Khác Goddess Fighter

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407422889-256-k100895.jpg

Goddess Fighter
Tác giả: Mon-Sensei
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện kể về 1 nam sinh với khát vọng leo lên làm chúa tể thống nhất 63 tỉnh thành và cách mà cậu ấy làm điều đó với vô vàn khó khăn và thách thức.



yuri​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • The Fighters [Twice]
  • The Fighters [Twice]
  • Goddess Fighter
    Chương 1:Biến đổi


    Bãi đất trống trước bia chiến thắng Bàu Bàng - địa điểm tụ tập đánh nhau của các băng đảng cấp 2 cấp 3 - nay đổ nát bốc mùi hăng hắc của vôi vữa và máu khô sau trận chiến.

    Dưới màn mưa bắt đầu nặng hạt, hơn trăm thằng từ các băng đảng từ các trường cấp 3 nằm la liệt, rên rỉ như lũ nhái sau cơn mưa.

    Dương nhổ một ngụm máu đặc sệt, nắm đấm vẫn còn đỏ lựng, hơi nóng từ cơ thể cậu tỏa ra làm những giọt mưa vừa chạm vào vai đã bốc hơi thành những làn khói trắng.

    Cậu quay sang nhìn thằng bạn chí cốt:

    "Xong rồi đấy.

    Cả cái khu này từ nay mang họ chúng ta."

    Hoàng không nhìn đống rác rưởi dưới chân.

    Nó lẳng lặng móc trong túi ra một chiếc nhẫn màu xám xỉn, trông cũ kỹ như đồ nhặt được từ bãi rác nhưng lại mang một sức nặng vô hình.

    Cậu ấy vứt sang cho Dương:

    "Cầm lấy đi.

    Tao đi đây."

    Dương bắt gọn chiếc nhẫn, sững người: "Mày nói cái đéo gì?

    Đi đâu cơ?

    Tao không nghe nhầm chứ?"

    "Du học.

    Tao có chuyến bay tối nay."

    Hoàng quay lưng, bóng nó nhòa dần vào màn mưa trắng xóa.

    "Cái nhẫn đó tao để lại cho mày.

    Khi tao về, tao hy vọng mày đã làm Vua các trường trung học Việt Nam.

    Đừng làm tao thất vọng, Dương."

    Hoàng đi thẳng, không một lần ngoái đầu.

    Dương đứng trơ trọi, cơn giận và sự hụt hẫng trào lên như sóng cuộn.

    Cậu nhìn chiếc nhẫn trong tay, nghiến răng mang nó vào ngón áp út.

    Vừa khít.

    Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc từ ngón tay lên tận đại não làm Dương rùng mình, nhưng ngay sau đó là cảm giác hưng phấn đến điên dại.

    Cậu bước lên tảng bê tông cao nhất, giơ bàn tay đeo nhẫn thẳng lên trời, gào lên giữa tiếng sấm rền:

    "Đi đi!

    Hoàng!

    Cút đi mẹ mày đi!"

    Cậu cười ngạo nghễ, mặc cho nước mưa xối xả vào mặt:

    "Cả cái Việt Nam này, sớm muộn gì cũng là của tao thôi!

    Tao sẽ là thằng đứng đầu!

    Không một ai có thể ngăn—"

    OÀNGGGG!!!!!

    Một tia sét trắng xóa xé toạc bầu trời, giáng thẳng xuống bàn tay đang giơ cao của Dương.

    Tiếng nổ chấn động cả khu phố.

    Cùng lúc đó, một luồng sáng trắng cực đại lao ra từ chiếc nhẫn bạc nuốt chửng lấy cậu.

    Mọi thứ chìm vào hư vô.

    3 tháng sau...

    Mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến nhức óc.

    Dương mệt mỏi mở mắt, trần nhà trắng toát xoay vòng vòng trước mặt.

    Toàn thân cậu đau nhức như bị nghiền nát, nhưng kỳ lạ là đôi bàn tay lại cảm thấy nhẹ hẫng, không còn cảm giác nặng nề của đống cơ bắp trước đây.

    "Đau đầu vãi... sét đánh thế mà vẫn chưa vào hòm à?"

    Dương lảo đảo ngồi dậy, đầu óc còn mụ mẫm.

    Cậu liếc nhìn về phía góc phòng bệnh, nơi có một chiếc gương lớn kê sát tường.

    Ở đó, một cô gái đang ngồi trên giường bệnh, nhìn chằm chằm về phía cậu.

    Dương khựng lại, bản năng của một thằng "nhát gái" trỗi dậy.

    Đối diện với cô gái thân hình mảnh mai, 3 vòng đều đặn không quá to nhưng cũng không phải bé, có thể nói là đốn tim của Dương rồi:

    "Haha, chào!

    Mình không biết là cũng có bệnh nhân khác ở đây!"

    Cô gái trong gương không trả lời, chỉ mở to mắt nhìn lại cậu.

    Dương trong đầu đầy dấu chấm hỏi, định bụng hỏi thêm vài câu vì trông cô nàng này "dễ thương" thực sự: tóc đen dài mượt mà, khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo như mấy idol trên mạng.

    "C.Cậu dễ thương ghê!"

    Dương vừa nói vừa giơ tay lên gãi đầu.

    Cô gái trong gương cũng đưa tay lên gãi đầu theo một nhịp y hệt.

    Dương đứng hình.

    Cậu bắt đầu thấy có gì đó sai sai ở đây.

    Cậu thử dơ tay lên.

    Cô gái kia cũng giơ tay lên lên, khuôn mặt hiện rõ vẻ sửng sốt y như cậu.

