Cập nhật mới

Fanfiction 𝐠𝐨𝐧𝐠𝐟𝐨𝐮𝐫𝐳 || our

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405785082-256-k816580.jpg

𝐠𝐨𝐧𝐠𝐟𝐨𝐮𝐫𝐳 || Our
Tác giả: arasw115
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

i forgot everything but your face.

25.12.27



taesan​
 
𝐠𝐨𝐧𝐠𝐟𝐨𝐮𝐫𝐳 || Our
i


giảng đường trường đại học những ngày cuối xuân luôn mang một không khí dịu dàng thanh thản và một mùi hương rất đặc trưng.

đó là mùi của những trang giấy mới, mùi cà phê nồng đậm toả ra từ những chiếc cốc giấy đặt vội trên bàn, và cả mùi của nắng len lỏi qua những kẽ lá rụng đầy ngoài ban công. taesan vẫn như thường lệ chọn cho mình một góc riêng, cậu cười giả lả đáp lại những câu chào hồ hởi của bạn bè, động tác kéo ghế ngồi xuống mà chẳng cần nhìn, thuần thục như đã thành một thói quen. taesan thích ngồi ở những hàng ghế cuối, cái vị trí mà rất hiếm người sẽ chọn đối với một giảng đường lớn vì sự bất lợi trong việc tiếp cận kiến thức của nó, không hẳn vì cậu lười nghe giảng, mà vì từ góc độ này, cậu có thể thu hết cả thế giới của mình vào trong tầm mắt, nhìn ngắm thế giới của mình bừng sáng giữa khung cảnh xung quanh.

thế giới của taesan nhỏ bé lắm, vỏn vẹn gói gọn trong bóng lưng của một người.

leehan ngồi cách cậu ba hàng ghế, ngay dưới một vệt nắng dài xiên qua cửa sổ. mái tóc em còn vàng hơn cả màu nắng, lấp lánh như thể được rải muôn vàn ánh kim cương, mang theo xúc cảm mềm mại như mây và thường xuyên bị chủ nhân của nó vò đến rối tung mỗi khi gặp phải một bài toán khó. dưới ánh nắng dịu ngọt của buổi sáng sớm mai, em nở một nụ cười xinh đẹp, tan chảy trong cái ấm áp tràn ngập mùi kẹo đường của tiết trời mùa xuân, bất giác khiến trái tim taesan đập loạn liên hồi. mùa xuân là mùa của leehan, em là kiểu người luôn toả ra một thứ năng lượng khiến người ta muốn xích lại gần - nhẹ nhàng, ấm áp và đôi khi là một chút ngây ngô đến lạ lùng.

năm nhất đại học đã trôi qua được quá nửa, và cũng đã là sáu tháng kể từ ngày taesan biết mình đã lỡ bỏ quên trái tim mình ở vương quốc ngự trị của đôi mắt cười của cậu bạn cùng tuổi kia.

"này, nhìn nữa là lủng một lỗ trên lưng người ta đấy."

một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh, mang theo ý vị trêu chọc đến rõ ràng. taesan không cần quay đầu cũng biết đó là jaehyun - người anh khóa trên hơn cậu một tuổi, đồng thời cũng là "ông tơ" tự phong kiêm kẻ chuyên phá đám. jaehyun có vẻ vừa ghé qua canteen sau khi hoàn thành ca học trước của mình, anh áp một lon nước ngọt lạnh ngắt lên má taesan, khiến cậu khẽ giật mình lùi lại.

"anh thôi đi."

taesan xấu hổ lầm bầm, vội vã thu lại ánh mắt tràn ngập yêu thương đang đặt ở người kia, nhanh chóng vụng về dán chặt sự tập trung giả dối vào cuốn giáo trình đại số tuyến tính mà cậu chưa lật sang trang nào suốt ba mươi phút qua.

"thôi là thôi thế nào? chú mày cứ im lặng như thế thì đến lúc người ta tốt nghiệp, chú vẫn chỉ là cậu bạn ngồi hàng ghế cuối thôi."

- jaehyun tặc lưỡi, ngồi xuống cạnh bên, không quên liếc nhìn về phía leehan đang mải mê ghi chép - "nhìn kìa, sungho với riwoo đang bao vây mục tiêu của chú kìa."

theo hướng nhìn của jaehyun, taesan cũng ngẩng đầu lên nhìn theo.

đúng thật, sungho và riwoo - hai người anh khác trong nhóm - đang đứng ở cửa lớp, vẫy tay gọi leehan. nghe tiếng gọi, em lập tức ngước lên, nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi em ấy vội vàng thu dọn sách vở. leehan thật sự xinh đẹp quá, cái cách mà đôi mắt to tròn ngây thơ như thỏ con của em híp lại thành hai vầng trăng khuyết mỗi khi em cười rộ lên, luôn là điều khiến nhịp tim taesan vô thức đập nhiễu đi một nhịp.

thấy cậu em của mình vẫn si tình nhìn theo bóng dáng thon gầy của người kia, jaehyun chỉ biết thở dài bất lực. anh vỗ mạnh vào vai taesan, kéo cậu đứng dậy khỏi cơn trầm tư.

