Ngôn Tình Godola Của Cô Ấy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,395,166
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
godola-cua-co-ay.jpg

Godola Của Cô Ấy
Tác giả: Bi Thương Thất Hỉ
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Bi Thương Thất Hỉ

Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, nhẹ nhàng, tình chị em, truyện ngắn…

Số chương: 7

Edit: Pig

Beta: NN

***

“Hãy để tôi làm chiếc thuyền của em!”

***​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
  • Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
  • Nụ Hôn Của Nữ Thần
  • Lúm Đồng Tiền Nhỏ Của Em
  • Khóe Miệng Của Cậu Thật Ngọt
  • Godola Của Cô Ấy
    Chương 1


    Lúc Lâm An Xán đi ra khỏi sân bay, trời đã nhá nhem tối, hơi nước trong không khí phả vào khuôn mặt cô, xua tan đi cảm giác khó chịu khi ở trong cabin một thời gian dài.

    Cô đi đến chỗ bán vé mua một vé vaporetto(*) đi từ sân bay đến đảo chính của Venice, cũng chính là vé taxi dưới nước. Bởi vì nhân viên quầy không nói được tiếng anh nên hai người phải dùng cử chỉ để nói chuyện, mất rất lâu mới có thể mua được vé.

    <i>(*)hệ thống xe buýt nước của Venice là phương tiện giao thông công cộng chính của thành phố.</i>

    Ban đầu Lâm An Xán còn tưởng Venice là một thành phố du lịch nên tiếng anh được sử dụng rộng rãi.

    Cũng may là cô đã tải sẵn ứng dụng phiên dịch nhưng cô lại chỉ nhớ ra điều này sau đi đã mua vé xong.

    Ngồi trên thuyền, Lâm An Xán hít sâu một hơi, cảm giác mát lạnh, ẩm ướt lập tức lấp đầy cơ thể.

    Có rất nhiều người ở trên thuyền nhưng chỉ có một mình cô là có gương mặt châu Á. Lâm An Xán ngồi ở góc, dựa vào lan can, hưởng thụ gió biển.

    Bầu trời lúc này tối đen, tầm mắt cũng trở nên mơ hồ, bên mạn thuyền có một cái đèn nhỏ, có thể nhìn được từng gợn sóng mờ ảo. Chiếc thuyền khẽ đong đưa như đang nói cho cô biết rằng mình đang ở trên mặt nước.

    Đột nhiên điện thoại rung lên, là chủ nhà hỏi tin tức của cô, người đó dùng tiếng anh hỏi khi nào cô đến nơi.

    Lâm An Xán suy nghĩ rồi trả lời: “7.30 PM.”

    Chủ nhà gửi lại cho cô một nhãn dán OK.

    Sau khi cập bến, Lâm An Xán kéo vali đi tìm một chiếc gondola(**). Sau khi đưa địa chỉ homestay cho người chèo thuyền, hai người thương lượng giá cả xong thì bắt đầu đi về hướng homestay.

    (**)<i>một thuyền chèo truyền thống, đáy phẳng ở Venice.</i>

    Cô đã hỏi chủ nhà từ trước, phía trước cửa homestay có bến để dừng thuyền, đi gondola vẫn tiện hơn nhiều, cô thật sự không muốn kéo vali đi bộ đến đó.

    Tầm mười lăm phút sau, người chèo thuyền quay đầu lại, nói tiếng Italia với Lâm An Xán, cô không hiểu nhưng chắc có nghĩa là đã tới nơi rồi.

    Sau khi trả tiền xong, chủ nhà đã đứng trên bờ chờ cô.

    Gió biển ban đêm rất mạnh, từng sợi tóc của Lam An Xán đều bị thổi loạn lên, có mấy sợi dừng lại ở trên mặt, che đi tầm mắt cô. Chỉ thấy hai bàn tay xương khớp rõ ràng, mười ngón tay thon dài giúp cô xách vali lên bờ.

    “Hi!”

    Lâm An Xán sửng sốt, ngẩng đầu lên, đối diện là một gương mặt châu Á điển hình.

    Đây là một người đàn ông trẻ tuổi hoặc đúng hơn là một chàng trai không quá 25 tuổi.

    “Hi.” Lâm An Xán cầm lấy tay chàng trai, mượn lực bước một bước dài.

    Do ngọn đèn ở phía sau nên Lâm An Xán không nhìn rõ mặt anh, chỉ cảm thấy dáng của người này thon gầy, rất cao, có thể lên đến một mét tám lăm.

    Chàng trai nhìn cô vài lần rồi hỏi: “Người Trung Quốc sao?”

    Giọng nói trong trẻo giống như gió biển, không chứa một chút tạp chất nào.

    Lâm An Xán gật đầu: “Đúng vậy.”

    *****

    Vaporetto

    1200px-venezia_vaporetto_actv43_r01.jpg


    Gondola

    venice_gondola_shutterstock_338454170.jpg

     
    Godola Của Cô Ấy
    Chương 2


    Hai người đi vào bên trong homestay.

    Phòng khách của homestay rất lớn, có một cái cửa sổ sát đất lớn, bên cạnh để một băng ghế dài, trên ghế có đặt vài món đồ chơi bằng nhung. Giữa phòng khách có một cái lò sưởi, đối diện là một chiếc sofa lớn, to gần bằng cái giường, bên trên được phủ một tấm chăn nhung, nhìn qua trông vô cùng thoải mái.

    Trên tường treo đủ loại tranh sơn dầu, từ tranh phong cảnh đến những hình ảnh được cắt từ tạp chí xuống. Trên tủ trưng bày các loại đá, hoa khô, vỏ sò, còn có cả một chiếc máy quay đ ĩa cũ kĩ, tất cả đều được sắp xếp một cách ngẫu nhiên, trông giống như một cửa hàng tạp hoá nhỏ.

    “Cô có bị say tàu không?”

    “Không, tôi không hay bị say tàu hay say xe gì hết.”

    “Vậy tốt rồi.”

    Chàng trai đưa Lâm An Xán đến một gian phòng, anh giơ tay ra bật công tắc trên tường: “Cô xem có hài lòng không?”

