tai của Mỹ Quyên:

- Một mạng!

Tưởng Quốc vỗ vai của Mỹ Quyên, cậu nói:

- Chị bị loại. Hiện giờ làm khán giả thôi.

Mỹ Quyên một mặt khó chịu gật đầu, cô đi ra cạnh tường, khoanh hay tay lại và tựa vào đó.

Tưởng Quốc không để ý tới vẻ mặt của Mỹ Quyên, nó lên tiến:

- Có chút thất vọng nhẹ đấy các quý ông. Có lẽ lên kết thúc trận chiến vô nghĩa này thôi.

Tưởng Quốc vung vẩy đũa phép trong tay, hàng loạt băng trụ xuất hiện giữa khôn trung. Ma pháp tự tạo của Tưởng Quốc, “Băng Vũ”, xuất hiện. Những trụ băng theo sự chỉ huy của Tưởng Quốc bắt đầu bay tán loạn. Sự không ổn định trong quỹ tích của chúng khiến cả ba người Văn Đoàn, Minh Vương và Minh Tuấn chỉ có thể dựa vào bản năng tránh né.

Không dừng lại ở đó, hàng loạt cột đá cũng bắt đầu điên cuồng đâm lên từ mặt đất. Với mật độ và cường độ cao hơn lần trước vô số lần.

Tưởng Quốc phát hiện ra, phong cách chiến đấu của phù thủy phương đông và phương tây khác nhau rất nhiều sau khi tổng kết lại những gì đã học được qua trận chiến trong ảo cảnh. Và cậu ta cũng bắt đầu tìm ra con đường thích hợp nhất với mình.

Với phương tây, các phù thủy ít chú trọng vào những câu thần chú có diện tích sát thương lớn. Các câu chú được ưa thích sử dụng thường nhắm tới mục đích đơn nhất và chuyên biệt. Điều này dẫn tới một việc, đó là thích hợp khi đấu tay đôi giữa các phù thủy, nhưng rất khó đưa tới hiệu quả khi chiến đấu với những đối thủ có tính linh hoạt cao. Bởi lực sát thương mạnh mà không đánh trúng thì cũng vô dụng. Avada Kedavra nếu bị tránh né thì cũng chả giết nổi người.

Còn các phù thủy ở phương đông, những câu chú thường sử dụng trong chiến đấu thường thường là những câu chú có diện tích sát thương lớn, khả năng phát động nhanh. Điều này để thích ứng với chiến trường có nhiều đối thủ linh hoạt như các võ giả. Có điều, uy lực sát thương của chúng cũng không quá mạnh mẽ tới chạm khẽ là mất mạng. Một trong số những dụng cụ hỗ trợ thi pháp đặc thù của phương đông, các lá bùa cũng được sử dụng với mục đích tăng nhanh tốc độ ra đòn.

Lúc này, Tưởng Quốc đang âm thầm chờ cơ hội ra tay. Thực tế thì trong một không gian hạn chế như thế này, nếu đánh nhau sống chết thực sự thì “Lệ Hỏa Chú” (Fiendfyre) sẽ là một lựa trọn hoàn hảo bởi Tưởng Quốc hoàn toàn có thể khống chế nó để không khiến bản thân vô tình bị thiêu chết.

Có điều nơi này không phải chém giết và Tưởng Quốc chỉ đơn giản là muốn đánh huấn luyện cùng với mọi người mà thôi. Nếu không, nó đã hoàn toàn có thể kết thúc cuộc chiến ngay từ ban đầu.

Tưởng Quốc vung tay lên, Minh Tuấn cứng ngắc trên không trung khi vừa tránh né một cây cột đá. Vết thương cũ của anh ta, dù đã được Mỹ Quyên chữa trị, vẫn để lại một vài tác hại. Nó khiến Minh Tuấn di chuyển có phần khó khăn. Điều đó khiến anh chật vật trong việc tránh né những trụ băng hay những cột đá xuất hiện liên tục với tốc độ cao và phương hướng tấn công đầy ngẫu nhiên.

Mỹ Quyên lúc này lấy ra một là bùa, cô khẽ vung lên. Minh Tuấn được Mỹ Quyên đưa tới sát chân tường bên cạnh mình để tránh tai bay vạ gió.

Trong một thoáng chốc phân tâm của Tưởng Quốc để hạ gục Minh Tuấn, Minh Vương đã tiến sát tới trước người của cậu ta. Minh Vươn lợi dụng sự linh hoạt đặc biệt của bản thân để tránh né những trụ băng và cột đá.

Minh Vương quyết định tấn công để khiến Tưởng Quốc phân tâm, anh ta biết bản thân không có khả năng phá tan lớp phòng thủ của Tưởng Quốc.

Không thể không nói, ý tưởng này của Minh Vương là tương đối thành công. Tưởng Quốc phải dừng “Băng Vũ” lại để phòng thủ trước sự tấn công của Minh Vương.

Tưởng Quốc gọi ta kiếm ma thuật để ngăn chặn thanh kiếm đang chém thẳng về phía mình. Nhưng lúc này, dưới áp lực từ phép thuật diện rộng của Tưởng Quốc, Minh Vương bùng nổ ra khả năng chiến đấu với tốc độ đáng kinh ngạc.

Anh ta chỉ thoáng va chạm với Tưởng Quốc rồi lui lại, mượn phản lực từ sự va chạm giữa hai bên, xoay người và tấn công Tưởng Quốc ở một góc hoàn toàn mới.