"đi thôi, hôm nay cả hội đi ăn lẩu. woonhak nó réo nãy giờ rồi,"

quán lẩu nhỏ nằm trong một con hẻm gần trường cấp ba của woonhak là căn cứ địa của cả nhóm sáu người. mỗi lần bọn họ xuất hiện, cô chú chủ quán lại chào đón bằng những nụ cười rạng rỡ và thái độ hồ hởi như con cháu trong nhà, không khí lúc nào cũng ồn ào và náo nhiệt bởi những tiếng đùa giỡn không hồi kết của mấy cậu thanh niên đang tuổi ăn tuổi lớn.

"jaehyun-hyung, anh đừng có gắp miếng thịt bò cuối cùng của em chứ!"

woonhak - cậu em út năm nay vẫn đang ngồi trên ghế cấp ba - vừa giãy nảy gào lên làm nũng vừa cầm đôi đũa "chiến đấu" quyết liệt với người anh lớn nhất nhóm. jaehyun vội vã dành được miếng thịt bò trên đĩa, anh nhanh nhảu bỏ vào miệng, vênh váo nhai nhồm nhoàm trêu chọc nhóc út giờ đây đã biến thành cái bánh bao nhúng nước.

"ai bảo chú mày chậm tay. trong tình yêu và ăn uống, kẻ chậm trễ là kẻ thua cuộc."

jaehyun nháy mắt ẩn ý, rồi vô tình hay cố ý lại liếc về phía taesan. cậu rõ ràng biết jaehyun có ý gì, nhưng bản thân chỉ biết cúi đầu ăn, cố gắng phớt lờ cái nhìn đầy ý tứ đó. ngay bên cạnh cậu, leehan đang loay hoay với bát nước chấm với đủ loại gia vị xung quanh. em ấy dường như chẳng mấy bận tâm đến cuộc chiến của những người kia, mà lại đang tập trung nhìn chăm chú vào những giọt dầu ớt đang loang ra.

"taesan này," - leehan khẽ gọi.

"ơi?"

- taesan đáp lại ngay lập tức, nhanh đến mức chính cậu cũng thấy hơi xấu hổ - "tớ nghe?"

"tớ cứ cảm giác như mình quên mất cái gì đó... nhưng tớ không nhớ nổi," - leehan hơi nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên thái dương - "tớ đã định mua gì đó trên đường đến đây, mà giờ đầu óc tớ trống rỗng luôn."

taesan mỉm cười, đẩy đĩa rau sạch về phía em thỏ nhỏ, lại tiện tay gắp thêm một miếng thịt bò vào bát của em.

"chắc là do cậu học nhiều quá thôi.

ăn đi, đừng nghĩ nữa. nếu quan trọng thì tí nữa cậu sẽ nhớ ra thôi mà."

leehan gật gù, nụ cười lại trở lại trên môi, em ngoan ngoãn ăn miếng thịt bò mà taesan gắp cho một cách ngon miệng.

"ừ nhỉ, chắc tại tớ đói quá nên não nó đình công."

cả bữa ăn hôm đó, taesan vẫn như mọi khi, là người ít nói nhất. cậu thích nghe sungho kể về những dự án nhiếp ảnh của anh, nghe riwoo càu nhàu về bài tập nhảy, và nghe woonhak kể về những trò nghịch ngợm ở trường cấp ba. nhưng hơn cả, cậu thích lặng lẽ quan sát cách leehan phản ứng với mọi câu chuyện. leehan sẽ cười lớn khi nghe chuyện cười của jaehyun, sẽ gật đầu thấu hiểu với riwoo, và thỉnh thoảng sẽ nghiêng đầu hỏi lại một chi tiết nào đó mà em ấy nghe không rõ. mọi thứ đều bình thường, đều yên bình đến mức taesan ước gì thời gian có thể ngừng trôi tại khoảnh khắc này mãi mãi. cậu không cần leehan phải biết tình cảm của mình ngay lúc này, cậu chỉ cần được ở gần em ấy, được ngắm nhìn nụ cười xinh đẹp tựa ánh mặt trời khiến lớp băng lạnh lùng trong lòng cậu từng ngày tan chảy, trong vòng tròn tình bạn ấm áp này là đủ.

sau bữa tối, cả hội chia nhau đi về. vì khu ký túc xá của taesan và leehan cùng hướng, nên hai người thường xuyên đi chung một đoạn đường dài qua công viên trung tâm. những tia nắng cuối ngày le lói của hoàng hôn mùa xuân giờ đây đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng nhạt và không khí se lạnh của buổi tối. cả hai đi bên cạnh nhau, bóng của họ kéo dài trên mặt đất, đôi khi lồng vào nhau rồi lại tách rời theo nhịp bước.

"taesan này, cậu có thấy tớ dạo này hay quên không?"

leehan đột ngột hỏi trong lúc đang nghịch ngợm đá mấy hòn sỏi nhỏ cho chúng lăn lông lốc giữa đường, giọng em ấy nhỏ hẳn đi, tan vào tiếng gió xào xạc trên những tán cây. taesan hơi khựng lại, cậu quay sang nhìn leehan. dưới ánh đèn đường, gương mặt em ấy trông có vẻ hơi mệt mỏi, đôi mắt thường ngày lấp lánh giờ đây mang một chút ưu tư mà taesan chưa từng thấy.

