Khác Góc nhìn toàn trí của độc giả

Góc Nhìn Toàn Trí Của Độc Giả
Toàn trí mola (5)


Tay tôi như tê điếng đi sau khi cố gõ đầu Yoo Jonghyuk.

Mẹ nó chứ, tôi thực sự đã muốn cho tên này một trận từ lâu lắm rồi đấy.

Nhưng mà....

Có cái gì đó lạ lắm.

"....Yoo Jonghyuk?"

Cái tên trọng sinh nhân chết dẫm này, hắn thậm chí còn không buồn ngoái lại nhìn tôi nữa.

Để ý kỹ hơn, ta có thể trông thấy một luồng aura màu xám trắng hiện đang toát ra từ khắp thân thể hắn.

Nó mang một điềm gở đến rợn người, khiến tất cả tóc gáy trên người tôi đều phải dựng đứng lên.

Theo phản xạ, tôi tức khắc lùi về phía sau một bước.

Dõi theo luồng aura kia, ta có thể thấy rằng nó hiện đang được kết nối trực tiếp với một gã khọm già ngồi trên một chiếc ghế nằm ngay chính điện tầng 8 này.

Mọi chuyện đều lập tức trở nên sáng tỏ đối với tôi vào khoảng khắc mắt tôi và lão chạm nhau.

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' đã xuất đầu lộ diện!]

(*Simulation là tên riêng của boss dungeon này.

Simulation có nghĩa là giả lập.)

....Khốn nạn thật, thế là mọi chuyện vẫn cứ phải thành ra như thế này à?

Yoo Jonghyuk vẫn tiếp tục tỏa ra luồng aura hắc ám đó khi hắn ta chầm chậm quay qua phía tôi.

Thôi là xin vĩnh biệt cụ rồi.

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' đã nắm được toàn quyền kiểm soát nhân vật 'Yoo Jonghyuk'.]

Da gà da vịt lập tức nổi đầy khắp thân thể tôi.

Một luồng sát khí kinh hoàng đang cuồng nộ thoát ra từ gã đàn ông giờ đây không còn giữ vững được bản ngã của mình nữa.

Giờ thì không một 'nhân vật' nào trong cái thế giới từ trang sách hóa ra mà thành này có thể ngăn cản hắn ta được nữa.

[Nhân vật 'Yoo Jonghyuk đã kích hoạt 'Phát kình Lv.4'.]

Trước tiến triển đột ngột này, tôi chỉ kịp thốt lên có mấy lời.

"C-Có gì mình từ từ nói chuyện đã!"

Bịchhh!

Một cú điếng người đã dội ngay vào sườn khiến đầu óc tôi phải chao đảo.

Và khi mà cái tên trọng sinh nhân thích gì là làm nấy ấy tiếp tục lao như bay về phía trước, những trang nguyên tác đã từng đọc qua liền được lật giở trong trí óc tôi.

Đây chính là hồi chuông cảnh tỉnh dành cho tôi, người vẫn chưa thực sự nhận thức được mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại.

「 ....Yoo Jonghyuk trong lần trọng sinh thứ 8 của mình đã không ngã xuống trong dungeon Rạp Chiếu Phim vì anh ấy quá yếu.

Công bằng mà nói, Yoo Jonghyuk đã không gặp may trong lần này.

Đó là bởi vì boss trùm của dungeon Rạp Chiếu Phim này lại vừa hay là kẻ thù tồi tệ nhất có thể đối với một trọng sinh nhân như là Yoo Jonghyuk. 」

Hơi thở vừa bị làm cho ngưng trệ của tôi cuối cùng cũng đã có thể ổn định trở lại.

"Khục....khụ khụ."

['Áo Bảo Hộ Được Gia Cố' đã bị hư hại nặng nề!]

[Chỉ số phòng thủ của bạn đã vừa bị suy giảm đáng kể.]

Tôi gắng gượng đứng dậy trong khi vẫn còn chưa hết choáng váng vì cú đánh điếng người lúc ban nãy.

Cái loại sức mạnh này quả là gian lận quá thể đáng mà.

Tôi hấp thụ bao nhiêu item để gia tăng chỉ số rồi mà vẫn nhận được tới chừng này sát thương sao?

Cú đánh đó đã hất văng tôi va vào rào chắn của scenerio.

Chỉ mới trúng có một đòn duy nhất thôi mà sát thương tôi nhận được đã là vô cùng nặng nề.

[Nhân vật 'Jung Heewon' đã kích hoạt skill 'Quỷ trảm Lv.2'!]

Đôi mắt cháy rực của Jung Heewon có thể được thấy rõ mồn một ngay cả từ khoảng cách khá xa xôi giữa bọn tôi.

Tôi nôn nóng muốn làm gì đó để ngăn cô lại, nhưng cơ thể lại không chịu nghe theo lời tôi.

[Nhân vật 'Yoo Jonghyuk' đã sử dụng skill *'Bách bước thần quyền Lv.4']

(*Kiểu đấm 100 cái ý.)

Jung Heewon của hiện tại hoàn toàn không phải là đối thủ của Yoo Jonghyuk.

Cô gắng gượng sử dụng oQuỷ trảm] để chặn chuỗi liên hoàn quyền từ hắn; tuy nhiên, chỉ ngay sau khi mới vừa vặn đỡ được vài chiêu từ hắn, một dòng máu nóng hổi đã bắt đầu túa ra từ khóe miệng mím chặt của cô.

Hẳn là lục phủ ngũ tạng của cô cũng đã bị tổn thương không ít.

Gã Yoo Jonghyuk này, hắn còn mạnh hơn rất nhiều so với những gì tôi đã dự tính nữa.

[Skill độc quyền, 'Danh sách nhân vật' đã được kích hoạt.]

[Có quá nhiều thông tin về nhân vật này.

'Danh sách nhân vật' sẽ được chuyển đổi thành 'Danh sách tổng hợp'.]

[Chỉ một số thông tin nhất định là sẽ được hiển thị thể theo nhu cầu của bạn.]

+

Tên : Yoo Jonghyuk

Thuộc tính cá nhân: Trọng sinh nhân (Thần thoại), Pro Gamer (Hiếm)

Skill độc quyền: [Đôi mắt hiền triết Lv.8], [Chiến đấu tay không Lv.8], [Thông thạo vũ khí chuyên sâu Lv.5], [Rào chắn tiềm thức Lv.5], [Bách bước thần quyền Lv.2], [Thuấn bộ phượng hoàng lửa Lv.1]....

Stigma: [Trọng sinh Lv.3], [Chuyển giao Lv.1]

Chỉ số tổng thể: [Stamina Lv.28], [Strength Lv.27], [Agility Lv.26], [Mana Lv.25]

*Nhân vật này hiện đang ở trong trạng thái đã mất đi lý trí.

+

Tên trọng sinh nhân chết dẫm này nữa.

Hắn ta lại vừa thu thêm được một stigma mới rồi.

là một stigma cho phép Yoo Jonghyuk có thể đánh thức được những skill mà mình đã từng sở hữu trong quá khứ.

Với stigma này trong tay, Yoo Jonghyuk sẽ hoàn toàn có thể trở thành một con quái vật đúng nghĩa.

"Sư phụ!"

Lee Jihye đột ngột lao lên chỗ chúng tôi ngay đúng khoảnh khắc quyết định này.

Tên khốn vốn đang mải giao chiến với Jung Heewon đó liền lập tức chuyển hướng tấn công sang Lee Jihye.

Ruỳnhhh!

"Áchhh!"

Không biết là nhờ vào ơn phước được Trung Võ Công độ cho hay là nhờ vào công năng của [Ảnh bộ] nữa mà Lee Jihye đã may mắn né được đòn chí mạng đó chỉ trong đường tơ kẽ tóc.

Tôi lớn tiếng hét lên với cô.

"Hắn ta hiện đang bị kẻ khác điều khiển!

Nhắm vào gã chủ rạp chiếu phim ở đằng kia mà tấn công ấy!"

Dù tôi nói là vậy, trên thực tế thì Lee Jihye không hề có đủ khả năng để mà ôm đồm thêm việc khác được nữa.

Bởi lẽ để tiếp cận lão, chúng tôi cũng còn cách nào khác ngoài phải vượt qua hàng rào phòng ngự bất khả chiến bại của lão là Yoo Jonghyuk.

Jung Heewon và Lee Jihye nhanh chóng trao đổi với nhau một ánh nhìn ngắn gọn.

Thế rồi hai người bọn họ cùng nhất loạt xông lên, phối hợp với nhau hoàn hảo đến độ hai đường kiếm từ cả hai đều nhằm đến Yoo Jonghyuk vào cùng một lúc.

Đó là một màn kết hợp không chê vào đâu được giữa [Kendo] và [Thông thạo kiếm kỹ].

Nhưng ngay tới cái combo thần sầu đã đả thương được cả một con T-Rex ấy lại không hề có chút tác dụng nào lên Yoo Jonghyuk cả.

"Hựa!"

Lee Jihye, người vừa bị 'Bách bước thần quyền' đánh trúng ngay vào mặt lập tức liền thổ ra máu và ngã xuống đất.

[Nhân vật 'Jung Heewon' đã kích hoạt skill độc quyền 'Giờ phán xử'.]

[Các tinh tọa thuộc hệ thống Lẽ phải đều giữ yên lặng trước yêu cầu này của nhân vật 'Jung Heewon'.]

[Skill độc quyền này đã bị hủy kích hoạt.]

Jung Heewon liền giận dữ chửi thề.

"Mẹ kiếp....không phải lại cả gã này nữa chứ?!"

Nguyên do cho chuyện này là rất đơn giản thôi.

Đó chính là dù cho có bạo tàn đến đâu, bản chất của Yoo Jonghyuk lại vẫn luôn là một kẻ trọng lẽ phải mà.

Jung Heewon ngay sau đó liền bị trúng một đường quyền từ Yoo Jonghyuk và ngã lăn quay ra sàn, kiếm trong tay cô cũng đã bị vuột mất.

Trong thời khắc tuyệt vọng ấy, cực chẳng đã nên Lee Gilyoung bèn cố gắng giáng một skill đặc biệt, 'Sấm sét của Mjolnir' lên Yoo Jonghyuk từ phía sau tôi.

Đuỳnh đoàng!

[Nhân vật 'Yoo Jonghyuk' đã thành công lược bỏ tác động từ đòn tấn công vừa nhận được với 'Kháng sét'.]

Thế rồi hắn bắt đầu hướng sự chú ý của mình về phía tôi.

Chết tiệt thật.

Tôi đã quá rõ việc hắn là kẻ mạnh, nhưng mà....mạnh tới tận nhường này sao?

Tôi khẽ vỗ vào vai Lee Gilyoung trước khi gắng gượng tiến về phía trước.

"Gilyoung à, giúp anh chuyện này nhé.

Em biết việc mình phải làm là gì mà, đúng không?"

Một Lee Gilyoung đầy khôn ngoan đã lập tức hiểu được ý đồ của tôi và ngoan ngoãn gật đầu.

"Vâng, hyung."

"Anh xin lỗi."

"Đừng nghĩ như vậy."

Ngay tức khắc, Lee Gilyoung liền bắt đầu lẩm nhẩm điều gì đó; thế rồi màu sắc trong đôi mắt cậu nhanh chóng liền chuyển thành trắng dã.

Vốn dĩ thì tôi đã không hề mong muốn phải dụng đến cách này, tuy nhiên thì tình huống nguy cấp hiện tại không cho phép tôi làm được điều đó; tôi buộc phải sử dụng đến mọi lá bài tủ mà mình đang sở hữu trong tay thôi.

[Bạn vừa sử dụng 'Bình Chứa Mẫu DNA Của Khủng Long Bạo Chúa'.]

[Mọi chỉ số của bạn sẽ có sự gia tăng chóng mặt trong vòng 30 phút tới!]

Thôi được rồi....nếu muốn thì nhào vô kiếm ăn nào, tên cá mặt trăng ngốc này.

[Stamina Lv.24 -> Stamina Lv.34]

[Strength Lv.24 -> Strength Lv.34]

[Agility Lv.20 -> Agility Lv.30]

[Mana Lv.15 -> Mana Lv.25]

[Một nguồn sinh lực dồi dào đang cuộn trào trong cơ thể bạn!]

[Tiềm năng vừa được khai phá của từng thớ cơ trên người bạn đã có sự bùng nổ mãnh liệt!]

[Giờ thì bạn đã có thể chuyển động nhanh nhẹn hơn hẳn so với khi xưa!]

[Trái tim bạn đang co bóp mạnh mẽ với năng lượng từ một nguồn sức mạnh huyền bí!]

Khoảng trống do sự yếu kém về skill giữa chúng tôi gây ra tức thì liền được lấp đầy bởi sự tăng trưởng vượt bậc của các chỉ số.

Nếu như stigma của Yoo Jonghyuk đã kịp hoàn thiện, việc làm này của tôi sẽ chỉ như là cố đấm ăn xôi mà thôi; tuy nhiên, tình huống hiện tại vẫn là một canh bạc đáng để liều vì level stigma này của hắn vẫn còn đang khá thấp.

Dù vậy, thời gian còn lại của canh bạc này vẫn là không còn nhiều nhặn gì nữa.

Tuy nhiên, một cơ hội như vậy đã là quá đủ đối với tôi rồi.

[Skill độc quyền, 'Bạch thanh cang khí Lv.1' đã được kích hoạt!]

[Tổng các chỉ số của bạn đã có sự gia tăng đáng kể, khiến level của skill độc quyền, 'Bạch thanh cang khí' cũng sẽ được gia tăng!]

[Bạch thanh cang khí Lv.1 -> Bạch thanh cang khí Lv.2!]

Xúc cảm khi sử dụng ma pháp nơi đầu ngón tay tôi sau đó liền có sự biến chuyển rất lớn.

Tôi còn không cần phải tấn công trước nữa, vì Yoo Jonghyuk đã lập tức nhảy bổ vào tôi rồi.