    Dương run rẩy, bước xuống giường, lảo đảo tiến sát lại gần chiếc gương.

    Cậu đưa bàn tay trắng nõn, thon dài chạm vào bề mặt kính lạnh ngắt.

    Cô gái trong gương cũng chạm tay vào đúng vị trí đó.

    "Đùa...

    đùa tao à?"

    Giọng nói thốt ra không phải là giọng trầm khàn, cục súc của Dương "trẻ trâu", mà là một giọng nữ trong trẻo, cao vút nhưng lại đang run bần bật.

    Dương nhìn xuống phía dưới.

    Vòng một nhô cao rõ rệt sau lớp áo bệnh nhân mỏng manh.

    Cậu luống cuống luồn tay xuống dưới quần... và rồi mắt cậu trợn ngược lên như muốn lồi ra ngoài.

    "Mất... mất rồi?

    Thằng anh em của tao mất rồi?!"

    Dương gào lên một tiếng thất thanh, tiếng hét của một thiếu nữ xinh đẹp vang vọng khắp hành lang bệnh viện, làm mấy bà y tá gần đó giật mình đánh rơi cả khay thuốc.

    Cánh cửa phòng bệnh bật mở.

    Một vị bác sĩ trung niên đeo kính cận dày cộp bước vào, theo sau là cô y tá trẻ đang cầm xấp hồ sơ.

    Nhìn thấy Dương đang đứng thất thần trước gương, vị bác sĩ hắng giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

    "Cậu tỉnh rồi à?

    Bình tĩnh lại đi.

    Kết quả xét nghiệm nhiễm sắc thể và nội tiết tố đều đã có."

    Dương quay ngoắt lại, túm lấy cổ áo vị bác sĩ, gầm lên:

    "Xét nghiệm cái đéo gì!

    Nhìn tôi đi!

    Tôi là Dương!

    Đại ca khu Bàu Bàng!

    'Thằng nhỏ' của tôi đâu rồi?

    Mấy người cắt mất của tôi rồi đúng không?!"

    Cô y tá trẻ hơi tái mặt, nhưng vị bác sĩ vẫn bình thản gỡ tay Dương ra, thở dài:

    "Không ai cắt gì của cậu cả.

    Cậu nghĩ đây là Thái Lan chắc?

    Như cậu thấy đấy... về mặt sinh học, cậu hiện tại là một người phụ nữ 100%.

    Từ cấu trúc xương, cơ quan sinh dục cho đến hệ nội tiết.

    Sét đánh có thể đã gây ra một sự đột biến cấu trúc tế bào mà y học hiện đại chưa thể giải thích nổi."

    Dương đứng hình.

    Tai cậu ù đi.

    Những chữ như "phụ nữ 100%" cứ dội liên tục vào đại não như những cú đấm nghìn cân.

    "Không...

    Không thể nào...

    Đùa tao à?"

    Dương lùi lại, va phải chiếc giường bệnh.

    Cậu không thể chấp nhận được sự thật này.

    Một thằng con trai nam tính nhất cái đất nước này, thằng vừa mới thề rằng sẽ thống trị Việt Nam bằng nắm đấm, giờ lại trở thành một đứa con gái "liễu yếu đào tơ"?

    "ĐÉO THỂ NÀO!!!"

    Dương gào lên một tiếng rồi lao thẳng ra cửa phòng.

    Cậu chạy như điên dại dọc hành lang bệnh viện.

    Mẹ kiếp!

    Sức nặng này là sao?

    Sao chạy mà ngực cứ nảy lên thế này?

    Cơ bắp của tao đâu?

    Sáu múi của tao đâu?!

    Dương vừa chạy vừa lầm bầm chửi rủa trong đầu.

    Cậu vẫn giữ nguyên cái dáng chạy hùng hổ của một thằng đàn ông, nhưng trong mắt mọi người xung quanh, đó lại là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần đang hớt hải, mái tóc đen dài bay trong gió như tiên giáng trần.

    "Á!"

    Do quá mải suy nghĩ, Dương đâm sầm vào một bệnh nhân đang lững thững đi ngược chiều.

    Cú đâm mạnh đến mức cả hai ngã nhào ra sàn.

    "Mẹ mày!

    Mắt để dưới đít à?

    Đi đứng kiểu gì đấy thằng chó?!"

    Dương bật dậy ngay lập tức, chống nạnh, mặt hầm hầm sát khí, phun ra những lời chửi bới thô tục nhất mà cậu tích lũy được sau bao năm lăn lộn phố phường.

    Cậu đang định bồi thêm một cú đá vào mông đối phương cho bõ ghét.

    Nhưng tên kia không hề giận dữ.

    Hắn ngồi bệt dưới đất, ngước nhìn Dương với đôi mắt đờ đẫn.

    Trong mắt hắn, không phải là một con "sư tử hà đông" đang lồng lộn, mà là một thiên thần với làn da trắng sứ, đôi mắt to rực cháy lửa giận nhưng lại cực kỳ quyến rũ.

    Hắn như bị trúng bùa mê, lắp bắp:

    "Đẹp...

    đẹp quá...

    Thiên thần là có thật sao?"

    Dương khựng lại, nheo mắt: "Mày nói cái gì?

    Thiên thần cái đầu **** mày ấy!

    Muốn chết không?"

    Bất ngờ, gã bệnh nhân kia quỳ sụp xuống, nắm lấy bàn tay thon nhỏ của Dương, hét lên giữa hành lang:

    "Em ơi!

    Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên rồi!

    Lấy anh nhé!