"cũng một chút. sao thế? cậu thấy không khỏe à?"

taesan lo lắng hỏi, bàn tay định đưa lên chạm vào trán cậu ấy nhưng rồi lại rụt về, nắm chặt lấy quai túi xách. leehan lắc đầu, khẽ cười trừ trước bộ dạng lo lắng của người đối diện.

"không đâu, chắc tại tớ chưa quen với nhịp học ở đại học thôi. nhiều khi tớ đứng trước cửa phòng mà phải mất mấy giây mới nhớ ra mật mã là gì. thật là ngốc xít đúng không?"

"đừng tự mắng mình thế," - taesan nói, giọng cậu trầm và ấm, như thể đang vỗ về những ưu tư của leehan - "nếu cậu muốn, tớ có thể nhắc cậu. tớ có trí nhớ khá tốt đấy."

leehan dừng lại, xoay người đối diện với taesan, hành động đột ngột khiến taesan thoáng giật mình phanh gấp, suýt chút nữa thì va vào em. em ấy nhìn thẳng vào mắt taesan, một cái nhìn sâu thẳm khiến trái tim taesan đập loạn xạ.

"thật không? cậu sẽ nhớ giúp tớ chứ?"

"ừ, tớ hứa."

taesan cười, lần này nụ cười ấy dịu dàng hơn bao giờ hết. leehan cũng cười thật tươi đáp lại, một nụ cười xinh đẹp như em vẫn luôn từng. em tiến lại gần, vỗ nhẹ vào vai taesan.

"vậy thì tốt quá. có taesan ở đây, tớ thấy yên tâm hơn hẳn."

câu nói ấy của leehan giống như một liều thuốc ngọt ngào tưới lên trái tim thầm kín của taesan, lần đầu tiên cậu cảm thấy rằng mình đã làm được cho em điều gì đó có ích. nhưng đồng thời taesan cũng không hiểu sao, câu nói đó của em lại mang theo một dự cảm mơ hồ nào đó mà lúc này cậu vẫn chưa thể nào gọi tên được.

đêm đó taesan không ngủ được. cậu nằm trên giường, hết lăn trái lại lộn phải, vừa nhìn lên trần nhà tối om vừa để tâm trí mình lạc về nụ cười hiền đẹp tựa bình minh của leehan. hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại trong dòng suy nghĩ của cậu, thật đẹp nhưng cũng thật buồn, một nỗi buồn man mác mà taesan chẳng thể hiểu ra. với tay lên mặt tủ đầu giường, cậu lấy điện thoại, mở mục ghi chú và viết một dòng ngắn ngủi: ngày... tháng... năm..., hôm nay cậu ấy nói cần mình nhớ giúp. mình sẽ không bao giờ quên bất cứ điều gì về cậu ấy.

lúc này taesan không hề biết rằng, lời hứa đó sẽ trở thành kim chỉ nam cho cả cuộc đời cậu về sau. cậu cũng không biết rằng, những "sự quên" nho nhỏ của leehan không phải là do học hành quá sức, cũng không phải là sự ngây ngô của tuổi trẻ.

đó là những vết nứt đầu tiên của một tảng băng sắp vỡ, một cơn bão đang lẳng lặng kéo đến để xóa sạch mọi ký ức của người mà cậu yêu thương nhất. nhưng cũng là lúc này, taesan chỉ là một chàng trai mười chín tuổi đang chìm đắm trong tình yêu đầu đời. cậu nhắm mắt lại, tưởng tượng về một ngày nào đó mình đủ can đảm để nói "tớ thích cậu" với leehan, và tưởng tượng về một tương lai mà cả hai sẽ cùng nhau đi qua hết những năm tháng đại học này.

ngoài kia, gió vẫn thổi, và những cánh hoa anh đào cuối mùa rụng xuống, trắng xóa cả một góc đường, giống như những mảnh ký ức vụn vặt đang chờ được nhặt nhạnh và nâng niu. năm nhất của họ đã bắt đầu và dần dần trôi qua như thế - đầy nắng, đầy tình yêu thầm lặng, và cả những điềm báo vụn vỡ mà chẳng ai hay biết.
 
𝐠𝐨𝐧𝐠𝐟𝐨𝐮𝐫𝐳 || Our
ii


mùa xuân ở seoul không chỉ có hoa anh đào, mà còn có những cơn mưa phùn bất chợt, mang theo cái lạnh không còn buốt giá mà trái ngược lại rất đỗi dịu dàng, khiến cho không khí trở nên ẩm ướt hơn và khiến những kẻ đang yêu thầm như taesan cảm thấy trái tim mình cũng mềm đi đôi chút.

tan học, taesan đứng dưới hiên tòa nhà khoa nghệ thuật, tay cầm hai chiếc ô, một xanh đậm và một trong suốt, chờ đợi một hình bóng thân quen. theo lịch trình mà taesan đã thuộc lòng hơn cả mớ lý thuyết mơ hồ về kinh tế và tài chính mà cậu đã phải học đến hàng trăm lần, leehan sẽ kết thúc tiết học vẽ hình họa vào lúc năm giờ chiều.

"này, đứng đây làm tượng à?"

giọng nói lanh lảnh của riwoo vang lên từ phía sau khiến taesan ngoảnh đầu lại. anh bước ra cùng với sungho, cả hai đều khoác túi xách trĩu nặng những ống đựng bản vẽ và bảng pha màu, vài vệt màu hẵng còn mới vẫn vương lại ở cánh tay và một chút trên mái tóc. cậu lễ phép cúi nhẹ đầu chào hai anh lớn, miệng đáp ngắn gọn, đôi mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa gỗ.