Và dường như là nhận ra chuyển động của tôi đã có gì đó đổi khác, Yoo Jonghyuk bèn rút kiếm của mình ra khỏi vỏ, lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi đụng độ vào tối nay.

[Nhân vật 'Yoo Jonghyuk' đã kích hoạt skill 'Phá thiên kiếm kỹ Lv.2'!]

Keng!

Muôn vàn tia lửa tóe ra từ màn giao tranh quyết liệt đó giữa chúng tôi.

Không một ai trong chúng tôi là chịu lùi bước trước sức mạnh của đối phương cả.

Sức tấn công mạnh mẽ khi đó của hắn thú thực là đã khiến tôi choáng ngợp quá đỗi, khi tôi cố gắng giữ vững tư thế của mình.

Một ngọn lửa ether màu lam nhạt đang cháy lên từ thanh kiếm của hắn.

Đã đến nước này thì tôi thật sự phải ngả mũ kính phục hắn ta rồi.

Vốn dĩ thì trong thế giới của 'Cách để sinh tồn', sự chênh lệch về các chỉ số thường sẽ tạo ra một khoảng cách không thể nào vượt qua được mới phải.

Và tại thời điểm hiện tại, khi mà cuộc giao tranh này đang diễn ra thì, các chỉ số của tôi đều có trung bình cộng là đầu ba, trong khi của hắn mới chỉ là thuộc đầu hai.

Ấy vậy mà hắn ta lại không hề bị cái khoảng chênh ấy làm cho nao núng chút nào hết mới đáng sợ chứ.

Không, phải nói kẻ đang bị làm cho nao núng trong tình thế hiện tại là tôi mới đúng.

Tôi nghiến răng thật chặt mà cố gắng ghì kiếm.

[Skill độc quyền, 'Toàn trí độc giả Lv.2' đã được kích hoạt!]

Ngay khoảnh khắc skill này vừa được kích hoạt, những dòng suy tưởng của Yoo Jonghyuk liền ào ạt chảy vào lòng tôi như thác đổ.

「 Thật đớn đau biết bao. 」

「 Rồi nỗi đau này sẽ còn lặp đi lặp lại hàng ngàn, hàng vạn lần nữa trong tương lai. 」

「 Mình cứ phải mãi sống kiếp như vậy sao? 」

Những lời này của hắn thật sự là đã khiến máu trong người tôi phải sôi lên.

Tên khốn này, chưa gì đã vội buông bỏ như vậy rồi sao?

"Tỉnh táo lại ngay cho ta, cái tên khốn chết tiệt này!"

Tôi dùng hết sức bình sinh mà chém cật lực vào thanh kiếm của hắn; tay còn lại của tôi thì thủ sẵn một nắm đấm nhằm ngay vào cằm hắn mà chuẩn bị giáng.

Đây là một đòn mà hắn sẽ không thể nào né tránh được, vì tôi đã đọc vị hắn sẵn với 'Toàn trí độc giả' rồi.

Bịch!

Nắm đấm của tôi sượt qua cằm hắn, khiến cho Yoo Jonghyuk phải loạng choạng lần đầu tiên trong buổi tối hôm nay.

「 Một khi vòng trọng sinh kế tiếp được khởi động, mọi thứ sẽ lại quay trở về với nơi bắt đầu của nó thêm một lần nữa. 」

「 Tất cả những đồng đội từng kề vai sát cánh bên mình đều sẽ mất hết đi kí ức của bọn họ, và rồi quá khứ mà mình đã từng sống sẽ lại được viết đè lên thêm một lần nữa. 」

"Xuẩn ngốc vừa thôi!"

「 Thế rồi quá khứ sẽ lại được lặp lại thêm một lần nữa. 」

Trên thực tế thì cá mặt trăng chẳng yếu ớt đến thế.

Chúng nó ngỏm củ tỏi dễ dàng đến như vậy cũng chỉ vì quá nhạy cảm với stress, chứ không phải là vì bản thân có gì yếu đuối.

Hệt như gã đang ở trước mặt tôi vào lúc này.

Chủ rạp chiếu phim này có thể may mắn vớ được quyền kiểm soát Yoo Jonghyuk cũng chỉ là vì thần trí hắn không được ổn định như người bình thường.

Gã chủ rạp này thực chất là kẻ có sức tấn công vật lý thì thuộc dạng yếu nhớt, nhưng sức tấn công tiềm thức thì hoàn hảo miễn chê luôn.

Giá như 'Rào chắn tiềm thức' của Yoo Jonghyuk đạt ít nhất là level 8, chuyện như ngày hôm nay đã chẳng xảy ra rồi.

「 Lý do gì đã khiến mình vẫn còn tồn tại trên cõi đời này chứ....? 」

Hai hốc mắt vốn ánh lên những tia sắc lạnh của Yoo Jonghyuk giờ đờ đẫn, vô hồn.

Càng nghe được thêm nhiều suy nghĩ trong lòng hắn, sự tức giận trong lòng tôi lại chỉ càng trực trào dâng, như là núi lửa.

"Không phải nhà ngươi là nhân vật chính của câu chuyện này à?"

Với tư cách là một độc giả đã đồng hành cùng hắn trong suốt 3,149 chương nguyên tác, cơn thịnh nộ trong tôi chẳng mấy chốc đã trở nên không thể kiểm soát nổi.

"Sao lại xoắn đến thế khi nhà ngươi mới chỉ trọng sinh đến lần thứ ba thôi chứ?!"

Tôi lại một lần nữa giáng thêm một cú trời trồng vào mặt hắn.

Có phải ông trời lại độ tôi rồi không?

Mà đòn đánh vừa rồi hình như là đã thực sự khiến hắn ta phải chững lại một chút.

Tôi không bỏ lỡ lộc trời ban này mà bồi ngay thêm một cước vào bộ ngực rắn rỏi của hắn.

"Giờ ngươi thực lòng nghĩ như vậy sao?

Ngươi đã quên mất lời thề sắt đá mà mình đã lập khi lần đầu trọng sinh rồi hay sao?"

「 Mình là kẻ duy nhất có quỹ thời gian thực sự chảy trôi trên cõi đời rộng dài này mà thôi. 」

Giọng hắn nghe sao cô độc đến lạ thường.

"Tên chết dẫm này....

đừng để những xúc cảm như vậy đẩy lùi lòng quyết tâm của mình chứ!"

Tôi gào lên bằng cả trái tim khi đường kiếm giữa hai người chúng tôi vẫn không ngừng giao nhau.

"Vì bản thân chưa thể tìm ra được mục đích để đơn độc tồn tại, chẳng phải là nhà ngươi đã hạ quyết tâm để cống hiến cả cuộc đời mình cho thế giới này rồi hay sao?!"

[Skill độc quyền, 'Fourth Wall' đang rung chuyển dữ dội!]

Tôi chẳng còn biết được những lời này của mình là đang nhắm đến ai nữa.

Ngọn lửa đỏ rực vẫn cứ không ngừng túa ra từ lưỡi kiếm của tôi.

Có phải là vì tiếp xúc ở diện gần với ngọn lửa ấy không, mà khuôn mặt tôi như nóng bừng lên, và đôi mắt tôi như cay xè đi?

Tôi cảm như không thể thở nổi khi từng dòng cảm xúc hỗn độn cứ thế trào dâng trong lồng ngực mình.

Tôi tự hỏi lòng mình rằng tại sao lại xúc động đến thế?

Khi mà tôi đã biết quá rõ rằng việc chìm sâu vào trong những xúc cảm ủy mị như thế là chỉ tổ lãng phí thời gian.

「 Mình đơn độc trong cõi đời này. 」

Trái tim tôi như thắt lại khi nghe thấy những lời này.

Như thể người được nhắc đến trong nó là chính tôi, hay chính cái thân này đã thực sự sống qua từng phút giây trong cuộc đời hắn vậy.

Tôi giận dữ hét lên.

"Ngươi nói rằng mình đơn độc sao?"

「 Mình.... 」

"Nếu như điều đó là sự thật thì ta đã vượt qua biết bao nhiêu gian khó để tới được đây là vì ai kia chứ?"

「 Mình.... 」

Lần này, lưỡi kiếm của tôi đã cứa trúng vào tay hắn.

Máu liền chảy ra xối xả từ vết thương của hắn khi các mô liên kết bị xé nát.

Tôi không ngừng vung kiếm khi những cảm xúc trong tôi cứ thế chực trào ra.

Như một người điên, tôi gằn giọng hét lên với hắn.

"Tại sao ngươi lại chỉ có một mình?

Khi ngươi chết đi như một gã ngốc trong dungeon Rạp Chiếu Phim này, khi nước mắt ngươi tuôn rơi trước thi thể của em gái mình, khi mà ả tiên tri kia đâm sau lưng ngươi một nhát!

Khi mà người thương của ngươi mang một sinh mệnh mới đến với thế giới này....!"

Những ký ức xưa cũ lại đột ngột ùa về cùng với dòng mạch cảm xúc hiện đang như con đê vỡ bờ của tôi.

Đó là những xúc cảm mà tôi đã gửi trọn cho từng câu, từng chữ đã đọc ấy.

Là từng thời khắc mà tôi đã dành ra để đọc 'Cách để sinh tồn'.

"Khi ngươi hóa thành người điên vì giọt máu của mình chết đi ngay trước mắt!"

Những kí ức đau xót nhất về gia đình của Yoo Jonghyuk cứ thế ùa về, chồng chéo lên những khoảnh khắc thời niên thiếu, khi tôi bị dần cho nhừ tử bởi lũ côn đồ ở trường học.

"Khi ngươi phải đánh trả những Quỷ Vương cùng các *returnee nữa!"

(*Returnee: Kẻ trở về.

Nhưng thay vì trở về một thời điểm trong quá khứ như trọng sinh nhân, hay thời điểm bắt đầu một cuộc đời mới như chuyển sinh nhân, returnee là những kẻ từ một chiều không gian khác, trở về với nơi mà mình đã bắt đầu các scenerio. )

Câu chuyện này đã đồng hành cùng tôi trong suốt những năm tháng địa ngục khi còn ở trong quân ngũ ấy.

"Khi ngươi bắt tay với tên dịch chuyển không gian đó để chiến đấu chống lại lũ *chuyển sinh nhân!

Khi mà cuối cùng ngươi cũng có thể đứng cùng sân đấu với các tinh tọa khác!"

(*Chuyển sinh nhân: Trọng sinh nhân thì chỉ quay ngược lại thời gian trong khi vẫn giữ được ký ức.

Chuyển sinh nhân thì sinh ra và chết đi như bình thường, rồi khi vòng tuần hoàn đó lặp lại, họ trở thành một cá thể mới (không nhất thiết phải là con người) trong khi vẫn giữ được ký ức cũ.

Về mặt bản chất, họ có rất nhiều điểm tương đồng, tuy nhiên trọng sinh nhân chỉ sống lại một khoảng thời gian mà mình đã trải qua trong khi vẫn là chính bản thân, còn chuyển sinh nhân thì liên tục thay đổi thân xác, chủng tộc và họ cứ sống mãi từ đời này sang kiếp khác.

Kiểu như một người thì nỗ lực sửa chữa quá khứ để tạo nên tương lai tốt đẹp hơn, còn người kia sẽ sống đủ lâu để thấy tương lai rất lâu về sau ấy.

Và trọng sinh nhân có gây tác động lên dòng chảy thời gian của thế giới, còn chuyển sinh nhân thì không.)

Khi tôi còn đang vật lộn để kiếm được một công việc, khi sếp của tôi là một tên khốn mạt hạng chuyên môn chèn ép cấp dưới.

Khi mà cuộc sống chỉ có ý nghĩa duy nhất là tiếp tục 'tồn tại'.

Khi tôi phải cắn chặt răng mà nỗ lực chịu đựng chỉ để có thể sống sót được tới ngày mai.

"Ta đã luôn ở đó, trong những thời khắc nhà ngươi phải vật lộn chỉ để có thể sống tiếp cuộc đời mình!"

Ngay cả khi cuộc đời mình chỉ toàn tràn ngập trong những gam màu xám xịt như vậy, tôi vẫn tiếp tục tồn tại.

Tôi trở về nhà sau mỗi ngày dài mệt mỏi và cảm thấy được khích lệ khi đọc câu chuyện này.

"Ta vẫn luôn...."

Bàn tay đang nắm lấy thanh kiếm của tôi đột ngột run lên không thể nào kiểm soát được.

Dường như tôi đã xúc động quá mất rồi.

Chết tiệt thật đấy.

Vốn dĩ thì việc tôi cần làm chỉ là câu thêm một chút thời gian thôi mà.

Hơi thở của tôi như nghẹn lại khi tôi cuối cùng cũng đánh mắt lên để kiểm tra tình trạng hiện tại của Yoo Jonghyuk.

Nhưng.... hắn ta có gì đó lạ quá.

Mắt tôi bị quáng gà rồi hay sao?

Mà trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hình như tôi đã thấy một tia minh mẫn mong manh trở về với đôi mắt giờ đã đục ngầu của Yoo Jonghyuk.

「 Ngươi.... 」

Có điều gì đó ở hắn vẫn khiến tôi không tài nào đọc vị được, ngay cả khi từng suy nghĩ của hắn có được truyền tải trực tiếp vào trong trí óc.

Trái tim tôi lập tức trở nên loạn nhịp khi mắt tôi chạm vào ánh nhìn nảy lửa giờ đang bùng phát từ đôi mắt hắn.

[Mức độ nhập vai cao đã khiến 'Fourth Wall' rung chuyển dữ dội!]

Đôi mắt của Yoo Jonghyuk vào lúc đó trông như thể muốn xoáy sâu vào trong cõi lòng của tôi vậy.

「 Ngươi....

Thân phận thật sự của ngươi là gì? 」
 
Góc Nhìn Toàn Trí Của Độc Giả
Toàn trí mola (6)


"Cái gì cơ?"