    Không khác gì trong ảnh, thậm chí còn tốt hơn so với dự đoán của cô.

    “Tôi rất hài lòng.”

    “Tôi tên là Đoàn Nguyên, có chuyện gì cô cứ tìm tôi là được. À đúng rồi, làm phiền cô cho tôi xem hộ chiếu để tôi xác minh thông tin.”

    Lâm An Xán lấy hộ chiếu từ trong túi ra đưa cho anh: “Trong homestay không còn vị khách nào khác sao?

    Homestay còn ít nhất là bốn căn phòng trống.

    Đoàn Nguyên lắc đầu: “Tôi không tiếp nhiều khách như vậy, sẽ rất mệt mỏi.”

    “Sao lại mệt vậy? Không phải anh chỉ cần cung cấp chỗ ở thôi sao?”

    Đoàn Nguyên nhìn ảnh chụp trong hộ chiếu rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Lâm An Xán, nhìn xong thì đóng hộ chiếu lại trả cho cô: “Nhìn cô ở bên ngoài đẹp hơn trong ảnh đấy.”

    Lâm An Xán im lặng, cô không thích lời khen không có căn cứ này.

    Đoàn Nguyên không để mất bầu không khí, nói tiếp: “Tôi cũng được coi là một nửa hướng dẫn viên du lịch, bình thường cũng hay đưa khách đi khắp nơi thăm quan. Nếu tiếp nhiều khách hơn thì sẽ rất bận rộn.”

    “Anh làm chủ nhà mà vẫn rất nhiệt tình nhỉ. Nhưng nếu như vậy thì tiền nong phải làm sao?”

    “Tôi có mở một nhà hàng, chủ yếu là kiếm tiền nhờ nó, còn về homestay thì là mở cho vui thôi.” Anh nói xong thì mỉm cười nhìn Lâm An Xán: “Nhà hàng kia của tôi cũng không tệ đâu, nếu có cơ hội cô hãy đến thử xem.”

    “Được.”

    “Cô ăn cơm chưa?”

    Nghe lời này của anh, đột nhiên Lâm An Xán cảm thấy hơi đói bụng: “Tôi chưa ăn.”

    “Có muốn ra ngoài ăn không?”

    “Không đâu, tôi cảm thấy hơi mệt.” Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, toàn thân giống như bị người ta đánh cho một trận.

    “Đúng lúc tôi cũng chưa ăn, để tôi đi làm một chút gì đó cho hai người chúng ta ăn chung.”

    Lâm An Xán có chút ngại ngùng: “Có làm phiền cậu không vậy?”

    “Có gì mà phiền chứ, chỉ là nhiều hơn một chiếc đũa thôi. Cô đi nghỉ ngơi trước đi, khi nào xong tôi sẽ gọi cô.”

    “Vậy cảm ơn cậu.”

    Sau khi trở về phòng, Lâm An Xán thay quần áo ngủ rồi đi đến phòng tắm để tẩy trang.

    Khi cô làm xong tất cả mọi thứ thì Đoàn Nguyên cũng đã nấu xong, anh đi đến gõ cửa: “Ăn cơm thôi.”

    Lâm An Xán thoa một chút kem dưỡng da lên mặt rồi trả lời: “Được.”

    Cô nghĩ ở trước mặt một chàng trai trẻ thì không nhất thiết phải chú ý hình tượng nên đã mặc áo ngủ, không trang điểm mà đi ra ngoài.

    Đoàn Nguyên làm mì ý và salad trộn, nhìn vô cùng ngon mắt.

    Lâm An Xán kéo ghế ra, ngồi vào bàn ăn, chống cằm hỏi: “Cậu học nấu cơm khi nào vậy?”

    “Lúc 17 tuổi, từ khi đến Venice đã tự luyện. Cô nếm thử một chút đi.”

    Lâm An Xán lấy dĩa cuốn một vòng mì ý rồi đưa vào miệng, chua ngọt vừa vị, sợi mì chín vừa tới.

    “Ngon lắm.”

    “Vậy sao?” Đoàn Nguyên vô cùng hưởng thụ lời khen của cô, vui vẻ mà cúi đầu ăn.

    Trên đỉnh đầu có ba cái đèn chùm, ánh đèn mờ ảo khiến cho hai người bọn họ như được bao trùm bởi một tầng sáng.

    Vừa rồi Lâm An Xán không chú ý đến khuôn mặt của Đoàn Nguyên, hiện tại anh ngồi ở trước mặt mới cho cô một cơ hội đánh giá cẩn thận.

    Anh có một làn da trắng, mặt trái xoan, đôi mắt đào hoa, ở dưới khóe mắt bên phải còn có một nốt ruồi giọt lệ nhỏ, dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng. Khuôn mặt này để lại cho cô một ấn tượng là vẻ đẹp yêu nghiệt.

    Khuôn mặt anh hơi thiên về vẻ đẹp của con gái, trông giống như một nam hồ ly đã tu luyện cả ngàn năm.

    Chỉ cần có khuôn mặt này thì sẽ có vô số cô gái trẻ bị anh cướp mất trái tim, làm rối loạn tâm trí.

    Đoàn Nguyên cảm nhận được ánh mắt của Lâm An Xán: “Nhìn tôi làm gì vậy?”

    Lâm An Xán nhìn chằm chằm vào vết tương cà chua dính ở miệng Đoàn Nguyên, bỗng dưng có cảm giác muốn giúp anh lau nó.

    “Anh bao nhiêu tuổi vậy?”

    Đoàn Nguyền cười lên, đôi mắt đào hoa nheo lại giống như vầng trăng khuyết, trêu chọc nói: “Sao lại hỏi tuổi tôi thế?”

    Nhưng anh vẫn trả lời Lâm An Xán: “23.”

    Lâm An Xán dùng dĩa lấy mì, trầm ngâm nói: “Thì ra là cậu em nhỏ à.”

    “Khụ.” Đoàn Nguyên bị nghẹn, trừng mắt nhìn Lâm An Xán.
     
    Godola Của Cô Ấy
    Chương 3


    “Tôi không phải cậu em nhỏ.” Đoàn Nguyên tức giận nói.