    Làm vợ anh nhé!"

    Dương đứng chết trân.

    Cái quái gì đang xảy ra thế này?

    Những bệnh nhân và người nhà xung quanh bắt đầu vây kín lại.

    Thấy cô gái quá xinh ,đẹp và chàng trai thì nhiệt tình (dù hơi điên), máu hóng chuyện của người Việt trỗi dậy.

    Họ bắt đầu vỗ tay rào rào, hò hét cổ vũ:

    "Đồng ý đi cháu ơi!

    Đẹp đôi quá!"

    "Đồng ý đi!

    Đồng ý đi!

    Đồng đi!"

    Tiếng hò reo "Đồng ý đi" vang dội khắp hành lang, dội thẳng vào màng nhĩ của Dương.

    Cậu cảm thấy máu trong người sôi lên sùng sục, luồng năng lượng bắt đầu bùng phát vì quá cay cú.

    Tao là đàn ông!

    Tao là đại ca!

    Tao là VUA!!!

    Lũ tụi mày...

    LŨ TỤI MÀY CÓ CÂM MỒM VÀO KHÔNG!!!

    Uất ức đến cực độ, cộng thêm việc cơ thể mới chưa quen với luồng năng lượng mạnh mẽ, tầm nhìn của Dương bắt đầu tối sầm lại.

    Cậu chỉ kịp nhìn thấy khuôn mặt hớn hở của gã cầu hôn trước khi đổ gục xuống sàn nhà.

    Dương ngất đi vì... quá nhục.

    Dương ngồi bó gối trên giường bệnh, gương mặt xinh đẹp vẫn còn hằn lên sự cay cú.

    Vị bác sĩ lúc nãy lại xuất hiện, lạch cạch ghi chép vào bệnh án rồi đẩy gọng kính nhìn cậu:

    "Tỉnh rồi thì nghe tôi nói tiếp này.

    Trường hợp của cậu là độc nhất vô nhị trên thế giới.

    Chúng tôi cần cậu hợp tác để làm một loạt các xét nghiệm chuyên sâu về cấu trúc tế bào và dòng năng lượng trong cơ thể cậu.

    Nếu thành công, đây sẽ là bước ngoặt của y học..."

    "Ông câm mồm vào!"

    - Dương cắt ngang, giọng nói trong trẻo phát ra những lời gắt gỏng - "Mấy ông nghĩ tôi là con chuột bạch của mấy ông chắc?

    Khám với chả xét, tôi đéo rảnh!"

    Dương nhìn xuống chiếc nhẫn xám tro trên tay.

    Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh bãi đất trống ở Bàu Bàng, hình ảnh thằng Hoàng quay lưng đi và lời thề sẽ đứng trên đỉnh cao đất nước.

    Cơ thể này thì sao chứ?

    Dù là trai hay gái, tao vẫn là Dương!

    Tao phải ra khỏi đây, phải quay lại trường Bàu Bàng.

    Tao không thể để lời hứa với thằng Hoàng tan thành mây khói được.

    Dương bật dậy, giật phắt mấy cái dây đo nhịp tim trên người, hất hàm:

    "Tôi yêu cầu xuất viện.

    Ngay bây giờ!

    Đây là quyết định của tôi, các ông không có quyền giữ tôi lại."

    Vị bác sĩ không hề nao núng, ông ta thong thả lôi từ trong túi áo ra một tờ hóa đơn dài dằng dặc, đặt lên bàn:

    "Đúng, cậu có quyền xuất viện.

    Nhưng trước khi đi, mời cậu thanh toán toàn bộ chi phí điều trị trong 3 tháng qua."

    Dương cầm tờ giấy lên, mắt cậu muốn lòi ra ngoài khi nhìn thấy con số ở dòng tổng cộng.

    - Danh mục chi phí điều trị đặc biệt:

    + Hồi sức tích cực sau sét đánh: 300 triệu VNĐ.

    + Chi phí máy móc theo dõi sinh học 24/7: 150 triệu VNĐ.

    + Dinh dưỡng và chăm sóc đặc biệt (3 tháng): 100 triệu VNĐ.

    + Phí xét nghiệm đột biến cấu trúc: 50 triệu VNĐ.

    Tổng cộng: 600.000.000 VNĐ (Sáu trăm triệu đồng).

    "Sáu... sáu trăm triệu?!"

    - Dương lắp bắp, tờ giấy run rẩy trong tay - "Ông tính tiền kiểu gì mà đắt hơn cả mua đất thế này?"

    "Cậu bị sét đánh trực diện mà không chết, lại còn biến đổi cả giới tính.

    Chúng tôi đã phải dùng những thiết bị tối tân nhất để giữ cái mạng này cho cậu đấy."

    - Vị bác sĩ mỉm cười đầy ẩn ý - "Nếu cậu đồng ý hợp tác nghiên cứu, bệnh viện sẽ tài trợ 100% viện phí, coi như là chi phí bồi dưỡng cho tình nguyện viên.

    Còn nếu cậu từ chối... thì mời trả hết tiền rồi đi."

    Dương cắn chặt môi đến mức muốn bật máu.

    Sáu trăm triệu?

    Đào đâu ra bây giờ?

    Nhà cậu vốn cũng chẳng khá giả gì, giờ mà vác cái nợ này về thì coi như xong đời.

    Cái cảm giác bị dồn vào đường cùng bởi tiền bạc còn nhục nhã hơn cả việc bị cầu hôn ở hành lang.

    Dương nghiến răng, từ kẽ răng rít ra từng chữ:

    "Được...

    Tôi ký.