"em đợi leehan."

sungho mỉm cười, vỗ vỗ vào vai taesan.

"leehan nó vẫn còn đang dọn dẹp màu vẽ. hôm nay nó có vẻ hơi chậm chạp hơn mọi khi. ban nãy anh thấy nó cứ đứng ngẩn ngơ nhìn bảng vẽ trắng tinh suốt mười phút đồng hồ."

"cậu ấy mệt ạ?"

- taesan hơi nhíu mày.

"chắc thế. dạo này bài vở nhiều, mà leehan lại là đứa cầu toàn," - riwoo nhún vai - "bọn anh đi trước nhé, jaehyun với woonhak đang đợi ở tiệm net rồi. chú mày nhớ đưa công chúa về nhà an toàn đấy."

hai người anh rời đi, để lại taesan với những suy nghĩ mông lung lộn xộn. cậu vô thức nhìn xuống chiếc ô trong suốt trong tay, bất giác nở một nụ cười hiền. leehan thích nhìn mưa rơi, em ấy bảo cảm giác nhìn những hạt nước vỡ tan trên mặt ô rất giống như đang nhìn thấy những vì sao rơi xuống từ bầu trời. chính vì câu nói bâng quơ đó của leehan vào một đêm muộn nằm nhắn tin đến gần sáng mà cậu đã lùng sục khắp các cửa hàng tiện lợi chỉ để tìm cho bằng được chiếc ô này.

mười phút sau, mãi cho đến lúc mà taesan sắp biến thành một con mèo đen ngồi tự kỷ với mấy hòn sỏi dưới đế giày, leehan xuất hiện, nhưng em ấy không chạy ào ra với nụ cười rạng rỡ như mọi khi. leehan bước đi chậm rãi, đôi mắt hơi lờ đờ, tay ôm khư khư chiếc cặp táp trước ngực như thể sợ đánh mất thứ gì đó quý giá. nhìn thấy bóng dáng người thương, taesan như bừng tỉnh khỏi sự chán nản, vẻ mặt buồn thiu nãy giờ đã biến đi đâu mất, nhường chỗ cho một taesan toe toét niềm vui như đứa trẻ vừa được cho kẹo. cậu lớn tiếng gọi, thân ảnh cao lớn đưa tay lên vẫy liên hồi nhằm thu hút sự chú ý của em thỏ nhỏ.

"leehan!"

nghe tiếng gọi tên, leehan khẽ giật mình, em ngẩng đầu lên quay về hướng phát ra âm thanh. khi nhìn thấy taesan, đôi mắt em khẽ dao động, mất một giây để định thần, rồi một nụ cười quen thuộc lại nở trên môi, dù có phần hơi nhợt nhạt.

"ơ, taesan? sao cậu lại ở đây?"

"tớ đợi cậu đi về chung. trời mưa rồi này."

taesan mở chiếc ô trong suốt, che lên đầu leehan, còn mình thì dùng chiếc ô màu xanh. em nhỏ nhìn chiếc ô trên đầu mình, mắt lấp lánh một chút niềm vui nhỏ bé, dưới góc nhìn của taesan bỗng hóa thành cả giải ngân hà long lanh.

"ô đẹp quá. cảm ơn cậu nhé, taesan. tớ... tớ suýt nữa thì quên mất là mình không mang ô."

"đi thôi, tớ đưa cậu về."

hai người đi cạnh nhau dưới màn mưa mỏng. tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô tạo thành một bản nhạc đều đặn. taesan cố tình đi chậm lại để bắt kịp nhịp bước có phần hơi loạng choạng của leehan, cậu thầm ước gì quãng đường về nhà này kéo dài thêm một chút, để cậu có thể níu giữ lấy một chút bình yên, thu lại bóng hình của người mình yêu vào lồng ngực.

"taesan này," - leehan đột nhiên dừng lại giữa đoạn đường vắng.

"sao thế?"

- taesan cũng dừng lại theo bước chân em, cúi đầu nhìn người nhỏ hơn đang hoang mang bối rối.

"tớ... tớ vừa mới để quên hộp bút chì màu trong lớp rồi.

đó là bộ bút anh jaehyun tặng tớ dịp sinh nhật," - giọng leehan run run, lộ rõ vẻ hoảng hốt - "tớ nhớ là tớ đã cất nó vào cặp rồi mà, sao giờ không thấy nữa?"

em cuống cuồng mở cặp ra, lục tung tất thảy mọi thứ bên trong. sách giáo khoa, giấy vẽ, hộp màu nước... tất cả đều có, chỉ thiếu bộ bút chì màu thân thuộc. thỏ nhỏ bắt đầu thở gấp, gương mặt tái đi. taesan cố gắng giữ cho mình không hoảng hốt theo em, vội vàng nắm lấy đôi tay đang run rẩy của người trước mặt.

"bình tĩnh nào, leehan. chắc là cậu để quên trên bàn vẽ thôi.

để tớ quay lại lấy cho, cậu đứng đây đợi tớ nhé?"

