Bãi đất trống trước bia chiến thắng Bàu Bàng - địa điểm tụ tập đánh nhau của các băng đảng cấp 2 cấp 3 - nay đổ nát bốc mùi hăng hắc của vôi vữa và máu khô sau trận chiến.
Dưới màn mưa bắt đầu nặng hạt, hơn trăm thằng từ các băng đảng từ các trường cấp 3 nằm la liệt, rên rỉ như lũ nhái sau cơn mưa.
Dương nhổ một ngụm máu đặc sệt, nắm đấm vẫn còn đỏ lựng, hơi nóng từ cơ thể cậu tỏa ra làm những giọt mưa vừa chạm vào vai đã bốc hơi thành những làn khói trắng.
Cậu quay sang nhìn thằng bạn chí cốt:
"Xong rồi đấy.
Cả cái khu này từ nay mang họ chúng ta."
Hoàng không nhìn đống rác rưởi dưới chân.
Nó lẳng lặng móc trong túi ra một chiếc nhẫn màu xám xỉn, trông cũ kỹ như đồ nhặt được từ bãi rác nhưng lại mang một sức nặng vô hình.
Cậu ấy vứt sang cho Dương:
"Cầm lấy đi.
Tao đi đây."
Dương bắt gọn chiếc nhẫn, sững người: "Mày nói cái đéo gì?
Đi đâu cơ?
Tao không nghe nhầm chứ?"
"Du học.
Tao có chuyến bay tối nay."
Hoàng quay lưng, bóng nó nhòa dần vào màn mưa trắng xóa.
"Cái nhẫn đó tao để lại cho mày.
Khi tao về, tao hy vọng mày đã làm Vua các trường trung học Việt Nam.
Đừng làm tao thất vọng, Dương."
Hoàng đi thẳng, không một lần ngoái đầu.
Dương đứng trơ trọi, cơn giận và sự hụt hẫng trào lên như sóng cuộn.
Cậu nhìn chiếc nhẫn trong tay, nghiến răng mang nó vào ngón áp út.
Vừa khít.
Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc từ ngón tay lên tận đại não làm Dương rùng mình, nhưng ngay sau đó là cảm giác hưng phấn đến điên dại.
Cậu bước lên tảng bê tông cao nhất, giơ bàn tay đeo nhẫn thẳng lên trời, gào lên giữa tiếng sấm rền:
"Đi đi!
Hoàng!
Cút đi mẹ mày đi!"
Cậu cười ngạo nghễ, mặc cho nước mưa xối xả vào mặt:
"Cả cái Việt Nam này, sớm muộn gì cũng là của tao thôi!
Tao sẽ là thằng đứng đầu!
Không một ai có thể ngăn—"
OÀNGGGG!!!!!
Một tia sét trắng xóa xé toạc bầu trời, giáng thẳng xuống bàn tay đang giơ cao của Dương.
Tiếng nổ chấn động cả khu phố.
Cùng lúc đó, một luồng sáng trắng cực đại lao ra từ chiếc nhẫn bạc nuốt chửng lấy cậu.
Mọi thứ chìm vào hư vô.
3 tháng sau...
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến nhức óc.
Dương mệt mỏi mở mắt, trần nhà trắng toát xoay vòng vòng trước mặt.
Toàn thân cậu đau nhức như bị nghiền nát, nhưng kỳ lạ là đôi bàn tay lại cảm thấy nhẹ hẫng, không còn cảm giác nặng nề của đống cơ bắp trước đây.
"Đau đầu vãi... sét đánh thế mà vẫn chưa vào hòm à?"
Dương lảo đảo ngồi dậy, đầu óc còn mụ mẫm.
Cậu liếc nhìn về phía góc phòng bệnh, nơi có một chiếc gương lớn kê sát tường.
Ở đó, một cô gái đang ngồi trên giường bệnh, nhìn chằm chằm về phía cậu.
Dương khựng lại, bản năng của một thằng "nhát gái" trỗi dậy.
Đối diện với cô gái thân hình mảnh mai, 3 vòng đều đặn không quá to nhưng cũng không phải bé, có thể nói là đốn tim của Dương rồi:
"Haha, chào!