    Lâm An Xán để cái dĩa xuống, tay trái chỉ vào mình: “Năm nay tôi đã 25 rồi, cậu không phải em trai thì là cái gì?”

    Đoàn Nguyên bất lực thở dài: “Cô đừng gọi tôi là cậu em nhỏ, gọi tôi là Đoàn Nguyên đi.”

    Lâm An Xán nhún vai: “All right.”

    Trong lòng Đoàn Nguyên cảm thấy khó chịu, cầm cốc nước bên cạnh một hớp hết nửa cốc.



    Sau khi ăn xong, Lâm An Xán chủ động xung phong rửa bát.

    “Không cần đâu, cô cứ đi nghỉ ngơi đi, để tôi rửa là được rồi.” Đoàn Nguyên cầm bát, đổ hết đồ còn thừa vào trong túi rác rồi buộc túi lại mang ra cái thùng rác lớn bên ngoài.

    Làm sao Lâm An Xán có thể không biết xấu hổ ăn cơm miễn phí của người ta mà lại để người ta tự rửa bát được. Nhân lúc Đoàn Nguyên đi vứt rác, cô lập tức cầm bát đ ĩa đi rửa.

    Tay trái cầm đ ĩa dĩa của hai người, tay phải cầm bát salad đi vào phòng bếp.

    Trên đ ĩa còn dính một chút sốt cà chua, Lâm An Xán bị trượt tay, hai cái đ ĩa lập tức rơi xuống mặt đất. Cô đưa tay ra đỡ theo bản năng nhưng quên mất tay phải còn đang cầm một cái bát khác.

    Hai cái đ ĩa và một cái bát vỡ thành những mảnh nhỏ.

    Đoàn Nguyên vừa mới đi vào nhà lập tức nghe thấy tiếng đổ vỡ.

    Khóe miệng anh giật giật, chầm chậm đưa tay lên trước ngực. Đây là bộ bát đ ĩa anh mua xách tay từ Paris về, một bộ có giá trị lên đến vài nghìn đô đấy!

    Lâm An Xán nghe thấy tiếng bước chân từ đằng sau, vừa xoay người lại đã nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của Đoàn Nguyên, cô chỉ tay vào những mảnh nhỏ trên mặt đất, ngại ngùng nói: “Sao chúng nó lại thi nhau rơi xuống vậy chứ?”

    Đoàn Nguyên nhắm mắt lại hít sâu một hơi, không đành lòng nhìn đống hỗn độn trước mắt.

    Lâm An Xán kiễng chân đi qua chỗ mảnh vỡ đến bên cạnh Đoàn Nguyên, vỗ vỗ vai anh, nói: “Không phải chỉ là bộ bát đ ĩa thôi sao? Nó đáng giá bao nhiêu tiền vậy? Để ngày khác chị mua lại cho cậu một bộ nha!”

    Đoàn Nguyên cắn răng, nói: “Lâm An Xán, cô có thể bỏ qua cách biệt hai, ba tuổi giữa chúng ta được không?”

    Lâm An Xán nhướng mày: “Đương nhiên là không rồi! Lúc cậu mới sinh ra thì tôi đã biết gọi bố mẹ rồi đấy.”

    Cả người Đoàn Nguyên run lên.

    “Được rồi, cậu đi nghỉ ngơi đi, để tôi dọn cho.” Lâm An Xán ngồi xổm xuống nhặt mấy mảnh vỡ nhỏ.

    Đoàn Nguyên đang định ngăn cô lại thì nghe thấy tiếng cô hít khí.

    Ngón trỏ bị mảnh vỡ cửa phải, miệng vết thương rất sâu, chảy không ít máu.

    Đoàn Nguyên ngồi xổm xuống bên cạnh Lâm An Xán, nhìn vào miệng vết thương của cô, theo thói quen mà cầm tay cô đưa vào trong miệng.

    Đầu ngón tay lập tức cảm nhận sự ấm áp, ẩm ướt.

    Cô có thể cảm nhận được đầu lưỡi của Đoàn Nguyên chạm vào vết thương của mình, chuyển động nhẹ nhàng.

    Khoảng cách giữa hai người quá gần, hô hấp ấm áp quyện vào với nhau, phả vào khuôn mặt của đối phương.

    Xuất hiện một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong trái tim hai người.

    Trái tim Lâm An Xán lệch đi một nhịp, cô mở to mắt nhìn Đoàn Nguyên đang tập trung.

    Rõ ràng đây chỉ là một hành động bình thường nhưng Đoàn Nguyên lại làm nó một cách nghiêm túc, tốt bụng mà giúp cô cầm máu.

    Có lẽ là do khuôn mặt, chỉ cần có một vẻ ngoài đẹp đẽ thì làm cái gì cũng dễ dàng hơn.

    Một lúc sau, Đoàn Nguyên mới dừng lại, cầm tay cô nhìn, đã không còn chảy máu nữa.

    Khuôn mặt trắng trẻo của Đoàn Nguyên xuất hiện hai hàng ửng đỏ, lông mi không ngừng run rẩy, trông giống như cánh ve.

    “Tôi xin lỗi, tôi có thói quen xử lý vết thương như vậy nên quen thói…” Như cảm thấy mình giải thích chưa đúng trọng tâm, anh lại nói: “Tôi không có băng keo cá nhân, nếu không xử lý thì sẽ rất dễ bị nhiễm trùng.”

    Lâm An Xán không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn anh.

    Cô cảm thấy anh đang cố tình nhưng cô lại không nghĩ đây là một hành động phản cảm.

    Đoàn Nguyên bị cô nhìn chằm chằm thì sợ hãi, xoa xoa chóp mũi mình, nhỏ giọng nói: “Tôi xin lỗi, tôi không cố ý.”

    “Không sao đâu, tôi phải cảm ơn cậu mới đúng.” Lâm An Xán rụt tay lại: “Chỉ là…tôi có băng keo cá nhân mà…”
     
    Godola Của Cô Ấy
    Chương 4


    Lam An Xán không bị việc lệch múi giờ làm ảnh hưởng, cô ngủ thẳng đến tận bình minh mới dậy.

    Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt cô, bắt cô tỉnh dậy từ trong mộng.