"không... tớ... tớ nhớ rõ ràng là tớ đã cầm nó trên tay mà," - leehan lẩm bẩm, ánh mắt em lạc lõng đến tội nghiệp - "tại sao tớ lại không nhớ được gì hết thế này?"

nhìn thấy leehan tự trách mình, tim taesan chợt thắt lại. cậu không đành lòng để em ấy đứng đây một mình. người lớn hơn hạ tầm mắt xuống, khom người nhìn vào đôi mắt long lanh ánh nước của em.

"được rồi, không sao đâu. bộ bút đó không mất được đâu, mai tớ sẽ cùng cậu đến văn phòng khoa tìm. giờ trời lạnh lắm, chúng ta về ký túc xá trước đã, được không?"

leehan nhìn taesan, đôi đồng tử hơi run rẩy rồi dần dần bình ổn lại dưới cái nhìn kiên định của cậu.

"ừ... tớ xin lỗi. dạo này tớ cứ như người trên mây ấy."

"đừng xin lỗi tớ. tớ đã nói rồi mà, tớ sẽ nhớ giúp cậu."

taesan đưa tay ra, định nắm lấy tay leehan để trấn an, nhưng rồi lại rụt rè chuyển thành việc nắm lấy quai cặp của thỏ nhỏ, kéo nhẹ đi về phía trước để em theo chân mình. cậu sợ nếu mình quá thân mật, leehan sẽ nhận ra thứ tình cảm đang chực chờ trào dâng trong lòng, và tình bạn của hai người cũng sẽ theo đó mà chấm dứt.

tối hôm đó, cả nhóm tập trung tại phòng của jaehyun để cùng làm bài tập, dù không học chung khoa nhưng sáu người bọn họ vẫn thường tụ tập để học bài cùng nhau. woonhak đang nằm bò ra sàn nhà than vãn về môn lịch sử nhàm chán mà bất cứ học sinh cấp ba nào cũng phải trải qua trong đời, trong khi riwoo và sungho đang tranh luận gay gắt về một bố cục ảnh. leehan ngồi ở góc bàn, lặng lẽ nhìn vào cuốn sổ phác họa mấy nét vẽ nguệch ngoạc. taesan ngồi cạnh, thỉnh thoảng lại đẩy sang cho em thỏ một miếng táo đã gọt sẵn hoặc một ngụm trà gừng ấm an thần.

"này leehan, cái usb chứa file thuyết trình nhóm mình em cầm đúng không?"

- jaehyun ngẩng đầu hỏi.

leehan đột nhiên khựng lại. em bắt đầu lục lọi trong túi áo, túi quần, rồi lại lật tung cái cặp táp một lần nữa. sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.

"em... em để nó ở...

đợi em một chút..."

không khí trong phòng bỗng chốc chùng xuống. mọi người đều ngừng việc đang làm lại để nhìn leehan.

đây không phải lần đầu tiên trong tuần leehan quên mất đồ đạc quan trọng.

"không sao, từ từ tìm, không mất được đâu em."

sungho lên tiếng trấn an, nhưng ánh mắt anh thoáng qua một tia lo âu khi nhìn sang người đang ngồi bên cạnh đứa em mình. taesan không nói gì, cậu chỉ im lặng đứng dậy, đi đến chỗ móc treo áo khoác của leehan ở gần cửa. cậu luồn tay vào túi áo khoác bò của leehan và chạm thấy một vật nhỏ cứng cáp.

"đây này," - taesan giơ chiếc usb lên - "cậu để trong túi áo khoác lúc chiều đấy, chắc lúc nãy vội quá nên quên."

leehan thở phào một tiếng nhẹ nhõm, em đưa tay nhận lấy usb, mặt đỏ bừng vì ngại.

"tớ... tớ đúng là trí nhớ cá vàng mà. xin lỗi mọi người nhé."

jaehyun cười ha ha để xua tan bầu không khí căng thẳng.

"không sao, có 'quản lý' taesan ở đây thì leehan có quên cả đường về nhà cũng không sợ."

cả hội cười ồ lên, riêng taesan chỉ mỉm cười nhạt. cậu thấy leehan cũng cười, nhưng nụ cười đó không ánh lên niềm vui trong đáy mắt như thường lệ. trong khoảnh khắc ấy, taesan chợt nhận ra có điều gì đó rất không ổn. việc quên những thứ nhỏ nhặt có thể là do đãng trí, nhưng ánh mắt lạc lõng, trống rỗng của leehan mỗi khi không nhớ ra điều gì đó... nó mang lại cho taesan một cảm giác bất an rợn người.

khi buổi học nhóm kết thúc, mọi người lần lượt ra về. woonhak đòi đi ăn đêm nên kéo theo jaehyun và riwoo. sungho là lớp trưởng nên phải lên phòng mỹ thuật sắp xếp lại một ít đồ đạc chuẩn bị cho buổi học ngày mai. cuối cùng chỉ còn taesan và leehan đi cùng nhau về khu nhà b.

đêm seoul sau cơn mưa thật tĩnh lặng. mùi đất ẩm quyện với mùi lá cây mục tạo nên một không gian trầm mặc, vừa đủ để người ta cảm thấy dễ chịu khoan khoái trong lòng.

"taesan này," - leehan đột nhiên lên tiếng khi hai người đang đi qua cây cầu nhỏ bắc qua hồ nước trong khuôn viên trường.

