Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Gọi Vốn Startup, Được Tặng Chồng Con

Gọi Vốn Startup, Được Tặng Chồng Con
Phiên ngoại 2: Bình Sơn, những ngày mới gặp


Bệnh viện vùng quê không lớn, phòng hành chính nằm ngay cạnh dãy nội trú.

Tử Du chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy bóng người kia đi qua đi lại mỗi sáng – áo blouse trắng, cổ đứng thẳng, bước đi không nhanh, nhưng chưa từng dừng quá mười giây trước ai.

Càng nhìn, Tử Du càng thấy: kiểu người này chính là thiên địch của mình.

Từng câu từng chữ đều đúng mẫu mực, không dư, không thiếu, không cho người ta một kẽ hở để đu dây hay tìm cách “lách nhẹ”.

– Dự án bên tôi chỉ cần một cái gật đầu từ phía bệnh viện là sẽ giải ngân tiếp.

– Vậy anh về soạn văn bản.

Có con dấu, có chữ ký, tôi sẽ xem.

– Tôi nghĩ không cần cứng nhắc như vậy đâu, đây là dự án thiện nguyện…

– Vậy tôi càng muốn chắc chắn.

Vì nếu là thiện nguyện mà còn không minh bạch, vậy chẳng phải tội lớn hơn ăn chặn?

Tử Du nghiến răng cười:

– Bác sĩ Điền nói chuyện thẳng thật đấy.

– Tôi chỉ đang nói chuyện rõ ràng.

Người không có ý xấu thì chẳng cần thấy thẳng là khó chịu.

Cười xong quay đi, Tử Du thầm rủa một câu: “Tên bác sĩ chết tiệt.”

Anh thử gửi một ly cà phê không đề tên.

Lần thứ nhất, nó vẫn nằm nguyên trên bàn đến khi nguội ngắt.

Lần thứ hai, nó biến mất.

Nhưng không có lời cảm ơn.

Lần thứ ba, anh thử rình – quả nhiên thấy người kia bước đến, liếc ly cà phê, cầm lên, xoay xoay hai vòng, sau đó… thản nhiên mở nắp uống một ngụm.

Nhìn không hề cảnh giác, nhưng cũng chẳng hề có ý gì khác.

Uống xong, để xuống, tiếp tục mở máy tính làm việc.

Tử Du đứng phía sau cánh cửa, cau mày: “Thật là… không biết khách sáo luôn.”

Và rồi đến một chiều mưa.

Mưa bất chợt trút xuống khi Tử Du đang đứng ở sân bệnh viện nghe điện thoại.

Không kịp chạy, anh đứng dưới mái hiên, mưa tạt vào vai áo.

Một chiếc ô trắng đột ngột che lên đầu anh.

Không cần nhìn, cũng biết là ai.

– Tôi không cần che đâu.

– Tôi không hỏi.

– Anh nghĩ giúp tôi thì tôi sẽ bớt đề xuất ngân sách à?

– Tôi nghĩ nếu anh ướt rồi bệnh, bệnh viện phải chi tiền cho thuốc, vậy không đáng.

– …Anh tính toán kỹ thật

– Tôi làm bác sĩ, không làm kế toán.

Nhưng tôi biết cái nào đáng, cái nào không.

Tử Du đứng im vài giây.

Gió hắt vào.

Áo anh dính mưa, sát vào người, lạnh ớn sống lưng.

Nhưng đầu lại nóng lên lạ thường.

Không phải vì bực.

Mà vì… bị người như vậy áp sát, cảm giác khó nói thành lời.

Tối hôm đó, anh về phòng, lật mở lại file ngân sách

Cột khoản chỉ tạm ứng cho khu khám bệnh vẫn còn thiếu chữ ký phê duyệt của Điền Lôi.

Anh gõ vào hàng ghi chú: “Chờ tên bác sĩ mặt lạnh chấm một cái.”

Nhưng gõ xong, tay vẫn chưa nhắc khỏi bàn phím.

Một phút.

Năm phút.

Mười phút.

Anh mở cửa sổ, nhìn qua khu nhà bên kia.

Phòng làm việc của bác sĩ vẫn sáng đèn.

Có bóng người in trên rèm cửa, ngồi thẳng, tay đặt trên bàn, không nhúc nhích.

Tử Du gập laptop, đứng dậy, cười khẽ:

– Đáng ghét như vậy, mà cũng làm mình để ý.

Chỉ một chút thôi.
 
Gọi Vốn Startup, Được Tặng Chồng Con
Phiên ngoại 3: Góc nhìn Điền Lôi - Tên giám đốc đáng ngờ


Tôi gặp Tử Du vào một buổi trưa tháng Năm

Người ta bảo trời hè khiến đầu óc mụ mi, nhưng hôm đó tôi rất tĩnh táo.

Vì giữa đám nhân sự thiện nguyện đi xuống viện khảo sát dự án, chỉ có anh ta là mặc áo sơ mi trắng, cà vạt đồ rượu, giày da bóng lưỡng, đứng dưới nắng mà không nhíu mày.