    Sau khi rửa mặt xong, cô đi đến phòng khách thì đã thấy Đoàn Nguyên đã làm xong bữa sáng.

    “Lại đây ăn sáng đi.”

    Lâm An Xán cũng không khách sáo mà ngồi vào bàn, bắt đầu ăn sáng. Trong miệng cô đang nhai sandwich nên nói chuyện không được rõ ràng: “Cậu luôn làm bữa sáng cho khách thuê sao?”

    Đáp án đương nhiên là không nhưng Đoàn Nguyên lại trả lời: “Đúng vậy.”

    “Tuổi không lớn nhưng cậu lại rất giỏi trong việc chăm sóc người khác đấy.”

    Đoàn Nguyên nói: “Có thể đừng đề cập đến tuổi tác nữa được không?”

    “Tôi đang khen cậu mà.”

    Đoàn Nguyên bất lực, đành phải nói sang chuyện khác: “Hôm nay cô định đi đâu chơi chưa?”

    Lâm An Xán mở phần bánh mì phía trên ra, nghiêng đầu nhìn vào phần nhân bên trong, rốt cuộc bên trong đã bỏ cái gì vào mà ngon đến như vậy.

    Thấy cô không trả lời, Đoàn Nguyên lên tiếng nhắc nhở cô: “Hử?”

    “À.” Lâm An Xán lấy lại tinh thần, để lại lớp bánh mì phía trên rồi trả lời: “Chưa nghĩ ra địa điểm nào, cậu có đề nghị gì không?”

    Đoàn Nguyên chống cằm, mím môi nói: “Tối hôm qua cô đã ngồi thử gondola rồi, vậy hôm nay đến quảng trường Thánh Mark(*) đi, còn có cả tháp chuông nữa.”

    <i>(*) Hay còn được gọi là Piazza San Marco.</i>

    “Được, vậy cậu làm hướng dẫn viên du lịch cho tôi được không? Tôi sẽ trả tiền boa.”

    Đoàn Nguyên cười như không cười đáp: “Miễn phí.”



    Venice là một thành phố được sinh ra và phát triển nhờ sông nước, xung quanh toàn là những con kênh uốn lượn, sóng vỗ dập dềnh.

    Hai người đi dọc theo những con đường hẹp đan xen nhau, đi qua vài cây cầu đá mới đến quảng trường Thánh Mark.

    Trên quảng trường có không ít người, có rất nhiều đoàn khách du lịch mặc đồ giống nhau, người đi qua đi lại vô cùng tấp nập.

    Đoàn Nguyên chỉ bên phải: “Đi ăn Gelato(**) đi, kem này rất nổi tiếng đấy.”

    <i>(**) Gelato: Kem của người Ý. </i>

    Lâm An Xán gật đầu, lúc trước cô đã nhìn thấy món này trong đề xuất.

    Chọn xong vị kem mình muốn, Đoàn Nguyên rất tự nhiên mà lấy ví ra định trả tiền, Lâm An Xán thấy vậy lập tức đè tay anh lại: “Sao có thể để cậu trả tiền được? Để tôi trả!”

    Lâm An Xán tiền lên vài bước, ngẩn người ra vài giây rồi giơ ví của mình lên, nghệt mặt ra: “Tiền trong ví đâu rồi?”

    Đoàn nguyên nhíu mày: “Có phải bị trộm rồi không?”

    Ở quảng trường này thường xuyên bị trộm tiền, phần lớn là do người du mục ăn cắp của khách du lịch.

    “Hình như vừa nãy có người va vào tôi.”

    “Bên trong có bao nhiêu tiền thế?”

    “Khoảng 200 Euro.”

    Đoàn Nguyên quay lại nhìn về phía quảng trường, lập tức nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.

    “Đứng đây chờ tôi.”

    “Này!” Lâm An xán vội vàng nắm lấy góc áo Đoàn Nguyên: “Cậu muốn đi đâu vậy?”

    Đoàn Nguyên quay đầu lại, trả lời: “Thay cô lấy lại tiền.”

    “Không, không, không, quên đi, đừng đánh nhau với kẻ trộm. Tiền chỉ là việc nhỏ nhưng bị thương thì phải làm sao bây giờ?”

    “Không sao đâu.” Đoàn Nguyên nhấc chân định đi về phía quảng trường.

    Lâm An Xán ôm lấy cánh tay anh: “Đừng đi mà.”

    “Hả?”

    Cô xấu hổ lập tức buông cánh tay anh ra: “Chị đây không thiếu tiền.”

    Đoàn Nguyên: “…”

    Cuối cùng vẫn là Đoàn Nguyên trả tiền, hai người cầm kem vừa đi vừa ăn, đi qua một cái cầu đá, ngồi xuống trên bậc cầu thang.

    Trên đầu có rất nhiều đôi tình nhân đang hôn nhau hoặc lặng lẽ tựa vai nhau trông vô cùng bình yên.

    Hai người Đoàn Nguyên và Lâm An Xán cùng ngồi trên thềm đá, nhìn qua cũng giống một đôi tình nhân đang yêu đương nồng nhiệt.

    “Vì sao 17 tuổi cậu lại đến Venice vậy?”

    “Để học đại học, chuyên ngành kiến trúc.”

    Lâm An Xán hơi kinh ngạc: “Vậy hiện tại cậu…”

    Đoàn Nguyên cười khẽ, mặt mày vui vẻ, nhìn giống như một con hồ ly giảo hoạt: “Nhà tôi có truyền thống làm kiến trúc sư, tôi bị bắt đến đây học nhưng tôi thật sự không có hứng thú, học được hai năm thì nghỉ học rồi mở nhà hàng ở đây.”

    “Ra là vậy.” Trong lòng Lâm An Xán thầm nghĩ, có phải trong nhà cậu còn có hầm mỏ, muốn mở nhà hàng là mở được luôn không?

    “Cô thì sao?” Đoàn Nguyên nhìn sang cô, nốt ruồi ở khóe mắt được ánh nắng chiếu vào đặc biệt quyến rũ.

    Khoảng cách giữa hai người rất gần, múi hương gỗ nam tính trên người anh cứ quanh quẩn ở chóp mũi cô, lặng lẽ quấn lấy trái tim.