"tớ nghe đây."

- taesan dịu dàng đáp lại.

"cậu có thấy... tớ phiền lắm không?"

taesan dừng bước, quay sang nhìn leehan, xoáy sâu vào đôi mắt khẽ run rẩy của em. dưới ánh trăng mờ ảo, trông leehan mỏng manh như một cánh hoa sắp rụng, khiến cậu chỉ muốn tiến lại gần và ôm lấy tất thảy những âu lo.

"sao cậu lại hỏi thế?"

"tớ cứ quên hết thứ này đến thứ kia. tớ làm phiền cậu, làm phiền các anh... tớ cảm thấy đầu óc mình dạo này cứ như một cái rổ thủng ấy. tớ cố gắng giữ lại những mẩu thông tin, nhưng chúng cứ thi nhau rơi ra ngoài."

- leehan cúi đầu, giọng em nghẹn lại - "tớ sợ lắm, taesan ạ. tớ sợ một ngày nào đó tớ sẽ quên mất cả những điều quan trọng nhất."

taesan cảm thấy lồng ngực mình đau nhói. cậu tiến lại gần một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hương xà phòng dịu nhẹ từ áo của em. không kìm lòng được, taesan đặt tay lên vai leehan, ép em phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"nghe tớ nói này, leehan. cậu không phiền chút nào cả. ai cũng có những lúc nhớ nhớ quên quên mà. có lẽ vì cậu học quá nhiều, hoặc vì cậu đang gặp áp lực thôi."

taesan dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu để lấy can đảm.

"nếu cậu sợ mình quên mất điều quan trọng, thì tớ sẽ là người giữ chúng cho cậu. tớ sẽ ghi chép lại tất cả. tớ sẽ nhắc cậu mỗi sáng, sẽ kể cho cậu nghe mỗi tối. tớ sẽ không để bất cứ ký ức nào của cậu bị mất đi đâu. tớ hứa đấy."

leehan ngước nhìn taesan. trong đôi mắt nâu trong veo của cậu ấy, taesan thấy bóng hình mình phản chiếu trong đó - một kẻ si tình, lo lắng và chân thành đến tận cùng.

"tại sao cậu lại tốt với tớ như vậy?"

- leehan hỏi khẽ, hơi thở phả ra thành làn sương mỏng trong không khí lạnh.

trái tim taesan đập mạnh như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực. cậu muốn nói vì tớ yêu cậu, vì tớ đã yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên ở giảng đường năm ấy, vì cậu là cả thế giới của tớ. nhưng lời nói ấy lại nghẹn lại ở cổ họng.

"vì... vì chúng ta là bạn mà. và vì tớ muốn thế."

leehan im lặng một hồi lâu, rồi em bất ngờ tiến tới, tựa đầu vào vai taesan. cái chạm yếu ớt nhẹ nhàng ấy khiến taesan đứng hình. thời gian như ngưng đọng lại ở phút giây đó, tất cả những gì mà taesan có thể nghe được là tiếng thủ thỉ rất nhỏ trên vai.

"cảm ơn cậu, taesan. cảm ơn vì đã không thấy tớ phiền phức."

họ đứng đó, trên cây cầu nhỏ, dưới ánh trăng nhạt nhoà. taesan không dám cử động, chỉ sợ khoảnh khắc này sẽ tan biến như một giấc mơ, một lúc sau mới dám rụt rè đưa tay lên vỗ nhẹ vào bờ vai gầy nhỏ. cậu thầm ước giá như căn bệnh hay quên của leehan chỉ là một giai đoạn tạm thời, giá như những lo âu trong lòng cậu chỉ là sự đa nghi thái quá. nhưng ở một góc khuất nào đó trong tâm trí, taesan biết rằng bản nhạc yên bình này đang dần chuyển sang những nốt trầm buồn thảm. và cậu, sẽ là người cuối cùng ở lại để chơi những nốt nhạc ấy, ngay cả khi người cùng đàn với cậu đã chẳng còn nhớ lấy một giai điệu nào nữa.
 
𝐠𝐨𝐧𝐠𝐟𝐨𝐮𝐫𝐳 || Our
iii


mùa hè năm ấy đến sớm hơn thường lệ, những ngọn gió xuân vừa mới vui vờn dễ chịu đó thôi mà giờ đây lại mang theo cái nóng hầm hập đến bức người và hòa cùng với nó là những kỳ thi cuối kỳ căng thẳng mà đám sinh viên đã sớm phát ngán. hành lang đại học vốn đã ồn ào nay lại càng trở nên náo loạn bởi những gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ, những câu chuyện không đầu không đuôi về bài thi, và những bữa ăn vội vàng giữa những ca học và ca thi san sát. nhưng đối với taesan, mùa hè này mang một màu sắc khác hẳn. nó không phải màu vàng rực rỡ của nắng, mà là màu xám bạc của những lo âu thầm kín đang lớn dần lên trong lòng cậu, như đám rêu xanh bám chặt vào thành đá, không đủ để khiến lớp đá bị che khuất, nhưng cũng đủ để tạo nên cái cảm giác lờ nhờ vô định bâng quơ.

mọi chuyện bắt đầu trở nên nghiêm trọng hơn vào một buổi sáng thứ ba.