    Mẹ kiếp, coi như tôi xui!"

    Vị bác sĩ bật cười, cất tờ hóa đơn đi như thể đã tiên liệu trước được kết quả:

    "Tốt!

    Đừng căng thẳng thế.

    Nói là hợp tác nhưng thực ra cậu chỉ cần đến đây khám sức khỏe định kỳ mỗi tháng một lần thôi.

    Chúng tôi cũng không rảnh mà giữ cậu lại đây mãi.

    Cậu vẫn có thể đi học, sinh hoạt bình thường."

    Dương hậm hực ngồi phịch xuống giường.

    Vậy là xong, từ "vua Bàu Bàng", giờ cậu chính thức trở thành một con chuột bạch có thời hạn.

    Chờ đấy, khi nào tao lấy lại được sức mạnh... tao sẽ tính cả vốn lẫn lãi với cái bệnh viện này.
     
    Goddess Fighter
    CHƯƠNG 2: HỒI ỨC: LONG NHƯƠNG GIÁNG THẾ


    Quá khứ - 1 năm trước vụ sét đánh.

    Tại hành lang 1 chung cư cũ, Thủ Dầu Một.

    Trời nắng gắt như muốn thiêu cháy lớp bê tông dưới chân.

    Dương dựa lưng bên bức tường bê tông cũ kĩ, thong thả xử lý nốt miếng sườn của hộp cơm tấm 25 nghìn.

    Cậu ăn một cách ngon lành, mặc kệ hơn 30 thằng đang vây quanh với đủ loại hung khí.

    Dẫn đầu là một gã đại ca khu phố tên là Nam, chung lớp với cậu, hắn rất có thành kiến với tên đẹp mã như dương nên luôn tìm cách trả thù, tay lăm lăm thanh xà beng, gân cổ gã nổi lên tím ngắt vì đang vận dụng Hồn Chấn ở mức cực đại.

    [ HỒ SƠ NHÂN VẬT ]

    Chủ thể: Dương (16 tuổi - Đỉnh cao sức mạnh) Danh hiệu: Vua Bàu Bàng.

    Anh Linh: Bắc Bình Vương - Nguyễn Huệ(1753-1792)

    Cảnh giới: Tâm Giới (Đồng bộ: 67%).

    Đặc tính Anh Linh: Thần tốc - Táo bạo - Càn quét.

    "Đớp cho kỹ vào thằng nhóc."

    Nam xăm trổ cười gằn, hơi nóng từ cơ thể gã tỏa ra làm méo mó không khí.

    "Đây là bữa trưa cuối cùng của mày rồi.

    Ăn xong thì chuẩn bị để tụi tao đóng hòm gửi mày về nghĩa địa Bàu Bàng!"

    Dương im lặng nuốt miếng cơm cuối cùng, đậy nắp hộp xốp lại một cách từ tốn.

    Cậu đứng dậy, phủi bụi trên ống quần đồng phục, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào đối phương.

    "Sủa xong chưa?"

    "Mày tìm chết!"

    Gã xăm trổ gầm lên, vung thanh xà beng bổ xuống với sức mạnh có thể đập nát một chiếc ô tô.

    Nhưng trong mắt Dương, mọi thứ đột ngột chậm lại.

    [ Đồng bộ linh hồn - 36% ]

    Thịch!

    Một nhịp đập khô khốc vang lên từ sâu trong ngực Dương.

    Dòng máu trong người cậu như bị đốt cháy bởi năng lượng linh hồn.

    Dương di chuyển.

    Không một ai nhìn kịp.

    Dương xoay chân, trọng tâm đổ dồn vào hông.

    Đây không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà là sự phối hợp của Di Kỹ: Long Nhương Quyền.

    Lực phát động từ mặt đất được truyền qua xương sống, gia tốc lên gấp hàng chục lần nhờ linh hồn của nhà vua.

    Cậu tung một cú Lead Uppercut (Móc hàm tay trước).

    ĐOÀNG!

    Tiếng nổ đanh gọn như tiếng đại bác khai hỏa ngay giữa hành lang.

    Nắm đấm của Dương không chỉ chạm vào cằm, nó "xuyên thấu" qua mục tiêu bằng áp lực năng lượng bị nén cực đại.

    Nam nặng gần một tạ bay vút lên không trung như một quả tên lửa bị kích hoạt.

    Rầm!

    - Gã đâm thủng mái tôn che nắng.

    Rầm!

    - Lực quán tính kinh hồn tiếp tục đẩy gã xuyên qua trần bê tông tầng thượng.

    Rầm!

    - Khói bụi mịt mù bốc lên khi gã đâm xuyên qua sàn tầng dưới và rơi tọt xuống tầng thứ 3.

    Ba tầng lầu bị xuyên thủng bởi duy nhất một cú đấm.

    Đám đàn em đứng chôn chân tại chỗ, thanh tuýp sắt trên tay chúng rơi xuống đất kêu keng một tiếng lạnh lẽo.

    Một cú đấm không dùng vũ khí, không cần lấy đà, chỉ đơn giản là một cú móc hàm nhưng mang theo uy lực của cả một đạo quân càn quét.

    Dương thong thả đút hai tay vào túi quần, mái tóc hơi rối bay nhẹ trong luồng khí nóng tỏa ra từ nắm đấm.

    Ánh mắt cậu lúc đó, không phải mắt của một thằng học sinh, mà là ánh mắt của một vị Vua đang nhìn lũ sâu bọ.

    "Hội đồng sao?

    Cũng chỉ có vậy!"

    Dương nhếch mép, giọng nói tràn đầy sự ngông cuồng.