Mình không biết là cũng có bệnh nhân khác ở đây!"
Cô gái trong gương không trả lời, chỉ mở to mắt nhìn lại cậu.
Dương trong đầu đầy dấu chấm hỏi, định bụng hỏi thêm vài câu vì trông cô nàng này "dễ thương" thực sự: tóc đen dài mượt mà, khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo như mấy idol trên mạng.
"C.Cậu dễ thương ghê!"
Dương vừa nói vừa giơ tay lên gãi đầu.
Cô gái trong gương cũng đưa tay lên gãi đầu theo một nhịp y hệt.
Dương đứng hình.
Cậu bắt đầu thấy có gì đó sai sai ở đây.
Cậu thử dơ tay lên.
Cô gái kia cũng giơ tay lên lên, khuôn mặt hiện rõ vẻ sửng sốt y như cậu.
Dương run rẩy, bước xuống giường, lảo đảo tiến sát lại gần chiếc gương.
Cậu đưa bàn tay trắng nõn, thon dài chạm vào bề mặt kính lạnh ngắt.
Cô gái trong gương cũng chạm tay vào đúng vị trí đó.
"Đùa...
đùa tao à?"
Giọng nói thốt ra không phải là giọng trầm khàn, cục súc của Dương "trẻ trâu", mà là một giọng nữ trong trẻo, cao vút nhưng lại đang run bần bật.
Dương nhìn xuống phía dưới.
Vòng một nhô cao rõ rệt sau lớp áo bệnh nhân mỏng manh.
Cậu luống cuống luồn tay xuống dưới quần... và rồi mắt cậu trợn ngược lên như muốn lồi ra ngoài.
"Mất... mất rồi?
Thằng anh em của tao mất rồi?!"
Dương gào lên một tiếng thất thanh, tiếng hét của một thiếu nữ xinh đẹp vang vọng khắp hành lang bệnh viện, làm mấy bà y tá gần đó giật mình đánh rơi cả khay thuốc.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở.
Một vị bác sĩ trung niên đeo kính cận dày cộp bước vào, theo sau là cô y tá trẻ đang cầm xấp hồ sơ.
Nhìn thấy Dương đang đứng thất thần trước gương, vị bác sĩ hắng giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Cậu tỉnh rồi à?
Bình tĩnh lại đi.
Kết quả xét nghiệm nhiễm sắc thể và nội tiết tố đều đã có."
Dương quay ngoắt lại, túm lấy cổ áo vị bác sĩ, gầm lên:
"Xét nghiệm cái đéo gì!
Nhìn tôi đi!
Tôi là Dương!
Đại ca khu Bàu Bàng!
'Thằng nhỏ' của tôi đâu rồi?
Mấy người cắt mất của tôi rồi đúng không?!"
Cô y tá trẻ hơi tái mặt, nhưng vị bác sĩ vẫn bình thản gỡ tay Dương ra, thở dài:
"Không ai cắt gì của cậu cả.
Cậu nghĩ đây là Thái Lan chắc?
Như cậu thấy đấy... về mặt sinh học, cậu hiện tại là một người phụ nữ 100%.
Từ cấu trúc xương, cơ quan sinh dục cho đến hệ nội tiết.
Sét đánh có thể đã gây ra một sự đột biến cấu trúc tế bào mà y học hiện đại chưa thể giải thích nổi."
Dương đứng hình.
Tai cậu ù đi.
Những chữ như "phụ nữ 100%" cứ dội liên tục vào đại não như những cú đấm nghìn cân.
"Không...
Không thể nào...
Đùa tao à?"
Dương lùi lại, va phải chiếc giường bệnh.
Cậu không thể chấp nhận được sự thật này.
Một thằng con trai nam tính nhất cái đất nước này, thằng vừa mới thề rằng sẽ thống trị Việt Nam bằng nắm đấm, giờ lại trở thành một đứa con gái "liễu yếu đào tơ"?
"ĐÉO THỂ NÀO!!!"
Dương gào lên một tiếng rồi lao thẳng ra cửa phòng.
Cậu chạy như điên dại dọc hành lang bệnh viện.
Mẹ kiếp!
Sức nặng này là sao?