    Bị anh nhìn như vậy có chút không được tự nhiên, Lâm An Xán nghiêng đầu tránh đi tầm mắt của anh: “Tôi làm trong ngành truyền thông nhưng vừa mới từ chức cách đây không lâu. Vì muốn nghỉ ngơi một thời gian nên mới đến đây du lịch.”

    Đoàn Nguyên xoay người sang, ghé sát khuôn mặt tuấn tú của mình vào mặt Lâm An Xán.

    Lâm An Xán ngạc nhiên, lùi lại dựa vào phía sau, cả người cứng lại, giọng nói hơi khàn đi, ánh mắt cũng không nhịn được mà run rẩy: “Cậu làm gì vậy?”

    Phía trước bị cả người Đoàn Nguyên che hết, sống mũi cao thẳng cùng bờ môi anh gần trong gang tất.

    Lâm An Xán nín thở, trái tim đập loạn.

    Đoàn Nguyên đưa tay lau vết kem bị dính ở khoé miệng cô, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua bờ môi.

    Lâm An Xán như bị điện giật mà run lên.

    Khóe miệng Đoàn Nguyên cong lên một chút: “Sao cô lại đỏ mặt thế?” Dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chị?”

    ****

    Quảng trường Thánh Mark

    20170220100554-quang-truong-thanh-marco-gody1.jpg


    Gelato

    gelatovenice-1624178171-162417-1568-7476-1624178220.jpg

     
    Godola Của Cô Ấy
    Chương 5


    Ở Venice, Đoàn Nguyên đưa Lâm An Xán đến nhà hàng mà mình mở.

    Nhà hàng được trang trí vô cùng độc đáo theo phong cách Baroque, đến giờ ăn trưa, những dãy bàn bên ngoài cũng chật ních người ngồi ăn.

    Dựa vào đặc quyền ông chủ của Đoàn Nguyên, hai người đến một cái bàn bên cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống.

    Đầu bếp trưởng của nhà hàng cũng tự mình cầm menu đến trước mặt hai người, giọng nói trầm nặng gọi một tiếng: “David.”

    “Cô muốn ăn cái gì?” Đoàn Nguyên đưa menu cho Lâm An Xán.

    Lâm An Xán lật menu, thuận miệng hỏi: “Cậu được gọi là David sao?”

    Đoàn Nguyên hừ nhẹ một tiếng coi như câu trả lời.

    “Con người với cái tên David rất đối lập với nhau nha.”

    Một cái có nghĩa là một người đàn ông cơ bắp, cơ thể tỷ lệ vàng và một người giống như một con hồ ly tinh yêu nghiệt.

    “Khi tôi c ởi quần áo, dáng người giống tên David này.”

    Lâm An Xán cười nhạo: “Cậu bé đừng nói dối, mũi sẽ dài ra đó.”

    “Tôi không phải cậu…”

    Lâm An Xán cắt ngang lời nói của anh: “Tôi muốn ăn mì mực, pizza Margherita và rượu sủi bọt hương đào.”

    Đoàn Nguyên ném cho cô một ánh mắt xem thường rồi quay đầu gọi món bằng tiếng Ý với bếp trưởng.

    Lâm An Xán chỉ cảm thấy anh việc anh chỉ biết trợn to cặp mắt xinh đẹp kia đúng là phí của trời.

    Bàn của hai người được làm trước nên đồ rất nhanh đã lên hết.

    Đoàn Nguyên để đ ĩa mì mực đến trước mặt Lâm An Xán: “Đây là đặc sản đấy, nhân lúc còn nóng cô mau ăn đi.”

    Lâm An Xán ăn thử một miếng, so với những gì cô tưởng tượng thì ngon hơn nhiều.

    “Miệng tôi có bị đen không vậy?” Cô li3m li3m môi càng làm cho môi dính nhiều vệt đen hơn.

    Anh cười khẽ: “Có.”

    Lâm An Xán lấy khăn lau miệng, nâng ly nói: “Cảm ơn em trai đã chiêu đãi chị nha!”

    Đoàn Nguyên hung hăng cụm ly với cô: “Nếu cô không đề cập tới vấn đề tuổi tác nữa thì chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau.”

    Lâm An Xán vui vẻ uống một hớp nhưng không trả lời.

    “Vì sao cô lại chọn homestay của tôi vậy?”

    “Bởi vì cậu đẹp trai đó.”

    Quả nhiên Đoàn Nguyên không thể chịu được cục thính tới bất ngờ, vành tai nhanh chóng đỏ bừng lên.

    Lâm An Xán lựa chọn homestay của Đoàn Nguyên là vì homestay của anh đắt nhất, cô là một người bình thường, chỉ nhìn giá không nhìn đánh giá, quả nhiên sự thật chứng minh tiền nào của đó.

    Đoàn Nguyên xấu hổ mà ho nhẹ một tiếng: “Sao cô lại đến Venice một mình? Thất tình à?”

    Nói đến đây, Lâm An Xán có chút buồn phiền, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tôi còn chưa đủ tư cách để thất tình đâu.”

    Từ nhỏ đến lớn có không ít chàng trai theo đuổi cô nhưng ánh mắt của cô quá cao, lại có nhiều tật xấu nên không thích được ai, vẫn luôn độc thân từ trước đến nay.

    “Cuộc sống của tôi rất nhạt nhẽo, không có ánh sáng.” Cô nói.

    Đoàn Nguyên nhẹ giọng nói: “Venice rất đẹp, cô sẽ tìm được ánh sáng của mình ở đây thôi.”

    Lâm An Xán cười: “Cảm ơn lời tốt đẹp của anh nha.”

    Hai người vừa ăn xong, bếp trưởng vội vã chạy đến trước mặt Đoàn Nguyên nói cái gì đó bằng tiếng Ý.

    Sắc mặt Đoàn Nguyên trầm xuống, nhỏ giọng nói gì đó với bếp trưởng rồi áy náy quay sang nhìn Lâm An Xán.

    Cô hiểu ý, mở miệng nói trước: “Buổi chiều tôi muốn đi dạo một mình nên cậu không cần đi với tôi đâu.”