    "Với tao, mấy chục thằng rác rưởi cộng lại cũng chỉ là một đống rác lớn hơn thôi.

    Cứ lên hết đây, một mình tao chấp hết!"

    Đám đàn em còn chưa kịp hoàn hồn sau cái hố xuyên thấu ba tầng lầu thì từ phía cầu thang sân thượng, một tiếng bước chân nặng nề vang lên.

    Mỗi bước chân của kẻ mới đến dường như khiến cả tòa nhà chung cư cũ rung chuyển.

    Một gã thanh niên cao lớn, vận bộ đồ thể thao đen tuyền bước ra.

    Hắn không có vẻ ngoài xăm trổ hổ báo, nhưng khí chất tỏa ra lại áp đảo hoàn toàn.

    Đặc biệt, luồng năng lượng linh hồn bao quanh hắn không phải màu xanh làm như đám lâu la thông thường mà là một màu đỏ thẫm đặc quánh.

    "Một cú bộc phát lực khá đấy, thằng nhóc Bàu Bàng." – Hắn nhìn cái hố trên trần nhà, rồi nhìn Dương với ánh mắt khinh khỉnh – "Nhưng dùng hết vốn liếng vào một cú đấm đó thì giờ mày chỉ là một cái xác rỗng thôi.

    Tao là Vương, trùm Thuận An.

    Hôm nay, tao tới để lấy ngôi vua Bàu Bàng từ tay mày."

    Vương không đợi câu trả lời.

    Hắn dậm chân, thét lớn :"Di Kỹ: Thiết Trụ" .Mặt sàn bê tông nổ tung dưới sức ép của Di Kĩ.

    Hắn lao đến như một quả cầu xích khổng lồ, nắm đấm mang theo áp lực có thể nghiền nát đá tảng.

    Dương đứng im, không né tránh.

    Cậu khẽ nhếch mép, một nụ cười ngạo nghễ đến lạnh xương sống hiện rõ trên khuôn mặt 16 tuổi.

    "Vốn liếng?

    Mày nghĩ đó là tất cả những gì tao có sao?"

    Dương vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng cổ.

    Nhưng ngay khi nắm đấm của Vương chuẩn bị chạm vào chóp mũi, đôi mắt Dương đột ngột chuyển sang màu vàng kim rực cháy.

    Cậu khẽ lầm bầm, giọng nói trầm đục như vang lên từ cõi hư vô:

    "LINH TRANG, TRIỆU."

    OÀNG!

    Một luồng áp lực vô hình từ người Dương bùng phát, hất văng mọi hạt bụi và gạch vụn trên sân thượng ra xa.

    Vương cảm thấy như vừa đâm sầm vào một bức tường thép không thể xuyên thủng, lực phản chấn khiến cánh tay hắn tê dại, buộc phải lùi lại mấy bước để giữ thăng bằng.

    Không gian xung quanh bàn tay phải của Dương bắt đầu biến dạng.

    Những tia sét màu vàng kim li ti xuất hiện, đan dệt vào nhau tạo thành một cơn lốc năng lượng nhỏ.

    Từ tâm điểm của cơn lốc đó, một thứ ánh sáng chói lòa như mặt trời chính ngọ bắt đầu cô đặc lại.

    Tiếng vo ve của năng lượng nén cực đại rung chuyển cả tầng thượng.

    Đầu tiên là phần đốc kiếm hiện ra với hình móng vuốt rồng quắp chặt viên ngọc đỏ rực.

    Tiếp đó, phần chuôi kiếm bọc da cá đuối đỏ thẫm được quấn bằng những sợi tơ lụa vàng tinh xảo hiện hình, nằm gọn trong lòng bàn tay Dương.

    Vương trợn mắt kinh hãi khi nhìn thấy phần hộ tay của thanh kiếm.

    Đó là hình đầu một con Hoàng Long (Rồng Vàng) đang trợn mắt phẫn nộ, đôi bờm rồng uốn lượn tinh tế và quyền uy.

    Ngay khi Dương siết chặt cán kiếm, miệng con rồng há rộng, và từ đó, một luồng năng lượng nóng cháy tuôn trào, kéo dài ra thành một lưỡi kiếm dài 1m2.

    Lưỡi kiếm không phải bằng sắt thép; nó là một khối Thái Dương Kim Hỏa lỏng rực rỡ, bên trong cuộn trào những dòng magma đỏ thẫm như những mạch máu của thần linh.

    Thanh kiếm rung động liên tục, tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp đến mức không khí xung quanh lưỡi kiếm bị thiêu đốt, tạo thành những quầng sáng nhòe nhoẹt.

    Long Nhương Kiếm hoàn toàn giáng thế.

    Áp lực từ thanh kiếm khiến mặt sàn bê tông dưới chân Dương nứt toác ra theo hình mạng nhện.

    Những kẻ đứng xung quanh cảm thấy đầu gối mình run rẩy, một nỗi sợ nguyên thủy trỗi dậy trong tâm trí, thôi thúc họ phải quỳ lạy trước món binh khí huyền thoại này.

    Dương phẩy nhẹ thanh kiếm sang bên hông.

    Một vệt lửa vàng cắt đôi không gian, để lại một đường cháy xém rực rỡ kéo dài giữa không trung.

    "Thấy chưa?" – Dương nhìn Vương bằng ánh mắt kẻ cả, thanh kiếm trong tay cậu khẽ phát ra một tiếng gầm trầm đục, như tiếng rồng gầm từ sâu trong lòng đất – "Đây không phải là đồ chơi cho mấy thằng đầu gấu khu phố.