「 Hay có lẽ ngươi là.... 」

Tôi rất đỗi kinh ngạc trước dòng suy nghĩ đột ngột đổi chiều này của hắn.

Đừng nói với tôi là hắn vừa lấy lại được sự tỉnh táo của mình chỉ vì đã nghe được mấy lời tôi vừa nhất thời không kìm được mà tuôn ra thôi đấy nhé?

Chuyện như vậy sao có thể?

Lòng tôi chợt trở nên rối bời.

Bởi vốn dĩ khi nói ra những lời đó, tôi đã chẳng ngờ đến chuyện chúng có thể thực sự chạm đến được trái tim đã bị phong ấn của hắn.

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' cảm thấy hổ thẹn vì sự sơ suất này của bản thân.]

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' đã tăng cường sự kiểm soát của mình lên nhân vật 'Yoo Jonghyuk'!]

"Áchh....!"

Ánh mắt vừa tinh anh trở lại trong thoáng chốc của Yoo Jonghyuk lại một lần nữa mờ nhòe đi.

Quả nhiên là như vậy mà.

Trong thoáng chốc, tôi đã những ôm chút hi vọng rằng hắn ta sẽ có thể tự mình tỉnh táo trở lại, nhưng quả nhiên là quá vô lý rồi mà.

Yoo Jonghyuk bị gọi là cá mặt trăng chung quy lại là đều có nguyên do của nó cả.

Hắn chưa có ý định tự tử là tôi đã phải cảm tạ trời đất rồi ấy chứ.

Thanh kiếm ether phát ra ánh sáng màu lam trong tay Yoo Jonghyuk khẽ rung lên.

[Skill 'Phá thiên kiếm kỹ' của nhân vật 'Yoo Jonghyuk' đã vừa có sự phát triển mạnh mẽ!]

Chỉ trong vài khắc ngắn ngủi ấy, những skill mà hắn nhận được thông qua đã kịp thời có được những bước tiến triển vượt bậc rồi.

Năng lực của nhân vật chính quả nhiên là không thể đùa được mà.

Ngược lại, skill 'Bạch thanh cang khí' của tôi thì lại ngày càng có dấu hiệu suy yếu hơn khi tôi khó khăn lắm mới có thể cầm cự được trong trận chiến không hề cân sức này.

Tôi tự hỏi nguyên nhân cho chuyện này là do năng lực của bản thân còn quá yếu kém, hay chỉ đơn thuần là độ chênh về mặt tài năng giữa chúng tôi là quá lớn để có thể vượt qua mà thôi.

Tôi khẩn trương đánh mắt về phía Lee Gilyoung để trông thấy máu cam đang tuôn chảy từ mũi của cậu bé.

Vậy là cũng sắp tới lúc rồi.

"Này, Jonghyuk à."

Có lẽ là sau ngày hôm nay, Yoo Jonghyuk sẽ lại càng trở nên mãnh mẽ hơn bội phần.

Tôi cố gắng đẩy lùi thanh kiếm của hắn bằng tất cả sức lực mà mình có được.

"Ngươi còn nhớ ta đã hỏi gì khi trước chứ?

Rằng ta có thể đánh ngươi một cái được không ấy?"

Độ chênh về mặt năng lực bẩm sinh giữa chúng tôi rõ ràng là không thể nào đong đếm xuể.

Trong vài năm kế tiếp, không nghi ngờ gì là Yoo Jonghyuk sẽ còn trở nên mạnh hơn tôi cơ số lần.

Nhưng không phải là vào lúc này.

Chí ít là trong chính những thời khắc đang xảy ra trận chiến này.

"Ngươi đã nói rằng ta có thể đánh ngươi nếu nghĩ rằng mình đủ trình.

Còn nhớ chuyện đó chứ?"

Nếu tôi toàn tâm toàn ý dốc hết sức lực của mình ra thì chí ít là trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi sắp tới....

['Blade of Faith' đã được kích hoạt!]

[Tính năng đặc biệt của 'Unbroken Faith' đã được kích hoạt.]

[Thuộc tính ether của thanh kiếm đã được chuyển đổi thành 'lửa'.]

Tôi sẽ có thể tạm thời áp chế được cái tên mạnh một cách vô lý này.

Kiếm Ether.

Ngọn lửa của nó bùng cháy lên, đe dọa nhằm đến Yoo Jonghyuk mà thiêu đốt.

Xoẹtt!

Yoo Jonghyuk bị đòn đánh đột ngột đó của tôi làm cho bất ngờ và vô thức lùi lại về phía sau vài bước.

Có lẽ là cho dù có không thực sự hiểu chuyện gì đang diễn ra thì hắn cũng đã lờ mờ cảm nhận được đòn đánh vừa rồi của tôi có điểm gì đó không được bình thường.

Nhưng tất cả đã là quá muộn.

[Stigma 'Kiếm khúc' đã được kích hoạt!]

Kiếm khúc.

Stigma này là một trong những đòn buff sức chiến đấu mạnh nhất của Trung Võ Công, một tinh tọa Cấp độ Lịch Sử và đã khiến ông nức danh vì nó.

[Thanh kiếm của bạn đã vừa được rót đầy những áng thơ được để lại bởi Trung Võ Công.]

Mặc cho độ chênh về sức tấn công giữa các khổ là rất lớn và việc khổ nào được gieo là chuyện hoàn toàn dựa vào hên xui, stigma này vẫn là một một thứ năng lực vừa đẹp để tôi có thể sử dụng trong chính thời khắc này.

「 Cơn mưa tiễn bảo vệ tổng tư lệnh khỏi bom đạn xối xả từ kẻ thù. 」

(*Những khổ thơ được sử dụng trong 'Kiếm khúc' đều được lấy trực tiếp từ chính nhật kí chiến đấu cá nhân của Yi Sunshin, 'Nanjung Ilgi', được viết theo ngôi thứ nhất.

Câu thơ trên được trích ra từ những dòng được ông viết trong ngày 29/5/1592.)

May mắn thay, khổ vừa được gieo lại là một khổ thơ có thể được coi là khá mạnh ở trong Nanjung Ilgi.

Một nguồn mana khổng lồ bắt đầu thoát ra khỏi thân thể tôi, và tất cả những nguyên tố hỏa vừa được chế ra từ thanh kiếm ether trong tay tôi đều được tập hợp hết lại.

Tôi mạnh mẽ vung kiếm về phía Yoo Jonghyuk.

「 Cảnh tượng khi đó hỗn loạn như thể có muôn vàn tia sét vừa giáng xuống chiến trường này vậy. 」

Những nguyên tố hỏa vừa đươc tôi tập hợp lại liền hóa thành những mũi hỏa tiễn mà trút xối xả xuống người Yoo Jonghyuk.

Đòn này chỉ có một hạn chế duy nhất là thời gian hiệu lực vô cùng ngắn ngủi, do lượng mana quá khổng lồ mà nó tiêu thụ.

Tuy vậy, nhiêu đó đã là quá đủ đối với tôi của hiện tại rồi.

"Hự!"

Vô số vết thương lớn nhỏ bắt đầu xuất hiện dọc trên khắp thân thể của Yoo Jonghyuk.

Dù cái thế giới mới khốn kiếp này là nơi mà đồng coin có giá trị tuyệt đối và các tinh tọa là những kẻ điều khiển dòng chảy của vận mệnh, Yoo Jonghyuk vẫn là một mảnh ghép quý giá mà tôi không thể nào đánh mất được.

Vì thế, chỉ trong ngày hôm nay thôi, tôi sẽ đứng ra để bảo vệ cho hắn.

Phừng!

Sự nhanh nhẹn hơn người của Yoo Jonghyuk liền bị làm cho gián đoạn trong giây lát bởi những ngọn lửa từ cơn mưa hỏa tiễn khi nãy đã thiêu cháy toàn bộ khu vực này.

Vì đã sẵn có [Kháng lửa] nên nhiêu đây sẽ chẳng thấm vào đâu so với hắn, tuy nhiên thì với chúng, tôi sẽ có thể cầm chân hắn được trong chốc lát.

Tôi lập tức quay ngay sang chỗ chủ rạp chiếu phim, kẻ đang chễm chệ ngồi ở phần rìa khu vườn này.

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' đang tỏ ra cảnh giác cao độ trước bạn.]

Bây giờ hoặc không bao giờ.

Tôi bắt đầu guồng chân chạy như điên về phía hắn.

Từ đằng xa, tôi đã có thể trông thấy biểu cảm trên gương mặt của lão đang bắt đầu đông cứng lại rồi.

Thế rồi ngay vào chính khoảnh khắc đó....

[Nhân vật 'Yoo Jonghyuk' đã sử dụng skill 'Hồi phục Lv.2'!]

Khốn kiếp thật, chưa gì tên Yoo Jonghyuk này đã kịp quay ra rượt theo tôi sát nút rồi.

[Hồi phục].

Lại thêm một skill quá là gian lận luôn nữa.

Nó là loại skill có thể giúp người sử dụng nhanh chóng hồi phục lại cơ thể vật lý của bản thân sau khi bị đánh trọng thương, với giới hạn sử dụng là một lần/ngày.

Chưa gì mà hắn đã thu được thứ như vậy thông qua rồi à?

Không cần biết là tôi có cố co giò mà chạy tới cỡ nào, Yoo Jonghyuk cũng sẽ bắt kịp tôi với [Thuấn bộ phượng hoàng lửa] của hắn mà thôi.

Tôi tạm thời bỏ qua gã chủ rạp đáng ghét đang ở ngay trước mắt kia mà quay sang chặn lấy thanh kiếm đang lao tới đòi mạng mình của Yoo Jonghyuk.

Tôi đành phải đặt trọn niềm tin vào lá bài tủ của mình thôi.

Tôi hét lên bằng tất cả sức lực của mình.

"Gilyoung!"

Ruỳnh ruỳnh!

Khoảnh khắc tiếng tôi vừa vang vọng khắp bầu không, mái vòm của khu vườn trên mây này đột nhiên xuất hiện những vết nứt cực lớn.

Mái vòm bao lấy khu vườn hiện giờ đã bắt đầu rạn nứt.

Yoo Jonghyuk, người mà vẫn đang nằm dưới sự điều khiển của gã chủ rạp bất giác dừng việc lao sấn vào tôi lại mà ngẩng đầu lên nhìn mái vòm một cách đầy ngạc nhiên.

Rắc rắc!

Về cơ bản thì khi một khu vực đã được giới hạn bởi một scenerio ẩn, việc phá bỏ nó sẽ gần như là bất khả thi.

Tuy nhiên, với sự can thiệp của những thực thể cũng không nằm trong khuôn khổ của sự bình thường thì chuyện tưởng chừng như bất khả đó lại có thể trở thành khả thi.

Ờ đằng xa, tôi có thể trông thấy Lee Gilyoung đang vừa rên rỉ vừa lấy tay lau đi chiếc mũi không ngừng chảy máu của mình.

"Ugh...!

Để đánh hổ, ta cần phải gọi hổ.

Kuooooh!

Một sinh vật khổng lồ trong hình dạng một con côn trùng hiện đang sử dụng móng vuốt trên những khớp chân trước của nó để phá hủy mái vòm này.

Xoảng!

Như băng mỏng, mái vòm che chắn khu vực này dễ dàng bị phá hủy với sức nặng từ con vật, và không khí từ bầu trời rộng lớn bên ngoài liền ùa vào bên trong hai lá phổi của chúng tôi.

Ngay đến gã chủ rạp cũng phải thất kinh trước cảnh tượng lúc này.

Tiếng hét của lão vang vọng khắp không gian.

Lão ta thất kinh cũng phải.

Một sinh vật có đủ năng lực để phá hủy mái vòm bảo vệ cho scenerio ẩn này vừa xuất hiện cơ mà.

Nó có hình dạng nom như một con bọ ngựa khổng lồ, một sinh vật thuộc côn trùng vương hệ với kích cỡ tương xứng với danh hiệu của nó.

[Sinh vật Cấp 6 côn trùng vương hệ, 'Titanoptera' vừa xuất hiện!]

Đó là một loại tồn tại đủ đáng sợ để khiến cho mọi nang lông trên con người ta đều phải dựng hết cả lên.

Sinh vật này cũng chính là thứ đã giao tranh với con Đại Độc Giác vào mấy ngày trước đấy.

Nó đến đây cũng là theo tiếng gọi của Lee Gilyoung qua [Giao tiếp khác loài].

Lee Gilyoung mãn nguyện cười thành tiếng.

"He, hehe...Titano à...."

Titano sao?

Đừng nói với tôi là.... không thể nào, dù trông chúng có phần hao hao giống nhau thật, nhưng mà như thế thì vô lý quá.

Kuooooh!

Hai cái càng trước của bé bọ ngựa nhanh chóng hướng về phía lão chủ rạp mà vồ.

Yoo Jonghyuk liền nhanh như cắt lao ra để cản nó lại.

[Nhân vật 'Yoo Jonghyuk' đã kích hoạt skill 'Đại phòng thủ Lv.4'!]

Đoàng!

Có một tiếng nổ lớn khi thân thể của Yoo Jonghyuk bị hất văng xuống bãi cỏ mềm của khu vườn.

Ấy thế mà gã cứng đầu ấy lại có thể một lần nữa đứng vững trên đôi chân của mình.

....Tên này mạnh quá thể đáng rồi đấy.

Hắn có thể cản phá được cả một sinh vật Cấp 6 côn trùng vương hệ với mớ năng lực bị hạn chế như hiện tại á?

Thậm chí gã quái vật ấy còn phản cả đòn lại nó nữa chứ.

Kyaoooh!

Con Titanoptera hét lên đầy đau đớn trước đòn hiểm mà nó vừa nhận được.

Ngạc nhiên thay, gã Yoo Jonghyuk kia lại có thể đánh một trận khá ngang sức với một sinh vật Cấp 6, côn trùng vương hệ như vậy.