Tôi nhớ lần đầu bắt tay, tay anh mát lạnh.

Nhưng giọng thì trơn tuột.

– Bác sĩ Điền, mong được hợp tác.

Tôi không đáp lễ.

Chỉ gật đầu.

Vì tôi ghét nhất kiểu người cười bằng môi mà mắt thì đang tính toán.

Dự án thiện nguyện mà công ty anh ta xin hỗ trợ cho viện nghe rất ổn.

Nhưng văn bản báo cáo… thiếu.

Số liệu kê… sai.

Giấy tờ… có dấu chỉnh sửa.

Tôi chỉ ra từng lỗi một, không vòng vo.

Anh ta thì cười,gật, rồi… lắng sang chuyện khác.

Rất giỏi lèo lái.

Rất giỏi nói dối như thật.

Rất…

đáng nghi.

Sau ba lần từ chối làm việc trực tiếp, anh ta bắt đầu xuất hiện trong khu nội trú mỗi sáng.

Lý do?

– Tôi tiện đường.

– Tôi muốn hiểu quy trình.

– Tôi quan tâm đến hiệu quả thực tế.

Được thôi.

Tôi không cấm anh ta đi đâu.

Chỉ là mỗi lần anh ta bước vào, y tá lại thì thầm: “Anh ấy lại đến kìa.”

Mỗi lần tôi nhìn, anh ta lại cười.

Một kiểu cười lịch sự, không vô duyên, cũng không có thiện chí.

Giống như đang ngầm hỏi: “Hôm nay tôi có qua được mặt anh không?”

Tử Du quay đầu thấy tôi, ngừng nói.

Một cái chớp mắt rất nhanh, rồi gật đầu như không có gì xảy ra.

Tôi cũng không hỏi gì thêm.

Vì tôi biết, những người nói dối khéo nhất, thường không chịu thừa nhận ngay cả khi đã bị nghe thấy.

Có hôm mưa to.

Tôi vừa từ ca trực đi ra thì thấy anh ta đứng dưới mái hiên, tay che điện thoại, áo ướt một bên.

Tôi che ô lại gần.

Anh ta nhìn tôi, khẽ nhíu mày.

– Tôi không cần.

– Tôi biết.

Nhưng tôi không muốn người phụ trách dự án lâm ra sốt rồi viện phải ghi thêm đơn thuốc.

Anh ta im một lúc.

Rồi gật đầu.

Đi sát bên tôi, nhưng không chạm.

Trên đường ra bãi xe, không ai nói câu nào.

Nhưng trong đầu tôi lại nhớ rất rõ: hôm đó, anh ta mùi hương thảo, lẫn mùi giấy mực.

Gió tạt qua, cổ áo anh hơi mở, lộ ra xương quai xanh mờ nhạt.

Nhìn… không giống người nên tin.

Nhưng lại khiến người ta muốn nhìn thêm chút nữa.

Tôi không thích anh ta.

Tôi vẫn nghĩ vậy.

Ngay cả khi có hôm, tôi tìm thấy ly cà phê trên bàn làm việc.

Không đề tên.

Không giấy nhắn.

Tôi uống.

Vì đúng vị.

Nhưng không hỏi.

Cũng không cảm ơn.

Vì tôi biết, người như anh ta – khéo léo và thông minh – nếu muốn, sẽ bày thêm nhiều “chiêu” nữa.

Tôi chỉ cần giữ vững một chuyện: đừng để bị thao túng.

Nhưng có những lúc, tôi vẫn thấy mắt mình đuổi theo bóng lưng anh ta.

Không phải vì nghi ngờ.

Mà vì…

đang thử đoán xem, sau cái cười kia là giả dối đến đâu.

Hay chỉ là…một người đang vùng vẫy, tìm đường sống sót, bằng cách xấu xí nhất.

Một hôm, tôi đi ngang thấy anh ta đang đứng gọi điện ở cầu thang sau.

Gió mạnh làm rối cả tóc, cà vạt lệch hẳn.

Anh ta cau mày, giọng gắt:

– Tôi biết là sửa báo cáo là sai.

Nhưng nếu không sửa, không ai giải ngân cả.

Tôi chỉ muốn xong cái này để kéo dự án chính về…

Tôi dừng lại đúng ba giây.

Không có ý.

Nhưng cũng không có ý tránh.

Tôi không định yêu.

Tôi càng không định rung động.

Chỉ là có một người, cứ bước ngang qua hành lang bệnh viện mỗi ngày, nhìn tôi bằng đôi mắt không thành thật… nhưng rất cố gắng.

Nên tôi cứ để mắt đến.

Không phải vì thích.

Chỉ là—tôi chưa tin anh ta.

Và tôi muốn là người phát hiện ra nếu có ngày anh ta thay đổi.

END

Vậy là kết thúc bộ truyện rồi mng ơi.

Like cmt cho sốp lần cuối đi nha 💖

Mọi người vào trang cá nhân của tôi ủng hộ vài bộ truyện tôi với nhen
 
Back
Top Bottom