    “Vậy… vậy nếu cô bị lạc đường thì phải gọi điện cho tôi nhé.”

    Lâm An Xán nghịch nghịch ngọn tóc xoăn trên vai mình: “Đã lớn như thế rồi sao có thể bị lạc đường được.”

    Rất nhanh Lâm An Xán đã bị vả mặt.

    Sau khi cô đi dạo qua hai nhà sách, ba cửa hàng quần áo thì đã bị lạc đường.

    Những con hẻm ở Venice rất ngoằn ngoèo, hình như mỗi con hẻm đều có độ dài như nhau, cô dựa theo trí nhớ quay lại đường cũ nhưng lại đi tới một nơi càng lạ hơn.

    Vì ngại nên Lâm An Xán chưa gọi điện cho Đoàn Nguyên, chỉ dựa theo bản đồ trong điện thoại để tìm đường.

    Đường về homestay còn chưa tìm được thì mưa to đã kéo tới.

    Không có một dấu hiệu báo trước nào, lúc nãy bầu trời vẫn quang đãng, đột nhiên mây đen bay đến đầy trời, mưa to như trút nước.

    Lâm An Xán vội vàng tìm một cái mái hiên để trú mưa, trên đường mọi người nhanh chóng rời đi, nháy mắt đã chẳng còn ai, trong ngõ nhỏ chỉ có một mình cô.

    Không bao lâu thì Lâm An Xán đã hiểu tại sao mọi người lại chạy nhanh như vậy, cái ngõ này rất thấp, nước đã dần dâng lên tới đây.

    Hạt mưa liên tục rơi xuống, nước biển cũng nhanh chóng dâng lên, chỉ mất một lúc đã tràn vào mặt đường.

    Lâm An Xán đúng trên bậc thang thứ hai, hơi kích động.

    Cô đã đọc trong bảng hướng dẫn du lịch, nước này rất bẩn, trong nước toàn là xác chuột chết, còn có nước cống trong ống thoát nước. Hai ngày nay vì đi bộ trên phố, chân cô đã bị xước da nếu bị dính loại nước bẩn này thì sẽ rất phiền phức.

    Lúc này mặt mũi cũng không quan trọng nữa, cô vội vàng lấy điện thoại ra gọi điện cho Đoàn Nguyên.

    Vừa mới lấy điện thoại ra thì Đoàn Nguyên gọi tới.

    “Mau tới cứu tôi với! Chỗ tôi sắp bị ngập rồi, tôi không đi đâu được.” Lâm An Xán nói.

    “Cô đang ở đâu vậy?” Cảm thấy cô không biết được vị trí của mình đang ở đâu, Đoàn Nguyên sửa lại câu nói: “Gửi vị trí của cô cho tôi đi, tôi sẽ tới ngay.”

    “Được.” Lâm An Xán lập tức gửi vị trí của mình qua, nắm chặt lấy cọng rơm cứu mạng Đoàn Nguyên.

    Mưa ngày càng to, không giảm đi một chút nào.

    Hạt mưa theo gió tạt vào cơ thể, cô đã bị ướt gần hết người. Quần áo bị ướt vì mưa, dính ở trên người khiến cô lạnh đến phát run.

    Nước biển đã dâng đến bậc thang thứ nhất, ngày càng đến gần cô.

    Lâm An Xán gấp đến mức dậm chân, cả người dính sát vào bậc thang ở trước cửa hàng. Đen đủi là hôm nay cửa hàng không mở cửa nên cô không thể vào bên trong tránh mưa.

    Sao còn chưa tới vậy?

    Lâm An Xán nhìn nước biển sắp dâng đến chân mình, tâm trạng dần suy sụp.

    “Lâm An Xán!” Giọng nói của hồ ly vang lên, à không, đây là giọng nói của Đoàn Nguyên.

    Xuyên qua màn mưa, Lâm An Xán nhìn thấy Đoàn Nguyên che chiếc ô màu đen chạy tới chỗ mình.

    Rõ ràng là chiếc ô đó không có ích gì, mái tóc của anh đã ướt sũng, dính lên trán, điều đó làm cho khuôn mặt tuấn tú của anh càng thêm ngây thơ.

    Mười mét, năm mét, ba mét.

    Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.

    Nhìn bóng hình cao lớn của anh, trong lòng Lâm An Xán có một giọng nói vang lên.

    Đây chính là ánh sáng mà cô đã tìm kiếm bao nhiêu lâu nay.

    “Lâm An Xán!” Đoàn Nguyên chạy đến bên cạnh cô.

    Đoàn Nguyên đưa ô cho Lâm An Xán: “Cô không đi giày đi mưa thì đừng để chân dính nước, để tôi cõng cô cho.”

    “Được nhưng…có thật là cậu cõng được tôi không?” Cơ thể gầy gò như vậy sao có thể cõng cô được?

    Cô lại làm tổn thương lòng tự trọng đàn ông của anh, Đoàn Nguyên tức giận thở dài, nói: “Vậy tôi đi nhé?”

    “Đừng!” Lâm An Xán lập tức sợ hãi, nịnh nọt nói: “Dáng người cậu cao to như vậy chắc chắn có thể cõng tôi mà.”

    Đoàn Nguyên không thèm để ý đến cô, lập tức bế ngang cô lên.

    Dựa vào người anh, Lâm An Xán mới biết Đoàn Nguyên không nói dối, dáng người anh thật sự rất tốt, cách một lớp áo T-shirt cô vẫn có thể cảm nhận được cơ thể rắn chắc của anh.

    Đoàn Nguyên chính là ví dụ cho câu nói “Mặc quần áo thì gầy, c ởi đồ ra có thì thịt.”, đã có khuôn mặt giống hồ ly lại còn có cơ thể đầy nam tính như vậy, ông trời cũng thật là bất công quá.

    Một tay Đoàn Nguyên vòng qua đùi Lâm An Xán, một tay ôm lấy eo cô, bước từng bước.

    Lâm An Xán dựa vào bờ vai vững chãi của anh, một tay cầm chiếc ô màu đèn, cô tham lam hít lấy hít để mùi hương tươi mát trên cổ anh, khoé miệng không kiềm được mà nhếch lên.