Thiệt tình, đừng nói với tôi là hắn đã nương tay khi chúng tôi giao tranh với nhau đấy?

Màu sắc cũng đã trở lại với gương mặt của lão chủ rạp đáng ghét kia.

Yoo Jonghyuk quả nhiên là rất mạnh.

Thế nên là dù tình huống hiện tại có phần vượt ra ngoài tầm kiểm soát thật, hẳn là là lão vẫn nghĩ rằng mình vẫn có thừa sức để giành được chiến thắng đây.

Và đó cũng chính là sai lầm lớn nhất của lão.

Bởi vì kẻ mà lão đang cần đề phòng nhất tại thời điểm hiện tại phải là tôi mới đúng.

Tôi lại tiếp tục lao như bay về phía lão.

Thời gian còn lại của [Giao tiếp khác loài] đã không còn nhiều nhặn gì nữa.

Tôi sẽ không đời nào để cho bao nhiêu là công sức của nhóc Gilyoung đổ sông đổ bể đâu.

['Blade of Faith' đã được kích hoạt!]

Lão chủ rạp muộn màng nhận ra sự hiện diện của tôi chỉ kịp thét lên một tiếng.

Simulation, chủ nhân của dungeon Rạp Chiếu Phim này.

Theo như những gì được thiết lập trong nguyên tác, tên boss dungeon này vốn được tạo ra bằng cả trái tim bởi một vị tinh tọa nào đó.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa khiến cho sức mạnh của lão cũng tàn tạ dần đi theo thời gian, để rồi trở thành boss của một dungeon ẩn như ta đã thấy.

Không phải ai cũng có thể có đủ năng lực để mà thâm nhập được vào trong 'Rào chắn tiềm thức' của Yoo Jonghyuk đâu.

Lão ta là kẻ đã nhận được sự bảo hộ tuyệt đối từ một vị tinh tọa đấy.

Ý tôi là, chưa bao giờ lão là một kẻ dễ đối phó cả.

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' đã kích hoạt skill 'Simulacre'.]

(*Simulacre: Giả lập)

Nó là một loại skill gây ảo giác cực mạnh cho người bị tác động ở một level vượt trội hơn hẳn so với [Bữa tiệc ngục tù] của bè lũ Specter.

Không gian xung quanh tôi mau chóng bị biến đổi và vô số ảo ảnh lập tức liền xuất hiện, bủa vây lấy tôi.

Nói thực, những con quái xuất hiện trong ảo ảnh đó trông giống với thực tế hơn là một ảo ảnh rất nhiều.

Lũ Chuột Đất, rồi Groll, Đại Độc Giác, T-Rex...

Mấy con quái mà tôi mà tôi đã từng có dịp đụng độ, bây giờ đều nhất loạt lao về phía tôi.

Nanh vuốt sắc nhọn của chúng đều nhắm vào tôi hòng đoạt mạng, nhưng tôi không vì thế mà chịu chùn bước.

Lòng tôi vẫn vững vàng như bàn thạch.

Đó là bởi vì tôi đã sớm biết rõ tất cả chúng đều chỉ là giả.

Chúng không có thật.

Dù chỉ là một con cũng không.

Chúng chỉ là những con quái giả tưởng xuất hiện trong một bộ webnovel mà tôi vẫn thường đọc trên mạng internet mà thôi.

Ngay khoảnh khắc 'Blade of Faith' chuẩn bị chạm được đến cổ hắn thì....

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' đã kích hoạt 'Xói mòn tiềm thức'!]

[Xói mòn tiềm thức].

Đây cũng chính là skill thao túng tiềm thức cấp cao đã khiến cho Yoo Jonghyuk rơi vào trạng thái mất đi lý trí như chúng ta đang hiện thấy.

Nhưng tôi thì chẳng việc gì phải e sợ nó vì bản thân đã có [Fourth Wall] trong tay.

Nhưng có điều gì đó hoàn toàn nằm ngoài dự kiến đã xảy đến ngay khoảnh khắc hắn vừa xâm nhập được vào trong tiềm thức của tôi.

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' hiện đang cảm thấy vô cùng chấn động.]

Nơi lão vừa đến là bản ngã chân phương nhất của một con người.

Vô vàn những tâm tư của tôi cùng với những trang sách của 'Cách để sinh tồn' đang không ngừng được lật giở ở nơi đó.

- Đ-Đây là?

Thứ quái gì thế này...!

Hàng ngàn, hàng vạn ký tự đang trôi nổi giữa bầu không, tỏa ra một thứ ánh sáng lung linh, soi rọi nơi bóng tối ngập tràn ấy.

Chúng chính là từng dòng, từng chữ của 'Cách để sinh tồn' mà tôi đã kìn kĩn đọc, từ ngày này qua tháng nọ trong quá khứ.

[Skill độc quyền, 'Fourth Wall' đã được kích hoạt!]

Sắc mặt của lão chủ rạp lập tức biến sắc sau khi hắn trông thấy những gì đang tồn tại trong tiềm thức của tôi.

Nhìn vào vô vàn những ký tự đang phủ kín khắp không gian xung quanh mình, gương mặt của lão không tránh khỏi mà càng lúc càng trắng bệch.

- Đ-Đừng nói với ta là ngươi....

Áaa!

Đây cũng chính là những lời sau cuối của lão.

Lạ kỳ thay, trong những giây phút cuối cùng của đời mình đó, biểu cảm trên gương mặt lão khi quay sang tôi lại là một sự thần phục khó nói.

Ngay khoảnh khắc thanh 'Blade of Faith' trong tay tôi vừa chuẩn bị tước lấy sinh mạng lão ta, một luồng sáng rực rỡ đã đột ngột được phát ra từ thân thể lão.

Cứ như thể hắn là một oan hồn vừa bị làm cho siêu thoát vì đã phạm phải một điều cấm kị vậy.

Hắn ta cứ thế biến mất mà không để lại bất kỳ dấu vết nào trên cõi đời này.

Tôi cúi xuống nhìn thanh kiếm trong tay mà vẫn chưa hết ngỡ ngàng.

....Chuyện quái quỉ gì vừa diễn ra vậy?

['Chủ rạp chiếu phim Simulation' đã bị diệt trừ lần đầu tiên trong lịch sử.]

[Bạn đã nhận được 9,000 coin như là phần thưởng!]

[Bạn đã hội tụ đầy đủ điều kiện tiên quyết để phá đảo scenerio ẩn này!]

[Bạn đã nhận được 4,000 coin như là phần thưởng!]

Vô vàn các thông báo cứ liên tục được cập nhật không ngừng.

Tôi quay lại để thấy một Yoo Jonghyuk đã gục ngã sau khi được giải thoát khỏi sự thao túng của gã chủ rạp.

May sao là hắn ta vẫn còn sống sót.

Cả Lee Gilyoung cũng vậy, người đã cưỡng ép bản thân vượt quá giới hạn để sử dụng [Giao tiếp khác loài].

"Hyung...."

Tôi vội vã lao tới và ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé ấy.

Một Lee Gilyoung mỏi mệt sau khi đã vận động quá sức liền ngất lịm đi trong vòng tay của tôi.

[Rào chắn bao quanh dungeon Rạp Chiếu Phim này đã hoàn toàn biến mất.]

Rào chắn bao lấy toàn bộ khu vực này đã tan biến vào hư vô.

Giờ thì điều đáng lo ngại duy nhất còn lại chỉ là sinh vật côn trùng vương hệ bự chảng kia mà thôi.

Ngạc nhiên thay, nó chỉ đơn thuần là quay đi và bay mất dạng vào không gian.

Cứ như thể là đã chẳng còn lại gì đủ hấp dẫn để có thể níu chân nó lại đây nữa vậy.

Thế là mọi chuyện đều đã êm thấm cả rồi.

Chỉ khi đó, tôi mới có thể thở phào ra một hơi đầy nhẹ nhõm.

Kết thúc cả rồi.

"...Anh ổn chứ?"

Dìu nhau bước đi, hai người Jung Heewon và Lee Jihye loạng choạng tiến lại gần chỗ tôi.

"Tôi ổn.

Còn cô thì sao, Heewon-ssi?"

"Tôi cũng vậy.

May làm sao là cả Jihye cũng thế."

Lee Jihye đã bị Yoo Jonghyuk bón hành cho kha khá khi trước nên bây giờ không thể nói thêm được điều gì vì cả hai má đều đã bị sưng húp.

[Thời khắc kết thúc của scenerio chính thứ ba này đã sắp sửa cận kề!]

Có lẽ là cũng sắp tới lúc trận chiến này chuẩn bị ngã ngũ rồi.

Tôi nhìn ra xung quanh sân thượng để thấy bình minh của một ngày mới đang bắt đầu ló rạng, thắp sáng bầu không vốn tăm tối nơi này.

Nếu Lee Hyunsung mà có mặt ở đây vào lúc này, có lẽ anh chàng sẽ xúc động trước cảnh tượng quá dỗi diễm lệ lúc này tới nỗi mà ca vang bài quốc ca mất.

Jung Heewon khẽ thốt lên.

"A...Seoul giờ đã...."

Thành phố đổ nát trước mắt chúng tôi được soi rọi bởi ánh dương của một ngày mới.

Tôi nghe những tiếng nổ lớn nhỏ cứ vọng về từng đợt từ một nơi nào đó xa xăm.

Giờ thì làn sương mù độc hại khi trước không còn xâm chiếm lấy bầu khí quyển của thành phố này nữa; đó là bởi nguồn gốc của nó, hay con Đại Độc Giác, giờ đã chỉ còn là một cái xác tàn phía dưới những tòa nhà đổ nát.

Dưới những phố xá tan hoang phía dưới, tôi có thể trông thấy bóng dáng của những kẻ đang tranh đấu lẫn nhau.

Có lẽ bọn họ là những kẻ đã sớm kết thúc scenerio này trước chúng tôi.

Và toàn bộ những cảnh tượng tôi vừa chứng kiến được ở phía trên đều hiện đang bị giam cầm trong một mái vòm (Dome) chọc trời.

Nó chính là một rào chắn khổng lồ, dù trông nó mong manh như thể sẽ rạn vỡ vào bất cứ lúc nào vậy.

Hay nói cách khác thì vào chính lúc này, toàn bộ Seoul đều đang bị giam cầm trong một cái lồng kính khổng lồ.

Jung Heewon nói với giọng ảo não, "Tất cả những điều này đều là sự thật sao....

Seoul thật sự là đã bị tàn phá tới mức độ này rồi ư?

Đây quả là một cảnh tượng đủ chấn động để khiến ta phải thật sự nhìn nhận lại thế giới quan của mình thêm một lần nữa.

Tôi nhìn vào đống đổ nát của thành phố và thầm nghĩ rằng có lẽ Mino Soft, nơi mà tôi đã từng gắn bó, cũng là một trong số chúng.

Yoo Sangah mà trông thấy cảnh tượng lúc này thì hẳn phải buồn lòng lắm.

Đó là bởi vì cô là một người luôn cống hiến hết mình cho công việc kia mà.

Chợt tôi thấy Lee Gilyoung mới vừa xuội lơ khi trước đã bắt đầu cựa quậy trong vòng tay tôi.

"Nhóc tỉnh rồi hả?"

Lee Gilyoung khẽ gật đầu với tôi rồi chỉ tay lên bầu trời trước mắt.

Ở phía xa xa, một cơn mưa sao băng có thể được thấy là đang trút xuống mảnh đất này.

Cơn mưa sao băng này cũng chính là dấu hiệu cho thấy những scenerio chính kế tiếp hiện tại đã được ươm mầm rồi.

Dù vậy, số lượng của chúng lại nhiều như sao trên trời.

Điều đó cũng có nghĩa là ngày mà *'đại sảnh' được mở ra cũng sẽ không còn xa xôi nữa.

(*Đại sảnh, hay đại sảnh lớn như kiểu là một lỗ hổng không gian ấy.

Nó thường xuất hiện trên bầu trời.

Đại sảnh lớn có thể đưa các sự tồn tại từ các thế giới khác (thường là các thảm họa) đến với thế giới nơi nó hiện diện.

Đại loại là sự xuất hiện của đại sảnh lớn cũng chính là điềm báo cho thấy một thế giới đang sắp tiến tới diệt vong ý.)

Có lẽ là những cơn mưa sao băng tương tự cũng đang đổ bộ lên khắp mọi vùng miền khác của cái địa cầu này.

Jung Heewon không khỏi trầm trồ trước cảnh tượng kỳ thú lúc đó.

"Đẹp vãi...."

Jung Heewon không hề hay biết một điều.

Rằng cơn mưa sao băng trông đẹp đến nao nức lòng người xem kia lại chính là thứ sẽ mang tới thảm họa diệt vong đến với tất cả những nơi mà nó cập bến.

Và rồi một thảm họa lớn hơn bao giờ hết sẽ sớm được vén màn.

Lee Gilyoung chắp đôi tay nhỏ bé của cậu lại và khẽ nguyện cầu.

Cả Jung Heewon và Lee Jihye cũng chợt im lặng như tờ.

Có lẽ là hai người bọn họ cũng đang thầm cầu nguyện dưới cơn mưa sao băng này.

Nực cười làm sao.

Rằng thứ mà họ đang cầu nguyện dưới, thực ra lại chính là những thực thể sẽ mang tới nỗi khổ đau cho toàn bộ nhân loại.

Có lẽ là trong cả cái vũ trụ bao la và bạt ngàn này, chỉ có mình con người là đủ ngu ngốc để làm ra loại chuyện vô nghĩa như vậy mà thôi.

Sau một hồi cầu nguyện, Lee Gilyoung cuối cùng cũng mở mắt ra lại và ngước lên nhìn tôi.

"Hyung, anh không ước điều gì sao?"

Tôi cúi xuống nhìn Lee Gilyoung và trả lời cậu bé.

"Anh đã có sẵn cho mình một nguyện ước rồi."

"Và đó là gì thế?"

"Gilyoung, nhóc không nên hỏi điều ước của người khác là gì như thế chứ?"