Sao chạy mà ngực cứ nảy lên thế này?
Cơ bắp của tao đâu?
Sáu múi của tao đâu?!
Dương vừa chạy vừa lầm bầm chửi rủa trong đầu.
Cậu vẫn giữ nguyên cái dáng chạy hùng hổ của một thằng đàn ông, nhưng trong mắt mọi người xung quanh, đó lại là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần đang hớt hải, mái tóc đen dài bay trong gió như tiên giáng trần.
"Á!"
Do quá mải suy nghĩ, Dương đâm sầm vào một bệnh nhân đang lững thững đi ngược chiều.
Cú đâm mạnh đến mức cả hai ngã nhào ra sàn.
"Mẹ mày!
Mắt để dưới đít à?
Đi đứng kiểu gì đấy thằng chó?!"
Dương bật dậy ngay lập tức, chống nạnh, mặt hầm hầm sát khí, phun ra những lời chửi bới thô tục nhất mà cậu tích lũy được sau bao năm lăn lộn phố phường.
Cậu đang định bồi thêm một cú đá vào mông đối phương cho bõ ghét.
Nhưng tên kia không hề giận dữ.
Hắn ngồi bệt dưới đất, ngước nhìn Dương với đôi mắt đờ đẫn.
Trong mắt hắn, không phải là một con "sư tử hà đông" đang lồng lộn, mà là một thiên thần với làn da trắng sứ, đôi mắt to rực cháy lửa giận nhưng lại cực kỳ quyến rũ.
Hắn như bị trúng bùa mê, lắp bắp:
"Đẹp...
đẹp quá...
Thiên thần là có thật sao?"
Dương khựng lại, nheo mắt: "Mày nói cái gì?
Thiên thần cái đầu **** mày ấy!
Muốn chết không?"
Bất ngờ, gã bệnh nhân kia quỳ sụp xuống, nắm lấy bàn tay thon nhỏ của Dương, hét lên giữa hành lang:
"Em ơi!
Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên rồi!
Lấy anh nhé!
Làm vợ anh nhé!"
Dương đứng chết trân.
Cái quái gì đang xảy ra thế này?
Những bệnh nhân và người nhà xung quanh bắt đầu vây kín lại.
Thấy cô gái quá xinh ,đẹp và chàng trai thì nhiệt tình (dù hơi điên), máu hóng chuyện của người Việt trỗi dậy.
Họ bắt đầu vỗ tay rào rào, hò hét cổ vũ:
"Đồng ý đi cháu ơi!
Đẹp đôi quá!"
"Đồng ý đi!
Đồng ý đi!
Đồng đi!"
Tiếng hò reo "Đồng ý đi" vang dội khắp hành lang, dội thẳng vào màng nhĩ của Dương.
Cậu cảm thấy máu trong người sôi lên sùng sục, luồng năng lượng bắt đầu bùng phát vì quá cay cú.
Tao là đàn ông!
Tao là đại ca!
Tao là VUA!!!
Lũ tụi mày...
LŨ TỤI MÀY CÓ CÂM MỒM VÀO KHÔNG!!!
Uất ức đến cực độ, cộng thêm việc cơ thể mới chưa quen với luồng năng lượng mạnh mẽ, tầm nhìn của Dương bắt đầu tối sầm lại.
Cậu chỉ kịp nhìn thấy khuôn mặt hớn hở của gã cầu hôn trước khi đổ gục xuống sàn nhà.
Dương ngất đi vì... quá nhục.
Dương ngồi bó gối trên giường bệnh, gương mặt xinh đẹp vẫn còn hằn lên sự cay cú.
Vị bác sĩ lúc nãy lại xuất hiện, lạch cạch ghi chép vào bệnh án rồi đẩy gọng kính nhìn cậu:
"Tỉnh rồi thì nghe tôi nói tiếp này.
Trường hợp của cậu là độc nhất vô nhị trên thế giới.
Chúng tôi cần cậu hợp tác để làm một loạt các xét nghiệm chuyên sâu về cấu trúc tế bào và dòng năng lượng trong cơ thể cậu.
Nếu thành công, đây sẽ là bước ngoặt của y học..."