    Đây là ý chí của một vị Vua."

    Dương bước lên một bước, mỗi bước chân của cậu giờ đây mang theo sức nặng của ngàn quân đại phá.

    Cậu giơ cao thanh Long Nhương Kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng lên bầu trời đang bắt đầu vần vũ mây đen.

    "Mày muốn lấy mạng tao bằng mấy cái trò mèo đó sao?

    Để tao cho mày thấy... thế nào là sức mạnh thực sự của tao."

    Dương cắm mạnh thanh kiếm xuống đất.

    Toàn bộ sân thượng chung cư bỗng chốc rực lên sắc đỏ của máu và khói lửa.

    "TÂM GIỚI: ĐỐNG ĐA HUYẾT TRẬN!"

    Trong tích tắc, không gian chung cư cũ biến mất.

    Một vòng tròn năng lượng khổng lồ bành trướng, nuốt chửng tất cả vào một thực tại khác.

    Bầu trời Thủ Dầu Một chuyển sang màu đỏ rực như máu, dưới chân họ không còn là bê tông mà là mặt đất cháy sạm, đầy mảnh vỡ của đại bác và xác binh khí cổ xưa.

    Mùi thuốc súng nồng nặc và tiếng trống trận rền vang từ hư không.

    Vương run rẩy, đôi chân hắn quỳ sụp xuống vì áp lực của lãnh địa quá lớn.

    Ở đây, Dương chính là luật lệ.

    – Môi dương khẽ mấp máy: "Vạn binh!!".

    Dương biến mất khỏi tầm mắt của Vương.

    Khi hắn kịp nhận ra thì Dương đã đứng sau vạn quân binh mã, thanh kiếm vàng kim cắm chặt dưới chân.

    "Trấn!!"

    Một áp lực vô hình bao phủ lên Vương và đám côn đồ, bao phủ lấy toàn bộ không gian Tâm Giới.

    Vương cố gắng triển khai Linh Trang nhưng vô ích, chỉ thấy bộ giáp của mình vỡ vụn như thủy tinh.

    Hắn ngã gục xuống, toàn bộ nội lực bị đánh tan nát.

    "Mà thôi, vậy chắc đủ rồi nhỉ?".

    Tâm Giới tan biến.

    Họ quay lại sân thượng chung cư cũ.

    Dương đứng hiên ngang, gió thổi tung tà áo đồng phục rách mướp.

    Cậu bước đến, giẫm một chân lên đầu gã Trùm Thuận An đang nằm thoi thóp.

    "Cút" – Dương lạnh lùng nói, giọng nói mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ – "Và nhớ cho kỹ: Ngai vàng của tao không phải để cho loại rác rưởi như mày ngước nhìn.

    Lần sau nếu còn dám xuất hiện trước mặt tao, thứ mày mất sẽ không chỉ là danh dự đâu."

    Nói rồi, Dương quay lưng đi thẳng, bỏ mặc đám đông đang nửa bò nửa nằm vì dư chấn khi Dương triển khai Tâm Giới.

    Bóng lưng của vị vua trẻ 16 tuổi ấy, dưới ánh nắng chiều, rực rỡ đến đáng sợ.

    ----------------(Goddess Fighter)----------------

    ==TỔNG HỢP CẢNH GIỚI HIỆN TẠI==

    Tầng 1: NHẬP HỒN (Soul Entry) | Độ đồng bộ: 1% ~ 19%

    * Mô tả: Giai đoạn nhập môn.

    Linh hồn vĩ nhân được triệu gọi bắt đầu thẩm thấu vào da thịt.

    * Khả năng: Cường hóa cơ bắp thuần túy.

    Da thịt cứng hơn gỗ đá, lực đấm có thể phá vỡ tường gạch.

    Độ đồng bộ càng cao -> sức mạnh càng lớn (theo cấp số nhân).

    Chưa có gì đặc biệt khác.

    * Đối tượng đã gặp: Đám lâu la, côn đồ tép riu cầm tuýp sắt đệ của Nam và Vương.

    Tầng 2: DI KỸ (Legacy Arts) | Độ đồng bộ: 20% ~ 39%

    * Mô tả: Ký ức chiến đấu được mở khóa.

    * Khả năng: Sử dụng được võ công thất truyền và kỹ năng đặc thù của Anh Linh (Ám sát, Quyền pháp, Cung thuật...).

    Đòn đánh bắt đầu xuất hiện hiệu ứng do năng lượng linh hồn bắt đầu cô đặc (Lửa, Băng, Điện...).

    Độ đồng bộ càng cao, sử dụng Di Kỹ càng chuẩn xác.

    * Đối tượng đã gặp: Nam (Di Kĩ đồng bộ 36%).

    Tầng 3: LINH TRANG (Spirit Armament) | Độ đồng bộ: 40% ~ 59%

    * Mô tả: Năng lượng cô đặc hóa hình.

    * Khả năng: Triệu hồi được Vũ khí bản mệnh (Thần binh) hoặc Giáp trụ chiến đấu.

    Sức sát thương đạt mức hủy diệt diện rộng.

    * Đối tượng đã gặp: Trùm khu vực - Vương (Linh Trang đồng bộ 49%).

    Tầng 4: TÂM GIỚI (Mind Domain) | Độ đồng bộ: 60% ~ 79%

    * Mô tả: Bành trướng tâm thức ra thực tại.

    * Khả năng: Tạo ra Lãnh Địa riêng biệt.