Jung Heewon khẽ trách yêu Gilyoung như vậy.

Tôi quay sang nhìn Jung Heewon, Yoo Jonghyuk, rồi lại quay trở lại với một Seoul đang đổ nát.

"Anh đã ước rằng mình sẽ sống sót đủ lâu có thể trông thấy vĩ thanh của một cuốn tiểu thuyết."

Lee Gilyoung liền nhìn lên tôi với một vẻ mặt hết sức khó hiểu.

Tôi chỉ lặng lẽ ngẩng mặt lên mà ngắm nhìn bầu trời.

Có những vết rạn nhỏ đang bắt đầu xuất hiện trên cái lồng kính đang ngăn chúng tôi lại với trời đó.

Một khi mặt trời chùng chình lên tới đỉnh, những con dokkaebi sẽ lại lần nữa xuất hiện và mở ra một cánh cửa địa ngục hoàn toàn mới cho loài người.
 
Góc Nhìn Toàn Trí Của Độc Giả
Trận chiến tương lai (1)


[Scenerio chính #3 - Phòng tuyến khẩn cấp đã chính thức khép lại.]

[Bạn đã nhận được 1,000 coin như là phần thưởng.]

Scenerio chính kế tiếp, thứ mà tưởng như sẽ chỉ được bắt đầu sau khi mặt trời đã lên tới ngọn, thực chất là sẽ lại được bắt đầu ngay khi scenerio chính thứ ba này vừa mới kết thúc còn chưa đầy mười phút.

[Scenerio chính thứ tư sẽ sớm được khởi động!]

Chết tiệt thật, scenerio chính thứ ba còn chưa kết thúc được bao lâu nữa mà....

Tôi lập tức liền lao ngay tới bên Lee Jihye.

"Nhóc ở lại trông chừng tên Yoo Jonghyuk này nhé."

"....Như vậy thật sự ổn chứ?"

"Đằng nào thì nhóc cũng đâu thể nào đi xuống dưới kia ngay được trong tình trạng như thế này đâu?

Chưa kể là để hắn lại ở đây một mình cũng sẽ rách chuyện lắm."

Lee Jihye gật đầu tỏ ý đã hiểu khi cô nàng trông thấy ánh mắt của tôi dừng lại trên một Yoo Jonghyuk vẫn còn đương bất tỉnh.

"Cảm phiền nhóc báo lại cho anh một tiếng khi gã này tỉnh dậy nhé.

Hắn xứng đáng ăn thêm một cú kí đầu nữa đấy."

Thế rồi tôi đi xuống lầu dưới cùng với Jung Heewon.

Nhóc Gilyoung thì đang say giấc nồng trên vai tôi sau khi thiếp đi giữa lúc mải ngắm cơn mưa sao băng lúc nãy.

Rào chắn của dungeon này đã biến mất, và tòa nhà chúng tôi đang ở lại trở về với trạng thái nguyên bản của nó là một rạp chiếu phim thông thường.

Những item ở trong phòng kho báu khi trước cũng đều đã biến lại thành những đạo cụ diễn xuất thông thường cả.

Cứ như thể là mọi chuyện chúng tôi vừa trải qua chỉ là một cơn mơ thôi vậy.

Thế rồi giọng nói của Bihyung chợt vọng vào lỗ tai tôi.

《 ...Đừng nói với ta là ngươi đã biết tỏng điều ta đang chuẩn bị nói bây giờ là gì rồi đấy nhé? 》

《 Bingo. 》

《 Haizz....Ta thật sự là đã sốc lắm đấy. 》

Tôi chợt thấy lòng mình bình yên đến lạ khi nghe thấy những lời càm ràm như thường lệ này của Bihyung.

Những tinh tọa ngự ở trên cao kia đều mạnh mẽ hơn người trần mắt thịt như là chúng tôi cả, nhưng bọn họ không phải là toàn tri.

Đó là bởi vì tất cả những âm thanh và hình ảnh mà bọn họ nhận được đều đã phải đi qua một trung gian là 'kênh'.

Và điều này cũng có nghĩa là....

《 Mấy lời mà ta đã nói khi nãy đều đã được lọc ra hết rồi chứ?

Ta đã quá khích đến nỗi chẳng thể kiểm soát được lời ăn tiếng nói của mình. 》

《 Đương nhiên là chúng phải được lọc ra tử tế rồi chứ.

Kênh của ta sao lại phạm phải lỗi căn bản như thế được?

Thực ra thì những thông tin ở mức độ cao cấp như thế đương nhiên là đều sẽ tự động bị sàng lọc ra hết rồi. 》

Nếu như những gì tôi đã nghĩ là đúng, có lẽ là những lời mà tôi đã gào lên với Yoo Jonghyuk hồi nãy sau khi đến được tai các tinh tọa sẽ trở thành cái gì đó như thế này:

- Giờ ngươi thực lòng nghĩ như vậy sao?

Ngươi đã quên mất lời thề sắt đá mà mình đã lập khi lần đầu ■■ rồi hay sao?

- Tại sao ngươi lại chỉ có một mình?

Khi ngươi ■■■■■■■ như một gã ngốc trong ■■■■ này, khi nước mắt ngươi tuôn rơi trước ■■■■■■!

Khi mà người thương của ngươi mang một ■■■ đến với ■■■....!

- Khi ngươi bắt tay với ■■■ đó để chiến đấu chống lại lũ ■■■!

Khi mà cuối cùng ngươi cũng có thể đứng cùng sân đấu với các ■■■■■!

Thú thực thì chính tôi cũng chẳng thể biết được những lời mà tôi đã nói, trên thực tế là đã bị sàng lọc đi bớt nhiều đến mức độ nào.

Có khi những thứ bị dính filter còn nhiều hơn cả thế kia ý chứ, cơ mà kể cả có không phải là như thế thì chuyện ngược lại cũng sẽ hoàn toàn không có cơ sở để xảy ra đâu.

Bởi vì ở trong nguyên tác, đây cũng chính là cách mà Yoo Jonghyuk đã giữ kín được thân phận trọng sinh nhân của hắn khỏi việc bị phát tán rộng rãi trong những sceneriokhởi đầu, ngay cả khi những thông tin về nó đã bắt đầu bị rò rỉ mà.

《 Các tinh tọa chẳng nghe thấy nhà ngươi nói gì cả đâu.

Thế nên là ngươi cũng đừng lo lắng quá.

Thực ra thì vấn đề lại nằm ở chỗ hoàn toàn ngược lại đấy, vì chính bản thân ta cũng chẳng nghe được gì nhiều nhặn sất. 》

《 ....Ngươi cũng không nghe được gì mấy sao? 》

Thế này thì lạ quá.

Đến dokkaebi phụ trách kênh mà lại cũng không thể nghe được thông tin trong kênh của chính mình ư?

《 Đúng là như vậy đấy.

Mà rốt cuộc thì khi nãy ngươi đã nói những thứ quái quỉ gì vậy? 》

Loại thông tin mà ngay đến cả một dokkaebi cũng không có quyền được biết đến à?

Tôi cũng đã có sẵn cho mình một phỏng đoán về nguyên do cho chuyện này có thể là gì rồi.

Không thể nào....

Đừng nói với tôi là.... xiềng xích của *'xác suất' cũng đã bắt đầu hoạt động rồi đấy nhé?

Tôi đột nhiên nhớ lại về những dòng mà mình đã từng đọc được trong 'Cách để sinh tồn' lúc trước:

(*'Xác suất' là một nhân tố rất quan trọng trong truyện này.

Nó là những thông số cho thấy mức độ khả năng mà một biến cố có thể xảy ra, và trong một Star Stream nơi những scenerio đều là những bài toán vô cùng phức tạp với các biến số đã được tính toán chi tiết và đặt ra những giới hạn hoàn hảo, những thông tin hoặc những sức mạnh vượt ra ngoài giới hạn của scenerio đó đều sẽ phải chịu những xiềng xích của 'xác suất' vô cùng nặng nề.

Các bạn cứ hiểu là ở sân chơi của scenerio thì phải chơi theo đúng luật của scenerio ý.

Sở dĩ xiềng xích cho thứ được gọi là 'xác suất' lại tồn tại, thì đó là bởi vì những thứ vượt ra ngoài khuôn khổ của một scenerio sẽ có khả năng rất cao làm đảo lộn nghiêm trọng scenerio đó, vì vậy mà những thứ như vậy thường sẽ bị nghiêm cấm, hoặc chịu các giới hạn vô cùng nặng nề.

Hay nói cách khác, xiềng xích của 'xác suất' tồn tại cũng là để ngăn trở các thế lực hùng mạnh hơn, như các tinh tọa chẳng hạn, không trực tiếp nhúng tay được vào scenerio của những kẻ khác, khi mà bọn họ chỉ đơn thuần đóng vai trò là người xem.

'Xác suất' có thể được coi như là thước đo của sức mạnh.

Nói cho dễ hiểu thì bạn có thể coi 'xác suất' như là một đơn vị tiền tệ vậy.

Và việc gì không thể giải quyết bằng tiền thì sẽ có thể được giải quyết bằng rất nhiều tiền, có phải không nào?

Bạn có thể nghĩ đơn giản thế này, nếu 'làm hành động vượt ra ngoài khuôn khổ scenerio' = tiêu tốn 'xác suất' thì nếu có lượng 'xác suất' đủ lớn, bạn sẽ có thể làm ra mọi loại chuyện mà mình mong muốn.

Quay trở lại với tình huống trong truyện thì, những lời mà Dokja vừa nói với Yoo Jonghyuk chính là những thông tin đã vượt quá giới hạn cho phép của scenerio này, vì vậy nên kết quả là đều đã bị sàng lọc triệt để, để không một tí tẹo gì có thể lọt được đến tai của những người nghe.

Trong tương lai, mọi thông tin liên quan đến chân tướng của thế giới này, nhất là về tương lai đều sẽ auto bị filter ra hết.)

「 là một nhân tố chủ chốt trong việc vận hành hệ thống Star Stream này. 」

....Nói thực thì việc nhớ ra những lời này chẳng giúp ích được gì cho tôi hết trơn.

Trên thực tế thì, một trong những lý do đã khiến 'Cách để sinh tồn' flop đến vậy cũng chính là do nó có chứa đựng vô số những thiết lập xoắn não người đọc như thế này đây.

《 Thế còn phản ứng sau khi xem buổi công chiếu của các tinh tọa thì như thế nào rồi? 》

《 Thì bọn họ đang tức phát điên lên chứ sao?

Họ đang tò mò muốn chết về chuyện ngươi rốt cuộc là đã nói những gì khi đó đấy. 》

Tôi cũng đã đoán rằng chuyện như vậy có lẽ sẽ xảy ra.

Bởi lẽ các tinh tọa đã bị dính ngay quả filter chà bá lửa khiến cho bộ phim đang xem dở đến hồi gay cấn nhất thì tự nhiên biến thành một bộ phim câm mà.

Nếu có ai đó đủ khôn ngoan trong kênh này thì tốt hơn hết là bọn họ nên bắt đầu để tâm hơn đến những tiềm năng lớn lao mà tôi đang hiện có đi, thay vì gửi thư phàn nàn lên Cục Quản Trị.

Vì việc những lời tôi đã nói bị sàng lọc ra cũng chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy rằng tôi đã biết được những thông tin đủ cao cấp để không thể được tiết lộ ra tại đây, vào thời điểm này.

[Một vài tinh tọa ưa thích việc khám phá những bí mật đã bắt đầu chú ý tới sự tồn tại của bạn.]

[Tinh tọa 'Secretive Plotter' cảm thấy đặc biệt có hứng thú với sự tồn tại đầy bí ẩn của bạn.]

[2,000 coin đã được tài trợ.]

Như thể bây giờ mới nhớ ra, Bihyung liền nói thêm.

《 Ta đã nhận được một tràng tin nhắn nhiều đến không đếm xuể nên là đã tiện tay sàng lọc qua chúng trước khi gửi tới chỗ ngươi luôn rồi.

Mọi chuyện là như vậy đấy.

Ngươi hiểu chứ? 》

《 Cứ tiếp tục giữ vững phong độ như vậy nhé.

À, nhân tiện thì từ rày về sau ta chỉ có nhu cầu nhận những tin nhắn tới từ những vị tinh tọa hào phóng vung tiền tài trợ nhất thôi nhé. 》

《 ...Này, bộ ta là quản lý của ngươi hay gì? 》

Thân ảnh của Bihyung ngay sau đó liền biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Càng ngày cậu chàng trông càng đáng yêu phết.

Thế là một chuyện đã được gạch ra khỏi danh sách những việc cần làm của tôi rồi.

Và chuyện tôi cần làm kế tiếp sẽ là....

"Dokja-ssi, anh có mệt lắm không?

Hay để tôi cõng thằng bé hộ cho nhé?"

"A, được thế thì còn gì bằng."

Tôi bèn giao lại nhóc Gilyoung cho Jung Heewon.

Gương mặt của cô nàng khi nhận thằng bé từ tôi đột nhiên trông nghiêm trang đến lạ thường.

Tôi có do dự trong giây lát trước khi quyết định mở lời.

"Heewon-ssi này."

"Hả?"

"Cô có điều gì còn vướng mắc trong lòng hay sao?"

"Không phải thế đâu, chỉ là...."

Jung Heewon còn chần chừ trong giây lát, trước khi khẽ thở dài.

"Haizz.... thôi được rồi.

Tôi sẽ nói luôn cho anh biết vậy.

Dù gì thì tính tôi cũng không phải là kiểu người sẽ giữ được thứ gì trong lòng đủ lâu mà."

Quả đúng như là tôi đã nghĩ mà.

Jung Heewon tức khắc nói ngay ra điều đang khiến mình phải lăn tăn.

"Rốt cuộc thì danh tính thực sự của anh là gì vậy, Dokja-ssi?"

"....Cô nghe thấy những gì tôi đã nói khi trước rồi sao?"