hôm đó là buổi thuyết trình quan trọng của nhóm leehan, jaehyun, sungho và riwoo. taesan, dù không học cùng lớp đó, vẫn lẻn vào ngồi ở hàng ghế cuối cùng để cổ vũ. suốt mấy tháng qua, taesan hầu như luôn có mặt ở tất cả các buổi thuyết trình của leehan. cậu cũng chẳng nhớ mình hình thành thói quen này từ bao giờ, có lẽ là từ lúc nghe leehan nói rằng em ấy cảm thấy yên tâm hơn khi có taesan bên cạnh. hôm nay cũng không phải ngoại lệ, taesan chọn cho mình một chỗ khuất trong phòng học nhưng vẫn đủ để có thể nhìn rõ được người thương, cậu chăm chú ngắm nhìn leehan đứng trên bục giảng, em trông xinh đẹp và thanh thuần như thiên sứ dù chỉ mặc chiếc áo sơ mi đơn giản mà chính taesan đã giúp em là phẳng phiu vào tối qua. em trông có vẻ lo lắng hơn bình thường, mặc dù đêm qua taesan đã cùng em luyện tập cho bài thuyết trình ngày hôm nay, nhưng đôi tay em vẫn cứ bấu chặt vào cạnh bàn, các đầu ngón tay dần trở nên trắng bệch. jaehyun và sungho đã giúp cả nhóm kết nối với thiết bị để trình chiếu slide, không lâu sau đó thì giảng viên bước vào, ra hiệu cho buổi thuyết trình bắt đầu. leehan khẽ cúi đầu với vị giáo sư, rồi cẩn thận bắt đầu, giọng em hơi run nhẹ nhưng vẫn đủ để người nghe cảm thấy được sự tự tin.

"xin chào thầy và cả lớp, hôm nay nhóm chúng em sẽ trình bày về..."

mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến phút thứ mười. leehan đang nói về sự ảnh hưởng của ánh sáng trong hội họa phục hưng thì đột ngột dừng lại. em nhìn chằm chằm vào màn hình slide, rồi lại nhìn xuống xấp tài liệu trên tay.

một giây. năm giây. mười giây.

không gian trong phòng học bỗng chốc im lặng đến đáng sợ. sungho đứng bên cạnh khẽ huých tay leehan, anh thì thầm nhắc nhở.

"tiếp đi em, phần về màu sắc ấy."

leehan ngẩng đầu lên.

ánh mắt em lúc đó có lẽ là điều khiến taesan ám ảnh nhất trong suốt hai mươi năm cuộc đời, là điều mà cậu dù có chết cũng sẽ không bao giờ quên được. nó không phải là sự bối rối của một sinh viên quên bài, mà là sự hoảng loạn tột độ của một kẻ vừa bị ném vào giữa hư không, trôi lạc một cách vô định giữa dòng thác thời gian không ngừng chảy xiết. em ấy nhìn sungho, rồi nhìn xuống giảng đường, như thể mình đang đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ, giữa những người mà em không hề quen biết.

"tôi... tôi..."

- môi leehan run rẩy, em lắp bắp nói không thành tiếng - "xin lỗi, tôi không nhớ... tôi đang làm gì ở đây?"

tiếng xì xào bắt đầu vang lên. riwoo nhanh chóng bước tới, cầm lấy micro và tiếp lời để cứu vãn tình hình, trong khi sungho vội vàng dìu leehan xuống ghế. không còn quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh nữa, taesan lao xuống từ hàng ghế cuối, trái tim cậu đập dữ dội như muốn vỡ tung. cậu đẩy cửa lớp, chạy đến bên leehan lúc này đang ngồi gục đầu trong góc hành lang.

"leehan! leehan, nhìn tớ này!"

leehan ngẩng mặt lên, nước mắt đã giàn giụa. khi thấy taesan, em ấy lập tức túm chặt lấy gấu áo của cậu, như một người khách bộ hành sắp chết gục vì kiệt sức vớ lấy một chút ánh sáng mong manh ở cuối đường hầm.

"taesan... tớ không biết... tớ thực sự không biết chuyện gì vừa xảy ra," - leehan nấc nghẹn - "tớ đã chuẩn bị rất kỹ. tớ đã đọc đi đọc lại kịch bản cả trăm lần, cậu còn khen tớ rất giỏi nữa mà. nhưng lúc nãy, mọi thứ đột nhiên biến mất. chữ nghĩa, hình ảnh, cả tên của anh sungho... tớ cũng không nhớ ra được. tớ thấy sợ lắm, taesan ơi. tớ sợ lắm."

taesan không nói gì, ngay lúc đấy cậu chỉ biết ôm chặt lấy leehan, bao bọc em trong lòng mình như thể đang che chở cho em khỏi tất cả những sự nhạy cảm sợ sệt, mặc kệ những ánh mắt tò mò của người qua kẻ lại. cậu siết nhẹ vòng tay, cằm tựa lên mái tóc mềm mại của cậu bạn, cảm nhận được cơ thể leehan đang run rẩy kịch liệt như một chú mèo con đang lạnh cóng vì ướt mưa.

"không sao đâu, có tớ ở đây rồi. không sao hết, leehan ngoan nghe lời tớ nào."