Tưởng Quốc cũng khá bất ngờ với những đòn tấn công tốc độ nhanh và liên tục của Minh Vương. Cậu ta cũng không có khả năng thi triển một phép thuật khác khi đang sử dụng những cột đá để kìm hãm Văn Đoàn.

Tưởng Quốc biết không thể kéo dài, chỉ đơn giản là những cột đá thì không đủ để vây khốn Văn Đoàn quá nhiều thời gian. Cậu ta quyết định nhanh chóng hạ gục Minh Vương và chuyển cuộc chiến thành cuộc chiến tay đôi giữa mình và Văn Đoàn.

Tưởng Quốc quyết định thật nhanh. Nhịp đầu tiên, cậu triệt tiêu ma thuật triệu hồi những cột đá. Nhịp thứ hai đánh văng Minh Vương lên không trung bằng một bùa nổ. Nhịp thứ ba, cho anh ta một cái bùa hóa đá.

Minh Vương là người tiếp theo bị loại khỏi cuộc chơi. Anh rơi xuống mặt đất, lăn vài vòng theo cái hướng mà bản thân bị thổi bay và dừng lại cách Tưởng Quốc vài mét.

Mỹ Quyên nhanh chóng kéo Minh Vương vào khu vực an toàn. Cuộc chiến chỉ còn lại Văn Đoàn trụ vững.

Văn Đoàn, nắm bắt cơ hội chỉ trong thoáng chốc, thoát khỏi khu vực của những cái cột đá. Anh tiếp cận Tưởng Quốc ngay khi cậu ta vừa hóa đá Minh Vương. Văn Đoàn gầm lên, kiếm trong tay chém thẳng về phía Tưởng Quốc.

Tưởng Quốc mang đôi mắt thờ ơ, vung kiếm lên chống đỡ kiếm của Văn Đoàn.

Hai thanh kiếm giao nhau, cảnh tượng tiếp theo đó khiến sắc mặt Tưởng Quốc đột biến. Khi hai thanh kiếm va chạm, thế hòa mọi khi biến mất. Thay vào đó, thanh kiếm ma thuật của Tưởng Quốc chỉ chống đỡ được kiếm của Văn Đoàn trong một tích tắc rồi bị chém đứt một cách dễ dàng.

Tưởng Quốc bật người lùi lại, thanh kiếm của Văn Đoàn sẹt qua trán của nó và để lại một vết chém mỏng manh.

Tưởng Quốc sắc mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trên tay Văn Đoàn. Máu từ vết thương bắt đầu chảy xuống, dính vào mắt phải khiến tầm nhìn của Tưởng Quốc bị ảnh hưởng.

Trước đó, Văn Đoàn nhờ có “Võ binh” mới có thể đối kháng trực tiếp với kiếm ma thuật của Tưởng Quốc mà không tổn hại, còn thanh kiếm của Minh Vương đã tràn đầy vết mẻ. Nhưng trong lần vừa rồi, anh lại có thể chém đứt kiếm của Tưởng Quốc.

Ngay cả Văn Đoàn cũng đầy bất ngờ. Anh thậm chí không kịp thu tay khiến thanh kiếm suýt chút nữa chém bay đầu Tưởng Quốc nếu cậu ta không né kịp.

Văn Đoàn hoàn hồn, anh vội vàng tiến lên:

- Em không sao chứ?

Tưởng Quốc đưa tay lên ôm vết thương:

- Không sao cả. Mém chết thôi.

Câu trả lời của Tưởng Quốc khiến Văn Đoàn khựng lại. Chỉ thiếu một chút nữa là anh đã giết Tưởng Quốc.

Mỹ Quyên vội vàng tiến lên, cô thi triển phép trị thương để chữa trị cho vết thương Tưởng Quốc.

Tưởng Quốc một bên tiếp nhận sự chữa trị của Mỹ Quyên, một bên thu hồi ma thuật của mình trên Minh Vương và Minh Tuấn. Sau đó, cậu ta quay sang Văn Đoàn, hỏi:

- Anh thì sao? Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thanh kiếm đột nhiên lại có uy lực mạnh đến vậy.

Văn Đoàn tỉnh lại từ đống suy nghĩ khi nghe tiếng của Tưởng Quốc. Anh nói:

- Có vẻ như… anh đã sử dụng được nó rồi.

Tưởng Quốc giật mình:

- Ý anh là…

Văn Đoàn gật đầu:

- Dù chỉ thoáng qua, nhưng anh có thể cảm nhận được sự khác biệt trong đó.

Tưởng Quốc cau mày, cậu ta nhớ lại khoảnh khắc mà hai thanh kiếm va chạm. Trong một thoáng chốc, Tưởng Quốc đã thất thần. Đây cũng là lý do khiến cậu ta không né kịp cú chém của Văn Đoàn.

Minh Vương và Minh Tuấn sắc mặt biến đổi, họ đều biết Văn Đoàn và Tưởng Quốc nói tới cái gì. Chỉ là cả hai người không thể tưởng được Văn Đoàn lại có thể đạt tới trình độ đó nhanh tới vậy.

Tưởng Quốc nói:

- Xem ra anh cần thêm thời gian. Mọi người cũng mệt rồi. Hôm nay tạm dừng tại đây. Chúng ta sẽ tiếp tục sau.

Cả năm người nghỉ ngơi ngay tại trong khu thí nghiệm. Ở đây sẽ cho cả bọn có thêm thời gian để chuẩn bị. Nhất là Văn Đoàn, anh đã bước một chân qua cánh cửa cuối cùng. Cái cần nhất hiện giờ là làm quen với trạng thái này để có thể liên tục vận dụng nó trong chiến đấu..
 
Back
Top Dưới