"Chỉ một chút xíu thôi."

Tôi cứ ngỡ rằng Jung Heewon sẽ chẳng nghe thấy được chuyện gì vì khoảng cách khá xa giữa chúng tôi cơ; nhưng xui làm sao là cô đã thực sự nghe thấy được điều gì đó, trái ngược với kỳ vọng của tôi.

Well, thì đúng thật là Jung Heewon đã ở gần chúng tôi hơn là Lee Jihye, và cũng chẳng có cái filter nào tồn tại để sàng lọc thông tin giữa con người với con người sất mà.

Lee Gilyoung đang ngủ khì bắt đầu ngáy o o.

Tôi bèn quyết định là sẽ chỉ thành thật với Jung Heewon một nửa mà thôi.

"Tôi có biết được một phần của tương lai đấy."

"Thật vậy sao?"

"Đúng vậy."

Jung Heewon bèn chống cằm nghĩ ngợi một hồi.

Có lẽ là cô nàng đang tự hỏi những lời tôi vừa nói là xạo ke hay là những lời thật lòng.

Thế rồi có vẻ như là cuối cùng cũng đã quyết định được, Jung Heewon bèn cắn chặt môi trước khi nói ra với tôi những lời này.

"Yoo Sangah-ssi và Lee Hyunsung-ssi đã biết gì về chuyện này chưa vậy?"

"Bọn họ đều chưa biết gì hết."

Tôi chỉ quyết định đơn giản là trả lời câu hỏi này một cách thành thật.

Thế rồi Jung Heewon đột nhiên mang theo nhóc Gilyoung đang đèo trên lưng lùi ra sau vài bước để tránh xa ra khỏi chỗ tôi.

"....Đừng nói với tôi là anh đang có ý định giết người diệt khẩu đấy nhé?"

"Tại sao tự nhiên cô lại có ý nghĩ quái dị như vậy?"

"Không phải thông thường trong mấy bộ phim lật mặt thì một loại diễn biến như là 'Ngươi đã biết quá nhiều' sẽ thường xảy ra vào lúc này hay sao?"

Tại sao loại diễn biến quái dị như vậy lại được coi là loại diễn biến thông thường khi nó được gán ghép vào tôi kia chứ?

Có vẻ như là ở trong mắt Jung Heewon, tôi đúng là người xấu thật rồi.

"Tôi chẳng biết là đó có thực sự là loại diễn biến thông thường hay không, nhưng mà tôi muốn cô biết một điều.

Đó chính là nếu như tôi thực lòng muốn giết chết Heewon-ssi thì thậm chí nội việc có mặt ở đây cô cũng chẳng thể làm được đâu."

"Thực ra thì đó cũng chính là điều đang khiến tôi phải cảm thấy lấn cấn đấy."

".....Tôi nào có ý định gì xấu xa đến như vậy với mọi người.

Để mà nói cho chính xác hơn, thì phải là hoàn toàn ngược lại mới phải?"

"Hoàn toàn ngược lại sao?"

Tôi nhìn sâu vào trong đôi mắt cô và khảng khái trả lời.

"Những scenerio kế tiếp trong tương lai sẽ càng lúc càng nguy hiểm hơn.

Cô rất có thể sẽ phải chịu cảnh cận kề cái chết hằng hà sa số lần và phải chấp nhận đánh mất đi những điều quý giá nhất của bản thân đấy."

"....Vậy thì?"

"Vậy nên...."

Tôi nhìn sâu vào trong đôi mắt càng lúc càng chất chứa nhiều nỗi âu lo hơn của Jung Heewon và tiếp lời.

"Vậy nên từ giờ trở đi, hãy cứ tiếp tục kề vai sát cánh bên cạnh tôi đi."

"....Ý anh là gì đây?"

"Ý tôi là, cô sẽ trở thành đồng đội của tôi chứ?"

Đây cũng chính là lúc tôi phải bắt đầu thu nạp những người sẽ cùng đồng hành với mình trên chuyến hành trình gian nan phía trước rồi.

Những đồng đội đáng tin cậy - những người sẽ không dễ dàng phản bội lại tôi.

Jung Heewon, người mà tôi đã bỏ công nâng đỡ và có thể dễ dàng đọc vị được cũng chính là ứng cử viên sáng giá nhất cho cương vị này.

Trông cô có vẻ khá bất ngờ trước lời đề nghị đầy đường đột này của tôi.

"Vậy thì tôi đoán là từ trước tới nay, anh Dokja-ssi chưa từng coi tôi là đồng đội của mình rồi?"

"Là ngược lại đấy chứ?

Tôi biết rõ hơn ai hết là việc tôi coi cô là đồng đội không nhất thiết có nghĩa là cô cũng cảm thấy như vậy về tôi."

Jung Heewon trông có vẻ hết sức chấn động khi nghe tôi nói như vậy.

Tôi cố ý lùi lại về sau một bước.

"Nếu như cô nghĩ rằng 'đồng đội' là cái gì đó nghe to tát quá thì cứ việc coi nó như là một cuộc trao đổi đôi bên cùng có lợi vậy.

Tôi thì cần vay mượn sức mạnh của Jung Heewon-ssi, còn Jung Heewon-ssi thì sẽ cần đến những thông tin hữu ích mà tôi có được.

Chỉ là một cuộc trao đổi đồng giá thôi ấy mà.

Điều tôi mong muốn ở đây chỉ là mối quan hệ trong tương lai giữa chúng ta vẫn có thể được giữ vững như hiện tại mà thôi."

"Đề nghị này có phần đột ngột quá....

Tôi có cần phải trả lời anh ngay không vậy?"

"Không cần đâu."

Khi đối phó với một người như Jung Heewon thì thà cứ để cho cô chút thời gian để thong thả suy nghĩ còn hơn là cứ cố gắng gò ép một cách đầy khiên cưỡng.

Và chưa kể đến một sự thật là biểu cảm mà cô đang có hiện tại trông không tồi một chút nào.

[Nhân vật 'Jung Heewon' cảm thấy nhẹ nhõm hẳn ra trước sự thành thật vừa rồi của bạn.]

[Nhân vật 'Jung Heewon' đã bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về lời đề nghị vừa rồi của bạn.]

Có lẽ là sẽ không mất quá nhiều thời gian để Jung Heewon có thể đưa ra được một quyết định đâu.

Tôi đã đóng một vai trò quyết định trong quá trình thức tỉnh sức mạnh của cô, và dù muốn hay không, thì sự hiện diện của tôi hẳn là đã ăn sâu vào trong tiềm thức của cô rồi.

Có lẽ là sau khi scenerio này kết thúc, một kỳ lần thứ hai sẽ lại lần nữa được khai mạc.

Thế thì Jung Heewon cũng sẽ có thể có được một nhà tài trợ mới toanh.

Và rồi khi đó, tiềm năng thực sự của Jung Heewon sẽ càng có cơ hội tỏa sáng rạng ngời hơn nữa.

"Vậy thì tôi có thể hỏi anh câu này được không?"

"Được chứ."

"Tôi đang làm gì trong cái 'tương lai' mà anh biết đến vậy?"

Tôi lặng lẽ hướng ánh mắt của mình lên bầu trời phía trên cao.

Mong là lớp filter ngôn ngữ vẫn hoạt động trơn tru như khi trước.

"Thú thực thì.... chính tôi cũng không biết nữa."

"....Hả?"

"Đó là bởi vì Jung Heewon-ssi không hề tồn tại trong cái tương lai mà tôi đã biết đó."

"Cái gì cơ...."

"Đó cũng chính là lý do mà cuộc trao đổi này sẽ đặc biệt có lợi đối với cô đấy, Heewon-ssi."

Mắt Jung Heewon liền mở lớn trước những lời này của tôi.

Jung Heewon không hề tồn tại ở trong nguyên tác.

Cô chính là biến số do một tay tôi vun đắp mà thành.

Các thuộc tính của cô đều khá tốt và nếu như may mắn gặp được một nhà tài trợ đủ tốt, cô rất có thể sẽ trở thành một nhân tố then chốt trong việc đổi thay những scenerio kế tiếp.

Đặc biệt là khi tôi rất có thể sẽ phải chiến đấu với những 'biến số' cũng không tồn tại trong nguyên tác khác.

Thế rồi đột nhiên có một âm thanh rất lớn vọng lên từ tầng dưới.

"Cô cứ thong thả mà suy nghĩ đi nhé.

Còn bây giờ thì chúng ta phải khẩn trương lên để xuống dưới đó cái đã."

Chúng tôi gấp rút quay trở lại ga tàu và trông thấy một nhóm đông người đang ra sức ức hiếp một nhóm ít người hơn.

Tôi lập tức hiểu ra ngay chuyện gì vừa diễn ra ở đây.

Liên hiệp Landlord....

Bọn họ quả nhiên là không phải cứ một sớm một chiều mà thay lòng đổi dạ được.

"Thằng chó Kim Dokja đó đi đâu mất rồi?

Chúng mày có nói cho tao biết ngay không thì bảo?"

Tiến lại gần hơn, tôi có thể trông thấy Liên hiệp Landlord hiện đang lớn tiếng ức hiếp Lee Hyunsung.

Tôi cố ý tỏ vẻ hiên ngang hơn thường lệ để tiến lại gần chỗ bọn họ rồi lớn tiếng.

"Yoo Sangah-ssi, Lee Hyunsung-ssi."

"Mày!"

Một thành viễn thuộc liên hiệp lập tức gào mồm lên ông ổng ngay khi hắn vừa trông thấy tôi đặt chân lên sân tàu chờ line 4 này.

Ở đó, tôi trông thấy một ông chú landlord hết sức quen thuộc.

Dấu vết cho thấy một trận chiến hết sức dữ dội vừa mới diễn ra vẫn còn đang in hằn lên thân thể mỏi mệt của lão.

Chỉ một cái liếc mắt thôi cũng đã là quá đủ để tôi có thể biết được rằng mọi chỉ số của ổng hẳn là đều đã phải gia tăng dữ thần lắm luôn.

Vậy là mọi thứ đều diễn ra đúng như những gì mà tôi đã kỳ vọng.

"Gong Pildu."

Gong Pildu lập tức cố gắng sử dụng [Vùng quân sự] lên tôi khi tám tháp pháo nhỏ của lão trồi lên và nhắm vào tôi.

Ánh mắt của mọi thành viên trong liên hiệp khi đó đều ghim chặt lên tôi.

Mấy gã này đúng thật là....

Bọn họ không biết chính tôi đây là người đã cứu họ một bàn thua trông thấy à?

"Bắt thằng đó lại ngay cho tao....!"

Ngay khoảnh khắc Gong Pildu vừa chuẩn bị phun ra thêm vài lời gì đó, một dòng điện đã bất ngờ xuất hiện giữa bầu không.

[Scenerio chính thứ tư sẽ chính thức được kích hoạt trong 5 phút tới.]

Cùng với tin nhắn này từ hệ thống, dokkaebi Bihyung cũng hiện ra theo.

[Hahaha, mọi người ơi!

Vẫn còn mạnh khỏe cả chứ?]

Gương mặt của ai nấy đều tức khắc trở nên méo xệch trước cái vẻ mặt hớn hở không hợp cảnh này của con dokkaebi.

[Có vẻ như là các người vẫn sống rất tốt nhỉ!]

"L-Lần này thì là cái gì nữa đây?!"

[Ta đến đây đương nhiên là để thông báo chi tiết cho các ngươi về nội dung của scenerio chính thứ tư rồi.]

"Mẹ nó chứ...."

[Nào nào, đừng có mặt nhăn mày nhó như thế chứ!

Các người chắc hẳn cũng đã biết quá rõ là ta sẽ xử lý bất cứ tên nào dám ca cẩm nhiều nhất đầu tiên rồi, phải không?

Scenerio chính thứ tư sẽ có phạm vi bao trùm lên tất cả các ga tàu.

Một câu chuyện rất thú vị đang đón chờ các ngươi ở phía trước đấy!

Ta dám cá là các người đều sẽ thích mê nó cho mà xem!]

Mặt ai nấy trông đều tối sầm hẳn đi khi bọn họ nghe Bihyung đề cập đến việc scenerio này sẽ bao gồm cả các ga tàu khác.

Chỉ nội cái Chungmuro này là đã đủ loạn lắm rồi; ấy thế mà lại còn có thêm cả các ga khác tham dự vô nữa thì phen này tan cửa nát nhà luôn chứ chẳng chơi.

Bihyung mỉm cười khoái chí khi trông thấy vẻ mặt nhăn nhó của chúng tôi.

[Tiện nói thì để thực hiện scenerio này, trước hết thì các ngươi cần phải thực hiện giúp ta một nhiệm vụ nho nhỏ cái đã.

Không phải là trong một trận chiến với sự tham gia của số lượng lớn người như thế này thì sẽ rất dễ bị loạn hay sao?

Thế nên là các ngươi sẽ rất cần có một người đứng ra để dẫn dắt tất cả đấy.

Hay nói cách khác là ga này sẽ cần đến một đấy!]

Người đại diện sao.

Cuối cùng thì mọi thứ cũng đã chuẩn bị được bắt đầu rồi.

[Và để lựa chọn ra người đại diện, các người sẽ tham gia vào một trò chơi nho nhỏ gọi là 'Đánh trận giả'.

Cứ coi nó như là một trò để khởi động các khớp cũng được.

Luật chơi của trò này thì là.... well, tai nghe mắt thấy thì sẽ là dễ nhất rồi nhỉ!]

Bihyung mỉm cười đầy khoái chí rồi cứ thế tan biến vào hư vô khi một cửa sổ thông báo mới toanh hiện lên trước mặt của tất cả mọi người trong ga.

[Một scenerio phụ đã vừa được kích hoạt!]

+

Phân loại: Phụ

Độ khó: C

Điều kiện hoàn thành: Thành công chiếm được 'lá cờ trắng' được cắm ở chính giữa sân ga này.