    Trong cơn mưa ở Venice, Đoàn Nguyên chính là chiếc thuyền gondola của cô, đưa cô đến nơi có ánh mặt trời.

    Dù phải bế cô đi 20 phút mới về homestay nhưng Đoàn Nguyên không có chút mệt mỏi nào.

    Tuổi trẻ đúng là tốt thật, thể lực luôn dư thừa.

    Đoàn Nguyên nhẹ nhàng thả Lâm An Xán xuống, cởi giày đi mưa ra: “Cô đi tắm đi, đừng để bị cảm.”

    Nước mưa chảy dọc theo cằm của Đoàn Nguyên, lướt qua yết hầu đầy quyến rũ của anh rồi cuối cùng biến mất trong cổ áo. Lâm An Xán nhìn thấy cảnh này, cổ họng cảm thấy rất khát nước, cô vội vàng đi đến bàn ăn tự rót cho mình một cốc nước.

    Đoàn Nguyên đi đến bên cạnh cô, đưa cho cô hai cái khăn khô.

    Ánh mắt Lâm An Xán loé lên, cảm ơn rồi nhận lấy chiếc khăn, cô liếc mắt nhìn Đoàn Nguyên thì anh lại vội vàng trốn đi, từ cổ đến tai đều nhanh chóng nhiễm đỏ, khóe mắt cũng hơi đỏ lên.

    Cô còn đang thắc mắc thì Đoàn Nguyên đã xoay người rời đi, chỉ để lại một câu nghỉ ngơi sớm.

    Lâm An Xán nhìn theo bóng lưng, trong lòng tràn đầy nghi ngạc.

    Mãi đến khi cô vào phòng tắm, chuẩn bị c ởi quần áo ra thì mới biết vì sao vừa rồi Đoàn Nguyên lại có phản ứng như vậy.

    Cô ở trong gương, quần áo bị ướt đều nhìn được xuyên thấu, chiếc áo lót màu đèn, nhìn qua rất tròn trịa, thiêu cháy ánh mắt của người khác.

    Lâm An Xán vội vàng c ởi quần áo bẩn, đi vào bồn tắm để làm dịu trái tim không thể bình tĩnh của mình.
     
    Godola Của Cô Ấy
    Chương 6


    “Lâm An Xán, tôi sai rồi, cô đừng giận tôi mà.” Đoàn Nguyên chạy theo sau Lâm An Xán, không ngừng xin lỗi.

    Anh có việc ở nhà hàng nên đã hẹn Lâm An Xán lúc ba giờ ở quảng trường Thánh Mark nhưng đến ba rưỡi anh mới đến, đã để Lâm An Xán leo cây nửa tiếng đồng hồ.

    Lâm An Xán đi phía trước: “Tôi không giận.”

    Đoàn Nguyên ngăn cô lại: “Vẻ mặt của cô như này chắc chắn là cô đang tức giận.” Anh nắm lấy góc áo của cô lắc qua lắc lại: “Tôi không cố ý mà, là do có việc ngoài ý muốn thôi.”

    Nói thật thì Lâm An Xán cũng không tức giận, người ta tình nguyện làm hướng dẫn viên du lịch cho cô thì sao cô giận được. Có lẽ là do lúc cô không cười và lúc tức giận có hơi giống nhau.

    Nhìn thấy Đoàn Nguyên bày ra bộ mặt đáng thương, Lâm An Xán lại muốn trêu anh.

    Cô cố tình nói: “Vậy cậu gọi tôi là chị đi, gọi chị rồi tôi sẽ không tức giận nữa.”

    Đoàn Nguyên ngạc nhiên: “Cô…”

    Lâm An Xán nhún vai, làm bộ không thèm để ý: “Vậy thôi.” Rồi xoay người chuẩn bị rời đi.

    Đoàn Nguyên vội vàng kéo tay cô lại: “Tôi gọi!”

    Lâm An Xán xoay lưng về phía anh, nở một nụ cười đắc ý.

    Cô lại xoay người lại, nhướng mày nhìn anh: “Gọi đi.”

    Sau một lúc lâu, Đoàn Nguyên hít một hơi, giọng nói khàn khàn: “Chị.”

    Lâm An Xán liếc mắt: “Cái gì? Tôi không nghe rõ.”

    Lần này giọng nói lớn hơn một chút: “Chị ơi, chị đừng giận mà.”

    Lâm An Xán không nhịn được cười: “Ngoan quá, chị không tức giận nữa.”

    Đoàn Nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Tôi thấy cô thèm đòn quá rồi đấy.”

    Lâm An Xán vô tội, nói: “Tôi vốn nên làm chị mà.”

    Đoàn Nguyên: “…”



    Hai người đang vừa đi vừa cầm gelato thì bạn thân Lâm An Xán gọi điện thoại đến.

    Đoàn Nguyên đưa Lâm An Xán đi tìm một bãi đá rồi ngồi xuống để cho cô nghe điện thoại.

    “Cậu đang ở đâu đấy?”

    Lâm An Xán li3m kem: “Venice.”

    “Nói xạo! Tớ biết cậu không ở Venice.”

    “Tớ đang ngồi dưới cầu ăn kem nè.”

    “Một mình à?”

    “Đương nhiên.”

    Đoàn Nguyên nói: “Còn có tôi nữa.”

    “Cái gì?”

    Lâm An Xán vội vàng đưa tay che miệng anh lại, Đoàn Nguyên vui vẻ cười, ánh mắt giống như hồ ly câu lấy hồn cô.

    Cảm giác tê dại đánh úp giống như một dòng điện làm mặt Lâm An Xán lập tức đỏ lên, cô trừng mắt rồi đánh vào vai anh một cái.

    “Lâm An Xán? Tiếng gì vậy?”

    Lâm An Xán hoàn hồn: “À, tiếng chó sủa đấy.”

    Đoàn Nguyên cũng phối hợp giả tiếng chó sủa.