- taesan thì thầm rất nhỏ chỉ đủ cho mình em nghe được, mặc dù chính cậu cũng đang thấy một hố sâu thăm thẳm đang mở ra dưới chân mình mà cậu không thể lý giải nổi.

chiều hôm đó, taesan đưa leehan về phòng ký túc xá. cậu ép em nằm xuống nghỉ ngơi, còn mình thì đi pha một ly sữa ấm.

"này," - leehan khẽ gọi khi taesan đang loay hoay ở bếp nhỏ.

"tớ đây."

- người lớn hơn đáp lại, vẫn là chất giọng dịu dàng yêu chiều chỉ dành riêng cho mình em.

"cậu có nghĩ là tớ bị điên không?"

giọng leehan nhỏ xíu, chứa đầy sự tổn thương.

âm thanh nghèn nghẹn trong mũi em như thể muốn vỡ ra, mỏng manh như bong bóng xà phòng giữa không gian đầy rẫy nguy hiểm. taesan dừng tay, cậu quay lại nhìn leehan.

"đừng nói bậy. cậu chỉ là mệt quá thôi. dạo này cậu thức khuya vẽ nhiều quá mà."

"không đâu taesan," - leehan lắc đầu, ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, tìm kiếm một câu trả lời mà em biết sẽ chẳng bao giờ có cho hàng vạn câu hỏi đang xuất hiện trong đầu em - "đây không phải là mệt. tớ cảm nhận được. có cái gì đó đang ăn mòn đầu óc tớ. từng chút một. giống như ai đó đang cầm một cục tẩy và xóa dần những trang giấy trong đầu tớ vậy."

taesan im lặng. cậu không biết phải nói gì để an ủi, vì chính cậu cũng đang lờ mờ nhận ra điều tương tự. cậu đi đến bên giường, ngồi xuống cạnh leehan và đưa cho em ấy ly sữa.

"ngày mai, chúng mình đi bệnh viện khám nhé?"

leehan nhìn taesan một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu, ngoan ngoãn uống một ngụm sữa từ chiếc cốc trong tay.

"nếu có cậu đi cùng, thì tớ sẽ đi."

tối hôm đó, các anh lớn và woonhak đều kéo sang. jaehyun mang theo cả một túi đầy đồ ăn ngon, còn riwoo và sungho thì cố gắng làm trò đùa để leehan vui lên. nhóc út woonhak thì cứ sán lại gần leehan, kể về việc nó vừa bị điểm kém môn toán thế nào. không ai nhắc lại chuyện ở buổi thuyết trình. họ đều biết, nhưng họ chọn cách im lặng để bảo vệ chút tự trọng cuối cùng của leehan. nhìn cảnh tượng ấy, taesan bỗng thấy một nỗi xót xa dâng trào. giữa nhóm sáu người bọn họ vốn dĩ luôn đầy ắp tiếng cười, nay lại bao phủ bởi một bầu không khí gượng gạo đến đau lòng. cậu nhìn leehan đang cố mỉm cười trước những trò đùa của jaehyun, và cậu hiểu rằng mình không thể chần chừ thêm nữa.

cậu phải nói ra. trước khi quá muộn.

khi mọi người đã về hết, taesan ở lại dọn dẹp phòng cho leehan. leehan đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, nhưng đôi mày vẫn khẽ nhíu lại như đang gặp ác mộng, đôi lúc lại phát ra vài âm thanh nho nhỏ khiến taesan không khỏi xót xa. cậu lấy ra từ trong túi xách một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh rêu - màu mà leehan thích nhất.

ở trang đầu tiên, taesan viết nắn nót: quà tặng leehan. từ hôm nay, cuốn sổ này sẽ là trí nhớ của cậu. những gì cậu quên, tớ sẽ viết vào đây. những gì cậu muốn nhớ, cậu hãy viết vào đây. tớ sẽ luôn ở đây để cùng cậu lật từng trang giấy.

người lớn hơn cẩn thận đặt cuốn sổ lên bàn học của leehan, ngay cạnh hộp bút chì màu mà họ đã cùng nhau đi tìm lại vào tuần trước, rồi cậu cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên trán leehan.

đó là nụ hôn đầu tiên, nhẹ nhàng và sâu lắng, mang theo tất thảy yêu thương nhưng lại lén lút không thể nói thành lời.

"tớ thích cậu, leehan. nhiều hơn cả những gì tớ có thể nói"

taesan thì thầm vào khoảng không yên lặng của căn phòng, một nửa trái tim cậu hy vọng rằng leehan có thể nghe thấy.

đáp lại taesan chỉ có tiếng thở đều nhè nhẹ của leehan, nhưng trong cơn mê, em ấy khẽ nắm lấy tay taesan, giữ chặt như thể đó là sợi dây liên kết duy nhất của mình với thế giới thực tại.

mùa hè năm ấy, nắng vẫn đổ vàng ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng taesan, một trận bão tuyết đã bắt đầu rơi, che mờ lối về của những ngày tháng vô lo tư lự. cậu biết, hành trình sắp tới sẽ rất dài và đầy đau đớn, nhưng cậu cũng biết, cậu sẽ không bao giờ buông tay người đang nằm đây, ngay cạnh bên mình lúc này.

ngay cả khi người đó sắp sửa quên mất cậu là ai, ngay cả khi hình bóng cậu chỉ còn là một mảng lờ nhờ trong tâm trí trống rỗng của người đó.
 
Back
Top Bottom