Giới hạn thời gian: 30 phút

Phần thưởng: 1,000 coin

Thất bại: ___

*Người đại diện của một ga sẽ được nắm toàn quyền kiểm soát các thành viên ở dưới trướng mình.

+

Trước cả khi thông báo kia kịp hiển thị hết toàn bộ nội dung của nó thì Gong Pildu, sau khi hủy thiết lập [Vùng quân sự] của lão, đã kịp lao như bay về phía lá cờ trắng được cài cắm ở chính giữa sân ga này rồi.

Cha này đúng là nhanh tay nhanh mắt thật đấy.

"Tất cả lũ chúng mày mau xéo hết ra chỗ khác coi!"

Gong Pildu hất văng tất cả những kẻ ngáng đường hệt như một đầu máy xe lửa đang chạy trên băng băng trên đường ray vậy.

Hiện tại thì ông chú đó cũng chính là ứng cử viên sáng giá nhất cho việc thành công đoạt được lá cờ.

Mà tôi thì sao có thể để cho chuyện như vậy xảy ra được chứ?

Ngay khoảnh khắc những ngón tay của Gong Pildu vừa sắp sửa chạm được vào lá cờ trắng, tôi đã mạnh mẽ ra lệnh.

"Nằm xuống, Gong Pildu!"

[Thể theo các điều khoản trong hợp đồng, 'Quyền ra lệnh' của bạn đã được kích hoạt!]

"Ạchhh!"

Tôi tức khắc dẫm lên tấm lưng giờ đã ngã bẹp xuống nền sàn của Gong Pildu mà nhẹ nhàng nắm lấy lá cờ đã nằm ở ngay trước mũi ổng.

[Bạn đã thành công rút được 'lá cờ trắng' từ cột cờ.]

[Bạn đã trở thành 'người đại diện' cho ga Chungmuro này.]

[Bạn đã hội tụ đủ tiêu chuẩn để được bước đi trên 'Con đường Đế vương'.]
 
Góc Nhìn Toàn Trí Của Độc Giả
Trận chiến tương lai (2)


Ngay khoảnh khắc vừa chạm tay được vào cán cờ, tôi liền cảm nhận được có một nguồn sức mạnh lạ kỳ đang trào dâng trong từng thớ cơ trên cơ thể mình.

Lẽ ra thì đây là thứ vốn thuộc về Yoo Junghyeok trong lần trọng sinh thứ ba của hắn, nhưng mà.... kệ xác hắn chứ.

Không phải là hắn trời sinh vốn đã mạnh mẽ hơn người rồi sao?

['Kim Dokja' đã thành công chiếm được 'lá cờ trắng'.]

[Nếu như lá cờ này vẫn không bị đổi chủ trong 5 phút tới, toàn bộ ga Chungmuro đều sẽ hoàn toàn nằm dưới quyền kiểm soát của người này.]

[Còn nếu như lá cờ này bị đổi chủ trong 5 phút tới, vòng lặp tương tự sẽ lại được bắt đầu thêm một lần nữa.]

Một chiếc đồng hồ đếm ngược liền xuất hiện ở giữa bầu không ngay sau đó.

[5:00]

Gong Pildu mặt mày tái mét khi ổng giận dữ chỉ tay vào mặt tôi.

"Cướp lấy cờ của hắn ngay đi!

Chúng ta có 5 phút để cướp lấy cờ từ hắn đấy!"

Những người còn lại của liên hiệp giờ mới chậm trễ nhận thức được tình hình hiện tại và bắt đầu điên cuồng lao về phía tôi.

Ô hô, giờ thì ta lại cùng nhau chơi trò cướp cờ cơ à?

Lee Hyeonseong lo lắng quay sang phía tôi.

"Dokja-ssi!"

"Hyunsung-ssi!"

Chúng tôi gần như là gọi tên nhau một cách đồng thời.

Tấm [Khiên Heracules] nhanh chóng rời khỏi vòng tay tôi và hạ cánh trong vòng tay của Lee Hyunsung.

"T-Thứ này là?"

"Tôi đặc biệt lựa riêng nó cho anh đấy.

Giờ thì anh có thể ném cái khiên cùi bắp mà mình đang sử dụng đi được rồi."

Một nụ cười rạng rỡ liền nở rộ trên đôi môi hé mở của Lee Hyeonseong.

[Nhân vật 'Lee Hyeonseong' đã kích hoạt skill đặc biệt, 'Phòng thủ diện rộng!]

Một chiếc khiên vô hình khổng lồ lấy [Khiên Heracule] làm tâm nhanh chóng liền bao bọc lấy toàn bộ người trong nhóm tôi.

Quả đúng như những gì tôi đã kỳ vọng, một item Cấp A sẽ luôn có những skill hữu ích đi kèm mà.

"Quỷ thần thiên địa ơi, cái thứ quái quỉ gì thế này?"

Đám người thuộc liên hiệp kia ai nấy đều hét lên đầy đau đớn khi thân thể bọn họ bị va đập với tấm khiên vô hình kia.

Bọn họ thậm chí còn cố đập phá nó nữa chứ, nhưng mà cố sử dụng mấy item Cấp F mới Cấp E lên một chiếc khiên hạng A thì có khác gì là lấy trứng chọi đá đâu?

Rốt cục thì cả đám người vô dụng toàn tập đó chỉ còn có một nơi duy nhất để trông cậy vào.

"Pildu-ssi!"

"Tất cả mau tránh ra!"

Trong lúc đó, level của [Vùng quân sự] đã có sự gia tăng khá đáng kể và chưa gì thì đã có một [Vùng quân sự] nhỏ xíu đang mọc lên từ dưới đôi chân của Gong Pildu rồi.

Ổng thu nhỏ [Vùng quân sự] lại để có thể giảm thiểu tối đa thời gian chờ của skill à?

Ông chú này cũng đáo để thiệt chớ.

Đã là như thế thì tôi sẽ phải làm rõ chuyện này cho ra ngô ra khoai mới được.

"Pildu này, tôi cho phép chú đứng dậy từ bao giờ vậy hả?"

"Heok?"

Đầu của Gong Pildu lại một lần nữa đập mạnh xuống sàn khi toàn bộ cái thân thể nặng nề của lão ngã vật ra nền đất.

[Thể theo các điều khoản trong hợp đồng, 'Quyền ra lệnh' của bạn đã được kích hoạt!]

"Cứ nằm yên ở đấy cho tới khi nào tôi cho phép chú được đứng thẳng trở lại nhé."

Mấy gã thuộc liên hiệp đều tỏ ra hết sức hoang mang trước cảnh tượng lúc đó.

"P-Pildu-ssi?"

"K-Kéo ta dậy ngay!

Nhanh cái tay lên nào!"

Mấy gã thuộc liên hiệp mặt mày tái mét liền cố gắng đỡ đần Gong Pildu đứng dậy, nhưng chuyện đó nói thì dễ hơn làm bởi thân thể có phần hơi quá khổ của ổng.

"Và còn nữa.... mấy cái tháp pháo đó phiền phức chết đi được nên là chú cũng mau dẹp hết chúng giùm tôi đi nhé."

['Vùng quân sự Lv.6' của nhân vật 'Gong Pildu' đã bị cưỡng ép hủy kích hoạt.]

"T-Thằng chó đẻ này nữa....!"

"Tiện thể thì chú nín họng giùm tôi luôn cái.

Đừng có hó hé gì thêm trong 30 phút tới nhé."

[Thể theo các điều khoản trong hợp đồng, 'Quyền ra lệnh' của bạn đã được kích hoạt!]

"Ưm ưm ưm!"

Toàn bộ những kẻ còn sót lại trong liên hiệp đều trở nên hoảng loạn đến tột cùng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng một Gong Pildu hùng mạnh là thế mà lại trở nên hoàn toàn vô hại chỉ với dăm ba câu nói từ tôi.

Ngạc nhiên thay là ba người Lee Hyunsung, Yoo Sangah và Jung Heewon cũng không phải là ngoại lệ của chuyện này.

Tôi mỉm cười rạng rỡ, "Giờ thì có vẻ như tất cả mọi người ở đây đều hiểu được loại tình huống mà mình đang ở trong là gì rồi nhỉ?

Ta sẽ cần phải nói với nhau đôi lời đấy...."

Tôi có thể trông thấy gương mặt của mấy người bọn họ đều nhăn nhúm cả lại như mấy tờ giấy nhàu nát trong khi vài kẻ khác thì đang bắt đầu có ý định bỏ chạy.

Những người còn lại trên sân ga này chỉ còn xấp xỉ khoảng 29 người.

20 người thuộc liên hiệp và 9 người khác, trong đó đã bao gồm cả tôi và nhóm của mình.

Đây không phải là một con số quá lớn, nhưng mà chính ra thì đó lại là chuyện tốt đối với tôi đấy chứ?

Vì có quá nhiều kẻ dưới trướng mình thì cũng khó kiểm soát hết được lắm.

Tôi quan sát hết bọn họ một lượt trước khi hùng hồn tuyên bố.

"Bây giờ các người có 2 sự lựa chọn."

Đã đến lúc bọn họ phải lựa chọn phe phái cho riêng mình rồi.

"Lựa chọn thứ nhất là rời khỏi Chungmuro này mà đi tới một ga bất kỳ khác.

Cái còn lại thì sẽ là bám trụ ở lại đây cùng với ta."

"M-Mày đột nhiên sủa cái chó gì vậy?"

"Cứ trả lời câu ta vừa hỏi trước đã.

Các người sẽ lựa chọn bám trụ lại nơi đây, hay là cuốn gói tới nơi khác nào?

Tốt hơn hết là các người nên quyết định xong xuôi trước khi scenerio chính kế tiếp bắt đầu đi.

Vì nếu không thì sau đó sẽ không ai có thể đảm bảo được cho cái mạng quèn của mấy người đâu."

Đôi mắt của bọn họ bắt đầu đảo liên hồi.

Có người thì nhìn tôi, kẻ khác lại nhìn Gong Pildu và một kẻ khác nữa thì quay ra đối mặt với đường hầm dẫn tới các ga khác.

Tôi có thể dễ dàng đi guốc trong bụng tất cả bọn họ chỉ với một cái liếc mắt duy nhất như vậy.

"Ta sẽ không cấm cản bất cứ ai có ý định rời khỏi đây hết.

Thế nhưng tất cả những kẻ lựa chọn ở lại đều sẽ bị buộc phải tuân theo luật của ta."

"Luật sao....?"

"Những hành động tương tự như cách mà liên hiệp các người đã hoạt động khi trước đều sẽ bị tuyệt đối nghiêm cấm.

Ta sẽ không đời nào chấp nhận cơ chế một nhóm nhỏ người lên nắm quyền độc tài như vậy đâu."

Một số kẻ sau khi lén lút quan sát sắc mặt tôi một hồi thì đã quyết định là sẽ lựa chọn phe tôi.

Bọn họ đều là những kẻ đã bị liên hiệp vùi dập cho không thương tiếc khi trước, có lẽ là cũng vì vậy mà bọn họ nghĩ rằng dù sao thì lựa chọn phe tôi cũng vẫn là tốt hơn.

Một vài gã thuộc liên hiệp giận dữ thét lên với tôi.

"Thế rốt cuộc thì mày vẫn sẽ trở thành một tên khốn độc tài còn gì!"

"Ta không phủ nhận điều đó.

Thế nhưng ta cũng sẽ không thu thuế hay bất cứ loại phí sinh tồn nào khác từ các người."

"Bọn tao có được đảm bảo an toàn về mặt tính mạng nếu như lựa chọn gia nhập vào phe của mày không?"

Một gã thuộc liên hiệp lên tiếng hỏi tôi câu này.

Well, dù gì thì bọn chúng cũng đã đối xử hết sức tệ bạc với đám người thuê trọ mà, nên giờ có cảm thấy lo lắng về vấn đề này thì cũng dễ hiểu thôi.

"Ta sẽ bảo đảm an toàn tính mạng cho các người khỏi các mối nguy từ phía bên ngoài; tuy nhiên ta sẽ từ chối can thiệp vào bất cứ mâu thuẫn nào trong nội bộ nhóm ta.

Các người sẽ phải tự giải quyết tất cả những mâu thuẫn cá nhân mà mình có với nhau."

"C-Chuyện đó....."

"Ta sẽ cho tất cả các người đúng một phút.

Quyết định trước khi đó đi."

Nói rằng tôi sẽ cho bọn họ một phút để suy nghĩ cũng chỉ là để cho có mà thôi.

Đó là bởi vì ai nấy đều đã sớm xác định được sẵn tư tưởng cho mình cả rồi.

Một vài gã thuộc liên hiệp thì kiên định tiến về phía tôi và cúi đầu tỏ vẻ quy phục.

Đa số mấy người này đều là những kẻ có tuổi đời còn khá trẻ.

"Trước hết thì cho tôi được phép cám ơn anh.

Tôi đã từng có những hành động chưa phải đối với anh trong quá khứ.

Cám ơn anh vì đã có thể rộng lượng mà bỏ quá cho tôi."

"Không có gì cả đâu.

Mà mấy người cũng không cần phải xin tôi tha thứ gì sất."

[Một vài thành viên trong nhóm đã bắt đầu đặt một chút niềm tin nơi bạn.]

Tuy vậy, một số lượng không nhỏ những kẻ còn lại thì đã lựa chọn rời đi khỏi Chungmuro.

Bọn họ còn cố gắng nâng đỡ Gong Pildu dậy để mang hắn đi theo cùng nữa chứ.

Tôi im lặng quan sát cảnh tượng đó một hồi rồi bảo, "À, các người không được phép mang Gong Pildu đi theo cùng đâu.

Vì hắn thuộc về ta mà."

"Cái quái gì cơ?"

"Nếu ý các người đã quyết thì hãy mau chóng rời khỏi đây ngay đi."

5 thành viên thuộc liên hiệp kể trên liền đông cứng lại trước những lời này của tôi rồi dứt khoát quyết định rời đi.