"Ông câm mồm vào!"
- Dương cắt ngang, giọng nói trong trẻo phát ra những lời gắt gỏng - "Mấy ông nghĩ tôi là con chuột bạch của mấy ông chắc?
Khám với chả xét, tôi đéo rảnh!"
Dương nhìn xuống chiếc nhẫn xám tro trên tay.
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh bãi đất trống ở Bàu Bàng, hình ảnh thằng Hoàng quay lưng đi và lời thề sẽ đứng trên đỉnh cao đất nước.
Cơ thể này thì sao chứ?
Dù là trai hay gái, tao vẫn là Dương!
Tao phải ra khỏi đây, phải quay lại trường Bàu Bàng.
Tao không thể để lời hứa với thằng Hoàng tan thành mây khói được.
Dương bật dậy, giật phắt mấy cái dây đo nhịp tim trên người, hất hàm:
"Tôi yêu cầu xuất viện.
Ngay bây giờ!
Đây là quyết định của tôi, các ông không có quyền giữ tôi lại."
Vị bác sĩ không hề nao núng, ông ta thong thả lôi từ trong túi áo ra một tờ hóa đơn dài dằng dặc, đặt lên bàn:
"Đúng, cậu có quyền xuất viện.
Nhưng trước khi đi, mời cậu thanh toán toàn bộ chi phí điều trị trong 3 tháng qua."
Dương cầm tờ giấy lên, mắt cậu muốn lòi ra ngoài khi nhìn thấy con số ở dòng tổng cộng.
- Danh mục chi phí điều trị đặc biệt:
+ Hồi sức tích cực sau sét đánh: 300 triệu VNĐ.
+ Chi phí máy móc theo dõi sinh học 24/7: 150 triệu VNĐ.
+ Dinh dưỡng và chăm sóc đặc biệt (3 tháng): 100 triệu VNĐ.
+ Phí xét nghiệm đột biến cấu trúc: 50 triệu VNĐ.
Tổng cộng: 600.000.000 VNĐ (Sáu trăm triệu đồng).
"Sáu... sáu trăm triệu?!"
- Dương lắp bắp, tờ giấy run rẩy trong tay - "Ông tính tiền kiểu gì mà đắt hơn cả mua đất thế này?"
"Cậu bị sét đánh trực diện mà không chết, lại còn biến đổi cả giới tính.
Chúng tôi đã phải dùng những thiết bị tối tân nhất để giữ cái mạng này cho cậu đấy."
- Vị bác sĩ mỉm cười đầy ẩn ý - "Nếu cậu đồng ý hợp tác nghiên cứu, bệnh viện sẽ tài trợ 100% viện phí, coi như là chi phí bồi dưỡng cho tình nguyện viên.
Còn nếu cậu từ chối... thì mời trả hết tiền rồi đi."
Dương cắn chặt môi đến mức muốn bật máu.
Sáu trăm triệu?
Đào đâu ra bây giờ?
Nhà cậu vốn cũng chẳng khá giả gì, giờ mà vác cái nợ này về thì coi như xong đời.
Cái cảm giác bị dồn vào đường cùng bởi tiền bạc còn nhục nhã hơn cả việc bị cầu hôn ở hành lang.
Dương nghiến răng, từ kẽ răng rít ra từng chữ:
"Được...
Tôi ký.
Mẹ kiếp, coi như tôi xui!"
Vị bác sĩ bật cười, cất tờ hóa đơn đi như thể đã tiên liệu trước được kết quả:
"Tốt!
Đừng căng thẳng thế.
Nói là hợp tác nhưng thực ra cậu chỉ cần đến đây khám sức khỏe định kỳ mỗi tháng một lần thôi.
Chúng tôi cũng không rảnh mà giữ cậu lại đây mãi.
Cậu vẫn có thể đi học, sinh hoạt bình thường."
Dương hậm hực ngồi phịch xuống giường.
Vậy là xong, từ "vua Bàu Bàng", giờ cậu chính thức trở thành một con chuột bạch có thời hạn.
Chờ đấy, khi nào tao lấy lại được sức mạnh... tao sẽ tính cả vốn lẫn lãi với cái bệnh viện này.