    Lâm An Xán: “…”

    Sau khi cúp máy, Lâm An Xán vừa định đứng dậy thì bị Đoàn Nguyên ngăn lại, anh chỉ tay sang hướng bên kia nói: “Cô thấy cái cầu ở bên kia không? Nó tên là cầu Than Thở(*)”

    <i>(*) Cầu Than thở (Ponte dei Sospiri) nằm giữa Dinh Tổng trấn (Venezia) và nhà giam cũ trong thành phố Venice, Ý, bắc qua Rio di Palazzo là một con kênh rộng khoảng 8 m.</i>

    “Cầu Than Thở dưới ngòi bút Shakespeare á?”

    “Đúng vậy! Nghe nói khi hai người yêu nhau hôn môi trên cầu Than Thở lúc hoàng hôn thì sẽ mãi mãi ở bên cạnh nhau.”

    Lâm An Xán quay đầu nhìn về phía chân trời, đúng lúc hoàng hôn, bầu trời đã ngả màu hồng, trông giống như một bảng màu bị trộn lẫn, vừa xinh đẹp lại quyến rũ.

    Hoàng hôn khiến tất cả đều trở lên mờ ảo, từ những ngôi nhà, ngã tư đường, người đi bộ trên đường đến những cặp đôi đang hôn nhau trong ngõ nhỏ, hay những người chèo thuyền và những con chó con mèo đang đuổi nhau đều mất đi hình dạng bình thường, mờ mờ ảo ảo.

    “Có thật không vậy?”

    Đoàn Nguyên nghiêng đầu, hôn nhẹ một cái lên má cô.

    “Không biết nữa, chúng ta cùng thử xem sao?”

    Hô hấp của Lâm An Xán dồn dập, bờ môi anh giống như một chiếc lông vũ lướt qua má cô.

    Đột nhiên cô nắm lấy cằm Đoàn Nguyên rồi hôn lên môi anh.

    Hơi thở của Đoàn Nguyên lập tức trở nên rối loạn, hoàn toàn mất vị trí thượng phong, ngây người nhìn Lâm An Xán trước mắt.

    Lâm An Xán buông anh ra, dùng ngón tay xoa xoa môi anh, nhẹ giọng nói: “Em trai, hôn môi phải là như này.”

    ****

    Cầu Than Thở

    bridge-of-sighs-cau-than-tho-3.jpg

     
    Godola Của Cô Ấy
    Chương 7


    Đoàn Nguyên rửa bát xong thì đi đến phòng khách, Lâm An Xán đang ngồi khoanh chân trên sofa xem phim.

    Là bộ phim kinh dị Train to Busan.

    Cảm thấy giây tiếp theo zombie sẽ xuất hiện, Lâm An Xán nhanh chóng đưa tay ra, cầm điện thoại đưa sang phía bên phải.

    Đoàn Nguyên đi tới chỗ cô, nhìn vậy thì có hơi tò mò.

    Zombie đột nhiên xuất hiện c ắn vào cổ hành khách, Đoàn Nguyên bị dọa đến mức hét lên, khuôn mặt cũng trở nên trắng bệch: “Làm tôi sợ muốn chết.”

    Lâm An Xán đứng dậy xoa xoa mái tóc anh: “Ngoan nào, không sợ.”

    Đoàn Nguyên không nói gì, sao anh cảm thấy giống như cô đang xoa đầu một chú cún vậy.

    “Được rồi! Ngày mai tôi sẽ đi rồi.”

    Bầu không khí lập tức trầm xuống, trong lúc này ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy được.

    Lúc lâu sau, Đoàn Nguyên nói: “Để tôi tiễn cô.”

    Tâm trạng Lâm An Xán lập tức rơi xuống đáy cốc, cô đã rất hy vọng Đoàn Nguyên giữ cô lại. Nếu như anh giữ cô lại, cô sẽ trả lại vé máy bay và ở lại Venice.

    Nhưng anh không giữ cô lại, anh vẫn như lúc trước làm một chủ nhà hết lòng quan tâm khách, còn đồng ý đưa cô đến sân bay.

    Đêm nay, hiếm khi Lâm An Xán mất ngủ, nằm trong chiếc chăn mềm mại nhưng vẫn trằn trọc khó ngủ.

    Nếu cô có tìm được ánh sáng của cô không? Cô cũng không biết nữa.

    Có lẽ đây chỉ có thể xem là một cuộc gặp ở Venice, sau khi rời khỏi Venice hai người sẽ quay về làm người xa lạ, trở lại cuộc sống của bản thân.

    Trong bóng tối, tiếng thở dài của Lâm An Xán vô cùng rõ ràng.



    Sau khi làm các thủ tục xong, Lâm An Xán chào tạm biệt anh: “Tôi đi đây.”

    Đoàn Nguyên gật đầu, trên mặt không có chút cảm xúc nào: “Lên đường bình an.”

    Lâm An Xán đau đớn, vội vàng xoay người đi đến cửa kiểm tra, cố gắng kiếm chế nước mắt đang muốn trào ra.

    Tạm biệt Venice, tạm biệt Đoàn Nguyên.

    Sau khi kiểm tra an ninh xong, cô ngồi chờ lên máy bay, ánh mắt trống rỗng nhìn về cửa sổ sát đất.

    Trong lòng đang cố gắng đè nén sự khó chịu, cô thật sự không thể vực dậy tinh thần.

    Đột nhiên có người vỗ vỗ bả vai cô/

    Lâm An Xán quay đầu lại, thế mà lại là Đoàn Nguyên!

    “Cậu vào đây bằng cách nào?”

    Trong tay Đoàn Nguyên là vé máy bay và hộ chiếu, anh nở nụ cười đầy giảo hoạt: “Trong hành lý của cô còn chỗ không?”

    “…Có nhưng sao lại như vậy?” Sao lại hỏi chuyện này?

    Ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu lên mặt anh, làn da cũng vì thế mà trắng đến mức trong suốt, bóng của hàng mi kéo dài xuống, môi mỏng khẽ mở.

    “Nếu còn chỗ thì đưa tôi đi cùng đi.”

    Lâm An Xán còn nhớ rõ, bầu trời ở Venice hôm ấy giống như được rửa sạch, vô cùng trong xanh.

    Thật đẹp!

    - Hoàn-
     
    Back
    Top Bottom