"Kang-ssi!

Anh thực sự không muốn cùng đi với chúng tôi sao?

Dù thế nào thì lựa chọn rời đi vẫn còn hơn khối việc phải làm trâu làm ngựa dưới trướng hắn ta kia mà!"

"Tất cả chúng ta hãy cùng nhau rời khỏi đây đi!

Các anh thực sự định sẽ cam chịu ách cai trị độc tài của hắn hay sao?

Các anh chắc cũng biết tỏng hắn là loại người như thế nào rồi mà!"

Tuy vậy, không một kẻ nào có ý định ly khai thêm như những gì bọn họ đã chọn.

5 gã đàn ông buông ra thêm một tràng chửi rủa nữa trước khi quay gót tiến về hướng ga Myeongdong.

Có lẽ là mấy người bọn họ đương có ý muốn chiếm đoạt thêm mấy mảnh đất mới để có thể quay trở về với lối sống của một landlord vương giả một thời; nhưng không may cho bọn họ là kế hoạch viển vông đó sẽ sớm đổ sông đổ bể mà thôi.

Vì trong scenerio chính kế tiếp này, tất cả những 'người lang thang' đơn lẻ như là bọn họ đều sẽ trở thành những miếng mồi béo bở cho những kẻ săn coin hết.

Khi 5 phút còn lại của scenerio cuối cùng cũng chấm dứt, một thông báo của hệ thống liền vang lên.

[Scenerio phụ này đã chính thức khép lại.]

[Bạn đã nhận được 1,000 coin như là phần thưởng.]

[Với quyền năng của lá cờ trắng trong tay, bạn đã chính thức trở thành 'người đại diện' của ga Chungmuro này.]

[Tổng số người trong group bạn hiện tại: 24 người.]

[Danh tiếng hiện tại của bạn vẫn còn quá mờ nhạt để có thể nhận được danh hiệu của một vị vua.]

Danh hiệu của một vị vua à....

Quả nhiên là việc nhận được danh hiệu của một vị vua chỉ với duy nhất một lá cờ trắng là quá vô lý rồi mà.

Để có thể giành được quyền bước đi trên con đường Đế Vương một cách đúng nghĩa thì tôi sẽ cần phải nhuộm màu cho lá cờ này không ít đâu.

Dù nói là như vậy, ngay cả một lá cờ trắng cũng đã có sẵn cho mình một lượng 'uy quyền' nhất định của riêng nó rồi.

[Với quyền năng của lá cờ trắng, bạn đã giành được toàn quyền kiểm soát mọi cá thể ở ga Chungmuro này.]

[Bạn có quyền trừng phạt bất cứ thành viên nào có ý định chống lại mình.]

[Đã có 5 người rời khỏi khu vực này.]

Tôi vẫn có thể 'trừng phạt' mấy gã đàn ông đã sớm mất hút khỏi tầm mắt kia, nhưng lại lựa chọn tha cho bọn họ.

Khủng bố thì quả là một phương pháp răn đe hiệu quả thật đấy, nhưng mà làm một tên bạo chúa như vậy thì thật sự chẳng phù hợp với tính cách của tôi chút nào.

"Vậy thì tôi mong là tất cả chúng ta sẽ có thể hợp tác vui vẻ trong tương lai."

Tôi nói ra những lời này trong khi nhìn sâu vào trong mắt bọn họ.

Lee Hyeonseong chăm chú nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy sự thán phục, còn Yoo Sangah và Jeong Heewon thì cũng đều gật gù đồng tình.

Những người còn lại cũng đều đang quan sát tôi với những ánh mắt mang hàm ý tương tự.

Bọn họ vẫn còn chưa ra đâu vào đâu cả, nhưng mà bước đầu tiên được như thế này cũng gọi là tín hiệu đáng mừng rồi.

Không lâu sau đó, Bihyeong lại lần nữa hiện ra trong không khí.

[Ồ hố, mấy người các ngươi đã chọn xong một người ra làm đại diện rồi cơ à?

Thế thì ta hãy bắt đầu màn chính của vở kịch ngay và luôn thôi nào!]

[Scenerio chính thứ tư đã chính thức được kích hoạt!]

+

Phân loại: Chính

Độ khó: C

Điều kiện hoàn thành: (Đã bị ẩn đi vì có ẩn chứa quá nhiều thông tin để có thể được hiển thị)

Giới hạn thời gian: 12 ngày.

Phần thưởng: 2,000 coin

Thất bại: ???

+

Tôi lập tức mở phần điều kiện hoàn thành của nó ra.

Những dòng chữ dài dằng dặc lập tức hiện ra, choán lấy hết tầm nhìn của tôi.

+

[Điều kiện hoàn thành]

1.

Mỗi ga đều sở hữu một 'lá cờ' và 'cột cờ' của riêng mình.

Chúng đều có thể bị chiếm đoạt.

*Lá cờ của mỗi ga sẽ chỉ có thể được mang theo bởi 'người đại diện' của ga đó.

2.

Bạn có nhiệm vụ phải bảo vệ cho 'cột cờ' của mình khỏi những kẻ đến từ các ga khác.

Nếu như group khác thành công trong việc cài cắm lá cờ của bọn họ vào 'cột cờ' của group bạn, chủ quyền ga của group các bạn sẽ hoàn toàn rơi vào trong tay group này, và vận mệnh của cả group sẽ hoàn toàn do một tay bọn họ định đoạt.

3.

Bạn cũng hoàn toàn có thể cài cắm 'lá cờ' của group mình vào trong các 'cột cờ' của những ga khác.

Người duy nhất có thể thực hiện việc cắm cờ này sẽ chính là 'người đại diện' tương ứng của mỗi ga.

Trong trường hợp 'người đại diện' của một ga bị tử trận, uy quyền của lá cờ mà 'người đại diện' đó đang mang sẽ được chuyển giao cho bất cứ kẻ nào thành công chiếm được lá cờ trước tiên.

Nếu như người thuộc các group khác thành công chiếm được 'lá cờ' này trước những người trong group, số mệnh của cả group cũng sẽ hoàn toàn do một tay người của group kia định đoạt.

4.

Bạn nhất định phải chiếm đóng được 'cột cờ' của 'ga chỉ định' trong giới hạn thời gian.

Nếu thất bại trong việc này, toàn bộ người trong nhóm của bạn đều sẽ bị treo cờ tử hết.

5.

Ga chỉ định mà nhóm bạn cần phải chiếm đóng sẽ là ga Changsin.

+

Jeong Heewon ngẫm nghĩ hồi lâu trước khi nêu lên cảm tưởng của bản thân sau khi đã đọc xong mớ chữ dài như sớ ấy.

"....Nói tóm lại thì chúng ta sẽ cần phải cài cắm được lá cờ của mình vào trong cột cờ của một ga khác, trong khi vừa phải bảo vệ được cho cột cờ của ga mình.

Tôi hiểu như vậy đã đúng chưa?"

"Đó cũng là những điều mà tôi đã rút ra được sau khi đọc xong chúng.

Và ga mà chúng ta sẽ phải cắm được lá cờ của mình vào thì sẽ là ga Changsin."

Lee Hyunsung cũng phát biểu ý kiến của cá nhân mình.

Thế rồi đến lượt tôi, "Chuẩn không cần chỉnh luôn.

Mọi người đều hiểu đúng rồi đấy."

Jeong Heewon bèn nheo mắt phán xét trước những lời này của tôi.

Giờ thì cô nàng đã biết tỏng là tôi chỉ đang giả vờ nai tơ thôi rồi.

Vì đã biết được sự thật tôi là kẻ biết trước được tương lai, giờ thì cô nàng cứ săm soi tôi suốt không à.

Tôi mỉm cười đầy ẩn ý trước ánh nhìn chòng chọc đó của cô.

Yoo Sangah chỉ trầm lặng ôm lấy bờ vai của mình, rồi nói.

"Vậy thì....

Chúng ta sẽ lại phải sống mái với những kẻ khác một phen nữa hay sao?"

Lee Hyeonseong trầm tư trong giây lát trước khi lên tiếng trả lời cô.

"Theo như những gì tôi vừa đọc được thì chẳng phải là nó đã nói rằng chúng ta sẽ có quyền được quyết định số mệnh của những kẻ bị cướp cờ, nếu như ta cướp được lá cờ của bọn họ hay sao?

Vậy nên là nếu mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ, chúng ta rất có thể sẽ không phải tước đoạt mạng sống của bọn họ đâu."

"À, tôi hiểu ý anh đang muốn nói là gì rồi.

Rằng cái chết không phải là cái kết duy nhất đang chờ đợi những kẻ bị cướp cờ nếu như chúng ta đồng ý thu nhận bọn họ đúng không?

Nếu chúng ta lựa chọn thu nạp bọn họ vào thời khắc phải đưa ra quyết định làm gì với số mệnh của bọn họ thì...."

"Chính là như thế!

Chúng ta hoàn toàn có thể vượt qua scenerio này mà không gây ra bất kỳ thương vong nào."

Lee Hyeonseong nở một nụ cười đầy an yên khi anh nói ra những lời này.

Tuy nhiên, trái tim tôi thì như thắt lại khi nghe thấy những lời đó từ anh.

Cứ như thể là Yoo Sangah và Lee Hyeonseong vẫn đang cố gắng nhìn nhận thế giới này qua một lăng kính màu hồng vậy.

Nhưng tôi biết.

Rằng thứ được gọi là một scenerio nơi không một ai phải chết nào có tồn tại.

Chưa kể đến chuyện là scenerio chính thứ tư này có lẽ cũng sẽ chính là scenerio với số thương vong lớn nhất trong các scenerio đã xảy ra từ trước tới giờ.

Cứ như thể là hiểu được nỗi lòng trĩu nặng đó của tôi, Jeong Heewon liền đột ngột thay đổi chủ đề.

"Ga Changsin là thuộc line tàu nào ấy nhỉ?

Tôi nghĩ đó là cũng chính là điều đầu tiên chúng ta cần phải nắm bắt được đấy."

Lee Hyeonseong nhanh chóng xác nhận lại vị trí của nó thông qua bản đồ vẽ các tuyến tàu chạy được đặt ở trên sân ga.

"Là line 6 đấy.

Nếu như đi vào trong hầm, ta sẽ có thể đi tới đó được bằng lối chuyển làn ở ga Yaksu."

"Thế thì tốt hơn hết là chúng ta cũng nên chia nhỏ lực lượng ra thôi.

Để vài người ở lại phòng ngự nơi này trong khi những người khác đi thám thính ga Changsin thì sao nhỉ?"

Tôi còn chẳng phải mở mồm ra chỉ đạo thêm câu nào hết vì mấy người bọn họ đều đang hết sức sôi nổi trao đổi ý kiến với nhau rồi.

Tự nhiên tôi thấy cũng mát lòng mát dạ ghê.

[Cùng với việc kích hoạt scenerio mới này, hàng rào phòng ngự xung quanh ga Chungmuro này cũng sẽ sớm bị xóa bỏ.]

[Giờ thì bạn đã có thể tự do di chuyển giữa các ga.]

Trong khi tất cả mọi người trong nhóm còn đang sôi nổi thảo luận, tôi đã nhân cơ hội đó để lặng lẽ tiếp cận Gong Pildu.

"Gong Pildu, giờ thì chú có thể mở mồm ra được rồi."

Dù mệnh lệnh cấm ngôn khi trước của tôi đã bị xóa bỏ, Gong Pildu vẫn chẳng dễ gì mà chịu mở lời ra với tôi được.

"Tôi biết rằng hình ảnh của tôi trong mắt chú không được đẹp đẽ gì cho lắm.

Dù vậy, chú vẫn phải thích ứng với hoàn cảnh hiện tại nữa chứ.

Những ngày tháng khi chú từng là một landlord đã là ở trong quá khứ rất xa rồi."

"...."

"Tôi cũng biết rõ vì cớ gì mà chú lại ám ảnh với đất cát như thế.

Nhưng mà chú nên biết lúc nào thì nên buông bỏ, nếu như chú vẫn còn muốn tồn tại được trong cái thời đại mới đầy rẫy những hiểm nguy này.

Không phải chú vẫn còn ước nguyện muốn thực hiện hay sao?"

Mắt Gong Pildu liền chấn động.

Tôi từ tốn tiếp lời.

"Tôi sẽ giao lại cho chú trọng trách bảo vệ chốn này nhé."

Cũng giống như với scenerio chính thứ ba, sự giúp sức của Gong Pildu không nghi ngờ gì là cũng sẽ vô cùng hữu ích đối với tôi trong scenerio chính thứ tư này.

Có người như Gong Pildu đứng ra bảo vệ, nơi này chắc chắn là sẽ được tuyệt đối an toàn, trừ phi có kẻ nào ở đẳng cấp Yoo Jonghyuk trở lên đến kiếm chuyện với chúng tôi.

"Sao ta lại phải nghe lời mày chứ...?"

"Lần này tôi sẽ không áp đặt nó lên chú với một mệnh lệnh nữa.

Nhưng nếu như chú nguyện ý thực hiện nó, thì một phần thưởng rất hậu hĩnh đang chờ đợi chú đấy."

"...."

"Nghĩ cho kĩ đi.

Nghĩ cho cả gia đình đang không có mặt ở đây của chú nữa."

Đôi mắt Gong Pildu liền mở lớn khi nghe thấy những lời này của tôi.

"L-Làm thế nào mà mày....!"

Đó cũng là khi một tiếng động lớn bất ngờ vọng ra từ bên trong đường hầm dẫn đến ga của chúng tôi.

Brừm brừm!

Tiếng bóp còi inh ỏi và ánh đèn xe máy đột ngột xuất hiện từ line 4 đã làm náo loạn Chungmuro này.

Thêm cả tiếng động cơ và tiếng nẹt bô nữa.

Có vẻ như một đám người phiền toái đã vừa tiến tới ga Chungmuro này rồi đây.
 
Back
Top Dưới