    Trong vùng không gian này, kẻ địch bị áp chế hoàn toàn về tinh thần lẫn thể xác, người sử dụng được tăng mạnh tất cả giác quan và Di Kĩ, đồng thời sử dụng được Bí Kĩ (kĩ năng tuyệt đối chỉ có thể sử dụng bên trong Lãnh Địa).

    * Đối tượng đã gặp: DƯƠNG (QUÁ KHỨ) - VUA BÀU BÀNG.

    Tầng 5: THÁI SƠ (Primordial) | Độ đồng bộ: 80% ~ 99%

    * Mô tả: chưa rõ

    * Khả năng: chưa rõ

    * Đối tượng: chưa xuất hiện
     
    Goddess Fighter
    Chương 3: Ngày đầu nhập học đầy khó khăn


    Cánh cửa lớp 10A1 mở toang, mang theo những luồng gió xì xào náo nhiệt của một buổi sáng đầu tuần tại trường Lai Hưng A.

    Cả lớp đang náo loạn bởi sự xuất hiện của một gương mặt hoàn toàn mới, một "hoa khôi" mang vẻ đẹp khiến đám nam sinh phải mê đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên.

    Dương ngồi ở dãy bàn cuối, cố gắng thu mình lại hết mức có thể vì đây là lần đầu tiên cậu đi học trong hình hài của 1 cô gái.

    Cậu đang mặc bộ áo dài học sinh trắng tinh khôi, lớp vải lụa mềm mại ôm sát lấy cơ thể, vô tình làm lộ rõ ba vòng chuẩn chỉnh mà chính cậu cũng cảm thấy ngượng ngùng khi soi gương.

    Để che bớt cơ thể gợi cảm đó, Dương khoác bên ngoài chiếc áo hoodie màu hồng, kéo phần nón áo trùm kín đầu, úp mặt xuống bàn giả vờ như đang ngủ để né tránh ánh nhìn của mọi người trong lớp.

    Tiếng thước kẻ gõ mạnh xuống bàn giáo viên cắt ngang những tiếng bàn tán xôn xao của đám con trai đang phấn khích.

    Cô chủ nhiệm bước vào, sau khi ổn định lớp cho tiết sinh hoạt đầu tuần, cô dõng dạc giới thiệu: "Chào các em, lớp ta hôm nay đón nhận một thành viên mới chuyển đến từ Thanh Hoá.

    Dương, em giới thiệu bản thân cho mọi người nhé".

    Cô mỉm cười ra hiệu cho cậu đứng dậy để ra mắt bạn bè.

    Dương thở hắt một hơi, kéo nhẹ nón áo hoodie ra sau để lộ gương mặt thanh tú và mái tóc dài ngang lưng óng ả, ánh mắt cậu hướng lên bảng.

    Cậu bước lên bục giảng, giọng nói ngọt ngào của 1 thiếu nữ 16 tuổi nhẹ nhàng cất lên, pha lẫn chút ngại ngùng: "Mình là Dương, mới chuyển tới, mong mọi người sau này đừng quan tâm tới mình".

    Lời giới thiệu ngắn gọn, đầy phong thái không phù hợp với ngoại hình dễ thương của Dương khiến cả lớp im phăng phắc vì khí chất hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài nữ thần xinh đẹp.

    Vừa đến giờ ra chơi, chiếc bàn của Dương lập tức bị bao vây bởi một rừng người, không còn chỗ trống để thoát thân.

    Đám con gái hào hứng xúm lại, mắt sáng rực như vừa phát hiện ra một sinh vật lạ: "Ôi trời ơi!

    Dương ơi, cậu xinh quá đi mất, da cậu trắng thế này là do dùng kem gì vậy?

    Giới thiệu cho tớ được không?", "Dương này, cậu để tóc dài thế kia mà sao vẫn suôn mượt óng ả vậy?

    Tớ muốn làm kiểu giống cậu quá!", "Này, hồi ở Thanh Hoá cậu có hay ăn rau má giống người ta hay nói không, nhìn cậu xinh vậy có phải do uống nước rau má nhiều không!?".

    Dương cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng dọc sống lưng khi phải đối mặt với những câu hỏi sặc mùi "con gái".

    Trước đây, cậu chỉ biết bàn về chiến thuật làm sao để chinh phục các trùm khu vực lân cận, chứ làm sao biết trả lời những vấn đề về làm của thiếu nữ thế này.

    Trong cơn bí bách đến cực độ, Dương chợt nảy ra một ý định đào tẩu nhanh chóng.

    Cậu giả vờ ôm bụng, khuôn mặt nhăn nhó cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể: "À... tớ... tớ có chút việc, tớ đi vệ sinh cái đã nhé!".

    Vừa định đứng dậy lẻn đi, Ánh – bạn nữ ngồi ngay bên cạnh – bỗng nắm lấy tay cậu thật chặt như sợ cậu lạc mất.

    Ánh cười tươi rói, đôi mắt lấp lánh đầy nhiệt tình: "Ê bình tĩnh, trùng hợp nha, tui cũng đang định đi này, đi chung nha Dương!".

    Dương đứng hình, lắp bắp tìm cách từ chối trong hoảng loạn: "Không... tớ tự đi được mà... cậu cứ ngồi đây đi...".

    Nhưng chưa kịp nói hết câu, mấy bạn nữ khác cũng đồng thanh hưởng ứng đầy hào hứng: "Tớ nữa!

    Cho tớ đi với!", "Đi chung cho vui đi Dương, con gái mà lị!".

    Ánh tiếp tục bá vai Dương một cách thân thiết, kéo cậu đứng dậy: "Cậu ngại cái gì chứ?

    Chúng ta là bạn mà nên là chuyện bình thường ngại làm gì!".

    Nhìn nụ cười hồn nhiên của Ánh và đám đông đang kéo mình về phía khu vệ sinh nữ, Dương chỉ biết gào thét trong tuyệt vọng: "Cái con mắm khốn nạn này...".

    Cậu nhận ra rằng, việc đối phó với kẻ thù bằng nắm đấm còn dễ dàng hơn gấp vạn lần việc phải "đi vệ sinh chung" với một đám con gái như này.

    Vừa bị kéo đến trước cửa nhà vệ sinh nữ, mùi hương phấn son nồng nặc cùng tiếng cười nói ríu rít bên trong khiến Dương rùng mình nổi gai ốc.

    Bản năng sinh tồn của một gã đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

    Cậu giật mạnh tay ra khỏi tay Ánh, hét lên một cái cớ xàm nhất có thể:

    "A!

    Tui... tui quên mang giấy rồi!

    Để tui quay về lớp lấy!"

    Nói rồi, không để cho Ánh kịp phản ứng, Dương quay đầu lao thẳng ra khỏi hành lang khu vệ sinh như một cơn lốc.

    "A, Dương ơi, đằng trước..." – Tiếng Ánh hét với theo đầy hốt hoảng.

    Nhưng đã quá muộn.

    Dương đang cắm đầu chạy thục mạng để thoát khỏi cái động bàn tơ thì...

    RẦM!!!!

    Cậu đâm sầm vào một bức tường thịt người vững chãi.

    Cú va chạm mạnh khiến chiếc nón hoodie hồng trượt ra sau, mái tóc dài tung bay toán loạn.

    Dương lảo đảo lùi lại, cơn đau điếng người cộng với sự ức chế nãy giờ khiến máu nóng dồn lên não.

    Cậu quên béng mất mình đang đóng vai thục nữ, buột miệng chửi đổng bằng cái giọng đanh đá của cậu lúc trước:

    "Đt m cái thằng mặt c*c nào dám..."

    Dương ngước mắt lên định sấn sổ lao vào tẩn cho kẻ ngáng đường một trận.

    Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt cậu chạm phải khung cảnh trước mặt, câu chửi thề đang tuôn ra nửa chừng bỗng nghẹn ứ lại nơi cổ họng.

    Trước mặt Dương không phải là một người, mà là một "bức tường người".

    Hàng chục, thậm chí là cả trăm nam sinh từ các lớp khác đang chen chúc, xô đẩy nhau chật kín cả hành lang, ánh mắt gã nào gã nấy sáng như cái đèn pha ô tô khi nhìn thấy cậu.

    Dương nuốt nước bọt cái ực, ngay lập tức bẻ lái tông giọng 180 độ, chuyển từ chế độ đại ca chợ búa sang giọng thiếu nữ ngây thơ ngọt xớt:

    "...chắn đường mình thế ~"

    Sự im lặng bao trùm trong một giây, rồi lập tức bùng nổ như ong vỡ tổ:

    "Á á á!

    Giọng cậu ấy cute quá bây ơi!"

    "Dương nữ thần ơi!

    Cuối cùng cũng được đứng gần cậu rồi!"

    "Cho tớ xin số điện thoại đi Dương!

    Tớ nguyện làm xe ôm đưa đón cậu cả đời!"

    "Dương ơi, cậu ăn gì mà xinh thế!

    Cute vãi l*n!"

    Dương chết trân tại chỗ.

    Cậu cảm giác như mình là một con cừu non lạc vào bầy sói đói.

    Chưa kịp định thần, một nam sinh đeo kính dày cộp, tay vuốt keo bóng loáng chen lên trước mặt, hất hàm tung ra một câu "thính" sến rện:

    "Dương này, bố cậu có phải là một tên trộm không?"

    Dương ngơ ngác: "Hả, sao lại hỏi thế?"

    Gã nam sinh nháy mắt đầy tự tin: "Chắc chắn là trộm rồi.

    Vì ông ấy đã đánh cắp những vì sao tinh túy nhất trên bầu trời và đặt vào đôi mắt của cậu!"

    Ọe.

    Dương cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, da gà da vịt nổi lên rần rần từng đợt.

    Cậu nhìn nụ cười nham nhở của đám con trai, rồi nhìn ánh mắt thèm thuồng của bọn chúng.

    Trong đầu Dương chỉ hiện lên một suy nghĩ duy nhất:

    "Nếu địa ngục thực sự tồn tại, thì ắt hẳn nó trông như thế này đây.

    Cái lũ simp chúa này còn đáng sợ hơn cả cái đám côn đồ trong xóm mình hay đập!"

    Không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, Dương hét lên một tiếng thất thanh rồi quay đầu... lao thẳng về hướng lớp học, bỏ mặc hình tượng thục nữ sang một bên.

    "Nữ thần chạy rồi kìa!

    Đuổi theo!

    Đừng để mất dấu!"

    "Anh em đâu!

    Huy động 500 anh em đuổi theo bảo vệ hoa khôi mau!"

    Tiếng bước chân rầm rập vang lên làm rung chuyển cả dãy hành lang trường Lai Hưng A.

    Đằng sau bóng dáng mảnh mai trong chiếc hoodie hồng đang chạy trối chết là một đám bụi mù mịt được tạo ra bởi đám con trai đang hừng hực khí thế đuổi theo.

    Ngày đi học đầu tiên của Dương chính thức trở thành 1 cuộc chạy trốn, điều mà Dương lúc trước chưa bao giờ phải làm.
     
    Back
    Top Bottom